CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 531 - Chương 535

Quyển 3 - Chương 65: Tàn Hoa Bảo Giám (2)

Thế giới này đương nhiên phải khác với lịch sử mà Vô Song biết.

Ví dụ như không phải ai cũng có tư cách để tóc đuôi sam.

Cùng là kiểu tóc nhưng vốn khác nhau hơn nữa kiểu tóc còn thể hiện thân phận.

Đầu tiên muốn tết tóc đuôi sam thì phải là người Mãn, nếu không phải là người Mãn thì phải được vương tộc người Mãn ân chuẩn.

Tóc đuôi sam cũng có nhiều loại, đầu tiên là tết chỉ qua gáy, dạng tóc đuôi sam này thực sự rất xấu trong mắt Vô Song nhưng đây chủ yếu là dạng tóc của quan viên Đại Thanh, bọn họ khi vào triều nhất định phải tết tóc lại như vậy sau đó đội lên một cái mũ đỏ với lông đuôi dài ở đằng sau, biểu hiện cho một dạng ‘đuôi sam’ khác, loại lông đuôi dài này thường là lông vũ gắn trên chóp mũ, màu sắc cũng lấy màu đen làm chủ, chiều dài khoảng 20 cm.

Loại thứ hai là tóc đuôi sam dài nhưng không được quá lưng, đây là nhân vật có tước hiệu trong triều đình người Mãn, loại người này phần nhiều là quý tộc người Mãn nhưng cũng có người khác tộc được phong tước.

Loại cuối cùng là tóc đuôi sam dài quá chấm lưng, đây là vương tộc nhà Thanh, là trực hệ hoàng thất hoặc là trực hệ gia tộc có người được phong vương.

Lúc đầu Vô Song không để ý lắm, con mắt của hắn vốn không thể quan sát khắp căn phòng này nhưng mà hiện tại Vô Song rốt cuộc cũng phát hiện, hai nam tử kia đều để tóc tết quá chấm lưng, đây là vương tộc người Mãn.

Tất nhiên tại đất phương nam này vương tộc thật ra cũng có thể là người Hán, cũng có thể là con cháu trực hệ của Trấn Nam Vương Phủ, con cháu trực hệ của Ngô Tam Quế.

Vô Song cùng nam tử người Mãn nhìn nhau, trong mắt cả hai đều có chút ẩn ý về phần trận chiến trong đại sảnh thật ra Vô Song không quan tâm cho lắm.

Hắn ban đầu còn thấy hứng thú nhưng nhìn một chút liền bỏ qua tuy nhiên trong nội tâm Vô Song cũng đang cảm thấy tương đối ‘kinh sợ’ với cái đám người này.

Vô Song luyện Quỳ Hoa Bảo Điển chân chính hắn chỉ cần nhìn thân pháp liền phát hiện ra đối phương thân pháp tương đồng rất lớn với Quỳ Hoa Bảo Điển nhưng mà chắc chắn không thể nào là Quỳ Hoa Bảo Điển chân chính.

Vô Song không chắc Quỳ Hoa Bảo Điển nguyên bản có ai còn học được ngoài hắn cùng Đông Phương Bạch hay không dù sao thế gian có rất nhiều việc khó nắm chắc nhưng mà hắn chắc chắn bốn kẻ kia không thể nào học Quỳ Hoa Bảo Điển.

Vô Song trong đầu liền nghĩ tới Tàn Hoa Bảo Giám, loại bí kíp võ công cực kỳ tàn độc dựa trên chính Quỳ Hoa Bảo Điển.

Thời Vô Song chưa dời khỏi thế giới này, Vô Song mơ hồ biết được Tàn Hoa Bảo Giám đang được Ngụy Trung Hiền phát triển rộng rãi hơn, đến khi trở về hắn mới một lần nữa hiểu được mức độ ‘phổ cập’ của thứ này.

Ngụy Trung Hiền thân ở Đông Xưởng, là cơ quan quyền lực không khác gì thanh tra của hậu thế vốn ở phương Bắc không ngờ sau gần 5 năm bằng một cách nào đó thứ võ công này xuất hiện ở phương Nam.

Đám thư sinh này một mặt thanh tú trắng trắng bạch bạch, Vô Song còn nghĩ là tài tử Giang Nam nhưng mà hắn hiện tại chỉ có thể bật cười, bốn người này rõ ràng là thái giám, nào có phải là tài tử gì, mặc áo dài che kín chân tay thậm chí còn hơi che phần cổ lại khiến yết hầu rất khó quan sát, hóa ra là để che dấu thân phận thái giám của mình.

Tàn Hoa Bảo Giám đương nhiên so không được với Quỳ Hoa Bảo Điển nhưng mà cũng cực kỳ đáng sợ, tốc độ tu luyện của Tàn Hoa Bảo Giám còn kinh dị hơn cả Quỳ Hoa Bảo Điển.

Bước đầu tiên đương nhiên là thiến, bước thứ hai liền đốt cháy tuổi thọ, rút tuổi chọ từ 60-70 năm xuống còn hơn 20 năm, biến tuổi thọ thành tiềm năng, dùng tiềm năng mà thay đổi thân thể, không tu nội lực chỉ rèn luyện thân thể cùng tốc độ, đẩy tốc độ đến cực hạn của thể chất, không rèn nội công chỉ rèn võ kỹ, sau khoảng từ 2-3 năm một tam lưu cao thủ thậm chí... có thẻ giết cả Đại Tông Sư.

Đương nhiên Tàn Hoa Bảo Giám không phải ai cũng có thể luyện được, vì vậy mới gọi là ‘tàn hoa’.

Đầu tiên là thiến, tất nhiên bước đầu chỉ cần chịu thiến liền không có vấn đề gì dù sao công nghệ này ở thời nhà Thanh... đã đến mức hoàn hảo.

Bước thứ hai mới là đáng nói, nhiều người sau khi dùng bế pháp đốt tuổi thọ liền lập tức chết luôn, không phải ai cũng có tư cách để mà làm ‘tàn hoa’.

Để tạo nên khoảng 4 kẻ như đám thư sinh kia chỉ sợ phải lấy mạng 20 kẻ đến thế, tỷ lệ thành công là 5 chọn 1, hoặc là trực tiếp chết luôn hoặc là sống thêm vài năm mà bán mạng cho chủ, đây là Tàn Hoa Bảo Giám.

Đương nhiên sau khi biết đối phương sử dụng Tàn Hoa Bảo Giám thì Vô Song đã không cần lo lắng cho Mạc Ly, nếu đám người này đều sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển thì khác nhưng Tàn Hoa Bảo Giám thì còn chưa kém nhiều lắm.

Lý do duy nhất làm Mạc Ly có chút cuống chân cuống tay là vì nàng ra tay quá mức đáng sợ, tuyệt đối là huyết tinh vô cùng, chỉ sợ cả cái chính phòng này cũng bị hủy diệt.



Đương nhiên tính cách Mạc Ly có chút xấu, nàng quả thật không giỏi chịu đựng, sau một thoáng tránh đông tránh tây đến khi bị cả 4 người vây công khiến nàng không thể lùi được nửa, nàng liền thực sự tức giận.

“Hừ, bản công tử nhường một bước lại muốn tiến một bước? “.

Nàng nói xong vốn đang lùi lại đột ngột xoay người, trên tay xuất hiện một loại khí màu đỏ, cả thân hình nghiêng về phía trước, tốc độ cơ hồ nhanh gấp đôi.

Nàng biến đổi quá nhanh, nhanh đến mức toàn bộ 4 kẻ vây công nàng không thể phản ứng kịp.

Mạc Ly một chân dẫm xuống, đơn giản đánh ra một quyền.“Đề Hồ Lực Thiên Quân”.

Một quyền này đến cả Vô Song còn không dám dùng chiêu thức tinh diệu để đỡ bắt buộc phải vận nội công thì đám người trước mặt tính là gì?.

Quả nhiên chỉ một quyền, quyền không trúng ai nhưng kình lực của nó lập tức đẩy lùi bốn người hơn nữa cương kình kinh khủng đến nỗi trực tiếp phá đi trận thế của cả bốn.

Một quyền thành công thoát vây, Mạc Ly căn bản không có ý thu tay, nàng lại dẫm một chân xuống thân hình như báo đốm săn mồi, một bước thật dài tiến đến kẻ gần nhất, nắm tay thu lại sau đó tiếp tục tung một quyền.

“Đề Hồ Phá Sát Quyền”.

Một quyền cực kỳ huyết tinh, đánh thẳng vào bụng kẻ kia quyền của nàng nén toàn bộ kình khí vào lục phủ ngũ tạng đối phương làm hắn trực tiếp phun máu ra, lục phủ ngũ tạng bị đánh nát vụ lập tức gục xuống, thân hình co giật, trên mặt đất có thêm một vũng máu.

Một quyền đánh ra nàng liền thu tay lại, sau đó hai tay thành quyền, mạnh mẽ đánh ra.

“Đề Hồ Thiên Cương Quyền”.

Hai quyền song song đánh ra trực tiếp nện lên người một ‘thư sinh khác’, chỉ nghe tiếng xương vỡ vụn, kẻ này cũng lập tức bị đánh chết, cả người nghẹo ra đằng sau.

Hai lần xuất thủ giải quyết hai người, Mạc Ly một lần nữa thể hiện khả năng công kích siêu cường của mình bất quá nàng cũng thật không ngờ hai tên thư sinh còn lại không biết sống chết đã vọt đến bên người nàng.

Đám thư sinh này vốn là tử sĩ thì ngại gì sống chết hơn nữa bản thân luyện Tàn Hoa Bảo Giám cũng sẽ không sống được quá lâu, kiểu gì cũng chết, trong mắt những kẻ này vốn không quan tâm tới cái chết từ lâu rồi.

Một tên gần nhất lao đến, kẻ này căn bản cũng không có ý định phòng ngự, cứ đưa quạt sắt chém về phái cổ Mạc Ly.

Mạc Ly đương nhiên sẽ không bị đánh trúng, nửa người hơi nghiêng ra né chiêu này đồng thời chân đẹp đưa lên đá ngang một cái, nàng sút đối phương như sút quả bóng vậy, đá thẳng hắn bắn ngược vào góc tường, một cước này cũng đạp gãy xương ngực đối phương.

Mạc Ly một cước xuất ra liền thu chân lại, lúc này kẻ cuối cùng cũng lao tới.

Thấy đối phương vẫn dám tiến lên thật ra trong lòng Mạc Ly cũng có chút kính ý, loại người được gọi là tử sĩ này từ trong nội tâm Mạc Ly vẫn tương đối khâm phục.

Nàng một tay nắm lại thành quyền chuẩn bị giết chết đối phương trong một chiêu tránh khỏi đau đớn thể xác hành hạ nào ngờ nàng chưa kịp vung tay ra kẻ kia đã xoay tròn, quạt của hắn... mở ra.

Từ trong chiếc quạt này một làn bụi trắng tỏa ra không gian xung quanh, ánh mắt Mạc Ly lập tức trợn lên.
“Khốn nạn”.

Nàng nói ra hai chữ, lập tức yếm khí của bản thân đồng thời biến đổi quyền thế, sau đó đánh ra.

Một quyền này gọi là Vô Địch Thiết Quyền, một quyền đánh ra thân thể thư sinh kia như bị trọng pháo oanh kích, một quyền đánh nát người đối phương, máu bắn tung tóe cả sảnh đường.

Đương nhiên giải quyết kẻ này xong Mạc Ly cũng không vui vẻ gì, nàng... thực sự mơ hồ sợ hãi, sợ hãi cái thứ bột trắng kia.

Thứ này đương nhiên không phải bụi thông thường mà cũng không phải vôi bột... chỉ sợ là độc chất hoặc so với ‘độc’ càng thêm ‘độc’.

Độc chất thật ra còn dễ nói, đừng quên Âu Dương Tuệ là Bạch Đà Sơn Trang thiếu chủ mà cho dù không có Âu Dương Tuệ còn có Dạ Xoa thậm chí nhờ quan hệ của nàng với Xà Vương nàng còn có thể đến Miêu Cương, độc chung quy không phải là vấn đề.

Vấn đề nàng sợ nhất là xuân dược, nàng chỉ sợ đối phương bỏ xuân dược trong quạt sắt kia.

Mạc Ly nội tâm không khỏi trầm xuống bất quá nàng cũng thấy lạ, không hiểu tại sao nàng lại cảm thấy mát rượi, sau đó càng ngày càng có chút lạnh.

Vốn đang ở một bên xem kịch vui, nam tử người Mãn nãy giờ vẫn đang ngồi một chỗ không khỏi mở miệng.

“Nội lực đáng sợ thật”.

Theo kẻ này mở miệng, Mạc Ly mới phát hiện có gì không đúng, Vô Song từ lúc nào đã hiện ra sau lưng nàng, hai tay hắn đưa ra, vòng qua cơ thể Mạc Ly như muốn ôm nàng vào lòng vậy, đương nhiên hắn cũng không chạm vào nàng.

Hai tay Vô Song đưa ra hư không, hắn vậy mà mang chí âm nội lực đông kết lại toàn bộ bột phấn đang bay đến, thậm chí cả không gian xung quanh, cho dù là máu đang bắn tới Mạc Ly cũng bị hàn khí cản lại, chỉ một chiêu Vô Song liền lộ ra kinh người nội lực.

Lần này ánh mắt Vô Song thực sự lạnh, hắn thân là thần y đương nhiên nhận ra thứ bột kia là gì, thứ này chính là đại danh đỉnh đỉnh Âm Dương Hợp Hoan Tán.

Vô Song không khỏi âm thầm thở ra, nếu hắn không gặp Mạc Ly ở đây, nếu hắn đến chậm một ngày hoặc nếu hắn không đến Lệ Xuân Viện, tối nay Mạc Ly thực sự sẽ xảy ra chuyện.

_ _ _ __ _ _ _

Vô Song rốt cuộc cũng thu tay lại, hắn kéo Mạc Ly ra phía sau, ánh mắt khóa lấy hai người kia.

Ánh mắt hắn lạnh vô cùng, lạnh đến mức làm hai vị vương tộc người Mãn không khỏi run lên, đặc biệt là kẻ đáng đứng kia.

Hắn bị khí thế Vô Song ép thẳng đến, sắc mặt nào còn cái vẻ tự tin kia, trong mặt không khỏi hoảng sợ mà lùi lại một bước bất quá kẻ này quả thật không phải phế vật, hắn vừa lùi lại một bước nhưng cũng có thể ổn định lại bản thân, hắn nắm lấy quạt giấy trong tay ánh mắt trầm hơn không ít.

“Dám dùng ánh mắt này nhìn bản vương, Gia Minh giết hắn cho ta”.

Gia Minh?, phải Gia Minh chính là để gọi kẻ từ đầu đến cuối vẫn đang ngồi kia.

Kẻ này nghe thấy mình được gọi, trên mặt cũng nhíu lại.

Hắn ban đầu chỉ là có hứng thú với Vô Song nhưng chưa từng coi Vô Song là đối thủ bất quá hiện tại thì khác, chỉ một chiêu vừa rồi của Vô Song nói thật hắn làm không nổi.

Vô Song là dùng thuần nội lực, nội lực kinh khủng vô cùng, nội lực cỡ này đã viễn siêu hắn, hắn cũng không có tự tin thắng.

Đương nhiên không tự tin là không tự tin, lời nói kẻ kia hắn không bỏ ra khỏi tai được, bởi đối phương... họ Ngô tên Ứng Hùng.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 66: Ngỡ Như Từng Gặp (1)

Ngô Ứng Hùng là ai?, đây là con trai Ngô Tam Quế.

Nói thật nếu Phúc Kiến An có mặt tại Lệ Xuân Viện này, hắn cũng phải cho Ngô Ứng Hùn vài phần mặt mũi.

Lời nói của Ngô Ứng Hùng thực sự rất nặng, phi thường nặng, tại một số nời lời nói của hắn còn có trọng lượng hơn cả Khang Hy hiện tại.

Gia Minh lần này đứng lên, hắn rốt cuộc bước ra một bước che cho Ngô Ứng Hùng, vẻ mặt nhìn Vô Song mỉm cười.

“Mời”.

Hắn thậm chí còn không có ý định bàn lui, không có ý định nhiều lời bởi đây là ý của Ngô Ứng Hùng.

Đương nhiên Gia Minh kẻ này cũng có chỗ dựa của chính mình, thứ nhất hắn cảm thấy mình chưa chắc đã thua Vô Song, thứ hai hắn biết đi theo bảo hộ Ngô Ứng Hùng không chỉ có mình.

Đây là đâu?, đây là Lệ Xuân Viện mà Lệ Xuân Viện là đất của ai?, là đất của Phúc Vương – Phúc Kiến An.

Đến địa bàn của Phúc Kiến An, trên lý thuyết sẽ không gặp nguy hiểm gì nhưng mà có trời biết thực tế ra sao, cao thủ đi theo bảo vệ Ngô Ứng Hùng thực sự không ít.

Gia Minh còn chưa tin tưởng tại cái đất phương nam này... tại thời điểm hiện tại có ai đủ sức gây hại cho Ngô Ứng Hùng vì vậy hắn nhất định phải bước ra, không muốn bước cũng phải bước.

Kẻ này bước ra, trên người xuất hiện một loại âm dương quái lực, dương không ra dương mà âm lại càng chẳng phải âm, gần như một loại nội lực dung hòa vậy.

Hắn bước ra một bước không khí từ cực lạnh không ngờ dần dần thay đổi trở thành trung hòa, trở về một loại trạng thái bình thường.

Thấy một bước này Vô Song đúng là hơi nheo mắt lại.

Kẻ này là cường giả, cường giả đi theo thuộc tính trung hòa, âm dương hợp nhất bất quá đây không phải là cái chính, cái chính là khả năng khống chế nội lực của kẻ này cực bất phàm.

Chỉ bàn về khống chế lực, độ tinh tế của hắn còn hơn xa Ca Lâu La, đương nhiên mỗi người đi trên một con đường khác nhau, so sánh như vậy cũng không chuẩn xác.

Vô Song không hiểu lắm, thiên hạ từ bao giờ lại đi ra một kẻ như vậy?.

Đương nhiên Vô Song cũng không ngại đánh, một tay hắn đưa ra, hàn khí tụ lại thậm chí nguyên bàn tay của Vô Song còn dần dần bị đông kết, hàn khí trên người Vô Song làm cả Mạc Ly đang đứng cạnh hắn cũng không khỏi run lên.

“Nhường ngươi ba chiêu”.

Gia Minh nghe vậy có chút ngạc nhiên nhưng mà không ngờ hắn thực sự gật đầu.

“Đa tạ, vậy xin vị huynh đài này giữ lời, nhường ba chiêu”.

Chỉ thấy Gia Minh bước lên, bộ pháp không nhanh không chậm mà lại có chút ung dung tự tại, một chưởng đánh thẳng ra.

Chưởng phong cực kỳ bình thường nhưng Vô Song có thể thấy làn da của Gia Minh căng lên, hắn như nén toàn bộ cương kình lại một điểm vậy, thoạt nhìn chỉ như chưởng pháp bình thường đánh ra nhưng một chưởng này tuyệt đối đáng sợ.

Vô Song quả thật vẫn là chấp đối phương 3 chiêu, hắn không lùi mà tiến tới, một lần bước lên ba bước, hai tay đặt ra sau lưng, lấy ngực mạnh mẽ tiếp một chưởng này.

Gia Minh cũng bất ngờ Vô Song thực sự không tránh không né nhưng mà khi chưởng pháp của hắn đánh vào người Vô Song ánh mắt không khỏi hiện lên một tia bội phục.



Người Vô Song có một loại vô hình tường khí bảo vệ, cái này không phải hộ thể cương khí vì hộ thể cương khí căn bản không mạnh đến vậy hơn nữa lớp hộ thể này căn bản không thể phát hiện, là khí từ thể nội Vô Song phát ra.

Hộ thể thật ra có nhiều thủ đoạn nhưng mà thường thường nhất định phải lấy khí làm chủ, ngưng khí mà hộ thể, tạo ra một lớp tường khí ngay trước cơ thể.

Thủ đoạn mà Vô Song dùng lại hoàn toàn khác, từ thể nội tràn ra khí, lấy khí bảo vệ từ bên trong sau đó khí bắt đầu tạo thành từng vòng từng vòng xoáy, khi chưởng pháp đánh vào cơ thể theo từng vòng xoáy kia mà dần dần tán đi, gần như một loại tá lực đả lực.

Một chưởng đánh vào người Vô Song, Gia Minh trái lại lùi một bước, Vô Song thì vẫn bình chân như vại có điều Vô Song lại lên tưởng.
“Một chưởng vừa rồi gọi là gì?”.

Gia Minh đưa tay hơi chạm vào cổ tay còn lại của mình, hắn thản nhiên đáp.

“Đại Tung Sơn Chưởng”.

Tung Sơn ở núi Thiếu Thất, là đại sơn phương Bắc, Tung Sơn phái là đại phái phương Bắc, Đại Tung Sơn Chưởng là tuyệt học thượng thừa của Tung Sơn Phái, không ngờ kẻ này lại biết?.

“Còn hai chiêu đúng không?”.

Gia Minh cười cười gật đầu, lần này hai tay hắn cùng biến hóa, tay phải bắt đầu nổi từng đường gân, tay trái thì hàn khí tỏa ra.

Tay phải vẫn là một chưởng kia, là Đại Tung Sơn Chưởng, tay trái lại là âm hàn chưởng pháp.

Kẻ này cũng có thể làm được đến giai đoạn âm dương hòa hợp, hơn nữa mặt ngoài thoạt nhìn còn rất trẻ, thiên hạ từ khi nào lại có nhân vật bậc này?.

Nghĩ tới điểm này Vô Song khẽ cười, hắn thật ra cảm thấy suy nghĩ vừa rồi giống với tiền bối cao thủ ẩn cư chốn giang hồ chứ không phải nên thuộc về một tiểu tử sống 15-16 năm tại thế giới này như hắn.

Vô Song lần này cũng không chơi loại phòng ngự kia, dạng phòng ngự kia thú thật hắn còn chưa hoàn thành, bản ý của Vô Song là vận dụng lực lượng Cửu Âm Chân Kinh tồn tại trong thể nội kết hợp với nguyên lý Đấu Chuyển Tinh Di.

Cửu Âm Chân Kinh sẽ luôn tồn tại một thứ gọi là Cửu Âm Chân Lực, đây là loại lực lượng liên tục chữa trị nội thương cho Vô Song, liên tục bảo vệ tâm mạch của hắn hơn nữa gây là loại ‘kỹ năng bị động’, công dụng của nó tương đương với Tử Hà Thần Công nhưng mà lại viễn siêu Tử Hà Thần Công dù sao Tử Hà Thần Công là kỹ năng chủ động, phải tự mình đi chữa thương.

Đã là kỹ năng chủ động Tử Hà Thần Công không thể ngày ngày thủ hộ ai cả, hơn nữa phải sử dụng Tử Hà Chân Khí, thứ này giống như nội lực càng dùng càng tiêu hao nhất định phải bỏ thời gian ra mà tụ tập Tử Khí, dạng này thua kém Cửu Âm Chân Lực ít nhất một đẳng cấp.

Lý tưởng của Vô Song là muốn lợi dụng Cửu Âm Chân Lực thêm vào Đấu Chuyển Tinh Di tạo thành một bộ nội giáp luôn luôn tồn tại trong cơ thể hắn, đương nhiên là Vô Song hiện tại chưa thành công, hắn còn cách thành công tương đối xa.

Lần này Vô Song vận lên Cửu Dương Chân Kinh sau đó vận luôn cả Bắc Minh Thần Công, trực tiếp tạo thành một bức tường cương khí trước mặt mình, hắn đang mời Gia Minh xuất thủ.

Bất kể là Cửu Dương Chân Kinh hay Bắc Minh Thần Công đều có lớp hộ thể rất mạnh, Vô Song đúng là muốn xem chưởng pháp của Gia Minh mạnh đến mức nào?.

Hai người đang muốn lần thứ hai đối chiêu thì cả hai đột ngột đều dừng tay, ánh mắt hơi chuyển về phía trên lầu.

Trên lầu quả thật có tiếng bước chân, một bóng hồng xuất hiện nơi cầu thang, trên tay cầm một chiếc đàn tỳ bà.
Nữ tử này bước rất chậm, trên người có một loại cảm giác ưu nhã mà nhu nhược, như đóa hoa chớm nở dưới ánh bình mình, đẹp đẽ nhưng cũng thật yếu ớt.

Một thân áo trắng nhẹ chuyển, tóc dài đen nhánh buông xuống quá vai, hai cánh tay ẩn trong làn áo trắng nhưng những ngón tay thuôn dài lộ ra, những ngón tay rất đẹp đặt trên cây đàn tỳ bà lớn, nữ tử này xuất hiện bất kể là Vô Song hay Gia Minh đều đã không có ý định tiếp tục thử chiêu.

Đương nhiên giờ phút này Vô Song không đi thưởng thức mỹ mạo nữ nhân này, nếu là trước đây hắn còn có hứng thú nhưng mà hiện tại khi đã biết thân phận của đối phương thì hắn nào dám có chút mơ tưởng gì?, đối phương là nam nhân chứ không phải nữ nhân.

Khẩn Na La của Thiên Long Giáo, người được gọi là Thanh Thanh bên cạnh Yêu Cơ.

Vô Song lại hướng ánh mắt về phía Ngô Ứng Hùng chỉ thấy kẻ này trong mắt tràn ngập sắc dục cùng ham muốn, Vô Song đối với kẻ này không khỏi thở dài.

Thật ra Ngô Ứng Hùng chẳng phải phế vật chỉ là bản thân hắn tốt nghiệp thủ khoa khóa đầu thai, hắn sinh ra đã ở sẵn vạch đích, không cần phải cố gắng làm gì.

Cho dù sau này Ngô Tam Quế dành rất nhiều thời gian cùng tâm huyết dạy dỗ đứa cho này, cho dù Ngô Ứng Hùng thật sự không phải phàm nhân có thể so sánh nhưng hắn từ trong chân tâm luôn coi trời bằng vung, coi mình là trung tâm thế gian, hống hách vô cùng đặc biệt sắc tâm rất nặng, phi thường nặng.

Thú thật lần này đến Hành Dương Thành bởi hắn nghe danh ‘tiểu Trần Viên Viên ‘.

Ngô Ứng Hùng là người rõ nhất Trần Viên Viên đẹp như thế nào, sắc đẹp của Trần Viên Viên làm Ngô Ứng Hùng thèm nhỏ dãi tuy nhiên hắn thực sự không dám đụng vào Trần Viên Viên.

Ngô Ứng Hùng là con trai trưởng, là dòng chính của Ngô Tam Quế đương nhiên muốn gì được nấy nhưng nếu hắn dám đụng vào Trần Viên Viên, cha của hắn liền đánh gẫy chân hắn.

Trần Viên Viên đến cả thân phận thiếp thất trong Trấn Nam Vương phủ cũng không có nhưng mà địa vị của nàng... chỉ sợ mẫu thân của Ngô Ứng Hùng cũng không làm gì được, trong các nữ nhân Ngô Tam Quế đúng là yêu thích Trần Viên Viên nhất, yêu thích đến không nói đạo lý.

Ngô Ứng Hùng càng bị ngăn cản thì ham muốn càng lớn, cảm giác chiếm đoạt càng mạnh nhưng hắn vẫn giữ lại được một tia lý trí, hắn biết nếu hắn dám cường bạo Trần Viên Viên thì sẽ có gì xảy ra với mình.

Lần này vô tình nghe Lệ Xuân Viện xuất hiện một nữ tử có thể so sánh với Trần Viên Viên thử hỏi Ngô Ứng Hùng sao không động tâm?, nên biết Lệ Xuân Viện là đệ nhất kỹ viện nam phương, cũng phải biết chủ nhân Lệ Xuân Viện là ai, Lệ Xuân Viện căn bản sẽ không bịa chuyện về vị ‘tiểu Trần Viên Viên ‘ kia.

Ngô Ứng Hùng đến Hành Dương Thành thật ra đã có nửa tháng nhưng mà hắn căn bản gặp không nổi vị Yêu Cơ này, hắn chưa từng một lần vượt qua thử thách, chưa từng một lần được chứng kiến diện mục của nàng.

Ngô Ứng Hùng thật ra cũng không phản cảm, theo hắn nghĩ nữ tử đẳng cấp như Trần Viên Viên làm cao mới là phải đạo, nữ tử thanh cao như vậy càng đáng để hắn ra tay chiếm đoạt, hắn thậm chí không tiếc tiền thuê đám tài tử nam phương đến, đáng tiếc cái đám miệng đầy học vấn kia cũng chưa ai có thể vượt qua thử thách của nàng.

Ngô Ứng Hùng chưa gặp được tình nhân trong mộng nội tâm càng ngày càng gấp, đáng chết nhất là hắn nhìn thấy hai nga hoàn của Yêu Cơ, thấy Ngọc Huyền cùng Thanh Thanh.

Giống như bao người khác, mỹ mạo của Thanh Thanh cùng vẻ đẹp dị biệt của Ngọc Huyền khiến cho Ngô Ứng Hùng động tâm không thôi, thiếp thất của hắn đã không ít, nữ nhân hắn mang lên giường lại càng nhiều nhưng căn bản không ai so sánh được với Ngọc Huyền cùng Thanh Thanh.

Đấy mới là nha hoàn thôi đấy, chủ nhân thì thế nào?.

Tự hỏi mình một câu, tự mê hoặc chính mình sau đó trong mắt Ngô Ứng Hùng... khuôn mặt của Trần Viên Viên cùng khuôn mặt Yêu Cơ chưa gặp kia hòa làm một, hắn căn bản không thể thoát ra.

Vì không thể thoát ra hắn nhất định phải xin phụ thân mời Gia Minh đến đây, hắn tin tưởng tài học của Gia Minh vượt xa cái đám phế vật tài tử Giang Nam, nhất định có thể giúp hắn gặp mặt mỹ nữ.

Còn nếu Gia Minh cũng không giúp được thì sao?, Ngô Ứng Hùng thậm chí còn nghĩ đến động thủ cướp người, mang về Trần Nam Vương Phủ phiên vân phúc vũ.

Nếu Hành Dương Thành ở phương Bắc hắn còn chưa dám làm liều nhưng đây là phương nam.

Phúc Kiến An thì làm sao?, cho dù Phúc Kiến An không vui thì sao?, cùng lắm Ngô Tam Quế đứng ra giảng hòa, hai bên cũng chưa đến mức vì một danh kỹ xé rách da mặt nhau, hắn thực sự không sợ.

_ _ _ _ __ _ _

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 67: Ngỡ Như Từng Gặp (2)

Thanh Thanh bước xuống, ánh mắt khẽ đảo qua toàn bộ gian phòng, trong mắt liền nhíu lại.

Một cái nhíu mày này rất có phong phạm, hoàn toàn hợp với cái vẻ ngoài yếu đuối kia cứ như bản thân Thanh Thanh không muốn nhiễm chút máu nào dính trên đại sảnh vậy.

Đại sảnh bên dưới thực sự đã có chút hoang tàn, đến cả đám nữ nhân đứng thành hàng cũng đã chạy hết từ bao giờ.

Thanh Thanh rốt cuộc vẫn bước xuống, hướng về 4 người duy nhất còn đứng trong đại sảnh mà nói.

“Bốn vị, cô nương nhà chúng ta thích yên tĩnh, khôgn thích có kẻ làm ồn, đặc biệt là đánh đánh giết giết”.

Ngô Ứng Hùng ánh mắt từ đầu đến đến cuối liền bị khóa trên người Thanh Thanh, nào còn để ý tới Mạc Ly.

Mạc Ly gọi là xinh đẹp, coi như có chút cảm giác đặc biệt nhưng Thanh Thanh tuyệt đối là đại mỹ nhân.

Ngô Ứng Hùng đối với Thanh Thanh lên tiếng, sắc mặt bình thường như không mà nói.

“Đạo chích phương nào dám quấy rầy mấy vị cô nương, Hành Dương Thành trị an thật sự quá kém “.

Nói rồi hắn ngay lập tức quay đầu lại, ánh mắt tức giận nhìn Mạc Ly.

“Hừ, ác nữ phương nào dám công nhiên giết người trong Lệ Xuân Viện?, còn coi vương pháp ra gì hay không?, Gia Minh đi báo quan phủ “.

Ngô Ứng Hùng nói xong cười lạnh nhìn Mạc Ly.

Thú thật loại người giang hồ như Mạc Ly đương nhiên không quá sợ quan phủ lại càng không sợ quan phủ bình thường vây bắt nhưng mà Ngô Ứng Hùng có tự tin biến Mạc Ly thành khâm phạm triều đình, là dạng tội phạm... đồng cấp với Trần Cận Nam cùng Trần Gia Lạc thậm chí khiến cho Mạc Ly không bao giờ có tư cách như một người bình thường tiến vào bất cứ đại thành nào của nam phương.

Đánh nhau hắn có thể không giỏi nhưng quyền lực của hắn liền thông thiên.

Mạc Ly có thể làm gì?, nàng nếu muốn yên ổn chỉ sợ mãi mãi không đặt chân vào Trung Nguyên, đây là thứ quyền lực mà Ngô Ứng Hùng có thể làm được, đương nhiên hắn hiện tại chỉ mở miệng dọa Mạc Ly mà thôi dù sao hiện tại phụ thân của hắn cũng đang chiêu binh mãi mã, tập hợp các cao thủ trong khắp võ lâm về hiệu lực, hắn hiện tại cũng không vội đắc tội thế lực võ lâm.

Lần này đến Hành Dương Thành thứ nhất đương nhiên vì tiểu Trần Viên Viên nhưng mà thứ hai cũng là vì sự kiện chậu vàng rửa tay của Lưu Chính Phong, hắn nhận lệnh phụ thân đến chiêu mộ các thế lực của võ lâm phương Bắc, muốn mang thế lực Ngô gia vươn ra ngoài bắc phương.

Mạc Ly ở sau lưng Vô Song, khuôn mặt xinh đẹp liền hiện ra vẻ tức giận bất quá cũng không đợi Mạc Ly nói gì, Thanh Thanh đã lên tiếng.

“Long công tử, tiểu thư nhà ta cũng không phải trẻ con bất quá tiểu thư cũng nói kẻ nào giao thủ thì đuổi kẻ đó ra “.

Thanh Thanh nói xong lại nhìn khắp căn phòng, trong phòng này người nào chẳng giao thủ, ngoại trừ Ngô Ứng Hùng ra?.

Ngô Ứng Hùng đương nhiên hiểu ý Thanh Thanh nhưng mà hắn nào dám đuổi Gia Minh đi, đuổi Gia Minh xong ai là người trợ giúp hắn gặp mỹ nhân đây?.

Ngô Ứng Hùng im lặng một chút sau đó cắn răng nhìn Vô Song.

“Thanh Thanh cô nương, ta thấy việc này cũng không nên làm quá đáng, hay là thế này, chỉ đuổi ác nữ kia ra, dù sao nàng cũng ra tay giết người hơn nữa còn giết rất nhiều người, thế nào? “.

Ngô Ứng Hùng nói xong cười gằn nhìn Mạc Ly.

Hắn đây là đang cho Mạc Ly đường lui, đương nhiên hắn cũng không hẳn tốt như thế, đợi hắn gặp mặt vị Yêu Cơ trên lầu kia sau đó lại tính toán cùng Mạc Ly cũng không vội.

Mạc Ly đứng đó nhìn Ngô Ứng Hùng, nói thật nếu đây không phải là Lệ Xuân Viện thì nàng muốn đấm vỡ mặt kẻ này, kẻ này rõ ràng là tiểu nhân bỉ ổi nhưng lại một lòng tỏ vẻ đường đường chính chính, một mực giả trang quân tử bất quá Mạc Ly cũng biết nàng không ra tay được.

Thân phận đối phương bất phàm vô cùng, nàng ra tay có thể thỏa mãn nàng nhất thời nhưng sẽ liên lụy đến Vô Song, đến Khinh Huyền thậm chí đến rất nhiều người khác.

Nàng cũng biết Khẩn Na La đang kiếm đường lui cho nàng, bản thân Khẩn Na La chỉ sợ cũng biết kẻ gọi là Long công tử trước mặt không phải là người dễ chọc, Mạc Ly hiểu ý rốt cuộc cũng thở ra một hơi, nàng nhẹ vỗ vai Vô Song đứng đó rồi rời đi.

Thấy Mạc Ly quay đầu, trong mắt Vô Song lóe lên từng tia sáng.

Nếu không phải vì hắn biết Khẩn Na La chính là Thanh Thanh trước mặt, biết Thanh Thanh nói cái gì cũng là vì bảo vệ Mạc Ly thì hắn nhất định không dễ nói chuyện như vậy.



Hiện nay Vô Song còn chưa biết thân phận của kẻ gọi là Long công tử kia, chưa biết hắn là con trai của Ngô Tam Quế nhưng mà kể cả nếu biết thì sao?, Vô Song không ngại vuốt râu hùm thử một lần, hắn còn không quên Ngô Tam Quế ép Thăng Long Hội ra sao, ép Khinh Huyền thế nào, thù mới hận cũ đều có thể thanh toán trong một lần.

Trong đại sảnh, Thanh Thanh gật đầu mỉm cười với Ngô Ứng Hùng sau đó nàng lại hơi chuyển thân.

“Long công tử, tiểu nữ nhận lệnh tiểu thư cho người dọn qua nơi này, tiểu nữ ra ngoài trước, Ngọc Huyền nha đầu không bao lâu sẽ xuống... tiếp ba vị công tử”.

Thanh Thanh nói xong liền rời đi, khi đi qua Ngô Ứng Hùng để lại một làn u hương nhàn nhạt, làn hương khí làm Ngô Ứng Hùng toàn thân rạo rực, ánh mắt một lần nữa lại ngập tràn sắc dục cùng ham muốn.

Nhìn vào ánh mắt Ngô Ứng Hùng, Gia Minh bản thân hơi lùi lại một bước còn Vô Song thì triệt để cảm thấy thú vị, hắn không biết nếu Ngô Ứng Hùng mang được Thanh Thanh lên giường... sau đó sẽ có biểu cảm gì?.Thanh Thanh là Khẩn Na La dịch dung mà thành, lúc này đi ra ngoài chín phần là muốn nói gì với Mạc Ly, có Khẩn Na La đi theo bản thân Vô Song cũng không sợ Mạc Ly xảy ra chuyện gì, hắn sau đó đơn giản lùi lại trở về vị trí cũ của mình đồng thời trong tâm lại càng thêm hứng thú với Yêu Cơ trên lầu.

Khẩn Na La thân là một trong Bát Bộ Thiên Long vậy mà nguyện ý đi theo nàng, nguyện ý trở thành nha hoàn của nàng, nữ nhân này bản sự cũng đủ lớn hơn nữa không rõ nữ nhân này thế nào mà có thể làm cho một vị vương tộc nhà Thanh thần hồn điên đảo, thậm chí Vô Song rõ ràng còn cảm nhận được Ngô Ứng Hùng gần như... điên cuồng, như si như mê không thể thoát khỏi bóng hình kia.

Vô Song còn đang tự hỏi Ngô Ứng Hùng rốt cuộc đã gặp nữ tử kia chưa?, nhìn thấy dung mạo nàng chưa?, cớ gì si mê điên cuồng như vậy?.

Tất nhiên Vô Song còn chưa biết thân phận của kẻ kia, nếu biết thì hắn cũng không đi hỏi làm gì, chỉ bằng danh xưng tiểu Trần Viên Viên, Ngô Ứng Hùng không điên cuồng mới là lạ.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Thanh Thanh cùng Mạc Ly rời đi, cũng không lâu lắm trên lầu lại có người bước xuống, nhìn thấy người này ngay cả Vô Song ánh mắt cũng sáng lên.

Là nàng – Ngọc Huyền.

Vô Song biết Thanh Thanh là Khẩn Na La hóa trang mà thành hắn dĩ nhiên không tơ tưởng gì hơn nữa kể cả Thanh Thanh không phải là Khẩn Na La hóa trang, bằng vào dung mạo đó còn chưa đủ khiến Vô Song cảm thấy quá mức đặc biệt, nhưng mà Ngọc Huyền tuyệt đối khác, khác rất nhiều.

Ngọc Huyền xuất hiện đương nhiên ánh mắt Ngô Ứng Hùng một lần nữa không thể thoát ra, thú thật với Ngô Ứng Hùng mà nói nếu Thanh Thanh hay Ngọc Huyền ngỏ ý muốn chuộc thân, hắn nguyên ra giá vạn lượng bạc chuộc thân cho mỗi người, đáng tiếc cả hai đều không có cái ý tứ này.

Ngọc Huyền đi xuống, nàng không có cái vẻ ưu nhã hay thánh khiết như Thanh Thanh nhưng trên người lại có một loại cảm giác gần gũi cùng hài hòa vô cùng, nàng hướng về Ngô Ứng Hùng nhìn một cái rồi lại nhìn Vô Song.

Quan sát các khách nhân hôm nay, Ngọc Huyền mỉm cười, nụ cười như ánh sắng mặt trời ấm áp vô cùng, tươi tắn vô cùng, nụ cười như hóa đi sát khí, như hóa đi máu trong căn phòng này vậy.

“Long công tử, người lại đến nha, vị này chẳng lẽ là ‘cứu binh’ của Long công tử sao? “.

Ngô Ứng Hùng nghe giọng nói ngọt ngào của nữ nhân trước mặt, hắn thậm chí cảm giác toàn thân run lên.

“Hắc hắc, cũng chỉ trách vị cô nương kia cánh cửa quá cao, ta không thể không mời cao nhân đến giúp”.

Ngô Ứng Hùng lúc này nói chuyện thực sự cực dễ nghe, nào có tí nào gọi là hống hách như trước?.

Ngọc Huyền khẽ cười sau đó lại nhìn Vô Song.

“Vị công tử này thật lạ, bất quá người đã đến đây chắc hẳn cũng rõ tiểu thư nhà chúng ta? “.

Ngọc Huyền nữ nhân này... nàng mang theo một loại mị lực kỳ dị, người khác rất khó nặng lời với nàng chứ đừng nói là làm sắc mặt lạnh lùng hay chán ghét, Vô Song cũng như Ngô Ứng Hùng, đối với nàng thản nhiên mỉm cười.

“Đương nhiên biết, vị tiểu thư trên kia không phải ai cũng có thể gặp được, cửa vào rất cao”.

Ngọc Huyền cười cười, sau đó lại hỏi.
“Không biết vị công tử này xưng hô ra sao? “.

Vô Song đương nhiên không có gì không thể trả lời.

“Ta gọi Vô Song “.

Ngọc Huyền im lặng một chút như muốn ghi nhớ tên của Vô Song, sau đó nàng mới tiếp tục nói.

“Vô Song công tử, người lần đầu đến đây thì tiểu nữ không thể không nói với người vài điều, cái này thì Long công tử cũng đã nghe nhiều, tiểu nữ sẽ cố gắng nói nhanh hết sức nha”.

“Đây là một trò chơi, đầu tiên muốn gặp mặt tiểu thư nhà chúng ta ít nhất phải qua được cửa của tiểu nữ cùng Thanh Thanh bất quá Thanh Thanh không có ở đây hôm nay liền là tiểu nữ đứng ra”.

“Thứ hai, sau khi vượt qua cửa ai của tiểu nữ cùng Thanh Thanh liền là cửa ải của tiểu thư, chỉ có vượt qua cửa ải của tiểu thư mới có thể gặp mặt người, đương nhiên cửa ải của tiểu thư vẫn chưa ai vượt qua được nha”.

“Cuối cùng là thuộc về phúc lợi, chỉ cần vượt qua được cửa ải thứ nhất thì bất kể kết quả cửa ải sau thế nào tiểu thư đều sẽ đàn một khúc nhạc tặng cho các vị công tử, gọi là một hồi duyên phận”.

Nói xong nàng yên lặng một chút rồi mới mỉm cười ưu nhã.

“Không biết hai vị công tử đã sẵn sàng chưa? “.

Nàng không hỏi Gia Minh bởi nàng biết Gia Minh là người Ngô Ứng Hùng mời đến, cho dù Gia Minh thật sự có thể giải được hết các cửa ải của tiểu thư thì người gặp tiểu thư cũng là Ngô Ứng Hùng, căn bản không liên quan gì đến Gia Minh.

Luật đã nói rõ, Vô Song đương nhiên không nghĩ gì, hắn đối với Ngọc Huyền gật đầu.

Ngô Ứng Hùng thì lại càng không có ý kiến, hắn thậm chí mong càng bắt đầu nhanh càng tốt.

Ngọc Huyền thấy hai người đều đồng ý nàng mới đưa tay lên nhẹ vỗ, theo tiếng vỗ tay của nàng liền có vài tỳ nữ đi vào.

Mấy tỳ nữ này nhìn tháy xác chết trong phòng đương nhiên không quen thậm chí còn sợ hãi bất quá các nàng cũng được đào tạo bài bản, bốn tỳ nữ thản nhiên đi về phía trước mặc Ngọc Huyền, bọn họ đang mang theo một bàn cờ lớn.

Đặt bàn cờ lên bàn, lại có hai nữ nhân bày ra hai hộp cờ, bạch tử cùng hắc tử.

Ngọc Huyền đưa tay ra, ung dung bày cờ, nàng đặt từng quân bạch tử lên trên bàn, đặt đến quân thứ 8 liền dừng lại.

“Tiểu nữ ngu độn không được như Thanh Thanh, Thanh Thanh họa tác nhất tuyệt, cầm đạo vô song, tiểu nữ thì chỉ biết chút thuật chơi cờ, hiểu chút cờ thế vẫn xin hai vị công tử chấp vài đường”.

“Cửa ải của tiểu nữ rất đơn giản, hai vị công tử đồng thời thi cờ với tiểu nữ, tiểu nữ bạch tử, hai vị hắc tử, Vô Song công tử cùng Long công tử mỗi người đi một nước, người trước đi xong đến người sau, nếu hai người có thể thắng được tiểu nữ, tiểu nữ liền mời cả hai người lên lầu “.

Luật chơi của nàng nói thì đơn giản nhưng làm khó vô cùng.

Đầu tiên nàng bảo nàng chỉ hiểu chút về cờ?, cái này Vô Song không tin lắm, hành gia vừa lộ một tay liền biết cao thủ.

Thứ hai cho dù Vô Song hay Gia Minh thật sự có thể thắng được nàng nhưng chẳng có gì đảm bảo hai người cùng thi cờ lại có thể thắng được nàng, đây tuyệt đối là một bài toán khó huống hồ còn chưa chắc kỳ đạo của hai người đã sánh được với Ngọc Huyền.

Thấy nàng ung dung đứng đó mỉm cười ưu nhã đợi Vô Song cùng Ngô Ứng Hùng, rốt cuộc Vô Song cũng bước lên.

Vô Song bước lên đương nhiên Gia Minh cũng như vậy, hai người khẽ gật đầu với nhau, cùng nhìn về trận cờ của Ngọc Huyền.

Gia Minh nhìn một chút âm thầm liền thở dài, hắn biết Ngọc Huyền thực sự rất mạnh.

Hắn từ phủ đệ của Ngô Tam Quế được mời đến đây, vốn nghĩ là dùng dao mổ trâu giết gà dù sao đối phương chỉ là danh kỹ, danh kỹ có thể tài học đến đâu?, tất nhiên Ngô Ứng Hùng hết cách mới phải mời hắn ra vì vậy hắn cũng tương đối coi trọng mấy người danh kỹ kia bất quá đến hiện tại khi thấy Ngọc Huyền trong lòng hắn không khỏi thầm than.

Vô Song cũng không khác gì Gia Minh, Ngọc Huyền thực sự cho hắn một bài toán khó.

Rốt cuộc hai nam nhân đứng trước mặt một nữ nhân cũng không thể chờ đợi quá lâu, Vô Song là người đầu tiên đưa tay ra, dùng hai ngón tay cầm lấy một quân hắc tử đặt lên bàn.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 68: Nhỡ Như Từng Gặp (3)

Ngọc Huyền nhìn Vô Song hạ nước cờ, ánh mắt nàng hơi hơi lóe lên nhưng cũng không nói gì, bản thân nàng lần này theo lệnh của tiểu thư liền tiến xuống đuổi khách.

Kỳ đạo của nàng cực kỳ đáng sợ, nàng cũng cảm thấy trên thế gian này không có mấy người có thể thắng qua nàng trong tình cảnh này.

Cờ vây có luật chấp bất quá trừ khi đại tông sư kỳ đạo đối đầu cùng với một kẻ thua mình vài trình độ mới dám chấp đến 8 quân bạch tử huống hồ chính Ngọc Huyền cũng đã là đại tông sư kỳ đạo?.

Trên đời này cho dù là nhị sư ca của Vô Song hay chính Vô Nhai Tử tự mình xuất hiện cũng không chắc có thể thắng được Ngọc Huyền dù sao đôi bên chấp quá sâu.

Chấp sâu như vậy đã là một loại thủ đoạn đừng nói còn là 2 người thi cờ, 2 người rõ ràng lần đầu gặp nhau, trình độ chơi cờ cũng nhất định có chênh lệch, lấy cái gì mà đấu lại nàng?.

Tiểu thư thực sự rất ghét ai làm ồn mình nghỉ ngơi, tiểu thư hôm nay liền không muốn gặp người, không muốn gặp người liền để nàng trục khách.

Ngô Ứng Hùng đã bị Yêu Cơ làm cho như si như dại, cứ những việc liên quan đến nàng thì đầu óc hắn liền trở nên ngu độn căn bản cũng không nhìn rõ được thực hư mà cho dù nhìn ra được Ngọc Huyền muốn làm khó thì hắn cũng đầy tự tin.

Ngô Ứng Hùng cực kỳ tự tin về cái kẻ gọi là Gia Minh này, không phải ngẫu nhiên hắn bỏ công bỏ sức mời kẻ này từ vương phủ đến Hành Dương, hắn thật sự tin tưởng Gia Minh có thể phá trận đương nhiên Gia Minh có khổ trong lòng tự biết.

Gia Minh bản thân nhìn như trầm tĩnh nhưng hắn vốn cực kiêu ngạo, hắn cũng không thể vừa mới vào đầu liền nhận thua một nữ nhân hơn nữa còn là nha hoàn của một danh kỹ Lệ Xuân Viện, việc này đồn ra mặt mũi hắn để đâu?.

Tạm bỏ qua vấn đề mặt mũi, việc này nếu làm hỏng Ngô Ứng Hùng tạm không làm được gì hắn nhưng tuyệt đối sẽ thất vọng về hắn, con đường sau này của Gia Minh tại vương phủ liền không thuận.

Gia Minh bình thường đúng là có tự tin thắng được Ngọc Huyền nhưng như ở trên đã nói hoàn cảnh này hắn có tâm mà vô lực.

Gia Minh cũng nhìn thấy Vô Song đi nước cờ đầu tiên, hắn cũng biết Vô Song là hành gia trong nghề nhưng thế chưa đủ.

Vô Song hiện tại tâm tình cũng có chút không biết làm sao, Vô Song làm người đương nhiên không khác gì Gia Minh, hắn rất kiêu ngạo, hắn cũng không cho phép mình thất lợi tại chỗ này nhưng mà độ khó của việc này thực sự quá lớn.

Vô Song im lặng một chút, miệng không mở ra nhưng bắt đầu sử dụng truyền âm nhập mật.

“Nước thứ hai, tung 4 – hoành 4 “.

Gia Minh vốn đang đứng im lại hơi kinh ngạc nhìn lại Vô Song một lần.

Hắn không làm được truyền âm nhập mật như Vô Song, nhưng mà hắn lại đang âm thầm gật đầu cách làm của Vô Song.

Vô Song có thể truyền âm nhập mật nói rõ chỉ cần hắn nghe Vô Song thì trận này sẽ thành trận cờ của Vô Song cùng Ngọc Huyền.

Cho dù Vô Song kỳ đạo chưa chắc đã bằng Gia Minh nhưng mà dùng cách này ít nhất giảm bớt một nửa độ khó, tuy nhiên cũng phải xem kỳ đạo của Vô Song so với Ngọc Huyền ra sao hơn nữa còn chấp đến 8 quân, việc này cũng vẫn không có quá nhiều phần thắng.

Gia Minh im lặng không đáp, hắn đợi Ngọc Huyền hạ cờ, Vô Song cũng đợi nhưng mà hắn đợi xem Gia Minh hạ cờ.

Rốt cuộc sau khi Ngọc Huyền nhấc tay lên, Gia Minh cũng cầm lấy một quân hắc tử, đặt nước thứ hai, hoàn toàn đúng lời Vô Song nói.

Vô Song ánh mắt không khỏi sáng lên, lần này có cơ hội.

_ _ _ __ _ _ _

Đây là một bàn cờ tỷ lệ 19 x 19, 19 hàng tung, 19 hàng hoành, tổng cộng 361 ô, nếu hai người cùng thi cờ thì khó như lên trời bất quá nếu một mình Vô Song đấu cùng Ngọc Huyền, hắn còn có kỳ chiêu.

“Nước thứ tư, tung 9 hoành 14 “.

“Nước thứ sáu, tung 5 hoành 2”.

_ _ _ _ __ _

Theo ba người cùng hạ cờ, rất nhanh thế cờ cũng thành hình.

Ngọc Huyền đương nhiên vẫn làm chủ hoàn toàn bàn cờ, thế cờ của nàng khác hẳn với vẻ bên ngoài nhẹ nhàng mà đầy sức sống của mình, thế cờ của nàng phải nói là như rồng như hổ chỉ trực nuốt gọn con mồi không nhả xương.

Bằng 8 nước bạch tử đi trước, bạch tử của nàng như chiếm lấy một góc giang sơn, khí thế không thể cản điên cuồng chiếm đất xưng vương.

Về phần hắc tử của Vô Song thì chỉ có thể thủ, như con thuyền ra khơi trong cơn bão khó khăn vô cùng nhưng thủy chung vẫn kiên cường, vẫn cố chống một hơi bất quá chỉ là hơi tàn mà thôi, gần như bất cứ lúc nào cũng có thể bị sóng biển nuốt chửng.Thế cờ có lợi là thế nhưng Ngọc Huyền càng ngày càng cảm thấy không đúng, nàng từ đầu đến cuối không có cảm giác mình đang đấu với hai người mà là... đấu với một người.

Ngọc Huyền cầm trong tay một quân bạch tử, đang đợi hạ xuống bất quá rất nhanh hơi lộ ra do dự, nàng ngửa đầu lên nhìn Vô Song cùng Gia Minh, trong lòng liền nghĩ đến một khả năng.

“Là truyền âm nhập mật sao?, nghe nói là kỳ công đương thế thật sự không ngờ ở đây lại gặp được”.

Ngọc Huyền tự nói với mình một câu, nàng cũng đoán ra rốt cuộc có chuyện gì sau đó thế cờ liền biến đổi.

Nàng vốn còn muốn từ từ mài chết Vô Song cùng Gia Minh nhưng hiện tại đã biết Vô Song cùng Gia Minh sử dụng truyền âm nhập mật nàng trong lòng liền có nộ khí, muốn dốc toàn lực giải quyết ván cờ này, vì vậy nàng di tay sang ngang chậm rãi đặt cờ xuống.

Một nước cờ ăn nguyên mảng quân của Vô Song, triệt để đưa Vô Song vào tử địa.

Một nước cờ mang tính tất sát nhưng mà Vô Song trái lại liền cảm thấy vui vẻ.

Thế cờ đã thành hình, Ngọc Huyền không có cách nào thay thế, nàng nếu vây mà không giết Vô Song cũng chỉ chấp nhận từ bỏ nhưng nếu nàng đuổi tận giết tuyệt thì trận này liền chuyển thành ‘cân bằng’.

Trong đầu Vô Song từ lâu đã hiện ra bốn chữ ‘Thế Cờ Trân Lung’, thế cờ Trân Lung am hiểu nhất là tìm đường sống trong chỗ chết, là một tia điên cuồng, nhập tử địa mà biến sinh địa từ đó lật bàn.

Vô Song ngay lúc này liền muốn truyền âm cho Gia Minh muốn nói hắn hạ cờ, nhưng mà Vô Song còn chưa kịp nói, Gia Minh đã cầm lấy một quân hắc tử... đặt vào giữa bàn.

“Lấy tử lộ làm sinh lộ, tìm đường sống trong chỗ chết, cờ cao cờ cao”.

Gia Minh không ngờ lúc này lại mở miệng, hắn đặt cờ xuống, một nước cờ này Vô Song thực sự giật mình, đây chính là nước cờ mà Vô Song đã đợi, ánh mắt hắn không khỏi kinh ngạc nhìn Gia Minh, kỳ đạo của người này còn trên cả Vô Song chỉ sợ không thua kém nhị sư huynh của hắn.

Một lần nữa Vô Song muốn hỏi người này là ai?, từ đâu chui ra?.

Ngọc Huyền bị một lời nói của Gia Minh làm run lên, nàng lúc này mới ý thức được cái gì đó, nơi hậu phương của nàng không ngờ lại bị đặt vào một quân cờ, một quân cờ mà thôi cũng không ảnh hưởng gì, nàng hoàn toàn có thể giết chết ‘tử sĩ ‘ này nhưng mà nước cờ này lại hoãn thế công của nàng, làm nàng chậm một nước.

Khí thế như rồng nhưng khi ngừng lại liền đại biểu thoái trào.

Là lùi hay không lùi?, lùi lại giết quân cờ kia nàng liền mất cơ hội chiếm lấy góc phải trận cờ, chiếm lấy ½ giang sơn của Vô Song tạo ra.

Không lùi nàng đương nhiên chiếm được nửa giang sơn của Vô Song nhưng mà từ một quân tử sĩ lại đang mở một đường chọc thẳng vào tả quân của nàng, xuyên ra một con đường khác, chân chính mở ra sinh lộ.

Ngọc Huyền nhấc quân bạch tử lên, nàng cuối cùng quyết định lùi nhưng mà khi nàng chưa kịp hạ cờ xuống trong lòng lại run lên.Nàng bỏ cơ hội diệt tuyệt Vô Song liền cho hắn sống thêm một nước, cho đạo hắc tử góc phải sống trên một nước, mất đi tiên cơ, nàng sau đó chỉ sợ mất đi một phần ‘đất’ của chính mình.

Mất một phần đất, mất một nhóm quân, chiến trường bên phải liền mở ra một sinh lộ, một sinh lộ giúp cho Vô Song tìm được sự ổn định, có thể bắt đầu kéo dài trận chiến, có căn cơ của chính mình.

Đặt cờ hay không đặt cờ?.

Ngọc Huyền đứng lặng cả phút đồng hồ, rốt cuộc nàng thả quân bạch tử xuống hộp cờ, một mặt mỉm cười như không có gì xảy ra.

“Vô Song công tử, Long công tử, Ngọc Huyền thay tiểu thư mời hai người lên lầu “.

Nàng nói xong ánh mắt lại chuyển nhìn Vô Song cùng Gia Minh, Vô Song thì nàng đã biết tên nhưng Gia Minh là ai?, Ngọc Huyền lúc này cũng đã không thể bỏ qua đối phương liền mở miệng.

“Vị công tử này, có thể cho Ngọc Huyền biết tôn tính đại danh?”.

Gia Minh khẽ gật đầu với Ngọc Huyền, thản nhiên đáp.

“Ta gọi Gia Minh, Gia trong Gia Cát, Minh trong Khổng Minh”.

Hắn không nói thì thôi vừa nói đã khiến Vô Song liếc nhìn, kẻ này quả thật đủ cuồng.

Ngọc Huyền cũng mỉm cười, hơi hơi nhường đường chỉ tay về phía sau.

“Ngọc Huyền không kéo dài thời gian nữa, Long công tử, Vô Song công tử còn có Gia Minh công tử, mời ba người lên lầu, tiểu thư đang đợi sẵn”.

Ngô Ứng Hùng là người đầu tiên không đợi được, hắn vốn không quan tâm việc gì xảy ra, hắn chỉ cần lên lầu là được, vừa thấy Ngọc Huyền đi trước dẫn đường hắn đã vội vàng theo sau, để lại Gia Minh cùng Vô Song ở sau lưng.

Gia Minh cũng không vội đi theo Ngô Ứng Hùng, ánh mắt hơi đảo qua nhìn Vô Song.

“Vô Song huynh đệ, không biết nãy nếu nàng không đi nhầm một nước cờ kia, ngươi tính làm gì? “.

Vô Song đối với Gia Minh hỏi hắn thản nhiên nhấc vai.

“Không thể nói ”.

Vô Song thật ra... đã chuẩn bị dùng Di Hồn Đại Pháp thôi miên Ngọc Huyền ép nàng đi nhầm một nước bất quá hắn cũng đâu thể nói thật cho Gia Minh.

Lại hướng về Gia Minh, Vô Song khẽ cười.

“Ngươi đã gọi hai chữ huynh đệ, ta cũng tạm coi ngươi là huynh đệ đi, đã là huynh đệ không biết có thể tháo lớp dịch dung ra chăng? “.

Gia Minh người này dịch dung mà đến hơn nữa cái tên này chín phần là giả.

Gia Minh cũng nhấc hai vai lên thản nhiên đáp.

“Thứ cho không thể phục mệnh “.

Nói rồi cả hai khẽ hiểu ý cùng cười một tiếng, chậm rãi bước lên lầu hai.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 69: Ngỡ Như Từng Gặp

Ba người cùng nhau bước lên lầu 2.

Trong ba người ngoại trừ Ngô Ứng Hùng đã đi qua vài lần còn lại đều chưa ai đặt chân qua, lầu 2 căn bản không phải đại sảnh hào nhoáng như lầu 1 mà là khuê phòng nữ nhân, chân chính một cái khuê phòng.

Phòng này cấu trúc ra sao thì Vô Song cũng không rõ bởi bọn hắn bị ngăn ở một tấm đại bình phong, một tấm bình phong chia đôi căn phòng này, nhìn qua cũng chỉ thấy mờ mờ ảo ảo.

Không thể ngay lập tức nhìn thấy vị Yêu Cơ kia làm Vô Song trong lòng có chút tiếc hận nhưng mà đây cũng là phải đạo dù sao từ trước đến nay cũng chưa ai thấy dung mạo của nàng.

Từ sau tấm bình phong Vô Song có thể nhìn thấy một thân ảnh mờ mờ ảo ảo, ngoại trừ sắc đỏ mà nàng mặc trên người ra thì không quan sát được bất cứ điểm nào cả.

Nữ nhân sau tấm bình phong tựa như đang nằm dài trên một tấm trường kỷ, ánh mắt nàng có lẽ cũng đang quan sát ba người xung quanh.

Tâm trạng của vị Yêu Cơ hiện tại ra sao?.

Yêu Cơ lúc này đúng là không muốn gặp ba người Vô Song dù sao nàng cảm thấy mấy người này không có cái gì tốt để nhìn.

Đầu tiên Ngô Ứng Hùng đã đến đây quá nhiều lần, trừ việc có quyền có thế ra thì nàng không nhìn ra cái gì đặc biệt của đối phương, căn bản không nhìn.

Thứ hai là Gia Minh, người này thực tài có lẽ không tệ dù sao cũng là cứu cánh của Ngô Ứng Hùng bất quá chung quy là hạ nhân của hắn, cũng không có gì để nhìn.

Cuối cùng là Vô Song, Vô Song muốn dung mạo có dung mạo, muốn tiền tài có lẽ cũng có tiền tài, chân tài thực học tạm thời không biết nhưng kỳ đạo chắc chắn vẫn qua môn tuy nhiên nàng nhìn Vô Song một hồi cảm thấy chán ghét, liền thu mắt lại.

Ở một bên cạnh nàng Ngọc Huyền vẫn đứng đó ung dung mỉm cười, căn bản như không biết tiểu thư nhà mình đang suy nghĩ gì.

Trên trường kỷ lớn, Yêu Cơ rốt cuộc đổi tư thế, một tay chống lấy đầu, hai mắt nhắm lại.

“Ngọc Huyền, bảo bọn họ tấu một khúc đàn đi “.

Nàng không mở miệng nhưng âm thanh vẫn vào được tai Ngọc Huyền, đây cũng là truyền âm nhập mật, cái này không phải chỉ có Vô Song biết.

Ngọc Huyền nghe vậy thụ ý cúi đầu, nàng từ trường kỷ đi vòng ra ngoài, đối mặt với ba vị khách nhân cung kính nhún chân, đầu hơi cúi xuống.

“Gia Minh công tử, Vô Song công tử, tiểu thư nhà chúng ta muốn hai người tấu một khúc nhạc không biết có được không? “.

Gia Minh cùng cả Vô Song căn bản không có bất cứ khó khăn gì đều gật đầu bất quá hai người cũng cảm nhận được lời nói của đối phương có lỗ thủng.

Nàng rõ ràng nói là ‘muốn’ chứ không phải là ‘thử thách’, một khúc nhạc này tấu dù hay thế nào cũng không liên quan tới thử thách mà nàng đặt ra ở cửa thứ hai, đương nhiên tấu nhạc tốt thật sự có tác dụng của chính nó.

Tại sao lại có tác dụng?, một bản nhạc hay có thể làm mỹ nhân cảm thấy vui vẻ, mỹ nhân cảm thấy vui vẻ cửa ải thứ hai liền dễ hơn nhiều, nói thẳng ra khúc nhạc ban đầu là để hống nàng vui.

Gia Minh là người đầu tiên hướng về Ngọc Huyền mà lên tiếng.

“Phiền Ngọc Huyền cô nương cho ta mượn một cây đàn huyền cầm”.

Ngọc Huyền đúng là không nói, trở lại sau tấm bình phong rồi rất nhanh liền mang ra một cây đàn huyền cầm dài đặt lên bàn, nàng làm xong mới khẽ lùi lại ngỏ ý Gia Minh có thể.

Gia Minh ngồi xuống, nhẹ gấp ống tay áo lên lộ ra đôi tay thon dài, hơn nữa làn da của hắn cũng rất trắng, Gia Minh cho dù dịch dung nhưng chân thân của hắn có lẽ là một vị ‘tiểu bạch kiểm’, về khoản này liền tương đối giống Vô Song.

Gia Minh khẽ đặt tay lên cây huyền cầm, nhè nhẹ rung lên từng giây đàn.

Âm thanh lúc trầm lúc bổng, khi xa khi gần, bất quá cũng không phải là một khúc nhạc nào cả, hắn đang thử âm.

Chỉ từ thử âm chứ không cần chân chính đánh ra từ khúc, Gia Minh đã lộ ra hắn tuyệt đối là đại tông sư cầm đạo.

Một mặt nghiêm túc thử âm, rốt cuộc Gia Minh mới mỉm cười khẽ hô.

“Đàn tốt”.

Nhạc khí ở nơi này thực sự không thể không tốt bởi đây đều là nhạc khí của Khẩn Na La, Khẩn Na La cho dù là phản đồ Tiên Âm Động nhưng vẫn cứ xuất thân từ Tiên Âm Động, đệ tử Tiên Âm Động coi trọng nhạc khí còn viễn siêu binh khí thông thường.

Gia Minh đặt mười ngón tay đè lại dây đàn, ánh mắt rốt cuộc nhắm lại một lần nữa điều khiển tinh – khí – thần, tiếp theo hít vào một hơi thật sâu, ngón tay hắn cùng dây đàn đều run lên nhè nhẹ.

Một khúc nhạc này vừa ra, trong phòng tất cả mọi người như bị hút vào, một khúc nhạc này chỉ sợ ở đây trừ Ngô Tam Quế ra không ai không nhận thấy.

Khúc này gọi là Phượng Cầu Hoàng.

Một khúc này đương nhiên là kinh điển hơn nữa cực kỳ thích hợp.

Năm xưa Tư Mã Tương Như đoạt trái tim của Trác Vân Quân cũng không phải chỉ là một khúc này sao?, nay lại mang ra đánh trước mặt Yêu Cơ ngụ ý không nói cũng biết đáng tiếc lại có chút không ổn dù sao Gia Minh cũng là thay người làm việc, khúc nhạc này cho dù hoàn mỹ như thế nào đi chăng nữa cũng là hắn đánh chứ không phải Ngô Ứng Hùng đánh.

Điều này Gia Minh đương nhiên cũng nghĩ đến nhưng mà hắn lại không biết làm sao cho tốt, đây là giới hạn thân phận.

Đương nhiên bất kể thế nào cầm kỹ của Gia Minh phải gọi là kinh người, cầm kỹ của hắn cao siêu đến mức ảnh hưởng được cả không gian xung quanh, cho người ta một loại mộng cảnh như thật như ảo.

“Phượng hề, phượng hề quy cố hương,

Ngao du tứ hải cầu kỳ hoàng,

Thời vị ngộ hề vô sở tương,

Hà ngộ kim tịch đăng tư đường.

Hữu diệm thục nữ tại khuê phường,

Thất nhĩ nhân hà sầu ngã trường.

Hà duyên giao cảnh vi uyên ương

Tương hiệt cương hề cộng cao tường.”

Chim phượng, chim phượng về cố hương,

Ngao du bốn bể tìm chim hoàng

Thời chưa gặp chừ, luống lỡ làng.

Hôm nay bước đến chốn thênh thang.

Có cô gái đẹp ở đài trang,

Nhà gần người xa não tâm tràng.

Ước gì giao kết đôi uyên ương,

Bay liệng cùng nhau thỏa mọi đường.

.............

Tiếng đàn của Gia Minh tạo ra một loại mộng cảnh của riêng hắn, trời đất cao vời vợi, thiên địa bốn phương rộng lớn, thế gian gần như vô bờ.

Nhật nguyệt quay vòng, thiên không như xa mà lại gần, bốn phương gió nhẹ thổi, nơi thiên không là Phượng cùng Hoàng.

Khổng tước đài gió vi vu thổi, Hoàng bay lượn cửu thiên.

Cây Ngô Đồng trên đất, Phượng uy nghiêm mà đứng, ánh mắt như si như mê nhìn Hoàng vũ cửu thiên.

Phượng tung cánh, hỏa vũ che lấy cả bầu trời, một đôi hỏa vũ che phủ cửu thiên như muốn ôm chọn Hoàng vào lòng, đôi Phượng – Hoàng cứ như vậy quấn lấy nhau xoay vòng, bay khắp cửu thiên thập địa, bay khắp nhân gian phù hoa, đi đến chân trời góc biển.

Cầm kỳ kẻ này cao đến đáng sợ.

Cầm kỹ kẻ này cho dù là Yêu Cơ ẩn ở kia cũng không khỏi động dung, nàng không khỏi ngồi thẳng lưng lên.

Nàng không thể bị cảm động bởi một khúc Phượng Cầu Hoàng này bởi Gia Minh cũng chỉ là thay chủ đứng ra nhưng nàng thật sự bị cầm kỹ của kẻ này làm chấn động.

Ngô Ứng Hùng ở ngoài, hắn không thấy sắc mặt Yêu Cơ nhưng lại thấy nàng ngồi dậy, trong tâm liền kích động, hắn biết hôm nay có Gia Minh đứng ra việc thật sự có thể thành hoặc ít nhất cũng thấy dung mạo của nàng.

Khúc Phượng Cầu Hoàng rốt cuộc cũng kết thúc, Gia Minh mỉm cười thu tay lại, nho nhã mà lễ độ đứng lên chậm rãi bước lùi một bước, hắn thậm chí còn ra dấu ‘mời’, là ‘mời’ Vô Song đến tấu một khúc tiếp theo.

_ _ _ _ __ _ _

Vô Song đối với nụ cười của Gia Minh hắn khẽ gật đầu, hắn không nho nhã được như đối phương cũng không đi thử đàn, hắn lại có chút thản nhiên ngồi xuống, tay nhẹ đặt lên cây huyền cầm bất quá Vô Song cũng không động, đôi tay chỉ để nguyên như vậy.

Hắn ngồi thừ ra cả phút đồng hồ không có ý niệm động, thậm chí làm cho Ngô Ứng Hùng ở một bên khì mũi.

“Thế nào?, ngươi có biết đánh đàn không đây?, định ngồi đó đến bao giờ, tính làm mất nhã hứng cô nương sao? “.

‘Cô nương’ chính là xưng hô của Ngô Ứng Hùng với Yêu Cơ, hắn hiện tại còn không biết Yêu Cơ gọi là gì hơn nữa hắn cũng không thể dùng hai chữ Yêu Cơ thật sự gọi nàng, đây chẳng phải đánh đồng nàng với yêu quái?.Yêu Cơ ở bên trong hơi nhếch miệng, nàng cũng không vội thúc Vô Song bất quá nàng trong lòng cũng có dự định, nàng không thích kẻ này, cho dù kẻ này đánh ra một khúc đàn thiên cổ, cho dù kẻ này cầm kỹ đệ nhất thiên hạ, siêu tuyệt phàm trần thì nàng cũng loại.

Yêu Cơ cứ thế im lặng bất quá Vô Song thẫn thờ càng ngày càng lâu, hắn đã lặng im 5 phút đồng hồ, đến mức không chỉ Ngô Ứng Hùng mà Ngọc Huyền ở bên cạnh cũng cảm thấy không tốt, nàng hơi mở miệng dò hỏi.

“Công tử? “.

Vô Song nghe lời Ngọc Huyền mới mở mắt ra, ánh mắt nhìn vào bên trong tấm màn che kia như muốn dùng hết sức quan sát Yêu Cơ, như muốn nhìn thấy khuôn mặt của nàng ẩn sau tấm bình phong.

“Chúng ta đã gặp nhau bao giờ chưa? “.

Vô Song đột ngột hỏi ra một câu làm không ai tưởng tượng được.

Cái câu hỏi này tuyệt đối cực kỳ ngu xuẩn, câu hỏi này đã được không biết bao nhiêu nam nhân sử dụng hơn nữa còn dùng không biết bao nhiêu lần, từ mấy trăm năm trước, cái thủ đoạn này còn có người mang ra dùng lại?.

Ngọc Huyền không quá rõ tâm tình tiểu thư nhà mình, nàng vốn cảm thấy Vô Song công tử thật ra tốt hơn Long công tử nhiều dù sao vẫn là chân tài thực học mà đến, nào ngờ Vô Song lại hỏi ra một câu như vậy?.

Ở bên trong, nụ cười của Yêu Cơ càng ngày càng nhạt, ánh mắt rốt cuộc không còn hứng thú thu lại, nàng lại trở về tư thế nằm nhoài của mình, đến cả ý mở miệng cũng không có.

Vô Song không thấy nàng đáp lại âm thầm thở dài.

Hắn hỏi câu vừa rồi không phải là vu vơ, không hiểu sao hắn cảm thấy nàng rất quen, phi thường quen, nhất định đã gặp ở đâu đó nhưng mà hắn không thể nhớ ra.

Cái cảm giác này thực sự rất khác lạ, khác lạ vô cùng.

Tưởng như gặp mà không gặp, tưởng như thấy mà không thấy, tưởng như chạm tay nhưng rốt cuộc chỉ là ảo ảnh, tựa như ánh trăng in bóng nước.

Vô Song biết mình cũng không thể kéo dài, hắn rốt cuộc động, hắn cũng bắt đầu đánh ra đàn khúc của mình.

Gia Minh có thể thay đổi thiên địa tạo thành ảo tưởng, hắn cũng có thể.

Vô Song không biết chọn bản nhạc gì dù sao chỉ cần hắn thật tâm chọn chắc chắn ý cảnh không dưới Phượng Cầu Hoàng.

Phượng Cầu Hoàng ý cảnh cực tốt nhưng sai người đánh, Vô Song thậm chí tin tưởng nếu hắn đánh một khúc Việt Quốc – Giai Nhân Ca, ý cảnh cho dù hơi dưới Phượng Cầu Hoàng nhưng lại đúng người đánh hắn vẫn thắng Gia Minh một bậc.

Nghĩ đến đây Vô Song bắt đầu đụng âm, từng âm từng âm vang lên.

Khúc nhạc này vừa ra, Gia Minh ánh mắt cũng nhíu lại, hắn cũng biết đây là Giai Nhân Ca.

Giai Nhân Ca không phải tả tình yêu nam nữ, ý cảnh ràng không bằng Phượng Cầu Hoàng nhưng lại mạnh ở ca ngợi vẻ đẹp mỹ nữ hơn nữa Vô Song lần đầu đến đây căn bản nào có tình cảm gì?, một khúc Giai Nhân Ca trái lại hợp lý.

Nhìn từ mặt này Phượng Cầu Hoàng của Gia Minh còn có chút sai, hắn cũng là lần đầu tiên đến đây, lấy cái tư cách gì đàn một khúc Phượng Cầu Hoàng, lấy tư cách gì muốn cùng Hoàng đi đến thiên trường địa cửu, cửu thiên thập địa?.

Đành rằng năm xưa Tư Mã Tương Như gặp Trác Văn Quân lần đầu tiên là đánh ra một khúc này nhưng mà Tư Mã Tương Như năm đó chỉ có ý trêu đùa, cảm khái mỹ mạo của Trác Văn Quân nhưng không ngờ lấy đi con tim của nàng.

Gia Minh chẳng nhẽ cũng muốn bằng khúc nhạc này đoạt con tim Yêu Cơ?, hắn biết mình làm không được mà nếu hắn thật sự làm được chỉ sợ Ngô Ứng Hùng có tâm giết hắn.

Một khúc Giai Nhân Ca vang lên, Gia Minh liền biết cầm kỹ của Vô Song tuyệt không dưới mình, nghĩ đến đây hắn liền hơi cảm thấy mình rơi xuống hạ phong dù gì thân phận của hắn cũng khác Vô Song bất quá... chính Gia Minh cũng không ngờ khúc Giai Nhân Ca của Vô Song càng nghe càng không đúng.

Không chỉ có Gia Minh mà Ngọc Huyền cũng nhíu chặt lông mày.

Vài nốt nhạc đầu vang lên đã nói rõ cầm kỹ Vô Song kinh người nhưng mà càng về sau tiếng đàn càng trúc trắc, một khúc Giai Nhân Ca không ngờ lại càng ngày càng kém?, đây rốt cuộc là cái gì xảy ra?.

Gia Minh cảm nhận được, Ngọc Huyền cũng cảm nhận được đương nhiên Vô Song không thể không cảm nhận được.

Vô Song rốt cuộc dùng mười đầu ngón tay ngăn chặn dây đàn, hắn khẽ mỉm cười với Ngọc Huyền rồi lại nhìn về tấm bình phong kia.

“Đàn tốt”.

Một câu này suýt nữa làm Ngọc Huyền bật cười, sắc mặt Gia Minh liền giật giật.

Đàn sao có thể không tốt?, Gia Minh là người đầu tiên thử đàn thì thôi ai ngờ Vô Song cũng muốn thử?, ai biết chút cầm kỹ chẳng nhận ra bằng vài nốt đàn khi Gia Minh ngồi xuống cây đàn này chỉ sợ giá trị thiên kim? thậm chí thiên kim khó cầu, còn cần thử lần 2 sao?.

Quan trọng hơn bằng một câu ‘đàn tốt’, một phần khúc Giai Nhân Ca hỏng bét kia liền biến thành dĩ vãng, thử đàn không được sao?, đánh đùa một chút không được sao?, ai nói được gì?.

_ _ _ __ _ _ _ _

Người bên ngoài nghĩ gì Vô Song không biết nhưng hiện tại hắn liền âm thầm thở dài, hắn vốn không phải thử đàn mà là hắn thật sự đánh lỗi.

Một khúc Giai Nhân Ca hắn càng đánh càng không thích hợp, như có thứ gì mạnh mẽ ức chế cảm xúc của hắn vậy.

Vô Song dùng mười ngón tay đè lấy dây đàn như đè tâm tình của mình lại, rốt cuộc là có gì xảy ra?.

Vô Song cũng không dám lập tức đàn một khúc khác, hắn có cảm giác... hắn đàn không nổi.

Vô Song không biết tại sao, hắn rốt cuộc đổi khúc nhạc.

Hắn cũng chẳng biết tại sao, một khúc này hắn cảm thấy thích hợp nhất.

Một khúc này gọi là Phong Hoa Tuyết Nguyệt, quan trọng hơn, khúc Phong Hoa Tuyết Nguyệt không thuộc về thế giới này.
Một khúc Phong Hoa Tuyết Nguyệt này là của hậu thế.

Thế giới này đúng là có một khúc tên gọi tương tự thậm chí Vô Song đã nhìn qua nhưng không biết vì cái gì hắn lại chọn khúc đàn của hậu thế, cũng như năm xưa hắn vì Tử Y tấu một khúc Giai Nhân Lệ vậy.

Khúc nhạc này... thiên hạ chỉ sợ không có người thứ hai đánh được.

Vô Song kiếp trước không quá am hiểu nhạc khúc nhưng mà hắn đúng là có nghe qua đôi lần bởi Phong Hoa Tuyết Nguyệt kiếp trước cực kỳ nổi tiếng tất nhiên khi đó hắn chỉ nhớ mơ mơ màng màng nhưng mà kiếp này trí nhớ của hắn siêu khủng khiếp lại thâm cầm đạo đã tới cảnh giới cực cao, hắn đúng là đủ sức dựa vào chút ký ức kia tái hiện lại một khúc Phong Hoa Tuyết Nguyệt.

“Thùy phong xuy đích thị khói sương xuyên giang hà

Họa nên hoa nhuốm bùn vẫn trong tựa mây nước

Nguyệt quang phiêu tán làm tuyết tan hiên viên thượng

Vạn niên trăng soi người khứ lai thiên nhai còn vương

Du sơn ngoạn thế quế hoa bác lạc

Ung dung vạn lý cố nhân xuống ngựa

Miên miên dạ trú bất phân chính tà

Dao khan bộc bố lúc xa lúc gần

Đông lưu thủy khứ lúc vơi lúc đầy

Bi thương vị liễu đã say khoái lạc

Hưng suy tùy ý tháng năm vãn hồi

Phiêu du trần cấu đừng quên

Vải thanh quan phất nhẹ ống tay nơi phong đoạn

Vọng hoa khai sắc ngọc khẽ lay vạt tay áo

Nhuộm bi ai nét ngài tóc phai vương sương tràn

Nguyệt là đêm cô tịnh vắng sao mây che dạ đăng

Tựa phong thanh khúc phạn xướng âm vang cao đài

Người thương hoa chiết nhành liễu trang hoàng văn án

Hào quang che trướng thượng tuyết phiêu nơi cung cầm

Nguyệt tịnh minh nan cầu sắc hương sao phai tàn mau

Khai thiên lập địa kết giá y

Sánh vai vạn kiếp ngâm đường thi

Diên niên ẩn hiện nắm cốt khô

Đống tro cát hóa phấn mặc tán

Thiên nhai nhật xuất lưỡng phân ái hận

Cao sang mặc khách luyến lưu sóng thuyền

Ta cô độc bước dẫm lên nấm mồ

Chôn phong vùi tuyết ngàn thu

Bộ xương khô nhuốm cạn huyết như hoa trên cành

Người tô thêm máu nhuộm xác phong là khiên chắn

Ngựa phơi thây tuyết tràn vấy xung quanh quan tài

Nguỵệt là tâm tư vị sứ quan đôi môi lặng câm

Vì ai ta xướng họa áng phong thi e lệ

Trần gian say giấc nồng tháng tư tựa hoa biếc

Màu rêu xanh nhiễm bụi tuyết chia đôi viên mệnh

Nguyệt tàn hoa khai vị liễu trăng miên miên vần xoay

Khai thiên lập địa kết giá y

Sánh vai vạn kiếp ngâm đường thi

Diên niên ẩn hiện nắm cốt khô

Đống tro cát hóa phấn mặc tán”.

_ _ _ _ _ _ __ _

Vô Song như bước vào một loại cảnh giới vong ngã, hắn không còn biết gì cả, một khúc nhạc này của hắn đến cả chút dị tượng như Gia Minh cũng không đánh ra.

Vô Song không biết bên ngoài xảy ra cái gì, hắn chỉ biết tiến vào thế giới của hắn, âm nhạc của hắn.

Chẳng biết bao lâu, Vô Song dừng tay lại, trong lòng liền trĩu nặng.

Hắn cũng mặc kệ Ngô Ứng Hùng, mặc kệ Gia Minh, thậm chí là cả Ngọc Huyền.

Vô Song đứng lên, hướng về Yêu Cơ trong kia thản nhiên nói.

“Ta cảm thấy trong người không thoải mái, hẹn cô nương khi khác gặp mặt”.

Hắn nói xong vậy mà quay đầu đi, tuyệt không có ý định nhìn lại, có thể nói tâm tình của Vô Song hiện tại tuyệt đối có vấn đề.

Trong đầu hắn hiện tại bắt đầu xen lẫn những mảng màu đen trắng, những hình ảnh mơ mơ hồ hồ như có như không, lúc ẩn lúc hiện, những hình ảnh chính hắn cũng không nắm bắt được.

Vô Song xoay người, hắn không có ý quay đầu lại thậm chí từ tận sâu trong chân tâm Vô Song không hiểu sao lại bắt đầu thấy sợ Yêu Cơ, càng không có ý muốn thấy mặt nàng, hắn chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái chỗ này nhưng mà Vô Song rốt cuộc không đi được.

Từ sâu tấm bình phong, một tiếng gió vang lên, từng sợi chỉ đỏ phóng ra, từng sợi chỉ đó như có một bàn tay vô hình điều khiển, từng sợi chỉ đỏ bám lên cây huyền cầm.

Từng nốt đàn lại vang lên, từng tâm từng nốt rung động.

Khúc nhạc này cũng tên là Phong Hoa Tuyết Nguyệt.

............

Mấy hôm nay trạng thái không tốt, sức khỏe cũng có chút vấn đề, thực sự xin lỗi mọi người.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau