CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 546 - Chương 550

Quyển 3 - Chương 80: Đại Náo Hành Dương – Chiến

Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong.

Nhân vật này gần như đồng dạng với vũ khí nguyên tử của hậu thế vậy, là người chỉ cần mang ra đặt nơi cửa miệng cũng đã có rất nhiều đại nhân vật trùn tay.

Đương nhiên Trương Tam Phong cũng không hẳn bá đạo như lời đồn, rất nhiều người trong thiên hạ biết cách Trương Tam Phong làm người.

Chỉ cần cùng thế hệ quyết đấu, không lấy đông hiếp ít thì Trương Tam Phong cũng sẽ không quản.

Ví dụ như có một cao thủ 22 tuổi hoành không xuất thế sau đó có thể đánh chết Đông Phương cô nương, cho dù kẻ này hơn Đông Phương cô nương vài tuổi nhưng Trương Tam Phong đại khái cũng không ra mặt.

Tài không bằng người, chết không hối tiếc, đương nhiên đây chỉ là ví dụ trên lý thuyết còn thực tế bản thân Long cũng không rõ thế nào, không rõ trong mắt Trương Tam Phong thì Đông Phương cô nương nặng bao nhiêu.

Con người căn bản không phải cây cỏ, căn bản không làm được vô tình.

Là tha hay không tha?, là thả hay không thả?.

Đây là một vấn đề tương đối cao thâm của Long lúc này tuy nhiên rất nhanh hắn cũng nghĩ thông.

Hắn hiện tại làm việc cho Ngô Tam Quế với tư cách là một trong Tam Đại Thiên của Bà La Môn, nhất định cũng không được làm Bà La Môn mất mặt.

Tránh voi chẳng xấu mặt nào, Ngô Tam Quế người này đương nhiên có thể hiểu cho hắn nhưng sâu trong nội tâm Ngô Tam Quế kiểu gì chẳng cảm thấy Võ Đang mạnh hơn Bà La Môn?.

Võ Đang là thế lực công khai ủng hộ triều đình, Ngô Tam Quế chỉ cần có suy nghĩ Võ Đang mạnh hơn Bà La Môn vậy thì trên con đường tranh đoạt giang sơn sau này Ngô Tam Quế có thật sự yên tâm với Bà La Môn?.

Cho dù người ngu cũng có thể đoán được, giả sử như Ngô Tam Quế có đủ sức đấu với triều đình Mãn Thanh nhưng mà Bà La Môn lại thua kém Võ Đang đây không phải là kéo chân sau?, Ngô Tam Quế mặt ngoài không nói nhưng sâu trong tâm chỉ sợ sẽ bắt tay với một cái thế lực khác.

Không nói đâu xa Long biết ở Trấn Nam Vương Phủ còn có một thế lực tương đối mạnh mẽ vẫn đang chờ ngày có thể chia một chén canh với Bà La Môn, thế lực này gọi là Tu La Giáo.

Bà La Môn cùng Tu La Giáo là hai đại phái chấp nhận đi theo Ngô Tam Quế, nếu Bà La Môn xếp thứ nhất thì Tu La Giáo liền xếp thứ hai sau đó mới đến Mộ Dung Gia rồi Tây Hạ Nhất Phẩm Đường...

Thân là người đại diện của Bà La Môn tại trung nguyên, Long căn bản không cho phép điều này xảy ra.

Hắn kiêng kỵ Trương Tam Phong nhưng mặt mũi của Bà La Môn thì không được để mất, thế là Long đứng lên khẽ cười.

“Hóa ra cô nương thật sự là người Võ Đang, lại là cao đồ của chân nhân thảo nào từng này tuổi đã đạt được trình độ bậc này “.

“Ta cùng chân nhân không quen biết nhưng với danh tiếng chân nhân như sấm bên tai, nay được gặp cao đồ của chân nhân liền cảm thấy mở rộng tầm mắt, vẫn muốn mời cô nương tới Trấn Nam Vương Phủ đàm luận võ học, cô nương thấy sao “.

Long nói xong ánh mắt híp lại, khí thế toàn thân thả ra, sau lưng hắn hiện lên một đầu thanh long mờ mờ ảo ảo.

Nếu Vô Song ở đây hắn đương nhiên nhận ra đầu thanh long này là cái gì, đây chính là Thiên Long Bát Bộ Thần Công của Thiên Trúc.

Khác biệt duy nhất là đầu thanh long của Long thực sự vượt rất xa rất xa Ca Lâu La đặc biệt là màu sắc đôi mắt.

Con mắt thanh long kia là màu vàng, màu vàng ngập tràn thần quang chứ không giống màu mắt tím sau lưng Ca Lâu La.

Đầu thanh long này thực sự như sinh vật sống vậy, đuôi của nó vẫn như ẩn như hiện dính lên người Long nhưng thân hình đã khẽ di chuyển, như đám mây cuộn tròn lượn qua ba người Thanh Thanh, Ngọc Huyền cùng Mạc Ly.

Loại hành động này tất nhiên là uy hiếp Đông Phương cô nương.

Long không phải sợ nàng mới uy hiếp, hắn muốn nói cho nữ nhân trước mặt biết, nể mặt Trương Tam Phong hắn không muốn động đến nàng.

Đối diện với Long, Đông Phương cô nương trong lòng trầm lại, nàng bắt đầu thu lại Trường Sinh Khí của chính mình.

Nàng đương nhiên sẽ không muốn theo đối phương về Trấn Nam Vương Phủ, nàng còn rất nhiều việc phải làm hơn nữa... nàng không muốn... chết.

Nàng có một bí mật không ai biết, một bí mật nàng không dám nói với ai.

Nàng là cô nhi, nàng mở mắt ra đã là thiên không rộng mở, là bầu trời đêm ngàn sao với nhưng cơn gió bạt ngàn nơi thảo nguyên, là cả thiên địa rộng lớn, là một mình nàng.

Nàng không rõ mình đến từ đâu, quê hương của nàng nơi nào, cha mẹ nàng là ai, nàng cứ như một nhánh lục bình không rễ vậy, nàng có cảm giác mình không thuộc về thế giới này.

Ngày đó cái gì nàng cũng sợ, cái gì nàng cũng không hiểu, một cô bé chỉ bằng bắp chân người lớn, một cô bé bị bỏ giữa thiên địa rộng lớn, đêm hôm đó nàng còn nghe thấy thật nhiều thật nhiều tiếng sói tru.

Đương nhiên cũng may mắn cho nàng, nàng gặp cha nuôi, cha nuôi liền đưa nàng lên Võ Đang Sơn.

Cha nuôi dạy nàng chữ viết, dạy nàng nói, dạy nàng biết thế gian này hình thù ra sao, thế gian này rốt cuộc là gì, đáng tiếc cha nuôi không thể một mực bồi tiếp nàng.

Cha nuôi rất hay ngủ, gần như lúc nào cũng phải tiến vào Trường Sinh Quan, một ngày không được vài canh giờ tỉnh táo ở bên nàng.

Tại Trường Sinh Điện tuy có cha nuôi ở bên nhưng mà nàng cũng thật cô đơn, nàng biết nàng cũng không thuộc về Trường Sinh Điện, từ đó nàng liền sinh ra một loại lạnh lùng, một loại vách ngăn với tất cả mọi người, với chính cái thế giới này.

Rốt cuộc đến khi nàng lên 6, cha nuôi gửi nàng cho ca ca, gửi nàng lên Hắc Mộc Nhai.



Nói gì thì nói, Đông Phương Bạch vẫn là người đầu tiên cho nàng cảm giác tình thương, cho nàng cảm giác có một nơi để mình trở về.

Tất nhiên những việc trên không tính là bí mật không ai biết.

Bí mật không ai biết lớn nhất của nàng là không hiểu vì cái gì tại một số thời điểm, tại một số khoảnh khắc nàng liền nhìn thấy trước tương lai hay nói đúng hơn trong đầu nàng tự nhiên thêm vào những cái suy nghĩ mà chính nàng cũng không biết.

Ví dụ như thế nào?, ví dụ khi nàng lần đầu tiên thấy Khúc Dương trưởng lão, lần đầu tiên nghe thấy tên của Khúc Dương nàng liền có cảm giác... Khúc Dương trưởng lão vài năm sau sẽ chết.

Đừng nói Khúc Dương trưởng lão cho dù là Phi Yến, đứa bé này nàng cũng rất thích bất quá nàng cũng thấy được tử kỳ của Phi Yến, nàng cùng gia gia Khúc Dương... chết cùng một ngày.Nàng thậm chí có thể nhìn thấy cái chết của anh trai mình, nhìn thấy cái chết của Đông Phương Bất Bại.

Lý do chết của Đông Phương Bất Bại là gì?, nàng chỉ có thể mơ hồ cảm giác anh trai bị vây công, bị chết ngay trên Hắc Mộc Nhai.

Thế giới này có rất nhiều người nàng không biết, rất nhiều cái tên nàng lần đầu nghe nhưng không rõ vì sao trong số những cái tên đó... có những cái tên đặc thù mà nàng có thể đại khái nhìn ra kết cục của bọn họ, cái cảm giác này làm nàng rất sợ, vì rất sợ nàng cũng chẳng dám nói với ai.

Mang theo loại năng lực kỳ quái này, nàng biết thảm trạng của Ngô Tam Quế, Ngô Tam Quế sau này sẽ chết rất thảm rất thảm.

Ngô Tam Quế trước đây năm lần bảy lượt muốn kết giao Nhật Nguyệt Thần Giáo nhưng toàn bộ mọi lần nàng đều không đồng ý, không muốn đại ca cùng bắt tay với Ngô Tam Quế.

Người đời gọi Ngô Tam Quế là hán gian nhưng nàng đương nhiên không quan tâm cái này, nàng chỉ biết Ngô Tam Quế không có tương lai, nàng cũng không thể đễ Nhật Nguyệt Thần Giáo của đại ca cứ như thế chôn theo kẻ này.

Ngoại trừ việc này, từ cái lần nàng cảm nhận được Đông Phương Bất Bại sẽ chết tại Hắc Mộc Nhai, sẽ bị vây công mà chết trân chính địa bàn của mình nàng mới bắt đầu từ từ thay đổi bản thân.

Toàn bộ Hắc Mộc Nhai đều biết Đông Phương giáo chủ có một muội muội, ai cũng biết Đông Phương giáo chủ sủng vị muội muội này ra sao thậm chí địa vị của nàng tại Nhật Nguyệt Thần Giáo còn vượt quá Nhậm Doanh Doanh, khác biệt duy nhất nàng sẽ không rời khỏi Hắc Mộc Nhai còn Nhậm Doanh Doanh vốn ở bên ngoài.

Trên giang hồ rất nhiều người biết Nhật Nguyệt Thần Giáo có một cái Thánh Cô nhưng lại ít người biết đến sự tồn tại của nàng, càng quan trọng hơn toàn bộ Nhật Nguyệt Thần Giáo số ngừoi biết nàng có võ công không quá một bàn tay.

Nàng võ công đến tình trạng nào chỉ có Kiếm Lão, có đại ca, có nha đầu Ngọc Huyền bên cạnh nàng biết được, nàng thật sự rất muốn thử xem có nàng đứng tại Hắc Mộc Nhai ai có thể tổn thương đại ca của mình?.

Nàng biết thế giới này có đế vị cao thủ, là loại siêu cấp cường nhân vô địch thiên hạ nhưng mà nàng cũng chưa từng kính ngưỡng đám người này, nàng tin tưởng mình không sớm thì muộn cũng đạp vào cánh cửa này, trở thành vị nữ đế thứ hai trong toàn bộ võ lâm.

Ngoại trừ thực lực của nàng ra đừng quên cha nuôi nàng là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong.

Nàng biết cha nuôi tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ mặc nàng.

Có cha nuôi lại thêm vào bản thân nàng, nàng rất muốn xem là thần thánh phương nào có thể gây hại cho đại ca?.

Tất cả mọi việc nàng đều tính tốt nhưng mà nàng thực sự không ngờ đại ca lại mất tích, là đột nhiên mất tích.

Khi đó có một vị bằng hữu của Đông Phương Bạch nói với nàng... hắn nói đại ca nàng muốn bế quan đột phá đế vị, kẻ này gọi Dương Liên Đình.

Nàng thật ra đâu lạ gì Dương Liên Đình, nàng đã quen đối phương gần 10 năm thậm chí đến hai chữ ‘đại ca’ nàng cũng dùng xưng hô đối phương nhưng mà Dương Liên Đình mãi mãi không hiểu được người hắn đang nói chuyện mạnh thế nào đồng thời hiểu rõ Đông Phương Bất Bại cùng Quỳ Hoa Bảo Điển ra sao.

Nàng chẳng nhẽ không biết trình độ của đại ca ở đâu?, nàng làm sao tin tưởng vào cái gì gọi là đột phá đế vị?.

Đông Phương Bất Bại đã sớm thành đế, không phải như vậy chỉ bằng một cái ngũ tuyệt đỉnh phong hoặc một cái có thể chiến cùng đế vị một trận liệu có giữ được địa vị siêu nhiên của Nhật Nguyệt Thần Giáo?.

Quan trọng nhất, suốt hơn 10 năm qua nàng không có cảm nhận gì nhưng giây phút Dương Liên Đình mở miệng nói với nàng, nàng không ngờ cũng nhìn ra thảm trạng của đối phương.

Dương Liên Đình cũng sẽ chết hơn nữa... không hiểu tại sao nàng cảm thấy Dương Liên Đình là nguyên nhân dẫn đến cái chết của đại ca.

Kể từ hôm đó, nơi ở của nàng xuất hiện rất nhiều giáo chúng Nhật Nguyệt Thần Giáo, gần như bao vây nơi này lại, ngoài miệng nói nghe lệnh giáo chủ bảo vệ nàng nhưng thực thế vốn là giam cầm nàng.

Đáng tiếc một đám kiến hôi lấy gì giam cầm phượng hoàng?, nàng rất nhanh mang theo Ngọc Huyền rời khỏi Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Rời khỏi Nhật Nguyệt Thần Giáo, nàng muốn đi tìm đại ca.

Đại ca của nàng sẽ không chết bởi nàng tin tưởng trận chiến cuối cùng của đại ca nhất định ở trên Hắc Mộc Nhai bất quá nàng cũng không biết phải đi đâu mà tìm hắn, rốt cuộc nàng đến Hành Dương.Nàng tới Hành Dương chính là muốn cứu Khúc Dương cùng Khúc Phi Yến.

Nàng không rõ thời điểm hai người... chết là lúc nào nhưng nàng lại rõ nơi đó là Hành Sơn.

Sự kiện Hành Sơn Lưu Chính Phong chậu vàng rửa tay nàng đương nhiên nghe thấy, quan hệ của Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong nàng cũng hiểu, nàng tới Lệ Xuân Viện chính là muốn chờ thời mà cứu hai ông cháu Khúc Dương.

Đương nhiên tất cả cũng không chỉ vì Khúc Dương cùng Khúc Phi Yến, nàng cũng đang đợi một đại nhân vật giá lâm, kẻ này gọi là Phúc Kiến An.

Phúc Kiến An hiện tại đương nhiên cũng không ở Bắc Địa làm cái gì, hắn từ năm ngoái đã sớm trở về Trường An sống trong nhung lụa xa hoa, rời xa khói lửa chiến tranh.

Chiến trường Bắc Địa hiện tại đã nguội đi rất nhiều, hai bên giằng co vài năm cũng không bên nào có thể chiếm được tiện nghi bên nào, rốt cuộc đều nửa đưa nửa đẩy tạo thành một loại ăn ý.

Đạt được cái sự cân bằng này thật ra là vì một đại nhân vật gọi là Nhạc Phi.

Nhạc Phi người này quả không hổ danh đệ nhất đại nguyên soái của Thanh triều, hắn thật sự thủ được Bắc Địa.

Có Nhạc Phi tọa trấn, Phúc Kiến An liền có thể trở về, không chỉ Phúc Kiến An mà cho dù vợ chồng Quách Tĩnh cũng trở về Tương Dương.

Lại nói tới Đông Phương cô nương, nàng thật sự có chút quen biết với vị đệ nhất mỹ nam tử Mãn Thanh này, Phúc Kiến An cũng quả thật vì nàng mà đang hướng về Hành Dương.

Vì ông cháu Khúc Dương, vì việc đi tìm đại ca Đông Phương Bạch, vì cuộc gặp mặt với Phúc Kiến An, vì cả việc nàng biết tương lai Trấn Nam Vương Ngô Tam Quế hạ tràng sẽ như thế nào, nàng nhất định không đi theo kẻ gọi là Long này.

Đương nhiên còn có một nguyên nhân sâu xa nữa mà nàng không nhận biết được, đấy chính là nàng bực mình.

Không rõ tại sao hiện tại tâm trạng của nàng cực kỳ xấu, vô cùng xấu.

_ _ _ __ _ _ _ _

Đông Phương cô nương đứng lên, nàng ngọc thủ cong cong đưa ra, chỉ thấy ngón tay nàng hơi động, ngón tay cứ như đang đánh đàn vậy sau đó ánh mắt của Long liền hơi híp lại.

Long không ngờ thuật điểm huyệt của bản thân mình dĩ nhiên bị phá hơn nữa còn là cách không giải huyệt.

Đông Phương cô nương cũng không phải giải huyệt cho cả ba người, nàng chỉ vì Ngọc Huyền giải huyệt, cũng vì động tác này của nàng mà Long tỏ ra tương đối khó hiểu, hắn cũng chưa động.

Nàng nhẹ bước, thân hình như gió lại gần Ngọc Huyền, khẽ nói với nàng một câu.

Ngọc Huyền cũng hiểu ý, nàng hiểu tiểu thư của mình đang muốn làm gì, nàng liền cắn răng lùi lại đi đến trường kỷ của tiểu thư.

Sau đó trong ánh mắt khó mà tin được của tất cả mọi người, vị nha hoàn này vậy mà mở ra một cánh cửa, dưới trường kỷ này vậy mà có cơ quan thất, sau đó nàng liền bước xuống căn bản không để ý đến ai.

Long đương nhiên nào để cho nàng rời đi như vậy, hắn tuy không động nhưng long ảnh lập tức kéo dài ra, long ảnh như muốn há miệng cắn đôi thân thể Ngọc Huyền ra vậy.

Đáng tiếc nó chung quy làm không được, chỉ thấy Đông Phương cô nương nhẹ đưa tay ra điểm một cái, trên đầu hư ảnh thanh long này vậy mà xuất hiện một đóa quỳ hoa sau đó quỳ hoa nổ tung, cả thân ảnh thanh long dĩ nhiên bị thổi bay cả đầu.

Đông Phương cô nương thân hình nhẹ lùi lại, trở về trường kỷ của mình, lúc này Ngọc Huyền cũng thành công đi xuống đồng thời đóng lại cánh cửa mật thất kia.

Ánh mát lạnh lẽo nhìn toàn bộ đám nam nhân trước mặt, Đông Phương cô nương tay cầm lấy cây đàn huyền cầm của mình, ngón tay ngọc nhẹ lướt trên từng dây đàn.

Nàng sau đó thản nhiên hướng về Long mà nói.

“Thân là đế vị cao thủ, không biết có thể nhường ta tấu một khúc nhạc? “.

Long nghe vậy hắn rốt cuộc bước sang một bước chắn trướng người Ngô Ứng Hùng cùng Mộ Dung Phục, hai tay để ra sau, ngực hơi cương lên.

“Sớm nghe trung nguyên có một vị cầm đế đáng tiếc chưa từng được thử tài năng của nàng, không biết ngươi có thể có bao nhiêu phần năng lực của vị nữ đế kia đây? “.

Sau đó tiếng đàn rốt cuộc vang lên.

_ _ _ __ _ _ _

Tiếng đàn của Đông Phương cô nương vang lên, trong cái đêm đen đầy yên tĩnh này lập tức rõ ràng vô cùng, tiếng đàn vang vọng vô cùng.

Chỉ vài nốt nhạc mà ở bên ngoài Khẩn Na La đã đứng lên, sau đó thân hình nữ tử này lập tức động, nàng cũng không còn ở ngoài cảnh giới, dĩ nhiên tiến vào bên trong.

Vô Song ở cách đó không xa nhìn thấy tất cả, cũng nghe thấy tất cả, hắn cũng lập tức chuyển thân, trong lòng không khỏi âm thầm cảm thấy không ổn.

Tiếng đàn này không cần đoán cũng biết là của ai hơn nữa Vô Song cũng chắc chắn bên trong bắt đầu đánh rồi.

Không cần biết vì lý do gì, chiến đấu với đế vị cao thủ chưa bao giờ là hành động sáng suốt, Vô Song không động cũng là không được.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 81: Đại Náo Hành Dương – Bỉ Ngạn Bi Ca

Long thân là đế vị cao thủ hắn đương nhiên có tự tin có cao ngạo của chính mình, Tam Đại Thiên của Thiên Trúc chưa bao giờ là thiếu tự tin cả, cũng chưa bao giờ là kẻ yếu.

Long đứng đó một mặt nhìn Đông Phương cô nương đồng thời thể nội của hắn xuất hiện một loại tường khí mơ hồ, hư ảnh thanh long bị đánh nát đầu cũng đã hoàn toàn hồi phục lại.

Long đương nhiên cũng không quá am hiểu cầm kỹ nhưng hắn rõ ràng cao thủ cầm kỹ khó chơi đến mức nào, không phải ngẫu nhiên tại Bà La Môn vẫn luôn tồn tại hai chức vị nhạc sư, hai người Kiền Thác Bà cùng Khẩn Na La.

Bao đời này trong Bà La Môn đều có một loại quy luật, Tam Đại Thiên của Bà La Môn thì một người xuất thân là Long, một người xuất thân là Thiên còn một người xuất thân là Phượng.

Cái xuất thân ‘Phượng’ này để dành đặc tả nữ tử, bao đời này Bà La Môn đều có một vị nữ tử đột phá đế vị hơn nữa nữ tử này đều dùng cầm đạo đột phá đế vị, nàng hoặc là từ Khẩn Na La đời trước hoặc Kiền Thác Bà đời trước mà đăng lâm thần vị trở thành một trong Tam Đại Thiên.

Trước phải nói một chút về quy chế Bà La Môn.

Tại Bà La Môn phân chia bát đại hộ pháp tuy nhiên bát đại hộ pháp lại chia làm tam bộ.

Đầu tiên là Long bộ, Long bộ bên dưới là Ca Lâu La cùng Ma Hầu La Gia cũng là nói Ca Lâu La cùng Ma Hầu La Gia trực tiếp chịu sự điều hành của Long bộ.

Ca Lâu La cùng Ma Hầu La Gia nhất định phải có một trận chiến, người thắng cuối cùng trong cả hai sẽ được tiến vào Long bộ, từ bỏ mọi loại chức quyền chuyên tâm tu luyện, khi đó bọn họ đổi xưng hiệu làm Long Vương, Long Vương có thể coi là một trong Tam Đại Thiên tương lai, dĩ nhiên nếu Long Vương không thể đột phá đế vị liền sẽ chết già tại ngôi vị này thậm chí bị Long Vương tương lai giết chết cũng không phải vấn đề gì không thể xảy ra.

Hai vị hộ pháp người thắng trở thành Long Vương người thua liền ở nguyên vị trí của mình đồng thời sẽ khuyết ra một vị trí hộ pháp, khi đó lại là một loạt trận chiến tranh đoạt ngôi vị hộ pháp của các trưởng lão bên trong Bà La Môn.

Bộ thứ hai là Thiên bộ, Thiên bộ bên dưới là Dạ Xoa cùng Atula, đương nhiên cũng giống Long bộ thì Dạ Xoa cùng Atula nhất định phải có một trận chiến chọn ra Thiên Vương thế hệ này.

Bộ thứ ba gọi là Phượng bộ tuy nhiên Phượng bộ cũng không có Phượng Vương gì gì đó, tại Thiên Trúc vẫn mang theo ánh mắt trọng nam khinh nữ rất nặng, nặng gấp vài lần so với trung nguyên, nữ nhân vĩnh viễn không được phong vương.

Phượng bộ chung quy nắm trong tay nữ nhân duy nhất trực thuộc Tam Đại Thiên, về phần phía dưới Phượng bộ đương nhiên là Khẩn Na La cùng Kiền Thác Bà bất quá hai người ai có thể trở thành Tam Đại Thiên đời sau liền có chút đặc biệt.

Khẩn Na La cùng Kiền Thác Bà muốn trở thành Tam Đại Thiên đời tiếp theo, trở thành nữ đế đời tiếp theo độ khó cực kỳ dọa người, yêu cầu duy nhất là có thể giết chết nữ đế đời này.

Bọn họ sẽ cùng với nữ đế đời này tham dự một trò chơi tử vong, ai có thể đi ra khỏi cái trò chơi này liền trở thành nữ đế của Bà La Môn thế hệ tiếp theo.

Long thân là một trong Tam Đại Thiên hắn biết rất rõ cái trò chơi kia ra sao, hơn nữa bao nhiêu năm làm bạn cùng vị nữ đế kia, Long quá hiểu tất cả những biến hóa của cầm đạo, quá hiểu thủ đoạn công kích của thứ này.

Một ngũ tuyệt đỉnh phong bình thường thậm chí chỉ là ngũ tuyệt hậu kỳ cao thủ bất quá nếu cầm đạo có thể thông thần vậy liền đủ sức cùng đế vị chiến đấu.

Cầm đạo là một cái thủ đoạn cực kỳ bá đạo tại thế giới này, nó bá đạo đến mức trên lý thuyết chỉ cần cầm đạo thông thần thì phàm nhân cũng có thể chiến với đế vị, là loại chức nghiệp duy nhất trên thế gian có thể dùng ‘trình độ’ đến so với võ công.

Long quá hiểu rõ cầm đạo vì hiểu rõ nên hắn căn bản không sợ âm ba công kích của nữ nhân trước mặt, chỉ cần cầm đạo của nàng chưa thông thần, Long có thể bỏ qua toàn bộ công kích của nàng.

Về phần cầm đạo thông thần?, nói không phải khinh người nhưng Long cảm thấy toàn bộ trung nguyên căn bản không có ai đạt đến trình độ này, đến cả vị nữ đế trong Tam Đại Thiên cũng phải sử dụng bí pháp bản giáo mới đủ sức thông thần, dạng người như nữ tử trước mặt sao có thể?.

_ _ _ _ __ _ _ _

Đông Phương cô nương cũng không biết Long đang nghĩ gì, nàng im lặng làm việc của mình.

Tiếng đàn của nàng vang lên đồng thời một loại khí tức thanh xuân lại bắt đầu bao phủ toàn bộ mảnh không gian này.

Một khúc nhạc này nàng không sử dụng nội lực của Quỳ Hoa Bảo Điển, nàng sử dụng Trường Sinh Quyết.

Khúc nhạc này vừa vang lên, ở bên cạnh Ngô Ứng Hùng, Gia Minh vốn chưa xen vào một câu ánh mắt không khỏi từ từ co lại, sau đó thấp giọng nói.

“Hồ Gia Thập Bát Phách? “.

Gia Minh đương nhiên là Mộ Dung Phục, Mộ Dung Phục tài học tại thế giới này không cần phải nói, hắn càng sẽ không nhận nhầm.

Long ở một bên cũng nghe thấy Mộ Dung Phục nói gì, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ hiếu kỳ.

Hồ Gia Thập Bát Phách được gọi là thiên hạ thập đại danh khúc.

Thập đại danh khúc cực kỳ cường đại nhưng mà cũng cực kỳ quý hiếm, đối với cầm đạo thì không khác gì tuyệt thế võ công của võ học giới cả bất quá thập đại danh khúc chung quy là của người xưa, đã là vật của người xưa liền không thể sinh ra ‘thần’ thuộc về mình, căn bản không thể một khúc thông thần.

Đã không thể thông thần, Long càng thêm yên tâm không sợ nhưng vào lúc này cả hắn cùng Mộ Dung Phục dần dần cảm thấy mơ hồ không đúng.

Nói thật thập đại danh khúc trong thiên hạ cực kỳ hiếm có nhưng không phải không ai nghe được, ít nhất Mộ Dung Phục vừa nghe cũng nhận ra tuy nhiên thập đại khúc phổ thần kỳ ở chỗ ngoại trừ cẩm phổ ở bên ngoài nó còn có một âm phổ.
Âm phổ tồn tại mới khiến thập đại danh khúc trở thành tuyệt thế võ học trong cầm sư giới, nếu chỉ có cầm phổ thì đây sẽ là một khúc nhạc hay nhưng nếu nắm giữ âm phổ thì đây sẽ là một khúc nhạc đáng sợ.

Âm phổ là thứ quý giá nhất bên trong thập đại danh khúc, Mộ Dung Phục cũng không ngờ Đông Phương cô nương lại nắm giữ âm phổ của Hồ Gia Thập Bát Phách.

Hắn có thể nhận ra Hồ Gia Thập Bát Phách nhưng nào biết loại khúc phổ này khi kết hợp với âm phổ thì mạnh mẽ ra sao?, đương nhiên hắn rất nhanh sẽ được biết.

_ _ _ __ _ _ _

Tiếng đàn deo dắt, tiếng đàn buồn vô cùng, tiếng đàn cho người ta một loại cảm giác của hồi ức, của ly biệt, của nỗi nhớ thương da diết.

Một bên là trời một bên là đất, chỉ có thể hướng về nhau mãi mãi không có ngày gặp mặt, thiên nam địa bắc xa xôi khôn cùng, cách tựa ngàn thu.

Tiếng đàn này không phải là ly biệt, tiếng đàn này là nhung nhớ, là nuối tiếc, là một loại hồi ức.

Mộ Dung Phục càng nghe càng kinh dị, hắn gần như không thể tự khống chế bản thân, thân hình cứ đứng như bị định thân, ánh mắt như dại ra.

Trong khoảnh khắc Mộ Dung Phục nhớ rất nhiều thứ, những hồi ức từ thuở bé thơ, những hồi ức khi còn ở bên phụ thân.

Hồi ức có thể vui có thể buồn, có thể đắng cay ngọt bùi nhưng hồi ức mang theo một loại lực lượng, một loại lực lượng không thể xóa nhòa trong tâm mỗi người.

Thả hồn theo gió, mang bản thân về lại những năm tháng xa xưa, nhìn lại những tiếc nuối một đời, nhìn lại những ký ức không thể chạm tới, về một miền đất đã lìa xa.

Đây là khúc thứ năm trong Hồ Gia Thập Bát Phách là khúc nhạc của hồi ức, của ly biệt, của nhung nhớ.

Tiếp theo mười ngón tay Đông Phương cô nương đè dây đàn xuống, tiếng đàn lập tức biến tấu.

Tiếng đàn như cao hơn, như xa hơn, tiếng đàn như hướng tới tận trời, hướng tới tận thiên không.

Tiếng đàn ai oán mà bất lực, tiếng đàn thậm chí tuyệt vọng, yếu đuối vô cùng.

Âm thanh như được mài dũa đến tận cùng chỉ còn lại rung động, âm thanh như muốn hỏi trời cao, âm thanh như muốn xuyên qua chín tầng trời, muốn đưa nỗi ai oán của chính mình đến ông trời cao cao tại thượng kia.

Khúc thứ chín trong Hồ Gia Thập Bát Phách, tiếng đàn ai oán mà bất lực, hoài niệm, tiếc thương mà cam chịu.

Mộ Dung Phục lúc này cả người run lên, từng hình ảnh trong đầu lại biến tấu, gia tộc không còn ai cả, phụ thân cũng chẳng còn, phụ thân rời đi để lại một đám hổ đốn, để lại một gia tộc nội chiến tranh quyền đoạt vị, để lại một thiếu niên mới 12 tuổi, để lại một thân ảnh gầy gò như muốn gánh lấy cả Mộ Dung Gia.

Mộ Dung Phục đã tuyệt không thể thoát ra, hắn như bước vào mê cung của chính mình.Ngay lúc này một tiếng long ngâm kinh khủng vang lên, Long lúc này thậm chí hai mắt huyết hồng, hắn căn bản không thể để cho nữ nhân trước mặt tiếp tục đánh đàn, hắn nghe không nổi một bản nhạc này.

Hồ Gia Thập Bát Phách có tổng cộng 18 phách, Long lần đầu tiên cảm thấy nếu hắn nghe đủ hết 18 phách thậm chí bị nữ nhân kia dẫn xuống hoàng tuyền cũng không biết chừng.

Trên đời này người có thể nghe đủ 18 phách đúng là cũng không nhiều.

Đông Phương cô nương ánh mắt nhíu thật chặt, hai hàng lông mày cong lại, nàng vẫn tiếp tục dùng mười đầu ngón tay đè xuống dây đàn, tiếng đàn càng ngày càng nhanh.

Hồ Gia Thập Bát Phách, phách thứ 17.

Tiếng đàn như bi như hoan, nửa buồn nửa vui.

Tiếng đàn như nhanh như chậm, chợt xa chợt gần, tưởng như vang lên bên tai lúc lại xa tới tận cửu thiên thập địa.

Tiếng đàn cực kỳ mâu thuẫn, tiếng đàn mang theo sự do dự, là một loại ức chế nội tâm.

Là vui hay là buồn?, là tiến lên hay lùi lại?, tiếp tục hướng về hay từ bỏ?.

Âm thanh dây đàn càng ngày càng nhanh, thậm chí trên đầu ngón tay của Đông Phương cô nương chẳng biết từ bao giờ đã chảy xuống từng tia máu đào.

Tiếng đàn này cho người ta một loại cảm giác không thể diễn tả bằng lời, như một loại đánh đổi, một loại mất mát, một loại không toàn vẹn thậm chí là một loại hy sinh.

Dưới tiếng đàn này Mộ Dung Phục triệt để gục cả người xuống, hai chân như nhũn ra thậm chí từ hai mắt hắn đổ lệ.

Vì sao hắn khóc?, không ai biết.

Không chỉ Mộ Dung Phục khóc, Ngô Ứng Hùng cũng khóc, Mạc Ly cùng Thanh Thanh hai mắt đều đẫm lệ, ánh mắt của cả hai như mất đi tiêu cự, như trở về thời gian xa xôi vô bì, như nhìn thấy cảnh tượng cả hai đều không bao giờ muốn nhớ lại.

Ở đây chỉ có Long, hắn cắn nát đầu lưỡi phun ra một ngụm tiên huyết, bàn tay đưa ra như muốn nắm lấy cả hư không, hét lên một tiếng.

“Yêu nữ, chết”.

Hắn gầm lên, long thủ mở ra cũng là lúc Đông Phương cô nương hai tay đẩy cây huyền cầm của mình ra, cây đàn báu cứ như vậy bị Long đánh nổ.

Kẻ này là đế vị, hắn gọi mình là Long tức Long Đế.

Nàng chưa bao giờ tin tưởng Long Đế sẽ để cho mình đàn đủ 18 phách trừ khi chính Long Đế muốn thử cảm giác dạo bước sinh tử huyền môn.

Nàng cũng chưa bao giờ muốn đánh đủ 18 phách, đừng nói là người nghe cho dù người tấu cũng chịu không nổi.

Nàng là đợi, đợi Long Đế phun ra một ngụm tiên huyết này, khí huyết có tổn thương vậy liền có thể đánh.

Đảy ra cây huyền cầm, tóc đen tung bay thân thể xoay tròn, chân đẹp đạp vào hư không, làn váy màu đỏ nhẹ rung động, từ trên người nàng vô số sợi tơ đỏ phóng ra, ánh mắt nàng rốt cuộc hoàn toàn bị thay bằng sát khí.

Sau lưng nàng một đôi thân ảnh hư ảo như quỷ mị hiện lên, nàng vận lên Mị Ảnh Thân Pháp.

Tiên Thiên Quỳ Hoa Bảo Điển toàn bộ triển khai... bất quá gọi như vậy cũng không hẳn là đúng, Quỳ Hoa Bảo Điển của nàng là Quỳ Hoa Bảo Điển đặc dị nhất thiên hạ này, nó có tên riêng.

Nó gọi là Luân Hồi Bảo Điển, là khúc Bỉ Ngạn Bi Ca thuộc về chính nàng.

...........

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 82: Đại Náo Hành Dương – Bỉ Ngạn Bi Ca vs Thương Khung Thanh Long

Long Đế một chưởng đánh nát cây đàn huyền cầm đang bay tới, sau đó cũng không chậm lại chút nào, tiến thẳng về phía nàng.

Nàng bàn tay mở ra, từng sợi chỉ đỏ quyện lại với nhau, từ trong chiếc áo lụa đỏ phóng ra ngoài, nhìn cứ như vô số ám khí cộng đồng phóng ra.

Sợi chỉ đỏ đương nhiên không sánh được với ám khí bởi nó khó mà có sức sát thương thực chất nhưng bất ngờ là từng sợi chỉ đỏ như được thổi vào một luồng sinh mệnh, từng sợi chụm đầu vào như một đầu hồng xà vậy.

Chưởng phong của Long Đế cùng những sợi chỉ hồng kia va vào nhau, ngươi lui lại đương nhiên là nàng, nàng so cương lực thì thua kém Long Đế rất nhiều rất nhiều.

Kình lực của Long Đế ập tới, một đường đẩy lùi nàng về phía sau thậm chí thân thể nàng chạm đến cả bức tường sau lưng mình.

Sống lưng chạm vào bức tường cứng rắn nhưng đúng lúc này không biết bằng cách nào toàn bộ kình lực của Long Đế lại bị tản ra, từ sống lưng của nàng truyền vào bức tường sau lưng, cả một mảng tường lớn cứ như vậy sập xuống nhưng mà nàng tựa hồ một chút cảm giác cũng không có.

Bàn chân duỗi ra lướt nhẹ trên không trung, hai tay áo hướng thẳng về phía trước.

Từ trong tay áo của nàng cũng không phải ám khí mà là hai dải lụa đỏ, hai dại lụa này vốn mềm mại vô cùng nhưng dưới nội lực của nàng lập tức trở nên cương mãnh, sắc bén như đao mà đánh tới.

Long Đế đối với thân pháp của nàng âm thầm gật đầu nhưng với mấy trò tấn công của nàng hắn lại coi như trò mèo, bàn tay cong lại thành hình long trảo, lại nghe một tiếng long ngâm vang lên hai bàn tay mang theo cự lực kinh khủng đánh tới, hai tay trực tiếp đánh nát dải lụa của nàng.

Nàng đương nhiên cũng không hy vọng chỉ xài mấy thứ này mà thắng được Long Đế hơn nữa hai dải lụa bị đánh nát, cương kình truyền đến khiến nàng không thể không tiếp tục bị đẩy lùi.

Tuy bị đẩy lùi nhưng mà động tác của nàng phi thường phi thường đẹp.

Mũi giày điểm nhẹ trên không trung rồi lướt về phía sau cứ như trượt băng nghệ thuật vậy hơn nữa nàng như có thể mang kình lực phân tán ra ngoài, kình lực ập đến trước người nàng cứ như bị một loại lực lượng nào đó làm tản ra.

Long Đế đương nhiên nhìn ra được cái vấn đề này, hắn dẫm vào không trung một cái, thân hình mạnh mẽ xoay một vòng, bàn tay nắm lại cách không đánh ra một quyền.

Vẫn là tiếng long ngâm kia, quyền như cự pháo đánh tới, chân lực là một đường thẳng cứ như từ trọng pháo bắn ra, mục tiêu chính là cơ thể của nàng.

Nàng lần này biết mình cũng không lùi được nữa, chân lực kinh khủng từ chính diện đánh lại đồng thời bốn phương tám hướng của nàng đều bị kình lực của đối phương khóa chặt, cho dù mắt thường không thể thấy nhưng nàng biết mình như đang rơi vào một nhà tù, muốn rời đi cũng không được.

Đế vị cao thủ tại sao đáng sợ?, bọn họ đáng sợ bởi những thứ đơn giản vô cùng mà ai cũng làm nổi trong tay bọn họ liền thành đại sát khí.

Ví dụ đơn giản nhất, Vô Song toàn lực tung một quyền Thái Tố Thiên Nộ, thoạt nhìn mạnh mẽ vô bì hơn nữa đây cũng là đại sát chiêu của hắn nhưng mà so với Long Đế thì sao?, nói thẳng ra cũng chỉ bằng một quyền vừa rồi Long Đế tung ra mà thôi.

Vô Song có thể dùng bao nhiêu lần Thái Tố Thiên Nộ?, về phần quyền kia Long Đế có thể đánh bao nhiêu cũng được.

Long Đế xuất ra một quyền khóa chặt đường lui của nàng sau đó thân ảnh lập tức biến mất.

Gần như chỉ một cái chớp mắt Long Đế lại một lần nữa hiện ra, thân ảnh quỷ dị đã cách nàng không xa, một quyền lại tung ra.

Quyền trước chưa tới, quyền sau đã tiếp nối, chân lực đánh tới lại càng thêm kinh khủng, Long Đế muốn xem nàng rốt cuộc lấy cái tự tin gì chống lại đế vị cao thủ?.

Nàng cũng cau mày lại, thú thật cảm nhận được chân lực đánh tới là ai cũng thấy khó giải quyết vô cùng.

“Quỳ Hoa Tỏa Mộng”.

Hai tay đưa lên như vũ nữ đang chuyển động, sau đó hai hư ảnh sau lưng nàng cũng làm y như vậy, từ trên người nàng lập tức xuất hiện ba vòng khí màu đỏ, lấy thân thể nàng làm trung tâm từng vòng từng vòng khí phá không mà ra.

Một chiêu Quỳ Hoa Tỏa Mộng này nằm trong Tiên Thiên Quỳ Hoa, đương nhiên nó không chỉ có ba vòng quỳ hoa.

Bản thể của nàng có ba vòng quỳ hoa bắn ra, sau lưng hai cái hư ảnh cũng làm tương tự, tổng cộng là chín vòng quỳ hoa điệp gia lên nhau, mạnh mẽ phá tan cái lồng giam chân lực này.

Trong giây phút này Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể của nàng toàn bộ triển khai, khí thế như hồng, nội lực bản thân đẩy đến đỉnh cao.

Nàng vốn là tuyệt đỉnh cao thủ trong thiên hạ, là ngũ tuyệt đỉnh phong lại dưới tác dụng Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể nàng thậm chí bước vào cảnh giới nửa bước đế vị hay còn gọi là á đế.

Á đế không phải là đế vị, còn kém đế vị rất xa nhưng đúng là có vốn để chơi cùng đế vị.

Chín vòng quỳ hoa bắn ra, phá tan lồng giam chân lực quanh người nhưng lúc này Long Đế cũng đã hướng tới.

Tay biến thành trảo, căn bản không có võ kỹ cũng chẳng có chiêu thức, hắn chỉ dùng chân lực, thuần túy chân lực mà đưa tay ra.

Long Đế thật sự rất kinh khủng, tay hắn như long trảo muốn tóm lấy nàng đáng sợ hơn vì chân lực của hắn quá mức khủng khiếp, chỉ cần hắn vận toàn sức lên thì luôn luôn có cương kình sinh ra, cương kình lại lập tức khóa chặt bốn phương tám hướng lại, thực sự khắc chế đến chết những người muốn dựa vào thân pháp trốn chạy.

“Quỳ Hoa Xảo Tiệp”.

Đối phương đưa tay ra, nàng cũng không có đường lùi liền trực tiếp đối chưởng.

Chỉ thấy cổ tay nàng run lên, cổ tay mềm mại vô cùng sau đó dần dần biến thành từng đoàn ảo ảnh, trước mặt Long Đế như xuất hiện một vết màng ngăn mờ mờ ảo ảo.

Trong phúc chốc như có ngàn hoa đưa nở, vô số đóa Quỳ Hoa cùng nở ra rộ hơn nữa dưới tác dụng của Mị Ảnh không phải chỉ có một tấm kính vạn hoa mà là ba tấm, là ba ngàn đóa Quỳ Hoa cùng nở rộ sau đó nổ tung.

Kính vạn hoa vỡ tan tạo ra vô số mạnh, ba ngàn đóa quỳ hoa cùng vỡ tan, uy lực căn bản không phải nói, Long Đế chỉ cảm thấy một loại lực lượng tà ác được tạo nên từ thuần sát khí đập thẳng vào mặt mình, đánh thẳng lên ngực hắn.Sát khí như thủy triều bao phủ lấy Long Đế, một lần nữa phá tan lồng giam mà hắn tạo ra, đương nhiên nàng không dám cười lấy một cái, chân đẹp nhẹ dẫm vào hư không, cấp tốc lùi lại đồng thời rốt cuộc nàng cũng chạm được xuống mặt đất.

Long Đế thì sao?, uy lực một chiêu vừa rồi không phải nói nhưng đợi sát khí tan đi, uy chấn mất hết thì hắn vẫn đứng trên không trung, bá khí vô cùng.

Trên người Long Đế có một hư ảnh thanh long quấn quanh, hư ảnh này vậy mà bảo hộ Long Đế tới cọng tóc không lọt.

Trong đôi mắt hoàng kim của thanh long cũng bắt đầu lộ ra chút mệt mỏi nói lên vòng bảo hộ của Long Đế cũng không phải không cảm nhận được uy lực một chiêu này nhưng mà vòng bảo hộ không nói lên được cái gì, Long Đế vẫn không chịu lấy một tia tổn thương.

Long Đế đứng trên không trung, ánh mắt hơi híp lại nhìn nàng.

“Trước có Trường Sinh Khí, sau không ngờ lại là Quỳ Hoa Bảo Điển?, thú vị “.

“Tiểu cô nương, lão phu cũng chưa biết tên ngươi, hay là thế này đi, ngươi lão phu biết tên lão phu lại chấp ngươi thêm một chiêu? “.

Long Đế ánh mắt cực kỳ tà dị nhìn nàng, ánh mắt này làm nàng cảm thấy chán ghét.

Đối phương là Long Đế của Thiên Trúc, nói thật tuổi tác chỉ sợ cũng quá trăm, dĩ nhiên trong mắt vẫn còn nồng đậm sắc dục.

Đương nhiên cái này thật ra cũng không lạ gì, bản thân Bà La Môn tuy cũng là giáo phái hơn nữa có hơi hướng Phật Giáo rất nặng nhưng phật giáo cũng chia nhiều loại đặc biệt Bà La Môn còn có rất nhiều người tự cho mình là Bà La Tộc, là tộc đàn cao quý nhất thiên hạ, là chủng tộc thượng đẳng chỉ đứng dưới Đại Phạm Thiên, đám người này không chỉ kiêu ngạo bất tuân mà còn dâm dục vô cùng.

Cái này cũng không phải muốn nói xấu người Thiên Trúc nhưng bản thân nàng biết cái chủng tộc tự xưng là Bà La Tộc kia gần như là một dạng quý tộc Thiên Trúc, dạng chủng tộc lúc nào cũng nghĩ người khác thấp hơn mình một cái đầu.

Nàng nhìn Long Đế ngạo nghễ đứng đó, khóe miệng hơi cong lên.

“Ta gọi Đông Phương Bạch”.

Nàng nói ra ba chữ thực sự làm Long Đế hơi hơi giật mình sau đó trong phút chốc hắn liền... nghĩ đến một vài vấn đề.

Lúc này nàng cũng mặc kẻ kia nghĩ gì thì nghĩ, hai tay kéo lại, trên người Quỳ Hoa Chân Lực lại tập trung tạo thành một viên cầu màu đỏ.

Không chỉ nàng đương nhiên hai Mị Ảnh sau lưng cũng làm tương tự, là viên cầu màu đen.

Long Đế thấy vậy theo bản năng liền muốn tấn công nàng nhưng hắn nghĩ lại một chút, dù sao lời vừa rồi cũng nói ra thế là quyết định hạ thân xuống mặt đất, hai tay vẫn chắp lại sau lưng.

Nàng cũng cười, sau đó không gian như bị bóp méo, hai Mị Ảnh sau lưng nàng như bị một loại lực nào đó bóp méo, một tiếng ai oán như từ tận sâu trong địa ngục xuất hiện, đây không phải âm thanh mà tai người có thể nghe được, đây là thứ âm thanh xuất hiện trong tai Long Đế hiện tại.

“Quỳ Hoa Khấp Hồn”.

Nàng rốt cuộc đẩy đóa quỳ hoa thẳng về phía đối phương, đóa quỳ hoa dùng tốc độ không tưởng mà bay tới.

Lúc này nếu quan sát kỹ có thể thấy khi đóa quỳ hoa được đẩy đi, sau lưng nó có hai cái bóng mờ mờ ảo ảo bám theo như oan hồn hiện thế.Long Đế cũng không quan sát được cái hình ảnh này, không phải bởi vì hắn kém mà vì hắn không luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, không cảm nhận được Mị Ảnh tồn tại trong trạng thái này.

Hắn thản nhiên bước ra một bước, tránh không tránh, né không né chỉ dùng hộ thể chân khí muốn nhận một đòn này sau đó va chạm xảy ra.

Nàng lần này cũng không tiếp tục lùi lại, ngay khi va chạm xảy ra nàng lại tiến lên, chân đẹp nhẹ bước, thân hình như quỷ ảnh biến mất trong đêm tối.

Về phía Long Đế, hắn có Thanh Long hộ thể, hơn nữa Thanh Long của hắn không gọi là Thanh Long đơn thuần đây là Thiên Không Thanh Long, là hình thái tối cao của Thiên Long Bát Bộ Thần Công, lực phòng ngự siêu khủng bố.

Thiên Không Thanh Long thật sự có thể giúp hắn ngăn cản toàn bộ chân lực đánh tới nhưng mà ngay lúc này Long Đế rốt cuộc cảm nhận được cái gì không đúng, hắn cảm thấy một loại tà khí vậy mà dám tiến vào cơ thể mình?.

Trong phút chốc một tiếng long ngâm vang lên khắp chín tầng trời, Long Đế vận nội công của mình lên, hai chân hắn dẫm nát mặt đất bên dưới bất quá tà khí kia tựa hồ quá lợi hại, hắn vậy mà lùi lại.

Một bước, hai bước, ba bước, bốn bước.

Tổng cộng lùi lại bốn bước, một tay của Long Đế đấm thẳng xuống mặt đất, một đầu gối thậm chí khụy xuống.

Long Đế một lần nữa phun ra một ngụm máu tanh bất quá máu này màu đen.

Ánh mắt của hắn cũng hoàn toàn trở nên đỏ rực, hắn ngửa đầu lên nhìn nữ tử trước mặt, kinh nộ không để đâu cho hết.

Bất kể vì lý do gì, hộ thể của hắn cũng bị phá, hắn cũng bị nội thương thậm chí lại còn nửa quỳ dưới đất?.

Khung cảnh lúc này như dừng lại, hắn nhìn nữ tử kia đạp không mà đứng, trong ánh mắt vốn từ tức giận cùng sát khí lại có một tia như si mê.

“Đẹp quá”.

Đây chính là tiếng lòng của Long Đế lúc này.

Trong màn đêm, sắc đỏ nhẹ tung bay theo gió, nàng đạp không mà đứng, ánh mắt nhẹ nhắm.

Sau lưng nàng có một vòng thái cực đồ án, một vòng sinh tử trắng đen.

Hai tay nàng khép lại nhẹ nâng một đóa quỳ hoa màu đỏ nhưng lại có từng đường từng đường viền màu đen quấn quanh.

Trên người nàng xuất hiện một đoàn khí hai màu trắng đen lượn lờ sau đó là từng đóa quỳ hoa như ẩn như hiện sau lưng.

Quỳ hoa sau lưng nàng gần giống như ma chơi vậy, như oan hồn lượn lờ không thể siêu thoát nơi hoàng tuyền.

Hai lần làm Long Đế thổ huyết, với nàng vậy là đủ rồi.

Lúc này sau lưng nàng như có từng đạo từng đạo âm thanh reo róc âm u, như một loại tiếng bi ca vang lên giữa trời đêm, đây chính là trạng thái Bỉ Ngạn Bi Ca của nàng.

Phái đối diện, một đầu thanh long khổng lồ cũng xuất hiện, vẩy của nó phát ra thứ ánh sáng thần thánh, mắt đầy kim quang, nó bám vào sau lưng Long Đế đầy uy nghiêm mà nhìn nàng.

Long Đế không hiểu tại sao trong đầu lại có một cái quyết tâm, hắn muốn nữ nhân này.

Long Đế năm nay 97 tuổi, đối với đế vị cường giả mà nói hắn còn sống lâu lắm bất quá từ khi trở thành Đế Vị hắn thực sự không còn quá nhiều dục vọng, ở cái địa vị của hắn cái gọi là sắc đẹp thật ra chỉ như đồ chơi nhưng mà khi nhìn thấy nàng lúc này Long Đế không thể không cảm thấy có một đoàn dục hỏa từ trong người mình lại bốc lên.

Hắn muốn nữ nhân này, nhất định muốn.

Cũng không biết có phải Long Đế đang chiến đấu cùng nàng hay không mà không nhận ra Vô Song đang ở rất gần đó.

Lúc này không chỉ có Long Đế bị làm cho ngây ngốc, đến cả Vô Song cũng như vậy.

Hắn biết quỳ hoa của nàng rất đặc biệt nhưng mà lần đầu tiên hắn mới thấy quỳ hoa nào đẹp như vậy.

Nàng không cần tháo mặt nạ ra, giây phút này chỉ bằng khí chất của mình, chỉ bằng cái hình ảnh kia, Trần Viên Viên... có lẽ cũng chỉ thế mà thôi.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 83: Đại Náo Hành Dương – Đồ Long (1).

Nữ tử họ Đông Phương này, nàng có mạnh không?, thú thật nàng siêu mạnh thậm chí nếu không tính phân thân của Vô Song thì hắn cảm thấy nàng rất có thể là trung nguyên đệ nhất nữ cao thủ.

Đương nhiên nàng mạnh thì mạnh, nàng tuyệt chẳng phải đối thủ của Long Đế.

Đừng nghĩ Long Đế phun ra một ngụm máu đen tức là nàng thắng, Vô Song cũng có thể khiến kẻ kia phun ra một ngụm nghịch huyết này thậm chí Vô Song có tự tin toàn lực vài chiêu đầu Long Đế còn thảm hơn hiện tại một chút nhưng tiền đề là Long Đế chỉ có thế.

Long Đế người này chỉ cần dùng võ kỹ, chỉ cần chân chính vận lên tuyệt học thì lại là một phạm trù khác.

Vô Song cũng chưa quên hư ảnh thanh long kia là cái gì, đây chính là đại danh đỉnh đỉnh Thiên Long Bát Bộ Thần Công, uy lực của nó Vô Song đã được Ca Lâu La cho xem qua mà Long Đế còn mạnh hơn Ca Lâu La gấp không biết bao nhiêu lần, uy lực càng không phải nói.

Một đế vị cao thủ khi thực tâm chiến đấu liền rất kinh khủng và đương nhiên đối phương đúng là đang chuẩn bị thực tâm chiến đấu.

Vô Song đứng ngoài quan sát toàn bộ trận chiến, hắn biết mình cần phải động thủ tuy nhiên không phải động thủ với Long Đế.

Long Đế lúc này đang cuồng nộ vô cùng còn vị Đông Phương cô nương kia cũng cực kỳ tập trung gần như không dám rời mắt khỏi bất cứ hành động nào của Long Đế tuy nhiên sau lưng cả hai người vang lên một tiếng long ngâm.

Ngày hôm nay tại Thiên Thượng Nhân Gian đúng là vang lên rất nhiều cái âm thanh này, thực sự rung động vô cùng.

Âm thanh lớn như vậy Long Đế không thể không để ý, hắn lập tức quay mặt lại nhìn về phía sau, ở đó Vô Song đã tiến vào lầu 2 của tiểu viện.

Một bức tường lầu 2 đương nhiên đã bị chính hai người đánh nát, bọn họ có thể quan sát việc gì xảy ra bên trong.

Ở bên trong lúc này Vô Song vậy mà không hề báo trước xuất hiện, hắn cũng lười quản nhiều từ bên ngoài đánh vào, một chiêu Kháng Long Hữu Hối cứ như thế ép xuống.

Đương nhiên mục tiêu của Vô Song là Mộ Dung Phục cùng Ngô Ứng Hùng bên dưới.

Mộ Dung Phục lúc này có thể nói căn bản không có sức chiến đấu, gần như chỉ bằng một khúc nhạc Mộ Dung Phục đã bị loại ra khỏi vòng chiến.

Hồ Gia Thập Bát Phách quả thực quá mức cường đại, cường đại đến có chút không hợp thói thường.

Mộ Dung Phục đã thế thì Ngô Ứng Hùng thậm chí còn bất tỉnh nhân sự tuy nhiên bên cạnh cả hai vẫn còn một người, vẫn còn Khẩn Na La của Thiên Trúc.

Khẩn Na La cơ hồ không thể tưởng tượng được rằng bên ngoài lại có người, nàng tiến vào trong nhà vốn chỉ là bảo vệ Ngô Ứng Hùng.

Nàng hiện tại còn đang đưa một luồng chân lực vào bảo vệ tâm mạch cho Ngô Ứng Hùng thì Vô Song ập vào, thực sự bản thân hốt hoảng vô cùng.

Khẩn Na La còn có thể làm gì, cũng chỉ biết liều mạng cắn răng tiếp một chiêu Kháng Long Hữu Hối này.

Tay của hai người va chạm với nhau, Khẩn Na La chỉ cảm thấy một loại dương cương lực lượng cương mãnh vô cùng đánh thẳng vào người, nàng căn bản cũng không chịu được lập tức lùi lại, thân hình bị đánh bật ra phía sau.

Một chiêu duy nhất đánh bay Khẩn Na La, Vô Song liền đáp xuống bên cạnh Mộ Dung Phục cùng Ngô Ứng Hùng.

Ngay lúc Vô Song vừa đặt chân xuống thì ở ở cách hắn khoảng 15m, Long Đế cũng gầm lên đánh ra một chưởng.

Thì ra khi Vô Song lao vào, hắn vận Kháng Long Hữu Hối đánh ra một chiêu thì Long Đế cũng bất chấp tất cả quay ngược người lại, cả người như tên lửa mà lao tới, tốc độ gần như gấp đôi bình thường.

Long Đế thừa hiểu Hàng Long Thập Bát Chưởng mạnh mẽ như nào và cũng thừa hiểu Khẩn Na La có lòng mà so được cương lực với Vô Song, bị thua là điều tất yếu.

Long Đế quay phắt người lại nhưng mà khoảng cách hai bên cũng quá xa hắn không thể nào như A Thanh mà biết thuấn di vì vậy cắn răng cách không đánh ra một chưởng.

“Thiên Long Hoành Không”.

Một thức đánh ra, một đầu thanh long khổng lồ lao tới, một đầu thanh long oanh kích về phía Vô Song.

Long Đế đánh ra một chiêu này thân hình đang nhảy lên không trung liền rơi xuống đất, chân đạp mặt đất cả người lại lướt thẳng về tiểu lâu kia.

Vô Song đối mặt với một chiêu toàn lực của đế vị sao dám coi thường nhưng mà một chưởng này khoảng cách đánh tới có chút xa, kình lực đánh tới được vị trí của Vô Song cũng đã giảm nhiều.



Vô Song không nghĩ gì nhiều, tay phải của hắn liền tràn ngập hỏa diễm, một chân chạm vào nền nhà sau đó xoay người một cái toàn lực tiếp chiêu.

“Thiên Sơn Lục Dương Chưởng – Lục Chưởng hợp nhất”.

Sáu tầng hỏa diễm chồng lên nhau, lục chưởng hợp lại tạo thành một bàn tay hỏa diễm, hắn trực tiếp đánh nát cả đầu thiên long đang lao tới, bất quá cũng không khỏi lùi lại ba bước.

Vô Song lùi lại tạo điều kiện rất lớn cho Long Đế có thể một lần nữa trở về ‘cứu giá’ kịp thời, lúc này Long Đế thậm chí đã một lần nữa nhảy lên trời, chuẩn bị tiếp đất xuống căn lầu này.

Long Đế gần như mặc kệ tất cả, hai tay đưa ngang ra đẩy mạnh song quyền về phía Vô Song.
“Thiên Long Phá Sơn”.

Đôi song quyền xuất hiện từng luồng kinh khủng chân lực, khoảng cách hiện tại đương nhiên đủ gần cho Long Đế đánh ra một đòn toàn lực hơn nữa cũng đủ để Vô Song biết đế vị mạnh mẽ ra sao.

Hai trọng quyền song song mà tới nhưng mà Vô Song căn bản cũng không sợ, chỉ thấy sau lưng Vô Song hiện ra một đôi cánh lửa, đôi cánh này lập tức bảo vệ cơ thể hắn, khi song trọng quyền của Long Đế ập đến không ngờ lại bị hóa thành hư vô.

Cái dị tượng này cho dù Long Đế cũng sợ hết cả hồn, đây căn bản không phải tá lực đả lực, không phải chuyển lực, không phải lấy cứng đối cứng cũng chẳng phải hấp lực, Vô Song vậy mà có thể triệt tiêu toàn bộ một đòn này của hắn.

Đây là sự bá đạo của Hiên Viên Đế Phượng Quyết, chỉ cần Vô Song vận lên khả năng ‘bị động’ của môn đế cấp võ học này thì bất kể chiêu thức gì cũng không có cách nào làm thương tổn Vô Song, đương nhiên chỉ tính một chiêu duy nhất.

Đôi cánh phượng hoàng lửa lập tức biến mất theo song quyền kia còn Vô Song đã đưa tay ra bắt lấy cổ Ngô Ứng Hùng.

Vô Song thành công khống chế người cũng là lúc Long Đế chạm chân xuống lầu hai đồng thời... cũng là lúc một bàn tay áp sát lên lưng hắn.

Long Đế thật ra cũng biết nữ nhân sau lưng mình tuyệt không thể nào đứng im ngắm cảnh, nàng nhất định sẽ động hơn nữa Bỉ Ngạn Bi Ca của nàng vốn cũng là Quỳ Hoa Bảo Điển, tốc độ căn bản không phải bàn.

Long Đế đánh ra một chiêu mục tiêu là bức lui Vô Song thậm chí đánh trọng thương Vô Song, hắn đã xác định gồng chịu một chưởng của nữ tử sau lưng nhưng Long Đế nào ngờ song quyền của mình lại bị một loại lực lượng vô cùng ‘ảo diệu’ làm cho biến mất.

Ngọc thủ chạm vào lưng của Long Đế, đương nhiên còn phải đụng vào một lớp hộ thể chân khí của hắn nhưng Long Đế cũng đã làm chuẩn bị, cả cơ thể liền gồng lên sau đó chỉ nghe một tâm thanh vang lên sau lưng.

“Bỉ Ngạn Bi Ca – Bỉ Ngạn Vong Xuyên “.

Ngọc thủ của nàng rất mềm, rất nhẹ nhưng đặt vào lưng Long Đế nói thật làm hắn tê cả người, một thức này như bàn tay ma quỷ xuyên qua hộ thể chân khí đánh thẳng lên người hắn vậy.

Cái gọi là xuyên giáp cũng chỉ thế này mà thôi hơn nữa cũng chẳng phải chỉ có Canh Kim Dị Khí của Ca Lâu La làm được việc này.

Một chưởng đánh thẳng vào phế phủ của Long Đế nhưng mà Long Đế càng kinh khủng hơn, hắn phát hiện ra một chưởng này bá đạo liền trực tiếp dùng tay đánh thẳng một chưởng vào ngực mình.

Không rõ Long Đế làm sao, một luồng cương kình chạy ngược lại vào trong phế phủ, vậy mà có thể ngăn cản được một chiêu của nàng, hơn nữa Long Đế đồng thời gầm lên một tiếng, sống lưng như một đầu thần long quẫy đuôi, vậy mà đánh bật nàng lùi lại.

Long Đế đánh bật được nàng sắc mặt cũng lạnh lại bởi Vô Song đã đến trước mặt hắn.

Vô Song vậy mà buông ta Ngô Ứng Hùng lao tới, lúc này hàn khí đập thẳng vào mặt Long Đế, một chưởng trực tiếp dồn vào ngực trái đối phương.

“Huyền Minh Thần Chưởng”.

Vừa nãy Long Đế đánh một chiêu vào ngực phải của mình, lúc này Vô Song liền thuận thế bồi một chiêu vào ngực trái của hắn.

Long Đế vừa mới đặt chân lên lầu trước tung ra hai trọng quyền sau lại tự đánh vào người mình một chưởng lần này lại thêm Vô Song lao tới, hắn cho dù là thần tiên cũng không trụ được, hàn khí đánh thẳng vào kinh mạch hơn nữa một chưởng này cũng đánh hắn ngã ra khỏi tầng lầu mà rơi xuống đất.

Long Đế rốt cuộc ngã xuống nhưng cả ‘nàng’ cùng Vô Song đều biết con quái vật này còn lâu mới thực sự ngã.Lúc nãy Long Đế mạnh mẽ bức lui nàng lại nhưng hiện tại hắn cũng ngã xuống, vừa vặn rơi vào công kích của nàng.

Ánh mắt nàng khẽ liếc về phía Vô Song, trong một giây ánh mắt hơi nheo lại, nàng không thích kẻ kia.

Vô Song hiện tại vẫn mang theo cái mặt nạ màu đỏ do chính hắn vẽ ra nhưng bất kể thế nào nàng đều không nhận sai đối phương tuy nhiên cho dù không thích hiện tại hai người vẫn phải cộng đồng đối chiến.

Vòng âm dương sau lưng nàng nhẹ xoay, nàng thả cả người theo trạng thái rơi tự do, không hề khống chế thân pháp của mình đồng thời hai tay cong lên đưa về phía trước.

“Bỉ Ngạn Bi Ca – Mạn Châu Sa Hoa”.

Một đóa bỉ ngạn hoa nở rộ, một đóa bỉ ngạn hoa không ngờ lại khắc trên lưng Long Đế.

Long Đế ánh mắt trợn ngược lên, hắn cảm thấy hôm nay thực sự được mở rộng tầm mắt, bất kể là Vô Song hay nàng đều cho hắn nhìn thấy những loại võ công nghe cũng chưa bao giờ nghe.

Nàng đẩy một chưởng này thì Vô Song cũng động.

Vô Song đương nhiên không biết tác dụng chiêu này là gì nhưng hắn vẫn cứ phối hợp với nàng, sau lưng Vô Song hai cái bóng mị ảnh hiện lên, sau đó Vô Song từ trên cao cũng đánh ra một chưởng.

“Tiên Thiên Quỳ Hoa – Quỳ Hoa Xảo Tiệp”.

Lại là ba lớp kính vạn hoa cùng xoay, lại là ba ngàn đóa quỳ hoa cùng nở bất quá nó không phải loại quỳ hoa màu đỏ đơn thuần, đây là loại quỳ hoa của riêng Vô Song, Hắc Bạch Quỳ Hoa.

Từ dưới đánh lên, từ trên đánh xuống, bản thân Long Đế như bị kẹp chả vậy nhưng mà hắn vẫn cứ là Long Đế, hai tay nắm chặt lại, trong tay xuất hiện kinh khủng cự lực như đang muốn bóp nát cả thế gian.

Hai tay xoay thành trảo, quay ngược về phía sau rồi tự đánh thẳng vào lồng ngực của mình.

Long Đế tự phun ra một búng máu rồi cái miệng đỏ lòm há ra, một tiếng long ngâm từ miệng hắn phát tới, một luồng âm ba cực kì kinh khủng đánh gãy cả công kích của Vô Song.

“Thiên Long Cuồng Ngâm”.

Dùng âm ba công kích, hắn thành công phá giải nguy cơ trước mắt, dùng hai tay tự đánh vào ngực mình làm gì thì Vô Song cũng không rõ nhưng có vẻ hắn cũng hóa giải được nguy cơ sau lưng, tiếp theo cả người hắn cứ như vậy ngã rầm xuống đất.

Về phần Vô Song, hắn bị âm ba công kích đẩy lùi ngược trở lại, hắn cũng không cậy mạnh lại mượn một chiêu Hoành Không Na Di của Cửu Âm Chân Kinh trực tiếp trở lại lầu hai đồng thời hai tay đưa ra ôm lấy eo của Mạc Ly và Thanh Thanh.

Chân đạp vào sàn gỗ, cả người như phi long đằng không, vậy mà mang hai người chạy thẳng ra ngoài.

Vô Song đương nhiên rất muốn khống chế Ngô Ứng Hùng tiếp nhưng mà hắn biết việc này rất khó bởi Khẩn Na La đã cầm lấy đàn của nàng.

Một cầm sư có đàn khác rất nhiều với một cầm sư chỉ dùng võ kỹ, hắn căn bản không muốn mạo hiểm đặc biệt khi Mạc Ly còn đang trong tầm nguy hiểm.

Vô Song mang theo hai người lướt đi đương nhiên chậm hơn bình thường nhưng mà Khẩn Na La có thêm một cái lá gan cũng không dám bỏ Ngô Ứng Hùng mà đuổi, về phần Long Đế hiện tại muốn đuổi cũng vô lực.

Vô Song mang theo hai người lướt đi bất quá khi hắn rời đi... hắn lại nhìn xuống thân ảnh vị Đông Phương cô nương đứng đó.

Người kia ánh mắt cũng nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng vô cùng.

Hai người chỉ nhìn nhau một lần sau đó đều tự mình thu tầm mắt lại, không gian liền trở nên có chút yên tĩnh, yên tĩnh tới đáng sợ.

Vô Song rời đi, hắn rời đi đương nhiên không sao nhưng mà để lại cho nàng một đế vị cao thủ, một đế vị cao thủ bị đụng tới sĩ diện.

Long Đế hiện tại quả thật cũng bị bức điên.

Quần áo trên người hắn đã nát vụn lộ ra thân thể như màu cổ đồng, tóc tai rối bời, miệng còn có vết máu chưa lau, khí tức cũng không ổn định.

Long Đế đứng dưới mặt đất, ánh mắt lạnh nhìn theo hướng Vô Song rời đi, nội tâm càng ngày càng trầm, sát khí càng ngày càng tăng.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 83-2: Phiên Ngoại – Chân Long.

Vô Song rời đi, hắn mang hai người cứ thế mà rời đi, cái việc này đương nhiên là hắn không sai nhưng mà lại làm nàng cực kỳ tức giận.

Bản thân nàng rất bình thường đương nhiên cũng sẽ biết tức giận.

Nàng chỉ là không thích nói chuyện, nhưng vẫn sẽ là người bình thường, khí chất nàng cho người ta một loại cảm giác như tiên tử không nhiễm bụi trần, lạnh lùng cách xa trần thế nhưng nàng thực sự không phải.

Nàng không làm được cái tiên tử cao cao tại thượng kia vì vậy hiện tại nàng cực kỳ muốn chửi Vô Song một trận thậm chí muốn đánh hắn thành đầu heo.

Vô Song rời đi để lại cho nàng một cái vấn đề cực kỳ khó giải quyết chính là Long Đế.

Nếu lúc nãy Vô Song lao vào bên trong hắn không có cường công Khẩn Na La, hắn mượn Mị Ảnh thân pháp vòng qua Khẩn Na La sau đó mang theo hai người kia đi thì tuyệt không có việc gì xảy ra, hắn vẫn sẽ rời đi được đồng thời sẽ không giữ chân nàng.

Nàng cũng học Quỳ Hoa Bảo Điển sao không rõ Quỳ Hoa Bảo Điển nhanh thế nào?, Khẩn Na La cũng chẳng phải cao thủ gì ít nhất trong mắt nàng là vậy, Vô Song hoàn toàn không cần cường công Khẩn Na La một chiêu.

Bây giờ thì tốt rồi, Vô Song làm ra một loạt hành động, nàng đương nhiên cũng phải phối hợp theo hắn liều mình mà theo.

Ban đầu nàng vốn nghĩ Vô Song... là đến giúp nàng, bằng vào hai cao thủ song song vận lên Quỳ Hoa Bảo Điển chưa hẳn đã không thể chiến cùng Long Đế đặc biệt là Long Đế còn bị nàng làm cho phun ra một ngụm nghịch huyết đồng thời tiên huyết cũng thương tổn.

Vết thương thoạt nhìn không có gì nhưng sẽ làm tổn thương tâm mạch, tâm mạch tổn thương rất ảnh hưởng tới thực lực, ít nhất có thể làm Long Đế yếu đi một thành.

Một thành này không đủ cho nàng chiến thắng Long Đế nhưng nếu thêm Vô Song thì không phải không có cơ hội nhưng mà nàng nằm mơ cũng không ngờ Vô Song lại ôm hai người kia bỏ chạy.

Thế còn đánh cái gì?.

Cứ như hai người cùng gây chuyện sau đó Vô Song bắt một mình nàng giải quyết vậy.

Nàng sau khi để Ngọc Huyền theo mật đạo rời đi cũng đã nghĩ kỹ, nàng chỉ cần đối chiêu với Long Đế một khoảng thời gian sau đó tính toán đợi Ngọc Huyền an toàn liền rời đi, bằng vào thân phận cha nuôi đằng sau Long Đế cũng sẽ không dám hạ tử thủ với nàng, ra tay có cố kỵ, nàng một mực bỏ chạy không khó.

Đáng tiếc suy nghĩ của nàng liền bị hủy rồi, không biết từ đâu chui ra một cái heo đồng đội.

_ _ __ _ _ _ _

Nàng nhìn Long Đế hai mắt đầy sát khí cũng chỉ biết thở dài, sau đó cũng không có thời gian chửi mắng heo đồng đội kia bởi Long Đế đã tấn công nàng.

Long Đế vẫn là vận lên Thiên Long Bát Bộ Thần Công nhưng mà lần này có chút khác bởi nàng có thể thấy cả người Long Đế bọc trong kim quang.

Long Đế nhìn nàng thản nhiên mà nói.

“Bản tọa là Long Đế của Bà La Môn, vậy hôm nay muốn cho cao thủ trung nguyên các ngươi biết thế nào là Long”.

Hắn gầm lên một tiếng sau đó... trên người Long Đế có một đầu Kim Long quấn quanh, một đầu ngũ trảo kim long.

Thanh long vẫn đầy uy nghiêm lượn lờ sau lưng nhưng kim long lại đầy bá đạo quấn quanh thân.


Thanh Long là long hồn, Kim Long là long cốt.

Thế nào là Long?, Long liền phải có cả hồn cả cốt.

Lúc này nếu Vô Song ở đây sẽ nhận ra rốt cuộc tại sao Hàng Long Thập Bát Chưởng cùng Thiên Long Bát Bộ Thần Công lại xung khắc như vậy.

Một bên là long hồn, một bên là long cốt.Hai cái phải kết hợp với nhau mới là chân long chân chính.

Ca Lâu La tại sao lại thèm Hàng Long Khí như vậy bởi Hàng Long Khí đại diện cho long cốt, nếu hắn có thể hấp thụ long cốt nuôi Kim Sí Hồn vậy Kim Sí Hồn sau này sẽ sinh ra Kim Sí Thân, hắn có thể hoàn thiện công pháp của chính mình, là bước đệm cực kỳ lớn cho Ca Lâu La trong con đường trở thành một trong Tam Đại Thiên, trở thành Long Đế đời tiếp theo.

Long Đế vì có đủ long hồn cùng long cốt hắn mới có thể liệt vòa hàng Đại Phạm Thiên, là đế vị cao thủ.

Thiên Trúc – Bà La Môn lúc trước không chỉ có long hồn mà còn có long cốt đáng tiếc long cốt đã biến mất.

Đây là một cái truyện xưa rất dài liên quan tới lịch sử Bà La Môn nhưng bản thân Hàng Long Thập Bát Chưởng của Trung Nguyên đúng là có xuất thân rất lớn từ bên trong Bà La Môn, là long cốt của Bà La Môn.

Từ thời gian rất lâu trước, Thiên Trúc liền nổ ra đại chiến, đại chiến giữa chính tông phật môn cùng Bà La Môn.

Đây đều là hai chi của phật giáo nhưng rốt cuộc cũng không thể sống chung, vì cuộc chiến gọi là truyền đạo mà bắt đầu xảy ra nội chiến.

Tại thế giới này vào thời điểm đó bản thân Đạt Ma liền nhận trọng trách, trọng trách xây dựng phật giáo chính tông ở Trung Nguyên.

Phật giáo Thiên Trúc khi đó vốn là muốn đề phòng, cho dù thua cũng còn lại một đường lui, thực sự không thể ngờ là bọn họ cũng chết vì nước đi nhầm này của mình.

Bà La Môn cùng Phật Giáo Thiên Trúc thế lực bằng nhau thậm chí Phật Giáo Thiên Trúc còn ẩn ẩn áp chế Bà La Môn nhưng khi Đạt Ma thành công mang theo đạo phật tiến vào Trung Thổ, sau đó ở lại trên Tung Sơn – Thiếu Lâm Tự thì lại là một vấn đề khác.

Phật giáo ở Trung Nguyên phát triển với tốc độ không thể tưởng tượng, dần dần hình thành một con quái vật khổng lồ, một con quái vật tranh giành tín đồ, một con quái vật tham dự cuộc chiến truyền giáo với chính Phật Giáo Thiên Trúc.

Vì cả hai bên ý niệm tương đồng từ một gốc mà ra nhưng Thiên Trúc chiến loạn liên miên trong khi trung nguyên thời điểm đó lại cực thịnh, thế là Phật Giáo Thiên Trúc thậm chí dần dần bị chính Phật Giáo Trung Nguyên lấn át, thánh địa của Phật Giáo thậm chí chuyển thành Trung Nguyên.

Tiếp theo lại có các chi khác xuất hiện ở Tây Vực, càng đáng nói bất kể là phật giáo ở đâu liền không có ý nhận Phật Giáo Thiên Trúc làm chủ.

Phật Giáo Thiên Trúc rốt cuộc bị chính nước đi này của mình hại, hại thật thảm.

Từ đó không chỉ Phật Giáo Thiên Trúc mất tiếng nói tại Thiên Trúc, trở thành Bà La Môn độc đại mà còn dần dần rời khỏi phân tranh võ lâm, rời khỏi vũ đài quyền lực rơi vào quên lãng.
Đương nhiên có mất thì sẽ có được, Phật Giáo Thiên Trúc biến mất mở ra một thời đại thịnh thế của Phật Giáo trên khắp cõi thiên hạ.

Lại nói đến Phật Giáo Bà La Môn cũng đổi tên là Bà La Môn hoặc Thiên Trúc Bà La Môn, Thiên Trúc Thần Giáo... tất cả đều là cùng một tên gọi để nói về đệ nhất thế lực của Thiên Trúc lúc này tuy nhiên trong khoảng thời gian nội chiến ở Thiên Trúc thì tuyệt học Hàng Long Thần Công của Bà La Môn cũng tuyệt tích.

Bà La Môn có phản đồ, phản đồ này cũng là người duy nhất nắm giữ nguyên vẹn Hàng Long Thần Công, kẻ này trốn đến Trung Nguyên, vì không muốn bị Bà La Môn tìm ra liền lẩn vào làm ăn mày, đây cũng là bước đi đầu tiên của Cái Bang.

Đương nhiên Cái Bang thực sự không có bất cứ quan hệ gì Bà La Môn bởi nó không phải là một giáo phái theo dạng tín đồ cùng đức tin.

Cùng thời điểm này, Hàng Long Nhị Thập Bát Chưởng ra đời, tạo thành trấn phái của Cái Bang cũng là môn chưởng pháp duy nhất có thể tạo ra Hàng Long Khí.

Đến thời của Hồng Thất Công, ông rút gọn Hàng Long Nhị Thập Bát Chưởng còn Hàng Long Thập Bát Chưởng, đưa bộ chưởng pháp đi đến đỉnh cao của chính mình đồng thời cũng đưa luôn Cái Bang đi tới đỉnh cao.

Bởi danh vọng Hàng Long Thập Bát Chưởng đến đời Hồng Thất Công quá lớn, rốt cuộc Thiên Trúc Bà La Môn nghe được, Long Đế khi đó còn chưa thành đế vị liền tới Trung Nguyên.

Hắn khi phát hiện ra Hàng Long Thập Bát Chưởng thì mừng như điên bởi bộ chưởng pháp này thực sự mang hơi hướng của Hàng Long Thần Công, thực sự rất giống và đặc biệt nhất nó có thể tạo ra Hàng Long Khí đúng ra long cốt.

Đáng tiếc duy nhất là Long Đế không thể đạt được Hàng Long Thập Bát Chưởng bởi... có người gõ hắn.

Long Đế khi đó đã mạnh hơn Hồng Thất Công nhiều, hắn thậm chí tính toán bắt sống Hồng Thất Công bắt hắn nôn ra Hàng Long Thập Bát Chưởng nhưng mà Hồng Thất Công lại là ái tướng của nhà Thanh.

Long Đế khi đó gặp Hoàng Thường, hắn rốt cuộc không địch lại Hoàng Thường mà bị đuổi ra khỏi Trung Nguyên.

Thời kỳ đó Bà La Môn cũng không có Tam Đại Thiên, mà chỉ có một vị nữ đế bởi bất kể là Long Đế hay Thiên Đế khi đó chỉ là Long Vương cùng Thiên Vương, không có Hàng Long Khí tức là công pháp có sai lệch từ đó không thể đột phá đế vị.

Bà La Môn thực sự rất gấp nhưng lại không dám gây chiến với Đại Thanh thời kỳ đó, Đại Thanh thời kỳ đó thực sự quá mức hùng mạnh, mà cho dù Đại Thanh hiện tại cũng không phải Thiên Trúc có khả năng thắng nổi, rốt cuộc Bà La Môn cùng Hoàng Thường làm một giao dịch.

Giao dịch kia cho phép Long Vương cùng Thiên Vương tham ngộ Hàng Long Thập Bát Chưởng một lần, mỗi người... tham ngộ chín thức.

Hai người này không hổ là có thiên tư đế vị tương lai,lập tức rời khỏi trung nguyên bế quan tĩnh tâm nghiên cứu sau đó đề dựa vào đặc điểm của bản thân mà sáng tạo ra Hàng Long Thập Bát Chưởng của riêng mình, song song đột phá đế vị.

Cái chuyện xưa này tất nhiên đã bị lược giản đi nhiều, nó cũng không đơn giản như thế tuy nhiên cũng có thể coi là đủ rồi.

Long Đế cùng Thiên Đế thân là hai trong Tam Đại Thiên mang hận ý rất nặng với Thanh Triều vì vậy mới cộng đồng giúp đỡ cho Ngô Tam Quế, mang Bà La Môn trợ chiến.

Bọn họ mỗi người chỉ nắm một nửa Hàng Long Thập Bát Chưởng hơn nữa quyển sách kia chắc chắn bị Hoàng Thường đụng tay qua lại thêm thời gian quan sát rất ngắn, cái này thực sự có chút giống trường hợp của Quỳ Hoa Bảo Điển cùng Tịch Tà Kiếm Phổ khi xưa.

Hai người vì công pháp thiếu hụt nên bắt đầu tự lấy bản thân mình vào bổ khuyết công pháp tuy nhiên vì thế bộ công pháp sau khi bổ khuyết này chỉ thích hợp với chính bọn họ, căn bản cũng không thể truyền lại cho kẻ khác.

Thử hỏi hận ý khi đó với Hoàng Thường, với Thanh Triều có thể nhỏ sao?.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau