CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 601 - Chương 605

Quyển 3 - Chương 124: Gặp Lại (2)

Viên Tử Y là truyền nhân Nga My, bản thân Nga My cùng Võ Đang thậm chí có thể quy vào làm một, Trương Y đương nhiên vẫn tương đối hữu hảo với Nga My và đặc biệt là Viên Tử Y.

Khác với Thiên – Địa – Nhân tam thánh thì Trương Y có thể biết một số điều mà ba vị sư huynh không biết, nếu năm đó không có Trương Y thì Trương Tam Phong chưa chắc đã giá lâm Thiên Ý Thành, chưa chắc đã cho Vô Song một hồi tạo hóa.

Trương Y có thể coi là một trong số những người hiếm hoi quan tâm tới Vô Song hơn nữa tuy không biết Vô Song được sư phụ đưa đến đâu nhưng Trương Y đại khái biết Vô Song có sứ mệnh riêng.

Cổ Chân trên tay Trương Y đúng là Cổ Đại Ngưu năm xưa, mấy năm nay Trương Y cũng không đi lại quá nhiều trên giang hồ gần như chỉ dành tấm ức đào tạo Cổ Đại Ngưu bởi Trương Y biết hiện tại thế cuộc còn chưa đến lúc để hắn xuất hiện.

Khoảng thời gian trước, thế gian có dị tượng xuất hiện, dị tượng làm Trương Y không thể không xuất sơn mà ra.

Trương Y am hiểu huyền học, khả năng xem thiên cơ của Trương Y có thể xếp vào 5 vị trí đầu trong thiên hạ, Trương Y khoảng thời gian trước liền phát hiện thiên cơ đảo loạn, trời đất rung chuyển, thiên muốn biến.

Khoảng thời gian 5 năm trước khi Vô Song rời khỏi thế giới này, thiên cũng muốn biến một lần, đến lần này là lần thứ hai hơn nữa sau 2 lần biến đổi thì thiên cơ đảo lộn, toàn bộ thiên cơ như bị một đại thủ che đi, không cách nào có thể tiếp tục dự đoán thiên cơ.

Cái này gọi là loạn thế, loạn thế xuất anh hùng, loạn thế xuất kiêu hùng.

Vì loạn thế, rất nhiều người đều muốn trở thành anh hùng, muốn trở thành kiêu hùng và đương nhiên Trương Y không có lý do gì để giữ Cổ Đại Ngưu bên người nữa, hắn liền để Cổ Đại Ngưu đến Tiềm Long Đại Hội.

Thực lực của Cổ Đại Ngưu ra sao đương nhiên Trương Y rõ ràng nhưng mà muốn vô địch thì lại không dễ, Cổ Đại Ngưu chiến đấu dựa rất nhiều vào bản năng, vào thiên phú cá nhân của bản thân chứ kinh nghiệm không nhiều, thủ đoạn không nhiều.

Một trận chiếu với Trầm Côn đã thể hiện rõ, bởi Cổ Đại Ngưu am hiểu lấy tĩnh chế động, lấy nhu khắc cương trong khi Trầm Côn lại am hiểu lấy cương phá nhu, lấy lực phá xảo dẫn tới Cổ Đại Ngưu cứ như ‘trúng tủ’ vậy phát huy mạnh hơn xa bình thường.

Trương Y biết nếu Trầm Côn thay vì dùng quyền cước lại sử dụng côn pháp, dùng Bát Quái Côn Pháp thiên biến vạn hóa của Thiếu Lâm thì Cổ Đại Ngưu cũng khó lòng mà cầm cự được lâu thế, với Trương Y mà nói Cổ Đại Ngưu có thua cũng là điều tiên liệu từ trước, Tiềm Long Đại Hội này đệ tử của hắn đã thể hiện đủ tốt.

Sau chuyện Cổ Đại Ngưu đến chuyện Viên Tử Y.

Viên Tử Y quan hệ với Vô Song ra sao?, cái này Trương Y thực sự biết.

Nếu là người khác ví dụ như Linh Tố cùng Vô Song bản thân Trương Y chưa chắc đã biết nhưng Viên Tử Y thì lại có chút đặc biệt dù sao Trương Y trước khi nhắc đến Vô Song với sư phụ thì cũng phải tìm hiểu về Vô Song một chút, bằng vào thân phận của Trương Y lại đi tìm hiểu về Vô Song căn bản không khó khăn, hắn cũng biết được Vô Song từng có một khoảng thời gian rất dài học nghệ núi Nga My cùng với Viên Tử Y.

Quan hệ giữa hai người rốt cuộc ra sao thì Trương Y không quá rõ ràng nhưng cũng có thể đoán được đại khái, lần này xuất sơn lại thấy Viên Tử Y rồi lại nghĩ tới đệ tử Cổ Đại Ngưu của mình cùng Vô Song bản thân Trương Y lập tức đoán ra một hai, người này quyết định hẹn Viên Tử Y ở ngoài thành Hành Dương.

_ _ _ __ _ _ _

Viên Tử Y ban đầu vốn chỉ là chạy về chỗ Cổ Đại Ngưu, nàng bản thân chỉ muốn xác nhận lời nói của Phong Nhất Trận nào ngờ hết Lý Thu Thủy cùng hắc y nhân xuất hiện, hai người xuất hiện đương nhiên Viên Tử Y không dám động nhưng khi nàng thấy hắc y nhân chuẩn bị mang Cổ Đại Ngưu đi nội tâm không nhịn được liền quyết tâm chạy tới.

Nàng tính cách vốn mạnh mẽ hơn người lại thêm nàng nhìn thấy hắc y nhân có lẽ là cao thủ Võ Đang từ đó nàng càng thêm vài phần yên tâm dù gì Võ Đang với Nga My thân thiết vô cùng.

Nàng vốn chỉ muốn xác nhận thân phận Cổ Đại Ngưu một chút dù sao nàng không phải hoàn toàn tin lời Phong Nhất Trận nhưng mà nàng nào ngờ hắc y nhân lại dùng ‘truyền âm nhập mật’ mà nói với nàng.

“Gặp ở ngoài thành bắc môn, ta liền vì ngươi giải đáp nghi hoặc “.

Một câu nói rất ngắn gọn nhưng lại làm Viên Tử Y run lên thậm chí nàng còn không kịp nói gì với Hoàng Dung, cứ như vậy trong ánh mắt nghi hoặc của Phong Nhất Trận nàng một mạch chạy ra khỏi đại hội.

Nàng lần này vì Nga My phái mà chiến, muốn cho võ lâm nam phương biết thiên tài phương bắc ra sao nhưng mà mấy thứ này thật sự không so sánh được với Vô Song.
Nói gì thì nói,bất cứ ai khi nhắc đến nàng đều kêu là Nga My – Viên Tử Y nhưng mà quan hệ của nàng cùng Nga My phái lại có chút vi diệu.

Viên Tử Y đối với Nga My thuộc về trách nhiệm hơn là tình cảm bởi nàng gần như không ở Nga My bao giờ càng thêm không có tỷ muội nào ở Nga My, nàng vốn sống và tu luyện ở hậu sơn cùng với Phong Lăng Sư Thái.

Có lẽ người mà Viên Tử Y quen thuộc nhất cũng chỉ có hai vị tỷ tỷ, Diệt Tuyệt sư tỷ cùng Cửu Nạn sư tỷ bất quá cả hai vị ‘tỷ tỷ ‘ này tuy cùng bối phận nhưng tuổi tác cũng đủ làm mẫu thân nàng, rất khó nói chuyện, nàng đối với Nga My quả thực không có quá nhiều tình cảm, không có quá nhiều giao tiếp.

Nếu đặt trên cán cân, giữa Tiềm Long Đại Hội này với tin tức về Vô Song đương nhiên Viên Tử Y chọn cái sau.

Danh dự của Nga My thật ra nàng cũng kiếm đủ còn danh dự võ lâm phương Bắc?, nàng tin tưởng Dung muội nhất định có thể làm được, Viên Tử Y suy nghĩ rất nhanh rồi lập tức bỏ đi khỏi đại hội, cứ thành bắc mà tới.

Với thân pháp của Viên Tử Y nàng đương nhiên không mất bao nhiêu thời gian liền ra khỏi thành Hành Dương sau đó ánh mắt không khỏi nhíu lại.

Lúc này trời vẫn sáng còn lâu mới đền giờ giới nghiêm lại thêm nàng có thân phận lệnh bài của Nga My Phái cũng sẽ không ai ngăn cản nàng nhưng mà ra đến bắc môn nàng căn bản không thấy Trương Y đâu?.

Nàng đang nghi hoặc chợt cảm thấy sau lưng lành lạnh, Trương Y trong hắc bào chẳng biết từ lúc nào đã hiện ra sau lưng nàng, một tay nhẹ ấn vào lưng Viên Tử Y lập tức phong tỏa toàn bộ huyệt mạch trên người nàng.

Viên Tử Y thật sự lạnh run với võ công người này cũng may Trương Y lại tiếp tục dùng truyền âm nhập mật mà lên tiếng.

“Không cần lo lắng, chỉ là người đi quá chậm mà thôi, lão phu đưa ngươi đi tiếp một đoạn”.

Thế là Trương Y lại như một cơn gió mang theo Viên Tử Y biến mất trước cửa thành bắc môn.

Tốc độ của Trương Y quá khủng khiếp, chẳng mấy chốc liền xuất hiện trên núi Hành Sơn sau đó Trương Y mới đặt Viên Tử Y xuống giải huyệt cho nàng.

Viên Tử Y được giải huyệt ánh mắt không khỏi nhìn thật kỹ Trương Y rồi lại nhìn xung quanh, Trương Y đưa nàng đến một cái hang động nhỏ, ở trong hang chỉ có duy nhất một cây đuốc tuy nhiên lúc này cũng không có lửa.

Đồ vật trong hang cực kỳ bình thường, giữa hang có một viên đá lớn làm bàn được mài phẳng, trong góc thì có hai cái giường được đan bằng lá cây giản lược, đang nằm trên một trong hai cái giường chính là Cổ Chân còn đang bất tỉnh nhân sự nhưng mà hô hấp đã đều hơn rất nhiều.Trương Y lúc này rốt cuộc ngồi xuống, hướng về Viên Tử Y mà hỏi.

“Tiểu cô nương ngươi muốn theo chúng ta rốt cuộc có gì muốn hỏi?”.

Trương Y mở đầu cực kỳ trực tiếp, trực tiếp đến nỗi Viên Tử Y còn bất ngờ, nàng lại hướng ánh mắt về Cổ Chân sau đó mới nhìn lại Trương Y.

“Tiền bối là người Võ Đang Phái?, tại sao tiểu nữ chưa từng nhìn thấy người? “.

Trương Y thực sự rất quái lạ, rõ ràng có thể tạo nên vòng thái cực tiêu chí của Võ Đang nhưng từ đầu đến chân đều là hắc y, loại ăn mặc này... người Võ Đang gần như không bao giờ mặc cả.

Trương Y cười cười, không rõ là gật đầu hay lắc đầu.

“Ta nửa là người Võ Đang, nửa không phải là người Võ Đang, ta chỉ có thể trả lời tiểu cô nương như vậy”.

Trả lời kiểu này cũng không khác việc không trả lời là bao nhưng mà Viên Tử Y thực sự cảm thấy tin tưởng chí ít ngữ khí của Trương Y làm nàng tin tưởng thậm chí bỗng nhiên có chút an tâm.

Viên Tử Y lại tiếp tục hướng về Trương Y mà hỏi.

“Tiền bối, tiểu nữ vốn là muốn tìm Cổ Chân, một người bạn của tiểu nữ vài năm trước đã thấy qua một người rất giống Cổ Chân... gọi là Cổ Đại Ngưu, người bạn của tiểu nữ có chút nghi hoặc thậm chí cho rằng hai người này là một, tiểu nữ muốn... thay người bạn này hỏi một chút “.

Trương Y nghe vậy hơi ngẩn ra nhưng cũng rất nhanh nhớ ra Phong Nhất Trận, năm xưa Phong Nhất Trận đúng là cũng ở trong đội ngũ Vô Song, lúc Phong Nhất Trận đến gặp Viên Tử Y thì Trương Y cũng quan sát thấy thế là Trương Y cũng gật đầu.

“Không sai, Cổ Chân là đệ tử của lão phu, hắn trước đây gọi là Cổ Đại Ngưu, là đệ tử Thiên Ý Thành”.

Lần này Viên Tử Y rốt cuộc thẳng sống lưng lên, nàng nhìn về phía Trương Y hai mắt tỏa sáng.

“Tiền bối... Cổ Đại Ngưu bao giờ có thể tỉnh lại? “.

Trương Y nhìn nữ hài trước mặt mà cảm thấy buồn cười, Viên Tử Y hiện tại có chút đần, Trương Y đã nói như vậy mà nàng vẫn một mực chỉ nghĩ về Cổ Đại Ngưu.

Trương Y khẽ lắc đầu, sau đó cũng không úp mở gì nữa mà nói.

“Tử Y, ngươi lần này xuôi nam phải chăng muốn tới Thiên Ý Thành? “.

Thiên Ý Thành tại Vương Bản Sơn, trong khoảng thời gian này cũng có rất nhiều người tới Vương Bản Sơn, rất nhiều thế lực đều cử người tới đây bởi Thiên Ý Thành chuẩn bị mở cửa, chuẩn bị cho đợt thiên tài 5 năm trước rời khỏi, Viên Tử Y nếu muốn tìm Vô Song cũng chỉ có thể theo dịp này mà tới.

Viên Tử Y thực sự không ngờ tại sao Trương Y lại biết mục đích của nàng về phần đối phương tại sao gọi ra được tên nàng thì trực tiếp bị nàng bỏ qua.

Ngẩn người một chút Viên Tử Y rốt cuộc kích động không nhịn được mà hỏi.

“Tiền bối... người có phải biết tung tích của sư muội ta? “.

Quyển 3 - Chương 125: Gặp Lại (3)

Viên Tử Y rời khỏi đại hội, nàng rời đi thật sự rất nhiều người nhìn thấy nhưng mà cũng không ai biết nàng đi đâu.

Viên Tử Y rời đi lúc đó nàng suy nghĩ rất nhanh đồng thời phài làm ra lựa chọn rất nhanh nhưng mà không phải ai cũng kịp phản ứng, đặc biệt là Lý Thu Thủy, Lý Thu Thủy hiện tại tâm tình đặc biệt không tốt.

Viên Tử Y rời đi thì nàng mặc kệ nhưng mà nàng lại tin tưởng kiểu gì Viên Tử Y cũng quay lại, cái này căn bản đâu khác gì lúc Hoàng Dung rời đi không phải cũng quay lại sao?.

Nàng ban đầu không nghĩ gì lại thêm tâm tình thật xấu vì, lời nói của Trương Y quả thật có chút tác động đến nàng thế là nàng liền chọn ra hai cặp trong Tứ Cường.

Tứ Cường bất kể diễn ra thế nào thì nhà vô địch vẫn phải thuộc về nam phương bởi đây là ý muốn của Ngô Tam Quế và Lý Thu Thủy sẽ không điên tới mức làm thất vọng con quái vật này.

Làm sao để chắc chắn Mộ Dung Yến Nhi có thể vô địch?, đây là một vấn đề rất khó trả lời chính xác bởi bất kể Hoàng Dung, Viên Tử y hay cả Trầm Côn đều không dễ chơi.

Cách đơn giản nhất để đưa Mộ Dung Yến Nhi vào trận chung kết là để nàng bắt cặp cùng Trầm Côn dù sao Trầm Côn thương thế tương đối nặng nhưng mà cách này lại không đảm bảo được Mộ Dung Yến Nhi có thể vô địch.

Lý Thu Thủy chẳng phải mù mà không nhìn ra Hoàng Dung cùng Viên Tử Y thân thiết, chẳng có gì đảm bảo Hoàng Dung sẽ không như Phong Nhất Trận lựa chọn thất bại rồi bảo toàn chiến lực cho Viên Tử Y khi đó một Viên Tử Y hoàn hảo sẽ đối đầu với một Mộ Dung Yến Nhi vừa trải qua khổ chiến.

Trầm Côn là một con mãnh hổ, mãnh hổ bị thương thì vẫn cứ là mãnh hổ, Lý Thu Thủy cũng không tin Mộ Dung Yến Nhi trong điều kiện vừa chiến với Trầm Côn xong lại có thể thắng được Viên Tử Y toàn thịnh.

Là người bắt cặp Lý Thu Thủy nhất định phải tách Hoàng Dung cùng Viên Tử Y ra nhưng mà nếu tách xong thì nàng ta cũng phải chọn được đối thủ vừa đủ để chắc chắn Mộ Dung Yến Nhi qua cửa tiến vào chung kết để rồi giải quyết người thắng trong cặp đấu còn lại.

Trận chung kết trong mơ mà tất cả mọi người mong đợi sẽ là trận chiến giữa Mộ Dung Yến Nhi cùng Viên Tử Y, cái trận chiến này ngay cả Lý Thu Thủy cũng bắt đầu nghĩ đến.

Mộ Dung Yến Nhi sẽ gặp Hoàng Dung còn Viên Tử Y sẽ gặp Trầm Côn.

Mộ Dung Yến Nhi đánh bại Hoàng Dung sau đó sẽ giải quyết Viên Tử Y trải qua khổ chiến cùng Trầm Côn, đây là kết quả hiện ra trong mắt nàng.

Đương nhiên cũng có thể tổ chức chung kết sớm để cho Mộ Dung Yến Nhi công bình quyết đấu cùng Viên Tử Y một trận, người thắng sẽ tiến vào vòng Tứ Cường bất quá Lý Thu Thủy có chút không dám chắc.

Với bản thân Lý Thu Thủy nàng đánh giá Mộ Dung Yến Nhi cùng Viên Tử Y ngang ngửa nhau, hai người ai cao ai thấp rất khó phân biệt, nàng không có khả năng chắc chắn Mộ Dung Yến Nhi thắng nổi Viên Tử Y.

Cao thủ được tạo nên từ cái gì?, cao thủ được tạo nên từ 4 yếu tố, đầu tiên là nội công, thứ hai là chiêu thức, thứ ba là kinh nghiệm thực chiến và cuối cùng là thiên phú đặc dị.

Nếu xét tất cả các yếu tố này thì Lý Thu Thủy cho rằng Hoàng Dung là người yếu nhất, còn yếu hơn cả Trầm Côn đang bị thương cũng là người thích hợp nhất để Mộ Dung Yến Nhi đánh bại.

Hoàng Dung trong lòng Lý Thu Thủy cũng không kém nhưng ai bảo nàng xuất thân Cái Bang đây?, Cái Bang không hề có tuyệt học nội lực đi kèm, đệ tử Cái Bang gần như phải từng bước từng bước mà tiến, cơ duyên duy nhất để khiến nội lực mãnh tiến chính là Hàng Long Thập Bát Chưởng nhưng môn võ chí dương chí cương này căn bản không thích hợp với nữ tử, Lý Thu Thủy cũng không cảm thấy Hoàng Dung biết Hàng Long Thập Bát Chưởng.

Đả Cẩu Bổng Pháp tuy được gọi là đệ nhất côn pháp trong thiên hạ nhưng cũng chỉ cùng đẳng cấp với Đấu Chuyển Tinh Di, bằng Đả Cẩu Bổng Pháp muốn xưng hùng xưng bá trong đám thiên tài cùng thế hệ quả thực có chút không đủ hơn nữa Đả Cẩu Bổng Pháp vốn lấy tứ lượng bạt thiên cân, nguyên lý của nó không khác quá nhiều với Đấu Chuyển Tinh Di tức là nó hoàn toàn không có khả năng khắc chế đặc biệt Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung Thế Gia, như vậy Hoàng Dung đương nhiên không lật nổi biến cố với Mộ Dung Yến Nhi.

Trận đấu tiếp theo thì liền để Trầm Côn cùng Viên Tử Y, Trầm Côn là đệ tử Bắc Thiếu Lâm còn Viên Tử Y lại là người Nga My, Nga My với Thiếu Lâm không có quá nhiều hận thù nhưng Nga My cùng Võ Đang lại coi như một nhà, Trầm Côn cũng khó lòng nào chấp nhận dễ dàng thua cuộc với truyền nhân Nga My hơn nữa Viên Tử Y là đệ nhất thiên tài phường Bắc, Trầm Côn thân là truyền nhân của Bắc Thiếu Lâm vốn đã phong sơn nhiều năm thì sao lại không gắng sức đoạt lấy bảo tọa thiên tài của Viên Tử Y đây?.

Lý Thu Thủy gần như tính toán hết các mặt của vấn đề hơn nữa nàng còn ra một quyết định, tách võ đài chính làm hai phần, dựng thành hai võ đài song song tồn tại.

Theo lệnh của nàng đại võ đài trung tâm rất nhanh chuyển động sau đó được tách ra, nguyên đại võ đài này đều được dựng lên bằng cơ quan thuật khổng lồ, cũng không phải chỉ là mấy cái cọc gỗ như lúc Mục Niệm Từ tỷ võ chiêu thân.

Tách ra hai võ đài nhằm một mục đích duy nhất, Lý Thu Thủy muốn Trầm Côn cùng Viên Tử Y nhất định phải tiến vào chiến đấu cùng thời gian với cặp còn lại.

Bất kể cặp Trầm Côn và Viên Tử Y đánh trước hay đánh sau thì đều sẽ có một khoảng thời gian cách biệt với cặp đấu kia, khoảng thời gian này chính là thời gian nghỉ, là thời gian nghỉ trước khi tiến vào trận chung kết.

Tất cả tính toán đều đủ tốt trừ việc... Viên Tử Y không còn quay lại.

Giây phút Sư Vương thông báo trận đấu, mọi việc đương nhiên diễn ra hết sức bình thường, Trầm Côn cho dù bị thương thì như thế nào?, ít nhất nhìn từ mặt ngoài thì Trầm Côn đã không còn chảy máu, vết thương ở cổ đã được băng lại.

Trầm Côn đại diện cho Thiếu Lâm Tự, bản thân Trầm Côn đương nhiên có quyền từ bỏ trận chiến này nhưng ngay từu ban đầu đại hội Tiềm Long đã không cho phép Trầm Côn lùi lại, đã không cho phép Trầm Côn từ chối trận chiến.

Trận chiến này, Trầm Côn nhất định phải lên đài bởi hắn mang theo niềm kiêu hãnh của Bắc Thiếu Lâm.

Trầm Côn lên đài, từng bước bước lên khán đài thứ nhất nơi vạn chúng hò reo, ánh mắt nhìn về trận doanh Cái Bang.

Trận doanh Cái Bang lúc này Hoàng Dung cũng lên đài, nàng bước về khán đài thứ hai nơi Mộ Dung Yến Nhi đã đợi sẵn.

Trong tiếng reo hò của vạn chúng, trong âm thanh kích động của thành Hành Dương, trên khán đài thứ nhất vẫn không xuất hiện thân ảnh Viên Tử Y.

Lý Thu Thủy ngồi trên đài khách quý, trên người nàng phảng phất mang theo một khí chất rất lạ, thứ khí chất ma mị người khác, ma túy người khác nhưng lúc này đôi mắt vốn tràn ngập mị ý lại biến thành khó hiểu.Bên dưới hai võ đài, vạn chúng hò reo nhưng rồi dần dần yên tĩnh lại, đến cả Sư Vương cũng đang không biết chuyện gì xảy ra bởi Viên Tử Y không lên đài.

Viên Tử Y rời đi rất nhiều người nhìn thấy nhưng mà không ai ti được việc nàng một mực rời đi.

Vậy nếu Viên Tử Y không trở lại, Tiềm Long Đại Hội có tiếp tục không?, đương nhiên nó phải tiếp tục nhưng mà Lý Thu Thủy đột nhiên có cảm giác rất xấu.

Viên Tử Y không trở lại vậy thì người thắng trong cặp đấu giữa Hoàng Dung cùng Mộ Dung Yến Nhi... rất có thể sẽ phải đối đầu với một con mãnh hổ hàng thật giá thật.

Lý Thu Thủy bất giác trở nên thất thần, nàng là người chủ trì đại hội, thay mặt Ngô Tam Quế chủ trì cái Tiềm Long Đại Hội này, nàng đương nhiên phải xác nhận một vài thứ.

Đầu tiên nếu khán đài thứ nhất không có sự xuất hiện của Viên Tử Y thì khán đài thứ hai vẫn sẽ tiến hành chiến đầu bình thường.

Việc tiếp theo là cần xác nhận Viên Tử Y bao giờ trở lại bởi nếu nàng không trở lại Trầm Côn liền mặc định tiến vào trận chung kết mà cho dù nàng có thể trở lại thì Lý Thu Thủy cũng không thể đợi quá lâu.

Ngồi trên đài cao, Lý Thu Thủy không biết tại sao lại nghĩ đến Trương Y.

Nàng bị câu nói của Trương Y khiến cho khó hiểu vô cùng dẫn đến nàng quên một chi tiết, nàng quên khi Trương Y rời đi môi hắn mấp máy.

Lúc này khi nàng nghiêm túc nhớ lại, nàng cảm thấy Trương Y rất có thể là nguyên nhân làm Viên Tử Y rời đi.

Trương Y là cao thủ Võ Đang đây là điều Lý Thu Thủy chắc chắn, mối quan hệ giữa Võ Đang cùng Nga My cũng là điều thiên hạ ai cũng biết.

Lý Thu Thủy đưa tay lên nhẹ ấn vào hai hàng lông mày lá liễu, nàng đang cảm thấy có gì đó không đúng.

Võ Đang cùng Nga My đang che dấu cái gì?, Võ Đang cùng Nga My chẳng nhẽ có hành động gì?.

Lý Thu Thủy lại hướng ánh mắt về phía Thiếu Lâm, nhìn về trận doanh Thiếu Lâm.

Nàng là Lý Thu Thủy, nàng có một số thông tin không ai có, nàng biết Bắc Thiếu Lâm đang chuẩn bị khai sơn.

Bắc Thiếu Lâm khai sơn sau đó là Võ Đang cùng Nga My có gì đó rất không rõ ràng... hơn nữa cả Cái Bang cũng như vậy.

Lý Thu Thủy đột ngột cảm thấy như có một sóng triều đang bùng lên, bắc võ lâm yên ổn nhiều năm bỗng chốc lại như mở mắt.

Đương nhiên với Lý Thu Thủy mà nói tất cả những điều này vẫn có thể chấp nhận nhưng mà không hiểu tại sao nàng lại nhớ tới một thân ảnh.
Nàng nhớ tới thân ảnh một người trẻ tuổi, một người mà thoạt nhìn chỉ đáng tuổi cháu nàng, chắt nàng.

Một nam tử hết sức bình thường nhưng bóng lưng làm cho Lý Thu Thủy cảm thấy không thể thở nổi.

Giờ phút này Lý Thu Thủy nghĩ tới Trương Tam Phong.

Đầu của nàng bắt đầu có chút đau để rồi lại quay về những suy nghĩ ban đầu, nàng nhớ tới lời nói của Trương Y, nàng nhớ tới việc Trương Y bảo trên đầu nàng có tử khí.

_ _ _ __ _ _ _ _ _

Nam phương ấm áp, ấm áp vô cùng, tại nam phương rất ít khi có tuyết rơi chứ đừng nói đến việc nước đóng thành băng nhưng mà ở một nơi cách xa nam phương vạn dặm thì khác, ở nơi quanh năm suốt tháng chỉ có tuyết, tuyết và tuyết, đâu đâu cũng là băng giá, đâu đâu cũng là màu trắng đến ghê ngươi, nơi này là vùng đất võ lâm nhân sĩ không ai dám đặt chân đến – Dãy Thiên Sơn.

Khí hậu Thiên Sơn cực kỳ lạnh nhưng mà ở Thiên Sơn vẫn có người sống, những bộ tộc phân tán khắp dãy Thiên Sơn.

Nơi nào có người thì có võ lâm, tại Thiên Sơn có người thì cũng có võ lâm của chính Thiên Sơn.

Chủ nhân của Thiên Sơn chính là Linh Thứu Cung.

Chủ nhân của Linh Thứu Cung được gọi là thần thủ hộ của Thiên Sơn, là người được gọi là Thiên Sơn Đồng Mỗ.

Thiên Sơn Đồng Mỗ tính cách hỉ nộ vô thường, nhắc đến Đồng Mỗ chỉ có hung danh nhưng mà cũng vì hung danh này Đồng Mỗ có thể bảo hộ Thiên Sơn, bảo hộ những con người sống ở Thiên Sơn này, khắp Tây Vực không có bất cứ thế lực nào dám tiến về Thiên Sơn cho dù là thời cực thịnh của Thiên Long Giáo cũng là như vậy.

Võ lâm sợ Đồng Mỗ thế nào những người dân nơi đây sẽ không quan tâm nhưng với con người Thiên Sơn thì Thiên Sơn Đồng Mỗ là sơn thần của dãy núi đầy tuyết này.

Ngày hôm nay, cái giây phút mà Lý Thu Thủy đang tự hỏi lại lời của Trương Y thì vị sơn thần có khách nhân.

Khách nhân đến từ phương xa, khách nhân mặc một sắc lụa đỏ đẹp đẽ vô cùng nhưng mà thứ trang phục này căn bản không nên tồn tại ở Thiên Sơn.

Nàng chỉ mặc một lớp áo mỏng tan như muốn khoe ra toàn bộ thân thể nàng.

Hồng y nữ nhân này bước lên đỉnh Thiên Sơn, đứng trước Linh Thứu Cung, một thân sắc đỏ đi xuyên qua gió tuyết nhưng làn da vẫn ánh hồng, vẫn mịn màng không nhìn ra một chút dấu hiệu của cái rét.

Đối mặt với hồng y nữ nhân lúc này là khoảng 8 nữ nhân, toàn bộ đều là đệ tử Linh Thứu Cung.

Đệ tử Linh Thứu Cung chia thành Cửu Bộ, lần lượt là Dương Thiên bộ, Xích Thiên bộ, Chu Thiên bộ, Thành Thiên bộ, U Thiên bộ, Huyền Thiên bộ, Biến Thiên bộ, Loan Thiên bộ và Quân Thiên bộ.

Tám người trước mặt hồng y nữ tử đến từ Quân Thiên Bộ, ngày hôm nay đến phiên các nàng thủ hộ cửa đại môn Linh Thứu Cung.

Tám nàng thực sự khó mà tin được vào điều trước mắt, đầu tiên Linh Thứu Cung rất ít có khách nhân tiến tới đây hơn nữa muốn đến Phiêu Miễu Phong của Linh Thứu Cung trên đường sẽ có không biết bao nhiêu trạm kiểm soát, căn bản không có khả năng... để khách nhân đi tới tận đây mà không ai thông báo gì.

Thứ hai vị khách nhân này ăn mặc cũng quá kỳ dị, dạng người ăn mặc thế này mà có thể chịu được cái lạnh Thiên Sơn mà tiến tới nơi đây chỉ có thể dựa vào võ công hơn nữa còn phải là võ công cái thế.

Tám người nhìn nhau, nửa muốn rung chuông báo động nửa lại không biết làm sao, bất quá rốt cuộc cũng có một người đứng ra, hướng về hồng y nữ nhân mà tiến tới.

“Đây là địa phận của Linh Thứu Cung, ngoại nhân không được tiến vào “.

Nữ tử này giọng nói mang theo vài phần địch ý hướng về hồng y nữ tử.

Hồng y nữ tử không nói gì thậm chí trực tiếp bỏ qua vị cô nương này, nàng mở miệng, âm thanh của nàng không lớn nhưng vang xa vô cùng, vang vọng toàn bộ Phiêu Miễu Phong.

“Tiểu sư muội Lý Thu Thủy đến thăm sức khỏe sư tỷ “.

Nàng nói rất chậm, trong âm thanh thậm chí còn một tia hoan hỷ nhưng mà khi ba chữ Lý Thu Thủy này vang lên bầu trời Phiêu Miễu Phong như gặp going bão, như bão tuyết đổ xuống.

Từ trên đỉnh Phiêu Miễu Phong, từ trong tòa tháp cao nhất Phiêu Miễu Phong có một thân ảnh đạp không mà đứng, thân ảnh này xuất hiện như hút lấy toàn bộ gió tuyết ở quanh mình, như chúa tể của dãy Thiên Sơn.

Người này chính là Thiên Sơn Đồng Mỗ.

Quyển 3 - Chương 126: Gặp Lại (4)

Đồng Mỗ là chủ nhân Linh Thứu Cung cũng là chủ nhân toàn bộ dãy Thiên Sơn.

Cơn giận của Đồng Mỗ là cơn giận của toàn bộ dãy Thiên Sơn, là bão tuyết cuồng phong.

Cơn giận của Đồng Mỗ làm toàn bộ đệ tử Phiêu Miễu Phong sợ giun lên thậm chí tám cô bé canh cổng Linh Thứu Cung như cảm thấy trời sập, như cảm thấy một thứ áp lực xuyên thủng chính mình, đè nát chính mình.

Đây không chỉ là giận nữa mà còn là sát khí, sát khí vô cùng vô tận.

Các nàng căn bản không thể tưởng tượng được... cung chủ có ngày lại thịnh nộ tới mức này, trong lòng 8 cô bé đều có một câu hỏi.

“Lý Thu Thủy là ai?, hồng y nữ tử này là ai? “.

Các nàng sinh ra và lớn lên ở Thiên Sơn sau đó từ các dân tộc khắp Thiên Sơn được chọn lên Linh Thứu Cung đương nhiên có rất nhiều việc không biết, bọn họ hiện tại chỉ biết hồng y nữ tử gọi là Lý Thu Thủy kia gan lớn hơn cả trời, vậy mà dám đến trước mặt Đồng Mỗ.

Điều tiếp theo làm bọn họ không ngờ là Lý Thu Thủy vươn tay ra, trên người có một đoàn lực lượng nhu hòa cứ thế xua tan đi khí thế của Đồng Mỗ.

Nếu Lý Thu Thủy không ra tay chỉ sợ thêm vài hơi thở nữa thôi 8 cô bé trước mặt liền bị đè chết.

Động tác này cũng làm Đồng Mỗ trên không trung nhíu mày lại, nàng cảm thấy Lý Thu Thủy trước mặt có chút khác.

Tiếp theo Lý Thu Thủy cũng ngẩng đầu lên nhìn Đồng Mỗ, trong mắt của nàng cũng chẳng có hận thù, trong mắt nhiều hơn một thứ cảm xúc mà Đồng Mỗ không thể tin.

Thứ cảm xúc trong mắt Lý Thu Thủy gọi là gì đây?, thứ cảm xúc được gọi là... thân thiết.

Đồng Mỗ không hiểu, không tài nào hiểu được tại sao kẻ thù sinh tử lại nhìn nàng bằng con mắt này về phần Lý Thu Thủy thì không khỏi cười khổ.

Lý Thu Thủy biết Đồng Mỗ ở thế giới nào thì cũng rất mạnh nhưng mà khi nhìn Đồng Mỗ trước mặt, khi nhìn sư tỷ của mình nàng liền phát hiện ra có lẽ ở thế giới nào Đồng Mỗ cũng mạnh hơn mình.

Nói về thiên tư võ học, nàng đúng là thua kém sư tỷ rất nhiều.

Lý Thu Thủy đối mặt với thịnh nộ của Đồng Mỗ cũng không né tránh, nàng lựa chọn tiếp nhận sau đó thản nhiên lên tiếng.

“Sư tỷ, người mời ta một tách trà được không, ở ngoài này có chút lạnh? “.

Đồng Mỗ nắm bàn tay nhỏ của mình lại, gió tuyết xung quanh nàng bỗng nhiên tan biến, Đồng Mỗ gần như thuấn di từ trên trời lao xuống đất, đôi chân nhỏ nhắn khi còn cách mặt đất một chút liền kiễng lên sau đó thân thể nàng một lần nữa lơ lửng trên không trung.

Đồng Mỗ hai tay chắp lại sau lưng, ánh mắt cứ như thế nhìn Lý Thu Thủy.“Kỹ nữ như ngươi hôm nay ăn gan hùm mới đến Linh Thứu Cung xin chết đúng không? “.

Đồng Mỗ quan sát Lý Thu Thủy xong không khỏi cười lạnh.

Lý Thu Thủy nào dám tiến về Linh Thứu Cung?, Lý Thu Thủy chỉ dám đến Linh Thứu Cung khi tính được thời điểm thu công của Đồng Lão, tính được thời điểm Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công bắt đầu quá trình phản lão hoàn đồng, khi đó nàng mới dám xuất đầu, mới dám đối mặt cùng Đồng Lão.

Giọng Đồng Lão vẫn ngập tràn sát khí nhưng mà Đồng Lão không ra tay ngay lập tức, Đồng Lão thực sự muốn xem ‘kỹ nữ’ sư muội hôm nay tại sao lại dở chứng như vậy, rốt cuộc Lý Thu Thủy có âm mưu gì?.

Lý Thu Thủy đối mặt với lời của Đồng Mỗ bản thân nàng cũng không đáp chỉ là đưa tay ra đánh một chưởng về phía Đồng Lão.

Một chưởng này không hề có báo trước nhưng mà cũng không mang theo nội lực đơn thuần là một chưởng đánh ra.

Đồng Mỗ dĩ nhiên không có chuyện không thể phản ứng bất quá Đồng Mỗ cũng không ra sát chiêu, trong lòng không khỏi khinh thường Lý Thu Thủy.

“Con tiện nhân này rốt cuộc lại đang có âm mưu quỷ kế gì?, dĩ nhiên dám cận thân chiến đấu với ta?”.

Tự nói trong lòng Đồng Mỗ bàn tay nhỏ đưa ra trực tiếp bắt chết cổ tay của Lý Thu Thủy.

Hai người là hai cường giả thuộc về hai thế giới khác nhau.

Tại thế giới này Lý Thu Thủy căn bản không dám cận chiến với Đồng Mỗ bởi Đồng Mỗ sáng tạo ra Thiên Sơn Chiết Mai Thủ có thể dễ dàng đánh bại Lý Thu Thủy nhưng mà tại thế giới kia thì không phải, Lý Thu Thủy thân là truyền nhân của Thiên Sơn Chiết Mai Thủ khi đó cũng không phải quá kém về cận chiến so với sư tỷ mình.Đồng Mỗ đưa tay ra cực nhanh nhưng Lý Thu Thủy biến chiêu còn nhanh hơn, khi bàn tay của Đồng Mỗ muốn bắt lấy cánh tay của nàng thì cổ tay của Lý Thu Thủy khẽ động, cổ tay xoay tròn rồi nắm ngược lại cánh tay Đồng Mỗ, năm ngón tay thon dài bắt gọn cổ tay của Đồng Mỗ bên trong.

Biến cố quá đột ngột, đột ngột đến nỗi Đồng Mỗ còn không kịp làm bất cứ thứ gì cả, bàn tay của nàng đã bị không chết, đối mặt với nàng lúc này là nụ cười mỉm của Lý Thu Thủy.

“Sư tỷ, ngươi thua “.

Đồng Mỗ cảm thấy âm thanh này chói tai vô cùng nhưng mà cũng không có ý định dùng nội lực, bàn tay như ngó sen thu lại rồi ngay lập tức đẩy ra, cực nhanh thoát được khỏi tay Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy thấy thế cũng không dám trêu đùa nữa, nàng cũng phải sử dụng toàn lực, lúc này Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy vậy mà đều sử dụng Thiên Sơn Chiết Mai Thủ.

Hai người tốc độ cực nhanh, hai thân ảnh hóa thành hai cái bóng liên tục di chuyển trên nền tuyết trắng thậm chí thân pháp cao đến mức đánh nhau trên tuyết còn không để lại dấu chân.

Hai người không dùng một chút nội lực nào đều là dùng chiêu thức cùng kinh nghiệm thực chiến so đấu, đánh đến thiên hoa lạn trụy nhưng bất ngờ là cả Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy đều không phân thắng bại.

Đồng Mỗ nắm giữ Thiên Sơn Chiết Mai Thủ với tư cách là người sáng tạo còn Lý Thu Thủy chỉ là học lại nhưng mà Lý Thu Thủy võ công lại được Cửu Âm Chân Kinh gột rửa, gặp được đại ngộ trong võ học lại thêm Thiên Sơn Chiết Mai Thủ vốn bao hàm võ công thiên hạ cực kỳ thích hợp đi cùng Tiểu Vô Tướng Công cùng Cửu Âm Chân Kinh, nàng vậy mà tỏ ra không hề thua kém người sáng tạo như Đồng Mỗ.

Hai người vốn không phải đám vãn bối như Cổ Chân cùng Trầm Côn, chỉ một thoáng giao phong cũng đã hơn trăm chiêu, khi thấy không ai làm gì được ai Đồng Mỗ lập tức lùi lại rồi đánh ra một chưởng.

“Thiên Sơn Lục Dương Chưởng – Dương Ca Thiên Quân “.

Chưởng lực của Đồng Mỗ cực mạnh, hỏa nhiệt do nàng đánh ra thậm chí đánh tan cả từng cơ gió lạnh xung quanh, hỏa chưởng cứ như vậy đánh thẳng trước mặt Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy cũng không dám coi thường, nàng cũng vận toàn lực đánh ra một chưởng.

“Bạch Hồng Chưởng Lực “.

Bạch Hồng Chưởng Lực uy thế so không nổi Thiên Sơn Lục Dương Chưởng nhưng lại thắng ở biến hóa, như cầu vồng hoành không xuất thế, đi sau mà đến trước, khi một chiêu Dương Ca Thiên Quân khí thế chưa đạt đến đỉnh điểm thì đã bị Bạch Hồng Chưởng Lực công kích, hai loại chưởng pháp va vào nhau liền sinh ra dư chấn, dư chấn tạo thành kình phong quét qua bốn phương tám hướng.

Hai người đọ chân lực người thua đương nhiên là Lý Thu Thủy, trên nền tuyết trắng Lý Thu Thủy bị đẩy lùi 3 bước mới có thể ổn định vị trí còn Đồng Mỗ căn bản một chút dịch chuyển cũng không có tuy nhiên khác với vẻ thản nhiên của Lý Thu Thủy vẻ mặt Đồng Mỗ đã biến thành không thể tin.

Đồng Mỗ lần này thu tay lại, ánh mắt khóa chặt Lý Thu Thủy, trong miệng gằn ra từng chữ.

“Ngươi không phải tiện nhân đó, ngươi rốt cuộc là ai? “.

Quyển 3 - Chương 127: Gặp Lại (5)

Người hiểu rõ bản thân ngươi nhất chưa hẳn đã là chính ngươi cũng không phải bạn bè của ngươi mà là kẻ thù của ngươi nhất là kẻ thù truyền kiếp.

Thiên Sơn Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy đấu đá không biết bao nhiêu năm đã đến mức chém giết sinh tử, trên đời chỉ có một trong hai được phép tồn tại thử hỏi Thiên Sơn Đồng Mỗ có hiểu rõ Lý Thu Thủy hay không?.

Đồng Mỗ lúc này có một loại suy nghĩ rất khó tin, nàng cảm thấy Lý Thu Thủy trước mặt mình căn bản không phải Lý Thu Thủy hoặc ít nhất không phải Lý Thu Thủy mà Đồng Mỗ từng biết.

Lý Thu Thủy bình thường nếu không muốn chết căn bản không dám một thân một mình lên Linh Thứu Cung.

Lý Thu Thủy bình thường dám tự ngạo với cả giang hồ rằng Tiểu Vô Tướng Công có thể sao chép mọi loại võ công trong thiên hạ nhưng chỉ có Đồng Mỗ mới biết Tiểu Vô Tướng Công thiếu sót ở đâu cũng chỉ có Đồng Mỗ biết Lý Thu Thủy không có tư cách sao chép được Thiên Sơn Chiết Mai Thủ của nàng hơn nữa bất kể thế nào sao chép vẫn là sao chép nào có chuyện sao chép mạnh ngang ngửa so với người đích thân sáng tạo như Đồng Mỗ?.

Việc tiếp theo là ngữ khí của Lý Thu Thủy, hai chữ ‘sư tỷ’ bình thường Lý Thu Thủy vẫn thường xuyên nói ra khỏi miệng nhưng trong lời nói đây nhạo bang, coi thường, là loại ngữ khí giễu cợt nhưng mà Lý Thu Thủy hiện tại gọi ra hai chữ ‘sư tỷ’ mơ hồ lại có chút giống từ chân tâm nói ra chí ít Đồng Mỗ không cảm nhận được trong ngữ điệu của Lý Thu Thủy có cái gì quá đáng.

Cuối cùng là thực lực của Lý Thu Thủy, thực lực khác biệt rất nhiều.

Lý Thu Thủy tại thế giới này tu luyện Đại Vô Tướng Công là phiên bản nâng cấp đáng kể của Tiểu Vô Tướng Công khiến nội lực nàng tiến bộ vượt bậc nhưng Lý Thu Thủy trước mặt Đồng Mỗ hiện tại nội lực lại yếu hơn trong ký ức của Đồng Mỗ nhiều bất quá chiêu thức lại trở nên tinh diệu hơn nhiều.

Đại Vô Tướng Công dù sao cũng là võ học Tiêu Dao, Đồng Mỗ là người đi theo sư phụ lâu nhất thì cũng phải hiểu một chút về Đại Vô Tướng Công hơn nữa làm đối thủ lâu năm của Lý Thu Thủy thì lại càng không thể không nhận ra môn nội công này nhưng khi đối chưởng với Lý Thu Thủy trước mặt thì nàng lại không cảm nhận được sự hiện diện của Đại Vô Tướng Công mà chỉ có Tiểu Vô Tướng Công.

Ngoại trừ Tiểu Vô Tướng Công ra thì trong nội lực của Lý Thu Thủy còn có một loại khí tức tinh thuần vô cùng, khí tức này khác xa với bản chất nội công của Lý Thu Thủy, loại khí tức này có thiên hướng nghiêng hẳn về võ học đạo gia, đây là loại nội lực không nên xuất hiện trên người Lý Thu Thủy mới phải.

Nội lực của Lý Thu Thủy rất mạnh là điều không ai không biết thậm chí nội lực của Lý Thu Thủy hoàn toàn không thua kém gì Đồng Mỗ tuy nhiên nội lực của nàng lại rất ‘tạp’, về lượng có thể không kém Đồng Mỗ nhưng về chất thì thua rất xa, Đồng Mỗ tự tin có thể nói Lý Thu Thủy muốn đấu chân lực với đám hậu bối Đông Tà – Tây Độc – Nam Đế - Bắc Cái chỉ sợ cũng khó mà chiếm thượng phong bất kể việc nội lực nàng đúng là mạnh hơn cả bốn người kia.

Nội lực của Lý Thu Thủy rất khác, về lượng có lẽ chỉ vượt qua tứ tuyệt đương thời nửa bậc nhưng về chất... thậm chí phải cao hơn một bậc.

Đồng Mỗ thực sự rất khó tin tưởng đây là Lý Thu Thủy mà nàng từng biết hơn nữa trong nội tâm Đồng Mỗ cũng bắt đầu có chút áp lực.

Nàng không sợ nội lực Lý Thu Thủy đột nhiên tăng mạnh, Đồng Mỗ chỉ lo lắng nội lực của Lý Thu Thủy bỗng chốc cô đặc lại, đây mới là thứ ngắn nhất để Lý Thu Thủy có khả năng song hành cùng Đồng Mỗ, dĩ nhiên hiện tại Lý Thu Thủy còn chưa có tư cách đó.

_ _ _ _ __

Đứng dưới trời tuyết, Đồng Mỗ toàn thân nội lực không hề dữ lại, Tiên Thiên Chí Dương Thể thậm chí khiến nàng cho người ta cảm giác như hỏa nhân vậy, cực nhiệt như muốn đốt cháy cả Phiêu Miễu Phong, đốt cháy gió tuyết xung quanh.

Đồng Mỗ không xuất thủ, nàng đang đợi câu trả lời của ‘người’ trước mặt.

Lý Thu Thủy lúc này cũng cảm thấy áp lực mà Đồng Mỗ tạo ra nhưng mà nàng đi một chặng đường dài đến đây liền đã có chuẩn bị của mình.

Bất kể ở thế giới nào Lý Thu Thủy chưa từng là một nữ nhân ngu ngốc, trí tuệ của nàng viễn siêu thường nhân rất nhiều.

“Sư tỷ, người vẫn không tính mời muội một chén trà nóng sao? “.

Đồng Mỗ ánh mắt híp lại, lúc này Đồng Mỗ đang cực kỳ nghiêm túc nhưng mà kết hợp với khuôn mặt trẻ con của nàng lại tạo nên một loại ý vị khó tả, thoạt nhìn vẻ chăm chú của Đồng Mỗ lại có chút dễ thương.

Đồng Mỗ không sợ Lý Thu Thủy có thể làm gì mình nhưng từ trong thâm tâm Đồng Mỗ luôn chán ghét với Lý Thu Thủy, đối với Đồng Mỗ khi gặp Lý Thu Thủy chỉ có đánh giết chứ căn bản không có lý do nào khác, người trước mặt vừa giống Lý Thu Thủy vừa khác Lý Thu Thủy, chỉ cần khi chưa xác định được thì Đồng Mỗ tuyệt không muốn ngồi xuống nói chuyện với đối phương.

Đột nhiên trong đầu của Đồng Mỗ lóe lên tinh quang, nàng cười nhếch miệng.

“Uống trà?, cái này cũng được nhưng ta không quen cho cái đám giấu đầu hở đuôi tiến vào Linh Thứu Cung, bỏ cái mạng che mặt của ngươi ra “.

Lời nói này đương nhiên là sỉ nhục Lý Thu Thủy bởi Đồng Mỗ là người hủy dung nàng, là người rõ nhất diện mạo chân chính của Lý Thu Thủy ra sao.

Lý Thu Thủy có nửa phần khuôn mặt rất đẹp nhưng nửa phần khuôn mặt khác thì lại xuất hiện một vết chém dài, vết chém này thậm chí làm con mắt Lý Thu Thủy lồi ra, nhìn không khác gì quái vật.

Đồng Mỗ tin tưởng Lý Thu Thủy căn bản không dám tháo khăn che mặt bởi đây là nỗi đau lớn nhất đời nàng... bất quá Lý Thu Thủy vậy mà thực sự dám làm.

Lý Thu Thủy đứng trên tuyết, không nói gì bàn tay luồn về phía sau nhẹ tháo lớp khăn che mặt của mình ra, nàng cười đẹp tựa như hoa, dung mạo đẹp như thần tiên trên trời, hướng về Đồng Mỗ khẽ mở miệng, theo cái miệng nhỏ nhắn mở ra một làn u hương thơm ngát lan tỏa ra xung quanh.“Sư tỷ, không biết thế đã được chưa? “.

Đồng Mỗ nhìn dung mạo của Lý Thu Thủy bất giác hơi ngây dại bởi dung mạo này của nàng... là dung mạo của Lý Thu Thủy năm 18 tuổi.

Nếu lúc này có người mang Vương Ngữ Yên tới chỉ sợ cũng không ai phân biệt được đâu là Vương Ngữ Yên, đâu là Lý Thu Thủy, hai người như hai giọt nước vậy.

Đồng Mỗ thoáng thẫn thờ một lúc rồi cười lạnh.

“Hừ, nghĩ ta là trẻ con?, tiện nhân ngươi còn không bỏ lớp dịch dung ra? “.

Lý Thu Thủy nghe vậy chợt thấy buồn cười, nàng nhìn vị sư tỷ của mình tại thế giới này một chút, Đồng Mỗ tại thế giới này và thế giới kia thực sự chẳng khác gì nhau, bất kể là tính cách hay hình dạng.

Lý Thu Thủy đã không phải là Lý Thu Thủy nhưng Đồng Mỗ vẫn là Đồng Mỗ.

“Sư tỷ nói muội dịch dung vậy không ngại tự mình thử? “.

Đồng Mỗ lần này thực sự giật mình với thái độ của Lý Thu Thủy, nàng trực tiếp bước về phía vị sư muội mà mình căm thù nhất, bàn tay nhỏ đưa ấn mạnh vào da mặt của Lý Thu Thủy sau đó cực kỳ tàn nhẫn mà kéo.

Lý Thu Thủy có đau đớn hay không?, nàng đương nhiên đau đớn nhưng mà nàng cũng không không phản ứng gì, cho dù Đồng Mỗ có xé rách mặt nàng lần nữa nàng cũng chấp nhận.

Đồng Mỗ dùng lực rất mạnh thậm chí như muốn xé dung mạo của Lý Thu Thủy ra vậy, Đồng Mỗ thậm chí cảm nhận được đau đớn trên mặt Lý Thu Thủy, trong lòng có một luồng khoái ý hiện lên, nàng muốn phá hủy dung mạo này, muốn nghiền nát khuôn mặt này bất quá... Đồng Mỗ rốt cuộc vẫn thu tay lại, ánh mắt càng ngày càng lạnh.

Khuôn mặt của Lý Thu Thủy đã sưng lên nhưng nàng không kêu một tiếng nào, nàng lại nhẹ nhàng đeo lại mạng che mặt của mình, ánh mắt hướng về phía Đồng Mỗ.

“Sư tỷ, người không phá hủy dung mạo này lần thứ hai, cái này cũng làm muội có chút bất ngờ “.

Đồng Mỗ lồng ngực nhỏ khẽ phập phồng, ánh mắt như hàn băng nhìn nữ tử trước mặt mình, thứ sát khí trên người Đồng Mỗ căn bản chưa từng biến mất.

“Năm đó ta dùng chí dương lực hủy đi khuôn mặt của ngươi, trừ khi là thần tiên trên trời nếu không thiên hạ đã không có ai có khả năng vì người tái tạo dung mạo “.

“Ngươi không phải Lý Thu Thủy, ngươi rốt cuộc là ai? “.Lý Thu Thủy cũng cực kỳ am hiểu y lý hơn nữa thiên hạ không thiếu thần y, nói thật nếu bị đao rạch vào mặt cũng không phải không có người có thể biến về như cũ nhưng thủ pháp của Đồng Mỗ gây ra lại khác, đây là lý do cả đời Lý Thu Thủy phải ôm diện mạo xấu xí còn Đồng Mỗ thì cả đời ở trong cái thân xác này, hai người căn bản không thoát ra được cái vòng luẩn quẩn kia.

Có một điều Đồng Mỗ nói cũng chính xác, đúng là thần tiên trên trời hồi phục dung mạo cho Lý Thu Thủy, người giúp Lý Thu Thủy chỉnh dung chính là Vô Song nhưng công lớn nhất thì phải là ‘đạo lực’ của Tây Thi, nếu không có thiên đạo nhúng tay thì có thêm vài Vô Song nữa cũng chẳng thể khôi phục được dung mạo cho nàng.

“Sư tỷ, người vẫn mời muội vào uống một chén trà được chứ? “.

Đồng Mỗ đứng lặng một lúc, nàng là Thiên Sơn Đồng Mỗ giết người không chớp mắt nhưng mà Đồng Mỗ cũng trọng danh dự đặc biệt là danh dự trước mặt Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy dám bỏ tất cả phản kháng, dám để nàng kiểm tra dung mạo thì Đồng Mỗ có gì không dám mời đối phương vào uống một ly trà?.

Đồng Mỗ không nói gì cứ như nàng bị thiệt thòi rất lớn vậy, thân ảnh nhẹ xoay người bước vào trong đại môn Linh Thứu Cung, sau lưng nàng chính là Lý Thu Thủy đang nhẹ bước đi.

Một cửa đại môn của Linh Thứu Cung thật sự không dễ để đi qua nhưng mà Lý Thu Thủy lại cảm thấy đáng ít nhất hiện tại lòng nàng một lần nữa nhẹ đi rất nhiều.

Nàng vì Vô Song buông tha cho Vô Nhai Tử, Đồng Mỗ vì Vô Nhai Tử buông tha cho nàng bất quá tại cái thế giới kia Lý Thu Thủy cùng Đồng Mỗ thật sự cũng chẳng nói được câu nào hòa hợp, chỉ là trong nhận thức đồng thời thả xuống hận thù, không ai nói với ai câu nào.

Tại thời điểm đến thế giới này, tại thời điểm gặp Đồng Mỗ, Lý Thu Thủy chính thức nói một tiếng xin lỗi.

Nàng không dùng miệng mà là dùng hành động, hành động của nàng cũng chẳng phải để cho Đồng Mỗ thấy mà là để cho lòng nàng cảm giác thanh thản, trên người nàng bỗng chốc có cảm giác nhẹ hơn, sau đó... đi ở phía trước nàng Đồng Mỗ khẽ dừng lại.

Đồng Mỗ tại thế giới này đã không còn là ngũ tuyệt đỉnh phong, nàng là chuẩn đế.

Thân là chuẩn đế nàng có thể cảm nhận được Lý Thu Thủy đột ngột có tiến bộ cứ như một loại thăng hoa về tâm hồn vậy, chiến lực Lý Thu Thủy vậy mà lại tăng thêm?.

Ngũ tuyệt có mạnh có yếu, có phân sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ cùng đỉnh phong.

Ngũ tuyệt sơ kỳ chiến lực từ nhất tinh tới tam tinh.

Ngũ tuyệt trung kỳ chiến lực từ ngũ tinh tới lục tinh.

Ngũ tuyệt hậu kỳ chiến lực từ thất tinh đến cửu tinh.

Ngũ tuyệt đỉnh phong chiến lực từ thập tinh tới thập nhị tinh.

Sau ngũ tuyệt đỉnh phong là chuẩn đế, chiến lực của chuẩn đế.. từ thập tam tinh đến thập bát tinh.

Vô Song sau khi thức tỉnh kiếm vực hắn có thể coi là chuẩn đế.

Đồng Mỗ đương nhiên cũng là chuẩn đế, chiến lực của nàng đạt đến thập thất tinh.

Lý Thu Thủy tại thế giới này là ngũ tuyệt đỉnh phong, là thập nhị tinh chiến lực.

Lý Thu Thủy... ở sau lưng Đồng Mỗ ít giây trước chỉ là thập tinh nhưng ít giây sau đã là thập nhất tinh thậm chí Lý Thu Thủy ở sau lưng nàng lúc này còn cho Đồng Mỗ cảm giác nếu sinh tử chiến... sẽ mạnh hơn Lý Thu Thủy trong ký ức của chính nàng.

Trong lòng Đồng Mỗ hiện tại chỉ có một câu hỏi.... người sau lưng nàng rốt cuộc là ai?.

Tất nhiên cả Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy không biết, giây phút Lý Thu Thủy đạt được thăng hoa về linh hồn thì ở một nơi xa xôi vạn dặm, một Lý Thu Thủy khác đột nhiên rùng mình một cái.

Vị Lý Thu Thủy đang ở Hành Dương này ánh mắt bỗng mang theo chút hốt hoảng mà nhìn về phương trời xa xa, trong lòng có cảm giác bất an càng ngày càng mạnh.

Quyển 3 - Chương 128: Gặp Lại (6)

Viên Tử Y bỏ cả Tiềm Long Đại Hội để theo Trương Y hỏi tung tích muội muội vậy có kết quả hay không?, kết quả đương nhiên là có.

Trương Y khi nghe Viên Tử Y gọi Vô Song là muội muội liền có chút khó hiểu.

Trương Y bản thân thật ra cũng biết Vô Song là nam hay nữ bởi Vô Song thực sự quá xinh đẹp, vào thời điểm đó bất cứ ai có lẽ cũng không nhìn ra Vô Song là nam hay nữ, Trương Y giỏi toán mệnh chứ không phải giỏi nhìn người, năm xưa ngay cả Trương Nhân cũng nhìn không ra Vô Song là nam thì huống gì Trương Y?.

Trương Y dùng mắt thì không nhìn ra Vô Song là nam hay nữ nhưng bản thân Trương Y cũng có một khoảng thời gian thăm dò đội ngũ Vô Song, từ xưng hô cũng như biểu hiện của Vô Song thì khiến Trương Y nghĩ Vô Song là nam nhân bất quá... Trương Y cũng nghe nói có loại nữ nhân cũng hay thích đóng giả nam nhân, tự nhận mình là nam nhân, ngày hôm nay nghe Viên Tử Y gọi Vô Song là sư muội thú thật Trương Y không biết sao mà lần.

Trương Y vốn cho rằng Vô Song là nam nhưng mà hiện tại nghe một câu của Viên Tử Y liền lại nghĩ Vô Song là nữ, dĩ nhiên nam hay nữ thì cũng không quan trọng, quan trọng là Vô Song không có mệnh cách.

Ngoại trừ Vô Song ra thì Trương Y cũng chỉ thấy thêm một người không có mệnh cách, nàng được gọi là Đông Phương Quỳnh Hương.

Vì Đông Phương Quỳnh Hương chắc chắn là nữ, lại thêm lời nói của Viên Tử Y rốt cuộc Trương Y liền bẻ suy nghĩ của mình, Trương Y cũng công nhận Vô Song là nữ.

Mấy cái suy nghĩ này diễn ra rất nhanh trong đầu Trương Y, bản thân Viên Tử Y cũng không biết Trương Y vừa có sự ‘thay đổi nhận thức’ tương đối lớn.

Trương Y sau khi ‘thay đổi nhận thức’ xong liền khẽ cười với Viên Tử Y.

“Tử Y cô nương, người lần này xuôi nam phải chăng là muốn tới Thiên Ý Thành, muốn gặp mặt sư muội?”.

Viên Tử Y cũng không có gì phải che giấu ý đồ cứ như vậy gật đầu với Trương Y.

“Vâng thưa tiền bối, Tử Y lần này nghe theo sư tỷ xuống nam phương, trước là tham gia sự kiện Lưu phủ sau là muốn đến Vương Bản Sơn tìm tung tích sư muội dù sao Tử Y 5 năm qua đã không có chút tung tích nào của sư muội rồi “.

Trương Y lúc này mới gật đầu, sau đó người này bắt đầu kể cho Viên Tử Y về Vô Song.

Đương nhiên những điều Trương Y biết cũng không nhiều dù sao sau khi Trương Tam Phong đến gặp Vô Song tiếp theo có chuyện gì xảy ra thì không ai biết được, Vô Song thật sự ở đâu Trương Y cũng không có cách nào nói với Viên Tử Y.

_ _ _ _ _ _ _

“Tử Y cô nương, lần này may mắn ngươi gặp ta nếu không chỉ sợ chuyến đi đến Vương Bản Sơn này công cốc rồi “.

Tử Y nghe vậy liền gật đầu, nàng hơi mím môi mà nhìn Trương Y.

“Tiền bối, người nói sư muội đi theo chân nhân... vậy tiền bối có biết chân nhân ở đâu hay không? “.

Đây là lần đầu tiên Viên Tử Y có thông tin xác thực về Vô Song nhưng mà thông tin xác thực này lại khiến nàng cảm thấy mình cùng sư muội có lẽ càng ngày càng xa nhau.

Trước đây nàng không nhận được bất cứ thông tin nào về Vô Song nhưng mà nàng có hy vọng, nàng hy vọng tìm được sư muội nơi Thiên Ý Thành nhưng hiện tại biết Vô Song đi theo Trương Tam Phong, ngay từ 5 năm trước đã không còn ở Thiên Ý Thành thì đây lại là một tin tức nửa vui nửa buồn.

Nàng vui đương nhiên là bởi sư muội sẽ không gặp bất cứ nguy hiểm gì thậm chí không ai làm tổn thương được cho Vô Song bởi Vô Song ở bên cạnh Trường Sinh Chân Nhân.

Nàng buồn là vì... hy vọng gặp mặt sư muội lại càng ngày càng xa, Vô Song đi bên cạnh Trương Tam Phong thì căn bản không ai tìm được tung tích của Vô Song bởi Trương Tam Phong là thần nhân tại thế giới này, là người trừ khi muốn hiện ra nếu không cũng chẳng ai tìm thấy nổi.
Trương Tam Phong đã nhận Vô Song làm đệ tử thì đây là phúc phận của Vô Song nhưng ai biết đi theo Trương Tam Phong thì năm nào tháng nào sư muội mới có thể trở lại?.

Trương Tam Phong là tồn tại không thể dùng lẽ thường để hình dung nhưng lại có một điểm chung ở tất cả các đệ tử của ông, đệ tử của Trương Tam Phong đều là người tu đạo, hơn nữa thành danh rất muộn, đi theo Trương Tam Phong đương nhiên có thể đi đến cuối của con đường võ đạo nhưng bao giờ có thể đi đến cuối thì lại khác.

Trong lòng Viên Tử Y khi nghĩ đến Vô Song ở bên cạnh Trương Tam Phong thì trong lòng mơ hồ sợ hãi, nàng rất sợ nhiều năm sau nhìn thấy sư muội... có lẽ đoạn tình cảm của nàng với Vô Song chỉ như một cơn gió thoáng qua, như chút rung động hồn nhiên của tuổi trẻ bởi rất nhiều năm sau trước mặt nàng có lẽ là một ‘đạo cô’, là người như... sư phụ nàng – Phong Lăng Sư Thái.

Người đạo gia có điểm chung là gì?, bọn họ coi tình cảm là một loại gánh nặng, với người tu đạo thực sự không có chỗ cho cái gọi là tình cảm, không có chỗ cho những cảm xúc phàm tục này, đây là thứ làm Viên Tử Y sợ nhất.

Trương Y ở bên cạnh Viên Tử Y cũng không biết Viên Tử Y đang nghĩ gì, đối với câu hỏi của Viên Tử Y bản thân Trương Y chỉ lắc đầu.

“Chân nhân vốn là người cõi trời, tung tích của chân nhân căn bản không ai có thể tính ra được, Vô Song đi theo chân nhân cũng sẽ không gặp nguy hiểm gì, cái này Tử Y cô nương có thể yên tâm “.

Câu trả lời này thật sự không khác gì không trả lời là bao, sắc mặt Viên Tử Y thoáng lộ ra vẻ mất mát, nàng thực sự rất hy vọng Trương Y sẽ nói cho nàng một địa điểm, nếu thật sự biết được một địa điểm từ trong miệng Trương Y thì nàng nhất định sẽ tìm tới, cho dù đi hết thiên nam địa bắc nàng cũng sẽ đến đáng tiếc chính Trương Y cũng mơ hồ không rõ ràng.

Lần này cảm xúc trên mặt của Viên Tử Y rốt cuộc để Trương Y lộ ra, người được gọi là Y Thánh này khẽ nhíu mày một cái rồi đưa ra hai ngón tay.

“Thật ra cũng không phải không có khả năng tìm tới tung tích của cô bé Vô Song kia, ta có thể không biết nhưng trên đời có hai người có khả năng biết được “.

Câu nói này như thổi một loại sinh khí mới cho Viên Tử Y, nàng lập tức lên tiếng với Trương Y.

“Xin tiền bối cho tiểu nữ biết, rốt cuộc là hai người nào có thể biết được tung tích sư muội? “.

Trương Y cũng không giấu Viên Tử Y làm gì, đầu tiên hắn rút một ngón tay lại rồi đáp.

“Ta lần này mang theo Đại Ngưu rời núi cũng không hẳn chỉ là Tiềm Long Đại Hội, ta muốn đến Dược Vương Cốc, nhờ Dược Vương tiền bối điều chế một viên Tẩy Tủy Đan “.“Cái này có thể Tử Y cô nương không biết, Dược Vương tiền bối là ông ngoại của Vô Song tiểu cô nương, tiền bối có lẽ biết tung tích của Vô Song hơn nữa tiền bối hiện tại gặp chút rắc rối, ta vốn muốn đến giúp tiền bối một tay sau đó lại cầu đan dược, nếu Tử Y cô nương muốn cũng có thể cùng ta quá giang một đoạn đường “.

Sau khi nói dứt lời Trương Y lại rút ngón tay còn lại xuống tiếp tục mở miệng.

“Người thứ nhất thì ta không quá chắc chắn nhưng người thứ hai thì ta có thể đảm bảo, người này chính là chân nhân, nếu tìm được chân nhân đương nhiên tìm được Vô Song cô nương tuy nhiên chân nhân không phải muốn tìm là tìm được, người có khả năng nhất liên lạc với chân nhân chính là Thiên Thánh – Trương Thiên bất quá Thiên Thánh nhiều năm bế quan trên Võ Đang, cô nương thân là truyền nhân của Nga My, là chưởng môn Nga My tương lai có lẽ có thể mời được Trương Thánh ra mặt một lần”.

Viên Tử Y thật sâu ghi nhớ lời nói của Trương Y, trong lòng cũng lập tức phân tích.

Trương Y nói cả hai người thì Viên Tử Y đều nghe nói tới, Trương Thánh đương nhiên không xa lạ gì với nàng nhưng Dược Vương thì lại có chút khác.

Dược Vương ở tại Dược Vương Cốc nằm gần Nam Thiếu Lâm nhưng nơi này rất ít người biết vị trí cụ thể chứ đừng nói là từng nhìn thấy, bản thân Dược Vương từ lâu đã rời khỏi giang hồ nếu không phải Viên Tử Y là đệ tử Phong Lăng Sư Thái, về mặt thân phận ngang ngửa cùng Diệt Tuyệt khiến nàng có thể biết được rất nhiều cao nhân đương thời chỉ sợ nàng cũng không biết tới Dược Vương.

Dược Vương uy danh rất lớn trong y dược giói nhưng hung danh thì cũng chẳng kém ai, cái danh hiệu Độc Thủ Dược Vương của người này nào phải cho vui?, Dược Vương tính cách tuyệt đối không hiền hòa lại càng không phải loại người ai cũng có thể tiếp cận từ đó Dược Vương càng ngày càng rời xa trần thế.

Nghe được Dược Vương là ông ngoại của sư muội bản thân Viên Tử Y đúng là không thể ngờ tới.

Viên Tử Y cũng không mất bao nhiêu thời gian hai tay nắm lại hướng về phía Trương Y mà đáp.

“Tiền bối, từ đây về Võ Đang Sơn quá xa hơn nữa Tử Y cũng không có niềm tin mời được Thiên Thánh xuất quan dù sao Thiên Thánh nhiều năm không màng thế sự lại thêm việc Dược Vương gặp rắc rối, Tử Y biết bản lĩnh của mình cũng không cao nhưng vẫn xin giúp sức một hai dù sao ông ngoại của sư muội... cũng có thể coi là ông ngoại của Tử Y, người có việc khó Tử Y không thể không giúp “.

Ông ngoại của người yêu có việc, Tử Y có thể không quan tâm sao?, ngoại trừ điểm này ra... Viên Tử Y cũng có chút chờ mong nhìn thấy ông ngoại của Vô Song, cái cảm xúc này rất kỳ lạ cứ như... người con gái lần đầu đến gặp mặt gia đình người yêu vậy.

Trương Y tựa hồ cũng đoán trước được Viên Tử Y nói thế, cũng không tỏ ra bất ngờ gì, lúc này ánh mắt nhìn về phái Cổ Đại Ngưu vẫn đang bất tỉnh rồi nói.

“Tử Y cô nương, thương thế của Đại Ngưu có chút nặng, có lẽ vài tiếng nữa mới có thể tỉnh lại, nếu muốn tới Dược Vương Cốc thì sáng mai chúng ta mới xuất phát, Tử Y cô nương ngươi không về tham dự Tiềm Long Đại Hội sao? “.

Nghe thấy mấy chữ ‘Tiềm Long Đại Hội ‘ bản thân Viên Tử Y hơi khựng lại, nàng hướng ánh mắt ra ngoài bầu trời lúc này đã là xế chiều, nàng rời đi cũng đã cả tiếng đồng hồ, ánh mắt Viên Tử Y rốt cuộc vẫn dãn ra, nàng nhẹ mỉm cười.

“Giờ này quay về cũng không kịp, hơn nữa Tử Y cũng tin tưởng vào Dung muội “.

Nàng nói vậy cũng không phải không có lý, nàng rất tin tưởng vào thực lực của Hoàng Dung, trong vòng Tứ Cường nếu nàng rời đi thì tỷ lệ Hoàng Dung vào trận chung kết lại càng cao.

Trong Tứ Cường trừ nàng ra thì Viên Tử Y cảm thấy... Hoàng Dung là người mạnh nhất, Dung muội trong lòng nàng thực sự thần bí vô cùng, trừ khi Hoàng Dung gặp phải nàng sau đó nàng dùng bí thuật Đại Bi Phú bất chấp tất cả đánh một trận nếu không bất kể Trầm Côn hay Mộ Dung Yến Nhi có lẽ đều không phải là đối thủ của Hoàng Dung.

Trầm Côn vốn rất mạnh nhưng mà thương thế của hắn không nhẹ về phần Mộ Dung Yến Nhi lại là cường giả thiên về khống chế trận hình, ngự tinh trận mà tấn công địch thủ, tinh trận với người khác có lẽ là một loại vấn đề nhưng với Dung muội của nàng thì không.

Tại đại hội này chỉ có mình Viên Tử Y biết học vấn của Hoàng Dung về trận pháp là cường đại đến thế nào, Mộ Dung Yến Nhi nếu gặp phải Hoàng Dung chỉ sợ bị Hoàng Dung hoàn toàn khắc chế.

Chỉ cần Viên Tử Y không một mất một còn với Hoàng Dung thì nàng tin tưởng chức vô địch Tiềm Long đại hội tuyệt đối thuộc về Dung muội.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau