CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 646 - Chương 650

Quyển 3 - Chương 165: Lưu Phủ Phong Vân (1)

Lệnh Hồ Xung bàn về yêu rượu, bàn về hiểu rượu thì không thua ai nhưng mà bàn về uống rượu thì còn kém một chút.

Nói về tửu lượng thú thật Vô Song còn có chút sợ Kiều Phong, rượu rơi vào người Kiều Phong cứ như nước đổ xuống biển vậy, bao nhiêu cũng không đủ hơn nữa Kiều Phong càng uống Vô Song càng có cảm giác nội lực Kiều Phong đang tang lên bất quá việc nội lực tang lên cũng không tính là nhanh nhưng chắc chắn là có tang.

Kiều Phong gần như không cần luyện công chỉ cần uống rượu, sống với rượu thì tốc độ tăng cườn nội lực của hắn chỉ sợ còn nhanh hơn cả Mộ Dung Phục chăm chỉ luyện công cả ngày, đây chính là sự bá đạo của Thần Võ, đương nhiên cũng có thể nói đây là Tiên Thiên Thiên Phú của Kiều Phong.

Về phần Vô Song, Vô Song nếu so tửu lượng bình thường thì rất khó so được với con quái vật như Kiều Phong bất quá Vô Song trong người lại có Cửu Âm Chân Kinh, bản thân Cửu Âm Chân Kinh, tuy không giống Lục Mạch Thần Kiếm của Đoàn Dự nhưng Cửu Âm Chân Kinh về một mặt nào đó vẫn luôn bảo vệ cho Vô Song, luôn điều hòa cơ thể hắn, chỉ cần tu luyện Cửu Âm Chân Kinh đến cảnh giới nhất định thì Cửu Âm Chân Khí sẽ tự động sinh ra bảo hộ tâm mặt, liên tục triệt tiêu các hiệu ứng xấu mà cơ thể Vô Song gặp phải, tất nhiên tốc độ của nó cũng không hẳn là nhanh.

Ba huynh đệ uống rượu đến trưa, lúc này Lệnh Hồ Xung đã không uống được nữa mà gục xuống bàn cùng Nghi Lâm, cũng chỉ còn Vô Song cùng Kiều Phong tiếp tục đấu rượu với nhau nhưng mà tửu lượng của Kiều Phong quả thật quá khủng khiếp, đến khi Vô Song cảm thấy có chút choáng thì Kiều Phong vẫn hồ hởi vô cùng.

Kiều Phong lúc này trong long cũng cảm thấy thống khoái khó nói ra lời, trên đời hắn uống rượu với rất nhiều người nhưng gặp người có tửu lượng như Vô Song vô cùng hiếm gặp, có thể uống với hắn vài giờ đồng hồ vẫn chưa gục, bỏ vào bụng cả chục cân rượu vẫn tỏ ra như không, trong mắt Kiều Phong thì Vô Song tất là bậc đại hiệp.

Tại cái thời đại này đúng là cũng rất buồn cười, chỉ cần uống được rượu, chỉ cần tửu lượng lớn liền được coi là anh hung hảo hán, dĩ nhiên Vô Song thì không nhận hai chữ ‘hảo hán’ kia làm gì.

Trên bàn vò rượu lăn lốc, Kiều Phong lại vì Vô Song rót một chén nữa, miệng cười lớn.

“Đông Phương huynh đệ, lại tiếp một chén nữa, uống hết chén này ta liền gọi thêm vài cân rượu, chúng ta cùng uống thống khoái “.

Vô Song đương nhiên có thể uống được chén rượu này nhưng mà hắn lựa chọn đưa tay ngăn Kiều Phong lại, không khỏi lắc đầu.

“Kiều huynh đệ, hôm nay thôi đi thôi, có dịp sau này chúng ta lại uống, trưa hôm nay là lúc Lưu đại hiệp – Lưu Chính Phong thiết yến đãi khách, cho dù muốn cũng không thể tận hứng cùng Kiều huynh đệ “.

Kiều Phong nghe vậy mới vỗ vào đầu mình một cái, hắn vậy mà quên việc này.

“Trời ạ, ta thực sự quên mất việc này, hôm nay gặp bằng hữu uống rượu đến cả thời gian còn không chú ý, ta cũng đang định tới Lưu phủ của Lưu Đại Hiệp một chuyến “.

Vô Song có chút bầ ngờ vì Kiều Phong cũng đến Lưu phủ tuy nhiên rất nhanh đè cái tò mò của mình xuống, Vô Song lại nhìn Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm vẫn còn chưa tỉnh, hắn không khỏi cười khổ.

“Lệnh Hồ tiểu huynh đệ lần này thực sự đủ thảm, sư phụ hắn là Quân Tử Kiếm – Nhạc Bất Quần, ngày hôm nay là ngày trọng đại liên quan tới mặt mũi của Ngũ Nhạc Kiếm Phái mà cả người hắn đầy mùi rượu thế này nhất định sẽ bị sư phụ hắn trách phạt “.

Kiều Phong cũng không quá quen thuộc Nhạc Bất Quần nhưng mà Hoa Sơn Phái lại là đại phái trong thiên hạ, cho dù nó càng ngày càng xuống cấp thì trong quá khứ thậm chí còn từng truy thẳng Cái Bang, Thiếu Lâm cùng Võ Đang, đứng đầu Ngũ Nhạc Kiếm Phái, danh tiếng cực thịnh vì vậy một số thông tin liên quan tới Hoa Sơn Phái thì Kiều Phong cũng phải biết.

Kiều Phong là bang chủ Cái Bang còn Nhạc Bất Quần là chưởng môn Hoa Sơn Khí Tông, hai người không quá quen thuộc nhưng cũng có gặp qua vài lần, Kiều Phong nhìn Lệnh Hồ Xung còn đang trong cơn say một chút sau đó nghĩa khí mà vỗ ngực.

“Lần này là Kiều Phong lôi Lệnh Hồ huynh đệ xuống nước, việc này để Kiều Phong nói với Nhạc chưởng môn, thiết nghĩ Nhạc chưởng môn vẫn bán cho Kiều Phong chút mặt mũi “.

Vô Song nghe vậy cười cười liền đứng lên, hắn đặt một tay sau lưng Lệnh Hồ Xung, tay còn lại đặt lên sau lưng Nghi Lâm, hai tay Vô Song xuất hiện một luồng hàn khí nhè nhẹ nhập thể hai người, cái lạnh của hàn khí xuất ra từ tay Vô Song rất nhanh làm cơ thể Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm khẽ run lên.Tiếp theo Kiều Phong lại thấy Vô Song khẽ biến chiêu, từ lưng chuyển sang đỉnh đầu, Kiều Phong có thể cảm nhận được trên hai bàn tay của Vô Song xuất hiện hấp lực sau đó một đoàn khí trên cơ thể Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm đều bị hút ra.

Kiều Phong không rõ Vô Song làm thế nào nhưng hắn có thể thấy rõ Vô Song vậy mà đang hút hơi rượu ra khỏi người Nghi Lâm cùng Lệnh Hồ Xung, nhìn thấy thủ đoạn này của hắn Kiều Phong không khỏi âm thầm bội phục.

“Đông Phương huynh đệ võ nghệ quả thật cao cường, thủ đoạn của ngươi Kiều Phong bội phục “.

Vô Song nghe vậy cười cười, hắn cũng tiện đáp lại.

“Cũng không phải cái gì cao cường, Kiều huynh đệ không cần khen ta, đây chẳng qua là thủ đoạn gia sư truyền lại mà thôi “.

Vô Song thật ra là sử dụng Bắc Minh Thần Công bất quá mấy cái này không nói thì tốt hơn, có gì cứ đổ hết lên người Hoàng Dược Sư, bản thân Hoàng Dược Sư tạp học vô số, kỳ thuật cũng vô số, trên người Hoàng Dược Sư xuất hiện vài thứ vượt khỏi suy nghĩ của mọi người vốn là việc dễ hiểu vô cùng.

Quả nhiên nghe đến Hoàng Dược Sư thì Kiều Phong liền lập tức gật đầu.

“Kiều Phong ta chưa có cơ hội gặp mặt Hoàng đảo chủ bất quá sự thần diệu của đảo chủ thì như sấm bên tai, quả thật rất mong được một lần diện kiến Hoàng đảo chủ “.

“Đúng rồi, Đông Phương huynh đệ nói... phu nhân của huynh đệ là nghĩa nữ của Hoàng đảo chủ?, Kiều Phong có chút tò mò không biết có cơ hội gặp mặt nàng hay không, dù thế nào Kiều Phong cũng muốn gặp tân vương của Tiềm Long Đại Hội năm nay “.

Để Kiều Phong gặp Hoàng Dung?, cái này đương nhiên chẳng có gì cả, Kiều Phong là người quá hiểu rõ vị Quách phu nhân kia, để Kiều Phong gặp mặt Hoàng Dung thì đương nhiên sẽ có một số quái sự xuất hiện bất quá thế thì như thế nào?, Vô Song cũng không thể để Hoàng Dung một mực biến mất khỏi tầm mắt thiên hạ, hắn muốn nàng đường đường chính chính xuất hiện, nếu muốn hợp pháp hóa thân phận của Hoàng Dung thì cửa Kiều Phong nhất định phải qua.
“Đương nhiên là có thể, phu nhân của ta cũng rất muốn gặp mặt Kiều huynh đệ “.

Khi hai người nói chuyện thì Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm rốt cuộc cũng tỉnh lại, Nghi Lâm như một con mèo mới ngủ dậy, nàng mở to đôi mắt nhìn xung quanh, hai ngón tay còn không quên đưa lên di di hai vầng thái dương, nhìn thực sự cực kỳ dễ thương.

Khác với Nghi Lâm thì Lệnh Hồ Xung lại có chút thần thanh khí sảng, khi hắn bắt đầu lấy lại chút tỉnh táo, khi hắn thấy Kiều Phong cùng Vô Song đều đang nhìn mình thì không khỏi cười khổ.

“Thực sự núi cao còn có núi cao hơn, hôm nay Lệnh Hồ Xung liền được mở rộng tầm mắt, tửu lượng hai vị đại ca Lệnh Hồ Xung căn bản không có khả năng so sánh “.

Vô Song cùng Kiều Phong nghe vậy liền bật cười, sau đó Vô Song liền đáp.

“Lệnh Hồ huynh đệ, bây giờ không phải là lúc nói mấy lời này, chẳng nhẽ huynh đệ quên mất chỉ một lúc nữa thôi thời điểm Chậu Vàng Rửa Tay liền bắt đầu sao? “.

Lệnh Hồ Xung đang tươi cười liền như chợt tỉnh cơ mê bất quá biểu hiện rõ nhất lại là Nghi Lâm.

Cô nàng lập tức ngồi bật dạy, sống lưng thẳng tắp, khuôn mặt xinh đẹp đầy lo lắng.

“Không được rồi, không được rồi, ta về muộn mất rồi, sư phụ cùng các sư tỷ nhất định sẽ lo lắng, Nghi Lâm nhất định sẽ bị trách phạt, làm sao bây giờ? “.

Thấy Nghi Lâm hoảng sợ như vậy Kiều Phong đương nhiên lên tiếng che chở nàng.

“Nghi Lâm cô nương, lần này là ba huynh đệ ta liên lụy tới cô nương, Kiều Phong đối với Định Dật sư thái cũng có chút quen biết, yên tâm Kiều Phong liền nói giúp cô nương vài lời, tội trạng gì cứ để Kiều Phong chịu hết “.

Nghi Lâm nhìn nhìn Kiều Phong không chớp mắt, thú thật... nàng còn không biết Kiều Phong là ai.

“Kiều đại ca... sư phụ ta rất nghiêm khắc... đại ca cứ để Nghi Lâm chịu tội là được, đại ca không cần chịu giúp Nghi Lâm “.

Nghe lời nàng nói cả ba người Lệnh Hồ Xung, Vô Song, Kiều Phong đều nhìn nhau rồi phá lên cười.

“Nghi Lâm sư muội, Đông Phương đại ca là bậc kỳ nhân còn Kiều đại ca là bậc đại hiệp trên giang hồ, danh tiếng rất lớn, Định Dật sư thái sẽ không làm gì Kiều đại ca đâu “.

Lệnh Hồ Xung ở một bên không thể không lên tiếng giải tỏa cơn mê cho Nghi Lâm.

Nghi Lâm nghi hoặc nhìn Kiều Phong rồi lại nhìn Vô Song cùng Lệnh Hồ Xung như muốn xác nhận cái gì đó, nhìn biểu cảm của nàng cả ba người không khỏi tiếp tục cười lớn, cô bé này thực sự có chút ngốc, ngốc đến dễ thương.

Quyển 3 - Chương 166: Lưu Phủ Phong Vân (2)

Lưu Chính Phong tổ chức Chậu Vàng Rửa Tay vòa thởi điểm giữa trưa, khoảng cách từ đây đến lúc đó cũng chẳng có bao nhiêu thời gian, đại khái là chưa đến một tiếng đồng hồ tuy nhiên từ Túy Tiên Lâu đi đến Lưu phủ cũng không xa.

Đoàn bốn người Vô Song – Nghi Lâm – Lệnh Hồ Xung cùng Kiều Phong tách nhau ra mà đi, Nghi Lâm cùng Lệnh Hồ Xung tiến vào Lưu phủ trước, trong hai người thì một là đệ tử Hoa Sơn còn một là đệ tử Hành Sơn căn bản sẽ không có vấn đề gì.

Kiều Phong là khách từ phương xa mà đến nói trắng ra là không được mời bất quá danh tiếng của Kiều Phong cực lớn hơn nữa hắn còn là bang chủ Cái Bang, so về bối phận có lẽ không bằng Lưu Chính Phong bởi Kiều Phong quá trẻ nhưng so về quyền hành thì vượt Lưu Chính Phong vài con phố là ít, nhân vật như Kiều Phong có thể nói là muốn đến lúc nào cũng được bất quá về tình hay về lý thì Kiều Phong đều nên thông báo trước với Lưu Chính Phong một câu vì vậy cũng không đi theo Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm vào trước.

Cuối cùng là Vô Song, Vô Song thì giống y như Kiều Phong, căn bản không được mời hơn nữa hắn càng không có cái danh tiếng của Kiều Phong tuy nhiên Vô Song tuy chưa từng được mời, chưa từng xuất hiện trước mặt Lưu Chính Phong nhưng hắn lại quen Thủy Sanh, Vô Song thuộc dạng ‘đi cửa sau’ tiến vào Lưu phủ.

Bốn người tách đoàn mà đi, Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm tiến vào Lưu phủ trước, đương nhiên bọn họ cũng không gặp ngăn cản gì dù sao thân là đệ tử Hành Sơn cùng Hoa Sơn trên người cả hai đều có thiệp mời của Lưu phủ, hai người rất nhanh đi vào đại sảnh bất quá khi vừa tiến vào đại sảnh thì đã nghe một âm thanh của một nam nhân vang lên, người này chính là Thiên Môn Đạo Nhân.

_ _ _ _ _ __ _ _ _

Chuyện kể ra chắc ai cũng biết, khi Vô Song chưa đến, khi Điền Bá Quang chưa bị đuổi đi thì tại Túy Tiên Lâu bản thân Điền Bá Quang liền trổ tài võ nghệ của mình chỉ cần ngồi đấu liền có thể đánh cho Địa Tuyệt Đạo Nhân sống dở chết dở.

Địa Tuyệt Đạo Nhân bị thương rất nặng nhưng kẻ này sức sống cũng đủ cao lại thêm có đệ tử họ Huỳnh liều mạng cứu viện mà chết thay cho hắn dưới đao của Điền Bá Quang, Địa Tuyệt Đạo Nhân rốt cuộc cũng chạy về được Lưu phủ.

Thương thể của Địa Tuyệt cực nặng nhưng mà ở Lưu phủ lúc này có Định Dật Sư Thái của Hành Sơn Phái, nhắc đến Hành Sơn người trong giang hồ chỉ nhớ đến hai chứ, đầu tiên là mỹ mạo của đệ tử Hành Sơn không hề thua kém mỹ mạo đệ tử Nga My còn vấn đề thứ hai thì chính là Thiên Hương Đoạn Tục Cao của Hành Sơn Phái.

Thiên Hương Đoạn Tực Cao là thánh dược chữa thương được đặt cùng hạng với Hắc Ngục Đoạn Tục Cao, đẳng cấp của nó không phải bàn, dùng thứ này để cứu mạng Địa Tuyệt Đạo Nhân đương nhiên là đủ.

Ðịa Tuyệt đạo nhân sắc mặt nhợt nhạt, râu ria nhuộm máu tươi đỏ lòm, giọng nói thều thào thậm chí khó nghe vô cùng cứ như người chuẩn bị đặt một chân vào quan tài vậy.

“Khởi bẩm sư huynh, sáng sớm hôm nay... tiểu đệ... cùng Huỳnh sư điệt đang ở Hành Sơn... trên lầu Túy Tiên... thấy Lệnh Hồ Xung... cùng Ðiền Bá Quang và một tiểu ni cô... “

Địa Tuyệt Đạo Nhân hướng về Thiên Môn Đạo Nhân mà thều thào nói bất quá chưa nói hết câu liền nổi cơn ho rũ phải ngừng lại.

Lưu Chính Phong thân là chủ nhà, bản thân Lưu Chính Phong thấy thế liền đứng ra nói giúp nốt hộ Địa Tuyệt Đạo Nhân.

“ Ðịa Tuyệt đạo huynh! Ðạo huynh không cần phải thuật nữa. Ðể ta đem những lời người vừa kể nói ra là xong.”

Địa Tuyệt Đạo Nhân là sư đệ của Thiên Môn Đạo Nhân, Thiên Môn Đạo Nhân thì là chưởng môn Thái Sơn Phái, nói đi cũng phải nói lại địa vị của Thái Sơn Phái phải nói là rất lớn, Lưu Chính Phong không thể không nể mặt mũi.

Ngũ Nhạc Kiếm Phái thoạt nhìn yếu vô cùng nhưng đi lại trên giang hồ vẫn luôn có địa vị của mình cũng là có lý do của nó.

Hoa Sơn Phái vốn cực kỳ cường đại trong quá khứ thì không cần nói, Hành Sơn Phái thì cực kỳ giàu có về phần Hằng Sơn – Thái Sơn cùng Tung Sơn vẫn luôn có những đoạn lịch sử lâu đời.

Tung Sơn Phái hiện tại cũng rất mạnh nhưng địa vị chân chính của phái Tung Sơn vốn dĩ đến từ việc nó là nơi Phong Thiện của nhà Minh, là nời hoàng đế các triều đại nhà Minh lựa chọn tế bái đất trời, vinh quy bái tổ, phong tước phong hầu, dĩ nhiên khi mà nhà Minh bị diệt thì cái địa vị siêu nhiên này của Tung Sơn cũng mất đi.

Về phần Thái Sơn, người ta luôn có câu ‘Thái Sơn Bắc Đẩu ‘, núi Thái Sơn trước đây địa vị của nó được đặt ngang với Toàn Chân – Võ Đang cùng Cô Lôn được người đời gọi là một trong tứ đại tiên sơn, núi Thái Sơn vào thời nhà Minh thậm chí được tin tưởng là nơi hội tụ tinh hoa của đất trời, là nơi có thể cho con người phi thăng thành tiên.

Thái Sơn phái thực lực không mạnh lại càng không có tư cách làm chủ nhân của Thái Sơn nhưng mà quan hệ của Thái Sơn Phái với các thế lực trên núi Thái Sơn cũng tương đối tốt từ đó dẫn tới việc phái Thái Sơn dần dần có mối quan hệ rất tốt trong võ lâm, thường thường nếu không phải việc gì quan trọng người trên giang hồ vẫn cứ để lại mặt mũi cho Thái Sơn.

Trên núi Thái Sơn cũng như núi Hành Sơn, thế lực võ lâm cực yếu nhưng khác với Hành Sơn thì Thái Sơn lại có rất nhiều đạo tràng, có thể nói Thái Sơn là thánh địa tu luyện của đạo gia cũng không phải nói quá, quan trọng nhất là việc Thái Sơn phái thuộc quyền sở hữu của một trong ngũ đế - Hoàng Thường.

Trong tứ đại Tiên Sơn thì Toàn Chân xuống cấp sau cái chết của Vương Trùng Dương, Võ Đang thì thuộc về Trường Sinh Chân Chân, Thái Sơn mặt ngoài thì không có gì nhưng chỉ cần là người có bối phận trong võ lâm đều biết Thái Sơn nằm trong tay Hoàng Thường, cuối cùng là Côn Lôn Sơn, bản thân ngọn núi này dù được gọi là Tiên Sơn nhưng mà là cách Trung Nguyên rất xa, thế cuộc Trung Nguyên rất khó lan đến tận núi Côn Lôn.

Tiếp tục nói về Lưu Chính Phong cùng Lưu Phủ, Lưu Chính Phong chưa gặp qua Lệnh Hồ Xung nhưng cũng nghe qua một số điều, Lưu Chính Phong đối với Lệnh Hồ Xung vẫn tương đối có hảo cảm bất quá Lệnh Hồ Xung lúc này không có mặt ở đây, Địa Tuyệt Đạo Nhân bị thương nặng là việc rõ rành rành lại thêm đệ tử yêu của Thiên Môn Đạo Nhân chết trong tay Điền Bá Quang lại khiến sự việc càng thêm nghiêm trọng.

Thân là chủ nhà đồng thời Lưu Chính Phong biết Chậu Vàng Rửa Tay có thể thành công hay không vẫn dựa rất nhiều vào chính những chưởng môn của Ngũ Nhạc Kiếm Phái này, Lưu Chính Phong rốt cuộc vẫn phải đứng ra vì Thái Sơn Phái nói chuyện.

“Lao hiền điệt, đoàn người Hoa Sơn các ngươi đến muộn một chút bỏ lỡ câu chuyện, lúc này để ta kể lại một hai. Đoàn người Hoa Sơn các ngươi từ xa tới đây mừng ta việc này ta rất cảm kích, tấm lòng của Nhạc sư huynh cùng các hiền điệt Lưu Chính Phong ta rõ trong lòng có điều ta không hiểu Lệnh Hồ hiền điệt quen biết Điền Bá Quang trong trường hợp nào, chúng ta cần xét rõ minh bạch, nếu quả thật Lệnh Hồ Xung hắn lầm lỗi thì Ngũ Nhạc Kiếm Phía đồng khí tương liên sẽ cùng khuyên răn y “.

Lưu Chính Phong nói một câu công đạo, bản thân người này không muốn làm phật lòng Thái Sơn lại càng không muốn tự dưng gây hận ý với Hoa Sơn, đúng sai gì gì đó Lưu Chính Phong cũng không quá quan tâm, cái ông cần là điều hòa cái không khí trong đại sảnh này.

Lưu Chính Phong nói câu đầu tiên vốn muốn ổn định đám người Lao Đức Nặc, khi ông đang định nói câu thứ hai thì âm thanh đầy khó chịu của Thiên Môn Đạo Nhân vang lên.

“Còn khuyên răn gì nữa? Phải thanh lý môn hộ mà chặt đầu hắn “.

Lao Đức Nặc nghe vậy sợ run lên, hắn biết tính khí của Thiên Môn đạo nhân ra sao tuy nhiên Lao Đức Nặc cũng biết Thiên Môn đạo nhân chỉ dám bắt nạt mình mà thôi, đợi sư phụ đến tất nhiên không có chuyện người này dám nói đánh là đánh, nói giết là giết.

Lao Đức Nặc nghĩ một lúc rốt cuộc lên tiếng.

“ Các sư thúc sư bá đối với sư phụ tiểu điệt đều là chỗ thâm giao. Những đệ tử lầm lỗi tất bị gia sư nghiêm hình trách phạt quyết chẳng dung tha... bất quá xin cho tiểu điệt biết xảy ra chuyện gì để tiểu điệt... kể lại với sư phụ được hay chăng? “.

Lưu Chính Phong bản tâm thật sự cảm thấy Thiên Môn Đạo Nhân cực mất phong phạm bất quá lúc này cũng không tiện ra mặt lại nghe Lao Đức Nặc hỏi liền đáp.

“Vừa rồi Ðịa Tuyệt đạo huynh nói là sáng sớm hôm nay hắn cùng tiểu điệt lên ngồi uống rượu trên lầu Túy Tiên thành Hành Dương. Lúc lên lầu hắn thấy ba người đang ngồi uống rượu. Ba người này là tên dâm tặc Ðiền Bá Quang, Lệnh Hồ sư điệt và cao đồ của Ðịnh Dật sư thái là Nghi Lâm tiểu sư điệt nữ. Ðịa Tuyệt đạo huynh coi chướng mắt. Đạo huynh không nhận được ba người kia mà chỉ nhìn cách sắc phục biết là một đệ tử phái Hoa Sơn và một đệ tử phái Hằng Sơn”.

Lưu Chính Phong nói xong lại thấy sắc mặt Định Dật Sư thái hiện lên vẻ không đúng lập tức phải đổi giọng, trong mắt Lưu Chính Phong thì Định Dật sư thái còn khó giải quyết hơn cả Thiên Môn Đạo Nhân nhiều.

“ Ðịnh Dật sư thái đừng giận! Nghi Lâm bị họ cưỡng bách không tự chủ được là một sự hiển nhiên. Ðịa Tuyệt đạo huynh nói Ðiền Bá Quang là một tên trai tráng chừng ba chục tuổi. Cách ăn mặc rất xa hoa. Ban đầu y không biết là ai, sau nghe Lệnh Hồ sư điệt cất tiếng nói: "Ðiền huynh! Hãy cạn chung này nữa. Khinh công Ðiền huynh độc bộ thiên hạ. Nhưng tửu lượng còn thua tiểu đệ mấy phần". Gã đã họ Ðiền lại khinh công độc bộ thiên hạ. Cứ tình hình này thì đúng là Vạn lý độc hành Ðiền Bá Quang mà người giang hồ thường đồn đại không còn nghi ngờ gì nữa. Ðịa Tuyệt đạo huynh vốn ghét người tàn ác như kẻ cừu thù. Y thấy ba người ngồi cùng bàn uống rượu thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt “

Lưu Chính Phong nghỉ một hơi nhìn Địa Tuyệt cùng Thiên Môn, thấy cả hai không có ý kiến gì lại nói tiếp.“ Ðịa Tuyệt đạo huynh lại nghe Ðiền Bá Quang nói”

"Ðiền Bá Quang này một mình qua lại giang hồ hoành hành thiên hạ, bình sinh rất ghét những kẻ mượn tiếng danh môn chính phái để khinh đời. Lệnh Hồ huynh! Lệnh Hồ huynh tuy là đệ tử phái Hoa Sơn song còn mấy phần hào khí. Tiểu đệ cùng Lệnh Hồ huynh uống một hồi kể ra cũng không uổng. Nào bây giờ chúng ta uống rượu thi! Tửu lượng tiểu đệ ít ra cũng gấp đôi Lệnh Hồ huynh. Tiểu ni cô! Ni cô bồi tiếp chúng ta cùng uống. Nếu không uống thì chúng ta đổ..."

Lưu Chính Phong nói tới đây, Lao Ðức Nặc đưa mắt nhìn lão rồi lại ngó Ðịa Tuyệt đạo nhân, mặt lộ vẻ hoài nghi.

Lưu Chính Phong hiểu ngay liền nói:

“ Ðịa Tuyệt đạo nhân đang bị trọng thương, không thuật chuyện rành mạch được, nên sư thúc phải nói giúp y, đại ý đúng như vậy. Ðịa Tuyệt đạo huynh! Có phải thế không?”

Ðịa Tuyệt đạo nhân nằm trên cán, một tay ôm ngực, nghe Lưu Chính Phong nói liền không khỏi gật đầu như gà mổ thóc.

“Ðúng thế! Ðúng thế!... Không sai, không sai!...”

Lưu Chính Phong gật đầu lại nói:

“ Dĩ nhiên Ðịa Tuyệt đạo huynh không nhịn được nữa rồi đập bàn quát mắng: "Có phải mi là tên dâm tặc Ðiền Bá Quang không? Mọi người võ lâm đều muốn giết mi mới cam lòng. Mi lại ở đây tự báo họ tên mà không sợ phiền lụy ư?...".

“ Ðiền Bá Quang vốn là một đứa kiêu căng vô cùng. Gã buông lời ngạo mạn đắc tội với Ðịa Tuyệt đạo huynh. Ðịa Tuyệt đạo huynh nóng lòng đánh giết dâm tặc. Sau khi chiến đấu mấy trăm hiệp, y vô ý để sơ hở một chút nên bị Ðiền Bá Quang dùng thủ đoạn đê hèn đâm vào ngực y một nhát. Huỳnh hiền điệt hết mình cứu giúp sư thúc, liền bị Ðiền Bá Quang hạ sát. Huỳnh hiền điệt vì liều mình cứu giúp sư thúc, cũng bị Ðiền Bá Quang giết chết. Thật sự là tiếc thương cho thiếu niên anh hùng chết oan vào tay phường tiểu nhân dâm tặc, khi ấy Lệnh Hồ Xung thủy chung vẫn ngồi một bên chứ không ra tay viện trợ. Như vậy là mất nghĩa khí về việc liên kết giữa Ngũ nhạc kiếm phái. Vì thế nên Thiên Môn đạo huynh mới căm giận “.

Lưu Chính Phong nói một tràng bất quá chính Lưu Chính Phong còn không tin tưởng vào lời nói của mình, mấy cái trước thì Lưu Chính Phong không rõ nhưng riêng việc mấy trăm hiệp với Điền Bá Quang thì Lưu Chính Phong chỉ cười trừ cho qua.

Lưu Chính Phong có mối quan hệ rộng lớn ở phương nam sao có thể không rõ Điền Bá Quang lợi hại ra sao, về phần Địa Tuyệt nói thật căn bản chẳng có võ vẽ gì, ở trước mặt Điền Bá Quang chẳng rõ có chịu được 10 chiêu hay không chứ đừng nói vài trăm chiêu.

Tất nhiên Lưu Chính Phong không nói toạc ra, Địa Tuyệt là kẻ dễ giải quyết nhưng Thiên Môn thì khác đồng thời tại thời điểm này Lưu Chính Phong căn bản không muốn đắc tội bất cứ nhân vật nào trong Ngũ Nhạc Kiếm Phái hiện tại.

Thiên Môn đạo nhân lúc này tức mình nói:

“ Cái gì mà nghĩa khí? Cái gì mà liên kết Ngũ nhạc kiếm phái? Ðã thế là thôi hết! Những người võ học phải biết phải trái, hắc bạch. Ðã đi với dâm tặc... một tên dâm tặc ghê gớm “

“ Lệnh Hồ Xung cũng là một phường dâm tặc hơn nữa không hiểu rõ trắng đen, lúc này còn như thế vậy sau này tất là một tên ma đầu, chính phái chúng ta nhất định phải trừ hại cho võ lâm “.

_ _ _ _ _ _ _

Thiên Môn Đạo Nhân nói xong thì cũng là lúc đệ tử Hành Sơn Phái dẫn Nghi Lâm cùng Lệnh Hồ Xung tiến vào, nghe thấy giọng của Thiên Môn Đạo Nhân bản thân Lệnh Hồ Xung không khỏi sững lại.

Dĩ nhiên việc xuất hiện của Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm tuyệt đối không thoát khỏi sự quan sát của Thiên Môn Đạo Nhân cùng các chưởng môn đang có mặt tại Lưu phủ lúc này.

Thiên Môn đạo nhân đang tức giận vô cùng liền nhìn thấy Lệnh Hồ Xung bước vào, ánh mắt hắn liền sáng lên thậm chí trong mắt còn có ác khí.

Thiên Môn đạo nhân dám giết Lệnh Hồ Xung hay không?, đáp án chắc chắn là không bởi sau lưng Lệnh Hồ Xung còn có Nhạc Bất Quần bất quá hắn muốn đánh tàn phế Lệnh Hồ Xung thì cũng chẳng khó.“Nghiệt tặc to gan, dĩ nhiên còn dám trở về? “.

Lệnh Hồ Xung trở về tuyệt không phải là thời điểm thích hợp bởi lúc này căn bản sẽ không ai nghe hắn giải thích.

Thiên Môn Đạo Nhân đang ngồi ngay cạnh Định Dật Sư Thái, bản thân Định Dật Sư Thái thật ra hoàn toàn có thể ngăn cản Thiên Môn Đạo Nhân bất quá Định Dật Sư Thái so với Thiên Môn Đạo Nhân còn có cảm giác mạnh hơn nhiều, bà có thể cảm nhận được mùi rượu.

Mùi rượu trên người Lệnh Hồ Xung dĩ nhiên có thể bỏ qua nhưng mùi rượu trên người Nghi Lâm thì lại khác, đây là vấn đề rất khác.

Suy nghĩ đầu tiên của Định Dật Sư Thái chính là... Lệnh Hồ Xung cùng Điền Bá Quang ép Nghi Lâm uống rượu, lại nhìn hai người đi sát nhau như vậy thì quá dễ để Định Dật Sư Thái nghĩ đến việc Lệnh Hồ Xung dùng hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt Nghi Lâm.

Bà nuôi Nghi Lâm từ nhỏ đến lớn, tính cách của Nghi Lâm như thế nào sao Định Dật không hiểu?.

Nếu Thiên Môn chỉ muốn đánh tàn phế Lệnh Hồ Xung thì Định Dật thậm chí còn muốn giết Lệnh Hồ Xung, ánh mắt của Định Dật lúc này còn mang theo cả hàn quang lạnh lẽo khóa chặt thân ảnh Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm.

Nghi Lâm có thể cảm nhận được ánh mắt của sư phụ, nàng lập tức hoảng sợ vô cùng bất quá đây tạm thời không phải là cái làm nàng lo lắng, cái làm nàng lo lắng cùng sợ hãi là Thiên Môn Đạo Nhân lao tới.

Thiên Môn Đạo Nhân yếu hơn Nhạc Bất Quần nhiều nhưng vẫn là một tay hảo thủ, người này đến cả Điền Bá Quang cũng khó mà thắng được huống gì là Lệnh Hồ Xung?, thân ảnh Thiên Môn Đạo Nhân lao tới nhanh đến mức Lệnh Hồ Xung căn bản không kịp làm gì.

Lệnh Hồ Xung thật ra cũng có thể phản ứng nhưng ai bảo hắn vừa từ một cơn say tỉnh lại đây? hơn nữa trong người Lệnh Hồ Xung còn có thương thế, ngày thường giỏi lắm chịu được 10 chiêu dưới tay Thiên Môn Đạo Nhân chứ đừng nói gặp phải tình cảnh này.

Thiên Môn Đạo Nhân lao tới, phất trần trong tay quất ra một đường, quả thật như muốn tát thẳng vào mặt Lệnh Hồ Xung tuy nhiên Thiên Môn Đạo Nhân nhanh thì còn có người nhanh hơn nữa.

Phất trần của Thiên Môn Đạo Nhân đánh tới thì đã có một tàn ảnh xuất hiện ngay sau lưng Lệnh Hồ Xung, một bàn tay đưa ra nắm lấy phất trần của ông ta sau đó nắm lại.

Tiếp theo cả người nàng xoay tròn kéo ngược Thiên Môn Đạo Nhân về phía mình, một tay cong lại thành chưởng đánh tới.

Thiên Môn Đạo Nhân nào nghĩ mình ngay trong Lưu phủ còn bị tập kích bất ngờ nhưng kinh nghiệm cũng không thiếu vội vận công đánh ra một chưởng, chưởng lực của hai người đối đầu với nhau Thiên Môn Đạo Nhân liền bị bắn ngược ra ngoài về phần nữ tử kia cũng lùi lại ba bước, khuôn mặt xinh đẹp khẽ nhíu lại.

Thiên Môn Đạo Nhân lùi lại hơn mười bước mới ổn định cước bộ nhưng mà thế còn chưa tính, lúc này bất cứ ai đều có thể nhìn thấy cánh tay của Thiên Môn Đạo Nhân run lên bần bật vì hàn khí, cây phất trần vẫn luôn mang theo thậm chí còn bị nữ tử kia đoạt được.

Nữ tử xuất thủ quả thật ngoài dự đoán của tất cả mọi người bao gồm cả Lưu Chính Phong.

Lưu Chính Phong tuyệt đối không ngờ có cái cơ sự này, nữ tử kia là ai thì hắn đương nhiên biết.

Nữ tử này ngày hôm qua mới tìm đến Lưu phủ, là do Hoàng Dung cô nương dẫn tới.

Việc Hoàng Dung cùng Lý Thu Thủy thì không ai biết, trước mắt thế nhân hay chính Lưu Chính Phong cũng chỉ biết Hoàng Dung là truyền nhân Cái Bang, là thiên tài mạnh nhất thiên hạ hiện tại mà thôi.

Hoàng Dung dẫn theo nữ tử họ Mai tên Nhược Hoa, nàng nói đây là tỷ tỷ của nàng, thân là chủ nhà Lưu Chính Phong dĩ nhiên nồng hậu tiếp đón, trước kia là vì Hoàng Dung đi cùng Thủy Sanh lẫn Viên Tử Y nhưng sau này thân phận của Hoàng Dung có biến chuyển, Lưu Chính Phong không thể không cẩn thận tiếp đón, đừng nói chỉ một Mai Nhược Hoa mà cho dù 10 Mai Nhược Hoa thì ông ta cũng sắp xếp.

Mai Nhược Hoa có điểm gì đặc biệt?, thật ra trừ xinh đẹp ra thì chẳng còn gì hơn nữa thoạt nhìn còn giống mang trọng bệnh bên người, Lưu Chính Phong tuyệt không nghĩ nàng biết võ công chứ đừng nói là cao thủ đương thời.

Dĩ nhiên cái suy nghĩ đó lúc này hoàn toàn bị đổ vỡ, một chiêu có thể đoạt vũ khí của Thiên Môn Đạo Nhân, có thể đánh bay người này thì Lưu Chính Phong cũng không có cách nào làm được.

Trái với vẻ bất ngờ của Lưu Chính Phong thì Lệnh Hồ Xung thấy Mai Nhược Hoa liền mững rỡ như điên.

“Nhược Hoa tỷ tỷ, thật sự là ngươi?, ngươi không sao thì tốt quá rồi “.

Mai Nhược Hoa không giỏi nói chuyện hơn nữa tiếp một chưởng của Thiên Môn Đạo Nhân cũng khiến trong người nàng thậm chí xuất hiện nội thương, nàng mượn câu nói của Lệnh Hồ Xung liền khẽ gật đầu với hắn, nương theo động tác này nàng nuốt xuống một ngụm nghịch huyết, thở ra một hơi nhọc khí rồi mới mở miệng hướng về Thiên Môn Đạo Nhân đang có sắc mặt cực kỳ khó coi.

“Thực lực như vậy cũng dám đả thương hắn? “.

Mai Siêu Phong trong lòng thực sự sinh khí, nàng thật ra mạnh hơn Thiên Môn Đạo Nhân nhiều bất quá thương thế của nàng vẫn còn, ngay cả khi Vô Song là thần y cũng không thể để nàng trong 2-3 ngày trở lại trạng thái đỉnh phong được, nàng lúc này giỏi lắm mới hồi phục 6 thành thực lực, nếu không phải vậy nàng có tự tin dùng Cửu Âm Thần Trảo phế luôn cánh tay của Thiên Môn Đạo Nhân chứ không phải là bị đối phương đẩy lùi ba bước.

Nàng vốn không biết Ngũ Nhạc Kiếm Phái là cái khỉ gì, lại càng không quan tâm bọn họ nhưng mà khi Ngũ Nhạc Kiếm Phái bắt đầu kể tội Lệnh Hồ Xung nàng đi qua vô tình nghe được, nàng vốn không muốn để ý nhưng ba chữ ‘Lệnh Hồ Xung’ thì khác, nàng rốt cuộc lựa chọn ẩn thân.

Thực lực của Mai Siêu Phong chưa gọi là quá mạnh nhưng khinh công của nàng cao tuyệt, dĩ nhiên đám người Ngũ Nhạc Kiếm Phái chẳng phát hiện ra, nàng nghe rõ toàn bộ câu chuyện không sót một câu.

Nàng không quản thiện ác bởi nàng căn bản là ác nhân, nàng càng không quản đúng sai, người thân với nàng đương nhiên đúng, kẻ không phải thân nhân của nàng mặc định là sai.

Nàng không rõ Lệnh Hồ Xung làm sai cái gì mà cho dù hắn có làm sai thì nàng cũng gánh cho tên đệ đệ này, đám người Thái Sơn một câu muốn xử Lệnh Hồ Xung, hai câu muốn xử Lệnh Hồ Xung, nếu không phải Mai Siêu Phong không muốn làm lớn chuyện thì nàng tuyệt đối đã không để yên.

Nàng vốn muốn tiếp tục ẩn thân ai ngờ Lệnh Hồ Xung xuất hiện, lúc trước đám người kia chỉ là ‘nói xấu’ Lệnh Hồ Xung nhưng hiện tại liền chuyển thành xuất thủ, nàng đương nhiên không thể không hiện thân.

Đáng tiếc nàng hiện thân... cơ hồ làm sự tình càng thêm khó giải quyết đặc biệt là Lưu Chính Phong căn bản không biết làm gì cho phải, nàng quả thật cho Lưu Chính Phong một đạo nan đề đủ khó.

Quyển 3 - Chương 167: Lưu Phủ Phong Vân (3)

Mai Nhược Hoa xuất hiện quá đột ngột, một chưởng lại đánh lui Thiên Môn Đạo Nhân, cái việc này chẳng khác gì tát vào mặt Thiên Môn Đạo Nhân cả, Thiên Môn Đạo Nhân tính tình nóng như lửa lại cực kỳ sĩ diện, thấy mình bị một nữ tử đánh bật ngược lại trong long vừa kinh hãi vừa giận lại thêm câu nói của Mai Nhược Hoa khiến Thiên Môn Đạo Nhân lập tức cau mày lại.

“Ngươi là ai?, sao dám xuất hiện trong Lửu phủ, rốt cuộc có ý đồ xấu gì?, muốn phá hỏng tiệc mừng thỏ của Lưu sư đệ đúng không? “

Thiên Môn Đạo Nhân vừa mở miệng liền chụp mũ Mai Siêu Phong hơn nữa cái ‘mũ’ này cũng đủ lớn, chỉ riêng việc có mưu đồ xấu với Lưu Chính Phong thì khác gì gây sự với cả Ngũ Nhạc Kiếm Phái?, Ngũ Nhạc Kiếm Phái vốn đồng khí tương liên thì sao có thể không ra tay?.

Thiên Môn Đạo Nhân thấy thực lực của Mai Siêu Phong thì âm thầm kinh hãi nhưng lão cũng biết mình với Mai Siêu Phong kể cả không địch lại thì cũng chẳng phải không thể đánh một trận, lại thêm Định Dật Sư Thái ở sau cộng với Lưu Chính Phong thì không tin Mai Nhược Hoa có thể địch lại.

Thiên Môn Đạo Nhân không biết lúc này Nhược Hoa không phải là thời điểm toàn thịnh bất quá ngay cả Mai Nhược Hoa toàn thịnh mà muốn lấy một địch ba cũng chẳng phải là điều dễ dàng.

Mai Nhược Hoa nhìn về phía Thiên Môn Đạo Nhân khẽ nhíu mày, nàng không giỏi giao tiếp, không giỏi nói chuyện, nàng đương nhiên hiểu ý Thiên Môn Đạo Nhân muốn gì nhưng mà tính cách nàng là vậy, nàng không cần giải thích, cùng lắm đánh thì đánh?, nàng cũng không cảm thấy là mình sợ.

Nàng đánh có thể không lại bọn họ nhưng nàng còn có thể chạy, nàng mang theo Lệnh Hồ Xung rời đi thì ở đây không ai ngăn cản được.

Mai Nhược Hoa vốn lùi lại ba bước liền tiến lên, nàng đưa tay ra che cho Lệnh Hồ Xung ở phía sau, hướng về Thiên Môn Đạo Nhân không nói gì chỉ nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt lạnh tựa như bang.

Ánh mắt của nàng cực lạnh, lạnh tới mức làm Thiên Môn Đạo Nhân phát run hơn nữa trong ánh mắt nàng còn có sát khí.

Mai Nhược Hoa cũng không biết việc nàng phóng sát khí ra lúc này là đại kỵ, sát khí của nàng đương nhiên có thể dọa sợ Thiên Môn Đạo Nhân bởi số lượng oan hồn chết trong tay nàng quá nhiều bất quá nơi này hiện tại là nơi của chính đạo, là nơi của Ngũ Nhạc Kiếm Phái, việc Mai Nhược Hoa tỏa ra sát khí đáng sợ như vậy chẳng khác gì nói nàng là người ma đạo.

Lần này nàng không chỉ thành công dọa Thiên Môn Đạo Nhân mà còn dọa luôn cả Lưu Chính Phong cùng Định Dật Sư Thái.

Mai Nhược Hoa không nhận ra mình có làm gì không đúng, với nàng mà nói thì thứ sát khí trên người nàng chắc chắn là chứ dọa đối thủ tốt nhất nhưng mà Lệnh Hồ Xung ở sau lưng nàng thì lại khác, Lệnh Hồ Xung lập tức biết đại sự không ổn.

“Thiên Môn sư bá, người hiểu nhầm rồi vị này là Nhược Hoa tỷ tỷ, là tỷ tỷ của sư chất, tuyệt đối không có ý quấy rối lễ mừng thọ của Lưu sư thúc “.

Lệnh Hồ Xung lên tiếng nhưng mà hiện tại hắn lại ở trong vai nhân vật phản diện, ít nhất trong mắt Thiên Môn Đạo Nhân cùng Định Dật Sư Thái thì là như vậy.

Mai Nhược Hoa là tỷ tỷ của Lệnh Hồ Xung thì sao?, việc này vốn không liên quan, không phải Lệnh Hồ Xung còn xưng huynh gọi đệ với Điền Bá Quang sao?.

Định Dật Sư Thái hai hang long mày nhíu chặt, trong mắt bà Mai Nhược Hoa căn bản chính là một ma đầu mới có sát khí nặng như vậy, tỷ tỷ của Lệnh Hồ Xung chỉ sợ cũng là phường ma đạo.

Người của Ngũ Nhạc Kiếm Phái thực sự có thù oán cực lớn với ma giáo nói chung và đặc biệt là Nhật Nguyệt Thần Giáo nói riêng.Tại thời điểm cực thịnh của Ngũ Nhạc Kiếm Phái tức là thời nhà Minh khi đó Hành Sơn, Tung Sơn,Hoa Sơn, Hằng Sơn cùng Thái Sơn đều có thể coi là mạnh, Ngũ Nhạc Kiếm Phái liên thủ tuy không so nổi với Võ Đang hay Thiếu Lâm nhưng mà hoàn toàn có thể vượt qua Nga My, thực lực rất mạnh.

Ngũ Nhạc Kiếm Phái tại thế giới này có một đặc điểm, bọn họ không hoàn toàn nằm ở phương bắc và cũng không hoàn toàn nằm ở phương nam, trong Ngũ Nhạc thì Hoa Sơn – Tung Sơn – Thái Sơn ở phương bắc, Hằng Sơn – Hành Sơn lại ở phương nam, trong lịch sử cũng vì vấn đề địa lý này mà Ngũ Nhạc Kiếm Phái va chạm rất nhiều với Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Nghĩ lại mà xem, Ngũ Nhạc Kiếm Phái đồng khí tương liên có thể tính là một môn phái, với thực lực của Ngũ Nhạc Kiếm Phái năm đó bọn họ thực sự rất khó chấp nhận trở thành ‘lão nhị’.

Tại phương bắc bọn họ không thể cạnh tranh với Thiếu Lâm hay Võ Đang là điều đã rõ nhưng nơi phương nam vốn không có võ phong quá mạnh thì lại là một vấn đề khác, những năm Minh triều khi đó Ngũ Nhạc Kiếm Phái trọng điểm phát triển đặt tại phương nam, tại phương nam thế lực lẫn danh tiếng của bọn họ rất mạnh nhưng cũng vì lựa chọn phát triển tại phương nam mà va phải Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Ngũ Nhạc Kiếm Phái muốn độc bá phương nam trong khi Nhật Nguyệt Thần Giáo đương nhiên cũng muốn, lúc này hai phái mới điên cuồng lao vào chém giết lẫn nhau, cũng vì Nhật Nguyệt Thần Giáo tại thế giới này xuất thân từ Bái Nguyệt Giáo ở ngoại vực dẫn tới cách biệt văn hóa với Trung Nguyên nên được coi là ma giáo, đối thủ của ma giáo dĩ nhiên phải được gọi là chính giáo.

Những năm đó võ lâm phương nam loạn vô cùng, thiên hạ vốn là chiến cuộc của Nhật Nguyệt Thần Giáo cùng Ngũ Nhạc Kiếm Phái và như một lẽ dĩ nhiên thì Hành Sơn Phái và Hăng Sơn Phái là hai phái chịu hậu quả lớn nhất.

Thời gian qua đi, có những thứ đã phai mờ nhưng có những thứ đến bây giờ vẫn còn như mới hôm qua, có thể với tính cách của Mạc Đại – Mạc lão tiên sinh hay Lưu Chính Phong bọn họ có thể cho qua những việc đã qua bất quá Định Dật Sư Thái thì không.

Nếu nói ở phương bắc bản thân Diệt Tuyệt căm thù Minh Giáo bao nhiêu thì ở phương nam bản thân Định Dật Sư Thái căm thù Nhật Nguyệt bấy nhiêu.

Tại cái thế giới này nếu cốt truyện vẫn cứ diễn biến theo nguyên tác thì Lưu Chính Phong chắc chắn phải chết.

Lưu Chính Phong rời khỏi giang hồ là việc của hắn còn Lưu Chính Phong kết giao với Khúc Dương thì lại là một vấn đề khác, khi đó một Nhạc Bất Quần cáo già không chịu lên tiếng, một Mạc Đại không xuất hiện, một Tả Lãnh Thiền muốn ép Lưu Chính Phong vào chỗ chết, một Định Dật Sư Thái căm thù Nhật Nguyệt Thần Giáo cùng với một Thiên Môn Đạo Nhân vốn đã ngả sang phía Tả Lãnh Thiền từ lâu, nếu như vậy thử hỏi Lưu Chính Phong lấy cái gì để sống?.Lại nói Định Dật Sư Thái, mọi việc vốn có thể giải quyết ổn thỏa hơn rất nhiều đáng tiếc Lệnh Hồ Xung chẳng có tư cách gì để đứng ra giải thích, hắn chỉ là hang tiểu bối lại thêm cái nhìn đầu tiên của Định Dật Sư Thái đối với Lệnh Hồ Xung đã xấu đến cực điểm thì sao có thể tin tưởng lời Lệnh Hồ Xung?.

Trong Ngũ Nhạc Kiếm Phái, thực lực của Tả Lãnh Thiền mạnh nhất sau đó đến Mạc Đại cùng Nhạc Bất Quần, Định Dật Sư Thái tuy yếu hơn một chút nhưng cũng vượt qua Thiên Môn Đạo Nhân một đoạn, lúc này Định Dật Sư Thái vậy mà rút kiếm ra, thân hình bà quay tròn rồi lướt thẳng về phía trước.

“Lệnh Hồ Xung to gan, dám kết giao với yêu nữ ma giáo, nhận ma giáo làm thân nhân, cho dù hôm nay sư phụ Nhạc Bất Quần của ngươi có ở đây thì ta cũng phải thay Nhạc chưởng môn thanh lý môn hộ “.

Định Dật Sư Thái nói dứt lời thân ảnh đã lao về phía trước Lệnh Hồ Xung, thấy Định Dật Sư Thái xuất thủ Thiên Môn Đạo Nhân lập tức vui mừng, lão không còn cây phất trần trong tay bất quá thân là chưởng môn phái Thái Sơn bên người vẫn có bội kiếm, lập tức bỏ qua đau đớn theo Định Dật lao tới vị trí của Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung dĩ nhiên không đủ khả năng thoát được, Nghi Lâm ở bên cạnh sợ đến mức khuôn mặt xinh đẹp không còn giọt máu.

“Sư phụ... “.

Nghi Lâm chỉ biết hét lên một tiếng sau đó tiểu ni cô vậy mà muốn tiến tới che chắn cho Lệnh Hồ Xung trước lưỡi kiếm của Định Dật Sư Thái đáng tiếc Nghi Lâm còn chưa kịp làm gì đã thấy có một cỗ lực đạo phía sau kéo mình ngược lại.

Mai Nhược Hoa hừ lạnh một tiếng, nàng vươn tay ra kéo ngược cả Nghi Lâm cùng Lệnh Hồ Xung về phía sau tiếp theo thân hình nàng lướt về phía trước, cổ tay nhẹ rung lên, trên đôi bàn tay của nàng từng cây móng tay bắt đầu mọc ra, móng tay màu trắng toát mang theo hàn khí ghê cả người.

Đây chính là phiên bản mạnh hơn nhiều lần của Cửu Âm Bạch Cốt Trảo – Cửu Âm Thần Trảo.

Thân pháp của Mai Nhược Hoa khủng khiếp vô cùng, nàng đi sau mà đến trước ngay lập tức đã hiện ra trước mặt Định Dật Sư Thái, sau đó một tay đưa ra cường lực đánh về phía trước.

Định Dật Sư Thái chỉ cảm thấy hàn khí đập vào mặt, cảm thấy tiếng gió rít ghê cả tai tuy nhiên bà cũng không phải yếu, nửa người nghiêng về phía sau đồng thời lưỡi kiếm biến ảo chém thẳng về cổ họng Nhược Hoa.

Nhược Hoa thu tay lại hất bay chiêu kiếm của Định Dật Sư Thái đi bất quá nàng cũng không thể tiếp tục tấn công Định Dật Sư Thái bởi Thiên Môn Đạo Nhân đã đâm ra một kiếm.

Mai Nhược Hoa đỡ được một kiếm này thì Định Dật Sư Thái lại công tới, hai người tuy không quen hợp công nhưng Ngũ Nhạc Kiếm Phái đồng khí tương liên, kiếm pháp của bọn họ quả thực có vài phần giống nhau, muốn phối hợp cũng chẳng khó.

Hai người vây công Nhược Hoa tuy nhiên thân pháp của Nhược Hoa lại vượt hẳn hai người, nàng cũng chẳng hề luống cuống, thân ảnh như quỷ mị liên tục di chuyển trong không gian hẹp giữa hai người, thỉnh thoảng hai bên lại vang lên những âm thanh va chạm như binh khí va vào nhau vậy.

Một mình Mai Siêu Phong đại chiến hai vị chưởng môn Ngũ Nhạc Kiếm Phái, ba người loạn đấu thành một đoàn, điện quang bắn ra bốn phía, chiến cuộc lập tức trở nên căng thẳng vô cùng.

Quyển 3 - Chương 168: Kiều Phong Gặp Hoàng Dung.

Trong đại sảnh Mai Nhược Hoa đại triển thân thủ lấy một địch hai mà không hề rơi xuống hạ phong, thực lực của nàng tuyệt đối có thể làm chấn kinh toàn bộ mọi người nơi đây bao gồm cả Lệnh Hồ Xung.

Mai Nhược Hoa thoạt nhìn cũng chỉ như một thiếu phụ 27-28 tuổi nhưng tuổi thật của nàng đã ngoài 30 thậm chí gần 40 bất quá có một điều thú vị là chính nàng cũng không nhớ rõ mình bao nhiêu tuổi, việc này Vô Song cũng không biết có phải do tác dụng phụ của việc luyện sai đường Cửu Âm Chân Kinh hay không nữa.

Trong đại sảnh ngoại trừ Định Dật Sư Thái cùng Thiên Môn Đạo Nhân thì còn hai người nữa có tư cách tham gia vào chiến cuộc, một người là Lưu Chính Phong, một người là Dư Thương Hải.

Lưu Chính Phong hiện tại thực sự cảm thấy loạn đầu, ông không muốn đắc tội Hằng Sơn Phái cùng Thái Sơn Phái trong thời điểm này nhưng mà cũng chẳng muốn đắc tội người của Cái Bang cụ thể là Hoàng Dung.

Nếu Hoàng Dung chỉ là thiên tài của Cái Bang thì cũng thôi đi, Lưu Chính Phong hoàn toàn có thể lấy thân phận trưởng bối đè nàng, không quá quan tâm tới suy nghĩ của nàng mà trực tiếp đứng về hai phái trong Ngũ Nhạc bất quá có ngu nữa thì Lưu Chính Phong cũng phải biết người có thể sử dụng Đả Cẩu Bổng Pháp của Cái Bang thì có ý nghĩa gì.

Cái Bang là một bang phái cực kỳ đặc biệt, truyền nhân của Cái Bang càng đặc biệt trong đặc biệt.

Bình thường người kế thừa một phái trong tương lai là do chưởng môn quyết định hoặc thế lực bang phái – môn phái tự mình chọn ra nhưng ở Cái Bang thì khác.

Cái Bang là một môn phái trên giang hồ nhưng nó còn được hiểu dưới cái nghĩa ‘tổ chức tình báo’ trực thuộc triều đình.

Tuy các trưởng lão Cái Bang không được phong quan chức nhưng bổng lộc luôn luôn có, đây là lý do tại sao Kiều Phong có thể mặc sức uống rượu, bổng lộc của Kiều Phong đã không kém gì đại quan nhất phẩm của triều đình, dĩ nhiên Kiều Phong đạt được đặc quyền như vậy đồng nghĩa với việc Kiều Phong được triều đình Đại Thanh gật đầu.

Truyền nhân tương lai của Cái Bang ngoại trừ việc được Cái Bang trực tiếp lựa chọn thì còn cần triều đình nhà Thanh gật đầu, Hoàng Dung có thể học được Đả Cẩu Bổng Pháp vậy thì nàng chắc chắn phải đi qua cửa triều đình, chỉ riêng việc này đã khiến truyền nhân Cái Bang luôn luôn có địa vị tương đối siêu nhiên trên giang hồ.

Bắc Kiều Phong tung hoành thiên hạ từ rất sớm, lấy hai chữ Thần Võ mà xưng danh bất quá tại cái thế giới này người mạnh hơn Kiều Phong nhiều lắm bất quá rất nhiều bậc đại lão đều kỵ hiềm cái gật đầu của triều đình kia đối với Kiều Phong, Kiều Phong có thể mặc sức tung hoành khắp trời nam đất bắc âu cũng nhờ một phần từ cái thân phận của hắn.

Tương tự với Hoàng Dung, thân phận của Hoàng Dung khiến cho Lưu Chính Phong không dễ dàng dám đắc tội, càng chết người hơn nữa là việc nàng có cái tên giống hệt vị Nữ Gia Cát nơi Hành Dương kia, ai mà biết hai người có quan hệ gì không?.

Hoàng Dung là truyền nhân đời sau của Cái Bang vậy nói nàng không có quan hệ gì với vị Nữ Gia Cát kia thì Lưu Chính Phong chắc chắn không tin lại thêm cái tên trùng hợp đến dọa người thì ai biết giữa hai nữ nhân này còn có quan hệ mật thiết thế nào?.

Lưu Chính Phong thực sự không muốn đắc tội tiểu cô nương Hoàng Dung kia một chút nào hay thậm chí phải nói là không dám đắc tội.

Tỷ tỷ của Hoàng Dung bất kể là ma đạo hay chính đạo thì Lưu Chính Phong cũng không quan tâm, cái Lưu Chính Phong quan tâm là làm cách nào có thể hạ hỏa việc này xuống.

Nếu người ra tay với Mai Nhược Hoa là Nhạc Bất Quần thì Lưu Chính Phong còn có tự tin đứng ra khuyên nhủ bất quá hai người Định Dật Sư Thái cùng Thiên Môn Đạo Nhân đều là người có tính cách tương đối tiêu cực, Lưu Chính Phong biết mình có muốn nói thế nào thì cũng không ngăn được trận chiến này.

Lưu Chính Phong nhìn thấy thân ảnh ba người liên tục qua lại trong đại sảnh không khỏi thở dài một hơi, ông liền gọi một tên đệ tử Hành Sơn chạy đến rồi nói nhỏ vào tai hắn.

Lưu Chính Phong căn dặn đệ tử thì ở một phía khác sắc mặt Dư Thương Hải lại tương đối trầm ngâm.

Dư Thương Hải không biết Vô Song cũng chưa từng gặp Vô Song đương nhiên không biết mối quan hệ của Mai Nhược Hoa với Vô Song là gì.

Dư Thương Hải lúc này dĩ nhiên nhận ra Mai Nhược Hoa là nữ nhân cứu Lâm Bình Chi rời đi, đêm hôm đó không ít đệ tử Thanh Thành Phái chết trong tay Mai Nhược Hoa, kẻ này sao có thể không nhận ra?.

Dư Thương Hải bình thường đã sớm động thủ nhưng mà hắn vẫn còn nhớ rõ lời sư phụ của mình nói, nữ nhân gọi là Mai Nhược Hoa này có quan hệ hư hư thực thực với Hoàng Thái Sư.

Dư Thương Hải nhớ rõ sư phụ mình tự thân giám sát Mai Nhược Hoa, hắn quả thực không ngờ nàng vậy mà xuất hiện tại nơi đây, với đầu óc của Dư THương Hải đương nhiên có thể nghĩ đến việc Trường Thanh Tử vì một lý do nào đó chủ động buông tay, chủ động không đụng tới Mai Nhược Hoa.

Dư Thương Hải võ nghệ không quá cao cường nhưng đầu óc không tệ, ánh mắt của hắn lúc này híp lại, hắn hiểu một nữ nhân có thể làm sư phụ chủ động buông tay thì phải có bối cảnh ra sao.

Dư Thương Hải nhẹ đưa tay lên vuốt bộ râu cá trê của mình, ánh mắt như có như không nhìn về phía Lưu Chính Phong đang nói thầm vào tai đệ tử, rốt cuộc Dư Thương Hải lựa chọn ngồi im một chỗ, hắn quyết định... cho dù Định Dật Sư Thái cùng Thiên Môn Đạo Nhân xin giúp đỡ thì hắn cũng tuyệt không ra tay.

_ _ __ _ _ _ _

Trong lúc đại sảnh đang xuất hiện tràng quyết đấu cực kỳ căng thẳng thì nơi hậu viện của Lưu phủ, Hoàng Dung ngồi trong thư phòng đang cực kỳ bình tĩnh mà đọc sách.

Nàng ngồi trên ghé, mái tóc dài buông thõng, một tay đọc sách một tay nhẹ đưa lên phía trên khẽ vén mái tóc ra sau tai, ánh mắt có chút chăm chú.

Hoàng Dung sau khi vén tóc rốt cuộc đặt quyển sách trong tay xuống, nàng khẽ cười quay lại phía sau.

“Thủy Sanh, muội còn định nhìn tỷ đến bao giờ “.

Thủy Sanh lúc này đang nằm trên giường, hai tay chống cằm ánh mắt chăm chú nhìn bóng lưng Hoàng Dung, nàng thấy Hoàng Dung hỏi liền lè lưỡi.

“Dung nhi tỷ tỷ, tỷ thực sự xinh đẹp, muội là nữ nhân còn mê mẩn nhìn mãi không chán huống hồ Đông Phương đại ca “.

Hoàng Dung nghe vậy mỉm cười, hướng về Thủy Sanh ngọt ngào nói.

“Thủy muội muội tuyệt đối là mỹ nhân, cũng không cần phải hạ thấp chính mình “.

Thủy Sanh bĩu môi với Hoàng Dung bất quá rất nhanh Thủy Sanh liền chuyển từ nằm thành ngồi, nàng bẽn lẽn lại gần Hoàng Dung.

“Dung nhi tỷ tỷ... muội có chút tò mò... không biết việc nam nữ có đau hay không?, mọi người nói lần đầu lúc nào cũng đau lắm “.

Lần này đến phiên Hoàng Dung đỏ mặt, nàng biết trả lời ra sao đây?.

Thủy Sanh đến cả tên ‘Đông Phương’ cũng biết đương nhiên hiểu quan hệ giữa Hoàng Dung cùng Vô Song, cái này đích thân Hoàng Dung công nhận với nàng dù sao lần đó Thủy Sanh vô tình thấy được thì Hoàng Dung cũng chẳng muốn lừa gạt nàng làm gì.

Hoàng Dung trở về Lưu phủ sau khi bàn bạc thật kỹ với Vô Song, dù cho Lý Thu Thủy phát hiện ra thì cũng khó làm gì được Hoàng Dung, nàng chỉ cần bảo Đông Phương Bất Bại thả nàng về là được, Lý Thu Thủy đâu thể đi tìm Đông Phương Bất Bại mà đối chất.

Nàng từ miệng Vô Song biết được tại Lưu phủ sắp có việc gì xảy ra, nàng cùng Vô Song đều đã chuẩn bị thật tốt, cái mà nàng chờ chỉ là sự xuất hiện của Vô Song mà thôi. Dĩ nhiên khi Hoàng Dung trở về Lưu phủ liền bị Thủy Sanh hỏi rất nhiều việc bất quá không biết ngày hôm nay bị làm sao mà cô bé da mặt mỏng này vậy mà dám hỏi đến việc ‘người lớn’.

Hoàng Dung đang suy nghĩ phải trả lời Thủy Sanh thế nào thì bên ngoài có tiếng bước chân vang lên, người bên ngoài đang rất nhanh chạy về phía này, Hoàng Dung lập tức ra hiệu cho Thủy Sanh im lặng.

Hoàng Dung biết hôm nay Lưu phủ chắc chắn không yên bình vì vậy bất cứ ai hướng về nơi này đều làm Hoàng Dung suy nghĩ, ở bên cạnh Hoàng Dung tuy Thủy Sanh không hiểu gì bất quá nàng cũng gật đầu, ánh mắt tò mò nhìn ra ngoài cửa.

Tiếp theo không lâu lắm một âm thanh hốt hoảng vang lên.

“Tại hạ là đệ tử Hành Sơn Phái, nhận lời của gia sư muốn hỏi Hoàng cô nương có trong này hay không? “.

Người nam đệ tử này tuy hốt hoảng nhưng vẫn nghe lời Lưu Chính Phong dạy bảo, tuyệt đối không tự ý mở cửa phòng của Hoàng Dung cùng Thủy Sanh.

Hoàng Dung ở trong phòng nghe vậy liền suy nghĩ một chút nhưng cũng rất nhanh trả lời.

“Ta ở trong phòng, không biết Lưu đại hiệp hỏi ta có việc gì? “.

Lần này đệ tử Hành Sơn mới thở ra một hơi rồi vội lên tiếng.

“Hoàng cô nương, ở ngoài đại sảnh lúc này xuất hiện hiểu nhầm, Mai cô nương vì một số hiểu lầm lại cùng hai vị chưởng môn phái Hằng Sơn cùng Thiên Sơn tỷ võ, hai bên càng đánh càng kịch liệt, gia sư không biết làm sao mới gọi ta đến hỏi ý kiến cô nương “.

Hoàng Dung nghe vậy liền nhíu mày.

Nàng không quan tâm chưởng môn phái Hằng Sơn với Thái Sơn là ai, nàng chỉ quan tâm Mai Nhược Hoa.

Sư tỷ là người thân duy nhất của nàng ngoài Vô Song, nàng sao có thể không quan tâm, sao có thể để sư tỷ bị khi dễ?.

Bất kể thế nào nàng sẽ đều đứng về phía người thân của mình, đứng về phía người yêu của mình, bất kể chính tà.

Hoàng Dung lập tức nói vọng ra ngoài.

“Ta biết rồi, ta rất nhanh sẽ tới đại sảnh “.

Hoàng Dung nói xong rồi lại nhẹ giọng lên tiếng với Thủy Sanh.

“Thủy muội muội, ta ra ngoài một chút, muội ở nguyên trong phòng nhớ chưa? “.

Thủy Sanh nghe vậy gật đầu, nàng đương nhiên biết ‘Mai cô nương ‘ là ai, Mai Nhược Hoa tỷ tỷ còn ở trung phòng với Thủy Sanh cùng Hoàng Dung, nàng đương nhiên lo lắng.

“Dung Nhi tỷ, người đi nhanh đi, đừng để Mai tỷ bị người khác khi dễ “.

Nàng nói xong còn không quên đưa nắm đấm nhỏ ra cổ vũ cho Hoàng Dung.

Hoàng Dung mỉm cười, thân hình lập tức động, nàng vươn tay lấy cây gậy trúc bên mình sau đó lướt ra ngoài cửa, chỉ thấy cửa phòng đột ngột mở ra rồi lập tức đóng lại như chưa hề có chuyện gì, ngay cả đệ tử Hành Sơn đứng bên ngoài cũng chỉ cảm thấy một đạo tàn ảnh lướt qua, người đệ tử này sợ đến nỗi ngồi bệt trên mặt đất, khuôn mặt có chút trắng._ _ _ __ _ _

Khinh công của Hoàng Dung còn cao hơn cả Mai Nhược Hoa nhiều, Hoàng Dung lấy khinh công nhiều nhà gộp lại một thân, nàng thậm chí đã được coi là bước ra đường riêng, thế gian nếu so về khinh công rất ít người có thể tinh diệu như nàng lại thêm việc nàng lo lắng cho Mai Nhược Hoa tốc độ lại càng nhanh hơn nữa, gần như toàn lực mà thi triển.

Tại chính phòng lúc này chiến đấu càng ngày càng kịch liệt bất quá người tinh tường liền có thể nhìn ra Mai Nhược Hoa rơi vào thế bị động, khí tức càng ngày càng phù phiếm thậm chí cước bộ còn có chút không ổn định.

Thương thế của Mai Nhược Hoa vẫn còn, nếu chỉ là Thiên Môn Đạo Nhân thì nàng có thể dễ dàng thắng được nhưng nếu thêm vào Định Dật Sư Thái thì rất khó huống hồ hai người còn có chút am hiểu phối hợp, am hiểu hợp công?.

Ở phía ngược lại, Thiên Môn Đạo Nhân đã thở không ra hơi, hắn là chưởng môn yếu nhất trong Ngũ Nhạc Kiếm Phái bất quá Định Dật Sư Thái vẫn tỏ ra như thường, kiếm pháp càng ngày càng lăng liệt như muốn lấy mạng Mai Nhược Hoa vậy.

Nhìn tình cảnh Định Dật Sư Thái cùng Thiên Môn Đạo Nhân càng ngày càng có xu hướng áp chế Mai Nhược Hoa bản thân Lưu Chính Phong thậm chí không nhịn được mà chuẩn bị xuất thủ dù sao theo Lưu Chính Phong suy nghĩ thì Hoàng Dung cũng sắp tới, có Hoàng Dung trấn ải việc gì cũng dễ giải quyết.

Lưu Chính Phong đương nhiên không có khả năng 1 vs 3 bất quá nếu nhập trận Lưu Chính Phong sẽ lựa chọn giúp đỡ Mai Nhược Hoa tạm thởi đẩy lùi hai người trong Ngũ Nhạc, đẩy lùi được hai người đương nhiên có thời gian giải thích.

Lưu Chính Phong đang nghĩ còn chưa kịp hành động thì đã thấy Dư Thương Hải nắm lấy bội kiếm ánh mắt híp lại.

Lưu Chính Phong giật bắn cả mình, ông đương nhiên biết Dư Thương Hải làm người ra sao, theo Lưu Chính Phong thì Dư Thương Hải cũng đang chuẩn bị vây công Mai Nhược Hoa bất quá... Lưu Chính Phong nào biết Dư Thương Hải cũng đang định giúp Mai Nhược Hoa đây?.

Lưu Chính Phong nhìn Dư Thương Hải, chỉ cần Dư Thương Hải động thì ông sẽ lập tức ngăn cản tuy nhiên Dư THương Hải cũng cảm nhận được ánh mắt của Lưu Chính Phong, hắn liền trở nên đề phòng, hai người vốn muốn hỗ trợ Mai Nhược Hoa vậy mà cứ thế... tự kiềm chế lẫn nhau.

Cũng may hai người kiềm chế nhau cũng chẳng để lại hậu quả gì bởi rất nhanh thiên địa xuất hiện dị âm, âm thanh như vô số cây gậy gõ xuống đất vậy.

Dị âm vừa vang lên thì bên ngoài có cái bóng lướt tới, dung thân pháp không thể tin được xâm nhập vào trận chiến giữa ba người, tiếp theo chỉ thấy bóng gậy như song triều xuất hiện, bóng gậy như phô thiên cái địa oanh kích về phái Định Dật Sư Thái cùng Thiên Môn Đạo Nhân.

Cũng may Hoàng Dung không có sát chiêu, nàng chỉ thuận tay đẩy lùi hai người mà thôi, nếu nàng thật sự động sát tâm tuyệt đối có thể làm Thiên Môn Đạo Nhân phun máu đương trường còn Định Dật Sư Thái nhất định cũng chẳng dễ chịu gì.

Người duy nhất không gặp ảnh hưởng cũng chỉ có Mai Nhược Hoa, nàng cùng sư muội tâm ý tương thông, khi Thiên Địa Đồng Âm vang lên nàng liền vận dụng thân pháp Cửu Âm Chân Kinh mà lùi lại vì vậy có thể an toàn mà rút đi, căn bản không chịu công kích của Hoàng Dung.

Mai Nhược Hoa lùi lại thành công còn Định Dật Sư Thái cùng Thiên Môn Đạo Nhân lại chật vật không chịu được, cả hai lùi lại hơn 5 bước mới ổn định được thân hình, ánh mắt kinh hãi nhìn tiểu nữ tử trước mặt.

Hoàng Dung rốt cuộc xuất hiện, đương nhiên việc kinh hãi nhất không nằm ở đây, việc kinh hãi nhất là sau khi Thiên Địa Đồng Âm tan đi thì có một âm thanh như sấm rền ở ngoài vọng vào.

“Bang chủ Cái Bang – Kiều Phong từ phương xa tới, xin diện kiến Lưu đại hiệp “.

Giọng Kiều Phong như sấm gầm vàng, uy thế không cùng ép thẳng vào tất cả mọi người đang có trong chính phòng này, tạo nên một thứ áp lực khủng khiếp.

Kiều Phong ban đầu vốn muốn để Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm vào trước sau đó từ từ vào sau, thậm chí là cho người mang thiệp đến trước rồi mình mới đi vào dù sao Kiều Phong cũng là người có thân phận, không thể lỗ mãng như lúc chưa làm chưởng môn Cái Bang bất quá ai bảo hắn nghe được Thiên Địa Đồng Âm của Cái Bang đây?.

Thiên Địa Đồng Âm chỉ vang lên khi có người sử dụng Đả Cẩu Bổng Pháp.

Đả Cẩu Bổng Pháp chỉ sử dụng khi gặp đại chiến hoặc tình huống nguy cấp bởi đây là côn pháp đệ nhất thiên hạ, bình thường ai lại đi sử dụng?.

Kiều Phong là người thẳng tính, lập tức nghĩ đến... có người quen của mình đang chiến đấu trong Lưu phủ vì vậy lập tức từ bên ngoài hét một tiếng, sau đó mặc kệ bốn đệ tử canh cổng của phái Hành Sơn đang có khuôn mặt tái mét mà lao vào.

Thân ảnh Kiều Phong như thần long vậy, người này lướt đi như long hành, uy thế không phải phàm nhân có thể so sánh.

Kiều Phong lướt thẳng vào bên trong cửa lớn, sau đó đi thẳng tới chính phòng là nơi phát ra Thiên Địa Đồng Âm.

Kiều Phong lướt đến... sau đó hắn thấy một bóng lưng cực kỳ quen thuộc, trong lúc nguy cấp Kiều Phong căn bản không kịp nghĩ gì, chỉ nghe một tiếng long ngâm vang lên chấn cả bầu trời, Kiều Phong vậy mà vận dụng đến cả Hàng Long Khí, thân ảnh lướt ngay đến bên cạnh bóng lưng kia mà nói.

“Sư tỷ, người sao lại đến Lưu phủ? “.

Kiều Phong nói dứt lời thì người kia mới quay lại, ánh mắt chớp động nhìn Kiều Phong.

Kiều Phong nhìn thấy dung mạo kia thì triệt để sững người, ánh mắt trừng lớn nhìn lại.

Kiều Phong nhìn thấy gì?, hắn thấy sư tỷ năm 20 tuổi, tuyệt đối là sư tỷ của mình năm 20 tuổi, một chút cũng không khác.

Đây chính là hình ảnh Kiều Phong lần đầu tiên thấy sư tỷ, năm đó hắn 16 còn vị Quách phu nhân kia vừa tròn 20.

Ở phía ngược lại, Hoàng Dung thực sự bất ngờ về sự xuất hiện của Kiều Phong... bất quá nàng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, thản nhiên mỉm cười mà đáp.

“Bang chủ nhận nhầm rồi, Hoàng Dung không phải vị Quách phu nhân kia, Quách phu nhân là tỷ tỷ của Hoàng Dung “.

Lần này Kiều Phong càng thêm rung động, không chỉ khuôn mặt, thân hình mà cả giọng nói, cả đôi mắt... đều không khác gì.

Kiều Phong không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, hắn cảm thấy như mình gặp ma giữa ban ngày vậy.

Dĩ nhiên lúc này Kiều Phong cũng nhận ra nữ tử trước mặt là ai, nàng chỉ sợ là vì Hoàng Dung trong miệng ‘Đông Phương huynh đệ’, là Hoàng Dung phu nhân của ‘Đông Phương huynh đệ’ chứ không phải Quách phu nhân – sư tỷ của hắn.

Quyển 3 - Chương 169: Kiều Phong Gặp Hoàng Dung (2)

_ _ _ _ __

Chương này chưa xong nhé, khoảng 12h30 mình bổ sung nốt

_ _ _ _ __

Vô Song không ngờ mình lại gặp Kiều Phong nơi thành Hành Dương vì vậy hắn căn bản không thể nói với Hoàng Dung bất cứ thứ gì liên quan đến Kiều Phong, cái này như sự việc phát sinh ngoài ý muốn vậy tuy nhiên đối với Hoàng Dung mà nói cũng không phải việc gì quá to tát.

Nàng rất thông minh, chỉ cần từ ánh mắt của Kiều Phong nàng liền có thể nhận ra rất nhiều điều.

Nàng hiện tại có rất nhiều thứ bỡ ngỡ về thế giới này nhưng không phải cái gì cũng không rõ như trước, nàng biết sư phụ của Kiều Phong chính là Hồng Thất Công, nàng cũng biết Hồng Thất Công đồng thời là sư phụ của cả Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân.

Nàng không quá rõ mối quan hệ của ba người kia thế nào nhưng chỉ một câu ‘sư tỷ’ của Kiều Phong là đủ rồi, sau đó lại mượn ánh mắt của đối phương mượn thế chiếm quyền chủ đạo, quả nhiên sau khi nghe Hoàng Dung xưng mình là muội muội của vị Quách phu nhân kia thì biểu cảm của Kiều Phong chuyển thành ‘ra là thế ‘.

Kiều Phong cũng không phải người ngu ngốc, không có đầu óc sao có thể lên làm bang chủ Cái Bang tuy nhiên Kiều Phong lại theo tâm lý vào trước làm chủ, lần gặp mặt Vô Song tại Túy Tiên Lâu đã xác nhận thân phận của Hoàng Dung trong mắt Kiều Phong, lúc này cho dù không có Vô Song ở đây thì Kiều Phong cũng trăm phần trăm xác định nữ tử trước mặt là phu nhân của ‘Đông Phương huynh đệ “.

Mọi việc lúc này đều cực kỳ thích hợp trong mắt Kiều Phong đồng thời Kiều Phong cũng tự động ‘thông não’ cho chính mình, cực kỳ giống với những điều Lý Thu Thủy từng suy nghĩ.

Dung mạo của Hoàng Dung như vậy ... nàng nói nàng là con riêng của Quách phu nhân thậm chí Kiều Phong cũng tin chứ đừng nói chỉ là nghĩa muội.

Bằng cái dung mạo này trở thành nghĩa nữ của Hoàng Dược Sư cũng chẳng phải là khó, nghĩ mà xem một người giống hệt Quách phu nhân năm 16 tuổi là cái khái niệm gì?.

Nghĩa nữ của Hoàng đảo chủ vậy khác gì nói nàng từ rất nhỏ đã được Hoàng Dược Sư thu làm con gái?, Kiều Phong liền tự động cho rằng... nữ tử trước mặt kia là một tiểu Hoàng Dung trong mắt Hoàng Dược Sư, là một cô con gái khác, một cô con gái... phát triển theo ước nguyện của Hoàng Dược Sư.

Kiều Phong đủ thân thiết với Quách gia để biết mối quan hệ giữa cha vợ Hoàng Dược Sư cùng con rể Quách Tĩnh, cho dù Quách Tĩnh hiện tại được gọi là Bắc Hiệp, cho dù địa vị giang hồ của Quách Tĩnh lúc này còn lớn hơn cả Hoàng Dược Sư thì cũng chẳng thể làm Hoàng Dược Sư cảm thấy có thiện cảm với đứa con rể này.
Quách phu nhân đã rất ít trở về Đào Hoa Đảo mà cho dù có trở về cũng rất ít mang theo trượng phu của mình cùng trở về, giữa hai cha con Hoàng Dược Sư – Quách phu nhân quả thực có một vết nứt trong tình cảm, không phải là Hoàng Dược Sư không còn yêu thương cô con gái này mà là vì Hoàng Dược Sư bởi Quách Tĩnh mới giận lây sang Quách phu nhân.

Lại nói nữ tử gọi là Hoàng Dung trước mặt, Kiều Phong không quá rõ nàng thế nào nhưng mà chỉ riêng việc nàng vô địch Tiềm Long Đại Hội đã nói lên việc thiên phú võ học của nàng rất cao, chỉ sợ tiếp nhận thành công chân truyền Đào Hoa Đảo, thêm vào việc phu quân của nàng là ‘Đông Phương huynh đệ’ thì tuyệt đối hợp mắt với Hoàng Dược Sư.

Kiều Phong mới chỉ gặp qua Vô Song một lần nhưng cũng có thể âm thầm gật đầu với Vô Song, tuy Vô Song không thể hiện một chiêu một thức nào nhưng võ công tuyệt đối cao cường chỉ sợ không dưới hắn, dung mạo của Vô Song ở Túy Tiên Lâu khó được coi là đại mỹ nam tử nhưng chắc chắn đủ để coi là ưa nhìn đấy là chưa kể trên người Vô Song luôn có một loại khí chất đặc biệt cực kỳ tà dị, cái khí chất này không hợp với Hoàng Dược Sư thì còn hợp với ai nữa?.

Đương nhiên khí chất này của Vô Song cũng là một trong số những thứ làm Kiều Phong cảm thấy khó lại gần, Kiều Phong vốn rất muốn kết nghĩa huynh đệ với Lệnh Hồ Xung cùng Vô Song bất quá khí chất của Vô Song lại là thứ làm cho Kiều Phong có chút đắn đo, ví dụ như sư phụ của hắn là Bắc Cái, Bắc Cái thích kết giao bằng hữu khắp thiên hạ nhưng mà đối với Đông Tà lại chỉ là tương giao nhưng không thân thiết, đôi khi khí chất luôn là một cái rào cản gì đó giữa người với người.

Lại quay trở về đại sảnh, Hoàng Dung nhanh trí đáp lời Kiều Phong thì Kiều Phong cũng nhanh trí đáp trả, ít nhất Kiều Phong cũng không khiến tất cả mọi người trong đại sảnh hoài nghi.

“Hóa ra là đệ muội, Dung muội thực sự quá giống tỷ tỷ, Kiều Phong ta nhìn mãi vẫn lầm “.

Kiều Phong nói xong cười hả hả, giọng nói hào sảng vô cùng bất quá cũng vì giọng nói hào sảng của Kiều Phong lại hoàn toàn ép tất cả mọi người trong đại sảnh xuống một bậc.

Kiều Phong là người trong thô có tinh, chỉ vừa bước vào đại sảnh Kiều Phong đã biết trong đại sảnh xuất hiện một hồi chiến đấu, tuy có chút bị Hoàng Dung làm bất ngờ nhưng Kiều Phong vẫn đại khái hiểu ra được vấn đề, một bên là chưởng môn chính phái một bên là Lệnh Hồ huynh đệ cùng phu nhân của Đông Phương huynh đệ, Kiều Phong dĩ nhiên không muốn phải chiến đấu với bên nào vì vậy trực tiếp dùng khí thế đè tất cả mọi người xuống.Bàn về cái uy, bàn về cái khí thế thì Kiều Phong tuyệt đối là con quái vật, khí thế của Kiều Phong vượt khỏi võ công của hắn nhiều.

Ngoại trừ cái khí thế này đương nhiên còn phải kể tới thân phận của Kiều Phong, hai chữ Kiều Phong thực sự nặng vô cùng.

Kiều Phong sau khi xuất hiện ở đây gần như không có ai dám hành động thiếu suy nghĩ, tiếp theo Kiều Phong sau khi thoáng nhìn qua tất cả mọi người liền mở miệng.

“Các vị đều là người trong võ lâm, cũng là người mà Kiều Phong quen biết, Kiều Phong nghĩ giữa mọi người có sự hiểu lầm, không biết có thể nể mặt Kiều Phong mà ngồi xuống nói chuyện được hay không? “.

Kiều Phong đương nhiên khác với Lệnh Hồ Xung, Lệnh Hồ Xung nói thì không ai nghe nhưng Kiều Phong nói thì không ai dám không nghe.

Quả nhiên sau khi Kiều Phong dứt lời Định Dật Sư Thái cùng Thiên Môn Đạo Nhân cho dù không tình nguyện nhưng vẫn thu kiếm lại, ánh mắt nhìn về phía Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong, bọn họ đương nhiên cũng hiểu Thiên Địa Đồng Âm mà Hoàng Dung sử dụng nghĩa là gì, rốt cuộc Định Dật Sư Thái vẫn mở miệng.

“Được, đã là người quen của Kiều bang chủ thì lão ni cũng không làm khó, chỉ cần Kiều bang chủ đưa Lệnh Hồ Xung cho chúng ta, Lệnh Hồ Xung là người của Ngũ Nhạc Kiếm Phái, việc của Ngũ Nhạc Kiếm Phái liền để người Ngũ Nhạc Kiếm Phái giải quyết “.

Định Dật Sư Thái nói xong còn không khỏi lên tiếng.

“Nghi Lâm, con gan to bằng trời đúng không?, còn không biết trở về đây? “.

Nghi Lâm bị sư phụ gọi liềng iật bắn cả mình, ánh mắt sợ hãi nhìn sư phụ rồi lại nhìn Lệnh Hồ Xung, rốt cuộc chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời Định Dật Sư Thái.

“Vâng thưa sư phụ “.

Nghi Lâm cúi đầu đi về phía Định Dật Sư Thái để lại một Lệnh Hồ Xung có chút không biết làm gì, Lệnh Hồ Xung đương nhiên cũng loáng thoáng hiểu ra tại sao thái độ của Thiên Môn Đạo Nhân cùng Định Dật Sư Thái lại có ác cảm với mình như vậy, chỉ cần nhìn về phía Địa Tuyệt Đạo Nhân đang sống dở chết dở nằm kia ai có thể không hiểu?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau