CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 636 - Chương 640

Quyển 3 - Chương 156-2: Đồng Minh (2)

Vô Song không biết lão nhân trước mặt là ai, điều duy nhất mà hắn biết là lão nhân này thật sự đủ mạnh, ngoài điểm này ra thì Vô Song còn để ý tới động tác của người này.

Ban đầu Vô Song có thể dễ dàng phát hiện ra việc Phi Yến không nhận ra lão nhân này ấy vậy mà đến khi lão nhân kia nhẹ vỗ vào vai cô bé thì Phi Yến căn bản không nói gì mà lựa chọn rời đi để lại không gian riêng cho hai người, từ việc đó có thể biết được lão nhân này gần như chắc chắn là cao thủ của Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Dù gì nơi này cũng là một cứ điểm của Nhật Nguyệt Thần Giáo, xuất hiện cao thủ của Nhật Nguyệt Thần Giáo ở đây chẳng có gì là lạ, ba cái vỗ vai với Phi Yến kia thì Vô Song có thể hiệu là ám hiệu của Nhật Nguyệt Thần Giáo và hắn đương nhiên không thể nào nhận ra được ám hiệu kia.

Vô Song trong lòng cũng cảm thấy tương đối kỳ lạ bởi thật sự hắn cũng chưa hiểu được đối phương vì cái gì lại tìm đến hắn, thứ nhất Vô Song mạnh hơn đối phương, khi mà Vô Song đã che đi khí tức của mình thì rất khó bị nhận ra, gần như không có thủ đoạn đặc biệt thì khó lòng nào mà nhìn được thực lực của hắn.

Vấn đề thứ hai, bất kể là Vô Song mạnh hay yếu thì đây cũng chẳng phải lý do để lão nhân này đến tìm Vô Song, đấy là chưa kể hắn còn đang dùng dịch dung.

Trường Thanh Tử ánh mắt lúc này nhìn chằm chằm vào Vô Song như muốn nhìn xuyên qua lớp dịch dung của hắn vậy hơn nữa người này khi nghe Vô Song xưng là Đông Phương Bất Bại thậm chí còn nhẹ thở ra một hơi.

Rốt cuộc Trường Thanh Tử khẽ mỉm cười mà đáp lời Vô Song.

“Cũng thật trùng hợp, không ngờ công tử lại được người đời gọi là Đông Phương Bất Bại, lão phu cũng vừa vặn quen một người được gọi là Đông Phương Bất Bại, không biết hai người đã có dịp gặp nhau hay chưa? “.

Vô Song ánh mắt hơi nhíu lại, hắn đương nhiên gặp Đông Phương Bất Bại thật rồi nhưng câu hỏi này hắn sao có thể trả lời?, nên nhớ Đông Phương Bạch căn bản không muốn ai biết được sự tồn tại của mình nơi Miêu Cương, cho dù muội muội của hắn cũng không biết thì sao Vô Song có thể tiết lộ đây?.

Khẽ híp mắt nhìn lão nhân tự xưng là Trường Thanh Tử này, Vô Song liền đáp.

“Đông Phương Bất Bại?, ta đúng là có gặp qua một người gọi là Đông Phương Bất Bại chỉ là không rõ người ta gặp có phải người mà lão nhân ngươi quen hay không “.

Trường Thanh Tử nghe Vô Song đáp ánh mắt khẽ lóe lên rồi mỉm cười, sau đó lại hỏi.

“Lão cũng thật tò mò, không rõ Đông Phương Bất Bại mà công tử gặp cùng người mà lão phu biết có phải là một không?, lão biết một cách để giải đáp cho việc này không rõ công tử có nguyện ý thử hay không?”.

Vô Song hơi nhíu mày bất quá cũng không nghĩ gì nhiều mà trực tiếp trả lời.“Lão cứ nói “.

Nghe một chút dĩ nhiên cũng chẳng thiệt thòi gì.

Trường Thanh Tử thấy Vô Song đồng ý, lão nhân này bắt đầu quay lưng lại nhìn sau lưng, ánh mắt quan sát toàn bộ tửu quán đang có sinh ý không mấy tốt đẹp này, đến khi không cảm nhận được điều gì đặc biệt thì lão nhân mới quay lại hướng về phía Vô Song.

“Lão quen người gọi là Đông Phương Bất Bại kia, ở cùng vị kia cũng được một khoảng thời gian rất dài, lão phu được người đó tặng cho một vật, chỉ cần công tử làm cho vật này xuất hiện dị tượng vậy dĩ nhiên có đáp án rồi, người công tử gặp và người lão phu biết đương nhiên là một người “.

Trường Thanh Tử nói xong từ trong ngực cứ như vậy lấy ra một đáo bảo liên.

Nhìn cái vật được lấy ra khỏi ngực đối phương thì Vô Song không thể không tò mò.

Đầu tiên vật này có hình hoa sen, thậm chí còn nhìn gần giống với một cây đèn, chất liệu của nó được làm bằng gì thì Vô Song cũng rất khó để xác nhận bất quá từ màu sắc cùng độ trong suốt của nó thì Vô Song thiên hướng vật này được làm từ Thạch Anh.

Trường Thanh Tử nhìn Vô Song, lão nhân đặt vật này lên bàn một cách chậm rãi rồi bắt đầu giải thích cho Vô Song.“Vật này là kỳ vật trong thiên địa tuy nhiên tác dụng chân chính của nó là gì lão cũng không rõ, vật này để trong tay lão căn bản cũng chẳng có tác dụng gì, lão còn chẳng biết làm sao sử dụng nó tuy nhiên nếu công tử có thể làm thứ này sáng lên vậy thì lại là một chuyện khác”.

“Công tử có thể thử, dùng bất cứ cách gì chỉ cần làm vật này sáng lên là được, xin mời công tử “.

Vô Song nhíu mày, hắn đưa tay ra nâng đóa bảo liên này lên rồi bắt đầu quan sát nó một cách chăm chú.

Vật này thực sự chẳng có bất cứ khí tức gì đặc biệt, cầm trong tay cũng cực kỳ nhẹ, bất kể nhìn thế nào cũng chỉ nhìn ra được vật này giống một cây đèn hình dáng tương đối đẹp một chút mà thôi.

Đương nhiên nếu vật này bình thường thì Trường Thanh Tử cũng chẳng mang ra.

Trường Thanh Tử đã nhắc đến Đông Phương Bất Bại thì lại là một gợi ý rất lớn cho Vô Song, Vô Song suy nghĩ một chút bắt đầu vận lên Quỳ Hoa Khí.

Nhắc tới Đông Phương Bất Bại mà không nhắc tới Quỳ Hoa Bảo Điển đương nhiên không được.

Lúc đầu Vô Song không nhận ra cái đóa bảo liên này có gì đặc biệt nhưng khi hắn vừa đưa quỳ hoa khí vào thì bảo liên vậy mà xuất hiện nhiệt độ, tay của Vô Song dần dần cảm thấy ấm lên sau đó đóa bảo liên thật sự... sáng lên.

Việc đóa bảo liên sáng lên thì cũng thôi nhưng Vô Song rất nhanh cảm thấy kinh hãi bởi cái đóa bảo liên này bắt đầu hút quỳ hoa khí của Vô Song sau đó lại truyền một loại lực lượng ngược lại cho hắn.

Ánh mắt Vô Song rốt cuộc chuyển từ kinh ngạc sang mừng rỡ thậm chí không thể tin bởi đóa bảo liên này dĩ nhiên làm quỳ hoa khí của Vô Song sục sôi, chỉ cần Vô Song đưa quỳ hoa khí vào bảo liên thì đóa bảo liên này lập tức giúp hắn thanh long đoàn lực lượng này rồi bắt đầu tinh luyện quỳ hoa khí giúp Vô Song, tiếp theo truyền ngược lại một lượng quỳ hoa khí tinh thuần đến đáng sợ cho hắn.

Việc đương nhiên chưa dừng lại ở đó, vì quỳ hoa khí lúc rời đi đương nhiên không bằng lượng nó quay về nên đan điền của Vô Song bắt đầu tự động sản sinh ra quỳ hoa khí bổ sung phần mất đi.

Vô Song rốt cuộc biết đóa bảo liên trong tay mình là gì, vật này... dĩ nhiên chuyên dùng để tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển.

Quyển 3 - Chương 156-3: Đồng Minh (3)

Quỳ Hoa Bảo Điển có điểm yếu là gì?, nó có hai điểm yếu cố hữu.

Điểm yếu đầu tiên của nó là nội lực, cao thủ tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển có nội lực rất yếu, ít nhất nếu tính riêng các cao thủ cùng đẳng cấp thì nội lực của người tu luyện môn tuyệt học này thực sự không quá khả quan.

Có một việc phải nhớ, nội lực của Quỳ Hoa Bảo Điển được tính là Quỳ Hoa Khí, Quỳ Hoa Khí càng mạnh thì uy lực chiêu thức của Quỳ Hoa Bảo Điển càng mạnh, Quỳ Hoa Khí không mạnh thì cho dù có mang theo 200 năm công lực của Bắc Minh Thần Công như Hư Trúc cũng chẳng có tác dụng gì.

Điểm yếu thứ hai của Quỳ Hoa Bảo Điển là khả năng phòng ngự, Quỳ Hoa Bảo Điển theo phương châm bỏ tất cả mọi thứ dồn hết vào tốc độ cùng lực sát thương, vì cái quy định này nên Quỳ Hoa Bảo Điển căn bản chẳng có hộ thân cường khí cũng căn bản chẳng có cái gì phòng ngự, nó không phải là Cửu Âm Chân Kinh, Bắc Minh Thần Công hay Đấu Chuyển Tinh Di.

Quỳ Hoa Bảo Điển có vô số thủ đoạn tấn công nhưng nếu muốn phòng thủ thì cũng chỉ có thể dùng Quỳ Hoa Khí mà phòng thủ bất quá như đã nói người tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển có tốc độ tu luyện Quỳ Hoa Khí không nhanh tức là thủ đoạn phòng ngự của Quỳ Hoa Bảo Điển căn bản không đáng nhắc tới.

Vô Song tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển cũng đã có 10 năm nhưng bảo hắn dùng Quỳ Hoa Khí mà đấu chân lực với đối phương thì hắn căn bản không làm được, đây là vấn đề cố hữu của Quỳ Hoa Bảo Điển, vấn đề mà Vô Song căn bản chẳng biết giải quyết ra sao, đến cả Vô Hà Tử cũng không biết làm thế nào.

Cái suy nghĩ về Quỳ Hoa Bảo Điển của Vô Song đến tận hiện nay mới xuất hiện sự rung chuyển bởi đóa bảo liên trước mặt, Vô Song thậm chí cảm giác rõ mồn một là Quỳ Hoa Khí của hắn đang tăng lên, bất kể là lượng Quỳ Hoa Khí hay chất lượng Quỳ Hoa Khí đều đang tăng lên.

Vô Song chưa bao giờ tự nhân mình là người tốt hay bậc quân tử, hắn lúc này thậm chí đến cả suy nghĩ sát nhân đoạt bảo cũng có, nếu đóa bảo liên này thật sự có thể xóa đi toàn bộ điểm yếu của Quỳ Hoa Bảo Điển dựa trên việc liên tục tăng cả chất lẫn lượng của Quỳ Hoa Khí thì đây không còn là bảo vật nữa, thứ này phải gọi là thánh vật.

Bàn tay Vô Song nắm chặt vào Bảo Liên, ánh mắt nhìn về phía Trường Thanh Tử, hắn đang đợi lão nhân này lên tiếng bởi bảo liên trong tay Vô Song đúng là đã sáng lên.

Trường Thanh Tử không biết tác dụng của đóa bảo liên nhưng điều này cũng không ảnh hưởng gì đến việc hai mắt Trường Thanh Tử tỏa sáng, gần như Trường Thanh Tử chỉ đợi có thế.

Trường Thanh Tử cũng không tiếp tục nói nhiều, lão nhân này đặt tay vào ngực sau đó rất nhanh lấy một phong thư mà đưa cho Vô Song.

Trường Thanh Tử còn sợ Vô Song không hiểu, đến khi Vô Song tiếp bức thư thì Trường Thanh Tử còn vì hắn giải thích.

“Công tử, bức thư này là của giáo chủ gửi cho người bất quá lão không biết người là ai, cũng không nhận ra ngươi, cũng chỉ có thể đợi sẵn ở khách điếm này, cũng may lão vừa mới đến liền phát hiện ra công tử “.

Vô Song tiếp nhận phong thư tuy nhiên hắn cũng chưa mở ra đọc mà hỏi ngược lại Trường Thanh Tử.

“Ngươi nói ngươi không nhận ra ta vậy vì cái gì ta vừa mới bước vào người đã tìm thấy? “.

Trường Thanh Tử nghe vậy liền cười đáp.

“Lão một đời không có cái biệt tài gì bất quá đi theo giáo chủ nhiều năm hơn nữa còn nhìn tiểu thư lớn lên từ nhỏ đến lớn, lão ở bên cạnh giáo chủ cùng tiểu thư quá lâu cũng không biết tại sao lại có thể miễn cưỡng cảm nhận được Quỳ Hoa Khí “.

“Giáo chủ lúc trước đã từng nói Quỳ Hoa Khí chia làm hai loại, một là Chân Quỳ Hoa còn hai là Giả Quỳ Hoa, Chân Quỳ Hoa chỉ có người được chân truyền từ Quỳ Hoa Lão Tổ mới có thể sinh ra còn Giả Quỳ Hoa lại là một phiên bản khác, về bản chất khác biệt ra sao lão cũng không rõ nhưng Đông Phương giáo chủ nói là Giả Quỳ Hoa Khí chỉ có thể tồn tại ở trong triều đình, thuộc về nguyên bản của Ngụy Trung Hiền”.

Trường Thanh Tử nói xong lại khẽ nhìn Vô Song rồi tiếp tục giải thích.

“Lão chỉ có thể cảm nhận được Chân Quỳ Hoa Khí, về phần Giả Quỳ Hoa Khí căn bản không thể cảm nhận được, lão cứ ngỡ trên đời chỉ có Đông Phương giáo chủ cùng tiểu thư sẽ sinh ra Chân Quỳ Hoa Khí nhưng mấy ngày trước nhận được mật tín của giáo chủ lúc đó lão mới biết... công tử là người thừu ba nắm giữ Chân Quỳ Hoa Khí, lúc đọc được thư tín của Đông Phương giáo chủ... bản thân lão còn không tin “.

Vô Song nghe vậy liền nhíu mày nhưng mà hắn không hẳn là không thể tin lời Trường Thanh Tử nói.
Việc nhận ra một người dựa trên một loại khí tức nhất định không phải là việc không thể nào, ít nhất Vô Song từng đấu với Ca Lâu La đến từ Thiên Trúc, cả kẻ này hay Long Đế đều có thể cảm nhận được Hàng Long Khí trong người Vô Song, đây là việc có thể xảy ra.

Vô Song lúc này cũng chưa thực sự tin lời Trường Thanh Tử nhưng nhìn đóa bảo liên trên tay hắn không khỏi nghĩ ngợi một chút.

Vật này Vô Song thực sự yêu thích không buông tay, cho dù cả sát tâm hắn cũng đã có, đương nhiên nếu không phải ra tay với Trường Thanh Tử vẫn là tốt nhất, Trường Thanh Tử cũng không phải kẽ dễ giải quyết, Vô Song có tự tin giết người này nhưng không có tự tin giết hắn trong vô thanh vô tức, tuyệt đối sẽ bị người phát hiện ra.

Vô Song cũng không đáp lời Trường Thanh Tử, bàn tay hắn bắt đầu cầm lấy bức thư kia... sau đó ánh mắt càng ngày càng chăm chú.

Bức thư này có phải nét bút của Đông Phương Bạch hay không?, Vô Song thực sự rất khó mà trả lời bởi Vô Song chưa thể ở cạnh Đông Phương Bạch đủ lâu đến vậy.

Từ nét chữ mà xem quả thật tương đối giống dù sao tại tòa nhà tiểu trúc của Đông Phương Bạch bản thân Vô Song cũng không ít lần được thấy chữ của người này.

Dĩ nhiên giống là một việc, có phải bút tích thật sự của Đông Phương Bạch hay không thì lại là một việc khác.

Tiếp theo là nội dung thư, đây là thứ quan trọng nhất cũng là thứ làm Vô Song bất ngờ nhất.

Trong thư Đông Phương Bạch viết gì?, kẻ này thực sự không thể dùng lẽ thường để hình dung.

Nhìn một lượt nội dung trong thư, cho dù người viết bức thư này không phải là Đông Phương Bạch thì cũng tuyệt đối là một kẻ điên.

Vô Song híp mắt lại nhìn về phía Trường Thanh Tử, hắn không khỏi lên tiếng.

“Đông Phương Bất Bại muốn ra tay với Lâm gia? “.

Trường Thanh Tử mỉm cười cúi đầu với Vô Song mà đáp.“Công tử yên tâm, Lâm gia đã biến mất khỏi võ lâm, toàn bộ Lâm gia chỉ còn một đứa con út gọi là Lâm Bình Chi thoát được ra ngoài “.

“Lão đáng lẽ cũng bắt được tiểu tử kia dễ như bỡn bất quá nửa đường có một nữ tử thần bí xuất hiện cứu tiểu tử kia, nữ tử này võ công tầm thường nhưng khinh công lại siêu cao hơn nữa lão nhận ra khinh công của nàng đến từ Cửu Âm Chân Kinh, lão sợ nàng có quan hệ với Hoàng Thái Sư của triều đình vì vậy không dám đuổi tận giết tuyệt bất quá lão vẫn cho người theo dõi kỹ cả hai người kia, nữ tử chỉ cần rời đi lão lập tức bắt tiểu tử họ Lâm lại “.

Vô Song nhìn Trường Thanh Tử, hắn cũng không biết nên cười hay nên khóc nữa, hắn thực sự không ngờ thảm án Lâm gia lại vì hắn mà xuất hiện.

Vô Song không phải là người huyết đồ Lâm gia nhưng Trường Thanh Tử giết sạch Lâm gia cũng là vì Vô Song hay nói đúng hơn là vì Đông Phương Bạch ra lệnh.

Lâm gia bị huyết tẩy thì có việc gì xảy ra?. Vô Song biết chắc chắn nguyên nhân không phải là Tịch Tà Kiếm Phổ bởi Tịch Tà Kiếm Phổ đối với Vô Song hay Đông Phương Bạch mà nói đều thuộc dạng gân gà vỏ tỏi, không có cũng được mà có thì cũng chẳng giúp được gì nhiều.

Đông Phương Bạch tại sao muốn ra tay với Lâm gia?, đáp án rất đơn giản, Đông Phương Bạch muốn dụ một kẻ xuất hiện.

Bên ngoài đồn thổi lý do thảm án Lâm gia xảy ra là vì Tịch Tà Kiếm Phổ nhưng nguyên nhân của nó thực tế lại là lão tổ của Lâm gia – Lâm Viễn Đồ.

Đông Phương Bạch muốn gọi Lâm Viễn Đồ xuất hiện, đồng thời trong thư Đông Phương Bạch muốn Vô Song giả dạng làm Đông Phương Bất Bại cùng với Lâm Viễn Đồ kết minh.

Lý do vì sao Đông Phương Bạch tin tưởng Lâm Viễn Đồ chắc chắn kết minh thì Vô Song không rõ, cái này có lẽ còn phải hỏi Trường Thanh Tử nhưng mà Vô Song lại biết được mục tiêu của Đông Phương Bạch là gì, Đông Phương Bạch muốn ép Lâm Viễn Đồ ra tay ở Hành Dương, muốn mượn Thiên Ý Thành Chủ khuấy cái vũng nước vốn đã đục vô cùng này.

Dùng tay đè bức thư của Đông Phương Bạch xuống, Vô Song nhìn Trường Thanh Tử một lức rồi mới nói.

“Ngươi nói ngươi theo dõi tiểu tử Lâm gia cùng nữ nhân kia?, mang ta đến chỗ của hai người kia một chút “.

Trường Thanh Tử nghe vậy hơi ngớ người nhưng hắn hiểu Vô Song là ai, ít nhất tại thời điểm này người trước mặt Trường Thanh Tử được gọi là Đông Phương Bất Bại, đây là ý chí của giáo chủ bản thân ông ta sẽ không vi phạm.

Trường Thanh Tử lập tức đứng lên, cung kính đáp.

“Vâng, công tử theo lão, hai người bọn họ đang ở một tòa miếu hoang trong thành Hành Dương, nhất cử nhất động đều không thoát khỏi tai mắt của lão “.

Trường Thanh Tử cung kính vì Vô Song mở đường, Vô Song thì thản nhiên đi theo ông ta bất quá trong đầu vẫn đang liên tục suy nghĩ.

Vô Song nghe Trường Thanh Tử nói đến hai người trong lòng đã giật mình không nhẹ, Lâm Bình Chi thì cũng thôi đi nhưng mà nữ nhân biết Cửu Âm Chân Kinh?.

Vô Song tìm khắp toàn bộ Kim Dung cũng chỉ biết Mai Siêu Phong, Hoàng Dung là hai người nữ nhân được đụng tới Cửu Âm Chân Kinh.

Hoàng Dung dĩ nhiên không phải, Mai Siêu Phong thì vốn đã chết từ lâu vậy nữ nhân mà Trường Thanh Tử gặp là ai?.

Vô Song biết thế giới này cũng không giống hệt trong Kim Dung, nhưng mà hắn thực sự hy vọng hắn có thể gặp được người mình muốn thấy – Mai Siêu Phong tại thế giới kia.

Quyển 3 - Chương 157: Đồng Minh (4)

_ _ _ _ _ _ _

Hai tháng trước tết đã bận, tết còn bận hơn gấp 10 lần T_T.

_ _ _ _ _ _ _ _

Trường Thanh Tử đương nhiên đã sớm cho người theo dõi Mai Siêu Phong cùng Lâm Bình Chi, bản thân cả hai người này vốn cũng không lọt được vào mắt Trường Thanh Tử, ngoại trừ Mai Siêu Phong còn làm lão nhân này phải suy nghĩ ra thì Lâm Bình Chi vốn không tính là cái gì.

Có lẽ sẽ có người thật sự vì Tịch Tà Kiếm Phổ mà ra tay với Lâm gia rồi tính toán với Lâm Bình Chi nhưng mà Trường Thanh Tử khinh thường việc này, đầu tiên Trường Thanh Tử được gọi là Kiếm Hộ Pháp đã nói rõ kiếm pháp người này kinh khủng ra sao, năm đó tuy thua dưới tay Lâm Viễn Đồ nhưng Trường Thanh Tử cũng không thua thiệt quá nhiều, Lâm Viễn Đồ muốn thắng được Trường Thanh Tử đã không dễ chứ đừng nói là muốn giết.

Có Tịch Tà Kiếm Phổ dĩ nhiên làm cho Trường Thanh Tử mạnh lên không ít thậm chí có cơ hội sánh nang cùng Lâm Viễn Đồ nhưng mà... bảo hắn tự thiến để học Tịch Tà Kiếm Phổ thì Trường Thanh Tử nhất định sẽ từ bỏ.

Lý do duy nhất để Trường Thanh Tử cho người theo dõi Mai Siêu Phong cùng Lâm Bình Chi chỉ là vì Mai Siêu Phong, Trường Thanh Tử biết Mai Siêu Phong sẽ không chết chỉ với cái vết thương mà ông ta gây ra nhưng ai biết được nửa đường có xuất hiện kẻ nào chen ngang ra tay với Mai Siêu Phong hay không?.

Trường Thanh Tử không biết bất cứ thông tin gì về Mai Siêu Phong nhưng chỉ bằng Cửu Âm Chân Kinh của nàng bản thân Trường Thanh Tử đã không thể để nàng chết, nếu nàng thật sự có quan hệ với Hoàng Thường vậy họa chăng nàng có việc gì Trường Thanh Tử cũng chẳng thể thoát khỏi quan hệ, Hoàng Thường mà trách tội xuống thiết nghĩ thiên hạ không ai chịu được chứ đừng nói là Trường Thanh Tử.

Hoàng Thường rất ít khi xuất hiện trong giang hồ thậm chí đã lâu lắm rồi còn chưa xuất thủ bao giờ, từ hơn chục năm trước ra tay ở Thiên Long Sơn Mạch thì còn chưa ai nghe thấy Hoàng Thường xuất thủ lần nữa bất quá ngay cả thế sự khủng khiếp của Hoàng Thường thì bất cứ cao thủ nào cũng cảm thấy sợ hãi.

Đầu tiên Đại Thanh chắc chắn không chỉ có Hoàng Thường là đế vị, đế vị ẩn giấu trong Thanh triều chắc chắn là có chỉ là không ai biết rõ danh tính mà thôi tuy nhiên bản thân Hoàng Thường lại là người có thể sai khiến những cường giả này, những cường giả mà ngay cả Khang Hy cũng không có quyền điều động, còn phải dùng lễ mà đối đãi vậy mà có thể để cho Hoàng Thường ra lệnh, chỉ riêng việc này đã nghe ghê cả người.

Thứ hai, Hoàng Thường đại diện cho Đại Thanh tức là về mặt lý thuyết cũng đại diện cho cả Trung Nguyên, bất kể là một đại giáo hay đại thế lực nào tồn tại ở Trung Nguyên đều sẽ không dám đối đầu cùng Hoàng Thường, cũng không ai muốn làm một cái Thiên Long Giáo thứ hai.

_ _ _ _ __ _ _ _

Nơi mà Mai Siêu Phong cùng Lâm Bình Chi lẩn trốn cũng không phải là trong thành Hành Dương mà là ở ngoại thành Hành Dương, là một tòa miếu hoang ở ngoại thành Hành Dương.

Hành Dương là một tòa đại thành, việc tồn tại miếu hoang ở ngoại thành Hành Dương thực sự là một việc rất khó hiểu, ở cái nơi tấc đất tấc vàng này thì rất khó xuất hiện nếu không có nguyên nhân nào đặc biệt.

Nguyên nhân đặc biệt ở đây là gì?, cái ngôi miếu hoang này vốn có chủ, chủ nhân của miếu hoang là đệ tử Cái Bang, đây gần như là đặc sản chỉ có ở phương nam, phương nam vốn không phải địa bàn chính của Cái Bang nhưng vì thế lực của Cái Bang trải rộng khắp thiên hạ nên bất cứ tòa đại thành nào ở nam phương đều có một tòa miếu hoang cỡ như vậy, bản thân nó vốn là cứ điểm cho đệ tử Cái Bang sinh hoạt hay nói trắng ra là tai mắt của Thanh triều tại nam phương.

Ngày bình thường mấy cứ điểm dạng này chắc chắn phải có đệ tử Cái Bang canh giữ nhưng cũng may cho Lâm Bình Chi là khoảng thời gian này cũng không phải bình thường, trước thì là sự kiện Tiềm Long Đại Hội, sau thì Sử Hỏa Long lại điều động toàn bộ huynh đệ ở phụ cận đi ‘tìm người’ giúp Hoàng Dung vì vậy miếu hoang mới là miếu hoang.

Dù sao cái miếu hoang này cũng chỉ là nơi che gió che mưa, cũng chẳng phải nơi quý giá gì, trừ khi có trưởng lão của Cái Bang tập trung mọi người ở đây thì miếu hoang mới giống cứ điểm võ lâm, ngày bình thường ngoài vài đệ tử Cái Bang ở lại ra thì cũng chẳng có gì, miếu hoang càng không cấm người ngoài bước vào che gió che mưa.

Lại nói tới Lâm Bình Chi cùng Mai Siêu Phong, lúc này trong tòa miếu hoang Mai Siêu Phong đang ẩn thân phía sau bức tượng phật bằng đồng cũ, nàng ngồi khoanh chân bế khí, sắc mặt có chút trắng.

Mai Siêu Phong thực sự bị thương không nhẹ, nàng tu luyện Cửu Âm Chân Kinh có thể nói là thiên hẳn về thân pháp chứ không phải sức phòng ngự, chịu một nhát kiếm của Trường Thanh Tử thậm chí lấy đi nửa cái mạng của nàng, cũng may nàng đi theo Vô Song đủ lâu để nắm được tinh yếu của Cửu Âm Chân Kinh, bắt đầu sinh ra Cửu Âm Chân Khí tự động hộ thể, tự động chữa trị thương thế thì hiện tại sắc mặt của nàng mới tốt hơn.

Mai Siêu Phong ánh mắt đang nhắm lại bất quá nàng bắt đầu nghe được tiếng bước chân thì không khỏi mở mắt ra, phía trước nàng là bức tượng cổ phật vì vậy nàng cũng không nhìn thấy cái gì nhưng thính giác của nàng tốt một cách kinh khủng, nàng thậm chí có thể nhận ra có bao nhiêu người đang bước tới.

Nàng nghe được hai tiếng bước chân, tiếng bước chân đầu tiên thể hiện rõ hạn bộ không chắc chắn thậm chí siêu siêu vẹo vẹo, bước còn không vững, người này căn cơ võ học căn bản không có đồng thời có lẽ đang bị hoảng sợ.

Tiếng bước chân tiếp theo thì mạnh hơn rất nhiều, người này đã sinh ra nội lực, bước chân ổn định thậm chí còn có cảm giác nội lực tràn ra ngoài, kẻ này chỉ sợ đã bước một chân vào hàng ngũ Đại Tông Sư tuy nhiên cước bộ người này hiện tại cũng rất nhanh, cứ như đang truy đuổi vậy.

Mai Siêu Phong chỉ cần bằng thính giác cũng hiểu được tình hình bên ngoài ra sao, đại khái là có một cao thủ Đại Tông Sư đang truy đuổi một người không có võ công.

Cao thủ Đại Tông Sư cũng có nhiều loại, mạnh như Hoàng Dung cũng là đại tông sư mà yếu như tên ác tăng của Huyết Đao Môn mà Hoàng Dung giết cũng là Đại Tông Sư, đối với Mai Siêu Phong mà nói chỉ cần nàng không gặp phải quái vật cỡ đám người Hoàng Dung, Viên Tử Y, Mộ Dung Yến Nhi... thì Mai Siêu Phong gần như vô địch, trong cái đẳng cấp này Mai Siêu Phong thực sự đã rất mạnh.

Đương nhiên đây là dịp thường ngày chứ không phải hiện nay, hiện nay Mai Siêu Phong bản thân trọng thương thế của Mai Siêu Phong rất nặng, nàng đi lại có thể không sao nhưng chỉ cần vận công là cả người đau điếng vô cùng, nàng căn bản không thể chiến đấu.

Mai Siêu Phong cố gắng che đi hơi thở của mình, cố gắng xóa đi sự tồn tại của mình tại nơi này bởi nàng biết việc sắp tới tuyệt đối không phải là việc tốt.

Mai Siêu Phong chẳng khó đoán được kẻ không có võ công kia là ai, trừ Lâm Bình Chi ra còn có thể là người nào?.

Về phần cao thủ đuổi theo Lâm Bình Chi, tuy Mai Siêu Phong không rõ là ai nhưng chắc hẳn cũng chẳng phải là bạn.

Lâm Bình Chi lúc này trong tay cầm một cái bánh bao, vẻ mặt đầy sợ hãi sau đó ngã sấp mặt xuống nền đất.

Người đuổi theo Lâm Bình Chi lúc này cũng dừng lại, vẻ mặt hung ác nhìn đối phương.

“Có tâm trồng hoa hoa chẳng nở, vô tâm cắm liễu liễu lại xanh, vốn muốn đến Phúc Kiến một chuyến nào ngờ lại thấy được tiểu tử Lâm gia ngươi ở đây “.

Kẻ này cười gằn nhìn Lâm Bình Chi, đặc biệt là vẻ mặt hoảng sợ của Lâm Bình Chi thì lại càng làm hắn thích ý.

Lâm Bình Chi nắm chặt chiếc bánh bao trong tay, vẻ mặt trắng bệch nhìn người kia, rốt cuộc sợ hãi mà nói.

“Tiền bối, người rốt cuộc là ai?, vì cái gì phải hành hạ vãn bối như vậy?”.

Lâm Bình Chi lúc này thực sự rất thảm, trên người còn dính ba chưởng của đối phương, tất nhiên kẻ này vốn đang chơi mèo vờn chuột mà thôi, hắn muốn dồn Lâm Bình Chi đến chỗ không thể chạy nữa, đến chỗ tuyệt vọng.

Nghe Lâm Bình Chi nói, kẻ này không khỏi bật cười.

“Khặc khặc, lão phu họ Mộc tên Cao Phong, ngươi có thể gọi lão phu là gia gia”.

Mộc Cao Phong nói xong không khỏi cười khặc khặc, hắn bước tới phía trước mặt Lâm Bình Chi, ngồi xổm xuống, dùng khuôn mặt già nua gớm ghiếc của hắn dí sát lại gần Lâm Bình Chi, Lâm Bình Chi thậm chí có thể cảm nhận được mùi thối từ cơ thể đối phương truyền đến.

Mộc Cao Phong là một lão nhân già nua, khuôn mặt đầy mụn nhọt, lưng còng cả xuống, trên người khắp nơi đều có mụn nhọt, thực sự phải dùng từ ‘tởm’ để hình dung Mộc Cao Phong.

Mộc Cao Phong có thể nhận ra Lâm Bình Chi sợ hãi mình thế nào mà càng sợ hãi thì Mộc Cao Phong lại càng yêu thích.

“Tiểu tử Lâm gia, ta nghe nói cha mẹ ngươi đang ở trong tay họ Dư, với bản tính của họ Dư thì cha mẹ ngươi chắc chắn sẽ sống không bằng chết, không bằng nhận lão phu làm gia gia, lão phu ra mặt giúp ngươi, vì ngươi cứu lấy cha mẹ “.

Mộc Cao Phong nói xong liền cười hắc hắc, hắn dĩ nhiên chẳng tốt đến mức như vậy bất quá hắn trong lòng nghĩ đến Tịch Tà Kiếm Phổ, cha mẹ Lâm Bình Chi dĩ nhiên phải biết Tịch Tà Kiếm Phổ ở nơi nào chỉ là có nói ra hay không mà thôi, bắt được Lâm Bình Chi uy hiếp vợ chồng Lâm Chấn Nam thì có thể sợ họ không nói ra hay sao?.

Lâm Bình Chi nghe Mộc Cao Phong nhắc đến cha mẹ thì trong lòng lập tức trở nên sầu thảm vô cùng tuy nhiên Lâm Bình Chi cũng chẳng tin tưởng Mộc Cao Phong, hắn biết Mộc Cao Phong cũng đang vì Tịch Tà Kiếm Phổ của Lâm gia mà thôi, chẳng phải loại tốt lành gì.

Sau thảm án Lâm phủ thì ít nhất Lâm Bình Chi cũng hiểu đời không phải màu hồng, hắn bắt đầu cảm thấy sợ hãi tất cả mọi thứ xung quanh, bắt đầu mất niềm tin vào chính con người, với Lâm Bình Chi mà nói ngoại trừ ‘Mai tỷ tỷ’ thì tất cả mọi người đều vì Tịch Tà Kiếm Phổ của nhà hắn mà đến.

Chính Lâm Bình Chi cũng hiểu Mộc Cao Phong sau khi đoạt được Tịch Tà Kiếm Phổ có lẽ sẽ lập tức giết cả hắn cùng cha mẹ nhưng mà hiện tại Lâm Bình Chi có thể làm gì?.Ánh mắt Lâm Bình Chi khẽ chuyển về phía bức tượng phật, trong lòng rốt cuộc hạ quyết tâm.

Lâm Bình Chi biết Mai Siêu Phong mang được hắn đến thành Hành Dương là đã cực kỳ cố sức, nhìn vạt áo của Mai Siêu Phong thấm đẫm máu sao Lâm Bình Chi có thể không đau lòng?.

Lần này Lâm Bình Chi liều mạng ra ngoài cũng vì muốn kiếm đồ ăn cho Mai Siêu Phong ai ngờ lại gặp Mộc Cao Phong ở đây, lại càng không ngờ Mộc Cao Phong vì lý do gì đó lại nhận ra Lâm Bình Chi, lúc này mới dẫn đến cơ sự.

Lâm Bình Chi cắn răng, hắn căn bản không thể để Mộc Cao Phong phát hiện ra Mai Siêu Phong vì vậy rốt cuộc thả chiếc bánh bao kia ra sau lưng, không khỏi quay về phía Mộc Cao Phong cúi đầu.

“Gia gia, xin gia gia vì Bình Chi cùng Lâm gia lấy lại công đạo”.

Một Cao Phong nghe vậy thích lắm, hắn lại cười lớn tiếng.

“Gọi gia gia sao còn không dập đầu? “.

Lâm Bình Chi khuôn mặt càng tái đi nhưng nghĩ đến Mai Siêu Phong đằng sau hắn lại cắn răng mà dập đầu.

“Gia gia xin nhận của Bình Chi một lậy “.

Mộc Cao Phong cứ như chơi chưa đủ, hắn tiếp tục gằn giọng.

“Lậy một cái sao có thành ý được, lậy chín cái mới đủ “.

Lâm Bình Chi biết làm thế nào?, đương nhiên phải lậy đủ chín cái.

Nhìn Lâm Bình Chi liên tục cúi đầu lạy mình, Mộc Cao Phong trong lòng càng ngày càng sướng, đến khi Lâm Bình Chi lậy đủ chín cái, đến khi Lâm Bình Chi một lần nữa ngửa đầu lên thì đã thấy Mộc Cao Phong không nhìn hắn nữa, ánh mắt chăm chú nhìn về phía sau bức cổ phật.

“Cháu ngoan, cháu đã lậy chín cái đương nhiên liền là cháu ngoan của Mộc gia gia, cháu ngoan nói xem lúc nãy cháu ngoan nhìn về phía bức tượng kia để làm gì?, chẳng nhẽ có gì đó mà cháu ngoan đang che giấu ông nội hay sao? “.

Lâm Bình Chi như cảm thấy trái tim nảy lên tận cổ họng, lập tức đáp lời Mộc Cao Phong.

“Mộc gia gia, trong đó không có gì, thực sự không có gì “.

Lâm Bình Chi mới đi ra giang hồ nào qua mắt được Mộc Cao Phong, Mộc Cao Phong nghe vậy thì càng biết sau bức tượng có vấn đề, hắn lại nghĩ tới Tịch Tà Kiếm Phổ ở nơi đó trong lòng càng thêm vui vẻ, bàn tay kinh khủng liền đưa ra đẩy ngã Lâm Bình Chi xuống đất rồi bước thẳng về phía bức cổ phật.

Lâm Bình Chi bị đẩy ngã ra đất, cũng chẳng biết lấy đâu ra sức lực vối nhảy cả người về phía trước, dùng hai tay ôm lấy chân Mộc Cao Phong, miệng không khỏi hét lớn.

“Mai tỷ, người mau chạy đi, ta cản kẻ này lại “.

Thấy Lâm Bình Chi hô như vậy Mộc Cao Phong liền giật mình, hắn vậy mà không phát hiện được sau lưng bức cổ phật có người.

Hắn lập tức vận lực chân mà đá ra một cái, Lâm Bình Chi chỉ thấy máu trào ngược lên ngực mà bay ngược ra ngoài, miệng phun máu bắn ra xa hơn 3m, sau đó Mộc Cao Phong liền lên tiếng.

“Ai?, không đi ra đừng trách lão phu không khách khí “.

Mộc Cao Phong hét một tiếng, ở sau bức tượng Mai Siêu Phong liền thở dài, nàng rốt cuộc bước ra.

Mộc Cao Phong vừa thấy Mai Siêu Phong đi ra hai mắt liền sáng lên.

“Ha ha, cháu ngoan không hổ là cháu ngoan, biết vì ông nội dâng lên đại mỹ nhân “.

Mộc Cao Phong nói xong lại đánh giá Mai Siêu Phong một lượt, hắn càng nhìn dục hỏa lại càng tăng.“Mỹ nhân à mỹ nhân, còn đợi gì nữa mà không ngoan ngoãn quỳ xuống cho đại gia? “.

Mộc Cao Phong thân là cao thủ hắn cũng nhìn ra Mai Siêu Phong không hề tầm thường nhưng mà trừ khi mù mới không nhìn ra Mai Siêu Phong có thương thế hơn nữa thương thế còn rất nặng.

Trên người Mai Siêu Phong vẫn còn có máu, sắc mặt thì trắng bệch, người như vậy có thể mạnh bao nhiêu?.

Mai Siêu Phong nhìn kẻ vừa lùn vừa xấu trước mặt trong lòng liền thấy khinh thường, cỡ Mộc Cao Phong nếu nàng toàn thịnh nội trong 10 chiêu liền đánh bại, trong vòng 20 chiêu liền có thể lấy mạng nhưng khổ nỗi nàng lúc này động một chút cũng thấy đau, quả thực phải gọi là họa vô đơn chí.

Mai Siêu Phong lại hướng ánh mắt về phía Lâm Bình Chi, rốt cuộc nàng nhẹ cắn răng mà nói.

“Bình Chi, chút nữa ngươi lập tức không quan tâm gì mà chạy đi, yên tâm kẻ này không đuổi theo ngươi được “.

Mai Siêu Phong nói rồi còn chẳng để Lâm Bình Chi kịp lên tiếng đã thấy hai tay nàng đưa lên cao, theo động tác này lộ ra vòng eo tinh tế cùng bộ ngực no đủ như muốn xé áo mà ra, tiếp theo móng tay nàng liền dài ra, trên người toát ra từng đợt hàn khí.

Ánh mắt Mai Siêu Phong bắn ra thứ sát khí kinh người làm cho Mộc Cao Phong lạnh cả gáy, Mai Siêu Phong năm xưa đã giết không biết bao nhiêu mạng người, so với Mộc Cao Phong nhiền hơn quá nhiều.

“Hai lựa chọn, hoặc là cút hoặc là cùng chết”.

Nàng nói rất nhẹ nhàng nhưng giọng nói lại đặc sát khí, Mộc Cao Phong thực sự bị dọa cho tái cả mặt.

Mộc Cao phong căn bản không nghĩ nhiều lập tức lướt thẳng về phía Lâm Bình Chi còn chưa đứng lên nhưng hắn sao nhanh bằng Mai Siêu Phong được, Mai Siêu Phong cắn răng mà đuổi theo, tốc độ siêu việc Mộc Cao Phong sau đó Cửu Âm Bạch Cốt Trảo xé không đánh ra.

Một Cao Phong kinh hãi cũng đánh ra một chưởng, hai người đối chưởng với nhau để rồi đều bị bắn ngược ra.

Mai Siêu Phong ngã xuống bên cạnh Lâm Bình Chi, miệng nàng tiếp tục phun máu.

Phía ngược lại Mộc Cao Phong cũng chẳng khá hơn, cánh tay hắn rách toạc ra bất quá trên bàn tay kia lại xuất hiện từng làn khí xanh, Mộc Cao Phong trên khuôn mặt đầy vẻ đau đớn nhưng ánh mắt lại xuất hiện vẻ ngoan độc.

“Tiện nhân, là ngươi muốn chết “.

Mai Siêu Phong cắn răng, nàng cũng ngước lên nhìn đối phương.

“Ngươi luyện độc công? “.

Mộc Cao Phong đúng là luyện độc công tuy nhiên không phải chính quy, hắn từ nhỏ cơ duyên xảo hợp tìm được một bản Ngũ Độc Bảo Điển của Ngũ Độc Giáo mà luyện theo tuy nhiên lại là tàn bản hơn nữa không có minh sư, rốt cuộc luyện công 30 năm liền trở thành Đại Tông Sư nhưng cũng trở thành kẻ người không ra người, quỷ chẳng ra quỷ.

Độc công cỡ hắn Mai Siêu Phong vốn không sợ nhưng mà nàng đang trọng thương, độc công chính là sát thương chí mạng với nàng.

Mộc Cao Phong cười khằng khặc, sau đó khí xanh của hắn càng ngày càng nhiều, theo sự điều khiển của hắn khí độc liền tràn về phía Mai Siêu Phong.

“Tiện nhân, để Mộc gia gia cho ngươi biết thế nào là địa ngục, chút nữa liệu mà hầu hạ gia gia cho ngoan, gia gia liền cho ngươi dễ chịu một chút”.

Nói rồi Mộc Cao Phong thậm chí từ trong ngực lấy ra một cái bình nhỏ, hắn nhẹ liếm lên cái bình này.

Mộc Cao Phong... dĩ nhiên còn mang cả xuân dược trong người.

Mai Siêu Phong trong ánh mắt lộ ra sợ hãi, nàng không sợ chết nhưng mà nàng không muốn chết lúc này bất quá nếu rơi vào tay Mộc Cao Phong... nàng thà cắn lưỡi tự sát.

Lúc này Mai Siêu Phong liền nghĩ đến sư muội, nghĩ đến sư phụ ở Đào Hoa Đảo, ánh mắt lộ ra vẻ sầu thảm.

Nàng thậm chí còn đang chuẩn bị một chưởng đánh vào thiên linh của chính mình bất quá rất nhanh hai mắt Mai Siêu Phong trợn lên, nàng thấy một đóa hoa máu bay cao giữa trời, cái đầu của Mộc Cao Phong dĩ nhiên bị người khác cắt bay đi sau đó toàn bộ khí độc bị một luồng nội lực chí dương chí cương đốt bằng sạch, hơi nóng còn phả vào người nàng.

Mai Siêu Phong cố gắng định thần nhìn lại đã thấy một thân ảnh hiện ra trước mặt mình, người này... nàng không hề nhận ra nhưng giọng nói của hắn lại quen thuộc vô cùng.

“Vất vả rồi, yên tâm từ nay về sau liền không để ai đụng tới ngươi “.

Trước mặt Mai Siêu Phong, Vô Song có chút tự trách nhìn nàng, hắn vừa nói cũng không quên đưa tay ra trực tiếp đánh ngất Lâm Bình Chi.

Thấy Lâm Bình Chi bất tỉnh, Mai Siêu Phong lại hướng ánh mắt về phía Vô Song, giọng nói nàng có chút run lên.

“Vô Song?, thật sự là ngươi? “.

Vô Song gật đầu, hắn cũng không kéo lớp dịch dung xuống, hắn đưa một tay ép vào lưng Mai Siêu Phong mà đưa nội lực của chính mình vào, đến khi hơi thở của Mai Siêu Phong dần dần ổn định, Vô Song mới đáp.

“Về nhà thôi, Dung nhi cũng đang đợi ngươi “.

Mai Siêu Phong nghe đến đây sau đó liền thấy mắt mình mờ đi, đôi mắt nhắm lại mà ngất lịm trong vòng tay Vô Song.

Bế Mai Siêu Phong trên tay, Vô Song hướng về phía khoảng không xa xa mà lên tiếng.

“Mang nốt tiểu tử này về đi, trở về tửu quán chúng ta bàn tiếp việc của Lâm Viễn Đồ”.

Vô Song cũng mặc kệ Trường Thanh Tử có nghe thấy hay không, hắn cứ như vậy mang theo Mai Siêu Phong mà biến mất.

_ _ _ _ _ _ _

P/S: Mình xin sửa một chút đoạn Lâm gia.

Lúc phái Thanh Thành tấn công Lâm gia là 5 ngày trước đêm Vô Song đối thoại với Trương Tam Phong nha.

Quyển 3 - Chương 158: Lâm Gia (1)

_ _ _ _ _ _ _

P/S: (Sau này gọi Mai Siêu Phong là Mai Nhược Hoa hết nhé).

_ _ _ _ __ _ _

Vô Song mang theo Mai Siêu Phong trở về Thiên Lăng Tửu Điếm, nhìn nàng hiện tại đang thiếp đi vì mệt mỏi bản thân Vô Song liền nhíu mày thật sâu, đương nhiên thương thế của Mai Siêu Phong cũng không tính là nặng, thương thế của nàng còn nhẹ hơn Lạc Băng nhiều.

Dựa vào Trường Thanh Tử ra lệnh dĩ nhiên Vô Song sắp xếp một căn phòng cho Mai Siêu Phong cực kỳ dễ dàng, đến sau khi kiểm tra tình trạng của nàng xong Vô Song lại tiếp tục hướng về nơi Lâm Bình Chi nằm.

Mở cửa bước vào trong phòng, nhìn Lâm Bình Chi vẫn còn đang bất tỉnh nhân sự trên giường, nhìn khuôn mặt trẻ trung xen lẫn vài phần non nớt đã trở nên trắng bệch chẳng còn chút huyết khí quả thực làm Vô Song hiểu được những ngày vừa qua Lâm Bình Chi chịu khổ như thế nào.

Lâm Bình Chi quả thật là nhân vật đặc biệt trong mắt Vô Song, trước khi nghe Trường Thanh Tử nhắc tới thảm án Lâm gia thậm chí Vô Song còn quên cả Lâm Bình Chi, tại sự kiện nhà Lưu Chính Phong thú thật Vô Song cũng chưa từng liệt kê sự tồn tại của Lâm Bình Chi.

Lâm Bình Chi tư chất võ học bình bình, có thể không gọi là ngu si nhưng cũng chẳng khá hơn là bao, tính cách cũng chẳng phải loại người có thể dễ thành việc lớn, Lâm Bình Chi bản thân vốn bị thù hận che mắt, thu hận che mờ tất cả, kẻ như vậy muốn thành nghiệp lớn thì còn khó hơn lên trời.

Cái mạnh nhất của Lâm Bình Chi có lẽ chỉ là dung mạo, dung mạo của hắn rất đẹp, tuyệt đối là mỹ nam tử trong nhân gian bất quá cũng chỉ thế mà thôi.

Trước đây khi Vô Song mới xuyên không, xuất phát từ cái nhìn của người hậu thế thì hắn chán ghét Lâm Bình Chi cùng Nhạc Bất Quần vô cùng nhưng mà tại thời điểm này lại khác.

Năm tháng qua đi, cái nhìn của con người cũng đổi thay.

Lâm Bình Chi cho dù tệ thế nào cũng được tính là cao thủ trẻ tuổi, hắn dám vì hận thù mà từ bỏ cả tư cách nam nhân, vì hận thù bất chấp tất cả, Lâm Bình Chi không phải là kẻ làm đại sự nhưng lại là một quân cờ đủ tốt.

Tịch Tà Kiếm Phổ có mạnh hay không?, đương nhiên kiếm pháp này cực mạnh, chính Vô Song sở hữu nó thì sao hắn lại không biết?.

Chỉ cần Lâm Bình Chi dám thiến thì Vô Song dám chắc Lâm Bình Chi có thể tiến vào hàng ngũ vô địch dưới ngũ tuyệt, chỉ dùng một chữ nhanh mà bất chấp tất cả, đương nhiên Tịch Tà Kiếm Phổ cũng chỉ có thể giúp Lâm Bình Chi đi tới đoạn đó mà thôi.

Lâm Bình Chi nếu muốn siêu việt cảnh giới Đại Tông Sư, nếu muốn đuổi theo bước chân của Lâm Viễn Đồ thì không phải là việc dễ, cho dù thế nào đi chăng nữa Lâm Viễn Đồ tư chất cũng vượt xa Lâm Bình Chi cả chục lần.

Một mình Lâm Bình Chi có lẽ cả đời chẳng thể đến được cảnh giới của Lâm Viễn Đồ cho dù cả hai cùng luyện một loại kiếm pháp bất quá Lâm Bình Chi cũng không phải làm việc đó một mình.

Lâm Bình Chi xuất hiện chẳng khác gì để cho chính Vô Song sử dụng, đương nhiên hắn sẽ không ngại dùng đến Bình Chi.

Công tâm mà nói đỉnh cao của Lâm Bình Chi ngay cả khi được Vô Song trợ giúp cũng chỉ ngang Lâm Viễn Đồ mà thực lực cỡ Lâm Viễn Đồ cũng chỉ coi là tạm trong mắt Vô Song mà thôi dù sao giờ phút này nếu không phải là kẻ nắm chiến lực cấp đế trở lên thì Vô Song đại khái sẽ không quan tâm.

Điểm mạnh của Lâm Bình Chi không phải là thực lực mà là nghe lời, kẻ như thế này không thu nhận thực sự cũng phí.

Đương nhiên muốn thu nhận Lâm Bình Chi thì phải đợi thời cơ thích hợp, ít nhất thời điểm này hắn còn chưa bị dồn đến bước đường cùng, chỉ đến giây phút Lâm Bình Chi chấp nhận tự thiến trên Hoa Sơn thì đây mới là Lâm Bình Chi bị đẩy đến chân tường, một Lâm Bình Chi không còn gì để mất, để cho hận thù che kín toàn bộ lý trí.

_ _ _ _ __ _
Kiểm tra xong thương thế của Lâm Bình Chi, Vô Song liền trở lại chính phòng, ở nơi đó Trường Thanh Tử đã đợi hắn từ bao giờ.

Trường Thanh Tử tỏ ra hoàn toàn không có bất cứ một ý nghĩ gì về việc Vô Song mãi mới xuất hiện, lão nhân này đang ngồi một góc thưởng thức trà, đến khi Vô Song đến mới đứng dậy cung kính lên tiếng.

“Công tử, người xong việc rồi chứ? “.

Vô Song gật đầu rồi ngồi xuống đối mặt Trường Thanh Tử, thản nhiên đáp.

“Trước khi vào việc chính, đầu tiên đừng để tiểu tử Lâm gia kia biết ngươi đứng sau thảm án nhà họ Lâm, cũng tuyệt không được để Nhật Nguyệt Thần Giáo dính dáng tới việc này “.

“Việc thứ hai, vết thương trên người Nhược Hoa là do ngươi gây ra? “.

Trường Thanh Tử dĩ nhiên không có phản ứng gì với điều thứ nhất về phần điều thứ hai lại khiến hắn khẽ giật mình.

Hắn dĩ nhiên chẳng biết Mai Nhược Hoa là ai nhưng có đần nữa thì cũng phải đoán được Mai Nhược Hoa là nữ nhân thần bí mà Trường Thanh Tử lo lắng kia.

Trường Thanh Tử suy nghĩ một chút rốt cuộc gật đầu mà nhìn Vô Song.

“Công tử, lúc đó lão cũng không biết nàng là người quen của công tử bất quá khi phát hiện ra nàng sử dụng một chiêu Hoành Không Na Di của Cửu Âm Chân Kinh thì bản thân lão đã thu bớt một nửa lực đạo, bản thân lão cũng đã làm hết sức”.

Vô Song lẳng lặng nhìn Trường Thanh Tử một lúc rốt cuộc mới lắc đầu.

“Bỏ qua đi, giờ nói về chính sự, nói về Lâm Viễn Đồ đi “.

Nếu Trường Thanh Tử hiện tại không phải tạm thời là đồng minh của Vô Song thì hắn nhất định phải ra mặt vì Mai Nhược Hoa nhưng mà hiện tại Vô Song cũng không thể ra tay với người này.Trường Thanh Tử nói cũng đâu có gì sai?, cái này chỉ có thể đổ cho duyên số, số trời chưa muốn Lâm Bình Chi chết sớm như vậy, số tời muốn ép Lâm Bình Chi tiếp tục tồn tại trong cốt truyện của Tiếu Ngạo Giang Hồ vì vậy để Mai Nhược Hoa xuất hiện cứu hắn mà thôi.

Trường Thanh Tử thở ra một hơi, khi hắn nghe thấy Vô Song không muốn nói việc này nữa liền nhẹ cả ngươi, tiếp theo lại nghe Vô Song hỏi về Lâm Viễn Đồ, Trường Thanh Tử lập tức đáp.

“Công tử, ý của giáo chủ đã ghi hết trong bức thư tín kia, trong bức thư ghi gì công tử chỉ cần thực hiện là được, lão liền hết sức hoàn thành nhiệm vụ mà công tử giao cho “.

“Lão vốn là hộ pháp bên người giáo chủ nhưng mà giáo chủ không rõ vì sao lại đột ngột mất tích trên Hắc Mộc Nhai dẫn đến toàn bộ Nhật Nguyệt Thần Giáo liên đại loạn, toàn bộ Hắc Mộc Nhai đều rung chuyển “.

“Lão không phải là giáo đồ của Nhật Nguyệt Thần Giáo mà vốn chỉ nghe lời giáo chủ, sau khi giáo chủ mất tích lão liền rời bỏ Hắc Mộc Nhai mà đi tìm người đáng tiếc tìm kiếm mất rất nhiều thời gian cũng không có manh mối gì “.

“Bẵng đi một thường gian lão lần đầu nhận được tin tức của giáo chủ, đại khái là khoảng 10 ngày trước, giáo chủ gửi đến lão hai phong thư, một phong muốn lão đọc một phong muốn đưa cho công tử nghiên cứu “.

“Trong bức thư mà giáo chủ để lại cho lão cũng nói rõ hôm đó giáo chủ bị ba vị siêu cấp cường giả vây công, ba người này có hai người giáo chủ không nói rõ là ai về phần người còn lại được giáo chủ đích danh xác nhận kẻ đó là Lâm Viễn Đồ “.

“Ngoài việc xác nhận Lâm Viễn Đồ ra tay ra thì giáo chủ đích thân hạ lệnh cho lão đồ sát Lâm gia, trước một phần là trả thù Lâm Viễn Đồ, một phần cũng là trợ giúp kế hoạch của giáo chủ ở Hành Dương, kế hoạch mà công tử là người thực hiên thay cho giáo chủ”.

Đông Phương Bạch muốn làm gì?, cái này Vô Song thực sự hiểu bởi người này cũng đã ghi rõ trong thư tín.

Đông Phương Bạch muốn Vô Song đại náo Hành Dương, khuấy tung thành Hành Dương lên.

Lợi ích của việc này là gì?, Đông Phương Bạch muốn nói cho cả thế nhân rằng Đông Phương Bất Bại chưa chết, chỉ cần trận chiến này diễn ra thì uy danh Đông Phương Bất Bại lại kéo dài vạn dặm, lúc đó cho dù Đông Phương Bất Bại không trở về Hắc Mộc Nhai cũng có thể ổn định Hắc Mộc Nhai.

Vấn đề thứ hai là việc Đông Phương Bất Bại còn sống nằm ngoài khả năng tính toán của ba kẻ vây sát hắn hôm đó, dựa vào một điểm này hoàn toàn có thể làm kẻ địch lộ ra sơ hở, để Đông Phương Bạch có thể biết trong Hắc Mộc Nhai của mình kẻ nào rốt cuộc là nội gian.

Một trận chiến này Đông Phương Bạch muốn Vô Song giúp hắn minh chứng cho sự tồn tại của mình, chỉ cần Đông Phương Bất Bại còn sống thì toàn bộ thế cục ngầm đang nhắm tới Nhật Nguyệt Thần Giáo đều lập tức lắng lại, người nào muốn ra tay với Nhật Nguyệt Thần Giáo cũng phải suy nghĩ thật kỹ.

Trận chiến này không chỉ vì Khúc Dương, vì Lưu Chính Phong mà còn là vì chính Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Vô Song nghĩ thế nào về việc này?, hắn có làm hay không?, đáp án dĩ nhiên là có.

Vô Song nợ ân tình Đông Phương Bạch hơn nữa còn là nợ rất lớn, đấy là chưa kể nếu lần này Vô Song ra tay không phải không có chỗ tốt.

Ngoại trừ hai người Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong ra thì Vô Song còn có thể kết minh cùng Thiên Ý Thành đồng thời mượn thân phận Đông Phương Bất Bại mà khiến Nhật Nguyệt Thần Giáo tạm thời cúi đầu.

Thiên Ý Thành có thể thôi đi nhưng nếu mang theo thân phận Đông Phương Bất Bại mà bước lên sân khấu, nếu nắm được Nhật Nguyệt Thần Giáo thì chắc chắn là bước đột phá cực lớn của Vô Song.

Nhật Nguyệt Thần Giáo cùng Minh Giáo là hai giáo phái có môn đồ kinh khủng khiếp, tuyệt đối là hai đại quái vật khổng lồ, chỉ cần nắm được bất cứ thế lực nào trong hai thế lực này thì Vô Song cảm thấy... ngày hắn lập quốc ở Tây Vực đã gần hơn rất nhiều.

Quyển 3 - Chương 159: Lâm Gia (2)

Quay lại thời gian thực nơi mà Vô Song cùng Trường Thanh Tử đối mặt với Lâm Viễn Đồ.

Vô Song đương nhiên rất dễ đóng giả Đông Phương Bất Bại, hắn còn chuyên được Đông Phương Bạch dạy bảo cho ngày hôm nay hơn nữa Quỳ Hoa Bảo Điển của cả hai đều cùng một nguồn ra, bất kể khí tức võ công hay khí chất cũng không khác biệt là bao, Lâm Viễn Đồ căn bản không có khả năng nhận ra.

Lâm Viễn Đồ nhìn Vô Song, hắn không hiểu ý của Vô Song là gì bất quá hắn có vẻ cũng tương đối quen thuộc Đông Phương Bất Bại – người mà Vô Song đang đóng giả, chỉ thấy Lâm Viễn Đồ trầm ngâm một lát, hai hàng lông mày nhíu chặt rồi mới nói.

“Ngươi tính uy hiếp lão phu?, ngươi thực sự nghĩ mình đã vô địch thiên hạ hay nghĩ có thể chắc chắn lưu lão phu tại tòa tửu lầu này? “.

Vô Song nghe vậy cực kỳ tự nhiên che miệng mà cười, động tác muốn có bao nhiêu nữ tính thì có bấy nhiêu nữ tính.

“Cũng không chắc chắn lắm về việc giữ được Thiên Ý Thành Chủ như ngươi dù sao chỗ này là Hành Dương, đất rộng người đông ta cũng không muốn đánh rắn động cỏ để nhận lấy phiền phức không đáng có “.

Lâm Viễn Đồ nghe vậy liền gật đầu, chính hắn cũng nghĩ Đông Phương Bất Bại trước mặt không dám ra tay với mình.

Lâm Viễn Đồ biết Đông Phương Bất Bại làm người như thế nào, lần trước nhận nhiệm vụ ám sát Đông Phương Bất Bại thì Lâm Viễn Đồ đã nhận ra trong Nhật Nguyệt Thần Giáo chắc chắn có nội gian chỉ là không biết tên nội gian kia là ai mà thôi.

Với những gì mà Lâm Viễn Đồ hiểu về kẻ trước mặt mình thì nếu Đông Phương Bất Bại không chết nhất định lập tức quay về Hắc Mộc Nhai huyết đồ một trận, chém giết sạch toàn bộ phản đồ.

Đương nhiên đến tận bây giờ Nhật Nguyệt Thần Giáo vẫn loạn vô cùng tức là Đông Phương Bất Bại còn chưa trở về, với tính cách của Đông Phương Bất Bại thì lý do duy nhất chỉ có thể hiểu là đối phương đang đợi, đang đợi phản đồ lộ diện để rồi quay về thanh tẩy.

Lâm Viễn Đồ cũng mặc kệ Đông Phương Bất Bại thành công hay không nhưng hắn hiểu Đông Phương Bất Bại đã đợi đến tận thời điểm này thì không có lý gì lại vì Lâm Viễn Đồ hắn mà lộ diện tức là Đông Phương Bất Bại cũng sẽ không tiện động võ.

Lâm Viễn Đồ rất mạnh, hắn cũng rất tự tin vào chính bản thân mình, hắn thực sự không tin trên đời có ai có thể thần không biết quỷ không hay mà khống chế được hắn, kẻ được gọi là Đông Phương Bất Bại kia cũng không thể nào.

“Nếu ngươi không muốn rước họa vào thân thì lẽ ra không nên đụng vào Lâm gia mới phải, càng không nên gặp mặt lão phu ở đây “.

Ánh mắt lạnh lùng của Lâm Viễn Đồ nhìn về phía Vô Song, ánh mắt của hắn lúc này thậm chí như khóa chặt mọi hành động, mọi cử chỉ của Vô Song vậy.

“Lần trước không giết được ngươi vậy coi như ngươi phúc lớn mạng lớn bất quá ngươi có tin không?, chỉ cần tin tức ngươi còn sống lộ ra thì lần sau không phải chỉ có tam đại cao thủ tới vây sát ngươi mà thôi, số lượng này thậm chí còn nhiều hơn “.

“Hôm nay lão phu đương nhiên có thể làm như không biết việc gì xảy ra bất quá vật ngươi lấy ở Lâm gia tốt nhất mang trả lại cho lão phu, về phần đồng minh với ngươi thì coi như thôi đi. Lão phu sao có thể không biết ngươi muốn đối địch với ai?, điều luật của Thiên Ý Thành chẳng nhẽ ngươi không biết?, sát thủ của Thiên Ý Thành lấy chữ tín làm đâu, căn bản không thể giết ngược thân chủ “.

Lâm Viễn Đồ nói rất rõng rạc thậm chí theo hắn suy nghĩ việc Đông Phương Bất Bại hiện thân ở thành Hành Dương trước mặt hắn là một nước cờ cực kỳ ngu xuẩn.

Vô Song nhìn Lâm Viễn Đồ trước mặt, kẻ này không những thực lực mạnh mẽ mà gan còn tương đối lớn, Vô Song còn không hiểu vì cái lý do gì hắn lại dám mạnh miệng như vậy khi trước mặt hắn là kẻ vượt qua hắn nhiều.

Dĩ nhiên Vô Song cũng sẽ không làm hành động thừa, hắn cứ như kịch bản đã bàn sẵn cùng Trường Thanh Tử mà trả lời Lâm Viễn Đồ.

“Người ta muốn kết minh không phải là Thiên Ý Thành Chủ, ta càng không muốn can dự vào việc Thiên Ý Thành, ta muốn là muốn Lâm gia lão tổ Lâm Viễn Đồ vì ta làm một việc, Lâm Viễn Đồ đâu liên quan gì đến Thiên Ý Thành Chủ?, ta nói có sai không? “.

“Về phần vật kia?, ngươi muốn giao cho ngươi thì lại càng không thể, di ngôn của Quỳ Hoa Lão Tổ vốn là thứ cả thiên hạ đều thèm muốn, nay đã rơi vào tay ta sao có thể dễ dàng rời ra ngoài đây? “.

“Ta cũng thật tò mò không biết Lâm Viễn Đồ ngươi lấy đâu ra tự tin đòi vật đó đây, người khác không biết vật đó nghĩa là gì nhưng bản tọa lại không lạ, di ngôn của Quỳ Hoa Lão Tổ giỏi lắm tính là tâm đắc tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển cùng Tịch Tà Kiếm Phổ mà thôi nhưng với Lâm Viễn Đồ ngươi lại là kim bài miễn tử, ta cũng rất muốn biết nếu Cửu Dương Thần Tăng biết được trong tay ngươi không có tờ di ngôn kia thì... Độ Nguyên ngươi sống được đến bao giờ? “.

Vô Song dứt lời lập tức thân thể Lâm Viễn Đồ đứng bật dậy, hai tay hắn vận lực mạnh đến mức chiếc bàn nát thành muôn mảnh bất quá người của hắn lại có chút run rẩy, ánh mắt không thể tin nhìn về phía Vô Song như muốn biết tại sao Vô Song lại hiểu bí mật này.Bí mật này rốt cuộc là bí mật gì?, cái này thật ra Vô Song cũng không rõ, Trường Thanh Tử cũng không rõ.

Bí mật này liên quan đến tính mạng của Lâm Viễn Đồ, theo những lời Trường Thanh Tử nói thì Vô Song cũng chỉ hiểu đại khái, việc này ngoại trừ Lâm Viễn Đồ, Cửu Dương Thần Tăng cùng với Đông Phương Bạch ra chỉ sợ không ai hiểu tường tận.

Tại thế giới này Lâm Viễn Đồ được gọi bằng cái tên Độ Nguyên hơn nữa việc này cũng không phải không có ai biết, thân phận Lâm Viễn Đồ là Thiên Ý Thành Chủ thì hiếm người hiểu rõ chứ thân phận của Độ Nguyên thì rất khác.

Độ Nguyên là cao tăng chữ Độ cùng thế hệ với đám Độ Ách, Độ Nạn, Độ Kiếp tuy nhiên lại không cùng một đường.

Thiên tư của Độ Nguyên vượt xa ba người sư huynh kia, hai bên căn bản không cùng một đẳng cấp.

Ví dụ đơn giản năm xưa Tam Độ bị Dương Đỉnh Thiên đánh bại nhưng Dương Đỉnh Thiên khi đó cũng chỉ ngang sức ngang tài với Độ Nguyên.

Khác biệt lớn như vậy không chỉ vì thiên tư mà còn vì Độ Nguyên có sư phụ, sư phụ của Độ Nguyên chính là Cửu Dương Thần Tăng – Giác Viễn.

Tam Độ thì lại không có sư thừa, tất cả võ học đều học trong Đạt Ma Viện, có thể nói là từng bước từng bước mà tiến, tốc độ chậm hơn Độ Nguyên rất nhiều là việc đương nhiên.

Chuyện tiếp theo thì giang hồ nhiều người đều biết, Độ Nguyên tham Quỳ Hoa Bảo Điển liền chiếm đoạt tàn quyển của Hoa Sơn sau đó lĩnh ngộ Tịch Tà Kiếm Phổ của riêng mình rồi trở thành một siêu cấp cao thủ.

Độ Nguyên đáng lẽ không cần liều mạng như vậy luyện Tịch Tà Kiếm Phổ bởi sư phụ của hắn cùng là đế vị cao thủ, bằng vào thiên tư của Độ Nguyên chỉ cần hắn tu luyện 50-60 năm liền có thể bước vào hàng ngũ tuyệt đỉnh phong, cố gắng thêm một chút cũng không phải không thể trở thành chuẩn đế.

Việc xưa của Độ Nguyên thế nào thì không ai rõ nhưng hắn vẫn quyết định từ bỏ con đường chậm mà chắc của Thiếu Lâm để chọn một con đường thần tốc hơn rất nhiều, con đường của Tịch Tà Kiếm Phổ.

Sau khi Độ Nguyên luyện Tịch Tà Kiếm Phổ hắn có thể rút ngắn thời gian bước vào cảnh giới ngũ tuyệt đỉnh phong ít nhất 20 năm, tất nhiên lúc này phải gọi Độ Nguyên là Lâm Viễn Đồ.

Kẻ này luyện Tịch Tà làm gì thì không ai biết, hắn luyện Tịch Tà Kiếm Phổ, đổi tên thành Lâm Viễn Đồ rồi sáng lập ra Lâm gia, mang Lâm gia trở thành một tấm chắn thân phận cho hắn nhưng Lâm Viễn Đồ khi đó có thể lừa được người đời là tốt lắm rồi, hắn sao lừa được vị Cửu Dương Thần Tăng sư phụ của hắn?.
Năm Lâm Viễn Đồ rời đi, hắn chạy từ phương bắc đến phương nam, mai danh ẩn tích ở nam phương nhưng Lâm Viễn Đồ đánh chết cũng không ngờ được Thiếu Lâm lại xảy ra nội chiến, sư phụ của hắn là người thua cuộc phải rời bỏ Thiếu Lâm chạy đến phương nam.

Lâm Viễn Đồ khi đó liền đủ xui xẻo, hắn bị Giác Viễn nhận ra, đương nhiên kết quả không hề khả quan, khi đó Lâm Viễn Đồ chỉ còn cách địa phủ nửa bước chân mà thôi, cũng may cho hắn có một đế vị khác xuất thủ cứu hắn một mạng, người này chính là Quỳ Hoa Lão Tổ.

Không ai rõ Quỳ Hoa Lão Tổ vì sao xuất hiện cũng như ước định cái gì với Giác VIễn chỉ biết Lâm Viễn Đồ từ đó về sau biến mất trên giang hồ nhưng mà hắn sống trong một thân phận mới – Thiên Ý Thành Chủ.

Ước định năm đó của hai đế vị là gì thì Vô Song không rõ nhưng hắn biết có liên quan tới tờ di ngôn của Quỳ Hoa Lão Tổ.

Theo Trường Thanh Tử nói Quỳ Hoa Lão Tổ mang vật này cất ngay trong Lâm gia của Lâm Viễn Đồ nhưng mà Lâm Viễn Đồ sao có thể đoán ra?, hắn tìm khắp thiên hạ cũng không tìm được di ngôn của Lão Tổ, đương nhiên vị sư phụ của hắn tức Cửu Dương Thần Tăng – Giác Viễn cũng không có được tờ di ngôn kia.

Vô Song không rõ tờ di ngôn có ý nghĩa gì nhưng nếu Lâm Viễn Đồ có thể tìm được vậy hắn chỉ cần mang đến Nam Thiếu Lâm dập đầu vói Giác Viễn rồi giao vật này lên từ đó về sau Giác Viễn cùng hắn ân đoạn nghĩa tuyệt.

Tương tự nếu bằng cơ duyên nào đó khiến vật này rơi vào tay Giác Viễn khi đó Giác Viễn có thể đường đường chính chính chém giết Lâm Viễn Đồ.

Đáng lẽ ra Lâm Viễn Đồ cũng không phải sợ như vậy, dù sao hắn cũng có chân, Giác Viễn lại không thê rời khỏi Nam Thiếu Lâm quá xa xôi, cùng lắm Lâm Viễn Đồ chạy ngược về phương bắc liền tạm coi là an toàn nhưng việc không chỉ dừng ở đó.

Cái đáng sợ nhất là thân phận Thiên Ý Thành Chủ của Lâm Viễn Đồ vốn là do Quỳ Hoa Lão Tổ xin cho, là do Hoàng Thường sắp xếp.

Năm xưa hai người cùng một cấp bậc hơn nữa Thiên Ý Thành trên lý thuyết thuộc về Độc Cô Cầu Bại nhưng từ khi Độc Cô Cầu Bại chết đi nó lại thuộc quyền chưởng không của Đại Thanh, ngôi vị Thiên Ý Thành Chủ mà Lâm Viễn Đồ đang ngồi là do Hoàng Thường đích thân dựa theo ý kiến của Quỳ Hoa Lão Tổ mà sắp xếp và đương nhiên trong cái giao kèo giữa Giác Viễn cùng Quỳ Hoa Lão Tổ cũng là do Hoàng Thường đứng ra làm trọng tài.

Một mình Giác Viễn chưa hẳn có thể đuổi cùng giết tận Lâm Viễn Đồ nhưng có thêm Hoàng Thường thì hắn chết chắc.

Lâm Viễn Đồ có muốn chết hay không?, cái này dĩ nhiên là không.

Hắn ngày hôm nay rời đi sau đó thông báo tung tích của Đông Phương Bất Bại vậy dị nhiên có thể làm Đông Phương Bất Bại gặp nguy hiểm nhưng nếu thực sự muốn lấy mạng Đông Phương Bất Bại thì lại khó vô cùng.

Về phần Lâm Viễn Đồ, hắn biết chỉ cần tờ di ngôn kia được đưa đến Nam Thiếu Lâm, đưa vào tay Giác Viễn thì... trong vòng 3 ngày tử kỳ của hắn liền đến.

Bàn tay của Lâm Viễn Đồ rốt cuộc nắm chặt lại, trong phúc chốc hắn như già đi 10 tuổi, hắn nhìn chằm chằm vào Vô Song đang đóng giả Đông Phương Bất Bại rốt cuộc lại thở dài một hơi như buông xuôi rồi mới lên tiếng.

“Ngươi muốn lão phu giúp ngươi làm gì thì ngươi mới mang vật kia trả cho lão phu? “.

Vô Song khẽ nhếch miệng nhìn đối phương, Lâm Viễn Đồ rốt cuộc chịu xuất thủ, kẻ này ra tay vậy đại sự thành Hành Dương coi như hoàn thành một nửa.

Đương nhiên Vô Song lúc này cũng không khỏi tò mò, rốt cuộc Quỳ Hoa Lão Tổ đã nói gì với Giác Viễn?.

Rốt cuộc Đông Phương Bạch biết những gì?, Đông Phương Bạch là chân truyền đệ tử duy nhất của Quỳ Hoa Lão Tổ, hắn biết việc này là điều dễ hiểu nhưng quan trọng nhất Quỳ Hoa Lão Tổ vì sao lại kể việc này với hắn?, vị Lão Tổ đã chết kia cũng đang tính toán cái gì?.

Đế vị cao thủ thực sự... không hổ một chữ ‘đế’.

Mỗi lần làm việc gì có liên quan tới đế vị cao thủ là Vô Song đều cảm thấy cực kỳ khó nhằn thậm chí luôn có một áp lực vô hình đè xuống hắn, ngay cả lúc này ở thành Hành Dương cũng không khác gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau