CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 61 - Chương 65

Quyển 1 - Chương 61: Hoạch Định Tương Lai

Câu chuyện của Mạc Sầu kể rất thực tế mà cũng phi thường đơn giản.

Nàng liền vì ham chơi mới chạy ra khỏi Cổ Mộ phái, sau đó may mắn liền gặp Dạ Xoa, nếu không có Dạ Xoa ở bên cạnh Vô Song thậm chí hoài nghi nàng liền bị kẻ khác lừa bán, hơn nữa cũng rất có khả năng, nàng gặp phải Lục Triển Nguyên.

Lục Triển Nguyên kẻ này vận khí có thể coi là không tệ, dĩ nhiên lại gặp được Lý Mạc Sầu lúc mới xuống núi, thế giới quan của nàng vốn chỉ là một trang giấy trắng, nếu không Vô Song liền tin tưởng Lục Triển Nguyên người này ‘cưa’ không đổ được Mạc Sầu.

Thật ra Vô Song hắn cũng không có biết, vì sự xuất hiện của hắn đã vô tình thay đổi chính cuộc đời của Mạc Sầu.

Nếu hắn không sinh ra, nếu hắn không tồn tại thì Dạ Xoa sẽ không đi qua Chung Nam Sơn, sẽ không gặp Mạc Sầu.

Nếu không có Dạ Xoa xuất hiện, Mạc Sầu đúng là sẽ gặp Lục Triển Nguyên.

Sau đó thế nào... có lẽ ai cũng biết.

Vô Song chưa từng gặp Mạc Sầu trước đây, nhưng ngày hôm nay đã nhìn thấy nàng, trong lòng hắn liền có một suy nghĩ bá đạo.

Hắn muốn giữ nàng lại bên mình.

Nếu Mạc Sầu rời khỏi hắn để lại gặp phải Lục Triển Nguyên, Vô Song liền nguyện giữ nàng bên hắn cả đời.

Vô Song có lẽ cũng không biết, tâm tình của hắn đang dần dần thay đổi.

Lúc trước bản thân hắn chỉ cầu tiêu dao tự tại.

Sau khi gặp Dạ Xoa, hắn lại muốn mang trên mình trọng trách của phụ thân, đi trên con đường phụ thân đã đi.

Sau khi gặp Mạc Sầu, Vô Song lại lột xác thêm một lần, lột xác về tâm tình.

Vì cái gì hắn là người xuyên việt phải chấp nhận vận mệnh lộ tuyến?.

Vì cái gì hắn lại đứng nhìn nữ nhân trong Kim Dung gặp thảm trạng?.

Trong Kim Dung có rất nhiều nữ nhân số khổ.

Lý Mạc Sầu là một người trong đó nhưng cũng không phải là người duy nhất.

Lúc này Dạ Xoa cùng Mạc Sầu đều không biết, tâm tình của Vô Song liền có một bước chuyển biến lớn.

.........

Lần này bị thương, Vô Song đã ở lại đây tổng cộng 4 ngày.

Theo lời Dạ Xoa, ngôi nhà hiện nay của bọn họ vừa vặn chính là nhà của Thích Trường Phát lúc trước, Thích Trường Phát rời đi đương nhiên Dạ Xoa ung dung chiếm lấy ngôi nhà này.

Dạ Xoa cũng cực kỳ chu đáo, ít nhất ngay khi nhận ra Vô Song, nàng liền viết một bức thư nhờ người dân trong Ngưu Gia Thôn gửi lên Tử Ngọc Sơn nói rõ tình hình, nàng đã chịu lửa giận một lần của Ngũ Đế cấp bậc cường giả là quá đủ, nàng căn bản không muốn chịu lần thứ hai.

Cũng nhờ bức thư của Dạ Xoa, bản thân Vô Hà Tử mới không tự mình xuống núi tìm Vô Song, dù sao muốn tìm hắn cùng Tương Vân cũng không hề khó, hai đứa bé thuê xe ngựa đến Ngưu Gia Thôn, việc này rất nhiều người dều có thể nhìn thấy.

“Dạ Xoa tỷ tỷ, ta có vài việc muốn nói”.

Giữa lúc này, Vô Song ánh mắt chớp động nhìn Dạ Xoa, rồi lại nhìn Mạc Sầu.

Giọng nói của hắn đột nhiên thay đổi, thậm chí khí thế bản thân cũng trở nên thay đổi, trong phút chốc một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng hai người.

Dạ Xoa nhìn ánh mắt của Vô Song, thân hình liền run lên một chút, nàng nhớ như in ánh mắt này, đây là ánh mắt khi Vô Song nghiêm túc.

Khi Vô Song đã nghiêm túc, cho dù ngoại hình hắn có thay đổi thì khí chất vẫn không đổi, Dạ Xoa vẫn nhìn thấy bóng hình của Thiên Vương năm đó ẩn sau tấm lưng nhỏ bé của Vô Song.

Dạ Xoa cũng lập tức nghiêm túc trở lại, sau đó mỉm cười với Mạc Sầu.

“Muội muội, ta cùng Vô Song có chút việc riêng”.

LÝ Mạc Sầu ngạc nhiên nhìn Dạ Xoa rồi lại nhìn Vô Song, ánh mắt hiện lên một tia kỳ quái.

Lúc trước nàng chỉ nghĩ Vô Song là đệ đệ của Dạ Xoa, dù sao Vô Song quá nhỏ, có điều lúc này nàng dĩ nhiên lại có một cảm giác khác hẳn, cứ như Dạ Xoa mới là muội muội của Vô Song vậy.

Mạc Sầu khẽ mỉm cười với Dạ Xoa, sau đó ánh mắt di chuyển qua Vô Song như cố ghi nhớ hình ảnh này của hắn, rồi chậm rãi đi ra khỏi căn phòng nhỏ.
Mạc Sầu rời đi, trong phòng chỉ còn Vô Song cùng Dạ Xoa, không khí trong phòng có chút nghiêm trang.

“Tỷ tỷ, ta vốn có một vài việc muốn nói với tỷ tỷ, hôm nay vừa vặn có cơ hội gặp người, chúng ta bàn luận một chút đi”.

Dạ Xoa nghe vậy cũng khẽ gật đầu.

“Chỉ cần tỷ tỷ biết cái gì liền lập tức nói với ngươi, hơn nữa ngươi là Thiên Long Giáo chủ nhân tương lai, chỉ cần là việc tỷ tỷ làm được, tỷ tỷ liền sẽ không có ý kiến”.

Vô Song nghe vậy mỉm cười, trong đầu hắn nghĩ lại một vài việc.

“Không biết tỷ đã nghe đến cái gọi là Thần Long Đảo?”.

Dạ Xoa ánh mắt liền khẽ lạnh lại, không phải nàng biết Thần Long Đảo mà là nàng không thích cái tên này.

“Đặt tên thật bá đạo, chúng ta là Thiên Long Giáo, bọn họ liền dám đặt là Thần Long Đảo?, chẳng nhẽ còn muốn đứng trên chúng ta?”.

Nhìn thấy vẻ mặt của Dạ Xoa, Vô Song cho dù nghiêm túc cũng phải phì cười.

Trên lý thuyết mà nói, Thần Long Đảo tuyệt không thể so sánh cùng Thiên Long Giáo, đây là điều Vô Song chắc chắn.

“Vậy là tỷ tỷ chưa nghe đến Thần Long Đảo?”.

Dạ Xoa liền nghiêm túc gật đầu, cái tên này nàng chưa có nghe qua.

Vô Song thấy vật liền trầm ngâm, nhưng sau đó ánh mắt liền trở nên lạnh lẽo.

“Tra, dùng toàn lực của chúng ta nhất định phải tra ra Thần Long Đảo càng sớm càng tốt, việc này ta làm không được nhưng hy vọng tỷ tỷ có thể”.

Dạ Xoa không biết Thần Long Đảo trong miệng Vô Song tại sao chiếm địa vị quan trọng như thế, có điều nàng cũng lập tức gật đầu.

“Được, việc này cứ để tỷ tỷ có điều tra xong, chúng ta làm gì?”.

Vô Song suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.

“Tạm thời cũng chỉ cần quan sát bọn chúng mà thôi, cứ án binh bất động trước, Thần Long Đảo cũng không phải là yếu”.

Dạ Xoa nghe vậy, cũng liền không nói nữa, nàng hoàn toàn chấp nhận mệnh lệnh này của Vô Song.

“Không biết đám người Hồng Hoa Hội cùng Thiên Địa Hội kia thế nào?”.Nhắc đến vấn đề Hồng Hoa Hội cùng Thiên Địa Hội, Dạ Xoa như nhớ ra việc gì đó, khuôn mặt xinh đẹp liền xuất hiện một nụ cười tuyệt mỹ.

“Hồng Hoa Hội cùng Thiên Địa Hội đều là Phản Thanh Phục Minh tổ chức, ta chưa tiếp xúc với bọn họ bất quá ta lại tiếp xúc trực tiếp với cấp trên của bọn họ, việc liên minh chỉ còn là vấn đề thời gian”.

“Cấp trên của bọn họ, chẳng nhẽ là Đài Loan Trịnh Gia?”.

Vô Song nghi hoặc hỏi Dạ Xoa, Đài Loan Trịnh Gia hắn vừa vặn có biết.

Lần này Dạ Xoa lại phải nhìn kỹ Vô Song một chút.

“Đài Loan Trịnh Gia mà ngươi cũng biết?, đúng vậy lần này ta trực tiếp đặt vấn đề với Trịnh vương gia – Trịnh Thành Công, Trịnh Thành Công lão nhân gia liền hoàn toàn đồng ý với điều khoản kết minh này”.

Đây quả thực là một tin vui với Vô Song, ít nhất tạm thời hắn sẽ có một đồng minh tương đối đáng tin tưởng.

Đám người Phản Thanh Phục Minh kia có thể coi là phi thường cuồng tín, số lượng lại đông đảo, càng đáng sợ hơn được rất nhiều dân chúng bảo vệ, chính vì vậy liền cực kỳ khó diệt tận gốc.

Đạo lực lượng này tuy vũ lực không mạnh nhưng khả năng nắm bắt thông tin liền cực kỳ đáng sợ, Phản Thanh Phục Minh vốn là rất nhiều mộng tưởng, cũng nhờ chính loại mộng tưởng này mới có thể làm Hồng Hoa Hội cùng Thiên Địa Hội còn chưa có bị diệt.

Hơn nữa Vô Song cũng đại khái biết được, ngoài Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội hắn ít nhất cũng có thểm một cái Mộc Vương Phủ làm minh hữu.

Tại Lộc Đỉnh Ký lộ tuyến, cao thủ võ lâm liền không nhiều, cho dù là Mộc Vương Phủ hay Thiên Địa Hội cũng không có cao thủ gì đáng nói, Trần Cận Nam liền có thể coi là số 1 số 2 đương thời, đáng tiếc nếu đặt trong thế giới này, Trần Cận Nam lại chưa đủ dùng.

“Tỷ tỷ, nhớ kỹ công việc của chúng ta, chúng ta chỉ cần ở trong bóng tối cung cấp tình báo, cũng không cần suốt ngày phải đánh đánh giết giết hao binh tổn tướng, dù sao ánh mắt bọn họ là Trung Nguyên, ánh mắt chúng ta là Tây Vực”.

Việc Vô Song nói, Dạ Xoa đương nhiên hiểu, nàng liền chậm rãi ghi nhớ câu nói này lại, ánh mắt của Thiên Long Giáo thủy chung vẫn là Tây Vực.

Tây Vực là căn cơ của Thiên Long Giáo, chỉ có thống nhất Tây Vực mới có thể hướng về Trung Nguyên.

“Ngoài việc này ra, ta còn có hai việc quan trọng khác muốn nói với tỷ tỷ, đây là hai việc liên quan trực tiếp đến Thiên Long Giáo tương lai”.

“Thứ nhất, chúng ta có tiền, chúng ta tạm thời có tài chính mạnh mẽ, bất quá lượng tài chính này tiêu mãi cũng sẽ hết, không bằng đầu tư “.

Dạ Xoa ánh mắt liền co rụt lại.

“Đầu tư?, thú vị. Nhưng cái này tỷ tỷ không am hiểu, ngươi muốn đầu tư thứ gì?”.

Vô Song thản nhiên chỉ về phương Bắc.

Nơi ngón tay Vô Song chỉ, là hướng Hoàng Thành – Trường An.

“Thông thương, mở một đường thông thương từ Tây Vực, qua Nhạn Môn Quan, qua Kinh Kỳ Đạo, sau đó đến Trường An”.

“Muốn thông thương với Đại Thanh, nhất định phải làm được một việc, phải mua chuộc được Đại Thanh quan viên, trải đường cho con đường tơ lụa của chúng ta”.

“Đại Thanh quan viên vốn chia thành người Mãn cùng người Hán. Mãn – Hán đánh nhau chưa bao giờ dừng lại, trong triều hai thế lực này vốn không ửa gì nhau, đây chính là cơ hội”.

“Thuận Trị qua đời... không cần biết hắn chết thật hay là giả chết nhưng đây là cơ hội, Khang Hy còn nhỏ, Ngao Bái vẫn còn lộng quyền, người sáng suốt liền nhìn ra Đại Thanh lúc này đang lỏng lẻo nhưng lại tuyệt đối chưa đến mức nguy hiểm, thứ chúng ta cần là sự lỏng lẻo này”.

“Có Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội trải đường, ta tin tưởng bọn họ nắm giữ không ít quan viên người Hán trong triều, tuy đám quan viên này chưa tính là quan lớn nhưng cũng có thể tạm thời lợi dụng, trải đường ở những địa phương nhỏ trước”.

“Ta muốn tạo thành một thương đội Tây Vực, một thương đội khổng lồ đủ sức ảnh hưởng đến toàn bộ kinh tế Đại Thanh”.

Vô Song là người sống hai kiếp, hắn biết có những loại chiến tranh còn đáng sợ hơn chiến tranh vũ khí lạnh nhiều.

Thứ này gọi là chiến tranh kinh tế.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 62: Bá Giả

Vô Song không biết hắn lúc này cỡ nào hấp dẫn.

Vô Song không biết lúc này hắn cỡ nào mị lực.

Vô Song cũng không biết sau khi gặp Mạc Sầu, hắn liền thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Hắn không còn giống một cái võ lâm nhân sĩ, hắn bắt đầu có khí phách của Bá Giả.

..........

“Đại Thanh lúc này lỏng lẻo nhưng không có nghĩa là nó yếu, bất kể Trịnh vương gia, Hồng Hoa Hội hay Thiên Địa Hội cũng là không thể tạo nên sóng gió trực tiếp cho Đại Thanh triều đình, không cách nào tạo thành trí mạng vết thương”.

“Thanh triều lúc này vẫn vững chắc vô cùng, ít nhất gần 40 năm kinh doanh ở Trung Nguyên liền đủ để Đại Thanh đứng vững gót chân tuy nhiên thời điểm này cũng là cơ hội cho chúng ta”.

“Rất đơn giản, Khang Hy mới lên ngồi, hắn lúc này tuổi tác có lẽ cũng chỉ có thể bằng ta, có thể hơn có thể kém nhưng sai lệch không nhiều, thứ Khang Hy cần là một cơ hội, một cơ hội để hắn lập danh”.

“Không rõ Khang Hy có nghĩ ra được điểm này hay không nhưng cận thần xung quanh nhất định sẽ có người nghĩ cho hắn, bất kể cái cơ hội này Khang Hy có muốn nhận hay không, cũng có người nhét vào tay hắn, đây là cơ hội của chúng ta”.

“Thuận Trị lão hoàng đế cả đời đánh đông dẹp bắc nhưng vậy liền chưa đủ, vó ngựa Đại Thanh sau khi tiến vào Trung Nguyên liền vô lực tái chiến, vô lực đi xa hơn, Tây Vực cho dù Bách Quốc chiến đấu hỗn loạn vô cùng nhưng Đại Thanh vẫn không thể nào tấn công nổi Tây Vực”.

“Nguyên nhân của việc này đầu tiên là địa lợi, người dân Tây Vực chiếm lấy địa lợi, nếu không phải là vách núi treo leo thì cũng là đại sa mạc, quân Thanh muốn đánh cũng chỉ có thể từng bước mà tiến, muốn điều động đại quân cũng khó”.

“Nguyên nhân thứ hai chính là vì Bách Quốc tuy đại chiến liên miên nhưng cực kỳ ghét thế lực bên ngoài nhúng tay, chỉ cần Đại Thanh dám động, Tây Vực liền đình chiến, hợp sức đuổi quân Thanh ra khỏi địa phận Tây Vực”.

“Thuận Trị cho dù chết, cũng không thể mở đất đai về phía Tây, trái lại bị hùng ưng phương Bắc mổ một nhát, từ đó lại càng vô lực Tây Chinh”.

“Việc của chúng ta hiện nay phi thường đơn giản, chỉ là dùng tiền mua lòng ngươi, lấy tiền mở đường, dùng thần phục danh nghĩa đối với Khang Hy, từ đó có thể đặt một chân vào Trung Nguyên”.

“Món quà này, Khang Hy không nhận cũng phải nhận bởi Tây Vực sứ giả không phải lúc nào cũng đến Trung Nguyên, việc thông thương hai nơi này với nhau căn bản khó như lên trời, cơ hội này sẽ không ai buông bỏ, ngươi hiểu?”.

Dạ Xoa ánh mắt nhìn Vô Song, rung động thật sau sau đó cung kính gật đầu.

“Ta hiểu, bất quá muốn thần phục Đại Thanh, ít ra cũng phải có một cái quốc gia, về điểm này...”.

Lời Dạ Xoa nói không phải là giả, Thiên Long Giáo trước đây có thể dễ dàng làm theo lời Vô Song nói nhưng Thiên Long Giáo hiện tại, không có cái năng lực này”.

Vô Song nghe vậy chỉ khe khẽ mỉm cười.

“Miệng ở trên người, miệng phun chân ngôn, không có biến thành có là được”.

“Thiên Long Giáo hiện nay vốn không đủ tài lực để tiếp cọc làm ăn này dù sao đây là làm ăn giữa Trung Nguyên cùng Tây Vực, bất quá tỷ tỷ có nghĩ đến việc ở giữa hai bên, ăn cả hai phần?”.

“Một đầu chúng ta hướng về Trung Nguyên, đầu thứ hai thì giả làm thương nhân Trung Nguyên muốn tiến vào Tây Vực”.

“Lấy hàng đổi hàng, lấy vật đổi vật, không quá 3 năm, Thiên Long Giáo liền nắm mạch máu giao thương giữa Tây Vực cùng Trung Nguyên, không quá 3 năm chúng ta có được Con Đường Tơ Lụa của riêng mình”.

Dạ Xoa ánh mắt đẹp nhẹ rung động, sau đó khẽ lên tiếng.

“Chúng ta làm được, chẳng nhẽ người khác làm không được?, lừa dối cả hai bên như vậy, chỉ cần lộ ra...”.

Vô Song khẽ lắc đầu, khuôn mặt tràn ngập tự tin.

“Không phải chúng ta có một cái Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội sao?. Tỷ tỷ phải biết, chúng ta kiếm tiền trên danh nghĩa là để Phản Thanh, hiểu chứ?”.

“Miếng mồi béo bở này nhất định sẽ có kẻ đến ăn tranh, bất quá nếu là thương đội đến từ Trung Nguyên, chúng ta liền... “

Vô Song làm thủ thế cắt cổ, ánh mắt hiện lên một tia hàn quang.

“Về phần thương đội từ Tây Vực, muốn sang Trung Nguyên, liền để đám Thiên Địa Hội giải quyết đi”.

“Chỉ cần chúng ta làm lão đại cung ứng cả hai đầu, sau này lộ ra chúng ta cũng tuyệt đối không bị gì, Tây Vực được lợi, Trung Nguyên được lợi, chúng ta cũng được lợi. Ba bên cùng có lợi liền thành một loại ăn ý, loại ăn ý này sẽ không ai muốn phá hủy. “.

Dạ Xoa không còn lên tiếng, nàng ngồi trước mặt Vô Song, khuôn mặt xinh đẹp liền trở nên thất thần sau đó nàng đứng lên, ánh mắt biến thành cực kỳ cung kính.

“Thiên Long Giáo hộ pháp – Dạ Xoa lĩnh mệnh”.

Vô Song cũng không ngờ, hắn chỉ dùng chút kiến thức kinh tế của kiếp trước, lại có thể khiến Dạ Xoa biểu hiện như vậy, có thể khiến Dạ Xoa thật tâm thần phục hắn.

Thiên Long Giáo hộ pháp đầu tiên quy vị.

Dạ Xoa cung kính như vậy tất nhiên làm Vô Song bất ngờ sau đó trong lòng hắn liền trở nên vui vẻ.

“Dạ Xoa tỷ tỷ, ta còn có việc thứ hai...”.

Vô Song chưa nói dứt lời, Dạ Xoa nhẹ nhàng đặt hai ngón tay lên môi hắn, vẻ mặt kiều mị động lòng người vô cùng.

“Thiên Vương đại nhân, người gọi tên của ta là được, ta họ Phượng, tên Khinh Huyền. Người sau này gọi ta... gọi ta là Khinh Huyền liền có thể”.

Vô Song khuôn mặt nghệt ra một chút, vẻ thẹn thùng lúc này của Dạ Xoa liền trở nên vô hạn mị hoặc trong mắt Vô Song.

“Khinh Huyền, sau này... không cần gọi ta là Thiên Vương đại nhân, ta không giống cha ta, cái danh hiệu Thiên Vương này là của hắn chứ không phải của ta, sau này ngươi gọi ta là công tử, thế nào?”.

Vô Song cảm thấy, vương này vương nọ liền quá nặng nề, hơn nữa mang theo một loại ý vị không được tự nhiên, hắn liền thích được gọi là công tử hơn.

Khinh Huyền ngọt ngào cười, sau đó nhẹ nhàng cúi đầu.

“Khinh Huyền tham kiến công tử”.

Giọng của nàng lúc này, muốn có bao nhiêu ngọt liền có bấy nhiêu ngọt, mị hoặc tận xương.

Khinh Huyền nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Vô Song, cũng không quan tâm tuổi tác hai bên chênh lệch, cũng không quan tâm Vô Song chỉ là một đứa bé 7 tuổi.

Nàng ôm Vô Song lên, sau đó từ từ để hắn gối lên đùi mình, những ngón tay thon dài khẽ di chuyển trên mái tóc trắng của Vô Song.

Khinh Huyền ôn nhu lên tiếng.

“Công tử, thích không?”.Vô Song không ngờ nổi Dạ Xoa một khi biến đổi liền biến đổi lớn đến thế này, bất quá hắn thực sự thích.

“Thích”.

Vô Song thành thật trả lời.

Dạ Xoa cười khanh khách, mị hoặc vô cùng.

Tiếp theo, Vô Song cùng Khinh Huyền mười phần thân mật, hắn gối lên cặp đùi non mềm trắng mịn kia, giọng nói đầy tự tin cùng mị lực lại vang lên.

“Khinh Huyền, việc thứ hai mà ta muốn nói là một loại con đường khác. Đường biển”.

Lần này Khinh Huyền không tiếp tục lên tiếng, nàng cũng không tiếp tục hỏi, nàng cứ ôn nhu như vậy lắng nghe kế hoạch của Vô Song.

Đối với nàng mà nói, chỉ cần Vô Song nói, nàng liền sẽ làm căn bản không hỏi 1 câu.

........

Có lẽ Vô Song tuyệt đối không biết, thân phận của vị Dạ Xoa hộ pháp này cùng bản thân hắn có quan hệ thế nào.

Ở Tây Vực có một dân tộc cường đại có điều dân tộc này lại nằm ở sau lưng Nhạn Môn Quan.

Nhạn Môn Quan là đệ nhất hùng quan của Đại Thanh, nó chia đôi Tây Vực cùng Trung Nguyên.

Điều kỳ lạ là dân tộc kia lại nằm ở phía Trung Nguyên,

Bọn họ là Miêu Cương – Miêu Tộc.

Nhắc đến Miêu Cương, đương nhiên phải nhắc tới Miêu Cương – Ngũ Độc Giáo.

Ngũ Độc Giáo chủ - Lam Giác là tam sư đệ của Dược Vương – Trịnh Hạo Thiên.

Lam Giác một đời thu bốn đệ tử, đại đệ tử Hà Thiết Thủ

Nhị đệ tử Phượng Khinh Huyền.

Tam đệ tử Lam Phượng Hoàng

Tứ đệ tử Lam Đình.

Khinh Huyền chính là đệ tử thứ hai của Ngũ Độc Giáo Chủ - Lam Giác.

Đây là lý do tại sao Khinh Huyền có thể sử dụng Ngũ Độc Bảo Điển.

Năm đó, Khinh Huyền liền rời khỏi Ngũ Độc Giáo ra nhập Thiên Long Giáo, với danh nghĩa phản đồ Ngũ Độc Giáo, cướp đi Ngũ Độc Châu bất quá chỉ có Thiên Vương cùng Lam Giác biết, Khinh Huyền có nhiệm vụ gì.

Khinh Huyền nàng vốn là một quân cờ chính trị.

Nếu Thiên Vương thắng, Ngũ Độc Giáo liền theo Thiên Vương, giúp Thiên Vương đánh hạ Huyền Vũ Quan, Khinh Huyền chính là ‘tín vật’.

Nếu Thiên Vương thua, Ngũ Độc Giáo liền phủi tay không quan tâm, trên danh nghĩa phản đồ của Ngũ Độc Giáo ra nhập Thiên Long Giáo, về tình về lý Ngũ Độc Giáo cùng Thiên Long Giáo là kẻ thù, Thiên Long Giáo thất bại, chiến hỏa tuyệt không dính vào Ngũ Độc Giáo.

Tiến có thể công, lui có thể thủ, đây chính là Ngũ Độc Lão Tổ - Lam Giác.

Trên phương diện một người thầy, Lam Giác có lỗi với Khinh Huyền nhưng đứng trên góc độ hàng ngàn hàng vạn Miêu Cương tộc nhân, Lam Giác không có lỗi.Bỏ một để cứu vạn, đây chính là thánh nhân.

Khinh Huyền từ bé đã là quân cờ chính trị, nàng liền là vật hy sinh cho tương lai vùng Miêu Cương.

Khinh Huyền không phục, nàng không muốn nhưng nàng có thể làm gì?.

KhinH Huyền từ khi rời khỏi Miêu Cương, nàng cũng không còn dùng tên này nữa. Nàng liền là Dạ Xoa trong Thiên Long Giáo.

Dạ Xoa mị hoặc, Dạ Xoa tàn nhẫn, Dạ Xoa gian xảo, Dạ Xoa giết người không ghê tay, đây chính là danh hiệu của nàng, là cuộc sống của nàng.

Chỉ là Dạ Xoa mãi mãi không quên được ngày hôm đó, ngày Thiên Vương chiến tử.

Thiên Vương đứng đó, một người gánh lấy cả bầu trời Thiên Long Sơn.

Mái tóc trắng tung bay, một mình một người đứng giữa Thiên Long Sơn Mạch, trung nguyên quần hùng ai dám chiến?.

Trung nguyên quần hùng ai dám lên?.

Trận chiến đó, Dạ Xoa nhìn rõ mồn một.

Không phải là Thiên Vương lấy một địch hai mà là Thiên Vương lấy một địch ba.

Ngày hôm đó Thiên Vương chiến tử. Đối thủ của hắn là ba cái Ngũ Đế cấp cao thủ.

Thiên Vương chiến tử kéo theo Thiên Long Giáo sụp đổ nhưng cái chết của Thiên Vương lại có thể để cho toàn bộ hộ pháp của Thiên Long Giáo rời đi.

Thử hỏi có nơi nào hộ pháp lại chạy trước để chủ nhân đoản hậu?, trên đời chỉ có một mình Thiên Long Giáo làm việc này.

Đối thủ của Thiên Vương phi thường cường đại, một Ngũ Đế đã là kinh khủng tồn tại nhưng đây là ba Ngũ Đế.

Thiên Vương chiến tử nhưng khiến Quỳ Hoa Lão Tổ trọng thương, khí tuyệt bỏ mình.

Khiến thần bí tăng nhân cùng Hoàng đạo sư trực tiếp bỏ đi nội thương không nhẹ.

Ngày hôm đó, trong lòng Dạ Xoa tồn tại một cái chiến thần hình bóng không thể xóa nhòa.

Ngày hôm đó, nàng thấy Thiên Vương quay lại nhìn nàng, Thiên Vương ngày hôm đó nhờ nàng chăm sóc Vô Song.

Lúc này ở trước mặt Vô Song, nàng lại nhìn thấy Thiên Vương hình bóng, thậm chí Vô Song còn cho nàng cảm giác, vượt qua Thiên Vương.

Thiên Vương dùng tính mạng để cứu nàng một mạng.

Vì báo ân nàng liền sẽ dùng một đời thủ hộ Vô Song, bất quá ân là ân, trong ân không có tình.

Chỉ có khi càng tiếp xúc với Vô Song, ở bên hắn càng nhiêu, trong chữ ân lại có thêm một chữ tình.

Nhiều khi chính Dạ Xoa cũng thấy mình không ra làm sao, yêu thích một đứa bé 7 tuổi?.

Lúc đầu Dạ Xoa có thể tự huyễn hoặc mình rằng nàng thích là thích Thiên Vương, trong mắt nàng Vô Song chỉ là vật thay thế của Thiên Vương, vì vậy mới có thể làm nàng có tình cảm đến vậy.

Nàng vẫn cứ nghĩ như thế cho đến khi nhìn thấy Vô Song ở Ngưu Gia Thôn.

Nhìn hắn hiện nay trừ mái tóc ra không có lấy một tia nào liên quan đến Thiên Vương, nhưng thấy hắn nằm đó, tim nàng đau như cắt.

Thấy hắn bị thương, nàng liền muốn giết sạch đám ngũ quái.

Thấy hắn bất tỉnh 3 ngày, cũng là 3 ngày nàng như người mất hồn.

Thấy hắn lạnh, nàng vậy mà nguyện ôm hắn ngủ.

Nàng là Dạ Xoa, nàng đã nhận hết lời chê trách của thế nhân, thêm một lời bớt một lời có làm sao?.

Giây phút nàng xưng tên thật với Vô Song, trong lòng nàng có một cái suy nghĩ.

“Ta là Dạ Xoa của Thiên Long Giáo, là phản đồ của Ngũ Độc Giáo, tiếng xấu đã đủ, thâm một lần có làm sao?, ta thích một đứa bé 7 tuổi thì có làm sao? “.

Nàng chưa từng yêu ai thậm chí thích cũng chưa.

Nàng không biết bày tỏ cái gọi là tình yêu thế nào, lại càng không có dung khí ở trước mặt đứa trẻ kia nói ra những lời yêu thương.

Nàng chỉ đơn giản bày ra một mặt khác của Dạ Xoa bị che đi mà thôi... không lúc này nàng không phải là Dạ Xoa, nàng là Phượng Khinh Huyền, là Miêu Cương đệ nhất mỹ nhân.

Nàng có cuộc sống của nàng, có hạnh phúc của nàng, có nam nhân của nàng.

Nàng không cần sống vì Miêu Cương tộc nhân cũng không cần sống vì sư phụ, nàng làm hàng hóa đủ rồi.

Phượng Khinh Huyền ngày đó chết đi nhưng hôm nay liền sống lại.

Nàng là nàng, không phải là hàng hóa.

Từ hôm này, nàng liền sống vì hắn, nàng liền sống vì nàng.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 63: Trở Về

Tại một hòn đảo cực lớn ngoài hải ngoại.

Trên đảo này có một bến cảng lớn để tàu thuyền neo đậu, tàu thuyền đi lại tấp nập thoạt nhìn phồn hoa vô cùng.

Hòn đảo này chính là bá chủ của toàn bộ vùng biển lân cận, được những hòn đảo nhỏ xung quanh gọi là Đài Loan.

Đài Loan Trịnh Gia chính là thế lực hàng đầu tại vùng hải vực này.

Trịnh gia hiện nay là ba đời cộng tồn.

Gia chủ Trịnh Gia đời trước chính là đại danh đỉnh đỉnh Trịnh Thành Công.

Nói đến vị Trịnh Thành Công này liền đủ để toàn bộ nhân sĩ trong thiên hạ kính phục, Đại Minh Thủy Sư Đề Đốc – Trịnh Thành Công.

Nếu không phải sở trường của Trịnh Thành Công là chiến đấu trên biển, Thuận Trị muốn mang quân đánh vào Trung Nguyên tuyệt không dễ dàng như vậy, hơn nữa cho dù Thuận Trị thành công tiến nhập Trung Nguyên cũng vẫn không có cách nào làm gì được Trịnh Thành Công, đây tuyệt đối là một mối nhức nhối trong lòng Thuận Trị.

Trịnh Thành Công năm nay đã ngoài 70 nhưng minh mẫn vô cùng, căn bản chưa có dấu hiệu tuổi cao sức yếu, tuy đã rời khỏi ngôi vị Trịnh gia gia chủ nhưng vị lão nhân này lời nói cực kỳ có trọng lượng.

Đại Minh đã bị diệt, triều Minh đã không còn tồn tại trên thế gian nhưng Trịnh Thành Công vẫn giữ nguyên chức vụ Đại Minh Thủy Sư Đề Đốc của mình, căn bản chưa từng thay đổi, lòng trung với nhà Minh của Trịnh Thành Công khiến thiên hạ kính phục không thôi, thậm trí Thuận Trị 3 lần cử người phong vương cho Trịnh Thành Công ông ta không hề suy nghĩ liền lập tức chém đầu sứ giả gửi về.

Trong gần 40 năm đặt chân ở Trung Nguyên, quân đội Đại Thanh đã 7 lần tấn công Đài Loan Đảo nhưng đều bị đánh bật trở về, từ đó thanh thế của Trịnh Thành Công lại càng trở nên mạnh mẽ, không biết có bao nhiêu nhân sĩ trung thành với Đại Minh đến dầu nhập dưới quyền Trịnh Thành Công.

Trịnh gia có công giúp nhà Minh khai phá ra Đài Loan đảo, sau này nhà Minh không còn tồn tại, Đài Loan liền trở thành đất phong của Trịnh gia.

Gia chủ đời này của Trịnh gia là Trịnh Kinh, con trưởng của Trịnh Thành Công.

Phía dưới còn có thêm ba đứa con trai nữa lần lượt là Trịnh Thông, Trịnh Minh cùng Trịnh Duệ.

Vì lão nhân Trịnh Thành Công bây giờ vẫn còn, Trịnh gia trên dưới đều đồng lòng thống nhất, mục tiêu hàng đầu của Trịnh gia chính là đánh đuổi Mãn Thanh ra khỏi trung nguyên, trung nguyên phải do người Hán làm chủ.

Phản Thanh Phục Minh câu khẩu hiệu này chính là xuất phát từ Đài Loan Trịnh gia.

Hồng Hoa Hội hay Thiên Địa Hội phía sau đều có Trịnh gia trợ giúp, bất kể là tài lực hay vật lực, điều này làm Đại Thanh đau đầu vô cùng.

Tại Đài Loan, địa vị của Trịnh Thành Công như thần vậy, không cần quân lệnh phù bản thân Trịnh Thành Công cũng có thể toàn bộ điều động binh sỹ của Đài Loan, nắm toàn bộ binh quyền của Đài Loan.

Bình thường Trịnh Thành Công sẽ không tiếp khách lạ, cho dù là Thiên Địa Hội Trần Cận Nam có đến cũng chỉ có thể gặp Trịnh Kinh, căn bản không có tư cách gặp Trịnh Thành Công tuy nhiên hôm nay Trịnh Thành Công vậy mà thực sự tự mình tiếp khách.

Khách nhân lần này của Trịnh Thành Công là con của cố nhân.

Người này làn da trắng trẻo, khuôn mặt tương đối thanh tú giống thư sinh có điều ánh mắt nghiêm nghị, dáng người cân đối, mái tóc đen búi cao xõa xuống ở bên dưới, từng động tác đều toát ra thần vận hơn người.

Nhìn thấy người này, Trịnh Thành Công trong ánh mắt xuất hiện một tia cảm khái.

“ Ngươi so với năm đó thêm vài phần phong trần, cũng là trưởng thành hơn một ít, không tệ”.

Nam tử kia khẽ cúi đầu với Trịnh lão, có điều lại không có chút nào cung kính.

“Tiền bối, người cũng không cần khen ta, người càng già càng dẻo dai, lại càng thêm minh mẫn, Trịnh gia có người làm chủ liền có thể vĩnh viễn không đổ”.

Trịnh Thành Công mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh nam tử kia, chậm rãi thưởng thức một tách trà.

“Ngươi lần này đến đây, không biết có việc gì?”.

Nam tử kia nhè nhẹ mỉm cười.

“Chỉ là thay gia phụ đến hỏi thăm tiền bối mà thôi, không có đại sự gì to tát lắm”.

Trịnh Thành Công ánh mắt có chút nhíu lại, tựa hồ lão nhân này tương đối mất hứng.

“Ngươi... haizz. Ta biết ngươi hận lão phu, việc năm đó ngươi vẫn canh cánh trong lòng. Có điều ngươi hận lão phu cũng không thể thay đổi được một số thứ. Như ngươi biết, sức người chung quy có hạn ”.

“Hắn là bằng hữu của ta, cả đời này ta chỉ có hắn là một cái chân chính huynh đệ nhưng mà... việc đứng giữa gia đình cùng huynh đệ, lão phu vẫn phải lựa chọn”.

Nam tử kia không đáp, cũng không muốn tiếp tục nói về việc này.

“Trịnh lão, cũng không cần nói nữa, là nhà Minh nợ chúng ta chứ không phải là Trịnh lão, việc này trong lòng ta vẫn hiểu”.

“Cũng không muốn giấu Trịnh lão, lần này ta quyết định trở về Trung Nguyên”.

Nam tử này vừa dứt lời, ánh mắt Trịnh Thành Công liền chấn kinh, con ngươi co rụt lại.

“Trở về trung nguyên? “.

Không trách Trịnh Thành Công cảm thấy lạ, nam tử trẻ tuổi đúng là không có lý do quay về trung nguyên, hơn nữa nếu hắn không quay về thì thôi chỉ cần hắn quay về, trung nguyên chỉ sợ liền bị rung động thật sâu.



Nam tử trẻ tuổi trước mặt là một trong số ít người hiện nay được nắm trực tiếp binh quyền có điều không phải binh quyền của nhà Thanh mà là binh quyền của nhà Minh.

Đội quân duy nhất trên danh nghĩa của Minh triều còn tồn tại đến giờ phút này, liền do nam tử này nắm giữ.

Nam tử này khi rời khỏi trung nguyên, đội quân đó liền thành vật vô chủ, ngày đó hắn rời đi Trịnh Thành Công đã dùng trăm phương ngàn kế chỉ cầu đối phương chấp nhận nhường lại binh quyền nhưng không được.

Trịnh Thành Công tuyệt đối không ngờ, mới rời đi mấy năm, nam tử này vậy mà lại quay về.

“Lão phu thật sư muốn cầu ngươi, ngươi dù sao cũng là một con dân Đại Minh, cũng là ngươi Hán, hy vọng ngươi có thể sử dụng thứu sức mạnh của mình cho sự nghiệp Phản Thanh Phục Minh của chúng ta”.

Nam tử tóc đen nhè nhẹ lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn nhìn về phương xa.“Ngày đó tâm ta đã chết, hùng tâm cũng chết theo rồi. Lần này đến đây cũng chỉ cầu Trịnh lão giúp một việc mà thôi còn mấy việc trịnh lão nói, ta sẽ cẩn thận suy nghĩ lại”.

Trịnh Thành Công quá hiểu nam tử kia, ông ta cũng chỉ đành thở dài.

“Ngươi muốn gì?, chỉ cần có thể giúp được ngươi, lão phu đều sẽ giúp”.

Nam tử khẽ gật đầu, đặt hai tay sau đầu rồi chỉnh lại mái tóc búi cao, lúc này khí chất của hắn hoàn toàn thay đổi, giường như theo một động tác này, mùi gió biển bám theo người hắn nhàn nhạt biến mất, hắn lúc này mới trở lại thành hắn, nhẹ nhàng nho nhã nhưng cũng ngập tràn kiên nghị.

“Trịnh lão, người cứ cho ta làm một cái chức vụ trong Thiên Địa Hội là được, không cần quá cao, cũng không cần quá thấp”.

Trịnh Thành Công nghe vậy, thở dài một hơi.

“Việc này dễ dàng, từ bây giờ ngươi là Thiên Địa Hội Phó Tổng Đà Chủ”.

Nam tử kia nhíu nhíu mày nhìn Trịnh Thành Công, khuôn mặt có chút bất ngờ.

“Thiên Địa Hội có cái chức vị này sao?”.

Trịnh Thành Công chỉ nhàn nhạt đáp.

“Nếu ngươi muốn, tổng đà chủ cũng có thể cho ngươi, tiền đề là ngươi thật tâm muốn ngồi. Về phần chức vị vốn do lão phu đặt ra, trước không có thì bây giờ có”.

Nam tử khẽ mỉm cười không đáp. Chậm rãi đứng lên, bước ra khỏi đại sảnh.

“Hy vọng lần sau gặp lại Trịnh lão, Trịnh lão vẫn sức khỏe dạt dào, cơ thể vẫn khỏe mạnh như vậy”.

Nhìn theo bóng lưng nam tử này rời đi, Trịnh Thành Công thở dài không ngớt.

.........

Trong Lộc Đỉnh Ký, nếu nói nhân vật nào bị ghét nhất chỉ sợ Phùng Tích Phạm liền có thể sòng phẳng cạnh tranh ba vị trí đầu.

Đương nhiên đó là việc tương lai, hiện tại khi mà Trịnh Thành Công vẫn chưa ngã, Phùng Tích Phạm vẫn cực kỳ trung thành cùng Đài Loan Trịnh Gia.

Ngày hôm nay, Phùng Tích Phạm như thường lệ, liền theo lịch đến dạy võ cho Trịnh gia nhị công tử - Trịnh Khắc Sảng luyện võ.

Trịnh Khắc Sảng căn cốt không quá tốt, năm nay đã 22 tuổi vẫn chỉ là cái tam lưu cao thủ, võ công rất khó tiến bộ, đương nhiên vì thế lực Trịnh gia hiện nay như mặt trời ban trưa, Trịnh Khắc Sảng hắn võ công cao hay thấp cũng không quan trọng.

Phùng Tích Phạm bản thân là Tông Sư đỉnh phong, đã rất gần Đại Tông Sư cao thủ, trong Đài Loan cũng là cao thủ số 1 số 2, được Trịnh Kinh hết mực tin tưởng, bản thân Phùng Tích Phạm liền có thể coi là lão sư của Trịnh Khác Sảng, lời nói của hắn ở Đài Loan liền có sức nặng nhất định.

Hôm nay Phùng Tích Phạm theo thói quen, đi vào trong Trịnh phủ có điều hắn đột nhiên dừng lại, hắn nhìn thấy một nam tử xa lạ cũng đang đi ra ngoài.

Nam tử kia đội một chiếc mũ rộng vành he đi khuôn mặt, quần áo có vài phần lam lũ, làn da cũng không trắng trẻo trái lại giống với da của người lao động bình thường, thứ duy nhất đáng tiền có lẽ là cây kiếm sau lưng nam tử kia.

Cây kiếm không lộ hết ra ngoài, chỉ để lộ chuôi kiếm, chuôi kiếm dĩ nhiên thuần một màu vàng cho người ta cảm giác cao quý mà thần thánh vô cùng.

Phùng Tích Phạm xuất thân từ Côn Lôn Phái, ngoại hiệu Nhất Kiếm Vô Huyết, kiếm của hắn liền cực nhanh cũng cực độc.

Kiếm pháp của Phùng Tích Phạm xuất quỷ nhập thần, so với Ngưng Huyết Thần Trảo của Trần Cận Nam liền không phân cao thấp.

Giây phút Phùng Tích Phạm nhìn thấy bội kiếm trên lưng nam tử kia, trong lòng liền nổi lên tham niệm.Hắn hoàn toàn bị thanh kiếm kia hấp dẫn, hắn hoàn toàn bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nó, thậm chí bị nó chinh phục.

Phùng Tích Phạm nắm lấy thanh kiếm của mình, ánh mắt hiện lên một vệt sát khí, sau đó bước ra một bước, lại gần nam tử kia.

Đây là Trịnh phủ, Phùng Tích Phạm biết người có thể bước vào đây căn bản không đơn giản, Phùng Tích Phạm cũng tuyệt đối sẽ không giữa thanh thiên bạch nhật ra tay với đối phương.

Một bước bước ra, đi về phái nam tử trước mặt, Phùng Tích Phạm trước khi ra tay, liền phải hiểu rõ đối thủ của mình, hắn muốn làm quen với nam tử thần bí ăn mặc giản dị kia.

Điều đáng tiếc khi hắn bước gần đến nam tử kia, hắn lại không cách nào bước thêm một bước, bởi hắn nhìn thấy nam tử kia khẽ liếc nhìn hắn.

Hắn có một loại ảo giác, chỉ cần hắn dám rút kiếm, đầu của hắn liền rời khỏi cổ.

Cho đến khi nam tử kia hoàn toàn rời đi, Phùng Tích Phạm mới có thể hoàn hồn, sống lưng ướt đẫm.

Khóe miệng hắn run rẩy.

“Ngũ... ngũ tuyệt cấp cao thủ”.

...........

Trong lúc Trung Nguyên chuẩn bị tiếp đón thêm một vị ngũ tuyệt cường giả xuất hiện thì Vô Song lại vui hết đất trời.

Trong khoảng thời gian này Vô Song dưỡng thương liền có ba cái mỹ nhân làm bạn, Khinh Huyền, Mạc Sầu cùng tiểu sư chất Tương Vân.

Đương nhiên việc vui nào cũng có lúc tàn, hắn không thể mãi ở lại Ngưu Gia Thôn, hắn phải quay về.

Trong mấy ngày gần đây, hắn có thể cảm nhận được Dạ Xoa.... không lúc này phải gọi là Khinh Huyền mới đúng, hắn nhận ra Khinh Huyền thay đổi rất nhiều.

Ở trước mặt người khác nàng vẫn là Thiên Long Giáo – Dạ Xoa hộ pháp nhưng khi ở bên cạnh Vô Song nàng lại ôn nhu vô cùng, thậm chí Vô Song còn có thể cảm nhận được nhu tình trong mắt nàng.

Vô Song cũng không phải không phải không biết gì trong việc tình ái, ánh mắt của Khinh Huyền tuyệt đối là ánh mắt của nữ nhân đang yêu chỉ là Vô Song rất khó tưởng tượng, Khinh Huyền sẽ yêu thích hắn, một đứa bé 7 tuổi.

Vô Song không hề chán ghét Khinh Huyền trái lại mười phần ưa thích, thậm chí nếu nàng muốn ở bên hắn bản thân hắn tất nhiên sẽ chấp nhận tình cảm của nàng có điều hắn năm nay mới 7 tuổi, cho dù Khinh Huyền thật sự buông hỏ toàn bộ kháng cự, hắn cũng không cách nào lên nổi.

Đương nhiên Khinh Huyền ôn nhu như thế này rất tốt, ít nhất khi ở bên cạnh nàng, Vô Song liền cảm thấy cực kỳ thoải mái, thậm chí có một loại cảm giác thành tựu xuất hiện, cảm giác chinh phục được một tuyệt thế mỹ nhân trong thiên hạ.

Dù rất muốn Khinh Huyền ở lại bên cạnh hắn nhưng Vô Song cũng biết nàng phải rời đi, trừ khi Vô Song tự tay đập nát toàn bộ kế hoạch mà mình vạch ra, nếu không hắn liền phải để nàng rời đi, lúc này toàn bộ Thiên Long Giáo, Vô Song chỉ có thể sử dụng một mình Khinh Huyền, cũng chỉ có thể tin tưởng một mình nàng.

Trước khi rời đi, lúc này trên xe ngựa cũng chỉ có mình hắn cùng Khinh Huyền, hắn hiện nay vậy mà ngồi trong lòng nàng, nói ra liền có chút buồn cười.

Hắn tựa đầu vào bộ ngực sữa của Khinh Huyền, cả người dựa vào lòng nàng, có chút lười biếng, ánh mắt có chút mị mị, không rõ đang nhắm hay đang mở.

Khinh Huyền như đã quá quen thuộc với hình dáng hiện nay của Vô Song, nàng ôn nhu mỉm cười.

“Công tử, người không ngồi dạy nhanh, để cô bé con kia nhìn thấy, người liền khó giải thích nha”.

Vô Song bật cười, cũng không có ý định thay đổi tư thế, bàn tay nhè nhẹ đưa ra vén tấm trèn che cửa, ánh mắt lặng lẽ quan sát xung quanh.

“Khinh Huyền, việc tiếp theo ta nói rất khó tin, nhưng nàng lưu ý giúp ta một việc được không?”.

Trải qua vài ngày dưỡng thương, xưng hô của Vô Song đối với Khinh Huyền cũng hoàn toàn thay đổi, từ ‘tỷ tỷ’ chuyển thành ‘nàng’, cách xưng hô này chính là để xác định thêm một bước quan hệ giữa hai người.

Đối với Vô Song mà nói, hắn xưng hô thế này cũng không có gì sai, không cần tính tuổi kiếp này, chỉ tính tuổi kiếp trước, hắn cũng lớn hơn Khinh Huyền, xưng hô ‘tỷ tỷ’ mới là khiến Vô Song ngượng ngùng.

Về phần Khinh Huyền lúc đầu tất nhiên là không quen, khuôn mặt đỏ đến tận mang tai, bất quá nàng cũng đã sớm đầu hàng Vô Song, cách xưng hô này lại làm nàng cảm thấy có chút ngọt ngào.

“Công tử cứ nói, việc công tử nói ra cho dù khó tin thế nào, Khinh Huyền cũng tin”.

Vô Song mỉm cười, giọng nói dần dần trở nên bình tĩnh đến đáng sợ.

“Giúp ta để ý đến Mạc Sầu một chút, tốt nhất để Mạc Sầu ở bên cạnh nàng, cùng nàng làm việc lại càng tốt đồng thời chỉ cần thấy bất cứ nam nhân nào họ Lục đến gần nàng, liền giải quyết đi”.

"Tuyệt đối không để nam nhân họ Lục lại gần Mạc Sầu... Mạc Sầu liền tối kỵ nam nhân họ Lục, nàng hiểu chứ?"

Vô Song dứt lời, thân hình hắn từ từ ngồi dậy, trong mắt hắn lóe lên một tia sát khí.

Hắn đã quyết định thu cả Khinh Huyền cùng Mạc Sầu về bên mình, Khinh Huyền thì không nói đến nhưng Mạc Sầu thì khác, hắn không thể để nàng bước vào con đường cũ, nếu Lục Triển Nguyên dám tiếp cận Mạc Sầu, hắn liền tiễn đối phương một đoạn đường xuống hoàng tuyền.

Khinh Huyền cho dù không hiểu lý do bên trong, bất quá nàng liền nguyện ý tin tưởng, nguyện ý ghi nhớ lời Vô Song dặn dò.

Hắn lúc này... là trời của nàng.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

3 ngày cuối tuần này tác vướng việc bận quá, hy vọng tuần sau có thể ra chương đúng lịch cho mọi người.

Quyển 1 - Chương 64: Tiên Âm Tâm Ma

Lần này tuyệt đối là lần rời khỏi Vong Ưu Thôn lâu nhất của Vô Song, theo lời Khinh Huyền, hắn ở Ngưu Gian Thôn vừa vặn 7 ngày.

Vô Song cũng cảm thấy thật phục Khinh Huyền, không biết trong thư Khinh Huyền gửi cho Vô Hà Tử thì nàng ghi cái gì?, không biết nàng ghi loại thần chú gì khiến cho không ai trong Vong Ưu Thôn đến thăm bọn hắn, hoặc đến đón bọn hắn về.

Vô Song thì cũng thôi đi, đến cả Tương Vân cũng không ai đón về?, điều này làm Vô Song nghi hoặc không thôi chỉ tiếc mỗi lần hỏi Khinh Huyền chỉ mỉm cười, nàng vậy mà nhất định không nói cho hắn một câu nào.

Khi trở về Vong Ưu Thôn, Vô Song không biết do ai báo mà ngoài cửa thôn lúc này đứng đầy người, toàn bộ các sư huynh sư tỷ của Vô Song đều xuất hiện ở đây, cho dù là đại sư huynh hay say rượu nhất hay nhị sư huynh trầm tính nhất cũng không ngoại lệ.

Tương Vân không giống Vô Song, nàng vừa thấy phụ thân đứng đợi mình, ánh mắt lại ướt ướt, cô gái nhỏ chạy thẳng về phía phụ thân.

Thần Y ôm lấy Tương Vân vào lòng, nếu không phải có người đứng ra đảm bảo cho Vô Song cùng Tương Vân, Thần Y nhất định sẽ bất chấp tất cả đi tìm con gái, việc không biết con gái đi đâu ở đâu suốt 1 tuần dĩ nhiên là quá sức chịu đựng với vị tam sư huynh hiền lành này.

Về phần Vô Song, hắn cũng không có lao vào lòng ai nhưng cũng không thiếu người lao vào lòng hắn.

Linh Tố ánh mắt nhòa lệ, nàng nhảy thẳng vào trong lồng ngực Vô Song.

Ôm lấy cô gái nhỏ nhắn, Vô Song có thể cảm nhận cơ thể nàng run lên, nhìn nàng nghẹn ngào khóc không thành tiếng, trái tim Vô Song bỗng chốc lại trở nền thắt lại.

Dùng hai tay chạm vào khuôn mặt Linh Tố, khuôn mặt đã bị nước mắt làm nhòa đi, Vô Song mỉm cười, cũng mặc kệ có bao nhiêu người đang nhìn mình, hắn nhẹ hôn lên trán nàng.

“Không sao mà, ta về rồi, không sao cả, đừng khóc được không?”.

Linh Tố nghe vậy càng khóc to hơn, nàng khóc càng lớn hơn, bàn tay nhỏ cứ như vậy đấm vào ngực Vô Song.

“Ngươi xấu... ngươi xấu... ngươi xấu... tại sao bây giờ mới quay về, đồ xấu xa... xấu xa... xấu xa.. “.

Vô Song chỉ cảm thấy trong lòng mềm nhũn, hắn dùng một tay ôm lấy sau đầu Linh Tố, để nàng dựa vào lồng ngực mình, cứ như vậy thoải mái mà khóc.

Mấy sư huynh sư tỷ trong đám Vong Ưu Thôn lúc này ánh mắt đều nhìn Vô Song, mang theo ý cười nhè nhẹ, cũng đành để đôi tình nhân nhỏ này một không gian riêng tư.

Trong Vong Ưu Thôn cũng chỉ có Mẫn Mẫn không hiểu việc gì xảy ra, nàng ánh mắt mở lớn nhìn Vô Song cùng Linh Tố rồi lại mọi người.

“Oa, sư huynh tiểu tử kia thật xấu, hắn bắt nạt Linh Tố kìa, Linh Tố khóc kìa, chúng ta mau dạy cho tiểu tử kia một bài học được không”.

Đáng tiếc không ai để ý đến đề nghị của Mẫn Mẫn, chỉ thấy nhị sư huynh nhàn nhạt mỉm cười, sau đó mặc kệ Mẫn Mẫn chống cự, dẫn nàng vào bên trong.

Ở bên ngoài lúc này, cũng chỉ còn lại một mình Vô Song cùng Linh Tố.

Vô Song cũng vì quá quan tâm đến Linh Tố, hắn không phát hiện ra ở cách đó xa xa, Tương Vân cũng đang nhìn hai người, trong mắt mang theo một tia mất mát. Một thứ cảm giác chính nàng cũng không hiểu chỉ là nàng cảm thấy, trong lồng ngực mình, có cái gì đó nhói đau.

..........

Cũng chẳng biết bao lâu, Linh Tố thân hình cũng bớt run rẩy, nàng mới ngửa đầu lên nhìn Vô Song có điều vì khóc quá nhiều, đôi mắt to đen nháy nhìn cũng còn không rõ, Linh Tố liền muốn đưa tay lên quệt đi những vệt nước măt trên mặt.

Tất nhiên Vô Song sẽ không để nàng làm vậy, hắn dùng một tay giữ lấy tay nàng, một tay thuần thục lấy một tấm khăn trắng muốt ra, nhẹ nhàng vì Linh Tố lau mặt, động tác muốn có bao nhiêu ôn nhu liền có bấy nhiêu ôn nhu.

Linh Tố khuôn mặt đỏ lên, nhưng nàng không có trốn tránh cũng không e ngại, nàng chậm rãi đắm chím trong cảm giác này.

“Xin lỗi, là ta quá lon lắng... mấy ngày hôm nay đều đợi ngươi về... đều không biết ngươi có bị làm sao hay không... để lát nữa ta vì ngươi giặt bộ áo này”.

Nhìn cô gái trước mặt nói những lời này, Vô Song chỉ đơn giản lại hôn lên trán nàng một lần nữa.

“Yên tâm ta không có việc gì, không phải đã trở về hoàn hảo rồi sao hơn nữa mạng ta rất lớn, sẽ không...”.

Vô Song chưa nói ra chữ cuối cùng đã thấy Linh Tố dùng hai ngón tay chặn môi hắn, nàng nhẹ nhàng cúi đầu.

“Không cho nói hơn nữa sau này ngươi đi đâu cũng nhất định phải để lại một lời nhắn... ta rất sợ ngươi giống như cha mẹ ta, rời ta đi không có nó một lời”.

Vô Song đối diện với Linh Tố chân thành, hắn nhẹ gật đầu, một lần nữa ôm nàng vào lòng.

..........

Cuối cùng, vì Linh Tố quá cứng đầu, Vô Song vẫn phải quyết định cởi áo đưa cho nàng mang đi giặt còn hắn cởi trần trở lại ngôi nhà của mình.

Vô Song vốn tưởng, sau 1 tuần ngôi nhà của mình sẽ không thay đổi, cùng lắm thì chỉ có Linh Tố đến quét dọn ngoài sân mà thôi nhưng lúc này cửa nhà liền mở lớn.

Vô Song ánh mắt trừng lớn, hắn nhìn thấy bên trong nhà có một bóng người quen thuộc.

Mái tóc đen rất dài xõa xuống như thác nước.

Làn áo dài màu trắng đầy thanh cao.

Khí chất thoát tục cùng ánh mắt thủy chung luôn mang theo một tia đượm buồm.

Vô Song nhìn nàng, nàng cũng mỉm cười nhìn Vô Song, trong mắt có một tia ôn nhu.

Ôn nhu ở đây không giống với Khinh Huyền, đây là cảm giác ôn nhu mà trưởng bối mang lại.

Vô Song cũng không biết tại sao, hắn không khống chế được cảm giác của chính bản thân mình, đôi mắt liền ướt ướt.

Hắn sinh ra người đầu tiên hắn nhìn thấy là Cô cô, người đầu tiên hắn gặp trên thế giới này là cô cô.

Nếu không phải là vì hắn có linh hồn của một người trưởng thành, nếu không phải tâm trí của hắn đã đã không thể nào tiếp nhận một người cha – một người mẹ tự nhiên xuất hiện thì Cô cô chính là mẹ của hắn.

Nếu Vô Song thật sự mà một đứa bé 7 tuổi, đối với hắn cô cô chính là mẫu thân của mình.

Vô Song sinh ra cũng không có được như hiện nay, chỉ có hắn cùng cô cô biết, khi Vô Song còn bé hắn như thế nào.

Vô Song sinh ra cực kỳ ốm yếu, thậm chí đầu của hắn nhiều khi đau như búa bổ, thời gian của hắn trong ngày chỉ có ngủ và ngủ, hắn rất khó có thể lại thanh tỉnh.

Vô Song mãi đến năm 3 tuổi mới biết đi lại, năm 3 tuổi hắn mới có thể nói chuyện.

Trước 3 tuổi chính bản thân hắn cũng biết, hắn so với một cục thịt cũng không khác bao nhiêu.

Là cô cô ru hắn ngủ, là cô cô ở bên hắn, thậm chí là cô cô đi xin sữa cho hắn.

Lúc này nhìn thấy cô cô, Vô Song lập tức lao về phía trước.Tiên Âm cũng mỉm cười hiền dịu, nàng dang tay ra, ôm Vô Song vào lòng.

Giống như Khinh Huyền, TIên Âm nhẹ nhàng đặt Vô Song lên đùi, những ngón tay ngọc thon dài khẽ vuốt mái tóc của hắn đầy yêu thương cùng trìu mến.

Vô Song hắn đột nhiên cảm thấy thật ấm áp, hắn cảm thấy lòng mình bỗng nhẹ đi.

Vô Song không biết một việc, hắn 1 năm qua quá căng cứng cũng quá cố chấp, bất kể là việc gì hắn cũng muốn ôm chọn, hắn căn bản không buông bỏ thứ gì.

Hắn sở hữu thiên phú Cái Thế Thần Đồng, trên lý thuyết đúng là hắn có thể học hết được toàn bộ kỹ nghệ của các sư huynh sư tỷ trong Vong Ưu Thôn nhưng lý thuyết mãi mãi chỉ là lý thuyết.

Cho dù đại não của hắn có thể chịu được thì ý thức của Vô Song cũng không thể chịu được, hắn một năm qua đặt áp lực cho bản thân quá lớn cũng quá gấp gáp.

Cho dù ở bên Khinh Huyền hắn cũng chưa từng buông lỏng, hắn vì THiên Long Giáo, vì chính mình, vì cả tương lai của Mạc Sầu mà suy nghĩ, hắn thật ra từ lâu đã đi đến giới hạn của cỗ thân thể này rồi.

Giây phút này Vô Song đột nhiên cảm thấy thật thoải mái cũng thật nhẹ nhàng. Hắn nghe thấy tiếng đàn của Cô Cô.

Cô cô không biết hát, những ngày thơ bé của hắn lớn lên bên cạnh tiếng đàn của cô cô, chính là khúc đàn này ru hắn ngủ.

Chính là khúc đàn này khiến trong lòng Vô Song, bình yên đến lạ.

Khúc này có tên – Thanh Tâm Chú.

...........

Khi Vô Song ngủ, những ngón tay xuôn mượt của Tiên Âm nhẹ vuốt lên khuôn mặt trắng mịn của hắn, ánh mắt của Tiên Âm nhòa đi, sau đó nàng ngửa đầu lên trời.

Nước mắt của nàng ngập tràn hai hàng mi nhưng không chịu chảy ra.

“Thiên ca, đến cả hình bóng cuối cùng của ngươi... cũng biến mất rồi. Đến cả hình ảnh cuối cùng của ngươi... cũng biến mất rồi”.

‘Thiên ca, ta thật sự rất nhớ ngươi, rốt cuộc tiểu Vũ có gì không tốt, tiểu Vũ có gì không bằng nàng?”.

............

“Thiên ca... ngươi thật sự rất tốt, tốt quá mức, ai nói với ngươi nam nhân phải khắc cốt minh tâm yêu thương một nữ nhân?, ngươi chẳng lẽ chưa từng rung động vì tiểu Vũ?, chưa từng có một tia tình cảm nào với tiểu Vũ?, tiểu Vũ chỉ xin một phần, một phần tình cảm của huynh thôi được không.... được không?”.

Năm đó Vũ Tiên Âm 19 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của một thiếu nữ, độ tuổi bắt đầu biết yêu.

Năm đó ở trên Nga MI Sơn, nàng chính là hỏi như vậy, đây chính là câu hỏi hay đúng hơn là lời... là lời van xin của nàng với Thiên Vương – Lệ Thương Thiên.

Đáng tiếc, người nam nhân mà nàng nguyện gửi gắm trái tim này, lại không thích nàng, trong mắt Thiên Vương, nàng chỉ là muội muội của hắn.

Ngày hôm đó, nàng ở Nga MI Sơn nhìn theo bóng lưng đó rời đi, trong ánh mắt chỉ có cô đơn cùng bất lực.

Cuộc đời với nàng càng nực cười hơn, nàng không ngờ được, nữ nhân mà Thiên Vương yêu lại là tỷ muội tốt của nàng...

Nhìn tỷ muội tốt nhất, nhìn bằng hữu tốt nhất ở bên người mình yêu nhất.... ngày hôm đó trái tim Tiên Âm như chết lặng.

Thiên tư của Tiên Âm rất tốt, năm đó không phải Hoàng Dung mà là nàng, nàng mới là nữ nhân đứng đầu trong trung nguyên mỹ nhân bảng.

Tiên Âm là ai?, nàng là Tiên Âm Động đại đệ tử.

Tiên Âm Động là ngũ đế thế lực, cho dù Cầm Đế đã bước sang thế giới bên kia, Tiên Âm Động xưa nay không ai có thể coi thường.

Tiên Âm năm đó đi trên giang hồ liền được hiệu xưng Vũ Tiên Tử.

Vũ Tiên Tử... người ta nói nàng là tiên tử nhưng tiên nhân thì sao?, tiên nhân mà đến cả trái tim nam nhân kia nàng cũng không lấy được, vậy tiên nhân để làm gì?, tiên tử để làm gì?.Vũ Tiên Âm ngày hôm đó liền đã chết, tiên tử hay cái gì nàng cũng không quan tâm.

Nàng liền ở lại Tiên Âm Động, làm bạn cùng âm nhạc, dùng âm nhạc nói ra tiếng lòng của bản thân mình.

Điều đáng tiếc nhất, kể từ ngày hôm đó, Tiên Âm đã không cách nào có thể tiếp tục tiến xa trên con đường võ đạo.

Tiên âm năm 19 tuổi, nàng là giang hồ nhất lưu cao thủ, bằng một cây huyền cầm, cho dù Tông Sư cao thủ nàng cũng dám đánh một trận, đây là thực lực của đệ nhất thiên tài Tiên Âm Động.

Tiên Âm sinh ra bản thân đã mang theo Thất Khiếu Linh Lung Tâm, nàng tiếp tục tu luyện Băng Thanh Ngọc Khiết Cửu Huyền Công.

Băng Thanh Ngọc Khiết Cửu Huyền Công tên nghe cực kỳ vang dội, đây cũng là một một nội công tâm pháp cực kỳ đáng sợ trong thiên hạ, tốc độ tu luyện có thể nói là điên cuồng, lại không có... không có bất cứ tác dụng phụ nào, chỉ cần Băng Thanh Ngọc Khiết Cửu Huyền Công không bị phá, con đường võ học của Tiên Âm có thể đi được rất xa rất xa, nàng liền là Cầm Đế đời thứ hai.

Đáng tiếc, Băng Thanh Ngọc Khiết Cửu Huyền Công không cho phép động tình...

Khi tâm tình của nàng không cách nào bình tĩnh, khi nàng không cách nào có thể đáp ứng bốn chữ ‘Băng Thanh Ngọc Khiết’, con đường võ đạo của nàng liền bị đóng lại.

Tiên Âm biết... chỉ cần mình có thể xóa đi tình cảm với nam nhân kia, nàng liền có thể một lần nữa khôi phục lại Băng Thanh Ngọc Khiết Cửu Huyền Công tuy nhiên 16 năm qua, nàng chưa một lần xóa bỏ hình bóng của hắn, nàng thậm chí còn chưa bao giờ nghĩ đến việc này.

Năm 19 tuổi, Tiên Âm là nhất lưu cao thủ.

Năm nay nàng 35 tuổi, nàng cũng chỉ là một cái Siêu Nhất Lưu cao thủ.

Một trong những ngôi sao sáng nhất trên bầu trời võ lâm trung nguyên ngày trước, cứ như thế biến mất.

.........

Cái cảm giác yêu một nam nhân nhưng hắn lại yêu bạn thân của nàng mấy ai có thể hiểu?.

Càng khiến lòng nàng đau đớn hơn nữa, sau 10 năm người bạn thân của nàng xuất hiện ở Nga Mi Sơn.

Ngày hôm đó nàng nhìn thấy Trình Tố Dao, được một nam tử lạ mặt mang đến Tiên Âm Động.

Nam tử kia bị thương rất nặng, cả người toàn máu.

Tố Dao cũng như vậy, thân hình nàng liên tục run lên, mặt xám như tro tàn.

Nực cười thay, người bạn thân nhất của nàng yêu nam nhân mà nàng yêu nhất, sau đó hôm nay, người bạn đó lại gửi nàng một đứa bé, muốn nàng chăm sóc con của hai bọn họ.

Vậy mà, Tiên Âm cũng chấp nhận.

Tiên Âm nuôi nấng Vô Song rất khổ cực nhưng là nàng cam tâm bởi đứa bé này cho nàng thấy lại hình ảnh phụ thân hắn năm đó.

Đây là một loại bệnh tâm lý, một loại ảo tưởng của chính nàng.

Tiên Âm biết nàng làm sai nhưng nàng không thoát ra được.

.........

Lúc này trong căn nhà trúc, nhìn Vô Song say sưa ngủ, Tiên Âm cứ như vậy ngửa đầu lên trời, ngăn cho những giọt nước mắt không tuôn rơi.

Khóe môi nàng có chút run rẩy, nàng... nàng muốn lưu giữ chút hình ảnh về người đó... vậy mà cũng không được sao?.

“Khóc thì cứ khóc đi, nín nhịn như vậy, ngươi thấy thoải mái sao?”.

Chẳng biết từ bao giờ, Vô Hà Tử đã xuất hiện, Vô Hà Tử chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Tiên Âm cùng Vô Song.

“Lão phu biết ngươi nghĩ gì, lão phu biết ngươi không thoát ra được khỏi tâm ma của chính mình, vì vậy lão phu giúp ngươi một tay, việc có thể đi ra không liền là việc của ngươi”.

“Đối với ngươi mà nói, ngươi lấy tiểu tử này làm phụ thân của hắn, nuôi một cái ảo mộng, đáng sao?. Kẻ kia khiến ngươi cả đời đau khổ vậy ngươi định dùng cả đời của tiểu tử này để đền lại sao? “.

Tiên Âm khóe môi run rẩy, nhìn Vô Hà Tử, sau đó trong cổ nàng nghẹn một hơi.

Vô Hà Tử thấy vậy, chỉ lắc đầu cười khổ.

“Kẻ kia làm khổ ngươi một đời, ngươi cũng đừng làm khổ thằng bé này một đời”.

“Hắn có tên có tuổi, thằng nhóc này từ khi sinh ra, tên của nó là Vô Song, trong tên nó không có 1 chữ Lệ. Đây là con bé Tố Thu đó cầu xin ngươi”.

“Nó là Vô Song... chứ không phải Lệ Vô Song lại càng không phải Lệ Thương Thiên”.

Vô Hà Tử đứng đây lâu lắm, cũng quan sát lâu lắm. Ngày hôm nay, Vô Hà Tử liền nhất định phải giải tâm kết giúp Tiên Âm.

Dung mạo của Vô Song lúc trước, vốn quá giống phụ thân hắn, dung mạo này tuyệt đối phải thay đổi, lý do thay đổi chỉ có 1.

Vô Song hắn là Vô Song, con đường hắn đi là của Vô Song hắn, của riêng mình hắn chứ không phải con đường của Lệ Thương Thiên.

Vô Song là Vô Song, Lệ Thương Thiên là Lệ Thương Thiên.

Vô Hà Tử ngày hôm nay đưa tay ra, chỉ là Tiên Âm nàng có chịu nắm lấy hay không?.

..............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

3 ngày cuối tuần này tác vướng việc bận quá, hy vọng tuần sau có thể ra chương đúng lịch cho mọi người.

Quyển 1 - Chương 65: Xuống Núi (1)

Khi Vô Song mở mắt ra, hắn liền cảm thấy cả người thần thanh khí sản vô cùng, trong cơ thể có một loại cảm giác không nói thành lời.

Đôi mắt Vô Song khẽ nhíu nhíu lại một chút, hắn cảm thấy ánh sáng hôm nay thật chói chang.

Hắn nhớ rõ ràng, khi hắn gặp cô cô bầu trời vẫn sáng, khi hắn tỉnh lại dĩ nhiên cũng buổi sáng?.

“Ta có cảm giác đã ngủ rất lâu, ngủ thật ngon a. Sẽ không thể nào vẫn là buổi sáng chứ, hay chẳng nhẽ ta ngủ suốt 1 ngày”.

Âm thanh tiếp theo như chứng minh suy đoán của Vô Song, bụng hắn bắt đầu nhẹ réo, hắn cảm thấy đói.

“Chẳng nhẽ thật là ngủ suốt 1 ngày?, thật sự rất đói a”.

Khẽ bước xuống giường, Vô Song chậm rãi đi ra ngoài, ánh mắt chớp động quan sát bốn phương tám hướng.

Lúc này Cô Cô của hắn cũng không có trong nhà, Vô Song sau khi làm vệ sinh liền chậm rãi bước ra bên ngoài.

Vừa đi ra ngoài, có một thứ âm thanh làm cho Vô Song chú ý, hình như Vong Ưu Thôn mấy vị sư huynh sư tỷ lại bắt đầu có hoạt động nào đó, Vong Ưu Thôn lúc này vậy mà không hề yên tĩnh.

Lại gần hướng phát ra âm thanh, Vô Song mới hiểu rõ mấy vị sư huynh của mình làm gì, lúc này mấy vị sư huynh của Vô Song vậy mà đang dựng một ngôi nhà nhỏ, giống với ngôi nhà dựng lên cho Dược Vương cách đây không lâu.

Vô Song nhìn thấy liền tò mò vô cùng, hắn không biết rốt cuộc là Vong Ưu Thôn chuẩn bị đón thêm ai?, theo Vô Song hiểu biết, Vong Ưu Thôn hiện tại căn bản không cần xây thêm ngôi nhà nào mới đúng.

“Không cần phải nghi hoặc, đây là nhà chúng ta xây cho ngươi nha”.

Giọng nói của Mẫn Mẫn sư tỷ vang lên bên cạnh Vô Song, nàng lúc này đang cầm một quả táo chín mọng, khẽ cắn một miếng.

Vô Song nhìn Mẫn Mẫn sư tỷ rồi lại nhìn mấy vị sư huynh đang làm việc, căn bản không hiểu gì cả.

“Sư tỷ vậy là sao, ta hình như cũng không cần xây nhà đi “.

Mẫn Mẫn khẽ nhún đôi vai, theo động tác của nàng bộ ngực hùng vĩ cũng nhè nhẹ đung đưa theo.

“Cái này ta không biết, đây là Tiên Âm tiền bối nhờ vả chúng ta, muốn xây cho ngươi một ngôi nhà riêng”.

Tiên Âm là người của Vong Ưu Thôn nhưng không tính là đệ tử của Vô Hà Tử, vì vậy những người trong thôn đều dùng tuổi tác để xưng hô với Tiên Âm, đối với Mẫn Mẫn mà nói Tiên Âm liền được coi là tiền bối của nàng.

Nhắc đến Cô cô, khuôn mặt Vô Song lập tức liền trở nên hứng thú, sau đó có chút tò mò.

“Tỷ tỷ, cô cô của ta đâu rồi?, sao ta không nhìn thấy cô cô ở đây”.

Mẫn Mẫn nhíu nhíu mày tựa hồ suy nghĩ gì đó, tiếp theo nàng liền tươi cười.

“Nhớ ra rồi, buổi sáng Tiên Âm tiền bối liền xuống núi, Tiên Âm tiền bối muốn đến Trường An, có lẽ cũng phải nửa tháng nữa mới quay lại”.

Mẫn Mẫn vừa nói xong, khuôn mặt Vô Song liền trở nên kinh ngạc thậm chí khó hiểu vô cùng.

“Đùa gì thế, cô cô nàng vừa mới quay lại liền đã rời đi, lần trước nàng rời đi có hơn nửa năm thời gian rồi, lúc này lại đi tiếp thêm nửa tháng?”.

Trong lòng Vô Song xuất hiện cái suy nghĩ này, hắn không hiểu nổi tại sao Cô cô lại rời đi ngay lập tức như vậy, chẳng nhẽ cô cô bận đến thế?.

Vô Song một khi đã nghĩ không ra, hắn liền không nghĩ nữa, việc đầu tiên Vô Song phải làm chính là lấp đầy cái bụng.

Hắn thản nhiên bước về phía nhà bếp, sau đó gặp một cảnh tượng làm chính Vô Song cũng không ngờ đến, hắn thấy Tương Vân cùng Linh Tố đang trong bếp, Tương Vân lúc này vẻ mặt vô cùng quyết tâm nhìn Linh Tố.

“Linh Tố tỷ tỷ, ta muốn học nấu ăn”.

Linh Tố không hiểu tại sao lại bị Tương Vân lôi đến nhà bếp, sau khi nghe được lý do của Tương Vân, Linh Tố trực tiếp trợn tròn mắt.

“Tương Vân?, lần trước không phải tỷ tỷ muốn dạy ngươi nấu ăn, ngươi nói ngươi không muốn sao”.

Tương Vân bàn tay nhỏ nhẹ bấu lên làn áo xanh mỏng của mình, nàng căn bản sẽ không muốn nói lý do cho Linh Tố nghe, giọng nói liền trở nên ngập ngừng.

“Linh Tố tỷ tỷ đừng hỏi được không, tóm lại ta liền muốn học nấu ăn... thật sự rất muốn học”.

Linh Tố nhìn thấy Tương Vân nghiêm túc cũng nghiêm túc theo, nàng có thể nhận ra trong ánh mắt Tương Vân có một tia cố chấp cùng quyết tâm.

Trước đây Tương Vân sẽ không học nấu ăn, nàng vào bếp căn bản là nghịch tung lên, mỗi lần nàng có hứng thú vào bếp đều làm phụ thân nàng sợ xanh mặt.

Tương Vân tất nhiên cũng không quan tâm, nàng là thầy thuốc trị bệnh cứu người, quan tâm đến nấu ăn làm gì?, thời gian học nấu ăn không bằng học chế dược, học chăm sóc dược thảo còn có ý nghĩa hơn.

Tuy nhiên lúc này Tương Vân liền thay đổi, nàng thật sự rất muốn học nấu ăn, rất muốn tự mình xuống bếp.

Cho dù Linh Tố không hiểu mục đích của Tương Vân nhưng nàng vẫn không ngần ngại gì mà gật đầu, dù sao nhà bếp có thêm một người cũng không phải là việc xấu.

Đúng lúc này, Vô Song bước vào, thú vị nhìn cả hai tỷ muội.

“Mọi người, buổi sáng tốt lành”.

Vô Song bước vào, lập tức làm hai nữ giật mình, Linh Tố còn bình thường nhưng Tương Vân trực tiếp cúi mặt nhìn xuống đất.

“Tố Tố, ta đói a”.

Hắn vô cùng thật thà lên tiếng, căn bản cũng không nghĩ gì.

Linh Tố bị Vô Song gọi như vậy cũng không nổi nóng, khuôn mặt liền ửng hồng.

“Ân, ngươi muốn ăn gì, ta nấu cho ngươi”.

Vô Song cười cười.

“Chỉ cần là đồ ăn xuất từ trong tay ngươi, ta đều không chê nha”.

Nói xong hắn khẽ nhìn về phía Tương Vân.

“Tiểu Tương Vân, nghe nói ngươi muốn học nấu ăn, để ta dậy ngươi được không, đằng nào lúc này ta cũng rảnh”.Từ khi Vô Song lấy được Bảo Đình Giải Ngưu Đao từ chỗ tứ sư huynh, hắn còn chưa kịp luyện tâm, lúc này chủ ý của Vô Song chính là muốn vừa dạy nấu ăn cho Tương Vân, vừa học tập bộ đao phái của trù thần này.

Đáng tiếc vượt ra ngoài dự đoán của cả Vô Song lẫn Linh Tố, Tương Vân cúi gằm mặt xuống, sau đó chạy thẳng ra ngoài.

“Tương Vân xin lỗi, Tương Vân nhớ ra trong nhà liền có chút việc, Tương Vân nhất định sẽ quay lại sau”.

Nhìn thân hình nhỏ bé của Tương Vân chạy qua mình, Vô Song triệt để ngây ngốc, hắn căn bản không hiểu gì?.

Lúc này Linh Tố cũng dùng ánh mắt tò mò nhìn Vô Song, sau đó khóe miệng nàng chậm rãi cong lên, tiến sát về phía Vô Song.

“Nói, ngươi bắt nạt gì Tương Vân muội muội, muội ý hình như cực kỳ sợ ngươi a”.

Oan, thật sự quá oan. Vô Song hắn mà biết hắn bắt nạt Tương Vân ở điểm nào, hắn liền trực tiếp đi đầu xuống đất, với cô bé Tương Vân này Vô Song bảo vệ còn không kịp, làm gì có chuyện hắn đi bắt nạt?.

Vô Song quay lại nhìn Linh Tố sau đó nhéo nhéo cái mũi nhỏ của nàng.

“Ta làm gì có việc bắt nạt Tương Vân, hơn nữa nếu bắt nạt ta cũng chỉ bắt nạt mình Tố Tố của ta mà thôi”.

..........

Khoảng thời gian tiếp theo, đối với Vô Song mà nói thực sự yên bình, hắn lại có thể bắt đầu những công việc hàng ngày của mình trong Vong Ưu Thôn – học tập.

Ngôi nhà mới của hắn không lớn như nhà của Tiên Âm nhưng nếu chỉ mình Vô Song sống liền dư chỗ, căn bản không có gì bất tiện.

Vô Song cũng không biết bao giờ cô cô của hắn trở lại, Vô Song hắn những ngày tiếp theo lại tiếp tục đến nhà của nhị sư huynh học cờ từ sáng sớm đến chiều, sau đó bắt đầu luyện công một chút, tối có thời gian rảnh đương nhiên là đi tìm Linh Tố phụ giúp nàng việc trong nhà bếp.

Trong khoảng thời gian này, tình cảm của Vô Song cùng Linh Tố càng ngày càng tốt bất quá hắn cùng Tương Vân lại không giống.

Cô gái này không biết bị sao, từ khi sau trở về ở Ngưu Gia Thôn liền luôn cố gắng tránh mặt hắn.

Lúc đầu Vô Song còn tưởng vì hắn sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển quá mức đáng sợ khiến nội tâm thuần khiết của Tương Vân bị đả kích nghiêm trọng, chính vì vậy hắn cũng không quá quan tâm, liền muốn để Tương Vân lại có thêm một đoạn thời gian nữa suy nghĩ, để nàng bình tĩnh lại.

Đáng tiếc Vô Song đã nhầm... lần nhầm lẫn này khiến hắn rất lâu không có gặp được Tương Vân.

Ngày thứ 3 tính từ khi Vô Song cùng Tương Vân trở về sau sự việc Ngưu Gia Thôn, bản thân Tương Vân cùng phụ thân nàng rời khỏi Vong Ưu Thôn.

Chuyến đi này có chút đột ngột nhưng không phải là bất ngờ gì, hàng năm Thần Y vẫn luôn có một đoạn thời gian rời khỏi Vong Ưu Thôn, xuống núi trị bệnh cứu người, Tương Vân y thuật rất tuyệt, nàng đi theo phụ thân mình đương nhiên cũng sẽ không có ai ý kiến.

Thời gian chậm rãi trôi qua, rốt cuộc Cô cô trở về.

Cô cô của Vô Song trở về lần này, trên khuôn mặt xinh đẹp có vài phần phong trần mệt mỏi, sau lưng cô cô là một cây đàn huyền cầm quen thuộc có điều trên tay của nàng cũng có thêm một cây đàn như vậy.

Lần này cô cô trở về, liền lập tức gọi Vô Song đến Tiêu Dao Cốc, việc này làm Vô Song bất ngờ không thôi.

BÌnh thường mà nói Cô cô của hắn trở về muốn nói gì chỉ cần trực tiếp bảo hắn, dĩ nhiên còn phải đến tận Tiêu Dao Cốc?.

Đáp án duy nhất cho nghi hoặc này của Vô Song chính là hai chữ ‘đại sự ‘.

Nếu không có việc phi thường quan trọng, với tính cách của Tiên Âm cũng sẽ không nghiêm túc đến vậy.

Trong Tiêu Dao Cốc lúc này, Vô Song suýt nữa sợ hãi mà quay đầu bỏ đi, trận hình Tiêu Dao Cốc phải nói là cực lớn, lớn đến dọa người.

Hắn nhìn thấy gì?, hắn nhìn thấy cả Vô Hà Tử, ông ngoại cùng Cô Cô đều đang ở đây chờ hắn.

Vô Song thở dài trong lòng một hơi, rồi chậm rãi tiến vào bên trong nhà của Vô Hà Tử.Thấy hắn đến, cả Dược Vương cùng Vô Hà Tử đều mỉm cười, về phần cô cô của Vô Song... nàng hôm nay dĩ nhiên đeo một tấm mặt nạ che đi dung mạo của mình, Vô Song không cách nào nhìn ra cảm xúc của cô cô dưới tấm mặt nạ kia, hắn chỉ có thể thấy cô cô khẽ gật đầu với mình.

Vô Song cũng lập tức hành lễ với cả ba người.

“Ông ngoại, sư phụ, cô cô”.

Cả ba người đều gật đầu, nhưng không có ai lên tiếng.

Cuối cùng thân là sư phụ của Vô Song, Vô Hà Tử liền mở miệng.

“Vô Song, việc ở Ngưu Gia THôn lão phu không có nhìn thấy nhưng Dạ Xoa cô nương kia đã giúp lão phu thường thuật lại toàn bộ sự việc”

“Ngày hôm nay, lão phu muốn kiểm tra,thực lực của ngươi rốt cuộc đã đến mức nào, ra tay đi”.

Vô Hà Tử nói xong liền nhẹ nhàng đứng lên, vẻ mặt phong khinh vân đạm tiến về phía Vô Song.

Vô Song lúc này căn bản liền không biết làm sao, hắn chỉ có thể thở dài một hơi sau đó lùi lại một bước.

“Sư phụ, hạ thủ lưu tình”.

Sau đó Vô Song động, đây là lần đầu tiên có người đối luyện võ công với Vô Song, có điều đối thủ để đối luyện này quá cường đại, đối thủ này hắn căn bản không có bất cứ cơ hội nào để thắng.

Dùng Quỷ Ảnh, Vô Song như một bóng ma lao về phía Vô Hà Tử, đáng tiếc.... Vô Song so với Vô Hà Tử hiện nay quá yếu.

Vô Hà Tử cũng không có ý định động, ánh mắt liền nhắm lại, hay tay để ra đằng sau.

Khi khoảng cách giữa Vô Song cùng Vô Hà Tử càng ngày càng gần, Vô Hà Tử đột nhiên mở mắt ra, sau đó một luồng kinh thiên khí thế từ cơ thể Vô Hà Tử điên cuồng bành trướng.

Vô Song trực tiếp bị hất tung đi, căn bản không cách nào ổn định cơ thể.

Vô Song bị hất bay đi, sau đó rất nhanh lại có thể đứng vững, thân hình có chút run rẩy.

Lúc trước khi Vô Hà Tử xuất hiện khí thế ở Tương Dương, Vô Song căn bản không có cảm thụ được, lúc này hắn mới thấy thế nào là kinh khủng.

Quá kinh khủng, chỉ từ khí thế phát ra, không cần nội công cũng chẳng cần động võ, Vô Hà Tử có thể khiến Vô Song căn bản không thể lại gần.

Ánh mắt Vô Song nhíu lại, cũng không biết Vô Hà Tử đang tính làm gì, trong tay hắn liền xuất hiện một cây châm ngọc.

Hắn cũng không nhắc Vô Hà Tử cẩn thận, thân hình lại tiếp tục biến mất.

Quỷ Ảnh được Vô Song sử dụng đến tận cùng, tốc độ của hắn như một mũi tên đang bắn ra vậy.

Khi khoảng cách giữa Vô Song cùng Vô Hà Tử còn khoảng 15 bước, cổ tay Vô Song liền khẽ run lên.

“Quỳ Hoa – Phi Bộc”.

Một cây châm ngọc trực tiếp bắn ra có điều sẽ không ai tin chiêu này có tư cách làm bị thương Vô Hà Tử, bản thân Vô Song cũng căn bản sẽ không tin.

“Quỳ Hoa – Phi Bộc “.

Vô Song căn bản không dừng lại, một Phi Bộc nữa lại tiếp tục được hắn sử dụng.

Lần này rốt cuộc Vô Hà Tử cũng mở mắt ra.

Chỉ thấy cây châm ngọc thứ nhất đang lao đi với tốc độ kinh khủng lại bị cây châm ngọc thứ hai đánh trúng, tốc độ cùng quỹ đạo trong phút chốc lập tức lệch đi, bắn thẳng về phía cổ họng Vô Hà Tử.

Một đòn này sử dụng phi thường tốt, thủ đoạn phóng ám khí cực kỳ cao minh, đáng tiếc trước thực lực tuyệt đối, tính toán thế nào cũng sẽ không có kết quả.

Châm ngọc của Vô Song còn không chạm nổi vào người Vô Hà Tử, liền rơi xuống, hoàn toàn bị hộ thân cương khí của Vô Hà Tử ngăn cản lại.

Vô Hà Tử lúc này mỉm cười nhìn Vô Song.

“Tiểu tử ngươi vậy mà có thể được Lôi Chấn dạy cho chiêu này?, tiểu tử đúng là rất biết lấy lòng người nha”.

Vô Hà Tử hiện nay căn bản không có thay đổi gì, còn không có cách nào phát hiện ra ông ta vừa chiến đấu.

Trái lại Vô Song lại có chút hụt hơi, khuôn mặt của hắn dần dần trở nên trắng bệch, có điều vẫn chưa đến giới hạn cảu chính mình, hắn ít nhất còn có thể cười nói bình thường.

“Là nhị sư huynh sợ đệ tử lại gặp nguy hiểm như lúc ở Ngưu Gia Thôn liền dạy ta một chiêu này”.

Vô Song lời nói không giả 5 ngày trước rốt cuộc kỳ đạo của hắn cũng có tiến bộ lớn, trong tình huống nhị sư huynh của hắn chấp trước 9 quân, Vô Song rốt cuộc đã có thể kéo dài ván cờ đến tận lúc thu quân mới hiện ra bại thế, điều này làm nhị sư huynh của hắn tấm tắc khen ngợi không thôi.

Trong lúc nhị sư huynh cao hứng, Vô Song liền tận dụng cơ hội này, lấy đến một môn võ học – Mãn Thiên Lưu Tinh.

Mỗi một vị sư huynh sư tỷ của Vô Song đều có một loại võ công riêng, cũng thiên về một loại tính chất riêng biệt.

Nhị sư huynh của Vô Song lấy cờ làm sở thích, liền dùng quân cờ làm vũ khí, sở trường của nhị sư huynh chính là ám khí, trong đó tuyệt chiêu thành danh của nhị sư huynh liền là Mãn Thiên Lưu Tinh.

Vô Song lúc được truyền thụ Mãn Thiên Lưu Tinh liền cảm thấy vui vẻ không thôi, Mãn Thiên Lưu Tinh của nhị sư huynh lại là một môn võ công có tác dụng phụ trợ cho Quỳ Hoa Bảo Điển của hắn, đáng tiếc khi đối mặt với Vô Hà Tử, phụ trợ gì cũng không có tác dụng.

.........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau