CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 536 - Chương 540

Quyển 3 - Chương 70: Đông Phương Cô Nương.

Một khúc Phong Hoa Tuyết Nguyệt vang lên bất quá cũng không phải cả bài, chỉ là vài nốt nhạc đầu tiên mà thôi.

Nàng không ngờ lại có thể dùng từng sợi chỉ như những đốt ngón tay, nhìn từng sợi chỉ di chuyển trên cây đàn huyền cầm kia thực sự làm người ta giật cả mình.

Đương nhiên điều giật mình nhất còn ở phía sau.

Từ đầu đến giờ nàng chưa từng lên tiếng nhưng hiện tại không ngờ lại mở miệng.

“Huyền, ngươi dẫn hai người Long công tử ra ngoài trước, ta có việc muốn hỏi kẻ này”.

Âm thanh của nàng cực kỳ lạnh có thể nói rõ tâm tình của nàng cũng không phải thật tốt, đáng sợ nhất từ trong miệng nàng có một loại uy thế nhiếp người gần như là một loại sát khí cô đọng lại, cho dù là Ngô Ứng Hùng đứng một bên cũng không rét mà run.

Ngọc Huyền không ngờ tiểu thư nhà mình lại kích động như vậy, ánh mắt hơi nhìn Vô Song rồi lại hướng về phía Ngô Ứng Hùng nhẹ bước đến.

“Long công tử, xin mời”.

Ngô Ứng Hùng đương nhiên không chịu rời đi như vậy, hắn mất công mất sức đến đây sao có thể nói đi là đi nói đến là đến?, bằng thân phận của hắn giành nhiều thời gian đến như vậy với Yêu Cơ đã là một sự đại cố gắng.

Đối phương năm lần bảy lượt làm hắn vô công mà về hắn còn có thể nhịn nhưng đã mời cả Gia Minh đến sau đó đối phương cũng vẫn như cũ, căn bản là công cốc càng đáng nói hơn đối phương còn mời một nam nhân khác ở lại?, cái này khác gì tát vào mặt Ngô Ứng Hùng hắn?.

Thú thật Ngô Ứng Hùng thích nữ nhân nào mà chẳng được?, có nữ nhân nào có thể chống lại quyền lực cùng tài bảo của nhà hắn?.

Khó nghe một chút, giả sử Hoa Sơn không ở phương Bắc mà ở phương Nam khi đó Ngô Ứng Hùng chỉ cần gửi cho Nhạc Bất Quần một phong thư, nói muốn nhận Nhạc Linh San làm thiếp bản thân Nhạc Bất Quần cho dù không cam tâm 7 phần vẫn là đưa con gái mình đến Trấn Nam Phủ.

Trấn Nam Vương Phủ có thể dùng tay che lấy cả mảnh nam phương.

Ngô Ứng Hùng đương nhiên không chịu lùi xuống, hắn thậm chí còn chuẩn bị thả ra ngoan thoại nhưng mà lúc này có người giữ lấy vạt áo của hắn khẽ giật.

Một cái giật này làm Ngô Ứng Hùng nhíu mày quay đầu lại, hắn thấy Gia Minh đang nhè nhẹ lắc đầu tiếp theo Gia Minh bước lên một bước hơi hơi chắn trước mặt Ngô Ứng Hùng, mỉm cười ưu nhã với Ngọc Huyền.

“Ngọc Huyền cô nương, vậy phiền người dẫn chúng ta ra ngoài đi thôi “.

Ngọc Huyền nghe Gia Minh phối hợp như vậy không khỏi kinh ngạc nhưng nàng cũng không hỏi nhiều, chậm rãi xoay người đi xuống cầu thang.

Ngô Ứng Hùng lần này vậy mà cũng không lên tiếng chỉ là ánh mắt của hắn mang theo tức giận cùng hậm hực, không rõ đang nghĩ gì.

Trước khi đi căn srăng nhìn thật kỹ tấm bình phong kia như muốn xuyên thấu khuôn mặt Yêu Cơ, rốt cuộc vẫn im lặng đi xuống lầu, trong bụng ngập tràn nộ khí không có chỗ phát tiết thậm chí khi ánh mắt của hắn đảo qua Vô Song, trong mắt hắn còn có nồng đậm sát khí.

Tại sao Ngô Ứng Hùng lại dành nhiều thời gian cho Yêu Cơ như vậy?, bởi Yêu Cơ là tiểu Trần Viên Viên.

Năm xưa cha hắn Ngô Tam Quế cũng là bằng chân tài thực học, bằng thủ đoạn theo đuổi chân thành nhất mới đạt được sự chấp thuận của Trần Viên Viên, năm đó Ngô Tam Quế tuyệt không dùng cường.

Hắn muốn làm như cha hắn bất quá Ngô Ứng Hùng thật sự lấy gì để so với Ngô Tam Quế đây?.

Ngô Ứng Hùng cùng Gia Minh rời đi, trong phòng chỉ còn lại mình Vô Song cùng Yêu Cơ.

Tấm bình chướng chắn giữa phòng khẽ di chuyển sau đó tự động dạt ra, để cho Vô Song nhìn thấy vị Yêu Cơ mà chưa ai nhìn thấy này.

Đương nhiên thấy là thấy mà thôi... thật sự cũng không khác gì chưa thấy.

Nàng mặc một bộ áo màu đỏ, một loại áo liền váy ôm chọn cơ thể, trừ cổ tay cùng cái cổ trắng lộ ra ngoài thì Vô Song cũng không nhìn thấy được cái gì.

Nàng đang nằm trên chiếc trường kỷ dài màu đen, khuôn mặt hoàn toàn che đi bởi một chiếc mặt nạ, đáng nói cái mặt nạ này không khác gì mặt nạ mà Đông Phương Bạch cho Vô Song.

Ngoại trừ điểm này thì mái tóc của nàng rất dài cũng rất mượt, từ góc nhìn của Vô Song mà nói mái tóc của nàng mượt đến độ... nếu hắn đưa tay lên sờ mái tóc kia, không cần vận chút sức nào cánh tay của hắn cũng tự động lướt xuống phần đuôi tóc ở dưới vậy.

Ngón tay của nàng cũng rất dài, rất đẹp, trong thế giới này cũng không biết có phải do chức năng ngầm hay không, chỉ cần là nữ nhân am hiểu cầm đạo ngón tay đều tuyệt đẹp.

Một điều đặc biệt nữa là móng tay của nàng, móng tay của nàng nửa đầu trên màu đỏ, nửa bên dưới lại màu xanh nhạt, Vô Song có thể ẩn ẩn nhìn thấy hình vẽ trên từng chiếc móng tay.

Thú thật Vô Song còn là lần đầu tiên nhìn thấy cái hình ảnh này, lần đầu tiên hắn thấy một nữ nhân tại thế giới này biết làm móng tay.

Nếu chỉ là màu sắc đơn thuần đặc biệt là màu đỏ hay màu trắng thì Vô Song cũng đã nhìn thấy vài lần bất quá màu sắc hòa quyện hài hòa như vậy, sắc đỏ xanh xen lẫn cùng với hình vẽ thuần màu đen gắn trên mỗi chiếc móng thì lại là lần đầu tiên hắn thấy.

Vô Song đang quan sát nàng thì nàng cũng đang nhìn Vô Song bất quá ánh mắt của nàng chung quy chỉ nhìn vào bàn tay của hắn, ngoài ra không hề di chuyển một chút nào.

Nàng không thấy hắn lên tiếng rốt cuộc cũng không đợi được, nàng lại mở miệng.

“Nói, anh ta ở đâu? “.

Nghe thấy nàng hỏi Vô Song hơi hơi giật mình, cái câu hỏi này hắn biết trả lời ra sao?, anh của nàng rốt cuộc là ai?, có trời mà biết.

Vô Song hướng về nàng cười khổ, sau đó rất nhanh đáp.

“Xin lỗi vị cô nương này, ta thật sự không hiểu lắm, cái gì mà...”.

Vô Song còn chưa dứt lời một tiếng xé gió vang lên, một sợi chỉ bắn xuyên qua người hắn, lướt qua cổ Vô Song găm thẳng vào bức tường sau đó, Vô Song có thể thấy ánh mắt Yêu Cơ xuất hiện hàn khí.

“Ta không có thời gian đùa với ngươi, một khúc Phong Hoa Tuyết Nguyệt kia trên đời chỉ có mình hắn nghe thấy, ở trước mặt ta gẩy một khúc Phong Hoa Tuyết Nguyệt chắc hẳn cũng biết thân phận của ta?, còn muốn dông dài cái gì?”.

“Nếu ngươi không nói tiếp theo sẽ là cổ họng ngươi “.

Nàng nói cổ họng chính là mục tiêu tiếp theo, một sợi chỉ kia nếu di chuyển một chút, cổ họng của Vô Song liền bị xiên thủng.

Thú thật Vô Song từ khi nàng tấu khúc Phong Hoa Tuyết Nguyệt kia thì đã loán thoáng đoán được thân phận của nàng.



Nữ nhân được gọi là Yêu Cơ này chỉ sợ chính là vị Đông Phương cô nương trong miệng Đông Phượng Bạch.

Võ công liên quan đến chỉ lại còn là chỉ đỏ, loại màu sắc đặc trưng này gần như chỉ thuộc về Quỳ Hoa Bảo Điển.

Đông Phương cô nương trước mặt có lẽ cũng biết Quỳ Hoa Bảo Điển nhưng mà Quỳ Hoa Bảo Điển của nàng cũng thật khác biệt, hình thái bên ngoài thì giống nhưng với một người nluyện Quỳ Hoa Bảo Điển chân chính như Vô Song thì lại không phát hiện được một chút khí tức tương tự nào của nàng.

“Ý của cô nương là Đông Phương Bạch? “.

Vô Song nói ra ba chữ này, vị Đông Phương cô nương kia rốt cuộc đứng lên, trong mắt không chỉ có băng hàn mà còn có sát cơ.

Ống tay áo màu đỏ rộng không gió mà căng lên, Vô Song có thể thấy vô số sợi chỉ đỏ từ đó khẽ động đậy, phiêu phù giữa trời, cảnh tượng cực kỳ đáng sợ.

“Ta hỏi lại một lần nữa, anh của ta nơi đâu? “.Nàng đứng lên Vô Song mới có thể nhìn ra được chiều cao chân chính của nàng, nàng cao khoảng 1m7, chân đi một đôi giày hoa màu đỏ, nhìn đôi giày có chút quê mùa nhưng khi phối với trang phục của nàng thì Vô Song lại không biết lấy cái điểm gì ra để mà bác bỏ.

Cảm nhận được lãnh ý cùng sát khí của nàng, Vô Song hít vào một hơi, nói thật nội tâm của hắn cũng rất khó chịu.

Từ khi gặp nàng, từ khi bước vào cái tầng lầu này Vô Song đã cảm thấy rất khó chịu, hắn không khó chịu với nàng mà như có loại cảm giác thần bí bám lên người hắn, cảm giác khó chịu này rất khó để giải thích bất quá một điều chắc chắn nó chẳng phải cảm giác tốt đẹp gì.

Vô Song bước lên một bước đối mặt với nàng, tóc trắng tung bay, hai tay chắp về phía sau ánh mắt dần dần biến thành màu huyết hồng đồng thời sau lưng một đóa quỳ hoa mang theo hai màu trắng đen nhè nhẹ chuyển động, đóa quỳ hoa như thật như ảo, như mộng như mị.

Đóa quỳ hoa huyền phù trên người Vô Song, khí thế của Vô Song trực tiếp cự lại khí thế của nàng, khuôn mặt tuấn mỹ hơi hơi ngửa lên.

“Ngươi hỏi ta tung tích của Đông Phương Bạch?, vậy ta cũng muốn hỏi, ngươi nói trên đời chỉ có Đông Phương Bạch được ngươi tấu một khúc Phong Hoa Tuyết Nguyệt, vậy khúc Phong Hoa Tuyết Nguyệt này ngươi nghe từ đầu? “.

Nữ nhân họ Đông Phương kia nhìn thấy đóa ‘dị’ quỳ hoa của Vô Song ánh mắt hơi lộ ra vẻ kinh ngạc, lại nghe câu hỏi của Vô Song trong mắt dần dần lại có chú mơ hồ.

Từ ngữ khí của Vô Song nàng có cảm giác có cái gì đó không đúng.

“Chẳng nhẽ không phải đại ca đàn cho hắn nghe khúc nhạc này? “.

Nghĩ ra điểm này nàng rất nhanh tự mình phủ nhận, khóe miệng hơi nhếch lên, đối với Vô Song thản nhiên đáp, giọng của nàng thậm chí mang theo vẻ coi thường, trong giọng có một tia lạnh lùng.

“Thú vị, ngươi hỏi ta nghe từ đâu tới khúc nhạc này?, khúc Phong Hoa Tuyết Nguyệt này là ta sáng tác”.

Câu trả lời này thực sự làm Vô Song giật mình, hắn triệt để cảm thấy mơ hồ.

Nàng sáng tác?, khúc nhạc này vốn ở thế giới khác, làm gì có chuyện nàng sáng tác... hay là tại thế giới này cùng hậu thế có trùng hợp, một khúc này thật là nàng sáng tác?.

Hai trường hợp cùng hiện lên trong đầu Vô Song, chính hắn cũng không rõ phải giải thích thế nào.

Hắn ngửa mặt lên nhìn nàng, nhìn mặt nạ che đi dung mạo của nàng Vô Song không khỏi thẫn thở, trong một giây phút hắn có xúc động, xúc động tháo tấm mặt nạ kia ra.

Cánh tay của Vô Song vậy mà vô ý thức đưa lên, đầu ngón tay hơi run run cũng may hắn rất nhanh dùng một tay khác đè lại cánh tay của mình, ánh mắt mang theo vẻ mệt mỏi.

“Ta gọi Đông Phương giáo chủ một tiếng đại ca, hắn ở đâu ta thật sự biết nhưng mà hắn không muốn có thêm người biết vị trí của hắn, hắn nói khi nào hắn cảm thấy thích hợp liền một lần nữa hiện thế”.

“Ngươi có tin hay không thì tùy, lần này ta nghe theo đại ca ngươi tiến tới Hành Dương là vì nhìn một chút một thủ hạ của hắn gọi là Khúc Dương, sau đó hắn nhờ ta có rảnh lên Hắc Mộc Nhai nhìn một chút muội muội của hắn, tất cả chỉ có thế mà thôi”.

Vô Song nói rồi, hắn lại hơi nhếch miệng.

“Đông Phương đại ca nói ta nhìn một chút muội muội của hắn bất quá Đông Phương cô nương võ công đã đến cấp bậc này, Đông Phương cô nương không để ý đến người khác thì thôi, nào đến phiên ta để ý? “.

“Vẫn là câu nói kia, hôm nay trong người ta có chút không khỏe, hẹn gặp Đông Phương cô nương dịp khác”.

Vô Song dứt lời, toàn thân thu lại khí thế, không đợi nữ nhân họ Đông Phương kia nói câu nào, hắn liền lướt ra ngoài của sở, thân hình biến mất trong màn đêm.

Vô Song rời đi chính là dùng Mị Ảnh thân pháp của Quỳ Hoa Bảo Điển, hắn rời đi... nàng không cản được.

Hắn rời đi để lại một căn phòng trống, nàng thẫn thờ ngồi xuống, cũng chẳng biết đang suy nghĩ cái gì.

Ngoài kia gió lạnh nhè nhẹ thổi, trong phòng nàng bắt đầu dựa lưng vào một góc trường kỷ, hai chân co lại sát người, hai tay khẽ ôm lấy bờ vai, biểu tình muốn bao nhiêu cô liêu thì có bấy nhiêu cô liêu.

............

Vô Song rời đi hắn cũng tuyệt không nhìn lại nàng thậm chí sau khi rời khỏi Thiên Thượng Nhân Gian hắn liền trở về Lệ Xuân Viện, trở lại căn phòng của Liễu Thư Trúc, không nói một lời cầm lấy hành trang của mình rời đi trong đêm, ngay cả Vi Tiểu Bảo hắn cũng không bàn giao gì.

Vô Song tâm trạng cực kỳ không ổn nhưng mà cũng không ảnh hưởng đến trí tuệ của hắn, Đông Phương cô nương đến Hành Dương Thành, bằng vào thực lực của nàng hai ông cháu Khúc Dương tuyệt đối chẳng nguy hiểm gì hơn nữa trên đời này cũng chẳng có mấy người gây hại được cho nàng.

Biết nói thế nào về thực lực của nàng đây?, Vô Song nếu không dùng Quỳ Hoa thì chiến lực của hắn rơi vào khoảng thập tinh đến thập nhất tinh.

Đông Phương cô nương tuy chưa hề sử dụng một chiêu nửa thức nhưng nàng cho hắn cảm giác tuyệt không dưới Thiên Sơn Đồng Lão tại thế giới kia tức là thập nhị tinh chiến lực.Vô Song không rõ ngũ tuyệt cường giả tại thế giới này chiến lực đỉnh cao là bao nhiêu, cao hơn thế giới kia bao nhiêu nhưng hắn tin tưởng Đông Phương cô nương một khi đã vận lên Tiên Thiên Quỳ Hoa nàng đã đủ sức độc bộ thiên hạ.

Cho dù... Quỳ Hoa của nàng vẫn luôn cho Vô Song một cảm giác rất lạ.

Quỳ Hoa của nàng khác biệt với Vô Song, khác biệt với Đông Phương Bất Bại, một loại Quỳ Hoa đặc dị trong chốn nhân gian.

_ _ _ _ _ _ __

Câu hỏi đặt ra là, có thật Đông Phương cô nương an toàn hay không?.

Vô Song nghĩ thế nhưng có người không nghĩ thế, người này là Gia Minh.

Trong một căn phòng xa hoa tráng lệ vang lên từng âm thanh bị đập bể liên tục, vừa nghe cũng thấy chủ nhân của nó chắc chắn không vui vẻ gì, có thể dùng từ nộ khí xung thiên để mà hình dung.

Trong phòng Ngô Ứng Hùng cũng không biết đã đập nát bao nhiêu bình sứ, một mặt tức giận vô cùng, nếu ánh mắt của hắn có thể giết người chỉ sợ Gia Minh đã sớm chết.

Ngô Ứng Hùng gần như gào lên, giọng nói dị thường phẫn nộ.

“Mộ Dung Phục, cô tin tưởng ngươi mới mời ngươi từ vương phủ đến giúp cô, ngươi dĩ nhiên lại làm cô thất vọng?, ngươi nói tại sao lúc đó lại ngăn cản cô? “.

‘Cô’ là cách xưng hô của thái tử cũng như hoàng thượng lấy ‘quả nhân’ vi xưng bất quá Ngô Tam Quế đương nhiên không phải hoàng thượng, Ngô Ứng Hùng lại càng không phải thái tử.

Ngô Ứng Hùng dám đùng cái loại danh xưng này, đại ý không nói cũng hiểu.

Về phần Gia Minh, người này không ai khác chính là Mộ Dung Phục, là đỉnh đỉnh đại danh Nam Mộ Dung.

Nếu Vô Song có mặt ở đây, nếu hắn nhìn thấy chân diện mục của Nam Mộ Dung hắn thực sự sẽ cảm thấy không thể tin được, Mộ Dung Phục ở thế giới này cùng Mộ Dung Phục tại thế giới kai là hai người có khuôn mặt hoàn toàn khác nhau, căn bản không có điểm chung nào.

Mộ Dung Phục đứng trước cơn giận dữ của Ngô Ứng Hùng chỉ thản nhiên mà cười.

“Công tử, Phục bảo người lùi lại cũng là có suy tính, nữ nhân kia thực lực rất mạnh, tại thời điểm đó nếu nàng nổi sát tâm mà ra tay, đừng nói là Phục mà cho dù vị kia cũng chưa chắc kịp thời cứu công tử “.

Mộ Dung Phục nói đến đây, Ngô Ứng Hùng ánh mắt liền nhíu chặt, nửa tin nửa ngờ bất quá địa vị của Mộ Dung Phục trong vương phủ tương đối đặc thù, cho dù Ngô Tam Quế nhiều khi cũng hỏi ý kiến hắn, Ngô Ứng Hùng cảm thấy vị nghĩa tử này của phụ thân hắn cũng không phải là đang nói nhảm, là đang dựng chuyện.

“Nàng võ công còn vượt qua cả ngươi?, vậy so với vị kia thì sao? “.

Mộ Dung Phục nghe đến đây liền khẽ lắc đầu.

“Nàng không so được với vị kia, thế gian có thể thắng vị kia có lẽ chỉ còn Trường Sinh Chân Nhân “.

Ngô Ứng Hùng nghe vậy mới thở ra một hơi, sau đó lại hỏi.

“Vậy ngươi tính chúng ta phải làm gì?, nói thật bỏ qua cho nàng ta không cam tâm, việc của ta ngươi cũng hiểu? “.

Mộ Dung Phục nghe vậy trong nội tâm âm thầm khinh thường nhưng cũng không biểu hiện gì, hắn trong mắt liền lộ ra thần thái tự tin.

“Công tử, vị kia vốn không thể nghe lệnh công tử hơn nữa chỉ xuất hiện khi công tử gặp sinh tử tồn vong bất quá Phục có một kế làm vị kia động thân hơn nữa còn có thể khiến công tử danh chính ngôn thuận mà đoạt vị Yêu Cơ kia vào tay”.

Ngô Ứng Hùng hai mắt lập tức tỏa sáng, hắn thậm chí quên luôn lúc nãy tức giận ra sao, lập tức chỉ tay xuống ghế, một mặt tươi cười.

“Nghĩa đệ mời ngồi, mau nói xem nghĩa đệ có cao kiến gì”.

Mộ Dung Phục trên mặt bình tĩnh như không, phủi phủi vạt áo sau đó ngồi xuống, hắn tươi cười mà đáp.

“Phục võ công không dám nói được nhưng ánh mắt thì cũng không tệ, nữ tử đánh chết đám hoạn quan đi theo công tử sử dụng một loại võ công gọi là Bất Bại Tàn Hồng Quyết”.

“Bất Bại Tàn Hồng Quyết võ công này Phục mới chỉ nghe danh còn chưa được tận mắt thấy bao giờ nhưng đặc điểm của nó có lẽ sẽ không nhận sai hơn nữa hình ảnh của nàng so với trí nhớ của Phục đại khái không khác mấy “.

“Bất Bại Tàn Hồng Quyền là trấn phái công pháp của Vô Địch Thiết Quyền Môn, nghe nói chủ nhân đầu tiên là Thiết Quyền Quy Tân Thụ, Quy Tân Thụ đời này có một trai một gái, con trai lâm trọng bệnh sớm qua đời chỉ còn một đứa con gái, nàng cũng là người kế thừa y bát của phụ thân, kế thừa Vô Địch Thiết Quyền Môn”.

“Đáng nói nữ nhân này cũng là dư nghiệt của Thiên Long Giáo năm xưa chạy trốn được khỏi cuộc vây sát của triều đình”.

“Nhắc đến Thiên Long Giáo... công tử biết làm sao rồi chứ? “.

Ngô Ứng Hùng nghe vậy trong mắt rốt cuộc hiểu ra, nhưng hắn còn chưa rõ lại hỏi.

“Nàng ta cho dù là dư nghiệt Thiên Long Giáo nhưng có liên quan gì tới Lệ Xuân Viện?, liên quan gì tới tiểu Trần Viên Viên?, ngươi cũng hiểu Lệ Xuân Viện sau lưng là ai chứ? “.

Mộ Dung Phục trong lòng lại thở dài nhưng mà hắn mặt ngoài biểu hiện vô cùng tốt, vì Ngô Ứng Hùng tường tận giải thích.

“Khi ra khỏi Lệ Xuân Viện, Phục đã hỏi qua ám tử của chúng ta, trong thời gian này không có ai giống như vậy rời khỏi Lệ Xuân Viện, nàng còn ở tại Lệ Xuân Viện chưa có bước ra”.

“Cho dù nàng không ở Lệ Xuân Viện, chúng ta chỉ cần một cái cớ mà thôi, một cái cớ khám xét Lệ Xuân Viện “.

“Nếu không tìm được nữ nhân kia không bằng đổ cho tiểu Trần Viên Viên là dư nghiệt Thiên Long Giáo, lại thêm vị kia xuất thủ, nàng không phải ngoan ngoãn chịu trói, quỳ dưới chân công tử người sao? “.

Ngô Ưng Hùng rốt cuộc cũng triệt để hiểu ra, lập tức vỗ bàn.

“Nghĩa đệ à nghĩa đệ, ngươi quả không hổ là Gia Cát tái thế, có nghĩa đệ ngươi đại sự Ngô gia sao có thể không thành”.

Ngô Ứng Hùng vỗ mạnh vào vai Mộ Dung Phục một cái lập tức chạy ra ngoài cửa lớn, thực sự gấp vô cùng.

Nhìn theo bóng lưng Ngô Ứng Hùng, Mộ Dung Phục chỉ biết nhè nhẹ lắc đầu bất quá trong lòng âm thầm cười lạnh, tất nhiên hắn đang nghĩ cái gì có lẽ ngoài hắn ra không ai biết.

.........

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 71: Đêm Dài

Vô Song rời khỏi Lệ Xuân Viện, tâm tình của hắn căn bản không tốt bất quá hắn cũng không rời khỏi nơi này quá xa, hắn còn đang đợi Mạc Ly.

Vô Song cùng Mạc Ly đã bàn bạc kỹ, hai người cũng không biết tất cả mọi việc xảy ra sau này vì thế đã thống nhất nếu hai người không thể đi ra ngoài cùng nhau thì người đi trước liền để lại ám hiệu.

Vô Song không quan sát thấy ám hiệu của Mạc Ly vì vậy hắn cũng biết nàng chưa hề ra ngoài hơn nữa Mạc Ly thân là Atula, nàng gặp Khẩn Na La nhất định còn phải nói rất nhiều việc, tạm thời không thoát ra được cũng là bình thường.

Vì đứng ở phụ cận Lệ Xuân Viện bản thân Vô Song mới bắt đầu phát hiện có cái gì đó không đúng.

Cảm giác lực của Vô Song cực cường bất quá lần này cảm giác của hắn lại tương đối mông lung, tương đối mơ hồ.

Vô Song cảm giác như có rất nhiều con mắt đang quan sát Lệ Xuân Viện, có một loại cảm giác như có cái gì đang ập đến, có một thứ rất đáng sợ chuẩn bị tiến vào nơi này nhưng Vô Song lại không phát hiện ra bất cứ thứ gì.

Tâm tình của Vô Song không tốt lại thêm cái cảm giác này, hắn thực sự không biết đêm nay rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Vô Song cứ như thế, hắn ẩn cả thân thể trong bóng tối, một mặt suy nghĩ, một mặt chờ đợi.

Sự chờ đợi của Vô Song rất nhanh được đền đáp, Vô Song bắt đầu nhìn thấy một số thứ.

Đầu tiên xung quanh Lệ Xuân Viện thật sự có người, đám người này khả năng hòa vào xung quanh thực sự rất đáng sợ, bọn họ không phải loại người ăn mặc hắc y nhân rồi lẩn trốn trong bóng tối, đám người này toàn bộ đều ăn mặc giống như dân thường, mỗi người lại đang làm một việc khác nhau.

Nếu không phải đám người này tựa hồ đều nhận được một mệnh lệnh, đều bắt đầu vì mệnh lệnh mà chuẩn bị hành động, ánh mắt đều khóa chặt lấy Lệ Xuân Viện thì Vô Song tuyệt không phát hiện được.

Khả năng tiềm hành đến mức độ này... Vô Song không gật đầu thừa nhận cũng không được, loại người này võ công chưa chắc đã cao nhưng bọn họ là mắt, về phần mắt của ai thì Vô Song lại không đoán ra.

Tiếp theo không lâu lắm sau khi Vô Song phát hiện những con mắt đang đổ dồn về Lệ Xuân Viện thì hắn tiếp tục nhìn thấy quân đội, là quân đội Thanh Triều.

Quân đội Thanh Triều không ngờ lại được điều động?, hơn nữa bắt đầu chậm rãi di chuyển đội hình bao vây các cung đường của Lệ Xuân Viện, nó muốn khóa chặt đường lui của Lệ Xuân Viện, phải gọi là nội bất xuất, ngoại bất nhập.

Vô Song không biết Lệ Xuân Viên chủ nhân là Phúc Kiến An nhưng hắn có thể đoán chắc chủ nhân Lệ Xuân Viện bối cảnh rất sâu, làm sao có thể có quân đội bao quanh Lệ Xuân Viện?.

Thú thật loại cơ ngơi như Lệ Xuân Viện cho dù có nghi ngờ trọng phạm triều đình lẩn trốn bên trong cũng không ai dám tiến hành bao vây dò xét.

Giải thích duy nhất cho trường hợp này là Lệ Xuân Viện bị người nắm được đuôi đồng thời kẻ nắm được đuôi quyền lực chỉ sợ không thua kém chủ nhân của Lệ Xuân Viện.

Trong góc tối Vô Song một lần nữa điều chỉnh hô hấp của mình, khiến toàn bộ cơ thể hắn hòa vào bóng tối xung quanh, trong đầu Vô Song dần dần hiện lên cái tên Long công tử kia.

Có lẽ kẻ này đủ sức mượn quân đội đến bao vây Lệ Xuân Viện.

Trong giây phút này Vô Song đột ngột nhận ra rất nhiều điều, hắn nhận ra thái độ của Gia Minh khi đó không đúng.

Nếu Đông Phương cô nương kia chỉ là một danh kỹ thì không có gì để nói nhưng khi nàng thể hiện ra khí tức, Gia Minh không thể không nhận ra vấn đề.

Một danh kỹ tuyệt đối không có thực lực như vậy, đoán được thân phận của Đông Phương cô nương là người trong giang hồ chỉ sợ không khó hơn nữa nữ nhân trong giang hồ lại có ai đạt đến cái trình độ này?.

Vô Song không rõ thân phận em gái Đông Phương Bất Bại có được nhiều người biết đến hay không cũng không rõ Gia Minh đoán được thân phận của Đông Phương cô nương hay không nhưng nếu hắn là Gia Minh hắn đại khái cũng sẽ hành động không khác gì đối phương.

Người trong giang hồ chung quy là người trong giang hồ, có cách xử trí trong giang hồ.

Kẻ gọi là Long công tử kia dành rất nhiều thời gian cùng tâm sức cho Đông Phương cô nương bất quá đấy là với thân phận một danh kỹ.

Nếu Đông Phương cô nương là cao thủ võ lâm, hắn không thể sử dụng cách cũ, chỉ sợ phải dùng đến cường quyền, loại nhân vật trong trốn võ lâm này nào có nguyện ý làm kỹ nữ?, Lệ Xuân Viện này cùng lắm chỉ là trốn ẩn thân của nàng.

Bất quá Vô Song không hiểu, hắn không hiểu vì cái gì Long công tử hay kẻ gọi là Gia Minh kia có thể tự tin đến mức bắt giữ được Đông Phương cô nương?, đừng nói là Đông Phương cô nương cho dù là Mạc Ly cũng không thể bị bắt chỉ bằng đám lình quèn kia.

Ngay khi Vô Song đang thắc mắc, ánh mắt hắn liền co rụt lại, cái cổ hơi ngửa lên.

Vô Song ẩn thân trong một tán cân, ngay trên đầu hắn lúc này cũng có một hắc y ngồi xổm trên cành cây.

Kẻ này một thân từ đầu đến chân đều là màu đen đặc biệt là khuôn mặt, khuôn mặt của hắn lại dùng một tấm mặt nạ quỷ che phủ hơn nữa tấm mặt nạ này phi thường to, bao trùm lấy cả cái đầu của hắn.

Vô Song ngước lên nhìn hắn, hắn cũng đang cúi xuống nhìn Vô Song, trong mắt mắt hiện lên một tia tà dị kinh người.

“Khặc khặc, là ta thấy ngươi trước, ta thắng trước đúng không? “.

Giọng kẻ này vang lên làm Vô Song hơi hơi lạnh gáy, cũng không đợi Vô Song trả lời, kẻ này một lần nữa lại lên tiếng.

“Khặc khặc, cái này cũng không trách ngươi,là ta cảm nhận khí tức quen thuộc trên người ngươi, lần theo mới có thể tìm ra nếu không sẽ mất rất nhiều công sức “.Nói xong kẻ này thản nhiên nằm ngang cả người trên cành cây, ánh mắt vẫn nhìn xuống vị trí của Vô Song.

“Tiểu tử, trao đổi một chút thế nào?, ta cảm nhận được Hàng Long Khí của ngươi hơn nữa còn rất mạnh, rất rõ ràng, ngươi truyền lại Hàng Long Khí cho ta, ta liền thả cho ngươi một con ngựa, thế nào? “.

Kẻ này từ khi xuất hiện không để Vô Song lên tiếng bất quá mỗi lời hắn nói đều làm Vô Song kinh ngạc.

Hàng Long Khí?, chẳng nhẽ ý đối phương là Hàng Long Thập Bát Chưởng.

Đối phương chẳng nhẽ muốn Hàng Long Thập Bát Chưởng?, Hàng Long Thập Bát Chưởng đương nhiên cực mạnh nhưng Vô Song lại cảm thấy cũng không có gì đặc biệt, nếu có người mang bí kíp Lục Mạch Thần Kiếm đến đổi với Vô Song, Vô Song gần như chắc chắn cũng mang Hàng Long ra trao đổi, hắn cảm thấy không có gì đáng để lưu giữ.

Hàng Long rất mạnh nhưng không phải độc nhất.

Hít vào một hơi, hướng về phía đối phương, Vô Song khẽ hỏi.

“Hàng Long Khí?, ta biết thứ này trên giang hồ có rất nhiều người đều biết, cũng không riêng gì ta, sao ngươi không tìm đám người này? “

Quỷ diện nhân cơ hồ bị Vô Song làm bất ngờ, bị hỏi đến một cái vấn đề khó, hắn một tay nâng lấy đầu, một tay khẽ xoa xoa phần cằm mặt quỷ.

Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Vô Song rốt cuộc nhìn thấy Long công tử cùng Gia Minh xuất hiện, hai người đi thẳng vào bên trong Lệ Xuân Viện, Lệ Xuân Viện cửa lớn hoàn toàn đã bị binh lính phong bế.

Ánh mắt từ trong tán lá nhìn về phía Long công tử, Vô Song một lần nữa run lên.

Bên cạnh Long công tử có một thân ảnh, kẻ này rất cao, phi thường cao, phải cao đến 2m.

Một thân sắc phục màu đen hoa lệ, mái tóc dài thả ra hai bên đồng thời búi cao ở giữa, trên đầu có một cái mũ nhỏ màu vàng hình rồng đang giữ lấu búi tóc của chính hắn.

Người này tại sao làm Vô Song run lên?.

Thứ nhất Vô Song không cảm nhận được sâu cạn của kẻ này, thứ hai khi Vô Song nhìn thấy hắn, hắn cũng quay đầu về phía Vô Song.

Khuôn mặt của hắn bị che đi, chỉ có ánh mắt... ánh mắt nhìn Vô Song như nhìn con kiến vậy, loại ánh mắt này thực sự mang theo úy thế khủng khiếp.

Kẻ này nhìn Vô Song, sau đó lại nhìn quỷ diện nhân bên trên, khóe miệng hắn hơi nhếch lên tỏ vẻ không quan tâm sau đó tiếp tục đi theo Long công tử.

Khi thân ảnh ba người hoàn toàn tiến vào bên trong Lệ Xuân Viện, sống lưng Vô Song đã cảm thấy ướt đẫm từ bao giờ.

Vô Song lần đầu tiên nhìn thấy một kẻ cường đại như vậy.
Vô Song biết đây chỉ là ảo giác, thế giới này trừ Đế Thích Thiên không rõ tung tích cùng Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong ra thì không có bất cứ ai vượt qua đế vị cao thủ.

Kẻ kia cùng lắm chỉ là đế vị cao thủ, khí thế của hắn phi thường khủng bố nhưng khí thế cũng không đủ để thể hiện cho chiến lực bất quá kẻ này đáng sợ thế nào thì không cần phải giải thích thêm.

Vô Song biết rất có thể kẻ cao khủng khiếp kia rất có thể là đế vị, chân chính đế vị.

Trên cành cây, quỷ diện nhân cũng bị ánh mắt của kẻ kia dọa cho một hồi, lập tức lên tiếng.

“Khặc khặc, lão đầu kia tức giận với ta rồi kia, ánh mắt thật đáng sợ”.

“Tiểu tử, ngươi lẩn trốn ở đây rất tốt, rất kín nhưng mà lão đầu kia ánh mắt rất độc, chỉ sợ không có ta thì hắn cũng phát hiện ra ngươi đi, khặc khặc”.

“Lão ta đã không cần Hàng Long Khí, cũng không đến phiên đi tranh với ta, tiểu tử ngươi suy nghĩ thế nào?, giao ra Hàng Long Khí ta tha cho ngươi không chết, giao dịch rất công bằng đúng không?”.

Vô Song nhìn quỷ diện nhân cũng hơi nhếch miệng.

Quỷ diện nhân cùng kẻ kia rõ ràng là cùng một bọn hơn nữa dường như cùng tu luyện một loại công pháp, một loại công pháp làm cường đại khí thế tự thân hơn nữa còn có thể che dấu nội lực của mình, một loại công pháp kì dị.

Thấy Quỷ diện nhân một lần nữa hỏi mình, Vô Song hướng mắt về Lệ Xuân Viện, trong mắt mang theo lo lắng.

“Tha cho ta khỏi chết?, cái này ngươi làm được không? “.

Đối phương bị Vô Song hỏi vậy liền cười khặc khặc.

“Nga, còn rất cuồng vọng nha bất quá ngươi không hiểu kẻ nào nắm giữ Hàng Long Khí chỉ là mồi ngon cho bản tọa”.

“Đáng tiếc Hàng Long Khí quá hiếm lạ, hơn nữa cả đám đều ở phương bắc, bản tọa mà lên phương bắc lão già kia liền chặt chân, cũng vì thế để thả một đám tiểu long ở ngoài kia, thực sự đói”.

Quỷ diện nhân đang nói lập tức xoay cổ tay, bàn tay mở ra ngũ trảo nắm thẳng vào cổ Vô Song.

Kẻ này lật mặt còn nhanh hơn lật sách đáng tiếc hắn nhanh Vô Song còn nhanh hơn.

Vô Song mượn Lăng Ba Vi Bộ trong một sát na hắn tránh lấy một chiêu của đối phương, một tay vận lên chưởng pháp đánh thẳng vào mặt hắn.

Một chưởng này không phải Hàng Long nhưng cũng sẽ không thua Hàng Long, đây là Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Dính một Thiên Sơn Lục Dương Chưởng vào mặt, mặt nạ của kẻ này vỡ tung, thân hình ngã ngửa ra sau nhưng mà sự quái dị giờ mới hiện ra.

Hắn vốn phải ngã xuống đất ấy thế mà năm ngón chân vẫn bám trên cành cây, năm ngón chân của hắn giờ phút này như châm chim vậy.

Tiếp theo khi năm ngón chân hắn buông ra, hai tay mở rộng thân hình vậy mà lộn ngược trên không, búng cả người lên dơ một chân xuống đạp thẳng vào vị trí của Vô Song.

Một cước này kình lực ghê người hơn nữa bao gồm cả phong nhận kinh khủng, Vô Song lập tức mượn nhờ Lăng Ba Vi Bộ lùi lại, lướt thẳng xuống mặt đất về phần nguyên cả thân cây mà Vô Song đứng lúc trước đều bị chém nát.

Quỷ diện nhân lúc này dùng một chân hạ xuống đất, một chân co lên.

Mặt nạ của hắn bị đánh nát nhưng lại lộ ra một cái... mặt nạ khác, một cái mặt nạ đầu chim.

Giây phút này Vô Song đột nhiên nhớ tới một truyền thuyết.

Đầu chim ưng, săn long khí.

Kẻ này gần như không khác gì Ca Lâu La chỉ có điều... hắn mạnh hơn.

.........

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 72: Thiên Trúc – Bà La Môn.

Thế gian tại sao lại có đến 2 Ca Lâu La?.

Vô Song nếu không phải đã từng đụng độ Ca Lâu La thì liền nghĩ đến đối phương chính là Ca Lâu La của Thiên Long Giáo.

Kẻ này một thân hắc y cùng mặt nạ đầu ưng che kín toàn bộ phần đầu thậm chí che kín cả cổ, nhìn cứ như quái nhân vậy.

Chân của hắn thì vẫn bình thường nhưng tay kẻ này trang bị một lớp bao tay, bao tay kia thuần một màu bạc óng ánh trong đêm tối, giây phút này bao tay liền biến thành ưng trảo, mọc ra từng cái móng nhọn, tổng cộng có 3 cái vuốt dài được kéo ra.

Ưng nhân không để cho Vô Song có cơ hội suy nghĩ, hắn lập tức lao tới tấn công Vô Song.

Thân pháp của kẻ này cực dị dạng, hắn gần như lướt trên mặt đất vậy, tì toàn bộ lực cơ thể vào ngón chân sau đó búng cả người đi, hơn nữa cứ cách một đoạn lại dùng tay cào xuống đất tiếp tục phóng cơ thể về phía trước, mang tiếng là ưng mà... di chuyển lại gần như bằng bốn chân.

Ưng nhân lao tới, Vô Song thì lại không có tâm tình tiếp kẻ này bởi xung quanh binh sỹ đang dùng tốc độ rất nhanh lao tới đây, gần như khi Vô Song vừa chạm đất đám quan binh Thanh triều này đã có phản ứng, muốn bao vây khu vực này.

Quan binh không phải cái gì đáng sợ với cao thủ võ lâm nhưng mà quan binh triều đình nhỏ yếu lại có cách riêng của mình.

Đầu tiên là một loại võng gọi là Sa Thiên Võng, loại võng này chuyên dùng để vây bắt cao thủ, một nghi đã bị võng buộc lại càng cục cựa lại càng trở nên dính hơn, nếu không có lợi khí để cắt những mắt võng chỉ sợ sẽ như côn trùng dính vào tơ nhện không thể động đậy.

Thứ hai là Bích Huyết Châm, loại châm này chuyên dùng để phong bế nội lực cao thủ, kẻ yếu chỉ cần dính 7 châm đâm xuyên kinh mạch thì một chút nội lực cũng không còn, kẻ mạnh hơn một chút có lẽ chịu được 9 châm, về phần đại cao thủ trong thiên hạ cũng không quá 12 châm.

Loại thủ đoạn này trước đây Vô Song chưa từng nghe thấy nhưng mà trước khi hắn đến Hành Dương đã được Đông Phương Bạch giảng rất kỹ, loại vật này là sản phẩm mới nhất của quan binh nhà Thanh, chuyên dùng để áp chế cao thủ võ lâm thậm chí Vô Song còn nghe Đông Phương Bạch nói Thanh triều càng ngày càng bất mãn với các thế lực võ lâm không chịu an phận.

Trong khoảng thời gian gần 5 năm Vô Song rời khỏi thế giới này, ngoại trừ Huyết Chích Tử cùng Đông Xương ra hai loại vũ khí trên của quan quân nhà Thanh tuyệt đối trở thành uy hiếp với cao thủ nhân gian đặc biệt là đám người Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội.

Vô Song không sợ loại thủ đoạn này nhưng nếu có một cao thủ ngang ngửa cùng hắn đối chiêu, bên cạnh lại có quan quân dăng thiên la địa võng thì cho dù chính Vô Song cũng không tự tin.

Ưng nhân lao tới, thế tiến rất hung mãnh, Vô Song rốt cuộc quyết định lùi lại, mượn Lăng Ba Vi Bộ hắn lao thẳng đến một nhánh binh sĩ đang lao tới.

Ưng nhân thấy hướng di chuyển của Vô Song liền nheo mắt lại, thú thật hắn không hiểu gì.

Vô Song di chuyển như vậy khác gì xin đi vào chỗ chết?, dù sao đám quan binh triều đình chỉ cần ngăn cản Vô Song một thoáng, hắn liền có thể đuổi kịp Vô Song, cũng không khác gì cả hơn nữa nếu Sa Thiên Võng được quăng ra, ưng nhân hoàn toàn có tự tin lấy mạng Vô Song.

Tiếp theo sự việc đương nhiên nằm ngoài ưng nhân suy nghĩ, chỉ thấy Vô Song thân hình như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện trong đám binh lính Thanh triều, gần như một hồn ma đi xuyên qua cả đám người còn sống vậy.

Ưng nhân lần này thực sự kinh hãi.

Hắn nhận ra Vô Song có Hàng Long Khí vì vậy hắn không coi Vô Song vào mắt, bản thân hắn chính là Ca Lâu La, là sinh vật lấy rồng làm thức ăn, nào sẽ sợ hãi Hàng Long Khí? tuy nhiên hắn thực sự không ngờ ngoại trừ Hàng Long Khí bản thân Vô Song còn có thân pháp đáng sợ như vậy.

Ưng nhân cũng không thể di chuyển như Vô Song bởi hắn không làm nổi, hắn không thể dễ dàng xuyên qua cả đám người như Vô Song bất quá hắn là ưng, là bá chủ bầu trời.

Vô Song chỉ tháy kẻ này dang hai tay ra sau đó từ hai phần cánh tay của hắn như xuất hiện hai cánh diều vậy, cả người ưng nhân vậy mà lướt trong gió, bay qua đám binh lính ngay dưới chân, sau đó cái miệng ưng mở ra.

Vô Song thật sự không ngờ kẻ này còn có một dị chiêu, chỉ thấy từ miệng ưng ba cây ngân châm cực nhanh bắn ra, gần như phá không mà tới.

Dùng miệng phóng ám khí?, Vô Song ngỡ tưởng chỉ có Cầu Thiên Xích làm được việc này không ngờ quái nhân kia cũng làm được tuy nhiên thủ đoạn phóng ám khí của hắn còn khá tầm thường.

Uy lực cùng tốc độ vô cùng cao nhưng biến hóa không có, cái này thật ra cũng dễ hiểu, dùng miệng phóng ám khí có thể có bao nhiêu biến hóa?.



Ưng nhân chỉ thấy Vô Song rõ ràng đang lướt trên mặt đất lại mạnh mẽ xoay tròn cả người như con quay sau đó bàn tay mở ra trực tiếp bắt lấy ba cây ngân châm của hắn.

Tiếp theo chỉ thấy cổ tay Vô Song cong lại, ba cây ngân châm ngoan ngoãn nằm trong ngón tay của hắn rồi trực tiếp ném về phía ưng nhân.

Ưng nhân đang bay trên trời thực sự bị dọa một hồi, một cây ngân châm hướng về phía đầu hắn, hai cây còn lại dĩ nhiên vẽ lên một đường vòng cung, nhắm thẳng vào hai bên ưng nhân mà tới.

Ưng nhân vội co hai tay lại, hai tay như có kình khí bảo vệ, hắn vung mạnh một tay lập tức hất bay cả ba cây ám khí bất quá lúc này Vô Song cũng đã mượn thế di chuyển một đoạn xa.

Ưng nhân ánh mắt híp lại nhìn Vô Song sau đó lại quay đầu nhìn về phía Lệ Xuân Viện.
Ưng nhân đương nhiên biết tại Lệ Xuân Viện không có việc của hắn hơn nữa hắn cũng không thích Ngô Ứng Hùng, đừng nói là Ngô Ứng Hùng mà ngay cả Ngô Tam Quế hắn cũng không thích.

Ưng nhân vốn coi thường Vô Song bất quá thấy khinh công của Vô Song thì cũng phải trầm trồ thán phục hắn biết Vô Song có lẽ mạnh hơn nhiều so với hắn tưởng tượng nhưng mà nghĩ tới Hàng Long khí quá mức hấp dẫn, bản thân ưng nhân gần như không cách nào nhịn được yêu thích, rốt cuộc cũng quyết định dang cánh đuổi theo.

Hắn có một loại khinh miệt từ tận trong xương trong tủy đối với rồng.

Trung hoa lấy rồng làm con vật linh thiêng, là thứ đại diện cho hoàng quyền bất quá trong mắt Ca Lâu La, ngũ trảo kim long của Trung Quốc chỉ là giun vàng hơi lớn mà thôi, căn bản chỉ là đồ ăn cho đại bàng là hắn, đối với phong tục Trung Quốc hắn bản thân vốn khinh thường vô cùng.

Đến cả loài vật trong truyền thuyết, trong dân gian Ca Lâu La còn khinh thường huống hồ là Vô Song?, không chỉ Vô Song mà bất kể Kiều Phong, Quách Tĩnh hay Hồng Thất Công hắn đều coi thường vô cùng, chỉ cần cao thủ võ lâm nắm giữ Hàng Long Khí hắn đều coi là giun dế.

Ưng nhân căn bản không tin thân là Ca Lâu La hắn lại không chế ngự được Vô Song, thế là quyết định đuổi theo, nhất định phải thôn phệ toàn bộ Hàng Long Khí của Vô Song.

_ _ _ _ _ _ _

Vô Song lần này thực sự rất gấp, hắn bắt đầu vừa chạy vừa suy nghĩ.

Trên đời này thật ra không phải không thể có hai Ca Lâu La, hắn biết Thiên Long Giáo bắt đầu từ Thiên Trúc – Bà La Môn.

Tại thế giới kia, Bà La Môn không sánh bằng phật giáo chính tông tại Thiên Trúc nhưng tại thế giới này rốt cuộc ra sao thì Vô Song không rõ.

Ca Lâu La mà Vô Song biết là đệ tử của cha hắn, là người mạnh nhất trong bát bộ của Thiên Long Giáo bất quá ưng nhân kia chỉ sợ cũng là Ca Lâu La, là Ca Lâu La của Thiên Trúc.

Bà La Môn của Thiên Trúc có lẽ cũng như Bái Nguyệt Giáo của Phù Tang bắt đầu tiến vào Trung Nguyên hơn nữa Bà La Môn chỉ sợ đã móc nối, đã bắt đầu hợp tác với đại thế lực trung nguyên, hơn nữa còn là vương tộc nhà Thanh.

Nhắc đến vương tộc... tại phương nam này sẽ nghĩ đến ai?, Vô Song đương nhiên nghĩ tới Ngô Tam Quế.

Lúc này đầu óc Vô Song đã minh mẫn hơn rất nhiều, hắn cũng nghĩ thông nhiều điều.

Hắn biết Thanh triều cao thủ vô số, ngoại trừ Ngụy Trung Hiền có thể không tính còn có một siêu cấp nhân vật như Hoàng Thường, đấy chỉ là mặt ngoài, mặt thế nhân biết còn về viện ẩn sâu bên trong Thanh triều có cao thủ nào nữa hắn đương nhiên không rõ.

Tại cái thế giới này, tiền tài, binh quyền căn bản chưa đủ, muốn có được thiên hạ còn phải có võ lực, không có võ lực bất cứ lúc nào đều có thể bị ám sát.

Nếu các đại thế lực liên quan đến chính trị không có cao thủ tọa trấn, thiên hạ đã sớm loạn.

Vô Song trước đây không rõ đại thế lực võ lâm đi theo Ngô Tam Quế là gì mà hắn có vốn tham dự ván cờ thiên hạ, lúc này thì Vô Song rốt cuộc đã rõ vài phần, chỉ sợ Ngô Tam Quế cùng Thiên Trúc – Bà La Môn có giao dịch.

End of dialog window.

Về phần Bà La Môn mạnh thế nào thì Vô Song không rõ nhưng mà Thiên Trúc là một quốc gia có lịch sử, có dân số, có đất đai không thua kém bao nhiêu so với Trung Nguyên, Bà La Môn lại là thế lực hàng đầu Thiên Trúc, sao có thể không có đế vị tọa trấn?.

Càng nghĩ lòng Vô Song càng cảm thấy áp lực, sau lưng hắn là ưng nhân nhưng kẻ nguy hiểm hơn ưng nhân gấp mười lần thì vẫn đang trong Lệ Xuân Viện.

Đông Phương cô nương sẽ ra sao?, Mạc Ly sẽ ra sao?, Ngọc Huyền?, Khẩn Na La?.

_ _ _ __ _ _ __ _

Khi mà bản thể của Vô Song đang lướt đi trên bầu trời đêm Hành Dương Thành, tại Miêu Cương một Vô Song khác mở bừng mắt.

Cơ Vô Song gần như ngồi bật dậy khởi chiếc giường êm ái vậy.

Ở bên cạnh Vô Song lúc này, Tương Vân cũng tỉnh lại, nàng trên người chỉ mặc một bộ quần áo mỏng như tơ, ánh mắt có chút lim dim nhìn người yêu.

“Tỷ tỷ, có chuyện gì sao? “.

Cơ Vô Song một tay đưa ra nhẹ vỗ lấy vai Tương Vân, ánh mắt nhíu thật chặt.

Đế vị thì phải để đế vị giải quyết nhưng mà cho dù là Cơ Vô Song cũng không có cách nào ngay lập tức đến Hành Dương Thành, căn bản nước xa cứu không nổi lửa gần.

Lại nhìn Tương Vân có chút buồn ngủ, khuôn mặt tuyệt mỹ của Vô Song khẽ thở ra một hơi.

Vô Song cũng không thể bỏ Tương Vân mà bất chấp chạy đến Hành Dương, dù sao nàng căn bản không quên Bái Nguyệt Giáo cơ hồ cũng nhắm đến Tương Vân.

Trong màn đêm, dưới lớp chăn mỏng, Cơ Vô Song lần đầu tiên cảm nhận được áp lực, áp lực cực lớn từ khi trở về.

“Không có gì, ngủ đi, ta ra ngoài một chút”.

Nói rồi Vô Song khẽ hôn lên trán Tương Vân.

Tương Vân đương nhiên cảm nhận được trong lòng người yêu có việc bất quá nàng cũng không nói gì, nhẹ gật đầu.

“Vâng, vậy muội ngủ tiếp... tỷ tỷ người cũng sớm ngủ đi”.

Cơ Vô Song gật đầu, rời khỏi giường, thân hình như quỷ mị bước ra khỏi căn phòng này.

Đương nhiên Cơ Vô Song không đến Hành Dương Thành, nàng chỉ đứng trên mái nhà nhìn trăng, trong lòng sát cơ bốc lên.

“Bái Nguyệt Giáo, tốt nhất các ngươi hành động nhanh một chút cho ta có chỗ phát tiết”.

Cũng như bản thể, Cơ Vô Song hiện tại tâm tình tuyệt đối rất tệ, cũng rất áp lực, lúc này Vô Song chỉ có thể trông đợi vào bản thể.

Bản thể đánh bại được ưng nhân hay không?, Cơ Vô Song thật ra chưa từng quan tâm, cái làm Cơ Vô Song quan tâm là kẻ thân cao hơn 2m đang ở trong Lệ Xuân Viện kia.

Cho dù khoảng cách từ Hành Dương đến Miêu Cương căn bản không gần nhưng từ bản thể truyền đến, kẻ thân cao dị thường kia vẫn làm Cơ Vô Song cảm thấy áp lực.

.........

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 73: Đêm Tối Sát Nhân - Giao Thủ

Vô Song một đường lùi lại, hắn có Lăng Ba Vi Bộ gần như là bá chủ mặt đất, cho dù trước mặt có người, có chướng ngại hắn đều có thể ung dung vượt qua nhưng mà đối thủ của hắn ưng nhân cũng không tỏ ra thua kém, ưng nhân dựa vào trang phục kỳ dị của mình liền lướt đi trên mái nhà, hắn như là bá chủ của bầu trời vậy.

Chỉ cần là trong thành thị bất kể là Vô Song hay ưng nhân đều khó có thể làm gì được nhau, hai người chỉ có thể duy trì khoảng cách, muốn chân chính tấn công nhau thì khó vô cùng đặc biệt là ưng nhân, chỉ cần hắn dám như chim ưng lao xuống tấn công con mồi thì chắc chắn sẽ bị Vô Song dùng Lăng Ba Vi Bộ bức ra một đoạn đường.

Dĩ nhiên về phần Vô Song cũng phiền muộn, bản ý của Vô Song là nhanh chóng cắt đuôi ưng nhân, tìm cách vòng về Lệ Xuân Viện bất quá chỉ qua một đoạn thời gian hắn lập tức bỏ đi suy nghĩ này.

Vô Song biết Hàng Long Khí thuộc về Hàng Long Thập Bát Chưởng nhưng mà đối phương tựa hộ rất mẫn cảm với Hàng Long Khí, mang theo Hàng Long Khí chỉ cần khoảng cách không quá xa thì Vô Song cứ như bị ưng nhân gắn máy định vị lên người vậy, muốn cắt đuôi hắn khó vô cùng.

Cắt đuôi không được đương nhiên phải dùng cường, mục tiêu của Vô Song chính dãy Hành Sơn.

Ưng nhân cơ hồ cũng nắm bắt được ý định của Vô Song, hắn biết Vô Song sẽ chạy ra khỏi thành bất quá ưng nhân cũng không nghĩ nhiều, hắn còn đang cầu Vô Song có thể chạy ra khỏi thành đây.

Hắn không thể từ trên cao tấn công Vô Song bởi chỗ này có quá nhiều dân thường.

Bản tính của hắn vốn không quan tâm đám dân thường này sống chết ra sao nhưng mà đây cũng không phải Thiên Trúc, đây là triều đình đại Thanh, hắn cũng không dám công nhiên tàn sát bách tính vô tội, nếu thật sự làm vậy không cần đến quan binh Thanh triều hành động chỉ sợ nhân sĩ võ lâm cũng không tha cho hắn hơn nữa Ngô Tam Quế cũng cảm thấy nóng mắt.

Có một số việc, vuốt mặt phải nể mũi.

Hai người như hai cái bóng ảnh xé tan màn đêm, cứ một đuổi một chạy bất quá rất nhanh tốc độ Vô Song liền chậm lại, lúc này cửa lớn Hành Dương Thành đương nhiên đã đóng.

Cửa lớn của Hành Dương Thành không phải muốn rời khỏi là rời khỏi, lúc nào cũng có trọng binh canh gác hơn nữa vững chắc vô cùng, cho dù Vô Song vận toàn lực cũng chưa chắc hủy được cái thứ kiên cố kia.

Đương nhiên cửa lớn đóng lại cũng không ngăn cản được cao thủ như Vô Song.

Lúc này cũng bắt đầu có binh lính nhìn thấy một cái bóng đang lao tới, bọn họ cũng không phải chưa từng gặp cao thủ bao giờ lập tức tập thể đều một mực cảnh giác.

“Người đến dừng lại”.

Chỉ thấy một tên quan binh đứng ra hô lớn, binh lính phía sau bắt đầu kéo từng hàng rào chặn đường đồng thời bắt đầu tự mình lập đội hình, tay nắm chặt chuôti đao bên hông, gần như chri cần Vô Song không có lệnh bài xuất nhập hoặc không có công vụ tại thân liền sẽ bị dùng mọi cách mà ngăn lại >

Binh lính Hành Dương Thành tố chất rất cao phản ứng vượt xa những nơi khác bất quá bọn họ lại gặp Vô Song.

Chỉ thấy Vô Song ánh mắt hơi nheo lại, tốc độ không giảm thậm chí còn tăng, tốc độ của hắn nhanh đến nỗi chuôi đao cấm vệ còn chưa kịp rút ra Vô Song đã đến nơi.

Thân hình Vô Song vừa áp sát viên cấm vệ đầu lĩnh sau đó đột ngột dừng lại, thân hình như quỷ mị vòng ngược qua người hắn, sau đó nửa người búng lên, dùng chân đạp thẳng vào đầu kẻ này, thân hình như chim nhạn bắn thẳng lên không trung.

Chân đạp tường khí, chỉ thấy nội lực Vô Song điên cuồng bành trướng, hắn như đạp không mà lướt đi, mũi chân điểm trên thành tường chẳng mấy chốc đã leo lên tường thành Hành Dương.

Tường thành Hành Dương đèn đuốc sáng trưng, binh lính cũng đứng canh phòng nghiêm mật thậm chí nguyên đội cung chủ còn đang làm động tác căng dây cung chuẩn bị chiến đấu nhưng căn bản không ai kịp phản ứng với thân pháp của Vô Song.

Vô Song vừa đặt chân lên tường thành nửa người lại nghiêng về phía trước, tiếp tục vận dụng Lăng Ba Vi Bộ lướt qua đám người, chỉ vài cái phi thân hắn đã đến đầu tường thành bên kia sau đó buông người nhảy xuống.

Bàn chân tiếp đất tạo ra một vòng khí nhè nhẹ, hắn nhảy từ độ cao 15m mà cứ nhẹ như không, ngay khi chân vừa chạm đất thân hình lại lướt đi để lại ưng nhân còn đang phía bên kia tường thành nghẹn họng nhìn trân trối không biết nói gì cho phải.

Hắn đương nhiên cũng rất muốn thử cái trò đạp ngược lên tường thành rồi búng người lên bất quá hắn làm không nổi.

Cảm thấy có chút mất mặt nhưng ưng nhân cũng không biết làm thế nào, hắn không thể để Vô Song chạy quá xa liền đến trước mặt cấm vệ đưa ra một tấm lệnh bài.

“Mở cửa, bản tọa phải đuổi theo khâm phạm triều đình”.

Viên cấm vệ đầu lĩnh nhìn thấy hình dạng kỳ dị của ưng nhân trong lòng âm thầm đề phòng bất quá thấy lệnh bài trong tay hắn, ánh mắt không khỏi lộ ra một tia cung kính sau đó cũng không dám nói gì nhiều lập tức ra lệnh cho thủ hạ sau lưng.“Thoái trận, mở cửa thành cho vị đại nhân này”.

_ _ _ __ _ _ _ _ _

Ưng nhân cho dù ra ngoài rất nhanh nhưng vẫn chậm hơn Vô Song không ít, khi hắn ra khỏi thành Hành Dương trong nội tâm liền âm thầm lo lắng.

Hắn sợ nhất là Vô Song một mực bỏ chạy, khi đó còn tìm cái gì?.

Hắn có thể phát hiện Hàng Long Khí mà tìm Vô Song bất quá điều kiện là trong khoảng cách nhất định, nếu vượt qua khoảng cách cảm nhận của hắn thì hắn cũng chẳng có cách nào.

Nhắm hai mắt lại, ưng nhân bắt đầu ngưng thần chăm chú cảm nhận, vài giây sau ánh mắt hắn mở lớn, trong ánh mắt tràn ngập thứ tinh quang màu vàng.

“Hướng này, phải nhanh một chút nếu không con mồi sẽ bỏ chạy”.

Ưng nhân nói xong lại mở ra đôi cánh, thân hình mạnh mẽ lướt về hướng tay phải, trong mắt vừa có chút nóng vội lại vừa có chút hưng phấn.

Hắn là Ca Lâu La, là người duy nhất trong Bát Bộ của Bà La Môn có khả năng thôn phệ Hàng Long Khí cũng là người duy nhất trong bát đại hộ pháp Bà La Môn có khả năng dựa vào Hàng Long Khí tăng tiến một bước trong võ học của mình, hắn không gấp không được.

Ưng nhân di chuyển rất nhanh gần như dốc nửa cái mạng mà chạy, hắn biết khinh công của Vô Song cao cỡ nào thậm chí cho dù trong lòng không thừa nhận nhưng khinh công của hắn đúng là sánh không nổi với Vô Song, hắn không dám thả ra một hơi nghỉ ngơi nào, rất sợ bỏ qua con mồi của mình.

Một đường chạy thẳng, vượt qua không biết bao nhiêu chướng ngại vật bất quá rất nhanh ánh mắt đầy hung tính của ưng nhân dần dần có thêm vài tia thanh minh, hắn nhận ra có gì không đúng.

Ban đầu hắn chỉ có thể cảm nhận Hàng Long Khí của Vô Song cực kỳ mơ hồ nhưng càng chạy thì hắn lại càng cảm nhận rõ Hàng Long Khí, cái này nói lên vấn đề gì?, vấn đề là Vô Song chỉ sợ đã sớm dừng lại đợi hắn.

Ưng nhân lần này trong lòng không khỏi cười lạnh.

“Tiểu giun vàng, thực sự có đảm lược, bản tọa liền cho ngươi chết bớt đau đớn một chút”.

Trong lòng cười lạnh, ưng nhân tiếp tục lướt đi, đến khi hắn xuyên qua một mảnh đất tương đối trống trải thì liền dừng lại, ánh mắt ngước nhìn bầu trời đen hay nói đúng hơn nhìn về phái một thân cây trước mặt.

End of dialog window.

Trên thân cây này Vô Song đã đợi sẵn, vẻ mặt bình thản nhìn ưng nhân.

Ưng nhân đương nhiên cũng thấy Vô Song, đang đợi mình bất quá hắn cũng không nói rồi, vừa dừng lại một nhịp thân hình bỗng nhảy bắn ngược lên, mười ngón tay thành trảo hướng thẳng về Vô Song.

Trảo pháp của ưng nhân thật ra tương đối thông dụng, đây là Ưng Trảo Công, một loại trảo pháp tương đối nổi tiếng tại Tây Vực.

Ưng Trảo Công của ưng nhân thực sự đã luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, cũng không rõ có phải nhờ bộ móng vuốt kia của hắn giúp uy lực bạo tăng hay không mà trong phút giây này Vô Song cảm thấy Kiều Phong sử dụng Long Trảo Thủ hay Thái Tố Trường Quyền cũng chỉ đến thế mà thôi.

Đối phương còn không cho Vô Song cơ hội moi thông tin, đương nhiên Vô Song cũng sẵn sàng tiếp đón bất quá hắn không dùng Cầm Long Công mà là Thiên Sơn Chiết Mai Thủ.

Thiên Sơn Chiết Mai Thủ không hẳn là trảo pháp nhưng mà hiện tại nó đúng là trảo pháp số một của Vô Song, gần như trong bất cứ tình huống cận thân chiến đấu nào chỉ cần không vận lên Tiên Thiên Quỳ Hoa Bảo Điển thì Vô Song luôn chọn Thiên Sơn Chiết Mai Thủ.

Thiên Sơn Chiết Mai Thủ mạnh ở chế ngự, gặp phải Ưng Trảo Công hung hãn của ưng nhân đương nhiên cũng không gặp quá nhiều khó khăn, cái này cũng không khác khi Vô Song chiến đấu với Ca Lâu La là bao bất quá có một điêm ưng nhân viễn siêu Ca Lâu La chính là việc không rõ tại sao kình khí của ưng nhân cực kỳ kinh người, mỗi trảo của hắn đều tạo ra kình khí biến thành phong nhận, gần như một dạng đặc thù công kích tấn công Vô Song.

Vô Song bản thân vận lên Bắc Minh Chân Khí cùng Cửu Dương Thần Công hộ thể cũng mạnh mẽ ngăn cản được phong nhận của đối phương nhưng hai người chỉ giao thủ một lúc, cả thân cây mà Vô Song đứng đã bị đánh nát, Vô Song không thể không lùi lại.

Thân hình Vô Song vừa hạ xuống đất, ưng nhân lại lao đến, hai tay mở rộng, cái miệng ưng cũng hơi hơi há ra.

“Khặc khặc, còn không mau vận dụng Hàng Long Khí? “.

“Kim Ưng Phong Hầu”.

Ánh mắt của ưng nhân biến thành màu vàng, đến cả trảo pháp của hắn cũng có một hoàng kim khí bao phủ, sau đó Vô Song có thể thấy kim khí trên tay ưng nhân rất nhanh ngưng tụ thành... một cái cựa, gần như một lưỡi đao bằng hoàng kim vậy.

Trảo pháp của hắn vốn hung mãnh tuyệt luân nay thêm đôi song nhận hoàng kim, nhắm thẳng đến cổ họng của Vô Song mà tới, như muốn chém đầu Vô Song vậy.

Đừng nói Vô Song là người, cho dù Vô Song là rồng thì hắn cũng có thể chém rơi đầu của hắn, mang đầu của hắn coi như mỹ vị.

Ca Lâu La mà Vô Song biết giống một đầu hùng ưng nhưng mà kẻ này lại càng giống sinh vật truyền thuyết Kim Sí Đại Bàng, so với Ca Lâu La càng giống Ca Lâu La.

Vô Song không biết rằng Bát Đại Hộ Pháp của Thiên Long Giáo vốn lấy từ Bát Đại Hộ Pháp của Bà La Môn mà ra, hơn nữa Bát Đại Hộ Pháp của Bà La Môn đều là nhất mạch đơn truyền, tích lũy cực sâu đồng thời tu luyện trong thời gian dài hơn cao thủ Thiên Long Giáo nhiều.

Kẻ trước mặt Vô Song tính cách khùng khùng điên điên nhưng năm nay cũng đã gần 60 tuổi, so với tứ bá đương thời cũng không nhỏ hơn bao nhiêu, thực lực của hắn không phải Ca Lâu La có thể so sánh, trình độ của hắn vượt xa Ca Lâu La.

Không chỉ hắn mà bất cứ hộ pháp nào trong bát đại hộ pháp của Bà La Môn đều vượt xa hộ pháp Thiên Long Giáo, bọn họ có quá nhiều tích lũy.

Nếu Bát Đại Hộ Pháp Thiên Long Giáo còn đang bị gắn cái mác thiên tài Tây Vực thì đám người này đã là siêu cấp cường giả Thiên Trúc, hai bên không cùng đẳng cấp.

.........

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 74: Đêm Tối Sát Nhân - Canh Kim Dị Khí

Ưng nhân thế công lại càng thêm đáng sợ hơn nữa từ hai thanh kim nhận kia lại mang theo một loại lực lượng kì dị mà Vô Song căn bản chưa từng thấy.

Mỗi quốc gia có một dạng võ đạo của riêng mình, võ học Thiên Trúc chỉ sợ không thua kém gì Trung Nguyên hơn nữa lộ tuyến võ học phi thường kỳ dị, đôi tiểu song nhận màu vàng kia thậm chí cắt qua hộ thân cương khí của Vô Song như cắt đậu hũ, hướng thẳng về cổ họng Vô Song mà chém xuống.

Vô Song cho dù rất nhanh tránh được thì trên cổ của hắn cũng xuất hiện một vết máu, một vết máu rất mỏng nhưng chỉ cần thêm một đoạn nhỏ nữa thôi liền cắt thẳng vào động mạch cổ của hắn.

Nên biết hộ thân cương khí của Vô Song là Bắc Minh Thần Công cùng Cửu Dương Thần Công phối hợp mà thành, ấy vậy mà không tài nào ngăn được kim nhận của đối phương.

Ưng nhân cũng chẳng cho Vô Song thời gian, Vô Song vừa lùi lại ưng trảo lại tới, thiết trảo mở rộng như muốn bóp nát đầu Vô Song vậy, kình lực từ đôi thiết trảo kia đến cả đá cũng có thể bóp thành phấn vụn huống gì đầu của Vô Song?.

Vô Song lần này cũng tuyệt không còn dám thăm dò đối phương, hắn biết nếu hai bên vẫn là thăm dò thì hắn mới là người nguy hiểm, thế công của ưng nhân hung mãnh vô cùng, chiêu chiêu đòi mạng, thực sự rất khó để Vô Song còn lưu thủ.

Ưng trảo của đối phương lao tới lần này Vô Song trái lại đưa luôn đầu của hắn ra, ưng trảo vừa chạm vào đầu của Vô Song vốn đang muốn phát lực bóp nát đầu của hắn đột nhiên Vô Song đưa hai tay dang ngang trực tiếp gạt tay của ưng nhân đi.

Ưng nhân lực đạo kinh khủng vô cùng nhưng mà hắn lại cảm thấy có một cỗ nhu kình đánh ngược lại, nhu kình kia xuất hiện quá bất ngờ trực tiếp làm ưng nhân không kịp phản ứng gì mà bị gạt cánh tay đi.

Một tay gạt thế công của ưng nhân ra, tay còn lại Vô Song cũng khẽ đẩy, trực tiếp ngăn lại một tay khác của đối phương không cho đối phương tiếp tục có hậu chiêu, hai bút cùng vẽ tạo ra đồ án thái cực.

Hai tay dang ra như âm cùng dương, hai tay rút lại liền thành hình thái cực, Vô Song chỉ nhẹ đẩy ra thì ưng nhân đã không có cách nào cố định cơ thể mạnh mẽ bị Vô Song bức lui.

Ưng nhân lúc này ánh mắt tràn ngập kinh hãi, hắn nhận ra chiêu này của Vô Song, một chiêu cực kỳ giống Đấu Chuyển Tinh Di bất quá lại hơi hơi khác biệt, cái này đúng là làm ưng nhân thấy khó hiểu.

Đương nhiên khó hiểu quy về khó hiểu, ưng nhân vừa bị đẩy lùi thì một chân dẫm xuống đất, cả người lại lướt tới, chỉ thấy hai tay hắn dang ra như chim ưng bay lượn, một chân đạp xuống.

“Kim Ưng Câu Diệt “.

Chỉ thấy lại là cái hoàng kim khí chết tiệt kia xuất hiện, biến chân của kẻ này trở thành móng vuốt, cứ như thế mà đạp xuống.

Cho dù Vô Song không quá hiểu hoàng kim khí là gì nhưng thứ này tuyệt đối có thể xuyên qua nội lực, xuyên qua ‘khí’ gần như mang theo hiệu ứng xuyên giáp trong game vậy, cực kỳ nghịch thiên.

Hai tay lại vận lên Đấu Chuyển Tinh Di, Vô Song cũng không có cách nào tiến lên trực tiếp bị đối phương đình trụ, chỉ thấy ưng cước đạp xuống, thế công liên miên bất tuyệt.

Dùng Đấu Chuyển Tinh Di ngăn cản đối phương bất quá lần đầu tiên Vô Song cảm thấy quá sức, Đấu Chuyển Tinh Di dĩ nhiên cũng khó mà ngăn lại một chiêu này.

Đấu Chuyển Tinh Di vốn là tứ lượng bạt thiên cân nhưng thực tế mạnh nhất của Đấu Chuyển Tinh Di là tạo ra một lớp màng, một lớp khí phòng ngự từ đó đẩy lùi đối phương hoặc trực tiếp lấy chiêu của đối thủ trả cho đối thủ.

Lớp khí này trước ưng trảo kia... căn bản không tồn tại.

Một lần nữa phòng ngự của Vô Song bị phá hủy, ưng cước đạp thẳng vào ngực hắn.

Vô Song đương nhiên không chậm, giây phút Đấu Chuyển Tinh Di bị phá hủy hắn đã sớm thu tay lại, dùng Thiên Sơn Chiết Mai Thủ bắt lấy một cước này của đối phương nhưng mà bắt được chân của ưng nhân thì sao?, chỉ nghe hắn cười rất lạnh.

“Kim Ưng Phách Không Cước”.

Phần khí vàng kia rung lên sau đó bắn ngược từ chân của đối phương ra, bắn thẳng vào thể nội của Vô Song, một chiêu này không khác gì nhát chém thẳng vào ngực hắn và bỏ qua mọi loại phòng ngự vậy, đương nhiên không thể bỏ qua sức mạnh cơ thể.

Vô Song cũng không giữ nổi chân của đối phương nữa, trực tiếp bị đẩy lùi thậm chí bắn ngược ra sau.

Ưng nhân một chân hạ xuống đất làm điểm tựa cả người lại lao vút mà tới, hắn còn không cho Vô Song cơ hội thở.

Vô Song vẫn còn đang bị đánh bay đi thì đối phương đã xuất hiện trên không, hai tay dang ra làm cánh, hai chân lại hiện ra ưng trảo.

“Chết, Kim Ưng Phách không Song Cước”.

Lần này là hai nhát chém hoàng kim hướng tới Vô Song, ưng nhân đương nhiên nhìn ra thân thể Vô Song tương đối mạnh mẽ, hắn đã ra tay nhất định phải để lại sát thương chí mạng.

Ưng nhân cũng không tin Vô Song tránh được nhưng ngay lúc này Vô Song vốn đang bay ngược ra sau tưởng như không điều khiển được cơ thể thì cơ thể hắn vậy mà khẽ khựng lại trên không trung sau đó di chuyển dạt sang ngang theo một phương diện không thể tin được.
Vô Song mượn một chiêu Hoành Không Na Di mà tránh thoát một kiếp đồng thời ngay khi hắn vừa dạt ra thể nội Vô Song có hỏa khí bốc lên ngùn ngụt, ngay lập tức chín đường hỏa đao bắn thẳng ra ngoài, chín đường hỏa đao chậm chí đốt cháy cả cương khí màu vàng của đối phương, trực tiếp tạo thành hỏa diễm hướng về ưng nhân.

Ưng nhân nhìn thấy một chiêu này ánh mắt một lần nữa híp lại.

“Lại còn biết Hỏa Diễm Đao? “.

Ưng nhân bản thân tương đối sợ hỏa diễm bởi hỏa diễm thật sự có thể thiêu đốt kim khí của hắn.

Kim khí của ưng nhân là hành kim thuộc tính, đương nhiên bị hỏa khắc chế bất quá canh kim khí cũng không phải tất cả của ưng nhân.

Ưng nhân vẫn đang dang cánh, sau đó cả người hắn xoay tròn, hai tay khép lại đồng thời phong nhận bắn ra bốn phương tám hướng, ưng nhân mở miệng rống lớn một tiếng.

“Ưng Dương Vạn Lý”.

Không còn là kim, đây là phong.

Cả người đối phương như một cây cung bắn qua biển lửa, dùng phong nhận đánh tan hỏa diễm mà xuyên qua tốc độ vẫn cực kỳ nhanh, ưng nhân gần như không cho phép Vô Song có thể thở lấy một hơi.

Phong nhận không đánh tan nổi Hỏa Diễm Đao là đương nhiên nhưng mà bảo hộ ưng nhân xuyên qua biển lửa thì lại thừa sức, ưng nhân cứ như vậy một đường lao ra, phần mũi ưng hướng về phía trước bắn thẳng đến Vô Song.

Vô Song vừa hạ chân xuống đất đã thấy đối phương ập đến bất quá khác với lần trước, Vô Song quyết định cứng đối cứng.

“Thiên Sơn Lục Dương Chưởng – Lục Hợp Chưởng”.

Âm thanh mang theo nộ khí vang lên, từ xưa đến nay chỉ có Vô Song một đường bức lui kẻ khác, một đường nghiền áp kẻ khác vậy mà lần này bị ưng nhân đánh đến có chút không kịp trở tay, sự kiêu ngạo của Vô Song sao lại chấp nhận việc này?.

“Dương Xuân Bạch Tuyết “

“Dương Quan Tam Điệp”

“Dương Ca Thiên Quân”

“Ngạo Dương Tựa Hỏa”
“Liệt Dương Phổ Chiếu”

“Dương Thịnh Âm Suy”.

Lục chưởng hợp nhất tạo thành đại hỏa chưởng, đại hỏa chưởng ập thẳng đến trước mặt ưng nhân.

Ưng nhân nhìn thấy một chiêu này nói thẳng ra... hắn kinh hãi gần chết.

Thiên Sơn Lục Dương Chưởng cương mãnh vô cùng, về độ cương mãnh không thua gì Hàng Long Thập Bát Chưởng nhưng mà mỗi loại chưởng pháp lại có ảo diệu riêng.

Hàng Long là chí dương chí cương, lấy cương làm chủ.

Thiên Sơn Lục Dương Chưởng lại là thuần chí dương chưởng pháp thậm chí đốt sạch âm nhu trong thân biến cả người trở thành loại trạng thái tràn ngập hư hảo mà đẩy ra ngoài, nó không có cái cương mãnh kinh khủng như Hàng Long nhưng chí dương lực lượng của nó mạnh đến mức Hàng Long cũng chỉ có thể thối lui.

Vô Song lại nắm giữ Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, chuyển toàn bộ cơ thể trở thành chí dương trạng thái, trở thành Tiên Thiên Chí Dương Thể, một chiêu lục hợp chưởng này lại càng kinh khủng.

Ưng nhân vốn tưởng Hỏa Diễm Đao đã là lợi hại lắm rồi hắn nào ngờ Vô Song còn có chiêu này, hắn cũng không tránh được chỉ có thể cắn răng mà va chạm.

Một cái va chạm, hỏa khí cùng phong nhận va chạm vào nhau nhưng phong nhận rõ ràng không đủ, ưng nhân vậy mà bắn ngược ra ngoài, miệng hét thảm một tiếng.

Điều đáng ngạc nhiên là không rõ trang phục của hắn làm bằng cái gì, hỏa diễm vậy mà cũng không có cách nào đốt nổi, ưng nhân tuy bắn ngược ra ngoài nhưng rất nhanh mượn đôi cánh kia hắn lại có thể ổn định thân hình trên không trung.

Thân hình ổn định, ưng nhân nội tâm liền muốn xé nát Vô Song ra bất quá hắn còn chưa kịp làm bất cứ một động tác gì Vô Song đã như quỷ mị hiện ra, một quyền nắm lại nện trực tiếp xuống, một quyền táng lên mặt ưng của hắn, cả Vô Song cùng ưng nhân từ trên trời rơi thẳng xuống mặt đất.

Một quyền này của Vô Song đương nhiên cũng có danh tính, là đại danh đỉnh đỉnh Đại Phục Ma Quyền.

Đại Phục Ma Quyền nói thật đây là lần đầu tiên Vô Song sử dụng bất quá đây cũng là một loại quyền pháp cực kỳ bá đạo.

Nó hoàn toàn có thể sánh ngang với Đại Kim Cưởng Chưởng của Thiếu Lâm, là một loại quyền pháp chí nhu sinh chí cương, uy lực khủng khiếp.

Đại Phục Ma Quyền nện thẳng vào mặt ưng nhân có thể làm hắn cảm thấy đau đến tận óc bất quá Vô Song sao có thể buông tay?.

Cả hai cùng rơi xuống đất nhưng Vô Song lại hoàn toàn minh mẫn trong khi ưng nhân vừa dính trọng quyền, chỉ thấy Vô Song gần như đè lên người ưng nhân như võ sĩ đô vật vậy, lại thêm một Đại Phục Ma Quyền nện xuống.

Tiếng quyền của Vô Song nện vào đầu ưng nhân như tiếng búa đập vào thanh kim loại vậy, nghe mà ghê người.

Vô Song cũng biết hắn hiện tại khóa được ưng nhân bên dưới, hắn thậm chí có thể đánh chết ưng nhân ngay tại đây, cơ hội này Vô Song sẽ không bỏ qua nhưng mà chính Vô Song cũng không ngờ được hai chân ưng nhân co lại.

Bằng một động tác... dẻo không thể tin được, hai chân ưng nhân vậy mà có thể luồn qua đòn khóa của Vô Song sau đó gác lên vai hắn, hai chân phát lực đạp vào vai Vô Song đồng thời kình lực đôi tay đập xuống mặt đất, cả người như con cá trạch mà thoát ra.

Ưng nhân thoát ra liền lộn ngược người lại nhưng mà hắn lại không dám cường công tiếp, đầu của hắn có chút choáng.

Về phần Vô Song cũng không lập tức ra tay, ánh mắt chớp động nhìn đối phương.

Ưng nhân này chỉ sợ cũng học Du Già Công, thân thể của hắn gần như đã không còn giống con người hơn nữa bằng vào Du Già Công chỉ sợ mấy quyền của Vô Song chưa hẳn có thể làm hắn thực sự tổn thương đi?.

.........

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau