CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 631 - Chương 635

Quyển 3 - Chương 154: Bí Mật Long Vương

Vô Song thay đổi cái nhìn rất lớn với Lưu Chính Phong sau đó lần đầu tiên hắn có suy nghĩ muốn thu phục người này.

Lưu Chính Phong có thể nói là cực kỳ tân tiến, hắn không mang theo cái tư tưởng Phản Thanh Phục Minh mà là kẻ có cái nhìn của đại cục.

Vô Song tin tưởng nếu bảo Lưu Chính Phong đi theo Thiên Địa Hội thì hắn đánh chết cũng không nghe bởi bản chất Thiên Địa Hội cho dù được nói tốt thế nào đi chăng nữa cũng là phường giặc, Thiên Địa Hội càng về đời sau thì càng lộ ra vẻ suy tàn cũng là dễ hiểu, bản chất của Thiên Địa Hội căn bản không tốt hơn khởi nghĩa Phương Lạp hay khởi nghĩa Sấm Vương cách đây vài chục năm là bao đấy là chưa kể Đại Thanh không phải Đại Tống càng không phải Đại Minh những năm cuối có thể so được.

Binh biến chỉ tạo ra khói lửa chiến tranh, khói lửa chiến tranh chỉ làm hại đến người dân nhất là những người dân đang sống trong thời bình, đang sống ở một trong những thời kỳ ấm no giàu mạnh nhất lịch sử Trung Nguyên.

Người như Lưu Chính Phong thực sự rất thích hợp để Vô Song chiêu mộ bởi mục tiêu của hắn là Tây Vực, tại Tây Vực Bách Quốc chiến loạn liên miên như hiện tại thì Vô Song rất cần càng nhiều nhân tài càng tốt hơn nữa Tây Vực không phải là trung nguyên, không phải là nơi đã thành hình như trung nguyên, Tây Vực nếu muốn bình ổn nhất định phải lật lại từ đầu, đây là cái mà Lưu Chính Phong cũng chẳng khó để nhìn ra.

Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của Vô Song về người này còn Lưu Chính Phong ra sao thì phải gặp Vô Song mới biết được, thuyết phục Lưu Chính Phong như thế nào cũng lại là việc Vô Song phải bận tâm, đương nhiên nếu tương lai của Lưu Chính Phong vẫn giới hạn như trong nguyên tác thì việc này cũng chẳng khó.

Xác định thêm được một vài thông tin về Lưu Chính Phong cùng Lưu phủ, Vô Song lại hướng về Trương Tam Phong mà hỏi.

“Chân nhân, người nói bảo khố đó vốn để lại cho vãn bối vậy không biết có cách gì để vãn bối trực tiếp nhận bảo khố từ chỗ Lưu Chính Phong hay chăng? “.

Trương Tam Phong nghe vậy rõ ràng ngập ngừng một chút sau đó mới đáp.

“Lúc trước Viên Thừa Chí có hỏi lão về ngươi nhưng mà khi đó lão không thể tính ra được ngươi khi nào trở về vì vậy cũng không nói gì cả, Viên Thừa Chí còn không biết ngươi ở đâu, hắn chỉ biết ngươi đang theo lão tu luyện mà thôi “.

“Viên Thừa Chí không gặp được ngươi vì vậy hắn cũng không nói gì với Lưu Chính Phong nữa lại càng chẳng để lại vật gì, nếu ngươi muốn nhận bảo khố cũng chỉ có thể để Lưu Chính Phong trực tiếp gặp mặt Viên Thừa Chí “.

“Vấn đề bảo khố hay Lưu Chính Phong với thực lực của ngươi có lẽ cũng không khó giải quyết, để ngươi tiếp nhận việc này quả thực hợp lý hơn so với lão nhiều “.

Trương Tam Phong thực sự không quá nguyện ý tiếp nhận việc này, không phải Trương Tam Phong sợ hãi mà là nó đối với Trương Tam Phong tương đối có rắc rối.

Thứ nhất Trương Tam Phong tin tưởng chỉ cần lộ mặt thì hoàn toàn có thể mang Lưu Chính Phong đi mà không cần động võ nhưng cái này không có nghĩa là ông muốn ra tay, chỉ cần Trương Tam Phong xuất hiện vậy chẳng khác nào nói Võ Đang Phái nhúng tay vào việc này khi đó thì lại là một vấn đề rất khác, Võ Đang Phái thực sự khác biệt rất lớn với tất cả các môn phái trên giang hồ bởi tại Võ Đang Phái có Trương Tam Phong.Trương Tam Phong chưa từng công khai đứng ra làm việc gì về nhà Thanh, chưa từng trực tiếp đứng ra giúp đỡ Thanh triều nhưng chỉ cần ông động thủ tại Lưu phủ vậy thì cũng mặc định ông đã ra tay với Ngô Tam Quế lúc đó chẳng khác gì là biến thể của việc ông giúp đỡ Thanh triều.

Trương Tam Phong nếu là khi xưa căn bản không lo lắng nhưng hiện tại thì khác, ông không biết bao giờ mình phi thăng, chỉ cần ông phi thăng thì toàn bộ nhân quả này sẽ chuyển cho Võ Đang Phái, lúc đó phái Võ Đang liền rơi vào tầm ngắm của Ngô Tam Quế hơn nữa thậm chí còn có cả Đài Loan – Trịnh gia, đây là vấn đề Trương Tam Phong không muốn.

Vấn đề thứ hai, Trương Tam Phong chưa từng gặp mặt Long Đế hay Tu La Vương nhưng việc này chẳng thể ngăn cản được việc ông biết dưới tay Ngô Tam Quế có đế vị cao thủ, chỉ cần tại Lưu phủ xuất hiện đế vị cao thủ thì sẽ cực kỳ phiền phức với ông, dù sao nếu đế vị động thủ thì Trương Tam Phong cũng không có tự tin che dấu khí tức bản thân mình với vật kia.

Ông có thể một tát đập chết bất cứ một chuẩn đế nào trong thiên hạ mà không lộ ra khí tức bao gồm cả Vô Song trong đó nhưng mà đế vị thì rất khác, đế vị tại thế giới này trong mắt Trương Tam Phong là những người được thừa nhận.

Từ khi Trương Tam Phong khám phá ra ‘tầng trên ‘ thì ông gọi cảnh giới đó là Tán Tiên.

Nếu coi Tán Tiên là người có thể nhìn rõ được bản chất thế giới sau đó phi thăng ‘thiên giới’ thì đế vị lại là người được thiên địa thừa nhận, là nhân tuyển tương lai cho hai chữ ‘tán tiên ‘ kia, lúc đó mọi việc sẽ rất khác.

Chuẩn đế vừa là cảnh giới vừa là một dạng chiến lực, ví dụ như Vô Song hiện tại được coi là chuẩn đế, Vô Song hoàn toàn có thể đánh một trận cùng đế vị nhưng Vô Song căn bản không phải là đế vị thậm chí nếu Vô Song mạnh đến mức giết chết được đế vị cao thủ thì hắn vẫn không thể xếp vào hàng ‘đế’ bởi chỉ cần không được thiên địa chấp thuận thì không cách nào thành ‘đế’.

Vấn đề này Trương Tam Phong cũng không nói rõ với Vô Song, bản thân Trương Tam Phong lúc này từ trong ngực lấy ra một quyển sách bìa xanh, ông thản nhiên thả tay ra đưa vật này bay về phía Vô Song.Vô Song dễ dàng đón lấy vật này thậm chí không cần nhìn Vô Song cũng đoán được đây rất có thể là cách vận dụng và hình thành Chân Võ Thất Tiệt Trận.

Trương Tam Phong thấy Vô Song tiếp quyển sách mới cười nói.

“Quyển sách này có thể coi là cốt yếu của phái Võ Đang ta, bên trong nó không chỉ có Chân Võ Thất Tiệt Trận mà còn có Thái Cực Đồ, dựa vào Thái Cực Đồ bên trong cũng chẳng khó để có thể lĩnh ngộ được Thái Cực Quyền và Thái Cực Kiếm, lĩnh ngộ cao hơn nữa thì đạt được Thái Cực Kính thậm chí là Thái Cực Chân Ý “.

“Quyển sách cũng không phải tuyệt thế võ công gì nhưng đây là căn cơ của Võ Đang Phái, võ công trong người ngươi đến từ quá nhiều nha, lão phu cũng chẳng hy vọng ngươi có thể bỏ hết võ công chuyên tu một đường mà dương danh Võ Đang ta nhưng ngươi cùng lão cũng có một đoạn duyên phận, lão từng nói với Viên Thừa Chí là thu nhận ngươi làm đệ tử vậy nay cũng làm tròn bộn phận sư phụ “.

“Võ công của ngươi bao hàm võ học quá nhiều nhà, lão cũng chỉ hy vọng quyển sách này tương lai có thể giúp ngươi tiến thêm một bước trong con đường võ học, ngươi hiện tại cũng đang giống với Lý Thu Thủy, bất kể chiến lực của ngươi ra sao nhưng một khi ngươi không làm được việc đúc kết ra con đường của riêng mình, lấy võ học bách gia nhập làm một mà bước ra đạo của ngươi thì vĩnh viễn chỉ dừng lại ở cảnh giới này, không cách nào tiến thêm “.

“Trong người ngươi đã có Cửu Âm Chân Lực chắc hẳn cũng đã chuyên tu Cửu Âm Chân Kinh, mượn Cửu Âm Chân Kinh đúng là có thể giúp ngươi một bước này nhưng mà vẫn khó khăn vô cùng bởi võ học của ngươi thực sự không phải một mình Cửu Âm Chân Kinh có thể giải quyết, lão phu không hy vọng ngươi tiếp tục tu luyện võ công trong quyển sách này nhưng nếu mượn ý nghĩa võ học của Thái Cực thì có thể làm con đường của ngươi sau này ngắn thêm một chút “.

“Lão phu không biết bao giờ mình phi thăng, nếu vật này tương lai có thể giúp ngươi đăng lâm đế vị vậy xin chiến cố Võ Đang Phái một hai “.

Vô Song đang nghe cực kỳ nhập tâm vào lời của Trương Tam Phong nhưng đến câu cuối thì hắn cũng không thể không lên tiếng.

Trương Tam Phong cũng giống như người đi đến cuối đường vậy, vị siêu cấp cường giả vô địch thiên hạ này cũng đang tính tới... hậu sự rồi.

“Chân nhân yên tâm, cho dù tương lai Vô Song không thể đăng lâm đế vị, cho dù ngày hôm nay Vô Song không nhận được quyển sách này thì Vô Song nhất định cũng sẽ chiếu cố Võ Đang Phái “.

Trương Tam Phong nghe vậy gật đầu, sau đó lại hướng về Vô Song tiếp tục nói.

“Ngày hôm nay như đã nói, lão phu gọi ngươi tới là muốn nói hai việc đại sự, việc đầu tiên là bảo khố mà Lưu Chính Phong đang giữ, về phần việc thứ hai chính là Long Vương – Lệ Thương Long “.

Quyển 3 - Chương 154-2: Bí Mật Long Vương (2)

Vô Song cứ ngõ việc giao phó vừa rồi của Trương Tam Phong là việc đại sự thứ hai bất quá khi nghe đến Long Vương thì không thể không bất ngờ.

Vô Song đã sớm biết Long Vương hiện tại là Tu La Vương dưới quyền Ngô Tam Quế bất quá nhân vật này thủy chung vẫn cực kỳ thần bí, muốn biết đằng sau thân ảnh Tu La Vương kia rốt cuộc che đi bí mật gì tuyệt chẳng phải là việc dễ dàng.

Lúc này Vô Song nghe Trương Tam Phong nói về bí mật của Long Vương thì sao có thể không tò mò đây?.

Trương Tam Phong bản thân chưa biết Vô Song đã từng đối mặt với người chú của chính hắn vì vậy theo Trương Tam Phong mà nói Vô Song vẫn chưa hề gặp mặt Tu La Vương.

Lời nói của Trương Tam Phong rất chậm nhưng Vô Song phi thường kiên nhẫn lắng nghe như muốn nuốt từng chữ vào trong tâm khảm.

“Khi cha ngươi chết tại Thiên Long Sơn Mạch lúc đó ai cũng nghĩ Thiên Long Giáo bị diệt nhưng mà bản thân Thiên Long Giáo quả thực vẫn còn tồn tại, nhánh của Long Vương – Lệ Thương Long “.

“Lệ Thương Long năm đó biến mất một cách thần không biết quỷ không hay, năm đó phụ thân ngươi độc đấu ba vị cao thủ đế vị của Trung Nguyên nhưng mà nếu không có việc Lệ Thương Long đột ngột biến mất thì Lệ Thương Long sẽ là người gánh giúp phụ thân ngươi một đế vị cao thủ “.

“Cha ngươi thực sự cực kỳ cường hãn, một thân cộng đồng tam thiến phú đương nhiên nếu chỉ tính như vậy thì còn xa lắm mới có thể làm đối thủ của đế vị “.

“Ta không rõ người ngoài nói với ngươi thế nào hoặc ngươi hiểu bao nhiêu về trận chiến năm đó nhưng ta có thể kể ra ba cường giả đế vị tham dự trận chiến năm xưa, một người là Quỳ Hoa Lão Tổ, một người là Hoàng Thường – Hoàng Thái Sư còn vị cuối cùng là Vô Danh Thần Tăng của Bắc Thiếu Lâm “.

“Lão chưa đi qua Thiên Long Sơn Mạch, cũng chưa nhìn trận chiến đó bao giờ, lão cũng chẳng đánh giá thấp phụ thân ngươi nhưng mà ba người vây công phụ thân ngươi tuyệt đối không thể dùng lẽ thường để hình dung “.

“Thiên hạ có ngũ đế, ngũ đế bao gồm năm người Quỳ Hoa Lão Tổ - Hoàng Thái Sư – Tiêu Dao Tử - Độc Cô Cầu Bại cùng Vô Danh Thần Tăng, đây mới là ngũ đế chân chính của toàn cõi Trung Nguyên, lão có thể dám chắc với ngươi nếu không phải là lão hoặc Đế Thích Thiên hiện thế thì thiên hạ này họ chính là vô địch “.

“Ba trong số ngũ đế trung nguyên cùng xuất thù cho dù lão phu năm xưa hay cả Đế Thích Thiên nhìn thấy cũng phải tạm tránh phong mang, phụ thân ngươi không có khả năng thắng nổi chứ đừng nói giết ngược một người “.

“Trận chiến năm đó có rất nhiều khúc mắc mà ngay cả lão phu cũng không giải thích được nhưng lão phu biết phụ thân ngươi dùng gì để quyết chiến, bản thân phụ thân ngươi dùng tam đại thiên phú cộng đồng một thân vốn đã cực kỳ nghịch thiên, trực tiếp được coi là đế vị nhưng đấy chỉ là mặt chiến lực, trong mắt lão phụ thân ngươi có nghịch thiên hơn nữa cũng vẫn không thể thắng nổi bất cứ ai trong ba người kia bất quá Thiên Long Giáo lại có một pháp môn bí truyền hay nói đúng hơn là trận pháp, một trận pháp cho phép mượn địa mạch sông núi, mượn long mạch gia thân, phụ thân ngươi nếu muốn ngang với bất cứ ai trong ba người chỉ có cách mượn địa mạch của cả dãy Thiên Long “.

“Nếu lão đoán không nhần trong ba vị ngũ đế khi đó chỉ có Quỳ Hoa Lão Tổ thực sự đối đầu cùng phụ thân ngươi sau đó cùng với phụ thân ngươi lưỡng bại câu thương “.

“Tại Thiên Long Sơn Mạch khi đó ngoài phụ thân ngươi thì không còn có bất cứ một cường giả nào đủ sức cản lại đế vị cao thủ vậy câu hỏi đặt ra là Hoàng Thái Sư cùng Vô Danh Tăng sẽ đi đâu? “.

“Trong hai người ta càng có suy đoán nghiêng về Hoàng Thái Sư, người này có thể coi là kỳ nhân đương thế, sự mất tích kỳ bí của Long Vương rất có khả năng liên quan tới vị nhân vật truyền kỳ của nhà Thanh này “.

Trương Tam Phong nói xong cũng không thể không cảm khái bởi hơn ai hết ông hiểu rõ Hoàng Thường.

Hoàng Thường là nhân vật kinh khủng nhất thiên hạ thậm chí Trương Tam Phong còn cho rằng Hoàng Thường đáng sợ hơn cả Đế Thích Thiên, Hoàng Thường có thể không mạnh nhưng người này có đại trí, đến giờ Trương Tam Phong còn chưa quên việc Hoàng Thường dám mang theo Thuận Trị vượt vạn dặm xa xôi từ tận biên thùy đột nhập vào trung thổ, lên Võ Đang Sơn tự mình đàm đạo cùng ông.

Nói không ngoa chút nào thì việc Thanh triều dễ dàng nhập trung thổ như vậy có 5 phần là công lao của Ngô Tam Quế, 5 phần còn lại là công của Hoàng Thường, càng đáng nói hơn Hoàng Thường thậm chí còn biết cả sự tồn tại của Đế Thích Thiên.

Hoàng Thường không rõ Đế Thích Thiên thực sự tồn tại ra sao nhưng người này có thể mơ hồ cảm giác được Đế Thích Thiên đáng sợ, nguyên do năm đó Trương Tam Phong một thân một mình quyết đấu với Đế Thích Thiên cũng có phần rất lớn đến từ Hoàng Thường.

Sau trận chiến giữa Trương Tam Phong cùng Đế Thích Thiên trực tiếp đổi lại cho Đại Thanh 20 năm yên bình, 20 năm để Thanh triều cắm rễ ở Trung Nguyên.

Một người như Hoàng Thường nếu thật sự dùng thủ đoạn với Long Vương thì muốn Long Vương phản Thiên Vương cũng chẳng khó khăn gì.

“Lão nghi ngờ sự mất tích của Thiên Vương có liên quan tới Hoàng Thường đương nhiên sự nghi ngờ này đến bây giờ mới xuất hiện bởi lão nhận được một phần tin tức từ Viên Thừa Chí “.

“Không rõ bằng cách nào Viên Thừa Chí trong một lần đột nhập vào Trấn Nam Vương Phủ lại phát hiện ra được Tu La Vương đứng đầu Tu La Giáo nơi Tô Châu chính là vị Long Vương mất tích năm xưa kia, càng bất ngờ hơn Tu La Vương đã đột phá đế vị “.

“Viên Thừa Chí không giải thích rõ cho lão phu vì sao hắn có được thông tin này nhưng nếu Long Vương thật sự là Tu La Vương của Tu la Giáo, thực sự có tư cách đột phá đế vị thì sau lưng người này chỉ sợ là Hoàng Thường, cũng chỉ có hắn mới đủ sức mang một người đột phá đế vị dễ dàng như vậy, kẻ viết ra Cửu Âm Chân Kinh nào phải người phàm? “.“Tu La Vương nếu có quan hệ với Hoàng Thường thì việc hắn ở bên Ngô Tam Quế chỉ sợ là nước cờ khác của người này, nếu lão đoán không nhầm thì chính quyền Trường An chuẩn bị động thủ với phương nam, tiểu hoàng đế Khang Hy bắt đầu chuẩn bị thu nhận binh quyền, thống nhất thiên hạ “.

“Đương nhiên Lệ Thương Long người này cũng không phải kẻ dễ nắm bắt, Lệ Thương Long thực sự nghĩ gì lại là một vấn đề khác bởi hắn cũng chưa bao giờ muốn làm quân cờ trong tay người khác, nếu ngươi không biết thì Thiên Long Giáo quả thật có một nửa do chính Lệ Thương Long lập nên, người này cũng không phải vật trong ao “.

“Cả lão phu cùng Hoàng Thường đều biết Lệ Thương Long không cam lòng dưới người khác nhưng bản thân Lệ Thương Long thật sự sẽ làm gì thì khó mà đoán được “.

“Lại nói Lệ Thương Long đang ở trong thân phận của Tu La Vương, hắn có một đệ tử gọi là Hồng An Thông, Hồng An Thông trên danh nghĩa là một nhân vật dưới quyền Ngô Tam Quế nhưng thực chất là đệ tử của Long Vương, Hồng An Thông kẻ này cũng từng trực thuộc Thiên Long Giáo bất quá hiện tại hắn là đảo chủ Thần Long Đảo “.

“Thông tin này lão cũng không biết mà là do Viên Thừa Chí khám phá ra, theo Viên Thừa Chí nói thì nhánh Long Vương trong Thiên Long Giáo năm xưa chỉ sợ đang ở tại Thần Long Đảo “.

“Sự kiện Lưu Chính Phong nắm giữ bảo khố bị lộ ra có lẽ là bắt nguồn từ phía Tu La Vương, kẻ này chỉ sợ ngắm tới cái bảo khố kia đã nhiều năm nay nhưng đến bây giờ mới động thủ ắt hẳn hắn cũng chuẩn bị đủ, ngươi lần này nếu muốn giải cứu Lưu Chính Phong thì nhất định phải đề phòng Tu La Vương “.

Vô Song đương nhiên đã sớm đề phòng Tu La Vương nhưng mà hiện tại lòng hắn rối càng thêm rối, trong đầu hắn hiện ra quá nhiều thông tin.

Đầu tiên Long Vương theo phe của Hoàng Thường tức Thanh triều hay phe Ngô Tam Quế?.

Nếu những gì Trương lão suy đoán là chính xác thì tỷ lệ Long Vương là người của Hoàng Thường đặt vào trận doanh Ngô Tam Quế là rất lớn, sau này tất nhiên có thể xuất kỳ bất ý diệt đi bè lũ Trấn Nam Vương, có thể nói làm ít mà công to.

Đương nhiên những suy đoán này chỉ đúng khi mà Vô Song chưa nghe thấy tên Hồng An Thông cùng Thần Long Đảo.

Theo những gì Vô Song hiểu biết về thế giới này thì chỉ cần là nhân vật cực mạnh trong một quyển tiểu thuyết của Kim Dung thì cũng cực mạnh tại thế giới này, Hồng An Thông nếu chỉ xét võ công cơ hồ đã rất khó tìm được đối thủ tại Lộc Đỉnh Ký, thực lực của hắn bét nhất cũng xếp vào hàng ngũ tuyệt.

Dĩ nhiên việc này không quan trọng, vấn đề quan trọng là theo nguyên tác Hồng An Thông dám nhét thái hậu giả vào trong cung, dám thèm muốn Tứ Thập Nhị Chân Kinh, bảo người này trung với triều đình thì Vô Song chắc chắn không tin.

Nếu Hồng An Thông không trung với triều đình thì chẳng có lý do nào để Tu La Vương trung thành với triều đình bởi Hồng An Thông tại thế giới này gần như chỉ nghe lệnh Tu La Vương mà làm.

Cuối cùng mục đích của Tu La Vương là gì?.Vô Song lần này không hỏi Trương Tam Phong bất cứ câu nào, hắn cứ ngồi im nhập định mà bắt đầu gắn kết các đầu mối với nhau.

Trương Tam Phong nhìn thấy Vô Song như vậy, người này khẽ mỉm cười sau đó đứng khỏi chỗ ngồi của mình, bàn tay chợt thả ra, trên người Trương Tam Phong xuất hiện một luồng khí trắng mơ hồ, khí trắng này vừa tản ra liền khiến vô số muông thú run lên để rồi lần lượt hướng về phương xa mà đi để lại một cánh rừng hoàn toàn tĩnh mịch.

Trương Tam Phong một lần nữa nhìn lại Vô Song rốt cuộc thở dài một hơi rồi di thân rời đi, trước đi trong miệng Trương Tam Phong lẩm nhẩm một câu, đáng tiếc Vô Song lại không cách nào nghe được.

Cánh rừng núi Hành Sơn im ắng như tờ, một không gian hoàn toàn tĩnh lặng, toàn bộ không gian xung quanh có lẽ chỉ có duy nhất Vô Song là một sinh vật sống.

Hắn im lặng khoanh chân mà nhập định, hơi thở đều đều như muốn hòa vào cái cánh rừng này.

Vô Song thực sự muốn biết Tu La Vương muốn làm gì.

Hắn có Thần Long Đảo, hắn thậm chí rất có khả năng đang nắm trong tay ‘thái hậu’.

Nắm trong tay thái hậu vậy thì ít nhất Tu La Vương muốn nhắm tới tiểu hoàng đế.

Tu La Vương là sư phụ của Hồng An Thông vậy theo một lẽ dĩ nhiên hắn cũng cần Tứ Thập Nhị Chân Kinh như cái cách mà Hồng An Thông khao khát trong nguyên tác vậy hơn nữa Vô Song cũng chưa quên trong tay Ngô Tam Quế cũng có một bản Tứ Thập Nhị Chân Kinh, cái này càng hợp thức hóa lý do Tu La Vương xuất hiện bên cạnh Ngô Tam Quế.

Tu La Vương cần Tứ Thập Nhị Chân Kinh vậy thì nói trắng ra hắn cần tiền, cần một lượng tiền tài khổng lồ.

Tiền tài khổng lồ tại thời đại này có thể chuẩn bị cho cái gì?, đáp án chỉ có chiến tranh.

Tu La Vương trước kia rõ ràng có ý thu phục bộ hạ cũ của Thiên Vương, nếu thêm nhánh Long Vương rất có thể đang ở tại Thần Long Đảo thì chẳng khác gì hắn chuẩn bị tái hiện một Thiên Long Giáo mà không có Thiên Vương.

Tu La Vương... đang chuẩn bị chiến tranh, mục tiêu của hắn là Tây Vực Bách Quốc, hắn muốn tự mình tạo nên một đế chế thuộc về Lệ Thương Long, một mảnh gầm trời không có sự tồn tại của Thiên Vương.

Khi Vô Song mở mắt ra, đây là đáp án của hắn.

Lệ Thương Long cần bảo khố của Lưu Chính Phong, bên trong có lẽ chưa hẳn là tiền, là công pháp mà rất có thể là di vật của Thiên Vương, là một thứ gì đó đại diện cho quyền lực của Thiên Vương năm xưa hoặc mối liên hệ của Thiên Vương với các đồng minh tại Tây Vực năm xưa.

Nắm được những vật kia lại thêm thân phận Long Vương của hắn thì chẳng khó gì để hắn có thể bắt đầu kiến tạo một quốc gia cho riêng mình nơi mà hắn làm hoàng đế mà không phải chia sẻ bất cứ thứ gì với Thiên Vương đã mất.

Vấn đề cuối cùng là Hoàng Thường, Long Vương chắc chắn sẽ không thể lại để mình đi theo con đường của Thiên Vương thức là hắn cần sự chấp nhận của một bên khác, người này ngoại trừ Hoàng Thường ra thì còn có thể có ai?.

Hoàng Thường hay Đại Thanh sẽ không đồng ý một quốc gia Tây Vực với ý niệm đại đồng nhưng mà chẳng có gì để ngăn cản việc một quốc gia Tây Vực sẵn sàng thần phục Đại Thanh được gây dựng cả.

Đây là một vấn đề rất lớn bởi Vô Song cũng nhận ra hai việc.

Thứ nhất Long Vương chỉ sợ đã đi trước Vô Song 20 năm, hắn chỉ sợ đã tính toán mộng tưởng này đủ lâu.

Vấn đề thứ hai, nếu Long Vương muốn gây dựng quốc gia cho riêng mình vậy hắn có thể nào chấp nhận việc bỏ qua cho một con đường thông thương được hình thành giữa Tây Vực và Trung Nguyên hay không?, chỉ có thằng ngu mới không đoạt con đường này, sau Lưu Chính Phong chỉ sợ mục tiêu tiếp theo của Long Vương chính là Thăng Long Giáo của chính Vô Song.

Vô Song mở mắt ra, lúc này sắc trời vẫn tối đen, cũng vì trời quá tối không ai nhìn ra được trong mắt Vô Song đang che đi thứ cảm xúc gì chỉ biết hắn bật dậy, như một tàn ảnh hòa vào đêm đen, thân hình xuyên qua cánh rừng Hành Sơn mà trở về Hành Dương Thành.

Quyển 3 - Chương 155: Thiên Ý Thành Chủ

Thiên Ý Thành là đại thế lực tại nam phương, là tổ chức sát thủ lớn nhất thiên hạ đương nhiên nó cực kỳ kinh khủng.

Thiên Ý Thành bao nhiêu năm nay vẫn giữ được địa vị siêu nhiên tại Vương Bản Sơn, cho dù gây ra vô số thảm án thì cũng chẳng có thế lực nào dám động vào đã quá đủ nói lên địa vị của chính nó.

Thiên Ý Thành có thể vô sự nhiều năm như vậy một phần đến từ việc sau lưng Thiên Ý Thành là triều đình nhưng một phần nữa cũng vì tại đây cường giả nhiều như mây.

Ngoại trừ tứ đại hộ pháp của Thiên Ý Thành rất ít khi xuất hiện và gần như có thể không tiếp nhận bất cứ yêu cầu gì của Thiên Ý Thành ra thì lực lượng cường giả còn lại của Thiên Ý Thành có thể nói là rất đáng sợ, bất kể là các trưởng lão trong thành hay đám sát thủ bên dưới dù sao bất cứ ai cũng có chiến lực vượt xa đồng cấp, không nói đâu xa những năm nay tại phương nam nổi lên một Đinh Điển người được ví như Kiều Phong của phương bắc ấy vậy mà trong vòng 300 chiêu cũng khó phân thắng bại với Sát Trưởng Lão tại Thiên Ý Thành cho dù bản thân Sát Trưởng Lão khi đó cũng chưa bước vào hàng ngũ tuyệt cao thủ.

Chiến lực của sát thủ Thiên Ý Thành quả là một cái gì đó cực kỳ kinh khủng bất quá kể cả như vậy cũng chưa đủ để áp chế quần hùng, nếu muốn nói thứ nguy hiểm nhất của Thiên Ý Thành đối với toàn bộ võ lâm phương nam thì chính là hai cây định hải thần châm – Thiên Ý Thành Chủ cùng Thiên Ý Phó Thành Chủ.

Như nhiều người đã biết tại Thiên Ý Thành bản thân tứ đại hộ pháp chỉ tồn tại dưới dạng cho có, căn bản không ai có thể ép buộc bọn họ bán mạng vì Thiên Ý Thành, ngoại trừ Kim Hộ Pháp còn được coi là người thủ hộ Thiên Ý Thành ra thì 3 vị hộ pháp còn lại rất ít tiến vào Vương Bản Sơn chứ đừng nói là vì Thiên Ý Thành ra tay.

Thủ hộ giả chân chính của Thiên Ý Thành chính là thành chủ cùng phó thành chủ có điều thân phận của hai người này cực kỳ thần bí, thần bí đến nỗi làm cho thế nhân khủng hoảng.

Trong số hai người thì Thiên Ý Thành Chủ nổi tiếng hơn cả, người này vẫn thỉnh thoảng tiếp nhận các nhiệm vụ tại Thiên Ý Thành, vẫn còn xuất thủ trên giang hồ.

Thiên Ý Thành Chủ chỉ cần ra tay thì chắc chắn không có người sống, tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ lên đến 100%, hắn là người được giữ cho tôn chỉ của Thiên Ý Thành giữ nguyên đến tận bây giờ thậm chí còn được đồn đoán là hậu nhân của Độc Cô Cầu Bại năm xưa.

Thiên Ý Thành, Thiên Ý muốn ngươi vong, ngươi tất vong.

Thiên Ý Thành Chủ chỉ cần ra tay tuyệt nhiên không có người sống, tính đến thời điểm hiện tại đã có tổng cộng 17 ngũ tuyệt cao thủ chết dưới kiếm người này.

Thiên Ý Thành Chủ thậm chí được coi là đệ nhất cao thủ của nam phương, dĩ nhiên không tính đến Đông Phương Bất Bại kẻ mà cho dù có muốn hay không thì cũng chẳng thể xếp hắn vào phạm vi ngũ tuyệt nữa rồi.
Tại nam phương nếu hỏi cường giả ngũ tuyệt nào có võ công mạnh nhất thì đáp án chính là Minh Chủ Nam Phương – Mai Niệm Sanh nhưng nếu muốn hỏi cao thủ mạnh nhất là ai có rất nhiều người liền nghĩ tới Thiên Ý Thành Chủ.

Tỷ võ có thể Mai Niệm Sanh sẽ thắng nhưng bàn về giết người, bàn về sinh tử chém giết chỉ sợ Thiên Ý Thành Chủ vẫn là người sống cuối cùng.

Đương nhiên lời đồn về võ công của Thiên Ý Thành Chủ nhiều vô số bởi chưa ai có thể chân chính nhìn thấy võ công của người này, kẻ được thấy võ công của Thiên Ý Thành Chủ thì tuyệt nhiên không còn sống, người sống là người không thấy ông ta ra tay, cũng vì không biết thật hư võ công của Thiên Ý Thành Chủ nên người này càng ngày càng trở nên thần bí, càng ngày càng trở nên đáng sợ.

Theo lẽ thông thương, vì Độc Cô Cầu Bại là thành chủ đầu tiên của Thiên Ý Thành nên Thiên Ý Thành Chủ hiện tại đương nhiên cũng là truyền nhân Độc Cô Cầu Bại bất quá có một người lại biết điều này tuyệt nhiên không chính xác.

Thiên hạ có một số người biết thân phận của Thiên Ý Thành Chủ và kẻ tàn sát toàn bộ Lâm gia cũng là một trong số đó, người này chính là Kiếm lão đi theo Đông Phương Bất Bại năm xưa.

Kiếm lão là một trong tứ đại hộ pháp của Thiên Ý Thành tức Kiếm Hộ Pháp.

Kiếm Hộ Pháp có thể coi là cánh tay trái của Đông Phương Bất Bại, người này cực kỳ thần bí nhưng cũng cực kỳ mạnh mẽ, hắn đột nhiên xuất hiện bên cạnh Đông Phương Bất Bại, trở thành cái bóng của Đông Phương Bất Bại trong nhiều năm nhưng thân phận thật sự của hắn đúng là một dấu hỏi lớn.Kiếm lão rốt cuộc là ai?, hắn vốn gọi là Trương Thanh Tử.

Trương Thanh Tử theo nguôn tác vốn là sư phụ của Dư Thương Hải phái Thanh Thành nhưng mà tại thế giới này Trương Thanh Tử cùng Dư Thương Hải có quan hệ rất phức tạp, chỉ biết Trương Thanh Tử được Dư Thương Hải coi như chủ nhân.

Nhắc đến Trương Thanh Tử rồi lại nhắc đến Lâm gia thì cũng chẳng khó để nhận ra Thiên Ý Thành Chủ có lẽ là người nào, vị Thiên Ý Thành Chủ này chính là tổ phụ của Lâm Bình Chi, Lâm Viễn Đồ.

Tại sao Lâm Viễn Đồ lại là thành chủ Thiên Ý Thành thì không ai biết nhưng bằng một thân Tịch Tà Kiếm Phổ, bằng vào một thân sát lục kiếm khí kinh thiên động địa thì Lâm Viễn Đồ tuyệt đối đủ tư cách trở thành Thiên Ý Thành Chủ.

Trương Thanh Tử là Kiếm Hộ Pháp của Thiên Ý Thành, bản thân ông ta biết rõ Thiên Ý Thành Chủ là Lâm Viễn Đồ vậy vì cái gì vẫn ra tay với Lâm gia?, chẳng nhẽ Trương Thanh Tử muốn khai chiến cùng Lâm Viễn Đồ?.

Đáp án thật sự là như vậy, Trương Thanh Tử hiện tại đúng là muốn khai chiến cùng Lâm Viễn Đồ, người này ra tay với Lâm gia căn bản không phải vì Tịch Tà Kiếm Pháp mà là muốn gọi Lâm Viễn Đồ ra mặt.

Tình báo của Thiên Ý Thành cực kỳ khủng khiếp, nó không thể lan tỏa khắp thiên hạ như Cái Bang nhưng chỉ tính tại nam phương mà nói thì nó còn vượt cả Cái Bang, sát thủ không có tổ chức tình báo thì còn làm sát thủ kiểu gì?.

Lúc này là hai ngày sau cái đêm toàn bộ Lâm gia bị thảm sát tức là chỉ còn một ngày cuối cùng nữa là đến sự kiện Lưu Phủ của Lưu Chính Phong chính thức bắt đầu.

Tại một tòa tửu lầu tại Hành Dương Thành, có một lão nhân này ánh mắt híp lại, từ cửa sổ cao cao nhìn xuống một thân ảnh nhỏ gầy ăn mặc rách rưới đi trong đám đông, một thân ảnh không khác gì tiểu tử ăn mày bình thường.

Lão nhân ngồi tại tửu quán này chính là Trương Thanh Tử, thân ảnh trong mắt Trương Thanh Tử cũng chính là Lâm Bình Chi.

Quả như Trương Thanh Tử dự đoán, Lâm Bình Chi được Mai Siêu Phong cứu đi nhưng mà trong tâm sao có thể không quan tâm đến an nguy của phụ mẫu, Lâm Bình Chi vẫn tiến vào thành Hành Dương thậm chí đang tìm cách đột nhập vào Lưu phủ.

Quyển 3 - Chương 155-2: Thiên Ý Thành Chủ 2



Dĩ nhiên Lâm Bình Chỉ là một tiểu nhân vật nhỏ không thể nhỏ hơn, Trương Thanh Tử lười để ý đến hắn, lúc này Trương Thanh Tử đang đợi một người khác.

Ánh mắt nhìn ra cửa sổ ngoài kia, bàn tay già nua nhẹ cầm lấy tách trà nhỏ chậm rãi mà nhấp nháp, đến khi cảm thấy một sự rùng mình chạy dọc sống lưng Trương Thanh Tử mới khẽ híp mắt lại, chậm rãi quay đầu nhìn về hướng chính diện.

Cái bàn của Trương Thanh Tử lúc trước chỉ có một mình hắn nhưng hiện tại có thêm một người khác, đây là một kẻ mặc bộ đồ đen che kín cơ thể, chỉ có cái đầu là lộ ra ngoài.

Người này cũng không đeo mặt nạ nhưng lại đội một tấm mũ rộng vành che đi toàn bộ khuôn mặt hắn, tấm màng che rất dày khiến cho người khác khó lòng nhận ra dung mạo người này ngang dọc ra sao.

Trương Thanh Tử vừa nhìn thấy đối phương liền nhếch miệng mà đáp.

“Kiếm Hộ Pháp gặp qua thành chủ “.

Trương Thanh Tử dùng giọng nói đầy giễu cợt, căn bản không có kính ý cũng chẳng có tôn trọng.

Người đến chính là người Trương Thanh Tử đợi đã lâu – Thiên Ý thành Chủ - Lâm Viễn Đồ.

Lâm Viễn Đồ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trương Thanh Tử, một lúc sau mới dùng giọng nói khản đặc đáp lời đối phương.

“Việc ở Lâm gia là ngươi làm? “.

Giọng nói của Lâm Viễn Đồ thậm chí còn mang theo một loại mùi máu nhàn nhạt, thực sự rất đáng sợ.

“Đau lòng?, cũng đâu phải con cháu của ngươi, chẳng cần giả mèo khóc chuột “.

Trương Thanh Tử cười nhẹ, bản thân Trương Thanh Tử căn bản cũng chẳng tin Lâm Viễn Đồ đau đớn vì Lâm gia, Lâm gia có cái gì làm Lâm Viễn Đồ phải lo lắng?, với bản thân Thiên Ý Thành Chủ như lão mà nói thì Lâm gia căn bản chẳng là cái gì.

Lâm Viễn Đồ nhìn Trương Thanh Tử trước mặt sau đó lại nói.

“Không phải con cháu của lão phu nhưng cũng chưa đến lượt ngươi động thủ “.

Lâm Viễn Đồ bên cạnh không mang theo vũ khí hoặc ít nhất theo mắt thường thì là như vậy, thân là cao thủ kiếm pháp cực kỳ khủng khiếp nhưng bên người lại không mang theo bội kiếm vậy hoặc là quá mức tự tin vào thực lực của chính mình hoặc quá mức bất cẩn, dĩ nhiên Lâm Viễn Đồ thuộc về yếu tố đầu tiên.

Hắn không mang theo kiếm nhưng chỉ cần dùng lời nói cũng khiến cho Trương Thanh Tử cảm nhận được áp lực rất lớn, áp lực này không phải từ việc Lâm Viễn Đồ mạnh hơn bao nhiêu so với Trương Thanh Tử mà là do địa vị tạo thành, thứ địa vị này Trương Thanh Tử so không nổi.

“Vậy ngươi tính làm gì ta?, giết ta? “.

Trương Thanh Tử nhướng mày nhìn Lâm Viễn Đồ, cho dù đang phải chịu một thứ áp lực khủng khiếp thì Trương Thanh Tử trong giọng nói vẫn mang theo vẻ khinh miệt.

Lâm Viễn Đồ trong nội tâm thực sự lấy làm lạ, Lâm Viễn Đồ được so sánh cùng Mai Niệm Sanh thì phải biết thực lực hắn khủng bố như thế nào, thú thật từ xưa đến nay Lâm Viễn Đồ chưa từng để Trương Thanh Tử vào mắt, hắn muốn giết Trương Thanh Tử không dễ nhưng cũng chẳng phải là quá khó.
Ngày hôm nay Lâm Viễn Đồ đến tìm Trương Thanh Tử căn bản không phải vì Lâm gia mà chỉ là vì một vật ở Lâm gia mà thôi, Lâm gia với hắn căn bản chỉ như con gà con chó, ngoại trừ tác dụng tạo cho hắn một thân phận ra thì làm gì còn giá trị nào khác?.

Lâm Viễn Đồ dần dần híp mắt nhìn Trương Thanh Tử, rốt cuộc giộng nói khản đặc một lần nữa vang lên, trong giọng nói lần này mang theo sát khí càng ngày càng đặc thậm chí sát khí của Lâm Viễn Đồ như muốn ngưng kết cả không gian vậy, mùi máu tanh được sát khí của hắn huyễn hoặc ra bao phủ toàn bộ cái bàn này tuy nhiên lại không lộ ra một chút nào với bên ngoài, chỉ bằng khả năng khống chế sát khí cỡ này đã đủ nói tới tạo nghệ của Lâm Viễn Đồ vượt xa Trương Thanh Tử nhiều.

“Lão phu cũng không muốn dài dòng với ngươi, đưa vật đó ra đây lão phu niệm tình ngươi với ta là người quen cũ lại thêm thân phận Kiếm Hộ Pháp của Thiên Ý Thành, ta tha cho ngươi một mạng “.

Trương Thanh Tử cười, thản nhiên đáp.

“Lâm Viễn Đồ, khả năng tình báo của Thiên Ý Thành các ngươi vốn thông thiên vậy có biết tòa tửu lâu này là sản nghiệp Nhật Nguyệt Thần Giáo ta? “.

Lâm Viễn Đồ nghe vậy cũng không bận tâm, hắn đương nhiên biết đây là sản nghiệp Nhật Nguyệt Thần Giáo, là một điểm thu thập tình báo tại Hành Dương Thành của Nhật Nguyệt Giáo nhưng mà thế thì sao chứ?.

Toàn bộ nhật Nguyệt Thần Giáo trừ Đông Phương Bất Bại ra Lâm Viễn Đồ còn sợ ai?.

“Vậy là ngươi muốn phục kích lão phu?, ở đây có bao nhiêu a miêu a cẩu có thể gọi ra toàn bộ, lão phu muốn xem a miêu a cẩu của Nhật Nguyệt Thần Giáo có bao nhiên bản lĩnh? “.

Lâm Viễn Đồ vừa dứt lời tấm bình phong ở góc tường liền chuyển động sau đó lộ ra một thông đạo bên trong.

Từ trong thông đạo này một thân ảnh từ từ đi ra, một thân ảnh ngập tràn sắc đỏ.

Lâm Viễn Đồ vừa nhìn thấy thân ảnh này cả người hắn lập tức mờ đi, một cái chớp mắt trước còn đang ngồi cạnh Trương Thanh Tử nhưng một cái chớp mắt sau đã lướt đến trước mặt người kia, lấy tay làm kiếm, đầu ngón tay hiện ra sát lục kiếm khí, đường kiếm khí mỏng tan cắt thẳng vào cổ đối phương.

Lâm Viễn Đồ nhanh nhưng thân ảnh kia còn nhanh hơn, hắn vừa lướt đến trước mặt thân ảnh này thì kẻ kia đã lướt qua người hắn sau đó chậm rãi ngồi xuống ghế, ngồi xuống chính cái chỗ mà Lâm Viễn Đồ vừa đứng lên.

“Thanh Tử, pha trà mời khách”.Giọng nói ngập tràn sự tà mị, giọng nói mang theo một loại cảm giác tà dị, chính không ra chính, tà cũng chẳng phải tà, nam không ra nam mà nữ cũng chẳng phải nữ bất quá cũng không gây cho người ta cảm giác khó chịu mà là một loại cảm giác mê hoặc khó nói thành lời.

Theo giọng nói kia vang lên, Trương Thanh Tử chậm rãi đứng dậy, đường đường là tuyệt thế cao thủ vậy mà thực sự đi xuống cầu thang, bộ dạng thật sự như muốn mang bình trà lên vậy.

Lâm Viễn Đồ từ từ quay đầu lại, ánh mắt nhìn chằm chằm người kia.

Chỉ thấy cổ tay người kia khẽ cong, giọng nói đầy ma mị chỉ về phía trước mặt cười nhẹ.

“Thiên ý Thành Chủ, mời ngồi “.

Lâm Viễn Đồ hít một hơi thật sâu rồi ngồi xuống đối mặt người kia, một người mà theo Lâm Viễn Đồ không nên xuất hiện trên thế gian này mới đúng, người này chính là Đông Phương Bất Bại.

Một thân áo đỏ, một bộ váy dài nữ tính chẳng thể nữ tính hơn, vẫn chiếc mặt nạ có hình nửa đóa hoa cùng với phần ngực áo được khoét rất rộng lộ ra phần ngực trắng nõn mịn mà.

Lúc đầu thì Lâm Viễn Đồ không tin nhương giờ hắn không thể không tin, thân pháp như vậy, ăn mặc như vậy thì còn có thể là ai.

Thấy Lâm Viễn Đồ không nói gì, Đông Phương Bất Bại lấy một tay chống cằm, cực kỳ nữ tính mà lên tiếng.

“Thiên ý Thành Chủ có phải bất ngờ vì ta còn sống chăng? “.

Lâm Viễn Đồ lần này cũng không nói gì nữa, cũng chẳng dùng sát khí đè ép đối phương, ánh mắt lặng thinh nhìn Đông Phương Bất Bại.

Lâm Viễn Đồ đúng là không sợ Đông Phương Bất Bại nhưng đây chỉ dừng lại ở việc không sợ, nếu Đông Phương Bất Bại muốn giết hắn thì khó mà thành công bởi Lâm Viễn Đồ cũng siêu nhanh tuy nhiên cho dù giữ được cái mạng thì Lâm Viễn Đồ tuyệt đối cũng trọng thương, đấy là chưa kể Trương Thanh Tử còn đang ở nơi này, lấy một địch hai thì càng thêm nguy hiểm, cửa thắng căn bản là không có.

Thấy Lâm Viễn Đồ không đáp, Đông Phương Bất Bại lại tà mị mà lên tiếng.

“Bỏ qua việc Thên Ý Thành Chủ vây công ta lần trước, không biết Thành Chủ ngươi có nhã hứng nói chuyện hợp tác hay không?”.

Sau khi Đông Phương Bất Bại nói xong câu này thì từ dưới cầu thang Trương Thanh Tử cũng chậm rãi bước tới, cung kính đứng sau lưng Đông Phương Bất Bại rồi vì cả hai người pha trà, một bộ dạng tuyệt không quan tâm đến cái nhìn người ngoài.

“Chủ nhân, thành chủ, hai người dùng trà “.

Trương Thanh Tử sau khi mời trà xong lại trở về đứng sau lưng Đông Phương Bất Bại, ánh mắt híp lại quan sát Lâm Viễn Đồ.

Lâm Viễn Đồ lúc này cảm thấy cực kỳ không thoải mái, dưới ánh mắt của Đông Phương Bất Bại cùng Trương Thanh Tử, hắn muốn thoải mái cũng khó.

Cũng may là Lâm Viễn Đồ hiện tại cũng không có ý định liều chết với hai người trước mặt bởi vì hắn nào biết được... Đông Phương Bất Bại trước mặt muốn giết hắn còn dễ hơn Đông Phương Bất Bại nguyên bản nhiều.

Quyển 3 - Chương 156: Đồng Minh (1)

Mọi chuyện phải kéo ngược về khoảng thời gian sau khi Vô Song chia tay Trương Tam Phong.

Vô Song biết hiện tại tình hình của hắn chẳng thoải mái gì ít nhất Tu La Vương bắt đầu phả áp lực đến chính Vô Song.

Vô Song đến hiện tại cũng chẳng nghĩ mình mạnh hơn Tu La Vương, nên nhớ trận chiến đó là hắn cùng Quỳnh Hương ‘song kiếm hợp bích’, nếu chẳng vì Trường Sinh Quyết của nàng quá kinh khủng thì Tu La Vương đâu có bị đẩy lùi, chí ít tại thời điểm hiện tại nếu không tìm được Quỳnh Hương thì Vô Song cũng chỉ có thể đợi phân thân quay lại.

Quỳnh Hương thì hiện tại hắn thật sự tránh nàng còn không kịp chứ đừng nói là gặp về phần phân thân cũng không thể trở về, tại Dược Vương Cốc có một việc mà phân thân của Vô Song không thể không làm.

Vô Song trở về Hành Dương, việc trước mặt đương nhiên là Lưu phủ của Lưu Chính Phong nhưng đồng thời Vô Song cũng muốn tìm đồng minh.

Đồng minh mà hắn cần dĩ nhiên phải càng mạnh càng tốt, nhất định phải trong một quãng thời gian ngắn giúp Vô Song có một mảnh đất đặt chân nơi Tây Vực, đồng minh như vậy Vô Song biết tìm ở đâu?.

Vô Song có rất nhiều phương án nhưng mà độ khó cũng chẳng phải là ít.

Đầu tiên Vô Song có một siêu cấp nhân vật là Vô Hà Tử ở sau lưng tuy nhiên Vô Song thực sự không muốn làm phiền lão nhân gia mà Vô Hà Tử cũng chưa chắc nguyện ý rời khỏi Tử Ngọc Sơn mà giúp đỡ Vô Song, đối với người như Vô Hà Tử đã thật sự chạm đến hai chữ Tiêu Dao, nếu không phải vì nhân quả năm xưa giữa ông cùng Cầm Đế thì cũng chẳng có gì chắc chắn đến việc Vô Hà Tử sẽ nuôi nấng Vô Song chứ đừng nói giúp đỡ hắn làm đại nghiệp.

Bỏ qua Vô Hà Tử thì Vô Song nhắm đến Tây Hạ, nhắm đến một cuộc thay thế, dùng nữ nhân của hắn thay thế cho Lý Thu Thủy hiện tại nhưng mà tiền đề là Vô Song phải tìm được Lý Thu Thủy của mình, đến tận bây giờ Vô Song vẫn chưa có tung tích của nàng, cường giả như nàng nếu không muốn lộ ra thực sự rất khó để người khác tìm được.

Một đồng minh nữa mà Vô Song nghĩ đến là Đồng Lão, thú thật hắn rất hợp tính Đồng Lão hoặc ít nhất là Đồng Lão tại thế giới kia, nếu Vô Song nắm được con bài Vô Nhai Tử thì cũng chẳng khó gì để liên minh cùng Đồng Lão bất quá phương án này tốn quá nhiều thời gian, Lôi Cổ Sơn đã xa mà Linh Thứu Cung càng xa hơn chưa kể ai biết Đồng Mỗ thế giới này thay đổi ra sao?.

Người tiếp theo Vô Song nghĩ tới là Bạch Tự Tại, Bạch Tự Tại ở thế giới này có lẽ mạnh hơn nhiều Bạch Tự Tại ở thế giới kia nhưng cũng như Linh Thứu Cung thì Đại Tuyết Sơn quá xa, đấy là còn chưa kể Vô Song lấy gì tin tưởng Bạch Tự Tại?, người này là hảo huynh đệ của cha hắn chứ chẳng phải của hắn.

Tiếp theo Vô Song lại nghĩ đến Nhật Nguyệt Thần Giáo nhưng mà hắn cũng rất nhanh bỏ luôn ý nghĩ này, Nhật Nguyệt Thần Giáo hiện tại loạn vô cùng, cho dù Vô Song dùng thân phận Đông Phương Bất Bại trấn áp quần hùng thì hắn cũng cần thời gian dẹp nội loạn bên trong, việc này vốn không đơn giản mà còn quá mất thời gian.

Rốt cuộc Vô Song chỉ có hai ‘đồng minh’, một là thế lực của Xà Vương – Viên Thừa Chí còn thứ hai là cha vợ của hắn – Đông Tà Hoàng Dược Sư.

Sau sự kiện Lưu phủ kết thúc thì Vô Song muốn mang Hoàng Dung về gặp phụ thân nàng, gặp một Đông Tà khác.

Hoàng Dược Sư chưa từng tự tạo thế lực cho riêng mình nhưng vị trí địa lý của Đào Hoa Đảo quá lý tưởng lại thêm Vô Song kiểu gì cũng phải ra biển một chuyến vì Thiên Vương Bảo Khố, hắn cũng không ngại đi qua Đào Hoa Đảo mà gặp mặt vị ‘cha vợ’ này.

Sau tất cả Vô Song đã đủ mạnh nhưng hắn căn bản chẳng có thế lực, Thăng Long Hội của hắn lập ra năm xưa còn không được coi là thế lực, Vô Song nhất định phải nhanh chóng bắt đầu xây dựng cơ đồ của mình từ viên gạch đầu tiên đáng tiếc chính Vô Song cũng cảm thấy thời gian càng ngày càng gấp.

Chọn hướng đi cho mình nhưng Vô Song cũng hiểu bản thân hắn cũng không thể làm gì trong thời điểm hiện tại, ít nhất là phải đợi cho tính mạng của Lưu Chính Phong an toàn, thời gian từ nay đến lúc sự kiện Lưu phủ diễn ra là quá gấp, trong 3 ngày thời gian cũng chẳng đủ để Vô Song làm gì, hắn thà chọn án binh bất động.

Đương nhiên trong 3 ngày nay cũng không phải là Vô Song không thể tăng cho mình một quân bài tẩy dù sao hắn còn có một Trần Cận Nam đang tiếng tới Hành Dương nhưng mà Vô Song nghĩ đến tình trạng của Thiên Địa Hội cùng võ công của Trần Cận Nam thì cũng chẳng có quá nhiều mong đợi.

Việc đầu tiên phải làm lúc này là đưa Hoàng Dung, Hồ Phỉ, Thạch Phá Thiên cùng Lạc Băng còn đang hôn mê rời khỏi Lệ Xuân Viện, cái nơi này chỉ có thể ở nhất thời chứ không thể ở lâu, với Vô Song mà nói Lệ Xuân Viện vốn là nơi không an toàn bởi đây dẫu sao chẳng phải địa bàn của hắn quan trọng hơn tại Lệ Xuân Viện rất có khả năng lại đụng mặt Lý Thu Thủy.

Vô Song thì không ái ngại gì nàng ta cả nhưng mà tại thời điểm này đối mặt với Lý Thu Thủy sẽ đi kèm với quá nhiều rắc rối không cần thiết.

Vô Song nếu rời khỏi Lệ Xuân Viện thì phải đi đâu?, đáp án là một tòa tửu quán nằm trong thành Hành Dương gọi là Thiên Lăng Tửu Quán.

Cái tên của tửu quán này có thể không đáng để quan tâm cho lắm vì chính Vô Song cũng không hiểu ý nghĩa là gì, cái mà Vô Song cần quan tâm là tửu quán này là một phân đà của Nhật Nguyệt Thần Giáo đặt tại thành Hành Dương.

Thành Hành Dương không cho phép bất cứ thế lực võ lâm nào có thể đặt chân vào nhưng cũng chẳng thể ngăn cản người ta kinh doanh sản nghiệp, chẳng thể ngăn cản người ta mở tửu quán, về lý thuyết thông thường thì các môn phái lớn trên giang hồ đâu đâu cũng sẽ có chi nhánh, có phân đà chỉ là có lộ rõ cho thế nhân hay không.

Chẳng nói đâu xa như chính phái Nga My, Vô Song từng ở trên Nga My Sơn một đoạn thời gian hắn biết Nga My cũng có rất nhiều chi nhánh nhỏ nằm rải rác khắp khu vực bắc võ lâm hơn nữa cũng có rất nhiều những ‘gia sản’ trên danh nghĩa khác, những gia sản này chủ yếu được đứng tên đệ tử tục gia của Nga My quản lý, mục đích là san sẻ một phần gánh nặng kinh tế cho môn phái đồng thời cũng là nơi trao đổi thông tin, liên lạc và truyền bá thông tin.

Nga My đã như thế thì một thế lực có môn đồ khủng khiếp gấp nhiều lần Nga My là Nhật Nguyệt Thần Giáo thì mạng lưới của nó càng kinh khủng hơn nhiều, Thiên Lăng Tửu Quán đặt ở thành Hành Dương đương nhiên chẳng phải tửu quán lớn lại càng chẳng ai biết nó thuộc sản nghiệp của Nhật Nguyệt Thần Giáo nhưng chỉ riêng việc đặt được một tửu điếm tại tòa thành Hành Dương này đã là một việc không dễ, là một việc không phải thế lực nào cũng làm được.

Địa điểm của Thiên Lăng Tửu Quán là Đông Phương Bạch trước kia nói với Vô Song nhưng mà đến tận bây giờ hắn mới có dịp đi qua, cái này cũng khó trách Vô Song bởi từ khi đến thành Hành Dương hắn căn bản còn chẳng có thời gian thở.

Vừa bước vào thành Hành Dương, Vô Song chỉ muốn tìm chỗ ngả lưng, ăn một bữa cơm, hỏi chút thông tin rồi đi tìm Thiên Lăng Tửu Quán nhưng ai bảo có người nhắc đến Lệ Xuân Viện với Vô Song đây?, thân là người xuyên việt nghe được ba chữ này chẳng nhẽ không đến xem một chút?.

Tại Lệ Xuân Viện, Vô Song còn chưa dứt được Vi Tiểu Bảo đã gặp Mạc Ly rồi vướng luôn vào đám người Thiên Long Giáo, gặp mặt Quỳnh Hương, đại chiến Long Đế cùng Tu La Vương để rồi bị đánh chạy khỏi thành Hành Dương, mãi hôm qua mới có thể quay trở lại, hắn quả thực không có thời gian để nhìn xem Thiên Lăng Tửu Quán tròn méo ra sao.
Vô Song đến cái tửu quán này dĩ nhiên cũng không sử dụng thân phận Đông Phương Bất Bại, hắn còn chưa thần kinh đến thế nhưng bằng vào tấm lệnh bài mà Đông Phương Bạch đưa thì quá đủ để chứng minh một thân phận tại tửu quán này đồng thời cũng quá đủ để Vô Song sắp xếp một phòng cho đám người bọn họ.

Vô Song trước khi đến Thiên Lăng Tửu Quán cũng không nghĩ quá nhiều dù sao hắn cũng chỉ muốn sắp xếp một chỗ ở trong khoảng 2 ngày mà thôi nhưng người tính không bằng trời tính, Vô Song vừa tiến vào Thiên Lăng Tửu Quán liền nhìn thấy một người quen, một người mà chính hắn cũng không ngờ được – Khúc Phi Yến.

Vô Song đã 5 năm không nhìn thấy Khúc Phi Yến nhưng mà hắn vẫn có thể nhận ra cô bé này ngay từ cái nhìn đầu tiên, trên khuôn mặt vẫn giữ những nét thơ ngây như 5 năm trước Vô Song gặp nàng nơi Thiên Ý Thành.

Thời gian trôi qua, Khúc Phi Yến từ một cô bé hiện nay đã trở thành cô bé lớn hơn một chút, ít ra thì nàng đang trong quá trình từ tinh nghịch dễ thương mà chuyển hóa thành xinh đẹp.

Tại Thiên Ý Thành thì Phi Yến mới 6 tuổi, 5 năm qua cô bé cũng mới chỉ 11 tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, mái tóc đen như gỗ mun với hai búi tóc nhỏ xinh hai bên, trên người mặc một bộ quần áo xám bằng vải gai, trước ngực có một chiếc tạp dề, trên tay đang cầm một khay đồ ăn, bước chân nhỏ nhắn bước nhanh vô cùng vì khách nhân phục vụ.

Thiên Lăng Tửu Quán dẫu sao trong mắt thế nhân cũng là một tửu quán, tại tửu quán thì không thể không có khách nhân, có khách nhân thì lại càng không thể không có người phục vụ bất quá nhìn Khúc Phi Yến tất bật đi lại Vô Song cũng có chút buồn cười.

Lúc trước khi Vô Song bị đưa đến một thế giới khác thì Phi Yến cùng Vi Hoa đều là hai người mà hắn tương đối lo lắng dù sao trên danh nghĩa hai người bọn họ cũng là hầu gái của Vô Song bất quá khi hắn nghĩ đến tại Thiên Ý Thành còn có Cổ Đại Ngưu, còn có đám người Hồ Phỉ cũng sẽ không để người của hắn bị bắt nạt vì thế cũng tạm quên đi hai nàng, cho đến khi quay lại thế giới này Vô Song mới lần đầu lại được nhìn thấy một trong hai người.

Vô Song có chút cười cười, hắn biết hắn gặp nàng ở đây cũng chẳng phải là ngẫu nhiên mà gần như là sự kiện chắc chắn.

Khúc Phi Yến sao có thể không đi cùng Khúc Dương đến Hành Dương Thành đây?.

Khúc Phi Yến cùng Khúc Dương nếu đến Hành Dương Thành thì sẽ ở đâu?, đáp án thích hợp nhất cũng chỉ có Thiên Lăng Tửu Quán.

Có trách chỉ là trách Vô Song không nghĩ ra sớm mà thôi.

Vô Song bước vào cửa sau đó cũng tự mình chọn một cái bàn trống mà ngồi, không thể không nói cái tửu quán này làm ăn cũng không đắt khách cho lắm, bàn trống quá nhiều, tại thành Hành Dương nếu chỉ tính về sinh ý có lẽ sẽ xếp lót đáy cũng không biết chừng.

Vô Song ngồi một lúc rốt cuộc tiếng bước chân mới vang lên, là Khúc Phi Yến đang tiến tới.

Phi Yến hiện tại so với nguyên tác quả thật có thay đổi, nàng cũng không phải là cô bé cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hay, trong ánh mắt vẫn còn sự hồn nhiên của một cô bé chưa trải quá nhiều sự đời nhưng ẩn bên trong lại lộ ra vẻ cơ trí, lộ ra chút trưởng thành.

Quãng thời gian ở Thiên Ý Thành của Phi Yến có lẽ chẳng dài nhưng cũng đủ, đủ để cô bé này trưởng thành hơn cái vẻ bên ngoài nhiều lắm.

Phi Yến nào biết nam nhân dung mạo bình thường đang ngồi kia đang đánh giá chính mình, cô bé tiến tới trước mặt Vô Song, giọng nói ngọt ngào mà thanh thoát, thậm chí còn cực kỳ chuyên nghiệp giống hệt đám tiểu nhị bình thường, thân hình nhỏ bé của Khúc Phi Yến còn hơi cúi xuống với Vô Song mà lên tiếng.
“Chào mừng khách nhân đến Thiên Lăng Tửu Quán, không biết khách nhân phục vụ đồ ăn thức uống gì? “.

Nghe giọng nói của nàng Vô Song khẽ cười, hắn hiện tại dịch dung đương nhiên Phi Yến cũng không nhìn ra mà hắn có không dịch dung thì nàng cũng sẽ không nhận ra, hắn hướng về Khúc Phi Yến mà lên tiếng.

“Trong tửu quán này thứ gì ăn ngon nhất?, rượu gì uống ngon nhất? “.

Khúc Phi Yến nghe vậy định đáp lời Vô Song thì có một giọng nói khác vang lên sau lưng nàng, giọng nói này trầm ổn đồng thời có lực vô cùng.

“Công tử, tại Thiên Lăng Tửu Quán này đồ uống nổi tiếng nhất là Huyết Tửu, đồ ăn ngon nhất là Thiên Hạt Vỹ”.

Vô Song ánh mắt hơi nhướng mà nhìn về phía người lên tiếng, đây là một đạo nhân, một đạo nhân cực kỳ bất phàm.

Vô Song trong lòng cảm thấy hơi khó hiểu, đừng nói là Vô Song khó hiểu mà Khúc Phi Yến cũng chẳng hiểu gì.

Phi Yến đã ở cái thành Hành Dương này nửa tháng rồi, nàng cũng nhận ra đạo nhân kia, đạo nhân này sáng sớm hôm nay đến tửu quán, cũng chỉ đến trước Vô Song chưa đến một tiếng đồng hồ, khi gọi đồ ăn cũng chỉ gọi một chén nước trắng sau đó không nói câu gì một mực ngồi đó, thái độ cực kỳ quái dị.

Phi Yến thì chẳng lạ gì mấy cái quái sự này, nàng đương nhiên không quá chú tâm tới đạo nhân nhưng nào biết đạo nhân này đột nhiên lên tiếng.

Huyết Tửu là cái gì?, Thiên Hạt Vỹ là cái gì?, Phi Yến nghe cũng chưa từng nghe.

Phi Yến đang muốn quay lại giải thích cho Vô Song nào ngờ Vô Song cũng lên tiếng.

“Nghe có chút thú vị, dọn lên đi “.

Vô Song bước vào tửu quán cũng không phải không nhìn thấy đạo nhân này ngồi gần đó, cũng vì người này Vô Song mới chọn ngồi xuống đây bởi vị đạo nhân này cho Vô Song cảm giác rất mạnh, người này không mạnh bằng Vô Song là điều chắc chắn nhưng ít ra có lẽ còn phải nhỉnh hơn Ca Lâu La của Thiên Long Giáo nửa bậc.

Vô Song nhìn thấy cao thủ bậc này tại một địa bàn trực thuộc Nhật Nguyệt Thần GIáo sao có thể không hứng thú đây?.

Vô Song vừa dứt lời, đạo nhân này đã tiến tới sau lưng Phi Yến, bàn tay nhẹ vỗ vai Phi Yến ba cái sau đó mới chậm rãi ngồi xuống trước mặt Vô Song, vẻ mặt cười nói.

“Món này phải chuẩn bị lâu một chút, hơn nữa cũng không phải ai cũng có thể thưởng thức, phải xem khách nhân có tư cách này hay không “.

Vô Song trong lòng ngập tràn hứng thú, hắn đặt một tay lên bàn, cùng mu bàn tay đỡ lấy khuôn mặt của chính mình, cả người hơi nhoài lên phía trước mà đáp.

“Tư cách?, thế nào mới có tư cách này đây?”.

Người này cười cười, cũng không vào vấn đề chính mà lại chuyển chủ đề.

“Lão đạo đã lâu không hành tẩu trên giang hồ bất quá còn chút danh hão, người xưa gọi lão là Trường Thanh Tử, không biết vị công tử này cao tính đại danh là gì? “.

Trường Thanh Tử là ai?, Vô Song xin chịu.

Như đã nói, Vô Song gần như chỉ hiểu về tiểu thuyết Kim Dung qua phim ảnh hơn nữa còn chẳng phải dạng thuộc làu làu, hắn nhớ được nhân vật như Trường Thanh Tử mới là quái sự tuy nhiên cho dù không biết đối phương là ai nhưng mà Vô Song cũng hiểu lão đạo này tiến đến chỗ mình nhất định có mục đích.

Suy nghĩ một chút, Vô Song lại thấy Khúc Phi Yến đã rời đi từ lâu, ánh mắt hơi híp lại, khóe miệng cong lên mà đáp.

“Bản công tử cũng mới hành tẩu trên giang hồ, quả thật có chút danh hão, bạn bè gọi ta là Đông Phương Bất Bại “.

Trường Thanh Tử nghe vậy khẽ cười nhưng mà trong mắt lại có hàn quang.

Nhìn hàn quang trong mắt người này, Vô Song không thể không cảm thấy... hôm nay tiến tới Thiên Lăng Tửu Quán thực sự là phi thường thú vị.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau