CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 591 - Chương 595

Quyển 3 - Chương 115-3: Đông Phương Quỳnh Hương.

Nàng mở rèm ra, ánh mắt nhìn về phía Vô Song.

Nàng không thích hắn, đây là chuyện dĩ nhiên, đến tận bây giờ nàng vẫn không thích hắn, cái này không có gì phải nói lại.

Nàng không thích hắn là một việc nhưng mà Vô Song quả thực cũng làm nàng có chút cảm động, nàng cũng là nữ nhân, là một nữ nhân bình thường, nàng cảm thấy nếu nữ nhân nào rơi vào trường hợp của nàng cũng không có cách nào bỏ mặc không quan tâm tới tình trạng của Vô Song.

Vô Song hôn mê 7 ngày, nàng chăm sóc hắn 7 ngày, bản thân đương nhiên cũng muốn hắn tỉnh lại càng sớm càng tốt, nàng cũng không muốn hắn chết.

Đang đánh xe ngựa nàng liền phát hiện trong xe có động tĩnh lập tức tiến vào thì thấy Vô Song tỉnh lại, nàng đương nhiên vui vẻ sau đó lại thấy Vô Song một tay che miệng, nàng có thể cảm giác thấy hắn đang khủng hoảng vô cùng.

Nàng lần này cũng không hỏi vì Vô Song mà lo lắng, nàng liền mở miệng.

“Ngươi có sao không? “.

Nàng cũng không cảm thấy mình làm gì sai nhưng mà biểu hiện của Vô Song lại càng dọa người, Vô Song vậy mà nhìn chằm chằm vào dung mạo của nàng sau đó trong ánh mắt xuất hiện một loại thần sắc sợ hãi cứ như nàng là hồng hoang cự thú vậy.

Nàng không phải bị mù, nàng sao có thể nhận ra ánh mắt Vô Song nhìn mình không đúng vì vậy hai hàng lông mày liền nhíu lại.

“Có chuyện gì vậy? “.

Nàng lại hỏi lần thứ hai tuy nhiên Vô Song vẫn không trả lời thay vào đó cánh tay hắn có chút run rẩy đưa ra, cánh tay vậy mà như muốn tháo chiếc mặt nạ của nàng ra.

Nàng cũng là tuyệt thế cao thủ trong thiên hạ đương nhiên không bị Vô Song thành công thực hiện ý đồ của mình, thân thể liền lui ra sau, ánh mắt nhíu chặt lại.

“Ngươi làm sao vậy? “.

Đây là lần thứ ba nàng lên tiếng, có lẽ cũng chính âm thanh lần này gọi tỉnh Vô Song, Vô Song cánh tay bất giác thu lại nhưng mà sắc mặt hắn càng ngày càng xấu, càng ngày càng trắng.

“Ngươi gọi là gì? “.

Đây là câu nói đầu tiên của Vô Song, một câu nói làm nàng bất ngờ vô cùng.

Nàng nhín hắn một chút thản nhiên mà đáp.

“Ta họ Đông Phương tên một chữ Bạch, gọi ta Đông Phương Bạch là được “.

Nàng nói xong chỉ thấy Vô Song lập tức lắc đầu, hắn căn bản không tin.

“Ta hỏi lại người gọi là gì?, cũng không cần lấy tên Đông Phương Bất Bại ra mà xưng hô “.

Lần này ánh mắt nàng càng nhíu chặt lại nhưng mà rất nhanh cũng dãn ra.“Ta đã nói rồi, ta gọi Đông Phương Bạch, ta cùng đại ca trùng tên với nhau, ngươi muốn nghĩ cái gì thì nghĩ “.

Nàng dứt lời tâm trạng liền có chút không vui chí ít ánh mắt Vô Song nhìn nàng làm nàng không cách nào vui được, nàng vốn tưởng nàng nói xong câu đó thì Vô Song sẽ im lặng nào ngờ Vô Song ở sau lưng nàng tiếp tục lên tiếng.

Vô Song lúc này lưng dựa vào thành xe ngựa, hắn bỗng cảm thấy toàn thân mệt mỏi, đầu ngửa về phía sau một tay đặt lên chán sau đó lên tiếng.

“Ta đã gặp Đông Phương Bạch, chính cái tên Đông Phương Bạch ta cũng thường xuyên sử dụng, đại ca ngươi... muốn ta thay hắn đóng vai Đông Phương Bất Bại đồng thời cũng muốn ta để ý đến ngươi một chút, tất nhiên lúc này ta cảm thấy ta cũng không có khả năng mà để ý đến ngươi “.

“Võ công của ngươi rất lạ nhưng mà Trường Sinh Khí trên người ngươi thì không nhầm được, bản thân ta từng gặp qua Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong, bản thân đối với người này cũng có hiểu rõ, ngươi đã nhận được truyền thừa của Trương Tam Phong nhất định cũng phải được Trương Tam Phong công nhận “.

“Em gái của Đông Phương Bất Bại lại kiêm truyền nhân của Trương Tam Phong, thực lực của ngươi đã vô hạn tiếp cận đế vị, ta cũng cảm thấy không thể nhìn ngươi hay giúp đỡ ngươi cái gì, chúng ta chia tay ở đây đi “.

Nàng không ngờ Vô Song cứ như thế nói một tràng dài, ánh mắt nàng không khỏi kinh ngạc nhìn hắn sau đó nàng thấy Vô Song thực sự đứng lên, thân hình nhất biến liền đã từ cửa sổ xe ngựa mà lướt ra ngoài, hắn vậy mà muốn đi thật.

Nàng nhìn theo chuyển động của hắn không khỏi lên tiếng.

“Đứng lại “.

Vô Song bị nàng gọi, hắn hơi rùng mình, nói thật tâm trạng của Vô Song lúc này rất khó diễn tả, hắn còn không biết mình muốn làm gì, hắn thậm chí lựa chọn rời đi, hắn cần một chỗ để bình tĩnh, để có thể thực tâm ngồi xuống nghĩ lại rốt cuộc việc gì xảy ra, hắn còn không dám quay đầu lại nhìn cái ánh mắt kia.

Cố gắng tự khống chế nội tâm của mình, Vô Song rốt cuộc quay đầu nhìn nàng, hướng về nàng mà hỏi.
“Có việc gì không? “.

Nàng đứng trên xe ngựa nhìn chằm chằm vào Vô Song, nàng thậm chí có thể thấy ánh mắt Vô Song như muốn trốn tránh chính nàng vậy, hắn cứ như càng muốn nhanh chóng rời khỏi nàng nhanh bao nhiêu hay bấy nhiêu vậy.

Nàng thở ra một hơi, âm thanh có chút lạnh lẽo vang lên.

“Ngươi nói cho ta biết tung tích đại ca, ta có thể cho ngươi biết tên “.

Vô Song nghe nàng nói rốt cuộc cũng ngửa đầu lên nhìn nàng.

Hắn suy nghĩ một chút rồi đáp.

“Ta đã hứa với Đông Phương đại ca, không thể nói với bất cứ ai tung tích của hắn đặc biệt là ngươi, bất quá tình trạng của hắn ta cũng có thể nói một hai “.

“Đông Phươn đại ca lúc này tình cảnh cực kỳ không tốt, trên người tràn ngập tử khí như bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi tuy nhiên chính ta không nhìn thấy tật bệnh gì trên người hắn thậm chí ta có thiên hướng đây là một loại tu luyện hơn, có người nói với ta hắn đang tìm chết “.

“Ta không quá hiểu tìm chết là sao nhưng qua khoảng thời gian tiếp xúc ta cảm thấy Đông Phương đại ca cũng sẽ không gặp nguy hiểm gì, đây là tất cả những thứ ta có thể nói “.

Nàng cúi đầu trầm tư một lúc sau đó lại lên tiếng.

“Ngươi lần này rời đi... nếu có thể thì qua Hành Dương Thành, ở đó có một vị trưởng lão phái ta có khả năng gặp nguy hiểm, ngươi đã được đại ca phó thác vậy... ngươi để ý đến ông ta một hai, coi như trách nhiệm của Nhật Nguyệt Giáo Chủ đi “.

Không thể không nói nàng rất hiểu Đông Phương Bạch, Vô Song chỉ nói một chút việc ĐÔng Phương Bạch nhờ hắn thì nàng cũng đã đoán ra rồi.

Vô Song nghe vậy cũng gật đầu, việc Khúc Dương cùng Khúc Phi Yến hắn đương nhiên quản đồng thời trong nội tâm cũng trở nên nặng nề, hắn biết hắn rời đi lúc này thì hắn cùng nàng chỉ sợ chia tay ở đây không biết bao giờ có thể gặp mặt.

Bất quá... không gặp mặt có lẽ cũng tốt.

Vô Song vận lên Mị Ảnh thân pháp cứ như vậy mà lướt đi, đến cả quay đầu cũng không quay đầu lại.

Thấy hắn rời đi, nàng khóe miệng hơi mở, nàng cũng không biết hắn có nghe thấy hay không.

“Ta họ Đông Phương, tên Quỳnh Hương bất quá ta hy vọng ngươi nói tên ta với người khác”.

Nói rồi nàng lại ngồi xuống, tiếp tục một mình một xe ngựa hướng về Võ Đang Sơn.

Ngày hôm nay Vô Song cùng Đông Phương Quỳnh Hương chính thức chia tay, ai đi đường nấy.

Quyển 3 - Chương 116: Gặp Lại.

Vô Song tốc độ thực sự cực nhanh, nếu hắn toàn lực di chuyển thậm chí có thể so sánh với đế vị cao thủ dù sao Tu La Vương trước đây nếu không phải có trạng thái đặc biệt gia trì 8-9 phần sẽ không đuổi kịp Vô Song.

Vô Song hướng về Hành Dương Thành mà chạy bất quá không phải hắn muốn cứu Khúc Dương cùng Khúc Phi Yến mà là hắn hiện tại không biết đi đâu, tâm thần của hắn căn bản không thể yên nổi, hắn chỉ coi Hành Dương Thành là một nơi phải chạy đến, phải hướng về.

Thành Hành Dương lúc này đang có sự kiện gì bản thân Vô Song cũng không biết, đối với hắn hiện tại hắn chỉ mong có một kiện đại sự xuất hiện để hắn tự ma túy chính mình, để cho hắn có thể toàn tâm toàn ý hướng về cái công việc kia mà làm, có thể đè xuống bất an trong lòng.

Giây phút Vô Song tỉnh lại đương nhiên Cơ Vô Song cũng nhận ra, lúc này Cơ Vô Song cũng đã rời khỏi Giang Nam đang hướng về Mã Vương Động rồi đến Ngô Việt Đông Đạo lại qua Phúc Kiến.

Cơ Vô Song tốc độ so với Vô Song chỉ có hơn chứ không có kém, di chuyển né tránh yêu cầu linh hoạt thì không bằng nhưng chạy đường dài Cơ Vô Song tuyệt đối mạnh hơn bản thể.

Cơ Vô Song thân thể đã vượt xa đế vị bình thường hơn nữa còn chuyên tu Lăng Ba Vi Bộ của Tiêu Dao Phái, dùng Lăng Ba Vi Bộ một đường di chuyển sẽ gây áp lực rất lớn cho phần chân nhưng ai bảo Cơ Vô Song thân thể quá biến thái đây?, chút tác dụng phụ này hoàn toàn có thể bỏ qua dẫn đến Cơ Vô Song gần như có thể không ngừng không nghỉ mà di chuyển, chẳng bao lâu đã tới Vương Bản Sơn.

Khi Vô Song chia tay Quỳnh Hương thì Cơ Vô Song cũng liền thả Lam Đình cùng Tương Vân xuống, sắc mặt rốt cuộc có chút mệt mỏi.

Nơi Cơ Vô Song dừng chân là một hang động nhỏ trong thâm sơn, cái hang đá này là do chính tiểu Lam Đình tìm thấy.

Lam Đình từ nhỏ sống trong Miêu Cương, khả năng định hướng cùng độc lập sinh tồn của cô bé trong những cánh rừng phải nói là rất cao.

Thả hai nữ xuống, Cơ Vô Song không khỏi dựa lưng vào thành tường hơi thở ra một hơi.

Đoạn đường này đi cũng chẳng phải dễ chịu, Cơ Vô Song có thể cảm thấy bình thường nhưng mà Tương Vân cùng Lam Đình thì không.

Lam Đình vừa được hạ xuống đã nằm thẳng xuống đất, cực kỳ mệt mỏi mà kháng nghị.

“Cơ tỷ tỷ, ta không chịu được nữa, Đình Đình bắt đền ngươi, thật sự đau quá “.

Ở bên cạnh Tương Vân cũng hơi hơi không chịu được nhưng mà nàng không nói gì chỉ tìm một chỗ mà nghỉ ngơi, khi nghe thấy Lam Đình than phiền Tương Vân mới mỉm cười mà mở miệng.

“Đình Đình, Cơ tỷ tỷ một đường cũng rất mệt mỏi rồi, đừng nhiễu tỷ tỷ nữa, ra đây tỷ liền dán cao cho muội “.

Lam Đình nghe vậy cũng biết Tương Vân nói có lý chỉ là nàng còn nhỏ không thể không than phiền một cái.

Nàng không hiểu tại sao rõ ràng có xe ngựa mà Vô Song lại hai tay mang theo hai người một đường bỏ chạy, có thể nói là không ngủ không nghỉ, mãi đến khi đêm đen tối mịt mới tìm chỗ đốt lửa trại dừng lại.

Cảm giác bị một người ôm eo sau đó cắp trong cánh tay một đường di chuyển tuyệt đối không dễ chịu gì, cũng may Vô Song còn biết nghỉ ngơi nếu không Lam Đình cảm thấy sống lưng của nàng liền gãy đôi mất.

Nghe thấy Tương Vân nói thoa thuốc Lam Đình ánh mắt sáng lên, lại lê thân thể mệt mỏi đến bên cạnh Tương Vân tỷ tỷ của nàng, mấy ngày hôm nay nàng có thể ngủ ngon trong đêm toàn bộ đều là nhờ thuốc của Tương Vân, thật sự rất thần kỳ.

Tương Vân cười cười, bắt đầu vì Lam Đình thoa thuốc sau đó ánh mắt nhìn về phía Vô Song, nàng có thể nhìn thấy Vô Song sắc mặt cũng không tốt, Tương Vân lập tức lo lắng.

“Tỷ tỷ? “.

Nàng cũng không biết Vô Song đang nghĩ gì vì vậy liền cảm thấy Vô Song đang bị lao lực, lập tức lại nói.

“Tỷ tỷ, muội không biết tại sao phải gấp như vậy nhưng nếu thân thể tỷ tỷ đến giới hạn không bằng nghỉ ngơi một chút xem sao? “.

Tương Vân nói vậy Vô Song cũng chỉ hướng về phía nàng cười cười.

Vô Song chỉ cầu nhanh chóng rời khỏi Giang Nam là vì không muốn đụng mặt với thế lực của Ngô Tam Quế, ai mà biết vị bá chủ phương nam kia còn có bao nhiêu đế vị cường giả giúp đỡ, cho dù thân phận nữ tử hiện tại thì căn bản không có bất cứ liên quan gì tới Vô Song kia thậm chí nếu Cơ Vô Song dùng một chút thủ đoạn cũng có thể tiến vào Trấn Nam Vương Phủ làm khách, trở thành một thành viên chủ chốt trong thế lực của Ngô Tam Quế nhưng đây tất nhiên không phải con đường Vô Song muốn chọn.

Không biết vì lý do gì đối với Ngô Tam Quế bản thân Vô Song luôn muốn tránh càng xa càng tốt.

“Cũng không có chuyện gì, nghỉ ngơi một đêm là được, cũng không phải chuyện gì to tát “.

Nói xong để cho Tương Vân yên tâm, Cơ Vô Song trực tiếp ngồi xuống giả vờ tu luyện bất quá trong lòng cũng là không yên tĩnh.

Mục tiêu của Cơ Vô Song là hướng về Dược Vương Cốc gặp ông ngoại, tình hình của ông ngoại hiện tại theo lời Lam Giác nói cực kỳ không ổn, Cơ Vô Song không thể không đến.

Việc của ông ngoại chưa xong thì lần này chính bản thể của Vô Song lại có vấn đề, tất nhiên lý do tại sao thì Cơ Vô Song cũng hiểu tuy nhiên Cơ Vô Song lúc này lại bình tĩnh hơn Vô Song nhiều.

Có một sự thật mà bất kể Vô Song hay Cơ Vô Song đều nhận ra, cái gọi là tiên thiên liên ngẫu, cái gọi là phân thân... có lẽ không đơn giản như lời Độc Cô Cầu Bại nói.

Sự việc càng ngày càng có chút rắc rối.

_ _ _ __ _ _ _

Vô Song một đường hướng về Hành Dương, vị trí của hắn lúc này cũng cách thành Hành Dương không quá xa, hắn cũng đang ở địa phận Giang Nam.

Từ Giang Nam tiến về Hành Dương Thành nếu Vô Song toàn lực di chuyển cũng chỉ mất chưa đến 2 ngày, hắn lúc này cũng tương đối hy vọng sự kiện Chậu Vàng Rửa Tay của Lưu Chính Phong chưa diễn ra bởi hơn ai hết Vô Song hiểu cái sự kiện này bi thảm đến mức nào, thân là người hậu thế hắn cũng không muốn thảm án Lưu phủ diễn ra.

Đất Giang Nam là đất của Ngô Tam Quế, Vô Song đương nhiên cũng không muốn ở lại đặc biệt trong trường hợp rất có khả năng chạm mặt Long Đế cùng Tu La Vương.

Long Đế thì cũng thôi đi bởi Long Đế hiện tại gặp Vô Song chỉ có khả năng đi đường vòng nhưng mà Tu La Vương rất khác, kẻ này Vô Song cũng không chắc có thể thắng hơn nữa đây còn là sân nhà của chính hắn.

Vô Song cũng như Cơ Vô Song căn bản không dám dừng lại ở Giang Nam quá lâu tuy nhiên trong quãng đường di chuyển Vô Song rất nhanh nhận ra một điều, cung đường này có chút vấn đề.



Hắn không đi đường thành thị lại càng không đi đường lớn, gần như chỉ vòng rừng mà đi hơn nữa tốc độ cũng rất nhanh nhưng lại không ảnh hưởng tới khả năng quan sát của Vô Song, hắn có thể thấy được một vài ký hiệu được khắc lại trên đường.

Nhìn thấy mấy cái ký hiệu này Vô Song không dừng lại nhìn không được, ký hiệu này hắn cũng không lạ gì, đây là ký hiệu dẫn đường của Thiên Địa Hội, là ký hiệu liên lạc dùng cho riêng Thiên Địa Hội.

“Là Thiên Địa Hội sao?, Thiên Địa Hội phương Bắc, Hồng Hoa Hội phương Nam hai bên rất ít khi can thiệp vào địa bàn cảu nhau, nay sao lại xuất hiện ký hiệu ở chỗ này? “.

Vô Song híp mắt lại nhìn vào ký hiệu kia sau đó rất nhanh quyết định lần theo ký hiệu mà đi, hắn biết hiện tại thời gian của mình tương đối gấp nhưng mà nếu có thể liên lạc với Thiên Địa Hội thì không thể không thử đi.

Thiên Địa Hội có thể sánh ngang với Cái Bang về hệ thống thông tin, có Thiên Địa Hội giúp đỡ việc tìm chúng nữ sẽ dễ hơn nhiều, thế là Vô Song lại chuyển hướng.

Một đường đi theo ký hiệu, thân ảnh Vô Song như quỷ mị vậy không bao lâu rốt cuộc liền có phát hiện, xung quanh không khí tràn đầy mùi tử khí, gần nơi đây chỉ sợ có một trận quyết chiến.

Quả như Vô Song dự đoán, trong một đoạn rừng sau đó khoảng 200m có rất nhiều xác người ngổn ngang đồng thời trang phục hai bên hoàn toàn khác nhau.

Một bên là áo vải hơn nữa cũng không phải trang phục đồng nhất còn một bên lại là trang phục của binh lính Thanh triều.Trận chiến này chỉ sợ là một hồi tập sát, tập sát của nhà Thanh với Thiên Địa Hội hoặc Hồng Hoa Hội.

Đương nhiên hai bên chém giết Vô Song sẽ không có quá nhiều bất ngờ, tất cả chú ý của hắn liền dừng lại trên một nam tử, một người duy nhất còn có thể ngồi trên chiến trường.

Đây là một nam nhân tuấn tú, trên người khoác một tấm khăn tím, trên thân là áo da hổ, thân hình cao lớn dị thường ít nhất phải cao đến 1m9.

Mái tóc đen rủ xuống hơi hơi che đi con mắt đã đỏ như máu, đôi tay cường tráng nắm lấy chuôi đại đao mà chống mạnh xuống đất, trên người đầy rẫy vết thương đồng thời hắn như từ trong huyết trì ra vậy, máu bắn tung tóe khắp toàn bộ cơ thể.

Người này ngồi trên thật nhiều thi hài, đa số đều là quan binh nhà Thanh hơn nữa chết có chút thảm gần như đại đao của hắn đi qua đến đâu thân thể binh lính liền bị cắt ra làm đôi, thanh đao kia quá mức kinh khủng, nó tỏa ra một thứ sát khí đáng sợ.

Vô Song bước về phía nam nhân này, kẻ này như phát hiện ra đưa ánh mắt đỏ ngầy nhìn Vô Song, trong miệng của hắn tỏa ra sát khí rất nồng.

“Là nhân sĩ võ lâm hay bè lũ triều đình? “.

Từ câu nói đầu tiên Vô Song cũng biết chắc người này theo con đường phản thanh phục minh, đối với triều đình thực sự mang theo thống hận.

“Nếu ta nói ta là người triều đình thì sao? “.

Vô Song thản nhiên mà đáp, nam tử này mới nghe thấy vậy liền gầm một tiếng, tiếng gầm như hổ gầm khí thế vô cùng, đại đao hướng thẳng về phía Vô Song bổ xuống.

Đáng tiếc uy thế người này đủ lớn nhưng hai bên trình độ kém rất xa, Vô Song bước sang ngang một cái thân hình như quỷ mị hiện ra sau lưng đối phương, một chân khẽ đưa ra trực tiếp đạp ngã người này xuống đất.

Tốc độ của Vô Song quá nhanh, nhanh đến mức đối phương căn bản không kịp phản ứng, đến khi lưng chạm xuống đất người này mới gầm lên một tiếng lại muốn cậy sức mà gồng người lên nào ngờ Vô Song dùng một tay đè thẳng xuống vai hắn, một cái đặt tay này như cả thiên địa ép xuống vậy làm cho đối phương căn bản không nhúc nhích nổi.

Người này hiện tại rõ ràng đang điên cuồng nhưng vẫn đủ tỉnh táo để biết khoảng cách giữa hai người, sắc mặt hắn không khỏi hiện ra một tia sầu thảm đương nhiên kẻ này cũng không chịu buông tay đã không đứng lên được thì liền trực tiếp tấn công Vô Song, một quyền nhắm thẳng vào mặt hắn tuy nhiên người này nhanh cũng không nhanh được bằng Vô Song.

Vô Song trực tiếp dùng sức ấn xuống, kẻ bên dưới đau đến tái cả mặt toàn thân vô lực lại ngã nằm xuống đất, lúc này giọng nói của Vô Song mới vang lên.

“Hồ Phỉ, bình tĩnh một chút”.

Vô Song quả thực không ngờ lại gặp người quen ở đây, 5 năm rồi hắn mới gặp lại vị huynh đệ này, tuy nhiên hiện tại trạng thái của Hồ Phỉ tuyệt đối không tốt.

Thời gian trôi qua Hồ Phỉ lại càng cho người ta cảm giác mạnh mẽ, càng giống một đầu mãnh hổ, khí thế càng ngày càng đáng sợ, Vô Song có thể cảm nhận được Hồ Phỉ chỉ sợ chuẩn bị bước một chân vào cảnh giới ngũ tuyệt, phải biết năm nay Hồ Phỉ mới 21 tuổi.

Hồ Phỉ mạnh đến mức này đúng là ngoài tưởng tượng của Vô Song, hắn thực sự không ngờ Thiên Ý Thành lại đào tạo đệ tử tới cái trình độ này.

Mới 5 năm trước Hồ Phỉ chỉ được tính là tông sư cường giả vậy mà 5 năm sau hắn đã đặt một chân vào ngũ tuyệt cấp bậc.

Đương nhiên Vô Song không phải là Trương Tam Phong hắn không nhìn ra thiên địa này thay đổi lại càng không biết sư phụ của Hồ Phỉ chính là Xà Vương – Viên Thừa Chí – thúc thúc của chính hắn.

Nhìn toàn cảnh chiến trường Vô Song cũng nhìn ra Hồ Phỉ đang theo phe Thiên Địa Hội hoặc Hồng Hoa Hội, cái này cũng làm Vô Song cảm thấy tương đối tò mò dù sao thân là đệ tử Thiên Ý Thành cho dù bất mãn với triều đình cũng rất ít người dám công khai giúp đỡ đám người Phản Thanh Phục Minh kia.

Hồ Phỉ lần này thực sự bị đẩy đến tuyệt lộ, hắn như một sợi dây đàn bị kéo căng hết cỡ vậy tuy nhiên giây phút hắn bị Vô Song đè xuống lại cảm nhận thấy hàn khí chạy dọc cơ thể, hàn khí lạnh lẽo kia liền làm hắn tỉnh táo nhơn không ít.

Hồ Phỉ mở to mắt nhìn kẻ đang khống chế mình, đập vào mắt hắn đầu tiên là màu tóc trắng sau đó là một khuôn mặt thanh tú đến lạ thường đặc biệt khuôn mặt này cực kỳ trẻ trung, trẻ đến mức Hồ Phỉ còn cảm giác người này nhỏ tuổi hơn mình.

Hồ Phỉ nghe thấy Vô Song gọi tên thì lạ lắm, ánh mắt hơi ngước lên nhìn hắn, Hồ Phỉ lúc này cảm thấy toàn thân không thể động bản thân như cá nằm trên thớt nhưng cũng không cảm nhận được ác ý của Vô Song thế là đành hỏi lại.

“Ngươi nhận thức ta? “.

Vô Song nghe Hồ Phỉ hỏi vậy mới hơi ngớ ngươi, đúng là Hồ Phỉ không nhận thức hắn.

Nếu dùng dung mạo của Cơ Vô Song đến đây Hồ Phỉ chắc chắn nhận ra nhưng dung mạo của Vô Song hiện tại thì khác, ánh mắt Vô Song lập tức chớp động như có điều suy nghĩ, hắn đang suy nghĩ sẽ phải dùng thân phận gì trò chuyện với vị huynh đệ này.Nghĩ ngợi vài giây Vô Song rốt cuộc cũng không nhận mình là Vô Song, dùng ngữ điệu thần bí mà nói.

“Có, ta có biết qua ngươi, bản tọa là người Thiên Ý Thành “.

Vô Song cũng không sợ bị Hồ Phỉ phát hiện nói dối, Thiên Ý Thành có rất nhiều cao thủ không bao giờ xuất hiện trong mắt thế nhân, Hồ Phỉ căn bản không cách nào nhận ra toàn bộ cao thủ Thiên Ý Thành ngược lại thân là người Thiên Ý Thành có thể biết đến Hồ Phỉ thì cũng không phải chuyện gì.

Hồ Phỉ nghe Vô Song nói nội tâm cũng không có thắc mắc gì thậm chí lập tức tin tưởng.

“Là tiền bối Thiên Ý Thành sao?, người có thể thả Hồ Phỉ ra không, Hồ Phỉ có việc nhất định phải làm “.

Hồ Phỉ gọi Vô Song là tiền bối bởi hắn không cảm thấy cùng thế hệ trong Thiên Ý Thành có ai có thể dùng một tay khống chế hắn, đừng nói là thiên tài mà ngay cả trưởng lão trong Thiên Ý Thành cũng không thể, chỉ có hộ pháp trong rất ít xuất hiện mới đủ sức làm việc này, trong mắt Hồ Phỉ thì Vô Song chính là một trong tứ đại hộ pháp của Thiên Ý Thành hoặc ít nhất cấp bậc tương đương.

Vô Song nghe Hồ Phỉ nói cũng không thả hắn ra, thân là thần y Vô Song có thể biết tình trạng thân thể của Hồ Phỉ nặng như thế nào, Hồ Phỉ thực sự đến giới hạn rồi.

Ánh mắt Vô Song hơi híp lại mà nói.

“Thân thể của ngươi thế này còn làm được việc gì? “.

Hồ Phỉ nghe vậy cắn răng mà nói.

“Có những việc không làm không được, tiền bối vẫn là thả Hồ Phỉ đi thôi “.

Vô Song rút tay lạ bất quá rất nhanh đặt tay lên ngực Hồ Phỉ, dùng nội lực ôn hòa bắt đầu đưa vào kinh mạch của hắn, giúp Hồ Phỉ ôn dưỡng cơ thể nhưng mà cũng không giải huyệt đạo cho vị huynh đệ này, vẫn tiếp tục thản nhiên mà hỏi.

“Theo ta thấy trên tay ngươi có không ít tính mạng binh sỹ triều đình đi, thân là đệ tử Thiên Ý Thành lại ra tay công khai với thế lực triều đình như vậy thực sự gan đủ lớn, ngươi chẳng nhẽ muốn liên lụy Thiên Ý Thành? “.

Hồ Phỉ nghe thấy ngữ điệu của Vô Song nhưng lại cảm thấy không có ý trách gì hắn, giọng nói cực kỳ thản nhiêu điều này làm nội tâm Hồ Phỉ khẽ động sau đó liền nói.

“Tiền bối, ta tháng sau liền tốt nghiệp, đã không còn là người Thiên ý Thành, sẽ không làm ảnh hưởng tới Thiên Ý Thành “.

“Vãn bối là người Hồ gia, tổ phụ đi theo Sấm Vương thành nghiệp lớn bản thân cũng phải có nghĩa vụ đi theo con đường của tổ phụ, cũng phải góp một tay đánh đuổi người Thanh ra khỏi đất Trung Nguyên”.

Nghe Hồ Phỉ nói vậy Vô Song bản thân cũng chỉ biết thở dài, cái gọi là Phản Thanh Phục Minh này đã đi sâu vào suy nghĩ của quá nhiều người.

Ngoại trừ điểm này ra đại não Vô Song đột nhiên nhớ tới một việc.

Hồ Phỉ họ Hồ.

Gia phụ của Hồ Phỉ từng đi theo Sấm Vương làm nghiệp lớn.

Vô Song thực sự nhớ tới một người, một người nhiều năm trước cũng có thể coi là có ân tình với Vô Song.

Một trong ngũ đại chí tôn của võ lâm, một trong năm nhân vật mạnh nhất dưới đế vị - Phi Thiên Hồ Ly – Hồ Bình.

Đao pháp của Hồ gia Vô Song đã được lĩnh giáo, đừng nói là 5 năm trước mà cho dù là Vô Song hiện tại hắn cũng cảm thấy đây là loại đao pháp cường đại hàng đầu thiên hạ, Hồ Phỉ đúng là rất có thể là hậu nhân của người này.

Bất kể là vì Hồ Phỉ hay là vì vị tiền bối Hồ Bình kia lần này Vô Song có lẽ vẫn nên ra tay.

“Hồ gia đao pháp của ngươi ta cũng từng nhìn thấy, ngươi là hậu nhân của Phi Thiên Hồ Ly? “.

Hồ Phỉ nghe Vô Song nhận ra tổ phụ của mình lại cảm thấy ngữ khí của Vô Song cũng không mang ác ý liền cắn răng gật đầu.

“Tiền bối biết tổ phụ của ta? “.

Vô Song lần này không đáp chỉ hơi gật đầu rồi lại nói.

“Thôi được, thương thế như của ngươi hiện tại xuất thủ chỉ có chết sớm, tiếp tục liều mạng chỉ dẫn đến kinh mạch đứt gãy, cho dù sau này ôn dưỡng tốt con đường võ đạo cũng tự hủy, nếu ngươi là hậu nhân của Phi Thiên Hồ Ly thì ta càng không thể để ngươi bị hủy ngày hôm nay, nói xem việc ngươi muốn làm là gì, nếu không đi ngược lại ý ta,ta liền giúp ngươi một tay “.

Hồ Phỉ nghe vậy hai hàng lông mày nhíu lại nhưng Hồ Phỉ cũng biết Vô Song nói không sai, thân thể như hắn hiện tại không tiếp tục chiến đấu được nữa, Hồ Phỉ rốt cuộc hướng về phía Vô Song cắn răng nói.

“Tiền bối, trong Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội có gian tế, lần này quân Thanh đánh úp, người hai hội liều mạng chống cự... Hồ Phỉ cũng dừng hết sức ngăn địch mở đường máu cho Trần tổng đà chủ rời đi tuy nhiên Trần tổng đà chủ cũng bị thương rất nặng lại thêm cao thủ triều đình truy sát chỉ sợ tính mạng khó bảo toàn... ta cầu tiền bối ra tay cứu lấy Trần tổng đà chủ “.

Trần tổng đà chủ trong miệng Hồ Phỉ không nói cũng biết là Trần Cận Nam.

Nếu là Trần Gia Lạc thì sẽ được gọi là Trần đại đương gia.

Trần Cận Nam, lại thêm một người quen của Vô Song nhưng mà kẻ khi nghe đến tên kẻ này Vô Song lại không mấy vui vẻ.

Trần Cận Nam sống hay chết Vô Song tạm thời không quá để ý nhưng mà Trần Cận Nam là người sẽ dẫn Vi Tiểu Bảo vào triều đình Đại Thanh tức là người sẽ tranh đoạt Vi Tiểu Bảo với Vô Song.

Lại nhìn Hồ Phỉ, Vô Song rốt cuộc vẫn quyết định nhận lời bất quá hắn thật sự không ngờ Hồ Phỉ lại nói tiếp một câu.

“Trần tổng đà chủ lần này chạy thoát nhưng bị cao thủ triều đình truy sát, bọn chúng muốn từ miệng Trần tổng đà chủ moi ra được thông tin của Xà Vương, Xà Vương lúc này... cũng bị thương rất nặng đồng thời chỉ có Trần tổng đà chủ biết nơi ở của người... Trần tổng đà chủ đương nhiên sẽ không phản bội Xà Vương nhưng nhất định sẽ bị quan binh nhà Thanh tra tấn sống không bằng chết “.

“Vãn bối biết tiền bối là người Thiên Ý Thành cũng không có ý chống lại Thanh triều nhưng tiền bối đã quen biết tổ phụ ắt hẳn cũng biết đến Xà Vương, coi như vãn bối xin tiền bối vì an nguy của Xà Vương mà cứu lấy Trần tổng đà chủ “.

Câu nói này tuyệt đối chí mạng, ai Vô Song có thể không quản nhưng Xà Vương hắn nhất định phải quản.

Một tay đưa ra nâng Hồ Phỉ lên, Vô Song ánh mắt híp lại.

“Ngươi dẫn đường “.

Nhìn theo ngón tay của Hồ Phỉ khó khăn chỉ về một phía, Vô Song lập tức biến thành một bóng ảnh biến mất, cho dù mang thêm một người tốc độ cũng vẫn nhanh đến khủng khiếp.

Quyển 3 - Chương 117: Đuổi Đi

Tốc độ của Vô Song nhanh thế nào không nói cũng biết, theo hướng Hồ Phỉ chỉ bản thân Vô Song vừa mang theo vị huynh đệ này vừa di chuyển không bao lâu sau liền phát hiện ra dấu tích chiến đấu.

Ánh mắt Vô Song quét qua mặt đất hắn có thể dễ dàng nhìn thấy vết máu lưu trên mặt đất đồng thời từng quãng đường đi không thiếu xác chết đám người Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội.

Những người này chết đều có chung một đặc điểm, trên cổ đều xuất hiện một vết cắt nhè nhẹ, vết kiếm mỏng vô cùng nhưng cắt xuyên qua động mạch cổ mà chết, người ra tay không chỉ tốc độ cực nhanh mà kiếm pháp cũng tương đối đáng sợ.

Vô Song lại tiếp tục di chuyển đồng thời trên đường không quên hỏi Hồ Phỉ một số thông tin.

Lần này nói ra thì Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội có thể nói là lọt vào cái bẫy của Thanh triều.

Thiên Địa Hội hoạt động ở phương Bắc trong khi Hồng Hoa Hội hoạt động ở phương Nam, hai hội bình thường tuy quan hệ rất khăng khít nhưng cũng sẽ không dễ dàng hội họp bất quá lần này thì khác.

Xà Vương – Viên Thừa Chí không biết vì lý do gì lại đột nhập vào Trấn Nam Vương Phủ sau đó bị bại lộ, gặp phải cao thủ trong Trấn Nam Vương Phủ truy sát.

Viên Thừa Chí từ trong vòng vây giết ra nhưng thương thế rất nặng, một đường đào thoát nhưng cũng không cách nào cắt đuôi kẻ thù, tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Trên đường nếu không phải có nhân mạch của Hồng Hoa Hội cùng nghĩa sĩ Phản Thanh Phục Minh giúp đỡ thì Viên Thừa Chí chỉ sợ sớm chết bất quá cho dù hiện tại vẫn chưa có thông tin Xà Vương bị bắt nhưng tính mạng Xà Vương lúc này đang cực kỳ lâm nguy, trước lâm nguy của Xà Vương hai hội Hồng Hoa cùng Thiên Địa nhất định phải tập kết, nhất định phải tìm cách cứu được Xà Vương khỏi vòng vây đám người Ngô Tam Quế.

Việc tiếp theo thì không khó đoán, lần tập kết này trong hai hội có nội gián, quân triều đình lập tức ập vào chém giết, người hai hội vừa đánh vừa lùi thảm thương vô số, các anh em trong hội liều mạng mở đường máu cho Trần tổng đà chủ chạy thoát nhưng hy vọng cũng không lớn, Trần Cận Nam bị thương rất nặng hơn nữa cũng gặp phải cao thủ triều đình truy sát, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Điều bất ngờ nhất là chỉ có Trần Cận Nam gặp nguy hiểm còn Trần Gia Lạc thì không, lần này nghe nói Trần Gia Lạc đang ở ngoài đại mạc, đến cả việc của Xà Vương bản thân Trần Gia Lạc cũng không biết đương nhiên không thể về ước hội còn lý do tại sao Trần Gia Lạc ở đại mạc thì cũng không người hiểu rõ chỉ nghe đồn Trần Gia Lạc muốn đặt mối quan hệ hữu hảo với Hồi Tộc, muốn xin Hồi Tộc phát binh trợ giúp đại nghiệp Phản Thanh Phục Minh về phần thực hư chuyện này ra sao khó mà chứng thực.

“Cũng đủ biến thái “.

Mang theo Hồ Phỉ bên người, Vô Song không thể không thầm nói một câu.

Vô Song võ công bực nào, hắn chỉ cần nhìn kẻ ra chiêu là biết đối phương cao thấp thế nào, kẻ ra tay thực lực rất mạnh chỉ sợ cũng là ngũ tuyệt cao thủ hơn nữa cũng không có thương thế, một kẻ như vậy đánh bại Trần Cận Nam là quá dễ dàng.

Không ngoại trừ khả năng Trần Cận Nam sau 5 năm đã bước vào hàng ngũ tuyệt nhưng mà Vô Song vẫn chưa bao giờ đánh giá cao chiến lực của Trần Cận Nam lại thêm việc Trần Cận Nam bị thương lại càng thêm bất lợi, bị cao thủ kiếm thuật kia truy sát quả thực là việc thập tử nhất sinh.

Từ tốc độ xuất kiếm cùng khoảng cách giữa các xác chết với nhau Vô Song có thể tưởng tượng ra khinh công của kẻ kia tốt đến mức nào, kẻ này thật ra đã sớm có thể đuổi theo Trần Cận Nam nhưng mà một mực không làm vậy, hắn đang muốn chơi mèo vờn chuột.

Kẻ này bản thân liền muốn từ từ mài chết Trần Cận Nam, từ từ để từng người bên cạnh Trần Cận Nam lần lượt ngã xuống sau đó hắn mới giải quyết món chính.

Ở trên lưng Vô Song bản thân Hồ Phỉ cũng nhìn thấy tất cả, ánh mắt không khỏi tỏ ra lo lắng lập tức cắn răng mà nói.

“Thủ đoạn ra tay thật độc ác, tiền bối xin người thả ta ở đây mà đi cứu Trần tổng đà chủ, ta lúc này chỉ là gánh nặng cho người mà thôi “.

Vô Song nghe Hồ Phỉ nói vậy chỉ cười, so với Trần Cận Nam thì Hồ Phủ quan trọng hơn nhiều, để Hồ Phỉ ở đây chẳng may có chuyện gì thì Vô Song chỉ sợ sẽ tự trách vô cùng.

Vô Song không đáp lời Hồ Phỉ bản thân lại mượn Lăng Ba Vi Bộ, tốc độ di chuyển lập tức lại tăng lên gấp rưỡi.

_ _ _ __ _ _ _

Dựa vào dấu vết trận chiến để lại thêm vào Quỳ Hoa Thân Pháp cùng Lăng Ba Vi Bộ rốt cuộc rất nhanh trong tai Vô Song đã xuất hiện âm thanh chiến đấu.



Từ trong tán cây nhìn ra Vô Song chỉ thấy một đạo nhân đang tấn công Trần Cận Nam.

So với 5 năm trước bản thân Trần Cận Nam khí tức đã nội liễm hơn nhiều, kẻ này không ngờ cũng đã bước vào hàng ngũ tuyệt tuy nhiên thực lực cũng không cao, trong mắt Vô Song chiến lực của Trần Cận Nam chỉ ngang với Đàm Công hay Đàm Bà của cái thế giới kia.

Vị đạo nhân đối thủ của Trần Cận Nam thì khác, võ công rất cao, chỉ từ thân pháp cùng kiếm pháp của người này đã cho Vô Song cảm giác không thua kém bất cứ vị nào trong tứ bá tại thế giới kia, thực lực đã đạt tới ngũ tuyệt trung kỳ.

Đạo nhân này một đường xử kiếm, lưỡi kiếm cong như cành liễu đầu thời đường kiếm mềm mại vô cùng, kiếm không hẳn đâm vào chỗ hiểm của Trần Cận Nam nhưng liên tục đâm vào cơ thể hắn, mỗi lần liễu kiếm đâm tới trên người Trần Cận Nam liền xuất hiện một lỗ máu nhỏ.
Trần Cận Nam hiện tại tuyệt đối bị coi là huyết nhân, cả người toàn máu là máu đến cả ánh mắt cũng đỏ như máu, Trần Cận Nam như đang bất chấp lao tới đạo nhân kia nhưng mà đến góc áo đối phương cũng không chạm vào được.

Trần Cận Nam bản ý đương nhiên Vô Song nhìn ra, đây là muốn liều chết mà đánh, tìm đường sống trong chỗ chết nhưng mà cách biệt giữa hai người quá xa lại thêm Trần Cận Nam trọng thương thực lực 10 phần không đủ 5 phần dĩ nhiên thua là điều chắc chắn.

Ngoài việc này ra còn một việc nữa, Trần Cận Nam không tiếp tục chạy là bởi hắn đang liều mạng che cho một nữ tử.

Chỉ thấy sau lưng Trần Cận Nam có một nữ tử thân hình dong dỏng cao, làn da trắng bạch, khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp hơn nữa mang theo vẻ phong vận hấp dẫn lạ thường có điều sắc mặt nàng cũng đã trắng bệch, nữ nhân này bị thương không hề nhẹ, đến cả đứng lên chỉ sợ cũng không làm được.

Không chỉ Vô Song nhìn thấy nữ tử này mà Hồ Phỉ cũng nhìn thấy nữ tử này liền cực kỳ lo lắng mà lên tiếng.

“Lạc Băng tỷ tỷ”.

_ _ _ __ _ _ _

Âm thanh của Hồ Phỉ không lớn nhưng mà cũng không nhỏ lập tức làm cả Trần Cận Nam cùng đạo nhân kia phân tâm.

Đạo nhân kia ánh mắt không khỏi liếc nhìn Vô Song đang cõng Hồ Phỉ, hình ảnh thật sự có chút buồn cười.

Vô Song chỉ cao hơn 1m7 trong khi Hồ Phỉ lên đến 1m9, thân hình cao lớn như một đầu mãnh hổ đứng bằng hai chân, nhìn khác biệt giữa hai người thực sự quá rõ ràng.

Đạo nhân ánh mắt hơi nhíu lại, hắn nhận ra Hồ Phỉ, trong mắt đạo nhân Hồ Phỉ còn mạnh hơn Trần Cận Nam một chút đương nhiên đạo nhân cũng nhìn ra Hồ Phỉ bị thương rất nặng.

Đạo nhân bị phân tâm liền là cơ hội cho Trần Cận Nam chỉ thấy năm ngón tay của hắn hướng thẳng về phía đạo nhân đánh tới.

“Ưng Huyết Thần Trảo”.

Trần Cận Nam gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh đánh ra một chiêu này, thế công như hùng ưng săn mồi quả thật có chút môn đạo.

Đạo nhân cũng không kịp phản ứng cũng chỉ có thể ngạnh kháng một chưởng nhưng vì thời gian phản ứng quá ít, chưởng pháp xuất ra gượng ép vô cùng thân thể lập tức bị đẩy lùi, lùi lại hơn 5 bước mới ổn định thân hình về phần Trần Cận Nam không ngờ một chiêu lại thắng thế nhưng cũng chẳng thể tiến thêm được nữa, một chân quỳ xuống miệng ho ra máu, hắn bị thương thật sự quá nặng.

Đạo nhân lúc này đưa tay phải của mình lên nhìn một chút, hai người vừa đối chưởng xong không ngờ tay của hắn lại bị đánh rách, máu tươi bắt đầu chảy ra, đối với đạo nhân mà nói đây tuyệt đối là sỉ nhục.
“Sâu kiến, muốn chết”.

Hắn lạnh giọng lên tiếng nhưng mà đổi lại Trần Cận Nam chỉ dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn.

“Bại tướng của Xà Vương cũng dám hoang ngôn, nếu Xà Vương ở đây ngươi liền sẽ bị ngài đánh như chó nhà có tang “.

Nói được một câu Trần Cận Nam lại ôm bụng miệng tiếp tục ho ra máu, hắn lần này cố hết sức nhìn về phía Vô Song như muốn nói Vô Song mang Hồ Phỉ chạy đi nào ngờ Trần Cận Nam thấy... Vô Song buông Hồ Phỉ xuống.

Hành động của Vô Song tựa hồ cũng không thoát được khỏi ánh mắt đạo nhân, đạo nhân cũng nhíu mày nhìn lại sau đó ánh mắt hắn trợn tròn, đạo nhân chỉ thấy Vô Song bước ra một bước... sau đó trước mặt hắn xuất hiện một bàn tay.

Vô Song quá nhanh, nhanh cứ như thuấn di vậy, chỉ là một loạt bóng ảnh mơ hồ xuất hiện sau đó đã đứng trước mặt đạo nhân, Vô Song một tay đưa ra túm lấy ‘củ hành’ búi cao trên đầu đạo nhân này kéo mạnh một cái, kéo đến lệch cả người đạo nhân đi sau đó ném bay hắn ra, đến khi bàn tay của Vô Song mở ra trong tay hắn đã xuất hiện một nhúm tóc dài.

Đạo nhân bị ném đi hắn có cảm giác da đầu mình như bị Vô Song xé rách đau đến chảy nước mắt, một tay ôm đầu một tay cầm kiếm khó khăn đứng lên, gằn giọng mà đáp.

“Ngươi là ai?, dám xen vào việc của bản quan?, xen vào việc của triều đình Đại Thanh?, chẳng nhẽ cũng muốn như đám người Thiên Địa Hội mà tạo phản? “.

Đạo nhân thật sự sợ rồi nhưng mà hắn vẫn muốn mang triều đình ra, nếu có thể dọa được Vô Song thì tốt nếu không dọa được Vô Song... hắn liền muốn bỏ chạy.

Đạo nhân bản lĩnh không những cao mà ánh mắt còn đủ độc, hắn vừa nhìn một động tác của Vô Song đã biết Vô Song không thể trêu đến.

Vô Song hướng ánh mắt nhìn đối phương, hắn thật sự không nhận ra vị đạo nhân này thế là lại hướng về Trần Cận Nam mà hỏi.

“kẻ kia là ai?”.

Trần Cận Nam như còn chưa hoàn hồn, đến khi Vô Song hỏi mới khó khăn mở miệng.

“Là con cẩu của Thanh Triều, hắn gọi Ngọc Chân Tử”.

Nhắc đến tên Ngọc Chân Tử bản thân Vô Song không khỏi ‘à’ một tiếng, hắn rốt cuộc hiểu sao kẻ này mạnh như thế.

Tại Bích Huyết Kiếm kẻ này chính là nhân vật phản diện chủ yếu, là kẻ gần như ngang ngửa với Viên Thừa Chí, thực lực như vậy chẳng có gì là lạ.

Vô Song hơi nhếch miệng, nhìn Ngọc Chân Tử thản nhiên nói.

“Thế gian gọi ta là Đông Phương Bất Bại, vậy theo ngươi ta có nên sợ triều đình không đây? “.

Vô Song vừa dứt lời hai ngón tay hắn khẽ động, gần như trong tích tắc theo hai ngón tay cử động Ngọc Chân Tử liền quỳ cả hai chân xuống.

Hai chân của hứn không ngờ đều bị xuyên thủng hai lỗ, lỗ bên trái máu huyết bắn ra còn lỗ bên phải chẳng biết tại sao... lại bị hàn khí đông lại, máu tươi không cách nào xuất hiện.

Ngọc Chân Tử lần này tuyệt đối bị dọa sợ, lúc này đừng nói là Đông Phương Bất Bại, cho dù Vô Song tự xưng là Ngọc Hoàng Thượng Đế thì hắn cũng tin, cũng may cho Ngọc Chân Tử kẻ này Vô Song tạm thời không muốn động tới, hắn xuất ra một chiêu rồi thản nhiên nói.

“Cút”.

Ngọc Chân Tử là ngũ tuyệt cao thủ, hai chân bị xuyên thủng cũng không phải không thể động vì vậy nghe một chữ này cứ như được ân xá lập tức cắm đầu bỏ chạy.

Ngọc Chân Tử chạy trốn đương nhiên làm Trần Cận Nam hận không thể tả, Trần Cận Nam thậm chí còn muốn chất vấn Vô Song nhưng lại nhớ đến Vô Song tự xưng là Đông Phương Bất Bại thì cũng có chút run lên, đành phải nuốt lời nói vào trong bụng.

Nếu Vô Song thật sự là Đông Phương Bất Bại, Trần Cận Nam căn bản không dám nói gì.

Đông Phương Bất Bại chính tà không quản, đúng sai không để ý, làm việc chỉ theo ý mình bất chấp mọi loại đạo lý, bản thân chỉ cần thấy thích là được, người như vậy Trần Cận Nam sao dám nói gì.

Quyển 3 - Chương 118: Trở Về Hành Dương (1)

Vô Song tự xưng là Đông Phương Bất Bại, 4 chữ này thật sự có lực uy hiếp rất lớn, cho dù là Trần Cận Nam nhìn Vô Song cũng cảm thấy không tự nhiên bất quá hắn cảm thấy ra sao Vô Song cũng không quá để ý, Vô Song lúc này thân hình lại khẽ chuyển, hắn một lần nữa xuất hiện bên người Hồ Phỉ đồng thời trong lòng cũng có chút suy nghĩ.

Trần Cận Nam cùng Hồ Phỉ thì không nói nhưng nữ nhân gọi là Lạc Băng sau lưng Trần Cận Nam nữa vậy liền tính là 3 người trọng thương, Vô Song quá hiểu tính cách của Hồ Phỉ bản thân Hồ Phỉ sẽ không thể nào bỏ rơi Trần Cận Nam cùng vị Lạc Băng tỷ tỷ kia.

Nhắc đến Lạc Băng cũng có chút kỳ, Vô Song cảm thấy tên của nàng rất quen thuộc.

Như đã nói rất nhiều lần, bản thân Vô Song không phải là người quá quen thuộc với thế giới Kim Dung, trong toàn bộ 14 bộ tiểu thuyết của Kim Dung thậm chí có vài bộ Vô Song còn chưa đọc qua tuy nhiên lại có một số nhân vật Vô Song cảm thấy rất quen, chí ít là cái tên.

Trong số những cái tên đó Lạc Băng cũng có thể coi là điển hình, hắn cảm thấy tên nữ nhân này thật quen thuộc mà đã như vậy bản thân Lạc Băng ngay cả trong Kim Dung có lẽ cũng đủ nổi tiếng.

Lạc Băng rất đẹp, mỹ mạo của nàng không sánh bằng Hoàng Dung nhưng cũng có thể coi nàng đã không kém Mai Siêu Phong khi xưa chút nào, tuy hiện tại sắc mặt nàng tái mét nhưng cũng khó mà che đi được dung mạo của nữ nhân này thêm vào đôi mắt nhẹ nhắm lại nhưng đôi lông mày có chút nhíu khiến cho người ngoài nhìn vào cũng đủ biết nàng đang đau đớn từ đó sinh ra vẻ thương tiếc đặc biệt.

Ba người bị thương, Vô Song cũng không thể bỏ ai cả vì vậy có lẽ cũng chỉ mang theo cả ba về Hành Dương nhưng mà nếu như vậy lại tốn rất nhiều thời gian của chính hắn, nếu Vô Song chỉ một người đến khoảng đêm nay hắn có lẽ sẽ đến được Hành Dương nhưng muốn mang theo 3 người thì bắt buộc phải dùng đến xe ngựa, nếu đã là xe ngựa từ đây đến Hành Dương Thành chí ít cũng phải mất từ 2 đến 3 ngày.

Việc này chưa qua việc khác đã tới, rốt cuộc Vô Song chỉ có thể thở dài, một tay bắt đầu giải huyệt cho Hồ Phỉ đồng thời ngay sau đó cúi người xuống bắt đầu truyền chân khí của chính mình cho Lạc Băng.

Chưa chạm vào Lạc Băng thì thôi chạm vào mới biết thương thế của Lạc Băng thế nào, nặng đến mức Vô Song không thể không hướng về Trần Cận Nam mà lên tiếng.

“Nàng bị thương nặng như vậy? “.

Trần Cận Nam tình trạng hiện tại cũng chẳng khá hơn ai nhưng nghe Vô Song nói vậy sắc mặt không khỏi đỏ lên sau đó cúi đầu, Lạc Băng vì hắn mới bị thương, Trần Cận Nam không thể không tự trách mình.

“Là Trần Cận Nam ta liên lụy đến nàng, võ công của nàng không bằng Ngọc Chân Tử nhưng lại vì ta ngạnh kháng với hắn... không biết thương thế của nàng ra sao? “.

Vô Song lại nhìn về phía Lạc Băng, thương thế của Lạc Băng thực sự rất nặng, Ngọc Chân Tử trong mắt Vô Song vốn là yếu vô cùng nhưng mà trong mắt Ngọc Chân Tử thì Lạc Băng cũng chẳng khác gì.

Ngọc Chân Tử chỉ cần tiếp được 3 chưởng toàn lực của Vô Song hắn liền có thể tự ngạo được rồi cũng như Lạc Băng tiếp được 3 chưởng của Ngọc Chân Tử mà không chết nàng đã được tính là mạng lớn.

Nhìn thấy Vô Song trầm tư đến cả Hồ Phỉ cũng không nhịn được mà hỏi.

“Tiền bối, Lạc Băng tỷ tỷ thương thế ra sao?, chẳng nhẽ...”.

Hồ Phỉ nói đến đây cũng không nói nữa, vẻ mặt mơ hồ có chút sợ hãi, đến cả Trần Cận Nam nghe Hồ Phỉ nói như vậy ánh mắt cũng cực kỳ chăm chú nhìn về phía Vô Song, bản thân Trần Cận Nam cũng thực sự sợ Vô Song nói... Lạc Băng không thể cứu.

Đương nhiên cái lý do này không xảy ra, thương thế của Lạc Băng còn xa mới đến mức không thể cứu, Vô Song bắ đầu nâng thân thể của nàng lên rồi đưa hai luồng chân khí tiến vào trogn cơ thể nàng.

Hai luồng chân khí một nóng một lạnh, một cương một nhu gần như hòa làm một mà hỗ trợ cho nhau.

Một luồng chân khí ôn nhuận bảo vệ kinh mạch của Lạc Băng, nguồn chân khí thứ hai lại bắt đầu khai thông thân thể nàng, bắt đầu mạnh mẽ đánh tan dị chủng chân khí của Ngọc Chân Tử đi vào người Lạc Băng.

Hai luồng chân khí được Vô Song điều khiển đến mức lô hỏa thuần thanh căn bản không có bất cứ gì để chê trách, đến khi vì Lạc Băng giải trừ toàn bộ nội lực tứ ngược trong người Vô Song mới lại thu tay về đồng thời tay còn lại tiếp tục vận lên Bắc Minh Chân Khí bảo vệ thử nội của nàng tiếp tục vì Lạc Băng ngăn cản thương thế.



Truyền đến 3 loại chân khí khác nhau vào trong người Lạc Băng mới có thể ổn định thương thế cho nàng nhưng Vô Song cũng không đảm bảo sẽ không xấu đi, muốn triệt để cứu trị cho Lạc Băng thì Vô Song nhất định phải cần có dụng cụ.

Hắn tuy là thần y nhưng cũng chẳng phải thần linh thật sự, không có kim châm cùng với dược liệu muốn cứu người thương thế nặng như Lạc Băng cơ hồ rất khó.

Thở ra một hơi nhọc khí lại nhìn về Trần Cận Nam cùng Hồ Phỉ, Vô Song không khỏi lên tiếng.

“Thương thế của nàng rất nặng, hiện tại muốn cứu trị nàng cần phải tìm được nơi thật yên tĩnh hơn nữa còn phải là đại thành thị, ở đó mới có thể dễ dàng tìm kiếm đủ dược liệu “.
“Ngươi muốn mang nàng về Giang Nam Tô Châu hay đến Hành Dương Thành? “

Câu hỏi này của Vô Song đương nhiên là dành cho Trần Cận Nam hơn nữa Vô Song cũng chẳng khó để đoán được câu trả lời, quả nhiên Trần Cận Nam cơ hồ không cần nghĩ đã đáp.

“Chúng ta đang bị người của Ngô Tam Quế truy sát, phiền Đông Phương các hạ đưa nàng... cùng Hồ Phỉ huynh đệ đến Hành Dương dưỡng thương, bản thân Cận Nam liền lập tức xuôi theo hướng Tây mà đi, vì ba người cắt đuôi đám thuộc hạ của Ngô Tam Quế”.

Trần Cận Nam kẻ này nghĩa khí rất lớn, nếu không như thế chỉ sợ khó được người khác phục, vì muốn Hồ Phỉ cùng Lạc Băng an toàn hắn có thể lấy mình làm mồi nhử, chịu cái nguy hiểm về bản thân mình cho dù lúc này thương thế của Trần Cận Nam cũng đã cực kỳ nặng.

Hồ Phỉ ở bên cạnh vừa nghe thấy đã lên tiếng.

“Trần tổng đà chủ, thương thế của người nặng như vậy sao có thể để người liều mạng?, Thiên Địa Hội sao có thể không có tổng đà chủ, Hồ Phỉ thương thế nhẹ hơn liền để ta đống giả Trần tổng đà chủ mà đi dụ quân Thanh “.

Ở giữa hai người thấy cả hai còn đang chuẩn bị không ngừng tranh nhau tìm chết sắc mặt Vô Song liền tối lại, hắn còn đang ở đây chứ không phải là vô hình.

Vô Song đứng lên cũng chẳng quản Hồ Phỉ đang nghĩ gì hắn đưa tay ra một chém thẳng vào gáy Hồ Phỉ, tay còn lại đưa ra đỡ lấy thân thể người huynh đệ này không cho Hồ Phỉ ngã xuống, ánh mắt sau đó bắt đầu liếc nhìn Trần Cận Nam mà hỏi.

“Ngươi có thể liên lạc với người Thiên Địa Hội hay không? “.

Trần Cận Nam nghe vậy ngẩn ra nhưng cũng gật đầu.

“Tại hạ có thể “.

Cái này là đương nhiên, Trần Cận Nam không thể liên lạc với Thiên Địa Hội mới là việc không ai tin.

“2 ngày, ta đợi ngươi ở Hành Dương 2 ngày, chỉ cần đến Hành Dương ta liền đảm bảo an toàn cho ngươi, lúc này ta mang nữ nhân gọi là Lạc Băng này cùng Hồ Phỉ đi trước, chúng ta tại Hành Dương – Lệ Xuân Viện gặp mặt “.

Nói xong Vô Song tiếp tục xuất thủ, bàn tay mang theo nội lực ấn thẳng vào ngực Trần Cận Nam, dùng Bắc Minh Chân Khí tiếp tục vì Trần Cận Nam ngăn cản thương thế.

Nhìn Trần Cận Nam cả người đầy máu nhưng chủ yếu là vết thương ngoài da, vết thương căn bản không có gì nguy hiểm đối với ngũ tuyệt cao thủ như hắn, cái này cũng phải cảm ơn Ngọc Chân Tử thích chơi mèo vờn chuột, thích từ từ mài hết sức lực của Trần Cận Nam.
Trần Cận Nam chỉ cảm thấy một đoàn nội lực hùng hậu vô cùng chạy vào người mình sau đó cơ thể hắn vốn đang mệt mỏi vô cùng, vốn đang căng như dây đàn liền dần dần có cảm giác thoải mái hơn, dễ chịu hơn, loại cảm giác này khiến toàn bộ lỗ chân lông trên người Trần Cận Nam như dựng ngược lên, đây là lần đầu tiên Trần Cận Nam được chứng kiến một người chỉ dùng nội lực mạnh mẽ ép xuống thương thế của người khác.

Trần Cận Nam đi rất gần Viên Thừa Chí, hắn cũng không ít lần thấy Viên Thừa Chí dùng Tử Hà Thần Công cứu người nhưng mà nội lực Viên Thừa Chí còn thua xa Vô Song nhiều lắm, chỉ cần cảm nhận thứ nội lực như biển cả rộng lớn vô bì kia tiến vào người Trần Cận Nam đã cảm thấy... Vô Song là một bức tường không thể chạm tới, cứ như một chân trời khác vậy.

“Quả không hổ là đệ nhất cao thủ dưới đế vị, không hổ là Đông Phương Bất Bại”.

Trần Cận Nam không khỏi nghĩ thầm trong lòng rồi hướng về Vô Song cúi đầu.

“Cận Nam xin thay mặt Lạc Băng cô nương cùng Hồ Phỉ huynh đệ đa tạ Đông Phương giáo chủ ra tay cứu giúp, 2 ngày nữa Cận Nam nhất định sẽ có mặt ở Hành Dương Thành”.

Trần Cận Nam nói xong kiên quyết rời đi dù sao hắn ở lại đây càng lâu cũng chỉ càng cản tay Vô Song mà thôi.

Thấy Trần Cận Nam quay đầu, Vô Song bất giác mở miệng nói một câu.

“Xà Vương lúc này thế nào? “.

Trần Cận Nam nghe Vô Song hỏi liền run lên, ánh mắt sợ hãi quay đầu nhìn Vô Song, hắn sợ nhất Vô Song ra tay cứu đám người bọn họ là vì tìm tung tích Xà Vương rồi gây bất lợi cho Xà Vương dù sao Đông Phương Bất Bại cũng quá nổi danh, là người đứng đầu tà phái, không phòng không được.

Đến khi thấy ánh mắt của Vô Song thản nhiên vô cùng mà nhìn mình, Trần Cận Nam mới thở ra một hơi sau đó ôm quyền đáp.

“Đông Phương giáo chủ, thứ cho Cận Nam không thể nói “.

Nghe vậy Vô Song cũng không hỏi nhiều, hắn biết cho dù hắn lo lắng thế nào cho thúc thúc đi chăng nữa nhưng không tạo được niềm tin cùng Thiên Địa Hội thì căn bản không lấy được thông tin.

Cũng không nói gì nữa với Trần Cận Nam, mang theo Lạc Băng cùng Hồ Phỉ ở hai bên tay, Vô Song tiếp tục lướt đi trong rừng cây.

Mang theo hai người dễ dàng hơn mang theo ba người nhiều lắm, theo nguyên tác Vô Danh Thần Tăng có thể làm được thì Vô Song hiện tại cũng làm được chỉ là tốc độ có chút chậm cho dù đi không ngủ không nghỉ có lẽ phải rạng sáng ngày mai mới có thể tới Hành Dương Thành.

Tại thời điểm Vô Song rời đi, nơi Hành Dương mà hắn muốn hướng tới thì Tiềm Long Đại Hội cũng đi đến cao triều.

Trận chiến cuối cùng của vòng Bát Cường nổ ra, trận chiến giữa Cổ Chân cùng Trầm Côn.

Bát Cường Chiến diễn ra còn nhanh hơn Thập Lục Cường nhiều bởi bất kể Hoàng Dung, Mộ Dung Yến Nhi cùng Viên Tử Y đều thắng dễ dàng, trong tứ cường có đến 3 người là nữ nhân, về số lượng hoàn toàn ép đám nam nhân.

Trong ba nữ nhân, Hoàng Dung cùng Mộ Dung Yến Nhi có thể không nói tới nhưng Viên Tử Y là đặc biệt nhất, Viên Tử Y cũng khó mà tưởng tượng được khi nàng vừa lên sàn bản thân Phong Nhất Trận vậy mà tự động bỏ quyền.

Tất nhiên Phong Nhất Trận liền chịu không ít tiếng la ó của khán giả, không đánh mà chạy tuyệt đối là sỉ nhục với người nam phương nhưng cũng chỉ có người Đại Đao Môn hiểu Phong Nhất Trận tại sao lại làm thế.

Phong Nhất Trận tính cách cực kỳ ‘nát’, bảo hắn chiến ý rất lớn đương nhiên là đúng nhưng chỉ đúng với nam nhân về phần nữ nhân hắn rất khó hạ thủ, rất khó hẳn hoi đánh một trận chiến đã thế còn gặp phải Viên Tử Y, gặp nữ sát tinh này cẩn thận đánh còn chưa chắc đã có nổi 3 thành cửa thắng huống gì cợt nhả chiến đấu?.

Phong Nhất Trận cũng chẳng phải lần đầu đối mặt với Viên Tử Y, hắn đã đánh qua một lần đồng thời bị đánh cho thật thảm, trong lòng thậm chí đã sinh ra bóng ma.

Phong Nhất Trận gần đây rất cố gắng thậm chí cũng từng nghĩ đánh bại Viên Tử Y nhưng mà khi thấy nàng đại phát thần uy, chỉ cần một chiêu liền miểu sát cao thủ trể tuổi Huyết Kiếm Môn, thấy một chiêu này Phong Nhất Trận liền âm thầm thề... chỉ cần gặp Viên Tử Y hắn liền lập tức đi vòng.

Dù sao nhiệm vụ của hắn cũng hoàn thành, tiến vào vòng bát cường vậy liền chứng minh Đại Đao Môn thắng được Huyết Kiếm Môn, hắn hoàn thành mục tiêu đề ra rồi cần gì phải chịu khổ?.

Phong Nhất Trận bỏ quyền, trận chiến cuối cùng rất nhanh diễn ra, một trận chiến có lẽ đáng được coi là cân tài cân sức, đáng được coi là một trận chiến hẳn hoi trong vòng Bát Cường.

Quyển 3 - Chương 119: Siêu Cường Chiến Đấu

Trầm Côn xuất thân là đệ tử Bắc Thiếu Lâm hơn nữa còn là thiên tài Bắc Thiếu Lâm rất lâu mới lại xuất hiện trên giang hồ, hắn thậm chí không cần xuất thủ đã khoác lên mình một vẻ thần bí, đã khiến người khác trọng thị dù sao cái danh hiệu của Thiếu Lâm Tự đã áp đặt lên toàn bộ võ lâm nhiều năm qua.

Ngay cả khi Bắc Thiếu Lâm phong sơn, Nam Thiếu Lâm di cư thì Thiếu Lâm Tự vẫn là một cái gì đó gần như không thể vượt qua, ngoại trừ Võ Đang ra còn không có bất cứ một thế lực giang hồ nào dám tự tin có thể mạo phạm Thiếu Lâm.

Truyền nhân của Võ Đang là Tống Thanh Thư đã sớm bị loại căn bản không có tư cách so sánh với Trầm Côn, thậm chí người ta bắt đầu ảo tưởng, ảo tưởng cho sự trở lại của Bắc Thiếu Lâm, để Thiếu Lâm dần dần lấy lại phong mang mà ép lại Võ Đang hoặc chí ít có thể rút ngắn khoảng cách với Võ Đang những năm qua.

Cái suy nghĩ này đương nhiên là chính xác bởi Trầm Côn mạnh hơn Tống Thanh Thư nhiều lắm, lần này chỉ cần Trầm Côn có thể bước vào đệ tứ cường hoặc đi được càng xa, chỉ cần tin này truyền ra ngoài chỉ sợ mặt mũi của Võ Đang liền có chút tổn hại đồng thời thanh thế của Thiếu Lâm lại lên cao.

Người trong cuộc chưa chắc đã nghĩ thế nhưng người ngoài thì sao biết được, cái này liên quan rất lớn tới một quãng thời gian song hành của Thiếu Lâm cùng Võ Đang tại cái thế giới này.

Trầm Côn nhìn từ bất cứ phương diện nào cũng thấy rất mạnh, cũng được người ta gán cho cái kỳ vọng trọng hưng lại danh tiếng Thiếu Lâm hàng chục năm về trước.

Đối thủ của Trầm Côn gọi là Cổ Chân, người này thì càng thần kỳ.

Cổ Chân không tên không phái, xuất thân tán tu lại có thể đi được đến bước này hơn nữa Cổ Chân nhìn tuyệt không đẹp mắt chút nào.

Đầu tiên Cổ Chân rất cao, thân cao cũng phải gần 1m9, thân thể như một con cự hùng đứng bằng hai chân vậy lại thêm sải tay dài đến mức quái thai, hai tay của hắn thậm chí có thể dễ dàng chạm đến đầu gối, nhìn Cổ Chân so với Trầm Côn có thể nói là xấu xí vô cùng.

Mang theo vẻ ngoài xấu xí, xuất thân cũng chẳng phải thế gia hiển hách gì lại có thể một chiêu đánh bại Tống Thanh Thư, loại thực lực này thực sự không ai tin.

Tống Thanh Thư danh tiếng vẫn rất lớn, ở phương Bắc hắn có thể không sánh bằng Viên Tử Y nhưng trong thế hệ trẻ mà nói có lẽ cũng chỉ có Viên Tử Y có khả năng ép được hắn ấy vậy mà một chiêu của Cổ Chân cũng không chịu được, cái này khác gì tát thẳng mặt toàn bộ thiên tài bắc phương?.

Một trận chiến của Cổ Chân cùng Trầm Côn không chỉ mang ý nghĩa để Trầm Côn lấy lại danh tiếng cho thiên tài phương bắc mà còn có một hàm nghĩa khác, nếu Cổ Chân có thể một chiêu đánh bại Tống Thanh Thư vậy nếu Trầm Côn đánh bại được Cổ Chân phải chăng hắn giải quyết Tống Thanh Thư còn không đến một chiêu?.

Tất cả các yếu tố trên cùng với sự thần bí của cả hai khiến trận chiến này nhất định trở thành tâm điểm của toàn bộ đại hội.

Cả Cổ Chân cùng Trầm Côn đều lên đài rất chậm, hai người không lựa chọn khinh công hay bất cứ thứ gì cứ thản nhiên từng bước là lên tới, cả hai lại càng không có nhiều lời với nhau chỉ đợi Sư Vương ra hiệu bắt đầu liền lập tức lao tới.

Trầm Côn có một quái bệnh, quái bệnh giống với Phong Nhất Trận.

Nếu Phong Nhất Trận gặp mỹ nữ căn bản không thể có chiến ý thì Trầm Côn cũng như vậy nhưng chỉ khác là nếu hắn gặp kẻ yếu căn bản không hiện nổi chiến ý.Trầm Côn là người đầu tiên xuất thủ đối với người ngoài nhìn vào thì không nhận ra cái gì nhưng mà với người Bắc Thiếu Lâm đi cùng hắn mà nói thì đây là điều không thể tưởng tượng nổi bởi điều này cũng đại diện cho việc Trầm Côn cảm thấy áp lực, Trầm Côn chấp nhận thực lực của Cổ Chân trước mặt.

_ _ _ _ _ _ _

Trầm Côn như một con quái thú hình người, hắn chỉ bằng thân thể cũng có thể so với ngũ tuyệt cao thủ đương nhiên chỉ là sơ kỳ nhưng mà thế đã là cực kỳ khủng khiếp rồi.

Bàn chân của Trầm Côn ấn lên võ đài, lực lượng một bước này làm nền võ đài thậm chí còn lún xuống, mượn một cái dẫm mạnh này Trầm Côn cứ như thế lao tới.

Trầm Côn lướt tới, một chân lại dẫm xuống tiếp đỉnh chỉ cả người lại đồng thời theo một cái dậm chân này tạo ra một loại sóng xung kích thẳng từ dưới đất bắn ngược lên trên, sóng xung kích đánh thẳng vào hai chân của Trầm Côn đang trên mặt đất đồng thời Trầm Côn tung ra một quyền.

Một quyền này không có bao nhiêu nội lực nhưng mà kình lực có thừa thậm chí kình phong của nó như những con dao lam nhỏ cắt qua mặt người khác vậy.

Trầm Côn không sử dụng bất cứ chiêu thức võ công nào nhưng uy lực của nó ở đây ai cũng được trải nghiệm hơn nữa tốc độ của Trầm Côn quá nhanh, nhanh đến nỗi có cảm giác Cổ Chân căn bản chưa kịp có bất cứ phản ứng gì vậy.

Cổ Chân có hai cánh tay rất dài nhưng mà cũng vì cánh tay của hắn dài khi bị Trầm Côn áp sát lại có vẻ chậm chạp vô cùng thế là một quyền của Trầm Côn không gặp bất cứ ngăn cản nào đánh thẳng vào bụng Cổ Chân.

Cứ ngỡ một quyền này nếu không thể đánh bại Cổ Chân cũng có thể làm cho Cổ Chân thổ huyết nhưng Cổ Chân bên kia cũng mở hai tay ra, hai tay dang rộng sau đó đập thẳng vào giữa, hai bàn tay lớn của hắn như hai tay gấu hướng thẳng về cái đầu tròn của Trầm Côn mà đập, Cổ Chân căn bản không hề có ý định né tránh hay lùi lại, hắn gần như muốn chịu một quyền của Trầm Côn.Quyền của Trầm Côn đương nhiên nhanh hơn động tác tay cảu Cổ Chân, nắm tay xoáy thẳng vào bụng của Cổ Chân nhưng mà lúc này Trầm Côn mới cảm thấy kinh ngạc, hắn đánh vào bụng của Cổ Chân nhưng lại không có cảm giác đụng vào da thịt xương cốt mà như đụng vào một vòng khí vậy, cái vòng kia chịu toàn bộ cương lực đánh tới sau đó bằng một cách thần kỳ tự động phân tán toàn bộ lực quyền của Trầm Côn.

Một quyền này Cổ Chân đương nhiên cũng dính nhưng theo cái thủ pháp ảo diệu kia từ một quyền siêu mạnh lại như biến hóa thành hàng chục quyền yếu hơn nhiều đánh lên cơ thể Cổ Chân vậy, loại quyền có uy lực như vậy khi va chạm vào cơ thể Cổ Chân lại có chút chẳng ra làm sao.

Trầm Côn lần này biết sự tình có biến hắn cũng rất nhanh làm ra phản ứng, chân trụ vẫn giữ trên mặt đất một chân đưa lên đạp thẳng vào bụng Cổ Chân.

Một đạp này lại làm Trầm Côn có cái cảm giác kia, cái cảm giác mang toàn bộ lực đạo của hắn tản ra ngoài nhưng mà Trầm Côn cũng không để ý lắm, hắn mượn lực tác động mà đẩy ngược cơ thể ngửa ra sau rồi bắn ngược trở về.

Giây phút Trầm Côn bắn ngược người lại mà lướt ra sau cũng là lúc hai tay Cổ Chân đập vào nhau.

Một loạt động tác diễn ra quá nhanh, người bên ngoài chỉ thấy Trầm Côn chủ động lao lên công kích sau đó lại thấy hắn chủ động lùi lại né tránh một chiêu của Cổ Chân, bất cứ ai sẽ đều nghĩ đến việc Trầm Côn đang nắm giữ tình tiết trận đấu trong tay, tới lui tự nhiên không bị giằng buộc nhưng mà không ai ngờ được khi Trầm Côn đứng lên trên khuôn mặt như bạch ngọc của hắn xuất hiện vết máu, là máu từ mũi chảy ra.

Trầm Côn không dính một đập của Cổ Chân nhưng mà xung lực từ đôi bàn tay to kia quá mức kinh khủng, khi nó đập vào nhau sinh ra một loại sóng âm đánh thẳng ra môi trường xung quanh, sóng âm công kích đi thẳng qua hai tai của Trầm Côn, cứ như vậy oanh kích vào trong đại não của hắn, vì việc này máu mũi của Trầm Côn mới chảy ra.

Trầm Côn một tay đưa ngang ra lau máu mũi trên khuôn mặt mình đồng thời trong lòng âm thầm kinh dị nhìn Cổ Chân.

Trầm Côn vốn không phải người thích hỏi việc người khác, hắn lại càng không nguyện nói nhiều nhưng mà hiện tại hắn không thể không nói, không thể không mở miệng.

“Cứ ngỡ là thần thánh phương nào hóa ra truyền nhân Võ Đang Phái, tiểu tăng thực sự hạnh ngộ “.

Trên đời này quả thực hiếm phái nào hiểu Võ Đang hơn Thiếu Lâm, hai phái cạnh tranh ngôi vị đệ nhất thiên hạ không biết bao nhiêu lâu sao có thể không hiểu lẫn nhau?.

Trầm Côn chỉ cần công kích hai lần lên người Cổ Chân liền đã đoán được thứ thủ pháp kỳ dị kia, đây là Thái Cực Kính.

Thái Cực Kính là trạng thái đầu tiên của Thái Cực Quy Nguyên, tiếp theo liền sẽ diễn hóa thành Thái Cực Đồ, là Thái Cực Đồ mà Đông Phương Quỳnh Hương chuyên dùng.

Tất nhiên Cổ Chân mới chỉ nắm giữ Thái Cực Kính, nếu hắn luyện thành Thái Cực Quy Nguyên thì Cổ Chân lập tức quay đầu xin thua chứ đừng nói là Thái Cực Đồ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau