CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 566 - Chương 570

Quyển 3 - Chương 96: Bức Lui.

Tu La Vương nằm mộng cũng không ngờ lại có kiếm vực xuất hiện.

Tu La Vương bản thân không nắm giữ vực, vì một số lý do hắn không thể thành vực của riêng mình tuy nhiên cho dù không nắm giữ vực thì hắn cũng phải biết vực mạnh thế nào.

Cái này giống với trường hợp của Trường Sinh Quyết, cho dù chưa chân chính gặp bao giờ hắn vẫn có hiểu biết nhất định về môn tuyệt học này.

Tu La Vương sao có thể ngờ Vô Song rõ ràng đã mất nửa cái mạng, thậm chí hắn còn cảm giác Vô Song lúc này chỉ cần một cái phất tay của hắn là đầu lìa khỏi cổ ấy vậy mà vẫn triệu ra được kiếm vực?.

Kiếm vực cùng đao vực thực sự rất mạnh, ngay cả đều là vực với nhau thì hai loại vực này vẫn ẩn ẩn nhỉnh hơn một bậc nhưng cũng đồng thời khó lĩnh ngộ hơn nhiều.

Tu La Vương hiện tại trong lòng phải nói là ngũ vị tạp trần, hắn không tin tưởng việc Vô Song đã nắm giữ vực từ lâu, theo hắn Vô Song trong lúc sinh tử mới có thể đột phá kiếm vực dù sao nếu hắn có thủ đoạn này thì sao không dùng từ đầu mà chiến, bày đặt bỏ chạy cái gì?.

Nội tâm của Tu La Vương khác chắc chắn việc này nhưng mà hắn không hiểu tại sao lại có cảm giác kiếm vực trước mặt thực sự rất lợi hại, cho hắn một loại cảm giác nguy hiểm như ẩn như hiện, đây rốt cuộc là vì sao?.

Vực cũng chia đẳng cấp, thường thường những người mới ngộ ra vực bản thân Tu La Vương còn chưa để vào mắt, hắn muốn phá thì phá muốn đi thì đi nhưng... vực của Vô Song lại tựa hồ rất mạnh, tuyệt chẳng giống với kẻ mới bước chân vào cái con đường này.

Vô Song đương nhiên là trường hợp đặc biệt, hắn đúng là mới ngộ ra kiếm vực của mình nhưng mà bàn về vấn đề ‘vực ‘ thì Vô Song kinh nghiệm phong phú đến dọa người, trên đời làm gì có ai được trải nghiệm rõ ràng về vực như hắn?.

Vô Song đã từng nắm giữ vực, nắm giữ ma vực của bản thân mình, hắn từng nhìn thấy không biết bao nhiêu cao thủ sử dụng vực, Nhật Tôn Giả, Nguyệt Tôn Giả thậm chí là cả Lãnh, đấy là còn chưa kể cái đẳng cấp bá đạo hơn cả vực gọi là ‘giới’ thì Vô Song cũng nhìn qua.

Tại thời điểm trước khi hắn rời khỏi thế giới kia, Vô Song còn tin tưởng chỉ cần cho hắn thêm một chút thời gian hắn liền có thể nâng cấp ma vực của bản thân thành ma giới, tất nhiên tại thế giới này hắn làm không được, nếu làm được thì đã chẳng để Tu La Vương truy sát đến mức này.

_ _ _ __ _ _

Lại nói tới Tu La Vương, hắn hiện tại trả cái giá rất đắt mới có thể bắt được hai con mồi trước mặt, nay thấy vật sắp đến tay lại rơi mất thì sao có thể cam tâm?.

Hắn hiện tại cũng mặc kệ có cảm thấy nguy hiểm hay không, rốt cuộc vẫn quyết định hành động.

Ma khí tạo ra vừa bị kiếm khí của Vô Song đánh tan lập tức lại xuất hiện một lần nữa, lúc này Vô Song cùng Đông Phương cô nương căn bản cũng không di chuyển được, bọn họ đều đang ở trong kiếm vực, gần như bị động phòng thủ.

Một chưởng tiếp theo của Tu La Vương chỉ chú trọng kình lực, hắn còn không thèm quan tâm đến biến hóa ra sao, cứ thế đẩy ra một đầu hắc long.

“Ma Long Hoành Không”.

Ma long đánh ra, nó lập tức gầm lên một tiếng, thân hình uốn lượn sống động vô cùng, đặc biệt một chưởng này phải nói là uy lực cực cường, so với trạng thái bình thường của Tu La Vương chỉ sợ còn mạnh hơn 7 phần.

Chiến lực của Tu La Vương hiện tại gần như đã đến mức không thể tưởng dượng, cho dù Cửu Dương Thần Tăng – Giác Viễn hiện tại cũng chưa chắc có thể mạnh hơn Tu La Vương, trong trạng thái Bất Khuất Bá Vương lại thêm cơ thể sắp bị đẩy tới giới hạn, Tu La Vương nói là đệ nhất cao thủ nam phương cũng không phải quá lời.

Một chưởng này đánh ra, uy lực của nó làm Đông Phương cô nương run lên, nàng... thực sự cảm thấy kiếm vực của Vô Song không thủ được nhưng mà nàng hiện tại không biết làm sao cả, cánh tay của hắn nắm lấy tay nàng rất chặt thậm chí nàng còn có chút đau.

Nàng thậm chí còn đang hoài nghi Vô Song ở trạng thái vô thức, ở trạng thái này thần trí còn không minh mẫn, chắc gì đã điều khiển được kiếm vực?.

Trái ngược với suy nghĩ của nàng, từng tia sát lục kiếm ý của Vô Song bắt đầu dùng tốc độ không tưởng dung hợp với nhau.

Mười tia sát lục kiếm ý ngưng tụ thành một, cái này gọi là Thập Sát Kiếm.

Mười thanh Thập Sát Kiếm ngưng tụ thành một gọi là Bách Sát Kiếm.

Cả mảnh không gian này bắt đầu bị sát lục kiếm đạo chiếm lấy, nàng gần như không thể tưởng tượng nổi trên đầu nàng... ngưng tụ tổng cộng 70 thanh Bách Sát Kiếm.

Đừng nói nàng không tưởng tượng được mà Tu La Vương nhìn xong còn cảm thấy tái cả mặt.

Ma long lao đến, thế không thể đỡ, nó dễ dàng nghiền nát 10 thanh Bách Sát Kiếm đầu tiên.

Tiếp theo lại vượt qua 10 thanh Bách Sát Kiếm đang chém tới, khí thế liền yếu đi.

Lại vượt qua 10 thanh Bách Sát Kiếm nữa, ma long liền đã mất nửa cái mạng.

Thêm 10 thanh Bách Sát Kiếm, đầu ma long rơi xuống, thân hình của nó tan vào hư vô.

Tu La Vương nhìn cảnh này chỉ có thể nuốt một ngụm nước bọt, hắn cảm thấy miệng có chút đắng.

Đương nhiên Tu La Vương không có ý định dừng lại, hắn lại vận công lên, sau đó ma khí tràn ra càng nhiều.

Từ bên ngoài nhìn vào khu vực này chia làm hai màu, một vùng ngập tràn màu đỏ của sát lục kiếm đạo còn một nơi là ma khí màu đen phô thiên cái địa.

Tu La Vương hiện tại đã chuẩn bị bất chấp tất cả mà cường công, đương nhiên hắn tin tưởng có thể đập nát kiếm vực của Vô Song ra có điều đại giới chỉ sợ rất lớn.

Ngay lúc này bỗng sát lục kiếm ý của Vô Song như bị thứ gì kích thích, điên cuồng chuyển động, sát khí bốc lên tận trời.



Vô Song có một thứ mà thiên hạ này không ai có, bất kể thế nào hắn cũng tính là từng giết qua Thiên Đạo, sau trận chiến với thiên đạo sát lục kiếm khí của hắn đã thăng hoa, nếu không phải Vô Song không thể cô đọng được kiếm hồn của riêng hắn thì hắn đã sớm có kiếm vực của chính mình.

Điều đáng nói là hiện tại sát lục kiếm khí sôi sục sau đó một vùng không gian màu đỏ này xuất hiện dị tượng.

Sát Khí Thành Vân, Phá Vân Hóa Mục.

Vô Song đúng là mới lĩnh ngộ được kiếm vực của riêng mình nhưng chỉ cần hắn lĩnh ngộ ra, kiếm vực của hắn... được gọi là nửa bước kiếm giới.

Thật ra không phải Cơ Vô Song, cái gọi là nửa bước kiếm giới này mới được coi là quân bài tẩy lớn nhất của Vô Song, chỉ có điều hắn chưa thể ngưng tụ ra được kiếm vực của chính mình mà thôi.

Lần này sinh tử một đường chạy trốn không ngờ lại thành công mượt tử mà làm sinh, bước ra được một bước cuối cùng, lấy chấp niệm ngưng tụ kiếm hồn, sau đó liền là một loạt quá trình thăng hoa từ chính tích lũy của Vô Song tại cái thế giới kia.
Huyết nhãn sinh ra như thiên đạo mở mắt vậy, tại kiếm vực của Vô Song hiện nay toàn bộ kiếm khí đều biến mất, không gian chỉ còn một màu đỏ cùng một cái huyết nhãn đáng sợ, nhìn như một con mắt đang ngự trên biển huyết vân để rồi từ trong huyết vân có ba thanh đại kiếm từ từ xuyên qua.

Đây là Thiên Sát Kiếm, Vô Song hiện tại chỉ có thể gọi ra ba thanh Thiên Sát Kiếm.

Vô Song lúc này không mở mắt, hắn vẫn rơi vào trạng thái vô thức của chính mình bất quá ba thanh Thiên Sát Kiếm lại tỏa ra sát khí khóa chặt lấy Tu La Vương.

“Là chiến hay là hòa, tùy ngươi chọn “.

Giọng nói của Vô Song rốt cuộc vang lên, giọng nói của hắn có chút run rẩy, có chút yếu ớt nhưng lúc này ngay trong cái yếu ớt đó có một loại chấp niệm kinh người, thêm vào sát khí từ ba thanh Thiên Sát Kiếm tỏa ra quả thực phải nói là đáng sợ vô cùng, cũng điên cuồng vô cùng.

Tu La Vương có tự tin đánh nát kiếm vực của Vô Song, đây là sự thật nhưng mà Vô Song có tự tin bằng ba thanh Thiên Sát Kiếm này dẫn Tu La Vương xuống cửu tuyền, đây cũng là sự thật.

Tu La Vương có thể đánh nát kiếm vực trước vậy Vô Song chắc chắn phải chết.

Vô Song nếu có thể dùng ba thanh Thiên Sát Kiếm chém chết Tu La Vương trước thì Vô Song liền là người thắng cuối cùng.

Vô Song liền muốn biết, người chú trên danh nghĩa này của mình có bao nhiêu liều mạng?.

Bất Khuất Bá Vương là một loại siêu cường thiên phú nhưng mà nó cũng có hai điểm không bao giờ có thể thay đổi.

Bất Khuất Bá Vương càng chiến càng mạnh nhưng mà càng chiến thì càng nhanh chết.

Bất Khuất Bá Vương có thể gia tăng tất cả chỉ số cá nhân... ngoại trừ khả năng phòng thủ.

Bá vương lấy điên cuồng mà xưng, chiêu đổi chiêu, mạng đổi mạng, bá giả như vậy cần gì lùi lại, cần gì phòng ngự?.

Tu La Vương nắm giữ Bất Khuất Bá Vương nhưng mà đáng tiếc... hắn không phải là bá vương.

Tu La Vương nhìn chằm chằm vào huyết nhãn đứng trên huyết hải, nhìn chằm chằm vào ba thanh Thiên Sát Kiếm rồi lại nhìn hai người đang ở trong kiếm vực.

Hắn nhìn thấy Vô Song lúc này đã bị ép đến tuyệt lộ, chỉ cần chịu thêm công kích nhất định sẽ chết, hắn cũng tự tin phá được kiếm vực của Vô Song.

Hắn hiện tại lực sát thương cùng tốc độ đã hơn trạng thái bình thường 7 phần.

Nếu hắn liều mạng, hắn có thể mạnh hơn trạng thái bình thường gấp đôi, có thể coi là hai Tu La Vương cùng đánh, hắn tự tin có 6 thành tỷ lệ giết chết Vô Song, phá nát kiếm vực tuy nhiên...4 thành còn lại liền là Vô Song giết chết hắn.

Tu La Vương ánh mắt nhắm lại, rốt cuộc thu đi ma khí của bản thân mình, hắn đưa hai bàn tay lên nhẹ vỗ.

Tiếng vỗ tay này thực sự có chút đột ngột tuy nhiên cũng đủ nói lên quyết định của Tu La Vương.

“Hậu sinh khả úy, mới vài năm không hiện thân trên giang hồ không ngờ lại có cường giả bậc này sinh ra, hơn nữa không chỉ một mà còn là hai “.

“Hôm nay lão phu quả thật mở rộng tầm mắt, không biết trước khi chia tay ở đây có thể cho lão phu biết hai người các ngươi danh tự là gì? “.

Hắn lúc này cũng thay đổi cách nói chuyện, từ ‘bản tọa’ trở thành ‘lão phu’, hắn đối với hai người trẻ tuổi trước mặt chính thức công nhận.

Bất kể là Vô Song hay vị Đông Phương cô nương kia trong mắt Tu La Vương đều là đế vị cao thủ.

“Vô Song”“Đông Phương Bạch”.

Vô Song cùng Đông Phương cô nương cộng đồng xưng tên, Tu La Vương nghe vậy liền im lặng ghi nhớ hai cái tên này, thân hình chậm rãi rời đi.

Hắn ngày hôm nay trộm gà không xong còn mất nắm thóc, thực sự mất mặt.

_ _ _ _ _ _ _ _

Tu La Vương rời đi, không gian liền một mảnh tĩnh lặng, đương nhiên Vô Song vẫn không giải trừ kiếm vực.

Kiếm vực của Vô Song hiện tại đã nhè nhẹ run lên chứng tỏ tâm trí của Vô Song cũng đã khó khống chế được nhưng mà hắn vẫn có chút kiên trì, mãi đến khoảng 10 phút sau không thấy bất cứ dấu hiệu gì kiếm vực của Vô Song mới biến mất.

Hắn lúc này cũng không còn sức mà nắm lấy tay Đông Phương cô nương, thân thể triệt để bất động.

Nàng nhìn hắn nằm đó, trong lòng thở ra một hơi, nàng biết Vô Song đã bị đẩy tới giới hạn, hắn không kiên trì nổi nữa.

Hai tay đưa ra, nhẹ ôm hắn vào ngực, nàng cũng muốn mang Vô Song đi nơi khác trị thương.

Nàng nâng Vô Song lên... bất quá ngay lúc này nàng cảm thấy một thân ảnh lướt thẳng đến, Tu La Vương vừa biến mất không ngờ lại hiện ra.

Hắn căn bản không nói gì, ngập trời sát khí khóa chặt Vô Song trong ngực nàng, hắc thủ đưa ra.

“Chết”.

Tu La Vương trong lòng âm thầm khinh bỉ Vô Song, loại cao thủ trẻ tuổi này chung quy còn thiếu một chút.

Tu La Vương nào thèm quan tâm danh tự của cả hai, hắn làm tất cả chỉ để lộ ra phong phạm cao nhân tiền bối mà thôi, cho hai người cảm giác Tu La Vương thân là đế vị thì buông được mà thả cũng được.

Tất nhiên Tu La Vương đời này chỉ biết buông mà chưa từng thả ra, nếu không phải thế hắn cũng sớm có được ‘vực’ của riêng mình.

Tu La Vương lần này dồn hết lực một chiêu đánh ra, ma khí hóa thành trảo, cánh tay của hắn bỗng chốc dài ra, ma trảo hướng thẳng về phía đầu Vô Song.

Đông Phương cô nương bản thân chưa bao giờ tin Tu La Vương là người tốt nhưng không ngờ kẻ này lại vô sỉ như vậy.

Một chữ chết vang lên, mang theo cả hận ý của Tu La Vương nhưng mà cũng không ai ngờ được, hắn bị một thanh đại kiếm chặn lại, một đòn toàn lực dĩ nhiên bị chặn, sau đó liền bị sát khí bao phủ.

Nằm trong ngực Đông Phương cô nương, Vô Song mở mắt ra, ánh mắt thuần một màu đỏ, hắn chỉ đơn giản là đang nhìn Tu La Vương... chỉ nhìn mà thôi.

Một trảo của Tu La Vương đương nhiên bị Thiên Sát Kiếm chặn lại hơn nữa Thiên Sát Kiếm mạnh hơn một trảo này nhiều, sát khí tứ ngược bắn ra, cắt thẳng lên người Tu La Vương.

Đương nhiên hắn hiện tại không quan tâm mấy vết thương này, nhìn vào ánh mắt của Vô Song, Tu La Vương rùng mình, hắn lại càng không đón đỡ sát lục kiếm khí cắt lên người, thân thể lập tức quay đi, tốc độ bạo tăng mà chạy về hướng ngực lại.

Biến cố quá nhanh, nhanh đến nỗi Đông Phương cô nương còn chưa kịp phản ứng.

Nàng lập tức nhìn Vô Song trong ngực, hắn lúc này đầu dựa vào bộ ngực mềm mại của nàng, hắn cũng không còn sức mở miệng nhưng ánh mắt huyết hồng kia kiên định vô cùng.

“Đi thôi, ta bảo vệ ngươi, yên tâm hắn không làm gì được”.

Đây là âm thanh của Vô Song vang lên trong lòng nàng, sau đó thanh Thiên Sát Kiếm kia động, nó chém thẳng về một hướng khác, một nơi cách đó không xa.

Vô Song cũng không thèm nhìn về hướng đó lấy một cái, lại cố sức thều thào.

“Đi thôi, ta cũng sắp không kiên trì được “.

Nàng lúc này rốt cuộc cắn răng, ôm lấy thân thể Vô Song, vận dụng Quỳ Hoa thân pháp mang hắn rời đi, khi nàng ôm lấy hắn, vừa chuyển thân thì bên cạnh Vô Song thanh Thiên Sát Kiếm thứ hai được triệu ra.

Nó cứ như thế quấn quanh hai người, bảo hộ hai người.

Đến khi thân ảnh hai người hoàn toàn biết mất, Tu La Vương một lần nữa hiện ra, hắn lúc này ói một ngụm máu lớn, trên ngực xuất hiện một vết chém ghê người, lòi ra cả xương.

Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, một kiếm kia chỉ sợ đã cắt ngọt thân thể hắn.

Ánh mắt nhìn theo hướng hai người rời đi, Tu La Vương rốt cuộc... cũng không đuổi theo nữa.

Vô Song gọi ra thanh Thiên Sát Kiếm thứ hai liền muốn thị uy, thị uy với Tu La Vương.

Tu La Vương quả thật vẫn bị dọa sợ, hắn lần này thật không dám đuổi theo.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 96-2: Miêu Cương – Chuyện Đêm Muộn.

Trong màn đêm nơi Miêu Cương, cái màn đêm có chút âm u cùng lạnh lẽo này, Cơ Vô Song rốt cuộc mở mắt mà thở ra một hơi.

Đôi tay đưa lên nhẹ di trán của chính mình, lúc nãy nếu không phải cả hai chung một ý thức, là Cơ Vô Song trợ giúp bản thể của mình thủy chung duy trì Kiếm Vực thì chỉ sợ Tu La Vương đã có thể thành công đánh úp.

Từ khoảng cách xa như vậy một mực duy trì ý chí, một mực ngưng tụ Thiên Sát Kiếm đi theo bảo vệ Vô Song cùng Đông Phương cô nương đương nhiên là một việc không dễ dàng.

Trận chiến này thật ra đã không phải chỉ có một mình Vô Song tham chiến, một trận chiến này có bóng dáng của cả Cơ Vô Song.

Ngoại trừ giây phút cuối cùng khi Tu La Vương rời đi mà quay lại kia thì... khi đốt mệnh cũng là Cơ Vô Song trợ giúp.

Đốt mệnh không phải là đốt huyết, cái này cực kỳ không đơn giản huống hồ là đại giới năm mươi năm?.

Có một việc phải nói là ‘Nhật Xuất Đông Phương – Duy Ngã Bất Bại’, đây là tám chữ đại diện cho bí thuật điên cuồng nhất trong Quỳ Hoa Bảo Điển nhưng mà nó cũng có giới hạn, một người tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển tối đa chỉ có thể đốt 100 năm sinh mệnh.

Mỗi lần sử dụng đốt mệnh đương nhiên là tiêu hao dương thọ của bản thân nhưng mà cho dù dương thọ của ngươi có nhiều đến 2000 năm đi chăng nữa thì sau khi đốt đủ 100 năm ngươi cũng chắc chắn phải chết.

Giới hạn của Quỳ Hoa là 100 năm đồng thời mỗi lần tối đa cũng chỉ có thể đốt 50 tính mệnh.

Vô Song đã đốt 50 năm sinh mệnh, nói thế nào hắn cũng đã mất đi 50 năm dương thọ tuy nhiên Vô Song lại có một thứ mà không ai có, hắn có phân thân là Cơ Vô Song.

50 năm dương thọ này là phân thân đến gánh hộ hắn, là Cơ Vô Song giúp Vô Song đánh đổi.

Bản thân Cơ Vô Song là tiên thiên liên ngẫu, rơi vào hàng tiên phẩm, Cơ Vô Song vốn không có tuổi thọ, Cơ Vô Song chỉ chết khi mà bản thể của mình chết, có thể nói bí thuật cuối cùng trong Quỳ Hoa Bảo Điển tất cả tổn hại đều là Cơ Vô Song đến gánh, nàng không có dương thọ sẽ không quản đốt mệnh.

Dĩ nhiên bất kể thế nào bản thể của Vô Song cũng đã đốt 50 năm trong giới hạn 100 năm của Quỳ Hoa Bảo Điển, tức là nếu hắn lại tiếp tục sử dụng thêm một lần đốt mệnh như vậy hắn tất bị Quỳ Hoa Bảo Điển phản phệ mà chết, cái trò liều mạng này Vô Song có lẽ cũng không dám chơi lần thứ hai.

_ _ _ _ __ _ _ _

Ngồi trên mái nhà, thở ra một hơi, thú thật bản thân Cơ Vô Song cũng bị dọa sợ, nếu không phải Vô Song chấp niệm mà thành kiếm hồn thì nàng cũng không biết phải làm sao nữa, căn bản không thể nào nghĩ cách cứu bản thể.

Nghĩ đến Tu La Vương ánh mắt Cơ Vô Song nhíu chặt lại, trong lòng xuất hiện sát khí bất quá Cơ Vô Song biết đặt bản thân mình vào trường hợp chiến đấu với Tu La Vương thì cũng không có cách nào giết hắn.

Năm xưa phải hy sinh một đế vị cao thủ cũng nhất định phải giết được Thiên Vương, Vô Song khi đó còn cảm thấy cái giá này là quá đắt nhưng mà hiện tại hắn thậm chí thấy cái giá này quá rẻ.

Đợi Thiên Vương thêm 10 năm, đợi Thiên Vương bước chân vào hàng ngũ đế vị, khi đó thiên hạ chỉ sợ xuất hiện một Trường Sinh Chân Nhân thứ hai.

Tiên Thiên Chí Dương Thể, Bất Khuất Bá Vương lại thêm Phách Giả Hoàng Lan, tam thể đồng quy thì chiến lực phải dùng từ vô địch thiên hạ để hình dung.


Tạm coi Tiên Thiên Chí Dương Thể cùng Tiên Thiên Chí Âm Thể của Vô Song ngày trước là ngang nhau, có thể không xét đến.

Bất Khuất Bá Vương thì ngày hôm nay Vô Song đã được chứng kiến, mạnh đến mức vô lý, mạnh đến mức không thể chấp nhận.

Làm gì có chuyện bị đánh chết nửa cái mạng còn có thể ép Vô Song cùng Đông Phương cô nương đến như vậy?, nếu lúc cuối cùng Vô Song hắn ngưng tụ ra kiếm vực thì tỷ lệ chết vẫn cứ là 10 phần, cũng may hắn trực tiếp có thể bằng vào tích lũy ở thế giới trước mà đưa kiếm vực thăng hoa, trở thành nửa bước kiếm giới, bằng vào kiếm giới mới dọa lui được đối phương.

Cho dù là kiếm giới, Vô Song biết khi đó hắn có đến 6 phần khả năng thất bại, khả năng thành công cũng chỉ là 4 phần.
Một mình Bất Khuất Bá Vương đã kinh khủng như vậy giờ nếu gia cố thêm một cái Phách Giả Hoàng Lan, thực sự nghĩ cũng không dám nghĩ gần như không khác gì so với việc Tu La Vương đoạt được Trường Sinh Quyết rồi tu luyện thành công cả, dù sao Phách Giả Hoàng Lan là một loại thể chất có huyết khí hùng hậu vô cùng.

Bất Khuất Bá Vương càng bị thương thì càng mạnh, hiểu đơn giản nó có thể đổi thương tổn thành sức mạnh, quy thương tổn thành chiến lực về phần Phách Giả Hoàng Lan thì lại càng chiến càng mạnh, nó có thể mang chiến ý gia tăng cho chính tự thân chiến lực hơn nữa còn mạnh hơn Bất Khuất Bá Vương một bậc bởi chỉ cần chiến ý không dứt thì huyết khí như rồng, nội lực như biển, chiến đến chết cũng được.

Năm xưa Lệ Thương Thiên chỉ là ngũ tuyệt hơn nữa còn xa lắm mới đến cái đẳng cấp ngũ tuyệt đỉnh phong, hắn ngày đó xét về thành tựu võ học cũng chỉ ngang Quách Tĩnh, cùng lắm coi như ngũ tuyệt trung kỳ, có lẽ ngang ngửa thành tựu võ học của Kiều Phong hiện tại, ở cái cấp bậc đó đã có thể chiến cùng tam đế hơn nữa còn kéo theo một đế chôn cùng, Vô Song hiện tại nghĩ mà kinh.

Đương nhiên tất cả chỉ là hắn nghe kể lại, hắn cũng không biết tường tận trận chiến kia kết quả ra sao.

_ _ _ __ _ _ __

Thân thể run lên một cái, Cơ Vô Song lại từ trên mái nhà tiến vào trong phòng, khi thân thể nàng vừa tiến vào bên trong liền nhìn thấy Tương Vân cũng đang mở mắt nhìn mình.

Chân trần bước lên giường, nhẹ xoa mái tóc dài của Tương Vân, nàng khẽ cười.

“Ngủ đi, mai không phải bắt đầu đại điển sao? “.

Tương Vân tinh nghịch lè lưỡi, ánh mắt quan tâm nhìn Vô Song.

“Tỷ tỷ ôm ta, ta mới ngủ được “.

Nhìn nàng, Cơ Vô Song khẽ cười, một tay vòng qua Tương Vân sau đó giúp nàng vén chăn mỏng lên, đêm nay Cơ Vô Song cũng đã không ngủ được, chỉ yên tặng tựa lưng vào thành giường, bàn tay nhẹ vỗ vai Tương Vân.

Cơ Vô Song hiện tại đã mất liên lạc với bản thể, đây là một cái vấn đề rất lớn, cũng may có Đông Phương cô nương bên cạnh, nàng chung quy cũng bớt lo một chút.

Cơ Vô Song đương nhiên đại khái vẫn sẽ biết phương vị của bản thể ở đâu, lần theo phương vị này có thể tìm được bản thể nhưng mà khoảng cách hiện tại quá xa.

Bản thể của nàng hiện tại hoàn toàn mất đi ý thức tức là không cảm nhận được gì nữa cả, Cơ Vô Song không thể mượn liên kết ý thức giữa cả hai để mà cảm nhận bất cứ cái gì, đương nhiên đã không thể biết được bản thể hiện tại ra sao.Ngoài cái điểm này, Cơ Vô Song cũng phải bắt đầu suy nghĩ, suy nghĩ xem mình nền đi đâu.

Bản thể lĩnh ngộ được kiếm vực thậm chí còn là nửa bước kiếm hồn, chỉ cần bản thể tỉnh lại thì chiến lực sẽ bạo tăng, cho dù chỉ là ngũ tuyệt hậu kỳ cao thủ nhưng chưa hẳn đã sợ đế vị cao thủ, ít nhất cũng phải ngang ngửa cấp bậc Vương Trùng Dương tại thế giới kia.

Vương Trùng Dương vốn là ngũ tuyệt đỉnh phong sau đó thành đế không lâu, Vương Trùng Dương có thể mạnh hơn Nhật – Nguyệt tôn giả là vì lĩnh ngộ về vực của hắn cao hơn đối phương hơn nữa còn bước ra được một bước quan trọng khác, Vương Trùng Dương lĩnh ngộ được cả về thế, về uy.

Vô Song lĩnh ngộ uy thế không hẳn đã dưới Vương Trùng Dương, nay lại thêm kiềm vực đỉnh phong nửa bước kiếm giới, hắn quả thật không thua Vương Trùng Dương khi đó.

Thực lực cỡ này Vô Song đúng là bắt đầu có vốn tự mình đi lại ở nam phương, gặp đế vị cao thủ cũng không đến mức thảm như vậy.

“Tương Vân “.

Cơ Vô Song mở miệng, âm thanh nhè nhẹ vang lên.

Tương Vân hai tay đang ôm lấy vòng eo tinh mỹ của nàng, đầu nhẹ gối lên cặp đùi mềm mại, khuôn mặt tỏ ra cực kỳ thích ý, lúc này cô bé cũng không mở mắt, cái miệng nhỏ nhẹ mấp máy.

“Dạ? “.

...

“Sau đại điển lần này, muội đi theo ta hay trở về Thần Nông Cốc? “.

Tương Vân nghe Cơ Vô Song hỏi rốt cuộc lại mở mắt ra, ôn nhu nhìn người yêu, thản nhiên mà đáp.

“Tỷ đi đâu, muội theo đó, đến chân trời góc biển cũng được”.

Cơ Vô Song cười cười, cũng không đáp lại, rốt cuộc chuyển thân lại tiến vào chắn, hai tay ôm lấy Tương Vân trong ngực, hai bộ ngực mềm mại chạm sát vào nhau, trong miệng có một làn u hương nhè nhẹ.

“Ngủ đi, ngủ ngoan”.

Tương Vân cũng nhẹ cười, nàng hiện tại cái gì cũng không quan tâm, trong đầu của nàng cũng chỉ có người trước mặt mà thôi.

Úp mặt vào bộ ngực mềm mại, Tương Vân cục cựa thân thể một chút rồi lại chìm vào giấc ngủ.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 97: Miêu Cương – An Bài Lam Đình

Ngày hôm nay là ngày cuối cùng của đại hội, là ngày cuối cùng của cuộc thi tài giữa Miêu Cương Ngũ Độc Giáo cùng Thần Nông Cốc.

Ngày hôm nay toàn bộ Miêu Cương đều sôi sục, từ sáng sớm tinh mơ khu vực diễn ra đại hội đã chật kín người.

Đối với người Miêu mà nói đại hội này tất nhiên là đại sự đồng thời người Miêu cũng có một cái mà người Hán không có, cái này gọi là ‘chất phát ‘.

Trong một cộng đồng người thì chắc chắn sẽ không có chuyện ai cũng tốt và ai cũng xấu tuy nhiên nếu từ số đông mà xem, Cơ Vô Song cảm thấy người Miêu tốt hơn người Hán nhiều.

Một vùng Miêu cương rừng hoang nước độc, tài nguyên không có bao nhiêu mà lại nguy hiểm vô cùng, những con người đất Miêu Cương nhất định phải chung sức chung lòng, nhất định phải cùng nhau mà sống, cái điểm này người Hán rất khó đạt được.

Trung nguyên quá phồn vinh, giai cấp giàu nghèo xuất hiện cách biệt quá lớn, chưa kể hiện nay tại trung nguyên không chỉ có phân biệt giàu nghèo mà còn phân biệt chính trị, phân biệt chủng tộc.

Người Mãn hiện tại được coi là quý tộc, được coi là thượng đẳng hơn rất nhiều so với người Hán, vì cái điểm này mới khiến Mãn Thanh có phần lép về so với Mông Cổ.

Mãn Thanh cùng Mông Cổ quyết chiến, người Mãn Thanh sẽ không có được toàn bộ trợ lực từ chính người dân, từ chính người Hán.

Đây là thời đại của Khang Hy, những năm đầu Khang Hy.

Phải đến cuối thời Càn Long thậm chí đến thời Ung Chính cái gọi là sắc tộc này mới biến mất, còn tại thời Khang Hy sự phân biệt rất rõ ràng.

Bên ngoài thì Mông Cổ hùng binh, bên trong thì Phản Thanh Phục Minh làm loạn, phương nam có Ngô Tam Quế, tại hải ngoại có Đài Loan Trịnh Gia vẫn luôn âm thầm muốn gây dựng thế lực, xa hơn nữa thì là một vùng Tây Vực chiến loạn liên miên với không biết bao nhiêu con sói đói đang nhìn vào.

Bàn về quân đội, bàn về quốc lực Đại Thanh thậm chí mạnh hơn cả Mông Cổ nhưng mà Đại Thanh có quá nhiều cái phải lo, quá nhiều mặt trận phải nhìn, không có cách nào bỏ mặc vì thế hai binh giao chiến Đại Thanh quanh năm chỉ có thể thủ, không có cách nào công, không có cách nào trực tiếp gây hại cho quân Mông Cổ.

Lại quay về với vấn đề Miêu Cương, người dân Miêu thực sự rất đồng lòng, cuộc sống tại nơi đây tuy vất vả khó khăn nhưng lại có cảm giác thoải mái cũng dễ chịu hơn nhiều, phải nói so với người Hán hay người Mãn thì người Miêu chất phát hơn nhiều, niềm nở hơn nhiều.

Tỉ như cái đại điển này, từ trên xuống dưới Miêu Cương ai không biết lần này Miêu tộc thua chắc?, một cái Thần Nông Dược Thể đi ra liền là vô địch y giới, đại điển lần này Ngũ Độc Giáo căn bản không có khả năng thắng Thần Nông Cốc.

Tương Vân xuất hiện gần như đánh mặt người Ngũ Độc Giáo vậy chí ít theo suy nghĩ của người Hán bình thường sẽ là như thế tuy nhiên người Miêu thực sự rất hiếu khách, thậm chí bọn họ đến đây cũng không mang theo thù hận, cũng chẳng có ghen tỵ, rất nhiều người Miêu từ các tộc xa hơn đến vốn chri muốn xem Thần Nông Dược Thể nó ra sao, được nhìn thấy thể chất tối cao của y giới.

Nếu phải so sánh một chút, Tương Vân như Kim Luân Pháp Vương trong anh hùng đại hội của Tương Dương vậy đương nhiên về tính chất cũng không ác liệt bằng dù sao Tương Vân là được mời đến còn Kim Luân là tự động đến.

Cơ Vô Song ẩn trong mộc góc của khán đài, nhìn Tương Vân ở trên bình đài thi đấu, ở bên dưới không hề có người Hán, tất cả đều là người Miêu nhưng lại không có sự thù hận, Tương Vân thậm chí dành được rất nhiều người hâm mộ.

Ngũ Độc Giáo nói riêng và Miêu Cương nói chung thực sự rất trọng thị y học, đối với bọn họ y học thậm chí biến thành một loại học vấn, trở thành một loại tôn giáo.

Trung Nguyên có nho giáo, Thiên Trúc có phật giáo, Ba Tư có Mani giáo thì người Miêu cũng có Y giáo của chính mình.

Thấy một viên minh châu của y giới xuất hiện như nhìn thấy minh tinh của hậu thế vậy.

Cơ Vô Song không phải chưa từng nếm trải sự cuồng nhiệt cùng hiếu khách của người Miêu, bất kể thế giới này hay thế giới kia thì Miêu tộc đều không thay đổi, đều làm Vô Song từ trong nội tâm yêu thích, từ trong nội tâm có một loại kính phục.

Nếu cái điển lễ này diễn ra ở Trung Nguyên, nếu Tương Vân không phải đại diện cho Thần Nông Cốc mà là Ngũ Độc Giáo, tiếp đãi nàng liền là ánh mắt hận thù cùng đố kỵ, gần như người Hán sẽ cảm thấy nàng đến đánh mặt, có một loại nhục nhã vậy.

Thở ra một hơi, Cơ Vô Song cũng không tiếp tục nhìn cái cuộc thi này, Tương Vân đã không có bất cứ vật cản nào, trong giới y học trẻ tuổi nàng liền là vô địch, tại một số trường hợp nhất định bằng vào Thần Nông Dược Thể thì thần y đương thời cũng phải thua kém nàng nửa bậc.

Cơ Vô Song chuyển động, thân ảnh phiêu hốt mà đi bởi trong mắt nàng hiện tại có một thân ảnh khác.

.........

Ở một nơi mà Tương Vân hấp thụ hết toàn bộ quang hoàn, hấp thụ toàn bộ ánh mắt thế nhân thì một nơi khác, có một thiếu nữ người Miêu khóc đỏ cả mắt, nàng là Lam Đình.

Lam Đình là một trong số những đối thủ của Tương Vân trong đại điển lần này nhưng mà Lam Đình căn bản không có khả năng thắng nổi Tương Vân.

Đại điển lần này chia thành đoàn đội luận cùng đơn đấu luận, đoàn đội luận còn có chút căng thẳng còn đơn đấu luận thì Tương Vân có thể nói là một mình một đường, quá quan trảm tướng, một đường trải qua 4 vòng đấu liền giành ngôi vô địch, càng đáng nói hơn ngay tại đất Miêu Cương, trận chung kết diễn ra đều thuộc về hai đệ tử Thần Nông Cốc.

Cái này cũng không phải Ngũ Độc Giáo kém, chỉ có thể trách người lĩnh ấn Ngũ Độc Giáo lần này quá đen đủi, nàng vòng bán kết liền gặp mặt Tương Vân, căn bản không có khả năng tiến vào chung kết, cái này mọi người Miêu đều hiểu, đều thở dài cho nàng.

Về phần thiếu nữ Lam Đình... nàng là đấu với Tương Vân ở vòng bát cường, đương nhiên thua đến không thể thua hơn.

Ở ngoài kia thế nào Lam Đình không biết nhưng ở trong phòng mình, Lam Đình nằm trên giường nàng úp mặt vào một cái gối mềm, khóc đến rất thương tâm.

Ở trên đài kia nàng rất cố gắng cũng rất mạnh mẽ, đến cả khi thua trận vẫn một mặt quật cường đi xuống, nàng đương nhiên đã cố hết sức chỉ là đối phương quá biến thái, cũng sẽ không ai trách nàng tuy nhiên khi trở về phòng nhỏ nàng lại bật khóc, nàng cảm thấy rất thương tâm, như một con mèo nhỏ lằng lặng liềm láp vết thương vậy.

Lam Đình là em gái ruột của Lam Phượng Hoàng, trong đại điển lần trước Lam Phượng Hoàng có thể nói là phượng minh cửu thiên, kỹ áp quần hùng nhưng mà đại điển lần này nàng đến cả tứ cường cũng không vào được hơn nữa còn thua Tương Vân, thua đến thật thảm, ba vòng quyết đấu... vậy mà thua cả ba.

Nàng rất tự tin vào tài khống trùng của mình, đã thế còn được Vô Song đại ca tặng cho hai đầu trùng vương, nàng tự tin tăng mạnh ấy thế mà... vẫn thua.

Cơ Vô Song ở bên ngoài nhìn thấy thân ảnh của Lam Đình, nhìn thấy cô bé này vậy mà úp mặt khóc, khóc đến rất thương tâm, trong nội tâm cũng mềm đi.

Lam Đình thực sự rất đáng yêu nhưng mà sâu trong cô bé này cũng rất quật cường, nàng có cái nét ngây thơ hồn nhiên mà Lam Phượng Hoàng không có nhưng mà nàng cũng quật cường như chị của mình vậy chỉ là loại trạng thái này rất ít thể hiện ra thôi.

Một cô bé như Lam Đình hiện tại vậy mà lại khóc, đủ để nói thất bại này ảnh hưởng đến nàng như thế nào.

Cơ Vô Song thân ảnh rất nhanh bước vào, bằng vào thực lực của nàng quả thật Lam Đình không có cách nào phát hiện.

Cơ Vô Song nhẹ nhàng lại gần chiếc giường của nàng, ngồi xuống một tay nhẹ vỗ lên đôi vai nhỏ bé.Lam Đình đang khóc, nàng lập tức giật bắn người lại, dùng đôi mắt to tròn ngập nước nhìn về phía Vô Song.

Ánh mắt Lam Đình dần dần mở lớn, sau đó dùng hai tay lau đi nước mắt, hành động y như con mèo nhỏ vậy.

Lau đi hai hàng lệ, Lam Đình mới dùng ánh mắt hồ nghi thậm chí đề phòng nhìn Vô Song.

“Ngươi là ai? “.

Trong mắt Lam Đình, nàng chỉ thấy một nữ tử tóc trắng.

Nữ tử này có màu tóc giống hệt Vô Song đại ca, tuy nhiên tóc dài hơn một chút, phần sau búi lại thành một cái đuôi gà.

Nữ tử trong mắt Lam Đình... thực sự rất đẹp, Lam Đình không giỏi ngôn ngữ, nàng chúa ghét nho giáo, chúa ghét đọc sách nho, nàng không hiểu quá nhiều mỹ từ để miêu tả sắc đẹp nhưng mà nàng cảm thấy nữ tử trước mặt còn đẹp hơn cả cô cô.

Cô cô của nàng là ai?, là Hà Thiết Thủ, Hà cô cô – đệ nhất mỹ nữ Miêu Cương.

Tiếp theo là quần áo trên người nữ tử kia, nhìn vào điều đầu tiên cho người ta cảm giác... giống tiên nữ trên trời vậy.

Mái tóc trắng, khuôn mặt hoàn mỹ tuyệt luân, bộ ngực no đủ ẩn sau một lớp áo bó màu tím, bên ngoài là áo khoác mỏng màu trắng bằng lụa, tay áo dài thắt lại ở phần đầu lộ ra bàn tay hoàn mỹ, bên dưới là một loại váy trắng dài nhưng không phải là loại váy che đi đôi chân hoàn mỹ mà là loại váy xẻ tà đặc biệt hơn vết cắt rất lớn gần như chia bộ váy này làm hai phần vậy.

Lam Đình rất khó tưởng tượng chính xác loại váy này, theo nàng xem ra nó giống một cái quần ngắn cũn, bốn hướng đều gắn lụa trắng vậy, khi ngồi thì không nhìn ra cái gì đặc biệt nhưng khi đứng lên toàn bộ đôi chân đều lộ ra....

Bộ phận cuối cùng mà Lam Đình chú ý là đôi chân, đôi chân rất dài, thẳng tuột mà trắng mịn, trên đôi chân này thậm chí tìm không ra một nét khuyết điểm, nhìn không ra một nét không hoàn mỹ.

Lam Đình vô ý thức nhìn theo đôi chân hoàn mỹ này, ánh mắt nàng di chuyển qua bắp chân, cổ chân, mũi chân sau đó cô bé liền phát hiện nữ nhân này cũng không có đi dép.

Phần cổ như được dùng tơ tằm màu bạc bao phủ vậy, lớp tơ tằm này bảo phủ toàn bộ cổ chân, kéo dài qua phần mắc cá chân, bao bọc nửa bàn chân rồi dừng lại, Lam Đình rất không hiểu cách ăn mặc này nhưng mà nàng lại cảm thấy nó như tô điểm cho cặp chân hoàn mỹ kia, thêm vào vài nét kiêu sa mà cao quý.

_ _ _ __ _ _ _

Cơ Vô Song thấy Lam Đình hỏi xong một câu rồi cứ thế nhìn mình, nàng khẽ mỉm cười.

“Cô bé, nhìn chán chưa? “.

Lam Đình nghe vậy vô ý thức lắc đầu sau đó nàng lại gật đầu rồi sắc mặt đỏ lê, nàng không biết trả lời ra sao, rốt cuộc là gật hay là lắc?.

Nhìn thấy biểu cảm của cô bé ngốc này, Cơ Vô Song gần như có xúc động cười ra thành tiếng.

Một tay đưa ra, dùng ngón tay thon dài lau đi vài vệt nước mắt còn vương trên dung mạo của nàng.

“Ta họ Cơ “.

Lam Đình nghe vậy không khỏi gật đầu.

“Cơ... Cơ tỷ... người là ai?, sao lại xuất hiện ở đây? “.Cô bé này vài giây trước còn một mặt đề phòng, vài giây sau liền gọi tỷ, Vô Song cũng không biết phải nói Lam Đình là ngốc hay là đáng yêu nữa?.

“Lúc nãy ngươi cùng Tương Vân quyết đấu, ta có xem, thực sự làm rất khá”.

Lam Đình nghe vậy hai mắt mở lớn nhìn Cơ Vô Song, ánh mắt nhè nhẹ chớp động, cái miệng nhỏ chu lên rồi hơi hơi mở ra.

“Tỷ tỷ ngươi cũng cảm thấy ta làm rất khá sao?, bất quá Tương Vân nàng ta thật giỏi, ta cũng đã cố hết sức nhưng mà một chút xíu phần thắng cũng không có”.

Cơ Vô Song mỉm cười, đưa tay ra nhẹ xoa đầu Lam Đình.

Lam Đình bản năng muốn tránh nhưng mà rốt cuộc cô bé cảm thấy... người lớn xao đầu trẻ em thì cũng không có gì là sai cả, quan trọng hơn nàng cảm thấy tỷ tỷ trước mặt xinh đẹp như thiên tiên đương nhiên trong lòng cũng có thiện cảm, sẽ không kháng cự.

“Muội gọi là Lam Đình đúng không?, Đình Đình bằng tuổi này tạo nghệ đã như vậy thực sự rất kinh người bất quá vẫn là không có minh sư chỉ điểm”.

Lam Đình nhìn nhìn Vô Song một chút, cũng không mở miệng, nàng cảm thấy tỷ tỷ trước mặt còn không nói xong.

“Đình Đình, có hứng thú không tỷ liền giới thiệu minh sư cho ngươi?”.

Lam Đình vẫn cứ nhìn Vô Song, nàng cảm thấy lời nói của Vô Song tương đối khó hiểu.

“Tỷ tỷ, minh sư?, cái này vẫn là thôi đi, ta sinh ra lớn lên ở Miêu Cương, cũng không cần phải đi đâu xa xôi tìm minh sư”.

Lam Đình nói được nhiên là đúng, nàng đi theo đường độc – trùng, nàng căn bản không cần phải rời khỏi Miêu Cương đi tìm ai dạy dỗ, đừng quên Ngũ Độc Lão Tổ cũng ở Miêu Cương.

“Nga, thực sự không cần hả?, vậy thì thực sự đáng tiếc, ở nơi mà ta muốn giới thiệu cho muội có người y thuật sánh ngang với Tương Vân nha”.

Lam Đình ánh mắt chớp chớp, cũng không cho là cái gì khó hiểu, nàng như đột nhiên thông minh ra vậy.

“Cơ tỷ, Tương Vân nàng ta rất mạnh, vượt xa cùng thế hệ nhưng mà không phải vô địch nha, Đình Đình tin tưởng nếu tỷ tỷ ra tay nhất định có thể áp chế nàng “.

....

“Ồ, độc thuật của Lam giáo chủ cũng thực kinh người, ta đương nhiên là biết nhưng mà người có thể đối đầu với Tương Vân cũng không phải cùng thế hệ với Lam giáo chủ, người này tuổi tác chỉ hơn Đình Đình một chú mà thôi”.

Lần này Lam Đình rốt cuộc bị dậy lên hứng thú.

“Không thể nào đâu, tỷ tỷ cùng tổ sư đều nói cùng thế hệ Tương Vân đã không có đối thủ, tỷ tỷ ngươi chắc chắn là sai rồi”.

Nhìn cô bé này Vô Song thực sự rất có cảm giác muốn ôm vào ngực, biểu cảm cùng lời nói của cô bé này quá đáng yêu.

“Ngũ Độc lão tổ cùng Lam giáo chủ nói cũng đúng nhưng mà bọn họ không biết thật ra trên thế giới này có một thiên tài khác nắm giữ Ách Nan Độc Thể nha”.

“Một thiên tài 18 tuổi nắm giữ Ách Nan Độc Thể cùng một thiên tài 16 tuổi nắm giữ Thần Nông Dược Thể, hai người quả thật không phân thắng bại”.

Người Cơ Vô Song muốn nói dĩ nhiên là Linh Tố.

Nói thật, chính Cơ Vô Song cũng không rõ chính xác tuổi tác của mình nữa, hiện tại Cơ Vô Song coi như là 16 tuổi, cũng cùng tuổi với Tương Vân, về phần Linh Tố liền lớn hơn một chút, khoảng 17-18 tuổi.

Cơ Vô Song nhất định phải rời đi Miêu Cương, trước khi rời đi liền muốn cho Lam Đình một hồi tạo hóa.

Nếu đưa Lam Đình đến Dược Vương Cốc, trở thành đệ tử của ông ngoại, nàng thực sự sẽ có được một hồi tạo hóa hơn nữa cũng có thể làm bạn với Linh Tố.

Tương lai Lam Đình có thể không sánh bằng Linh Tố hay Tương Vân về y thuật nhưng muốn đuổi theo bước chân Lam Phượng Hoàng tuyệt không phải là khó.

Vô Song không phải coi thường Lam Đình nhưng chính bản thân đã được lĩnh giáo Lam Phượng Hoàng một lần, Vô Song biết nếu còn ở Miêu Cương cả đời Lam Đình cũng không có tư cách theo bước chân của Lam Phượng Hoàng.

..............

p/s: Thật ra muốn viết cả cái đại hội này ra cơ mà thế chắc cũng tốn 10c mất nên dẹp ⚆ _ ⚆

Một lý do nữa là không muốn vết cảnh Lam Đình cùng Tương Vân quyết đấu nên cũng bỏ luôn.

..............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 98: Miêu Cương – Ngũ Độc Lão Tổ (1)

Lam Phượng Hoàng lúc này thật sự không hiểu cái gì xảy ra.

Đại hội kết thúc đương nhiên mọi việc cũng không còn bận bịu như vậy nữa, đến khi đoàn người Thần Nông Cốc rời đi thì nàng có thể thực sự nghỉ ngơi.

Những ngày qua nàng thực sự rất mệt mỏi, gần một tháng này cái gì cũng cứ căng ra vậy, ở trên Hắc Mộc Nhai có một số việc rồi lại giải quyết việc trong tộc, tiếp theo là tình trạng của đại ca rồi lại lo đến cái đại điển lần này, cho dù nữ nhân được mệnh danh là Phượng Hoàng Miêu Cương như nàng cũng sắp không chịu nổi.

Đại điển kết thúc, nàng quyết định thưởng cho mình một giấc ngủ trưa, thứ trở nên xa xỉ với nàng suốt cả tháng nay thì có thuộc hạ báo với nàng, muội muội Lam Đình đến thăm mình.

Lam Đình là em gái ruột của Lam Phượng Hoàng, vệ binh Miêu tộc đương nhiên không ngăn cản, lúc này Lam Đình đã sớm vào trong đại sảnh tiếp khách, thuộc hạ đến cũng chỉ là để báo cho Lam Phượng Hoàng mà thôi.

Lam Phượng Hoàng trong lòng âm thầm lấy làm lạ, bình thường Lam Đình rất ít khi đến nhà lớn trong tộc tìm nàng, có việc gì Lam Đình đều đợi nàng trở về nhà riêng mới trực tiếp nói.

Nghi hoặc là nghi hoặc, Lam Đình cũng không hỏi nhiều liền đi ra gặp em gái tuy nhiên khi vừa đến đại sảnh nàng liền giật mình, Lam Đình vậy mà dẫn theo hai nữ nhân đi theo.

Một trong hai người nàng tất nhiên nhận ra, nàng sao có thể không biết đệ nhất thiên tài y dược giới hiện tại – Thẩm Tương Vân.

Về phần người còn lại đương nhiên là Cơ Vô Song, Cơ Vô Song lúc này dùng mạng che mặt bất quá Lam Phượng Hoàng vẫn cảm thấy trên người Cơ Vô Song có một loại khí chất bất phàm, cũng không dám coi thường.

Ánh mắt lại chuyển về phía Lam Đình, khẽ cười với em gái mình.

“Đình Đình, có chuyện gì lại tới tìm tỷ vậy?, còn dẫn theo Tương Vân cô nương đến đây thế này đồng thời tỷ tỷ cũng hiếu kỳ nha, vị cô nương bên cạnh muội là ai? “.

Lam Đình nghe tỷ tỷ của mình hỏi lập tức đáp.

“Tỷ tỷ, đây là Cơ tỷ, Cơ tỷ là tỷ tỷ của Tương Vân tỷ”.

Lam Đình nói hàng loạt chữ ‘tỷ’, nói đến mức Lam Phượng Hoàng dùng vài giây mới tiêu hóa được.

‘ Tương Vân thân là truyền nhân số một của Thần Nông Cốc, tỷ tỷ của Tương Vân chẳng nhẽ là cao đồ Thần Nông Cốc ‘.

Nghĩ trong lòng như vậy, Lam Phượng Hoàng không khỏi nhìn kỹ Cơ Vô Song một chút.

Cao đồ Thần Nông Cốc vậy có lẽ cùng thế hệ với nàng, nàng lúc này đang cố gắng liên tưởng, muốn nhớ xem 10 năm về trước Thần Nông Cốc có vị đệ tử nào đồng thời trong lòng cũng thấy quái lạ, đoàn người Thần Nông Cốc tiến về phía Miêu Cương làm gì có ai họ Cơ?.

Cơ Vô Song nhìn thấy một tia thần sắc nghi hoặc của nàng thì khẽ cười, sau đó bước lên một bước.

“Lam tộc trưởng, lần này ta đến đây vốn theo lệnh ông ngoại tới thăm Ngũ Độc lão tổ, chuyển cho Ngũ Độc lão tổ vài lời không biết Lam tộc trưởng có thể dẫn tiến hay không? “.

Bản thân Vô Song dĩ nhiên không lạ gì Lam Phượng Hoàng chỉ là thân phận hiện tại không giống mà muốn giải thích chỉ sợ Lam Phượng Hoàng cũng không tin, đừng nói Lam Phượng Hoàng sợ Lam Đình cũng không tin, Cơ Vô Song đương nhiên sẽ không nói ra sự thực của chính mình.

Cũng vì không lạ gì Lam Phượng Hoàng, Vô Song quyết định trực tiếp vào việc luôn, lần này Vô Song muốn gặp mặt Lam Giác.

Thật ra Vô Song với Lam Giác cũng không có cái gì để nói nhưng nếu thật sự muốn đưa Lam Đình tới Dược Vương Cốc thì chỉ có thể đi thuyết phục Lam Giác.

Lam Phượng Hoàng bản thân chưa chắc đã rõ ông ngoại của Vô Song mà nàng cũng sẽ rất khó để Lam Đình rời khỏi đất Miêu Cương vì vậy chỉ có thể từ Lam Giác mà hành động.

Ở bên cạnh Vô Song, Lam Đình cũng đang dùng ánh mắt to tròn quan sát vị ‘Cơ tỷ’ này.

Nàng hiện tại thật ra vẫn còn có cảm giác như nằm mơ vậy.



Tuổi tác của nàng quá nhỏ, nàng căn bản chưa từng nghe thấy Độc Thủ Dược Vương là ai nhưng mà không ngờ Vô Song lại nói Độc Thủ Dược Vương thắng qua lão tổ của nàng, còn nói nếu nàng muốn đuổi kịp bước chân của tỷ tỷ nhất định phải cần sự chỉ điểm của người này.

Nàng bản thân cũng không tin tưởng cho lắm nhưng Vô Song lời nói lại quá mức chắc chắn, thêm vào việc trong lời Vô Song lộ ra Linh Tố, là chủ nhân của Ách Nan Độc Thể thế hệ này.

Như đã nói người Miêu Cương coi y thuật gần như là một loại đạo giáo, là một loại tín ngưỡng và hơn hết ở cái đất Miêu Cương này thì Ách Nan Độc Thể liền đại diện cho thần, là loại thể chất của thần.

Ách Nan Độc Thể tề danh cùng Thần Nông Dược Thể bao đời nay không ai không biết, hiện tại Dược Vương Cốc đi ra một vị Thần Nông Dược Thể kỹ áp quần hùng, thế không thể đỡ trừ khi Ngũ Độc Giáo đi ra một vị Ách Nan Độc Thể nếu không thì không có cách nào địch lại.Lam Đình rất muốn gặp vị tỷ tỷ gọi là Trình Linh Tố kia, thậm chí muốn thuyết phục Linh Tố tỷ tỷ... gia nhập Ngũ Độc Giáo.

Cho dù Linh Tố tỷ tỷ không phải là người Miêu nhưng chỉ bằng Ách Nan Độc Thể nhất định được Ngũ Độc Giáo coi là thượng khách, tất nhiên đây chỉ là suy nghĩ đơn thuần của Lam Đình khi đó.

Một lý do nữa nàng cũng thật sự hy vọng mình sau này có thể sánh ngang tỷ tỷ, có thể giúp tỷ tỷ trong công việc bảo vệ và điều hành Miêu Cương, nàng cảm thấy... mình không còn bé nữa, mình nhất định phải trợ giúp tỷ tỷ.

Nói thật Lam Đình cũng biết mình thua kém tỷ tỷ nhiều lắm, tỷ tỷ nàng Lam Phượng Hoàng trước đây cũng chỉ hơn nàng có 2 tuổi vậy mà thời điểm đó đã kỹ áp quần hùng, vô địch dược điển lần trước.

Lam Đình biết cho nàng thêm 2 năm cũng không có cách nào làm được như tỷ tỷ, nàng thực sự bị Vô Song nói động.

Tiếp theo Vô Song còn để chính Tương Vân đến xác định, bản thân Tương Vân cũng không cần nói dối, không cần nghĩ ra cái chuyện xưa gì cả bởi đúng là nàng không tự tin thắng nổi Linh Tố tỷ, tài nghệ của Linh Tố tỷ cực kỳ kinh người chỉ là không lộ ra cho thế nhân biết mà thôi.

Linh Tố tỷ có chút giống với Dược Vương, bản thân rất ít lộ danh tính, Dược Vương thân là người kế nhiệm cái danh hiệu Độc Thủ Dược Vương đời này, đứng đầu trong tam huynh đệ danh tiếng trước kia cực kỳ kinh người gần như là thái sơn bắc đẩu trong y giới nhưng từ khi mẹ Vô Song qua đời, Thiên Long Giáo bị diệt thì Dược Vương cũng quy ẩn giang hồ, danh tính không lộ, không phải người đặc biệt thân thích với Dược Vương cũng khó mà biết thông tin của người.

Có Vô Song thuyết phục lại có Tương Vân khẳng định, Lam Đình rốt cuộc tin tưởng, cô bé này thậm chí còn thấy tương lai của mình rộng mở sau đó Vô Song liền ngỏ lời trực tiếp vì nàng thuyết phục tỷ tỷ để nàng rời đi, Lam Đình đương nhiên sẽ dẫn Vô Song đến đây.

...........

Lam Phượng Hoàng lúc này nhìn thật kỹ Vô Song, sau khi Vô Song lên tiếng thì nàng liền im lặng một chút sau đó mới nói.

“Không biết Cơ tiểu thư muốn chuyển lời gì, có quan trọng hay không, tổ phụ hiện tại đã rất ít khi gặp người ngoài, cho dù là ta muốn gặp tổ phụ cũng không dễ”.

Lam Phượng Hoàng lúc này đại khái cũng đoán ra ông ngoại Vô Song là ai, theo nàng nghĩ ông ngoại Vô Song đương nhiên là Thần Nông Lão Nhân hay còn gọi là Thần Nông Cốc Chủ.

Thần Nông Cốc Chủ đứng đầu Thần Nông Cốc, Vô Song lại được giới thiệu là tỷ tỷ Tương Vân, bản thân nàng liền tự cho rằng Vô Song là cháu của Thần Nông Cốc Chủ.

Địa vị củ Thần Nông Cốc Chủ rất lớn, đương nhiên có tư cách gặp lão tổ nhưng mà lão tổ hiện tại thực sự rất khó gặp, đến chính nàng cũng chưa chắc gặp được chứ đừng nói là Vô Song.

Vô Song nghe Lam Phượng Hoàng nói, nghĩ nghĩ một chút rồi bước ra một bước.

Tốc độ của Vô Song rất nhanh, Lam Phượng Hoàng căn bản không kịp cảm giác cái gì đã thấy Vô Song lại gần sau đó Vô Song ghé vào tai nàng thì thầm.

“Phiền Lam tộc trưởng nói với lão tổ, hậu nhân Trịnh gia muốn gặp lão tổ, ông ngoại ta họ Trịnh tên Hạo Thiên”.Lam Phượng Hoàng đúng là chưa nghe cái tên này bao giờ, ánh mắt nhìn chăm chú Vô Song, không lâu sau thì gật đầu.

Vô Song lúc này thực sự cho nàng một cảm giác cực kỳ thần bí, ít nhất nàng biết được Thần Nông Cốc Chủ không phải họ Trịnh.

“Được vậy Cơ tiểu thư đợi ta một chút, Đình Đình ngươi giúp ta tỷ tỷ tiếp khách, tỷ tỷ đi gặp lão tổ “.

Lam Phượng Hoàng nói xong nàng liền đi thẳng ra ngoài, đến cửa đại môn nàng liền cùng vài thuộc hạ lên tiếng nói gì đó rồi mới từ từ biến mất.

Lam Phượng Hoàng rời đi không lâu sau liền có mỹ nữ Miêu tộc bước tới, trên tay đều cầm một khay tròn bằng gỗ, phía trên được đậy bằng một chiếc lồng bàn nhỏ.

Những người này liền được Lam Phượng Hoàng ra lệnh tiếp đón hai người Vô Song, đương nhiên cũng có cả Lam Đình bên trong.

_ _ _ _ __ _ _

Lam Phượng Hoàng lần này đi tương đối lâu, có thể nói ngay cả nàng đi gặp mặt lão tổ Lam Giác cũng không dễ, một mực đến 2 tiếng đồng hồ sau Lam Phượng Hoàng mở trở về bất quá khi nàng trở về ánh mắt đã rất khác, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào Vô Song mang theo vẻ khó hiểu nồng đậm.

Nàng vừa bước vào, Lam Đình đã không nhịn được lên tiếng.

“Tỷ tỷ, lão tổ có chịu gặp Cơ tỷ tỷ không? “.

Lam Phượng Hoàng nghe muội muội hỏi nàng chỉ khẽ cười rồi nhìn về phía Vô Song.

“Lão tổ cho mời Cơ tiểu thư bất quá lão tổ chỉ gặp một mình Cơ tiểu thư mà thôi”.

Nói thật Lam Phượng Hoàng khi gặp Lam Giác lão tổ liền bị dọa sợ, nàng cũng không được nhìn mặt lão tổ chỉ nghe âm thanh vọng ra ngoài bất quá khi nàng nói đến cái tên Trịnh Hạo Thiên nàng liền cảm thấy khí thế của lão tổ bức thẳng ra khỏi mật thất, nàng có thể cảm nhận được lão tổ Lam Giác đúng là không hề bình tĩnh.

Nàng không hiểu rốt cuộc là nhân vật nào có thể làm cho lão tổ mất bình tĩnh như vậy?.

Ở phía bên kia, Vô Song nghe Lam Phượng Hoàng nói liền gật đầu, khẽ ném cái ánh mắt yên tâm cho Tương Vân rồi dùng tay nhẹ vỗ lên đầu Lam Đình.

“Phiền Lam tộc trưởng dẫn đường”.

Lam Phượng Hoàng cũng gật đầu xoay người lại khẽ nói.

“Vậy Cơ tiểu thư đi theo ta, lão tổ đang đợi ngươi nơi tổ miếu”.

Nhắc đến tổ miếu, Lam Phượng Hoàng giọng nói cũng tương đối mất tự nhiên.

Tổ miếu của người Miêu thực sự không phải là nơi tiếp khách cũng không phải ai muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, không phải người Miêu, không phải trưởng lão Miêu tộc căn bản không có tư cách tiến vào.

Có một sự trùng hợp đến thú vị là, Lam Phượng Hoàng dẫn Vô Song ra ngoài đại môn lại một lần nữa xoay người lại, trong tay có một tấm vải.

“Phiền phức Cơ tiểu thư che mắt lại, đây là quy định của Miêu tộc chúng ta”.

Vô Song không khỏi cười cười, đương nhiên cũng không có ý kiến gì, dù sao cũng không phải lần đầu tiên bị nàng bịt mắt dẫn đường.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 99: Miêu Cương – Ngũ Độc Lão Tổ (2)

Miêu Cương có rất nhiều miếu thờ tổ tiên đồng thời cũng có nhiều dòng họ khác nhau, mỗi dòng họ đều có một tộc miếu riêng nhưng mà họ Lam được coi là tổ họ của người miêu.

Chỉ có tộc miếu của họ Lam mới được coi là tổ miếu, tổ miếu cũng đặt ở trung tâm Miêu Cương, đặt trong bản làng mạnh nhất Miêu tộc, bản Lam Giác cũng chính là nơi Lam Đình cùng Lam Phượng Hoàng sinh sống.

Nếu gọi ‘bản’ đồng nghĩa với thành thị hoặc tỉnh thành của Trung Nguyên thì bản Lam Giác có ý nghĩa tương đồng với kinh thành Trường An.

Lấy tên người làm tên cho cả bản làng này đủ nói lên địa vị của Lam Giác lão tổ tại đất Miêu Cương, có thể nói tại Miêu Cương thì Lam Giác lão tổ uy vọng không khác gì Thiên Vương tại dãy Thiên Long Sơn Mạch khi xưa.

Lần này đến tìm Lam Giác vì chuyện Lam Đình, Cơ Vô Song cũng không thể dùng cách xưa mà quan sát cung đường vì vậy cứ thế một mực bị Lam Phượng Hoàng dẫn đi bất quá lần này đường gần hơn tiểu trúc biệt viện của Đông Phương Bạch nhiều.

Khoảng sau nửa tiếng đồng hồ Lam Phượng hoàng rốt cuộc mới dừng lại sau đó vì Vô Song tháo bỏ lớp bịt mắt, đập vào mắt Vô Song không ngờ là một tấm cửa sắt lớn đồng thời là một tấm cửa sắt nằm sâu bên trong lòng đất.

Vô Song không khỏi xoay đầu nhìn bên ngoài một chút, hai bên xung quanh là thạch động thoạt nhìn Lam Phượng Hoàng chỉ sợ đưa Vô Song xuống một địa đạo mật nằm bên trong Lam Giác bản.

Lam Phượng Hoàng khẽ cười, nàng đương nhiên sẽ không giải thích gì cho Vô Song, cứ như thế mà mở tấm cửa sắt này ra.

Tấm cửa sắt cơ hồ không có khóa, chỉ cần dùng lực lượng mạnh mẽ liền có thể đẩy ra, khi tấm đại môn này mở ra bên trong liền xuất hiện một loại khí làm Vô Song nhíu mày, mùi thuốc trong này thực sự rất nặng.

Vô Song có một quãng thời gian ở trong Miêu Tộc, đối với hắn mà nói cái gọi là tổ miếu hay tộc miếu căn bản cũng không phải như thế này mới đúng.

Tổ miếu cùng tộc miếu là nơi an bài di hài của người chết sao lại có thể có cái mùi này?.

Vô Song thậm chí đại khái còn biết mùi này là của thứ gì, đây là mùi của Hấp Phong Hủ Thực Thảo.

Lần này Vô Song thậm chí quay lại nhìn Lam Phượng Hoàng đồng thời Lam Phượng Hoàng cũng mỉm cười nhìn mình.

“Cơ tiểu thư, có việc gì sao? “.

Vô Song nhìn Lam Phượng Hoàng một chút, rốt cuộc cũng khẽ lắc đầu.

“Tạm coi như không có chuyện gì”.

Nói xong Vô Song thản nhiên bước vào bên trong.

Cái gọi là Hấp Phong Hủ Thực Thảo cũng không phải là độc thảo tuy nhiên cũng không khác gì cả, đây là một trong hai chủ dược của Bạch Vân Chu Nguyên Đan, cái này Vô Song cũng không lạ gì.

Bạch Vân Chu Nguyên Đan quả thật là độc dược, độc tính rất mạnh cho dù chỉ là hương của nó cũng đã bao gồm độc tính, nuốt Bạch Vân Chu Nguyên Đan vào người thì còn độc hơn cả nuốt thạch tín, về phần mùi của nó cũng có thể làm người ta đầu vãng mắt hoa, hiệu quả cũng không thua gì Mông Hãn Dược.

Đương nhiên Bạch Vân Chu Nguyên Đan tính ra mà nói trên giang hồ cũng chưa phải độc dược bá đạo gì, nếu muốn dùng nó hạ độc còn không bằng dùng độc trùng, lợi ích duy nhất của Bạch Vân Chu Nguyên Đan chính là để tu luyện.

Độc tính không yếu nhưng mà cũng không mạnh, loại độc tính này có thể làm chết người bình thường nhưng không thể làm chết cao chủ dùng độc Miêu Cương.

Ngoại trừ độc tính ra bản thân Bạch Vân Chu Nguyên Đang còn ẩn dấu vật đại bổ, hấp thụ được vật này liền có thể tăng độc tính trong cơ thể, cường hóa tự thân, đối với cao thủ luyện độc nhập thân như tại Miêu Cương mà nói đây có thể coi là đan dược tu luyện.

Thấy Vô Song bước vào, Lam Phượng Hoàng cũng không đi theo, nàng chỉ đứng ngoài cửa trực tiếp nói vọng vào.

“Cơ tiểu thư, cứ đi thẳng vào bên trong liền thấy lão tổ, lão tổ nói đợi tiểu thư bên trong đó “.

Nàng nói rồi còn không quên mỉm cười với Vô Song một cái, sau đó ngay trước mặt Vô Song vậy mà đóng ầm ầm cánh cửa sắt đại môn vào.

Nhìn biểu hiện của Lam Phượng Hoàng, Vô Song thấy thực sự có chút thú vị, bản thân cũng không nghĩ nhiều đi thẳng vào bên trong.

Cái nơi này hiện tại nói là tổ mộ gì gì đó Vô Song đương nhiên đã không tin, nơi này chỉ sợ là động phủ tu luyện.

Khu vực ngoài cùng nơi Vô Song đang đứng tạm coi là đại sảnh, là một khoảng sân trống không, xung quanh là từng bó đuốc thắp sáng đồng thời phía cuối khoảng sân này có một con đường, một con đường tối om.

Vô Song cũng chẳng cần mượn bó đuốc bên tường mà cứ như vậy đi vào bên trong, đến khi bước chân vào thì không khỏi nhíu mày một chút rồi lại bước tiếp.

Con đường này là đường độc lộ, chỉ có thể lựa chọn đi thẳng.

Hai bên là hai bức tường, khoảng không gian rất hẹp gần như không đủ cho hai người dàn hàng ngang, đặc biệt nhất trên tường gần như phủ đầy trứng, là trứng nhện màu trắng thậm chí không thiếu con nhện di chuyển hai bên, lúc nha lúc nhúc, trên tường chỉ toàn thấy chân là chân.

Dưới mặt đất tuy nhện không bò qua nhưng mà lại có đầy xác nhện rơi xuống, có nhiều cái đã sớm hư thối có nhiều cái lại còn mới nguyên, đây chính là sản phẩm còn lại khi loài nhện lột xác.

Cái con đường độc lộ này ngoại trừ nhện ra thì còn có thứ mùi không hề dễ chịu kia, thứ mùi của Hấp Phong Hủ Thực Thảo, cái mùi mà có tác dụng không kém gì Mông Hãn Dược.

Đương nhiên Vô Song sẽ không bị cái loại độc chất này ảnh hưởng chỉ là cũng có chút khó chịu, mùi này tuyệt chẳng dễ ngửi.

Con đường này rất dài, chỉ sợ dài đến cả trăm mét, mãi đến cuối đường mới có ánh sáng vọng lại, nơi này lại là một tấm cửa sắt, một tấm cửa sắt đã hoen ố.

Vô Song đứng lặng trước tấm cửa sắt này một chút, rốt cuộc đưa tay khẽ đẩy.

Âm thanh ‘cót két’ vang lên cùng một luồng khí ẩm thấp phả đến, một loại uế khí rất nồng thậm chí phải gọi là độc khí.

Vô Song mở cửa xong, ánh mắt lại nhìn xung quanh, nơi này xung quanh đều là đá, mặt đất ẩm thấp vô cùng, trên mặt đất xuất hiện không biết bao nhiêu sinh vật lít nha lít nhít.Không rõ có bao nhiêu loại độc trùng rắn rết thả đầy trên mặt đất, gần như bao phủ lấy toàn bộ mặt đất vậy.

Nơi cánh cửa mà Vô Song vừa đẩy, mặt trước nhìn có chút hoen ố nhưng mặt sau đầy những trùng là trùng, như được đính hoàn toàn lên cửa sắt, thực sự rất ghê người.

Bất kể mà mặt đất, tường hay bất cứ một tảng đá nào, gần như chỉ cần có mặt phẳng để bám lên liền có trùng tồn tại.

Lần này Vô Song cũng không bước tiếp, bản thân Vô Song thật sự không thích nơi này, đương nhiên Vô Song cũng sẽ không sợ.

Chân đẹp nhẹ kiễng, Vô Song di chuyển bằng những đầu ngón chân, bàn chân như đạp lên một tấm khí mỏng, cứ như thế từng bước từng bước tiến về phía trước, mục tiêu của Vô Song là trụ đá cao nhất kia.

Tại cái nơi này có một trụ đá trung tâm, trên trụ đá có một thân ảnh đang khoanh chân, từ mặt đất lên trụ đá tổng cộng 37 bậc đá, mỗi bậc đều có không biết bao nhiêu loại rắn rết chiếm cứ, chỉ có duy nhất khu bực bục đá cao nhất nơi người kia khoanh chân tọa hạ mới không có bất cứ sinh vật nào.

Hai tay khép lại, khí định thần nhàn mà bước.

Mũi chân của Vô Song nhẹ ấn xuống một đầu mãng xà, con mãng xà này thậm chí không cảm nhận được sức nặng, Vô Song cứ như thế mà bước qua.

Không chỉ mãng xà cho dù là côn trùng, là bọ cạp là nhện hay bất cứ sinh vật nào nơi đây đều không cảm nhận được Vô Song bước quan, bản thân Vô Song cứ như là đang bước trên không khí vậy.

Không mất bao lâu để Vô Song có mặt trên bục đá, lúc này giọng nói của thân ảnh trước mặt mới vang lên, giọng nói này có chút đặc, khi mở miệng còn có độc khí tràn ra ngoài.

“Ta nghe nha đầu Phượng Hoàng nói ngươi là con cháu Trịnh gia?, không biết đến đây có lời gì muốn chuyển lời cho lão phu? “.

Nếu Vô Song không đoán sai người này chính là Lam Giác.

Lam Giác khoanh chân xoay lưng lại với Vô Song, trên người mặc một bộ tử y làm bằng vải gai đã sớm sờn, mái tóc nửa trắng nửa đen xen kẽ, làn da ngập tràn sắc tím, làn da thậm chí tìm không ra một chút dấu hiệu của sinh mệnh nào, Vô Song có thể cảm nhận được từng lớp da của Lam Giác đều bị độc tính bao phủ.

“Vãn bối muốn bái kiến tiền bối là thật về phần chuyển lời thì là giả”.

Lam Giác nghe vậy cũng không quay mặt lại, tựa hồ như đây là chuyện dĩ nhiên vậy.

“Vậy còn về phần con cháu Trịnh gia? “.

Vô Song không nghĩ gì thản nhiên gật đầu.

“Cái này đương nhiên là thật, vãn bối đúng là con cháu Trịnh gia, ông ngoại vãn bối gọi Trịnh Hạo Thiên “.

Vô Song có thể thấy Lam Giác khẽ gật đầu sau đó im lặng.

Vô Song không làm phiền Lam Giác chỉ có thể một mực đứng sau chờ đợi, không biết bao lâu Lam Giác mới lại mở miệng.

“Nếu ta nhớ không nhầm đại sư huynh chỉ có một con gái, nếu ngươi gọi đại sư huynh là ông ngoại vậy là con của cô bé đó đi?, theo ta biết trượng phu của cô bé đó họ Lệ”.

Lam Giác năm xưa là một trong số những người chủ động kết giao cùng Thiên Long Giáo, việc mà Lam Giác biết thật sự rất nhiều, cái này Vô Song sẽ không lạ gì.“Tiền bối nói đúng tuy nhiên cái họ đó đã rất khó sử dụng “.

Lam Giác tất nhiên không phải đối, họ Lệ tại thời điểm đó đúng là rất khó sử dụng.

Lam Giác xưa nay không phải là kẻ nhiều lời thậm chí Lam Giác còn có thể coi là khó giao tiếp về mặt ngôn ngữ, nghe Vô Song đáp ông ta lại im lặng tuy nhiên lần im lặng này ngắn hơn lần trước nhiều.

“Uhm, hậu bối của cố nhân không thể không đón tiếp bất quá lão phu luyện công sai đường, độc nhập vào kinh mạch đã không thể cử động, ngươi giúp lão phu thông mạch đi”.

Lam Giác dứt lời sau đó liền triệt để im lặng, cũng không nói thêm một câu một từ.

Vô Song nhéo mắt nhìn bóng lưng Lam Giác một chút rồi nhẹ bước tới, bàn tay nhẹ đặt lên lưng Lam Giác.

Vô Song không có kim châm, Lam Giác cũng không cung cấp vật này và đương nhiên Vô Song cũng không cần vật này.

Đưa tay đặt lên lưng Lam Giác, thân hình Vô Song như bất động sau vài giây rồi lấy ngón tay điểm từng huyệt từng huyệt lên sống lưng Lam Giác.

Lam Giác có thể phát hiện hành động của Vô Song, ánh mắt hơi mở ra một chút rồi lại nhằm lại, sau đó Vô Song liền cảm nhận được toàn bộ kinh mạch trên lưng Lam Giác bắt đầu chuyển vị, toàn bộ kinh mạch trên lưng như bị một loại lực lượng nào đó nghịch đảo đi vậy.

Vô Song nghĩ cũng không thèm nghĩ mà cho dù nghĩ cũng nghĩ không kịp, trực tiếp theo cảm nhận mà điểm huyệt, bắt lấy từng huyệt đạo đạng di chuyển tứ tung trên người Lam Giác, tốc độ hai tay Vô Song càng lúc càng nhanh.

Hai người một đuổi một bắt rốt cuộc đến khi âm thanh của Lam Giác vang lên thì Vô Song mới thu tay lại, lúc này Lam Giác nói.

“Dược Vương Thần Châm luyện đến mức này, đại ca coi như chết cũng có người kế vị, y bát của sư phục coi như có một người chân truyền “.

Vô Song nghe vậy cũng mỉm cười mà đáp.

“Tiền bối quá khen rồi”.

Lam Giác cũng không có ý nhiều lời, lại hỏi.

“Ngươi đến đây không phải chuyển lời của đại sư huynh vậy không biết đến làm gì? “.

....

“Vãn bối muốn mang Lam Đình rời khỏi Miêu Cương”.

Lần này Lam Giác lão tổ cũng không nghĩ gì, đã trực tiếp mở miệng.

“Đến Dược Vương Cốc? “.

Không rõ tại sao Lam Giác đoán được nhưng mà Vô Song cũng gật đầu.

“Vâng, tiền bối cũng đoán được. Vãn bối với Lam Đình có một hồi duyên phận, thực sự rất muốn tài bối cô bé này vãn bối hy vọng nàng đến Dược Vương Cốc “.

Lam Giác cũng hiểu ý Vô Song, Dược Vương Cốc về số lượng dĩ nhiên sánh không được Thần Nông Cốc nhưng về chất lượng không thua kém gì hơn nữa y thuật của Dược Vương còn cao hơn Thần Nông lão nhân một bậc.

Lam Đình nếu có thể đến Dược Vương Cốc tất nhiên lợi ích vô cùng, chí ít nếu Lam Đình một mực ở lại Miêu Cương thì không có cách nào so sánh.

Lam Giác đương nhiên không có lý do nào để ngăn cản Lam Đình rời đi, đặc biệt nếu Lam Đình có thể nhận dạy dỗ của Dược Vương.

Trong ba huynh đệ năm xưa Lam Giác là nhỏ nhất cũng là người có chấp niệm với y thuật thấp nhất, đương nhiên so ra không thể bằng cả đại ca cùng nhị ca.

Lam Giác một đời này mục tiêu vẫn là võ đạo vì vậy về mặt y thuật Lam Giác chỉ truyền dạy cho một người.

Ban đầu người được chọn là Hà Thiết Thủ bất quá... chỉ một lần đến trung nguyên, đệ tử yêu của Lam Giác rốt cuộc không qua được một chữ tình, con đường sau này của nàng liền bị hủy một nửa.

Lam Giác rốt cuộc lại phải dồn tâm huyết vào Lam Phượng Hoàng, cũng may đứa cháu này không làm Lam Giác thất vọng.

Một đời này kỳ vọng của Lam Giác liền đặt hết cho Lam Phượng Hoàng, bản thân ông ta hiện tại không có tâm lực tiếp tục dạy dỗ Lam Đình.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau