CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 486 - Chương 490

Quyển 3 - Chương 22: Đã Lâu Không Gặp (1)

Đông Phương Bạch xuất hiện một lần nữa làm kế hoạch của Vô Song bị đảo lộn, bản thân Vô Song thực sự bị hấp dẫn với thân phận Đông Phương Bất Bại.

Bản thân Đông Phương Bất Bại không phải là cái danh hão mà còn đại diện cho Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Đông Phương Bạch là bá chủ Hắc Mộc Nhai bao nhiêu năm nay, hắn bị phản bội nhưng không có nghĩa tại Hắc Mộc Nhai không có người trung thành với hắn hơn nữa tại Hắc Mộc Nhai, cho dù kẻ ám toán Đông Phương Bạch kia có thể thực sự thành công đẩy ngã Đông Phương Bạch nhưng chỉ cần không thấy xác của Đông Phương Bạch liền không dám tuyên bố Đông Phương Bạch chết.

Đông Phương Bạch thật ra càng không thể chết, kẻ kia chỉ cần không bị ngu thì nhất định tìm trăm cách để che dấu sự biến mất của Đông Phương Bạch, ít nhất không thể để tin tức Đông Phương Bạch chết lộ ra ngoài.

Đông Phương Bạch là thủ hộ thần của Hắc Mộc Nhai, tại thế giới này nói hắn là ma giáo giáo chủ có lẽ cũng đúng.

Đứng đầu ma giáo Trung Nguyên là Minh Giáo cùng Nhật Nguyệt Thần Giáo, là Quang Minh Sơn và Hắc Mộc Nhai.

Quang Minh Đỉnh của Minh Giáo hiện nay cực loạn, Minh Giáo giáo chủ Dương Đỉnh Thiên qua đời nhiều năm, Minh Giáo từ trên xuống dưới không ai phục ai, chia năm bè bảy mảng, trừ khi Minh Giáo đứng trước bờ vực an nguy đám người này mới có thể một lần nữa bắt tay với nhau cộng đồng hợp tác.

Về một mặt nào đó, tại Bắc võ lâm Minh Giáo chỉ có thể dùng đông đảo giáo đồ trấn thủ Quang Minh Sơn cùng Quang Minh Đỉnh, giữ mình có thể không lo nhưng mà lại không đủ sức ngạnh kháng lại chính đạo môn phái.

Nhật Nguyệt Thần Giáo ở nam phương thì khác, giáo đồ không hề thua kém Minh Giáo, lại có Đông Phương Bạch tọa trấn từ trên xuống dưới duy mệnh là từ, vốn là một khối gắn kết, tại nam võ lâm mà nói Nhật Nguyệt Thần Giáo hoàn toàn là một nhà độc đại, đến cả Nam Thiêu Lâm mang ra cũng so không nổi.

Từ khi Dương Đỉnh Thiên chết sau đó Đông Phương Bạch xuất hiện thì toàn bộ thế lực ma giáo đều thay đổi, cán cân quyền lực nghiêng hẳn về nam phương, toàn bộ ma giáo đều lấy Đông Phương Bạch làm cờ đầu, một lệnh Hắc Mộc Nhai truyền xuống, trừ Minh Giáo ra thì hầu như toàn bộ môn phái lớn nhỏ của ma đạo đều sẽ nghiêm túc chấp hành.

Vô Song phi thường muốn tìm chúng nữ, vì muốn tìm chúng nữ hắn rốt cuộc bắt tay với Đông Phương Bạch.

Vô Song rất tự tin vào Khinh Huyền, vào Thiên Long Giáo trong tay nàng phát triển những năm qua nhưng mà nói Thiên Long Giáo hiện tại so sánh được lực ảnh hưởng với Nhật Nguyệt Thần Giáo thì Vô Song không tin, việc tìm người này dùng ảnh hưởng của Nhật Nguyệt Thần Giáo thì dễ hơn nhiều.

Bắt tay với Đông Phương Bạch dĩ nhiên cũng phải học một số thứ từ người đi trước này, cũng không thể vừa xuất hiện liền đã bị người ta phát giác bất quá việc làm quen này với Vô Song thực sự dễ vô cùng.

Hai người công pháp cùng một nguồn, tuy Đông Phương Bạch lấy sát nhập đạo cái này Vô Song tạm thời chưa làm được nhưng hắn lại có Tịch Tà Kiếm Pháp, là sát đạo kiếm pháp dĩ nhiên cũng có thể làm thành vài phần tương tự.

Về phần sát khí, sát khí của Đông Phương Bạch viễn siêu Vô Song nhưng sát khí của Vô Song thật ra cũng đã cực cường, sát khí nếu chỉ dùng để dọa người Vô Song cũng sẽ làm được.

Ngoại trừ những điểm này ra còn có cả khí chất ma mị cùng những hành động ‘không giống nam nhân’, mấy thứ này với ai có thể là khó nhưng với Vô Song tuyệt đối không khó, hắn thậm chí còn có vài phần giỏi hơn Đông Phương Bạch.

Phần khó nhất chỉ là ‘nhận biết’, nhận biết người của Nhật Nguyệt Thần Giáo, cái này bắt buộc Vô Song phải nhớ kỹ, cũng may Đông Phương Bạch cũng coi như là kỳ nhân, cầm kỳ thi họa đều cực kỳ tinh thông.

Bản thân Đông Phương Bạch bị vây ở Quỳ Hoa Bảo Điển tầng 7 suốt 10 năm, đều không thể bước ra được một bước cuối cùng, sau đó hắn liền mặc kệ, thả lỏng tâm tình trong cầm – kỳ – thi – họa.

Đông Phương Bạch cầm kỹ không thua kém gì Tiên Âm, Kỳ thuật cùng bút họa đều vượt xa Vô Song, cái điểm này thật sự làm Vô Song cực kỳ bội phục hắn.

Bằng vào bút họa của chính mình, Đông Phương Bạch liền lấy giấy vẽ lại dung mạo một số nhân vật trên ‘Hắc Mộc Nhai’ làm Vô Song nhất định phải nhớ nếu không liền sẽ lộ đuôi mà bị người phát hiện.

Vì việc này, chuyến đi của Vô Song đến Ngũ Độc Giáo liền bị trì hoãn.

Vô Song tạm không thể rời xa nhà trúc của Đông Phương Bạch, hắn liền viết một bức thư, nhờ Lam Phượng Hoàng chuyển đến Ngũ Độc Giáo, chỉ đích danh đưa cho Lý Mạc Sầu.
Lý Mạc Sầu ở Ngũ Độc Giáo học nghệ 4 năm, bằng tư chất của nàng thật ra chưa hẳn đã còn lại ở Ngũ Độc Giáo nhưng ai bảo Vô Song không có bất cứ thông tin gì đây?, hắn không thể không phiền Lam Phượng Hoàng đi một chuyến.

Lại nói về Lam Phượng Hoàng, Đông Phương Bạch nói với nàng Vô Song có cơ hội cứu trị quái bệnh của chính mình, Lam Phượng Hoàng dĩ nhiên vui mừng quá đỗi, ngoại trừ việc chưa mang Thất Thải Độc Vương cho Vô Song ra thì nàng hoàn toàn coi Vô Song là thượng khách, đến cả tửu phương Ngũ Bảo Mật Hoa Tửu cũng đưa cho Vô Song, địa vị của Vô Song trong mắt nàng thậm chí được đề cao vài bậc.

Vô Song ở cùng nhà trúc với Đông Phương Bạch, rảnh rỗi liền cùng hắn đối luyện có điều thân thể người này hiện tại không tốt, vì không muốn làm thân thể Đông Phương Bạch càng ngày càng xấu hai người chỉ dừng lại ở trên dưới 300 chiêu không hơn.

Tiếp theo liền là quãng thời gian Vô Song theo Đông Phương Bạch học đàn.

Những cái khác có thể không học nhưng đàn bắt buộc phải học, dẫu sao Đông Phương Bạch người này sở thích lớn nhất là đánh đàn, thậm chí dùng tiếng đàn thay cho tiếng nói.

Khó khăn lớn nhất của việc này là việc khiến hai người có tiếng đàn giống hệt nhau là hoàn toàn không thể, để khắc phục điểm này hoàn toàn phải xem diễn kỹ của Vô Song đến đâu, cái này Đông Phương Bạch sẽ không quan tâm.

_ _ _ __ _ _ _ _

Khoảng hai ngày sau khi Lam Phượng Hoàng rời đi, nàng rốt cuộc cũng trở lại đồng thời gửi lại luôn phong thư cho Vô Song, nàng vậy mà không tìm được người.

Lý Mạc Sầu hai năm trước đã rời khỏi Miêu Cương, nàng đi đâu ngay cả Hà Thiết Thủ cũng không biết.

Lý Mạc Sầu đến Miêu Cương nhận Hà Thiết Thủ làm sư phụ, việc này cực kỳ bí mật hay nói đúng hơn bản thân Hà Thiết Thủ không muốn công bố ra ngoài, nàng chưa từng để Lý Mạc Sầu xuất hiện trước đám đông cũng như cũng sẽ không chủ động giới thiệu Lý Mạc Sầu với bất kỳ ai.

Lý Mạc Sầu về một mặt nào đó là do Dạ Xoa giới thiệu đến, mối quan hệ của Dạ Xoa cùng Miêu Cương thực sự không phải là việc để người ngoài biết được, Dạ Xoa ngoài sáng vẫn là Ngũ Độc Giáo phản đồ, Lý Mạc Sầu là do phản đồ giới thiệu đến đây, nếu tin này lộ ra không chỉ Hà Thiết Thủ gặp rắc rối mà bản thân Lý Mạc Sầu thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng.

Ban đầu Lam Phượng Hoàng đến Ngũ Độc Giáo sau đó trực tiếp hỏi Lý Mạc Sầu còn làm Hà Thiết Thủ nghi trước nghi sau, mãi đến khi Lam Phượng Hoàng tự mình nói ra là giúp người chuyển thư tín Hà Thiết Thủ mới thông báo cái tin này.

Nếu không phải Hà Thiết Thủ xác nhận Lam Phượng Hoàng đến cả mặt mũi Lý Mạc Sầu cũng chưa từng gặp, ngay cả tên cũng mới chỉ nghe qua lần đầu chỉ sợ nàng sẽ vì đứa đệ tử này mà dấu diếm, căn bản coi như Lý Mạc Sầu chưa từng tồn tại.Dĩ nhiên mấy việc này Lam Phượng Hoàng cũng không biết gì cả.

Lam Phượng Hoàng chỉ là người đưa thư, sau khi trở về liền giao lại thư tín cho Vô Song đồng thời chuyển lời Hà Thiết Thủ.

Không thể gặp được Lý Mạc Sầu là việc trái ý muốn của Vô Song vì vậy hắn hiện tại tạm thời cũng không thể liên lạc với người Thiên Long Giáo, tại đất Miêu Cương này trừ chính người Miêu ra thì không có bất cứ một tổ chức nào có thể đưa chân được vào, ngay cả Nhật Nguyệt Thần Giáo cũng không thể.

Ngũ Độc Giáo là minh hữu của Nhật Nguyệt Thần Giáo chứ tuyệt chẳng phải hạ nhân, người Nhật Nguyệt Thần Giáo đến Miêu Cương tuyệt đối cũng phải ngoan ngoãn lại, thành thực mà làm người nếu không chết cũng không rõ chết ra sao.

Lam Phượng Hoàng sau khi chuyển lời xong, nàng cũng không tiếp tục làm phiền Vô Song ‘trị bệnh’ cho Đông Phương Bạch, liền lại rời đi, những ngày hôm nay trong Miêu Cương thực sự tương đối gấp, Y- Độc Đại Điển chỉ còn vài ngày nữa là tổ chức.

Cái gọi là Y – Độc Đại Điển đương nhiên một lần thi tài – giao lưu giữa Miêu Cương Ngũ Độc Giáo cùng Thần Nông Cốc.

Y – Độc Đại Điển này không chỉ toàn bộ Miêu Cương quan tâm mà chính Vô Song cũng cực kỳ quan tâm thậm chí vì Y – Độc Đại Điển bản thân Vô Song vẫn quyết định rời khỏi nhà trúc, tiến trở về Miêu Tộc, hắn muốn đợi Tương Vân.

Thời gian cũng không bắt Vô Song chờ đợi quá lâu, sau hai ngày kể tử khi Lam Phượng Hoàng trở về từ Ngũ Độc Giáo rốt cuộc một thiếu nữ họ Lam khác lại tiếp tục vì hắn truyền tin.

Lam Đình cực kỳ tự nhiên mở phòng của hắn, vẻ mặt có chút hớt hải cùng lo lắng, cô nhóc này bước vào là khi Vô Song đang dựa lưng vào ghế đọc sách, thấy vẻ mặt của nàng Vô Song liền khẽ cười.

“Tiểu Đình, có gì mà như bị ma đuổi vậy? “.

Lam Đình thở hổn hển, lại gần bàn gỗ giữa phòng, tự rót cho mình một ly nước, sau đó mới ngửa đầu lên nhìn Vô Song.

“Vô Song ca ca, đoàn người của Thần Nông Cốc đến rồi nha, ca ca có muốn theo ta đi xem bọn họ không?”.

Nghe được tin này, Vô Song không thể không hạ quyển sách xuống, trong mắt hiện lên hồi ức.

Cũng 4 năm rồi không nhìn thấy cô bé kia, nàng hiện tại không biết thế nào rồi?.

Năm xưa khi Vô Song bị đưa đến Hắc Địa, Tương Vân là người lo lắng nhất, là người sợ hãi nhất.

Hắn ở Hắc Địa gần nửa năm sau đó lại biến mất suốt 4 năm không một tin tức để lại... không biết để cô bé năm xưa lo lắng vì hắn đế mức nào nữa?.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 23: Đã Lâu Không Gặp (2)

Tính đi tính lại, Thẩm Tương Vân có lẽ là người quen đầu tiên Vô Song gặp lại từ khi trở về.

Hắn đã trở về thế giới này tròn 10 ngày, tất cả những người hắn gặp đều là người mới, đều là bằng hữu mới tuyệt không có lấy một người quen.

Cùng với Lam Đình đến nhìn đoàn đội của Thần Nông Cốc, ngay cả Vô Song cũng không thể giữ cho tâm tính bình lặng, cứ như người xa quê lâu ngày nay lại được gặp thân nhân vậy, cảm giác này là ai cũng khó mà bình tĩnh cho nổi.

Vô Song cũng không xuất hiện trong đội ngũ tiếp đón Thần Nông Cốc, hắn cùng Lam Đình xuất hiện trên một ngọn cây cao, việc trèo thẳng lên cây mà quan sát đoàn đội thực sự làm Lam Đình thích thú vô cùng, bất quá Lam Đình có chút chứng sợ độ cao, vẫn phải đưa tay ra bám vào vạt áo Vô Song, cô bé này sợ ngã.

Từ trên cao nhìn xuống, cảnh vật đều nhỏ lại nhưng Vô Song lại có thể nhìn tổng thể toàn bộ đoàn đội.

Có rất nhiều thế lực trên giang hồ lực chọn màu sắc hoặc trang phục đặc dị của riêng mình ví dụ như Miêu Cương Ngũ Độc Giáo bản thân giáo đồ đều là màu tím, ví dụ như trang phục của Toàn Chân hay Võ Đang, trang phục Cái Bang, loại áo vải thô màu vàng thêm cái đầu cạo trọc của đệ tử Thiếu Lâm... tất cả đều rất dễ nhận biết.

THần Nông Cốc cũng là như vậy, thuần một sắc trắng, ngựa trắng, quần áo trắng, đến cả xe ngựa cũng trắng, khăn trùm đầu cũng là màu trắng, Vô Song mà không nhìn thấy cờ của Thần Nông Cốc hắn còn tưởng đây là đám tang ai đó.

Nói cũng phải may mắn, không rõ vị cao nhân nào chọn cái loại trang phục này, lúc cuối cùng còn biết tỉnh lại mà đổi ký hiệu môn phái Thần Nông Cốc sang hoa văn màu đỏ, nếu vẫn cứ giữ nguyên màu trắng thêm vào cái nền trắng của cờ chỉ sợ cờ Thần Nông Cốc trực tiếp biến thành cờ tang.

Thần Nông Cốc theo Vô Song hiểu biết thì chia làm Y Điện cùng Võ Điện.

Võ Điện chỉ nhận nam nhân, Y Điện thì không có giới hạn như vậy.

Bản thân Thần Nông Cốc, Võ Điện rất giống hạ nhân, chủ yếu là nhận cô nhi từ khắp nơi trở về nuôi dưỡng, nếu có thiên phú sẽ tiến vào Y Điện, không có thiên phú sẽ tiến vào Võ Điện.

Không phải Vô Song muốn dìm Võ ĐIện của Thần Nông Cốc mà là vì Thần Nông Cốc vốn không chuyên võ, đám người đi ra từ võ điện coi như bị hủy luôn tương lai, trừ khi vận khí siêu cấp đi trên giang hồ gặp được truyền thừa rơi thẳng vào đầu nếu không võ đạo một đường bình bình, có lẽ giỏi lắm thì chết ở cánh của đại tông sư cảnh giới.

Tại Thần Nông Cốc, Võ Điện địa vi phi thường thấp, chỉ cao hơn người hầu trong cốc một bậc mà thôi.

Y Điện thì lại khác, Y Điện chia thành Luyện Đan Điện, Y Sư Điện cùng Linh Dược Viên.

Luyện Đan Điện đào tạo luyện đan sư, Y Sư Điện thì đào tạo y sư về phần Linh Dược Viên thì lại có chút đặc biệt.

Chỉ có y sư hoặc luyện đan sư mới có thể tiến vào đồng thời bắt buộc phải là y sư hoặc luyện đan sư do Thần Nông Cốc đào tạo từ đầu đến đuôi, nói dễ hiểu hơn thì người trong Linh Dược Viên chủ yếu cũng là cô nhi được Thần Nông Cốc nuôi dưỡng, thiên phú nghề Y đủ tốt, sau này thành tài liền bước vào Linh Dược Viên.

Nói về y thuật hay luyện đan thuật bản thân Thần Nông Cốc chưa dám tự xưng vô địch thiên hạ nhưng mà nói về nuôi trồng cùng chăm sóc thảo dược thì quả thật là vô địch, Linh Dược Viên tuyệt đối là mệnh căn của Thần Nông Cốc.

Bản thân Thần Nông Cốc ở trong võ lâm ngoại trừ là thánh địa y học giới ra thì cũng có tác dụng tương tự như Thiên Ý Thành.

Thiên Ý Thành là cái nôi đào võ giả thì Thần Nông Cốc cũng là cái nôi đào tạo y sư, cả hai đều thuộc dạng nửa học viện.

Rất nhiều Y dược thế gia đều cam tâm tình nguyện đóng tiền đưa con cái vào Thần Nông Cốc đào tạo, ở đây không chỉ có kiến thức, không chỉ được dạy bảo mà còn bắt đầu xây dựng mối quan hệ với các thiên tài bên trong y dược giới, sau này khi tốt nghiệp ở Thần Nông Cốc liền sẽ có giao tế rất rộng, con đường phát triển tiếp theo liền dễ hơn nhiều.



Bằng vào điểm này có thể nghĩ Tương Vân ở Thần Nông Cốc được chào đón đến mức độ nào, cũng bởi vì vậy năm xưa nàng mới lựa chọn chạy đến Thiên Ý Thành tĩnh tu, nếu nàng còn ở Thần Nông Cốc chỉ sợ ngay cả nàng cũng loạn, thời gian từ chối tỏ tình có khi còn nhiều hơn thời gian học y.

Ngoài những việc trên ra còn phải nói đến yếu tố an toàn của Thần Nông Cốc.

Thần Nông Cốc có rất nhiều thảo dược quý thậm chí dược vương hay tiên dược.

Đây chắc chắn không phải tu tiên giới, dược vương hay tiên dược gì gì đó không thể có tác dụng kinh khủng như mấy cái câu chuyện kia nhưng chỉ bằng cái tên cũng thấy được giá trị liên thành, Thần Nông Cốc có thể tồn tại đến ngày nay ngoại trừ quan hệ cực rộng trong võ lâm ra bọn họ còn cần thế lực bảo vệ mình.Thế lực bảo vệ của Thần Nông Cốc tuyệt đối rất cứng, cứng không kém gì Thiên Ý Thành.

Sau lưng Thiên Ý Thành là triều đình, hai bên quan hệ hợp tác song song.

Sau lưng Thiên Ý Thành là Trấn Nam Vương Phủ, hai bên quan hệ cũng là hợp tác song song.

Có Trấn Nam Vương – Ngô Tam Quế đứng ra đảm bảo, có cả vạn hùng binh tọa trấn bốn hướng xung quanh Thần Nông Cốc chưa kể ‘Dược Trận’ của Thần Nông Cốc có thể nói là độc bộ thiên hạ, ngay cả đế vị cao thủ bình thường muốn tiến vào đoạt linh dược cũng phải suy nghĩ thật nghiêm túc.

Về phần đệ tử Thần Nông Cốc đi ra ngoài, điển hình là những lần di chuyển theo đoàn thế này bọn họ cũng được bảo vệ tuyệt đối, bảo vệ ở đây không phải đám Võ Điện mà là từ các thế lực khắp nơi tại nam phương bắt tay hữu hảo với Thần Nông Cốc cử cao thủ đến.

Giang hồ đâm chém nhau là quá bình thường, nơi nào không cần y sư?, chỉ cần là thế lực lớn tại nam phương tất nhiên đặt mối quan hệ hữu hảo cùng Thần Nông Cốc, từ đó tùy theo độ quan trọng của mỗi chuyến di chuyển mà lực lượng bảo hộ được điều đến cũng khác nhau.

Lần này Thẩm Tương Vân đến Ngũ Độc Giáo, Vô Song có thể đếm được trong đội ngũ này có đến 25 đại tông sư cao thủ đi theo bảo hộ, con số đủ để nói là kinh người.

Từ trên cao nhìn xuống, nhìn đoàn độ Thần Nông Cốc đi vào Miêu Cương, Vô Song không thể không cảm khái cái thế lực đặc dị này.

So chiến lực chân chính Thần Nông Cốc khó mà so với Thiên Ý Thành nhưng lực hiệu triệu thì chửa hẳn đã kém bao nhiêu, thảo nào năm xưa Tương Vân cho dù đến Thiên Ý Thành địa vị của nàng cũng phải dùng từ ‘siêu nhiên’ để hình dung, cho dù loại quái thai như Vô Song dành thành tích kinh khủng như vậy... cũng khó mà so được với một ngón tay của cô bé này.

Thở ra một hơi, có chút cười khổ.

“Thần Nông Dược Thể a, thực sự không trêu được cái loại thể chất này”.

Lam Đình ở bên cạnh cũng nghe Vô Song nói vậy, cô bé chu miệng nhỏ lên không phục.

“Hừ Vô Song ca ca, không cho ngươi khen Thần Nông Dược Thể, chẳng qua... chẳng qua Ách Nan Độc Thể không xuất thế, nếu Ách Nan Độc Thể truyền nhân xuất thế.... Thần Nông Dược Thể tính là cái gì “.

Nhìn Lam Đình chu môi lên, Vô Song lại bật cười, Lam Đình cô bé này rất dễ làm Vô Song vui vẻ, hắn đương nhiên hiểu ý nàng.
Tại Miêu Cương mà nói nơi độc đạo xưng hùng thì Ách Nan Độc Thể địa vị quả thật siêu thoát tất cả.

Ách Nan Độc Thể cùng Thần Nông Dược Thể đời này đến đời khác so tài với nhau, không loại thể chất nào chịu thua kém loại thể chất nào, muốn phân cao thấp thực sự rất khó, cùng lắm thì Thần Nông Dược Thể danh tiếng tốt hơn một chút mà thôi.

Nghĩ đến Ách Nan Độc Thể, tâm Vô Song liền trở nên nhu hòa.

Nghĩ cũng lạ, Thần Nông Dược Thể cùng Ách Nan Độc Thể truyền nhân, một người là tiểu sư chất của hắn, một người lại là cô gái nhỏ của hắn.

Vô Song nghĩ về Linh Tố, nàng không phải nữ nhân đẹp nhất mà hắn biết, dung mạo của nàng chỉ có thể tính là thường thường nhưng mà Linh Tố lại là cô gái đầu tiên đi qua cuộc đời hắn ở thế giới này, là cô gái đầu tiên hắn coi như ‘cô vợ nhỏ’.

Gặp Tương Vân xong, Vô Song sẽ trở về Thiên ý Thành, trên đường hắn liền ghé qua Dược Vương Cốc, nhất định phải về thăm ông ngoại, thăm Linh Tố.

_ _ _ _ _ __ _

Đang suy nghĩ miên man về Linh Tố, ánh mắt Vô Song bỗng khựng lại.

Hắn ban đầu cũng không nghĩ đến việc sẽ thấy Tương Vân ở đây dù sao đệ tử Thần Nông Cốc trực tiếp chui thẳng vào trong xe ngựa, xe ngựa này trừ khi tự mình ló đầu ra cửa sổ nếu không Vô Song cũng chịu, không thể nào biết ai ở bên trong tuy nhiên hắn hiện tại rất nhanh phát hiện ra, trong chiếc xe ngựa thứ ba của đoàn người Thần Nông Cốc, không khí có chút không đúng.

Hắn rất khó để nói ra cái gì không đúng nhưng mà linh hồn lực của Vô Song cực kỳ cường đại, cũng vì vậy khả năng cảm nhận sự vật của hắn cũng trở nên vi diệu hơn rất nhiều.

Chiếc xe ngựa kia đặc biệt ở chỗ, khi quan sát nó Vô Song cảm thấy tâm hồn dễ chịu.

Loại cảm giác này không nhầm được, đây là cảm giác Vô Song đã từng có bên Tương Vân.

Cô gái nhỏ này chắc chắn ở trong chiếc xe kia.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ __

Đoàn xe ngựa Thần Nông Cốc đi thẳng vào trong làng Miêu tộc, đây cũng chính là ngôi làng của Lam Đình.

Sau khi đội tiếp đón dẫn đoàn Thần Nông Cốc đến nơi nghỉ ngơi, tất cả đều rút về dù sao đây là quy định của Thần Nông Cốc, truyền nhân Thần Nông Cốc ra ngoài đến cả người hầu cũng tự mang theo, căn bản không cần người Miêu Cương lo lắng.

Đoàn người Thần Nông Cốc rất nhanh tản ra, lần này Thần Nông Cốc đến MIêu Cương tổng cộng mang theo 7 vị truyền nhân, toàn bộ đều là người Y Sư Điện.

Truyền nhân Thần Nông Cốc tự chia phòng nghỉ ngơi ở bên trong cùng, khu vực bên ngoài liền dành cho người hầu cùng đệ tử Võ Điện, cuối cùng là đại tông sư cao thủ từ khắp các thế lực xung quanh nam phương liền chia ra phòng ngự nơi hiểm yếu, đảm bảo tuyệt đối không có bất cứ ai có thể lẻn vào.

Tất nhiên cái gọi là tuyệt đối này cũng chỉ mang ý nghĩa tương đối, với một số người, xuyên qua trận địa này tuyệt không phải việc khó, điển hình là Vô Song.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 24: Đã Lâu Không Gặp (3)

Vô Song một đường bám theo đội ngũ Thần Nông Cốc, sau đó hắn lại dựa vào cái cảm giác dễ chịu của linh hồn kia mà dừng lại trước cửa một căn phòng bất quá khi hắn đang chuẩn bị chuyển thân mà vào thì lại phải dừng lại, thân ảnh nhún một cái đã thấy hiện trên nóc nhà.

Vô Song dừng lại bởi hiện tại có một nam tử đang đi đến căn phòng này.

Người này cao khoảng 1m7, chiêu cao không tính là quá tốt tại thế giới này.

Một thân bạch y mang theo tiêu chí ký hiệu của Thần Nông Cốc, một lá cỏ bốn nhánh màu đỏ trước ngực và sau lưng.

Nam nhân này không tính quá đẹp trai nhưng vẻ mặt coi như là cương trực.

Người này vừa mới chọn phòng xong dĩ nhiên đi thẳng đến đây, muốn tới tìm Tương Vân? mặc dù Vô Song cũng không chắc chắn 100% đây là phòng Tương Vân.

Ở thời cổ đại, nghe trộm hay nhìn trộm vốn cực kỳ dễ, chỉ cần tháo lớp mái ngói trên cùng ra hoàn toàn có thể biết bên dưới xảy ra cái gì.

Vô Song không phải chuyên nghiệp trong việc này nhưng mà hắn vẫn thừa hiểu, chậm rãi tháo mái ngói ra, ánh mắt lằng lặng quan sát bên dưới.

Ở phía dưới, tiếng gõ cửa vang lên, có điều Vô Song cũng không thèm quan tâm cái tiếng gõ cửa kia, hắn chỉ quan tâm đến một thân ảnh bên dưới.

Phòng này... có tổng cộng ba người, toàn bộ đều là nữ nhân.

Trong ba người bên dưới có hai người mặc áo trắng, là thuần phục trang của Thần Nông Cốc, nữ nhân duy nhất còn lại mặc một thân lam y.

Nàng cũng là người Thần Nông Cốc nhưng cơ hồ lại không phải tuân theo quy tắc thông thường của Thần Nông Cốc.

Nàng ngồi đó đang tự mình châm trà, mái tóc màu đen mượt mà dài đến chấm lưng, thân hình hơi gầy gò lộ ra vẻ yếu nhược mảnh mai, khuôn mặt của nàng Vô Song khó có thể quan sát từ trong vị trí này nhưng mà Vô Song biết hắn không nhầm được.

Khí chất của Thần Nông Dược Thể không lẫn đi đâu được, cô bé này chính là Tương Vân bất quá nhìn cái vẻ gầy gò yếu nhược của Tương Vân, Vô Song lại có chút đau lòng.

Cô bé này mấy năm làm gì không biết yêu thương thân thể mình như vậy?.

_ _ _ _ _ _ __ _ _

Ở bên dưới lúc này, tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang lên.

Tương Vân ngửa gương mặt thanh tú nhìn ra ngoài, trên khuôn mặt có một tia ngoài ý muốn.

Nàng cũng không biết giờ phút này ai lại đến đây?.

Đường đi giữa Thần Nông Cốc cùng Ngũ Độc Thần Giáo chẳng phải gần gì cho cam, bản thân Tương Vân cũng không phải võ giả, nàng thân thể lại không tốt lắm, trên đường quả thực mệt mỏi, nàng hiện tại vốn muốn thả lỏng nghỉ ngơi hơn nữa hầu hết đệ tử Thần Nông Cốc cũng là như vậy, vì cái gì vừa mới chọn phòng xong liền có người tìm nàng.

Tương Vân chưa nói gì, hai nữ tử áo trắng trong phòng động cũng không dám động, sau đó một người bước chậm về phía nàng.

“Tiểu thư? “.

Tương Vân lúc này rốt cuộc gật đầu.

“Thư Lan tỷ, người ra ngoài mở cửa đón khách nhân đi”..

Hai nữ tử áo trắng, một người gọi là Thư Kỳ, một người gọi là Thư Lan.

Thư Lan cùng Thư Kỳ vốn là nữ hầu của Tương Vân nhưng bản tính Tương Vân vốn cũng chưa từng tỏ ra cao cao tại thượng với ai, chưa từng hách dịch với người nào, nàng đối xử với Thư Lan cùng Thư Kỳ rất tốt, trong mắt hai người Tương Vân căn bản không giống chủ nhân mà là giống cô em gái cần bọn họ chiếu cố vậy.

Thư Lan bản thân cũng biết Tương Vân mệt mỏi, nàng trong lòng cũng đã không vui vẻ gì với khách nhân bên ngoài nhưng bọn họ là hạn nhân, phải học cách dấu suy nghĩ của mình, một mặt tươi cười chậm rãi vì nam nhân bên ngoài mở cửa.

Vừa nhìn thấy người bên ngoài, Thư Lan khẽ sững lại một chút sau đó vội nhún mình cúi đầu.

“Bạch công tử “.

Thư Kỳ ở bên trong, nghe âm thanh của Thư Lan, ánh mắt cũng có chút không tốt đẹp gì, nàng trở về chính phòng, đối với Tương Vân khẽ nói nhỏ.

“Tiểu thư, là họ Bạch đến đây”.

Tương Vân với người này cũng không phải quá yêu thích hay nói đúng hơn nàng với tất cả nam nhân ở Thần Nông Cốc chưa từng yêu thích nhưng tính cách nàng là vậy, ôn ôn nhu nhu,mềm mềm mại mại, rất khó ác tâm với người khác, đặc biệt là những năm này nàng lại càng thêm hướng nội, thậm chí còn có chút tự dấu mình vào trong.

Nam tử khác nhìn thấy Tương Vân như vậy liền nghĩ là Tương Vân e thẹn, cho dù năm lần bảy lượt bị nàng từ chối khéo vẫn một mực theo đuổi nàng, việc này làm nàng rất phiền.

Trong những nam nhân đó, họ Bạch kia tuyệt đối là một trong những kẻ bám dai nhất, dĩ nhiên hắn cũng có vốn để bám dai như vậy.

Đầu tiên hắn gọi Bạch Phàm, Bạch Bạch – Phàm Phàm, nhìn tổng thể bên ngoài hắn không có chút gì đặc biệt, không đẹp không xấu, không cao không thấp, không có điểm nào làm người ta hấp dẫn nhưng cũng không có chỗ nào làm người ta vừa thấy đã chán ghét.

Bỏ qua dung mạo, đến khí chất của người này, không rõ có phải là y đạo thế gia xuất thân, là thư hương môn đệ hay không, người này thực sự rất giống thư sinh, trên người lại mang theo một loại hạo nhiên chính khí, có chút ổn trọng, có chút trầm ổn, chung quy lại về mặt khí chất cũng có thể coi như quá quan, hấp dẫn một đám nữ tử.

Dĩ nhiên dung mạo cùng khí chất không phải vấn đề chính, kẻ này xuất thân từ Vân Nam Bạch Gia.

Vân Nam Bạch Gia cái tên này đặt trên giang hồ 100 người có lẽ phải có 99 người không biết nhưng mà nhắc đến Vân Nam Bạch Dược thì 100 người phải có 80 người biết.

Bắc Phương có Kim Sang Dược, nam phương có Vân Nam Bạch Dược.

Vân Nam Bạch Dược quả thật rất tốt, cầm máu trị thương trên giang hồ không thể không mang theo, độ nổi tiếng không thua kém gì Kim Sang Dược.

Vân Nam Bạch Dược chính là do Bạch gia xuất phẩm, là Bạch gia điều chế, tại Vân Nam thì Bạch gia là thiên hạ đệ nhất y dược thế gia, cho dù hướng mắt khắp nam phương bản thân Bạch gia cũng có thể xếp vào top 7.
Bạch Phàm lại là con thứ hai của Bạch gia gia chủ đời này, tại một nơi gọi là Y Đạo Thánh Địa như Thần Nông Cốc thì Bạch Phàm chỉ bằng thân thế đã có thể kết giao với một đống bằng hữu, mê chết một đám nữ nhuân.

Cuối cùng là thiên phú của hắn, thiên phú của Bạch Phàm phải nói là cực tốt, năm nay 24 tuổi đạt đến Y Sư trung cấp, cùng đẳng cấp với Tương Vân hiện giờ.

Không phải ai cũng ‘hack’ được như Tương Vân, ở độ tuổi Bạch Phàm đạt đến độ cao như vậy đã là thiên tài hàng đầu Thần Nông Cốc hơn nữa vì xuất thân ở Bạch gia, con đường phát triển của hắn cũng được định sẵn.

Năm 25 tuổi trở về gia tộc, năm 30 tuổi trùng kích Y Sư cao cấp, năm 40 tuổi trùng kích Danh Y, sau đó trở thành trụ cột Bạch gia, trong y giới lại xuất hiện một Bạch Y Sư.

Dung mạo không xấu, khí chất tạm ổn, gia thể hiển hách, thiên phút trác tuyệt, những điểm này quá đủ để Bạch Phàm có vốn truy đuổi Tương Vân, tại Thần Nông Cốc cũng không có mấy nam nhân đủ sức vượt qua hắn.

Bạch Phàm địa vị trong cốc rất lớn, Thư Lan cũng không có tư cách làm khó người này, hai bên trò chuyện vài câu, Bạch Phàm liền tiến thẳng vào trong chính phòng.

Hắn một bộ dạng thư sinh quân tử, rất dễ hấp dẫn mỹ nữ nhưng mà khi đối mặt với Tương Vân, Bạch Phàm chứ như bị trư nhập vậy, một mặt si mê.

Bạch Phàm có vốn để cho nữ nhân khác theo đuổi hắn, Tương Vân thì lại có vốn để làm nam nhân như Bạch Phàm chết mê chết mệt.

Khuôn mặt tinh xảo hoàn mỹ, thanh tú động lòng người, mỹ lệ mà thoát tục.

Khí chất nhẹ nhàng như làn gió thoảng, tan ra như u hương, hương khí như xâm nhập vào lòng người rồi trải dại cả vạn dặm.

Đây chính là thánh nữ của Thần Nông Cốc – Thẩm Tương Vân.

Tương Vân nhìn thấy Bạch Phàm đứng sững ở đó, lông mày hơi nhíu lại sau đó chậm rãi gật đầu mở miệng.

“Bạch đại ca, ngươi tốt”.

Một tiếng gọi này mang theo ngữ âm của Tương Vân, cho dù không có chút cảm giác gì của tình cảm nào nhưng mà âm của Tương Vân rất đặc biệt, nhẹ nhàng mà ấm áp, nhu mì dịu dàng thực sự làm tâm Bạch Phàm run lên.

Hắn cố gắn trấn tỉnh bản thân, tiến đến ngồi xuống trước mặt Tương Vân.

“Vân... Tương Vân muội muội, lần này tranh tài với Ngũ Độc Giáo, muội có ý tưởng gì chăng”.

Hắn vốn muốn gọi Vân nhi... nhưng mà lại sợ Tương Vân không thích hơn nữa hắn hiểu rõ đúng là Tương Vân không thích ai gọi mình như vậy.

Tương Vân nhìn Bạch Phàm, trong mắt nàng tràn ngập khó hiểu.

“Muội cũng không có ý tưởng gì?, Bạch đại ca có ý tưởng gì chăng? “.

Bạch Phàm đương nhiên biết Tương Vân không suy nghĩ gì, Thần Nông Dược Thể của nàng thì cần suy nghĩ gì?, trừ khi Ngũ Độc Giáo chui ra một cái Ách Nan Độc Thể hơn nữa thiên phú cùng Tương Vân vẫn phải tương tự thì mới có chuyển cơ nếu không trận mở màn của Tương Vân nàng thắng chắc.

Dẫu biết là thế nhưng Bạch Phàm ngoài truyện này ra còn có thể nói cái gì đâu?, thế là hắn rất nhanh mỉm cười, tỏ ra trầm ổn mà lo lắng cho Tương Vân.

“Tương Vân, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, lần quyết đấu này của Thần Nông Cốc chúng ta với đám người Miêu Cương kia chính là trận quyết đấu giữ y sư cùng độc sư, chúng ta tuyệt không được thua, để cho cả thiên hạ biết y sư vẫn luôn dẫm lên đầu độc sư mà đi”.

“Lần này ta bắt được thông tin mật của đám người Miêu, đối thủ của muội chính là đệ nhất thiên tài Miêu Tộc – Lam Đình”.

Lam Đình từ khi nào thành đệ nhất thiên tài?, có điều Bạch Phàm biên chuyện xưa vẫn là rất tốt.
“Lam Đình chính là muội muội của Lam Phượng Hoàng, Lam Phượng Hoàng năm xưa gây tổn hại danh tiếng của Thần Nông Cốc chút ta, hung hang đánh mặt Thần Nông Cốc, lần này nàng ta để Lam Đình xuất trận, ác ý chưa tận chính là vẫn muốn tổn hại thanh danh Thần Nông Cốc chúng ta, muội nhất định không được lưu thủ”.

“Ta nghe nói Lam Đình với muội tuổi tác tương đương, nàng ta không phải Ách Nan Độc Thể nhưng Độc thuật kinh người, từng đó tuổi đã thuần hóa 4 đầu Trùng Vương, Y thuật cũng cực đáng sợ, trong cùng thế hệ người Miêu tuyệt không có đối thủ”.

Tương Vân nghe Bạch Phàm nói, nàng chưa gặp Lam Đình bao giờ nhưng mà trong nội tâm cũng bắt đầu nhớ kỹ cái tên này.

Tuổi tác tương đương với nàng, nếu có thể bằng bản sự tự mình thu phục, nuôi dưỡng sau đó sở hũu 4 đầu Trùng Vương.... thiên phú cỡ này đã không thua kém Lam Phượng Hoàng năm xưa.

Dĩ nhiên nàng chỉ là coi trọng mà thôi, nàng còn chưa coi Lam Đình là địch thủ của mình, đối với nàng... cùng thế hệ chỉ có duy nhất một người để nàng coi làm đối thủ.

Dược Vương Cốc – Trình Linh Tố – Trình tỷ tỷ.

Nghĩ đến Lam Đình sau đó chẳng biết tại sao lại nghĩ đến Trình Linh Tố, trong nội tâm của Thẩm Tương Vân liền trở nên đau xót, ánh mắt mang theo ưu thương.

“Bạch đại ca, đa tạ ngươi đã nói cho ta biết thông tin này, Tương Vân nhất định toàn lực ứng phó, sẽ không để Thần Nông Cốc mất mặt, không biết Bạch đại ca có chuyện gì không?”.

Bạch Phàm đương nhiên không chỉ tới đây nói nhảm, lúc này sống lưng của hắn thẳng tắp.

“Tương Vân, muội là minh châu của Thần Nông Cốc, đám người Miêu tộc lần này biết muội đến bên ngoài liền mở trận hình đón tiếp cực kỳ long trọng nhưng bên trong nhất định không muốn Thần Nông Dược Thể xuất thế, Thần Nông Dược Thể xuất thế thì y sư chúng ta sẽ ép độc sư bọn họ vài chục năm không ngóc đầu lên nổi”.

“Không có tâm hai người nhưng không thể không phòng người, muội nhận cái này đi”.

Chỉ thấy Bạch Phàm từ trong ống tay áo lấy ra một hộp ngọc, hắn mở hộp ngọc ra bên trong có một tấm ngọc bội màu trắng kích cỡ tương đối nhỏ.

Nhìn thấy vật này, cả Tương Vân cũng bất ngờ.

“Bạch đại ca, thứ này quá quý giá, Tương Vân không thể nhận”.

Vật bên trong quả thật không thể coi thường, nó là Quan Âm Thiên Hàng Bội.

Xuất xứ của nó ra sao thì không ai biết, chỉ biết đây là bảo vật truyền đời của Bạch gia.

Quan Âm Thiên Hàng Bội không phải đeo ở bên hông mà là lấy dây xuyên qua, đeo như vòng cổ.

Khối ngọc bội này không tầm thường ở chỗ trời sinh có thể ức chế độc tính sinh vật, cho dù là Thất Thải Trùng Vương chỉ sợ cũng khó lòng không bị ảnh hưởng.

Trùng Vương bình thường gặp khối ngọc bội này liền tỏ ra sợ hãi vô cùng, ngay cả có thể bất chấp sợ hãi mà tấn công người đeo bội, vì thần trí không yên trong nội tâm đầy sợ hãi, độc tố 10 phần có khi chỉ xuất ra 3 phần.

Quan Âm Thiên Hàng Bội có thể liệt vào hàng thần vật tại y đạo giới.

Thú thật thì dưới Thất Thải Trùng Vương bản thân Tương Vân cũng lười nhìn, Thần Nông Dược Thể đâu phải ngồi không?, Quan Âm Thiên Hàng Bội với nàng có cũng được mà không có cũng được nhưng Tương Vân một đời không phải không có người khác, ví dụ như cha nàng Thẩm Thần Y chẳng hạn?.

Khối ngọc này kể cả không dùng cũng có thể mang ra tặng người thân thích, an toàn vô cùng, diệu dụng vô cùng hơn nữa ngoại trừ công dụng ra, ý nghĩa của nó cũng phi thường lớn, bảo vật truyền đời của Bạch gia có thể nhẹ sao?.

Thấy Tương Vân không đồng ý, Bạch Phàm cũng chẳng lạ gì, hắn không có ý thu ngọc lại, chỉ ôn nhu mà cười.

“Tương Vân, muội cũng biết tâm ý của ta với muội, là ta lo lắng cho muội, khối ngọc này như bày tỏ tâm ý của sư ca “.

“Tương Vân, ta theo đuổi muội ròng rã 7 năm, muội chẳng nhẽ không hiểu lòng ta sao?, lần này rời khỏi Miêu Cương ta cũng chuẩn bị rời khỏi Thần Nông Cốc, trở về gia tộc tiếp nhận công việc trong tộc, Tương Vân... theo ta về Bạch gia đi, ta nhất định...”.

Hắn nói đến đây, Tương Vân rốt cuộc đưa tay ra làm thủ thế dừng.

“Đủ, Bạch đại ca, tâm ý của ngươi ta biết nhưng mà tâm ý của ta ngươi cũng biết, việc này sau không nói lại, tiểu muội chúc đại ca trở về Bạch gia có thể làm Bạch gia càng ngày càng phát triển, về phần Quan Âm Thiên Hàng Bội, Bạch đại ca vẫn cầm về thì hơn”.

“Muội lúc này đường xá đi lại vất vả, trên người không khỏe, vẫn muốn yên tĩnh nghỉ ngơi, cảm ơn Bạch đại ca đã quan tâm ta, lúc này ta thực sự không muốn nói chuyện”.

“Thư Lan, Thư Kỳ, tiễn Bạch đại ca một đoạn, ta muốn nghỉ ngơi”.

Nàng lần này nói rất rõ, chính là đuổi khách.

Bạch Phàm tròng mắt không hiểu tại sao lại toát ra một tia thịnh nộ, hắn đứng thẳng dậy, cầm lấy hộp ngọc thu vào trong tay.

“Tương Vân muội muội đã muốn nghỉ ngơi, ta liền không làm phiền ngươi nữa”.

Cũng không đợi Thư Lan, Thư Kỳ lại gần, Bạch Phàm đi thẳng ra ngoài.

Hắn đi qua cả hai người, vì vậy Thư Lan Thư Kỳ đều không thấy diện mạo của Bạch Phàm hiện nay, hắn lúc này vậy mà cười gằn, nụ cười có chút đáng sợ.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 25: Đã Lâu Không Gặp (4).

Thư Lan – Thư Kỳ nhìn theo bóng lưng Bạch Phàm, căn bản cũng không nghĩ gì chỉ là đóng cửa lại.

Hai người còn chưa trở về chính phòng đã thấy âm thanh của Tương Vân mang lên.

“Thư Lan tỷ, Thư Kỳ tỷ, ta muốn đi ngủ, nếu còn có ai đến gặp vậy liền nói ta thân thể không khỏe, liền nghĩ ngơi rồi”.

Thư Lan cùng Thư Kỳ nghe vậy lập tức đồng thanh đáp.

“Vâng tiểu thư”.

Hai người vì Tương Vân đóng lại cửa chính phòng, để lại Tương Vân một mình.

Lúc này Tương Vân không hiểu ra sao liền nằm nhoài trên bàn, mặt áp xuống bàn gỗ, khuôn mặt tinh xảo thật sự mệt mỏi.

Nàng nằm ra một lúc sau đó mới vươn vai đứng lên, tiến về giường ngủ.

Nàng trong nội tâm thực sự mệt mỏi, mệt mỏi không phải vì họ Bạch kia dù sao loại sự tình này nàng đã thấy nhiều lần, nàng cũng không suy nghĩ gì vốn coi là việc cực kỳ bình thường.

Nàng hiện tại mỏi mệt vì nghĩ đến Linh Tố tỷ tỷ.

Linh Tố dĩ nhiên không sao nhưng mà Tương Vân thậm chí đã không dám đến thăm Linh Tố, nàng thẹn với lòng.

Không ai biết tại sao những năm nay Tương Vân lại thay đổi.

Nàng như trưởng thành hơn, sống nội tâm hơn, ít nói hơn... đặc biệt ít cười hơn.

Nội tâm của Tương Vân những năm nay chưa bao giờ là ổn, vì vậy thân thể nàng bắt đầu trở nên gầy gò, bắt đầu có chú không tốt.

Tương Vân đương nhiên hiểu thân thể mình hơn ai hết, nàng là y sư... nhưng mà nàng cũng mặc kệ.

Cởi ra thanh y bên ngoài, Tương Vân cả người rơi tự do xuống chiếc giường mềm mại, nàng cả người thậm chí không muốn động, bàn tay vắt ngang trên đầu, suy nghĩ miên man.

Chẳng biết từ lúc nào, bờ môi mềm nhẹ run lên, đôi mắt nhòe đi, Tương Vân vậy mà khóc.

Tương Vân không biết tại sao, hôm nay nàng rất lạ, từ sau sự kiện kia nàng đã lâu lắm không khóc nhưng hôm nay lại khác.

Nàng cũng không đi tìm hiểu, tự coi như là tiếng lòng của mình, nàng cũng hiểu đôi khi khóc ra, lòng liền nhẹ hơn nhiều lắm... nhiều lắm.

Nàng cùng Linh Tố tỷ tỷ hoàn toàn có thể coi là tỷ muội, thân thiết vô cùng có điều nàng cùng tỷ tỷ lại cùng thích một nam nhân.

Nàng cũng không cho rằng đây là sai, ở ngàn năm sau dĩ nhiên sai nhưng tại thời điểm này khi mà nho giáo vẫn làm chủ, khi mà tam tòng tứ đức đặt lên hàng đầu, năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường như ăn cơm uống nước, có gì lạ sao?.

Cùng lắm, Linh Tố tỷ tỷ làm chính thê, nàng là thiếp, cũng không có gì phải lo lắng, phải suy nghĩ.

Sai lầm duy nhất... là nàng không bảo vệ được người mình yêu.

Nàng một mực không dám gặp Linh Tố tỷ là bởi nàng một mực không dám nói ra sự thực này.

Những năm nay, thư từ của Linh Tố tỷ gửi cho tiểu sư thúc đều qua tay nàng... sau đó nàng liền giữ lại.

Nàng một mực lưu giữ, đợi đến ngày 15 tháng 7 âm lịch hàng năm, nàng liền mang thư tín của tỷ tỷ đốt cho tiểu sư thúc dưới hoàng tuyền.

Phải, tiểu sư thúc đã chết, đã không còn tại nhân thế, việc này... chỉ có mình nàng biết.

Ở trong Thiên Ý Thành, tiểu sư thúc có một đám bằng hữu... bọn họ rất nhiều người cũng... đoán được việc này chỉ là không ai muốn tin, cũng không ai muốn khẳng định.

Toàn bộ đệ tử Thiên Ý Thành chỉ có duy nhất Tương Vân... có thể khẳng định tiểu sư thúc đã không còn tại dương thế.

Nàng thậm chí một mực ảo tưởng, ảo tưởng Vô Song ở bên nàng, bảo vệ lấy nàng, nàng một mực ảo tưởng Vô Song còn sống, hắn ở nơi Hắc Địa một mực còn có thể trở về.

Năm đó những thiên tài cùng theo Vô Song đến Thiên Ý Thành hiện tại... cũng đã chuẩn bị tốt nghiệp, chuẩn bị kết thúc niên khóa của chính mình.

Một khóa của Thiên Ý Thành chỉ kéo dài 5 năm, từ đám tiểu tử không biết chút chút gì về Thiên Ý Thành, từ một đám chỉ có thể bị Vô Song che chở nay cũng đã được coi lão bối đi trước, cũng đã có thể cậy già lên mặt mà lại bắt nạt ma mới... nhưng mà trong đám đó đã không còn hình ảnh Vô Song.

Tương Vân rời khỏi Thần Nông Cốc là vì yên tĩnh, nàng sau đó rời khỏi Thiên Ý Thành... là vì nàng không chịu nổi.



_ _ _ _ __ _ _ _

Có một việc mà Vô Song không thể biết, hơn bốn năm trước, Tương Vân liền hạ ‘Cổ’ hắn.

Trên lý thuyết y – độc là thế bất lưỡng lập nhưng mà đây chỉ là lừa trẻ con.

Độc sư chẳng nhẽ không thể dùng y cứu người?, Y sư chẳng nhẽ không thể dùng độc giết người?.

Thủ đoạn bảo vệ của Y sư là gì?, có y sư sử dụng võ công, gọi là Y- Võ đồng tu, ông ngoại của Vô Song là ví dụ.

Có y sư sử dụng châm làm ám khí hoặc hơn nữa liền tẩm độc vào châm, điển hình như phụ thân của Tương Vân – Thẩm Thần Y.
Có người thậm chí sử dụng điểm huyệt thủ đoạn mà tấn công kẻ khác, Vô Song nhiều năm trước dựa vào Dược Vương Thần Châm chính là chơi trò này.

Những thủ đoạn trên ở y giới là tương đối quang minh chính đại nhưng chung quy chỉ là tiểu thừa, thủ đoạn bảo hộ mạnh mẽ nhất của y sư liền không khác độc sư là bao, nuôi Trùng cùng khống Cổ.

Người khác có thể khó khăn nhưng Tương Vân là Thần Nông Dược Thể, nàng nuôi Trùng cùng khống Cổ vốn cực dễ, chưa kể sau lưng nàng chỗ dựa cũng cực cứng, tài nguyên mặc nàng tiêu xài, nàng với việc này từ trước tới nay chưa từng nghĩ nhiều.

Năm đó nàng mới tiếp xúc với Cổ, loại Cổ đầu tiên mà nàng học... là Đồng Tâm Cổ.

Đồng Tâm Cổ không phải bùa yêu, không phải Sinh Tử Cổ, nó là một loại ‘Cổ’ cấp thấp nhưng mà cực khó điều chế, cái giá để khống Đồng Tâm Cổ cũng không nhẹ nhàng gì, chính là dùng khí huyết của Tương Vân nuôi dưỡng nó, kéo dài sinh mệnh của nó.

Đương nhiên với Thần Nông Dược Thể mang theo lực lượng sinh mệnh này, Tương Vân không sợ hao tổn khí huyết, cùng lắm nàng lấy đan dược bù lại.

Bắt đầu nói một chút về Đồng Tâm Cổ, nàng hạ vào người mình Mẫu Cổ, trong người Vô Song là Tử Cổ.

Năm đó Vô Song đương nhiên không lợi hại như hiện tại hắn cũng chưa từng đề phòng qua Tương Vân, bị hạ Cổ là việc dĩ nhiên đồng thời không thể phát hiện ra.

Đồng Tâm Cổ cũng không làm Vô Song mạnh hơn lại càng không làm hắn yếu đi, nó chỉ có tác dụng duy nhất chính là giúp Tương Vân... đại khái nắm được vị trí của Vô Song đồng thời biết được trạng thái cơ thể của Vô Song.

Cái này gọi là Mẫu Tử Đồng Tâm, mẫu sẽ luôn quan tâm đến tử, lo lắng, chăm sóc cho tử.

Khi Vô Song tiến vào Hắc Địa cũng là lúc hắn bị hạ Cổ, bản thân Tương Vân liền muốn biết Vô Song an nguy, chỉ cần Vô Song gặp nguy hiểm hoặc bị trọng thương nàng cũng sẽ là người đầu tiên biết, sau đó tiến vào Hắc Địa nhất định phải chữa trị cho Vô Song.

Nếu Vô Song... thực sự bị uy hiếp đến tính mạng, nếu Hắc Địa thực sự quá nguy hiểm, nàng nguyện ý van xin Cốc Chủ tiến về Thiên Ý Thành cứu Vô Song ra hơn nữa đừng quên nàng còn có một vị gia gia, một lão ‘già mà không kính’, lão nhân này chỉ cần xuất thế liền đủ sức mang Vô Song rời khỏi Thiên Ý Thành.

Năm đó Tương Vân vẫn rất ương ngạnh thậm chí là tinh quái, nàng không phục, tại sao Vô Song lại bị đày vào Hắc Địa?, hơn nữa Vô Song lại không cho nàng trợ giúp hắn?.

Nàng khi đó liền âm thầm nắm tay nhỏ, nếu Vô Song xảy ra việc gì nàng liền nháo lật trời, cho Thiên Ý Thành từ trên xuống dưới một cái bài học.

Đoạn thời gian tiếp theo thì ai cũng biết, Vô Song tại Hắc Địa thật ra cũng có thương thế nhưng cũng không quá nguy hiểm gì, Tương Vân tạm thời cũng yên lòng... bất quá cho đến một ngày kia, nội tâm Tương Vân tuyệt không bình tĩnh, lòng của nàng như muốn nát ra.

Ngày đó là ngày Vô Song xuyên giới.

Đồng Tâm Cổ ở khoảng cách tương đối xa đã bắt đầu mất linh chứ đừng nói là cách cả hai giới.

Ngày đó Tương Vân không cách nào cảm giác được Tử Cổ trên người Vô Song tồn tại.

Vô Song vốn ở Hắc Địa, nơi này chung quy vẫn thuộc về Vương Bản Sơn, Mẫu Cổ không thể nào không cảm nhận được.

Tiếp theo nàng liền bất chấp, nàng đi xuống Hắc Địa.

Bằng thân phận của nàng việc này dĩ nhiên không được, quá mức nguy hiểm nhưng Tương Vân thực sự quá mức không bình thường, nàng như mặc kệ tất cả nhất định phải tiến vào Hắc Địa.

Lần đó đến cả Thiên Ý Thành Chủ cũng tự mình đi theo nàng, tuyệt không để Thánh Nữ Thần Nông Cốc gặp một tia nguy hiểm.

Tại Hắc Địa, nàng liền... không cách nào tìm được Vô Song, tìm được tiểu sư thúc.

Thông tin duy nhất mà nàng biết chỉ là... có người thấy Vô Song khi đó tiến xuống CỬu Đầu Xà, đi vào đại mê cung.Nàng nội tâm cơ hồ nát vụn, nàng thậm chí muốn tiến xuống Cửu Đầu Xà, cuối cùng bị Thiên Ý Thành Chủ làm cho bất tỉnh, đưa trở về mặt đất.

Mấy ngày sau đó, nàng lần đầu tiên trong đời lâm trọng bệnh, nàng ốm rất nặng, ròng rã một tháng trời, kinh động đến mức sư phụ nàng Thần Nông Cốc Chủ cũng bị dọa sợ, tự mình đến Thiên Ý Thành.

Tiếp theo, Tương Vân... liền muốn bắt lấy một tia hy vọng cuối cùng, ở Hắc Địa nàng gặp qua Hoàn Nhan Bình, cũng biết hôm đó Kim Hộ Pháp liền theo Vô Song tiếng xuống Hắc Địa.

Nàng liền đi tìm Kim Hộ Pháp nhưng mà Kim Hộ Pháp không rõ vì sao lại rời khỏi Thiên Ý Thành.

Thân là hộ pháp tất nhiên có quyền rời đi nhưng mà nàng bao năm nay đã bao giờ rời khỏi Thiên Ý Thành đâu?, tại sao Vô Song vừa biến mất... nàng lại rời đi?.

Nội tâm Tương Vân càng ngày càng bất ổn, nàng cứ như vậy sống mơ mơ màng màng ở Thiên Ý Thành nửa năm.

Nàng không tin Vô Song chết nhưng mà còn có chuyển cơ sao?.

Suốt nửa năm, Mẫu Cổ đều không thể cảm nhận được Tử Cổ để rồi... Tương Vân gặp phản phệ, bị Đồng Tâm Cổ phản phệ, nàng lần thứ hai ngã gục.

Mẫu mất đi tử có thể không đau lòng sao?, có thể an ổn sống một đời sao?, dĩ nhiên là không.

Mẫu Cổ chết đi, Tương Vân liền không còn bất cứ cách gì để có thể tìm được Vô Song, nàng sau khi tỉnh lại liền bị kéo từ trong mơ màng trở về với sự thật... sư thúc đã không còn trên nhân thế.

Nàng nội tâm đã nát vụn, không còn muốn ở lại Thiên Ý Thành thêm một giờ, một phút nào nữa, Tương Vân chính thức rời đi.

Tương Vân không hề có lỗi trong việc của Vô Song nhưng mà nàng một mực lại ôm lỗi vào người mình, sau đó Tương Vân cũng mất đi vẻ hoạt bát đáng yêu của chính nàng khi trước, trở thành một Tương Vân sống nội tâm, thành một Tương Vân tự cô lập chính mình.

Nàng lao đầu vào y thuật, muốn dùng y thuật mà quên đi Vô Song, mà tự gây tê chính mình, thân thể nàng từ đó càng ngày càng không tốt, càng ngày càng yếu nhưng mà nàng không quan tâm.

Nàng cũng không dám nói sự thật cho Linh Tố tỷ, nàng... vẫn nhận trách nhiệm chuyển thư từ cho Linh Tố tỷ, nàng vẫn nói Vô Song... sắp rời khỏi Thiên Ý Thành tiến về Dược Vương Cốc.

Nàng nói dối rất nhiều, che dấu cũng rất nhiều nhưng mà càng như vậy nội tâm nàng càng năngj nề, càng không dám gặp Linh Tố tỷ.

Nàng đã trở lại Thần Nông Cốc, khoảng cách đến Dược Vương Cốc cũng không tính xa nhưng mà nàng không dám, không dám đến Dược Vương Cốc hơn nữa nàng một mực nói mình ở Thiên Ý Thành, một mực không dám nói nàng đã trở về... nàng biết chỉ có Thiên Ý Thành mới đủ sức ngăn người ngoài tiến vào, ngăn Linh Tố tỷ đến gặp nàng.

Đoạn thời gian tiếp theo, chiến trường Bắc Cương nổ ra, Kim hộ pháp từ lâu biến mất vậy mà xuất hiện.

Tương Vân như tìm thấy một tia sáng le lói cuối đường hầm, nàng đi từ Thần Nông Cốc đến Bắc Cương.

Ở đây nàng thật sự gặp Kim Hộ Pháp... cũng thực sự nghe Kim Hộ Pháp xác nhận... Vô Song đã chết, chết trong tay sinh vật thần bí dưới Cửu Đầu Xà kia.

Khi đó Tương Vân thậm chí muốn thốt ra.

“Tại sao ngươi còn sống mà sư thúc của ta lại không? “.

“Tại sao ngươi không phải người chết mà là sư thúc của ta? “.

Trong một giây, nàng như điên cuồng nhưng rất nhanh trong nội tâm chỉ còn thê lương, mấy lời cuối cùng kia nàng cũng không nói, trong nội tâm không còn tức giận hay thù hận... trong nội tâm chỉ còn khoảng trống.

_ _ _ _ _ __ _ _ _

Tương Vân vốn tưởng đã quên đi Vô Song, đã thành công gây tê chính mình nhưng đoạn được đến Miêu Cương... nàng càng ngày càng cảm thấy không tốt, nàng nhớ Vô Song.

Cho đến khi thật sự đặt chân vào Miêu Cương, vào làng của người Miêu, vết thương vốn tưởng đã gây tê thành công lại rỉ máu, nội tâm nàng không hiểu tại sao... chưa từng bình tĩnh.

Nằm trên giường, Tương Vân cứ như vậy mà khó, nàng cũng chẳng rõ mình thiếp đi lúc nào.

_ _ _ _ _ _ _ _ __

Không rõ lúc nào thiếp đi cũng không rõ khi nào nàng tỉnh lại.

Nàng tỉnh lại, ánh mắt mờ mờ có điều...nàng thấy một người đang ngồi ở đầu giường,nhẹ xoa mái tóc dài của nàng.

Nàng không nhìn rõ dung mạo kẻ kia, chỉ thấy kẻ kia cũng đang nhìn nàng, khóe miệng hắn chậm rãi mở ra.

“Tương Vân, đã lâu không gặp “.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 26: Hôn

Tương Vân nghe thấy âm thanh này... nàng cảm thấy thật quen thuộc.

Nàng nhìn mái tóc trắng đặc dị kia... nàng cảm thấy thật quen thuộc.

“Ân, gặp lại hắn trong mộng... cũng không tệ lắm”.

Ba chữ ‘tiểu sư thúc’ là đặc quyền của nàng, trên đời chỉ có nàng xưng hô Vô Song như vậy bất quá nàng sẽ không thực sự coi hắn là sư thúc, đây là điều chắc chắn.

Nàng với Vô Sogn cũng không hơn kém bao nhiêu tuổi, nàng từ ban đầu gặp mặt đã chưa từng coi Vô Song là trưởng bối.

Nàng khi đó còn có chút không phục, vì cái gì lại phải gọi người bằng tuổi mình là sư thúc đây.

Nàng gọi Vô Song là sư thúc vậy chẳng nhẽ sau này gặp mặt Linh Tố tỷ tỷ cũng phải gọi là cô cô?.

Tương Vân không hiểu tại sao mình lại có mấy cái suy nghĩ linh tinh như vậy, nàng hiện tại nghĩ về những hình ảnh đầu tiên khi gặp Vô Song cùng Linh Tố tại Tử Ngọc Sơn, nàng không khỏi cười ngây ngô.

Khi đó hai người bọn họ ai cũng nghĩ bản thân nàng ngoan hiền, một mực là cô bé nghe lời nhưng mà ai biết đâu, Tương Vân chính là rất xấu bụng.

Tương Vân cứ thế hai mắt nhắm lim dim, nàng tận hưởng cái hình ảnh này, tận hưởng cái cảm giác này, tận hưởng có bàn tay nhè nhẹ xoa đầu nàng, tâm hồn nhẹ nhàng đến lạ.

Tất nhiên Tương Vân cũng sẽ không một mực bị vây vào trạng thái này, nàng rốt cuộc cảm thấy có cái gì đó không đúng.

Nếu là mơ?, sao có thể chân thực đến vậy?, hơn nữa nàng cũng có cảm giác mình không giống như là đang mơ dẫu sao xúc cảm từ đầu ngón tay của kẻ kia vuốt ve mái tóc nàng không nhầm được, cái này chắc chắn không giả.

Tương Vân bỗng hốt hoảng ngồi dậy, gần như là bật dậy vậy.

Nàng sau đó quay đầu nhìn kẻ kia, hai tay nắm lấy chăn mỏng che trước ngực, lập tức hét lên.

“AAAAAAAAAAA”.

Vô Song cũng bị tiếng hét của Tương Vân dọa sợ nhưng mà tiếng hét của nàng thực sự không gây ra quá nhiều người chú ý cho lắm.

Đầu tiên là nàng thích yên tĩnh, nàng chọn căn phòng đặc biệt yên tĩnh, nằm riêng một góc, không thích người ngoài đến quấy rầy.

Thứ hai, Thư Lan cùng Thư Kỳ đã sớm bị Vô Song điểm huyệt, tiến vào giấc ngủ, căn bản không thể nghe thấy.

Thứ ba là cổ họng Tương Vân bao năm nay cũng vẫn như vậy... nàng thuộc dạng có hét cháy cổ cũng không mấy ai nghe được, tiếng hét của nàng... ôn nhu vô cùng.

Tương Vân cũng không hổ là Thần Nông Cốc đệ nhất thiên tài, nàng rất nhanh cũng bình tĩnh lại.

Nàng ban đầu khi nthấy một nam nhân xa lạ xuất hiện bên cạnh giường mình lại thêm vào trạng thái bất ổn hiện tại, không hoảng sợ mới là lạ.

Nàng sau khi cố trấn an mình, hai tay giữ lấy chăn mỏng, mắt đẹp nhẹ đánh giá Vô Song.

“Ngươi... ngươi là ai? “.

Nàng hiện tại cũng chẳng biết mình đang sợ hãi hay đang tức giận nữa, nhìn nam nhân xa lạ này, nàng cảm giác có chút... kỳ quái.

Nói thế nào nhỉ?, người này có 3 phần quen thuộc, 7 phần lạ lẫm nhưng mà đây chỉ là ánh mắt đánh giá, sâu trong tâm nàng cũng có cảm giác... người này thực quen.

Màu tóc trắng kia... thực sự làm Tương Vân xuất hiện rất nhiều hồi ức, rất nhiều hình ảnh nàng cất dấu nơi sâu nhất trong trái tim lại xuất hiện nhưng cũng chỉ thế mà thôi.

Kẻ này màu tóc giống tiểu sư thúc nhưng khuôn mặt căn bản không giống.

Người này đẹp trai, đẹp trai hơn Bạch Phàm rất rất nhiều nhưng mà đẹp trai cũng không có tác dụng tăng điểm trên đường đến trái tim Tương Vân, ai bảo nam nhân nàng thích xinh đẹp còn hơn cả nàng?.



Hỏi xong một câu, Tương Vân bắt đầu dùng ánh mắt khóa chặt đối phương, nàng cũng không có yếu nhược như vẻ bề ngoài, nàng có rất nhiều thủ đoạn không để ai biết.

Nàng đang nhìn chằm chằm hắn, hắn cũng nhìn chằm chằm nàng, sau đó hắn bật cười, đưa tay ra.

Tương Vân bản thân là muốn tránh, nàng sao có thể để nam nhân khác dễ dàng đụng đến mình nhưng mà nàng bi ai phát hiện ra, kẻ trước mắt rất kì dị.

Hắn đưa tay ra, nhìn như động tác đơn giản nhưng mà Tương Vân lại có cảm giác nàng vậy mà không thể né tránh, cứ như hắn vừa nâng tay lên, bàn tay đã chạm vào người nàng vậy, cực kỳ quái dị.

Nam nhân này dùng tay chạm vào mặt Tương Vân, khẽ nhéo cái mũi của nàng.
“Nha đầu, có phải bất ngờ không?”.

Một lần nữa nghe lại giọng nói này, Tương Vân có chút sững sờ, giọng nói thật quen, phi thường quen.

Nàng cố gắng lùi lại, tránh khỏi cánh tay của đối phương, khuôn mặt nhìn chằm chằm đối phương, trong mắt thậm chí có sợ hãi.

“Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?, tiến vào đây làm gì? “.

Vô Song cũng không biết tâm trạng của Tương Vân đang bất ổn, hưans còn không thấy nàng khóc.

Vô Song ở trên cao, hắn không thể nhìn thấy khuôn mặt hay biểu cảm chân thực của kẻ gọi là Bạch Phàm kia nhưng khi Bạch Phàm đứng dậy rời đi, Vô Song liền cảm nhận được kẻ này có ác ý với Tương Vân.

Cảm giác của Vô Song là siêu cường, Bạch Phàm thực sự khó mà vượt qua nổi cảm giác lực của Vô Song, thế là Vô Song thay vì lập tức gặp Tương Vân liền rời đi, bám theo Bạch Phàm.

Sau khi hắn quay lại, Tương Vân đã ngũ, hắn liền bối tiếp nàng một mực ngồi bên cạnh nàng.

Lúc này thấy Tương Vân biểu hiện hoảng loạn, ánh mắt sợ hãi nhìn mình, Vô Song trong lòng trái lại có chút không biết làm sao.

Dung mạo của hắn hiện tại đã thay đổi rất nhiều, giống với nam nhân chân chính, cái diện mạo này là bản phối hợp của Lệ Thương Thiên cùng khuôn mặt của Vô Song lúc trước.

Dù sao Vô Song nếu không có lần thành công đạt được Tiên Thiên Chí Âm Thể, khi hắn lớn lên hắn sẽ không khác gì Thiên Vương thứ hai.

Về sau Vô Song đạt được Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể hơn nữa cái độ tuổi của hắn khi đó cũng là tuổi phát dục, hắn trực tiếp lựa chọn đổi hết âm nhu thành dương cương, dung mạo của hắn từ siêu cấp nữ tính bắt đầu thay đổi dần dần, trở thành diện mạo hiện tại.

Tương Vân không nhận ra hắn... thật ra cũng là dễ hiểu.

Vô Song lần này thu tay lại, hắn không tiếp tục làm cho cô gái nhỏ này sợ hãi, hắn bắt đầu suy nghĩ một chút, vài giây sau khóe miệng liền cong lên.

_ _ _ _ __ _ _

“Trong thiên hạ có một nơi gọi là Tử Ngọc Sơn, tại Tử Ngọc Sơn bên trên có Vong Ưu Thôn, sau Vong Ưu Thôn có Tiêu Dao Cốc”.

“Trong Tiêu Dao Cốc có một lão già mà không kính, suốt ngày chỉ biết ăn rồi ngủ, ngoài ra còn thích uống rượu, thích đi trêu người, tuyệt chẳng có bộ dạng cao nhân tiền bối, hơn nữa lão già này còn có cái biệt hiệu tương đối kinh người, nghe đâu lão gọi Độc Cô Cầu Hòa “.

“Ngoại trừ lão già mà không kính kia, tại Tiêu Dao Cốc còn có Vạn lão, Vạn lão thân hình cao lớn, khuôn mặt đáng sợ lại chưa bao giờ từng mở miệng nói chuyện nhưng tốt tính vô cùng, thường thường lấy giúp người làm vui”.

“Rời khỏi Tiêu Dao Cốc liền là Vong Ưu Thôn, nói là thôn nhưng mà lại không có mấy người”.

“Đầu tiên là đại sư huynh, suốt ngày uống rượu, nghe nói là lấy tưu nhập đạo nhưng mà đại sư huynh thường xuyên uống say đến mức nhận một con khỉ làm huynh đệ, với nó uống đến quên cả trời đất, ta thực sự hoài nghi không biết là lấy tửu nhập đạo hay là uống nhiều quá trực tiếp ảnh hưởng đến thần kinh hay không”.“Dĩ nhiên đại sư huynh rất tốt, cũng rất cường đại có điều lại không tử tế cho lắm, thường xuyên bắt ta uống rượu, năm đó ta còn chưa lên 10 đâu”.

“Nhị sư huynh thì lại khác xa đại sư huynh, làm người ổn trọng thậm chí có chút cứng ngắc nhưng mà học phú năm xe, nhị sư huynh thực sự hiểu rất nhiều, bản tình trầm ổn rất đáng để người ta tin tưởng, tại Vong Ưu Thôn... cái gì không biết tốt nhất là đi hỏi nhị sư huynh, dù sao nhị sư huynh đáng tin nhất”.

“Tam sư huynh thì đặc biệt béo, suốt ngày một mặt tươi cười, nhìn từ trên xuống dưới giống hệt lão nông vậy nhưng mà y thuật thông thần, có điều tam sư huynh bản thân lại rất hay ra ngoài, nhiều khi muốn cùng tam sư huynh học y thuật thật sự rất khó khăn bất quá ta vẫn thích làm thân với tam sư huynh nhất, ai bảo nhà huynh ấy có cô con gái xinh như hoa như ngọc đây? “.

“Tứ sư huynh cùng ngũ sư huynh phải nói là tuyệt phối, bọn họ...”.

Vô Song còn đang muốn nói tiếp, một bàn tay liền che miệng hắn lại, Tương Vân cả người run run nhìn hình, giọng nói của nàng triệt để run rẩy.

Nàng rút bàn tay lại, nhìn nam tử đẹp trai trước mặt, khuôn mặt này vừa xa lạ lại vừa thân thuộc, thực sự làm trái tim yếu ớt của nàng đập liên hồi.

“Ta... hỏi ngươi, trận pháp Tiêu Dao Cốc... đi như thế nào”.

Vô Song đến cả nghĩ cũng không nghĩ, thản nhiên mà đáp.

“Trận pháp này được gọi là Tiêu Dao Trận, trận pháp này bắt nguồn từ Đào Hoa Đảo - Đào Hoa Trận, khi mang đến Tiêu Dao Cốc thì có biến đổi một chút nhưng trên lý thuyết vẫn là không quá khác biệt”.

“Trân pháp dựa trên bát quái, phân thành tám quẻ thứ tự lần lượt là càn, khôn, chấn, cấn, ly, khảm, đoài, tốn,, muốn vượt qua trận này liền phải bước theo lộ tuyến của tám quẻ”.

“Mỗi quẻ trong bát quái được tạo nên từ âm cùng dương, ở trong Tiêu Dao Cốc, cây liễu tượng trưng cho quẻ dương, cây trúc tượng trưng cho quẻ âm, mỗi lần ngươi dựa theo bát quái trận mà di chuyển liền khiến hoạt cảnh xung quanh thay đổi, sương mù cũng vì thế mà biến đổi theo, chỉ cần đi đúng bát quái tám quẻ mà ở bên trên liền có thể khiến trận pháp biến đổi 8 lần, sau đó liền có thể xông trận thành công”.

“Càn là dương dương dương, khôn tức âm âm âm, chấn là dương âm âm, cấn đại biểu âm âm dương, ly là dương âm dương, khảm là âm dương âm, đoài là dương dương âm, cuối cùng là tốn âm dương dương”.

“Bước đầu tiên bước ra liền là quẻ càn, nhìn về hướng quẻ càn đại biểu đi về phía tây bắc”

“Quẻ khôn là hướng là tây nam, quẻ chấn là đông, quẻ cấn là đông bắc, quẻ ly là là nam, quẻ khảm là bắc, quẻ đoài là tây, cuối cùng quẻ tốn là đông nam”.

Tương Vân nghe Vô Song trả lời, nội tâm một lần nữa run lên sau đó mấp máy môi, lại hỏi.

“Ở... Đỗ Khang Thôn... ta có một tỷ tỷ gọi là Thích Phương, tỷ tỷ phi thường xinh đẹp, tỷ tỷ ở cùng Địch Vân đại ca và phụ thân của nàng... Thích lão gia, sau đó cả nhà ba người liền bị tứ đại ác tặc tấn công... ngươi có biết tứ đại ác tặc tên gì không?”.

Vô Song cười cười nhìn nàng, thản nhiên nói.

“Nga, ta nhớ năm đó không phải đi Đỗ Khang Thôn nha mà là đi Ngưu Gia Thôn, còn có lão nhân gia đánh xe, lão nhân gia ta cũng không biết tên đâu nhưng nghe muội gọi là Trần gia gia”.

“Về bốn kẻ kia cùng lắm chỉ coi là tiểu tặc, không coi là đại ác tặc được, bốn người lấy tên dựa theo bản sự cùng hình dáng bên ngoài”.

“Kẻ thấp bé gọi là Tiểu Quái.

Kẻ to béo gọi là Bạch Tượng.

Kẻ dong dỏng cao gọi là Kim Nhạn.

Kẻ thân hình vừa phải gọi là Đổ Thần.”

Lại nhìn Tương Vân run rẩy, Vô Song tiếp tục mở miệng.

“Đây cũng là lần đầu tiên ta thất bại, cái này cũng không muốn nghĩ lại làm gì, tại Ngưu Gia Thôn lần đó thực sự là thứ ta muốn quên... có điều may mắn Tiểu Quái, Bạch Tượng, Kim Nhạn cùng Đổ Thần bốn người không phải địch nhân mà là bằng hữu, thuộc hạ của... “.

Vô Song chưa kịp nói hết lời, làn môi thơm của Tương Vân đã đưa lên chặn miệng hắn, đôi môi nhỏ đang liên tục run rẩy, nàng hôn có chút trúc trắc.

Làn môi thật mềm, làn môi mang theo làn u hương thơm ngát, làn môi mang theo cả phương tâm của thiếu nữ.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau