CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 526 - Chương 530

Quyển 3 - Chương 62-2: Bắc Địa Phong Vân (1)

Trong lúc thiên hạ đang đổ dồn ánh mắt về Hành Dương Thành thì ở một nơi cách xa không biết bao nhiêu dặm đường, nơi mà bốn phương tám hướng đâu đâu cũng là cát vàng bao phủ.

Tại vùng cát vàng mênh mông chẳng hiểu sao lại tồn tại một tòa tiểu đảo, một tòa tiểu đảo giữa sa mạc quả thật phải gọi là kỳ quan nhân thế.

Tòa ốc đảo này như báu vật của tự nhiên, báu vật của toàn bộ đại sa mạc này vậy, nơi này gọi là Bán Nguyệt Đảo.

Tại sao gọi là Bán Nguyệt Đảo?, đơn giản vì vùng hồ nước bao quanh tiểu đảo có hình bán nguyệt còn lại là cát vàng phủ kín, từ trên không nhìn xuống nơi này cứ như là thiên đường vậy.

Bán Nguyệt Đảo diện tích không lớn, so với một tòa tiểu thành của Trung Nguyên còn nhỏ hơn nhưng mà đây là một khối bảo địa, là nơi rất nhiều đoàn thương buôn đều đi qua và ở lại tiếp tế lương thực cùng nước uống.

Tại đại sa mạc Gobi mà nói Bán Nguyệt Đảo quả thật là thiên đường.

Trong Bán Nguyệt Đảo nhiều nhất là các sạp hàng tiếp tế lương thực, nước uống, có một số nơi lại được xây dựng làm nhà kho, ngoại trừ những nơi này ra đương nhiên còn có khách điếm cùng nhà dân.

Nhà dân tại Bán Nguyệt Đảo đa số nằm ở phía tây ốc đảo nhỏ này, dân số cũng không cao khoảng gần ba trăm người, đương nhiên bọn họ cũng không phải sinh ra và lớn lên ở Bán Nguyệt Đảo, bọn họ thậm chí còn không thể coi là ‘người dân’.

Bán Nguyệt Đảo như một công ty còn bọn họ là nhân viên, những người sinh sống ở Bán Nguyệt Đảo chủ yếu làm việc phục vụ thương khách dừng lại tiếp tế hoặc trực tiếp lựa chọn nghỉ ngơi.

Có một điều kỳ lạ là Bán Nguyệt Đảo phi thường phi thường quy củ, cho dù là đạo tặc cũng thường không bén mảng tới đây, thương hành đến nơi này cũng lựa chọn im lặng làm việc của mình, đển cả tranh chấp cũng hiếm khi xảy ra chứ đừng nói là bạo động.

Lý do chính của việc này vì Bán Nguyệt Đảo thuộc cộng đồng sở hữu của tộc Barga, tộc Khoton cùng tộc Darkhad.

Ba bộ tộc này đương nhiên không phải bộ tộc Trung Nguyên, đây là ba bộ tộc thuộc đế quốc Mông Cổ.

Đại sa mạc Gobi đã có một nửa nằm trong quyền quản hạt của người Mông Cổ, khu vực này gọi là vùng Nội Mông, tại thế giới này người Mông Cổ vẫn là tồn tại gì đó cực kỳ đáng sợ, đại diện cho bất khả chiến bại, bất kể là bạch đạo hay hắc đạo đều cực kỳ kính sợ.

Bán Nguyệt Đảo thậm chí không có người Hán tồn tại, là sản nghiệp trực thuộc đế quốc Mông Cổ đương nhiên những người sống ở Bán Nguyệt Đảo cũng không phải người Mông Cổ chân chính, chủ yếu là người Hồi, người Yết, người Lâm Nhung thậm chí có cả người Kim, người Liêu, bọn họ hầu hết đến từ những quần thể bộ tộc nhỏ và vừa ở khu vực Nội Mông.

Lại nói tới Bán Nguyệt Đảo, tại đây có một khách điếm nổi tiếng gọi là Bán Nguyệt Lâu, là nơi hầu hết khách nhân đều lựa chọn nghỉ ngơi qua đêm.

Bán Nguyệt Lâu ở sa mạc đương nhiên không thể xây cao nhưng mà cũng có đến 3 tầng, ban đêm nghe nói nhìn ra ngoài trời có thể vươn tay chạm vào cả ánh trăng, cũng vì thế mà giá phòng ở tầng 3 cao hơn hẳn giá phòng tầng 2, về phần tầng 1 đương nhiên là tửu điếm, là đại sảnh ăn uống.

Lúc này trong Bán Nguyệt Lâu khá ồn ã, người người nói chuyện, những câu chuyện trên trời dưới biển, những câu chuyện thật thật giả giả, những âm thanh cãi vã, chửi lộn thậm chí từng tiếng cười to vang lên đã thành một loại thông lệ tại Bán Nguyệt Lâu này.

Trong cái không khí ồn ã ấy, tấm rèm che ở cửa Bán Nguyệt Lâu khẽ mở ra, một thân ảnh chậm rãi bước vào.

Giây phút thân ảnh này bước vào gần như thổi một làn khí lạnh khắp tầng 1 ồn ã kia, rất nhiều người vốn đang nói chuyện, đang ăn uống chè chén đều dừng lại nhìn về phía người này.

Đen, đỏ.

Đây là cảm giác của tất cả mọi người.

Người tới thân cao khoảng 1m7, trên người từ đầu đến chân đều phủ kín hắc giáp, trên bộ hắc giáp có từng đường hoa văn màu đỏ khẽ uốn lượn bắt mắt vô cùng.

Người này nếu không phải có mái tóc dài lộ ra sau đầu cùng phần giáp ngực nhô ra ngoài thì ăn bản rất khó có thể đoán được đây là nam tử hay nữ tử.

Đương nhiên đây là nữ tử.

Nàng lê đôi chân mệt mỏi, bộ hắc giáp va vào sàn gỗ vang lên từng âm thanh ‘cộp cộp’, có thể thấy bộ giáp này nặng đến mức nào.

Rốt cuộc dừng lại trước bàn thu ngân lớn ngay tầng một, dừng lại trước mặt một trung niên nhân râu kẽm, nàng mở miệng.

“Còn phòng trống hay không? “.

Giọng nói lộ rõ sự mệt mỏi.

Trung niên râu kẽm này đương nhiên không phải chủ nhân Bán Nguyệt Lâu nhưng mà cũng là quản lý nơi đây đồng thời cũng kiêm luôn thu chi hàng ngày của Bán Nguyệt Lâu, ông ta vừa thấy nàng mở miệng thì khuôn mặt liền tười cươi, hai tay chắp lại.

“Khách quan, Bán Nguyệt Lâu hiện tại cũng không còn phòng đơn nhưng mà phòng đôi thì vẫn còn, là phòng duy nhất còn lại hơn nữa ở trên lầu 3”.

Nữ tử mặc hắc giáp như không quan tâm lắm, nàng chỉ muốn xin một chỗ tá túc mà thôi, nàng thực sự rất mệt.

“Ừ, phòng đôi cũng được, nói với tiểu nhị chuẩn bị cho ta một thùng nước nóng, một bàn ăn tùy ý, có món gì ngon cứ bày lên cùng hai bình Thiêu Đao Tử”.

Nữ tử này dám gọi Thiêu Đao Tử có thể thấy... tửu lượng có lẽ cực kinh người.

Nàng nói xong từ trong túi nhỏ bên hông lấy ra một quan bạc lớn đặt trên bàn, giọng nói thản nhiên.

“không cần trả lại”.

Quản lý đương nhiên cười ha hả, một mặt gật đầu.

“Vâng vâng, khách nhân cứ lên nghỉ ngơi trước, bản điếm rất nhanh dọn đồ lên”.

Dứt lời hắn lấy một tấm mộc bài mặt sau có chữ Thiên, mặt trước đánh số 11, dùng hai tay cung kính đưa cho hắc giáp nữ tử.

Nàng một tay đưa ra nắm lấy bài phòng bất quá như nhớ ra cái gì đấy lại quay đầu lại.

“Con ngựa của ta có chút đặc biệt, nó chỉ ăn cỏ tươi hơn nữa phải đổ chút rượu lên trên cỏ, nước cũng như vậy tỷ lệ 5 nước, 1 rượu, đừng có nhớ sai”.

Nàng lại tiện tay ném thêm một quan bạc lên bàn, chuẩn bị lê thân lên lầu.

Ngay lúc này, tấm rèm lại mở ra.

Tầng 1 vốn đang yên tĩnh vì sự xuất hiện của hắc giáp nữ tử thì một lần nữa bị hấp dẫn, chỉ thấy có hai nữ tử đi vào bên trong.

Một người thân cao khoảng hơn 1m7, nàng dùng mạng che mặt không ai thấy dung mạo nhưng ăn mặc bỏng mắt vô cùng, quần áo hầu như chỉ làm bằng lụa mỏng, khiến da thịt nửa kín nửa lộ, tại sa mạc này mà nói... ăn mặc như nàng thực sự cực kỳ hiếm gặp.

Nữ tử này che mặt đương nhiên không ai nhận biết được nàng nhưng mà vòng eo tinh mỹ tuyệt luân lộ ra cùng với đôi chân dài miên man yểu điệu bước đi, khiến cho không biết nam nhân ở đây nuốt nước miếng.

Nữ tử còn lại thì lại ăn mặc quấn kín người, dạng trang phục chuyên đi trong sa mạc bất quá từ màu sắc cùng hoa văn mà xem thì giống với người Hồi.

Nữ tử ăn mặc kín đáo này thấp hơn người bên cạnh khoảng nửa cái đầu nhưng mà khuôn mặt trắng ngần lộ ra vẻ thanh tú, chỉ nhìn thoáng qua cũng khiến người khác cảm thấy nàng cũng là một đại mỹ nữ.

Hai nữ tử này cũng bước đến quầy, nữ tử ăn mặc như Hồi tộc lúc này lên tiếng.

“Lão nhân gia, phiền người xếp cho chúng ta một phòng đôi, ở bên ngoài có một đầu bạch mã, nó chỉ thích ăn cỏ tươi, phiền người chuẩn bị một chút”.

“Chuẩn bị cho hai người chúng ta một thùng nước tắm, về phần đồ ăn thì có món gì ngon bày hết lên cũng được, thêm 2 bình rượu sữa dê”.

Nàng nói xong bàn tay rất nhanh chạm vào hông, đặt túi tiền của mình lên bàn.Trung niên nhân vừa nhìn thấy túi tiền kia liền nuốt nước miếng, bên trong có khoảng 10 đồng tiền tròn, đường kính khoảng 6cm bất quá toàn bộ đều bằng vàng, ánh sáng của vàng làm trung niên nhân có chút hoa mắt.

Trung niên nhân đương nhiên muốn tiếp cọc làm ăn này nhưng mà... nhưng mà thực sự cũng không có phòng trống.

Bán Nguyệt Lâu nước rất sâu, hơn nữa làm việc ở đây cũng không hẳn vì lợi nhuận, trung niên nhân còn chưa dám làm ra cái việc đuổi khách trọ rồi mời người mới vào.

Nuốt một ngụm nước miếng, hắn không khỏi cúi đầu.

“Hai vị tiểu thư, Bán Nguyệt Lâu thực sự rất xin lỗi, chúng ta đã hết phòng, bất kể phòng đơn hay phòng đôi đều đã hết, phòng đôi cuối cùng vị cô nương này đã thuê rồi”.

Hắn vừa nói vừa chỉ về phía hắc giáp nữ tử.

Nữ tử mặc áo người Hồi nghe vậy mặt trắng không khỏi thất vọng, sau đó thở dài quay đầu lại.

“Tỷ tỷ, chúng ta đến chậm rồi, hay đêm nay ngủ lại nhà dân”.

Tỷ tỷ của nàng không nói gì, không rõ là đồng ý hay không đồng ý nhưng ngay lúc này hắc giáp nữ tử lại lên tiếng.

“Cùng là nữ tử bôn ba nơi hoang mạc cả, dù sao cũng là phòng đôi, chúng ta chia sẻ phòng cũng được”.

Nàng nói xong cũng không quá để ý đến hai người bạn cùng phòng đêm nay của mình, bước chân thẳng lên cầu thang.

Bước chân của nàng rất nặng, phi thường nặng, mỗi bước chân đều vang lên từng tiếng ‘cộp cộp’ đáng sợ, bộ giáp của nàng rốt cuộc nặng bao nhiêu cân?.

Thấy nữ tử kia nói vậy, nữ tử mặc quần áo người Hồi không khỏi vui mừng, nàng cũng không để ý đến việc người kia ăn mặc kỳ quái.

“Tỷ tỷ, tốt quá rồi, chúng ta đi thôi”.

Vị tỷ tỷ kia không nói gì chỉ gật đầu, hai người cũng nhẹ bước theo thân ảnh hắc giáp nặng chịch kia.

_ _ _ _ __ _ _ __ _

Ba nữ nhân cùng chung một phòng đương nhiên không có gì không được chỉ là không khí có chút nặng.

Đầu tiên nữ nhân ăn mặc hở hang rõ ràng không nguyện ý nói chuyện, nàng từ khi vào phòng chỉ ngồi trên giường, ánh mắt có chút hứng thú quan sát hắc giáp nữ tử.

Hắc giáp nữ tử thì như đã quen với mấy việc này, nàng ngồi xuống sàn gỗ bắt đầu tháo trang bị trên người mình.

Cuối cùng là nữ tử mặt trắng ăn mặc quần áo Hồi tộc, nàng có chút không biết nói gì, ngồi giữa phòng, đương nhiên ánh mắt cũng đang nhìn hắc giáp nữ tử, một mặt muốn nói lại thôi.

Thời gian dần trôi qua, từng bộ phận của hắc giáp được tháo xuống, rất nhanh nữ tử mặc quần áo Hồi tộc liền há hốc miệng.

Chỉ thấy rời khỏi bộ hắc giáp... là một người hoàn toàn khác.

Nàng dong dỏng cao, làn da hơi ngăm ngăm, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp đồng thời toát lên nét mạnh mẽ trong ánh mắt.

Khác với vẻ đáng sợ của hắc giáp, nữ tử này sau khi cởi giáp ra liền ngồi thẳng lên giường, lưng dựa vào thành giường, đầu hơi ngửa về phía sau lộ ra cái cổ trắng ngần, lộ ra thân thể có chút gày, đôi mắt với hàng mi cong bắt đầu lim dim, đôi môi mềm đã có chút khô khốc.

Nàng thực sự rất mệt mỏi.

Thấy nàng như vậy, nữ tử mặc quần áo Hồi tộc vội lấy một túi da bên hông chạy đến.

“Tỷ tỷ, đây là rượu sữa dê ở chỗ ta, ngươi uống một ngụm đi”.

Nữ tử kia mắt lim dim tỉnh lại, nàng đúng là rất khát, cũng không nghĩ nhiều tiếp nhân túi da kia.

“Cảm ơn”.

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng có chút yếu nhược, mệt mỏi, nàng lại ngửa cổ hớp một hơi, nhìn từng giọt nước từ khóe miệng lăn dài trên má rồi lăn qua cái cổ cao ngạo trắng ngần kia thật sự có một phen phong vị.Nàng uống xong liền đưa cổ tay lên nhẹ lau miệng, tiếp theo mới nói.

“Tiểu muội muội, rượu ngon, ngươi là người Hồi sao? “.

Nàng hỏi câu này cũng không phải không có lý do, nàng nhìn kiểu gì cũng thấy người trước mặt là người Hán bất quá người Hán sao lại mặc quần áo người Hồi?.

Nữ tử được hỏi cũng vộ lắc đầu.

“Không phải, muội là người Hán bất quá lớn lên ở ngoài đất Nội Mông này, có thể coi là người Cáp Tát Khắc “.

“Muội gọi Lý Văn Tú, tỷ tỷ ngươi gọi là gì”.

Nghe đối phương hỏi, nữ tử khẽ mỉm cười, cũng báo ra tên mình.

“Ta là người Hồi bất quá sống ở đất Hán cũng rất lâu, ta gọi Hoắc Thanh Đồng”.

Lý Văn Tú ở đây đương nhiên nữ tử ăn mặc cực kỳ bỏng mắt kia là Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy lúc này cũng không báo tên mình ra, nàng cũng thu lại ánh mắt với Hoắc Thanh Đồng, thân hình khẽ nằm xuống.

“Văn Tú, tỷ tỷ hơi mệt, bao giờ đồ ăn cùng nước tắm được dọn lên ngươi liền gọi tỷ tỷ dạy”.

Lý Văn Tú cùng Lý Thu Thủy lúc này chính là lấy tỷ muội mà xưng, Lý Thu Thủy cũng không gọi là Lý Thu Thủy, nàng gọi Lý Văn Thanh.

Văn Tú – Văn Thanh, quả thật nghe cũng giống tỷ muội trừ việc hai người... khí chất hoàn toàn khác nhau ra.

Lý Văn Tú đương nhiên gật đầu.

“Tỷ tỷ ta biết rồi, người cứ nghỉ ngơi đi”.

_ _ __ _ _ __ _

Lý Thu Thủy nằm xuống sau đó xoay người, cũng không ai biết nàng có thực sự ngủ không hay lại nghĩ ra trò gì, trong phòng chỉ còn Lý Văn Tú cùng Hoắc Thanh Đồng.

Lý Văn Tú là người Hán nhưng sinh sống nơi Nội Mông.

Hoắc Thanh Đồng là người Nội Mông nhưng lại sống nơi đất Hán từ rất sớm.

Giữa hai người chẳng hiểu sao lại có chút cảm giác ‘tha hương gặp cố nhân ‘, không mất bao lâu liền có thể trở thành bằng hữu.

Lý Văn Tú cũng là người luyện võ, nàng nhìn bộ hắc giáp đặt dưới đất của Hoắc Thanh Đồng, rốt cuộc cũng không nén được tò mò mà hỏi.

“Hoắc tỷ tỷ, bộ hắc giáp này của ngươi cũng phải nặng đến 20 cân đi?, thực sự quá dọa người hơn nữa thoạt nhìn cũng cực bá khí, tỷ tỷ ngươi chẳng nhẽ là trọng kỵ binh? “.

Hoắc Thanh Đồng nghe nàng hỏi liền cười cười, khẽ gật đầu.

“Ừ, tỷ tỷ là trọng kỵ binh”.

Hoắc Thanh Đồng nói xong, nàng khẽ thở dài, nàng bắt đầu nhớ về đoạn thời gian trước, đoạn thời gian nàng ở Bắc Vực.

Đoạn thời gian này là địa ngục với nàng, địa ngục còn hơn cả Hắc Địa, hơn nữa ở đây nàng cũng không ngừng lột xác.

Hoắc Thanh Đồng tại Bắc Địa, nàng có hai việc không thể quên.

Việc thứ nhất là sự đẫm máu của chiến trường Bắc Địa.

Việc thứ hai là... danh tướng trong thiên hạ lợi hại như thế nào.

Người nàng rất mệt mỏi, nàng lại uống thêm rượu của Lý Văn Tú, hai mắt dần nặng trĩu.

Nàng không khỏi nhẹ cười với Lý Văn Tú, sau đó mở miệng.

“Văn Tú, tỷ tỷ hơi mệt liền ngủ trước, nếu tiểu nhị dọn đồ nước tắm lên thì đánh thức tỷ tỷ dậy “.

Thế là trong phòng chỉ còn một mình Văn Tú, nàng thực sự có chút không biết làm gì.

Hoắc Thanh Đồng hiện tại rất mệt, nàng cũng không có hơi sức quan tâm Lý Văn Tú, nàng dần dần chìm vào giấc mộng.

Trong mộng, nàng như trở về chiến trường Bắc Địa, nàng... lại nhìn thấy hắn.

Một trong thiên hạ tứ vương – Phúc Kiến An – Phúc Vương.

_ _ _ _ __ _ _ _ _ _

Khói lửa vang lên, trận kỳ dồn dập, mùi máu tanh chiến trường như mộng như ảo.

Đây là Bắc Địa, cũng là lần đầu tiên Hoắc Thanh Đồng được chứng kiến đại chiến quy mô như thế này, đương nhìn thấy Phúc Kiến An lợi hại ra sao.

Thiên hạ nói Phúc Vương là đệ nhất mỹ nam tử nhưng cũng là đệ nhất hoa hoa nam tử bất quá ngày đó trên chiến trường Bắc Địa, nàng thật sâu bị hấp dẫn, thật sâu bị chấn động.

Giây phút Phúc Kiến An điều quân chống lại binh lính Mông Cổ, hắn có một sự ma mị, một sự hấp dẫn đến khó tả.

P/s ( giáp 20 cân tàu ~ 10 kg nhé)

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 62-3: Bắc Địa Phong Vân (2)

Hoắc Thanh Đồng có nhận xét gì về Phúc Kiến An?, ít nhất lần đầu gặp người này nàng tuyệt chẳng có bao nhiêu quan tâm, lại càng không có hảo ý.

Nàng là người Hồi mà người Hồi cùng người Hán cũng chẳng phải vui vẻ gì, có thể nói hai bên chiến loạn liên miện, triều đình nhà Thanh còn không ít lần đưa quân đánh Hồi tộc.

Bản thân Hoắc Thanh Đồng từ rất nhỏ đã tiến vào Thiên ý Thành, nàng tiếp xúc với đủ loại người, nàng đối với người Hán cũng không có hận ý nhưng mà Phúc Kiến An lại là Phúc Vương, là một trong những nhân vật quyền lực nhất triều đình nhà Thanh, thậm chí hắn có thể là người trực tiếp hạ lệnh tấn công Hồi tộc của nàng.

Phúc Kiến An thân là một trong thiên hạ tứ vương, loại người như hắn đương nhiên không phải tầm thường.

Phúc Kiến An được gọi là đệ nhất mỹ nam tử, hắn thực sự quá mức đẹp trai đến nỗi ngay cả Hoắc Thanh Đồng chưa từng để ý tới dung mạo cũng phải ghé mắt mà nhìn đừng nói tới các nữ tử khác.

Phúc Kiến An làn da rất trắng, làn da của hắn hiện lên ánh ngọc mềm mại, làn da làm Hoắc Thanh Đồng không khỏi ghen tỵ.

Phúc Kiến An ánh mắt đen nhánh hơn nữa cực kỳ nhu hòa, ánh mắt của hắn như có thể bắt lấy tâm bất cứ thiếu nữ nào.

Chung quy lại từ bề ngoài mà xem ra Phúc Kiến An thực sự không có điểm trừ nào, hắn hoàn hảo.

Đương nhiên đây chỉ là về bên ngoài, Hoắc Thanh Đồng ngoại trừ việc không thích hắn là người Hán ra thì nàng còn ghét việc Phúc Kiến An quá mức ngả ngớn.

Kẻ này không có nữ nhân không chịu được, xung quanh hắn cũng chưa bao giờ thiếu nữ nhân, càng đáng giận hơn là hắn thường xuyên coi đây là một loại biểu hiện, hắn thích mang nữ nhân đi khắp nơi, đến trước cả mặt nữ nhân khác.

Không thiếu lần Hoắc Thanh Đồng cùng sư phụ của nàng nói chuyện với Phúc Kiến An, khi đó hắn vừa nằm trên giường... vừa vui đùa với mỹ nhân đồng thời vừa nói chuyện với hai người, cứ như đang ăn cơm uống nước chứ không phải là quan hệ xác thịt vậy.

Nếu không phải Kim Hộ Pháp một mực ở đó... Hoắc Thanh Đồng thậm chí bạo nộ trực tiếp rời Bắc Địa, căn bản không muốn gặp kẻ này.

Kẻ này đã thế còn cực kỳ thích truy đuổi mỹ nhân, đừng nói là nàng cho dù sư phụ nàng thậm chí là cả Quách phu nhân cũng từng bị hắn đùa giỡn, đương nhiên đây chỉ là dùng miệng lưỡi, không thể không nói miệng kẻ này như không xương, miệng của hắn cực ngọt, đáng tiếc miệng ngọt cũng không phải điểm cộng của Phúc Kiến An trong mắt nàng.

Nàng ghét Phúc Kiến An, đây là suy nghĩ của Hoắc Thanh Đồng bất quá cũng vì nàng ghét kẻ này từ đó nàng... lại càng quan sát hắn nhiều hơn, càng ở gần Phúc Kiến An nàng như cảm thấy có một hắc động xung quanh người hắn, một vòng xoáy khổng lồ... muốn kéo linh hồn nàng vào bên trong vậy.

_ _ _ _ _ _ _

Trong giấc mộng của chính mình nơi Bán Nguyệt Lâu, Hoắc Thanh Đồng lần đầu tiên liền mơ về dung mạo của kẻ kia sau đó giấc mơ dần dần thay đổi, nàng lại nhớ về thời điểm quân Mông Cổ công thành.

Chỉ có người trực tiếp đến Bắc Địa thì mới biết tràng cảnh khi đó ra sao.

Ở trên tường Vĩnh An Thành khi đó, lần đầu tiên Hoắc Thanh Đồng được thấy quân Mông Cổ hùng mạnh thế nào.

Mông Cổ thống lĩnh lần này là Gia Luật Võ Thần cũng là một trong thiên hạ tứ vương hơn nữa Hoắc Thanh Đồng khi đó còn cảm thấy cùng là tứ vương với nhau nhưng Gia Luật Võ Thần vượt qua Phúc Kiến An quá nhiều, dù sao hung danh của người này vang khắp trời nam đất bắc còn danh tiếng của Phúc Kiến An vốn từ việc hắn ‘đẹp mã’ mà ra.

Trên tường cao Vĩnh An Thành ngày đó, Thanh Đồng thấy từng tháp công thành chậm rãi tiến tới, tốc độ của nó không nhanh nhưng làm cho Hoắc Thanh Đồng không khỏi tim đập chân run.

Mỗi tòa tháp phải cao đến 20m, tất cả đều được làm bằng gỗ, ở chân tháp bọc một lớp kinh loại sáng loáng, thứ kim loại này vừa nhìn cũng đã thấy chuyên dùng để bảo vệ thân xe, đao kiếm bình thường không thể thương tổn nó.

Tòa tháp này chia làm hai bộ phận, bộ phận đầu tiên là đỉnh tháp nơi đứng đầy quân lính, đám binh lính này đều là cung tiễn thủ Mông Cổ chỉ cần đợi xe đến sát thành Vĩnh An liền điên cuồng bắn tên, dùng lợi thế cao độ mà tiêu diệt quân thủ thành, đương nhiên ở phần đỉnh tháp cũng có từng lớp tường sắt dày được dựng lên, gần như chỉ cho bên trong bắn ra, bên ngoài căn bản không thể gây thương tổn vậy.

Phần trên lầu là thế nhưng phần bên dưới mới đáng nói, Thanh Đồng cảm nhận được trong mỗi tòa tháp công thành đều có đại lượng quân lính, bất kể là bộ binh hay kỵ binh.

Tháp công thành đương nhiên sẽ không thiết kế theo dạng ‘đặc’, Thanh Đồng cũng đại khái nhìn ra bên trong có thứ gì, bên trong tòa tháp chia thành từng tầng từng tầng, có tổng cộng bao nhiêu tầng Hoắc Thanh Đồng cũng không nhìn ra nhưng nguyên tòa tháp chỉ sợ cũng chứa vài nghìn quân.

Từng tầng ngăn cách nhau mới một cầu thang, cầu thang này không có bậc mà là dạng dốc thoai thoải, nó có thể bảo đảm cho việc bất kể bộ binh hay kỵ binh đều có thể một đường dũng tiến, lao thẳng xuống tường thành Vĩnh An mà chiếm lấy địa lợi.

Ngoài điểm này ra, ở phía chân tháp công thành cũng có một cọc gỗ được vót nhọn, cọc gỗ khổng lồ này là phần duy nhất xuyên thẳng qua lớp kim loại bọc xung quanh, dụng cụ chuyên để phá cổng thành.

Cho dù có là người ngu đi chăng nữa cũng biết bằng xe công thành này Vĩnh An thành không giữ nổi.

Chiến lực của binh sỹ Mông Cổ thế nào thì ai cũng biết, chỉ cần đội quân trong những tòa tháp kia đạp lên được tường thành thì toàn bộ tường thành Vĩnh An liền biến thành chiến trận, thế cuộc cực kỳ khó đoán.

Đương nhiên chỗ này cũng không có bao nhiêu binh lực, nếu chỉ là binh lực trong xe công thành mà nói còn lâu mới đủ đánh sập thành VĨnh An nhưng đừng quên đại quân Mông Cổ còn áp sát phía sau, thử nghĩ mà xem đại quân Mông Cổ áp sát phía sau sẽ làm gì khi phía trên tường thành quân đội nhà Thanh không thể tiện ra tay?.

Hoắc Thanh Đồng biết cũng sẽ không mất bao lâu cổng thành liền bị phá hủy, sau đó quân Mông Cổ lao vào thành Vĩnh An mà đồ thành.

Đây là vô địch chiến thuật của người Mông Cổ, chiến thuật công thành lợi hại nhất thiên hạ, đơn giản mà trực tiếp đến tận cùng.

Dĩ nhiên thiên hạ làm gì có vô địch chiến thuật?, muốn phá hủy xe công thành này thật ra không khí, cứ nhằm bánh xe mà tấn công bất quá muốn tấn công bánh xe không cho thứ này di chuyển liền phải mở cửa thành nghênh chiến.

Nghênh chiến ở nơi nào thì không biết nhưng tại vùng diện tích đất bằng phẳng mà rộng lớn như Bắc Địa hiện nay thì đây là hành động tự sát, muốn dùng cái gì nghênh chiến?, dùng bộ binh?, bộ binh nào địch lại kỵ binh?.

Dùng kỵ binh?, kỵ binh nào địch lại kỵ binh mông cổ?

Nếu là nhiều năm trước, nhà Kim còn tồn tại bằng vào trọng kỵ binh của người Kim quả thật phá được chiến thuật này của người Mông Cổ dù sao trọng kỵ binh của người Kim cũng là một trong những binh chủng kỵ binh mạnh nhất, có tư cách song hành với khynh kỵ binh người Mông cổ, đáng tiếc nhà Kim đã diệt.

_ _ _ _ _ _ __

Trên tường thành khi đó là một loại áp lực kinh khủng, không ai có thể nói câu gì.

Hoắc Thanh Đồng theo bản năng nhìn sư phụ nhưng mà sư phụ của nàng – Kim Hộ Pháp cũng đứng lặng ở đó, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc tuy nhiên cũng không nói được gì.

Hoắc ThanH Đồng lại nhìn sang bên phải, nơi đó hai vợ chồng Quách Tĩnh cũng một mặt ngưng trọng, thú thật khi đó cũng là lần đầu tiên nàng thấy cặp đôi Quách Tĩnh cùng Quách phu nhân.

Rốt cuộc người đầu tiên lên tiếng là Quách phu nhân, chỉ thấy nàng lập tức ra lệnh cho mọi người.

“Lập tức chuẩn bị hỏa tiễn cùng vật liệu dễ cháy, dùng hỏa công đối phó thứ này, không thể để thứ này áp sát tường thành”.

“Đánh trống tập trung quân đội, lấy binh sỹ Hồi Tộc, Yết Tộc cùng Khiết Đan làm chủ phòng ngự tường thành, binh sỹ người Hán liền tập trung dưới chân thành, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng ngạnh kháng đại quân Mông Cổ”.


“Tĩnh ca ca, người xuống dưới đó... cố gắng phá hủy bánh xe, phá hủy được bao nhiêu hay bấy nhiêu, chủ yếu làm chậm tốc độ tiến lên của thứ đó cho chúng ta chuẩn bị, nhưng nhất định phải giữ an toàn, lấy an toàn làm đầu”.

Nàng tiếp tục quay đầu nhìn Phúc Kiến An, Quách phu nhân khi đó hơi nhíu mày rồi hạ giọng.

“Vương gia, xin người hạ lệnh mở cổng thành, cho kỵ binh trú tại Bắc Địa hộ trỡ Tĩnh ca ca, dùng kỵ binh gây hoảng loạn cho địch, tạm thời ngăn cản bước tiến của thứ này, dụ kỵ binh địch tiến lên, lấy kỵ binh hai bên đối chiến, cố gắng kéo dài thời gian, chí ít cũng phải kéo dài được nửa giờ”.

Kỵ binh tại Bắc Địa nằm trong tay An Lộc Sơn, người này địa vị ẩn ẩn còn cao hơn cả trượng phu của nàng, nơi này không phải Tương Dương Thành, Quách phu nhân đương nhiên không điều động được, nàng phải xin ý kiến Phúc Kiến An.

Quách phu nhân bản thân cũng không thích Phúc Kiến An, theo nàng xem ra kẻ này triệt để chỉ biết an nhàn hưởng lạc dù sao suốt từ lúc đến Bắc Địa chỉ thấy người này tiệc tùng thâu đêm, ngủ trên bụng mỹ nhân ngày này qua ngày khác, gần như cùng An Lộc Sơn hưởng thụ hết phong tình Băc Địa, làm gì có chút gì giống người làm đại sự?.

Bản thân An Lộc Sơn ở sau lưng Phúc Kiến An cũng đang thầm nuốt nước bọt, hắn cũng sợ quân Mông Cổ công thành.

An Lộc Sơn cùng người Mông Cổ đánh không biết bao nhiêu trận lớn nhỏ nhưng mà thua nhiều thắng ít, chỉ có thể bo bo cố thủ Bắc Địa, sao không biết thực lực quân Mông Cổ ra sao?.

Điều càng đáng nói đối thủ của An Lộc Sơn vốn chỉ là quân đội của các bộ tộc du mục trên đất Mông Cổ tạo thành, tuyệt đối chẳng phải quân chính quy, đám kỵ binh đó đã lợi hại như vậy thì quân chính quy Mông Cổ còn lợi hại ra sao.

Hắn không nghĩ ra được cái gì, theo bản năng cũng muốn làm theo lời của Quách phu nhân, dù sao nàng cũng được hiệu xưng là nữ gia cát, bản thân Quách Tĩnh lại là Bắc Hiệp lừng danh đồng thời kết giao huynh đệ với Nhạc Phi – Nhạc đại nguyên soái, An Lộc Sơn nghe nói Quách Tĩnh người này đần độn thô kệch nhưng cũng học được vài phần bản lãnh dẫn quân của Nhạc Phi, để hắn dẫn kỵ binh ngăn cản người Mông Cổ... An Lộc Sơn thực sự đồng ý hai tay hai chân.Thật ra chỉ cần không bắt hắn tự mình dẫn quân, hắn đều đồng ý.

Ánh mắt mọi người đều đang hướng về Phúc Kiến An, dù sao Quách phu nhân trên danh nghĩa không chức không quyền, làm gì có quyền sai khiến ai.

Lúc này chỉ thấy Phúc Kiến An quay đầu nhìn Quách phu nhân từ trên xuống dưới, hắn không khỏi liếm môi, động tác này không hiểu tại sao lại làm cho Quách phu nhân cảm thấy rùng mình.

Tiếp theo rốt cuộc Phúc Kiến An mở miệng nhưng cũng không phải là ra lệnh, hắn quay đầu nhìn Kim hộ pháp.

“Hoàn Nhan nguyên soái, chúng ta cược không? “.

Kim hộ pháp nhìn Phúc Kiến An, nàng đâu lạ gì kẻ này thản nhiên đáp lại.

“Không biết vương gia muốn cược gì? “.

Phúc Kiến An liếm môi, sau đó không ngờ lại chỉ về phía Hoắc Thanh Đồng.

“Tiệc khánh công đêm nay, để nàng tiếp rượu bản vương, thế nào? “.

Kim hộ pháp thậm chí không nhìn Hoắc Thanh Đồng, nàng thản nhiên gật đầu.

“Được, bất quá điều kiện phải xem bản lĩnh vương gia rồi”.

Phúc Kiến An cười ha hả, tiếng cười có chút cuồng ngạo nhưng mà cái tiếng cười này của hắn không ngờ lại làm cho không khí trên tường thành dần dần thay đổi, ít nhất mọi người thay vì sợ hãi quân Mông Cổ liền chuyển sang khó chịu với hắn.

Phúc Kiến An cũng không thấy ra cái mệnh lệnh gì nhưng của thành Vĩnh An từ từ hạ xuống.

Phúc Kiến An một thân áo trắng mỏng, thực sự không có chút phong phạm gì của đại soái nơi chiến trường, hắn bước một bước về phía tường thành, thản nhiên nói.

“Vậy mời Hoàn Nhan nguyên soái hộ pháp cho bản Vương, bản Vương trời sinh đã sợ máu, ra chiến trường nhìn thấy máu trong lòng liền không thoải mái”.

Hắn nói rồi cứ như vậy bước xuống, cả người rơi thẳng xuống bên dưới trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Tiếp theo chỉ thấy một đầu huyết hồng bảo mã từ cổng thành chạy ra, vừa vặn tiếp lấy Phúc Kiến An hơn nữa hắn rơi từ độ cao 10m xuống, đầu bảo mã vậy mà vẫn có thể chịu được, nó đơn giản chỉ hí một tiếng vang trời.

Hoàn Nhan Tuyết Y đứng trên tường thành, nàng quay đầu lại nhìn Hoắc Thanh Đồng, giọng nói thản nhiên.

“Thanh Đồng, cố gắng mà quan sát, quan sát tài dụng binh của người này, hơn nữa đừng nghĩ hầu rượu hắn liền là vũ nhục ngươi, cơ hội được hầu rượu cho một người trong Thiên Hạ Tứ Vương... không dễ”.

Hoàn Nhan Tuyết Y dứt lời cũng lập tức nhảy xuống tường thành, nàng đương nhiên không cần ngựa đỡ, thân thể như chiến thần hàng lâm mà tiếp đất vậy.

Sau đó... bất kể là Quách phu nhân, Hoắc Thanh Đồng, Quách Tĩnh hay An Lộc Sơn đều không tin vào mắt mình, chỉ thấy Phúc Kiến An cưỡi huyết mã hai tay đưa lên cao sau đó chắp lại để rồi chậm rãi hạ cả hai tay xuống.

“Xuyên kích”.

Hai chữ vang lên, từ trong tường thành một đạo kỵ binh lao thẳng ra ngoài.

Đạo kỵ binh này như thác lũ lao ra hơn nữa từ đầu đến thân đều mặc bạch y giáp trụ, đến cả ngựa cũng là bạch mã phủ lên giáp trắng.

Đây là Chính Bạch Kỳ Kỵ Binh của Đại Thanh.

Đạo kỵ binh này phi tốc lao ra sau đó lại tự tách thành hai phần mà lách qua vị trí đứng của Phúc Kiến An, lao thẳng về tháp công thành của người Mông Cổ.

Chính Bạch Kỳ tung bay, Chính Bạch Kỳ Kỵ Binh đã xuất động, từng chiếc xe công thành cũng chậm rãi dừng lại đồng thời nơi phương xa tiếng vó ngựa vọng lại, kỵ binh Mông Cổ cũng lao ra, hướng thẳng về kỵ binh Mãn Thanh.

Nếu kỵ binh nhà Thanh như một dòng lũ màu trắng thì kỵ binh Mông Cổ lại như bão cát sa mạc vậy.

Trong lều trướng Mông Cổ, ánh mắt Gia Luật Chiến Thần mở ra hết cỡ, hắn khóa chặt thân ảnh Phúc Kiến An đồng thời Phúc Kiến An cũng như có như không nhìn về hướng hắn.

Hai người rõ ràng không nhìn thấy được nhau, khoảng cách quá xa nhưng lại cảm nhận được ánh mắt của nhau tồn tại, đây là một loại khí tràng, bọn họ là cùng một loại người._ _ _ __ _ _ _

Người dẫn đầu kỵ binh Mông Cổ lần này gọi là Gia Luật Lưu Ca.

Không cần biết hắn là ai, hắn xuất thân thế nào chỉ cần biết trong tên hắn có hai chữ Gia Luật, chỉ bằng hai chữ này trên chiến trường không ai dám coi thường hắn.

Gia Luật Lưu Ca tiến quân thần tốc, kỵ binh Mông Cổ đi sau mà đến trước, kỵ binh Mông Cổ thực sự rất nhanh, nhanh nhất thiên hạ cũng không quá đáng.

Kỵ binh của Gia Luật Lưu Ca lần này đạt đến hơn 3 vạn người trong khi Chính Bạch Kỳ của Phúc Kiến An chỉ có 1 vạn.

Trong điều kiện thông thường, một kỵ binh người Mông Cổ có thể chấp 3 kỵ binh người Hán.

3 vạn kỵ binh Mông Cổ... thậm chí có thể chấp 15 vạn kỵ binh người Hán.

Đây là sức mạnh chân chính của đế quốc Mông Cổ.

Gia Luật Lưu Ca căn bản cảm thấy 1 vạn quân đội nhà Thanh không đáng để làm bữa tráng miệng, trận chiến này hắn thắng chắc đáng tiếc Gia Luật Lưu Ca nhầm, hắn không biết rằng Chính Bạch Kỳ không có người Hán, bọn họ là người Mãn Thanh.

Kỵ binh Mãn Thanh căn bản không phải kỵ binh người Hán so sánh được.

_ _ _ _ __ _ _ _

Ở trên chiến trường lúc này, kỵ binh Mông Cổ đã vượt qua những chiếc xe công thành kia, một đường khí thế như lôi đình vạn quân, muốn lập tức nuốt gọn đoàn bạch mã kỵ binh trước mặt.

Ngay thời điểm này, Phúc Kiến An cũng nhếch miệng.

“Không phải là Võ Thần sao?, có chút đáng tiếc”.

“Nhập Quan, Tất Sát”.

Giọng Phúc Kiến An không lớn nhưng bên cạnh có Hoàn Nhan Tuyết Y, Hoàn Nhan Tuyết Y cứ như phối hợp với Phúc KIến An lâu năm nàng bắt đầu vận nội lực lên mà thay hắn truyền lời.

“Nhập Quan, Tất Sát”.

Một tiếng này Chính Bạch Kỳ kỵ binh vốn đang chia hai đường lại khép đầu lại, nhập làm một đạo kỵ binh bất quá nếu từ trên cao nhìn xuống Chính Bạch Kỳ Kỵ Binh cứ như một thanh trường thương vót nhọn vậy.

Cũng không mất bao lâu từ sau khi thay đổi trận hình, hai bên kỵ binh va chạm với nhau.

Gia Luật Lưu Ca đương nhiên không quan tâm trận hình đối phương, đối với hắn mà nói hai bên kỵ binh lao thẳng vào nhau nào có chuyện kỵ binh Mông Cổ thua.

Tiếp theo chỉ thấy Chính Bạch Kỳ kỵ binh toàn bộ đều rút trường thương sau lưng ra, hai tay nắm chắc trường thương, một loại động tác đều cực kỳ đồng nhịp.

Nhìn thấy cảnh này Gia Luật Lưu Ca sắc mặt hơi biến, hắn vội mở miệng.

“Biến trận, tản đội hình “.

Hắn vừa hạ lệnh, quân đội Mông Cổ đương nhiên cũng chuẩn bị tản đội hình nhưng nào ngờ kỵ binh Chính Bạch Kỳ toàn bộ đều hạ thấp trọng tâm, nửa người cúi về phía trước, tốc độ ngựa vậy mà bạo tăng, tốc độ nhanh đến mức quân đội Mông Cổ còn chưa kịp đổi trận, chưa kịp tản đội hình.

Sau đó sắc mặt Gia Luật Lưu Ca liền tái mét, Chính Bạch Kỳ va chạm với kỵ binh Mông Cổ... sau đó kỵ binh Mông Cổ liền bị đánh dạt ra, người chết ngựa đổ, nguyên đội hình kỵ binh như bị chia ra làm hai phần, như bị một mũi trường thương đâm xuyên thẳng vào trong.

Gia Luật Lưu Ca đương nhiên hiểu chuyện gì xảy ra.

“Trọng... trọng kỵ binh”.

Thiên hạ không phải chỉ có người Kim mới có trọng kỵ binh mà người Mãn Thanh cũng có, bát kỳ Mãn Thanh đều là trọng kỵ binh.

Trọng kỵ binh đâm rầm vào khinh kỵ binh đơn giản không khác gì ô tô đâm vào xe máy vậy hơn nữa đội hình phi tốc lao lên, quân Mông Cổ liền bị đánh trở tay không kịp.

Gia Luật Lưu Ca thấy cảnh này nội tâm liền trầm xuống, trận hình khinh kỵ binh đã loạn nhưng mà hắn vẫn có thể nắm được tình hình vì vậy liền ra lệnh.

“Tản đội hình, bao vây tiễn sát”.

Kỵ binh Mông Cổ cận chiến siêu mạnh nhưng mà nói đến kỵ binh Mông Cổ thì phải nói đến khả năng vừa chạy vừa bắn tên, đây là đại sát khí chuyên dùng đấu lại trọng kỵ binh, mài trọng kỵ binh đến chết, người đời gọi là chiến thuật thả diều của người Mông Cổ, loại chiến thuật này bọn họ đã dùng chán gần như là bất bại.

Gia Luật Lưu Ca vừa mở miệng, quân đội Mông Cổ gần như bất chấp thương thế, bất chấp bị kỵ binh Chính Bạch Kỳ đánh thẳng đội hình vội bắt đầu tản ra, thay đổi trận hình thành cánh cung, muốn bắt đầu giữ khoảng cách mà nã tên.

Đáng tiếc cái này vốn là điều Phúc Kiến An muốn, hắn lại mở miệng.

“Nhập Quan – Hoành Đao”.

Đương nhiên cái âm thanh này lại phải để Hoàn Nhan Tuyết Y nói hộ, âm thanh của nàng vang vọng chiến trường.

Thế nào gọi là hoành đao?, chỉ thấy Chính Bạch Kỳ đang như trường thương lao tới bỗng nhiên tốc độ chậm hẳn lại, biến phần sống lưng làm đầu, quân đột nhanh chóng dạt ra hai bên, vó ngựa tung bay biến thành hai thanh loan đao cắt qua hai mặt của chiến trường, một từ trên đánh xuống mạn sát trái, một từ dưới đánh lên mạn phải trên.

Hai thanh hoàn đao cắt qua lập tức chia toàn kỵ binh Mông Cổ làm bốn phần, trận hình triệt để tan tác.

Ở trong trướng bồng, Gia Luật Võ Thần ánh mắt híp lại, sau đó thở ra một hơi, bắt đầu lên tiếng.

“Thu công thành tháp lại “.

Gia Luật Võ Thần vừa nhìn đã biết, trận chiến này kỵ binh Mông Cổ thua chắc bất quá hắn cũng không có biểu tình gì, hắn nhìn ra được Mãn Thanh vì muốn chống lại kỵ binh Mông Cổ đã nghĩ ra một loại kỵ binh mới.

Loại kỵ binh được lai tạo giữa trọng kỵ binh của người Kim cùng khinh kỵ binh của người Hán hơn nữa lại thêm khả năng chấp hành mệnh lệnh kinh người của người Mãn, đây thực sự là khối xương cứng với kỵ binh Mông Cổ.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 62-4: Bắc Địa Phong Vân (3)

Kỵ binh Mông Cổ vốn là khinh kỵ binh, vũ khí của bọn họ không phải trường thương giống kỵ binh nhà Hán mà là đoản đao.

Nói thật chỉ cần là người biết nghĩ đều sẽ cảm thấy trường thương mạnh hơn đoản đao nhưng thực chất thì không phải, cực kỳ sai lầm.

Trường thương gọi là vua chiến trường dù sao ‘một tấc trường thương một tấc cường’ nhưng với người Mông Cổ bọn họ thích nhất là tiêu diệt đám kỵ binh sử dụng vũ khí này.

Tại sao lại nói như vậy?, đây là vấn đề tốc độ.

Kỵ binh Mông Cổ có hai điểm siêu mạnh.

Điểm thứ nhất là khả năng cưỡi ngựa dù sao cho dù đứa bé 5 tuổi lớn lên ở thảo nguyên cũng đã biết cưỡi ngựa, sống trên lưng ngựa chứ đừng nói kỵ binh chính quy.

Điểm thứ hai là ngựa, ngựa của Mông Cổ nói mạnh nhất thế giới cũng chẳng ngoa, là ngựa nhanh nhất trong thiên hạ cũng là ngựa dai sức nhất trong thiên hạ.

Nhờ hai đặc điểm này mà kỵ binh Mông Cổ gần như nuốt gọn khinh kỵ binh sử dụng trường thường của người Hán dù sao tỷ lệ kỵ binh người Hán có thể dùng một thương đâm chất kỵ binh Mông Cổ ngay lập tức là cực thấp, kỵ binh Mông Cổ hoàn toàn có thể dựa vào khả năng của bản thân mà tránh né ngay trên lưng ngựa.

Tiếp theo chỉ cần khoảng cách giữa hai thớt ngựa bị thu lại, trở thành ngắn hơn độ dài của trường thương cũng là lúc loan đao phát huy tác dụng, tại khoảng cách gần chém giết thì trường thương thua chắc lại thêm tài cưỡi ngựa của người Mông Cổ cho dù khoảng cách chiến đấu rất hẹp bọn họ vẫn có thể thoải mái khiển ngửa, vì cái này khiến mỗi khi chiến trận nổ ra, kỵ binh người Hán liền bị giết rất thảm.

Đây là cách chiến đấu với khinh kỵ binh còn khi gặp phải trọng kỵ binh, khi mà loan đao gần như rất khó gây tổn thương trực tiếp cho trọng giáp thì người Mông Cổ liền chọn chiến thuật thả diều, vừa chạy vừa bắn, mỗi khi trọng kỵ binh lại gần thì chạy, đến khi trọng kỵ binh dừng lại thì bắn.

Ngựa của trọng kỵ binh cho dù có khỏe đến mấy cũng phải chịu tải một loại trọng lượng trên người, không bao lâu cũng sẽ bất lực mà đổ xuống, trọng kỵ binh không đánh mà diệt, đây cũng là cách chủ yếu làm kỵ binh Mông Cổ hoàn toàn tiêu diệt kỵ binh Kim Quốc.

Từ hai bài học này mà Đại Thanh cũng bắt đầu chế tạo kỵ binh cho riêng mình,, kỵ binh có thể đánh cùng kỵ binh Mông Cổ.

Đầu tiên là ngựa, ngựa của người Mãn Thanh không phải ngựa Trung Nguyên, không phải ngựa Mông Cổ mà là ngựa của vùng gió phương bắc, của những đại mục trường nằm gần La Sát Quốc.

La Sát Quốc là nước nào?, đây chính là nước Nga cổ đại, loại ngựa nhà Thanh chính là loại ngựa của Đông Âu.

Ngựa không nhanh bằng ngựa của Mông Cổ nhưng cực khỏe, bắp chân thô to, sức thồ cùng sức chịu đựng rất lớn.

Để giảm tải cho sức ngựa cũng như tăng tốc độ của ngựa, triều đình Mãn Thanh đương nhiên phải giảm thiểu trọng lượng giáp nhưng mà làm sao giảm thiểu trọng lượng giáp để vẫn bảo đảm đây là trọng kỵ binh?, đáp án chính là thay đổi nguyên liệu chế giáp, nguyên liệu làm giáp của quân đội Mãn Thanh chính là Đằng Giáp sau đó phủ một lớp da thú bên ngoài, tiếp tục phủ thêm một lớp vải bạc xung quanh ngăn cản những bộ giáp này bắt lửa.

Đây là một bước cải thiện rất lớn của Đại Thanh hơn nữa không chỉ kỵ binh mà còn có thể thấy ở trên người đám Huyết Chích Tử, bước tiến này từ đầu đến cuối đều là Phúc Kiến An nghĩ ra.

Tiếp theo là vũ khí, vũ khí đương nhiên là trường thương nhưng đây chỉ là vũ khí xung trận, trường thương chỉ dùng cho phá công cuộc xuyên trận, công cuộc phá đội hình còn lại kỵ binh nhà Thanh cũng đều sử dụng loan đao.

Loại loan đao này nặng hơn đao của người Mông Cổ, độ hinh hoạt kém hơn nhưng sức công phá lại cao hơn nhiều, áp dụng đúng quy tắc của trọng kỵ binh, nếu hai loại loan đao va chạm vào nhau loan đao gãy trước chắc chắn là loan đao của kỵ binh Mông Cổ.

Người Mãn Thanh cũng không có tài cưỡi ngựa như người Mông Cổ cũng vì vậy kỵ binh Mãn Thanh phải đẩy mạnh khả năng phối hợp nhóm, dùng khả năng phối hợp đoàn đội át đi kỹ năng cá nhân.

Một đội của quân Mông Cổ khoảng từ 15 đến 20 người bởi kỵ binh Mông Cổ đã quen với việc tách nhỏ binh lực sau đó không ngừng dùng kỹ năng của mỗi kỵ binh mà rong ruổi nơi chiến trường, đoạt xác con mồi hoặc chia thành từng đợt công kích mài chết con mồi.

Một đội của Mãn Thanh lại tính theo doanh, mỗi doanh cả ngàn người, mỗi lần biến trận thì sẽ biến đổi theo dạng từng doanh, cứ lấy ngàn người phối hợp với nhau.

Cũng vì yêu cầu biến thái này mà kỵ binh Mãn Thanh chỉ có thể do con cháu Mãn Châu xây dựng thành, chỉ có những đứa trẻ ưu tú nhất người Mãn lại được qua đào tạo từ khi còn rất nhỏ mới có thể tiến vào Bát Kỳ.

Tổng hợp tất cả các yếu tố trên, kỵ binh Mãn Thanh thực sự rất mạnh, phi thường mạnh hơn nữa so với thời kỳ Mãn Thanh nhập Trung Nguyên mà nói bản thân kỵ binh Mãn Thanh đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, tất cả thay đổi đều nhằm khắc chế kỵ binh Mông Cổ và người nhận trách nhiệm thay đổi phong cách chiến đấu của bát kỳ ngày xưa chính là Phúc Kiến An.

Đương nhiên cho dù dùng lời nói hoa mỹ thế nào đi chăng nữa thì cũng có hai điểm mà kỵ binh Mãn Thanh không thể đuổi kịp kỵ binh Mông Cổ, đầu tiên là ‘giá thành’ tạo ra một kỵ binh người Mãn cơ hồ bằng 5 kỵ binh Mông Cổ, thứ hai là số lượng con cháu người Mãn không có cách nào so được với người Mông Cổ, số lượng kỵ binh Mãn Thanh luôn bị vây vào thế yếu, vì vậy kỵ binh Mãn Thanh chỉ có thể dùng để thủ, không thể dùng làm tấn công, không thể liều hao tổn cùng kỵ binh Mông Cổ.

Để khắc chế một điểm này, Phúc Kiến An vẫn phải lấy bộ binh bổ khuyết, dùng trận hình bộ binh kết hợp kỵ binh, lấy hai bút cùng vẽ, sử dụng hai loại binh chủng mới có cơ hội ngang sức ngang tài với kỵ binh Mông Cổ.

_ _ __ _ _ __ _ _ __

Giây phút Chính Bạch Kỳ kỵ binh lao thẳng về phía kỵ binh Mông Cổ, từ phía trong thành Vĩnh An bắt đầu có đại lượng bộ binh xuất hiện.

Bản thân Phúc Kiến An là muốn lấy kỵ binh dụ kỵ binh của Mông Cổ giao chiến, như vậy có thể ép toàn bộ công thành khí dừng lại hơn nữa có thể tranh thủ thời gian cho bộ binh để cho bộ binh có thể giàn trận.

Đội bộ binh này số lượng cũng không nhiều, khoảng 2 vạn người đương nhiên tại chiến trường này 2 vạn bộ binh thực sự không tính là gì, 2 vạn bộ binh thậm chí còn không đủ cho kỵ binh Mông Cổ nhét kẽ răng tuy nhiên đám bộ binh này cũng không tầm thường.

Đây là một chi bộ binh được tạo nên từ người Mãn Thanh cùng người Hán, đương nhiên binh lính thì là người Hán, tướng lĩnh thì là người Mãn.

Cứ xếp 80 người làm một phương, đứng đầu 80 người Hán sẽ là một người Mãn gọi là Phương Sĩ.

Mỗi phương xếp thành trận hịnh vuông, lấy 50 người trực tiếp cầm khiên làm thành tường chắn, 30 người bên trong thì lại dùng lưỡi mác về phần Phương Sĩ thì mang theo cờ hiệu đồng thời bên người có một sợi dây xích quấn ngang hông.

Đoàn kỵ binh này vừa ra, mỗi phương như biến đổi thành một cái lô cốt đặt trước mặt đại địa, bảo vệ cho Phúc Kiến An.

_ _ _ _ __ _ _ _

Phúc Kiến An một thân áo vải trắng, cưỡi một thớt bảo mà đỏ rực như lửa, tại chiến trường này thực sự rất bắt mắt, gần như là trung tâm của chiến trường vậy, đương nhiên Gia Luật Lưu Ca cũng là nhìn thấy.

Gia Luật Lưu Ca hiện tại liền biết trận này đánh không được, trận hình kỵ binh Mông Cổ đã loạn hơn nữa lại bị chia cắt thành mảnh nhỏ, bị ép cận thân va chạm cùng trọng kỵ binh của Mãn Châu, thử hỏi thiên hạ này có chi khinh kỵ binh nào dám cận chiến với trọng kỵ binh?.

Gia Luật Lưu Ca cũng nhìn thấy từng xe công thành bắt đầu lùi lại, hắn cũng ý thức được việc mình phải làm, giờ là đến lượt hắn kéo dài thời gian, kéo dài thời gian cho khí giới công thành trở về doanh trại.

Đương nhiên đây thật ra không hẳn đã là việc hắn phải quan tâm, từ trong doanh trại kỵ binh Mông Cổ rất nhanh lao ra, bọn họ là muốn bảo vệ những công trình khổng lồ này.

Gia Luật Lưu Ca hoàn toàn có thể lựa chọn rút lui nhưng mà hắn không cam tâm đồng thời trong đại doanh vẫn chưa có tiềng tù và báo hiệu lui binh, Gia Luật Lưu Ca ánh mắt rốt cuộc chuyển rời đếm Phúc Kiến An cưỡi ngựa thản nhiên đứng đó cùng với đội kỵ binh của triều đình nhà Thanh đang bày trận ngay ngoài thành Vĩnh An.

Bắt giặc phải bắt vua, Gia Luật Lưu Ca biết đội kỵ binh của mình muốn thắng chỉ có thể bằng cách bắt sống Phúc Kiến An, chỉ có như thế mới có thể chuyển bại thành thắng.

Gia Luật Lưu Ca nội tâm lúc này thực sự cực kỳ bạo nộ, hắn thậm chí cảm thấy sỉ nhục không biết dấu mặt đi đâu cho hết.

Đường đường là đội kỵ binh mạnh nhất thiên hạ, đường đường là danh tướng mang họ kép Gia Luật, hắn vậy mà để một chi kỵ binh còn ít hơn kỵ binh của mình đán tan, hắn không phục cũng không chấp nhận.


Hắn rốt cuộc vẫn không rời mắt được khỏi Phúc Kiến An, lập tức hung tính đại thịnh, đại đao trong tay liền tục chém ra vài đường, theo đại đao vung vẩy trực tiếp chém chết vài Chính Bạch Kỳ kỵ binh đang gần đó, tiếp theo chỉ thấy hắn quay ngược sống đao một tay còn lại kéo dây cương ngựa, con ngựa của hắn hí lên một tiếng thật dài.

“Huynh đệ theo ta, thoát vây tấp át”.

Gia Luật Lưu Ca nói xong trên người hắn hiện lên một đoàn huyết khí màu đỏ, sau đó hai tay nắm lấy đại đao cứ như chiến thần hàng lâm, một đường loạn chém, lúc này không phải binh lính có khả năng ngăn cản hắn, quả thật để Gia Luật Lưu Ca giết ra một đường máu.

Gia Luật Lưu Ca lao ra, kỵ binh Mông Cổ như tìm được đường sống trong chỗ chết, cũng lập tức thúc ngựa đi theo đối phương, lướt thẳng ra khỏi sự kiềm tỏa của Chính Bạch Kỳ kỵ binh, khói bụi tung bay hướng về phía Phúc Kiến An mà chém giết.

Nhìn thấy hành động của Gia Luật Lưu Ca, trên tường thành Quách Tĩnh cũng giật mình sau đó lập tức cũng muốn lao xuống tường thành trợ giúp Phúc Vương.

Quách Tĩnh đương nhiên biết tại chiến trường đôi khi sự xuất hiện của một siêu cấp cao thủ có thể thay đổi được thế cục, dù sao đạo lý đánh giặc phải bắt vua không ai không biết, nhiệm vụ bắt vua liền phải giao cho siêu cấp cao thủ đi làm, nhiệm vụ bảo vệ vua cũng phải cần siêu cấp cao thủ đến gánh.

Quách Tĩnh rất nhanh phi thẳng xuống tường thành, hắn còn mạnh hơn cả Kim Hộ Pháp đương nhiên tiếp đất không gặp khó khăn gì, thân hình như long hành hổ bộ muốn lướt đến chỗ Phúc Kiến An, vì Phúc Kiến An đánh chết Gia Luật Lưu Ca.

Ngay lúc Quách Tĩnh lướt đến hắn rất nhanh liền khựng lại, hắn chỉ thấy bên cạnh Phúc Kiến An có một người cũng khẽ động, người này thản nhiên bước ra một bước chắn cho Phúc Kiến An, đương nhiên người này chính là Kim Hộ Pháp.

Sau đó lại thấy Phúc Kiến An đưa tay lên cao rồi mạnh mẽ nắm lại.“Hãm Trận Doanh, liệp trận”.

Binh đoàn bộ binh này gọi là Hãm Trận Doanh, đây là dựa vào một chi bộ binh cực cường đại trong thời Tam Quốc mà gây dựng thành.

Phúc Kiến An cũng không rõ Hãm Trận Doanh của mình xây dựng cùng Hãm Trận Doanh của Trương Liêu ngàn năm trước có thật sự giống nhau hay không nhưng mà hắn đúng là dựa trên chi bộ binh này mà đào tạo ra một nhánh bộ binh chuyên dùng để hãm trận, chuyên dùng khắc chế kỵ binh đột kích.

Một lệnh của Phúc Kiến An chỉ thấy từng Phương Sĩ người Mãn rút ra đại kỳ sau lưng bắt đầu điều động đại kỳ, theo đại kỳ khẽ điều động binh sỹ Hãm Trận Doanh bắt đầu liệp trận, từ đội hình góc cạnh lập tức thu gọn lài thành hình tròn sau đó di chuyển theo phương vị hàng ngang như con cua bò vậy, từng Phương Trận ráp lại với nhau như tường thành, mũi kích đâm ngược về phía trước, bọn họ đang đợi kỵ binh Mông Cổ xung kích.

Càng đáng nói hơn trong mỗi Phương Trận đều có Phương Sĩ, bọn họ bắt đầu ném móc sắc về phía nhau, dùng móc sắt kết nối với nhau thành từng hàng, từng lối, lập tức tạo ra một cái trận doanh trên đại địa, một trận doanh được xây dựng bằng chính con người.

Đây là trận liên hoàn của Phúc Kiến An, chuyên dùng chống kỵ binh đột kích đương nhiên trận này có một điểm yếu cố hữu là khả năng di chuyển, chỉ cần gặp phải chiến thuật thả diều của kỵ binh Mông Cổ liền sẽ bị đánh tan nát, cũng vì vậy Phúc Kiến An mới nhất định phải xây dựng cả trọng bộ binh cùng trọng kỵ binh, dùng hai loại quân đội bổ khuyết cho nhau chỉ có như thế mới dám cường đấu với kỵ binh Mông Cổ một trận.

Hãm Trận Doanh di chuyển, Gia Luật Lưu Ca đương nhiên cũng thấy, ánh mắt hắn không khỏi mang theo chút sợ hãi.

Hãm Trận Doanh không hẳn là trọng bộ binh mà chia làm hai loại Công Binh cùng Thủ Binh.

Thủ Binh không mang theo bất cứ vũ khí gì, trên người chỉ có trọng giáp cùng khiên chắn, Công Binh thì trực tiếp cắm một thanh kích, một thanh thương sau lưng, bên hông có loan đao đồng thời còn mang theo cả nỏ.

Cái này giống như mỗi một quân lính chỉ chấp hành một loại nhiệm vụ, muốn gọi nó là trọng bộ binh hay bộ binh bình thường đúng là rất khó.

Gia Luật Lưu Ca cũng nhìn ra loại Hãm Trận Doanh này thực sự cũng chỉ mạnh ở liệp trận còn lại rất bị động nhưng mà vì nó mạnh ở liệp trận liền có thể khóa chặt khả năng xung kích tốc độ cao của kỵ binh Mông Cổ.

Gia Luật Lưu Ca nội tâm mang theo hàn khí, thậm chí hắn bắt đầu nghĩ đến việc rút lui nhưng mà Chính Bạch Kỳ kỵ binh sau lưng cũng đang biến đổi.

Chỉ nghe lại là âm thanh của nữ nhân kia vang lên, âm thanh làm trái tim Gia Luật Lưu Ca trở nên sợ hãi.

“Thu Trận – Trọng Đột”.

Chính Bạch Kỳ kỵ binh vốn đang chia làm bốn đường, như bốn bức tường thành cắt ngang quân đội kỵ binh Mông Cổ tuy nhiên vì Gia Luật Lưu Ca phá vây mà ra, phần sau lưng của Chính Bạch Kỳ lại trở nên trống không, Chính Bạch Kỳ tướng lĩnh nghe thấy Hoàn Nhan Tuyết Y lên tiếng lập tức ghìm cương ngựa, một loạt thay đổi phương vị biến phía sau làm phía trước, bốn đạo phòng tuyến như dạt ra biến thành hai hình vòng cung tựa lưng vào nhau.

Một vòng cung mạnh mẽ như tường thành, trực tiếp cùng kỵ binh Mông Cổ quần nhau, một vòng cung thì quay đầu thúc ngựa chạy thẳng xuống, chạy thẳng về phía Gia Luật Lưu Ca như sài lang đang há miệng vậy.

Gia Luật Lưu Ca cắn răng, hắn biết mình không có đường lui chỉ có thể nắm lấy đại đao hét lên.

“Huynh đệ, theo ta xung trận, chỉ là một đám bộ binh mà thôi, giết”.

Kỵ binh Mông Cổ không hổ là kỵ binh mạnh nhất thiên hạ, đám kỵ binh này chỉ có hơn 5000 người lại vừa trong chỗ chết chém giết mà ra vốn phải tỏ ra cực kỳ mệt mỏi nhưng theo một tiếng ‘giết’ của Gia Luật Lưu Ca thì lại như sói đói thấy con mồi, đồng bộ nắm chặt loan đao bất chấp mà xông trận.

Bọn họ xông trận thì như thế nào?, đương nhiên thành công.

Từng thớt kỵ mã lao vào lô cốt hình người của Hãm Trận Doanh, lấy kỵ mã va đập thẳng vào từng phương trận của Hãm Trận Doanh, với lực xung kích của kỵ binh Mông Cổ quả thực có thể đập nát vài cái phương trận nhưng mà có thể đập được bao nhiêu mới là vấn đề.

Phương trận của Hãm Trận Doanh do Phúc Kiến An xây dựng theo từng lớp, từng tầng, nhiệm vụ duy nhất của những tầng đầu... đúng là đổi mạng.

Lấy xác người mà làm tường thành, đương nhiên quan trọng còn có cả xác ngựa, rất nhiều xác ngựa để lại sau mỗi lớp phương trận bị vượt qua.

5000 kỵ binh Mông Cổ có thể vượt qua được tổng cộng 7 lớp phương trận nhưng rốt cuộc không tiến lên nổi nữa, xích sắt tại mỗi lớp phương trận triệt để khóa cứng binh đoàn kỵ binh, xác chết tự thành tường thành không thể vượt qua, đây đã là tử địa.

Kỵ binh bị vây ở tử địa liền chắc chắn phải chết bởi lúc này Hãm Trận Doanh lại di chuyển, theo điều động của Phúc Kiến An phương trận hình tròn lại biến đổi thành hình vuông như những bức tường đang khép lại, từng mũi trường thương từ trong phương trận phi ra y như xiên thịt, phương trận hai bên cùng ép lại, toàn bộ kỵ binh Mông Cổ đều chắc chắn phải chết.

Gia Luật Lưu Ca đương nhiên cũng biết không còn khả năng cứu nguy, hắn hơi hướng mắt về phía đại doanh Mông Cổ, hắn trong giây phút này có thể thấy rất nhiều thứ, thậm chí thấy đội kỵ binh thứ hai của Mông Cổ đã lao ra, một đường rầm rầm tiến xuống.

Đội kỵ binh thứ hai tiến tới nhưng mà không giống bão cát sa mạc bọn họ lại giống hàng trăm dòng suối vậy.

Một chi kỵ binh chia làm...30 đường mà lao xuống, kỵ binh Mông Cổ không lựa chọn cường công, không lựa chọn lấy loan đao tập sát mà chuyển thành cung tên, muốn bao vây tiễu trừ quân đội nhà Thanh.

Không chỉ Gia Luật Lưu Ca thấy mà ai cũng có thể đoán ra tiếp theo là chuyện gì.

Phúc Kiến An rốt cuộc cũng lựa chọn thu quân.
Chính Bạch Kỳ kỵ binh đạo thứ nhất đã vòng về, đạo thứ hai cũng rất nhanh bất chấp quân Mông Cổ dây dưa mà vòng về, bọn họ là trọng kỵ binh nếu một đường chạy thẳng thì khinh kỵ binh Mông Cổ đúng là chưa thể làm được gì.

Phúc Kiến An vẫn cưỡi trên con huyết mã, ánh mắt của hắn trở nên sáng hơn, hắn như nhận ra người đang dẫn đầu đạo quân kỵ binh thứ hai kia.

Nhận ra người này, Phúc Kiến An quay đầu nhìn Hoàn Nhan Tuyết Y, thản nhiên nói.

“Giải quyết hắn đi”.

Hoàn Nhan Tuyết Y nghe lời lập tức lên ngựa, nàng không cần mang theo vũ khí một đường thúc ngựa lao về phái Gia Luật Lưu Ca.

Hoàn Nhan Tuyết Y vừa động, Phúc Kiến An cũng đưa tay ra, chạm lấy một cây tù và đeo bên hông ngưa, hắn đưa lên miệng thổi.

Tiếng tù và vang lên, toàn bộ Phương Trận lại chuyển động đồng thời toàn bộ Chính Bạch Kỳ kỵ binh cũng di chuyển, tiến thẳng vào bên trong Phương Trận.

Khiên chắn nâng lên, một binh lính người Hán hai tay giữ chặt khiên chắn trực tiếp quỳ một chân xuống, đập rầm thứ này xuống đất sau đó binh lính người Hán thứ hai lập tức cũng đặt khiên chắn lên tạo thành một lớp khiên chắn hai tầng.

Cứ như vậy một vòng tròn khiêng chắn rất nhanh thành hình, toàn bộ chỉ bao lấy phương viên xung quanh lại.

Lần này bất kể là Thủ Binh hay Công Binh đều quy về làm Thủ Binh.

Thủ Binh trên người không có vũ khí, chỉ biết cầm khiên chắn, trên người mỗi Thủ Binh đều sẽ có hai tấm khiên chắn, một cầm ở tay một đeo sau lưng, lúc này từng tấm khiên chắn sau lưng cũng bị gỡ ra, từng Công Binh đều nắm lấy trực tiếp thiết lập phòng thủ.

Trước chỉ là lô cốt, sau chính là tường thành.

Về phần kỵ binh Chính Bạch Kỳ trực tiếp nhập trận, chui vào trong tường thành, toàn bộ đồng dạng xuống ngựa, từng thớt bảo mã bắt đầu khụy hai chân xuống, cúi thấp đầu nằm trên mặt đất, Chính Bạch Kỳ kỵ binh biến thành cung binh.

Phúc Kiến An lúc này thực sự muốn xem, quân Mông Cổ có thể làm gì?.

Quân đội của Phúc Kiến An chỉ huy quả thực phi thường biến thái, bọn họ phối hợp với nhau như cỗ máy vậy đặc biệt là trận hình phối hợp, thực sự làm cho người ngoài nhìn thấy mà sợ.

Phương trận vừa biến đổi xong cũng là lúc Hoàn Nhan Tuyết Y đã xách ngược Gia Luật Lưu Ca lên đồng thời đội kỵ binh Mông Cổ thứ hai cũng ập tới.

Đội kỵ binh Mông Cổ này sau đó không lựa chọn tiến công, trực tiếp dàn đội hình thành một cánh cung lớn sau đó lại không tiếp tục động, vị đại tướng lĩnh binh lần này nhìn về trận hình của Phúc Kiến An không khỏi cau mày.

Trận hình phòng ngự khổng lồ, đương nhiên trận hình này có thể dùng sức ngựa cường công nhưng cường công xong chẳng khác gì rơi vào tử lộ, rơi vào con đường của 5000 kỵ binh kia.

Về phần muốn chơi chiến thuật thả diều?, Phúc Kiến An căn bản không có ý động, thả diều với ai?.

Muốn từ bốn phương tám hướng bắn cung tiêu diệt đối thủ... nói thật nhìn ngợp trời khiên chắn kia chính kỵ binh Mông Cổ cũng không tự tin.

Ngoài ra còn một việc nữa phải nói, trận hình này của Phúc Kiến An có tổng cộng 8 cửa ra, 8 thông lộ để nhập trận nhưng mà cũng không có bất cứ ai nghĩ đây là thông lộ, đây vốn là tử lộ.

Bên trong trận này còn có trọng kỵ binh của người Mãn Thanh, lao vào thông lộ mở sẵn kia chẳng khác nào đưa đầu ra cho đối phương chém.

Rốt cuộc chỉ thấy vị đại tướng dẫn binh kia dương cung, bắn ra một mũi tên.

Mũi tên của người này tốc độ như xé gió, tiếng gió rít nghe ghê cả người, hướng thẳng về phía Phúc Kiến An.

Đương nhiên Phúc Kiến An được bảo hộ bởi khiên trận, mũi tên sẽ không thực sự bắn được đến bên người hắn, quan trọng hơn mà nói đối thủ cũng không nghĩ sẽ bắn được Phúc Kiến An.

Mũi tên kia vốn đang bay với tốc độ kinh khủng lại bỗng như có ma chú ám lên vậy mà từ từ chúc đầu xuống, cắm thẳng xuống mặt đất.

Một binh sỹ vội cầm lấy mũi tên, cung kính đưa cho Phúc Kiến An.

Một tay nắm lấy mũi tên, Phúc Kiến An chậm rãi tháo một lớp giấy trắng bên trên ra, đây là Thư Tiễn.

Ánh mắt khẽ đảo qua vài dòng chữ, Phúc Kiến An mỉm cười nhếch miệng.

“Tuyết Y, thả người thôi”.

Hoàn Nhan Tuyết Y cũng không nghĩ nhiều, cưỡi ngựa của nàng một người rời khỏi phương trận hướng về phía đội kỵ binh của Mông Cổ cách đó vài trăm m, trên vai nàng vẫn đang mang theo Gia Luật Lưu Ca không rõ sống chết.

Nàng thúc ngựa hướng tới, vị đại tướng kia cũng thúc ngựa, hai người tiến đến khoảng cách 10m thì dừng lại.

Hoàn Nhan Tuyết Y thản nhiên ném Gia Luật Lưu Ca xuống đất, ánh mắt híp lại nhìn đối phương.

“Thần tiễn Triết Biệt, tiễn thuật vẫn làm cho người ta lau mắt mà nhìn”.

Triết Biệt cũng không xuống ngựa đỡ lấy Gia Luật Lưu Ca, chỉ thấy hắn tự mình thúc ngựa, hai chân bám trên lưng ngựa, cả người nghiêng sát mặt đất một tay nhấc lên Gia Luật Lưu Ca.

Triết Biệt kiểm tra thương thế của Gia Luật Lưu Ca một chút sau đó rốt cuộc với mỉm cười.

“Đa tạ Tuyết Y nguyên soái hạ thủ lưu tình”.

Hoàn Nhan Tuyết Y cũng chỉ nhếch vai.

“Nghe lệnh làm việc mà thôi, cũng không phải nguyên soái gì, ngươi không phải muốn đổ cho ta tội phạm thượng chứ? “.

Triết Biệt cũng không nói, hắn mang theo Gia Luật Lưu Ca rời đi, trước khi đi không khỏi cúi người với Hoàn Nhan Tuyết Y sau đó ánh mắt như diều hâu nhìn về phía Phúc Kiến An.

Hắn khóa chặt thân ảnh của Phúc Kiến An vài giây tiếp theo hai tròng mắt nhẹ lưu chuyển, hắn nhìn thấy Quách Tĩnh, Quách Tĩnh cũng nhìn thấy hắn.

Triết Biệt thậm chí có thể nhìn thấy trong mắt Quách Tĩnh có một tia trốn tránh.

Triết Biệt khẽ thở dài, thúc ngựa rời đi, theo hắn quay lưng toàn bộ kỵ binh Mông Cổ đều nhét loan đao vào hông, ghìm chặt yên ngựa cũng không hề có động tác thừa.

Hai quân cứ như thế lui binh.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 63: Khuynh Quốc Khuynh Thành

_ _ _ _ _ __ _ _

“Thanh Đồng tỷ, Thanh Đồng tỷ “.

Âm thanh của Lý Văn Tú vang lên, âm thanh đánh thức Hoắc Thanh Đồng, gọi nàng từ trong giấc mơ tỉnh lại.

Hoắc Thanh Đồng bản thân có chút mỏi mệt, ánh mắt hơi hơi lim dim, phải mất một lúc nàng mới có thể hoàn toàn tỉnh lại.

Nàng nhìn thấy khuôn mặt của Lý Văn Tú, rốt cuộc đầu óc liền bị kéo về hiện tại.

“Cơm nước dọn xong rồi sao?”.

Lý Văn Tú ngồi trên giường, khẽ cười với Thanh Đồng.

“Không phải đâu, ta thấy tỷ tỷ người ngủ say quá cũng không đành lòng gọi, tỷ tỷ ta nói cứ để cho ngươi ngủ, thân thể ngươi quá mệt mỏi rồi”.

“Bây giờ trời cũng đã tối, ta vừa gọi người mang đồ ăn đến sau đó mới gọi tỷ tỷ, tỷ tỷ người ăn một chút rồi lại ngủ”.

Hoắc Thanh Đồng mỉm cười gật đầu với Văn Tú bất quá nàng rất nhanh hỏi.

“Ta có gọi hai bình Thiêu Đao Tử, không biết có mang lên chưa? “.

Lý Văn Tú nghe vậy liền đứng lên, từ trong hộc bán lấy ra hai bình rượu nhỏ rồi lại đặt xuống trên giường.

“Thanh Đồng tỷ, Thiêu Đao Tử thực sự rất khó uống, người không ngờ uống được cái thứ này “.

Thanh Đồng bật cười, nàng lại chỉ về phía góc phòng, chỗ này có một cái chậu bằng đồng thau.

Đây đương nhiên không phải lần đầu tiên Hoắc Thanh Đồng đến khách điếm này, nàng biết mỗi phòng đều có một chậu đồng cho khách nhân.

Nàng chậm rãi đứng lên cầm lấy chậu đồng đặt xuống dưới đất, đôi chân trần nhẹ nhàng đặt lên bên trên, tiếp theo đổ một bình rượu xuống chân, nàng không ngờ lại muốn dùng Thiêu Đao Tử rửa chân.

Thiêu Đao Tử chạm vào da thực sự có chút nóng hơn nữa hương rượu cực nồng bất quá nó lại làm cho Hoắc Thanh Đồng có chút thoải mái, nàng bắt đầu ngồi luôn xuống sàn gỗ bắt đầu nhẹ đấm bóp đôi chân của mình.

Lý Văn Tú một mực ngồi quan sát tất cả rất nhanh trợn mắt, nàng thấy đôi chân của Hoắc Thanh Đồng dần dần chuyển thành màu trắng, trắng nõn nà.

Lúc này Lý Văn Tú mới nhận ra vài điểm không thích hợp, Hoắc Thanh Đồng rõ ràng làn da ngăm đen nhưng mà cái cổ trắng ngần, giờ sau khi dùng rượu lau lên đôi chân của mình, đôi chân của nàng cũng trở thành màu trắng nõn, giống hệt cái cổ cao ngạo vậy.

Thanh Đồng cũng phát hiện Lý Văn Tú tò mò, nàng một tay vẫn xoa bóp bàn chân, bắp chân, gót chân đồng thời cũng hướng về Văn Tú giải thích.

“Ta ở trong quân doanh, ở trong quân doanh cũng có nữ tử bất quá nữ tử làn da trắng nõn thì cũng chỉ có doanh kỹ, đối với cái chỗ tập trung nguyên một đám nam tử như quân doanh mà nói, làn da trắng thật ra cũng là cái tội”.

Nàng không nói nhiều nhưng mà Văn Tú cũng hiểu chỉ là Văn Tú không biết Thanh Đồng trong đội quân nào?, đội quân nào lại mặc hắc giáp che kín toàn thân đáng sợ như vậy?.

Dùng Thiêu Đao Tử nhẹ thoa lên đôi chân, bàn tay không ngừng đấm bóp đôi chân của mình, khuôn mặt Thanh Đồng mới dãn ra một chút.

“Văn Tú, giúp ta bảo tiểu nhị mang nước nóng lên đi, ta muốn tẩy thân “.

Cũng không lâu lắm, nước tắm được chuẩn bị, bàn ăn cũng được dọn lên.

Lý Văn Tú thật ra cũng có mấy ngày không tắm, tại sa mạc này mà nói tắm rửa là một việc cực kỳ xa xỉ, thế là nàng rốt cuộc cũng quyết định tiến vào chậu gỗ, cùng Thanh Đồng tắm chung.

Hai người là nữ tử lại có chút hòa hợp với nhau đương nhiên không có gì để nói hơn nữa chậu nước rất lớn dù sao đây là chậu gỗ chuẩn bị sẵn cho phòng đôi tức là đến cả việc ‘uyên ương tắm’ cũng được nghĩ đến, chậu gỗ đủ cho cả ba người chứ đừng nói chỉ là hai.

Trong chậu nước còn đang nhẹ bốc lên làn khói nhàn nhạt, Văn Tú có thể thấy Thanh Đồng làn da dần dần biến trắng, làn da có chút thô ráp trở nên mềm mại.

Văn Tú nhìn làn da của Thanh Đồng thực sự không khỏi hâm mộ.

“Thanh Đồng tỷ tỷ, làn da của ngươi thật đẹp, ta thật hâm mộ a”.

Làn da của Văn Tú đúng là khó sánh được với Thanh Đồng.

Thanh Đồng nghe vậy mỉm cười rất nhanh đáp lại.

“Tỷ tỷ Văn Thanh của ngươi làn da mới gọi là cực phẩm, ta còn không sánh bằng nàng đâu, đúng rồi Văn Thanh nàng ta đâu rồi? “.

Từ khi ba người chung phòng, Thanh Đồng còn chưa nói chuyện với Lý Văn Thanh câu nào.

Nghe Thanh Đồng hỏi, Lý Văn Tú cũng không biết trả lời ra sao, chỉ ậm ừ.

“Tỷ tỷ ta nói muốn thăm thú Bán Nguyệt Đảo liền ra ngoài từ trước chỉ để lại một mình ta ở đây”.

Nói xong Lý Văn Tú lại nghĩ cái gì đó, nàng tiếp tục nói.

“Thanh Đồng tỷ tỷ, tỷ nói mình là người Hồi Tộc nhưng từ nhỏ đã ở Trung Nguyên bất quá nơi đây là đất Nội Mông, người chẳng nhẽ định trở về trong tộc sao? “.

Thanh Đồng đương nhiên không có gì không thể nói, nàng gật đầu.

“Ừ, ta từ 8-9 tuổi đã rời khỏi Nội Mông mà đến Trung Nguyên, bôn ba 15 năm ở bên ngoài cũng đến lúc trở về trong tộc “.

Văn Tú nghe vậy không khỏi cảm thấy đồng bệnh tương liên.



“Tỷ tỷ, ta từ năm 7 tuổi cũng từ Trung Nguyên đến đất Nội Mông... sau đó cha mẹ ta đều bất hạnh qua đời, chỉ còn ta lưu lạc một thân một mình ở đây, hơn 10 năm qua đi... ta cũng định trở về Trung Nguyên nhìn một chút, xem Trung Nguyên như thế nào “.

Thanh Đồng khẽ đưa tay ra vỗ nhẹ vai Văn Tú, cũng chẳng biết nàng có ý gì, sau đó nàng hỏi.

“Vậy ngươi cùng tỷ tỷ của mình muốn đến nơi nào ở Trung Nguyên?, Trung Nguyên đất rộng người đông, phồn thịnh hơn xa Nội Mông nhưng mà thị phi cũng hơn xa Nội Mông chúng ta, ngươi cùng tỷ tỷ của mình nhất định phải cẩn thận”.

Văn Tú ngửa cái đầu dựa vào thành gỗ, nàng cũng nhẹ đáp.

“Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở, lần này hai tỷ muội cúng ta muốn đến Bắc Cương, tỷ tỷ ta nói... muốn đến Thiên Sơn “.

Thanh Đồng nghe vậy không khỏi giật mình.“Thiên Sơn?, là Thiên Sơn tại Tây Vực?, trời ạ ngươi có biết đoạn đường này xa thế nào không hơn nữa Thiên Sơn... cũng không phải nơi tốt đẹp gì”.

Thanh Đồng ở Trung Nguyên đa số thời gian đều trong Thiên Ý Thành nhưng cũng không đại biểu cho việc nàng chưa nghe đến Thiên Sơn Linh Thứu Cung.

Tất nhiên Thanh Đồng cũng rất nhanh nghĩ ra cái gì đó... nàng liên tưởng đến tỷ tỷ của Văn Tú – Lý Văn Thanh.

“Chẳng nhẽ hai tỷ tỷ các ngươi muốn bái nhập môn hạ Linh Thứu Cung? “.

Văn Tú nào biết Linh Thứu Cung là gì, một mặt mờ mịt.

“Ta chỉ nghe theo tỷ tỷ, còn lại cũng không biết”.

Thanh Đồng nghe vậy cũng không có ý hỏi thêm, nàng từ trong làn nước nóng đứng dậy, thân thể không mảnh vải che thân lấy đến một bình rượu đặt cùng đồ ăn trên bàn rồi lại chậm rãi tiến vào thùng nước.

“Ta trở về Nội Mông, muội lại muốn đến Thiên Sơn xa xôi, chúng ta tuy chỉ có duyên gặp mặt một lần nhưng lại rất hợp nhau, tỷ tỷ chúc ngươi thuận buồm xuôi gió, sau này nếu nhớ tỷ tỷ thì đến Hồi Cương, đưa vật này ra liền có thể gặp tỷ tỷ “.

Thanh Đồng nói xong một tay cầm bình rượu một tay tháo chiếc vòng nhỏ bên tai nàng đặt vào tay Văn Tú.

Nàng còn thấy Văn Tú đang định nói gì liền đưa bình rượu lên ngăn lại.

“Không được không nhận nha, nếu không ta sẽ tức giận “.

“Ngày mai có lẽ tỷ tỷ lên đường đến Hồi Cương, đêm nay chúng ta uống thật đã đi”.

Lý Văn Tú rốt cuộc cũng không nói gì, im lặng tiếp nhận lễ vật của Thanh Đồng sau đó khẽ gật đầu.

“Được, Thanh Đồng tỷ tỷ hôm nay ta liền uống cho ngươi say mèm, cho ngươi biết ta lớn lên ở Cáp Tát Khắc, bản lĩnh gì cũng không giỏi nhưng bản lĩnh uống rượu vẫn phải có”.

Thanh Đồng nghe vậy cũng bật cười.

“Vậy phải xem tửu lượng của hai chúng ta ai cao ai thấp rồi”.

_ _ _ _ _ __ _ _ _

Trong lúc Hoắc Thanh Đồng cùng Lý Văn Tú trò chuyện, ở Hành Dương Thành bản thân Vô Song cùng Mạc Ly thì lại đang cực kỳ hứng thú.

Hai người trở về Hành Dương Thành trời đã sớm tối, đương nhiên cũng là giờ ‘yêu nữ ‘ tiếp khách.

Vô Song quen việc dễ làm trực tiếp gọi Vi Tiểu Bảo dẫn đường đến Thiên Thượng Nhân Gian còn Mạc Ly đương nhiên chậm rãi đi theo hắn.

Nhìn thấy Mạc Ly, Vi Tiểu Bảo thậm chí sợ đến mức một đường không dám quay đầu lại, một mạch đi thẳng, hướng về căn phòng thiên cấp của yêu nữ mà tới.

Một lần nữa trở lại căn phòng kia Vô Song thực sự cảm thấy như hai nơi khác nhau.

Lúc trước nguyên tòa tiểu lâu đều đóng lại, không khí có chút nhẹ nhàng thanh tĩnh nhưng hiện tại cửa lớn mở ra, đèo lồng treo sáng cả một con đường, rực sáng nguyên tỏa tiểu lâu thực sự làm người ta cảm nhận được một loại ý vị khác.

Vi Tiểu Bảo thân là hạ nhân của Lệ Xuân Viện, đứa nhóc này cũng không có tư cách bước vào nơi đây, cũng chỉ có thể nhìn theo Vô Song cùng Mạc Ly tiến vào bên trong.

Bình thường những căn phòng thiên cấp này nếu chưa mở tiếp khách thì thôi, chỉ cần chủ nhân nguyện ý Vi Tiểu Bảo chắc chắn có thể tiến vào nhưng mà khi những căn phòng này tiếp khách, Vi Tiểu Bảo lại vào không được, dù sao hắn vẫn là nam nhân, chỉ có nha hoàn trong Lệ Xuân Viện chuyên lo dót nước pha trà cho khách nhân mới có tiến vào, Vi Tiểu Bảo theo luật chỉ có thể lầm lũi đi ra.

Không có Vi Tiểu Bảo dẫn đường đối với hai người Vô Song cùng Mạc Ly cũng không phải vấn đề gì lớn, hai người tiến thẳng vào đại sảnh bất quá đại sảnh hiện tại cũng có không ít người.

Đại sảnh có tổng cộng 10 cái ghế, cứ giữa hai cái ghế tựa lớn thì có một bàn trà nhỏ đặt bên cạnh, trong phòng hiện tại đã cũng đã có đến 6 người.

Vô Song không quá rõ ràng quy của nơi đây nhưng nhìn số lượng ghế thì hắn cũng hiểu được phần nào, mỗi căn phòng Thiên Cấp chỉ sợ giới hạn 10 vị khách nhân một lần, người đến muộn căn bản không có chỗ chỉ có thể đợi người có ghế rời đi.Đây thật ra là một cái thông lệ rất tốt dù sao quá nhiều khách nhân cùng đợi, cùng đứng trong tòa tiểu lâu này thì khác gì cái chợ?, đương nhiên hạ thấp phẩm vị của những Danh Kỹ này đặc biệt còn là Kim Bài Danh Kỹ.

Lại nói khách nhân tiến vào đây không phải đại phú thì cũng là đại quý, cũng không ai nguyện đắc tội đám người này, chẳng nhẽ còn để bọn họ đánh nhau tranh đoạt ghế?, vì vậy lại đặt ra luật người đến sau chỉ có thể ra ngoài chờ đợi, chờ người đến trước rời đi, căn bản không thể dùng vũ lực, tất nhiên cũng có thể mua lại ghế ngồi hoặc xài thủ đoạn khác, mấy thứ này Vô Song cũng không quá để ý.

Hắn cùng Mạc Ly tiến vào đại sảnh tuy nhiên chưa thể bước vào đã có hai cái tỳ nữ đứng ra chặn đường, vẻ mặt cực kỳ cung kính.

“Hai vị khách nhân xin dừng bước”.

Hai nữ tử này cũng không phải Ngọc Huyền cùng Thanh Thanh.

Ngọc Huyền thì Vô Song đã gặp, Thanh Thanh tuy chưa gặp nhưng nghe nói thân phận chân chính là Khẩn Na La mà người này trong miệng Mạc Ly... vốn là tồn tại giống với Vô Song, nam nhân nhưng xinh đẹp tuyệt trần, Thanh Thanh căn bản cũng không thể tầm thường như hai nữ tử trước mặt.

Thấy bị cản đường, cũng may người cản đường không phải là nam nhân, Mạc Ly vẫn là tương đối dễ nói chuyện.

“Có việc gì không? “.

Hai nữ vốn thấy Mạc Ly là nữ trong lòng âm thầm kinh ngạc bất quá Thiên Thượng Nhân Gian đúng là không có quy định cấm nữ nhân đến, hai nữ nhất mực cung kính mà đáp.

Hai nàng cũng giống với tiếp tân ở hậu thế, cũng luyện ra một đôi hỏa nhãn kim tinh, chỉ nghe Mạc Ly hỏi cũng biết là người đầu tiên đến đây vì vậy rất nhanh cúi đầu nhẹ nhàng đáp.

“Hai vị khách nhân, muốn tiến vào đại sảnh phải chi tiền qua môn”.

Tiền qua môn là cái gì?, nghĩa đen chính là vé vào cửa.

Vô Song với Mạc Ly nhìn nhau, ánh mắt hai người đều có chút không biết làm sao, rốt cuộc Vô Song cũng là người lên tiếng.

“Bao nhiêu? “.

Hắn hỏi rất trực tiếp, đương nhiên hai nữ tử cũng trả lời rất trực tiếp.

“Bẩm khách quan, là 500 lượng bạc một người”.

500 lượng bạc lại chỉ là tiền vé vào cửa, Vô Song cũng chỉ biết tặc lưỡi.

Hắn đương nhiên không tiếc chút tiền này nhưng mà cũng không khỏi cảm thấy Thiên Thượng Nhân Gia quá biết kiếm tiền.

Hắn đến chỉ là nhìn mỹ nữ mà thôi chứ cũng không phải đi nhìn Khủng Long tiền sử còn sống, dĩ nhiên muốn 500 lượng bạc hơn nữa còn chưa chắc nhìn thấy được người ta, hắn nghe Vi Tiểu Bảo nói từ ngày yêu nữ tới nơi này còn chưa ai thấy được dung mạo của nàng đâu.

Mạc Ly ở bên cạnh cũng lại không tỏ ra cái gì, nàng cực kỳ thản nhiên lấy ra hai đĩnh vàng lớn.

Nàng vậy mà muốn trả tiền luôn hộ Vô Song.

Hai nữ nhìn thấy Mạc Ly xuất thủ đều khẽ giật mình, người đến đây chủ yếu đưa ngân phiếu chứ trực tiếp dùng bạc hay vàng chi trả hai người cũng không thấy nhiều.

Đương nhiên chỉ bất ngờ một chút, trong hai nữ tỳ một người cung kính tiếp đĩnh vàng trong tay Mạc Ly, một người xoay đầu lại tiến về một chiếc bàn, sau đó cầm một cái khay đến, trên khay có hai tấm lệnh bài.

“Đây là lệnh bài của hai vị, nô tỳ cầu chúc hai vị ngày hôm nay có thể được cô nương bên trong tiếp đón”.

Đây đương nhiên là câu chúc thừa, vị cô nương kia từ ngày đến Lệ Xuân Viện cứ như bà hoàng vậy, căn bản chưa từng hạ mình gặp ai.

Vô Song cùng Mạc Ly mỗi người đều tiếp lấy một tấm lệnh bài, đây là một tấm lệnh bài thuần làm bằng gỗ, chế tạo quả thật tương đối tinh xảo, mặt trước viết bốn chữ Thiên Thượng Nhân Gian, mặt sau lại là bốn chữ Khuynh Quốc Khuynh Thành.

_ _ _ _ _ __ _ _

Không có hai nữ ngăn lại, hai người rất nhanh tiến vào chính phòng.

Chính phòng này thực sự rất rộng, ít nhất đủ chỗ cho 10 người ngồi vẫn cảm thấy rộng rãi, vẫn có một khoảng không lớn ngay giữa phòng.

Trong phòng đã có 6 người ngồi sẵn, còn lại 4 chiếc ghế chưa có chủ nhân đồng thời sau mỗi chiếc ghế đều có hai tỳ nữ đứng sẵn ở đó một mặt mỉm cười cung kính.

Nguyên chính phòng ngoại trừ 10 khách nhân ra cũng đã có đến 20 nữ hầu, cho dù chính Vô Song cũng không hiểu sắp xếp thêm một đám nữ nhân đứng đó để làm gì, chẳng nhẽ là tăng thêm vài phần mặt mũi?.

Vô Song đang quan sát người khác thì những người này cũng đang quan sát Vô Song hay nói đúng hơn là quan sát Mạc Ly.

Bọn họ chỉ dùng vài giây nhìn Vô Song còn lại... đều nhìn chằm chằm Mạc Ly trong mắt không khỏi lộ ra kinh ngạc.

Mạc Ly rõ ràng ăn mặt cực kỳ táo bạo, không phải dạng trang phục nửa kín nửa hở như Lý Thu Thủy nhưng mà cũng ngắn cũn thêm vào dung mạo của nàng bản thân Mạc Ly tuyệt đối là mỹ nữ.

Mỹ nữ đến Lệ Xuân Viện làm gì?, đặc biệt là Thiên Thượng Nhân Gian này?, chẳng nhẽ là đánh ghen?.

Đương nhiên suy nghĩ này rất nhanh bị dập tắt bởi mọi người đều thấy Vô Song cùng Mạc Ly ngồi xuống, mỗi người một ghế.

Trên chiếc ghế này còn có một khe rãnh cắm lấy lệnh bài, Vô Song cùng Mạc Ly nhìn một chút rốt cuộc đồng thời cắm lệnh bài xuống.

Vừa nhìn thấy động tác này ai cũng hiểu... Mạc Ly là đến tìm nữ nhân.

Về phần Vô Song đám bọn họ trực tiếp bỏ qua, căn bản không để ý.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 64: Tàn Hoa Bảo Giám (1)

Thật tâm mà nói giờ phút này tại Thiên Thượng Nhân Gian đối với Vô Song rất đặc biệt, hắn sống từng đấy năm còn chưa trải qua cái trường hợp này bao giờ.

Đóng một khoản tiền lớn sau đó lại còn phải xếp hàng, đã thế còn phải thể hiện tài hoa, phải hợp mắt với vị nữ nhân trong kia, chí ít có thể vượt qua thử thách của nàng mới được đến gặp mặt nàng, gặp mặt xong còn có thể làm gì?, chỉ sợ từ công đoạn gặp mặt đến việc lên giường còn là một quãng đường xa như Vạn Lý Trường Thành.

Nữ nhân kia thực sự rất cao giá, phi thường cao giá, cũng không biết nàng dung mạo ra sao, có mấy phần dung mạo của Trần Viên Viên năm xưa?.

Vô Song căn bản không được nhìn thấy mặt Trần Viên Viên nhưng mà từ A Kha mà nói hắn cũng thừa biết Trần Viên Viên cực kỳ đẹp, phải biết A Khan gay từ khi 3 tuổi đã lộ ra vài phần mỹ mạo, khuôn mặt còn lâu mới hình thành nét riêng nhưng tiểu A Kha tương lai tuyệt đối là ‘thần tiên tỷ tỷ’ chốn nhân gian.

Theo nguyên tác Kim Dung mà nói, mẫu thân của A Kha còn đẹp hơn nàng vài phần.

Tại thế giới Kim Dung xuất hiện 3 mỹ nữ rất đặc biệt, đầu tiên là Tây Thi, thứ hai là Trần Viên Viên, thứ ba là Kha Tư Lệ.

Tây Thi là nữ nhân vật xuất hiện rất ít trong tác phẩm của Kim Dung, gần như chỉ là vài nét chấm phá về nhân vật này bất quá nàng vẫn là mỹ nữ đẹp nhất 5000 năm lịch sử Trung Quốc, đứng đầu tứ đại mỹ nhân xuyên suốt dòng thời gian dài đằng đẵng, Kim Dung căn bản cũng... khó mà dám tự nhận có nữ nhân vật nào của mình vượt qua được Tây Thi.

Người thứ hai là Trần Viên Viên, mỹ mạo của Trần Viên Viên chưa hẳn đã được Kim Dung miêu tả hoa mỹ tuyệt luân như các nhân vật khác của chính ông, dẫu sao nàng vốn là một nhân vật phụ nhưng nàng cũng là một đại yêu cơ có thật trong dòng chảy lịch sử, tính sát thương của nàng chỉ sợ còn cao hơn Tây Thi, cao hơn cả Đắc Kỷ trong truyền thuyết, nàng dù gì cũng là mồi lửa đốt cháy hai cái triều đại, hai cái vương triều, cũng như Tây Thi bản thân Trần Viên Viên rất khó có thể có nhân vật nữ nào của Kim Dung có thể vượt qua, đây là vấn đề lịch sử.

Người cuối cùng là Kha Tư Lệ, đây là nhân vật được tả sắc đẹp bá đạo nhất, nàng đẹp đến mức có thể biến chiến tranh thành hòa bình, dùng dung mạo có thể hủy diệt cả chiến trường, nàng xuất hiện đẹp đến nỗi binh đao khói lửa không thể chạm tới, siêu phàm khỏi vẻ đẹp thế gian, nữ nhân này không rõ vì sao lại được Kim Dung sử dụng ngói bút nâng lên đến hàng tuyệt mỹ, nếu chỉ xét bằng ngôn từ miêu tả mà nói bất kể là Tiểu Long Nữ, Triệu Mẫn, Hoàng Dung, Ngữ Yên thấy nàng đều phải dạt ra một bên.

Vô Song đương nhiên không phải là fan cuồng của Kim Dung, không phải tác phẩm nào của Kim Dung hắn cũng đọc, cũng thuộc, những cái hắn biết chỉ là qua phim ảnh, hắn hiện tại còn không biết trong Kim Dung có một nữ tử gọi là Kha Tư Lệ nhưng mà hắn dù gì thì vẫn phải biết đến Trần Viên Viên.

‘Tiểu’ Trần Viên Viên đang ở trong tòa lầu các này rốt cuộc mỹ mạo ra sao?.

_ _ _ _ _ __ _ _ _

Đương nhiên Thiên Thượng Nhân Gian này cũng không có quá mức ác tâm, chí ít trên bàn kia bất kể là hoa quả hay rượu chỉ sợ đều là hàng tinh phẩm, đặc biệt là rượu.

Hoa quả thì hắn không quá để ý nhưng đúng là có thể thấy nhiều loại không tồn tại ở nam phương, tai đất phương nam rất khó gặp phải chỉ sợ chuyển thẳng từ bắc phương xuống.

Về phần rượu, Vô Song không thể từ mùi mà phát hiện ra là loại rượu nào nhưng mà hương rượu nhẹ dịu dễ chịu vô cùng, ngửii vào trong lòng có một loại cảm giác thanh tâm thoải mái, chỉ sợ không phải là phàm vật.

Bàn ghế không rõ làm bằng chất liệu gì nhưng bất kể là màu sơn, hình dáng đều có một loại cảm giác đại phú đại quý, thậm chí mùi hương nhè nhẹ như có như không, dễ chịu vô cùng.

Cảnh sắc trang trí trong phòng thực sự rất ưu nhã, bốn phía bức tường Vô Song thấyh không ít tranh chữ cùng họa tác đặc biệt tầng lầu này lại lấy hai màu trắng – xanh nhạt làm chủ đọa, nhẹ dịu trang nhã, Vô Song thật ra còn nghĩ nơi này vốn là thư phòng của vị tiểu thư nhà nào chứ chẳng phải là thanh lâu hồng trần.

Thiên Thượng Nhân Gian nơi này nhận tiền của khách ít nhất về mặt lễ tiết không mất đi, không làm cho người cảm giác khó chịu, đây là lý do tại sao tiến vào Thiên Thượng Nhân Gian vốn không hẳn là để lên giường cùng mỹ nhân mà còn là một loại thể hiện, một loại đẳng cấp riêng biệt.

Chủ nhân Thiên Thượng Nhân Gian thực sự biết cách moi tiền.

_ _ _ _ __ _ _ _

Vô Song đang quan sát xung quanh đương nhiên những người đến trước cũng đang quan sát hắn nói đúng hơn là quan sát Mạc Ly.

Trừ Mạc Ly cùng Vô Song ra trong phòng còn có 6 người khác.

Những người này đều tọa trên ghế, nói thật bất kể dung mạo hay khí chất đều là nhất lưu, Vô Song cũng không biết có phải tài tử đất Giang Nam luôn có một loại phong cách ăn mặc như nhau không mà những người này thực sự đồng nhất một cách ăn mặc.



Tông màu chủ đạo trên người hoặc xanh nhạt hoặc trắng lộ ra một vẻ nho nhã, một vẻ quân tử.

Bên hông ai cũng phải có một tấm ngọc bội, có thể là thân phận cũng có thể là bình an.

Điều đặc biệt nhất là tóc, trong này có 4 nam tử để tóc búi cao sau đó trực tiếp đội mũ lên, những người này chỉ sợ là chuẩn tài tử.

Về phần 2 người còn lại thì đều tóc tết đuôi, dáng người hơi cao, vẻ mặt quả thực có vài phần khác với người phương nam, chỉ sợ là quý tộc người Mãn, trên người thiếu vài phần văn nhã nhưng lại nhiều vài phần cảm giác kim tiền, bất quá đây cũng là hai người khí tràng mạnh nhất, cảm giác tự tin mạnh nhất.

Hai người mà Vô Song nói ánh mắt cũng không phải ngoan ngoãn gì, ánh mắt đều tập trung trên người Mạc Ly, từ khi nàng bước vào đến khi nàng ngồi xuống thậm chí ánh mắt cứ như bị định thân trên đôi chân dài của nàng vậy.Chân của Mạc Ly rất dài, cũng rất đẹp, đôi chân của nàng so với Lý Thu Thủy hay Khinh Huyền đương nhiên không được nhưng vẫn phải được 7-8 phần.

Vô Song có thể nhìn ra ánh mắt của những người kia đương nhiên Mạc Ly cũng có thể.

Nàng thích nữ nhân, nếu là nữ nhân nhìn nàng sẽ cảm thấy không có vấn đề gì nhưng mà nam nhân nhìn chằm chằm thì lại khác.

Mạc Ly sau đó trực tiếp co hai chân lên ghế, ngồi khoanh chân trên ghế gỗ thu lạo cặp chân dài miên man nhưng rõ ràng lại khoe ra cặp đùi mạnh khỏe đầy sức sống.

Dĩ nhiên Mạc Ly không quan tâm cái này, nàng dùng ánh mắt sắc lạnh hướng về hai người kia, khẽ nhếch miệng.

“Nhìn cái gì, có tin bản công tử móc mắt hai người các ngươi ra không? “.

Mạc Ly nói lời này đã là rất ưu nhã, nàng thực sự không muốn động thủ tại Thiên Thượng Nhân Gian.

Đầu tiên đây là nơi Khẩn Na La ở, nàng không rõ Khẩn Na La có ý gì nhưng cũng không muốn ảnh hưởng đến hắn.

Thứ hai nàng biết chủ nhân của Lệ Xuân Viện là ai, nàng cũng không thể để Thăng Long Hội hay Thiên Long Giáo một bên vừa làm kẻ thù Ngô Tam Quế, một bên vừa lựa chọn đắc tội Phúc Kiến An.

Mạc Ly đã cảm thấy nàng rất là nín nhịn nhưng mà hai nam tử tết tóc kia lại cảm thấy... nàng quá mức kỳ hoa, không khỏi bật cười trong đó có một người thậm chí đứng khỏi ghế, hai tay để sau lưng ánh mắt đầy một cỗ dục hỏa.

“Rõ ràng là mỹ nữ lại học cái gì giả trang nam tử?, lại còn tự xung bổn công tử, thực sự không biết là nữ nhân nhà ai lại cực phẩm như thế”.

“Hay là thôi đi, mỹ nhân ngươi có đưa được tiểu Trần Viên Viên kia lên giường cũng không làm ăn được gì, hay là để đại ca ca giúp vui, ngươi đi theo đại ca ca phiên vân phúc vũ thế nào?”.

Kẻ này vừa mở miệng bản thân Vô Song đã biết là có trò hay để xem, quả nhiên Mạc Ly đang ngồi trên ghế lập tức đứng bật dậy, một tay đưa ra hướng đến mặt hắn.

Mạc Ly muốn bẻ gãy cổ kẻ này hoặc ít nhất cũng muốn tháo nửa hàm răng của hắn xuống.

Vô Song rất thoải mái ngồi xem cũng không có ý động nhưng mà hắn rất nhanh cũng hơi hơi rụt mắt lại, hắn thấy một thư sinh ngồi đó động.

Người này rõ ràng đang ngồi trên ghế nhưng thân hình trong phút chốc như mờ đi, hắn chắn trước người nam tử người Mãn kia, trong tay cầm một tiểu quạt giấy hất về phía Mạc Ly.
“Tốc độ thật nhanh”.

Đây chính là suy nghĩ của Mạc Ly hiện tại, đương nhiên nàng là Atula, nào có ngại chiến.

Chỉ thấy nàng đang gia tốc lại bỗng hãm cả người lại, thân thể lùi một bước bât quá lại lấy lùi làm tiến, lấy chân sau làm trụ từ trên cao đạp xuống.

Một cước này cứ như càng thêm khoe ra đôi chân hoàn mỹ vậy, thậm chí càng làm kẻ kia... nóng mắt, đôi mắt của hắn như có lửa vậy.

Vô Song ngồi một chỗ cũng không có ý động, hắn thực sự rất thấy hứng thú.

Một cước của Mạc Ly tuyệt không yếu, người bình thường nghe tiếng gió đã sợ mất mật nhưng rõ ràng đối phương không sợ, đối phương một mặt khí định thần nhàn thậm chí còn ung dung ngắm nhìn Mạc Ly, đến cả ý lùi cũng không có, nhìn vào điểm này có thể biết nam nhân người Mãn cũng chẳng phải vật trong ao.

Đương nhiên một cước của Mạc Ly đánh không được đối phương, một cước này là đánh về phía thư sinh trước mặt.

Thư sinh kia vậy mà cũng không né không tránh, hắn một tay đưa ra, cong bàn tay lại, tốc độ xuất thủ rất nhanh, dùng tay mình chạm vào mũi chân Mạc Ly, nhìn như không có chút lực đạo nào nhưng lại thành công đẩy Mạc Ly ra, khiến nàng mất đà mà lùi lại hai bước.

Đương nhiên thư sinh kia không khá hơn chỗ nào, hắn đỡ một cước này cả người như quả bóng bị sút bay đi, thân hình ngã rầm ra chiếc bàn sau lưng, nhìn thấy cũng không phải nhẹ nhàng gì.

Thư sinh bị đánh ngã nhưng mọi chuyện cũng không chỉ như thế, giây phút Mạc Ly bị lùi lại, 3 thư sinh còn lại đồng thời động, thân hình xoay tròn tạo ra bóng ảnh, lướt thẳng đến chỗ của Mạc Ly.

Tốc độ 3 người này dĩ nhiên cũng làm Mạc Ly bất ngờ.

Mạc Ly nào tin được việc trước mặt, rõ ràng khí tức rất bình thường nhưng mà tốc độ lại đáng sợ vô cùng, càng ngạc nhiên hơn bọn họ phối hợp đến thiên ý vô phùng, cứ như tập luyện không biết bao nhiêu năm tháng vậy.

Ba người này khóa mọi đường lui của Mạc Ly, quạt trong tay mở ra đồng thời chém về phía nàng, khi những cây quạt này mở ra Vô Song có thể thấy ánh sáng lấp lóe, thứ này chỉ sợ là Thiết Phiến.

Thiết Phiến nghĩa đen là quạt sắt nhưng ở Trung Nguyên không thấy nhiều, vật này vốn tồn tại nhiều ở Phù Tang đương nhiên nếu thực tâm muốn chế tạo thì Trung Nguyên không phải không có.

Quạt rất nhẹ, rất sắc nhưng lại bền đến kinh người, về một mặt nào đó Thiết Phiến của Phù Tang cũng tôn lên luôn kỹ thuật rèn sắt của quốc gia này.

Ba người bỗng chốc vây Mạc Ly lại, thế là trong đại sảnh bắt đầu đánh nhau loạn cả lên.

Mạc Ly thật ra mạnh hơn bất cứ ai trong ba kẻ này nhưng mà bọn họ lại cực nhanh đồng thời cơ hồ am hiểu một loại vây công trận pháp nào đó, trơn như cá trạch vậy, Mạc Ly nhất thời cũng chưa thể công kích được bất cứ ai.

Từng tia sáng lóe lên trong ánh đèn nhẹ dịu ở đại sảnh, bằng sự phối hợp của ba người không ngờ có thể bắt đầu làm Mạc Ly lộ ra chật vật, nàng chỉ có thể không ngừng né tránh, không ngừng lùi lại.

Đến khi tên thư sinh thứ tư đứng dậy tham chiến, Mạc Ly gần như bị khóa chết vậy, nàng cũng không còn đường lùi.

_ _ _ _ __ _ _

Trong đại sảnh cực loạn hiện tại cũng chỉ có một mình Vô Song cùng một nam tử người Mãn khác còn ngồi đồng thời cả hai không ngờ cũng quan sát lẫn nhau.

Vô Song đột nhiên cảm thấy hôm nay rất thú vị, nước Hành Dương Thành đúng là càng ngày càng sâu.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau