CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 611 - Chương 615

Quyển 3 - Chương 134: Thế hệ này đệ nhất thiên tài (6)

Hoàng Dung cũng không phải là người có sở thích đặc biệt biến mình trở nên xấu xí, ngày trước cũng chỉ là chút tò mò của nàng đối với thế giới bên ngoài, đối với lòng người, đương nhiên hiện tại khi mà nàng đã có Vô Song thì nàng cũng không quá quan tâm cái nhìn của người bên ngoài đối với mình như thế nào.

Hoàng Dung bị Lý Thu Thủy phát hiện là nữ giả nam trang nhưng mà cũng không quá bất ngờ, Lý Thu Thủy là ai thì nàng quá hiểu hoặc ít nhất nàng cho là như vậy, nàng cũng chẳng nghĩ đến việc hóa trang che mắt được nữ nhân này, khi đã bị Lý Thu Thủy nhận ra nàng là nữ giả nam trang thì tẩy dung cũng không phải vấn đề gì không được.

Trước là nàng phải gặp Tô Xán sau đó một mực giữ cái trạng thái này nhưng hiện tại cũng đã không quá cần thiết ngoài ra chính Hoàng Dung cũng hiểu mỹ mạo của mình khi lộ ra trước đám đông thì bản thân nàng liền có một số lợi thế nhất định.

Ở thế giới này có một Hoàng Dung khác người được thế gian gọi là Quách phu nhân, người mà không cần nói Hoàng Dung cũng biết giống hệt mình.

Hoàng Dung biết chỉ cần mình tẩy trắng bỏ đi lớp nhọ nồi trên mặt nàng liền thành vị Quách phu nhân kia phiên bản 20 tuổi, việc này có tốt có xấu, việc xấu thì Hoàng Dung hiện tại không quá quan tâm, nàng chỉ nghĩ đến việc tốt.

Thứ nhất nàng có tự tin khiến cho Sử Hỏa Long càng thêm trung tâm, càng thâm ra sức vì nàng.

Thứ hai nếu người ta chỉ cần mơ hồ liên hệ nàng với Quách phu nhân hoặc có liên hệ với Quách phu nhân thì Hoàng Dung thậm chí có thể nhờ vả quan quân triều đình, ít nhất là ờ trong thành Tương Dương này đồng thời cũng nhờ hai vợ chồng Quách Tĩnh – Quách phu nhân mà lời nói của Hoàng Dung đối với rất nhiều thế lực có mặt trong đại hội Tiềm Long này được đẩy lên độ cao cực lớn bất quá đây cũng chỉ là trong thời gian ngắn.

Vấn đề cuối cùng cũng là vấn đề quan trọng nhất, Hoàng Dung biết việc một nữ tử có khuôn mặt giống hệt Quách phu nhân hồi trẻ, sử dụng cả Đả Cẩu Bổng Pháp mà thiên hạ chỉ có duy nhất Quách phu nhân thân là nữ tử có thể biết được... việc muốn nữ tử như vậy vô địch Tiềm Long Đại Hội thì nhất định sẽ là đại tin tức, không mất bao lâu toàn bộ thiên hạ chỉ sợ đều biết được thông tin này, chỉ cần ở đâu có người liền có giang hồ, đã là giang hồ thì luôn thích việc kỳ hoa, Hoàng Dung muốn mang sự tồn tại của mình đến với hai người, người thứ nhất đương nhiên là Vô Song, người thứ hai... chính là cha nàng tại thế giới này – Đông Tà Hoàng Dược Sư.

Nàng biết Hoàng Dược Sư tại thế giới này không phải là cha nàng nhưng mà chân tâm mà nói liệu Hoàng Dung có thể quên được hình bóng phụ thân?, có thể nén được nỗi lòng mà không đến gặp Hoàng Dược Sư hay không?, Hoàng Dung cho dù thế nào cũng sẽ không quên được, cũng sẽ không kìm lòng được.

Lý Thu Thủy ở một bên lên tiếng, Hoàng Dung cũng chẳng mất nhiều thời gian mà hướng về Lý Thu Thủy đáp.

“Tiền bối, thương thế của Trầm Côn vẫn chưa thể bình phục hết, tiểu nữ cũng muốn đi tắm rửa một phen, không bằng một giờ đồng hồ sau tiểu nữ liền trở lại trận chung kết? “.

Lý Thu Thủy vốn sợ Hoàng Dung không đồng ý, nay nàng đã đồng ý thì khác gì mở cờ trong bụng dù sao Lý Thu Thủy cũng thật sự muốn xem mặt Hoàng Dung.

Dĩ nhiên Lý Thu Thủy cũng không dám gật bừa, nếu mà Hoàng Dung một đi không trở lại như Viên Tử Y thì làm thế nào?, việc đã đến nước này thì Trầm Côn hay Hoàng Dung vô địch cũng không còn là vấn đề lớn nữa dù sao phương nam cũng đã không còn thiên tài nào nhưng mà nếu trận chung kết lại diễn ra như vòng Tứ Cường thì Tiềm Long Đại Hội đâu khác gì trò cười?, Lý Thu Thủy biết trở về bàn giao thế nào với Ngô Tam Quế?.

Lý Thu Thủy trong lòng dù vui thế nào thì cũng phải che dấu đi, ở bên ngoài hướng về Hoàng Dung mà đáp.

“Tiểu cô nương nói chí phải vậy không bằng theo ta về khách điếm sau đó bảo đám hạ nhân chuẩn bị nước ấm cho cô nương? “.

Hoàng Dung nghe thấy Lý Thu Thủy nói vậy nàng hơi nhíu mày một cái, trong thâm tâm nàng thật sự có chút phòng bị nữ nhân trước mặt hơn nữa vì Hoàng Dung có mối quan hệ tương đối khó nói rõ với một Lý Thu Thủy khác thì nàng lại càng không muốn ở cạnh Lý Thu Thủy này nhưng suy tính một hồi Hoàng Dũng vẫn là đồng ý, thông minh như nàng sao không hiểu được suy nghĩ trong đầu Lý Thu Thủy.

“Vậy Dung nhi xin nghe theo sắp xếp của tiền bối “._ _ _ _ _ _ __

Hoàng Dung đi theo Lý Thu Thủy rời khỏi Tiềm Long Đại Hội, lần này có Lý Thu Thủy đi theo đương nhiên không ai nói gì bất quá... Hoàng Dung thật sự không ngờ khách điếm trong miệng Lý Thu Thủy lại là Lệ Xuân Viện.

Hoàng Dung nào biết Lệ Xuân Viện là cái chỗ nào nhưng nàng cũng không có mù, vừa nhìn bảng hiệu Lệ Xuân Viện lại thấy rất nhiều cô nương oanh oanh yến yến đi lại tấp nập, khách nhân ra vào như đi hội thì nàng còn lạ gì nữa?.

Lệ Xuân Viện không hổ là tài sản của Phúc Kiến An, sau trận chiến của Đông Phương Quỳnh Hương cùng Vô Song với Long Đế thì chỉ chưa đến 2 ngày nơi này đã có thể quay lại với cuộc sống bình thường, cho dù Ngô Ứng Hùng cũng không dám thật sự niêm phong tài sản của người cùng cấp bậc với phụ thân mình.

Lý Thu Thủy ở bên cạnh Hoàng Dung cũng nhận ra biểu cảm khác lạ của Hoàng Dung vì vậy chỉ cười mà nói.

“Tiểu cô nương là lần đầu tiên đến nơi này đi?, cái Lệ Xuân Viện này thực sự không tệ, phía sau có nơi gọi là Thiên Thương Nhân Gian rất thích hợp nghỉ ngơi, không như cái chỗ phàm tục này “.

Lý Thu Thủy bản thân chính là người chọn Lệ Xuân Viện để nghỉ dưỡng, đương nhiên nàng rất thích cái chỗ này, bản thân Lý Thu Thủy thấy Hoàng Dung có vẻ không quen cũng chẳng nghĩ nhiều, nay đưa ra nắm lấy eo Hoàng Dung rồi trực tiếp vận khinh công đưa nàng vào bên trong.

Khinh công của Lý Thu Thủy không kém gì Trương Y, Trương Y có thể dễ dàng mang Viên Tử Y rời đi thì Lý Thu Thủy cũng có thể, Lý Thu Thủy thực sự không mất bao lâu tiến vào Thiên Thượng Nhân Gian phía sau Lệ Xuân Viện.

Địa vị của Lý Thu Thủy không tầm thường, nàng hiện tại được coi là người phát ngôn của Ngô Tam Quế đương nhiên có thể tự mình đoạt lấy một phòng trong Lệ Xuân Viện thậm chí phòng nghỉ của bản thân nàng cũng phi thường lớn.Có một sự thú vị là Lý Thu Thủy chọn một căn phòng thực sự rất gần trận chiến của Vô Song cùng Đông Phương Quỳnh Hương mấy hôm trước.

Tiểu viện của Đông Phương cô nương sau trận chiến kia đã bị đánh nát nhưng thân là một tuyệt đỉnh cao thủ trong thiên hạ thì nơi này lại làm Lý Thu Thủy có hứng thú rất lớn, khác với những người khác, Lý Thu Thủy là một trong số ít người biết được mấy hôm trước tại tòa tiểu viện hoang tàn kìa có cái gì xảy ra, càng biết thì nàng mới càng thêm hứng thú >

Tại nơi này từng có hai cao thủ trẻ tuổi từng đánh bại Long Đế sau đó trốn thoát khỏi tay Tu La Vương, hai người trẻ tuổi kia thực lực chắc chắn không phải là đế vị vậy mà có thể thoát khỏi tay hai đế vị cao thủ truy sát, việc này sao có thể khiến Lý Thu Thủy không có hứng thú đây?.

Mấy hôm nay Lý Thu Thủy đối với Tiềm Long Đại Hội cũng đầu nhập nhiều tâm sức nhưng ít ai biết từ khi đến Hành Dương nàng liền ngồi lỳ trong Lệ Xuân Viện sau đó trực tiếp tiến tới nơi này tham ngộ, quan sát.

Lý Thu Thủy tuy không nhìn ra cái gì về võ công nhưng mà khí tức cùng lực phá hoại của trận chiến thì đến hiện tại nàng vẫn còn âm thầm bội phục.

Lại nói tiếp đến việc thú vị, Hoàng Dung cũng để ý tới điểm này bởi trên đường Lý Thu Thủy mang nàng tiến vào trong có đi qua tiểu viện hoang tàn này.

Hoàng Dung võ công thua xa Lý Thu Thủy, nàng đáng lẽ không nhận ra được cái gì nhưng mà tại tiểu viện đổ nát nàng thật sự cảm ứng được một loại khí tức quen thuộc, một loại khí tức cực kỳ ma mị.

Hoàng Dung trong lòng đột nhiên rung động thật mạnh, nàng thậm chí biết tên loại võ công này, loại võ công gọi là Quỳ Hoa Bảo Điển.

Lẽ thường mà nói cái ‘bãi chiến trường’ này đã trải qua vài ngày khí tức trận chiến đương nhiên không thể còn tồn tại nhưng mà Hoàng Dung không rõ tại sao nàng lại có cảm ứng, thứ cảm giác thân quen khiến cho nàng không thể không nhớ lại, một loại cảm giác mà Lý Thu Thủy không thể cảm nhận nổi.

Cảm giác này rất hư vô mờ mịt nhưng mà Hoàng Dung không thể không quan tâm hơn nữa khi mà đầu nàng hiện ra bốn chữ ‘Quỳ Hoa Bảo Điển ‘ thì nàng lại không cách nào đánh tan nó đi bởi bốn chữ này liền gắn với Vô Song.

Lý Thu Thủy chẳng mất bao lâu để đưa Hoàng Dung đến biệt viện nghỉ ngơi, tiếp theo Lý Thu Thủy hướng về Hoàng Dung mà nói.

“Tiểu cô nương, ngươi tiến vào trước nghỉ ngơi ta liền cho ngươi hầu chuẩn bị nước nóng cùng quần áo, ta cũng thực sự tò mò không biết Dung tiểu cô nương võ công cao cường thì dung mạo sẽ ra sao đây? “.

Lời của Lý Thu Thủy nói rất bình thường thậm chí còn có chút gần gũi nhưng mà Hoàng Dung nào để ý đến mấy cái này, nàng quá hiểu Lý Thu Thủy để biết phàm là lời Lý Thu Thủy nói thì có chín lời không phải thật tâm, về phần lời còn lại thì phải tùy theo cảm xúc của chính nàng, lời của vị ‘tỷ muội’ này Hoàng Dung đương nhiên sẽ không tin.

Ngoài điểm này ra tâm trí nàng gần như bị bốn chữ ‘Quỳ Hoa Bảo Điển ‘ thay thế bất quá nàng cũng không dám hỏi Lý Thu Thủy cái gì, nàng có chút lo lắng Lý Thu Thủy sẽ phát hiện ra nghi vấn, cái này nàng không dám mạo hiểm mà cũng không biết mở lời ra sao, lại nghĩ đến nha hoàn mà Lý Thu Thủy chuẩn bị sắp xếp cho nàng, ánh mắt Hoàng Dung liền sáng lên.

Việc hỏi thông tin của nha hoàn so với hỏi thông tin của Lý Thu Thủy thì dễ hơn nhiều lắm.

Quyển 3 - Chương 135: Không đề

Lý Thu Thủy có địa vị cực kỳ lớn vì vậy ngay tại Lệ Xuân Viện này nàng cũng có đặc quyền của nàng, chí ít mệnh lệnh của Lý Thu Thủy vẫn sẽ được toàn bộ tú bà trong Lệ Xuân Viện nghiêm túc chấp hành.

Lý Thu Thủy muốn người chuẩn bị nước nóng cho Hoàng Dung là việc dễ dàng vô cùng dù gì cái nơi này cũng chuyên để cho khách nhân nghỉ ngơi, sau khi Lý Thu Thủy ra lệnh thì không lâu lắm liền có một trung niên mỹ phụ đi vào.

Trung niên mỹ phụ này một mực cúi đầu không dám nhìn Lý Thu Thủy bất quá Lý Thu Thủy cũng không quan tâm, nàng đã quen với việc người ta sợ hãi với nàng, nàng chỉ lạnh giọng mà ra lệnh.

“Hầu hạ vị cô nương bên trong cho tốt”.

Lý Thu Thủy nói xong câu này hai tay liền chắp ra sau đi ra ngoài, cũng không quá để ý đến Hoàng Dung cùng vị mỹ phụ kia, Lý Thu Thủy lúc này đi thẳng ra tòa biệt viện đã bị tàn phá sau trận chiến giữa Vô Song cùng Long Đế kia.

Trận chiến này đã không có cái gì để nhìn, khí tức tan hết nhưng mà một người tu luyện Đại Vô Tướng Công, là một quyển bách khoa toàn thư với võ học khắp thế gian thì Lý Thu Thủy vẫn có thể dựa vào nhiều loại thông tin khác nhau mà tái hiện trận chiến, ví dụ như từ những lời đám người Lệ Xuân Viện kể lại đêm hôm đó thì Lý Thu Thủy có thể chắc chắn âm thanh long ngâm kinh khủng vang lên giữa đêm tối chính là Hàng Long Khí của Hàng Long Thập Bát Chưởng.

Hàng Long Thập Bát Chưởng trên đời này có bao nhiêu người biết?, con số này thật ra tương đối nhiều nhưng mà để có thể từ trong tay Long Đế và Tu La Vương thoát ra bản thân Lý Thu Thủy lại chỉ có thể nghĩ đến một cái tên duy nhất – Bắc Hiệp – Quách Tĩnh.

Quách Tĩnh thực lực ra sao?, thiên hạ ai cũng nói Quách Tĩnh trình độ chỉ khoảng ngũ tuyệt hậu kỳ, khoảng thập tinh tới thập nhất tinh chiến lực nhưng mà Lý Thu Thủy đánh chết cũng không tin, đối với Lý Thu Thủy mà nói thì Quách Tĩnh cực kỳ mạnh, mạnh hơn xa những gì hắn thể hiện với người đời.

Lý Thu Thủy đến cả giao thủ với Quách Tĩnh cũng chưa từng, gặp cũng chỉ gặp thoáng qua nhưng mà Lý Thu Thủy lại là một trong số ít những người từng thân tận Thiên Vương, là một trong số những người hiểu rõ Thiên Vương đánh giá cao Quách Tĩnh thế nào, kẻ mà thời đại trước có thể sánh ngang với Thiên Vương sao có thể yếu?.

Dĩ nhiên Lý Thu Thủy cũng chỉ nghi hoặc về người xuất hiện đêm hôm đó ở Lệ Xuân Viện mà thôi, nàng không dám khẳng định người tới là Bắc Hiệp dù sao Long Đế hay Tu La Vương đều không nói bất cứ câu gì với nàng, nàng cũng chẳng có tài năng từ miệng hai người đào móc được thông tin vì vậy nàng chỉ có thể mang theo tò mò mà quan sát nơi này.

Đến hiện tại gặp Hoàng Dung thì lại có chút khác, Lý Thu Thủy thực sự cảm thấy rất kỳ lạ, cũng chính vì cái suy nghĩ về sự tồn tại của Quách TĨnh đêm hôm đó mà nàng lại càng thêm đặc biệt chú trọng đến Hoàng Dung.

Nàng hiện tại còn chưa biết mỗi quan hệ của Hoàng Dung với vị Quách phu nhân nổi tiếng giang hồ kia, liệu hai người là một cá thể hay là hai tồn tại riêng biệt?, câu hỏi này thực sự khó mà trả lời tuy nhiên Lý Thu Thủy lại chắc chắn Hoàng Dung trước mặt mình cùng Quách gia tại thành Tương Dương chắc chắn có liên quan, không liên quan ít thì liên quan nhiều.

Nếu Hoàng Dung đã có liên quan tới Quách gia ở Tương Dương thì việc Quách Tĩnh có mặt ở Hành Dương lại chẳng phải việc gì khó hiểu dù sao Lý Thu Thủy cũng biết vài ngày trước Hành Dương có một đại nhân vật đến đây – Phúc Kiến An.

Phúc Kiến An khoảng 2 ngày trước đã đến Hành Dương nhưng mà vị Phúc vương gia này hiện tại ở đâu Lý Thu Thủy lại không rõ tung tích bất quá nếu Phúc Kiến An đến Hành Dương thì việc Quách Tĩnh mở đường trước lại chẳng có gì lạ.

Đây là nguyên do duy lớn nhất làm Lý Thu Thủy tò mò với thân phận của Hoàng Dung, với dung mạo của Hoàng Dung, nếu mà nàng có thể xác định cái suy nghĩ này bản thân Lý Thu Thủy liền sẽ phải suy tính lại một chút kế hoạch của chính mình.

Chỉ khoảng một tiếng trước đã có cao thủ thần bí của Võ Đang nay lại thêm một Quách Tĩnh hư hư thực thực rồi một Phúc Kiến An thủy chung không có hành động gì, thân là người đại diện cho Ngô Tam Quế thì Lý Thu Thủy sao có thể không có tính toán?.

_ _ _ _ __ _ _ _

Ở phía ngược lại với Lý Thu Thủy là Hoàng Dung.

Lý Thu Thủy đang nghĩ cái gì, đang toan tính cái gì thì Hoàng Dung không biết, nàng lúc này chỉ đang thoải mái ngâm mình trong làn nước âm, trên mặt nước thả từng đóa hoa hồng đỏ thẫm tỏa ra thứ hương khí nhè nhẹ >

Xung quanh Hoàng Dung là bố vức vách ngăn, ở bên ngoài ngay gần đó chính là vị trung niên mỹ phụ kia, mỹ phụ nhận được yêu cầu của Hoàng Dung cũng không bước vào mà chỉ có thể đứng ngoài chờ đợi, chỉ cần Hoàng Dung không có yêu cầu gì thì nàng thật sự cũng không dám bước vào trong.

Hoàng Dung ngâm mình trong bồn nước nóng, ánh mắt hơi dãn ra nhìn về phía bên ngoài, nàng có thể nhìn thấy bóng hình của mỹ phụ ngay sau tấm rèm che.

Hoàng Dung trong thùng gỗ lớn, da thịt của nàng liền trở về cái vẻ ôn nhuận như ngọc, trắng hồng mềm mại vô cùng, cho dù là chính bản thân Hoàng Dung nhìn dung mạo của mình trong nước cũng không khỏi mỉm cười.

Dĩ nhiên việc mà Hoàng Dung quan tâm nhất hiện tại không phải là tắm thế nào mà là vấn đề khác, vấn đề liên quan tới đống đổ nát trong Lệ Xuân Viện thế là Hoàng Dung từ trong vang lên, âm thanh đương nhiên không lạnh lùng vô tình như Lý Thu Thủy trái lại nó mềm mại ấm áp vô cùng.

Hoàng Dung cũng không đường đột hỏi nhan mấy vấn đề này mà nàng mở miệng hát, Hoàng Dung không hay hát nhưng mà giọng của nàng cực tốt hơn nữa âm luật của Hoàng Dung cũng tạm coi là tinh thông, tiếng hát của nàng mang theo khẩu âm phương bắc, là làn điệu phương bắc.
Tiếng hát của Hoàng Dung vang lên, thứ âm thanh đi vào tai mỹ phụ bên ngoài quả nhiên làm hai hàng lông mày của mỹ phụ dãn ra, chính thân thể mỹ phụ cũng trở nên thả lỏng hơn nhiều.

Thay vì tạo ra hình tượng một người được hầu hạ thì Hoàng Dung muốn tạo ra hình tượng một cô gái bình thường, một mỹ nữ trẻ trung xinh đẹp, một thiếu nữ phương bắc đầy yêu đời.

Cái hình tượng mà Hoàng Dung cố tình tạo ra, cái giọng hát này quả thật làm cho hình tượng của Hoàng Dung trong mắt mỹ phụ kia trở nên gần gũi hơn nhiều lắm.

Hoàng Dung cất tiếng hát, đến khi tiếng hát của nàng ngừng lại thứ âm thanh gần gũi mà ấm áp kia mới tạo thành tiếng nói mà hướng ra ngoài.

“Thẩm thẩm, người đưa cho cháu khăn lau người cùng quần áo với “.

Nàng nói thực sự lễ phép khác hẳn với Lý Thu Thủy điều này tạo nên sự tôn trọng hơn nữa Hoàng Dung cũng chẳng phải là đang giả vờ, từ trước tới nay nàng đối xử với người dưới vốn luôn rất tốt chứ chẳng phải thái độ coi thường như Lý Thu Thủy.

Những hành động nhỏ nhặt thôi nhưng quả thật có ảnh hưởng rất tốt tới hình ảnh của nàng trong mắt mỹ phụ bên ngoài, mỹ phụ cảm thấy Hoàng Dung không phải là đang ra lệnh mà là đanh nhờ vả như một tiểu cô nương nhờ vả trưởng bối, cái này khiến mỹ phụ sao có thể khoogn thích?.

Nàng ta rất nhanh xoay người lại, hơi mở tấm bình phong ra sau đó đưa khăn bông trắng muốt cùng một bọc quần áo vào, thậm chí mỹ phụ còn không ngại cười mở lời trước với chính Hoàng Dung.

“Cô nương, giọng người thật hay, người hát cũng thật hay, cô nương là người phương bắc sao? “.

Hoàng Dung nghe thấy mỹ phụ mở lời trước thì trong lòng vui lắm, nàng bước ra khỏi thùng gỗ, dùng tay tiếp đồ được chuyển vào rồi nhẹ giọng đáp.

“Vâng thưa thẩm thẩm, cháu là người phương Bắc, cháu gọi Hoàng Dung, không biết xưng hô với thẩm thẩm ra sao? “.

Mỹ phụ thấy Hoàng Dung tiếp đồ liền rút tay ra, nàng cũng không nhìn vào bên trong mà chậm rãi khép tấm bình phong lại rồi ở bên ngoài nói vọng vào.

“Dung cô nương cũng không cần gọi ta là thẩm thẩm, ta họ Vi tên Xuân Hoa, Dung cô nương cứ gọi Hoa di là được “.

Vi Xuân Hoa?.
Hoàng Dung âm thầm ghi nhớ cái tên này, nàng một bên đặt quần áo trong bọc lên cái móc treo góc bình phong sau đó nhẹ nhàng lau cơ thể mình, đến khi lau khô cơ thể mới lại bắt đầu lên tiếng, làm như vô tình mà hỏi Vi Xuân Hoa.

“Hoa di, trước khi cháu vào đây có đi qua một biệt viện đổ nát, nơi này nhìn hào nhoáng như vậy sao lại có biệt viện đổ nát chứ? “.

Vi Xuân Hoa nghe Hoàng Dung hỏi, nàng sực nhớ tới lệnh cấm khẩu của triều đình nhưng mà Vi Xuân Hoa cũng chẳng phải nữ nhân tâm kế gì, Vi Xuân Hoa nghĩ Hoàng Dung là người Lý Thu Thủy mang đến dĩ nhiên đứng ngoài lệnh cấm lại thâm nàng thực sự thích vị Dung cô nương này thế là liền đáp.

“Dung cô nương người chắc mới đến Hành Dương đi?, người mới đến nên không biết khoảng thời gian trước Lệ Xuân Viện chúng ta bị niêm phong, ở hậu viện Thiên Thượng Nhân Gian nghe nói xảy ra chiến đấu rất kịch liệt, là truy bắt trọng phạm “.

“Hôm đó ai ở trong Lệ Xuân Viện cũng cảm thấy như trời long đất lở, như tận thế đến nơi thậm chí còn nghe thấy tiếng long ngâm, thực sự là một đêm kinh khủng “.

Vi Xuân Hoa không biết nhiều về trận chiến đó, nàng cũng không có gì để kể cho Hoàng Dung nhưng mà một trong hai nghi phạm thì nàng lại biết rõ, nàng liền kể với Hoàng Dung về vị ‘yêu nữ’ kia.

Hoàng Dung ở trong phòng tắm, vừa mặc quần áo vừa chăm chú lắng nghe, càng nghe nàng lại càng nhíu mày.

Vi Xuân Hoa trong miệng rõ ràng đang kể về Đông Phương cô nương nhưng mà Hoàng Dung thì lại không tưởng tượng ra như thế, Hoàng Dung trong đầu vậy mà lại tưởng tượng ra Vô Song.

Phải nói thế nào đây?, một thân cầm kỹ có thể mị hoặc người khác?, cái này Vô Song quả thật làm được.

Hai mỹ nhân đi theo làm hầu gái, hai người đều có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành?, liệu đây có phải là hai vị tỷ muội của Hoàng Dung hay không?.

Đến việc một thân sắc đỏ rồi lời đồn diễm lệ vô song, sánh ngang với Trần Viên Viên gì đó thì Hoàng Dung càng thêm gật đầu, Vô Song chỉ cần giả nữ nhân thì Trần Viên Viên chắc gì xinh đẹp hơn được Vô Song?, đương nhiên Hoàng Dung cũng không biết Trần Viên Viên là ai.

Nàng ở bên Vô Song sao lại không biết được Vô Song có hai cá thể, một phân thân một bản tôn, thú thật phân thân của Vô Song thực sự quá đẹp, đẹp đến mức bất kể là Hoàng Dung hay Lý Thu Thủy ngày trước đều có chút tự ti với nhan sắc của chính Cơ Vô Song.

Trần Viên Viên thì nàng chưa gặp nhưng liệu có hơn được Cơ Vô Song?, cái này Hoàng Dung cũng không tin.

Hoàng Dung càng nghe, não cảu nàng càng nhảy số sai lệch hơn nữa nàng cũng không quên việc ‘vây bắt trọng phạm’ triều đình.

Theo lời Vi Xuân Hoa thì là một đại cao thủ triều đình chiến đấu cùng một cặp nam nữ.

Cao thủ triều đình mạnh thế nào thì Hoàng Dung không dám chắc nhưng mà nếu nhìn vào chiến trường thì Hoàng Dung thậm chí nghĩ đến đế vị cao thủ.

Một cặp nam nữ hợp lại đối chiến đế vị cao thủ?, trên đời nào có việc trùng hợp như thế, trên đời liệu có mấy cặp nam nữ địch lại được đế vị?.

Hoàng Dung cũng như Lý Thu Thủy đều là nữ nhân thông minh tuyệt đỉnh nhưng mà càng thông mình thì não nảy số càng nhanh, nghĩ càng ngày càng xa.

Nàng lúc này liền chắc chắn cặp nam nữ kia chính là phân thân cùng bản tôn của chính Vô Song.

_ _ _ __ _ _ _ __

Sắp 2019 rồi vậy nên mọi lỗi lầm của tác bỏ qua hết nha T_T

Cho tác lười nốt mấy ngày cuối năm nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Quyển 3 - Chương 136: Tầng trên (1)

Thế giới này thực sự mạnh mẽ hơn thế giới Kim Dung nguyên bản rất nhiều, cái này vốn đã không có gì phải chứng minh bất quá chính bản thân Vô Song tự mình trải nghiệm quả thật có một phen cảm thụ khác.

Vô Song chưa bao giờ hoài nghi thực lực của mình nhưng cũng chưa từng ảo tưởng thực lực cảu hắn, ví dụ như hiện tại gặp Tu La Vương thì chỉ cần tránh được Vô Song sẽ tránh, Vô Song cũng biết hắn còn thua kém vị Vô Danh Thần Tăng của Bắc Thiếu Lâm nhiều lắm tuy nhiên nếu theo nguyên tác Vô Danh Tăng mang theo Mộ Dung Bác lẫn TIêu Viễn Sơn rời đi thì hiện tại Vô Song càng làm việc ghê gớm hơn, hắn một bên mang theo Hồ Phỉ, một bên mang theo Lạc Băng chạy từ quan ngoại Tô Châu về phía Hành Dương ấy thế mà suốt chặng đường dài Vô Song vẫn chưa cảm thấy mình hụt hơi.

Vô Song di chuyển rất nhanh, cứ đà này hắn tin tưởng khoảng tối nay sẽ đến ngoài thành Hành Dương đại khái là vị trí chân núi Hành Sơn nơi mà Vô Song từng quyết đấu Ca Lâu La của Thiên Trúc – Bà La Môn.

Nghĩ đến Ca Lâu La đã chết lại nghĩ đến Thiên Trúc xa xôi, Vô Song trên đường chạy cũng không khỏi cười khổ, nếu sau này hắn muốn xây dựng lại Thiên Long Giáo tất phải bước qua một cửa Bà La Môn – Thiên Trúc đấy là còn chưa kể đến kẻ thù một mất một còn của Thiên Long Giáo năm xưa Ba Tư – Ma Ni Giáo hay kể cả Tây Tạng – Mật Tông.

Thời kỳ phụ thân của Vô Song thống nhất Thiên Long Sơn Mạch gây dựng Thiên Long Giáo vốn tưởng phong quang vô hạn nhưng cường địch rất nhiều, có thể nói là cường địch bao vây bốn phương tám hướng, bản thân minh hữu lại không đủ mạnh mẽ mà làm trợ lực mới dẫn đến ngay trong chiến dịch đầu tiên kia Thiên Long Sơn Mạch đã bị san bằng, Thiên Long Giáo liền chạy tứ tán.

Vô Song hiện tại cũng đủ để nhận biết một số thứ, cho dù chưa có ai giải thích tường tận với hắn trận chiến năm đó diễn biến ra sao nhưng Vô Song cũng biết năm đó có lẽ có rất nhiều uẩn khúc, nhìn từ ngoài sáng cũng chỉ là Đại Thanh dẹp Thiên Long Giáo nhưng trong bóng tối có bao nhiêu đại thế lực trong giang hồ hưởng ứng Thanh triều thì lại là một vấn đề khác, chỉ tính thế lực võ lâm năm đó cơ hồ bất kể Tây Vực hay Trung Nguyên đều dốc hết vốn liếng nhất cử diệt đi Thiên Long Giáo của Thiên Vương cùng Long Vương.

Thân là người hậu thế Vô Song khó mà hiểu được cái ý niệm Đại Quốc Gia, ý niệm Thế Giới Đại Đồng của phụ thân hắn có tầm ảnh hưởng lớn như thế nào tại thời điểm hiện tại, cái tư tưởng của Thiên Vương khi đó thực sự phải nói là đại nghịch bất đạo, làm lay động căn cơ của bậc đế vương, một khi lợi ích của đế vương bị nguy hại thì không có bất cứ thứ gì có thể khiến vị đế vương kia dừng tay.

Chiến dịch Thiên Long Sơn là chiến dịch cuối cùng của Thuận Trị khi còn làm hoàng đế, lão nhân này trước khi truyền ngôi vậy mà còn nhất cử nhổ đi Thiên Long Giáo, cho dù hy sinh một khai quốc công thần là Quỳ Hoa Lão Tổ thì vẫn nguyện ý thực hiện là đủ để hiểu Thiên Long Giáo trong mắt Thuận Trị đáng bị diệt ra sao.

Ý niệm đại đồng là thứ không được phép tồn tại ở thế giới phong kiến quân chủ nhưng mà nếu Vô Song không thể mang theo ngọn cờ ý niệm đại đồng làm biểu tượng của mình thì hắn cũng không có cách nào gây dựng Thiên Long Giáo hay nói đúng hơn là không có cách nào thống nhất Tây Vực.

Tây Vực có không biết bao nhiêu dân tộc, ngoại trừ ý niệm đại đồng của Thiên Vương ra thì có thể lấy cái gì hiệu triệu các dân tộc khắp Tây Vực làm một mối, làm một Đại Quốc Gia?.

Dĩ nhiên nếu Vô Song hiện tại lựa chọn buông tay thì công việc của hắn sẽ nhẹ hơn rất nhiều, không quan tâm Thiên Long Giáo, không quan tâm Ý Niệm Đại Đồng, Tây Vực, Trung Nguyên hay kể cả Ngô Tam Quế, nếu hắn chỉ cầu sống trong võ lâm, chỉ cầu làm một phương bá chủ thì cũng chẳng có gì khó tuy nhiên liệu Vô Song có thể hay không?.

Vô Song chưa bao giờ tìm câu trả lời cho cái vấn đề này bởi hắn đã có câu trả lời từ lâu lắm rồi, trước đây khi Vô Song cái gì cũng không hiểu thì hắn có thể lựa chọn từ bỏ nhưng hiện nay hắn rốt cuộc đã không dừng lại được nữa, hắn vẫn phải gánh lấy cái trọng trách thuộc về hắn bởi trên cái con đường này hắn đã có quá nhiều nhân quả, đã đi được quá xa để quay đầu trở lại.

_ _ _ _ _ _ _

Vô Song mang theo hai người trọng thương di chuyển đồng thời phải liên tục đưa từng đoàn chân khí nhè nhẹ bảo hộ thể nội của Lạc Băng, cũng không biết có phải vì nguyên do này không mà đầu óc của Vô Song bắt đầu có chút phân tâm, hắn phải làm quá nhiều việc một lúc lại làm cho những suy nghĩ miên man về Tây Vực, về Thiên Long Giáo xuất hiện thậm chí chính Vô Song biết hắn sẽ còn nghĩ những việc xa hơn... ví dụ như kiếp trước của bản thân mình, trước khi hắn xuyên không thì việc gì xảy ra?.

Hắn lúc trước không tìm ra lý do để mình xuyên không lại càng chẳng thể giải thích được đây rốt cuộc là cái sự kiện gì nhưng càng ngày Vô Song càng cảm thấy có rất nhiều việc trùng hợp, rất nhiều việc mà chính bản thân hắn bị che đậy không cách nào vén được bức màn kia ra.

Giây phút hắn tỉnh mộng, giây phút hắn tỉnh lại để rồi nhìn thấy dung mạo của Đông Phương Quỳnh Hương... khi đó Vô Song có cảm giác như mình chạm vào một loại cấm kỵ vậy, mở ra chiếc hộp Pandora mà chính hắn không được phép chạm tới hoặc chưa đến lúc chạm tới.

Chính cái cảm xúc hoảng loạn đó mới là nguyên nhân chính chi phối Vô Song, mới là nguyên nhân chính khiến hắn muốn rời khỏi nàng, bất chấp tất cả mà rời đi, đến chính Vô Song còn không hiểu được lòng mình đang nghĩ gì, đang cảm thấy cái gì.

Vô Song không biết nên hắn hoang mang, vì hắn hoang mang nên hắn nhất định phải đình chỉ thứ suy nghĩ của chính mình lại vì thế Vô Song dừng chân.

Hắn không tiếp tục chạy về Hành Dương Thành nữa mà chủ động ngồi xuống, an trí chỗ nằm cho Lạc Bằng cùng Hồ Phỉ sau đó Vô Song bắt đầu vận công hồi phục nội lực hao tổn của chính mình nhưng quan trọng nhất hắn cầu tĩnh tâm.

Vô Song biết rất nhiều thủ đoạn để tĩnh tâm bao gồm cả phật giáo và đạo giáo, cái cách này thực sự có hiệu quả, sau khi tiến vào trạng thái nhập đỉnh khoảng nửa giờ đồng hồ Vô Song rốt cuộc mở mắt ra, trong ánh mắt có thể thấy được vài tia thần thanh khí sảng, trong người Vô Song cảm thấy một luồng cảm giác thoải mái nhu hòa không tên, một cảm giác thực sự rất tốt.

VÔ Song mở mắt, hắn lại nghĩ đến Lạc Băng cùng Hồ Phỉ liền chuyển ánh mắt về phía nơi đặt hai người nằm xuống.

Vô Song cũng không phải không hề cảm nhận xung quanh, hắn đặt hai người ở đây rồi nhắm mắt lại nhưng thực lực Vô Song cao tuyệt, ngay cả Tu La Vương có muốn thần không biết quỷ không hay lại gần Vô Song cũng là việc rất khó, ngay cả khi Vô Song tĩnh tâm thì gió thổi cỏ lay hắn đều có thể cảm nhận được huống hồ có ai lại gần mình cùng hai người Lạc Băng – Hồ Phỉ hay không.

Vô Song chuyển mắt chỉ là một loại thói quen, là một loại quan sát nhưng mà hình ảnh đập vào mắt Vô Song ngay khi đó là gì?, là một đạo thân ảnh mặc áo trắng, một nam nhân trẻ tuổi đang khoanh chân ngồi ngay cạnh hắn, khi Vô Song nhìn qua người này thì người này cũng quay đầu nhìn hắn.

Vô Song quả thật giật bắn cả mình thậm chí hắn gần như ngay lập tức xuất thủ với người bên cạnh cũng may khả năng khống chế của Vô Song vẫn tính là tốt, hắn vẫn có thể bình tĩnh mà một lần nữa nhìn người kia để rồi Vô Song kinh ngạc thốt lên.“Là ông? “.

Người trẻ tuổi bên cạnh có phải người quen của Vô Song không?, đáp án đương nhiên là có.

Cái dung mạo này phi thường quen thuộc nhưng mà Vô Song lại nhìn thấy tận hai lần trong đời, một người là Trương Tam Phong người còn lại là Trương Quân Bảo.

Dĩ nhiên người bên cạnh Vô Song không thể là Trương Quân Bảo, Trương Quân Bảo cho dù tốc độ phát triển nhanh hơn nữa cũng không có cách nào có thể lại gần được Vô Song mà hắn thần không biết quỷ không hay thậm chí ngồi tĩnh tọa ngay sát người hắn, Vô Song có thể hiểu được nếu... Trương Tam Phong muốn giết mình chỉ sợ cực dễ.

Cái cảm giác này thực sự vượt khỏi nhận thức của Vô Song, lần gần nhất mà Vô Song cảm thấy vô lực như vậy chính là quãng thời gian khi hắn ở bên Hoàng Dung, là lần đầu hắn gặp A Thanh.

So với ngày hôm đó hắn đã mạnh hơn không biết bao nhiêu lần ấy vậy mà lại được trải nghiệm lại thứ cảm giác này khi nhìn thấy Trường Sinh Chân Nhân, vậy Trường Sinh Chân Nhân phải kinh khủng đến mức nào?.

Trương Tam Phong nhìn Vô Song rồi khẽ gật đầu với hắn, vị chân nhân này nhẹ giọng mở miệng.

“5 năm không gặp, so với tiểu tử cái gì cũng không hiểu năm đó ngươi mạnh lên rất nhiều “.

Vô Song nghe câu này cũng chẳng biết là có phải đang khen mình hay không nữa, khóe miệng giật giật nhưng vẫn đáp.

“Khoảng cách với chân nhân vẫn còn xa lắm, Vô Song còn phải cố gắng nhiều “.

Trương Tam Phong nghe vậy mỉm cười rồi lại lắc đầu.

“Cũng không hẳn, nếu là nửa tháng trước ngươi gặp ta cũng sẽ không có cảm giác này, lão nhân cũng không có cách nào tìm được ngươi, đáng tiếc hiện tại lão phu tìm được ngươi cũng như ngươi nhìn thấy lão phu, cảm thấy khác biệt quá lớn cũng là bình thường “.

Vô Song nghe câu này lại càng không hiểu mà ngay cái cuộc gặp gỡ này hắn cũng không thể hiểu nổi, hai lần Vô Song gặp mặt Trương Tam Phong đều là hai lần hắn chưa từng tưởng tượng ra được.
“Chân nhân nói như vậy là có ý gì?, người trong nửa tháng vừa qua võ công lại tịnh tiến sao? “.

Trương Tam Phong nghe vậy liền gật đầu, vẫn giữ cái vẻ mìm cười của chính mình, không biết tại sao Trương Tam Phong hiện tại cho Vô Song cảm giác rất khác Trương Tam Phong của 5 năm trước đây.

“Tạm gác việc của lão phu lại đi, lão phu muốn hỏi một chút, ngươi trở về vậy có phải A Thanh cô nương an toàn rồi không?”.

Cũng phải hơn một tháng rồi Vô Song mới nghe đến hai chữ A Thanh, hắn cũng không có gì để che dấu mà đáp.

“A Thanh nàng rất an toàn hơn nữa cuộc sống hiện tại của nàng cũng rất tốt, có lẽ nàng đã đạt được cuộc sống hợp ý với chính nàng “.

A Thanh hiện tại đang ở nơi nào?, nàng chỉ sợ bắt đầu một hành trình mới dưới địa ngục, hành trình của nàng nơi âm giới.

Trương Tam Phong nghe Vô Song đáp hai mắt dãn ra như có điều suy nghĩ rồi lại hỏi.

“A Thanh tìm được cuộc sống hợp ý mình?, cái này quả thực lão phu khó mà tưởng tượng, A Thanh rốt cuộc cũng thoát được gông xiềng của nàng, ngươi thực sự làm rất tốt, rất tốt”.

Nói xong câu này Trương Tam Phong lại ngừng một chút rồi mới nhìn Vô Song thật kỹ.

“Ngươi có trách 5 năm trước lão phu đẩy ngươi đến thế giới kia không? “.

Vô Song nghe Trương Tam Phong nói vậy hơi ngẩn người sau đó hắn có cảm giác... mình có lẽ thật sự đến rất gần một tấm màn đen được che đi.

Vô Song có hối hận vì chuyến đi 5 năm kia không?, đáp án chắc chắn là không.

Nếu Vô Song còn ở thế giới này, sau 5 năm hắn cùng lắm chỉ có thể ngang ngửa với Kiều Phong hiện tại chứ còn lâu mới đạt được trình độ này.

Năm năm tại thế giới kia thực sự rất khó tìm được thời gian yên bình, chỉ có chiến cùng chiến, điên cuồng chiến đấu, điên cuồng gặp nguy hiểm nhưng cũng điên cuồng giúp Vô Song lột xác.

Vô Song hiện tại đã chạm một chân vào đế vị, thứ chiến lực mà rất có thể theo lẽ thường 50 năm nữa Vô Song mới đạt được.

Vô Song bản thân có cái gì?, hắn có Tiên Thiên Chí Âm Thể cùng thiên phú Tái Thế Thần Đồng nhưng mà để xưng hùng xưng bá bằng hai loại tiên thiên thiên phú này thì chỉ là việc mơ hão.

Nói ví dụ gần nhất chính là Thiên Vương – cha của hắn, Thiên Vương mang theo 3 loại thiên phú cộng đồng gia trì ấy thế mà hơn 30 tuổi mới có thể sánh ngang chiến lực cùng đế vị hoặc như Thiên Sơn Đồng Lão mang theo Tiên Thiên Chí Dương Thể vậy mà đã sống 90 năm vẫn chưa đặt chân vào cánh cửa kia.

Vô Song cho dù là thiên tài, cho dù gặp kỳ ngộ có lẽ cũng phải 50-60 tuổi hắn mới có thể đạp vào một chữ ‘đế’, quãng thời gian 5 năm tại thế giới kia sao có thể coi là không đáng?.

Vô Song ánh mắt nhìn sang Hồ Phỉ cùng Lạc Băng vẫn còn đang hôn mê kia để rồi ngồi xuống bên cạnh Trương Tam Phong, nhẹ nhàng đáp.

“VIệc 5 năm trước Vô Song sao có thể trách chân nhân, ta cảm ơn chân nhân còn chưa hết, thế giới kia chính là thiên đại kỳ ngộ của Vô Song... bất quá lúc này Vô Song thật sự muốn biết... chân nhân 5 năm trước có cái gì chưa kể cho ta? “.

Trương Tam Phong như chuẩn bị trước cho câu hỏi này của hắn, ánh mắt dừng lại thật kỹ trên khuôn mặt Vô Song, khuôn mặt khác xa khuôn mặt của chính hắn 5 năm trước.

“Được, ngươi đã muốn biết thì lão liền kể cho ngươi, chỉ là ngay cả lão tại thời điểm 5 năm trước cũng không hiểu quá nhiều, không biết quá nhiều “.

Quyển 3 - Chương 137: Tầng trên (2)

Trương Tam Phong tại thời điểm 5 năm trước rốt cuộc biết cái gì mà Vô Song không biết?, rốt cuộc che giấu cái gì không nói với Vô Song?.

_ _ _ __ _ _ _

Trương Tam Phong khi đến thế giới này thực sự không biết cái gì, không biết một chút gì, ngay cả việc A Thanh cố gắng đưa Trương Tam Phong đến đây vì lý do gì ông cũng chẳng biết.

Trương Tam Phong tại sao lại đến thế giới này?.

Khi đó A Thanh dựa vào khí tức của Đế Thích Thiên để lại, dựa vào thông đạo xuyên giới của Đế Thích Thiên tạo ra, cái thông đạo chưa hoàn toàn biến mất kia để đưa Trương Tam Phong đến bất quá sứ mệnh của Trương Tam Phong là gì?, ông thực sự không rõ.

Trương Tam Phong khi đó còn không biết cách nào để giúp đỡ A Thanh, hình ảnh cuối cùng lúc Trương Tam Phong rời đi chính là ngón tay của A Thanh, khi đó A Thanh chỉ vào bản thân Trương Tam Phong bất quá lúc đó Trương Tam Phong thật sự không hiểu.

Vì cái gì A Thanh chỉ vào người mình?, số mệnh của ông ở thế giới này là gì?.

Trương Tam Phong rất cô độc, từ khi xuyên không đến thế giới này ông rất cô độc.

Trương Tam Phong không giống như Vô Song, thời gian xuyên không của Trương Tam Phong là năm 70 tuổi, mặc dù trẻ lại, mặc dù được coi là sống thêm một thế nhưng mà đoạn đường Trương Tam Phong đã đi vốn là quá dài, muốn một lão nhân ngoài 70 tuổi sống lại từ đầu?, bắt đầu một cuộc đời mới?, muốn một đại tông sư khai tông lập phái phải lựa chọn một cuộc đời khác?, vậy thì phải bắt đầu như thế nào và bắt đầu ra sao?.

Trương Tam Phong cứ như vậy lang thang di chuyển trong thế giới này, cho dù cả mục đích sống của bản thân ông cũng không hề rõ ràng bởi tại cái thế giới còn gì cho Trương Tam Phong níu kéo, còn gì để Trương Tam Phong cố gắng?.

Mục tiêu duy nhất của Trương Tam Phong chỉ là Đế Thích Thiên nhưng ông lại không biết tìm Đế Thích Thiên ở đâu, không biết kẻ hủy diệt thế giới của chính ông hiện tại thế nào.

Trương Tam Phong cũng hiểu được thực lực của mình còn thua kém Đế Thích Thiên nhiều lắm vì vậy giai đoạn đầu tiên sau khi xuyên không của Trương Tam Phong chỉ trọng một chữ ‘ngộ’, đi khắp nơi mà cảm ngộ, ngộ càng sâu, cảm nhận càng sâu thì thực lực Trương Tam Phong khi đó càng mạnh.

Trương Tam Phong cứ sống như vậy cho đến khi phát hiện ra thế giới này cũng không hoàn toàn xa lạ bởi ít nhất ông có thể gặp mặt Giác Viễn đại sư, được nhìn thấy thầy, đó cũng là giây phút Trường Sinh Chân Nhân sinh ra.

Trường Sinh Chân Nhân bốn chữ này đại diện cho cường giả mạnh nhất thế gian, vô địch đương thế nhưng ngay cả như vậy Trương Tam Phong cũng không biết làm cách nào để cứu A Thanh, cứu cái thế giới của mình.

Cái sự mơ hồ này bám theo Trương Tam Phong cho đến khi Trương Tam Phong nhìn thấy Đế Thích Thiên, nhìn thấy kẻ đánh bại A Thanh.

Năm đó trong chiến dịch Thiên Ưng Lĩnh giữa quân Mông Cổ cùng nhà Kim cũng là lần đầu tiên Trương Tam Phong chân chính đụng độ cùng Đế Thích Thiên cũng là lúc Trương Tam Phong khám phá ra rất nhiều rất nhiều thứ.

Đế Thích Thiên từ đâu đến?, Đế Thích Thiên là người của âm giới.

Âm giới là đâu?, hiểu theo đầu óc của Trương Tam Phong khi đó thì chính là địa ngục.

Lý do Đế Thích Thiên phải cướp tâm giới là vì sao?, lý do Đế Thích Thiên phải hủy diệt thế giới của Trương Tam Phong là vì sao?, đáp án lúc trước Trương Tam Phong cũng chẳng hiểu nhưng kể từ khi phát hiện ra mê cung khổng lồ nơi hắc địa thì cũng đã rõ, tâm giới dùng để ‘phong ấn’.

Trương Tam Phong không hiểu Đế Thích Thiên làm cách nào sử dụng tâm giới nhưng mà ông có thể cảm giác được nơi hắc động đen ngòm ở hắc địa, cái nơi mà Trương Tam Phong đẩy Vô Song xuyên qua có sự tồn tại của tâm giới.

Tâm giới được Đế Thích Thiên sử dụng với vai trò vách ngăn, vách ngăn của một đầu hắc động với bên còn lại.

Bên còn lại là thế giới này vậy đầu bên kia thông đến đâu?, đầu bên kia không phải thông tới thế giới cũ của Trương Tam Phong mà là thông tới địa ngục tức là thông tới âm giới.

Đến khi gặp mặt Đế Thích Thiên, đến khi dành thời gian ở trong Hắc Địa thì Trương Tam Phong mới biết thế giới được cấu tạo như thế nào, bản thân hắc địa vốn là giới môn, giới môn thông giữa âm gian cùng dương gian.

Bất kể là người cõi âm hay cõi dương cũng khoogn thể đi qua giới môn nhưng cái gì trên đời cũng có ngoại lệ, người cõi âm có thể đi lên dương giới gọi là tử thần còn người cõi dương muốn xuống âm giới thì... chỉ có oán hồn.

Người chết đi sẽ để lại hồn, linh hồn bình thường tan biến trong hư không rồi tự tiến vào luân hồi.

Linh hồn không thể tan biến gọi là oán hồn, oán hồn là dạng tồn tại có thể xuyên qua giới môn để tiến vào luân hồi tuy nhiên khi oán hồn có chấp niệm đủ mạnh hoặc bị một loại thủ đoạn nào đó giam giữ nơi dương gian thì nó sẽ trở thành oán linh.

Tại nơi hắc địa kia tất cả sinh vật mà nhân loại phải đối mặt chính là oán linh, là một dạng đặc thù của oán linh.

Oán hồn không có cách nào tiến vào giới môn bởi giới môn đã bị Đế Thích Thiên chặn lại vì vậy oán hồn mạnh mẽ bị giữ lại ở dương gian nhưng vì bọn chúng ở ngay gần giới môn là nơi cực âm của đất trời lại thêm vào bản năng của oán hồn có thể cảm nhận được giới môn ngay bên kia vì vậy đám oán hồn này điên cuồng tiến vào giới môn đã bị chặn.

Oán hồn liên tục tiến vào giới môn nhưng không thể xuyên qua, chúng dần dần sẽ tiến hóa thành sinh mệnh đặc biệt gọi là oán linh, là dạng sinh mệnh được coi là có chú thần trí vì thế oán linh bắt đầu thôn phệ lẫn nhau.

Oán linh thôn phệ lẫn nhau, chúng sẽ càng ngày càng mạnh, ý thức càng ngày càng rõ ràng, đây chính là quỷ vương nơi hắc địa.

Nhiệm vụ của quỷ vương là gì?, Đế Thích Thiên đâu thể tạo ra một sinh vật mà không cho bọn chúng lý do sống?, nhiệm vụ của quỷ vương rất đơn gian, quỷ vương sẽ không cho phép ai tiến vào trung tâm hắc địa tức là giới môn.

Tại cái gọi là giới môn kia là nơi đặt ‘tâm giới’ do Đế Thích Thiên đánh cắp đồng thời cũng là chỗ đặt phân hồn của hắn, Đế Thích Thiên liều mạng làm cho thực lực đại giảm cũng phải tạo ra phân hồn, phân hồn của Đế Thích Thiên chính là hắc ảnh cuối cùng mà Trương Tam Phong đối mặt vào 5 năm trước, phân hồn của Đế Thích Thiên cũng là sinh vật điều khiển toàn bộ quỷ vương trong Hắc Địa, chưởng khống toàn bộ hắc địa.

Đế Thích Thiên tính toán rất tốt chỉ tiếc hắn không tính được Trương Tam Phong xuất hiện, Đế Thích Thiên liều mạng làm giảm thực lực của mình, hắn một bên ở sau lưng người Mông Cổ mở rộng triều đại nhà Mông, khiến một vùng thảo nguyên phương Bắc máu chủy thành sông, chiến loạn điên cuồng sinh ra, chiến trường dọc suốt một cõi trời nam đất bắc, cũng tại cái chiến trường đó là nguồn cung cấp oán hồn tốt nhất, là thứ khiến cho những sinh vật dưới hắc địa càng ngày càng mạnh mẽ.

Đế Thích Thiên bản tôn thì liên tục gây ra chiến tranh dưới danh nghĩa thống nhất thiên hạ, mang vinh quang về cho đế quốc Mông Cổ còn một Đế Thích Thiên phân thân thì lại liên tục xây dựng một đế chế khác dưới hắc địa, một đế chế thậm chí hoàn toàn có thể sánh ngang với trung nguyên võ lâm.

Đáng tiếc duy nhất là Trương Tam Phong phát triển quá nhanh, nhanh đến nỗi thực lực của Trương Tam Phong còn vượt qua cả bản tôn của Đế Thích Thiên năm đó, trận chiến mà Hoàn Nhan Tuyết Y Nguyên Soái được chứng kiến năm đó chính là trận chiến đánh dấu cho bước đi sai đầu tiên của Đế Thích Thiên.

Trận chiến đó Đế Thích Thiên thắng hay thua?, bề ngoài hai người được coi là hòa nhưng Đế Thích Thiên liền thua thảm, hắn bị ép phong ấn toàn bộ bản thể lại, sinh sinh đóng đinh bản thân mình tại mặt đất để dưỡng thương, một trận chiến đó bản tôn của Đế Thích Thiên gần như bị hủy đi.

Dĩ nhiên Trương Tam Phong thì cũng chẳng khác gì, chẳng phải ngẫu nhiên mà một Trường Sinh Chân Nhân mạnh nhất thiên hạ lại luôn vây vào tình trạng nửa chết nửa sống nơi Trường Sinh Điện, thời gian thanh tỉnh của Trương Tam Phong thực sự rất ít, nói ông ngủ vùi cả chục năm cũng chẳng phải là không đúng.Dư âm của trận chiến giữa Trương Tam Phong cùng Đế Thích Thiên chính là hòa bình.

Đế chế Mông Cổ ở đại mạc sau khi diệt nhà Kim liền thu binh bắt đầu 10 năm chỉnh đốn thực lực cũng như tiêu hóa phần lãnh thổ mênh mông của Kim Quốc, ở phía ngược lại cũng là lúc nhà Thanh bắt đầu dần dần thắt chặt khống chế với dân tộc Hán.

Một mặt khác của cuộc chiến giữa hai người là tình hình Hắc Địa, ở nơi đó vì bản tôn của Đế Thích Thiên tiến vào trạng thái ngủ vùi dẫn đến việc phân thân của Đế Thích Thiên không thể tự suy nghĩ, phân thân của Đế Thích Thiên cũng tiến vào trạng thái ngủ vùi, nó chỉ có thể dùng bản năng ngăn cản người khác tiến vào giới môn, ngăn cản người khác đi xuyên qua giới môn.

Trong khoảng thời gian phân thân Đế Thích Thiên ngủ vùi thì đám Quỷ Vương cũng mất đi khống chế tuy nhiên tiềm thức vẫn sẽ nghe theo mệnh lệnh của Đế Thích Thiên, cũng kể từ đó đám Quỷ Vương một mực thủ vững Hắc Địa bất quá suốt quãng thời gian này cũng không có thêm Quỷ Vương mới sinh ra.

Oán hồn trở thành oán linh, oán linh thôn phệ lẫn nhau đến một mức độ nào đó sẽ sinh ra quỷ vương nhưng những quỷ vương đi trước sao có thể để một quỷ vương mới sinh ra?, thế là mới có chuyện một quỷ vương ở Hắc Địa thống lĩnh rất nhiều rất nhiều quái vật kỳ bí, đám quái vật này đều là oán linh biến dị, oán linh được quỷ vương cho phép hấp thụ càng nhiều thì càng mạnh và ngược lại, dĩ nhiên suốt những năm tháng tiếp theo cộng đồng quỷ vương sẽ không cho phép sinh vật tương tự bọn chúng được sinh ra.

Sự việc tiếp theo càng chạy càng xa, quỷ vương trải qua 10 năm đã bắt đầu có ý thức càng ngày càng mạnh, chúng vẫn chịu một phần khống chế của phân thân Đế Thích Thiên nhưng một phần khác là dục vọng nguyên thủy nhất, quỷ vương muốn lên trên mặt đất, muốn rời khỏi hắc địa, đây cũng là lúc lực lượng phòng về tại hắc địa được hình thành mở đầu cuộc chiến giữa Thiên Ý Thành cùng hắc địa.

_ _ _ __ _ _ _ _

Những việc bên trên tất nhiên cũng không quan trọng gì, nhưng mà việc tiếp theo lại làm Vô Song không thể không chú tâm.

Trương Tam Phong sau khi giải thích qua về Hắc Địa, về Đế Thích Thiên thì liền giải thích tiếp về cái gọi là ‘mệnh cách’.

Như 5 năm trước thì Trương Tam Phong đã nói mỗi sinh mạng tại thế giới này sẽ gắn với một phần của thế giới, bất kể sinh mạng này đi đâu thì cái dấu vết gắn kết này cũng sẽ không biết mất, thứ này gọi là mệnh cách.

Mệnh cách là minh chứng cho một sinh mệnh tại thế giới bởi vậy những người không có mệnh cách là những người không thuộc về thế giới này, Trương Tam Phong như vậy, Vô Song cũng thế và Đông Phương Quỳnh Hương cũng chẳng khác gì.

Trương Tam Phong khi xuyên đến thế giới này còn rất nhiều thứ không hiểu nhưng trải qua nhiều năm ông tham ngộ ra số mệnh, trở thành Trường Sinh Chân Nhân người có thể nắm giữ số mệnh như lòng bàn tay, Trương Tam Phong liền có thể nhìn được mệnh cách con người, tại thời điểm đó cũng là lần đầu tiên Trương Tam Phong khám phá ra ông khác những người bình thường tại thế giới này ở điểm gì.

Theo lời kể của Trương Tam Phong, sự việc kéo trở về khoảng thời gian 16 năm trước, là khoảng thời gian Thiên Long Giáo bị diệt.

Khoảng thời gian này có gì xảy ra?, sự kiện Thiên Long Giáo bị biến mất đương nhiên được tính là đại sự nhưng mà với Trương Tam Phong thì có một đại sự còn lớn hơn.

Hơn 16 năm trước khi đang ở trên đỉnh Võ Đang bản thân Trương Tam Phong nhìn thấy một ngôi sao băng lóe lên trên bầu trời, một ngôi sao băng khiến cho Trương Tam Phong cảm thấy trong lòng không cách nào tĩnh tâm.

Tiếp theo Trương Tam Phong bắt đầu dùng thuật toán số của mình, ông muốn tính ra xu cát tị hung nhưng Trương Tam Phong bất ngờ phát hiện toán thuật của mình mất linh, thiên cơ hoàn toàn đảo lộn.

Trương Tam Phong lần đầu tiên gặp trường hợp này vì vậy lập tức không thể ngồi yên, bất kể đêm ngày từ Võ Đang Sơn đi tới phương Bắc.

Võ Đang Sơn có cách thảo nguyên phương Bắc xa không?, đáp án cũng không phải là quá xa dù sao núi Võ Đang cũng ở phía bắc, từ Võ Đang Sơn phi ngựa không ngừng không nghỉ thì chỉ khoảng nửa tháng sẽ đến được thảo nguyên phương Bắc tuy nhiên với cái trình độ của Trương Tam Phong khi đó ông chỉ cần 3 ngày.

Sau 3 ngày Trương Tam Phong đặt chân đến thảo nguyên phương Bắc, tuy nhiên chính Trương Tam Phong cũng không biết tại sao mình lại đến đây, mình đến đây có mục đích gì, rốt cuộc Trương Tam Phong liền coi đây là một lần nhập thế ngộ đạo, một mình cô độc đi trên thảo nguyên.

Trương Tam Phong đi khắp thảo nguyên, đến ngày thứ 4 thì ông rốt cuộc cũng phát hiện ra có gì không đúng, ông phát hiện ra... một đàn sói trên đại mạc.

Tại phương Bắc thì sói chẳng phải là sinh vật lạ nhưng cái đàn sói này lại đang nuôi dưỡng một tiểu cô nương, một tiểu cô nương khoảng 4 tuổi, khuôn mặt xinh xắn nhưng ánh mắt mờ đục, ánh mắt không có một chút sức sống nào cứ như người chết vậy.
Tại thời điểm đó trong lòng Trương Tam Phong ngoại trừ bàng hoàng cũng chỉ còn lại bàng hoàng bởi ông lại nhìn thấy một người không có mệnh cách, ông liền mang cô bé này về Võ Đang Sơn.

Trương Tam Phong bản thân cũng không có nhiều kinh nghiệm, theo ông dự đoán cô bé cũng giống như mình là người thế giới khác vậy thì chắc hẳn cũng phải mang theo trí nhớ của kiếp trước như ông tuy nhiên sau vài ngày Trương Tam Phong mới biết mình sai rồi, cô bé này thật sự không khác gì một con búp bê, một đứa trẻ mới sinh.

Cô bé thoạt nhìn 4 tuổi nhưng chút chút hiểu biết cũng không có cứ như đứa bé mới sinh ra từ trong bụng mẹ, tất cả nhận thức bình thường nhất đều là Trương Tam Phong phải dạy dỗ.

Trương Tam Phong kể đến đây mới ngừng lại, ánh mắt thâm ý nhìn Vô Song.

Vô Song cũng nhìn Trương Tam Phong, Vô Song sao không thể đoán ra được cô bé kia là ai?.

“Chân nhân, ta có một việc muốn người giải đáp ngay bây giờ, ta thực sự muốn biết 5 năm trước nếu không gặp ta có phải người bị đưa đến thế giới kia... là con gái nuôi của người? “.

Trương Tam Phong cũng không có bất cứ che giấu gì, thản nhiên mà đáp.

“Phải, 5 năm trước nếu không phải ta vô tình biết được sự tồn tại của ngươi thì người ta đưa đi là Quỳnh Hương hơn nữa tại thời điểm 5 năm trước Quỳnh Hương đã mạnh hơn ngươi nhiều, bản thân đứa bé này là tâm huyết cả đời của lão phu, nhận hết sở học của lão phu, nếu không có sự xuất hiện của ngươi... có lẽ tại thời điểm này lão phu đến Hắc Mộc Nhai rồi dẫn nó tới Hắc Địa một phen”.

Nghe Trương Tam Phong nói vậy Vô Song lại hỏi.

“Chân nhân, vậy tại sao người chọn ta mà không chọn nàng? “.

Trương Tam Phong suy nghĩ một chút rồi chỉ tay vào đầu Vô Song, khẽ đáp.

“Nàng thực lực mạnh hơn hẳn ngươi nhưng nàng cái gì cũng không biết, cái gì cũng không nhớ nhưng ngươi lại khác, 5 năm trước nếu không nghe hết câu chuyện của ngươi ta có lẽ cũng sẽ không để ngươi đi. Một lý do quan trọng khác, nàng dù sao cũng là con gái lão phu, việc đưa nàng đi qua giới môn quá nguy hiểm, ngươi không trách lão chứ? “.

Vô Song cười cười, hắn sao có thể trách Trương lão đây?, đứng từ góc độ của hắn đương nhiên là phải trách Trương Tam Phong đẩy mình vào hoàn cảnh thập tử nhất sinh nhưng với tư cách là người trải qua 5 năm ở thế giới kia thì Vô Song có thể nói là không oán không hối, ngoài ra tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ ai chẳng như vậy?, sau này nếu Vô Song có con hắn cũng nhất định làm theo Trương lão.

Con người vốn là sinh vật ích kỷ.

“Chân nhân, người nói kẻ không có mệnh cách tất nhiên không thuộc về thế giới này, việc này ta cũng hiểu tuy nhiên lý do vì sao người chắc chắn kẻ không có mệnh cách có thể cứu được thế giới của người?”.

Trương Tam Phong nghe vậy suy nghĩ một chút, ngón tay liền chỉ lên trời.

“Lão phu cũng là người không có mệnh cách, cũng có thể biết được ưu thế của loại người này, chúng ta không thuộc về thế giới này vì vậy trời sinh không sợ uy áp thế giới này, đương nhiên cũng sẽ trở thành kẻ thù thế giới này “.

“Ngoài việc này ra lão cũng nghĩ tới ngón tay năm đó mà A Thanh hướng về lão, từ khi gặp Quỳnh Hương thì lão mới có thể thông suốt, A Thanh muốn ta tìm một người giống như ta, một người không có mệnh cách “.

Đáp án này có thể tin không?, đáp án đương nhiên có thể.

Vô Song là người tiếp xúc với A Thanh, đương nhiên hiểu không có mệnh cách mới giúp được A Thanh chống lại thiên đạo, mới giúp được đại sự cho A Thanh, tất nhiên hiểu là một việc còn có rất nhiều việc khác Vô Song không hiểu vì thế hắn lại lên tiếng.

“Chân nhân tại sao có thể đưa ta đến đúng thế giới của người? “.

Trương Tam Phong không cần nghĩ, lại đáp.

“Tâm giới tuy bị Đế Thích Thiên lấy đi nhưng nó dù sao vẫn là tâm giới, khí tức thế giới của nó còn rõ mồn một, ta chỉ cần thủy chung dựa theo cái khí tức này dẫn đường cho ngươi tất nhiên có thể trở về”.

Vô Song nghe câu trả lời này trái lại không cho là đúng, hai hàng lông mày của hắn nhíu thật sâu.

“Khi rời khỏi thế giới này tiến vào giới môn, ta có thể cảm thấy vô biên vô tận ma khí xâm chiếm cơ thể mình, ta không phủ định ta có thể chất đặc thù dẫn đến bản thân không sợ ma khí nhưng chẳng nhẽ Quỳnh Hương cũng như vậy? hoặc bất cứ người nào không có mệnh cách cũng như vậy?, nếu không phải thể chất đặc thù ta hoàn toàn tin tưởng ma khí đã nuốt chửng chính bản thân mình “.

Trương Tam Phong nghe vậy khẽ cười rồi đáp.

“Năm đó lão phu gặp ngươi ở Hắc Địa, cũng vì năng lực này của ngươi ta lại càng quyết tâm muốn đưa ngươi đi, về phần Quỳnh Hương thì lại khác, ta không yên tâm về Quỳnh Hương, nếu không phải ngươi xuất hiện thì phải đến thời điểm này ta mới đưa Quỳnh Hương tới Hắc Địa, bằng thực lực của nàng thêm vào Trường SInh Khí quả thật có 8 phần chắc chắn an toàn vượt qua con đường kia. Cuối cùng là kẻ không có mệnh cách khác?, lão thực sự chưa nhìn thấy “.

Câu trả lời này có thể chấp nhận không?, đương nhiên có thể.

Sau khi Trương Tam Phong giải đáp nghi hoặc trong lòng Vô Song, hắn chỉ còn một câu hỏi cuối cùng, lần này hắn hướng về Trương Tam Phong chậm rãi lên tiếng.

“Nghi hoặc cuối cùng của vãn bối, chân nhân có biết mục đích của Đế Thích Thiên là gì không? “.

Lần này Trương Tam Phong rốt cuộc thu lại nụ cười hiền hòa của chính mình, trong mắt triệt để biến thành nghiêm túc.

Ông im lặng một lúc rồi mới mở miệng đáp lời Vô Song.

“Trăm năm trước lão không hiểu, 16 năm trước lão không hiểu, 10 năm trước lão cũng không hiểu thậm chí 1 tuần trước lão cũng không hiểu bất quá hiện tại lão hiểu “.

“Đế Thích Thiên, hắn muốn lên tầng trên “

Quyển 3 - Chương 138: Tầng trên (3)

Tầng trên?, thế nào gọi là tầng trên?.

Vô Song là người xuyên việt, khả năng tưởng tượng của hắn cũng tương đối phong phú vì vậy ngay sau câu này của Trương Tam Phong thì Vô Song liền nghĩ đến mấy thứ như phi thăng, như vị diện cao cấp..., đương nhiên tại một thế giới võ hiệp cổ đại thì khái niệm phi thăng thành tiên vẫn được công nhận một cách tương đối rộng rãi hơn trước.

Hắn không hiểu Trương Tam Phong muốn nói cái gì nhưng mà Vô Song cũng biết Trương Tam Phong sẽ không có hứng nói đùa với hắn.

Trương Tam Phong sau khi nói ra hai chữ “tầng trên” ông bắt đầu giải thích cho Vô Song biết rốt cuộc thế giới này cất chứa bí mật gì.

_ _ _ _ __ _ _

Đầu tiên vì cái gì thế giới kia Đế Thích Thiên có thể nhắm đến thiên đạo mà thế giới này lại không?, tại sao thế giới kia có A Thanh là thủ hộ giả mà thế giới này lại không?.

Đáp án rất đơn giản, trước đây Trương Tam Phong nghĩ rằng vì mình không có mệnh cách nên không cách nào được thiên đạo thừa nhận làm thủ hộ giả, cả ông và Đế Thích Thiên đều không được, cái suy nghĩ này ngay cả A Thanh ở thế giới kia cũng từng nói cho Vô Song tuy nhiên đáp án chân chính của nó là thế giới này vốn không có Thiên Đạo.

Thế giới này vì sao không có Thiên Đạo thì Trương Tam Phong không rõ nhưng ông có thể cảm giác được một hai dựa trên sự khác biệt của cả hai thế giới mà ông đã sống.

Tại thế giới cũ của Trương Tam Phong có một đầu thông xuống âm giới còn tại thế giới này... có hai đầu thông tới hai thế giới khác, một bên là âm giới, một bên Trương Tam Phong tạm gọi là thiên giới.

Thiên giới hay âm giới là tồn tại dạng ra sao bản thân Trương Tam Phong cũng không hiểu nhưng từ ngày ông ở Côn Lôn Sơn, giây phút Trương Tam Phong tạo ra Chân Võ cho chính mình thì ông khám phá ra... có một loại lực lượng đang thúc giục chính mình, có một loại lực lượng ép ông hướng về phía trên.

Thiên giới hay âm giới vốn là tồn tại mà Trương Tam Phong không thể hiểu được, ông chỉ có thể dùng suy nghĩ của mình mà diễn giải, bản thân Đế Thích Thiên rõ ràng là phản đồ của âm giới xuất hiện ở thế giới này, Trương Tam Phong chỉ có thể nghĩ ra được rằng Đế Thích Thiên muốn tới thiên giới còn mục đích của hắn là gì thì ông không nắm được.

Hắc địa được tạo ra là để hủy lối thông giữa âm giới cùng giới diện này sau đó Đế Thích Thiên hướng về Thiên Giới vậy đại diện cho cái gì?, bản thân Đế Thích Thiên chỉ sợ sẽ mang cái thế giới này tặng cho thiên giới, đưa thế giới này đến dưới quyền điều hành thiên giới.

Khi nghĩ ra đáp án này chính Trương Tam Phong cũng không tin bởi nó quá mức hão huyền, quá mức vượt qua suy nghĩ bình thường nhưng mà ông lại sống đủ lâu để biết những điều không ai biết.

Đầu tiên thế giới cũ của chính ông rõ ràng có âm giới và không có thiên giới, nếu có thiên giới tồn tại thì A Thanh không thể không biết, vậy có khả năng thế giới cũ của Trương Tam Phong thuộc quyền điều hành của âm giới hay không?.

Cùng một lý thuyết tương tự, nếu cửa vào âm giới bị hủy, thế giới này chỉ có thể thông với thiên giới vậy có phải thế giới này sẽ thuộc quyền điều hành của thiên giới chăng?.

Lợi ích của việc nắm giữ một thế giới là cái gì?, thực sự Trương Tam Phong không biết, có lẽ chỉ có Đế Thích Thiên hay nhân vật nào đó cùng đẳng cấp với hắn có thể hiểu được, Trương Tam Phong căn bản không hiểu.

Vấn đề lớn nhất lúc này là Trương Tam Phong cảm giác có một loại lực lượng thúc đẩy, một mực ép ông hướng về thiên giới mà đi cứ như phi thăng trong truyền thuyết vậy chỉ khác truyền thuyết là tự mình phi thăng còn thực tế là ông bị ép phi thăng.

Cảm giác này càng ngày càng mạnh mẽ, mạnh mẽ đến nỗi Trương Tam Phong không thể không đi tìm Vô Song.
Ngày Vô Song trở về, thiên tượng lại dị biến bản thân Trương Tam Phong sao có thể không đoán ra tuy nhiên vì thiên tượng dị biến ông lại không có khả năng đoán ra nổi Vô Song đang ở đâu, đang làm gì chỉ có khi chia tay Trương Vô Kỵ, hướng về Côn Lôn mà bước ra một bước cuối cùng bản thân Trương Tam Phong liền đạt đến một cái trình độ mà chính ông cũng không hiểu, ông nắm giữ một loại cảnh giới vượt xa thế giới này, một bước cuối cùng kia vô tình làm Trương Tam Phong nhận ra thiên giới tồn tại đồng thời cũng bị thiên giới để ý, một mực bị triệu hoán, một mực bị ép rời khỏi cái giới diện này.

Theo Trương Tam Phong nghĩ nếu không có trận chiến giữa ông và Đế Thích Thiên có lẽ tại thời điểm này Đế Thích Thiên cũng sẽ đạt đến độ cao của chính mình, cũng chuẩn bị phi thăng thiên giới đồng thời thành công hủy đi giới diện âm giới, có lẽ mục tiêu của hắn đã hoàn thành.

Tại thời điểm này Đế Thích Thiên thực lực chỉ sợ không khác gì chục năm trước, thương thế của hắn không biết đã lành hay chưa chứ đừng nói tới đủ thực lực chuẩn bị phi thăng.

_ _ _ _ __ _ _ _

Vô Song ở một bên nghe Trương Tam Phong nói trong nội tâm liền chìm xuống, việc Trương Tam Phong bị ép rời khỏi thế giới này thật ra theo suy nghĩ của một người đọc qua vài bộ tiểu thuyết mạng như Vô Song mà nói hắn cũng có thể giải thích, Trương Tam Phong có lẽ đã đạt đến đỉnh của thế giới này, là tồn tại quá mạnh mẽ mà thế giới không thể chấp nhận.

Nghĩ mà xem tại 5 năm về trước Trương Tam Phong đã có thể so với A Thanh nay vị chân nhân này lại tiến thêm một bước như lột xác vậy thì còn mạnh đến thế nào?.

Việc phiền toái lúc này là Trương Tam Phong nếu bị ép phải phi thăng thì thiên hạ này đúng là không ai có thể vượt qua nổi Đế Thích Thiên nữa.

Người này 16 năm trước tính sai một bước, bản thân Đế Thích Thiên để ý quá nhiều tâm lực cho hắc địa thậm chí phân thân của Đế Thích Thiên nơi hắc địa còn mạnh hơn nhiều so với bản tôn của hắn dù sao trong tâm thức Đế Thích Thiên cũng biết mình đã vô địch thiên hạ, đối thủ của Đế Thích Thiên không phải là người nhân thế mà là âm giới, là con đường thông âm giới.

Việc không ai ngờ là Trương Tam Phong quá mạnh, phát triển quá nhanh dẫn đến thực lực vượt quá bản tôn Đế Thích Thiên lại thêm Trương Tam Phong tu luyện trường sinh khí, tốc độ hồi phục nhanh hơn Đế Thích Thiên nhiều.

Đế Thích Thiên lúc này không biết đã hồi phục hay chưa trong khi Trương Tam Phong còn tiến lên một bước rất dài, nếu Trương Tam Phong không bị ép phi thăng thì đây cũng chẳng phải là việc phải suy nghĩ bất quá ông bị ép phi thăng thì rất khác.

Thực lực của Đế Thích Thiên kể cả không tăng tiến thì hắn vẫn là cường giả cấp bậc A Thanh, thử hỏi Vô Song hiện tại phải mất bao lâu để chạm đến cái đẳng cấp của A Thanh?, Đế Thích Thiên liệu còn cho hắn bao nhiêu thời gian?.Vô Song ánh mắt nhìn vào Trương Tam Phong sau đó không thể không hỏi.

“Chân nhân không biết có dự tính gì? “.

Trương Tam Phong hướng về Vô Song bản thân ông cũng chỉ có thể thở dài.

“Bản thân ta hiện tại quả thực cũng không nghĩ ra cách gì, ngay cả ta nếu muốn bất chấp tất cả mà tiêu diệt Đế Thích Thiên cũng làm không nổi, cái thứ lực lượng tại thiên giới một mực đốc thúc bản thân ta, nếu ta không yếm khí của bản thân mình lại có lẽ đã bị nó kéo đi từ bao giờ “.

“Hiện tại đừng nói là Đế Thích Thiên chỉ sợ gặp phải đế vị cao thủ bình thường lão cũng chỉ đủ sức bảo vệ tự thân, chỉ cần lộ một chút khí tức tất bị cái thứ kia để ý, tất phải rời khỏi thế giới này “.

“Dĩ nhiên lão cũng không quá lo lắng, không phải còn có ngươi sao? “.

Vô Song lần này chỉ tay vào mặt mình, chính hắn cũng có chút không tin.

“Ta?, chân nhân quá coi trọng Vô Song rồi, ít nhất tại thời điểm hiện tại Vô Song không có cái tự tin ý “.

Đừng nghĩ Vô Song có thể đánh bại được Thiên Đạo là hắn thắng được Đế Thích Thiên, một trận chiến kia hắn thành công đơn giản là một ván cờ, nơi lấy hắn làm trung tâm mà thôi, Vô Song còn chưa tự cuồng đến cái mức độ đó.

Trương Tam Phong sao có thể không hiểu Vô Song nghĩ gì, Trương Tam Phong chỉ thản nhiên cười.

“Ngươi không đánh lại Đế Thích Thiên nhưng lão cũng không bảo ngươi một mình làm đối thủ của hắn, ngươi không biết đã nghe tới Võ Đang – Chân Võ Thất Tiệt Trận chưa? “.

Chân Võ Thất Tiệt Trận sao có thể chưa nghe?, đây cơ hồ là trận pháp mạnh nhất toàn bộ tiểu thuyết Kim Dung thậm chí ngay ở trong thế giới này cũng cực kỳ nổi tiếng.

Tương truyền tại thế giới này Chân Võ Thất Tiệt Trận là do Trường Sinh Chân Nhân tham ngộ ra rồi truyền cho đồ tôn bên dưới, lấy 7 người trong Võ Đang Thất Hiệp làm chủ trận pháp, hợp lực 7 người thậm chí còn mạnh hơn một đế vị cao thủ, chỉ bằng trận pháp này chứ chưa cần Tam Thánh của Võ Đang xuất hiện cũng đã đủ kinh động thiên hạ.

Ánh mắt Vô Song rốt cuộc sáng hơn bao giờ hết, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Trương Tam Phong như đang đợi ông nói tiếp.

Trương Tam Phong cũng chẳng để Vô Song đợi lâu, thản nhiên mà đáp.

“Lão gặp ngươi hôm nay quả thật muốn truyền cho ngươi Chân Võ Thất Tiệt Trận của bản phái có điều 7 người trong trận ngươi nhất định phải tự thân nắm chắc, Chân Võ Thất Tiệt Trận bá đạo tuyệt luân nhưng chẳng phải dễ dàng để tạo thành hơn nữa quan trọng hơn nếu muốn đánh bại Đế Thích Thiên... lão phu dự đoán ít nhất phải là 7 cao thủ chiến lực cấp chuẩn đế thậm chí... ngươi phải triệu tập đủ 7 đế vị cao thủ thành trận pháp nếu không... việc lớn khó thành “.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau