CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 586 - Chương 590

Quyển 3 - Chương 112: Tiềm Long Đại Hội – Bát Cường Tụ Tập (2)

Ứng Hoan Hoan thực sự rất ghét cảm giác này cũng rất ghét cái vẻ ngoài như được tạo ra cho người ta ảo tưởng về chính bản thân Mộ Dung Yến Nhi.

Nàng có thể thua bất cứ ai nhưng mà không muốn thua nữ nhân này.

Một tay ôm ngực, nàng cũng mặc kệ mà há miệng ra gầm lên một tiếng.

Một tiếng gầm này thậm chí... có vài phần phong phạm của Sư Vương.

Một tiếng gầm này làm cho lông mày Mộ Dung Yến Nhi hơi nhíu lại.

Một tiếng gầm này làm cho Sư Vương trên khán đài không khỏi đứng lên.

Sư Vương thậm chí có xúc động mạnh mẽ bắt Ứng Hoan Hoan dừng lại có điều nàng chưa kịp mở miệng đã thấy Lý Thu Thủy đưa tay ra, Lý Thu Thủy dùng một luồng nội lực kinh khủng ép về phía Sư Vương.

Sư Vương bị tập kích bất ngờ nào kịp đề phòng lập tức ngồi lại xuống ghế, lời đang định nói mạnh mẽ nuốt vào ngực.

Lý Thu Thủy lần này nhìn về phía Sư Vương, cũng không ai biết hai người vừa giao thủ với nhau càng không ai nhận ra Sư Vương vừa bị Lý Thu Thủy... éo vào hạ phong.

Lý Thu Thủy mị nhãn khẽ động, tay chống cằm hướng về phía Sư Vương mà nói.

“Sư Vương, tiểu bối giao thủ mà thôi cần gì lo lắng như vậy “.

Sư Vương ánh mắt nhìn về phía Lý Thu Thủy, trong ánh mắt ẩn ẩn có nộ hỏa nhưng biết bản thân mình đánh không lại hồ ly tinh trước mặt cũng đành nuốt tức giận xuống, hai tay khoanh trước ngực cũng không còn nói gì nữa.

Sư Vương không nói gì bởi vì nàng đã không ngăn cản được diễn biến trên sân.

Trận chiến giữa Ứng Hoan Hoan cùng Mộ Dung Yến Nhi chính là Ứng Hoan Hoan xin nàng sắp xếp, nàng lại hướng về Lý Thu Thủy mà yêu cầu, bản thân có việc nhờ người căn bản cũng không có mặt mũi nào mà làm căng.

Sư Vương biết Ứng Hoan Hoan không phục Mộ Dung Yến Nhi nhưng mà nào ngờ cô bé suốt ngày cười ha hả gần như có thể dùng từ ‘ngây thơ vô tà’ để mà hình dung lại muốn ăn thua đủ cùng Mộ Dung Yến Nhi đây?.

Ứng Hoan Hoan ở bên dưới đã xuất hiện một tầng hư ảnh hơn nữa hư ảnh rõ ràng vô cùng, sống động vô cùng.

Hư ảnh sau lưng Ứng Hoan Hoan còn lâu mới đến cảnh giới ngưng thực như Vô Song hay Ca Lâu La nhưng nó bắt đầu có linh rồi, tuy chưa hoàn thành nhưng cũng đủ nói lên Ứng Hoan Hoan tu luyện chiêu thức này đến cảnh giới nào.

“Chiến Sư Nhập Thể “.

Chiến Sư Nhập Thể là một biến trong Ngũ Hình Thần Thú của Vạn Thú Sơn Trang, là đê nhất công pháp của Vạn Thú Sơn Trang đồng thời cũng là một trong những công pháp tăng cường ngoại công mạnh nhất thiên hạ.

Sau lưng Ứng Hoan Hoan hiện ra một đầu sư tử, một đầu sư tử màu xanh bảo vệ cơ thể nàng, cả người nàng dùng hai tay hai chân bò trên mặt đất cứ như một con sư tử xanh thực sự vậy, một chân dẫm về phía sau, lại tiếp tục dùng hai tay hai chân lao tới.

Sư Vương là người tu luyện Ngũ Hình Thần Thú đương nhiên quá hiểu rõ uy lực của nó chỉ là Ứng Hoan Hoan rõ ràng chưa thể nắm được bất cứ biến nào trong ngũ biến, nàng đang ép cơ thể quá giới hạn.

_ _ _ _ _ _ _

Chiến Sư Nhập Thể hay còn gọi là Chiến Sư Biến, tốc độ của Ứng Hoan Hoan như nhanh hơn gấp đôi thậm chí là gấp ba.

Nàng chỉ thoáng một cái đã nhập tinh trận hơn nữa tinh vị của Mộ Dung Yến Nhi đánh vào người nàng trực tiếp bị đánh bật ra, Ứng Hoan Hoan căn bản còn không cần quan tâm.

Ứng Hoan Hoan hùng hổ như vậy đến cả Mộ Dung Yến Nhi cũng không ngờ, gần như chỉ một vài giây thả lỏng thôi Ứng Hoan Hoan cùng Mộ Dung Yến Nhi chỉ còn lại khoảng cách 20 bước, khoảng cách trở về như cũ.

Mô Dung Yến Nhi không khỏi nheo mắt lại, tay trái cùng tay phải lập tức động.

“Lưu Tinh Tật Phong “

“Lưu Tinh Phá Toái”.

Mộ Dung Yến Nhi không thể rõ ràng lực phòng ngự của Ứng Hoan Hoan mạnh đến cái mức độ nào nàng chỉ có thể làm từng bước từng bước, lại tiếp tục dùng hai chiêu lưu tinh mà đánh tới đáng tiếc lần này Ứng Hoan Hoan như chiến thần nhập thể, ánh mắt đỏ rực nhìn về phía Mộ Dung Yến Nhi, hai tay nắm thành trọng quyền trực tiếp xuất ra.

Hai quyền, không sử dụng bất cứ chiêu thức nào chỉ dùng thuần lực phòng hộ liền đánh nát hai đoàn lưu tinh đang tới, quan trọng nhất cho dù xuất ra hai quyền thì Ứng Hoan Hoan tốc độ căn bản không bị chậm lại.
Mộ Dung Yến Nhi thấy hai chiêu của mình thất bại căn bản không nghĩ nhiều, hai tay rất nhanh khép lại đẩy ra một chiêu.

“Hung Tinh Giáng Thế”.

Lại là đoàn hung tinh kia nhưng mà lần này trong mắt Ứng Hoan Hoan chỉ có khinh thường, nàng trực tiếp hợp hai tay lại với nhau mạnh mẽ đập ra một cái.

Hai tay nắm lại vung quyền nện nát cả đoàn hung tinh, khoảng cách giữa hai người trực tiếp bị rút lại còn 5 bước.

Khoảng cách này Mộ Dung Yến Nhi nào có khả năng làm gì, tốc độ của nàng thua xa Ứng Hoan Hoan.

Ứng Hoan Hoan lướt tới, một chân dậm xuống mặt võ đài, một dẫm này mạnh đến mức tạo ra xung chấn, xung chấn từ mặt đất truyền thẳng vào hai chân Mộ Dung Yến Nhi kiến cho nàng hơi khuỵu người xuống.

Mộ Dung Yến Nhi vốn cao hơn Ứng Hoan Hoan một cái đầu nhưng hiện tại nàng cúi người xuống, nằm tay mang theo khí xanh kinh khủng của Ứng Hoan Hoan đánh tới vừa vặn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của Mộ Dung Yến Nhi.

Ứng Hoan Hoan trong ánh mắt rốt cuộc hiện ra một tia vui vẻ, nàng tin tưởng một quyền này hoàn toàn có thể đánh bật Mộ Dung Yến Nhi ra ngoài, một trọng quyền đánh tới Mộ Dung Yến Nhi căn bản chịu không được.

Quả nhiên trọng quyền đánh tới khí thế như chúa sơn lâm, Mộ Dung Yến Nhi căn bản không có cách cứng đối cứng bất quá trong giây phút này nàng đưa bàn tay lên, bàn tay của nàng lướt qua cánh tay của Ứng Hoan Hoan, Ứng Hoan Hoan chỉ cảm thấy một luồng xung lực đẩy về phía mình, một quyền của nàng liền bị đẩy ngược ra cứ như thế xuyên qua đầu Mộ Dung Yến Nhi.

Tiếp theo Mộ Dung Yến Nhi bước lên một bước, nàng hoàn toàn thu ngắn lại khoảng cách giữa hai người, tay phải chạm vào ngực Ứng Hoan Hoan, lại là thứ lực đẩy đáng chết kia, mạnh mẽ ngăn bước tiến của Ứng Hoan Hoan cũng làm nàng sinh sinh lùi lại một bước.

Biến chưởng thành chỉ, Mộ Dung Yến Nhi cúi người xuống, bộ pháp phiêu hốt vô cùng mà nhẹ nhàng vô cùng mà hiện ra trước người Ứng Hoan Hoan.

“Mộ Dung Kiếp Chỉ”.

Một chỉ đầu tiên điểm vào người Ứng Hoan Hoan, trên người Mộ Dung Yến Nhi hiện lên từng vòng từng vòng khí mang toàn bộ lưu tinh vời quanh người nàng, nàng lại thành công đẩy lùi Ứng Hoan Hoan một bước.

Tiếp theo một cảnh tưởng không thể tin được trên võ đài xuất hiện, Ứng Hoan Hoan cứ lùi một bước thì Mộ Dung Yến Nhi lại tiến lên một bước đồng thời điểm ra một chỉ... hai người cứ như đang phối hợp với nhau vậy.

Mộ Dung Yến Nhi điểm ra tổng cộng... 64 chỉ, 64 chỉ điểm vào cùng một vị trí giữa ngực của Ứng Hoan Hoan, một đường cũng đẩy lùi Ứng Hoan Hoan 64 bước sau đó nàng lại như lưu tinh nhẹ lướt về phía sau, một tay thu lại sau lưng, ánh mắt mở ra đồng thời thở dốc một hơi.

Ở bên kia khí xanh bảo hộ Ứng Hoan Hoan ầm âm đổ xuống, đầu sư tử xanh gần như bị đánh nát ngực, thân ảnh Ứng Hoan Hoan lộ ra, sắc mặt Ứng Hoan Hoan ửng hổng, cả người run rẩy sau đó đến cả đứng cũng không vững nửa, nàng ngã ngửa về phía sau, cứ như thế rơi xuống võ đài.

Ứng Hoan Hoan vừa rơi xuống cũng không đợi thân thể cô bé chạm đất Sư Vương từ lúc nào đã ở phía sau đỡ lấy nàng, hai tay ôm lấy thân thể Ứng Hoan Hoan, ánh mắt phức tạp nhìn thiếu nữ áo trắng trên kia sau đó không thể không nói.

“Đa tạ Mộ Dung chất nữ hạ thủ lưu tình, Mộ Dung Thập Lục Tứ Kiếp Chỉ quả thực lợi hại”.Mộ Dung Yến Nhi nghe vậy khẽ mỉm cười, nàng từ đầu đến cuối đúng là vẫn giữ được cái vẻ hòa nhã của mình mà đáp.

“Sư Vương không cần khen ngợi Yến Nhi, Yến Nhi biết mình còn kém lắm “.

Nàng nói xong thản nhiên rời đi, ít ai thấy bàn tay phải của nàng đã cất thật kỹ trong tay áo, chỉ có nàng biết ngón tay của nàng đang đau đớn vô cùng, nguyên cánh tay phải đều đang run lên, dĩ nhiên trận đấu này nàng vẫn tính là thắng bởi Ứng Hoan Hoan bị thương nặng hơn nhiều.

Mộ Dung Yến Nhi đánh bại Ứng Hoan Hoan nhưng từ đầu đến cuối một mặt lạnh lùng cứ như không có việc gì quan trọng vậy bất quá nội tâm nàng đang nghĩ gì chỉ có mình nàng biết.

Thân ảnh bước xuống đài bên dưới là tiếng hoan hô phô thiên cái địa.

“Mộ Dung Tiên Tử “

“Mộ Dung Tiên Tử “

“Mộ Dung Tiên Tử “

“Mộ Dung Tiên Tử “

“Yến Nhi tiểu thư vô địch “

“Yến Nhi tiểu thư vô địch “

“Yến Nhi tiểu thư vô địch “

Trong tiếng hoan hô, trong tiếng kêu gào hâm mộ của tất cả mọi người, Mộ Dung Yến Nhi như nữ thần ngồi xuống ghế của mình, một mặt thản nhiên vô cùng, khuôn mặt xinh đẹp mà cao ngạo, nàng là nữ thần của nam phương, là đệ nhất thiên tài phương nam.

_ _ _ __ _ _ _ _

Mộ Dung Yến Nhi trở lại chỗ ngồi của mình ở bên cạnh lập tức có một lão bộc bước tới, lão bộ này cúi đầu với Mộ Dung Yến Nhi, cung kính mà lên tiếng.

“Tiểu thư mệt mỏi rồi, để lão nô giúp người”.

Mộ Dung Yến Nhi hai mắt hơi dãn ra nhìn lão bộc sau đó lại khẽ chuyển ánh mắt về phía Viên Tử Y.

Nàng có thể nhìn thấy Viên Tử Y đang nhắm mắt lại, Mộ Dung Yến Nhi cũng nhắm mắt khi một lần nữa mở ra nàng liền lắc đầu.

“Di lão không cần, ta có thể tự lo được”.

Lão bộc được gọi là Di lão kia nghe vây tuy có điều muốn nói nhưng quá hiểu tiểu thư bản thân liền tự động lùi lại một bước.

Mộ Dung Yến Nhi có thể nhìn ra trận chiến Viên Tử Y lúc trước bản thân Viên Tử Y dùng bí thuật, dùng một loại bí pháp làm chiến lực bạo tăng lúc này chỉ sợ Viên Tử Y đang bắt đầu chịu phản phệ, đang tự mình điều dưỡng.

Nàng cảm thấy nữ tử phương bắc kia đã không cần ai giúp thì nàng cũng sẽ không cần nhờ ai giúp.

VIên Tử Y muốn lấy lại danh dự cho phương bắc, muốn để bắc võ lâm dương danh nhưng mà Mộ Dung Yến Nhi sao lại không muốn?.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 113: Tiềm Long Đại Hội – Bát Cường Tụ Tập (3)

Mộ Dung Thế Gia từ trước đến nay chưa bao giờ là bình thường, tại cái thế giới này dõi mắt khắp toàn bộ nam phương cũng không có thế lực võ lâm nào dám coi thường Mộ Dung Thế Gia, ngay cả khi Mộ Dung Thế Gia không có đế vị cao thủ tọa trấn.

Mộ Dung Thế Gia lưng dựa vào Ngô Tam Quế đã phát triển đến mức một cõi Cô Tô gần như là đất riêng của mình, gần như mọi hoạt động thông thương, kinh tế thậm chí quân sự của Cô Tô đều có Mộ Dung Gia đứng sau.

Mộ Dung Gia Chủ đời này gọi là Mộ Dung Phục, Mộ Dung Phục từ năm 20 tuổi đã nắm đại quyền của Mộ Dung Gia sau đó bắt đầu lập ra chính sách tinh anh, dành toàn bộ tư nguyên bồi dưỡng thế hệ trẻ tuổi sau này của Mộ Dung Gia, Mộ Dung Phục muốn phá đi làm lại, xây lại một Mộ Dung gia hoàn toàn mới kể từ sau đời Mộ Dung Bác.

Mộ Dung Bác võ công đương nhiên cao hơn Mộ Dung Phục nhưng muốn nói quản lý gia tộc thì thua xa, Mộ Dung Phục mượn sự ủng hộ của Ngô Tam Quế có thể nói là thay đổi triệt để Mộ Dung Gia, bản thân Mộ Dung Phục lập chí muốn làm một Mộ Dung Long Thành thứ hai còn Mộ Dung Gia nhất định phải trở thành đệ nhất thế lực phương nam.

Mộ Dung Phục còn trẻ hắn còn nhiều không gian phát triển vì vậy hắn cần một Mộ Dung gia cũng trẻ như hắn, cũng nhiều không gian phát triển như hắn.

Mộ Dung Yến Nhi hiện nay là người được chọn đứng đầu thế hệ đời này của Mộ Dung Gia tức là nàng nhận trọng trách... trở thành vật chứng minh cho quyết sách của Mộ Dung Phục.

Không cần biết Mộ Dung Phục làm gì người ta sẽ chỉ nhìn vào Mộ Dung Yến Nhi để đánh giá, nhân vật lĩnh quân của Mộ Dung gia tuyệt đối phả thể hiện đủ cường, phải thể hiện bản thân nàng có giá trị, đáng giá cho Mộ Dung gia hết mực tài bồi.

Áp lực trên người Mộ Dung Yến Nhi thực sự rất nặng bởi Mộ Dung gia dù sao cũng trải qua một đoạn thời gian tổn thương nguyên khí quá lớn từ sau thời kỳ của Mộ Dung Bác hay nói xa hơn là Mộ Dung Long Thành.

Mộ Dung gia một đời không bằng một đời, thiên tài một đời lụi tàn một đời cho dù Mộ Dung Phục đại lượng tài bồi thiên tài thế hệ trẻ của Mộ Dung gia thì số lượng thiên tài của Mộ Dung gia thực sự rất khiêm tốn.

Mộ Dung Gia bản thân nắm giữ tuyệt học Đấu Chuyển Tinh Di nhưng Đấu Chuyển Tinh Di lại là một môn tuyệt học đặc biệt, nó vừa khó luyện lại vừa dễ luyện.

Dễ luyện ở chỗ ai cũng có thể luyện được còn khó ở chỗ tùy người luyện khác nhau mà trình độ cùng khả năng khác nhau, cao thủ trẻ tuổi của Mộ Dung gia hầu hết ai cũng biết Đấu Chuyển Tinh Di nhưng mà nếu đối đầu với thiên tài chân chính đến từ các đại thế lực khác thì hầu hết đều là thua, ngoại trừ Mộ Dung Yến Nhi ra bản thân Mộ Dung gia không tìm ra nổi một thiên tài ‘cứng’ đúng nghĩa.

Cũng may Mộ Dung Yến Nhi không làm phụ lòng Mộ Dung Phục, danh hiệu đệ nhất thiên tài phương nam của nàng không phải để cho vui.

Đương nhiên với bản thân Mộ Dung Yến Nhi hiện tại nàng căng như dây đàn vậy, cả một thế hệ của Mộ Dung gia đè xuống vai cô gái nhỏ, áp lực năng đến nỗi bất cứ lúc nào Mộ Dung Yến Nhi đều có thể ngã xuống nhưng mà nàng không dám ngã cũng chẳng dám dừng lại, từ trong thâm tâm... nàng không muốn để gia chủ thất vọng, không muốn người khác nói gia chủ sai rồi.

Lúc này Mộ Dung Yến Nhi lúc này bắt đầu hiện lên từng đoạn từng đoạn hồi ức, cái cổ trắng ngần hơi ngửa về phía sau, ánh mắt nhẹ nhắm lại, cũng không ai biết hiện tại đầu nàng rốt cuộc là hình ảnh nào hiện lên?.

_ _ _ _ _ _ _

Trong lúc Mộ Dung Yến Nhi đang suy nghĩ về những miền ký ức không tên thì trận cuối cùng của vòng bát cường cũng xuất hiện.

Bát Quái Môn – Hồng Vũ Lục vs Bắc Thiếu Lâm – Trầm Côn.

Bát Quái Môn lấy họ Hồng làm chủ, nói không quá cũng có thể coi là Bát Quái Môn – Hồng Gia.

Bát Quái Môn có tuyệt học Bát Quái Chưởng được coi là thượng thừa trong thiên hạ tuy nhiên Bát Quái Chưởng của Bát Quái Môn lại không giống với Bát Quái Chưởng của Nga My.

Bát Quái Chưởng của Nga My cực kỳ nổi tiếng hay nói đúng hơn Bát Quái Chưởng của Nga My cùng Võ Đang cực kỳ nổi tiếng đều là tuyệt học chưởng pháp của Võ Đang cùng Nga My, thiên hạ có lẽ cũng chỉ có hai môn phái này có thể cộng đồng chia sẻ truyền thừa với nhau, Bát Quái Chưởng cũng là như thế.

Bát Quái Chưởng của Nga My mạnh đến mức có thể xếp cùng với Đại Lực Kim Cang Chưởng của Bắc Thiếu Lâm, về bản chất Bát Quái Chưởng nằm ở biến hóa cùng bổ trợ lẫn nhau, lấy tám phương vị đại diện cho đất trời, dùng tám loại phương vị quy nhất mà thành bát quái trận, dùng chưởng pháp hóa thành trận pháp uy lực kinh người.

Về mặt tính chất Bát Quái Chưởng của Nga My đi theo hơi hướng Hình Ý Quyền của Nam Thiếu Lâm, đều thiên hẳn về biến hóa chứ không phải uy lực chỉ khác một cái theo bát quái tám phương vị mà một cái lại lấy ngũ hành tương sinh tương khắc mà thành.

Về phần Bát Quái Chưởng của Bát Quái Môn thì lại không nổi tiếng bằng, để tránh cho nhầm lẫn giữa hai bên thậm chí có người gọi Bát Quái Chưởng phương nam thành Bát Cực Chưởng hoặc Bát Cực Quyền.

Bát Cực Chưởng thiên hẳn về uy lực, chân lực cùng ám kình, thiên hẳn về uy lực giống với Đại Lực Kim Cang Chưởng của Thiếu Lâm đồng thời tinh túy nằm ở khả năng khống lực, sử dụng ám kinh xen lẫn cương nhu kết hợp, loại biến hóa ám kình này lại có chú giống Thất Thương Quyền của Thất Thương Phái tuy nhiên uy lực thì không bằng.

Nếu nói Nga My Bát Quái Chưởng, Nam Thiếu Lâm Hình Ý Quyền, Bắc Thiếu Lâm Đại Lực Kim Cương Chưởng cùng Thất Thương Phái Thất Thương Quyền là đồng cân đồng hạng thì Bát Cực Chưởng lại bị rời xuống thấp hơn một bậc, có thể so sánh cùng Đại Tung Sơn Chưởng của phái Tung Sơn.Sự phân chia rõ ràng này chỉ để chứng minh một điều, trận cuối không mấy ai coi trọng họ Hồng, ánh mắt đều muốn nhìn vị thiên tài Bắc Thiếu Lâm kia.

Bắc Thiếu Lâm hiện tại rất ít đi lại trên giang hồ, sau khi đại chiến Thiếu Lâm Tự đã biến môn phái này từ đệ nhât bảo tọa rời xuống đệ nhị bảo tọa, ngôi vị đệ nhất võ lâm đã phải chuyển cho Võ Đang.

Bắc Thiếu Lâm phong sơn, đừng nói thiên tài trẻ tuổi mà cao thủ Bắc Thiếu Lâm cũng rất ít khi được nhìn thấy, sự hiện diện của một vị thiên tài Bắc Thiếu Lâm trong một đại hội cỡ này đừng nói là nam phương chú mục mà toàn bộ bắc phương đều chú mục.

Theo Sư Vương gọi tên, Hồng Vũ Lục đã sớm lên đài nhưng Trầm Côn thì mãi chưa thấy đâu.

Hồng Vũ Lục người này thân cao khoảng 1m7, tại cái thế giới này nam nhân như vậy có khi còn bị đánh giá là lùn.

Hồng Vũ Lục vẻ ngoài cũng không có gì quá nổi trội có thể nói là hết sức bình thường ngoại trừ việc ánh mắt hắn rất sắc, ánh mắt sắc như dao vậy chỉ sợ Hồng Vũ Lục cũng là một kẻ hung ác.

Hồng Vũ Lục đương nhiên có thể biết mình không phải là trung tâm của mọi ánh nhìn trong mắt thực sự khó mà che dấu nộ hỏa, hắn tại nam phương cũng rơi vào hàng thiên tài, cho dù đối thủ có phải là Đại Đao Môn – Phong Nhất Trận thì hắn cũng vẫn có lực đánh một trận, ai thắng ai thua còn chưa biết nhưng mà nay lên sàn chỉ làm tô điểm cho kẻ khác thì ai mà chịu được?.

Hồng Vũ Lục tinh thông Bát Cực Chưởng hơn nữa hắn còn muốn mượn trận chiến này cho toàn bộ nam phương thấy Bát Cực Chưởng của Bát Quái Môn tuyệt đối không kém đám người phương bắc kia, hắn lúc trước thật sự muốn dùng Bát Cực Chưởng đánh bại... Bát Quái Chưởng của Viên Tử Y.

Đương nhiên sau khi thấy Viên Tử Y một chưởng miểu sát Đoạn Phiên Vân thì chính Hồng Vũ Lục cũng cảm thấy sợ nhưng điều này không có nghĩa hắn sợ.., kẻ từ Bắc Thiếu Lâm kia.

Viên Tử Y là quái vật thì hắn chấp nhận nhưng hắn cảm thấy mình sẽ không thua kẻ từ Bắc Thiếu Lâm kia.

Đánh không lại Bát Quái Chưởng của Nga My chẳng nhẽ cũng đánh không lại Đại Lực Kim Cang Chưởng của Thiếu Lâm?.

Hồng Vũ Lục lúc này im lặng không nói câu gì gần như đang dồn toàn bộ tinh khí thần, hắn muốn đánh một trận oanh oanh liệt liệt để cho thế nhân đều biết Bát Cực Chưởng của Bát Quái Môn mạnh mẽ thế nào thì trong lúc này Trầm Côn cũng lên sàn.

Người khác lựa chọn lên sàn ra sao Trầm Côn không quan tâm, kẻ này cứ lững thững từng bước đi tới, cước bộ phù phiếm căn bản nhìn không ra là kẻ học võ, đương nhiên cái này không quan trọng, quan trọng nhất Trầm Côn... đẹp trai.

Tại thế giới này trai đẹp cũng không phải là ít nhưng hòa thượng đẹp trai thì lại là việc hiếm lạ, cái đầu bóng loãng, mặt như mặt ngọc, mi thanh mục tú, thân hình dong dỏng cao phải đến 1m8, mặc trong người bộ đồ của vũ tăng thiếu lâm loại trang phục ngắn vai thậm chí còn lộ ra đôi tay trắng bạch.
Trầm Côn nếu đội tóc giả đồng thời thay đổi trang phục đi ra ngoài đường liền có thể xưng là tiểu bạch kiểm, căn bản không ai nghĩ tới hắn là vũ tăng Thiếu Lâm.

Nhìn thấy Trầm Côn lên sàn, ánh mắt của Hồng Vũ Lục dãn ra, trong mắt thậm chí đầy vẻ khinh thường.

“Thiên tài Bắc Thiếu Lâm lại là kẻ như ngươi?, Bắc Thiếu Lâm hết người rồi sao? “.

Đối mặt với Trầm Côn lên sàn, Hồng Vũ Lục nhịn không được mỉa mai một cái.

Hắn không lớn tiếng nhưng âm thanh cũng vừa đủ để Trầm Côn nghe thấy, lúc này Trầm Côn cũng mới bắt đầu hơi đánh giá Hồng Vũ Lục một cái sau đó... lại lập tức chuyển ánh mắt đi.

Trầm Côn nhìn chưa đến một giây, trong ánh mắt của hắn lập tức rút sạch đi hứng thú, bắt đầu lại chuyển ánh mắt tới vị trí Cái Bang nơi Viên Tử Y cùng Hoàng Dung đang ngồi, trong ánh mắt lúc này mới tràn ngập hứng thú trở lại.

Người bên ngoài có lẽ chưa để ý đến hành động của hắn nhưng Hồng Vũ Lục đương nhiên là rõ ràng nhất, cả người giận sôi lên.

Tính từ lúc Trầm Côn lên đài trận đấu đương nhiên đã bắt đầu, Hồng Vũ Lục lập tức tiến tới, tốc độ như gió.

Ngón tay mở ra, trên người xuất hiện khí kình mơ hồ tay như móng ưng dương ra vậy, chỉ thấy Hồng Vũ Lục hét lên một tiếng.

“Bão Tàn Thủ Khuyết”.

Giây phút Hồng Vũ Lục lao tới, Trầm Côn ánh mắt lại chuyển hưởng, từ chỗ hai tỷ muội Hoàng Dung – Viên Tử Y thì hắn lại rời mắt về phía Mộ Dung Thế Gia, lần này ánh mắt dừng trên người Mộ Dung Yến Nhi.

Mắt hắn nhìn Mộ Dung Yến Nhi nhưng là bước chân vẫn lùi lại, theo bộ pháp của hắn trảo kình Hồng Vũ Lục đánh đến trước mặt thì lại có chút với, Hồng Vũ Lực liền tiếp tục phải tiến thêm một bước, khi mà Hồng Vũ Lục tiến lên bản thân Trầm Côn bước sang phải một bước rồi lại lướt lên phía trên, cứ như vậy trảo kình của đối phương liền đánh xuyên qua hắn.

Hồng Vũ Lực bị Trầm Côn né tránh chiêu đầu cũng không suy nghĩ gì lập tức biến chiêu, chân trái xoay một cái cả người cũng xoay theo, trảo công lại mãnh thế mà tới nhưng mà hắn không ngờ giây phút hắn xoay người lại đã thấy Trầm Côn xoay theo, một tay mở ra giữ lấy tay Hồng Vũ Lục đồng thời đầu gối đưa lên nện thật mạnh vào ngực hắn.

Một âm thanh ‘răng rắc’ rõ mồn một vang lên, âm thanh rõ đến mức toàn bộ thiên tài có mặt trong vòng bát cường đang có mặt ở đây đều phải nghe thấy, đây là âm thanh của tiếng xương vỡ.

Hồng Vũ Lục mắt trợn lên sau đó hai mắt trắng dã cứ như vậy gục cả người xuống bất tỉnh nhân sự.

Từ đầu đến cuối Trầm Côn ánh mắt đều không nhìn đối phương, sau khi Hồng Vũ Lục ngã xuống thì cũng là lúc ánh mắt Trầm Côn chuyển rời từ Mộ Dung Yến Nhi qua Cổ Chân.

Ngoại trừ tam nữ, Cổ Chân là người cuối cùng lọt vào mắt Trầm Côn đồng thời chỉ một chiêu vừa rồi của Trầm Côn cũng đủ cho toàn bộ thiên tài ở nơi này biết bọn họ sắp tới sẽ phải đối đầu với ai, Trầm Côn... là luyện thể cao thủ, ngoại công của hắn đã đến trình độ một cước trực tiếp cũng đủ đánh nát xương ngực một người.

Nếu là người thường thì còn dễ nói nhưng tại nam phương mấy ai không biết Bát Quái Môn – Hồng Vũ Lục là cao thủ ra sao?.

Vòng Thập Lục Cường, Cổ Chân đến từ nam phương là người mở đầu, hắn là người đầu tiên miểu sát Tống Thanh Thư sau đó khiến cho toàn bộ nam phương hô vang nhưng ai cũng không ngờ lần lượt Viên Tử Y cùng Trầm côn đều học theo Cổ Chân, đều sử dụng biện pháp miểu sát này mà loại đi hai thiên tài nam phương.

Số lượng cao thủ nam phương giải này đương nhiên nhiều hơn bắc phương nhưng vào đến vòng Bát Cường thì lại lộ ra vấn đề, số lượng hai bên vậy mà không phân cao thấp.

Nam phương có Mộ Dung Yến Nhi, có Phong Nhất Trận, có Cổ Chân có Đường Thu Diệp.

Tại bắc phương có Hoàng Dung, Viên Tử Y, Trầm Côn cùng Tả Thừa Phong.

Hai bên vừa nhìn đều có thể thấy... đội hình phương bắc ẩn ẩn cao hơn một bậc so với phương nam, điều này không khỏi làm người nam phương có chút khó chấp nhận.

Quyển 3 - Chương 114: Hoàng Dung vs Tả Thừa Phong.

Thập Lục Cường chọn ra Bát Cường sau đó liền từ Bát Cường chọn ra Tứ Cường.

Bát Cường đã được chọn ra đương nhiên cũng phải bắt đầu bốc thăm vòng Tứ Cường bất quá trận đấu cũng không phải lập tức sẽ diễn ra, sau khi đại diện cuối cùng là Trầm Côn lọt vào Bát Cường bản thân đại hội liền có một quãng thời gian nghỉ kéo dài nửa giờ đồng hồ.

Nửa giờ không phải là thời gian dài vì vậy cũng không có mấy người lựa chọn rời khỏi đại hội, cho dù các thí sinh trong Bát Cường cũng bắt đầu hồi sức, bắt đầu chuẩn bị cho vòng phân loại chiến tiếp theo.

Lúc này ở bên cạnh Viên Tử Y, ánh mắt Hoàng Dung cũng trở nên ngưng trọng, nàng cảm thấy Bát Cường giải này thật sự rất mạnh, mạnh quá đáng so với chính thế giới trước đây của nàng.

Mộ Dung Yến Nhi có thể nói là người chật vật nhất để tiến vào Bát Cường nhưng mà Hoàng Dung cũng không coi thường nữ nhân kia, nàng đi theo Vô Song một đoạn thời gian đủ dài, nàng cũng biết được võ học tương thông với trận pháp thì đáng sợ vô cùng, loại võ học này gần như đã không có điểm yếu hơn nữa uy lực cũng cực mạnh, nhìn vào trận chiến của Mộ Dung Yến Nhi thì có thể thấy nàng thực sự rất khó để đánh bại, dựa vào trận pháp thủ thắng sau đó từ từ kéo dãn cự ly với đối phương rồi mài đối phương đến chết.

Chính Hoàng Dung cũng không giải thích nổi Mộ Dung Yến Nhi rốt cuộc làm cách nào duy trì được cái trận pháp kia lâu thế hay nói đúng hơn ở trong Đấu Chuyển Tinh Di có cái bí mật gì khiến Mộ Dung Yến Nhi rõ ràng sử dụng lực lượng mang lại cảm giác hao tổn vượt xa Ứng Hoan Hoan nhưng nhìn nàng vẫn nhẹ nhàng không?.

Ngoại trừ Mộ Dung Yến Nhi ra thì cũng chỉ có vị Tử Y tỷ tỷ bên cạnh mình là Hoàng Dung còn nắm được thông tin, khác với Mộ Dung Yến Nhi đánh chậm, trọng thủ hơn công thì Viên Tử Y lại thiên hẳn về uy lực chiêu thực, chiêu thức bá đạo vô cùng, tính sát thương cực cao.

Ngoại trừ hai người này ra Hoàng Dung đương nhiên phải quan tâm Cổ Chân cùng với Trầm Côn nhưng mà một người thì nàng căn bản không nhìn ra cái gì còn một người thì cũng chẳng có quá nhiều thông tin muốn biết bọn họ thực sự che đậy cái gì vẫn là rất khó.

Quan trọng nhất cũng chẳng có gì bảo đảm cả bốn người trên không có quân bài áp hòm, cái suy nghĩ này của Hoàng Dung không phải chỉ mình nàng có mà sợ tất cả mọi người đều có, thắng bại liền phải xem con bài áp đáy hòm của ai mạnh hơn.

Thở dài một hơi, Hoàng Dung cảm thấy thế giới này đúng là ngọa hổ tàng long, cao thủ như mây cho dù là nàng cũng chẳng có gì chắc chắn sẽ vô địch được Tiềm Long Đại Hội này.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Trong vòng Bát Cường rất nhiều người thậm chí đã nhìn ra có bốn người mạnh đột biến vượt xa các thiên tài năm nay cùng một người được đánh giá là ‘tương đối khó chơi ‘.

Bản thân Hoàng Dung liền được liệt vào hàng tương đối khó chơi tuy nhiên cũng không được xếp hạng ‘mạnh đột biến’.

Cái giải đấu này tất cả mọi trận đấu đều là do Lý Thu Thủy sắp xếp chứ không phải là bốc thăm như người ngoài tưởng tượng, Lý Thu Thủy hiện tại cũng đang muốn xem phải xếp Hoàng Dung vào cái vị trí nào.

Bốn người phía trước lần lượt là Cổ Chân, Trầm Côn, Viên Tử Y cùng Mộ Dung Yến Nhi, bốn người này trong mắt Lý Thu Thủy hiện tại chính là mạnh nhất.



Trong vòng đấu Bát Cường vậy sẽ có bốn trận đấu diễn ra, nếu sắp xếp theo thường lệ trong bốn vị thiên tài xếp đầu kia sẽ có ba người gặp trận còn một người sẽ đối đầu với Hoàng Dung.

Lý Thu Thủy mân mê đôi môi một chút, nàng hiện tại là người của Ngô Tam Quế cũng không thể tự chặt vây cánh của vương gia, bản thân Mộ Dung Yến Nhi chắc chắn phải xếp vào trận dễ vì vậy Lý Thu Thủy không ngần ngại viết tên cặp đấu đầu tiên, Mộ Dung Yến Nhi gặp Đường Thu Diệp, trực tiếp bảo đảm Mộ Dung Yến Nhi tiến vào tứ cường.Việc sắp xếp 3 người tiếp theo, Lý Thu Thủy cảm thấy Viên Tử Y nhất định phải đi tiếp dù sao trận chiến giữa đệ nhất thiên tài nam phương cùng đệ nhất thiên tài bắc phương chắc chắn sẽ cực đáng được chờ mong, nàng chỉ nhíu mày một cái rồi lập tức viết tên của Viên Tử Y vào cặp đấu thứ hai.

Viên Tử Y gặp Đại Đao Môn – Phong Nhất Trân.

“Ân, tựa hồ trước đây có nghe tin tiểu tử Đại Đao Môn bại bởi nàng ta một lần, coi như là trận chiến phục thù đi “.

Lý Thu Thủy điền xong hai cái tên này liền gật đầu, đồng thời nhìn vào tên bốn người còn lại.

Bất kể thế nào cặp thứ ba phải có sự xuất hiện của hai thiên tài bắc phương, để người phương bắc tự loại người phương bắc, suy nghĩ một lúc rốt cuộc Lý Thu Thủy điền lên tên của Hoàng Dung, đối thủ của Hoàng Dung liền là Tả Thừa Phong.

Tại sao nàng phải chọn Tả Thừa Phong quyết đấu với Hoàng Dung?, đầu tiên hai người đều đại diện cho phương Bắc, thứ hai Tả Thừa Phong chắc chắn là thuốc thử liều cao với chính Hoàng Dung, ít nhất phải để Lý Thu Thủy thấy thực lực chân chính của Hoàng Dung để biết nàng cùng cấp bậc với bốn người bên trên hay vẫn dưới một chút.

Lý do tiếp theo cả Tả Thừa Phong cùng Trầm Côn đều là người núi Tung Sơn, bản thân có thể coi là hàng xóm, cho dù Bắc Thiếu Lâm lúc này vẫn đang phong sơn nhưng tuyệt đối tiếp tục là lão đại, thân là đàn em của Thiếu Lâm Tự rất có khả năng Tả Thừa Phong trực tiếp để Trầm Côn quá quan, cái này Lý Thu Thủy liền không thích.

Vấn đề cuối cùng nàng muốn xem Cổ Chân rốt cuộc ra sao.

Cổ Chân một chưởng đánh bại Tống Thanh Thư đương nhiên cực kỳ ghê người nhưng nàng luôn có cảm giác không đúng với kẻ này, mang Trầm Côn ra làm thuốc thử cho Cổ Chân chắc chắn là đủ, cũng như Hoàng Dung một trận chiến này nàng muốn xem chân tài thực học của cả Cổ Chân cùng Trầm Côn là bao nhiêu.

Chọn đủ bốn cặp, Lý Thu Thủy không nói gì liền chuyển tờ giấy trong tay cho Sư Vương, ánh mắt chậm rãi nhắm lại tựa hồ lại muốn nghỉ ngơi.Sư Vương tiếp nhận tờ giấy trong tay Lý Thu Thủy, ánh mắt Sư Vương hơi nhìn vị tiền bối võ lâm kia một chút rồi rất nhanh im lặng nhận việc mà làm.

Khi âm thanh của nàng một lần nữa vang lên cũng là lúc Bát Cường Chiến bắt đầu.

Bát Cường Chiến vòng đầu tiên: Cái Bang Hoàng Dung cùng Tung Sơn Tả Thiên Phong.

_ _ _ _ _ _ _ _

Hoàng Dung gặp Tả Thiên Phong, một trận nội chiến bắc phương, trận đấu này tuy không phải trận đấu trong mơ của tất cả khán giả nhưng mà đã rất không tệ rồi, một bên là Tung Sơn truyền nhân một bên là Cái Bang truyền nhân.

Tung Sơn Phái hiện tại thanh thế càng ngày càng lớn, một lòng đề xuất thống nhất Ngũ Nhạc Kiếm Phái, một lòng muốn tiến vào hàng đại thế lực đương thời, thân là con trai Tả Lãnh Thiền thì thực lực của Tả Thừa Phong là minh chứng tốt nhất cho hùng tâm cùng thực lực của chính Tung Sơn.

Hoàng Dung thì không phải nói, bản thân là người lĩnh đội của Cái Bang, Cái Bang rất ít khi giao chiếu hay tranh đoạt với các thế lực trên giang hồ nhưng mà nói vẫn là thiên hạ đệ nhất bang, bang chúng trải rộng khắp thiên hạ, trong toàn bộ Tiềm Long Đại Hội, trong toàn bộ các thế lực phương bắc đến phương nam thì Cái Bang được ủng hộ nhiều nhất, giây phút Hoàng Dung được gọi tên lên đài bên dưới phải có đến hàng trăm Cái Bang đệ tử hò reo cổ vũ, khí tràng thực sự rất lớn.

Hoàng Dung tựa hồ cũng không ngờ mình lại là người lên quyết đấu đầu tiên nhưng mà nàng cũng không nghĩ nhiều, xoay cây gậy trúc trong tay thản nhiên bước lên trên đài, trong lúc này nàng cùng Viên Tử Y bốn mắt gặp qua nhau, Viên Tử Y đối với nàng khẽ cười cổ vũ, Hoàng Dung đối với ánh mắt của nàng cũng gật đầu mà đáp lại sau đó thân ảnh chậm rãi bước lên trên võ đài.

Có lẽ không ai biết Hoàng Dung thật ra trong nội tâm cũng có phân tranh, cũng có hơn thua.

Ở thế giới cũ ngoại trừ Vô Song ra bản thân nàng liền là đệ nhất thiên tài bất quá lúc này nàng có cảm giác tựa hồ mình đang bị đánh giá hơi thấp đi?.

Nàng không có danh tiếng khủng khiếp như Mộ Dung Yến Nhi và đương nhiên tạm thời nàng cũng không thể có được cái danh tiếng này.

Nếu muốn người khác coi trọng nàng nhất định phải đánh thật một trận, cũng phải để cho người ta biết đệ nhất thiên tài tại thế giới kia hình thù ra sao, đương nhiên có lẽ cũng không ai biết được nàng rốt cuộc đến từ đâu, nàng cũng sẽ không muốn giải thích với ai việc này, nàng chỉ muốn đánh một trận, chí ít để cho tâm tính nàng trở nên tốt hơn một chút, để cho chính bản thân nàng cảm thấy thế giới cũ sẽ không quá thua kém cái thế giới này.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 115: Hoàng Dung vs Tả Thừa Phong.

Hoàng Dung từ khi đến thế giới này nàng cực kỳ điệu thấp, trong lòng nàng vẫn luôn có một nỗi sợ vô danh, nỗi sợ nơi đất khách quê người.

Hoàng Dung biết nơi này không phải quê hương của nàng, không phải thế giới thuộc về nàng, nàng thậm chí chưa từng tồn tại ở nơi này.

Bản thân Hoàng Dung đã thay đổi rất nhiều so với chính Hoàng Dung nguyên bản, cũng như Tây Thi đã nói lúc trước, một người phụ nữ mạnh mẽ đến đâu cũng cần một chỗ dựa, một người phụ nữ mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ gục ngã khi không còn gì cả.

Không còn gì cả ở đây có thể là tiền tài, có thể là danh vọng nhưng mà tất cả những thứ này chưa phải vấn đề chính, nếu cô lập được nàng, nếu có thể khiến nàng trở thành lục bình không rễ, trên thế giới này không còn bất cứ thân nhân, không còn bất cứ ai để dựa vào vậy khi đó nữ nhân kia liền gục ngã, liền cần một chỗ gửi gắm tình cảm, cần tìm một chỗ dựa vào thậm chí không giữ lại gì cả.

Hoàng Dung rời thế giới kia, thế giới không còn bất cứ người thân, không còn bất cứ ai mà nàng quen biết mà đi theo Vô Song thậm chí vì hắn nàng chấp nhận thay đổi, chấp nhận cùng người phụ nữ khác hầu hạ một nam nhân, đây là điều trước đây Hoàng Dung chưa từng nghĩ tới.

Khi xuyên đến thế giới này, không có Vô Song ở bên chính Hoàng Dung cũng không biết làm thế nào, nàng cực kỳ thông minh nhưng vì nàng thông minh nên nàng càng thêm sợ hãi, nàng không biết phải đối mặt với một ‘mình’ khác như thế nào, ở bên cạnh nàng đã không có Vô Song, nàng càng không biết đối mặt với thế giới này thế nào.

Lần Tiềm Long Đại Hội này, bản thân nàng muốn dành ngôi quán quân, nàng hy vọng cái tin tức này có thể truyền ra khắp toàn bộ phương nam để Vô Song có thể nghe thấy, có thể đến đón nàng nhưng chỉ có thực sự tham gia Tiềm Long Đại Hội nàng mới biết thiên tài thế giới này mạnh mẽ ra sao.

Thiên tài thế giới này mạnh hơn xa thiên tài tại thế giới của nàng nhưng cũng vì thế bọn họ cho nàng áp lực, đám thiên tài này bỗng thổi cho Hoàng Dung một luồng sinh khí, nàng muốn tranh đấu, nàng nhìn thấy nơi này có tiềm long đang theo thế mà lên, có phượng hoàng muốn cất cánh giữa cửu thiên, nàng nhìn thấy đại thế.

Trong lúc vô số của thiên tài của thế giới này đang muốn hướng về bầu trời bay lượn, nàng thân là đệ nhất thiên tài tại thế giới kia... nàng cũng muốn theo bọn họ, nàng cũng muốn bay, muốn nhìn thấy thế giới này rốt cuộc ra sao, nàng đột nhiên không muốn nhìn người khác bay lượn một mình.

Cái gì gọi là Phượng Minh Cửu Thiên?, tại Tiềm Long Đại Hội năm nay được chứng kiến ba con phượng hoàng đằng vân mà lên, chứng kiến ba nữ nhân khác nhau bước ra những bước đầu tiên trong quỹ tích cuộc đời của mình.

_ _ _ _ _ __

Đối thủ của Hoàng Dung là Tả Thừa Phong.

Tả Thừa Phong đương nhiên rất mạnh, vào được đến Bát Cường sẽ không có ai yếu nhưng mà lúc này Tả Thừa Phong không hiểu tại sao lại run lên, ánh mắt hắn khẽ chuyển động, ánh mắt khẽ nhìn Hoàng Dung.

Hoàng Dung trên người không có chút khí thế nào nhưng lại cho hắn áp lực thật lớn, áp lực đè thẳng về phía Tả Thừa Phong đến mức làm một kẻ lạnh lùng như Tả Thừa Phong trên mặt cũng không thể không hiện ra cái vẻ ngưng trọng.

Giây phút Hoàng Dung bước lên sàn đấu đương nhiên trận chiến bắt đầu, Tả Thừa Phong bị Hoàng Dung gây cho áp lực thật lớn, cánh tay cầm kiếm run lên trực tiếp đâm ra một chiêu.

Hắn biết chỉ có thể tấn công, chỉ có thể điên cuồng áp chế Hoàng Dung thì mới có thể tự mình phá bỏ áp lực trong lòng, mang cái áp lực kia chuyển cho Hoàng Dung.

“Tung Dương Xuất Khiếu”.

Lại là một kiếm cực nhanh để chiếm tiên cơ đồng thời hàn khí quy tụ lại ở mũi kiếm, một đường kiếm thẳng hướng mà đâm tới.

Tả Thừa Phong chân trái bước lên, tay trái đâm mạnh ra một kiếm nhưng đồng thời tay phải lại dấu sau lưng, hắn cố tình ẩn đi tay phải.

Tay trái là chiêu đầu tiên nhưng cũng là hư chiêu, tay phải mới là sát chiêu của hắn, trên bàn tay phải của Tả Thừa Phong đã bắt đầu ngưng tụ hàn khí.

Huyền Băng Chưởng, tuyệt học chưởng pháp của phụ thân Tả Lãnh Thiền.

Hoàng Dung đứng đó, nàng thấy Tả Thừa Phong tiến tới nàng cũng chậm rãi xoay gậy trúc của mình, tiếp theo... toàn bộ khách quý của Tiềm Long Đại Hội đều không thể tin được mà mở to mắt ra nhìn nàng.
Thiên địa đồng âm, thứ âm thanh của vô số cây gậy gỗ gõ xuống đại địa, đây là một loại hư huyễn âm thanh nhưng lại rõ vô cùng, âm thanh như gần như xa nhưng tất cả đều lấy Hoàng Dung làm trung tâm.

Bất kể Sư Vương, Hồng Thiên Vũ, Phong Mạc Vân, Phạm Bất Vũ, Đường Nghị đều không tin được vào những gì mình sắp được nhìn thấy, không tin được vào những gì mà mình đang nghe.

Cho dù Lý Thu Thủy vốn nhìn ra Hoàng Dung có sử dụng Đả Cẩu Bổng Pháp để đánh bại Khương Hạ nhưng mà nàng hiện tại cũng không khỏi nhéo mắt lại, mang ánh mắt nhìn về phía Sử Hỏa Long.

Sử Hỏa Long hiện tại một mặt liền kích động vô cùng nhưng lại không hề có bất ngờ, Hoàng Dung là bang chủ Cái Bang, nàng không biết Đả Cẩu Bổng Pháp thì ai biết?.

Đả Cẩu Bổng Pháp là tuyệt học côn pháp trong thiên hạ, nó được thiên địa công nhận, được phép sinh ra dị tượng.

Dị tượng của Đả Cẩu Bổng Pháp được gọi là Thiên Địa Đồng Âm – Thiên Địa Vô Cẩu.

Thứ âm thanh kia căn bản không nhầm được.

Chỉ có người nắm giữ toàn bộ Đả Cẩu Bổng Pháp mới có thể gọi ra Thiên Địa Đồng Âm, cũng chỉ có người luyện Đả Cẩu Bổng Pháp đến mức tinh thâm vô cùng, luyện Đả Cẩu Bổng Pháp đến cảnh giới xuất thần nhập hóa mới có thể làm được Thiên Địa Đồng Âm – Thiên Địa Vô Cẩu.

Thiên Địa Đồng Âm thì Hoàng Dung đã làm được rồi, vậy còn Thiên Địa Vô Cẩu?.

Hoàng Dung cũng không biết kình đang gây ra cái gì nhưng mà nàng cũng động, thẳng hướng tới mũi kiếm của Tả Thừa Phong sau đó cây gậy trúc trên tay nàng toàn bộ đều biến thành màu vàng, chính Hoàng Dung cũng đang cảm nhận được mình không phải cầm một cây gậy trúc nữa mà là tuyệt thế thần binh.

Cái cảm giác này rất lạ rất lạ nhưng mà Hoàng Dung không quan tâm.

Tại thế giới kia, Đả Cẩu Bổng Pháp không thể làm ra được dị tượng hơn nữa cũng chẳng có mấy võ công có thể sinh ra dị tượng nhưng tại thế giới này thì không phải.

Gọi được ra dị tượng của võ công tức là được thiên địa thừa nhận như vậy uy lực liền viễn siêu bình thường.“Phách Tự Quyết”.

Hoàng Dung nhẹ giọng lẩm bẩm sau đó Tả Thừa Phong liền sợ rồi.

Hắn lúc này nào chỉ cảm thấy áp lực, hắn như cảm thấy cả thiên địa đè xuống, cả thiên địa liền muốn đập chết hắn vậy.

Phách Tự Quyết đại diện cho khí phách, đại diện cho bá lực của Đả Cẩu Bổng Pháp.

Gậy trúc của Hoàng Dung đập tới, liên chiêu liền xuất ra.

“Bổng Đả Cẩu Thủ”

“Cầu Cùng Hàng Cẩu”

“Phong Cẩu Giảo Hầu”

“Lạc Thủy Đả Cẩu”.

Bốn gậy xuất ra, gậy đầu tiên xuất ra theo cách thức không thể tin được, khi mũi kiếm của Tả Thừa Phong sắp đâm tới thì Hoàng Dung thân hình nhẹ xoay một cái, mượn một chiêu Tiêu Dao Du lách qua một kiếm của đối phương sau đó tay phải vung ra, gậy đập thẳng vào đỉnh đầu Tả Thừa Phong.

Tả Thừa Phong chỉ thấy ông một cái, hai mắt tối sầm, xung chấn làm toàn bộ đại não của hắn bị choáng, hắn trong phút chốc như chết lặng.

Chiêu thứ hai từ đầu mũi gậy khẽ xoay, dọc theo phần vai của Tả Thừa Phong đập thẳng vào eo của hắn, một gậy làm nửa người Tả Thừa Phong nghiêng đi.

Chiêu thứ ba mũi gậy lại xoay lướt thẳng lên trên, một gậy lần này đắng thẳng vào cổ của Tả Thừa Phong.

Tả Thừa Phong mất trụ cả người liền ngã xuống, trong giây phút này tay Hoàng Dung thu lại, mũi gậy nhẹ xoay, cánh tay Hoàng Dung rút về rồi lại đánh ra, lần này là đánh từ dưới đánh lên, gậy đi thẳng vào mạn sườn Tả Thừa Phong, tiếng xương vỡ lập tức vang lên, lực đang tụ ở cánh tay phải của hắn thậm chí trực tiếp bị đánh tan, Tả Thừa Phong căn bản đã thở không ra hơi, cứ thế theo một cái vung tay từ dưới lên trên của Hoàng Dung, Tả Thừa Phong bị đánh bay khỏi võ đài, thân hình ngã rầm xuống đất chỉ để lại Hoàng Dung đứng một góc võ đài cùng cây gậy trúc nhè nhẹ xoay tròn với thứ ánh vàng mờ mờ ảo ảo đang nhanh chóng tan đi.

Phách Tự Quyết còn một chiêu cuối cùng gọi là Thiên Hạ Vô Cẩu, một chiêu này khi đối phương bị hất bay đi liền lướt lên theo đối phương, cả người nhảy thẳng lên rồi nhằm đầu đối phương mà nện, một chiêu này đánh nát đầu đối phương vốn là việc quá đỗi bình thường.

Nếu không phải Hoàng Dung cưỡng ép thu tay, nhận xong một Phách Tự Quyết... Tả Thừa Phong chết chắc.

Nàng lần này đánh bại Tả Thừa Phong... thực sự gây nên oanh động lớn vô cùng.

Đây đã không còn là thiên tài Cái Bang đánh bại thiên tài Tung Sơn nữa, đây là bang chủ Cái Bang đời tiếp theo đang thị uy với con trai chưởng môn Tung Sơn đời này.

Chỉ cần là người có kiến thức ai không biết người học được Đả Cẩu Bổng thì chính là bang chủ đời tiếp theo của Cái Bang.

Kiều Phong mới tại vị được 3 năm còn đang một mực gây dựng Cái Bang ấy vậy mà một đời bang chủ tương lai của Cái Bang đã xuất hiện, điều này thực sự làm không biết bao nhiêu người hít một hơi khí lạnh, bọn họ độ nhiên cảm thấy... Cái Bang thâm sâu vô cùng, mạnh mẽ vô cùng.

Quyển 3 - Chương 115-2: Mở Mắt.

Hoàng Dung dùng bốn gậy đánh bay Tả Thừa Phong nhưng trong mắt tất cả mọi người thì không khác miểu sát là bao, nàng dùng bốn gậy khiến cho Tả Thừa Phong đến một chút xíu khả năng phản ứng không có, bốn gậy nối tiếp nhau như nước chảy mây trôi hơn nữa nhanh vô cùng, chiến đấu này đương nhiên có thể được coi là miểu sát.

Dĩ nhiên việc nàng miểu sát Tả Thừa Phong cũng không có cách nào so sánh được với Thiên Địa Đồng Âm mà nàng sinh ra.

Cái cảm giác toàn bộ thiên địa đều vang lên tiếng gậy đập đất, cái thứ âm thanh kia quả thực đáng sợ vô cùng cũng rung động vô cùng, Đả Cẩu Bổng Pháp tại sao có thể so cùng Hàng Long Thập Bát Chưởng của chính Cái Bang?.

Có rất nhiều người nói Hàng Long vốn mạnh hơn Đả Cẩu, bản thân Đả Cẩu Bổng Pháp chỉ là một loại vinh dự, chỉ là một loại minh chứng cho thân phận của chưởng môn nhưng đáp án này dĩ nhiên không phải, chí ít tại thế giới này là thế.

Chỉ có những chưởng môn của Cái Bang thì mới biết Đả Cẩu Bổng Pháp mạnh mẽ ra sao đặc biệt là khi đi cùng Đả Cẩu Bổng, nó cũng chẳng khác gì việc sử dụng Song Kiếm Hợp Bích mà có hai thanh Ỷ Thiên Kiếm phối hợp cả.

Hàng Long đương nhiên mạnh hơn nữa uy thế cực lớn nhưng Hàng Long uy thế lớn ra sao thì cũng là uy của bản thân mình.

Đả Cẩu Bổng Pháp có thể sinh ra thiên địa đồng âm, là uy của thiên địa, loại uy thế này mới hợp với Cái Bang bởi Đả Cẩu Bổng Pháp có thể mang theo thiên địa uy chia cho Đả Cẩu Trận của chính Cái Bang.

Mười cái Đả Cẩu Trận được tạo nên liền có thể vây khốn một ngũ tuyệt cao thủ sơ kỳ.

Mười cái Đả Cẩu Trận tạo nên nhưng có bang chủ Cái Bang dùng Đả Cẩu Bổng Pháp tự mình thiết trận thì có thể vây khốn một cao thủ ngũ tuyệt hậu kỳ.

Đây chính là khác biệt lớn nhất của hai loại võ công, Hàng Long chỉ là một mình mình mạnh lên nhưng Đả Cẩu Bổng là tất cả thuộc hạ cùng mạnh lên, bang chủ Cái Bang không cần phải là người mạnh nhất nhưng phải là người giúp huynh đệ Cái Bang mạnh hơn, cái này gọi là áo nghĩa của Cái Bang.

_ _ _ _ _ __ _

Ở một nơi cách xa Hành Dương Thành rất nhiều, giây phút Hoàng Dung gọi ra Thiên Địa Đồng Âm cũng không biết có phải là giữa Hoàng Dung cùng với Vô Song có sợi dây liên kết vô hình nào không... hắn cũng mở mắt bất quá ánh mắt của Vô Song đen nhánh, đen đến đáng sợ.

Vô Song lúc này thậm chí còn không biết mình đang ở đâu hắn chỉ có thể cảm nhận được bản thân có lẽ đang ở trên một chiếc xe ngựa, một chiếc xe ngựa đang di chuyển.

Vô Song mở mắt nhưng hắn không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì nhưng mà đây không phải là Vô Song bị mù mà là hắn rơi vào một loại trạng thái kỳ dị.

Đến khi ánh mắt Vô Song dần dần tìm lại được một tia thanh minh hắn mới có thể một lần nữa nhìn thấy màu sắc, cảm nhận mình thật sự tồn tại.

Vô Song tổng cộng đã bất tỉnh gần 7 ngày, vậy trong 7 ngày này hắn gặp cái gì?.

Vô Song thân thể có Cửu Âm Chân Lực hộ thể, cho dù tác dụng phụ của đan dược cực lớn, cho dù thân thể hắn bị đẩy tới giới hạn thì cũng không làm hắn bất tỉnh lâu như thế.

Trong 7 ngày nay Vô Song liên tục gặp lại một giấc mơ, một giấc mơ như một vòng luân hồi vĩnh cửu vậy.

Hắn mơ thấy gì?, hắn mơ thấy mình kiếp trước.

Cũng như những lần trước nhưng mà hình ảnh không quá chân thực cứ như có một bàn tay vô hình mạnh mẽ không cho hắn mở ra vậy.

Nếu lúc trước là những mảng màu đen trắng đợi hắn khám phá, những khung hình cất chứ ký ức bị mất đi kiếp trước thì lần này chỉ là những ký ức mơ mơ hồ hồ.

Hắn trong 7 ngày nay nhìn thấy một người đàn ông tự tử.

Hắn không quen người đàn ông này nhưng hắn lại biết tại sao người này tự sát.

Hắn nhớ ngày đó công ty gia đình Kiên gặp phiền phức, bị đối thủ chơi xấu gần như phải từ bỏ công trình trọng điểm cấp thành phố.

Khi đó hắn làm gì?, hắn rất nhanh tìm ra cách giải quyết vấn đề, đối thủ lần này làm rất khá, không chỉ mua chuộc một nhóm thợ tự làm thiệt hại cho công trình còn tự tổ chức đình công, còn đâm đơn kiện, sau đó rất nhiều phóng viên tiến đến.

Sự việc náo rất lớn, phóng viên vào cuộc sau đó ủy ban thành phố vào cuộc, công ty gia đình Kiên chắc chắn sẽ mất công trình hơn nữa giá trị cổ phiếu liền sẽ giảm mạnh, uy tín giảm mạnh đồng thời gần như cũng mất toàn bộ khả năng làm việc cho chính quyền thành phố vào tay đối thủ.

Đương nhiên đấy chỉ là hậu quả trước mắt, hậu quả về sau thì càng thêm kinh khủng.
Hắn cùng Kiên làm bạn nhiều năm, cả hai cũng không quá quan tâm đến công ty xây dựng này dù sao hắn cùng Kiên đều có sự nghiệp riêng nhưng mà không thể không ra tay, kết quả... hắn đi tìm một con dê thế tội, như bao người khác bất cứ việc gì cũng phải tìm được người chịu tội thay, hắn cùng cha của Kiên sau khi bàn bạc liền trực tiếp đổ tội cho quản sự công trình.

Việc còn chưa dừng lại ở đó, hắn bắt đầu rất nhanh ngụy tạo bằng chứng, bắt đầu đi mua chuộc người rồi đâm đơn kiện, hắn đâm đơn kiện công ty đối phương mua chuộc vị quản sự kia, cùng với vị quản sự này âm thầm phá hủy công trình, hắn làm thật đến nỗi máy ghi âm cũng có, tiền cũng được chuyển vào tài khoản quản sự.

Vị quản sự này hiện tại thật sự thiếu tiền, hắn nghe nói... vợ của ông ta bị u não cần tiền tiến hành phẫu thuật, mượn có này nhất quyết không buông tay, trở thành cớ thích hợp nhất cho người quản sự này nhận tiền công ty đối phương.

Dưới bàn tay của hắn, tòa án rốt cuộc tuyên án, đương nhiên công ty gia đình Kiên thắng kiện.

Về phần vị quản sự kia đương nhiên hắn không quan tâm nữa, theo hắn mà nói người này chắc chắn tiến vào tù, trong thời gian đối phương vào tù công ty liền sẽ vì vợ hắn trả tiền phẫu thuật u não, đây đương nhiên là bản thân hắn phát thiện tâm, coi như đền bù.

Kết quả chính hắn cũng không ngờ được vì cái gì người quản sự kia thoát ra được hơn nữa lại nhảy lầu tự sát.

Hắn thậm chí thuê riêng một căn phòng cao tầng tại khách sạn để nhìn người kia tự sát, hắn còn đang nhẹ nhấp một ngụm rượu vang thơm ngào ngạt.

Hình ảnh tiếp theo rất loạn rất loạn nhưng mà hắn có thể mơ hồ thấy bản thân mình có đến đám tang của gia đình kia.

Đám tang của một tù nhân trốn trại sau đó còn tự sát.

Đám tang này cũng không có bao nhiêu người đến, hắn cũng không thấy người vợ bị u não kia nhưng mà hắn thấy cô con gái của hai người.

Sau đó hắn thấy người con gái này quay đầu nhìn về phía mình... tiếp theo hình ảnh liền kết thúc bắt đầu cho vòng lặp của chính nó.

Một chuỗi hình ảnh lặp đi lặp lại nhưng luôn kết thúc bằng ánh mắt của cô gái kia mơ hồ nhìn qua hắn.

Cô gái rõ ràng không che mặt nhưng hắn lại không nhìn thấy dung mạo của nàng, hắn chỉ thấy ánh mắt, chỉ ánh mắt mà thôi.

Vô Song sau khi tỉnh lại, sau khi có ý thức việc đầu tiên hán làm là ngồi bật dậy một tay che miệng nôn thốc nôn tháo.

Nếu là hắn năm 16 tuổi thời điểm trước khi đi du học hắn tuyệt đối không tin mình sẽ làm việc như vậy.

Nếu là hắn năm 30 tuổi thì hắn tin.
Hắn đã từng cười với bản thân mình mà nói, nếu có một cách thần kỳ nào đó để hắn năm 16 tuổi gặp hắn năm 30 tuổi liền sẽ chỉ thẳng vào mặt mà nói ra hai chữ ‘thằng khốn’.

Hắn năm 30 tuổi khác hắn năm 16 tuổi nhiều lắm.

Vô Song một tay che miệng cả người run lên đồng thời cửa xe ngựa cũng được một bàn tay vén lên.

Từ bên ngoài khuôn mặt với tấm mặt nạ quen thuộc xuất hiện, nàng thấy hắn tỉnh ánh mắt liền không khỏi dãn ra nhưng mà lại thấy hắn nôn thốc nôn tháo liền lập tức lên tiếng hỏi.

“Ngươi có sao không? “.

Nhìn ánh mắt lo lắng của nàng nhìn mình, Vô Song giật bắn cả người.

GIây phút này hai loại ánh mắt trùng điệp gắn vào nhau, ánh mắt trong mộng cùng ánh mắt thực tại hòa làm một, hai ánh mắt... không khác gì nhau.

Vô Song thậm chí có một loại suy nghĩ, chỉ cần hắn tháo mặt nạ của nàng ra liền... liền nhớ ra được dung mạo của cô bé trong mơ kia.

Đối mặt với ánh mắt lo lắng kia nhìn mình, Vô Song thậm chí còn thấy khủng hoảng, còn thấy sợ hãi.

_ _ _ _ _ _ __

“Có chuyện gì vậy? “.

Đây cũng là âm thanh của nữ nhân nhưng không phải của nàng, đây là tiếng của A Thanh, tiếng của A Thanh ở âm giới.

Nàng hỏi như vậy là bởi Độc Cô Cầu Bại đang dẫn đường cho nàng đột ngột dừng lại.

Độc Cô Cầu Bại lúc này cũng không có đeo mặt nạ chỉ tiếc là Vô Song không được nhìn thấy dung mạo của hắn.

Độc Cô Cầu Bại trước câu hỏi của A Thanh cũng không trả lời, hắn hướng ánh mắt nhìn về phía sau.

A Thanh cũng tò mò mà nhìn theo, sau lưng nàng cũng chẳng có gì cả, có chăng chỉ là một cõi u minh.

“Có gì không ổn sao? “.

A Thanh lại hỏi.

Độc Cô Cầu Bại lần này vậy mà gật đầu, lông mày hơi nhíu.

“Ừ, có chút việc không ổn “.

Độc Cô Cầu Bại rốt cuộc thu hồi ánh mắt lại, tiếp tục dẫn đường cho A Thanh trong âm giới nhưng mà A Thanh có thể phát hiện ra bàn tay của Độc Cô Cầu Bại đang nhẹ run lên.

Có việc gì lại làm cho hắn run được?, cái này A Thanh thật sự không biết đồng thời cũng đoán không được.

Có lẽ mỗi người đều có một bí mật không muốn ai biết đi?.

_ _ _ _ _ _ _ __ _ _

(suy nghĩ mãi rốt cuộc cũng viết ra chương này)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau