CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 551 - Chương 555

Quyển 3 - Chương 84: Đại Náo Hành Dương – Đồ Long (2)

Long Vương có Hàng Long Khí của chính mình, Thiên Vương cũng có Hàng Long Khí của chính mình, hai loại Hàng Long Khí riêng biệt không thể truyền lại cho người khác.

Hai người thân là hai cường giả hàng đầu của Bà La Môn nhưng thủy chung đều không quên được món nợ năm đó, cả hai đều bị Hoàng Thường ‘hố’ một vố thật lớn.

Đương nhiên ngay cả thế cũng không cách nào có thể coi thường được cả hai.

Công pháp không thể truyền cho kẻ khác nhưng lại thống nhất thành một thể với bản thân, tự mình bước ra một con đường riêng, hai người hoàn toàn chân chính là đế vị cao thủ hàng thật giá thật, so với Nhật Nguyệt Tôn Giả tại thế giới kia thì mạnh hơn nhiều.

_ _ _ __ _ _ _ _

Quay lại với chính bản thân Long Đế cùng nàng lúc này, lấy thiên long làm hồn lấy kim long làm cốt, khí thế của Long Đế bỗng chốc trở nên đáng sợ tới cực điểm, khí tức của hắn đủ làm cho nàng cảm thấy hô hấp có chút trầm trọng.

Long Đế cũng không nói nhiều nữa, hiện tại hắn cảm thấy mất mặt đủ rồi, rồng có vẩy ngược, ít nhất nàng cùng Vô Song cũng động vào vẩy ngược của hắn.

Chỉ thấy hai tay hắn khẽ xoay tròn, một luồng nội lực kinh khủng từ cơ thể hắn xuất hiện, nội lực như một cơn sóng thần muốn nhấn chìm toàn bộ mọi sinh vật trước mặt.

“Thủy Long Xuất Hải – Thiên Hỏa Cuồng Long”.

Hai tay vẽ ra hai đầu long, một cái là Thủy Long, một cái là Hỏa Long, lấy thủy hỏa dung hợp, toàn bộ gân cánh tay của Long Đế nổi lên, ánh mắt đầy sát khí.

Cùng là một chiêu này nhưng mà Long Đế sử dụng khác rất nhiều với Ca Lâu La bởi một chiêu này của hắn hai đầu long kia rõ ràng không phải là khí tạo thành, nó không có loại cảm giác hư ảo mà trở nên chân thực vô cùng.

Trước mặt nàng như xuất hiện một sinh vật mang theo uy thế khủng khiếp, Thủy Hỏa Lưỡng Long quyện vào nhau uy thế không hiện nhưng lại cất chứa một luồng năng lượng sẵn sàng bạo nổ sau đó Thủy Hỏa Lưỡng Long lao thẳng về phía nàng.

Nói thì lâu nhưng mọi việc diễn ra cực nhanh, nàng chỉ cảm thấy như hai bên xung quanh mình xuất hiện hai bức tường, hai bức tường như đang dần dần tiến lại sau đó ép nát cơ thể nàng ra vậy.

Đấy mới chỉ là kình phong tiến tới đã cho thân thể mềm mại của nàng cảm giác khó mà chịu nổi vậy chân lực thực tế đánh tới thì sao?, cái này nàng không dám nghĩ.

Sinh tử nhị khí lại xoay tròn sau lưng nàng tiếp theo nàng đưa hai tay ra chậm rãi hình thành một vòng thái cực có điều trung tâm của vòng thái cực trắng đen này lại là một đáo bỉ ngạn hoa.

“Bỉ Ngạn Bi Ca – Thiên Niên Hữu Tình – Thiên Niên Vô Ý ”.

Một bên hữu tình, một bên vô ý.

“Bỉ ngạn hoa hoa nở không thấy lá

Sông Vong Xuyên nước sâu tựa trời cao

Sương Giang Nam mưa bụi phủ Nại Hà

Cố nhân cười chặt đứt một hồi duyên.”

Miệng khẽ ngân nga một câu thơ, sau đó đóa Bỉ Ngạn Hoa của nàng nở rộ.

Bỉ Ngạn Bi Ca của nàng thực sự rất rất đặc biệt, nói nó là Quỳ Hoa Bảo Điển thật ra cũng đúng nhưng nói nó không phỉa Quỳ Hoa Bảo Điển cũng sẽ không sai.

Không ai biết rằng, Bỉ Ngạn Bi Ca của nàng là do Trương Tam Phong giúp nàng hoàn thiện, là tuyệt học của Trương Tam Phong tặng riêng cho nàng dựa trên Quỳ Hoa Bảo Điện.

Nó mang theo uy lực khủng khiếp của Thái Cực Kinh Cực Ý, nó mang theo Sinh Tử Khí của Trường Sinh Quyết nhưng cũng mang theo cái hồn của Quỳ Hoa Bảo Điển, đương thời chỉ xét trong những người nắm giữ Quỳ Hoa Bảo Điển, Quỳ Hoa của nàng là lạ nhất mà cũng là Quỳ Hoa mạnh nhất.

Sinh Tử nhị khí thúc đẩy đáo Bỉ Ngạn kia nở rộ, không gian bỗng tràn ngập sắc đỏ, một chiêu này cực kỳ giống Quỳ Hoa Xảo Tiệp nhưng không chỉ dừng lại ở 3000 đoán quỳ hoa cùng nỡ, đây là cả một thiên địa của Bỉ Ngạn Hoa, là cả một cõi Nại Hà Kiều.

Thiên địa nở rộ bỉ ngạn hoa, từng đóa bỉ ngạn thậm chí xâm thực lên cái gọi là Song Đầu Long kia, tiếp theo từng đóa bỉ ngạn cứ thế nổ tung, mỗi đóa bỉ ngạn phát nổ lại mang theo một loại tử khí nhàn nhạt.

Bỉ ngạn nở là sinh khí, bỉ ngạn diệt là tử khí, lấy sinh tử hợp với nhau, dùng nghịch đảo lực lượng so tài cùng thủy hỏa của Long Đế.

Một bên là Sinh Tử Khí một bên là Thủy Hỏa Dung Hợp, ai cao ai thấp?.

Nàng thật sự tin tưởng Sinh Tử Khí của nàng cao hơn Long Đế nửa bậc nhưng mà cách biệt đôi bên thật sự quá lớn, thiên địa bị ngạn nở rộ, dùng cả thiên địa đấu với uy lực của đế vị nhưng mà... vẫn thua.

Cảnh sắc cho dù đẹp bao nhiêu, biến hóa ra sao nhưng gặp uy lực tuyệt đối thì rất khó có thể thật sự địch lại.

Nàng chỉ có thể cảm thấy một luồng ba động lực lưởng khủng khiếp như diệt thế đánh tới, thiên địa bỉ ngạn của nàng liền bị loại lực lượng bạo nộ kia hủy diệt không còn gì cả, ngực nàng đột nhiên đau nhói sau đó cả người bị đáng bật ra.

Thân thể không theo khống chế bị đánh bật ra, một luồng cương lực đánh thẳng vào ngực nàng nhưng mà tựa hồ cái cương lực kia khi đến trước người nàng thì lại bị một vòng lực lượng khác ngăn cản rồi tự động bị tán đi.

Có loại lực lượng này bảo hộ, nàng tạm thời không có thương thế, chân đẹp nhẹ chạm xuống nền đất nhưng trong lòng không khỏi thở dài.

Cứng đối cứng cùng đế vị cường giả... thật sự rất khó có được phần thắng.

Ngay lúc nàng đang nghĩ ngợi, thân ảnh Long Đế vậy mà xuất hiện.



Hắn như một con ác long, một con vô địch ác long có thể bỏ qua toàn bộ ba động lực lượng, mặc kệ dư chấn đánh lên người mà lao tới.

Mũi chân của nàng vừa chạm đất, Long Đế đã đến trước mặt nàng, nàng căn bản không thể tránh.

Long trảo mở ra, Long Đế đưa năm ngón tay ấn thẳng vào cổ họng nàng.

Lúc này lại là cái lực lượng kỳ bí kia hiện ra, lực lượng mang theo thái cực đồ đằng.
Nếu Vô Song còn đang đau đâu gắn kết Cửu Âm Chân Kinh cùng Đấu Chuyển Tinh Di vào với nhau thì nàng đã đi xa hơn hắn một bước, nàng bất kể lúc nào trên người đều có một vòng thái cực đồ đằng bảo hộ, giúp nàng phân tán mọi loại lực lượng.

Thái Cực của Trương Tam Phong có nói lấy tứ lượng bạt thiên cân bất quá cổ nhân cũng có cây Dĩ Lực Chứng Đạo.

Năm ngón tay của Long Đế ấn vào đồ đằng thái cực, nàng chỉ thấy ánh mắt hắn hiện ra một tia coi thường, sau đó... sinh sinh xé nát cái đồ đằng thái cực của nàng.

“Cuồng Long Toản Động”.

Năm ngón tay mang theo lực lượng không thể đỡ, trực tiếp xuyên qua phòng ngự của nàng, năm ngón tay hướng về bộ ngực của nàng mà đánh tới.

Long Đế lúc này như hóa điên vậy, tuyệt không hiểu thương hoa tiếc ngọc, đương nhiên cao thủ đến cấp bậc như Long Đế càng phải không hiểu thương hoa tiếc ngọc mới có thể sống sót.

Cự lực đánh thẳng vào ngực, nàng lần này không khỏi rên lên một tiếng, cả người bị đánh bay đi, trong cổ họng cảm nhận được cái vị ngọt lịm của máu như chỉ đợi phun ra ngoài, kinh mạch toàn thân chấn động.

Cũng may còn có thái cực đồ bảo hộ nàng, ngăn giúp nàng một chiêu vừa rồi, nếu không một đòn toàn lực của Long Đế đánh xuống nàng chắc chắn trọng thương.

Thân thể bị đánh bay đi đồng thời Long Đế cũng lao tới, hắn cũng không cho nàng cơ hội thở dốc.

Hai tay chắp lại với nhau, đưa lên thật cao rồi bổ thẳng xuống.

“Kình Long Phiên Giang”.

Một chặt này là hướng đến phần bụng của nàng, hơn nữa nàng còn đang bay tự do.

Nàng lúc này nhéo mắt lại nhìn Long Đế, một tay khẽ mở ra ra.

Trên tay nàng lại xuất hiện thái cực đồ nhưng mà thái cực đồ này lại chậm rãi nhẹ xoay.

Thái cực đồ tạo ra một loại lực lượng không mạnh không yếu nhưng nó đúng là tồn tại, nó như tạo thành một bức tường, tạo thành một nơi nàng có thể mượn lực.

Ngay trên không trung, ngay khi Long Đế đang tấn công mình, thân thể của nàng trong giây phút khựng lại sau đó cực kỳ quỷ dị như tàn ảnh xuyên qua, lướt thẳng ra sau lưng Long Đế.

“Bỉ Ngạn Bi Ca – Quỳ Hoa Lưu Tinh”

Thân pháp như quỷ mị hiện ra sau lưng Long Đế, sau lưng nàng không ngờ cũng tiếp tục xuất hiện hai thân ảnh, xuất hiện hai cái bóng nhưng mà một cái bóng màu trắng, một cái bóng màu đen.

“Bỉ Ngạn Bi Ca – Sinh Tử Luân Hồi”.

Thay vì hai cái bóng mị ảnh như trước, nhìn hai cái bóng sau lưng nàng thực sự có chút giống với Hắc Bạch Vô Thường trong truyền thuyết.

Hai tay nàng khép lại làm một, dồn toàn bộ nội lực đánh xuống, đồng thời hai cái bóng trắng đen sau lưng đều cộng đồng làm theo bất quá một bên là khí trắng một bên lại là khí đen.

“Bỉ Ngạn Bi Ca – Cực Lạc Hoàng Tuyền”.

Cực Lạc Hoàng Tuyền là sát chiêu uy lực mạnh nhất trong Tiên Thiên Quỳ Hoa, đương nhiên nó cũng là sát chiêu trong Bỉ Ngạn Bi Ca.

Hoàng tuyền lực lượng không thể phạm.
Bỉ Ngạn mọc bên bờ hoàng tuyền, đại diện cho chính âm giới, đại diện cho hoàng tuyền, nắm giữ sinh tử.

Sinh tử nhị khí đè ép xuống, ba loại chưởng ấn khắc biệt đánh thẳng vào sống lưng của Long Đế.

Về phần Long Đế hắn sẽ làm gì?, hắn vẫn đầy mặt khinh thường.

Tốc độ của nàng phút chốc bạo tăng đúng là làm hắn bất ngờ không thôi nhưng mà thế còn chưa đủ.

Thỉ thấy thân thể Long Đế không cần quay lại cũng phát ra ánh vàng, đầu kim long kia lại hiện ra hơn nữa còn có thêm một đầu thiên long cộng đồng xuất hiện, cả hai từ sau lưng của Long Đế oanh kích thẳng về phía sau.

“Hộ Thể Chân Long”

“Thiên Long Kình Khí – Kim Long Cương Khí”.

Long Đế hét lên hai tiếng đồng thời nắm tay của hắn nắm chặt lại, hắn quay nửa người dùng quyền đầu đánh thẳng về phía sau.

“Ác Long Hồi Thương”.

Sau một loạt động tác, còn lại chỉ là sự va chạm cùng phá hủy.

Long Đế nghiễm nghiên chịu ba chưởng của nàng khắc trên lưng đồng thời sắc mặt của hắn cũng khẽ biến.

Hắn nằm mơ cũng không ngờ ba chưởng kia đánh lên người tưởng như không có uy lực gì nhưng khi chạm vào hộ thân cường khí của hắn lại mạnh một cách khủng khiếp.

Hộ thể chân khí cùng hai lớp hộ thể khác của Long Đế trực tiếp bị oanh kích, sống lưng của hắn không ngờ lại in thẳng lên một bàn tay nhỏ, Long Đế từ trên trời cao phun ra một ngụm máu, đồng thời sống lưng của hắn vang lên âm thanh răng rắc, cứ như thế rơi xuống mặt đất.

Về phần nàng, nàng đánh ba chưởng vào người đối phương nhưng nàng cũng cảm thấy một loại lực phản chấn khủng khiếp đẩy lại.

Nàng có thái cực đồ thủ hộ nhưng mà thái cực đồ vậy mà cũng bị lực phản chấn này đánh nát.

Lớp hộ thể của Long Đế không ngờ lại có khả năng phản lực, mang theo một phần thương tổn đẩy lại cho đối phương.

Tất nhiên đây không phải vấn đề, vấn đề là một quyền khác của hắn cũng đánh lên thân thể nàng.

Nàng lần này đau đến tái mặt, thân thể của nàng căn bản không tính là mạnh mẽ.

Phản lực nện lên ngực, một đại quyền đánh thẳng từ bên phải đập vào thân, nàng bị đánh dạt sang một bên, cả người lăn dài trên mặt đất.

Nàng thực sự cảm thấy đau, đau đến khuôn mặt xinh đẹp cũng tái đi, thậm chí nàng có cảm giác cánh tay phải của mình... bị gãy xương, muốn động cũng thấy đau vô cùng.

Nàng khó khăn đứng lên, nhưng mà khi nàng đứng lên ánh mắt liền dại ra.

Long Đế vậy mà lại lao tới.

Tuy hắn chưa chạm đến người nàng nhưng mà nàng hiện tại cũng cảm thấy có chút bất lực.

Đế vị cường giả thực sự không phải con người.

Đương nhiên Long Đế cũng bị thương, không thấy hắn lại phun ra một búng máu sao?, đáng tiếc thương tổn cỡ này chỉ càng tăng huyết tính của hắn.

Phần sống lưng của Long Đế... thật sự không phải cánh tay của nàng có thể so sánh được, hắn lúc nãy cảm thấy rất đau, đau đến nghiến răng nhưng mà ai bảo hắn có Du Già Công của Thiên Trúc?, một chưởng của nàng không thể làm tổn thương tới sống lưng của hắn, không thể gây cho hắn sát thương trực diện.

Lại là bàn tay kia, lại là long trảo đánh tới.

Đương nhiên nàng cũng không đứng im nhìn hắn tấn công.

Từng sợi chỉ đỏ không ngờ bắt đầu quấn quanh cánh tay phải của nàng, con mắt nàng càng ngày càng trở nên bình tĩnh.

Đại ca đã dạy, càng nguy hiểm càng phải bình tĩnh hơn nữa Quỳ Hoa... càng trong trạng thái nguy hiểm nó nở rộ càng đẹp.

‘Hắc Bạch Vô Thường ‘ vẫn ở phía sau, hai cái bóng này bắt đầu nhảy múa.

Đôi chân dấu trong làn váy đỏ nhè nhẹ di chuyển, hai mũi chân hơi hơi kiêng lên.

“Bỉ Ngạn Bi Ca – Địa Ngục Mị Ảnh”.

Thân hình nàng lúc này dần dần nhòa đi, trở thành một làn bóng đen vô tận.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 85: Đại Náo Hành Dương - Đồ Long (3)

Điểm mạnh nhất của nàng là gì?.

Điểm mạnh nhất của nàng cũng không thoát ra khỏi phạm trù Quỳ Hoa Bảo Điển, ấy chính là tốc độ.

Đương nhiên đây là khi gặp một đối thủ như Long Đế.

Tốc độ là điểm duy nhất mà nàng biết nàng ẩn ẩn nhỉnh hơn đối phương một chút, còn lại nàng thực sự không biết làm sao, không biết so kiểu gì.

Thân hình lao nhanh về phía đối phương, trong lòng lại càng muốn chửi chết cái heo đồng đội kia, thành sự không đủ mà bại sự có thừa.

Nếu nàng hôm nay không thoát ra được, nàng liền làm quỷ hồn ám hắn đến chết.

Đương nhiên nàng biết nàng có lẽ cũng sẽ không chết, cùng lắm chỉ là bị chế phục mà thôi bất quá quãng thời gian tiếp theo ở Trấn Nam Vương Phủ chỉ sợ sống không bằng chết.

...........

Tốc độ của nàng rất nhanh, quả thật ẩn ẩn vượt qua được Long Đế hơn nữa thân pháp của nàng lại càng quỷ dị, một người lướt về phía trước mà như ba người cùng tiến tới vậy.

Hắc Bạch Vô Thường sau lưng hòa vào thân thể của nàng tạo ra từng tầng bóng ảnh, Long Đế rõ ràng có thể cảm thấy thân ảnh như quỷ mị xuyên qua cơ thể mình.

Long Đế đương nhiên có thể phát hiện cái gì là thật cái gì là giả nhưng kể cả như vậy cũng âm thầm gật đầu với thân pháp của nàng.

Chỉ thấy nàng hóa thành một đoàn hắc ảnh, tốc đổ đẩy lên tới cực hạn, như một bóng ma vậy.

Long Đế cũng không có lựa chọn tiến lên, hắn hai chân làm ra thế trung bình tấn, nhìn Long Đế lúc này không khác gì một tòa đại sơn.

Địa Ngục Mị Ảnh chiêu này đương nhiên nằm trong Quỳ Hoa Bảo Điển, đổi thành Bỉ Ngạn Bi Ca thì cũng không khác gì cả, đều là thuần tốc độ, đẩy tốc độ đi đến cực hạn.

Cái này thật sự rất giống Đông Phương Bất Bại trên phim ảnh thời trước, từ ngoài nhìn vào chỉ thấy ba đoàn bóng ma, ba đoàn ảo ảnh liên tục lướt qua người Long Đế, căn bản không thể nhìn thấy chân thân.

Mỗi lần di chuyển, những cái bóng ma này đều trực tiếp tấn công Long Đế hơn nữa đều nhằm vào yếu huyệt trên cơ thể, xuất thủ sau đó lại lập tức lướt qua đáng tiếc đối mặt với Long Đế hiệu quả thực sự phi thường tệ.

Thân thể Long Đế mạnh mẽ đến biến thái bất quá khả năng phản ứng của hắn lại càng mạnh, hắn căn bản không cần phải xem đâu là ảnh ảo đâu là ảnh thật bởi hắn có thể cảm nhận được rõ mồn một.

Long Đế thậm chí mặc kệ Hắc Bạch Vô Thường tấn công bản thân mình, đến nhìn cũng không nhìn, hộ thể chân khí của hắn quá bá đạo, chỉ có nàng dùng chân thân tấn công hắn mới có thể làm hắn để ý, nhưng mà nàng cũng biết chỉ cần chân thân xuất thủ nhất định sẽ bị hắn bắt lấy.

Thân hình nàng điên cuồng di chuyển, hòa vào Hắc Bạch Vô Thường tạo thành ba luồng bóng ảnh hơn nữa Địa Ngục Mị Ảnh còn vì nàng tạo ra vô số bóng ảnh, những bóng ảnh này có chút giống kiếm khí lượn lờ liên tục xuyên qua thân thể đối phương bất quá ảo ảnh chung quy là ảo ảnh sẽ không thể gây sát thương cho Long Đế.

Nàng cố gắng di chuyển, thay đổi mọi phương vị nhưng đều cảm giác như bị một con mắt đáng sợ khóa chặt mọi góc, khóa chặt bản thân mình lại không thể thoát ra vậy.

Nàng biết nếu cứ tiếp tục như vậy mình chỉ sợ khó mà thoát khỏi lòng bàn tay của đối phương.

Người đời ai cũng nói Quỳ Hoa Bảo Điển mạnh mẽ nhưng mấy ai biết Quỳ Hoa Bảo Điển thực ra cũng gây áp lực cho cơ thể rất lớn, Quỳ Hoa Bảo Điển vốn xây dựng theo đường tuyệt sát, muốn dùng Quỳ Hoa Bảo Điển một mực kéo dài trận đấu chỉ là hành vi tự sát.

Nàng trong đầu bắt đầu vẽ ra vài loại khả năng sau đó cắn răng một cái, thân hình không ngờ đang lao tới lại cực tốc lùi lại, rút cả hai Hắc Bạch Vô Thường về.

Long Đế thấy thế cũng âm thầm kỳ lạ bất quá nàng đã lùi thì hắn liền phải tiến lên.

Thấy Long Đế tiến lên, nàng cũng không sợ hãi, tiếp theo có một âm thanh làm Long Đế vô cùng quen thuộc vang lên, là tiếng rít gào của địa ngục.

Long Đế đã dính chiêu một lần đương nhiên phải nhớ.

Chiêu này nằm trong Quỳ Hoa Bảo Điển gọi là Quỳ Hoa Khấp Hồn, tất nhiên bên trong Bỉ Ngạn Bi Ca nó cũng được đổi tên.

Một chiêu này được nàng gọi là “Vong Xuyên Hà – Bỉ Ngạn Bi”.

Vẫn cứ là hai đầu Hắc Bạch Vô Thường kia biến mất, vẫn là một đóa bỉ ngạn nở rộ đánh thẳng về phía Long Đế nhưng lần này Long Đế có thể thấy được cả sinh tử nhị khí, uy lực so với Quỳ Hoa Khấp Hồn chỉ sợ mạnh hơn.

Hắn đã ăn quả đắng của Quỳ Hoa Khấp Hồn một lần, cũng không muốn lọt hố lần thứ hai, lập tức dừng lại mở ra trạng thái phòng ngự >

Nàng thấy vậy Long Đế dừng lại cũng lập tức di chuyển, hướng về sau một mực bỏ chạy.

Nàng là hướng về tòa tiểu lầu của chính mình, tất nhiên cũng không phải là đang bỏ chạy lại càng không phải muốn học Vô Song khống chế Ngô Ứng Hùng.

Thật ra trước đây khống chế Ngô Ứng Hùng cũng nằm trong toan tính của nàng nhưng mà hiện tại không thể.

Không phải là nàng không địch lại Khẩn Na La, Khẩn Na La kia nàng chưa để vào mắt bất quá sau khi Vô Song mang hai người Mạc Ly rời đi thì Khẩn Na La cũng lập tức mang theo Ngô Ứng Hùng cùng Mộ Dung Phục rời đi.



Dù sao Vô Song cũng đang cảnh tỉnh cho Khẩn Na La biết, nếu nàng không nhanh chóng mang hai người kia đi chỉ sợ có biến.

Toàn bộ khu vực này chỉ còn một mình nàng cùng Long Đế, nàng lần này hướng về tiểu lâu không phải để chạy mà là để lấy binh khí.

Nàng thật tâm là muốn chạy nhưng mà chạy kiểu gì mới là vấn đề, trên đời này người chạy thoát được đế vị cao thủ không nhiều và đương nhiên trong số đó không có nàng.

Từ xưa đến nay nàng mới chỉ nghe thấy hai người từ trong tay đế vị cao thủ chạy được.

Người đầu tiên nghe đồn là đệ nhất thiên hạ cao thủ dưới quyền Sấm Vương – Lý Tự Thành năm xưa gọi là Phi Thiên Hồ Ly.

Phi Thiên Hồ Ly có thể chạy thoát khỏi Hoàng Thường truy sát thực sự là một việc kinh động khắp thiên hạ bất quá Phi Thiên Hồ Ly tại sao chạy được thì nàng cũng không biết.

Người thứ hai thì nàng cực kỳ hiểu rõ, người này chính là đại ca của mình Đông Phương Bạch.

Đại ca năm đó có thể thoát khỏi đế vị truy sát bằng chính chân tài thực học nhưng mà lại được địa lợi, năm đó Đông Phương Bạch một đường bỏ chạy nhưng lại di chuyển trong vùng đất Miêu Cương, nhờ cái địa lợi này Đông Phương Bạch mới có thể toàn mạng.Cái thành Hành Dương này, tạm bỏ qua đám binh lính có thể bất cứ lúc nào nhảy ra thì nàng cũng thấy không có hy vọng chạy cho lắm, dù sao Hành Dương Thành không phải rừng rậm, nàng đến cả đường Hành Dương Thành còn chưa quen đấy là chưa kể bốn phía đều có tường thành bao bọc, không khác gì một cái cũi khổng lồ, muốn chạy thì dễ nhưng chạy thoát khỏi đế vị cao thủ thì khó như lên trời.

Vô Song có thể từ Ca Lâu La truy đuổi mà chạy được đến tận vùng núi Hành Sơn đấy là vì Ca Lâu La thân pháp kém hơn Vô Song nhiều mà hắn cũng không có cách ngăn cản tốc độ Vô Song.

Nàng hiện tại chạy về phía lầu hai đồng thời vô tình nhớ đến heo đồng đội kia, càng nghĩ nội tâm càng bực mình.

Kẻ này không biết tại sao làm nàng chán ghét vô cùng, hơn nữa kẻ này rõ ràng biết tung tích của đại ca dĩ nhiên úp úp mở mở, dĩ nhiên lại còn tỏ ra thần thần bí bí rồi lập tức rời đi?.

Rời đi thì cũng thôi vậy còn quay lại?, quay lại tưởng có thể giúp gì được nàng ấy thế mà dám quay đầu bỏ đi để một mình nàng ở lại cùng Long Đế, đây không phải là cố tình muốn gây hại cho nàng?.

_ _ _ __ _ _ _ _

Nội tâm sinh khí rất lớn nhưng cuối cùng nàng cũng đè cái tức giận của mình xuống, tay phải đưa ra nắm lấy một cây đàn tỳ bà.

Một tay nắm lấy đàn tỳ bà nàng kéo lại vào người, mượn thế khẽ ngồi xuống ghế gỗ sau lưng, ngón tay lại khẽ động.

Nàng biết chỉ dùng võ công, nàng không có khả năng thắng nổi Long Đế, muốn thắng kẻ này chỉ có cầm khúc.

Nàng đời này thật sự không thiếu khúc phổ thậm chí cha nuôi còn nói... cho dù nàng không có Bỉ Ngạn Bi Ca hay Quỳ Hoa Bảo Điển thì sau này cũng có thể đi them cầm đạo mà trở thành cầm đế thứ hai.

Đây tuyệt không phải lời khen cho có mà nàng cũng có cái tự tin này.

Nắm lấy cây đàn tỳ bà, ngón tay của nàng chậm rãi di động.

Một khúc này là nàng sáng tác, tên gọi “Bỉ Ngạn Bi Ca”.

“Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn.

Hoa chờ một người, yêu tận tâm can.

Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở.

Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên…

Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp

Nguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền.

Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu.

Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?

Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất,

Có hoa không lá, có lá không hoa.

Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi…”

Tiếng đàn tỳ bà vang lên, người lo lắng nhất lúc này chính là Long Đế.Long Đế lúc này nhìn cũng có chút chật vật, một chiêu Vong Xuyên Hà – Bỉ Ngạ Bi kia uy lực vượt xa Quỳ Hoa Khấp Hồn bình thường, một chiêu này cho dù Long Đế đã làm ra phản ứng nhưng vẫnb ị ám kình của nó kích thương tuy nhiên cũng chưa đến mức lại phun ra một ngụm nghịch huyết.

Hắn vốn đang muốn tiếp tục đuổi theo nàng liền nghe thấy tiếng đàn tỳ bà nội tâm liền âm thầm thấy không ổn, cầm kỹ của nàng quá cao, cao đến mức đế vị cao thủ cũng không dám ngó lơ, càng đáng chết hơn Long Đế cảm thấy một khúc nhạc này tựa hồ chuyên vì võ công của nàng sáng tác.

Quả nhiên hắn không nghĩ sai, trên ngực cùng trên lưng của Long Đế không ngờ đột nhiên xuất hiện hai đóa bỉ ngạn màu tím, cứ như được khắc lên người mình vậy.

Hai đóa bỉ ngạn hoa này vậy mà chậm rãi nhẹ xoay tròn như hai cái vòng xoáy, một áp từ trên xuống một áp từ dưới lên, hai luồng nội kình khác nhau như muốn xuyên thủng cơ thể Long Đế vậy.

Long Đế không rõ mình bị khắc ấn lúc nào dù sao Bỉ Ngạn Bi Ca của nàng quá mức ảo diệu, quá mức khó nắm bắt, nhưng mà hắn hiểu thế này không ổn.

Đột nhiên bị hai đáo quỳ hoa công kích lại thêm thân thể vừa bị nội thương, Long Đế lầnnaày không khỏi khụy một chân xuống, một khúc Bỉ Ngạn Bi Ca kia tấu lên khiến Long Đế... lại thâm một lần phun ra một ngụm máu đen, đến cả sắc mặt cũng tái đi.

Không chỉ có thân thể bị công kích, đến cả tâm linh cũng bị công kích, Long Đế bắt đầu có cảm giác thị lực của mình dần dần nhòa đi, thính lực lại... càng ngày càng minh mẫn.

Thủ đoạn này nghe mà lạnh cả người, thính lực tăng lên đương nhiên là tốt nhưng trong một số trường hợp thì càng thêm chí mạng, thính lực càng tăng khác gì khuếch đại sát thương của cầm công?.

Long Đế đương nhiên không thể không có hành động, hắn không hổ là Long Đế.

Đầu tiên trên người của hắn lại xuất hiện hai loại hình thái rồng kia, vì chủ nhân thủ hộ.

Hàng Long Khí lập tức xuất hiện trong thể nổi của Long Đế, đây cũng là lần đầu tiên hắn vận dụng Hàng Long Khí.

Hàng Long Khí đại diện cho long, là sinh vật chí dương chí cương trong thiên hạ, Hàng Long Khí thậm chí có thể vì Long Đế ngăn cản Bỉ Ngạn Bi Ca, ngăn cản Bỉ Ngạn Khí Tức.

Bỉ Ngạn Khí Tức gần giống như âm khí, là thuộc về cõi dưới, là thuộc về chí âm chí nhu nội lực, muốn không bị Hàng Long Khí ngăn chặn cũng khó.

Tiếp theo Long Đế mở miệng, một tiếng long ngâm tạo thành âm ba công kích xé rách cả hư không, đánh tan tiếng đàn của nàng.

Muốn ngăn cản cầm kỹ cách tốt nhất là dùng loại âm ba công kích này.

Hét ra một tiếng, nàng chỉ thấy sóng âm cường hoành đánh vào cơ thể, nàng không thể không lùi lại, lấy cây đàn tỳ bà xoay ngang mạnh mẽ chắn lấy cơ thể.

Đàn tỳ bà nổ tung, nàng cũng lập tức lùi lại nhưng đồng thời tay trái bắn ra một sợi chỉ, gần như cách không đoạt vật nàng lại nắm lấy một cây sáo trúc kéo ngược về phía mình.

Nàng lúc này cảm thấy cổ họng ngọt lịm, một chiêu âm ba công kích kia khiến nàng gần như không đè được nội thương xuống nhưng mà một ngụm máu này nàng không dám phun ra, bởi chỉ cần thổ huyết khí tức nàng liền có thương tổn, khi đó mới là vấn đề.

Nàng thà nuốt ngụm huyết này xuống, tự làm tổn thương kinh mạch chứ quyết không thể để khí tức của mình tổn hại.

Nàng có Trường Sinh Khí, nàng dám làm theo cách này.

Tiếp lấy cây sáo trúc, một chân lùi lại rồi mượn Thái Cực Đồ hóa giải hoàn toàn kình lực của Long Đế, nàng xoay người ngồi xuốn, hai tay nâng lên sáo trúc bắt đầu khẽ thổi.

“Đáng chết, nhanh như vậy”.

Miệng nàng vừa muốn đặt vào sáo trúc thì Long Đế đã tiến sát đến lầu tầng 2, hắn cũng không dám cho nàng tiếp tục sử dụng cầm công, hai tay xuất hiện Hàng Long Khí trực tiếp đánh ra.

“Thiên Thượng Thiên, Địa Hạ Địa “.

“Thiên Địa Thần Long”.

Hàng Long Khí sử dụng uy lực chiêu thức chỉ biết càng mạnh, hai đầu long từ tay Long Đế đánh ra ép lấy cả không gian này lại, trước không phải tấn công nàng mà nó trực tiếp ép nổ hai bức tường, Long Đế muốn hủy đi cả tòa lầu các này.

Nàng bị hành động của Long Đế dọa cho một trận, đương nhiên nàng cũng không thể ngăn cản đối phương hủy đi tòa lầu các, nàng chỉ có thể cắn răng bắn ra một sợi chỉ đỏ lại kéo một cây đàn huyền cầm về, cả người mạnh mẽ lăng không rời đi.

Nàng vừa rời đi nguyên tòa tiểu lâu của nàng bị đánh sập.

Nàng biết Long Đế không phải nhắm vào mình mà là nhắm vào nhạc khí, nội tâm không khỏi thán phục tầm mắt cùng kinh nghiệm của đế vị cao thủ hơn nữa nàng cũng biết đối mặt với mình tiếp theo là cái gì.

Vẫn là phong cách kia, tòa lầu sập xuống, bụi bay mù mịt nhưng mà Long Đế bất chấp, hắn xuyên qua đám bụi kia, long trảo mở ra, lại hướng về nàng.

Nàng một tay cầm sáo trúc, một tay cầm lấy cây đàn huyền cầm, sắc mặt có chút khó coi.

Tay phải buông ra mạnh mẽ đẩy cây đàn huyền cầm về phía sau, tay trái cũng buông sáo trúc ra rồi tay trái dùng hết sức bình sinh cũng đánh ra một trưởng.

Mượn Trường Sinh Khí, mượn Thái Cực Đồ nàng cắn răng đối chưởng cùng đối phương, sau đó cả người lại bị đánh bay đi, lần này miệng thực sự thổ huyết.

Về phần Long Đế cũng bị đẩy lùi lại, một mực lùi về phía sau hai bước, thân thể có chút lắc lư bất quá ánh mắt của hắn thản nhiên như không.

Trong mắt Long Đế, nàng liền thành thịt cá trên thớt căn bản không thể gây nên sóng gió gì.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 86: Đại Náo Hành Dương – Đồ Long (4)

Long Đế nghĩ nàng là thịt cá trên thớt.

Chính bản thân nàng lúc này cũng nghĩ như vậy, toàn bộ thân thể đều trở nên đau đớn.

Trận chiến này đáng nhẽ ra còn kéo dài rất nhiều, nếu nàng từ đầu lựa chọn bỏ trốn chỉ sợ Long Đế không có khả năng kết thúc trận chiến nhanh như vậy nhưng mà nàng thật sự không dám trốn.

Nàng nhất định phải câu giờ, câu giờ cho tỷ muội tốt Ngọc Huyền chạy thoát, chỉ đến khi nàng cảm thấy Ngọc Huyền từ mật đạo an toàn rời khỏi nàng mới dám chạy, đương nhiên vẫn câu nói cũ chạy thoát khỏi đế vị cao thủ là việc khó như lên trời.

Kế hoạch nàng đặt ra cực kỳ rõ ràng hơn nữa vì nàng có cha nuôi sau lưng, Long Đế trong trạng thái bình thường sẽ không hạ sát thủ, nàng cùng hắn đối chiêu cũng không quá mức nguy hiểm nhưng ai ngờ Vô Song chui ra?.

Vô Song chui ra khiến nàng cảm thấy trận này thật ra có thể đánh, hơn nữa không phải không thể thắng nhưng mà nàng tuyệt không ngờ Vô Song lại bỏ nàng mà chạy.

Có nàng ở lại đương nhiên Long Đế không đuổi theo Vô Song đồng thời Vô Song cùng nàng thành công làm đối phương phẫn nộ, chiêu chiêu đều là đoạt mạng, nàng lập tức liền ăn không ít khổ.

Thân hình khó khăn đứng lên, nàng cảm thấy xương cốt toàn thân như vỡ vụn, cánh tay phải thậm chí không thể động, đau đớn vô cùng.

Nàng nhìn về phía đối phương, so với Long Đế lúc mới bước vào thì thảm hại hơn không ít nhưng Long Đế vẫn cứ là Long Đế.

Nói không ngoa chứ nàng cảm thấy cho dù mình toàn thịnh trở lại đánh cùng Long Đế hiện tại vẫn y nguyên thất bại huống hồ nàng trạng thái lúc này quá tệ.

Long Đế lúc này cũng khẽ nhếch miệng cười với nàng, hắn mặc kệ quần áo trên người đã phá thành cái trạng thái không thể nhìn, thản nhiên bước về phía trước.

Cũng không biết có phải hắn muỗn xưng uy hay không mỗi bước đều tràn ra long lực, mỗi bước đều để lại dấu chân trên nền gạch, thực sự khủng khiếp vô cùng.

Nàng nhìn bước chân của đối phương thậm chí có thể biết Long Đế đang muốn xưng uy với nàng, muốn cho nàng biết cho dù nàng cố gắng ra sao, quyết tâm thế nào cũng không có cửa địch lại hắn.

Một trong Tam Đại Thiên của Bà La Môn quả thực đáng sợ.

Hít vào một hơi lãnh khí, nàng một lần nữa bình ổn tâm thần, trong lòng bỗng chở nên thanh tĩnh.

Nàng không sợ chết nhưng mà nàng hiện tại không muốn chết, nàng còn rất nhiều việc phải làm, phải bảo vệ đại ca, hơn nữa còn phải giúp đỡ cha nuôi.

Nàng năm nay mới 18 tuổi, dung mạo ẩn sau lớp mặt nạ liền bắt đầu xuất hiện một nụ cười nhạt.

Hai tay nâng lên, miệng khẽ lẩm bẩm.

“Nhật Xuất Đông Phương – Duy Ngã Bất Bại”.

Tám chữ này nàng nói rất nhỏ nhưng Long Đế lại nghe thấy hơn nữa hắn hơi hơi rùng mình nhìn về phía nữ tử trước mắt, hắn cảm thấy nữ tử trước mặt đột nhiên trở nên nguy hiểm vô cùng.

Nàng hiện tại bắt đầu thiêu đốt sinh mệnh của mình.

Nàng muốn cho Long Đế biết, Quỳ Hoa càng trong lúc khó khăn càng trở nên nguy hiểm, Quỳ Hoa Bảo Điển càng trong hoàn cảnh khắc nghiệt thì đóa Quỳ Hoa càng thêm đẹp, càng thêm nở rộ.

Sau khi đốt chính tuổi thọ của mình, nàng không hẳn không thể cùng Long Đế chiến một trận, đáng tiếc trạng thái này duy trì cũng không bao lâu.

Ngay lúc cả nàng cùng Long Đế đều có chút khựng lại, một cây đàn huyền cầm từ phía sau bắn thẳng đến, hơn nữa lực đạo khống chế phi thường kinh người, nghiệm nhiên rơi xuống chân nàng.

Dị biến xảy ra, Long Đế hơi híp mắt lại về phần... nàng lại có chút không hiểu, hơi hơi quay đầu về phía sau.

Sau lưng nàng có một thân ảnh đang lướt nhanh mà tới, tốc độ của hắn vậy mà cũng không thua kém nàng thậm chí ẩn ẩn còn vượt qua nàng một chút.

Vô Song rốt cuộc cũng đến rồi hơn nữa hắn hiện tại thực sự bị dọa cho một thân mồ hôi lạnh, hắn không ngờ nàng vậy mà lại dám sử dụng bí kỹ của Quỳ Hoa Bảo Điển.

Thú thật cái danh hiệu Đông Phương Bất Bại không phải tự nhiên mà nghĩ ra, danh hiệu này đến từ bí kỹ của Quỳ Hoa Bảo Điển.

Tiên Thiên Quỳ Hoa Bảo Điển chiêu cuối cùng liền có danh tự như vậy.

Tám chữ “Nhật Xuất Đông Phương – Duy Ngã Bất Bại”, vì tám chữ này mà Đông Phương Bạch mới lấy làm danh hiệu của mình, thế gian mới có một Đông Phương đại ma đầu.

Nhìn thiếu nữ kia dám đốt mệnh Vô Song cũng không biết nói làm sao, trong lòng có chút tự trách.

Vô Song chắn trước người nàng, ngăn cản Long Đế, hắn không có quay đầu lại mà trực tiếp dùng truyền âm nhập mật lên tiếng.

“Ngươi trước rời đi, ta ở lại cản trở hắn”.

Vô Song nói một câu thuộc về nam nhân bất quá hiệu quả cũng không tốt lắm, nàng dĩ nhiền đưa tay cầm lấy cây đàn huyền cầm trên mặt đất sau đó đập thẳng vào sống lưng Vô Song.

Đập này không mạnh nhưng lại làm Vô Song giật mình.

“Ngươi làm gì vậy? “.

Lần này Vô Song cũng không dùng truyền âm nhập mật, trực tiếp nhìn nàng.

Nàng cũng nhìn hắn, tay vẫn cầm cây đàn kia, mắt lạnh liếc Vô Song.

“Heo đồng đội “.

Vô Song bị nàng nói sắc mặt giật giật, hắn cảm thấy mình không có gì sai.

Cứu Mạc Ly cùng Thanh Thanh chẳng nhẽ sai?, đương nhiên không sai.

Hắn cũng rất nhanh trở về, phải nói là cả đời này hắn dùng tốc độ nhanh nhất chính là đêm nay, dĩ nhiên còn bị nàng nói?.

Thấy Vô Song trừng mắt nhìn mình, nàng cũng không tỏ ra yếu thế, khuôn mặt hơi hơi nâng lên.

“Không phục?, nếu ngươi muốn chạy lại biết truyền âm nhập mật sao không nói từ đầu?, mang người đi mà thôi ta mang đi giúp ngươi, tự thân ở lại mà cản tên điên kia? “.

Nàng thực sự rất bực mình hơn nữa từ sâu trong nội tâm cảm thấy chán ghét kẻ trước mặt.

Nàng xin thề một đời này đây là lần đầu tiên có người vừa nhìn lần đầu đã khiến nàng chán ghét.

Vô Song bị nàng nói một mặt không hiểu ra sao bất quá lời nàng nói... Vô Song vậy mà không biết cãi kiểu gì.

Hắn không phải nói để hắn cản Long Đế sao?, vậy sao không cản từ đầu cho nàng mang hai người kia bỏ chạy?, nàng tuyệt đối cũng bảo vệ được Mạc Ly cùng Thanh Thanh.

Đằng nào Vô Song cũng cản Long Đế, vậy chi bằng để nàng đi trước, lúc này chỉ sợ đã cao chạy xa bay không phải sao?._ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Nàng hiện tại không hiểu mình làm sao cả, nàng bản thân không phải dạng lạnh lùng hay cao cao tại thượng gì nhưng mà đúng là nàng rất ít nói bất quá khi nhìn thấy Vô Song lúc này liền không nhịn được, rất muốn mắng chửi hắn một trận.

Nàng đương nhiên không hối hận, bản thân nàng lúc này đột nhiên cảm thấy rất tốt.

Cầm lấy cây đàn huyền cầm, nàng mắt đẹp nhìn Vô Song.

“Ngươi nói ngăn cản hắn, vậy ta cảm ơn trước, yên tâm ở lại không cần tiễn”.

Thân hình yểu điệu nhẹ xoay, vậy mà nhón chân một cái rời đi, thực sự không quay đầu lại một lần nào.

Vô Song thấy nàng rời đi triệt để như vậy lần đầu tiên có cảm giác bị hố.

Hắn biết cầm đạo của nàng kinh người, bản ý liền muốn ngăn cản Long Đế để nàng mặc sức thi triển cầm đạo của bản thân, nếu như vậy chưa hẳn đã không thể thắng Long Đế nhưng mà hiện tại vậy mà nàng trực tiếp rời đi?.

Câu đầu tiên mà Vô Song nói vốn chỉ là để xã giao mà thôi, vậy mà nàng cũng tin thật?.

Đương nhiên Vô Song không có thời gian tự hỏi nhiều bởi Long Đế ánh mắt đã khóa chặt lấy Vô Song.

Việc rất đơn giản, nếu hai người cùng chạy thì Long Đế sẽ đuổi theo nàng nhưng nếu có một người ở lại chắn đường, hắn có tâm cũng không đuổi được người rời đi.

Vô Song trong nội tâm âm thầm cười khổ nhưng hắn cũng chẳng nghĩ nhiều, từ trong ngực móc ra một cái hộp ngọc, thản nhiên bắn về phía nàng.

Nàng hơi hơi nghi hoặc đưa tay ra tiếc lấy chiếc hộp sau đó trong đầu nàng liền hiện lên âm thanh của Vô Song.

“Trong này là Tây Hạ – Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, đối với thương thế của ngươi có lợi ích”.

“Bằng hữu của ta cùng Thanh Thanh đều được ta đưa vào trong một căn phòng tại Lệ Xuân Viện, ta chưa thể vì bọn họ giải huyệt, bọn họ tạm không thể di động, nếu cô nương có lòng thì tìm một tiểu tử tên Vi Tiểu Bảo, hắn sẽ dẫn cô nương đến chỗ hai người, phiền cô nương chiếu cố “.

Nàng nghe vậy ánh mắt hơi nheo lại, nàng đương nhiên có thể sử dụng truyền âm nhập mật đáp lại Vô Song nhưng mà nàng không thích, thà rằng để Vô Song nghĩ nàng không biết môn kỳ công này, cứ thế cầm theo hộp ngọc mà rời đi.

Nàng lần này thật sự rời khỏi khu vực chiến loạn, thân ảnh hoàn toàn tan vào bóng đêm, nơi này chỉ còn lại Long Đế cùng Vô Song.

Trái với khi quyết đấu cùng nàng, Long Đế cũng không lập tức công kích, ánh mắt hắn híp lại nhìn Vô Song sau đó giọng nói trở nên trầm hơn rất nhiều, giọng nói mang đặc sát khí.

“Hộp ngọc kia rõ ràng có tiêu chí của Bà La Môn chúng ta, ngươi đã làm gì Ca Lâu La? “.

Ca Lâu La truy đuổi Vô Song, Vô Song trở về còn Ca Lâu La thì không thấy đâu.

Long Đế tin tưởng Ca Lâu La sẽ trở lại, hắn chỉ là bị Vô Song dùng thủ đoạn nào đó lừa đi mà thôi, cái này thật ra cũng không lạ gì vì Long Đế hiểu rõ cả thực lực cùng đầu óc của Ca Lâu La.

Thực lực kẻ này trong hàng ngũ tuyệt cũng không ai coi thường được nhưng đầu óc thì lại có chút vấn đề, bị đối phương cắt đuôi vốn không phải cái gì khó hiểu.

Lúc Vô Song trở về, Long Đế tuyệt không nghĩ nhiều nhưng mà bây giờ lại khác, Vô Song vậy mà cầm theo hộp ngọc của Ca Lâu La, hơn nữa Long Đế thừa hiểu bên trong hộp ngọc cất chứa cái gì, đây chính là Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, cũng là vật cực thích hợp chữa trị thương thế của nữ nhân kia.

Hắn hiện tại không tỏa ra sát khí với Vô Song mới lạ.

Vô Song nhìn Long Đế, cảm nhận đối phương cứ như núi lửa chuẩn bị phun trào, hắn thở ra một hơi sau đó nhếch miệng.

“Chết rồi, con chim ngu ngốc đó liền bị ta bẻ cánh rồi, không cần hỏi nhiều”.

Vô Song vừa nói dứt lời liền nghe thấy âm thanh gì đó nổ tung, hóa ra mặt đất dưới chân Long Đế bị hắn trực tiếp oanh ra một cái hố, Long Đế dùng tốc độ cực nhanh lao tới Vô Song.

Vô Song tay phải cùng tay trái song song đưa ra, trên người hắn lập tức xuất hiện hai luồng nội lực trái chiều.Thiên Sơn Lục Dương Chưởng tay phải.

Huyền Minh Thần Chưởng tay trái.

Vô Song hai tay ép lại, cũng trực tiếp đánh ra một chiêu.

Long Đế cho dù đang cực kỳ muốn giết chết Vô Song nhưng nhìn thấy cảnh này cũng âm thầm giật mình.

Trước – nữ nhân kia có thể kết hợp Sinh Tử Nhị Khí.

Sau – nam nhân trước mặt có thể kết hợp Cực Dương cùng Cực Hàn.

Long Đế bắt đầu có chút sợ hãi cái đám thiên tài ở trung nguyên, cả hai đều không bao nhiêu tuổi ấy vậy mà cảnh giới võ học đã đến mức này?, đợi thêm 10 năm nữa thiên hạ chẳng nhẽ xuất hiện thêm hai đế vị cường giả?.

Lần này Long Đế đối với Vô Song sát tâm càng nặng, hắn nhất định phải giết chết yêu nghiệt này từ trong trứng nước.

Hai tay hắn đan lại với nhau như trọng chùy vậy, hai tay đập tới.

“Thiên Long Phách Thiên, Địa Long Khai Địa”.

Long Đế vẫn là như vậy, hắn thủy chung tin tưởng cái gọi là dĩ lực chứng đạo, lấy lực phá pháp.

Hai người lần đầu tiên va chạm với nhau, sau đó người bị đánh bay ra đương nhiên là Vô Song.

Vô Song bị kình lực hất bay đi bất quá thân pháp hắn tốt kinh người, dùng mũi chân lướt trên mặt đất, yên ổn tiếp đất bất quá cổ tay của Vô Song hiện nay cũng đang run lên.

Long Đế căn bản một bước không lùi nhưng mà hắn cũng không dễ chịu, thân thể hắn cảm thấy một bên nóng, một bên lạnh, hai loại khí trái chiều này cũng đang điên cuồng tàn phá thể nổi của Long Đế.

Tất nhiên Long Đế không quan tâm, hắn hướng hai tay sang ngang, tay mở thành long trảo sau đó như muốn bóp nát cả phiến không gian này lại, long lực toàn thân bành trướng.

Thiên Long hiện ra sau lưng, Kim Long quấn quanh người, Hàng Long Khí tràn ra bốn phương tám hướng.

“Chết “.

“Quần Long Loạn Vũ”.

Hắn một chưởng đẩy ra, cả bầu trời ngập tràn hư ảnh của rồng, hư ảnh của chân long.

Vô Song rõ ràng nhìn thấy... tổng cộng có chín đầu long đang quấn quanh Vô Song.

Chín đầu long lao tới, cương kình tự động tràn ra khóa chặt lấy bốn phương tám hướng cũng tự động khóa chặt đường lùi của Vô Song.

“Đáng sợ thật”.

Vô Song nhìn một chiêu này ánh mắt hiện ra dị dạng, trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy mình như ngờ ngợ cái gì đó nhưng hiện tại Vô Song cũng không có thời gian suy nghĩ.

Bầu trời đêm lúc này đột nhiên lại xuất hiện một âm thanh kinh khủng khiếp như xé rách cả bầu trời, âm thanh này thậm chí phá nát cương kình của Long Đế, mạnh mẽ xé ra một con đường cho Vô Song lùi lại.

Vô Song đương nhiên không lùi, hắn cũng đẩy ra một chưởng.

“Chấn Kinh Bách Lý”.

Vô Song gầm một tiếng, Long Đế có Hàng Long Khí, Vô Song đương nhiên cũng có Hàng Long Khí.

Hai loại lực lượng va chạm vào nhau, Chấn Kinh Bách Lý tạo ra một đầu lôi long cực kỳ mạnh mẽ nhưng muốn lấy một địch chín là việc không thể nào, một chiêu Chấn Kinh Bách Lý này đương nhiên không đủ.

Vô Song như cảm thấy thiên địa đổ sụp trên người mình, kình lực đè ép mà tới hất bay hắn đi, Vô Song thậm chí tiếp đến chiêu thứ hai của đối phương đã hộc máu, thân thể lập tức bị hùng kình đối phương đánh cho trọng thương, thể nội thậm chí xuất huyết.

Mặt đất vỡ tung, gạch ngói nát vụn, cỏ cây hoa lá như bị cuồng phong cắt qua, cả một vùng cảnh sắc bỗng chốc bị phá hủy.

Vô Song trực tiếp bị hất bay về phía bức tường sau lưng, nguyên bức tường đổ sập xuống.

Hai chiêu thức va chạm với nhau nhưng uy lực thực sự quá đáng sợ.

Vô Song sau một chiêu duy nhất, hắn đã nội thương, khí tức tán loạn tuy nhiên Vô Song ánh mắt lại có chút vui vẻ nhìn về phía ngược lại.

Ở nơi đó Long Đế cũng lùi lại một mạch năm bước, miệng của hắn trào máu.

Vô Song thảm mười thì Long Đế ít nhất cũng thảm ba phần.

Long Đế ánh mắt khó mà tin được nhìn Vô Song, hắn lúc này thậm chí chưa hiểu được việc gì xảy ra.

Đương nhiên Long Đế làm sao hiểu được Thiên Long Bát Bộ Thần Công của Bà La Môn khi va chạm cùng Hàng Long Thập Bát Chưởng thì cứ như Natri ném vào nước, hai bên xung khắc cực kỳ đáng sợ.

Vô Song có chút khó khăn đứng lên, lau vết máu trên người, hắn bắt đầu liếm miệng nhìn Long Đế, ánh mắt có chút điên cuồng nhưng lại có chút tiếc nuối.

Hắn điên cuồng vì hắn bắt đầu cảm thấy mình có thể đồ long.

Hắn tiếc nuối vì không có nàng ở đây, nếu có nàng ở đây mọi việc dễ hơn nhiều.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 87: Đại Náo Hành Dương – Đồ Long (5)

Vô Song ban đầu cũng không nghĩ dùng một chiêu Chấn Kinh Bách Lý chỉ là lâm thời đổi lại.

Một chiêu này uy lực đương nhiên yếu hơn chiêu thức của Long Đế nhưng một chiêu này cũng có thể coi là chiêu thức mạnh nhất của Hàng Long Thập Bát Chưởng mà Vô Song đánh ra được.

Từ trận chiến với Ca Lâu La thì Vô Song đã nhận ra Hàng Long Thập Bát Chưởng cùng Thiên Long Bát Bộ Thần Công nó khác biệt như thế nào, hai bên đối nghịch như trời và đất không thể dung hòa.

Long Đế trên người rõ ràng luyện Thiên Long Bát Bộ Thần Công, cái dạng này Vô Song thật ra không lấy làm lạ bởi đây là tuyệt học của Thiên Trúc Bà La Môn, thân là nhân vật cấp đế vị chỉ sợ đã luyện đến tận cùng.

Nhìn thấy đối phương sử dụng Thiên Long Bát Bộ Thần Công thì Vô Song mới dám liều một chiêu Chấn Kinh Bách Lý.

Ngoại trừ điểm này ra Vô Song cũng thấy Kim Long của đối phương.

Nhìn thấy Kim Long này Vô Song lập tức nghĩ tới Hàng Long Thập Bát Chưởng sau đó hắn bắt đầu suy ra vài việc cũng nghĩ đến vài điều.

Hắn bắt đầu nhận ra sự liên quan của Hàng Long Thập Bát Chưởng với võ công Bà La Môn, thậm chí Vô Song biết lịch sử của Bà La Môn tuyệt đối lâu đời hơn Cái Bang vì vậy cũng bắt đầu nghĩ tới Hàng Long Thập Bát Chưởng vốn xuất phát từ Bà La Môn.

Cái này cũng không lạ gì, không phải Càn Khôn Đại Na Di cũng là đồ vật của Minh Giáo Ba Tư sao?.

Biết được Hàng Long Thập Bát Chưởng xuất phát từ Thiên Trúc – Bà La Môn, cũng biết Thiên Long Bát Bộ Thần Công tồn tại, không hiểu tại sao trong đầu Vô Song lại có một ý nghĩ cực kỳ lớn mật.

Hắn tự hỏi nếu kết hợp hoàn chỉnh Thiên Long Bát Bộ Thần Công cùng Hàng Long Thập Bát Chưởng thì sẽ ra cái gì?.

Hai vật bình thường tương khắc với nhau bao nhiêu thì độ khó dung hợp tỷ lệ thuận với nhau bấy liêu nhưng cũng tỷ lệ thuận luôn với uy lực.

Vô Song cả đời này đã nhìn thấy không biết bao nhiêu tuyệt học, đánh cũng không biết bao nhiêu trận nhưng chỉ có duy nhất Thiên Long Bát Bộ Thần Công cùng Hàng Long Thập Bát Chưởng cho Vô Song cái cảm giác này.

Đương nhiên muốn dung hợp, muốn làm gì thì cũng phải qua được trận đánh này mới có thể lại bàn tiếp.

_ _ __ _ _ __ _ _

Long Đế có thể dùng mắt thường mà nhìn ra Quỳ Hoa Bảo Điển thậm chí là cả Bỉ Ngạn Bi Ca, hắn thân là đế vị cao thủ ánh mắt độc thế nào thì không phải nói nhưng mà đối mặt với một chiêu va chạm vừa rồi chính Long Đế cũng không hiểu.

Suy nghĩ thông thường, lý luận võ công thông thường thì sao mà hiểu được việc này?.

Việc duy nhất mà Long Đế hiểu hiện tại là Vô Song bị thương nặng hơn hắn nhưng mà cái việc này không làm Long Đế cảm thấy khá hơn chút nào.

Nếu phải so sánh, tất cả thương tổn mà Long Đế phải nhận từ nãy đến giờ được chấm 100 điểm thì chỉ riêng chiêu thức vừa rồi của Vô Song thôi đã gây cho Long Đế 70 điểm thương tổn, đây là cái khái niệm gì?.

Khái niệm này chỉ ra một điểm, nếu Vô Song có thể một mực liều chết ôm bom chơi cái trò này thêm vài lần, đế vị cao thủ cũng chịu không nổi mà gục xuống.

Thú thật lần này chính là Vô Song gặp may.

Vô Song không biết vụ nổ kinh khủng giữa hai loại tuyệt học chỉ xảy ra khi hai bên thực lực không khác biệt quá nhiều, như hắn và Ca Lâu La của Thiên Long Giáo lúc trước vậy.

Một chưởng vừa rồi đáng lẽ không thể sinh ra bạo tạc tức là không thể gây tổn thương nặng cho Long Đế mới đúng nhưng mà trên người Long Đế tồn tại Hàng Long Khí, tồn tại Kim Long.

Chính vì sự tồn tại này mới khiến Vô Song thành công.



Cả Long Đế cùng Vô Song đều không biết, vụ nổ này được sinh ra dựa trên việc Kim Long của Long Đế trực tiếp nuốt chửng Kim Long của Vô Song sau đó nó lập tức gây ra phản ứng giữa Kim Long cùng Thiên Long.

Hàng Long Khí của Long Đế dựa trên long hồn cùng long cốt, sự cân bằng của cả hai mà tạo thành chân long.

Lúc này long cốt đột nhiên hấp thụ một loại lực lượng khác sau đó sự cân bằng này bị phá hủy, long cốt muốn chiếm vị trí chủ đạo, đương nhiên long hồn không cho, thế là vụ bạo tạc này sinh ra.

Cả Vô Song cùng Long Đế đều không thể hiểu tường tận cái gì xảy ra nhưng mỗi người đều có suy nghĩ riêng.Vô Song bản thân có Cửu Âm Chân Kinh, có Bắc Minh Thần Công hộ thể, có Cửu Dương Thần Công hộ thể, có thêm cả Đấu Chuyển Tinh Di.

Vô Song lúc nãy liền vận lên cả bốn tầng phòng ngự của bản thân mình, nếu tính cả hộ thể chân khí của chính hắn thì Vô Song tổng cộng mở ra năm lớp phòng ngự.

Tất cả các lớp phòng ngự của Vô Song đều bị oanh tạc trong một chiêu vừa rồi, thoạt nhìn hắn cũng bị thương rất nặng nhưng Vô Song tin tưởng mình có thể hồi phục, thậm chí có thể cắn răng chịu được thêm vài đợt va chạm như vậy nữa.

Nghĩ được điểm này, hai tay Vô Song lại vẽ ra, Hàng Long Khí trên người toàn bộ đều sôi sục lên.

Nhìn thấy Vô Song lại ra chiêu, Long Đế có chút không biết làm sao.

Là cứng đối cứng?, hay chủ động phòng ngự?.

Hắn lúc trước cứng đối cứng xong liền bị dọa sợ, lực lượng bạo tạc quá khủng khiếp, hắn lúc này quyết định chủ động phòng ngự, ít nhất Long Đế phải hiểu việc gì xảy ra.

“Song Long Thủ Thủy ”.

Hai tay cùng vẽ, Vô Song xuất ra một chiêu này, đương nhiên hai hư ảnh rồng chính là hai chiêu Kháng Long Hữu Hối, chỉ có điều Vô Song không đốt huyết, không vận dụng Hiên Viên Đế Phượng Quyết mà thôi.

Song Long Thủ Thủy xuất ra, nó chỉ tồn tại trong thời gian cực ngắn, gần như dùng cho lúc xuất kỳ bất ý nhưng mà Vô Song hiện tại liền đoán được suy nghĩ của Long Đế, Long Đế lúc này chủ động phòng ngự, hắn sẽ không tránh cũng không né.

Long Đế lần này đối mặt với một chiêu của Vô Song.

Hắn đương nhiên cảm thấy chiêu này uy lực ẩn ẩn còn vượt qua Chấn Kinh Bách Lý nhưng mà uy lực thật ra cũng thường thường, chưa đến nỗi làm Long Đế phải bận tâm, chỉ cần lực bạo tạc kia không sinh ra, Long Đế hắn không sợ.

Long Đế trước đây cũng nhìn qua Hàng Long Thập Bát Chưởng của Hồng Thất Công nhưng mà khi đó hắn chưa thành đế, cũng chỉ là ngũ tuyệt đỉnh phong khi đó long cốt chưa sinh ra, hắn biết Hàng Long Thập Bát Chưởng lợi hại nhưng mà sao biết được lại có bạo tạc sinh ra?.

Từ lúc đột phá đế vị, vì kiêng kỵ Hoàng Thường cùng Trương Tam Phong, ngay cả khi tiếng vào Trung Nguyên thì hắn vẫn chưa đến bắc phương bao giờ, càng không có cơ hội gặp cao thủ dùng Hàng Long, đây là bi ai của Long Đế.

Long Đế lựa chọn công, hai bên liền lưỡng bại câu thương nhưng mà nếu hắn lựa chọn thủ, hắn vậy liền thảm.

Long Đế vận lên kim long cùng thiên long, hai lớp phòng ngự này đương nhiên siêu mạnh, nói thật thêm vào hộ thể chân khí của hắn, chỉ bằng ba lớp phòng ngự có thể sánh với mười lớp phòng ngự của Vô Song nhưng mà sau khi va chạm với một chiêu Song Long Thủ Thủy, sắc mặt Long Đế liền tái đi.
Kim long thì vẫn cứ nuốt chửng Hàng Long Khí sau đó vẫn cứ lộ tuyến quen thuộc, nó muốn nuốt chửng thiên long.

Long cốt muốn nuốt chửng long hồn.

Lại là lực bạo tạc kinh khủng khiếp kia thậm chí còn kinh khủng hơn cả khi nãy nhưng mà bạo tạc lại chỉ xuất hiện ở một phương.

Vô Song bị kình phong đánh bật đi nhưng đây chỉ là kình phong, căn bản không có gì.

Long Đế mới thảm, ba lớp hộ thể không đánh mà hủy, lực bạo tạc nện thẳng lên thân thế hắn, hai mắt Long Đế trắng dã, miệng phun máu tươi, lần đầu tiên từ lúc hắn tiến vào Lệ Xuân Viện này bị đánh bay đi, thân hình lướt thẳng trên mặt đất, thân hình co chút co quắp lại.

Nhìn thấy Long Đế bị đánh thảm như vậy đến cả Vô Song cũng giật mình, hắn nào ngờ uy lực kinh khủng khiếp như vậy?, hơn nữa lực bạo tạc kia dĩ nhiên Long Đế nhận toàn bộ?, Vô Song trừ một chút kình phong đánh vào người căn bản không có cảm giác gì.

Long Đế hiện tại hai tay hai chân đều quỳ trên mặt đất, cả người phát run, miệng không ngừng ho ra máu.

Thân thể run rẩy đứng lên, phần ngực của hắn liền bị đánh lõm cả lại, máu thịt bầy nhầy.

Long Đế lúc này nhìn Vô Song, ánh mắt điên cuồng cực kỳ, tóc tai rối bời nhìn không còn có thể nhận ra đây là Long Đế.

Tiếp theo Vô Song nghe thấy Long Đế gầm lên một tiếng, hắn không cam tâm.

Long Đế đến hiện tại chưa hiểu ra lý do tại sao thì hắn cũng sống uổng.

“Hoàng Thường lão thất phu, ngươi cùng bản đế không đợi trời chung”.

Long Đế nói xong lại phun ra một búng máu.

Hắn bị Hoàng Thường hố thảm rồi.

Hắn đột phá đế vị là đúng nhưng võ công của hắn liền bị Hàng Long Thập Bát Chưởng khắc đến chết, khắc đến tận cùng.

Đây chính là thủ bút của Hoàng Thường, thủ bút của người sáng tạo ra Cửu Âm Chân Kinh, Hoàng Chân Nhân, đệ nhất cao thủ Thanh triều.

Long Đế từng nghĩ hắn đột phá đế vị, so với Hoàng Thường tuy kém nhưng mà không kém bao nhiêu nhưng bây giờ liền biết tất cả sự thực.

Hắn đột phá đế vị xong liền không thể cải biến công pháp, hắn một đời này liền bị Hoàng Thường nắm trong tay.

Hắn đã không thể quay đầu, không thể tách thiên long cùng kim long ra, không thể tách long hồn cùng long cốt ra.

Nếu hắn dám tách, hắn liền từ đế vị rơi xuống ngũ tuyệt hơn nữa còn không phải ngũ tuyệt đỉnh phong đồng thời một đời này vô pháp trở thành đế.

Một trong Tam Đại Thiên của Bà La Môn dĩ nhiên bị Hàng Long Thập Bát Chưởng khắc đến chết?.

Thù này là ai cũng nhịn không được, hơn nữa còn là một mũi tên trúng ba con chim, vừa hủy Long Đế cũng hủy luôn Thiên Đế, hủy luôn cả Bà La Môn.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 87-2: Cửu Đầu Ma Công vs Tiên Thiên Quỳ Hoa.

Long Đế năm nay gần trăm tuổi nhưng nhìn hắn chỉ như bốn mươi bất quá sau khi hắn gầm ra một tiếng kia Vô Song có thể thấy... hắn như già đi hai mươi tuổi, thậm chí mái tóc đen cũng xuất hiện màu bạc.

Vô Song lúc này đương nhiên không biết Bà La Môn cùng Hoàng Thường có cái quan hệ gì, hắn cũng không rõ trạng thái của Long Đế ra sao chỉ biết Long Đế... hình như có chút thảm.

Long Đế ánh mắt rất độc, phi thường độc.

Lúc trước do chưởng pháp đánh ra như vũ khí ném ra ngoài, có việc gì cũng khó cảm nhận được nhưng mà lúc sau tuyệt đối rất khác.

Lần thứ hai mọi việc liền diễn ra trên chính cơ thể hắn, hắn sao có thể không cảm nhận được kim long thay đổi?, cảm nhận được dị biến của chính võ công mình sáng tạo ra?.

Quan trọng hơn loại võ công này hắn dựa vào chính bản thân mình mà sáng tạo, lấy hai hợp một tạo thành trạng thái hoàn mỹ nhất cũng khiến tự tin của hắn bạo tăng.

Nói thật Long Đế có mạnh không?, hắn mạnh kinh khủng.

Quỳ Hoa Bảo Điển tầng sáu trên lý thuyết đã có tư cách kích thương đế vị, có thể cùng đế vị một trận chiến đương nhiên chắc chắn sẽ thua nhưng nhất định cũng có thể gây khó khăn cho đế vị nhưng mà Quỳ Hoa Bảo Điển gặp Long Đế thì sao?, căn bản không có đất dụng võ.

Nói đơn giản, Bỉ Ngạn Bi Ca của Đông Phương cô nương có thể làm Long Đế chịu thương tổn như vậy là do Bỉ Ngạn Bi Ca vốn là bản siêu nâng cấp của Quỳ Hoa Bảo Điển.

Nếu mà Vô Song hay Đông Phương Bạch dùng Quỳ Hoa Bảo Điển đánh với Long Đế khả năng liền bị hắn bắt như bắt gà, đây chính là sự thật.

Đế vị cao thủ cũng có nhiều loại, ví dụ Nhật Nguyệt Tôn Giả có thể coi là đế vị nhưng bất kể ai trong hai kẻ này gặp Long Đế chỉ sợ ngoài trăm chiêu liền phải bỏ chạy.

Vương Trùng Dương so với Nhật Nguyệt Tôn Giả mạnh hơn một chút, nếu gặp Long Đế có lẽ kiên trì được hai trăm chiêu dù sao Vương Trùng Dương cũng sớm ổn định cấp bậc của chính mình.

Một cường giả như vậy lại chết vì Hàng Long Thập Bát Chưởng?.

Có một việc phải nói, không cần Hàng Long Thập Bát Chưởng nguyên chỉnh cũng đủ làm Long Đế khổ sở vô cùng.

Hàng Long Thập Bát Chưởng nếu nắm giữ toàn bộ liền sinh ra Hàng Long Khí đây là sự thực nhưng cho dù nắm giứ khoảng 10 chiêu trong Hàng Long cũng đã sinh ra được long khí.

Long khí này không gây ra bạo tạc kinh khủng như Vô Song làm ra nhưng mà nó cũng đủ làm khí tức Long Đế đại loạn.

Đường đường là đế vị cao thủ vậy mà... nếu gặp Hồng Thất Công dẫn theo khoảng 4-5 vị trưởng lão Cái Bang có học qua Hàng Long Thập Bát Chưởng vậy Long Đế... chỉ sợ phải chạy.

Nếu mà gặp Hồng Thất Công cộng thêm Kiều Phong thì Long Đế tuyệt đối rất thảm.

Còn nếu gặp cả Hồng Thất Công, Kiều Phong, Quách Tĩnh thì Long Đế căn bản không có đường về, triệt để bị đánh chết tại chỗ.

Quan trọng nhất cả ba nhân vật kể trên thì hai người là người Cái Bang vốn hiệu trung triều đình từ lâu, người cuối cùng càng là đại quan triều đình.


Hoàng Thường chỉ cần dùng ba người này liền khiến cho hai trong Tam Đại Thiên của Bà La Môn cả đời không dám tiến vào hoàng thành, cả đời không dám tiến về phương bắc tấn công Đại Thanh, đối nghịch Thanh triều.

Phục bút của Hoàng Thường thực sự kinh người, triệt để làm cho Bà La Môn nói riêng cùng Thiên Trúc nói chung cả đời không địch lại Đại Thanh.

Long Đế lúc này triệt để bị làm điên rồi.

Hắn nhìn Vô Song, ánh mắt trở nên long sòng sọc, là Vô Song giúp hắn tỉnh ngộ nhưng mà cũng là Vô Song đánh gãy ảo tưởng của hắn, đương nhiên Vô Song cũng cứu mạng hắn.
Nếu có một ngày Long Đế cùng Thiên Đế vì Ngô Tam Quế mà tấn công Đại Thanh chỉ sợ thảm vô cùng, căn bản không có cơ hội thành công trực tiếp bị Hoàng Thường cắt đầu treo trên tường thành cũng không phải không thể.

_ _ __ _ _ _ _ __ _

Vô Song cảm nhận được ánh mắt Long Đế nhìn mình rất lạ, phi thường lạ tiếp theo trên người Long Đế xuất hiện từng luồng hắc khí.

Long Đế có kiêu ngạo của riêng mình, hắn sẽ không thua một tiểu tử như Vô Song, hắn là đế vị cao thủ, không cách nào chấp nhận thua một cách lãng xẹt như vậy.

Một chiêu Hàng Long đánh ra liền khiến đế vị cao thủ chịu thua, đây là sự nhục nhã, nhục nhã khôn cùng.

Vô Song lần này có thể thấy khí tức Long Đế hoàn toàn thay đổi, không còn cái ‘uy’ nữa mà trở thành một loại tà khí cùng âm độc.

Sau lưng Long Đế không ngờ hiện ra một con cửu đầu xà, một con cửu đầu xà toàn bộ được hình thành từ hắc khí.

Trước khi trở thành Long Vương rồi tiếp tục trở thành Long Đế, rất nhiều năm trước Long Đế là Ma Hầu La Gia của Bà La Môn.

Bà La Môn thực sự rất đặc biệt, bình thường tuyệt học càng tu luyện sớm càng tốt nhưng ở Bà La Môn thì không phải.

Ví dụ như Thiên Long Bát Bộ Thần Công chỉ có Long Vương cùng Thiên Vương được luyện nhưng mà khi đó bọn họ đều đã trải qua thời kỳ tu luyện tốt nhất, võ công đã thành hình, làm sao có thể luyện?.

Đáp án rất đơn giản, đây là tiến hóa.

Nhánh Thiên Vương vốn tiến hóa từ Atula hoặc Dạ Xoa.

Nhánh Long Vương thì tiến hóa từ Ca Lâu La cùng Ma Hầu La Gia.

Tạm bỏ qua nhánh Thiên Vương, chỉ nói nhánh Long Vương.

Ma Hầu La Gia tu luyện ra kim thân gọi là Cửu Đầu Ma Xà, sau này Cửu Đầu Ma Xa lột xác, vượt khỏi giới hạn ‘cửu đầu’ liền tiến hóa thành long, trở nên cực kỳ thích hợp tu luyện Thiên Long Bát Bộ Thần Công, một đường không có bất cứ bình chướng cùng khó khăn gì, nội trong năm năm đại thành Thiên Long Bát Bộ Thần Công cũng chẳng phải việc khó.Ca Lâu La không thể lột xác nhưng nó có thể hấp thụ long khí, hấp thụ Hàng Long Khí rồi lấy chính Hàng Long Khí củng cố kim thân, sau này lại mang Hàng Long Khí trải đường để rồi tu luyện đến đại thành Thiên Long Bát Bộ Thần Công, thời gian cũng chỉ khoảng năm năm.

Điều đáng nói là Hàng Long Khí đã sớm không tồn tại ở Bà La Môn, bao nhiêu năm nay chưa có bất cứ Long Vương nào xuất thân từ vị trí Ca Lâu La, Long Vương đều là từ nhánh Ma Hầu La Gia mà thành.

Ca Lâu La có thể khắc Hàng Long nhưng Ma Hầu La Gia thì không nhưng nó cũng sẽ không sợ Hàng Long.

Vô Song nhìn khí thể của Long Đế thay đổi, trong nội tâm trái lại hiện lên một đoàn chiến ý.

Long đã đồ xong nhưng hiện tại còn một đầu Cửu Đầu Xà.

Long Đế hiện tại bị thương rất nặng, cái này là đương nhiên.

Hắn không sử dụng Thương Khung Thiên Long của mình nữa mà sử dụng Cửu Đầu Ma Công.

Bất kể phương diện nào Cửu Đầu Ma Công đều yếu hơn Thương Khung Thiên Long, chiến lực của Long Đế tất nhiên đại giảm nhưng mà hắn dù sao vẫn là đế vị, nếu hắn không bị tổn thương thì hắn vẫn là đế vị, vẫn vượt xa Vô Song.

Đương nhiên chữ ‘nếu’ không tồn tại, Long Đế vận lên Cửu Đầu Ma Công nhưng mà thực lực của hắn cũng không còn là đế vị, chỉ còn là ngũ tuyệt đỉnh phong bởi hắn bị thương rất nặng.

Chiến lực chỉ còn lại là ngũ tuyệt đỉnh phong, vậy Vô Song không phải không thể đánh một trận.

Vô Song hít vào một hơi lãnh khí, hai tay dang ngang.

Hắn cũng tự mình châm lên đầu ba châm, trên đầu Vô Song lập tức có khí trắng bốc lên.

Tiếp theo trên người Vô Song lại hiện lên đóa hắc bạch quỳ hoa quen thuộc cùng với hai hư ảnh hư vô mờ mịt sau lưng.

Vô Song so với ngũ tuyệt đỉnh phong đương nhiên không bằng nhưng hắn có Quỳ Hoa Bảo Điển, hắn nắm giữ Tiên Thiên Quỳ Hoa.

Vận lên Mị Ảnh thêm vào Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, hắn liền là ngũ tuyệt đỉnh phong.

Hai người lúc này, chiến lực đã bằng nhau.

_ _ _ __ _ __ _

P/S: (~˘▾˘)~ Chưa ngủ nên ngồi viết nốt thôi, coi như chương bonus cho hôm qua đi ~(˘▾˘~)

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau