CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 556 - Chương 560

Quyển 3 - Chương 87-3: Ngoại Chương - Bố Cục Vi Tiểu Bảo

Trong lúc Vô Song đang ngăn cùng Long Đế chiến đến thiên hôn địa ám thì Vi Tiểu Bảo lúc này cũng đứng ngồi không yên.

Vi Tiểu Bảo ngồi trong một căn phòng tại lầu bốn Lệ Xuân Viện, sắc mặt khó mà bình tĩnh.

Căn phòng này tương đối hoa lệ, là căn phòng dành cho kim bài kỹ nữ của Lệ Xuân Viện nhưng cũng là căn phòng mà Vi Tiểu Bảo hắn căm thù nhất, phòng của mẫu thân hắn.

Vi Xuân Hoa thật ra có hai phòng, nàng không giống các cô nương khác bởi Vi Xuân Hoa là tú bà, nhan sắc đã không thể theo kịp các cô nương Lệ Xuân Viện nhưng mà kinh nghiệm của Vi Xuân Hoa lại cực kỳ phong phú, bản thân lại có nét mặn mà riêng biệt mà thiếu nữ trẻ tuổi khó sánh bằng, loại phong vận này rơi vào mắt một số khách nhân lại có ý vị đặc biệt.

Chính vì vậy một số khách nhân thỉnh thoảng vẫn điểm danh Vi Xuân Hoa tiếp khách, căn phòng lúc này mà Vi Tiểu Bảo ngồi chính là nơi mẹ hắn bán thân cũng chính là nơi... hắn sinh ra.

Vi Tiểu Bảo lớn lên ở cái nơi này vốn đâu có lạ gì việc quan hệ xác thịt? nhưng mà có đứa bé nào lại thích mẹ mình đi làm cái việc đó?.

_ _ __ _ _ _ _ _

Vi Tiểu Bảo ngồi trên ghế, ánh mắt thi thoảng nhìn về phía nội phòng, bên trogn nội phòng có một chiếc giường đôi tương đối lớn, tại chiếc giường này có hai mỹ nữ là Mạc Ly cùng Thanh Thanh.

Nhìn về phía chiếc giường kia, Vi Tiểu Bảo không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.

Vi Tiểu Bảo đương nhiên là đứa bé mang theo đại sắc tâm thậm chí cũng có sắc đảm, trên giường là hai tuyệt thế mỹ nữ căn bản không thể cử động, đừng nói là Vi Tiểu Bảo mà chỉ sợ rất nhiều nam nhân sẽ động tâm.

Cố gắng uống một ngụm trà hạ nhiệt, Vi Tiểu Bảo không khỏi tự đánh vào mặt mình một cái.

“Tiểu Bảo a Tiểu Bảo, là nữ nhân đại ca nhờ ngươi chăm sóc, ngươi cũng không thể động vào nữ nhân của đại ca a “.

Vi Tiểu Bảo tự nói với mình một câu, sau đó rất thần kỳ mà nén dược dục hỏa xuống, thân hình nhỏ nhắn chậm rãi đi ra ngoài, thò đầu ra cửa sổ.

Lúc này bên ngoài hành lang đầy quân lính nhà Thanh nhưng mà bọn họ tuyệt không dám khám phòng chỉ là bao vây mà thôi.

Lệ Xuân Viện cơ hồ lần đầu tiên gặp cái tình cảnh này nhưng mà từ gia đinh đến các cô nương rồi tú bà đều khá bình tĩnh, ở yên trong phòng mình không đi ra ngoài là được, bọn họ tương đối an tâm vì Lệ Xuân Viện không phải là nơi binh sĩ Thanh triều dám dễ dàng đắc tội.

Vi Tiểu Bảo nhìn đám binh sĩ nhà Thanh vây chặt Lệ Xuân Viện thì không khỏi âm thầm thở dài một cái rồi lại đóng cửa sổ lại, trở về căn phòng của mình, trong đầu nhớ lại mấy lời nói của Vô Song.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Lúc trước quân lính Thanh triều bao vây nói thật Tiểu Bảo sợ hết hồn, từ bé đến lớn Tiểu Bảo mới gặp cái cảnh này bất quá vừa sợ cũng vừa tò mò.

Vì sợ nên chỉ dám chui vào một góc nhưng vì tò mò lại lén lén đưa cái đầu ra nhìn.

Vi Tiểu Bảo nhìn đông nhìn tây một hồi, lại thấy quân lính Thanh triều chỉ dám vây mà không dám làm gì, trong nội tâm tất nhiên hơi hơi coi thường hơn nữa lại bắt đầu có chút dương dương tự đắc.

Vi Tiểu Bảo là fan cuồng của Trần Cận Nam cùng Trần Gia Lạc, trong lòng một mực mang theo cái nguyện vọng Phản Thanh Phục Minh, tuy rằng khi gặp Vô Song thì hình ảnh thần tượng có chút lung lay nhưng mà không ảnh hưởng tới việc Vi Tiểu Bảo không thích thanh triều.

Đang dương dương tự đắc, Vi Tiểu Bảo gan liền lớn hơn, muốn thử đi vào trong Thiên Thượng Nhân Gian xem có việc gì xay ra thì có một bàn tay che miệng hắn kéo vào.

Vi Tiểu Bảo ghi đó sợ tái cả mặt, đến khi kẻ kia bỏ tay ra khỏi miệng hắn, Vi Tiểu Bảo còn không nhìn đối phương lập tức cúi đầu như gà mổ thóc, một mặt van xin.

“Đại gia, đại gia tha mạng a, Tiểu Bảo còn nhỏ trên người một cắc không có hơn nữa trên còn mẹ già 60 tuổi, dưới còn vợ yêu chưa cưới, con nhỏ chưa sinh, cầu đại gia tha mạng a “.

Khi đó Vô Song nhìn thấy Vi Tiểu Bảo cũng suýt nữa bật cười, hắn cũng không có thời gian liền cốc đầu đứa bé này.

“Là ta đây, than nghèo giải khổ với ai?, có tin ta lột sạch đồ trên người đệ lấy lại tấm ngân phiếu không?”.

Vi Tiểu Bảo nghe thấy âm thanh của Vô Song cứ như người về từ cõi chết vậy, sắc mặt vốn đang mếu máo lập tức ngẩng đầu lên vui vẻ.


“Vô Song ca ca là ngươi sao “.

Vi Tiểu Bảo đang định nói thì Vô Song lại lấy tay bịt miệng hắn, làm dấu im lặng sau đó thì thầm vào tai Tiểu Bảo.

“Tiểu Bảo, ta cần một căn phòng trống yên tĩnh, đệ có thể tìm giúp ta không? “.

Vi Tiểu Bảo nghe vậy đầu óc liền nhẹ chuyển, rốt cuộc nghĩ đến... căn phòng bán thân của mẹ hắn.

Cho dù Vi Tiểu Bảo không thích căn phòng này nhưng hắn rất thông minh, hắn biết đại ca chỉ sợ có việc cần gấp, lập tức dẫn Vô Song đến.
Căn phòng này ở trên tầng bốn Lệ Xuân Viện, đầu tiên Vô Song yêu cầu Vi Tiểu Bảo mở cửa sổ bên ngoài ra, tấm cửa sổ có thể nhìn thấy cảnh đêm bên ngoài của Lệ Xuân Viện.

Sau đó Vô Song lập tức theo cửa sổ này biến mất, chỉ vài giây sau không ngờ Vô Song lại mang theo hai thân ảnh xuất hiện, nhìn hai người bên cạnh Vô Song bản thân Vi Tiểu Bảo liền há hốc mồm.

Vi Tiểu Bảo đương nhiên nhận ra hai người này, một người là Thanh Thanh tỷ đẹp không thua bất cứ danh kỹ nào của Lệ Xuân Viện, một người chính là nữ tử tóc ngắn buổi sáng đến đại náo Lệ Xuân Viện.

Vô Song cũng không để ý đến Vi Tiểu Bảo kinh ngạc, hắn nhanh chóng mang cả hai người đến nội phòng rồi đặt cả hai lên giường, chậm rãi buông tấm rèm xuống, sau đó mới lại gần Tiểu Bảo.

Không đợi Tiểu Bảo tò mò hỏi câu nào hắn đã cúi thấp người xuống, nói nhỏ vào tai đứa bé này.

“Tiểu Bảo, đại ca có tin được ngươi không? “.

Vi Tiểu Bảo tâm thực sự rất nhỏ nhưng mà nghĩa khí cũng rất lớn, quả thực là một kẻ... khó hiểu.

Những việc liên quan đến nghĩa khí, Tiểu Bảo tuyệt không đắn đo.

“Đại ca, mời ngươi nói, chỉ cần Tiểu Bảo làm được Tiểu Bảo tuyệt đối không chối từ “.

Nhìn ánh mắt Tiểu Bảo, Vô Song khẽ vỗ nhẹ vào vai hắn.

“Tốt, Tiểu Bảo thật sự đủ nghĩa khí”.

“Lần này đám quan binh Thanh triều đến vây bắt Lệ Xuân Viện tuy không hoàn toàn vì hai nàng nhưng cũng không phải không liên quan gì “.

“Đại ca vừa từ trong Thiên Thượng Nhân Gian cứu hai nàng ra, hai nàng tạm thời bị điểm huyệt không thể cử động, đại ca lại không có thời gian chăm lo cho cả hai chỉ có thể nhờ tiểu huynh đệ ngươi”.

“Chỉ cần đừng để bọn họ bị phát hiện, theo thời gian hai người lập tức sẽ tỉnh lại, huyệt đạo không thể một mực bị khóa, chỉ là không biết bao lâu “.

“Đại ca lần này phải trở lại Thiên Thượng Nhân Gian, nếu đại ca trở về đương nhiên sẽ đón bọn họ, nếu đại ca không trở về... vậy phiền đệ giúp đại che dấu bọn họ, đợi đến khi huyệt đạo được giải, hai người sẽ tự động rời đi”.

“Cuối cùng đại ca biết ngươi một lòng nghĩa hiệp, thích học võ công, đại ca hiện tại thân bất do kỷ không có thời gian dạy ngươi cái gì nhưng mà đợi đến nữ tử tóc ngắn kia tỉnh lại, ngươi có thể nói với nàng, có thể xin học nghệ của nàng, nàng... không biết chừng có thể cho ngươi một hồi tạo hóa”.

Vô Song cũng không để cho Vi Tiểu Bảo kịp tiêu hóa toàn bộ những lời này, hắn lại từ của sổ thoát đi, lập tức hướng về Thiên Thượng Nhân Gian mà trợ giúp Đông Phương cô nương, để lại Vi Tiểu Bảo cứ như đang nằm mơ vậy.

Vi Tiểu Bảo sau đó cắn răng đóng cửa sở bên ngoài lại sau đó ngồi xuống ghế chính phòng, cái việc này đối với hắn thực sự cực kỳ kích thích nhưng mà cũng thực sự đáng sợ.

_ _ _ __ _ _ __ _
Vi Tiểu Bảo chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua lâu như thế này, mỗi giây mỗi phút như cả ngày với hắn vậy, nhìn đám binh lính Đại Thanh bên ngoài, nghe tiếng bước chân đi lại đều có thể làm Vi Tiểu Bảo giật thót.

Cũng không biết ngồi đợi bao lâu rốt cuộc có một âm thanh kinh thiên địa khiếp quỷ thần vang lên, âm thanh như diệt thế vậy, không chỉ rung động toàn bộ Thiên Thượng Nhân Gian mà còn rung động toàn bộ Lệ Xuân Viện.

Vô số binh sĩ Đại Thanh hốt hoảng, vô số cô nương sợ hãi, thậm chí rất nhiều cô nương chạy ra khỏi phòng, chạy thẳng từ các tầng cao xuống tầng thấp, chạy ra ngoài đường phố Hành Dương không dám ở lại bên trong.

Cái âm thanh này đương nhiên là Vô Song chiến đấu cùng Long Đế.

Vi Tiểu Bảo cũng nghe thấy thanh âm này, lồng ngực như muốn nảy ra ngoài, nội tâm cực kỳ lo lắng cho Vô Song nhưng mà cũng không biết làm sao.

Đứng ngồi không yên rốt cuộc Vi Tiểu Bảo lại đi vào nội phòng, hắn thậm chí vén tấm màn che trên giường ra, Vi Tiểu Bảo vốn muốn nhìn trạng thái của Mạc Ly cùng Thanh Thanh nào ngờ vừa mở tấm màn thì suýt nữa bị dọa sợ tái cả mặt.

Chỉ thấy trên người Mạc Ly cùng Thanh Thanh... có hai con rết sắc sỡ vô cùng, hai con rết yên lặng nhìn về phía Vi Tiểu Bảo, cái đầu khẽ nhúc nhích cùng những cái chân nhỏ khẽ chuyển động, thực sự đáng sợ vô cùng.

Vi Tiểu Bảo thậm chí suýt nữa kêu lên thành tiếng, cũng may dùng tay che miệng lại, hai mắt trợn lên.

Đến khi cảm thấy hai con rết này có vẻ không muốn tấn công mình, Vi Tiểu Bảo mới thở ra một tiếng, ngồi bệt xuống đất.

“Sợ quá, sợ quá, may mà chúng không cắn ta”.

Lúc này Vi Tiểu Bảo đã cảm thấy sống lưng ướt đẫm.

Hai con rết này đương nhiên là Trùng Vương, là Vô Song đặt lên người Mạc Ly cùng Thanh Thanh, chỉ cần không ai đụng vào hai nàng hai con rết sẽ không hành động.

Vô Song thật ra có thể điều khiển bọn chúng tốt hơn, ra nhiều mệnh lệnh phức tạp hơn nhưng mà dù sao hắn cũng mới nhận được hai đầu trùng vương này từ chỗ Lam Phượng Hoàng, thời gian làm quen cũng không dài, chỉ có thể ra lệnh cố định như vậy.

Vi Tiểu Bảo cũng không hiểu cách làm của Vô Song nhưng mà hiện tại cũng tuyệt không dám lại gần chiếc giường này, trực tiếp rón rén mà đi ra ngoài, tiểu tử này đúng là bị dọa sợ.

_ _ __ _ _ _ _

Ngay khi Vi Tiểu Bảo đi ra ngoài, ở trên giường Mạc Ly không ngờ mở mắt ra, sau đó những đầu ngón tay nàng khẽ cử động.

Mạc Ly không ngờ dần dần có thể thoát khỏi trạng thái điểm huyệt trong khi Thanh Thanh căn bản không có bất cứ dấu hiệu gì.

Mạc Ly hai mắt mở lớn nhìn về phía Vi Tiểu Bảo sợ hãi rời đi sau đó ánh mắt hơi hơi nhíu lại.

Nàng tuy bị điểm huyệt không thể nói nhưng không có điếc và cũng chẳng mù.

Lúc trước khi Vô Song mang nàng vào đây, Vô Song vậy mà muốn nàng... tìm cách khiến Vi Tiểu Bảo bái sư, Vô Song còn nói kẻ này tương lai... tiền đồ bất khả hạn lượng.

Mạc Ly nhìn dáng vẻ sợ hãi của Vi Tiểu Bảo, quả thực không cảm thấy tiền đồ ở đâu bất quá nếu là lời Vô Song nói, nàng cũng tương đối phối hợp, nàng cũng muốn xem đứa bé mà Vi Tiểu Bảo kia tiền đồ ‘bất khả hạn lượng’ thực sự có bao nhiêu tiền đồ?

Lần này Vô Song thật ra chưa hẳn đã phải nhờ đến Tiểu Bảo, có hai đầu Trùng Vương bảo vệ cho dù đặt hai nàng ở miếu hoang cũng không hẳn có nguy hiểm gì nhưng Vô Song muốn bố cục, muốn tạo cơ hội cho Mạc Ly gặp Tiểu Bảo.

Hắn muốn nhanh hơn Thiên Địa Hội một bước, đoạt lấy nhân vật chính này.

Vô Song gần như mặc định đã phải đối đầu cùng một cái nhân vật chính là Quách Tĩnh, Vô Song căn bản không muốn đối đầu với một cái nhân vật chính khác là Vi Tiểu Bảo hơn nữa Vi Tiểu Bảo thậm chí là một trong hai nhân vật chính Vô Song bắt buộc phải chiêu mộ.

Một người đương nhiên là Vi Tiểu Bảo, người còn lại... là Dương Quá.

Thân là một người xem Kim Dung, trong số các nhân vật chính Vô Song cũng thích nhất hai cái nhân vật này, nếu có cơ hội hắn đương nhiên sẽ kéo cả hai về phía mình.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 88: Tu La Vương (1)

Tiên Thiên Quỳ Hoa vốn cực mạnh nhưng mà đối thủ lại là Long Đế, uy lực của Tiên Thiên Quỳ Hoa không khỏi yếu đi vài phần.

Chiến lực của Long Đế đã đại giảm nhưng mà Long Đế chung quy vẫn cứ là Long Đế, là đế vị cao thủ, bất cứ một mặt nào của hắn đều vượt qua ngũ tuyệt đỉnh phong cường giả một bậc.

Chiêu thức, lực phản ứng, ánh mắt, khả năng phán đoán, kinh nghiệm, lực khống chế... những điểm này Long Đế vẫn cứ thuộc về đế vị, chỉ bằng siêu tốc độ của Tiên Thiên Quỳ Hoa hiện tại cũng khó lòng mà chân chính áp đảo được Long Đế.

Lúc này trong một khu vực bị đánh thành hoang tàn, Long Đế cùng Vô Song lao vào nhau mà chiến, uy lực không được như lúc trước nhưng ác liệt vô cùng, dù sao hai người trên lý thuyết hiện tại cũng đồng cân đồng hạng.

Lúc trước chiến đấu uy lực quá kinh hãi thế tục, hiện tại hai người lại phải dồn toàn lực chú ý vì vậy không biết nơi phương xa có một nữ tử đang lặng nhìn tất cả.

Nàng ẩn trong bóng tối, trên người chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng màu đen, che đi toàn bộ phần trên cơ thể nhưng lại lộ ra toàn bộ hai cánh tay.

Ẩn thân trong mốt góc, nàng đang từ từ cầm lấy hộp ngọc của Vô Song, nhè nhẹ tự mình bôi thuốc, ánh mắt mang theo nghi hoặc cùng một chút tò mò.

Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao thứ này thực sự không phải muốn có là được, đây là vật chỉ thuộc về Tây Hạ, vật này cho dù Võ Đang muốn cũng chưa chắc đã tìm ra.

Năm đó Trương Nhân có thể được một hộp Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao từ chỗ Vô Song liền vui vẻ vô cùng thậm chí còn có kích động đủ để nói lên độ hiếm của nó.

Tất nhiên Võ Đang không có được Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao vốn nằm ở nhiều yếu tố.

Yếu tố thứ nhất đương nhiên là địa lợi quá xa xôi, yếu tốt thứ hai bản thân Trương Thiên bế tử quan, Trương Địa cũng gần như bế quan không ra, mọi việc trên dưới trong phái đều là Trương Nhân đi quản, Trương Nhân cũng không thể phân thân mà đến Tây Vực, về phần yếu tố cuối cùng, Trương Tam Phong chưa một lần có ý đi lấy Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao.

Bỏ qua vấn đề Võ Đang Phái quay lại nơi Hành Dương này.

Nàng dùng hai đầu ngón tay trắng dài nhẹ thoa lớp thuốc đen lên bả vai bên phải sau đó dần dần xoa nó lan ra, màu đen kia gần như che phủ toàn bộ cánh tay trắng ngần không tì vết.

Thoa thuốc xong, nàng mới thở ra một hơi, lấy một miếng vải đỏ quấn thanh cánh tay rồi mới chậm rãi mặc lại bộ váy đỏ của chính mình.

Tạm thời xử lý xong thương thế, nàng mới dõi mắt vào trận chiến này.

Nói thật khoảng cách của nàng đến trận chiến có chút xa nhưng cả một vùng đất thậm chí bị đánh thành một mảnh hoang tàn, rất nhiều vật chắn tầm mắt liền đã bị hủy đi, nàng hoàn toàn có thể quan sát trận chiến này rõ mồn một.

Nàng ghét Vô Song là điều chính bản thân nàng đã nói với mình không biết bao nhiêu lần nhưng mà Vô Song đã lựa chọn ở lại, lựa chọn quay về ngăn cản Long Đế thú thật nàng cũng không tìm được lý do rời đi.

Theo suy nghĩ của nàng thì Vô Song đương nhiên yếu hơn nàng dù sao Quỳ Hoa Bảo Điển của hắn không có cách nào sánh ngang Bỉ Ngạn Bi Ca của chính nàng, muốn Vô Song câu giờ với Long Đế là rất khó.

Nàng ẩn thân một góc, yên lặng dùng Trường Sinh Khí chưa trị thương thế, ăn vào đan dược rồi lại dùng Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao bôi lên vết thương, không bao lâu liền có thể bình ổn khí tức, có thể một lần nữa quyết đấu cùng Long Đế.

Bản tính nàng mạnh hơn cái vẻ bề ngoài yếu nhược nhiều, hơn nữa nội tâm của nàng căn bản không phải cái gì băng thanh ngọc khiết, nàng thực ra có chút giống Vô Song, chiến ý của nàng rất mạnh.

Nàng lớn lên bên cạnh thiên hạ đệ nhất đại ma đầu Đông Phương Bất Bại, chiến ý của nàng không mạnh mới là lạ đồng thời người tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển bất kể thế nào cũng chưa bao giờ gắn hai chữ yếu nhược lên người.

Nợ một thì trả một.

Vô Song rời đi để nàng một mình cản Long Đế thì nay nàng cũng rời đi nhưng mà Vô Song dám quay lại thì nàng cũng không bỏ mặc hắn một mình.

Nàng đã suy nghĩ rất tốt các loại trường hợp, suy nghĩ xem lúc nào ra tay, thời điểm nào nhất kích tất sát với Long Đế nhưng mà nàng tuyệt không tin tưởng những gì xảy ra trước mắt.

Nàng không biết bí mật của Thiên Long Bát Bộ Thần Công cùng Hàng Long Thập Bát Chưởng, nàng cũng chẳng rõ Hoàng Thường đã làm gì Long Đế nhưng mà nàng biết Vô Song làm được một việc mà nàng làm không nổi đó là ‘đồ long’.

Long Đế hiện tại căn bản không còn là Long Đế nữa, hắn yếu đi rất nhiều, rất nhiều >

Cửu Đầu Ma Công của Long Đế đương nhiên rất mạnh, nó có thể sánh nang với Kim Sí Chân Thân của Ca Lâu La nhưng như thế còn chưa đủ, dù sao so sánh với tuyệt học đứng đầu Bà La Môn như Thiên Long Bát Bộ Thần Công thì còn kém rất nhiều.

Ví dụ đơn giản, Ca Lâu La dùng Kim Sí Chân Thân có thể hấp thụ Hàng Long Khí bởi khi đó chỉ là long cốt, là một đoạn xác rồng, nó đương nhiên dám ăn.



Nếu long cốt có thêm long hồn, đầu chân long này mới được tính là rồng, là rồng chân chính, khi đó liền đến phiên Kim Sí của Ca Lâu La bị nuốt ngược trở lại, đây là vấn đề đẳng cấp.

Kim Sí Chân Thân thuộc dạng siêu cường lực công kích còn Cửu Đầu Ma Công lại thiên hướng phòng ngự, là một loại tuyệt học tăng cường khí huyết cùng nhục thân người sử dụng, Cửu Đầu Ma Công của Long Đế thậm chí còn đang dần dần vì hắn hồi phục thương thế.

Tất nhiên nàng cũng nhìn ra điểm này đồng thời theo nàng xem ra kể cả Cửu Đầu Ma Công thuộc dạng hơi khó giải quyết thì cũng không địch lại Tiên Thiên Quỳ Hoa vì vậy nàng hiện tại cũng không xuất thủ, nàng muốn theo dõi nam nhân kia.

Nàng đương nhiên biết đối phương không phải là nam nhân, dù sao luyện Quỳ Hoa Bảo Điển có thể là nam nhân sao?.

Vô Song khuôn mặt rất đẹp, phải nói là cực kỳ đẹp trai, kuôn mặt thanh tú đến lạ thường thêm vào làn da vừa mềm vừa trắng, nàng liếc mắt một cái liền liên tưởng đến hình ảnh của đại ca, càng thêm kiên định việc hắn không còn là nam nhân.Lúc này rời khỏi trận chiến, có cơ hội tĩnh tâm lại, nàng liền cảm thấy kẻ trước mặt chỉ sợ có một cái chuyện xưa không muốn để ai biết, sự chán ghét của nàng với Vô Song đúng là hạ thấp một chút.

Còn trẻ như vậy đã phải tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, hơn nữa thiên phú còn tốt như vậy quả thật làm người ta tiếc hận.

Bản thân nàng cũng nhìn ra Vô Song sử dụng Hàng Long Thập Bát Chưởng, là chí dương chí cương nội lực gần như đi ngược hoàn toàn với Quỳ Hoa Bảo Điển, trong nội tâm hơi lấy làm kỳ nhưng cũng sẽ không nghĩ đến việc thể chất của Vô Song đặc biệt.

Trên đời việc thiên kỳ bách quái rất nhiều, nàng không hiểu hết cũng là bình thường, nàng chỉ biết cha nuôi đã nói thế giới này chỉ có duy nhất một mình nàng sở hữu Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể.

Cái gọi là hoàn mỹ liền chỉ sự duy nhất, chỉ có duy nhất một cá thể có thể sở hữu loại thể chất này, thể chất gắn với một chữ ‘đạo’.

Cái bí mật này cũng là cha nuôi nói với nàng, trừ khi nàng chết nếu không chỉ cần nàng còn sống một ngày, thế gian sẽ không sinh ra loại thể chất vô địch này.

Chủ nhân trước đây của Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể chính là Tiêu Dao Tử, nếu Tiêu Dao Tử hiện tại còn sống thì nàng cũng tuyệt chẳng thể đạt được thể chất này.

Dĩ nhiên nàng có nghĩ vỡ đầu cũng không nghĩ ra Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể của Vô Song là lấy từ thế giới khác.

Đè xuống một đống suy nghĩ trong lòng, nàng lại một lần nữa để mắt tới chiến trường.

Tại khoảng sân đã bị phá thành bình địa kia, lại có một âm thanh âm u vô cùng vang lên, cái âm thanh này triệt để làm cho Long Đế cảm thấy buồn bực.

Hôm nay đã là lần bao nhiêu hắn nghe thấy âm thanh này rồi?.

Một chiêu Quỳ Hoa Khấp Hồn này... hắn thực sự không lạ gì, đáng tiếc hiện nay nó đối với Long Đế có chút kinh khủng.

Cửu đầu xà sau lưng Long Đế chỉ còn lại có bảy.

Bảy cái đầu đại xà này nghe thấy một tiếng réo âm u như vong hồn kia lập tức di chuyển, quấn quanh người Long Đế hơn nữa đồng thời mở miệng ra.

Long Đế cũng triệt để gầm lên một tiếng.

“Cửu Xà Thôn Thiên “.

Ở bên kia, Vô Song cũng hút lấy mị ảnh của bản thân, đẩy ra một chiêu Quỳ Hoa Khấp Hồn.

Nói là Cửu Xà Thôn Thiên nhưng đầu rắn đã bị chặt hai cái, uy lực tất nhiên đại giảm bất quá ở bên kia khí tức của Vô Song cũng yếu đi nhiều.

Vô Song cùng Long Đế hai người đã đấu gần hai trăm chiêu, Vô Song thậm chí chặt đi ba đầu đại xà sau lưng đối phương nhưng mà bản thân cũng chịu nội thương không nhẹ.
Đương nhiên Vô Song có Cửu Âm Chân Kinh không ngừng giúp hắn hồi phục thì Cửu Đầu Ma Công cũng có thể tự động hồi phục, chỉ vừa nãy sáu đầu xà liền mọc thêm một đầu trở thành thất đầu xà.

Lại nói một cái va chạm này, uy lực của Quỳ Hoa Khấp Hồn hiện tại mới thể hiện ra, Long Đế chỉ cảm thấy cả người đau đớn như muốn nứt, miệng của hắn một lần nữa phun máu, thân hình bị đánh bật về sau chật vật vô cùng, thất đầu xà sau lưng lại bị chặt mất hai đầu.

Ở phía ngược lại, Vô Song lại có chút nhẹ nhàng hơn, ma khí của Long Đế gần giống như kiếm khí vậy, chúng bắn thẳng về phía Vô Song, ma khí tạo thành từng cái đầu ác quỷ như muốn cắn nát cơ thể Vô Song vậy nhưng cứ đến gần Vô Song thì từng đầu ma khí liền bị một loại ánh sáng màu đỏ chặt đứt.

Vô Song chỉ bị kình lực làm cho liên tục lùi lại, ngực của hắn cũng có cảm giác đau đớn, thân thể cũng dần bị đẩy đến cực hạn nhưng chung quy vẫn tốt lắm, tốt hơn Long Đế nhiều.

Cửu Đầu Ma Công của Long Đế so ra thua kém Tiên Thiên Quỳ Hoa của Vô Song nhưng mà Vô Song thì lại kém Long Đế, hai người quyết đấu chưa hẳn Vô Song đã áp đảo như vậy nhưng ai bảo Vô Song không chỉ có Tiên Thiên Quỳ Hoa?.

Cửu Đầu Ma Công tạo ra ma khí tấn công Vô Song nhưng lại bị Vô Song khắc đến thảm, trong người Vô Song có sát lục kiếm ý hơn nữa còn chuẩn bị ngưng kết thành trạng thái kiếm vực.

Vô Song đã rất gần rất gần với kiếm vực, kiếm khí của hắn mạnh kinh hồn, kiếm khí tuy chưa thể tạo thành kiếm vực hộ chủ nhưng muốn mang ra chém giết từng đầu ma xà kia thì lại không khó.

Sát lục kiếm ý của Vô Song về chất lượng không ngờ lại ẩn ẩn vượt qua từng đầu ma xà của Long Đế vì vậy hai bên cường công nhau thường thường Long Đế đều thua thiệt rất nhiều, trái lại Vô Song bắt đầu có chút nhẹ nhõm.

Vô Song một lần nữa ổn định thân thể, ở phía ngược lại Long Đế cả người run lên, hắn còn chưa đứng lên được, cả người cũng không rõ xuất hiện bao nhiêu vết thương, một thân máu thịt hòa vào nhau thực sự có chút kinh khủng.

Khí thế của Long Đế hiện tại thực sự đã yếu hơn rất nhiều, gần như nếu đánh tiếp thêm trăm chiêu Vô Song thực sự có thể lấy mạng của đối phương vậy.

Long Đế hai mắt trắng dã nhìn Vô Song, trong mắt vừa bất lực lại vừa uất ức.

Thương Khung Thiên Long của bản thân bị Vô Song khắc chế.

Cửu Đầu Ma Công vậy mà cũng bị Vô Song khắc chế.

Đường đường là đế vị cao thủ, không ngờ bị ép đến cái trạng thái này.

Tiếp theo Vô Song chỉ thấy cổ họng đối phương gầm lên một tiếng, Cửu Đầu Ma Công liền biến mất, thay vào chính là long uy cuồn cuộn kia, khí thế của Long Đế lại một lần nữa bạo tăng.

Hắn rốt cuộc vẫn trở về với Thương Khung Thiên Long của bản thân mình.

Tất nhiên khí tức hắn bạo tăng thì Vô Song cũng chẳng có bất cứ lo lắng gì thậm chí còn thấy khó hiểu, theo Vô Song thấy chẳng nhẽ Long Đế muốn chết?.

Long Đế dĩ nhiên là không muốn chết, hắn muốn chạy.

Nhìn Vô Song đứng đó, Long Đế lại như già thêm mười tuổi, thở dốc ra một hơi không nói gì mà quay đầu đi.

Thấy Long Đế quay đầu đến chính Vô Song cũng giật mình, hắn biết đối phương muốn chạy, đương nhiên Vô Song không thể để Long Đế muốn chạy là chạy như vậy.

Long Đế lúc này trọng thương nặng vô cùng, bàn về thân pháp hắn chỉ sợ cũng chẳng chạy thoát được Vô Song, tình hình cực giống khi nãy giữa Long Đế cùng Đông Phương cô nương đáng tiếc gió đã đổi chiều.

Nói như thế thật ra cũng không đúng, dù gì nơi đây cũng có một đống binh lính Đại Thanh, Long Đế muốn chạy thì vẫn được.

Hắn quay người, thân hình muốn lập tức muốn rời đi đồng thời ở phía ngược lại tốc độ của Vô Song cũng bạo tăng, hắn lướt thẳng về phía trước nhưng mà ngay lúc này Vô Song vậy mà lại thấy Long Đế khựng lại sau đó kinh ngạc thốt lên.

“Sao ngươi lại tới đây? “.

Hắn nói ra năm chữ, năm chữ này dọa sợ cả Vô Song lần Đông Phương cô nương phương xa.

Vô Song không khỏi thả chậm tốc độ, ánh mắt hướng về một khoảng không màu đen vô định, hắn... không phát hiện ra ai nhưng mà hắn cũng không nghĩ đến Long Đế đang làm trò bởi đúng là Vô Song cảm nhận được một loại khí tức nguy hiểm.

Nơi này không phải chỉ có ba người, nơi này có người thứ tư hơn nữa kẻ thứ tư này đến từ bao giờ ba người còn lại cũng không phát hiện ra.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 89: Tu La Vương (2)

Trong màn đêm âm u, dần dần xuất hiện thân ảnh của một người.

Người này xuất hiện như hút hết toàn bộ âm thanh của thế gian, người này cho bất cứ ai nhìn vào một loại cảm giác hắc ám đến cực điểm.

Không biết có phải đeo mặt nạ là ‘mốt’ của cái thế giới này hay không, chỉ cần là nhân vật mạnh mẽ một chút liền sẽ gán một tấm mặt nạ lên người, kẻ này đương nhiên cũng vậy.

Mặt nạ của hắn gần giống mặt nạ của Kim Sí khi trước khác biệt là một bên đầu quỷ một bên lại là đầu ưng.

Mắt lạnh nhìn Long Đế, vì khuôn mặt ẩn sau cái lớp mặt nạ quỷ quái kia, không ai nhìn thấy biểu hiện của hắn nhưng mà Vô Song có thể rõ ràng cảm giác người này đang cười lạnh.

Không chỉ Vô Song mà là Long Đế cũng có cảm giác này.

Trong người Long Đế lúc này toàn bộ bị tức giận thay thế nhưng mà hắn cũng biết đối phương là ai vì vậy chỉ hừ lạnh một tiếng, ôm thương thế cứ như vậy rời đi khu vực này, căn bản không nói một lời, không thèm quay lại nhìn lấy một cái.

Kẻ kia thấy Long Đế rời đi, ánh mắt dần dần hướng về phía Vô Song rồi chậm rãi đưa tay ra.

“Thực lực rất không tệ, có hứng thú đi theo ta không, ta để cho ngươi ngôi vị phó giáo chủ? “.

Giọng nói của hắn rất nhạt mà cũng rất lạnh, giọng nói gần như không thể cảm nhận chút cảm tình nào.

Vô Song nhìn hắn, cũng thật bất ngờ đối phương vừa xuất hiện đã muốn mời chào Vô Song, ánh mắt Vô Song cũng nhìn đối phương, nhìn từ trên xuống dưới kẻ này, hắn chỉ cảm nhận được một màu đen vô tận.

“Ngươi là? “.

Đối phương nghe vậy thản nhiên đáp.

“Tu La Giáo Chủ – Tu La Vương”.

Tu La Giáo, cái danh tự này đối với Vô Song vừa lạ lại vừa quen.

Tu La Giáo quen ở chỗ Vô Song rõ ràng đã từng nghe đến tên bọn họ.

Tu La Giáo lạ ở chỗ Vô Song cho dù nghe tên nhưng lại không nắm được bất cứ thông tin gì bất quá lúc này hắn cũng biết Tu La Giáo chỉ sợ cũng trung thành với Ngô Tam Quế hơn nữa kẻ trước mặt cũng là đế vị cao thủ.

Từ bao giờ, từ lúc nào một ngày lại có thể nhìn thấy hai đế vị cao thủ?, đế vị cao thủ từ khi nào lại nhiều như vậy?.

Tu La Vương cũng không biết Vô Song đang nghĩ gì, hắn thấy Vô Song không đáp lại nghĩ Vô Song đang suy nghĩ, cánh tay kia thu lại, hai tay khoanh trước người.

“Ngươi đắc tội với Long Đế, cũng chỉ có hai con đường có thể đi”.

“Bằng vào thực lực cùng tiềm lực của ngươi vương gia nhất định sẽ trọng dụng, gia nhập Tu La Giáo bản tọa liền để ngươi làm phó giáo chủ, bản tọa tự mình dẫn tiến ngươi với vương gia, thù oán của ngươi cùng Bà La Môn do bản tọa đến gánh”.

“Con đường thứ hai, ngươi tìm cách từ trong tay bản tọa thoát ra, hơn nữa...”.

Nói đến đây hắn dừng lại nửa nhịp như đang muốn quan sát sắc mặt của Vô Song rồi mới nói tiếp.

“Hơn nữa nhất định phải trong thời gian nhanh nhất chạy khỏi nam phương, nếu không ngươi vẫn là chết chắc”.

Tu La Vương cực kỳ tự tin hơn nữa hắn có cái tư cách để tự tin.

Tu La Giáo dưới quyền hắn đương nhiên xếp sau Bà La Môn nhưng dã tâm của Tu La Vương rất lớn, tầm mắt của hắn cũng rất rộng, hắn tin tưởng Tu La Giáo của bản thân nhất định có thể vượt qua Bà La Môn.

Lần này hắn thân là đế vị cao thủ lại đi đến Hành Dương thành đương nhiên là có đại sự bên người.

Nhiệm vụ của Long Đế là đi theo Ngô Ứng Hùng, vừa bảo vệ Ngô Ứng Hùng vừa giúp kẻ này giải quyết vài việc tại Hành Dương.



Về phần Tu La Vương, hắn tới Hành Dương để chuẩn bị bước đầu phát triển thế lực Tu La Môn ra ngoài.

Hôm nay hành động của Ngô Ứng Hùng dĩ nhiên không dấu được hắn, hắn cũng lười đến tham gia cùng tên phế vật kia, Tu La Vương một mực ở trong mật thất tĩnh tu bất quá trận chiến của Vô Song cùng Long Đế quá mức kinh khủng, kinh khủng đến nỗi âm thanh nó gây ra làm dân chúng khắp thành Hành Dương sợ hãi, Tu La Vương không thể không nghe thấy.

Lúc này Tu La Vương đến nơi đây, nhìn thấy thảm trạng của Long Đế ánh mắt không khỏi lóe lên.

Hắn không tin Vô Song thắng được Long Đế nhưng hắn tin rằng Vô Song có cách để khắc chế Long Đế.

Khắc chế được Long Đế vậy tất nhiên có cách khắc chế Thiên Đế, nếu như vậy để cho Vô Song ngôi vị phó giáo chủ cũng không có vấn đề gì.
Mục tiêu hàng đầu hiện tại của Tu La Vương chính là để cho Ngô Tam Quế biết, Tu La Giáo có tác dụng hơn nhiều so với Bà La Môn hoặc ít nhất mang Tu La Giáo đạt được địa vị ngang ngửa với Bà La Môn.

Vô Song nhìn Tu La Vương trước mặt, nội tâm quả thực trầm lại, đồng thời trong đầu cũng đang suy nghĩ.

Hắn không cảm thấy hiện tại mình có thể chạy nổi, lúc này rất có cảm giác tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, hắn đồng thời cũng không tin mình có thể áp chế đối phương như áp chế Long Đế, rốt cuộc Vô Song nghĩ đến việc kéo dài thời gian.

Vô Song không đánh lại đối phương là sự thực nhưng mà đừng quên còn có Cơ Vô Song, hắn suy nghĩ một chút rồi nhìn về phía Tu La Vương mà gật đầu.

“Ta cũng không tin tưởng có thể từ trong tay đế vị cao thủ chạy thoát ra, cũng đành chọn cách thứ nhất bất quá không biết Tu La Vương có thể thật sự bảo đảm ta sẽ không bị Long Đế trả thù hay không? “.

Nói xong Vô Song lại nghĩ nghĩ một chút rồi mở miệng.

“Tựa hồ ta còn đắc tội không nhỏ với quý công tử nhà vương gia – Ngô Ứng Hùng, không biết Tu La Vương tính sao? “.

Đến thời điểm này mà Vô Song không đoán được thân phận của Ngô Ứng Hùng thì hắn sống cũng uổng.

Tu La Vương nghe hai câu Vô Song nói, thản nhiên bật cười.

“Tưởng việc gì khó, cái này bản tọa tuyệt đối đảm bảo, trở thành Tu La Giáo phó giáo chủ vậy bản tọa liền che cho ngươi”.

Nói rồi Tu La Vương không ngờ từ trong ngực lấy ra một viên đan dược, thản nhiên đưa về phái Vô Song.

“Bản tọa không thích úp úp mở mở, ăn viên đan dược này, ngươi liền là người Tu La Giáo, là phó giáo chủ Tu La Giáo “.

Vô Song nhìn viên đan dược này, sắc mặt không khỏi giật giật.

“Xin hỏi, viên đan dược này là gì? “.

Trong tay Tu La Vương là một viên đan dược lớn gấp đôi viên bi bình thường, bên ngoài phủ sáp thậm chí còn có văn tự khắc bên trên, nhìn cực kỳ bắt mắt.

Tu La Vương nghe Vô Song hỏi, hắn cũng thoải mái mà đáp.

“Độc Long Dịch Cân Hoàn”.

Tu La Vương nói ra năm chữ này làm cho Vô Song trợn tròn mắt.

“Thế nào?, không dám uống?, ngươi đã muốn gia nhập Tu La Giáo nhất định phải uống thứ này, chỉ cần ngươi không phản bội bản giáo tất nhiên Độc Long Dịch Cân Hoàn sẽ không phát tác hơn nữa còn là vật đại bổ”.

Hắn nói xong ánh mắt ung dung nhìn Vô Song.Hắn cũng không tin Vô Song chạy được, hoặc là chịu chết ở đây hoặc là chịu cả đời nghe lệnh hắn, hắn đang đợi Vô Song lựa chọn.

Vô Song đương nhiên không ngu đến mức nuốt vào cái vật này, vật này cơ hồ được sánh ngang với Tam Thi Não Thần Đan của Nhật Nguyệt Thần Giáo, có ngu mới nuốt, Vô Song từ đầu đến cuối cũng không có ý định trung thành với Tu La Vương.

Vô Song thân là thần y, về lý thuyết hắn cũng tin tưởng không sớm thì muộn mình sẽ có thể giải được độc chất của Độc Long Dịch Cân Hoàn nhưng mà thực tế nếu hắn không giải được thì sao?.

Muốn giải được Độc Long Dịch Cân Hoàn ít nhất cũng phải biết phối phương, hoặc ít nhất phải cầm được một viên Độc Long Dịch Cân Hoàn đến nghiên cứu nếu không tỷ lệ thành công quá thấp.

Vô Song cũng tin tưởng kẻ được gọi là Tu La Vương này chỉ sợ sẽ không cho Vô Song cơ hội nghiên cứu.

Vô Song thở ra một hơi, rốt cuộc đưa tay ra nắm lấy viên đan dược này.

Tu La Vương thấy vậy, cũng thu tay lại, hai tay chắp sau lưng mà nhìn hắn.

Vô Song nắm lấy viên đan dược, thân thể làm bộ hơi hơi run lên, sau đó thật sự bỏ vào miệng.

Tu La Vương thấy vậy, ánh mắt mới bắt đầu dãn ra nhưng mà ngay lúc này Vô Song xuất thủ, tay trái của hắn đánh ra một chưởng.

“Đi chết đi”.

Một chiêu này là Huyền Minh Thần Chưởng.

Huyền Minh Thần Chưởng của Vô Song đánh thẳng vào lồng ngực Tu La Vương, tiếp theo Vô Song một chân dẫm xuống đất, mượn Lăng Ba Vi Bộ điên cuồng bỏ chạy.

Tu La Vương dính một Huyền Minh Thần Chưởng, phần ngực của hắn xuất hiện một khối băng kết bất quá điểm đáng sợ nhất là ở chỗ kẻ này bị Vô Song tập kích bất ngờ ấy vậy cũng không hề lùi lại một bước.

Cũng thật sự không rõ là Vô Song quá đuối sức hay Tu La Vương quá mạnh đây?.

Hắn đứng nguyên một chỗ nhìn Vô Song bỏ chạy, bàn tay đưa lên phủi phủi lớp hàn băng bên người sau đó bước chân nhẹ chuyển, lập tức đuổi theo Vô Song.

Thân hình hắn cũng biến mất trong màn đêm, trước khi hoàn toàn rời đi ánh mắt hắn như có như không nhìn qua một phương vị khác.

Nơi hắn nhìn qua cũng chính là chỗ Đông Phương cô nương lẩn trốn lúc trước tuy nhiên vị Đông Phương cô nương này còn lựa chọn nhanh hơn cả Vô Song, nàng vừa nhìn thấy Tu La Vương vậy mà lập tức rời đi, căn bản không dám nhìn nhiều.

_ _ _ __ _ _ __

Người khác không biết rõ Tu La Vương nhưng nàng không lạ gì đối phương.

Nàng có thể không quá hiểu rõ Long Đế nhưng sao có thể không hiểu rõ Tu La Vương?.

Hơn 10 năm trước, đế vị cao thủ truy sát Đông Phương Bất Bại tại đất Miêu Cương chính là Tu La Vương.

Lý do tại sao Tu La Vương truy sát Đông Phương Bất Bại?, bởi Đông Phương Bất Bại biết được bí mật lớn nhất đời kẻ này.

Tu La Vương cực kỳ thần bí, hắn như từ trong hư không bước ra, từ trong hư không mà đến trợ giúp Ngô Tam Quế thậm chí có thể nói là đỉnh cấp cao thủ đầu tiên nghe hiệu lệnh của Ngô Tam Quế.

Tu La Giáo rất ít hành động nhưng mà nàng biết Tu La Giáo cũng là do Ngô Tam Quế giúp Tu La Vương lập ra.

Nếu Bà La Môn được Ngô Tam Quế kỳ vọng đủ sức cản chân Võ Đang cùng Bắc Thiếu Lâm thì Tu La Giáo được xây dựng để làm đối trọng với Cẩm Y Vệ của Thanh Triều.

Về phần thân phận của Tu La Vương, nàng cũng nghe đại ca nói qua, Đông Phương Bạch khi đó không nói quá rõ ràng nhưng có một đặc điểm mà nàng nhớ mãi, khi đó đại ca nói... chỉ cần không đột phá Quỳ Hoa tầng 7 vậy liền nhìn đối phương ở đâu lập tức bỏ chạy ở đó.

Nàng đương nhiên phải nghe lời đại ca, so với Vô Song còn rời đi sớm hơn, tuyệt không ngoái đầu lại.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 90: Đại Chiến Núi Hành Sơn (1)

Vô Song bỏ chạy, hắn mang theo thương thế mà bỏ chạy.

Vô Song thật ra cũng có thể liều nuốt xuống Độc Long Dịch Cân Hoàn, đằng nào cũng sẽ không chết luôn sau đó tìm cơ hội từ từ giải độc, đây mới là cách lý trí nhất.

Nếu làm theo cách này Vô Song ở nam phương còn có thể tạm thời an toàn, có thể tham dự vào nội bộ của Ngô Tam Quế, có thể từ bên trong làm rất nhiều việc, đây quả thực là một phương án tối ưu, ít nhất từ mặt ngoài mà xem nó tốt hơn bỏ chạy rất nhiều.

Đáng tiếc là Vô Song vẫn chọn con đường khó đi hơn, một đời hắn thực sự không quen mà cúi đầu.

Vô Song có Mị Ảnh Thân Pháp, có Lăng Ba Vi Bộ, cho dù đang bị trọng thương thì tốc độ của Vô Song cũng cực cao, hắn một đường bỏ chạy trong đầu rất nhanh tính toán.

Vô Song hoàn toàn có thể cảm nhận được Tu La Vương đang truy sát mình, tuy nhiên kẻ này trong người nắm một loại kỳ thuật cực kỳ quái dị.

Vô Song không nhìn thấy hắn, không phát hiện ra thân ảnh của hắn nhưng mà thủy chung cảm giác được hắn tồn tại, thủy chung cảm giác được hắn đuổi theo mình.

Cái cảm giác này một mực bám theo Vô Song, mãi đến khi hắn chạy ra khỏi thành Hành Dương thì cảm giác kia vẫn còn tồn tại.

Hắn thật sự chạy khỏi thành Hành Dương, bằng vào thân pháp của Vô Song chỉ cần không có cao thủ nào chặn đường thì hắn có thể nói là tới lui tự nhiên và đương nhiên từ đầu đến cuối Tu La Vương không có ý cản đường Vô Song.

Hắn mặc kệ Vô Song chạy đến chân núi Hành Sơn.

Tiếp theo Vô Song lại chạy vào bên trong núi, trong những cánh rừng sâu đang bị bóng tối nuốt chửng.

Vô Song bản ý muốn cố gắng cắt đuôi kẻ kia, dù sao nếu di chuyển trong rừng khả năng cắt đuôi đối phương cũng lớn hơn rất nhiều so với bình thường đồng thời kim nghiệm phản truy tung của Vô Song cũng không phải là thấp.

Cứ thế một đường chạy, rốt cuộc Vô Song cũng phải dừng lại, hắn dừng lại bởi phía sau hắn có một tia khí xuyên qua.

Tia khí kia từ phía sau bắn tới, Vô Song chỉ cảm thấy rùng mình một cái lập tức quay ngoắt người lại né tránh, sau đó tia khí này xuyên qua người Vô Song, xuyên thủng xuống mặt đất.

Ở sau Vô Song khoảng chưa đến 10m, thân ảnh Tu La Vương từ từ hiện ra, ánh mắt như đang nhìn con mồi vậy, trong ánh mắt dần dần lộ ra một tia thị huyết.

“Là Quỳ Hoa Bảo Điển a?, tiểu tử ngươi chắc cũng có quan hệ cùng Đông Phương Bất Bại chứ?, Đông Phương Bất Bại không nói cho tiểu tử ngươi biết, nhìn thấy bản tọa căn bản đừng mong chạy thoát sao? “.

Tu La Vương giọng nói lười biếng vang lên bên cạnh Vô Song đồng thời trong giọng hắn tràn ngập khinh thường.

Tu La Vương đúng là cảm thấy coi thường Quỳ Hoa Bảo Điển cùng Đông Phương Bất Bại.

Trong mắt hắn mà nói, Đông Phương Bất Bại chỉ được cái danh, bắt nạt đám mèo mả gà đồng nơi nam võ lâm, lấy tư cách gì xưng là bất bại?.

Tất nhiên hơn mười năm trước, Đông Phương Bất Bại có thể chạy thoát khỏi tay đế vị cao thủ như hắn mà nói... quả thực cũng đáng xưng hai chữ ‘bất bại’.

Tu La Vương chỉ gặp Đông Phương Bất Bại một lần, ngoài ra hơn mười năm nay hai người chưa từng gặp mặt nhưng theo hắn Đông Phương Bất Bại cũng không có khả năng chiến thắng mình, hai bên thủy chung không cùng một đẳng cấp.

Đông Phương Bất Bại không phải còn đang cố gắng đột phá đế vị sao?, chưa thành đế lấy tư cách gì đấu với hắn?.

Ánh mắt Tu La Vương một lần nữa lại nhìn về phía Vô Song, ngón tay hơi hơi thu lại.

“Vẫn câu nói kia, bản tọa rất rộng lượng, chỉ cần ngươi ăn vào Độc Long Dịch Cân Hoàn bản tọa liền coi như không có gì xảy ra “.

Vô Song thở dốc một hơi, lưng hắn tựa vào một thân cây gần đó, đến hiện tại Vô Song bắt đầu cảm thấy thân thể đau đớn, nhức mỏi vô cùng.

Có một việc phải nói, khi chiến đấu với Long Đế thì Vô Song đã châm lên đầu mình ba cây châm.

Hắn lại sử dụng Phượng Hoàng Châm, lúc này Phượng Hoàng Châm cũng bắt đầu phản phệ.



Ánh mắt có chút mờ đi nhìn Tu La Vương, khóe miệng hơi co giật.

Từ khi hắn trở về thế giới này, phân thân Cơ Vô Song căn bản không gặp bất cứ việc gì nhưng bản thể... không ngờ lại gặp hết đại nhân vật này đến đại nhân vật khác.

Vô Song rốt cuộc thở ra một hơi, hai tay dang ra.

Hắn vẫn là quyết tâm chiến.

Khí tức của Vô Song dần dần thay đổi, nhìn thấy hành động của Vô Song, Tu La Vương lại càng thêm coi thường.“Là chiêu kia sao?, Nhật Xuất Đông Phương – Duy Ngã Bất Bại?, hơn mười năm trước đã nhìn một lần, chỉ là loại dãy chết”.

“Ngươi chắc hẳn là đệ tử Đông Phương Bất Bại đi?, tên yêu nhân kia không ngờ gặp đại vận, cũng thu được một cái đệ tử không tầm thường nhưng chung quy cũng là bán nam bán nữ như hắn “.

Tu La Vương như hiểu rõ Quỳ Hoa Bảo Điển, hắn thậm chí còn đang cảm thấy hứng thú, hứng thú chờ đợi Vô Song đốt mệnh.

Tu La Vương muốn xem Vô Song có thể chơi được đến mức nào?.

Vô Song hiện tại đúng là muốn đốt mệnh.

Quỳ Hoa Bảo Điển là một loại võ công cực kỳ đặc biệt, nó gắn liền với Vô Song.

Nghe người khác khinh thường Quỳ Hoa Bảo Điển cứ như đụng vào niềm kiêu ngạo của chính hắn vậy.

Quỳ Hoa Bảo Điển từ sớm đã không còn là một loại võ công, nó đã gắn liền với Vô Song, hắn lúc này kiểu gì cũng muốn đánh với Tu La Vương một trận hơn nữa hắn không phải không có vốn mà đánh.

“Nhật Xuất Đông Phương, Duy Ngã Bất Bại”.

Vô Song rốt cuộc nói ra tám chữ, trên người Vô Song hiện ra đóa quỳ hoa màu đen trắng quen thuộc, đóa quỳ hoa này dần dần bay lên, càng ngày càng cao rồi bất chợt nổ tung ra.

Sau khi đóa quỳ hoa này nổ tung, trên người Vô Song xuất hiện hắc bạch nhị khí, khí tức của hắn cũng càng ngày càng tăng.

Vô Song hiện tại chiến lực đã suy giảm quá nhiều, chỉ lại lục tinh chiến lực.

Hắn đốt mệnh, cứ năm năm đổi lại cho Vô Song nhất tinh chiến lực.

Hắn một mạch... đốt 50 năm tuổi thọ.

Nhìn hắc bạch khí bao phủ Vô Song, nhìn hắc bạch khí ngùn ngụt bốc lên, Tu La Vương... sợ gần chết.

Hắn có thể cảm thấy sức mạnh của Vô Song tăng với tốc độ không thể tưởng tượng, rốt cuộc Vô Song vậy mà cho hắn cảm thấy như đang đối mặt với đế vị cao thủ.

Một mạch đốt 50 năm tuổi thọ, đổi lại thập tinh chiến lực?.

Vì Vô Song đang bị thương, hắn lúc này cũng chỉ có thể coi là ngang ngửa Nhật – Nguyệt Tôn Giả khi xưa nhưng mà đừng quên Vô Song có Cửu Âm Chân Kinh đang không ngừng vì hắn hồi phục nội thương.
Vô Song biết chỉ cần cố gắng thêm một chút, kéo dài thời gian thêm một chút, đợi thân thể hắn hồi phục, Vô Song thực lực có thể đạt đến đẳng cấp của Vương Trùng Dương lúc trước thậm chí truy thẳng Long Đế cũng không phải không thể, đáng tiếc không có ai vì Vô Song tranh thủ thời gian.

Tu La Vương lúc này rốt cuộc cảm nhận được Vô Song điên cuồng, hắn cũng biết kẻ điên cuồng như vậy nhất định phải giết, chỉ có giết hắn chứ tuyệt không thể hàng phục.

Tu La Vương trên người cũng tỏa ra hắc khí, giọng nói vẫn đầy lạnh lùng.

“Hừ, phế vật Đông Phương Bất Bại hơn mười năm trước cũng làm trò này, hắn cùng ngươi khi đó đều đạt tới đế vị nhưng mà bản tọa cũng không phải Tu La Vương mười năm trước”.

“Yêu nhân già kia chạy được nhưng yêu nhân trẻ tuổi ngươi hôm nay đừng hòng chạy “.

Tu La Vương nói xong bất giác hơi hơi bất ngờ quay đầu lại.

Không chỉ hắn mà Vô Song cũng tương đối ngỡ ngàng.

Chỉ thấy trên một thân cây gần đó xuất hiện một luồng khí tức cực mạnh mà cũng cực quen thuộc.

Vẫn là một vòng hắc bạch kia, vẫn là đóa bỉ ngạn trên tay, làn áo đỏ quen thuộc, nàng lăng không mà đứng.

Nàng lúc này ánh mắt cũng khóa chặt lấy Tu La Vương, giọng nói... tràn ra sát khí.

Khi đấu với Long Đế nàng không có cái sát khí này nhưng Tu La Vương lại thành công kích ra sát khí thuộc về nàng.

“Câu nói kia, ngươi dám nói lại một lần nữa? “.

Giọng nói tràn ngập băng hàn như muốn khóa lấy Tu La Vương.

Tu La Vương ánh mắt liếc nhìn nàng rồi lại nhìn Vô Song, hắn bỗng chốc bị kẹp giữa hai người.

Bản thân Tu La Vương trong lòng có chút khó hiểu, hắn vậy mà không phát hiện được nữ nhân áo đỏ kia hơn nữa hắn nhìn nàng dồn hết sát khí vào người mình thì ánh mắt càng lạnh lại.

Không cần nói cũng biết, cả hai người chỉ sợ có quan hệ rất sâu với Đông Phương Bất Bại.

Tu La Vương rốt cuộc nhếch miệng, hắn bắt đầu cảm thấy Nhật Nguyệt Thần Giáo có lẽ mạnh hơn dự đoán của hắn tuy nhiên cũng chỉ thế mà thôi, ngày hôm nay hắn tiễn cả hai người kia một đoạn xuống hoàng tuyền, Nhật Nguyệt Thần Giáo liền không còn uy hiếp gì.

Tu La Vương trên người hắc khí bốc lên càng ngày càng nhiều, rốt cuộc một đầu ma long hiện ra trên người hắn.

Nhìn đầu ma long này ánh mắt của Vô Song không khỏi co rụt lại, kẻ này cũng là long nhưng mà ma long, khác xa thiên long của Long Đế bất quá cũng có sự tương tự rất lớn.

Không hiểu tại sao Vô Song cảm thấy nội công người này mang theo hơi hướng rất lớn của Thiên Long Bát Bộ Thần Công.

_ _ _ _ _ _ _ _

Vô Song nhìn thấy gì từ Tu La Vương thì nàng không quan tâm, nàng lúc này lại chú ý đến Vô Song nhiều hơn.

Nàng thật ra cũng cảm thấy nàng cùng Vô Song như bèo nước gặp nhau cũng chẳng có giao tình gì hơn nữa nàng còn rất chán ghét đối phương bất quá ánh mắt nàng hiện tại nhìn Vô Song liền tốt hơn một chút.

Trước đây nếu điểm chán ghét của nàng với hắn là 10 điểm thì sau khi Vô Song quay về độ chán ghét của nàng chỉ còn 9.

Đến khi Vô Song dám sử dụng một chiêu cuối trong Quỳ Hoa Bảo Điển, đốt lên điệu múa cuối cùng của Quỳ Hoa, độ chán ghét của nàng với hắn có thể coi là còn 5.

Không phải vì Vô Song dám dùng một chiêu cuối cùng trong Quỳ Hoa Bảo Điển thì nàng mới quyết định giúp đỡ hắn, đối với nàng mà nói Tu La Vương nhất định không thể tha thứ nhưng mà không thể không nói hành động của Vô Song ít nhất cũng làm nàng gật đầu, cảm thấy còn có chút khí khái.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 91: Đại Chiến Núi Hành Sơn (2)

Vô Song nhìn Đông Phương cô nương xuất hiện thực sự rất bất ngờ bất quá lòng tin của hắn cũng tăng mạnh.

Trước đây hắn vốn nghĩ hai người cộng lại chiến một trận cùng Long Đế nhưng mà không được, lúc này liền chui ra một cái Tu La Vương, có lẽ ông trời nhất định phải để hai người song kiếm hợp bích một lần.

Một đế vị đi ra đã là việc không tưởng nhưng một ngày hay thậm chí chưa đến một canh giờ lại gặp được đến hai đế vị cao thủ thì là chuyện không tưởng.

Ông trời kia nhất định là rất muốn nhìn hai đáo Quỳ Hoa song song cùng vẽ.

“Ta vào trước, yếm hộ ta “.

Đây là câu nói của Vô Song với nàng, hắn dùng truyền âm nhập mật.

Nàng hơi nhíu lông mày, thản nhiên đáp lại.

“Ngươi kiên trì được bao lâu? “.

Nàng cũng dùng truyền âm nhập mật mà đáp lại.

Vô Song tựa hồ tương đối bất ngờ nhưng rất nhanh đáp.

“Ít nhất một tiếng đồng hồ “.

Nàng nghe vậy không khỏi liếc mắt nhìn Vô Song, nàng thực sự không tin được Vô Song kiên trì được lâu đến vậy, trong mắt nàng Vô Song rõ ràng đang cậy mạnh bất quá nàng cũng không xé rách da mặt của hắn.

“Được, vậy ngươi lên trước”.

Nàng vừa dứt lời, sau lưng Vô Song hiện ra hai cái bóng ảnh, sau đó thân hình Vô Song run lên.

“Tiên Thiên Quỳ Hoa – Địa Ngục Mị Ảnh”.

Ba cái bóng cùng di chuyển, lướt thẳng tới chỗ Tu La Vương.

Tu La Vương cũng không nhìn thẳng Vô Song mà hơi hơi liếc về nữ nhân còn đang đứng sau lưng mình kia, để rồi hai tay hắn duỗi ra.

Hắc khí bám vào hai tay hắn như tạo thành hai cánh tay quỷ vậy, hai cánh tay của Tu La Vương lập tức được kéo dài ra, vừa nhìn đã thấy là một loại trảo pháp.

Càng đáng nói hơn... trong mắt Tu La Vương không ngờ lại xuất hiện một đoàn ánh sáng, một loại ánh sáng rực rợ mà thần thánh, trên người hắn thậm chí vang từng tiếng phật kinh.

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?.

Tu La Vương toàn thân là ma khí dĩ nhiên còn đang niệm phật kinh?.

Vô Song căn bản không hiểu, hắn cũng chỉ có thể vì Đông Phương cô nương mở đường, tốc độ đẩy lên đến cực hạn đồng thời toàn bộ bóng ảnh của Vô Song đều xuất hiện ngập trời sát khí, lấy sát lục kiếm khí quấn thân, uy lực của một chiêu Địa Ngục Mị Ảnh lại càng thêm mạnh mẽ.

Tu La Vương một tay ép sau lưng đề phòng Đông Phương cô nương, một tay đưa ra hướng về phía Vô Song.

“Nhân Hữu Tam Độc, Chỉ Cầu Nhất Ngộ”.

“Nhân Có Tam Kiếp, Ngộ Tam Kiếp Liền Thấy Được Chân Đạo”.

“Tu La Tham Kiếp”.

Giọng nói của Tu La Vương gần như là một loại biến tấu của âm luật, là một dạng âm công kỳ dị, hắn vừa niệm phật hiệu vừa tung trảo pháp.

Tu La Tham Kiếp là Tham Độc của loài người, từ tham mà sinh.

Tu La Tham Kiếp lấy bốn ngón tay dài khép lại, ngón cái mở rộng ra, cứ như một đầu tham lang đang há miệng.

Vô Song chỉ thấy một hấp lực kinh khủng cực kỳ kéo hắn lại, hấp lực này chính là cách Tu La Vương ngăn cản tốc độ của Vô Song.

Toàn bộ bóng ảnh bị hấp lực hút vào liền tự động tan biến, chỉ lộ ra ba thân ảnh chính, một chiêu Địa Ngục Mị Ảnh không ngờ bị phá một nửa.

Đương nhiên Vô Song cũng không dừng lại, hắn càng đẩy mạnh tốc độ mà lao tới, hắn bỗng chốc đã hóa thành một đoàn bóng đen.

Tu La Vương phá được toàn bộ ảnh ảo của Vô Song, ánh mắt cũng dần trở nên nghiêm túc.

Tốc độ của Vô Song rất nhanh, hắn hóa thành một tàn ảnh nhưng mà Tu La Vương thực sự cũng nhanh đến kinh hồn, hắn vậy mà lựa chọn trực tiếp dùng tốc độ đấu tốc độ.



Đây là lần đầu tiên Vô Song gặp một người dám dùng tốc độ đấu với Quỳ Hoa Bảo Điển hơn nữa căn bản không tỏ ra thua kém.

Hai người hóa thành hai bóng ảnh, cứ như vậy liên tục va chạm vào nhau, Vô Song dùng sát lục kiếm ý quấn quanh người mà tấn công Tu La Vương nhưng không hiểu tại sao Tu La Tham Kiếp của Tu La Vương tạo thành một loại hấp lực, hắn đưa tay đến đâu hấp lực xuất hiện đến đó, dùng trảo pháp vừa có thể ngăn cản thế công của Vô Song, vừa cản sát lục kiếm khí tấn công bản thân mình.

Hai người liên tục di chuyển trong rừng, quỳ hoa khí cùng ma khí liên tục va chạm vào nhau cắt lên từng thân cây xung quanh, tốc độ của cả hai đã không phải mắt thường có thể cảm nhận.

Lúc này Vô Song càng tấn công khí thế càng tăng, sát lục kiếm khí của hắn càng cường trong khi đó trên người Tu La Vương đã bắt đầu lộ ra đuối sức, một mình Tu La Tham Kiếp của hắn là không đủ, trên hắc y đã xuất hiện rất nhiều vết rách, nhưng mà dưới lớp hắc y của Tu La Vương không ngờ lại có một lớp vải đen khác, một tấm vải đen được bọc sát người, gần như là dạng áo bó toàn thân vậy.
Tu La Vương rốt cuộc cũng không đợi được Đông Phương cô nương xuất thủ, một tay vốn vẫn để sau lưng rốt cuộc cũng xuất ra.

Nhìn thấy thủ pháp này của đối phương Vô Song hơi nheo mắt lại, hai cái bóng ảnh sau lưng cũng lập tức biến mất, lướt thẳng về phía sau Tu La Vương.

Hai bóng ảnh của Vô Song trực tiếp xuất chưởng, dùng sát lục kiếm khí chém thẳng vào sống lưng Tu La Vương nhưng ngay lập tức bị cản lại, ở nơi sống lưng kẻ này xuất hiện một đoàn hắc khí, một thân hắc long dĩ nhiên mạnh mẽ vì Tu La Vương thủ hộ.

Tiếp theo một tay còn lại của hắn đưa ra, lại là cái âm tiết quen thuộc kia.

“Tu La Sân Kiếp”.

Sân Kiếp khác với Tham Kiếp, đây là nộ hỏa, là nộ ý.

Một trảo này không có biến tấu trực tiếp lấy lực phá pháp.

Vô Song có thể cảm nhận được trảo pháp của đối phương cương mãnh vô cùng, năm đầu ngón tay kia có thể bóp nát đầu người dễ như bóp nát khối đậu hũ, đặc biệt nhất mỗi lần bàn tay kia quét qua vậy mà sinh ra kình phong kinh người.

Đây chỉ là hai trảo mà thôi nhưng không ngờ uy lực đã thế này hơn nữa Vô Song biết nếu theo lý thuyết thông thường đối phương vẫn còn một trảo cuối cùng, là chữ Si.

Trảo thứ hai ập đến, uy lực khôn cùng bất quá Vô Song càng làm cho Tu La Vương bất ngờ, hắn cũng chọn cứng đối cứng.

Chỉ thấy Vô Song xoay bàn tay ra, năm ngón tay co lại, trực tiếp cùng Tu La Sân Kiếp cứng đối cứng.

“Cửu Âm Thần Trảo”.

Vô Song cũng chọn trảo pháp cường công lại đối phương, hai trảo đối nhau thân hình cả hai lập tức bật ngược lại, Cửu Âm Thần Trảo tính về cương lực không sánh bằng Tu La Sân Kiếp nhưng lại âm hàn vô cùng, âm hàn chạy thẳng vào cổ tay Tu La Vương khiến hắn lập tức phải dùng kình lực bức hàn khí ra ngoài.

Về phần Vô Song cũng cảm thấy cổ tay đau đớn vô cùng tuy nhiên hắn cũng không nghĩ nhiều, ngay khi vừa lùi lại hai tay cũng đẩy ra một lần nữa.

Vô Song động, hai cái bóng mị ảnh cũng động, trực tiếp đẩy ra một chiêu.

“Tiên Thiên Quỳ Hoa – Quỳ Hoa Xảo Tiệp”.

Ba ngàn đóa quỳ hoa cùng nở, ba tấm kính vạn hoa chắn ngang màn đêm, một chiêu này đẩy ra tất khiến Tu La Vương nhất định phải toàn lực chú ý.

Tu La Vương lúc này nội tâm tương đối phiền, hắn cảm thấy một mắt vừa phỉa nhìn Vô Song một mắt vừa phải để ý nữ nhân kia thực sự rất khó thể hiện toàn bộ thực lực, tất nhiên hiện tại Tu La Vương cũng chưa nghĩ ra cách nào.

Không thể sử dụng một trảo cuối cùng, hắn thu hai tay lại sau đó chắp với nhau, miệng lại niệm phật kinh.

Tu La Vương kẻ này thực sự rất quái đản, khí là ma khí nhưng miệng lại đầy phật kinh hơn nữa võ công của hắn cũng rất dị biệt, gần như lấy võ học phật gia làm gốc nhưng lại cùng ma khí mà thi triển, đây rốt cuộc là cái trường hợp gì?.

“Tu La Thần Công – Bất Động Căn Bản Ấn”.

Tay Tu La Vương bắt đầu kết thành ấn pháp sau đó toàn thân hắn liền được bao phủ trong một chiếc hắc chuông khổng lồ.

Vừa nhìn một chiêu này Vô Song ngay lập tức nghĩ đến Kim Chung Tráo của Thiếu Lâm, tuyệt học phòng ngự hàng đầu của Thiếu Lâm.
Ba ngàn đóa Quỳ Hoa cùng nổ, lực lượng lớn vô cùng ấy vậy mà không có cách nào xuyên phá được Bất Động Ấn của Tu La Vương, đúng như cái tên của nó mọi thứ đều bất động, bất biến.

Tu La Vương sau đó bỗng kéo cả hai tay lại, hắc chuông tự động biến mất, theo động tác tay của hắn kéo lại Vô Song liền cảm nhận được một loại lực lượng kinh khủng bị ép tới.

“Tu La Thần Công – Đại Nhật Chuyển Luân Ấn”.

Hắn không ngờ gần như hút lấy toàn bộ ba động lực lượng của Quỳ Hoa Xảo Tiếp va chạm với hắc chuông kia sau đó đẩy ra, gần như trả toàn bộ Quỳ Hoa Xảo Tiệp cho Vô Song.

Vô Song lần đầu tiên còn thấy dạng tấn công bậc này, thực sự có chút giống Càn Khôn Đại Na Di nhưng khả năng ‘phản đòn’ chỉ sợ còn bá đạo hơn một bậc.

Lấy Bất Động Ấn hấp thụ toàn bộ sát thương, mang Chuyển Lân Ấn trả lại toàn bộ cho Vô Song, võ công của Tu La Vương thực sự quá mức kì dị, kì dị như chính bản thân con người hắn vậy.

Tu La Vương đẩy ra một chưởng này, Vô Song cũng động.

Hắn đương nhiên không thua đối phương, hai tay mở ra vẽ một vòng càn khôn của chính mình, trên người Vô Song lập tức xuất hiện một tấm tường chắn vô hình, mạnh mẽ ngăn lại một chiêu của Tu La Vương nhưng mà vì uy lực quá lớn Vô Song không khỏi bị đẩy bắn bật lại, mũi chân kéo xuống mặt đất tạo thành hai đường rãnh dài, sau đó mới khó khăn chuyển hướng toàn bộ chưởng pháp của đối phương.

Nhìn thấy một chiêu này của Vô Song, Tu La Vương ánh mắt xuất hiện một tia dị dạng.

Vô Song không ngờ lại sử dụng Đấu Chuyển Tinh Di, thân là người của Ngô Tam Quế bản thân Tu La Vương lạ gì Đấu Chuyển Tinh Di nữa?.

Mượn một chiêu Đấu Chuyển Tinh Di hóa giải đòn thế của đối phương nhưng mà Tu La Vương ở trước mặt Vô Song cũng đã biến mất.

Hắn đẩy lùi Vô Song rồi một đường quay phắt lại, thân hình như quỷ mị lướt về phía sau, hắn vậy mà lựa chọn tấn công nữ nhân từ đầu đến cuối chỉ quan sát kia.

Lần này vẫn là trảo pháp bất quá hai cánh tay của Tu La Vương không ngờ lại như trăm hoa đua nở, vô số cánh tay xuất hiện, như thực như ảo.

“Đứng nhìn mãi không chán sao?, Tu La Si Kiếp “.

Tham Kiếp là lực hút, Sân Kiếp là kình lực cực cường, Si Kiếp liền là một chữ ‘si’, là một loại ảo giác đánh thẳng vào thị giác con người.

Si kiếp đáng sợ ở chỗ nó tạo ra một loại lực lượng tác động trực tiếp vào tinh thần người khác, cứ như một dạng thôi miên vậy, Tu La Vương lại tấn công quá bất ngờ, hắn tin tưởng nữ nhân trước mặt tuyệt không kịp phản ứng.

Một chiêu này vậy mà thành công đánh thẳng vào cái cổ trắng ngần của nàng, thậm chí có chút giống với đang nắm cổ gà vậy.

Mọi việc dễ dàng đến mức Tu La Vương còn có chút không tin được nhưng rất nhanh hắn hơi giật mình.

Nàng quả thật không thoát ra được một chữ ‘Si’ của đối phương nhưng trên người nàng có Thái Cực Đồ luôn tự động hộ chủ, bàn tay của Tu La Vương chạm tới thân thể nàng liền bị Thái Cực Đồ ngăn cản.

Tu La Vương cũng như Long Đế, trảo pháp rất mạnh đương nhiên chỉ mất một nhịp đã đập nát Thái Cực Đồ nhưng một nhịp là đủ rồi, hắn chỉ thấy một đôi bàn tay nhẹ chạm vào ngực mình sau đó cả người liền bắn ngược ra ngoài.

Nàng đứng trên thân cây, hai tay mềm mại như không xương kia thu lại đồng thời... trên ngực của Tu La Vương xuất hiện một đồ hình thái cực, đồ hình này rất nhanh bị ma khí phá tan nhưng Tu La Vương cũng cảm thấy khó giải quyết.

Vô Song sử dụng Đấu Chuyển Tinh Di của nhà Mộ Dung.

Nàng lại sử dụng Thái Cực Thủ Ấn trong Thái Cực Quyền của Võ Đang.

Cả hai không ngờ lại đều nắm giữ tuyệt học tá lực đả lực hàng đầu thiên hạ?.

Đẩy lùi được Tu La Vương, nàng cũng không tiếp tục động, vẫn đứng nguyên trên thân cây có điều âm thanh của nàng lại vang lên bên tai Vô Song.

“Tranh thủ cho ta 5 phút đồng hồ, đừng để ta bị công kích”.

Nàng nói vậy Vô Song cũng chỉ biết gật đầu, hơn nữa hắn cũng nhìn ra nàng chỉ sợ có hậu chiêu.

Vô Song hiện tại sao có thể không nhìn ra vị Đông Phương cô nương trước mặt hắn cũng ẩn giấu rất sâu.

Tạm không nói tới Quỳ Hoa Bảo Điển cùng cái gọi là Bỉ Ngạn Bi Ca kia, Vô Song lúc này hoàn toàn có thể xác nhận nàng có quan hệ cùng Võ Đang Phái, thậm chí quan hệ cùng Trương Tam Phong.

Nàng muốn Vô Song tranh thủ cho mình năm phút, cái này đương nhiên đơn giản.

Giọng nói nàng vừa vang lên thì Vô Song đã động, ở bên kia Tu La Vương lại vừa chạm đất, hắn thấy Vô Song tiến tới lại biết Đông Phương cô nương nắm giữ Thái Cực Quyền, bản thân cũng bắt đầu không tiếp tục mang ý thăm dò.

Nắm giữ Thái Cực Quyền nói rõ lực phòng ngự của nàng cực mạnh, Tu La Vương cũng không dám chắc nhanh chóng phá giải được phòng ngự của nàng thêm vào một Vô Song chiến lực kéo thẳng tới đế vị, hắn lại càng không dám phân tâm.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau