CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 511 - Chương 515

Quyển 3 - Chương 47: Hành Dương Thành – Yêu Nữ.

‘Yêu nữ’ trong miệng Vi Tiểu Bảo thật ra cũng không phải lúc nào cũng có thể gặp được, đúng là ngày nào Kim Bài cũng được dựng lên chưa từng hạ xuống bất quá ‘Yêu nữ’ chỉ xuất hiện vào buổi tối, khi toàn bộ sinh ý Lệ Xuân Viên tốt nhất.

Đương nhiên vào khoảng thời gian này căn phòng của nàng tuyệt đối được coi là trung tâm của Lệ Xuân Viện, khiến không biết bao nhiêu kỹ nữ, danh kỹ ghen tỵ không thôi.

Từ giờ đến tối còn không biết bao nhiêu thời gian, thế là Vô Song quyết định theo Vi Tiểu Bảo dạo chơi toàn bộ Lệ Xuân Viện một lần.

Có Vi Tiểu Bảo chỉ đường Vô Song mới biết Lệ Xuân Viện là quần thể kiến trúc lớn thế nào.

Lệ Xuân Viện thật ra không chỉ chiếm một mặt phố của Hành Dương Thành, nó tổng cộng có hai cửa vào, chiếm nguyên hai mặt phố.

Một mặt là tòa lầu các xa hoa 4 tầng kia, một mặt liền là hậu viện.

Hậu viện được xây dựng vốn là phòng bếp, phòng cửi lửa, nơi ở của hạ nhân trong chính Lệ Xuân Viện bất quá ở giữa hậu viện cùng tòa lầu 4 tầng bên ngoài còn có một nơi gọi là Thiên Thượng Nhân Gian.

Lệ Xuân Viện là tên gọi chung của toàn bộ công trình kiến trúc này nhưng nó cũng được dùng để gọi riêng cho toàn lầu các 4 tầng.

Tại Lệ Xuân Viện nói đúng ra không có Danh Kỹ, chỉ có kỹ nữ.

Danh Kỹ toàn bộ được đặt bên trong Thiên Thượng Nhân Gian.

Thiên Thượng Nhân Gian không phải được xây theo kiến trúc lầu các mà là một tòa đại trạch nằm ngay phía sau Lệ Xuân Viện.

Từ cửa chính điện đi thẳng ra ngoài, theo đường lớn liền thấy Thiên Thượng Nhân Gian ngay trước mặt, Thiên Thượng Nhân Gian là một tòa đại trạch viện nhưng mà lại chỉ có 3 mặt tường, mặt tường ngay phần cổng trước cũng không tồn tại, phần cổng trước vậy mà được thay bằng một cánh rừng tiểu trúc chắn ngang hai bên rồi dẫn thẳng vào trong.

Từ toa tiểu trúc đi thẳng vào liền có thể thấy từng hòn giả sơn, thấy từng tòa bệ đá đặt giữa vườn, khung cảnh xung quanh tràn ngập hoa lá cây cỏ, còn có cả hồ nước nhỏ nơi trung tâm, bên dưới từng đàn cá màu đỏ nhẹ nhàng chuyển động.

Phong cảnh của Thiên Thượng Nhân Gian thực sự cực kỳ hữu tình thậm chí cho Vô Song cảm giác đây như vườn ngự uyển vậy.

Sau khi đi qua khu vườn nhỏ cùng từng tỏa giả sơn liền thấy một thềm đá, thềm đá toàn bộ đều làm bằng Thạch Anh sáng loáng, bước khỏi bậc thềm đá liền là sàn gỗ, sàn gỗ này cũng không phải kiểu như ngôi nhà của Độc Cô Cầu Bại khi trước, nói đúng hơn thì đây là một hành lang gỗ, toàn bộ đều là gỗ Tử Đinh Hương tỏa ra một mùi thơm nhẹ dịu lòng người.

Hành lang gỗ này cũng không phải là đường thẳng, nó cứ như một cung đường riêng biệt vậy, một cung đường bao quanh toàn bộ Thiên Thượng Nhân Gian, cung đường gỗ này chia thành nhiều ngã rẽ, mỗi ngã rẽ sẽ dẫn đến một tòa lầu các hai tầng, lầu các diện tích không lớn khoảng 30m2.

Tầng 1 của tòa lầu các thường là nơi nha hoàn tiếp khách nhân, tầng 2 liền là phòng của Danh Kỹ.

Theo lời Vi Tiểu Bảo nói toàn bộ Thiên Thượng Nhân Gian tổng cộng có 12 tòa lầu các như vậy bất quá thường thường mỗi ngày chỉ có khoảng 5 tòa lầu các có Danh Kỹ đến ở dùng để tiếp khách còn lại 7 tòa lầu các còn lại đều để trống bất quá từ khi ‘yêu nữ’ đến thì một ngày thường thường sẽ có 6 tòa lầu các có chủ nhân vào ở.

Vô Song đi theo Vi Tiểu Bảo, một mực nghe Vi Tiểu Bảo nói chuyện thực sự phải nói là mở rộng tầm mắt.

Thiên Thượng Nhân Gian nơi này thực sự được xây dựng vô cùng kỳ công, Danh Kỹ ở Thiên Thượng Nhân Gian có giá cực cao không phải là không có lý.

Thiên Thượng Nhân Gian nơi này bất cứ ai tiến vào đều có một loại cảm giác cao sang, quyền quý, giống với một loại đẳng cấp khác biệt vậy, người bước vào nơi này không tiêu tiền quả thực xấu hổ với chính thân phận của mình.

Tiếp theo Vi Tiểu Bảo liền dẫn Vô Song tới một tòa tiểu lầu chữ Thiên.

Chữ Thiên này chính là đẳng cấp của Lệ Xuân VIện tức Kim Bài Danh Kỹ trong Thiên Thượng Nhân Gian.

Dĩ nhiên một đường tới đây cũng không phải là không có người, trên một cung đường này Vô Song thậm chí thấy không ít quan binh.

Với Vi Tiểu Bảo thì đây có lẽ là việc thường nhưng mà với Vô Song thì hắn lại phải đánh giá thêm về thế lực sau lưng Lệ Xuân Viện một chút.

Mang quân lính chính quy của Thanh Triều đi bảo vệ Thương Thiên Nhân Gian?.

Dạng người lấy việc công giải quyết vấn đề tư như thế này mà không ai dám nói gì chỉ sợ phải là vương gia đương triều, là hoàng thân quốc thích.



Nguyên một cung đường đi đến tòa lầu này Vô Song đếm qua cũng có gần 30 quan binh Đại Thanh.

Tiếp theo không rõ có phải hiện tại còn quá sớm hay không, căn phòng chữ Thiên lúc này ngoại trừ Vô Song ra liền chưa có khách nhân nào tiến đến.

Vi Tiểu Bảo lúc này cẩn thận nhìn một chút sau đó liền chỉ về phía tấm bảng hiệu.

“Vô Song đại ca, chính là nơi này rồi “.

Vô Song theo ngón tay của Tiểu Bảo nhìn về phía tấm bảng kia ánh mắt không khỏi nhíu, bên trên chỉ thấy ghi bốn chữ.“Khuynh Quốc Khuynh Thành”.

Nhìn bốn chữ này Vô Song không khỏi gật đầu, nữ nhân trong này cũng đủ tự tin phải biết ở thế giới này đây là 4 chữ cực nặng.

Khuynh Quốc Khuynh Thành vốn là mỹ tử tả sắc đẹp cho đến khi thế gian xuất hiện một vị Khuynh Quốc Yêu Cơ – Trần Viên Viên.

Sau khi Trần Viên Viên được thế gian gọi bằng danh hiệu này, thế gian gần như không có mỹ nhân nào dám dùng từ tương đương miêu tả hay lấy làm ngoại hiệu của chính mình.

Khuynh Quốc Khuynh Thành vốn để miêu tả về sắc đẹp của nữ nhân thì nay bị biến nghĩa thành ‘nữ nhân mị hoặc thiên hạ, gây hai cho nhân gian’, tại thời điểm này Khuynh Quốc Khuynh Thành liền sẽ mang nghĩa ‘hồ ly tinh’.

Trần Viên Viên là Khuynh Quốc Yêu Cơ, ngụ ý bản thân nữ nhân này là Tô Đắc Kỷ đầu thai chuyển thế.

Thú thật Vô Song bản thân đúng là muốn đi gặp Trần Viên Viên một lần, dù sao ‘Tô Đát Kỷ’ thì Vô Song đã sớm thấy dung mạo, Trần Viên Viên có thể so sánh với nàng không biết nhan sắc ra sao?.

Lại nói bốn chữ Khuynh Quốc Khuynh Thành này, Vô Song sau khi nhìn thấy liền vỗ vai Vi Tiểu Bảo.

“Tiểu Bảo, dẫn đường đi thôi”.

Vi Tiểu Bảo nghe vậy cũng gật đầu, lập tức dùng tay nắm lấy chiếc chuông lớn trước mắc mà rung.

Chuông rung lên, không bao lâu cửa lớn liền mở ra.

Người mở cửa đương nhiên là nữ nhân hơn nữa nàng ta cũng nhận ra Tiểu Bảo.

“Tiểu Bảo?, ngươi đến đây có việc gì không? “.

Nhìn thấy nữ nhân này xuất hiện đến cả Vô Song cũng phải giật mình.

Làn da trắng hay không?, làn da của nàng không quá trắng nhưng tuyệt đối không đen hơn nữa làn da ánh lên vẻ đầy sức sống, một loại cảm giác tràn ngập sinh mệnh.

Nữ tử này mặc một làn váy màu tím cùng áo dái tay màu trắng, lộ ra bắp chân trần bên dưới.

Áo trắng bên trên có thể coi là tương đối ôm sát người lộ ra bộ ngực vểnh lên cùng vòng eo thon gọn.

Eo của nàng không tính là tinh tế, đến cả bắp chân thật ra cũng không hoàn mỹ, thân hình muốn gọi là hoàn hảo thì chắc chắn không đúng nhưng phối hợp lại với nhau thì lại tạo nên một loại cảm giác hài hòa đến bất ngờ.

Tiếp theo phải nói đến khuôn mặt nữ nhân này, mặt nàng căn bản là tròn nhưng cằm bên dưới cũng có chút nhọn, ánh mắt long lanh đen nhánh, sống mũi có chút cao, đặc biệt là đôi môi của nàng.
Môi trên có ba điểm phồng, môi dưới lại hơi co lại đồng thời môi dưới lại dày hơn môi trên tạo nên từng đường cong hoàn mỹ, đường viên môi rõ nét vô cùng, nàng nhìn Vi Tiểu Bảo mà khẽ mỉm cười, chỉ một nụ cười mỉm thôi cũng làm hai khóe môi nhẹ rung động mà có chút nhu ra, thực sự quyến rũ vô cùng lại kết hợp với cái cằm nhỏ nhắn kia... thực sự làm Vô Song rung động.

Hắn đã thấy rất nhiều mỹ nhân trên đời nhưng mà hắn chưa từng thấy ai như nàng.

Xét từng bộ phận trên cơ thể, trừ đôi môi kia ra thì không thể so sánh với bất cứ nữ nhân nào của Vô Song nhưng khi kết hợp với nhau... không hiểu sao trong đầu Vô Song hiện lên hai chữ ‘hoàn hảo’.

Hai chữ này từ trước đến nay Vô Song chỉ dành tặng cho 3 người.

Đầu tiên là Khinh Huyền, thứ hai là Lý Thu Thủy, cuối cùng chính là Tây Thi.

Nữ tử này đẹp một cách kỳ lạ.

_ _ __ _ _ _ _

Nàng mở cửa, ban đầu là thấy Tiểu Bảo sau đó lại thấy Vô Song.

Ánh mắt khẽ nhìn Vô Song, cái nhìn phi thường ngắn sau đó liền rụt mắt về, khóe miệng hơi mở ra, khi đôi môi kia nhẹ mở cứ như hoa sen nở rộ vậy, tiếng nói của nàng rất thanh cũng rất mảnh, giọng nói cho người ta một loại cảm giác dịu dàng, tự nhiên mà thanh thoát.

Nàng hướng về Vô Song mà hỏi.

“Xin lỗi, vị công tử này phải chăng đến tìm tiểu thư nhà ta? “.

Vô Song vốn muốn nhìn ‘yêu nữ’ trong miệng Tiểu Bảo, hắn ban đầu chỉ là hiếu kỳ mà thôi nhưng lần này không thể không rung động.

Chỉ một ‘hầu gái’ của nàng đã đẹp như vậy, đã khiến Vô Song ngắm nhìn không biết bao nhiêu mỹ nhân vậy mà vẫn rung động thì chủ nhân còn là nhân vật nào?.

Trong một giây phút Vô Song còn đang nghĩ vị ‘yêu nữ’ kia chính là Tây Thi chuyển thế.

Hắn dĩ nhiên cũng đoán ra, cô gái này gọi là Ngọc Huyền.

Nếu người bước ra là Thanh Thanh, thú thật Vô Song chưa chắc đã rung động thế này dù sao Thanh Thanh cũng là nữ nhân xinh đẹp vô cùng mà nữ nhân xinh đẹp trên đời này ai qua được Khinh Huyền?, ai qua được Tây Thi?.

Ngọc Huyền thì khác, vẻ đẹp của nàng chỉ sợ phải dùng từ “Thiên Niên Nan Ngộ’, ngàn năm mới có một nữ tử đặc dị như vậy.

“Ta từ Tây Vực xa xôi đi qua Hành Dương Thành, nghe danh Lệ Xuân Viện có một vị Khuynh Quốc Yêu Cơ thứ hai xuất thế liền không nén được tò mò, không nhịn được mà tới đây bái phỏng”.

Ngọc Huyền nghe vậy, nàng vẫn giữ vẻ dịu dàng kia thản nhiên đáp lại.

“Công tử, hiện tại mặt trời mới xuống núi, tiểu thư nhà chúng ta còn đang nghỉ ngơi, đợi khi trời tối hẳn công tử liền quay lại, Ngọc Huyền liền vì công tử xếp chỗ”.

Nàng nói xong thản nhiên lùi lại, dùng hai tay khẽ đóng cửa.

Đây chính là đuổi khách, cực kỳ vô tình đuổi khách.

Vô Song cũng không ra tay ngăn cản nàng, nhìn theo hai khe cửa kia đóng lại trong lòng Vô Song nhận ra hai điều.

Thứ nhất cho dù Ngọc Huyền che dấu rất tốt nàng vẫn có một loại cao ngạo từ tận trong xương, cho dù nàng chỉ là một giới nha hoàn, nàng đối với khách nhân như Vô Song thủy chung vẫn có cao ngạo của chính mình.

Thứ hai, Ngọc Huyền chắc chắn biết võ công.

Nhìn hai cánh cửa đóng lại, Vô Song không khỏi một lần nữa phải nghiêm túc suy nghĩ.

Nha hoàn còn như vậy, chủ nhân liệu sẽ đến mức nào?.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 48: Hành Dương Thành – Người Quen

Vi Tiểu Bảo đứng ở bên cửa, cho dù năm này mới 11 tuổi bản thân Tiểu Bảo cũng đối với Ngọc Huyền cực kỳ ấn tượng.

Số lượng nữ nhân mà Vi Tiểu Bảo nhìn thấy còn nhiều hơn cả Vô Song dù sao từ khi sinh ra tiểu tử này đã ở tại nơi đây, nữ nhân có thể tính bằng hàng trăm người bất quá Vi Tiểu Bảo vẫn cảm thấy không ai ấn tượng bằng Ngọc Huyền.

Cái này cũng giống hệt với Vô Song vậy, nữ nhân xinh đẹp thậm chí xinh đẹp đến mức hoàn mỹ trên đời không phải không có đặc biệt Vi Tiểu Bảo cảm thấy tứ đại danh kỹ của Lệ Xuân Viện toàn bộ đều xinh đẹp hoàn mỹ, đều là nữ thần trong lòng nam nhân nhưng mà kể cả dung mạo bọn họ xinh như hoa, như họa thì cũng không thể che đi quầng sáng của nữ hầu gái kia.

Cả nữ hầu gái của ‘yêu nữ’ bản thân Vi Tiểu Bảo đều đã gặp, như đã nói Thanh Thanh nhan sắc không dưới tứ đại danh kỹ Lệ Xuân Viện còn Ngọc Huyền... nàng có một vẻ đẹp rất khó diễn tả, một nét chấm phá riêng biệt giữa Lệ Xuân Viện ngát ngát đóa hoa.

Nếu toàn bộ Lệ Xuân Viện là một rừng hoa hồng khoe sắc thắm thi nhau phô ra nét đẹp, nét quyến rũ thì Ngọc Huyền như một bông hoa hướng dương mọc xen lẫn, cùng với ánh sáng mặt trời mà tỏa ra thứ ánh sáng của chính mình.

Đến khi Ngọc Huyền đóng cửa lại, Vi Tiểu Bảo mới như tỉnh hồn lại, đứa nhỏ này không khỏi huých nhẹ vai Vô Song.

“Vô Song đại ca, ta không nói điêu chứ?, rất nhiều người nguyện ý đưa tiền không phải là để nhìn yêu nữ kia mà là hai nha hoàn của nàng”.

Vô Song đối với Vi Tiểu Bảo tất nhiên dùng tên thật của mình, cái này cũng không ảnh hưởng chút nào dù sao kể cả hắn cùng phân thân có dùng một tên thì cũng không có bất cứ ai có thể hoài nghi hai người là một.

Vô Song lần này còn đang chuẩn bị đóng vai Đông Phương Bạch, cùng lắm hắn coi như hai chữ ‘Vô Song’ này là tên giả Đông Phương Bạch sử dụng, sẽ không gặp vấn đề gì.

“Thực sự là bất ngờ, nàng rất đặc biệt”.

Vi Tiểu Bảo gật đầu rồi lại hỏi.

“Đại ca, thế bây giờ ngươi tính làm gì?, đợi ở đây hay trở về Lệ Xuân Viện ăn uống một chút? “.

Vô Song đối với câu hỏi của Vi Tiểu Bảo khẽ suy nghĩ một chút rồi cũng gật đầu.

“Trước tiên tìm cái gì lót bụng đi, đệ đi đặt cho ta một phòng nhân tiện tìm giúp cho ta một cô nương tới đây “.

Vi Tiểu Bảo đối với Vô Song cười hắc hắc, nghe đến tìm cô nương đứa nhỏ này lập tức biết Vô Song muốn làm gì, Tiểu Bảo lập tức gật đầu.

“Vô Song đại ca, vậy chúng ta về thôi”.

Thế là Vô Song cùng Vi Tiểu Bảo lại trở về Lệ Xuân Viện, trước khi đi Vô Song vẫn không khỏi hướng ánh mắt về phía cánh cửa kia, không thể không nói Ngọc Huyền cho hắn ấn tượng rất mạnh.

Hắn không nói Ngọc Huyền xinh đẹp tuyệt trần hay hoàn mỹ tuyệt luân gì gì đó, nàng bất kể khuôn mặt hay thân thể đều khó có thể so với mỹ nữ đương thời thậm chí so với A Châu bản thân Ngọc Huyền chưa chắc đã vượt qua nổi nhưng nàng có một sự hài hòa khó tả.

Sự kết hợp của thân thể, làn da, khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười... tất cả đều cho Vô Song một loại cảm giác hoàn hảo, vẻ đẹp của nàng chính Vô Song còn khó mà diễn tả được bằng lời.

Vô Song rời khỏi Thiên Thượng Nhân Gian, trong đầu lại không ngừng bắt đầu suy nghĩ về nữ tử được gọi là yêu nữ kia.

Nếu thế giới này có Tây Thi tồn tại thì người ‘yêu nữ’ kia tất nhiên là Tây Thi, trừ Tây Thi ra Vô Song không có nhân tuyển nào tốt hơn.

Tất nhiên Vô Song cũng biết rất hiếm khả năng Tây Thi tồn tại, nếu không phải là Tây Thi thì rốt cuộc là nữ nhân nào?.

Đầu của Vô Song bắt đầu nhận định vô số nữ tử trong Kim Dung nhưng càng nghĩ hắn càng cảm thấy không có khả năng.

“Chẳng nhẽ là Nhậm Doanh Doanh? “.

Theo lời Tiểu Bảo kể nữ nhân này cầm kỹ cực kỳ giống ‘yêu quái’, loại cầm kỹ không có gì đặc biệt nhưng lại làm cho không biết bao nhiêu người bỏ tiền ra, dĩ nhiên Vô Song đi nhiều thấy cũng nhiều, hắn không tin cầm kỹ bình thường có thể làm được trình độ này, nữ nhân kia cầm kỹ chỉ sợ đã đến một cảnh giới đáng sợ gọi là Khống Âm Thuật.

Loại cầm kỹ này Vô Song mới chỉ thấy Tiên Âm thể hiện ra, ngoại trừ cô cô thì đến cả Hoàng Dược Sư tại thế giới kia cũng không đàn nổi.

Thế nào gọi là Khống Âm Thuật?, đây là loại cầm kỹ khống chế âm thanh, khiến... mỗi người đều nghe ra một loại âm thanh khác nhau, về phần âm thanh mỗi người nghe được như thế nào liền sẽ do cầm sư quyết định.

Chỉ có loại cảnh giới này mới có thể giải thích tốt nhất cho quái sự kia.



Trong thế giới Kim Dung, nói đến cầm thuật cũng chỉ có thể là Nhậm Doanh Doanh.

Nhậm Doanh Doanh thân là Thánh Cô của Nhật Nguyệt Thần Giáo, địa vị cao quý vô cùng, chỉ hơn chứ không kém so với Tương Vân, dạng nữ nhân như Doanh Doanh không phải là không thể có hai nữ tử như hoa như ngọc đi theo.

Đương nhiên đây chỉ là Vô Song đoán mà thôi, hắn cũng không dám chắc dù sao số lần hắn đoán sai cũng không phải là ít.

_ _ _ _ __ _ _

Vi Tiểu Bảo thân là người của Lệ Xuân Viện, việc Vi Tiểu Bảo chọn phòng cho Vô Song vẫn rất dễ dàng, có thể nói là quen việc dễ làm, Vô Song cùng Vi Tiểu Bảo lên thẳng lầu 4 – Lệ Xuân Viện.
Lần 3 cùng lầu 4 của Lệ Xuân Viện cũng không khác gì nhau cho lắm, đều là dạng phòng riêng, là phòng của kỹ nữ cùng khách nhân qua đêm bất quá lầu 4 vốn là nơi của Kim Bài Kỹ Nữ, lầu 3 thì chỉ là kỹ nữ bình thường.

Vi Tiểu Bảo biết Vô Song không thiếu tiền liền trực tiếp lựa chọn cho hắn Kim Bài Mỹ Nữ, nữ nhân tiếp chuyện Vô Song lúc này gọi là Liễu Thu Trúc, cái tên rất đẹp, rất có ý cảnh.

Nữ nhân này leo được đến địa vị Kim Bài Kỹ Nữ cũng không phải là không có nguyên do, ít nhất so với tất cả nữ tử Vô Song từng nhìn thấy trong Lệ Xuân Viện liền đẹp hơn một bậc, trên người còn có một cỗ mị ý như có như không.

Mị ý tức mị thuật, mị thuật có người trời sinh đã có, có người tu luyện mà thành, cũng có người trong cuộc sống luyện thành, Liễu Thu Trúc chính là dạng thứ ba.

So với những nữ tử lựa chọn phô da thịt của mình ra bên ngoài câu dẫn khách nhân, nàng liền cao hơn 2 bậc.

So với những nữ tử trên người luôn có một loại mị ý hiện rõ mồn một, đại khái gọi là dâm nữ câu dẫn nam nhân kia, nàng cao hơn 1 bậc.

Dạng nữ nhân này ở Lệ Xuân Viện không làm Kim Bài Danh Kỹ kể cũng uổng, nàng đã biết tiết chết mị thuật của mình, đã biết khống chế mị ý, coi như mị thuật tiểu thành.

_ _ _ _ __ _

LIễu Thu Cúc lúc này cũng phi thường khó hiểu, nàng vốn được Vi Tiểu Bảo liên hệ.

Ở trong Lệ Xuân Viện thì ngoại trừ các mama dẫn khách ra còn có đám ma cô, nhiệm vụ tương đương.

Dĩ nhiên ma ma là để quản kỹ nữ còn đám ma cô vốn là hộ vệ Lệ Xuân Viện nhưng tinh thông miệng lưỡi đảm nhận, nhiệm vũ cũng là dẫn khách tuy nhiên cái đám này căn bản không có tư cách dẫn khách đến lầu 4, dẫn khách đến gặp Kim Bài Danh Kỹ là việc của ma ma.

Vi Tiểu Bảo thì lại tương đối đặc thù, mẹ của hắn Vi Xuân Hoa dĩ nhiên là một mama, Vi Tiểu Bảo ở trong Lệ Xuân Viện miệng rất ngọt, được rất nhiều tỷ muội yêu thích, cho dù là Kim Bài Danh Kỹ cũng sẽ rất ít người chán ghét tiểu tử này dù sao Vi Tiểu Bảo vẫn là trẻ con, năm nay mới 11.

Vi Tiểu Bảo chỉ sợ là một trong số ít nam nhân có thể giới thiệu khách cho Kim Bài Kỹ Nữ như các nàng.

Vi Tiểu Bảo thậm chí trực tiếp đưa 50 lượng bạc cho Liễu Thu Cúc, nói với nàng có ‘đại khách nhân’.

Liễu Thu Cúc nội tâm vui vẻ, cất 50 lượng bạc vào trong ngăn tủ sau đó lập tức chuẩn bị tiếp khách, dĩ nhiên ‘đại khách nhân’ trong lòng nàng thường thường cũng phải đáng tuổi cha nàng, chỉ có những người này mới chi bạo như vậy, hơn nữa không đi tìm danh kỹ thể hiện văn nhã mà trực tiếp tìm kỹ nữ.

Liễu Thu Cúc thậm chí còn tưởng tượng khách nhân lần này là một lão béo trung niên nào đó bất quá khi Vô Song bước vào, nàng cảm thấy cả căn phòng bừng sáng.

Vô Song quá trẻ tuổi hơn nữa khuôn mặt của hắn phải nói là cực kỳ đẹp trai, đến mức Liễu Thu Cúc cảm thấy trái tim mình đập liên hồi, nàng bất tri bất giác mà đỏ mặt.

Tiếp theo mọi việc vẫn đúng theo ‘quy trình’, hạ nhân liền bày biện sơn hào hải vị lên bàn, nàng liền lại gần muốn hầu rượu Vô Song nào ngờ... Vô Song đưa tay ra tỏ ý ngăn lại.

Việc tiếp theo thì làm nàng triệt để buồn bục, chỉ thấy Vô Song tự rót, tự uống căn bản không để ý đến nàng, cứ như nàng không tồn tại vậy.

Liễu Thu Cúc ban đầu tương Vô Song là diễn trò, nàng cũng tự rót tự uống nhưng mà một lúc sau thấy Vô Song thực sự không có ý quan tâm đến mình, nàng mới không biết làm sao.Không phải dùng thân thể tiếp khách vẫn thu được ngân lượng?, cái này làm gì có cô nương nào không muốn bất quá... cũng phải xem khách nhân là ai.

Người như Vô Song, nàng nguyện ý tiếp, phi thường nguyện ý muốn tiếp nhưng mà đối phương căn bản không để ý đến nàng, lúc ban đầu bước vào chỉ nhìn nàng một chút sau đó tự mình tiến vào bàn ăn, coi nàng như người dưng nước lã, người chưa từng tồn tại vậy.

Liễu Thu Cúc rốt cuộc không ăn được nữa, nàng cũng... không lên tiếng mà lựa chọn dùng một tay chống cằm, ánh mắt quan sát Vô Song sau đó ánh mắt không khỏi mang theo si mê.

Như đã nói, mị thuật cũng chia loại người.

Vô Song là loại người thứ nhất, trời sinh mị thuật.

Hắn hiện tại không còn giống nữ nhân, mị hoặc của hắn đương nhiên không còn sức sát thương với nam nhân nhưng mà sát thương với nữ nhân y nguyên vẫn còn.

Liễu Thu Cúc thậm chí cảm giác mình đang đi lạc trong từng góc cạnh trên khuôn mặt Vô Song vậy.

Mãi đến khi Vô Song ngửa đầu lên nhìn nàng, nàng mới đỏ mặt mà rụt ánh mắt lại.

“Mặt ta có gì sao? “.

Liễu Thu Cúc xin thề một đời này chưa bao giờ trái tim nàng đập liên hồi như vậy, nàng nhìn Vô Song không khỏi cắn răng mà đáp.

“không... không có gì”.

VÔ Song cũng gật đầu, một tay đưa ra lấy một tấm khăn ăn thấm nước nhẹ lau miệng, tiếp theo hắn lấy từ ngực ra một thỏi quan ngân khác, giá trị cũng là 50 lượng bạc đặt lên bàn.

“Ta có chút việc muốn hỏi cô nương, không biết cô nương có nguyện ý trả lời “.

Liễu Thu Cúc ngửa mặt lên nhìn Vô Song, nàng có thể cảm nhận khuôn mặt kia không có một chút sắc dục, trong lòng thầm than.

Đây chính là cuộc đời của nàng, nàng từ xưa đến nay chưa từng được chọn nam nhân, nam nhân kể cả làm nàng chán ghét nàng cho dù ngàn cái không muốn vạn cái không muốn thì vẫn phải theo người ta lên giường.

Nam nhân làm nàng có thiện cảm, làm nàng thật sự muốn hầu hạ người ta trên giường thì người ta từ đầu đến cuối chưa từng quan tâm tới nàng.

“Công tử xin hỏi, Thu Cúc chỉ cần biết liền sẽ trả lời”.

Nàng sau đó nhìn 50 lượng bạc kia, nội tâm liền đắng chát.

Thật ra Vô Song không cần gửi bạc, nàng không cần 1 lượng bạc của hắn nàng cũng sẽ trả lời.

Phận kỹ nữ như nàng... đôi khi không chỉ biết đến tiền.

Nàng rốt cuộc cũng không đưa tay ra tiếp nhận thỏi bạc này mà là hai tay hạ xuống dưới bàn, ánh mắt triệt để nhìn xuống dưới hai chân.

Vô Song thấy biểu hiện của nàng hơi nhíu mày nhưng hắn cũng không suy nghĩ nhiều, bất quá ngay khi hắn chuẩn bị mở miệng hỏi Thu Cúc về tình hình Hành Dương Thành, Vô Song đột nhiên không mỏ miệng được.

Hắn ra dấu cho Thu Cúc im lặng, sau đó chậm rãi đứng lên, hắn vậy mà cảm nhận được một cỗ khí tức quen thuộc.

Mở cửa, đi ra hành lang, Vô Song cũng đã thấy vài nữ nhân đang đứng ở hành lang giống mình mà nhìn xuống dưới.

Tầng 4 hay kể cả là tầng 3 của Lệ Xuân Viện đều có tính năng cách âm rất tốt, việc xảy ra dưới tầng 1 chỉ cần đóng cửa sổ vào liền sẽ không hề nghe được bất quá chỉ khi tiếp khách thì cửa lầu 3 hay lầu 4 mới đóng lại, bình thường cửa sổ vẫn là mở ra, chỉ có cửa chính đóng lại mà thôi.

Có không ít người trên tầng 4 cũng nghe được biến động bên dưới, liền tiến ra ngoài.

Vô Song đứng trên hành lang, nhìn xuống dưới, ánh mắt không khỏi co rụt lại.

Hắn vậy mà gặp người quen, người quen thứ hai sau Tương Vân.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 49: Hành Dương Thành – Người Quen (2)

Vô Song gặp lại ai?, đây là một người chính hắn cũng không ngờ được.

Nơi đây là kỹ viện, thông thường kỹ viện trừ kỹ nữ cùng danh kỹ ra căn bản sẽ không có nữ nhân bước vào nhưng người quen của Vô Song thì vẫn đúng là nữ nhân.

Vẫn mái tóc ngắn kia, kiểu tóc che đi nửa bên mắt, khuôn mặt trắng trẻo thanh tú, ánh mắt vẫn bức người như vậy, thân hình vừa vặn đạt tới 1m70, trên người mặc một chiếc áo dài màu đen che đi toàn bộ phần cánh tay, dưới chân vẫn là chiếc quần đùi quen thuộc gần như muốn khoe toàn bộ đôi chân dài kia ra, dưới bắp chân là một đôi giày cổ cao, cũng không rõ làm bằng da con gì nhưng đôi giày này cực kỳ bóng lại ôm sát lấy bắp chân, thực sự vô cùng mê người.

Trong các nữ nhân mà Vô Song biết cũng chỉ có 2 người dám tiến vào Lệ Xuân Viện đường đường chính chính như vậy, người đầu tiên là Lý Thu Thủy, người thứ hai họ Quy tên Mạc Ly.

Vô Song từ khi trở về thế giới này còn chưa gặp nhân vật nào của Thiên Long Giáo, đến khi hắn không cố gắng muốn liên lạc với người Thiên Long Giáo nữa thì lại gặp.

Vô Song hiện tại đang đóng vai Đông Phương Bạch, cho dù hắn biết Hành Dương Thành rất có khả năng có cứ điểm của Thiên Long Giáo nhưng mà hắn cũng không để lại bất cứ ám hiệu gì, đến cả đi hỏi thông tin hắn cũng muốn vào Lệ Xuân Viện chứ không thử tìm người Thiên Long Giáo.

Cái này gọi là có tâm trồng hoa, hoa không nở, vô tâm cắm liễu, liễu lại xanh.

Tất nhiên nữ nhân này cũng không cần giới thiệu, nàng chính là Mạc Ly, Ly công tử của Thiên Long Giáo.

Vô Song nhìn thấy nàng trong lòng không khỏi thổn thức.

5 năm trước hắn gặp nàng, khi đó hắn chỉ cao đến ngực Mạc Ly, hiện tại hắn có thể cao hơn Mạc Ly nửa cái đầu.

Mạc Ly thật ra cũng không thay đổi gì nhiều bất quá khí tức của nàng càng ngày càng mạnh, nàng không còn là đại tông sư cường giả như trước nữa, sau 5 năm nàng đã là ngũ tuyệt cao thủ.

Việc thực lực của Mạc Ly tăng lên thật ra Vô Song cũng không lấy làm lạ, 5 năm trước đây cùng là đại tông sư với nhau nhưng Mạc Ly chắc chắn mạnh hơn Trần Cận Nam thậm chí Vô Song tự tin cùng đẳng cấp đại tông sư đến cả Kiều Phong đích thân ra tay muốn thắng Mạc Ly cũng không dễ.

Trải qua khoảng thời gian 5 năm nàng bước vào ngũ tuyệt cảnh giới cũng không phải là khó hiểu, nên biết cái ngày Thiên Long Giáo còn tồn tại bản thân Mạc Ly cũng là thiên tài hàng đầu Tây Vực lại thêm sau lưng nàng có Kiếm Thánh – Mục Nhân Thanh đằng sau, nàng không tiến vào ngũ tuyệt mới là vô lý.

Về phần tại sao nàng lại xuất hiện trong Lệ Xuân Viện?, Vô Song cũng lười quan tâm dù sao cũng không phải quái sự gì, nên biết tính cách Mạc Ly rất ‘dị’, nàng là chân chính thích nữ nhân, sẽ không quan tâm nam nhân.

Thích nữ nhân tiến vào Lệ Xuân Viện có gì sai?.

_ _ _ _ _ __ _

Chỉ thấy dưới đại sảnh lúc này, có vài mama đứng cạnh nhau vẻ mặt cực kỳ bất đắc dĩ nhìn Mạc Ly.

Phong cách của Mạc Ly bao năm vẫn thế, nàng thích nữ nhân nhưng mà nàng lại chưa bao giờ mặc nam trang, đây mới là việc tương đối khó hiểu.

Mạc Ly đối với một đám người Lệ Xuân Viện thản nhiên khoanh tay lại, động tác này lại nâng bộ ngực của nàng lên, khiến nó càng thêm hùng vĩ, nhìn vào bộ ngực kia đôi khi Vô Song không hiểu Mạc Ly di chuyển có khó không?, dù sao phong cách chiến đấu của Mạc Ly vẫn cực kỳ đẫm máu.

“Thế nào?, nghe nói Hành Dương thành Lệ Xuân Viện các ngươi mới xuất hiện một Yêu Cơ không kém gì Trần Viên Viên năm xưa, bản công tử tò mò mà đến, dĩ nhiên lại không tiếp? “.

Giọng nói của nàng rất cao mà cũng rất bá khí, thứ bá khí đến cả nam nhân cũng không sánh bằng.

Ở phía bên kia, các mama cười khổ nhìn nhau sau đó có một người chậm rãi đi ra, mama này có vẻ già nhất, đầu đã lấm tấm tóc bạc, trên khuôn mặt cơ hồ đã xuất hiện vài nếp nhăn khó mà che đi.



“Vị cô nương này, nơi này không thích hợp cho ngươi đến, vẫn là lui về thì hơn, không nên nháo sự “.

Mạc Ly nghe vậy, nhìn nữ nhân kia từ đầu đến cuối, nàng hơi nhếch miệng coi thường.

“Ta không thích hợp?, vậy loại gái điếm già như ngươi thích hợp sao? “.“Bản công tử đã nói rồi, bản công tử lần này là đến thưởng hoa, cút, đừng làm bẩn mắt bản công tử”.

Nói xong Mạc Ly thản nhiên thả tay nải trên vai mình xuống, tay nải lập tức bục ra làm một đám nữ nhân trong Lệ Xuân Viện há hốc mồm.

Trong tay nải dĩ nhiên toàn vàng là vàng, vàng đến lóa cả mắt.

Đừng nói là đám nữ nhân trong Lệ Xuân Viện cho dù cả khách nhân cũng âm thầm nuốt nước miếng, trong mắt nhiều người còn hiện lên lòng tham.

Cũng không mất mấy giây, từ lầu hai đã có một thân ảnh lao thẳng về phía Mạc Ly.

“Ha ha, lão Hổ ta sống cả đời còn chưa thấy nữ nhân đến kỹ viện chơi gái, ngươi thì chơi được cái gì chứ, chỗ này để lão hổ ta tiêu cho”.

Chỉ thấy một đai hán thân cao hơn 1m8 phi thẳng từ lầu 2 xuống chỗ của Mạc Ly, một mặt cực kỳ tham lam.

Mạc Ly đương nhiên cũng coi như là mỹ nữ nhưng mà trước đống vàng này quả thật không ai để ý đến dung mạo của nàng.

Kẻ tự xưng là lão Hổ kia vừa động, có rất nhiều người cũng lập tức đứng lên, ánh mắt đều mang theo vẻ tham lam thậm chí có vài kẻ theo lão Hổ lao tới cũng lập tức muốn đánh cướp chỗ vàng này.

Tại Hành Dương Thành đánh cướp dĩ nhiên là trọng tội nhưng mà bọn họ là dân giang hồ tứ xứ, cướp đoạt đống vàng kia sau đó chạy ra khỏi Hành Dương Thành liền là trời cao biển rộng, ai có thể làm gì?, khi đó chọn bừa một tòa tiểu thành cũng là phú ông một phương, có ai không nguyện ý?.

Đáng tiếc bọn họ tầm nhìn tương đối ngắn, chỉ thấy Mạc Ly bước sang trái một bước, tay trái dơ lên nhẹ tung quyền.

Quyền này đánh vào không khí nhưng một quyền nhẹ nhàng vô cùng lại tạo ra quyền kình, một quyền đánh thẳng cho lão Hổ bay ngược về hàng lang tầng hai, thân hình lao thẳng vào lan can gỗ làm nguyên một mảng lan can gẫy vụn, miệng sùi bọt mép hai mắt trợn ngược lên, không rõ sống hay chết.

Tiếp theo Mạc Ly cũng không thu tay lại, trực tiếp dùng tay trái đấm ra vài quyền, quyền tốc của nàng rất nhanh, cơ hồ chỉ thấy nàng xuất ra một quyền nhưng lại có không biết bao nhiêu ảnh quyền sinh ra, tiếp theo đám nữ nhân trong Lệ Xuân Viện liền nhìn thấy nguyên một đám đại hán bay giữa thiên không, phun máu đương trường sau đó thân hình rơi ‘rầm’ xuống, miệng đều sùi bọt mép, hai mắt trợn trắng.

Mạc Ly lúc này thản nhiên phủi tay, ánh mắt nhìn về phía nữa nhân già nhất kia.

“Gái điếm già, bản công tử không đến đây để vui đùa, ta biết chỗ dựa Lệ Xuân Viện các ngươi rất cứng, bản công tử không muốn nháo sự, dẫn bản công tử đến gặp nàng “.Mạc Ly nói xong cúi người nâng bọc hành lý lên, tay thuận tiện ném cho vị mama kia một đĩnh vàng.

“Dẫn đường “.

Vị mama kia cầm lấy thỏi vàng thậm chí còn cảm thấy đôi tay mình nóng rực có điều... nàng cũng không dám nhận.

“ Vị... vị công tử này, nô gia... nô gia gọi là Hứa Nặc, Hứa Nặc có thể dẫn công tử đến gặp vị cô nương kia bất quá vị cô nương kia sẽ không gặp người... “.

Mạc Ly nghe vậy ánh mắt liền lạnh lại, một ánh mắt làm Hứa Nặc run cả người.

Hứa Nặc đương nhiên có thể nhận vàng sau đó dẫn Mạc Ly đến gặp ‘yêu nữ’ kia nhưng mà chắc chắn Mạc Ly sẽ không gặp được đối phương, đại khái tình hình cũng không khác gì Tiểu Bảo cùng Vô Song, vị yêu nữ kia căn bản không chịu tiếp khách, không chịu gặp người, chỉ có khi trời tối hẳn nàng mới chịu động thân.

Nếu là bất cứ danh kỹ nào của Lệ Xuân Viện, vì mấy thỏi vàng này nàng dám ép bọn họ tiếp khách, đừng nói chỉ là nữ nhân như Mạc Ly cho dù là ông già sắp xuống lỗ nàng cũng dám bắt bọn họ tiếp nhưng mà nữ nhân kia không được.

Nàng thực sự rất sợ Mạc Ly khi không gặp được người liền đối với nàng xuất thủ, Hứa Nặc cũng không phải ngu đần, một quyền của Mạc Ly đánh vào người đám đại hán kia đã thế, đánh vào người nàng còn đến mức nào?, đấy là chưa kể Mạc Ly tuyệt đối không phải là người dễ nói chuyện.

Hứa Nặc thực sự không chịu nổi ánh mắt của Mạc Ly, chỉ có thể cắn răng nói tiếp.

“Công tử... vị cô nương kia vốn không thuộc quy chế Lệ Xuân Viện chúng ta, không ai ép được nàng cả, nàng chỉ tiếp khách khi trời hoàn toàn tối, lúc này... vẫn còn sớm vài giờ, nô gia... nô gia có thể dẫn công tử tới gặp nàng nhưng mà... nàng có lẽ không chịu gặp công tử”.

Mạc Ly nhìn Hứa Nặc, trong lòng liền âm thầm tính toán.

Nàng lần này đến đây đương nhiên là muốn gặp nữ tử kia, hoa hoa công tử như nàng vì sinh sau đẻ muộn không có cơ hội diện kiến Trần Viên Viên, nay nghe nói Hành Dương Thành có nữ danh kỹ có thể so sánh với Trần VIên Viên, nàng nào chịu được?, dĩ nhiên tiến đến.

Nàng tiến đến nhưng mà không phải không điều tra gì Lệ Xuân Viện, nàng biết đây là tài sản của Phúc Kiến An, tại Đại Thanh này ngay cả Ngô Tam Quế cũng không nguyện ý cứng đối cứng với Phúc Kiến An huống gì nàng?.

Nàng không muốn động thủ trong Lệ Xuân Viện, vị ‘yêu nữ’ sánh ngang với Trần Viên Viên kia không chịu gặp nàng thì nàng cũng không thể động thủ ép người ta bất quá nàng lại không muốn đợi, mặt mũi của nàng rất lớn, nàng đợi chẳng nhẽ nói nàng không bằng một kỹ nữ?.

Mạc Ly đang suy nghĩ bỗng một vật bay thẳng về phía nàng, tốc độ cực nhanh.

Ánh mắt Mạc Ly lần này lóe lên sát khí, không ngờ lại có kẻ dám phóng ám khí vào nàng?, bất quá nàng cũng cảm thấy kẻ phóng ám khí này thực lực không tệ, từ tốc độ ám khí mà nói đối phương căn bản không yếu.

Mạc Ly đưa tay ra, vận kình đón lấy vật kia sau đó sắc mặt liền hơi biến.

Đầu tiên bàn tay của nàng cách khuôn mặt khoảng 20 cm, nàng mở tay ra nắm lấy vật này... sau đó nàng thực sự không ngờ kình lực của đối phương quá đáng sợ, cánh tay nàng liền khẽ run lên, khoảng cách từ nắm tay đến mặt bị giật ngược lại, chỉ còn khoảng 5 cm.

Mạc Ly ánh mắt hướng về phía người xuất thủ, chỉ thấy một nam tử tóc trắng đang mỉm cười hữu hảo nhìn nàng, vẻ mặt đầy tự tin.

“Vị công tử này, bản công tử cũng đang đợi cô nương kia mở cửa tiếp khách, trong thời gian đợi có mở một bàn ăn, không biết ngươi có hứng thú cùng bản công tử ngồi đợi hay không đây?”.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 50: Bát Bộ Thiên Long (1)

Mạc Ly nhìn thấy Vô Song đứng trên đó, ánh mắt không khỏi lạnh lại.

Nàng dĩ nhiên không nhận ra Vô Song bất quá màu tóc trắng của Vô Song lại làm nàng khó chịu.

Màu tóc trắng thực sự rất hiếm gặp trên đời, Mạc Ly thường xuyên đi lại giữa Tây Vực cùng Trung Nguyên cũng chỉ thấy 2 người mang theo màu tóc trắng này.

Người đầu tiên là Thiên Vương – Lệ Thương Thiên, người thứ hai đương nhiên là con trai Thiên Vương – Vô Song.

Tất nhiên phải hiểu màu tóc mới sinh ra đã có khác rất nhiều với tóc trắng của tuổi xế chiều, ví dụ như màu tóc của Vô Song cùng Đông Phương Bạch, chỉ cần không phải người mù đều có thể nhận ra sự khác nhau.

Lệ Thương Thiên là người cuộc đời nàng bội phục nhất, năm đó Thiên Long Bát Bộ Chúng đều là tuyệt thế thiên kiêu khắp Tây Vực tụ hội lại, vì ý tưởng của Thiên Vương mà chiến, vì Thiên Long Giáo mà thành lập, địa vị của Thiên Vương là không thể rung chuyển.

Về phần Vô Song trong lòng nàng thì sao?, thú thật Mạc Ly không giống Khinh Huyền, nàng không làm được việc nhận chủ, con trai Thiên Vương liền có thể làm Thiên Vương?, đây với nàng liền là trò cười, nàng nguyện ý trở về Thiên Long Giáo chẳng qua vì giao tình của chính nàng với Khinh Huyền về phần huyết mạch của Thiên Vương nàng sẽ không đi quan tâm, nàng nguyện tin phục ý chí của Thiên Vương chứ không phải huyết mạch của hắn.

Long Vương mất tích không ai biết Long Vương đi đâu nhưng mà nếu Long Vương một ngày nào đó xuất hiện bản thân nàng thà nguyện ý đầu nhập Long Vương còn hơn đi theo tiểu tử kia, đương nhiên bỏ qua vấn đề phục tùng thì nàng vẫn tương đối hợp mắt với Vô Song, bản thân Vô Song gặp khó khăn nàng cũng nguyện ý đưa tay giúp đỡ một, hai.

Huyết mạch của Thiên Vương chung quy cũng có ý vị đặc biệt trong lòng nàng.

Cả hai người mang màu tóc trắng kia hiện nay... đều không còn trên cõi đời, cũng vì vậy Mạc Ly cực kỳ ngứa mắt với cái màu tóc này.

Mạc Ly không đáp lời Vô Song, chỉ thấy nàng mở bàn tay ra, thỏi bạc mà Vô Song bắn về phía nàng đã nát vụn thành bột từ bao giờ, có thể thấy kình lực của Mạc Ly là kinh khủng thế nào.

Lúc này không khí của Lệ Xuân Viện thậm chí bị ép lại, một cỗ hàn khí vô tình xuất hiện trong lòng tất cả mọi người.

Trong một góc Lệ Xuân Viện, Vi Tiểu Bảo sợ đến nỗi trốn sau hốc bàn bất quá ánh mắt vẫn hơi hơi nhô lên, hết nhìn Vô Song lại nhìn Mạc Ly, khuôn mặt đầy sợ hãi nhưng ánh mắt sáng rực.

Vi Tiểu Bảo không thích luyện võ nhưng hắn lại rất thích võ thuật, bản tính Vi Tiểu Bảo thông minh nhưng lại không cần cù, bảo hắn bỏ ra vài chục năm tinh nghiên võ kỹ đương nhiên Vi Tiểu Bảo làm không được nhưng mà cũng chẳng liên quan gì đến mộng tưởng của Vi Tiểu Bảo, thời đại này ai không muốn làm cao thủ võ lâm, thân mang tuyệt kỹ.

Vi Tiểu Bảo từ khi quen Vô Song liền biết Vô Song không phải là người thường, nay thấy Vô Song biết võ công trong lòng liền mừng quá đỗi, dù sao... theo hắn cảm thấy Vô Song dạy cho mình một chiêu nửa thức đương nhiên cũng được đi?.



Vi Tiểu Bảo không rõ Vô Song với hai vị Song Trần kia thì như thế nào nhưng mà không thấy nữ tử kia chỉ cần đánh bừa vài quyền có thể làm một đống đại hán sống dở chết dở sao?, Vô Song dám đứng ra đối địch với nữ tử kia lại thêm... có vẻ không rơi xuống hạ phong, trong lòng Vi Tiểu Bảo liền cảm thấy thật lợi hại.

Ngay lúc Vi Tiểu Bảo còn đang miên man suy nghĩ làm cách nào mở lời xin học võ công đã thấy Mạc Ly nắm tay lại thành quyền, một quyền đánh thẳng về phía hành lang tầng 4.

“Muốn mời bản công tử một bữa cơm, nếu là mỹ nhân bản công tử đương nhiên đồng ý bất quá nam nhân?, phải xem ngươi có tư cách hay không”.Một quyền này của Mạc Ly, nàng dùng 7 phần lực lượng.

Quyền của Mạc Ly thực sự rất mạnh, Vô Địch Thiết Quyền Môn ở Tây Vực không phải hư danh, bản thân Mạc Ly lại là thiên tài hàng đầu Tây Vực, nàng thậm chí còn mạnh hơn cả phụ thân mình, một quyền của nàng thực sự không ai có thể coi thường.

Đáng tiếc Mạc Ly cùng Vô Song vốn không cùng đẳng cấp, chỉ thấy Vô Song thản nhiên đưa một tay ra, năm ngón tay tưởng như vô lực bất quá khi tiếp lấy quyền kình của Mạc Ly, hắn chỉ xoay cổ tay một cái liền làm quyền kình hướng thẳng về nơi khác mà đi, cứ như bị đại lực hất bay ra vậy.

Một quyền không cần đỡ cũng chẳng cần tránh, cứ thể lướt qua người Vô Song.

Mạc Ly đứng dưới tầng 1 ánh mắt lập tức hiện ra vẻ kinh ngạc nồng đậm sau đó... trong lòng nàng liền nghĩ ra một cái tên – Mộ Dung Phục.

Vô Song đã từng bị rất nhiều người nhầm thành Mộ Dung Phục, ít nhất khi Hoàng Dung miêu tả về Vô Song thì Thủy Sanh hay Tử Y người đầu tiên nghĩ tới đều là Mộ Dung Phục, đến lúc này người nhầm lẫn tiếp theo là Mạc Ly.

Mạc Ly đại đa số thời gian đều ở Tây Vực, nàng không có cơ hội trực tiếp so chiêu cùng Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung Gia nhưng mà ánh mắt nàng không thấp, nàng chỉ cần vừa nhìn đã biết thủ đoạn tá lực đả lực của Vô Song đáng sợ thế nào.

Thủ đoạn tá lực đả lực cỡ này, trong thiên hạ ngoại trừ Ba Tư – Càn Khôn Đại Na Di, Nam Võ Lâm – Đấu Chuyển Tinh Di, Bắc Võ Lâm – Thái Cực Quyền ra thì nàng không nghĩ tới loại võ công nào khác.

Nơi này lại là nam phương, là địa bàn của Mộ Dung Gia.

Nàng chưa nghe ai nói Mộ Dung Phục tóc trắng cả nhưng mỹ mạo của Mộ Dung Phục thì nàng đã nghe qua, lại thêm tuổi tác cùng thực lực mà Vô Song lộ ra ngoài, Mạc Ly không nhầm mới là lạ.
Nếu đã biết đối phương là Mộ Dung Phục, trong lòng Mạc Ly âm thầm suy tính một chút, nàng rốt cuộc vẫn lựa chọn hòa hoãn.

Nam Mộ Dung – Bắc Kiều Phong.

Câu này không phải để cho vui, người đời nói chỉ mình Bắc Kiều Phong cũng có thể so với toàn bộ Mộ Dung Gia nhưng mà toàn bộ Mộ Dung Gia có ai để kể?, cũng chỉ có Mộ Dung Phục.

Mộ Dung Phục cho dù không mạnh bằng Kiều Phong nhưng cũng chẳng yếu đi bao nhiêu, hai người bọn họ là nhân trung long phượng, thực lực áp lên đầu một đám thiên tài đi sau không thể cựa quậy.

Mạc Ly cũng không nghĩ mình thua kém đám thiên tài Trung Nguyên kia nhưng mà nàng dù gì cũng là thế hệ đi sau, nàng chỉ mới đột phá ngũ tuyệt trong thời gian gần đây trong khi 4 năm trước Kiều Phong liền trở thành ngũ tuyệt cao thủ, tiếp nhận Cái Bang.

Nàng không nghe thấy Mộ Dung Phục đột phá ngũ tuyệt nhưng mà kẻ này vốn sống trong phủ Trấn Nam Vương, cho dù đột phá cũng chẳng lộ ra ngoài, Mạc Ly cảm thấy thời gian đột phá của Mộ Dung Phục cũng chẳng chậm hơn Kiều Phong bao nhiêu, nàng hiện tại muốn đấu với đối phương đại khái liền nắm chắc 9 phần thất bại.

Mạc Ly rốt cuộc thu tay lại, nàng nhún chân một cái đã thấy cả người bắn lên, đạp chân vào lan can tầng 2 rồi lan can tầng 3, rốt cuộc chân đạp vào lan can tầng 4, hạ đến bên người Vô Song.

“Ngươi có tư cách mời bản công tử cùng ăn, dẫn đường đi”.

Vô Song cười cười, tính cách của Mạc Ly bao năm vẫn thế có điều hắn cũng không phản cảm, Mạc Ly là thân nữ nhân, nàng từ rất sớm đã phải tiếp quản Vô Địch Thiết Quyền Môn của phụ thân, từ rất sớm đã phải trải nghiệm gánh nặng khủng khiếp, ở cái nơi loạn như Tây Vực, tính cách không đủ ác liệt, không đủ cứng rắn chỉ sợ nàng đã sớm chết, Vô Địch Thiết Quyền Môn đã sớm bị diệt.

Vô Song từ trong ngực lấy ra một tấm ngân phiếu, hắn hơi hơi vận kình rồi phất tay, tấm ngân phiếu theo động tác của hắn rơi thẳng về phía Hứa Nặc.

Vô Song thản nhiên hướng về phía Hứa Nặc mà cười.

“Coi như là tiền sửa đống vật dụng này đi “.

Sau đó Vô Song xoay lưng tiến về gian phòng của mình, Mạc Ly ở đằng sau ánh mắt chớp động nhìn theo bóng lưng của hắn, nội tâm âm thầm lấy làm kỳ nhưng cũng không nói nhiều, chậm rãi đi theo.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu a (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 51: Bát Bộ Thiên Long (2)

Trong phòng lúc này đương nhiên đã mang tới một bàn đồ ăn mới, bên cạnh vẫn là Liễu Thu Cúc hầu rượu bất quá có thêm một vị khách là Mạc Ly.

Thú thật đây là lần đầu tiên Vô Song nhìn thấy dáng ngồi của Mạc Ly, nàng mặc một chiếc quần đùi bó sát ngắn cũn sau đó đôi chân dài vậy mà lại khoanh trên ghế cứ như trên đất bằng, Vô Song nhìn thấy còn khó chịu thay cho nàng.

Mạc Ly ban đầu liên tục uống vài ly rượu sau đó nếm một chút thức ăn, tiếp theo nàng liền hạ đũa xuống mà nhìn Vô Song.

“Ngươi không phải chỉ muốn mời bản công tử một bữa ăn chứ? “.

Vô Song lúc nãy đã ăn đủ, hắn đương nhiên sẽ không đụng đũa, hắn hiện tại cũng chỉ đơn giản nhấp mấy chén rượu.

Vô Song nghe Mạc Ly hỏi thì chỉ cười cười, ánh mắt khẽ nhìn Liễu Thu Cúc.

Thu Cúc thực sự không hổ là Kim Bài Kỹ Nữ, nàng rất biết nhìn mặt khách nhân, nàng lại vì Vô Song cùng Mạc Ly mỗi người rót một chén rượu sau đó mới chậm rãi đứng lên cúi đầu.

“Hai vị công tử, tiểu nữ xin phép ra ngoài trước”.

Thu Cúc bản thân đương nhiên là muốn ở bên cạnh Vô Song bao nhiêu hay bấy nhiêu nhưng mà Vô Song đã không muốn nàng còn có thể làm gì?.

Ra đến ngoài, Thu Cúc cẩn thận đóng lại cửa chính, kiểm tra cửa sổ sau đó mới chậm rãi rời đi, nàng muốn tìm Vi Tiểu Bảo, muốn... hiểu thêm một chút về Vô Song dù sao Tiểu Bảo cũng là người giới thiệu Vô Song cho nàng.

Thu Cúc rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người, lúc này Vô Song mới hướng về phía Mạc Ly cười cười, hắn đưa một ngón tay ra nhúng vào ly rượu, ở trên bàn liền viết mấy chữ.

Mạc Ly ánh mắt liền híp lại, sau đó khuôn mặt nàng liền trở nên nghiêm túc hơn không ít, chỉ thấy trên bàn Vô Song viết ba chữ ‘Thăng Long Hội’ bằng rượu.

Thiên Long Giáo là đệ nhất thế lực ở Tây Vực, đỉnh cao của Thiên Long Giáo năm đó thì Mani Giáo ở Ba Tư còn phải tránh lui, người biết Thiên Long Giáo thực ra không ít thậm chí nếu có người nhận ra thân phận của Mạc Ly, nàng cũng không thấy bất ngờ nhưng mà Thăng Long Hội thì lại khác.

Người biết Thăng Long Hội tuyệt đối không nhiều.

Mạc Ly rốt cuộc ngồi thẳng sống lưng, nhìn về phía Vô Song mà nói.

“Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì? “.

Vô Song hiện tại cũng biết Mạc Ly sẽ không nhận ra mình hơn nữa nơi này cũng không thích hợp nói chuyện, hắn thản nhiên lên tiếng.

“Ta muốn gặp người của Thiên Long Giáo, ta không tin tại Hành Dương không có phân đà Thiên Long Giáo, dẫn ta đến đó chúng ta lại nói chuyện tiếp”.

Lần này Mạc Ly như có như không mỉm cười với Vô Song, không thể không nói nàng cười còn rất đẹp, rất có phong phạm.

“Ngươi thực sự có gan tiến tới phân đà Thiên Long Giáo chúng ta sao? “.

Vô Song cảm thấy ngữ khí của nàng có chút không đúng nhưng mà cũng không nghĩ nhiều, thản nhiên gật đầu.

“Có gì mà không dám”.

Mạc Ly rốt cuộc đứng lên, đôi chân dài chạm đất, nàng hơi chếch ra một bước, dùng tay làm dấu hiệu mở đường.

“Vậy xin mời rồi, Atula thay mặt Thiên Long Giáo nghênh đón quý khách”.

Vô Song hơi dừng lại, liếc nhìn Mạc Ly một chút rồi gật đầu, hai người liền chậm rãi rời khỏi Lệ Xuân Viện, trước khi ra khỏi của Vô Song còn nhìn thấy tiểu tử Vi Tiểu Bảo đang liên tục nháy mắt với mình, bất quá Vi Tiểu Bảo cũng thực sự sợ Mạc Ly, căn bản không dám đường đường chính chính đi ra cản đường hai người.

Khẽ mở miệng, nói gì đó với Vi Tiểu Bảo, rồi gật đầu với hắn, Vô Song sau đó mới bước ra ngoài.

Đương nhiên Vô Song là đang dùng ‘khẩu âm’, ý bảo tối nay hắn vẫn quay lại gặp vị ‘yêu nữ’ kia, Vi Tiểu Bảo liền ngoan ngoãn đợi hắn.

_ _ _ _ _ __ _ _

Một đường đi tới, đầu óc Vô Song một lần nữa lại chuyển động, lúc này chẳng hiểu ra sao hắn lại có cảm giác vị yêu nữ kia là người quen.

Trước khi Vô Song gặp Mạc Ly thì hắn không hề nghĩ tới nhưng mà gặp Mạc Ly xong thì khác, Mạc Ly xuất hiện ở đây ai biết Khinh Huyền có đến không?, nếu thật sự có người dám so mỹ mạo với Trần Viên Viên có lẽ Khinh Huyền liền là một ứng cử viên, Vô Song cảm thấy trên đời này đã không có nữ nhân nào có thể dùng mỹ mạo mà ép Khinh Huyền.

Về phần tại sao Mạc Ly lại nháo sự đòi gặp Khinh Huyền?, cái này có trời mới biết, ai biết các nàng có mưu tính gì?.

Việc duy nhất không hợp lý là cầm nghệ của Khinh Huyền có điều nếu thật sự là Khinh Huyền thì nàng sẽ không sử dụng cầm nghệ làm say lòng người khác, chỉ sợ nàng sẽ sử dụng ‘độc thuật’ của chính bản thân mình mê đảo tâm trí khách nhân, về phần tiếng đàn thì Khinh Huyền đúng là không có gì đặc sắc.

Mạc Ly dẫn Vô Song đi nguyên một vòng lớn, vượt qua vài con đường của Hành Dương Thành sau đó dừng lại trước một khu nhà rộng.

Khu nhà này cửa lớn gần như mở toang hơn nữa cũng có không ít người qua lại, Vô Song có thể thấy hoàn toàn rõ bên trong có cái gì, bên trong dĩ nhiên toàn ngựa là ngựa.

Mạc Ly như phát hiện ra Vô Song nghi hoặc, thản nhiên mà cười.

“Nơi chúng ta đến là ở ngoài thành, chẳng nhẽ ngươi muốn đi bộ? “.



Vô Song nghe vậy cũng không cần nàng giải thích thêm, cứ điểm của Thiên Long Giáo đặt ở ngoài thành cũng không có gì là bất hợp lý, tại Hành Dương Thành có lẽ không khác Trường An Thành bao nhiêu, triều đình Đại Thanh quản lý rất mạnh, thế lực khác muốn an tâm xây dựng cứ điểm ở đây chưa bao giờ là việc dễ dàng.

Hai người thuê lấy hai con ngựa sau đó liền tiến thẳng về phái thành Tây, một đường đi thẳng.

Tốc độ cưỡi ngựa của Mạc Ly không nhanh cũng không chậm, nàng đi có chút thong thả hơn nữa càng đi lại càng xa, càng đi xung quanh càng ít người.

Vô Song một đường theo nàng, ánh mắt càng ngày càng híp lại nhưng mà hắn cũng không nghĩ gì, hắn thực sự tò mò không biết Mạc Ly tỷ tỷ của mình lại đang có cái chủ ý gì đây?.

Cứ thế hai người không nói với nhau câu nào, đường đi có chút yên tĩnh, cho đến khi hai con ngựa từ bao giờ đã đi thẳng vào trong cánh rừng, nàng mới quay người lại nhìn Vô Song.

“Đã biết Thiên Long Giáo tồn tại hẳn cũng phải nghe Bát Bộ Thiên Long đi? “.

Câu hỏi này không đầu không đuôi nhưng mà Vô Song vẫn hiểu được, hắn thản nhiên gật đầu.

“Thiên Long Giáo – Bát Đại Hộ Pháp, không biết không được “.Mạc Ly gật đầu, nàng lại quan sát dung mạo của Vô Song thật kỹ, sau đó không khỏi hỏi.

“Ngươi biết ta gọi là A Tu La, ta còn chưa biết ngươi gọi là cái gì đâu? “.

Vô Song cười cười nhìn nàng, thản nhiên đáp.

“Vô Song, gọi ta là Vô Song được rồi”.

Mạc Ly nghe vậy gật đầu với Vô Song sau đó lại xoay người trở về vị trí cũ, Vô Song cũng không biết trong lòng nàng sát khí càng ngày càng nặng.

Đi thêm một đoạn đường rừng, không ngờ trước mặt hai người lại có một căn nhà gỗ nhỏ.

Mạc Ly lúc này mới xuống ngựa, nàng rất nhanh buộc dây cương vào cọc gỗ rồi gật đầu với Vô Song.

“Vào đi thôi”.

Giọng nói này của nàng có chút lạnh lùng, rất khó đoán được tâm tình của Mạc Ly thế nào, Vô Song cũng chỉ biết xuống ngựa làm theo nàng rồi bước vào cửa.

Căn nhà gỗ này thực sự rất nhỏ, chỉ khoảng 15m2 không hơn, nói căn nhà này là cứ điểm của Thiên Long Giáo nói thật Vô Song cũng không tin.

Cửa gỗ mở ra, trong ngôi nhà vậy mà có người, chỉ thấy một lão bá lưng hơi còng đứng lên nhìn Mạc Ly rồi lại nhìn Vô Song.

Lão bá này người gầy như que củi, mái tóc lưa thưa chỉ còn lại vài cọng màu trắng, thoạt nhìn có chút gần đất xa trời.

Lão bá nhìn Mạc Ly, trong mắt cũng không biểu hiện bất cứ thứ gì, ông lại nhìn về phía Vô Song.

Mạc Ly cũng không đợi lão bá lên tiếng liền đáp.

“Khách nhân từ phương xa tới”.

Lão bá nghe vậy liền gật đầu, lại trở về cái ghế quen thuộc sau đó ngồi xuống, cũng không tiếp tục nhìn Vô Song cùng Mạc Ly.

Nội tâm của Vô Song hiện tại thực sự hiếu kỳ, hắn không rõ lão bá này là ai, Mạc Ly dẫn hắn đến nơi này làm gì bất quá rất nhanh Mạc Ly dùng hành động giải đáp nghi hoặc của hắn.

Nàng một tay chạm xuống thành chiếc giường gỗ đặt góc nhà, bàn tay khẽ vận lực liền nâng nó lên.

Dưới chiếc giường này vậy mà có một cánh cửa sắt khác được gắn thẳng vào mặt đất.

Nhìn thấy vật này Vô Song không khỏi cảm thán.

“Thực sự không ngờ, Thiên Long Giáo không hổ là Thiên Long Giáo”.

Từng là đệ nhất giáo phái của Tây Vực, Thiên Long Giáo hiện tại tuy mỗi người một phương, lòng người ly tán nhưng tuyệt đối không tầm thường.

Mạc Ly cười không đáp, nàng đưa tay xuống khẽ di chuyển trên tấm cửa sắt này, chỉ thấy ở giữa tấm cửa sắt có một khối cầu hình tròn lồi một nửa ra ngoài, Mạc Ly bắt đầu cẩn thận xoay chuyển chứ này.

Khối cầu hình tròn dưới bàn tay của nàng khẽ chuyển động sau đó chỉ nghe ‘cách’ một cái, tấm cầu nứt ra làm hai, để lộ một khoảng trống bên dưới.

Mạc Ly lần này dùng tay ấn vào nơi đó, tấm cửa sắt liền mở ra, thân hình Mạc Ly rơi thẳng xuống dưới, hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Vô Song thấy vậy cũng không suy nghĩ nhiều lập tức chuyển thân đi theo nàng, hắn cũng nhảy xuống bên dưới, căn phòng phút chốc chỉ còn lại một mình lão bá.Lão bá lúc này mới đứng dậy, quen việc dễ làm nửa người ở trên mặt đất, nửa người cúi xuống dưới kéo một mảnh cửa sắt lên, sau đó tương tự với mảnh thứ hai.

Hai mảnh cửa sắt được kéo lên, lão bá tiếp tục ghép hai khối cầu lại với nhau rồi bắt đầu xoay trở về vị trí cũ, sau đó mới chậm rãi kéo chiếc giường gỗ được nâng lên kia xuống.

Xong xuôi mọi việc ông lại ngồi xuống bàn gỗ, coi như không có việc gì xảy ra.

_ _ _ _ __ _

Dưới mặt đất có tối hay không?, đương nhiên rất tối bất quá cả Mạc Ly cùng Vô Song đều là cao thủ ngũ tuyệt, bóng tối đã không thể ảnh hưởng tới hai người quá nhiều.

Bên dưới cũng không phải dạng mật thất được xây hẳn hoi như mê cung trong Hoàn Nhan Phủ mà chỉ là hai vách đá thô căn bản chưa từng qua xử lý, đây giống với địa đạo được đào hơn là mê cung được xây dựng.

Tất nhiên chỉ riêng việc đào được địa đạo ở sát Hành Dương Thành đã là một việc gì đó cực kỳ đáng sợ.

Vô Song vốn tưởng địa đạo này cũng không quá dài dù sao muốn làm một đại địa đạo thực sự rất không dễ chứ đừng nói là ngay ngoại thành Hành Dương thế này bất quá nhắn nhầm, đây tuyệt đối là một địa đạo khổng lồ dưới lòng đất.

Tốc độ của Mạc Ly không chậm, của Vô Song đương nhiên cũng không chậm nhưng hai người cơ hồ đi bộ khoảng 40 phút đồng hồ, đi qua vài cái ngã rẽ rốt cuộc Mạc Ly mới dừng lại, đây đã là đường cụt.

Nói là đường cụt thì không đúng, trước mặt có vài bậc thang đá được xây dựng thô sơ, vừa nhìn cũng biết hướng con người đi về phía trên.

Mạc Ly tiếp tục không nói gì, lập tức bước lên thềm đá đi thẳng về bức tường trước mặt, Vô Song đương nhiên cũng là đi theo nàng.

Bức tường trước mặt cũng là cơ quan thuật tạo thành, Mạc Ly không biết ấn loạn ở đâu rốt cuộc cũng làm bức tường đá bị đẩy ra, Vô Song mới phát hiện mình đang ở đâu, hắn dĩ nhiên đang ở trong một căn phòng, nhìn căn phòng này thật sự giống với... nhà tù.

Trên mặt đất dùng rơm phủ kín, cả căn phòng còn chẳng có đồ dùng nào, tất cả cũng chỉ có một cái cửa sổ được song sắt bịt lại cho ánh sáng hơi hơi chiếu qua mà thôi.

Phía trước mặt là nguyên một hàng chắn bằng sắt, tuyệt đối giống hệt cửa phòng tù.

Thông đạo khổng lồ dưới lòng đất dĩ nhiên lại dẫn tới một nhà tù?.

Vô Song lần này nhìn Mạc Ly không khỏi bật cười.

“Đừng nói với ta cứ điểm của Thiên Long Giáo lại nằm ngay trong nha môn Hành Dương “.

Mạc Ly lười trả lời Vô Song, nàng khẽ đẩy cửa ra, cửa phòng cũng thật sự không có khóa.

Mạc Ly một lần nữa dẫn đường cho Vô Song ra ngoài, hắn lúc này có thể thấy đây là một hành lang hẹp, hai bên được thắp đuốc sáng trưng.

Dọc hành lang này không thiếu nhà lao, Vô Song đại khái cũng có thể cảm nhận được trong tòa đại lao này có khoảng 7-8 người, về phần phòng tù mà Mạc Ly mở của lại nằm ở ngoài cùng, nó có mở hay đóng thì những căn phòng sát bên trong cũng không thể nào quan sát được.

Tiếp theo đi được vài bước, Vô Song liền nhìn thấy có người, đây là một đám người ăn mặc tương đối quái dị, quần áo đều làm bằng vải thô không có gì đặc biệt có điều toàn bộ đều trùm kín đầu, dùng một cái mặt nạ chim ưng bịt kín khuôn mặt lại.

Đám người này bên hông có khoái đao hơn nữa đi thành đội với nhau vừa vặn 8 người.

Vừa nhìn thấy Mạc Ly cả 8 người đều khẽ giật mình sau đó tự động xếp thành hai hàng nhường đường cho nàng, đầu không khỏi cúi thấp xuống một chút.

Mạc Ly không nói gì, nàng coi đây là chuyện dĩ nhiên, nàng thản nhiên đi xuyên qua bọn họ, đương nhiên Mạc Ly không tỏ thái đội, Vô Song cũng lười quản.

Từ đây đi hết địa lao trên đường còn gặp thêm vài nhóm như thế này bất quá đều không có ngoại lệ, đều chủ động cúi đầu nhường đường cho Mạc Ly, đến hỏi cũng không dám hỏi.

Rốt cuộc rời khỏi địa lao, không gian bên ngoài liền trở nên thoải mái hơn rất nhiều, cũng không còn gò bó như ban đầu tuy nhiên khi vừa bước ra khỏi địa lao Vô Song liền thấy một đội binh mã đứng đợi mình.

Chỗ này khoảng 30 người, toàn bộ đều đội đầu chim, đều đeo khoái đao, vừa thấy Mạc Ly cùng Vô Song bước ra liền đồng thanh cúi đầu ôm quyền.

“ATula đại nhân”.

Mạc Ly lúc này chính thức quay người nhìn Vô Song, ánh mắt hiện lên sát khí.

“Mộ Dung Phục, hoan nghênh ngươi tới Thiên Ưng Trại, nơi này cũng là cứ điểm của Thiên Long Giáo ta, không biết Mộ Dung công tử đối với Thiên Long Giáo có ý kiến gì?, cũng không biết Trấn Nam Vương muốn nói gì với Thiên Long Giáo ta? “.

Vô Song bị nàng nói căn bản không hiểu gì bất quá hắn cũng không để ý điểm này, hắn đang để ý tại nơi này ngoại trừ Mạc Ly dĩ nhiên còn có cao thủ khác, hơn nữa không chỉ một.

Trong đầu Vô Song hiện tại chỉ có một suy nghĩ.

Bát Bộ Thiên Long chỉ sợ có vài vị đều xuất hiện tại chỗ này.

Theo Vô Song im lặng, bên ngoài càng ngày càng nhiều người Thiên Ưng Trại tiến đến, từng nhóm khoảng 30 người, bên hông ngoại trừ khoái đao vậy mà còn móc sắt.

Ngoại trừ điểm này, cửa ra địa lao không rõ từ bao giờ đã đóng lại.

Địa lao của Thiên Ưng Trại cực kỳ không tầm thường, gần như khoét núi để xây dựng địa lao vậy, lúc ở bên trong Vô Song còn không biết, ra đến bên ngoài mới thấy nguyên một ngọn tiểu sơn sau lưng mình, khi cửa vào địa lao đóng lại dĩ nhiên đoạn đường sau lưng Vô Song liền bị chặn, hắn vậy mà không còn đường lùi.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau