CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 656 - Chương 660

Quyển 3 - Chương 175: Một khúc tiếu ngạo (1)

Vô Song nổi lên sát tâm, người cảm nhận rõ ràng nhất là Hoàng Dung.

Vô Song không biết rằng từ đầu đến giờ Hoàng Dung vẫn luôn lo lắng cho Vô Song, nàng đủ hiểu Vô Song để biết từ khi tiến vào Lưu phủ thì tâm tình Vô Song chưa từng ổn định, thậm chí ánh mắt của Vô Song thủy chung chưa từng nhìn vào những con người trong đại sảnh này.

Hoàng Dung rất lo lắng cho Vô Song, mãi đến khi cảm nhận sát tâm của Vô Song thì nàng mới thở phào một hơi, Vô Song cứ như vậy lại tốt hơn một Vô Song im lặng rất nhiều.

Hoàng Dung chậm rãi lùi lại một bước, nàng không lên tiếng mà sử dụng truyền âm mà nói với Vô Song.

Thuật truyền âm của Vô Song đến từ Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp của Lý Thu Thủy truyền dạy bất quá thuật này có độ khó kinh người, sau này Lý Thu Thủy, Vô Song cùng Hoàng Dung liền thay đổi một chút, kết hợp Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp cùng Di Hồn Đại Pháp bên trong Cửu Âm Chân Kinh mà thành truyền âm thuật, thuật này độ khó đã giảm rất nhiều nhưng hiện nay trừ Lý Thu Thủy ra thì cũng chỉ có mình Hoàng Dung có thể sử dụng được.

Âm thanh của Hoàng Dung lần này liền vang lên trong lòng Vô Song, âm thanh của nàng mang theo chút lo lắng.

“Vô Song ca ca, kế hoạch chỉ sợ có biến “.

Nghe thấy âm thanh của Hoàng Dung, Vô Song khẽ nhìn về phía nàng rồi chậm rãi gật đầu, kế hoạch đúng là có biến.

Khúc Dương bị bắt mang đến Lưu phủ thì chuyện gì sẽ xảy ra?.

Nhìn Khúc Dương hiện tại tuyệt đối bị thương không nhẹ thậm chí Vô Song có thể nhìn ra mười đầu ngón tay của Khúc Dương đã bị đập nát.

Hai đôi bàn tay của Khúc Dương chỉ sợ chính thức bị người phế đi, đương nhiên với y thuật của Vô Song hắn vẫn có 7 phần tự tin chữa khỏi đôi bàn tay cho Khúc Dương.

Khúc Dương võ công tuyệt đối không cao, trong Thập Nhị Trưởng Lão của Nhật Nguyệt Thần Giáo thì Khúc Dương chắc chắn là người võ công yếu nhất, yếu đến thảm thương nhưng cái này không bao hàm cho việc chiến lực của lão nhân này cũng yếu.

Thập Nhị Trưởng Lão là 12 dũng tướng dưới quyền Đông Phương Bất Bại, thực lực của bọn họ căn bản không có người nào thua kém Tả Lãnh Thiền, tại thế giới này chẳng phải ngẫu nhiên Hắc Mộc Nhai là thánh địa của ma giáo, nó còn nổi tiếng hơn cả Quang Minh Đỉnh.

Nhật Nguyệt Thần Giáo mạnh khủng khiếp, phân đôi thiên hạ với Minh Giáo thậm chí bao nhiêu năm qua một mình Nhật Nguyệt Thần Giáo có thể khiến toàn bộ thế lực chính đạo võ lâm không thể nam hạ, đây đã là một việc cực kỳ khủng khiếp.

Võ lâm tại thế giới này loạn vô cùng, vô số thế lực chồng chéo lên nhau nhưng gói gọn nhất lại thì tại Trung Nguyên này cũng chỉ chia thành chính phái cùng tà phái.

Chính phái có rất nhiều môn phái nhưng mà tà phái lại chỉ có Nhật Nguyệt Thần Giáo cùng Minh Giáo, nhiều năm qua sau cái chết của Dương Đỉnh Thiên thì Minh Giáo như rắn mất đầu, địa vị đứng đầu ma giáo liền để một mình Nhật Nguyệt Thần Giáo đến gánh, ngay cả như vậy chính giáo cũng chưa bao giờ có thể coi thường Nhật Nguyệt Thần Giáo, đây là điểm rõ ràng nhất để minh chứng sức mạnh của giáo phái này.

Nếu không có một lần đại hành động như cái cách triều đình tiêu diệt Thiên Long Giáo thì Nhật Nguyệt Thần Giáo chỉ sợ vĩnh viễn có thể trường tồn trong võ lâm.

Thân là một trong Thập Nhị Trưởng Lão, kể cả Khúc Dương được Đông Phương Bạch cực kỳ chiếu cố thì người này chắc chắn chẳng phải nhân vật tầm thường gì, võ công của Khúc Dương tại nguyên tác không quá mạnh nhưng đừng quên thế giới này ngoài con đường võ học thì còn một con đường kinh khủng không kém - Cầm Đạo.

Tại Nhật Nguyệt Thần Giáo, nói về Cầm Đạo bản thân Khúc Dương có thể xếp ở vị trí thứ ba, chỉ cần cho Khúc Dương cầm đàn thì thực lực của Khúc Dương trong Thập Nhị Trưởng Lão hoàn toàn có thể xếp trong top 3, dĩ nhiên cái này Vô Song cũng không biết.

Vô Song có thể biết được Khúc Dương là cầm sư, có thể biết được Khúc Dương đi theo con đường cầm đạo nhưng tuyệt không thể ngờ Khúc Dương lại mạnh như vậy.

Dĩ nhiên nhìn vào bàn tay nát bầy của Khúc Dương thì Vô Song đại khái cũng có thể hiểu được tại sao người này lại bị đám Phí Bân bắt, chỉ sợ Khúc Dương đến cả đàn còn không được đụng tới, cứ như vậy bị đánh thành tàn phế.

Trong đại sảnh lúc này Lưu Chính Phong sắc mặt xám lại thậm chí hiện ra nộ khí nhưng mà chính Lưu Chính Phong cũng không biết mở miệng thế nào có điều trong lòng Lưu Chính Phong cũng đã xác định, bất kể ra sao cũng phải cứu được khúc Dương đại ca khỏi tay đám người Tung Sơn.

Thấy sắc mặt Lưu Chính Phong lộ rõ vẻ thay đổi lần này Nhạc Bất Quần chủ động không nói gì nữa mà lùi lại, trong ánh mắt không khỏi xuất hiện vẻ thâm thúy, về phần Nhạc Bất Quần nghĩ gì chỉ sợ có một mình hắn biết.Nhạc Bất Quần không nói gì nữa thì lần này đến lượt Phí Bân lên tiếng, hắn cười ngạo mạn rồi nhìn Lưu Chính Phong.

“Lưu sư huynh, ngươi nói rất đúng, làm gì cũng phải có bằng chứng thế không rõ ma đầu Khúc Dương này có được coi là bằng chứng hay không? “.

“Ma đầu này đã khai toàn bộ kế hoạch phản lại Ngũ Nhạc Kiếm Phái của sư huynh đương nhiên lời nói của ma đầu không thể tin chi bằng sư huynh tự mình đứng ra giết chết tên ma đầu này, chỉ cần sư huynh làm như vậy dĩ nhiên đổi lại một thân trong sạch, Tả minh chủ nói chỉ cần ngươi cắt đầu Khúc Dương ma đầu xuống vậy liền chứng minh ma đầu này cố tình vu oan cho Lưu sư huynh, khi đó Lưu sư huynh muốn Chậu Vàng Rửa Tay cũng không muộn “.

Phí Bân nói xong lại nhìn về phía Khúc Dương, đám đệ tử sau lưng liền hiểu ý kéo Khúc Dương lên ném thẳng Khúc Dương xuống đất.

Khúc Dương rõ ràng chưa chết nhưng thương thế rất nặng ngoài ra nếu Vô Song nhìn không lầm chỉ sợ Khúc Dương bị cao thủ điểm huyệt, đến nói cũng không thể nói chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn Lưu Chính Phong.

Từ vị trí của Vô Song có thể thấy ánh mắt của Khúc Dương nhìn Lưu Chính Phong... có chút bất lực cùng không cam tâm nhưng rất nhanh liền nhắm mắt lại cứ như xin Lưu Chính Phong giải thoát cho mình vậy.

Việc ẩn sau việc này thì Vô Song không rõ nhưng Vô Song có thể hiểu được cho Khúc Dương, Khúc Dương biết mình rất khó sống được vậy sao không lấy một mạng thành toàn cho hiền đệ?, lấy một mạng của mình bảo đảm cho hiền đệ của mình, việc này chẳng phải là quá tốt rồi sao?, ít nhất còn tốt hơn chết trong tay Phí Bân cùng đám người Tung Sơn.

Vô Song có thể hiểu ý Khúc Dương thì Lưu Chính Phong lại càng hiểu bất quá Lưu Chính Phong có thể ra tay được không?, như nguyên tác Lưu Chính Phong thực sự làm không được.

Lưu Chính Phong hít vào một hơi lãnh khí, bàn tay khẽ run lên, Lưu Chính Phong chắp một tay sau lưng nhìn thẳng vào Phí Bân, ánh mắt cũng nhìn khắp đại sảnh một vòng.

Lưu Chính Phong nhìn Định Dật Sư Thái, nhìn Thiên Môn Đạo Nhân, nhìn Nhạc Bất Quần rồi lại nhìn về phía Kiều Phong cùng Hoàng Dung.

Lưu Chính Phong nếu ra tay với Khúc Dương mọi việc đều chấm hết, hắn căn bản không ảnh hưởng gì còn đổi được cái danh đại nghĩa nhưng mà... chỉ cần Lưu Chính Phong ra tay thì hắn cũng không thể tha thứ cho chính mình, Lưu Chính Phong làm vậy thì khác gì heo chó?.

Ở đây tập hợp rất nhiều cao thủ võ lâm chính phái, ngay cả với một người như Kiều Phong cũng khó mà có thể đứng ra bảo vệ cho Lưu Chính Phong, chỉ cần đám người Tung Sơn giữ chặt không thả vào việc Lưu Chính Phong muốn phản lại Ngũ Nhạc Kiếm Phái thì Kiều Phong tuyệt sẽ không đồng lòng với Lưu Chính Phong.

Hắn không giết Khúc Dương thì khác gì công nhận lời nói của Phí Bân?, Lưu Chính Phong tuyệt đối đang bị dồn vào đường cùng, tiến thóai lưỡng nan.Lưu Chính Phong hít vào một hơi, người này quyết định nói thật.

Lưu Chính Phong bước thẳng về phía Khúc Dương, rốt cuộc ngồi xuống đưa tay chạm vào ngực Khúc Dương sau đó trong ánh mắt của tất cả mọi người cứ như vậy truyền nội lực của mình vào trong người Khúc Dương.

Nhìn thấy hành động của Lưu Chính Phong, Định Dật Sư Thái lập tức lên tiếng.

"Lưu Chính Phong, ngươi làm cái gì? ".

Định Dật Sư Thái gần như không tin vào mắt mình, nào ngờ được Lưu Chính Phong giữa thanh thiên bạch nhật lại dám tự mình trị liệu cho "ma đầu" Khúc Dương?.

Tiếp theo sau khi Lưu Chính Phong thu tay lại, sống lưng của hắn thẳng tắp mà nhìn về phía Định Dật Sư Thái.

"Sư thái, ta làm người bao nhiêu năm nay như thế nào chẳng nhẽ người không hiểu?, Hằng Sơn cùng Hành Sơn bao nhiêu năm giao tình thế nào chẳng nhẽ sư thái ngươi một điều cũng không nhớ?, một chút cũng chẳng lưu tình? ".

"Lưu Chính Phong làm người chưa bao giờ thẹn với lòng, Lưu Chính Phong ta chỉ cần muốn bất cứ lúc nào cũng có thể vào triều làm quan, với tài lực Lưu phủ ta kể cả Lưu Chính Phong này là một phế vật thì mua một chức quan thất phẩm chẳng có gì là khó, nếu đã muốn luồn cúi sao không luồn cúi Đại Thanh hoàng đế?, hà cớ gì còn phải đi luồn cúi Đông Phương Bất Bại? ".

"Nói một câu khó nghe, vào triều làm quan hưởng vinh hoa phú quý còn tốt hơn nhiều gửi thân tại nơi giang hồ, nơi mà mình chết lúc nào cũng không hay biết".

Câu nói này Lưu Chính Phong hướng về phía Phí Bân mà nói, sau đó Lưu Chính Phong lại bước lên một bước mà che cho Khúc Dương còn đang nằm trên sàn kia.

"Lưu Chính Phong một đời hận nhất là thứ phản bội người khác, Lưu Chính Phong sống không thẹn với lòng, ta không làm được việc phản bội Ngũ Nhạc Kiếm Phái nhưng cũng không làm được việc phản bội hảo huynh đệ của mình ".

"Phí Bân, ta không biết Tung Sơn các ngươi làm sao rõ được việc này, ta cũng không quan tâm các ngươi muốn biến tấu việc này ra sao nhưng Khúc đại ca đúng là đại ca của Lưu Chính Phong này, ta cùng Khúc đại ca kết giao vốn không màng thế tục võ lâm ra sao, lấy cầm khúc làm bạn, lấy cầm khúc làm tri kỷ, chúng ta kết giao căn bản không liên quan gì tới võ lâm ".

"Lần này ta quyết định Chậu Vàng Rửa Tay rời khỏi giang hồ cũng là ý của Khúc Dương đại ca, hai chúng ta đều rút lui khỏi phân tranh giang hồ thì có gì không được?"

Lưu Chính Phong hướng về Định Dật Sư Thái sau đó lại nhìn Phí Bân, lúc này ánh mắt lóe lên giận giữ.

"Phí Bân, ta không biết ngươi cùng đám người Tung Sơn Phái rốt cuộc đang tính làm gì nhưng hôm nay Lưu Chính Phong ta muốn bảo vệ Khúc Dương đại ca, vậy ngươi tính làm gì? ".

Lưu Chính Phong lần này ngữ khí cực kỳ kiêu ngạo, sự kiêu ngạo ẩn trong xương cốt bao lâu nay.

Những năm qua Lưu Chính Phong một mực vì Hành Sơn Phái mà nghĩ cách, có thể nói là tận tâm tận lực nhưng Lưu Chính Phong tại thế giới này không phải là Lưu Chính Phong trong nguyên tác.

Lưu Chính Phong tuy không phải đệ tử chân truyền của Kim Xà Lang Quân - Hạ Tuyết Nghi nhưng mà cũng được coi là đệ tử trên danh nghĩa của Hạ Tuyết Nhi, trong lòng Lưu Chính Phong địa vị của Hạ Tuyết Nghi cao vô cùng cũng vì vậy cho dù là sư huynh Mạc Đại hay là Tả Lãnh Thiền thật sự cũng khó mà được Lưu Chính Phong từ chân tâm bội phục.

Hạ Tuyết Nghi năm đó nếu không chết có lẽ Lưu Chính Phong cũng sẽ không đầu nhập vào Hành Sơn Phái, phải biết Hạ Tuyết Nghi là một nhân vật cực kỳ khủng khiếp tại thời điểm mình còn sống, hắn là Xà Hộ Pháp của Thiên Ý Thành, kiếm pháp của Hạ Tuyết Nghi ngày đó đến cả Kiếm Thánh - Mục Nhân Thanh cũng khó mà qua được, trình độ như vậy cho dù là hiện tại cũng không phải Tả Lãnh Thiền có thể so được.

Lưu Chính Phong lúc này quyết định, cho dù làm cách gì cũng phải cứu được Khúc Dương ra, kể cả lật mặt đối với Ngũ Nhạc Kiếm Phái thì cũng có gì quan trọng?.

Quyển 3 - Chương 176: Một khúc tiếu ngạo (2)

Lưu Chính Phong đứng giữa đại sảnh, lời nói phi thường rõng rạc, lúc này cho dù bất kể thế nào Lưu Chính Phong cũng phải bảo vệ Khúc Dương đại ca.

Lời nói của Lưu Chính Phong tuyệt đối gây ra nhân thần công phẫn đối với người Ngũ Nhạc Kiếm Phái bất quá trong những người này cũng có cá biệt, ánh mắt Lệnh Hồ Xung không khỏi nhìn về phía Lưu Chính Phong, chẳng biết tại sao trong mắt lại có một tia bội phục.

Lệnh Hồ Xung từ bé đến lớn đều được Nhạc Bất Quần dạy dỗ nhưng mà ai bảo cha mẹ sinh con trời sinh tính đây?, cho dù Nhạc Bất Quần trong miệng đầy sách thánh hiền, nói ra câu nào là đạo lý câu đó, cho dù Lệnh Hồ Xung cũng biết chính tà bất minh nhưng suy nghĩ của Lệnh Hồ Xung thủy chung khác với sư phụ.

Cái gì gọi là chính tà bất minh?, với Lệnh Hồ Xung thì đây là hai mặt tốt và xấu nhưng tốt xấu không nằm ở xuất thân, tốt xấu nằm ở con người, tốt xấu nằm ở cảm nhận của bản thân.

Lệnh Hồ Xung từng gặp Mai Nhược Hoa trên Hoa Sơn, nếu hôm đó không phải là Lệnh Hồ Xung mà là một đệ tử Hoa Sơn nào khác chỉ sợ sẽ mang sự tồn tại của Mai Siêu Phong nói với Nhạc Bất Quần.

Trên núi bất chợt xuất hiện một nữ tử thân phận bất minh, võ công cao cường hơn nữa còn có chút tà dị, không báo cho sư phụ thì còn biết làm gì?.

Lệnh Hồ Xung coi Nhạc Bất Quần như cha nhưng chính Lệnh Hồ Xung cũng cảm nhận được Mai Nhược Hoa không phải người xấu trái lại Lệnh Hồ Xung mở hồ cảm thấy trong từng ánh mắt, từng cử chỉ đều có sự cô đơn, đây là lý do tiên quyết để Lệnh Hồ Xung đối xử rất tốt với Mai Nhược Hoa, đương nhiên cũng không thể thiếu lý do Mai Nhược Hoa từng cứu mạng Lệnh Hồ Xung.

_ __ _ _ _ _ _

Câu nói cảu Lưu Chính Phong cũng đả động đến Kiều Phong, trong mắt Kiều Phong hơi hơi xuất hiện sự tán thưởng.

Kiều Phong thân là bang chủ Cái Bang thì sao không hiểu đạo lý vàng thau lẫn lộn, đệ tử Cái Bang lên đến vài vạn người sao có thể toàn bộ là người tốt?, ở địa vị của Kiều Phong đã quá đủ để nhìn ra nhân tình thế thái thậm chí toàn bộ chưởng môn Ngũ Nhạc đều hiểu nhưng từ hiểu đến chấp nhận, đến việc đứng ra thì lại khác.

Kiều Phong nổi tiếng lấy rượu luận bằng hữu nhưng đây cũng là ẩn ý của Kiều Phong, là biến tấu trong cách làm người của Kiều Phong, dùng rượu luận phẩm tính, lấy phẩm tính mà chọn bằng hữu chứ tuyệt chẳng phải xuất thân.

Dĩ nhiên Kiều Phong không thể đứng ra nói tốt cho Lưu Chính Phong được, Lưu Chính Phong nói một kiểu còn Phí Bân lại nói một kiểu, làm sao có thể chắc chắn ai là người nói thật, ai là người nói dối để mà giúp đỡ Lưu Chính Phong?.

Lần này Kiều Phong đến Lưu phủ cũng chẳng phải vì Chậu Vàng Rửa Tay mà là vì người Thanh Thành Phái, nếu không phải nể mặt Ngũ Nhạc Kiếm Phái cùng Lưu Chính Phong thì Kiều Phong đã trực tiếp ra tay với Dư Thương Hải, bắt người này lại rồi.

Mặt mũi của Ngũ Nhạc Kiếm Phái thì Kiều Phong nhất định phải cho, việc riêng của Nhũ Nhạc Kiếm Phái... Kiều Phong nhất định cũng cảm thấy khó ra tay vô cùng.

_ _ __ _ _ __ _

Lưu Chính Phong đã đứng ra thì Vô Song cũng không đứng yên, Vô Song lúc này còn không thể nắm rõ mọi việc trong tay, hắn sẽ không hồ đồ hành động nhưng mà có một số việc Vô Song có thể làm trước.

Thú thật tại Hành Dương lần này còn có một nhân vật làm Vô Song hứng thú, người này chính là Nhạc Bất Quần.

Vô Song chắc chắn không phải người tốt, ít nhất hắn đã đi quá xa để trở lại làm người tốt rồi, nếu Vô Song từng nghĩ tới việc lợi dụng Lâm Bình Chi thì sao không nghĩ đến việc lợi dụng Nhạc Bất Quần?.

Nhạc Bất Quần so với Lâm Bình Chi thì khó khống chế hơn nhiều nhưng công dụng thì cũng hơn nhiều.

Vô Song nhìn thoáng toàn bộ đại sảnh một chút, sau đó liền len lén di chuyển về phía đám người Hoa Sơn Phái.

Khi mà toàn bộ đại sảnh đều đang chú ý tới Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương thì cũng chỉ có Hoàng Dung lẫn Kiều Phong là để ý tới hành động của Vô Song, đương nhiên cả hai người cũng không biển hiện ra bất cứ thứ gì.

Vô Song đi đến cạnh đám người Hoa Sơn, khi hắn đến đủ gần đương nhiên Nhạc Bất Quần cũng nhận ra, sau đó vài giây sau Ninh Trung Tắc cũng để ý tới Vô Song, cuối cùng mới là đám Hoa Sơn đệ tử.

Trong những người này trừ Lệnh Hồ Xung ra không ai nhận ra Vô Song, Lệnh Hồ Xung thấy Vô Song đang đi tới không khỏi lên tiếng bất quá giọng hắn cũng không lớn, chỉ đủ cho những người gần đó nghe thấy mà thôi.

"Đông Phương đại ca ".

Lời chào của Lệnh Hồ Xung cũng chính là để giới thiệu Vô Song với sư phụ mình, ít nhất có thể giúp Nhạc Bất Quần xác định người tới là "bằng hữu".

Vô Song cười nói gật đầu với Lệnh Hồ Xung, thản nhiên mà đáp.

"Lệnh Hồ huynh đệ ".

"Tại hạ Đông Phương Bạch gặp qua Nhạc chưởng môn, gặp qua Ninh nữ hiệp".Trong cái lúc này dĩ nhiên không phải là thời điểm để kết giao với nhau vì Định Dật Sư Thái bắt đầu nổi đóa mà khiển trách Lưu Chính Phong, không khí cực kỳ căng thẳng sao lại có thể "kết giao".

Đương nhiên với Quân Tử Kiếm mà nói người này cực trọng lễ tiết, thấy Vô Song hướng về mình thì cũng không thể không đáp lại.

"Gặp qua Đông Phương thiếu hiệp".

Giọng nói của Nhạc Bất Quần tương đối lạnh nhạt thậm chí có cái gì đó cao cao tại thượng, dù sao bằng hữu của Lệnh Hồ Xung thì vốn không cùng bối phận với Nhạc Bất Quần.

Thấy Nhạc Bất Quần không quá coi trọng mình, Vô Song cũng cười cười, hắn cứ như vậy đứng ở hàng ngũ Hoa Sơn Phái cực kỳ tự nhiên, điều này làm đệ tử Hoa Sơn Phái ai nấy đều nhíu mày nhưng nể Vô Song là bằng hữu của đại sư huynh thật sự cũng chẳng ai nói gì.

Trong đám người chỉ có Lệnh Hồ Xung là bước về phía Vô Song, có chút khó hiểu mà hỏi hắn.

"Đông Phương đại ca, ngươi đây là? ".

Vô Song cười cười với Lệnh Hồ Xung nhưng mà cũng không nói gì, chỉ thản nhiên mà đứng.

Lệnh Hồ Xung không hiểu ra sao lại thấy Vô Song không có ý đáp cũng chỉ có thể đứng im cạnh hắn, dù sao có Lệnh Hồ Xung đứng bên cạnh thì Vô Song liền bớt một chút "lạc lõng".

Vô Song di chuyển đến chỗ Hoa Sơn Phái không mấy ai để ý, hắn làm gì cũng không ai biết, lúc này tất cả mọi người đều đang bị Lưu Chính Phong làm cho kinh sợ.

Tại đại sảnh hiện tại Lưu Chính Phong dõng dạc hướng về phía quần hùng, hướng về phía Định Dật Sư Thái.

"Lưu Chính Phong ta không phải con nít ba tuổi mà không phân được thiện ác, phân được đúng sai, bằng hữu của Lưu Chính Phong ta là người mà ta công nhận, Khúc Dương đại ca là người Lưu Chính Phong bội phục từ tận đáy lòng, chúng ta đến với nhau vì cầm đạo tuyệt chẳng vì việc giang hồ, cớ sao ta phải sợ hãi Khúc Dương đại ca lừa ta? ".

Lưu Chính Phong lại nhìn đến Khúc Dương, Khúc Dương hiện tại bị thương rất nặng hơn nữa rõ ràng bị người khác điểm á huyệt căn bản cũng không thể lên tiếng giải thích gì, Lưu Chính Phong cảm thấy đây tuyệt đối là âm mưu Tung Sơn Phái hướng về phía mình nhưng mà mục đích thật sự của việc này là gì Lưu Chính Phong lại khó mà nghĩ ra.

Lưu Chính Phong chỉ biết mình hiện tại cũng chẳng còn đường lui, đã bị ép đến mức này chi bằng không giữ lại cái gì, Lưu Chính Phong lại tiếp tục nói.

"Các vị, Lưu Chính Phong ta coi các người là bằng hữu, các người tin tưởng ta thì ta tin tưởng các người, đã không tin tưởng Lưu Chính Phong này thì ta nói gì cũng không ai tin ".

"Những người tin tưởng Lưu Chính Phong thì ta coi là bằng hữu, những người nghĩ Lưu Chính Phong làm việc phản phúc, dẫn sói vào nhà thì ta không có gì để nói, hôm nay là đại yến của Lưu phủ, đã không phải bằng hữu của Lưu Chính Phong vẫn là xin rời đi ".Lưu Chính Phong lần này vậy mà ra lệnh trục khách, căn bản không có ý tứ hòa hoãn.

Phí Bân một bên cười lạnh, Định Dật Sư Thái rõ ràng tỏ ra không thể tin, Thiên Môn Đạo Nhân một mặt đầy khó chịu chỉ có Nhạc Bất Quần vẫn thản nhiên đứng đó, không ai biết hắn nghĩ cái gì.

Lưu Chính Phong hướng ánh mắt về mọi người, rốt cuộc dừng lại trước mặt Phí Bân, lại nói.

"Phí Bân, Lưu Chính Phong ta từ hôm nay cũng không muốn liên quan gì tới Ngũ Nhạc Kiếm Phái, càng không muốn liên quan gì tới Tung Sơn Phái các ngươi, các ngươi tốt nhất rời đi nếu không đừng trách Lưu Chính Phong ta không khách khí ".

Lưu Chính Phong có cái tự tin này bởi đệ tử Tung Sơn không nhiều, Phí Bân cũng chẳng phải là đối thủ của Lưu Chính Phong, muốn dùng võ lực trục khách đối với Lưu Chính Phong căn bản không khó.

Phí Bân cười lạnh, cũng tỏ ra không sợ hãi Lưu Chính Phong mà thản nhiên đáp.

"Lưu Chính Phong, đây chính là lựa chọn của ngươi? ".

"Ngươi vì ma đầu này đối nghịch với Ngũ Nhạc Kiếm Phái, phản bội lại Ngũ Nhạc Kiếm Phái, đúng là Phí Bân ta không phải đối thủ của ngươi nhưng ở đây không thiếu chưởng môn trong Ngũ Nhạc Kiếm Phái, ngươi không sợ các vị chưởng môn trừ gian vệ đạo? ".

Nghe Phí Bân nói Lưu Chính Phong không khỏi nhíu mày, Lưu Chính Phong cảm thấy câu nói này... tương đối buồn cười.

Lưu Chính Phong đúng là không đỡ được tất cả mọi người cùng lên nhưng mà ở đây là Hành Dương Thành, dưới chân thiên tử Lưu Chính Phong không tin đám người Ngũ Nhạc Kiếm Phái lại dám dùng vũ lực thật sự chém giết tại Lưu phủ.

Lưu Chính Phong tuy không nhập quan nhưng thế lực tại Hành Dương Thành cực lớn, tài sản bạc triệu, trong mắt triều đình một mình Lưu Chính Phong thậm chí bằng 10 Tả Lãnh Thiền cộng lại, cái này tuyệt đối là sự thật.

Lưu Chính Phong có tài thương nghiệp, là bậc đại phú một phương, cũng không ít lần có cơ hội vào triều làm quan, đây là thứ Tả Lãnh Thiền căn bản không so được.

Tại Hành Dương này chỉ cần có chuyện gì xảy ra với Lưu phủ thì binh lính triều đình tuyệt đối sẽ tới giúp đỡ, quan hệ của Lưu Chính Phong tại Hành Dương Thành này đã đuọc tạo dừng cả chục năm, hắn đâu khác gì địa đầu xa nơi này?.

"Lưu Chính Phong ta đúng là không địch lại quần hùng nơi đây nhưng dưới chân thiên tử, các ngươi tính làm loạn? ".

Câu nói này tuyệt đối là đánh mặt nhau, Lưu Chính Phong đã dùng triều đình ép trên đầu mọi người, thân là người trong võ lâm làm gì có ai thích bị triều đình ép trên đầu?.

Ngay lúc này Phí Bân thần bí mỉm cười để rồi từ ngoài đại sảnh một âm thanh vọng lại, âm thanh bá đạo vô cùng mà cũng quen thuộc vô cùng với Vô Song.

"Nghịch tặc Lưu Chính Phong, quả thực là trời không sợ đất không sợ, dưới chân thiên tử không ngờ cũng dám làm loạn? ".

Sau câu nói này Lưu Chính Phong lập tức nhìn thấy một đại đội binh mã triều đình vây chặt cửa Lưu phủ, đệ tử Hành Sơn còn chưa kịp làm gì đã bị khống chế, tiếp theo một nam tử hai tay chắp sau lưng đi thẳng vào bên trong Lưu phủ, ngay sau lưng hắn là hai nam nhân, một trẻ một già.

Người này thần kỳ cũng là người quen của Vô Song, thế tử của Trấn Nam Vương - Ngô Ứng Hùng.

Ngô Ứng Hùng xuất hiện ở đây, chỉ bằng một câu nói thậm chí khiến Vô Song có cảm giác muốn dồn Lưu Chính Phong vào chỗ chết.

Ngô Ứng Hùng có đại nhiệm vụ tại Hành Dương thì Vô Song biết thậm chí Vô Song cũng nhận ra được hắn muốn đối phó với Lưu Chính Phong hay nói đúng hơn Trấn Nam Vương Phủ muốn tàng bảo đồ trong tay Lưu Chính Phong.

Điều bất ngờ nhất chỉ là Vô Song không nghĩ tới Tung Sơn Phái vậy mà lén lút quan hệ cùng Trấn Nam Vương Phủ.

Tung Sơn Phái nằm trên núi Tung Sơn, tuy thực lực mạnh nhất trong Ngũ Nhạc nhưng cũng chỉ là "lão nhị" ở Tung Sơn mà thôi.

Bắc Thiếu Lâm là chủ nhân chân chính của Tung Sơn, Bắc Thiếu Lâm vốn được biết đến là thế lực võ lâm trung thành nhất nhì với Đại Thanh ấy vậy mà "lão nhị" Tung Sơn lại dám đi cửa sau với cha cho Ngô Tam Quế?, đây chẳng nhẽ là muốn chết?.

Mọi việc càng ngày càng có chút thú vị.

Quyển 3 - Chương 177: Một khúc tiếu ngạo (3)

Ngô Ứng Hùng xuất hiện cũng tương đối ‘khốc’, chưa thấy người đã có tiếng từ bên ngoài vọng vào hơn nữa âm thanh phi thường vọng, phi thường vang, trong âm thanh còn mang theo nội lực đè thẳng xuống, đây tuyệt đối là hành động mang tính uy hiếp.

Đương nhiên Ngô Ứng Hùng còn chưa có cái bản sự này, không cần nghĩ Vô Song cũng biết có người giúp hắn, cách làm thì có rất nhiều nhưng dễ nhất là dùng nội lực khuếch đại âm thanh.

Cách này nói có chút hư vô mờ mịt nhưng với cầm đạo tông sư, những đại cao thủ đã quá quen với ‘âm’ thì dùng nội lực dẫn âm vang vọng khắp môi trường xung quanh cũng chẳng khó.

Nhắc đến ‘âm’ Vô Song lập tức nghĩ tới Khẩn Na La của Thiên Trúc, nữ nhân mà Vô Song gặp trong đêm Lệ Xuân Viện kia.

Nghĩ tới nữ nhân này Vô Song lập tức chú ý tới hai người bên cạnh Ngô Ứng Hùng.

Người đầu tiên vẫn là nam tử trẻ tuổi gọi là Gia Minh mà Vô Song từng gặp, đương nhiên Vô Song cũng lờ mờ đoán được người này rốt cuộc là ai.

Người thứ hai thì lại là một trung niên nhân, kẻ này mặc một bộ quần áo rộng thùng thình khó nhìn rõ mặt mũi, lưng có chút gù xuống bất quá kẻ này tỏa ra một loại khí âm hàn nguy hiểm vô cùng, người này so với Gia Minh thậm chí mạnh hơn nhiều.

Vô Song không nhìn thấy sự có mặt của Khẩn Na La ở sau lưng Ngô Ứng Hùng tuy nhiên không rõ vì sao Vô Song vẫn có cảm giác gặp được nữ nhân này ngày hôm nay.

Không chỉ có Khẩn Na La chỉ sợ rất nhiều cao thủ của Thiên Trúc – Bà La Môn xuất hiện tại Lưu phủ ngày hôm nay.

Ngô Ứng Hùng không phải là Ngô Tam Quế, việc hắn có thể điều động quân đội vây Lưu phủ lại cũng là một vấn đề làm Vô Song phải lưu tâm, dù sao ở Hành Dương Thành cũng không phải là nơi để Ngô Ứng Hùng có thể điều động quân đội.

Vô Song đưa ánh mắt quan sát rất nhanh mọi thứ, binh lính xuất hiện dưới quyền Ngô Ứng Hùng rõ ràng không phải binh lính Trấn Nam Vương Phủ, không phải binh lính Tô Châu mà là binh lính Hành Dương hoặc ít nhất từ mặt trang phục là vậy.

Hành Dương là trọng địa của nhà Thanh, vẫn luôn được coi là đại thanh của nhà Thanh phân chia phương nam với Ngô Tam Quế, cho dù là Ngô Tam Quế muốn điều động quân đội ở Hành Dương cũng khó vô cùng chứ đừng nói là Ngô Ứng Hùng.

Giải thích duy nhất cho việc này chính là Ngô Tam Quế cùng triều đình Đại Thanh hoàn thành cuộc trao đổi nào đó.

Rốt cuộc là trao đổi nào để khiến Thanh triều chấp nhận cho họ Ngô hoành hành đất Hành Dương này?, Vô Song rất nhanh cũng nghĩ đến sự kiện Thiên Địa Hội bị vây sát đồng thời cũng nghĩ tới Xà Vương – Viên Thừa Chí.

Nếu Ngô Tam Quế lấy Viên Thừa Chí ra đổi với Lưu Chính Phong... quả thật cơ hội đạt thành giao dịch này rất lớn nhưng tiền đề là Viên Thừa Chí nhất định phải ở trong tay Ngô Tam Quế, cái này thì Vô Song không tin cho lắm.

Trường Sinh Chân Nhân đã nói thúc thúc Viên Thừa Chí của hắn an toàn vậy thì sẽ an toàn, tại thế giới này lời nói cảu đệ nhất cường giả thực sự mang cho người ta một niềm tin tuyệt đối.

Nghĩ không được, Vô Song cũng không tiếp tục nghĩ nữa, khi Ngô Ứng Hùng xuất hiện thì Vô Song bắt đầu cảm thấy sự việc tiếp theo tuyệt đối không phải dễ giải quyết gì vị vậy hắn trực tiếp thực hiện bước thứ hai của kế hoạch.

Vô Song đứng gần đám người Hoa Sơn chính là vì muốn dùng truyền âm nhập mật với Nhạc Bất Quần.

Truyền âm nhập mật cũng không cần phải đứng ngay gần đối tượng nhưng ngay từ cái tên ‘truyền âm nhập mật ‘ thì cũng chẳng thể xa được hơn nữa Vô Song đứng ngay gần đoàn người Hoa Sơn có thể giảm thiểu tối đa khả năng bị người khác phát hiện cái gì không thích hợp.

“Nhạc chưởng môn, không biết có hứng thú làm chủ Ngũ Nhạc Kiếm Phái hay không? “.

Nhạc Bất Quần được mệnh danh là Quân Tử Kiếm, cho dù Ngô Ứng Hùng mang theo binh sỹ tiến vào, cho dù Lưu Chính Phong công khai bảo vệ Khúc Dương mà đối địch với đám người Định Dật Sư Thái cùng đám người Tung Sơn mà khí sắc của Nhạc Bất Quần cũng không hề thay đổi, một bộ thế ngoại cao nhân, bình thản vô cùng.

Bản thân Nhạc Bất Quần thậm chí đã hoàn thành lự chọn xong cho riêng mình, lần này bất kể ra sao hắn đều sẽ đứng về phía kẻ mạnh sau đó nói hộ kẻ yếu.

Nói ra thì rất mâu thuẫn nhưng Nhạc Bất Quần rất giỏi việc này, hắn sẽ không đối kháng với kẻ mạnh hơn mình nhưng sẽ luôn nói vài lời công đạo, lời nói của hắn căn bản không liên quan gì cũng chẳng ảnh hưởng mấy tới quyết định mỗi bên nhưng lại mang lại tiếng thơm cho chính hắn, đây vẫn luôn là lựa chọn hàng đầu của Nhạc Bất Quần, của Quân Tử Kiếm.

Lần này Nhạc Bất Quần cũng lựa chọn trước theo dõi kỳ biến nhưng mà cái giọng nói của Vô Song vang lên làm cho hắn sởn cả tóc gáy.

Nhạc Bất Quần căn bản không biết giọng nói từ đâu truyền đến, vẻ mặt không khỏi biến sắc liền nhìn quanh mình, cũng may Nhạc Bất Quần có khả năng tự chủ cực tốt, vẫn chưa bị giật mình đến mức nói bật ra thành tiếng.

Ngay khi thấy Nhạc Bất Quần đang muốn tìm ra nơi phát ra âm thanh thì Vô Song lại tiếp lời.

“Nhạc Chưởng Môn, nhìn sang trái một chút, là ta “.

Nhạc Bất Quần lúc này lại nhìn sang tay trái sau đó ánh mắt liền hơi co rụt lại nhìn về phía Vô Song, hắn thấy Vô Song đang gật đầu với mình.

Nhạc Bất Quần cũng đoán được Vô Song đang dùng truyền âm nhập mật với mình dù sao hắn cũng không phải là kẻ vừa ra giang hồ lại thêm ở đây không ai nghe được âm thanh của Vô Song trừ hắn, mọi việc cũng là dễ hiểu.

Nhạc Bất Quần không biết dùng truyền âm nhập mật, cũng chẳng thể lên tiếng trả lời Vô Song vì vậy chỉ có Vô Song ‘nói’ còn Nhạc Bất Quần không thể ‘đáp’.

“Nhạc chưởng môn, xin phép cho ta nói lại lần nữa, Ngũ Nhạc đồng khí tương liên vốn là một nhà, Nhạc chưởng môn cũng chẳng phải vật trong ao, thống nhất ngũ nhạc kiếm phái vốn là thiên kinh địa nghĩa, quan trọng chỉ là Nhạc chưởng môn hay Tả Lãnh Thiền lên ngồi bảo tọa mà thôi, ta cũng có chút tò mò không biết Nhạc chưởng môn có tham vọng này không? “.

Nhạc Bất Quần được coi là ‘Boss’ của Tiếu Ngạo Giang Hồ, hắn căn bản sẽ không trả lời câu hỏi dạng này hơn nữa chỉ riêng việc hắn cùng Vô Song hoàn toàn xa lạ, càng sẽ không nguyện ý đáp lời Vô Song làm gì.
Nhạc Bất Quần không biết truyền âm nhập mật, không thể đáp Vô Song mà cũng chẳng thể tố cáo Vô Song dù sao cũng chẳng ai nghe thấy, cuối cùng Nhạc Bất Quần liền lựa chọn im lặng, cứ như không có chuyện gì xảy ra.

Dĩ nhiên im lặng không có nghĩa là không quan tâm, Nhạc Bất Quần đang muốn xem Vô Song định nói gì tiếp.

Hắn cũng chẳng phải đợi bao lâu, âm thanh của Vô Song lại vang lên.

“Ít lâu trước ta có gặp qua một kẻ họ Lâm, tên gọi Bình Chi “.

Vô Song chỉ nói một câu, quả nhiên lần này Nhạc Bất Quần quay đầu lại, ánh mắt hơi nhíu nhìn Vô Song, đương nhiên Vô Song cũng mỉm cười đáp lại.

“Lâm Bình Chi đang ở chỗ ta, Tịch Tà Kiếm Phổ cũng đang ở chỗ ta, không biết Nhạc chưởng môn có hứng thú không? “.

Nhạc Bất Quần dĩ nhiên không phải loại người có thể tin tưởng được lời của Vô Song chỉ bằng vài câu nói bất quá dục vọng của Nhạc Bất Quần đối với Tịch Tà Kiếm Phổ quả thật rất lớn.

Trước luyện Quỳ Hoa liền phải tự cung, cái này rất nhiều nhân sĩ võ lâm đều biết, Nhạc Bất Quần cũng biết.

Quỳ Hoa Bảo Điển cùng Tịch Tà Kiếm Phổ xuất ra từ cùng một nguồn, cái này Nhạc Bất Quần cũng biết.

Điều Nhạc Bất Quần và rất nhiều kẻ khác lầm tưởng chính là TỊch Tà Kiếm Phổ không phải tự cung.

Việc này phải bắt nguồn từ Lâm Viễn Đồ, Lâm Viễn Đồ trên danh nghĩa là người sáng tạo Tịch Tà Kiếm Phổ, hắn cũng là người duy nhất học được môn này trên giang hồ, theo lẽ thông thường thì Lâm Viễn Đồ đương nhiên phải tự cung nhưng ai bảo Lâm Viễn Đồ có nguyên một Lâm gia đây?.

Việc này làm rất rất nhiều người lầm tưởng Lâm Viễn Đồ sáng tạo TỊch Tà Kiếm Phổ có thể bỏ qua một bước này vì vậy Tịch Tà Kiếm Phổ trong mắt rất nhiều người liền trở thành bảo bối, thành tuyệt học hàng đầu thiên hạ.

Lâm Viễn Đồ biến mất nhiều năm chỉ còn lại Lâm gia, tuyệt học Tịch Tà Kiếm Phổ liền do Lâm gia bảo vệ, bằng vào Lâm gia liệu có thủ vững được môn tuyệt thế kiếm phổ này?.

Trong giang hồ, sự đón nhận cùng mong chờ đối với Tịch Tà Kiếm Phổ quả thật cao hơn nhiều so với Quỳ Hoa Bảo Điển, Nhạc Bất Quần muốn trùng hưng Hoa Sơn không thể không nắm giữ một môn tuyệt học trong người, hắn lựa chọn là Tịch Tà Kiếm Phổ.

Trong cái thế giới này Nhạc Bất Quần còn chưa bị điên đến mức muốn làm minh chủ võ lâm hay đệ nhất cường giả, đây là việc Nhạc Bất Quần không thể vươn tới bất quá làm Minh Chủ Ngũ Nhạc thì cũng đủ, trở thành một cao thủ như Lâm Viễn Đồ năm xưa, mang Hoa Sơn Phái một lần nữa trở lại thời kỳ đỉnh phong.

Mong ước này của Nhạc Bất Quần không phải là không làm được, nếu hắn đủ sức so sánh với Lâm Viễn Đồ thì nghiễm nhiên Nhạc Bất Quần liền đạt tới độ cao ngang ngửa Mục Nhân Thanh, muốn trùng hưng Hoa Sơn thì chẳng phải việc gì khó.

Vô Song có thể cảm nhận rõ nhất sự biến đổi trong lòng Nhạc Bất Quần, thân là người xuyên không hắn biết ẩn dấu bên trong Quân Tử Kiếm rốt cuộc là thứ tính cách gì, Vô Song lại tiếp tục ném ra vài câu nói.

Lần này Vô Song đọc lên một đoạn khẩu quyết, một đoạn khẩu quyết mà Nhạc Bất Quần chưa bao giờ nghe.

Nhạc Bất Quần nghe khẩu quyết vang lên trong tâm trí, hắn chỉ cảm thấy huyền ảo vô cùng, thân là đại tông sư cao thủ Nhạc Bất Quần có thể mở hồ cảm nhận mấy câu khẩu quyết trong miệng Vô Song tuyệt không tầm thường.Nhạc Bất Quần sau đó cảm nhận được một loại cám dỗ xuất hiện trong lòng hắn, loại cám dỗ này khiến Nhạc Bất Quần tò mò, hắn cắn răng một cái rốt cuộc liện vận công theo khẩu quyết của Vô Song.

Nếu là Tả Lãnh Thiền thì chưa chắc dám vận công theo khẩu quyết của người khác, bài học Tây Độc – Âu Dương Phong đến bây giờ còn chưa ai quên nhưng mà Nhạc Bất Quần lại có Tử Hà Thần Công, bằng vào Tử Hà Thần Công chỉ cần hắn dừng kịp lúc sẽ không gặp phản phệ chứ đừng nói tẩu hỏa nhập ma.

Vận công theo khẩu quyết của Vô Song, Nhạc Bất Quần chỉ cảm thấy cả cơ thể như sục sôi, máu huyết trong người như bị vật gì đó đẩy lên tới cực hạn, toàn bộ thân thể, từng dây thần kinh đều căng ra, cả người như có một loại xúc động muốn hướng về phía trước, muốn bùng nổ nhưng rất nhanh nội công sau khi vận chuyển được một chu thiên Nhạc Bất Quần liền cau mày lại, hắn không khỏi đưa một tay ra ôm đan điền của mình, đan điền của Nhạc Bất Quần trở nên đau đớn, hắn lập tức phải dừng vận công lại.

Ở bên cạnh Ninh Trung Tắc thấy phu quân ôm bụng, sắc mặt cau có vội hỏi.

“Sư ca, sư ca cảm thấy chỗ nào không ổn? “.

Nhạc Bất Quần nhìn Ninh Trung Tắc, hai mắt dãn ra sau đó lắc đầu.

“Không có gì, có lẽ sáng nay đồ ăn có chút không hợp vệ sinh, trong bụng cảm thấy tương đối khó chịu “.

Ninh Trung Tắc nghe vậy liền không nghĩ nhiều, dù sao nàng hoàn toàn bị hấp dẫn vào việc trong đại sảnh, lúc này sắc mặt Ninh Trung Tắc càng ngày càng khiếp sợ.

Trong đại sảnh, Ngô Ứng Hùng dĩ nhiên buộc tội Lưu Chính Phong bán nước cầu vinh, là mật thám của quân Mông Cổ tại Trung Nguyên, thậm chí tang chứng vật chứng còn được Ngô Ứng Hùng mang ra.

Nói ra cũng có chút thú vị, quả thực không ai ngờ có ngày Ngô Ứng Hùng lại đứng ra chỉ chích người khác ‘bán nước cầu vinh ‘.

Nhạc Bất Quần cũng không có tâm trạng mà quan tâm Lưu Chính Phong bán hay không bán nước, hắn lần này lại quay ra nhìn Vô Song.

Vô Song cười cười, thản nhiên mà nói.

“Mấy câu kia chỉ là một đoạn khẩu quyết bên trong Tịch Tà Kiếm Phổ mà thôi tuy nhiên vì chỉ là một đoạn Nhạc chưởng môn bị một chút phản phệ là bình thường “.

Vô Song lúc này trong lòng thầm cảm tháy vui vẻ, nhiều năm trước khi lần đầu tiên hắn đọc Quỳ Hoa Bảo Điển bản thân Vô Song thậm chí có xúc động tự cung, phải biết linh hồn của Vô Song khi đó là một nam nhân sống hơn 30 tuổi, sự mị hoặc của Quỳ Hoa Bảo Điển cực kỳ đáng sợ.

Ngay từ nhiều năm trước Vô Song đã biết nếu con người đang bị chi phổi bởi những cảm xúc trái chiều thì rất có thể sẽ bị Quỳ Hoa Bảo Điển mị hoặc, sẽ thật sự tự cung.

Mấy câu khẩu quyết mà Vô Song đọc cho Nhạc Bất Quần được lấy từ Quỳ Hoa Bảo Điển nguyên bản, so với Quỳ Hoa Bảo Điển của Đông Phương Bất Bại hay Tịch Tà Kiếm Phổ của Lâm Viễn Đồ còn khủng khiếp hơn, còn mang ‘ma ý’ đáng sợ hơn, Vô Song không tin Nhạc Bất Quần không bị khẩu quyết mê hoặc mà cắn răng luyện thử.

“Nhạc chưởng môn, thúc thúc của ta đối với Lưu đại hiệp quả thật có chút giao tình, lần này nghe lệnh thúc thúc tới Lưu phủ chúc thọ Lưu đại hiệp, nào ngờ cơ sự có chút không ổn, Lưu đại hiệp lần này chỉ sợ chạy trời không khỏi nắng “.

“Cũng không cần Nhạc chưởng môn làm gì, chút nữa ta liền mang Lưu đại hiệp chạy ra ngoài bất quá gia đình Lưu đại hiệp thì ta không có cách nào quản, bằng vào danh vọng Nhạc chưởng môn hy vọng có thể nói giúp vài lời, ít nhất giữ tính mạng của bọn họ, không biết Nhạc chưởng môn có nguyện ý giúp hay không? “.

“Đương nhiên Đông Phương ta có ơn tất báo, chỉ cần đảm bảo tính mạng cho người nhà Lưu Chính Phong, ta liền mang Lâm Bình Chi đưa đến quý phái,sau đó Tịch Tà Kiếm Phổ cũng chắp tay dâng lên “.

Nhạc Bất Quần có chấp nhận hay không?, hắn đương nhiên cảm thấy việc này không đơn giản như Vô Song nói tuy nhiên hắn lại thật sự muốn chấp nhận.

Thứ nhất Tịch Tà Kiếm Phổ quá dụ hoặc, thứ hai từ bản ý Vô Song nói thì hắn cũng thấy rất đỗi dễ dàng.

NHạc Bất Quần không phải vật trong ao, muốn bảo vệ người nhà Lưu phủ cũng chẳng khó, Lưu Chính Phong thân mang đại tội nhưng cả gia đình hắn thì không, ít nhất cho dù vào cảnh đầu rơi máu chảy, cửu tộc đều bị chặt đầu thì cũng chẳng phải việc làm ngay lập tức, ít nhất còn phải lập đàn, còn phải mở đoạn đầu đài, còn phải vượt qua một quãng thời gian trong ngục tù.

Ngô Ứng Hùng bình thường nếu muốn giết cả nhà Lưu Chính Phong vốn là việc dễ vô cùng nhưng hắn đã mang binh lính tới, đã mượn cớ Lưu Chính Phong bán nước cầu vinh, nhận giặc làm cha thì hắn nhất định vẫn phải làm theo luật pháp Đại Thanh, không thể ngay tại đương trường lập tức giết sạch người Lưu phủ.

Vô Song chỉ cầu đám người này không lập tức bị giết, việc này liền dễ vô cùng, ít nhất Nhạc Bất Quần cho là vậy.

Nhạc Bất Quần híp mắt nhìn về phía Lưu Chính Phong rồi lại quay ra nhìn Vô Song, rốt cuộc nhẹ gật đầu.

Vô Song thấy vậy cũng mỉm cười, lại quay mặt đi như không có gì xảy ra.

Vô Song thật ra không quan tâm lắm tới người nhà họ Lưu tuy nhiên nếu cứu được thì cũng tốt hơn là không cứu, không phải là Vô Song mang ý tốt bao nhiêu mà là Vô Song càng có thể khống chế Lưu Chính Phong tốt hơn, càng có thể để Lưu Chính Phong dốc sức vì mình mà làm việc.

Ngoại trừ vấn đề này ra, mượn họ Lưu để tiến thêm một bước đặt quan hệ với Nhạc Bất Quần, cái này mới là đại sự.

Vô Song không rõ Ngô Tam Quế lấy cái gì ra để biến Tung Sơn thành một quân cờ của mình, Vô Song liền mượn thế học theo, sử dụng Hoa Sơn làm cờ, một quân cờ đặt trong Bắc Võ Lâm.

Quyển 3 - Chương 178: Một khúc tiếu ngạo (4)

Nhạc Bất Quần là ngụy quân tử nhưng mà Vô Song cũng không lo lắng kẻ này nuốt lời trừ khi hắn nhận được một lợi ích lớn hơn nhiều lần.

Tại thế giới này Nhạc Bất Quần nói trắng ra vẫn cực kỳ vô danh, danh hiệu Quân Tử Kiếm là do cả đời hắn đúc kết mà thành, mệt gần chết mới được cái danh hão, Vô Song cũng không sợ có người sẽ lợi dụng Nhạc Bất Quần, có người sẽ ném cho hắn một cái bánh đủ để hắn không quan tâm ‘Tịch Tà Kiếm Phổ’.

Suy nghĩ của Vô Song đương nhiên không sai, ngay cả Ngô Tam Quế khi nhìn về phía Ngũ Nhạc Kiếm Phái cũng chỉ nhìn Tả Lãnh Thiền, hơi đâu đi nhìn Nhạc Bất Quần?, hơi đâu phí tâm sức ‘đầu tư’ cho Nhạc Bất Quần.

Yên tâm về Nhạc Bất Quần, Vô Song mới chú ý diễn biến tiếp theo trong đại sảnh, khi mà Lưu Chính Phong bị dồn vào đường cùng thì hắn sẽ làm gì?, Vô Song quả thật tò mò.

Lưu Chính Phong lúc này đúng là không còn đường để đi, về mặt giang hồ mà nói thì hiện tại tuyệt không ai giúp hắn, vì Lưu Chính Phong mà đắc tội Tung Sơn Phái là việc không nên.

Bỏ qua vấn đề giang hồ thì mọi việc lại càng nghiêm trọng hơn, sống trong Thanh triều lại bị kết tội phản nghịch vậy thì chẳng khác gì muốn giết cả nhà Lưu Chính Phong, càng đáng sợ hơn lời này lại từ trong miệng Ngô Ứng Hùng nói ra.

Ngô Ứng Hùng trong miệng nói ra câu ‘phản quốc’ quả thật có chút buồn cười nhưng mà thân phận hắn vẫn y nguyên ở đó, hắn là con trai của Ngô Tam Quế.

Việc kết tội Lưu Chính Phong chắc chắn không phải là chủ ý của Ngô Ứng Hùng mà sau lưng còn có cả bóng dáng Ngô Tam Quế, bằng địa vị Ngô Tam Quế muốn ép chết một người thì có vô số cách chứ đừng nói dùng đến cái cách ‘cực đoan’ này.

Nếu trước mặt chỉ là Tung Sơn Phái thậm chí là Ngũ Nhạc Kiếm Phái thì Lưu Chính Phong còn có tự mình giải quyết nhưng với sự xuất hiện của Ngô Ứng Hùng thì Lưu Chính Phong liền biết thế nào là bất lực, rốt cuộc trong lúc tối tăm nhất Lưu Chính Phong liền cười lớn, tiếng cười có chút cuồng ngạo.

Lưu Chính Phong gia tài bạc triệu, hắn tuyệt không phải đồ ngu, hắn hiểu giá trị của mình ở đâu.

Lưu Chính Phong ở trong mắt Ngô Tam Quế đơn giản chỉ là con tép không hơn nhưng ẩn trong con tép lại là thứ cho dù rồng phượng trên trời cũng phải động tâm.

Lưu Chính Phong trong giờ phút này lập tức nghĩ tới Thiên Vương Bảo Khố, cũng chỉ có thể vì Thiên Vương Bảo Khố mới đủ sức hấp dẫn con quái vật như Ngô Tam Quế tham dự việc này.

Ánh mắt Lưu Chính Phong phát lạnh, ở hậu viện là nơi thân nhân của hắn đang sống, Lưu Chính Phong cũng chẳng khó để đoán ra toàn bộ Lưu phủ bị vây thì hậu viện cũng chẳng thể chạy ra ngoài, toàn bộ Lưu phủ lần này chỉ sợ bị dồn vào cửa tử.

Lưu Chính Phong sau khi cười một tràng lớn rốt cuộc nhìn thẳng vào Ngô Ứng Hùng, lạnh giọng mà đáp.

“Con trai của Ngô Tam Quế dĩ nhiên cũng có thể chỉ vào mặt người khác nói phản loạn, nói bán nước cầu vinh, quả thật là thế cuộc đảo điển, kỹ nữ lại muốn lập bàn thờ “.Lưu Chính Phong thẳng thừng nói xong quả thực có thể gây nên Ngô Ứng Hùng tức giận bất quá hắn chung quy cũng là con trai Ngô Tam Quế, kẻ này không phải kẻ bất tài vô dụng gì, vì thế lại nói.

“Lưu Chính Phong, tang chứng vật chứng đều đã có trong tay bản vương, tất cả bằng chứng đều được gửi tới hình bộ, ngươi dĩ nhiên lại còn già mồm? “.

“Bản vương cùng phụ thân trung thành với Đại Thanh, sự trung thành có thiên địa làm chứng, cũng không phải loại ngu dân bán nước cầu vinh như ngươi có thể so sánh “.

“Đương nhiên bản vương cũng biết ngươi là bậc đại phú đất Hành Dương, nhiều năm đóng góp xây dựng Hành Dương Thành, không có công lao cũng có khổ lao, nếu ngươi giao ra tín vật giữa ngươi cùng giặc Mông Cổ phương Bắc bản vương liền xem xét mà giảm nhẹ tội cho ngươi, không chỉ ngươi mà toàn bộ gia quyến của ngươi đều sẽ được châm chước “.

Ngô Ứng Hùng nói rất nặng hai chữ ‘tín vật’, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lưu Chính Phong.

Tính cách của Ngô Ứng Hùng cũng chẳng phải là kẻ thích chịu thiệt thòi, cũng không phải là kẻ có tấm lòng bao la rộng lớn gì, lúc này thậm chí hắn đã có quyết định, chỉ cần sau khi đoạt được Thiên Vương Bảo Khố thì sẽ lập tức giết Lưu Chính Phong, không chỉ Lưu Chính Phong mà còn toàn bộ Lưu phủ, già trẻ lớn bé, chó gà đều không tha.

Lưu Chính Phong nghe Ngô ứng Hùng nói căn bản không tin lấy nửa câu, bất quá ánh mắt lại lộ ra điều suy nghĩ, thậm chí ánh mắt có chút ngập ngừng bất định.

Ngô Ứng Hùng thấy ánh mắt Lưu Chính Phong biết hóa thì mừng lắm, trong lòng thầm nghĩ sự việc đã thành nào ngờ Lưu Chính Phong chuyển thân một bước, trong ống tay áo xuất hiện một cây chùy thủ, cứ như vậy hướng về phía Ngô Ứng Hùng.Ngô Ứng Hùng nào ngờ được việc này xảy ra?, theo hắn mà nói Lưu Chính Phong căn bản không dám đụng mình mới đúng, nên nhớ toàn bộ gia quyến của Lưu Chính Phong đều đang trong tay Ngô Ứng Hùng, hắn giết sạch gia quyến Lưu Chính Phong thậm chí chỉ bằng một câu lệnh.

Ngô Ứng Hùng thật sự đánh giá sai Lưu Chính Phong rồi, trong nguyên tác Lưu Chính Phong vì Khúc DƯơng mà không quan tâm đến toàn bộ gia quyến thì tại thế giới này lại càng không thể.

Nói ra có chút vô lý nhưng Lưu Chính Phong thậm chí coi trong chữ nghĩa hơn chữ tình, coi trọng chữ tín, chữ nghĩa còn hơn cả thân nhân.

Tại thế giới này, chỉ cần Lưu Chính Phong giao ra ‘tín vật’ thì bất kể thế nào hắn cũng biến tướng trở thành kẻ nhận tội, cho dù hắn không phải chết thì danh tiếng của hắn cũng bị hủy sạch, một thân anh danh toàn bộ bị hủy diệt.

Không chỉ như thế, nếu Lưu Chính Phong nhận tội vậy chẳng khác gì việc Phí Bân nói là đúng, hắn có thể cấu kết với người Mông Cổ thì có gì không thể khi cấu kết với Nhật Nguyệt Thần Giáo?.

Lưu Chính Phong có thể còn sống, gia quyến của hắn có thể còn sống nhưng hắn phản bội lại lòng mình, phản bội lại đại ca Khúc Dương, phản bội lại cả hai đời Xà Vương, hắn không làm được.

Trong đầu Lưu Chính Phong hiện tại chỉ có một ý niệm, khống chế Ngô Ứng Hùng, mang theo Khúc Dương chạy khỏi thành Hành Dương sau đó mang theo ‘tín vật’ đến giao cho Xà Vương – Viên Thừa Chí, sau khi giao lại vật kia... hắn chết cũng cam lòng.

Đáng tiếc duy nhất là Lưu Chính Phong đánh giá không đúng về tương quan thực lực hai bên, Ngô Ứng Hùng có thể không phòng bị, không đoán ra Lưu Chính Phong sẽ làm gì nhưng hai người sau lưng Ngô Ứng Hùng thì khác, cho dù bọn họ không đoán được thì khả năng phản ứng phải nói là siêu cường.

Ngô Ứng Hùng cảm thấy con dao của Lưu Chính Phong đã hướng đến cổ mình nào ngờ một bàn tay kéo hắn lại, thân hình Gia Minh phiêu hốt tiến lên một bước, một bàn tay khác đưa ra thản nhiên chặn thế công của Lưu Chính Phong, vì Ngô Ứng Hùng cản một chiêu này.

Lưu Chính Phong chỉ thấy hoa cả mắt, sau đó con dao bị Gia Minh kẹp lại, tiếp theo một hắc ảnh khác tiến tới trước mặt hắn, một chưởng nện lên người Lưu Chính Phong lập tức làm Lưu Chính Phong phun máu đương trường, thân hình bắn ngược về phía sau, lăn thêm vài vòng trên mặt đất mới có thể dừng lại được.

Một chưởng này không đánh chết Lưu Chính Phong nhưng mà... muốn làm Lưu Chính Phong mất nửa cái mạng thì thừa sức.

_ _ _ _ _ _ _

P/S: Mình đang bị lên thủy đậu cả tuần nay rồi, thảm quá T_T

Quyển 3 - Chương 179: Một khúc tiếu ngạo (5)

Hai kẻ đằng sau Ngô ứng Hùng đều có thực lực ngũ tuyệt đặc biệt là hắc y nhân, chưởng lực của hắn cực kỳ mạnh mẽ, nếu không phải nửa đường còn lưu lực thì Lưu Chính Phong đã sớm chết.

Một chưởng đánh bay Lưu Chính Phong đi, đánh cho Lưu Chính Phong ngã lăn trên mặt đất, một chưởng này cũng phế đi nửa cái mạng của Lưu Chính Phong.

Lưu Chính Phong ngã xuống đương nhiên Ngô Ứng Hùng không gặp nguy hiểm gì, trong mắt Ngô Ứng Hùng lúc này lóe lên sát khí, hắn quả thực bị dọa sợ không hề nhẹ.

“Nghịch đồ to gan, đã không biết tội còn dám ám sát bản vương gia, bay đâu mang nghịch đồ này bắt đi, phế tứ chi của hắn mang về đại lao thẩm tra, mang toàn bộ già trẻ lớn bé Lưu phủ cũng đưa vào địa lao, một tên cũng không bỏ qua “.

Ngô Ứng Hùng ra lệnh, đám binh sĩ lập tức hành động, lúc này ánh mắt Vô Song liền híp lại.

Thân phận của Vô Song cực kỳ đặc biệt, việc hắn là nam nhân của Hoàng Dung thì cũng chỉ có Thủy Sanh cùng Lưu Chính Phong biết, đến cả sự xuất hiện của Vô Song trong đại sảnh cũng không mấy ai để ý, hạ nhân Lưu phủ đến cả nhìn còn chưa nhìn qua Vô Song.

Vô Song biết lúc này cho dù hắn ra tay thì cũng chưa hẳn sẽ ảnh hưởng tới Hoàng Dung cùng Thủy Sanh bất quá Vô Song không thể không suy tính một chút, hắn cảm thấy sự việc hôm nay cũng tuyệt chẳng đơn giản như vậy, ngoài vấn đề này ra thì Vô Song cũng đang đợi.

Theo kế hoạch hắn bàn với Hoàng Dung thì tại Lưu phủ Vô Song sẽ không ra tay, người ra tay mang Lưu Chính Phong rời đi sẽ là Trường Thanh Tử nhưng mà hiện tại sự xuất hiện của Ngô Ứng Hùng lại tương đối nằm ngoài tính toán của mọi người, cả việc Khúc Dương chưa kịp làm gì đã bị bắt lại cũng vậy, Vô Song cũng không biết Trường Thanh Tử có thể y theo kế hoạch mà làm hay không.

Vô Song đang đắn đo thì hắn cảm nhận một ánh mắt đang nhìn mình, Vô Song cũng nhìn lại cái phương hướng kia liền phát hiện được Kiều Phong, Kiều Phong thấy Vô Song nhìn lại sắc mặt liền trở nên ngưng trọng rồi khẽ gật đầu với Vô Song.

Vô Song đương nhiên không hiểu Kiều Phong đang nghĩ gì, cho dù là chính Kiều Phong cũng không hiểu mình đang nghĩ gì, mình phải làm gì.

Ngoại trừ Vô Song ra có lẽ Kiều Phong là người tâm tình phức tạp nhất.

Kiều Phong trên danh nghĩa là bang chủ Cái Bang nhưng thực tế đã không kém đại quan Đại Thanh, nếu bảo người khác tố cáo Lưu Chính Phong thì Kiều Phong còn có 3 phần tin tưởng nhưng cha con Ngô Tam Quế thì không.

Dĩ nhiên Kiều Phong cũng hiểu đây là Hành Dương, nếu Ngô Ứng Hùng dám làm đến một bước này thì chắc chắn đã câu thông với triều đình, được triều đình cho phép, thân là bang chủ Cái Bang thì Kiều Phong không có cách nào đi ngược lại ý muốn của triều đình, không phải Kiều Phong do dự bất quyết cũng chẳng phải là hắn sợ nhưng ở vị trí càng cao trách nhiệm càng nặng, hành động của Kiều Phong liền đại diện cho hàng vạn bang chúng Cái Bang, thực sự rất rất khó để hắn bất chấp ra tay.

Việc trong giang hồ, Kiều Phong có thể một đường hát vang, nếu hôm nay Kiều Phong hợp mắt Lưu Chính Phong, ngứa mắt đám người Tung Sơn thì Kiều Phong cũng chẳng ngại đứng ra bảo vệ Lưu Chính Phong, cho dù ngũ đại chưởng môn Ngũ Nhạc Kiếm Phái hợp lực vây công Kiều Phong cũng dám đánh nhưng việc liên quan đến triều đình thì khác.

Ngoài điểm này ra thì Kiều Phong cũng biết Lưu Chính Phong chỉ sợ bị oan, ở đây ai không nhìn ra đám người Tung Sơn cùng với Ngô Ứng Hùng mập mờ?, hai bút cùng vẽ, hai bút cùng dồn Lưu Chính Phong vào tử địa, đây không phải là cái bẫy thì Kiều Phong căn bản không tin.

Nếu đây là cái bẫy thì Kiều Phong quả thật có chút bội phục Lưu Chính Phong, dù sao Lưu Chính Phong chân tâm kết giao Khúc Dương, vì Khúc Dương bất chấp định kiến xã hội, vì tình huynh đệ mà không quan tâm an nguy bản thân, người như vậy đáng để Kiều Phong nể phục.

Kiều Phong trong lòng không biết làm thế nào mới tốt, hắn ngứa mắt Ngô Ứng Hùng vô cùng nhưng lại không thể ra tay, muốn cứu Lưu Chính Phong thì lại không biết cứu từ đâu, lúc này bất giác mới nhìn Vô Song.

Kiều Phong tại sao lại nhìn Vô Song?, đơn giản vì Vô Song là đệ tử của Đông Tà, với một người như Đông Tà thì đệ tử cũng cuồng ngạo vô cùng, người như Vô Song quả thực hoàn toàn có thể vì Lưu Chính Phong ra tay.

Ở đây ai lại không nhìn ra sự việc có uẩn khúc?, đến cả Định Dật Sư Thái vốn ghét ác như cừu nhưng sau sự xuất hiện của Ngô Ứng Hùng cũng triệt để im lặng, căn bản không biết nói gì huống hồ người khác?.

Kiều Phong không hy vọng Lưu Chính Phong thực sự bị Ngô Ứng Hùng bắt đi nhưng mà Kiều Phong cũng hiểu hy vọng Vô Song ra tay là việc hão huyền, Kiều Phong không ra tay làm gì lại bắt Vô Song ra tay?.

Bản thân Kiều Phong không nhận ra rằng chính bằng một ánh mắt của hắn nhìn Vô Song lúc nãy lại làm Vô Song thay đổi ý nghĩ của bản thân mình.

Lưu Chính Phong là chết không được, cho dù bị Ngô Ứng Hùng bắt đi cũng sẽ không bị giết ngay, Vô Song vẫn có tự tin cứu Lưu Chính Phong nhưng mà hiện tại hắn có suy nghĩ khác.

Không cần đợi Trường Thanh Tử nữa, Vô Song liền muốn chủ động ra tay, việc này quả thật tương đối nguy hiểm bởi ai biết cái hố này còn bao nhiêu đại nhân vật chưa xuất hiện bất quá Vô Song lại muốn thử nhảy hố một lần.

Vô Song là người xuyên không, hắn hiểu Kiều Phong làm người ra sao, hiểu luôn tương lai của Kiều Phong thế nào.

Ngày hôm nay nếu Vô Song dám đứng ra bảo vệ Lưu Chính Phong bất chấp cái nhìn toàn thiên hạ thì tương lai Vô Song cùng Kiều Phong liền có thể có rất nhiều điểm chung.

Tại thế giới này nếu Kiều Phong lộ ra mình là người Khiết Đan thì căn bản sẽ không gây quá nhiều ảnh hưởng như nguyên tác, cho dù Tiêu Viễn Sơn có một mực đổ oan cho Kiều Phong thì cũng rất khó bởi Tiêu Viễn Sơn nhảy nhót thế nào thì nhảy nhót nhưng sao qua mắt được đế vị cao thủ?.Tại thế giới này Tiêu Viễn Sơn chẳng là gì cả, có quá nhiều đế vị cao thủ, hắn muốn Kiều Phong bị toàn bộ võ lâm phản bội, hắn muốn mang Kiều Phong về giúp đỡ Đại Liêu là việc gần như không thể, không nói đâu xa cái âm mưu này của Tiêu Viễn Sơn hoàn toàn có thể liệt vào hàng ‘chống đối Đại Thanh’, khi đó tự khắc sẽ có nhân vật đến giải quyết hắn.

Nhân sinh của Kiều Phong tại thế giới này có lẽ sẽ khác với nguyên tác nhưng bản thân Vô Song lại luôn có cảm giác, bằng lý do này hay lý do khác thì Kiều Phong nhất định vẫn sẽ đi trên con đường kia, trở thành một đầu cô lang trên đại thảo nguyên, quay lưng với toàn bộ võ lâm.

Hôm nay Vô Song dám công khai ra tay vì Lưu Chính Phong, quay lưng với toàn bộ thiên hạ thì ngày sau hắn cùng Kiều Phong liền có thể cộng đồng hợp tác, cộng đồng quay lưng lại với võ lâm trung nguyên.

Vô Song muốn lập Chân Võ Thất Tiệt Trận, lúc trước trong trận Chân Võ bản thân Vô Song không muốn điền tên Kiều Phong nhưng hiện tại hắn không thể không thử đặt tên vị Thần Võ này vào trong chận Chân Võ.

Vô Song suy nghĩ rất nhanh, hắn rốt cuộc động.

“Đừng hành động gì, tỏ ra không quen biết với huynh là được “.

Vô Song trước khi hành động liền dùng truyền âm nhập mật nhắc nhở Hoàng Dung một câu, Hoàng Dung nghe vậy liền hơi run lên sau đó nàng rất nhanh dùng truyền âm nhập mật báo lại với Vô Song.

“Vô Song ca ca, cẩn thận một chút”.

Vô Song mỉm cười không đáp, thân hình nhẹ chuyển.

_ _ __ _ _ _

Lưu Chính Phong bị đánh cho trọng thương, tiếp theo liền có binh lính Đại Thanh chạy tới hòng khống chế hắn nhưng đám binh lính này còn chưa kịp động toàn thân đã run lên, hai đầu gối mềm nhũn rồi đồng loạt ngã xuống la liệt trên mặt đất.

Biến cố quá đột nhiên làm mọi người ở đây không ai hiểu gì bất quá sau lưng Ngô Ứng Hùng thì hai cận vệ kia cũng lập tức hành động, Gia Minh cùng hắc y nhân đều bước lên một bước che cho Ngô Ứng Hùng ở phía sau.

Ngay sau hành động này của bọn họ thì thân ảnh Vô Song xuất hiện bên cạnh Lưu Chính Phong, hắn một tay nâng Lưu Chính Phong lên, dùng nội lực truyền thẳng vào người Lưu Chính Phong rồi nhìn về phía Ngô Ứng Hùng mà đáp.

“Ai nói Lưu đại hiệp phản bội Đại Thanh thì ta còn có thể tin nhưng riêng con trai Ngô Tam Quế nói thú thật ta tin không được, hay là Ngô tiểu vương gia trở về phủ thành chủ trước, gọi thành chủ tới đây, đợi thành chủ tự mình công bố tội trạng Lưu đại hiệp thì ta còn thấy có khả năng tin tưởng hơn “.

Câu nói của Vô Song rất bình thường nhưng ngữ điệu lại tràn ngập coi thường đối với Ngô Ứng Hùng, điều này làm Ngô Ứng Hùng giận tím mặt, hắn lập tức nhìn chằm chằm vào Vô Song mà nói.“Điêu dân to gan, dám kháng lệnh triều đình? “.

Vô Song cười cười, một tay sau lưng vẫn liên tục truyền nội lực cho Lưu Chính Phong, bản thân thản nhiên đáp.

“Năm xưa cũng làm gì có triều đình nào lệnh cho cha con họ Ngô mở cổng biên thùy đâu?, gan của tiểu dân so với họ Ngô các người thì còn nhỏ lắm “.

Tại Đại Thanh, trừ dư nghiệt Thiên Địa Hội hay Hồng Hoa Hội ra thực sự không ai dám nói mấy câu này, sống ở thời nhà Thanh lại đi nói tốt cho thời nhà Minh?, đây là muốn chết?.

Ngô Ứng Hùng còn chưa kịp lên tiếng đáp lại thì hắc ảnh ở bên cạnh hắn đã lướt về phía Vô Song, hắc ảnh này vừa xuất thủ đã làm hai mắt Vô Song không khỏi rụt lại.

Kẻ này mạnh hơn Gia Minh không ít, việc này Vô Song đã sớm đoán ra nhưng khi đối mặt với hắn Vô Song có cảm giác hắn còn mạnh hơn cả Kiều Phong, người này là ngũ tuyệt hậu kỳ.

Vô Song trong đầu lập tức tính toán, hắn không sợ ngũ tuyệt hậu kỳ nhưng mà ngũ tuyệt hậu kỳ xuất hiện nơi này thì rốt cuộc là ai?.

Gần như trong một sát na Vô Song đã mặc định luôn đối phương là người Thiên Trúc – Bà La Môn dù sao cách đây ít ngày Vô Song cũng vừa chém giết một ngũ tuyệt hậu kỳ của Bà La Môn xong, ấn tượng vẫn cực kỳ khó quên.

Đối phương đánh thẳng về phía Vô Song, hai chưởng của hắn mang theo hùng kình tương đối bình thường nhưng mà trong hai cánh tay lại xuất hiện hắc khí, bằng ánh mắt của Vô Song hắn có thể biết... thứ này là độc khí.

Thiên Trúc – Bà La Môn có ai dùng độc khí?.

Ca Lâu La thì Vô Song đã gặp thậm chí đã giết chết.

Khẩn Na La Vô Song đã gặp, dĩ nhiên trước mặt không phải Khẩn Na La.

Tại Bà La Môn nếu nói về độc cũng chỉ có Ma Hầu La Gia.

Vô Song sẽ không sợ đối phương nhưng mà hiện tại cũng không phải lúc đấu với Ma Hầu La Gia, Vô Song thản nhiên dùng tay nắm lấy sống lưng Lưu Chính Phong, trực tiếp lấy chân làm trụ thân hình xoay về phía sau, tiếp theo như quỷ mị dịch ngược lại, cứ như vậy lướt qua người Ma Hầu La Gia.

Ma Hầu La Gia chỉ cảm thấy gió thoảng qua người, kinh hãi gần chết, hắn vội đình chỉ thế công, cả người xoay ngược lại phía sau thì đã thấy Vô Song cũng quay người lại, đánh ra một chưởng.

Ma Hầu La Gia là kẻ lão luyện, hắn cũng đánh ra một chưởng, hai người chưởng đối chưởng Vô Song lập tức lộ ra hạ phong, tiếp theo Vô Song còn phun ra một ngụm máu nhưng lại mượn thế lùi lại càng nhanh hơn, tay phải ôm lấy Lưu Chính Phong tay trái hạ thấp tóm luôn khúc Dương, cứ thế lao ra ngoài.

Ma Hầu La Gia thấy Vô Song phun máu theo bản năng nhíu mày rốt cuộc khẽ lách người tránh máu của Vô Song, ánh mắt híp lại, cổ tay của hắn cũng khẽ run lên.

Ma Hầu La Gia cũng nhìn ra thực lực của Vô Song là ngũ tuyệt sơ kỳ vì vậy mới lập tức muốn lao lên chế ngự Vô Song nào ngờ thân pháp Vô Song cao vượt quá hắn tưởng tượng, đến cả chưởng pháp cũng uy lực vượt xa thực lực vốn có, điều này không thể không làm Ma Hầu La Gia lùi lại, hắn cảm thấy một tia nguy hiểm đến từ Vô Song.

Vô Song mang theo Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong lướt ra ngoài đương nhiên phải qua được một cửa của Gia Minh tức Mộ Dung Phục.

Mộ Dung Phục đang chắn cho Ngô Ứng Hùng, thấy Vô Song lao đến vội vận Đấu Chuyển Tinh Di, hắn cũng nhìn ra Vô Song bị trọng thương, tiếp một chưởng của Ma Hầu La Gia tuyệt không dễ chịu, Mộ Dung Phục cảm thấy muốn ngăn Vô Song cũng chẳng khó.

Suy nghĩ của hắn rất tốt nào ngờ Vô Song há miệng, từ trong miệng một tiếng hú kinh thiên động địa vang lên.

Vô Song dùng âm luật ép nội lực bản thân lại sau đó theo miệng khuếch đại ra thành sóng âm công kích, cứ như một cái loa cực đại vậy, một tiếng hú liền làm cho Mộ Dung Phục đầu óc on gong, cước bộ lảo đảo.

Đến khi Mộ Dung Phục hoàn hồn dĩ nhiên Vô Song đã mang người cao chạy xa bay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau