CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 6 - Chương 10

Quyển 1 - Chương 6: Thân Thế (1)

Sự việc lần này ảnh hưởng lớn nhất đương nhiên là với Vô Song có điều dù sao hắn cũng là linh hồn của người trưởng thành, đầu óc của hắn vẫn có thể rất nhanh tiếp nhận cùng phân tích tình huống.

Vô Song từ đầu đến cuối vốn là người thừa trong trận chiến này, hắn chỉ có thể dùng mắt quan sát tất cả sau đó nhớ kỹ tất cả mà thôi.

Có hai thứ khiến Vô Song nghĩ nhiều nhất, đầu tiên chắc chắn là về cha mẹ của hắn, rốt cuộc hắn là ai, rốt cuộc cái gọi là Thiên Long Giáo cùng hắn có quan hệ gì?.

Cái thứ hai là việc Vô Song nghe thấy ‘Lăng Ba Vi Bộ’.

Nói đến Lăng Ba Vi Bộ chỉ sợ không fan Kim Dung nào không biết, Vô Song thời thơ ấu phần lớn làm bạn cùng sách vở nhưng những thứ này cũng không phải là không biết thậm chí trong lòng hắn Lăng Ba Vi Bộ còn là đệ nhất thân pháp trong thiên hạ cộng thêm với cái tên ‘Tiêu Dai Cốc’ cũng làm Vô Song có thêm vài phần vui vẻ.

Xuyên việt thì đã xuyên việt rồi bất quá đến thế giới nào thì lại không giống nhau, nếu đây là một thế giới hắn hoàn toàn chưa nghe đến cũng như chưa biết đến thì không khác gì hắn phải lập nghiệp từ hai bàn tay trắng.

Trái lại nếu đây thật sự là Kim Dung thế giới, thật sự là thế giới hắn có ấn tượng thì mọi việc liền dễ dàng hơn một chút, ít nhất điểm xuất phát của hắn ở thế giới này liền cao hơn.

Tâm thần Vô Song liền bị thứ suy nghĩ miên man kia kéo lên chín tầng trời, cho đến khi hắn nhìn thấy Vô Hà Tử cử động.

Vô Hà Tử sau khi giải huyệt cho Tiên Âm liền trực tiếp dùng giải dược lên người Thần Y.

Giữa lão nhân này và Thần Y nói gì bản thân Vô Song liền không biết, hắn lúc này đang miên man suy nghĩ có điều khi nhìn thấy Vô Hà Tử tiến về phía Dạ Xoa ở cách đó không xa thì Vô Song trực tiếp định thần lại.

Thấy Vô Hà Tử chuẩn bị chạm vào người Dạ Xoa, Vô Song có chút cuống lên.

Hắn không phải là người của thế giới này, hắn vẫn không quen cái gọi là sát phạt quyết đoán thiết huyết vô tình gì gì đó, mấy thứ này cùng với hắn xa lạ vô cùng.

Ở tiền kiếp người lừa ta gạt, bản thân Vô Song hắn cũng chẳng mấy tốt lành bất quá giết người... việc này hắn liền chưa có làm bao giờ, hắn còn chưa muốn bị công an sờ gáy, pháp luật ở tiền kiếp thật sự vẫn là một loại ước thúc phi thường có hiệu lực.

Lúc này nhìn thấy Vô Hà Tử lại gần Dạ Xoa, suy nghĩ đầu tiên của Vô Song không ngờ lại là ‘trảm thảo trừ căn’.

Cũng không thể trách Vô Song, dù sao trong phim đại khái không thiếu mấy cái tình huống này, trong thời đại võ hiệp này giết người thường thường vẫn là vô tội...

“Uê uê lão già, ngươi tính làm gì vậy?”.

Đôi chân nhỏ nhắn chẳng biết lấy đâu ra sức chạy thẳng về phía Dạ Xoa, dù sao Dạ Xoa cũng chỉ cách Vô Song khoảng 3m mà thôi, từ chỗ hắn đến chỗ Dạ Xoa gần hơn Vô Hà Tử nhiều.

Vô Hà Tử chỉ thấy một thân ảnh nhỏ nhắn vậy mà lại đứng ra chắn cho Dạ Xoa, hai tay bé nhỏ dang rộng ra thoạt nhìn có chút buồn cười.

“Tiểu tử chết tiệt này, ngươi tính làm gì vậy?, không mau tránh đường”.

Có thể người khác sợ lão nhân này, có điều Vô Song hắn liền không sợ nói đúng hơn là không cách nào sợ, hai năm qua cho dù Vô Song không thừa nhận hắn cùng Vô Hà Tử không ngờ đã tạo thành một cái kỳ diệu quan hệ.

Hắn một đứa bé 6 tuổi mang theo linh hồn người trưởng thành 30 tuổi, về phần Vô Hà Tử không biết đã bao nhiêu tuổi nhưng tính cách lại phi thường trẻ con, cả hai thật sự có phần giống bạn bè thân thiết hơn là tiền bối cùng vãn bối.

“Lão già, ngươi không phải muốn giết nàng chứ”.

Vô Hà Tử nghe vậy sững người sau đó bật cười.

“Bé con, lão phu thật sự muốn giết nàng nha, ngươi liền ngăn cản?”.

Vô Song vậy mà vô ý thức gật đầu.

Hành động này làm Vô Hà Tử cười phá lên.

“Nha, nàng là kẻ thù của ngươi, vậy mà cũng muốn cứu, cho lão phu một cái lý do?”.

Vô Song lúc này căn bản cũng không cần nghĩ, chỉ cần nhìn thân hình đang nhè nhẹ run lên kia, hắn liền có chút quyết tâm.

“Vì nàng xinh đẹp nha”.

Câu trả lời của Vô Song liền đổi lại một cái cốc đầu thật mạnh có điều người ra tay không phải là Vô Hà Tử mà là Tiên Âm.

Tiên Âm khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên, vẻ mặt mang theo 3 phần tức giận 7 phần không biết làm sao Vô Song.

“Tiểu tử này nói nhảm cái gì hả, mới có hai năm không gặp ngươi đã học cái xấu ở đâu rồi?”.

Bị cô cô đánh Vô Song tất nhiên không dám phản kháng, dù sao cô cô đánh cũng không đau bằng lão đầu kia.

Vô Song liền trực tiếp ôm lấy cô cô, đầu của hắn áp vào bộ ngực mềm mại của nàng, phải nói là xúc cảm phi thường phi thường tốt, trên người tiên âm còn có nhàn nhạt hương thơm khiến Vô Song cảm thấy thoải mái vô cùng.

Khuôn mặt có chút vô tội, ngón tay chỉ chỉ về phái Vô Hà Tử.
“Cô cô, là lão đầu kia dạy hư ta, lão... lão còn trực tiếp bắt ta uống rượu nha, bắt ta bổ củi, bắt ta đun nước, bắt ta...”.

Càng nói Vô Song lại càng có xúc động muốn khóc, hắn càng nói khuôn mặt Tiên Âm lại càng đen lại, nàng nhìn chằm chằm về phía Vô Hà Tử, trong mắt có một tia nộ hỏa.

“Tiền bối, người... người thật sự dạy tiểu Song mấy cái đó?”.

Vô Hà Tử lúc này đánh chết cũng sẽ không nhận, lão đầu này còn tương đối vô sỉ trực tiếp quay đầu đi, mắt không nhìn tâm không loạn.

Chỉ thấy Vô Hà Tử nhanh như một cơn gió đỡ lấy thân thể của Dạ Xoa sau đó biến mất, tiến về phía nhà trúc bên trong.

Tiên Âm nhìn Vô Hà Tử bỏ chạy liền chỉ có thể dở khóc dở cười.

“Tiểu Song ngoan, hôm nay cô cô liền nấu món ăn ngươi thích nhất, hai năm qua cô cô thật sự là ủy khuất ngươi”.

Dưới lớp che mặt của Tiên Âm bản thân Vô Song cũng khó thấy hết khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng có điều sự thân mật này làm Vô Song cảm thấy vô cùng thân thiết, ở thế giới này người thân nhất với hắn cũng chỉ còn cô cô.

Tiên Âm nắm lấy tay Vô Song muốn đưa hắn về phía nhà trúc đột nhiên bước chân khẽ dừng lại, nàng có chút kinh ngạc nhìn đứa cháu yêu này.

Chỉ thấy Vô Song không bước đi, một tay đang bám lấy vạt áo của Tiên Âm, vẻ mặt thút thít lúc nãy căn bản đã biến mất không còn gì.

“Cô Cô, ngươi muốn giấu ta đến bao giờ, ta cũng không phải cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, cô cô... rốt cuộc phụ mẫu ta là ai?”.

Thân thể mềm mại của Tiên Âm run lên, bàn tay cố gắng hết sức xoa đầu Vô Song, giọng nói có chút run rẩy.

“Gì chứ... đứa bé này hỏi gì lạ vậy, cha mẹ ngươi liền là...”.

Tiên Âm chưa nói xong thì Vô Song đã lên tiếng, giọng nói của hán rất chậm nhưng lại như tiếng sét giữa trời quang đối với Tiên Âm.

“Thiên Long Giáo đúng không?, cha mẹ ta là người Thiên Long Giáo đúng không?, Cô Cô, Song nhi không ngốc, người... người thật sự không thể kể cho Song nhi nghe sao?”.

Nhìn đôi mắt trong vắt của Vô Song, nhìn mái tóc màu trắng của hắn khẽ tung bay trong gió, ánh mắt của Tiên Âm xuất hiện hai hàng lệ.

Nàng từng yêu một nam nhân, yêu đến chết đi sống lại, nàng vì hắn đến cả Băng Cơ Ngọc Cốt Thần Công cũng không cần, một thân công lực sắp thành lại hủy.

Nàng thân là Tiên Âm Động đại sư tỷ, năm đó nàng liền có hy vọng phá tan cánh công Tông Sư cảnh giới có điều vì hắn nàng nguyện bỏ tất cả, chỉ là nàng đánh đổi nhiều như vậy rốt cuộc cũng không giữ được tâm nam nhân, không giữ được kẻ đó.

Nước mắt của Tiên Âm lã chã rơi, đôi môi xinh đẹp run rẩy, ở trên người Vô Song nàng nhìn thấy hình bóng kẻ kia.

“Được... cô cô cũng không dấu ngươi, ngươi muốn nghe... cô cô liền kể cho ngươi”.

..........Trời về đêm, lúc này bên trong nhà trúc có một đốm lửa phập phùng.

Ngoài sân lúc này có ba người, Vô Hà Tử, Tiên Âm cùng Vô Song

Không khí lúc này có chút nặng nề, Vạn lão đầu không biết lại chạy đi đâu, về phần Dạ Xoa cũng không như Vô Song nghĩ, không có bị Vô Hà Tử ‘xử’, nàng lúc này ở đông phòng, cho dù bị thương rất nặng bất quá tính mạng vẫn là không lo.

Dưới ánh lửa, ánh mắt của Vô Song hết nhìn Vô Hà Tử rồi lại nhìn Tiên Âm khiến cả hai người đều không biết làm thế nào mới tốt, tất nhiên Vô Song sẽ không dục hai người, hắn biết có những việc làm quá chưa hẳn đã tốt, quá khứ của hắn sớm muộn cũng sẽ biết mà thôi.

Đối mặt với ánh mắt của Vô Song, rốt cuộc Vô Hà Tử cùng Tiên Âm liền chịu thua, hai người nhìn nhau rồi thở dài.

Vô Hà Tử rốt cuộc lên tiếng.

“Rốt cuộc cũng có một ngày này, lão đầu ta cũng không có dấu ngươi, quá khứ của ngươi bản thân ngươi rốt cuộc cũng nên biết, con đường ngươi rốt cuộc cũng phải chọn”.

“Đầu tiên lão phu gọi là Vô Hà Tử, là Tiêu Dao Cốc chủ nhân, về phần Vạn lão cũng không phải cái gì nô bộc có điều sau lưng Vạn lão là chuyện xưa khó nói, ngươi cứ mặc kệ Vạn lão đầu là được, bên ngoài Tiêu Dao Cốc chúng ta là Vong Ưu Thôn, bên ngoài là 6 người đệ tử của lão phu, cũng coi như Tiêu Dao Cốc một thành viên”.

“Lôi Chấn giỏi cờ, Thư Sinh giỏi họa, Thần Y tinh thông y thuật cùng đan thuật, Tửu Điên thích nấu rượu, Phán Quan chữ tốt, Hoa Si người cũng như tên, sau này ngươi thích cũng có thể rời khỏi Tiêu Dao Cốc tiền về Vong Ưu Thôn”.

“Lại nói lão phu là một trong Ngũ Đế, thần tượng của ngươi Độc Cô Cầu Bại cũng là một trong ngũ đế, cùng lão phu ngang hàng”.

“Ngũ Đế năm đó bao gồm lão phu, Độc Cô Cầu Bại, Trường Sinh Chân Nhân, Cầm Đế cùng Hoàng đạo sư”.

“Ngũ Đế cấp bậc cao thủ liền có thể coi là vô địch thiên hạ bất quá cũng không phải không có người có thể cùng ngũ đế chống lại, ít nhất lão phu biết có vài lão quái vật ở ẩn không hiện thế, đến cả danh hào ngũ đế của lão phu cũng là sư huynh nhường lại, căn bản cũng không có cái gì đáng tự hào”.

“Lại nói về ngũ đế, thông thường ngũ đế đều là tiền bối cao thủ, như ngươi hay gọi là ‘lão bất tử’ cũng đúng nhưng năm đó có một kinh người nhân vật hiện thế, mới hơn 30 tuổi đã xếp vào ngũ đế hàng ngũ, kẻ này vậy mà được đích thân Trường Sinh Chân Nhân xếp vào hàng ngũ đế”.

“Lão phu lúc đầu cũng không tin bất quá... nói ra xấu hổ vô cùng, lao phu cùng kẻ này đấu ngàn chiêu dĩ nhiên chỉ thế hòa, lão phu còn bị dọa thật lâu, người này ngươi có thể tự hào, hắn là phụ thân của ngươi Thiên Vương – Lệ Thương Thiên”.

Nói đến đây Vô Hà Tử khẽ liếc nhìn Vô Song, thấy hắn không có dị dạng gì mới yên tâm thở dài kể tiếp.

“Lão phu thật sự có một loại suy nghĩ, chỉ cần cho phụ thân của ngươi thêm 10 năm chỉ sợ vô địch thiên hạ, lão phu còn chưa thấy kẻ nào có thiên phú tu luyện như thế”.

“Phụ thân của ngươi sau đó đến Tây Vực, hắn vậy mà trong ngắn ngủi 1 năm không biết dùng thủ pháp gì thành lập Thiên Long Giáo, Thiên Long Giáo bên trong cao thủ như mây, trực tiếp uy hiếp đến võ lâm trung nguyên, thậm chí được gọi là ma đạo đệ nhất tông môn”.

“Việc của Thiên Long Giáo có lẽ đợi Dạ Xoa tỉnh lại ngươi hỏi nàng thì rõ hơn lão phu, dù sao lão phu cả ngày trong Tiêu Dao Cốc cũng không biết quá nhiều, có điều Thiên Long Giáo lúc này đã không còn tồn tại, phụ thân ngươi năm đó... năm đó hắn bị vây công đến chết”.

Vô Song ánh mắt nhè nhẹ nhắm lại, hắn cùng vị Lệ Thương Thiên kia cũng không có quá nhiều cảm xúc có điều từ bé đến giờ, từ kiếp trước đến kiếp này hắn vốn khát khao có một cái phụ thân, hắn muốn gọi một tiếng cha thậm chí chỉ cần biết cha mình là ai liền tốt, đáng tiếc kiếp trước hắn không làm được, thứ ân huệ nhỏ nhoi này hắn không có được.

Kiếp này rốt cuộc hắn cũng có cha, cho dù cha hắn đã chết nhưng hắn vẫn có cha.

Giọng nói của Vô Song có chút lạnh, mắt của hắn không mở ra, thân hình nhỏ nhắn run rẩy.

“C... h... cha... cha ta rốt cuộc bị vây công như thế nào... là thế lực nào tham dự”.

Thân thể của Vô Song lúc này run lên dữ dội, đến mức TIên Âm phải ôm thật chặt hắn, Vô Song có thể cảm nhận đôi mắt của Tiên Âm cũng nhòa đi.

“Hắn... haizz. Năm đó vây công Thiên Long Sơn có Thiếu Lâm, Ngũ Nhạc, Nga Mi, Võ Đang, Cái Bang có điều đáng nói nhất liền là triều đình”.

“Bằng thực lực của phụ thân ngươi lão phu nói thật, năm đó hắn muốn đi không khó, đã đến đẳng cấp như Ngũ Đế chúng ta chỉ cần khôn muốn xin chết liền căn bản rất khó chết bất quá hắn bị ba cái cấp bậc Ngũ Đế cao thủ vây công”.

“Một người là Hoàng đạo sư, người thứ hai là Quỳ lão, người thứ ba... người thứ ba nói thật lão phu cũng là tra không ra bất quá kẻ này chín phần xuất thân từ Thiếu Lâm”.

“Vô Song, lão phu nói thẳng ngươi báo thù lão phu cũng không cấm, Tiêu Dao Cốc chúng ta vốn là tự do tự tại, ma đạo cũng được chính đạo cũng được quan trọng chỉ là bản tâm, quan trọng chỉ là tâm không hối bất quá lão phu nói thẳng, cho dù phụ thân ngươi sống lại cũng không trả thù nổi”.

“Sự việc này liền rất khó tiếp nhận với ngươi, một đứa bé 6 tuổi, chỉ là lão phu vẫn hy vọng ngươi bước ra được một bước, bước ra được khỏi con đường báo thù này”.

“Hoàng đạo sư người này tên là Hoàng Thường, là một vị kỳ nhân, Cửu Âm Chân Kinh, là tiền triều thái sư”.

“Quỳ lão kẻ này là tiền triểu đông xương thủ lĩnh, thống lĩnh toàn bộ đông xương, cho dù không phãi Ngũ Đế nhưng cũng không thua ai trong Ngũ Đế”.

“Về phần kẻ thứ ba, người này lão phu không nhận ra bất quá nội công cao dọa người, chỉ tính riêng nội công đã đủ xếp vào hàng Ngũ Đế, kẻ này chỉ sợ còn mạnh hơn lão phu”.

(Chưa xong còn tiếp)

Quyển 1 - Chương 7: Thân Thế (2)

Vô Song thật sự cũng không có giống như Vô Hà Tử suy nghĩ, công bằng mà nói Vô Song vốn không phải là người thế giới này, hắn lại mang theo linh hồn của nam nhân trưởng thành, lúc này muốn hắn nhận một người chưa gặp lần nào làm cha chỉ sợ là không thể, đối với hắn mà nói người phụ thân này chỉ giống như bù đắp một khoảng thiếu hụt trong tâm hồn hắn mà thôi, còn việc trả thù?, thứ này thật sự Vô Song chưa nghĩ đến.

Ánh mắt của hắn rốt cuộc lại mở ra, đầu vẫn nhẹ nhàng dựa vào bộ ngực mềm mại của Tiên Âm, thân hình nằm gọn trong lòng Tiên Âm, cảm nhận mùi hương cơ thể nàng, Vô Song khóe miệng nhẹ nhàng mỉm cười.

Khi nhìn thấy Vô Song cười, khi nhìn thấy ánh mắt bình thản của hắn cả Vô Hà Tử cùng Tiên Âm rốt cuộc thở ra một hơi, hai người không nhận thấy sự hận thù trên người Vô Song.

Cách phá hủy một người nhanh nhất chính là hướng đối phương đi theo con đường báo thù, đây vốn là một con đường không có lối về, không thể quay lại.

Năm đó phụ thân của Vô Song – Lệ Thương Thiên trong mắt Tiên Âm đã là một đời thần nhân một đời vô địch tồn tại vậy mà rốt cuộc vẫn ngã xuống, đối với Tiên Âm mà nói, nàng liền không hy vọng Vô Song báo thù, nàng liền không hy vọng cốt nhục của nam nhân đó đoạn tuyệt.

Vô Song năm nay mới 6 tuổi, lẽ thường mà nói cả nàng cùng Vô Hà Tử đều không muốn hắn dính vào nhân quả của chính phụ thân hắn bất quá sau sự kiện Thiên Long Giáo tập kích cả hai đều phải suy nghĩ lại.

Thiên Long Giáo là đệ nhất ma đạo tông môn của chốn võ lâm, cho dù Thiên Long Giáo bị diệt thì tàn dư của nó vẫn còn thậm chí nếu toàn bộ dư nghiệt của Thiên Long Giáo tập hợp lại bản thân Vô Hà Tử hoàn toàn tin tưởng đám người này chí ít cũng có thể có một chỗ đứng trong thập đại ma đạo tông môn của võ lâm.

Thân phận của Vô Song sớm muộn gì hắn cũng biết, nói muộn không bằng nói sớm, chí ít Vô Hà Tử thật sự không muốn Vô Song đến khi đủ lông đủ cánh có thể tự mình bay đi lại phải tiếp nhận việc này, nếu sự việc đó xảy ra chỉ làm Vô Song thêm khó xử, chính tà hai đạo vốn không chung đường.

Cho dù Vô Hà Tử chưa từng quan tâm chính tà, bản thân ông ta chỉ nhắm đến tiêu diêu tự tại, chính cũng thế mà tà cũng thế chỉ là võ lâm được mấy người suy nghĩ giống Vô Hà Tử?, chính tà lưỡng đạo thế như nước với lửa, căn bản chính là người chết ta sống.

Vô Song lúc này cảm nhận được ánh mắt có chút nhu hòa của Vô Hà Tử nhìn mình, hắn khẽ mỉm cười với lão nhân già mà không kính này, trong lòng hắn bất chợt lại có chút nhẹ đi.

“Lão già, lão yên tâm đi ít nhất lúc này ta còn chưa nghĩ đến chuyện báo thù, việc của thế hệ đi trước ta muốn quản cũng vô lực, nếu mỗi người tham gia vây công Thiên Long Sơn năm đó đều là kẻ thù vậy ta không biết phải báo thù đến lúc nào?, ta cũng không thể cả ngày đánh đánh giết giết”.

Vô Hà Tử nghe vậy liền liên tục gật đầu có điều rất nhanh lại bật cười.

“Tiểu tử ngươi nghĩ như vậy ta liền an tâm, dù sao tiểu tử ngươi ngu ngốc như vậy đến năm nào tháng nào mới có thể báo thù hơn Quỳ lão 6 năm trước ở Thiên Long Sơn cũng đã tẫn khí mà chết, Hoàng đọa sư sau trận chiến cũng quyết định ở ẩn, ngươi muốn tìm hai người này trả thù khó như lên trời”.

Vô Song thản nhiên gật đầu sau đó ánh mắt nhíu nhíu một chút.

“Vậy... vậy còn mẹ ta?, nàng là ai”.



Nhắc đến mẹ Vô Song rõ ràng có thể thấy thân thể Tiên Âm run lên nhè nhẹ, có thể thấy mẫu thân của Vô Song khiến Tiên Âm có xúc động đến mức nào.

Vô Hà Tử nghe đến việc này liền liếc nhìn Tiên Âm một chút, chỉ thấy mắt nàng nhắm lại tỏ rõ không quan tâm mới quyết định mở miệng.

“Tiểu tử ngươi thân thế thực sự rất đáng sợ nha, phụ thân của ngươi liền đáng sợ vô cùng có điều mẫu thân ngươi chỉ sợ cũng không kém, mẫu thân ngươi là người của Dược Vương Cốc”.Hai mắt Vô Song chớp chớp một chút nhìn Vô Hà Tử, hắn đã sớm chuẩn bị tinh thần nghe về mẫu thân của mình có điều ‘Dược Vương Cốc’ là chỗ nào?.

“Dược Vương Cốc?, rất lợi hại sao?”.

Vô Hà Tử thản nhiên gật đầu.

“Dược Vương Cốc đương nhiên lợi hại bởi Dược Vương Cốc là do Dược Vương thành lập, Dược Vương liền là y đạo chí tôn, mẹ của ngươi là con gái của Dược Vương, phụ thân ngươi có được nàng liền không khác gì nhặt được bảo, ít nhất mẫu thân của ngươi đã cứu mạng phụ thân ngươi không ít lần”.

“sau này nếu có cơ hội ra ngoài du lịch thiên hạ tốt nhất đến Dược Vương Cốc một lần, thăm ông ngoại ngươi một chút, lão nhân này suốt ngày đều làm mặt lạnh bất quá biết cháu ngoại mình còn sống liền chỉ sợ mất ngủ mấy ngày vì vui sướng”.

“Về phần mẹ ngươi nàng gọi là gì... cái này lão phu cũng không biết”.

Vô Hà Tử vừa dứt lời ánh mắt lại nhìn về phía Tiên Âm, chỉ thấy nàng thở dài một hơi, khóe miệng khẽ run rẩy.

“Mẹ của ngươi nàng gọ Trình, tên Tố Dao”.

Vô Song nhìn Cô Cô trong lòng liền có chút dở khóc dở cười.

“Cô cô năm đó chỉ sợ đối với phụ thân liền nặng tình, chỉ sợ nàng cùng mẫu thân liền là đối thủ cũ đi”.
Việc này Vô Song tất nhiên không dám nói ra, hắn chỉ có thể im lặng suy nghĩ trong đầu mà thôi.

.........

Ngày hôm nay với Vô Song mà nói liền xảy ra quá nhiều chuyện, bản thân hắn liền thật sự có chút mệt mỏi có điều nằm trên giường lúc này Vô Song lại không có cách nào chợp mắt được.

Hắn dù không biết lý do tại sao mình xuyên không đến thế giới này nhưng liền không muốn cả đời sống mơ mơ hồ hồ bình bình an an, dù sao thân là người xuyên việt cũng không thể lựa chọn cả đời vô danh.

Hắn lúc này đang thật sự phải suy nghĩ cho con đường của mình.

Đầu tiên hắn liền biết đây là Kim Dung Thế Giới nhưng cũng không phải là Kim Dung Thế Giới.

Ít nhất hắn biết Độc Cô Cầu Bại cùng với Hoàng Thường hay Quỳ Hoa Lão Tổ không phải là cùng một cái thời kỳ nhân vật, nếu Độc Cô Cầu Bại sinh thời gặp Hoàng Thường hay Quỳ Hoa Lão Tổ cũng sẽ không đến mức cả đời vô địch về già liền chỉ luyện kiếm với bóng, về già liền làm bạn với Thần Điêu.

Thế giới này rất có thể là nhiều tiểu thuyết Kim Dung cùng đang xen có điều hắn lại nghĩ vỡ đầu cũng không ra trong Kim Dung từ khi nào có lão đầu tử cùng Cầm Đế hai cái nhân vật này?, Thiên Long Giáo thế lực này rốt cuộc là từ đâu chui ra?.

Lão đầu tử thân là Tiêu Dao Cốc chủ nhân, trong Tiêu Dao Cốc có hai chữ ‘Tiêu Dao’ hơn nữa lại sử dụng Lăng Ba Vi Bộ, Vô Song liền suy đoán 9 phần lão đầu có liên quan đến Tiêu Dao phái, chỉ từ cách làm người không phân thiện ác chỉ cầu tiêu dao khoái hoạt liền tương đối thích hợp với tôn chỉ của Tiêu Dao phái chỉ là Tiêu Dao phái từ lúc nào lại có một cái Vô Hà Tử?.

Vấn đề tiếp theo liền là Cầm Đế cùng Tiên Âm Động, về việc này Vô Song liền trực tiếp chịu chết, căn bản nghĩ không ra rốt cuộc là thế lực nào trong Kim Dung thậm chí nghe còn chưa từng nghe, trong Kim Dung nhân vật dùng âm luật nổi danh nhất giang hồ chung quy cũng chỉ có Đông Tà – Hoàng Dược Sư bất quá Hoàng Dược Sư người này thân là nam nhân cũng không phải nữ nhân.

Vô Song mơ hồ đoán được một chút thực lực của Ngũ Đế, ít nhất Ngũ Đế còn vượt qua Ngũ Tuyệt trong Kim Dung một cái đẳng cấp, dù sao hắn liền nguyện ý tin tưởng vị Hoàng đạo sư tác giả của Cửu Âm Chân Kinh kia liền mạnh hơn bất cứ ai trong ngũ tuyệt, Cầm Đế có thể cùng Hoàng Thường tề danh tất nhiên sẽ không thua ngũ tuyệt, Đông Tà – Hoàng Dược Sư tuyệt đối không có liên quan gì đến Cầm Đế.

Cuối cùng là phụ thân và mẫu thân hắn. mẫu thân hắn xuất thân từ Dược Vương Cốc, tên gọi phi thường có uy lực. Vô Song cũng không phải thuộc lòng Kim Dung tiểu thuyết, hắn chỉ biết bên trong Kim Dung tiểu thuyết không thiếu thần y, cái tên Dược Vương Cốc cũng có thể là một vị thần y trong số đó, việc của mẫu thân Vô Song trái lại không suy nghĩ quá nhiều.

Phụ thân của hắn mới là thứ làm Vô Song cảm thấy tương đối áp lực, Lệ Thương Thiên cái tên này phi thường oai chỉ là hắn tuyệt đối chưa từng nghe, nếu đây là Kim Dung tiểu thuyết thì phụ thân hắn chỉ sợ cũng phải là một cái nhân vật chính, căn bản không thể vô danh như vậy, càng đáng sợ hơn Vô Song mơ hồ biết triều đình liền đứng sau ra tay với Thiên Long Giáo cùng phụ thân, rốt cuộc lão cha của hắn làm gì đến mức triều đình cũng phải phái hai cái ngũ đế cấp bậc cao thủ truy sát?, phải biết triều đình rất ít quan tâm đến ân oán giang hồ.

Càng suy nghĩ đầu óc của Vô Song lại càng rối tơi bời, thế giới này rốt cuộc là một thế giới ra sao?, bản thân hắn xuyên việt đến đây vốn chỉ là tình cờ hay mang theo sứ mệnh nào?.

Cả một đêm không ngủ, cả một đêm suy nghĩ, Vô Song chỉ có thể nghĩ ra một việc.

Hắn muốn giải đáp toàn bộ câu hỏi thì cần đại lượng thông tin về thế giới này.

Người có thể cho hắn thông tin nhiều nhất lúc này không ai khác ngoài Dạ Xoa.

Quyển 1 - Chương 8: Nhân Gian Vưu Vật

Dạ Xoa bản thân nàng lúc này có thể coi là tù nhân của Tiêu Dao Cốc, bản thân nàng bị nội thương rất nặng, nội lực toàn bộ tán loạn không cách nào tụ tập, kinh mạch toàn thân như đứt gãy, chỉ cần nhìn Dạ Xoa lúc này liền có thể thấy một chưởng của Vạn lão mạnh đến mức nào.

Vô Song hiện nay nghĩ đến một chưởng kia của Vạn lão trong nội tâm vẫn thực sự sợ, một chưởng còn cho hắn cảm giác mạnh hơn Vô Hà Tử nhiều, ở trong Tiêu Dao Cốc vậy mà có hai cái cao thủ đáng sợ như vậy, Thần Long Giáo chuyến này thua không oan.

Dạ Xoa trên người cũng đã được sơ cứu qua, theo lời cô cô nói thì tính mạng của Dạ Xoa liền không đáng lo có điều nội thương của nàng cũng không biết bao giờ mới khỏi, ít nhất nửa tháng chưa chắc đã xuống được giường.

Mở cửa căn phòng, Vô Song chậm rãi tiến vào bên trong, những tia sáng bình minh nhẹ nhàng chiếu xuống căn phòng, xuyên qua những khe hở báo hiệu một ngày mới đến.

Dưới ánh nắng của buổi ban mai, Vô Song khẽ đứng lại trước chiếc giường Dạ Xoa nằm, ánh mắt của hắn gần như không thể dời được khỏi thân thể nàng.

Tình trạng của Dạ Xoa cũng không quá tốt, dù sao Tiên Âm cũng không có ấn tượng tốt đẹp với nàng, Vô Hà Tử lại càng không có hứng chăm sóc Dạ Xoa, về phần Vạn lão thì Vô Song trực tiếp loại đi, Dạ Xoa vẫn còn một hơi đến lúc này cũng là nhờ Thần Y ra tay bảo vệ tính mạng cho nàng.

Trên mặt vẫn là chiếc mặt nạ kia, trên đầu vẫn là đóa hoa hồng lớn, một thân sắc phục màu đỏ bắt mắt, làn da trắng mịn màng, bộ ngực như ẩn như hiện dưới lớp áo mỏng, mái tóc màu đen có chút rối bời, đôi chân trắng ngần đang nhè nhàng co lại, thân thể thỉnh thoảng run lên.

Nhìn Dạ Xoa, trong lòng Vô Song có chút mềm nhũn.

Hắn chậm rãi tiến đến gần nàng, bàn tay khẽ run rẩy chạm vào mặt nạ của Dạ Xoa, hắn có thể cảm nhận được giây phút chạm vào chiếc mặt nạ kia người Dạ Xoa lại run lên nhè nhẹ như một loại phản ứng vô thức.

Cố gắng bình ổn lại hơi thở, Vô Song nhẹ nhàng tháo mặt nạ của nàng sau đó hắn như si như say lặng im ở đó, cứ như toàn thân bị điểm huyệt vậy.

“Đẹp quá...”.

Vô Song thậm chí không kiềm lòng được mà phải bật thốt ra, Dạ Xoa thật sự rất đẹp, vẻ đẹp mộng mị đến đáng sợ như muốn câu hồn đoạt phách nam nhân.

Vô Song kiếp trước cũng gặp không ít mỹ nhân có điều ai có thể so sanh được với Dạ Xoa?.

Rất khó để tả cảm giác của Vô Song lúc này, ẩn ẩn dưới lớp mị hoặc vô song kia lại là vẻ yếu đuối mảnh mai đến kỳ lạ, như một cánh hoa hồng nhẹ nhàng đung đưa trước gió.

Bàn tay hắn chậm rãi đưa ra vuốt ve lên khuôn mặt hoàn mỹ của nàng, xúc cảm truyền lại làm bàn tay của hắn có chút run rẩy, làn da của nàng thật trắng, thật mịn, thậm chí Vô Song có cảm giác như đang lướt trên làn da em bé.

Hắn có chút thương tiếc nhìn đôi môi nứt nẻ của Dạ Xoa, ngón tay nhẹ lướt qua môi nàng.

Dạ Xoa trong cơn hôn mê như có cảm giác, đầu lưỡi trong vô thức nhẹ nhàng khẽ liếm, nàng thật sự rất khát.

Ngón tay của Vô Song lập tức rụt về, sau đó hắn chậm rãi đưa ngón tay lên đến trước mặt, ngón tay của hắn lúc này còn vương lại xúc cảm từ cái lưỡi nhỏ nhắn của Dạ Xoa.

Hô hấp của Vô Song liền trở nên dồn dập, hắn tự nhận khả năng kiềm chế của mình rất mạnh bất quá ở trước mặt Dạ Xoa gần như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.

Không biết tại sao trong đầu Vô Song hiện lên một suy nghĩ, thứ suy nghĩ này vừa xuất hiện đã không có cách nào ngăn cản được.

Đầu của hắn nhẹ nhàng hạ thấp hướng về đôi môi khô của Dạ Xoa.

Khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần, đôi môi của hắn chạm vào đôi môi của nàng.

Đôi môi của nàng rất mềm, như hai cánh hoa mỏng xếp lại vậy, ở sát Dạ Xoa hắn liền cảm nhận được một cỗ ôn hương nhuyễn ngọc, một thứ xúc cảm không nói nên lời.

Đây không phải nụ hôn đầu tiên của hắn nhưng tuyệt đối là nụ hôn đầu tại thế giới này.

Khi hai đôi môi khẽ chạm, hắn có thể cảm nhận đôi môi của Dạ Xoa khẽ giật, nàng thật sự rất khát, đầu lưỡi nhỏ như cảm nhận được thứ gì ẩm ướt, một lần nữa khẻ cử động, động tác này vốn làm trong lúc vô thức nhưng lại như một loại kíp nổ, kích thích toàn bộ tinh thần của Vô Song.



Vô Song lúc này cũng bất chấp, đầu lưỡi của hắn bắt đầu di chuyển, một tay cầm lấy chiếc cằm nhọn của nàng, hắn hôn Dạ Xoa thật sâu thật sâu...

Trước khi xuyên việt bản thân Vô Song từng có chút tò mò về nữ nhân trong tiểu thuyết Kim Dung.

Với Vô Song mà nói Kim Dung nữ nhân nổi tiếng nhất liền là Hoàng Dung cùng Tiểu Long Nữ, hắn từng rất nhiều lần tự hỏi nhan sắc hai người đến mức nào?.

Với Vô Song hiện nay... Hoàng Dung cùng Tiểu Long Nữ chỉ sợ cũng không hơn nổi nữ nhân trước mặt hắn.

Cảm nhận cái lưỡi nhỏ nhắn của nàng đang cố gắng phối hợp với hắn một cách vô thức khiến Vô Song có một cảm giác khó nói nên lời, bàn tay của hắn liền không yên phận, bàn tay rốt cuộc cũng di chuyển xuống bộ ngực của Dạ Xoa.Ngực của nàng rất đẹp, cho dù cẩn dưới một lớp áo cũng không thể che đi sự kiêu ngạo của nó, khi Vô Song dùng tay nhẹ chạm, xúc cảm thật sự quá tuyệt vời, thật mềm...

Ngay lúc này Dạ Xoa như cảm nhận được gì đó không đúng, chỉ thấy từ cổ họng của nàng có thanh âm nhè nhẹ phát ra.

“Ân...”.

Vô Song liền giật bắn cả người, hắn có cảm giác như bị bắt gian vậy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn liền đỏ lên, ánh mắt khẽ quan sát Dạ Xoa, khi thấy nàng vẫn chưa tỉnh lại hắn mới dùng tay xoa xoa trái tìm mình thở ra một hơi.

“Thật sự là thế gian vưu vật, không ngờ chỉ thêm một chút nữa thôi ta liền thành Doãn Chí Bình”.

Cố gắng bình ổn lại tâm trí, hắn biết lúc này hắn muốn làm Doãn Chí Bình cũng không nổi, linh hồn 30 tuổi không sai bất quá thể xác 6 tuổi thì làm được gì?, Vô Song chỉ có thể cố gắng áp chế suy nghĩ của mình.

Đôi chân nhỏ liền cố gắng dùng sức đứng lên, rất nhanh chạy ra ngoài căn phòng.

Sự việc hôm nay liền trở thành một cái ký ức không thể nói với ai của Vô Song.

..........

Không bao lâu Vô Song một lần nữa trở lại, lần này hắn liền không đi người không, trên tay còn một chậu nước nóng cùng một chiếc khăn mềm màu trắng.

Chiếc khăn bông rất mềm mại, so với khăn bông của kiếp trước cũng không thua kém bao nhiêu, đây là Vô Song phải mất sức 3 bò 9 trâu xin từ chỗ Cô Cô.

Thật ra trong Tiêu Dao Cốc cũng không thiếu khăn mặt bất quá nghĩ đến làn da mềm mại của Dạ Xoa, Vô Song liền có chút không nỡ dùng mấy cái khăn kia trên cơ thể nàng, thực sự có chút... có chút không xứng.

Vô Song cũng không hiểu mấy cái suy nghĩ này của mình từ đâu ra, có điều ít nhất trái tim hắn lúc này cảm thấy vui vẻ.

Lại gần thân thể của Dạ Xoa, hắn đầu tiên lấy một bình nước suối bên hông, dùng khăn bông thấm ướt, nhè nhẹ vắt từng giọt từng giọt chậm rãi.

Từng giọt nước nhẹ lăn trên đôi môi mềm mại kia, lần này cái lưỡi của Dạ Xoa lại nhẹ nhàng liếm, đôi môi khô nứt của nàng lại bắt đầu có chút huyết khí, không thể không nói hành động lúc vô thức này của Dạ Xoa cực kỳ mê người, vạn phần quyến rũ.

Giúp nàng uống chút nước Vô Song mới nhè nhẹ thở ra.

Khăn bông bắt đầu nhúng xuống nước nóng, hắn nhẹ nhàng dùng khăn khẽ lau trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, nhiệt độ ấm áp của nước truyền lại làm khuôn mặt kia có chút co lại nhưng rất nhanh dãn ra.Làn da vốn trắng bạch của Dạ Xoa liền có thêm chút màu hồng, thêm vài phần sức sống.

Động tác của Vô Song cực kỳ ôn nhu, chiếc khăn bông trắng lau khuôn mặt của nàng rồi lại đến cái cổ trắng ngần, bàn tay tiếp tục chuyển động, thấp dần... thấp dần.

Khi còn cách bộ ngực mềm mại kia một đoạn ngắn cánh tay của Vô Song rốt cuộc dừng lại bởi hắn phát hiện ra Dạ Xoa đang mở to mắt nhìn mình.

Đuôi mắt nàng có chút dài, đôi mắt to đen láy lại càng khiến nàng có thêm vài phần mị hoặc nhân gian.

Trong con mắt của nàng có chút tan rã, có chút vô thần nhìn Vô Song.

Vô Song cũng không biết làm thế nào chỉ có trừng mắt lên nhìn lại nàng, bàn tay nhỏ nhắn cùng chiếc khăn bông lúc này đã sớm đặt trên một bên ngực của Dạ Xoa.

Một giây qua đi.

Hai giây qua đi.

Ba giây qua đi.

Lúc này đột nhiên ánh mắt của Dạ Xoa lại có tiêu cự, nàng rốt cuộc hiểu mình đang bị làm sao, bộ ngực mềm của mình dĩ nhiên lại bị tập kích.

“Muốn chết... “.

Giọng nói của nàng hoàn toàn băng lãnh thậm chí rét lạnh thấu xương căn bản nào còn chút dụ hoặc nào như lúc nàng gặp hắn ở Tiêu Dao Cốc?.

Cũng không thể trách Dạ Xoa, dù sao nàng vừa mới tỉnh lại, vừa tỉnh lại liền thấy bộ ngực mình bị tập kích, nữ nhân nào cũng sẽ giống nư nàng, tuyệt đối muốn giết người.

Dạ Xoa thân là hộ pháp của Thiên Long Giáo, người chết trên tay nàng căn bản cũng không ít, nàng liền không phải cái gì hoàng hoa khuê nữ, đương nhiên nàng tuyệt đối không phải cái dễ dãi nữ nhân.

Điều đáng nói bản thân Vô Song lại thích ăn mềm không ăn cứng, nếu không phải thế hắn cùng lão đầu Vô Hà Tử liền sẽ không cãi nhau suốt ngày.

Hắn liền trực tiếp bỏ qua nàng, dù sao hắn có cái vẻ ngoài 6 tuổi, Dạ Xoa cũng liền không cách nào trách hắn là ‘sắc lang’ rồi, đứa bé 6 tuổi liền không ai liên hệ với sắc lang.

Bàn tay được đà liền không dừng lại, khăn bông lại lướt trên bộ ngực mềm mại của Dạ Xoa, thậm chí hắn còn dùng sức nhẹ bóp.

Dạ Xoa bị đụng chạm vào bộ phận mẫn cảm, trong lúc này không ngờ lại nhẹ rên lên, ngực của nàng từ xưa đến nay nào có nam nhân chạm vào.

“A...”

Tiếng rên thật sư vô cùng mê hồn, Vô Song liền biết nếu hắn lúc này 16 tuổi chứ không phải 6 tuổi thậm chí có xúc động ‘ăn’ nàng.

Cố gắng khống chế cảm xúc, Vô Song lần này đổi bên ngực, ánh mắt như trêu tức nhìn nàng.

“Trật tự một chút, nháo cái gì?”.

Giọng nói của Vô Song làm Dạ Xoa sững người, khuôn mặt xinh đẹp thoáng kinh ngạc.

Nàng là Thiên Long GIáo hộ pháp, từ trước đến nay ai dám nói với nàng như vậy?.

Càng đáng chết hơn kẻ này vậy mà vừa sờ ngực nàng lại vừa quát nàng?, trên đời dĩ nhiên lại có việc vô lý như vậy?.

Bất quá... Dạ Xoa đột nhiên cảm thấy khuôn mặt mơ hồ kia hình như... có chút thân quen.

(Chưa xong còn tiếp)

(Anh em commend nhiệt lên nào, để mình có thểm động lực viết tiếp, đừng quên vote 10 sao)

Quyển 1 - Chương 9: Bình Yên

Dạ Xoa nằm trên đùi Vô Song, ánh mắt mơ hồ dần dần cũng bắt đầu trở nên có thần, nàng rốt cuộc nhận ra khuôn mặt của Vô Song tại sao quen đến thế.

“Tiểu tử?, là ngươi?”.

Giọng nói của Dạ Xoa mang theo vài phần ngạc nhiên, nàng thật sự không ngờ Vô Song lại ở đây.

Vô Song nhìn nàng nhếch miệng, có điều cộng với khuôn mặt non nớt của hắn lại biến thành có chút nghịch ngợm.

Nếu Dạ Xoa đã nhận ra hắn bản thân Vô Song liền dễ làm hơn rất nhiều, khăn bông mềm tiếp tục nhẹ di chuyển trên từng lớp da thịt của nàng.

Dạ Xoa mở tròn mắt nhìn hành động của Vô Song, đến khi nàng nhìn thấy đôi tay nhỏ bé kia chậm rãi chạm vào áo của mình, sau đó trong con mắt không cách nào tin tưởng của Dạ Xoa, Vô Song rốt cuộc cởi đồ trên người nàng.

Dạ Xoa phong cách ăn mặc trước nay cũng không thay đổi, nàng thích nhất mặc một bộ váy liền quân màu đỏ đồng thời xẻ váy rất cao như muốn khoe toàn bộ đôi chân tuyệt mỹ trong bàn danh thiên hạ bất quá thân thể của nàng từ trước đến nay thật sự chưa có ai nhìn thấy, cho dù Vô Song lúc này trong mắt Dạ Xoa còn không tính là nam nhân cũng khiến cho nàng khó mà chấp nhận.

“Ngươi?, ngươi làm gì mau dừng tay “.

Vô Song nhìn vẻ mặt tức giận của Dạ Xoa, hắn đơn giản chỉ dùng hai ngón tay nhẹ gõ vào mũi nàng, sau đó tiếp tục chuyên tâm làm việc.

“Đến cả cử động cũng không được, cứng cái gì, nháo cái gì “.

Nói là nói như vậy nhưng hô hấp của Vô Song cũng không có bình tĩnh, thân thể Dạ Xoa rất đẹp, thân thể ngọc bích không có lấy một tia tì vết, làn da trắng hồng mịn màng run lên theo từng lần chạm của Vô Song.

Cơ thể Dạ Xoa càng ngày càng lộ ra trước mặt Vô Song, bàn tay của chính hắn cũng có chút run rẩy.

“Ta nhất định sẽ giết ngươi”.

Lúc này giọng nói của Dạ Xoa biến thành băng lãnh thậm chí còn không có cảm xúc, trong ánh mắt của nàng xuất hiện một tia sát khí, thân thể bị nhìn hết đối với Dạ Xoa liền là thiên đại sỉ nhục, nàng lúc này cũng không còn quan tâm Vô Song là ai, nàng nhất định phải giết hắn.

Dạ Xoa vừa nói dứt lời như trực tiếp tăng thêm động lực cho Vô Song, hắn căn bản không có gì phải do dự nữa, cuối cùng lột sạch quần áo của Dạ Xoa để lộ thân thể hoàn mỹ lộ ra hoàn toàn trong mắt hắn.

“Thử đi?”.

Để lại một câu nói không rõ thật giả, Vô Song tiếp tục thực hiện công việc của mình, chỉ là lúc này hô hấp của hắn không ngờ lại bình thường trở lại, trong ánh mắt lập lòe quang mang khó hiểu.

Dạ Xoa đương nhiên lúc này không thể làm gì, cơ thể nàng muốn động chỉ sợ cũng không có cách nào cử động, nàng chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nhìn Vô Song giúp nàng ‘rửa’ cơ thể.

Càng đáng ghét hơn là sau khi lau xong toàn bộ mặt trước cơ thể, Vô Song trực tiếp lật ngược người Dạ Xoa lại, điều này làm khuôn mặt xinh đẹp của Dạ Xoa cho dù vô cùng tức giận cũng đỏ bừng lên vì ngượng.

Cũng không biết làm cách nào để Dạ Xoa vượt qua được việc này, thân thể nàng cứ như vậy rung lên từng hồi, cho đến lúc Vô Song dừng tay bản thân Dạ Xoa liền có cảm giác vừa trải qua địa ngục vậy.

Vô Song rốt cuộc cũng đứng lên, hắn lúc này thật sự hận tại sao năm nay mình mới có 6 tuổi, nhìn vào người ngọc trên giường hắn rốt cuộc cũng chỉ có thể thở dài.

Đến khi lật ngược lại cơ thể Dạ Xoa như lúc ban đầu, hắn có thể cảm nhận được ánh mắt Dạ Xoa đang cực kỳ tức giận nhìn mình, nếu lúc này ánh mắt có thể giết người chỉ sợ Vô Song đã sớm chết không biết bao lần.

Mặc kệ nàng thích hay không, Vô Song thản nhiên cầm theo chậu nước nóng đi ra ngoài, để mặc Dạ Xoa trong căn phòng trống.

Thân thể không mảnh vải che thân, cả người đau đớn không thể cử động, thân thể bị một đứa bé 6 tuổi nhìn hết thậm chí còn sờ toàn bộ, đôi mắt xinh đẹp của Dạ Xoa rốt cuộc chảy xuống hai hàng lệ nhòa.

Ánh mắt thẫn thờ nhìn lền trần nhà, nàng bỗng nhiên cảm thấy mình thật nhỏ bé, cũng thật cô đơn.

Dạ Xoa cho dù là một trong các hộ pháp của Thiên Long Giáo bất quá nàng còn quá trẻ, năm nay nàng mới 22 tuổi mà thôi, tất nhiên 22 tuổi đã có thể leo lên được vị trí hộ pháp của Thiên Long Giáo cũng chính là vì thiên phú của nàng kinh người.

Cảm nhận hai hàng nước mắt lăn dài trên má, Dạ Xoa trên miệng xuất hiện một nụ cười đắng chát, trong lòng nàng rốt cuộc xuất hiện một câu hỏi.

“Đã bao lâu?, bao rồi không có khóc”.

Đột nhiên Dạ Xoa cảm thấy có âm thanh vang lên, thân thể của nàng lập tức khẽ run rẩy.

Người tiến vào căn phòng này không phải Vô Song còn có thể là ai?.

Vô Song nhìn thấy mỹ nữ khóc chỉ có thể chậm rãi lắc đầu, một tay ôn nhu lướt trên khuôn mặt xinh đẹp của Dạ Xoa, vì nàng lau đi nước mắt.

“Khóc gì chứ, cùng lắm ta chịu trách nhiệm”.

Mặc kệ Dạ Xoa ngơ ngác nhìn hắn, Vô Song cố gắng nâng cơ thể nàng lên, để đầu nàng dựa sát vào vai mình, đôi vai của Vô Song có chút nhỏ, thậm chí đầu Dạ Xoa dựa vào cũng làm Vô Song cảm thấy có chút quá sức.

Một tay cầm lấy một chiếc bát sau đó vòng tay qua cổ Dạ Xoa, một tay nắm lấy thìa.

“Cháo Yến đấy, bồi bổ thân thể rất tốt, chịu khó ăn một chút”.

Dạ Xoa lập tức mím chặt môi, ánh mắt căm tức nhìn Dạ Phàm sau đó trực tiếp quay đầu đi.

Chính Dạ Xoa cũng không hiểu, nàng đây là đang làm gì?, đang tức giận với một đứa bé 6 tuổi?.

Đáng tiếc cho dù Dạ Xoa chống cự nhưng thân thể nàng lại bán đứng nàng, trong căn phòng yên tĩnh một âm thanh vang lên phá hỏng tất cả.

Dạ Xoa lập tức đỏ mặt, không thể không nói khuôn mặt của Dạ Xoa đỏ lên mang theo vô hạn mị hoặc.



“Hừ, ta liền không ăn, ngươi để ta đói chết cũng được, cũng không cần quan tâm tới ta”.

Nghe vậy Vô Song đơn giản chỉ nhếch miệng.

“Nếu không ăn, ta liền bóp ngực ngươi, thế nào chọn đi”.

“Cái gì?, ngươi muốn chết?”. Dạ Xoa lập tức mở mắt nhìn Vô Song.

Vô Song nào quan tâm nàng mở mắt hay nhắm mắt.

“Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu, câu hỏi cuối, có ăn hay không?”.

Dạ Xoa lần này nào dám cứng đầu nữa, nàng triệt để ở thế yếu.

Cái miệng nhỏ nhắn rốt cuộc một lần nữa mở ra.
“Ngươi cái này sắc lang, đợi ta bình phục thương thế, ta liền giết ngươi”.

Vô Song bật cười.

“Ngươi cái này yêu nữ, đợi ta bảo lão đầu phong bế thực lực ngươi, ngươi liền không giết được ta”.

Nói xong chậm rãi xúc một thìa cháo nóng, hắn còn đưa lên miệng khẽ thổi rồi mới đặt vào miệng Dạ Xoa.

Dạ Xoa sững người một chút rồi rốt cục cũng mở miệng, ngoan ngoãn ăn thìa cháo đầu tiên.

Không ăn thì thôi, vừa ăn xong khuôn mặt của Dạ Xoa liền có chút nóng lên.

Nhìn thấy biểu hiện của nàng, Vô Song bật cười.

“Hừ, trù nghệ của ta liền không thua đầu bếp hoàng cung vậy mà ngươi cũng không khen được một câu?”.

Dạ Xoa trực tiếp bĩu môi.

“Xì, dát vàng lên mặt, ta liền không cảm tưởng thấy vị gì”.

Vô Song cũng không tranh chấp với nàng, hắn lại một lần nữa xúc thìa thứ hai, lại đưa lên miệng nhè nhẹ thổi rồi đặt gần miệng Dạ Xoa.

Cứ thế cứ thế không ngờ hai người liền bắt đầu có chút hòa hợp.

..........

Những ngày tiếp theo việc chăm sóc Dạ Xoa cũng chỉ một mình Vô Song thực hiện.

Cô Cô ở lại Tiêu Dao Cốc 2 ngày liền lại rời đi, Cô Cô rời đi đâu bản thân Vô Song liền không có cách nào biết.

Vô Hà Tử lão nhân này thì Vô Song triệt để không tin tưởng, bảo Vô Hà Tử chăm sóc Dạ Xoa?, cái này thà bảo Vô Song nằm mộng còn thực tế hơn.

Về phần Vạn lão lại khiến Vô Song tương đối bất ngờ, không ngờ Vô Song lại có thể nhờ Vạn lão lấy thêm chút thịt hay nguyên liệu nấu ăn về Tiêu Dao Cốc, cho dù Vạn lão vẫn chưa bao giờ mở miệng có điều Vô Song lần đầu cảm thấy Vạn lão cũng không phải quá khó tiếp cận.

Có Vạn lão trợ giúp công việc nấu ăn của Vô Song liền trở nên dễ dàng hơn, dù sao hiện nay hắn còn phải chăm sóc một người bệnh.

Ngày thứ hai khi Vô Song trở lại phòng của Dạ Xoa, nàng lúc này không ngờ đã dậy từ lúc nào, đầu khẽ quay về phía cửa ra vào nhìn Vô Song, ánh mắt có chút nhíu lại nhưng rốt cuộc vẫn là không nói gì.

Trên người Dạ Xoa lúc này cũng không phải không mảnh vai che thân, trên người nàng là một kiện áo ngủ màu trắng tương đối thoải mái, tất nhiên đây là quần áo của Cô Cô để lại cho Vô Song ‘mượn’.

Thật sự mà nói Vô Song thật sự muốn tìm cho Dạ Xoa một bộ quần áo ‘mát mẻ’ một chút chứ không phải một bộ quần áo ngủ mang phần kín đáo thế này có điều Tiên Âm thật sự cơ thể không so sánh nổi với Dạ Xoa, quần áo của Tiên Âm thường thường đều không vừa với Dạ Xoa, đặc biệt là bộ ngực kia, Vô Song còn sợ quần áo của cô cô thậm chí liền khiến Dạ Xoa khó thở.

Lần thứ hai đương nhiên cũng dễ dàng hơn lần thứ nhất, lúc này Vô Song nhẹ nhàng cúi xuống, bàn tay đụng vào áo ngủ của Dạ Xoa, mặt hơi hơi đỏ lên nhưng sau đó vẫn quyết định dùng sức kéo ra.

“Có thể... hôm nay có thể không lau người không, dù sao... dù sao hôm qua cũng lau rồi “.

Dạ Xoa cố gắng mở miệng, giọng nói có chút lí nhí, nếu không phải căn phòng thật sự quá yên tĩnh bản thân Vô Song liền không nghe được.

Vô Song nhìn thấy giọng nói của nàng gần như cầu xin, trong lòng thật sự liền mang theo vài tia thương tiếc, hắn chậm rãi lại đặt khăn bông xuống.

“Cố gắng một chút, hôm nay ngươi khí sắc liền tốt hơn hôm qua, đợi ngươi xuống được giường ta liền đưa ngươi đến suối nhỏ, chịu khó chút được không?”.

Dạ Xoa nhìn khuôn mặt non nớt của Vô Song, ánh mắt nhẹ chớp, khuôn mặt dần dần đỏ lên.

“Ta ta rốt cuộc bị sao vậy, hắn năm nay mới chỉ 6 tuổi mà thôi, tại sao ta không có cách nào coi hắn là tiểu hài tử?”.
Dạ Xoa nghĩ gì Vô Song đương nhiên không biết, thấy nàng im lặng Vô Song liền nghĩ là nàng đồng ý, hắn khẽ mỉm cười với nàng sau đó bắt đầu giúp nàng rửa mặt.

“Hôm nay liền đổi món, trong phòng bếp đang có một nồi gà tần, đợi ta một chút”.

Để lại Dạ Xoa một mình, Vô Song lại một lần nữa đi ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng của Vô Song, Dạ Xoa thở dài.

“Chết tiệt tiểu tử, đợi đại tỷ ta phục hồi như cũ nhất định sẽ cho ngươi biết tay, mới 6 tuổi mà thôi suốt ngày lại tỏ ra người lớn”.

Câu này Dạ Xoa cũng không dám nói trước mặt Vô Song hơn nữa nếu hôm qua còn đòi đánh đánh giết giết thì hôm nay liền là một bước chuyển quá lớn, tất nhiên một phần cũng là vì Vô Song quá bé, Dạ Xoa căn bản không có cách nổi giận với hắn huống hồ vẫn là Vô Song chăm sóc Dạ Xoa.

Cũng không lâu lắm, Vô Song trở lại, hắn chậm rãi ngồi xuống giường trúc của Dạ Xoa, nhẹ nhàng nâng thân thể của nàng lên.

“Ngoan, há miệng nào”.

....

“Hừ ta không phải tiểu hài tử, đại tỷ tuổi tác làm mẹ ngươi cũng không kém bao nhiêu nha”.

....

“Ngươi không phải mẹ ta, ta sao phải quan tâm chứ?, ngoan há miệng”.

....

“A, vì sao không đắng?, ta nhớ gà tần... rất đắng”.

....

“Vậy thích hay không?”.

.....

“Thích “.

........

Nếu lúc này có người thứ ba đi qua căn phòng nhỏ của Dạ Xoa cùng Vô Song tuyệt đối sẽ không ngờ nam nhân bên trong là một đứa bé bất quá mới có 6 tuổi, thậm chí còn tưởng đây là tình lữ với nhau, bất chi bất giác Dạ Xoa cùng Vô Song lại thân mật hơn một bước.

..........

Chiều dần buông, hôm nay trời có chút âm u, mây đen cũng bắt đầu kéo đến.

Mưa đổ xuống.

Trong căn phòng nhỏ, Vô Song cùng Dạ Xoa ngồi trên giường, Dạ Xoa tựa đầu vào bờ vai nhỏ nhắn của hắn, đôi chân trần trắng nõn khẽ duỗi ra, ánh mắt của Dạ Xoa nhè nhẹ nhắm lại, cũng không biết nàng đang ngủ hay đang thức.

Vô Song một tay khẽ ôm lấy vòng eo tinh mỹ của nàng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn mưa rơi.

“Có ai nói với ngươi, ngươi không giống một đứa bé không?, đại tỷ thật sự không cách nào đánh đồng ngươi với mấy cái đứa bé khác”.

Chẳng biết tại sao, Dạ Xoa lên tiếng, ánh mắt của nàng vẫn nhắm lại, nàng vậy mà thật sự có chút không nỡ thay đổi tư thái, lúc này lòng của Dạ Xoa bình yên đến lạ.

Vô Song không đáp, ánh mắt vẫn nhìn về phía cửa sổ.

“Bên ngoài kia... bầu trời ngoài kia thế nào?”.

Câu trả lời không liên quan chút nào đến câu hỏi của Vô Song làm Dạ Xoa bất ngờ có điều đầu nàng vẫn tựa vào vai hắn.

“Bầu trời của ta... vốn sụp đổ rồi, ta từ lâu cũng không có nhà để về”.

“Năm đó ta ra nhập Thiên Long Giáo, Thiên Long Sơn liền là nhà của ta bất quá bây giờ ta thật sự cũng không có nơi nào để về”.

Nói đến đây Dạ Xoa liền run lên, trong lúc này nàng vậy mà cảm nhận bàn tay của Vô Song như dùng thêm lực, hắn cứ như muốn ôm nàng thật gần thật gần vào trong lòng hắn vậy.

Cho dù biết trước mặt chỉ là một đứa bé 6 tuổi, chỉ 6 tuổi mà thôi, hắn muốn ôm nàng vào lòng căn bản không có cách nào bất quá Dạ Xoa lại cảm thấy sống mũi cay cay.

“Sau này ta trở về Thiên Long Sơn, ta liền lại cho ngươi một ngôi nhà”.

Dạ Xoa có chút cảm động nhìn Vô Song sau đó như nghĩ đến cái gì mắt nàng liền mở lớn.

“Ngươi... ngươi biết việc của Thiên Vương đại nhân rồi?”.

Vô Song thản nhiên gật đầu, dù sao việc này cũng không có gì đáng dấu.

“Ừ, không chỉ biết phụ thân ta là ai, ta còn biết mẫu thân ta là ai, liền nhờ ngươi đếm Tiêu Dao Cốc ta mới có cơ hội biết những việc này, ta vẫn phải cảm ơn ngươi”.

Dạ Xoa ánh mắt đẹp chớp chớp nhìn Vô Song sau đó khuôn mặt nàng đỏ lên một chút.

“Vậy... vậy đại tỷ cũng cảm ơn ngươi, hai ngày nay có ngươi bên cạnh chăm sóc ta, ta liền cảm thấy vui vẻ hơn rất nhiều, hôm qua ta không nên nổi nóng với ngươi”.

Vô Song liền dùng tay nhéo nhéo cái mũi xinh đẹp của nàng, mắt vẫn nhìn về phía những hạt mưa ngoài kia.

“Ngốc hết chỗ nói”.

Dạ Xoa lập tức lườm hắn, sau đó cũng bật cười.

Quyển 1 - Chương 10: Thiên Hạ Phong Vân

Những ngày tiếp theo của Vô Song gắn với hai chữ bình yên, ở Tiêu Dao Cốc những ngày này bản thân Vô Song dần dần hình thành một loại thói quen, hắn cùng Dạ Xoa cũng tạo thành một loại ăn ý đặc biệt.

Cả hai tương đối quen thuộc với nhau cũng không còn tình trạng quá xấu hổ như trước, đến ngày thứ ba bản thân Dạ Xoa cũng đã có thể cử động cho dù còn chút đau đớn nhưng vẫn làm khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng xuất hiện một nụ cười vui vẻ, không thể không nói Dạ Xoa cười lên rất đẹp.

Thời gian cứ như vậy trôi qua, buổi sáng liền dạy sớm bổ củi hoạt động gân cốt sau đó liền lo bữa ăn cho toàn bộ Tiêu Dao Cốc, nguyên liệu nấu nướng hoàn toàn do Vạn lão trợ giúp, đến trưa thì ăn cơm cùng Dạ Xoa, nói với nàng vài câu vui vơ, nghe nàng kể về võ lâm thế sự, buổi chiều liền bắt đầu tiến vào rừng rậm Tiêu Dao Cốc, học Vô Hà Tử cách đi ra ngoài...

Nhờ có Dạ Xoa bản thân Vô Song liền rốt cuộc biết bên ngoài Tiêu Dao Cốc là hình dạng gì.

Hắn đang sống trong triều Thanh.

Đất nước hiện nay có thể coi là hòa bình thinh thế, dân chúng ấm nó có điều lại dính phải tình trạng thù trong giặc ngoài.

Theo lời Dạ Xoa, Thanh triều hoàng đế là kẻ thù của Thiên Long Giáo, cũng là lý do chính khiến Thiên Long Giáo bị diệt.

Sau khi Thiên Long Giáo bị diệt bản thân triều đình cũng rút khỏi tranh giành giang hồ, việc trong giang hồ liền rất ít khi quan tâm dù sao những đại phái trên giang hồ quả thực cũng không có mấy phái nguyện ý cùng triều đình là địch.

Trong những năm nay nổi lên nhất là Thiên Địa Hồi cùng Hồng Hoa Hội.

Thiên Địa Hội – Trần Cận Nam cùng Hồng Hoa Hội – Trần Gia Lạc được gọi là Đại Minh Song Trần, phong trào Phản Thanh Phục Minh những năm gần đây cũng bắt đầu trở nên càng ngày càng nở rộ cũng là nhờ hai nhân vật này.

Đáng nói nhất cả Trần Cận Nam cùng Trần Gia Lạc đều là đương thời anh tài, năm nay mới ngoài 20 tuổi đã lộ phong mang liền làm triều đình vạn phần đau đầu.

Dạ Xoa bản thân thông thường cũng sẽ không quan tâm đến Thiên Địa Hội hay Hồng Hoa Hôi, bằng vào thực lực Thiên Long Giáo ngày xưa căn bản không để hai hội vào mắt có điều từ khi Thiên Long Giáo bị diệt, nàng liền chú ý đến tất cả các thế lực muốn trả thù triều đình, chỉ cần đối địch với triều đình nàng liền chú ý một hai.

Theo lời Dạ Xoa nói hai hội này hiện nay còn nhỏ yếu nhưng chỉ cần trong 10 năm không bị Thanh triều diệt liền có cơ hội thật sự trở thành chí mạng vết thương cho Thanh triều.

Đây là thù trong, về phần giặc ngoài lại càng đáng sợ.

Thanh triều nằm ở Trung Nguyên màu mỡ, là nơi giàu có số một trong thiên hạ bất quá bốn phương đều không yên tĩnh.

Phía tây chính là Tây Vực, Tây Vực còn được gọi là bách quốc địa phương, nếu bách quốc thống nhất liền quả thực có khả năng trực tiếp khai chiến với Thanh triều, cho dù thỉnh thoảng cũng bị dị tộc tấn công bất quá hiện nay Tây Vực chiến loạn liên miễn vẫn là không đáng lo.

Phía Nam giàu có cùng màu mỡ liền được coi là huyết mạch của Thanh triều, bất quá nơi này giặc cướp thường xuyên nổi lên cũng làm Thanh triều tương đối đau đầu, càng đáng nói hơn, làm Vô Song ngạc nhiên, phía Nam không ngờ lại tồn tại một nhân vật cực kỳ kinh người – Trấn Nam Vương – Ngô Tam Quế.

Ngô Tam Quế vốn là Bình Tây Vương, Vô Song không rõ tại sao ở đây hắn lại là Trấn Nam Vương bất quá Vô Song dám chắc đến chín phần, chỉ cần Ngô Tam Quế này đúng là Ngô Tam Quế trong Kim Dung, Thanh triều liền gặp họa.

Phía Bắc lại càng đàng sợ, phía bắc là đại thảo nguyên đồng thời cũng là nơi hai con mãnh hổ cắn xé nhau, người Khiết Đan cùng người Mông Cổ.

Mông Cổ những năm nay thế lực tăng mạnh, mơ hồ có xu hướng ăn tươi nuốt sống Khiết Đan, chỉ cần Khiết Đan bị giải quyết lúc đó Thanh triều liền phải trực tiếp đối mặt với một đầu hổ đói.

Phía Đông trái lại tương đối bình tĩnh, nơi này liền là Đại Tuyết Sơn, Đại Tuyết Sơn cũng chỉ có những bộ lạc du mục nhỏ lẻ, bản thân Đại Tuyết Sơn quá khó để phát triển thế lực, nơi này quá lạnh, Đại Tuyết Sơn chủ nhân chính là Tuyết Sơn phái, Tuyết Sơn phái chủ nhân liền là một cái lợi hại nhân vật, người này là Bạch Tự Tại.
Theo lời Dạ Xoa, phụ thân hắn năm đó từng tự mình lên Đại Tuyết Sơn một lần, không ai biết trên đó rốt cuộc xảy ra việc gì bất quá từ đó về sau Tuyết Sơn Phái của phía Đông cùng Thiên Long Giáo phía Tây liền kết thành minh hữu, phụ thân của hắn Lệ Thương Thiên còn gọi Bạch Tự Tại một tiếng đại ca.

Năm đó Thiên Long Giáo bị vây công, đúng là chỉ có một mình Tuyết Sơn phái ra sức trợ giúp, đáng tiếc nước xa cũng khó có thể cứu được lửa gần, Tuyết Sơn Phái cũng chỉ đành vô lực.

Thế cuộc trong thiên hạ này rất loạn rất loạn, nhìn như bình yên nhưng trong mắt Vô Song lại trăm ngàn lỗ hở, như một quả bóng bị thổi lên quá căng sẵn sàng bùng nổ vậy.

Minh triều dù sao vẫn được coi là Trung Nguyên chính thống chủ nhân, sau khi Mãn Thanh xâm chiếm Trung Nguyên cho dù luôn cố gắng đoạt lấy dân tâm bất quá dân tâm cũng không ổn định, rất nhiều người vẫn còn nghĩ đến triều Minh, rất nhiều cao thủ trong thiên hạ vẫn hướng về tiền triều, Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội liền coi là ví dụ điển hình nhất, phía sau hai thế lực này còn thế lực nào khác hay không thì ai có thể biết?.

Đối thủ bên ngoài của Minh triều lại là Mông Cổ, cái này có chút đáng sợ.

Vô Song dù sao trước kia cũng là mọt sách, hắn không biết đời này Mông Cổ đại hãn là ai bất quá nếu là Thiết Mộc Chân... chỉ sợ Thanh Triều dữ nhiều lành ít, về phần Khiết Đan căn bản không đủ nhai, nội trong 10 năm cho dù có sự trợ giúp từ phía sau của Thanh Triều thì Khiết Đan vẫn chắc chắn thất bại.

Ngồi trong căn phòng nhỏ, Vô Song hoàn toàn tập trung, hắn bắt đầu vẽ ra một bản kế hoạch cho chính mình, không vì cái gì chỉ là thói quen khó bỏ của hắn.

Kiểu chữ Vô Song viết cũng rất đặc biệt, tuyệt đối không có người nào trong thiên hạ có thể đọc được, đây chính là chữ Việt Nam.

Đôi khi hắn cũng thấy tương đối buồn cười, người Việt Nam dĩ nhiên lại xuyên về Trung Quốc?, cho dù hắn biết thế giới này căn bản không phải là thế giới trước kia đang sống, căn bản không giống quay về quá khứ.

Lại nói về bản kế hoạch, Vô Song tương đối chú tâm, trên trang giấy trắng chằng chịt toàn chữ là chữ, đôi lông mày của Vô Song nhíu càng ngày càng sâu.

Theo lời Dạ Xoa bản thân Thanh triều vốn là tử thù của Thiên Long Giáo, một điểm này liền khiến Vô Song với Thanh triều liền trở nên không mặn cũng không nhạt, chưa nói là thù nhưng cũng không phải là bạn.

Thanh triều cho dù bề ngoài đẹp đẽ nhưng bên trong lại có vô số việc phải lo bất quá cũng không hẳn cả thiên hạ liền đối địch với Thanh triều.

Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi tam đại phái này liền giữ cho mình siêu nhiên địa vị, căn bản đứng ngoài tranh đoạt bất quá Võ Đang – Trương Sinh Chân Nhân lại tương đối ủng hộ Thanh triều, cái này liền là một loại trợ lực rất lớn, Trường Sinh Chân Nhân người này năm đó liền là Ngũ Đế đứng đầu, hiện nay cũng là Thái Sơn Bắc Đẩu.Tất nhiên Trường Sinh Chân Nhân là thế ngoại cao nhân rất ít khi ra mặt, trong võ lâm trợ lực lớn nhất của triều đình phải kể đến Cái Bang cùng Minh Giáo.

Tương Dương thành Cái Bang.

Quang Minh Đỉnh Minh Giáo.

Đây tuyệt đối là hai đại cự đầu của võ lâm, Cái Bang là thiên hạ đệ nhất bang, trong chính phái địa vị hiện nay cũng chỉ thua Thiếu Lâm cùng Võ Đang, còn nhỉnh hơn Nga Mi.

Minh Giáo thì không phải nói, Minh Giáo vốn xuất thân từ Tây Vực Ba Tư gọi là Mani Giáo, ở Tây Vực còn được biết với tên Thánh Hỏa Giáo.

Thánh Hỏa Giáo liền là một đại quái vật ở Tây Vực, bất quá Thánh Hỏa Giáo năm đó chính là bị phụ thân của Vô Song – Lệ Thương Thiên diệt.

Thiên Long Giáo liền thay Thánh Hỏa GIáo trở thành đệ nhất đại giáo của Tây Vực, về việc này Minh Giáo cùng Thiên Long Giáo thế bất lưỡng lập, một bên ở Trung Nguyên, một bên Tây Vực cũng đã không ít lần đại chiến, việc này chỉ chấm dứt khi phụ thân hắn cùng Lệ Thương Thiên cùng đệ đệ Lệ Thương Long, hai người tiến về phía Quang Minh Đỉnh mới dần dần kết thúc.

Thiên Vương cùng Long Vương năm đó độc tiến Quang Minh Đỉnh rồi toàn thân trở ra, việc này liền trở thành truyền kỳ võ lâm cũng là lúc đánh dấu vị trí một trong Ngũ Đế của phụ thân hắn – Lệ Thương Thiên.

Cho dù là người hậu thế đồng thời cũng không có mấy cảm xúc với phụ thân nhưng Vô Song vẫn phải công nhận, phụ thân của hắn liền là một cái kinh người nhân vật.

Diệt Thánh Hỏa Giáo, đè ép Quang Minh Đỉnh, độc xông Đại Tuyết Sơn, quét ngang Tây Vực, nếu cho phụ thân hắn thêm 10 năm, thống nhất toàn bộ võ lâm cũng không hẳn là không thể.

........

“Cây cao đón gió, phụ thân năm đó liền vô địch một thế hệ, liền là một cái kinh người nhân vật nhưng chung quy vẫn là người”.

“Cho dù muốn hay không muốn, thân phận làm con ta vẫn phải tiếp nốt đoạn nhân quả của phụ thân, chỉ là sau này làm gì cũng phải cẩn thận một chút, hoặc... “.

Vô Song đột nhiên dừng bút, hắn không tiếp tục viết nữa, trong ánh mắt dần dần hiện lên một tia sáng tà dị.

“Hoặc hai thân phận?”.

Dùng tay vò nát tờ giấy, sau đó đốt cháy dưới ngọn nến, cây bút lông khẽ xoay trên tay Vô Song một vòng sau đó nhẹ nhàng rơi xuống bàn, Vô Song rốt cuộc cũng đứng lên.

Nhìn lên vầng trăng trên bầu trời, hắn mỉm cười.

“Bước đầu tiên, liền phải học võ công”.

Võ công thứ này Vô Song luôn muốn học có điều lão đầu trước đây chưa bao giờ dạy hắn, hơn nữa trước đây lão đầu suốt ngày uống rượu, căn bản làm gì có phong phạm cao nhân bất quá hiện nay thì khác, ít nhât sở ngay cạnh có một cái Ngũ Đế cấp nhân vật, có điên mới không đi tận dụng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau