CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 666 - Chương 670

Quyển 3 - Chương 185: Chém giết (2)

Kiều Phong thật sự không hiểu vì cái gì Vô Song vốn đang an toàn lại lao đầu vào chỗ chết, dù sao không phải Vô Song đã chạy được rồi ư?

Hành Dương thành tiến vào giới nghiêm, Vô Song đương nhiên rất khó chạy ra ngoài được bất quá ẩn nấp thì vẫn có thể, sau đó chỉ cần Kiều Phong cùng huynh đệ Cái Bang tìm ra được Vô Song liền có cách bảo vệ an toàn cho hắn thậm chí mang hắn rời khỏi Hành Dương, tuy độ khó rất lớn nhưng vẫn có khả năng hơn là một người tự mình lao ra ngoài.

Kiều Phong cũng không tin Vô Song không nhận ra sự giúp đỡ của hắn, nếu nhận ra sự giúp đỡ của Kiều Phong rồi thì việc lao ra Tây Thành khác gì hành động tự sát?.

Kiều Phong không biết rõ thực lực chân chính của Vô Song, trong lòng hắn Vô Song thực lực đại khái tương đương với mình, cũng vì thế Kiều Phong càng thêm lo lắng cho Vô Song.

Bất kể Vô Song khinh công cao tuyệt ra sao nhưng mà chỉ cần bị vây trong vạn quân liền không thể thoát ra được, đấy là chưa kể còn có cao thủ cấp bậc như Ma Hầu La Gia tọa chấn.

Thú thật bản thân Kiều Phong nhìn thấy Ma Hầu La Gia còn có cảm giác cực độ nguy hiểm, Kiều Phong cũng không tin thay mình vào điều kiện của Vô Song thì có thể thoát ra ngoài được, độ khó quá cao.

Ngoài điểm này ra thì bất kể Kiều Phong hay Ngô Ứng Hùng đều biết thêm một thông tin, Vô Song là một thân một mình chém giết ở Tây Thành, vậy đại biểu cho cái gì?, đại biểu cho Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương không đi cùng hắn.

Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương đều bị thương rất nặng căn bản không thể tự đi lại, Vô Song đã lừu mình cứu cả hai thì không có lý do gì bỏ họ lại, việc này tất nhiên có huyền cơ.

Ngô Ứng Hùng dù sao cũng là con của Ngô Tam Quế, hắn vốn không phải loại phế vật lại thêm bên cạnh có Mộ Dung Phục căn bản sẽ không thể không nghĩ đến mấy thứ này, sau khi Ngô Ứng Hùng ra lệnh tăng mạnh quân đội ở Tây Thành thì cũng không quên hạ thêm vài đạo mệnh lệnh, liên tục mang quân đội điều phối sang ba mặt còn lại.

Ở Hành Dương Thành có 5 vạn thủ vệ quân, trong 5 vạn này Ngô Ứng Hùng được phép điều động 2 vạn người, về phần 3 vạn người còn lại trực tiếp có 1 vạn là thủ vệ thành.

1 vạn thủ vệ thành này trên lý thuyết thì Ngô Ứng Hùng không thể điều động, 1 vạn người chia làm bốn mặt Đông – Tây – Nam – Bắc, mỗi mặt 2500 người.

Lý thuyết là vậy nhưng thực tế thì không giống, ví dụ như có tặc nhân từ nội thành chém giết hòng xuyên qua bất cứ một tòa đại môn nào thì phải làm sao?, đương nhiên thủ vệ thành liền phải xuất binh phòng ngự, bất kể bọn họ có phải là người của Ngô Ứng Hùng hay không vì vậy trên thực tế Ngô Ứng Hùng có thể sử dụng đến 3 vạn quân đội.

Hai vạn quân đội trên danh nghĩa của hắn vốn không đủ để bao phủ toàn bộ Hành Dương Thành bởi dù sao muốn phong tỏa Hành Dương Thành là cần nguyên 4 vạn quân đội không bao gồm thủ vệ thành quân.

Đã không đủ để phong tỏa Hành Dương Thành thì quân đội đương nhiên phải tản ra, khoảng cách từng tốp quân đội vẫn là tương đối lớn, sau đó lại bắt đầu thẩm tra từng khu vực mà thắt chặt vòng vây, đây là nguyên bản trận hình của Ngô Ứng Hùng.

Nếu đã biết Vô Song ở Tây Thành thì mọi việc dễ hơn nhiều, Ngô Ứng Hùng trực tiếp điều 1 vạn quân đội hướng về Tây Thành, dĩ nhiên không phải toàn bộ đều hướng về đại môn Thành Tây mà là tạo thành thiên la địa võng thắt chặt khu vực này, về phần 1 vạn quân đội còn lại liền điều về 3 mặt thành Đông – Nam – Băc hòng trường hợp Vô Song sử dụng kết dương đông kích tây.

Ba mặt thành còn lại quân đội lập tức tăng lên thành 5000 người, ngoài ra 2500 quân cuối cùng của Ngô Ứng Hùng liền để cho Mộ Dung Phục toàn quyền điều động, bắt đầu thẩm tra từng khu vực mà Mộ Dung Phục cảm thấy nghi ngờ.

Thời gian tuyệt đối không ủng hộ Vô Song bởi chỉ cần cái phòng tuyến kia thắt chặt lại, sau đó một đế vị cao thủ đăng lâm thì Vô Song chết chắc, một đế vị lại thâm hơn vạn quân đội vây quanh thử hỏi thiên hạ mấy người thoát ra được?.

_ _ _ __ __ _

Vô Song đương nhiên cũng không biết tình hình ở phía bên kia ra sao nhưng muốn đại khái đoán được thì cũng chẳng khó hoặc chí ít hắn hiểu được mình không thể tốn quá nhiều thời gian tại Tây Thành.

Hành Dương Thành hiện tại đã khác rất nhiều so với đoạn thời gian trước, đoạn thời gian trước Vô Song dưới sự truy đuổi của Ca Lâu La vẫn ung dung chạy ra ngoài nhưng chính vì sự kiện này mà Hành Dương thành chủ coi đây là sỉ nhục, phòng ngự trong thành càng thêm khủng khiếp lại thêm hiện tại toàn thành giới nghiêm, sự việc càng không đơn giản.

Đương nhiên cho dù thế nào Vô Song cũng có tính toán riêng của mình, lần này hắn một đường lao về phía Tây Thành nhất định cũng có chuẩn bị.Vô Song cực kỳ trực tiếp, một thân một mình lao về Tây Thành thậm chí còn chẳng nói câu nào cứ như vậy hướng về đại quân Mãn Thanh mà tới, tốc độ của hắn cực nhanh, nhanh đến mức binh lính thủ thành thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ cái gì đã thấy bên dưới thành vang lên từng tiếng hét thảm.

Tiếp theo khi thủ thành quân kịp phát hiện địch tấn công, bắt đầu hướng ánh mắt xuống dưới chân thành đã thấy binh sỹ Mãn Thanh ầm ầm ngã xuống, bên dưới vậy mà chỉ có một cái bóng mờ mờ ảo ảo.

Tốc độ Vô Song rất nhanh, trong tay cầm một cây ngân châm dài đến 15 cm, khi mà Vô Song không giữ lại một chút nào, toàn lực mở Quỳ Hoa Bảo Điển ra mà tàn sát thì phải nói là cực kỳ khủng khiếp.

Vô Song trên lưng mang theo một cái rương lớn, tưởng như cái rương này sẽ ảnh hưởng tới tốc độ của Vô Song nhưng mà thực tế không phải, đến trình độ của Vô Song mà nói, cái rương khoảng 20 kg này cũng chẳng phải vấn đề lớn gì.

Chiếc rương này vốn là rương quần áo của Đông Phương Bất Bại, nếu là rương quần áo thì không thể đạt đến trọng lượng 20 kg, trọng lượng nặng như vậy vì bản chất chiếc rương này phi thường đặc biệt.

Đầu tiên chất gỗ của nó là Tử Đàn Mộc, Vô Song không quá am hiểu các loại gỗ trong thiên hạ, hắn chỉ biết bảo đao hay lợi kiếm gần như không thể thương tổn bảo rương này, thứ này như một tấm khiên chắn che phủ toàn bộ phần lưng của Vô Song.

Thứ hai, rương này vốn có hai tầng, một tầng dưới cùng là nơi để trang phục Đông Phương Bất Bại, tầng này vốn là tầng kín được dùng cơ quan thuật ẩn dấu đi, một tầng khác là tầng nổi thoạt nhìn bình thường vô cùng để mà cất chứa đồ.

Nếu nhìn vào tầng trên cùng sẽ không thấy gì đặc biệt nhưng thực chất cái tầng này vốn là để trang trí, khoảng cách giữa nó cùng tầng thấp nhất còn có một khoảng không, khoảng không này mới là thứ khiến chiếc rương này đặc biệt, Vô Song tạm gọi nó là tầng giữa.

Tầng giữa của chiếc rương tồn tại biến nó thành một cỗ máy giết người bởi nó là cơ quan ám khí, một cơ quan ám khí trong phút chốc có thể phóng ra vô số ngân châm, nếu không có lớp cơ quan này thì bảo rương đã chẳng xứng đi theo Đông Phương Bất Bại.

Vô Song không quá hiểu rõ cơ cấu cùng cách chế tạo bảo rương nhưng mà hắn biết đây vốn là vật của Đường Môn, vật này cùng Khổng Tước Linh mà Đường Vô Lệ từng sử dụng cũng có tính chất tương tự nhưng đáng sợ hơn nhiều, được liệt vào danh sách Thất Chủng Ám Khí của Đường Môn, đáng tiếc Thục Trung Đường Môn trong mắt Đông Phương Bất Bại chẳng là cái gì cả, bảo rương bị Đông Phương Bất Bại cường hoành mang đi, chiếm đoạt làm của riêng.

Bảo rương này khoảng 20 năm trước tại Ba Thục còn được gọi dưới cái tên Táng Hồn Rương bất quá hiện tại cũng không mấy ai nhớ tới, không mấy ai nhận ra.

Vô Song mang theo bảo rương trên lưng, vận dụng Quỳ Hoa Thần Pháp, hai tay của hắn vận dụng đến cực hạn, mỗi khi hắn lướt qua ai thì người đó lập tức ngã xuống, trên cổ xuất hiện một lỗ thủng đồng thời... không hề có máu chảy ra.Một đường lướt về phía trước, cũng không sợ bị tấn công phía sau, Vô Song cực độ tự tin trong thời gian ngắn có thể phá được vòng vây hướng ra ngoài Hành Dương Thành, chỉ cần chạy ra ngoài Tây Môn thì rất nhiều việc liền có thể giải quyết.

Đương nhiên sự tình cũng không đơn giản như thế, Vô Song một đường chém giết phía dưới tường thành nhưng hắn cho dù nhanh hơn nữa, chém giết điên cuồng hơn nữa thì cũng không thể khiến thủ vệ quân của Hành Dương không kịp phản ứng.

Chỉ thấy một người trên tường thành bắt đầu hạ lệnh, Vô Song không nghe rõ hắn hạ cái lệnh gì lại càng chẳng biết hắn là ai nhưng rất nhanh Vô Song phải co rụt ánh mắt lại, trên tường thành vậy mà đổ dầu xuống.

Bình thường thủ thành đúng là đổ dầu nóng xuống ngăn cản đại quân kẻ thù trèo lên nhưng đây chỉ là đối mặt với một người dĩ nhiên cũng chơi dầu nóng?.

Dầu nóng thực sự không có tác dụng quá lớn nếu chỉ đối với một mục tiêu nhưng mà hiệu quả lớn nhất của nó là làm tường thành biến thành trơn vô cùng, đến mức Vô Song cũng không tin là mình có thể dùng khinh công đạp lên tường thành được.

Trong nguyên tác Kim Dung, Quách Tĩnh quả thật có thể dùng khinh công đạp lên tường thành Tương Dương, trong thế giới này đại khái cũng không khác gì cả.

Thành Tương Dương lại là thành chiến, về mặt tường thành hay phòng ngự thì vượt qua thành Hành Dương nhiều, nếu cao thủ như Quách Tĩnh có thể đạp lên thành Tương Dương thì rất nhiều cao thủ đều có thể làm được việc này trên thành Hành Dương, dĩ nhiên tướng lĩnh thủ thành cũng phải có cách riêng, đấy là sử dụng dầu hỏa.

Đường trên tường thành bị ngăn, muốn hướng ra ngoài hoặc xuyên thủng đại môn hoặc trực tiếp từ chân tường thành hướng về cầu thang chém giết, thẳng một đường hướng về phía thành trên, dĩ nhiên cả hai cách đều không quá thiết thực.

Cách một trực tiếp bỏ qua, tường thành Hành Dương cho dù cả đế vị cao thủ toàn lực cũng không đập thủng được chứ đừng nói Vô Song.

Nếu là cách thứ hai thì cũng không khả quan, cầu thang hướng lên tường thành thứ nhất là tương đối dài, tuy nó không quá hẹp nhưng chỉ cần cho thủ vệ quân dàn ngang chia thành từng tầng phòng ngự, lấy khiên chắn cùng trường thương cố thủ từng vị trí thì Vô Song căn bản cũng chẳng đủ thời gian mà chạy ra ngoài.

Vô Song thậm chí còn cảm giác được mặt đất dưới chân đang run lên, đây là dấu hiệu cho thấy đại quân trong thành đang hướng tới Tây Môn, ánh mắt Vô Song càng ngày càng tỏ ra lo lắng bất quá cũng không ai biết... Vô Song hiện tại trong lòng vậy mà bắt đầu cười lớn.

Vô Song tiếp tục chém giết như ma, hắn di chuyển trong ngàn quân, động tác nhanh đến cực độ nhưng cũng phiêu miễu vô cùng, trong khoảnh khắc này Vô Song như thiên sứ của cái chết, theo vũ điệu của hắn cất lên từng mạng từng mạng người lại đổ xuống, trong không bao lâu Vô Song đã giết hơn trăm người, xác chết la liệt nằm dưới chân Tây Môn.

Vô Song giết càng nhiều người thì hắn cũng càng bất lợi, Vô Song thậm chí đã thấy được thủ vệ quân trên tường thành bắt đầu lắp cung, chuẩn bị dùng cung tiễn bắn chết hắn.

Lúc đầu bên dưới có rất nhiều binh lính, cung tiễn bắn xuống là việc không thể nào nhưng theo Vô Song điên cuồng chém giết, đám bộ binh dưới chân thành bắt đầu được lệnh tản ra, để lộ khoảng không nhất định bên dưới, lúc đó cũng là lúc mưa tên trên tường thành bắn xuống.

Bên trên là mưa tên, xung quanh binh sỹ tạo thành tường vây, sau đó đợi viện binh tiến tới thì Vô Song chắc chắn chạy không được.

Quả thật không bao lâu, rốt cuộc xung quanh Vô Song chỉ còn toàn xác chết, ánh mắt hắn lạnh lùng hướng lên tường thành, nơi mà một viên tướng cũng đang khoanh tay đứng đó hạ lệnh bắn tên.

Sau lưng Vô Song, hàng ngàn quân lính của Ngô Ứng Hùng bắt đầu tập kết, thậm chí Ma Hầu La Gia cùng Khẩn Na La cũng tới.

Vô Song lúc này căn bản không còn đường chạy.

Bất quá Vô Song lại mỉm cười, hướng về Ngô Ứng Hùng mà cười, nụ cười cực kỳ quỷ dị... sau đó trên bầu trời chẳng biết từ bao giờ một đoàn khói hoa màu đỏ bắn thẳng lên, đoàn khói hoa đẹp vô cùng nhưng lại làm Ma Hầu LA Gia cảm nhận được... tín hiệu bất tường.

Quyển 3 - Chương 186: Đánh rắn

Khói hoa là ở đâu ra? đương nhiên không phải là Vô Song thả, khói hoa là do Hoàng Dung.

Hoàng Dung cùng Vô Song đã sớm chọn tốt Tây Thành bởi Tây Thành có một cửa hàng thuốc gọi Tế Nhân Đường.

Hiệu thuốc thì ở đâu cũng có, sẽ không phải vấn đề gì đặc biệt nhưng mà Tế Nhân Đường thật ra lại là cơ sở của Hồng Hoa Hội tại Hành Dương.

So về thế lực bản thân Thiên Địa Hội còn mạnh hơn Hồng Hoa Hội không ít nhưng bàn về độ thẩm thấu thì Thiên Địa Hội lại thua khá xa, dù sao Hồng Hoa Hội tại phương nam cách xa triều đình, phong trào Phản Thanh Phục Minh ở phương Nam vì vậy cũng mạnh hơn nhiều nếu so với phương Bắc, vì thế Hồng Hoa Hội phát triển rất rộng, thâm nhập vào rất nhiều thành trấn trong đó có Hành Dương Thành.

Dĩ nhiên để Hồng Hoa Hội đưa được một cứ điểm như Tế Nhân Đường vào Hành Dương Thành cũng không phải là việc dễ dù sao Hành Dương Thành bị Thanh triều nắm rất chặt trong tay, đến cả Ngô Tam Quế còn không thể chen chân vào nổi chứ đừng nói là Hồng Hoa Hội.

Hồng Hoa Hội đã phải đánh đổi rất nhiều mới hình thành được Tế Nhân Đường, dĩ nhiên Vô Song cùng Hoàng Dung sẽ không quan tâm Hồng Hoa Hội phải hy sinh bao nhiêu, cái hai người quan tâm chỉ là sử dụng Tế Nhân Đường như thế nào.

Tế Nhân Đường chỉ cần lộ ra ngoài thì coi như chắc chắn sẽ bị tận diệt, gần như chỉ có thể vận dụng một lần duy nhất, để đám người Hồng Hoa Hội hy sinh Tế Nhân Đường thì nhất định phải ném ra mồi đủ lớn, lợi ích đủ hấp dẫn, đương nhiên với đám người này mà nói thì lợi ích gì lớn hơn Ngô Ứng Hùng đây?.

Lệ Xuân Viện có mật thất thì Tế Nhân Đường cũng sẽ có, bên dưới Tế Nhân Đường lúc này có đến vài trăm cao thủ Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội.

Vài trăm cao thủ không tính là nhiều nhưng chí ít cũng so sánh được với hơn ngàn binh lính, cái này cũng phải cảm tạ lần vây bắt Thiên Địa Hội lúc trước khiến cho rất nhiều cao thủ Hồng Hoa Hội nghe tin tới cứu viện, tuy đám người này không cứu viện được cho Trần Cận Nam nhưng tiếp theo cũng không rời đi quá xa, muốn tụ lại một chỗ tuyệt không khó.

Vô Song muốn cứu Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương đương nhiên cũng phải tính tới việc đụng mặt binh lính Đại Thanh, đám người Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội không thể không trọng dụng.

Vô Song cứu trị cho Trần Cận Nam cùng Lạc Băng sau đó trực tiếp mang kế hoạch này nói với hai người, đương nhiên phải biến tấu một chút.

Trần Cận Nam cùng Lạc Băng nghe đến việc có thể bắt sống Ngô Ứng Hùng lại thêm cứu ra Lưu Chính Phong thì không thể không động tâm.

Ngô Ứng Hùng thì đã không cần phải nói còn Lưu Chính Phong gia tài bạc triệu, hai hội đều năm lần bảy lượt muốn chiêu mộ mà không được, nay nếu cứu ra được Lưu Chính Phong thì sợ gì Lưu Chính Phong không ra nhập tổ chức Phản Thanh Phục Minh?.

Đối với Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội thì việc này hoàn toàn xứng đáng để bọn họ hy sinh Tế Nhân Đường.

Mật thất của Tế Nhân Đường chỉ có hơn trăm cao thủ đến từ Hồng Hoa Hội cùng Thiên Địa Hội nhưng bên ngoài thành Hành Dương hay nói đúng hơn là trên núi Hành Sơn cũng có cả ngàn người đợi sẵn, thú thật chính Vô Song cũng có chút bất ngờ về lực lượng mà Hồng Hoa Hội cùng Thiên Địa Hội có thể tập kết, dẫu sao khoảng thời gian từ lúc bọn họ tham gia kế hoạch đến nay còn rất ngắn, Vô Song thực sự không hoài nghi nếu có chiến tranh nổ ra bản thân Hồng Hoa Hội chỉ sợ có thể tập kết vài vạn quân đội.

Lại nói đến khi Hoàng Dung bắn ra khói hoa, đây là một dấ hiệu mở màn để rồi sau đó khói hoa liên tục được bắn lên bầu trời tù rất nhiều điểm tại Hành Dương Thành, nhìn thấy một màn này bất cứ ai cũng đều khẽ giật mình, dù sao khói hoa đột ngột bắn lên sẽ được hiểu là tín hiệu liên lạc bất quá là tín hiệu của bên nào thì không ai biết.

Ngô Ứng Hùng thật sự không biết khói hoa là từ đầu ra thậm chí hắn còn đang suy nghĩ đây là do Mộ Dung Phục phóng lên, tất nhiên Ngô Ứng Hùng chung quy còn chưa ngu đến mức đó, chỉ một thoáng suy nghĩ liền cảm thấy không ổn.

Ngô Ứng Hùng không tự chủ được ghìm chặt dây cương ngựa lại, lúc này sự tình quả thật cực kỳ đặc biệt.

Đầu tiên là thủ vệ quân tập hợp lại cố thủ, thủ vệ quân chia thành từng tốp, mỗi tốp dàn hàn ngang gồm mười người ngăn cản hướng cầu thang, từng lớp phối hợp với nhau mục tiêu đương nhiên là không cho Vô Song theo con đường này giết ra ngoài.

Tiếp theo là quân đội dưới thành, vì phối hợp với quân đội của Ngô Ứng Hùng cùng cung thủ trên tường thành liền chủ động dàn quân ra, tách mỏng quân số để vây Vô Song lại.

Vô Song đối mặt với vòng vây, phía trước mặt là tường thành cơ hồ không thể vượt qua, hai bên là quân đội dưới tường thành Hành Dương tạo thành hình vòng cung, sau lưng liền là binh lính của Ngô Ứng Hùng.

Ngô Ứng Hùng mang theo cả vạn quân nhưng vạn quân đội hướng về Tây Môn thì chắc chắn không thể dàn quân được, bất cứ cổng nào của thành Hành Dương đều không thích hợp dàn quân đội lên tới vạn người, đừng nói là thành Hành Dương cho dù là thành Tương Dương cũng không thể dàn quân nổi.

Quân đội vạn người có thể chia thành từng lớp từng lớp xếp hàng thủ thành nhưng muốn dàn ra trận thế ở đây là việc không thể, Ngô Ứng Hùng dù sao cũng xuất thân từ Ngô phủ, cha hắn không những là quyền thần mà còn là bậc tướng soái, Ngô Ứng Hùng cũng hiểu cả vạn quân đội nhét vào một phạm vị chật hẹp là tối kỵ hơn nữa có chút không dùng đến.

Đối đầu với cao thủ liền dàn quân càng rộng càng tốt, chia làm càng nhiều bức tường phòng vệ càng tốt, chỉ có như thế mới dễ dàng ngăn cường giả đột phá hơn nữa mài sức đối phương, về mặt này Ngô Ứng Hùng cũng làm rất tốt.
Hắn mang theo 1 vạn quân nhưng cũng chỉ có 3000 thân binh đi theo mình tạo thành trận thế còn 7000 quân còn lại tản ra mọi ngóc ngách của Tây Môn, vừa có thể tạo thành lớp lưới phòng ngự từ xa, vừa có thể bất cứ lúc nào nghe hiệu lệnh mà trở về bên cạnh Ngô Ứng Hùng.

Suy nghĩ của hắn tuyệt đối không sai, cái sai chỉ là hắn không ngờ Vô Song còn có người Thiên Địa Hội lẫn Hồng Hoa Hội trợ giúp.

Từ địa đạo Tế Nhân Đường, đám nhân sĩ Phản Thanh Phục Minh lập tức theo cửa lớn giết ra ngoài, càng đáng nói hơn bọn họ vốn là cao thủ võ lâm, tuy không mạnh mẽ gì cho cam nhưng vẫn sẽ hơn binh lính bình thường, đám nhân sĩ này di chuyển cũng xứng đáng được gọi là "cao thủ" bởi bọn họ trực tiếp chạy trên mái nhà.

Hành Dương Thành tiến vào giới nghiêm, người dân là không được phép đi ra ngoài, nói thẳng là toàn thành hạ lệnh cấm ra đường, đến khi đám nhân sĩ này lao ra thì dị thường bắt mắt bất quá cũng nhờ điểm này mà bọn họ di chuyển nhanh vô cùng, hướng thẳng về Tây Môn mà đi, căn bản không ai ngăn cản.

Trên đường dĩ nhiên cũng sẽ có binh lính chặn lại nhưng đám người này chủ yếu chạy trên mái nhà thử hỏi quân đội nào ngăn được?, nên nhớ đây là thành thị chứ chẳng phải là bình nguyên.

Đám người Phản Thanh Phục Minh này toàn bộ đều là tử sĩ, một lòng muốn giết hai cha con Ngô Ứng Hùng cùng Ngô Tam Quế, lần này có cơ hội bắt sống Ngô Ứng Hùng liền bỏ ra 200% khả năng, mang theo ý quyết tử một đi không về, khí thế kinh người.

Giờ phút này việc Vô Song phải làm cũng rất đơn giản, hắn mặc kệ đám cung thủ trên tường thành, mặc kệ luôn hai cánh cung vòng vây hai bên, Vô Song thân hình chuyển hướng lập tức lao về phía đội quân Ngô Ứng Hùng.

Thấy Vô Song lao tới, ánh mắt Ngô Ứng Hùng thoáng hiện lên một tia hoảng hốt bất quá hắn không sợ dù sao xung quanh là cả ngàn binh lính lại thêm hai người Khẩn Na La cùng Ma Hầu La Gia ở bên, Ngô Ứng Hùng tại sao phải sợ?.

Ở cạnh Ngô Ứng Hùng, Ma Hầu La Gia cũng cười gằn, hắn quanh năm làm bạn với độc dược đương nhiên cũng hiểu biết một chút về y thuật đặc biệt là cơ thể người, hắn cảm thấy Vô Song thật ra đã dầu hết đèn tắt chỉ là đang cố gắng chút sức tàn mà thôi.

Ma Hầu La Gia làm người bo bo giữ mình, bình thường loại người bị dồn đến chân tường như Vô Song mà phản kích thì hắn sẽ lựa chọn tránh phong mang bảo toàn thực lực nhưng ở bên cạnh là tiểu vương gia, là lúc thể hiện bản thân lại thêm Khẩn Na La cùng cả ngàn binh sỹ, hắn không có lý do để tránh né.

Ma Hầu La Gia nhìn Vô Song lao tới như nhìn tử thi, hắn lập tức cười gằn.

“Không biết tự lượng sức mình “.

Ma Hầu La Gia nói xong trực tiếp vận khí, hắn còn đứng chếch lên một bước chắn cho Ngô Tam Quế, hắn hoàn toàn tin tưởng chỉ cần mình nghiêm túc Vô Song căn bản không gây nổi sóng gió gì.

Khẩn Na La ở bên cạnh Ma Hầu La Gia cũng bước lên một bước, ẩn sau lớp khăn che mặt có thể thấy nàng hơi nhíu mày tựa như có suy nghĩ, không biết vì sao Khẩn Na La trong lòng có chút lo lắng nhưng rất nhanh cũng đè cảm giác này xuống, những ngón tay thon dài nhẹ chạm vào từng dây đàn cổ cầm.
Hai đại cao thủ bên cạnh Ngô Ứng Hùng đã vào thế nào ngờ Vô Song tốc độ... bỗng nhiên nhanh gấp đôi, tốc độ bạo tăng đến mức làm hai người ánh mắt co rụt lại, sau đó chỉ thấy cái rương sau lưng Vô Song khẽ động như có gì đó mở ra để rồi rất nhanh sau đó hàng trăm cây ngân châm bắn tới.

Ngân châm bên trong có tốc độ lao ra còn nhanh hơn cả Khổng Tước Linh của Đường Vô Lệ xưa kia, binh lính bình thường căn bản không tránh được, theo một cái rung người này của Vô Song phải có đến hàng chục binh lính phía trước trực tiếp chết bất đắc kỳ tử.

Một cái lắc người giải quyết hàng chục người, hàng chục cái xác ngã xuống quả thật có chút rợn cả người, sau đó cái rương sau lưng Vô Song cứ như vậy trực tiếp rơi xuống đất, giải phóng hoàn toàn tốc độ của hắn.

Gần như chỉ một cái chớp mắt Vô Song đã lao tới trước mặt Ma Hầu La Gia, bàn tay cong lên đánh ra một chưởng.

Ma Hầu La Gia lần này cảm thấy sống lưng lạnh toát, hắn rốt cuộc cảm thấy không ổn bất quá hắn như tên đã lên dây không thể rút lại liền vận toàn lực đánh về phía Vô Song.

“Thiên Xà Tuyệt Diệt Chưởng “.

Ma Hầu La Gia gầm lên một tiếng, khí tràng lớn vô cùng, uy thế cũng lớn vô cùng nhưng mà hắn chỉ là ngũ tuyệt hậu kỳ lấy gì ngăn cản Vô Song đây?.

Đối mặt với chưởng lực Ma Hầu La Gia, cổ tay Vô Song khẽ lắc, cũng đánh ra một chưởng.

“Quỳ Hoa Áo Nghĩa, Cực Lạc Hoàng Tuyền”.

Vô Song ánh mắt lóe lên sát cơ, thú thật cường giả Bà La Môn giết được ai thì Vô Song nhất định sẽ giết, tuyệt không muốn để lại.

Cực Lạc Hoàng Tuyển là trảo pháp, trảo pháp mạnh nhất của Quỳ Hoa Áo Nghĩa cũng là trảo pháp mạnh nhất của Quỳ Hoa Bảo Điển.

Người bên ngoài căn bản không quá hiểu rõ cái gì xảy ra nhưng mà Ma Hầu La Gia lại cảm nhận rõ mồn một, trong nháy mắt hắn thấy Vô Song không chỉ có một cánh tay mà có ngàn cánh tay, cứ như ngàn đóa hoa cùng nở vậy, càng đáng sợ hơn đây không phải hoa chiêu, Ma Hầu La Gia tuyệt đối không cảm nhận được đâu là ảnh ảo đâu là ảnh thật, cứ như cả ngàn cánh tay này toàn bộ đều là thật vậy.

Trong một khoảnh khắc, chưởng lực của Ma Hầu La Gia rốt cuộc xuyên qua cả ngàn cánh tay kia hay nói đúng hơn thân hình Vô Song cùng cả ngàn cánh tay bỗng chốc hóa thành hư ảo để rồi Ma Hầu La Gia rất nhanh sẽ nhìn thấy miền cực lạc, thấy cả ngàn cánh hoa nở rộ một lần nữa.

Lúc này ở bên ngoài, Khẩn Na La trực tiếp tóm lấy vạt áo Ngô Ứng Hùng mà điên cuồng vận dụng khinh công lướt về phía sau, nàng rốt cuộc biết được tại sao mình lo lắng.

Vô Song trước kia không vận Quỳ Hoa Áo Nghĩa nhưng vừa vận thì nàng đã nhận ra... khí tức trên người Vô Song với nữ nhân ra tay đấu cùng Long Đế đêm hôm đó giống nhau kinh khủng.

Khẩn Na La làm ra phản ứng cực nhanh bởi gần như chỉ một tích tắc sau ánh mắt nàng hiện ra vẻ sợ hãi, Khẩn Na La nhìn thấy cái gì?.

Khẩn Na La thấy Vô Song cùng Ma Hầu La Gia đối chưởng, mọi viẹc cũng không có gì cho đến khi Ma Hầu La Gia... đánh trượt, dùng một góc độ không thể tin được mà đánh trượt.

Khẩn Na La không hiêu gì nhưng rõ ràng thấy một chiêu Thiên Xà Tuyệt Diệt Chưởng cứ như vậy đánh xuyên qua phần khoảng không giữa hông cùng cánh tay Vô Song, chưởng phong kinh khủng … cứ như vậy đánh xuyên qua người Vô Song.

Về phần Vô Song dĩ nhiên không đánh trượt, một trảo hưởng thẳng vào ngực Ma Hầu Ma Gia, năm ngón tay co lại ấn thẳng vào trái tim hắn.

Không có kình lực bắn ra bốn phía cũng chẳng có tiếng động gì nhưng Khẩn Na La có thể tinh tế cảm nhận cơ thể Ma Hầu La Gia run lên sau đó ầm ầm ngã xuống.

Ma Hầu La Gia ầm ầm đổ xuống cũng là lúc Vô Song đạp lên đầu hắn, thân hình lướt gió mà tới, ánh mắt khóa chặt Khẩn Na La cùng Ngô Ứng Hùng.

Chỉ cần bắt được Ngô Ứng Hùng, Vô Song liền có tấm vé an toàn rời khỏi Hành Dương.

Quyển 3 - Chương 187: Dập đầu

Vô Song chỉ cần sử dụng một chiêu để đánh bại Ma Hầu La Gia vốn là việc không ai ngờ được, dĩ nhiên thực lực của Ma Hầu La Gia thật ra cũng không yếu đến thế nhưng hắn đối mặt với Vô Song thua trận là lẽ dĩ nhiên.

Đầu tiên Ma Hầu La Gia chỉ là ngũ tuyệt hậu kỳ trong khi chiến lực của Vô Song đã là chuẩn đế, cho dù Vô Song bị giới hạn tay chân rất nhiều bất quá nội lực của hắn thì vẫn viễn siêu Ma Hầu La Gia.

Tiếp theo Vô Song từ đầu đến cuối đều đóng vai kẻ yếu thậm chí không tiếc giả vờ bị thương, điều này làm Ma Hầu La Gia trong tâm lý nổi lên sự khinh thị thậm chí là coi thường.

Vấn đề cuối cùng là một chiêu Cực Lạc Hoàng Tuyền này là sát chiêu hàng đầu của Quỳ Hoa Áo Nghĩa, sát chiêu chuyên tiễn đối thủ sang thế giới bên kia, Ma Hầu La Gia lần đầu gặp chiêu này lại chẳng có phòng bị chưa kể thực lực giữa Vô Song cùng hắn vốn chênh lệch một mảng lớn, Ma Hầu La Gia không gục mới là lạ.

Điều duy nhất ngoài ý muốn trong một chuỗi hành động của Vô Song chỉ là hắn cảm thấy tương đối khó hiểu khi Ma Hầu La Gia không chết luôn, kẻ này dính một chiêu Cực Lạc Hoàng Tuyền trực diện ấy vậy mà vẫn còn có thể thoi thóp.

Vô Song đương nhiên cũng sẽ không quay lại hạ sát hắn làm gì, mục tiêu quan trọng hơn đối với Vô Song chính là Ngô Ứng Hùng, cũng may cho Ngô Ứng Hùng là Khẩn Na La không phải Ma Hầu La Gia.

Khẩn Na La thấy Vô Song lao tới, nữ nhân này cực kỳ quyết đoán xoay cổ tay, một chưởng đánh thẳng vào ngực Ngô Ứng Hùng, một chưởng này trực tiếp đánh bay Ngô Ứng Hùng về phía sau, trực tiếp rơi vào trong đại quân.

Một chưởng đánh bay Ngô Ứng Hùng đi, Khẩn Na La xoay ngang cây cổ cầm của mình bằng một tay, hướng vật này về phía trước nhằm ngăn cản Vô Song.

Vô Song thấy động tác của nàng thì không khỏi thầm than nhưng cũng không có cách nào để ngăn cản, Vô Song chỉ có thể đánh ra một chưởng như bình thường.

Một chưởng này của Vô Song lúc trước vốn muốn đoạt Ngô Ứng Hùng khỏi tay Khẩn Na La, chưởng pháp không mang theo sát chiêu của Quỳ Hoa Bảo Điển, một chưởng chỉ thuần chân lực.

Nội lực của Vô Song kém hơn tương đối nhiều so với một chuẩn đế bình thường nhưng so với Khẩn Na La thì đã mạnh vô cùng, một chưởng này đánh xuống Khẩn Na La căn bản không thể cứng đối cứng được nhưng khi chưởng pháp đánh vào cây cổ cầm trong tay nàng dĩ nhiên lại sinh ra một loại lực phản chấn, lực phản chấn này làm cổ tay Vô Song run lên, cả người không thể không bị bức lùi lại.

Khẩn Na La theo một chiêu này cũng tựa thế lùi về phía sau, mũi chân vừa chạm đất nàng liền lập tức ra lệnh.

“Bảo vệ tiểu vương gia “.

Tất cả mọi hành động của nữ nhân này đều phi thường thích hợp, phi thường chuẩn xác, khi nàng vừa lùi lại đám binh sĩ phía sau liền tiến tới, lao thẳng về phía Vô Song.

Khẩn Na La thấy vậy một tay nắm lấy Ngô Ứng Hùng, thân hình phiêu miễu mang theo hắn nhảy lên ngựa, nữ nhân này vậy mà trực tiếp muốn mang Ngô Ứng Hùng bỏ chạy về phía sau.

Vô Song nhìn thấy tất cả trong mắt, hắn không khỏi thầm tiếc hận dù sao Ngô Ứng Hùng đã ở rất gần trước mặt tuy nhiên chính Vô Song cũng biết mọi việc không thể nghĩ quá vẹn toàn, dù sao mục tiêu của hắn là thế tử Ngô Ứng Hùng, mục tiêu này sao có thể đơn giản bắt được tới tay.

Nhìn Khẩn Na La mang Ngô Ứng Hùng lên ngựa chạy về phía sau thậm chí Khẩn Na La trực tiếp rút từ sau hông Ngô Ứng Hùng một cái ống trúc, mở ống trúc ra bắn pháo hiệu cho toàn thành Hành Dương, chỉ cần nhìn tới đây Vô Song đã biết hắn muốn đuổi theo nữ nhân này cũng đã không được.

Rút lại ánh mắt, Vô Song phải nhìn về phía trước mặt mình nơi mà cả ngàn binh lính đang lao tới, đấy là chưa kể hai cánh cung hai bên cũng lập tức ép sát vào, quân đội trên cầu thang cũng chạy xuống, số lương quân đội chí ít cũng phải trên 3000.

Nhắm mắt lại, thân hình Vô Song khẽ lùi về phía sau tới ngay vị trí bảo rương mà hắn để lại sau đó từ từ rút ra một thanh kiếm từ bên trong, một thanh kiếm... thực sự phải nói là cực kỳ đẹp.

Chuôi kiếm màu trắng, lưỡi kiếm đỏ như máu đồng thời cũng chẳng biết là vị chú kiếm đại sư nào dĩ nhiên lại có thể khắc từng đóa hoa màu trắng lên lưỡi kiếm, nhìn cứ như một tác phẩm nghệ thuật vậy.

Thanh kiếm này dĩ nhiên không phải của Vô Song, Vô Song vẫn chưa màu mè như vậy, chủ nhân của thanh kiếm này chính là Đông Phương Bất Bại, kiếm này gọi – Nhật Nguyệt Kỳ Kiếm.

Người bên ngoài đều nghĩ Đông Phương Bất Bại chỉ biết Quỳ Hoa Bảo Điển nhưng trên thực tế kiếm pháp của Đông Phương Bất Bại ngay từ khi chưa học Quỳ Hoa Bảo Điển đã rất cao, sau này học được Quỳ Hoa Bảo Điển rồi lại được Quỳ Hoa Lão Tổ chân truyền thì Đông Phương Bất Bại nghiễm nhiên cũng học được Tịch Tà Kiếm Phổ như Vô Song chỉ là Đông Phương Bất Bại rất ít khi sử dụng mà thôi.

Tịch Tà Kiếm Phổ cùng Quỳ Hoa Bảo Điển là cùng một nguồn gốc nhưng nó có một điểm yếu chết người... đấy chính là tính thẩm mỹ không cao, so với Quỳ Hoa Bảo Điển căn bản không sánh được, cả Vô Song cùng Đông Phương Bạch đều coi Tịch Tà Kiếm Phổ là lựa chọn thứ hai sau Quỳ Hoa Bảo Điển, kiếm pháp này tuyệt không yếu nhưng không đủ đẹp để cạnh tranh với Quỳ Hoa mà thôi.

Rút Nhật Nguyệt Kỳ Kiếm ra, Vô Song đương nhiên sẽ sử dụng Tịch Tà Kiếm Phổ, Tịch Tà Kiếm Phổ.... quả thật có khả năng "dọn đường" mạnh hơn Quỳ Hoa, dẫu sao vũ khí là kiếm lại thêm Tịch Tà Kiếm Phổ không chú trọng vận nội lực, muốn "giết gà" sẽ dễ hơn nhiều.

Nắm lấy Nhật Nguyệt Kỳ Kiếm, một tay nâng lên bảo rương, trự tiếp đặt lại trên lưng mình, Vô Song cả người nghiêng về phía trước, triệt để mặt kể ba phía còn lại đều có quân đội lao tới, Vô Song cứ hướng về phía trước mà chém giết.

_ _ _ __ _ _ _ _

Khẩn Na La mang theo Ngô Ứng Hùng bỏ chạy, nàng đương nhiên cảm thấy Vô Song cực kỳ mạnh mẽ, tuy khả năng Vô Song có thể giữa đại quân mà lấy mạng Ngô Ứng Hùng là không cao nhưng xuất phát từ cẩn tắc vô áy náy, Khẩn Na La vẫn cứ mang tiểu vương gia bỏ chạy.Chạy khỏi chiến cuộc, bước thứ hai đương nhiên là kêu gọi quân đội, dù gì mục tiêu ban đầu của hành động này cũng hướng về Lưu Chính Phong, không bắt được Lưu Chính Phong sao có thể dừng tay hơn nữa Khẩn Na La còn có lòng tin, chỉ cần pháo hiệu được bắn lên trời thì chẳng bao lâu đến cả Vô Song cũng bắt được.

Khẩn Na La làm xong hai việc liền khẽ thở ra một hơi, ánh mắt rốt cuộc lộ ra một tia tự tin, tiếp tục thúc ngựa chạy về Nam Môn.

Theo Khẩn Na La cùng Ngô Ứng Hùng rời đi còn có khoảng 30 kỵ mã, đám người này không phải binh lính thành Hành Dương mà là người của Trấn Nam Vương Phủ, thế tử rời đi đương nhiên lên ngựa đi theo.

Đoàn người của Khẩn Na La từ Tây Môn hướng thẳng về Nam Môn, đoàn người không nhiều nhưng Khẩn Na La căn bản không để ý đến việc Ngô Ứng Hùng sẽ gặp nguy hiểm, tại thành Hành Dương này chẳng nhẽ còn có gì có thể uy hiếp Ngô Ứng Hùng?.

Trên đường chạy, trong đầu Khẩn Na La chẳng biết tại sao hiện lên hình bóng Kiều Phong, Khẩn Na La võ công chỉ là ngũ tuyệt trung kỳ thậm chí chỉ là sơ kỳ, nàng không có cầm thuật thì yếu hơn Kiều Phong quá nhiều nhưng việc này chẳng ảnh hưởng gì tới chuyện nàng nhận ra Kiều Phong ra tay trợ giúp Vô Song tại Lưu phủ.

“Kiều Phong?, hắn còn chưa có cái gan này “.

Tự thầm nói một câu, Khẩn Na La liền loại bỏ cái tên Kiều Phong ra khỏi suy nghĩ của mình, Kiều Phong còn chưa dám trực tiếp ra tay với Ngô Ứng Hùng, đừng nói là Kiều Phong chò dù Hồng Thất Công cũng không dám.

Loại bỏ sự tồn tại của Kiều Phong thì Khẩn Na La thực sự không nghĩ ra có cái gì nguy hiểm với Ngô Ứng Hùng nữa, nàng cũng 30 kỵ mã chạy về Nam Môn trên đường chắc chắn không có việc ngoài ý muốn đáng tiếc rất nhanh Khẩn Na La ghìm cương ngựa lại, ánh mắt hiện lên một tia hoảng hốt.

Đừng nói là Khẩn Na La mà cho dù toàn bộ 30 kỵ mã bên cạnh cũng rùng mình, trong ánh mắt của Khẩn Na La liền nhìn thấy rất nhiều "tặc nhân" hướng về phía đoàn người lao tới.

Đoàn "tặc nhân" này đương nhiên là đám người Hồng Hoa Hội cùng Thiên Địa Hội từ Tế Nhân Đường lao tới, khi thấy đoàn người của Khẩn Na La thì ánh mắt liền sáng lên, thậm chí không khỏi hét lớn.

“Ngô Ứng Hùng ở trước mặt, giết”.

Hàng trăm người nghe thấy âm thanh này lại càng hung hãn tiến lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Ngô Ứng Hùng.

Ngô Ứng Hùng bị dính một chưởng của Khẩn Na La, sau khi ngã xuống liền bất tỉnh nhân sự nhưng tuyệt chẳng ảnh hưởng gì đến việc người ta có nhận ra hắn hay không, ai bảo quần áo Ngô Ứng Hùng ăn mặc quá đặc biệt?, quần áo của hắn là bảo giáp chuyên dụng của quý tộc nhà Thanh, là loại trang phục chuyên dụng của dòng họ Ái Tân Giác La.

Nếu là trang phục Bát Kỵ Thanh Triều thì cũng thôi đi nhưng ai bảo trên áo của Ngô Ứng Hùng còn có hình rồng?, là một đầu Tam Trảo Kim Long, đấy là chưa kể toàn bộ 30 kỵ mã bên cạnh hắn đều mặc bảo giáp, đều mặc trang phục của Bát Kỵ Thanh Triều, đối với những người quan năm đấu tranh đòi Phản Thanh Phục Minh thì chẳng có gì khó để nhận ra Ngô Ứng Hùng.

Đương nhiên hơn trăm người này cũng không phải dễ dàng chạy tới bởi ở ngay sau lưng bọn họ rất nhiều binh sỹ Thanh triều cũng đang đuổi theo chỉ có điều quân đội chạy dưới đất còn đám người Phản Thanh Phục Minh này trực tiếp chạy trên mái hiên mà thôi.Nhìn toàn bộ khung cảnh trước mặt, Khẩn Na La thực sự sợ hãi, nàng thậm chí xoay ngựa lại, vậy mà bẻ ngược cung đường hướng về Tây Môn mà chạy.

Khẩn Na La căn bản không biết có bao nhiêu tặc nhân ở trước mặt, trong lòng liền có nỗi sợ không tên, nếu chỉ có một mình nàng thì cũng thôi đi nhưng mà nơi đây có cả Ngô Ứng Hùng, bằng thực lực của Khẩn Na La rất khó vừa bảo vệ Ngô Ứng Hùng vừa chống lại cả đám người đang lao tới kia, quan trọng hơn nữa là Khẩn Na La nhận ra một người trong đám tặc nhân, người này gọi là Trần Cận Nam.

Nhìn thấy Trần Cận Nam thì Khẩn Na La không thể không run lên, đây là đại nhân vật của Thiên Địa Hội, Trần Cận Nam mà đã xuất thủ liền đại biểu cho đại hành động của Thiên Địa Hội, Khẩn Na La còn có cảm giác lần này chính Ngô Ứng Hùng bị rơi vào vây bắt chứ chẳng phải vây bắt người khác.

Võ công của Khẩn Na La dĩ nhiên cao hơn Trần Cận Nam, nàng lại là cầm sư am hiểu quần chiến, sức sát thương diện rộng cực lớn nhưng tất cả đều không còn quan trọng khi ở bên cạnh nàng là Ngô Ứng Hùng, Khẩn Na La không dám liều ở lại đánh một trận, nàng thực sự không dám để cho Ngô Ứng Hùng có bất kỳ nguy hiểm nào.

Tiến về phía trước đương nhiên không được, cho dù chỉ cần ngăn cản đám người kia một chút thôi thì quân đội sau lưng cũng đuổi tới nhưng chỉ một chút này cũng đủ gây cho Ngô Ứng Hùng rất nhiều nguy hiểm.

Khẩn Na La phát hiện ra được Trần Cận Nam thì chẳng có gì đảm bảo bên trong đoàn người kia không có ai mạnh hơn Trần Cận Nam, ví dụ như Xà Vương chẳng hạn?.

Vô Song đoán không sai, sự việc lần này Ngô Tam Quế chính là sử dụng Xà Vương đến trao đổi với Lưu Chính Phong, dùng Xà Vương đổi lấy quyền điều động binh lính trong thành Hành Dương.

Người bên ngoài có thể không biết nhưng nàng là người trong cuộc sao có thể không biết Xà Vương vốn như cá nằm trên thớt lại thần kỳ chạy thoát được, lúc này tung tích của hắn quả thực không ai biết, nếu Xà Vương xuất hiện ở đây thì nàng căn bản không thể bảo vệ nổi Ngô Ứng Hùng, đừng quên vài năm trước Xà Vương cùng Bắc Hiệp – Quách Tĩnh từng đánh một trận kinh thiên động địa, cường giả sánh ngang với Quách Tĩnh thì Khẩn Na La vạn vạn không thể địch nổi.

Nữ nhân này ngay lập tức xoay ngựa lại, chạy về Tây Môn, cho dù Tây Môn có Vô Song nhưng cũng có vài ngàn binh mã thậm chí nếu thủ vệ thành quân xuống hết nhân số còn gần một vạn, bất kể thế nào đều cảm thấy an toàn hơn.

Thúc ngựa quay đầu lại, Khẩn Na La cũng chẳng cần nói câu gì, 30 kỵ mã bên cạnh lập tức biến đổi trận hình thành dạng cánh cung, rút loan đao bên hông ra, trực tiếp lao về cả trăm tặc nhân trước mặt mà chém giết.

Nhiệm vụ của bọn họ rất đơn giản, câu giờ cho Khẩn Na La mang tiểu vương gia rời đi, câu giờ cho binh mã trước mặt kịp đuổi tới, kịp khóa chặt đám phản tặc này.

_ _ _ _ __ _

Thành Tây hiện tại đang loạn vô cùng, sau một tiếng báo hiệu của Khẩn Na La thì binh mã khắp nơi đều đang dồn về cổng Tây Môn, tất cả cung đường của thành Hành Dương đều có thể thấy bóng dáng binh mã, toàn bộ thành Hành Dương đều đặt vào tình trạng giới nghiêm, nội bất xuất mà ngoại bất nhập.

Dĩ nhiên nội bất xuất ngoại bất nhập là đối với người khác, cái lệnh này không bao gồm Phúc Kiến An ở bên trong.

Tây Môn loạn ra sao thì Phúc Kiến An mặc kệ, đoàn xe của hắn chậm rãi rời khỏi Bắc Môn, trên xe còn có cả Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong vốn đang hôn mê bất tỉnh.

Phúc Kiến An để hai người này trên xe, căn bản còn chẳng có ý định che giấu nhưng thử hỏi toàn bộ thành Hành Dương này ai dám cản xe Phúc Vương?, ai dám khám xe Phúc Vương?.

Toàn thành giới nghiêm nhưng cửa thành Bắc Môn mở rộng, toàn bộ thủ vệ quân đều cung kính nhìn theo đoàn xe Phúc Kiến An rời khỏi thành Hành Dương.

Phúc Kiến An ngồi trong một xe ngựa khác, lúc này bên cửa sổ vang lên tiếng chân ngựa chậm rãi tiến đến, Phúc Kiến An liền đưa tay ra nhẹ vén tấm rèm che cửa, ánh mắt tỏ ra tương đối thích thú.

“Tra ra ai là kẻ giúp Ngô Ứng Hùng bắt Khúc Dương chưa? “.

Người ở bên ngoài nghe Phúc Kiến An hỏi lập tức cung kính trả lời.

“Bẩm vương gia, tạm thời còn chưa tra được bất quá chưởng pháp thương tổn Khúc Dương thì lại có thể tra ra, chưởng pháp có chút giống Huyền Minh Thần Chưởng của Huyền Minh Nhị Lão nơi Tây Vực tuy nhiên cao thâm hơn nhiều “.

Phúc Kiến An nghe vậy gật đầu sau đó lại rút tay lại trở về trong xe, ánh mắt hơi híp.

“Ngô Tam Quế à Ngô Tam Quế, rốt cuộc trong Ngô phủ của ngươi dấu bao nhiêu cao thủ đây?, còn định chuẩn bị bao lâu nữa mới tạo phản đây? “.

Nhắc đến tạo phản, Phúc Kiến An rõ ràng hứng thú hơn nhiều, miệng không khỏi mỉm cười bất quá trừ hắn ra chỉ sợ cũng chẳng ai biết trong đầu hắn đang nghĩ đến cái gì.

Quyển 3 - Chương 188: Bắt giặc bắt vua – Kinh thiên kiếm vực.

Bách Tổn Đạo Nhân lao đến thì Tây Môn thì Vô Song đoán không ra, dù sao đến cả đối thủ là ai hắn còn chưa xác định được thì sao có thể đoán được hành động của đối phương bất quá Khẩn Na La mang Ngô Ứng Hùng chạy ngược trở về thì chẳng có gì khó đoán đối với Vô Song.

Khẩn Na La phải đối mặt với đám người Phản Thanh Phục Minh, trong mắt đám người này khi nhìn thấy Ngô Ứng Hùng thì liền triệt để mất đi lý trí, đến cả sinh mạng cũng không cần.

Đám người Phản Thanh Phục Minh mạnh tới nhường nào thì Vô Song không rõ nhưng một đám cao thủ liều chết bất chấp tất cả mà cùng nhắm vào một mục tiêu thì cực kỳ đáng sợ, Khẩn Na La bình thường thì cũng thôi đi nhưng đã mang theo Ngô Ứng Hùng thì chắc chắn không dám để Ngô Ứng Hùng rơi vào nguy hiểm.

Khẩn Na La trong giờ phút này sẽ làm gì?, đương nhiên chạy ngược về phía Tây Môn dù sao Vô Song cũng hiểu trở về Tây Môn an toàn hơn hẳn so với vượt qua đám người điên kia.

Ở Tây Môn có gần vạn người, thừa sức vây chết Vô Song, thừa sức vừa vây chết Vô Song vừa bảo vệ Ngô Ứng Hùng, chỉ cần kéo dài thời gian một chút đợi viện quân tới thì bất kể Vô Song hay đám người Phản Thanh Phục Minh cũng sẽ chết sạch.

Đến cả Vô Song cũng cảm thấy nếu viện quân của Ngô Ứng Hùng kịp tụ lại thì ngay cả hắn cũng rất khó sống mà ra ngoài dù sao ai biết còn cao thủ nào nữa xuất hiện hay không?, đừng nói là đế vị xuất hiện chỉ sợ ngũ tuyệt đỉnh phong cao thủ tiến tới thì Vô Song cũng gặp nguy hiểm.

Vô Song hiện tại cầm Nhật Nguyệt Kỳ Kiếm, kiếm tốc nhanh tới đỉnh điểm, kiếm trong tay hắn như lưỡi hái tử thần, chỉ cần mũi kiếm đi đến đâu lập tức sẽ có người chết đến đấy hơn nữa xung quanh Vô Song còn xuất hiện từng đường kiếm khí màu đen tuyền cực kỳ đáng sợ, thứ kiếm khí này thậm chí trở thành một lớp phòng hộ của Vô Song, thân hình hắn đi đến đâu, chỉ cần có binh lính chạm vào kiếm khí màu đen kia nhất định sẽ bị chém chết tại chỗ.

Vô Song như một cỗ máy giết người tiến vào loạn quân, hắn giết rất nhiều rất nhiều người, giết đến đỏ cả mắt nhưng mà chính Vô Song cũng biết càng đánh lại càng không ổn.

Tịch Tà Kiếm Pháp là một loại võ công chuyên dùng để tàn sát hơn nữa còn chia làm hai phần, phần kiếm cùng phần khí.

Phần kiếm bao gồm 7 chiêu còn phần khí bao gồm 72 chiêu hay còn gọi là 72 đường Tịch Tà Kiếm Phổ.

Cũng có chút giống với Đấu Chuyển Tinh Di khi bản thân môn võ công này có thể tạo ra vực của riêng mình thì 72 đường Tịch Tà Kiếm Phổ cũng tự tạo ra vực tuy nhiên nếu vận dụng 72 đường kiếm phổ này để tạo ra "vực" thì cực kỳ tốn nội lực.

Bản thân Tịch Tà Kiếm Phổ vốn chú trọng nhanh, đẩy tốc độ đến cực hạn còn nội lực vốn là thứ yếu nhưng cũng giống như Quỳ Hoa Bảo Điển khi lĩnh ngộ ra Quỳ Hoa Áo Nghĩa thì vẫn phải lấy nội lực làm gốc.

Tịch Tà Kiếm Phổ khi lĩnh ngộ ra Tịch Tà Áo Nghĩa liền sẽ biến 72 đường kiếm phổ thành kiếm vực của riêng mình nhưng tốc độ hao tổn nội lực thì cực kỳ khủng khiếp, đây là lý do tại sao Vô Song hay Đông Phương Bất Bại càng thiên hướng Quỳ Hoa hơn là Tịch Tà.

Đương nhiên trong cái trường hợp này thì Tịch Tà thể hiện ra tác dụng rất lớn, mượn Tịch Tà Áo Nghĩa một mình Vô Song có thể tung hoành trong ngàn quân thậm chí vạn quân, hắn đi đến đâu lập tức sẽ có người chết đến đấy, thế không thể cản.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà năm xưa Quỳ Hoa Lão Tổ có thể sánh ngang cùng Hoàng Thường trở thành bảo kiếm sắc bén nhất của Thanh triều, uy danh của Quỳ Hoa Lão Tổ cũng có một phần rất lớn đến từ Quỳ Hoa Kiếm tức Tịch Tà Kiếm Phổ.

Vô Song mặc sức chém giết nhưng mà vẫn không cách nào thoát ra được khỏi vòng vây binh lính Tây Môn, gần như người này ngã xuống thì lập tức sẽ có kẻ bù vào, trận hình được tạo thành cực kỳ kỷ luật, Vô Song cho dù muốn đột phá theo hướng nào đều bị bức lùi lại hơn nữa thủ vệ quân vây quanh Vô Song càng ngày càng đông, có cảm giác như giết mãi không hết.

Tại sao lại thế?, đây đương nhiên là vì các nhánh quân khác ở gần Tây Môn về kịp, dù sao cũng không phải chỉ có một con đường hướng về Tây Môn, trừ phương hướng Khẩn Na La bỏ chạy còn rất nhiều hướng khác, tốc độ Vô Song giết người căn bản khó mà bì được với tốc độ bổ sung binh lực đang ùa về.

Thời gian càng trôi qua thì tình huống của Vô Song càng xấu bởi chính hắn cũng biết chẳng sớm thì muộn cũng có cao thủ tới ngăn cản Vô Song, đương nhiên Vô Song cũng không phải đợi thời gian đi qua quá lâu bởi rốt cuộc Khẩn Na La mang Ngô Ứng Hùng trở lại Tây Môn.

Tình hình hiện nay tương đối thú vị, Vô Song thì bị vây trong cả vạn quân, Ngô Ứng Hùng thì được Khẩn Na La bảo vệ ở vòng ngoài, sau lưng Khẩn Na La cùng Ngô Ứng Hùng đương nhiên là đám người Phản Thanh Phục Minh điên cuồng truy sát, sau lưng đám người Phản Thanh Phục Minh này lại là đại quân tiếp viện của Ngô Ứng Hùng giết ngược lại, trận chiến này vốn chỉ chú trọng vào một chữ nhanh, người nào nhanh hơn tất nhiên nắm được tiên cơ.

Đánh rắn dập đầu – bắt giặc bắt vua, đây là điều ai cũng biết nhưng mà có làm được hay không thì lại là chuyện khác.

Khẩn Na La biết mang Ngô Ứng Hùng chạy về đây cũng sẽ có nguy hiểm nhưng nàng vẫn tin tưởng vào trận hình bộ binh Đại Thanh, đến khi nhìn thấy tình cảnh của Vô Song ở Tây Môn thì nàng rốt cuộc thở ra một hơi .

Nhìn tốc độ giết người của Vô Song khiến Khẩn Na La rợn cả người nhưng mà sức người có hạn, trong mắt nàng Vô Song đơn giản như mãnh thú bị dồn vào đường cùng, tuy đang điên cuồng dãy dụa nhưng chẳng mấy chốc liền sẽ bị hàng phục bởi Vô Song thực sự không thoát ra được khỏi trận hình này.

Quân đội Đại Thanh thực sự cực kỳ tinh nhuệ hơn nữa gần như cực am hiểu đối mặt với cao thủ đương thời, vòng trong là binh đao thương kiếm còn vòng bên ngoài đều đã chuẩn bị Sa Thiên Võng tạo thành một tấm lưới lớn, Vô Song không dùng khinh công thì thôi chỉ cần dùng nhất định sẽ bị mắc vào Sa Thiên Võng sau đó lập tức để Bích Huyết Châm đến hầu hạ.

Hai loại vũ khí này chuyên dụng để đối phó với cao thủ võ lâm, đừng nghĩ Vô Song đang dễ dàng mặc sức chém giết nhưng mà phía bên ngoài trận hình cũng rất nhanh được kết thành, nếu Vô Song không thoát ra được nhất định sẽ bị vây trong Sa Thiên Trận, mắc vào Sa Thiên Võng lúc đó chẳng khác gì cá nằm trên thớt, lại dính thêm vài cây Bích Huyết Châm thì hắn có mọc cánh cũng không thoát ra ngoài được.

Khẩn Na La nhìn thấy trận hình đã thành cũng khẽ thở ra một hơi, sau đó trực tiếp hô lên.

"Phía sau có phản tặc, lập tức bảo vệ vương gia ".

Thật ra không cần nàng nói rất nhiều người đều nhìn ra, trận hình vây bắt Vô Song bắt đầu có một lượng lớn binh lính vòng ra sau, trực tiếp bọc Khẩn Na La cùng Ngô Ứng Hùng lại, sẵn sàng vây giết đám người Phản Thanh Phục Minh.

Lúc trước bên cạnh Khẩn Na La chỉ có 30 kỵ mã dĩ nhiên chẳng thể làm gì được đám người kia nhưng hiện tại thoáng cái bên cạnh nàng đã có cả ngàn binh mã, dĩ nhiên thừa sức ngăn cản phản tặc, phản tặc chỉ cần bị ngăn lại đợi quân binh phía sau giết đến, hai bút cùng vẽ thì nhất định sẽ chết không có chỗ chôn.

Đương nhiên vạn sự không thể vẹn toàn, sau khi tách ra một đạo quân thì vòng vây Vô Song rõ ràng yếu đi bất quá Khẩn Na La cũng không cho rằng Vô Song có thể phá vây mà ra, kể cả phá vây mà ra thì việc đầu tiên Vô Song phải làm cũng là bỏ chạy chứ chẳng thể giế ngược về phía Ngô Ứng Hùng, dù gì cả ngàn quân vẫn đủ để đảm bảo thủ vững hai mặt bảo hộ cho vị "tiểu vương gia" này, đấy là chưa kể chỉ cần Vô Song bị ngăn lại một thoáng hắn nhất định sẽ lại bị rơi vào trận hình mới, bị vây lại một lần nữa.

Khẩn Na La rốt cuộc yên tâm mà thở ra một hơi, lần này có thể nói là vạn vô nhất nhất, nàng thậm chí càng hy vọng Vô Song tiếp tục chém giết đám binh sỹ kia, chém giết càng lâu càng tốt bởi Khẩn Na La cũng đang đợi, đợi Bách Tổn tới.

Bách Tổn đạo nhân mạnh thế nào thì nàng không rõ nhưng cho dù Long Đế cũng không dám coi thường, thực lực cỡ này đã có thể ngạo thị võ lâm, Bách Tổn lại thêm gần vạn binh lính muốn vây Vô Song quả thực dễ dàng, bắt sống được Vô Song tất nhiên có thể thu được tung tích Lưu Chính Phong, tiếp tục bắt được Lưu Chính Phong thì nhiệm vụ lần này ở Hành Dương liền thành, đấy là chưa kể chỉ cần nhìn cũng biết Vô Song nhất định có quan hệ với đám người Phản Thanh Phục Minh, bắt sống được "đại nhân vật" như Vô Song thậm chí không biết chừng có thể thay thế Xà Vương, có thể trực tiếp trao đổi với Thanh triều.

Khẩn Na La trong phút chốc nghĩ rất nhiều nhưng mà nàng cũng nghĩ quá đẹp, Vô Song cũng chỉ đang đợi nàng tách một phần binh lính Tây Môn ra.

Vô Song từ đầu đến cuối cũng chỉ đợi khoảnh khắc này, Vô Song vốn đang điên cuồng chém giết như một con mãnh thú vậy mà đột ngột dừng lại, thân hình không tiến mà lùi, trực tiếp lùi về trung tâm trận nhãn, theo một động tác này lùi lại có thể nói công sức phá trận của Vô Song biến thành công cốc.Sự việc diễn ra quá nhanh hơn nữa cũng chẳng ai nghĩ thêm làm gì, Vô Song lùi về đương nhiên trận hình phải thu hẹp lại, trực tiếp mài chết Vô Song, đối với đám binh lính này Vô Song lùi về liền đại biểu... sức cùng lực tận, không tiếp tục đủ nội lực mà hướng về phía trước điên cuồng chém giết.

Khẩn Na La cùng nhìn thấy hình ảnh này trong mắt, nữ nhân này rốt cuộc chuyển ánh mắt về một phía khác, nơi mà Trần Cận Nam cùng đám người Phản Thanh Phục Minh đang chém giết cùng binh lính Thanh triều, với Khẩn Na La thì mặt trận này mới càng thêm nguy hiểm.

Khi mà Khẩn Na La triệt để không nhìn Vô Song nàng liền bỏ lỡ một hình ảnh, xung quanh Vô Song lúc này toàn bộ 72 đường Tịch Tà Kiếm Phổ đều biến mất sau đó kiếm khí màu đen phô thiên cái địa xuất hiện, thứ kiếm khí đen tuyền lập tức bao phủ cả không gian.

Tịch Tà Kiếm Khí hay còn gọi là 72 đường Tịch Tà Kiếm Phổ, thứ kiếm khí này có màu đen tuyền, hình dạng giống như một vật nhọn thon dài ở cả hai đầu xuất hiện như ẩn như hiện bên người Vô Song, từng tầng từng tầng xếp lên nhau thủ hộ xung quanh hắn.

Kiếm khí màu đen tuyền này của Vô Song thic khác, nó không còn là "giả kiếm vực" nữa, nó là kiếm vực chân chính, khi mà hàng vạn tia kiếm khí phóng ra sau đó lập tức nén lại thành vực, khi mà Vô Song làm chủ cái không gian này thì mọi loại trận pháp đều bị phá sản.

Mỗi tia kiếm khí màu đen tuyền không đủ để giết một binh lính nhưng mà mười tia kiếm khí nhập làm một thì lại rất khác, gần như theo Kiếm Vực xuất hiện thì cả trăm đầu người cùng bay lên trời, tạo thành một khung cảnh đẹp đến rợn người.

Lúc này người rõ nhất phải kể tới đám binh sỹ trên tường thành, bọn họ là những người quan sát rõ nhất cũng nhìn thấy rõ nhất cảnh cả trăm đầu người bay lên trời, máu từ cổ bắn thẳng lên thiên không tạo thành một cơn mưa máu thấm đẫm cả đại địa.

Vô Song cầm Nhật Nguyệt Kỳ Kiếm cứ như đang tắm trong cơn mưa máu kia vậy, thực sự quá mức rung động.

Vô Song đương nhiên không có hứng để chiêm ngưỡng chính bản thân mình, toàn bộ không gian xung quanh Vô Song ngổn ngang xác chết, bị biến thành tử địa cũng là lúc Vô Song như một bóng ma lao về phía trước, lao về phía Sa Thiên Võng.

Theo Vô Song tiến lên, Kiếm Vực của hắn cũng biến động.

Thập Khí Ngưng Kiếm.

Thập Kiếm Bách Sát.

Kiếm Vực của Vô Song rốt cuộc ngưng tụ ra 10 thanh Bách Sát Kiếm.

Đây không còn là kiếm khí nữa, đây đã trở thành kiếm ảnh, tạo ra hư ảnh hình kiếm rõ mồn một.

Bằng vào 3 thanh Thiên Sát Kiếm bản thân Vô Song có thể bức lui Tu La Vương, bằng vào 10 thanh Bách Sát Kiếm bản thân Vô Song phá trận không khó.

Kiếm Vực lan toản, thập kiếm cùng lướt tới, thân thể Vô Song rốt cuộc xuyên qua Sa Thiên Trận, nơi hắn đi qua chỉ là một con đường máu.

Tất cả diễn ra quá nhanh, nhanh đến nỗi khi mà Khẩn Na La cảm thấy lạnh cả sống lưng mà quay đầu lại, nàng cùng Ngô Ứng Hùng một lần nữa bị kiếm vực bao trùm.

Vô Song xuyên qua Sa Thiên Trận vậy tất cả trận hình liền có thay đổi.
Khẩn Na La cùng Ngô Ứng Hùng ở giữa ngàn quân, một đầu có cả trăm cao thủ Phản Thanh Phục Minh điên cuông chém giết bất chấp tất cả vì vậy Khẩn Na La theo tiềm thức liền mang Ngô Ứng Hùng lùi về hậu phương, cũng chính vì cái tiềm thức này mà Khẩn Na La giúp kiếm vực của Vô Song thành công bao trùm lấy cả hai người.

Vô Song không dừng lại cho dù là nửa tích tắc, hai tay hắn vắt chéo sau đó chém ra, Kiếm Vực của Vô Song toàn bộ lan tỏa, lại một lần nữa mười thanh Bách Sát Kiếm lướt tới, sinh sinh chém ra một con đường, một con đường được xây bằng không biết bao nhiêu xác chết ngã ra hai bên.

Tiếp theo Vô Song lướt đến trước mặt Khẩn Na La, mũi chân đạp lên đầu ngựa, cổ tay khẽ xoay đánh thẳng vào ngực nàng.

Vô Song tuyệt đối không thương hoa tiếc ngọc, hắn hiện tại còn không có tư cách để thương hoa tiếc ngọc.

Khẩn Na La đến cả phản ứng còn không kịp, trực tiếp phun ra một búng máu mà bị đánh bắn ra khỏi thân ngựa.

Đánh bay Khẩn Na La, Vô Song liền rút tay trái lại, tay phải toàn lực đánh ra.

Ở khoảng không trước mặt Vô Song vậy mà xuất hiện một bàn tay trắng toát, bàn tay này cùng với Vô Song đối chưởng.

Vô Song trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, toàn bộ thên thể đều run lên nhưng mà từ cổ tay trái của Vô Song chẳng biết từ bao giờ đã hiện ra một sợi chỉ quấn lấy đầu Ngô Ứng Hùng, theo một động tác bay ngược về phía sau, Ngô Ứng Hùng cũng bị kéo ngược về phía Vô Song.

Chủ nhân của bàn tay trắng bạch kia căn bản không ngờ được Vô Song còn có động tác này, trực tiếp từ thân ngựa lướt về phía Vô Song nhằm đoạt lại Ngô Ứng Hùng đáng tiếc thứ mà người này không ngờ còn nhiều lắm.

Thân hình Vô Song vốn đang bị bắn ngược lại vậy mà dùng một động tác không thể tin, bằng vào một chiêu Hoành Không Na Di của Cửu Âm Chân Kinh, Vô Song trực tiếp lướt ngang ra, mũi chân điểm xuống mặt đất rồi lướt thẳng về phía Ngô Ứng Hùng.

Người kia mạnh khủng khiếp nhưng mà so tốc độ với Quỳ Hoa Bảo Điển thì còn thiếu một chút, Vô Song rốt cuộc vẫn nhanh hơn nửa hiệp,bắt lại Ngô Ứng Hùng.

Giây phút Vô Song bắt lại Ngô Ứng Hùng, bàn tay trắng bệch kia chỉ còn cách Ngô Ứng Hùng chưa đển nửa tấc bất quá rốt cuộc nhứng đầu ngón tay kia run lên rồi thu tay lại.

Giờ phút này nếu người kia tiếp tục đưa tay ra muốn tranh đoạt Ngô Ứng Hùng thì với thực lực của cả hai... Ngô Ứng Hùng chết chắc, rõ ràng kẻ này không dám mang mạng của Ngô Ứng Hùng ra để mà liều, để mà đặt cược.

Vô Song lần thứ hai thành công lùi lại, hắn rốt cuộc thành công "chiếu tướng ".

Vô Song ngẩng đầu lên, nhìn thân ảnh kia mà khẽ mỉm cười, hắn vẫn nhanh hơn đối phương nửa nhịp.

Đối phương thực sự rất đáng sợ, Vô Song vừa đánh bay Khẩn Na La thì kẻ này cũng đã tới bên cạnh, nếu không phải Vô Song có kỳ chiêu chỉ sợ cũng không đoạt được Ngô Ứng Hùng đi thậm chí hiện tại Vô Song vẫn cảm nhận được hàn khí kinh người chạy dọc cơ thể, cái lạnh làm toàn thân hắn run lên.

Không cần phải nói, người xuất hiện dĩ nhiên là Bách Tổn, Bách Tổn lúc này cũng đang nhìn chằm chằm vào Vô Song, rốt cuộc cắn răng mà nói.

"Đông Phương Bạch, hóa ra là ngươi "

"Thả tiểu vương gia ra, lão phu liền làm chủ để ngươi rời khỏi thành Hành Dương, nếu không ngay ngày mai binh mã của vương gia liền lật tung Hắc Mộc Nhai, chó gà không tha ".

Bách Tổn nhận ra Vô Song hay nói đúng hơn là nhận ra Đông Phương Bạch nhưng mà Vô Song cũng không nhận ra hắn.

Bị gọi là "Đông Phương Bạch" quả thật Vô Song có chút giật mình nhưng căn bản không quan tâm lắm, lại càng không để ý tới lời uy hiếp của đối phương, thản nhiên nhìn Bách Tốn mà đáp.

"Bản nhân tưởng ai, hóa ra là lão bất tử ngươi, ngươi vẫn chưa chịu chết? ".

Vô Song đương nhiên là đang nói mò nhưng mà thực sự nói đúng, cũng không tìm ra bất cứ sơ hở nào.

Bách Tổn nghe vậy liền nhăn mặt lại rồi quát.

"Thả người, nếu không đừng trách lão phu không để ý giao tình năm xưa ".

Bách Tổn cùng Đông Phương Bạch có giao tình hay không?, đáp án đương nhiên là có, dù sao năm xưa Bách Tổn – Mai Niệm Sanh cùng Đông Phương Bạch cũng là tam trụ của võ lâm phương nam bất quá Đông Phương Bạch là hậu bối, tuy đi sau mà lại đuổi kịp thế hệ trước nhưng rất ít ai đặt hắn cạnh hai nhân vật tiền bối võ lâm.

Về phần Vô Song, hắn đương nhiên không thả người, hắn lại càng không biết Bạch Tổn là ai, hắn thản nhiên nhìn về Bách Tổn mà đáp.

"Thả người cũng được, bản nhân dù sao cũng không muốn chọc Ngô Tam Quế bất quá Khúc Dương là người của bản nhân, lúc trước ngươi ra tay có niệm tình xưa?, người của bản nhân ngươi cũng dám ra tay? ".

"Yên tâm bản nhân không giết Ngô Ứng Hùng nhưng để hắn chịu thương thế như Khúc trưởng lão cũng chẳng khó ".

Lần này Vô Song rốt cuộc dọa sợ Bách Tổn, Ngô Ứng Hùng căn bản không thể có mệnh hệ gì, kẻ này rốt cuộc thu tay lại, không chỉ có Bách Tổn thu tay mà toàn bộ thiên địa, toàn bộ Tây Môn vốn đang điên cuồng chém giết bống chốc lại tĩnh lặng như tờ, mọi thứ thay đổi quá nhanh, diễn biến cũng quá nhanh.

Quyển 3 - Chương 189: Chuyển cơ

Bách Tổn là ai thì đến hiện tại Vô Song vẫn chưa thể chắc chắn đoán ra được nhưng việc Bách Tổn là đế vị thì Vô Song lại có thể cam đoan, Bách Tổn thực sự rất mạnh.

Vô Song nội lực chưa tính là tuyệt đỉnh nhưng không hề yếu, cho dù một chưởng cứng đối cứng với Bách Tổn bắt nguồn từ việc Vô Song có chút phản ứng không kịp mà phải cắn răng liều phát chưởng nhưng chỉ cần một chưởng đã khiến Vô Song cảm thấy khí huyết trào ngược ra ngoài thì nội công của Bách Tổn đã vượt qua cái gọi là "chuẩn đế".

Thân pháp của Bách Tổn cũng không hề yếu, cơ hồ chỉ kém hơn Vô Song nửa nhịp, chỉ riêng điểm này đã cho thấy thân pháp của hắn cũng phải ngang hàng cùng Long Đế. 

Kết hợp cả nội lực cùng thân pháp lại thêm Huyền Minh Thần Chưởng "hư hư thực thực" thì Bách Tổn không phải là đế vị cường giả thử hỏi thiên lý ở đâu?.

Tất nhiên cho dù Bách Tổn có là đế vị đi chăng nữa thì Vô Song cũng không cảm thấy quá mức nặng nề, chỉ một lần đối chưởng nhưng mà Vô Song thậm chí có thể đánh giá Bách Tổn yếu hơn Long Đế một chút, bản thân Bách Tổn có lẽ vừa bước vào hàng đế vị không bao lâu, cường giả cấp bậc này Vô Song đánh là đánh không lại nhưng người ta muốn giết Vô Song lại là việc không thể.

Vô Song cùng Hoàng Dung thực sự đã ngồi với nhau bàn rất nhiều kế hoạch, cũng có rất nhiều phương án, tuy sự tình từ đầu đến giờ vẫn luôn biến đổi nhưng chung quy vẫn nằm trong tính toán của hai người, chí ít hành động bắt Ngô Ứng Hùng này là một trong những kế hoạch chu toàn nhất của Vô Song.

Vô Song cùng Hoàng Dung đương nhiên không biết Ngô Ứng Hùng có phải tự thân tham dự kế hoạch tại Lưu phủ hay không, cả hai dù gì cũng chỉ là đoán, có lẽ cũng chỉ có hai người biết khi Ngô Ứng Hùng tới Lưu phủ thì cả hai mừng rỡ như thế nào, Ngô Ứng Hùng xuất hiện thay mặt cho Ngô Tam Quế, hắn là nhân vật duy nhất có đủ tư cách chấp chưởng kế hoạch này nhưng cũng là tử huyệt của cái kế hoạch này.

Đã nắm được Ngô Ứng Hùng trong tay vậy Vô Song bắt đầu tính tiếp đường lui của mình.

Vô Song đóng giả Đông Phương Bất Bại có rất nhiều thứ vướng tay vướng chân bởi chỉ cần một chút che dấu không tốt thì tất lộ dấu vết.

Quỳ Hoa Bảo Điển hay Tịch Tà Kiếm Phổ đều có thể chấp nhận dù gì Đông Phương Bất Bại chắc chắn phải hiểu nhưng mà kiếm vực lại là một phạm trù khác, Vô Song có thể chắc chắn Đông Phương Bạch không biết kiếm vực bất quá thật ra Vô Song cùng Hoàng Dung đều nghĩ tốt biện pháp che dấu.

Đầu tiên rõ ràng Đông Phương Bất Bại trải qua ám sát, trải qua một đường sinh tử, trong sinh tử lĩnh ngộ ra kiếm vực cũng chẳng phải không thể, vấn đề ở đây là làm sao để biến kiếm vực của Vô Song thành kiếm vực của Đông Phương Bất Bại.

Kiếm vực của Vô Song là Sát Lục Kiếm Vực được tạo nên từ Sát Lục Kiếm Ý, loại kiếm ý này về cơ bản chẳng khác gì kiếm ý của Tịch Tà Kiếm Pháp. Việc Vô Song cần làm chỉ là mang cái màu đen của Tịch Tà Kiếm Pháp gắn vào kiếm vực của bản thân hắn, chuyển kiếm vực màu đỏ như máu sang màu đen tuyền.

Việc này ban đầu không dễ dàng nhưng cũng may Vô Song gặp được Lâm Viễn Đồ, kẻ này đương nhiên sẽ không giúp Vô Song hình thành kiếm vực, Vô Song cũng sẽ chẳng đi hỏi hắn làm gì bất quá hai người cùng nhau đàm đạo về Tịch Tà Kiếm Pháp khiến cho Vô Song có rất nhiều nhận biết mới về môn võ công này.

Viêc tiếp theo thì phải nhờ Dung nhi, cả Dung nhi cùng Vô Song đều am hiểu Cửu Âm Chân Kinh, hai người gần như dùng hết khả năng của mình mà lồng Tịch Tà Kiếm Khí vào trong kiếm vực của Vô Song, bằng vào công sức của cả hai người việc này rốt cuộc cũng thành.

Có kiếm vực tại thân Vô Song lòng tin liền tăng rất nhiều, dĩ nhiên Vô Song vẫn phải giữ lại một chút, tại thời điểm sức cùng lực kiệt khi đối đầu với Long Đế bản thân hắn chỉ có thể tạo được Tam Thiên Kiếm nhưng mà thời điểm hiện tại Vô Song có thể ngưng tụ được Ngũ Thiên Kiếm, thậm chí có tự tin ngưng tụ được ra "mục".

Kiếm khí ngưng vân, toái vân hóa mục.

Cảnh giới kiếm vực này thực sự đã rất cao, cao đến dọa người bởi chỉ cần Vô Song chạm đến Thâp Thiên Kiếm liền sẽ tạo thành Vạn Kiếm Hợp Nhất, lúc đó hắn liền có thể nếm thử việc nâng cấp Kiếm Vực thàn Kiếm Giới, đây là một cảnh giới kiếm đạo cực kỳ kinh khủng, thậm chí Vô Song không cần đột phá đế vị nhưng bằng Kiếm Giới cũng đủ sức chém giết Tu La Vương.

Đương nhiên đóng giả Đông Phương Bất Bại thì Vô Song đến cả Thiên Kiếm còn không định vận dụng, bản thân Đông Phương Bất Bại đột nhiên lĩnh ngộ Kiếm Giới đã là việc khó tưởng tượng, Kiếm Giới đột nhiên mạnh như vậy thì lại càng khó tin.

Lại nói về tình cảnh hiện nay, Vô Song khống chế được Ngô Ứng Hùng đương nhiên nằm ở thế bất bại, hắn thản nhiền nhìn về phía Bách Tổn mà nói.

"Lão đầu, bản nhân cũng không muốn nói nhiều, mở cửa Tây Môn đi ".

Bách Tổn nghe Vô Song nói vậy ánh mắt càng ngày càng lạnh, hàn khí toát ra từ trong cơ thể hắn, thứ hàn khí kinh người bất quá chính Bách Tổn cũng biết mình căn bản không làm gì được.
Trong mắt Bách Tổn giờ phút này không có ai có thể từ trong tay Vô Song cứu được Ngô Ứng Hùng, Quỳ Hoa Bảo Điển là võ công nhanh nhất thiên hạ, giết một người như Ngô Ứng Hùng hiện tại căn bản sẽ không cho ai bất kỳ cơ hội phản ứng nào.

Khí thế có mạnh hơn nữa cũng vẫn chỉ là khí thế, trong ống tay áo của Bách Tổn rốt cuộc xuất hiện một tấm kim bài, hắn dùng nội lực đưa âm thanh vang vọng toàn bộ Tây Môn.

"Trấn Nam Vương lệnh ở đây, Tây Môn thủ vệ quân lập tức mở cổng thành ".

Ánh mắt Bách Tổn lạnh đến cực độ nhưng giọng nói lại không có chút nào ngập ngừng, lại càng không đe dọa Vô Song lấy một câu.

Bách Tổn quá hiều Đông Phương Bất Bại, vì hiểu nên người này căn bản không nói thừa đến một câu, dù sao Ngô Ứng Hùng là thế tử, là tiểu vương gia của Trấn Nam Vương Phủ, Ngô Ứng Hùng có mệnh hệ gì căn bản không khác bao nhiêu so với thủng một lỗ trên trời.

Người làm đại sự đương nhiên không dám giết Ngô Ứng Hùng, ví dụ như loại người như Trần Cận Nam hay Viên Thừa Chí, bọn họ nhất định phải giữ lại tính mạng cho Ngô Ứng Hùng, dùng Ngô Ứng Hùng kiềm chế hoặc trao đổi với Ngô Tam Quế nhưng mà dạng người vô pháp vô thiên như Đông Phương Bất Bại lại khác.

Võ công trác tuyệt, tính cách không giống ai lại không quan tâm tới đại sự, chẳng màng giang hồ, cho dù Đông Phương Bất Bại có giết chết Ngô Ứng Hùng ngay tại đây thì Bách Tổn cũng không thấy lạ.

Với võ công của Đông Phương Bất Bại chỉ cần hắn một mực lẩn trốn, một mực muốn giữ mình thì Ngô Tam Quế làm gì được?, dạng người này vốn đã siêu thoát khỏi thế tục, có rất nhiều thứ không thể kiềm chế được nữa rồi.

Giọng nói của Bách Tổn truyền khắp Tây Môn, thủ vệ quân của Tây Môn có chút bàng hoàng bất quá không bao lâu đều lựa chọn thu tay lại, cổng Tây Môn chậm rãi mở ra.

Binh lính bình thường có thể bị máu dồn lên não, có thể bất chấp tất cả mà lao lên nhưng mà tướng lĩnh giữ cửa Tây Môn thì sao không biết Ngô Ứng Hùng có địa vị như thế nào?.

Ngô Tam Quế có phản hay không?, trong lòng rất nhiều người đáp án chắc chắn là có chỉ là thời cơ chưa thích hợp tuy nhiên tuyệt đối không nên là Ngô Tam Quế xúc động.

Ngô Tam Quế chỉ có một đứa con trai độc nhất, Ngô Ứng Hùng có mệnh hệ gì thì chỉ có trời mới biết Ngô Tam Quế sẽ làm ra hành động gì, Ngô Tam Quế một khi điên cuồng thì toàn bộ nam phương chỉ sợ chìm trong biển máu.

Phương Bắc còn có đại quân Mông Cổ, phương nam lại thêm Ngô Tam Quế khởi binh thì Đại Thanh nhất định nguy nan sớm tối.Vô Song nhìn cổng Tây Môn rốt cuộc mở ra bất quá hắn cũng không lập tức rời đi, một tay vẫn giữ Ngô Ứng Hùng một tay khác nâng lên bảo rương, ánh mắt Vô Song hướng về phía Trần Cận Nam.

Trần Cận Nam nhìn thấy ánh mắt Vô Song, hắn rốt cuộc gât đầu bất quá ánh mắt Trần Cận Nam nhìn Vô Song thực sự rất khác lạ. 

Trần Cận Nam dẫn huynh đệ của mình chém giết nơi đây vốn đã không màng sinh tử nhưng mục tiêu cũng giống hệt Vô Song, mục tiêu chính là Ngô Ứng Hùng.

Ngô Ứng Hùng rơi vào tay Trần Cận Nam đương nhiên đoàn người Phản Thanh Phục Minh cũng có thể rời khỏi Hành Dương an toàn thậm chí bằng vào Ngô Ứng Hùng bọn họ có thể thu được rất rất nhiều lợi ích.

Ngô Ứng Hùng vào tay Vô Song thì lại khác, gần như Trần Cận Nam có thể hiểu sự hy sinh lần này của huynh đệ Phản Thanh Phục Minh là công cốc, gần như không có khả năng Vô Song giao Ngô Ứng Hùng cho bọn họ, hơn nữa.. rất có khả năng Ngô Ứng Hùng lông tóc không tổn thương mà rời trở về Trấn Nam Vương Phủ.

Trần Cận Nam có cam tâm không?, đương nhiên là không nhưng mà hắn cũng không làm gì được.

Lần này Trần Cận Nam tham gia kế hoạch của Vô Song có cả yếu tố báo ân, dù gì Vô Song cứu mạng hắn, cứu mạng Lạc Băng cùng cả tiểu huynh đệ Hồ Phỉ, ân lớn như vậy Trần Cận Nam không thể không báo.

Nghĩ tới điểm này, Trần Cận Nam rốt cuộc thở ra một hơi, mà hô lên.

"Các huynh đệ, theo ta rời khỏi Hành Dương Thành ".

Lời của Trần Cận Nam có trọng lượng rất nặng hơn nữa ở đây trừ Trần Cận Nam ra còn không ai biết Vô Song là ai, thậm chí còn tưởng Vô Song là cao thủ Trịnh Vương gửi tới, khi đoàn người đi qua Vô Song còn không ít cao thủ Phản Thanh Phục Minh khẽ gật đầu thể hiện kính ý với hắn.

Đến khi đoàn người rời đi hết, Trần Cận Nam là người cuối cùng rời khỏi, trước khi đi còn không quên chắp tay với Vô Song.

"Đông Phương giáo chủ, cầu ngươi nghĩ đến đại sự, nghĩ đến bá tánh đại Hán, thiên hạ vẫn là thiên hạ của người Hán chúng ta ".

Nói xong một câu Trần Cận Nam liền rời đi, bất quá Trần Cận Nam thực sự nói vô ích rồi, Vô Song nào phải người Hán?, hắn cần gì quan tâm cái này, Vô Song thậm chí còn đang nghĩ đến những việc "khủng khiếp" với người Hán hơn nhiều.

Đến khi đoàn người rời đi hết, cả trăm người rời khỏi tầm mắt Vô Song, Vô Song mới mang Ngô Ứng Hùng rời đi bất quá lúc này Bách Tổn vốn đang im lặng đột nhiên lên tiếng.

"Đông Phương Bạch, có thể cùng lão phu đàm đạo một phen? ".

Bách Tổn sau khi lấy ra kim bài đã thu lại hết khí thế, nhìn chẳng khác gì lão nhân bình thường, lúc này ánh mắt cực độ thản nhiên nhìn Vô Song.

Vô Song ngoái đầu lại nhìn hắn sau đó trên mặt xuất hiện một nụ cười quỷ dị.

"Được ".

Vô Song có tự tin của chính mình, hắn không tin Bách Tổn có thể cướp được Ngô Ứng Hùng khỏi tay hắn, Vô Song nói dứt lời liền lập tức rời đi, thân ảnh của Bách Tổn lập tức cũng theo sát phía sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau