CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 616 - Chương 620

Quyển 3 - Chương 139: Trở Lại Hành Dương (1)

Chân Võ Thất Tiệt Trận cũng không phải muốn dạy là dạy bởi đây là trận pháp, nó còn phức tạp vượt xa song kiếm hợp bích thuật của hai vợ chồng Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh, muốn học Chân Võ Thất Tiệt Trận đương nhiên phải cần thời gian.

Trương Tam Phong cũng không thể dạy Vô Song trong một sớm một chiều lại thêm hai người Hồ Phỉ cùng Lạc Băng bị thương dẫn tới việc hai người cũng chẳng muốn ở lại cánh rừng này lâu thêm.

Một lẽ dĩ nhiên bằng vào trường sinh khí thì Trương Tam Phong kể cả không có chút y thuật nào cũng dễ dàng cứu được Lạc Băng, thương thế của Lạc Băng nếu mang ra để so sánh thì còn nhẹ hơn thương thế của Viên Thừa Chí nhiều lắm, có Trương Tam Phong ở đây thương thế của nàng căn bản không tính.

Để giải quyết vấn đề của Lạc Băng cùng Hồ Phỉ thì Trương Tam Phong trực tiếp đưa cả ba người đến Hành Dương Thành bằng thuấn di thuật, đây lại là một điểm làm Vô Song ngạc nhiên về Trương Tam Phong nhưng mà không phải không thể chấp nhận và cũng không xa lạ gì với Vô Song, ít nhất đây chẳng phải là lần đầu tiên Vô Song nhìn thấy người khác sử dụng cái thuật này.

_ _ _ _ _ _ _ __

Vô Song trở về Hành Dương Thành thì nơi đầu tiên hắn đi là nơi nào?, đáp án rất đơn giản nơi đầu tiên hắn đi là Lệ Xuân Viện bởi tại Lệ Xuân Viện còn đang là nơi hắn để hành lý, sao có thể không đến lấy.

Trở về Hành Dương Thành bản thân Vô Song cũng có thể cảm nhận có cái gì đó không đúng bởi không khí của Hành Dương Thành thực sự phi thường náo nhiệt cái loại không khí khác hẳn so với khoảng thời gian trước Vô Song ở đây bất quá Vô Song thật sự không nghĩ quá nhiều dù gì hắn cảm thấy đây không phải là việc quan trọng nhất.

Mang theo Hồ Phỉ hay Lạc Băng còn đang hôn mê bất tỉnh quả thật là một việc làm người ta chú ý vì vậy Vô Song không thể không liên hệ đến tiểu bằng hữu Vi Tiểu Bảo của hắn.

Vô Song đương nhiên có thể thần không biết quỷ không hay mang người vào Lệ Xuân Viện nhưng tiền đề là hắn phải biết đâu là nơi an toàn, việc này cũng chỉ có thể tìm đến Vi Tiểu Bảo.

Trải qua thời gian một tuần kể từ trận chiến tại Lệ Xuân viện bản thân Vô Song mới trở lại nơi này nhưng mà chính hắn cũng phải giả trang một chút, phải tự mình sử dụng dịch dung.

Vô Song không biết dung mạo của mình tại Lệ Xuân Viện có bị ghi nhớ hay không thậm chí nghĩ xa hơn thì hắn hoàn toàn có thể gây liên lụy cho Vi Tiểu Bảo, cái này thực sự là một vấn đề lớn.

Ngày đó trước khi gặp Quỳnh Hương thì cũng chẳng ít người thấy Vô Song cùng cả Mạc Ly, trận chiến tại Lệ Xuân Viện khi đó lúc Ngô Ứng Hùng còn chưa bị làm cho bất tỉnh chính hắn cũng thấy được Vô Song, sau này chỉ cần Ngô Ứng Hùng nói chuyện một chút với Long Đế đương nhiên lại càng có thể xác nhận là Vô Song mà đã xác nhận được Vô Song thì tất liên lụy tới Vi Tiểu Bảo chỉ là liên lụy ít hay nhiều mà thôi.

Vô Song sợ nhất Ngô Ứng Hùng giận cá chém thớt tuy nhiên Vô Song thực sự nghĩ quá xa rồi, bản thân Vi Tiểu Bảo tất nhiên không có vấn đề gì, không phải Vi Tiểu Bảo thông minh hơn người mà là vì hai nguyên nhân chính sau.

Đầu tiên thì Ngô Ứng Hùng đuối lý, bất kể vì nguyên nhân nào hắn cũng không được cái quyền động thủ tại địa bàn của Phúc Vương, cho dù là cha của hắn cũng phải cân nhắc chứ đừng nói hắn, hành động của Ngô Ứng Hùng nếu thành công thì có thể không đáng nói nhưng cái chính là thất bại, Quỳnh Hương mạnh vượt xa dự đoán của Mộ Dung Phục cái này dẫn đến việc Ngô Ứng Hùng căn bản chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, hắn lấy tư cách gì làm gắt việc này lên?.

Hắn muốn nói Quỳnh Hương là trọng phạm triều đình hay thích khách xâm nhập Trấn Nam Vương Phủ cũng có thể nhưng tiền đề là phải bắt được nàng, không bắt được người còn muốn nói gì?, sau khi biết Phúc Vương xuôi nam sắp đến Hành Dương bản thân Ngô Ứng Hùng chỉ hận không thể càng chạy càng xa, nào dám suy nghĩ cái gì.

Về vấn đề thứ hai chính là Vô Song, quả thật Long Đế có thể phát hiện ra Vô Song rồi thân phận của Vô Song sẽ được xác định bởi Ngô Ứng Hùng nhưng mà Vô Song quá mạnh, mạnh một ách phi lý vượt xa cả Quỳnh Hương, Quỳnh Hương mạnh ra sao thì Long Đế cũng cảm thấy không sợ hãi nhưng Vô Song có thể giết hắn, bản thân Long Đế cho dù não tàn đến mức nào cũng không nguyện ý đắc tội Vô Song vì vậy một mực ép việc này xuống, bản thân Lệ Xuân Viện liền có thể được coi là yên bình.

Việc ngày hôm đó một mực bị Long Đế ép xuống, ngay cả việc Vô Song là do Vi Tiểu Bảo dẫn đến Long Đế cũng chẳng nói câu nào với Lý Thu Thủy và đương nhiên Long Đế càng không có nghĩa vụ phải nói gì với Lý Thu Thủy, ngay cả khi Lý Thu Thủy đến Lệ Xuân Viện thì nàng còn chẳng biết sự tồn tại của Vi Tiểu Bảo chứ đừng nói là tra hỏi.

Trở lại Hành Dương, trở lại Lệ Xuân Viện, Vô Song rất nhanh có thể tìm thấy Vi Tiểu Bảo.

Tên tiểu tử này cũng chẳng khó tìm gì, hắn lại đang ngồi ở cái góc xưa mà kể chuyện, những câu chuyện căn bản không có thật nhưng mà lần này ít nhất câu chuyện còn có vài phần để cho người khác tin tưởng.
_ _ _ _ _ _ __ _

Vô Song bước tới cũng không làm nhiều người chú ý bởi lúc này tất cả những người xung quanh đã bị câu chuyện của Vi Tiểu Bảo hấp dẫn, có một điều Vô Song phải công nhận bản sự kể chuyện của Vi Tiểu Bảo càng ngày càng cao.

Đây cũng không còn là câu chuyện về Trần Cận Nam cùng Trần Gia Lạc, đây cũng là một sự tiến bộ rất lớn chí ít là trong lòng Vô Song.

Nhân vật chính trong câu chuyện của Vi Tiểu Bảo là ai?, đương nhiên cũng không phải Vô Song mà là một người khiến Vô Song tương đối giật mình – Thần Quyền Vô Địch: Quy Tân Thụ.

Chỉ nghe Vi Tiểu Bảo thao thao bất tuyệt.

“Thần Quyền Vô Địch, chỉ bằng bốn chữ này đã đủ nói lên thực lực của người này ra sao, thực sự là vô địch “.

“Bản thân Quy đại hiệp rất ít hoạt động tại Trung Nguyên nhưng mà ở tây vực xa xôi danh khí của người phi thường lớn, làm không biết bao nhiêu việc hiệp nghĩa cứu người, nếu không phải tiểu đệ nghe được việc này từ một khách nhân tây vực xa xôi chỉ sợ cũng không biết “.

“Quy đại hiệp bằng một đôi thiết quyền đánh khắp Tây Vực không địch thủ, lập ra Vô Địch Thiết Quyền Môn danh chấn một phương, cùng với Thiên Ưng Giáo của Bạch Mi Ưng Vương song song tồn tại hơn nữa Vô Địch Thiết Quyền Môn thủy chung ép cho Thiên Ưng Giáo không thở nổi “.

“Cái gì??, không biết Bạch Mi Ưng Vương là ai?, đây chính là một trong tứ đại hộ pháp của Minh Giáo, mấy vị đại ca có biết đến Minh Giáo không?, Minh Giáo phương bắc chiếm lấy Quang Minh Đỉnh có thể sánh ngang cùng Hắc Mộc Nhai của Nhật Nguyệt Thần Giáo, được coi là hai đại giáo đứng đầu của ma giáo, thế nào lợi hại không? “.

“Quy đại hiệp không phải là đối thủ của Bạch Mi Ưng Vương??, cái này cũng không phải đâu, tuy Bạch Mi Ưng Vương địa vị siêu lớn nhưng mà Quy Đại Hiệp xuất thân cũng rất dọa người, ông chính là nhị đệ tử của Kiếm Thánh – Mục Nhân Thanh “.

“ Kiếm Thánh – Mục Nhân Thanh cũng không biết??, người chính là chưởng môn của Hoa Sơn hơn 50 năm về trước nha “.
“Đúng đúng, chính là núi Hoa Sơn ở phương bắc, là nơi được gọi là Hoa Sơn Luận kiếm “.

_ _ _ _ __ _ _

Nhìn Vi Tiểu Bảo nói liên hồi Vô Song cũng khẽ cười, câu chuyện của Vi Tiểu Bảo hiện tại quả thật đã có chút hơi hướng giang hồ hơn nữa câu chuyện này cũng là chuyện có thật.

Chẳng phải đoán thì Vô Song cũng biết Vi Tiểu Bảo nghe từ đâu, dĩ nhiên là từ lời nói của Quy Mạc Ly, Vô Địch Thiết Quyền Môn thiếu chủ.

Nhiều khi Vô Song cũng chẳng hiểu tại sao Mạc Ly một mực giữ hai chữ ‘thiếu chủ’ trong cái danh xưng của mình nhưng mà Mạc Ly vẫn luôn là một người khó hiểu, muốn dùng lý lẽ thông thường để hiểu Mạc Ly là việc không thể nào.

Vô Song lúc này cũng không tiện để người khác chú ý đến mình vì vậy hắn trực tiếp sử dụng truyền âm nhâm mật với Vi Tiểu Bảo, cái thủ đoạn này rất tốt nhưng mà lại khiến Vi Tiểu Bảo sợ run.

“Tiểu huynh đệ, đã lâu không gặp”.

Vi Tiểu Bảo đang thao thao bất tuyệt lại nghe thấy âm thanh trong đầu mình quả thực bị dọa gần chết, cả người giật nảy mình, mặt mũi đang hồng hao chuyển luôn sang tái mét.

“Có ma, trời ạ có ma”.

Đang kể chuyện đột nhiên hét ra câu này sao có thể không khiến người xung quanh sợ hãi, Vi Tiểu Bảo hô một câu liền khiến những người đang say sưa nghe hắn kể chuyện thầm lấy làm kỳ, ánh mắt liền đổ dồn vào hắn, cái này cũng làm Vô Song bất đắc dĩ vô cùng.

Vi Tiểu Bảo thì sao?, hô ra một tiêng sau đó liền kịp hoàn hồn nhưng mà vẫn chẳng hiểu việc gì xảy ra, một tay đặt vào ngực mình, nơi đó trống ngực đã đập liên hồi.

“Cũng không cần bị dọa như vậy, đây là truyền âm thuật chứ không phải ma quỷ gì, tiểu huynh đệ hướng mắt ra góc ngoài một chút liền có thể phát hiện ra ta “.

Vi Tiểu Bảo lại nghe thấy cái âm thanh kia thế là hướng mắt ra phái ngoài quả nhiên thấy một nam nhân đang gật đầu hữu hảo với mình sau đó trong tay nam nhân này xuất hiện một quan bạc long lánh như có như không.

Nhìn quan bạc trong tay người kia Vi Tiểu Bảo hai mắt lại sáng lên, cũng như lần trước tiểu tử này lập tức dẹp bàn, căn bản không quan tâm gì nữa.

“Các vị, tiểu đệ trong người có chút cảm mạo, cũng không thể tiếp tục kể chuyện rồi, hẹn mọi người khi khác vậy “.

Vi Tiểu Bảo lần trước bị dọa sợ, sắc mặt tái đi quả thật nhìn giống hệt người dính cảm mạo, lời nói dối này cũng khó mà có người không tin.

Tiểu tử này rất nhanh dọn bàn, thu lấy vài đĩnh bạc vụn trên bàn vào túi áo sau đó nhanh chóng hướng về phía Vô Song mà đi.

Vô Song thấy Vi Tiểu Bảo làm vậy cũng khẽ cười, hắn cũng xoay người lên lầu mà đi, tiểu tử này thực sự rất tham tiền, cuộc sống tại Lệ Xuân Viện quả thực ảnh hưởng tới một đứa bé như Vi Tiểu Bảo rất nhiều, chẳng phải ngẫu nhiên sau này có một Vi Tiểu Bảo cực phẩm như trong chính nguyên tác.

Quyển 3 - Chương 140: Trở Lại Hành Dương (2)

Vi Tiểu Bảo dĩ nhiên không nhận ra Vô Song có điều ai bảo Vô Song là kẻ có tiền, thấy Vô Song hướng về lầu 2 mà đi thì Vi Tiểu Bảo cũng làm như vậy.

Nhìn Vi Tiểu Bảo bước theo mình Vô Song quen việc dễ làm, trong tay xuất ra quan ngân đưa thẳng vào trong tay Vi Tiểu Bảo đồng thời lên tiếng.

“Chọn giúp ta một phòng trống “.

Vi Tiểu Bảo nghe vậy hơi nhíu mày rồi lại nhìn quan ngân trên tay mình, bản thân rốt cuộc không nghĩ nhiều nữa lập tức chạy đi đặt phòng cho Vô Song.

Quả thực không mất bao lâu Vô Song cùng Vi Tiểu Bảo đã tiến vào một phòng trà trống, nhìn bối cục quen thuộc trong cái phòng trà này Vô Song không khỏi cười, thản nhiên ngồi xuống ghế đối diện với Vi Tiểu Bảo.

Ban đầu Vi Tiểu Bảo không hiểu gì nhưng đến khi thấy Vô Song đặt một tay lên mặt mình rồi cực kỳ huyền diệu khiến khuôn mặt thay đổi, trở thành một khuôn mặt mà bản thân Vi Tiểu Bảo thực sự nhận biết thì cái mồm của Vi Tiểu Bảo triệt để kinh ngạc đến rớt cả cằm.

_ _ _ _ _ __ __

Vi Tiểu Bảo gặp mặt Vô Song nhưng mà có một người, một người mà Vô Song muốn gặp nhất lại không gặp được hắn.

Giây phút Vô Song tiến vào Lệ Xuân Viện là lúc nàng rời đi, khác biệt chỉ là Vô Song từ cửa trước đi vào còn nàng lại đi ra từ cửa sau mà thôi.

Hoàng Dung lúc này rốt cuộc rời khỏi Thiên Thượng Nhân Gian của Lệ Xuân Viện, tham dự trận chung kết Tiềm Long Đại Hội, lúc này nàng đã không còn là tiểu ăn mày của Cái Bang nữa mà là một đại mỹ nhân xuất hiện trên đường.

Vi Tiểu Bảo bất ngờ về Vô Song bao nhiêu thì có thể nói Lý Thu Thủy bất ngờ về Hoàng Dung bấy nhiêu, Hoàng Dung thực sự quá đẹp, đẹp vượt xa tưởng tượng ban đầu của Lý Thu Thủy hơn nữa càng nhìn Hoàng Dung thì Lý Thu Thủy càng có chút sợ.

VÌ sao Lý Thu Thủy lại có chút sợ?, đáp án rất đơn giản Hoàng Dung năm nay chưa tới 20, là độ tuổi đẹp nhất đời một cô gái, dung mạo tuyệt trần của Hoàng Dung là thứ không cần phải nói bất quá nàng thực sự quá giống Phùng Hằng – mẫu thân mình.

Quách phu nhân dung mạo ra sao?, thú thật Lý Thu Thủy cũng chẳng rõ bởi khi nàng thấy Quách phu nhân đã là chuyện nhiều năm trước khi đó Quách phu nhân chỉ là một cô bé còn chưa cao quá thân người, nhiều năm sau khi Quách phu nhân cùng Quách Tĩnh thành một cặp vợ chồng bản thân Lý Thu Thủy cũng không có cơ hội gặp nữa, nếu hiện tại Lý Thu Thủy muốn nhận ra vị Quách phu nhân kia đại khái cũng chỉ có thể dựa trên ký ức của mình về Phùng Hằng.

Lý Thu Thủy quen biết Phùng Hằng cũng như rõ mồn một dung mạo của nữ tử này, nàng nghe nói Quách phu nhân thực sự rất giống mẹ mình bất quá chưa có dịp diện kiến.

Lúc này thì sao?, Hoàng Dung cùng Phùng Hằng cứ như từ một khuôn đúc ra vậy, Lý Thu Thủy thậm chí có thể cảm nhận trước mặt mình chính là Phùng Hằng của những năm 20 tuổi, hình ảnh của Phùng Hằng trong đầu của Lý Thu Thủy vậy mà hoàn toàn bị dung mạo hiện tại của Hoàng Dung thay thế.

Hoàng Dung hiện tại bảo không có quan hệ với Đào Hoa Đảo thì chính Lý Thu Thủy cũng không tin mà cho dù Hoàng Dung có nói mình chính là vị Quách phu nhân kia thì Lý Thu Thủy là người đầu tiên chấp nhận, lúc này Lý Thu Thủy thực sự dùng một tâm thái rất khác mà nhìn Hoàng Dung, trong mắt mang theo hứng thú nồng đậm.

Hoàng Dung một đường đi theo Lý Thu Thủy, nàng cũng khó mà đoán được tâm tư của nữ nhân này tuy nhiên hiện tại nàng cũng chẳng có tâm lực mà đi quản Lý Thu Thủy, khi mà Hoàng Dung đã chắc chắn nữ nhân trong Lệ Xuân Viện kia là Vô Song vậy thì nàng cũng biết Vô Song đang bị truy nã, bằng vào năng lực của Vô Song thì nàng sẽ không lo lắng cho an nguy của hắn nhưng mà Hoàng Dung lúc này sao lại không muốn gặp mặt tình lang chứ?.

Nếu Vô Song là trọng phạm của triều đình bị truy nã vậy Hoàng Dung liền bắt đầu suy nghĩ về việc sau Tiềm Long Đại Hội này đến gặp mặt Ngô Tam Quế một chút, chí ít muốn nhìn mặt vị đại nhân vật nam phương này sau đó tiếp tục tính kế lâu dài.

Hoàng Dung trong đầu miên man suy nghĩ, nàng còn đang nghĩ làm cách nào từ chỗ Ngô Tam Quế cùng mạng lưới quan binh nhà Thanh tìm được tung tích của Vô Song, nếu không phải nàng còn phân một chút thần trí đi theo Lý Thu Thủy chỉ sợ bản thân nàng cũng đã lạc đường.
_ _ _ _ _ _ _

Hoàng Dung cùng Lý Thu Thủy biến mất cũng là lúc toàn bộ Tiềm Long Đại Hội rơi vào thời điểm nghỉ ngơi, đến khi rất nhiều người thấy Lý Thu Thủy mang theo một nữ tử quay lại thì đều không khỏi giật mình.

Bất kể là tuyển thủ, bất kể là bậc đại lão giang hồ hay bách tính Hành Dương đều bị nữ tử trẻ tuổi đằng sau Lý Thu Thủy thu hút, nữ tử thực sự quá đẹp, so với một Lý Thu Thủy thần thần bí bí đầy mị hoặc trong lớp y phục đỏ có chút hở hang thì Hoàng Dung lại nổi lên như một thái cực khác.

Nàng mặc một lớp áo bông màu trắng bên ngoài, trên người ăn mặc phi thường cổ hủ, trừ phần cổ cùng khuôn mặt lộ ra ngoài thì không có thêm một chút da thịt nào nhưng cũng chẳng che đi được cái khí chất của nàng, cái vẻ xinh đẹp của nàng.

Khác với một Mộ Dung Yến Nhi như thiên tiên khó chạm đến, như tiên nữ không nhiễm bụi trần thì vẻ đẹp của Hoàng Dung rất lạ, khuôn mặt của nàng tinh xảo hoàn mỹ, đôi mắt sáng có thần tỏa ra thứ sức sống mãnh liệt nhưng khí chất của nàng lại như một đóa tuyết liên trên dãy Đại Tuyết Sơn, lại có cái vẻ gì đó thanh lương mà u tịnh.

Hai loại khí chất, khí chất thứ nhất thuộc về Hoàng Dung, cái khí chất thứ hai là tổ hợp của Ngọc Nữ Tâm Kinh cùng chính Cửu Âm Chân Kinh, hai khí chất hoàn quyện với nhau tạo cho Hoàng Dung một nét rất riêng mà cũng rất lạ.

Hoàng Dung bước tới thậm chí chưa ai liên hệ nàng với tiểu ăn mày Hoàng Dung đánh bại Mộ Dung Yến Nhi kia, mãi đến khi nàng nhẹ bước về trận doanh Cái Bang trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người.

Trận doanh Cái Bang bao gồm rất nhiều đệ tử của Cái Bang, trẻ có già có, với người trẻ thì chỉ bị rung động thật sâu với dung mạo như thiên tiên của nàng thậm chí đến nàng là ai những người này còn đang mơ hồ nhưng mà với người già thì lại khác, rất nhiều trưởng lão có tuổi trong Cái Bang thậm chí kích động không ngậm miệng được, ánh mắt khóa chặt lấy nàng.

Quá giống, thực sự quá giống Quách phu nhân của 20 năm về trước hơn nữa còn đẹp hơn, còn mỹ lệ hơn.

Rất nhiều trưởng lão Cái Bang đều đang tự hỏi... trước mặt có phải là Quách phu nhân, Quách bang chủ tự mình giá lâm hay không.

Hoàng Dung đương nhiên có thể quan sát thấy sắc mặt của mọi người, nàng lúc này cũng không muốn bị một đám đệ tử Cái Bang cúi đầu xưng hô mình là ‘bang chủ’ gì gì đó, lúc đó mới làm nàng thật sự khó xử nhưng cũng may ngay lúc này Sử Hỏa Long bước ra.
Sử Hỏa Long quả không hổ là trưởng lão tám túi của Cái Bang, thực lực không chỉ mạnh mà kinh nghiệm còn rất nhiều, sống đến tinh minh.

Sử Hỏa Long vừa nhìn thấy Hoàng Dung thì lại càng chắc chắn đây là Quách phu nhân dịch dung mà đến, ông không hiểu tại sao Quách phu nhân phải dùng diện mạo này nhưng Sử Hỏa Long nào dám đi tìm hiểu sâu suy nghĩ của Nữ Gia Cát.

“Các ngươi làm cái gì vậy?, lập tức yên tĩnh cho ta “.

Giọng nói của Sử Hỏa Long không lớn nhưng mà có rất có uy trong đám đệ tử Cái Bang ở đây, chỉ một câu nói lập tức làm mọi người yên tĩnh lại sau đó Sử Hỏa Long cũng chẳng cố kỵ thân phận, trong mắt đệ tử Tô Xán của chính mình, Sử Hỏa Long bước về phía trước, tươi cười với Hoàng Dung.

“Hoàng cô nương, bộ dạng của người suýt nữa làm lão phu không nhận ra rồi “.

Hoàng Dung nghe Sử Hỏa Long nói liền cười nhẹ đáp lại, chính Hoàng Dung cũng không biết nụ cười này của nàng gần như hút luôn hồn của Tô Xán đằng sau, nàng cười thực sự quá đẹp, không phải là nụ cười như trăm hoa đua nở, nụ cười của nàng lại giống một đáo hoa mai khẽ nở, đẹp đẽ mà thánh khiết.

Hoàng Dung trong lòng tương đối cảm kích Sử Hỏa Long đồng thời cũng đánh giá Cái Bang lên cao một chút, trong mắt nàng Cái Bang là thế lực của ‘một nàng khác’, chính Hoàng Dung cũng không biết phải đối mặt với Cái Bang thế nào tuy nhiên nàng quả thật vẫn luôn đánh giá Cái Bang rất cao.

Nếu là một nàng khác đứng đầu Cái Bang thì Hoàng Dung cũng không tin Cái Bang lại là một thế lực yếu kém, vậy khác gì tự sỉ nhục trí thông minh của chính mình?, tự đánh giá thấp bản thân mình.

“Sử trưởng lão quá khen rồi, tất cả là Lý tiền bối bày ra mà thôi “.

Nhẹ nói một câu sau đó Hoàng Dung lại nhìn về cậy gậy gỗ của Sử Hỏa Long, nàng lại tiếp tục lên tiếng.

“Sử trưởng lão, người không biết có thể cho ta mượn cây gậy này hay không, vũ khí của ta bị phá hủy trong trận chiến vừa rồi, cũng không còn vũ khí nào thuận tay”

Sử Hỏa Long nghe vậy sao có thể không gật đầu, đừng nói là cây gậy gỗ mà cho dù nếu Sử Hỏa Long đang cầm Đả Cẩu Bổng mà nghe Hoàng Dung hỏi thì cũng lập tức giao ra.

Tại cái thế giới này trọng lượng trong lời nói của Quách phu nhân đối với Cái Bang thực sự rất lớn, nếu không phải Quách phu nhân là nữ nhân chỉ sợ địa vị còn vượt quá Hồng lão bang chủ, tại thời điểm hiện tại cho dù Kiều Phong nắm quyền Cái Bang nhưng rất nhiều đệ tử Cái Bang vẫn còn đang nghĩ Quách phu nhân mới là bang chủ, vị nữ gia cát này hình tượng thực sự rất lớn, nàng cùng Hồng Thất Công là hai người duy nhất ngay cả không cầm Đả Cẩu Bổng vẫn có thể điều động huynh đệ Cái Bang, cái quyền uy này thì Kiều Phong xa xa không thể so sánh.

Dĩ nhiên không phải Kiều Phong kém, ai bảo Quách phu nhân đã làm bang chủ gần 20 năm đây?, Kiều Phong năm nay mới nhận chức bang chủ, bất kể về mặt nào thì đều còn phải cố gắng nhiều lắm.

Hoàng Dung tiếp nhận gậy gỗ của Sử Hỏa Long, nàng nắm vật này trong tay khuôn mặt xinh đẹp không khỏi lộ ra một tia thỏa mãn, Cái Bang lấy gậy làm vũ khí chính vì vậy nhân vật cấp bậc trưởng lão Cái Bang đều rất chú trọng đến gậy của mình, đến cái cấp bậc của Sử Hỏa Long thì cây gậy trong tay ông ta đã có thể so sánh với bảo đao – bảo kiếm trong thiên hạ, Hoàng Dung không nhìn ra đây là loại gỗ gì nhưng mà nàng tin tưởng cây gậy này cứng đối cứng với đao kiếm cũng chẳng lộ ra hạ phong.

Nắm lấy vũ khí mới trên tay, Hoàng Dung hơi đảo ánh mắt nhìn lên võ đài, nơi đó Trầm Côn cũng đang nhìn mình bất quá Hoàng Dung lại có thể cảm giác được một tia bất đắc dĩ trong ánh mắt Trầm Côn.

Trầm Côn có thể không bất đắc dĩ sao?, hắn không nghe rõ đám người Cái Bang nói gì với Hoàng Dung nhưng mắt hắn chưa mù, hắn sao có thể không thấy đám người Cái Bang cực kỳ đón tiếp Hoàng Dung lại thấy nàng tiếp nhận gậy trong tay Sử Hỏa Long thì cũng biết luôn Hoàng Dung cực kỳ xinh đẹp kia chính là Hoàng Dung đối thủ của mình.

Tiềm Long Đại Hội vốn là nơi tập trung toàn bộ thiên tài trẻ tuổi trong thiên hạ hoặc ít nhất cũng là phần lớn thiên tài hội tụ ấy vậy mà trong vòng tứ cường có đến 3 người là nữ nhân, nếu Viên Tử Y không đột ngột bỏ quyền thì chính Trầm Côn cũng không biết liệu mình có thể tiến vào trận chung kết hay không, hắn không cảm khái mới là lạ.

Quyển 3 - Chương 141: Trở Lại Hành Dương (3)

“ Vô Song đại ca, ngươi nhất định phải dạy Tiểu Bảo hai thuật này nha, biết được hai thuật này từ mai về sau Tiểu Bảo ngao du giang hồ liền không sợ gì nữa rồi “.

Trong một căn phòng tại Lệ Xuân Viện, Vi Tiểu Bảo cực kỳ thần tượng mà bám lấy Vô Song.

Lúc này với sự giúp đỡ của Vi Tiểu Bảo thì Vô Song cũng thành công mang Hồ Phỉ cùng Lạc Băng tiến vào một nơi an toàn rồi đặt hai người lên hai chiếc giường riêng biệt, cái tình cảnh này quả thật tương đối giống đêm hôm đó khi mà Vô Song nhờ Tiểu Bảo chăm xóc hai người Mạc Ly.

Thấy Tiểu Bảo hứng thú như vậy thì Vô Song chỉ cười, thuật dịch dung còn dễ nói nhưng truyền âm nhập mật thì Vi Tiểu Bảo rất khó học được, truyền âm nhập mật là đặc sản của Cửu Âm Chân Kinh mà Cửu Âm Chân Kinh thì vốn không hợp với Vi Tiểu Bảo, Vi Tiểu Bảo thực sự không hợp đi theo con đường võ học đạo gia.

Vi Tiểu Bảo tuy có hứng thú rất lớn với võ học nhưng mà lại không chịu được khổ, đương nhiên cũng không phải không có cách nào để biến Vi Tiểu Bảo thành cao thủ trong thiên hạ.

Nghĩ đến tương lai Vi Tiểu Bảo mang theo võ công cái thế bản thân Vô Song liền khẽ nhếch miệng.

Vô Song sau khi được Trương Tam Phong đưa tới Hành Dương thì cũng không biết vị lão nhân gia này lại đi đâu nhưng mà Vô Song biết Trương lão cũng chẳng đi đâu xa, lời nói của Trường Sinh Chân Nhân thì còn nặng hơn lời nói của hoàng đế, sao có thể có chuyện Trương lão nói dạy cho Vô Song – Chân Võ Thất Tiệt Trận mà lại dấu nhẹm đi.

Chân Võ Thất Tiệt Trận quả thật có khả năng là con bài tẩy lớn nhất để Vô Song đánh bại Đế Thích Thiên tuy nhiên muốn tìm được 7 cao thủ cấp bậc chuẩn đế tạo thành trận pháp là việc quá khó khăn chứ đừng nói là 7 cao thủ đế vị.

Cao thủ cấp bậc chuẩn đế thiên hạ có mấy người?, bản thân Vô Song tạm coi là một, Quỳnh Hương cũng coi là một, Thiên Sơn Đồng Mỗ khả năng là một người, Thiên Thánh tại Võ Đang cũng là một người, ngoài ra thì còn mấy nhân vật như Phi Thiên Hồ Ly hay Vạn Lão bất quá cho dù cộng cả lại hình như vẫn chưa đủ con số 7?.

Cường giả chuẩn đế đã khó kiếm thì đế vị càng khó kiếm hơn, ngoại trừ Vô Hà Tử ra thì Vô Song chẳng có thông tin về bất cứ đế vị nào khác đồng thời cũng chẳng có chút niềm tin nào có thể mời được một đế vị nào khác đến giúp đỡ mình.

Vấn đề con người đã khó vấn đề trận pháp càng khó hơn, theo nguyên tác Chân Võ Thất Tiệt Trận được tạo ra dành riêng cho Võ Đang Thất Tử, yêu cầu đầu tiên của trận pháp chí ít phải là tâm ý tương thông chưa kể Vô Song còn nghe nói Chân Võ Thất Tiệt Trận vốn là một bức tranh sơn thủy đồ bao hàm cả thiên địa, lấy 7 người trong Võ Đang Thất Hiệp mà tạo nên sơn thủy, tạo nên cảnh sắc cho cả thiên địa sau đó mới tạo nên Chân Võ Thất Tiệt Trận chân chính.

Để gom đủ 7 người thích hợp để tạo nên trận Chân Võ đã khó, muốn đáp ứng nhu cầu thực lực lại càng khó hơn vậy nếu là Vô Song hắn phải giải quyết việc này ra sao?.

Vô Song không thể nào và cũng không có thời gian tạo nên một nhóm Võ Đang Thất Tử thứ 2, đợi cái nhóm này đạt đến chuẩn đế cùng đế vị thì thà Vô Song tự mình giải quyết Đế Thích Thiên còn thấy nhanh gọn hơn, phương án thích hợp nhất lúc này là quy tụ đủ 7 cao thủ cấp bậc chuẩn đế hoặc đế vị đồng thời toàn bộ 7 cao thủ này... tuổi tác nhất định phải trẻ.

Tại sao lại yêu cầu tuổi trẻ?, tuổi trẻ đại diện cho thiên phú của mỗi người đồng thời còn đại diện cho khả năng thích ứng của con người, người trẻ tuổi vẫn luôn dễ dàng thay đổi, dễ dàng làm quen, dễ dàng chấp nhận hơn cao thủ cao tuổi.

Làm sao để triệu tập 7 thiên tài tuổi trẻ mà trình độ đều là chuẩn đế hoặc đế vị?, Vô Song chỉ có thể nghĩ tới những người được gọi là nhân vật chính trong Kim Dung.

Tại thế giới này đúng là rất khó để nghĩ ra có ai thực lực tăng nhanh chóng bằng các thiên tài trong tiểu thuyết Kim Dung, điển hình nhất phải kể tới ba người Trương Vô Kỵ, Đoàn Dự cùng Cẩu Tạp Chủng sau đó là đám người Kiều Phong, Dương Quá, Lệnh Hồ Xung...

Những thiên tài này không phải thiên phú kinh khủng ra sao mà là may mắn kinh người, được khí vận quấn thân, chỉ cần gặp thời liền có thể ngay lập tức phất lên như diều gặp gió, thế không thể cản.

Mục tiêu của Vô Song chính là những thiên tài này, quy tụ thành Chân Võ Thất Tiệt Trận của chính hắn để làm đối thủ của Đế Thích Thiên.

Nếu đã quyết định thì Vô Song phải nắm trong tay càng nhiều nhân vật chính của Kim Dung càng tốt, chỉ có như vậy bài tẩy của hắn mới càng nhiều, chuẩn bị của hắn mới càng chu đáo, trong số những nhân vật chính đương nhiên đã phải loại đi Quách Tĩnh cùng Viên Thừa Chí dù sao theo dòng chảy của thế giới này hai vị nhân vật này sớm đã quá tuổi.

Nhân vật chính của Kim Dung thú thật Vô Song còn chưa nắm được người nào vậy thì sao có thể bỏ qua Vi Tiểu Bảo đây?.

Vi Tiểu Bảo đúng là không có khả năng trở thành tuyệt đỉnh cao thủ bất quá đây là nếu chỉ dựa vào nguyên tác, Vô Song tại thế giới kia từng hủy đi Hư Trúc thì tại thế giới này hắn cũng không ngại hủy một Hư Trúc để thành toàn một Vi Tiểu Bảo.

Trước đây Vô Song chỉ tính thầm kéo Vi Tiểu Bảo vào trận doanh của mình nhưng hiện tại đã biến thành không thể không đoạt, kẻ nào đoạt... Vô Song liền chém kẻ đó.

_ _ _ _ __ _ _ _Đối mặt với Vi Tiểu Bảo đang cực kỳ hứng thú thậm chí thần tượng chính mình, Vô Song cũng không vội ra tay, đầu tiên Vô Song liền muốn biết tình hình của Mạc Ly ra sao.

“Tiểu Bảo, ngày hôm đó ta rời đi có việc gì xảy ra với đệ không? “.

Vi Tiểu Bảo nghe Vô Song hỏi lại nghĩ đến đêm hôm đó trái tim không khỏi đập thật mạnh.

“Vô Song đại ca, người không biết đêm hôm đó ta bị dọa sợ như thế nào đâu, cứ như tận thế xảy ra vậy, toàn bộ Lệ Xuân Viện đều rung chuyển kinh khủng, đêm hôm đó thực sự là dọa đệ một hồi “.

“Mạc Ly tỷ tỷ nói... trận chiến đó có đại ca tham dự, không biết có đúng hay không?, đại ca người thực sự lợi hại như vậy? người chẳng lẽ là thiên hạ vô địch? “.

Vô Song rõ ràng hỏi tình trạng của Vi Tiểu Bảo đêm hôm đó nhưng mà có vẻ tên tiểu tử này quan tâm đến những thứ khác hơn.

“Cũng không lợi hại như ngươi tưởng tượng bất quá đại ca có thể xác định với ngươi nếu đối thủ là Trần Cận Nam hay Trần Gia Lạc, đại ca giết bọn họ không cần đến chiêu thứ hai “.

Vô Song đáp rất thản nhiên, khóe môi cong lên, trên miệng mang theo một tia sát khí, thứ sát khí bao phủ Vi Tiểu Bảo làm Vi Tiểu Bảo toàn thân run lên nhưng đồng thời Vi Tiểu Bảo cũng nhìn thấy ẩn sau đôi mắt của Vô Song là sự tự tin vô cùng cường đại, sự tự tin trong mắt Vô Song lúc này thậm chí làm Vi Tiểu Bảo có một loại cảm giác ngưỡng vọng.

Thú thật Vô Song bình thường sẽ không lấy Trần Cận Nam cùng Trần Gia Lạc làm thước đo đánh giá võ công nhưng mà trước mặt Vi Tiểu Bảo thì khác, bất kể thế nào Vô Song cũng phải chặt đứt cánh tay của Thiên Địa Hội, chặt đứt hình tượng của Thiên Địa Hội trong mắt Vi Tiểu Bảo.

Dùng đến cả khí tràng của chính mình ảnh hưởng Tiểu Bảo nhưng thứ khí tràng này cũng không kéo dài quá lâu, Vô Song rất nhanh thu khí tràng lại sau đó như có như không lại mở miệng.

“Tiểu Bảo, Mạc Ly lúc này thế nào rồi?, nàng hiện tại ở đâu? “.

Hỏi một câu bâng quơ kéo Vi Tiểu Bảo khỏi cái trạng thái kia nhưng lại không làm Vi Tiểu Bảo chú ý, khi nghe thấy Vô Song một lần nữa nhắc đến Mạc Ly thì miệng Vi Tiểu Bảo cười càng lớn, cứ như ngoác miệng ra mà cười vậy.

“Vô Song đại ca, người không nhắc thì đệ quên mất, Mạc Ly sư phụ có giao cho đệ một phong thư bảo gửi cho đại ca, sư phụ có nói nếu đại ca muốn tìm sư phụ thì cứ theo chỉ dẫn trong phong thư này là được “.Vi Tiểu Bảo nhắc đến Mạc Ly thì không thể không cười, Mạc Ly quả thực nhận Vi Tiểu Bảo làm đệ tử, Vi Tiểu Bảo đương nhiên biết Mạc Ly lợi hại nhưng trên tất cả vị nữ sư phụ này của Tiểu Bảo tuyệt đối là đại mỹ nhân chỉ có tính cách hơi quái gở một chút mà thôi.

Đối với đại mỹ nhân tên tiểu tử này vẫn luôn không có khả năng tự chủ, sức đề kháng rất thấp, cho dù Mạc Ly chưa dạy hắn một chiêu một thức võ công nào thì VI Tiểu Bảo vẫn cực kỳ nguyện ý nhận Mạc Ly làm sư.

Ngoài điểm này ra trong mấy ngày Mạc Ly còn ở tại Lệ Xuân Viện thì Vi Tiểu Bảo được nghe rất nhiều chuyện, được nghe Mạc Ly kể về võ lâm thực thụ, nghe Mạc Ly kể xem cao thủ trong thiên hạ rốt cuộc ra sao, thế giới bên ngoài kia rộng lớn thế nào.

Mạc Ly có việc phải rời khỏi Lệ Xuân Viện, bản thân Mạc Ly không kịp dạy Vi Tiểu Bảo võ công mà cũng chẳng hẹn ngày trở lại nhưng không thể không nói nàng như giúp Vi Tiểu Bảo mở ra một chân trời mới vậy.

Vô Song một bên nhận lấy phong thư mà Vi Tiểu Bảo lấy từ trong ngực ra, một bên lại nghe Vi Tiểu Bảo thao thao bất tuyệt về võ lâm bên ngoài, nghe vẻ hào hứng của Tiểu Bảo ánh mắt Vô Song không khỏi lóe lên.

Tiểu Bảo năm nay... đã lớn, có lẽ cũng thích hợp tiến vào trong cung rồi.

_ _ _ _ _ __ _

Trong bức thư kia Mạc Ly viết cái gì?, bức thư này thật ra Mạc Ly viết rất ít về bản thân mình, đối với Mạc Ly mà nói nàng chỉ để lại cho Vô Song chút tin tức, nàng cùng Lăng Phong rời khỏi Lệ Xuân Viện, rời khỏi Hành Dương trực tiếp tiến tới Thiên Ưng Trại hội họp cùng Ca Lâu La đồng thời Mạc Ly cũng nói rõ nhóm người Thiên Long Giáo bọn họ rất nhanh cũng sẽ rời khỏi núi Hành Sơn, Vô Song cũng không cần phải lập tức đi tìm.

Phần chính trong cái bức thư này mới làm Vô Song thực sự quan tâm, trong thư ghi lại một số cứ điểm tàn dư của Thăng Long Hội, ghi lại tổng đà Thăng Long Hội cùng cách liên lạc mới của Thăng Long Hội, dựa vào những gì Mạc Ly ghi lại chính là để Vô Song lập tức đi nhìn Dạ Xoa của hắn.

Mạc Ly trong lòng vẫn còn tức giận với Vô Song, đối với Mạc Ly thì Vô Song nếu đã chết mọi việc có thể bỏ qua nhưng nếu hắn còn sống hắn nhất định phải đến gặp Khinh Huyền, nhất định phải giúp nàng dẹp tan áp lực của Thăng Long Hội.

Khinh Huyền vì Vô Song mà bỏ ra 5 năm thời gian, 5 năm liều mạng cái gì cũng không cần, giờ Vô Song trở về sao có thể để cho nàng chịu khổ?.

Bức thư toàn bộ chỉ là lời trần thuật, trong thư căn bản không có ý trách cứ nhưng Vô Song có thể cảm nhận rõ suy nghĩ của Mạc Ly đồng thời hắn cũng tương đối tò mò, hắn không hiểu nhóm người Thiên Long Giáo định đi đâu?.

Theo một lẽ tất nhiên thì đám người Thiên Long Giáo tại Hành Sơn kia rất có khả năng sẽ đi gặp Long Vương năm xưa tức Tu La Vương hiện tại, bằng vào năng lực của Tu La Vương lừa dối đám người kia chẳng phải việc khó gì dù sao tại trong lòng tín đồ Thiên Long Giáo bản thân Long Vương vẫn luôn là người gần với Thiên nhất.

Tất nhiên thân là người trong cuộc thì Vô Song cũng hiểu được một chút, Long Vương – Lệ Thương Long hiện tại khó mà gặp được đám người Thiên Long Giáo, thương thế của hắn rất nặng, thương thế này nếu không xử lý tốt chỉ sợ thực lực đại giảm cũng không biết chừng, đấy là chưa kể Mạc Ly thân là người Thiên Long Giáo, đêm hôm đó nhìn thấy Long Đế hiện thân chỉ sợ cũng phát hiện ra cái gì đó, đối với Thiên Long Giáo – Tây Vực cùng Bà La Môn – Thiên Trúc thì luôn luôn là thủy hỏa bất dung, Mạc Ly lúc này chỉ sợ sớm cùng Ca Lâu La rời khỏi phạm vi thành Hành Dương, dù gì đối thủ cũng là đế vị, là tồn tại không có bất cứ ai trong Thiên Long Giáo lúc này giải quyết được.

Đọc xong bức thư của Mạc Ly, Vô Song ghi nhớ toàn bộ thông tin rồi thản nhiên vận nội lực của chính mình, nội lực chí dương chí cương xuất hiện vậy mà trực tiếp biến bức thư này trở thành tro tàn.

Nhìn một chiêu này của Vô Song, hai mắt Vi Tiểu Bảo lại càng long lanh, không khỏi cười hắc hắc.

“Cái gì mà Tiềm Long đại hội, cái gì mà thiên tài tụ tập chứ, chẳng qua là đại ca không tham dự, nếu đại ca tham dự thì truyền nhân Nga My, Võ Đang, Cái Bang, Thiếu Lâm hay bất cứ môn phái nào của nam phương đều chỉ có thể quỳ xuống hai tay dâng lên chức vô địch “.

Vi Tiểu Bảo nói câu này cũng là thật lòng hơn nữa trong ngữ khí quả thực có chút không vui vẻ gì với cái gọi là Tiềm Long Đại Hội kia.

Nghe được câu nói này của Vi Tiểu Bảo bản thân Vô Song đột nhiên thẳng tắp sống lưng lên, trong đầu hắn hiện lên hai chữ ‘Nga My’ đương nhiên hai chữ này rất nhanh biến mất, nó bị thay thế bằng một dung mạo, bằng một cái tên, cái tên mà cả thiên hạ chỉ được một mình Vô Song được gọi.

Viên Tĩnh – Viên Tử Y.

Quyển 3 - Chương 142: Cửu Âm Hiển Uy (1)

_ _ _ _ __ _ _ _ _ _

Tại sao Vi Tiểu Bảo không thể đến Tiềm Long Đại Hội?, với cá tính cùng sự hiếu động của Vi Tiểu Bảo thì tiểu tử này không thể không có mặt tuy nhiên điều ngăn chặn Vi Tiểu Bảo tới nơi này chính là Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy thực sự mang lại nỗi sợ rất lớn cho Vi Tiểu Bảo, nỗi sợ lớn đến nỗi Vi Tiểu Bảo chỉ cần thầy nữ nhân kia ở đâu liền lập tức lặn thật xa.

Lý Thu Thủy đã đến Hành Dương từ vài ngày trước, điều này cũng chẳng phải việc bí mật gì, ngay cả việc nàng lựa chọn ở tại Thiên Thượng Nhân Gian cũng không phải việc không ai biết tuy nhiên bản thân Lý Thu Thủy tại Lệ Xuân Viện đã làm gì thì đúng là không mấy ai rõ.

Lý Thu Thủy cực kỳ hứng thú với trận chiến giữa Vô Song cùng Long Đế, nàng không thể không quan tâm cũng không thể không đi tìm thông tin.

Nếu muốn tìm thông tin về Vô Song thì chẳng khó khăn gì để Lý Thu Thủy tìm ra Vi Tiểu Bảo.

Vi Tiểu Bảo rất thông minh nhưng cũng phải xem đứa bé này thông minh với ai, nếu gặp phải người khác bằng vào 3 tấc lưỡi Vi Tiểu Bảo thật sự có thể lừa gạt được nhưng Lý Thu Thủy trực tiếp sử dụng Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp với Vi Tiểu Bảo.

Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp chính là thủ đoạn mà Lý Thu Thủy từng dùng với Đồng Lão trong nguyên tác, là một loại công kích linh hồn cực kỳ bá đạo, thuậ này uy lực ra sao thì Vô Song không quá rõ nhưng nếu áp dụng linh hồn công kích lên Vi Tiểu Bảo chỉ sợ Tiểu Bảo nếu không chết cũng sẽ hóa điên.

Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp áp dụng lên một đứa bé chưa trưởng thành đã thế còn không biết võ công?, nghe Vi Tiểu Bảo kể đến đoạn Lý Thu Thủy áp dụng thứ này để hỏi tung tích của hắn thì Vô Song ánh mắt không khỏi trở nên âm trầm.

Đáng lẽ ra giờ phút này chịu Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp tra hỏi thì Vi Tiểu Bảo chỉ sợ đã sớm biến thành tiểu tử không có thàn trí, tỉnh tỉnh mê mê, một cuộc đời cứ thế sẽ bị Lý Thu Thủy phá hủy cũng may là khoảng thời gian này Mạc Ly vẫn ở tại Lệ Xuân Viện.

Không rõ Mạc Ly dùng thủ đoạn gì có thể làm Vi Tiểu Bảo tránh được một kiếp, bị Lý Thu Thủy dùng Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp nhưng vẫn có thể giữ được thần trí thanh tỉnh tiếp theo tận dụng cái cơ hội này mà loại mình ra khỏi sự chú ý của Lý Thu Thủy cũng như khiến Lý Thu Thủy gần như không thu được bất cứ thông tin nào về Vô Song cùng tung tích của Mạc Ly.

Dĩ nhiên điều này xảy ra là bởi Lý Thu Thủy tưởng Vi Tiểu Bảo đang bị rơi vào trạng thái mất hồn dẫn đến không thể phản kháng câu hỏi của nàng.

Sau sự việc này Lý Thu Thủy cũng lười để ý đến Vi Tiểu Bảo nữa nhưng mà thân là người dính Truyền Âm Mê Hồn Đại Pháp mà Vi Tiểu Bảo lại tỏ ra không làm sao thì chắc chắn không được, cho dù không bị biến thành kẻ điên loạn thần kinh thì Vi Tiểu Bảo cũng phải cố mà giả vờ.

Mấy ngày tiếp theo Vi Tiểu Bảo liền không xuống giường nữa, trực tiếp báo bệnh hơn nữa còn thường xuyên tiến vào trạng thái mê sảng, chỉ có như vậy mới đảm bảo an toàn cho Tiểu Bảo, đảm bảo Tiểu Bảo sẽ không lọt vào tầm nghi ngờ của Lý Thu Thủy.

Sau cái sự kiện này thì Mạc Ly rời đi đồng thời vì không có Mạc Ly ở phía sau nên Vi Tiểu Bảo phi thường sợ hãi Lý Thu Thủy, đợt Tiềm Long Đại Hội tổ chức bản thân Vi Tiểu Bảo cực kỳ muốn đi nhưng lại nghĩ tới Lý Thu Thủy chủ trì đứa bé này trực tiếp liền trốn trong Lệ Xuân Viện, một bước cũng chẳng bước ra ngoài.

Lý Thu Thủy sống trong Lệ Xuân Viện nhưng chưa bao giờ đi qua mặt trước, nàng một khi xuất hiện thì sẽ đi cửa sau, sẽ tiến vào ở tại Thiên Thượng Nhân Gian, trong ánh mắt của Lý Thu Thủy với chốn lầu xanh như Lệ Xuân Viện thật sự tràn ngập một loại cảm giác khinh bỉ.

Lý Thu Thủy cũng như các kỹ nữ nơi Lệ Xuân Viện, một đời nàng ngủ với rất nhiều nam nhân nhưng mà hai bên cũng có sự khác biệt, đối với nàng thì nàng còn nam nhân như nô lệ, như một thứ tiết dục trong khi thân phận của đám kỹ nữ nơi này ngược lại hoàn toàn, thử hỏi Lý Thu Thủy có thể không khinh bỉ bọn họ hay không?.

Cũng vì Lý Thu Thủy từ trước đến nay không tiến vào mặt trước của Lệ Xuân Viện mới làm cho lá gan Vi Tiểu Bảo có chút lớn hơn, tiểu tử này sau vài ngày giả ốm cũng chịu không nổi nữa liền tiến xuống đại sảnh, bắt đầu mở bàn kể chuyện bất quá trong đầu Vi Tiểu Bảo thì vẫn luôn nghĩ đến cái Tiềm Long Đại Hội ở ngoài kia đáng tiếc lá gan của Vi Tiểu Bảo không cho phép đứa bé này đến nhìn một lần.

Hiện tại trước mặt là Vô Song đại ca ‘cực kỳ lợi hại’ thì Vi Tiểu Bảo sao có thể không kể khổ chứ?.

Vô Song một bên nghe Vi Tiểu Bảo giới thiệu về Tiềm Long Đại Hội, một bên nghe tiểu tử này kể về Lý Thu Thủy trong lòng lại càng quyết tâm muốn đi nhìn cái đại hội này một chút.

Biết nói thế nào nhỉ?, rõ ràng Vi Tiểu Bảo cũng chẳng biết tên bất cứ thiên tài nào tham gia đại hội nhưng mà Vô Song lại đang cực kỳ gấp rút muốn tìm những kẻ được danh hiệu thiên tài, Vô Song bất kể thế nào cũng phải đến xem cái đám thiên tài trong Tiềm Long Đại Hội ra sao.

Vấn đề thứ hai đương nhiên là Viễn Tĩnh sư tỷ, nếu mà sư tỷ có mặt ở đây thì không gì có thể tốt hơn, Vô Song đã lâu không được gặp sư tỷ có điều chính Vô Song hiện tại lại không biết phải đối mặt với sư tỷ thế nào.

Vấn đề cuối cùng thì nằm ở Lý Thu Thủy, nói thật trên đời này liệu có ai ngăn được sự tò mò đến nhìn một nữ nhân giống hệt nữ nhân của chính mình không?.

Một Lý Thu Thủy ở thế giới khác là nữ nhân của Vô Song còn một Lý Thu Thủy tại thế giới này lại là kẻ thù của hắn, với sự tò mò của một con người hết sức bình thường thì Vô Song không thể không đến, không thể không nhìn nữ tử này một lần.

Phiền toái duy nhất lúc này là Vô Song không thể bỏ mặc Hồ Phỉ cùng Lạc Băng nằm đây, căn phòng này chỉ tạm coi là an toàn chứ chẳng phải an toàn tuyệt đối, Vô Song không thể rời đi nếu như không gia tăng an toàn cho bản thân hai người này.Với cái suy nghĩ đó trong ánh mắt khó hiểu của Vi Tiểu Bảo thì Vô Song trực tiếp đứng dậy đi về phía Hồ Phỉ, bắt đầu đưa một luồng chân khí vào trong cơ thể hắn.

Thương thế của Hồ Phỉ vốn đã khỏi hẳn còn thương thế của Lạc Băng thì tiến triển rất tốt, đây cũng là nhờ Trường Sinh Khí của Trương Tam Phong, điều làm cho Hồ Phỉ chưa tỉnh lại chính là vì Vô Song chưa cho phép dù gì trên đường di chuyển nếu Hồ Phỉ đột ngột tỉnh lại sẽ rất phiền phức, cũng rất tốn thời gian.

Muốn Hồ Phỉ tỉnh lại với Vô Song lúc này không khó, sau khi Hồ Phỉ tỉnh lại thì để hắn chăm sóc Lạc Băng, bản thân Vô Song liền dẫn Vi Tiểu Bảo đến nhìn một chút cái gì gọi là Tiềm Long Đại Hội, sự tình lúc này liền hợp lý hơn nhiều, an toàn hơn nhiều.

_ _ _ _ _ _ _ _

Trong lúc Vô Song còn đang hỗ trợ Hồ Phỉ tỉnh lại thì một người khiến Vô Song ngày nhớ đêm mong lại đang làm cho cả vạn chúng thành Hành Dương kinh ngạc tột độ.

Trận chung kết giữa Hoàng Dung cùng Trầm Côn đã diễn ra, bỏ qua tất cả các yếu tố bên ngoài, khi lên đài chỉ còn là đối thủ cạnh tranh ngôi vị đệ nhất Tiềm Long của Tiềm Long Đại Hội.

Đến cái trình độ này trận chung kết chắc chắn cực kỳ căng thẳng nhưng mà cả vạn chúng thành Hành Dương đều tin tưởng người thắng là Hoàng Dung hơn nữa Hoàng Dung đột nhiên có rất rất nhiều ‘fan’ hâm mộ.

Nàng thực sự quá xinh đẹp hơn nữa nàng mang đến một làn sóng tươi mới, tại nam phương Mộ Dung Yến Nhi là siêu cấp đại mỹ nhân, là tình nhân trong mộng của không biết bao nhiêu thiếu niên trên giang hồ nhưng cái hình ảnh của Mộ Dung Yến Nhi đã tồn tại quá lâu, khi mà Hoàng Dung xuất hiện thực sự khiến hình ảnh đệ nhất mỹ nữ của Mộ Dung Yến Nhi rung chuyển, đây cũng không phải bởi Mộ Dung Yến Nhi kém sắc mà là cảm giác mới mẻ của chính Hoàng Dung mang lại.

Hoàng Dung xinh đẹp như vậy không cổ vũ Hoàng Dung chẳng nhẽ đi cổ vũ Trầm Côn?.

Tại phương nam thì môn phái nào từ phương bắc bị ghét nhất?, môn phái nào từ phương bắc được yêu thích nhất?.

Môn phái bị ghét nhất chính là Thiếu Lâm, điều này cũng không trách Bắc Thiếu Lâm được ai bảo ở nam phương có một cái Nam Thiếu Lâm đây?.

Về phần phái được yêu thích nhất thì khó trả lời hơn rất nhiều nhưng nếu có bảng xếp hạng thì chắc chắn Cái Bang có thể cạnh tranh vào những vị trí đầu, Cái Bang là ngôi nhà chung của đám ăn mày toàn thiên hạ mà ăn mày thì đâu phân nam bắc, danh tiếng của Cái Bang cùng hình ảnh môn phái này trên giang hồ phương nam cũng rất lớn.

Cuối cùng là vì chiến tích của Hoàng Dung, Hoàng Dung đánh bại Mộ Dung Yến Nhi vậy nếu nàng vô địch chí ít người phương nam cảm thấy... Mộ Dung Yến Nhi chỉ thua nhà vô địch, nàng vẫn là đệ nhị thiên tài cường giả trong thiên hạ, ngược lại nếu Trầm Côn vô địch mới là thảm họa đấy là chưa kể Trầm Côn không chiến mà thắng, do ‘may mắn’ Viên Tử Y bỏ quyền mới vào được trận chung kết, độ ủng hộ tất nhiên kém xa Hoàng Dung.

Trận chung kết nổ ra, Hoàng Dung thực sự có chút dở khóc dở cười.
Một tiếng đồng hồ trước nàng quyết đấu cùng Mộ Dung Yến Nhi, tình trạng cũng chẳng khác gì có chăng vai diễn thay đổi, Mộ Dung Yến Nhi được vạn chúng reo hò còn nàng thì trong vai phản diện ấy thế mà chỉ cần thay đổi dung mạo trở về nguyên bản nàng lại trở thành nhân vật chính.

Khẽ nhếch miệng một cái, Hoàng Dung lại âm thầm nghĩ đến Vô Song.

“Cũng chỉ có Vô Song ca ca là tốt với ta, không quan tâm dung mạo của ta “.

Nói xong câu này Hoàng Dung cổ tay nhẹ xoay, trên người nàng xuất hiện từng tầng hàn khí, thứ khí tức khác xa với chính Hoàng Dung trong tất cả các trận chiến trước.

“Trầm thiếu hiệp, cẩn thận “.

Nàng nhoẻn miệng cười, giọng nói thản nhiên sau đó cộng đồng vận lên 3 loại thân pháp, nàng như quỷ mị mà lướt về phái Trầm Côn.

Trầm Côn không nói câu nào, hắn thu hai chân lại làm thế trung bình tấn, bắt trước chiến thuật lấy tĩnh chế động của chính Cổ Đại Ngưu khi trước đồng thời song quyền nắm chặt.

Theo bản năng Trầm Côn đoán Hoàng Dung sử dụng thân pháp kinh khủng của mình, dùng tốc độ để ép Trầm Côn vì vậy hắn cũng chuẩn bị tương đối kỹ cho cái việc này dù sao một trận đấu với Cổ Đại Ngưu đã cho hắn rất nhiều kinh nghiệm.

Điều đáng buồn là Hoàng Dung lại cực kỳ trực tiếp theo một đường thẳng mà lao tới, một tay đánh thẳng về phía trước.

Trầm Côn thấy Hoàng Dung càng ngày càng gần mình cũng lập tức làm ra phản ứng, một quyền tung ra, một quyền này cảu Trầm Côn chính là đại lực kim cương quyền của Thiếu Lâm Tự.

Trầm Côn thậm chí làm tốt việc Hoàng Dung sẽ biến chiêu, tay còn lại vẫn luôn thủ thế, vẫn trong trạng thái chờ mà không phát, Trầm Côn thừa hiểu Hoàng Dung sẽ không dám lấy cứng đối cứng với mình nhưng rất nhanh Trầm Côn có chút sợ rồi.

Một quyền của Trầm Côn vậy mà trực tiếp va chạm với chưởng của Hoàng Dung.

Một chiêu trong Đại Lực Kim Cương Quyền này bản thân Trầm Côn chỉ dùng 7 phần lực bởi hắn còn đang giữ 3 phần trong hậu chiêu nào ngờ được Hoàng Dung chẳng tránh chẳng né, một chưởng cứ như vậy tiến tới.

Một chưởng này của Hoàng Dung nằm trong quyển hạ của Cửu Âm Chân Kinh gọi là Tồi Tâm Chưởng.

Tồi Tâm Chưởng trực tiếp đối đầu với Đại Lực Kim Cương Quyền, hai bên tuyệt đối gọi là cứng đối cứng.

Sự việc tiếp theo ai cũng không ngờ được, Tồi Tâm Chưởng trực tiếp bức lui Trầm Côn lại hơn nữa không chỉ lui một bước mà Trầm Côn lảo đảo tận 5 bước mới có thể dừng lại sau đó... trực tiếp đặt mông xuống sàn võ đài, may mắn duy nhất của Trầm Côn hắn còn cách nơi rơi xuống tương đối xa.

Một lần cứng đối cứng này Trầm Côn vậy mà thảm bại hơn nữa Tồi Tâm Chương cũng không chỉ như thế.

Trong khoảng thời gian Vô Song cùng Hoàng Dung ở Mông Cổ thì Vô Song cũng đã thử qua uy lực của Tồi Tâm Chưởng, nếu chỉ tính một chưởng duy nhất thì uy lực Tồi Tâm Chưởng không kém bất cứ chiêu nào trong Thiên Sơn Lục Dương Chưởng chưa kể bản thân Tồi Tâm Chưởng còn đưa âm khí xuyên qua phần tiếp xúc mà tiến vào thể nội, một loại võ công bỏ qua xương cốt bên ngoài đánh thẳng vào lục phủ ngũ tạng.

Quả nhiên sau khi ngồi xuống, Trầm Côn trực tiếp lấy một tay đỡ ngực mình, miệng phun ra một ngụm máu, ánh mắt có chút mơ hồ không rõ nhìn Hoàng Dung vẫn đang đứng đó.

Hoàng Dung cũng không tiếp tục tiến lên mà nàng đang đợi Trầm Côn đứng dạy, đợi Trầm Côn lấy Dịch Cân Kinh chí bảo trấn phái của Thiếu Lâm ra.

Hoàng Dung thực sự rất mạnh, nàng mạnh đến nỗi mỗi thủ đoạn của nàng đều có thể xưng hùng xưng bá Tiềm Long Địa Hội này, bất kể Đả Cẩu Bổng Pháp, Ngọc Nữ Tâm Kinh, Ngọc Tiêu Kiếm Pháp hay Cửu Âm Chân Kinh đều cực kỳ bá đạo.

Khác với Đả Cẩu Bổng Pháp, Ngọc Nữ Tâm Kinh hay Ngọc Tiêu Kiếm Pháp thì Cửu Âm Chân Kinh là cơ sở võ học của Hoàng Dung, là cơ sở để Hoàng Dung mạnh được đến một bước này, để nàng có thể am hiểu từng đó loại võ công chỉ trong khoảng 2 năm cuối cùng ở bên Vô Song tại thế giới kia.

Nếu là loại võ công khác thì nàng không có tự tin để dễ dàng chiến thắng Trầm Côn nhưng mà một khi nàng đã sử dụng Cửu Âm Chân Kinh thì rất khác, Hoàng Dung thực sự muốn kết thúc nhanh cái trận chiến này đặc biệt là sau khi từ Lệ Xuân Viện trở lại.

Quyển 3 - Chương 143: Cửu Âm Hiển Uy (2)

Hoàng Dung chỉ cần một chưởng đã đánh thổ huyết Trầm Côn, đây là một điều mà khán giả bên dưới thật sự không ai ngờ, âm thanh hò hét ủng hộ Hoàng Dung lại càng lớn, bên dưới cứ như vỡ tổ vậy.

Âm thanh vang vọng khắp bốn phương tám hướng khiến sắc mặt các đệ tử Bắc Thiếu Lâm cũng chẳng dễ chịu gì hơn nữa thân là đệ tử Thiếu Lâm bọn họ luôn biết Trầm Côn mạnh ra sao, nguyên nhân duy nhất khiến Trầm Côn ngay chiêu đầu đã bất lợi chính là vì Trầm Côn trong người có thương thế, chịu thương thế quá nặng khi chiếu đấu cùng Cổ Đại Ngưu.

Nghĩ đến cái điểm này không ít võ tăng Thiếu Lâm đối với Võ Đang càng thêm bất mãn, càng thêm có chút không dễ chịu.

Một đại phái khác là Cái Bang thì cũng đang reo hò rung trời trợ uy cho Hoàng Dung bất quá đến chính những đệ tử này cũng khó mà tin được chỉ ngay một chưởng đầu tiên Hoàng Dung đã chiếm thượng phong tuyệt đối, có lẽ tại toàn bộ khu vực này cũng chỉ có hai người cảm thấy việc này bình thường.

Người đầu tiên là Sử Hỏa Long, hắn lúc này hoàn toàn tin tưởng người trên đài là Quách phu nhân, Quách phu nhân tự mình ra tay bản thân Trầm Côn không bại mới là lạ.

Người thứ hai thì lại là Lý Thu Thủy, Lý Thu Thủy đã quá bất ngờ với Hoàng Dung, lúc này Hoàng Dung có gây thêm bất ngờ gì Lý Thu Thủy cũng thấy bình thường vô cùng tuy nhiên Lý Thu Thủy cũng không hổ là bách khoa toàn thư về võ học trong thiên hạ, giờ phút này nàng mơ hồ cảm thấy chưởng pháp của Hoàng Dung có cái gì đó tương đối quen thuộc chỉ là tạm thời không cách nào nhớ ra mà thôi.

_ _ _ _ _ _ _

Hoàng Dung một chưởng đánh ngã Trầm Côn, cái điều này chính Trầm Côn cũng không tin nhưng mà bản thân hắn cũng biết một chưởng kia của Hoàng Dung mạnh mẽ đến mức nào, đừng nói là hắn chỉ dùng 7 thành thực lực mà cho dù sử dụng hết 10 thành cũng chưa chắc dễ chịu ra sao, Trầm Côn biết trước mình là một Hoàng Dung rất khác, phi thường khác.

Nếu không phải đám người Cái Bang thực sự ‘có vẻ’ nhận ra Hoàng Dung thì Trầm Côn còn đang nghĩ Hoàng Dung xinh đẹp trước mặt mình cùng tiểu ăn mày đánh bại Mộ Dung Yến Nhi là hai người khác hẳn nhau.

Trầm Côn thấy Hoàng Dung không tiến lên liền khẽ lộn một cái, hắn dùng tay lau đi vết máu trên miệng, hướng về Hoàng Dung mà hỏi.

“Dung cô nương, tiểu tăng có thể hỏi võ công của ngươi sử dụng là võ công gì chăng? “.

Trầm Côn hỏi câu này cũng không tính là quả phận nhưng mà Hoàng Dung thì lại không có lý do để trả lời vì vậy chỉ lắc đầu mà đáp.

“Câu hỏi của tiểu sư phụ Hoàng Dung không thể đáp “.

Trầm Côn nghe vậy cũng chấp nhận, có rất nhiều loại võ công rơi vào hàng tuyệt mật của môn phái, Hoàng Dung đã nói thế Trầm Côn cũng chẳng thể đi sâu vào tìm hiểu làm gì, tiếp theo trên người Trầm Côn rất nhanh xuất hiện từng tầng nhiệt lực, vừa nhìn cũng biết Trầm Côn lại sử dụng Dịch Cân Kinh.

Trầm Côn bắt đầu vận lên tầng thứ 2 của Dịch Cân Kinh – Ngũ Hành Tương Khắc.

Mượn lực tương khắc trong Ngũ Hành,cũng như trong trận chiến với Cổ Đại Ngưu thì Trầm Côn dũng mãnh tiến về phía Hoàng Dung, lần này hắn quyết định chủ động tấn công cho dù Trầm Côn biết mình rất khó chủ động ép được Hoàng Dung vì thân pháp Hoàng Dung đã viễn siêu toàn bộ cao thủ trẻ tuổi của Tiềm Long Đại Hội lần này.

Không chỉ Trầm Côn mà có lẽ rất nhiều bậc tiền bối võ lâm ngồi đây chỉ cần thấy thân pháp mà Hoàng Dung sử dụng đánh với Mộ Dung Yến Nhi đều sẽ phải mặc cảm không bằng, muốn so thân pháp thì cho dù cả Viên Tử Y cũng vẫn phải ngước nhìn Hoàng Dung.

Bốn loại thân pháp cộng đồng được gắn lên nhau, cộng đồng hòa nhập với nhau thử hỏi có ai theo được?.

Hoàng Dung cực kỳ tự tin vào thân pháp của mình bởi chính Vô Song khoảng thời gian trước tại Mông Cổ cũng phải thừa nhận nếu hắn ngang trình độ với Hoàng Dung thì bất kể là Quỳ Hoa Thân Pháp hay Lăng Ba Vi Bộ trong tình trạng đơn đấu cũng không lại Hoàng Dung, thân pháp của Hoàng Dung thậm chí đã bước vào một phạm trù mới, nàng mượn 4 loại thân pháp khác nhau mà tạo ra thân pháp mới của riêng mình, cái này cũng chẳng khác sáng tạo võ học là bao.

Trầm Côn muốn ép được Hoàng Dung là việc cực khó nhưng mà ở bên kia Hoàng Dung cũng chẳng có ý định lợi dụng thân pháp của mình, chỉ thấy nàng đứng im một chỗ, hai tay hướng lên cao, hai phần cổ tay dính sát vào nhau, hai bàn tay mở ra thành hình đóa hoa sen, nhìn Hoàng Dung cứ như đang múa vậy.

Trầm Côn lao tới, mượn Dịch Cân Kinh trợ giúp hắn vẫn tự tin sử dụng Đại Lực Kim Cương Quyền, là quyền pháp cương mãnh nhất lúc này mà Trầm Côn có thể sử dụng.

Đại Lực Kim Cương Chưởng là chí dương chí cương, Đại Lực Kim Cương Quyền lại chỉ là chí cương, cương lực cực mạnh nhưng vẫn là ngoại công quyền pháp, Đại Lực Kim Cương Quyền tại Thiếu Lâm có thể nói là bản thấp cấp hơn của Đại Lực Kim Cương Chưởng nhưng nó lại thích hợp cực kỳ với Trầm Côn bởi Trầm Côn tuyệt đối là thiên tài luyện thể.

Một quyền không cần bất cứ biến hóa gì, mạnh mẽ đánh tới phần bụng của Hoàng Dung, quyền này gọi là “ Kim Cương Phá Lôi Quyền”.

Quyền như kinh lôi, đến cả thiên lôi trên trời cũng bị đánh nát, quyền này lại có thêm Dịch Cân Kinh bổ trợ, canh kim khí lại càng thịnh, sát thương càng cao.

Quyền đã đến gần lắm, Hoàng Dung vẫn giữ cái tư thế kia, nàng hiện tại đã rất khó né tránh gần như chỉ có thể lấy cứng đối cứng, đây cũng là cách Hoàng Dung lựa chọn, hai tay của nàng rốt cuộc nhẹ xoay, lần này động tác lại càng giống một vũ nữ hơn, đôi tay của Hoàng Dung bỗng chốc trở nên ma mị vô cùng để mà từng đầu ngón tay của Hoàng Dung như dài ra.

Trước kia cảm giác hai tay của Hoàng Dung như một đài sen thì hiện tại lại như quả phật thủ, hai tay của nàng rất nhanh hạ thấp sau đó cùng nhau đẩy ra.

Trầm Côn có cảm giác như có rất nhiều cánh tay ma mị hướng về phía mình, ánh mắt hắn không khỏi híp lại nhưng cũng không tỏ ra sợ hãi, Kim Cương Phá Lôi Quyền của hắn mạnh đến nỗi Trầm Côn tự tin dùng kình lực bên ngoài phá hết ảo ảnh mà Hoàng Dung tạo ra.

Trầm Côn thực sự có chút không ngờ đôi tay của Hoàng Dung cũng chẳng phải ảo cảnh, chẳng phải ảo chiêu mà là tốc độ tay của nàng quá nhanh, nhanh kinh khủng.

“Cửu Âm Bạch Cốt Trảo “.Ngón tay của Hoàng Dung cũng có chút khác biệt với Mai Siêu Phong, những đầu móng tay đúng là dài ra nhưng lại mang theo màu trắng, màu trắng như cái khí lạnh mà Cửu Âm Chân Kinh hòa quyện với Ngọc Nữ Tâm Kinh vậy.

Trầm Côn lao tới, quyền của hắn va chạm với trảo pháp của Hoàng Dung, những đầu móng tay chạm vào quyền đầu Trầm Côn, Trầm Côn thiết tưởng có thể đập gãy móng tay của Hoàng Dung nhưng mà chỉ khi cứng đối cứng hắn mới biết trảo pháp kia mạnh thế nào, bộ trảo của Hoàng Dung như làm bằng thép vậy, nó thậm chí cắt qua mu bàn tay của Trầm Côn làm hắn đau điếng người.

Trầm Côn mới chỉ đụng cứng chưa đến một giây mặt mũi đã có chút không tốt nhưng mà việc không dừng lại ở đó, Hoàng Dung dùng tay phải chặn quyền của Trầm Côn lại nhưng cũng chỉ giao thủ một giây, tay phải của nàng liền thu lại sau đó tay trái đưa ra hướng về cổ họng Trầm Côn vẽ một đường.

Trầm Côn thấy Hoàng Dung thu chiêu nhưng cũng không dám tiến lên, hắn thừa hiểu cánh tay kia mà cắt vào cổ hắn thì việc gì xảy ra lập tức lại thu tay về thủ, rút tay về cản lại Cửu Âm Bạch Cốt Trảo của Hoàng Dung.

Hắn vừa thu tay thì cánh tay còn lại của Hoàng Dung lại lướt đến, lần này mục tiêu là ngực Trầm Côn.

Trầm Côn cũng lấy một tay ra thủ thế, quyền đầu nắm chặt tung thêm một quyền.

“Kim Cương Khai Sơn “.

Quyền này không nhanh bằng quyền đầu tiên nhưng thế lớn vô cùng, quyền như khai sơn.

Quyền này đơn giản chặn được trảo thứ hai của Hoàng Dung nhưng chỉ thấy Hoàng Dung thu tay lại một cái, cổ tay như múa liền hóa giải kình lực mà Trầm Côn tạo ra, cánh tay thu về rồi lại đẩy ra, mục tiêu là bả vai Trầm Côn.

Cửu Âm Bạch Cốt Trảo thực sự quá nhanh, tốc độ tay của Hoàng Dung nhanh một cách kinh người lại thêm thân pháp của nàng, trảo này chưa thu lại trảo kia đã tới hoặc trảo này thu lại nửa đường chỉ cần biến chiêu liền có thể đổi phương vị tấn công, Hoàng Dung vậy mà ép cho Trầm Côn không biết làm sao.

Trầm Côn rõ ràng có lực nhưng lực chưa ra hết đã phải thu về, cứng đối cứng cũng khó mà thực sự phân cao thấp với Hoàng Dung hơn nữa ngay trong trảo pháp của Hoàng Dung vậy mà còn mang theo một loại thủ pháp tá lực đả lực, phân tán kình lực của Trầm Côn tạo ra, điều này làm Hoàng Dung càng đánh càng chiếm thượng phong, tới lui tự nhiền còn Trầm Côn càng đánh càng tỏ ra đuối sức.

Cửu Âm Bạch Cốt Trảo có điểm yếu là gì?, điểm yếu của nó là dễ gãy, Cửu Âm Bạch Cốt Trảo sức sát thương rất mạnh nhưng mà cũng chỉ là sát thương mà thôi, tính chịu đựng không cao, cứng đối cứng bình thường thì những cái móng tay kia rất có thể sẽ bị bẻ gãy ngay lập tức nhưng mà Hoàng Dung lại có thủ đoạn riêng của mình.

Hoàng Dung chưa luyện đến đẳng cấp sau của Cửu Âm Bạch Cốt Trảo là Cửu Âm Thần Trảo nhưng mà nàng lại có Vô Song bên người, có cả Lý Thu Thủy bên người, trong thời gian ở Mông Cổ nàng lại đem Thiên Sơn Chiết Mai Thủ cùng Đấu Chuyển Tinh Di dung nhập vào bên trong bộ trảo pháp này.

Nàng không thể nào mang hết tinh túy của Thiên Sơn Chiết Mai Thủ cùng Đấu Chuyển Tinh Di vào được nhưng bằng vào Cửu Âm Chân Kinh thì nàng có thể mượn mỗi thứ một chút, bằng vào Thiên Sơn Chiết Mai Thủ nàng dễ dàng khiến đôi tay càng thêm linh hoạt, dễ dàng đổi phương vị tấn công còn với Đấu Chuyển Tinh Di nàng lại có thể thực sự nghiên cứu ra một thủ pháp tá lực đả lực mang vào dung nhập ngay trong trảo công của mình.

Nhìn từ bên ngoài vào trận chiến lúc này cứ như Hoàng Dung đang múa, nàng như một đạo tàn ảnh điên cuồng tấn công Trầm Côn còn Trầm Côn chỉ có thể cắn răng mà phòng ngự, kiên trì mà thủ thế hơn nữa cứ giao chiến vài chiêu với Hoàng Dung thì Trầm Côn lại bước lùi về phía sau một bước.

Cửu Âm Bạch Cốt Trảo trong tay Hoàng Dung thực sự quá mạnh đồng thời Cửu Âm Bạch Cốt Trảo lại là thuần ngoại công chứ không phải nội công.

Đại Lực Kim Cương Quyền nhìn như thiên về ngoại công nhưng lại dựa trên nội công thôi thúc, hai người càng chiến thì nội lực Trầm Côn càng lộ ra có chút không chịu được.Trầm Côn mới luyện đến tầng thứ hai của Dịch Cân Kinh, khó mà làm đến tình trạng thiên nhân hợp nhất, nội lực liên miên bất tuyệt, hắn càng đánh lại càng hụt hơi.

Trầm Côn đương nhiên hiểu tình trạng của mình lúc này, hắn biết hắn không phải Cổ Đại Ngưu để mà thực sự lấy tĩnh chế động, lần này Hoàng Dung thực sự mạnh vượt xa suy đoán của Trầm Côn, hắn chỉ có thể cắn răng mà liều mạng phản kích.

Trầm Côn hai mắt lập tức lóe ra kim quang, miệng hét lớn một tiếng.

Một tiếng gầm này của Trầm Côn thực sự khủng khiếp vô cùng, lấy âm ba công kích đánh thẳng vào người Hoàng Dung, một tiếng gầm này chính là một trong các tuyệt học mạnh nhất của Thiếu Lâm – Sư Tử Hống.

Hoàng Dung không ngờ Trầm Côn có một chiêu này, nàng không kịp làm ra phản ứng bởi sóng âm quá nhanh, cả người liền bị hất bay đi, thân pháp của nàng có ảo diệu đến mấy cũng không thể không lùi chỉ là nhìn thoáng qua thì sẽ cho cảm giác nàng không chật vật là mấy mà thôi.

Trầm Côn thấy đẩy lùi được cường địch trong lòng chiến ý càng cao hơn nữa Trầm Côn biết mình phải lợi dụng trạng thái choáng váng này của chính Hoàng Dung thế là hắn bước liên tục vế phía Hoàng Dung, tốc độ viễn siêu chính tốc độ cực hạn của chính hắn.

Dịch Cân Kinh điên cuồng vận chuyển, ánh mắt Trầm Côn trở nên vàng rực.

“Kim Cương Oanh Lôi Quyền “

“Kim Cương Phá Sơn Quyền “

“Kim Cương Cửu ẢNH Quyền “

“Kim Cương Oanh Thiên Quyền”

Một hơi tung ra bốn quyền oanh kích về phía Hoàng Dung, Trầm Côn lúc này dồn toàn bộ thực lực vào bốn quyền này, nếu thành công liền có thể đánh cho Hoàng Dung trọng thương bắn ra khỏi võ đài còn nếu bốn quyền này không thể đánh ngã được Hoàng Dung thì hắn đương nhiên là người thua cuộc.

Thế công của Trầm Côn hung hãn vô cùng, uy thế mạnh đến nỗi khiến cho không ít trưởng lão Cái Bang ngồi gần Sử Hỏa Long phải đứng bật dậy mà lo lắng cho Hoàng Dung.

Hoàng Dung dính một chiêu Sư Tử Hống, đầu óc của nàng thực sự tương đối loạn.

Cái này thật ra không hẳn là đầu óc mà là tai của Hoàng Dung chịu công kích dẫn đến đại não có chút mơ hồ, phán đoán của Hoàng Dung liền giảm mạnh, thị giác cũng chịu ảnh hưởng tương tự, Hoàng Dung chỉ có thể cảm thấy kình lực khủng khiếp bao phủ lấy mình nhưng lại không nhìn rõ hình thù chiêu thức ra sao, đến cả khoảng cách nàng cũng không cảm nhận được.

Lần này Hoàng Dung thật sự cảm thấy có chút không ổn nhưng mà để làm khó được Hoàng Dung thì Trầm Côn còn chưa đủ.

Hoàng Dung rất thông minh, nàng thậm chí hiểu được Trầm Côn đang tính làm gì, Trầm Côn rõ ràng đang muốn đập nồi dìm thuyền, quyết ý được ăn cả ngã về không vì vậy bất kể ra sao thì Trầm Côn cũng phải công kích vào người nàng, nếu đã đoán được phương vị tấn công thì nàng cũng chẳng khó né tránh.

Vấn đề duy nhất là nàng né tránh được thì Trầm Côn cũng biến chiêu được, Hoàng Dung ngay lập tức lựa chọn mở mắt ra, nàng dùng thân pháp kinh người thêm vào nội lực của chính mình mà ổn định thân thể sau đó... không tránh không né.

Thị lực của nàng hiện tại bị ảnh hưởng rất nhiều vì vậy nàng không dám né, mãi đến khi Trầm Côn lại gần người nàng, khoảng cách giữa hai bên chỉ còn khoảng 2 bước chân thì đôi mắt Hoàng Dung lập tức chuyển sang màu trắng.

Trầm Côn đang bất chấp mà tấn công chợt thấy ánh mắt Hoàng Dung nhìn vào đôi mắt mình, đại não của hắn liền rung lên ong ong, Trầm Côn có Sư Tử Hống tạm coi là thủ đoạn công kích não bộ thì Hoàng Dung cũng có.

Hoàng Dung biết hiện tại Trầm Côn tuyệt đối chẳng bình tĩnh gì, người rơi vào lựa chọn như Trầm Côn thì không thể nào mà bình tĩnh được, chỉ có chiến ý càng ngày càng khủng khiếp vì vậy nàng trực tiếp sử dụng một chiêu thần bí nhất của Cửu Âm Chân Kinh – Di Hồn Đại Pháp.

Trầm Côn bình thường hắn có lẽ không chịu ảnh hưởng của Di Hồn Đại Pháp bởi hắn là đệ tử nhà Phật, tâm tình đã qua luyện tập cực kỳ cứng cỏi nhưng hiện tại lại khác, hắn thật sự dính chiêu.

Đại não của Trầm Côn lập tức trì trệ, chiêu thức liền lệch nhịp.

Hoàng Dung chỉ cần mượn nửa giây lệch nhịp này, nàng lại dùng một chiêu Hoành Không Na Di trong Cửu Âm Chân Kinh trực tiếp lướt ngang ra tránh thoát được quyền của Trầm Côn, đến khi Trầm Côn kịp lấy lại tinh thần thì chỉ cảm thấy một cơn gió lướt qua người, Trầm Côn lập tức cảm giác được không ổn nhưng ở bên kia Hoàng Dung lại mượn thêm một chiêu Tiêu Dao Du vòng qua phía sau Trầm Côn, chưởng pháp của nàng in lên lưng hắn.

“Tồi Tâm Chưởng “.

Một chưởng đánh thẳng từ phía sau, Trầm Côn căn bản chịu không được, lần thứ hai phun ra một búng máu, sắc mặt trắng bệch ngã thẳng về phía trước, hắn lúc này tuy chưa rơi khỏi võ đài nhưng mà... thắng bại đã phân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau