CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 496 - Chương 500

Quyển 3 - Chương 32: Tử Y Kinh Hãi

Viên Tử Y danh tiếng thực sự rất thịnh, đặc biệt là những năm nay sau khi Vô Song rời đi.

Viên Tử Y là đệ nhất thiên tài phương bắc, bất kể thiên phú hay thực lực đều vô cùng cường hãn.

Hiện tại Viên Tử Y vẫn chỉ là tông sư cao thủ, đến cả đại tông sư còn chưa đạt đến nhưng mà đại tông sư bình thường thấy nàng tuyệt đối là sợ như sợ cọp.

Viên Tử Y bản thân tu luyện Nga My Cửu Dương Công của Nga My Phái đã đến tầng 7, bằng Nga My Cửu Dương Công tầng 7 nàng thật ra đã đủ khả năng thử đột phá đại tông sư cảnh giới nhưng mà nàng một mực chỉ giữ ở tông sư cảnh thậm chí không phải tông sư đỉnh phong.

Viên Tử Y ngoại trừ Nga My Cửu Dương Công còn tu luyện Võ Đang Cửu Dương Công.

Theo nguyên tác hai môn võ công này đều là phần thiếu tách ra từ Củu Dương Thần Công nhưng mà tại thế giới này khác biệt rất lớn.

Bât kể là Nga My Cửu Dương Công hay Võ Đang Cửu Dương Công đều là từ Cửu Dương Thần Công nguyên bản mà tách ra, đền là Trương Tam Phong tự mình ‘biên’.

Trương Tam Phong cũng không có ý định biến Nga My Cửu Dương Công hay Võ Đang Cửu Dương Công siêu việt Cửu Dương Thần Công, đến cả khả năng so sánh chỉ sợ còn không được nhưng mà nếu ghép võ công hai phái vào thì lại là việc khác.

Trên đời này rất ít người biết Nga My Cửu Dương Công cùng Võ Đang Cửu Dương Công có thể ghép lại với nhau trở thành một môn tuyệt học gọi là Tĩnh Hư Cửu Dương Công.

Tĩnh Hư Cửu Dương Công được coi là công pháp kết hợp duy nhất tại võ lâm hiện tại, dĩ nhiên bí mật này không phải ai cũng có quyền biết, người nhận ra Tĩnh Hư Cửu Dương Công chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Bản thân Viên Tử Y nắm giữ Nga My Cửu Dương Công tầng 7 đồng thời cũng tu luyện đến Võ Đang Cửu Dương Công tầng 5, chỉ cần Võ Đang Cửu Dương Công đột phá lên đến tầng 7 nàng liền có thể kết hợp hai môn công pháp trở thành nội công tuyệt học cao nhất Nga My Phái – Tĩnh Hư Cửu Dương Công.

Bằng vào điểm này, Viên Tử Y một mực giới hạn thực lực của mình, căn bản không hề đột phá.

Dĩ nhiên không phải vì thế mà thiên hạ quần hùng coi thường nàng, Viên Tử Y trở thành truyền nhân số 1 của Nga My Phái, nàng ngoại trừ kiếm pháp cùng võ công của Nga My ra còn nắm giữ Diệt Tuyệt Kiếm Pháp cùng Đại Bi Phú hơn nữa không phải Đại Bi Phú tầng 1 của Vô Song, nàng mở hoàn toàn tam đại bí môn cảu Đại Bi Phú, luyện đến Đại Bi Phú tầng 3.

Diệt Tuyệt Kiếm Pháp càng không phải nói, cơ hồ là sát đạo kiếm pháp mạnh nhất chính phái, tại thế giới này thậm chí có thể tề danh cùng Tịch Tà Kiếm Pháp.

Viên Tử Y thân là tông sư cảnh giới nhưng lực sát thương của nàng đã không dưới ngũ tuyệt, chỉ tính công kích mà nói nàng hoàn toàn có thể đạt đến tam tinh tức là còn nhỉnh hơn Đàm Công Đàm Bà.

Ngũ tuyệt cường giả thì Viên Tử Y còn chưa dám chắc thắng nhưng đại tông sư cao thủ... đối với nàng cũng không khác a miêu a cẩu là bao, Từ Đạt nhìn thấy Viên Tử Y không chạy mới lạ.

_ _ _ __ _ _ _ _

Viên Tử Y thực sự siêu cường đại, 5 năm qua nàng ngoại trừ vài lần về sư môn ra thì hầu hết đều hành tẩu trên giang hồ, kinh nghiệm chiến đấu kinh người lại thêm... nàng từng lên Tử Ngọc Sơn, tại Tử Ngọc Sơn được một vị tiền bối thần bí họ Vạn rèn cho một thanh hảo kiếm đặt tên là Tử Y Lãnh Kiếm.



Nắm trong tay Tử Y Lãnh Kiếm lại thêm Diệt Tuyệt Kiếm Pháp, đám người dâm tăng trước mặt nàng căn bản không có gì đáng để xem, Viên Tử Y lúc này ánh mắt liền dõi theo Hoàng Dung.

Nàng đầu tiên gặp Hoàng Dung liền âm thầm kinh ngạc, dung mạo của Hoàng Dung... thực sự quá đẹp.

Viên Tử Y ghét nam nhân thậm chí hận nam nhân, điều này mới dẫn đến mối quan hệ của nàng cùng Vô Song khi đó nhưng mà nàng vẫn là một nữ tử bình thường, nàng cũng không phải đặc biệt thích nữ tử.Tại cái thời đại này trường hợp hai nữ nhân thích nhau vẫn là rất hiếm, địa vị của nữ giới vốn không cao bằng năm giới chưa kể trong thời phong kiến cái gọi là ‘đồng giới’ thì luôn bị phỉ nhổ, trừ khi ngươi là hoàng dế thích làm gì thì làm nếu không nước bọt thế gian cũng đủ dìm chết ngươi.

Viên Tử Y cũng hiểu điều này, bản thân nàng ngày đó thích Vô Song thật ra cũng là có chút suy nghĩ.

Nàng đời này tuyệt không yêu nam nhân hơn nữa sau này nàng liền thay Diệt Tuyệt sư tỷ trở thành Nga My chưởng môn, một đời cũng không lấy nam nhân, đã không yêu nam nhân vậy nàng cùng sư muội khi đó liền là hợp tình hợp lý, nàng đời này... liền quyết định đứng ra nắm lấy tay sư muội, chỉ cần một mình sư muội là được.

Viên Tử Y vì thế sau này hành tẩu trên giang hồ, bất kể nam nhân hay nữ nhân đều không cách nào làm nàng rung động bất quá hôm nay gặp Hoàng Dung nàng không khỏi cảm thán.

Hoàng Dung thật sự quá đẹp, nếu đặt ở võ lâm phương Bắc chỉ sợ ngồi vững ngôi vị đệ nhất mỹ nữ cũng không phải là không thể, quan trọng nhất không hiểu tại sao nàng nhìn Hoàng Dung phi thường quen thuộc, cứ như nàng đã gặp cô gái này ở đâu nhưng lại không có cách nào nhớ ra.

Vì không nhớ ra, nàng quan sát Hoàng Dung càng ngày càng kỹ sau đó ánh mắt chậm rãi biết thành kinh ngạc.

“Đừng đùa?, nàng dĩ nhiên biết Đả Cẩu Bổng Pháp? “.

Ở bên kia, Hoàng Dung chính là dùng Đả Cẩu Bổng đánh Từ Đạt, thật sự giống như... đánh chó vậy.

Từ Đạt cho dù hung hãn thế nào, cho dù liều mạng thế nào vẫn cứ bị Hoàng Dung đánh ngã, hơn nữa liên tục bị đánh ngã, từng gậy từng gậy nện vào người.

Gậy gỗ thì không hề có sức sát thương nhưng mà... Đả Cẩu Bổng thì lại khác, dùng Đả Cẩu Bổng vốn là lấy tứ lượng bạt thiên cân, đừng nói là loại người như Từ Đạt, cho dù là ngũ tuyệt cao thủ chuyên luyện thể bị Đả Cẩu Bổng liên tục đánh vào người cũng ăn không tiêu.

Cả người Từ Đạt không chỗ nào không có máu, mặt mũi bầm dập, xương cốt nhiều chỗ đã gãy, hắn ban đầu còn có thể hung hãn nhưng càng về sau càng chỉ có thể nằm trên mặt đất, đau đớn kêu gào, triệt để bị đánh thành chó chết.

Hoàng Dung không chuyên về chiến đấu, kinh nghiệm của nàng thua kém Tử Y nhiều vì vậy nàng tương đối chú tâm đối phó Từ Đạt, cũng vì chú tâm mà nàng quên mất Đả Cẩu Bổng Pháp có địa vị như thế nào.
Thật ra cũng không thể trách nàng, nàng biết về thế giới này không nhiều, Vô Song dù sao cũng chỉ có thể nói đại khái những gì hắn biết, đến cả Vô Song còn không hiểu cái thế giới này, lấy gì nói rõ cho Hoàng Dung?.

Vô Song còn chưa đụng độ cao đồ nào của phái Cái Bang, hắn chỉ có thể từ suy nghĩ bình thường mà luận.

Theo hiểu biết của Vô Song, Đả Cẩu Bổng chỉ chuyền cho bang chủ nhưng Đả Cẩu Bổng Pháp thì không phải như vậy hơn nữa tại thế giới kia Vô Song đã có cơ hội đụng mặt với trưởng lão Cái Bang, bọn họ trong tay cũng quả thực nắm giữ Đả Cẩu Bổng Pháp chỉ là không đầy đủ mà thôi.

Từ cái điểm này, Vô Song cũng không nghĩ Đả Cẩu Bổng Pháp là bí mật bất truyền gì, hắn cũng chỉ khuyên Hoàng Dung không nên sử dụng toàn bộ Đả Cẩu Bổng Pháp để tránh gây ra hiểu lầm mà thôi.

Vô Song hay Hoàng Dung cũng thật sự không ngờ... Đả Cẩu Bổng Pháp tại thế giới này đúng là bất truyền, chỉ có Cái Bang bang chủ mới có thể học đến về phần trên dưới Cái Bang tuyệt đối không được biết Đả Cẩu Bổng Pháp.

Cái Bang tại thế giới này có Liệt Cẩu Trận, có Sát Cẩu Trận, có cả Loạn Cẩu Trận.

Cái Bang tại thế giới này đơn thể công kích có Loạn Cẩu Côn, có Sát Cẩu Côn, có Thiên Cẩu Côn.

Bất kể là loại côn hay bổng pháp nào đều không liên quan gì đến Đả Cẩu Bổng Pháp.

Hoàng Dung một tay dùng Đả Cẩu Bổng, đánh cho Từ Đạt kêu cha gọi mẹ nhưng mà nàng cũng làm cho Viên Tử Y nhớ đến một người.

Viên Tử Y lần này đến cả tâm chiến đấu cũng không có, mượn một thức Hồi Phong Phất Liễu Kiếm chém chết tên dâm tăng sau lưng rồi theo đà mà lùi lại.

Lúc này trong mắt nàng có hai thân ảnh, một người là Hoàng Dung áo trắng trước mặt, một người... là Hoàng Dung áo vàng.

Hai cái thân ảnh dần dần dung hợp lại... trở nên hoàn mỹ.

Viên Tử Y lần đầu thấy Đả Cẩu Bổng Pháp là khi nào?, nàng không phải được thấy Hồng Thất Công sử dụng mà là Quách phu nhân thành Tương Dương sử dụng.

Lúc này nàng mới phát hiện ra... Quách phu nhân trẻ lại 20 tuổi... liền giống Hoàng Dung như đúc.

Nàng đã gặp qua Quách Phù... nói thật Hoàng Dung còn giống... Quách phu nhân gấp 10 lần Quách Phù.

Đây rốt cuộc là chuyện gì?

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 33: Hai Nữ Tiến Giang Lăng

Hoàng Dung rốt cuộc dừng tay sau đó buông luôn cây gậy gỗ trong tay mình ra, ở dưới mặt đất Từ Đạt triệt để nằm bẹp một chỗ, hắn lúc này còn chưa có chết nhưng hơi thở mỏng manh vô cùng, cũng chẳng rõ sống được bao lâu nữa.

Từ Đat bị giải quyết, Hoàng Dung lúc này mới hướng về phía Viên Tử Y nhìn một chút.

Nàng thật ra sẽ không cảm khái Viên Tử Y đẹp thế nào, Viên Tử Y đẹp ra sao dù gì Hoàng Dung đối với sắc đẹp của Viên Tử Y vẫn chưa đến mức kinh ngạc.

Tử Y đương nhiên rất đẹp nhưng nếu mang lên bàn cân cùng với Lý Thu Thủy thì Viên Tử Y vẫn kém một chút.

Trên người Tử Y đẹp nhất là khuôn mặt mà hầu hết nữ tử trong thiên hạ nếu chỉ lấy khuôn mặt làm điểm mạnh thì khó mà qua nổi Lý Thu Thủy.

Cái làm Hoàng Dung kinh ngạc là thực lực của Viên Tử Y.

Hoàng Dung kinh nghiệm chiến đấu không cao nhưng tầm mắt thì lại không thấp dù sao nam nhân của nàng cũng là nhân vật vô địch một giới.

Trong thời gian 2 năm cuối cùng du ngoạn thiên hạ kia, Hoàng Dung đã thấy rất nhiều, vì thấy nhiều nên Hoàng Dung cũng đại khái biết được chiến lực của mình.

Nàng năm nay cũng đang tuổi đôi mươi dĩ nhiên được coi là thiên tài trẻ tuổi, bằng vào 2 năm học tập Cửu Âm Chân Kinh, bằng vào 4 năm tu luyện Ngọc Nữ Chân Kinh lại thêm võ học Đào Hoa Đảo, Đả Cẩu Bổng Pháp thì thực lực của Hoàng Dung rất mạnh, thiên tài trẻ tuổi một đời rất ít người có thể so sánh với nàng thậm chí trong thời gian đi theo Vô Song, trừ Vô Song ra nàng quả thật chưa thấy thiên tài nào ngang ngửa với mình chứ đừng nói vượt qua.

Nàng thực sự không ngờ rằng vừa mới xuyên giới, đến thế giới này được 3 ngày đã gặp Tử Y, một người chiến lực không hề kém nàng đồng thời nhìn Tư Y ra chiêu, nhìn nàng di chuyển, không chế lực lượng thực sự phải dùng từ lô hỏa thuần thanh để đánh giá, kinh nghiệm chiến đấu của Viên Tử Y căn bản không có cái gì để chê.

Về mặt chiến đấu Tử Y cũng phải cảm ơn sư phụ cùng sư tỷ của mình, bất kể Phong Lăng Sư Thái hay Diệt Tuyệt Sư Thái đều là nữ nhân ghét ác như cừu, gặp ác nhân... triệt để chuyển sang trạng thái cuồng sát.

Tử Y căn bản cũng chưa đến cái mức đó nhưng mà nàng cực hận nam nhân, thế là trong quá trình hành tẩu giang hồ nàng liền tự mình ra tay xử lý không biết bao nhiêu bại hoại võ lâm, làm trong sạch cho toàn bộ giang hồ, nhân vật hung ác tại võ lâm phương bắc có không ít kẻ chết trong tay nàng mà đám nhân vật này có kẻ nào đơn giản?, trải qua từng trận chiến kinh nghiệm chiến đấu của Viên Tử Y càng ngày càng mạnh, trải qua nhiều năm mới thành Viên Tử Y như hiện tại.

Trước đây tại phương Bắc, nhắc đến thiên tài liền phải đặt Kiều Phong lên hàng đầu nhưng mà khoảng 5 năm trước, Kiều Phong ở thành Tương Dương được Quách nữ hiệp trao cho Đả Cẩu Bổng trở thành một đời bang chủ mới của Cái Bang, Kiều Phong đã không thể dùng từ ‘thiên tài’ để hình dung vì vậy cái danh hiệu này liền chuyển cho Viên Tử Y.

Viên Tử Y mạnh đến mức toàn bộ võ lâm phương nam cũng không có thiên tài nào chịu nổi phong mang của nàng, vài năm trước phương nam có một đao khách thiên tài gọi là Phong Nhất Trận xuất thân Đại Đao Môn từng quyết đấu với Viên Tử Y.

Phong Nhất Trận thực lực đương nhiên phi thường cường hãn ấy vậy hai người chỉ giao thủ 20 chiêu, Phong Nhất Trận đã buông đao chịu thua, căn bản chịu không nổi công kích của Tử Y.

Sau Phong Nhất Trận, không thiếu nam phương thiên tài thiếu niên muốn quyết đấu cùng đệ nhất thiên tài phương bắc này bất quá càng chiến thua càng thảm, phong mang của Viên Tử Y càng ngày càng cao.

Đến thời điểm này, cùng lắm tại nam phương chỉ có một kẻ gọi là Phi Hổ ở Thiên Ý Thành có tư cách cùng thế hệ chiến một trận với nàng.

Dĩ nhiên đây cũng chỉ là có tư cách mà thôi, Phi Hổ người này vẫn thưa được tính là tốt nghiệp Thiên Ý Thành, chưa thể rời ra ngoài độc lai độc vãng, hắn có thể đánh lại được Viên Tử Y hay không thì có trời mới biết.

Lại quay về với Hoàng Dung lúc này, nàng sau khi âm thầm bội phục thực lực của Viên Tử Y liền nghĩ đến một việc khác.

Từ Đạt lúc chạy đã nói Viên Tử Y xuất thân Nga My Phái.

Nga My Phái vừa vặn được Vô Song miêu tả khá kỹ, là một đại phái ít nhất nếu làm ra so sánh thì mạnh hơn Đào Hoa Đảo của phụ thân nàng khi xưa nhiều.

Biết Viên Tử Y là người Nga My Phái, Hoàng Dung liền có tâm kết giao, dù sao cũng có lợi cho việc hỏi tin tức của Vô Song

Nàng thản nhiên mặc kệ Từ Đạt sống dở chết dở nơi đó, hướng về phía Viên Tử Y mà đi.

Viên Tử Y lúc này cũng nhét chuôi Tử Y Lãnh Kiếm vào bao, trang phục của nàng cũng dính vài tia huyết, tất nhiên máu này không phải là của nàng.

Viên Tử Y thấy Hoàng Dung tiến đến, khoảng cách giữa hai người càng gần lại càng khiến nàng nghĩ tới Quách phu nhân, hai người giống nhau đến đáng sợ.



Viên Tử Y lần này hiếm có mà mở miệng nói chuyện.

“Ta gọi là Viên Tử Y từ Nga My Sơn đi đến nam phương, thấy tiểu muội võ công thật cao không rõ tính danh là gì?, là cao đồ phương nào?”.

Hoàng Dung thấy Viên Tử Y mở miệng, nàng cũng khẽ đáp.

“Muội gọi Hoàng Dung, bản thân là giang hồ tán nhân, gặp qua Tử Y tỷ “.

Viên Tử Y nghe thấy Hoàng Dung xưng tên, kinh ngạc càng lớn.Trùng khuôn mặt, trùng võ công... giờ trùng cả tên?.

Viên Tử Y hành tẩu trên giang hồ nhiều năm, nàng cũng nghe một quái sự trong thiên hạ.

Thiên hạ có một loại võ học gọi là Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công, có công hiệu làm người trẻ lại, gần như một dạng cải lão hoàn đồng thậm chí thanh xuân vĩnh trú, Viên Tử Y thậm chí hoài nghi nữ tử trước mặt chính là Quách phu nhân luyện Duy Ngã Độc Tôn Công.

Về cái gọi là tán nhân?, Viên Tử Y cũng không tin, tán nhân mà được như Hoàng Dung thì thiên tài trong thiện hạ đổ xô đi làm tán nhân từ lâu rồi, cần gì phải gia nhập môn phái mà chịu hàng loạt quy tắc, giới điều.

Viên Tử Y lần này khẽ cười gật đầu hữu hảo cùng Hoàng Dung, sau đó không khỏi hỏi dò.

“Hoàng Dung?, tên thật hay a bất quá Quách nữ hiệp tại thành Tương Dương tựa hồ cũng tên là Hoàng Dung, muội cùng Quách nữ hiệp không biết có quen biết gì không? “.

Lần này đến lượt Hoàng Dung hơi tái mặt, nàng cũng như Lý Thu Thủy đều biết tại thế giới này có một ‘nàng’ khác tồn tại nhưng mà trường hợp của Hoàng Dung oái oăm hơn nhiều.

Hai cái Lý Thu Thủy thật sự không khác gì nhau, thậm chí võ học có lẽ cũng tương đương dù sao Lý Thu Thủy tại thế giới này nắm trong tay Đại Vô Tướng Công, không rõ mạnh mẽ ra sao nhưng từ tên thôi đã thấy hơn Tiểu Vô Tướng Công một bậc, về phần Lý Thu Thủy của Vô Song thì lại học được Cửu Âm Chân Kinh, hai người ai cao ai thấp phải đấu mới biết.

Còn hai cái Hoàng Dung thì sao?, một người năm nay mới đôi mươi, một người đã hơn 30 gần 40 tuổi, đấy là chưa kể một người còn đã có cả con gái lớn, con gái tuổi tác cũng chỉ kém Hoàng Dung hiện tại một chút mà thôi.

Đáng nói nhất, Hoàng Dung là nữ nhân của Vô Song còn Quách phu nhân lại là nữ nhân của Quách Tĩnh.

Hoàng Dung thực sự cảm thấy việc này rất hoang đường, rất khó chấp nhận.

Nàng coi như tạm thời chấp nhận học thuyết thế giới song song mà Vô Song nói, hơn nữa đến cả xuyên giới nàng cũng đã trải qua, trí tưởng tượng của Hoàng Dung thậm chí tăng mạnh nhưng mà cứ nghĩ đến việc... một nàng khác đi yêu Quách Tĩnh thì nàng lại cảm thấy khó tin vô cùng.

Nàng thậm chí tự hỏi, nếu không có Vô Song, nàng chẳng nhẽ sẽ là nữ nhân của Quách Tĩnh?, cái cảm giác này chưa bao giờ làm nàng vui vẻ, cứ như nàng... phản bội Vô Song vậy.

Đối với Hoàng Dung, nàng cực kỳ mẫn cảm với một nàng khác kia, thế là lập tức lắc đầu phủ định.

“Tử Y tỷ tỷ nói đàu rồi, người trùng tên với người cũng không phải là cái gì quá mức lạ lẫm”.

Để tránh đi việc này, Hoàng Dung trực tiếp hướng về Thủy Sanh.

_ _ _ __ _ _ _ _
Nói thì lâu nhưng trận chiến này diễn ra rất nhanh, Thủy Sanh hiện tại mới kịp phản ứng, nàng thấy Hoàng Dung lại gần mình không khỏi cúi đầu sau đó chạy thẳng đến chỗ của Uông Khiếu Phong.

Uông Khiếu Phong lúc này sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự, Thủy Sanh thấy người yêu như vậy thì sao có thể chịu được, lập tức khóc lớn.

“Đại ca, đại ca, người làm sao vậy, người mau tỉnh lại đi... người đừng chết, đừng bỏ Sanh nhi một mình”.

Nàng cứ ôm ngực Uông Khiếu Phong, kéo hắn vào người mình mà khóc, người ngoài nhìn vào chắc chắn rất thương tâm.

Dĩ nhiên người ngoài là ai thì Hoàng Dung cùng Viên Tử Y không biết, hai nàng chỉ biết Thủy Sanh... hình như hơi ngốc.

Hoàng Dung còn chưa kịp mở miệng đã thấy Viên Tử Y lên tiếng.

“Ngươi có tin ngươi ôm hắn thêm một hồi, xương ngực rung quá mạnh liền cắm thẳng vào phổi vào tim hay không?, khi đó hắn liền triệt để chết đi “.

Thủy Sanh bị nói vậy, quá mức sợ hãi vội buông Uông Khiếu Phong ra, vì nàng có chút luống cuống thả tay để đầu Uông Khiếu Phong cứ như vậy đập xuống đất nghe ‘rộp’ một tiếng.

Nhìn Thủy Sanh luống cuống mà Hoàng Dung cùng Viên Tử Y không khỏi mặc niệm cho Uống Khiếu Phong.

Chỉ mong... hắn không có chết luôn tại chỗ đi.

Thủy Sanh cũng biết mình vừa làm cái gì, vẻ mặt lại hoảng hốt vô cùng cũng may Hoàng Dung đã tiến tới.

“Muội muội, ngươi để cho tỷ, yên tâm người tình của ngươi chưa có chết, chỉ bị thương nặng mà thôi”.

Hoàng Dung thật ra có một câu chưa có nói... nàng chỉ sợ Uông Khiếu Phong ở bên cạnh Thủy Sanh thêm một lúc nữa liền thật sự chết ở đây cũng không biết chừng.

Đám hộ vệ đi theo Thủy Sanh đương nhiên chưa có chết hết, hơn nữa vì bọn họ là thương đội, dụng cụ y tế cũng không thiếu thốn gì, Uông Khiếu Phong rốt cuộc được Hoàng Dung cứu trị, buộc chặt phần xương vỡ lại, tính mạng đã không lo.

Nhìn thấy người yêu được đặt lên xe ngựa, Thủy Sanh đầy cảm kích nhìn Hoàng Dung sau đó lại nhìn Viên Tử Y.

Thú thật nàng có chút sợ Viên Tử Y nhưng mà nàng cũng biết nhận ơn không thể không cảm kích.

Thủy Sanh cùng Quách Phù đều có bệnh ‘nhị thế tổ’, cả hai đầu có có chút ‘dị’ hơn nữa tính cách cực kỳ tiểu thư bất quá Thủy Sanh còn hiểu tốt xấu không có triệt để quái thai như Quách Phù.

“Hai vị tỷ tỷ, ta gọi là Thủy Sanh, người Thủy gia tại Giang Lăng, nay được hai vị tỷ tỷ ra tay tương trợ bản thân Thủy Sanh cảm kích vô cùng, không biết hai vị tỷ tỷ có thể về Thủy gia cho Thủy Sanh cơ hội báo đáp được không? “.

Hoàng Dung đương nhiên đồng ý, nàng cười hữu hảo với Thủy Sanh mà nói.

“Thủy muội muội, ta thật ra cũng đang tính đến Giang Lăng thăm thú phong cảnh, cũng tiện đường”.

Thủy Sanh nghe vậy liền vui mừng quá đỗi, về phần Viên Tử Y thì sao?.

Với tính cách của nàng thật ra sẽ từ chối nào ngờ nàng suy nghĩ một chút sau đó liền gật đầu.

Nàng không có hứng thú nhận báo đáp của Thủy Sanh nhưng mà nàng hiện tại lại đầy hứng thú với Hoàng Dung.

Tất nhiên không phải về mặt tình cảm mà là thân phận cô gái này, Hoàng Dung trong mắt Viên Tử Y liền phủ lên một loại màu sắc cực kỳ thần bí.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 34: Người Ta Thích Gọi Vô Song.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Vì truyện free nên mọi người nếu có thể thì đọc trên web giúp mình nhé (mình đang cần test check view ạ).

_ _ _ _ _ __ _ _ _ _ _ _

Trải qua sự việc Huyết Đao Môn công kích, đoàn xe ngựa liền cẩn thận hơn rất nhiều bất quá ngay cả đám cận vệ Thủy gia cũng không quá mức lo lắng dù sao bọn họ trong đội ngũ xuất hiện hai nữ nhân cực kỳ lợi hai.

Điều duy nhất phải chú ý chỉ có tốc độ đoàn xe, bọn họ không thể tăng tốc bởi Uông Khiếu Phong còn trọng thương nằm trong xe, tốc độ quá nhanh sẽ ảnh hưởng xấu tới thương thế của hắn, cũng may đoạn đường này cách Giang Lăng thành không tính là xa.

Ngoại trừ xe hàng hóa ra, lúc này có hai xe ngựa để không.

Một xe ngựa thì để Uông Khiếu Phong nằm đồng thời có hai tỳ nữ Thủy gia chăm sóc hắn.

Thật ra Thủy Sanh rất muốn tự mình chăm sóc tình lang nhưng mà rốt cuộc vẫn bị Hoàng Dung ngăn lại.

Đùa gì thế?, thương thế của Uông Khiếu Phong mới cố định lại, nay để Thủy Sanh chăm sóc chỉ sợ từ đây đến Giang Lăng thành Uông Khiếu Phong liền toi mất, Hoàng Dung cũng không muốn vô cớ có người chết.

Trong hai chiếc xe ngựa thì một đã bị Uông Khiếu Phong chiếm, chiếc còn lại liền để cho ba nữ.

Nói thật khi mà Thủy Sanh, Hoàng Dung cùng Viên Tử Y ngồi chung một chỗ, cả không gian xe ngựa như sáng bừng lên, ba nàng mỗi người đều có thể dùng từ đại mỹ nhân để hình dung nếu không phải thế giới này vốn do nhiều thế giới gộp lại thì ba người mỗi người đều là đệ nhất thiên hạ mỹ nhân một thời.

Trong xe ngựa ba nữ ngồi với nhau, Hoàng Dung cùng Thủy Sanh trò chuyện rất vui vẻ, hơn nữa học thức của Hoàng Dung thật sự làm Thủy Sanh mở rộng tầm mắt, hai người ở trong xe một đoạn đường mới gặp như đã thân thiết từ lâu chỉ có Viên Tử Y một mặt nhắm mắt dựa vào thành xe có vẻ như đang ngủ say, không quan tâm gì cả.

Hoàng Dung tài giao tiếp cực tốt bất quá nàng cũng nhìn thấy Viên Tử Y tựa hồ không thích nói chuyện nàng vì vậy cũng không làm phiền Tử Y, về phần Thủy Sanh nàng tương đối sợ vị tỷ tỷ áo tím này càng không dám chủ động tiếp chuyện.

Hoàng Dung cũng không biết Tử Y cho dù nhắm mắt nhưng vẫn đang chậm rãi quan sát nàng, trong lòng càng ngày càng kinh ngạc, càng ngày càng khó hiểu.

Tử Y lần này đến Giang Lăng dĩ nhiên không phải chuyên đi cứu Thủy Sanh mà là nàng nhận nhiệm vụ của sư tỷ, thay sư tỷ đến Hành Dương một chuyến tham gia yến tiệc tại Lưu Phủ, đến xem Lưu Chính Phong chậu vàng rửa tay.

Thật ra việc này còn chưa đến phiên nàng phải động thân mà đi, sự kiện cỡ này vốn chỉ để đệ tử Diệt Tuyệt sư tỷ là Đinh Mẫn Quân bất quá viên Tử Y chủ động xin đi, Diệt Tuyệt đương nhiên là đồng ý.

Tử Y lần này đến nam phương cũng không quan tâm họ Lưu kia làm gì, Hành Sơn Phái chưa từng được Nga My Phái để vào mắt, nàng tới đây là vì Vô Song.

Tử Y lần đầu trở về Nga My liền nhận được tin Nga My lúc trước bị tấn công, địch nhân chính là Kim Diện Phật - Miêu Nhân Phụng cùng Phi Thiên Hồ Ly.

Càng đáng nói hơn Vô Song cơ hồ bị Phi Thiên Hồ Ly làm trọng thương, đến cả A Kha cũng bị bắt đi, nàng thực sự bàng hoàng, nội tâm sợ hãi đến mức run rẩy.

Ngay lập tức Tử Y đi tìm Tiên Âm, dù sao Tiên Âm cũng là người mang Vô Song rời khỏi Nga My Sơn, đến Tử Ngọc Sơn mà cầu Thẩm Thần Y ra tay.

Tiên Âm thấy Tử Y xuất hiện hơn nữa một mực quan tâm tới Vô Song, nàng liền nói Vô Song vốn đã bình an, rời khỏi Tử Ngọc Sơn mà thăm thú thiên hạ, cũng như nàng trải nghiệm nhân sinh cầu đột phá vậy.

Viên Tử Y nghe được Vô Song không làm sao liền thở ra một hơi bất quá nghĩ đến tiểu A Kha bị bắt đi nội tâm nàng liền thắt lại.

Nàng đời này không thể sinh con dù sao nàng vẫn chưa nghe chuyện hai nữ nhân có thể tạo ra bảo bảo, A Kha gần như là con của nàng và Vô Song vậy, nàng sao có thể không quan tâm A Kha, đáng tiếc Tiên Âm tuyệt không nhắc đến A Kha, nàng căn bản không biết A Kha đang ở trên Tử Ngọc Sơn.

Kể từ lần đó nàng lại càng thêm chán ghét nam nhân, đến cả kẻ gọi là Kim Diện Phật – Miêu Nhân Phụng vốn được thế gian coi là hiệp nghĩa cũng lòng muông dạ thú.

Tử Y cũng biết mình chưa thể là đối thủ của Miêu Nhân Phụng, nàng không thể trực tiếp tìm tung tích của A Kha từ Miêu Nhân Phụng được hơn nữa nàng cũng hiểu đối phương là đại cao thủ đương thời cũng chưa đến mức ra tay hạ sát một đứa bé.

Về phần kẻ gọi là Phi Thiên Hồ Ly kia, Tử Y cũng không nghĩ sẽ tìm được hắn, dù gì nhân vật này chính sư phụ của nàng cũng không dám chắc đấu lại, mạnh hơn Miêu Nhân Phụng một bậc.

Viên Tử Y sau đó liền liều mạng luyện công, không ngừng làm mình cường đại hơn nữa thường xuyên ra tay diệt sát thổ phỉ cùng đạo tặc tại phương Bắc, danh tiếng của nàng thực sự càng ngày càng thịnh có điều danh tiếng tăng cao nhưng sư muội Vô Song dĩ nhiên không hề tìm đến nàng?.

Viên Tử Y theo thời gian nàng càng ngày càng lo lắng, thế là nàng rốt cuộc hạ quyết tâm lên Tử Ngọc Sơn một chuyến.

Tử Ngọc Sơn là nơi nào?, Tử Y đương nhiên biết, nơi này không phải ai cũng dám lên, gần như là đất tư của một siêu cường giả.

Siêu cường giả vốn đã là thế ngoại cao nhân, loại người này ghét nhất là bị kẻ khác làm phiền nhưng vì Vô Song nàng vẫn ‘mạo hiểm’ hướng về Tử Ngọc Sơn mà đi.

Nàng nào ngờ người trên Tử Ngọc Sơn đối với nàng phi thường tốt đặc biệt khi biết nàng là sư tỷ của Vô Song, nàng thậm chí còn nhìn thấy nhân vật ‘siêu cường’ trong truyền thuyết kia.



Tại Tử Ngọc Sơn nàng biết Vô Song đi them kiếm thánh Mục Nhân Thanh đồng thời nàng cũng được Vạn lão tặng cho một thanh hảo kiếm.

Lại rời khỏi Tử Ngọc Sơn, Tử Y một đường đi tìm Kiếm Thánh – Mục Nhân Thanh.

Người này vốn là thần long thấy đầu không thấy đuôi, Viên Tử Y một mực tìm kiếm gần 2 năm mới gặp được chân thân của Kiếm Thánh.

Năm đó khi nàng xuống núi, nàng 17 tuổi còn Vô Song mới 11.

Khi nàng gặp Kiếm Thánh, nàng đã 21 tuổi tức là sự kiện một năm về trước.

Tại đây nàng lại biết được Vô Song ở Thiên Ý Thành.Nơi nào thì nàng không biết chứ nam phương Thiên Ý Thành vốn như sấm bên tai, nếu không phải nàng 17 tuổi mới rời khỏi Nga My thì nàng cũng không ngại tiến vào Thiên Ý Thành xem lợi hại ra sao.

Nàng hiểu Thiên Ý Thành cũng biết nơi này ngoại nhân không vào được, Viên Tử Y thực sự quá lo lắng cho sư muội, trong mắt nàng sư muội vốn là thiên chân vô tà, ngây thơ thuần phát, đến một nơi chuyên dành cho đám sát thủ giết người, sư muội nàng sao có thể không bị bắt nạt?.

Suy nghĩ của Viên Tử Y thực sự được chứng thực, dù sao thiên tài của Thiên Ý Thành ở nam phương tên tuổi cũng hơi hơi lộ ra.

Có kẻ họ Đường, có kẻ họ Mộ Dung, có kẻ họ Cổ... nàng nghe được tương đối nhiều cái tên nhưng tuyệt nhiên không có Vô Song.

Trong lòng nàng liền chắc chắn... sư muội trong Thiên Ý Thành ăn không ít khổ, khi đó nàng liền quyết định... đừng để nàng biết kẻ nào bắt nạt sư muội nếu không nàng chắc chắn sẽ cho kẻ đó sống không bằng chết.

Cùng khoảng thời gian này nàng gặp một kẻ tên Phong Nhất Trận.

Phong Nhất Trận của Đại Đao Môn, kẻ này vẫn mang theo cái bản tính xưa, là một hoa hoa công tử, thấy Tử Y xinh đẹp liền lại gần tán tỉnh nào ngờ bị nàng đánh cho thừa sống thiếu chết, nếu không nể mặt mũi Đại Đao Môn bằng vào tính cách của nàng chỉ sợ nàng đã sớm giết đối phương.

Nàng cũng thực sự không ngờ nàng lại biết được tung tích của Vô Song từ miệng Phong Nhất Trận.

Phong Nhất Trận khi đó mồm miệng toàn máu, đến cả đứng lên cũng không nổi, hắn đối với Viên Tử Y đầy bội phục mà nói một câu.

“Ngoại trừ Vô Song ra, ngươi chính là nữ nhân thứ hai làm bản công tử bội phục “.

Phong Nhất Trận bị đánh không ra hình dạng nhưng không khác gì khi xưa, miệng vẫn là rất mạnh bất quá hắn lại nói đúng lòng Tử Y.

Tử Y liền hỏi hắn tung tích của Vô Song sau đó ánh mắt nhíu chặt lại.

Theo lời Phong Nhất Trận, Vô Song trình độ... có chút quá dọa người, nếu không phải đối phương miêu tả Vô Song kia giống hệt sư muội mà nàng biết thì nàng còn tưởng nhầm người.

Chiến lực cùng thiên phú của Vô Song bày ra đó nhưng mà tại sao ở Thiên Ý Thành không hề có phong thanh?.

Viên Tử Y quá mức lo lắng, nàng thậm chí muốn xin sư phụ xuất trận, giúp nàng tiến vào Thiên Ý Thành nhưng mà rốt cuộc nàng vẫn nhịn xuống.

Nàng biết một khóa của Thiên Ý Thành chỉ kéo dài 5 năm, sư muội đã ở trong đó hơn 4 năm cũng sắp đến thời gian đi ra.

Nàng rốt cuộc lại nhịn thêm nửa năm, nếu không tìm thấy sư muội... nàng thậm chí muốn giết vào Thiên Ý Thành.

Lần này nàng chờ đợi lại trùng luôn với dịp Lưu Chính Phong chậu vàng rửa tay, nàng liền thay Đinh Mẫn Quân tiến về Hành Dương Thành, có thể coi là một công đôi việc.

Sau khi tham dự xong sự kiện này nàng liền sẽ đến phụ cận Vương Bản Sơn mà chờ sư muội.

_ _ _ _ __ _ _

Trên đường trở về Giang Lăng thành, nghĩ đến việc sắp gặp được sư muội, trong lòng Tử Y rốt cuộc có chút ấm áp, không hiểu ra sao nàng lại hướng về Hoàng Dung, thản nhiên hỏi một câu.

“Dung muội muội quả thực học thức năm xe, dung mạo lại như thiên tiên, võ công cũng hơn người, không biết nam nhân may mắn nào có thể có được trái tim Dung muội đây? “.Hoàng Dung quả thực bị bất ngờ, nàng cùng Thủy Sanh đang nói chuyện nào ngờ Viên Tử Y lại lên tiếng?.

Sau đó Thủy Sanh cũng cực hào hứng mà hỏi.

“Đúng rồi Dung tỷ tỷ, muội cũng muốn biết Dung tỷ tỷ đã có nam nhân trong lòng chưa?, nếu chưa có tỷ tỷ đến Giang Lăng muội muội nhất định làm mai cho tỷ, nam nhân trẻ tuổi ở Giang Lăng, tỷ thích ai muội liền lập tức mang hắn đến cho tỷ, thế nào? “.

Thủy Sanh đương nhiên là nói đùa, về phần Viên Tử Y đơn giản chỉ là tò mò mà thôi.

Theo Tử Y thấy Hoàng Dung quá giống Quách phu nhân.

Trên đường đi đến cả Tử Y cũng âm thầm bội phục sở học của Hoàng Dung, cơ hồ không gì không biết, chuyện gì nàng cũng có kién giải, tài trí của Hoàng Dung không thể nào không làm Viên Tử Y nghĩ đến Quách phu nhân.

Nàng hỏi nam nhân của Hoàng Dung liền muốn xem Hoàng Dung còn giống Quách phu nhân đến mức nào.

Nàng nghe nói trước đây Quách đại hiệp rất khờ, hơn nữa Quách đại hiệp cũng không phải loại người trắng trẻo đẹp trai, nàng là đang muốn biết nam nhân Hoàng Dung chọn... liệu có như Quách đại hiệp năm xưa?.

Hoàng Dung bị hỏi, nàng hơi hơi đỏ mặt nhưng cũng không nghĩ đến việc che giấu, nàng liền cười nói.

“Ta đương nhiên có người thương rồi”.

“Học thức của ta còn không bằng người này nữa, đừng nói học thức mà ngay cả võ công cũng thua rất xa, đến cả dung mạo nha, ta cũng không tự tin”.

Hoàng Dung càng nói càng làm Thủy Sanh hứng thú, mấy cái trên nàng không quan tâm nhưng mà người có thể làm cho đại mỹ nư như Hoàng Dung tỷ còn không tự tin... rốt cuộc là người nào?.

“Dung tỷ tỷ, người thương của ngươi nhất định cực kỳ nổi tiếng, có phải là Mộ Dung công tử hay không? “.

Đây thật ra là nhân vật hợp lý nhất mà Thủy Sanh nghĩ ra, dù sao Mộ Dung Phục học thức cả nam phương đều biết, võ công thì tuyệt đối cực kỳ cường đại, dung mạo càng khỏi phải nói.

Về phần Viên Tử Y ánh mắt cũng chớp động, nàng không lên tiếng nhưng cũng âm thầm gật đầu với Thủy Sanh.

Nam nhân của Hoàng Dung đương nhiên không thể quá già, không thể hơn nàng quá nhiều tuổi.

Nam nhân tuổi tác khoảng dưới 30, tại nam phương này trừ Mộ Dung Phục ra căn bản Viên Tử Y không nghĩ được ra ai hợp với miêu tả của Hoàng Dung.

Hoàng Dung cười cười với hai nàng, bản thân nàng nào biết Mộ Dung Phục tròn méo ra sao?, tên thì nàng cũng có nghe qua tất nhiên là tại cái thế giới của nàng mà tại nơi đó trước mặt Vô Song... Mộ Dung Phục tính là cái gì.

Che miệng nhẹ cười, Hoàng Dung ánh mắt đầy tự hào mà lên tiếng.

“Không phải Mộ Dung Phục nha, người trong trái tim ta căn bản siêu việt Mộ Dung Phục”.

“Người trong tim ta gọi là Vô Song”.

Hoàng Dung vừa cười vừa nói ra tên Vô Song, ở bên cạnh Thủy Sanh căn bản chưa từng nghe qua cái tên này, nàng liền bĩu môi nghĩ thầm.

“Quả nhiên như cha nói, khi yêu vào thì nam nhân của mình tuyệt đối là số một, như trong mắt ta Uông đại ca chính là số một vậy “.

Về phần Viên Tử Y thì sao?.

Lúc này cánh tay Tử Y khẽ run, đến cả bội kiếm cũng làm rơi xuống, một mặt ngỡ ngàng nhìn Hoàng Dung.

Học thức?, sư muội của nàng học thứ thế nào sao nàng không biết?, năm đó Vô Song lấy đi trái tim Tử Y chính là nhờ tiếng đàn, nàng ở bên cạnh sư muội bao nhiêu năm chẳng nhẽ không hiểu tài năng sư muội hơn nữa toàn bộ sách trong Tiên Âm Động bản thân Vô Song đều đã xem hết, học thức kinh người.

Võ công?, nàng thật ra không rõ võ công sư muội cao đến đâu nhưng qua lời kể của Phong Nhất Trận, nàng tin tưởng sư muội võ công cũng rất tốt, cao hơn Hoàng Dung không phải là không thể dù sao cũng đã 5 năm đi qua.

Dung mạo?, dung mạo của sư muội.... quả thực có tư cách vượt qua Hoàng Dung, năm đó sư muội mới 11 tuổi, hiện nay cũng đã 16, dung mạo còn đẹp đến mức nào... Tử Y cũng không dám nhận định.

Chẳng lẽ?.

Trong lòng Tử Y lần này triệt để run lên

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 35: Phong Vân Tụ Hành Dương (1)

Biểu hiện kỳ lạ của Viên Tử Y đương nhiên không dấu được ánh mắt của Hoàng Dung, dù sao Viên Tử Y từ đầu đến cuối vốn cực kỳ trầm ổn thậm chí là lạnh lùng vậy mà sau khi nghe thấy nàng nói ra tên Vô Song, sắc mặt triệt để biến thành không đúng.

Hoàng Dung đương nhiên không lạ gì nam nhân của mình, có thể nói phong lưu thành tính, reo tình vô số.

Nàng chưa bao giờ nghe Vô Song kể về việc thế giới này hắn có bao nhiêu nữ nhân nhưng mà nàng biết cũng tuyệt đối không ít, đây là điểm trừ duy nhất của Vô Song trong lòng nàng, thực sự quá mức hoa tâm.

Nhìn Viên Tử Y, Hoàng Dung thở dài một cái không khỏi hỏi.

“Tử Y tỷ, có việc gì chăng? “.

Tư Y lúc này cũng biết mình thất thố, đối với Hoàng Dung khẽ gật đầu lên tiếng.

“Vô Song?, thực sự trùng hợp, trên Nga My Sơn ta cũng có một sư muội gọi là Vô Song “.

Viên Tử Y cũng không thể hỏi dò Vô Song mà Hoàng Dung nói đến là nam hay nữ, câu hỏi này quá não tàn.

Người thương của Hoàng Dung không phải là nam chẳng lẽ là nữ?... bất quá đây chỉ là tâm lý ám thị của chính Tử Y, bản thân nàng thật ra cũng biết người thương của Hoàng Dung hoàn toàn có khả năng là nữ, không phải nàng cũng vậy sao?.

Dĩ nhiên tại cái thế giới này, nếu người Hoàng Dung nói thật sự là nữ... quá nửa Hoàng Dung cũng không dám thừa nhận, dù sao hai nữ nhân... việc này là trái với đạo lý thông thường.

Hoàng Dung nghe Viên Tử Y nói, trong lòng lại càng thêm để ý có điều nàng vẫn là nói thật.

“Quả thực là trùng hợp, sư muội của Tử Y tỷ cũng gọi là Vô Song sao?, không ngờ lại trùng tên với nam nhân của ta “.

Hoàng Dung nói xong, khuôn mặt Tử Y mới hòa hoãn hơn một chút, cứ như thả được gánh nặng trong lòng vậy bất quá Tử Y không nhận ra ánh mắt Hoàng Dung hơi hơi lóe lên.

Hoàng Dung thật ra không biết tuổi thật của Vô Song, tuổi tác của Vô Song thậm chí hắn chưa từng nói tới tuy nhiên việc Vô Song còn rất trẻ thì ai cũng biết, dung mạo của Vô Song bây giờ cũng chỉ khoảng 20 mà thôi.

Vô Song ở thế giới kia trong 4 năm vậy trước khi hắn rời đi liền 16 tuổi, tất nhiên Hoàng Dung tuyệt không quên dung mạo của Vô Song lần đầu hai người gặp nhau.

Nam nhân của nàng khi đó đẹp đến dọa người, đẹp đến ma mị.

Dung mạo kia đẹp đến nỗi một khoảng thời gian chính Hoàng Dung còn cảm thấy tự ti, đến cả Âu Dương Khắc còn si mê không bỏ thậm chí trực tiếp chuyển mục tiêu từ nàng sang Vô Song.

Hoàng Dung thừa hiểu Vô Song khi giả làm nữ nhân thì đẹp thế nào... nếu bằng một lý do nào đó hắn từng đóng giả sư muội của Viên Tử Y... chỉ sợ Viên Tử Y tuyệt không nhìn ra.

Viên Tử Y kinh nghiệm chiến đấu vượt xa Hoàng Dung nhưng mà kinh nghiệm tình ái thì thua xa, dù gì Hoàng Dung cũng có tình yêu hoàn chỉnh hơn nữa nàng còn ở cùng yêu nữ như Lý Thu Thủy, về mặt tình cảm có rất nhiều cái Lý Thu Thủy làm Hoàng Dung mở rộng tầm mắt.

Nhờ vậy mà Hoàng Dung thậm chí có thể nhìn ra một tia tư ẩn, một tai tình ý của Viên Tử Y khi nhắc về sư muội sau đó là cái vẻ nhẹ nhõm khi biết sư muội của mình... không phải Vô Song trong miệng Hoàng Dung, cái cảm giác này nàng không nhận sai bao giờ.

Ánh mắt Hoàng Dung lóe lên, không khỏi đối với Tử Y hỏi.

“Tử Y tỷ tỷ, ta nghe tên ác tăng đó nói ngươi là người Nga My Phái?, Nga My Phái là đại phái phương bắc đúng không, người sao lại đến phương nam? “.
Tử Y không biết dụng ý của Hoàng Dung, nàng vẫn nghiêm túc trả lời.

“Cũng không có gì, lần này đến nam phương việc đầu tiên là muốn tham gia Lưu phủ đại lễ, nghe nói Lưu Chính Phong – Lưu đại hiệp muốn chậu vàng rửa tay, thối lui khỏi giang hồ. Sau khi từ Lưu phủ trở về ta muốn đến một nơi tìm gặp tiểu sư muội, chúng ta cũng đã có vài năm không gặp mặt “.

Hoàng Dung lần này càng ngày càng tin tưởng suy nghĩ của mình, có điều nàng chưa kịp nói tiếp cái gì ở bên cạnh Thủy Sanh đã lên tiếng.

“ A?, Lưu Chính Phong?, là Lưu thúc thúc sao, thúc thúc muốn rời khỏi võ lâm sao muội không biết?”.

Khuôn mặt xinh đẹp của Thủy Sanh lộ ra ngạc nhiên cực độ.

Hai nữ Tử Y cùng Hoàng Dung cũng không biết là Thủy gia cùng Lưu gia quan hệ vẫn tương đối gần dù sao đều là hào môn đồng thời đều là nhân sĩ võ lâm, hai nhà cách nhau cũng không phải xa, giao tình hai bên có thể tính là thâm hậu.

Lưu phủ của Lưu Chính Phong bản thân Thủy Sanh còn đến vài lần, nàng thật ra càng không xa lạ gì chỉ là nàng thật sự không biết Lưu thúc thúc muốn chậu vàng rửa tay.

Chậu vàng rửa tay ở thế giới này tuyệt đối là đại sự, cũng như minh tinh hay siêu sao của hậu thế tuyên bố giải nghệ vậy.

Hoàng Dung bị Thủy Sanh hấp dẫn, tạm đè xuống suy nghĩ trong lòng đối với Tử Y mà lên tiếng.

“Thủy muội muội, việc này rất nhiều người đều nghe thấy nha, dĩ nhiên muội không biết? “.

Thủy Sanh nghe Hoàng Dung hỏi liền hơi đỏ mặt, chỉ bằng việc Tử Y từ Nga My xa xôi đến tận đây dự lễ thì nàng cũng hiểu việc này đã truyền xa thế nào vậy mà nàng vừa mới từ Hành Dương trở về lại không biết chút nào.

Thật ra Thủy Sanh không phải là không có cảm nhận được gì, nàng... nàng đúng là thấy không khí Hành Dương Thành có chút không đúng nhưng mà khi đó nàng suốt ngày ở bên cạnh sư ca Uông Khiếu Phong, tầm mắt cũng chỉ có sư ca, nào biết cái gì nữa?.

“Người ta không chú ý mà... cũng không phải người ta không biết nha”.Nói xong, hai mắt Thủy Sanh liền sáng lên.

“Đúng rồi, Dung nhi tỷ, lần này trở về nhà phụ thân ta thấy thương thế của sư ca chỉ sợ sẽ cấm cửa ta không cho phép ta ra khỏi nhà, bên ngoài quá nguy hiểm”.

“Điển lễ của Lưu thúc chắc chắn là nơi hào kiệt chính phái khắp nơi hội tụ về, ta không thể không đi mở rộng tầm mắt, hay là đợi về đến nhà ta ở Giang Lăng, Dung nhi tỷ cùng Tử Y tỷ liền nói giúp muội một câu... bằng võ công của hai tỷ chắc chắn không có gì phải lo lắng cả, muội liền có thể tham dự điển lễ của Lưu thúc rồi “.

Tử Y ngồi một bên, nàng trong lòng đã tự xác nhận Vô Song của Hoàng Dung và Vô Song của nàng khác nhau, Tử Y dĩ nhiên sẽ không lại thất thố, nàng hiện tại quay về trạng thái ban đầu, khi nghe thấy Thủy Sanh cầu khẩn chỉ là hơi hơi hé mắt mà thôi.

Với Hoàng Dung, nàng lúc này liền vui vẻ đồng ý, nàng không có thiếp mời, Thủy Sanh chính là thiếp mời của nàng, khi đó nàng có thể tiến một bước đến việc gặp mặt Vô Song.

Sau khi đồng ý với Thủy Sanh, Hoàng Dung ánh mắt hơi lóe lên nhìn Tử Y.

Tử Y rõ ràng nói nàng muốn đi gặp sư muội vậy ắt hẳn cũng phải biết sư muội nàng ở đâu đi?.

Hoàng Dung đã chắc 8 phần người trong tim cả hai là một, nếu Tử Y có thể tìm được Vô Song vậy nàng cũng có thể tìm được hắn, về phần Vô Song giải thích thế nào với Tử Y?, tựa hồ đây không phải là việc nàng cần suy nghĩ, nàng muốn để nam nhân hoa tâm kia tự giải quyết hậu quả.

“Tủ Y tỷ tỷ, Dung nhi... thật ra cũng đang không biết đi đâu, đợi sau sự kiện tại Lưu phủ, Dung nhi có thể theo Tử Y tỷ nhìn Vô Song cô nương hay không?, dù sao kết giao thêm một bằng hữu trên giang hồ liền có thêm một trợ lực “.

Tử Y tương đối bất ngờ với câu nói của Hoàng Dung, nàng hiện tại còn chưa chắc mình đã tìm được sư muội Vô Song, hơn nữa Hoàng Dung gặp sư muội nàng làm gì?, nàng thực sự cảm thấy khó hiểu nhưng mà nghĩ nghĩ một chút Tử Y vẫn gật đầu.

“Tốt, đoạn đường tiếp theo có Dung nhi muội muội làm bạn, cũng không tính là nhàm chán”.

Tử Y nói xong lại tiến vào trạng thái nhắm mắt điều tức, nàng cũng không biết câu nói này làm Hoàng Dung trở nên... e dè với chính Tử Y.

Việc Tử Y thích nữ nhân thì Hoàng Dung đã chắc chắn dù sao tình cảm của Tử Y với sư muội của mình khó mà che dấu được ánh mắt của Hoàng Dung.

Hoàng Dung thật ra cũng không kỳ thị Tử Y, nàng từ nhỏ lớn lên bên cạnh phụ thân mà phụ thân nàng là ai?, là Đông Tà – Hoàng Dược Sư.

Hoàng Dược Sư tuyệt không phải người miệng đều ‘nhân chi sơ – tính bản thiện’, bản thân Hoàng Dược Sư thậm chí còn coi thường đạo lý cùng giới luật thế gian, nếu không ông cũng chẳng cùng Dương Quá xưng huynh gọi đệ, đã chẳng phải là một trong số ít người một mực cổ vũ tình yêu sư trò của Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ.

Nếu Vô Song thật sự là nữ nhân, không biết chừng Hoàng Dung hiện tại cũng như Tử Y, yêu thích một nữ nhân, dù sao việc này chính Hoàng Dung cũng không quá kháng cự.

Điều duy nhất khác biệt ở đây là hiện tại Hoàng Dung đã có nam nhân trong lòng mình, nàng sợ nhất Viên Tử Y lại lấy mình làm mục tniêu... dù gì Tử Y cũng thích nữ nhân nha?, ai quy định một nữ nhân không thể thích nhiều nữ nhân đâu?.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 3 - Chương 36: Phong Vân Tụ Hành Dương (2)

Tại thời điểm Vô Song tỉnh lại, tam nữ Tử Y – Hoàng Dung – Thủy Sanh bắt đầu trên đường đến Giang Lăng sau đó không bao lâu liền sẽ hướng về Hành Dương.

Tại thời điểm Vô Song gặp mặt Đông Phương Bạch tức là khoảng 2 ngày sau khi tam nữ gặp nhau, ở một nơi xa xôi khác cũng có một thế lực hướng về Hành Dương, thế lực này gọi là Hoa Sơn.

Trong Ngũ Nhạc Kiếm Phái thật ra cũng chia cao thấp, ví dụ Hành Sơn giàu có nhất, Tung Sơn mạnh nhất còn Hoa Sơn giàu truyền thống nhất.

Không phải ngẫu nhiên theo nguyên tác Tả Lãnh Thiền phải hạ thủ với Hành Sơn đầu tiên, ấy là vì Hành Sơn quá mức giàu có, nhất định phải gõ một cái.

Tả Lãnh Thiền muốn nhất thống ngũ nhạc, trước liền chọn ra tay với Hành Sơn sau đó liền phải chọn Hoa Sơn bất quá Hoa Sơn không thể dùng cách của Hành Sơn để mà đối phó.

Hoa Sơn nước rất sâu, phi thường sâu.

Bản thân Tả Lãnh Thiền không để ý Nhạc Bất Quần, người này quá yếu so với hắn, Tả Lãnh Thiền kiêng kỵ Hoa Sơn là vì... Hoa Sơn là một trong những thế lực hiếm hoi có đến 3 ngũ tuyệt cường giả.

Bản thân Tả Lãnh Thiền cũng là ngũ tuyệt nhưng mà chính hắn cũng không chắc chắn thắng được bất cứ ai trong ba vị cường giả phái Hoa Sơn hơn nữa đã đến cái địa vị này thì Tả Lãnh Thiền cũng phải biết Hoa sơn bí văn.

Hoa Sơn Phái không phải Tả Lãnh Thiên có thể nuốt gọn, nói hắn muốn nuốt gọn Hoa Sơn không bằng nói hắn muốn thu phục Hoa Sơn Khí Tông cùng Hoa Sơn Kiếm Tông.

Ngoại trừ Hoa Sơn Khí Tông cùng Hoa Sơn Kiếm Tông ra tại Hoa Sơn còn một môn phái khác... gọi là Hoa Sơn Hỗn Nguyên Tông.

Tại Kiếm – Khí tranh đấu năm xưa, bản thân kiếm tông liền thua thảm, mất đi địa bàn Hoa Sơn tại Ngọc Nữ Phong nhưng mà cũng không thật sự bị đuổi ra khỏi Hoa Sơn, bọn họ vẫn ở tại dãy Hoa Sơn chỉ là có chút tư ẩn, người thường muốn tìm thấy cũng không dễ gần như bị vây vào dạng nửa phong bế tông môn.

Thật ra Hoa Sơn Khí Tông là kẻ thắng trận bản thân cũng thương căn động cốt, bọn họ thật sự muốn hủy diệt Hoa Sơn Kiếm Tông cũng không phải việc dễ dàng gì đặc biệt Hoa Sơn Kiếm Tông có một tồn tại đứng sau gọi là Phong Thanh Dương.

Phong Thanh Dương đứng sau Hoa Sơn Kiếm Tông, vì vậy Hoa Sơn Khí Tông là không dám thật sự diệt sát đối thủ này, cho dù Phong Thanh Dương đã sớm buông tay với thế tục thậm chí không coi mình là người Hoa Sơn nhưng trong bóng tối vẫn âm thầm thủ hộ Kiếm Tông.

Kiếm Tông có Phong Thanh Dương thủ hộ chắc chắn sẽ không sợ bị đuổi tận giết tuyệt nhưng mà chính Kiếm Tông cũng không dám làm quá, không dám trực diện quyết đấu cùng Khí Tông bởi Khí Tông cũng có một đại nhân vật sau lưng, Kiếm Thánh – Mục Nhân Thanh.

Khác với Phong Thanh Dương chỉ âm thầm thủ hộ Kiếm Tông, Mục Nhân Thanh còn trực tiếp ra mặt thủ hộ Khí Tông mà Mục Nhân Thanh là ai?, đây chính là sư phụ của Xà Vương – Viên Thừa Chí, chiến với Mục Nhân Thanh khác gì chiến với Viên Thừa Chí?, chẳng nhẽ muốn gây sự cùng hai vị ngũ tuyệt cao thủ?.

Vì cái trạng thái này Kiếm Tông cùng Khí Tông tạm coi là nước sông không phạm nước giếng bất quá cứ mười năm sẽ có một đợt Hoa Sơn Nội Đấu, dùng đệ tử Kiếm Tông cùng đệ tử Khí Tông quyết chiến, về phần người thắng được gì, người thua mất gì thì bên ngoài cũng không quá rõ ràng.

Kiếm Tông cùng Khí Tông, trên giang hồ tính thực lực chân chính không có bao nhiêu nhưng thực lực sau lưng đủ làm bất cứ đại thế lực nào trên giang hồ cũng phải suy nghĩ.

Tung Sơn muốn Hoa Sơn thuần phục... phi thường khó.

Dĩ nhiên cũng không phải là không thể làm Hoa Sơn thuần phục, ví dụ như chấp nhận ngũ nhạc kiếm phái hợp nhất sau đó công khai tuyển minh chủ chẳng hạn, chỉ cần là công bình quyết đấu thì Phong Thanh Dương hay Mục Nhân Thanh đều sẽ không nói gì, thân phận bọn họ là không tiện can thiệp vào vấn đề này.

Tả Lãnh Thiền thậm chí đã nghiên cứu rất kỹ, viết ra kế sách để khiến Nhạc Bất Quần chấp nhận hợp phái nhưng mà kế hoạch này vào khoảng 2 năm trước liền chết non bởi Tả Lãnh Thiền trong lúc vô tình biết được tại Hoa Sơn có môn phái thứ ba, gọi là Hoa Sơn Hỗn Nguyên Tông.

Cái thông tin này Tả Lãnh Thiền có từ đâu tạm thời bất luận nhưng đúng là với sự xuất hiện của Hỗn Nguyên Tông thì Tả Lãnh Thiền liền bắt đầu im lặng xuống, tiến vào trạng thái chờ đợi, cũng không hề có thêm bất cứ đại động tác gì.

Hoa Sơn Hỗn Nguyên Tông ý nghĩa như thế nào?, đây là môn phái không chủ tu kiếm đạo cũng không chủ tu khí công, bọn họ là cân bằng, là kiếm – khí đồng tu.



Dĩ nhiên Hoa Sơn Hỗn Nguyên Tôn còn thần bí hơn cả Hoa Sơn kiếm Tông thậm chí ngay cả Nhạc Bất Quần cũng không biết tại Hoa Sơn còn có môn phái này, có thể nói Hoa Sơn Hỗn Nguyên Tông là ẩn thế môn phái, người biết nó còn ít hơn cả người biết đến Tiêu Dao Phái.

Lại nói về Nhạc Bất Quần cùng Hoa Sơn Khí Tông, lúc này tại đại điện Nhạc Bất Quần đang triệu tập đệ tử của mình.

Nhạc Bất Quần tuổi tác lớn hơn Quách phu nhân một chút, có thể nói cùng thế hệ với Bắc Hiệp Quách Tĩnh, năm nay đã ngoài 40 tuy nhiên trình độ thua xa Quách Tĩnh.

Nhạc Bất Quần hiện tại mới chỉ là đại tông sư cường giả, cho dù hắn quả thật có thể coi là một trong những đại tông sư cao thủ mạnh nhất thiên hạ này, so với Tử Y thậm chí còn mạnh hơn một chút bất quá nhìn vào tuổi tác... đời này nếu hắn không có được đại cơ duyên chỉ sợ cả đời không thể đột phá lên ngũ tuyệt cấp.

Nhạc Bất Quần có bộ râu màu đen rất đẹp, vầng trán cao, khuôn mặt cho dù đã có dấu hiệu tuổi tác vẫn lộ ra vẻ cương nghị, ánh mắt phi thường sâu.Thân cao khoảng 1m75, trên người mặc áo vải màu xanh, sống lưng thẳng tắp trên người toát ra một loại khí chất của nho gia, giọng nói trầm ổn không cao không thấp, bước chân không nhanh không chậm thậm chí còn có thói quen thường xuyên để một tay nắm lại sau lưng, thực sự nhìn Nhạc Bất Quần... người ta gọi là Quân Tử Kiếm cũng không sai.

Nhạc Bất Quần đứng ở đại điện lúc này, bên cạnh là phu nhân Ninh Trung Tắc, trong phòng ngoại trừ hai vợ chồng ra thì còn có ba người, đầu tiên là Lệnh Hồ Xung, thứ hai là Nhạc Linh San, cuối cùng là đệ tử lớn tuổi nhất Lao Đức Nặc.

Nhẹ nhấp một ngụm trà, Nhạc Bất Quần ngồi ở chính phòng liền lên tiếng.

“Lần này ta gọi các ngươi đến đây là có việc hệ trọng, tháng sau Lưu sư thúc Lưu Chính Phong của các ngươi quyết định rời khỏi giang hồ, chậu vàng rửa tay “.

“Ta thân là Hoa Sơn chưởng môn tất nhiên phải đi hơn nữa lần này muốn mang theo toàn bộ Hoa Sơn hạch tâm đệ tử cùng tiến về phía nam, coi như giúp các người mở rộng tầm mắt, quen biết thêm các sư huynh sư tỷ trong giang Ngũ Nhạc Kiếm Phái “.

“Ngũ Nhạc Kiếm Phái chung một mạch, đồng khí tương liên, đệ tử Ngũ Nhạc Kiếm Phái nhất định phải nối tiếp giao tình của thế hệ đi trước “.

“Chuyến đi lần này rất dài, Hoa Sơn Phái chúng ta không thể không cẩn thận chuẩn bị, ta đã bàn bạc rất kỹ với sư mẫu của các ngươi, lần này muốn phái một nhóm Hoa Sơn đệ tử tiến về phía nam trước thăm dò tình hình, dù gì nam phương cũng là đất Ma Giáo, Nhật Nguyệt Thần Giáo lần này chưa chắc đã không có động tĩnh gì”.

“Nay ta quyết định để Linh San cùng Đức Nặc hạ sơn trước, các ngươi gọi thêm Hầu Nhi, ba người mang theo lộ phí đi theo đường lớn mà tiến về phụ cận Hành Dương thành, sau đó tìm một chỗ ở lại, đợi chúng ta đến liền hội quân “.

“Đức Nặc ngươi hành xử cẩn thận, biết tiến biết thối hơn nữa võ công cũng cao cường, Lính San sau này liền để ngươi chăm sóc “.

Nhạc Bất Quần nói xong, Lao Đức Nặc lập tức cung kính gật đầu.

“Cẩn tuân lời nói của sư phụ “.

Nhạc Linh San lúc này lại hơi bĩu môi.

“Phụ thân, sao người không để đại sư ca hạ sơn cùng con? “.

Ở bên cạnh, Lệnh Hồ Xung cũng hướng mắt về sư phụ cùng sư nương, một mặt mong đợi.

Đáng tiếc Ninh Trung Tắc lúc này lên tiếng.

“Linh San ngươi cũng đừng náo, nếu không phải ngươi chết sống muốn xem phong cảnh phương nam mẫu thân cũng không định để ngươi theo nhị sư huynh xuống núi”.“Xung nhi võ công tất nhiên là cao nhất nhưng Xung nhi cũng là Hoa Sơn đại sư huynh, Xung nhi ở tại Hoa Sơn còn có việc khác, Đức Nạp kinh nghiệm nhiều, hành xử ổn trọng, để Đức Nạp xuống núi với ngươi ta cùng phụ thân đều yên tâm, Đức Nạp mới có thể vì ngươi sửa sai, mẫu thân cũng không lạ gì Xung nhi, nó chỉ biết hùa với ngươi nào biết can ngăn cái gì? ”.

“Về phần lão Lục, nó võ công không cao nhưng trời sinh thông minh, giỏi mồm mép, nó lần này theo các ngươi hạ sơn cũng là hợp lý, ngươi ra ngoài có lão Lục đi theo cũng không sợ bị người ta lừa bán đi”.

Nghe mẫu thân nói vậy, Nhạc Linh San liền bữu môi.

“Mẫu thân, người ta... người ta cũng không có xấu như ngươi nói “

Việc đã quyết định, Lao Đức Nặc cùng Linh San liền lui ra ngoài, trong phòng chỉ có Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung tựa hồ biết sư phụ cùng sư nương có gì muốn nói, lập tức một mặt kính cẩn.

Lần này đến phiên Nhạc Bất Quần lên tiếng.

“Xung nhi, ngươi tính cách thế nào không cần ta cùng sư mẫu ngươi nói, ngươi cũng tự biết, ngươi sau này hạ sơn liền là bộ mặt của Hoa Sơn, nhất định phải nghiêm cẩn lại, không thể làm Hoa Sơn chúng ta mất mặt “.

“Đặc biệt khi xuống núi, ta biết ngươi thích kết giao bằng hữu nhưng phải biết kẻ nào nên kết giao, kẻ nào không, tuyệt không được kết giao với đám bàng môn tà ma ngoại đạo, phải vì Hoa Sơn phái chúng ta giữ nghiêm kỷ cương, cho các sư đệ noi theo”.

Lệnh Hồ Xung coi Nhạc Bất Quần như cha, lời này đương nhiên hắn ngoan ngoãn nghe theo gật đầu.

“Vâng thưa sư phụ, người có thể yên tâm, Xung nhi nhất định không để cho phái Hoa Sơn mất mặt”.

Thấy Lệnh Hồ Xung lễ phép đáp lại, Nhạc Bất Quần mới hài lòng, sau đó Ninh Trung Tắc ở một bên cười duyên.

“Xung nhi, ngươi cũng không cần quá mức gò bó, chỉ cần biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm mà thôi”.

Nói xong nàng lại đứng lên, đặt lên bàn một quyển sách.

“Xung nhi, ngươi là đại đệ tử của Hoa Sơn Phái, đêm qua ta cùng sư phụ ngươi trò chuyện hồi lâu, rốt cuộc cũng quyết định đến lúc truyền cho ngươi nội công chí cao của bản phái – Tử Hà Thần Công”.

“Tuy nhiên sư phụ sợ ngươi luyện công sai đường, một lòng cầu nhanh chóng dẫn đến tẩu hỏa nhập ma liền chia Tử Hà Thần Công thành 5 phần, ngươi trước luyện thử phần đầu tiên, có gì không hiểu nhất định phải đến hỏi sư phụ ngươi biết chưa? “.

Ở bên cạnh, Nhạc Bất Quần không quên nói thêm.

“Tử Hà Thần Công của bản phái chú trọng chậm mà chắc, từng bước từng bước mà tiến, ngươi cũng không cần hấp tấp”.

Lệnh Hồ Xung hai mắt sáng rực nằm lấy quyển sách mỏng kia, trong nội tâm toàn bộ đều là vui mừng, lập tức hướng về sư phụ cùng sư nương khấu đầu.

“Đa tạ sư phụ, đa tạ sư nương, Xung nhi nhất định không làm cho hai người thất vọng, nhất định làm dạng danh Hoa Sơn”.

Nói xong Lệnh Hồ Xung cũng xoay người mà rời đi, để lại Nhạc Bất Quàn cùng Ninh Trung Tắc trong phòng, ánh mắt chậm rãi dõi theo đứa đại đệ tử này.

Chỉ một quyển Tử Hà Thần Công cũng phải chia làm 5 phần ấy vậy mà lại khiến Lệnh Hồ Xung mừng rỡ như bắt được vàng, từ điểm này có thể thấy Hoa Sơn Khí Tông hiện tại... thực lực ra sao.

............

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau