CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 651 - Chương 655

Quyển 3 - Chương 170: Bão nổi (1)

Vô Song lúc này vẫn chưa tới Lưu phủ vậy hắn làm gì?.

Sau khi chia tay với Kiều Phong cùng Lệnh Hồ Xung bản thân Vô Song không lập tức tới Lưu phủ bởi hắn nhận được một thông tin của giáo chúng Nhật Nguyệt Thần Giáo sau đó liền chủ động rời đi trước.

Cũng như Cái Bang có cách truyền tin của riêng mình thì đương nhiên Nhật Nguyệt Thần Giáo cũng có, thông tin mà Vô Song nhận được lúc này là hành tung của Khúc Phi Yến.

Vô Song vốn nghĩ có thể tìm được Khúc Dương ở chỗ Khúc Phi Yến bất quá không phải, Khúc Phi Yến một thân một mình tới Thiên Lăng Tửu Quán, nàng là cháu của Khúc Dương trưởng lão đương nhiên không gặp vấn đề gì, người của Thiên Lăng Tửu Quán còn phải có trách nhiệm bảo hộ an toàn cho nàng bất quá nàng thật sự không biết ông của mình ở đâu.

Khúc Dương theo lẽ bình thường cũng không cần phải để Khúc Phi Yến tới Hành Dương bất quá lúc này cũng là thời điểm tương đối nhạy cảm.

Hắc Mộc Nhai hiện tại rất loạn, bang chúng của Nhật Nguyệt Thần Giáo có thể không biết, rất nhiều người trên giang hồ cũng không biết nhưng Khúc Dương thân là một trong Thập Nhị Trưởng Lão của Nhật Nguyệt Thần Giáo thì không thể không biết, ông không yên tâm để Khúc Phi Yến ở lại Hắc Mộc Nhai một mình.

Vấn đề thứ hai là Khúc Dương cũng có ý định chậu vàng rửa tay, sau khi Lưu Chính Phong rút khỏi giang hồ thì Khúc Dương cũng muốn cùng người bằng hữu này rời khỏi giang hồ, Khúc Dương cũng đã chuẩn bị toàn bộ đường lui chỉ cần sau khi Lưu Chính Phong thành công rời khỏi giang hồ thì Khúc Dương sẽ mang Khúc Phi Yến rời đi, là một người ông, là một người trong ‘ma giáo’ thú thật Khúc Dương cũng chẳng muốn cô cháu này lớn lên bên trong Nhật Nguyệt Thần Giáo, trở thành giáo đồ của Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Hôm nay là lúc Lưu Chính Phong sẽ lui khỏi giang hồ, Khúc Dương đương nhiên sẽ liên lạc với Khúc Phi Yến, gọi Khúc Phi Yến rời khỏi Thiên Lăng Tửu Quán rồi theo ông rời đi.

Khúc Phi Yến cũng không có bất cứ cái gì không hài long với Khúc Dương, nàng nguyện ý theo Khúc Dương rời đi dù sao thân nhân của nàng cũng chỉ có một mình ông, sau khi nhận được liên lạc của ông mình, Khúc Phi Yến lập tức chuẩn bị hành trang rồi rời khỏi Thiên Lăng Tửu Quán.

Nàng là cháu gái của trưởng lão, việc nàng đi hay ở cũng sẽ không có ai ở Thiên Lăng Tửu QUán có quyền ngăn cản dù sao tại nơi này Khúc Phi Yến thậm chí được coi là lớn nhất.

Khúc Phi Yến rời khỏi tửu quán nhưng mà khi vừa ra khỏi cửa tửu quán nàng đã nhìn thấy một người quen, người này đương nhiên là Vô Song.

Khúc Phi Yến nhìn thấy Vô Song, nàng quả thật hơi giật mình tuy nhiên cũng không nghĩ nhiều, nàng thản nhiên cúi chào hắn.

“Đông Phương công tử tốt “.

Vô Song khẽ gật đầu với nàng sau đó lên tiếng.

“Phi Yến, định đi đâu vậy? “.

Vô Song đã ở tại Thiên Lăng Tửu Quán vài ngày dĩ nhiên giữa hai người cũng có chút trò truyện với nhau, có thể tạm nói là ‘hiểu biết sơ qua “.

Khúc Phi Yến tay cầm hành nang, nàng nghe Vô Song hỏi suy nghĩ một chút rồi đáp.

“Phi Yến trở về Hắc Mộc Nhai, công tử có định trở về hay không? “.

Vô Song nghe vậy cười cười bất quá cũng không lật tẩy lời nói dối của Khúc Phi Yến, hắn trong tay cầm một mảnh giấy đưa về phía nàng.

Khúc Phi Yến cầm lấy mảnh giấy, nàng cũng không hiểu cho lắm bất quá vẫn mở ra, bên trong không ngờ lại là một bức địa đồ.

Nói là địa đồ thì không giống lắm đúng hơn là tờ giấy chỉ đường, Khúc Phi Yến có thể nhìn thấy trên tờ giấy là cung đường chỉ dẫn hướng từ Hành Dương Thành đến Phúc Châu sau đó đến Nam Thiếu Lâm.

Nàng không hiểu ý tờ địa đồ này lắm liền hỏi.

“Đông Phương công tử, tờ giấy này là ý gì? “.

Vô Song đương nhiên sẽ trả lời nghi hoặc của nàng, hắn đáp.

“Phi Yến, thật ra ta nhận lời nhờ vả, có người muốn gặp muội, nghe muội nói sẽ trở về Hắc Mộc Nhai nên ta đưa tờ giấy này cho muội, người kia nói sẽ đợi muội ở Nam Thiếu Lâm, nếu muội muốn gặp liền có thể tới đó bất quá ta cũng không dám chắc người này sẽ đợi ở Nam Thiếu Lâm quá lâu “.

Khúc Phi Yến nào biết ai ở Nam Thiếu Lâm, đương nhiên cũng chẳng nghĩ ra ai muốn gặp nàng, cuộc đời của Khúc Phi Yến thật sự không quen quá nhiều bằng hữu.

“Xin hỏi công tử, là ai muốn gặp Phi Yến? “.

Vô Song cười cười, nhẹ cúi xuống bên người nàng, hắn ghé miệng lại gần tai nàng rồi thì thầm.

Vô Song nói gì với Khúc Phi Yến?, hắn nói với nàng tung tích của một Vô Song khác, tung tích của phân thân Vô Song.

“Vị bằng hữu của ta gọi là Vô Song, không biết muội đã nghe qua chưa? “.

Khúc Phi Yến nghe vậy hai mắt mở lớn cực kỳ không tin tưởng nhìn về phía Vô Song, hai chữ ‘Vô Song’ kia nàng đã bao lâu rồi không nghe thấy?.

Nàng gặp Vô Song trong thời gian rất ngắn thậm chí tổng thời gian gặp nhau cũng chưa đến một ngày nhưng mà Khúc Phi Yến cũng biết nhờ có Vô Song mà cuộc sống của nàng dễ chịu hơn nhiều.

Không có Vô Song thì ai biết cuộc sống của nàng nơi Thiên Ý Thành sẽ gặp chuyện gì?, sau khi Vô Song bất ngờ bị chuyển xuống Hắc Địa thì nàng tiếp tục được Hồ Phỉ đại ca chiếu cố, được bằng hữu của Vô Song chiếu cố, nếu không với cái tính cách của nàng ở lại Thiên Ý Thành tuyệt đối phải chịu rất nhiều khổ sở thậm chí đến cả tính mạng cũng khó giữ được.Khúc Phi Yến cũng không ở lại Thiên Ý Thành quá lâu vì nàng rốt cuộc vẫn được Khúc Dương cứu ra nhưng mà cái tên ‘Vô Song’ thực sự làm nàng không quên được.

Thân hình Khúc Phi Yến run lên, ánh mắt của nàng nhìn về phía Vô Song nhưng mà Vô Song đã như một hồn ma rời đi chỉ để lại nàng một mình đứng ngoài cửa.

Khúc Phi Yến nắm tờ giấy trong tay, nếu không phải trong tay nàng còn có vật này thì nàng còn tưởng nàng gặp phải ảo giác.

Dĩ nhiên Khúc Phi Yến cũng sẽ không lập tức tới Nam Thiếu Lâm, nàng nhất định phải gặp mặt ông mình sau đó theo Khúc Dương rời đi, lúc này nàng chỉ âm thầm hứa với mình nếu có cơ hội nhất định phải tới Nam Thiếu Lâm một chuyến.

Khi đó nàng còn nhỏ, có rất nhiều việc không hiểu nhưng hiện tại đã khác, nàng thật sự rất muốn gặp Vô Song, ít nhất để nói hai chữ ‘cảm ơn ‘.

Nắm lấy hành trang của mình, Khúc Phi Yến nhìn quanh một chút như cố gắng muốn thấy thân ảnh của Vô Song bất quá không phát hiện được ra cái gì, nàng rốt cuộc lại hướng về phía ngoại thành Hành Dương mà đi, trong đầu có những suy nghĩ mien man bất định khó nói thành lời.

Sau khi Khúc Phi Yến rời đi thì Vô Song mới từ một nơi khác như quỷ mị hiện ra, với võ công của hắn muốn thoát được khỏi Khúc Phi Yến vốn dễ vô cùng, hắn cũng không sợ nàng phát hiện ra được thân ảnh của mình.

Nhìn theo Khúc Phi Yến biến mất khỏi tầm mắt thì Vô Song mới quyết định rời đi, hắn gửi tờ giấy cho Khúc Phi Yến đương nhiên muốn Khúc Phi Yến tới Nam Thiếu Lâm đi tìm hắn, hắn muốn mang nàng đi.

Bản thể của hắn lần này ở Hành Dương nhất định sẽ cứu Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong bất quá sau khi cứu xong thì Vô Song rất muốn mang cả hai người đi theo mình cùng Hoàng Dung ra biển, tới Đào Hoa Đảo rồi hướng về Thiên Vương Bảo Tàng, tiếp theo lại tiến về Tây Vực tới tổng bộ Thăng Long Hội, đây là một con đường rất dài, một con đường mà ngay cả Vô Song cũng không nắm chắc việc bảo hộ an toàn cho Khúc Phi Yến, hắn thực sự không yên tâm để nàng đi theo.

Để Khúc Phi Yến đi theo đoàn người ra biển không bằng để Trường Thanh Tử mang nàng tới Nam Thiếu Lâm, khi đó liền an toàn hơn nhiều.

Sắp xếp cho Khúc Phi Yến xong thì Vô Song mới rời đi, lần này hắn hướng về Lưu phủ bất quá khi mới đi được đến giữa đường thì Vô Song không khỏi khựng lại, thân thể Vô Song có chút run lên.

Vô Song tại sao run lên?, hắn cảm giác một nguồn áp lực vô hình, cái áp lực này không phải đến từ phía hắn mà đến từ phân thân hắn truyền lại, một áp lực khủng khiếp vô cùng, nó mạnh đến nỗi cho dù Vô Song không phải là người tiếp nhận trực diện mà cũng thấy khó thở.

_ _ _ _ __ _ _

Bản thể của Vô Song đang ở Hành Dương còn phân thân của hắn đang ở đâu?, phân thân của Vô Song mang theo Tương Vân cùng Lam Đình rốt cuộc tới Nam Thiếu Lâm.

Khác với bản thể gặp rất nhiều chuyện thì quãng đường này của ‘tam nữ’ tuyệt đối được coi là an toàn, có chăng chỉ là đường xa mệt mỏi mà thôi.

Vô Song dẫn hai nữ tới trước cửa Nam Thiếu Lâm, khác với Bắc Thiếu Lâm không cho phép nữ tử tiến vào thì Nam Thiếu Lâm lại giống một tòa đại chùa, quanh nắm suốt tháng mở cửa cho tín đồ dâng hương bái phật, việc xuất hiện nữ nhân trước cổng chùa Nam Thiếu Lâm dĩ nhiên cũng không phải là việc gì hiếm lạ.

Vô Song mang theo Tương Vân cùng Lam Đình tới trước cửa Nam Thiếu Lâm, lúc này cho dù là giữa trưa thì nơi đây vẫn có rất đông người, chủ yếu là tín đồ dâng hương, số ít còn lại là tăng nhân của Nam Thiếu Lâm.

Mọi chuyện vốn rất bình thường, sau khi đi qua một cầu thang đá hơn 1500 bậc để đi từ dưới lên trước cửa Nam Thiếu Lâm, Vô Song liền dẫn Tương Vân cùng một Lam Đình đang nhăn nhó đấm đôi chân nhỏ của mình bước vào trong chùa có điều chỉ ngay khi bước vào cổng chùa một thứ áp lực đè thẳng tới Vô Song.
Áp lực này lớn đến nỗi vượt xa Long Đế hay Tu La Vương mà bản thể của Vô Song đã gặp phải, cho dù phân thân của Vô Song cũng là đế vị cường giả nhưng đứng trước thứ áp lực kia cũng cảm thấy nhỏ bé vô cùng, cứ như đang đứng trước ánh lửa mặt trời, đứng trước vô biên vô tận liệt hỏa.

Vô Song có thể đoán ra áp lực này từ ai không?, đáp án dĩ nhiên là có, loại lực lượng này chính Vô Song cũng có, là lực lượng của Cửu Dương Thần Công.

Người nắm giữ Cửu Dương Thần Công đến bực này trên đời ngoài Cửu Dương Thần Tăng ra còn có thể có ai?.

Cửu Dương Thần Tăng vốn là Giác Viễn, theo nguyên tác Kim Dung bản thân Giác Viễn trừ một thân nội lực thượng thừa ra thì một chiêu một thức đều không rõ nhưng mà tại thế giới này Giác Viễn là đế vị cường giả hang thật giá thật, mạnh đến kinh hồn.

Năm đó Giác Viễn thua Vô Danh Tăng, năm đó Trương Tam Phong đích thân ra tay mới thành công mang Giác Viễn ra ngoài nhưng cũng không thể vì đó mà nghĩ Giác Viễn yếu.

Càng đáng sợ là xung quanh Vô Song ít cũng phải có gần chục người nhưng không có một ai có cảm giác gì không đúng, ngay cả Tương Vân cùng Lam Đình cũng vậy.

Lam Đình cùng Tương Vân đang đi ngay cạnh Vô Song, thấy Vô Song dừng lại không thể không ngạc nhiên hỏi.

“Tỷ tỷ, có chuyện gì vậy? “.

Ánh mắt Vô Song đảo qua hai nàng, biết hai nàng không phải chịu thứ áp lực kia Vô Song liền thở ra một hơi, tuy áp lực cực khủng khiếp nhưng Vô Song vốn là tiên thể, áp lực này có mạnh hơn gấp 10 lần đi chăng nữa cũng rất khó đánh gục hắn, Vô Song chỉ nhoẽn miệng cời với Tương Vân.

“Không có gì, chỉ là có chút choáng ngợp với kiến trúc Nam Thiếu Lâm mà thôi “.

Lam Đình ở bên cạnh nghe vậy không khỏi nhanh nhẩu gật đầu.

“Đúng đúng, muội thật sự không ngờ Nam Thiếu Lâm lại đẹp như vậy, quả không hổ là Phủ Điền Nam Thiếu Lâm, thánh địa phật gia phương nam chúng ta “.

Nam Thiếu Lâm thực sự rất đẹp cũng rất giàu có, từng tòa kiến trúc, từng bức tượng phật đều hung vĩ vô cùng, cái này chỉ sợ Bắc Thiếu Lâm không có cách nào so sánh được.

Vô Song đang muốn tán ngẫu với Lam Đình vài câu thì trong long hắn bất ngờ xuất hiện một âm thanh, âm thanh đầy hiền từ nhưng lại mang theo liệt hỏa, mang theo đại thế.

“A di đà phật, lão nạp lâu lắm không bước chân vào giang hồ quả thật không biết từ khi nào thiên hạ lại xuất hiện một đại cao thủ, không biết thí chủ có thể dành chút thời gian đàm đạo với lão nạp? “.

Vô Song còn không biết Giác Viễn đang từ đâu nói chuyện, căn bản không thể sử dụng truyền âm nhập mật ngược lại cho đối phương tuy nhiên Vô Song cũng hiểu Giác Viễn đang muốn nói chuyện với mình vì vậy đầu hắn khẽ gật làm thủ thế.

Vô Song cũng hiểu tại sao Giác Viễn lại lo lắng như vậy, một đế vị cao thủ xuất hiện ở Nam Thiếu Lâm, một đế vị mà Giác Viễn không có chút thông tin nào, người như Vô Song đi đến đâu chỉ sợ cũng sẽ bị đề phòng.

Thứ duy nhất mà Vô Song không hiểu chỉ là làm cách nào Giác Viễn có thể phát hiện ra thực lực của Vô Song đây?.

Thấy Vô Song gật đầu, giọng nói của Giác Viễn lại vang lên.

“A di đà phật, vậy lão nạp xin đợi thí chủ ở hậu viện “.

Hậu viện của Nam Thiếu Lâm ở đây?, cái này Vô Song không rõ nhưng mà rất nhanh trước mặt ba người Vô Song xuất hiện một tiểu hòa thượng chỉ có 5-6 tuổi, vị tiểu hòa thượng này vừa thấy mái tóc trắng của Vô Song liền như phát hiện ra cái gì, lập tức chạy tới.

“Cô nương, cô nương có phải là người phương trượng muốn gặp? “.

Tiểu tăng này lên tiếng thực sự làm Tương Vân cùng Lam Đình không hiểu gì cả bất quá Vô Song đương nhiên hiểu, hắn hướng về Tương Vân mà nói.

“Vân nhi, muội ở lại đây với Đình Đình, ta có chút việc muốn gặp phương trượng, yên tâm không có gì “.

Tương Vân xuất thân Thần Nông Cốc, nàng hiểu phương trượng của Nam Thiếu Lâm là ai.

Ví dụ khi được hỏi phương trượng của Bắc Thiếu Lâm ai cũng sẽ nói là Huyền Từ phương trượng nhưng mà phương trượng của Nam Thiếu Lâm lại là một danh từ ‘lạ tai’.

Nam Thiếu Lâm thực ra không có phương trượng, đứng đầu Nam Thiếu Lâm là Thiền Sư, người được gọi là Thiền Sư của Nam Thiếu Lâm sẽ có địa vị ngang ngửa phương trượng của Bắc Thiếu Lâm.

Dĩ nhiên cái này là với người ngoài, chí ít với Tương Vân thì nàng hiểu hai từ ‘phương trượng’ là để gọi một người khác, một tồn tại kinh khủng bậc nhất phương nam – Cửu Dương Thần Tăng.

Năm đó Vô Danh Thần Tăng nắm giữ Đạt Ma Viện còn Cửu Dương Thần Tăng là phương trượng của Thiếu Lâm Tự, sau khi Thiếu Lâm Tự xảy ra nội chiến mà phân tranh thì Vô Danh Thần Tăng lui về quy ẩn trong Tàng Kinh Các, Cửu Dương Thần Tăng thì mở Phủ Điền Nam Thiếu Lâm ở gần Phúc Châu biến nơi này thành thánh địa phật gia.

Cại Nam Thiếu Lâm vốn không có phương trượng, hai chữ này hiện tại dung để ám chỉ vị Cửu Dương Thần Tăng – Giác Viễn kia.

Quyển 3 - Chương 171: Bão nổi (2)

Vô Song lần này lặn lội từ Miêu Cương đến Phúc Châu rồi qua Nam Thiếu Lâm dĩ nhiên không phải vì vị Cửu Dương Thần Tăng mà là vì thông tin Ngũ Độc Lão Tổ nói với Vô Song.

Ngũ Độc Lão Tổ khi đó nói gì với Vô Song?, lão nhân này nói ông ngoại của Vô Song đang gặp nguy hiểm, Dược Vương Cốc gặp biến cố bất quá biến cố rốt cuộc là gì thì chính Lam Giác lại không biết.

Lam Giác tại thời điểm đó không có cách nào rời khỏi Miêu Cương, chỉ biết lão nhân từ một tháng trước đã nhận được thư truyền tin của ông ngoại Vô Song cầu giúp đỡ, Vô Song tuy không ở bên ông ngoại quá nhiều nhưng với Vô Song mà nói hắn cũng đủ hiểu ông ngoại mình.

Nếu không phải trường hợp quan trọng thì ông ngoại tuyệt đối không xin trợ giúp, chỉ có đại sự hơn nữa vượt quá khả năng của ông ngoại thì người mới cần vị sư đệ này của mình ra tay.

Trong bức thư kia Ngũ Độc Lão Tổ không cũng không rõ việc của Dược Vương Cốc rốt cuộc là gì nhưng mà theo lão nhân này thì có liên quan rất lớn tới Thạch Vạn San.

Thạch Vạn San là sư huynh của Lam Giác đồng thời là sư đệ của ông ngoại Vô Song, độc thuật của người này kinh khủng vô cùng, có thể nói là thiên hạ vô địch, ngay cả ông ngoại của Vô Song cũng khó có thể so sánh.

Ba huynh đệ năm xưa một người có một bản lĩnh, ví dụ nói về đan dược cùng y thuật cứu người thì ông ngoại Trịnh Hạo Thiên của Vô Song là giỏi nhất, Lam Giác thì lại là thiên tài tu luyện độc trùng hơn nữa tư chất võ công của Lam Giác cũng có thể nói là siêu phàm, về phần Thạch Vạn San thì thiên hẳn về độc dược cùng độc thuật.

Năm đó ông ngoại có thể nhận được danh hiệu Độc Thủ Dược Vương đấy là vì Độc Thủ Dược Vương đời thứ nhất là một vị y độc song tuyệt, điều này cũng chỉ có ông ngoại của Vô Song đáp ứng được bất quá ngay cả thế thì cũng không thể coi thường Thạch Vạn San.

Vô Song dẫn theo nhị nữ tới tận Nam Thiếu Lâm cũng là có tư tâm dù sao Lam Đình cùng Tương Vân cũng đều là thiên tài về y thuật đặc biệt là Tương Vân, nghĩ đến việc Thần Nông Dược Thể của Tương Vân kết hợp với Ách Nan Độc Thể của Linh Tố thì Vô Song cảm thấy trên đời khó có vấn đề gì về y học mà hai vị cô nương này không giải quyết được.

Vô Song hướng thẳng về Nam Thiếu Lâm thứ nhất bởi vì muốn tới Dược Vương Cốc nhất định phải đi qua Nam Thiếu Lâm, thứ hai cũng là vì lời khuyên của Lam Giác, Lam Giác lão tổ khuyên Vô Song hướng về Nam Thiếu Lâm mà đi, trước khi tới Dược Vương Cốc thì nên gặp qua Cửu Dương Thần Tăng.

Nói không ngoa Cửu Dương Thần Tăng giống với ‘thổ địa’ của khu vực này vậy, nếu là việc ở Dược Vương Cốc thì cứ đến hỏi vị Cửu Dương Thần Tăng này dù sao việc phụ cận ở nơi đây không có cách nào thoát ra được khỏi long bàn tay của Cửu Dương Thần Tăng – Giác Viễn.

Vô Song đi theo vị tiểu hòa thượng kia tới hậu sơn Nam Thiếu Lâm, hắn bắt đầu cảm giác được có một loại lực lượng vô hình bao phủ toàn bộ hậu sơn cứ như một dạng kết giới, một dạng lĩnh vực vậy.

Vô Song biết mỗi đế vị cao thủ đều không được gọi là con người nữa mà là quái vật, bọn họ chạm đến những thứ không tưởng được, loại cảm giác của Vô Song đương nhiên không phải là ảo giác, theo Vô Song thì đây là một dạng bản sự của Giác Viễn.

Vô Song cũng có kiếm vực, hắn rất mẫn cảm với kết giới cùng lĩnh vực, loại năng lượng mà Vô Song cảm giác được cũng giống với kiếm vực nhưng có phần kinh khủng hơn nhiều, có lẽ phải cùng đẳng cấp với kiếm giới.

Vị tiểu hòa thượng dẫn Vô Song lên hậu sơn, rốt cuộc dừng lại trước một ngọn núi lớn, dừng lại trước một con đường bậc thang đá nằm trong khe núi, vẻ mặt đầy kính cẩn lấy hai tay chắp lại rồi cúi đầu, tiếp theo mới hướng về Vô Song mà lên tiếng.

“Thí chủ, phương trượng đợi người ở trên núi, tiểu tăng chỉ có thể dẫn thí chủ đến nơi này “.

Vô Song gật đầu bất quá trước khi đi lên núi Vô Song không khỏi quay lại nhìn tiểu hòa thượng kia một cái.

“Vị tiểu hòa thượng này, không biết năm nay bao nhiêu tuổi? “.

Tiểu hòa thượng vốn quay đầu đi, nghe Vô Song hỏi liền dừng lại nghĩ nghĩ một chút, bộ dạng có chút ngốc cũng may tiểu hòa thượng này vẫn nhớ được tuổi tác của chính mình.

“Năm nay tiểu tăng vừa tròn 8 tuổi “.

Nghe câu trả lời của đối phương Vô Song cũng gật đầu sau đó đi lên núi bất quá ánh mắt đã có chút híp lại, vị tiểu hòa thượng mà Vô Song còn không rõ danh tính kia năm nay mới 8 tuổi... thực sự khiến hình ảnh của Nam Thiếu Lâm trong long Vô Song trở nên cao hơn một chút.

Tại sao Vô Song lại nói thế?, Vô Song căn bản không cần hỏi tên tiểu hòa thượng này bởi hắn biết tiểu hòa thượng kia sau này sớm muộn cũng dương danh thiên hạ, 10 năm nữa Nam Thiếu Lâm chỉ sợ xuất hiện một thiên tài cực kỳ ghê gớm.

Nhắc đến thiên tài ghê gớm Vô Song lại có chút bật cười, hắn vậy mà quên mất ở Nam Thiếu Lâm quả thật có một thiên tài kinh khủng tồn tại, vị thiên tài này gọi là Trương Quân Bảo.

Năm năm trước gặp nhau nơi Hắc Địa thú thật Trương Quân Bảo mạnh vượt xa Vô Song, mạnh vượt xa cả sư tỷ Viên Tử Y của hắn, Vô Song lúc này tương đối tò mò muốn biết Trương Quân Bảo sau 5 năm đã là tồn tại kinh khủng thế nào?.

Người như Trương Quân Bảo cho Vô Song một loại cảm giác kì dị, thứ cảm giác mà không có bất cứ thiên tài nào cho Vô Song cảm nhận tương tự, cho dù hiện tại mới qua đi 5 năm nhưng nếu có ai nói Trương Quân Bảo đã đạt đến trình độ của Kiều Phong hiện nay thì Vô Song cũng tin.

Một đường suy nghĩ mien man, đi trên từng bậc cầu thang đá nhỏ hướng thẳng lên đỉnh núi rốt cuộc Vô Song nhìn thấy một thân ảnh, một thân ảnh khổng lồ.

Cái đầu tiên mà Vô Song cảm giác là hắn đang đối mặt với mặt trời, một mặt trời rực lửa, cả đỉnh núi này như xuất hiện một vầng mặt trời ngự trị vậy.
Cái thứ hai mà Vô Song cảm giác được là thân thể người này to lớn dị thường, thân cao phải 2m, bắp tay bắp chân đều như cây cột đình, nếu không phải còn có một cái đầu trọc để nhận ra đây là một vị tăng nhân thì Vô Song còn cảm tưởng mình đi nhầm nơi.

Khi Vô Song bước lên đỉnh núi, thân ảnh khổng lồ kia rốt cuộc mở mắt ra, người này cũng đang quan sát Vô Song, ánh mắt nhu hòa vô cùng nhưng tận sâu trong ánh mắt Vô Song có thể cảm giác được một thứ lực lượng khủng khiếp đủ để thiêu cháy tất cả.

Người này không phải Giác Viễn thì còn có thể là ai?.

Vô Song quan sát Giác Viễn, Giác Viễn cũng quan sát Vô Song, cũng chẳng biết Giác Viễn nhìn được cái gì ở Vô Song rốt cuộc Giác Viễn mở miệng, vị Cửu Dương Thần Tăng này nói một câu mà Vô Song còn tưởng là mình nghe nhầm.

“Lữ khách phương xa, không biết có hứng thú tỷ thí một phen? “.

Vô Song tuyệt đối bị câu nói này làm cho bất ngờ, Thiếu Lâm chuộng võ thì ai cũng biết nhưng cũng không phải thành phần hiếu chiến, ví dụ câu nói này từ miệng Kiều Phong thì Vô Song còn thấy chấp nhận được chứ tuyệt không nên xuất hiện trong miệng Giác Viễn, vị cao tăng số một số hai thiên hạ.

Đương nhiên nếu Giác Viễn muốn thì Vô Song sẽ đáp ứng, thân hình Vô Song so với Giác Viễn thì cho người ta cảm giác nhỏ bé vô cùng nhưng mà khi Vô Song bước ra một bước, trên người Vô Song xuất hiện một loại lực lượng phá không mà ra, như cự thú phá tan gong xiềng, thứ áp lực vẫn luôn hiện diện xung quanh người Vô Song vậy mà bị phá nát thành từng mảnh.

Nếu như bất cứ ai nhìn Giác Viễn cũng cảm thấy như một vầng liệt hỏa thì hiện tại bất cứ ai nhìn Vô Sõng cũng cảm thấy như một đầu hồng hoang cự thú.

“Đại sư, mời “.

Vô Song chỉ nói ra ba chữ, ở phía bên kia Giác Viễn gật đầu, lớp áp vải trên người không gió mà tung bay sau đó Vô Song liền nhìn thấy dấu hiệu của Cửu Dương Chân Kinh, chin vầng liệt hỏa xuất hiện sau lưng Giác Viễn, cho dù Vô Song biết đây là ảo giác thì thứ sức mạnh của Cửu Dương Chân Kinh làm cho Vô Song không cách nào có thể coi thường.

Vô Song lập tức vận lên Long Tượng Bàn Nhược Công, thân thể Vô Song nhỏ nhắn hơn hẳn Giác Viễn nhưng mà lực lượng trong cơ thể lại như muốn phá không mà ra, như long như phượng gầm thét trước vầng thái dương.

Vô Song không hiểu tại sao Giác Viễn lại muốn đấu, Vô Song chỉ biết nếu Giác Viễn muốn Vô Song đương nhiên tiếp.

Chủ thể của Vô Song từng được quyết đấu cùng Long Đế lẫn Tu La Vương, hiện tại phân thân liền có cơ hội thử chiêu với Giác Viễn, cái này chính là có cầu mà không được.

Dĩ nhiên Giác Viễn ở một đẳng cấp hơn hẳn Long Đế cùng Tu La Vương, một đẳng cấp rất khác.

Thiên hạ có rất nhiều đế vị nhưng trong mắt Trương Tam Phong chỉ công nhận có Ngũ Đế.

Vô Danh Thần Tăng – Hoàng Thái Sư – Quỳ Hoa Lão Tổ - Độc Cô Cầu Bại – Tiêu Dao Tử.
Giác Viễn tuy không nằm trong Ngũ Đế nhưng chí ít đây cũng là nhân vật tiệm cận Vô Danh Thần Tăng tức là nhân vật đã chuẩn bị chạm tới đỉnh thiên hạ, đương nhiên Long Đế hay Tu La Vương không cách nào so sánh được.

_ _ _ _ __ _ _ _ _

Trên núi khi đó chỉ có Vô Song cùng Giác Viễn, hai người chiến đấu ra sao thì không ai biết được nhưng mà lại có thể cảm nhận được.

Sau khi Vô Song lên núi khoảng nửa tiếng đồng hồ, dưới chân núi xuất hiện một thân ảnh, người này tuổi tác có lẽ đã ngoài 50, một đầu trọc lóc thân hình cũng to lớn dị thường hai tay đang gánh hai thùng nước còn to hơn cả bản thân mình tuy nhiên tốc độ cũng không chậm đồng thời hai thùng nước vậy mà không có nổi một giọt nước chảy ra ngoài.

Trung niên nhân này hiện tại đang tươi cười, trong ánh mắt ngập tràn vui sướng hướng lên đỉnh núi tuy nhiên rất nhanh bước chân liền khựng lại.

Người này cảm nhận được một loại lực lượng kinh khủng bùng nổ trên đỉnh núi, thứ áp lực làm hắn hít thở cũng không thông đồng thời trước mặt người này chính là vị tiểu hòa thượng dẫn Vô Song lên núi.

Tiểu hòa thượng nhìn thấy trung niên nhân này không khỏi đưa bàn tay nhỏ ra cản lại.

“Hành Si sư huynh, phương trượng đang có khách nhân “.

Kẻ được gọi là Hành Si nhíu chặt long mày rốt cuộc thở dài mà đặt hai thúng nước xuống, trên khuôn mặt tỏ rõ thất vọng.

Tiểu hòa thượng thấy thế liền nhoẻn miệng cười.

“Hành Si sư huynh, chúc mừng sư huynh võ nghệ đại thành, thực hiện được lời hứa với phương trượng liền có thể làm việc mình muốn rồi “.

Hành Si lần này nghe vậy cười ha hả, để gánh được hai thúng nước này hắn khổ luyện hơn 10 năm, hiện tại thần công đại thành liền có thể xuống núi đi tìm con gái, chỉ cần lên núi gặp phương trượng liền có thể rời đi nào ngờ lúc này phương trượng lại có khách nhân, lúc đầu có chút mất hứng nhưng hiện tại nghĩ lại tâm tình liền trở nên bình thản hơn.

Hắn đã đợi hơn 10 năm, đợi thêm một chút cũng không sao.

“Tiểu Không, khách nhân của phương trượng là thần thánh phương nào?, dĩ nhiên kinh khủng như vậy? “.

Vị tiểu hòa thượng này pháp danh Hành Không, nghe Hành Si hỏi liền nhíu mày rồi đáp.

“Hành Si sư huynh nói quá, chỉ là một vị nữ thí chủ xinh đẹp mà thôi, nào phải nhân vật kinh khủng nào? “.

Hành Si nghe Hành Không nói vậy liền sững lại bất quá rất nhanh Hành Si cũng hiểu việc gì xảy ra.

Hai người bên trên đại chiến quá mức kinh khủng nhưng mà bọn họ đang đại chiến trong ‘giới’ của phương trượng, Hành Si may mắn nhận được 1 phần nhỏ của Cửu Dương Chân Kinh, có thể coi là cùng một mạch nội công với phương trượng nên mới cảm giác được thứ lực lượng ba động trong ‘giới’, Hành Không lúc này còn chưa được truyền thụ Thiếu Lâm Cửu Dương Công, dĩ nhiên khó mà nhận ra cái gì.

Nghĩ đến thực lực của phương trượng Hành Si tuyệt đối cảm thấy như thần minh bất quá vị ‘nữ thí chủ xinh đẹp’ trong miệng Hành Không thì lại càng làm Hành Si tò mò, thiên hạ này từ khi nào có nữ nhân có thể đấu với phương trượng?.

Hành Si nghĩ mãi cũng không nghĩ ra rốt cuộc bê hai gánh nước đặt bên cạnh Hành Không, trực tiếp khoanh chân ngồi bên cạnh vị tiểu sư đệ này, ánh mắt nhu hòa nhìn Hành Không nhưng lại không nói gì.

Hành Không cảm giác được ánh mắt sư huynh nhìn mình tuy nhiên đã thành thói quen, sư huynh không lên tiếng thì hắn cũng không lên tiếng, lại nhắm mắt tiếp tục niệm kinh, cái miệng nhỏ liên tục mấp máy.

Hành Si tại sao lại nhìn Hành Không?, đáp án là bởi Hành Si nhớ con gái tuy nhiên con gái Hành Si thì lại lớn hơn Hành Không một chút, năm nay vừa tròn 15 tuổi.

Nghĩ đến con gái Hành Si cười liền có chút ngốc.

Hắn là tội đồ của Nam Thiếu Lâm bất quá rốt cuộc cũng chuộc xong tội của mình, sau này xuống núi liền sẽ hoàn tục, liền sẽ về Hằng Sơn tìm con gái.

Hành Si cũng bắt đầu tự ‘nghĩ’ tên của mình sau khi xuống núi, nghĩ đi nghĩ lại rốt cuộc hắn tự đặt cho mình ngoại hiệu ‘Bất Giới”.

Quyển 3 - Chương 172: Bão nổi (3)

Cửu Dương Thần Tăng cùng Vô Song quyết đấu quả thật kinh động vô cùng, ngay từ cái nhìn đầu tiên thì Vô Song đã biết Cửu Dương Thần Tăng – Giác Viễn tuyệt đối là siêu cấp luyện thể cao thủ, đương nhiên Vô Song cũng như vậy, trận chiến của hai luyện thể cao thủ vốn cực kỳ kịch liệt chứ đừng nói là hai người đều mang thân thể mình đạt đến chữ ‘đế’.

Điều duy nhất mà Vô Song cảm thấy giật mình là ‘Giới’ mà Giác Viễn tạo ra cũng quá mức kinh khủng, vượt xa tưởng tượng cùng suy nghĩ của Vô Song.

Vô Song đến hiện tại còn chưa định hình được cái thứ xung quanh mình gọi là gì vì vậy hắn tạm gọi nó là giới.

Vô Song đương nhiên hiểu trên ‘vực’ là ‘giới’ nhưng mà nếu muốn định hình ‘giới’ mà Vô Song biết với ‘giới’ của Giác Viễn thì lại khác nhau vô cùng.

Giới bất kể thế nào cũng là một dạng tăng phúc chiến lực, là một dạng thế giới được chủ nhân tạo ra, nó cho dù nghịch thiên ra sao cũng không có cách nào vượt quá lực công kích của chính chủ nhân.

Giới có thể khuếch đại công kích lên rất nhiều lần đồng thời nó cũng có giới hạn chịu đựng của chính nó tuy nhiên một lẽ dễ hiểu là bất kể giới có khuếch đại công kích lên bao nhiêu lần đi chăng nữa thì thứ này cũng được tính vào công kích của chủ nhân, một khi chủ nhân công kích thì tất nhiên phải lưu lực, không thể sử dụng toàn lực bởi chính chủ nhân cũng chiến đấu trong giới, nếu sử dụng toàn bộ lực công kích thì giới sẽ nát tan, lúc đó ưu thế về giới liền biến mất.

Dùng lực phá pháp đây là cách thông thường nhất để hủy đi ‘giới’ đương nhiên đây không phải là cách duy nhất.

Nói đơn giản một chút, hoặc là sử dụng lực công kích vượt quá khả năng chịu đựng của giới hoặc là đối thủ trực tiếp mở ra một giới còn mạnh hơn, phá hủy giới từ bên trong.

Vô Sõng tuyệt đối không phải tay mơ trong vấn đề này, bản thân Vô Song cũng không muốn phá hủy giới mà Giác Viễn khổ tâm tạo ra nhưng mà càng đánh Vô Song càng cảm giác được cái ‘giới’ này rõ ràng có vấn đề.

Cái ‘giới’ này cho Vô Song cảm giác mạnh mẽ vượt xa cả thực lực của Giác VIễn thậm chí phải nói là... nó cùng Giác Viễn không phải một đẳng cấp.

Giác VIễn rất mạnh, chỉ dùng tự thân sức mạnh liền không thua gì Vô Song thậm chí còn có chút lấn áp chứ chưa nói tới dùng nội lực của Cửu Dương Chân Kinh bất quá như đã nói với sự hiểu biết và cảm nhận của Vô Song thì Vô Song vẫn cảm thấy giới của Giác Viễn quá mạnh, mạnh vượt xa lẽ thường.

Nếu Vô Song chấm điểm cho mình là 3, cho Giác Viễn là 5 thì giới của Giác Viễn thậm chí đạt điểm 10, loại nghịch lý này gần như vượt khỏi hiểu biết của Vô Song về ‘giới’.

Có giới mạnh như vậy Giác Viễn còn có thể thua Vô Danh Thần Tăng sao?, cho dù những năm gần đây Giác Viễn mới đạt đến cảnh giới này thì hắn cũng sớm tới Bắc Thiếu Lâm giải quyết ân oán lâu rồi.

Vô Danh Thần Tăng đúng là rất mạnh nhưng làm sao mạnh gấp đôi Cửu Dương Thần Tăng được?.

Suy nghĩ về giới của Vô Song triệt để không thể thông bất quá một trận chiến với Giác Viễn cũng làm Vô Song nhìn ra rất nhiều vấn đề, nhìn ra sử dụng sức mạnh thân thể thế nào mới đúng, đây tuyệt đối là một bước thu hoạch lớn.

Vô Song luyện thể đạt đến đế vị nhưng Vô Song lại chưa chiến đấu với bất cứ ‘nhân loại’ nào có trình độ luyện thể tương đương.

Người luyện thể cao nhất mà Vô Song gặp là Long Tượng Cổ Phật nhưng mà Long Tượng Cổ Phật cũng chưa từng chiến đấu với Vô Song.

_ _ _ _ __ _

Vô Song một bên thu tay, ở phía bên kia Giác Viễn cũng thu tay, lúc này nếu có người bước lên đỉnh núi thì tuyệt đối có thể cảm thấy hoa mắt.

Vô Song thân hình nhỏ hơn Giác Viễn quá nhiều bất quá sau một trận chiến đấu sắc mặt như thường, da dẻ hồng hào thậm chí một chút khí tức tán loạn cũng không có còn ở phía ngược lại thì Giác Viễn tuy không bị thương nhưng người đã vã mồ hôi.

Hiện tại chỉ cần Bất Giới đi lên đỉnh núi thậm chí có thể cảm tưởng được Giác Viễn mới là người rơi xuống hạ phong.

Đương nhiên tình hình chân thực không đúng, hai người Vô Song cùng Giác Viễn vốn luận bàn có thể nói đến điểm là dừng không phân cao thấp, Vô Song chỉ biết mình đã cố hết sức còn Giác Viễn có lưu thủ hay không thì chịu, vấn đề Giác Viễn nhễ nhại mồ hôi phần lớn nằm ở chính bản thân Giác Viễn, hoặc là công pháp Giác Viễn đặc thù hoặc là thân thể Giác Viễn có gì không đúng nhưng tuyệt không phải vì Vô Song.

Hai người cùng là đế vị, chiến đấu một trận kinh thiên động địa nhưng địa vực xung quanh thậm chí không có chút tổn hại nào, cái này chính Vô Song sau khi nhìn lại cũng bất ngờ.

Nhìn về phía Giác Viễn, Vô Song không khỏi chân tâm bội phục đối phương.

“Đa tạ đại sư lưu thủ “.

Giác Viễn chắp tay lại, đối với Vô Song làm ra thủ thế a di đà phật sau đó mới nói.

“Nào có,thực lực của cô nương mới làm lão nạp mở rộng tầm mắt, nhiều năm không rời khỏi Nam Thiếu Lâm cũng không biết thiên hạ từ bao giờ đi ra thêm một đế vị cường giả “.

Giác Viễn không thể không đánh giá cao Vô Song bởi vì đạt đến cảnh giới đế vị không phải là việc ‘tự nhiên ‘.

Giác Viễn cũng là đế vị, ở độ cao của ông tuy không bước chân ra khỏi giang hồ nhưng vẫn phải nắm được thế sự, vẫn phải biết thiên hạ có cường giả nào đột phá thành đế vị bởi nếu muốn chạm tới ngôi vị này nhất định phải từ tuyệt đỉnh cao thủ bước lên mà muốn đạt được hai chữ ‘tuyệt đỉnh’ thì trên giang hồ căn bản không thể là kẻ vô danh.

Nói đến đế vị tương lai, người này có thể là Thiên Sơn Đồng Mỗ, có thể là Mai Niệm Sanh, có thể là Phi Thiên Hồ Ly thậm chí có thể là Lý Thu Thủy hay đám người ngũ tuyệt đương thời nhưng tuyệt đối không thể là một người bừa bãi vô danh.

Giác Viễn không nhận được bất cứ thông tin gì về Vô Song, không giật mình mới là lạ, ngay cả cao thủ vực ngoại cũng không thể không có thông tin gì mà chạm tới cánh cửa đế vị, muốn thành đế vị nhất định phải có tích lũy, phải có thời gian.

Nói đơn giản hơn, kể cả như Hư Trúc sau khi đạt được toàn bộ truyền thừa của Tiêu Dao Phái thì nhất định còn phải đúc kết lại toàn bộ tinh hoa, phải tịnh hóa bản thân, tiếp theo là bổ sung kinh nghiệm thực chiến của bản thân mình rồi tự mình ngộ đạo bước ra con đường riêng, không làm được đủ những việc này thì hắn chết già cũng chỉ là ngũ tuyệt đỉnh phong.

Nghĩ mà xem, một người phải nói là siêu cấp may mắn như Hư Trúc còn cần điên cuồng thực chiến mới có tư cách suy nghĩ đến đế vị thì người khác ra sao?, một khi đã bước vào thực chiến thì sao còn có thể coi là bừa bãi vô danh?.Giác Viễn sau khi từ chân tâm khen ngợi Vô Song một câu lại tiếp tục lên tiếng.

“Thứ cho lão nạp tò mò, lão nạp thấy võ công của cô nương mang theo hơi hướng Long Tượng Bàn Nhược Công của Mông Cổ Mật Tông, không biết cô nương với Mật Tông có quan hệ ra sao? “.

Tại thế giới này không có Tây Vực Mật Tông mà chỉ có Mông Cổ Mật Tông.

Mông Cổ Mật Tông đương nhiên là nơi xuất thân của Kim Luân Pháp Vương, Vô Song dĩ nhiên không có liên quan gì tới môn phái này nhưng mà cũng không thể chân thực trả lời Giác Viễn dù sao đúng là Vô Song đang tu luyện Long Tượng Bàn Nhược Công.

Vô Song là đế vị, Giác Viễn cũng là đế vị, hai người trên lý tuyết vốn đồng cân đồng hạng, Vô Song không có nghĩa vụ nhất định phải trả lời mọi câu hỏi của Giác Viễn.

“Đại sư, thứ cho ta không thể trả lời, có một số việc không thể nói “.

Vô Song không rõ quan hệ của Mật Tông bên kia với Thiếu Lâm bên này ra sao bất quá khi nhìn sắc mặt Giác Viễn vẫn bình thường vô cùng thì trong lòng Vô Song cũng yên tâm một chút.

Giác Viễn sau khi nghe Vô Song đáp chỉ thản nhiên nói.

“A di đà phật, là lão nạp tò mò rồi “.

Tiếp theo Giác Viễn lại quan sát Vô Song một chút rốt cuộc không nhịn được lại nói.

“Thứ cho lão nạp lại tò mò thêm một lần, không biết cô nương... trong đời nhìn thấy người võ công cao nhất là ai? “.

Giác Viễn hỏi câu này có chút ngập ngừng bởi chính Giác Viễn cũng khó mà nói thông được việc này bất quá đại ý câu hỏi thì Vô Song vẫn hiểu.

Người võ công cao nhất?, nếu tính cả hai thế giới Vô Song sẽ chọn Độc Cô Cầu Bại nhưng ở thế giới này thì đáp án đương nhiên là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong.

Tuy Vô Song không có cảm giác Độc Cô Cầu Bại mạnh mẽ ra sao, người này trái lại cho Vô Song cảm giác gần gũi vô cùng chứ không phải đại thế bàng bạc như Trương Tam Phong bất quá thân là một trong các thống lĩnh của Âm Giới thì Vô Song vẫn đánh giá Độc Cô Cầu Bại cao hơn nhiều so với một người còn chưa phi thăng lên thượng giới như Trương Tam Phong.

Cái này không nằm ở mặt con người, cái này nằm ở thế cuộc, ở nhân sinh.

“Người mạnh mẽ nhất mà ta gặp... đương nhiên là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong “.

Lần này Giác Viễn rốt cuộc mở ánh mắt của mình ra mà nhìn Vô Song, có vẻ câu trả lời của Vô Song rốt cuộc đã chạm tới cái gì đó.

Giác Viễn im lặng một chút đột nhiên lại lên tiếng.
“Lão nạp có một việc khó có thể giải quyết, không biết cô nương có sẵn lòng giúp đỡ? “.

Lần này Vô Song cảm giác triệt để không hiểu ra sao, một đế vị rất ít khi ‘xin’ một đế vị khác giúp đỡ, đây chẳng khác nào tát vào mặt mình, đế vị cao thủ vẫn luôn như boom nguyên tử tại thế giới này vậy, là việc cỡ nào mới làm đế vị cao thủ phải ‘xin’ giúp đỡ?, đấy còn là Cửu Dương Thần Tăng nhân vật khủng khiếp nhất toàn bộ phương nam?.

Vô Song không lập tức làm ra đáp ứng, lần này cực kỳ dè dặt mà đáp lời Giác Viễn.

“Không biết đại sư muốn ta giúp việc gì?, nếu có thể giúp đỡ... ta sẽ tận lực “.

Vô Song thực sự đang hoài nghi... Giác Viễn rủ mình đến Bắc Thiếu Lâm ám sát Vô Danh Thần Tăng, nếu là việc này Vô Song xin phép đi trước, dĩ nhiên cái điều này rất khó xảy ra.

Giác Viễn suy nghĩ một chút, rốt cuộc vẫn hạ quyết tâm mà nói.

“Cô nương có điều không biết, phụ cận Nam Thiếu Lâm hiện tại đúng là có việc Giác Viễn không thể giải quyết “.

“Tại phụ cận Nam Thiếu Lâm vốn có một nơi gọi là Dược Vương Thôn, người trong thôn vốn làm nghề nuôi trồng linh dược, linh dược này một phần giữ lại trong thôn một phần cung cấp cho Nam Thiếu Lâm, đổi lại Nam Thiếu Lâm toàn lực bảo hộ Dược Vương Thôn “.

“Khoảng thời gian ba tháng gần đây, mọi việc vốn đang bình thường liền trở nên bất thường, tại Dược Vương Thôn trướng khí mù mịt, trướng khí nhiều đến mức... không phải đế vị cao thủ không thể đi qua hơn nữa càng khủng khiếp hơn ở chỗ võ tăng Thiếu Lâm bước vào trướng khí liền bị hủ thực xâm nhập, không cách nào cứu trị mà chết bất đắc kỳ tử, ngay cả võ tăng của bản tự còn không làm gì được hủ thực thì đừng nói người dân trong Dược Vương Thôn “.

Giác Viễn vừa nói đột nhiên thấy mặt đất nứt ra, trên người Vô Song nổi lên thứ ánh bạc kỳ dị, hai mắt Vô Song hoàn toàn chuyển thành màu bạc, lúc này Vô Song giọng nói như nghẹt lại.

“Dược Vương Thôn cùng Dược Vương Cốc có liên quan gì đến nhau? “.

Vô Song thực sự hy vọng hai bên chỉ là trùng tên nhưng kết hợp với tất cả những gì Vô Song biết thì... rất khó để ‘trùng ‘.

Giác Viễn dùng ánh mắt kinh dị nhìn Vô Song sau đó cực kỳ nghiêm túc mà nói.

“Dược Vương Thôn là nơi cung cấp linh dược cho Dược Vương Cốc “.

Chỉ mấy chữ thôi mà làm cơ thể Vô Song run rẩy, lần này cũng bất kể kính ngũ, bất kể thân phận, Vô Song ngước nhìn Giác Viễn.

“Ông được hiệu xưng là Cửu Dương Thần Tăng vậy mà vài tháng còn không giải quyết được gì? “.

Câu nói này đương nhiên bất kính nhưng mà Vô Song mặc kệ, xét về tuổi tác chính Vô Song cũng cảm thấy mình không thua người này.

Giác Viễn căn bản cũng không quan tâm Vô Song xưng hô ra sao, lại đáp.

“Lão nạp đã cố hết sức, lão nạp còn một mình tự tiến vào Dược Vương Thôn nhưng bị đánh bật ra “.

Tiếp theo Giác Viễn lại tung cho Vô Song một cái tin tức cực kỳ ‘nặng ‘.

“Trong đám chướng khí kia có tồn tại ngang ngửa lão nạp,lão nạp 7 lần tiến vào Dược Vương Thôn thì 7 lần bị đẩy lùi lại “.

Lần này sự việc liền biến thành nghiêm trọng, cực kỳ nghiêm trọng.

Vô Song hít một hơi, cố gắng điều chỉnh lời nói rồi lại lên tiếng.

“Đại sư, người không liên lạc với bất cứ đế vị nào khác ư? “.

Giác Viễn nhìn Vô Song một chút rồi nói.

“Lão nạp có liên lạc, vốn muốn gửi thư đến Đại Lý mong vị kia xuất quan trợ giúp nhưng mà ít lâu trước lão nạp cũng gặp Trường Sinh Chân Nhân “.

“Người kia nói nước xa cứu không nổi lửa gần, thay vì đợi vị kia của Đại Lý xuất thủ không bằng đợi một đế vị cao thủ khác đang hướng về Nam Thiếu Lâm “.

“Lão nạp cũng từng mong muốn Trường Sinh Chân Nhân ra tay chỉ là không hiểu vì lý do gì... hắn không xuất thủ, vẫn khuyên lão nạp đợi người “.

Người Giác Viễn đợi là ai?, đương nhiên là Vô Song bởi chính Vô Song cũng cảm thấy Trương Tam Phong ngụ ý nói chính mình.

Trương Tam Phong không ra tay thì Vô Song hiểu, Trương Tam Phong tính ra được phân thân của Vô Song thì Vô Song cũng hiểu nhưng mà tại sao mấy ngày trước gặp mặt ở Hành Dương đến một câu Trương Tam Phong cũng không nói?.

Quyển 3 - Chương 173: Bão nổi (4)

Vô Song là người xuyên không, chính bản thân Vô Song cũng hiểu cái gọi là máu mủ tình thâm là quá giả đối với hắn.

Đành rằng Vô Song kiếp trước là cô nhi, tính ra mà nói hắn không có ruột thịt họ hàng nhưng Vô Song có một sư chủ trì mà hắn coi như cha, tại kiếp này để Vô Song coi ông ngoại như sư chủ trì là việc hoàn toàn không thể.

Khi hắn xuyên không hắn đã mang theo một linh hồn hơn 30 tuổi, linh hồn của hắn đã là một tờ giấy đầy những chữ viết, đâu phải là một tờ giấy trắng như đứa trẻ mới sinh để mà triệt để chấp nhận cái gọi là máu mủ tình thâm?, đấy là chưa kể ông ngoại Vô Song đối với Vô Song cũng không có quá nhiều thời gian ở bên nhau, thú thật địa vị của ông ngoại trong lòng Vô Song còn không bằng lão nhân già mà không kính trên Tử Ngọc Sơn kia.

Dĩ nhiên ngay cả như thế thì Vô Song cũng có giới hạn của mình, hắn không thể thực sự coi ông ngoại là ông ngoại nhưng hắn có trách nhiệm phải bảo vệ ông, đây là thứ trách nhiệm của hắn tại thế giới này.

Hắn không rõ vì sao hắn lại xuyên không đến đây thậm chí tại thời điểm này Vô Song cũng biết có một thứ kinh khủng ẩn sau lớp màn đen liên quan đến mình nhưng như thế không ảnh hưởng tới việc hắn mãn nguyện với cuộc sống hiện tại, một kiếp này hắn sống đặc sắc hơn kiếp trước nhiều, đã chấp nhận cuộc sống này, đã chấp nhận thân phận này thì Vô Song nhất định cũng phải chấp nhận cái trách nhiệm này, có những thứ Vô Song nhất định phải bảo vệ.

Ông ngoại gặp nguy hiểm, Linh Tố gặp nguy hiểm thậm chí cả hai người còn chịu nguy hiểm đến tính mạng thì Vô Song không bão nổi mới là lạ.

Tất nhiên Vô Song chỉ sau vài giây liền bắt đầu có thể giữ bình tĩnh, Trương Tam Phong không thể xuất thủ thì Vô Song tin nhưng bảo vị đại nhân vật này căn bản không làm gì thì Vô Song không tin, thủ đoạn của Trương Tam Phong đã không nằm ở việc ông có xuất thủ hay không, lý do duy nhất giải thích cho việc này là Trương Tam Phong cảm thấy Vô Song có thể giải quyết được.

Vô Song giải quyết được thì đương nhiên tính mạng của ông ngoại cùng Linh Tố vẫn chưa thật sự bị đe dọa, nếu nói ai là người hiểu rõ Vô Song nhất tại thế giới này tuyệt không thể nào ngoài Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong nếu thấy sự an nguy của ông ngoại cùng Linh Tố gặp vấn đề nhất định sẽ không rời đi đơn giản như vậy.

Mất vài giây lấy lại bình tĩnh, Vô Song cũng có chút muốn xin lỗi Giác Viễn, thú thật nếu mà ông ngoại cùng Linh Tố có mệnh hệ nào thì trong một sát na Vô Song còn muốn tính sổ với Nam Thiếu Lâm, dĩ nhiên cái này là không đúng nhưng có một số thứ vẫn là nhân chi thường tính.

Giác Viễn có lỗi gì ở đây?, thật ra sau khi bình ổn lại thì Vô Song cũng không thể trách vị Cửu Dương Thần Tăng này, nếu bên trong chướng khí kia có một tồn tại ngang hàng Giác Viễn thì Giác Viễn căn bản không thể rời khỏi Nam Thiếu Lâm, nhất định phải tọa trấn nơi này nếu không ai biết tồn tại kia đi ra ngoài sẽ làm gì?.

Giác Viễn không thể rời đi vì vậy cùng lắm chỉ có thể gửi thư cầu viện, nếu nói cầu viện thì Giác Viễn có thể nhờ được vị nào?.

Vô Song cũng không rõ đế vị cao thủ trong thiên hạ có bao nhiêu, hắn chỉ biết đại khái.

Đầu tiên không thể không kể tới Hoàng Thường nhưng mà để Hoàng Thường rời khỏi Trường An thì trừ khi đây là việc ảnh hưởng toàn bộ thiên hạ, có thể làm thủng cả trời, một lẽ dĩ nhiên Dược Vương Cốc có chết hết cũng sẽ không khiến Hoàng Thường từ bỏ an nguy Trường Anh, đặt tiểu Khang Hy cùng toàn bộ triều đình Mãn Thanh gặp nguy hiểm.

Người thứ hai mà Vô Song nghĩ tới là vị già mà không kính TIêu Hà Tử kia, nếu Giác Viễn có thể liên lạc với Vô Hà Tử thì chắc chắn Vô Hà Tử sẽ xuất thủ nhưng mà từ Nam Thiếu Lâm gửi thư tới Tử Ngọc Sơn xa xôi vô cùng, nó xa hơn từ Nam Thiếu Lâm đến Đại Lý nhiều.

Người thứ ba mà Vô Song nghĩ đến là nhân vật trong Hắc Địa, tại Hắc Địa tuyệt đối không thể không có cường giả đế vị bảo hộ nhưng mà người này cũng như Hoàng Thường, thân là người bảo vệ phòng tuyến của nhân loại chắc chắn sẽ không dễ dàng rời đi, ngay cả khi từ Nam Thiếu Lâm đến Vương Bản Sơn vốn cực gần.

Người thứ tư là Vô Danh Thần Tăng nhưng vừa nghĩ đến Nam – Bắc hai miền Thiếu Lâm thì Vô Song triệt để bỏ cái suy nghĩ này luôn.

Giác Viễn có lẽ cũng rất gấp, suy nghĩ rất nhiều mới cho người gửi thư tới Đại Lý – Đoàn Thị nhờ đến vị kia.

Trước kia nghe Giác Viễn nói thì Vô Song cũng không rõ Đoàn Tư Bình còn sống hay đã chết nhưng nhắc đến ‘vị kia’ của Đại Lý thiên hạ trừ Đoàn Tư Bình còn có thể là ai?.

Giác Viễn lựa chọn phương án cứu viện là đúng nhưng mà từ Nam Thiếu Lâm gửi thư tới Đại Lý rồi lại từ Đại Lý đến Nam Thiếu Lâm cũng tuyệt chẳng phải con đường gần gì, nước xa vẫn không cứu được lửa gần.

Lần này Vô Song đến rồi, Vô Song không dám nói mình sánh bằng những nhân vật kể trên nhưng mà hắn có tự tin có thể làm gì đó, chí ít cũng phải cứu được ông ngoại cùng Linh Tố ra.

Vô Song hướng ánh mắt nhìn Giác Viễn, thành thật mà nói.

“Đại sư, vãn bối vẫn muốn nói một câu xin lỗi vì mạo phạm, ngoài ra vãn bối có chút muốn biết... Trường Sinh Chân Nhân thực sự nói gì với người? “.

Trước đây Vô Song dùng ‘ta’ để xưng hô với Giác Viễn vì bất kể ra sao chỗ đứng của hai người cũng là ngang nhau, ‘đế’ sẽ không dễ dàng cúi đầu trước ‘đế’, tuy nhiên hiện tại hắn có chút cảm thấy có lỗi với Giác Viễn vì vậy tự hạ xuống một cấp mà xưng hô cùng vị Thần Tăng này.

Giác Viễn nghe Vô Song hỏi, lại đáp.

“A di đà phật, khi đó Trường SInh Chân Nhân tới lão nạp cực kỳ vui mừng, nghĩ rằng Dược Vương Cốc được cứu nhưng chân nhân chỉ nhìn một chút rồi lắc đầu, chân nhân nói mình không thể ra tay cũng không dẹp được việc này, chân nhân cũng nói ta không cần phải gửi thư cầu viện nữa, ít ngày sau sẽ có một đế vị cao thủ đặt chân tới bản tự, người này nhất định dẹp được uế khí tại Dược Vương Cốc”.

Quan hệ của Giác Viễn cùng Trương Tam Phong thực sự siêu cấp phức tạp, quan hệ của Trương Tam Phong cùng Vô Song cũng không khác chút gì.

Giác Viễn cũng như Vô Song, khi đối mặt với Trương Tam Phong luôn có một tâm thái khác nhưng khi mang Trương Tam Phong mang ra nói với người ngoài vẫn luôn tự hạ một bậc, vẫn dùng ‘chân nhân’ xưng hô, đương nhiên cái này cũng không cần giải thích với ai, chỉ là tự thân cảm nhận mà thôi.

Vô Song nghe Giác Viễn nói thì lại càng chắc chắn suy nghĩ của mình, lần này Vô Song căn bản không cần suy nghĩ trực tiếp gật đầu.

“Đại sư, vãn bối gọi là Vô Song, không giấu đại sư Dược Vương là ông ngoại của ta, Vô Song trong lòng không yên có gì mạo phạm xin đại sư bỏ qua, cũng xin đại sư lập tức dẫn ta tới ngoại vi Dược Vương Thôn “.Giác Viễn là người thế nào, đương nhiên không để ý đến thái độ vừa nãy của Vô Song hơn nữa Giác Viễn một mắt có thể nhìn ra Vô Song cùng Dược Vương Cốc nhất định tương đối thân thuộc mới dẫn đến việc không khống chế cảm xúc như vậy tuy nhiên nghe đến tin Vô Song là cháu ngoại của Dược Vương thì hơi kinh hãi.

Dược Vương năm nay bao nhiêu tuổi?, cháu ngoại của Dược Vương bao nhiêu tuổi?.

Dược Vương – Trịnh Hạo Thiên võ công không quá cao nhưng giao thiệp thì đủ sức làm kinh sợ toàn bộ võ lâm, không tính bất cứ thứ gì khác chỉ cần kể hai vị bằng hữu Giác Viễn cùng Tiêu Hà Tử cũng làm cho bất cứ thế lực nào của võ lâm sợ mất mật, cho dù bỏ qua hai đại nhân vật này thì vẫn có đám người Lam Giác Lão Tổ, Phi Thiên Hồ Ly, Mai Niệm Sanh, ai không phải bá chủ một phương?.

Dược Vương cùng Giác Viễn thâm giao đã lâu, không có Dược Vương hết lòng ủng hộ Nam Thiếu Lâm cũng chẳng thể phát triển nhanh như vậy, không có Nam Thiếu Lâm bảo vệ thì Dược Vương Cốc cũng chẳng thể an toàn từng đấy năm.

Hai người vốn là bạn thâm niên, Giác Viễn dĩ nhiên biết Dược Vương chỉ có một người con gái, hơn nữa với địa vị của Giác Viễn sao không biết con gái Dược Vương là ai?, Giác Viễn còn nhìn mẹ của Vô Song lớn lên, việc của mẹ Vô Song thì Giác Viễn không thể không biết.

Năm xưa trong cuộc trinh phạt Thiên Long Sơn Mạch đãng lẽ bộ ba đế vị xuất thủ phải là Quỳ Hoa Lão Tổ, Vô Danh Thần Tăng cùng Cửu Dương Thần Tăng tuy nhiên Giác Viễn sao có thể ra tay với con gái bằng hữu?, phụ thân Vô Song thậm chí coi là nửa cái ‘con rể’ của Giác Viễn, Giác Viễn năm đó lấy lý do thương thế chưa lành lại thêm có sự xuât hiện của Vô Danh Tăng nên rốt cuộc Giác Viễn ‘xin phép’ lui lại, lúc đó mới đến phiên Hoàng Thường tự thân xuát mã.

Giác Viễn hít vào một hơi, chuyện năm xưa không nghĩ quá nhiều nữa, ông cũng chưa thể tin hoàn toàn những lời Vô Song nói dù sao kể cả Vô Song có thật là cháu ngoại Dược Vương thì tính đi tính lại cũng không thể chạm đến con số 20 tuổi, chưa 20 tuổi đã chạm tới đế vị thì Giác Viễn tuyệt đối không tin, ngoài cái này ra Vô Song rõ ràng là ‘nữ nhân’, dung mạo còn vượt xa mẹ của hắn nhưng Giác Viễn lại rất khó tìm thấy điểm chung nào giữa hai người, cái này lại càng làm Giác Viễn không tin cho lắm.

Không tin vì vậy không nói cũng không hỏi, Giác Viễn lúc này trực tiếp bàn đến chính sự.

“Nữ thí chủ không cần câu nệ, Giác Viễn từ lâu đã không quan tâm đến mấy thứ đó, lúc này đại sự trước mặt, nữ thí chủ đã hỏi thì Giác Viễn lập tức dẫn người tới phụ cận Dược Vương Cốc “.

Giác Viễn nói xong chân dẫm lên mặt đất, cả người bắn ngược đi.

Vô Song thấy vậy cũng lập tức xoay người lướt đi theo, hai người lập tức biến mất trong hư không.

Có một điều thú vị là cả Giác Viễn lần Vô Song đều không dùng khinh công, cả hai người đều lướt trên mặt đất, dùng cước lực mà đi, dùng cước lực mà di chuyển.

Lần này thực sự cực gấp, đến cả để lại lời nhắn cho Tương Vân cùng Lam Đình bản thân Vô Song cũng chẳng kịp làm.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Vô Song đang cực kỳ lo lắng thì có một Vô Song khác cũng chẳng khác gì, hai người có thể chia sẽ nhận thức, chia sẻ cảm giác, những gì phân thân cảm nhận được thì bản thể cũng thế.

Vô Song từ khi biết việc ở Dược Vương Cốc thì lo lắng vô cùng, sự lo lắng còn vượt xa việc Lưu phủ.

Nói trắng ra... Lưu Chính Phong cùng Khúc Dương chẳng là gì khi đặt cạnh ông ngoại cùng Linh Tố, có chăng Vô Song quan tâm đến Khúc Phi Yến còn hơn.Vô Song bản thân thực sự không hiểu tại sao Trương Tam Phong này đó không nói gì với mình một câu một chữ, với khả năng thuấn di của Trương Tam Phong đương nhiên có thể dễ dàng đưa Vô Song tới Nam Thiếu Lâm, bản thể của Vô Song yếu hơn phân thân của hắn một chút nhưng cũng tuyệt đối là trợ lực rất lớn, chẳng nhẽ thêm một người chiến lực cấp chuẩn đế không tốt hơn hay sao?.

Vô Song có thể vì sự tình Dược Vương Cốc mà mặc kệ Hành Dương xảy ra cái gì, trực tiếp mang Hoàng Dung rời đi tới Nam Thiếu Lâm, cho Trường Thanh Tử chủ động bảo hộ Khúc Phi Yến rời đi rồi trực tiếp để cốt truyện Tiếu Ngạo Giang Hồ diễn ra như bình thường.

Đương nhiên đây là suy nghĩ của Vô Song, hiện tại Vô Song cũng biết nói cái gì cũng muộn, một bên phân thân giải quyết sự tình Dược Vương Cốc thì bản thể cũng phải làm tròn sự tình ở thành Hành Dương.

Cũng như bản thân, Vô Song cố gắng ổn định tinh thần, thú thật suốt từ nãy đến giời người bên ngoài nói 10 câu hắn chưa chắc đã nghe vào nửa câu.

Sự tình đại khái thì Vô Song cũng nắm rõ, Vô Song đến Lưu phủ, trực tiếp dùng khinh công tiến vào bên trong rồi gặp mặt Thủy Sanh, sau đó lại nghe nói Hoàng Dung tới đại sảnh ‘cứu viện’ Mai Niệm Hoa.

Vô Song đương nhiên tin tưởng Hoàng Dung, cũng không lo lắng gì mà nói Thủy Sanh dẫn mình vào Lưu phủ rồi lại trực tiếp dùng khinh công đi ra ngoài, không bao lâu thì thân ảnh Thủy Sanh xuất hiện dẫn hắn vào.

Việc tiếp theo càng không phải nói, Vô Song liền kịp nghe Lệnh Hồ Xung ‘tường thuật’, sau đó đến đám người Ngũ Nhạc Chưởng Môn hóa giải ‘hiểu lầm’.

Tại lúc này phân thân Vô Song đang chiến đấu cùng Giác Viễn, Vô Song liền triệt để kệ luôn Lệnh Hồ Xung cùng Ngũ Nhạc Kiếm Phái đang nói cái gì, sau khi chào hỏi Kiều Phong, hướng về Hoàng Dung cùng Nhược Hoa mà đứng sau đó trực tiếp đóng tâm thần, như một khán giả tham dự cuộc chiến giữa hai đế vị.

Cơ hội được tận mắt nhìn nhị đế giao thủ quý giá vô cùng.

Việc tiếp theo thì Vô Song lại càng không có thời gian để ý bởi lúc đó Vô Song bắt đầu nghe Giác Viễn kể về sự tình Dược Vương Cốc.

Tại thời điểm này Nhạc Bất Quần cùng Hoa Sơn Phái cũng đến, Vô Song nghe loáng thoáng Nhạc Bất Quần nói cái gì đó, sau đó đám người Ngũ Nhạc lại nói gì đó, cuối cùng đến lượt Lưu Chính Phong đứng ra chủ trì.

Vô Song căn bản chẳng để ý bọn họ nói gì nữa rồi nhưng mà hắn cũng đoán được lúc này Lưu Chính Phong chuẩn bị tuyên bố Chậu Vàng Rửa Tay, cho dù hắn đoán có thể sai lệch một chút nhưng cũng chẳng khác nhiều lắm.

Tại nguyên tác việc Lưu Chính Phong muốn rời khỏi giang hồ là bí mật nhưng mà tại thế giới này Lưu Chính Phong hoàn toàn công khai.

Thế giới này dù sao cũng khác nguyên tác, thành Hành Dương này dù sao cũng khác thành Hành Dương nguyên tác.

Tại nơi này đến cả Ngô Tam Quế còn không dám tung hoành thì cỡ Tả Lãnh Thiền là cái gì?, Tả Lãnh Thiền mà dám công khai đồ sát như nguyên tác thì nửa tháng sau liền có binh mã triều đình đến lấy đầu toàn bộ Tung Sơn Phái từ trên xuống dưới.

Tại đại thành lớn nhất nhì phương nam thì còn chưa đến lượt Tả Lãnh Thiền xưng vương xưng bá.

Cho dù Vô Song, Hoàng Dung, Trường ThanH Tử cùng Lâm Viễn Đồ bàn bạc rất nhiều nhưng tuyệt không tính đến việc Tung Sơn thật sự dám ra tay với Lưu Chính Phong, chỉ cần Tả Lãnh Thiền không muốn chết thì đừng có mang luật giang hồ ép ở thành Hành Dương, cũng vì thế Lưu Chính Phong mới dám đường đường chính chính tuyên bố rửa tay gác kiếm, tuyên bố lui khỏi giang hồ cho thiên hạ đều biết.

Thời gian trôi qua, đến khi phân thân Vô Song cùng Giác Viễn rời đi thì Vô Song mới tự mình ổn định lại mình, sau đó ánh mắt Vô Song nhìn thấy Lưu Chính Phong đứng giữa đại sảnh, bắt đầu Chậu Vàng Rửa Tay.

Theo nguyên tác khi mà Lưu Chính Phong còn chưa chạm tay vào nước thì có Phí Bân cùng đám đệ tử Tung Sơn ngăn lại nhưng mà tại thế giới này thì sao?, Vô Song cũng thật sự tò mò xem ai là người ngăn Lưu Chính Phong.

Cơ hồ chỉ vài giây sau, thực sự có âm thanh vang lên.

“Khoan”.

Âm thanh cực kỳ hữu lực thậm chí còn mang theo sự bá đạo.

Vô Song không khỏi liếc nhìn đối phương, hai mắt hắn liền mở lớn thậm chí có xúc động muốn chửi thề.

Đám người tiến đến... thật sự mặc phục sức Tung Sơn?.

Lần này Vô Song tuyệt đối.... có thể nói là mở rộng tầm mắt.

_ _ _ __ _ _ _

Đoạn Hành Dương này dài quá rồi nên mình skip cho ngắn bớt, cố gắng end đoạn này nhanh rồi đổi cảnh:D.

Quyển 3 - Chương 174: Bão nổi (5)

Vô Song quả thật không ngờ được đám người Tung Sơn thật sự đến đây, đến xong rồi làm gì?, cũng không thể đường đường chính chính ra tay với người Lưu phủ, ra tay với Hành Sơn Phái.

Khác với nguyên tác, Lưu Chính Phong hiện tại còn chưa được phong quan liền đã bắt đầu Chậu Vàng Rửa Tay, trước khi bắt đầu việc này Lưu Chính Phong có nói gì đó nhưng mà Vô Song lại không quác hú tâm, lúc này lại thấy đám người Tung Sơn đến thì Vô Song triệt để bỏ qua luôn việc của Lưu Chính Phong, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào đám người Tung Sơn.

Tung Sơn Phái khác với hầu hết các phái khác trong Ngũ Nhạc, trên người đệ tử Tung Sơn Phái mặc thuần sắc phục màu xanh đậm, trên người mặc một bộ giáp mỏng đồng thời trên ngực trái liền có huy hiệu Tung Sơn Phái.

Trong Ngũ Nhạc Kiếm Phái chỉ có duy nhất Tung Sơn Phái khắc tên bản phải lên trang phục mà thôi, bất kể Hoa Sơn, Thái Sơn, Hành Sơn, Hằng Sơn đều không có cái thói quen này.

Đám người Tung Sơn chạy tiến vào phủ đệ của Lưu Chính Phong, đi đầu là một trung niên nhân râu kẽm, thân hình dị thường to lớn, kẻ này tuy không khổng lồ như Giác Viễn nhưng mà thân thể hắn còn lớn hơn cả Kiều Phong, nếu người thường nhìn thấy kẻ này tuyệt đối sẽ bị khí thế của hắn dọa cho không còn giọt máu.

Kẻ này là ai thì Vô Song hkoong nhận ra nhưng cũng rất nhanh Lưu Chính Phong giải đáp thắc mắc cho hắn, chỉ nghe Lưu Chính Phong cực kỳ nghiêm túc nhìn về phái đám người Tung Sơn, giọng nói còn có chút nặng nề.

“Phí Bân sư đệ, không ngại đường xá xa xôi đến dự đại tiếc của Lưu Chính Phong ta, đúng là làm Lưu Chính Phong mở mày mở mặt bất quá Tung Sơn Phái các người có chút đao to búa lớn thì phải? “.

Tiến vào đại sảnh là khoảng 30 đệ tử Tung Sơn Phái, thậm chí đến cả bội kiếm cũng rút ra, khuôn mặt tuyệt đối không hòa nhã gì.

Ở nơi này vốn toàn là chưởng môn Ngũ Nhạc, tuy Tung Sơn được coi là phái mạnh nhất trong Ngũ Nhạc Kiếm Phái nhưng còn chưa đến mức Phí Bân có tư cách đồng cân đồng hạng với những người ở đây.

Một câu nói của Lưu Chính Phong liền khiến Nhạc Bất Quần, Định Dật Sư Thái thậm chí là Thiên Môn Đạo Nhân cũng đều chăm chú nhìn về phía Phí Bân.

Phí Bân hừ lạnh một tiếng, kẻ này tỏ ra không chút nào sợ hãi rồi trực tiếp nói.

“Phí Bân ta lần này đến đây chính là để trừ gian vệ đạo, bảo vệ uy danh cho Ngũ Nhạc Kiếm Phái, căn bản không phải đến dự tiệc, loại người như ngươi cũng xứng làm phó chưởng môn Hằng Sơn Phái? “.

Phí Bân kẻ này làm người ác độc lỗ mãng nhưng tuyệt đối không giỏi miệng lưỡi, thường thường mỗi khi Phí Bân nói gì đó đều thẳng tuột một câu, không che giấu hậu chiêu cũng vì vậy mtooj câu nói của hắn làm toàn bộ mọi người trong Lưu phủ đều giật mình bao gồm cả Lưu Chính Phong.

Lưu Chính Phong não chuyển một chút, đại khái cũng đoán ra Phí Bân muốn dùng gì luận tội mình, đơn giản chỉ là vấn đề liên quan đến Khúc Dương mà thôi.

Lưu Chính Phong muốn lui ra giang hồ nhưng cũng không phải đoạn tuyệt với giang hồ, trước đây Lưu Chính Phong một mực không muốn đắc tội hai phái Hằng Sơn cùng Thái Sơn vốn là vì không muốn rước lấy phiền phức sau này lại càng không muốn uy danh của mình tổn hại dẫn tới phía Hành Sơn chịu tổn hại, như vậy Lưu Chính Phong liền có lỗi với Hành Sơn.

Lưu Chính Phong trong lòng thầm tính toán, kể cả việc Khúc Dương lộ ra thì bản thân Lưu Chính Phong cũng không hẳn đã bị làm sao, coi như mang cái tội danh phản đồ chính giáo, làm người ma giáo đi chăng nữa thì đám người ở đây cũng không dám làm gì hắn, thành Hành Sơn vốn không phải là nơi nhân sĩ võ lâm dám làm bừa, đấy là chưa kể mặt mũi của Lưu Chính Phong bao nhiêu năm qua cũng đủ lớn, cho dù bị đám người Ngũ Nhạc lên án nhưng cũng không mấy người dám thực sự ra tay với hắn.

Lưu Chính Phong ánh mắt híp lại nhìn Phí Bân sau đó thản nhiên nói.

“Phí Bân, cơm có thể ăn bậy, nói không thể nói bậy, ngươi muốn ha uy danh của lão phu thế là có ý gì? “.

Lưu Chính Phong hướng về Phí Bân quát lớn, căn bản không có nửa điểm sợ hãi.

Phí Bân nghe vậy cười gằn, ánh mắt lộ ra một tia hung lệ.

Phí Bân sau đó làm gì?, hắn căn bản không nói mà trực tiếp đưa tay cách không đánh ra một chưởng, một chưởng này chính là Đại Tung Sơn Quyền của Tung Sơn Phái.

Phí Bân thực lực thường thường, thua xa Lưu Chính Phong bất quá một quyền của hắn không nhắm vào Lưu Chính Phong mà nhắm vào chậu vàng rửa tay.

Lưu Chính Phong nào ngờ có chuyện này xảy ra?, căn bản không kịp đề phòng liền thấy chậu vàng bị đánh bay đi, nước bắn tung tóe lên trời.

Phí Bân đánh ra một quyền trong ống tay áo liền hiện ra một lá cờ, động tác thành thục vô cùng cứ như đang làm ảo thuật vậy.

“ Cờ của Ngũ Nhạc Minh Chủ ở đây, Tả minh chủ có lệnh Lưu Chính Phong không được tiếp tục Chậu Vàng Rửa Tay, lập tức đình chỉ “.

Lưu Chính Phong sắc mặt trở nên khó coi vô cùng, chậu nước đã bị đánh bay đi, hắn không dừng lại thì có thể làm sao?, tiếp theo Lưu Chính Phong trực tiếp nói.

“Tả minh chủ cũng quản thật rộng, Tung Sơn thế cũng thật lớn, không biết vì cớ gì ngăn cản họ Lưu ta lui khỏi giang hồ? “.

Phí Bân nhếch miệng, hắn đánh không lại Lưu Chính Phong nhưng này hôm nay hắn cực kỳ tự tin, căn bản không sợ cái gì.

Phí Bân đưa mục quang nhìn khắp nhà đại sảnh một vòng.

“Lưu Chính Phong, ngươi cũng không cần già mồm nữa, lần này ta tới đây nhận lệnh minh chủ điều tra rõ mối quan hệ của ngươi cùng Đông Phương Bất Bại ở Ma Giáo, hai người ngấm ngầm cấu kết với nhau đồng thời sắp đặt âm mưu đối phó với Ngũ Nhạc Kiếm Phái, vô sỉ tiểu nhân như vậy mà dám nói năng hùng hồn? “
Một câu nói kinh cả sảnh đường thậm chí kinh động cả Vô Song.

Vô Song đương nhiên biết Lưu Chính Phong còn lâu mới có tư cách bắt tay với Đông Phương Bất Bại, cái làm Vô Song ngạc nhiên là cốt truyện dĩ nhiên không có gì thay đổi, cái lý do này chung quy vẫn là như thế.

Đám người Tung Sơn này rốt cuộc muốn làm gì?.

Phí Bân đã nhắc đến ma giáo lập tức khiến cho Định Dật Sư Thái đang tính nói gì liền im lặng, Định Dật Sự Thái là người có thâm cừu đại hận với Ma Giáo nhất.

Ngoại trừ Định Dật Sư Thái ra thì bất kể Thiên Môn Đạo Nhân hay Nhạc Bất Quần cũng đều nhíu chặt lông mày, căn bản không biết nói gì cho phải.

Với Ngũ Nhạc Kiếm Phái thì việc liên quan tới Đông Phương Bất Bại tuyệt đối là cấm kỵ.

Nhạc Bất Quần rốt cuộc không hổ là đệ nhị nhân vật của Ngũ Nhạc Kiếm Phái, hắn là người đầu tiên vì Lưu Chính Phong mà lên tiếng.

“Phí Bân sư đệ, Lưu sư đệ làm người thế nào ở đây ai cũng biết, ngươi nói Lưu sư đệ cấu kết với ma giáo, cấu kết với Đông Phương Bất Bại không biết có chứng cứ gì không?, nếu chỉ nói miệng thì cho dù là lời của Tả minh chủ cũng khó mà phục lòng người “.

Nhạc Bất Quần đứng ra nói câu công đạo quả thật làm Lưu Chính Phong thở ra một hơi đồng thời cũng làm cho Vô Song bắt đầu quan sát người này.

Nhạc Bất Quần thanh danh cực tốt, ngay cả Kiều Phong cũng luôn thán phục vị Quân Tử Kiếm này, nếu Vô Song không phải là kẻ xuyên không thì tuyệt chẳng biết được Nhạc Bất Quần rốt cuộc làm người thế nào.

Có rất nhiều lý do khiến Nhạc Bất Quần trở thành nhân vật phản diện trong Tiếu Ngạo Giang Hồ nhưng ít nhất tại thời điểm này hắn hiện ra một loại khí chất quân tử nho nhã, khí thế của hắn như một thanh kiếm ôn nhuận như ngọc, hướng thẳng lên trời không cúi đầu dưới cường quyền, không khinh nhục kẻ yếu, biến trước biết sau, biết tiến biết lùi, đây chính là Quân Tử Kiếm.

Nhạc Bất Quần đứng ra nói một câu công đạo khiến Phí Bân có chút không vui nhưng mà Phí Bân cũng không thể bỏ qua lời của Nhạc Bất Quần như gió bên tai được vì vậy Phí Bân lại nói.

“Nhạc sư huynh là đang nghi ngờ Phí Bân này?, nghi ngờ lời nói của Tả Minh Chủ? “.

“Đương nhiên nếu Nhạc sư huynh đã nói thế thì Phí Bân này cũng không che giấu, ngươi muốn có minh chứng ta liền chứng minh cho ngươi “.

Phí Bân nói xong vỗ tay một cái, đám đệ tử Tung Sơn Phái lập tức mang tới một cái hộp gỗ, cung kính đưa cho Phí Bân.

Phí Bân xem cũng không xem trực tiếp đưa chiếc hộp này về phía Nhạc Bất Quần mà nói.

“Nhạc sư huynh mời xem “.

Nhạc Bất Quần tò mò mà nhận lấy chiếc hộp, mở hộp gỗ ra bên trong liền có vài tờ giấy, Nhạc Bất Quần hơi nghi hoặc nhưng rốt cuộc vẫn lấy ra mà đọc sau đó ánh mắt không khỏi co rụt lại.Lưu Chính Phong nhìn thấy biểu cảm của Nhạc Bất Quần lập tức cảm thấy việc không xong, lông mày Lưu Chính Phong nhíu chặt lại.

Lưu Chính Phong thật ra đã chuẩn bị đường lui cho mình, hắn vốn mượn cớ Chậu Vàng Rửa Tay, tiếp theo liền mang bản đồ rời khỏi Hành Dương, chỉ có mang bản đồ rời đi, chỉ có giao bản đồ cho người thích hợp thì Lưu Chính Phong mới an tâm.

Lưu Chính Phong vẫn chưa biết thông tin bản đồ bị lộ ra ngoài, theo Lưu Chính Phong thì thiên hạ ngoại trừ Xà Vương ra không ai biết tấm bản đồ ở trong tay hắn bất quá dạo gần đây Lưu Chính Phong càng ngày càng thấy bất an lại nghĩ tới bằng hữu Khúc Dương của mình rốt cuộc mới quyết định Chậu Vàng Rửa Tay.

Lưu Chính Phong không rõ tại sao mình bất an, trong thâm tâm chỉ nghĩ tới vì mối quan hệ với Khúc Dương, nếu vì lý do này sau khi rời khỏi giang hồ hắn cùng Khúc Dương hoàn toàn có thể không quan tâm tới thế sự, cùng với nhau đàn ca sáo nhị Tiếu Ngạo Giang Hồ.

Lưu Chính Phong vốn đã quết định ở ẩn, sau khi giao lại bản đồ cho Xà Vương – Viên Thừa Chí liền vĩnh viễn không xuất hiện lại trên giang hồ nhưng mà nào ngờ được ngày hôm nay Phí Bân lại tới?.

Lưu Chính Phong không rõ trong tấm giấy của Phí Bân mang đến viết gì tuy nhiên từ biểu cảm của Nhạc Bất Quần sau đó lại thấy Nhạc Bất Quần đưa tờ giấy cho Định Dật Sư Thái, Định Dật Sư Thái sau khi đọc xong khuôn mặt thậm chí xuất hiện sát khí.

“Lưu Chính Phong?, ngươi dĩ nhiên dám kết giao với ma giáo?, ám hại Ngũ Nhạc Kiếm Phái chúng ta? “.

Lưu Chính Phong hơi khựng lại một chút, Định Dật Sư Thái là nhân vật sánh ngang với Diệt Tuyệt nơi phương Bắc, mỗi khi tức giận thực sự có một loại uy thế khó nói thành lời.

“Sư thái nói gì, Lưu Chính Phong không hiểu, xin nói rõ ràng Lưu Chính Phong liền vì các vị giải thích “.

Định Dật Sư Thái thậm chí còn không thèm cho Thiên Môn Đạo Nhân nhìn tờ giấy viết gì, cứ như thế dùng nội lực ném thẳng tờ giấy về phía Lưu Chính Phong.

Tờ giấy bay như một cây phi đao vậy tuy nhiên cũng không phải Định Dật Sư Thái muốn giết Lưu Chính Phong mà đây chỉ là tức giận mà thành, Định Dật Sư Thái cũng thừa biết bằng vào một chiêu này muốn lấy mạng Lưu Chính Phong còn khó hơn lên trời.

Lưu Chính Phong đưa hai ngón tay ra, kẹp chặt lấy tờ giấy đang bay tới, dùng nội lực hóa giải hết nội lực của Định Dật Sư Thái sau đó mới chậm rãi mở ra, rốt cuộc lần này đến lượt Lưu Chính Phong hai mắt trừng lớn.

Tờ giấy viết gì?, tờ giấy viết rõ mối quan hệ của Lưu Chính Phong cùng trưởng lão Khúc Dương, viết rõ bọn họ gặp nhau ngày nào, giờ nào, viết rõ Khúc Dương thậm chí còn đến Lưu phủ làm khách.

Đương nhiên nếu chỉ có thể thì Lưu Chính Phong hoàn toàn có thể phản khách thành chủ nói mình bị vu oan, quan trọng nhất là ở dưới có đoạn.. . sau khi lui khỏi Ngũ Nhạc Kiếm Phái thì Lưu Chính Phong liền mang hết ra tài cống cho Nhật Nguyệt Thần Giáo, trở thành trưởng lão Nhật Nguyệt Thần Giáo, gọi Đông Phương Bất Bại làm chủ rồi giúp Đông Phương Bất Bại tận diệt hai phái Hằng Sơn cùng Hành Sơn.

Càng đáng nói... trong tờ giấy này nói rõ... đây là lời khai của Khúc Dương.

Lưu Chính Phong hít vào một hơi, cố ổn định lại tâm thần sau đó cười nhạt hướng về Phí Bân.

“Biên chuyện hay lắm, Lưu Chính Phong tự thẹn không bằng bất quá nếu chỉ bằng một bức thư này muốn hạ phẩm giá Lưu Chính Phong thì còn chưa được, bức thư này... gia nhân nhà ta cũng viết được chứ cần gì Phí Bân sư đệ? “.

Phí Bân cười lạnh nhìn Lưu Chính Phong rồi nói.

“Đương nhiên làm gì cũng phải có nhân chứng vật chứng, phái Tung Sơn chúng ta còn bắt được ma đầu Khúc Dương, mang hắn đến đây đối chứng với Lưu sư ca “.

Một câu này liền làm trái tim Lưu Chính Phong nhảy lên, không phải bởi vì lo lắng cho an nguy của mình mà còn là an nguy của Khúc Dương đại ca.

Phí Bân nói xong bên ngoài quả thật có động tĩnh để rồi... đám người Tung Sơn mang theo một lão nhân tiến vào, người lão nhân này toàn máu là máu, thương thế tuyệt không nhẹ.

Người này có phải Khúc Dương hay không?, Vô Song vừa hỏi vừa khẽ liếc nhìn Lưu Chính Phong, quả nhiên sắc mặt Lưu Chính Phong liền tái đi thậm chí toàn thân run lên.

Không chỉ có Lưu Chính Phong mà trong ánh mắt đám người Ngũ Nhạc Kiếm Phái cũng có biến đổi rất lớn.

Khúc Dương là trưởng lão Ma Giáo thậm chí bị Ngũ Nhạc Kiếm Phái gọi là ma đầu Khúc Dương, người của Ngũ Nhạc tuyệt không lạ mặt mũi người này.

Nếu kẻ bị thương kia thật sự là Khúc Dương... Vô Song trong lòng liền nổi lên sát tâm, hắn lo lắng cho Phi Yến.

Vô Song đương nhiên cũng không để cho Phi Yến đi đến điểm hẹn với ông ngoại một mình, hắn sắp xếp người bảo vệ cô bé nhưng mà... nếu Phi Yến có mệnh hệ gì thì sao?.

Nếu Phi Yến có mệnh hệ gì, Vô Song liền mang cả Tung Sơn Phái đến bối tiếp nàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau