CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 501 - Chương 505

Quyển 3 - Chương 37: Phong Vân Tụ Hành Dương (3)

Lệnh Hồ Xung sau khi đạt được Tử Hà Thần Công trong nội tâm thực sự rất vui vẻ, hắn vui không phải vì Tử Hà Thần Công mà là vì sư phụ cùng sư nương coi trọng mình, cái cảm giác này người ngoài khó mà chia sẻ được.

Lệnh Hồ Xung sau khi rời khỏi chính đường cũng không có lập tức đi tìm Nhạc Linh San mà là đi thẳng lên đỉnh Ngọc Nữ Phong.

Nhạc Linh San lúc này quá nửa đang chuẩn bị đồ đạc sau đó liền đi gặp Lục Hầu Nhi nói chuyện, Lệnh Hồ Xung hiện tại không muốn quấy rầy sư muội, sáng mai sư muội rời đi thì tối nay Lệnh Hồ Xung liền đến chào tạm biệt nàng, thời gian buổi tới mới... đặc biệt lãng mạn.

Một đường lên đến Tử Ngọc Sơn, trong tay Lệnh Hồ Xung có thêm một cái hồ lô rượu.

Rượu này hắn lấy từ chỗ lão Lục – Lục Hầu Nhi.

Tại Hoa Sơn này lão lục chính là người thân thiết nhất với Lệnh Hồ Xung, tất nhiên không tính Linh San.

Bản thân Lục Hầu Nhi biết điều chế Hầu Nhi Tửu, khi nào Lệnh Hồ Xung hết tiền xuống núi mua rượu liền đến gặp lão lục, lần này cũng là như vậy.

Không mất quá lâu, khoảng nửa tiếng đồng hồ, Lệnh Hồ Xung liền có mặt trên đỉnh Ngọc Nữ Phong, có điều khác với bình thường, Lệnh Hồ Xung bắt đầu quan sát xung quanh, đến khi xác định không có ai gần đó mới hô lên.

“Mai tỷ, Mai tỷ, người có ở đây không? “.

Hắn cứ như thế mà gọi, một lúc sau từng đóa hoa ngọc nữ khẽ rung động, một hắc ảnh lướt gió mà đi không bao lâu liền hiện ra trước mặt Lệnh Hồ Xung.

Người này dĩ nhiên là Mai Siêu Phong.

Mai Siêu Phong khẽ nhìn Lệnh Hồ Xung, sau đó mở miệng.

“Có chuyện gì? “.

Lệnh Hồ Xung cười cười, đưa trong tay một hồ lo rượu cho nàng.

“Mai tỷ, ta mang rượu đến cho ngươi”.

Mai Siêu Phong nhíu hai hàng lông mày lá liễu bất quá vẫn đưa tay ra nhận lấy có điều nàng cũng không mở ra, chỉ dùng ánh mắt hồ nghi nhìn đối phương.

Lệnh Hồ Xung như đã quen biểu hiện này của Mai Siêu Phong, chỉ nói.

“Ta sắp rời khỏi Hoa Sơn, chỉ sợ khoảng thời gian tiếp theo khó mà bồi tiếp Mai tỷ, lần trước Mai tỷ người tỏ ra thích loại rựou này, lần này ta đặc biệt lên đưa cho người, dù sao Mai tỷ giúp ta rất nhiều”.

Mai Siêu Phong nghe vậy gật đầu, lại khẽ hỏi.

“Ngươi muốn đi đâu?, mà khi nào xuất phát? “.

Lệnh Hồ Xung tính toán một chút rồi đáp.

“Lần này ta theo sư phụ cùng sư mẫu xuôi nam, hướng về Hành Dương thành, khoảng 7 ngày nữa liền xuất phát”.

Mai Siêu Phong nghe vậy khẽ gật đầu, nàng thực sự không quan tâm cho lắm, bắt đầu mở hồ lô rượu ra nhẹ nhấp một hớp.

Nhìn cái cổ trắng ngần ngửa lên, nhìn những ngón tay ngọc nắm lấy hồ lô rượu thản nhiên mà uống, nội tâm Lệnh Hồ Xung không khỏi rung động.

Tất nhiên đây không phải rung động của tình yêu nam nữ mà là thưởng thức cái đẹp của chính Lệnh Hồ Xung, Mai Siêu Phong thực sự rấ đẹp.

Mai Siêu Phong không có cái vẻ trẻ con hồn nhiên như Linh San cũng không hẳn là thiếu phụ như Ninh Trung Tắc, nàng cứ như là sự hòa quyện hoàn mỹ của hai người với nhau vậy.



Mai Siêu Phong có vẻ đẹp trưởng thành đến sắc sảo của một nữ nhân trưởng thành nhưng khí chất lại luôn có cái cảm giác thanh khiết hơn nữa Mai Siêu Phong biểu cảm... thậm chí có chút ngây thơ để mà hình dung, tất cả những thứ này quyện vào làm một khiến cho lãnh tử như Lệnh Hồ xung thực sự rung động về thị giác.

Lệnh Hồ Xung tính đến thời điểm hiện tại cũng quen được ‘Mai tỷ’ 3 ngày, tính từ lúc Mai Siêu Phong cứu hắn trên Ngọc Nữ Phong.

Cũng vì quen biết Mai Siêu Phong mà Lệnh Hồ Xung cũng rất hiểu nàng, Mai Siêu Phong phải dùng một tờ ‘dị’ để hình dung.

Nàng cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, cứ như không thuộc về thế giới này.

Nàng dĩ nhiên hỏi Lệnh Hồ Xung... chưởng môn Hoa Sơn là ai?.Đến Hoa Sơn còn không biết chưởng môn Hoa Sơn?.

Nàng cũng hỏi Lệnh Hồ Xung... thành thị gần nhất với Hoa Sơn là nơi nào.

Cái này Lệnh Hồ Xung càng cạn lời, ai chẳng biết thành thị gần nhất với Hoa Sơn chính là thành Trường An?, Hoa Sơn là một đại phái nằm gần kinh thành Đại Thanh, việc này dĩ nhiên Mai Siêu Phong còn không biết?.

Biết được thành Trường An, Mai Siêu Phong cũng lập tức yêu cầu Lệnh Hồ Xung dẫn nàng đi.

Ơn cứu mạng của Mai Siêu Phong còn đó, Lệnh Hồ Xung dĩ nhiên đồng ý, hắn lấy cớ xuống núi mua rượu mà rời khỏi Hoa Sơn, mang theo Mai Siêu Phong đến Trường An nhưng chính lúc này Lệnh Hồ Xung càng triệt để cạn lời với Mai Siêu Phong.

Mai Siêu Phong quả thực như từ trên trời rơi xuống, căn bản không biết một chút đường xá nào, việc này cũng thôi đi, càng quá đáng là nàng đối với bất cứ đồ vật nào của Trường An đều tỏ ra hứng thú nồng đậm, bất kể là quần áo, vải vóc, châm cài tóc, trang sức... thậm chí cả tiểu đồ chơi.

Thật ra khó trách được Mai Siêu Phong, nàng sống vào thời nhà Tống nào được nhìn thấy đồ vật nhà Thanh tròn méo ra sao?, nàng đến Trường An cứ như đi du lịch nước ngoài ở hậu thế vậy, không tò mò mới là lạ.

Một đường theo Mai Siêu Phong gần như nguyên ngày, Lệnh Hồ Xung cũng nhận ra một điều, Mai Siêu Phong rất giàu, chỉ một ngày ở Trường An... nàng tiêu cả ngàn lượng bạc hơn nữa nàng tiêu không phải là bạc mà là thỏi vàng, Lệnh Hồ Xung nào ngờ Mai Siêu Phong vốn bình thường vô cùng lại là đại phú bà?.

Tiền trên người Mai Siêu Phong đương nhiên là Vô Song cấp, cả bốn nữ nhân khi xuyên giới đều được Vô Song đặt vào trong hành nang trăm lượng hoàng kim, hắn thực sự sợ nữ nhân của mình thiếu tiền, đến cả nhu yếu phẩm cần thiết duy trì sự sống cũng không thể bổ sung đủ.

Lại nói Mai Siêu Phong, một đường như trẻ nhỏ thích gì mua nấy hơn nữa... người xách đồ liền là Lệnh Hồ Xung, một ngày theo Mai Siêu Phong thực sự làm Lệnh Hồ Xung mệt mỏi vô cùng, đến gãy cả chân.

Mai Siêu Phong ở Trường An cả ngày thật ra không chỉ mua đồ, nàng vốn dựa theo ký hiệu Vô Song dạy để lại ám hiệu trên đường đi, đen đủi cho nàng ở chỗ nơi này là kinh thành Đại Thanh, Thiên Long Giáo căn bản chưa thể vươn mình đến đây hay nói đúng hơn không có bất cứ một cái thế lực nào vươn mình được đến đây, nàng chỉ có thể vô công mà trở về.

Trở về Hoa Sơn hôm đó, Lệnh Hồ Xung liền bị trách phạt dù sao hắn chạy xuống núi từ sáng đến tận tối muộn, không bị Nhạc Bất Quần phạt mới là lạ.

Trùng hợp là Lệnh Hồ Xung bị phạt lên Ngọc Nữ Phong diện bích, cả ngày tiếp theo không được ăn cơm, cũng không cho ai đến thăm.

Ở trên Ngọc Nữ Phong, Lệnh Hồ Xung sẽ thiếu ăn sao?, đương nhiên là không bởi Mai Siêu Phong đã mua rất rất nhiều đồ, hắn ở trên này không có ai tiếp tế thêm vài ngày vẫn có thể sống tốt.

Ở trên Ngọc Nữ Phong, không có việc gì làm Lệnh Hồ Xung liền tiếp chuyện Mai Siêu Phong.

Mai Siêu Phong cũng kể chuyện cho Lệnh Hồ Xung, nàng kể những việc Lệnh Hồ Xung cả đời chưa nghe thấy.

Nàng nói về biển, nói về hải đảo xa xôi.

Nàng nói về thảo nguyên, về những biển cát trải dài tít tắp, nàng nói về đại mạc phương Bắc.
Những nơi nàng đã sống, đã đi qua, những nơi gắn liền với cả cuộc đời nàng, những nơi này Lệnh Hồ Xung đương nhiên không biết.

Về phần Lệnh Hồ Xung, hắn cũng kể chuyện, kể về mọi việc trên trời dưới đất của Hoa Sơn, kể về thành Trường An, về phong thổ Trung Nguyên thậm chí kể về võ lâm phương Bắc.

Trong những câu chuyện của Lệnh Hồ Xung, Mai Siêu Phong bị cuốn hút nhất là Ngũ Tuyệt Chi Chiến.

Nàng vậy mà bắt Lệnh Hồ Xung kể đi kể lại, đáng tiếc mấy việc này Lệnh Hồ Xung cũng chỉ biết đại khái, những việc hắn biết thiên hạ đều biết, hắn cũng không hiểu thêm về bất cứ ai trong ngũ tuyệt đương thời.

_ _ _ _ _ _ _

Lại quay về với hiện thực, Mai Siêu Phong ngồi trên một phiến đá mịn, hai chân khoanh tròn.

Lệnh Hồ Xung ngồi thẳng dưới đất, tựa lưng vào phiến đá gần đó.

Thực sự không ngờ hai người lại ngồi uống rượu đối ẩm với nhau, lại bắt đầu những câu chuyện trời nam đất bắc.

Mãi đến khi mặt trời xuống núi,chiều tà phủ xuống, Lệnh Hồ Xung mới cáo biệt mà rời đi.

“Mai tỷ, ta rời đi trước, vài ngày nữa ta lại đến thăm ngươi, lại mang cho ngươi một bình Hầu Nhi Tửu”.

Nhìn Lệnh Hồ Xung chuẩn bị rời đi, Mai Siêu Phong không hiểu ra sao linh cơ lại lóe lên.

“Ngươi nói cái gọi là chậu vàng rửa tay kia rốt cuộc là như thế nào? “.

Lệnh Hồ Xung cũng biết Mai tỷ của hắn căn bản mù tịt kiến thức võ lâm liền thản nhiên kể tưởng tận cho nàng.

Mai Siêu Phong nghe được, trong lòng liền lấy làm kỳ, lại hỏi.

“Thế Lưu Chính Phong, Lưu sư thúc gì gì đó của ngươi, hắn muốn rời khỏi giang hồ việc này kinh động đến mức làm toàn phái Hoa Sơn của ngươi phải đến dự sao? “.

Lệnh Hồ Xung cười hắc hắc, lại bắt đầu vì Mai Siêu Phong giải thích.

“Tỷ không biết, Lưu sư thúc chính là phó chưởng môn Hành Sơn Phái, Ngũ Nhạc Kiếm Phái chúng ta đồng khí tương liên, đây dĩ nhiên là võ lâm đại sự “.

“Sư phụ lần này dẫn sư huynh đệ chúng ta xuống núi để tăng lịch duyệt đồng thời kết giao hào kiệt võ lâm, đây là cơ hội hiếm có”.

“Ngoài Ngũ Nhạc Kiếm Phái ra còn rất nhiều danh môn đại phái như Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga My, Cái Bang cử người đến bất quá bọn họ chung quy là người ngoài, cũng chỉ cần cử người đại diện mà thôi, không cần phải bang chủ hoặc chưởng môn tự mình tới”.

“Ta không phải nói ngoa nha Mai tỷ, Ngũ Nhạc Kiếm Phái chúng ta cùng tiến cùng lui, trên giang hồ địa vị rất lớn, Lưu sư thúc rửa tay gác kiếm dĩ nhiên là đại sự giang hồ”.

Mai Siêu Phong nghe vậy ánh mắt bắt đầu sáng lên.

Nàng hiện tại... không ngờ có suy nghĩ muốn đến Hành Dương.

Nàng thật ra không để ý gì việc này nhưng nàng lại hiểu sư muội Hoàng Dung, sư muội thông minh như vậy nhất định cũng phải biết cách tìm hiểu thông tin nhanh nhất chính là đến nơi toàn bộ nhân sĩ võ lâm tụ tập.

Mai Siêu Phong không hiểu tại sao liền có cảm giác sư muội sẽ tới Hành Dương Thành, tham gia Lưu Chính Phong – Chậu Vàng Rửa Tay, từ đó tìm tung tích của Vô Song.

Mai Siêu Phong thậm chí còn nghĩ Vô Song... rất có thể cũng sẽ đến nơi này dù sao đây là đại sự võ lâm, ở tận bắc phương xa xôi cũng chuẩn bị mà tới.

Nàng rốt cuộc quyết định, vài ngày tiếp theo lại đến Trường An, nếu không nhận được liên lạc của Thiên Long Giáo, nàng liền bám theo Lệnh Hồ Xung mà tới Hành Dương.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 38: Phong Vân Tụ Hành Dương (4)

Hoàng Dung cùng Tử Y hướng về Hành Dương.

Mai Siêu Phong cũng hướng về Hành Dương.

Vô Song thì thế nào?.

Quay lại thời gian thực hiện tại, Vô Song đang cùng Đông Phương Bạch đối ẩm.

Hắn thật ra không hề biết sự kiện Chậu Vàng Rửa Tay dù sao Miêu Cương Ngũ Độc Giáo cũng tính là vực ngoại, không phải trong võ lâm Trung Nguyên, Lưu Chính Phong rửa tay hay rửa chân liên quan gì đến người Miêu?, người Miêu hơi đâu để ý "tiểu nhân vật" người Hán chậu vàng rửa tay?, đương nhiên không ai quan tâm.

Người Miêu không quan tâm thì Vô Song cũng dĩ nhiên không thu được bất cứ thông tin gì.

Hắn lúc này đang chậm rãi đợi Thiên Vũ gia tộc có hành động, hắn muốn xem Thiên Vũ gia ở thế giới này có bản lĩnh gì, có thể gây nên sóng gió gì.

Ngồi tựa lưng vào bàn lớn, một tay thưởng thức rượu, hai mắt lim dim thưởng thức tiếng nhạc của Đông Phương Bạch bất quá Đông Phương Bạch không hiểu sao liền dừng lại.

Vô Song đang từ trong mộng mị như bị người khác sinh sinh kéo ra ngoài, hắn không khỏi nghi hoặc nhìn Đông Phương Bạch.

“Bạch đại ca?, người có chuyện gì sao? “.

Đông Phương Bạch không nói, cũng tự rót tự uống một chén rượu, ánh mắt hơi hướng ra ngoài.

Lúc này bầu trời một mảnh tối đen, xung quanh chướng khí có chút mù mịt, cùng tiếng gió thổi rì rào, âm thanh này vào buổi tối thực sự tương đối dọa người.

Đây chính là cảnh sắc ban đêm của Miêu Cương, cũng không đẹp đẽ gì.

Vô Song sau khi từ phòng của Trác Thanh Đề trở về liền đến thẳng nhà trúc của Đông Phương Bạch.

Thân phận Cơ Vô Song đã lộ ra ngoài, bản thân Vô Song liền không muốn hắn lại xuất hiện trước mắt thế nhân, ít nhất không muốn xuất hiện trước mắt đám người Thần Nông Cốc.

Lúc này Đông Phương Bạch như từ trong suy tư tỉnh lại, hắn đánh giá Vô Song từ trên xuống dưới rồi chậm rãi đứng dậy đi đến tủ quần áo trong nhà mặc cho Vô Song không hiểu gì cả.

Trong ánh mắt khó hiểu của Vô Song... Đông Phương Bạch lấy ra một vật... một vật thuần màu đỏ, đỏ rực đến nóng cả mắt.

Vô Song nhìn thấy vật này không khỏi nhíu mày, chính hắn còn cảm thấy quá chói lòa.

Nào ngờ Đông Phương Bạch trực tiếp ném cho hắn, lạnh lùng mà nói.

“Thử đi, xem có vừa không, nếu không vừa ta liền vì ngươi sửa lại”.

Vô Song triệt để há hốc mồm, kinh ngạc nhìn đối phương.

“Bạch đại ca, cái này đùa không vui nha “.

Đông Phương Bạch căn bản không nương tình với hắn, cực kỳ vô tình đáp.

“Ngươi đáp ứng tiếp nhận thân phận Đông Phương Bất Bại của ta vậy ngươi không muốn mặc cũng phải mặc”.

Vô Song lúc này mới nhớ ra... Đông Phương Bất Bại đi liền với sắc đỏ, sắc đỏ ngập trời.

Hắn khẽ rùng mình một cái nhưng mà Vô Song đã đáp ứng đối phương chẳng nhẽ lại lắc đầu từ chối?.

Hắn đang muốn nói gì đó, Đông Phương Bạch liền lại tung ra một cái tất sát kỹ.

“Lúc ngươi chấp nhận thay thế ta ngươi liền muốn ta giúp ngươi tìm kiếm vài người làm trao đổi, ta lúc này cũng vừa vặn tìm được một trong số bọn họ “.

Nói rồi thản nhiên thả tấm áo đỏ kia trên bàn rồi lại ngồi xuống tự uống tự rót, đây chính là muốn Vô Song tự xử.

Vô Song cắn răng, cầm lấy chiếc áo này, hắn... thực sự là bị ép thảm.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Trang phục của Đông Phương Bất Bại tuyệt không đơn giản, bên ngoài làm bằng tơ lụa thượng hạng nhưng mà áo này còn có một lớp bên trong, lớp bên trong cũng màu đỏ, may đè lên lớp áo ngoài dẫn đến chỉ có người mặc mới cảm nhận được.

Vô Song chạm vào lớp bên trong, ánh mắt không khỏi giật mình.

“Là Thiên Tằm Tơ? “.

Đông Phương Bạch lần này đầy coi thường nhìn Vô Song, khóe miệng cong lên.

“Bộ áo này gọi là Nhật Nguyệt Thánh Bào hoặc Nhật Nguyệt Tinh Quang Bào, là tiêu chí của Đông Phương Bất Bại ta, ngươi nghĩ nó tầm thường?”.

Lần này Vô Song đỏ mặt, nếu vậy này làm từ Thiên Tằm Tơ thì có... dị nữa Vô Song vẫn cắn răng mà mặc.

Vô Song từng có một món quà sinh nhật, tấm bao tay được làm từ Thiên Tằm Tơ có thể đao kiếm bất xâm.

Dĩ nhiên cái vật này đã sớm thất lạc khi Vô Song xuyên giới, lúc này không ngờ lại nhận được một tấm áo... làm hoàn toàn từ Thiên Tằm Ty.

Chỉ bằng một điểm này có thể chứng minh, Đông Phương Bạch giàu có hơn Kiếm Thánh – Mục Nhân Thanh không biết bao nhiêu lần, vật này nói là thần binh cũng không quá.

Thiên Tằm Ty khả năng ngăn cản công kích bằng chưởng pháp thì thua Nhuyễn Vị Giáp trên người Hoàng Dung một bậc nhưng mà ngăn chặn công kích gây ra bằng vũ khí thì lại siêu việt Nhuyễn Vị Giáp một bậc.

Quan trọng hơn Nhuyễn Vị Giáp của Dung Nhi chỉ che được phần ngực còn tấm áo này... che được toàn thân tức là đao kiếm bất xâm, ám khí không thể đụng, không phải thần binh thì là cái gì?.

Bộ quần áo này không hổ là vật bất ly thân của Đông Phương Bất Bại.

Vô Song cũng là người luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, hắn chẳng nhẽ không biết Quỳ Hoa sợ nhất cái gì?.

Quỳ Hoa Bảo Điển có tốc độ né tránh phải gọi là điên cuồng, chưởng pháp gần như không thể ép đến thân hắn nhưng mà đao kiếm thì có thể, hơn nữa Quỳ Hoa Bảo Điển vốn am hiểu dùng kim châm hoặc kiếm làm vũ khí, dạng chiến đấu này cũng không khỏi thường xuyên va chạm cùng vũ khí đối phương, nay có bảo y hộ thân tuyệt đối như thêm một cây thần binh trong tay vậy, hiệu quả không thể đo lường.

Vô Song rốt cuộc mặc vào bộ y phục của Đông Phương Bạch nào ngờ khi hắn vừa thử khoác lên, Đông Phương Bạch còn chẳng thèm quay đầu nhìn lại đã nói.

“Trong tủ còn có một số vật đi theo, ngươi cũng nhất định phải mặc lên người “.

Vô Song còn chưa mặc xong bộ trang phục này sắc mặt đã hơi biến ảo, để rồi không khởi thở dài một hơi, nhận mệnh mà đeo lên y phục của Đông Phương giáo chủ.

_ _ _ _ _ _ __

Y phục của Đông Phương Bất Bại thực sự quá cầu kỳ, siêu cấp cầu kỳ, phải nói là từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, hai kiếp làm người Vô Song mới thấy bộ y phục nào cầu kỳ thế này.

Thật ra trên TV kiếp trước hắn cũng thấy rất nhiều bộ quần áo... đến mức hắn còn không nghĩ đây là quần áo cho người mặc nhưng mà đây chỉ là nhìn còn giờ Vô Song được tự mình trải nghiệm, cảm giác đương nhiên rất khác.

Đầu tiên là lớp áo đỏ trên người, đây giống như một cái áo choàng hơn, bao lấy toàn bộ thân thể Vô Song đồng thời ống tay áo cùng đuôi áo đều có viền đen, viền đen trên tông đỏ rực thực sự cực bắt mắt.

Trong tay áo có rất nhiều những ngăn nhỏ, gần như đặc chế riêng để nhét ám khí vào vậy, đây là loại tay áo dùng riêng cho Quỳ Hoa Bảo Điển.

Đuôi áo thì rất dài cứ như đuôi công nhưng không bám thẳng xuống đất mà là có chút cong lên, kiêu kỳ vô cùng.Ngoại trừ hình thái trang phục ra, bộ quần áo này bên trên còn thêu hình một đầu phượng hoàng uốn lượn, từ phần ngực vòng đến tận sau lưng.

Sau phần áo đỏ rực bên ngoài là nội y bên trong.

Đầu tiên là áo bó màu đen, trang phục của Đông Phương Bất Bại hoàn toàn là ba màu vàng – đen – đỏ kết hợp, lấy đỏ cùng đen làm tông màu, lấy màu vàng điểm xuyết lên bên trên, nếu đây là quần áo dành cho nữ nhân thì thưc sự rất đẹp, giống một đầu phượng hoàng cao ngạo đang bay lượn cửu thiên vậy, đáng tiếc đây là quần áo cho nam nhân.

Lại nói đến áo bó, áo này chất liệu làm bằng gì thì Vô Song cũng không nhận ra nhưng mà bám người vô cùng bất quá cũng nhẹ vô cùng, đặc biệt hơn đây là loại áo xẻ theo hình trái tim ở cổ, gần như lộ cả vòng ngực ra ngoài... đúng là chỉ có nam nhân tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển mới chơi cái loại y phục biến thái này.

Tiếp theo là quần, quần cũng không khác gì áo, chất liệu giống hệt cũng bó sát toàn thân, mặc cả áo cả quần cho Vô Song cảm giác như mặc đồ lặn của kiếp trước vậy tuy nhiên lại nhẹ hơn nhiều.

Tại phần quần của Vô Song còn gắn hai tấm hộ chân màu đỏ, hai tấm hộ chân này đều gắn vào phần đùi non, ôm sát hai bắp chân từ hông đến tận gần đầu gối, hai tấm hộ chân này còn có khe rãnh ẩn sâu bên trong, có thể nhét ám khí, kim châm thậm chí dao nhỏ hoặc phi tiêu đều không có vấn đề gì.

Ở đầu gối cũng là hai tấm đệm tròn màu đỏ ôm chọn cả hai đầu gối lại nhưng cũng không ảnh hưởng gì đền độ co lại của chân.

Phụ kiện cuối cùng trên chân là giày, là đôi giày màu đen ống cao, đến cả đế giày cũng cao, đây không khác gì giày bốt của nữ nhân cả, đôi giày này ôm gọn lấy chân của Vô Song nguyên từ phần đầu gối đổ xuống.

Trên đôi giày cũng không thể không có phụ kiện, tại phần gót giày khoảng 5cm kia có cơ quan rãnh nhỏ, bên trong tùy sở thích của Vô Song, hoặc là gắn ám khí hoặc trực tiếp gắn dao nhỏ.

Xong phần phụ kiện ở chân lại quay ngược lên phụ kiện ở ngực.

Đầu tiên là một cái ảo mỏng khác màu đỏ, áo này mặc ra ngoài áo lót màu đen, tấm áo khoác màu đỏ mỏng tan căn bản mặc vào không có cảm giác gì tuy nhiên nó lại tương đối dài, dài đến sát hông của Vô Song, dọc theo đường xẻ hông sắp đặt tổng cộng 4 khối hộp, toàn bộ đều thiết kế cho ngân châm.

Một vật không thể thiếu nữa là thắt lưng, thắt lưng đặt ở ngoài cùng, ôm chọn phần hông của Vô Song lại cũng như buộc chặt phần trên cùng phần dưới của tấm áo ngoài cùng và đương nhiên cái thắt lưng to bản màu đen này cũng có cơ quan khí.

Ở phần ngay giữa thắt lưng có một cơ quan nhỏ, chỉ cần Vô Song khẽ động ngân châm liền bắn ra ngoài.

Có một điều nữa phải nói là chiếc áo bó màu đen trong cùng là áo ngắn tay, tay của nó chỉ kéo dài từ vai đến cẳng tay mà thôi, phần cánh tay hoàn toàn để trần.

Cánh tay để trần là dọn chỗ cho đôi bao tay đỏ rực bằng thiên tằm tơ, đôi bao tay này cũng là dạng bó sát da của Vô Song đồng thời không có ngón tay, chỉ có kẽ tay, nó ôm chọn từ mu bàn tay đến hết cánh tay Vô Song, đương nhiên công dụng bao tay Thiên Tằm Tơ thì Vô Song không cần phải nói nữa.

Vật liệu cuối cùng trên tay là một cơ quan khí màu đen, gắn thẳng vào bên dưới khớp tay, ẩn trong ống tay áo rộng lớn của lớp áo ngoài, đây cũng là bộ phận phóng ám khí của Đông Phương Bất Bại.

Phần phục trang cuối cùng là mặt nạ, mặt nạ này cũng không có gì đặc biệt chỉ là nửa bên mặt là màu đỏ có in hình một đóa hoa hồng lớn, nửa bên mặt còn lại thì là màu trắng không có bất cứ hoa văn hay họa tiết gì.

Có lẽ bộ phận duy nhất thiết trong lớp trang phục này chính là mũ che đầu, về phần tại sao không làm nốt thì Vô Song chịu.

_ _ _ _ _ _ _

Bước ra từ phòng thay đồ, ánh mắt Vô Song chớp động nhìn Đông Phương Bạch sau đó hắn tương đối bực mình thản nhiên ngồi xuống.

Đông Phương Bạch nhìn Vô Song từ đầu đến chân, lần này rốt cuộc gật đầu.

“Không sai biệt lắm, trừ màu tóc ra thì hoàn mỹ”.

Tiếp theo Đông Phương Bạch cứ như làm ảo thuật, lấy ra một cây quạt giấy, một tấm hắc lệnh, một khối ngọc phù toàn bộ đặt lên trên bàn, hắn thậm chí trực tiếp đeo ba vật này lên trên đai lưng của Vô Song.

“Quạt này gọi là Nhật Nguyệt Linh, lưỡi của nó cực sắc có thể cắt đầu bất cứ ai, phần thân quạt phủ một lớp Thiên Tằm Tơ mỏng bên ngoài, dùng thân quạt có thể ngạnh kháng lợi kiếm nhưng từ bên ngoài nhìn vào cũng không thấy điểm gì đặc biệt, quản này nặng 2.5 cân, dài 20 phân, linh hoạt lạ thường, đương nhiên ngoại trừ việc dùng làm vũ khí còn có thể làm trang sức phẩm, bên trên quạt có khe rãnh, có thể phóng ám khí, tổng cộng 15 căn ngân châm chia làm 3 lần phóng”.

“Ngọc bội này là Nhật Nguyệt Bội, có thể hấp thu ánh sáng nhật nguyệt, giữ cho tinh thần thanh tỉnh, cả người luôn có cảm giác khoan khoái, tất nhiên đây cũng là trang sức phẩm “.

“Cuối cùng là Hắc Mộc Lệnh, vật này đại diện cho thân phận Nhật Nguyệt Thần Giáo, có vật này có thể lên Hắc Mộc Nhai, về phần Nhật Nguyệt Thánh Bào là đại diện cho thân phận Nhật Nguyệt Giáo Chủ của chính bản thân ngươi sau này, muốn giáo đồ Nhật Nguyệt Thần Giáo nhận ra ngươi, ngươi tốt nhất vẫn phải mặc nó”.

Nói đến đây, Đông Phương Bạch lại từ trong ngực lấy ra hai vật, là hai tấm mặt nạ da người.

“Dung mạo của ngươi không giống ta, trước cứ dùng nó tránh cho người khác nhận thấy “.

Tiếp nhận hết những vật này, Vô Song triệt để thở dài, hắn có chút không biết nói gì với Đông Phương Bạch.

Đây là lần đầu tiên Vô Song dành cả nửa tiếng đồng hồ chỉ để mặc quần áo.

“Được rồi, Bạch đại ca ngươi có thể nói việc lúc trước chứ?, ngươi rốt cuộc tìm được tung tích của ai?”.
Đông Phương Bạch hiện tại cũng không làm khó Vô Song, thản nhiên đáp.

“Là một nữ nhân họ Mục, tên Niệm Từ, không biết tại sao nàng lại xuất hiện ở phụ cận Ma Thiên Nhai... cũng giống như ngươi không biết tại sao lại xuất hiện ở Miêu Cương vậy”.

Lần này Vô Song căn bản cũng không bình tĩnh, trong tứ nữ hắn lo lắng nhất chính là Niệm Từ.

“Ma Thiên Nhai?, Ma Thiên Cư Sĩ – Tạ Yên Khách? “.

Nói ra mấy lời này làm Vô Song không khỏi lo lắng.

Đừng nghĩ thế giới trước Tạ Yên Khách dễ nói chuyện, hắn vốn là thằng điên chẳng qua gặp người điên hơn gấp mười lần mà thôi, nếu không gặp phải Đồng Lão thì hắn còn nghe lời vậy sao?.

Mục Niệm Từ nếu gặp phải thằng điên kia... chỉ sợ nàng gặp nguy hiểm.

Vô Song thậm chí suýt chút nữa đứng lên lao ra khỏi Miêu Cương, hướng thẳng về Ma Thiên Nhai bất quá hắn vẫn nhịn được mà nhìn Đông Phương Bạch.

“Bạch đại ca... ngươi làm sao tìm được tung tích của nàng?”.

Lần này Đông Phương Bạch khẽ cười mà nói.

“Ngươi không nên coi thường hệ thống tình báo của Nhật Nguyệt Thần Giáo hơn nữa ngươi tựa hồ có ác cảm rất lớn với Tạ Yên Khách đi?, lúc nãy mắt của ngươi còn có sát khí? “.

“Cô gái gọi là Niệm Từ kia vốn đụng phải một tiểu môn phái gọi là Trường Nhạc Bang, tựa hồ gặp rắc rối gì đó nhưng võ công của nàng không tệ, thoát được khỏi cao thủ Trường Nhạc Bang vây bắt nhưng lại chạy lên Ma Thiên Nhai “.

“Nàng hiện tại đang ở cùng Tạ Yên Khách, Tạ Yên Khách... là người của ta, ngươi có thể yên tâm, ta thậm chí đã bảo Tạ Yên Khách ngày đêm đưa nàng tới Miêu Cương “.

Vô Song thật sâu nhìn Đông Phương Bạch, hắn không khỏi cúi đầu.

“Bạch đại ca, đa tạ rồi”.

Về phần Trường Nhạc Bang?, hắn hiện tại trực tiếp ném vào danh sách đen, đừng để Vô Song gặp được nếu không ngày diệt bang chắc chắn không còn xa.

Đông Phương Bạch cũng chỉ cười cười mà lắc đầu.

“Ta không phải là người tốt, việc không có lợi ta sẽ không làm, ta đã giúp ngươi bảo vệ cô gái họ Mục kia, ngươi liền thay ta làm một việc”.

Vô Song sống lưng khẽ ngồi thẳng nghiêm túc mà nhìn Đông Phương Bạch.

“Bạch đại ca, người cứ nói”.

Cái gọi là giúp người không cần báo đáp vốn không tồn tại, Vô Song được Đông Phương Bạch giúp, hắn liền giúp lại Đông Phương Bạch, đây mới là hợp tình hợp lý.

Đông Phương Bạch nghe vậy thản nhiên vươn vai một chút, chậm rãi nhấp thêm chén rượu nhỏ sau đó mới từ từ nói.

“Ta có một thuộc hạ họ Khúc, kẻ này võ công chẳng ra sao nhưng vẫn là trưởng lão Nhật Nguyệt Giáo “.

Không đợi Đông Phương Bạch nói hết, Vô Song đã khẽ rùng mình.

Khúc trưởng lão? – Khúc Dương?.

Khúc Dương - Lưu Chính Phong?, Chậu Vàng Rửa Tay?, Tiếu Ngạo Giang Hồ?.

Đông Phương Bạch cũng không rõ Vô Song nghĩ gì, lại thấy hắn nói tiếp.

“Khúc Phong kẻ này vẫn coi như hợp mắt ta dù sao cầm nghệ rất tốt bất quá ta hiện tại không thể rời đi, nghe nói lão nhân này chuẩn bị gặp rắc rối, hắn muốn đến Hành Dương, ngươi giúp ta chiếu cố hắn một hai, dùng thân phận Đông Phương Bất Bại mà giúp hắn”.

“Lần này tại Hành Dương có rất nhiều chính đạo cao thủ, đừng có làm mất mặt bốn chữ Đông Phương Bất Bại này “.

_ _ _ _ __ _ _

Tại sao Lưu Chính Phong lại muốn rửa tay?, lại muốn chậu vàng rửa tay?, đây chính là vì quan hệ của hắn cùng Khúc Dương đã có dấu hiệu lộ ra ngoài.

Bằng thù hận Ngũ Nhạc Kiếm Phái cùng Nhật Nguyệt Thần Giáo, mối giao tình của hai người sẽ bị cả hai giáo phỉ nhổ đặc biệt là Lưu Chính Phong.

Khúc Dương có thể độc lai độc vãng nhưng Lưu Chính Phong có nhà, có gia đình, hắn đi không được.

Việc này nếu làm không tốt chỉ sợ là án diệt môn, Lưu Chính Phong nhất định phải nhanh chóng rời khỏi võ lâm, chậu vàng rửa tay.

Về phần Khúc Dương, võ nghệ không ra sao nhưng tâm vẫn rất cứng, rất cố chấp. Cho dù biết Hành Dương những ngày sau là nơi toàn bộ võ lâm chính phái tụ tập hắn vẫn đến, nếu lão đệ của mình xảy ra vấn đề gì Khúc Dương nhất định ra tay cứu giúp.

Càng đáng nói, Khúc Dương coi đây là việc tư, hắn không nói việc này với bất cứ trưởng lão nào trong giáo, lại càng không muốn mượn sức Nhật Nguyệt Thần Giáo, dĩ nhiên muốn tự mình hành động, đây khác gì đâm đầu vào chỗ chết?.

Khúc Dương bản tâm không muốn Nhật Nguyệt Thần Giáo lao vào trận chiến với chính đạo tông môn hơn nữa cho dù hắn muốn cao tầng Nhật Nguyệt Thần Giáo cũng còn lâu mới tham chiến, vì Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong?, căn bản không đáng.

Nếu có Đông Phương Bất Bại ở Hắc Mộc Nhai thì Nhật Nguyệt Thần Giáo còn có khả năng chiến bất quá Đông Phương Bất Bại lúc này trên danh nghĩa là đang bế quan không màng thế sự, căn bản không thể xuất thủ, Nhật Nguyệt Thần Giáo liền chỉ cố thủ Hắc Mộc Nhai, căn bản vô tâm chiến cùng chính đạo tông môn.

_ _ __ _ _ __ _ _

Hơn ai hết Vô Song có lẽ hiểu rõ nhất sự kiện Chậu Vàng Rửa Tay đại diện cho cái gì.

Hơn nữa Khúc Dương còn có một cô cháu gái là người quen của Vô Song.

Có Vô Song hắn ở đây, ai dám làm hại tiểu Phi Yến?.

Việc này không cần Đông Phương Bạch lấy Niệm Từ ra trao đổi, Vô Song nhất định cũng phải xuất thủ.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

_ _ _ _ _ __ _ _

P/S: Tả bộ quần áo đến ốm cả người T_T

(;一_一)(;一_一)(;一_一)

Quyển 3 - Chương 39: 18 + (Suy nghĩ kỹ trước khi đọc)

Chân thân của Vô Song lúc này trong lòng liền hướng về Hành Dương hơn nữa vẫn còn tương đối háo hức.

Sự kiện Chậu Vàng Rửa Tay có thể coi là sự kiện mở đầu cho Tiếu Ngạo Giang Hồ, là khởi đầu cho toàn bộ Tiếu Ngạo thế giới, sự kiện này không thể nói là nhỏ.

Vô Song tin tưởng người của Thiên Long Giáo hoàn toàn có khả năng tập trung ở đây, hắn có thể liên lạc với người Thiên Long Giáo ở ngay thành Hành Dương.

Vô Song hiện tại làm gì cũng có chút cản tay bởi hắn không có thuộc hạ của chính mình, nếu hắn có thể liên lạc được với thủ hạ trong Thiên Long Giáo, mọi việc đều trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Hành Dương hiện tại như một vòng xoáy khổng lồ đang hấp thu toàn bộ cái nhìn của thiên hạ vậy, cái vòng xoáy đang hút hết sự chú ý của cả thiên hạ về đây.

Lưu Chính Phong tại thế giới này không tính là nhân vật mạnh mẽ gì nhưng danh tiếng cực đại, sức ảnh hưởng cực lớn thậm chí còn có thể có quan hệ với triều đình, Lưu Chính Phong thực sự rất không tệ.

Vô Song thật ra có chút khó hiểu bởi Đông Phương Bạch đã nói với hắn sự kiện này quy tụ rất nhiều danh môn đại phái trong toàn thiên hạ, không thiếu cao thủ chính giáo tụ tập lại đây, loại tràng cảnh này vượt xa những gì Vô Song nhớ trong Tiếu Ngạo Giang Hồ.

Đành rằng Ngũ Nhạc Kiếm Phái đều phải cử người đến, đành rằng có một số môn phái không nằm trong Ngũ Nhạc sẽ đến nhưng mà vì cái gì cả Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi, Cái Bang... đều cử người đến?, việc này tuyệt đối là quái sự thậm chí Hành Dương Thành hoàn toàn có thể là một hồi huyền cơ khác.

Vì cái suy nghĩ này Vô Song cũng không tiếp tục ở lại Ngũ Độc Giáo, hắn lập tức bắt đầu đi tới Hành Dương, hắn muốn tìm hiểu xem Hành Dương Thành ngoại trừ Lưu Chính Phong ra còn ẩn dấu quái sự nào không.

Đông Phương Bạch đương nhiên sẽ không ngăn cản Vô Song rời đi, tại Hành Dương thật ra đến sớm một chút mới tốt, sau này nếu cao thủ chính đạo tập trung đủ mà Vô Song mới đến, căn bản không biết được thực lực của đối phương thì vẫn tương đối phiền phức.

Dĩ nhiên Đông Phương Bạch chỉ là cảm thấy Vô Song sẽ gặp phiền phức mà thôi, hắn không hoài nghi thực lực của Vô Song, Vô Song là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, việc này Đông Phương Bạch thật ra cũng sớm nhận thấy, muội muội của hắn cũng là loại thể chất này.

Vô Song hiện tại đã có 7 phần thực lực của hắn năm xưa, coi như gặp phải đế vị cao thủ vẫn đánh không được nhưng chạy chẳng nhẽ cũng không xong?.

Đông Phương Bạch có niềm tin tuyệt đối vào Quỳ Hoa Bảo Điển, cũng vì thế hắn tin tưởng Vô Song sẽ không gặp nguy hiểm thực sự nào.

_ _ _ _ _ __ _ _

Chân thân của Vô Song phải rời đi, vậy phân thân của hắn ra sao?.

Phân thân của Vô Song hiện tại đang rất khó xử, hắn đang cùng giường ngủ với Tương Vân.

Thật ra hắn muốn ngủ dưới đất hoặc trực tiếp nhập định cho qua đêm tối có điều Tương Vân một mực không có cho phép, nàng một mực kéo Vô Song lên giường cùng mình, một mặt hứng thú.

Ngũ cùng mỹ nhân?, Vô Song thật ra cũng không xa lạ gì cái việc này hơn nữa hắn cũng không có ý định xấu xa gì với Tương Vân, cùng lắm ôm mỹ nhân ngủ qua một đêm mà thôi, Vô Song không phải chưa làm bao giờ cũng không cảm thấy khó khăn gì, đáng tiếc ông trời là không cho hắn ngủ được một đêm hẳn hoi.

Bên ngoài là giờ nào?, Vô Song cũng không biết, hắn chỉ biết hiện tại hắn không thể nào ngủ nổi.

Tương Vân lúc này trên người chỉ mặc một bộ quần áo làm bằng tơ tằm mỏng tan, bộ áo ngủ của nàng thật ra cũng không có cái gì, đây là tiêu chuẩn quần áo ngủ cực kỳ bình thường, là quần ngủ và áo ngủ gắn với nhau, không hề có gì đặc biệt nhưng trên người Tương Vân thì lại không giống.

Tương Vân trên người luôn có một loại hương khí tự nhiên, Thần Nông Dược Thể của nàng luôn khiến linh hồn người khác cảm thấy an tĩnh,cảm thấy thoải mái lại thêm thân hình có chút gầy gò tiêm tiêm yếu đuối của Tương Vân, kết hợp với quần áo ngủ màu trắng làm bằng tơ tằm cứ ngỡ che đi được cơ thể nàng nhưng lại cho Vô Song một loại cảm giác khác, một loại ý vị khác.

Vô Song ban đầu cũng không nghĩ gì nhiều, hắn thấy Tương Vân nhắm mắt, hơi thở đều đều liền đưa tay ra ôm nàng nhẹ vào lòng, đương nhiên đây chỉ là ôm mà thôi nào ngờ Tương Vân mở mắt.

Ánh mắt long lanh nhìn Vô Song, sau đó khuôn mặt nàng đầy vui vẻ cọ vào ngực hắn.

Xúc cảm từ ngực truyền đến... thực sự không biết dùng từ nào để diễn tả, đây là lần đầu tiên Vô Song ở trong thân thể nữ nhân hoàn chỉnh.



Tiếp theo Tương Vân cảm thấy dùng mặt cọ cọ không đủ, nàng liền đưa tay ra nhẹ ấn vào ngực Vô Song, một tay thậm chí luồn qua áo ngủ mà nhấn một cái.

Cơ Vô Song nào gặp tình cảnh này bao giờ?, vội lập tức sẵng giọng.

“Ngủ đi, nếu không ta liền đánh mông muội”.

Tương Vân cười hì hì nhìn Cơ Vô Song, một tay càng không yên phận di chuyển trên ngực Vô Song, một tay trực tiếp ôm lấy vòng eo của Vô Song.“Thực sự không khoa học, vì cái gì... tỷ tỷ ngươi ngực lớn hơn ta nhiều như vậy?, còn cả mông nữa, thực sự không công bằng”.

Đây là cách xưng hô mới của Cơ Vô Song dùng Tương Vân, Cơ Vô Song gọi Tương Vân là muội, Tương Vân liền gọi Vô Song là tỷ tỷ, cánh xưng hô này thậm chí do chính Tương Vân đề ra, nàng cảm thấy cực kỳ thích thú.

Vô Song nào có thể trả lời được Tương Vân?, chỉ có thể đưa ngọc thủ ra đánh nhẹ vào tay nàng.

“Đừng nghịch, ngủ đi”.

Tương Vân căn bản không ngủ, môi thơm khẽ mở cắn nhẹ vào cằm nhọn của Vô Song, lần này Vô Song không khỏi run lên, cảm giác như điện giật vậy.

Tiếp theo tiểu sắc nữ còn quá đáng hơn, không hiểu nàng nghĩ cái gì lưỡi nhỏ đưa ra nhẹ liếm má Vô Song, thực sự táo bạo vô cùng.

Vô Song nào ngờ Tương Vân sẽ có hành động như vậy, bản thân ‘nàng’ còn không kịp phản ứng hơn nữa thân thể nữ nhân này quá mức xa lạ với chính Vô Song, những cảm xúc mà thân thể truyền lại... thực sự làm Vô Song không biết nói thế nào, chỉ biết dùng từ khác lạ để hình dung.

Vô Song theo bản năng muốn đẩy Tương Vân ra nhưng mà lại cảm thấy... sai sai.

Vô Song hiện tại có thể chia làm hai phiên bản, nam cùng nữ coi như một người nắm giữ hai thân thể song song tồn tại, trên lý thuyết hắn vẫn là hắn nhưng thực tế thì có thế không?, có trời mới biết được.

Trước kia những động tác này Vô Song đã làm không ít, hắn vốn xe nhẹ đường quen mới phải nhưng khi trong thân nữ nhân lại hoàn toàn không có biện pháp nào, căn bản chỉ như tiểu hài tử không thể so sánh cùng Tương Vân.

Vô Song muốn đẩy Tương Vân ra nhưng mà động tác cũng không có bao nhiêu sức, Tương Vân thấy thế ánh mắt càng vui vẻ, nàng đưa môi thơm ra, hàm răng ngà khẽ mở cắn nhẹ vào làn môi của Vô Song, sau đó bắt đầu chủ động chiếm lấy đôi môi chỉ thuộc về riêng nàng đêm nay kia.

_ _ _ _ _ _ _ _

Thú thật Tương Vân bản thân có chút khó chấp nhận việc này nhưng khi nàng chấp nhận thì lại thấy hứng thú vô cùng, một loại cảm giác khác.

Nàng bản thân không thể tin được lời Vô Song giải thích, giải thích rằng hắn chiếm được thần vật, linh hồn tách làm hai phần, một phần giữ trong thân thể một phần nhập vào thần vật sau đó thần vật liền hóa thành Cơ Vô Song hiện tại.

Vô Song thậm chí trực tiếp đổi lỗi cho Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong tuy nhiên cái này quá mức khoa trương, khoa trương đến Tương Vân không thể tin hơn nữa chỉ cần là người không bị thần kinh đại khái cũng không tin.

Đáng tiếc là Tương Vân hiện tại thực sự bị thần kinh, khi yêu vào con người liền không còn là chính mình, đến cả suy nghĩ cũng không thể trở nên bình thường, nàng không cách nào tin tưởng việc Vô Song nói nhưng mà nàng nguyện ý tiếp nhận đặc biệt là khi nghe tin... nàng là người đầu tiên biết Cơ Vô Song tồn tại.

Tương Vân nghĩ rất đơn giản, nếu trên đời đã có hai Vô Song tồn tại vậy nàng không cần phải tranh giành cùng Linh Tố tỷ tỷ, cũng không cần tranh giành cũng chúng nữ nhân, nàng chỉ cần một Vô Song là được.Nàng thân là y sư, nàng thậm chí hiểu quá rõ thân thể nữ nhân cùng nam nhân cũng chính vì quá mức hiểu rõ Tương Vân... đối với thân thể người thậm chí đã có một loại miễn dịch, một loại thờ ơ.

Cái này thật ra Vô Song cũng mắc phải, thân là y sư bản thân nam hay nữ cũng không khác biệt gì cả, trong mắt y sư đây đều được gọi chung là ‘người’.

Trừ khi là người có tình cảm hoặc có nhận biết thì đối xử cùng cách nhìn nhận mới khác nhau, còn lại nếu chỉ là nam cùng nữ đơn thuần hầu hết đều quy về chung một hệ quy chiếu – con người, là kinh mạch, là huyệt đạo, là lục phủ ngũ tạng.

Tương Vân nàng cảm thấy nam nhân vốn không có cái gì đáng xem hơn nữa nam nữ hoan ái tuy nàng chưa trải qua nhưng mà nàng cũng có nhận biết nhất định, chỉ có nữ nư hoan ái mới làm nàng cảm thấy tò mò, dù sao không có sách nào ghi lại hoặc ít nhất nàng chưa từng đọc.

Vì tò mò... đêm nay Tương Vân thực sự muốn thử bất quá đây cũng là một loại thả lỏng tâm linh của chính nàng.

Bốn năm qua Tương Vân không thay đổi chỉ là nàng dấu tính cách của mình vào nơi sâu nhất trong trái tim, nàng sống như một Tương Vân khác, chỉ có như thế nàng mới chịu được nỗi đau kia, nàng mới phong ấn lại hình ảnh chiếm trọn trái tim mình.

Bốn năm qua, một Tương Vân hoạt bát, một Tương Vân thông minh, dễ thương nhưng cũng đầy bướng bỉnh hoàn toàn biến mất thay vào đó là một Tương Vân điềm tĩnh đến lạnh lùng, lạnh với tất cả mọi vật xung quanh, thản nhiên mà điềm đạm.

Bốn năm qua đi, mãi đến hôm nay Tương Vân như mới được giải thoát.

Hai làn môi chạm nhau, Tương Vân đưa hai tay lên nhẹ vuốt ve khuôn mặt hoàn mỹ kia, khuôn mặt còn xinh đẹp hơn cả nàng.

Xung quanh chỉ là đêm tối, nàng không thể nhìn xuyên bóng tối, nàng chỉ có thể dùng tay cảm nhận, nàng cảm nhận từng đường cong cơ thể của người bên cạnh, xúc cảm truyền lại làm từng ngón tay của Tương Vân run lên.

Vô Song... thật sự bị Tương Vân dọa sợ, ngay cả khi ở Nga My Sơn, dùng thân phận nữ nhi ở cùng Tử Y hai người cũng chưa từng... đi xa đến mức này hơn nữa ngày đó Vô Song là thân nam nhân, hiện tại trong thân nữ nhân, dưới sự công kích của Tương Vân... nàng thậm chí có cảm giác như bước vào một cái thế giới khác vậy.

Vô Song hiện tại thực sự là phải cố chịu đựng, hai hàm răng cắn chặt vào nhau, môi có chút run lên, toàn bộ cơ thể đều nổi da gà.

Đây cũng không phải vì sợ mà là vì xúc cảm quá mức rõ ràng.

Cơ Vô Song thậm chí phải tự động ngăn cản nhận thức của bản thể với phân thân nếu không nàng thực sự sợ bản thể cũng không chịu được.

Một bản thể cùng một phân thân có thể chia sẻ nhận thức, có thể chia sẻ cái nhìn thậm chí là cảm xúc nhưng mà cái gọi là ‘cảm xúc’ đương nhiên có thể đơn phương đóng lại.

Hai người ở hai vị trí khác nhau, ví dụ đơn giản nhất một người uống rượu, một người lại ăn cơm, nếu có thể cảm nhận y hệt nhau thì sẽ ra cái gì?, đấy là chưa nói đến sinh hoạt bình thường.

Lại nói đến Cơ Vô Song lúc này, nàng rốt cuộc vẫn cứ là Vô Song.

Một tay ôm lấy hông Tương Vân, lật ngược người Tương Vân lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng.

“Muội có biết muội đang đùa với lửa không? “.

Tương Vân bị Vô Song đè xuống, nụ cười càng thêm vài phần tinh nghịch.

“Lần đầu của nam cùng nữ nhất định rất đau, Tương Vân mới không thích chịu đau nhưng mà tỷ tỷ cũng như Tương Vân nha, đều là nữ nhân, Tương Vân không sợ dù sao lửa cũng không lan được đến chỗ muội”.

Vô Song rốt cuộc triệt để bất lực với cô nàng này, trong phòng ngủ liền vang lên những âm thanh... người thường không thể nghĩ ra nổi.

Biệt viện này cách âm rất tốt bất quá chỉ khổ cho Thư Lan cùng Thư Kỳ, hai tỷ muội cũng là cừng giường, nguyên một đêm cũng không thể ngủ, mặt đỏ tới mang tai.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 40: Hành Dương Thành – Lệ Xuân Viện (1)

Miêu Cương là vùng đất nằm giữa Tây Vực cùng phía nam Trung Nguyên, từ Miêu Cương đi đến Hành Dương Thành cũng không tính xa đặc biệt là với tốc độ của Vô Song, đại khái hắn mất 2 ngày liền dừng chân ở thành Hành Dương.

Trong hai ngày này tại Miêu Cương chính là thời điểm tổ chức Y – Độc Đại Điển bất quá đại điển này thật ra đã không quan trọng.

Vốn ban đầu Lam Phượng Hoàng muốn từ đại điển này mà quen biết Tương Vân sau đó nhờ Tương Vân xem bệnh cho Đông Phương Bạch nhưng mà hiện tại đã có Vô Song, nàng với đại điển này liền biết thành... có cũng được không có cũng không sao, dù gì kết quả thì nàng cũng biết trước.

Thiên hạ xuất hiện dạng quái thai Thần Nông Dược Thể như Tương Vân, đến cả nàng còn chưa chắc địch lại thì một thế hệ này của Miêu Cương ai địch được?, lần đại điển này chưa mở ra đã xác định trước bên thua là Miêu Cương, chỉ là làm sao để không thua quá khó coi mà thôi.

Về phía Thần Nông Cốc, đại điển trước bọn họ liền thua trong tay Ngũ Độc Giáo, thua trong tay một thiên tài độc sư gọi là Lam Phượng Hoàng nhưng mà đây cũng là việc cả 10 năm trước, thế hệ năm đó đều đã rời khỏi Thần Nông Cốc, việc này tính ra thù oán cũng chưa sâu, hai bên còn chưa đến mức nhục nhã lần nhau, vì điểm này Y – Độc Đại Điển năm nay thực sự coi như kết quả an bài, hai bên vẫn tương đối hòa khí.

_ _ __ _ __ _ __ _

Vô Song... hay lúc này phải gọi là Đông Phương Bạch.

Vô Song rời khỏi Miêu Cương tiến đến Hành Dương khi đó Y – Độc Đại Điển liền đã chuẩn bị bắt đầu, bản thân hắn cũng không chào hỏi qua Lam Đình dù sao cô bé hiện nay đang rất hăng hái chuẩn bị cho lần thi tài này, về phần tại sao Lam Đình đột nhiên hăng hái như vậy thì có trời mới biết.

Vô Song vì không muốn làm phiền nàng thậm chí đến cả Lam Phượng Hoàng hắn đều không nói cho.

Sau hai ngày đi đường rốt cuộc dừng trước của Hành Dương Thành, thành thực sự rất cao, tường thành phải đến 7m hơn nữa nhìn từ góc độ ánh mắt của hắn mà xem ra tường thành cũng rất dày, kể cả có dừng máy bắn đá công kích hoặc trọng pháo của nhà Thanh cũng chưa hẳn có thể đánh sập được một mảng tường thành.

Thành Hành Dương quả nhiên không hổ là trọng địa nam phương, cùng với Giang Lăng Thành trở thành hai tòa đại thành duy nhất không chịu bất cứ ảnh hưởng gì từ phía Ngô Tam Quế.

Vô Song lúc này sau lưng mang theo một cái rương lớn, ánh mắt khẽ nhìn về phía thủ vệ quân của Hành Dương Thành, ánh mắt không khỏi nhíu lại.

Đại Thanh khác xa Đại Tống, ở Đại Thanh có luật cấm mang khí giới.

Cái này thật ra lịch sử đã có sẵn nhưng thế giới này thì có chút khác, nhân sĩ giang hồ bình thường đều không được mang khí giới vào thành, muốn mang khí giới vào thành chỉ có thể bằng ba cách.

Cách thứ nhất có lệnh bài môn phái, là nhị lưu môn phái trên giang hồ trở lên mới được phép mang vũ khí vào thành.

Thế nào là nhị lưu môn phái?, ví dụ trong Ngũ Nhạc Kiếm Phái thì Thái Sơn Phái có thể coi là nhị lưu môn phái.

Cách thứ hai dành cho tán tu giang hồ, nhất định phải có thông hành lệnh do quan viên địa phương cấp cho, với tiểu thành bình thường chỉ chỉ cần có quan ấn của thất phẩm quan lại bảo đảm liền có thể mang theo khí giới nhưng mà đại thành như Hành Dương chỉ sợ phải dùng quan ấn của tứ phẩm đại quan.

Cách cuối cùng chính là đi theo thương đội, dĩ nhiên phải là đại thương đội mới có quyền mang theo vũ khí vào thành, nếu không phải đại tiêu cục hay thương đội thì hầu hết chọn ngủ lại ngoài thành, đưa người vào mua nhu yếu phẩm sau đó đi vòng qua thành trí, tiếp tục áp tiêu.

Vô Song trên người đương nhiên có vũ khí, hắn mang theo rất nhiều ngân châm cùng ám khí, đấy là chưa kể bộ đồ siêu cấp phức tạp dùng cho thân phận Đông Phương Bạch.



Nhìn bên ngoài Vô Song vẫn là bạch y, áo khoác đen như cũ nhưng mà lớp áo trong cùng đã đổi thành hắc y bó sát, đến cả quần của hắn cũng là hai lớp, bên trong rương đồ chỉ có áo đỏ rộng mặc bên ngoài, áo lót mỏng màu đỏ ở bên trong cùng với đôi giày cao cổ mà thôi, trong hòm cũng không có khí giới.

Vô Song bình thường hắn sẽ lựa chọn trực tiếp dùng khinh công xuyên qua đám thủ vệ này nhưng hiện tại Vô Song lại không chắc chắn như thế, ai biết Hành Dương thành có phải là nơi ngọa hổ tàng long không?, Vô Song tạm thời không muốn gây chú ý.

Rốt cuộc Vô Song vẫn chọn cách đi qua cửa bình thường, khi bị thủ vệ ngăn lại hắn thản nhiên lấy ra một tấm hắc lệnh.

Nhìn thấy tấm hắc lệnh này ánh mắt thủ vệ không khỏi co lại sau đó khẽ gật đầu với Vô Song.Hắc Mộc Lệnh của Nhật Nguyệt Thần Giáo, dĩ nhiên có thể sử dụng.

Nhật Nguyệt Thần Giáo là siêu cấp môn phái, cho dù nó có là tà phái đi chăng nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì đến công nhận của Đại Thanh với nó.

Bằng tấm Hắc Mộc Lệnh, Vô Song có thể tránh khỏi việc bị khám người bất quá cái rương sau lưng hắn quá lớn, bắt buộc phải mở ra.

Vô Song cũng không muốn làm lớn chuyện, chỉ khẽ bước lên một bước từ trong ngực móc ra một tấm ngân phiếu.

“Quan gia, làm phiền rồi”.

Thủ vệ quan tay cầm lấy ngân phiếu, có thể nói mặt không đỏ tim không đập, động tác phi thường gọn gàng nhanh lẹ nhét tấm ngân phiếu vào bên trong ngực áo, tiếp theo liền trầm giọng nhìn Vô Song.

“Vào đi, còn ra thể thống gì? không có lần sau”.

Vô Song trong nội tâm là muốn cười, tiền tài đúng là có thể thông lộ hơn nữa còn rất tốt.

Mang theo bảo rương, Vô Song khẽ quan sát đường phố Hành Dương Thành.

Nói về độ sầm uất, nơi này thậm chí phải gấp 3 lần Yến Kinh dù sao thời thế thay đổi, nhà Thanh giàu có là việc không phải bàn, vượt xa nhà Tống, vượt xa luôn cả nhà Kim.

Thanh triều dù gì cũng là một trong các triều đại giàu có cùng phồn thịnh nhất Trung Quốc, đại thành Hành Dương vượt xa Yến Kinh tại thế giới kia cũng không có gì khó hiểu.

Trên đường người đi lại như mắc cửi, hàng quan san sát nhau hơn nữa đủ các loại đèn lồng, màu sắc, bảng hiệu trang trí.

Vô Song thậm chí còn cảm thấy đầu mình có chút loạn, nơi này thực sự quá phồn thịnh, so với thành phố Hà Nội kiếp trước... chỉ sợ cũng không kém bao nhiêu, đương nhiên sự phồn thịnh liền tỷ lệ thuận với ồn ào, những âm thanh trên đường lớn vang lên liên tục, âm chồng lên âm.
Vô Song có chút không quen cái loại không khí này, hắn liền muốn tìm một khách sạn nghỉ chân hơn nữa Vô Song lần này là muốn tìm hiểu thông tin, trong tiềm thức của Vô Song trên đời này làm gì có nơi nào tìm hiểu thông tin tốt hơn khách điếm đây?.

Vô Song đi thêm một đoạn đường, hắn rốt cuộc nhìn thấy một khách điếm lớn tên là Thiên Dương Khách Điếm.

Nhìn thấy bảng hiệu, Vô Song cầm theo bảo rương muốn tiến vào bên trong đặt phòng, dự tính của hắn liền là ngủ một giấc, đến chiều liền đi thu thập thông tin nào ngờ khi còn cách của khách điếm vài bước chân, hắn liền thấy hai thực khách say khướt khoác vai nhau đi ra ngoài.

“A Ngưu, lần này ngươi đến Hành Dương lão ca liền giúp ngươi đón gió tẩy trần, hắc hắc”.

Trung niên râu kẽm bước chân liêu xiêu vừa đi vừa nói.

Bên cạnh là nam tử da ngăm đen, cũng đã say đến đỏ cả mặt đáp lời.

“Dịch đại ca, tiểu đệ lần đầu đến Hành Dương còn cần đại ca giúp đỡ rồi”.

Trung niên râu kẽm gọi là Dịch đại ca kia trực tiếp bật cười sau đó khoát tay.

“Hắc hắc, lão đệ yên tâm theo đại ca liền có chỗ ăn chỗ chơi, trước hết ta liền đưa ngươi đến Lệ Xuân Viện đi, cho ngươi thưởng thức mỹ nữ Hành Dương”.

Chính là ba chữ ‘Lệ Xuân Viện’ kia làm Vô Song khựng lại.

Lệ Xuân Viện?, cái danh từ này thực sự rất rất quen.

Vô Song đương nhiên biết nơi này là kỹ viện hơn nữa nếu nói đến việc tìm kiếm thông tin thì kỹ viện chỉ sợ siêu việt khách điếm vài bậc nhưng mà một đời Vô Song thậm chí còn chưa đi kỹ viện bao giờ, hắn chưa bao giờ thiếu nữ nhân việc gì phải đến nơi son phấn lầu xanh này?.

Tất nhiên còn một lý do nữa, hắn cảm thấy kỹ viện... có chút bẩn, hắn mới không hứng thú tuy nhiên Lệ Xuân Viện... thì khác.

Vô Song cứ như vậy đứng lặng cả nửa phút, đầu hắn mới sực nhớ ra Lệ Xuân Viện là nơi nào.

Lệ Xuân Viện?, Vi Xuân Hoa?, Vi Tiểu Bảo?.

Hắn thực sự bị suy nghĩ này dọa sợ.

Năm nay A Kha mới 8 tuổi, Vi Tiểu Bảo có thể bao nhiêu? hoặc là có thể trùng tên hay không?, tất nhiên trùng tên hay không thì Vô Song vẫn cứ muốn đến nhìn một chút, hắn muốn xem đây có thật sự là Lệ Xuân Viện trong ký ức của hắn hay không.

Nghĩ đến đây Vô Song lập tức xách bảo rương, quay đầu rời đi, bám theo hai nam tử say khướt chân đã siêu siêu vẹo vẹo kia, khóe miệng khẽ cong lên.

Nếu gặp Vi Tiểu Bảo tựa hồ không tệ, hắn có thể lại có thểm một cái tiểu bằng hữu để kết giao.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 41: Hành Dương Thành – Lệ Xuân Viện (2)

Vô Song mang theo bảo rương một đường đi theo hai nam nhân say rượu kia, cũng không biết có phải hai người say quá đầu óc không bình thường hay không mà Vô Song có cảm giác đường đi vòng vèo vô cùng, cứ như cố tình mua đường vào thân vậy.

Cũng không nhớ rõ đi qua mấy con phố rốt cuộc Vô Song mới nhìn thấy nơi gọi là Lệ Xuân Viện.

Lệ Xuân Viện thực sự rất lớn, ít nhất nhìn từ bên ngoài vào là thế, nơi này là lầu cao 4 tầng, tại cái thời đại này mà nói đã là rất đáng sợ, Vô Song không nhìn thấy được tổng quan của Lệ Xuân Viện nhưng mà mặt tiền của nó ít ra cũng phải cả trăm m2, Lệ Xuân Viện lớn đến nỗi chiếm chọn cả một góc phố Hành Dương Thành.

Không biết Vô Song có phải quá nhiễm phim ảnh ở tiền kiếp hay không, hắn vốn nghĩ ban đêm mới là thời gian lầu xanh làm việc phát đạt nhất nhưng mà tựa hồ áp dụng lên Lệ Xuân Viện trước mặt thì không giống, nơi này đến cả ban ngày người đi lại cũng như mắc cửi, thực sự rất đông.

Bên ngoài cửa Lệ Xuân Viện ngoại trừ một dàn 12 hộ vệ đứng nghiêm trang ra còn có 2 trung niên mỹ phụ, đối với Vô Song thì hai người này không tính ‘mỹ’ bất quá nếu lấy ánh mắt thế nhân mà xem thì đã rất không tệ.

Hai trung niên nữ nhân kia quá nửa là tú bà đón khách nhưng mà hồng lâu không phải chỉ có một tú bà sao?, bây giờ sao lại có hai người?.

Cũng không đợi Vô Song kịp làm rõ, một trong hai người nhìn thấy Vô Song sau đó liền vỗ vai người kia, cả hai như nói cái gì đó rồi đồng thời nhìn Vô Song.

Hai trung niên nữ nhân này chỉ trỏ về phía Vô Song, vài giây sau trung niên nữ nhân mặc áo màu xanh hướng thẳng về phía Vô Song.

Vô Song thật ra cũng biết mình đi trên đường liền là tâm điểm của mọi người, hắn thực sự rất đặc biệt.

Tông màu trắng đen vốn đã là tông màu cực nổi hơn nữa tại thời đại này cũng không có bao nhiêu người chọn loại phục trang này, thời đại này nam nhân liền chuộng ba loại màu chính là trắng, xám cùng xanh, về phần nữ nhân quần áo thì càng không phải nói gần như đủ tất cả các loại màu nhưng mà cũng không thường xuyên có màu đen.

Màu trắng gần như đại diện cho tang thương tiêu điều, màu đen lại đại diện cho tử vong cùng hắc ám, hai loại màu sắc này đặc biệt là màu đen rất ít khi được dùng.

Bỏ qua vấn đề trang phục thì chỉ riêng màu tóc trắng của Vô Song đã hấp dẫn không biết bao nhiêu người sau đó từ màu tóc liền sẽ chú ý đến khuôn mặt của hắn.

Vô Song quá mưc đẹp trai, nói là rồng phượng trong loài người cũng không tính là nói quá, bằng vào dung mạo của mình Vô Song đi trên đường có thể làm rất nhiều nữ nhân lưu lại ánh mắt trên người hắn,lưu luyến không rời.

Cuối cùng là bảo rương mà Vô Song mang theo, rương này cũng không giống rương đựng vàng bạc, kho báu chuyên dùng vận chuyển tài bảo mà là dương gỗ dài, chiều dài khoảng 1m, chiều rộng thì khoảng 30 cm, gần giống với hộp đựng đàn nhưng mà lớn hơn một chút, cũng dài hơn một chút, mang theo vật lớn như vậy hành tẩu trên đường quả thực không thể không làm người ta chú ý.

_ _ _ _ _ __

Trung niên nữ nhân áo xanh một đường đi đến chỗ Vô Song, trên đường thậm chí uốn éo vô cùng, hai cục thịt trước ngực không ngừng rung lên hơn nữa trên người có mùi son phấn rất nặng, khuôn mặt thậm chí đánh phấn đến trắng bạch.

Nhìn nữ nhân này Vô Song thật sự có chút bội phục, lắc hông liên tục như vậy có khi nào trật khớp hay không?.

Nữ nhân này đến chỗ Vô Song, lại nhìn hắn từ đầu đến chân, ánh mắt càng ngày càng sáng thậm chí như muốn ăn tươi nuốt sống Vô Song vậy.

Nói thật hiện tại Vô Song thân cao khoảng hơn 1m7 của Vô Song tại thế giới này không tính là cao nhưng mà... Vô Song lại có súc cốt công, hắn vẫn đang dùng súc cốt công duy trì thân thể ở khoảng 1m8.

Vô Song vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn, hắn nhất định có thể cao thêm, chiều cao không phải vấn đề của hắn nhưng hiện tại hắn đang đóng giả Đông Phương Bất Bại, ít nhất cũng phải giống chiều cao của Đông Phương Bạch nếu không lấy cái gì ra đóng giả người ta?.



Chiều cao của Vô Song hiện tại kết hợp cùng dung mạo của hắn có thể coi là hoàn mỹ.

Rốt cuộc nữ nhân này cũng thu lại ánh mắt, ngón tay thậm chí đưa ra muốn chạm vào ngực Vô Song.

Vô Song theo bản năng khẽ lui lại một bước, hắn thực sự chán ghét cái mùi son phấn trên người nữ nhân áo xanh.Thấy Vô Song lùi lại, nữ tử này cười rộ lên, cười đến mức hai khối thịt trước ngực trực tiếp rung động.

“Tiểu đệ đệ a, còn biết đỏ mặt, thực sự rất dễ thương “.

“Ngươi đứng ở đây quan sát Lệ Xuân Viện chúng ta thật lâu, có phải là muốn vào hay không?, để tỷ tỷ dẫn người vao bên trong, yên tâm các tiểu muội trong đó nhất định hầu hạ ngươi thật tốt”.

Nói xong lại ném cho Vô Song một cái mị nhãn, cái lưỡi đưa ra liếm đôi môi của mình.

“Tiểu đệ đệ có phải là lần đầu tiên tới nơi này hay không?, hay là ngươi trực tiếp chọn tỷ tỷ đi, tỷ tỷ đảm bảo hầu hạ ngươi sướng như tiên nhân”.

Vô Song lần đầu tiên có xúc động muốn quay đầu rời đi về phần đây có phải Lệ Xuân Viện của Vi Xuân Hoa cùng Vi Tiểu Bảo hay không?, Vô Song thậm chí đã có chút không muốn quan tâm, cũng may Vô Song tính tò mò vốn là rất lớn... hắn rốt cuộc cũng nhịn xuống chán ghét mà hỏi.

“Lệ Xuân Viện?... nơi này... có gì chơi vui?”.

Giọng hắn hỏi tương đối ngập ngừng khiến nữ nhân kia càng chắc chắn Vô Song tuyệt đối không có chút kinh nghiệm nào, nụ cười càng ngày càng tươi rồi.

“Chơi vui chơi vui, yên tâm cái gì cũng chơi vui, Lệ Xuân Viện chúng ta chính là trung tâm giải trí của toàn bộ Hành Dương thành nha, tiểu đệ đệ muốn chơi cái gì liền cùng tiểu đệ đệ chơi cái đó”.

Nói xong nữ tử này một lần nữa nhìn quần áo của Vô Song.

Quần áo của Vô Song chắc chắn không phải quần áo thông thường bằng vải vóc, quần áo của hắn chỉ có chút dị biệt nhưng mà chất liệu cực tốt.

Nữ nhân này cái gì không giỏi nhưng nhìn mặt đoán người lại có một loại bản sự rất lớn, nếu không phải có cái tài này liền không thể ở lại Lệ Xuân Viện, phải biết nàng ta năm nay cũng đã ngoài 40 tuổi, một đời dùng thân xác kiếm tiền, đến cái độ tuổi này đã sớm không có mấy khách nhân muốn, bị cho một khoản tiền giải ước về quê kiếm ăn.

Nàng được thăng lên làm tú bà trong Lệ Xuân Viện, ánh mắt thực ra rất độc.
Da dẻ Vô Song trắng bóc, còn hơn cả làn da các cô nương trong Lệ Xuân Viện, hơn nữa quần áo trên người tuyệt không tầm thường, kẻ không có tiền sao có thể được như Vô Song?, đấy là chưa kể trên người Vô Song có một loại khí chất cực kỳ hấp dẫn người, một loại khí chất chính nữ nhân này cũng không biết xưng hô ra sao... nàng cả đời chỉ may mắn thấy được trên người chủ nhân.

Chủ nhân của Lệ Xuân Viện là ai?, người này có tư cách đặt song song cùng Ngô Tam Quế, người này gọi Phúc Kiến An.

Loại khí chất trên người Vô Song... cho nàng có cảm giác tương tự với chủ nhân, chính vì vậy cho dù thấy Vô Song còn đứng cách xa Lệ Xuân Viện 10m, nàng vẫn chủ động chạy tới, chủ động làm quen thậm chí chủ động hiến thân.

Phúc Kiến An là đại mỹ nam tử, Vô Song cũng vậy.

Phúc Kiến An trong người có đại tài, hắn có một loại tự tin kinh khủng với chính bản thân mình, Vô Song đương nhiên cũng chưa bao giờ thiếu tự tin.

Phúc Kiến An tay nắm đại quyền, Vô Song hiện tại đúng là chưa có quyền lực gì đáng nói nhưng đừng quên hắn ở bên người Thiết Mộc Chân một khoảng thời gian, hắn là Mông Cổ Thái Sư, tính về quyền hành ở cái thế giới kia hắn cũng không thua kém Phúc Kiến An.

Từ ba điểm này mà nói, khí chất của Vô Song quả thực có phần giống với Phúc Kiến An, một loại khí chất của thượng vị giả kết hợp với dung mạo tuyệt thế làm cho hắn đi đến đâu cũng sẽ trở thành trung tâm của mọi vật, khiến người ta vô tình hoặc cố ý muốn thân cận thậm chí muốn tin phục.

Đây không phải là Tiên Thiên Thiên Phú nhưng cũng tuyệt chẳng kém Tiên Thiên Thiên Phú.

_ _ _ _ _ _ __

Nhìn nữ tử trước mặt không ngừng nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống hắn, Vô Song không khỏi thở ra một hơi.

“Ồ, ta muốn chơi cái gì liền chơi cái đó?, ta nghe nói rất nhiều năm trước thế gian xuất hiện một đại mỹ nhân gọi là Trần Viên Viên, là kinh thành đệ nhất ca kỹ, chỉ bán nghệ không bán thân?, không biết Lệ Xuân Viện có dạng danh kỹ như vậy hay không? “.

Câu này Vô Song vốn muốn hỏi cho có, hắn từ xưa đến nay không tin lắm mấy cái gọi là bán nghệ không bán thân, đây chẳng qua là chiêu bài tăng giá mà thôi bất quá mấy nữ tử như vậy đầu tiên phải có chút tài nghệ, thứ hai dung mạo cùng thân hình tuyệt đối đáng tiền bỏ ra, cuối cùng là... số lần tiếp khách không nhiều, trên người không có loại cảm giác ‘dong chi tục phấn’.

Loại nữ nhân này... tạm thời không làm cho Vô Song khó chịu.

Trung niên nữ tử kia nghe Vô Song hỏi vậy, hai mắt tỏa sáng.

Nàng thật ra không phải loại người văn nhã gì, làm cái nghề này còn đòi văn nhã? bất quá nàng lại hiểu cách kiếm tiền, hiểu cách làm việc của lầu xanh.

Dạng nữ nhân như Vô Song nói, bất kể là có chịu lên giường với khách hay không, đều sẽ kiếm một khoản đại bút cho kỹ viện, thậm chí tùy theo cấp bậc danh kỹ, khách nhân muốn xếp hàng gặp nàng còn phải lộ ra tài hoa, muốn có cơ hội lộ ra tài hoa còn phải nộp bạc đăng ký.

Vô Song mở miệng liền dám hỏi loại nữ nhân này, trong người chắc chắn cực có tiền, về phần tài hoa?, theo nàng nghĩ tài hoa làm con khỉ gì dù sao cũng không mài ra ăn được, chỉ bằng dung mạo của Vô Song đặt ở đó vấn đề tài hoa có thể trực tiếp bỏ qua.

“Khách khách, đệ đệ quả nhiên là người biết hàng nha, vừa vặn Lệ Xuân Viện mấy ngày trước vừa đến một kim bài danh kỹ, nàng hiện tại danh khí rất lớn, không phải ai muốn gặp mặt nàng đều có thể gặp mặt nha, tỷ tỷ có thể dẫn đệ đệ đi đăng ký nhưng mà có được diện kiến nàng hay không phải xem bản lĩnh của đệ đệ rồi”.

Rốt cuộc nữ nhân áo xanh vẫn là thành công kéo Vô Song vào trong Lệ Xuân Viện, đây cũng có thể coi là lần đầu tiên Vô Song đến lầu xanh kể tử khi xuyên không đến giờ, cũng có thể là một loại trải nghiệm.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau