CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 51 - Chương 55

Quyển 1 - Chương 51: Lão Nhân Tặng Quà

Khi Vô Song hoàn thành nhiệm vụ của mình sau đó chậm rãi mang thức ăn ra ngoài, không ngờ ở đó đã xuất hiện thêm một lão nhân, đồng thời Vô Song có thể cảm nhận ba vị lão nhân này hòa hợp vô cùng, nhìn vào sắc mặt của họ lúc này, Vô Song có thể cảm nhận được giao tình của bọn họ tốt đến mức nào.

Đây không giống những lão nhân già nua với nhau, bọn họ giống như hồi trẻ, ở bên nhau nói những việc trên trời dưới đất, nói những việc căn bản không hề ăn nhập, nhưng lại vui quên cả đất trời. Nhìn ba vị lão nhân này, Vô Song lại có chút hâm mộ.

Vô Song cũng không biết, ba vị lão nhân này căn bản không cùng một độ tuổi, thậm chí tuổi tác cách biệt rất lớn, trong ba người Trà Vương- Lục Vũ năm nay mới có 70 tuổi, về phần hai người còn lại tuổi tác đều đã đột phá con số 100.

Thế giới này cũng không giống thế giới bình thường, tuổi thọ trung bình của người thường cũng không khác là bao nhưng tuổi thọ của võ giả lại được kéo dài rất nhiều, từ Đại Tông Sư cảnh giới chân khí trong cơ thể liền biến đổi, nội công đến cực cảnh sau đó chân khí chuyển đổi thành tiên thiên khí, từ ngũ tuyệt cao thủ trở lên đã có thể gọi thành tiên thiên cao thủ.

Tiên thiên cao thủ không thể trường sinh bất lão nhưng tuổi tác thật sự cao đến dọa người, ít nhất vị Trường Sinh Chân Nhân trong Trường Sinh Điện hiện nay cũng đã 200 tuổi, tuyệt đối là quái vật bên trong quái vật.

Tất nhiên cũng không phải tiên thiên cao thủ nào cũng có tuổi thọ dài đến dọa người như vậy nhưng sống quá trăm năm cũng không phải là ít, đặc biệt đối với ngũ đế cấp bậc cao thủ chết trước trăm tuổi liền có thể coi là sống không thọ.

Khi Vô Song xuất hiện bên ngoài, người đầu tiên chú ý đến hắn chính là Mẫn Mẫn sư tỷ.

Khi nhìn thấy Vô Song, Mẫn Mẫn lập tức cười tươi như hoa.

Mẫn Mẫn vốn đang cảm thấy cực kỳ chán, ngồi đối diện với 3 cái lão nhân nàng căn bản không được ai quan tâm, cũng không cách nào nói chen được vào câu chuyện của 3 người, điều này làm Mẫn Mẫn phi thường phiền lòng.

Vô Song đi ra, Mẫn Mẫn đầu tiên liền ngạc nhiên vô cùng, sau đó phi thường vui vẻ tươi cười với Vô Song.

“Tiểu sư đệ, tốt quá rồi ngươi cũng ở đây”.

Vô Song nhìn thấy lục sư tỷ cũng cực kỳ bất ngờ, sau đó mỉm cười.

“Sư tỷ, ngươi ở đây thật tốt, mau giúp ta mang đồ ăn ra ngoài “.

Mẫn Mẫn nghe vậy hai mắt đều tỏa sáng, chỉ cần nhìn thấy Vô Song tức là nàng sắp được ăn ngon, nàng liền thích nhìn thấy Vô Song vô cùng.

........

Bữa ăn ngày hôm nay có thể coi là dân dã, không bày biện cầu kỳ cũng chẳng phải là cao lương mỹ thực nhưng lại cho Vô Song một cảm giác rất lạ, một loại cảm giác ấm áp vô cùng.

Kiếp trước Vô Song là cô nhi, bằng hữu của hắn vốn gần như là con số 0, hắn cũng chẳng có trưởng bối ở bên người, hắn căn bản không thể trải nghiệm cảm giác này.

Trong bữa ăn này, hắn cùng Mẫn Mẫn như hai cái tiểu hài tử, ngoan ngoãn im lặng nghe ba vị lão nhân kể chuyện đông tây, nhìn họ cười cười nói nói, thỉnh thoảng lại nhấp nháp ly rượu, sau đó lại gắp 1 đũa thức ăn, nếu từ bên ngoài nhìn vào, cảnh tượng lúc này mở hồ giống với nông thôn của Vô Song ở kiếp trước.

Cảm giác yên lặng lắng nghe trưởng bối trò chuyện, thứ cảm giác này Vô Song kiếp trước căn bản chưa từng được trải nghiệm.

Trong tiệc rượu, đột nhiên Vô Hà Tử quay đầu lại nhìn Vô Song sau đó khóe miệng cong lên một chút.

“Hì hì, Lục lão à, ngươi thân là Thượng Thư Lệnh, lại sắp đến dịp năm mới, chẳng nhẽ không có gì tặng cho hậu bối?”.

Lục Vũ đang nâng chén rượu đến sát miệng, nghe Vô Hà Tử nói vậy cánh tay liền run lên một chút, ánh mắt liếc nhìn Vô Hà Tử.

Thật sự với đám người Quách Tĩnh mà nói bản thân Vô Hà Tử là cao cao tại thượng tồn tại nhưng trong mắt bằng hữu của hắn, Vô Hà Tử là một cái ‘hỗn đản’, già mà không kính, lại cực thích vòi chỗ tốt, Vô Hà Tử cứ như Chu Bá Thông phiên bản cường hóa vậy, đương nhiên tính cách này cũng chỉ thể hiện với chí thân bằng hữu mà thôi.

Lục Vũ người này là Thượng Thư Lệnh của Đại Thanh có điều nếu đi ra ngoài đường, tuyệt đối sẽ không ai tin tưởng.

Lục Vũ vẻ mặt già nua, làn da nhăn nheo, mái tóc chỉ còn lấm tấm những sợi đen, thoạt nhìn không khác gì một lão nhân bình thường đã đến tuổi xế chiều, trên người Lục Vũ cũng không có thứ khí thế hay biểu hiện của đại quan trong triều, tuy nhiên đôi mắt của Lục Vũ rất sáng.

Đôi mắt của ông ta căn bản không hợp với loại tuổi tác này, đôi mắt toát ra vẻ thần trí, trong vắt như mặt nước mùa thu, cứ như cố muốn nhìn rõ hết sự vật trong thiên hạ.

Lục Vũ lúc này khẽ nhìn cháu gái cùng Vô Song ngồi với nhau, ánh mắt khẽ đảo một chút sau đó hiền từ mỉm cười với Vô Song.

“Vô Song đúng không?, tên rất hay, lão phu nghe Mẫn Mẫn nha đầu kể rất nhiều về ngươi, nghe nha đầu đó nói ngươi có hứng với trà đạo?”.

Vô Song nghe Lục Vũ hỏi liền ngoan ngoãn gật đầu, trong mắt hiện lên một tia sáng rực.

Qua câu chuyện hắn ‘hóng’ được từ ba vị lão nhân, hắn đương nhiên biết vị này chính là Lễ Bộ Thương Thư của Đại Thanh đồng thời kiêm luôn danh hiệu Trà Vương – Lục Vũ.

Lễ Bộ Thượng Thư chức danh này rất dọa người, bất quá với Vô Song hiện nay lại chưa có quá nhiều tác dụng, nếu hắn muốn dựa vào vị Lục Vũ này để vào triều làm quan thì căn bản không thể, ít nhất hắn cũng phải đợi 10 năm nữa.

Nếu hắn muốn mượn quyền thế của Lục Vũ để làm càn chỉ sợ cũng không thể, không nói đến Lục Vũ có đồng ý hay không, Vô Hà Tử liền là người đầu tiên không tha cho hắn.

Với Vô Song lúc này, danh hiệu Trà Vương của Lục Vũ liền hấp dẫn hắn hơn nhiều, dù sao hắn cũng có hứng thú rất lớn với trà đạo, chỉ tiếc Mẫn Mẫn sư tỷ không có mặt ở Vong Ưu Thôn để tiếp tục truyền nghề cho hắn mà thôi.

Thấy Vô Song gật đầu, Lục Vũ mỉm cười sau đó cho tay vào lồng ngực.

“Lão phu lần này đến Tương Dương Thành, cũng không mang cái gì quý giá theo người, quyển sách này là tâm đắc của lão phu về trà đạo, coi như tặng người có duyên đi, hy vọng trong tương lai gần, lão phu lại được thưởng thức một tách trà tuyệt phẩm từ trong tay hậu bối ngươi”.

Nói xong Lục Vũ đưa cho Vô Song một quyển sách bìa màu nâu, quyển sách rất đơn giản, căn bản không có cái gì trang trí bên trên, ở ngoài bìa sách chỉ có duy nhất 4 chữ.

‘Lục Vũ Trà Kinh’.

Nhìn vào quyển sách có chút cũ kỹ này, ánh mắt Vô Song càng thêm tỏa sáng, lập tức dùng hai tay tiếp nhận.

Lục Vũ Trà Kinh quyển sách này chính là tâm huyết của Lục Vũ, ít nhất về mặt trà đạo.

Vô Song biết kiến thức là vô giá, trong thế giới này chỉ sợ có duy nhất một quyền trà kinh như vậy tồn tại, một quyển sách này hơn ngọc ngà châu báu nhiều lắm.

“Vô Song nhất định sẽ không làm tiền bối thất vọng, nhất định sẽ để tiền bối thưởng thức tách trà ngon nhất”.

Lục Vũ liền mỉm cười hài lòng gật đầu, sau đó ánh mắt lại liếc nhìn Vô Hà Tử.

Vô Hà Tử cười lướn, sau đó trong ánh mắt không thể tin được của Kiếm Thánh, Vô Hà Tử đưa một cái hộp ngọc cho Vô Song.

“Khà khà, cũng gần đến năm mới rồi, cái này coi như sư phụ tặng ngươi, trong hộp này chính là Thiên Sơn – Thiên Tằm Ti, được làm bằng sợi của Thiên Tằm quý giá vô cùng, ngàn vàng khó mua, sợi tơ cực kỳ bền, cho dù đao kiếm chém cũng không đứt, lại không có màu sắc rất dễ trở nên vô hình trong không khí, co dãn mười phần”.

Vô Song lần này nghe vậy liền run lên, hắn thật sự không ngờ ngày hôm nay dĩ nhiên đến đây lại được tặng quà, thậm chí nhiều quà như vậy.
‘Thiên Tằm Tơ’ loại sợi tơ này căn bản sinh ra dành riêng cho Quỳ Hoa Bảo Điển.

Vô Song cầm lấy hộp ngọc cùng Lục Vũ Trà Kinh trên tay, nhìn cả hai vật yêu thích không thôi.

Vô Hà Tử làm xong tất cả, mới ung dung mỉm cười.

“Lão kiếm a lão kiếm... ta cùng lão Lục đều đã tặng quà cho hậu bối rồi nha, ngươi thân là chủ nahf, cũng không thể nào ki bo như vậy nha?”.

Nếu không phải có hai cái hậu bối ở đây, Kiếm Thánh liền có xúc động đuổi Vô Hà Tử ra khỏi nhà, Vô Hà Tử thật sự quá ‘vô sỉ ‘ rồi.

‘Thiên Tằm Tơ’ vốn là Vô Hà Tử đến xin Kiếm Thánh, sau đó liền dùng 1 bình Hoàng Cực Đấu Linh Đan để đổi, điều đáng nói là Hoàng Cực Đấu Linh Đan rõ ràng là vật Dược Vương muốn mang đến để đổi lấy Thiên Tằm Tơ của Kiếm Thánh.

Lão Kiếm Thánh thật sự không ngờ, Vô Hà Tử có thể coi Thiên Tằm Tơ là vật của ông ta nhanh thế, hơn nữa còn mặt phi thường dày yêu cầu Kiếm Thánh xuất huyết, mang vật ra tặng hậu bối.

Đây tuyệt đối là làm ăn không vốn a...

Bất quá Kiếm Thánh vẫn là nhịn được, chỉ lườm ông bạn già một cái sau đó khóe miệng run run.

“Vô Song, ngươi làm đệ tử của lão già kia học cái gì thì học, nhất định không được học tính cách của hắn, biết chưa?”.

Vô Song nghe vị lão nhân gia này nói vậy liền không nghĩ ngợi gì mà gật đầu, tính cách của Vô Hà Tử ra sao bản thân vô Song rõ ràng, hắn nhìn biểu hiện của Kiếm Thánh liền biết chắc chắn vị tiền bối này vừa bị Vô Hà Tử hố một cái.

Kiếm Thánh nói xong liền nghĩ ngợi một chút, sau đó ánh mắt bắt đầu quan sát kỹ càng Vô Song từ trên xuống dưới, thậm chí nếu Vô Song bị Kiếm Thánh quan sát kỹ đến mức, khuôn mặt có chút đỏ lên.

Bị một người nhìn chằm chằm vào mình, tất nhiên sẽ không thoải mái.

Rốt cuộc Kiếm Thánh cũng dừng lại, khóe miệng cong lên.

“Ngươi luyện Quỳ Hoa Bảo Điển cùng Thiên Tằm Tơ kia đã là tuyệt phối, cộng thêm lão già họ Trịnh kia, bộ Dược Vương Châm của hắn cũng là tuyệt phối đi kèm với Quỳ Hoa, về mặt trang bị có lẽ cũng vừa đủ”.

“ Lão phu một đời si mê với kiếm có điều nếu dạy ngươi kiếm pháp căn bản liền không thích hợp, ngươi không phải đệ tử lão phu hơn nữa lại là Quỳ Hoa truyền nhân bản thân cũng không quan tâm đến kiếm chiêu”.

“Nghĩ tới nghĩ lui, lão phu liền dạy ngươi Chính Khí Quyết đi”.

Kiếm Thánh vừa dứt lời, Vô Hà Tử sắc mặt liền xuất hiện dị sắc, thậm chí không để ý đến hình tượng, kinh ngạc thốt lên.

“Lão già hôm nay dĩ nhiên đổi tính?, đến cả Chính Khí Quyết cũng mang ra tặng?”.

Kiếm Thánh liếc xéo nhìn Vô Hà Tử sau đó bĩu môi.

“Sau này ngươi đến nhà ta, liền không có rượu uống, uống nước lã đi”.

Nói xong Kiếm Thánh liền đứng lên, đi vào trong nhà.

Vô Song không biết Chính Khí Quyết là gì, nhưng từ biểu hiện của Vô Hà Tử liền có thể nhận ra, Chính Khí Quyết chỉ sợ cực kỳ không tầm thường.

.........

Chiều dần buông...

Trên con đường dài và hẹp, trên chiếc xe ngựa nhỏ, Vô Song ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vô Hà Tử.

Vô Hà Tử thật sự quá mức ‘vô sỉ’, ngay sau khi Kiếm Thánh đưa Chính Khí Quyết cho Vô Song, vị lão nhân này liền trực tiếp đoạt lấy, sau đó một tay giữ lấy Vô Song, miệng cười hắc hắc rồi bỏ chạy mất dạng.Đến tận bây giờ, trên đường về nhà miệng của Vô Hà Tử vẫn cười không khép lại được.

Chuyến xe này cũng chỉ có Vô Song cùng Vô Hà Tử, ba người tứ sư huynh, ngũ sư huynh cùng lục sư tỷ của hắn đều ở lại Tương Dương Thành thêm 1 ngày dự tiệc sinh nhật Quách Tĩnh, tạm thời sẽ trở lại Vong Ưu Thôn sau hai người bọn họ một chút.

Nhìn vào khuôn mặt đắc ý của Vô Hà Tử lúc này, Vô Song chỉ có thể thở dài.

“Sư phụ, Chính Khí Quyết thật ra là thứ gì?, nhìn người thỏa mãn như vậy”.

Vô Hà Tử nghe đến Chính Khí Quyết, lại lập tức cười lớn.

“Tiểu tử, ngươi lần này phúc duyên thật sự rất dày nha, dĩ nhiên có thể từ trong tay lão già kia lấy đi Chính Khí Quyết, hắc hắc, lần này liền kiếm đủ”.

Vô Song ánh mắt chớp động, trong mắt hiện ra một tia tò mò, dù sao trong tiểu thuyết Kim Dung hắn cũng chưa nghe thấy cái gì là Chính Khí Quyết.

“Sư phụ, rốt cuộc Chính Khí Quyết có công dụng gì?”.

Vô Hà Tử rốt cuộc cũng cười đủ, khuôn mặt có chút hòa hoãn, bàn tay nhẹ vuốt ve quyển sách cổ.

“Chính Khí Quyết tên như ý nghĩa, đây là một loại kỳ thư trong thiên hạ, kỳ thư để tu luyện ra hạo nhiên chính khí, cực kỳ quý giá “.

Vô Hà Tử không giải thích thì thôi, giải thích Vô Song lại càng thêm loạn.

“Sư phụ, ta vẫn là không hiểu?”.

Vô Hà Tử nghe vậy liền khẽ vuốt râu, ánh mắt thâm trầm.

“Ngươi nhìn thấy tăng nhân chứ?, tăng nhân ngày ngày tụng kinh, trải qua hàng chục năm liền được coi là cao tăng, nhìn bọn họ trong lúc nói cười đều có một loại phật pháp tỏa ra, đây chính là khí chất”.

“Khí chất tự thân của một người liền đến từ thời gian dài tích tụ, bất kể là thế nào khí chất cũng không dễ dàng thay đổi, đều phải qua một đoạn thời gian rất dài tích tụ mà thành”.

“Ví dụ như trên đời này không có ai vừa sinh ra đã là sát thủ giết người không ghê tay, sát thủ cũng phải trải qua rất nhiều nhiệm vụ, giết rất nhiều người sau đó mới dần dần hình thành sát khí, mới có thể tạo thành khí chất của riêng mình”.

“Lại ví dụ như một cái thư sinh, ngươi nhìn thấy hắn liền cảm nhận được người này nho nhã lễ phép chính khí đường đường, đây cũng là nhờ hắn quanh năm đọc sách, quanh năm chịu lễ giáo tẩy rửa”.

“Khí chất không cách nào phản ánh đúng con người, nhưng một người để xuất hiện khí chất của riêng mình liền phải trải qua một quá trình rèn luyện đặc thù. Ngụy quân tử có thể diễn đến cuối cùng liền là chân quân tử, không phải sao?”.

“Chính Khí Quyết cường đại bởi nó có thể rất nhanh hun đúc cho người một loại giả khí chất, một loại chính khí đường đường khí chất, chỉ riêng một điểm này đã rút ngắn của ngươi 10 năm đọc sách, 10 năm tuân thủ lễ giáo, quyển sách này người không biết hàng liền coi là gân gà nhưng người biết hàng chỉ sợ chưa chắc đã thua tuyệt thế công pháp trên giang hồ, ngươi nhất định phải coi trọng, ngươi nhất định phải nghiên cứu kỹ lưỡng “.

Vô Hà Tử đối với Chính Khí Quyết phi thường coi trọng.

Vô Song sau khi nghe Vô Hà Tử giảng, miệng của hắn cũng mở lớn sau đó căn bản không ngậm lại được, Chính Khí Quyết chính là thứ mà Vô Song hắn khuyết thiếu, cứ như trời sinh tuyệt phối vớ hắn vậy, thật sự là quá mức trùng hợp.

Vô Song từ ngày quyết định sử dụng hai thân phận một lúc liền biết việc này rất khó, phi thường khó. Muốn đóng giả 2 thân phận để không ai nghi ngờ thì cần một thân kiêm 2 vai diễn khác nhau hoàn toàn, điều này cũng giống 1 người có 2 tính cách vậy.

Vô Song biết bản thân phải cố gắng rất nhiều với 2 vai diễn này nhưng nếu có Chính Khí Quyết thì lại khác, công việc của hắn có thể giảm đi rất nhiều... rất nhiều.

..........

Trong ngôi nhà trúc của Kiếm Thánh.

Lúc này Lục Vũ mỉm cười nhẹ nhàng thưởng thức một tách trà.

“Thứ quý giá như Chính Khí Quyết cũng mang ra tặng tiểu tử đó sao?”.

Kiếm Thanh nghe vậy liền mỉm cười sau đó hỏi lại Lục Vũ.

“Ngươi biết Chính Khí Quyết là gì sao?”.

Lục Vũ nhè nhẹ lắc đầu.

“Không biết, mấy thứ võ công của các ngươi, ta một cái cũng không hiểu”.

Kiếm Thánh liền bật cười.

“Không hiểu sao biết nó quý giá?”.

Lục Vũ cũng bật cười.

“Nhìn sắc mặt lão Tiêu, liền đoán ra được thôi “.

Kiếm Thánh nghe vậy lại tiếp tục cười lớn, ánh mắt nhìn ra nơi xa xăm.

“Tiểu tử kia là con của hậu bối, cái hậu bối này lão phu còn có vài phần vừa mắt chỉ tiếc sự việc năm đó lão phu không giúp được hắn, vẫn cảm thấy trong lòng hổ thẹn, dùng Chính Khí Quyết coi như đền bù hổ thẹn của chính mình đi, chỉ cầu đứa bé kia có thể đi xa hơn cha nó hoặc ít nhất sống một đời vô lo vô nghĩ”.

............

Tuần này ngày 4 chương

12h trưa - 3h chiêu - 6 chiều - 9h tối

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 52: Trở Về

Từ Tương Dương Thành trở về Tử Ngọc Sơn lại tiếp tục mất 5 ngày.

Lúc này không khí đón năm mới đã xuất hiện ở khắp nơi, cái hương vị ngày tết tràn ngập bốn phương tám hướng.

Trên đường trở về Tử Ngọc Sơn, Vô Song đã nhìn thấy vô số khuôn mặt tươi cười của trẻ nhỏ, sự háo hức hiện sâu trong mắt, ánh mắt ấm áp nhưng cũng chất chứa hoài niệm của những lão nhân tuổi xế chiều.

Năm mới là dịp đoàn tụ, là dịp thân nhân gặp nhau.

Năm mới là đại diện cho tương lai, là ước mơ về một năm thành công cùng tràn đầy may mắn.

Những ngày này bất cứ ai cũng muốn về nhà, những ngày này là ngày của gia đình, của máu mủ tình thâm.

Kiếp trước Vô Song không được trải nghiệm thứ cảm giác này, năm mới của hắn rất bình thường, rất lạnh.

Trong lòng hắn, dịp năm mới thật ra cũng chỉ là ngày làm giàu, ngày khách khứa đến cúng bái, ngoài ra không có gì cả.

Dịp năm mới đến, hắn ở trong chùa làm bánh trưng, sau đó cùng mọi người bán ra ngoài, cải thiện chút kinh tế vấn đề.

Dịp năm mới đến, hắn liền đứng ngoài cửa chùa, cố gắng bán từng túi muối nhỏ, từng bó hương, cải thiện chút kinh tế vấn đề.

Năm mới của hắn... chỉ như thế mà thôi.

.........

Lần này trở về Tử Ngọc Sơn, hắn có thể nhìn thấy dưới chân núi, Đỗ Khang Thôn tràn ngập sắc đỏ, hương rượu nồng nàn theo gió tỏa ra bốn phương tám hướng, đến mức chỉ cần hít thở từng làn không khí trong đó liền có cảm giác như say như mê.

Hắn có thể nhìn thấy ở Vong Ưu Thôn tràn ngập sắc đỏ, còn có pháo treo trước cửa nam cùng hai hàng câu đối xinh đẹp, Vô Song cũng không khó để nhìn thấy những hình án ‘phúc’ ‘lộc’ ‘thọ’ xuất hiện thấp thoáng trên những căn nhà của Vong Ưu Thôn.

Vô Song vừa bước vào, liền đã nghe thấy âm thanh trong trẻo của Tương Vân vang lên.

Cô gái này ngày hôm nay vẫn mặc sắc xanh truyền thống, trên khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn vương vài giọt mồ hôi, mái tóc không còn xõa xuống nữa mà liền búi lên để lộ ra cái cổ trắng ngần.

“Sư tổ, tiểu sư thúc, hai người rốt cuộc cũng về rồi”.

Nhìn thấy Thẩm Tương Vân tươi cười, Vô Song cùng Vô Hà Tử đều mỉm cười, đây chính là không khí ngày tết a.

Trong Vong Ưu Thôn lúc này cực kỳ nhộn nhịp, ai đấy đều trở nên phi thường bận rộn.

Nhị sư huynh cùng tam sư huynh của Vô Song lúc này đều đi sửa lại từng ngôi nhà trong thôn, kiểm tra tường, kiểm tra mái nhà, thậm chí một số đồ gỗ trong Vong Ưu Thôn đã hỏng hốc từ lâu cũng được sửa sang lại.

Đại sư huynh thì xuống núi mua đồ, không biết bao giờ mới trở lại, có điều không cần nói Vô Song cũng biết, thứ đại sư huynh mua nhiều nhất tất nhiên là rượu của Đỗ Khang Thôn.

Tương Vân cô gái nhỏ này cũng bận bịu liên tục, bản thân liền chịu trách nhiệm trang trí toàn bộ Vong Ưu Thôn, đối với Tương Vân mà nói, việc này liền là quá sức của nàng.

Linh Tố thì không phải nói, cô bé nhỏ nhắn này của hắn tất nhiên cặm cụi trong nhà bếp.

Ông ngoại của Vô Song thì trực tiếp lấy một cái ghế dựa, thản nhiên nằm đọc sách, ánh mắt thỉnh thoảng quan sát mọi người xung quanh, phi thường thư thái. Tất nhiên sẽ không có ai nói gì ông ngoại cả, dù sao ông ngoại cũng là tiền bối thế hệ trước, căn bản không thể nào bắt lão nhân gia tự tay làm việc.

Bất ngờ nhất với Vô Song là Vạn lão, Vạn lão không ngờ cũng đi tới Vong Ưu Thôn, nửa thân trên của Vạn lão lúc này để trần lộ ra từng đường cơ bắp rõ ràng, trên ngực có rất nhiều vết sẹo nhưng lại không làm mất mỹ quan, trái lại càng tăng thâm vài phần mạnh mẽ, vài phần sức mạnh.

Lúc này Vô Song mới có thời gian để ý Vạn lão kỹ càng một chút, theo lời Vô Hà Tử mà nói, Vạn lão có thể coi là bằng hữu của Vô Hà Tử có điều từ diện mạo bên ngoài lại không giống, một đầu tóc đen hoa râm, một bộ râu che kín nửa khuôn mặt bên dưới, ánh mắt như hổ. Nhìn Vạn lão chỉ sợ không quá 40 tuổi.

Tất nhiên sự việc của Vạn Lão cơ hồ là cấm kỵ trong Vong Ưu Thôn, Vô Song đã từng thử hỏi rất nhiều người, nhưng tuyệt không có ai biết về quá khứ của lão nhân thần bí này, chính vì vậy Vô Song cũng chỉ đành nuốt tò mò vào bên trong, dù sao hắn có trực tiếp đi hỏi Vạn lão thì ông ta cũng không trả lời.

Vạn lão lúc này đang mài dao, sau đó giúp mọi người sửa lại chút đồ gia dụng, lúc này Vô Song mới biết thêm, bản thân Vạn lão là một cái thợ rèn tay nghề phi thường cao, trong Vong Ưu Thôn liền lại có thểm một nghề nghiệp đại sư.

Vô Song cùng Vô Hà Tử trở lại Vong Ưu Thôn, bản thân Vô Hà Tử sẽ đi tìm ông ngoại của hắn đánh cờ, về phần Vô Song liền đi rửa qua mặt mũi sau đó xuống bếp cùng Linh Tố.



Thời gian đến năm mới còn lại 3 ngày.

........

2 ngày trước năm mới, đám người tứ sư huynh cũng trở về Vong Ưu Thôn, công việc trong thôn lại tiếp tục có người trợ giúp.

Tứ sư huynh liền chạy đi giúp nhị sư huynh, ngũ sư huynh lại bận bịu viết câu đối dán quanh thôn, hơn nữa còn chuẩn bị sẵn vài bộ câu đối dán trước cửa từng ngôi nhà của vong Ưu Thôn.

Về phần lục sư tỷ Mẫn Mẫn liền trực tiếp đi theo Thẩm Tương Vân, hai cô gái này phi thường hợp nhau, cười nói ríu rít, cùng nhau trang trí Vong Ưu Thôn.
Đại sư huynh sau một đêm xuống núi, cũng đẩy một xe gỗ trở về, trên xe là hơn 10 bình rượu lớn, thấp thoáng sau lưng đại sư huynh không ngờ lại có thêm vài xe hàng, đều lấy lừa kéo, sau mỗi chiếc xe thấp thoáng vài người dân, Vô Song thậm chí có thể nhận ra vài gương mặt tương đối quen thuộc trong đó, đều là người dân của Đỗ Khang Thôn.

Lúc này Vô Song mới biết, Đỗ Khang Thôn tài chính vẫn là rất mạnh, ít nhất nhìn đám đồ đạc mà đại sư huynh mang từ dưới núi lên liền có thể thấy đây tuyệt đối là một cái tết to.

Thật ra Vô Song cũng chưa từng biết, tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh của hắn cực kỳ giàu có, về phần tam sư huynh chữa bệnh cứu người cũng chưa bao giờ thiếu tiền, tất nhiên tam sư huynh cũng chỉ lấy tiền của người giàu mà thôi, đối với người dân trong Đỗ Khang Thôn hay ở các vùng lân cận, tam sư huynh của hắn chữa trị hoàn toàn miễn phí.

Cũng chính vì Vong Ưu Thôn tồn tại mà Đỗ Khang Thôn dưới chân núi được lợi ích rất nhiều, nạn cướp cũng không còn hoành hành, phạm vi xung quanh Tử Ngọc Sơn được coi là trị an rất tốt, lại thêm mấy sư huynh sư tỷ của Vô Song cũng đối với người dân trong Đỗ Khang Thôn cực kỳ thân thiết, chính vì vậy mỗi dịp tết đến, có không ít thôn dân gửi chút đồ lên thể hiện lòng thành.

Vô Song nhìn đống đồ dùng kia, hai mắt của hắn dần dần tỏa sáng.

.........

“Tiểu sư thúc, người gọi ta đến làm gì vậy”.

Tương Vân ánh mắt đầy tò mò nhìn Vô Song

“Vô Song, ngươi thần thần bí bí gọi ta ra đây làm gì “

Còn đây là giọng của Linh Tố, lúc này khuôn mặt của Linh Tố khẽ đỏ lên, bàn tay của nàng đang bị Vô Song nắm chặt lấy, có điều Linh Tố cũng nguyện rút ra.

“hì hì, ta có một món ăn đảm bảo các ngươi chưa ăn bao giờ nha, lại cực kỳ thích hợp cho ngày tết, có muốn cùng làm hay không?”.

Vô Song thản nhiên cười nói với hai cô bé này, sắc mặt của hắn hiện nay rất tốt.

“Ngươi lại nghĩ ra chủ ý gì, so với món... so với lẩu hôm đó thì thế nào”.

Linh Tố ánh mắt chớp chớp nhìn Vô Song, nàng thực sự có hứng thú nồng đậm với món lẩu mà Vô Song lần trước làm cho nàng.

Tương Vân thì chỉ im lặng dõi mắt nhìn Vô Song, nàng cũng thật sự tò mò, không biết tiểu sư thúc lại nghĩ ra chủ ý gì?.

Vô Song mỉm cười với Linh Tố sau đó ánh mắt có chút hoài niệm.

“Món ăn này ngày tết không thể không có nha, lại còn có thể đem đi tặng người khác thể hiện tình cảm của chúng ta với họ, ta quyết định tết năm nay chúng ta sẽ làm bánh trưng”.

Linh Tố cùng Tương Vân bốn mắt nhìn nhau, đương nhiên hai người này không biết làm bánh trưng, đến cả nghe tên cũng không bao giờ nghe.

Vô Song nhìn hai cô bé mắt tròn mắt dẹt, liền cảm thấy hết sức bình thường, nếu hai cô bé này nghe đến bánh trưng mới là quái sự.

Vô Song rất có tự tin vào tài làm bánh trưng của mình, dù sao kiếp trước năm nào hắn cũng thức đêm làm bánh trưng rồi mang ra ngoài bán, làm bánh không ngon làm sao có thể kiếm tiền?.

Bình thường Vô Song cũng không thích bánh trưng, đây là loại bánh cổ truyền của dân tộc, đậm hương vị ngày tết có điều cứ mỗi lần tết đến, nhìn những người ngoài kia vui vẻ cười nói bên gia đình, Vô Song lại thấy có chút lạnh, từ đó hắn liền có nỗi sợ mơ hồ với những vật đặc sản ngày tết này.Với Vô Song, bánh trưng không phải đại diện cho ngày tết, nó chỉ đơn thuân đại diện cho dịp kiếm tiền hàng năm mà thôi.

Với Vô Song, tết của hắn không tồn tại.

Ở kiếp này thì khác, ít nhất Vô Song có sư huynh sư tỷ hết mực yêu quý, có một ‘tiểu chất’ dễ thương như hoa như ngọc, có Linh Tố ở bên làm bạn, có ông ngoại, có một vị sư phụ già mà không kính nhưng lại hết mực bảo vệ hắn, quan tâm hắn.

Hắn thực sự muốn trải nghiệm cái không khí ngày tết nơi đây.

Lúc trước làm bánh trưng đơn giản chỉ vì tiền, hiện nay hắn muốn làm để tặng cho mọi người, không vì tiền mà đơn giản vì tình cảm, thứ Vô Song kiếp trước khuyết thiếu.

........

Cũng may đây là Trung Quốc cổ đại, những loại nguyên liệu Vô Song cần cũng không phải là quá khó kiếm, hoặc không phải không thể thay thế.

Nguyên liệu làm bánh trưng khó kiếm nhất liền là lá dong, hắn không rõ ở Tử Ngọc Sơn có loại lá này không, vì vậy phải thử tìm xung quanh một chút.

Những nguyên liệu còn lại như gạo nếp, đỗ xanh, thịt lợn thì lại dễ kiếm, dù sao gạo nếp cùng đỗ xanh đêu để đồ xôi, muốn kiếm tất nhiên không khó.

Đương nhiên muốn làm bánh chưng cần có khuôn cùng nồi lớn, nồi lớn thì Vô Song có thể trực tiếp mượn lò luyện đan của ông ngoại, về phần khuôn thì nhờ Vạn lão là được, ai bảo Vạn lão là một cái thợ rèn đâu?.

Nghĩ đến đây, hắn liền quyết định rủ Linh Tố cùng Thẩm Tương Vân cùng thực hiện.

Theo kế hoạch nhóm ba người Vô Song liền chia công việc, Linh Tố theo lời Vô Song bắt đầu đi xử lý gạo nếp cùng đỗ xanh.

Tương Vân liền đến chỗ Vạn lão theo mô tả của Vô Song nhờ làm khuôn bánh.

Vô Song thì đi vào rừng, cố gắng tìm lá gói bánh chưng.

Đúng là trời không phụ người, may mắn cho Vô Song, ở trong Tử Ngọc Sơn thật sự có lá dong, điều này làm miệng Vô Song cười không khép lại được, tất nhiên kể cả không có lá dong, trong khu rừng lớn này cũng có thể tìm vài loại lá khác thay thế, bất quá trong mắt Vô Song, lá dong cùng lá chuối liền là hai loại lá thích hợp nhất để gói bánh chưng rồi.

Tìm được lá dong sau đó Vô Song tiện tay lấy thêm củi khô rồi trở về Vong Ưu Thôn.

Khi toàn bộ mọi việc xử lý xong, Vô Song, Thẩm Tương Vân cùng Trình Linh Tố liền bắt đầu ‘thần bí’ thực hiện công việc của mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đều kích động vô cùng.

Làm bánh trưng thật sự rất vui, đặc biệt lại có hai cô bé xinh đẹp ở bên cạnh khiến hiệu suất làm việc của Vô Song phi thường tốt.

Tương Vân cùng Linh Tố đều là hai nữ nhân cực kỳ thông minh, điều này chỉ cần nhìn vào việc các nàng chưa đến 10 tuổi đã có thể hiểu biết hàng ngàn loại dược thảo khác nhau, đặt ở tương lai liền có thể trực tiếp coi là thiên tài.

Thông mình là một chuyện, hai người đồng thời cũng rất khéo tay, dù sao công việc chính của cả hai cũng là châm cứu trị bệnh, tuyệt đối sẽ không khó khăn khi học gói bánh trưng.

Cứ như vậy theo chỉ dẫn của Vô Song, ba đứa bé tạo thành một nhóm nhỏ, vui quên cả đất trời.

............

“Tiểu sư thúc, bánh trưng xong chưa, ta buồn ngủ a”.

“Vô Song đáng ghét, ta cũng buồn ngủ a”.

Hai cái thiếu nữ như hoa như ngọc, cứ như vậy tựa đầu vào vai hắn, một ngày cứ như vậy dần dần trôi qua.

..............

Tuần này ngày 4 chương

12h trưa - 3h chiêu - 6 chiều - 9h tối

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

P/S: Lá dong Sinh sống trong các khu vực ẩm ướt có bóng râm che phủ như trong rừng, thường trong các thung lũng dọc theo suối; cao độ từ 0 tới 1.500 m.

Phân bố tại Ấn Độ, Bhutan, Indonesia, Myanma, Philippines, Thái Lan, Trung Quốc (Quảng Đông, Quảng Tây, Quý Châu, Hải Nam, đông nam Tây Tạng, nam Vân Nam) và Việt Nam.

(Ta không rõ Lá Dong ở Trung Quốc có dễ tìm không, nhưng tốt nhất cứ coi như là có đi:P)

Quyển 1 - Chương 53: Năm Mới (1)

Năm mới rốt cuộc cũng đến, pháo nổ râm ran vang một góc trời, cho dù là Vong Ưu Thôn từ trước đến nay vẫn yên tĩnh cũng bị không khí ngày tết làm cho nhộn nhịp không ít.

Ngồi trong phòng nhỏ của chính mình, Vô Song liền thở ra một hơi.

Hắn đã đến thế giới này được 7 năm.

Hắn đã đến Tử Ngọc Sơn được 3 năm.

4 năm đầu tiên hắn sống cùng Tiên Âm Cô Cô, lúc đó có thể nói là quãng thời gian phi thường buồn bực nhưng cũng ngập tràn sắc hồng của Vô Song.

4 năm đó Vô Song học đi, học đứng, học nói, học đọc, học cả chữ viết. Trong khoảng thời gian này thế giới của Vô Song chỉ có một mình Cô Cô, nàng cứ như mẹ của hắn vậy có điều trong 4 năm ở bên nàng, Vô Song đối với thế giới này nhận biết chỉ là con số 0.

2 năm tiếp theo hắn đến Tiêu Dao Cốc, hắn thậm chí không biết Vong Ưu Thôn tồn tại, không biết thế giới ngoài kia như thế nào nhưng hắn cũng học được rất nhiều thứ, ít nhất cũng quen được một vị cực phẩm lão nhân, một cái già mà không kính lão nhân.

Một thân trù nghệ của Vô Song cũng là tiến bộ không ngừng trong thời gian này, hơn nữa cũng chính vì những việc vặt mà Vô Hà Tử bắt Vô Song làm liên tục trong 2 năm khiến thân thể vốn ốm yếu của hắn trở nên khỏe khoắn hơn rất nhiều.

Đối với Vô Hà Tử, Vô Song từ trong tận trái tim cảm kích, hắn có thể nhiều khi không coi Vô Hà Tử là một cái trưởng bối, hắn cùng Vô Hà Tử nhiều khi cãi nhau như hai đứa trẻ, nhưng từ trong thâm tâm, hắn coi Vô Hà Tử như cha mình vậy.

Năm nay... có rất nhiều việc xảy ra với Vô Song, thậm chí số việc xảy ra còn nhiều hơn toàn bộ quãng thời gian hắn đến thế giới này cộng lại.

Hắn được gặp Dạ Xoa xinh đẹp đầy yêu mị, hắn biết hắn có bố, hắn cũng có mẹ, hắn không phải cô nhi bị vứt bỏ.

Hắn có ông ngoai, hắn có Linh Tố, hắn còn có một cái đáng yêu tiểu chất nữ.

Hắn có các sư huynh bảo vệ hắn hết mực, dạy hắn rất nhiều thứ về thế giới này.

Hắn có môt sư tỷ ngốc luôn coi hắn là tiểu hài tử, nhưng chính nàng so với hắn lại càng trẻ con.

Hắn được gặp những nhân vật chỉ có trong tưởng tượng của chính bản thân kiếp trước, được nhìn thấy Bắc Hiệp – Quách Tĩnh, được thấy Nữ Gia Cát Hoàng Dung rồi con đám người Dương Quá, Quách Phù, Doãn Chí Bình...

Hắn được gặp những nhân vật đứng trên đỉnh cao danh vọng giang hồ, những nhân vật mà người thường căn bản không có cách tiếp xúc như Dược Vương, Vạn lão, Kiếm Thánh, Trà Vương.

Cuối cùng, hắn được học võ công, thậm chí giống như các bộ phim võ hiệp, các tiểu thuyết võ hiệp, hắn cũng bắt đầu đi trên chính con đường của mình.

Một năm nay với hắn liền quá đặc sắc, cũng quá rực rỡ.

.........

Ngồi trên chiếc giường nhỏ, Vô Song nhè nhẹ mỉm cười sau đó đứng lên, hắn lúc này mặc một bộ áo dài màu đỏ, bên trong là một chiếc áo mỏng màu trắng, bên dưới là quần lụa cũng màu trắng, trên đầu đeo một khoanh vải nhỏ màu đỏ làm mũ.

(Khó tả quá, tưởng tượng cái thằng bé trong quảng cáo lifebuoy dịp tết nhé)

Chính Vô Song cũng có chút gượng gạo trong trang phục dạng này, có điều đây là lục sư tỷ vất vả chọn cho hắn từ Tương Dương Thành, hắn cũng không thể nào không mặc, tâm ý của lục sư tỷ hắn vẫn phải nhận.

Nhẹ nhàng mở cửa phòng, tận hưởng thứ ánh sáng ban mai, tận hưởng thứ không khí tươi mát của ngày xuân.

Đêm hôm qua, hắn gần như không ngủ, đôi bờ vai bị hai cô gái nhỏ kia chiếm lấy khiến đến bây giờ hắn vẫn cảm thấy ê ẩm.

Cũng không chỉ có hắn, ngày hôm qua toàn bộ Vong Ưu Thôn đều không ngủ, cùng nhau thức đón năm mới, tiếng pháo nổ liên tục thậm chí tiếng pháo nổ đến từ cả phía Đỗ Khang Thôn vọng lại.

Vô Song đứng ở Vong Ưu Thôn nhìn xuống dưới núi, có thể thấy vô số ánh lửa bập bùng nhảy múa.

Dưới âm thanh của pháo nổ hai cô gái nhỏ nhắn ngồi cạnh Vô Song cũng bừng tỉnh giấc, sắc mặt đều đỏ bừng.

Đêm hôm qua dưới nồi bánh trưng, hắn dẫn hai cô gái nhỏ này đi nướng khoai, sau đó cùng mọi người ngồi quanh nồi bánh trưng, bắt đầu kể những câu chuyện trên trời dưới đất.

Bình thường sẽ có một bó lửa lớn được đốt, mọi người ở bên nhau vừa ăn vừa uống rượu xuyên đêm, sau đó đến tiết mục lì xì đầu năm có điều năm nay có thêm Vô Song, lại có nồi bánh trưng của hắn khiến rất nhiều người tò mò, mọi người liền trực tiếp ngồi vòng quanh nồi bánh trưng, cùng nhau nướng khoai, thậm chí nướng cả gà.

Tiếng cười tiếng nói vang vọng cả một góc trời.

Trời mùa xuân, thời tiết tuy đã ấm áp hơn những ngày đông tháng giá nhưng về đêm và rạng sáng vẫn se se lạnh, cái lạnh ở trên Tử Ngọc Sơn lại càng rét hơn bình thường, nhờ có nồi bánh chưng này đúng là khiến không khí xung quanh trở nên ấm áp hơn rất nhiều.

Đến rạng sáng, khi nồi bánh chưng hoàn thành, Vô Song mới lấy từng cái bánh chưng nóng hổi được gói vuông vức cùng cẩn thận ra, có điều vẫn phi thường thần bí, hắn không để cho bất cứ ai đụng vào, trực tiếp mang về phòng ngủ, sau đó say sưa ngủ một giấc.

Đêm tất niên của Vong Ưu Thôn cứ như vậy trôi qua.

Sáng hôm nay, là ngày đầu năm mới, điều duy nhất mà Vô Song tiếc nuối chỉ là, hắn không thấy Tiên Âm Cô Cô.

Năm nay không rõ tại sạo, Cô Cô không trở về Vong Ưu Thôn, không trở về bên hắn.

Trong tay Vô Song lúc này là một rỏ bánh trứng, khoảng chừng 20 cái.

Hắn mỉm cười bắt đầu đi đến từng nhà của Vong Ưu Thôn.

Sáng sớm, Vô Song đầu tiên liền nhẹ gõ cửa phòng cửa nhà của ông ngoại, sau đó hắn liền ngạc nhiên, ông ngoại hắn vậy mà đi ra mở cửa.

Dược Vương nhìn thấy Vô Song liền mỉm cười với hắn, sau đó lại nhìn chỗ bánh chưng Vô Song mang đến, trong ánh mắt có chút tò mò.

“Tiểu tử, đây là thứ đêm qua ngươi chuẩn bị hả?”.

Vô Song ngoan ngoãn mỉm cười, sau đó đi vào trong sân nhỏ của ông ngoại, ánh mắt liền nhìn xung quanh.

“Ông ngoại, Linh Tố nàng đâu rồi?”.

Ông ngoại nghe vậy liền cốc đầu Vô Song, sau đó lườm hắn một cái.

“Tiểu tử ngươi ngày hôm qua khiến con bé gần như thức cả đêm, hơn nữa cả ngày làm việc mệt nhọc, lúc này chỉ sợ còn chưa rời giường được”.

Vô Song nghe vậy liền gãi đầu mỉm cười, Linh Tố hôm qua bị hắn kéo đi chơi quên cả đất trời, đêm nay chưa thể rời giường cũng là đương nhiên.

Chậm rãi lấy hai cái bánh chưng vuông vức được làm phi thường cẩn thận, đặt trên bàn đá sau đó Vô Song mỉm cười.

“Ông ngoại, cháu mang thứ này cho mọi người trong thôn, đây là phần của người cùng Linh Tố, bất quá người cũng đững ăn vội, để đến trưa chúng ta liền làm một bữa tiệc bánh chưng đi”.Nói đến đây Vô Song đột nhiên nhớ ra thứ gì, vội cúi đầu hai tay chắp trước ngực vô cùng ngoan ngoãn.

“Chúc ông ngoại năm mới thêm tuổi mới, càng thêm dẻo dai, càng thêm minh mẫn, ở bên cháu cùng Linh Tố càng lâu càng tốt”.

Dược Vương liền bật cười, ánh mắt hiền hòa nhìn Vô Song.

“Tốt, tốt, tốt, ông ngoại nhận lời chúc của ngươi”.

Vô Song cũng mỉm cười, sau đó lại cầm đống bánh chưng xoay người rời đi, có điều lúc này dĩ nhiên ông ngoại lại giữ hắn lại.

“Cháu yêu, đừng đi vội ngồi xuống đây ông có vài việc muốn hỏi”.

Thấy Dược Vương lên tiếng, Vô Song nào dám chậm trễ, hắn liền thành thật ngồi xuống nhìn ông ngoại.

Ông ngoại cũng hiền từ nhìn hắn, rồi lại nhìn vào trong nhà sau đó mỉm cười.

“Vô Song, ngươi có thích Linh Tố không?”.

Câu hỏi này đến quá trực tiếp cũng quá đột ngột, căn bản làm Vô Song không kịp chuẩn bị, bất quá hắn không cần suy nghĩ liền trả lời.

“Có”.

Dược Vương nghe vậy, khuôn mặt trở nên vui vẻ hơn không ít, ông tiếp tục lên tiếng.

“Vô Song này, trong mắt ngươi Linh Tố nha đầu đó thế nào”.

Vô Song cũng không cần suy nghĩ, cảm xúc của hắn với Linh Tố là thật, hắn không biết thứ cảm giác này đã đến mức gọi là yêu chưa nhưng hắn thật sự thích cô gái nhỏ này.

“Linh Tố rất thiện lương cũng rất tốt bụng. Linh Tố đôi khi rất mạnh mẽ nhưng có lúc lại yếu đuối vô cùng, cũng rất nhút nhát với thế giới bên ngoài, đặc biệt Linh Tố da mặt mỏng không chịu được người khác trêu chọc. Linh Tố cũng rất cẩn thận, rất hiểu lòng người, rất biết cách chăm sóc người khác”.

Càng nói về Linh Tố, Vô Song nụ cười càng tươi.

Dược Vương nghe vậy liền thở ra một hơi, sau đó gật đầu với Vô Song.

“Ngươi có nguyện lấy Linh Tố làm vợ?”.

Vô Song nghe vậy, sống lưng liền lập tức thẳng lên, trong ánh mắt có một tia kinh ngạc.

“Ông ngoại, chúng ta mới có... chúng ta vẫn là trẻ con a”.

Dược Vương bật cười, căn bản không thèm quan tâm lý do của Vô Song.

“Linh Tố nha đầu này thật sự rất tốt, chỉ là lão phu từ trước đến nay đối với nó quá khắt khe, chưa một lần thực tâm đối tốt với nó, nó sống bên cạnh lão phu thật khổ. Lần này ta lên tiếng không phải với tư cách ông ngoại cháu mà là tư cách trưởng bối duy nhất của Linh Tố”.

“Việc của hai đứa, ta nhìn rõ trong mắt, ta đối với nha đầu kia không tốt vậy liền mong cháu ngoại ta có thể thay ta sửa đổi lỗi lầm, đối tốt với con bé đó, giúp ta chăm sóc Linh Tố, được không?”.

Ánh mắt ngập tràn tin tưởng của ông ngoại nhìn thẳng vào mình.

Vô Song cũng nhìn chằm chằm vào ông ngoại, sau đó kiên định gật đầu.

“Bây giờ cháu còn quá nhỏ, nhưng đến năm 18 tuổi nhất định sẽ cầu hôn Linh Tố, nhất định sẽ bảo vệ nàng, khiến nàng không gặp bất cứ chuyện buồn nào, sẽ không khiến nàng bị thương tâm”.

Dược Vương nghe vậy, hai mắt liền tỏa sáng.
“Được, có lời này của cháu ta liền yên tâm, mấy hôm trước Vô Hà Tử lão già đó có nói với ta vài việc ở Tương Dương Thành, mấy lão già kia đều tặng lễ trọng như vậy, lão phu cũng không thể thua kém bọn họ”.

Nói xong trong tay Dược Vương xuất ra một quyển sách cổ.

Vô Song nhìn thấy, ánh mắt liền nhíu lại, chữ trên sách rất cổ xưa, cũng không biết quyển sách này đã đi qua bao nhiêu năm tháng, nhưng hắn cố gắng đọc từng chữ vẫn có thể thấy bìa sách, trên quyển sách ghi rõ.

‘Dược Vương Phần Thiên”.

“Ông ngoại... thứ này quá quý trọng, thứ này...”.

Ông ngoại của hắn liền khe khẽ lắc đầu, ngăn cản Vô Song nói tiếp.

“Ngươi là cháu ruột của lão phu, quý trọng với không quý trọng cái gì?, hơn nữa đây còn là hồi môn của Linh Tố, cả đời lão phu hiện nay cũng chỉ có quyển sách này là quý giá nhất. Ngươi không có thể chất như Linh Tố hay như con bé Tương Vân kia nhưng ngươi rất thông minh, ngộ tĩnh siêu phàm, Dược Vương Phần Thiên trong tay ngươi liền không tính bôi nhọ nó”.

“Quyển sách này lão phu đã sớm thuộc làu, có hay không cũng không quan trọng, sau này ngươi ở với Linh Tố, hai người các ngươi liền cùng nhau chuyên tâm nghiên cứu, trên giang hồ lại có thêm hai cái Thần Y, liền là việc lão phu nằm mơ cũng nghĩ tới”.

Vô Song nghe đến đây, tựa hồ cảm thấy có gì đó không đúng, trên khuôn mặt xuất hiện một tia hốt hoảng.

“Ông ngoại, người chẳng lẽ định đi đâu?”.

Dược VƯơng khẽ thở dài, sau đó gật đầu.

“Đúng vậy, ta đã rời khỏi Dược Vương Cốc gần 1 năm nay, liền không có cách nào ở lại đây lâu hơn nữa, lão phu vẫn phải trở về Dược Vương Cốc thôi”.

“Nha đầu Linh Tố, sau này là nữ nhân của ngươi rồi, ngươi chăm sóc nàng giúp ông ngoại”.

Vô Song nghe vậy liền sững người thật lâu, hắn căn bản không muốn ông ngoại rời đi.

“Ông ngoại, thật sự không có cách nào sao, người ở lại Vong Ưu Thôn đi, dù sao người cũng chỉ có 1 mình, trở về Dược Vương Cốc thật sự quan trọng vậy sao?”.

Dược Vương chỉ nhè nhẹ lắc đầu, sau đó vỗ vai Vô Song.

“Đương nhiên quan trọng, ông có việc không thể không trở về, trước khi rời đi ông ngoại lo lắng nhất là vấn đề võ công của ngươi, lo lắng nhất về Động Huyền Kim Đan sự tình”.

“Có điều ông ngoại cuối cùng cũng luyện chế xong 10 viên Động Huyền Kim Đan cùng 10 viên giải dược, chỉ cần ngươi không phục dụng Động Huyền Kim Đan thì giải dược cũng không sợ mất đi hiệu lực, sau khi ngươi phục dụng Động Huyền Kim Đan liền chỉ có 7 ngày thời gian để phục dụng giải dược, nhớ kỹ không được quên”.

Vô Song khóe miệng run run, hắn muốn nói gì đó, đáng tiếc Dược Vương chỉ lắc đầu mỉm cười.

“Đừng nói nữa, không còn sớm, nếu để Linh Tố ngủ dậy liền phiền phức, nhớ lấy lời ông ngoại biết không?”.

Vô Song ngàn cái không muốn vạn cái không muốn nhưng vẫn phải gật đầu, trong mắt có một tia tình cảm khó nói nên lời.

Hắn tiếp tục cầm lấy rỏ bánh chưng của mình, có điều niềm vui ngày tết gần như đã không cánh mà bay.

Hắn tiếp tục đi vòng quanh Vong Ưu Thôn, có điều không đến thẳng nhà các sư huynh sư tỷ mà đi về phía cửa Đông, tiến về Tiêu Dao Cốc.

Làm gì cũng phải có trước có sau, hắn liền mang bánh chưng lên Tiêu Dao Cốc, đưa cho sư phụ cùng Vạn lão, đồng thời trong lòng Vô Song cũng có một thắc mắc rất lớn cần sư phụ giải thích, hắn cảm thấy ông ngoại đang dấu hắn cái gì đó, hắn nhất định phải biết.

.........

Con đường lên Tiêu Dao Cốc cũng không dài, Vô Song lại cố gắng đi nhanh nhất có thể, chỉ một thoáng hắn liền đã xuất hiện trong Tiêu Dao Cốc.

Phải nói là rất lâu rồi, Vô Song mới quay lại nơi đây, Tiêu Dao Cốc thật sự rất buồn chán.

Tuy Tiêu Dao Cốc rất đẹp, có thể coi là chân chính thế ngoại đào nguyên, có điều nó quá vắng vẻ, căn bản không hợp với Vô Song.

Vô Song biết ở Tiêu Dao Cố này vắng vẻ đến mức chỉ có một mình ‘khổ hành tăng’ như Vạn lão có thể chịu được, Vô Hà Tử còn phải thường xuyên chạy xuống Vong Ưu Thôn.

Bước chân vào Tiêu Dao Cốc, Vô Song lại có cảm giác quen thuộc truyền về, dù sao đây có thể được coi là nơi hắn dừng chân lâu nhân, hắn dành suốt 2 năm ở bên trong Tiêu Dao Cốc.

Vô Song bước vào cũng không nhìn thấy Vô Hà Tử, trái lại hắn nhìn thấy Vạn lão.

Vạn lão đang đứng trên mặt đất, mặt hướng về phía tây, nửa thân trên vẫn để trần lộ ra từng đường cơ bắp cùng với những vết sẹo ghê người.

Vạn lão đang đứng trung bình tấn, từng quyền từng quyền đấm về phía hư không, trên thân thể ướt đẫm mồ hôi.

Tất nhiên với thực lực của Vạn lão căn bản không thể nào không phát hiện ra Vô Song tiến đến có điều vị lão nhân này dường như không quan tâm, vẫn chỉ tập trung đứng tấn luyện quyền.

Vô Song đột nhiên lại cảm thấy, tư thế của Vạn lão rất thú vị, hắn liền đặt rõ bánh xuống, sau đó cũng định bắt trước Vạn lão, dưới ánh nắng ban mai đứng tấn luyện quyền.

Đáng tiếc hắn còn chưa bắt đầu, giọng nói đầy ngái ngủ của Vô Hà Tử từ bên trong vang lên.

“Tiểu tử, ngươi tốt nhất đừng học theo lão đầu kia, học theo chỉ sợ cánh tay ngươi liền bị phế”.

Vô Hà Tử lười biếng bước ra, sau đó khẽ ngáp 1 cái, ánh mắt chớp động nhìn Vô Song, hay nói đúng hơn là nhìn rõ quà của Vô Song.

(Chưa xong còn tiếp)

.........

Tuần này ngày 4 chương

12h trưa - 3h chiêu - 6 chiều - 9h tối

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 1 - Chương 54: Năm Mới (2)

Vô Hà Tử không giống một cái lão nhân bình thường, lại càng không giống phong phạm của Ngũ Đế cao thủ.

Vô Song không rõ Vô Hà Tử năm nay rốt cuộc đã bao nhiêu tuổi nhưng vị sư phụ này của hắn có thể ăn, có thể ngủ, có thể uống và đặc biệt cả 3 cái đều làm rất tốt, thậm chí Vô Song kể từ khi đến Tử Ngọc Sơn vẫn chưa từng thấy Vô Hà Tử tu luyện, nếu không bận đi thăm bằng hữu thì công việc chủ yếu của Vô Hà Tử liền là ăn, ngủ cùng uống rượu.

Lúc này nhìn biểu hiện vẫn còn ngái ngủ của Vô Hà Tử, Vô Song mỉm cười.

Vô Song đột nhiên cảm thấy may mắn vì có Vô Hà Tử là sư phụ, nếu hắn xuyên không sau đó bái bất cứ một vị Ngũ Đế nào làm thầy ngoài Vô Hà Tử chỉ sợ khó sống.

Vô Song cũng không thích ép mình vào quy củ, lại càng sẽ không chịu được nho giáo chế độ quản thúc, sẽ không tự nhận mình là cái gì chính nhân quân tử, cũng không mong muốn nhận được cái danh hiệu quân tử này, phi thường mệt mỏi, cũng phi thường áp lực.

“Sư phụ, năm mới tốt lành a”.

Vô Hà Tử ánh mắ chớp chớp nhìn Vô Song.

“Có thế thôi cũng phải đến đây đánh thức lão phu dậy?”.

Vô Song phì cười sau đó chỉ chỉ rỏ bánh của mình.

“Tất nhiên là không phải rồi, đồ nhi là đặc biệt muốn tặng quà cho người a”.

Vô Hà Tử đương nhiên đã sớm chú ý rỏ bánh của Vô Song, nghĩ đến trù nghệ của Vô Song, lão nhân khẽ vuốt râu.

“Thứ hôm qua ngươi lọ mọ làm sao?, mau mang ra đây, lão phu nếm thử một chút”.

Vô Song nhìn vẻ tò mò rất nặng của Vô Hà Tử liền mỉm cười, sau đó hắn khẽ gật đầu.

“Vậy sư phụ đợi ta một chút, ta liền quay lại”.

Dứt lời Vô Song mang theo rỏ bánh chưng xuống nhà bếp.

Hôm qua mới bỏ ra khỏi lò luyện đan, tính đến bây giờ cũng mới chỉ qua 3-4 tiếng đồng hồ, bản thân bánh chưng không có bị lạnh đi, muốn ăn luôn căn bản cũng không có vấn đề gì, thứ Vô Song cần làm chỉ là giúp Vô Hà Tử bóc bánh trưng mà thôi.

Bóc bánh chưng căn bản không khó nhưng với những người lần đầu thấy loại bánh cổ truyền này thì lại khác, bánh chưng làm từ gạp nếp bản thân nó liền rất dính, chính vì vậy nếu không có kỹ năng liền để hạt gạo dính hết vào tay, nhớp nháp khó chịu vô cùng.

Cũng không lâu lắm, Vô Song mang 2 đĩa bánh chưng xuất hiện trước mặt Vô Hà Tử, vẻ mặt vô cùng tự tin.

Loại bánh này quá khứ hắn đã làm quá nhiều, đều được khách nhân tấm tắc khen ngợi, trong kiếp này trù nghệ của hắn tăng mạnh, đương nhiên sẽ không thể nào thất bại, quan trọng hơn khẩu vị của người Việt Nam cùng Trung Quốc cũng không quá khác nhau, hắn căn bản không tin loại bánh này sẽ không được đón nhân.

Trên chiếc đĩa trắng xinh đẹp, Vô Song cắt bánh thành 8 phần nhỏ, sau đó đặt lên bàn trước mặt Vô Hà Tử, ánh mắt có chút chờ mong.

Vô Hà Tử có thể coi là người đầu tiên trên thế giới này nếm thử bánh chưng.

Vô Hà Tử ngồi xuống, ánh mắt chớp động, đầu tiên liền quan sát màu sắc xanh mượt của bánh sau đó chậm rãi thưởng thức mùi hương dịu nhẹ của gạo nếp, ánh mắt Vô Hà Tử liền sáng lên.

“Thơm dịu nhẹ nhàng, thêm sắc xanh mượt mà. Nguyên liệu của thứ ‘bánh chưng’ này là gì?”.

Vô Song đứng đó mỉm cười đáp.

“Đỗ xanh, gạo nếp cùng thịt lợn, có thể coi là nguyên liệu chính, sau đó cần thêm 1 số vật đặc thù như nồi hấp, củi khô, khuôn đúc, lá gói... “.

Vô Song cũng không có ý định nói tiếp bởi Vô Hà Tử lúc này đã ăn thử, sau đó hắn rõ ràng có thể cảm thấy ánh mắt Vô Hà Tử sáng lên.

“ Oa, khi cắn vào miệng miếng cảm giác đầu tiên là mềm dẻo, có thêm mùi thơm cùng hương vị bùi bùi của đậu xanh, thịt lợn có chút béo nhưng khi vào miệng lại lập tức tan”.

“Tiểu Vô Song, ngươi học món này ở đâu vậy, sao lão phu chưa bao giờ nhìn thấy?, nghe cũng chưa nghe bất quá thật ngon a”.

Vô Song thấy vô Hà Tử thích thú liền mỉm cười, hắn tất nhiên sẽ không trả lời câu hỏi này của sư phụ, hắn trả lời chỉ sợ chính Vô Hà Tử cũng không tin đi.

Đợi Vô Hà Tử ăn xong, chỉ thấy lão nhân này lười biếng vặn vẹo xương cốt một chút, sau đó sắc mặt trở nên uể oải.

“Ăn ngon a, có điều kỳ quái, tại sao lão phu lại cảm thấy buồn ngủ như vậy?”.

Vô Song nghe vậy liền cảm thấy ngoài ý muốn sau đó hắn cũng rất nhanh có thể hiểu ra.

Cho dù chưa có nghiên cứu khoa học nào ở kiếp trước nhưng đúng là vào dịp tết, sau khi ăn bánh trưng xong liền cảm thấy buồn ngủ, hơn nữa ngủ phi thường ngon.

Vô Song nhìn thấy Vô Hà Tử biểu hiện, cũng chỉ khẽ lắc đầu, trong lòng có chút buồn cười. Ở kiếp trước của Vô Song có 1 câu nói rất nổi tiếng chính là ‘bánh chưng gây lú’, sau mỗi dịp nghỉ tết xong, đám bạn học khi đó kiến thức toàn bộ chữ thầy trả thầy.

Nghĩ đến vài ký ức mơ hồ của kiếp trước, Vô Song liền nhẹ thở ra một hơi, tâm sự trong lòng của hắn cũng dần vơi đi, tâm tình liền trở nên tốt hơn.

Ánh mắt lại chuyển hướng nhìn về Vạn lão ở cách đó không xa, lúc này Vạn lão vẫn tiếp tục luyện quyền không biết mệt mỏi, căn băn không để ý đến hai người Vô Song cùng Vô Hà Tử.

Vô Song thấy vậy cũng không ngạc nhiên, hắn cũng đã có chút quen thuộc với tính cách Vạn lão.

Chậm rãi ngồi xuống trước mặt Vô Hà Tử, Vô Song chậm rãi mở miệng.

“Sư phụ, sáng nay đệ tử qua chúc tết ông ngoại trước, sau đó ông ngoại nói người muốn...”.
Vô Song chưa nói dứt lời, Vô Hà Tử đã thở ra một hơi.

“Lão Trình muốn rời đi đúng không?”.

Vô Song liền gật đầu, ánh mắt đầy chờ mong nhìn Vô Hà Tử.

“Sư phụ, đệ tử luôn cảm thấy trong lời nói của ông ngoại có gì đó không đúng, rõ ràng có chuyện ông ngoại dấu không muốn nói ra, sư phụ người có thể giải đáp thắc mắc của đệ tử không?”.

Vô Hà Tử ánh mắt chớp động một chút, sau đó cũng gật đầu.

“Ông ngoại ngươi quay về Dược Vương Cốc lần này, liền muốn bế quan tiềm tu”.

Vô Song khuôn mặt liền nhíu lại, hắn không hiểu ông ngoại của mình dĩ nhiên phải bế quan tiềm tu?, ông ngoại thực lực chỉ là Tông Sư cảnh giới có điều từ trước đến nay ông ngoại căn bản không quan tâm đến mấy thứ này.

“Sư phụ, rốt cuộc ông ngoại con bế quan làm gì?”.

Vô Hà Tử cũng không có ý định che dấu Vô Song, ánh mắt liền xuất hiện một tia nghiêm túc.

“Việc này ngươi biết, sau đó liền tốt nhất để trong lòng, ngươi muốn giúp chỉ làm hắn thêm phân tâm, hơn nữa ngươi có muốn giúp cũng không giúp được, việc này liên quan đến rất nhiều thứ”.

“Trịnh lão lần này trở về Dược Vương Cốc, muốn chuyên tu dược đạo, hắn ta nhất định phải bảo vệ danh hiệu Độc Thủ Dược Vương của chính mình”.

“Độc Thủ Dược Vương danh hiệu này ngươi có thể coi như là ngũ đế cấp bậc bên trong dược đạo giới, danh hiệu phi thường cao quý, bất cứ ai cũng thèm khát đạt được. Bằng vào thực lực của lão Trịnh, trên giang hồ hiện hay chỉ có duy nhất 2 người có khả năng uy hiếp địa vị của hắn trong luyện dược giới”.

“Người đầu tiên là sư đệ của hắn Thạch Vạn Sân, người này âm hiểm gian trá, lạnh lùng tàn nhẫn thậm chí có thể coi là tiểu nhân ti bỉ có điều chính loại cá tính này khiến hiện nay hắn là đệ nhất cao thủ dùng độc trên giang hồ, đến cả lão phu nếu không có việc gì cũng không muốn đụng vào kẻ này, tiểu tử ngươi sau này đi ra giang hồ, tốt nhất đề phòng lão tặc này một chút kẻo chết thế nào cũng không biết”.

“Người còn lại cũng là sư đệ của lão Trịnh, người này y thuật không so được với Trịnh lão, độc thuật lại thua Thạch tặc nhưng bản thân là người Miêu Cương, ở Miêu Cương nhiều nhất là trùng độc, kẻ này trên con đường cổ độc đi được cực kỳ xa, cho dù Trịnh lão cũng không thể so sánh”.

“Trịnh lão lần này trở về, chỉ sợ muốn đóng cửa nghiên cứu về độc thuật, y thuật hay đan thuật của hắn đều là nhất tuyệt, vượt xa hai vị sư đệ nhưng độc thuật lại không bằng, cái danh hiệu Độc Thủ Dược Vương kia không chỉ có ‘dược’ mà còn có cả ‘độc’ bên trong, muốn tiếp tục nắm giữ danh hiệu này, Trịnh lão chỉ sợ gặp rất nhiều khó khăn”.

Vô Song nghe vậy mới hiểu ra tại sao ông ngoại hôm nay lại cư xử lạ như vậy, trong ánh mắt có điều suy nghĩ.

“Sư phụ, vậy... vậy ông ngoại có an toàn hay không?”.

Vô Hà Tử ánh mắt liền trầm ngâm.

“Vị ở Miêu Cương kia có lẽ không chơi thủ đoạn hèn hạ, dù sao hắn cũng không quan tâm danh hiệu này cho lắm, hắn quan tâm liền là con đường võ đạo. Về phần họ Thạch lão phu liền không đoán được, Thạch Vạn Sân người này bị không ít người gọi là Thạch Tặc, 40 năm trước hắn không đấu lại Trịnh lão để mất danh hiệu Độc Thủ Dược Vương, 40 năm sau chỉ sợ hắn giở trò”.

Vô Song ánh mắt lập tức lạnh lại, bàn tay nhỏ bé có chút nắm chặt lại.

“Thạch Tặc... tốt nhất ngươi không nên đụng đến ông ngoại ta, chỉ cần ông ngoại mất một sợi tóc, ta liền đảm bảo ngươi chết rất thảm, rất thảm”.

Vô Hà Tử không biết Vô Song đang nghĩ gì nhưng nhìn biểu hiện của hắn cũng có thể hiểu được đại khái, Vô Hà Tử khẽ đứng lên, sau đó vỗ vai Vô Song.

“Đây là việc của ngươi lớn, ngươi tốt nhất không cần quan tâm, ông ngoại ngươi cũng không phải quả hồng mềm, bằng hữu của lão phu từ trước đến nay không có quả hồng mềm”.
Vô Hà Tử nói đến đây, ánh mắt xuất hiện một tia tinh quang đáng sợ, hơn nữa trong giọng nói liền có chút tự hào.

Vô Hà Tử quen biết rất rộng, chính tà không phân chỉ cầu hợp ý có điều không rõ tại sao, những người hợp ý với hắn, những người có thể làm bằng hữu với hắn đều là những nhân vật đứng tại đỉnh cao của nhân sinh, nhìn Vô Hà Tử già mà không kính, tính cách như trẻ con nhưng riêng phần ánh mắt, ông ta cao hơn sư huynh của mình Tiêu Dao Tử nhiều lắm.

Tiêu Dao Tử nói như vậy liền làm lo lắng trong lòng Vô Song giảm đi rất nhiều, hắn hiện nay còn quá nhỏ, còn quá yếu, chỉ sợ dùng hết mọi thủ đoạn của bản thân cũng không có cách nào đánh bại được cao thủ cỡ đại sư huynh chứ đừng nói là Thạch Tặc.

Người ta gọi là quan tâm tất loạn, ông ngoại của hắn lịch duyệt so với hắn cao hơn nhiều, hơn nữa đừng nhìn ông ngoại Vô Song bình thường hiền từ với hắn như vậy mà nghĩ Dược Vương Trịnh Hạo Thiên là lão nhân hiền lành chất phát, ở trên giang hồ danh tiếng của Độc Thủ Dược Vương có ai không biết?, có ai không sợ?.

Quan trọng nhất, với cá tính của Vô Hà Tử chỉ cần ông ngoại của Vô Song cầu cứu, Vô Hà Tử nhất định bất chấp tất cả mà rat ay.

Nghĩ được điểm này, Vô Song trong lòng một lần nữa trở nên nhẹ hơn rất nhiều.

“Sư phụ, cảm ơn người, lòng của đệ tử nhẹ đi rất nhiều. Đệ tử còn phải mang rõ bánh này cho các sư huynh sư tỷ, Đệ tử xin đi trước”

Vô Hà Tử nghe vậy mỉm cười.

“Đợi lão phu một chút, hôm nay là đầu năm mới, lão phu có quà cho ngươi”.

Vô Song nghe vậy liền sững người.

“Sư phụ, cũng không cần đâu, hôm đó ở Lục Trúc Thôn...”.

Vô Song chưa nói xong đã thấy Vô Hà Tử ra dấu im lặng, khóe miệng Vô Hà Tử chậm rãi cong lên.

“Lão phu lúc đó chỉ trêu chọc Kiếm lão một chút mà thôi, Thiên Tằm Tơ là thứ ông ngoại ngươi đưa ngươi, liên quan gì đến lão phu?, đợi một chút, lão phu vào trong lấy cho người một thứ thú vị”.

Tất nhiên cũng không để Vô Song đợi quá lâu, lần này trong tay Vô Hà Tử có một quyển sách.

Quyển sách có bìa màu xanh nhạt, bên trên ghi ba chữ ‘Tửu Thần Quyết’.

Vô Song vừa nhìn thấy ‘Tửu Thần Quyết’ trong lòng liền có chút suy nghĩ.

“Sư phụ, Tửu Thần Quyết chẳng nhẽ cũng giống Chính Khí Quyết?”.

Vô Hà Tử nghe vậy liền gật đầu sau đó lại lập tức lắc đầu.

“Giống mà cũng không giống, Tửu Thần Quyết thật ra không có cách nào so sánh với Chính Khí Quyết, ít nhất trong mắt lão phu là vậy bất quá Tửu Thần Quyết thứ này lại có thể trợ giúp ngươi một chút”.

“Tửu Thần Quyết tu luyện cũng không khó, quan trọng là tửu lượng của chính bản thân ngươi thế nào, Tửu Thần Quyết tên như ý nghĩa, liền liên quan đến rượu”.

“Trong thiên hạ không thiếu võ công liên quan đến rượu, ví dụ như A Hầu Vân Tiên Đào, Hầu Quyền, Túy Quyền, Túy Côn...những loại võ công này tửu lượng cùng tửu kính càng lớn, uống càng nhiều rượu trong khi chiến đấu, uy lực lại càng mạnh mẽ”.

“Uống rượi cũng có đạo của uống rượu, chia thành tửu lượng cùng tửu kính. Tửu lượng là lượng rượu ngươi có thể uống, còn tửu kính chính là khả năng kháng lại độ chếnh choáng của rượu, nói đơn giản một chút tửu kính càng cao, ngươi uống rượi càng có thể kéo dài thần trí minh mẫn”.

“Ví dụ như đại sư huynh ngươi, nhìn hắn cả ngày say khướt nhưng tửu kính cao đến dọa người, đầu óc của hắn vẫn vô cùng minh mẫn, cả ngày ngập trong rượu nhưng bảo hắn say liền không đúng. Ta biết ngươi muốn học tận hết các kỹ nghệ bên trong Vong Ưu Thôn, với tiên thiên thiên phú của ngươi cái này liền có thể thực hiện, bất quá lão phu để ý thấy ngươi không mặn mà lắm với tửu đạo của đại sư huynh, cái này liền là ngươi sai. Sau này chịu khó đi theo đại sư huynh ngươi một chút”.

“Đại sư huynh của ngươi trong thô có tinh, trong cơ say vẫn luôn bảo trì minh mẫn, hắn có thể coi là đệ tử hợp ý lão phu nhất”.

Vô Song nghe Vô Hà Tử nhắc nhở, trong lòng liền có cảm ngộ, hắn liền ngoan ngoãn gật đầu với Vô Hà Tử, hắn trước giờ cũng chỉ nghĩ uống rượu cơ bản là uống bất quá sau khi Vô Hà Tử nhắc nhở, hắn không ngờ thế giới này uống rượu còn là một loại tu luyện, thậm chí một trường phái võ công.

Thấy Vô Song ngoan ngoãn gật đầu, Vô Hà Tử lại chỉ vào Tửu Thần Quyết trên bàn.

“Quyển sách này cũng thuộc về kỳ thuật, đơn giản mà nói ngươi uống càng nhiều rượu, ngươi liền cảm thấy trong đan điền càng có thêm một luồng tửu ý nồng đậm, máu huyết trong người như sôi lên, dưới tác dụng của Tửu Thần Quyết, trong chiến đấu ngươi có thể làm cảm giác đau đớn của chính bản thân mình trì trệ, trong chiến đấu có thể mượn tửu ý tạo thành một loại khí thế giả tạo, một loại khí thế của dã lang, lấy chiến nuôi chiến, tuyệt không lùi bước ”.

“ Mấy năm trước, lão phu từng gặp Tiêu Phong tiểu tử, tiểu tử này uống rượu mà lớn lên, coi rượu như nước, thậm chí càng uống càng minh mẫn, càng uống rượu chiến ý càng tăng, chính vì vậy lão phu mới tập cho ngươi uống rượu từ rất sớm, lại cất công đi lấy Tửu Thần Quyết về đây “.

“Tiêu Phong kẻ này trước khi uống rượu cùng sau khi uống rượu căn bản là hoàn toàn khác nhau, thậm chí lão phu cảm thấy kẻ này càng uống nhiều rượu, thiên phú chiến đấu càng mạnh mẽ, thậm chí có chút giống với phụ thân ngươi, tuy không phải là 3 loại tiên thiên căn cốt thiên phú cộng dồn nhưng cũng có 2 loại”.

“Đáng nói hơn, lão phu có 1 loại suy đoán, Tiêu Phong dùng rượu để kích hoạt thiên phú căn cốt của chính mình, cái suy nghĩ này rất khó xác định, chỉ là một loại lý thuyết, chỉ sợ tiểu tử kia cũng không có nhận ra đi. Lão phu làm người có chút tật xấu đó là tò mò, chính vì tò mò nên mới muốn làm rõ cái lý thuyết này một chút, ngươi nhận Tửu Thần Quyết liền giúp lão phu một chút đi, lão phu muốn biết rốt cuộc có thể dùng ngoại vật kích thích tiên thiên thiên phú hay không?”.

Nói đến đây, hai mắt Vô Hà Tử trở nên sáng rực, trong mắt hiện ra hai luồng chiến ý.

Nhìn Vô Hà Tử chú tâm, Vô Song ngoan ngoãn cúi đầu, Vô Hà Tử đã nói như vậy, hắn sao có thể không theo?.

........

Tuần này ngày 4 chương

12h trưa - 3h chiêu - 6 chiều - 9h tối

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 55: Thích Phương – Địch Vân

Ngày tết của Vong Ưu Thôn thật ra cũng không cách nào so sánh với cái tết dưới chân núi, dù sao bọn họ cũng là người luyện võ, có rất nhiều việc để làm, người trong giang hồ muốn tận hưởng một cái tết đúng nghĩa như những người dân bình thường kia liền khó vô cùng.

Lại thêm Vong Ưu Thôn không lớn, mọi người cũng trở nên quen thuộc với nhau, cả thôn giống như một xóm nhỏ vậy, toàn bộ tết của Vong Ưu Thôn chỉ tính trong ngày cuối năm cũ và ngày đầu năm mới.

Đầu năm mới mọi người lại tập trung ở nhà Thần Y, cùng nhau mở một bữa tiệc lớn, nhấm nháp vài ly rượu, nói những câu chuyện trên trời dưới đất vô thương vô phạt.

Năm nay có thêm ba người trong Vong Ưu Thôn là Vô Song – Linh Tố cùng Dược Vương, có điều cũng không thay đổi là bao, có lẽ thay đổi duy nhất liền là năm nay ăn tết ngon hơn mọi năm quá nhiều, trong 1 năm Vong Ưu Thôn đón nhận 2 cái cao cấp trù sư.

Sau bữa tiệc đầu năm, mọi người trong Vong Ưu Thôn ai về nhà nấy, bắt đầu chuẩn bị cho một năm hoàn toàn mới, đây chính là thói quen của tất cả mọi người trong Vong Ưu Thôn.

.......

Lúc này Vô Song cũng không trở về nhà, hắn đang nằm vắt vẻo trên một thân cây tùng lớn trong rừng, trong miệng ngậm một nhánh cỏ khô, ánh mắt mơ hồ nhìn lên bầu trời cao trong xanh.

Sau khi nói chuyện cùng Dược Vương và Vô Hà Tử, trong lòng Vô Song liền xuất hiện rất nhiều suy nghĩ.

Hắn nghĩ về việc của ông ngoại, hắn cũng nghĩ về thế giới này.

Một năm trôi qua, để Vô Song hiểu thêm rất nhiều về nơi đây, càng hiểu rõ về thế giới này, hắn lại càng thêm mơ hồ về nó.

Khi Thiên Long Giáo đánh vào Tiêu Dao Cốc, Vô Song đã từng thức suốt đêm để thành lập 1 bản kế hoạch cho mình ở tương lai, bản kể hoạch cho toàn bộ Thiên Long Giáo phát triển, đáng tiếc bây giờ hắn mới thấy bản kế hoạch của mình là thiếu xót cỡ nào.

Thế giới này là Kim Dung thế giới kết hợp với một thế giới mà Vô Song chưa từng bước tên cũng chưa từng đọc qua.

Thế giới mà Vô Song chưa từng biết tên kia, Vô Song sẽ không suy nghĩ quá nhiều, thứ làm hắn đắn đo là Kim Dung thế giới.

Trong Kim Dung thế giới có tổng cộng 14 bản thiên thư, Vô Song cũng không biết trong thế giới này sẽ xuất hiện bao nhiêu tác phẩm của Kim Dung nhưng hắn có một loại cảm giác, hắn phi thường tin tưởng nhất định sẽ có đủ toàn bộ thế giới trong tiểu thuyết Kim Dung.

Việc khiến Vô Song đau đầu cũng là như vậy.

Mỗi tiểu thuyết Kim Dung đều tồn tại nhân vật chính, đáng bực mình nhất là bất cứ nhân vật chính nào đều mang trong người 1 cái Bug, gần như là lấy hết khí vận trong thiên hạ gia trì bản thân.

Bình thường Vô Song sẽ không để ý, nhưng ở thế giới này lại khác, quá nhiều nhân vật chính như vậy, Vô Song căn bản không cách nào kết giao với toàn bộ, cũng không có cách nào làm vừa lòng toàn bộ, đây tuyệt đối là việc không thể nào.

Làm vừa lòng 1 người, Vô Song có thể làm được.

Làm vừa lòng 2 người, Vô Song cũng có thể làm được.

Tuy nhiên bắt hắn làm vừa lòng cả chục người, hắn liền sẽ không làm, cho dù muốn làm cũng không có cái năng lực này.

Nhân vật chính trong Kim Dung rất nhiều nhưng thế giới vốn chỉ có một, chính đám người này cũng không có cách nào bảo trì luôn luôn hữu hảo với nhau, huống gì là Vô Song.

Ít nhất Vô Song biết, tại thế giới này hắn cùng Quách Tĩnh chỉ sợ rất khó đi chung một đường.

Càng nghĩ, đầu của Vô Song càng rối, hắn ngủ thiếp đi lúc nào, chính hắn cũng không biết.

........

Vô Song không rõ mình ngủ bao lâu, cho đến khi một âm thanh quen thuộc vang lên.

“Tiểu sư thúc, người ở trên đó làm gì, người xuống đây với Tương Vân được không?”.

Vô Song bị giọng nói của Tương Vân đánh thức, ánh mắt liền lập tức mở ra, sau đó nhìn cô gái nhỏ bé ở bên dưới.

Tương Vân hôm nay mái tóc vẫn để xõa đến lưng, một thân áo xanh nhẹ nhàng, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp cùng ánh mắt ngây thơ đang chớp chớp nhìn Vô Song.

Vô Song dùng tay khẽ nhăn hai hàng lông mày, sau đó lập tức nhảy xuống.

“Tương Vân, có việc gì không?”.

Tương Vân mỉm cười ngọt ngào, giọng nói cực kỳ lễ phép, cô gái này căn bản hoàn toàn coi Vô Song là trưởng bối để đối đãi.

“Tiểu sư thúc, Tương Vân phải xuống dưới thôn có việc, sư thúc có thể đi cùng ta hay không?”.

Lúc này Vô Song cũng không có việc gì làm, lại nhìn Tương Vân dùng ánh mắt đáng thương nhìn mình, hắn sao có thể từ chối.

“Tương Vân, ngươi muốn xuống Đỗ Khang Thôn đúng không?”.

Thẩm Tương Vân nghe vậy liền khẽ lắc đầu.

“Không phải đâu sư thúc, Tương Vân muốn đi Ngưu Gia Thôn”.

Vô Song nghe vậy ánh mắt liền thoáng ngạc nhiên, hắn nào biết Ngưu Gia Thôn ở đâu, đây còn là lần đầu tiên Vô Song biết Ngưu Gia Thôn tồn tại.

Thẩm Tương Vân mỉm cười, sau đó bàn tay mềm mại kéo kéo tay Vô Song.

“Tiểu sư thúc, người đồng ý đi, phụ thân nói ta xuống núi đều phải có trưởng bối đi theo, tiểu sư thúc là trưởng bối của ta, ngài nhất định phải giúp ta nha”.

Nhìn biểu cảm của Tương Vân, Vô Song chỉ biết mỉm cười khẽ xoa đầu nàng.

“Được, sư thúc đi với ngươi, có điều nói trước, sư thúc không có biết đường đâu”.

Thẩm Tương Vân ngoan ngoãn cười.

“Sư thúc không cần lo, chúng ta đi xuống Đỗ Khang Thôn, thuê một cái xe ngựa không phải là được sao?, Ngưu Gia Thôn cách đây cũng không xa”.

Cứ như vậy Vô Song cùng Tương Vân đi xuống núi, tiến về Ngưu Gia Thôn.

Vô Song trước khi đi cũng tiện tay cầm theo một tấm khăn đen, trực tiếp che đi nửa phần khuôn mặt bên dưới của mình.

Tương Vân nhìn Vô Song làm vậy, ánh mắt ban đầu hiện lên một tia khó hiểu sau đó như nghĩ ra gì đó, bật cười không thôi.

“Tiểu sư thúc a, nhiều khi Tương Vân cũng rất ghen tị với người, người dĩ nhiên còn xinh đẹp hơn Tương Vân, thực là tức chết người ta mà”.



Tương Vân nói xong như sợ Vô Song giận, khẽ lè lưỡi với hắn, sau đó lập tức chạy khỏi Vong Ưu Thôn.

Vô Song cũng không biết làm sao với cô gái này, hắn khẽ mỉm cười, rồi không nhanh không chậm đuổi theo.

..........

Tương Vân thật ra rất nổi tiếng ở Đỗ Khang Thôn, phụ thân từng dẫn nàng xuống dưới Đỗ Khang Thôn không ít lần, hai cha con liền chữa trị không lấy tiền cho tất cả người dân bên trong Đỗ Khang Thôn, từ đó danh vọng của Thần Y trong thôn liền trở nên cực cao.

Thần Y danh vọng tăng lên, đương nhiên Tương Vân cũng được rất nhiều người nhớ đến, cho dù cô bé xinh đẹp này đã rời khỏi Tử Ngọc Sơn một khoảng thời gian dài để đến Thần Nông Cốc thì khi trở lại, người dân vẫn không ai quên nàng.

Trên đường Thẩm Tương Vân liền làm tâm điểm chú ý, Vô Song ở phía sau dều bị rất nhiều người trực tiếp lờ đi, dọc theo đoạn đường ở Đỗ Khang Thôn, vô số người tươi cười mở miệng chào Tương Vân, đương nhiên Tương Vân cũng ngoan ngoãn cúi chào với từng người, từ đó dẫn đến việc hai người mát tương đối nhiều thời gian, mới có thể ra khỏi Đỗ Khang Thôn.

Cũng may mắn Thẩm Tương Vân rất được lòng người dân bên trong Đỗ Khang Thôn, không ngờ nàng đi thuê xe ngựa vậy mà còn được miễn phí.

Chiếc xe ngự trở Vô Song cùng Tương Vân không lớn nhưng cũng vì trong xe vốn chỉ có 2 đứa bé, từ đó khoảng không gian bên trong vẫn tương đối thoải mái.

Ở bên trong xe, Vô Song cuối cùng cũng được biết Ngưu Gia Thôn là nơi nào.

Ngưu Gia Thôn là một thôn nhỏ nằm ở đông nam Đỗ Khang Thôn, bản thân Ngưu Gia Thôn cũng chỉ có thể coi là lớn hơn Vong Ưu Thôn một chút mà thôi, người dân bên trong chủ chiếu sống bằng nghề đánh bắt cá cùng gieo trồng hoa màu, một thôn quê điển hình.
Theo lời Tương Vân, ở Ngưu Gia Thôn nàng có một tỷ tỷ, vị tỷ tỷ này với nàng cực kỳ thân thiết, chỉ tiếc khoảng thời gian trước Tương Vân đến Thần Nông Cốc, từ đó liền không có cách nào tiếp tục đến chơi với tỷ tỷ của mình, hôm nay nhân dịp năm mới, nàng liền đến thăm tỷ tỷ.

Xe ngựa nhỏ đi cũng không quá lâu, Ngưu Gia Thôn cách Đỗ Khang Thôn chỉ khoảng 2 tiếng đi bộ, đường đi cũng không xấu vì vậy nếu dùng xe ngựa cũng chỉ mất chưa tới 1 tiếng.

Khi xuống xe, Thẩm Tương Vân còn không quên cúi đầu thật sâu, phi thường ngoan ngoãn với lão nhân đánh xe.

“Trần gia gia, cảm ơn gia gia đã cho chúng cháu đi nhờ xe, gia gia cứ về trước đi, cũng không cần đợi hai chúng cháu”

Lão nhân được gọi là Trần gia gia kia mỉm cười với Tương Vân, sau đó không ngờ cũng mỉm cười với cả Vô Song, sau đó lại chậm rãi đánh xe đi.

Vô Song cũng không biết một điều, bên trong Đỗ Khang Thôn tuy Vô Song không được lòng người như Tương Vân, cũng không phải ai cũng quen biết hắn có điều người nhận ra hắn không ít, bất chấp hắn có dùng khăn che mặt hay không.

Nghĩ mà xem, một thiếu nữ xinh đẹp như hoa như ngọc, thân hình có chút mảnh mai, cùng mái tóc màu trắng không lẫn đi đâu được, nhận ra Vô Song cũng là hết sức bình thường.

.........

Ngưu Gia Thôn thực tế không có nhỏ như Tương Vân nói, trong mắt Vô Song, Ngưu Gia Thôn chỉ sợ so với Lục Trúc Thôn ở Tương Dương cũng không thua kém.

Bước vào Ngưu Gia Thôn, có thể thấy bóng người thưa thớt đi lại, lúc này theo Vô Song ước lượng là khoảng 3h chiều, mặt trời vẫn tương đối nắng gắt, người dân vẫn là không muốn ra khỏi nhà thì hơn, nếu không có Tương Vân gọi, Vô Song cũng không nguyện ý đi ‘tắm nắng’ thế này.

Tương Vân quen đường, mọi việc lên trở nên dễ dàng vô cùng.

Rất nhanh Tương Vân ‘nắm tay’ Vô Song, đưa hắn đến một ngôi nhà trong Ngưu Gia Thôn.

Ngôi nhà này cũng không lớn, có thể coi là nhỏ so với những ngôi nhà xung quanh ở trong chính Ngưu Gia Thôn hơn nữa nằm ở địa điểm cũng không bắt mắt, nằm sát phía cuối Ngưu Gia Thôn, nếu không phải là người biết chủ nhân ngôi nhà hoặc đã từng đến đây, chỉ sợ khó mà tìm được.

Tương Vân đứng trước cửa nhà, khuôn mặt xinh đẹp liền vui vẻ, sau đó đặt hai tay chiếc miệng nhỏ tạo thành hình cái loa.

“Phương tỷ tỷ, Phương tỷ tỷ....”.

Không bao lâu sau, từ bên trong nhà nhỏ một thiếu nữ vội vàng chạy ra.

Cô gái này vừa xuất hiện, Vô Song ánh mắt liền khẽ xuất hiện một tia kỳ dị.

Nàng rất đẹp, làn da trắng nõn cùng mái tóc óng mượt, căn bản không giống với nữ nhân sống ở nông thôn.

Nữ nhân này cũng chỉ khoảng 12-13 tuổi nhưng phát dục rất khá, thân cao khoảng 1m50, ở phần ngực cũng đã có chút nhô lên, vòng eo nhỏ nhắn tinh tế, khuôn mặt xinh đẹp tựa như hoa, cái cổ cao ba ngấn,đôi môi mỏng phớt hồng.

Nếu không phải trên người nàng quần áo cực kỳ tầm thường, Vô Song còn tưởng là con cháu nhà đại quan trong triều.

Cô gái rất nhanh mở cửa ra, sau đó đôi mắt mở lớn nhìn Tương Vân, mặt cười tươi như hoa.

“Tương Vân, ngươi trở về rồi sao, tỷ tỷ rất nhớ ngươi”.

Nàng liền ôm Tương Vân vào lòng, về phần Tương Vân cũng ôm lấy nữ nhân kia.

“Tương Vân cũng rất nhớ tỷ tỷ”.

......

Hai vị tỷ muội này giao tình phi thường tốt, nếu không phải có Vô Song là người thứ ba ở đây, cũng không biết còn tính ôm nhau đến bao giờ.

Thẩm Tương Vân lén nhìn Vô Song một chút, khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên.

“Phương tỷ tỷ, đây là Vô Song ca ca của muội”.

Tất nhiên ở trên xe, Vô Song đã thống nhất với Tương Vân cách gọi, nếu không trước mặt người khác nàng cứ 1 câu tiểu sư thúc, 2 câu tiểu sư thúc, Vô Song liền cảm thấy không biết làm thế nào mới phải.

Giới thiệu Vô Song với Phương tỷ tỷ, Tương Vân cũng rất nhanh quay đầu lại cười với Vô Song.

“Ca ca, đây là Thích Phương tỷ tỷ, tỷ tỷ chính là bông hoa đẹp nhất của Ngưu Gia Thôn nha”.

Thích Phương bị Tương Vân nói, sắc mặt liền đỏ lên nhẹ véo má Tương Vân.

“Xú nha đầu, đừng có trêu tỷ tỷ nữa, ngươi đến rồi thì mau đi vào đây, đứng ngoài mãi làm sao được”>

Sau đó Vô Song cùng Tương Vân nhẹ nhàng bước theo Thích Phương.
Vô Song trong đầu lúc này đang rất nhanh suy đoán Thích Phương là nhân vật nào, đáng tiếc hắn cũng không có nhớ ra cái tên này rốt cuộc xuất hiện ở đâu trong Kim Dung tiểu thuyết, vì vậy hắn liền suy đoán, Thích Phương liền cũng giống Tương Vân, căn bản không liên quan đến Kim Dung tiểu thuyết.

Nghĩ đến một điểm này, Vô Song liền có chút tò mò với Thích Phương, ít nhất hắn tin tưởng nữ nhân nông thôn một nắng hai sương tuyệt không thể nào được nhưu Thích Phương, quan trọng nhất, ngôi nhà của nàng cũng không lớn, lại nằm trong góc phi thường hẻo lánh, thoạt nhìn cũng không giàu có gì.

Thích Phương vừa dẫn Vô Song cùng Tương Vân vào nhà thì bên ngoài cửa một giọng nói già nua vàng lên.

“Phương nhi, nhà chúng ta có khách sao?”.

Thích Phương đang cười nói cùng Tương Vân, nghe thấy âm thanh này, cả nàng cùng Tương Vân liền tươi cười.

Sau đó Thích Phương khẽ gật đầu với Vô Song, rồi chạy nhanh ra ngoài.

Không bao lâu, đi vào trong nhà ngoài Thích Phương lại có thêm hai người.

Đầu tiên là một lão nhân râu tóc bạc phơ, lưng có chút còng thoạt nhìn cực kỳ hiền hậu cùng chất phác.

Người thứ hai là một nam nhân, tuổi tác cũng không lớn, khoảng 14-15 tuổi, thân hình cao lớn vô cùng, giống như hộ pháp vậy.

Vừa thấy lão nhân bước vào, Tương Vân liền ngoan ngoãn đứng lên cúi đầu.

“Thích gia gia, Địch đại ca”.

Hai người vừa thấy Tương Vân lập tức mỉm cười, rõ ràng Tương Vân cực kỳ quen thuộc với gia đình này.

Tương Vân đã lên tiếng, Vô Song cũng không thể lặng im, hắn cũng nhẹ cúi đầu với hai người.

“Thích tiền bối, Địch đại ca”.

Cả hai người cũng mỉm cười hiền hòa với Vô Song tuy nhiên khi nhìn thấy mái tóc màu trắng của hắn, rxo ràng có chút bất ngờ.

Tương Vân một lần nữa liền làm giới thiệu cho mọi người.

“Thích gia gia, Địch đại ca, đây là ca ca của Tương Vân, Vô Song”.

“Ca ca, đây là cha của Thích Phương tỷ tỷ, Thích gia gia. Còn đây là thanh mai chúc mã của Phương tỷ, Địch Vân, Địch đại ca”.

Thích Phương ở bên cạnh liền lập tức nhẹ gõ đầu Tương Vân.

“Nha đầu này, lâu không gặp gan của ngươi càng ngày càng lớn đúng không?”.

Về phần Địch Vân to lớn kia vậy mà lại gãi gãi cái đầu trọc lóc của mình cùng với một nụ cười ngây ngô.

Không khí trong căn nhà nhỏ bất chợt trở nên vui vẻ vô cùng.

Tuy nhiên Vô Song không thể giống Tương Vân cười đùa vui vẻ được, trong đầu hắn lúc này đang chú ý vào hai điều.

Đầu tên là cái tên Địch Vân.

Rõ ràng hắn đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó rồi, chỉ là hiện nay suy nghĩ lại vậy mà không thể nhớ ra?.

Thứ hai là vị Thích gia gia này, người này nhìn từ đầu đến chân không có chút thực lực nào, căn bản là một lão đầu vô hại nhưng lại làm Vô Song có cảm giác chán ghét.

Cảm giác của Vô Song thường thường sẽ rất nhạy, ví dụ như sự kiện Thiên Long Giáo đánh Tiêu Dao Cốc lần đó, chính vì vậy, Vô Song liền tin vào cảm giác của mình, hắn bắt đầu nổi lên tâm đề phòng với vị tiền bối họ Thích này.

..........

Vô Song cùng Tương Vân cũng không phải hai khách nhân duy nhất đến Ngưu Gia Thôn hôm nay.

Lúc này cách cửa thôn không xa có một chiếc xe ngựa phi thường xa hoa.

Ở bên ngoài xe có 4 nam nhân, một người thấp bé vô cùng, một người cao lêu nghêu, một kẻ béo, một kẻ lại tương đối bình thường, thân hình cân đối.

Bốn người này đứng vây xếp hàng trước xe ngựa, biểu hiện phi thường cung kính, trong ánh mắt thậm trí ngập tràn kích động.

Bên trong xe ngựa xa hoa, một bàn tay trắng nõn khẽ đưa ra ngoài cửa xe, bàn tay rất đẹp với những ngón tay thuôn dài cùng móng tay được sơn màu đỏ, thoạt nhìn cực kỳ yêu dị.

Từ bên trong xe một tấm lệnh bài được thả xuống.

Người lùn nhất trong bốn người vội đi lên tiếp lấy lệnh bài, biểu hiện vẫn phi thường cung kính.

Bên trong xe ngựa, một giọng nữ tính tràn ngập mị lực vang lên.

“Độc Xà đang ở đây đúng không?”.

Gã lùn liền cung kính đáp.

“Bẩm đại nhân, năm huynh đệ chúng ta vẫn để lại cách thức liên lạc, Độc Xà đúng là ở trong Ngưu Gia Thôn này, có điều hắn cũng không ở trên thôn mà là ở trên núi”.

Giọng nữ bên trong một lần nữa vang lên.

“Được, vậy thì Tiểu Quái, Bạch Tương ở lại, thân hình các ngươi quá dễ gây chú ý. Việc tìm Độc Xà để Kim Nhạn cùng Đổ Thần đi”.

Giọng nữ kia vừa dứt lời, liền không tiếp tục lên tiếng.

Sau đó rất nhanh 4 quái nhân liền chia ra.

Kẻ thấp bé gọi là Tiểu Quái.

Kẻ to béo gọi là Bạch Tương.

Bạch Tượng cùng Tiểu Quái liền cung kính đánh xe cho nữ nhân thần bí.

Kẻ dong dỏng cao gọi là Kim Nhạn.

Kẻ thân hình vừa phải gọi là Đổ Thần.

Nhìn theo Tiểu Quái cùng Bạch Tượng đi theo đại nhân rời đi, Kim Nhan cùng Đổ Thần bốn mắt nhìn nhau, sau đó khẽ gật đầu rồi bước vào Ngưu Gia Thôn.

..........

Tuần này ngày 4 chương

12h trưa - 3h chiêu - 6 chiều - 9h tối

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau