CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 521 - Chương 525

Quyển 3 - Chương 58: Mạc Ly Tỷ Tỷ.

Vô Song đứng lên từ lớp đá vụn, hắn hướng mắt nhìn về đối thủ của mình.

Ca Lâu La lúc này thậm chí còn chưa đứng lên, lưng dựa vào một gốc cây gãy, khi hắn thấy Vô Song nhìn mình mới cắn răng chậm rãi đứng dậy, cho dù có mặt nạ che nửa khuôn mặt dưới cũng không làm cho sắc mặt hắn hết tái nhợt.

Hắn đứng lên trên người đã có chút run, thương thế của Ca Lâu La chỉ sợ rất nặng.

Nhìn thương thế của Ca Lâu La, Vô Song âm thầm giật mình, hắn không hiểu sao Ca Lâu La lại bị thương nặng vậy?, rõ ràng Ca Lâu La cùng Vô Song có thể coi là ngang tài ngang sức, Vô Song hiện tại chỉ bị gãy vài cái xương, nội thương trong người cũng tạm gọi là nặng nhưng tuyệt không đến nỗi như Ca Lâu La.

Cái này thật ra cũng dễ hiểu, Ca Lâu La có bí pháp kết hợp bản thân với địa mạch khiến chiến lực hắn từ cửu tinh tăng lên thập tinh thậm chí là thập nhất tinh.

Ca Lâu La vốn sẽ không bị thương nặng như thế, hắn cùng Vô Song thương thế cũng sẽ không khác gì nhau nhưng mà hắn đánh chết cũng không ngờ Hàng Long Chưởng Pháp cùng Thiên Long Thần Công va chạm với nhau lại thành như vậy, địa mạch tại Thiên Ưng Trại sau một chiêu vừa rồi liền bị phá hủy.

Nói là phá hủy thì không quá chính xác nhưng bí thuật của Ca Lâu La mất tác dụng thì đúng, đây mới là tai hại.

Khi xuất chưởng hắn là thập nhất tinh cường giả nhưng khi dư chấn lan ra hắn chỉ còn là cửu tinh cường giả thậm chí là bát tinh cường giả hơn nữa một phần chưởng pháp trong người còn chưa thể thoát ra hết dẫn tới tự phản phệ lần thứ nhất.

Bí thuật liên kết địa mạch bị phá, đương nhiên dẫn tới tự phản phệ lần thứ hai.

Đến lúc hứng chịu dư chấn kinh khủng kia là tự phản phệ lần thứ ba cũng là lần nặng nhất.

Cuối cùng khi hắn bắn ngược ra sau sống lưng lại đập vào thân cây, xương cốt hắn rất cứng hắn sẽ không sợ chỉ một thân cây nhưng xung lực truyền lại kết hợp với dư chấn đánh tới từ hướng ngược lại thì thành phản phệ lần thứ tư.

Thú thật chịu 4 lần lực phản phệ này, Ca Lâu La còn đứng lên được đã khiến thiên hạ bội phục, lau mắt mà nhìn.

Dĩ nhiên mấy việc này Vô Song không hiểu, Vô Song chỉ thấy Ca Lâu La cứ như ngọn nến trước gió vậy, đến đứng còn không vững.

Ca Lâu La kẻ này thực sự là một kẻ điên, hắn hiện tại bất cứ lúc nào cũng có thể gục ngã nhưng mà... hắn vẫn đứng lên hơn nữa trên người lại nổi lên khí xanh, hắn vậy mà vẫn muốn đánh ra một thức cuối cùng.

Nhìn Ca Lâu La, Vô Song không khỏi nghĩ tới Thiên Vương.

Người này là phụ thân trên danh nghĩa của hắn cũng là sư phụ của Ca Lâu La.

Vô Song cũng không biết, ngày đó trên Thiên Long Sơn Mạch bản thân Thiên Vương có phải cũng bị ép đến bước này không?, rõ ràng như ngọn nến trước gió, rõ ràng bất cứ lúc nào cũng có thể ngã, rõ ràng bị tam đế vây công nhưng vẫn sừng sững đứng đó, tuyệt không quay đầu, cũng không chạy trốn?.

Thiên Vương là cột chống trời của Thiên Long Giáo, là người dựng lên Thiên Long Giáo cũng là người cuối cùng... còn đứng sừng sững nơi Thiên Long Sơn Mạch.

Nếu khi đó Thiên Vương không đứng lên, nếu không lựa chọn chiến đến chết có lẽ Quỳ Hoa Lão Tổ sẽ không chết.

Nếu Thiên Vương lựa chọn không chiến, lựa chọn bỏ chạy có lẽ chính ông ta cũng không chết nhưng mà có thể sao?, Thiên Vương chỉ cần quay lưng bỏ chạy, toàn bộ bát đại hộ pháp của Thiên Long Giáo chắc chắn chết hết không còn một ai, Thiên Long Giáo thậm chí còn không có cơ hội tro tàn lại chạy.

Nghĩ cũng thật buồn cười, theo Bà La Môn Giáo, Thiên Long Bát Bộ hình thành để bảo vệ Đại Phạm Thiên, rốt cuộc tại Thiên Long Sơn Mạch lại để Đại Phạm Thiên đứng ra, vì Bát Bộ Thiên Long mở ra một con đường.

_ _ _ __ _ _

Không rõ tại sao, Vô Song lại thấy hình ảnh của Thiên Vương trong người Ca Lâu La, Vô Song có chút muốn thu tay nhưng mà hắn cũng sẽ không lựa chọn dừng tay như vậy.

Vô Song vẫn sẽ đánh ra một thức Hàng Long nhưng mà với thương thế của Ca Lâu La hiện tại Vô Song có tự tin khống chế chưởng pháp của mình vừa vặn đẩy ngã hắn, sẽ không thương tổn hắn.

Với loại người như Ca Lâu La, thương hại còn không bằng giết hắn, chỉ có thua trong chiến trận, thua tâm phục khẩu phục bản thân Ca Lâu La mới có thể chấp nhận.



Tiếng long ngâm lại vang lên, một chiêu Vô Song muốn sử dụng gọi là Đột Như Kỳ Lai.

Uy lực không mạnh nhưng thắng ở nhanh.

Vô Song vốn đang muốn vận chưởng, Ca Lâu La bên kia cũng đang muốn cắn răng liều một lần thì bỗng đầu của hắn đau đớn, một quyền nện thẳng vào gáy của hắn.

Ca Lâu La lập tức ngã sấp xuống, đầu chóng mắt hoa, cũng may người này không ra tay quá nặng nếu không Ca Lâu La chỉ sợ bất tỉnh nhân sự.

Người ra tay chính là Mạc Ly.Nàng lúc này đứng ra đánh ngã Ca Lâu La, Mạc Ly cũng hiểu Ca Lâu La như ngọn nến trước gió, đánh tiếp hậu quả... chính nàng cũng không chịu nổi.

“Đánh cái gì mà đánh?, Ca Lâu La ngươi có phải bị điên rồi không?, hai người các ngươi là ngang sức ngang tài, đánh nữa muốn hủy đi Thiên Sơn Trại? “.

Ca Lâu La ánh mắt khó khăn nhìn Mạc Ly, hắn đang định mở miệng lại thấy Mạc Ly lập tức lên tiếng.

“Định nói cái gì?, câm mồm cho bản công tử, đừng quên bản công tử là cháu của Xà Vương, ngươi không nghe ta để ta nói với thúc thúc khi đó cho ngươi đẹp mặt”.

Cái gì gọi là cả vú lấp miệng em?, cái này chính là.

Nàng không cho Ca Lâu La lên tiếng rồi lại nhìn Vô Song, vẻ mặt đầy bá khí.

“Được rồi, đánh cũng đã đánh, thể hiện cũng đã thể hiện, hai người các ngươi lấy thế hòa mà phân”.

“Đừng nói gì, ngươi cùng Ca Lâu La đánh nhau quá phá hoại, muốn đánh thì để Âu Dương Tuệ tiếp ngươi, nếu không muốn đánh thì ngươi thu tay lại cho bản công tử”.

Mạc Ly đã nói thế, Ca Lâu La cùng Vô Song có thể làm gì?, đặc biệt là Vô Song, hắn lúc này lại cảm thấy tương đối thú vị.

Không rõ tại sao hắn lại thấy Mạc Ly tỷ tỷ của mình... không ngờ lại có tình ý như có như không với kẻ gọi là Ca Lâu La này?.

Đương nhiên cái này trăm phần trăm là tình đơn phương, nhìn Mạc Ly vì Ca Lâu La đứng ra thoạt xem bá khí mười phần nhưng trong mắt Vô Song lại có chút ngốc.

Vô Song bật cười, hóa ra Mạc Ly tỷ tỷ của hắn còn có chút bình thường, chưa đến mức thật sự coi mình là nam nhân.

Vô Song lúc này hơi hướng về Âu Dương Tuệ, ánh mắt mang theo chút chiến ý.

Vô Song bản thân cũng tương đối hứng thú với kẻ này, kẻ này thực sự rất sâu.

Nếu Ca Lâu La như hùng ưng giang cánh bay lươn cửu thiên thì Âu Dương Tuệ lại như một đầu đại xà đang ngủ đông, không ai biết lúc nào sẽ tỉnh lại, sẽ dùng nọc độc cắn người.

“Ngươi muốn chiến hay không? “.

Âu Dương Tuệ đang phe phẩy quạt, nghe Vô Song nói thế hắn thản nhiên nở một nụ cười, không thể không công nhận kẻ này có hàm răng rất sáng, hắn cười cũng rất đẹp, gần như có thể coi là nụ cười tràn đầy sức sống, có chút thanh xuân của tuổi trẻ.
“Ha ha, Vô Song huynh đệ ngươi vẫn tìm người khác, Âu Dương Tuệ ta chỉ giỏi đánh nhau với nữ nhân, đặc biệt là đánh nhau trên giường, còn lại Âu Dương Tuệ ta không chơi, khi không giao thủ với nhau, thực sự rất mất hòa khí “.

Âu Dương Tuệ nói xong, hắn trực tiếp tìm một tảng đá ngồi xuống, một chân thả lỏng, một chân vắt ngang, tay vẫn phe phẩy quạt, một mặt cười hì hì.

Mạc Ly như cũng quá quen với phong cách nói chuyện của kẻ này, ánh mắt hướng về Vô Song, ánh mắt đầy đề phòng.

“Thôi được rồi, lúc trước ta nhận nhầm ngươi là Mộ Dung Phục, có chút không đúng coi như bản công tử vì người xin lỗi”.

“Ngươi gọi là Vô Song đúng không?, tựa hồ hiểu tương đối rõ Thiên Long Giáo chúng ta, vậy không biết ngươi một mực muốn tìm tới cứ điểm Thiên Long Giáo làm gì? “.

Mạc Ly rốt cuộc đi vào trọng tâm, Vô Song cũng hướng về nàng mỉm cười gật đầu.

Vô Song không lên tiếng nhưng mà hắn lại dùng truyền âm nhập mật, đưa âm thanh trực tiếp vào tai nàng.

Mạc Ly sau đó toàn thân khẽ run lên, nàng nghe rõ ràng Vô Song nói rất chậm.

“Mạc Ly tỷ tỷ, ta nói ta là Vô Song nha, ngươi chẳng nhẽ không nhận thức ai gọi là Vô Song sao? “.

Mạc Ly có nhận thức ai là Vô Song sao?, đương nhiên là có nhưng mà đánh chết nàng cũng không thể hòa hợp hai hình ảnh Vô Song với nhau, cùng lắm hai người... chỉ có chung màu tóc.

Mạc Ly thậm chí còn tưởng Vô Song đang muốn trêu đùa mình, nội tâm không khỏi tức giận,thậm chí chuẩn bị mở miệng mắng người thì giọng nói của Vô Song lại vang lên trong đầu nàng.

“Ta biết tỷ tỷ ngươi rất khó chấp nhận, vậy không biết ngươi nhớ đến Miếu Thổ Địa chăng? “.

“Nơi này không thể nói chuyện, chúng ta đi chỗ khác kín đáo hơn “.

Miếu Thổ Địa?, ngôi miếu hoang này đương nhiên là lần đầu tiên Mạc Ly gặp Vô Song.

Nàng đang không biết nói gì mới tốt thì Vô Song lần này đã trực tiếp lên tiếng, nói ra thành lời.

“Ha ha, cũng không có gì, ta thay mặt Nhật Nguyệt Thần Giáo muốn nói chút chuyện làm ăn với Thiên Long Giáo các ngươi mà thôi “.

“Ban đầu giáo chủ bảo ta đến tìm Thiên Long Giáo nội tâm ta còn coi thường, vốn nghĩ Thiên Long Giáo đã bị diệt, còn lại bao nhiêu thực lực nhưng đúng là ta đã nhầm, Thiên Long Giáo dù sao vẫn từng là đệ nhất đại phái Tây Vực, vẫn có căn cơ làm ăn cùng Nhật Nguyệt Thần Giáo “.

“Atula công tử?, không biết có hứng tìm chỗ bàn việc làm ăn hay không? “.

Vô Song lời này nói đương nhiên nói cho Ca Lâu La cùng Âu Dương Tuệ nghe.

Mạc Ly cũng nghe vậy, rốt cuộc đấu tranh tư tưởng vài giây, nàng liền gật đầu.

“Được, không vòng vo nữa, chúng ta kiếm chỗ bàn công việc”.

Dứt lời nàng trực tiếp đi về một phương hướng khác, Vô Song cũng vội chuyển thân mà theo sau.

Trên đường đi Mạc Ly có chút hồn vía lên mây, nàng thực sự không thể gắn hai hình ảnh Vô Song với nhau nhưng mà... nội tâm nàng biết nếu Vô Song này là Vô Song mà Dạ Xoa nhận làm chủ... Thiên Long Giáo chỉ sợ thật sự sống lại.

Tro tàn lại cháy, phượng hoàng trùng sinh.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 59: Nguy Cơ

Vô Song cùng Mạc Ly rời đi để lại Âu Dương Tuệ ở lại cùng Ca Lâu La.

Ca Lâu La thương thế rất nặng nhưng cũng chưa đến mức không thể đứng lên, Ca Lâu La nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, một tay ôm ngực đồng thời lại nôn ra một búng máu, thoạt nhìn có chút thảm hại.

Đến khi Mạc Ly cùng Vô Song biến mất khỏi tầm mắt hắn, Ca Lâu La mới quay lại nhìn Âu Dương Tuệ, Âu Dương Tuệ lúc này cũng đang thản nhiên nhìn Ca Lâu La, một tay phe phẩy quạt, Âu Dương Tuệ từ đầu đến cuối cứ như đang xem kịch vui vậy, từ đầu đến cuối hắn đều lấy tư cách người xem đến ngồi nhìn trận chiến này.

Ca Lâu La muốn mở miệng nói cái gì đó bất quá chỉ lắc đầu, hắn cứ như vậy mang theo thương thế mà rời đi, người này đã vốn quen độc lai độc vãng, cũng quen tự mình ngồi nhấm nháp thương đau.

Âu Dương Tuệ một mình còn đứng trên mảnh đất trống, hắn đưa tay ra mân mê khóe miệng của mình, trong mắt dần dần hiện ra hứng thú.

“Nghe lệnh Đông Phương Bất Bại?, Đông Phương Bất Bại hiện tại ốc còn không mang nổi mình ốc, còn có thể ra lệnh gì? “.

“Vô Song?, am hiểu Hàng Long Chưởng Pháp “.

Âu Dương Tuệ thầm nói mấy câu, khóe miệng nhếch lên rồi chậm rãi rời đi.

Có một điều Vô Song không biết, trong Bát Bộ Thiên Long của Thiên Long Giáo, lấy Ca Lâu La mạnh nhất, Dạ Xoa yếu nhất bất quá người mạnh thứ hai là ai?, người mạnh thứ hai chính là Ma Hầu La Gia – Âu Dương Tuệ.

_ _ _ _ __ _ _ _ __

Âu Dương Tuệ cùng Ca Lâu La làm gì đương nhiên Vô Song không rõ, lúc này hắn cùng Mạc Ly đang ở trong một mật thất, lại là một mật thất nằm sâu dưới lòng đất.

Thực sự không biết Thiên Ưng Trại có bao nhiêu cái địa đạo, bao nhiêu cái mật thất nữa?, chẳng trách năm đó Thiên Long Giáo bị diệt nhưng mà rất nhiều người của Thiên Long Giáo có thể chạy ra, Vô Song nhìn từ Thiên Ưng Trại mà xem cũng có thể đoán được Thiên Long Giáo chế tạo Thiên Long Sơn Mạch thành nguyên một cái tổ ong với vô số lối thoát.

Một lần nữa đối mặt với Mạc Ly bất quá hiện tại thái độ của Mạc Ly với Vô Song đã dần trở nên hòa hoãn hơn, Mạc Ly lúc này nhìn Vô Song, nàng khẽ hỏi.

“Mấy lời lúc trước ngươi nói rốt cuộc là sao? “.

Mạc Ly hiện tại đương nhiên vẫn chưa tin tưởng Vô Song.

Nàng từ khi gặp Vô Song liền một mực tự xưng là Atula bất quá nàng ở Tây Vực tương đối nổi tiếng, Vô Song có tâm thì muốn biết tên nàng chẳng phải là việc khó.

Về phần cái gọi là Thổ Địa Miếu năm đó lại càng chẳng phải việc gì to tát, triều đình Đại Thanh chỉ cần kiểm tra một chút liền biết được nơi hội quân năm đó của Thiên Địa Hội, tòa Thổ Địa Miếu kia thậm chí còn bị Thanh triều phá hủy, sự kiện này người biết không nhiều nhưng cũng tuyệt không ít, có chút quan hệ trong triều đình thì việc biết được việc này chẳng phải cái gì lạ.

Thấy Mạc Ly nhìn xăm soi mình, Vô Song nghĩ nghĩ một chút rồi trực tiếp lấy từ trong ngực áo ra một tấm ngân phiếu, đương nhiên ngân phiếu này không phải dùng để cho Mạc Ly, hắn khẽ cắn đầu ngón tay của mình, ngay trước mặt Mạc Ly viết ra mấy chữ.

Mạc Ly ánh mắt nhìn chằm chằm vào từng nét chữ của Vô Song, ánh mắt càng ngày càng khó tin.

Chỉ thấy bên trên tờ ngân phiếu viết ba chữ ‘Thăng Long Hội’.

Dĩ nhiên nếu đây là kiểu chữ Hán thì Mạc Ly cũng sẽ không để ý nhưng đây rõ ràng là chữ quốc ngữ Việt Nam.

Tại thế giới này cũng chỉ mình Vô Song hiểu được dạng chữ viết này, hắn gửi thư từ cho Dạ Xoa đều là dùng chữ Việt Nam, loại thư từ này cho dù bị cao thủ Đông Xương của Thanh triều tìm được, cho bọn họ dò cả đời cũng không hiểu nội dung.

Tại thế giới này chỉ có 2 người hiểu được ý nghĩa mấy chữ này, một là Vô Song hai là Dạ Xoa.

Vô Song là người sáng tạo còn Dạ Xoa là người duy nhất đọc hiểu.



Đương nhiên Mạc Ly thân là bạn của Dạ Xoa nàng cũng hiểu chút chút, nếu nguyên cả phong thư thì nàng căn bản chịu chết nhưng tên một số người nàng vẫn sẽ hiểu được mặt chữ.

Thế nào gọi là hiểu mặt chữ?, ví dụ như ba chữ Thăng Long Hội mà Vô Song viết kia, Mạc Ly xem không hiểu, nàng cũng không đọc được nhưng mà nàng biết Thăng Long Hội tiếng hán phiên âm theo loại ‘chữ’ kia thì đại khái sẽ viết như thế này.

“Mạc Ly tỷ tỷ, cái này có thể chứng minh không? “.

Mạc Ly nắm lấy tờ ngân phiếu, sắc mặt nhíu chặt nhưng mà nàng rốt cuộc vẫn mở miệng.

“Chưa đủ, ta cần thêm bằng chứng... chứng minh ngươi là tiểu tử kia”.Vô Song nhìn nàng, chạm chạm vào tóc của mình, vẻ mặt tươi cười.

“Nga, thế màu tóc của ta được không? “.

Mạc Ly đương nhiên không chấp nhận, nàng không khỏi ném cho Vô Song một ánh mắt lạnh lẽo.

“Ngươi tính đùa ta? “.

Vô Song lần này nghiêm túc hơn không ít, hắn bắt đầu suy nghĩ đồng thời trong lòng cũng buồn bực.

Việc tạo ra hai thân phận, hai Vô Song cùng tồn tại đương nhiên rất tốt nhưng mà chỉ riêng việc giải thích cũng đã khiến Vô Song cảm thấy vất vả, hắn hiện tại gặp bất cứ ai cũng phải giải thích, nhất định phải làm người ta tin tưởng, đây không phải là việc dễ chịu gì.

“Năm ta 5 tuổi tại Tử Ngọc Sơn, lần đầu tiên gặp Dạ Xoa, cũng là lần đầu tiên gặp người Thiên Long Giáo, hôm đó ta thấy ba người, một là Dạ Xoa, một là Khẩn Na La – Lăng Phong, người cuối cùng là Kiền Thác Bà... bất qua đến bây giờ ta vẫn chưa biết tên”.

Vô Song nói đến Kiền Thác Bà trong nội tâm lại mang theo chút tò mò.

Kiền Thác Bà bản thân Vô Song không rõ tên của nàng chỉ biết năm xưa lão Vô Hà Tử gọi là Hình nha đầu.

Kiền Thác Bà cùng Khẩn Na La đều xuất thân từ Tiên Âm Động, là sư muội cùng sư đệ của cô cô hắn – Tiên Âm.

Ban đầu Vô Song vốn tưởng Kiền Thác Bà, Khẩn Na La cùng Dạ Xoa là ba người có cùng chí hướng đến nhận hắn làm chủ, tiếp quản Thiên Long Giáo thay phụ thân hắn nhưng mà không phải.

Dạ Xoa từng kể cho Vô Song, bản thân Kiền Thác Bà năm đó nguyện ý xuất thủ chì là vì Khẩn Na La cầu tình, nàng sau sự kiện trên Tử Ngọc Sơn liền rời khỏi Trung Nguyên, trở về hải ngoại, Vô Song nghe nói nàng vốn đang ở Cao Ly, đã có ý rời xa giang hồ tranh đấu, sau khi từ Cao Ly trở về Trung Nguyên bản thân nàng đã có thể coi là lần cuối cùng ra tay, sau đó lại trở về Cao Ly mai danh ẩn tích.

Kiền Thác Bà thần bí đến nỗi cả Dạ Xoa cũng không nói cho hắn biết tên thật của nàng, bản thân người này cứ như muốn biến mất khỏi thế gian, chỉ cầu vô danh, cầu một đời an tĩnh không nguyện tái xuất giang hồ.

Về phần Kiền Thác Bà mạnh hay yếu thì Vô Song cũng chẳng rõ dù sao trận chiến kia nàng từ đầu đến cuối đến cả lời thoại cũng chẳng có mấy câu huống hồ là tham chiến.

Lại phải nói tiếp một chút đến Cao Ly, quốc gia này Vô Song chưa từng đi qua nhưng mà hắn cũng biết ở Cao Ly không phải không có đại môn phái.

Cao Ly thực sự bị coi là mảnh đất khỉ ho cò gáy, người Trung Nguyên thậm chí coi Cao Ly là vùng hoang vu, là đảo hoang không có bao nhiêu người sinh sống nhưng mà Vô Song từng đi qua Phù Tang, người Phù Tang lại hiểu rất rõ về Cao Ly.

Tại Cao Ly có một môn phái gọi là Tứ Thần Môn, thực lực thậm chí không dưới Bái Nguyệt Giáo, trong điển tịch của Bái Nguyệt Giáo thậm chí xếp Tứ Thần Môn vào thất đại môn phái.Thất đại môn phái trong miệng Bái Nguyệt Giáo ở đây là chỉ 7 môn phái lớn nhất thiên hạ nhưng không bao gồm võ lâm Trung Nguyên.

Xếp đầu tiên là Tây Vực – Mật Tông, thứ hai Phù Tang – Bái Nguyệt Giáo, thứ ba Thiên Trúc –Bà La Môn, thứ tư Ba Tư – Thánh Hỏa Giáo (Mani giáo), thứ năm Cao Ly – Tứ Thần Môn, thứ sáu Phù Tang – Thiên Vụ Thôn, thứ bảy Thiên Sơn – Linh Thứu Cung.

Cái bản xếp hạng này đương nhiên cũng không quá chính xác, dù gì Bái Nguyệt Giáo cũng cực ghét Mani giáo, bọn họ có thể công bình xếp hạng Mani giáo mới là lạ tuy nhiên cũng có thể lấy làm thước đo, nếu coi Linh Thứu Cung là thế lực yếu nhất trong bảy đại phái thì Vô Song cũng đoán ra được những đại phái này mạnh thế nào, chí ít nhất định phải có một tồn tại tương đương Đồng Lão.

_ _ _ _ _ _ __

Trở lại hiện thực, Vô Song vẫn đang thao thao bất tuyệt mở miệng.

Hắn nói rất nhiều, hắn về về trận chiến Tam Bộ Thiên Long đánh Tử Ngọc Sơn.

Hắn kể về Uyên Ương Chi Chiến, trận đại chiến giữa Thiên Địa Hội cùng nhà Thanh.

Hắn kể về đại chiến giữa Bắc Hiệp – Quách Tĩnh cùng Xà Vương – Viên Thừa Chí.

Hắn đương nhiên cũng không quên kể về Uyển Thanh, về Mạc Ly, về Mục Nhân Thanh thậm chí là đại đệ tử của Kiếm Thánh – Hoàng Chân.

Mạc Ly không cắt ngang lời Vô Song nên hắn cũng chỉ biết kể, kể đến khi nào nàng nói hắn dừng lại bất quá khi nói đến đoạn Mục Nhân Thanh đưa mình tới Thiên Ý Thành thì Vô Song lại không biết nói gì nữa.

Thấy hắn bắt đầu im lặng, Mạc Ly mới ngửa đầu lên nhìn hắn, vẻ mặt lạnh lùng.

“Sao ngươi không nói tiếp? “

Vô Song lần này không khỏi lắc đầu cười khổ.

“Ta nói tiếp những việc sau, tỷ tỷ ngươi cũng không biết nha? “.

Cái suy nghĩ này đương nhiên là đúng, Mạc Ly cũng chỉ biết Vô Song được Mục Nhân Thanh đưa tới Thiên ý Thành nhưng những chuyện sau nàng sao có thể biết hơn nữa Vô Song thật ra cũng chẳng còn cái gì gọi là chuyện sau.

Sau sự kiện ở Thiên Ý Thành, Vô Song biến mất khỏi thế giới này, khi đó lấy cái gì ra để mà kể?.

Vô Song còn chưa dứt lời đã thấy Mạc Ly tung quyền.

Một quyền đánh thẳng vào bụng Vô Song.

Vô Song đương nhiên có thể né tránh nhưng mà hắn... thực sự có chút không dám né tránh, hắn cảm nhận được Mạc Ly đang phẫn nộ, nàng phẫn nộ vì cái gì?.

Vô Song trong nội tâm liền run lên, hắn có cảm giác trong thời gian hắn biến mất khỏi thế giới này chỉ sợ có rất nhiều việc... mà hắn không biết đặc biệt là Thiên Long Giáo.

Bằng một cách nào đó, Tương Vân nghĩ rằng hắn đã chết vậy có phải bằng một cách tương tự Thiên Long Giáo cũng biết rằng Vô Song đã chết không?.

Nghĩ đến đây Vô Song liền có chút sợ, hắn không sợ Thiên Long Giáo bị diệt, hắn không sợ Thiên Long Giáo biến mất bởi hắn hiện tại có đủ sức dựng lại một cái Thiên Long Giáo khác, cho dù Bát Bộ Thiên Long toàn bộ không tồn tại hắn vẫn có tự tin tạo ra Bát Bộ Thiên Long chỉ thuộc về hắn nhưng mà Vô Song sợ... sợ sự biến mất của mình ảnh hưởng tới Dạ Xoa, ảnh hưởng tới Mạc Sầu.

Hắn từ khi quay về thế giới này, hắn vốn tưởng mình ở trong Thiên Ý Thành vậy bên ngoài rất khó biết tung tích của hắn, dù sao Thiên Ý Thành cũng cực kỳ bí mật, cách ly với thế giới bên ngoài nhưng nhìn Mạc Ly lúc này hắn biết... có lẽ mình nhầm rồi.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 60: Nguy Cơ (2)

Một quyền của Mạc Ly thực sự không nhẹ, một quyền này nàng như dùng toàn lực xuất ra, cho dù Vô Song ngoại công không hề yếu cũng phải khụy người xuống, Vô Địch Thiết Quyền Môn tại Tây Vực vốn đâu phải vô danh.

Mạc Ly tung ra một quyền, sau đó thu tay lại, ánh mắt nàng vẫn nhìn chằm chằm vào Vô Song.

“Sao ngươi không kể tiếp?, kể tiếp 4 năm qua ngươi đi đâu? “.

Giọng nói của nàng cho Vô Song cảm giác cực kỳ nặng nề, giọng nói này làm nội tâm Vô Song càng ngày càng trầm xuống.

Cảm giác này là cảm giác Vô Song chán ghét nhất, cực kỳ chán ghét.

Ngày đó ở Ma Sơn, Vô Song thậm chí không dám chợp mắt, hắn chỉ biết lao đầu vào luyện công, lao đầu chiến đấu, đến cả một giây thả lỏng cũng không dám, hắn sợ mỗi khi nhắm mắt, mỗi nghĩ thả lỏng Vô Song lại nghĩ về Dung nhi, khi đó hắn thực sự không dám nghĩ tiếp, không dám nghĩ ở Đào Hoa Đảo bản thân Thiên Đạo sẽ làm gì Hoàng Dung.

Hắn thực sự không thể chịu nổi cảm giác này.

Vô Song hiện tại rất sợ, rất sợ trong lúc hắn rời đi có chuyện gì xảy ra với Khinh Huyền cùng Mạc Sầu.

Nắm chặt tay lại, Vô Song đối mặt với Mạc Ly, giọng nói của hắn như nghiến lại, trên người hắn thậm chí có cả sát khí, sát khí bao phủ Mạc Ly.

Một đời Mạc Ly giết người nhiều lắm nhưng so sao được với Vô Song?, một đời Vô Song đã giết rất nhiều, rất nhiều người đặc biệt sau khi từ Sát Thần Lộ đi ra, được chứng kiến thân ảnh đáng sợ kia, sát khí của Vô Song càng thêm nồng, càng thêm đáng sợ.

Sát khí như cô đặc lại, bao phủ lấy Mạc Ly, thứ sát khí này làm Mạc Ly không khỏi run lên, nàng bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé, một sinh vật nhỏ bé trước mặt một đầu hồng hoang cự thú vậy bất quá nàng là Atula, nàng ngẩng cái cổ trắng ngần lên nhìn Vô Song, mái tóc ngắn không gió nhẹ chuyển động, trong mắt không có lấy một tia sợ hãi.

“Thế nào?, ngươi mạnh rồi muốn ra tay với ta? “.

Vô Song đương nhiên cũng biết mình không đúng, hắn bắt đầu đè nén lại sát khí của mình, cố gắng đè nén cả giọng nói của mình mà trả lời Mạc Ly.

“Mạc Ly tỷ tỷ... Khinh Huyền rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? “.

Mạc Ly nhìn Vô Song, hai tay khoanh trước ngực, nàng hơi nhếch miệng.

“Ngươi nói trước, 4 năm qua ngươi đi đâu? “.

Nhìn Mạc Ly, Vô Song một lần nữa phải giữ cho mình bình tĩnh, hắn im lặng cả phút rồi mới chậm rãi mở miệng.

“Khoảng 4 năm trước, tại Hắc Địa ta có cơ duyên gặp mặt Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong”.

“Khi đó bản thân lão nhân gia muốn đưa ta đến một nơi, lão nhân gia nói là kỳ ngộ, ta đến Thiên Ý Thành đương nhiên là để mạnh lên, nay lão nhân gia đã nói như vậy ta cũng không ngần ngại rời khỏi Thiên Ý Thành đi theo Trường Sinh Chân Nhân “.

“Sau đó ông... đưa ta đến một mật địa cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài, theo lời lão nhân gia chỗ này gọi là Kiếm Trủng, là mộ địa của Độc Cô Cầu Bại”.

“Mộ địa này là một tòa mê cung nằm sâu bên trong Thiên Ý Thành, chính bản thân ta cũng không thể đi ra trừ khi... có thể nắm giữ chọn bộ Độc Cô Cửu Kiếm của Độc Cô Cầu Bại, mượn hướng dẫn của Độc Cô Cửu Kiếm mới có thể đi ra khỏi khu vực này “.

“Ta mất hai năm ở trong Kiếm Trủng mới có thể thoát ra nhưng mà cửa ra... lại không phải ở Thiên Ý Thành nữa, cửa ra của Kiếm Trủng không ngờ lại nằm ngoài Vương Bản Sơn, sau đó Trường Sinh Chân Nhân ông ta lại đến đón ta... đưa ta lên Võ Đang”.

“Ta ở Võ Đang khoảng 1 tháng sau đó vốn muốn liên lạc với các ngươi tuy nhiên Trương Tam Phong lão nhân gia muốn ta tới Đại Lý một chuyến, gửi một phong thư đến Đại Lý hơn nữa việc này phải làm thật bí mật”.

“Ta rời khỏi Võ Đang, một đường bí mật hành tẩu liền tới Đại Lý, sau khi gửi phong thư của Chân Nhân cho Đoàn Thị Đại Lý liền trở về, trên đường trở về ta không ngờ lại bị tập kích, hắc y nhân là thế lực phương nào chính ta cũng không nhận ra, gần như không thể phán đoán bất quá hắc y nhân rất mạnh, một đường vừa chạy vừa chiến cho đến Đại Lý Vô Lượng Sơn, ta rốt cuộc không địch lại mà ngã xuống vực”.

“Lúc đó ta tưởng mình đã chết đi nhưng lại may mắn rơi vào một thạch động, gọi là Vô Lượng Ngọc Bích, ở nơi này ta... nhận được truyền thừa của Tiêu Dao Phái, học tập Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công tuy nhiên khi đó ta bị mắc chứng mất trí nhớ, không biết mình là ai, đi đâu về đâu, ta cứ như vậy sinh hoạt trong Vô Lượng Ngọc Động suốt 2 năm”.

“Mãi đến khi ta luyện đại thành Bắc Minh Thần Công, cùng Tiểu Vô Tướng Công của Tiêu Dao, lúc đó trí nhớ ta mới trở lại, ta liền lập tức rời khỏi Đại Lý, một đường đi về Trung Nguyên, tại đây ta nghe được Hành Dương Thành – Lưu Chính Phong quyết định chậu vàng rửa tay, ta nghĩ đây là đại sự của võ lâm phương nam, rất có khả năng tại đây gặp được người Thiên Long Giáo.. từ đó không ngủ không nghỉ một đường di chuyển tới đây “.



“Bốn năm qua,ta như rời khỏi thế giới này, triệt để cách biệt với thế gian, ta không thể liên lạc với ai cũng không biết cái gì xảy ra xung quanh, thiên hạ phong vân chuyển đến nơi nào... mãi cho đến bây giờ ta mới thấy Mạc Ly tỷ tỷ... mới thấy người đầu tiên mà ta nhận ra sau suốt 4 năm”.

Cái chuyện xưa này đương nhiên là Vô Song soạn sẵn, hắn soạn sẵn từ khi còn ở bên Thanh Tuyền, dù sao nhất định cũng phải hợp thức hóa lý do hắn biến mất.

Độc Cô Cửu Kiếm hắn đương nhiên biết, vụ Kiếm Trủng tại thế giới này chắc hẳn cũng tồn tại, Vô Song không sợ ai hoài nghi.

Vô Lượng Ngọc Động thì càng không phải nói, không có cái này thì làm gì có Đoàn Dự về sau hơn nữa Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công bản thân hắn đương nhiên cũng biết.
Dựa vào Tiểu Vô Tướng Công thì Vô Song còn có thể hợp lý hóa luôn cả việc hắn biết Hàng Long cùng Đấu Chuyển TInh Di dù sao Tiểu Vô Tướng Công chuyên đi sao chép võ học của người khác đương nhiên Tiểu Vô Tướng Công cho dù có sao chép Hàng Long cũng không thể nào bá đạo như Hàng Long chính tông bất quá Vô Song nếu thật sự thêm mắm thêm muối vào cũng có thể nói thông, đặc biệt hắn có gì cứ đổ cho Trương Tam Phong, trên đời chỉ sợ không có mấy người không tin.

Cái chuyện xưa của Vô Song thực sự cực vô lý nhưng mà chung quy vẫn có lý hơn là việc hắn xuyên giới, cái việc này lại càng thêm khó tin.

Cuối cùng là dung mạo hắn thay đổi, Vô Song cứ đổ thẳng cho hai tuyệt học Bắc Minh Thần Công cùng Tiểu Vô Tướng Công, dù gì Tiêu Dao Phái không phải toàn trai xinh gái đẹp sao?, tuyệt học của Tiêu Dao Phái trong mắt người đời vốn vô cùng thần bí, nay bịa thêm một cái công dụng trú nhan hoặc thay đổi dung mạo cũng không phải là không ai tin.

_ _ _ __ _ __ _ _

Lời nói của Vô Song thực sự rất khó tin nhưng mà Mạc Ly cũng không tìm ra lý do gì để nói lại.

Câu chuyện này khó tin ở việc Vô Song quá may mắn nhưng mà nếu muốn giải thích cho việc làm thế nào để một đứa trẻ năm nay mới 15 tuổi đã có thực lực vượt qua cả Ca Lâu La thì cũng chỉ có thể lấy lý do này mà giải thích.

Độc Cô Cầu Bại là đế vị, truyền thừa của Tiêu Dao Phái cũng là truyền thừa của đế vị cường giả – Tiêu Dao Tử, nhận truyền thừa của hai vị cường giả đế vị hoàn toàn có thể khiến Vô Song đạt đến cái tình trạng này, tuy độ khó rất lớn nhưng không phải là không thể.

Mạc Ly rốt cuộc cũng chấp nhận cái chuyện xưa này, nàng trong mắt liền hòa hoãn một chút sau đó nhìn Vô Song thật kỹ, như cố gắng xác nhận lại đây là tiểu tử năm đó mà nàng biết.

Cái sự yên tĩnh này kéo dài không lâu nhưng lại làm cho Vô Song cảm thấy áp lực đè lên ngực mình cực kỳ lớn.

“Được rồi, Khinh Huyền nàng... không có việc gì nhưng mà cũng không tốt cho lắm”.

“Thiên Long Giáo trước đây hay là Thăng Long Hội mà ngươi cùng nàng sáng lập hiện tại tình trạng an nguy sớm tối, có thể nói nửa hủy diệt cũng không quá “.

“Thời gian ngươi rời đi mọi thứ vốn rất tốt, chúng ta theo kế hoạch của ngươi đẩy mạnh giao thương giữ Tây Vực cùng Trung Nguyên, đẩy mạnh tích súc tài nguyên cùng tiền bạc đồng thời với sự giúp đỡ của Xà Vương, Thăng Long Hội có thể cộng đồng chia sẻ hệ thống tình báo của Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội”.

“Cả ta và Khinh Huyền đều đồng ý với việc kéo địa bàn hoạt động Thăng Long Hội về phía nam, cách xa chính quyền nhà Thanh, cách xa các đại phái giang hồ hơn nữa nam phương cũng cực kỳ giàu có, việc luân chuyển hàng hóa phi thường dễ dàng”.

“Khoảng thời gian đầu sau khi được triều đình nhà Thanh cấp phép giao thương, chúng ta bắt đầu đặt cứ điểm tại phương nam sau đó lại thêm Tây Hạ đứng ra mở đường, chúng ta cũng có thể thông thương ở Tây Vực, Khinh Huyền khi đó thậm chí đã thấy được ngày Thiên Long Giáo chúng ta trở lại, nàng còn nói đây là lúc Phượng Hoàng Trùng Sinh”.

“Con đường thông thương của Thăng Long Hội đầu tiên thì đi thẳng qua Nhạn Môn Quan, tập kết ở Tây Hạ sau đó luân chuyển qua các quốc gia Tây Vực. Con đường thứ hai là đường thủy, dùng đại thuyền chở đồ từ Đông Độ Khẩu thẳng đến Phù Tang cùng Đài Loan, tại Đài Loan được Xà Vương sắp xếp cho một tiểu đảo để tập kế đồ rồi lại vòng ngược lại Tây Hạ. Con đường cuối cùng thì nhờ vào quan hệ của Mạc Sầu với Ngũ Độc Giáo, mượn đất của người Miêu Cương làm nơi giao thương, coi như một cái Nhạn Môn Quan thứ hai “.

“Mọi việc vốn rất tốt cho đến khi minh hữu của Thăng Long Giáo... muốn tự mình làm riêng, minh hữu lại đâm sau lưng chúng ta một đao”.

Nàng nói đến đây hận ý không nhẹ, phải biết người minh hữu này cơ hồ hủy đi ¾ Thăng Long Hội, cướp đoạt toàn bộ con đường, cùng sinh ý của Thăng Long Hội, khiến cho Thăng Long Hội gần như diệt tuyệt.

Nghe Mạc Ly nói đến đây, Vô Song ánh mắt trở nên lạnh hơn bao giờ hết, hắn không rõ minh hữu của Thăng Long Hội là ai nhưng hắn lại có thể lờ mờ đoán được.

“Là Lý Thu Thủy đúng không? “.Mạc Ly nghe đến ba chữ Lý Thu Thủy, hận ý của nàng thực sự rất nặng, Vô Song còn thấy bàn tay Mạc Ly chậm rãi nắm lại.

“Đúng, là Lý Thu Thủy”.

Tại sao Vô Song có thể đoán được là Lý Thu Thủy?, Vô Song đâu có lạ gì nàng.

Lý Thu Thủy tại thế giới này cùng thế giới kia vốn là một loại người, giảo hoạt như hồ ly, thậm chí là độc ác vô cùng, dạng người thích gì làm đấy không quan tâm trước sau, không quản thiện ác chỉ cầu khoái nhân tâm.

Nếu không phải ở thế giới kia có A Thanh cùng Vô Song, có thể thành công thay đổi bản thân nàng chỉ sợ Lý Thu Thủy thế giới kia vẫn là một đầu hồ ly, độc còn hơn cả độc của Âu Dương Phong.

Lý Thu Thủy tại thế giới này bản thân Vô Song còn chưa gặp qua bao giờ, cũng không có A Thanh đến chế ngự nàng, nàng phá tung tất cả vốn chẳng phải khó.

Thăng Long Hội ban đầu được lập nên trên danh nghĩa là sản nghiệp của Tây Hạ, là đoàn thương gia của Tây Hạ, đến cả giấy phép kinh doanh, giấy phép xuất nhập hàng hóa đều là nhà Thanh cấp cho Tây Hạ rồi Tây Hạ mới cấp cho Thăng Long Hội.

Lý Thu Thủy ban đầu chưa quen với việc hành thương, nàng ta có thể chờ đợi nhưng mà sau này thì sao?, khi đã bắt được tất cả các mối làm ăn của Thăng Long Hội, nàng lật bàn cũng chẳng có gì khó khăn.

Tây Hạ Nhất Phẩm Đường mạnh hơn xa Thăng Long Hội của Vô Song, Tây Hạ Nhất Phẩm Đường của Lý Thu Thủy một khi đã quen với công việc cùng con đường kiếm tiền của Thăng Long Hội thì thay thế không khó.

Nếu có thể làm một mình, Lý Thu Thủy khinh thường bắt tay cùng Thăng Long Hội.

Năm đó nàng nợ ơn phụ thân của Vô Song một lần, mượn ân tình này nàng đến Trường An thành công kết nối thương nghiệp giữa Tây Hạ cùng Trung Nguyên, với nàng mà nói ân tình đã trả đủ hơn nữa thậm chí nàng có thể kiêu ngạo mà nói rằng... nàng cho Thăng Long Hội 2 năm kiềm tiền, đây còn là nể tình xưa nghĩa cũ.

Nàng cho dù nói vậy, Thăng Long Hội làm gì được nàng?, đừng nói Thăng Long Hội cho dù Thiên Long Giáo tàn dư tất cả tập hợp lại cũng không địch nổi Tây Hạ.

Điều duy nhất mà Vô Song không hiểu là... Lý Thu Thủy vốn không thích đi một mình, ít nhất là với những gì hắn hiểu về nàng.

Nàng có thể bán đứng đồng đội nhưng điều kiện là phải tìm được đồng đội tốt hơn.

Trong một giây phút,Vô Song lập tức hỏi.

“Lý Thu Thủy.... nàng ta bắt tay cùng ai?... là Mộ Dung gia? “.

Nói tới đây Vô Song không khỏi trách mình suy nghĩ chậm, lập tức vỗ vào đầu mình.

“Không phải, Mộ Dung Gia còn chưa có tư cách này, nàng bắt tay với Ngô Tam Quế? “.

Mạc Ly hơi nhếch miệng sau đó bất lực gật đầu với Vô Song.

“Phải, là lão đại phương nam – Ngô Tam Quế “.

“Có Ngô Tam Quế nhúng tay, Lý Thu Thủy rất nhanh mở rộng thương nghiệp của mình, nàng mất đi hậu thuẫn của Xà Vương, không cách nào tập kết hàng ở Đài Loan Trịnh Gia nhưng có Ngô Tam Quế mở đường nàng có thể trực tiếp tập kết hàng ở Sài Tang sau đó nghe nói nàng cùng Bái Nguyệt Giáo có qua lại, thậm chí thông thương với cả Phù Tang”.

“Có Ngô Tam Quế hậu thuẫn lại thêm Tây Hạ của nàng là đại quốc gia gần Nhạn Môn Quan nhất giờ lại thông thương với Phù Tang, Lý Thu Thủy có thể coi là ngày thu đấu vàng, kinh tế Tây Hạ càng ngày càng mạnh, thậm chí... ta biết nàng còn đang điên cuồng phát triển binh mã”.

Lý Thu Thủy những năm nay đúng là phong sinh thủy khởi, Tây Hạ Nhất Phẩm Đường của nàng thậm chí càng ngày càng mở rộng, bắt đầu hoàn toàn lấn át Thiên Sơn Linh Thứu Cung.

Tây Hạ Nhất Phẩm Đường dưới tay nàng... chỉ cần thêm vài năm thậm chí nó có thể phát triển đến trình độ hàng đầu trong các đại phái tại Tây Vực, thế đã thành gần như không một thế lực nào có thể ngăn cản, chỉ cần một ngày Ngô Tam Quế còn trọng trấn nam phương, Tây Hạ Nhất Phẩm Đường chỉ có thể một mực phát triển, đương nhiên Thăng Long Hội... liền chết trong trứng nước.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 61: Long Vương???

Thăng Long Hội hiện tại thực sự rất khó sống, nếu không phải còn có Xà Vương giúp một tay chỉ sợ đã sớm bị diệt, cùng vì việc này mà những năm qua Khinh Huyền chạy đôn chạy đáo, bản thân nàng thậm chí như muốn liều cả mạng vậy nhưng tất cả chỉ là dã tràng xe cát.

Điều đáng nói nhất là Khinh Huyền cố gắng như vậy, bất chấp tất cả lao đầu vào công việc giúp Thăng Long Hội phát triển cũng không phải vì nàng muốn phục hồi Thiên Long Giáo mà là nàng chỉ không muốn tâm huyết của Vô Song tan thành tro bụi mà thôi.

Vô Song thực sự chưa từng bỏ bao nhiêu công sức vào Thăng Long Hội nhưng nàng vẫn một mực coi đây là ước vọng của Vô Song, thậm chí Khinh Huyền còn nghĩ Vô Song muốn xây dựng Thăng Long Hội trở thành một Thiên Long Giáo khác, vượt qua Thiên Long Giáo.

Không thể không nói nếu Thăng Long Hội có thể một mực phát triển nó sẽ trở thành con đường tơ lụa, một con đường tơ lụa có thể làm cho Tây Vực phồn thịnh.

Thăng Long Hội về một mặt nào đó đã khác biệt với Thiên Long Giáo, Thiên Long Giáo lấy ý niệm thế giới đại đồng, xây dựng một Đại Quốc Gia Tây Vực, ý niệm của Thiên Vương cực lớn cũng cực vĩ đại nhưng mà để hoàn thành Đại Quốc Gia trong mộng của Thiên Long Giáo bọn họ liề phải bắt đầu một tràng chiến tranh, lấy chiến ngưng chiến, mang chiến tranh phủ kín toàn bộ Tây Vực Bách Quốc.

Thăng Long Hội thì khác, nó không có ý niệm đại đồng, cũng không có Đại Quốc Gia nhưng mà nó lại như một mảng lưới khổng lồ gắn kết tất cả các dân tộc Tây Vực với nhau, dần dần mở ra sự ngăn cản của từng quốc gia, nối tiến toàn bộ Tây Vực Bách Quốc, dùng thương nghiệp phát triển toàn bộ Tây Vực thậm chí đỉnh cao của nó sẽ tạo ra một cái Tây Vực Liên Minh.

Đây chính là ý niệm của Vô Song khi đó, cũng là mục tiêu của Khinh Huyền.

Vô Song thừa hiểu Thiên Long Giáo là đệ nhất giáo phái tại Tây Vực nhưng mà muốn thống nhất Tây Vực phải trải qua những việc gì, thống nhất Tây Vực nếu chỉ dùng cái tư tưởng Thế Giới Đại Đồng cùng Đại Quốc Gia như Thiên Vương nói thì rất khó, rất rất khó.

Vô Song không nói là Thiên Vương không làm được nhưng đây là một quá trình cực dài, trải qua không biết bao nhiêu binh đao khói lửa, cũng chẳng phải nói đâu xa năm đó tấn công Thiên Long Sơn Mạch ngoại trừ thế lực nhà Thanh ra thì bản thân Mani Giáo cũng góp công góp sức hăng hái nhất, từ tận Ba Tư đánh tới.

Chỉ có dùng kinh tế, dùng thương nghiệp nới lỏng phòng tuyến giữa các quốc gia, chỉ có như vậy mới bắt đầu kéo gần các quốc gia lại với nhau, dùng lợi ích làm mồi nhử, lấy quân sự uy hiếp, dần dần thôn phệ từng tiểu quốc một lại, sau đó từng bước từng tích lực lượng, trở thành một đại quốc của Tây Vực.

Chỉ có thế mới có hy vọng đặt chân ở Tây Vực, mới có thể giảm thiểu thương vong chiến tranh.

Bản thân Vô Song chung quy cũng không phải là Thiên Vương, không thể mang theo cái Thế Giới Đại Đồng của Thiên Vương trong tâm khảm, những gì phụ thân hắn trải qua ở Tây Vực, nhìn thấy ở Tây Vực, Vô Song căn bản chưa từng thấy cũng chưa từng cảm nhận, hắn rất khó có thể hiểu, có thể chấp nhận, có thể có cùng mộng tưởng với Thiên Vương.

Đến cả bản thân Vô Song lúc này còn mông lung, hắn không biết nhiệm vụ của mình tại thế giới này là gì.

Hắn hiện tại đã sớm biết việc mình xuyên không chắc chắn không phải là việc ngẫu nhiên, hắn đến thế giới này cũng chẳng phải ngẫu nhiên bất quá ẩn sau đó còn một tấm màn bóng tối, một tấm màn che kín đi toàn bộ ký ức của hắn, ký ức của hắn trở nên mơ mơ hồ hồ.

Hắn phải đi đâu?, hắn phải làm gì?.

Cái gọi là quyền lực bản thân Vô Song chưa hẳn đã muốn, ít nhất hắn không có hứng thú làm hoàng đế, Vô Song cảm thấy trở thành Cung Chủ Linh Thứu Cung còn thoải mái hơn hoàng đế gấp ngàn lần, vạn lần.

Làm hoàng đế không khó nhưng làm đấng minh quân thì rất khó, Vô Song có thể nguyện ý trở thành Mông Cổ Thái Sư trợ giúp Thiết Mộc Chân nhưng nếu bảo hắn thay thế Thiết Mộc Chân làm hoàng đế Đại Nguyên chỉ sợ hắn sẽ từ chối.

Về phần võ học hay tiền tài Vô Song lại càng chưa từng để tâm, nói về tiền tài hắn thân là người xuyên không sao có thể không biết Tứ Thập Nhị Chân Kinh, sao có thể không biết kho báu lớn nhất Đại Thanh ở đâu?, bằng số tiền này hắn thừa sức ăn sung mặc sướng cả đời thậm chí vài đời.

Về võ công, thú thật Vô Song tin tưởng cho hắn thêm 2 năm, chỉ cần thêm 2 năm nữa thôi hắn có thể đạp vào đế vị.

Cuối cùng là Đế Thích Thiên, Vô Song biết kẻ này trốn từ âm giới lên dương giới, hắn thậm chí mơ hồ cảm thấy hắn cũng có quen biết với kẻ này như đã từng quen biết với Độc Cô.

Đế Thích Thiên là tội đồ của âm giới cái này có thể đúng, có thể chính xác nhưng mà liên quan gì tới Vô Song đâu?, cũng như Thiên Đạo tại thế giới kia, nếu nó không nhất quyết muốn ép Vô Song thần phục nó... Vô Song nhất định cũng vẫn sẽ lựa chọn giúp đỡ nó tiêu diệt Hạng Vũ, tiêu diệt Ma Vật nơi Ma Sơn rồi trở về bình thường.

Cái gọi mà mục đích hay lý tưởng sống tại thời điểm này Vô Song thực sự chưa có, đến cả sự tồn tại của bản thân mình hắn đôi khi còn cảm thấy rất mông lung.

Hắn vốn là từ đâu đến?, hắn đến đây để làm gì?, quá khứ của hắn ra sao?, tương lai của hắn còn có cái gì chờ đợi mình?.

Vô Song chỉ có thể không ngừng làm mình mạnh lên mà chuẩn bị cho tương lai, hắn chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Như chính bản thân Vô Song nói, hắn chỉ muốn bảo vệ phần đất sau lưng, không cho những người đi theo mình gặp nguy hiểm, hắn vốn cầu một đời này bình an chứ không phải chém chém giết giết, đoạt thiên hạ phong vân.

Hắn như mũi kiếm sắc nhọn những múi kiếm này không dùng để đồ sát thiên hạ mà là để bảo vệ những thứ quý giá nhất sau lưng.

Trong những thứ quý giá nhất đó đương nhiên bao gồm Khinh Huyền.

Khinh Huyền cũng như Vô Song, nhưng mà nàng lại không hiểu hắn, nàng với hắn vốn là người hai thế giới khác nhau, bản thân Khinh Huyền nàng liền coi Thăng Long Hội là mộng tưởng cả đời của Vô Song.

Nàng một mực bôn ba vì Thăng Long Hội thậm chí mấy năm này Mạc Ly có thể thấy Khinh Huyền một mực xanh xao, có đôi khi một ngày Khinh Huyền chỉ ngủ vài tiếng đồng hồ, chợp mắt chút rồi lại tỉnh, nàng muốn dành toàn tâm toàn ý phát triển Thăng Long Hội nhưng sâu trong thâm tâm nàng... nàng cảm thấy nàng là người có tội với Vô Song.

Cái vấn đề này mới là vấn đề tiên quyết.

_ _ _ _ __ _ _ __ _

Khinh Huyền thực sự rất giống một người... nàng rất giống Lý Thu Thủy nhưng mà lại chưa triệt để như Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy yêu đến chết đi sống lại nhưng hận lại hận cả ngàn năm.

Mạc Sầu cũng giống Lý Thu Thủy nhưng ngay từ tố chất suy nghĩ của hai người khác nhau, Mạc Sầu có thể coi là nhẫn tâm nhưng mà Lý Thu Thủy lại ác hơn nhiều, nàng có thể làm ra những việc không ai làm được, giết người chỉ là đầu rơi xuống đất, Lý Thu Thủy còn có thể làm được nhiều việc vượt xa hai chữ ‘giết người’ kia nhiều đặc biệt Mạc Sầu si vì tình, chấp vì tình còn Lý Thu Thủy nàng cho hận ai, cho dù căm thù ai nàng vẫn có thể giữ cho đầu mình tỉnh táo, đây là điểm Mạc Sầu không cách nào so sánh với Lý Thu Thủy.

Khinh Huyền cũng là loại người như Lý Thu Thủy bất quá nàng vẫn chưa trải qua những việc Lý Thu Thủy trải qua, nàng vẫn đang trong gian đoạn yêu đến chết đi sống lại, nàng vẫn chưa từ yêu thành hận.

Khinh Huyền một đời chưa từng yêu ai, nói ra cũng nực cười tình đầu của nàng lại là một đứa bé... chỉ đáng tuổi con nàng.

Nam nhân đầu tiên làm Khinh Huyền động lòng chính là Thiên vương bất quá nàng đối với Thiên Vương là cảm giác ngưỡng vọng, năm đó nàng mới 16, Thiên Vương đã cao tận trời, thứ cảm giác khi đó của nàng với Thiên Vương vốn không phải là tình yêu, nó vốn là sự ngưỡng mộ, là chút rung động của thiếu nữ.

Nàng là Dạ Xoa của Bát Bộ Thiên Long, là một trong bát đại hộ pháp của Thiên Long Giáo, trời sinh băng cơ ngọc cốt, trời sinh yêu mị hơn người, nàng thiên sinh lệ chất, xinh đẹp tuyệt trần bất quá... cho dù tất cả các đặc điểm trên đều không thể nào khỏa lấp được việc nàng yếu.

Nàng được gửi tới Thiên Long Giáo ban đầu vốn là một cuộc giao dịch, là sự bắt tay của Miêu Cương với Thiên Long Sơn Mạch, vì cái giao dịch ngầm này Ngũ Độc Bảo Điển của nàng không có cách nào luyện đến đại thành, võ công của nàng một đời bị đình trệ, một đời này cho dù thiên tư nàng cao như nào nàng cũng không đột phá lên nổi ngũ tuyệt cảnh giới.

Nàng là người yếu, thân là người yếu bản thân Khinh Huyền lấy gì để tồn tại?, đầu tiên là độc công của nàng, là khả năng dùng độc của nàng nhưng quan trọng nhất là vẻ bề ngoài chính nàng tạo ra cho mình.

Nàng tự biến mình thành hồ ly tinh, biến thành sinh vật dùng sắc đẹp mị hoặc nhân gian, trở thành bông hoa hồng có gai, kiều diễm vô hạn nhưng lại không ai dám đụng vào.

Cuộc đời của nàng cứ như vậy cho đến khi nàng gặp Vô Song.

Khinh Huyền bản thân cũng không biết mình thích Vô Song ở cái điểm gì nữa, đối với nàng... thích thì thích thôi.
Ban đầu Khinh Huyền có thể cảm thấy một Thiên Vương khác trên người Vô Song, một Thiên Vương rất gần rất gần mình chứ không phải cao không thể chạm, cho đến khi dung mạo Vô Song hoàn toàn thay đổi, lúc đó nàng mới biết mình thích ‘tiểu tử’ kia vốn không phải vì dung mạo giống Thiên Vương, lại càng không phải vì hắn mà máu mủ của Thiên Vương.

Đối với một nữ nhân như Khinh Huyền mà nói... nàng mang theo sự táo bạo của nữ tử người Miêu nhưng bản thân nàng lại chưa hề có kinh nghiệm tiếp xúc với nam nhân, nam nhân bình thường thấy nàng như thấy độc xà, nam nhân không sợ nàng thì đều dùng ánh mắt dâm dục nhìn nàng, muốn chiếm đoạt nàng, muốn khống chế nàng... đối với Khinh Huyền mà nói trên đời chỉ có duy nhất hai loại nam nhân này.

Đến khi gặp Vô Song, thiên hạ xuất hiện loại nam nhân thứ ba gọi là ‘nam nhân mà Cơ Khinh Huyền thích” bất quá nàng năm đó đã gần 30, ẩn sau cái vẻ mị hoặc mà kiều diễm vô hạn kia thật ra da mặt nàng rất mỏng, nàng thậm chí nói thành tiếng việc này cũng trở nên khó khăn vô cùng, Vô Song thật sự chỉ đáng tuổi con nàng.

Với nữ tử cổ đại khi mà 13-14 tuổi đã kết hôn, đến năm 30 tuổi chỉ sợ con đầu lòng cũng chẳng nhỏ hơn Vô Song là bao, nàng là Cơ Khinh Huyền là Dạ Xoa của Thiên Long Giáo, cái việc xấu hổ này cho dù nàng ngàn muốn vạn muốn cũng không thể nói ra.

Nàng rốt cuộc lựa chọn như bình thường đối đãi Vô Song, người bên ngoài nhìn vào nàng vẫn là Dạ Xoa, vẫn thích trêu đùa nam nhân, mị hoặc chúng sinh, chỉ có nàng cùng Vô Song tự hiểu lấy nhau, hai người không nói vẫn có thể cảm nhận được tâm ý của nhau.

Việc Vô Song đến Thiên Ý Thành, Khinh Huyền dĩ nhiên biết, nếu không biết năm đó nàng sao có thể gửi thư cho Vô Song nhưng... chết tiệt nhất là bức thư đó Vô Song chưa gửi hồi âm cho nàng.

Vô Song ngày đó tiến xuống Hắc Địa, hắn vẫn chưa có thời gian hồi âm cho Khinh Huyền, cho Thiên Long Giáo.

Việc đó vốn không phải đại sự gì dù sao Vô Song nhất định cũng sẽ gửi thư hồi âm nhưng ai mà ngờ được hắn một mạch rời đi 4 năm?.

Cũng như Tương Vân, Khinh Huyền cũng tìm mọi cách thăm dò tung tích của Vô Song thậm chí nàng mạo hiểm mất mạng, mạo hiểm bị người Miêu trói vào cột gỗ thiêu sống, nàng bất chấp tất cả trở về Miêu Cương gặp sư phụ, nàng cầu sư phụ trợ giúp mình một lần.

Nếu Thần Nông Cốc Chủ có thể tiến vào Thiên Ý Thành thì Ngũ Độc Lão Tổ – Lam Giác đương nhiên có thể.

Lam Giác đối với Khinh Huyền khi đó cũng chỉ thở dài một hơi, rốt cuộc vẫn chấp nhận thỉnh cầu của nàng, mang Khinh Huyền đến Thiên Ý Thành.

Sự việc này là khoảng 3 năm về trước.

Kết quả tiếp theo cũng không khó nói, cũng như Tương Vân đối với cái chết của Vô Song, Khinh Huyền như sụp đổ.

Nàng sụp đổ nhưng mà càng trong hoàn cảnh này nàng lại càng tỉnh táo.

Nàng không giống như Tương Vân, không tự nhốt tất cả cảm xúc của mình trong trái tim, không tự cô lập chính mình.

Nàng là Khinh Huyền, nàng khi đó liền coi Thăng Long Hội... là vật cuối cùng Vô Song để lại, nàng liền muốn phát triển Thăng Long Hội.

Năm đó... Vô Song đã nói đợi hắn lớn lên hắn liền tiếp quản Thăng Long Hội, nàng... không đợi được hắn đến tìm nàng nhưng nàng... có thể tìm hắn.

Nàng chỉ cầu đến khi có thể gặp hắn dưới cửu tuyền, nàng có thể mỉm cười vỗ ngực tự hào mà nói... nàng không làm hỏng mộng tưởng của hắn, nàng quản lý Thăng Long Hội rất tốt.

Khinh Huyền rất cố gắng, Thăng Long Hội phát triển càng ngày càng mạnh nhưng rồi sao?, rốt cuộc Thăng Long Hội trong tay nàng vẫn bị đả kích, đả kích mang tính hủy diệt.

Nàng so với Lý Thu Thủy còn non lắm, nàng so với Lý Thu Thủy chung quy vẫn chưa đủ độc, chưa đủ khôn khéo lại càng chưa đủ nhẫn tâm.

Hai năm trước, Tây Hạ Nhất Phẩm Đường thành công thanh thế Thăng Long Hội, bọn họ mở Tây Hạ Thương Hành Hội, độc chiếm con đường tơ lụa giữa Trung Nguyên cùng Tây Vực.

Hai năm qua, Mạc Ly là người ở gần Khinh Huyền nhất, nàng có thể thấy Khinh Huyền điên cuồng như thế nào, cố gắng như thế nào nhưng mọi thứ nàng nhận được chỉ là sự bất lực, một khi Ngô Tam Quế đã đưa tay ra trợ giúp Lý Thu Thủy, Thăng Long Hội lấy cái gì đấu lại?, đừng nói Thăng Long Hội cho dù Thiên Long Giáo tại thời điểm cực thịnh cũng chưa chắc đọ nổi, đừng quên Ngô Tam Quế là một trong Thiên Hạ Tứ Vương.

Rốt cuộc Khinh Huyền cũng suy sụp, nhưng Mạc Ly biết Khinh Huyền ngay cả yếu ớt, ngay cả suy sụp cũng chưa dám buông Thăng Long Hội một ngày.

Nàng có thể sống một ngày liền không để Thăng Long Hội diệt trong tay mình.

Mạc Ly thậm chí đã làm hết cách, đã khuyên hết lời cũng không thể thay đổi được Khinh Huyền, nàng chỉ có thể cắn răng một mực giúp Khinh Huyền, một mực chấp mê cùng nàng, điên cuồng cùng nàng nhưng mà là điên cuồng trong vô vọng.

_ _ _ __ _ _ _ _ Mạc Ly miệng thao thao bất tuyệt, Vô Sogn thì lại chỉ có thể lặng im mà đứng.

Đến khi Mạc Ly một lần nữa ngửa mặt lên nhìn Vô Song, nàng rốt cuộc hỏi hắn.

“Một quyền kia là ta đánh thay cho nàng”.

Vô Song nghe vậy, đầu của hắn hơi cúi xuống.

Bốn năm qua hắn đạt được rất nhiều nhưng để hắn đạt được như vậy... có người phải bỏ qua rất nhiều thứ khác.

“Một quyền kia, quá nhẹ”.

Đây chính là lời của Vô Song.

Mạc Ly nhìn hắn, nàng rốt cuộc cũng chỉ thở dài.

“Về Tây Vực đi, về gặp Khinh Huyền thôi... nếu ngươi trở lại chậm thêm một chút... nàng chỉ sợ không chịu nổi, Khinh Huyền lúc này rất yếu”.

Vô Song nhắm mắt lại.

Cuộc đời hắn có rất nhiều việc mà hắn không tính được, có rất nhiều kế hoạch biến đổi không kịp so với thực tế ập tới.

Hắn có thể trả lời Mạc Ly thế nào?, trước câu nói này hắn có thể lắc đầu sao? thậm chí vì Khinh Huyền... bữa tiệc Hành Dương Thành này... hắn có thể nguyện ý từ bỏ.

Có nhiều việc rất khó lựa chọn nhưng Vô Song là vậy, khi hai lựa chọn song song tồn tại hắn sẽ chọn thứ làm hắn nghĩ đến đầu tiên.

Nói nhẫn tâm một chút... cho dù toàn bộ nhân vật trong Tiếu Ngạo Giang Hồ chết hết cũng không đổi được Khinh Huyền.

Vô Song cúi đầu, đè nén lại cảm xúc của bản thân, ánh mắt của hắn rốt cuộc trở về thanh tỉnh như cũ, hắn hướng về Mạc Ly khẽ hỏi.

“Lúc trước tỷ tưởng ta là Mộ Dung Phục, nghe ta hỏi về Thăng Long Hội liền nổi lên sát khí sau đó dãn ta tới Thiên Ưng Trại, không ngại dốc toàn lực giết ta... có phải Ngô Tam Quế bắt đầu tấn công Thăng Long Hội? “.

Mạc Ly nghe vậy sắc mặt cũng trầm xuống, nàng nặg nề gật đầu.

“Ngô Tam Quế muốn thôn phệ Thăng Long Hội, nói đúng hơn hắn ngỏ ý muốn tiếp nhận toàn bộ tàn dư của Thiên Long Giáo, muốn thâu tóm Thiên Long Giáo”.

Vô Song dần dần ngồi xuống, đối diện với Mạc Ly.

“Vậy ý tứ của Thiên Long Giáo thế nào? “.

Vô Song vốn tưởng Mạc Ly sẽ lập tức trả lời nhưng trái lại nàng lựa chọn im lặng, rốt cuộc đợi một lúc nàng mới lấy ra một tấm ngọc phù.

Tấm ngọc phù này rất đặc biệt, đây là một ngọc phù thuần màu đen hơn nữa hình dáng của nó rõ ràng giống với hình dấu ấn hơn là một khối ngọc, loại ấn ký của quan lại địa phương tại mỗi văn bản, đương nhiên cũng nhỏ hơn nhiều, tinh xảo hơn nhiều.

Mạc Ly đưa vật này cho Vô Song, nàng thản nhiên nói.

“Đưa nội lực vào thử đi”.

Vô Song không nghĩ gì, cầm lấy hắc ngọc sau đó khẽ truyền nội lực vào bên trong, rất nhanh sắc mặt hắn hơi nhíu lại.

“Nghe thấy tiếng long ngâm đúng không? “.

Vô Song đối với câu hỏi của Mạc Ly không thể không gật đầu.

“Phải, là tiếng long ngâm, khối ngọc này cũng thật sự rất đặc biệt”.

Mạc Ly lại đưa tay ra tiếp lấy khối hắc ngọc, sắc mặt đầy lo âu.

“Đây là Hắc Long Vương Ấn, là ngọc bội của Long Vương, chú ruột của ngươi”.

“Vật này, người của Ngô Tam Quế đưa cho Ca Lâu La, sau đó chúng ta liền tập trung lại đây, vật này chưa bao giờ rời xa người Long Vương, nay lại xuất hiện trong tay Ngô Tam Quế... thực sự làm ta bất ngờ”.

“Nói thật nếu ngươi là Mộ Dung Phục ta cũng chưa dám giết ngươi, chỉ đánh một trận thừa sống thiếu chết mà thôi, không biết được trạng thái của Long Vương... ta còn không dám ra tay “.

Vật này vừa đưa ra, Vô Song thực sự thấy lòng hắn nặng lại.

Long Vương?, cái tên này thật sự đã lâu không nghe,

Đế vị cao thủ Lệ Thương Long.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 62: Khẩn Na La

Lệ Thương Long, mấy chữ này ý vị không thể không nói là nặng.

Cái gì gọi là Thiên Long Giáo?, Thiên Long Giáo vốn không phải là vì công pháp tối thượng của giáo phái gọi là Thiên Long Bát Bộ Thần Công, cái gọi là Thiên Long Giáo vốn ghép từ hai cái tên, Lệ Thương Thiên cùng Lệ Thương Long.

Ngô Tam Quế nắm giữ vật bất ly thân của Long Vương vậy có ý nghĩa gì?.

Thứ nhất Long Vương làm rơi vật này trên đường, Ngô Tam Quế vô tình nhặt được, đương nhiên trẻ con còn không tin cái lý do này.

Thứ hai Long Vương đang trong tay Ngô Tam Quế, Ngô Tam Quế muốn dùng Long Vương hiệu lệnh chư hầu, hiệu lệnh Thiên Long Giáo thần phục.

Thứ ba Long Vương vì một vấn đề nào đó... ở cùng phe với Ngô Tam Quế.

Cái vấn đề nào đó này rất rộng, có thể là Long Vương bị ép, có thể là Long Vương muốn lợi dụng Ngô Tam Quế... đương nhiên cũng có thể Long Vương thần phục Ngô Tam Quế.

Nói thật những người khác nhau thì nhìn vấn đề cũng khác nhau.

Long Vương là cột chống trời của Thiên Long Giáo, một cây cột đã đổ xuống, Thiên Vương đã hoàn toàn biến mất nhưng Long Vương vẫn còn tồn tại.

Người có thể đứng lên gây dựng lại Thiên Long Giáo về tình về lý không phải là Vô Song mà là Long Vương.

Long Vương cùng Thiên Vương thành lập Thiên Long Giáo, đương nhiên Long Vương có quyền tiếp quản Thiên Long Giáo.

Nếu Long Vương thực sự đứng ra kêu gọi, ngoại trừ Khinh Huyền ra... Vô Song không dám chắc có ai trong bát đại hộ pháp năm đó không trở về dưới cờ của Long Vương.

Đáng tiếc Vô Song thực sự không có cái nhìn đẹp với Long Vương.

Tại sao Vô Song lại nghĩ như vậy?, trận chiến tại Thiên Long Sơn Mạch kia, Thiên Vương chiến tử, Long Vương mất tích.

Long Vương sớm không mất tích, muộn không mất tích lại mất tích ngay trước đại chiến Thiên Long Sơn Mạch.

Ngày đó Long Vương có thể chưa bước vào đế vị nhưng thực lực cũng sẽ không dưới Đồng Lão dù sao Thiên Vương cùng Long Vương có thể coi là vận mệnh chi tử của thế giới này, ấy vậy mà Long Vương lại mất tích.

Long Vương mất tích, Thiên Vương lấy sức một người địch lại cự đầu võ lâm, Thiên Long Giáo không có người thay Thiên Vương điều hành toàn cục đành phải để Bát Bộ Thiên Long mỗi người lĩnh xướng một phương.

Bát Bộ Thiên Long năm đó trừ Ca Lâu La còn được coi là hơi hơi mạnh ra thì còn có ai nữa?, Thiên Long Giáo không thua mới là lạ.

Ngoài cái này ra còn một thứ nữa Vô Song luôn cảm thấy không ổn.

Từ Thiên Ưng Trại thì Vô Song đã nhìn ra Thiên Long Giáo tuyệt đối am hiểu đào địa đạo, Thiên Long Sơn Mạch chỉ sợ đã sớm đầy những địa đạo dưới lòng đất.

Địa đạo dưới lòng đất không chỉ có tác dụng phòng ngự mà còn có tác dụng tấn công, có đại tác dụng, cái này cũng như dân quân Việt Nam đào hầm ngày trước vậy lại thêm địa thế Thiên Long Sơn Mạch vốn quen thuộc vô cùng với người Thiên Long Giáo, Thiên Long Giáo hoàn toàn chiếm được địa lợi, nhưng mà trận chiến kia không hề có yếu tố địa lợi.

Quân lực của Thanh triều đánh vào, võ lâm Trung Nguyên tấn công... bọn họ không hề bị địa đạo ngăn cản, cũng không hề bị tập kích.

Trận chiến kia Vô Song chưa từng trải qua nhưng không phải là không biết, không phải là không tìm hiểu, vì tìm hiểu nên hắn mới thấy vô lý.

Trận chiến đó, liên minh phạt Thiên Long Giáo gần như đánh chính diện, đánh thẳng vào Thiên Long Giáo, trên đường không hề có cái gì ngăn cản, có thể nói là tiến quân thần tốc.



Vô Song từ bé đến giờ vẫn luôn cảm thấy Thiên Long Giáo có nội gian, nay nghe được tên Long Vương... Vô Song không hiểu tại sao lại cảm thấy người này rất có vấn đề.

Đương nhiên đây là suy nghĩ của Vô Song còn với người Thiên Long Giáo, cho dù bọn họ cũng biết trận chiến kia có vấn đề nhưng đánh chết cũng không ai gắn hai chữ ‘nội gian’ lên người Long Vương, đây là khác biệt về nhận thức.

Vô Song cũng không dám đi quá sâu vào vấn đề này, thú thật với hắn hiện tại Thiên Long Giáo có hay không hắn cũng không quan tâm, hắn cần chỉ là cần một Khinh Huyền mà thôi, hắn còn thời gian, hắn có thể làm lại từ đầu hơn nữa cũng không mất bao lâu thời gian.

“Vậy các ngươi tính thế nào? “.
Một lần nữa, Vô Song hỏi lại câu này.

Mạc Ly một mặt trĩu nặng nhìn Vô Song, nàng khẽ đáp.

“Khinh Huyền thì cũng không phải nói, nàng vì ngươi đến cả tính mạng cũng không cần, ngươi nhất định phải tốt với nàng”.

“Ta thì chưa biết thế nào, ta vốn muốn ở lại cùng Khinh Huyền nhưng mà ngươi bây giờ đã trở về... vậy liền để ngươi chăm sóc nàng “

“Nếu Long Vương tự mình đi ra, tự mình nói chuyện với ta có lẽ ta... cái này có chút tàn nhẫn với ngươi nhưng ta có lẽ sẽ đi theo ngài”.

“Âu Dương Tuệ thì khỏi phải nói, trong lòng hắn Long Vương còn hơn cả Thiên Vương, Kiền Thác Bà ở hải ngoại nàng còn không biết thông tin này, Khẩn Na La... ta chưa gặp hắn nhưng tám chín phần cũng sẽ theo Thiên Vương”.

“Cuối cùng là Ca Lâu La... Ca Lâu La hắn là người phức tạp nhất, ta biết bản thân Ca Lâu La chưa từng chấp nhận việc nhận ngươi làm chủ để ngươi chấp chưởng Thiên Long Giáo, bản thân Ca Lâu La muốn chính mình kế thừa di nguyện của Thiên Vương mà gây dựng lại Thiên Long Giáo, những năm qua Ca Lâu La hành tẩu ở đại sa mạc Gobi cũng không phải là công cốc”.

“Ngươi cũng biết nếu ngươi là người kết thừa máu mủ của Thiên Vương thì Ca Lâu La là người kế thừa ý chí của Thiên Vương... bất quá Long Vương xuất hiện, nếu ngài thực sự hiện thân có lẽ Ca Lâu La cũng nguyện trở về gây dựng lại Thiên Long Giáo”.

Mạc Ly nói xong, nàng lúc này nhớ ra cái gì đó không khỏi hỏi Vô Song.

“Ngươi hỏi chúng ta tính thế nào, vậy ngươi tính thế nào? “.

Mạc Ly hiện tại thậm chí có chút thương hại cho Vô Song, hắn cứ như thái tử bị truất quyền thừa kế vậy.

Đối với vẻ mặt của Mạc Ly, Vô Song đương nhiên hiểu sau đó bật cười.

“Mạc Ly tỷ tỷ, người không cần quan tâm, ta chỉ quan tâm Khinh Huyền, những thứ còn lại ta không để ý”.

Mạc Ly nghĩ vậy cũng gật đầu, nàng đứng dậy phủi phủi quần áo, đương nhiên Mạc Ly gật đầu xong có suy nghĩ thế nào chỉ mình nàng biết, Vô Song không hiểu được.

Mạc Ly thấy Vô Song cười nàng lại tưởng hắn cố tỏ ra không quan tâm dù sao Mạc Ly đương nhiên có thể thấy được Vô Song dành tâm huyết cho Thăng Long Hội thế nào, làm nguyên một bản kế hoạch xây dựng Thăng Long Hội ngay từ khi nhỏ như vậy, sao có thể không có tâm huyết?.

Có tâm huyết với Thăng Long Hội như vậy sao lại không có tâm huyết với Thiên Long Giáo?.

Theo Mạc Ly bản thân Vô Song cũng như Ca Lâu La, đều dành hết toàn tâm toàn ý muốn gây dựng cơ đồ Thiên Long Giáo, cũng bi ai cho hai người Long Vương xuất hiện khiến sự cố gắng của cả hai có chút vô ích.
Càng nghĩ càng đi xa, càng nghĩ càng cho mình là đúng, ánh mắt Mạc Ly có chút nhu hòa.

“Đúng rồi, ngươi ở Lệ Xuân Viện có phải là biết tin của Lăng Phong, muốn gặp hắn nên mới đến không?”.

Vô Song nghe thấy nàng nói câu này liền nghệt mặt ra, một mặt không hiểu gì.

Lăng Phong?.

Khẩn Na La – Lăng Phong?.

Thú thật người này ở trong đầu Vô Song có ấn tượng rất nhạt, hắn chỉ nhớ kẻ này từng đóng giả Tiên Âm cô cô của hắn về phần dung mạo của người này Vô Song còn quên.

Lăng Phong sao lại ở Lệ Xuân Viện?.

Vô Song chợt nhớ ra Lăng Phong cũng là cao đồ Tiên Âm Động, chẳng nhẽ yêu nữ trong miệng Vi Tiểu Bảo là Lăng Phong hóa trang mà thành?.

Vô Song nghĩ đến đây không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.

“Khụ, Mạc Ly tỷ tỷ, ý của ngươi là Khẩn Na La?, hắn... hắn ở trong Lệ Xuân Viện sao? “.

Mạc Ly dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Vô Song, sau đó đưa tay đấm nhẹ vào ngực hắn.

“Tiểu tử, ngươi đến Lệ Xuân Viện không phải tìm Lăng Phong vậy chẳng nhẽ muốn tìm kỹ nữ?, ngươi có tin ta đánh chết ngươi tại đây không? “.

Vô Song nào dám nói mình đi tìm kỹ nữ, chỉ có thể gãi đầu.

“Tỷ tỷ, ta chỉ là hiếu kỳ với vị Yêu Cơ có thể sánh ngang với Trần Viên Viên mà thôi hơn nữa Hành Dương lúc này nổi tiếng nhất là sự kiện Chậu Vàng Rửa Tay của Lưu phủ, ta lần này đến Hành Dương rất sớm vốn là thám thính tin tức, ngươi cũng biết ta thiếu thốn tin tức thế nào, ai chẳng biết muốn hỏi tin tức liền phải đi tìm kỹ nữ?”.

Mạc Ly nghe vậy cũng nguôi xuống, nàng nhìn Vô Song một chút mới chậm rãi nói.

“Yêu Cơ sánh ngang với Trần Viên Viên nói thật ta cũng muốn gặp, đâu chỉ mình ngươi”.

“Lần này ta đến Lệ Xuân Viện vốn là muốn hội họp với Lăng Phong, Lăng Phong kẻ này chính là nha hoàn Thanh Thanh bên cạnh vị Yêu Cơ kia, cũng không phải là bản thân nàng”.

Nói xong Mạc Ly cười tà dị với chính Vô Song.

“Tiểu tử ngươi cũng lâu không gặp Lăng Phong đi, vậy ta cùng ngươi đến xem hắn, để cho ngươi biết thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, cũng không phải trên đời có mình người xinh đẹp hơn cả nữ tử “.

Lăng Phong người này, thân là nam nhân mà xinh đẹp hơn hẳn nữ nhân, nói về nhan sắc... Tiên Âm còn thua kém Lăng Phong 3 phần.

Trong Tiên Âm Động có tứ đại đệ tử, bốn người đều như hoa như ngọc bất quá Tiên Âm Động thật ra từ trước đến nay chỉ nhận nữ.

Bản thân Cầm Đế năm đó đúng là chỉ nhận nữ nhân nhưng mà vì Lăng Phong quá xinh đẹp, nàng khi thu nhân hắn còn tưởng Lăng Phong là bé gái, rốt cuộc cũng làm Tiên Âm Động phải phá luật, cũng vì Lăng Phong tồn tại nên Tiên Âm mới không ngần ngại gì thu nhận Vô Song dù sao Vô Song khi đó cùng với Lăng Phong vốn cùng một loại người, là nam nhân mà có khuôn mặt đủ làm một đám nữ nhân ghen tị chết.

Bàn về nhan sắc, khi mà Lăng Phong đã thực sự muốn giả gái, nhan sắc cũng chỉ thua kém một mình Trần Viên Viên.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau