CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 506 - Chương 510

Quyển 3 - Chương 42: Hành Dương Thành – Vi Tiểu Bảo.

Vô Song trên đường tiến vào Lệ Xuân Viện mới biết tên nữ nhân trung niên áo xanh, nàng tự xưng Mộng Oánh, ở trong Lệ Xuân Viện được xưng là Oánh ma ma.

Cái tên này theo Vô Song mà nói không thể gọi là không hay thậm chí có chút văn nhã nhưng mà đặc vào người vị Oánh ma ma thì mười phần sai.

Đương nhiên mỗi người có chuyện xưa của mình, có con đường của mình, Vô Song sẽ không vô cớ phán xét người khác, bản thân hắn chỉ không thích nhưng tuyệt đối sẽ không ghê tởm vị Oánh ma ma này.

Tiếp theo vào đến Lệ Xuân Viện, Vô Song không khỏi bất ngờ về nơi này, Lệ Xuân Viện theo lời Mộng Oánh thì có... 5 tầng chứ không phải là 4.

Đây là công trình kiến trúc bao gồm tầng hầm, tầng một, tầng hai, tầng ba cùng tầng bốn.

Tầng hầm của Lệ Xuân Viện cửa vào không tại mặt tiền, cửa vào là ở hậu viện, nơi này là sòng bạc lớn nhất Hành Dương.

Sòng bạc tại thời đại này không hiếm lạ gì, cũng không phải nơi quan phủ không cho phép, thật ra cũng không cần xây dựng nơi bí mật như vậy bất quá càng bí mật lại càng cho người ta một loại cảm giác an toàn mà thần bí, loại cảm giác này hấp dẫn không ít con bạc.

Tầng một là tầng tiếp khách, cũng là nơi Mộng Oánh dẫn Vô Song vào bên trong, cái nơi này là đại sảnh, thậm chí có thể coi là cửa hàng ăn uống luôn cũng được, đi qua hành lang tiến vào chính phòng, bên trong xếp rất nhiều bàn ghế, cũng có không ít người đang ngồi, trên bàn đều bày đồ ăn đồ uống linh đình, ở khu vực trung tâm có một sân khấu lớn, bên trên lúc này... là ca kỹ đang nhảy múa, tất cả đều ăn mặc quần áo tây vực, khuôn mặt bị mạng mỏng che lại, chân trần đi trên thảm đồng thời phần eo hoàn toàn lộ ra, thân thể mềm dẻo vô cùng, thực sự cực kỳ chuyên nghiệp.

Nhìn cái hình ảnh này Vô Song không khỏi gật đầu, hắn nhớ đến nhà hàng thậm chí khách sạn kiếp trước, rất nhiều nơi sắp đặt sân khấu sau đó có cả dàn nhạc trợ hứng.

Vô Song không rõ chủ nhân Lệ Xuân Viện là ai nhưng mà đầu óc kẻ này thực sự rất không tầm thường.

Đương nhiên nơi này là kỹ viện, là kỹ viện thì không thể thiếu kỹ nữ, trên mỗi bàn ăn thực sự đều có mỹ nữ hầu rượu, các nàng không ngờ cũng chỉ mặc đồng nhất một trang phục, bên dưới là quần bó ôm sát từ hông đến bắp chân, bên trên là yếm đào chỉ che đi phần ngực, loại trang phục này lộ hoàn toàn phần cánh tay, phần lưng cùng từ bắp chân đổ xuống, thực sự nóng mắt vô cùng, đặt biệt có nhiều nữ tử... không ngờ chỉ buộc nửa cái yếm.

Thế nào là buộc nửa yếm?, loại yếm này tổng cộng có 3 cái nút thắt, một thắt ở sau gáy, một là thắt sau lưng còn một cái cuối thắt bên hông, có rất nhiều nữ nhân tại tầng một bỏ qua phần thắt bên hông làm cho hai phần trước ngực trực tiếp căng tràn, gần như muốn đẩy cái yếm ra.

Đương nhiên cũng không thiếu nữ nhân thắt đủ các nút trên yếm, cái này cũng không phải bọn họ cẩn thận hay không muốn hở hang gì cả mà là thân thể khác nhau.

Thắt hai nút có thể khoe ra phần ngực, nếu thắt đủ ba nút thì lại dùng để khoe eo.

Loại trang phục này thực sư phi thường phi thường có ý tứ.

Nghe Mộng Oánh ở bên cạnh thao thao bất tuyệt về Lệ Xuân Viện, về sáng kiến của chủ nhân nơi này, Vô Song từ trong lòng cũng bắt đầu bội phục Phúc Kiến An, đương nhiên hiện tại Vô Song vẫn chưa biết Phúc Kiến An là chủ nhân Lệ Xuân viện hơn nữa bằng độ hiểu biết của hắn với Kim Dung thế giới có khi cái tên Phúc Kiến An này hắn còn chưa nghe.

Hắn biết về Kim Dung thế giới cũng không qua đọc sách lại càng chưa thể nói là fan trung thành của Kim Dung, hắn chủ yếu là xem phim mà ra, ngoại trừ Thiên Long Bát Bộ, Thần Điêu Tam Bộ Khúc, Tiếu Ngạo Giang Hồ cùng Lộc Đỉnh Ký bản thân Vô Song còn dám nói là hiểu biết, các tác phẩm khác thì hắn căn bản chỉ mơ mơ hồ hồ.

_ _ _ __ _ _ _ _

Mộng Oánh không biết vì cái gì mà cứ như phát điên vậy, nữ nhân năm nay đã quá 40 này một bên vừa dẫn Vô Song đi trong Lệ Xuân Viện, miệng thì không khỏi thao thao bất tuyệt, cứ như... muốn nói chuyện với hắn nhiều nhất có thể vậy.Từ tầng 1 lên trên tầng 2 tổng cộng có 4 cầu thang, ngay khi Mộng Oánh cùng Vô Song đang trên cầu thang chuẩn bị lên tầng 2, Mộng Oánh còn đang muốn vì Vô Song giới thiệu tầng 2 của Lệ Xuân Viện thì có một hình ảnh làm Vô Song nhíu mày.

Lúc trước đi vào thật ra Vô Song đã thấy, tại một cái bàn trong góc có một đám người đang bu vào nhau bất quá hắn cũng không để ý, chỉ có lên trên cao hắn mới nhìn rõ bên phía đó rốt cuộc xảy ra việc gì.

Trong góc lúc này tụ tập khoảng 7-8 nam tử, tuổi tác đa số còn rất trẻ, ở trung tâm cái bàn không ngờ lại là một tiểu hài tử.

Đứa nhóc này ngồi hẳn trên bàn, hai chân khoanh lại, miệng không ngừng thao thao bất tuyệt.

Làn da có chút xạm đen, khuôn mặt non nớt nhưng ánh mắt cực kỳ có thần, miệng mở liên tục căn bản không khép lại, vì nơi này quá ồn Vô Song cũng không nghe rõ nó đang nói gì nhưng mà quá nửa cũng là đang kể chuyện.

Đứa bé này không tính là đẹp mà thật ra Vô Song cũng không có cái khái niệm về vẻ đẹp của nam nhân cho lắm, trong mắt hắn nam nhân chỉ cần không phải dạng như Hoàn Nhan Khang hay Đông Phương Bạch thì đại khái quy về ‘không đẹp’, trên mặt không có dị tật hoặc dung mạo quá mức kinh khủng thì quy về ‘không xấu’.

Nhìn đứa bé này, Vô Song trong lòng liền nghĩ đến một cái tên.

“Oánh tỷ, đứa bé này là ai? “.

Mộng Oánh thấy Vô Song dừng lại thật ra cũng đã chú ý, lại thấy hắn hỏi khóe miệng liền hơi bĩu một cái nhưng vẫn giải thích.

“Thằng nhóc đó a?, nó gọi Vi Tiểu Bảo, là con một tú bà khác trong Lệ Xuân Viện chúng ta, cũng thật nực cười không ngờ cô ta đến cả sinh con xong rồi còn không bị đuổi đi hơn nữa còn cho con mình làm việc trong Lệ Xuân Viện, lại thêm một miệng ăn, tốn cơm tốn gạo”.
“Đệ đệ không cần để ý đến thằng bé đó, nó bất học vô thuật, cả ngày không làm việc gì có ích, xấu người xấu nết, chỉ biết biên chuyện lừa người kiếm mấy đồng lẻ, cả ngày nói cái gì Thiên Địa Hội với Hồng Hoa Hội, chẳng biết học hư ở đâu, cái này may mà nó còn nhỏ không hiểu chuyện, sau này nó lớn lên còn dám nói lời này lọt vào tai người khác chính là họa diệt môn, không biết chừng tương lai còn gây họa cho Lệ Xuân Viện chúng ta”.

Mộng Oánh thực sự có ác cảm rất lớn với Vi Tiểu Bảo nhưng mà Vô Song lại nhận ra trong mắt nàng có một loại khát vọng, nàng đang đố kị với Vi Xuân Hoa.

Vô Song chưa gặp Vi Xuân Hoa, cũng không biết dung mạo của Vi Xuân Hoa so với Mộng Oánh như thế nào, hắn lại càng không biết quan hệ hằng ngày của hai người ra sao nhưng mà Vô Song vẫn nhìn ra được một số điều.

Trên chiếc bàn kia cũng không phải chỉ có vài đồng lẻ, trên bàn là bạc trắng, rõng rã khoảng 7-8 lượng bạc.

Nói thật 7-8 lượng bạc liền có thể đủ cho một nhà hai người ăn trong 1 tuần.

Các cô nương Lệ Xuân Viện đương nhiên có tiền riêng nhưng mà tiền riêng đều là chút cơm thừa canh cặn mà thôi, khách nhân tặng tiền cho các nàng thì chín phần phải nộp lên cho các mama, các mama liền lại nộp lên trên nữa, cô nương tiếp khách một lần... giỏi lắm cũng chỉ giữ lại khoảng 10 lượng bạc, con số có lẽ cũng không khác chỗ bạc trên bàn kia là bao.

Dĩ nhiên cái thông lệ này không áp dụng cho kim bài danh kỹ, những người này địa vị vượt xa mama bình thường dù sao các nàng ngày có thể kiếm cả trăm lượng bạc, cả ngàn lượng bạc thậm chí nếu mỹ nhân như Trần Viên Viên... dạng danh kỹ này ngày kiếm vạn lượng cũng không phải nói quá.

Vi Tiểu Bảo ở cái tuổi này đã có thể nuôi sống mẫu thân mình, thực sự không tệ.

Mộng Oánh đời này có thể sinh con hay không?, quá nửa là không dù sao nàng đã từng này tuổi đồng thời nhìn ánh mắt nàng Vô Song cũng đoán ra nàng không có lấy một mụn con, nàng mở miệng mắng Vi Tiểu Bảo có lẽ cũng là vì trong nội tâm ghen tị mà thôi.

Vô Song lần này cũng không tiếp tục lên trên, trong ánh mắt khó hiểu của Mộng Oánh, Vô Song thản nhiên đi xuống cầu thang, hướng về cái bàn nơi Vi Tiểu Bảo ngồi, ánh mắt lóe lên.

Vi Tiểu Bảo người này là một trong những nhân vật Vô Song thích nhất trong Kim Dung, có sắc tâm cũng có sắc đảm.

Vi Tiểu Bảo thực sự rất vô lại, làm người không từ thủ đoạn nhưng lại rất giảng nghĩa khí, trời sinh thông minh, hắn không phải loại người đa mưu túc trí như Hoàng Dung cũng chẳng có tầm nhìn xa nhưng mà khả năng ứng biến cùng độ nhạy đầu có Vi Tiểu Bảo tuyệt không thua ai.

Bản thân Vi Tiểu Bảo có thể là tiểu nhân đúng nghĩa nhưng mà hắn lại là một tiểu nhân trọng tình trọng nghĩa.

Quan trọng hơn, Vi Tiểu Bảo lúc này còn chưa gặp Trần Cận Nam chưa ra nhập Thiên Địa Hội, Vô Song thực sự động tâm muốn thu nhân tài này.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 43: Hành Dương Thành –Luận Anh Hùng

Vô Song bước tới cũng không làm nhiều người chú ý bởi lúc này tất cả những người xung quanh đã bị câu chuyện của Vi Tiểu Bảo hấp dẫn.

Chỉ nghe Vi Tiểu Bảo thao thao bất tuyệt.

“Trên giang hồ không thể không nghe đến Song Trần, bắc Trần Cận Nam, nam Trần Gia Lạc “.

“Sinh thời không gặp Trần Cận Nam không phải là anh hùng, không thấy Trần Gia Lạc không gọi là hiệp khách”.

“Song Trần mỗi người mỗi vẻ, Trần Cận Nam đường chủ Thiên Địa Hội võ công đã đến mức vô địch thiên hạ, một thân trảo pháp có thể đánh nát cả núi đá tường thành, thân pháp như tiên nhân bay lượn, thân cao 2m, anh khí bừng bừng, tiếng nói như sấm, bộ pháp như long như hổ, sống lưng thẳng tắp như núi thái sơn, ánh mắt chưa nhật nguyệt tinh quang, đi đến đâu quân Thanh lập tức dạt ra đến đấy “.

“Trần Gia Lạc thì khuôn mặt như hoa như ngọc, dung mạo có thể sánh với nhật nguyệt trên cao, là người hiệp nghĩa bên người không thiếu huynh đệ sinh tử, Trần Gia Lạc thân là Hồng Hoa Hội đường chủ võ công đương nhiên cũng cực kỳ lợi hai nhưng mà cái đáng sợ nhất Trần Gia Lạc kết giao với rất nhiều bằng hữu, ai ai cũng là cao thủ giang hồ, là một đời hiệp khách, Hồng Hoa Hội ở phương nam vốn đang chờ thời, chỉ cần Trần tổng đà chủ hô một lệnh, toàn bộ cao thủ phương nam liền nhất mực hô ứng, cái gì mà Thiếu Lâm, Nhật Nguyệt... tất cả đều là bằng hữu của Trần tổng đà chủ, thế lực trải rộng khắp phương nam”.

Vô Song đứng đó nghe Vi Tiểu Bảo biên chuyện xưa, hắn nghe đến mức không nghe nổi nữa.

Đương nhiên hắn cũng biết Vi Tiểu Bảo vốn là dùng miệng kiếm cơm, ‘chém gió’ kiềm tiền, đứa nhóc này nhất định phải kể càng khoa trương, càng khó tin mới càng gây ra hứng thú.

Dĩ nhiên Vô Song chưa gặp Trần Gia Lạc, chưa biết người này thân cao thấp tròn méo hay bản lĩnh ra sao nhưng mà hắn đã gặp Trần Cận Nam.

Trần Cận Nam làm gì đến mức như Vi Tiểu Bảo nói?, thân cao khoảng gần 1m8 không ngờ đã bị biến thành 2m, lại còn long hành hổ bổ?, trảo pháp vô địch thế gian?.

Khoảng 5 năm về trước Vô Song có gặp qua Trần Cận Nam, nếu chỉ xét trên bình diện đại tông sư thì đúng là Trần Cận Nam rất mạnh, trải qua 5 năm không rõ người này bước chân vào hàng ngũ tuyệt hay chưa nhưng kể cả bước chân vào rồi... trên giang hồ thật ra cũng chưa đến phiên Trần Cận Nam giương oai.

Vô Song bắt đầu đưa bàn tay ra, vận chuyển hàn băng nội lực, lập tức không khí xung quanh có chút lạnh lại.

Hắn không chế nội lực phi thường tốt, căn bản cũng không có bất cứ ai cảm nhận được cái gì khác thường, ngay cả Mộng Oánh ngay sát Vô Song cũng như vậy.

Hàn khí làm những người xung quanh bất giác có chút không quen, bọn họ đều thấy sống lưng mình lạnh lại, không tự chủ được mà khẽ di chuyển thân hình một chút, đám người này gần như cộng động dì chuyển lộ ra một khoảng trống nhỏ cho Vô Song đi vào.

Vô Song tiến vào còn Mộng Oánh đương nhiên không đi theo, nàng ta bây giờ còn không hiểu tại sao Vô Song dĩ nhiên không muốn đi trải nghiệm cái gọi là ‘thiên thượng nhân gian’ mà lại ngồi nghe vài ba câu chuyện tầm phào của Vi Tiểu Bảo.

Vô Song trên người còn mang theo một cái rương lớn, hắn khi tiến tới trước bàn này liền làm người chung quanh chú ý sau đó không khỏi vô tình lại tránh ra thêm một chút.

Rốt cuộc Vô Song rất nhanh liền có thể đối mặt với VI Tiểu Bảo.

Vi Tiểu Bảo đang thao thao bất tuyệt không ngờ lại thấy có người tiến đến, hắn dương ánh mắt lên nhìn Vô Song một chút, ánh mắt hơi kinh ngạc bất quá sau đó vẫn tiếp tục nhập tâm làm việc của mình, đối với Vi Tiểu Bảo mà nói bản thân Vô Song đương nhiên là khách nhân về phần dung mạo của Vô Song?, ai lại quan tâm cái này.

Vi Tiểu Bảo từ trước đến nay chỉ quan tâm dung mạo nữ tử, dung mạo nam tử hắn tuyệt đối chưa bao giờ nhìn nhiều vài lần thậm chí nam nhân dung mạo đẹp... còn gây ra phản cảm rất lớn với Vi Tiểu Bảo, dù sao bản thân thằng nhóc này là ganh tỵ.

Vô Song thấy Vi Tiểu Bảo vẫn đang tiếp tục kể chuyện, hắn hơi mỉm cười từ trong ngực lấy ra một quan bạc lớn, ròng rã 50 lượng bạc đặt lên bàn.

Tiếng quan bạc đập lên bàn gỗ thực sự rất nặng, lập tức tất cả mọi người đang nghe Vi Tiểu Bảo trò chuyện đều hướng ánh mắt nhìn Vô Song, nhìn thấy quan bạc đặt ở kia ai nấy đều không khỏi hít một hơi lãnh khí.

Vi Tiểu Bảo thấy thỏi quan ngân này thậm chí còn cảm giác miệng đắng lưỡi khô, vốn không quan tâm đến Vô Song nhưng hiện tại vội thay đổi, khuôn mặt không khỏi hiện lên nụ cười lấy lòng.

“A khách quan, khách quan mời ngồi, người muốn nghe chuyện gì Tiểu Bảo liền kể cho ngươi nghe, hay là ngươi nghe Trần tổng đà chủ đại chiến gian tặc Ngao Bái, chuyện này từ trước đến giờ lá bí mật nha, ta còn chưa kể cho ai bao giờ”.

Vô Song nghe vậy cười cười, hắn cũng thật sự ngồi xuống ghế dài, hướng về Vi Tiểu Bảo.

“Tiểu huynh đệ năm nay bao nhiêu tuổi?”.

VI Tiểu Bảo vốn tượng Vô Song muốn nghe chuyện nào ngờ lại hỏi mình câu nnày bất quá Vi Tiểu Bảo cũng không có suy nghĩ gì trực tiếp trả lời.
“Ta năm nay 11 tuổi, đại ca ngươi hỏi làm gì?”.

Lần này đến phiên Vô Song bất ngờ, hắn vốn nhớ theo nguyên tác tuổi của A Kha còn lớn hơn Vi Tiểu Bảo, hiện tại A KHa mới chưa đến 9 tuổi vì cái gì Vi Tiểu Bảo đã 11?.

Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ thoáng qua dù sao tại cái thế giới này những điều ghi lại trong nguyên tác đã bị thay đổi quá nhiều, Vi Tiểu Bảo sinh sớm vài năm cũng không phải là quái sự.

“11 tuổi đã có thể kiếm tiền, thực sự rất giỏi”.

Vi Tiểu Bảo nghe vậy một mặt liền hiện lên vẻ tự hào, bản thân Vi Tiểu Bảo tinh quái là đúng nhưng đừng quên tuổi tác của Vi Tiểu Bảo quá nhỏ, vốn đang là một đứa bé, dĩ nhiên thích người khác khen mình.

Vô Song chỉ nói chuyện với Vi Tiểu Bảo hai câu, sau đó liền đứng lên quay đầu nhìn Mộng Oánh.

“Lệ Xuân Viện có phòng riêng đúng không?, phiền sắp xếp cho ta một căn phòng, ta liền tiếp chuyện vị tiểu huynh đệ này một lúc”.

Mộng Oánh lúc trước vì bị người chắn trước mặt cũng không nhìn rõ mọi việc nhưng mà hiện tai nhìn thấy quan bạc trên bàn cả người liền run lên, ánh mắt lộ ra nồng đậm không thể tin đồng thời trong mắt nhìn thỏi bạc cũng biết thành nóng rực.

Đương nhiên có Vô Song ở đây bản thân Mộng Oánh cũng sẽ không thực sự làm gì nhóc Vi Tiểu Bảo bất quá nếu không có Vô Song ở đây thì sao?, nàng nhất định sẽ liên hợp với các mama khác cướp đoạt cái quan bạc này, cùng lắm để lại cho Vi Tiểu Bảo chút canh mà thôi.

Vi Tiểu Bảo tựa hồ cũng cảm nhận được ánh mắt của nàng, trên khuôn mặt không khỏi lộ ra chán ghét, bản thân đứa nhóc này quá hiểu cách làm người của đám nữ tử trong Lệ Xuân Viện.

Một tay đưa ra nhét quan bạc vào trong túi áo, sau đó lấy nốt chỗ bạc vụn bỏ vào quần, cứ như vậy đi theo Vô Song, một mặt đầy khiêu khích nhìn Mộng Oánh.

Mộng Oánh đối với Vi Tiểu Bảo chán ghét vô cùng nhưng mà hiện tại cũng không giám nói gì, có thể cho một đứa bé đến 50 lượng bạc... vậy có thể chi cho một mỹ nhân bao nhiêu?, chỉ sợ ngàn lượng bạc cũng sẽ không chớp mắt đi?.

Lần này Mộng Oánh rốt cuộc chắc chắn trăm phần trăm, Vô Song nhất định là công tử nhà đại phú đại quý.

_ _ _ _ __ _

Tầng trệt dưới mặt đất của Lệ Xuân Viện là sòng bài, tầng một nơi đại sảnh tạm coi như là hàng ăn, trên tầng ba chính là phòng trà.
Thế nào gọi là phòng trà?, là phòng riêng dành cho khách nhân, có thể coi là không gian riêng, hiệu quả cách âm còn rất tốt bất quá tại Lệ Xuân Viện mà nói phòng trà thường thường đều sẽ có kỹ nữ đến hầu rượu thậm chí ở trong phòng trà muốn ngủ với mỹ nhân cũng chẳng phải là chuyện gì khác biệt.

Đương nhiên Vô Song sẽ không cho gọi người, hắn thuê một phòng riêng bên trong chỉ có hắn cùng Vi Tiểu Bảo.

Vi Tiểu Bảo lần này rốt cuộc ngồi xuống ghế, ánh mắt chớp động nhìn Vô Song, nói thật đến hiện tại Vi Tiểu Bảo trong lòng vẫn cực kỳ hoang mang.

50 lượng bạc... đây thực sự là số tiền lớn với đứa nhóc như Vi Tiểu Bảo nhưng mà ‘đối phương’ thực sự có chút kỳ quái ít nhất Vi Tiểu Bảo cảm thấy ánh mắt Vô Song nhìn hắn có chút gì đó không đúng, cảm giác này không khỏi làm Vi Tiểu Bảo rợn cả gáy.

Hắn không ít lần nghe mẫu thân nói... tại Lệ Xuân VIện đôi khi gặp phải loại nam nhân đặc biệt... loại nam nhân này không thích nữ nhân mà chỉ thích nam nhân, đặc biệt là nam nhân hoặc tiểu hài tử trắng trẻo mập mạp.

Vi Tiểu Bảo cũng biết mình không đẹp trai gì nhưng mà trước mặt Vô Song... đứa bé này thực sự vẫn cảm thấy có chút không yên.

“Trời ạ... lỡ ta gặp phải biến thái thì sao đây?”.

Vô Song thì không biết Vi Tiểu Bảo đang nghĩ gì, hắn lúc này bắt đầu liền tiến vào việc chính.

“Vi Tiểu Bảo đúng không?, ta nghe ngươi kể chuyện thực sự thấy rất thú vị “.

“Bắc Thiên Địa, Nam Hồng Hoa, Bắc Cận Nam, Nam Gia Lạc “.

“Trần Cận Nam cùng Trần Gia Lạc là thần tượng của ngươi sao? “.

Một câu hỏi lập tức làm Vi Tiểu Bảo hứng thú, như một đứa trẻ được hỏi về sở thích vậy, lập tức thao thao bất tuyệt.

“Đại ca, cái này đúng nha, ta thực sự thần tượng hai vị Trần tổng đà chủ”.

Vô Song ngồi mệt bên nghe vậy lại hỏi.

“Vậy vì sao Tiểu Bảo ngươi hâm mộ hai người này?”.

Vi Tiểu Bảo một mặt mộng tước, cái cổ hơi ngước lên, ánh mắt càng ngày càng sáng.

“Hai vị Trần tổng đà chủ võ công cao cường, trừ gian phạt ác giúp đỡ thế nhân, là đại anh hùng trong thiên hạ, Tiểu Bảo đương nhiên hâm mộ, sau này Tiểu Bảo cũng phải trở thành Trần tổng đà chủ, lấy hai vị Trần tổng đà chủ làm gương”.

Vô Song lần này triệt để bật cười.

Ai lấy Trần Cận Nam làm gương thì Vô Song không rõ nhưng Vi Tiểu Bảo thì chắc chắn không, nếu Vi Tiểu Bảo lấy Trần Cận Nam làm gương, hắn sau này chỉ sợ cũng chẳng sống lâu được.

Vô Song lần này từ ngực lại lấy ra một thỏi quan ngân trị giá 50 lượng, ánh mắt hắn sáng lên nhìn Vi Tiểu Bảo.

“Tiểu Bảo, không biết trong mắt ngươi, thế nào gọi là anh hùng? “.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 44: Hành Dương Thành – Luận Anh Hùng (2) (Hôm nay 1 chương)

Thế nào là anh hùng?.

Câu hỏi này của Vô Song thực sự làm Vi Tiểu Bảo phải suy nghĩ, hắn bắt đầu tưởng tượng ra anh hùng trong lòng hắn phải như thế nào.

Bắc Cận Nam – Nam Gia Lạc, hai người này dĩ nhiên là thần tượng của Vi Tiểu Bảo nhưng mà thú thật Vi Tiểu Bảo chỉ nghe qua giang hồ đồn thổi, bất kể là hình dáng, dung mạo của hai người ra sao hắn đều không biết.

Cái này tựa hồ có chút giống nghe radio tưởng tượng nhân vật thời đại sau này, tất cả chỉ là từ óc tưởng tượng của Vi Tiểu Bảo mà ra.

Vi Tiểu Bảo biết cho dù hai thần tượng của mình cùng hiện ra, cùng đứng trước mặt hắn thì hắn cũng không thể nào nhận ra.

Điều duy nhất mà Vi Tiểu Bảo biết, Trần Cận Nam cương trực thẳng thắn, chỉ cần nhìn bên ngoài liền chắc chắn cảm thấy đây là một anh hùng hảo hán, đầu đội trời chân đạp đất.

Trần Gia Lạc thì làn da có chút trắng, khuôn mặt cực kỳ đẹp thậm chí còn làm cho nữ nhân ghen tỵ, phải nói là ngọc thụ lâm phong, anh khí bức người thậm chí có người ẩn ẩn còn nói Trần Gia Lạc là thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử.

Lúc này như nghĩ đến cái gì đó, Vi Tiểu Bảo hơi hé mắt nhìn dung mạo Vô Song, trong lòng lại hơi giật thót.

“Trời ạ, kẻ trước mặt thật sự rất đẹp trai, nếu ta là nữ nhân chỉ sợ cũng phải ghen tị đi, liệu... liệu có phải Trần Gia Lạc – Hồng Hoa Chủ đại đương gia ở trước mặt hay không? “.

Vi Tiểu Bảo càng nghĩ càng có thể cảm thấy khả năng này rất dễ xảy ra, dù sao người thường cũng không thể nào cho hắn một số tiền lớn như vậy, có nhiều tiền lại ở bên trong kỹ viện, muốn làm gì thì ai cũng biết cớ gì phải ngồi nghe hắn kể chuyện?.

Vi Tiểu Bảo rất thông minh, đầu óc có rất nhiều linh quang, Vi Tiểu Bảo cũng biết mình chỉ có thể kiếm tiền ở chính phòng dù sao tại tầng 1 cũng là nơi thực khách ăn uống, ngồi xem con hát – ả đào, những lúc tại sân khấu chính không có ai hắn liền lén lút chọn một bàn trong góc khuất mà kể chuyện.

Vi Tiểu Bảo không được học chữ nhưng không phải không biết tự học chỉ là vì người không dạy hắn cũng không nhận được nhiều mặt chữ bất quá không ảnh hưởng đến Vi Tiểu Bảo biên chuyện xưa, chuyện của hắn vốn là nghe từ miệng người khác rồi biên thành, loại chuyện này đa phần là hư cấu, nói quá, là chuyện ma quái căn bản không mấy ai tin nhưng kể từ khi hắn bắt đầu kể về Song Trần (Trần Cận Nam + Trần Gia Lạc) thì rõ ràng lượng người nghe nhiều hơn, thu nhập cũng bắt đầu tăng.

Nhận ra một điểm này Vi Tiểu Bảo lại càng bám vào Song Trần sau đó càng kể càng đầu nhập thậm chí coi đó là thần tượng của mình bất quá nội tâm Vi Tiểu Bảo cũng tự mình hiểu lấy, chuyện mà hắn kể vốn là hư cấu, người nghe lần đầu còn thích thú, nghe nhiều sẽ thành nhàm tai, Vi Tiểu Bảo biết cái công việc biên chuyện này cũng khó có thể làm cả đời.

Ước mơ của Vi Tiểu Bảo chính là gia nhập Thiên Địa Hội hoặc Hồng Hoa Hội, trở thành một đời đại hiệp, trở thành anh hùng.

_ _ _ _ _ __ _

Vi Tiểu Bảo lúc này ngước lên nhìn Vô Song thật kỹ thậm chí trong lòng đang bắt đầu biến chuyển liên tục, nội tâm càng ngày càng mừng.

“Người này chẳng lẽ thật sự là Trần Gia Lạc, Trần đại đương gia?, nếu như vậy có phải Trần đại đương gia đang khảo nghiệm ta?, chuẩn bị dẫn ta vào Hồng Hoa Hội hay không? “.

Càng nghĩ càng cảm thấy có thể, Vi Tiểu Bảo sống lưng lập tức thẳng tắp.

“Đại ca, anh hùng liền phải giống với Trần đại đương gia, Trần Gia Lạc”.

Thấy Vi Tiểu Bảo trả lời, Vô Song khẽ nhíu mày, cái câu trả lời này dĩ nhiên không hợp tai Vô Song, ít nhất Vô Song đang không mong đợi sẽ được đáp án này.

“Ồ, vậy không biết Trần đại đương gia – Trần Gia Lạc làm được sự tích gì, đáng gọi là anh hùng? “.



Vi Tiểu Bảo nghe vậy, lại bắt đầu suy nghĩ.

Nói thật Hồng Hoa Hội làm rất nhiều việc nhưng mà Vi Tiểu Bảo muốn biết cũng chẳng dễ.

Hắn sống ở Hành Dương Thành, là trọng thành của nhà Thanh, ở cái địa phương này ai dám đi nâng Hồng Hoa Hội?, chẳng nhẽ lại muốn ăn cơm tù? thậm chí còn phải chịu đòn roi?.

Vi Tiểu Bảo nghe được về Hồng Hoa Hội vốn là từ giang hồ nhân sĩ, đương nhiên giang hồ nhân sĩ sẽ không trực tiếp kể với Vi Tiểu Bảo, hầu hết là Vi Tiểu Bảo nghe lén mà ra hoặc là từ miệng chính kỹ nữ Lệ Xuân Viện, dù gì kỹ nữ cũng là một trong những loại nghề nghiệp moi thông tin dễ nhất.Vi Tiểu Bảo ở phương nam cũng khó nghe được sự tích về Thiên Địa Hội, lần duy nhất mà hắn nghe được ‘đại hành động’ của Thiên Địa Hội cũng thật thần kỳ, chính là trận chiến mà Vô Song tham gia.

Nghĩ nghĩ một chút, cảm thấy không có cái gì để nói, VI Tiểu Bảo lại mở miệng.

“Đứng lên đuổi Mãn Thanh ra khỏi đất người Hán, trong mắt Tiểu Bảo đây chính là đại anh hùng “.

Vô Song nghe vậy không khỏi cười cười.

“Phản Thanh?, Phục Minh? “.

Mấy chữ này ý vị thật sự rất sâu.

Vô Song thật ra cũng chẳng lạ gì Thiên Địa Hội, hắn không biết Hồng Hoa Hội ra sao nhưng Thiên Địa Hội thì lại rõ mồn một.

Thiên Địa Hội vốn không phải Phản Thanh Phục Minh, sau này cho dù có Phản Thanh thành công cũng chưa đến lượt người họ ‘Chu’ giành lại ngôi báu, ngôi báu thật ra khả năng rất lớn dành cho Đài Loan Trịnh gia.

Sau khi phản Thanh xong, hoàng đế là ai không quan trọng, quan trọng chỉ là người Hán.

Đáng tiếc mấy cái này Vi Tiểu Bảo còn chưa có hiểu, vì hắn chưa hiểu Vô Song thản nhiên nói.

“Phục lại nhà Minh?, là giao lại ngôi vị cửu ngũ chí tôn cho loại người như Chu Thường Lạc?, Chu Do Hiệu? “.

“Tại cái thời đại đó, khởi nghĩa nôi lên liên miên bất tuyệt, người người không đủ ăn, không đủ mặc, đói nữa rét nữa cũng chỉ có thể ôm nhau mà sống “.

“kinh tế đình trệ, nhà nhà lầm than, người người cuộc sống không bằng cẩu, tha hương mà sống, binh đạo hỏa hoạn nổi lên bốn phía, nhân dân đến một ngày cũng không được thái bình”.

“Vợ mất chồng, con mất cha mẹ, gia đình nhà tan cửa nát đâu đâu cũng có, loại nhà Minh như vậy cớ gì phải phục hồi? “.

Vi Tiểu Bảo lần này thực sự bị Vô Song dọa sợ, tuy nhiên loại lời này của Vô Song căn bản không tính là đại nghịch bất đạo thậm chí còn không có tội.Tại thời đại nhà Thanh nói xấu nhà Minh, đây là vô tội có công.

Vi Tiểu Bảo học ít, cũng không hiểu nhiều về những việc hàng trăm năm trước, lấy cái gì ra cãi lại Vô Song, chỉ có thể khó khăn phản bác.

“Người Mãn Thanh không phải người Hán, dù gì cũng không thể để đất người Hán do người Mãn Thanh cai trị”.

Vô Song như đã biết trước Vi Tiểu Bảo nói như vậy, hắn thản nhiên chỉ vào Vi Tiểu Bảo.

“Tiểu Bảo đúng không?, việc của ngươi thật ra ta đã nghe nữ nhân gọi là Mộng Oánh kia nói rồi, hiện tại ta đúng thật sự muốn hỏi ngươi vì cái gì biết mình là người Hán?, lỡ cha ngươi là người Mãn Thanh thì sao? “.

Một câu này đúng là tru tâm có thể khiến Vi Tiểu Bảo sợ run lên.

Theo nguyên tác bản thân Vi Tiểu Bảo chưa bao giờ nghĩ đến việc này nhưng mà ở thế giới này thì không giống.

Đầu tiên dùng đầu gối suy nghĩ thì Vô Song cũng phải đoán được chủ nhên Lệ Xuân Viện phải là bậc đại phú đại quý hơn nữa nhất định phải là người Mãn Thanh.

Vì cái gì nhất định phải là người Mãn?, ấy là vì Hành Dương Thành gần như là địa khu kinh tế phương Nam, theo Vô Song tìm hiểu trong mấy ngày nay hắn cũng hiểu Giang Lăng Thành cùng Hành Dương Thành ý vị ra sao, cả hai tòa thành này đều do người Mãn Thanh cai quản, là người Mãn Châu chân chính.

Không phải tộc ta – tất có dị tâm.

Cái loại suy nghĩ này không phải chỉ có người Hán mới có chẳng qua là bọn họ treo ở cửa miệng nhiều nhất mà thôi.

Hành Dương thành chủ nhất định là quý tộc người Mãn, vậy làm gì có chuyện cho phép Lệ Xuân Viện do người Hán làm chủ?, Lệ Xuân Viện là trung tâm giải trí lớn nhất của Hành Dương, ngày thu đấu vàng, nói thật thiên hạ này còn không có người Hán nào có tư cách tại thành Hành Dương nắm giữ gia sản như Lệ Xuân Viện.

Lệ Xuân Viện là gia sản người Mãn, giới vương công quý tộc người Mãn đến đây tiêu khiển cũng chẳng phải là số ít, ai biết trong bọn họ có ai từng ngủ qua đêm với Vi Xuân Hoa hay không?.

Vi Xuân Hoa năm nay cũng phải hơn 30, từ tư săc của Mộng Oánh mà xem ra... Vô Song có thể tạm coi Vi Xuân Hoa nhan sắc như Mộng Oánh 10 năm trước, vậy thì Vi Xuân Hoa cũng tuyệt không xấu.

Vi Tiểu Bảo năm nay đã 11 tuổi, vậy thời điểm Vi Xuân Hoa gặp ‘phụ thân’ Vi Tiểu Bảo nhan sắc ít nhất cũng như Mộng Oánh năm 20 tuổi, Vi Xuân Hoa khi đó chỉ sợ là kim bài của Lệ Xuân Viện, qua đêm với quý tộc người Mãn có cái gì khó hiểu?, có cái gì không thể?.

Vi Tiểu Bảo lúc này không có đáp Vô Song, bản thân hắn... thực sự càng nghĩ càng sợ hãi.

Vi Tiểu Bảo không phải ngu ngốc, lời nói bình thường rất khó dọa sợ nhưng mà lời nói của Vô Song cũng không bình thường.

Vi Tiểu Bảo sinh ra đã ở trong Lệ Xuân Viện, đại khái cũng biết mẹ mình năm xưa là đại mỹ nhân có tiếng, cho dù hiện tại Vi Xuân Hoa vẫn có vài phần xuân sắc, vài phần phong phạm, tại Lệ Xuân Viện này bản thân Vi Xuân Hoa đúng thật từng là kim bài danh kỹ.

Kim bài danh kỹ... tại Lệ Xuân Viện ngoại trừ tiếp khách nhân người Hán ra thực sự cũng tiếp rất nhiều khách nhân người Mãn Thanh thậm chí cái sau còn vượt lên cái trước.

Nếu Vi Tiểu Bảo là hỗn huyết giữa người Mãn cùng người Hán thì sao?, khi đó Phản Thanh Phục Minh... bốn chữ này liền không giống, tuyệt đối không giống.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 45: Hành Dương Thành – Bán Nghệ Không Bán Thân?

Người Hán cùng người Mãn khác nhau chỗ nào?, đây thực sự là câu hỏi khó.

Vô Song một đời này cũng chưa phải không từng nhìn thấy người Mãn, nói thật ra người Mãn cùng người Hán căn bản nhìn không thấy bao nhiêu điểm khác nhau, hiện giờ Vi Tiểu Bảo chỉ cần kết tóc bím của người Mãn, nói hắn là người Mãn có lẽ không ai không tin, dù sao quá khó phân biệt.

Cách duy nhất để phân biệt giữa người Mãn cùng người Hán chính là người Mãn thì có tóc bím, người Hán thì không.

Tại thế giới này cũng không có luật lệ người người nhà nhà đều phải tết tóc bím mà trái lại chỉ có quý tộc Mãn Châu mới để loại tóc này, nói đây là kiểu tóc quý tộc cũng không phải là nói quá.

Lại nói Vi Tiểu Bảo hiện tại, trong lòng vẫn đang cực độ bàng hoàng bất quá đứa nhỏ này tính cách vẫn rất cứng, đối với lời nói của Vô Song cũng không phục.

“Ta mới không tin ta là hỗn huyết, mẹ ta là người Hán, ta nhất định là người Hán”.

Vô Song phá lên cười, cũng không có ý định phản bác Vi Tiểu Bảo, lần này hắn đến cũng chính là nói một câu này mà thôi.

Nhìn Vi Tiểu Bảo kích động, Vô Song thản nhiên giải thích.

“Cũng không cần kích động như vậy, người Mãn thì sao mà người Hán thì sao?, quan trọng không phải là huyết thống”.

“Trong một nhà đến anh em ruột thịt còn có lúc phản bội lẫn nhau huống gì người cùng một dân tộc?, ví như nữ nhân Mộng Oánh kia, vừa nhìn đã thấy không thích mẹ con các ngươi:.

Vi Tiểu Bảo nghe đến đây thầm cho là có lý, liền hỏi lại Vô Song.

“Vậy cái gì mới quan trọng nhất?, dù sao theo lời đại ca nói ta cũng cảm thấy cùng là người Hán với nhau chắc gì đã tin tưởng lẫn nhau “.

Sống ở cái nơi như Kỹ Viện, Vi Tiểu Bảo thật ra nhìn thấy rất nhiều mặt của xã hội này, người Hán tự giết người Hán đâu phải việc gì hiếm lạ?, chỉ cần có một chút rượu trong người liền tự đâm chém nhau, ấy là chưa nói đến vàng ròng bạc trắng đưa tới trước mặt, giết nhau cũng chẳng phải là không thể.

Vô Song nhìn Vi Tiểu Bảo một chút, lại lấy từ trong ngực ra một tấm chi phiếu.

Tấm chi phiếu này vừa đặt lên bàn, ánh mắt Vi Tiểu Bảo liền không cách nào trở thành bình tĩnh.

Hắn không biết tấm chi phiếu này giá trị bao nhiêu bởi hắn không biết chữ nhưng mà Vi Tiểu Bảo nhìn thấy con dấu của tiền trang Đại Thanh.

Chi phiếu vốn là một tờ giấy không hơn không kém, nó chỉ có giá trị khi được chính triều đình Đại Thanh đóng dấu lên.

Một tấm chi phiếu giá trị thấp nhất luôn là 100 lượng bạc trắng.

Vô Song lần này khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Tấm chi phiếu này giá trị ngàn lượng bạc “.

“Lúc trước ta cho tiểu tử ngươi 50 lượng, nhìn ánh mắt của Mộng Oánh đã trở nên nóng rực, nếu ta cho ngươi một ngàn lượng bạc, ngươi nghĩ nàng ta biết được sẽ làm gì?”.

Vi Tiểu Bảo nghe đến ngàn lượng bạc liền đã thấy sợ, nghe xong câu thứ hai lại càng sợ.

Ngàn lượng bạc trắng thật ra... đủ mua mạng người rồi.

Tất nhiên Vi Tiểu Bảo rất thông minh, hắn rất nhanh lại hiểu ra vài việc.

“Theo ý đại ca ngươi nói, phải chăng ngân lượng là quan trọng nhất?”.

Vô Song cười cười, vừa gật vừa lắc đầu với Vi Tiểu Bảo.

“Gần đúng, thật ra quan trọng nhất với một người là gì?, cái này liền phải xem người đó suy nghĩ thế nào nhưng mà cho dù bất cứ ai đi chăng nữa, làm việc vẫn phải nhìn vào lợi ích “.

“Giống như một thần y trị bệnh cứu người, người này không mang danh lợi, chỉ cầu có thể cứu bệnh nhân, cho dù chính bản thân người này cũng không cầu được biết đến, không cầu được hồi đáp bất quá vị thần y này sau khi cứu người liền thấy lòng thanh thản, thâm thần khoan khoái, đây cũng là lợi ích”.

“Lại ví dụ như các cô nương trong Lệ Xuân Viện này, người nào làm việc vì sở thích?, vốn tất cả đều là miếng cơm manh áo, đó cũng là lợi ích”.



“Cái gọi là Phản Thanh Phục Minh vốn cũng là lợi ích, căn bản không phải hành hiệp trượng nghĩa”.

“Trần Gia Lạc hay Trần Cận Nam, bất kể là ai trong hai người nếu có thể lật đổ nhà Thanh, ấy không phải công lao truyền thế?, sau này triều đình mới xuất hiện thay thế nhà Thanh, hai người bọn họ liền là khai quốc công thần “.

“Trần Gia Lạc năm nay bao nhiêu tuổi?, Trần Cận Nam năm nay bao nhiêu tuổi?, nhà Thanh chiếm Trung Nguyên đã bao nhiêu năm?, bọn họ làm gì được trải qua thời đại nhà Minh, bọn họ làm sao biết được những năm cuối đời nhà Minh thối nát ra sao? “.

“Phản Thanh thì ta không rõ đúng hay sai nhưng Phục Minh thì chắc chắn không, phản Thanh xong chỉ cần là người Hán lên ngôi vậy mọi chuyện đều hợp tình hợp lý “.

“Trần Cận Nam cùng Trần Gia Lạc làm việc không phải vì lý tưởng, bọn họ làm là vì lợi ích, khẩu hiệu Phản Thanh Phục Minh đưa ra vốn chỉ để mê hoặc giới sĩ phu nho giáo đương thời, mang cái tư tưởng trung quân ái quốc, cái tư tưởng bài ngoại tộc để đẩy lòng căm phẫn lân, hướng về một ngọn cờ, đây chính là Phản Thanh Phục Minh”.Đương nhiên những lời này Vô Song nói ra cũng biết chưa chắc đúng, đơn cử nhất là việc ‘Phục Minh’.

Tại thế giới này bao hàm cả cốt truyện Ỷ Thiên Đồ Long Ký, tại cái thời đại này có một nhân vật tên Chu Nguyên Chương.

Minh Thái Tổ tại thế giới này tên là gì?, Vô Song không quá quan tâm nhưng tuyệt đối không phải tên Chu Nguyên Chương.

Chu Nguyên Chương người này vẫn cứ là một vấn đề đè trong tâm khảm Vô Song, tại thời đại này ngoài những nhân vật chính mang theo ‘quầng sáng’ của chính mình thì còn hai người Vô Song đặc biệt kiêng kỵ.

Một là Thiết Mộc Chân, hai là Chu Nguyên Chương.

Thiết Mộc Chân năm nay nghe đồn đã gần trăm tuổi, nếu là trong lịch sử vốn đã sớm chết nhưng tại thế giới này Thiết Mộc Chân chỉ sợ còn lâu mới chết, ông ta sống thêm chục năm vẫn là thừa sức.

Về phần Chu Nguyên Chương hiện tại vẫn còn không biết ở nơi nào, ở cái góc nào trong Minh Giáo nhưng mà tương lai của hắn còn rất dài rất dài.

Hai người này đều có thể sáng tạo Đế Đạo Võ Học của riêng mình.

Vô Song đã ở bên cạnh Thiết Mộc Chân tại thế giới kia, hắn đủ hiểu Thiết Mộc Chân là nhân vật như nào, đây tuyệt đối là người cực kỳ đáng sợ.

Không bàn về khả năng chính trị, quân sự chỉ nói về thiên tư võ học, thiên tư võ học của Thiết Mộc Chân có thể dùng từ kinh khủng khiếp để hình dung.

Một năm kia khi hắn hấp thụ Ngũ Trảo Kim Long nơi Hắc Địa, Vô Song khi nhìn vào bóng lưng của Thiết Mộc Chân luôn cảm nhận được một đầu lang không lổ, một đầu lang muốn thôn thiên nuốt địa.

Khoảng thời gian đó Đế Đạo của Thiết Mộc Chân dĩ nhiên chưa thành, Đế Đạo chưa thành đã bá đạo như vậy, đợi nó đại thành thì còn đến mức nào.

Tương tự với trường hợp Chu Nguyên Chương.

Vô Song chưa từng gặp người này nhưng đại khái có thể nắm được thân phận hắn, chỉ sợ là trực hệ nhà Minh chạy trốn được ra ngoài, nhà Minh có Chu Nguyên Chương, có Đài Loan Trịnh gia, có Thiên Địa Hội, Hồng Hoa Hội cùng cả Minh Giáo, cơ hội đông sơn tái khởi đúng là vẫn còn.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Trong lúc Vô Song đang miên man nghĩ về Chu Nguyên Chương thì Vi Tiểu Bảo ngồi đối diện cũng lặng im, đứa bé này hiện tại vẫn đang yên lặng suy nghĩ về từng lời Vô Song nói.

Cũng chẳng biết suy nghĩ qua bao lâu, Vi Tiểu Bảo mới lại ngước nhìn Vô Song.

“Vậy theo đại ca ngươi, thế nào gọi là anh hùng?”.

Vô Song suy nghĩ một chút rồi đưa ngón tay ra chỉ thẳng về phía Vi Tiểu Bảo.

“Như ngươi liền là anh hùng “.Vi Tiểu Bảo lập tức lắc đầu không hiểu.

“Ta?, ta sao có thể gọi là anh hùng? “.

Vô Song chỉ cười sau đó thản nhiên đáp.

“Trong mắt mẫu thân ngươi, ngươi chính là tiểu anh hùng, là niềm vui sống duy nhất”.

“Mới 11 tuổi, vì tránh để cho mẫu thân phải tiếp khách không phải liều mạng kiếm bạc sao? “.

“Trần Cận Nam có thể làm gì?, đứa bé như ngươi không làm được, Trần Cận Nam không thể làm gì?, đứa bé như ngươi chưa chắc đã không làm được”.

“Nếu cho mẫu thân ngươi chọn lựa, nói xem Trần Cận Nam là anh hùng hay ngươi là anh hùng? “.

Thấy Vi Tiểu Bảo một mặt mờ mịt nhưng vẫn vô thức gật đầu, Vô Song đứng lên, có chút đưa tay ra xoa đầu hắn.

Đầu tiểu tử này thực sự vẫn rất tròn.

“Anh hùng trong mắt ta rất đơn giản, anh hùng không cần hô phong hoán vũ, không cần cái gì đầu đội trời chân đạp đất, cũng không cần chém giết ngàn vạn địch nhân, anh hùng chỉ cần thủ vững phía sau lưng mình là được, đừng để một mực đi về phía trước, đến khi quay lại sau lưng chỉ còn một mảnh chiến trường”.

Những lời này Vi Tiểu Bảo thực sự không hiểu nhưng mà hắn giờ phút này cảm thấy cực kỳ thâm ảo, thậm chí bắt đầu ghi nhớ xuống.

Vô Song rốt cuộc cũng không tiếp tục lên tiếng nữa, hắn một lần nữa lại xoa đầu Tiểu Bảo, khuôn mặt lần này hướng về phía ngoài.

Hắn một tay trực tiếp lấy ngàn lượng ngân phiếu nhét vào áo ngực của Vi Tiểu Bảo, động tác này làm Vi Tiểu Bảo giật nảy cả mình, ánh mắt từ trong suy tư liền trở về bình thường.

“Đại ca... thứ này là? “.

Vô Song thản nhiên nói.

“Chuộc thân cho mẹ ngươi đi, hai mẹ con sau này rời khỏi Lệ Xuân Viện đi thôi, một đứa trẻ như ngươi ở nơi này cũng không tốt”.

Vi Tiểu Bảo đương nhiên muốn rời khỏi Lệ Xuân Viện, thú thật có đứa trẻ nào lại muốn nhìn mẹ mình làm kỹ nữ... bất quá Vi Tiểu Bảo muốn là một chuyện, Vi Xuân Hoa có muốn không lại là chuyện khác.

Vi Xuân Hoa từ khi còn trẻ đã ở bên trong Lệ Xuân Viện, sống bằng nghề buôn bán xác thịt, nay rời ra ngoài nàng có thể làm gì?.

Một số người bằng tuổi Vi Xuân Hoa sau khi ‘giải nghệ’ liền trở về quê, mang theo một số tiền sau đó cưới chồng sinh con, ấy cũng coi là đi hết một kiếp nhân sinh nhưng mà Vi Xuân Hoa có Vi Tiểu Bảo, ai còn có thể cưới nàng?.

Vi Xuân Hoa một đời này rất khó rời khỏi Lệ Xuân Viện hoặc ít nhất phải đợi, đợi đến khi Vi Tiểu Bảo trưởng thành, có thể nuôi lấy mẫu thân.

Việc này Vô Song hiểu, đáng tiếc Vi Tiểu Bảo không hiểu, bàn tay nhỏ đưa ra lập tức chạm vào ngực mình, như muốn xác nhận ngân phiếu vẫn ở trong ngực áo vậy, thậm chí Vô Song có thể nghe thấy tiếng tim đập của Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo thực sự không hổ là người mang hào quang nhân vật chính, đứa trẻ này cũng rất nhanh đè xuống kích động mà nhìn Vô Song.

“Đại ca, ngươi đã nói người nào làm gì đều có mục đích, đều có lợi ích, vậy ngươi tại sao phải giúp mẹ con ta?”.

Cầm trong tay ngàn lượng bạc mà vẫn có thể bình tĩnh hỏi ra câu này, Vi Tiểu Bảo quả thật khác xa những đứa trẻ cùng tuổi nhiều lắm.

“Vì tiểu tử ngươi đáng giá chỗ bạc này, không được sao? “.

Nói rồi Vô Song thản nhiên mở cửa đi ra ngoài, để mặc Vi Tiểu Bảo đứng lặng một chỗ không hiểu gì bất quá rất nhanh tiểu tử này chạy theo Vô Song, bàn tay nhỏ đưa ra kéo lấy vạt áo của hắn, một mặt đường đường chính chính mà lên tiếng.

“Đại ca, ta bán nghệ chứ không bán thân, ngươi... ngươi tuyệt đối không được có chủ ý xấu với ta “.

Lần này Vô Song triệt để phá lên cười.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 46: Hành Dương Thành – Bán Nghệ Không Bán Thân (2)

Mang tâm lý muốn thu phục Vi Tiểu Bảo về bên mình bất quá Vô Song hiện tại cũng không gấp, hắn cảm thấy mình vẫn còn thời gian từ từ tăng hảo cảm với Tiểu Bảo, lần này hắn đến gặp Tiểu Bảo chỉ là muốn reo một ‘hạt mầm’ vào trong lòng đứa bé này.

Tại sao Vô Song lại muốn làm vậy?, hắn ít nhất phải làm cho hình ảnh của Thiên Địa Hội cùng Hồng Hoa Hội không còn hoàn mỹ vô khuyết, nhất định phải kéo hình ảnh hai hội này xuống, ít nhất cho Vi Tiểu Bảo biết bọn chúng không tốt đẹp như vẻ bề ngoài.

Chỉ cần một mực nhằm vào cái vấn đề này, Vô Song hoàn toàn tự tin có thể từ trong tay Thiên Địa Hội hoặc Hồng Hoa Hội đoạt Vi Tiểu Bảo, đưa hắn về Thiên Long Giáo.

Chỉ có thân là người xuyên không như Vô Song mới biết có Vi Tiểu Bảo ở trong cung đình nhà Thanh là trợ lực lớn đến nhường nào.

Tại thế giới này nước rất sâu, triều đình nhà Thanh cũng tuyệt chẳng đơn giản như trong Lộc Đỉnh Ký nhưng mà Vô Song vẫn tin tưởng vào Vi Tiểu Bảo, nhân vật chính dù có thế nào cũng vẫn là nhân vật chính.

_ _ _ __ _ _ _ _

Ở bên Vi Tiểu Bảo, đứa nhóc này nhắc đến ‘bán nghệ không bán thân’, mấy chữ này vô tình lại làm Vô Song nhớ ra mục tiêu của mình tiến vào Lệ Xuân Viện này, thế là hắn không khỏi cúi thấp người, ngồi xổm xuống mà hỏi Tiểu Bảo.

“Tiểu Bảo, mấy chữ bán nghệ không bán thân này là ai dậy ngươi? “.

Câu hỏi này đương nhiên là hỏi thừa, thân ở Lệ Xuân Viện lớn lên, Tiểu Bảo sao lại chưa biết.

Tiểu Bảo lúc này bĩu môi mà nhìn Vô Song.

“Có gì mà không biết chứ, kim bài danh kỹ của Lệ Xuân Viện ai không treo cái biển này? “.

Ở đây lại phải làm rõ một chú, tại Lệ Xuân Viện cao cấp nhất là Kim Bài Kỹ Nữ cùng Kim Bài Danh Kỹ.

Trước đây chỉ có Kim Bài Danh Kỹ tồn tại nhưng mà hiện tại thì có thêm Kim Bài Kỹ Nữ.

Ban đầu danh kỹ vốn cùng nghĩa với kỹ nữ nhưng từ sau thời đại Trần Viên Viên thì danh kỹ được mang theo một loại hàm nghĩa khác, đại khái đi liền với năm chữ ‘bán nghệ không bán thân’.

Ban đầu danh kỹ chỉ là kỹ nữ cao cấp nhưng mà hiện tại danh kỹ liền mang ý nghĩa khác về phần kỹ nữ cao cấp thì đã đổi thành Kim Bài Kỹ Nữ.

Vô Song nhìn thấy biểu cảm của Vi Tiểu Bảo theo dạng ‘ta không lạ gì’, hắn liền khẽ cười.

“Ồ, Kim Bài Danh Kỹ sao?, vậy theo Tiểu Bảo mà nói Kim Bài Danh Kỹ nào ở Lệ Xuân Viện là tốt nhất? “.

Lần này như nói đúng chỗ ngứa của Vi Tiểu Bảo, đứa nhóc này lập tức tỏ ra hào hứng.

“A, Kim Bài Danh Kỹ của Lệ Xuân Viện bản thân Tiểu Bảo cũng không lạ gì, kỹ nữ muốn lập đền thờ mà thôi, cái gọi là bán nghệ không bán thân chỉ là cách tăng giá của Lệ Xuân Viện chúng ta, bất quá mấy vị tỷ tỷ đó đúng thật là xinh đẹp, đại ca ngươi muốn có một đêm Thiên Thương Nhân Gian với bọn họ chỉ sợ phải bỏ ra vài trăm lượng bạc một lần bất quá đảm bảo sẽ không phí phạm, đảm bảo sẽ làm đại ca hài lòng”.

VI Tiểu Bảo hiện nay không ngờ đóng tốt vai một người trong ngôi nhà Lệ Xuân Viên, dĩ nhiên vì Lệ Xuân Viện mà ‘pr’.

Vô Song tiếp theo lại bắt đầu hỏi thế nào là Kim Bài Danh Kỹ, sau đó hắn liền không thể không phục độ hắc của Lệ Xuân Viện.

Bản thân Kim Bài Danh Kỹ đa số đều sẽ chỉ biết hai loại ‘kỹ’, hoặc là nhạc kỹ hoặc là vũ kỹ.

Muốn nhìn nhạc kỹ cùng vũ kỹ, một lần chỉ phải bỏ ra vài chục lượng bạc, đương nhiên chưa tính tiền thưởng cho các nàng, rồi tiền đồ ăn, tiền rượu... tính ra cũng phải cả trăm lượng bạc.

Không làm gì cũng mất trăm lượng bạc, theo lời Vi Tiểu Bảo đây cơ hồ đã sánh ngang với một đêm tiêu dao bên người Kim Bài Kỹ Nữ của Lệ Xuân Viện.

Tất nhiên cái này gọi là mặt mũi, là phẩm giá, người giàu có chân chính sẽ không để ý số tiền này, đại khái như Vô Song hắn sẽ không để ý.Ngoài việc thưởng thức ‘kỹ’ của mấy Danh Kỹ này ra, nếu muốn có ‘phục vụ ngoài luồng’ liền phải tiêu tốn số tiền gấp 5 lần, chỉ sợ 500 lượng bạc mới có thể cùng các nàng tiêu dao khoái hoạt một đêm, giá trị bản thân của Danh Kỹ chính là gấp 5 lần so với Kỹ Nữ, cá biệt thậm chí tại Lệ Xuân Viện có những Danh Kỹ được định giá ngàn lượng một đêm, một đêm của những nữ nhân này có khi còn đủ chuộc thân cho kỹ nữ tầm thường trong Lệ Xuân Viện.

Tiểu Bảo được dịp liền nói rất nhiều thứ liên quan đến Danh Kỹ trong Lệ Xuân Viện cho Vô Song, bất quá khi Vô Song một lần nữa hỏi Tiểu Bảo, tại Lệ Xuân Viện thì Danh Kỹ nào cao cấp nhất, Tiểu Bảo không ngờ lại tỏ ra ngập ngừng.

Lúc này Tiểu Bảo đứng bên cạnh Vô Song, một mặt cúi đầu, phải suy nghĩ một lúc mới mở miệng.

“Đại ca, phải xem ngươi lựa chọn thế nào rồi “.

Lần này Vô Song lại bất ngờ, không khỏi càng thêm hứng thú.

“Lựa chọn?, còn phải lựa chọn ra sao nữa? “.

Vi Tiểu Bảo nghĩ nghĩ một chút, lại vì Vô Song giải thích.

“Tại Lệ Xuân Viện này có tứ đại danh kỹ lần lượt là Thu Trà, Ngân Xuyên, Đổng Quỳnh, Linh Nhi, bốn vị tỷ tỷ này... bất cứ ai đều có giá trị thiên kim hơn nữa... cũng không bao giờ xuất hiện cùng nhau, tùy từng ngày đại ca ngươi mới có thể thấy bọn họ, đại khái thì cứ hai ngày một người mới xuất hiện, kim bài mới được đề lên, hôm nay nếu đệ không nhớ nhầm là ngày của Ngân Xuyến tỷ “.

“Cả bốn người cũng không giống danh kỹ bình thường, cầm kỳ thi họa bốn hạng đều thông. Hôm nay đến phiên Ngân Xuyên tỷ tỷ, Ngân Xuyên tỷ vũ kỹ thực sự rất tốt, vòng eo tinh mỹ tuyệt luân, đệ nghe nói Ngân Xuyên tỷ tỷ theo học danh sư Tây Vực, thuật múa bụng có thể làm hài lòng bất cứ khách nhân nào, thân hình như xà tinh trong truyền thuyết vậy”.

Nói tới đây Vi Tiểu Bảo ngập ngừng một chút rồi mới lên tiếng tiếp.

“Đại ca ngươi muốn tìm Kim Bài Danh Kỹ tốt nhất Lệ Xuân Viện lúc này cũng chỉ có Ngân Xuyên tỷ tỷ bất quá... bất quá gần đây Lệ Xuân Viện chúng ta xuất hiện một yêu nữ”.

Vi Tiểu Bảo không nói thì thôi, hắn vừa nói xong thì Vô Song không thể không bị hấp dẫn, lập tức hứng thú nồng đậm mà hỏi.

“Yêu nữ?, là thế nào? “.

Trên đời này đương nhiên không có yêu nữ nhưng mà theo lời Vi Tiểu Bảo nói... việc này đúng là kỳ hoa.Nữ nhân này mới đến Lệ Xuân Viện trong 7 ngày gần đây, nàng từ khi tiến vào Lệ Xuân VIện đến cả hình dáng thế nào cũng không một ai thấy, cho dù là ăn cơm uống nước hay tắm rửa sinh hoạt thì nàng cũng chưa từng xuất hiện.

Tất cả mọi sinh hoạt của nữ nhân này liền do hai nha hoàn đứng ra sắp xếp.

Hai nha hoàn của nàng một người gọi là Ngọc Huyền, một người là Thanh Thanh, điều làm Vi Tiểu Bảo khó hiểu nhất là hai tỳ nữ này... đều có thể coi là cực kỳ xinh đẹp thậm chí không hề thua bất cứ danh kỹ nào của Lệ Xuân Viện, cho dù là tứ đại danh kỹ cũng vậy.

Thanh Thanh thân hình dong dỏng cao, tóc dài quá lưng mượt mà vô cùng, khuôn mặt hoàn toàn giống với mỹ nữ Trung Nguyên, là dạng khuôn mặt thon gọn với chiếc cằm nhọn xinh xắn, đặc biệt phải nói cho dù là Vi Tiểu Bảo sinh ra ở nơi Thanh Lâu, một đời cũng không gặp được người nào thân hình hoàn mỹ như Thanh Thanh.

Về phần nha hoàn thứ hai gọi là Ngọc Huyền, thân hình không có tốt như Thanh Thanh thậm chí có thể coi là có chút đầy đặn, thân hình cũng không quá cao, khuôn mặt lại tương đối tròn, khuôn mặt không giống với nữ nhân Trung Nguyên bất quá... nữ nha hoàn này có nụ cười hớp hồn không biết bao nhiêu thực khách, nói là nụ cười tỏa nắng cũng không quá.

Một người thiên sinh lệ chất, một người thì lại ngọt ngào gần gũi, Vi Tiểu Bảo thực sự không hiểu chủ nhân của hai người còn thế nào?.

Nữ tử này thậm chí từ ngày đến Lệ Xuân Viện liền được định là Kim Bài Danh Kỹ, cũng chưa từng một lần hạ Kim Bài xuống, 7 ngày liên tục vẫn treo Kim Bài tiếp khách nhưng mà tất cả khách nhân từ đầu đến cuối đều chưa thể nhìn thấy dung mạo của nàng, thậm chí trực tiếp nói chuyện với nàng cũng không có mấy người.

Nữ tử này có thể... tạm coi là chân chính Bán Nghệ Không Bán Thân, dù sao từ đầu đến cuối vẫn chưa có thực khách nào của Hành Dương có thể lên giường với nàng, đến cả nắm tay nàng cũng chưa nghe ai nói.

Khách nhân muốn gặp nàng hoặc là vượt qua ‘thử thách’ nào đó mà Vi Tiểu Bảo không biết hoặc là trực tiếp bỏ ra 5000 lượng bạc bất quá khi đối diện vẫn phải cách một lớp bình phong.

Bỏ ra 5000 lượng bạc cũng không phải trực tiếp có thể gặp nàng mà nói chuyện nhân sinh, bỏ bạc xong liền nghe nữ nhân này tấu một khúc nhạc, một khúc nhạc tầm thường vô cùng nhưng mà khách nhân vừa nghe xong đều toàn bộ quay đầu rời đi, trên mặt biểu tình hài lòng cực điểm sau đó... vài ngày sau lại tiếp tục đến ‘cống’ tiền.

Lệ Xuân Viện không thiếu ‘tài’ nữ, cầm kỹ của các nàng cũng không tệ bất quá không một ai hiểu được tiếng đàn của nữ nhân kia, cũng không một ai cảm thấy đây là khúc đàn hay.

Dần dần người trong Lệ Xuân Viện đều coi nàng là yêu quái, có khả năng mị hoặc nhân tâm, đồng thời danh tiếng nữ nhân này càng ngày càng lớn, lớn đến độ bậc đại phú đại quý trong thành Hành Dương không ai không đến, không ai không muốn một lần nhìn thấy dung nhan của nàng.

Cũng không rõ có phải ‘thử thách’ của nàng quá mức khó khăn hay không nguyên khoảng thời gian này cũng chưa có ai vượt qua được, chỉ có thể dùng ngân lượng trực tiếp đến nghe một khúc đàn của nàng.

Đương nhiên vẫn rất nhiều người chọn vượt ‘thử thách’, thứ nhất mỗi lần đăng ký chỉ mất 50 lượng bạc, thứ hai liền sẽ được gặp Thanh Thanh hoặc Ngọc Huyền, nói thật với 50 lượng bạc liền có thể nhìn thấy hai đại mỹ nhân phong tình hoàn toàn khác nhau với một số người chỉ sợ sẽ sẵn sàng bỏ ra.

Vi Tiểu Bảo lớn lên ở Lệ Xuân Viện còn chưa bao giờ nhìn thấy quái sự như vậy, càng quái hơn ở chỗ vị Tổng Quản của Lệ Xuân Viện còn không biết nàng là ai, không được diện kiến dung mạo của nàng, nghe nói... Kim Bài Danh Kỹ của nàng chính là do chủ nhân của Lệ Xuân Viện tự mình hạ xuống, bằng vào cái lời đồn này trên dưới Lệ Xuân Viện lại càng không dám làm gì nàng.

Vi Tiểu Bảo càng kể, Vô Song càng hứng thú.

Rốt cuộc là nữ tử nào bá đạo như vậy.

Tấu một khúc nhạc đòi 5000 lượng bạc?, hơn nữa một ngày nàng ta tấu cũng không phải chỉ một khúc, một ngày thu nhập chẳng nhẽ cả vạn lượng bạc?.

Nữ tử này Vô Song bắt đầu cảm thấy... không gặp không được.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau