CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 641 - Chương 645

Quyển 3 - Chương 160: Lệnh Hồ Xung

Ngày hôm nay cũng là một ngày không khí hết sức bình thường ở Hành Dương Thành nhưng mà sự kiện diễn ra ngày hôm nay lại tuyệt đối không bình thường bởi hôm nay chính là ngày Lưu Chính Phong lui khỏi giang hồ.

Với đại đa số người dân thành Hành Dương thì Lưu Chính Phong có rời khỏi giang hồ hay không cũng sẽ không có người quen, giang hồ và cuộc sống của họ vốn là hai ngã rẽ chẳng hề liên quan.

Với những người này Lưu Chính Phong chỉ được biết đến với tư cách đại thiện nhân, đại tài chủ, một người không liên quan gì tới giới giang hồ.

Chỉ có người trong giang hồ mới hiểu phần nào được ngày hôm nay có quan trọng hay không và đặc biệt là người của Ngũ Nhạc Kiếm Phái.

Nói đến Ngũ Nhạc Kiếm Phái thì không thể không nhắc tới ba phái Hành Sơn – Tung Sơn cùng Hoa Sơn.

Với Tung Sơn có thể tạm thời bỏ qua dù sao Vô Song không có hứng thú lắm với cái môn phái này, Tả Lãnh Thiền tròn méo ra sao không phải việc của hắn.

Vô Song thật sự rất hứng thú với Hoa Sơn cùng Hành Sơn hay nói đúng hơn là những nhân vật chính của Kim Dung.

Vô Song đã gặp qua Dương Quá, đã gặp qua Trương Vô Kỵ thậm chí còn đã đánh nhau với Kiều Phong, đã nhìn thấy cả Đoàn Dự nhưng mà tất cả các nhân vật mà hắn gặp đều không phải là lần đầu tiên bọn họ xuất hiện chỉ duy có lần này là khác bởi tại Hành Dương cũng chính là lúc Lệnh Hồ Xung lên sân khấu.

Vô Song biết ngày hôm qua đoàn người phái Hoa Sơn đã đến thành Hành Dương nhưng mà trong đoàn người cũng không có Lệnh Hồ Xung.

Vô Song ngày hôm qua tiếp chuyện Lâm Viễn Đồ đồng thời còn gặp mặt cả Trần Cận Nam, hắn thực sự không cách nào phân thân được để đến nhìn một chút đám người Hoa Sơn Phái, Vô Song chỉ có thể nhờ Trường Thanh Tử tìm hiểu thông tin mà thôi, về phần Trường Thanh Tử tìm kiếm như thế nào thì đương nhiên là nhờ đến Thanh Thành Phái.

Thanh Thành Phái cũng được coi là có danh tiếng trên giang hồ ấy vậy mà toàn bộ đều do Trường Thanh Tử sắp xếp, khi biết Thanh Thành Phái là do Trường Thanh Tử một tay nắm giữ, một tay điều khiển thì Vô Song không thể không nhìn ông ta bằng con mắt khác, chí ít Trường Thanh Tử làm đủ khéo, đủ để qua mắt người đời.
Bỏ qua việc Thanh Thành Phái cùng Trường Thanh Tử, lúc này rốt cuộc Vô Song đã tìm thấy người cần tìm, một trong những nhân vật chính của Kim Dung – Lệnh Hồ Xung.

Vô Song đương nhiên chưa nhìn thấy Lệnh Hồ Xung nhưng mà hắn có thể nhận ra Lệnh Hồ Xung ở hai chi tiết, đầu tiên là Điền Bá Quang còn thứ hai là vị mỹ nhân đầu trọc kia.

Tại thành Hành Dương khi mà được sử dụng toàn bộ mạng lưới tình báo của Nhật Nguyệt Thần Giáo thậm chí là cả Cái Bang thì Vô Song muốn tìm một người cũng chẳng khó lại thêm hắn là người xuyên không có những thứ hắn đương nhiên phải biết.

Nơi Vô Song đứng hiện tại được gọi là Túy Tiên Lâu, là đại tửu lâu lớn nhất thành Hành Dương, cao đến 5 tầng, có thể coi là công trình cao nhất thành Hành Dương.

Tại Túy Tiên Lâu thì Vô Song cũng chẳng khó để nhận ra Điền Bá Quang dù sao năm năm trước Vô Song đã gặp người này, Điền Bá Quang so với khoảng thời gian trước cũng chẳng thay đổi bao nhiêu nhưng mà thực lực đúng là có mạnh lên, hắn hiện tại chỉ sợ xếp trong hang ngũ đại tông sư cũng được coi là tồn tại nổi bật.

Bên cạnh Điền Bá Quang là một tiểu ni cô, vị ni cô trên người mặc tà áo xanh nhạt, làn da trắng như ngọc, khuôn mặt xinh đẹp như hoa nhưng đầy vẻ non nớt hiền từ thậm chí phải dung từ ngây ngô – ngốc nghếch để mà hình dung.

Ni cô xinh đẹp trên đời này không thiếu nhưng mà ni cô xinh đẹp lại ở Túy Tiên Lâu ngồi cạnh Điền Bá Quang thì còn có thể là ai ngoài Nghi Lâm?.Nghi Lâm lúc này mặt mũi tràn đầy lo lắng, trên khuôn mặt còn có nước mắt cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể òa khóc, ánh mắt của nàng hoàn toàn nhìn vào nam nhân bên cạnh.

Trên một chiếc bàn rượu, Điền Bá Quang ngồi một bên còn Nghi Lâm lẫn nam nhân trẻ tuổi kia lại ngồi một bên, đương nhiên nam nhân này chính là người Vô Song muốn nhìn một lần – Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung không giống Vi Tiểu Bảo, không giống Dương Quá hay Vô Kỵ bởi tuổi tác của hắn thực sự đã rất lớn, năm nay Lệnh Hồ Xung đã hơn 23 tuổi, tuổi tác của Lệnh Hồ Xung còn lớn hơn cả Mộ Dung Yến Nhi của Mộ Dung gia.

Tại thế giới này Lệnh Hồ Xung cũng có thể leo lên Tiềm Long Bảng nhưng hắn không phải thiên tài nghịch thiên như Tử Y hoặc ít nhất thì Lệnh Hồ Xung vẫn chưa được dạy dỗ đúng cách.

Khoảng thời gian 5 năm trước Lệnh Hồ Xung còn có thể được coi là nổi bật trong đám thiên tài trẻ tuổi khắp phương Bắc nhưng mà thời điểm hiện tại có khi còn yếu hơn cả Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thử bị một chưởng của Cổ Đại Ngưu đánh bại thì Lệnh Hồ Xung hiện tại có thể làm gì?, trên bản đồ thiên tài sớm đã không có tên của hắn.

Lệnh Hồ Xung khuôn mặt không tính là đẹp trai ít nhất là thua kém Lâm Bình Chi rất nhiều nhưng mà khuôn mặt cũng có thể coi là không tệ, ngũ quan cân đối, khuôn mặt có chút cương nghị, đôi mắt rất có thần, trong đôi mắt toát ra sức sống, một thứ sức sống rất đặc biệt.

Vô Song từ xa cũng có thể cảm giác được Lệnh Hồ Xung tựa hồ vẫn luôn vui vẻ, lạc quan cùng yêu đời, có lẽ chính cái khí chất này của hắn mới làm cho Nghi Lâm ngay lần đầu đã để lại ấn tượng khó phai.

Nghi Lâm như con chim bị nhốt trong lồng trong khi Lệnh Hồ Xung lại như cánh én giữa trời xuân, sự tự do của hắn là điều Nghi Lâm luôn luôn mong ước nhưng chính nàng lại mơ hồ không hiểu.

Nhìn vào Lệnh Hồ Xung ngồi đó, cho dù đang đối mặt với Điền Bá Quang một kẻ mạnh hơn hắn nhiều nhưng vẫn có thể lộ ra hào khí của chính mình, dung bốn chữ Tiếu Ngạo Giang Hồ gắn với Lệnh Hồ Xung quả thực không phải không có đạo lý.

Quyển 3 - Chương 161: Kết giao bằng hữu.

Lệnh Hồ Xung tại Túy Tiên Lâu đang làm gì?, dĩ nhiên như cốt truyện của Tiếu Ngạo Giang Hồ đây là lúc Lệnh Hồ Xung cứu Nghi Lâm ra khỏi tay của Điền Bá Quang.

Khi Vô Song lại gần bàn rượu của ba người hắn liền có thể nghe rõ Lệnh Hồ Xung lên tiếng.

"Ðứng dậy đánh nhau thì tiểu đệ không bằng Ðiền huynh nhưng ngồi đánh thì Ðiều huynh lại không phải là đối thủ của tiểu đệ".

Nghe thấy câu nói này không chỉ có Vô Song nhíu mày mà cả Điền Bá Quang cũng nhíu mày sau đó Điền Bá Quang bật cười.

Vô Song nhíu mày bởi hắn cảm thấy thật sự quen thuộc thậm chí có chút kỳ lạ dù sao hắn có cảm giác chỉ cần nghe một câu này thì đại khái cũng biết luôn toàn bộ cuộc nói chuyện trước đây của hai người là gì, cái cảm giác này dẫu biết một người biết trước cốt truyện vẫn sẽ luôn nắm được nhưng với Vô Song mà nói cũng thật sự không phải việc bình thường gì, cái thế giới này ngay từ ban đầu đã rất ít khi đi trùng hoàn toàn lộ tuyến với tác phẩm nguyên gốc.

Về phần Điền Bá Quang hắn bật cười bởi hắn không tin Lệnh Hồ Xung thắng được mình, Điền Bá Quang sau khi nghe Lệnh Hồ Xung nói liền cười ha hả rồi đáp.

"Thế thì Lệnh Hồ huynh đệ coi thường ta quá rồi, ta thuở nhỏ liền ngồi mà luyện đao pháp vì vậy nên cách ngồi đánh nhau họ Điền ta coi như trò chơi. Vừa rồi ta biết lão mũi trâu phái Thái Sơn kia cũng là bậc cao thủ võ lâm nên không dám coi thường lão nhưng ta ngồi sử dụng đao đã quen nên chẳng thèm đứng dậy nưa x, thử hỏi như vậy thì Lệnh Hồ huynh đệ làm sao có thể thắng được? “.

Lệnh Hồ Xung trong lòng tất nhiên có toan tính của mình, lúc này Lệnh Hồ Xung lại tiếp tục muốn khích tướng cho Điền Bá Quang đồng ý thì đột nhiên thấy có người lại gần chỗ mình.

Không chỉ Lệnh Hồ Xung thấy mà Điền Bá Quang cũng thấy, Nghi Lâm vốn đang sợ hãi ở bên cạnh Lệnh Hồ Xung cũng thấy, người này dĩ nhiên là Vô Song.

Vô Song cứ như vậy tiến tới thản nhiên mà ngồi đồng thời ánh mắt hơi đảo qua Nghi Lâm ở cạnh Lệnh Hồ Xung.

Lúc nãy Vô Song chỉ nhìn thoáng qua Nghi Lâm ở bên cạnh Lệnh Hồ Xung nhưng hiện tại khi được nhìn kỹ dung mạo của nàng thì cũng không khỏi động lòng.

Nghi Lâm thực sự rất đẹp, khuôn mặt như dùng ngọc mà tạo thành vậy hơn nữa không chỉ xinh đẹp mà Nghi Lâm còn có một loại khí chất rất riêng, nàng không phải loại người băng thanh ngọc khiết không nhiễm bụi trần như Tiểu Long Nữ lại càng không phải dạng người diễm lệ tuyệt luân như Khinh Huyền trái lại Nghi Lâm như một đóa sen vậy, xuất hiện trong trốn hồng trần nhưng lại không nhiễm hồng trần.

Vô Song trước khi đến Túy Tiên Lâu đương nhiên cũng đã nhìn qua đám người Hoa Sơn, hắn thấy Nhạc Bất Quần, thấy Ninh Trung Tắc, thấy Lao Đức Nạp, Lục Hầu Nhi và đương nhiên không thể không có Nhạc Linh San.

Thú thật trong mắt Vô Song hiện tại Nghi Lâm còn đẹp hơn Nhạc Linh San nhiều.

Vô Song dùng ánh mắt đảo qua Nghi Lâm, hắn rất nhanh lưu giữ vẻ đẹp của nàng trong mắt sau đó thu ánh mắt lại, từ đầu đến cuối cả Lệnh Hồ Xung cùng Điền Bá Quang đều không nhận ra bất quá Nghi Lâm lại tựa hồ có chút phản ứng, khi Vô Song thu ánh mắt lại cũng là lúc Nghi Lâm dùng đôi mắt to tròn ngập nước mà nhìn về phía hắn.

Vô Song xuất hiện quá đột ngộ hơn nữa hắn cực kỳ tự nhiên mà ngồi xuống tuyệt đối nằm ngoài dự đoán của cả Lệnh Hồ Xung cùng Điền Bá Quang, hai người căn bản không biết nói gì bởi cả hai đều tưởng Vô Song là bằng hữu của người còn lại.

Đến khi Vô Song ngồi xuống, Điền Bá Quang mới hướng về phía Lệnh Hồ Xung mà lên tiếng.

“Lệnh Hồ huynh đệ, vị huynh đệ này là ai?, sao còn không giới thiệu cho ta? “.

Lệnh Hồ Xung cũng sững người lại mà nhìn Vô Song, hắn nào biết Vô Song là ai?.

Vô Song lúc này cũng không dùng dung mạo thật của mình mà xuất hiện trước mặt hai người, dung mạo lúc này của Vô Song đương nhiên đã qua dịch dung, đây chính là khuôn mặt của Đông Phương Bạch.

Vô Song hiện nay phải đóng giả thân phận Đông Phương Bất Bại vậy dĩ nhiên phải dịch dung thành khuôn mặt của chính chủ bất quá cho dù Vô Song sử dụng khuôn mặt này đi lại thì cũng rất khó bị ai nhận ra bởi Đông Phương Bất Bại từ trước đến nay đều xuất hiện trong chiếc mặt nạ đặc chế của riêng mình, người biết dung mạo của hắn chỉ sợ đếm trên đầu ngón tay.

Lại nói tới Lệnh Hồ Xung, hắn nghe Điền Bá Quang hỏi thế không biết trả lời ra sao liền đáp.

“Ta còn tưởng là bằng hữu của Điền đại ca ngươi chứ? “.

Nói rồi Lệnh Hồ Xung không khỏi cười mà hướng về Vô Song, trong ánh mắt mang theo chút lo lắng.

Lệnh Hồ Xung dĩ nhiên đánh không lại Điền Bá Quang và hắn cũng dĩ nhiên chẳng cảm nhận được chút chút thực lực nào trên người Vô Song cả, đối với một mình Nghi Lâm mà Lệnh Hồ Xung đã có cảm giác khó cứu khỏi tay Điền Bá Quang thì thêm một Vô Song hắn biết cứu thế nào?.

Tuy Lệnh Hồ Xung không quen Vô Song nhưng tuyệt chẳng muốn Vô Song trêu phải Điền Bá Quang rồi chết oan dưới đao người này như vị sư thúc phái Thái Sơn kia.

Mang theo ý tốt Lệnh Hồ Xung không khỏi hướng về Vô Song mà đáp.

“Vị huynh đệ này phải chăng ngươi ngồi nhầm bàn? “.

Thấy Lệnh Hồ Xung hỏi vậy Vô Song khẽ mỉm cười mà đáp.

“Ngươi là Lệnh Hồ Xung đúng không? “.Lệnh Hồ Xung thấy Vô Song nói ra tên mình thì lấy làm kỳ lắm bất quá cũng không khỏi gật đầu.

“Ta chính là Lệnh Hồ Xung bất quá ta với ngươi tựa hồ không quen biết, không rõ tôn tính đại danh của huynh đệ? “.

Điền Bá Quang ở một bên thì đã hơi siết chặt cây đao của mình lại, trong lòng hắn thì Vô Song chính là người của Ngũ Nhạc Kiếm Phái dù sao không phải Vô Song nói ra được tên của Lệnh Hồ Xung sao?.

Điền Bá Quang không sợ người Ngũ Nhạc Kiếm Phái nhưng mà tâm phòng bị thì không thể không có.

Vô Song cũng phát hiện ra phản ứng của Điền Bá Quang bất quá hắn cũng chỉ cười cười, hướng về phía Lệnh Hồ Xung mà đáp.

“Ta họ Đông Phương tên một chữ Bạch, về phần tại sao ta biết ngươi?, cái này là do Nhược Hoa kể với ta, rất cảm tạ ngươi đã chiếu cố nàng trong quãng thời gian qua “.

Lệnh Hồ Xung ban đầu còn chưa rõ lắm ngay cả khi nghe hai chữ Nhược Hoa cũng chỉ ngờ ngợ nhưng rất nhanh khuôn mặt liền biến thành vui mừng khôn tả.

“Nhược Hoa?, là Nhược Hoa tỷ tỷ?, Nhược Hoa tỷ tỷ hiện tại thế nào rồi?, huynh gặp qua Nhược Hoa tỷ tỷ sao? “.

Lệnh Hồ Xung sao có thể không lo lắng cho Mai Nhược Hoa, ban đầu cũng là hắn nhờ nàng đến chiếu cố sư muội Nhạc Linh San trên đường từ Hoa Sơn đến Hành Dương.

Lệnh Hồ Xung chỉ cần nghe Lao Đức Nặc cùng Nhạc Linh San miêu tả về nữ nhân xuất hiện trong quán trọ khi đó liền chắc chắn có thể đoán ra Mai Nhược Hoa, tiếp theo khi Lệnh Hồ Xung nghe đến việc nàng đi theo Lâm Bình Chi tới Phúc Uy Tiêu Cục thì sắc mặt không khỏi khẽ biến thành trắng.

Việc Phúc Uy Tiêu Cục bị đồ sát bản thân Lệnh Hồ Xung không thể không nghe qua, Lệnh Hồ Xung biết võ công Mai Nhược Hoa cực cao cường nhưng hai chữ ‘cao cường’ của Lệnh Hồ Xung vốn rất mơ hồ bởi hắn không rõ cao cường rốt cuộc ra sao.

Trong mắt Lệnh Hồ Xung thì sư phụ chính là trời, là vô địch thiên hạ và dĩ nhiên Mai Nhược Hoa không thể bằng sư phụ của hắn, tiếp theo khi nghe tới việc cả nhà Lâm gia bị Dư Thương Hải cùng phái Thanh Thành đồ sát thì Lệnh Hồ Xung đương nhiên sẽ bị dọa sợ, đối với hắn Dư Thương Hải dù sao cũng nổi danh đã lâu, cho dù không bằng sư phụ hắn nhưng cũng không kém bao nhiêu, nếu đã thế Mai Nhược Hoa sao có thể là đối thủ?.

Vô Song cảm nhận được sự lo lắng của Lệnh Hồ Xung, trong lòng liền có chút cảm giác kỳ quái nhưng mà cũng chẳng nói ra, hắn chỉ thản nhiên gật đầu.

“Nhược Hoa tất nhiên không sao, hiện tại nàng đang ở chỗ ta, rất tốt mà cũng rất an toàn “.

“Nàng trước đây quanh năm suốt tháng ở ngoài hải đảo chưa từng nhập thế tục, mãi đến khi sư phụ để nàng đi tìm ta thì nàng mới tiến về Trung Nguyên bất quá nàng khi đó thực sự cái gì cũng không biết, cũng may được Lệnh Hồ huynh đệ giúp đỡ “.

Lệnh Hồ Xung lúc này tựa như quên luôn Điền Bá Quang đang ở bên, trong lòng ngoại trừ vui mừng cũng chỉ có vui mừng.

“Nhược Hoa tỷ không sao là tốt rồi, tiểu đệ nào dám nhận công lao gì, cái mạng của Lệnh Hồ Xung còn là nhờ Nhược Hoa tỷ tỷ cứu giúp, không có tỷ ấy chỉ sợ Lệnh Hồ Xung đã ngã tan xương nát thịt “.Điền Bá Quang ở một bên thấy Vô Song cùng Lệnh Hồ Xung cười cười nói nói trong lòng có chút bực bội, hắn không khỏi đưa tay cầm lấy bát ruwouj trên bàn một hơi uống bằng sạch sau đó không khỏi sẵng giọng lên tiếng.

“Hai người các ngươi tựa hồ quên ta đúng không? “.

“Lệnh Hồ huynh đệ, lúc nãy ngươi nói muốn ngồi đấu bây giờ ta liền đáp ứng, chúng ta ngồi đấu xem ai cao ai thấp “.

Lệnh Hồ Xung vốn đang vui vẻ thì nghe giọng Điền Bá Quang mới giật mình, hắn vậy mà quên mất còn đang dính vào việc của Nghi Lâm.

Lệnh Hồ Xung cũng nắm lấy bội kiếm của mình chuẩn bị tỷ đấu cùng Điền Bá Quang nào ngờ Vô Song một bên trực tiếp lên tiếng.

“Tiểu nhị, cho mười cân rượu loại đắt nhân, mang thêm năm cân thịt bò “

Vô Song nói giọng rất lớn một lần nữa làm lệch luôn trọng tâm cuộc chiến giữa Điền Bá Quang cùng Lệnh Hồ Xung, hai người đang chuẩn bị động thủ nhưng bị chen ngang đương nhiên khí thể giảm mạnh, chiến ý cũng tự động tan đi.

Lệnh Hồ Xung thì không sao nhưng Điền Bá Quang thì khó chịu lắm bất quá hắn còn chưa kịp lên tiếng Vô Song đã chặn họng kẻ này.

“Điền Bá Quang, nếu ta là ngươi tốt nhất nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt “.

Điền Bá Quang vốn không thích Vô Song giờ lại nghe Vô Song nói vậy khuôn mặt liền tức giận, hắn nắm khoái đao của mình mà cười gằn.

“Hay, thật hay, rời khỏi đây càng sớm càng tốt?, vậy theo ngươi ta không rời đi sẽ có việc gì xảy ra? “.

Vô Song dĩ nhiên sẽ không ra tay với người này, hắn còn chưa quên tình cảnh Điền Bá Quang liều chết cứu Uyển Thanh 5 năm về trước vì vậy Vô Song chỉ thản nhiên mà đáp.

“Ta cùng Lam tộc trưởng là bằng hữu, lúc này Lam tộc trưởng cũng đang ở trong thành Hành Dương, ngươi nói xem thế nào? “.

Điền Bá Quang nghe vậy kinh hãi gần chết, hắn đương nhiên biết Lam tộc trưởng trong miệng Vô Song là ai hơn nữa lại càng không cho là Vô Song nói dối.

Trên đời này người biết việc hắn sợ Lam Phượng Hoàng như sợ cọp cũng không nhiều.

“Ngươi nói thật? “.

Vô Song đương nhiên gật đầu.

“Thiên chân vạn xác, Lâm tộc trưởng lần này muốn đến Lưu phủ, việc của Lưu phủ ngươi không phải không biết? “.

Điền Bá Quang nghe vậy nào còn dám đánh nhau tại nơi đây, chỉ cần lộ chút thông tin mà để Lam Phượng Hoàng bắt được hắn liền thảm, thế là lập tức đứng lên ôm quyền với Vô Song.

“Đa tạ huynh đệ nhắc nhở “.

Điền Bá Quang nói xong lại nhìn Nghi Lâm cùng Lệnh Hồ Xung, hắn đương nhiên thèm nhỏ giãi sắc đẹp của Nghi Lâm nhưng mà hắn còn sợ Lam Phượng Hoàng hơn nhiều, rốt cuộc không khỏi ôm quyền hướng về Lệnh Hồ Xung.

"Lệnh Hồ huynh đệ, họ Điền ta với huynh đệ vừa gặp đã thân thực sự rất muốn kết giao với ngươi bất quá bây giờ không phải lúc, ta có việc phải rời đi, vị tiểu ni cô này đành để huynh đệ mang đi vậy, khi khác chúng ta có dịp gặp lại ".

Điền Bá Quang nói xong mới xoay người lập tức chạy đi, tốc độ quả thực nhanh hơn đại tông sư bình thường rất nhiều.

Thấy Điền Bá Quang dùng hết sức bỏ chạy nhưng còn chưa quên đầy mồm nghĩa khí, Vô Song quả thực có chút buồn cười.

Với Vô Song mà nói việc của Lam Phượng Hoàng cùng Điền Bá Quang đúng là nghiệt duyên.

Tại nguyên tác vốn không có mấy thứ này nhưng không hiểu cái thể giới này bị làm sao lại càng không hiểu Điền Bá Quang có gì hấp dẫn vị Phượng Hoàng miêu cương kia vậy mà có thể khiến Lam Phượng Hoàng một mực đuổi theo, chỉ riêng việc này cũng đủ để làm Điền Bá Quang tự hào.

Vô Song đã gặp qua Lam Phượng Hoàng cũng cực kỳ ấn tượng với nàng bất quá tình cảm... dù sao cũng không phải là thứ có thể dùng lẽ thường mà giải thích, Vô Song cũng chỉ có thể dùng hai chữ "nghiệt duyên" mà đánh giá cái việc này.

Quyển 3 - Chương 162: Kết giao bằng hữu (2)

Vô Song nhìn theo phía Điền Bá Quang rời đi hắn quả thực có chút muốn cười bất quá ở đây còn có Lệnh Hồ Xung còn có Nghi Lâm, Vô Song liền quay lại nhìn hai người sau đó trực tiếp nói với Lệnh Hồ Xung.

“Lệnh Hồ huynh đệ, uống rượu chứ?, bữa này ta mời ngươi “.

Lệnh Hồ Xung còn đang không hiểu tại sao Điền Bá Quang rời đi hơn nữa còn hốt hoảng như vậy nhưng mà chỉ cần đối phương rời đi thì cũng có nghĩa là Nghi Lâm được an toàn, Lệnh Hồ Xung trong lòng dĩ nhiên vui mừng lại thêm việc Vô Song còn là ‘sư huynh’ của Nhược Hoa tỷ tỷ bản thân Lệnh Hồ Xung lại càng không thể không coi Vô Song là bằng hữu.

“Đông Phương đại ca, cũng thật sự cảm ơn ngươi đuổi Điền Bá Quang đi, ta còn không biết làm sao có thể để hắn rời khỏi đâu “.

Ở bên cạnh Lệnh Hồ Xung bản thân Nghi Lâm cũng không khỏi hướng về Vô Song mà cúi đầu.

“Cảm tạ Đông Phương đại ca đã ra tay đuổi ác tặc kia đi “.

Nghi Lâm không mở miệng thì thôi nhưng nàng mở miệng lại như có kỳ âm, giọng nói dễ nghe vô cùng thậm chí làm cho Vô Song có cảm giác thoải mái đến từng lỗ chân lông, một loại cảm giác rất kỳ lạ.

Vô Song đương nhiên không có chút tình cảm gì với Nghi Lâm lại càng không có sắc dục gì với nàng nhưng không thể không nói Nghi Lâm cho Vô Song một loại cảm giác rất đặc biệt.

Vô Song định nói gì thì tiểu nhị đã mang rượu lên, Túy Tiên Lâu không hổ mang cái tên này, rượu ngon nhất của Túy Tiên Lâu không ngờ lại là Nữ Nhi Hồng.

Nữ Nhi Hồng thực sự là rượu ngon, nó không phải là rượu quá nặng, quá nồng quá cay nhưng nó lại có một hương thơm cùng vị ngọt nhẹ dịu con lưu trong cổ họng, Nữ Nhi Hồng thậm chí được coi là tửu cống của Thanh triều, Túy Tiên Lâu có thể được coi là một trong những tửu lâu lớn nhất của đại thành Hành Dương cũng không phải là không có lý do.

Mười cân Nữ Nhi Hồng được đặt lên bàn, đối với Vô Song thì cũng bình thường nhưng với Lệnh Hồ Xung thì khác, cơn thèm rượu của người này lại bắt đầu xuất hiện.

Trong Kim Dung nói về yêu rượu thiên hạ chỉ sợ lấy Lệnh Hồ Xung làm đầu, bản thân Kiều Phong cũng là người mê rượu nhưng lại không phải người hiểu rượu, Kiều Phong coi rượu như nước coi rượu như một thói quen trong khi Lệnh Hồ Xung lại coi rượu như bạn, coi rượu như tri kỷ.

Lệnh Hồ Xung thấy mười cân Nữ Nhi Hồng đặt lên bàn thì thích lắm, bản thân lập tức chỉ quan tâm đến rượu, nhìn bình Nữ Nhi Hồng trên bàn một lúc mới quay ra cười với Vô Song.

“Đông Phương đại ca, bình Nữ Nhi Hồng này thực sự thơm quá, không biết là Nữ Nhi Hồng bao nhiêu năm đây “.

Lúc này Tiểu Nhị đã rời đi, Lệnh Hồ Xung vốn muốn hỏi một chút xem bình rượu này đã để bao nhiêu năm, đang định gọi tiểu nhị quay đầu lại thì Vô Song ở một bên khẽ nói.

“Nếu ta không nhầm bình Nữ Nhi Hồng này là 10 năm, ta nhe nói tại Túy Tiên Lâu có trấn bảo Nữ Nhi Hồng 30 năm bất quá ta còn biết có nơi có Nữ Nhi Hồng 50 năm “.

Vô Song nói xong liền khẽ mỉm cười, hắn đương nhiên biết ở đâu có bình Nữ Nhi Hồng 50 năm, loại rượu này Vô Song qua lời của Mạc Ly để lại trong thư liền biết... Khinh Huyền đợi hắn rời khỏi Thiên Ý Thành liền dùng bình Nữ Nhi Hồng này mở tiệc chúc mừng cho hắn.

Nữ Nhi Hồng để càng lâu càng ngon, hương càng ngày càng thơm, càng ngày vị ngọt trong cổ họng càng để lại dư vị khó quên, 10 năm Nữ Nhi Hồng đã được coi là hàng cực phẩm, 30 năm Nữ Nhi Hồng đã là kỳ vật trong nhân gian về phần 50 năm Nữ Nhi Hồng chỉ sợ Thuận Trị còn chưa được uống nữa là Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung nghe thấy rượu ngon thì thích lắm lại nghe được 50 năm Nữ Nhi Hồng, đây căn bản là việc Lệnh Hồ Xung chưa từng tưởng tượng ra, Lệnh Hồ Xung lập tức háo hức mở miệng.

“Nữ Nhi Hồng 50 năm?, trên đời thậm chí có trân bảo như vậy?, nếu được uống một ngụm rượu Lệnh Hồ nguyên lấy 3 năm tuổi thọ ra đổi “.

Nghe Lệnh Hồ Xung nói vậy Vô Song liền bật cười.

“Hiện giờ chưa thể mang ngươi tới thưởng thức nhưng có dịp nhất định cho Lệnh Hồ huynh đệ thử một lần, yên tâm không bắt ngươi phải dùng vài năm tuổi thọ mà đổi “.

Lệnh Hồ Xung thấy Vô Song nói vậy cũng cười, cực kỳ hào hứng mà nói.

“Đông Phương đại ca, đại ca đừng chê cười ta, tiểu đệ thực sự yêu rượu như mạng vậy, Đông Phương đại ca người đã nói cho ta nếm thử Nữ Nhi Hồng 50 năm tuyệt không được nuốt lời đấy “.

Lệnh Hồ Xung cũng không nghĩ Vô Song nói dối dù sao Lệnh Hồ Xung đã được nhìn thấy sự giàu có của Mai Nhược Hoa, theo suy nghĩ thông thường thì Vô Song đương nhiên cũng cực kỳ giàu có, đấy là chưa kể Vô Song còn là sư huynh Mai Nhược Hoa, võ công ‘Nhược Hoa tỷ’ thực sự rất cao vậy võ công của sư huynh nàng dĩ nhiên phải cao hơn, vừa là cao thủ võ lâm vừa có tiền tài trong người thì sở hữu một bình Nữ Nhi Hồng 50 năm cũng không phải không được.“Quân tử nhất ngôn “.

Vô Song thản nhiên đáp rồi bắt đầu đặt tay lên bình Nữ Nhi Hồng trên bàn, chậm rãi mở vò rượu này ra.

Vô Song thực sự rất muốn kết giao bằng hữu với Lệnh Hồ Xung, người như Lệnh Hồ Xung không phải là Lâm Bình Chi cũng chẳng phải Vi Tiểu Bảo, đối với người khác nhau thì phải có cách khác nhau.

Lệnh Hồ Xung thực sự rất trọng huynh đệ, bản thân Vô Song đương nhiên cũng rất muốn có người huynh đệ này,

Thú thật mà nói bình Nữ Nhi Hồng 10 năm này không phải gọi là được mà là Vô Song chuẩn bị trước, tất nhiên việc này phải nhờ Lưu Chính Phong ra mặt nói với người của Túy Tiên Lâu một câu.

Để chuẩn bị kết giao với Lệnh Hồ Xung bản thân Vô Song liền nhờ Hoàng Dung nói với Thủy Sanh rồi để Thủy Sanh ra mặt nói với Lưu Chính Phong, với thân phận của Lưu Chính Phong quả thật muốn Túy Tiên Lâu mang một bình rượu này ra cũng không khó, dĩ nhiên là Vô Song là người chi tiền, hắn cũng không đến mức phải nhờ Lưu Chính Phong làm cả việc này.

Bình Nữ Nhi Hồng được mở ra, hương thơm nhẹ dịu liền xuất hiện, vị thơm của nó thậm chí làm cả Nghi Lâm không biết gì về rượu mà sắc mặt cũng ửng hồng.

Nhìn thấy vẻ mặt cực kỳ muốn thử của Lệnh Hồ Xung thêm với cái vẻ ngại ngùng của Nghi Lâm, Vô Song không khỏi cười nói.

“Lệnh Hồ huynh đệ, nếm thử một chút đặc sản của Túy Tiên Lâu đi”.

Vô Song đương nhiên không có ý định mời rượu Nghi Lâm bởi hắn biết có mời nàng cũng không uống bất quá chẳng hiểu tại sao Vô Song lại có chút muốn trêu đùa nàng vì vậy cũng trực tiếp mở miệng.

“Nghi Lâm cô nương, người có muốn thử một chút không? “.

Nghi Lâm vốn rất nhát người, nàng đang cố núp sau người Lệnh Hồ Xung bất quá nghe Vô Song nói nàng liền ngẩng đầu lên, khuôn mặt xinh đẹp đỏ vì mùi rượu, nàng có chút hoảng sợ mà đáp.

“Không, không thể đâu, Nghi Lâm là người xuất gia, người xuất gia không thể uống rượu”.

Vô Song bật cười, hắn đầu tiên tự rót cho mình một bát rượu sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của Lệnh Hồ Xung đã thấy Vô Song đứng lên, hắn vòng qua chỗ mà Lệnh Hồ Xung ngồi để đến sau lưng Nghi Lâm, tiếp theo Vô Song đặt chén rượu lên bàn đồng thời hắn bắt đầu vận nội lực, sử dụng chí dương chí cương nội lực Vô Song vậy mà đun nóng toàn bộ rượu lên, hơi rượu nồng bốc thẳng lên trời, hơi rượu hướng thẳng về khuôn mặt hồng nhạt của Nghi Lâm.
Tiếp theo Vô Song trực tiếp đặt tay trái lên chén rượu, hắn lại sử dụng hàn băng chân khí tạo thành một tầng kết tinh mỏng bên trên chén rượu khiến hơi rượu lập tức bị hãm lại nhưng vẫn nhè nhẹ hướng lên trên hơn nữa còn mang theo từng làn khí lạnh.

Vô Song thản nhiên đặt ly rượu trước mặt Nghi Lâm, thoải mái mà nói.

“Tiểu cô nương, không uống được thì ngửi vậy, cái này cũng không sai chứ?”.

Nghi Lâm nào biết phải trả lời ra sao, cửa nhà phật đúng là cấm rượu nhưng cũng đâu có cấm ngửi mùi?, Nghi Lâm không biết làm gì rốt cuộc cũng đành ngượng ngùng gật đầu, ánh mắt to tròn khẽ mở nhìn về phía bóng lưng Vô Song xoay đi.

Vô Song làm xong việc với Nghi Lâm mới ngồi xuống bàn, trực tiếp nắm lấy hai cái bát, một đặt chỗ mình, một đặt chỗ Lệnh Hồ Xung rồi nói.

“Lệnh Hồ huynh đệ, mời”.

Lệnh Hồ Xung lúc này còn đang bị động tác của Vô Song dọa sợ, cả đời hắn còn chưa thấy ai sử dụng rượu như vậy, lại thấy Vô Song mời rượu lập tức sảng khoái mà cười.

“Đông Phương đại ca, ta cứ nghĩ ta đã là người hiểu rượu nhưng thấy một chiêu vừa rồi của ngươi thì tiểu đệ cảm thấy còn kém nhiều lắm, tiểu đệ xin kính đại ca một ly “.

Lệnh Hồ Xung hai tay nâng chén rượu trực tiếp nâng lên, Vô Song đương nhiên cũng làm hành động tương tự.

“Lệnh Hồ huynh đệ, mời”.

Vô Song lần này thực sự có tâm kết bạn với Lệnh Hồ Xung thậm chí còn muốn kết bái huynh đệ với hắn bất quá bản tính Vô Song lại cảm thấy việc này không quá thích hợp dù sao Vô Song cũng không thể học được theo cách Kiều Phong làm, vừa gặp mặt uống vài ly rượu đã trở thành sinh tử chi giao, với một người hậu thế như Vô Song thì hắn căn bản không hiểu được mà cũng không làm được.

Tại thời đại này rất trọng nghĩa khí, Vô Song tin chắc hắn ngay lúc này mở miệng kết bái huynh đệ với Lệnh Hồ Xung cũng được bất quá Vô Song căn bản không muốn, huynh đệ đối với Vô Song không thể chỉ qua vài lần gặp mặt liền có thể kết bái, có thể nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, cái này hắn không thể quen nổi.

Vô Song lần này vốn chỉ có ý kết giao bằng hữu chứ tuyệt chẳng muốn kết bái huynh đệ nhưng mà thế cuộc có chút trêu người, lúc này tại Túy Tiên Lâu có một người nữa bước vào.

Vô Song cùng Lệnh Hồ Xung cụng chén, hai người một hơi đều uống hết chén rượu, cảm nhận được vị thơm nồng nhẹ dịu trong cổ họng cả Vô Song lẫn Lệnh Hồ Xung đều không nhịn được mà nhắm mắt lại mà từ từ nhấm nháp cái vị trong vòm họng này.

Một cái nhắm mắt cảm nhận mà thôi căn bản cũng chẳng có gì cho đến khi Vô Song mở mắt ra, hắn nhìn thấy một người cực kỳ quen thuộc, thấy một âm thanh không biết đã nghe bao nhiêu lần.

“Tiểu nhị, cho mười cân rượu ngon cùng năm cân thịt bò “.

Giọng người này cực kỳ hào sảng, giọng nói có lực vô cùng hơn nữa từng cử chỉ, từng bước đi đều lộ ra khí khái nam tử, một loại khí khái áp đảo hẳn người khác.

Nam tử này Vô Song căn bản không lạ gì, người này chính là Bắc Kiều Phong, là Kiều Phong của thế giới này.

Vô Song nhìn Kiều Phong, Kiều Phong cũng nhìn Vô Song hay nói đúng hơn chính là nhìn bình Nữ Nhi Hồng trên bàn của Vô Song.

Kiều Phong vừa đặt hành trang xuống đã bị mùi rượu kia hấp dẫn, còn Vô Song thì đương nhiên bị Kiều Phong làm chú ý.

Lệnh Hồ Xung nhìn thấy Vô Song có chút đơ ra liền quay đầu lại sau đó ánh mắt cũng mở lớn, Lệnh Hồ Xung quả thực nhận ra người này, Cái Bang – Kiều Bang Chủ.

Kiều bang chủ không ngờ lại đến Hành Dương?, đây chính là suy nghĩ của Lệnh Hồ Xung.

Về phần Vô Song hắn đang nghĩ gì?, hắn đang nghĩ... hôm nay không kết bái huynh đệ chỉ sợ không được.

Quyển 3 - Chương 163: Kết nghĩa tam huynh đệ (1)

Vô Song cùng Lệnh Hồ Xung căn bản không thể tưởng tượng được việc Kiều Phong tiến tới Túy Tiên lâu bất quá đây cũng không phải là trùng hợp, cũng không thể trách Kiều Phong đột nhiên xuất hiện.

Ngày hôm nay Vô Song không xuất hiện đuổi Điền Bá Quang đi chỉ sợ ít phút sau Kiều Phong cũng xuất thủ giúp đỡ Lệnh Hồ Xung cùng Nghi Lâm mà thôi, nếu Kiều Phong hiện thân chỉ sợ Điền Bá Quang cũng chẳng cần nghe đến Lam Phượng Hoàng thì đã lập tức bỏ chạy dù sao danh tiếng của Kiều Phong đặt ở đó kẻ như Điền Bá Quang sao có thể không sợ.

Lại nói tới việc Kiều Phong tại sao lại xuất hiện ở Hành Dương?, ban đầu Kiều Phong đúng là đang ở phương nam thật hay nói đúng hơn là ở Phủ Điền Nam Thiếu Lâm gần khu vực Vương Bản Sơn cùng Phúc Kiến.

Kiều Phong ghé qua Nam Thiếu Lâm vốn là muốn bái kiến vị Cửu Dương Thần Tăng kia mang theo một vài lời của sư phụ mình – Bắc Cái Hồng Thất Công.

Nam Thiếu Lâm cùng Bắc Thiếu Lâm đã tách ra nhiều năm, bản thân Bắc Thiếu Lâm thì phong sơn thoái lui khỏi võ lâm còn Nam Thiếu Lâm cũng không còn tự gọi mình là thế lực võ lâm nữa mà giống một đại chùa của nam phương nhiều hơn, là nơi là tín đồ Phật giáo có thể thoải mái tới thắp hương niệm kinh.

Dĩ nhiên bất kể Nam Thiếu Lâm hay Bắc Thiếu Lâm thay đổi ra sao thì trên danh nghĩa bọn họ vẫn là một mạch của Thiếu Lâm Tự, về mặt chính trị mà nói thì cả Nam Thiếu Lâm lẫn Bắc Thiếu Lâm đều thiên hướng nhà Thanh, đặc biệt là Bắc Thiếu Lâm.

Nam Thiếu Lâm không giống với Bắc Thiếu Lâm, bọn họ đã từ lâu không còn đi lại quá gần với Thanh Triều cũng không tiếp nhiệm vụ của triều đình Đại Thanh bất quá không thể nào thoát khỏi quan hệ với triều đình mà chỉ là triều đình từ lâu không muốn tạo sức ép cho Nam Thiếu Lâm mà thôi.

Kiều Phong lần này tới Nam Thiếu Lâm mang theo lời nhờ vả của sư phụ Hồng Thất Công và đương nhiên đây cũng có thể coi là thông điệp của triều đình hướng về vị Cửu Dương Thần Tăng kia.

Kiều Phong ở lại Nam Thiếu Lâm một thời gian thì lại nghe tin việc của Phúc Uy Tiêu Cục, thân là người hiệp nghĩa Kiều Phong sao có thể để việc này xảy ra?, chính Kiều Phong liền muốn vì Phúc Uy Tiêu Cục lấy lại công đạo, đi tìm Dư Thương Hải hỏi về việc Lâm gia.

Việc thú vị lúc này mới bắt đầu, Kiều Phong biết Dư Thương Hải cùng Thanh Thành Phái đang ở Hành Dương vì vậy ngựa không dừng vó hướng về Hành Dương, chính Kiều Phong bản thân cũng muốn dự tiệc tại Lưu phủ, tuy hắn không nằm trong danh sách khách mời nhưng thân là bang chủ đời này của Cái Bang chỉ cần hắn xuất hiện thì Lưu Chính Phong hay bất cứ ai đều phải dùng lễ tiếp đãi.

Một đường mở hết tốc lực từ Phúc Kiến chạy đến Hành Dương thì Kiều Phong trên đường lại gặp một đám đệ tử Cái Bang.

Nói thật đệ tử Cái Bang ở khắp thiên hạ, đi bất cứ đâu đều có thể gặp đệ tử Cái Bang, việc nhìn thấy đệ tử trong bang với Kiều Phong là bình thường không thể bình thường hơn được, Kiều Phong nhìn thấy người Cái Bang liền chủ động hiện thân, xuất phát từ tò mò Kiều Phong liền muốn hỏi đối phương có biết thông tin gì ở thành Hành Dương hay không và đặc biệt là Tiềm Long Đại Hội.

Kiều Phong đương nhiên không quên được tại Hành Dương là nơi tổ chức Tiềm Long Đại Hội dù sao chính Kiều Phong là người dẫn Tô Xán cùng vài trưởng lão Cái Bang từ phương bắc đến phương nam, khi đến địa phận Phúc Kiến mới cùng đoàn người này tách ra.

Tô Xán là thanh niên tài tuấn của Cái Bang, tuy võ nghệ không cao nhưng tính tình hào sảng rất hợp ý Kiều Phong, Kiều Phong tuy không quá tự tin Tô Xán có thể đạt được thứ hạng cao ở Tiềm Long Đại Hội nhưng có lẽ cũng tuyệt không thấp.

Tiềm Long Đại Hội kết thúc cũng đã có vài ngày nhưng Kiều Phong thứ nhất đi làm nhiệm vụ tại Nam Thiếu Lâm, đệ tử Cái Bang bình thường căn bản sẽ không biết hành tung của hắn, hắn càng không tiếp xúc với đệ tử Cái Bang.

Ngoại trừ cái này ra thì vấn đề thứ hai nằm ở chính cái thời đại này, thời đại này việc lưu truyền thông tin vẫn cực kỳ chậm, Hoàng Dung vô địch Tiềm Long Đại Hội là một việc còn thông tin này có thể truyền đến đâu thì lại là một việc khác, cho dù là với tốc độ của Cái Bang chỉ sợ phải nửa tháng tin này mới có thể truyền tới phương Bắc.

Kiều Phong hỏi đám đệ tử Cái Bang tại phương nam hơn nữa đây cũng đúng là những đệ tử Cái Bang từng tận mắt chứng kiến Hoàng Dung đại triển thần uy nơi tại Tiềm Long Đại Hội vì vậy cực kỳ tự hào mà kể lại với Kiều Phong việc này.

Kiều Phong nghe được Hoàng Dung vô địch Tiềm Long Đại Hội lại nghe đám đệ tử Cái Bang này miêu tả thì lại có cảm giác mình như nằm mơ, căn bản không hiểu gì cả, nếu không phải nguyên một đám đệ tử Cái Bang đều đồng thuận nhất trí thì Kiều Phong còn tưởng mình bị trêu đùa.

Đầu tiên cái gì mà Hoàng Dung?, đương nhiên cái tên này trong thiên hạ cũng có thể trùng nhau, Kiều Phong tạm thời bỏ qua.

Vấn đề quan trọng nhất là võ công của Hoàng Dung, nàng dĩ nhiên sử dụng Đả Cẩu Bổng Pháp của Cái Bang hơn nữa còn xuất ra Thiên Địa Đồng Âm?.

Kiều Phong có thể lấy mạng ra đảm bảo toàn bộ thiên hạ hiện tại chỉ có bốn người biết được Đả Cẩu Bổng Pháp, thứ nhất là Bắc Cái – Hồng Thất Công thứ hai là bang chủ trước thời Hoàng Dung tức Uông Kiếm Thông, thứ ba là sư tỷ của Kiều Phong tức Hoàng Dung và cuối cùng đương nhiên là Kiều Phong.

Ngoại trừ bốn người kể trên ra thì Kiều Phong căn bản không biết thiên hạ còn có ai học được Đả Cẩu Bổng Pháp chứu đừng nói là Thiên Địa Đồng Âm.
Kiều Phong quan hệ rất thân thiết với nhà họ Quách, Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung thậm chí được coi là một nửa trưởng bối của Kiều Phong, tại thế giới này đến cả Hàng Long của Kiều Phong cũng từng được Quách Tĩnh chỉ điểm qua, với sự hiểu biết của Kiều Phong thì cũng không thể có việc sư tỷ của mình tới nam phương để mà tranh cái gì Tiềm Long Đại Hội.

Việc của Hoàng Dung tại thành Hành Dương kia bản thân Kiều Phong tuyệt không hiểu, hắn càng không hiểu được là trưởng lão Sử Hỏa Long của Cái Bang dĩ nhiên nghe lệnh nữ tử kia, vì nữ tử kia làm việc, thân là bang chủ hiện tại của Cái Bang thì Kiều Phong sao có thể để việc này xảy ra?.

Kiều Phong làm người thoạt nhìn thì thô lỗ hào sảng nhưng ẩn bên trong là sự tinh tế, hắn biết việc gì trên đời cũng không thể quá chắc chắn, tuy trong lòng có nộ khí nhưng cũng chẳng thể hiện ra ngoài với đám đệ tử Cái Bang, Kiều Phong sau khi hỏi được việc của thành Hành Dương liền càng nhanh chóng di chuyển tới nơi đây, hắn ban đầu muốn vì Phúc Uy Tiêu Cục ra mặt nhân tiện tham dự sự kiện Lưu phủ nhưng hiện tại mục tiêu hàng đầu của Kiều Phong chính là làm rõ thân phận của Hoàng Dung kia, làm rõ sự việc của phân đà Cái Bang tại thành Hành Dương.

Một đường ngựa không dừng vó bất kể ngày đêm thậm chí trên đường Kiều Phong còn cưỡi chết hai con ngựa thì hôm nay mới tới được Hành Dương Thành, một quãng đường dài như vậy đến ngựa còn mệt chết thì Kiều Phong cũng chẳng thể không có vấn đề gì, cho dù hắn là Thần Võ thì cũng cảm thấy có chút mệt mỏi thế là Kiều Phong... quen việc dễ làm, cứ theo thói quen tìm tới tửu lâu lớn nhất của Hành Dương Thành mà làm vài cân rượu bổ sung thể lực.

Tửu lâu lớn của thành Hành Dương thì cũng có vài nhà nhưng mà Kiều Phong vừa nghe đến hai chữ ‘Túy Tiên’ liền liên tưởng đến rượu ngọn thế là nhất quyết chọn nơi này, sau đó... liền bị mùi rượu Nữ Nhi Hồng của bàn Vô Song hấp dẫn.

_ _ _ _ _ _ _

Kiều Phong không phải là người hiểu rượu và thích nhấm nháp vị rượu như Lệnh Hồ Xung nhưng nói về yêu rượu thì cả hai người đều không ai kém ai thậm chí nếu Lệnh Hồ Xung coi rượu là thứ không thể thiếu trong cuộc sống thì Kiều Phong còn coi ruwouj là tính mạng, là tri kỷ.

Kiều Phong cũng biết rượu trên bàn của Vô Song cùng Lệnh Hồ Xung là Nữ Nhi Hồng tuy nhiên Kiều Phong cũng nghĩ rất đơn giản, bàn Vô Song gọi được rượu thì hắn cũng gọi được, căn bản không có gì phải suy nghĩ liền thản nhiên ngồi xuống đợi tiểu nhị mang rượu cùng thức nhắm đến.

Một lẽ dĩ nhiên là tiểu nhị chắc chắn không mang mười năm Nữ Nhi Hồng cho bàn Kiều Phong, rượu được mang lên cũng là Nữ NHi Hồng nhưng là loại Nữ Nhi Hồng bình thường.

Kiều Phong vừa thấy bình rượu đặt lên bàn liền biết rượu của mình cùng rượu trên bàn Lệnh Hồ Xung kém nhau vài cái đẳng cấp là ít, sắc mặt liền có chút không vui, Kiều Phong không khỏi hỏi tiểu nhị.

“Bình rượu này ngươi mang vào trong đi, đổi cho ta loại rượu khác, là loại rượu trên bàn hai người kia “.

Tiểu nhị nhìn theo ngón tay Kiều Phong chỉ, sắc mặt lập tức khẽ co giật, nếu không được điếm trưởng đồng ý thì hắn sao dám mang loại trân bảo kia ra tiếp khách?, đây là thứ có tiền cũng không mua được, tiểu nhị lập tức muốn mở miệng giải thích.

“Xin lỗi khách quan, loại rượu trên bàn kia chúng ta... “.Tiểu nhị còn chưa nói xong thì đã có giọng nói cắt ngang lời hắn, đây đương nhiên là giọng nói của Vô Song.

“Vị huynh đệ kia, thật không khéo hôm nay Túy Tiên Lâu vừa vặn cũng chỉ còn một bình rượu duy nhất dạng này mà thôi bất quá nếu ngươi muốn có thể cùng hai chúng ta cùng bàn, dùng rượu kết giao bằng hữu là thứ Đông Phương ta thích nhất”.

Vô Song nói dứt lời cũng không thể không thầm chửi chính mình giả tạo nhưng mà hắn không thể không lên tiếng, hắn không sợ Kiều Phong biết rượu này có tiền không mua được, rượu này là Vô Song đặt trước nhưng mà nếu để Lệnh Hồ Xung nghe thấy thì lại không tốt chút nào.

Kiều Phong tính tình ra sao?, hắn làm người yêu rượu như mạng lại thích kết giao bằng hữu hơn nữa càng thích dùng rượu kết giao bằng hữu, Kiều Phong căn bản cũng không thấy có gì không đúng liền cười lớn.

“Sảng khoái, không ngờ đến Túy Tiên Lâu lại có người mời rượu, họ Kiều ta lần nay cung kính không bằng tuân mệnh rồi “.

Kiều Phong đương nhiên không từ chối rượu thế là thản nhiên ngồi xuống bàn của Vô Song cùng Lệnh Hồ Xung, Vô Song cũng không có ác ý gì với Kiều Phong còn bên kia Lệnh Hồ Xung thậm chí còn kính ngưỡng Kiều Phong đã lâu, nếu không phải ngại đây là rượu mà Vô Song trả tiền hơn nữa chính hắn... cũng biết mình không đủ tiền mà uống thứ này chỉ sợ đã sớm mời Kiều Phong lại uống.

Ba người bọn họ đều là kẻ hiểu rượu hơn nữa còn là người uống rượu thành hành gia lại thêm Nữ Nhi Hồng là cực phẩm trong cực phẩm, vừa uống vừa nói tưu ý lập tức lên cao, dĩ nhiên với hai con sâu rượu như Lệnh Hồ Xung và Kiều Phong thì 10 cân Nữ Nhi Hồng căn bản không đủ, chỉ chưa đầy một thoáng 10 cân Nữ Nhi Hồng đã cạn quá nửa.

Tửu ý lên cao, ban đầu chỉ là uống rượu hỏi han lẫn nhau rất nhanh Kiều Phong liền hướng về Lệnh Hồ Xung cùng Vô Song cười nói.

“Lệnh Hồ huynh đệ, ngươi uống rượu mà bên cạnh có mỹ nhân như vậy quả thực là nhân gian nhất tuyệt, bất quá uống rượu lại mang theo một vị tiêu ni cô như vậy quả thật là Kiều Phong trên đời hiếm gặp, cũng đủ phong cách “.

Kiều Phong tính tình hào sảng, hắn đương nhiên chỉ là nói đùa, nghe xong câu nói của Kiều Phong thì cả Vô Song cùng Lệnh Hồ Xung đều cười lớn, ở bên cạnh thì Nghi Lâm chẳng biết từ bao giờ đã nằm gục ra bàn.

Chính Vô Song cũng cảm thấy kỳ lạ, hắn quả thật không ngờ tiểu Nghi Lâm chỉ cần ngửi hơi rượu vậy mà cũng say, lúc này nàng chẳng biết từ bao giờ đã gục đầu lên bàn, dùng hai tay khoanh tròn nâng đỡ khuôn mặt mình, cho dù bị Kiều Phong đả động tới căn bản cũng chẳng thể nghe thấy.

Lệnh Hồ Xung khác với Nghi Lâm, hắn đương nhiên không có say thế là không khỏi giải thích.

“Ha ha, Kiều Phong đại ca, Lệnh Hồ Xung làm gì có cái diễm phúc đó hơn nữa nếu việc này để sư phụ ta biết thì sư phụ lão nhân già liền đập gãy chân ta mất, nàng gọi là Nghi Lâm, việc của chúng ta cũng có chút dài “.

Nói xong Lệnh Hồ Xung liền kể tường tận câu chuyện làm thế nào cứu được Nghi Lâm từ trong tay Điền Bá Quang thậm chí còn kể luôn việc mình chuẩn bị muốn ngồi đấu kiếm với Điền Bá Quang ra sao, Kiều Phong ở một bên nghe vậy thì thích lắm, nhìn Lệnh Hồ Xung càng thêm hợp mắt mà không khỏi bật cười.

“Lệnh Hồ tiểu huynh đệ không chỉ nghĩa hiệp mà gan cũng to hơn người, Điền Bá Quang kia võ công không ra sao nhưng tuyệt đối không phải kẻ dễ chơi, Lệnh Hồ huynh đệ có thể bất chấp nguy hiểm cứu vị tiểu cô nương kia đã lộ rõ tấm lòng nghĩa hiệp, yên tâm việc này Kiều Phong đã hiểu, để Kiều Phong nói việc này với Định Dật sư thái cùng Nhạc chưởng môn, nhất định đảm bảo Lệnh Hồ huynh đệ không bị trách phạt “.

Lệnh Hồ Xung cười cười, hắn thì sao dám nhận mình là nghĩa hiệp khi so với Kiều Phong đây, thế là chỉ vui vẻ mà nói.

“Thấy việc nghĩa thì làm thôi, tiểu đệ cảm thấy nếu để thanh bạch của Nghi Lâm cô nương mất trong tay họ Điền thì tiểu đệ cả đời đều sẽ tự trách mình mất. Việc này nói đi cũng phải nói lại không thể không cảm ơn Đông Phương đại ca, không có Đông Phương đại ca ra mặt thì cũng không dễ dàng đuổi Điền Bá Quang đi hơn nữa chỉ sợ cả đời Lệnh Hồ Xung cũng không uống được rượu ngon thế này “.

“Đông Phương đại ca, tiểu đệ kính ngươi một ly “.

Vô Song đương nhiên thoải mái tiếp rượu Lệnh Hồ Xung, một hơi cạn sạch.

Tưu lượng Vô Song tuyệt đối kinh người, kiếp trước Vô Song uống rượu có nồng độ cồn cao hơn tại thế giới này nhiều hơn nữa trên bàn rượu cũng được coi là cao thủ, tại thế giới này hắn càng được rèn uống rượu từ khi 5 tuổi, tửu lượng của hắn càng thêm kinh người, so về tửu lượng có lẽ không qua được Kiều Phong nhưng mà muốn hơn Lệnh Hồ Xung cũng chẳng khó.

Quyển 3 - Chương 164: Kết nghĩa tam huynh đệ (2)

Một hơi uống sạch bát rượu Lệnh Hồ Xung mời, Lệnh Hồ Xung lại tiếp tục rót một chén lớn mà đưa cho Kiều Phong.

“Ha ha, đây không phải là rượu của tiểu đệ nhưng vẫn muốn mời Kiều đại ca một chén, danh tiếng của Kiều đại ca như sấm động bên tai, ngoại trừ ân sư ra Lệnh Hồ Xung thực sự phục nhất Kiều đại ca, lần này may mắn được tiếp rượu đại ca, tiểu đệ cũng mời đại ca một chén “.

Kiều Phong nếu đặt ở đời sau tuyệt đối được coi là ‘idol’, số người trẻ tuổi trong thiên hạ hâm mộ Kiều Phong chỉ sợ đếm không hết đặc biệt là khu vực Bắc Võ Lâm, danh tiếng của Bắc Kiều Phong vốn không phải để chưng cho đẹp, Lệnh Hồ Xung thần tượng Kiều Phong cũng là điều dễ hiểu.

Lệnh Hồ Xung mời rượu Kiều Phong đương nhiên nhận nhưng mà trước khi uống hắn liền đưa tay ra khẽ lắc bàn tay của mình.

“Đông Phương huynh đệ, Lệnh Hồ huynh đệ, cuộc đời Kiều Phong ta thích nhất là kết giao bằng hữu, cũng thích nhất là dùng rượu kết giao bằng hữu, chúng ta đã uống rượu cùng nhau tất nhiên là bằng hữu, là bằng hữu thì cần gì câu nệ tiểu tiết như vậy “.

Kiều Phong nói xong liền uống một hơi cạn sạch, uống xong chén rượu này Kiều Phong mới lần đầu nghiêm túc nhìn Vô Song.

Kiều Phong không phải là tiểu bối mới bước chân vào giang hồ như Lệnh Hồ Xung, Kiều Phong ánh mắt tuyệt đối hơn người.

Kiều Phong có thể lo lắng cho Lệnh Hồ Xung vì việc ra tay với Điền Bá Quang bởi Kiều Phong biết tuy Điền Bá Quang thực lực chẳng ra sao nhưng vẫn mạnh hơn Lệnh Hồ Xung nhiều, chỉ cần một ánh mắt là Kiều Phong đủ nhận ra Lệnh Hồ Xung sâu cạn ra sao.

Về phần Vô Song thì lại khác, Vô Song thực sự cho Kiều Phong cảm giác rất quái lạ, Vô Song thoạt nhìn không bao nhiêu tuổi nhưng lại cho Kiều Phong cảm giác rất sâu hoặc chí ít Kiều Phong không cách nào nhìn ra Vô Song mạnh yếu thế nào.

Kiều Phong thích kết giao huynh đệ là việc đương nhiên nhưng tiền đề là Kiều Phong phải hiểu được vị huynh đệ này, phải cảm thấy người này đáng để Kiều Phong kết giao, cái này mới gọi là dùng rượu luận huynh đệ, dùng rượu xét bằng hữu.

Kiều Phong luôn cảm thấy trên người Vô Song có cái gì không đúng, mượn một chén rượu vừa rồi cảu Lệnh Hồ Xung, Kiều Phong nảy ra sáng kiến liền tự mình rót một chén lớn cho Vô Song rồi hướng về hắn.

“Đông Phương huynh đệ, cũng như Lệnh Hồ huynh đệ đã nói, chén rượu này liền mời ngươi rồi, không có người thì chẳng biết năm nào Kiều Phong ta mới được thưởng thức loại mỹ tửu này “.

“Nữ Nhi Hồng 20 năm, quả thật có tiền cũng không mua được “.

Kiều Phong nói xong câu này mới hướng chén rượu cho Vô Song, Vô Song đương nhiên nghe ra ý của hắn.

Kiều Phong ban đầu không nhận ra đây là rượu gì chỉ biết là Nữ Nhi Hồng cực phẩm nhưng khi biết được đây là Nữ Nhi Hồng 20 năm thì lại là một việc khác, Nữ Nhi Hồng 20 năm thậm chí được coi là cống tửu dành riêng cho bậc đế vương hơn nữa không phải lúc nào cũng được uống, đến cả đế vương còn như vậy thì phàm dân như bọn họ có thể dễ dàng được uống sao?.

Vô Song nói Túy Tiên Lâu vừa vặn chỉ còn một bình này căn bản là giả, rượu này căn bản không đem ra bán bao giờ thì làm gì có chuyện chỉ còn một bình cho Vô Song cùng Lệnh Hồ Xung uống?.

Vô Song tiếp nhận chén rượu của Kiều Phong cũng một hơi cạn sạch, sau đó mới nói.

“Chẳng dấu gì hai ngươi, bình rượu này đúng là Đông Phương ta đặt trước, mỗi lần đến Túy Tiên Lâu đều sẽ có người vì ta mang thứ này lên, cũng tại thân phận ta có chút đặc biệt bất quá rượu ngon mà uống một mình cũng chẳng phải rượu ngon, rượu ngon mang ra chia sẻ với bằng hữu mới thể hiện hết cái vị của nó, không phải sao? “.

Kiều Phong cùng Lệnh Hồ Xung đều cười ha hả, Vô Song nói đương nhiên hợp ý hai người bất quá lần này lại đến Lệnh Hồ Xung tò mò với Vô Song, ba người ở đây sau vài câu chuyện đều tương đối rõ thân thế của nhau chỉ có Vô Song là thần bí vô cùng.

Lẽ dĩ nhiên Lệnh Hồ Xung hiểu nếu Vô Song không muốn nói thì hắn căn bản không thể hỏi bất quá tính cách của Lệnh Hồ Xung vốn hào sảng lại không phải dạng người suy nghĩ quá nhiều dù gì năm nay Lệnh Hồ Xung mới hơn 20 tuổi, hắn cũng chỉ có thể tính là mới ra giang hồ mà thôi.

“Đông Phương đại ca, ngươi nói ngươi là sư huynh của Nhược Hoa tỷ, Nhược Hoa tỷ võ công đã cao gấp mấy lần đệ, vỗ công của đại ca chắc còn phải cao hơn nữa, hai người còn trẻ như vậy mà võ công đều thượng thừa, đệ thực sự tò mò sư phụ của hai người là ai? “.

Lệnh Hồ Xung hỏi xong đến cả Kiều Phong còn thấy hứng thú, Kiều Phong không biết Nhược Hoa là ai vì vậy không quá để ý nhưng với võ công cùng xuất thân của Vô Song thì Kiều Phong quả thực tò mò.

Vô Song lúc này liền tỏ ra hơi ngập ngừng một chút, dĩ nhiên Vô Song đang làm màu cho Lệnh Hồ Xung cùng Kiều Phong xem mà thôi, vài giây sau Vô Song mới mở miệng trả lời câu hỏi của Lệnh Hồ Xung.

“Lệnh Hồ huynh đệ đúng là hỏi khó ta bất quá Lệnh Hồ huynh đệ đã hỏi thì đại ca cũng trả lời cho ngươi, đại ca xuất thân Đào Hoa Đảo, ân sư là Hoàng Dược Sư, danh xưng Đông Tà “.

Nói rồi Vô Song còn không khỏi mỉm cười với Kiều Phong dù sao ân sư của Kiều Phong cũng là Bắc Cái, mang Đông Tà ra đương nhiên không thể tránh khỏi việc liên quan đến Bắc Cái rồi.Cái này Vô Song cũng phải suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra câu trả lời, Vô Song ban đầu cũng tuyệt chẳng muốn mang vị cha vợ kia đi ra nhưng mà ai bảo có Kiều Phong ở đây?, bản thân Lệnh Hồ Xung có thể không quan tâm chính tà chỉ xem trọng bằng hữu nhưng mà Kiều Phong thì khác, chí ít địa vị của Kiều Phong rất khó cho phép hắn có thể thực sự thoải mái kết giao với ai đó, đừng nói thân phận dư nghiệt Thiên Long Giáo của Vô Song mà cho dù Vô Song nói mình là đệ tử Nhật Nguyệt Thần Giáo thì giữa hai người đã rất khó có mối quan hệ tốt đẹp.

Vô Song có muốn kết giao bằng hữu với Kiều Phong hay không?, người như Kiều Phong đương nhiên ai cũng muốn kết giao nhưng mà hỏi Vô Song có muốn kết bái huynh đệ với Kiều Phong hay không là một vấn đề khác, ai mà biết được tương lai liệu giữa Kiều Phong cùng Vô Song có một trận chiến hay không?, chân tâm mà nói Vô Song cũng chẳng muốn sau này phải quyết đấu cùng huynh đệ của mình dù gì giữa hai người ngay từ điểm xuất phát đã ở trên hai con đường đối nghịch.

Việc mang Hoàng Dược Sư ra thật sự có rất nhiều tác dụng, không chỉ giúp Vô Song có được một thân phận tạm thời mà mục đích của Vô Song vốn muốn che đi việc của Hoàng Dung, Vô Song tuy chẳng biết Kiều Phong tới Hành Dương Thành làm gì nhưng Kiều Phong không sớm thì muộn cũng sẽ biết chuyện của Hoàng Dung, như thế không bằng Vô Song chủ động nói ra việc này từ đó liền dễ giải quyết hơn nhiều.

Quả nhiên khi nghe Vô Song trả lời sư phụ mình là Hoàng Dược Sư thì Lệnh Hồ Xung kinh ngạc không ngậm miệng lại được sau đó lại có chút cười khổ.

“Lệnh Hồ Xung thực sự không ngờ hôm nay lại may mắn như vậy, hai vị đại ca một người là truyền nhân của Bắc Cái tiền bối một người lại là truyền nhân của Đông Tà tiền bốn, hôm nay diễm phúc của Lệnh Hồ Xung thực sự không tệ “.

Ở bên cạnh Lệnh Hồ Xung, Kiều Phong quả thực cũng không ngờ Vô Song lại trả lời như vậy có điều Kiều Phong lại cảm thấy câu trả lời của Vô Song không đúng cho lắm, Kiều Phong thì rõ rang chẳng quen thuộc gì Hoàng Dược Sư nhưng mà từ sư phụ Hồng Thất Công cùng sư tỷ Hoàng Dung của mình bản thân Kiều Phong liền biết Hoàng Dược Sư từ lâu đã không còn nhận đệ tử, nếu Hoàng Dược Sư nhận đệ tử thì Hoàng Dung không thể không biết chút gì chứ đừng nói nhận hai đệ tử.

Kiều Phong cũng không phải không tin Vô Song hắn chỉ cảm thấy kỳ quái vô cùng không thể không hỏi lại.

“Đông Phương huynh đệ thật sự không phải người thường, Đông Tà tiền bối từ lâu đã không thu nhận đệ tử không ngờ huynh đệ lại thật sự có thể làm tiền bối động tâm phá lệ mà thu đồ “.

Kiều Phong nói ra câu này thì Vô Song mừng lắm, hắn còn sợ Kiều Phong không hỏi, Vô Song thản nhiên rót cho mình một chén rượu, một hơi uống hết rồi mới thản nhiên đáp.

“Cái này cũng không phải là bản sự, cũng không có gì đáng khoe, cái này còn có chút liên quan tới Kiều huynh đệ “.

Thấy Vô Song cười cười đáp với mình, Kiều Phong căn bản không hiểu gì thế là lại hỏi.

“Đông Phương huynh đệ, việc có liên quan tới ta?, thứ cho Kiều Phong không hiểu “.

Vô Song nghe vậy lại nói.

“Đúng hơn là liên quan tới sư tỷ của Kiều huynh đệ, Quách phu nhân, chẳng là phu nhân của Đông Phương vốn là nghĩa nữ của sư phụ, sư phụ vì thế mới phá lệ truyền võ công cho ta, tính ra ta còn phải gọi Quách phu nhân một tiếng tỷ tỷ “.Lần này Kiều Phong lại càng mơ hồ, cái gì mà nghĩa nữ của Hoàng Dược Sư?, Kiều Phong cảm thấy việc này còn khó tin hơn cả việc Hoàng Dược Sư thu đồ đệ.

“Đông Phương huynh đệ, thứ cho Kiều Phong tò mò, Kiều Phong không rõ nghĩa nữa của Đông Tà tiền bối rốt cuộc là sao?, Kiều Phong thật sự chưa nghe đến việc Đông Tà tiền bối... thu nghĩa nữ “.

Vô Song thần bí cười cười với Kiều Phong sau đó đáp.

“Kiều huynh đệ chưa gặp Đông Phương Bạch ta bao giờ nhưng mà ta thì lại không thể không biết huynh đệ, danh tiếng Cái Bang bang chủ như sấm bên tai sao có thể không biết vì vậy vừa thấy huynh đệ tới liền xin chịu đòn nhận tội vậy “.

“Phu nhân của ta trùng hợp cũng gọi là Hoàng Dung, là nghĩa nữ của sư phụ nhận nuôi, sư phụ truyền hết sở học một đời cho phun nhân ta bất quá nàng lại không quá thích võ nghệ, sở thích cảu nàng giống với sư phụ đam mê cầm kỳ thi họa, ngũ môn bát quái nên sư phụ mới truyền lại sở học cho ta coi như truyền nhân Đào Hoa Đảo “.

“Mới đây như Lệnh Hồ huynh đệ cũng biết, Nhược Hoa sư muội cùng phu nhân vì một số biến cố liền bị tách đội với ta, thiên hạ rộng lớn biết nơi nào tìm nhau?, cuối cùng phu nhân ta mới quyết định mượn danh Cái Bang đệ tử tham dự Tiềm Long Đại Hội, mượn trận đấu này dương danh thiên hạ từ đó có thể mang thông tin này đến tai ta để cho ta đi tìm nàng, nhờ đệ tử quý bang loan tin ta mới có thể nhanh chóng tìm tới phu nhân, may mắn làm sao còn tìm được cả Nhược Hoa sư muội bất quá dù sao cũng có chút mạo phạm Cái Bang, lần này thấy Kiều huynh đệ đích thân xuất hiện ở thành Hành Dương thì ta không thể không vì phu nhân mà xin lỗi Kiều huynh đệ rồi “.

Kiều Phong lúc này như chợt tỉnh cơn mê, hắn thực sự không ngờ nữ nhân được gọi là Hoàng Dung kia dĩ nhiên lại là phu nhân của Vô Song bất quá thú thật Vô Song càng nói Kiều Phong lại càng không hiểu.

Nghĩa nữ của Hoàng Dược Sư cũng tên là Hoàng Dung?, tại sao sư tỷ của Kiều Phong không nói câu nào?, lại nói nghĩa nữa của Hoàng Dược Sư kể cả có là Hoàng Dung đi chăng nữa thì làm sao có thể biết Đả Cẩu Bổng của Cái Bang?, việc này Kiều Phong là người đầu tiên không tin trừ khi là sư tỷ của hắn tự thân truyền dạy nhưng nếu vị Quách phu nhân kia làm việc này vậy chính là làm trái môn quy Cái Bang, đây là việc Kiều Phong không tin tưởng nhất.

Dĩ nhiên cho dù có rất nhiều câu hỏi trong đầu thì Kiều Phong cũng không thể nói ra bởi nơi này còn có Lệnh Hồ Xung, sự xuất hiện của Lệnh Hồ Xung khiến cả Vô Song lẫn Kiều Phong đều khó có thể nói rất nhiều việc bởi trong giang hồ này tính ra Lệnh Hồ Xung không có tư cách để biết, người trong giang hồ biết nhiều cũng chưa phải là chuyện tốt.

Điều duy nhất mà Kiều Phong cảm thấy vui vẻ trong long là một quái sự tạm thời bị dẹp đi dù sao nếu Vô Song ở đây thì sớm muộn gì việc này cũng được giải thích, đấy là còn chưa kể Vô Song đã nói thẳng nói thật việc này với Kiều Phong làm hắn lại càng mừng rỡ, người huynh đệ này tuy có chút thần thần bí bí nhưng mà ít ra cũng không che giấu Kiều Phong.

Kiều Phong biết nếu Vô Song không nói thì Kiều Phong chỉ sợ rất khó biết được việc này, Vô Song nói ra mà không cần Kiều Phong hỏi đấy chẳng phải là sự chân thật của huynh đệ với nhau sao?, nghĩ đến đây Kiều Phong đột nhiên lại cảm thấy vui vẻ.

“Ha ha, Đông Phương huynh đệ cũng không cần cảm thấy quá có lỗi, phu nhân của huynh đệ còn khiến Cái Bang nở mày nở mặt, tuy cách làm có chút không đúng nhưng không thể nói là không có công hơn nữa vị cô nương kia cũng không phải chủ tâm làm việc xấu, Kiều Phong hoàn toàn có thể hiểu được “.

“Hôm nay huynh đệ chúng ta gặp nhau liền là duyên phận, cứ uống thống khoái một trận thì như thế nào? “.

Lệnh Hồ Xung ở bên cạnh không hiểu lắm nhưng mà cũng bật cười, tự mình rót ba chén rượu đầy ự rồi nói.

“Tiểu đệ Lệnh Hồ Xung lại kính hai vị đại ca một ly “.

Vô Song cùng Kiều Phong tiếp nhận chén rượu lớn đều một hơi uống cạn, lần này đến lượt Vô Song thống khoái mà nói.

“Gặp nhau là hữu duyên, bữa rượu này ta mời, đương nhiên 10 năm Nữ Nhi Hồng cũng không còn, sau này có dịp ta mời các ngươi rượu còn ngon hơn, Nữ Nhi Hồng dù sao cũng quá nhẹ, uống liền phải uống Thiêu Đao Tử của Bắc Cương “.

Ba người Vô Song, Lệnh Hồ Xung cùng Kiều Phong một khi tửu ý đã tràn đầy, tửu hứng lên cao trào thì có thể uống được bao nhiêu rượu?, trên cái bàn rượu này ba người thậm chí uống hết hơn 50 cân rượu vẫn chưa chịu dừng, ba người uống rượu thậm chí làm kinh động toàn bộ Túy Tiên Lâu.

Nữ Nhi Hồng đương nhiên là rượu ngon nhưng chung quy vẫn là quá nhẹ, ngoại trừ Lệnh Hồ Xung đã có chút không rõ trời nam đất bắc thì Kiều Phong cùng Vô Song sắc mặt cũng chỉ hơi hồng một chút, vẫn có thể từng bát từng bát lớn mà một hơi cạn sạch.

Lệnh Hồ Xung là người yêu rượu, hiểu rượu, có tửu lượng kinh người bất quá Vô Song cùng Kiều Phong phải nói là tửu lượng quái vật, ban đầu vốn là dung rượu kết giao bằng hữu nhưng mà hiện tại liền đổi thành Vô Song cùng Kiều Phong trực tiếp đấu tửu lực.

Đương nhiên Vô Song cũng hiểu sau khi đấu rượu với Kiều Phong thì việc gì diễn ra.

Lại một lần nữa cạn hết chén rượu, Vô Song rốt cuộc quyết định, cuộc đời Kiều Phong vốn có nhiều khổ đau, Vô Song hôm nay nhận người huynh đệ này liền phải giúp hắn thay đổi số phận, chí ít Thần Võ tuyệt đối không thể kết thúc như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau