CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 571 - Chương 575

Quyển 3 - Chương 99-2: Miêu Cương – Ngũ Độc Lão Tổ (3)

Vô Song thực sự cảm thấy Lam Giác quá dễ nói chuyện, ít nhất lúc này với Vô Song mà nó việc mang Lam Đình ra khỏi Miêu Cương tựa hồ không cao như hắn tưởng tượng.

Lam Giác người này tuyệt không phải một vị gia gia dễ gần, chỉ riêng cái nơi tu luyện của Lam Giác đã dọa người khác sợ vỡ mật cho dù là ở Miêu Cương cũng không có mấy người cảm thấy bình tĩnh được.

Từ nhỏ đến lớn Lam Giác tồn tại chỉ như một loại biểu hiện, đặc biệt đối với Lam Đình mà nói lão tổ luôn cao cao tại thượng, nàng từ nhỏ lớn lên cũng không mấy lần được gặp lão tổ, tình cảm cũng không thân thiết bao nhiêu.

Ngay khi Vô Song cảm thấy ngày hôm nay có thể dễ dàng thuyết phục vị Ngũ Độc Lão Tổ này thì Lam Giác lại hỏi hắn một câu không liên quan cho lắm.

“Theo ngươi thực lực của lão phu thế nào? “.

Lam Giác hỏi một câu làm Vô Song thực sự bỡ ngỡ.

Đang yên đang lành hỏi thực lực bản thân làm gì?, tuy nhiên Vô Song lần này bắt đầu nghiêm túc nhìn bóng lưng của Lam Giác sau đó trả lời.

“Tiền bối rất mạnh, chỉ sợ có thể so sánh với đế vị cao thủ”.

Vô Song nói lời này cũng không phải tâng bốc, đây là cảm giác của Vô Song đối với Lam Giác.

Đế vị cao thủ đương nhiên sẽ không chạy đầy đường nhưng mà Lam Giác tựa hồ thật sự có thể so sánh với đế vị, chí ít Nhật – Nguyệt Tôn Giả tại thế giới kia cũng chưa chắc hơn được Lam Giác.

Lam Giác võ công thế nào thì Vô Song không rõ, bản thân Vô Song không tu độc công rất khó nhận xét thực lực chính xác của đối phương dù sao đạo bất đồng tuy nhiên Vô Song lại có thể cảm giác được một tia nguy hiểm đến từ Lam Giác.

Có thể cho Vô Song cảm giác nguy hiểm, hoặc là đế vị hoặc là kẻ có thủ đoạn tổn thương đế vị, Lam Giác có lẽ không phải là cái trước nhưng nhất định là cái sau, Ngũ Độc Lão Tổ có thể kích thương đế vị tựa hồ là việc đương nhiên.

Lam Giác đối với lời nhận xét của Vô Song tựa hồ gật đầu đồng ý, ông ta lại tiếp tục im lặng một hồi.

Thú thật nói chuyện với Lam Giác rất mệt, phi thường mệt tuy nhiên người ta dẫu sao cũng là tiền bối cao nhân lại là cùng một thời đại với ông ngoại, Vô Song chung quy vẫn có kính ý.

Thời gian chậm rãi qua đi, đến khi Vô Song còn tưởng lão nhân này ngủ gật, Lam Giác mới lại mở miệng.

“Ta là đang suy nghĩ, việc đại ca có một cô con gái ta biết, con rể của đại ca ta cũng biết, cháu của đại ca còn sống thì ta cũng biết, hắn còn đến khoe với ta bất quá hắn cũng chỉ có một đứa cháu trai mà thôi”.

Lam Giác nói xong, toàn thân ngập tràn tử khí, một loại khí tím bốc lên, không chỉ trên người ông ta mà toàn bộ không gian này, mỗi sinh vật đều toát ra một tia tử khí, kinh khủng vô cùng.

Ngũ Độc Bảo Điển của Ngũ Độc Giáo đương nhiên tính là một môn tuyệt học, một môn tuyệt học đặc biệt.

Nó đặc biệt ở chỗ bản thân Ngũ Độc Bảo Điển chia làm 25 tầng.

Không có bất cứ một võ công nào trong thiên hạ chia làm nhiều tầng, nhiều cảnh giới như vậy.

Vô Song cả đời chưa gặp qua Ngũ Độc Bảo Điển tầng 25 đương nhiên không biết nó hình thù ra sao bất quá hiện tại nhìn thấy Lam Giác đúng là được mở rộng tầm mắt, Vô Song không rõ đây có phải Ngũ Độc Bảo Điển tầng 25 hay không nhưng mà lại rõ ràng Lam Giác đang mở độc vực của chính mình

Lam Giác mở ra độc vực xong thân hình từ từ đứng lên.

Lam Giác quay người lại, Vô Song mới có thể thấy được toàn bộ hình dáng người này.

Ban đầu vì Lam Giác mặc một tấm áo vải rộng bên ngoài lại quay lưng đi, Vô Song chỉ thấy Lam Giác tương đôi cao lớn nhưng khi nhìn chính diện mới thấy chân diện mục.

Lam Giác rất béo, mặt sau nhìn bình thường nhưng mặt trước thật sự rất béo, từng khối mỡ xuất hiện trên khắp cơ thể, khuôn mặt thậm chí phải dùng từ phù thũng để hình dung, ánh mắt Lam Giác bất kể có mở hay không mở đầu cùng một loại trạng thái.

Nhìn cục mở ứ trên ngấn cổ Lam Giác, Vô Song rốt cuộc biết tại sao người này nói chậm như vậy, Lam Giác chỉ cần có thể nói đã là tốt lắm rồi chứ đừng bảo là nói chậm.

“Ồ, lão phu mở cả độc vực ra hơn nữa lão phu đã nói như thế ngươi tựa hồ không sợ? “.

Vô Song quả thật có chút bất ngờ, bản thân Vô Song không biết ông ngoại cùng Lam Giác có gặp mặt, chuyện này thật ra hết sức bình thường, cái này là Vô Song tính sai.

Nhìn Lam Giác hướng về phía mình mà hỏi, Vô Song cũng không biết giải thích sao với đối phương chỉ có thể thẳng thắn mà đáp.


“Tiền bối mở độc vực quả thực rất đáng sợ nhưng vãn bối cũng có vài thủ đoạn phong thần, tạm thời có thể bảo trì bình tĩnh”.

“Vãn bối quả thật không phải cháu ruột của Dược Vương nhưng mà... vãn bối có tự tin có thể để Dược Vương thu Lam Đình làm đệ tử... dẫu sao Dược Vương Thần Châm của vãn bối cũng không phải giả đi? “.

Lần này Lam Giác gật đầu, theo cái gật này từng ngấn mỡ ở cổ lại nhè nhẹ rung lên.

“Cái này thì đúng là không giả, nếu ngươi có thể hứa được việc này, mang Lam Đình rời khỏi Miêu Cương cũng không phải không thể, chỉ là lão phu muốn hỏi tiểu cô nương ngươi có bao nhiêu năm chưa gặp Dược Vương? “.

Câu hỏi này làm Vô Song nhíu mày thật sâu, trong nội tâm liền xuất hiện dự cảm bất an.

“Tiền bối, người hỏi như vậy nghĩa là sao... vãn bối cũng có 5 năm chưa gặp... Dược Vương”.
Lam Giác hơi cố gắng mở cái ánh mắt ti hí của mình ra, sau đó cứ lặng im mà đứng, lại chẳng biết đang nghĩ gì.

Nói thật lần này Vô Song cảm giác cái sự im lặng của Lam Giác cực kỳ khó chịu, trong lòng bất an của hắn càng ngày càng lớn.

Theo lý thuyết mà nói hắn cảm thấy ông ngoại sẽ không xảy ra vấn đề gì, dù sao Tương Vân cũng nói Linh Tố thường xuyên gửi thư cho Vô Song, nếu mà Linh Tố thường xuyên gửi thư thì sao ông ngoại có thể có vấn đề?, thư Linh Tố gửi tuy không đến tay Vô Song nhưng Tương Vân cũng đều đọc, nàng đâu có phát hiện ra cái gì không đúng?.

Rốt cuộc lại là một khoảng thời gian im lặng dài đằng đẵng, phải một lúc sau Lam Giác mới khó khăn mở miệng.

“Tiếp lão phu 3 chưởng, ngươi qua được thì lão phu có chuyện muốn nói với ngươi “.

Vô Song nhíu chặt lông mày sau đó không nói gì tự động lùi lại một bước.

“Tiền bối, mời người ra tay nhanh chút”.

Lam Giác lần này hơi nhếch miệng, sau đó đánh ra một chưởng.

Chưởng lực của Lam Giác đi theo đường âm nhu, cũng không có kình lực kinh hãi thế tục gì cho lắm nhưng mà một chưởng nguy hiểm vô cùng, chỉ cần nhìn độc khí trên tay Lam Giác là ai cũng sẽ tê cả da đầu.

Lam Giác nén độc khí đến mức tận cùng, chỉ có khi tiếp chưởng bản thân mới cảm nhận được thế nào là độc, thế nào là uy lực chưởng pháp.

Độc chưởng thực sự rất lợi hại, ví dụ như Huyền Minh Thần Chưởng, tuy nó không phải độc chưởng nhưng điểm mạnh nhất cũng dựa vào âm độc còn nếu bỏ qua âm độc chỉ xét uy lực thì chính Vô Song cũng cảm thấy Huyền Minh Thần Chưởng không tính là chưởng pháp cường đại.

Lại nói tới một độc chưởng này của Lam Giác đánh tới, Vô Song cũng đưa bàn tay ra mạnh mẽ tiếp chưởng.

Hai người vừa đối tay với nhau, độc lực chạy thẳng vào cơ thể Vô Song còn Lam Giác thì bị chấn lùi lại ba bước, sắc mặt giật giật.

Lam Giác đánh xong một chưởng, cũng không tiếp tục dùng thêm bất chưởng pháp nào, ánh mắt bé ti hí cố gắng mở ra nhìn thật kỹ Vô Song.

“Ngươi không cảm thấy gì? “.

Vô Song nhìn vẻ bất ngờ của Lam Giác cũng hiểu việc gì xảy ra, thản nhiên gật đầu.

“Vãn bối không cảm thấy gì”.

Lam Giác lần này có chút không tin lại hỏi.

“Nhưng mà lão phu cảm thấy ngươi không có một tia nội lực nào a?, vì cái gì không cảm thấy gì?, chẳng nhẽ ngươi là Ách Nan Độc Thể hay Thần Nông Dược Thể?, tựa hồ cũng không phải hai thể chất đó đi, mà cho dù là hai thể chất đó cũng không thể như thế? “.

Lam Giác nói một tràng dài, thực sự đặc biệt tốn khí lực.

Đương nhiên Lam Giác nói là đúng, Vô Song trên người không có nội lực hay nói đúng hơn Cơ Vô Song không có đan điền.Cơ Vô Song cũng không phải là Ách Nan Độc Thể hay Thần Nông Dược Thể nhưng mà Cơ Vô Song lại là tiên thiên liên ngẫu, là tiên thân, bản thân liền miễn nhiễm độc tính.

Chính bản thân Vô Song lúc trước cũng là không biết dù sao Độc Cô Cầu Bại khi đó không nói bất quá trong quá trình ở Miêu Cương tại thế giới kia liền sớm nhận ra.

Nếu bản thể Vô Song đến gặp Lam Giác, đối mặt với độc vực của Lam Giác chắc chắn sẽ là một hồi khổ chiến thậm chí chưa chắc đã thắng.

Độc từ trước đến nay chưa bao giờ là một vấn đề dễ giải quyết, tuy nhiên với một thân thể miễn nhiễm độc tính như Cơ Vô Song mà nói thì cái này tựa hồ không phải vấn đề gì lớn.

“Vãn bối trời sinh miễn nhiễm độc tính”.

Vô Song nói xong câu này làm cho Lam Giác toàn thân run lên, khóe miệng mấp máy đến run rẩy không biết nói gì.

Miễn nhiễm độc tính, bốn chữ này uy lực quá lớn.

Lam Giác vốn không hiểu vì cái lý do gì đại ca lại dạy Dược Vương Thần Châm cho Vô Song, nếu Vô Song là cháu của đại ca cái này không có gì để nói nhưng trong mắt Lam Giác đương nhiên không phải.

Lúc này Lam Giác rốt cuộc đã hiểu, chỉ bằng bốn chữ ‘miễn nhiễm độc tính’ thì cái gì hắn cũng hiểu.

Ách Nan Độc Thể cùng Thần Nông Dược Thể có thể coi là miễn nhiễm độc tính nhưng bản chất của nó hoàn toàn khác.

Về mặt lý thuyết thì đúng nhưng thực tế không phải, hai thể chất này có kháng tính với độc thuật cực cao nhưng dính độc thì vẫn xâm hại cơ thể, chỉ có thể dùng thể chất áp chế độc tính sau đó từ từ bằng vào thể chất hóa giải độc tính.

Với Ách Nan Độc Thể liền nhanh hơn một chút bởi nó còn có thể hấp thụ độc tính mà tu luyện, nói về con đường tu độc thì Ách Nan Độc Thể có lợi hơn một chút.

Dĩ nhiên cả hai loại thể chất này dùng từ nghiêm ngặt mà nói, không phải là ‘miễn nhiễm độc tính’.

Trên đời này cái gì cũng là tương đối, Lam Giác biết có một số loại độc ngay cả Ách Nan Độc Thể cùng Thần Nông Dược Thể cũng ăn không tiêu.

Lam Giác run rẩy một hồi sau đó lại hướng về phía Vô Song mà nói.

“Còn 2 chiêu, đưa tay ra đây “.

Vô Song nhíu mày nhưng cũng không nói gì, cứ như vậy mà đưa tay ra cho Lam Giác.

Lam Giác úp bàn tay vào cổ tay Vô Song sau đó Vô Song liền thấy nhói ở cổ tay, Vô Song biết mình bị ‘trùng’ của Lam Giác cắn, chỉ là không biết cấp độ loại trùng kia rốt cuộc là như thế nào.

Vô Song miễn nhiễm độc tính vì vậy cũng không thể biết được độc mạnh hay yếu từ đó không có cách nào nhìn ra cấp bậc cổ trùng.

Chỉ thấy trên cổ tay Vô Song xuất hiện một vết cắn nhỏ mà mắt thường cũng khó nhìn thấy tuy nhiên cũng chỉ có một vết cắn này thôi.

Vô Song đứng lặng một chút để chứng minh mình bản thân không bị bất cứ thương tổn nào sau đó giọng nói có chút trầm lại hướng về phía Lam Giác.

“Tiền bối, người rốt cuộc có thể nói chưa? “.

Lam Giác cũng không kéo dài thời gian, chỉ quan sát Vô Song một chút rồi lại gật đầu.

“Được, lão phu liền nói cho ngươi”.

_ _ _ _ _ _ _ _

Không ai biết Lam Giác nói cái gì chỉ biết sau khi rời khỏi thạch quật của Lam Giác, ánh mắt Vô Song triệt để lạnh lại.

Miệng của Vô Song như rít ra hai chữ, khóe miệng mang theo kinh người sát khí.

“Thạch Tặc”.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 99-3: Rời Khỏi Miêu Cương – Dẫn Xà Xuất Động

Thần Nông Cốc lần này có thể coi là thắng lớn, hơn nữa còn đại thắng trên sân khách.

Tại đại điển trước đây liền để Ngũ Độc Giáo đại thắng ngay trong Thần Nông Cốc, khi đó Lam Phượng Hoàng một tiếng kinh thiên hạ khiến cho một thế hệ y sư tài tăng của Thần Nông Cốc không ngẩng đầu lên nổi.

Hiện tại đến phiên Tương Vân tới Ngũ Độc Giáo, dùng kỹ áp quần hùng, nàng cũng như Lam Phượng Hoàng khi đó, ép cho một thế hệ độc sư của Ngũ Độc Giáo hít thở cũng không thông.

Đương nhiên bất cứ ai cũng biết trên con đường y thuật mà nói Tương Vân có thể đi xa hơn được Lam Phượng Hoàng nhiều, nàng có Thần Nông Dược Thể, là sủng nhi của đất trời.

Lúc này đoàn người Thần Nông Cốc tụ một chỗ chuẩn bị rời khỏi Miêu Cương, thực sự rất vui vẻ, oanh oanh yến yến, nói nói cười cười sau đó cửa phòng liền bị mở ra.

Rất nhiều ánh mắt nhìn về phía cửa, nơi đó Tương Vân chậm rãi bước vào, điều đáng nói sau lưng Tương Vân không ngờ còn có thêm một nữ nhân.

Tương Vân vốn trở thành tâm điểm của mọi người nhưng khi vừa thấy nữ nhân này toàn bộ hào quang của Tương Vân như bị hút hết vậy, nữ nhân này thậm chí khiến mọi ánh mắt nam nhân đều đổ dồn vào, không thể thoát ra.

Nữ nhân này tất nhiên là Cơ Vô Song, vẫn giữ nguyên trang phục khi gặp mặ Lam Đình, lúc này đã sáng ngày hôm sau kể từ khi Vô Song cùng Lam Giác gặp mặt, từ lúc đó tâm trạng của Vô Song cũng chưa từng tốt hơn một chút nào nhưng càng vì thế càng làm tăng thêm cái khí chất lạnh lùng trên thân thể nàng, càng giống như tiên tử không nhiễm bụi trần.

Cơ Vô Song không có ý bước vào nói chuyện dù sao nàng không quen ai trong kia, chỉ có một mình Tương Vân đi vào nhưng mà chỉ cần nàng đứng ngoài cửa thực sự không ai có thể rời mắt nổi.

Cơ Vô Song quá đẹp.

Bản thân Cơ Vô Song mang theo dung mạo của Vô Song trước đây, bàn về dung mạo đương nhiên không cần phải nói nhưng Vô Song trước đây dù sao cũng là nam nhân, cho dù đóng giả nữ nhân vẫn có một chút gì đó không đúng đặc biệt là thân thể không có cách nào so sánh với Cơ Vô Song hiện tại.

Ngày xưa Vô Song là Tiên Thiên Chí Âm Thể, khi Vô Song đóng giả nữ nhân khí chất của hắn liền có thể xưng là nhất tuyệt nhưng mà nếu đứng bên cạnh Cơ Vô Song hiện tại chỉ sợ cũng phai mờ.

Tiên Thiên Chí Âm Thể không so sánh nổi với trời sinh tiên thể như Cơ Vô Song, một bên... nhìn như tiên nữ trên trời còn một bên mới thật sự là tiên nữ trên trời, ai cao ai thấp vừa nhìn liền có thể nhận ra ngay.

Đừng nói Tương Vân mà cho dù bất cứ nữ nhân nào tại thế giới này chỉ sợ cũng có có ai đọ được với Cơ Vô Song hiện tại.

Lại nói Tương Vân bước vào bên trong, nàng nhìn mọi người một chút trong lòng liền có chút buồn cười, nàng đương nhiên cảm nhận được ánh mắt đám nam nhân kia thay đổi bất quá cũng không biểu hiện cái gì, nàng dù sao chưa bao giờ mong muốn mình trở thành trung tâm của mọi vật.

Ở bên cạnh Vô Song liền có Vô Song gánh hết cho nàng, ngay cả ánh mắt của người khác, điều này đối với nàng không thể không nói là một việc tốt.

Tương Vân lần này đi thẳng đến chỗ một nữ nhân khác đang ngồi trung tâm căn phòng, nàng gọi Hô Diên Mỹ Mỹ.

Hô Diên là một họ kéo không hay gặp bất quá họ Hô Diên tại Thần Nông Cốc địa vị cũng không nhỏ, là một trong những gia tộc lớn trực thuộc Thần Nông Cốc.

Hô Diên Mỹ Mỹ cũng chính là nữ tử dẫn đội Thần Nông Cốc lúc này, nàng năm nay tròn 21 tuổi, người cũng như tên.

Tính cách nữ nhân này rất tốt, rất hiền lành, cái gì cũng nhỏ nhẹ lại thêm nàng cũng không cao, chỉ khoảng 1m45, nhìn nàng cứ như búp bê phiên bản hai lớn vậy đặc biệt là hai bên tóc buộc sang ngang thực sự có chút ‘ngốc manh’.

Mỹ Mỹ cũng được rất nhiều người yêu thích bất kể là nam nhân hay nữ nhân, không chỉ tính cách tốt mà vị tỷ tỷ này dáng hình còn thực đáng yêu, ngoài ra y thuật của Mỹ Mỹ cũng rất tốt, trận chung kết đại điển lần này liền diễn ra giữa Mỹ Mỹ cùng Tương Vân.

Mỹ Mỹ thấy Tương Vân bước tới liền hữu hảo mỉm cười với Tương Vân, giọng nói có chút nhỏ.

“Vân Vân, mọi người đang nói đến muội thì muội đến, quả thực rất linh nha, thế nào chuẩn bị đồ đạc xong chưa? “.

Mỹ Mỹ hỏi vậy bởi theo kế hoạch sáng nay đoàn người Thần Nông Cố liền rời khỏi Miêu Cương trở về, mọi người tập kết ở đây đều mang theo hành trang, cũng chỉ có vài người chưa đến trong đó có Tương Vân.

Tương Vân nghe Mỹ Mỹ hỏi liền nhẹ cười, bất quá giọng nói của nàng cũng không có ý định che dấu.

“Mỹ Mỹ tỷ, kia là tỷ tỷ của ta họ Cơ tên Vô Song”.

Tương Vân nói vậy liền nhẹ chỉ về phía Vô Song đang đứng dựa lưng vào ngoài cửa, Mỹ Mỹ nghe Tương Vân nói thì lại nhìn Vô Song một chút nhưng mà cũng không nói gì.

Nàng chưa bao giờ nghe Tương Vân giới thiệu mình có tỷ tỷ, cũng chưa bao giờ nhìn thấy tỷ tỷ một đầu tóc trắng còn muội muội lại có mái tóc đen tuyền xuôn dài cả, đương nhiên tính cách nàng là vậy, Mỹ Mỹ không phải một cô nương thích tò mò.

“Nga, là tỷ tỷ của Tương Vân sao?, vậy mau mời Cơ cô nương vào đây giới thiệu với mọi người, sao có thể để Cơ cô nương bên ngoài đâu? “.

Tương Vân thấy Mỹ Mỹ hơi hơi muốn đứng lên liền lấy tay khẽ giữ vị tỷ tỷ này lại, hơi cười với Mỹ Mỹ rồi lại tiếp tục nói.

“Mỹ Mỹ tỷ, tỷ tỷ lần này đến Thần Nông Cốc đón ta, cha ta đang ở Nam Thiếu Lâm, người muốn gặp ta vì vậy lần này Tương Vân cũng không theo mọi người về Thần Nông Cốc, Tương Vân liền đến Nam Thiếu Lâm”.

Mỹ Mỹ nghe nàng nói, lông mày hơi nhíu.

Tương Vân đặc quyền rất lớn, nàng thậm chí có thể tự do rời bỏ đoàn đội chỉ cần phái hạ nhân đến nói là đủ, nàng tự mình đến nói với Mỹ Mỹ chẳng qua bởi hai người là tỷ muội tốt, quan hệ thực sự không tệ.

Mỹ Mỹ cũng biết phụ thân của Tương Vân là Thẩm Thần Y, bản thân Thẩm Thần Y vân du tứ hải làm phúc vô số, có đến Nam Thiếu Lâm cũng là việc bình thường hết sức lại càng không có gì phải suy nghĩ.

Cái duy nhất nàng lo lắng chính là an nguy của Tương Vân.
“Thẩm Thần Y muốn gặp con gái tỷ tỷ sao dám ngăn cản chứ, ta mà ngăn cản cô nương nhà ngươi không phải oán chết ta sao?, bất quá vẫn là dẫn theo vài người bên cạnh thì hơn, nếu không tỷ tỷ liền để bốn vị đại tông sư cao thủ đi theo ngươi? “.

Người ta nói... không biết thì không sợ, càng biết thì càng sợ.

Đối với rất rất nhiều người trong thiên hạ này đều sẽ như Mỹ Mỹ cảm thấy bốn vị đại tông sư đi bên cạnh là tuyệt đối an toàn, nếu không phải nàng thực sự lo lắng cho Tương Vân thậm chí hai vị đại tông sư chỉ sợ cũng đã đủ ngăn cản mọi nguy hiểm.

Ngược lại đối với Vô Song mà nói... Vô Song cảm thấy đội hình bốn vị ngũ tuyệt đỉnh phong đi theo hộ giá còn chưa hẳn tuyệt đối an toàn.

Cái cảm giác này đúng là vi diệu, càng mạnh, càng biết nhiều thì càng lo nhiều, càng nghĩ nhiều cũng càng sợ nhiều.

Tương Vân nhìn Vô Song một chút, nàng đương nhiên không hy vọng có người đi theo, nàng muốn tận hưởng giây phút ở bên người tình, nào muốn có vệ sĩ đi cùng?.

Vô Song ở ngoài cửa như thấy ánh mắt của Tương Vân, Vô Song khẽ mỉm cười rồi nhẹ gật đầu.

Tâm trạng của Vô Song hiện tại không tốt nhưng mà đối với Tương Vân hắn nhất định không thể cho cô bé này lo lắng.

Tương Vân thấy Vô Song hơi gật đầu nàng mới quay mặt về phía Mỹ Mỹ tỷ của mình ngoan ngoãn đáp.

“Dạ cảm ơn Mỹ Mỹ tỷ, vậy muội đi trước, mọi người trở về Thần Nông Cốc an toàn “.

Tiếp theo Tương Vân tiếp tục vẫy tay với vài tỷ muội của mình trong Thần Nông Cốc, toàn bộ cũng đều vẫy tay tươi cười cùng nàng, nhân duyên của Tương Vân trong Thần Nông Cốc thực sự rất tốt, phi thường tốt.

Đương nhiên trong số những người chào hỏi Tương Vân không thể không có một nhân vật làm Vô Song chú ý, hắn chính là Bạch Phàm.

Bạch Phàm người này khi nghe đến việc Tương Vân tách đoàn rời đi trong mắt thậm chí còn có ý cười, nếu không phải chỗ này quá đông người Vô Song còn tưởng hắn chuẩn bị cười thành tiếng đến nơi.

Tiếp theo Bạch Phàm thậm chí đi thẳng ra cửa, đi theo Tương Vân ra ngoài.

Thấy biểu lộ của Bạch Phàm người trong sảnh chờ cũng không cảm thấy quá bất ngờ dù sao Bạch Phàm theo đuổi Tương Vân là chuyện ai cũng biết, hắn đi theo Tương Vân ra ngoài cũng không phỉa chuyện lạ gì.

Bạch Phàm đi ra ngoài cửa, ánh mắt của hắn như có như không nhìn Vô Song, hắn hiện tại trái tim liền loạn đập.

‘Quá đẹp, trời ạ thế gian lại còn có nữ tử bậc này? “.

Bạch Phàm từ lúc Vô Song đứng ngoài cửa đã năm lần bảy lượt lén nhìn Vô Song, hắn đương nhiên không dám quan sát Vô Song chăm chú dù sao cũng rất sợ Tương Vân phản cảm.

Hắn làm người rất lý trí, nếu Vô Song có thể mang lại lợi ích cho hắn ngang ngửa với Tương Vân hoặc kể cả ít hơn một chút thì Bạch Phàm không ngần ngại theo đuổi nhưng mà hiện tại khi chưa biết bất cứ thứ gì về Vô Song, hắn cũng không dám từ bỏ Tương Vân.

“Vân muội, muội đến Phủ Điền Nam Thiếu Lâm thật sao? “.

Tương Vân nhìn Bạch Phàm sau đó cũng không nghĩ gì mà gật đầu.“Bạch đại ca, là phụ thân đang đợi ta ở đó, ta liền không thể cùng mọi người trở về Thần Nông Cốc”.

“Lần này chỉ sợ ta sẽ theo phụ thân về Tử Ngọc Sơn một đoạn thời gian, rất lâu nữa mới trở lại Thần Nông Cốc”.

Bạch Phàm nghe vậy lập tức lại hỏi.

“Tương Vân, thế bao giờ muội đinh rời đi? “.

Tương Vân nghĩ cũng không nghĩ lại đối với Bạch Phàm đáp lời.

“Muội bây giờ liền rời đi, xe ngựa cũng đã chuẩn bị tốt bất quá để an toàn còn phải đợi Mỹ Mỹ tỷ phái tới bốn vị đại tông sư cường giả đi theo, dù sao đường có chút xa, cũng thực sự làm phiền mọi người”.

Bạch Phàm nào thấy phiền gì, hắn như đang mở cờ trong bụng, một mặt tươi cười lại nói.

“Không có gì, không có gì, viên minh châu của Thần Nông Cốc chúng ta sao có thể gặp nguy hiểm chứ”.

“Mỹ Mỹ đang ở bên trong tạm thời cũng không rảnh hay là để ta dẫn muội đi?, dù sao cũng chỉ là bốn bảo tiêu mà thôi, ta chọn giúp muội “.

Bạch Phàm đương nhiên có cái tư cách phái bảo tiêu đi theo Tương Vân, bản thân Mỹ Mỹ là trưởng đoàn thì Bạch Phàm cũng là phó đoàn, việc này với hắn rất dễ.

Tương Vân ánh mắt hơi đảo qua nhìn Vô Song gần đó, thấy Vô Song cũng không nói gì liền hướng về Bạch Phàm khẽ gật đầu.

“Vậy làm phiền Bạch Phàm ca ca rồi”.

Bạch Phàm cười lớn, một mặt không có gì, hảo sảng vô cùng sau đó hướng về phía Vô Song.

“Vị tiểu thư này, ta nghe Tương Vân lúc nãy nói người là tỷ tỷ của Tương Vân, có thể cho Bạch Mỗ biết phương danh hay không “.

Bộ dạng Bạch Phàm hiện tại cực kỳ thân sĩ bất quá... đối mặt với hắn là ánh mắt lạnh lùng của Vô Song quét qua, ánh mắt làm Bạch Phàm lạnh cả sống lưng.

Sự im lặng này kéo dài vài giây, Vô Song mới thản nhiên mở miệng.

“Ta họ Cơ”.

“Sắp xếp bảo tiêu xong liền bảo bọn chúng đợi trong biệt viện của Tương Vân, ta với Tương Vân đi thu dọn đồ đạc “.

Nhìn theo bóng lưng của Vô Song cùng Tương Vân rời đi, Bạch Phàm mới ngửa mặt lên, hắn lúc nãy thật sự bị ánh mắt của Vô Song dọa sợ, rất sợ.

Vài giây trôi qua, cái vẻ mặt sợ hãi của hắn dần dần bị tức giận cùng phẫn nộ thay thế, bàn tay âm thầm nắm chặt.

“Hừ, Tương Vân cùng nữ nhân họ cơ kia, lúc này lão tử nhịn, đợi đến khi các ngươi rơi vào tay bọn họ để xem còn giữ được cái bộ dáng đó đến bao giờ? “.

_ _ _ _ _ _ _ _

Đoàn xe của Tương Vân rời đi trước đoàn xe của Thần Nông Cốc khoảng nửa ngày, đi từ Miêu Cương hướng về Nam Thiếu Lâm.

Đoàn xe bao gồm hai xe ngựa cùng hai con ngựa riêng biệt.

Một xe ngựa thuộc Vô Song, Tương Vân cùng tiểu Lam Đình, xe ngựa còn lại để nhu yếu phẩm thiếu yếu cùng với hai nữ hầu Thư Lan – Thư Kỳ, trên mỗi xe ngựa đều có một đại tông sư đánh xe, hai con ngựa riêng biệt còn lại cũng thuộc về đại tông sư cưỡi.

Đương nhiên trong bốn đại tông sư đi theo bảo tiêu cũng có một người mà Vô Song quen, hắn gọi Trác Thanh Đề.

Tâm trạng hiện tại của Vô Song không tốt, Cơ Vô Song rất muốn tìm chỗ phát tiết.

Phát tiết ở đâu?, liền để đám Thiên Vũ Gia gì gì đó đến đây đi.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 100: Sát Thủ Bái Nguyệt Giáo

Miêu Cương đến Nam Thiếu Lâm đương nhiên không phải một đoạn đường ngắn, Miêu Cương nằm sát biên giới Tây Vực, một hướng giáp Hắc Mộc Lĩnh – Hắc Mộc Nhai, một hướng thì giáp Thiên Long Sơn Mạch, về phần Nam Thiếu Lâm lại gần Phúc Châu, thuộc vùng trung tâm nam phương.

Nếu chỉ đi xe ngựa mà nói từ Miêu Cương đến Nam Thiếu Lâm nhanh cũng phải mất khoảng 20 ngày, chậm có khi lên tới một tháng, tại chặng đường dài đằng đẵng này hoàn toàn có thể có nguy hiểm xảy ra, việc phái bảo tiêu đi theo hộ vệ vốn là việc đương nhiên.

Từ Miêu Cương tới Nam Thiếu Lâm đầu tiên phải đi qua Giang Lăng Sơn Lộ, Giang Nam Tô Châu, Mã Vương Sơn, Ngô Việt Đông Đạo Nam, Phúc Châu rồi mới đến được Nam Thiếu Lâm.

Trên quãng đường dài đằng đẵng này nếu muốn phục kích thì sẽ chọn địa điểm nào?.

Đầu tiên là Giang Lăng Sơn Lộ, bản thân Giang Lăng Sơn Lộ là một khu vực bị núi rừng bao phủ, là cửa ngõ tiến từ phương nam đến Miêu Cương, nơi này không khắc nghiệt như Miêu Cương nhưng cũng không kém là bao, có rất nhiều sơn tặc sinh sống cũng là nơi thường xuyên nổ ra giao chiến giữa người Miêu cùng người Hán, chung quy lại rất loạn.

Sau khi vượt qua Giang Lăng Sơn Lộ liền dễ dàng hơn nhiều bởi nó đến Giang Nam Lộ, Giang Nam Lộ là đại lộ lớn nhất từ Tô Châu dẫn đến Giang Lăng Thành cùng Hành Dương Thành, nơi đây gần như là đại lộ huyết mạch kinh tế lớn nhất nhì nam phương, đúng là không có mấy ai dám làm loạn.

Rời khỏi Giang Nam – Tô Châu liền phải đi qua Mã Vương Sơn, bản thân Mã Vương Sơn cũng không phải vùng nguy hiểm, so về địa thế nó tuyệt không kém Giang Lăng Sơn Lộ thậm chí còn khó đi hơn nhưng Mã Vương Sơn lại không lớn, đường núi sớm bị đào rỗng thành đại lộ di chuyển, giặc cướp trong núi tuy có tồn tại nhưng lễ phép hơn nhiều, dù sao gần đó cũng có trọng binh bảo vệ.

Ngô Việt Đông Đạo Nam vùng này xưa vốn là nước Việt Cổ thời Chiến Quốc tuy nhiên hiện tại cũng là huyết mạch đại lộ của nam phương, là đại lộ lớn nhất từ Phúc Châu đi tới Tô Châu, đương nhiên không có nguy hiểm.

Cuối cùng là Phúc Châu, bản thân Phúc Châu trù phú vô cùng, nó không có đại thành lớn như Hành Dương hay Giang Lăng cũng không trù phú giàu có như Tô Châu nhưng cũng có thể coi là mảnh đất màu mỡ nhất nhì nam phương bởi Phúc Châu có cảng biển, tại Phúc Châu đương nhiên được coi là an toàn.

_ _ _ _ _ _ _ _

Trên xe ngựa, Vô Song khẽ liếc nhìn bản đồ trong tay, trong lòng có chút suy tính.

Vô Song muốn giải quyết nhanh việc Thiên Vũ Gia Tộc hay đúng hơn là Bái Nguyệt Giáo sau đó liền đến Dược Vương Cốc, từ trong bản tâm của Vô Song đã không có dự định dùng xe ngựa di chuyển, thật sự quá lâu.

Xe ngựa... cái đồ vật này Vô Song căn bản không có hứng thú ngồi nhiều, đi thăm thú ngắm cảnh thì được nhưng với kẻ có việc gấp trong người thì đây là một quá trình hành xác.

Vô Song một lần nữa ánh quan sát bản đồ, theo Vô Song nghĩ bản thân đám người Bái Nguyệt Giáo kia tất nhiên phải có chuẩn bị trước mới dám ra tay với Tương Vân.

Theo hành trình đặt ra Tương Vân liền theo đoàn từ Miêu Cương trở về Thần Nông Cốc tức là bắt buộc phải đi qua Giang Lăng Sơn Lộ cùng Giang Nam – Tô Châu.

Thần Nông Cốc liền ở phụ cận Tô Châu.

Tô Châu là địa bàn của ai?, đây là địa bàn của Ngô Tam Quế cũng là nơi đặt Trấn Nam Vương Phủ, Bái Nguyệt Giáo gan to bằng trời cũng không dám tại Tô Châu hành sự hơn nữa cho dù gan có to hơn trời đi chăng nữa thì tại địa bàn của mình Ngô Tam Quế sao có thể cho Bái Nguyệt Giáo làm loạn?.

Trước kia Vô Song còn có thể lo lắng Bái Nguyệt Giáo đầu nhập vào dưới quyền Ngô Tam Quế nhưng hiện tại hắn không có cái lo lắng này, dưới tay Ngô Tam Quế trước có Bà La Môn, sau có Tu La Giáo rồi không biết bao nhiêu thế lực lớn nhỏ khác, Bái Nguyệt Giáo trọng tâm không tại trung nguyên thì căn bản không có cách nào dễ dàng tiến vào đội ngũ Ngô Tam Quế.

Ngoại trừ điểm này ra thì Bái Nguyệt Giáo với Nhật Nguyệt Thần Giáo có bất đồng rất lớn, Ngô Tam Quế nếu chọn Bái Nguyệt Giáo thì coi như sẽ đứng ngược lại với Nhật Nguyệt Thần Giáo, bản thân Ngô Tam Quế không sợ cái này nhưng nếu đã thế hắn thà chọn đứng về phe Nhật Nguyệt Thần Giáo mà công kích Bái Nguyệt Giáo, tại trung nguyên chẳng có ai điên lại đi chọn Bái Nguyệt thay vì Nhật Nguyệt, thế lực không cân xứng.

Không dám ra tay ở Tô Châu vậy theo kế hoạch đặt ra đương nhiên là chặn đường ở Giang Lăng Sơn Lộ.

Đương nhiên kế hoạch cũng có thể thay đổi dù sao tuyến đường lần này Tương Vân phải đi gần như là dài hơn gấp ba lần bất quá chính vì lo điểm này Vô Song mới xuất phát sớm, mới nhất định rời khỏi Miêu Cương thật sớm, chỉ có như vậy mới làm cho đám người Bái Nguyệt Giáo không kịp trở tay.

Thế giới này chuyển thư tín chắc chắn phải theo đường hàng không, đây cũng là con đường nhanh nhất nhưng mà dĩ nhiên chim đưa thư hay những thứ tương tự sánh không nổi truyền thông hậu thế, kiểu gì cũng cần thời gian.

Cứ cho là họ Bạch kia ngay lập tức truyền tin, cứ cho là Trác Thanh Đề một mực để lại ám hiệu thì đến khi đoàn xe Vô Song rời khỏi Miêu Cương thì may ra người Giang Lăng Sơn Lộ mới nhận được.

Một đội hình bốn đại tông sư cùng với năm nữ nhân, thử hỏi Bái Nguyệt Giáo sẽ kiêng kỵ mà thay đổi kế hoạch hay trực tiếp hành động?.

Chỉ cần đầu óc không có vấn đề nhất định chọn giữ nguyên kế hoạch.

Nguyên cả đoàn người Thần Nông Cốc đám người Bái Nguyệt Giáo còn dám bày kế hoạch công kích thì đám người Vô Song – Tương Vân có cái gì không dám?.

Đương nhiên bọn họ còn phải hành động thật nhanh bởi sau khi đội xa Vô Song rời khỏi Miêu Cương thì đội xe Thần Nông Cốc cũng lục đục bắt đầu di chuyển.

..........

Một đoàn hai xe hai ngựa chậm rãi rời khỏi Miêu Cương tiến vào Giang Lăng Sơn Lộ, tiến vào đến cái khu vực này bốn người hộ vệ mà Bạch Phàm cử đến cũng phải thận trọng hơn không ít.

Lúc trước đến đây bọn họ mà một đại đoàn lớn lại có tiêu chí Thần Nông Cốc, bản thân Thần Nông Cốc không phải đại quái vật nhưng Ngô Tam Quế ở sau lưng Thần Nông Cốc thì chắc chắn là đại quái vật, giặc cướp Giang Lăng Sơn Lộ chỉ cần không muốn chết sẽ không dám động lại thêm đoàn người đông đảo có đến hàng chục đại tông sư cao thủ dàn hàng mà đi, giặc cướp nào dám ra tay?.

Hiện nay thì tốt rồi, chỉ có vẻn vẹn bốn người.

Bốn người này ai cũng mang theo tuyệt kỹ, cực kỳ tự tin với thực lực của mình nhưng mà đừng quên sau lưng bọn họ còn có tới năm nữ tử chưa kể thiên chi sủng nhi, tiểu công chúa Thẩm Tương Vân cũng trên xe, Thẩm Tương Vân nếu có nguy hiểm gì chỉ sợ lấy mạng cả bốn người cũng không đền được, thực sự áp lực rất nặng.

Bốn vệ sĩ này ngoại trừ Trác Thanh Đề ra còn có một cặp anh em cùng một vị đại tông sư đơn độc khác.

Đầu tiên là cặp anh em đang cưỡi ngựa, thân hình rất khôi ngô cường tráng, bắp thịt cuồn cuộn, bên hông đeo đại đao, sau lưng có trường thương, cùng một cây trường cung gắn ngay trên thân ngựa, nửa người trên mặc áo da hổ vắt chéo, thực sự nhìn cơ bắp vô cùng.

Người anh gọi là Hùng Lôi, người em gọi là Hùng Cảnh, hai người đều xuất thân từ Vạn Thú Sơn Trang, thực sự kinh nghiệm đi rừng cực kỳ phong phú, thực lực cũng đều là đại tông sư, ngay trong đội ngũ bảo hộ Thần Nông Cốc cũng được trọng thị vô cùng.

Vị đại tông sư cuối cùng đang đánh xe ngựa bảo vệ hai tỷ muội Thư Lan cùng Thư Kỳ gọi là Mộ Dung Gia Viễn, là người tuổi tác trẻ nhất trong bốn người, con cháu chi thứ Mộ Dung gia, năm nay mới khoảng 30 tuổi.

Về phần Trác Thanh Đề, hắn coi như là một giới tán tu nhưng kiếm pháp xuất thần nhập hóa, người này thậm chí nghe nói có quan hệ với Kiếm Thần – Trác Bất Phàm, là người mạnh nhất trong bốn hộ vệ.

Bất kể thế nào đội hình bốn hộ vệ này do Bạch Phàm chọn ra cũng không có chỗ nào để chê, cho dù Mỹ Mỹ biết được cũng phải khen tấm tắc.

Trên con đường núi tương đối khó đi này tốc độ đoàn đội cũng không nhanh, trên đường lại có chút vắng vẻ gần như ai làm việc đó.

Hai người cưỡi ngựa lúc này là Hùng Lôi cùng Hùng Cảnh tính tình vốn hào sảng lại thêm miệng có chút lớn cũng không quen yên tĩnh độc hành liền đi sát ngựa vào nhau bắt đầu trò chuyện.

“Đại ca, nghe nói sau chuyến này ngươi liền không đi áp tiêu nữa? “.

Nghe Hùng Cảnh hỏi, Hùng Lôi liền cười khà khà.

“Ha ha, đúng vậy sau chuyến này liền không áp tiêu nữa, trở về sơn trang đi thôi dù sao sau chuyến này đến hết năm nay cũng không chắc có vụ áp tiêu nào kiếm bộn rồi”.

Hùng Cảnh nghe vậy trong mắt liền lộ ra ước ao.

“Cũng thực sự hâm mộ đại ca ngươi, có hai đứa con không chịu thua kém, cuối năm nay bọn chúng liền tốt nghiệp Thiên Ý Thành rồi, trở về sơn trang cũng có thể lãnh đại trọng trách, đại ca ngươi nửa đời sau liền hưởng phúc đi “.

Hùng Lôi nghe vậy liền cười lớn, hắn cũng không làm bộ mà thật sự cười lớn, nội tâm vui vẻ không thôi.

“Ha ha, hai tiểu tử Bì – Đảm kia quả thực không tệ, nếu không có hai đứa nó đại ca còn tính cố gắng thêm vài năm nhưng mà hiện tại cũng buông tay đi thôi, lăn lộn trên giang hồ nhiều mỗi ngày mỗi vết thương, thân thể càng ngày càng không tốt, đợi hai đứa nó về ta liền nghỉ ngơi được rồi”.

Hùng Cảnh cũng cười.

“Ha ha không biết chừng hai tiểu tử kia ở trong Thiên Ý Thành liền học được đại bản lãnh, không khéo trở về sơn trang còn lấy được phương tâm con gái trang chủ, khi đó đại ca ngươi liền có đại phúc, nhất định không được quên tiểu đệ “.Hùng Lôi đương nhiên không cho là thật nhưng mà lòng của hắn cũng cảm thấy cực kỳ vui vẻ, hai cái tiểu tử kia có lấy được phương tâm tiểu thư không thì Hùng Lôi không quan tâm lắm, Hùng Lôi cũng chỉ ước hai đứa con mình nhanh chóng cưới vợ cho hắn có cháu bế sớm, có thể yên tâm an hưởng tuổi già.

Hai người nói chuyện với nhau, âm thanh không tính là lớn nhưng mà cũng không thoát khỏi đôi tai Vô Song.

Trong xe ngựa, ánh mắt Vô Song hơi hướng ra ngoài cửa sổ sau đó khóe miệng hơi cong lên.

“Cũng thật trùng hợp”.

Trong xe, Tương Vân cùng Lam Đình đang vui vẻ nói chuyện với nhau lại nghe Vô Song mở miệng không khỏi nhìn hắn rồi đồng thanh hỏi.

“Tỷ tỷ, có chuyện gì sao? “.

Nhìn Tương Vân cùng Lam Đình thân thiết Vô Song thực sự rất vui vẻ.

Tương Vân chưa bao giờ là người khó ở chung còn Lam Đình lại thiên chân vô tà hai người tuổi tác cũng không chênh quá nhiều đương nhiên có thể làm thân đấy là chưa kể bản thân Lam Đình tuy khóc rất thương tâm khi thua Tương Vân nhưng mà bản thân nàng cũng cực thần tượng vị tỷ tỷ này.

Đối với một cô bé từ nhỏ lớn lên ở Miêu Cương, coi y thuật là một loại giáo phái, là một loại tín ngưỡng thì cô bé này sao thoát khỏi mị lực của Tương Vân đây?.

Hai nàng đồng thành mà hỏi, Vô Song liền mỉm cười, ánh mắt như có như không lại nhìn ra bên ngoài một chút, trong ánh mắt dần dần có sát cơ.

“Uhm, thực sự có việc, chút nữa Tương Vân muội che mắt Lam đình đi”.

Lam Đình không hiểu Vô Song nói gì cả, một mặt nghệt ra còn Tương Vân thì trực tiếp gật đầu, nàng biết kế hoạch của Vô Song, nàng cũng là người phối hợp với Vô Song trong cái kế hoạch lần này.

Nếu là bình thường nàng còn có chút lo lắng nhưng mà có Vô Song thì nàng sợ gì đây?.

_ _ _ _ _ _ _ _

Vô Song vừa dứt lời, bên ngoài liền có tiếng động.

Trác Thanh Đề là người mạnh nhất trong bốn người thậm chí hét lên.

“Cẩn thận, bảo hộ tiểu thư “.

Hắn nói xong lập tức phát ra khí thế toàn thân, kiếm khí thậm chí phá không mà ra, nhìn diễn thực sự rất chân thực.

Hắn hô một tiếng này vừa báo hiệu cho ‘đồng đội’ đương nhiên vừa báo hiệu cho ‘kẻ thù’, ít nhất người bên ngoài liền biết bên trong xe ngựa của hắn là ai.

Hắn hô một tiếng, kiếm khí tung hoành thoạt nhìn rất bá đạo nhưng mà hắc y nhân tiến tới kia một chưởng đánh ra, một chưởng này trực tiếp đánh về phía Trác Thanh Đề.

Trác Thanh Đề thân là cao thủ kiếm đạo lại cực kì thức thời lấy chưởng đối chưởng sau đó lập tức bị đẩy lùi về phía sau, cả người đập mạnh vào thành xe ngựa sau đó ngã ngồi xuống.

Bất cứ ai vừa nhìn cũng biết, Trác Thanh Đề một chưởng liền bị đối phương đánh bại.

Trách Thanh Đề ngã ngồi, hai chân buông thõng, lưng dựa vào thành xe ngựa, đầu hơi ngửa về phía sau, miệng trào ra máu tươi, thực sự nhìn rất... rất thảm.

Hắc y nhân một chiêu đánh bại Trác Thanh Đề liền hiện thân hơn nữa không phải chỉ một mình hắn mà nguyên một nhóm hắc y nhân xuất hiện.

Số lượng không nhiều, khoảng trên dưới 20 người nhưng dĩ nhiên có tới 16 đại tông sư cường giả, 4 người còn lại khí thế so với đại tông sư còn cường gấp vài lần, đặt tại nam phương đội hình này thực sự cực kỳ kinh khủng.

Trong đội hình 20 người có 16 đại tông sư cùng 4 ngũ tuyệt cao thủ, Bái Nguyệt Giáo lần này ra tay cũng đủ phân lượng.

Mộ việc xảy ra quá nhanh căn bản không ai kịp phản ứng, cường giả mạnh nhất trong bọn họ là Trác Thanh Đề một chưởng đã bị đánh bại thì còn đánh cái gì?.

Hắc y nhân vừa đánh bại Trác Thanh Đề lúc này ánh mắt liền quan sát cả đoàn xe đặc biệt nhìn chằm chằm vào xe ngựa của Vô Song.Hắn cũng không nhìn nhiều những người còn lại, thản nhiên mà hạ lệnh.

“Nam giết, nữ bắt, xác cũng mang đi, mang theo cả chiếc xe ngựa kia đi, làm nhanh gọn một chút”.

Hắn hiện tại thực sự cảm thấy nhiệm vụ quá dễ dàng nhưng mà bản thân làm người cũng được coi là cẩn thận vì vậy hắn muốn sự mất tích của Thanh Tuyền càng muộn bị phát hiện càng tốt.

Hắn thậm chí hy vọng đợi đến khi đám người Thần Nông Cốc phát hiện ra Thanh Tuyền mất tích thì bọn họ đã cao chạy xa bay.

Một lệnh của hắn đám hắc y nhân xung quanh lập tức hành động, tay đều nắm chuôi đao thắt chặt trận hình, gần như vây đến một con ruồi không lọt sau đó đồng thời lao tới.

Ngoại trừ 4 ngũ tuyệt cao thủ ở ngoài ra thì 16 đại tông sư đều dốc sức mà lên, lấy 16 đấu với 3 có thể thất bại sao?.

Bọn họ là Bái Nguyệt Giáo môn đồ, đao thuật rất mạnh, khi rút đao ra liền nghe tiếng gió cắt đến, yêu đao sáng loáng, thực lực cá nhân của mỗi người không yếu đã thế còn tự thành một loại đội hình trận pháp riêng mà lao tới, có thể nói vạn vô nhất nhất.

Ba vệ sĩ đoàn xe Vô Song thực sự có chút mộng, bản thân kẻ gọi là Mộ Dung Gia Viễn lúc này cảm thấy cực độ luống cuống, đương nhiên từ giọng nói của đối phương hắn cũng biết hai bên không thể hỏa hoãn, hắn lại là người bảo hộ một xe ngựa riêng dĩ nhiên bị trọng điểm tập kích.

Ở phía bên kia, hai anh em họ Hùng chỉ bị vèn vẹn bốn đại tông sư cao thủ lao tới, căn bản liền nhẹ nhàng hơn nhiều.

Hùng Lôi cùng Hùng Cảnh đều là loại người cương liệt đồng thời kinh nghiệm rất lớn, Hùng Lôi lúc này rút ra trường thương gầm lên một tiếng.

“Giết “

Hùng Cảnh theo ngay sau đại ca, hai người đều không lựa chọn cưỡi ngựa mà trực tiếp nhảy xuống sau đó đồng thời dùng tay vỗ mạnh vào mông con ngựa.

Bọn họ xuất thân Vạn Thú Sơn Trang, hai đầu ngựa này cũng là bọn họ tự mình huấn luyện, chủ nhân đẩy một cái liền lập tức chạy, chạy thẳng về hướng Miêu Cương.

Hùng Cảnh cùng Hùng Lôi căn bản cũng biết không có khả năng chiến thắng liền muốn dùng hai đầu ngựa này chạy về đường cũ, nếu may mắn gặp đôi ngũ Thần Nông Cốc còn có một tia sinh cơ.

Đáng tiếc cũng không phải chỉ có bọn họ thông minh, hai đầu ngựa vừa xoay đầu đi được một đoạn lập tức ngã sấp xuống, cái đầu bị chém cụt máu huyết bắn ra tứ tung.

Bốn hướng đông tây nam bắc đều đang bị bốn vị ngũ tuyệt cao thủ tọa trấn, làm sao có thể chạy đây?.

Hùng Cảnh cùng Hùng Lôi đang tả xung hữu đột, hai người là anh em phối hợp với nhau rất tốt, lấy hai địch bốn cũng không lộ ra quá sức hơn nữa hung mãnh vô cùng thậm chí đẩy lùi được cả bốn hắc y nhân đang vây công.

Hai người vừa đẩy lùi được bốn hắc y nhân liền nghe thấy tiếng ngựa yêu hí lên, quay đầu lại liền thấy hai đầu bảo mã lập tức ngã xuống chết đến không thể chết hơn, càng đáng sợ là một hắc y nhân vốn đang quan sát bỗng lao thẳng tới, không nói nhiều ở trên không trung chém ra một đao.

Hùng Lôi vôi đưa trường thương lên vì đệ đệ của mình ngăn cản, Hùng Cảnh phản ứng chậm hơn một chút nhưng vẫn kịp xoay ngang trường thương ra, đáng tiếc một đạo đao khí này quá mạnh vậy mà cắt đôi trường thương của cả hai người, đao khí chưa dứt đánh mạnh lên thân thể cả hai, Hùng Lôi cùng Hùng Cảnh vậy mà đồng thời lão đảo ngã xuống, miệng phun máu tươi.

Hai người chưa chết nhưng mà trên ngực đều xuất hiện thương thế ghê người.

Ở bên kia vị thiên tài đại tông sư 30 tuổi họ Mộ Dung thậm chí đã sớm bị loạn đao chém chết.

Thật ra cũng khó trách hắn, hai huynh đệ họ Hùng chỉ là lấy hai địch bốn trong khi hắn lấy một địch tám, không chết mới là lạ.

Hùng Lôi mạnh hơn Hùng Cảnh một chút, thân hình gắng gượng mà hơi hơi ngồi dậy, sắc mặt xám trắng.

“Mạng ta xong rồi”.

Hùng Lôi cắn răng nói ra một câu này, bản thân hắn đã vô lực tái chiến mà cho dù có thể tái chiến thì thắng nổi sao?.

Hắc y nhân vừa dùng một đao đánh trọng thương hai người khẽ nhếch miệng như hiểu được tiếng nói của Hùng Lôi, hắn đưa tay lên cổ làm động tác cắt ngang qua.

Đám hắc y nhân sau lưng hiểu ý lập tức xông lên, muốn chém chết cả hai huynh đệ họ Hùng.

Hùng Lôi thực sự không cam tâm, đây gần như là nhiệm vụ cuối cùng của hắn... vậy mà chết ở chỗ này?.

Hắn vốn nhận nhiệm vụ bảo vệ đoàn xe Thần Nông Cốc, đáng lẽ ra sau nhiệm vụ này hắn liền rửa tay gác kiếm nhưng mà nào ngờ Tương Vân tiểu thư lại muốn tách đoàn sau đó hắn lại được chọn đi bảo tiêu.

Bản thân hắn cho dù không muốn cũng không thể lắc đầu, chỉ có thể theo lệnh mà làm.

Lúc này Hùng Lôi một tay ôm ngực, có chút oán hận ông trời sao lại trêu đùa hắn như vậy, một tay cầm lấy đoạn trường thương đã gãy muốn đứng lên, bản ý của Hùng Lôi liền là liều.

Giết một hòa vốn, giết hai liền lời một.

Ngay cái lúc này... thân ảnh Trác Thanh Đế đang dựa vào thành xe ngã rầm xuống, sau đó thân thể của hắn nổ tung.

Một âm thanh này tuyệt đối làm chiến trường yên tĩnh lại.

Kịch bản hình như sai sai?.

Trác Thanh Đề theo kịch bản vốn là giải bất tỉnh, kẻ đả thương Trác Thanh Đề cũng đã sớm thu tay lại chỉ dùng ba phần lực đạo... Trác Thanh Đề sao có thể chết?.

Ngay sau đó ở tấm rèm cửa kia xuất hiện bốn ngón tay trắng nõn, từ trong xe ngựa một nữ tử bước ra.

Nữ tử này vừa bước ra như thổi một làn gió lạnh vào chiến trường đẫm máu, dung mạo cùng khí chất của nàng thậm chí làm toàn bộ sát thủ của Bái Nguyệt Giáo trong giây phút đều quên cả chém giết.

Lưng tựa vào thành xe, lười biếng để hai chân buông thõng, ánh mắt hứng thú nhìn về phía trước, khóe miệng cong lên.

“Thiên Vũ Chính Tắc có đến không? “

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 101: Đế Vị Oai

Trác Thanh Đề làm sao mà chết?.

Trác Thanh Đề đương nhiên giả vờ bị thua, hắn bản thân thật ra căn bản không có thương thế tuy nhiên giây phút hắn ngã về phía sau dựa lưng vào thành xe ngựa... cũng là lúc hắn chết.

Theo kịch bản sẽ không có đoạn Trác Thanh Đề phun máu thậm chí hắn còn liều mạng chịu thương thế quyết chiến cùng vài tên hắc y sát thủ đáng tiếc... kịch bản của hắn bị cháy rồi.

Vô Song đơn giản chỉ đưa nắm tay ra, nắm tay chạm vào thành xe ngựa, kình lực xuyên phá qua trực tiếp tiến vào cơ thể hắn.

Một quyền của đế vị đánh vào đại tông sư cao thủ thì có chết không?, đáp án là chết chắc.

_ _ _ _ _ _ _

Vô Song bước ra, toàn bộ không gian chiến trường này liền lập tức lạnh lại, trên người Vô Song không có bất cứ một khí thế gì nhưng giây phút Vô Song vén màn xe mà đi ra không ngờ lại cho toàn bộ sát thủ Bái Nguyệt Giáo một cảm giác cực kỳ lạ đặc biệt là bốn vị ngũ tuyệt cao thủ.

Bọn họ là ngũ tuyệt cao thủ đương nhiên có thể cảm giác được nữ tử vừa bước ra này mạnh đến nhường nào.

Vô Song bước ra, câu đầu tiên hỏi liền là “Thiên Vũ Chính Tắc “.

Bốn chữ này vang lên, toàn bộ sát thủ Bái Nguyệt Giáo căn bản không có phản ứng.

Nhìn thấy biểu hiện của bọn họ trong mắt Vô Song hiện lên một tia thất vọng.

Vô Song vẫn thực sự hy vọng Thiên Vũ Chính Tắc tại thế giới này tồn tại, dù sao Thiên Vũ Chính Tắc tức Nguyệt Tôn Giả thực sự là một nhân vật.

Người này có thể vì bước phát triển của Thiên Vũ gia tộc làm rất nhiều rất nhiều việc, nếu không phải thế giới trước Vô Song phải đi hắn cũng sẽ không muốn giết chết Thiên Vũ Chính Tắc mà thu phục người này.

Không hỏi được về Thiên Vũ Chính Tắc đương nhiên đám người Bái Nguyệt Giáo này không có tư cách sống tiếp, dù gì tâm trạng của Vô Song cũng đang cực kỳ không tốt.

“Không ai biết sao, cũng thật đáng tiếc”.

Vô Song dứt lời thân hình liền nhảy lên, hai chân đạp không mà đứng.

Hư không đạp bộ, một tay để sau lưng, đầu quay về phía chiếc xe ngựa của Thư Lan cùng Thư Kỳ, đứng trên không trung nhẹ vung quyền.

Nhiều năm trước khi đó Vô Song còn là một đứa bé, một đứa bé cái gì cũng không hiểu.

Ngày đó hắn thấy Vạn lão nắm quyền sau đó xuất quyền, quyền như cự pháo quyền đi đến đâu người chết đến đó, một quyền một mạng người.

Tại thời điểm đó, Vạn lão trong mắt Vô Song là một cái gì đó rất khó tưởng tượng, gần như trở thành núi cao vạn trượng vậy.

Sau này cho dù biết Vạn lão không phải đế vị, cho dù biết Vạn lão yếu hơn Vô Hà Tử thì Vô Song thủy chung trong lòng có một loại kính ý với Vạn lão, hình ảnh ngày đó khắc quá sâu vào trong ấn tượng của Vô Song.

Giờ phút này, Vô Song đạp không mà đứng, quyền như thiên nộ, uy không thể địch, một quyền một mạng người.

Quyền của Vô Song rất nhanh, nhanh đến cực điểm, cũng đơn giản đến cực điểm.

Vô Song phi thân lên thiên không, đạp không mà đứng.

Vô Song xoay người, một tay xuất quyền, quyền ra người chết.

Vô Song xoay người lại, ánh mắt liếc về phía trước để lại phía sau... đều là xác người, bị đánh nổ người mà chết, tổng cộng chín cái xác đại tông sư cường giả.

Một cái xoay người, vẫn động tác kia, quyền đầu rung lên.

Không một ai kịp phản ứng, thậm chí còn không cảm nhận được đau đớn của cái chết chỉ có huyết dịch bắn lên tung tóe cùng mùi huyết nồng nặc.

Đến khi Vô Song thu tay lại, trên mặt đất chỉ còn có bốn ngũ tuyệt cao thủ còn đứng, bọn họ vẫn đứng theo bốn phương vị... đông tây nam bắc.

Bốn hắc y nhân lúc này cảm thấy sống lưng lạnh toát, cũng không nói với nhau bất cứ câu gì, hướng về bốn hướng mà chạy, dùng bốn chân mà chạy.



Vô Song đứng trên không trung, tay trái rốt cuộc thu lại, tay phải đưa ra.

“Thái Tố Thiên Địa Quyền”

Một quyền của Vô Song có thể cách không giết đại tông sư dễ như ăn cơm uống nước nhưng một quyền cách không đánh chết ngũ tuyệt cao thủ thì không được.

Muốn cách không đánh chết bốn người, phải dùng võ kỹ, là đế vị võ học.
Vô Song không có nội lực, một chút nội lực cũng không có vì vậy nhất định phải dùng Thái Tố Thiên Tượng.

Thái Tố Thiên Địa Quyền, quyền ra như thiên địa uy đè xuống.

Quyền đầu tiên hạ xuống, thiên địa đè ép, một ngũ tuyệt cao thủ lập tức bị đánh thủng ngực gục xuống.

Quyền thứ hai hạ xuống, uy thế không giảm, ngũ tuyệt cao thủ thứ hai bị đánh nổ đầu.

Quyền thứ ba, ánh mắt Vô Song híp lại khoảng cách đã có chút xa.

Vô Song rốt cuộc lại nâng tay trái lên, sau đó cả một vùng thiên địa như bị ép xuống, hai ngũ tuyệt cao thủ chỉ thấy thiên uy cuồn cuộn khóa chặt bản thân mình, căn bản không thể chạy.

Sau lưng Vô Song hiện lên một cự tượng khổng lồ, thân ảnh Tống Thái Tổ lại hiện ra.

Hai tay dang ngang, hai quyền nắm chặt song song mà hạ xuống.

“Thái Tố Thiên Nộ”.

Huyết dịch bắn tung tóe, hai tay xuất ra hai quyền, hai vị ngũ tuyệt cao thủ cứ như vậy bị đánh nát cả xác, chỉ để lại một vũng máu minh chứng cho sự tồn tại của chính mình.

Hít vào một hơi không khí, không khí nơi đây đã tràn ngập huyết dịch, tràn ngập cái vị nồng của máu, cái mùi vị này đối với Vô Song đúng là quá quen thuộc.

Thu lại khí thế tự thân, Vô Song thân hình từ từ hạ xuống chiếc xe ngựa của chính mình, ánh mắt dừng lại trên người Hùng Lôi cùng Hùng Cảnh.

Hai huynh đệ Hùng gia cảm nhận được ánh mắt Vô Song nhìn đến liền lạnh cả sống lưng, run rẩy cả người, đừng nói người mà ngay cả tâm linh cũng run rẩy, tâm linh trở nên yếu ớt hơn nhiều.

Hai người bọn họ vào sinh ra tử nhiều năm, sinh tử cũng nhìn quen nhưng mà nào thấy... cường giả bậc này ra tay?.

Quá huyết tinh cũng quá đáng sợ, thấy Vô Song nhìn đến hai người thậm chí có cảm giác tử thần đang nhìn mình, cho dù vị tử thần này xinh đẹp tuyệt trần bất quá hiện tại cái vẻ xinh đẹp kia thật sự vô cùng đáng sợ.

Thấy hai người sợ thành dạng này, Vô Song khẽ thở ra một hơi, cũng may Tương Vân đã che mắt Lam Đình, nếu để tiểu Đình Đình thấy cảnh này đương nhiên cũng không tốt.

“Hai đứa con trai ngươi gọi là Hùng Đảm cùng Hùng Bì? “.

Giọng nói Vô Song vang lên, trong giọng nói có chút lạnh lẽo nhưng cũng không mang theo sát khí.

Hùng Lôi nghe Vô Song hỏi vậy lại càng thêm sợ hãi, vậy mà lập tức quỳ xuống.

“Đại nhân, hai tiểu tử Hùng Bì cùng Hùng Đảm kia nếu... gây tội với đại nhân vậy liền trách phạt trên người ta... mong đại nhân niệm tình hai tiểu tử đó ngu si ít học mà tha cho chúng một mạng”.

Thấy Hùng Lôi quỳ xuống, Hùng Cảnh cũng lập tức quỳ theo.“Đại nhân, nếu một mạng đại ca không đủ vậy bồi thêm mạng của tiểu nhân được không, hai tiểu tử kia còn trẻ không biết điều phạm vào đại nhân... cầu đại nhân tha mạng “.

Cũng không trách hai người, Vô Song quả thực quá mức đáng sợ.

Vô Song nhìn hai người chỉ lằng lặng lắc đầu.

Tâm tình của Vô Song không tốt, cũng không muốn nói nhiều.

“Năm xưa ở Thiên Ý Thành ta có gặp hai người đó, cũng coi như là quen biết, cũng không có đắc tội gì ta”.

“Không phải vì hai kẻ kia ta cũng không xuất thủ cứu hai ngươi, việc này qua đi vẫn là trở về Vạn Thú Sơn Trang đi thôi”.

Hùng Lôi cùng Hùng Cảnh nghe vậy bốn mắt nhìn nhau tưởng như không tin được vào mắt mình, đôi chân có chút run rẩy đứng lên, sau đó cộng đồng chắp tay với Vô Song.

“Đa tạ đại nhân “.

Cô Song khẽ cười không đáp, bản thân Vô Song cũng không ngờ mới xuất thủ liền dọa hai người này đến mức như vậy.

Hùng Lôi cùng Hùng Cảnh vội xoay người rời đi nhưng mà chưa đi được nửa bước đã thấy Vô Song gọi lại.

“Khoan đã, ở đây có hai xe ngựa, ta không biết đánh xe, các ngươi lại có thương thế trong người, đi qua Giang Lăng Sơn Lộ có nguy hiểm, vẫn là giúp ta đánh xe đi, tới Tô Châu thì dừng lại “.

Hai huynh đệ Hùng Lôi cùng Hùng Cảnh thật ra rất sợ Vô Song, chỉ mong nhanh chóng có thể rời đi nhưng mà Vô Song đã nói thì sao dám cãi lời, lập tức quay đầu lại, như máy móc được lập trình sẵn mà đáp.

“Tuân mệnh đại nhân “.

Hai người thực sự cũng không biết nói gì hơn, ai bảo Vô Song đáng sợ như vậy đây?.

Hai người nói xong liền nhìn nhau, sau đó bắt đầu tự chia công việc, dọn hết những... phần xác thịt chắn đường ra hai bên thật nhanh rồi liền bắt đầu công việc phu xe của mình.

Trong lúc Hùng Lôi cùng Hùng Cảnh tự phân chia công việc của mình, Vô Song ánh mắt rốt cuộc có chút hứng thú nhìn về một phương khác mà nói.

“Cho ta lý do để ta tha mạng ngươi đi? “.

Ở đây không ngờ còn một người, một người của Bái Nguyệt Giáo.

Người này cũng toàn thân hắc y nhưng mà vũ khí trên người rất khác, vũ khí là một thanh trường kiếm chứ không phải yêu đao.

Người này nhìn Vô Song một cái thực sự một lần nữa bị dung mạo Vô Song chấn trụ nhưng mà cũng không dám nhìn nhiều, chỉ có thể cúi đầu rồi cắn răng đáp.

“Vị cô nương này... lúc nãy người hỏi Thiên Vũ Chính Tắc, ta cũng không biết cô nương hỏi Thiên Vũ Chính Tắc làm gì nhưng mà... tên tại hạ đúng là Thiên Vũ Chính Tắc”.

Vô Song nghe thấy kẻ này xưng hô liền nổi lên hứng thú, ánh mắt hơi sáng lên.

Hắc y nhân này rất yếu nhưng cũng là ngũ tuyệt cường giả, theo Vô Song đánh giá thực lực chỉ rơi vào khoảng nhị tinh, so với Trác Bất Phàm còn yếu hơn tuy nhiên khả năng che giấu khí tức thực sự rất tốt.

“Gan cũng đủ lớn, không thấy hai kẻ kia gọi ta là đại nhân sao? “.

Nghe thấy giọng nói của Vô Song, Thiên Vũ Chính Tắc mới thở ra một hơi, có trời mới biết đợi Vô Song lên tiếng thì hắn áp lực thế nào.

Lần này hơi hơi ngâng đầu lên, Thiên Vũ Chính Tắc cũng không nghĩ nhiều lập tức nói.

“ Nếu xưng hô đại nhân có thể đổi lấy đường sống ta nguyện ý gọi ngài là đại nhân một ngàn lần bất quá nếu xưng hô đại nhân không thể đổi lấy đường sống, gọi hai tiếng cô nương liền có cảm giác thuận miệng hơn, đằng nào cũng chết không phải sao “.

Kẻ này so với Thiên Vũ Chính Tắc trong đầu Vô Song yếu hơn rất rất nhiều nhưng mà gan cũng đủ lớn hơn nữa kẻ trước mặt quả thật bất phàm.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 102: Thu Tiểu Đệ.

Thiên Vũ Chính Tắc hiện tại cảm thấy đời mình rất may mắn, phi thường may mắn.

Thiên Vũ Chính Tắc bản thân không phải dòng chính Thiên Vũ gia, căn bản không được lấy họ Thiên Vũ mà bị gọi là Danh Điềm Chính.

Thiên Vũ Chính Tắc là một trong hai đại tộc lớn nhất Phù Tang, bên dưới có không biết bao nhiêu chân rết, không biết bao nhiêu thứ tộc, chi tộc đồng thời họ Thiên Vũ thực sự rất cao quý trừ tộc nhân dòng chính ra thì những thứ tộc, chi tộc hay các gia tộc phụ thuộc căn bản không được sử dụng.

Danh Điềm tộc đương nhiên là một thứ tộc của Thiên Vũ gia, Danh Điềm Chính được coi là đệ nhất thiên tài của Danh Điềm tộc, bản lĩnh của hắn rốt cuộc được chủ tộc nhìn đến, được mời đến chủ gia.

Danh Điềm Chính thân thể chưa bao giờ tốt, thể chất của hắn rất bình thường nhưng lại được trời phú cho khả năng quan sát hơn người đồng thời rất thông minh, Danh Điềm Chính liền được đào tạo theo hướng sát thủ.

Tân tân khổ khổ, ăn không biết bao nhiêu đau đớn ở chủ gia, nhận không biết bao nhiêu khinh bỉ cùng bắt nạt rốt cuộc Danh Điềm Chính cũng có thể coi như vượt qua toàn bộ mà thành tài, hắn trở thành Thiên Cấp cao thủ.

Tại Phù Tang, Thiên Cấp cũng tương đương với ngũ tuyệt của Trung Nguyên dĩ nhiên Danh Điềm Chính vì thân thể không tốt nên hắn rất yếu, phi thường yếu.

Vô Song đánh giá hắn được nhất tinh chiến lực vốn là đề cao hắn, Danh Điềm Chính cho dù chiến đấu với đại tông sư cao thủ chỉ sợ không thắng nổi, mỗi khi chiến đấu quá 30-40 chiêu Danh Điềm Chính thân thể liền bị đẩy tới giới hạn sau đó thua thảm hại.

Danh hiệu ngũ tuyệt yếu nhất Phù Tang chính là dành cho Danh Điềm Chính tuy nhiên Danh Điềm Chính cũng không chịu thua kém, bản thân hắn đánh không lại ai nhưng tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ cao đến dọa người, lên tới 88%.

Số cao thủ mạnh hơn chết trong tay hắn cũng không ít, cho dù là cao thủ mạnh hơn hắn cũng khó thoát khỏi cái chết.

Danh Điềm Chính vì biết mình đánh không lại ai nên tự động chuyển theo đường ám sát, khả năng quan sát của Danh Điềm Chính rất tốt, khả năng phán đoán cũng cao hơn người vì vậy Danh Điềm Chính rốt cuộc không bao giờ xuất hiện trong trận chiến bình thường, hắn chỉ lẳng lặng chờ đợi, chờ đợi con mồi buông lỏng liền nhất đao đoạt mệnh.

Năm nay hắn 23 tuổi rốt cuộc nhận một đại nhiệm vụ, cùng với cao thủ Bái Nguyệt Giáo tiến vào trung nguyên.

Một vị tộc lão của Thiên Vũ gia đã nói chỉ cần hắn trở về từ nhiệm vụ này đồng thời hoàn thành nhiệm vụ hắn liền được cải tên, cải tên thành Thiên Vũ Chính Tắc.

Chiến tích ám sát của Thiên Vũ Chính Tắc rất đáng ngợi khen nhưng mà hắn yếu đến bạo nổ, trong trận chiến lúc nãy cũng không có chỗ cho hắn đương nhiên hắn sẽ không tham chiến.

Nhiệm vụ của Thiên Vũ Chính Tắc là cảnh giới.

Thiên Vũ Chính Tắc từng rất hận cơ thể mình yếu nhược, hắn cũng rất muốn như đám cao thủ chủ tộc một đường rút yêu đao chém giết, đi lại giữa vạn quân, rồi đằng không bay lượn... đương nhiên tất cả chỉ là mộng tưởng.

Cho đến thời điểm hiện tại hắn mới cảm thấy thân thể này đáng yêu đến thế, chí ít nếu hắn tham chiến chỉ sợ không có cơ hội mở miệng nói chuyện, liền bị đánh chết luôn tại chỗ.

_ _ _ _ _ __ _

Vô Song quan sát Thiên Vũ Chính Tắc một chút sau đó âm thanh lạnh lùng liền vang lên.

“Bỏ khăn che mặt ra “.

Nghe thấy âm thanh của Vô Song, Thiên Vũ Chính Tắc thân hình run lên nhưng mà rất nhanh thật sự bỏ khăn che mặt xuống, trong lòng... âm thầm vui vẻ.

“Trời ạ, chẳng nhẽ ta gặp sắc nữ trong truyền thuyết?, lần này thực sự ông trời giúp ta “.

Thiên Vũ Chính Tắc không tự tin với thân thể của mình nhưng mà cực kỳ tự tin khuôn mặt của mình, đương nhiên khuôn mặt đẹp mà thân thể không được cũng không thể làm tiểu bạch kiểm đợi phú bà bao nuôi.

Có rất nhiều người đều lấy cái đề tài này ra trêu chọc hắn, ở Phù Tang có rất nhiều nữ tử cũng âm thầm cười hắn, dù sao thân thể không được không phải cái đó cũng không được sao?.

Thiên Vũ Chính Tắc thực sự muốn chửi ầm lên, hắn có thể đánh nhau không được, quyết đấu không được nhưng mà cái đó tuyệt đối bình thường.



Hắn tin tưởng nếu Vô Song muốn sắc không muốn mạng... hắn liền có khả năng sông sót rất cao hơn nữa ‘sắc nữ’ đẹp như vậy tựa hồ hắn cũng không thua thiệt đi?.

Vô Song rốt cuộc thấy dung mạo Thiên Vũ Chính Tắc, trong lòng liền thở ra một hơi.

Thiên Vũ Chính Tắc tại thế giới kia và kẻ này vậy mà cùng một khuôn mặt, giống nhau như đúc chỉ là Thiên Vũ Chính Tắc trước mặt mang theo nét trẻ trung hơn nhiều, cũng nhược hơn nhiều.

Thiên Vũ Chính Tắc đột phá ngũ tuyệt đỉnh phong năm bao nhiêu tuổi?, khi đó hắn 50 tuổi.
Vô Song không có hứng thú đi quan tâm tường tận cuộc đời của Thiên Vũ Chính Tắc, bản thân Vô Song khi đó chỉ quan tâm một chút những sự kiện của vị Nguyệt Tôn Giả này.

Lại nhìn Thiên Vũ Chính Tắc đứng ở kia, Vô Song không khỏi cười.

“Ngươi hiện tại bao nhiêu tuổi? “.

Vô Song càng hỏi, Thiên Vũ Chính Tắc càng cảm thấy Vô Song muốn cướp sắc, đương nhiên thành thật trả lời.

“Năm nay vừa tròn 23 tuổi”.

Tuổi tác trẻ trung, dung mạo điển trai vậy liền phù hợp để cướp sắc, như vậy liền có thể giữ được tính mạng, Thiên Vũ Chính Tắc liền cảm thấy cuộc đời này đẹp hơn không ít.

“Đợi đã... có khi nào nàng cướp sắc xong liền giết ta không đây? “.

Nghĩ tới điểm này Thiên Vũ Chính Tắc một lần nữa lạnh cả gáy, sau đó khi hắn vừa từ trong cái suy nghĩ kia trở lại thực tế thì Vô Song đã hiện ra trước mặt hắn, đặt một tay lên cổ Thiên Vũ Chính Tắc.

Thiên Vũ Chính Tắc lúc này căn bản không thể cử động, chỉ cảm thấy một bàn tay của Vô Song đặt lên như lệch cả vai hắn.

Vô Song đứng lặng đó một lúc, rốt cuộc mới chuyển hướng nhìn lại về Thiên Vũ Chính Tắc.

Kẻ này thể chất có vấn đề, thân thể trời sinh có kinh mạch hẹp hơn bình thường rất nhiều, loại thể chất này vậy mà còn có thể đột phá ngũ tuyệt?.

Vô Song không rõ tương lai Thiên Vũ Chính Tắc làm sao có thể trở thành cường giả ngang hàng Thiên Sơn Đồng Mỗ nhưng mà với cái thể chất này mà có thể bước vào hàng ngũ tuyệt đã là rất kinh người.

Kẻ này vẫn như thế giới trước, thực sự làm Vô Song động tâm muốn thu nạp.

Thế giới trước Vô Song nhất định phải trở về, Vô Song không thể để Thiên Vũ Chính Tắc còn sống.

Tại thế giới này một lần nữa gặp đối phương hơn nữa là đối phương phiên bản 40-50 năm trước, Vô Song càng có ý tài bồi.

Thiên Vũ Chính Tắc cũng không biết Vô Song đang nghĩ gì, hắn chỉ cảm thấy cái nhìn của Vô Song rất đáng sợ.

Vô Song không nói nhiều, một tay nâng lên Thiên Vũ Chính Tắc ném thẳng về cửa xe ngựa sau đó một chân bước về phía trước.

Ngay khi Thiên Vũ Chính Tắc tưởng sống lưng mình sẽ đập vào cái xe ngựa kiên cố kia mà gãy vài cái xương thì Vô Song đã bước tới đỡ lấy hắn, trực tiếp mang hắn tiền vào trong xe._ _ _ _ _ _ _

Trong xe lúc này, Tương Vân vẫn đang ôm Đình Đình trong ngực, dùng hai tay che mắt tiểu Đình Đình, căn bản không cho nàng biết việc gì xảy ra.

Nằm trong ngực Tương Vân, tiểu Đình Đình đương nhiên bất mãn, cái miệng nhỏ khẽ chu ra.

“Tương Vân tỷ tỷ, tỷ còn định bịt mắt ta bao lâu nữa, thực sự khó chịu nga”.

Tương Vân cười cười, đang muốn trêu đều Lam Đình một chút thì thấy Vô Song bước vào hơn nữa còn mang thêm một nam nhân.

Vô Song thản nhiên ném Thiên Vũ Chính Tắc xuống rồi nói.

“Muội có cái gì khống chế kẻ này không? yên tâm độc dược gì cũng được, không chết là được”.

Tương Vân có loại độc dược này không?, nàng đương nhiên có.

Nàng không biết Vô Song cần làm gì nhưng mà thoải mái đáp lời.

“Tỷ tỷ thích dùng trùng hay dùng độc, cả hai loại muội đều có thể đáp ứng rất tốt nha”.

Thiên Vũ Chính Tác nằm trong xe... thực sự có cảm giác lạnh cả người, mình một chân bước vào cửa địa ngục.

Nhìn vẻ mặt sợ hãi của Thiên Vũ Chính Tắc, Vô Song có chút thú vị mà mở miệng.

“Dùng trùng đi”.

Sau đó Vô Song trực tiếp điểm huyệt Thiên Vũ Chính Tắc, căn bản không cho hắn cơ hội cầu xin hay mở miệng rồi từ trong ngực Tương Vân đón lấy Lam Đình rồi thay Tương Vân bịt mắt Lam Đình lại.

Tương Vân rảnh tay liền hì hì cười, sau đó trong cái ánh mắt van xin của Thiên Vũ Chính Tắc chỉ thấy trong tay Tương Vân xuất hiện một cái lọ nhỏ, bên trong có một con ấu trùng... nhìn như sâu non vậy.

Tương Vân cứ như thế mở cái lọ này ra... sau đó cực kỳ trực tiếp thả vào tai Thiên Vũ Chính Tắc.

Vật nhỏ lúc này như sống lại, thân hình nhỏ bé béo mập khẽ cục cựa... sau đó chui vào trong.

Thiên Vũ Chính Tắc lần này sợ đến nỗi trực tiếp bị dọa bất tỉnh nhân sự.

Đương nhiên Vô Song cũng không quan tâm hắn bất tỉnh nhân sự hay thế nào, để Hùng Lôi trực tiếp mang Thiên Vũ Chính Tắc bị dọa bất tỉnh về phía trước xe ngựa phía sau, không lâu lắm hai chiếc xe lặng lẽ đi về phía trước.

Kể từ hôm đó Vô Song liền tính là thu thêm một cái tiểu đệ.

Vô Song cũng cảm thấy Thiên Vũ Chính Tắc quá dài, từ đó trực tiếp cải danh đối phương là Chính Tắc.

Vô Song thực sự rất chờ mong với kẻ gọi là Chính Tắc này, Vô Song muốn xem hắn có thể mạnh đến bực nào.

Trong đầu Vô Song kể từ ngày nhìn thấy Ca Lâu La cùng Long Đế đã sớm muốn xây dựng một Thiên Long Bát Bộ của riêng mình, bản thân Chính Tắc hiện tại không tính là cái gì nhưng hắn chính là vị trí đầu tiên trong bát bộ, là bát bộ đầu tiên trong Thăng Long Giáo của Vô Song.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau