CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 56 - Chương 60

Quyển 1 - Chương 56: Liên Thành Quyết

“Mẹ kiếp, Độc Xà tên này bị điên à, tại sao đến cái nơi khỉ ho cò gáy này”.

Giọng nói của Đổ Thần vang lên, mang theo vài phần bực dọc sau đó nhỏ một bãi nước bọt trên đường lớn.

Ở bên cạnh Kim Nhạn chỉ lắc đầu cười nói.

“Độc Xà kẻ này vốn thích rượu như mạng, đáng nhẽ phải ở Đỗ Khang Thôn mới đúng, ta cũng không hiểu tại sao hắn lại chạy tới Ngưu Gia Thôn rồi”.

Đổ Thần gãi gãi đầu, ánh mắt hiện ra một tia tinh quang.

“Lần này tôn chủ cho gọi, nếu vì Độc Xà làm nàng không hài lòng, xem lão tử có lột da của hắn ra không”.

Ở bên cạnh Kim Nhạn cũng bật cười.

“yên tâm, cũng không cần đợi đến lượt ngươi, nếu hắn đắc tội tôn chủ, làm hỏng đại sự của tôn chủ thì tốt nhất nên tự sát thì hơn”.

Kim Nhạn cùng Đổ Thần vừa cười vừa nói, thân hình dần dần biến mất dưới ánh chiều tà của Ngưu Gia Thôn.

.........

Lúc này ở bên trong nhà của Thích Phương lại là một cảnh tượng khác.

Chỉ thấy Thích Phương vẻ mặt vô cùng áy náy nhìn Tương Vân.

“Tương Vân, ngươi đến đây thật không khéo”.

Tương Vân khuôn mặt xinh đẹp liền nhíu lại, nàng lo lắng hỏi Thích Phương.

“Phương tỷ tỷ, có việc gì vậy”.

Thích Phương thở dài, khuôn mặt đầy vẻ không thích.

“Tỷ tỷ thật sự muốn chơi với ngươi a, tiếc là cha ta bắt ta tập võ, ta mới không thích tập võ, tập võ có gì tốt chứ”.

Thích Phương nói vậy làm Vô Song ở bên cạnh khẽ mỉm cười, thật sự mỗi người có một ý tưởng, một cách sống, người không thích tập võ như Thích Phương cũng không thiếu.

“Sư muội, sao có thể như vậy, là sư phụ lo lắng cho chúng ta mới muốn chúng ta tập võ nha, tập võ vừa có thể cường thân kiện thể vừa có thể bảo vệ bản thân, lại thêm trừ gian diệt ác”.

Địch Vân ở gần Thích Phương thật thà lên tiếng, có điều hình như vị Địch Vân này rất sợ sư muội của mình, Thích Phương vừa lườm 1 cái, Địch Vân lập tức câm miệng, gãi đầu gãi tai phi thường thú vị.

Từ gian nhà trong, Thích lão cũng đi ra, sau đó khẽ ho khan.

“Phương nhi, xem ngươi kìa, cha cũng chỉ là muốn tốt cho ngươi mà thôi, Thơ Đường Kiếm Phổ liền là loại kiếm pháp phi thường lợi hại, ngươi học được sau này tự thân liền có thể không lo”.

“Bất quá nếu ngươi đã muốn ở lại chơi với Tương Vân, lão phu cũng cho ngươi nghỉ một ngày vậy, Địch Vân, chúng ta đi”.

Địch Vân nghe vậy lại gãi gãi đầu, sau đó quay đầu đi theo sư phụ, bản thân Địch Vân thật sự rất muốn luyện kiếm cùng tiểu sư muội.

Lúc này đột nhiên Tương Vân ở bên cạnh Thích Phương lên tiếng.

“Tỷ tỷ, Thích gia gia đương nhiên là có ý tốt nha, Thơ Đường Kiếm Phổ thoạt nhìn nghe rất thanh cao, Tương Vân vừa nghe đã thích, hay là Thích tỷ tỷ đi luyện kiếm, Tương Vân cùng Vô Song ca ca đến xem cổ vũ được không?”.

Sau đó Tương Vân không quên lè lưỡi cực kỳ đáng yêu với Thích gia gia của nàng.

“Thích gia gia, cháu cùng Vô Song ca ca đi xem mọi người luyện kiếm, có được không ạ”.

Thích lão căn bản không cần suy nghĩ, liền thoải mái gật đầu.

“Có gì quan trọng chứ, ngươi cùng ca ca có thể thoải mái quan sát”.

Thích lão nói xong, năm người liền rời khỏi ngôi nhà nhỏ, sau đó đi ra mảnh đất trống phía sau Ngưu Gia Thôn.

Bản thân Vô Song vốn đến đây để tháp tùng Tương Vân, có điều lúc này nghe lời Thích lão nói, trong mắt mơ hồ có một tia hứng thú.

Hắn chưa bao giờ nghe thấy cái gì là Thơ Đường Kiếm Phổ, có điều từ miệng Thích lão liền cảm thấy có vài phần lợi hại, lần này nếu được tận mắt nhìn ba người nhà họ Thích luyện kiếm cũng là cơ hội không tệ, dù sao sau này Vô Song còn phải luyện Tịch Tà Kiếm Phổ.

.......

Mảnh đất trống phía sau Ngưu Gia Thôn căn bản không có ai đi qua, phi thường thoáng đãng, lúc này Thích lão hai chắp sau lưng, về phần Địch Vân cùng Thích Phương mỗi người cầm một thanh kiếm gỗ đứng đối mặt với nhau.

Xa hơn một chút, đương nhiên là Tương Vân cùng Vô Song đang ngồi đó chăm chú quan sát cái gọi là Thơ Đường Kiếm Phổ.

Trên sân lúc này, Thích lão chỉ đứng quan sát, Địch Vân cùng Thích Phương lại đối luyện cùng nhau.

Thời gian qua đi, hai người Địch Vân cùng Thích Phương diễn luyện suốt 2 tiếng đồng hồ, trong khoảng thời gian này, Vô Song không biết nên khóc hay nên cười nữa.

Trên mảnh đất trống này không thiếu những đoạn đối thoại kiểu như.“Sư huynh ai cho ngươi đánh mạnh như vậy”.

“Sư huynh, tay của ta bị trầy rồi, đau quá a”.

“Sư huynh, ngươi rõ ràng không có nhường ta, ta liền không chơi với ngươi nữa “.

“A, cuối cùng ta cũng thắng rồi, sư huynh ngươi thật kém cỏi”.

......

Khi luyện kiếm, Thích Phương cứ như quên mất Vô Song cùng Tương Vân tồn tại, nàng căn bản nghĩ gì nói đây, không giữ lại chút nào.

Tất nhiên cô nương này năm nay mới 12 – 13 tuổi, lứa tuổi này vẫn chưa có toan tính gì nhiều, chỉ là trong mắt Vô Song, cô gái này tuyệt đối là cực phẩm.

Địch Vân có thể chịu được cá tính của Thích Phương, khiến Vô Song bội phục vô cùng.

Về phần cái gọi là ‘Thơ Đường Kiếm Phổ’, không quan sát thì thôi, vừa quan sát liền cảm thấy thất vọng vô cùng, trong mắt Vô song cái gọi là Thơ Đường Kiếm Phổ này có trăm ngàn chỗ hở, so sánh với Toàn Chân Kiếm Pháp còn kém xa.

Vô Song rốt cuộc không biết đây là vì Thích lão già chỉ có đến vậy hay đang cố gắng ẩn dấu cái gì?.

Vô Song vốn tin vào cảm giác của mình, chính vì vậy hắn thiên về phương án thứ 2 hơn, Thơ Đường Kiếm Phổ này chỉ sợ không đúng.

........

Đám người cũng không phát hiện ra, ở gần đó có một nam tử mặt trắng đang chậm rãi quan sát toàn bộ.

Nam tử này không chỉ mặt trắng toát mà da cũng trắng toát, ngoài ra còn có thêm một đặc điểm, đầu của hắn rất to, ít nhất to bất thương so với thân thể lại thêm cái cổ dài, nhìn hắn phi thường kì dị.

Nam tử này đang quan sát một nhà họ Thích, rồi lại liếc nhìn Vô Song ở cách đó xa xa, liền chậm rãi lùi lại.

Hắn lùi lại bởi vì... hắn phát hiện được dấu hiệu của bằng hữu.

Hắn chính là Độc Xà trong miệng Đổ Thần cùng Kim Nhạn.

Lúc này Độc Xà lùi lại, không bao lâu ở gần hắn có hai bóng người xuất hiện, vừa đúng là Đổ Thần cùng Kim Nhạn.

Cả hai vừa thấy Độc Xà đứng đợi mình liền khẽ gật đầu với Độc Xà, sau đó Đổ Thần lên tiếng.

“Ngươi đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì?”.

Độc Xà cũng liếc nhìn hai người Kim Nhạn cùng Đổ Thần.

“Thế còn các ngươi?, tìm ta có việc gì, năm ngoái không phải tôn chủ nói chúng ta nên ẩn mình sao?”.

Kim Nhạn ở bên cạnh mỉm cười.“Năm ngoái là việc của năm ngoái, hiện nay Tôn Chủ có việc cần triệu tập chúng ta, tôn chủ đại nhân lúc này đang ở phụ cận Ngưu Gia Thôn”.

Kim Nhạn vừa nhắc đến tôn chủ triệu tập, Độc Xà ánh mắt liền xuất hiện một tia kích động, hắn chờ ngày tôn chủ cho gọi lâu lắm rồi.

Bình thường mà nói, Độc Xà nhất định sẽ đi cùng Kim Nhạn và Đổ Thần rời đi, đối với bọn họ không có việc gì quan trọng hơn tôn chủ mệnh lệnh, có điều lúc này lại khác.

Ánh mắt Độc Xà liên tục biến đổi, sau đó nhìn về phía xa xa, hướng nhìn của hắn chính là chỗ của Thích lão già.

Kim Nhạn cùng Đổ Thần đã quen biết Độc Xà nhiều nằm, phát hiện ra hắn không đúng cũng liền nhíu mày, Đổ Thần liền trực tiếp hỏi.

“Có việc gì?, ngươi chẳng nhẽ muốn để tôn chủ chờ đợi?”.

Độc Xà lập tức lắc đầu sau đó lườm Đổ Thần một cái.

“Hừ, ngươi còn không hiểu ta?, có điều lần này mà rời đi ta không cam tâm. Có tôn chủ ở đây ta lại càng không cam tâm rời đi như vậy”.

Độc Xà vừa dứt lời lập tức Đổ Thần cùng Kim Nhạn bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đều hiện ra một tia kinh dị.

“Thế nào?, có đại sự phát sinh?”.

Độc Xà gật đầu, ngón tay chỉ về phía xa xa.

“Thật là đại sự phát sinh, ta được người nhờ theo dõi 1 người. Kẻ nhờ ta che dấu thân phận phi thường kỹ càng, có điều hắn tự cho mình là thông minh cũng không biết ta chính là cố tình tiếp cận hắn, ta đã biết hắn từ sớm là ai”.

“Thân phận của kẻ nhờ vả ta cũng không có gì đặc biệt, chỉ sợ các ngươi cũng không biết người này, kẻ này gọi là Ngôn Đạt Bình”.

“Ngôn Đạt Bình kẻ này muốn ta theo dõi lão già kia, lão nhân kia chính là đại danh đỉnh đỉnh Thiết Tỏa Hoành Giang – Thích Trường Phát”.

“Ngôn Đạt Bình, Thích Trường Phát cùng Vạn Chấn Sơn, bọn họ chính là ba cái huynh đệ, cùng tu luyện 1 bộ võ công mang tên Liên Thanh Quyết”.

“Lần này ta đến đây, chính là vì Liên Thành Quyết”.

Độc Xà nói xong để Kim Nhạn cùng Đổ Thần suy nghĩ một chút.

“Liên Thành Quyết, thứ này là cái gì?, chẳng lẽ là tuyệt thế võ công”.

Độc Xà nghe vậy liền chỉ nhếch miệng.

“Các ngươi không biết, trước đây ta từng đi theo Âu Dương đại nhân sau đó mới ra nhập ngũ quái, một thân độc công cũng là Âu Dương đại nhân dạy dỗ, chính vì đi theo Âu Dương đại nhân nên ta mới biết một số việc trên giang hồ”.

“Trong những việc hiếm hoi mà ta biết được, Liên Thành Quyết là 1 trong số đó, bản thân Liên Thành Quyết chính là bản đồ kho báu”.

Kim Nhạn cùng Đổ Thần lập tức kinh hãi, sau đó khuôn mặt liền trở nên phi thường nghiêm túc.

“Bản đồ kho báu?, vậy ngươi có ý định gì, trở về báo với tôn chủ, sau đó bắt cả ba sư huynh đệ kia?”.

Độc Xà ánh mắt liền trở lên lạnh lẽo vô cùng.

“ Theo lời Ngôn Đạt Bình, Liên Thành Quyết đã mất tích,hắn hoài nghi tam sư đệ Thích Trường Phát cùng đại sư huynh Vạn Chấn Sơn”.

“Ngôn Đạt Bình theo dõi Vạn Chấn Sơn, ta theo dõi Thích Trường Phát, đáng tiếc vẫn chưa phát hiện ra cái gì”.

“Bất quá nếu tôn chủ rat ay thì khác, có tôn chủ không tin lão già kia không khai ra, thủ đoạn của tôn chủ... chậc chậc”.

Độc Xà vừa dứt lời, cả Kim Nhạn cùng Đổ Thần đều cười hắc hắc, sau đó lại tiếp tục lắng nghe Độc Xà lên tiếng.

“Lần này nếu trở về báo cho tôn chủ đương nhiên không có vấn đề, bất quá nếu chúng ta ba người bắt sống Thích Trường Phát đưa cho đại nhân, liền là đại công. Mình ta không chắc bắt được Thích Trường Phát, bất quá nếu thêm hai người các ngươi, lão già đó căn bản không chạy được”.

Ba người nhìn nhau, sau đó lập tức gật đầu.

Cả ba trong phút chốc biến mất, sau đó lao thẳng về phương hướng của Thích lão cùng hai huynh muội Địch Vân – Thích Phương.

...........

Tuần này ngày 4 chương

12h trưa - 3h chiêu - 6 chiều - 9h tối

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 57: Đợi Ta Trở Về.

Thích Trường Phát cái tên này Vô Song có thể không biết nhưng vị lão nhân này có thể coi là một nhân vật nổi danh giang hồ, tất nhiên không phải là bắc võ lâm mà là ở nam võ lâm.

Võ lâm cực kỳ rộng lớn, có điều võ lâm từ trước đến nay luôn lấy Thiếu Lâm làm đầu, chính vì vậy sau sự kiện Thiếu Lâm phân chia cũng bắt đầu phân chia theo.

Thuở ban đầu không có quá rõ ràng khái niệm về Nam – Bắc của võ lâm trung nguyên có điều khi Thiếu Thất Sơn – Thiếu Lâm Tự xảy ra nội chiến tách thành Nam Thiếu Lâm cùng Bắc Thiếu Lâm thì từ đó võ lâm cũng phân chia theo.

Lúc đầu Thiếu Lâm Tự vốn được gọi là Tung Sơn Thiếu Lâm Tự, bất quá hiện nay lại đổi thành Thiếu Thất Sơn – Bắc Thiếu Lâm, vị trí tuy không thay đổi gì nhưng tên gọi cũng đã đổi, đủ để thấy Thiếu Lâm cũng không còn là Thiếu Lâm như năm đó.

Về phần Nam Thiếu Lâm trong trận phân tranh đó liền là kẻ thua cuộc, di chuyển từ bắc xuống nam lập nên Phủ Điền Thiếu Lâm Tự hay còn gọi là Nam Thiếu Lâm.

Bắc Thiếu Lâm giống một cái danh môn đại phái, nữ nhân căn bản không được phép bước vào.

Nam Thiếu Lâm lại giống một cái đại tự hơn, không giống danh môn đại phái, không có quy định nữ nhân không thể bước vào.

Từ sự kiện này, không biết là vị tiền bối giang hồ nào trong võ lâm bắt đầu phân chia ra khái niệm nam cùng bắc.

Từ bao đời nay, phương bắc thiện võ, phương nam giàu có đã trở thành một loại nhận thức.

Võ lâm phương nam về một mặt nào đó liền là một loại danh xưng coi thường của người trong võ lâm.

Võ lâm phương nam quả thật yếu hơn võ lâm phương bắc nhiều.

Chỉ cần nhìn vào bản đồ phân bố thế lực đủ để thấy phương nam gần như không có bất cứ danh môn đại phái nào đặt chân, Nam Thiếu Lâm có thể coi là đệ nhất đại phái của nam phương.

Phương bắc lại khác, không chỉ có Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi mà còn cả Minh Giáo, Nhật Nguyệt Thần Giáo, bất kể là chính phái hay tà phái đều muốn chọn phương Bắc làm nơi đặt căn cơ.

Đương nhiên phương nam lại nổi tiếng về giàu có cùng sản vật phong phú, về việc này phương bắc đúng là không cách nào so sánh.

Phương bắc võ lực mạnh, phương nam kinh tế cường.

Lại nói về Thích Trường Phát, người này ở võ lâm phương nam được gọi là Thiết Tỏa Hoành Giang hiểu theo nghĩ đơn giản chính là phong tỏa cả con sông lớn để nói lên Thích Trường Phát làm người cẩn thận, tính toán không bỏ sót.

Võ công của lão nhân này đặt tại võ lâm phương bắc không là gì nhưng ở võ lâm phương nam liền là một hảo thủ.

Càng đáng nói hơn là, Thích Trường Phát có một vị kinh người sư phụ.

Sư phụ của Thích Trường Phát gọi là Mai Niệm Sanh, đây là nhân vật chí tôn của võ lâm phương nam, thậm chí cho dù đặt ở phương bắc cũng không có mấy người đủ sức làm đối thủ Mai Niệm Sanh.

Mai Niệm Sanh có 3 cái đệ tử lần lượt là Vạn Chấn Sơn, Ngôn Đạt Bình cùng Thích Trường Phát, đáng tiếc cả 3 người này võ công bình bình, không có ai có được nổi 1 phần thực lực của sư phụ.

Tất nhiên việc này cũng không phải là lạ, trên giang hồ đâu thiếu chuyện danh sư không xuất ra cao đồ, võ học con đường không phải cứ có danh sư chỉ điểm liền có thể tiến xa, nó còn được xác định bởi rất nhiều yếu tố.

Ví dụ đơn giản nhất mà nói, Đông Tà – Hoàng Dược Sư cả đời nhận 6 vị đệ tử nhưng cũng không có ai trở thành cao thủ hàng đầu trang giang hồ.

Nhìn từ việc của Đông Tà thì Mai Niệm Sanh không có truyền nhân xứng đáng cũng là hết sức bình thường.

Điều duy nhất đáng để nói là, Thích Trường Phát vốn không có lý do để chạy đến phương bắc, chạy đến Ngưu Gia Thôn sinh sống, thậm chí còn ở ẩn trong một ngôi nhà nhỏ thế này.

.........

Vô Song đương nhiên không biết Thích Trường Phát là ai, lúc này hắn thật sự có chút chán, nhìn Thơ Đường Kiếm Pháp trong tay Thích Phương cùng Địch Vân, Vô Song liền có chút buồn ngủ, chỉ tiếc Thẩm Tương Vân ở bên cạnh thì không có thấy thế, cô nàng này vẫn đang chú tâm vô cùng, Vô Song cũng đành phải chuyển hướng nhìn sang Thích Trường Phát.

Thích Trường Phát ánh mắt từ đầu đến cuối cùng chỉ tập trung nhìn con gái cùng đệ tử, có điều lại không nói câu nào, cũng không giống như đang dạy võ cho hai người, việc lão nhân này làm chỉ có nhìn và nhìn, căn bản không nói một lời.

Trong kiếm pháp của Địch Vân cùng Thích Phương có trăm ngàn chỗ hở, mang kiếm pháp này ra giang hồ tuyệt đối chết không có chỗ chôn tuy nhiên Thích Trường Phát vẫn không nhắc nhở, thậm chí không nói dù chỉ một câu không hài lòng.

Đây rốt cuộc là loại phụ thân gì?



Đây rốt cuộc là loại sư phụ gì?

Vô Song căn bản không rõ có điều cũng không để hắn có thể hiểu rõ, dị biến rất nhanh xảy ra.

Mảnh đất trống phía sau Ngưu Gia Thôn vốn không có người bởi vì Thích Trường Phát đã mua lại toàn bộ, bằng địa vị của hắn ở phương nam, chút tài lực này hắn cnaw bản không thiếu.

Chính vì điểm này bình thường sẽ không có ai tiến vào đây, chỉ có hôm nay hai người Vô Song cùng Thẩm Tương Vân là đặc biệt một chút mà thôi.

Thích Trường Phát không thích người khác đến gần nhà mình cũng như đến gần chính bản thân mình, trong Ngưu Gia Thôn bản thân Thích Trường Phát liền bị mọi người xa lánh, rất ít thôn dân từng nói chuyện với hắn.
Nếu không phải Vô Song cùng Thẩm Tương Vân nhìn như thế nào cũng chỉ là một đứa bé, Thích Trường PHát chưa chắc đã cho phép hai người đến xem Thích Phương cùng Địch Vân sử dụng Thơ Đường Kiềm Phổ.

Nơi này vốn ngăn cách người ngoài tiến vào, vậy mà lúc này có ba thân ảnh đang lao nhanh đến đây.

Ba người này đúng là bộ ba Đổ THần, Độc Xà cùng Kim Nhạn.

Ba người này lao tới làm Thích Trường PHát cùng Vô Song giật mình không nhẹ.

Thích Trường Phát là người luyện võ, đương nhiên nhìn ra ba người này không dễ chọc, bất cứ ai cũng có thể so với nhất lưu cao thủ trên giang hồ.

Nếu là trước đây, Vô Song sẽ khinh thường cái gọi là nhất lưu cao thủ trên giang hồ nhưng từ sau sự việc ở Tương Dương Thành, Vô Song liền bỏ ngay cái ý định này trong đầu, nhất lưu cao thủ mơ hồ đã là cực hạn của Vô Song hiện nay.

Cả Vô Song cùng Thích Trường Phát đều không phải người ngu, hơn nữa vẻ mặt của ba người kia âm trầm, cũng không mang theo thiện ý.

Thích Trường Phát không quen ai trong ba người, Vô Song lại càng không quen, chính vì vậy ánh mắt của cả hai đồng thời đều nhíu lại, tâm bắt đầu đề phòng cẩn thận, về phần Thích Phương cùng Địch Vân đã dừng lại từ lâu, ánh mắt nghi hoặc nhìn ba bóng người đang chạy tới.

Ba người này đương nhiên cũng không che dấu địch ý làm gì, trong mắt bọn họ Thích Trường Phát căn bản không thể bỏ chạy, sau lưng hắn còn bốn cái tiểu hài tử, chỉ cần có bốn cái tiểu hài tử này, Thích Trường PHát chạy không nổi.

Thích Trường Phát ánh mắt lạnh lại nhìn đối phương, trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì, về phần Vô Song căn bản không nói nhiều, hắn nắm lấy tay Thẩm Tương Vân đứng lên, sau đó lập tức xoay đầu rời đi, tuyệt không ở lại thêm một phút một giây nào.

Nếu đám người kia nhắm đến Thích Trường Phát vậy tất nhiên Vô Song sẽ không can ngăn.

Nếu đám người kia nhắm đến Vô Song, tốt nhất liền bỏ chạy.

Một cái nhất lưu cao thủ Vô Song còn muốn thử sức một chút, nếu là ba cái nhất lưu cao thủ hắn liền lựa chọn chạy.

Đổ Thần, Kim Nhạn cùng Độc Xà thấy Vô Song rời đi cũng không có ngăn cản, bọn họ căn bản không có thời gian, lập tức nhắm tới Thích Trường Phát.

Thích Trường Phát chưa kịp lên tiếng liền bị ba người này vây công, khuôn mặt liền biến sắc, sau đó lập tức lên tiếng.

“Địch Vân, Thích Phương, giúp ta cầm chân hai người”.

Nói xong Thích Trường Phát nắm chặt lấy bội kiếm sau lưng, một kiếm đâm ra mượn thế lùi lại.

Câu nói của Thích Trường Phát vang lên khiến cho Vô Song đang mang Tương Vân rời đi liền khựng lại.

Trong ánh mắt Vô Song nhìn Thích Trường Phát dần dần lạnh lại, thậm chí rất lạnh.

Hổ dữ không ăn thịt con, nhưng Thích Trường Phát người này dĩ nhiên muốn đẩy con mình vào chỗ chết?.

Địch Vân thì cũng thôi đi, dù sao không phải con đẻ hắn, bất quá đến cả Thích Phương dĩ nhiên cũng bị Thích Trường Phát sử dụng như quân cờ?.Địch Vân cùng Thích Phương hai người cùng lên cũng chưa chắc ở dưới kiếm của Doãn Chí Bình chịu được 10 chiều.

Doãn Chí Bình trên giang hồ hiện nay cũng chỉ có thể coi là tam lưu cao thủ không hơn không kém.

Doãn Chí Bình còn có thể dễ dàng hạ được hai huynh muội này, thử hỏi Địch Vân cùng Thích Phương lấy cái gì ngăn cản bước tiến của nhất lưu cao thủ?.

Địch Vân người này vậy mà nghe sư phụ nói xong, căn bản không có đến một giây suy nghĩ, lập tức đẩy Thích Phương ra xa mình một chút.

“Sư muội, ngươi chạy đi, đến chỗ chúng ta hay chơi đùa trốn trước đi”.

Địch Vân gần như hét lên một tiếng, sau đó không cầm theo kiếm gỗ mà chạy thẳng đến một cây cọc gỗ cắm gần đó.

Chỉ thấy Địch Vân gầm lên giận giữ, dùng hai tay nhấc cả cây cọc lên khỏi mặt đất khiến Vô Song rung động không thôi.

“Người này quá ngốc cũng quá thật thà nhưng chính vì vậy lại hết mực yêu thích sư muội, hết mực nghe lời sư phụ, con trâu ngốc này cũng không biết chỉ cần hắn tiến lên liền phải chết?”.

Địch Vân không có nghĩ nhiều được như Vô Song, nắm chặt cây cọc gỗ, thân hình to lớn lao lên chiến đầu cùng Thích Trường Phát.

Về phần Thích Phương, nàng như bị dính định thân thuật, căn bản không thể cử động, khuôn mặt xinh đẹp ngập tràn sợ hãi, thân hình mềm mại liên tục run rẩy.

Thích Phương năm nay vẫn còn là một thiếu nữ chưa lớn, tất cả biểu hiện của nàng đều là hết sức tự nhiên, đây là lần đầu tiên nàng gặp biến cố này.

Vô Song thu toàn bộ cảnh tượng vào mắt.

Vô Song biết... lần này hắn chỉ sợ khó mà rời khỏi đây được.

Đầu tiên là Địch Vân, kẻ này rất ngốc nhưng chính việc ngốc mà hắn làm lại khiến Vô Song có chút ngốc theo, hắn liền không muốn Địch Vân cứ như thế chết đi.

Vô Song có mười phần nắm chắc, Thích Trường Phát tuyệt đối sẽ lấy Địch Vân làm đệm thịt, sau đó bỏ chạy, đến cả nữ nhi của mình Thích Trường Phát còn không để ý, loại đệ tử như Địch Vân đáng là gì?.

Điều thứ hai, hắn cảm thấy cánh tay mình run lên, Thẩm Tương Vân đang bấu thật chặt vào cánh tay hắn.

Ánh mắt Thẩm Tương Vân bị một làn sương mờ che đi, nàng không có lên tiếng nhưng Vô Song biết nàng muốn gì.

Tương Vân là một cô gái phi thường ngoan ngoãn pha thêm chút đơn thuần tinh nghịch nhưng nàng cũng không ngốc, nàng rất thông minh.

Về lý trí, Tương Vân biết bọn họ phải rời đi, bọn họ ở lại chỉ làm vướng chân dù sao cả nàng cùng Vô Song đều chỉ là đứa bé.

Về tình, nàng căn bản không thể nào nhìn tỷ tỷ cùng ca ca của mình gặp nguy hiểm mà không quan tâm, Địch Vân cùng Thích Phương đối với nàng rất tốt, nàng căn bản không cách nào bỏ mặc rời đi.

Nàng cũng không thể mở miệng yêu cầu Vô Song trợ giúp, trong mắt nàng tiểu sư thúc rất thông minh, rất hay nghĩ ra những chủ kiến mà nàng chưa bao giờ nghe thấy bất quá tiểu sư thúc còn bé hơn nàng, là nàng phải bảo hộ tiểu sư thúc mới đúng chứ đừng nói tiểu sư thúc bảo vệ nàng.

Nhìn thấy vẻ khó xử của Tương Vân, Vô Song đột nhiên cảm thấy cô bé này cực kỳ đáng yêu.

Tính ra Tương Vân vẫn còn cao hơn Vô Song nửa cái đầu, có điều Vô Song lúc này cố gắng kiễng chân lên, dùng tay nhẹ xoa đầu nàng, sau đó trong ánh mắt không thể tin tưởng được của Tương Vân, thân hình Vô Song nhẹ lướt đi trong cơn gió.

“Ở nguyên đây, đợi ta”.

Tương Vân sững người, cô bé này không biết có nghe thấy Vô Song nói hay không chỉ biết trong mắt Tương Vân hiện nay bóng lưng của Vô Song trở nên rất lớn... rất lớn.

Bóng lưng nhỏ bé kia lúc này vậy mà như che cho nàng cả bầu trời.

Lý trí của nàng không muốn Vô Song ra tay, nàng biết tiểu sư thúc còn quá nhỏ, tiểu sư thúc tiến lên chỉ có một con đường chết.

Nhưng lúc này trái tim lại lấn áp lý trí của nàng, nàng vậy mà vô thức tin tưởng tiểu sư thúc sẽ trở về, nàng liền muốn đứng ở đây, đợi tiểu sư thúc trở lại.

........

Tuần này ngày 4 chương

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Mọi người comment nhiều lên cho tác giả có động lực với .

Quyển 1 - Chương 58: Vô Song Thực Lực

Chiến trường lúc này Thích Trường Phát vừa đánh vừa lùi, kiếm pháp trong tay hắn phòng ngự kín kẽ, cho dù bị ba cái nhất lưu cao thủ vây công vẫn có thể không bị dồn vào tử lộ.

Đương nhiên điều này không có nghĩa là Thích Trường Phát không sao, Thích Trường Phát đơn đả độc đấu chưa chắc đã thua ai trong ba người kia bất quá đây là ba đánh một, Thích Trường Phát liền cảm thấy càng ngày càng quá sức.

Lúc này Địch Vân đột nhiên lao tới, cây cọc gỗ cao gần bằng cơ thể hắn vung lên trong hư không, uy lực mười phần.

Tiếng gió vang lên nghe rợn cả người cùng khí thế hung hãn không sợ chết của Địch Vân, quả nhiên cũng có vài phần tác dụng.

Chỉ thấy Địch Vân cậy sức lực trời sinh lao vào vòng chiến, cây cọc gỗ trong tay hắn đập thật mạnh về phía Kim Nhạn.

Kim Nhạn ánh mắt lóe lên, trong mắt lộ ra một tia tàn nhẫn có điều hắn cũng không cứng đối cứng, lập tức lùi lại.

Điều đáng nói là, khinh công của Kim Nhạn tuyệt đối rất cao, chân đạp vào cọc gỗ của Địch Vân sau đó lướt nhẹ trên hư không, động tác mười phần dễ dàng.

Kim Nhạn bị đẩy lùi lại, Thích Trường Phát liền cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều, đối thủ của hắn chỉ còn lại Độc Xà cùng Đổ Thần.

Đổ Thần vũ khí là quyền, cánh tay hắn bao phủ bỏi một bao tay bằng sắt, mỗi lần va chạm với trường kiếm của Thích Trường Phát đều vang lên những tiếng ‘keng keng’ đinh tai nhức óc.

Độc Xà vũ khí lại là một cây gây màu tím yêu dị, cây gậy có hình đầu rắn, không rõ làm bằng chất liệu gì nhưng mỗi lần hắn xuất thủ đều mang theo một làn khói tím nhàn nhạt.

Thích Trường Phát lúc này cảm thấy vô cùng khó hiểu, bản thân lão tuyệt chưa nhìn thấy ba kẻ này lại sống cực kỳ ẩn dật căn bản không tiếp xúc với ai, đến cả võ công cũng không lộ, sao có thể bị cừu nhân truy sát?.

Nghĩ đến cừu nhân, ánh mắt Thích Trường Phát từ từ lạnh lại.

“Tặc nhân to gan, có biết lão phu là ai không?, dĩ nhiên dám ám sát lão phu?”.

Giọng nói của Thích Trường Phát vang lên, có điều cả Độc Xà cùng Đổ Thần căn bản không ai quan tâm thậm chí ra đòn càng thêm chí mạng, càng thêm uy mãnh.

Thích Trường Phát vừa sợ vừa giận, trường kiếm trong tay qua trái qua phải, hô hấp thậm trí dần dần loạn nhịp.

Bản thân Thích Trường Phát rất ghét chiến đấu, hắn thích nhất là tính toán không bỏ qua thứ gì, hiện nay dĩ nhiên lại bị vướng tay vướng chân.

Ánh mắt Thích Trường Phát dần dần thay đổi, hắn liếc về phía Địch Vân.

Lúc này Địch Vân cùng Kim Nhạn đã giao thủ đến chiêu thứ 5, có điều Địch Vân chỉ là đánh loạn, cọc gỗ trong tay hắn chỉ đập loạn về phía Kim Nhạn, căn bản không cách nào đánh trúng đối phương, về phần Kim Nhạn lại mười phần nhẹ nhàng, thậm chí hai tay còn để ở sau lưng, trong ánh mắt nhìn Địch Vân mang theo hứng thú nồng đậm, thậm chí là trêu tức.

Trong mắt Kim Nhạn, Địch Vân kẻ này có vài phần thú vị.

Kim Nhạn tất nhiên không quan tâm Địch Vân có ngu ngốc hay không, thứ làm hắn quan tâm là Địch Vân trời sinh thần lực, chỉ từ man lực mà xét cũng không thua nhị lưu cao thủ bao nhiêu.

Trong người Địch Vân không có chân khí, cũng không biết vận dụng man lực của mình vì vậy cho dù tam lưu cao thủ cũng sẽ không sợ Địch Vân, nếu Địch Vân thật sự có minh sư chỉ điểm, lúc này Kim Nhạn chưa chắc đã là đối thủ của hắn.

Địch Vân giống như một tòa bảo sơn, có điều chưa có ai đào móc ra vậy.

Kim Nhạn không ngờ lại hiện lên lòng ái tài, tất nhiên tiền đề là Địch Vân không cản trở nhiệm vụ của hắn.

Kim Nhạn mười phần tin tưởng Độc Xà cùng Đổ Thần có thể dễ dàng đánh bại Thích Trường Phát, vì vậy hắn mới ung dung trêu đùa Địch Vân một chút.

Thích Trường Phát ánh mắt rất độc, hắn có thể nhìn ra Kim Nhạn tuyệt đối đang nhường Địch Vân, tạm thời trong thời gian ngắn, hắn sẽ không phải chịu tình cảnh ba người vây công.

Nghĩ đến đây Thích Trường Phát đại não lại cấp tốc suy nghĩ.

Người này có thể vừa chiến đấu với hai cái nhất lưu cao thủ, tuy rơi vào thế bại nhưng tâm không loạn, vẫn có thể tiếp tục suy tính đủ để thấy Thích Trường Phát tuyệt đối là một cái nhân vật.

Nhìn về phía Địch Vân xong, Thích Trường Phá liền nhìn về phía con gái mình – Thích Phương.

Thích Phương lúc này được Vô Song nắm lấy tay, Vô Song liền muốn mang nàng trốn khỏi đây, dù sao muốn tham chiến, cũng nhất định phải đưa hết những người không có khả năng chiến đấu ra ngoài.

Vô Song chưa từng chiến đấu, kiếp trước hắn có đánh nhau vài lần nhưng trong thời đại pháp luật ngự trị, có đánh nhau cũng chỉ gọi là tiểu nháo, sẽ không chết người còn ở đây thì khác.

Trong thế giới này, chết người sẽ không ai quản, quan phủ cùng lắm chỉ giúp ngươi đi hốt xác, vì vậy Vô Song phải cẩn thận vô cùng.

Trên truyền hình không phải có vụ bắt con tin uy hiếp nhân vật chính sao?, Vô Song liền không thích bị đẩy vào trong tình trạng này.

Đáng tiếc Vô Song đánh giá quá thấp Thích Trường Phát, Thích Trường Phát lúc này lao như điên về phía Vô Song, ánh mắt xuất hiện một tia âm tàn.

Vô Song nhìn thấy ánh mắt Thích Trường Phát, liền lạnh cả người, thật sử rất lạnh.

Đây không phải là ánh mắt con người, tuyệt đối không phải con người.

Vô Song biết, Thích Trường Phát đang định làm gì, vì vậy hắn liền cảm thấy sợ hãi.

Hắn không sợ hãi võ công của Thích Trường Phát, thậm chí bằng Quỷ Ảnh thân pháp Vô Song tự tin bị cả bốn người vây công hắn vẫn an toàn đi ra.

Thứ Vô Song sợ là nhân tình thế thái, là lòng người.

Thích Trường Phát kẻ này không còn là con người nữa, trong mắt Vô Song hắn giống một đầu súc sinh.

Thích Trường Phát muốn dùng con gái mình, làm đệm lưng.

Khinh công của Thích Trường Phát rất tốt, Đổ Thần cùng Độc Xà căn bản không thể đuổi theo, chỉ cần tranh thủ cho Thích Trường Phát một tia cơ hội, hắn liền chạy được.

Hắn chạy được nhưng phải bồi theo tính mạng hai người.

Đệ tử của hắn Địch Vân cùng con gái của hắn Thích Phương, hai người này nhất định phải chết.

Nếu không phải có Tương Vân đang quan sát, nếu không phải bên cạnh hắn còn có Thích Phương, Vô Song nhất định sẽ giết lão già kia, lão già làm Vô Song cảm thấy ghê tởm.

Thế giới này cũng không đẹp như Vô Song tưởng tượng, đây mới là chân chính giang hồ.

Thế giới này không phải tu vi võ công làm tất cả, trên giang hồ ngoại trừ võ công còn có lòng người.

Trên đời không phân chính phái tà phái, chính tà vốn chỉ là con người.

Trong tay Vô Song, xuất hiện một bộ kim châm.

Là kim châm chứ không phải châm ngọc.

Mỗi cây kim châm của hắn gắn với một sợi tơ trong suốt, đây chính là Thiên Tằm Tơ.

Từ khi đến thế giới này, đây là lần đầu tiên, Vô Song sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển chân chính.

Không phải là Dược Vương Thần Châm mà là Quỳ Hoa Bảo Điển.

Không phải chỉ có Quỷ Ảnh thân pháp mà là đầy đủ Quỳ Hoa Bảo Điển.

Vô Song nhè nhẹ nhắm mắt lại, việc tiếp theo không muốn nhìn.

Hắn không nhìn cũng biết, Thích Trường Phát làm gì.

Thích Trường Phát lao về phía Vô Song cùng Thích Phương, hành động này làm cả ba người Kim Nhạn, Đổ Thần, Độc Xà đều biến sắc.

Ba người này đến đây chỉ nhắm vào Thích Trường Phát, cũng không có ý định làm thương tổn đến người khác, từ việc tha cho Địch Vân, đến việc để Vô Song cùng Tương Vân rời đi đã hoàn toàn nói lên tất cả.

Bất quá không ai trong ba người tin tưởng, Thích Trường Phát lại làm đến một bước này.

Đủ ngoan độc, đủ tuyệt tình.

Kim Nhạn khinh công tốt nhất, nhưng hắn ở quá xa, căn bản không chạy đến kịp.



Đổ Thần cùng Độc Xà khinh công không cao, liền chỉ có thể bám sát theo Thích Trường Phát.

Quả nhiên, Thích Trường Phát lao thẳng đến vị trí của Thích Phương, sau đó... vòng qua người Thích Phương.

Có Thích Phương cùng Vô Song chặn đường, tốc độ của Độc Xà cùng Đổ Thần lập tức giảm đi, hai người chỉ có thể lựa chọn, tránh Vô Song cùng Thích Phương hoặc giết.cả hai.

Thích Tường Phát cũng không ngờ, cả Độc Xà cùng Đổ Thần lại chọn đi vòng, đây tuyệt đối là việc hắn không đoán được.

Chính vì Độc Xà cùng Đổ Thần bay vòng qua Vô Song cùng Thích Phương, vì vậy Thích Tường Phát có thể lập tức tách ra một đoạn đường, hắn liền lập tức cười lớn muốn quay đầu bỏ đi, đáng tiếc lúc này một vật cực nhỏ lướt qua mặt Thích Tường Phát.

Không chỉ có Thích Tường Phát mà hai người Đổ Thần cùng Độc Xà cũng lập tức bị tấn công, cả hai cả người bắn ngược lại phía sau, trên khuôn mặt xuất hiện một vệt máu nhàn nhạt.

Biến cố xuất hiện quá nhanh, không ai hiểu việc gì xảy ra, có điều toàn bộ ánh mắt dều tập trung vào người Vô Song bởi lúc này Vô Song tỏa ra một thứ hàn khí đáng sợ.

Vô Song điểm một điểm vào ngực Thích Phương, Thích Phương thân hình liền run lên sau đó từ từ gục xuống, bất tỉnh nhân sự.

Một tay đón lấy vòng eo của Thích Phương sau đó đẩy thẳng về phía Thích Trường Phát còn đang sững sờ kia.

Ánh mắt Vô Song trở nên cực kỳ lạnh lùng, hắn quay lại nhìn Thích Trường Phát, cái nhìn làm trong nội tâm Thích Trường Phát run rẩy.

Khóe miệng Vô Song mấp máy, giọng nói rét lạnh thậm chí mang theo nhàn nhạt sát khí.

“Cút”.

Đây là tử duy nhất Vô Song muốn nói với Thích Trường Phát, cho dù nói nhiều một lời với kẻ này hắn cũng cảm thấy bẩn miệng.Thích Trường Phát nội tâm run lên, sau đó ánh mắt hắn nhìn Vô Song bắt đầu trở nên lạnh lẽo, một tay ôm lấy Thích Phương, lập tức rời đi.

Không phải Vô Song muốn đưa Thích Phương cho Thích Trường Phát, chỉ là hắn không thể làm gì.

Thích Phương không phải là cô nhi, nàng có cha.

Cô gái này còn chưa biết nhân tình thế thái ra sao, cũng không biết người cha mà nàng nhất mực tin tưởng là người như thế nào.

Vô Song biết nếu Thích Phương lại đi cùng Thích Trường Phát, nàng liền chỉ thành một con cờ cho hắn lợi dụng, cũng chẳng biết bao giờ Thích Trường Phát lại cờ bí dí tốt.

Biết là vậy nhưng Vô Song có thể làm gì?, lúc này trong nội tâm của Vô Song trở nên phi thường giận giữ, nếu hắn có cơ hội nhìn thấy Thích Trường Phát một lần nữa, loại người này tuyệt đối sẽ bị hắn giết đi cho đỡ bẩn mắt.

Lúc này Vô Song thở ra một hơi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hai người Đổ Thần cùng Độc Xà.

Hai người này không muốn giết Vô Song cùng Thích Phương, cái này Vô Song có thể nhìn ra.

Hai người này muốn gây bất lợi cho Thích Tường Phát, cái này Vô Song mười phần đồng ý.

Đáng tiếc vì có Tương Vân ở đây, hắn không thể không giúp Thích Tường Phát một lần, đây là Vô Song bất đắc dĩ.

“Hai vị, đắc tội”.

Vô Song hơi gật đầu với hai người, sau đó mười đầu ngón tay của Vô Song xuất hiện mười cây kim châm, ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lùng.

Hai người Đổ Thần cùng Độc Xà cũng không có đuổi theo Thích Tường Phát, cả hai hiện nay hoàn toàn bị Vô Song khóa cứng lại, đây tuyệt đối là một cảm giác cực kỳ nguy hiểm, trong mắt hai người Vô Song đáng sợ hơn Thích Tường Phát nhiều lắm.

“Tà môn, quá tà môn, dĩ nhiên lại có thể làm lão tử lạnh sống lưng?, tiểu tử này rốt cuộc là thần thánh phương nào?”.

Đổ Thần tiếp tục nhổ một bãi nước bọt xuống đất, sau đó nắm chặt đôi thiết quyền, lập tức tung người lao về phía Vô Song.

Về phần Độc Xà, ánh mắt nhìn theo hướng rời đi của Thích Tường Phát liền bắt đầu lạnh lại, trong mắt xuất hiện một tia âm tàn.

Độc Xà sờ xuống sau lưng, sau lưng hắn thần kỳ có một ống màu đỏ.

Sau đó ống kia bất ngờ bắn lên một tia lửa hiệu.

Trên bầu trời lập tức xuất hiện một đầu đại xà màu tím bằng khói.

Vô Song nhìn thấy vậy liền biến sắc, hắn biết đây là gì, đây chính là tín hiệu cầu cứu.

“Hỏng rồi, bọn họ còn có hậu thủ đằng sau, còn có viện binh”.

Nghĩ đến đây, Vô Song cũng không có tâm tình trò chuyện, ai mà biết chỉ ít phút nữa thôi, có bao nhiêu người tiến đến đây, khi đó hắn không căn bản chỉ có chạy.

An toàn của bản thân mình Vô Song còn có vài điểm tự tin nhưng an toàn của Thẩm Tương Vân hắn lại không dám chắc, bảo vệ một người và bảo vệ hai người là hai cái khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Về phần Thích Tường Phá đã chạy xa, nhìn thấy cái pháo hiệu này lập tức lại càng tăng thêm tốc độ.

Ánh mắt Thích Tường Phát nhìn vào Thích Phương đang bất tỉnh trên tay, trong ánh mắt càng ngày càng âm độc, bất quá không rõ vì sao, hắn vẫn quyết định mang theo Thích Phương bỏ chạy.

Vô Song không hơi đâu mà lại quan tâm Thích Tường Phát làm gì, lúc này hắn đã phải đối mặt với Đổ Thần lao tới.

Đổ Thần từng quyền từng quyền đánh về phía Vô Song, mang theo kình phong đáng sợ, Vô Song liền biết bằng thân thể của hắn hiện nay, dính một đòn của Đổ Thần tuyệt đối sẽ đổ gục xuống, tuyệt đối sẽ thất bại.

Vô Song lập tức hành động.

Chỉ thấy nội lực của hắn vốn mỏng manh vô cùng lập tức biến đổi, ánh mắt của Vô Song hiện nay liền lóe lên.

Quỳ Hoa Bảo Điển tầng thứ hai – Quỳ Hoa Tương Hồng Khí.

Trước ba tầng đầu của Quỳ Hoa Bảo Điển liền rất dễ đột phá, căn bản chỉ như một tầng giấy mỏng.

Đây chính là đặc điểm của Quỳ Hoa Bảo Điển, không phải ngẫu nhiên Lâm Bình Chi chỉ cần vung đao tự cung là một thời gian sau lại có thể dễ dàng diệt sát Thanh Thành Phái.

Quỳ Hoa Bảo Điển tu luyện cực nhanh, muốn trở thành Siêu Nhất Lưu cao thủ thậm chí Tông Sư cao thủ liền không khó.

Quỳ Hoa Bảo Điển chỉ khó khi bắt đầu bước vào tầng thứ năm tương đương với Đại Tông Sư cảnh giới.

Vô Song từ trước đến nay tuy chăm chú học nghệ nhưng nội công của hắn cũng không có dậm chân tại chỗ.

Chỉ cần Vô Song thích hắn có thể tiếp tục đột phá Quỳ Hoa Bảo Điển tầng thứ ba – Quỳ Hoa Tương Bạch Khí.

Tất nhiên Vô Song sẽ không làm vậy, việc này ảnh hưởng đến căn cơ của chính hắn, sau này sẽ ảnh hưởng đến việc hắn có thể tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển đến tầng thứ bao nhiêu.

Khóe miệng Vô Song dần dần cong lên, trong mắt xuất hiện nồng đậm chiến ý.

Quỳ Hoa – Điệp Vũ.

Ngón tay của Vô Song dần dần cong lên.

Vô Song không sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển chiến đấu bao giờ, một phần vì Quỳ Hoa Bảo Điển quá bá đạo, sức sát thương cực kỳ đáng sợ.

Nguyên nhân thứ hai là bởi... nó quá đẹp... quá nữ tính.

Lúc này chiếc khăn bịt mặt của Vô Song dần dần buông xuống, để lộ khuôn mặt tuyệt mỹ, mái tóc màu trắng tung bay trong gió, đôi mắt lạnh lùng như đóng băng tâm hồn kẻ khác.Hắn bước ra một bước, cổ tay trắng ngần hiện ra trong mắt Đổ Thần.

Ngón tay mềm mại khẽ cong lai, sau đó tiếp lấy một quyền cực mạnh của Đổ Thần.

Bàn tay Vô Song nhẹ đặt lên quyền đầu của Đổ Thần sau đó trong ánh mắt không thể tin được của đối hương, quyền đầu của hắn bị ấn xuống, căn bản không vận ra nổi sức lực.

Dưới bộ áo trắng, Vô Song nhẹ bước.

Quỳ Hoa Bảo Điển – Quỷ Ảnh.

Thân hình Vô Song liền trở nên mờ đi trong mắt Đổ Thần, hắn tiến lên một bước, vượt qua toàn bộ phảm vi phòng ngự của đối phương, thân hình nhỏ nhắn của Vô Song lúc này xuất hiện ngay trước ngực Đổ Thần, khiến Đổ Thần kinh hãi gần chết.

Điệp Vũ là chiêu phòng ngự duy nhất của Quỳ Hoa Bảo Điển, Điệp Vũ là một loại điệp gia chưởng pháp, một ấn của Vô Song nhìn như đơn giản nhưng đây là ba chưởng hợp lại, cùng một chỗ ấn xuống, lại mang theo tá lực thủ đoạn, không phải là cứng đối cứng mà dùng một lực đánh thẳng từ trên xuống, khiến quyền của Đổ Thần trở nên vô dụng.

Quỷ Ảnh liền không phải nói, đây là bộ pháp giúp Vô Song dễ dàng đánh bại Doãn Chí Bình.

Đương nhiên Doãn Chí Bình không sánh nổi với Đổ Thần.

Đổ Thần thần kinh bách chiến, lập tức dẫm một chân xuống, cả người mạnh mẽ lùi lại, lúc này Đổ Thần liền thấy da gà mình nổi lên.

Đáng tiếc Đổ THần không biết, hắn tiến lên đánh tiếp còn có vài phần thắng, bởi Quỳ Hoa mạnh nhất là đánh từ xa.

Đổ Thần lùi lại, Vô Song liền cười lạnh, ngón tay nhẹ điểm trong hư không, sau đó ba cây kim châm bắn thẳng về phía Đổ Thần.

Đổ Thần nào ngờ Vô Song còn có chiêu này, hai tay liền mạnh mẽ chụm lại che trước mặt, đỡ lấy cả ba mũi kim.

Vô Song nhẹ cười, hắn chỉ khẽ động nội lực bên trong Quỳ Hoa Tâm Pháp, nội lực truyền vào Thiên Tằm Tơ sau đó khiến ba cây kim châm lập tức rung lên, cực kỳ quỷ dị vòng qua hai tay của Đổ Thần.

Đổ Thần cả người nghiêng hẳn ra đành sau, lướt dưới mặt đât,s mới có thể né qua một đòn này, có điều ở cổ hắn xuất hiện một vết xước dài đến ghê người.

Mọi việc diễn ra quá đột ngột, cho dù Kim Nhạn cùng Xà Độc đều không phản ứng kịp, lúc này thấy Đổ Thần điên cuồng lùi lại, Kim Nhạn cùng Độc Xà mới kịp hành động.

Kim Nhạn căn bản lười để ý Địch Vân, lập tức vận dụng khinh công, đạp thẳng vào đầu Địch Vân sau đó lao vút về phía Vô Song.

Độc Xà thì đưa vũ khí kì dị đầu rắn kia lên miệng, sau đó thổi, hóa ra đây dĩ nhiên lại là một ống phóng phi tiêu.

Vô Song thân hình xoay tròn trong không trung, lướt qua phi tiêu độc của Độc Xà, nhưng cùng lúc này Kim Nhạn cũng áp sát, một cước đạp vào đầu Vô Song, căn bản không hề ‘thương hoa tiếc ngọc’.

Vô Song ánh mắt lóe lên, hai tay của hắn đan lại, sau đó nắm lấy Thiên Tằm Tở vô hình trong tay, dùng Thiên Tằm Tở giữa hai tay như tấm khiên chắn, đỡ lấy một cước của đối phương, cả người cũng mượn thế lùi lại.

Vô Song vừa lùi, Đổ Thần cùng Kim Nhạn liền tiến lên, hai người cực kỳ kiêng kị ám khí của Vô Song,liền muốn áp sát hắn từng bước.

Vô Song thấy thế chỉ lạnh lùng mỉm cười.

Hắn không có làm được như trong phim, không có bá đạo như Đông Phương Bất Bại.

Trong phim Đông Phương Bất Bại có thể phóng ra vô số kim châm sau đó thậm chí dệt thành vải, mỗi kim châm đủ để khiến cao thủ cỡ Hướng Vân Thiên điêu đứng, cảnh giới này Vô Song còn thua xa bất quá Vô Song cũng có thể chạm đến chút da lông.

Hắn vừa lùi lại, ống tay áo liền đã run lên, sau đó tay ngọc nhẹ vung.

Một cái phất tay, cả người Độc Xà liền rung bần bật, Độc Xà ở phương xa cả người liền bị đánh bay, trên vai của hắn lúc này bị một cây châm ngọc xuyên qua, tạo thành một lỗ thủng nhìn mà ghê người>

Quỳ Hoa – Phii Bộc.

Đây chính là chiêu thức ám khí mạnh nhất trong Quỳ Hoa Bảo Điển, một cây châm ngọc này chính là tuyệt sát.

Nếu không phải Độc Xà đứng đủ xa hơn nữa cũng đủ linh hoạt, một cây châm ngọc tuyệt đối đâm xuyên cổ hắn.

Tất nhiên chiêu này phi thường tốn nội lực, nội lực của Vô Song liền hao một nửa.

Chân khẽ đạp xuống đất, thân hình lướt nhẹ về phía sau, cố gắng kéo dài khoảng cách với Kim Nhạn cùng Đổ Thần.

Tất nhiên Vô Song biết, hắn không có kéo dài khoảng cách được với Kim Nhạn, kẻ này khinh công cực tốt.

Người Vô Song muốn kéo dài khoảng cách chính là Đổ Thần, lúc nãy tiếp một quyền của đối phương, cánh tay của hắn vẫn còn thấy đau.

Cổ tay áo của Vô Song liền mở rộng ra, một lần hắn bắn hết toàn bộ kim châm ra khỏi tay áo.

Một lượt 15 cây kim châm, đây chính một nửa số kim châm của hắn hiện nay.

Một lượt phóng ra 15 cây, Kim Nhạn liền lạnh cả sống lưng.

Hắn mới là nhất lưu cao thủ, sao có thể chịu nổi cường độ công kích này?.

Kim Nhạn chỉ đành cắn răng che đi toàn bộ chỗ hiểm trên người, sau đó ngạnh kháng đống ám khí của Vô Song.

Cả người Kim Nhạn liền xuất hiện vô số lỗ, cũng may không dính chỗ hiểm, Kim Nhạn lập tức ngã xuống đất, từng tia máu liền phun ra, vẻ mặt trắng bệch.

Vô Song cũng không có ý niệm dừng lại, hắn mở rộng cả hai chân sau đó cả người bay ngược về phía sau, một chân đạp thẳng xuống đỉnh đầu Đổ Thần.

Đổ Thần cũng không tránh không né, bao tay bằng sắt của hắn đấm thẳng lên không trung, một quyền này có thể dễ dàng đấm gãy chân Vô Song.

Vô Song ánh mắt liền lạnh đi sau đó trong ánh mắt không thể tin được của Đổ Thần, Vô Song mạnh mẽ kéo.

Đây chính là công dụng của Thiên Tàm Tơ.

Thiên Tằm Tơ nhẹ vô cùng lại vô hình vô sắc, bình thường sẽ không ai phát hiện ra.

Vô Song một khi xuất ra kim châm, không bao giờ hắn không chuẩn bị tơ để kéo lại.

Khi tấn công Kim Nhạn, Vô Song không có thu kim chỉ có một lý do, hắn dùng Thiên Tằm Tơ nhẹ bém vào người Kim Nhạn.

Lúc này Vô Song sử dụng toàn bộ sức mạnh tại thân, mạnh mẽ một kéo.

Kim Nhạn vốn bất ngờ hơn nữa hắn lại thuộc dạng cao gầy, cân nặng còn chưa nổi 45 kg.

Bị Vô Song một kéo, hắn liền bị ném thẳng vào người Đổ Thần.

Mọi việc diễn ra quá nhanh, Đổ Thần vẫn đang trong trạng thái tung quyền.

Chân của Vô Song đạp vào quyền đầu của Đổ Thần, có điều bàn chân của hắn vừa vặn đạp trân phần cổ tay của đối phương.

Quỳ Hoa – Điệp Vũ.

Mượn Điệp Vũ, Vô Song lướt nhẹ về phía sau, còn Đổ Thần trực tiếp bị Kim Nhạn va phải.

Đổ Thần cắn răng một tay mạnh mẽ ngạnh kháng cơ thể Kim Nhạn, hắn quả thật thành công đỡ lấy huynh đệ mình.

Đổ Thần vừa đỡ lấy Kim Nhạn liền cảm thấy một vật lao vút đến, tiếng gió nghe mà ghê người.

Quỳ Hoa – Phi Bộc.

Vô Song ném ra một châm ngọc này liền gục xuống, chân tay hắn trở nên run rẩy, kinh mạch toàn thân đau nhức vô cùng, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, khóe miệng chảy xuống một tia máu tươi, hắn cũng tận lực rồi, nội lực toàn bộ đều khô cạn.

Châm ngọc của Vô Song, đương nhiên cũng đã đến nơi, nó cắm thẳng vào phần eo của Kim Nhạn cùng Đổ Thần, trực tiếp cắm ở giữa hai người khiến cả hai đau đớn vô cùng.

Tất nhiên đây không phải là đòn tuyệt sát, Vô Song chỉ có thể xuyên qua phần mỏng nhất trên cơ thể cả hai, chỉ có như vậy mới có thể đủ sức chạm đến cả hai người.

Hắn chỉ có thể làm đối phương tạm thời không thể di chuyển>

Chỉ tiếc Vô Song làm hết tất cả, cũng chỉ như thế mà thôi.

Đôi mắt hắn mờ đi, trong đôi mắt mờ mờ của mình, hắn thấy một kẻ to béo nắm lấy Tương Vân.

Hắn cũng thấy, một kẻ thân hình thấp bé, đứng cách mình không xa.

...........

Tuần này ngày 4 chương

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 59: Người Quen

Vô Song rốt cuộc cũng mở mắt ra, đầu của hắn đau như búa bổ, xương cốt toàn thân như gãy rụng.

Vô Song hiện nay vẫn còn quá yếu để dùng Phi Bộc.

Hắn trước khi đột phá chỉ có thể sử dụng Phi Bộc một lần, hắn sau khi đột phá cũng chỉ có thể sử dụng Phi Bộc hai lần, chưa kể còn một loạt động tác lúc đó, chiêu Phi Bộc thứ hai hắn sử dụng căn bản đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của Vô Song.

Vô Song cũng không biết có phải nhờ Tiên Thiên Chí Âm Thể mà hắn có thể thành công sử dụng chiêu Phi Bộc thứ hai kia không có điều tác dụng phụ rất lớn, ít nhất hắn hiện nay muốn cử động cũng là một việc khó khăn vô cùng.

Cố gắng nhúc nhích thân thể một chút, đau đớn làm khuôn mặt của hắn nhăn lại, sau đó thở dốc một hơi.

“Chết tiệt, cơ thể động cũng không động nổi”.

Vô Song cố gắng mở mắt thật to nhìn không gian xung quanh, lúc này hắn đang ở trong một căn phòng nhỏ, trong ánh mắt Vô Song thì căn nhà này khá đơn sơ giản dị thậm chí có thể nói là thiếu thốn tuy nhiên điều làm Vô Song quan tâm là tại sao hắn lại ở đây?.

Trước khi ngất đi, Vô Song nhìn thấy có hai thân ảnh xuất hiện.

Một kẻ béo mập đang dùng một tay nâng Tương Vân lên, bất chấp cô bé dãy dụa.

Một kẻ thấp lùn đang từ xa xa mỉm cười với hắn, một nụ cười làm Vô Song cảm thấy còn khó coi hơn khóc, một nụ cười không có lấy một tia thiện ý.

Vô Song hiện nay quả thực cực kỳ lo lắng cho Tương Vân, ánh mắt hắn khẽ đảo chỉ là đầu óc hắn lúc này không nghĩ ra cái gì hữu ích.

Điều duy nhất Vô Song có thể biết là hiện nay hắn còn an toàn, ít nhất hiện nay hắn vẫn còn sống.

Chỉ cần chưa bị một đao giết đi, vậy là Vô Song vẫn còn hy vọng, hơn nữa hắn cũng tin tưởng nếu đối phương không giết mình vậy cũng sẽ không giết Tương Vân thậm chí cũng không có đụng vào Tương Vân.

Vô Song không dám nhận là thần y bất quá y thuật của hắn vẫn đủ tốt để biết cơ thể mình thế nào, toàn bộ vết thương của hắn chủ yếu đến từ vận công quá sức, ngoài ra cũng không có thêm bất cứ vết thương nào, điều này chứng minh những kẻ kia không đụng vào Vô Song.

Bọn họ không đụng vào Vô Song vậy chắc cũng không đụng vào Tương Vân chứ?.

Suy nghĩ một lúc, cũng không ra đáp án, Vô Song lại cảm thấy đầu hắn choáng choáng, hắn lại muốn ngủ.

Nếu nghĩ không ra chi bằng không nghĩ nữa, nước tới đất ngăn binh tới tướng đỡ, cũng chỉ có cách đi một bước lại tính một bước.

Sau cuộc chiến hôm nay Vô Song mới rõ về thực lực của mình, đồng thời hắn cũng rút kinh nghiệm cho chính mình.

Hắn không ham cái danh độc cô cầu bại, hắn chỉ cần đi được xa nhất, đi đến cuối cùng liền có thể mỉm cười.

Kinh nghiệm ngày hôm nay hắn nhớ kỹ, làm việc gì cũng phải tính một đường lui, làm gì cũng phải để lại ba phần thực lực.

Ở kiếp trước của Vô Song, hắn có tiền, hắn có năng lực, tiền mất đi còn có thể kiếm lại.

Ở kiếp này của Vô Song, hắn có tiền, hắn cũng có năng lực nhưng mạng mất đi không cách nào kiếm lại, hắn lại càng phải trở nên cẩn thân hơn, không phải khi nào hắn cũng may mắn như vậy, không phải khi nào đối phương cũng không một kiếm giết chết hắn.

Sau cuộc chiến này Vô Song ánh mắt cũng sáng thêm một chút, hắn hiểu thế nào là con người, hắn hiểu được con người có thể làm gì.

.........

Lại không biết qua bao lâu, Vô Song lần thứ hai tỉnh lại, người hắn lúc này cũng đã bớt đau nhức, ít nhất đầu ngón tay cũng có thể bắt đầu cử động.

Lông mày nhẹ nhíu lại, Vô Song cảm thấy có gì đó không đúng.

Cho dù rất khó tin, nhưng Vô Song cảm giác có người đang ôm lấy hắn.

Hắn thậm chí mơ hồ cảm nhận được mùi hương cơ thể quen thuộc.

Có điều lần này hắn không mở mắt nổi, lại tiếp tục tiến vào giấc ngủ.

..........

Khi Vô Song lần thứ ba có ý thức, hắn thấy trên trán mình mát rượi như có một chiếc khăn mỏng đặt lên, hắn cảm nhận được có một bàn tay đang nhè nhẹ giúp hắn lau chùi cơ thể.

Vô Song hoàn toàn không hiểu được việc gì xảy ra, nhưng hắn vẫn là không mở mắt nổi.

Hắn rất muốn biết ở ngoài kia rốt cuộc là sao, rốt cuộc là ai đang chăm sóc hắn?.

Đáng tiếc đôi mắt Vô Song trĩu nặng, hắn lần thứ ba rơi vào giấc ngủ.

............

Lần thứ tư tỉnh lại, rốt cuộc Vô Song đã có thể mở mắt ra, hắn lại cảm nhận được hơi ấm cùng mùi hương cơ thể nhàn nhạt kia.



Hắn cố gắng mở mắt, thân thể đã tốt lên nhiều lắm, ít nhất hắn có thể thực hiện vài động tác đơn giản, ví dụ như xoay người.

Hắn xoay người lại, đột nhiên thấy hai khối mềm mại áp vào mặt mình, lập tức mặt Vô Song khẽ đỏ lên.

Hắn biết đây là thứ gì, đây là bộ ngực của nữ nhân, mềm mại mười phần, cũng đàn hồi mười phần, thậm chí nữ nhân này vậy mà cũng không mặc áo ngủ.

Vô Song muốn quan sát nàng chỉ tiếc trời quá tối, không gian xung quanh chỉ có một màu đen, đưa tay không thấy được năm ngón.

Vô Song cựa quậy làm cho nữ nhân kia chú ý, chỉ thấy đôi mắt nàng từ tử mở ra, trong bóng đêm nàng nhè nhẹ mỉm cười, khóe miệng cong lên, nụ cười của nàng rất đẹp cũng phi thường yêu mị, đáng tiếc Vô Song không có nhìn thấy.

.........
Trời dần sáng, Vô Song lần thứ năm tỉnh lại, đêm hôm qua hắn thiếp đi lúc nào không hay, lần này khi hắn tỉnh lại đương nhiên có thể mở mắt ra, hắn liền không dấu được tò mò muốn xem nữ nhân cùng giường với hắn đêm qua là ai.

Mở mắt ra, đập vào mắt Vô Song vẫn là căn phòng đơn sơ giản dị kia, căn bản không có gì thay đổi.

Vô Song cố gắng ngồi dậy, lần này hắn rốt cuộc cũng ngồi dậy thành công, khuôn mặt có chút nhíu lại vì đau đớn, Vô Song chậm rãi bước xuống giường.

Đúng lúc này cửa phòng mở ra, một thân ảnh tuyệt mỹ bước vào.

Khi Vô Song nhìn thấy thân ảnh này liền rung động thật lâu, cũng bị chấn động thật lâu.

Nàng nhìn Vô Song, ngọt ngào mỉm cười, nụ cười vẫn yêu dị như vậy, vẫn mị hoặc như vậy, nàng vẫn đẹp như ngày đó.

Thiên Long Giáo – Dạ Xoa Hộ Pháp – Phượng Khinh Huyền.

Dạ Xoa thấy Vô Song tỉnh lại liền đi về phía hắn, trong tay nàng vậy mà có một chậu nước nóng.

“Ngoan nào, nằm xuống đi, để tỷ tỷ chăm sóc ngươi”.

Vô Song nằm mơ cũng không nghĩ đến, gặp Dạ Xoa ở đây, sau đó hắn hoàn toàn vô lực bị nàng đẩy ngã xuống giường, điều này làm hắn cười khổ không thôi.

Ngày trước chính nàng tựa hồ cũng bị thương nặng như vậy, chính hắn chăm sóc nàng nhưng chính hắn cũng trêu chọc nàng rất nhiều, Dạ Xoa khi đó hoàn toàn vô lực chỉ để Vô Song mặc sức bài bố mà thôi.

Cảnh vật hiện nay rất giống khi đó, chỉ tiếc là hai người đổi vai diễn cho nhau.

Dạ Xoa dùng khăn ướt lau khuôn mặt của hắn, sau đó bắt đầu di chuyển đi khắp cơ thể Vô Song.

Đây là lần đầu tiên Vô Song được người khác tẩy rửa cơ thể giúp, quả thật không biết nói thế nào mới đúng, cái này hình như gọi là ‘quả báo’ đi.

Khuôn mặt Vô Song dần dần đỏ lên.

Dạ Xoa thấy vậy, cười khanh khách.

“Oa Vô Song a, tỷ tỷ thật sự ghen tị với làn da của ngươi, da của ngươi còn đẹp hơn da của tỷ tỷ nữa. Còn nữa khuôn mặt này là sao?, tỷ tỷ suýt nữa không nhận ra ngươi, thật xinh đẹp a”.

“Mấy hôm trước, tỷ tỷ còn có suy nghĩ cắt vật đó của ngươi, tỷ tỷ đảm bảo sau khi cắt xong sau đó lại hóa trang một chút, ngươi liền mê chết vô số nam nhân”.

Vô Song nghe vậy, sống lưng liền lành lạnh, hắn thật sự Dạ Xoa dám làm, cô gái này vốn nghịch ngợm vô cùng.

“Tỷ tỷ à, ta cũng chỉ có mỗi thứ đó quý nhất thôi, hơn nữa tỷ tỷ cũng không đành lòng đúng không”.

Dạ Xoa lại cười khanh khách, yêu mị vô cùng.

Sau khi tẩy rửa thân thể cho Vô Song, nàng lúc này ưu nhã mỉm cười sau đó đặt đầu Vô Song gối lên cặp đùi trắng mịn của mình, hai bàn tay nhè nhẹ nghịch những sợi tóc trắng của Vô Song.

Động tác này của Dạ Xoa mười phần thân mật, cũng làm Vô Song mười phần yêu thích.

Dạ Xoa vừa nghịch tóc hắn vừa lên tiếng, giọng nói có chút vui vẻ.

“Thế giới này thật nhỏ a, tỷ tỷ vốn định đưa đám ngũ quái kia đến Tử Ngọc Sơn, vì đệ đệ ngươi làm việc, không hiểu ra sao ngươi lại cùng đám ngũ quái đánh đến thiên hôn địa ám, đến cả tính mạng cũng không cần, tỷ tỷ thật là phục ngươi”.

Vô Song nghe vậy, hai mắt trừng lớn nhìn Dạ Xoa.“Bọn họ... bọn họ là thuộc hạ của tỷ?”.

Dạ Xoa thản nhiên gật đầu.

“Không phải ngươi nói ngươi cần vài thuộc hạ sao?, không cầu võ công cao cường chỉ cầu trung tâm nhất nhất, ta liền tìm đến cho ngươi năm cái thuộc hạ nha”.

Nói xong Dạ Xoa ánh mắt lại quan sát Vô Song một chút, hai tay nàng chuyển từ nghịch tóc sang véo má Vô Song.

“Bất quá lần đầu tiên ta thấy chủ nhân đánh nhau chết sống với thuộc hạ nha, ngươi thật sự rất soái”.

Vô Song vội ho khan, trong lòng hắn lúc này liền nhẹ đi rất nhiều, nếu đám người kia là thuộc hạ của Dạ Xoa, an nguy của Tương Vân đúng là không lo.

Dạ Xoa không biết Vô Song đang nghĩ gì, nàng vẫn nhẹ giọng lên tiếng.

“Đã mất công đánh một trận thì tỷ tỷ cũng giới thiệu bọn chúng với ngươi”.

“May mắn cho ngươi ngũ quái không giỏi chiến đấu, cùng là nhất lưu cao thủ nhưng trong hàng ngũ nhất lưu chỉ sợ là yếu nhất đi”.

“Trong ngũ quái đứng đầu là Tiểu Quái, kẻ này thân hình bị khuyết tật, lưng của hắn lại bị gù, phi thường thấp bé bất quá trời sinh tai thính, khứu giác cũng phi thường nhạy, so với chó săn còn nhạy hơn”.

“Người thứ hai là Đổ Thần, chính là kẻ đeo bao tay sắt, Đổ Thần giỏi sử dụng quyền bất quá võ công của hắn không tính là gì, sở trường mạnh nhất của Đổ Thần là đánh bạc, cùng ăn trộm, đôi tay của hắn phi thường nhanh”.

“Người thứ ba là Độc Xà, kẻ này giỏi dùng ám khí cùng độc dược, bất quá nói đến năng lực của hắn, ta đánh giá cao nhất một đôi thiên lý nhãn”.

“Thứ tư là Kim Nhạn, dáng người dong dong cao lại gầy gò ốm yếu nhưng khinh công rất tốt, hắn có thể toàn lực chạy ba ngày ba đêm, so với hãn huyết bảo mã của Tây Vực còn mạnh hơn vài phần”.

“Cuối cùng to béo nhất gọi là Bạch Tượng, da dày thịt béo, chính là trời sinh khiên thịt, hơn nữa man lực rất lớn, trong đám ngũ quái kẻ này liền mạnh nhất, chỉ tiếc đầu óc không thông minh, tốc độ cũng chậm”.

Dạ Xoa nói một hồi, lại dùng tay khẽ vuốt má Vô Song, ánh mắt mang theo một tia thích thú.

“Đám bọn họ vốn không tính là gì, làm tỷ tỷ bất ngờ nhất là ngươi nha, Vô Hà Tử tiền bối rốt cuộc đã làm gì ngươi?, để ngươi thay đổi nhiều như vậy, ngắn ngủi chưa đến 1 năm võ công ngươi đã đạt đến nhất lưu cao thủ trình độ?”.

“Hơn nữa Vô Hà Tử tiền bối chẳng nhẽ còn biết chỉnh dung?, mới một năm không gặp sao ngươi lại xinh đẹp đến vậy?, xinh đẹp đến mức tỷ tỷ có chút ghen tỵ nha”.

“Nếu không phải màu tóc của ngươi không đổi, tỷ tỷ lại mơ hồ quen thuộc khí tức của ngươi cộng thêm cô bé Tương Vân kia liên tục gọi ngươi là Vô Song tiểu sư thúc, vừa gọi vừa khóc, tỷ tỷ đúng là không nhận ra”.

Vô Song nghe thấy Tương Vân, hắn lập tức ngước nhìn Dạ Xoa.

“Tỷ tỷ, Tương Vân cô bé đó thế nào rồi?”.

Đáp lại Vô Song lại là một cái bẹo má, lần này Dạ Xoa rat ay tương đối nặng, đến mức nước mắt Vô Song chảy ra.

“Tiểu tử ngươi hồng nhan ngày càng nhiều, nói cô bé đó xinh đẹp hay tỷ tỷ xinh đẹp hơn?”.

Vô Song nghe Dạ Xoa hỏi, khuôn mặt liền có chút dại ra, có điều hắn rất nhanh đáp.

“Tỷ tỷ xinh đẹp hơn”.

Không phải Vô Song tâng bốc hay nịnh bợ nàng, so về nhan sắc, đến cả Hoàng Dung còn chưa sánh nổi với Dạ Xoa, sao Tương Vân có thể so sánh?.

Tương Vân còn chưa phát dục hết bất quá cho dù phát dục hết chỉ sợ cũng không sánh nổi với Dạ Xoa.

Tương Vân thuộc loại mỹ nhân có khuôn mặt thanh tú, mỹ lệ nhưng nhìn vào nàng Vô Song lại cảm thấy dễ thương nhiều hơn.

Dạ Xoa thì khác, khuôn mặt tuyệt mỹ, nhìn vào nàng Vô Song có thể cảm nhận được thế nào là mị hoặc nhân tâm.

Dạ Xoa nghe Vô Song nói mới mỉm cười ngọt ngào, ánh mắt hướng ra bên ngoài.

“Yên tâm nha, nàng rất tốt, thương thế của ngươi cũng là nàng chăm sóc, cô bé này y thuật kinh người, tỷ tỷ còn phải mặc cảm”.

“Nàng mấy hôm nay có thể coi là lao lực, dù sao đệ đệ bị thương còn kéo theo ba cái thuộc hạ của ta, mình nàng chữa trị cho bốn người liền quá sức, lúc này vẫn còn đang say giấc”.

Vô Song nghe vậy, liền có thể thả lỏng toàn thân.

Ánh mắt hắn mở lớn nhìn Dạ Xoa, mỉm cười.

“ta đói”.

Dạ Xoa cũng nhẹ cười với hắn, thân hình uyển chuyển đứng lên, xoay người rời khỏi căn phòng.

Nhìn theo thân hình tuyệt mỹ kia đi xa khỏi tầm mắt, Vô Song đột nhiên lại cảm thấy vô cùng thú vị.

Thế giới này tưởng to lớn, nhưng cũng thật nhỏ.

.........

Cho tác giả nợ 1 chương, quá sức rồi T_T.

Quyển 1 - Chương 60: Hỏi Thế Gian, Tình Là Chi?

Cho dù từng làm đối thủ với đám người ngũ quái thì tỏng mắt Vô Song vẫn có hảo cảm tương đối tốt về bọn họ.

Khi tranh chấp lợi ích xảy ra, Vô Song thường chia thành hai dạng địch nhân.

Dạng thứ nhất gọi là đối thủ còn dạng thứ hai gọi là kẻ thù.

Địch nhân trong dạng đối thủ là những người có xung đột lợi ích với bản thân hắn nhưng không đến mức không thể cứu vãn, thậm chí sau này trở thành đồng minh cũng không phải là không thể.

Địch nhân trong dạng kẻ thù chính là toàn diện khai chiến, đã căn bản không còn cái gì để nói, không phân lợi ích chỉ phân sinh tử.

Đám người ngũ quái liền thuộc dạng đối thủ, với những người này Vô Song không có ác cảm, thậm chí còn có thiện cảm.

Vô Song không rõ ngũ quái vì cái gì đuổi giết Thích Tường Phát nhưng Vô Song liền tin tưởng, chỉ cần ngày hôm đó không có Tương Vân nhìn chằm chằm, hắn nguyện ý đâm Thích Tường Phát một đao, quan trọng hơn từ đầu đến cuối, Kim Nhạn, Độc Xà cùng Đổ Thần chưa từng một lần cố ý tấn công những người không liên quan, điểm này không phải ai cũng làm được, vì vậy liền khiến Vô Song tương đối thưởng thức bọn họ.

Lúc này Vô Song đã có thể xuống giường nhưng muốn bảo hắn hoạt động như bình thường thì không thể, Vô Song dự đoán khối thân thể này ít nhất cũng phải hết 1 tuần mới có thể đi lại bình thường, quãng thời gian này hắn liền phải để Dạ Xoa chăm sóc cho mình.

Đương nhiên được mỹ nữ chăm sóc, Vô Song không có bất cứ điểm gì phàn nàn.

Không để Vô Song đợi quá lâu, Dạ Xoa bưng một bát thức ăn vẫn còn từng làn hương nhẹ bay lên xuất hiện trước mặt Vô Song.

Nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp đến mộng mị kia rồi lại nhìn đồ ăn nàng mang vào, Vô Song trong mắt xuất hiện một chút bất ngờ, hắn liền cười nói.

“Không ngờ tỷ tỷ không những xinh đẹp mà nấu ăn còn ngon như vậy, thật sự khiến ta bất ngờ không thôi nha”.

Đây chỉ là một bát cháo yến mạch hết sức bình thường, nhưng tay nghề người nấu tuyệt đối không tệ chút nào, chỉ cần từ mùi hương bên trong, Vô Song có thể cảm nhận được khả năng nấu nướng của đối phương.

Dạ Xoa nghe vậy cũng không đáp, nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Vô Song, trong tay cầm lấy một chiếc thìa sứ.

“Ngoan, há miệng nào, tỷ tỷ thương”.

Nhìn Dạ Xoa đối xử với hắn không khác gì trẻ con, hắn liền có chút buồn cười tuy nhiên hiện nay Vô Song thân là bệnh nhân cũng không có quyền chống lệnh bác sỹ nha.

Từng thìa cháo được Dạ Xoa cẩn thân nâng lên, nhìn vẻ ôn nhu của nàng lúc này chỉ sợ đám người ngũ quái kia kinh ngạc đến rớt hàm.

Trong mắt bọn họ, tuyệt đối không bao giờ Dạ Xoa đại nhân lại nữ tính thế này.

Phục vụ Vô Song ăn hết bát cháo yến mạch, Dạ Xoa mới chậm rãi dùng chiếc khăn mềm lau miệng cho hắn, khuôn mặt xinh đẹp của Dạ Xoa hiện nay vậy mà dường như gần sát mặt Vô Song, Vô Song thậm chí có thể cảm nhận được hơi thỏ của nàng.

Xong xuôi lúc này Dạ Xoa mới nhè nhẹ mỉm cười, nàng thổi một hơi nóng vào tai Vô Song.

“Nói nhỏ với một việc, tỷ tỷ chỉ biết giết người, không biết xuống bếp nha”.

Để Vô Song ngồi nghệ trên giường, Dạ Xoa lại chậm rãi mang bát đi ra ngoài khiến Vô Song dở khóc dở cười.

..........

Rốt cuộc cũng không lâu lắm, Dạ Xoa quay trở lại tuy nhiên lần này nàng mang thêm một cô gái bước vào.

Cô gái này tất nhiên không phải Thẩm Tương Vân.

Nàng có mái tóc búi cao ở trên, xoa xuống ở dưới, mái tóc đen mượt như nhung.

Nàng mặc một bộ áo dài màu tím ở bên ngoài, bên trong là nội y màu vàng nhạt.

Đây là lần đầu tiên, Vô Song nhìn thấy một nữ nhân đứng cạnh Dạ Xoa mà không bị kém sắc, không bị vẻ đẹp của Dạ Xoa lấn át.

Từ khi xuyên việt đến thế giới này, Vô Song chỉ thấy có duy nhất Hoàng Dung có thể so sánh cùng Dạ Xoa, có điều tuổi tác của Hoàng Dung cũng không còn trẻ, nàng mất đi vài phần nhan sắc nhưng lại thêm vài phần thành thục ổn trọng, vài phần phong phạm của nữ nhân trưởng thành.

So với Dạ Xoa, công tâm mà nói đúng là Hoàng Dung hiện nay không bằng.

Ngoại trừ Hoàng Dung ra thật sự còn có Cô Cô của Vô Song – Tiên Âm cũng có thể coi là đại mỹ nhân bất quá Tiên Âm thật sự cũng không so nổi với Dạ Xoa.

Nữ nhân bên cạnh Dạ Xoa lại khác, nhìn vào nàng, Vô Song có thể cảm nhận được một khuôn mặt xinh đẹp mà đầy cao ngạo, ẩn ẩn trong đó là thứ khí chất lạnh lùng thanh cao khó nói lên bằng lời.

Nếu Dạ Xoa có thể so sánh với một đóa hoa hồng nở rộ thì nữ nhân trước mặt Vô Song lúc này liền là một nụ hoa ly ngát hương còn chưa nở rộ.

Dạ Xoa nhìn thấy Vô Song đang quan sát cả hai người khóe miệng liền cong lên.

“Hì hì, sư muội à, muội nhìn thấy không, ta đã nói rồi, tiểu sắc lang này nhất định bị sắc đẹp của ngươi mê đảo không rời mắt được nha”.

Nữ nhân kia bị Dạ Xoa trêu, làn da trắng hồng liền hơi hơi đỏ lên, da mặt của nàng còn thực sự rất mỏng.

“Tỷ tỷ, đừng trêu chọc ta nữa, đứa bé kia thì biết gì chứ... hơn nữa hắn thật sự là bé trai sao?, so với tiểu sư muội của ta vậy mà không kém chút nào”.

Dạ Xoa mỉm cười, ánh mắt lóe lên nhìn Vô Song, ánh mắt làm Vô Song cảm thấy cực kỳ không ổn, quả nhiên câu tiếp theo của Dạ Xoa khiến Vô Song triệt để không còn lời nào để nói.

“Sư muội muốn biết liền lột trần hắn ra quan sát, liền biết ngay a”.

Nữ nhân bên cạnh Dạ Xoa ánh mắt đẹp chớp động, rồi lại nhìn Vô Song ở đó, giọng nói trở lên nhỏ hơn rất nhiều.

“Có thật sự được không đó, tỷ tỷ ta thấy việc này không đúng”.

Dạ Xoa dường như muốn trả thù Vô Song, nàng liền lập tức kéo tay vị muội muội này đến gần giường Vô Song, mặc cho nàng mặt đỏ đến tận mang tai.

“Tiểu Vô Song a, người xưa có câu có ân tất báo nha, vị muội muội của ta không ngại khó khăn vất vả vì người vào bếp, ngươi đã ăn hết bát cháo yến mạch của nàng, liền cho nàng sờ sờ một chút được không”.



Vô Song nhìn Dạ Xoa cùng nữ tử kia, chỉ nhè nhẹ lắc đầu, hắn cũng thật sự không ngờ khác với vẻ bên ngoài của mình, nữ tử trước mặt này dĩ nhiên lại giống một chú chim non lần đầu tập bay, đầy nhút nhát cùng e lệ.

Dạ Xoa cũng không muốn tiếp tục làm khó nữ vị muội muội này của mình, nàng liền mỉm cười.

“Giới thiệu với muội, tiểu tử này tên là Vô Song, ngươi đừng nhìn hắn nhỏ mà coi thường nha, hắn tuyệt đối là sắc lang chính hiệu, hơn nữa còn rất có mị lực, ngươi cẩn thận nếu không liền bị hắt cướp mất trái tim, khi ấy tỷ tỷ cũng không cứu được”.

Nói xong Dạ Xoa quay lại nhìn Vô Song, nhẹ mỉm cười.

“Giới thiệu với đệ đệ, đây là sư muội của tỷ tỷ, nàng họ Lý, tên Mạc Sầu”.

Không nghe tên nữ nhân kia thì thôi, đã nghe liền như sấm động bên tai.

LÝ Mạc Sầu?, Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu?.
Vô Song tuyệt đối không ngờ, nữ nhân xinh đẹp nấu cháo yến mạch cho mình lại là Lý Mạc Sầu.

...........

Lý Mạc Sầu là một nữ nhân rất có phẩm vị trong Kim Dung thế giới.

Nàng dám yêu dám hận. Yêu đến khắc cốt minh tâm nhưng hận thì hận đến thiên băng địa liệt.

Lý Mạc Sầu cả đời làm rất nhiều việc đáng hận nhưng kẻ đáng hận cũng có chỗ đáng thương.

Nàng vì một nam nhân mà nguyện từ bỏ tất cả, cũng vì nam nhân đó nàng cũng hủy diệt tất cả.

Từ góc nhìn của một người hiện đại, Vô Song cũng không biết nên nhìn Lý Mạc Sầu thế nào, là đứng về phía nàng hay là chỉ trích nàng, một nữ nhân rất khó phán xét một cách công bình.

Nhiều người ghét vẻ bá đạo của nàng, ghét nàng tâm ngoan thủ lạt, cũng ghét nàng độc ác vô tình.

Nhưng nhiều người cũng thích tính cách của nàng, dám yêu dám hận.

Hỏi thế gian tình ái là chi

Mà đôi lứa thề nguyền sống chết

Nam bắc hai đàng rồi ly biệt

Mưa dầm dãi nắng hai ngả quan san

Thiếp nhớ chàng muôn ngàn đau khổ

Thiếp nhớ chàng khốn khổ xiết bao

Giờ chàng đang ở nơi nao

Nhấp nhô mây núi nao nao cõi lòng.

Lý Mạc Sầu là đệ tử chân truyền của phái Cổ Mộ thậm chí nàng là người có thể tiếp quản phái Cổ Mộ trong tương lai chứ không phải Tiêu Long Nữ.

Như bao nữ nhân phái Cổ Mộ khác, bọn họ căn bản không được rời khỏi Chung Nam Sơn trừ khi đáp ứng một lời thề, Lý Mạc Sầu cũng phải lập một lời thề như thế: “Không bao giờ rời khỏi Cổ Mộ đài, trừ phi đã phải lòng một nam tử”.

Lý Mạc Sầu trong mắt Vô Song lúc này hoàn toàn chỉ là một nữ nhân yếu đuối,hiền dịu và ngây thơ,muốn yêu và được yêu.

Mạc Sầu cam tâm chịu tiếng phản bội sư môn,phụ bạc sư phụ,vứt bỏ cả lễ tiết của người theo đạo, trở thành kẻ thân khoác áo đạo mà tâm không có đạo…tất cả chỉ để được sống bên người nàng yêu say đắm là Lục Triển Nguyên.

Đối với Lý Mạc Sầu mà nói, Lục Triển Nguyên khi đó là trời của nàng, là thế giới của nàng.

Đáng tiếc nàng hy sinh quá nhiều, quá nhiều để rồi cũng mất tất cả.

Lục Triển Nguyên trong mắt Vô Song liền là một cái phế vật.

Cho dù Vô Song chưa bao giờ gặp Lục Triển Nguyên nhưng hắn vẫn muốn mắng hai tiếng phế vật.

Hắn không cần biết Hà Nguyên Quân xinh đẹp cỡ nào, tuyệt mỹ cỡ nào, có thể làm thần hồn Lục Triển Nguyên điên đảo cỡ nào nhưng Lục Triển Nguyên thủy chung vẫn chỉ là một cái phế vật, không hơn.

Lục Triển Nguyền người này thân là nam nhân để một nữ nhân vì mình buông bỏ tất cả sau đó lạnh lùng phất tay bỏ đi bên một nữ nhân khác?, dĩ nhiên có cái đạo lý này?.

Cái gì mà một vợ một chồng?, cái gì song túc song tê?, cái gì trong lòng chỉ có một Hà Nguyên Quân?, vì sao không thể mở lòng với Lý Mạc Sầu một lần?.

Ăn xong chùi mép rời đi không quan tâm tất cả, Lục Triển Nguyên làm thật đẹp làm thật gọn gàng nhưng hắn có bao giờ quan tâm đến Lý Mạc Sầu suy nghĩ ra sao?.

Hắn rời đi, không lại nhìn nhiều Lý Mạc Sầu một lần.
Hắn rời đi không để lại một câu xin lỗi.

Hắn cứ như vậy mang thế giới của Mạc Sầu đi thật xa, xa mãi mãi.

Loại nam nhân này quả thật cực kỳ xứng học Quỳ Hoa Bảo Điển.

...........

Nhìn Lý Mạc Sầu lúc này, cũng mới chỉ khoảng 16, 17 tuổi trong mắt nàng còn sự ngây thơ chất phát của thiếu nữ mới lớn, trong mắt nàng còn có nồng đậm ái tình hạnh phúc.

Nàng lúc này chỉ là Cổ Mộ đại sư tỷ Lý Mạc Sầu chứ không phải Xích Luyện Tiên Tử - Lý Mạc Sầu.

Vô Song lúc này ngưa đầu lên, một lần nữa quan sát khuôn mặt tuyệt mỹ của Mạc Sầu, hắn lần đầu mở miệng.

“Lục Triển Nguyên, hắn ở đâu?”.

Một câu hỏi không hề liên quan, một câu hỏi làm cả Dạ Xoa cùng Lý Mạc Sầu bốn mắt nhìn nhau, căn bản không hiểu gì.

Nhìn vào biểu hiện của Lý Mạc Sầu, Vô Song mới nhẹ thở ra một hơi, ít nhất Lý Mạc Sầu chưa có gặp Lục Triển Nguyên, ít nhất Mạc Sầu còn chưa đi qua lối rẽ của cuộc đời.

“Vô Song, Lục Triển Nguyên là ai vậy?”.

Dạ Xoa ánh mắt chớp động nhìn Vô Song, bên cạnh đó Lý Mạc Sầu cũng là nghi hoặc nhìn hắn.

Vô Song đương nhiên sẽ không nói ra Lục Triển Nguyên là ai, nếu hắn nói với Mạc Sầu việc này, chỉ sợ trực tiếp khiến nàng tức giận bỏ đi, dù sao việc này liên quan đến danh tiết nữ nhân hơn nữa kể cả hắn nói ra, liệu ai sẽ tin?.

Vô Song lập tức lắc đầu mỉm cười như không có gì, sau đó mơ mơ hồ hồ lên tiếng.

“Dạ Xoa tỷ tỷ, Mạc Sầu tỷ tỷ, hai người gặp nhau khi nào vậy?”.

Thấy Vô Song lên tiếng hỏi, Dạ Xoa liếc mắt nhìn Mạc Sầu sau đó mỉm cười.

“Cũng thật là trùng hợp, ta gặp Mạc Sầu muội muội trên đường đến Tử Ngọc Sơn, lúc gặp Mạc Sầu nàng đang trong địa phận Chung Nam Sơn, bị mấy cái Toàn Chân lỗ mũi trâu truy sát, tỷ tỷ đúng là không nỡ nhìn nàng bị thương tổn, liền ra tay cứu nàng”.

Nhắc đến việc Dạ Xoa cứu mình, Mạc Sầu khuôn mặt hiện lên một tia cảm kích.

“Nếu lần đó chân muội không bị thương, muội tuyệt đối không sợ mấy cái Toàn Chân giáo đáng ghét kia”.

Nói đến đây, Mạc Sầu dơ bàn tay trắng ngần nắm lại thành quyền, nhìn nàng lúc này phi thường cá tính, cũng phi thường dễ thương.

Câu chuyện này rất đỗi bình thường, có điều Vô Song lại cảm thấy bất thường vô cùng.

Theo hắn biết Cổ Mộ Phái vốn không được phép xuống núi, trừ khi bị một nam nhân chiếm lấy trái tim, cùng hắn rời khỏi Cổ Mộ Phái.

Cho dù được phép rời đi, cũng trở thành Cổ Mộ phái phản đồ, vĩnh viễn không được quay về Cổ Mộ.

Lý Mạc Sầu chưa gặp Lục Triển Nguyên, vậy mà lại có thể xuống núi?, có thể rời khỏi Chung Nam Sơn?, việc này Vô Song liền không hiểu.

Đại não của Vô Song liền cấp tốc vận chuyển, dù sao hắn là người xuyên việt, hắn có ưu thế rất lớn trong thế giới này.

“Mạc Sầu tỷ tỷ, người là người Cổ Mộ phái đúng không?”.

Vô Song vừa dứt lời, khuôn mặt của Mạc Sầu đầy kinh hãi nhìn hắn, căn bản không thể tưởng tượng ra tại sao Vô Song có thể đoán được thân phận mình.

Về phần Dạ Xoa lại khẽ nhíu đôi lông mày xinh đẹp, nàng là lần đầu tiên nghe thấy Cổ Mộ phái.

Vô Song nhìn thấy biểu hiện của hai cô gái này liền phì cười.

Người xuyên việt có một loại thủ đoạn cực kỳ lợi hại gọi là ‘chém gió’.

Lợi dụng kiến thức của mình, muốn biên đạo một câu chuyện căn bản không có gì khó khăn.

“Mạc Sầu tỷ tỷ không cần bất ngờ, sư phụ của ta chính là một trong ngũ đế, được người đời gọi là Vô Hà Tử tiền bối, sư phụ ta cả đời đã đi qua rất nhiều nơi, thấy rất nhiều thứ thậm chí Trùng Dương tiền bối năm đó cũng được sư phụ ta chỉ điểm rất nhiều”.

“Nhờ sư phụ kể ta mới biết trên Chung Nam Sơn không chỉ có một cái Toàn Chân Giáo mà còn có một cái Cổ Mộ, tại Chung Nam Sơn không chỉ có Vương Trùng Dương một người độc đại mà còn có Lâm Triều Anh, một tuyệt đỉnh cao thủ cũng là Cổ Mộ tổ sư”.

“Mạc Sầu tỷ tỷ thân là nữ nhân, nữ nhân bình thường rất khó ra nhập Toàn Chân Giáo, ở trên Chung Nam Sơn cũng rất khó xuất hiện nữ nhân, đấy là đạo gia địa bàn, đạo gia thanh tâm quả dục sẽ rất hạn chế nữ nhân tiến vào”.

“Đương nhiên Toàn Chân Giáo cũng sẽ không bá đạo đến mức truy sát bất cứ nữ nhân nào đi vào Chung Nam Sơn, việc Mạc Sầu tỷ tỷ bị truy sát e là có huyền cơ”.

“Ta vừa vặn biết Cổ Mộ phái nằm ngay trong Toàn Chân Giáo cấm địa, chỉ sợ Mạc Sầu tỷ tỷ đi từ trong cấm địa ra mới bị mấy cái đạo sỹ kia hiểu nhầm là mưu đồ bất chính, từ đó truy sát người đi”.

“Nghĩ đến vậy ta liền mới nói ra Cổ Mộ Phái, cũng không phải là quá nắm chắc, bất quá từ biểu hiện của Mạc Sầu tỷ, ta đoán đúng rồi phải không?”.

Lý Mạc Sầu nghe vậy liền biết mình thất thố, nàng khẽ cúi đầu, sắc mặt dần dần đỏ lên.

“Vô Song, ngươi sau này đừng nói với ai được không, ta đúng là truyền nhân của phái Cổ Mộ, nhưng ngươi giữ bí mật giúp ta được không”.

Nói đến đây, Mạc Sầu mới bắt đầu giúp Vô Song giải thích nghi hoặc trong lòng.

Nguyên lai Mạc Sầu cùng Tiểu Long Nữ đúng là ở Cổ Mộ Phái, có điều Lý Mạc Sầu không giống sư muội của mình, tính cách nàng không có cách nào thanh tâm quả dục cả đời chỉ ở một chỗ, cả đời không bước ra ngoài.

Càng lớn Mạc Sầu càng tò mò với giang hồ, càng tò mò với thé giới bên ngoài, chính vì vậy năm 17 tuổi, nàng lèn trốn ra khỏi Cổ Mộ.

Vì đi quá gấp, lại đi trong đêm tối, trong lòng có chút khẩn trương vì vậy Mạc Sầu liền bị ngã, từ đó mới kinh động đám người của Toàn Chân Giáo, sau đó gặp gỡ Dạ Xoa, rồi cuối cùng gặp gỡ Vô Song ở đây.

Nói đi nói lại, thế giới này thật nhỏ.

..........

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau