CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 596 - Chương 600

Quyển 3 - Chương 120: Siêu Cường Chiến Đấu (2)

Cổ Chân thân phận thật sự là gì?, điều này vốn làm người ta hiếu kỳ nhưng khi nghe Trầm Côn nói ra một tiếng lập tức có cảm giác như bừng tỉnh đại ngộ.

Tống Thanh Thư làm sao có thể thua nhanh như vậy?, đáp án chỉ có thể là vì Cổ Chân là truyền nhân chính thức của Võ Đang Phái, trận chiến giữa Tống Thanh Thư cùng Cổ Chân là do Tống Thanh Thư muốn bảo toàn chiến lực của chính Cổ Chân mà thôi, suy nghĩ này chỉ cần xuất hiện liền hợp lý vô cùng.

Đương nhiên cũng sẽ không có ai nghi ngờ lời nói của Trầm Côn bởi hắn là đệ tử Thiếu Lâm tức người nhà Phật, là đệ tử Phật gia cũng không phải là người thích bịa chuyện, tại thế giới này lời nói của đệ tử phật gia vẫn có trọng lượng rất nặng.

Về phía Cổ Chân, Cổ Chân bị Trầm Côn một lời nói ra thân phận cũng không có đáp lời, bản thân Cổ Chân thậm chí còn lấy làm hiếu kỳ, hắn căn bản không hiểu tại sao Trầm Côn lại nói mình là người Võ Đang Phái, Cổ Chân cùng Võ Đang đâu có quan hệ gì?..

Trầm Côn thấy Cổ Chân im lặng lại nghĩ mình nói đúng hơn nữa từ đầu đến cuối hắn cũng chưa từng hoài nghi suy nghĩ này, Thái Cực Kính thủ hộ trên người Cổ Chân ngoại trừ Võ Đang Phái ai có thể làm được?.

Với việc Cổ Chân im lặng không đáp thì Trầm Côn cũng chẳng nhiều lời nữa, thân thể của hắn khẽ run lên, làn da trắng nổi lên từng đường gân bên dưới cứ như cự lực khủng khiếp ẩn dưới từng mạch máu của Trầm Côn vậy.

Trầm Côn lần nữa tiến lên, tốc độ lần thứ hai không nhanh bằng lần đầu tiên nhưng cước bộ vững chãi vô cùng, tay nắm thành quyền lại xuất ra.

“Thiếu Lâm La Hán Quyền “

La Hán Quyền là quyền pháp có sức chấn kinh toàn bộ võ lâm, so với Ưng Trảo Công hay Long Trảo Thủ của Thiếu Lâm còn cao hơn một bậc, Thiếu Lâm La Hán Quyền tuy không nổi tiếng bằng Đại Lực Kim Cương Chưởng của Thiếu Lâm nhưng chỉ có người trong Thiếu Lâm mới biết bộ quyền pháp này không hề thua kém Đại Lực Kim Cương Chưởng.

Nếu Đại Lực Kim Cương Chưởng thường được cao tăng Thiếu Lâm mang ra ngoài đối địch thì La Hán Quyền lại mang ý nghĩa thủ hộ, là quyền pháp đi liền với la hán của Thiếu Lâm Tự, tại Thiếu Lâm địa vị của la hán có thể coi là hộ pháp, là lực lượng tinh anh nòng cốt bảo hộ Bắc Thiếu Lâm, quyền thuật dành riêng cho cấp bậc này đương nhiên rất lợi hại.

Trầm Côn năm nay chưa đến 21 tuổi đã là La Hán Giới Luật Viện một trong những đại viện lớn nhất của Thiếu Lâm, La Hán Quyền trong tay Trầm Côn chỉ sợ đã không thua các bậc đại sư trong chùa.

La Hán Quyền quan trọng là cương nhu hỗ trợ đồng thời cũng là thứ quyền thuật tinh diệu hàng đầu Thiếu Lâm hay toàn bộ võ lâm bởi trong La Hán Quyền có một chiêu gọi là Cách Sơn Đả Ngưu.

Trầm Côn dũng mãnh mà tới, quyền đầu tiên của hắn tung ra.

“La Hán Xuất Động “.

Xoay người thật mạnh, tay trái đang tung ra thì thu lại, tay phải bất chợt xuất tới, mượn lực toàn thân truyền vào tay phải, quyền như trọng chùy đánh tới lại thêm động tác xoay người này cứ như một cái lò xo nén lại để đến khi tay phải xuất ra tốc độ của nó nhanh vô cùng.

Quyền này hưởng thẳng vào đỉnh đầu của Cổ Chân nhưng mà Cổ Chân thực sự quá cao, quyền hướng vào đỉnh đầu của hắn cũng chỉ có thể đánh thẳng vào ngực.

Cổ Chân lần này cũng kịp phản ứng, bàn tay lớn mở ra nhìn không có chút lực đạo nào đồng thời tay còn lại di chuyển theo hướng ngược lại từ dưới lên trên cứ như đang vẽ vòng vậy.

Tay phải va chạm mạnh với quyền của Trầm Côn nhưng mà ngay khoảnh khắc hai bên va chạm chỉ thấy bàn tay Cổ Chân khẽ xoay dùng lực từ trên ép xuống liền đẩy quyền của Trầm Côn chếch hẳn đi.

Một cỗ nhu kình xuất hiện, nhu kình này từ trên đánh xuống cứ như vậy đẩy tay của Trầm Côn trượt đi đồng thời cái cỗ nhu kình này bắt đầu bao bọc luôn quyền đầu của Trầm Côn, nó xuất hiện một loại hấp lực bắt đầu trung hoa cương kình mà Trầm Côn gây ra.

Trầm Côn đương nhiên chẳng lạ gì cái này cả, hắn biết đây là Thái Cực Quyền của Võ Đang.

Tay phải Cổ Chân từ trên đè xuống tay trái lại từ dưới vòng lên, hình Thái Cực rốt cuộc hiện ra, vòng tròn Thái Cực đã vẽ xong lập tức nhu kình xuất hiện, loại nhu kình này thực sự có thể làm bất cứ kẻ nào đều thấy khó chịu.

Nhu kình Thái Cực sinh ra sau đó nó sẽ hấp thu cương kình mà đối phương tạo thành rồi chuyển thành nhu kình của chính bản thân người dùng Thái Cực, dùng chính nhu kình đó ngăn cản chiêu thức của đối phương lại thêm hai tay cùng vẽ chỉ cần đẩy cả hai tay ra vòng Thái Cực liền trực tiếp đẩy lùi đối phương lại.

Nhìn từ bên ngoài Thái Cực Quyền – Đấu Chuyển Tinh Di – Càn Khôn Đại Na Di tương đối giống nhau nhưng cách hình thành và nguyên lý thực sự khác biệt rất nhiều.

Đấu Chuyển Tinh Di là dẫn lực đả lực, dẫn lực đối phương sang một phương vị khác hay nói chính xác hơn Đấu Chuyển Tinh Di sẽ tạo ra một mặt phẳng, một mặt phẳng trơ bóng được hình thành từ ‘tinh lực’ sau đó làm nghiêng đòn thề của đối phương, tùy theo khả năng vận dụng cùng uy lực chiêu thức của đối phương sẽ ảnh hưởng đến khả năng dẫn lực kế tiếp.

Thái Cực Quyền thì khác bản thân Thái Cực Quyền là hấp lực đả lực, hấp thu chính cương kình mà đối phương tạo ra chuyển hóa thành nhu kình, mang thứ nhu kình đã chuyển hóa này kết hợp với chính nhu kình của người dùng mà tạo thành chí nhu chưởng pháp, cứ như vậy đẩy lùi hoặc ngăn cản đòn thế của đối phương.

Cổ Chân vẽ ra vòng Thái Cực đương nhiên có thể đẩy lùi Trầm Côn khiến thân thể Trầm Côn không thể không lùi lại một bước nhưng mà Trầm Côn tựa hồ cũng chỉ đợi có thế cổ chân mạnh mẽ xoay chuyển hắn chỉ đứng bằng mũi chân mà thôi, cả người như một cây cột đình vậy.

BỊ Thái Cực đẩy mạnh ấy vậy chỉ lùi một bước liền mạnh mẽ biến thân thể mình cân bằng trở lại đây chính là Thiếu Lâm Thiên Cân Trụy.Hai tay nắm thành quyền, Cổ Chân nghiêng nửa người về phía trước, song quyền cùng xuất.

“La Hán Hàng Ma “

“La Hán Phục Yêu “.

Hai quyền song song đánh ra, đây là hai chiêu Hàng Ma Phục Yêu trong La Hán Quyền, hai chiêu này đều là thuần cương lực mang theo lực lượng xoáy thẳng mặt Cổ Chân mà đánh tới, cương khí của Cổ Chân cứ như tạo thành hai cái mũi khoan vậy.

Lúc này ở bên kia Cổ Chân lại xòe hai tay ra, hai tay vũ động theo hai chiều khác nhau, bàn tay tiếp tục mở lớn, hai vòng Thái Cực song song được vẻ ra, hai tay Cổ Chân như hai đầu đại mãng xà đang muốn mở miệng nuốt gọn song quyền của Trầm Côn vậy.

Quyền – chưởng va chạm vào nhau, cương kình của Trầm Côn quá mạnh trực tiếp đánh thẳng xuyên qua hai tầng Thái Cực được vẽ lên, song quyền chạm vào cánh tay của Cổ Chân làm cho Cổ Chân cứ như thế bị đẩy lùi nhưng mà Cổ Chân tuyệt không chịu thua thiệt, sải tay của hắn rất dài cho dù thân thể lùi lại cũng chẳng liên quan gì tới khả năng tấn công của Cổ Chân cả.

Đôi bàn tay nhẹ xoay, bàn tay từ cứng đối cứng với song quyền bên kia liền di chuyền, bản tay bắt lấy cổ tay của Trầm Côn sau đó kéo mạnh về phía mình.

Trầm Côn đang nghiêng cả người về phía trước lại thêm lực kéo của Cổ Chân cũng đáng sợ vô cùng cho dù bản thân đang dùng Thiên Cân Trụy cũng chẳng có cách nào ngăn được, cứ như thế bị kéo sát lại địch thủ của mình.

Hai tay bắt lấy cổ tay của Trầm Côn sau đó Cổ Chân lại gồng cả người lên, một chân tiến về phía trước bàn tay lướt trên cánh tay Trầm Côn sau đó thay vì chỉ nắm phần cổ tay đã chuyển sang nắm cả cánh tay Trầm Côn.

Sải tay của Cổ Chân cực dài cứ như hai đầu mãng xà đang di chuyển vậy, sau khi nắm lấy cánh tay của Trầm Côn xong bản thân Cổ Chân lại phát lực một lần nữa kéo cả thân hình Trầm Côn ngược lại để rồi hai bàn tay kia lại mở ra, bàn tay vòng qua cánh tay Trầm Côn mà trực tiếp in hai thủ ấn lên người đối phương.

Ở phía ngược lại trước lực kéo của Cổ Chân thì Trầm Côn ánh mắt cũng híp lại, một chân cứ như vậy đạp ra.

Một đạp này cực nhanh cũng cực chuẩn, hướng thẳng phần bụng của Cổ Chân mà tới nhưng đương nhiên lại bị Thái Cực Kính ngăn lại.

Tiếp theo mọi việc liền đơn giản vô cùng, Trầm Côn dính chưởng ở ngực cả người bị đánh bay ra lần này hắn lăn 4-5 vòng trên lôi đài nhưng rất nhanh cả người đều dựng ngược lên mà bật dậy.

Một lần nữa đưa tay ra lau đi vết máu trên miệng mình nhưng mà Trầm Côn cũng không có vẻ gì là đang thất bại trái lại ánh mắt nhìn xoáy về phía Cổ Chân.

Cổ Chân đẩy lùi được Trầm Côn nhưng mà cũng không có thừa thắng xông lên, thân hình của Cổ Chân vậy mà khụy xuống cũng may sải tay của hắn rất dài liền ngăn cản thân thể triệt để ngã xuống.Cổ Chân cũng chịu một trọng kích ngược lại từ phía Trầm Côn, đây là thuật Cách Sơn Đả Ngưu của Thiếu Lâm Tự.

Cách Sơn Đả Ngưu chính là nghệ thuật truyền lực cũng là một trong những thủ pháp để đệ tử Thiếu Lâm sau này có thể đánh một trận cùng đệ tử Võ Đang bất quá cũng chỉ có thiên tài như Trầm Côn mới có thể ở độ tuổi này lĩnh ngộ Cách Sơn Đả Ngưu hơn nữa còn có thể áp dụng xuống hai chân.

Cổ Chân chịu một cước này nhưng mà hắn tương tự như Trầm Côn cũng sẽ không gục ngã, thân hình như cự hùng lại đứng lên bất quá lần này rốt cuộc Cổ Chân cũng biến thế.

Chân trái bước một bước rồi khụy đầu gối xuống, trân phải hơi duỗi ra nâng cổ chân lên, tay phải đưa ra vuông góc với người tay trái thu vào sát phần bụng.

Đây là Thái Cực Thế, Cổ Chân vào thế đồng thời một vòng thái cực hiện ra, đây là lần đầu tiên Cổ Chân mới vận lên thủ thế, mới có phong phạm Thái Cực Tông Sư của Võ Đang Phái.

_ _ _ __ _ _ _ _ _

Trong lúc Trầm Côn cùng Cổ Chân đang quyết đấu thì có một người không thể tưởng tượng nổi đang dán mắt về phía Cổ Chân, người này là Phong Nhất Trận.

Phong Nhất Trận ngay từ đầu tiên đã cảm thấy Cổ Chân quen thuộc vô cùng nhưng nhất thời lại không nhớ ra, hắn có cảm giác mình gặp qua quái nhân tay dài kia ở đâu đó nhưng trong đầu lại không cách nào tìm ra được thân ảnh thích hợp.

Sau khi bị loại Phong Nhất Trận cũng không có việc gì làm liền một lần nữa tập trung quan sát Cổ Chân.

Những lần trước Cổ Chân thắng quá dễ mà cũng thắng quá nhanh, Phong Nhất Trận gần như không quan sát được cái gì nhưng mà hiện tại thì khác, hắn rốt cuộc cũng cảm thấy mình nhớ ra cái gì đó.

Tiếp theo khi Cổ Chân vào thế đầu óc Phong Nhất Trận không khỏi ngơ ngác, một tay vỗ mạnh đùi mình một cái mà nói.

“Là hắn?, là thằng ngốc kia?, đùa à? “.

Phong Nhất Trận nói một câu làm rất nhiều đệ tử Đại Đao Môn gần đó nghe thấy lập tức có người không hiểu quay về phía Phong Nhất Trận mà hỏi lại.

“Phong ca, ngươi nói cái gì vậy? “.

“Phong ca, ngươi nói ai ngốc? “.

“Phong ca? “.

Một loạt tiếng hỏi vang lên nhưng Phong Nhất Trận không có thời gian để ý, Phong Nhất Trận rốt cuộc nhớ ra mình gặp Cổ Chân ở đâu.

Năm năm trước tại Thiên Ý Thành thí luyện cũng có một dị nhân như Cổ Chân, một dị nhân có cánh tay dài đến mức chạm vào đầu gối.

Hai hình ảnh của quá khứ và thực tại một mực gắn vào nhau, hoàn mỹ vô cùng, bất kể là thân thể hay bóng lưng đều là của một người đặc biệt là cánh tay siêu dài cùng cái cảm giác lù đù khờ khạo kia.

Điều duy nhất Phong Nhất Trận không hiểu là... Cổ Chân dung mạo hình như thay đổi rất nhiều đồng thời cũng mạnh lên rất nhiều.

5 năm trước, Phong Nhất Trận muốn giết Cổ Chân cũng chẳng khó nhưng mà 5 năm sau hắn chỉ sợ 3 chưởng của đối phương cũng chưa chắc tiếp nổi, trong lòng liền có chút cảm thấy không vui.

Phong Nhất Trận trong trận doanh Đại Đao Môn không ngờ đứng lên, ánh mắt cứ như vậy khóa chặt Cổ Chân.

Hắn chỉ mong mình nhớ sai nhưng mà thực sự hai người càng nhìn càng giống.

Ngày đó nhóm bọn họ trải qua sinh tử với nhau, người còn sống cũng chẳng còn lại bao nhiêu hơn nữa Cổ Chân hình thái cũng phi thường đặc biệt bản thân một mực nghe lời đội trưởng Vô Song khi đó, Vô Song nói làm gì là làm nấy cũng vì vậy Phong Nhất Trận đúng là rất khó quên.

Quyển 3 - Chương 120-2: Cổ Đại Ngưu

Cổ Chân liệu có phải Cổ Đại Ngưu?, cái này Phong Nhất Trận không quá chắc chắn nhưng mà nếu không nhìn mặt mà nói hai người thực sự quá mức giống nhau, hai cái bóng lưng như hòa làm một.

Phong Nhất Trận rất ít khi muốn nhớ về quãng thời gian trên Vương Bản Sơn kia bởi thứ kỷ niệm này gần như là sỉ nhục với hắn, mỗi lần nghĩ tới Phong Nhất Trận đều hận không thể tự tặng cho mình một cái tát.

Năm đó hắn có thể coi là đỉnh tiêm chiến lực, có thể sánh cùng Hồ Phỉ, Đường Vô Lệ hay thậm chí là cả Vô Song, chiến lực của hắn khi đó toàn bộ mở ra thì cho dù lão tiền bối trong Thiên Ý Thành cũng không phải không có sức đánh một trận nhưng trong trận chiến cuối cùng kia hắn lại chẳng làm được bất cứ thứ gì.

Đoàn đội tối hôm đó có bao nhiêu người vong mạng?, đoàn đội tối hôm đó chịu hiểm nguy ra sao hắn đương nhiên rõ cũng vì hiểu rõ nên Phong Nhất Trận mới lựa chọn rời khỏi Thiên Ý Thành, không tiếp tục đi theo Vô Song hay Hồ Phỉ, hắn 5 năm trước thật sự không có mặt mũi gặp người.

Đương nhiên những ký ức không muốn nhớ kia cũng không thể xóa nhòa đi, trong cái ký ức đó Phong Nhất Trận đặc biệt nhớ rõ một số người.

Đầu tiên là đội ngũ nhà Đường gia, Đường gia ở nam phương còn mạnh hơn Đại Đao Môn, tuy hai bên nước sông không phạm nước giếng nhưng mà cũng chẳng lạ gì nhau, Phong Nhất Trận quên đượcc ái đám Đường Môn kia là việc không thể nào.

Thứ hai thì chính là đội ngũ của Vô Song, ngoại trừ Vô Song ra còn có Hồ Phỉ cùng Cổ Đại Ngưu.

Hồ Phỉ cùng Vô Song có thể tạm không nói nhưng Cổ Đại Ngưu đúng là đặc biệt.

Phong Nhất Trận khi xưa chưa được nhìn thấy Cổ Đại Ngưu thể hiện, cũng không biết kẻ này mạnh thế nào nhưng từ trong lời nói của đoàn đội có thể nghe ra Cổ Đại Ngưu là tồn tại đặc biệt trong đội ngũ, đặc biệt đến mức là người duy nhất được Vô Song mang theo bên người, một đường chỉ dạy, đến cả Hồ Phỉ cao ngạo hay Đường Vô Lệ đều phải gật đầu với sự thần kỳ của Cổ Đại Ngưu.

Phong Nhất Trận khi xưa chưa được tận mắt thấy Cổ Đại Ngưu thần kỳ ở chỗ nào, hắn chỉ biết kẻ này vừa ngốc vừa thô kệch lại có thể đi cùng tiểu mỹ nhân, trong lòng đương nhiên có chút không thích, cho dù đến tận bây giờ Phong Nhất Trận vẫn chưa hình dùng ra quái nhân kia có cái gì đặc sắc nhưng mà ngày hôm nay khi một lần nữa gắn hai cái thân ảnh vào nhau thì Phong Nhất Trận liền giật mình.

Cổ Đại Ngưu 5 năm trước... Phong Nhất Trận muốn giết hắn chỉ cần 3 đao nhưng mà 5 năm sau có một kẻ gọi là Cổ Chân xuất hiện, kẻ này muốn đánh bại Phong Nhất Trận có lẽ cũng chỉ cần 3 chưởng.

Phong Nhất Trận đứng lên, ánh mắt nhìn về phía khán đài, nhìn thân ảnh Cổ Chân cùng Trầm Côn liên tục va chạm vào nhau, một thủ một công, người dũng mạnh như long như hổ kẻ thì lại bình chân như vại vững như đại sơn.

Nhìn trận đấu này Phong Nhất Trận rốt cuộc híp mắt lại, hắn lúc này lại nhận ra một điểm nữa.

Dung mạo của Cổ Chân đương nhiên khác Cổ Đại Ngưu nhưng mà tại cái thời đại này khuôn mặt khác nhau chưa chắc đã là 2 người dù sao còn có thứ gọi là thuật dịch dung tồn tại, lúc này Phong Nhất Trận chỉ chú ý vào đôi mắt của Cổ Chân.

Cổ Chân chiến đấu cùng Trầm Côn như nước chảy mây trôi không có một tia lo lắng nhưng trong ánh mắt của hắn không có sự tinh minh cũng không hẳn là thản nhiên bình tĩnh, trong ánh mắt của Cổ Chân trái lại cho Phong Nhất Trận một cảm giác ngờ nghệch.

Phong Nhất Trận hiện tại trong lòng thậm chí đã chắc đến 7 phần việc người trên đài chính là Cổ Đại Ngưu khi xưa, đương nhiên bản thân Phong Nhất Trận quan tâm tới vấn đề này không phải muốn bóc mẽ mà là muốn xác nhận một thông tin.

Cứ như thế đám đệ tử Đại Đao Môn thấy đại sư huynh rời khỏi vị trí rồi đi thẳng đến trận doanh Cái Bang.

_ _ _ _ _ _ __

Phong Nhất Trận một đường đi tới trận doanh Cái Bang cũng không làm cho quá nhiều người để ý nhưng mà đương nhiên cũng sẽ có đệ tử Cái Bang ngăn cản lại, lúc này có hai tên đệ tử Cái Bang ôm quyềnv ới Phong Nhất Trận mà hỏi.

“Phong công tử, người đây là? “.
Phong Nhất Trận xuất hiện trên đài đương nhiên mấy đệ tử Cái Bang này phải biết, Phong Nhất Trận đối với hai người cũng không làm khó dễ chỉ thản nhiên mà đáp.

“Phiền hai vị tiểu huynh đệ giúp ta gửi lời tới Tử Y cô nương, nói với Tử Y cô nương Nhất Trận có việc muốn cầu kiến “.

Hai đệ tử Cái Bang nhìn nhau, bọn họ đương nhiên cũng không dám trái lời Phong Nhất Trận dù sao chỉ là chuyển tin mà thôi thế là một trong hai người lập tức rời đi.

Viên Tử Y danh tiếng rất lớn, bình thường đối mặt với nàng là ai cũng cảm thấy sợ hãi đặc biệt là những tiểu đệ tử dạng như thế này.

Viên Tử Y không chỉ mạnh mà nàng còn xuất thân Nga My, rất nhiều người đều nói Viên Tử Y thực sự có ác cảm rất lớn với nam nhân nhưng mà hiện tại thì khác, Viên Tử Y rõ ràng đang thể hiện mình cực kỳ quen thuộc cùng ‘Hoàng Dung’ công tử của Cái Bang.

Thân phận của Hoàng Dung lúc này cực kỳ đặc biệt nhưng mà bất cứ đệ tử nào của Cái Bang đều đang nhìn Hoàng Dung bằng con mắt khác bởi vì bọn họ cũng có thể nhận ra một số thứ, nhận ra Hoàng Dung là truyền nhân Đả Cẩu Bổng Pháp, lúc này tại trận doanh Cái Bang lời nói của Hoàng Dung chỉ sợ không kém bất cứ trưởng lão nào.

Hoàng Dung cùng Viên Tử Y là bằng hữu như vậy Viên Tử Y đương nhiên cũng là bằng hữu của Cái Bang vì vậy đối với đệ tử của Cái Bang bản thân Viên Tử Y cũng không còn đáng sợ như xưa.

Lúc này cả Viên Tử Y cùng Hoàng Dung đều đang bị hút vào trận chiến, cả hai người thực sự rất khó thoát ra được trận chiến kia, trận chiến giữa truyền nhân Võ Đang cùng truyền nhân Bắc Thiếu Lâm.

Một trận chiến này không hổ là trận chiến được kỳ vọng nhất cũng là trận chiến đáng xem nhất, hai người quá mức cân tài cân sức, trên võ đài đã giao thủ hơn trăm chiêu vẫn chưa có ai lộ ra bại thế, đến cả thắng bại cũng khó phân.

Ngay lúc Tử Y đang chú tâm thì bên ngoài có một tiểu đệ tử Cái Bang chạy tới một mặt cung kính lên tiếng.

“Tử Y cô nương, bên ngoài có Phong công tử muốn cầu kiến người “.

Âm thanh này không khỏi làm phân tâm cả Viên Tử Y cùng Hoàng Dung, hai nàng nhìn nhau một chút sau đó Viên Tử Y mới hỏi.“Phong công tử?, ai là Phong công tử? “.

Nàng lúc này thực sự chưa nghĩ ra kẻ trong miệng đệ tử Cái Bang kia là ai.

Tiểu đệ tử nghe nàng hỏi lại một lần nữa cung kính đáp.

“Là Phong Nhất Trận công tử, Đại Đao Môn truyền nhân “.

Viên Tử Y nghe vậy lại ngẩn ra, nàng đâu có việc gì để nói với Phong Nhất Trận, nàng cũng không phải không biết kẻ này, phải nói là ‘miệng chó không mọc được ngà voi’, ngoại trừ trêu đùa nữ nhân ra còn có việc gì để nói?.

VIên Tử Y ánh mắt không khỏi híp lại, nàng bản thân liền không muốn đi gặp Phong Nhất Trận nhưng mà ở bên cạnh Hoàng Dung lại đưa tay ra nhẹ vỗ vào tay nàng sau đó gật đầu với nàng.

Viên Tử Y nhìn thấy ánh mắt của Hoàng Dung, suy nghĩ một chút cũng gật đầu rồi đi.

Phong Nhất Trận lúc trước chưa đánh đã thua, người ngoài chỉ chê cười hắn nhưng mà kẻ này không biết vô tình hay cố ý lại giúp Tử Y có thêm một chút thời gian chí ít là ổn định lại trạng thái của chính mình, tránh được một trận chiến vô nghĩa lại thêm nơi đây là phương nam vì vậy cũng tạm coi là sân nhà của Phong Nhất Trận, Viên Tử Y về tình về lý cũng không nên quá mức cự tuyệt kẻ này.

Nàng cũng không tin Phong Nhất Trận dám trước mặt nàng làm cái gì, nếu hắn dám nàng tuyệt đối cho hắn gặp mặt.

Một đường theo vị đệ tử Cái Bang kia dẫn đi rất nhanh Tử Y đã thấy Phong Nhất Trận đợi sẵn, hắn vừa nhìn thấy Tử Y ánh mắt có chút giật giật, Phong Nhất Trận vẫn là tương đối e ngại Tử Y.

Viên Tử Y nhìn thấy Phong Nhất Trận nàng cũng chẳng nghĩ nhiều, đầu tiên khẽ ra hiệu cho đệ tử Cái Bang rời đi sau đó tiến thẳng đến phía Phong Nhất Trận mà hỏi.

“Ngươi muốn gặp ta?, có việc gì? “.

Phong Nhất Trận cảm nhận được ngữ khí của Viên Tử Y bất quá hắn cũng không có suy nghĩ gì nhiều, hắn đối với Viên Tử Y mở miệng.

“Tử Y cô nương, cô nương có nhớ năm ngoái ngươi hỏi ta về việc Thiên Ý Thành? “.

Viên Tử Y nghe thấy Phong Nhất Trận hỏi trong lòng lập tức xuất hiện tò mò.

Nàng đương nhiên muốn biết việc của Thiên Ý Thành.

Những năm qua nàng rất muốn tìm được tung tích Vô Song, nàng rất muốn biết Vô Song gặp qua cái gì ở Thiên Ý Thành, có ai bắt nạt sư muội của mình không nhưng mà tung tích của Vô Song cứ như tan vào bọt nước vậy.

Nàng đâu phải chỉ đi hỏi một mình Phong Nhất Trận?, nàng thậm chí tìm thấy rất nhiều kẻ từ Thiên Ý Thành đi ra sau đó muốn hỏi về Vô Song nhưng sư muội nàng cứ như tan vào bọt nước vậy, cứ như biến mất trên thế gian, căn bản... không có đệ tử nào của Thiên Ý Thành biết tung tích Vô Song.

Quyển 3 - Chương 121: Tứ Cường.

Viên Tử Y thực sự rất bình tĩnh ngồi nghe Phong Nhất Trận kể lại sau khi nghe đến việc Cổ Chân rất có thể là Cổ Đại Ngưu từng ở bên cạnh sư muội của nàng thì Viên Tử y ánh mắt rốt cuộc hiện lên một tia kích động.

Vô Song đã biến mất quá lâu, đã quá lâu nàng không có được tung tích của sư muội, nếu không phải không có cách nào chờ đợi được nữa thì nàng cũng không hướng về phương nam, không tự mình thay mặt đám đệ tử đời thứ tư của phái Nga My mà đến Hành Dương.

Nàng thực sự rất tưởng niệm Vô Song, rất muốn gặp lại sư muội nhưng Vô Song gần như tan vào trong bọt nước, căn bản không từng xuất hiện.

Viên Tử Y rất muốn tiến vào Thiên Ý Thành chỉ là nàng biết mình còn chưa có tư cách này, nàng thậm chí chuyên đi tìm đám sát thủ thành danh của Thiên Ý Thành, tìm đám thiên tài nam phương xuất ra từ Thiên Ý Thành nhưng rất ít người thực sự nhớ đến Vô Song là ai, Vô Song căn bản như chưa từng bước vào trong Thiên Ý Thành vậy.

Cái việc này thật sự khó mà trách đám người bọn họ dù sao Vô Song thứ nhất là khác khóa thứ hai việc của Vô Song xảy ra gần như ngay trong ngày đầu tiên tới Thiên Ý Thành sau đó lại bị người khác đè ép xuống, nguowifg ta đương nhiên biết 5 năm trước có một đại thiên tài dùng thành tích kinh khủng tiến vào Thiên Ý Thành, phá hết mọi loại kỷ lục khởi điểm của Thiên Ý Thành.

Rất nhiều người cũng biết đại thiên tài kia gọi là Vô Song nhưng từ sau khi tiến vào Thiên Ý Thành – Vô Song làm gì, Vô Song ở đâu lại không ai biết cứ như hoàn toàn biệt tích vậy.

Viên Tử Y thật sự rất khổ tâm, lần này nàng đến nam phương thậm chí đã quyết ý ở lại phụ cận Vương Bản Sơn đợi đám người Vô Song tốt nghiệp dù sao nàng cũng biết một khóa Thiên Ý Thành chỉ kéo dài 5 năm.

Lần này nàng nghe được lời Phong Nhất Trận, nghe được về sự tình của Vô Song từ trong miệng hắn nàng sao có thể không quan tâm?.

Sự kiện 5 năm trước nơi Thiên Ý Thành thì Phong Nhất Trận cũng kể cho nàng nghe, Phong Nhất Trận cũng là người sát cánh cùng Vô Song năm đó đồng thời Phong Nhất Trận vì nàng nêu ra vài cái tên.

Những cái tên Phong Nhất Trận nói đương nhiên bao gồm Hồ Phỉ cùng Cổ Đại Ngưu nhưng tại thời điểm đó Viên Tử Y chỉ nghe thấy tên Hồ Phỉ, với những người khác nàng chưa bao giwof nghe thấy, chút chút ấn tượng cũng không có.

Hồ Phỉ chưa rời khỏi Thiên Ý Thành hoặc có thể rời khỏi rồi nhưng lại chưa lưu lại danh tiếng trên giang hồ, đối với người ngoài cũng chỉ biết Hồ Phỉ đang là đệ nhất nhân của Thiên Ý Thành khóa này nhưng tung tích của hắn ở đâu thì không ai rõ, đến cả cái tên Hồ Phỉ thật ra Viên Tử Y cũng không biết, nàng biết được hắn với cái tên Phi Hổ được sử dụng rộng rãi trong Thiên Ý Thành.

Hồ Phỉ quả thật là mục tiêu hàng đầu của Viên Tử Y nhưng nay nàng lại nghe Phong Nhất Trận nói người trên võ đài rất có thể là Cổ Đại Ngưu năm xưa quả thực khó mà tin được bất quá trong lòng cũng mang theo nồng đậm mong đợi.

Nàng lúc này thật nghiêm túc nhìn Phong Nhất Trận mà đáp.

“Ta nghe ngươi nói sự kiện 5 năm trước chỉ có ngươi, sư muội, Phi Hổ cùng Đường Vô Lệ được tính là tuyệt đỉnh thiên tài, nếu việc ngươi nói là thật, nếu Cổ Chân thật sự là Cổ Đại Ngưu thì tại sao 5 năm trước thực lực của hắn không nằm trong đám tuyệt đỉnh thiên tài? “.

Câu hỏi này làm Phong Nhất Trận chỉ biết cười khổ, sắc mặt không khỏi cau lại.“Tử Y cô nương,, cái này ta cũng không biết nhưng mà ta thực sự cảm thấy Cổ Đại Ngưu cùng Cổ Chân có đến 8 thành giống nhau “.

“Khoảng 5 năm trước Cổ Đại Ngưu thực sự rất yếu, ta không rõ hắn trong 5 năm đạt được kỳ ngộ gì mà có thể mạnh đến mức độ này nhưng mà Tử Y cô nương cũng thấy hắn hình như là truyền nhân của Võ Đang, nếu quả thật là như vậy tiến bộ của hắn cũng dễ hiểu “.

“5 năm trước, Cổ Đại Ngưu thực sự gần như không rời khỏi Vô Song cô nương một bước thậm chí ta còn nghe nói hắn thiên phú dị bẩm nhưng một chút căn cơ võ học cũng không có, hắn có thể tiến vào Thiên Ý Thành là nhờ Vô Song cô nương dẫn vào đồng thời căn cơ võ học của hắn cũng là Vô Song cô nương rèn luyện mà ra, theo tại hạ thấy nếu Cổ Đại Ngưu thật sự là Cổ Chân thì hắn có lẽ là người rõ nhất về tung tích của Vô Song cô nương “.

Phong Nhất Trận nói làm Viên Tử Y không khỏi trầm ngâm, nàng suy nghĩ một chút lại nhìn lên hai thân ảnh đang chiến đấu trên khán đài sau đó hỏi.

“Thiên Ý Thành rốt cuộc ra sao?, chẳng nhẽ thân là đệ tử Thiên Ý Thành lại có thể nhận được sở học của phái khác?, có thể làm truyền nhân của phái khác? “.

Phong Nhất Trận là người nam phương đương nhiên rõ về Thiên Ý Thành hơn Tử Y, hắn không nghĩ nhiều lập tức gật đầu.

“Cô nương cũng không biết, tại Thiên Ý Thành chỉ rèn chiến lực là chính chứ không phải tăng lên sở học cá nhân, tại Thiên Ý Thành trừ khi là người của tiểu thế lực hoặc là tán tu thì mới liều sống liều chết hối đoái điểm cống hiến lấy sở học còn nếu đám người xuất thân thế gia tự mang sở học bên mình thì mấy cái này bọn họ rất ít quan tâm “.

“Việc Cổ Đại Ngưu có thể trở thành truyền nhân Võ Đang thì ta không quá rõ nhưng đám người Mộ Dung gia hay Đường Môn căn bản đều có thể dùng sở học bản phái mà dạy dỗ thiên tài của bọn họ trong THiên Ý Thành, thiết nghĩ với Võ Đang Phái cũng chẳng phải việc gì khó khăn “.Viên Tử Y gật đầu không đáp, nàng cùng Phong Nhất Trận lúc này lại chuyển sang nhìn võ đài, trên võ đài rốt cuộc dị biến phát sinh.

_ _ _ __ _ _ _ _

Cổ Chân cùng Trầm Côn đã đấu gần 200 chiêu, bản thân Cổ Chân chỉ dùng Thái Cực Quyền gần như không di chuyển bất kể Trầm Côn cố gắng ra sao cũng không cách nào phá được phòng ngự đối phương, gần 200 chiêu đi qua Trầm Côn rốt cuộc không có cách nào tiếp tục thế công của bản thân mình rốt cuộc bị bức lui trở lại.

Trầm Côn bị đẩy lùi, trên khuôn mặt trắng nõn của hắn cũng xuất hiện vẻ tái nhợt, trong mắt nhìn Cổ Chân có một tia kinh dị.

Cổ Chân người này thật sự rất thần kỳ,bản thân Thái Cực Quyền trong tay hắn thậm chí phải gọi là lô hỏa thuần thanh, Thái Cực Quyền cứ như sinh ra dành cho Cổ Chân vậy, không tìm ra được điểm yếu, không tìm ra được một lỗ hổng.

Khi Cổ Chân đã vào thế bất kể Trầm Côn đánh điên cuồng ra sao đều có cảm giác từng quyền như đánh vào mặt nước hồ phẳng lặng, từng quyền đều như cự pháo làm nước trong hồ bắn lên tung tóe nhưng mà sau mỗi quyền thì đâu lại vào đó, thực sự không khác là bao.

Về mặt lý thuyết Thái Cực Quyền cùng Đấu Chuyển Tinh Di là cùng cấp bậc hơn nữa cái này cũng không hẳn là lý thuyết bởi thực sự đệ tử Võ Đang cùng đệ tử Mộ Dung nếu chỉ sử dụng hai loại tuyệt học này đối chiến đại khái tỷ lệ cũng ngang nhau.

Cổ Chân đã nhìn thấy Mộ Dung Yến Nhi sử dụng Đấu Chuyển Tinh Di, chính hắn cũng cho rằng Mộ Dung Yến Nhi được xếp vào hàng cực kỳ khủng khiếp rồi nhưng hắn thực sự không ngờ Cổ Chân càng kinh khủng hơn, chỉ dùng một mình Thái Cực Quyền đã có thể bức cho Trầm Côn không biết đánh ra sao cũng là lần đầu tiên Trầm Côn cảm thấy Thái Cực Quyền khó chơi thế này.

Người xưa có câu lấy cương phá nhu nhưng mà cương đến mức tận cùng lại có thể phá hủy tất cả tuy nhiên cũng không ai nói đến ‘nhu đến mức tận cùng’ thì ra sao.

Đây là lần đầu tiên Trầm Côn nhìn thấy thế nào là nhu đến mức tận cùng.

Cổ Chân phản ứng cũng chẳng tính là mau lẹ nhưng mà kẻ này như có một dạng thiên phú có thể phán đoán trước đối phương sẽ ra tay thế nào từ đó lấy tĩnh chế động lại thêm đôi tay dài quá khổ, một tay chuyên thủ xa một tay chuyên thủ gần, tới lui tự nhiên phối hợp hoàn mỹ vô cùng.

Trầm Côn lúc này không thể không công nhận, hắn vận lên La Hán Quyền cùng Kim Cương Quyền của Thiếu Lâm nhưng căn bản không có cách nào phá được phòng ngự của Cổ Chân.

Hắn lúc này liền đổi sang một phương án khác, hắn muốn dùng tuyệt học đệ nhất Thiếu Lâm đối kháng cùng đệ tử chân truyền của Võ Đang, hắn muốn dùng Dịch Cân Kinh.

Quyển 3 - Chương 122: Tứ Cường (2)

Trầm Côn thân là đệ tử chân truyền của Bắc Thiếu Lâm võ học của hắn cực kỳ phong phú nhưng mà Trầm Côn am hiểu nhất vẫn là La Hán Quyền, Kim Cương Quyền cùng La Hán Bát Toái Côn Pháp của Thiếu Lâm Tự.

Thân là đệ tử Thiếu Lâm, Trầm Côn đương nhiên cũng là luyện thể cao thủ, võ học Thiếu Lâm luyện thể vốn không phải dựa vào tâm pháp như Long Tượng Bàn Nhược Công mà là theo nguyên lý tích tiểu thành đại, rèn luyện nghiêm khắc từ nhỏ đến lớn mới có thể đúc ra được một khối thân thể như Trầm Côn.

Bằng vào La Hán Quyền, Kim Cương Quyền cùng với luyện thể thuật của Thiếu Lâm Tự bất cứ tăng chúng Thiếu Lâm nào đều sẽ tin tưởng đại hội này không ai làm khó được Trầm Côn và ngay cả bản thân Trầm Côn cũng nghĩ như vậy.

Trầm Côn đi theo con đường lấy lực chứng đạo, cương kình vô tỷ, hắn muốn trở thành một Kiều Phong khác của Thiếu Lâm Tự.

Kiều Phong thì ai cũng biết là đệ nhất nhân vật của Cái Bang nhưng ít người biết thật ra Thiếu Lâm cùng Cái Bang vì Kiều Phong đã sinh ra ma sát nhỏ, thiên phú của Kiều Phong ra sao thì chỉ có người mù mới không nhìn ra, Bắc Thiếu Lâm sao lại không muốn có một thiên tài đẳng cấp như Kiều Phong để lấy lại uy phong cho Thiếu Lâm đáng tiếc Thiếu Lâm khi đó sánh không nổi cùng Cái Bang.

Thiếu Lâm bất kể thế nào sẽ không yếu hơn Cái Bang nhưng tại thời điểm đó thứ nhất là Thiếu Lâm vừa xảy ra nội chiến thứ hai Cái Bang lại đang đạt đến đỉnh với Hồng Thất Công, Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung lại thêm Cái Bang vốn là đại bang phái được triều đình trọng điểm ủng hộ thực sự khiến Thiếu Lâm khi đó rất khó có thể tranh đoạt được Kiều Phong mà cho dù có tranh đoạt thành công chỉ sợ ngoại trừ Nam Thiếu Lâm cùng Võ Đang ra bản thân bọn họ sẽ sinh ra thêm một cường địch là Cái Bang, rốt cuộc Kiều Phong cũng trở thành đệ tử của Hồng Thất Công sau đó nối tiếp Hoàng Dung làm bang chủ đời tiếp theo.

Việc của Kiều Phong không gây ra quá nhiều ảnh hưởng tới Thiếu Lâm nhưng mà nhiều cao thủ Thiếu Lâm cũng cảm thấy không vui, lần này thậm chí nhiều thủ tọa trong Thiếu Lâm muốn Trầm Côn xuất sơn, muốn để hắn vô địch Tiềm Long Đại Hội lần này rồi chứng minh cho Cái Bang thấy thiên tài của Bắc Thiếu Lâm tuyệt không thua kém Trầm Côn.

Người Thiếu Lâm Tự thậm chí còn biết đại khái cái Tiềm Long đại hội này rốt cuộc có mục đích gì vì vậy cực kỳ tự tin với Trầm Côn dù sao minh xác Võ Đang, Cái Bang hay Nga Mi đều sẽ không xuất ra con bài chân chính tiến về phương nam, chỉ có Thiếu Lâm được cấp cái đặc quyền này.

Nói không ngoa, Trầm Côn là đại diện cho võ lâm phương bắc, là người mà bất kể võ lâm phương nam thích chơi ra sao Trầm Côn đều có thể tiếp, đều có thể vô địch.

Nga My – Võ Đang – Thiếu Lâm cùng Cái Bang cả bốn phái hiện tại đều nghe lệnh triều đình có thể coi là đồng khí tương liên, đại hội này do Ngô Tam Quế muốn đứng ra tổ chức nhưng mà lại tổ chức ở địa bàn của Phúc Kiến An chẳng nhẽ không đủ để chứng minh Phúc Kiến An cũng không ngăn cản sao?.

Nếu đại hội này được sinh ra để võ lâm phương nam lấy lại danh khí, để người phương nam cảm thấy võ phong cũng không quá thua kém phương bắc thì ở phía ngược lại đại hội này là sàn diễn của Bắc Thiếu Lâm, để báo hiệu Bắc Thiếu Lâm chính thức từ trong giấc ngủ bước ra ngoài, một đầu cự long của võ lâm rốt cuộc thức tỉnh, Bắc Thiếu Lâm muốn khai sơn.

Ngàn tính vạn tính, mọi sự chuẩn bị cho sàn diễn của Thiếu Lâm cùng Trầm Côn... vậy mà gặp khó khăn lớn như vậy.

Trầm Côn có thể còn không nghĩ nhiều nhưng các thủ tọa của Thiếu Lâm đều đang không khỏi nhíu mày bởi Bắc Thiếu Lâm tựa hồ hung hãn hơn dự kiến rất nhiều.

Đầu tiên ở đâu chui ra một cái Hoàng Dung, không chỉ cùng tên cùng nữ gia cát thành Tương Dương mà còn nắm giữ luôn Đả Cẩu Bổng Pháp.

Thứ hai chẳng biết Nga My bị điên cái gì vậy mà đệ nhất thiên tài Nga My – Viên Tử Y lại nam tiến sau đó giữa đường đâm một nhát trở thành cường địch số một của Trầm Côn, thực lực của Viên Tử Y mạnh thế nào thế gian có ai không hiểu?, một đời thiên tài phương Bắc bị nàng ép cho thở không nổi.

Tưởng hai người kia đã là quá lắm rồi vậy mà ngay trong trận doanh phương nam vậy mà đi ra một vị thiên tài Võ Đang vận dụng Thái Cực Quyền đến mức không thể chê đã thế còn thích lừa mình dối người dùng thân phận tán tu mà xuất hiện.

Đương nhiên những thứ này chỉ dừng ở mức thử thách còn chưa có cách nào thật sự ngăn cản bước tiến của Thiếu Lâm, ngăn cản tràng pháo hiệu đầu tiên cho việc khai sơn của Bắc Thiếu Lâm bởi Trầm Côn còn có Dịch Cân Kinh.

Địa vị của Dịch Cân Kinh tại thế giới này ra sao?, địa vị của nó vượt xa Tẩy Tuy Kinh đồng thời còn ẩn ẩn cao hơn cả Cửu Dương Thần Công.

Thiếu Lâm từng được coi là vô địch thiên hạ bởi bọn họ có Tẩy Tủy Đan Phương, Tẩy Tủy Kinh, Cửu Dương Thần Công cùng Dịch Cân Kinh tuy nhiên sau nội chiến bản thân Nam Thiếu Lâm nắm giữ Tẩy Tủy Đan Phương cùng Cửu Dương Thần Công còn Bắc Thiếu Lâm chỉ còn lại Tẩy Tủy Kinh và Dịch Cân Kinh.

Không ai có thể phủ nhận sau nội chiến Thiếu Lâm đã không còn là Thiếu Lâm, Bắc Thiếu Lâm yếu đi rất nhiều nhưng hễ là người trong giang hồ khi phải đưa ra so sánh giữa Bắc Thiếu Lâm cùng Nam Thiếu Lâm kết quả chỉ sợ hầu hết mọi người chọn Bắc Thiếu Lâm.

Không phải chỉ vì Bắc Thiếu Lâm vốn là Thiếu Lâm nguyên bản còn lại mà còn vì Dịch Cân Kinh.

Dịch Cân Kinh tại thế giới này là đại diện của Đạt Ma hơn nữa cho dù ai nói gì thì nói tại trận nội chiến Thiếu Lâm đúng là Dịch Cân Kinh mạnh hơn Cửu Dương Thần Công, khiến cho vị Cửu Dương Thần Tăng kia phải rời khỏi Tung Sơn tiến về phương nam mà lập nên Nam Thiếu Lâm.

Dịch Cân Kinh không phải là ai cũng có tư cách học và Trầm Côn thật ra cũng không có cái tư cách này bất quá hắn lại mang theo nhiệm vụ đánh trận đầu tiên cho Bắc Thiếu Lâm, từ 2 năm trước Trầm Côn đã bắt đầu tu tập Dịch Cân Kinh.

Dịch Cân Kinh phân theo ngũ hành, kết nối kinh mạch toàn thân với ngũ hành trong trời đất, có thể kết nối cơ thể với thiên địa, hấp thu lực lượng ngũ hành trong đất trời thành nội lực, có thể nói cuồn cuộn vô cùng vô tận mang thân thể con người hòa với tự nhiên đại đạo, mạnh mẽ dị thường.

Dịch Cân Kinh đương nhiên không giống Cửu Dương Thần Công, nó không phải chí dương chí cương chí nhiệt mà nó là âm dương hợp nhất, âm không giống âm, dương càng không giống dương, âm dương giao tế mà thành ngũ hành, ngũ hành hợp nhất mà ra thiên địa.Tương truyền nói về võ công hoàn mỹ trong thiên hạ chỉ có hai bộ công pháp sánh ngang được với Dịch Cân Kinh được coi là công pháp không có điểm yếu hoàn mỹ vô khuyết.

Trong thiên nếu mang Dịch Cân Kinh ra thì cũng chỉ có Trường Sinh Quyết của Trường Sinh Chân Nhân cùng Cửu Âm Chân Kinh của Hoàng Thái Sư là có tư cách đánh đồng.

_ _ _ _ _ _ _ _

Dịch Cân Kinh chia làm 7 tầng.

Trầm Côn dành 2 năm tâm sức ở trong Thiếu Lâm Tự, bằng vào thiên tư kinh khủng của bản thân đồng thời căn cơ cực kỳ vững chắc do Tẩy Tủy Kinh tạo thành ấy vậy mà hắn mới chỉ có thể bước vào tầng thứ 2 của Dịch Cân Kinh.

Tầng một của Dịch Cân Kinh gọi là Ngũ Hành Tương Sinh.

Tầng hai của Dịch Cân Kinh chính là Ngũ Hành Tương Khắc.

Ngũ Hành Tương Sinh là bước đầu của Dịch Cân Kinh, kết nối thân thể với lực lượng ngũ hành, kết nối bản thân cảm ngộ thiên địa, gột rửa tạp chát trong người, khai thông kinh mạch huyệt đạo.

Ngũ Hành Tương Khắc cao hơn tương sinh một bậc, khi đã nắm giữ thuật tương sinh trong ngũ hành thì liền tiến về một cấp bậc cao hơn được hiểu là nắm giữ thuật tương khắc trong ngũ hành, mượn lực tương khắc một lần nữa kích hoạt bản năng của cơ thể.

Tại bước thứ hai của Dịch Cân Kinh có liên quan tới mệnh căn, mệnh căn của Trầm Côn là kim vậy ngũ hành tương khắc của hắn đối ứng với hỏa.

Hỏa nuốt kim nhưng mà hỏa cũng có thể rèn luyện kim, đây là tương sinh tương khắc.

Giây phút Trầm Côn lùi lại sau đó hai tay trực tiếp chắp vào nhau thì Cổ Chân đang đứng cách tương đối xa cũng không khỏi rùng mình.

Không chỉ là Cổ Chân rùng mình mà cả đám người Viên Tử Y, Mộ Dung Yến Nhi cùng Hoàng Dung đều không khỏi kinh hãi, trên người Trầm Côn có một loại uy thế đặc biệt.

Từng đợt khói trắng bắt đầu bốc lên trên cơ thể Trầm Côn sau đó làn da trắng bạch như được vật gì đốt nóng lên, trực tiếp chuyển sang màu hồng nhạt.
Thân thể Trầm Côn lúc này cứ như một thanh thép đang đun nóng vậy.

Cổ Chân lúc này đối mặt với Trầm Côn ánh mắt của hắn rốt cuộc cũng có biến đổi, Trầm Côn sau đó vậy mà cúi thấp người xuống, hai chân đứng rộng thành thế trung bình tấn điển hình, hai tay co lại đắt sát hông.

Cổ Chân chưa từng giao đấu với Trầm Côn trong trạng thái này bản thân thậm chí còn không biết Trầm Côn sử dụng Dịch Cân Kinh nhưng Cổ Chân có một loại cảm giác, cảm giác bản thân mình không thủ nổi.

Thấy Cổ Chân biến thế, Trầm Côn căn bản không nghĩ nhiều thân hình lại tiến lên như long hành hổ bộ, lần này mỗi bước chân của hắn còn tỏa ra nhiệt khí, còn có từng làn khói trắng bốc lên, tuy uy lực chưa lộ nhưng lại làm cho lòng người có chút sợ hãi.

Cổ Chân hít vào một hơi không khí làm cho lồng ngực căng phồng, ánh mắt toàn bộ nhìn vào thân ảnh trong làn khói trắng kia, một tay thu lại, một tay độ ngột xuất ra.

Tốc độ đấm của Cổ Chân cực nhanh hơn nữa không còn một chút cảm giác gì giống với Thái Cực Quyền khi xưa nữa, một quyền này phải dùng từ cực tốc để hình dung.

Cổ Chân ngoại trừ Thái Cực Quyền thật ra không biết thêm một loại võ công gì nữa nhưng mà một chiêu trung bình tấn đấm thẳng này hắn còn dùng nhiều thời gian hơn cả Thái Cực Quyền, tập đi tập lại không ngừng không nghỉ, mỗi ngày hắn đấm hàng ngàn quyền thậm chí hàng vạn quyền.

Chân như rễ cây cắm xuống đại địa, sống lưng như cây cổ thụ thẳng tắp hướng đến tận trời, quyền như khai sơn đập thẳng về phía Trầm Côn, nắm tay lớn như tay gấu lại dài như một con mãnh xà đang vươn mình cắn vào cổ con mồi vậy.

Một quyền cứ như vậy dùng tốc độ không tưởng đánh xuyên qua làn nhiệt khí, thổi tung từng đoàn khí trắng sang hai bên.

Trầm Côn gần như không kịp phản ứng, quyền kia cứ như vậy nện lên mặt hắn, điều duy nhất Trầm Côn có thể làm là hơi nghiêng cổ của bản thân mình.

Động tác này gần như chỉ là phản xạ vô điều kiện của Trầm Côn nhưng lại giúp Trầm Côn thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, quyền đầu của Cổ Chân thay vì đánh thẳng vào sống mũi của Trầm Côn lại chỉ lệch qua khuôn mặt hắn.

Tiếp theo Trầm Côn không khỏi lạnh người, kình lực của Cổ Chân lớn đến mức như có thanh kiếm cắt qua cổ hắn vậy, máu vậy mà tóe ra nhưng mà cũng vì đau đớn này làm cho Trầm Côn biết hắn không được lùi lại.

Trong lúc đau đớn nhất thì hắn càng tỉnh táo, tỉnh táo để nhìn một tay còn lại của Cổ Chân chuẩn bị tung ra.

Thế nào gọi là trung bình tấn?, tức là khi một tay thu lại tay kia dồn hết lực xuất ra, Trầm Côn biết chỉ cần một tay còn lại của Cổ Chân thu lại sau đó một quyền tương tự đánh ra thì hắn thua chắc, khoảng cách là quá ngắn để Trầm Côn có thể triệt tiêu sát thương sau đó hoàn toàn tránh được quyền tiếp theo của Cổ Chân.

Lại dùng Thiên Cân Trụy, một chân của Trầm Côn như cột đình cắm trên mặt đất một chân bước dài ra phía trước, quyền biến thành thưởng một chưởng đánh thẳng vào ngực Cổ Chân.

Đây là Đại Lực Kim Cương Chưởng đỉnh đỉnh đại danh của Bắc Thiếu Lâm.

Trầm Côn xuất quyền thì Cổ Chân ở bên kia cũng đã rút tay lại đồng thời tay kia hướng ra nhưng chung quy chậm một bước, tay trái tung ra được một nửa, lực chưa phát hết thì đụng vào chưởng pháp của Trầm Côn, bị cương kình khủng khiếp cùng nhiệt khí kia ép bật ngược trở lại, quyền đầu chưa đánh hết sức đã bị đè về sau đó một chưởng của Trầm Côn cứ như vậy ép thẳng vào ngực Cổ Chân.

Cổ Chân như một cây đại thụ bị đánh bật cả rễ, cả người liên tục lùi lại sau đó cứ như vậy ngã xuống dưới võ đài.

GIây phút Cổ Chân ngã xuống thì Trầm Côn cũng gục cả người xuống, hắn dùng một tay đấm thẳng xuống võ đài đỡ cho cơ thể, một tay còn lại đang che lấy phần động mạch ở cổ, tuy vết thương chưa hướng đến động mạch của hắn nhưng máu đã chảy ra không ngừng.

Trầm Côn lúc này cũng không có đau đớn, ánh mắt chỉ muốn nhìn thật kỹ đối thủ mình vừa đánh bại kia, hai người hơn nhau có lẽ chỉ ở một tích tắc giao thủ, có chăng là Trầm Côn hắn phản ứng vẫn nhanh hơn Cổ Chân nửa bậc mà thôi.

Cổ Chân rơi đài, Tứ Cường liền được thành lập nhưng mà nhìn máu đổ trên người Trầm Côn có lẽ ai cũng nhìn ra được... cho dù bất cứ ai trong Tứ Cường quyết đấu lại với Cổ Chân có lẽ chưa chắc thắng được.

Bắc Thiếu Lâm đi ra một Trầm Côn thì Võ Đang Sơn cũng xuất hiện một vị Cổ Chân, hai đại phái đến hiện tại không ngờ vẫn minh tranh ám đấu, đến cả truyền nhân cũng song song xuất ra quyết phân cao thấp.

Lần này tựa hồ Bắc Thiếu Lâm cao hơn Võ Đang nửa bậc, điều này cũng có thể coi vô tình khiến danh khí của Bắc Thiếu Lâm trong mắt người nam phương cao hơn nhưng đồng thời tuyệt không giảm danh khí của Võ Đang, có thể coi là một mũi tên trúng hai đích.

Quyển 3 - Chương 123: Gặp Lại (1)

Trầm Côn đánh bại Cổ Chân xong bản thân vị thiên tài này thậm chí bị coi là người bất lợi nhất trong tứ cường bởi thương thế của Trầm Côn cho dù là ai cũng nhìn ra nó tuyệt không nhẹ.

Trong tứ cường, Hoàng Dung và Mộ Dung Yến Nhi thắng dễ vô cùng còn Viên Tử Y căn bản không cần đánh, tại Tiềm Long Đại Hội khi mà tất cả trận đấu chỉ diễn ra trong vòng một ngày thì đây đương nhiên là bất lợi cực lớn của Trầm Côn.

Hơn ai hết Trầm Côn hiểu thương thế của mình, một trận chiến này hắn đánh cũng đủ mệt, Dịch Cân Kinh của hắn mang tiếng là tầng thứ 2 nhưng chỉ có thể coi là miễn cương đạt đến tầng thứ này, đốt mệnh căn của chính mình tăng cường lực công kích cũng khiến bản thân hắn tổn thương lại thêm vài trăm chiêu liên tục tấn công Cổ Chân, cho dù thân thể hắn làm bằng sắt cũng sẽ thấm mệt.

Trầm Côn đứng lên, một tay vẫn cứ ôm lấy cổ mình đồng thời ánh mắt nhìn về phía Cổ Chân bị đánh gục bên dưới.

Lúc này Cổ Chân ngửa ra sau, sắc mặt vẫn bình thường vô cùng nhưng không biết vì lý do gì lại không thể đứng lên, cứ như vậy nằm im một chỗ.

Trầm Côn có chút nhíu mày lại bởi hắn phát hiện đôi mắt cùng sắc mặt Cổ Chân không giống nhau, đôi mắt rõ ràng ảm đạm mờ mịt nhưng sắc mặt căn bản không chịu ảnh hưởng gì, trong lòng Cổ Chân lập tức nghĩ đến hai chữ ‘dịch dung’.

Đương nhiên dịch dung cũng chẳng phải vấn đề gì, Trầm Côn lúc này quan tâm tới trạng thái của Cổ Chân hơn thế là hắn cũng bước xuống đaià, hơn ai hết hắn hiểu Đại Lực Kim Cưởng Chưởng khi đánh vào người sẽ sinh ra cái gì chứ đừng nói tới việc hắn vận lên Dịch Cân Kinh sau đó mang kim khí trực tiếp đưa vào người Cổ Chân.

“Ngươi có sao không? “.

Một tay vẫn ôm cổ, Trầm Côn lần đầu tiên mở miệng quan tâm tới kẻ địch nhưng mà Cổ Chân cơ hồ cũng không đáp, thậm chí nhận thức của Cổ Chân lúc này cũng có chút mơ mơ hồ hồ.

Trầm Côn nhìn thấy tình trạng của Cổ Chân lập tức biết được Cổ Chân gặp nguy hiểm, bản thân vốn muốn quay đầu trở về trận doanh Thiếu Lâm nhờ mấy vị sư thúc đè xuống thương thế của kẻ này dù sao thân phận của Cổ Chân cũng được xác định rõ, thân là truyền nhân Võ Đang thì ngay cả Thiếu Lâm hiện tại cũng không thể thấy chết mà không cứu.

Mọi việc xảy ra quá nhanh, Trầm Côn là người đánh bại Cổ Chân đương nhiên cũng gần Cổ Chân nhất, lúc này y sư còn xa mới có thể chạy đến kịp thế là Trầm Côn quyết định cúi xuống bắt đầu đưa tay ra điểm vào vài huyệt đạo trên người Cổ Chân.

Trầm Côn không phải y sư nhưng thân là người học võ lại tự mình chế ngự ‘khí’ do chính mình gây ra cũngc hẳng phải quá khó khăn bất quá khi mà Trầm Côn mới cúi người còn chưa kịp động đã ngửi thấy một mùi u hương thơm ngát.

Mùi thơm nhẹ dịu đi qua khứu giác rồi tiến về tâm thần, mùi hương làm người khác ma mị thậm chí dục hỏa đốt lên.

Trầm Côn không dám nghĩ nhiều vội thủ chắc tâm thần, tự niệm một đạo kinh phật, khóe miệng mấp máy sau đó rất nhanh trên trán Trầm Côn lấm tấm mồ hôi, ánh mắt có chút sợ hãi nhìn sang bên cạnh mình, nhìn sang chủ nhân của mùi u hương kia.

Trầm Côn định lực không thấp chí ít hắn nhìn Viên Tử Y hay Mộ Dung Yến Nhi không xuất hiện nổi dục hỏa đến cả thưởng thức cái đẹp bình thường nhất cũng gần như không thể có, hắn thậm chí coi hai đại mỹ nhân này là nam nhân, là đối thủ chân chính chỉ có điều đứng bên cạnh nữ nhân này máu huyết của Trầm Côn như sôi sục lên.

Đây là tà hỏa, là dục hỏa, là dục hỏa mà nữ nhân kia đốt lên, Trầm Côn thậm chí không cần nghĩ cũng biết người bên cạnh mình là ai.

Một trong Tiêu Dao Tam Lão – Ngọc Diện Hồ Ly – Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy thân pháp khủng khiếp vô cùng, từ lúc Trầm Côn đánh bại Cổ Chân nàng đứng lên khẽ di chuyển cho đến lúc Trầm Côn kịp bước xuống võ đài nữ nhân này đã ở bên cạnh hắn.

Lý Thu Thủy động nhanh đến nỗi tất cả cao thủ trong Tiềm Long Đại Hội đều không kịp phản ứng, gần như chỉ thấy nàng khẽ động rồi lập tức hiện ra nơi góc võ đài cho dù là cường giả hàng đầu phương nam như Sư Vương cũng chỉ thấy được một đạo tàn ảnh.

Võ công của Lý Thu Thủy thực sự quá mức khủng bố.

Nàng hiện ra ở ngay sau lưng Trầm Côn sau đó dùng một hành động không ai tưởng tượng được, nàng đứng sát sau lưng Trầm Côn, cái cổ như thiên nga nhẹ đặt lên vai của vị tiểu tăng này, khóe miệng cong lên.

“Không hổ là đệ tử phật gia, trắng trắng bạch bạch bản tính cũng rất tốt “.

Nàng mở miệng như u hương lại càng đốt lên dục hỏa của Trầm Côn, dục hỏa mạnh đến nỗi Trầm Côn không thể không nhắm mắt lại, hai tay chắp với nhau.

“A di đà phật, Lý tiền bối cũng không cần trêu đùa tiểu tăng “.

Có trời mới biết Trầm Côn nói xong câu này tốn bao nhiêu khí lực, Trầm Côn đương nhiêu huyết khí rất mạnh, hắn cũng không phải là văn tăng mà là võ tăng, gặp phải Lý Thu Thủy thực sự đủ thảm, gần như chỉ bằng mị thuật thả ra ngoài Lý Thu Thủy đã khiến vị thiên tài Thiếu Lâm này khí huyết không thông.

Lý Thu Thủy nghe Trầm Côn trả lời như vậy liền cười khanh khách, nữ nhân này thậm chí đưa tay ra, bàn tay trắng nõn nhẹ đặt lên bên vai kia của Trầm Côn, mị nhãn như tơ.

“Vị tiểu sư phụ này thương thế rất nặng, Thu Thủy chữa thương cho ngươi được không? “.

Âm thanh của nàng không lớn căn bản không thể nghe thấy nhưng mà âm thanh như có ma thuật xuyên qua thức hải Trầm Côn như muốn mị đi tâm trí hắn, Trầm Côn lúc này hai mắt thậm chí dần dần biến thành màu trắng dã.

Mị thuật của Lý Thu Thủy này còn mạnh hơn nhiều so với Lý Thu Thủy tại thế giới kia, tại thời điểm Vô Song xuyên không, tại thời điểm Vô Song gặp Lý Thu Thủy chính Vô Song còn không chịu được mị thuật của nữ tử này huống hồ là Trầm Côn hiện tại gặp phải mị thuật càng kinh khủng hơn bất quá cũng may cho Trầm Côn lúc này có một âm thanh từ trận doanh võ lâm vọng tới, âm thanh không lớn nhưng lại trịnh trọng vô cùng, có lực vô cùng.

“A di đà phật, Lý thí chủ có lòng bản tự xin cảm kích nhưng thương thế của tiểu Côn vẫn nên để cho Thiếu Lâm Tự đưa về chữa trị thì hơn, cũng không nhọc Lý thí chủ ra sức “.

Âm thanh này có chưa nội lực cực kỳ cao thâm, âm thanh vừa vang lên lập tức làm Trầm Côn tỉnh lại từ trong mê man nhưng mà càng là như thế thân hình Trầm Côn càng run lên vì sợ hãi, bản thân Trầm Côn biết nếu không phải có đại sư ra tay thì mình rất khó có thể bình tĩnh được chỉ sợ... rất nhanh trở thành con rối trong tay Lý Thu Thủy.
Lý Thu Thủy nghe thấy giọng nói kia, cái cằm hơi ngửa lên sau đó lùi lại, ánh mắt quét qua vị đại sư vừa lên tiếng, trong mắt mang theo hàn quang.

Nàng nhận ra người này, một trong các đại cao thủ của Bắc Thiếu Lâm – Độ Ách.

Bắc Thiếu Lâm tuy đã không hiện trên giang hồ nhưng mà Lý Thu Thủy vốn là tiền bối thế hệ trước, tuổi của nàng còn hơn đám người tứ tuyệt đương thời sao có thể không hiểu rõ Thiếu Lâm Tự.

Bắc Thiếu Lâm hiện tại đứng đầu là sư chữ Độ sau đó là sư chữ Huyền rồi đến sư chữ Viên.

Nam Thiếu Lâm sau khi tách khỏi Bắc Thiếu Lâm thì đứng đâu là sư chữ Không, sau đó là sư chữ Phương cuối cùng là sư chữ Thiên.

Độ Ách là sư chữ Độ được gọi là một trong Tam Độ của Bắc Thiếu Lâm, về mặt vai vế mà nói đã vào hàng thần tăng của Thiếu Lâm thậm chí được gọi là Độ Ách Thần Tăng.

Nếu không phải Thiếu Lâm Tự phong sơn không ra thì Độ Ách Thần Tăng hoàn toàn có thể so sánh với bất cứ ai trong tứ tuyệt đương thời bất quá nếu chỉ là thế thì còn lâu Lý Thu Thủy mới phải nể mặt mũi kẻ này.

Thứ nhất nàng còn nhiều tuổi hơn Độ Ách có thể coi là tiền bối của Độ Ách thứ hai nàng mạnh hơn Độ Ách bất quá sau lưng Độ Ách là Bắc Thiếu Lâm, Lý Thu Thủy lại đang ở trước mặt thế nhân nàng cũng không thể không bán mặt mũi cho cái môn phái này.

“Tưởng là ai, hóa ra Độ Ách, lâu không nhìn thấy ngươi xuất hiện, vết thương ở mắt đã khỏi hay chưa?”.

Độ Ách bị mù một con mắt trái, đây vốn là nỗi đau của Độ Ách, năm xưa khi Thiếu Lâm chưa phong sơn thân là một đời cao thủ của Thiếu Lâm bản thân Độ Ách đương nhiên danh tiếng rất lớn bất quá lại gặp phải Dương Đỉnh Thiên, khi đó Độ Ách còn muốn hàng ma vệ đạo nhưng thực lực căn bản không địch nổi Dương Đỉnh Thiên bị đối phương hủy đi một con mắt, nếu không phải có cao tăng Thiếu Lâm cứu trị có lẽ tính mạng còn khó bảo toàn.

Nỗi đau này là đại kỵ của Độ Ách nhưng lão cũng biết đối mặt với mình là ai, đành chắp tay lên tiếng.

“Cảm ơn Lý thí chủ quan tâm, thương thể của lão nạp qua nhiều năm cũng đã ổn định, thực sự phiền Lý thí chủ nhọc lòng “.

“A Côn, còn không mau trở lại? “.

Độ Ách cũng không vui vẻ gì với Lý Thu Thủy nhưng hiện tại cũng không dám đối địch với nữ tử kinh khủng kia, tại cái thế giới này sau Cầm Đế quá mức nghịch thiên ra nếu nói về nữ tử chỉ có hai chị em nhà Tiêu Dao Phái, Thiên Sơn Đồng Lão – Vu Hành Văn cùng Ngọc Diện Hồ Ly – Lý Thu Thủy.

Hai người này bất cứ ai đều mạnh hơn xa Độ Ách, lần này Độ Ách rời khỏi Thiếu Lâm thứ nhất là nhận vai trò áp trận thứ hai là để ngăn cản bất cứ sự việc gì ảnh hưởng tới Bắc Thiếu Lâm bất quá Lý Thu Thủy đúng là ‘hơi’ quá tầm Độ Ách.

Trầm Côn lúc này nghe thấy Độ Ách nói nào còn có thời gian quan tâm tới Cổ Chân còn đang bất tỉnh dưới kia, lập tức xoay người nhẹ cúi đầu với Lý Thu Thủy rồi nhanh chóng chạy về trận doanh Thiếu Lâm, trước khi đi còn không quên cố gắng nhìn lại Cổ Chân một lần.

Cái nhìn này như muốn nhìn đối thủ của mình vậy, Trầm Côn có một loại cảm giác sau này hắn cùng Cổ Chân nhất định sẽ gặp lại cũng nhất địch trở thành cường địch một đời.

Cái nhìn này... cũng vừa vặn làm ánh mắt Trầm Côn trở nên ngơ ngác hơn nữa không chỉ Trầm Côn mà rất nhiều người đều ngơ ngác bao gồm Độ Ách.

Ở bên cạnh Cổ Chân chẳng biết từ bao giờ đã xuất hiện một hắc y nhân, hắc y nhân này đang cúi xuống dùng một tay ấn nhẹ vào ngực Cổ Chân sau đó một loại lực lượng nhu hòa hình thái cực xuất hiện, vòng thái cực xoay ngang trên ngực Cổ Chân bắt đầu triệt tiêu toàn bộ khí mà Cổ Chân phải chịu, miệng Cổ Chân lập tức phun ra một ngụm máu bầm.Hắc y nhân gần như chỉ vẩy tay xong liền giải quyết được thương thế trên người Cổ Chân sau đó từ từ nâng Cổ Chân dậy, ánh mắt ẩn trong cái mũ rộng vành kia lóe lên nhưng mà hắn không có nhìn qua vị thủ tọa trưởng lão – Độ Ách Thần Tăng lại càng không nhìn qua Thiếu Lâm một lần nào, ánh mắt chỉ dừng lại trên người Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy cũng đang nhìn hắn, ánh mắt mang theo hứng thú nồng đậm.

Tại sao Lý Thu Thủy lại có hành động với Trầm Côn?, nàng tiến tới vốn muốn dùng mị thuật làm khí tức Trầm Côn đại loạn dẫn tới Dịch Cân Kinh của hắn chịu phản phệ, thương thế nặng càng thêm nặng sau đó dẫn tới không thể nào giữ nguyên chiến lực của mình trong vòng Tứ Cường.

Bất kể thế nào Lý Thu Thủy cũng không muốn nhìn võ lâm phương Bắc dành ngôi quán quân bởi khi đó sắc mặt Ngô Tam Quế sẽ không tốt đẹp gì.

Dĩ nhiên bằng thân phận của nàng cũng chưa đến mức đi đấu với tiểu bối làm gì, nàng đối với Trầm Côn chỉ mang ý trêu đùa là chính, nàng hiện thân ở đây là vì hắc y nhân này.

Nàng thực sự rất tò mò, thiên hạ từ bao giờ lại có một cao thủ không hề thua nàng?.

Hắc y nhân này là ai?, người này đương nhiên là Trương Y.

Trương Y tồn tại thì Lý Thu Thủy thậm chí còn không nhìn ra nhưng giây phút Cổ Chân bị đánh bại thì khí tức của Trương Y liền bại lộ dẫn tới bị nàng phát hiện, đối với Trương Y bản thân Lý Thu Thủy cảm thấy cực kỳ lạ.

Người này như một tấm gương trong suốt, Lý Thu Thủy có cảm giác có thể nhìn xuyên qua người này, nhìn đến tận cùng nhưng mà... sau khi nhìn đến tận cùng của người này thì nàng chỉ thấy chính bản thân mình trong đó, cực kỳ tà dị.

Ngoài đặc điểm này ra còn một đặc điểm nữa, nàng cảm giác hắc y nhân này còn mạnh hơn Nhân Thánh cùng Địa Thánh của Võ Đang, thực lực đã chạm đến đỉnh của ngũ tuyệt chuẩn bị bước vảo cấp bậc chuẩn đế.

Võ Đang có cao thủ cỡ này?, Lý Thu Thủy không thể không ra nhìn một cái.

Hắc y nhân đã chịu lộ thân, Lý Thu Thủy lại mở miệng cười duyên.

“Không biết tôn giá là vị nào trong Tam Thánh của Võ Đang Phái đây? “.

Nàng đương nhiên biết Trương Y không phải là bất cứ ai trong Tam Thánh nhưng mà nàng vẫn mở miệng, vẫn đang thử dùng mị thuật ma mị thần trí Trương Y.

Trương Y nâng lên Cổ Chân, đối với Lý Thu Thủy khẽ đáp.

“Tại hạ là Y Thánh, có thể nhìn mặt người mà chẩn đoán bệnh “.

Lý Thu Thủy nghe vậy khẽ ngạc nhiên, Y Thánh là danh xưng gì?, chẳng nhẽ là thần y đương thời? bất quá Lý Thu Thủy sao có thể không biết trên đời có thần y nào như Trương Y?.

Lý Thu Thủy không mất quá lâu suy nghĩ lại cười duyên với Trương Y, mị lực toàn bộ mở ra.

“Khanh khách, tôn giá là Y Thành vậy không biết có thể nhìn được bệnh của Thu Thủy hay chăng? “.

Trương Y đương nhiên không nhìn thấy mặt Lý Thu Thủy bởi nàng luôn che mặt bất quá hắn vẫn thản nhiên trả lời.

“Lý cô nương võ công cái thế đương nhiên không có bệnh gì bất quá trên mặt có tử khí lượn lờ chỉ sợ sắp có đại nạn lâm đầu, Lý cô nương sau này vẫn nên cẩn thận một chút “.

Trương Y nói xong cũng chẳng đợi Lý Thu Thủy kịp hiểu gì lập tức chuyển thân mà đi bất quá trước khi đi ánh mắt Trương Y khẽ nhíu, Trương Y lúc này cảm nhận được một người rất nhanh di chuyển về hướng này.

Người đang hướng về bên này là ai?, người này Trương Y cũng không lạ gì, nàng chính là Viên Tử Y.

Trương Y khác với Thiên – Địa – Nhân ba vị sư huynh, hắn tu huyền học, giỏi nhìn người, giỏi xem mệnh.

Trương Y nhìn thấy Viên Tử Y ánh mắt không khỏi nhíu thậm chí từ ánh mắt của Viên Tử Y bản thân Trương Y có thể cảm nhận được nàng nội tâm cực kỳ gấp gáp cực kỳ muốn lại gần hắn cùng Cổ Chân.

Trương Y đương nhiên hiểu Viên Tử Y sẽ không biết mình vậy chỉ còn có Cổ Chân, thế là Trương Y liền mấp máy môi một chút rồi mới xoay người rời đi, thân pháp của hắn căn bản cũng không thua kém gì Lý Thu Thủy, mang thêm Cổ Chân trên người cũng không khó khăn gì, chỉ cần Lý Thu Thủy không ra tay ngăn cản ở đây căn bản không ai cản được mà cho dù Lý Thu Thủy có ra tay ngăn cản thì Trương Y vẫn có tự tin nhẹ nhàng mang Cổ Chân rời đi.

_ _ _ __ _ _ _ _

Mình Come back rồi đâyyyyyyyyyyyyyyyyyyy

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau