CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 671 - Chương 675

Quyển 3 - Chương 190: Chuyển cơ (2)

Vô Song vốn cứ nghĩ hắn nhất định phải khổ chiến một trận dù sao bất kể thế nào Vô Song cũng không muốn thương tổn Ngô Ứng Hùng bởi chính Vô Song cũng sợ ném chuột vỡ bình.

Vô Song có không ít thủ đoạn để hành hạ người khác trong đó nổi tiếng nhất là Sinh Tử Phù nhưng chỉ cần hắn dám hạ Sinh Tử Phù vào Ngô Ứng Hùng chỉ sợ ngay lập tức sẽ có không biết bao nhiêu đế vị truy sát hắn, về phần giết Ngô Ứng Hùng thì lại càng không, Vô Song nào phải Đông Phương Bạch?, nào có thể độc thân độc vãng mặc kệ tất cả, hắn hiện tại còn chưa muốn chọc thủng trời.

Ngô Ứng Hùng là bắt buộc phải đưa về nguyên vẹn cho Ngô Tam Quế, đương nhiên Vô Song cũng có thể mang kẻ này theo làm kim bài miễn tử nhưng như vậy thì cực phiền phức.

Sau lần này Vô Song muốn mang Dung nhi ra hải ngoại, rời khỏi võ lâm trung nguyên một khoảng thời gian, hắn sao có thể mang theo Ngô Ứng Hùng?, đấy còn chưa kể chỉ cần Vô Song mang theo Ngô Ứng Hùng thì hắn nhất định sẽ bị vô số cao thủ nhìn chằm chằm, căn bản không thể thoát thân.

Sau khi bắt được Ngô Ứng Hùng rồi rời khỏi Hành Dương, Vô Song nhất định phải thả kẻ này đồng nghĩa với Vô Song hoàn toàn có khả năng gặp phải đế vị truy sát, hắn lần này phá hỏng kế hoạch Hành Dương của Ngô Tam Quế lại bắt cóc Ngô Ứng Hùng rồi toàn thân trở ra, đây chẳng khác gì tát vào mặt Trấn Nam Vương, Vô Song cảm thấy mình không bị truy sát mới là lạ, hắn rất khó tránh được một trận chiến.

Kế hoạch là vậy, suy nghĩ trên lý thuyết của Vô Song là vậy nhưng mà thực tế lại có chút khác biệt, ít nhất Vô Song cảm thấy Bách Tổn không muốn đánh với hắn, điều này làm Vô Song cảm thấy tương đối lạ nhưng trong lòng cũng không phải không có đáp án.

Cũng như Ngọc Huyền "bán" thông tin của Vô Song cho Phúc Kiến An vậy, khi đóng giả thân phận Đông Phương Bất Bại thì có rất nhiều việc Vô Song không giải thích được, những việc mà Đông Phương Bạch có thể hiểu nhưng Vô Song thì không, những việc đó Vô Song phải mặc định chấp nhận, tuy có hoài nghi nhưng cũng khó lòng mà đi sâu tìm hiểu.

Cũng như lần này, rõ ràng Vô Song không biết Bách Tổn là ai nhưng người này lại thể hiện ra sự quen thuộc với Đông Phương Bất Bại, ngay cả việc Vô Song khống chế Ngô Ứng Hùng cũng không khiến Bách Tổn nổi lên sát ý với hắn.

Vô Song không quá hiểu Bách Tổn thực sự nghĩ gì, Bách Tổn thực sự muốn làm gì nhưng nếu người này muốn nói chuyện Vô Song đương nhiên sẽ đồng ý.

Vô Song có thể không địch lại Bách Tổn nhưng mà hắn sẽ không sợ Bách Tổn, Vô Song lại càng không tin Bách Tổn có thể cứu được Ngô Tam Quế khỏi tay Vô Song, cái thực lực này Vô Song nhất định phải có.

_ _ _ __ _ _

Vô Song vận dụng Quỳ Hoa Bảo Điển mang theo Ngô Ứng Hùng rời khỏi Hành Dương, hướng thẳng về Hành Sơn, cho dù mang theo một người nhưng tốc độ của Vô Song vẫn cực nhanh cơ hồ không hề bị ảnh hưởng.

Ở phía sau Vô Song đương nhiên là Bách Tổn, lão nhân này không thể đuổi kịp Vô Song nhưng chung quy cũng không để Vô Song cắt đuôi, thủy chung vẫn có thể bám theo Vô Song.

Vô Song chọn một địa điểm thích hợp sau đó dừng lại, cũng không đến mấy giây bản thân Bách Tổn cũng hạ xuống, lúc này hai người vậy mà đã lên tới đỉnh Hành Sơn, từ nơi này thậm chí có thể nhìn thấy toàn bộ quang cảnh bên dưới dãy Hành Sơn, Hành Sơn quả thật không hổ là đại sơn phương nam, là một trong những danh thắng đẹp nhất phương nam, từ chỗ đứng của Vô Song nhìn xuống quả thật ý vị vô cùng.

Bách Tổn thì không có tâm tình ngắm phong cảnh như Vô Song, lão nhân này không ngại mặt đất bẩn trực tiếp khoanh chân ngồi xuống bất quá tại vị trí Bách Tổn ngồi xuống liền có từng đạo hàn khí bốc lên.

Nhìn hàn khí của Bách Tổn, Vô Song không thể không thừa nhận đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy cường giả đi đến tận cùng của chí âm, tu luyện hàn khí đến cùng cực.

Vô Song cũng chẳng hoài nghi nếu hắn không học Quỳ Hoa Bảo Điển, nếu hắn không được Trương Tam Phong trao tặng cơ duyên thì tương lai của Vô Song chính là Bách Tổn, một đế vị cường giả chuyên tu hàn khí.

Vô Song cũng chọn chỗ ngồi, hắn mang theo Ngô Ứng Hùng đến bên một tảng đá rồi ngồi xuống, khoảng cách cũng không xa với Bách Tổn, hai người cách nhau khoảng 7 bước chân.

Khoảng cách 7 bước đối với đế vị cao thủ không là gì cả tuy nhiên Bách Tổn cũng biết khoảng cách này căn bản không đủ để đoạt được Ngô Ứng Hùng trong tay Vô Song hơn nữa Bách Tổn lần này cũng không muốn đoạt với Vô Song.

Bách Tổn nhìn Vô Song thản nhiên mà nói.

"Lão phu mới xuất quan khoảng thời gian gần đây, có rất nhiều việc trên giang hồ cảm thấy xa lạ bất quá lão phu nghe nói ngươi gặp ám toán? ".

Thông tin Đông Phương Bất Bại gặp ám toán thực sự rất ít người biết, ngay cả Khúc Dương cũng chưa chắc đã hiểu rõ việc này tuy nhiên Bách Tổn lại là người của Ngô Tam Quế, bằng vào thế lực của Ngô Tam Quế tại nam phương thì muốn không biết cũng khó.

Bách Tổn đã hỏi thì Vô Song đương nhiên trả lời.

"Cũng không có gì, coi như tạo điều kiện cho đám độc xà kia chui ra, đợi bản nhân trở lại liền thanh lọc Hắc Mộc Nhai từ trên xuống dưới ".

Tiếp theo Vô Song như nghĩ đến cái gì lại hỏi.

"Lão đầu, ngươi cũng bị ám toán? ".

Câu hỏi này rất vi diệu, Vô Song thực sự chưa thể xác định được đây có phải Bách Tổn đạo nhân không vì vậy hắn liền thăm dò đối phương, tùy theo câu trả lời này mà Vô Song có thể mò được một hai.

Tại sao Vô Song nghĩ Bách Tổn bị ám toán?, cái này thật ra bắt nguồn từ ưu thế xuyên không của Vô Song.

Huyền Minh Nhị Lão nói thế nào cũng phải có chút quan hệ với Bách Tổn Đạo Nhân, lúc này Bách Tổn Đạo Nhân lại ở trận doanh Ngô Tam Quế trong khi Huyền Minh Nhị Lão gần như chắc chắn ở trận doanh Mông Cổ, đi theo Triệu Mẫn quận chúa.

Vô Song không quá rõ Triệu Mẫn năm nay bao nhiêu tuổi, bao giờ nàng mới tới trung nguyên nhưng mà khoảng cách cũng không còn xa nữa dù gì Vô Song cùng Vô Kỵ tuổi tác cũng tương đương.
Triệu Mân thân là quận chúa Mông Cổ, tại thế giới này Mông Cổ là một thế lực kinh khủng khiếp, còn chưa kể có sự tồn tại hư hư thực thực của Đế Thích Thiên, một Mông Cổ như vậy không thể có chuyện để hai kẻ "bất minh" đi theo Triệu Mẫn, Huyền Minh Nhị Lão tuyệt đối phải thần phục Triệu Mẫn, gần như không có khả năng là "điệp viên hai mang".

Nếu Huyền Minh Nhị Lão thần phục Triệu Mẫn trong khi Bách Tổn lại chọn Ngô Tam Quế thì có chút vô lý xảy ra, ít nhất Vô Song cảm giác Bách Tổn cùng Huyền Minh Nhị Lão có khúc mắc.

Tiếp theo Vô Song lại nghe hai chữ "ám toán" từ miệng người trước mặt, khi nói ra hai chữ này nội tâm của hắn vốn bình thản lại có chút gợn sóng, từ đó Vô Song liền thuận thế hỏi một câu.

Quả nhiên nghe Vô Song hỏi Bách Tổn không khỏi thở dài một hơi.

"Năm đó thu hai nghịch tặc kia kế thừa Huyền Minh Thần Chưởng, vốn muốn lưu lại tuyệt học rồi bế tử quan đột phá đế vị, cuối cùng đến cả mạng già cũng suýt mất trong tay nghịch tặc ".

Bách Tổn cũng không che giấu gì Vô Song, việc này thiên hạ gần như không ai biết nhưng Bách Tổn cũng chẳng có ý định che giấu, dù sao mục đích của Bách Tổn chính là tìm sự đồng cảm.

Tại sao lại tìm sự đồng cảm?, Bách Tổn đang nghĩ thay cho Ngô Tam Quế.

Số phận đúng là trêu người, Bách Tổn đáng lẽ ra không có mặt ở Hành Dương, hai kẻ nhận trọng trách này vốn là Tu La Vương cùng Long Đế.

Long Đế là người chịu trách nhiệm chính trong sự kiện Lưu Chính Phong còn Tu La Vương thì xử lý tàn dư Thiên Long Giáo, đương nhiên tàn dư Thiên Long Giáo ở phụ cận Hành Dương nên cũng có thể tính Tu La Vương tham gia chiến dịch này.

Nếu ngày hôm nay thay bất cứ ai trong hai người vào vị trí của Bách Tổn thì Vô Song tuyệt không tránh được một đợt truy sát nhưng mà ai bảo cả hai người đều bị trọng thương đây?.

Tu La Vương thương thế rất nặng tự động tiến vào trạng thái bế quan còn Long Đế thú thật là bị Hàng Long Khí của Vô Song dọa sợ, bên ngoài không nói gì với Ngô Tam Quế nhưng thực tế đã chạy về Thiên Trúc, mang tin này truyền về Bà La Môn.

Hai đế vị đều không thể xuất thủ mới đến lượt Bách Tổn hiện thân ở Hành Dương, càng đáng nói là giữa Bách Tổn cùng Đông Phương Bạch lại có giao tình không cạn.

Bách Tổn sau khi nói ra mình bị ám toán, lúc này nhìn thẳng về phía Vô Song mà nói.

"Đông Phương Bạch, mạng của lão phu là do vương gia cứu, đời này lão phu liền đi theo vương gia, lão phu hiểu tính cách của ngươi như thế nào nhưng sức người có hạn, ngươi quen độc lai độc vãng khinh thường thiên hạ nhân sinh sớm muộn cũng gặp họa sát thân, không bằng theo lão phu đầu nhập vương phủ? ".

Câu nói thứ nhất của đối phương thì Vô Song đã xác định người này là Bách Tổn Đạo Nhân chưa từng xuất hiện trực tiếp trong nguyên tác Ỷ Thiên Đồ Long Ký, đến câu thứ hai thì lại khiến Vô Song thấy bất ngờ.

Trong cùng một ngày, hết Phúc Kiến An ra mặt muốn "thu" Vô Song giờ lại đến Bách Tổn muốn Vô Song "theo" Ngô Tam Quế?.

Thân là người hậu thế Vô Song hiểu thảm trạng của Ngô Tam Quế ra sao tuy nhiên tại thời điểm này bắt tay với Ngô Tam Quế không phải là không có ích lợi, cũng không phải là không được.

Bằng thực lực của Vô Song hay nói đúng hơn bằng thân phận Đông Phương Bất Bại này chỉ sợ địa vị của Vô Song trong mắt Ngô Tam Quế sẽ không dưới Long Đế.Trong mắt thế nhân Đông Phương Bất Bại còn chưa phải đế vị nhưng tuyệt đã không dưới đế vị, đấy là chưa kể Nhật Nguyệt Thần Giáo khổng lồ sau lưng Vô Song, đây là loại tài nguyên mà bất kể Thanh triều hay Ngô Tam Quế đều thèm muốn chiếm vào trong tay.

Hướng về phía Bách Tổn, Vô Song khẽ nhếch miệng.

"Lão đầu, bản nhân hiểu ý của lão tuy nhiên ngày hôm nay bản nhân hủy chuyện tốt của Ngô Tam Quế, hắn sẽ nghĩ ra sao?, hơn nữa dưới quyền Ngô Tam Quế còn có một kẻ gọi Tu La Vương, bản nhân ngứa mắt với hắn ".

Vô Song vẫn còn chưa quên Tu La Vương, không phải là hắn thù hận Tu La Vương nên mới không muốn bắt tay với Ngô Tam Quế mà là trong trận chiến trước đây Tu La Vương từng thể hiện ra sự khinh miệt rất lớn với Đông Phương Bất Bại, bản thân Đông Phương Bất Bại cùng Tu La Vương đương nhiên cũng phải có một đoạn chuyện xưa không tiện nói ra.

Vô Song thì không biết cái chuyện xưa này nhưng đã đóng vai Đông Phương Bất Bại thì hắn phải diễn cho tốt.

Bách Tổn tựa hồ đã đoán trước Vô Song trả lời ra sao, thế là lại đáp.

"Vương gia lòng mang trí thiên hạ sao lại quan tâm đến cái tiểu tiết này?, lão cũng không muốn nói dối ngươi, hành động lần này của vương gia cũng là vì giúp đỡ Tu La Vương gây dựng Tu La Giáo của hắn nhưng mà Tu La Giáo chung quy chỉ mới phát triển, không thể so sánh với Nhật Nguyệt Thần Giáo của ngươi ".

"Chỉ cần ngươi chịu ra nhập vương phủ, việc cũ tất bỏ qua hơn nữa vương gia việc gì phải vì một cái Tu La Giáo còn đang bắt đầu mà bỏ một Nhật Nguyệt Thần Giáo đúng đầu thiên hạ? ".

"Tu La Vương, kẻ này cực mạnh nhưng lão phu cũng không thích hắn, nếu hắn dám gây khó dễ với ngươi lão phu chắc chắn đứng về phía ngươi, ngươi cũng không cần suy nghĩ nhiều ".

Lời Bách Tổn nói quả thật có đạo lý, như Vô Song đã nghĩ tới bản thân chiến dịch này nhằm gây dựng cơ đồ cho Tu La Vương thậm chí giúp hắn lập một quốc gia nơi Tây Vực nhưng thú thật tốc độ dựng quốc của Tu La Vương sẽ chẳng tính là gì so với Đông Phương Bất Bại chân chính.

Đông Phương Bất Bại chỉ cần gật đầu, chỉ cần bắt tay với Ngô Tam Quế chỉ sợ chưa đến một tháng nơi Tây Vực sẽ xuất hiện một cái Bái Nguyệt Quốc, là một cái "giáo quốc".

Thế nào gọi là "giáo quốc"?, Thiên Trúc tính là giáo quốc, Ba Tư cũng tính là giáo quốc, Phù Tang cũng thế.

Giáo quốc được hiểu là toàn bộ người dân trong quốc gia đều tôn thờ một loại tín ngưỡng hoặc đa phần lấy tín ngưỡng đó làm chủ.

Tu La Vương kể cả lập quốc cũng chỉ là một quốc gia bình thường trong khi nếu Bái Nguyệt Quốc được lập ra thì nó sẽ trở thành giáo quốc.

Dùng tôn giáo mê hoặc dân chúng, dùng tôn giáo mê hoặc giáo đồ, một quốc gia bị tôn giáo khống chế sẽ cực kỳ khủng khiếp, ít nhất là về mặt chiến tranh.

Trăm vạn giáo đồ của Nhật Nguyệt Thần Giáo dĩ nhiên vượt xa cái gọi là Tu La Giáo.

Vô Song lần này rốt cuộc không lập tức trả lời, hắn quả thật đang suy nghĩ nghiêm túc vấn đề này.

Rốt cuộc sau một lúc Vô Song đứng lên, nhấc Ngô Ứng Hùng ném thẳng về phía Bách Tổn.

Bách Tổn cũng không ngạc nhiên gì mà đưa tay ra, bàn tay hóa giải toàn bộ kình lực rồi cực nhẹ nhàng đỡ lấy Ngô Ứng Hùng, ánh mắt vẫn nhìn về phía Vô Song, sau khi đỡ được Ngô Ứng Hùng thì Bách Tổn mới hỏi.

"Câu trả lời của ngươi là gì? ".

Vô Song đứng lên, phủi phủi quần áo rồi đáp.

"Trong người bản nhân có thương thế, thực lực 10 phần chỉ còn 7, lần này không vì muội muội ta gặp truy sát ở Hành Dương, không vì Khúc Dương bản nhân cũng không định sớm xuất hiện trở lại như vậy ".

"Việc này tốt nhất về sau lại nói, đợi bản nhân trở lại thanh tẩy Nhật Nguyệt Thần Giáo liền mời lão lên Hắc Mộc Nhai đàm đạo ".

Bất kể là triều đình hay Ngô Tam Quế đều có thể cho Vô Song rất nhiều lợi ích nhưng mà lợi ích có nhiều hơn nữa cũng phải có mạng mà sử dụng, không phải ai cũng có phúc bắt cá hai tay.

Vô Song muốn làm được việc này nhất định phải chuẩn bị thật kỹ, muốn vừa bắt tay triều đình vừa lợi dụng Ngô Tam Quế thì Vô Song nhất định phải hàng được một giáo, phải tìm được một người.

Người kia Vô Song vẫn chưa biết tìm đâu ra nhưng bằng hiểu biết của Vô Song với nàng thì hắn cũng có chút manh mối.

Về phần hàng một giáo, việc này tương đương phiền phức, Nhật Nguyệt Thần Giáo rộng lớn vô cùng muốn nắm thật chặt trong tay tuyệt không dễ dàng, Vô Song không nắm được Nhật Nguyệt Thần Giáo trong tay thì nói gì đến việc hợp tác với ai khác?.

Quyển 3 - Chương 191: Hướng Về Hải Ngoại (1)

Vô Song rời khỏi đỉnh Hành Sơn, đến khi không cảm nhận được có ai đi theo mình nữa Vô Song mới thở ra một hơi, lần này thú thật mọi việc trở nên dễ hơn quá nhiều so với Vô Song tưởng tượng, tiếp theo hắn lại lập tức di chuyển, hướng về một phương khác mà đi.

Vô Song lần này đi tới điểm hẹn của hắn cùng Lâm Viễn Đồ.

Kế hoạch của Vô Song lần này không có đến lượt Lâm Viễn Đồ ra tay bởi lý thuyết theo không kịp diễn biến thực tế.

Lâm Viễn Đồ tại Hành Dương có nhiệm vụ gì?, nhiệm vụ của Lâm Viễn Đồ chính là trợ giúp Vô Song đối địch, nếu Vô Song rơi vào khổ chiến liền di chuyển đến điểm hẹn với Lâm Viễn Đồ, bằng vào thực lực của hai người không phải là không đẩy lùi được một đế vị cao thủ. 

Vô Song không phải là người tốt lành gì, hắn thậm chí đã tính nếu trường hợp xấu nhất liền để Lâm Viễn Đồ đi chịu chết, ở lại cản đường địch còn Vô Song bằng vào tuyệt thế thân pháp cao chạy xa bay, cũng may mọi việc vẫn chưa đến cái tình trạng này.

Vô Song một thân một mình tìm đến điểm hẹn Lâm Viễn Đồ, điểm hẹn là một cánh rừng lớn trên núi Hành Sơn, cũng chính là cánh rừng nơi Trương Tam Phong ở lại trước khi rời đi.

Tiến đến cánh rừng, Vô Song ánh mắt không khỏi híp lại, hắn vậy mà không cảm nhận được Lâm Viễn Đồ ở đâu.

Lâm Viễn Đồ thực lực rất mạnh, bằng vào thực lực của mình Lâm Viễn Đồ hoàn toàn có thể coi là ngũ tuyệt đỉnh phong bất quá cái đáng sợ nhất của Lâm Viễn Đồ lại nằm ở khả năng ám sát, Thiên Ý Thành Chủ lại càng chẳng phải loại hữu danh vô thực.

Muốn trở thành sát thủ thì yêu cầu lớn nhất là gì?, yêu cầu lớn nhất là cảm quan không gian, thân là Thiên Ý Thành Chủ thì cảm quan của Lâm Viễn Đồ cực kỳ khủng khiếp, kẻ có cảm quan không gian khủng khiếp như vậy một khi đã quyết định ẩn mình vào trong bóng tối thì rất khó để nhận ra.

Lúc trước Lâm Viễn Đồ gần như bị rơi vào hoàn cảnh chiếu tướng, thân là đỉnh cấp sát thủ trong thiên hạ vậy mà lại quang minh chính đại lộ diện sau đó bị Vô Song cùng Trường Thanh Tử uy hiếp mới phải tham gia kế hoạch này, bằng không dựa vào Tịch Tà Kiếm Phổ lại thêm khả năng ẩn mình của hắn cho dù Vô Song cùng Trường Thanh Tử hợp lực cũng khó mà bắt nổi Lâm Viễn Đồ.

Không phát hiện ra Lâm Viễn Đồ thì Vô Song phải làm gì?, hắn tương đối thản nhiên bước vào trong rừng, thoạt nhìn cũng chẳng có gì phòng bị, tự tìm một thân cây sau đó dựa lưng vào, ánh mắt bắt đầu nhìn xung quanh.

Vô Song cứ đứng lặng im như thế một lúc, đến khi cảm nhận được một loại khí tức tồn tại Vô Song mới ngẩng đầu lên.

Trên cành cây lúc này chính là thân ảnh Lâm Viễn Đồ, kẻ này cũng đang nhìn chằm chằm vào Vô Song.

"Không có ai tới? ".

Lâm Viễn Đồ lên tiếng.

Vô Song ngẩng đầu lên nhìn hắn rồi đáp.

"Đúng, không có ai tới".

Lâm Viễn Đồ nheo mắt lại, hắn căn bản không quan tâm lý do tại sao kế hoạch thay đổi, hắn chỉ cần biết mình có thể thu tay là được.

"Sau này tốt nhất đừng tìm ta, ân oán giữa ta và ngươi cũng coi như có một dấu chấm tròn".

Lâm Viễn Đồ nói xong lập tức định rời đi, đối với hắn giao dịch đã hoàn thành.

Hắn đã tới đây trợ giúp Vô Song, nếu cần chiến đương nhiên sẽ chiến, nếu không cần chiến coi như giao dịch hoàn thành, hợp tác giữa hai bên kết thúc, cũng chẳng cần dài dòng gì.

Thấy Lâm Viễn Đồ tính rời đi, Vô Song liền lên tiếng giữ hắn lại.

"Cũng không cần rời đi vội, bản nhân quả thực có việc cần nhờ thành chủ".

Lâm Viễn Đồ híp mắt lại, "Thành Chủ" trong miệng Vô Song đương nhiên là Thiên Ý Thành Chủ.

Nếu dùng danh nghĩa Lâm Viễn Đồ vậy đây là việc tư, nếu là Thiên Ý Thành Chủ thì đây là việc công, hai phạm trù hoàn toàn khác nhau.

Lâm Viễn Đồ rốt cuộc lại đứng im trên thân cây mà đáp.

"Có giao dịch gì?, bất quá ta nói trước Thiên Ý Thành từ trước tới nay chưa bao giờ làm ăn miễn phí".

Vô Song cười cười, sau đó đáp.

"Tiền là thứ bản nhân không thiếu, phiền thành chủ giúp bản nhân tìm một người, tìm được tung tích người này liền báo cho bản nhân ".

Vô Song có tiền không?, thực sự Vô Song lúc này không có mà cho dù có cũng không đủ, phải biết một cọc làm ăn để Thiên Ý Thành toàn tâm toàn ý ra tay thì số ngân lượng phải đạt đến một mức độ dọa người.

Đương nhiên Vô Song dùng thân phận Đông Phương Bất Bại thì lại khác, cái thân phận này đủ "uy tín" để Thiên Ý Thành chấp nhận làm việc trước trả thù lao sau.

_ _ _ __ _ _ _ _ 

Vô Song cùng Lâm Viễn Đồ nói chuyện tương đối lâu sau đó Lâm Viễn Đồ lại rời đi, tiếp theo Vô Song liền hướng về một đỉnh núi khác nơi Hành Sơn, đây là điểm hẹn của Vô Song đối với Trường Thanh Tử.Vô Song muốn tìm người, vậy hắn tìm ai?, người này đương nhiên là Lý Thu Thủy, là nữ nhân của Vô Song chứ không phải Lý Thu Thủy tại thế giới này.

Nói về tìm người thì Thiên Địa Hội, Hồng Hoa Hội đã mạnh hơn Thiên Ý Thành chứ đừng nói là Cái Bang bất quá có một thứ Thiên Ý Thành viễn siêu ba tổ chức này, Thiên Ý Thành có độ bảo mật tuyệt đối, thứ mà trên giang hồ không tổ chức nào bằng nổi.

Thú thật ngay cả Vô Song cũng cảm thấy hâm mộ Lâm Viễn Đồ, kẻ này nắm trong tay tổ chức sát thủ lớn nhất thiên hạ đồng thời cũng là tổ chức trung thành nhất. Nhật Nguyệt Thần Giáo có thể có phản đồ nhưng Thiên Ý Thành thì không, cho dù thật sự có phản đồ thì đám này cũng tuyệt chẳng thể ảnh hưởng mảy may tới Thiên Ý Thành, đây mới là điểm làm Vô Song hâm mộ không thôi.

Thân pháp Vô Song rất nhanh, chẳng mấy chốc đã tới điểm hẹn với Trường Thanh Tử.

Điểm hẹn với Trường Thanh Tử có mục đích gì?, đây là nơi Trường Thanh Tử đưa Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong tới.

Trường Thanh Tử rời khỏi thành cùng Phúc Kiến An, bằng vào quyền lực của Phúc Kiến An thì Vô Song quả thật không nghĩ tới việc Trường Thanh Tử gặp bất chắc gì trên đường có điều khi hắn đến nơi còn chưa nhìn thấy hình dáng của Trường Thanh Tử đâu.

Đương nhiên Vô Song sẽ không nghĩ đến sự tình xấu gì có thể xảy ra, Phúc Kiến An nếu không thể bảo đảm Trường Thanh Tử tới đây an toàn thì... kẻ này cũng không có tư cách trở thành Thiên Hạ Tứ Vương.

Vô Song đến sớm rốt cuộc lựa chọn ngồi xuống đả tọa, trải qua một trận đại chiến chính Vô Song cũng cảm thấy thấm mệt.

Trận chiến này thú thật độ khó tương đối lớn vấn đề đặt rất nặng vào hai chữ "thời gian", ai có thể tận dụng thời gian tốt hơn, lần hành động này không bắt Vô Song phải sinh tử chiến nhưng cũng khiến Vô Song phải vận dụng hết tâm lực gần như không giữ lại chút nào, ngoài ra lần này nếu không có Hoàng Dung thì Vô Song cũng khó có thể giải quyết mọi việc êm đẹp như vậy.

Đả tọa một khoảng thời gian, rốt cuộc Vô Song lại mở mắt ra, hắn nhìn thấy một đoàn người ngựa đang tiến gần lên đỉnh núi, đoàn người ngựa này... vậy mà có hơn trăm người.

Hơn trăm người này đều cưỡi chiến mã màu trắng, ăn mặc phục sức của Bát Kỳ Quân nhà Thanh, trăm người cùng bảo vệ một chiếc xe ngựa lớn, tuy đường núi khó đi nhưng trận hình căn bản không lộ ra bất cứ sự rời rạc nào, quân kỷ nghiêm minh vô cùng, vừa nhìn đã thấy đây là một nhánh tinh binh cực kỳ không tầm thường.

Đám tinh binh này cũng nhìn thấy thân ảnh Vô Song bất quá như được lập trình sẵn, căn bản không có phản ứng gì, cứ như thế chậm rãi bảo vệ chiếc xe ngựa lớn tiến lên đỉnh núi, tiến đến gần chô Vô Song.

Tiếp theo mọi việc cũng không khó đoán, khi xe ngựa thành công lên đỉnh núi, chỉ nghe đầu lĩnh mở miệng hô lớn, trong miệng hắn nói một thứ ngôn ngữ mà Vô Song căn bản không hiểu gì, sau đó đám kỵ binh đồng loạt xoay người, trận hình nghiêm cẩn mà hướng xuống núi.

Thứ ngôn ngữ kia Vô Song không hiểu gì nhưng hắn lại biết đây là tiếng Mãn Châu, là dạng ngôn ngữ chỉ dành riêng cho tộc Mãn Châu, cho con em Bát Kỳ Quân.

Người Mãn muốn chiếm lấy Trung Nguyên, muốn cai trị người Hán đương nhiên phải biết tiếng Hán, cũng không thể bắt toàn bộ người Hán đi học tiếng Mãn, vì vậy thời gian qua đi thứ ngôn ngữ Mãn Châu đã rất ít xuất hiện bất quá không phải nó không tồn tại chỉ là nó không phổ biến ra ngoài, ngôn ngữ này chỉ còn thông dụng trong Bát Kỳ Quân, còn lại đã rất ít được sử dụng.

Đoàn kỵ binh chỉnh tề rời đi thì rèm xe ngựa mới mở ra, Vô Song có thể dễ dàng nhìn thấy Trường Thanh Tử bên trong, trong xe đương nhiên có Khúc Dương – Lưu Chính Phong... thậm chí có cả Phi Yến.

Vô Song nhìn thấy Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong thì cũng không nghĩ nhiều bởi đây là lẽ dĩ nhiên nhưng thấy Phi Yến thì không khỏi khẽ thở ra một hơi, hắn rất sợ cô bé có mệnh hệ gì.

Khi đối mặt với Bách Tổn thú thật Vô Song rất muốn hỏi Bách Tổn về Phi Yến nhưng rốt cuộc cũng không nói gì, hắn đang đóng giả Đông Phương Bất Bại, Đông Phương Bất Bại từ bao giờ quan tâm đến sinh tử của một cô bé?.

Trên xe có bốn người thì trừ Trường Thanh Tử ra thì cả ba đều chưa tỉnh lại, lúc này Trường Thanh Tử xuống xe, hướng về phía Vô Song cung kính cúi đầu.
"Công tử".

Vô Song nhìn hắn, bản thân cũng không trách gì Trường Thanh Tử dù sao nếu gặp phải kẻ như Phúc Kiến An thì trên đời chẳng mấy ai chống cự được, hai lão nhân bên cạnh Phúc Kiến An chỉ sợ ít nhất cũng là chuẩn đế, thực lực cỡ Trường Thanh Tử gặp phải một chuẩn đế đã khó sống huống gì hai người?.

"Sao Phi Yến lại ở đây?, là ngươi cứu cô bé? ".

Trường Thanh Tử nghe vậy lập tức đáp. 

"Vâng thưa công tử, là lão cứu cô bé ".

"Sau khi cô bé này vừa ra khỏi thành Hành Dương thì lão liền đánh ngất cô bé sau đó mang theo bất quá cái này cũng là bất đắc dĩ ".

Tiếp theo Trường Thanh Tử liền kể lại đại khái diễn biến sự kiện lúc đó cho Vô Song nghe.

Theo kế hoạch thì Trường Thanh Tử phải bám theo Phi Yến đến chỗ Khúc Dương sau đó mang cả hai người an toàn rời đi, về phần Lưu Chính Phong thì để Vô Song cứu.

Trường Thanh Tử cũng không biết Khúc Dương ở đâu vì vậy cách hữu hiện nhất là bám theo Khúc Phi Yến, chuyện sẽ không có gì nếu Trường Thanh Tử không gặp Ngọc Huyền, là Ngọc Huyền khi đó cản Trường Thanh Tử lại.

Ngọc Huyền có mặt ở Hành Dương thì Vô Song cũng biết nên nhớ kế hoạch để Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương dưới mật thất Lệ Xuân Viện cũng là cô gái này gợi ý, dù gì mật thất kia không có nàng nói Trường Thanh Tử làm sao có thể biết.

Ngọc Huyền đi theo Quỳnh Hương, việc nàng biết Khúc Dương gặp nguy hiểm cũng chẳng có gì là lạ, Vô Song lại càng không đi hỏi, thú thật Ngọc Huyền gần như chỉ giao tiếp với Trường Thanh Tử, nàng còn chưa gặp mặt Vô Song hay nói đúng hơn là Vô Song cố muốn tránh mặt nàng.

Ngọc Huyền đã thấy chân thân của Vô Song hơn nữa nàng với Quỳnh Hương lại thân thiết vô cùng, ai biết nàng có hiểu rõ Đông Phương Bất Bại không?, Vô Song cũng không muốn lộ ra sai lầm gì.

Kế hoạch giải cứu Khúc Dương thì nàng biết chỉ là nàng sẽ không biết toàn bộ mà thôi.

Lại nói tới Ngọc Huyền, nàng ngăn cản Trường Thanh Tử sau đó...liền để cho Trường Thanh Tử biết Khúc Dương lúc này gặp phải đế vị cao thủ truy sát, căn bản không thể để Phi Yến đến chỗ Khúc Dương nếu không Phi Yến chắc chắn phải chết.

Trường Thanh Tử vốn bán tín bán nghi nhưng khi... hai lão nhân bên cạnh Phúc Kiến An xuất hiện thì Trường Thanh Tử không tin cũng phải tin, sau khi Trường Thanh Tử đuổi theo đánh ngất Phi Yến liền bị hai lão nhân "áp tải" tới Lệ Xuân Viện, về phần sự kiện tiếp theo thì không cần nói.

_ _ __ _ _ __ _ 

Vô Song nghe câu chuyện từ đầu đến cuối, sau đó hỏi.

"Ngọc Huyền?, thân phận của nữ nhân này là gì? ".

Trường Thanh Tử nghe Vô Song hỏi chỉ có thể cười khổ mà lắc đầu.

"Bẩm công tử, lão thật sự không biết, sự xuất hiện của nàng phi thường thần bí bất quá nàng với tiểu thư không khác gì tỷ muội, thiết nghĩ cũng sẽ không làm chuyện có hại cho bản giáo".

Vô Song cười cười, hắn cũng không cho rằng Ngọc Huyền sẽ không gây hại gì cho Nhật Nguyệt Thần Giáo bất quá cũng chẳng nói ra miệng, hắn rốt cuộc đứng lên đi về phía xe ngựa, kiểm tra tình hình cả ba người.

Lưu Chính Phong cùng Phi Yến quả thật không hề nghiêm trọng, Phi Yến cũng chỉ tạm thời ngất đi mà thôi.

Tiếp theo kiểm tra Khúc Dương, lần này Vô Song lại có chút bất ngờ.

Không biết Phúc Kiến An cùng thủ hạ làm gì mà mạch đập của Khúc Dương đã ổn định hơn nhiều,ít nhất tình hình tạm coi là có tiến triển tuy nhiên tính mạng Khúc Dương vẫn cực nguy hiểm, chí ít kẻ này vẫn có 8 thành phải chết.

Đương nhiên đấy là người khác, Vô Song thì không cho là thế, hắn có Cửu Dương Chân Kinh, tuy chẳng đủ cứu trị Khúc Dương nhưng để hắn sống lay lắt thêm dăm bữa nửa tháng thì vẫn làm được.

Lúc trước tình hình không cho phép, Vô Song còn phải nghĩ cách làm sao cứu được Khúc Dương nhưng hiện tại sau khi giải quyết xong mọi việc thì quả thật lại có chút đơn giản, đường sống của Khúc Dương có thể coi là rộng mở.

Vô Song đương nhiên sẽ không có thời gian đi cứu Khúc Dương nhưng nếu để Phi Yến cùng Khúc Dương đến Nam Thiếu Lâm thì rất khác, Giác Viễn thừa sức cứu tính mạng vị trưởng lão ma giáo này.

Ở Nam Thiếu Lâm còn có phân thân của Vô Song, bằng vào phân thân ở đó Giác Viễn đương nhiên sẽ nể nang vài phần mà ra tay.

Vô Song rốt cuộc thu tay lại, trên miệng khẽ mỉm cười.

Hắn rốt cuộc cũng có thể nghĩ tới chuyến đi tiếp theo nơi hải ngoại

Quyển 3 - Chương 192: Thi Khôi

Thành công cứu được Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương, tâm tình của Vô Song đương nhiên cảm thấy nhẹ nhõm thậm chí có chút thoải mái, sự việc Hành Dương Thành không dài nhưng lại cho Vô Song áp lực rất lớn, từ đầu đến cuối chung quy chưa đến 1 tháng thời gian nhưng Vô Song đã phải đối mặt với 3 đế vị cao thủ.

Vô Song chưa từng gặp mặt Ngô Tam Quế nhưng chỉ qua một lần này cũng đủ để Vô Song xác nhận thực lực bá chủ nam phương của Ngô Tam Quế rốt cuộc mạnh đến đâu, không phải ngẫu nhiên mà người này có gan dám tạo phản lại Thanh triều.

Với Vô Song mà nói thì hắn có ấn tượng rất phiến diện với kẻ được gọi là "hán gian" này, ấn tượng phiến diện của Vô Song thực ra chủ yếu vì xem qua Lộc Đỉnh Ký bất quá hiện tại sau khi tiếp xúc với Phúc Kiến An thì Vô Song bắt đầu thay đổi cái nhìn với Ngô Tam Quế.

Thú thật Vô Song không hiểu Phúc Kiến An, cũng không thể nhìn thấu kẻ này, Phúc Kiến An thực sự cho Vô Song một loại cảm giác khó lường, thứ cảm giác mà Vô Song chưa bao giờ gặp được ở bất cứ người trẻ tuổi nào.

Phúc Kiến An thân là một trong Thiên Hạ Tứ Vương, Ngô Tam Quế cũng đồng cấp với hắn thì sao Ngô Tam Quế có thể tầm thường?.

Phúc Kiến An trong từng lời nói từng cử động đều toát ra một loại mị lực, một thứ cảm giác kỳ dị đi vào lòng người, vậy Ngô Tam Quế cũng không thể không có thứ mị lực của riêng mình, thứ khiến cho rất nhiều kẻ bán mạng vì hắn bất chấp lời nói thế gian ra sao.

Vô Song từ trước đến nay luôn tránh quan hệ với Ngô Tam Quế, kể cả có lần đi qua Tô Châu hắn cũng chọn đừng nhỏ mà đi tuyệt không nán lại nhưng mà tại thời điểm hiện tại cụ thể là sau khi chia tay Bách Tổn Đạo Nhân thì Vô Song lại có hứng thú thật lớn muốn nhìn nhân vật lịch sử này.

Dĩ nhiên hứng thú thì chỉ là hứng thú, Vô Song còn rất nhiều việc phải làm đặc biệt là chuyến đi ra ngoài hải ngoại kia, hắn không thể không đi.

Ra hải ngoại thứ nhất Vô Song muốn thực hiện lời hứa với Dung nhi, để nàng lên Đào Hoa Đảo một lần, bất kể thế nào Dung nhi cũng muốn gặp Hoàng Dược Sư của thế giới này, không chỉ Dung nhi cho dù là Mai Nhược Hoa cũng cực muốn một lần nữa bước lên Đào Hoa Đảo.

Mục đích thứ hai của Vô Song đương nhiên là kho báo của Thiên Vương, hắn đối với vấn đề kho báu vốn là cảm thấy mơ mơ hồ hồ, hứng thú không lớn, ngay cả đây là tài sản của "phụ thân" hắn thì hắn cũng cảm thấy mình không quá quan tâm tuy nhiên chỉ cần nghĩ đến việc ngăn không cho người "chú" kia đoạt được kho báu thì Vô Song nhất định phải ra tay.

Vô Song rất ít khi có ác cảm với ai đó, chí ít Tu La Vương là kẻ đầu tiên cho Vô Song ác cảm lớn đến vậy, ngay từ lần đầu gặp mặt Tu La Vương đã khiến Vô Song khó chịu chứ đừng nói tới lúc hai người đánh nhau hay mối quan hệ sâu xa hơn của cả hai.

Cản lại bước chân của Tu La Vương là việc Vô Song nhất định phải làm, hắn thậm chí còn muốn hủy luôn cả cái Tu La Quốc còn đang manh nha hình thành của Tu La Vương sau đó nhanh chóng trở về Tây Vực, trở về bên cạnh Dạ Xoa thực hiện trách nhiệm của chính hắn.

Hải ngoại bắt buộc phải đi tuy nhiên có muốn đi cũng phải làm một số chuyện, phải sắp xếp một số thứ, chí ít là lo xong thương thế của Lưu Chính Phong, thuyết phục Lưu Chính Phong đưa tàng bảo đồ cho Vô Song rồi lại để Khúc Dương cùng Phi Yến hướng về Nam Thiếu Lâm, tính đi tính lại có lẽ còn phải mất vài ngày thời gian.

_ _ _ _ _ _ _ _

Vô Song muốn để hai ông cháu Khúc Dương cùng Khúc Phi Yến tới Nam Thiếu Lâm, hắn đương nhiên phải biết Giác Viễn cùng Nam Thiếu Lâm đang phải đối mặt với cái gì bất quá quả thực Vô Song hiện nay thực sự cảm thấy nhẹ lòng.

Vô Song có thể thở ra một hơi, có thể thả lỏng sau khi cứu được Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong nhưng đây cũng không phải yếu tố tiên quyết, yếu tố tiên quyết là tình hình của Dược Vương Cốc.

Nếu Dược Vương Cốc có vấn đề gì thì Vô Song căn bản không dám nghĩ đến chuyến đi hải ngoại chứ đừng nói là tính những việc tiếp theo, đừng nói là thả lỏng.

Bản thể cùng phân thân của Vô Song chung quy đều nắm được tình hình của phía ngược lại, khi Giác Viễn dẫn theo Cơ Vô Song xuất hiện ở Dược Vương Thôn thì bản thể của Vô Song cũng nắm rõ được tình hình xảy ra.

Lúc này trước mặt Cơ Vô Song cùng Giác Viễn quả thật là vô biên vô tận chướng khí.

Chướng khí là từ mà Giác Viễn dùng để gọi thứ khí bao phủ Dược Vương Thôn nhưng mà trong mắt Vô Song thứ này phải gọi là ma khí.

Vô Song có lẽ là người mẫn cảm nhất với ma khí trên đời này, tuy màu sắc của thứ khí này có thay đổi nhưng chắc chắn đây là ma khí.

Là một người đã trải qua rất nhiều chuyện thì trong đầu Cơ Vô Song có hai đáp án.

Đáp án thứ nhất Dược Vương Thôn tồn tại một giới môn hoặc đúng hơn là một vết rách giới môn thông với một đầu của âm giới, từ đó âm khí mới hướng lên dân gian, âm khí tích tụ càng lâu thì khả năng diễn hóa càng cao, dựa theo một số nguyên nhân đặc biệt thì nó sẽ trở thành ma khí.

Nguyên nhân thì có nhiều loại, đơn giản nhất là vết rách kia không chỉ dẫn âm khí lên dương gian mà còn dẫn cả ma khí lên dương gian.
Nguyên nhân phức tạp hơn một chút thì liên quan tới oán hồn, thế giới này vốn có một giới môn nơi Hắc Địa, là nơi toàn bộ oán hồn siêu sinh tiến vào luân hồi tuy nhiên chỗ này hiện tại đã bị chắn, oán hồn không cách nào siêu sinh vì vậy tập hợp ở Hắc Địa càng ngày càng đông rồi trở thành một chủng sinh mạng mới, đương nhiên cũng sẽ có rất nhiều oán hồn cảm nhận được vết rách ở Dược Vương Thôn mà tìm đến, vết rách này không đủ để chúng tiến vào âm giới vì vậy bị mắc kẹt nơi đây, hấp thụ âm khí nơi âm giới mà phát sinh thuế biến đồng thời cũng dần dần thay đổi âm khí thành ma khí.

Đáp án thứ nhất là như vậy, đáp án thứ hai thì lại nghiêm trọng hơn, bởi theo Vô Song suy nghĩ thì rất có khả năng có đại nhân vật nhúng tay vào nơi đây.

Đại nhân vật là ai?, đáp án đương nhiên là Đế Thích Thiên hoặc chí ít cũng có quan hệ với Đế Thích Thiên, Vô Song không rõ Đế Thích Thiên sẽ dùng thủ đoạn gì để tạo nên tình trạng này nơi Dược Vương Thôn nhưng Vô Song thiết nghĩ bằng năng lực của kẻ này thì cũng chẳng có gì là khó.

Trong hai đáp án đương nhiên đáp án thứ hai xấu hơn nhiều, Vô Song hiện tại đến cả Tu La Vương còn đang đau đầu không biết giải quyết thế nào thì sao có thể tính đến chuyện gặp phải Đế Thích Thiên?, cũng may Vô Song lại nghĩ đến Trường Sinh Chân Nhân từng đi qua nơi đây, nếu có Đế Thích Thiên nhúng tay thì chân nhân tuyệt không bỏ đi đơn giản như thế.

Lúc Vô Song cùng Bách Tổn đàm đạo với nhau thì một Vô Song khác cùng Giác Viễn rốt cuộc đến trước Dược Vương Thôn.

Giác Viễn thân hình rất lớn, gần như chỉ tính chiều cao có khi gấp 2 lần Vô Song là ít, nói Giác Viễn giống một tòa núi nhỏ tuyệt không nói quá cũng vì thân thể này của Giác Viễn mà khi vị đại sư này chắn trước người Vô Song lại cho Vô Song một cảm giác an toàn tuyệt đối.

Cảm giác này thật sự cũng có thể coi là vi diệu, Vô Song kể từ khi rời khỏi Tử Ngọc Sơn xuống núi tiến vào giang hồ gần như đã không có ai bảo hộ, cũng không có ai cho Vô Song cảm giác an toàn này, có chăng chỉ là Vô Song cho người khác cảm giác an toàn mà thôi.

Giác Viễn thân là đệ nhất cường giả của Nam Võ Lâm hiện nay lại là tiền bối vì vậy chung quy vẫn luôn chắn cho Vô Song, trong mắt Giác Viễn bản thân Cơ Vô Song cho dù có là đế vị đi chăng nữa thì vẫn là tiểu bối chưa kể còn là thân nữ nhi, tất nhiên Giác Viễn cũng không sai, nếu coi bảo vệ kẻ yếu là trách nhiệm của kẻ mạnh thì Giác Viễn làm đúng, dù sao Giác Viễn vẫn mạnh hơn Vô Song.

Giác Viễn lúc này đưa tay ra chạm trực tiếp vào bức tường ma khí, trên tay Giác Viễn tuy không xuất hiện hiệu ứng gì nhưng Vô Song ở sau lưng có thể cảm giác được không khí như bị đốt cháy vậy, Cửu Dương Thần Công của Giác Viễn quả thật đã tu luyện đến mức kinh khủng khiếp.

Giác Viễn dùng nội lực trực tiếp hòa tan cả vùng chướng khí trước mặt tuy nhiên sau lớp chướng khí này y nguyên còn lớp chướng khí khác, cả mảnh không gian tràn ngập chướng khí, khủng khiếp vô cùng.

Giác Viễn sau khi vén tấm màn chướng khí cho Vô Song xem rồi lại rụt tay lại, sắc mặt không khỏi trở nên nghiêm trọng.

"Thí chủ xem, thứ này gọi là chướng khí, toàn bộ Dược Vương Thôn đều bị thứ này bao phủ, thứ chướng khí này cực kỳ quỷ dị, lão nạp có thể xé rách nó nhưng không thể luyện hóa, không thể đánh tan nó ".

"Tiến vào Dược Vương Thôn toàn bộ đều là chướng khí này, xung quanh căn bản không thể nhìn ra cái gì, cho dù với thực lực của lão nạp cũng chỉ có thể nhìn rõ sự vật trong phạm vi 10 bước ".

"Càng đáng nói chướng khí này có thể nhập thân, không ít tăng nhân của Thiếu Lâm ta bị thứ chướng khí này nhập vào cơ thể, tùy theo thực lực người bị chướng khí này xâm nhập, cũng tùy theo số lượng chướng khí nhập vào người, nhẹ thì có thể trực tiếp dùng nội lực đẩy chướng khí ra ngoài nhưng nặng thì thân thể càng ngày càng gầy còm sau đó khô đét lại, sinh mạng càng ngày càng yếu... sau đó viên tịch ".
Giác Viễn nói đến đây liền thở dài, Vô Song có thể cảm nhận được thứ chướng khí kia hành hạ Giác Viễn ra sao, gây ra bao nhiêu khó khăn cho Nam Thiếu Lâm.

Về phần Dược Vương Thôn thì Giác Viễn cũng không nói bất quá Vô Song biết người dân ở đây chịu cảnh thế nào, đến cả tăng nhân Nam Thiếu Lâm còn không chịu được chướng khí thì người dân Dược Vương Thôn lấy cái gì để sống?.

Giác Viễn vì Vô Song giải thích rất tường tận về chướng khí, sau đó lại nói tiếp.

"Đương nhiên lão nạp cũng nhiều lần tiến vào bên trong Dược Vương Thôn để tìm ra nguyên nhân chướng khí này phát sinh từ đâu nhưng bên trong Dược Vương Thôn tồn tại một sinh vật cực kỳ đáng sợ ".

"Lão nạp không có cách nào cảm nhận được khí tức sinh mệnh của nó, lão nạp còn không thấy rõ được thân ảnh thứ này bất quá thân thể của nó cực khủng khiếp, chỉ bằng thân thể cũng đã không thua kém nữ thí chủ ".

"Nếu ở ngoài kia lão nạp có lòng tin hàng phục ma vật nhưng bên trong Dược Vương Thôn đâu đâu cũng là chướng khí, lão nạp không có cách nào điều động toàn lực, nội lực của lão nạp cũng không thể hồi phục, càng đánh nội lực càng suy giảm hơn nữa còn phải liên tục dùng nội lực ngăn cản chướng khí nhập thể, càng đánh càng bất lợi ".

"Ma vật kia cơ hồ không chịu ảnh hưởng của chướng khí, ở trong chướng khí cứ như môi trường của nó, lão nạp 3 lần tiến vào Dược Vương Thôn rốt cuộc đều bị nó bức lui".

Ma vật trong miệng của Giác Viễn quả thật đáng sợ đồng thời cũng làm Vô Song tò mò.

Thứ ma vật có thân thể ngang ngửa Vô Song thì cũng không phải cái gì bất ngờ cho lắm, ở thế giới kia cấp bậc quỷ đế đại khái cũng sẽ có thân thể cỡ Cơ Vô Song.

Điều đáng nói là Giác Viễn không cảm nhận được khí tức sinh mệnh của nó tức là sinh vật kia không phải quỷ tộc dù sao quỷ tộc cũng có khí tức sinh mệnh, là vật sống chứ không phải vật chết.

Cơ Vô Song nhíu đôi lông mày sau đó rốt cuộc đưa tay ra chạm vào chướng khí.

Giác Viễn thấy thế như muốn mở miệng ngăn cản nhưng lại nghĩ đến thực lực của Vô Song rốt cuộc liền không nói gì nữa.

Khác với Giác Viễn, khi Cơ Vô Song đưa tay vào thì bàn tay trực tiếp xuyên qua chướng khí, chướng khí cũng không hề tách ra.

Vô Song để tay trong đó một lúc rốt cuộc lại rút tay ra, tiếp theo lại đưa tay lên ngắm nghía, khuôn mặt xinh đẹp như có điều suy nghĩ, một lúc sau Vô Song liền mở miệng.

"Đại sư, có thể để tiểu nữ đi vào xem một chút được chăng? ".

Giác Viễn đương nhiên cũng sẽ không ngăn cản Vô Song, nếu Vô Song là tăng nhân Thiếu Lâm hoặc là kẻ không đủ thực lực Giác Viễn dĩ nhiên sẽ ngăn cản nhưng mà Cơ Vô Song dù sao cũng là đế vị, đế vị cho dù trẻ như thế nào đi chăng nữa thì cũng có thủ đoạn đầy mình, dĩ nhiên phải có khả năng tự bảo vệ.

Giác Viễn trực tiếp chắp tay lại, hướng về Vô Song mà nói.

"Thí chủ cứ tự nhiên ".

Cơ Vô Song mỉm cười sau đó bước vào, một giây trước khi tiến vào bên trong màn chướng khuôn mặt xinh đẹp của Cơ Vô Song vẫn giữ nguyên nét lạnh lùng, căn bản không thể biết nàng đang nghĩ gì nhưng một giây sau khi tiến vào Cơ Vô Song rốt cuộc khẽ nhếch miệng mỉm cười.

Người khác sợ chướng khí nhưng mà nàng tuyệt đối không sợ.

P/s 1: Cơ Vô Song sẽ dùng "nàng" để xưng hô nha.

P/S 2: Có thể sẽ còn chương nữa đấy xD

Quyển 3 - Chương 193: Thi Khôi (2)

Chướng khí có thể làm khó Giác Viễn nhưng không thể làm khó Vô Song bởi thứ chướng khí này chung quy cũng chỉ là ma khí.

Vô Song đã trải qua trận chiến kia, Vô Song hiểu về ma khí vượt xa Giác Viễn, trước khi tiến vào Dược Vương Thôn bản thân Vô Song đưa tay vào chính là để xác nhận lại một lần nữa, đáp án không làm nàng thất vọng, ma khí ở Dược Vương Thôn căn bản không là gì với Vô Song.

Nếu là chân thân của Vô Song đến đây thậm chí có thể hấp thụ ma khí tại thân mà một lần nữa đúc ra hắc long bởi Vô Song có khả năng thôn phệ ma khí độc nhất vô nhị.

Cơ Vô Song thì không làm được việc này nhưng bản thân Cơ Vô Song vốn được đúc lên từ Tiên Thiên Liễn Ngẫu, là hàng tiên phẩm, thân thể của nàng là thứ mà ma khí không thể xâm nhập, không thể tiến vào, đừng nói là ma khí cho dù là kịch độc trong thiên hạ cũng không có cách nào hạ độc được Cơ Vô Song.

Cơ Vô Song đương nhiên có thể bị chết do chém giết nhưng muốn dùng các yếu tố phụ bên ngoài để giết nàng thì rất khó, chí ít cơ thể được đúc từ tiên phẩm Liên Ngẫu có thể bỏ qua tất cả hiệu ứng phụ từ bên ngoài.

Bằng vào khối thân thể này Cơ Vô Song có thể tự tin tiến vào Dược Vương Thôn.

Không như Giác Viễn, khi tiến vào Dược Vương Thôn bản thân nàng cũng không chịu giới hạn về thị giác hay thính giác quá khủng khiếp, chướng khí quả thật có thể cản trở tầm nhìn, có thể ngăn cách âm thanh nhưng với nàng mà nói thì thị giác cùng thính giác ngay cả khi giảm đi cũng không khác người bình thường là bao.

Nhờ việc này mà Vô Song có thể quan sát Dược Vương Thôn, đất đai của Dược Vương Thôn toàn bộ đều chuyển sang một màu xám, một màu xám tiêu điều mà chết chóc, đặc biệt mặt đất nứt toác cả ra, có vô số vết chân chim xuất hiện cứ như khu vực này đã chịu hạn hán nhiều năm vậy.

Dược Vương Thôn trước mặt Vô Song chỉ còn là một vùng đất chết, đến cả những âm thanh sinh mệnh bình thường nhất Vô Song cũng không cảm nhận được, điều duy nhất còn lại để chứng minh nơi này từng có người sống chính là kiến trúc.

Vô Song sau khi đi sâu vào trong khu vực chướng khí thì có thể nhìn thấy kiến trúc của Dược Vương Thôn, đầu tiên chính là cổng thôn, một cái cổng phi thường cao thoạt nhìn có chút bá khí, trên hai thanh cột lớn là tấm bảng "Dược Vương Thôn".

Tất nhiên trong cái không gian này thì cổng thôn lại trở nên tiêu điều vô cùng.

Đi vào trong thôn, Vô Song có thể nhìn thấy rất nhiều ngôi nhà, chủ yếu lầu là nhà tranh, những ngôi nhà rất bình dị của thôn dân nơi đây. Dược Vương Thôn cũng không quá lớn nhưng số lượng người lại không ít vì thế các công trình được xây dựng sát nhau tuy nhiên tại thời điểm hiện tại khi mà cửa nhà nào trong thôn cũng bị mở toang ra, bên trong đến một bóng người cũng chẳng có thì nó lại mang theo một cảm giác ghê rợn.

Vô Song lựa chọn một ngôi nhà trong Dược Vương Thôn mà tiến vào, ánh mắt của Vô Song có thể thấy rất nhiều đồ dùng trong nhà đều bị đổ vỡ nhưng mà cái đổ vỡ này cũng có chút đặc biệt.

Đồ dùng trong ngôi nhà này không có dấu hiệu bị lục quá, không có dấu hiệu như có ai muốn tìm kiếm thứ gì, đây đơn giản chỉ là đơn phương đập phá đồ đạc... gần giống như có một ai đó trở nên điên loạn không cách nào ức chế được bản thân liền bắt đầu đập phá mọi đồ trong nhà.

Vô Song sau khi không tìm được thứ gì đáng lưu ý liền lại rời đi, sau đó nàng kiểm tra rất nhiều ngôi nhà, tuy có chút khác nhau nhưng rõ ràng đều chung một tình trạng, đồ vật trong nhà đều có dấu hiệu bị đập phá, không có đến nổi một ngôi nhà nguyên vẹn.

Một lần nữa không tìm được gì, Vô Song bắt đầu thu tay lại, trong lúc này nàng nghĩ tới nguồn nước.

Bất kể thế nào nguồn nước cũng phải kiểm tra, nguồn nước là nơi bắt đầu của dịch bệnh cũng là nơi tốt nhất để hạ độc.

Dược Vương Thôn nằm ở phía ngoài Dược Vương Cốc, người dân trong thôn chủ yếu sống vào việc cầy cấy cùng trồng dược liệu, lương thực một phần lớn cung cấp sinh hoạt cho thôn dân gần như sẽ không bán ra ngoài, về phần dược liệu thì cung cấp cho Dược Vương Cốc đổi lấy ngân lượng.

Trên đường đến Nam Thiếu Lâm bản thân Vô Song đã hỏi Tương Vân rất nhiều việc về Dược Vương Thôn, Dược Vương Thôn thật sự rất yên bình, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài cứ như một thế ngoại đào nguyên vậy, đến cả những nhu yếu phẩm đều để cuối mỗi tháng tổng kết lại rồi gửi danh sách cho Nam Thiếu Lâm, sẽ có tăng nhân của Nam Thiếu Lâm phụ trách vào thành trấn mua sắm.
Cả Dược Vương Thôn có hơn ngàn nhân khẩu nhưng số lượng người đi ra ngoài thành trấn có lẽ chỉ khoảng 20-30 người.

Dược Vương Thôn cũng có thể coi là thánh địa nuôi trồng thảo dược nhưng chỉ cung cấp cho Dược Vương Cốc cùng Nam Thiếu Lâm, chỉ có người trong "ngành" mới tương đối hiểu được Dược Vương Thôn không tầm thường đến mức nào nhưng với người trong giang hồ thì Dược Vương Thôn lại có rất ít danh tiếng vì vậy trong mắt thế nhân Dược Vương Thôn kém Thần Nông Cốc rất xa, rấ xa.

Đương nhiên Dược Vương là người không quan tâm cái danh tiếng này, Dược Vương Thôn được tạo nên chỉ để phục vụ Dược Vương, toàn bộ Dược Vương Thôn là một hệ sinh thái khép kín với thế giới bên ngoài, điều này cũng hạn chế tối đa khả năng mầm bệnh từ bên ngoài xâm nhập vào trong thôn cũng như khiến Dược Vương Thôn tránh xa ánh mắt trần thế.

Tỷ lệ có người mang theo mầm bệnh đến Dược Vương Thôn cơ hồ là con số 0, vì vậy nếu có vấn đề trên diện rộng nhất định phải bắt đầu từ nguồn nước.

Vô Song hiện tại tuy có thể nhìn rõ đại khái sự vật xung quanh nhưng thực sự không cách nào phân biệt được Đông – Tây – Nam – Bắc trong cái môi trường này, không phân biệt được phương hướng thì gần như rất khó đi tìm nguồn nước ở Dược Vương Thôn vì vậy Vô Song lựa chọn đi tìm giếng ngầm.

Dược Vương Thôn đương nhiên có nguồn nước riêng của mình thậm chí chất lượng nước của Dược Vương Thôn phải dùng từ cực kỳ xuất sắc để hình dung, về mặt nào đó còn vượt qua cả Thần Nông Cốc, đương nhiên nước này rất ít được mang về sinh họa mà chỉ sử dụng cho tưới tiêu.

Nước sinh hoạt trong thôn chủ yếu đến từ các giếng nước ngầm và đương nhiên việc tìm giếng nước ngầm trong thôn cũng không phải vấn đề khó bởi Vô Song biết trong thôn có cả ngàn người thì chắc chắn không chỉ có một cái giếng ngầm được đào.

Không lâu lắm Vô Song rốt cuộc tìm được mụa tiêu của mình tuy nhiên khi Vô Song đưa đầu vào quan sát đôi lông mày đẹp không khỏi nhíu lại, giếng nước vậy mà cạn khô.

Nước ở Dược Vương Thôn không thể cạn khô mói đúng, một thánh địa về dược liệu như Dược Vương Thôn mà mạch nước ngầm lại cạn khô thì căn bản không ai tin.

Lại mất công di chuyển thêm vài lần, Vô Song tổng cộng tìm thấy 3 cái giếng ngầm nhưng toàn bộ dĩ nhiên đều cạn khô.

Lúc này Vô Song thực sự cau mày lại mà suy nghĩ.
Vô Song biết chướng khí này là ma khí, ma khí nhập thể thì cao thủ võ cũng chết chứ đừng nói phàm nhân nhưng mà cho dù ma khí khủng khiếp như Phật Sơn trước kia cũng không có chuyện không ai chạy thoát ra ngoài được.

Ma khí là thứ rất kinh khủng nhưng nó chẳng phải vô hình, người Dược Vương Thôn quanh năm làm bạn với thảo dược hơn nữa trong thôn cũng có một chữ "Dược", Vô Song không tin trong thôn không có dược sư hay y sư, thân là dược sư hay y sư chẳng nhẽ không phát hiện được tác hại của ma khí?, không phát hiện được ma khí kinh khủng ra sao?, đấy là chưa kể ngay sau Dược Vương Thôn là Dược Vương Cốc, lui một vạn bước mà nói cho dù người trong thôn không phát hiện ra thì chẳng nhẽ ông ngoại Vô Song không phát hiện ra?.

Vô Song sau khi phát hiện ra ma khí thì suy nghĩ đầu tiên chính là có người hạ độc trong nguồn nước, chỉ khi toàn thôn hơn ngàn người dính độc thì mới có chuyện không ai chạy ra ngoài được hơn nữa đây còn là một loại độc kinh khủng có tốc độ lây lan đáng sợ.

Trong phúc chốc Vô Song đột nhiên nghĩ tới bệnh dịch hạch, nghĩ tới cái chết đen.

Nghĩ tới đây Vô Song hơi hơi rùng mình, tuy thân thể này bách độc bất xâm nhưng sợ thì vẫn cứ sợ, dịch hạch vốn là do virus mang lại cũng không phải độc tố, chính Vô Song cũng chẳng rõ mình có miễn nhiễm hay không.

Theo giả thuyết của Vô Song, lúc đầu ma khí xuất hiện chưa nhiều cũng sẽ là lúc mầm bệnh được phát tán, bằng tốc độ kinh hoàng lan sang cho thôn dân Dược Vương Cốc, tiếp theo đợi ma khí càng ngày càng nhiều thì tất cả đã muộn, khi má khí càng ngày càng nhiều là lúc người Nam Thiếu Lâm phát hiện ra không đúng nhưng đã chẳng thể làm gì.

Suy nghĩ về cơ bản là như vậy nhưng tất cả chỉ là đoán, Vô Song chưa có gì dám chắc chắn hơn nữa dịch hạch thì liên quan gì tới nguồn nước cạn khô?, đến cả Phật Sơn nơi có ma khí gấp trăm gấp ngàn nơi này cũng chẳng làm được nguồn nước cạn khô.

Nguồn nước cạn khô, mặt đất nứt nẻ tiêu điều, xung quanh không có dấu hiệu sinh mạng, toàn bộ thôn dân mất tích không ai có thể đi ra ngoài, toàn bộ dụng cụ trong nhà đều bị đập phá điên loạn, nơi này giống như một cái thôn ma vậy.

Vô Song khẽ nhếch miệng, cũng chẳng phải dùng từ "giống" nữa, nơi này thực sự là một cái thôn ma.

Vô Song rốt cuộc lại di chuyển, lần này Vô Song cố gắng muốn ra khỏi Dược Vương Thôn bởi Vô Song biết ở ngoài Dược Vương Thôn vốn có hai khu vực, thứ nhất là Dược Điền thứ hai là Dược Vương Cốc.

Theo Vô Song thì Dược Điền cũng sẽ chẳng khác mấy so với Dược Vương Thôn nhưng nếu đến được thì cũng tốt, biết đâu lại tìm ra manh mối?.

Về phần Dược Vương Cốc thì càng không phải nói, đây là nơi Vô Song nhất định phải tìm thấy, nhất định phải xem xét tình hình.

Giả sử người trong thôn không thể chạy ra ngoài vậy bọn họ nếu chạy được sẽ chạy đi đâu?, chỉ có thể chạy về Dược Vương Cốc.

Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, thôn dân không thể bốc hơi hoàn toàn như vậy được, Vô Song còn chẳng tin có người vì thôn dân chôn cất bởi cái không khí nơi này kinh khủng đến mức Giác Viễn còn phải cẩn thận vạn phần thì ai dám đứng ở đây chôn cất cho cả ngàn người?.

Vô Song không thể xác định phương hướng rõ ràng cũng chưa từng đến Dược Vương Thôn vì vậy chỉ có thể cầu vận khí xem mình đến Dược Vương Cốc trước hay Dược Điền trước, ngoài ra Vô Song cũng bắt đầu thấy lạ, Vô Song vẫn chưa gặp "thứ" tấn công Giác Viễn.

Vô Song đã đi một đoạn đường khá dài, đã tiến vào đây tương đối lâu vậy mà thứ kia vẫn chưa xuất hiện trong khi Giác Viễn 3 lần muốn thăm dò tình hình Dược Vương Thôn đều bị vật kia đánh bật ra ngoài, Vô Song cùng Giác Viễn quả thật có khác biệt rất lớn.

Nếu lúc này Vô Song gặp được vật kia có lẽ sẽ dễ tìm ra đáp án hơn hoặc ít nhất cũng có thể thu được manh mối.

_ _ __ _ _ _ _

Quyển 3 - Chương 194: Thi khôi (3)

Vô Song lúc này gần như không khác gì dân mù phương hướng là bao đã thế còn mù đường, Vô Song chỉ có thể lựa chọn nhìn vào từng căn nhà nơi Dược Vương Thôn để cố gắng hướng ra ngoài sau đó lại cầu vận khí để có thể tìm được Dược Vương Cốc hoặc ít nhất là Dược Điền.

Đương nhiên Vô Song khác chắc chắn rời khỏi Dược Vương Thôn sẽ là Dược Điền cùng Dược Vương Cốc dù sao Tương Vân cũng đã vài lần đến Dược Vương Cốc, cấu trúc Dược Vương Thôn nàng dĩ nhiên sẽ nhớ, lời nàng miêu tả sẽ không sai.

Lại chẳng mất bao lâu, Vô Song có thể rời khỏi Dược Vương Thôn, sau khi rời khỏi Dược Vương Thôn thì Vô Song có thể thấy hai con đường mòn kéo dài tít tắp, chí ít Vô Song sẽ không biết mấy con đường này dẫn đến đâu.

Nhắm măt suy nghĩ một chút, Vô Song bắt đầu chọn con đường phía bên trái, dĩ nhiên cũng không có lý do gì đặc biệt, cái này đơn giản chỉ là đoán.

Lựa chọn con đường xong, Vô Song bắt đầu đi thẳng một mạch nhưng mà không bao lâu sau Vô Song liền khựng lại, ánh mắt mơ mơ hồ hồ nhìn một phương hướng khác.

Đáng lẽ cái vùng đất chết này sẽ không có gì làm cho Vô Song chú ý nhưng bất chợt Vô Song cảm nhận được một vòng xoáy đang tụ lại ở một phương hướng khác, như có thứ gì đó đang hấp dẫn ma khí xung quanh tập trung tại thân vậy.

Vô Song phát hiện ra vấn đề này lập tức quay đầu lại, hướng thẳng về phía vòng xoáy kia, cái này cũng như một người đi biển vốn không có phương hướng đột ngột thấy được ngọn hải đăng vậy, Vô Song biết nếu dựa theo cảm giác mà vòng xoáy mang lại thì nàng rất nhanh có thể tìm được thứ gì đó.

Tốc độ Vô Song cực nhanh, theo cảm giác của nàng một đường không hề dừng lại, tuy trên đường thỉnh thoảng có chút chướng ngại vật nhưng căn bản không ảnh hưởng tới tốc độ Vô Song bất quá càng di chuyển Vô Song lại càng cảm thấy mơ hồ.

Vô Song đi từ bên ngoài Dược Vương Thôn vào trong Dược Vương Thôn, đi qua cửa thôn rồi đi xuyên luôn qua Dược Vương Thôn để hướng về Dược Điền cùng Dược Vương Cốc ấy vậy mà không phát hiện ra gì, đương nhiên điều đáng nói là cái vòng xoáy kia vậy mà lại hình thành ở ngoài Dược Vương Thôn, trên con đường đi từ bên ngoài vào trong thôn.

Con đường này Vô Song đã đi qua, làm gì có cái gì?, lúc này dĩ nhiên lại có dị tượng?.

_ _ _ _ __ _ _ 

Lại một lần nữa đi xuyên qua Dược Vương Thôn bất quá lần này là di chuyển ngược lại, có cái vòng xoáy kia dẫn đường thì Vô Song không gặp vấn đề xác định phương hướng nữa, chẳng bao lâu Vô Song liền hiểu việc gì xảy ra.

Khi nhìn thấy khung cảnh trước mặt Vô Song thậm chí không nhịn được mà thả chậm bước chân, ánh mắt có chút kinh ngạc.

Vô Song thấy gì?, Vô Song thấy Giác Viễn, Giác Viễn đang chiến đấu với một cái tiểu vòi rồng.

Tiểu vòi rồng như một cơn lốc nhỏ cuốn tất cả ma khí hay chướng khí xung quanh lại nhưng Vô Song có thể biết nó đang ẩn dấu, đang dẩn dấu cho cái thứ bên trong kia, bên trong tiểu vòi rồng kia rõ ràng có vật gì đó chỉ là khoảng cách quá xa Vô Song không cách nào nhìn rõ.

Về phần sự xuất hiện của Giác Viễn nơi đây thì không khó để giải thích, Vô Song tiến vào cũng đã lâu, phỉa biết thời điểm hiện tại khi một lần nữa nhìn thấy Giác Viễn thì bản thể của Vô Song cũng đang đến điểm hẹn với Lâm Viễn Đồ, tính ra cũng phải có nửa tiếng đồng hồ trôi qua.

Với thực lực của Giác Viễn trong nửa tiếng đồng hồ nếu không bị ngăn cản tuyệt đối phải đến được Dược Vương Cốc hoặc Dược Điền dù sao Giác Viễn cũng không ít lần đi qua Dược Vương Thôn, đương nhiên nếu bị ngăn cản thì khoảng thời gian này cũng đủ để... bức Giác Viễn rời đi. 

Giác Viễn ở bên ngoài cảm thấy thời gian trôi qua quá lâu mà Vô Song vẫn chưa trở lại đương nhiên tiến vào xem xét, thoạt nhìn cũng chẳng khác mấy lần trước là bao, Giác Viễn còn chưa đến được Dược Vương Thôn đã bị vật kia cản lại.

Lúc này Vô Song không khỏi tự hỏi, con đường này Vô Song đã đi qua tại sao không bị ngăn cản?, tại sao không thấy vật kia?.
Câu hỏi thứ nhất Vô Song không cách nào trả lời, câu hỏi thứ hai thì rất nhanh có đáp án, dù sao nơi này chướng khí mù mịt, thị giác của Vô Song chỉ có thể so được với người bình thường, không phát hiện được vật kia ở phụ cận cũng là dễ hiểu.

Vô Song xuất hiện cũng không làm vật kia để ý lại càng không làm Giác Viễn để ý, cái này cũng phù hợp với lời Giác Viễn nói, Giác Viễn chỉ có thể nhìn thấy hoặc nghe thấy trong khoảng cách 10 bước chân mà thôi, Vô Song hiện tại đang đứng cách trận chiến phải đến 15m, Giác Viễn không phát hiện ra Vô Song là bình thường.

Vô Song cũng không vội đi giúp đỡ Giác Viễn bởi Giác Viễn thực sự rất mạnh, căn bản cũng không cần Vô Song trợ giúp, lúc này nàng bắt đầu chăm chú quan sát trận chiến hay nói đúng hơn chăm chú quan sát vật kia.

Thứ nhất cũng như Giác Viễn, Vô Song không cảm nhận được khí tức sinh mệnh của nó, không nhìn rõ hình thái của nó, điều này có thể vì Vô Song đang đứng cách quá xa hoặc có thể do chính chướng khí xoay quanh vật kia tạo thành một tấm bình phong che dấu tất cả.

Vấn đề thứ hai là vật kia thực sự rất mạnh, căn bản không khác gì lời Giác Viễn nói, chỉ bằng va chạm giữa hai người thì Vô Song đã cảm giác được đây là cuộc chiến chẳng khác gì nàng cùng Giác Viễn đọ sức trên Nam Thiếu Lâm.

Điều khác biệt duy nhất chính là việc vật kia có lợi thế sân nhà, Giác Viễn liền trở nên yếu hơn rất nhiều, Vô Song còn không cảm giác được Cửu Dương Chân Kinh của Giác Viễn, gần như vị Cửu Dương Thần Tăng này bị phế sạch nội lực và chỉ có thể dùng thân thể chiến đấu với vật kia.

Ngay cả như thế mỗi lần hai bên chạm vào nhau thì toàn bộ vùng chướng khí xung quanh như bị đánh tan đi vì chấn động bất quá chúng nó rất nhanh lại hội tụ lại trở về với nguyên bản.

Xem thế là đủ, Vô Song liền chuyển thân mà tới, tốc độ của Vô Song thật sự rất nhanh, khoảng cách 15 m căn bản không là gì.

Khi Vô Song lao tới càng ngày càng gần rõ ràng Giác Viễn cảm giác được gì đó mà khựng lại, khoảng cách hiện tại vẫn vượt quá 10 bước chân nhưng mà Giác Viễn cũng đã có thể nhận ra được khí tức sinh mệnh đang ập tới.

Một tay quyết đấu với vật kia, tay còn lại Giác Viễn liền biến đổi thủ thế chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Giác Viễn có phản ứng cái này Vô Song có thể nhìn ra, ngay cả thủ thế của Giác Viễn thì nàng cũng nhìn ra nhưng mà vật kia lại như không cảm nhận được gì, vẫn điên cuồng tấn công Giác Viễn, điều này làm Vô Song không thể không một lần nữa trở nên tò mò.
Vật kia rốt cuộc là cái gì?, vì cái gì nó không nhận ra nàng?.

Vô Song cũng không nghĩ nhiều nữa, muốn biết rất đơn giản, đánh nát cái thứ bình phong đang che chắn cho nó là được.

Đến khi khoảng cách giữa Vô Song cùng Giác Viễn rốt cuộc rút ngắn lại chưa đến 10 bước chân, Giác Viễn liền nhận ra Vô Song, bản thân liền không khỏi thả lỏng một chút, đương nhiên Giác Viễn lúc này vẫn đang sẵn sàng cho bất cứ trường hợp nào, cho dù Vô Song có trực tiếp công kích ông thì Giác Viễn cũng có thể tiếp được một cách bình thường.

Giác Viễn đúng là có lý do nghi ngờ Vô Song, dù sao Vô Song xuất hiện quá đột ngột hơn nữa rõ ràng dị vật kia không hề có phản ứng với Vô Song, thử hỏi sao Giác Viễn không đề phòng?, sao Giác Viễn không nghi ngờ.

Đến khi Vô Song còn cách Giác Viễn 5 bước, chỉ thấy vị đại sư này liền chuyển thân, vừa vặn kéo dài khoảng cách giữa mình cùng Vô Song lên 7 bước.

Một bước chân kéo dài, nhìn từ bên ngoài giống như bị dị vật kia đẩy lùi làm phải chuyển thân nhưng lại vừa có thể bảo đảm khoảng cách an toàn, khoảng cách mà bất cứ việc gì xảy ra Giác Viễn cũng có thể thoải mái xử lý.

Vô Song cũng nhìn thấy một bước này của Giác Viễn, trong lòng không khỏi bội phục, Giác Viễn cho Vô Song một cảm giác trầm ổn, thứ cảm giác mà bất kêr Tu La Vương hay Long Đế đều không có, thứ cảm giác khiến cho Giác Viễn như một tòa đại sơn không thể vượt qua.

Chỉ một động tác nhỏ đã làm cho Vô Song hoàn toàn tin tưởng người trước mặt là đệ nhất nhân tại nam phương.

Đương nhiên Vô Song sẽ không tấn công Giác Viễn, khi Giác Viễn lùi lại một bước thì Vô Song cũng chuyển thân, quyền đầu nhắm thẳng vào dị vật kia.

Bất ngờ lúc này xảy ra, dị vật rõ ràng vẫn không cảm nhận được gì, nó vẫn chăm chăm công kích Giác Viễn trong khi quyền của Vô Song ập tới, tiếp theo quyền của Vô Song mạnh mẽ xuyên qua lớp chướng khí làm bình phong cho nó để rồi Vô Song rốt cuộc chạm vào chân thân bên trong.

Vô Song có thể cảm nhận rõ mồn một tay mình chạm vào cái gì, thứ nhấ đây là thân thể nhưng là một khối thân thể cứng rắn vô cùng.

Chỉ bằng một quyền, ít nhất Vô Song có thể xác định hình dáng đại khái của vật này, vật này có lẽ giống với con người hoặc chí ít cũng phải là một loài linh trưởng đứng bằng hai chân.

Một quyền của Vô Song cực mạnh, phải biết thân thể của Vô Song đã ngang hàng với đế vị, một quyền toàn lực của đế vị thì chưa bao giờ yếu lại thêm vật kia rõ ràng không cảm nhận được gì, nó đương nhiên cũng chẳng kịp đón đỡ.

Vật kia không hề hét thảm mà cũng chẳng có tiếng động gì vang ra, chỉ có một âm thanh duy nhất là tiếng quyền đầu của Vô Song va chạm vào ngực nó, sau đó thân thể nó rung mạnh một cái, cả người ngã ra phía sau.

Tấm bình phong bảo vệ nó có thể ngăn cản mọi chiêu thức của Giác Viễn khiến Giác Viễn không cách nào đánh xuyên qua, cứ như đang chiến đấu với một khối xác thịt bình thường nhưng quyền của Vô Song thì khác, quyền của Vô Song thoải mái đánh xuyên qua ma khí kia, thoải mái nện lên người dị vật.

Việc này Giác Viễn không hiểu cũng không cách nào hiểu nhưng Vô Song lại có thể hiểu.

Dị vật tụ ma khí tại thân bảo vệ chính nó, Giác Viễn có thể đánh tan ma khí nhưng ngay lập tức ma khí từ môi trường xung quanh liền bổ sung lại, lực công kích của Giác Viễn còn không theo kịp tốc độ bổ xung của ma khí từ môi trường xung quanh, dĩ nhiên không thể xuyên được lớp bình phong.

Vô Song thì khác, Vô Song là tiên thể, là thứ ma khí tự động tránh ra, một quyền của Vô Song không hề bị cản lại cứ như vậy xuyên qua bình phong mà nện lên trên người dị vật, khác biệt giữa cả hai là quá lớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau