CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 661 - Chương 665

Quyển 3 - Chương 180: Một khúc tiếu ngạo (6)

Ma Hầu La Gia thân là ngũ tuyệt hậu kỳ nhưng mà hắn so với Ca Lâu La cũng có chút khác nhau.

Ma Hầu La Gia làm người cực kỳ gian trá, hắn cảm thấy con mồi dễ nuốt liền lập tức đánh phủ đầu nhưng nếu gặp kẻ cứng tay liền sẽ dừng lại mà quan sát đối thủ, nếu thấy đối thủ có thể gây nguy hiểm cho mình thì Ma Hầu La Gia sẽ trở nên cực kỳ cẩn thận.

Tại Bà La Môn địa vị của Ma Hầu La Gia thủy chung không sánh bằng Ca Lâu La nhưng trên dưới Bà La Môn không ai dám coi thường hắn, nếu so đấu võ công có thể Ma Hầu La Gia không phải là đối thủ của Ca Lâu La nhưng sinh tử chiến đấu thì rất khó biết.

Ma Hầu La Gia như một đầu độc xà thích ngủ đông, chỉ có bị dồn vào đường cùng mới toàn lực mà chiến, chỉ có khi tính mạng bị uy hiếp thì mới dốc lòng toàn lực.

Lúc trước hắn thấy Vô Song chỉ là ngũ tuyệt sơ kỳ vốn nghĩ chỉ vài chiêu liền tóm gọn Vô Song nào ngờ Vô Song lại cho hắn cảm giác nguy hiểm, hắn lập tức không do dự mà thu tay lại, đương nhiên động tác của hắn cực kỳ kín, nhìn từ bên ngoài cứ như hắn bị Vô Song đẩy lui vậy.

Ma Hầu La Gia có thể cảm nhận rõ ràng nhất một chuỗi hành động của Vô Song, tất cả hành động đều hợp lý vô cùng dựa trên một thân pháp mà đến Ma Hầu La Gia cũng thầm sợ hãi tuy nhiên Ma Hầu La Gia cũng không nghĩ Vô Song chạy ra khỏi Lưu phủ thành công.

Tại sao hắn lại nghĩ thế?, là vì ở vòng ngoài Lưu phủ còn có Khẩn Na La.

Ma Hầu La Gia quả thật không tin Vô Song có thể từ trong tay Khẩn Na La chạy ra ngoài huống hồ còn mang theo hai người?.

Quả nhiên như Ma Hầu La Gia đoán, khi Vô Song chạy khỏi đại sảnh Lưu phủ, khi Vô Song hướng ra sân lớn rồi muốn mượn khinh công rời khỏi Lưu phủ thì có một thân ảnh vọt lên, người này vừa xuất hiện Vô Song đã híp mắt lại.

Nữ nhân này đương nhiên là nữ nhân đêm hôm đó đi cùng Long Đế, Khẩn Na La của Bà La Môn.

Khẩn Na La đến cả nhìn Vô Song cũng không thèm nhìn, chỉ thấy bàn tay nàng ngửa ra nâng lên cây đàn huyền cầm của mình, một tay khác liền lướt trên dây đàn.

Khẩn Na La không phải là tấu nhạc mà là tấu trận.

Hợp âm thành trận, lấy trận mà vây địch.

Thủ đoạn của nàng rất đỗi bình thường, chỉ cần là bậc đại hành gia trong giới cầm sư đều có thể hợp âm thành trận, thứ này về bản chất cũng chẳng khác gì dùng kiếm khí tạo thành kiếm trận cả, so với kiếm khí bình thường thì mạnh hơn nhiều nhưng so với kiếm vực thì chẳng là gì, đương nhiên thủ đoạn bình thường do người ‘không bình thường’ sử dụng liền trở thành không bình thường.

Vô Song cũng là đại hành gia trong lĩnh vực này, hắn có thể cảm giác cầm trận của Khẩn Na La cực kỳ khó chơi.

Vô Song nhíu chặt lông mày lại, hắn không thiếu cách để phá cầm trận nhưng Vô Song hiện tại không có thời gian, cách nhanh nhất có thể chính là lấy cứng đối cứng.

Vô Song ngay từ đầu đã biết Khẩn Na La rất có thể xuất hiện nhưng khi mang theo Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong đối mặt với nàng quả thật vướng tay vướng chân vô cùng.

Đối diện Trận Âm do Khẩn Na La tạo ra, Vô Song bản ý liền muốn buông Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong ra sau đó sử dụng Hỏa Diễm Đao Khí đánh nát Trận Âm của Khẩn Na La sau đó lại lợi dụng thân pháp để tiếp lấy hai người Khúc Dương – Lưu Chính Phong rồi lướt ra khỏi Lưu phủ.

Đấy là tính toán của Vô Song nhưng mà tính toán của hắn có chút không theo kịp diễn biến thực tế, diễn biến thực tế lúc này khác xa những gì Vô Song mường tượng trong đầu.

Khi Khẩn Na La tạo nên Trận Âm thì chỉ nghe sau lưng Vô Song có một tiếng gầm kinh thiên đầy uy thế nhưng cũng tương đối quen thuộc.

“Phản tặc, muốn chạy? “.

Kiều Phong không biết từ lúc nào cũng lao theo Vô Song, tất nhiên giữa Kiều Phong cùng Vô Song còn có khoảng cách, tiếp theo chỉ thấy hai chân Kiều Phong dẫm mạnh xuống đất, hai tay đưa ra vẽ thành từng vòng trên không trung.

Theo động tác này tiếng long ngâm kinh thiên động địa vang lên, long uy cuồn cuộn như phá tan hư không.

“Phản tặc, còn không mau chịu trói “.

“Phi Long Tại Thiên “.

Kiều Phong gầm một tiếng, một chưởng của hắn liền đánh ra.
Người bên ngoài chỉ cảm thấy một chưởng uy mãnh tuyệt luân, long uy cuồn cuộn nhưng Vô Song thì lại vui như mở cờ trong bụng.

Ai thì Vô Song không rõ chứ Kiều Phong bản thân Vô Song đã trực tiếp đối đầu, đương nhiên là ở một thế giới khác.

Trong mắt Vô Song thì Kiều Phong tại hai thế giới chiến lực cùng thực lực đều không khác gì nhau, một chiêu Phi Long Tại Thiên kia nhìn như uy lực nhưng nếu đặt trong tay Thần Võ thì lại tầm thường vô vị.

Tiêu Phong là Thần Võ, bằng vào hiệu ứng Thần Võ của hắn thì một chiêu Phi Long Tại Thiên đánh ra có thể ngang với ngũ tuyệt hậu kỳ cao thủ nhưng mà một chiêu này hiện tại cũng chỉ đạt tới ngũ tuyệt trung kỳ, đối với thực lực của Kiều Phong thì rõ ràng còn lưu lại.

Dĩ nhiên cái lý do kia không quan trọng, quan trọng là tiếng long ngâm mà Kiều Phong tạo ra.

Long ngâm nói trắng ra thì cũng là ‘âm’, khi âm va chạm với âm thì sẽ tán loạn vô cùng, Kiều Phong đang dùng tiếng long ngâm của Hàng Long Thập Bát Chưởng để khiến Trận Âm của Khẩn Na La xuất hiện lỗ thủng, khiến Trận Âm đang hình thành liền bị bẻ gãy ngay lập tức.

Vô Song mượn cơ hội này, hai chân của hắn dang ra đạp thẳng đầu Phi Long Tại Thiên của Kiều Phong, sau đó cả người như hỏa tiễn bắn lên, trực tiếp hướng bên ngoài bỏ chạy.

Sự việc thật sự diễn ra quá nhanh, Khẩn Na La còn chưa hiểu gì xảy ra đã thấy Vô Song xuyên qua Trận Âm của chính mình, đến khi nàng nhìn về phía Kiều Phong thì Vô Song đã lướt khỏi Lưu phủ từ bao giờ.

Ở dưới mặt đất Kiều Phong trong lòng không khỏi bội phục thân pháp của Vô Song thậm chí càng thêm bội phục Đông Tà – Hoàng Dược Sư.

Theo lời nói của sư phụ Hồng Thất Công, trong tứ bá bản thân Hoàng Dược Sư có thân pháp cao nhất, nay được thấy thân pháp của Vô Song thì Kiều Phong không khỏi bội phục từ tận đáy lòng, dĩ nhiên có bội phục hơn nữa thì Kiều Phong cũng không thể để lộ ra.

Một chưởng thất bại, Kiều Phong mặt ngoài liền tỏ ra giận giữ, thân hình một xoay rồi bắn thẳng lên trời, Kiều Phong cũng dùng khinh công đuổi theo hướng đi của Vô Song, trước khi đi còn không khỏi hét lên.

“Muốn chạy, đừng hòng”.

Khẩn Na La có thể nhìn thấy toàn bộ diễn biến câu chuyện, đến khi Kiều Phong cũng chạy khỏi Lưu phủ mà đuổi theo Vô Song thì nàng rốt cuộc cũng hiểu chuyện gì xảy ra, sắc mặt liền đen lại.

“Còn đứng đó làm gì, đuổi”.

Nàng không phải là Ngô Ứng Hùng, nàng ra lệnh xong chỉ có một bộ phận rất nhỏ binh lính xoay người lập tức rời đi, đám người này bình thường không có gì đặc sắc nhưng theo một động tác này liền tỏ ra võ công tương đối bất phàm, trong đoàn người vây Lưu phủ quả thật có không ít cao thủ Bà La Môn ẩn vào bên trong.
Khẩn Na La ra lệnh xong lại nhìn Ngô Ứng Hùng, lúc này Ngô Ứng Hùng mang theo Gia Minh cùng Ma Hầu La Gia rốt cuộc chạy ra đến sân lớn, sắc mặt Ngô Ứng Hùng trở nên khó coi vô cùng, hắn không nhịn được giận giữ, gần như gầm lên mà nói.

“Phế vật, còn không mau đuổi theo? “.

Một câu nói làm cho cả Khẩn Na La cùng Ma Hầu La Gia dều cau mày lại nhưng cả hai rốt cuộc cũng không nói gì, chỉ gật đầu một cái thân hình đều chuyển động lướt về phía Vô Song cùng Kiều Phong rời đi.

Sau lệnh của Ngô Ứng Hùng đương nhiên đám binh lính bao quanh Lưu phủ cũng rút đi mà đuổi theo, phong tỏa toàn bộ ngõ ngách của Hành Dương Thành thậm chí ở sau lưng Ngô Ứng Hùng thì Gia Minh còn rút ra một cái ống nhỏ, khi cái ống này mở ra một vật bị bắn lên trời sau đó nổ tung tạo thành một đoàn khí màu hồng, đây chính là báo hiệu toàn thành Hành Dương giới nghiêm.

Gia Minh sau khi làm xong nhiệm vụ của mình không khỏi hướng về Ngô Ứng Hùng đáp.

“Công tử yên tâm, kẻ kia thương thế không nhẹ, căn bản chạy được không bao xa “.

Ngô Ứng Hùng nghe vậy liền hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm nhìn Gia Minh, hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài cửa Lưu phủ, sau đó lạnh giọng mà nói.

“Mang toàn bộ người nhà của Lưu Chính Phong bắt đi, ném vào ngục giam Hành Dương, 3 ngày sau không bắt được Lưu Chính Phong thì mang cả lũ đó lên đoạn đầu đài”.

Gia Minh ở sau nghe vậy ánh mắt khẽ nhíu nhưng mà cũng cảm thấy cách này không sai, nếu Lưu Chính Phong may mắn chạy thoát, vì an nguy của người nhà quả thật có khả năng trở lại, nghĩ tới đây hắn rốt cuộc gật đầu.

“Vâng thưa công tử, ta liền sắp xếp việc này “.

_ _ _ _ _ _ _ _

Trái với những gì Gia Minh nói với Ngô Ứng Hùng, Vô Song hiện tại hoàn toàn sinh long hoạt hổ, làm gì có dấu hiệu bị thương.

Vô Song khi ở Lưu phủ thể hiện thực lực ngũ tuyệt sơ kỳ, đến cả phun máu cũng là đạo cụ hắn chuẩn bị sẵn, thân là người nắm giữ chiến lực cấp chuẩn đế, Vô Song bị thương mới là lạ.

Vô Song không bị thương thì hắn căn bản không thèm nhìn Ma Hầu La Gia hay Khẩn Na La, thậm chí cả Kiều Phong.

Vô Song đã vận khinh công thì ba người này đừng mơ thấy được cái bóng của hắn tuy nhiên Vô Song không vì thế mà thả lỏng gì cả, hắn còn chưa chạy ra được khỏi thành Hành Dương.

Theo kế hoạch đặt ra thì Trường Thanh Tử đã phải sớm xuất hiện rồi mới phải, việc Trường Thanh Tử còn chưa tới nơi làm cho Vô Song tương đối lo lắng.

Trường Thanh Tử là ngũ tuyệt hậu kỳ, hắn cùng đẳng cấp với Ma Hầu La Gia, theo lẽ thông thường rất khó có việc gì làm Trường Thanh Tử không thể đến đúng nơi, đúng thời điểm.

Lý do duy nhất mà Vô Song nghĩ được chính là... có một kẻ đủ mạnh ngăn cản Trường Thanh Tử, khi đó quả thật sẽ rất mệt mỏi.

Ai biết kẻ ngăn Trường Thanh Tử thực lực ra sao?, nếu Trường Thanh Tử không tới thì Vô Song cũng rất khó mang Lưu Chính Phong và Khúc Dương ra ngoài bởi Vô Song vẫn luôn phải chuẩn bị gặp đối thủ là đế vị cường giả.

Đế vị xuất hiện thì Vô Song còn khó đảm bảo an toàn cho mình chứ đừng nói cho Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong, ngoài ra Vô Song cũng chẳng khó để đoán toàn bộ thành Hành Dương đang giới nghiêm, mang theo hai người chạy ra khỏi cửa thành liền khó vô cùng chứ đừng nói còn phải chịu công kích.

Đã không thể đợi được Trường Thanh Tử thì Vô Song rất nhanh lựa chọn phương án khác, thân hình di chuyển liền vòng ngược lại Lệ Xuân Viện hay nói đúng hơn là một ngách nhỏ gần Lệ Xuân Viện.

Ngách nhỏ này có cái gì đặc biệt?, nó có một bí đạo dẫn thẳng vào bên trong Lệ Xuân Viện.

Vô Song mấy hôm trước khi nhìn thấy cái bí đạo này cũng phải giật mình, bí đạo này cũng không phải dành cho Nhật Nguyệt Thần Giáo mà là bí đạo... của riêng Đông Phương Quỳnh Hương xuất nhập Lệ Xuân Viện.

Bí đạo này là do Trường Thanh Tử nói cho Vô Song đồng thời cũng làm Vô Song nhận rõ mối quan hệ cực kỳ không tầm thường của Quỳnh Hương cùng chủ nhân Lệ Xuân Viện, một mối quan hệ mà theo lời Trường Thanh Tử vốn không liên quan gì đến Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Quyển 3 - Chương 181: Đại nhân vật (1)

Bí đạo tiến vào Lệ Xuân Viện hướng thẳng xuống lòng đất Lệ Xuân Viện, Vô Song không rõ có tổng cộng bao nhiêu cái bí đạo nhưng mà chắc chắn không phải một cái, dù sao đêm hôm đó chính Vô Song nhìn thấy Ngọc Huyền rời đi.

Vô Song không có thời gian thăm dò toàn bộ Lệ Xuân Viện nhưng mà hắn thật sự hoài nghi trong Lệ Xuân Viện còn xây dựng nguyên một hành dinh dưới lòng đất, hơn nữa cũng không sợ lộ ra ngoài.

Người trong thiên hạ không ai là kẻ ngu, hôm đó Ngọc Huyền từ bí đạo rời đi chẳng nhẽ Long Đế không thấy?, Long Đế thấy rồi thì sao lại không biết tại Lệ Xuân Viện xây dựng bí đạo chạy trốn là việc hão huyền thế nào?.

Quỳnh Hương cùng Ngọc Huyền căn bản không có cách nào tạo nên một địa đạo tại Lệ Xuân Viện, cái địa đạo này rõ ràng là do chủ nhân Lệ Xuân Viện xây dựng chỉ là không biết tại sao hai nữ lại biết mà thôi.

Nếu đã xây dựng một địa đạo thì chẳng nhẽ không có địa đạo thứ hai?, thứ ba?, thậm chí càng nhiều?, cho dù biết vậy nhưng thật sự không ai dám kiểm tra bởi chủ nhân của Lệ Xuân Viện quyền thế khuynh thiên, cho dù là Ngô Tam Quế cũng phải nể mặt 3 phần.

Long Đế cùng Ngô Ứng Hùng hôm đó có thể nói thẳng ra là gây sự ở địa bàn người khác, nếu là tiểu nhân vật thì cũng thôi đi nhưng là đại nhân vật thì khác, Ngô Ứng Hùng chỉ cầu rời đi thật nhanh tránh thoát quan hệ chứ làm gì dám cho người tra xét Lệ Xuân Viện lần nữa?.

Lệ Xuân Viện hiện tại chín phần vẫn còn Lý Thu Thủy ở lại, hơn nữa từ sự việc Ngô Ứng Hùng có thể điều động binh lính Hành Dương có thể thấy hắn cùng cao tầng thành Hành Dương đã có hiểu ý ngầm với nhau, Vô Song cũng không phải quá chắc chắn Lệ Xuân Viện an toàn nhưng mà hiện tại quả thật Vô Song không còn cách nào khác.

Lệ Xuân Viện là nơi duy nhất tại Hành Dương mà không phải ai cũng có gan đi kiểm tra, đấy là chưa kể bí đạo của Lệ Xuân Viện thì lại càng khó bị phát hiện, Vô Song lúc này rất cần một nơi để trị thương cho Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương.

Hắn không sợ chiến đấu, cho dù đế vị cao thủ ở trước mặt Vô Song cũng không sợ nhưng mà nếu để Lưu Chính Phong hay Khúc Dương chết thì lại là một việc khác, cả hai người đều không thể chết tại Hành Dương.

Sự biến mất của Trường Thanh Tử khiến cho Vô Song tương đối bị động, không có Trường Thanh Tử bảo vệ Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương thì Vô Song rất khó có thể thỏa sức đánh một trận, vướng tay vướng chân vô cùng, hắn không thể không tự mình tiến vào bí đạo ở Hành Dương cho dù thâm tâm Vô Song cảm thấy tương đối nguy hiểm.

Tiến vào trong bí đạo, đây là một con đường tối đen như mực giống như một hang động tự nhiên kéo dài tít tắp vậy, đương nhiên đây cũng không phải là lần đầu tiên Vô Song đi qua bí đạo này, ngày hôm qua chính Vô Song cũng đến kiểm tra một lần.

Cuối bí đạo là một mật thất bằng đá, có giường ngủ, có nước đựng trong các túi da dê treo trên vách tường, có lương khô chuẩn bị sẵn, có cả nến để thắp sáng, vài bộ quần áo được chuẩn bị kỹ càng, tại mật thất này hoàn toàn đủ cho vài người ẩn núp trong thời gian 7 ngày.

Vô Song vẫn tương đối hài lòng với cái mật thất này tuy nhiên chỉ trừ một điểm, Vô Song không rõ phía trên nó là nơi nào.

Một lẽ dĩ nhiên ở phía trên mật thất là một căn phòng tại Lệ Xuân Viện nhưng là phòng nào thì rất khó đoán chuẩn xác, kẻ xây dựng mật thất quả thật vô cùng dụng tâm.

Mật thất có hai đường có thể vào, một là từ bên ngoài nơi con hẻm gần Lệ Xuân Viện, thứ hai liền là từ một căn phòng ngay trong Lệ Xuân Viện dẫn xuống.

Hai đường này cũng có sự khác nhau nhất định, con đường từ hẻm Lệ Xuân thì không nói nhưng con đường thứ hai lại khác, từ bên trong mật thất không có cơ quan để mở ra con đường thứ hai kia nói cách khác chỉ có người từ trong căn phòng tại Lệ Xuân Viện tiến xuống mật thất được chứ không thể có chuyện từ mật thất bước lên trên.

Vô Song không phải là người quá hiểu cơ quan thuật nhưng hắn lại hiểu được dụng ý người xây dựng mật thất, nếu mật thất bị kẻ nào đó vô tình tìm ra thì cũng không có cách nào bước lên trên, không có cách nào tiến vào Lệ Xuân Viện, không có cách nào lại gần chủ nhân căn phòng tại Lệ Xuân Viện.

Vô Song mang theo Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong tiến vào bên trong mật thất, hắn để hai người nằm trên giường đá rồi mới khoan thai thắp nến lên, khi có ánh nến toàn bộ căn phòng đá liền xuất hiện ánh sáng.

Vô Song cũng không để ý quá nhiều dù sao hắn cũng không phát hiện trong mật thất này có ai, Vô Song bắt đầu bước về phía giường đá mà trị thương cho Khúc Dương, trước khi trị thương cho Khúc Dương hắn còn không quên nhìn về phía Lưu Chính Phong đang nằm đó mà nói.

“Lưu Chính Phong, ngươi đã tỉnh cũng không cần giả vờ “.

Lưu Chính Phong quả thật đã tỉnh lại hay nói đúng hơn Lưu Chính Phong còn chưa bao giờ bất tỉnh, ngay cả khi chịu một đòn của Ma Hầu La Gia thì hắn cũng chỉ trọng thương mà thôi, vì đau đớn nên mới nhắm mắt lại chứ chẳng phải bị đánh đến bất tỉnh, sau khi Vô Song lần đầu tiên truyền nội lực cho Lưu Chính Phong thì hắn đã bắt đầu tỉnh táo hơn rất nhiều chỉ là im lặng không lên tiếng mà thôi.

Lưu Chính Phong mở mắt ra, nhìn dung mạo của Vô Song sau đó cười khổ mà đáp.

“Lưu Chính Phong đa tạ Đông Phương công tử ra tay cứu giúp “.

Lưu Chính Phong đứng lên đối với Vô Song chắp tay lại, thú thật Lưu Chính Phong tuyệt không ngờ người ra tay cứu mình trong hoàn cảnh đó lại là nam nhân của Hoàng Dung.

Lưu Chính Phong vì Vô Song làm qua vài việc nhưng tất cả cũng chỉ để lấy thiện cảm của Hoàng Dung mà thôi, trong mắt Lưu Chính Phong người cần kết giao là Hoàng Dung chứ không phải Vô Song, hắn quả thực không ngờ trong lúc khó khăn nhất Vô Song lại ra tay cứu bản thân hắn.

Vô Song nhìn Lưu Chính Phong, hắn thản nhiên mà đáp lại.

“Cũng không có gì phải đa tạ ta, ta cứu ngươi là vì Xà Vương “.

Lưu Chính Phong nghe vậy nhíu chặt lông mày lại sau đó rất nhanh khẽ nhếch miệng mà đáp.

“Không biết Xà Vương trong miệng công tử là ai?, Lưu Chính Phong quả thật chưa nghe que danh người này bao giờ? “.

Lưu Chính Phong đương nhiên sẽ không dễ dàng bị Vô Song dùng vài câu nói mà tin tưởng nhưng mà Vô Song căn bản không muốn đấu tâm trí với Lưu Chính Phong làm gì, tại thời điểm này Vô Song quả thật không có tâm tình dạo chơi.

Vô Song mặc kệ Lưu Chính Phong đứng đó, thân hình khẽ đảo liền xuất hiện trên giường đá, thân pháp như quỷ mị đến mức Lưu Chính Phong còn chẳng kịp cảm nhận cái gì đã thấy Vô Song ngồi sau lưng Khúc Dương, bắt đầu vận công chữa trị thương thế cho Khúc Dương.

Vừa đưa nội lực vào trong người Khúc Dương thì Vô Song mới biết vị trưởng lão Nhật Nguyệt Thần Giáo này bị thương nặng ra sao, lục phủ ngũ tạng nát bầy, nếu không phải kẻ ra tay muốn lưu mạng lại cho Khúc Dương chỉ sợ Khúc Dương còn không sống được đến lúc gặp Lưu Chính Phong.

Đến khi đưa chân khí vào trong người Khúc Dương thì Vô Song lại gặp phải vật cản, trong người Khúc Dương tồn tại mội loại năng lượng kỳ dị, là một loại lực lượng âm hàn đông kết toàn thân hắn lại.

Vô Song lần này không khỏi nhíu chặt lông mày, người ra tay với Khúc Dương vì muốn giữ lại mạng cho hắn không ngờ lại lấy hàn khí đông kết toàn bộ lục phủ ngũ tạng của Khúc Dương lại vì vậy mới cho hắn một chút sinh cơ.

“Hàn khí bá đạo thật, không biết là nhân vật nào? “.

Hàn khí trong người Khúc Dương mạnh kinh khủng, mạnh đến mức ngay cả Vô Song cũng phải có 3 phần cẩn thận, Vô Song còn từng nghĩ thực lực Khúc Dương quá yếu nhưng bây giờ khi cẩn thận xem xét thương thế của hắn thì Vô Song biết mình sai rồi, kẻ đánh bại Khúc Dương... chỉ sợ là ngũ tuyệt đỉnh phong thậm chí càng mạnh.
Ngũ tuyệt đỉnh phong mang theo chí hàn nội lực?, người này rốt cuộc là ai?.

Ban đầu Vô Song nghĩ ngay tới Tả Lãnh Thiền nhưng rất nhanh loại luôn kẻ này, Tả Lãnh Thiền còn chưa có tư cách này.

Sau Tả Lãnh Thiền thì Vô Song nhớ tới Huyền Âm Chỉ của Thành Côn nhưng mà theo lý mà nói Thành Côn cũng không thể mạnh tới mức độ này.

Tại thế giới Kim Dung người sử dụng chí hàn nội lực cũng không nhiều, nhắc tới chí âm chí hàn chưởng pháp có lẽ nổi tiếng nhất là Huyền Minh Thần Chưởng.

Huyền Minh Thần Chưởng trên lý thuyết chỉ thuộc về Huyền Minh Nhị Lão nhưng mà Vô Song nhớ tới kẻ sáng tạo ra Huyền Minh Thần Chưởng, người được gọi là Bách Tổn Đạo Nhân.

Dĩ nhiên đây chỉ là suy nghĩ của Vô Song, cũng chẳng loại trừ người ra tay với Khúc Dương không nằm trong Kim Dung mà nằm trong thế giới nguyên bản.

Vô Song đang suy nghĩ làm sao giải quyết vấn đề thân thể của Khúc Dương thì ở bên cạnh Lưu Chính Phong không thể không hỏi.

“Đông Phương công tử, tình hình của Khúc Dương đại ca như thế nào rồi?, có nghiêm trọng hay không? “.

Lưu Chính Phong bị Vô Song ‘bơ’ quả thật có chút mất mặt dù sao hắn cũng sống bằng tuổi này, từ dung mạo mà xem Vô Song cũng chỉ đáng tuổi cháu hắn bất quá vì Khúc Dương thì Lưu Chính Phong không thể không hạ mặt mũi xuống.

Vô Song nhìn Lưu Chính Phong đang cực kỳ lo lắng rốt cuộc nói.

“Khó vô cùng, người này một chân đã bước vào quỷ môn quan, hy vọng sống không cao”.

Vô Song nói ra câu này cũng chẳng vui vẻ gì, thương thế của Khúc Dương nặng kinh khủng, nặng đến mức Vô Song còn không biết làm sao để mà cứu hắn.

Vô Song là thần y cái này đương nhiên đúng nhưng thần y muốn cứu người thì phải có thuốc, có dụng cụ, có thêm rất nhiều thứ khác.

Hiện tại Vô Song giỏi lắm có kim châm cùng nội lực bản thân, đối mặt với hàn khí bá đạo trong người Khúc Dương... đừng nói là cứu mạng Khúc Dương cho dù giừ cho hắn sống lâu thêm vài ngày cũng là việc khó khăn.

Lưu Chính Phong nghe Vô Song nói vậy đương nhiên tin tưởng không nghi ngờ, chính hắn tuy không rõ Khúc Dương thương thế ra sao nhưng nhìn từ mặt ngoài cũng đủ để nhận ra nó nặng thế nào.

Lưu Chính Phong cắn răng, sau đó lại hướng về Vô Song mà đáp.

“Lưu Chính Phong hiện tại là trọng phạm triều đình bất quá tích lũy một đời vẫn có, công tử chỉ cần cứu được Khúc Dương đại ca thì Chính Phong nguyện mang toàn bộ tích lũy một đời hiến tặng công tử”.

Vô Song nghe vậy cũng không gật đầu đồng ý, cũng chẳng hứa hẹn gì mà nói thẳng với Lưu Chính Phong.

“Cứu là cứu được nhưng tại nơi đây thì không được “.

“Ngươi biết ngươi alf trọng phạm triều đình thì cũng biết ta đã dính liên lụy, hiện tại trốn ở nơi đây là vạn bất đắc dĩ, toàn bộ thành Hành Dương đang giới nghiêm, muốn cứu Khúc Dương nhất định phải cần linh dược cùng rất nhiều thứ khác nhưng biết đi đâu tìm?, đấy là chưa nói cho dù lật tung thành Hành Dương cũng chưa chắc tìm đủ dược vật “.

Nếu nơi đây là Miêu Cương, là Thần Nông Cốc hay Dược Vương Cốc thì dễ hơn nhiều nhưng nơi này là Hành Dương lại còn là Hành Dương đang giới nghiêm thì thực sự quá khó.
Cao thủ đả thương Khúc Dương chẳng nhẽ không biết cách nào cứu Khúc Dương?, biết chẳng nhẽ không đề phòng?, chỉ sợ linh dược liên quan tới thương thế Khúc Dương vừa được mua... liền dẫn tới người khác nhìn chằm chằm.

Lưu Chính Phong bị Vô Song nói, săc mặt đỏ lên nhưng hắn biết lời Vô Song nói không giả, tại thời điểm này mọi thứ đêu trở nên khó khăn vô cùng.

Lưu Chính Phong rốt cuộc cắn răng lại nói.

“Là Chính Phong liên lụy đại ca cùng công tử, ta hiện tại lập tức đi đầu thú có thể khiến thành Hành Dương bỏ giới nghiêm, lúc đó công tử mang đại ca chạy ra ngoài, chỉ cần công tử có thể cứu đại ca Khúc DƯơng bản thân Chính Phong vẫn nguyện ý mang toàn bộ tích lũy thân gia tặng cho công tử”.

“Công tử cũng có thể yên tâm, Lưu Chính Phong đi ra đầu thú sẽ không chết, vẫn sẽ có thể thực hiện lời hứa với công tử “.

Nghe Lưu Chính Phong nói xong Vô Song thực sự có xúc động lại đánh ngất hắn, Vô Song vất vả cứu người này ra ngoài cũng không phải là để hắn đi đầu thú.

Chọn Khúc Dương bỏ Lưu chính Phong hay ngược lại?, cả hai cái Vô Song đều sẽ không làm, Vô Song vất vả bao nhiêu ngày nay tại Hành Dương không phải để chọn một bỏ một, hắn muốn mang cả hai đi.

Lưu Chính Phong hiện tại thực sự quá phiền, Vô Song thậm chí chuẩn bị xuất thủ đánh ngất Lưu Chính Phong tuy nhiên rất nhanh Vô Song nhận ra có gì đó không đúng.

Ánh mắt Vô Song nhìn về phía ngọn nến đang thắp, rốt cuộc không nhịn được mà nói thành tiếng.

“Mê Hồn Hương? “.

Vô Song nói ra câu này cũng thầm giật mình, mấy ngọn nến này hôm qua chính Vô Song kiểm tra, căn bản không có gì đặc biệt nhưng mà hiện tại dĩ nhiên lại đốt ra Mê Hồn Hương?.

Mê Hồn Hương ban đầu không màu không mùi, chỉ khi Mê Hồn Hương được đốt lên, hương khí tràn ngập không gian thì mới xuất hiện mùi, lúc này có muốn làm gì cũng muộn rồi.

Mê Hồn Hương có mùi tức là toàn bộ căn phòng này tràn ngập nó.

Vô Song nói ra ba chữ Mê Hồn Hương rốt cuộc híp mắt lại, hắn bắt đầu vận công.

Vô Song còn chẳng quan tâm tới Lưu Chính Phong nữa bởi chỉ vài giây sau Lưu Chính Phong liền ngã lăn ra trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.

Cái Vô Song quan tâm là ai sẽ tiến vào mật thất này đây?.

Biết vị trí mật thất này có thể có rất nhiều người dù sao Vô Song cũng chỉ được Trường Thanh Tử giới thiệu nơi này tuy nhiên biết Vô Song sẽ mang Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương tới nơi này thì cũng chỉ có Trường Thanh Tử cùng Hoàng Dung, dù sao đây là kế hoạch dự phòng của bọn họ.

Dung nhi chắc chắn không phản bội Vô Song, vậy người còn lại chỉ có thể là Trường Thanh Tử, Vô Song quả thật tò mò, không rõ là ‘đại nhân vật’ nào có thể khiến Trường Thanh Tử phản bội Vô Song hay nói đúng hơn là phản bội Đông Phương Bất Bại đây?.

Vô Song cũng chẳng phải đợi quá lâu, cửa mật thất rốt cuộc mở ra, là thông đạo hướng lên trên.

Tiếp theo có vài bóng người xuất hiện dưới ánh nến, người đầu tiên xuất hiện trong mắt Vô Song chính là Trường Thanh Tử tuy nhiên cũng chưa đợi Vô Song nói gì Trường Thanh Tử đã lập tức quỳ xuống hành lễ.

“Lão nô tham kiến chủ nhân, lão nô cứu viện bất lực xin chủ nhân trách phạt “.

Một câu nói này liền mang theo ý vị khác.

Vô Song lập tức nhận ra Trường Thanh Tử có điều muốn nói với hắn, Trường Thanh Tử đang dùng thân phận ‘nô’ để khiến ‘một ai đó’ coi Vô Song là Đông Phương Bất Bại chân chính.

Vô Song hai chân khoanh tròn trên giường đá, rốt cuộc làm ra động tác, một tay chống lên đùi, cái đầu hơi nghiêng đặt lên bàn tay, ánh mắt có chút mị mị nhìn về phía sau lưng Trường Thanh Tử mà đáp.

“Bày bàn cờ lớn như vậy muốn gặp bản nhân, bản nhân cũng không rõ là đại nhân vật nào đây?”.

Nghe Vô Song nói câu này, Trường Thanh Tử rốt cuộc mới thở ra một hơi, tất nhiên hắn đang quay mặt đối diện với Vô Song, người sau lưng không có cách nào nhìn được biến chuyển trên dung mạo Trường Thanh Tử.

Tiếp theo lại nghe tiếng bước chân vang lên, sau đó là một giọng nói cực kỳ trẻ trung đáp lại lời Vô Song.

“Bản vương đối với Đông Phương giáo chủ quả thật là ngưỡng mộ đã lâu, hiện tại mới được diện kiến chân thân, quả thực là rồng phượng trong loài người “.

Từ trong bóng tối, từ trong bậc thềm đá rốt cuộc một nam tử đi ra trước mặt Vô Song.

Kẻ này mặc cẩm y màu trắng, tóc tết đuôi sam, cao khoảng 1m8, thân hình cân đối vô cùng thậm chí có chút cảm giác giống văn nhân yếu đuối.

Đương nhiên điều đặc biệt nhất... kẻ này cực kỳ đẹp trai, dung mạo của hắn hoàn hảo đến mức dọa người.

Mấy chữ ‘rồng phượng trong loài người’ phải dùng để tả hắn thì mới chuẩn xác.

Người này Vô Song không nhận ra nhưng nếu Ngô Ứng Hùng nhìn thấy thì tất nhiên phải nhận ra, một trong Thiên Hạ Tứ Vương – Phúc Vương – Phúc Kiến An.

Quyển 3 - Chương 182: Đại Nhân Vật (2)

Vô Song có đẹp trai hay không?, đáp án đương nhiên là có nhưng mà lần đầu tiên trong đời Vô Song có cảm giác tự ti về dung mạo.

Vô Song thậm chí còn không biết Phúc Kiến An là ai hay nói đúng hơn trong Kim Dung thì Vô Song không biết người này là ai.

Phúc Kiến An có phải nhân vật trong Kim Dung hay không?, Phúc Kiến An thật sự không rõ.

Đương nhiên dù không biết Phúc Kiến An có phải nhân vật trong Kim Dung hay không thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc Vô Song nghe danh người này, Thiên Hạ Tứ Vương không nghe danh mới là lạ.

Phúc Vương gia là nhân vật nổi danh với Ngô vương gia, đến cái vị trí của Vô Song thì không thể không nghe thấy một hai.

Phúc Kiến An có phải đại nhân vật hay không?, dĩ nhiên là có, siêu cấp đại nhân vật.

Siêu cấp đại nhân vật như Phúc Kiến An cất công xuất hiện ở đây gặp Vô Song dĩ nhiên cũng phải là kinh thiên đại sự.

Vô Song lúc này trong thân phận Đông Phương Bất Bại quả thực cũng là đại nhân vật, đủ tư cách bàn ‘đại sự’ với Phúc Kiến An.

Hai người ngồi đối diện với nhau, Phúc Kiến An phi thường trực tiếp mỉm cười mà lên tiếng.

“Đông Phương giáo chủ, khí sắc của ngài thực sự rất tốt, so với trong tưởng tưởng của bản vương liền tốt hơn nhiều “.

Vô Song nghe câu này cũng không đoán được Phúc Kiến An chân chính muốn nói gì nhưng mà cũng thản nhiên đáp lại.

“Nhờ phúc của triều đình, bản nhân còn chưa có chết “.

Câu nói này mang theo 5 phần châm chọc, 5 phần cuồng ngạo hướng về Phúc Kiến An.

Vô Song thì không nói nhưng Đông Phương Bất Bại thì đương nhiên có lý do để châm chọc Phúc Kiến An.

Cuộc hành thích Đông Phương Bất Bại có bàn tay Ngụy Trung Hiền đằng sau, Ngụy Trung Hiền đương nhiên nằm ở phe triều đình, nói trắng ra sự kiện Đông Phương Bất Bại bị tập kích không có dấu tay của triều đình, bản thân Phúc Kiến An lại là đại trụ của Thanh triều ấy vậy lại còn gặp riêng Đông Phương Bất Bại, một mặt tỏ ra thân thiế, cái này căn bản không ai dễ chịu được.

Phúc Kiến An cười cười, sau đó lại nói.

“Võ công của giáo chủ xuất quỷ nhập thần, chỉ là a miêu a cẩu nào có thể gây hại cho giáo chủ?, không có một trận chiến đó bản vương quả thật cũng không biết giáo chủ đã đăng lâm đế vị, còn chưa kịp chúc mừng giáo chủ đây “.

Nụ cười của Phúc Kiến An phi thường ôn hòa, phi thường ấm áp... thậm chí phi thường đẹp đẽ, nụ cười làm cho Vô Song rợn cả tóc gáy.

Kẻ này cười quá đẹp bất quá cả hai đều là nam nhân, hắn dùng nụ cười này hướng về Vô Song không làm Vô Song sợi mới là lạ.

Đè xuống tâm tình của chính mình, Vô Song lần này nhìn về phía sau Phúc Kiến An, nhìn về phía cầu thang dẫn xuống mật thất rồi hỏi.

“Ngươi không sợ bản nhân giết ngươi? “

Vô Song biết Phúc Kiến An đương nhiên mang theo hộ vệ hơn nữa còn rất mạnh chỉ là mạnh đến nhường nào thì Vô Song lại không rõ.

Vô Song cảm nhận được hai luồng khí tức phía trên kia, hai luồng khí tức phiêu miễu vô cùng nhưng không phải không tồn tại, dĩ nhiên với khoảng cách hiện tại Vô Song căn bản cũng không thể nhận biết đối phương mạnh yếu ra sao chỉ là từ suy nghĩ cá nhân mà xem thì hai kẻ này chắc chắn không thể yếu.

Đi theo bảo hộ Phúc Vương thì có khác gì đi theo bảo hộ Ngô Vương?, đã thế còn là rời khỏi địa bàn của chính mình, còn là tiến thân vào Hành Dương Thành trong thời điểm hiện tại, hai người kia không mạnh thì sao có thể làm Phúc Kiến An an tâm.

Phúc Kiến An cười cười, với bản tính vô pháp vô thiên của Đông Phương Bất Bại quả thực dám giết người thậm chí là đại quan triều đình nhưng mà Phúc Kiến An cực kỳ tin tưởng Đông Phương Bất Bại không dám giết hắn hơn nữa Phúc Kiến An còn tin tưởng thiên hạ không ai có thể giết được mình.

Sự tự tin thậm chí đã biến thành cuồng ngạo nhưng mà không cuồng ngạo như vậy lấy tư cách gì mà ngồi mâm Thiên Hạ Tứ Vương?, nên biết Phúc Kiến An năm nay còn ít tuổi hơn Kiều Phong, hắn mới gần 30 tuổi mà thôi.

Phúc Kiến An phi thường ưu nhã mỉm cười với Vô Song, nụ cười của hắn tuy là nam nhân nhưng lại đẹp hơn rất nhiều tuyệt thế mỹ nhân, mang theo một loại mị lực kinh người, nụ cười không thể không khiến Vô Song một lần nữa rợn tóc gáy.

Vô Song hiện tại còn nghĩ Phúc Kiến An đang dùng nam nhân kế với mình hay đúng hơn là với Đông Phương Bất Bại.

Vô Song tuy không tin lắm về việc Đông Phương Bất Bại thích nam nhân dù sao chính Vô Song đã gặp mắt hắn, Đông Phương Bất Bại tại giới này khác rất xa nguyên tác bất quá trong nguyên tác quả thực Đông Phương Bất Bại vẫn tương đối biến thái, cái này Vô Song không thể không để ý.

Nếu Đông Phương Bất Bại tại thế giới này thực sự thích nam nhân mà nói... Phúc Kiến An liền mạnh hơn Dương Liên Đình gấp nghìn lần có hơn, dùng nam nhân kế... chỉ sợ 100% thành công.

Càng nghĩ Vô Song càng cảm thấy gai người, dĩ nhiên hắn vẫn không chế rất tốt.

Chỉ nghe Phúc Kiến An lại nói.

“Giáo chủ hùng tài đại lược, bá chủ võ lâm phương nam, đương nhiên sẽ không làm mấy việc này, tín dự của Đông Phương giáo chủ vẫn khiến bản vương gia tin tưởng “.

Phúc Kiến An nói thế Vô Song cũng chẳng biết nói thế nào nữa, lại nhìn hai người Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương rồi lại hỏi.

“Tất cả sự việc ở thành Hành Dương này đều là do ngươi khống chế? “.Phúc Kiến An nghe vậy thản nhiên đáp.

“Một nửa bản vương khống chế, một nửa họ Ngô khống chế “.

“Chung quy, Hành Dương thành lúc này ở trong tay họ Ngô, bản vương cũng không lo quá nhiều “.

“Hành Dương Thành tổng cộng có 5 vạn quân đội thường trú, 5 vạn quân đội này có 2 vạn hiện tại do họ Ngô sai khiến, hắn thích làm gì là việc của hắn, ít nhất trong khoảng thời gian này là vậy “.

“Khúc Dương trưởng lão của quý giáo cũng không phải do bản vương là ra tay, là phía họ Ngô làm “.

“Việc của Lưu Chính Phong, bản vương cũng không quản lại càng không quan tâm, dẫu sao cũng chỉ là tiểu nhân vật “.

“Bản vương chỉ làm duy nhất một việc, cho người chế trụ Trường Thanh Tử sau đó đợi giáo chủ ở đây, đương nhiên chỉ tính riêng một việc này trong mắt bản vương cũng đáng được coi là nhúng tay vào một nửa thế sự Hành Dương “.

Vô Song nhìn Phúc Kiến An, người này căn bản không cần phải nói rõ ràng như vậy cho Vô Song, một khi đã nói rõ ràng như vậy thì chỉ có một ngụ ý, hắn muốn hợp tác.

Là hợp tác chứ tuyệt không phải sai sử, tuyệt không phải bàn điều kiện hay uy hiếp, điểm này làm Vô Song trong nháy mắt trở nên hứng thú, hắn bắt đầu ngửi được mùi vị chính trị rất lớn, chỉ sợ Khang Hy tiểu hoàng đế đã đủ lớn, đã chuẩn bị giải quyết Ngao Bái rồi nhúng tay xuống phương nam.

Vô Song híp mắt lại, sau đó nói.

“Bản nhân thật sự muốn biết, ngươi nói nhúng tay vào một nửa thế cuộc Hành Dương, vậy rốt cuộc muốn bản nhân làm gì cho ngươi? “.

Phúc Kiến An cười cười, trong tay hắn đẩy ra một vật, nhìn thấy vật này Vô Song thậm chí ngây cả người.

Như đã nói, Vô Song căn bản không phải tiểu tử cái gì cũng không biết như trước kia, hắn nhận ra tấm lệnh bài trong tay Phúc Kiến An, đây là một tấm lệnh bài màu đỏ rựa, nó đỏ đến mức làm người xem không khỏi nóng mắt hơn nữa nhìn kỹ một chút liền thấy một đầu Chu Tước được khắc tinh xảo trên đó.

Đây là mặt trước, mặt sau Vô Song còn chưa xem nhưng đại khái biết nó viết gì, mặt sau chắc chắn là dòng chữ Chu Tước Hỏa Thần.

Bốn chữ Chu Tước Hỏa Thần này có ý nghĩa phi thường lớn.

Lớn đến mức nào?, đại khái trong tay Trương Tam Phong có một tấm lệnh bài màu xanh như ngọc bích, bên trên khắc ấn Thanh Long, phía sau là dòng chữ Thanh Long Lôi Thần.

Nếu vẫn chưa đủ lớn thì phải biết trong tay Hoàng Thường cũng cầm một tấm lệnh bài tương tự chỉ có điều nó màu xanh nhạt, tấm lệnh bài khắc chữ Huyền Vũ Hải Thần.

Tấm lệnh bài cuối cùng là Bạch Hổ Sơn Thần bất quá nằm trong tay ai thì Vô Song không rõ, thiên hạ chỉ sợ rất ít người rõ bất quá Vô Song cảm thấy cũng chẳng khó đoán, tám phần Bạch Hổ Sơn Thần nằm trong tay Vô Danh Thần Tăng.

Lại nói Chu Tước Hỏa Thần, tấm lệnh bài này vì sao Vô Song biết?, đây là vì Đông Phương Bạch kể cho hắn, chủ nhân trước của bốn chữ này chính là Quỳ Hoa Lão Tổ.

Đông Phương Bất Bại tuy rất nghịch thiên, tuy cực kỳ mạnh nhưng chắc chắn chưa có tư cách cầm một tấm này.Bàn tay Vô Song chạm lên Chu Tước Lệnh thậm chí còn khẽ run, hành động này một phần phỏng theo tâm ý của Đông Phương Bất Bại mà diễn, một phần là bản tâm Vô Song.

Thiên hạ có Tứ Vương nhưng lại có đến Ngũ Đế.

Trong Ngũ Đế được Trương Tam Phong công nhận đã chết ba người lần lượt là Tiêu Dao Tử, Độc Cô Cầu Bại cùng Quỳ Hoa Lão Tổ.

Thanh Long Lệnh nằm trong tay Trương Tam Phong, Bạch Hổ Lệnh đại khái nằm trong tay Vô Danh Tăng, Huyền Vũ Lệnh do Hoàng Thường quản vậy nếu nắm trong tay Chu Tước Lệnh liền vô hình đạt đến độ cao của ba người kia.

Cái vô hình này đương nhiên là phiêu miễu mù mịt cực kỳ không thật nhưng về bản chất địa vị trong mắt Đại Thanh ngang hàng cùng ba vị tuyệt đỉnh cao thủ kia, tấm lệnh bài này đặt trên bàn không run mới là lạ.

“Muốn bản nhân giải quyết Ngô Tam Quế giúp ngươi? “.

Lần này Phúc Kiến An ánh mắt híp lại, sau đó thản nhiên nói.

“Giáo chủ xuất người, Thanh triều trợ lực, thời điểm thích hợp liền xuất thủ “.

Lần này Vô Song nhắm mắt lại, hai lông mày run lên.

Hắn không phải Đông Phương Bất Bại chân chính, quả thật không có tư cách tiếp nhận vụ làm ăn này.

Đây là suy nghĩ đầu tiên trong đầu Vô Song.

Suy nghĩ thứ hai của Vô Song... chính là rùng mình.

Năm đó vì sao Quỳ Hoa Lão Tổ lại nhận Đông Phương Bất Bại làm đệ tử?, vì sao lại truyền cho hắn Chân Quỳ Hoa?.

Sự tình năm đó không ai biết cũng chẳng ai hiểu nhưng mà chắc chắn Đông Phương Bất Bại ban đầu thu được Giả Quỳ Hoa, là Quỳ Hoa Bảo Điển phiên bản không đầy đủ, phiên bản thu được từ việc Nhật Nguyệt Thàn Giáo đánh lên Hoa Sơn.

Tiếp theo trước khi công phạt Thiên Long Sơn Mạch một thời gian, Quỳ Hoa Lão Tổ mới chân chính thu Đông Phương Bất Bại làm đệ tử, khoảng thời gian này không quá chính xác nhưng theo Vô Song... đây là thời điểm Đông Phương Bất Bại hạ Nhậm Ngã Hành lên làm giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Bình thường thì cũng thôi nhưng Quỳ Hoa Lão Tổ rõ ràng để lại một phần nguyên bản Quỳ Hoa Bảo Điển cho Vô Hà Tử đề rồi sau này đến tay Vô Song.

Cộng đồng để lại hai bản Quỳ Hoa?, tìm hai cái truyền nhân một lúc?, người bình thường sẽ không làm vậy, Quỳ Hoa Lão Tổ theo lẽ thường càng không nên làm vậy.

Mục đích của đại nhân vật này là gì?, nên nhớ năm xưa tại Đại Thanh thì Quỳ Hoa Lão Tổ lo giết người, Hoàng Thường lo nội chính, đến cái vị trí của Quỳ Hoa Lão Tổ không thể làm một việc bất thường như thế, không thể làm gì không có mục đích.

Đáp án rốt cuộc được Vô Song diễn hóa ra trong đầu.

Quỳ Hoa Lão Tổ trước đại chiến Thiên Long Sơn Mạch đã biết mình không sống được bao lâu liền quyết định để Đông Phương Bất Bại tiếp quản vị trí của mình hay đúng hơn mượn lần thu đệ tử này kéo toàn bộ Nhật Nguyệt Thần Giáo lại, biến đây thành quân cơ cắt ngang cổ họng Ngô Tam Quế.

Từ 20 năm trước thậm chí càng lâu, Quỳ Hoa Lão Tổ đã làm xong chuẩn bị cắt cổ Ngô Tam Quế, hơn 20 năm sau, việc này liền để Phúc Kiến An đến bàn cùng Vô Song.

Quả thật so với Ngô Tam Quế, Lưu Chính Phong chỉ là tiểu nhân vật.

Về phần làm sao cắt cổ Ngô Tam Quế?, cái này phải dựa vào Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Nhật Nguyệt Thần Giáo... trăm vạn giáo đồ, câu này tuyệt không giả.

Sau khi cái suy nghĩ thứ hai của Vô Song kết thúc, Vô Song lại nghĩ tới cái suy nghĩ thứ ba.

Đông Phương Bạch lần này không thể xuất sơn nhưng chẳng nhẽ không phải biến tướng đẩy Vô Song lên cái vị trí tiếp quản ý nguyện Quỳ Hoa Lão Tổ?.

Sự việc năm đó nói Đông Phương Bạch cái gì cũng không biết thì Vô Song không tin, nói hắn cái gì cũng không chuẩn bị thì Vô Song không tin.

Tại sao Quỳ Hoa Lão Tổ lại chuẩn bị hai bản Quỳ Hoa?, bởi Quỳ Hoa lão tổ sợ... sợ người tiếp nhận ý chí của mình, sợ Đông Phương Bất Bại sẽ chết trong tay Ngô Tam Quế.

Việc chém giết một trong Thiên Hạ Tứ Vương tuyệt đối không dễ huống hồ thời điểm này mới bắt đầu thực thi bước đầu tiên?, Ngô Tam Quế hiện tại chưa nhận ra nhưng chỉ cần kế hoạch này được đưa lên bàn thực hiện, không bao lâu Ngô Tam Quế sẽ nhận ra, khi đó Thanh triều ở xa, nước xa không cứu kịp lửa gần, sẽ chỉ có Nhật Nguyệt Thần Giáo hứng chịu cơn giận của Ngô Tam Quế.

Đông Phương Bất Bại thực sự rất có khả năng sẽ chết hoặc đúng hơn kẻ tiếp nhận thân phận này.. thực sự có khả năng sẽ chết.

Dĩ nhiên Vô Song có nhận không?, đáp án đương nhiên là có, Đông Phương Bạch có chân tâm muốn nhận hay không Vô Song không rõ nhưng hiện tại Vô Song thực sự muốn nhận.

Quyển 3 - Chương 183: Đại Nhân Vật (3)

Nhật Nguyệt Thần Giáo có bao nhiêu giáo đồ?, theo nguyên tác giáo đồ của Nhật Nguyệt Thần Giáo chỉ sợ đã không thua Minh Giáo, trăm vạn giáo chúng là điều hoàn toàn có thể nhưng mà tại thế giới này số lượng còn kinh khủng hơn.

Thứ nhất Nhật Nguyệt Thần Giáo có đạo của mình, có hệ thống truyền đạo hoàn toàn được thừa hưởng của Bái Nguyệt Giáo cũng y như việc Minh Giáo sử dụng hệ thống truyền đạo của Mani giáo vậy.

Nhiều năm kinh doanh, là đại phái lớn nhất phương nam lại thêm có hệ thống truyên đạo hoàn toàn thành hình, Nhật Nguyệt Thần Giáo tuyệt đối có một lượng tín đồ phi thường kinh khủng.

Thứ hai là vấn đề địa lý, về mặt địa lý Hắc Mộc Lĩnh không lớn bằng Thiên Long Sơn Mạch nhưng mà Hắc Mộc Lĩnh cũng được coi như phòng tuyến chắn ngang giữa trung nguyên và tây vực lại thêm việc nó rất gần với Miêu Cương liền biến Hắc Mộc Lĩnh thành một địa điểm chiến lược, thành một trong những trọng điểm thông thương hàng đầu giữa người Tây Vực, người Miêu Cương cùng người Hán.

Nắm được con đường huyết mạch này, kinh tế của Nhật Nguyệt Thần Giáo cực cường, một khi nắm chắc được kinh tế, nắm được con đường kiếm tiền thì càng khiến việc mở rộng thế lực ảnh hưởng của Nhật Nguyệt Thần Giáo trở nên dễ dàng hơn.

Vấn đề cuối cùng là nhân khẩu, nhân khẩu tại thế giới này lớn hơn rất nhiều so với nguyên tác Kim Dung hay bất kỳ triều đại nào của Trung Quốc.

Tại sao Vô Song lại chắc chắn việc này?, Vô Song kiếp trước dĩ nhiên chưa có rảnh đến mức ngồi nhớ nhân khẩu các triều đại Trung Quốc nhưng mà hắn đại khái cũng nắm được, muốn xem nhân khẩu phải nhìn vào quân đội.

Tại thế giới này chỉ tính riêng khu vực thành Tương Dương cùng Bắc Địa đã tập hợp cả trăm vạn đại quân bất cứ lúc nào cũng có thể điều động sẵn sàng quyết đấu cùng quân Mông Cổ.

Trăm vạn đại quân là một số lượng kinh khủng vô cùng nhưng càng kinh khủng hơn ở chỗ Thanh triều chưa hề làm một hành động tổng động viên nào, còn chưa cần phải ép trai tráng đi lính, bất kể Bắc Địa đánh kinh khủng ra sao thì cuộc sống ở Đại Thanh vẫn cứ bình thản vô cùng, trăm vạn đại quân tập kết ở Bắc Địa đối với Đại Thanh... thực sự không phải vấn đề lớn, tuyệt đối không cho bọn họ áp lực.

Vô Song biết còn chưa có cái triều đại phong kiến nào trong lịch sử Trung Quốc có thể thoải mái lấy ra trăm vạn đại quân, đã thế còn chưa thèm điều động quân lính khắp các tỉnh trở về, chẳng nói đâu xa Vô Song biết ngay tại Hành Dương cũng có 5 vạn đại quân thường trú.

Vô Song chưa tiếp quản Nhật Nguyệt Thần Giáo nhưng chỉ từ phán đoán của hắn bản thân Nhật Nguyệt Thần Giáo chỉ sợ có vài triệu tín đồ, đấy còn là Vô Song khiêm tốn cho ra kết quả này.

Dĩ nhiên vài triệu tín đồ là một việc, bao nhiêu người sẵn sàng cầm vũ khí lên chiến đấu, bán mạng cho tín ngưỡng bất chấp tất cả thì lại là việc khác.

Tương lai rất nhiều năm sau, tòa thánh Vatican được cho là có hàng tỷ tín đồ trên khắp thế giới, bọn họ có địa vị vô cùng siêu nhiên nhưng liệu trong hàng tỷ tín đồ đó có bao nhiêu tín đồ sẽ nghe theo Vatican vùng lên chiến đấu?, đi chấp nhận chiến tranh?.

Cả triệu tín đồ của Nhật Nguyệt Thần Giáo có thể đảm bảo Nhật Nguyệt Thần Giáo vĩnh viễn không thiếu giáo chúng, đảm bảo Hắc Mộc Nhai vĩnh viễn có được địa vị siêu nhiên, có thể đảm bảo kinh tế Nhật Nguyệt Thần GIáo liên tục gia tăng nhưng cũng chỉ thế mà thôi.

Hơn triệu tín đồ nhưng con số quân đội mà Nhật Nguyệt Thần Giáo có thể tập hợp quả thật chỉ đạt tới 10 vạn.

10 vạn quân đội nếu đặt ở trong bất cứ triều đại nào tại lịch sử phong kiến Trung Quốc đều là con số không tầm thường nhưng tại thế giới này chắc chắn không đủ, đừng nói là lấy đầu Ngô Tam Quế cho dù hạ bất cứ một thành nào tại nam phương cũng là việc người si nói mộng.

Đương nhiên cũng có thể Phúc Kiến An muốn 10 vạn quân đội này xuất hiện với vai trò kỳ binh, có vai trò đột kích bất ngờ với thế lực của Ngô Tam Quế nhưng mà Vô Song không tin cho lắm.

Trong mắt Vô Song, đây là một hành động tương đối đi chịu chết, nhiệm vụ của Nhật Nguyệt Thần Giáo chỉ là pháo hôi, là câu giờ, là tranh thủ thời gian cho Thanh triều kịp làm ra phản ứng khi mà Ngô Tam Quế bắt đầu hành động.

Đương nhiên muốn có tư cách câu giờ cho Đại Thanh thì cũng phải có thực lực, Nhật Nguyệt Thần Giáo nếu bất chấp tất cả cũng sẽ có cái thực lực này, một tấm Chu Tước Lệnh kia tuyệt sẽ không đưa cho kẻ không có thực lực đi đảm nhiệm.

Đông Phương Bạch thân là truyền nhân chân chính của Quỳ Hoa Lão Tổ bảo hắn không biết việc này hoặc không mơ hồ đoán được sứ mạng của mình thì Đông Phương Bạch... chết đi được rồi.

Đông Phương Bạch đương nhiên đoán được về phần việc hắn đẩy Vô Song thế chỗ của mình thì lại là một vấn đề khác, đền tận bây giờ Vô Song cũng khó mà đoán được dụng ý của Đông Phương Bạch rốt cuộc muốn làm gì, là muốn Vô Song tiếp nhận nhiệm vụ này, tiếp nhận lần đánh cuộc này hay là chỉ muốn Vô Song tạm thời thay thế hắn?, đến khi Đông Phương Bạch rời khỏi Miêu Cương thì sẽ lại ngồi lên vị trí giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo?.

Vấn đề này thực sự rất đáng suy nghĩ nhưng mà bất kể thế nào Vô Song cũng muốn tiếp giao dịch này, cũng muốn tiếp nhiệm vụ này bởi thứ Vô Song cần là 10 vạn quân đội trên lý thuyết kia.

Ngô Tam Quế là bá chủ phương nam, ở phương nam có đại sự gì phát sinh thì rất khó qua được mắt hắn nhưng ở Tây Vực thì lại khác.

Hắc Mộc Lĩnh giáp Tây Vực, giáp Miêu Cương, đây là hai vùng mà Ngô Tam Quế rất khó có thể đưa tay vào được, vậy nếu đưa 10 vạn quân đội trên lý thuyết kia rời khỏi Hắc Mộc Lĩnh tiến vào Tây Vực thì sẽ có chuyện gì xảy ra?.

Bằng vào 10 vạn quân đội này Vô Song thậm chí có thể thử lập quốc, đương nhiên nói lập quốc cũng không phải dễ dàng như vậy nhưng ít ra Vô Song tự tin có thể thu hẹp lại con đường này, có thể đi tắt qua rất nhiều bước, đặc biệt quan trọng là Vô Song sẽ không sợ người ‘chú’ kia nhanh hơn mình, điểm xuất phát của hai người trong mục tiêu lập quốc liền được rút ngắn đi thậm chí san bằng.

_ _ _ _ _ _ _ __ _

Vô Song rốt cuộc đưa tay ra nhận lấy Chu Tước Lệnh mà Phúc Kiến An đưa, ánh mắt hắn nhìn Phúc Kiến An rồi đáp.

“Bằng vào một tấm lệnh này, giết Ngụy Trung Hiền sẽ không gặp phiền phức gì chứ? “.

Phúc Kiến An nghe vậy cười cười rồi nói.“Ngụy Trung Hiền hiện tại còn chưa thể chết nhưng đợi Đông Phương giáo chủ hoàn thành việc lớn cũng đã là một khoảng thời gian tương đối, lúc đó không biết chừng kẻ này cũng hết giá trị lợi dụng “.

Vô Song lập tức hừ lạnh.

“Vậy bản nhân sau này hết giá trị lợi dụng cũng sẽ như Ngụy Trung Hiền? “.

Phúc Kiến An lần này bật cười, trực tiếp đáp.

“Nếu giáo chủ không phải là truyền nhân của Lão Tổ thì quả thật sẽ như vậy “.

Phúc Kiến An... người này khiến Vô Song rất khó nói ra cảm giác chính xác, lại càng khó nhìn thấu con người hắn, kẻ này bất kể như thế nào cũng như một cái hố đen vậy, khác với dung mạo tuyệt thế bên ngoài thì ẩn sâu bên trong kẻ này là một thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp, như một hố đen vô tận sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ vậy.

Phúc Kiến An rõ ràng một câu giáo chủ, hai câu giáo chủ nhưng bên trong căn bản không có kính ý, căn bản cũng không có bất cứ tôn trọng gì, đối với hắn xưng hô chỉ là xưng hô, Đông Phương Bất Bại cũng chỉ là một đế vị cao thủ như bao đế vị cao thủ khác bất quá hai chữ ‘Lão Tổ’ trong miệng kẻ này lại cực kỳ nặng, nặng đến mức Vô Song có thể cảm giác vì Lão Tổ bản thân Phúc Kiến An thực sự nguyện ý bình khởi bình tỏa với Đông Phương Bất Bại vậy.

Lần này cuộc đối thoại giữa hai người liền tiến vào một hồi im lặng, rốt cuộc lần này Phúc Kiến An chủ động lên tiến.

“Đông Phương giáo chủ cũng khổng phải thật sự bị bản vương dọa sợ chứ? “.

Vô Song hừ lạnh một cái, ánh mắt lại chuyển về phía sau lưng Phúc Kiến An, nhìn về tầng trên của tòa mật thất này, hắn phát hiện có khí tức thứ ba xuất hiện.

Khí tức này Vô Song có thể nhận rõ mồn một bởi người mới xuất hiện này căn bản không mạnh mẽ gì, còn không thể xếp vào hạng ngũ tuyệt.

Cảm nhận được khí tức người thứ ba kia, Vô Song rốt cuộc nói.

“Ngươi biết hiệnt ại ở Hành Dương, Ngô Tam Quế rốt cuộc phái ra bao nhiêu đế vị cao thủ không? “.

Phúc Kiến An nghe Vô Song hỏi lại nhìn về phía hai người Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong đang bất tỉnh nhân sự, Phúc Kiến An liền nói.

“Cái này bản vương không biết nhưng con số không quá hai “.

Trên đời đại khái cũng chỉ có kẻ như Phúc Kiến An có thể dùng giọng điệu thản nhiên đến mức này để nói về hai đế vị cao thủ, đương nhiên hắn có cái tư cách này.

Vô Song nghe vậy rốt cuộc đứng lên, phủi phủi quần áo trên cơ thể rồi nói.“Trước muốn hợp tác làm đại sự thì làm tiểu sự trước “.

“Hai người này liền phiền ngươi bảo hộ, đưa bọn họ ra khỏi thành Hành Dương, về việc đưa đi đâu thì Kiếm Nô biết rõ “.

“Hai đế vị cao thủ, bên ngươi liền lo một “.

Phúc Kiến An tựa hồ cũng không cần suy nghĩ, trực tiếp gật đầu.

“Dễ bàn, bất quá bên người bản vương cũng không có ai có thể cứu được tính mạng Khúc Dương, kẻ này thương thế quá nặng, chết chỉ trong nay mai, cùng lắm chỉ có thể duy trì sinh mạng của hắn thêm vài ngày “.

Vô Song gật đầu, hắn cũng không yêu cầu Phúc Kiến An cứu Khúc Dương, chỉ cần duy trì tính mạng Khúc Dương vài ngày thì Vô Song cũng có tự tin cứu được lão nhân này.

Thấy Vô Song gật đầu, Phúc Kiến An cũng không nói gì, trong lòng Phúc Kiến An đương nhiên biết Đông Phương Bất Bại không am hiểu y thuật, cứu không được Khúc Dương nhưng đừng quên sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ vốn là giáo đồ Nhật Nguyệt Thần Giáo, Bình Nhất Chỉ y thuật đã rơi vào hàng tuyệt đỉnh, hoàn toàn cứu được Khúc Dương.

Đương nhiên chân tâm Phúc Kiến An nào thèm quan tâm Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong là sống hay là chết, tiểu nhân vật chỉ là tiểu nhân vật mà thôi.

_ _ _ __ _ _ _ _

Tiến vào mật thất với ba người nhưng khi đi ra chỉ một thân một mình bất quá lần này bên người Vô Song rốt cuộc không có áp lực.

Lấy thực lực của Vô Song muốn chạy ra khỏi thành Hành Dương cũng không có gì khó khăn, cho dù dưới tay Ngô Tam Quế hoàn toàn có thể có đế vị cao thủ.

Đương nhiên việc rời khỏi Hành Dương hiện tại cũng không phải là vấn đề quan trọng nhất, vấn đề quan trọng nhất là tiếp theo phải làm gì.

Trước đây có rất nhiều việc Vô Song không quá hiểu nhưng mà chỉ một cuộc nói chuyện với Phúc Kiến An thì rất nhiều điều Vô Song tự động ngộ ra.

Đầu tiên người thứ ba tiến vào kia là người quen của Vô Song, nàng gọi Ngọc Huyền.

Vô Song còn từng muốn hỏi Phúc Kiến An tại sao biết hắn sẽ tới đây nhưng nhận ra Ngọc Huyền thì hắn đã có đáp án, cái mật thất này là nàng nói với Trường Thanh Tử, tiếp theo là Trường Thanh Tử nói với Vô Song, căn bản khác gì để hắn tự đi vào?.

Ngọc Huyền rốt cuộc có dụng ý gì?, đương nhiên Vô Song cũng khó mà gán cho nàng tội danh phản bội hay gì đó, dù sao nàng có quan hệ cực kỳ thân thiết với Quỳnh Hương, nên nhớ hôm đó khi Long Đế tấn công thì Quỳnh Hương cũng chỉ để một mình Ngọc Huyền rời đi, về phần Khẩn Na La đóng giả Thanh Thanh kia nàng thậm chí lười quản sống chết.

Quan hệ của Quỳnh Hương với Phúc Kiến An cũng tuyệt không bình thường, nếu đã như vậy quan hệ của Ngọc Huyền với Phúc Kiến An không bình thường cũng chẳng có gì là lạ.

Vô Song đóng giả Đông Phương Bất Bại, hắn có rất nhiều việc cảm thấy khó hiểu nhưng không thể đi sâu vào tìm hiểu bởi chắc chắn sẽ lộ ra vết tích, hắn chỉ có thể âm thầm chấp nhận, sau này có cơ hội liền tìm hiểu một chút.

Vấn đề thứ hai Vô Song nhận ra là đại thủ bút của Phúc Kiến An, sự kiện ám sát Đông Phương Bất Bại do Ngụy Trung Hiền đứng đầu nhưng không có dấu tay của triều đình thì Vô Song cũng không tin.

Triều đình đã tiếp tay giúp Ngụy Trung Hiền ám sát Đông Phương Bất Bại thì hà cớ gì còn phải bắt tay với hắn?, đáp án rất đơn giản, Phúc Kiến An muốn Đông Phương Bất Bại mượn cơ hội này tắm máu Hắc Mộc Nhai, thanh tẩy hoàn toàn các phần tử mà Đông Phương Bất Bại không thể nắm chắc trong tay, những kẻ ‘có thể’ sẽ phản bội trong tương lai.

Cỡ như Ngụy Trung Hiền còn có thể làm người trên Hắc Mộc Nhai ‘phản bội’ thì Ngô Tam Quế càng có thể làm được thậm chí làm tốt hơn rất nhiều lần, chỉ khi Đông Phương Bất Bại có thể nắm chắc toàn bộ Nhật Nguyệt Thần Giáo, có thể thanh tẩy toàn bộ các vấn đề thì Phúc Kiến An mới yên tâm để Đông Phương Bất Bại tiếp nhận cuộc giao dịch kia.

Nhật Nguyệt Thần Giáo nếu không làm được trên dưới đồng lòng thì lấy tư cách gì bắt tay cùng Đại Thanh?.

Vấn đề cuối cùng, sau khi Vô Song rời khỏi Hành Dương thì gần như chắc chắn sẽ có đế vị dưới quyền Ngô Tam Quế xuất hiện, như vậy cuộc chiến này liền phải do Vô Song lo liệu.

Vấn đề lớn nhất là Vô Song vốn không phải Đông Phương Bất Bại, muốn lấy Quỳ Hoa Bảo Điển độc đấu đế vị cao thủ là việc không tưởng.

Lúc này Phúc Kiến An chắc chắn vẫn đang theo dõi Vô Song, hắn cũng không muốn lộ ra cái gì không đúng, không muốn làm Phúc Kiến An nghi ngờ vì vậy một trận chiến tiếp theo lại càng thêm khó khăn.

Dĩ nhiên một cửa ải này khó khăn hơn nữa... Vô Song cũng nhất định phải qua.

Quyển 3 - Chương 184: Chém giết (1)

Vô Song biết có những việc không phải cố là được, đế vị cao thủ vẫn là một thứ gì đó mà tại thời điểm này hắn còn không thể vượt qua.

Liều mạng đánh một trận cưa thắng còn không bao nhiêu chứ đừng nói chỉ sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển dù sao Quỳ Hoa Bảo Điển của Vô Song mới chạm đến tầng 6 còn Quỳ Hoa Bảo Điển của Đông Phương Bất Bại đã đạt tới tầng 7, khoảng cách giữa hai bên vẫn là rất lớn.

Muốn có thể qua được mắt Phúc Kiến An liền phải nghĩ cách khác vì vậy ngay khi rời khỏi mật thất, Vô Song trực tiếp phun ra một búng máu, thân thể còn hơi hơi run rẩy một chút, kết hợp với ngoại hình hiện tại của hắn thực sự rất giống một cái ‘bệnh nam tử’, lúc này nếu có ai nhìn thấy Vô Song liền cảm thấy thân thể hắn cực kỳ yếu đuối.

Một búng máu mà Vô Song phun ra đương nhiên là dùng đạo cụ, hắn thân là thần y chỉ cần chuẩn bị trước liền không có việc gì hơn nữa hành động ‘phun máu’ này cũng phải bắt đầu từ nhiều năm trước trên Tử Ngọc Sơn, Vô Song bị tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh dạy hư.

Vô Song còn nhớ rõ khi đó tứ sư huynh còn dạy hắn làm thế nào tỏ ra yếu đuối, làm thế nào tỏ ra bản thân chịu nội thương, thương thế càng nặng... càng dễ làm nữ tử thương tâm, càng dễ khiến các nàng chấp nhận.

Nghĩ đến khuôn mặt đã lâu không gặp của hai vị sư huynh, nghĩ đến Tử Ngọc Sơn bản thân Vô Song khẽ cười, một tay lau đi vết máu trên miệng, thân hình rất nhanh rời đi.

Tất cả hành động chỉ để một người nhìn, để một cái bóng đang đứng nơi Lệ Xuân Viện nhìn.

Vô Song vừa rời đi, nơi mật thất Phúc Kiến An đang ngồi liền có hai kẻ bước xuống, hai người từ đầu đến chân ẩn trong một tấm hắc bào thần bí.

Hai người vừa xuất hiện đều tự mình nhẹ cúi đầu trước Phúc Kiến An.

Đây là hai tuyệt đỉnh cao thủ bất quá đứng trước mặt Phúc Kiến An nhất định vẫn phải cúi đầu, đây là thứ mà Phúc Kiến An hơn hẳn Ngô Tam Quế.

Ngô Tam Quế dù sao cũng chỉ đại diện cho chính hắn, là chính hắn tự mình kinh doanh, đừng nói đế vị cao thủ cho dù là ngũ tuyệt đỉnh phong cao thủ đã không cần hành lễ với Ngô Tam Quế thậm chí Ngô Tam Quế còn phải dùng lễ ngược lại.

Phúc Kiến An thì khác, Phúc Kiến An đại diện cho toàn bộ Đại Thanh, cho dù đế vị cao thủ gặp hắn cũng phải hành lễ, đương nhiên cái này chung quy có ngoại lệ.

Hai người nhẹ cúi đầu hành lễ với Phúc Kiến An, Phúc Kiến An cũng gật đầu lại sau đó hỏi.

“Thiên Lão, Địa Lão, hai người các ngươi thấy Đông Phương Bất Bại thế nào? “.

Hai lão nhân được gọi là Thiên lão, Địa lão này nghe Phúc Kiến An hỏi liền có một người lùi lại, một người đứng yên vị tại chỗ, người đứng yên vị liền bắt đầu lên tiếng.

“Bẩm vương gia, thứ khác bề tôi không dám nhận xét nhưng võ công Đông Phương Bất Bại không đúng “.

“Võ công của hắn chắc chắn không phải đế vị cao thủ, bề tôi có thể dùng mạng đảm bảo “.

Phúc Kiến An nghe vậy nhướng mày, nếu Đông Phương Bất Bại không phải đế vị liền là vấn đề rất lớn, tuy nhiều năm nay Đông Phương Bất Bại được công nhận là đệ nhất nhân dưới đế vị nhưng chính miệng Hoàng Thái Sư đã nói Đông Phương Bất Bại từ 10 năm trước đã chạm đến cảnh giới kia, hiện tại sao có thể không phải?.

Phúc Kiến An có thể không tin chính bản thân mình nhưng lời thái sư nói thì sao có thể là giả?, ánh mắt liền nhìn về phái lão già vừa lùi lại mà nói.

“Địa lão, ngươi thấy sao? “.

Địa lão nghe Phúc Kiến An chỉ đích danh bản thân mình liền cung kính đáp.

“Bề tôi cũng cảm thấy Đông Phương Bất Bại yếu hơn nhiều so với truyền ngôn thậm chí còn yếu hơn cả tiểu thư “.

Nói đến đây Địa lão hơi khựng lại một nhịp rồi nói tiếp.

“Bất quá lúc nãy rời khỏi mật thất, Đông Phương Bất Bại phun ra một ngụm máu, chỉ sợ trong người có nội thương “.

Phúc Kiến An dĩ nhiên biết tiểu thư trong miệng Địa lão là ai, người tiểu thư kia là hôn thê của Phúc Kiến An – Đông Phương Quỳnh Hương.

Cái hôn sự này thiên hạ rất ít người biết bất quá hôn sự này cũng cực trọng, đây là hôn sự do chính Trường Sinh Chân Nhân cùng Hoàng Thái Sư chấp bút tác thành, Quỳnh Hương là con gái nuôi của Trường Sinh Chân Nhân trong khi Phúc Kiến An là đệ tử cuối cùng Hoàng thái sư thu nhận, không bàn đến thế lực sau lưng mỗi bên chỉ bàn về địa vị giang hồ thì cái hôn sự này hoàn toàn có thể tính là môn đăng hộ đối.

Đông Phương Quỳnh Hương mạnh hơn Đông Phương Bất Bại?, cái này Phúc Kiến An quả thực không tin bởi vị hôn thê của hắn cũng là muội muội của Đông Phương Bất Bại, hắn từ miệng nàng có thể biết Đông Phương Bất Bại mạnh bao nhiêu.“Nội thương?, chẳng nhẽ từ lần ám sát kia? “.

Lần ám sát kia tuyệt đối có thể nói là kinh thiên động địa, có đến 4 cao thủ ngũ tuyệt đỉnh phong ám sát Đông Phương Bất Bại hơn nữa trước khi bị vây sát Đông Phương Bất Bại còn bị người hạ độc, tình cảnh lúc đó quả thật có thể gọi là sinh tử một đường.

“Thiên lão, Địa lão, các ngươi cảm thấy Đông Phương Bất Bại lần này sống qua được không? “.

Phúc Kiến An không thể không quan tâm cái này, dù sao hắn lặn lội tới phương nam xa xôi mục tiêu lớn nhất cũng chính là vì Đông Phương Bất Bại.

Lần ám sát kia nếu Đông Phương Bất Bại thực sự chết đi thì chứng minh hắn vô dụng nhưng nếu hắn không chết liền tính quá quan, liền có thể coi có tư cách tiếp nhận Chu Tước Lệnh.

Đông Phương Bất Bại võ công thua xa Quỳ Hoa Lão Tổ, ít nhất là thời điểm hiện tại nhưng mà nếu hắn cộng với Nhật Nguyệt Thần Giáo thì đã có thể đặt ngang với Quỳ Hoa Lão Tổ, trong tương lai Thanh triều có rất nhiều việc muốn Nhật Nguyệt Thần Giáo đi làm.

Minh Giáo cùng Nhật Nguyệt Thần Giáo đặt song song với nhau, Minh Giáo ở phương bắc hiện tại thế lực thua xa Nhật Nguyệt Thần Giáo nhưng mà bao năm qua vẫn không bị chính giáo tận diệt đấy là vì sao?, đương nhiên bởi vì Minh Giáo hiệu trung với triều đình, Minh Giáo cho dù thế nào cũng không thể diệt tuyệt, cho dù thế nào cũng không thể tận diệt.

Minh Giáo đã hiệu trung với triều đình thì Nhật Nguyệt Thàn Giáo thế nào?, đáng lẽ ra triều đình cũng sẽ bắt bọn họ hiệu trung nhưng thứ nhất Nhật Nguyệt Thần Giáo địa thế đặc biệt, quá xa trung tâm quyền lực Đại Tahnh, thứ hai liền có tác dụng làm kỳ binh.

Đông Phương Bất Bại trở thành Nhật Nguyệt Giáo Chủ, giờ phút đó hắn đã được chọn làm kỳ binh của Đại Thanh, nhiều năm qua Nhật Nguyệt Thần Giáo với triều đình không có bất cứ giao tiếp gì thậm chí trở thành cái gai trong mắt triều đình cùng võ lâm chính giáo nhưng chính vì thế lại làm cho Ngô Tam Quế tạm không đụng tới Nhật Nguyệt Thần Giáo thậm chí còn dùng hết sức kết giao, muốn thu Nhật Nguyệt Thần Giáo vào trong tay mình, nhờ vậy mà những năm nay Nhật Nguyệt Thần Giáo phát triển càng ngày càng mạnh.

Phúc Kiến An lần này đến phương nam vốn là để sử dụng quân cờ kia, mang quân cờ đặt lên bàn cờ thiên hạ, hắn chắc chắn không muốn Đông Phương Bất Bại chết.

Thật ra Đông Phương Bất Bại chết đi bản thân Phúc Kiến An có tự tin để Quỳnh Hương ngồi yên bảo tọa giáo chủ nhưng mà điều kiện tiên quyết là nàng đồng ý.

Hắn cùng Quỳnh Hương đương nhiên quen biết nhưng mà cũng chỉ tính là quen biết mà thôi căn bản không hơn, hắn với nàng có thể nói không có giao tình gì đặc biệt ngoại trừ cái thân phận hôn thê này ra.

Quỳnh Hương có muốn làm giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo không?, đáp án chắc chắn là không.

Nàng không muốn làm giáo chủ thiên hạ này ai ép được nàng?, sau lưng nàng là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong, trừ khi bị điên mới đi ép buộc nàng, cái này Phúc Kiến An vẫn tự biết.

Rốt cuộc Phúc Kiến An suy nghĩ một lúc rồi đứng lên ra lệnh cho hai người Thiên lão – Địa lão.“Thiên lão ngươi đi theo bản vương, Địa lão ngươi bám theo Đông Phương Bất Bại, nhớ kỹ đừng có để hắn chết “.

Tuy nói vậy nhưng trong mắt Phúc Kiến An vẫn có một tia khinh thường, nếu Đông Phương Bất Bại mà chết ở đây thì quả thực quá phế vật, kẻ như vậy có tư cách tiếp nhận sự việc kia sao?. có tư cách cầm lấy Chu Tước Lệnh sao?.

Một lệnh của Phúc Kiến An, Thiên lão liền mang theo khúc Dương cùng Lưu Chính Phong trên vai, cung kính đi sau lưng Phúc Kiến An hướng về phía tầng trên. 

Địa lão cũng lập tức xoay người, theo đường mật thất mà rời đi, mật thất bỗng chốc lại yên tĩnh như chết, căn bản cứ như chưa có việc gì từng phát sinh vậy.

_ _ _ _ __ _ _ _

Ở một nơi khác Ngô Ứng Hùng một mặt đỏ lên, ánh mắt tràn ngấp sát khí.

Khẩn Na La cùng Ma Hầu La Gia đương nhiên không bắt được Vô Song, hai người đã sớm trở về, cả hai đều cúi gầm mặt xuống hướng về Ngô Ứng Hùng nhận lỗi.

Ngô Ứng Hùng sao có thể không tức giận, mất bao nhiêu công sức, mất bao nhiêu chuẩn bị rốt cuộc lại để người mang Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong đi?.

Khúc Dương sống chết căn bản không ai quan tâm nhưng Lưu Chính Phong thì không thể không quản.

Ngô Ứng Hùng mắng như tát nước đối với Khẩn Na La cùng Ma Hầu La Gia, mặt mũi đỏ bừng sau đó quay đầu lại, hướng về Kiều Phong đang đứng đó.

“Hừ, Kiều Phong ngươi cũng không phải đứng đó, mau gọi toàn bộ đệ tử Cái Bang của ngươi truy tìm tung tích trọng phạm, đừng tưởng bản công tử không nhìn ra, là ngươ cố tình mở đường cho hắn chạy, nói?, Kiều Phong ngươi cùng trọng phạm kia quan hệ thế nào? “.

Kiều Phong nghe vậy căn bản không để ý Ngô Ứng Hùng, thản nhiên nói.

“Kiều Phong cả đời chưa làm gì khuất tất, nào cần giải thích với ai? “.

“Một chưởng kia mang theo kình lực cả đời của Kiều Phong ta chỉ là đối phương khinh công quá mức kinh khủng mà thôi, với khinh công kẻ kia không bắt được cũng là bình thường “.

Kiều Phong quả thật không để Ngô Ứng Hùng vào mắt, Kiều Phong không làm gì được Ngô Ứng Hùng nhưng Ngô Ứng Hùng cũng không làm gì được Kiều Phong.

Cái Bang là thiên hạ đệ nhất bang nhưng cũng là thế lực giang hồ, chỉ nghe lệnh hoàng thượng nào có bao giờ nghe lệnh họ Ngô?.

Kiều Phong vừa làm bang chủ Cái Bang vừa là người của Khang Hy, hà cớ phải nghe lời Ngô Ứng Hùng?, đấy là chưa kể Kiều Phong thừa biết Lưu Chính Phong vô tội, Vô Song lại là bằng hữu của hắn, Kiều Phong giúp đỡ Ngô Ứng Hùng bắt người mới là chuyện cười.

Dĩ nhiên vuốt mặt còn phải nể mũi, Kiều Phong vấn gật đầu.

“Tất nhiên tiểu vương gia đã nói thì Kiều Phong cũng nghe, ta liền đi điều động huynh đệ Cái Bang “.

Kiều Phong nói xong trực tiếp xoay người rời đi, hắn lười muốn đừng cạnh Ngô Ứng Hùng, về phần huynh đệ Cái Bang càng không cần nói, nếu gặp mặt Vô Song thì liền dùng mọi cách để mang hắn ẩn giấu đi, để Ngô Ứng Hùng bắt được mới là lạ.

Ngô Ứng Hùng thấy Kiều Phong quay đi, trong mắt lửa giận càng ngày càng lớn bất quá hắn còn chưa kịp nói gì đã nghe âm thanh từ phương xa truyền lại.

“Báo, các vị đại nhân, phát hiện trọng phạm đang điên cuồng hướng Tây Thành đào thoát “.

Một câu nói lập tức làm Kiều Phong đang xoay người run lên, ngược lại khiến cho đôi mắt của Ngô Ứng Hùng biến đổi từ tức giận thành sát khí kinh người.

“Hừ, ngươi có chạy đằng trời, lập tức điều quân đến Tây Thành, tuyệt không cho hắn có một tia cơ hội chạy khỏi thành Hành Dương “.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau