CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 481 - Chương 485

Quyển 3 - Chương 17: Số Phải Chết

Vô Song không hiểu tại sao mình có chút thích chọc ghẹo đôi chị em họ Lam này, thực sự Lam Phượng Hoàng rất giống Lam Đình phiên bản vài năm sau, Vô Song có hảo cảm rất lớn với Lam Đình đương nhiên cũng sẽ có hảo cảm với Lam Phượng Hoàng.

Cho dù Vô Song chán ghét Lam Phượng Hoàng chăng nữa, bằng vào giao tình của hắn và Lam Đình thì Vô Song cũng không nguyện ý gây thù với nàng.

Nếu Lam Phượng Hoàng bắt buộc cần Vô Song chứng minh mình là Thần Y, hắn cũng chỉ nói đùa với nàng vài câu sau đó sẽ chứng minh cho nàng xem, Vô Song thực sự không ngờ nàng đột nhiên trở nên nghiêm túc như vậy, hơn nữa còn bỏ ra đại lễ lớn như vậy.

Rốt cuộc là việc gì có thể khiến Lam Phượng Hoàng thay đổi như thế?.

Ánh mắt Vô Song nhìn chằm chằm vào Lam Phượng Hoàng, sau đó nói.

“Lam tiểu thư, ngươi chẳng nhẽ muốn ta cứu ai?”.

Lam Phượng Hoàng thân hình run lên sau đó gật đầu.

“Đúng vậy, ta cần công tử cứu một người bất quá tiền đề công tử phải chứng minh mình thật sự là Thần Y”.

Vô Song nghĩ nghĩ một chút liền mở miệng.

“Chứng minh như thế nào? “.

Lam Phượng Hoàng nhìn Vô Song một chút rồi chậm rãi nói.

“Phượng Hoàng không hiểu nhiều nhưng y thuật vẫn có thể tự nhận là không tệ, Phượng Hoàng từ nhỏ lại làm quen độc dược, Phượng Hoàng có thể chắc chắn công tử không phải là Ách Nan Độc Thể, cũng không phải là Thần Nông Dược Thể”.

“Công tử lúc nãy thể hiện ra chí dương chí cương nội lực ép chết Cổ của Phượng Hoàng có điều Phượng Hoàng vẫn tương đối tự tin, có một số loại Trùng mà chí dương chí cương nội lực không thể kháng được”.

“Chúng ta chứng minh rất đơn giản, Phượng Hoàng có một đầu Bát Thải Trùng Vương hay còn gọi là Trùng Đế, công tử để nó cắn, chỉ cần công tử có thể sống được quá 3 tiếng đồng hồ, Phượng Hoàng liền tin tưởng người là Thần Y”.

Lời Phượng Hoàng nói nghe giật cả mình, nếu không phải ngữ khí của nàng cực bình tĩnh, Vô Song còn tưởng nàng cố tình muốn giết người.

Không chuẩn bị trước, ai dám để Trùng Đế cắn?, đây chính là tự sát.

Trùng Đế so với Đế vị cao thủ của nhân loại cũng chỉ dưới một bậc, Thần Y bình thường nhìn thấy dạng sinh vật này liền sợ hãi không thôi, nhất định phải chuẩn bị kỹ lượng thậm chí trực tiếp quay đầu rời đi.

Một chữ ‘Đế’ chưa bao giờ dùng để đùa.

Dĩ nhiên Lam Phượng Hoàng vẫn để lại một đường sống, chỉ cần sau 3 tiếng đồng hồ không chết... liền sẽ có thuốc giải bất quá việc này ai điên mà làm?.

Thắng?, có được gì hay không cũng không biết hơn nữa phi thường khó thắng.

Thua?, liền mất mạng.

Vô Song đối với Lam Phượng Hoàng khẽ nhếch miệng.

“Lam tiểu thư, chứng minh kiểu này có hơi đáng sợ chăng?, ta khá là cam đoan Thần Y trên đời căn bản cũng không có ai dám nhận “.

Lam Phượng Hoàng cũng biết yêu cầu này rất khó thậm chí là vô lý, nàng lập tức đáp lại.

“Công tử xin thứ cho Phượng Hoàng... đây gần như là yêu cầu bắt buộc, đương nhiên Phượng Hoàng sẽ không để công tử chết, nếu người không chịu được, Phượng Hoàng nhất định sẽ cho công tử thuốc giải “.

Vô Song lần này bắt đầu im lặng suy nghĩ.

Trùng Đế là thứ không đùa được, sinh vật bậc này độc tố của nó chỉ sợ Cửu Dương Thần Công cũng khó mà phòng hơn nữa Cửu Dương Thần Công của Vô Song mới chỉ lên đến tầng thứ 3, bảo kháng lại độc của Trùng Đế chính hắn cũng chẳng tin.

Rốt cuộc, Vô Song vẫn là đưa tay ra trước mặt Lam Phượng Hoàng.

“Lam tiểu thư, trò chơi này thực sự là kích thích bất quá cũng nên thay đổi luật chơi một chút, ta vẫn là tự tin mình không cần giải dược của tiểu thư nhưng nếu ta có thể tự mình giải được độc dược của Bát Thải Trùng Vương, Lam tiểu thư liền tặng ta một đầu Thất Thải Độc Vương nữa, thế nào?”.

Lam Phượng Hoàng ánh mắt trừng lớn nhìn Vô Song, cái biểu hiện này thực sự quá mức giống Lam Đình.

“Ý công tử là không cần giải dược cũng có thể giải độc Trùng Đế của Phượng Hoàng?”.

Vô Song cười cười thản nhiên gật đầu.

“Đúng “.

Đối với Lam Phượng Hoàng, mất một đầu Thất Thải Trùng Vương thực sự tương đối nặng, nhưng mà trò chơi này nàng cũng dám liều.

Nếu Vô Song là Thần Y hơn nữa khả năng giải độc kinh khủng đến mức không cần chuẩn bị cũng có thể chống lại độc tố của Trùng Đế thì rất có khả năng sẽ cứu được người kia.

Chỉ cần cứu được người kia, cho dù mất đi hai đầu Thất Thải Trùng Vương, nàng cũng thấy đáng.

“Được, vậy Phượng Hoàng chấp nhận trò chơi này “.

Nàng đưa tay ra, nắm lấy tay Vô Song.

Nàng vừa cầm lấy tay Vô Song, sắc mặt liền giật giật, tay của Vô Song thực sự quá trắng, làn da quá mềm, đến mức cả nàng cũng ghen tỵ.

Tay phải cầm tay Vô Song, tay trái úp lên cổ tay Vô Song.

Vô Song thậm chí không thấy Lam Phượng Hoàng xuất ra Trùng Đế, hắn chỉ thấy khẽ nhói một cái, hai tay Lam Phượng Hoàng đã buông ra, thản nhiên quan sát Vô Song.

Khả năng sử dụng Trùng của Lam Phượng Hoàng chỉ sợ đã liệt vào hàng đứng đầu thiên hạ.

Vô Song đương nhiên không dám chậm trễ, Lam Phượng Hoàng vừa buông tay ra, nguyên cả cánh tay của Vô Song đã biến thành hàn băng, hắn sử dụng cực hàn chân khí kết tinh lại, đóng băng nguyên cánh tay của mình, từ phần bàn tay đến thẳng phần cẳng tay.

Tiếp theo tay phải Vô Song xuất hiện từng làn hơi nước, hắn bắt đầu ngưng tụ hàn băng châm, từng châm từng châm đâm lên tay trái của mình.

Cánh tay trái của Vô Song sau đó run lên nhè nhẹ, theo số lượng hàng băng châm càng ngày càng nhiều, tần số run lên của cánh tay càng ngày càng lớn.

Tiếp theo chỉ thấy đầu Vô Song bắt đầu có khói bốc lên, cả người hắn hiện nay đều nhễ nhại mồ hôi, Vô Song bắt đầu chuyển nội lực sang dạng chí dương chí cương.

Nội lực Vô Song như sôi lên, nhiệt lực chạy dọc cơ thể Vô Song, rồi dần dần chạy qua cánh tay trái, chạy qua lớp hàn băng bao phủ bên ngoài.

Từng cây hàn băng châm khẽ lay động, trên đầu mỗi cây châm dần dần xuất hiện từng đường từng đường khí đen bốc lên, đây chính là độc tố của Trùng Đế.

Dĩ nhiên muốn giải quyết độc tố của thứ này cũng không chỉ đơn giản như vậy, Vô Song dùng Cửu Dương Nội lực triệt để hòa tan toàn bộ hàn băng châm trên người sau đó tay phải áp vào vai trái, trong tay phải của hắn lại xuất hiện hàn băng lực kinh người, dùng hàn băng lực tiếp tục đóng băng tay trái của mình lại.Lần thứ hai đóng băng, lần thứ hai thi hàn băng châm sau đó lại sử dụng Cửu Dương Nội Lực mà ép độc ra.

Vô Song quá trình làm phi thường nhanh, căn bản không hề dừng lại có điều ánh mắt của hắn không có chỗ nào tỏ ra hoảng loạn hay vội vã, đến một chút gấp gáp cũng không có, Vô Song ánh mắt từ đầu đến cuối đều trong suốt, ánh mắt thản nhiên đối mặt với Lam Phượng Hoàng.

Dĩ nhiên việc ép độc của Trùng Đế không đơn giản chỉ là thi châm, chỉ là chuyển hóa giữa hai loại nội lực chí dương cùng chí âm, Vô Song còn phải dùng cả Bắc Minh Chân Khí bảo hộ toàn bộ vùng kinh mạch, lấy Bắc Minh Chân Khí trực tiếp ngạnh kháng lại độc tố của Trùng Đế tiến vào bên trong.

Ngoài Bắc Minh Chân Khí bản thân Vô Song còn dùng đến cả Cửu Âm Chân Kinh, lấy lực lượng của Cửu Âm Chân Kinh không ngừng ôn dưỡng kinh mạch, không ngừng ôn dưỡng lục phủ ngũ tạng.

Rốt cuộc trải qua ròng rã 2 giờ đồng hồ không ngừng không nghỉ, toàn bộ năm đầu ngón tay của Vô Song đều biến thành màu đen, lại theo nội lực của hắn ép xuống đầu ngón tay bắt đầu xuất hiện từng giọt nước màu đen, tanh hôi vôi cùng.

Từng giọt từng giọt bị ép ra, sắc mặt Vô Song mới dần dần trở nên dễ chịu, dần dần hồng hào trở lại.

Liên tục ép độc khoảng 15 phút, cánh tay trái của Vô Song mới trở về bình thường, hắn lúc này mới thu tay lại mà nhìn Lam Phượng Hoàng, khóe miệng hơi hơi cong lên.

“Lam tiểu thư, không biết như vậy có tính là quá quan không?”.

Lam Phượng Hoàng lúc này mắt đẹp thật sâu rung động nhìn Vô Song, nàng thực sự không ngờ Vô Song vậy mà có thể bức được độc Trùng Đế ra ngoài.

Nàng ban đầu vốn tưởng Vô Song mang theo linh đan diệu dược gì nhưng hắn vậy mà lại chọn cách bức độc Trùng Đế ra.

Nàng không phải người ngoài nghề, y cùng độc luôn đi đôi với nhau, đến cả dược thuốc còn có 3 phần độc tính, kịch độc cũng có 3 phần dược tính, ai có thể hoàn toàn chia cắt chúng ra?.

Cũng vì vậy Lam Phượng Hoàng hoàn toàn có thể nhìn ra Vô Song biến thái như nào.

Đầu tiên là nội lực, nội lực tinh thuần đến cực điểm hơn nữa không ngờ Vô Song có thể tự do chuyển đổi nội lực, từ Chí Dương thành Chí Hàn, từ Chí Hàn quy về Chí Dương.

Loại thủ đoạn này nàng căn bản chưa từng nghe thấy chứ đừng nói là gặp.

Thứ hai là y thuật của Vô Song, từng châm từng châm nàng đều nhìn vào mắt.

Mỗi lần Vô Song tổng cộng thi 27 châm.

Vô Song trong 2 tiếng đồng hồ tổng cộng thi châm 9 lần.

Tính ra hắn hạ 243 châm.

Trong 243 châm này... dĩ nhiên không có một châm nào trùng nhau, Vô Song dùng 9 lần châm phủ kín toàn bộ cánh tay trái, đầu châm sau không hề đụng vào đầu châm trước, thanh lọc độc tố của toàn bộ 243 đường kinh mạch huyệt đạo, phong bế 243 lộ tuyến dẫn độc trong cơ thể, ép cho độc tố không thể tiến lên, chỉ có thể bị ép tại cánh tay của chính hắn sau đó càng ngày càng bị đẩy lùi, bị bức ra ngoài.

Loại thủ đoạn thi châm này thực sự kinh người.

Lam Phượng Hoàng đứng lên đối với Vô Song chắp tay mà cúi đầu.

“Vô Song công tử, Phượng Hoàng bội phục”.

Nàng đến hiện tại vẫn không chắc chắn việc Vô Song có phải Thần Y hay không nhưng nàng có thể chắc chắn hai việc khác.

Việc thứ nhất, chỉ tính thi châm thuật, Vô Song có thể bước vào hàng ngũ Thần Y thậm chí Thần Y đương thời chưa chắc đã có ai vượt qua được hắn.

Việc thứ hai, Vô Song siêu mạnh, chí ít cũng phải là ngũ tuyệt hậu kỳ cao thủ.

Nhìn tuổi tác của Vô Song, bất cứ việc nào trong hai việc cũng làm Lam Phượng Hoàng thấy lạnh cả người, đây không thể là thành tựu của một thanh niên nhân chưa đến 20.

Cho dù là Thẩm Tương Vân được gọi là thánh nữ trong Y Dược Giới, đến hiện tại y thuật cũng mới bước vào hàng ngũ y sư, còn xa lắm mới đạt đến hai chữ Thần Y.

Bảo Thẩm Tương Vân trước 25 tuổi đạt tới Thần Y, Lam Phượng Hoàng miễn cưỡng tin.

Bảo Thẩm Tương Vân trước 20 tuổi đạt tới Thần Y, đừng nói là nàng cho dù phụ thân của Tương Vân cũng không tin._ _ _ __ _ _ _

Lam Phượng Hoàng sau khi chắp tay xong mới lại lên tiếng.

“Công tử, lần này Phượng Hoàng triệt để bội phục người, đầu Thất Thải Trùng Vương mà Phượng Hoàng hứa nhất định Phượng Hoàng sẽ đưa lên có điều không biết công tử trạng thái hiện nay thế nào?”.

Vô Song nhìn Lam Phượng Hoàng, hắn cũng hiểu ý nữ nhân này.

“Cho ta 2 giờ đồng hồ, sau đó liền điều chỉnh trạng thái đến viên mãn”.

Lam Phượng Hoàng nghe vậy, sắc mặt liền lộ ra vui mừng.

“Công tử đoán không sai, Phượng Hoàng là chuẩn bị cầu công tử cứu một người, nếu cứu được người này Phượng Hoàng cùng toàn bộ Miêu Cương đều đội ơn công tử, hai đầu Thất Thải Trùng Vương nhất định đúng hạn mà đưa lên”.

Vô Song đương nhiên không sợ Lam Phượng Hoàng rút lại lời hứa hay lật lọng, hắn hiện tại tương đối tò mò, rốt cuộc là nhân vật nào khiến Miêu Cương hạ vốn như thế?.

Vô Song nhìn Lam Phượng Hoàng một chút, đầu óc khẽ chuyển.

Việc của ông ngoại trước đây, Vô Song cũng biết một hai.

Ông ngoại có hai vị sư đệ, một người gọi Thạch Vạn San, một người gọi Lam Giác.

Năm xưa ba huynh đệ tại Miêu Cương quyết đấu tranh ngôi vị Độc Thủ Dược Vương, rốt cuộc ông ngoại hắn dành chiến thắng, thu được Dược Vương Phần Thiên.

Thạch Vạn San thì thu được Dược Vương Thần Đỉnh, sau đó mất tăm mất tích từ lâu không đi lại trên giang hồ.

Về phần Lam Giác vốn là người Miêu Cương, năm đó liền thu được Ngũ Độc Bảo Điển liền lập ra Miêu Cương Ngũ Độc Giáo.

Lam Giác người này bản thân cũng ít quan tâm tới ngôi vị Độc Thủ Dược Vương nhất cũng là người thiên tư võ học kinh khủng nhất trong ba huynh đệ.

Đây là nhân vật cấp lão tổ của Miêu Tộc, theo Vô Song xem ra nếu muốn cứu người có lẽ chỉ có Lam Giác.

Lam Giác cũng họ Lam, hoàn toàn có thể là ông của Lam phượng Hoàng cùng Lam Đình.

Thân là Ngũ Độc Giáo lão tổ lại là ông của tộc trưởng đời nay, nếu gặp phải sinh mệnh nguy hiểm dĩ nhiên đủ sức làm Miêu Cương dốc hết vốn liếng bất quá nếu người gặp nguy hiểm là Lam Giác, tâm của Vô Song liền hơi chìm xuống.

Lam Phượng Hoàng lúc nãy thử Vô Song chính là dùng ‘độc’ để thử, vậy rất có khả năng vấn đề của Lam Giác liên quan đến một chữ ‘độc’.

Y thuật thì Vô Song không biết thế nào chứ độc thuật Vô Song chưa hiểu mình lấy cái gì ra để hơn Lam Giác?, đến cả Lam Giác còn gặp vấn đề về sinh mạng, Vô Song giúp được cái gì?, càng quan trọng hơn cả đất Miêu Cương này thiếu gì độc sư vượt quá Vô Song?, không ai giúp được Lam Giác thì Vô Song giúp làm sao?.

Đấy là chưa kể nếu Lam Giác thật sự sắp chết, chỉ cần chuyển lời một tiếng chẳng nhẽ ông ngoại không tự mình tiến tới?, ông ngoại tiến tới còn không thể giúp thì Vô Song cũng không tin mình giúp được cái gì.

“Lam tiểu thư, thứ cho ta hỏi thẳng, người mà tiểu thư cần ta cứu có phải là Ngũ Độc Lão Tổ? “.

Lam Phượng Hoàng nghe Vô Song nói vậy, sắc mặt liền hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Vô Song công tử đã nghe qua danh tiếng tổ phụ? “.

Vô Song hơi nhíu mày, hóa ra Lam Giác không phải là ông của Lam Phượng Hoàng mà là tổ phụ.

Dĩ nhiên cái này cũng hợp lý, đâu phải ai quá tuổi tráng niên mới có con như ông ngoại đâu?.

“Thân là Thần Y lại tiến vào đất Miêu Cương, thực sự không ai không nghe qua danh tiếng lão tổ, cũng không ai không muốn gặp lão tổ, cùng bàn luận đạo học một phen”.

Thấy Vô Song nói vậy, Lam Phượng Hoàng cũng tin, dù sao trên giang hồ rất ít người biết tổ phụ của nàng nhưng trong Y Dược giới thì không.

Nàng đối với Vô Song khẽ cười hữu hảo.

“Người cần công tử cứu dĩ nhiên không phải tổ phụ, tổ phụ sức khỏe rất tốt, nếu công tử muốn gặp tổ phụ, Phượng Hoàng không ngại giới thiệu cho người”.

Vô Song nghe thấy người cần cứu không phải Lam Giác Lão Tổ hắn trong lòng lại lấy làm kỳ.

“Phượng Hoàng, ta có chút không hiểu, bằng y thuật lão tổ chẳng nhẽ cứu không được người kia?, thú thật Thần Y ở đâu còn cao cao tại thượng chứ ở Miêu Cương bản thân ta không tin lắm “.

Lam Phượng Hoàng hơi hơi gật đầu, sắc mặt có chút bất đắc dĩ.

“Công tử, việc này ta đã nhờ tổ phụ nhưng mà tổ phụ cũng bất lực”.

“Tổ phụ khi đó nhìn thấy người kia... vừa nhìn đã thu tay về mà nói... người này số phải chết”.

“Phượng Hoàng cũng biết việc này gần như đã vô vọng nhưng người này đối với Phượng Hoàng... thực sự không thể không cứu, nay gặp công tử tuổi trẻ đã là Thần Y ắt phải có bản sự, Phượng Hoàng cũng không đặt áp lực gì cho công tử, chỉ cần... công tử đến nhìn một chút... đến xem một chút người này”.

Lần này Vô Song rốt cuộc cảm thấy thú vị.

Người phải chết?.

Người này số phải chết vậy mà hiện tại vẫn còn sống?, bất kể thế nào chỉ sợ cũng là một nhân vật.

Gặp mặt qua một lần cũng không phải không được, về phần cứu được hay không liền xem duyên số đi, Vô Song trong lòng cũng không có mấy tự tin.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 18: ‘Bạch Đại Ca’

Bản thân Lam Phượng Hoàng vì cứu người thực sự đã cực kỳ gấp, nàng thậm chí lựa chọn ngồi im đợi Vô Song tĩnh tọa, đợi Vô Song hồi phục trạng thái rồi lập tức mang theo Vô Song rời đi.

Thật ra mà nói, lần Thần Nông Cốc giao lưu với Ngũ Độc Giáo cũng là nàng đứng ra thúc đẩy, bài thi cuối cùng liền muốn đưa ra triệu chứng của người kia, xem ai có thể tìm ra biện pháp tối ưu nhất liền tính là vô địch.

Dĩ nhiên khi mà cả Lam Giác cũng không có cách nào cứu trị thì nàng cũng chẳng hy vọng gì vào mấy y sư của Thần Nông Cốc, nàng chỉ quan tâm tới Thẩm Tương Vân.

Thẩm Tương Vân là Thần Nông Dược Thể trong truyền thuyết, nàng hoàn toàn có khả năng đưa ra chủ kiến không ai ngờ dù sao Thần Nông Dược Thể vẫn cứ là thể chất hack, ai biết có thể tạo nên điều thần kỳ gì?.

Hôm nay nàng vô tình gặp Vô Song, nàng đến hiện tại trong lòng vẫn chưa chịu công nhận Vô Song là Thần Y nhưng mà nàng lại phát hiện ra một thứ đáng sợ của Vô Song, đó là thực lực.

Đại khái trong lòng nàng thì Vô Song là Y – Võ song tu.

Y thuật của Vô Song chưa hẳn đã là Thần Y nhưng thuật châm cứu cao đến dọa người về phần võ công lại càng không cần phải nói, Vô Song dĩ nhiên có những thứ mà Thần Y khác không có, coi như một loại đặc dị.

Quan trọng nhất cái thủ đoạn chuyển hóa giữa chí dương thành chí hàn rồi chí hàn quay về chí dương, thú thật Lam Phượng Hoàng hiện nay vẫn cảm thấy như mơ, trong lòng nàng liền xác định Vô Song cũng "hack".

Giống như Thẩm Tương Vân, Vô Song cũng có một loại khả năng nào đó không theo quy tắc bình thường, đây mới là điểm Lam Phượng Hoàng trọng thị ở Vô Song.

Người mà nàng cần cứu được tổ phụ nói là "Số Phải Chết", nếu đa như vậy nhất định phải cần những người không theo quy tắc bình thường đến cứu trị.

_ _ _ _ _ _ __ _

Một mực đợi Vô Song 2 tiếng đồng hồ, cho đến khi Vô Song mở mắt ra, Lam Phượng Hoàng vẫn còn ngồi đấy, nàng căn bản chưa từng cử động, chưa từng rời đi.

Ánh mắt Vô Song nhìn thấy sự mong đợi của Lam Phượng Hoàng, hắn hít sâu một hơi rồi nhẹ gật đầu.

“Đi thôi”.

Lam Phượng Hoàng nghe vậy, nụ cười hiện rõ trên mặt bất quá nàng nhìn Vô Song một lúc lại hơi hơi cúi đầu.

“Vô Song công tử... cái chỗ ta dẫn ngươi đến là trọng địa của người Miêu chúng ta, Phượng Hoàng cho dù có tâm dẫn công tử đến thì vẫn phải bịt mắt người lại, hy vọng người hiểu cho “.

Vô Song đối với cái việc này đương nhiên không có ý kiến gì, nơi nào chẳng có trọng địa?.

Vô Song đương nhiên cũng không sợ hãi Lam Phượng Hoàng sẽ hại hắn, thú thật Vô Song đã không còn là mao đầu tiểu tử năm xưa, hắn đã trải qua quá nhiều chuyện, Miêu Cương quả thật có nguy hiểm nhưng mà nguy hiểm được hơn Thiên Đạo sao?.

Ngoài ra còn phải nói thêm một việc, bịt mắt với Vô Song vốn là vô dụng, Vô Song bản thân có đến 4 con mắt, hắn hoàn toàn có thể dựa vào Huyền Sinh Quan mà nhìn rõ tất cả mọi thứ bên ngoài, cảm nhận rõ tất cả mọi thứ bên ngoài, có bịt mắt vào với hắn cũng không tính là gì.

Mọi việc rất nhanh được giải quyết, Lam Phượng Hoàng liền mang Vô Song rời đi, rời khỏi căn nhà ban đầu.

Giữa Lam Phượng Hoàng cùng Vô Song là một sợi dây thừng quấn lấy hông cả hai

Giữa hai người lúc này là một sợi dây thừng buộc thẳng vào hông, Lam Phượng Hoàng cứ thế dẫn đường cho Vô Song.

Đường núi có chút khó đi nhưng mà cao thủ như Vô Song mà nói thì cũng không phải vấn đề gì đồng thời từ Huyền Sinh Quan, Vô Song nhìn khung cảnh xung quanh không khỏi thấy là lạ.

Trời hiện nay đã tờ mờ sáng, có lẽ khoảng 3-4h, mặt trời còn chưa lên, cảnh vật mờ mờ ảo ảo nhưng đã không khó nhìn như trong đêm tối, xuyên qua những con đường hẹp, những tán cây thậm chí cả nhưỡng đoạn đường núi cao gồ ghề, Vô Song thậm chí còn nhìn thấy từng con suối chảy róc rách.

Lam Phượng Hoàng căn bản không có dẫn hắn đi vào địa phương của người Miêu, nàng như dẫn hắn vào trong rừng sâu vậy.

Miêu Tộc thật ra có rất nhiều chi, tại Miêu Cương dĩ nhiên không chỉ có một làng người Miêu,dĩ nhiên cũng có thể Lam Phượng Hoàng dẫn Vô Song đến một làng người Miêu khác bất quá nếu như vậy thì không đến mức thần bí như thế đi?.

Đoạn đường thật sự có chút dài, tốc độ cả hai người lại không tính là nhanh, hai người đi vào lúc 3-4h sáng, theo Vô Song cảm nhận phải đến gần 6h sáng khi mặt trời dần dần nhú lên, Lam Phượng Hoàng mới dừng lại thở dốc một hơi.

Việc tiếp theo càng khiến Vô Song cảm thấy quái lạ, trước mặt hắn là một rừng trúc.

Trúc cùng tre thật ra là hai loại cây dễ sinh trưởng nhất, việc có rừng trúc tại cánh rừng này thật ra không phải là không thể nhưng cái này chắc chắn là do người chồng, căn bản không thể xuất hiện trong tự nhiên.

Lam Phượng Hoàng dẫn Vô Song vào bên trong rừng trúc, lần này thì Vô Song bắt đầu thật sự giật mình.



Hắn đã không phải Vô Song trước đây, ít nhất qua một chuyến ở Đào Hoa Đảo, Vô Song với trận pháp không còn dốt đặc cán mai, hắn nhận ra rừng trúc này không ngờ cũng được sắp đặt thành trận pháp, là Cửu Cung Bát Quái Trận của đạo gia.

Tất nhiên Lam Phượng Hoàng đã dẫn đường cho Vô Song thì nàng cũng phải biết phá trận, cũng không mất quá nhiều thời gian, hai người rốt cuộc đi xuyên qua rừng trúc, trước mặt Vô Song liền là một ngôi nhà lớn, nhìn từ mặt ngoài ít nhất phải 70m2, toàn bộ đều làm bằng trúc.

Lam Phượng Hoàng đến tận đây mới xoay lại, chậm rãi vì Vô Song tháo khăn bịt mắt ra, vẻ mặt của nàng mang theo vài tia bất đắc dĩ.

“Vất vả cho công tử rồi, đường có chút xa”.

Vô Song làm bộ nhắm nghiền mắt lại, phải vài giây sau mới mở ra, đối với Lam Phượng Hoàng áy náy hắn cũng cười cười.

“Không phải là có chút xa mà là rất xa rồi, đi đoạn đường này cho ta cảm giác còn mệt hơn lúc ngồi bức độc Trùng Đế nữa, chỉ tính riêng cung đường này ta liền muốn tăng thù lao”.Lam Phượng Hoàng nghe vậy cũng cười, nàng sau đó với Vô Song nhẹ cúi đầu.

“Vô Song công tử, người đợi ta một chút, ta vào bên trong”.

Nói xong chỉ thấy nàng tiến về cửa nhà trúc, nhẹ vỗ lên cánh cửa.

“Bạch đại ca, Bạch đại ca, muội đến đây, ca có trong phòng không?”.

Lam Phượng Hoàng lên tiếng gọi vọng vào, vài giây sau trong nhà liền có âm thang vang lên.

“Là tiểu Hoàng à, mau vào đi, gọi cả khách nhân bên ngoài vào”.

Lam Phượng Hoàng nghe được người bên trong nói mới quay đầu lại với Vô Song, khẽ cười.

“Công tử, mời vào “.

Vô Song tất nhiên cũng bước theo Lam Phượng Hoàng vào nhà đồng thời trong lòng có chút kỳ quái.

Nam tử kia giọng nói còn rất trẻ, giọng nói cũng hữu lực 10 phần, căn bản không giống người sắp chết, ngoài ra nam tử này trong tên có một chữ Bạch.

Điều làm Vô Song không biết nói gì là cách xưng hô của hắn với Lam Phượng Hoàng, dĩ nhiên lại gọi con gái người ta là tiểu Hoàng?, cái này có chút giống gọi tiểu cẩu vậy, cũng may còn chưa trực tiếp đổi thành A Hoàng.

Bên trong căn nhà này tất cả mọi đồ vật đều được bài trí rất đơn giản, toàn bộ dụng cụ đều làm bằng trúc lộ ra một loại cảm giác văn nhã đồng thời nơi này có rất nhiều sách, người bên trong nếu không phải là văn nhân đương thời chỉ sợ cũng là người thích nghiên cứu tạp học nhân gian, đa tài đa nghệ.

Lam Phượng Hoàng dẫn Vô Song đến chính phòng, vào đến nơi Vô Song căn bản đến một cái bóng người cũng không thấy, Lam Phượng Hoàng rất nhanh mời Vô Song ngồi xuống chiếc bàn thấp giữa phòng, bàn tay nhẹ nhàng đưa ra nắm lấy bình sứ, vì hắn nhẹ nhàng rót một chén rượu.

“Nơi này không có trà chỉ có rượu, đây là đặc sản của Miêu Cương chúng ta, Ngũ Bảo Mật Hoa Tửu, không chỉ có công hiệu ngưng thần điều tức còn có thể kháng độc tính, đi lại trong Miêu Cương chướng khí mù mịt, người Miêu muốn đi xa nhất định không thể thiếu loại rượu đặc chế này”.

“Vô Song công tử mời ngồi một chút, Phượng Hoàng vào bên trong nói chút chuyện với Bạch đại ca”.

Vô Song cười cười, gật đầu với nàng, hắn đương nhiên cũng không làm gì, chỉ ngồi im một chỗ thưởng thức rượu.

Nói thật Ngũ Bảo Mật Hoa Tửu của người Miêu Cương đúng là cực phẩm.

Vô Song đã uống qua Huyền Băng Bích Hỏa Tửu, rượu này công dụng thì lớn nhưng uống chẳng ra sao, ít nhất Vô Song không thích.

Thiêu Đao Tử của Mông Cổ vị quá nồng, uống như đốt cháy cả cổ họng, Vô Song cũng không quá yêu thích.

Hầu Nhi Tửu của đại sư ca, Nữ Nhi Hồng của Trung Nguyên bản thân Vô Song cũng uống qua, bản thân Hầu Nhi Tửu bên trong rượu có mùi hoa quả rất nồng, người thích đương nhiên thấy dễ chịu, người không thích liền cảm thấy có chút gì đó không quá thoải mái, về phần Nữ Nhi Hồng uống đương nhiên không tệ nhưng vị rượu chưa đủ mạnh lại là một điểm trừ.

Trong số các loại rựou Vô Song từng uống, Ngũ Bảo Mật Hoa Tửu của Miêu Cương chỉ sợ là đứng đầu, dĩ nhiên Vô Song không phải mới uống rượu này, tại thế giới kia hắn đã đi qua Miêu Cương, còn chuyên học tập cách điều chế Ngũ Bảo Mật Hoa Tửu, đáng tiếc người Miêu cũng không truyền ra ngoài cho hắn, cái này còn làm Vô Song nuối tiếc một đoạn dài.Ngũ Bảo Mật Hoa Tửu có vị thơm nhàn nhạt nhưng hương lại lan xa, cho người ta một loại cảm giác thoải mái.

Vị của nó ban đầu thì đắng nhưng khi đến họng thì lại dần biến thành ngọt, có một loại cảm giác ôn hương trong cổ họng, thoải mái vô cùng, rượu vào ruột vẫn còn lưu hương, trong miệng còn cảm giác nhẹ dịu nhưng hơi tửu lại khiến người ta ngà ngà say, như mộng như mị.

Tạm không bàn tác dụng, với Vô Song mà nói, chỉ tính rượu ngon bản thân Ngũ Bảo Mật Hoa Tửu đất Miêu Cương tuyệt đối là đứng đầu.

Dĩ nhiên Vô Song còn chưa thử hết toàn bộ rượu nhân gian, vì dụ như Tây Vực – Bồ Đào Mỹ Tửu hắn chưa có dịp thử hoặc lại ví dụ Quan Ngoại – Thiệu Hưng Tửu hắn cũng chưa thử, Hồi Tộc – Rượu Sữa Dê hắn cũng chưa nếm lần nào....

Trong đầu nghĩ đến rượu, Vô Song cứ tự rót tự uống, thời gian trôi qua có chút mau, chính hắn cũng quên tính.

Mãi một lúc sau, khi Lam Phượng Hoàng trở lại, Vô Song mới buông chén, bình rượu trên bàn liền ít hơn ¾.

Đối với Lam Phượng Hoàng đi ra, Vô Song khẽ cười cười.

“Lam tiểu thư, Ngũ Bảo Hoa Mật Tửu của Miêu Cương ta đã nghe danh từ lâu, nay mới có dịp nếm thử, quả thật là nhân gian mỹ tửu, không biết có thể bỏ thức yêu thích, dạy ta cách chế rượu được chăng? “.

Lam Phượng Hoàng nghe vậy cũng là cười cười.

“Công tử, chỉ cần người cứu được Bạch đại ca liền là thượng khách Miêu tộc, Lam Phượng Hoàng liền cung kính dâng lên tửu phương”.

Vô Song nghe vậy hơi nhếch miệng, đoạt được tửu phương loại rượu này đúng thật là khó, tại thế giới kia Vô Song đã không đạt được, tại thế giới này dĩ nhiên còn phải cứu người thì Lam Phượng Hoàng mới cho?.

Kẻ này đến cả Lam Giác còn nói ‘phải chết’, Vô Song cũng không có mấy tin tưởng.

Tiếp theo hắn liền được Lam Phượng Hoàng dẫn vào nội phòng, vừa nhìn cũng biết là phòng ngủ của ‘Bạch đại ca’.

Phòng ở phi thường sạch sẽ, bầy biện đồ vật cũng không khác những căn phòng khác bao nhiêu, giữa phòng để một chiếc bàn trúc dài, bên trên có một cây đàn huyền cầm màu đỏ cực bắt mắt đồng thời ngay giữa căn phòng liền có một tấm bình phong lớn, gần như chia đôi căn phòng này ra.

Vô Song vừa nhìn thấy tấm bình phong này, nội tâm không khỏi mang theo ý nghĩ kỳ quái.

“Lam tiểu thư, không phải ngươi chuẩn bị để ta hư không bắt mạch đấy chứ? “.

Vô Song vừa hỏi, Lam Phượng Hoàng liền quay đầu lại, khẽ cười với hắn.

“Công tử thân là Thần Y, chẳng nhẽ sợ việc này?”.

Vô Song đương nhiên không sợ chỉ là có chút lấy làm kỳ.

Nếu kẻ được Lam Phượng Hoàng gọi là Bạch đại ca kia là nữ, từ vấn đề nam nữ thụ thụ bất thân thì hư không bắt mạch cũng không phải là quá khó hiểu nhưng rõ ràng đối phương là nam.

Nam với nam mà cũng phải chơi cái trò này?.

Trong đầu Vô Song lập tức hiện lên một cái thuyết âm mưu, hắn cảm giác... kẻ này chẳng nhẽ có bệnh lây qua đường hô hấp?, nếu thế thì Vô Song quả thật tình nguyện ngồi cách hắn thật xa.

Ngồi xuống chiếc bàn trung tâm, trên đó đã có vài sợi tơ cực mỏng đặt lên trên, mấy sợ tơ này đều gắn trên cổ tay nam tử kia, chỉ đợi Vô Song đến bắt mạch mà thôi.

Ngồi xuống, Vô Song cũng không vội vào việc chính, ánh mắt muốn nhìn qua bình phong quan sát người thần bí này, đáng tiếc bình phong phi thường dày, nói là bình phong thà nói luôn là bức tường di động còn hợp lý hơn, cái gì cũng không nhìn thấy.

Trêm tấm bình phong này có thêu một bức tranh Bách Điểu Triều Phượng, từng sợi tơ mỏng điểm xuyết qua từng con mắt trong bức tranh mà kéo ra ngoài, Vô Song không khỏi cảm thấy ‘Bạch đại ca’ này quả thực là kỳ nhân.

Không tiếp tục suy nghĩ miên man, Vô Song bắt đầu nhắm mắt lại, điều chỉnh trạng thái của chính mình, sau đó nhẹ đặt tay lên những sợi tơ này, bắt đầu vì đối phương bắt mạch.

Ở bên cạnh hắn, Lam Phượng Hoàng phi thường chú tâm quan sát Vô Song, trong ánh mắt có một tia hy vọng nồng đậm.

Đáng tiếc là Lam Phượng Hoàng lại thất vọng, chỉ vài giây sau Vô Song lập tức buông tay ra, vẻ mặt kinh hãi gần chết nhìn về phía tấm bình phong này hay đúng hơn là muốn nhìn ‘Bạch đại ca’ sau tấm bình phong.

Kẻ này... thực sự số phải chết.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 19: Ta Họ Đông Phương, Tên Bạch.

Vô Song bản thân hiện tại có chút sợ kẻ sau tấm bình phong kia.

Ban đầu Vô Song chưa hiểu cái gì gọi là ‘số phải chết’ nhưng hiện giờ hắn đã hiểu, hiểu xong thì hắn liền sợ.

Vì cái gì kẻ này đến hiện tại còn sống?.

Thông thường bắt mạch liền xem mạch tượng.

Kẻ này mạch có tồn tại thậm chí mạch tượng căn bản cực kỳ bình thường, tạm thời không nhìn ra chút bệnh tật nào.

Tiếp theo đưa chân khí vào dò xét kinh mạch của hắn, dọc theo kinh mạch... Vô Song chỉ có thể cảm nhân một màu xám.

Tiếp tục đưa chân khí vào thân thể đối phương, qua kinh mạch để kiểm tra lục phủ ngũ tạng... Vô Song cũng chỉ thấy một màu xám.

Người bình thường chắc chắn phải có sinh cơ, nếu không có sinh cơ thì sẽ là người chết, ngay cả lão nhân đặt một chân xuống quan tài cũng phải còn lại một tia sinh cơ nhưng mà kẻ này đến một tia sinh cơ cũng không có, cả người đầy tử khí.

Kinh mạch của hắn không khác gì thường nhân nhưng toàn bộ cơ thể hắn đâu đâu cũng là tử khí, nghe mà lạnh cả người.

Ví dụ người sắp chết, trên mặt sẽ có một tia tử khí nhưng mà kẻ này cứ như toàn bộ thân thể, toàn bộ kinh mạch, huyệt đạo, lục phủ ngũ tạng, toàn thân xương cốt đều như được tạo thành từ tử khí vậy.

Đây là trường hợp đầu tiên Vô Song gặp trong đời.

Phải biết tử khí nó khác với ma khí rất nhiều, ma khí màu đen còn tử khí màu xám, Vô Song chắc chắn sẽ không nhận nhầm.

Kẻ này không phải yêu ma, cũng không phải quỷ hồn chạy từ âm giới lên nhập vào người khác.

Nếu là dạng quỷ hồn đoạt xá nhất định sẽ phải sản sinh ma khí, Vô Song hiện tại không thể điều động ma khí nhưng không có nghĩa là ma khí che dấu được hắn.

Vô Song ngón tay run run, rời khỏi những sợi tơ bạc kia, ánh mắt rốt cuộc trở về với vẻ bình thường, hắn nghĩ nghĩ một chút vẫn quyết định mở miệng.

Bản thân Vô Song tính tò mò vẫn là lớn, hắn muốn biết vì cái gì nam nhân kia rơi vào tình trạng này.

Dính Cổ?, cái này có vẻ không đúng, chơi Cổ mấy ai chơi lại Lam Phượng Hoàng hay Lam Giác, nếu hai người đều không có khả năng cứu nam nhân này thì không đến lượt Vô Song được Lam Phượng Hoàng gọi đến.

Dính độc?, cái này cũng tương tự như Cổ, đất Miêu Cương còn chưa có chỗ cho Vô Song thể hiện tài giải độc.

Trọng thương?, là loại võ công gì có thể làm cơ thể con người ngập tràn tử khí?, mà cho dù thật sự có cái loại võ công này đi chăng nữa, vì cái gì nam tử kia còn chưa có chết?, vẫn còn ở trong một tòa nhà trúc cực kỳ trang nhã, có tâm đọc sách, có tâm uống rượu, có tâm đánh đàn?.

Người này căn bản không có nằm một chỗ, đây là Vô Song xác định.

Căn nhà này phi thường gọn gàng đã nói rõ thường xuyên có người dọn dẹp, dụng cụ trong nhà cũng chẳng giống là để một chỗ không đụng vào, ít nhất giá sách không có bụi, cây đàn huyền cầm sạch sẽ tinh tươm chứng nó nam nhân này rất hay sử dụng.

Căn nhà trúc này ở xa làng người Miêu hơn nữa còn có trận pháp bên ngoài, người thường muốn vào chăm sóc hay quét dọn cho hắn chỉ sợ vô cùng không thực tế lại thêm Lam Phượng Hoàng cứ như muốn dấu sự tồn tại của người này trong mắt thế nhân vậy, lại càng khó có khả năng nhiều người biết nơi này.

Lam Phượng Hoàng cũng không thể thường xuyên đến dọn dẹp, nàng cũng không phải vô công dồi nghề, không có việc để làm.

Nếu đã như thế thì nam tử này tạm thời còn có khả năng sinh hoạt hơn nữa tựa hồ sinh hoạt rất tốt?.

Càng nghĩ Vô Song càng không hiểu, càng nghĩ Vô Song càng thấy kỳ.



_ _ _ _ _ _ _ _ _

“Khụ khụ, tiểu đệ còn kém Phượng Hoàng vài tuổi, Phượng Hoàng đã gọi người là Bạch đại ca vậy tiểu đệ cũng gọi ngươi là Bạch đại ca đi”.

“Thú thật tiểu đệ cũng đọc nhiều sách, nhìn thấy nhiều quái bệnh, gặp nhiều quái dạng trong thiên hạ nhưng mà thân thể của Bạch đại ca... thực sự là lần đầu nhìn thấy, không biết Bạch đại ca... là gặp phải chuyện gì? “.

Lam Phượng Hoàng nghe Vô Song hỏi liền hơi hơi nhíu mày, nàng biết tính tình Bạch đại ca quái dị, căn bản không mấy để ý tới người ngoài, Vô Song hỏi chỉ sợ Bạch đại ca lười trả lời.

Lam Phượng Hoàng cũng hiểu thầy thuốc hỏi trạng thái của bệnh nhân là đương nhiên nhưng mà chính nàng cũng không được Bạch đại ca nói gì huống hồ Vô Song?.
Nàng lúc này chuẩn bị mở miệng lên tiếng thì đột nhiên Bạch đại ca lại mở miệng.

Vẫn là cái giọng nói kia, cực kỳ khí định thần nhàn, không hề lộ ra một tia ốm yếu, bệnh tật.

“Ngươi gọi ta một tiếng Bạch đại ca, vậy không biết ngươi gọi là gì? “.

Vô Song nghe nam tử này mở miệng, cũng không nghĩ nhiều liền đáp.

“Tiểu đệ gọi là Vô Song “.

Bạch đại ca như đang dùng thời gian lưu giữ cái tên của Vô Song trong đầu mình vậy, tiếp theo hắn lại lên tiếng.

“Tiểu Hoàng, ngươi trở về trước đi, trong tộc còn rất nhiều việc cần ngươi xử lý “.

Lam Phượng Hoàng trợn tròn mắt gần như không thể tin mà nhìn về phía Bạch đại ca, nàng tựa hồ muốn nói gì đó nhưng mà lại nuốt xuống cổ họng, ánh mắt nhìn Vô Song một chút sau đó thật sự rời đi.

Vô Song ngồi ngay bên cạnh, biểu cảm của Lam Phượng Hoàng không dấu được hắn.

Ban đầu Vô Song tưởng Bạch đại ca kia cùng với Lam Phượng Hoàng có thân tình nhưng hiện tại xem ra không phải, giọng nói kẻ này phi thường bình thản nhưng Lam Phượng Hoàng lại xuất hiện kính ý, căn bản không dám trái lời, đến cả nói thêm một câu nàng cũng không làm, cũng không bàn giao bất cứ thứ gì với Vô Song.

Một lời nói khiến Lam Phượng Hoàng ‘duy mệnh mà tòng’ thực sự không nhiều người dù sao địa vị của Lam Phượng Hoàng tại thế giới này rất cao, trên lý thuyết nàng hiện tại là chủ nhân của Miêu Cương, Miêu tộc nhân khẩu không nhiều những cũng phải có cả vạn người, quyền lực của Lam Phượng Hoàng có thể nhỏ sao?.

Lam Phượng Hoàng rất nhanh rời đi, trong phòng chỉ còn lại Vô Song cùng nam tử thần bí.

Người này rốt cuộc chuyển động, cho dù Vô Song không thấy chính xác hắn vẫn có thể nhận ra người này ngồi dậy, từ trạng thái nằm dài trên giường liền đổi thành ngồi thẳng sống lưng.

Sau đó người này bước xuống đất, dùng tay khẽ đẩy tầm bình phong ra.

Nhìn thấy người này, ánh mắt Vô Song không khỏi giật mình.

Một đầu tóc bạc búi cao, mái tóc của hắn vậy mà bạc trắng.

Về màu sắc thực sự tương tự với màu tóc của Vô Song có điều màu tóc của Vô Song tràn ngập sức sống còn của ngươi này giống tóc của lão nhân quá trăm tuổi vậy, cả đầu bạc trắng.

Mái tóc gần như hiển lộ rõ nhất tử khí của người này nhưng mà khuôn mặt của hắn phi thường trẻ, Vô Song chỉ nhìn mặt mà đoán liền cảm thấy hắn không quá 30.

Ánh mắt đen nhánh, hơn nữa rất sâu, rất trong, thậm chí tràn ngập linh khí, ánh mắt này lại càng không thuộc về người sắp chết.Một thân trang phục cũng thuần một sắc trắng, thân cao khoảng gần 1m8, làn da trắng như bạch ngọc, làn da người này hoàn toàn có thể liều mạng với Vô Song.

Ngoài những điểm này ra... nam tử này thật sự rất đẹp.

Đây là lần đầu tiên trong đời, Vô Song khó xác định được kẻ này rốt cuộc là nam hay là nữ.

Nói là nữ tựa hồ không đúng nhưng nói là nam thì khuôn mặt của hắn lại đẹp như hoa vậy.

Nam tử này so với dung mạo của Vô Song hiện nay thậm chí ẩn ẩn còn nữ tính hơn đồng thời đây cũng tuyệt đối là một mỹ nam tử.

Nếu Vô Song cho người khác cảm giác ‘tiểu bạch kiểm’ thì nam tử này giống với ‘bệnh lang quân’.

Không biết tại sao, khi nhìn thấy nam tử này... trong lòng Vô Song lại có một loại cảm giác tương tự, hai người có rất nhiều điểm giống nhau.

Người này ngồi đối diện Vô Song, hai chân khoanh lai, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt hữu thần nhưng lại dùng bàn tay trắng nõn chống cằm, khóe miệng tạo thành một dạng độ cong ma mị.

Hắn nhìn Vô Song, nhè nhẹ lên tiếng.

“Ta họ Đông Phương, tên một chữ Bạch”.

Nghe người này nói xong... Vô Song thực sự không biết phỉa diễn tả cảm giác của mình như thế nào.

Đông Phương Bạch?, Đông Phương Bạch?, là cái nào Đông Phương Bạch?.

Cái tên Đông Phương Bạch này, Vô Song không dùng trăm lần thì cũng có đến tám mươi lần.

Ngày hôm nay, hắn vậy mà cũng gặp một người tên Đông Phương Bạch?.

Quan trọng nhất, tại cái thế giới này, Nhật Nguyệt Thần Giáo – Đông Phương Bất Bại cũng họ Đông Phương, tên một chữ Bạch.

Vô Song đột nhiên cũng mỉm cười, hắn bỗng cảm thấy thế giới này thật nhỏ, dùng một tay nhẹ chống cằm, Vô Song hướng ánh mắt nhìn về người này, không khỏi hiếu kỳ mà hỏi.

“Nhật Xuất Đông Phương?, Duy Ngã Bất Bại? “.

Nam tử này cười cười, nụ cười của hắn rất mị hoặc nhân tâm.

“Nhật Xuất Đông Phương, Duy Ngã Bất Bại “.

Câu trên của Vô Song là câu hỏi, câu dưới của Đông Phương Bạch là câu trả lời.

Vô Song một đời này chỉ có duy nhất Độc Cô Cầu Bại cho hắn cảm giác tương tự.

Chỉ có duy nhất Độc Cô Cầu Bại khiến Vô Song vừa gặp đã muốn kết giao.

Độc Cô Cầu Bại là người thứ nhất, hiện tại Đông Phương Bất Bại liền là người thứ hai.

Ngoại trừ thứ cảm xúc này ra, Vô Song còn có một loại cảm giác ‘Giả Hành Tôn gặp Tôn Hành Giả’, hắn đóng vai Đông Phương Bạch không biết bao nhiêu lần, hiện tại liền gặp chính chủ rồi.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 20: Quỳ Hoa Áo Nghĩa – Quỳ Hoa Vũ

Vô Song hiện tại thực sự lại có chút tự đắc.

Hắn là người xuyên không, trên lý thuyết hắn biết rất nhiều về Đông Phương Bạch còn người này lại không hiểu gì về hắn, đây là một loại cảm giác rất thú vị.

Lại nhìn Đông Phương Bạch hiện tại, chỉ thấy hắn cũng đang nhìn chằm chằm mình, Vô Song bản thân lại có chút không quen.

Hắn có cảm giác phi thường thưởng thức thậm chí muốn kết giao với vị Đông Phương Giáo Chủ này nhưng mà đối phương là yêu nhân a, đối phương nhìn cứ như muốn ăn thịt Vô Song vậy.

Vô Song vốn có chú cảm giác ưu việt trước Đông Phương Bạch nhưng mà qua một cái nhìn chằm chằm của đối phương, cảm giác ưu việt này liền biến mất không còn lại gì.

Cái nhìn của vị Đông Phương Bất Bại này thực sự mang tính sát thương tương đối cao.

Đông Phương Bạch lúc này cũng thấy Vô Song hơi hơi rụt mắt lại, hắn liền bật cười, thản nhiên mà nói.

“Tiểu Song, không phải ngươi muốn hỏi tại sao ta lại rơi vào tình trạng này sao?, sao không tiếp tục hỏi nữa? “.

Vô Song nghe hai chữ ‘tiểu Song’ mà khóe miệng co giật, hai chữ ‘tiểu Song’ còn có sát thương hơn cả lần Vô Song được gọi là ‘Song nhi’, đặc biệt lại từ miệng Đông Phương Bạch nó như có thêm một cỗ tà dị vậy.

Cũng chẳng biết Đông Phương Bạch có phải thói quen là vậy không, hết tiểu Hoàng rồi lại tiểu Song, chẳng nhẽ Vô Song lại gọi đối phương là tiểu Bạch để đáp lễ?.

Dĩ nhiên đây cũng chỉ là nghĩ mà thôi, Vô Song cũng không biết nếu gọi thế thì vị Bạch đại ca này có nổi điên lên hay không nữa.

“Đúng rồi, ta quên mất, vậy Bạch đại ca vì sao rơi vào trạng thái này? “.

Đông Phương Bạch cười cười, bàn tay cong lại, từng ngón tay thon dài khẽ đưa ra, dùng đầu ngón tay nâng lên ly rượu, nâng ly rượu lên nhẹ nhấp môi, động tác phi thường mềm mại, phi thường mị hoặc.

Ánh mắt Đông Phương Bạch mị mị nhìn Vô Song, sau đó rốt cuộc ngửa cổ uống hết ly rượu.

Đến cả cái cổ của Đông Phương Bạch cũng là trắng ngần, cổ còn đẹp hơn đại đa số nữ tử trong thiên hạ.

Cái cảm giác đối mặt với một người luyện Quỳ Hoa Bảo Điển thực sự là lần đầu Vô Song trải nghiệm, thực sự... quá đặc sắc.

Cùng là Quỳ Hoa Bảo Điển, bản thân Ngụy Trung Hiền lại cho Vô Song một loại cảm giác kinh tởm, gần như tránh được bao nhiêu hay bấy nhiêu vậy.

Vô Song thích lấy màu sắc ra để nhận xét về một người, hắn sẽ đặt màu nâu cho Ngụy Trung Hiền.

Về phần Đông Phương Bất Bại?, lúc trước Vô Song không ít lần tưởng tượng hình dạng của đối phương nhưng mà hiện tại đã gặp rồi, hắn liền lấy màu tím đại diện cho người này.

Tím ma mị đến đáng sợ, Đông Phương Bạch là một nam nhân ma mị đến đáng sợ.

Đông Phương Bạch cũng không rõ Vô Song đang nghĩ gì, sau khi uống xong ly rượu của mình, chậm rãi đặt ly nhỏ xuống... sau đó không khí trong căn phòng đột nhiên căng ra.

Vô Song cảm nhận ngập trời sát khí khóa chặt lấy mình, sát khí của người này vượt xa Vô Song, vượt rất xa Vô Song.

Nếu sát khí được tích tụ từ việc sát nhân mà thành, sát khí của Đông Phương Bạch chí ít gấp 5 lần Vô Song.

Sát khí như bóp nghẹt cả không gian, như biến toàn bộ không giant rang nhã xung quanh thành bãi chiến trường, thành nơi tử thần đi ngang qua.

Ánh mắt của Đông Phương Bạch lạnh lẽo đến đáng sợ, ánh mắt như đóng băng linh hồn kẻ khác.

Vài giây trước, người thản nhiên nói cười kia là Đông Phương Bạch.

Vài giây sau, trước mặt Vô Song chính là Đông Phương Bất Bại.

“Nói, Quỳ Hoa Bảo Điển của ngươi đến từ đâu?”.

Vô Song cũng không bị sát khí của Đông Phương Bạch dọa sợ, nói thật trên đời đã không ai có thể bằng khí thế đòi ép nổi Vô Song nữa.

Ánh mắt Vô Song cực kỳ thanh tỉnh nhìn Đông Phương Bạch, sau đó áo của hắn không gió mà bay, tròng mắt cũng hiện lên từng tia mị hoặc đặc dị, Vô Song hiện tại lại trở về làm Vô Song.

“Không học từ ngươi là được “.

Một câu trả lời ngắn gọn, Đông Phương Bất Bại liền biến mất ngay trước mặt Vô Song.

Vô Song cũng lập tức biến mất.

Trong căn nhà trúc chỉ còn lại tàn ảnh va vào nhau cùng một loại khí tức cực kỳ đặc dị của riêng Quỳ Hoa Bảo Điển.

Hai người nhanh không thể tưởng tượng, gần như mở hết tốc lực mà chiến.

Vô Song đạt đến Quỳ Hoa Bảo Điển tầng 6 trong khi Đông Phương Bất Bại là tầng 6 đỉnh phong thậm chí nửa bước tầng 7 cũng không biết chừng.

Vô Song rời đi 4 năm, trình độ Đông Phương Bất Bại tăng lên bao nhiêu ai mà biết?, điều duy nhất Vô Song biết là kẻ này chưa đạp vào đế vị.

Dĩ nhiên Vô Song cũng chỉ dùng cảm giác mà phỏng đoán, thiên hạ này không có nhiều người quen thuộc đế vị như Vô Song, dù sao hắn không chỉ từng tiếp xúc với đế vị mà còn trực tiếp đăng lâm đế vị rồi, hắn hiểu cái đẳng cấp này khác với ngũ tuyệt ở chỗ nào.

Lại nói trận chiến của hai người, hai người không nói với nhau câu nào, chiêu chiêu đều là sát chiêu nhưng dĩ nhiên không làm tổn hại bất cứ vật phẩm nào trong nhà trúc, sau đó chỉ thấy thoáng một cái, hai tàn ảnh lướt ra khỏi cửa sổ sau đó lại lao vào nhau.

Nhiều năm trước Vô Song thấy Quách Tĩnh đại chiến Viên Thừa Chí.

Tại thời điểm này hắn có thể nói, tốc độ trận chiến này nhanh hơn trận chiến kia 10 lần.

Cảnh giới võ học của Đông Phương Bất Bại vướt quá Vô Song nhưng Vô Song lại có Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể gia tăng chiến lực, hai người lại phi thường hiểu rõ Quỳ Hoa Bảo Điển, thực sự khó phân cao thấp.

_ _ _ __ _ _ _ __

Hai thân ảnh lướt qua rừng trúc, một đường hướng ra ngoài.

Trận pháp trong rừng trúc này là Đông Phương Bất Bại tạo ra, hắn đương nhiên dễ dàng rời đi.

Về phần Vô Song đã thấy Lam Phượng Hoàng phá trận, trận pháp này hắn cũng không quá xa lạ, đương nhiên rời đi không khó.



Hai người rời khỏi rừng trúc, tiến vào cánh rừng hoang vu bên ngoài, chỉ nghe tiếng gió vù vù, không gian như bị cắt ra.

Càng đáng sợ hơn ở chỗ vì tốc độ hai người quá nhanh, viễn siêu ánh mắt nhân loại bình thường dẫn đến trong cánh rừng này xuất hiện bốn quỷ ảnh màu đen, cứ như ma quỷ từ địa ngục lên tới dương gian vậy.

Quỷ ảnh màu đen này đều là do Vô Song cùng Đông Phương Bất Bại triệu hồi ra, tất cả đều là Mị Ảnh Thân Pháp.

Hai người đều là tầng 6 Quỳ Hoa Bảo Điển, mỗi người có thể tạo nên hai Mị Ảnh.

Mị Ảnh tốc độ không theo được chủ nhân, khi chủ nhân lướt đi thì bị nán lại, thành ra từ ngoài nhìn vào như bốn đầu ma hồn giao chiến với nhau.

Quỳ hoa khí tung hoành, từng đóa quỳ hoa xuất hiện trên không trung phân chia không gian thành hai loại màu sắc khác nhau.

Quỳ hoa của Vô Song là Hắc Ám Quỳ Hoa, Quỳ Hoa của Đông Phương Bất Bại là Huyết Sát Quỳ Hoa.

Một đóa Quỳ Hoa đen nhánh cùng một đóa Quỳ Hoa đỏ thẫm nhẹ xoay tròn với nhau.

_ _ _ _ _ __ _ _ _

“Quỳ Hoa Bảo Điển – Chước Chước Quỳ Hoa – Địa Ngục Mị Ảnh”.

Hai thân ảnh lướt về phía nhau, tốc độ nhanh đến nỗi như hồn ma xuyên qua nhau sau đó bốn đầu ma hồn liền lao tới, ma hồn của Mị Ảnh cũng lao vào nhau, bốn cái bóng hắc ám như muốn xé nát nhau ra, hai màu Quỳ Hoa trực tiếp va chạm trong thiên địa.

“Quỳ Hoa Bảo Điển – Chước Chước Quỳ Hoa – Quỳ Hoa Vĩnh Kiếp”.

Lần này không phải là bóng ảnh va chạm mà là hai đóa quỳ hoa trên trời cùng xoay chuyển sau đó nổ tung ra, quỳ hoa nở rộ tạo thành đầy trời ám khí, từng tia từng tia Quỳ Hoa lực lượng ngưng tụ thành thực chất, bắn thẳng xuống đại địa.Quỳ Hoa của Vô Song vốn màu đen nhưng khi nó nở rộ lại là màu trắng tinh khiết của hàn băng, là cái lạnh lẽo của hàn băng.

Quỳ Hoa của Đông Phương Bất Bại thì thuần một màu đỏ, khi nó nở rộ như kiếm ra khỏi vỏ không thể thu lại, sát khí ngưng tụ thành thực chất, nhuộm đỏ hồng trần.

Vô Song cùng Đông Phương Bất Bại hiện tại cứ như rơi vào một loại cảm giác vô ngã vậy, đặc biệt là Vô Song.

Cái cảm giác này phi thường kỳ quái nhưng chính Vô Song lại không nguyện thoát ra, chính hắn cũng không biết phải nói gì với cái cảm giác này.

Đã bao lâu rồi, bao lâu rồi Vô Song quên đi Quỳ Hoa?.

Ròng rã 4 năm ở thế giới kia, Quỳ Hoa bị Vô Song quên đi.

Không phải là Quỳ Hoa yếu đi nhưng nó đã không còn là bản sắc của Vô Song, không còn chiếm một vị trí bất di bất dịch trong kho tàng võ học của Vô Song.

Chỉ đến thời điểm này, Vô Song lại trở lại với cảm giác khi xưa, say trong Quỳ Hoa, mê trong Quỳ Hoa.

Cái cảm giác say máu đầy ma mị nhưng đêm trăng hôm đó tại Vương Bản Sơn.

Cảm giác từng tia huyết mạch kéo căng ra trong không gian ngập tràn mùi máu nồng nặc.

Cái cảm giác đẹp đẽ khôn cùng của sự hủy diệt, của sự sát phạt.

Ròng rã 4 năm, Vô Song quên đi cảm giác này.

Vô Song như một con thú quên cách săn mồi nay được thả về chốn rừng hoang vậy.

Quỳ Hoa là vậy, nó đẹp đến mê hồn, vẻ đẹp của sự hủy diệt, vẻ đẹp của cái chết.

Dưới ánh mặt trời nhẹ chiếu, từng tia nắng buổi ban mai chiếu lên mái tóc bạc của Vô Song, chiếu lên khuôn mặt tinh xảo của nó, cái hình ảnh này bao lâu Vô Song không thấy?.

Quỳ Hoa Bảo Điển trong người Vô Song ngủ say bốn năm lúc này lại như tìm về bản sắc của chính nó, áo nghĩa của chính nó.

Vô Song biết Cửu Dương Thần Công, biết Cửu Âm Chân Kinh, biết Bắc Minh Thần Công, biết cả Hàng Long Thập Bát Chưởng, Đả Cẩu Bổng Pháp, Thiên Sơn Lục Dược Chưởng, Hõa Diễm Đao....

Sơ học của hắn phi thường phi thường nhiều thậm chí sở học của hắn đã vượt xa cả đế vị thông thường, trên đời làm gì có ai tập trung nhiều sở học một thân như Vô Song bất quá lúc này Vô Song đột nhiên nhận ra, Quỳ Hoa Bảo Điển vẫn là một thứ gì đó gắn với huyết mạch của hắn.

Khi Quỳ Hoa Vũ, Vô Song lại như trong cơn say, võng ngã với tất cả.

Nói hắn cùng Đông Phương Bất Bại quyết đấu không bằng nói hai người đang múa, điệu múa thuộc về Quỳ Hoa Bảo Điển.

_ _ _ __ _ _ _ _

Quỳ Hoa Điệp Vũ.

Quỳ Hoa Ti Triền.

Quỳ Hoa Quỷ Tập.

Quỳ Hoa Phi Bộc.

Quỳ Hoa Lưu Tinh.

Quỳ Hoa Mị Ảnh.

_ _ _ _ __ _

Địa Ngục Mị Ảnh

Quỳ Hoa Vĩnh Kiếp

Quỳ Hoa Vĩnh Sinh.

Quỳ Hoa Khấp Hồn

Quỳ Hoa Tỏa Mộng

Quỷ Hoa Xảo Tiệp.

Cực Lạc Hoàng Tuyến.Chí Thượng Bất Bại.

_ _ _ __ _ _

Vô Song không rõ bao nhiêu năm rồi hắn mới lại nhìn thấy huyết ảnh kia.

Huyết ảnh như đang chỉ dẫn hắn, đi nốt con đường của Quỳ Hoa Bảo Điển, chỉ dẫn cho hắn biết... thế nào là Quỳ Hoa Bảo Điển tầng 6, là Tiên Thiên Quỳ Hoa Bảo Điển.

Ánh mắt Vô Song dần dần trở thành màu huyết hồng, hắn thực sự không thể tưởng tượng trải qua bao nhiêu năm hắn lại một lần nữa không khống chế nổi tâm trí, bị Quỳ Hoa hoàn toàn mê dẫn.

Quỳ Hoa Bảo Điển là đế cấp võ học nhưng Cửu Âm Chân Kinh cũng là, Cửu Dương Chân Kinh cũng thế, Long Tượng Bàn Nhược Công cũng vậy... đời này đâu thiếu đế cấp võ học?.

Quỳ Hoa Bảo Điển có thể mê huyễn Vô Song, nó có thể trở nên khác biệt bởi Quỳ Hoa đã ăn vào máu của Vô Song, nó đã thành một phần linh hồn Vô Song, từ lúc Vô Song yếu nhất đến tận thời điểm này, từng chiêu từng thức, từng hình ảnh thậm chí hơi thở của Vô Song cũng đã gắn với đóa Quỳ Hoa kia.

Vô Song như say trong Quỳ Hoa nhưng mà... say một mình thì buồn lắm, cũng thật may mắn cho Vô Song, hiện nay có một người say cùng hắn, người này là đỉnh đỉnh đại danh Đông Phương Bất Bại.

Không biến chiêu, không hoa chiêu cũng chẳng xảo kình, chỉ là thuần tốc độ.

Không thay đổi chiêu thức, cả hai người cứ như vậy sử dụng một loại lộ tuyến chiêu số nhất định, cùng di chuyển theo huyết nhân mà Vô Song tưởng tượng ra, theo từng động tác của huyết nhân, từng chiêu từng chiêu trong Tiên Thiên Quỳ Hoa lập đi lập lại.

Không biết giao thủ bao nhiêu chiêu, 300 chiêu?, 500 chiêu?, 1000 chiêu?, 3000 ngàn chiêu?.

Vô Song cũng không biết hơn nữa hắn cũng không đếm được nữa, mãi cho đến khi huyết nhân kia dừng lại, Tiên Thiên Quỳ Hoa Bảo Điển chính thức tự thành lộ tuyến, ánh mắt Vô Song mới có một tia thanh minh.

Ngay lúc này, Đông Phương Bất Bại vậy mà thu tay lại, hắn thậm chí không phòng ngự, bàn tay của Vô Song gần như xuyên phá yết hầu hắn.

Trong một sát na lấy lại được tâm trí, cơ thể Vô Song rùng mình, ngón tay của Vô Song vừa vặn chạm đến cổ Đông Phương Bất Bại, hắn mới dừng lại, cả người Vô Song đã nhễ nhại mồ hôi từ bao giờ.

Về phần Đông Phương Bất Bại?, lúc này một tay che miệng, hắn ho, ho rất dữ dội, trong ánh mắt không khỏi lộ ra một tia mỏi mệt nhưng mà sau đó khi hắn ngẩng đầu lên, vẫn là nụ cười đầy ma mị kia.

“Quỳ Hoa chính tông của lão già kia có khác, đã lâu lắm rồi không được thấy, thấy nó liền lại nghĩ vẩn vơ, tâm trạng có chút không yên”.

Đông Phương Bất Bại... phải nói là Đông Phương Bạch mới đúng, lúc này hắn nhẹ đi qua người Vô Song, vỗ nhẹ lên vai Vô Song cũng không nói gì cả, trở về nhà trúc để Vô Song lặng im đứng đó, lặng im trải nghiệm, hấp thu Thiên Thiên Quỳ Hoa.

Một lúc sau, trong ngôi nhà trúc, tiếng đàn huyền cầm nhẹ cất lên.

Hương bỉ ngạn say lòng lãng khách

Sắc bỉ ngạn nhuộm thắm tà linh.

Lá kia đợi mãi hoa đâu thấy,

Lá buồn ủ rũ sắc hoa khoe.

Nại hà kiều chân bước lòng vươn vấn,

Canh mạnh bà gột rửa nỗi đơn côi.

Người ra đi đầu không ngoảnh lại,

Kiếp trần ai gửi lại cùng hoa,

Bao khổ ải qua nại hà tan biến.

Để một mai hóa kiếp luân hồi.

Tình nồng đã dứt Hồi ức tàn phai

Tư niệm cũng đoạn Bỉ Ngạn hoa,

Hoàng Tuyền lộ Sông Vong Xuyên,

đá Tam Sinh Nguyện chờ

Bỉ Ngạn Hoa mang màu tươi của máu

Nhuộm hoàng tuyền một sắc đỏ đau thương

Khi đã yêu bất chấp đạo lý luân thường

Cũng không quản ngàn năm chưa gặp gỡ.

Bờ vong xuyên một lần ta hẹn ước

Rồi cả đời vĩnh viễn chẳng thấy nhau

Tình không màng nhân quả trước hay sau

Duyên cũng định một đời là sinh tử.

Tôi yêu hoa cũng vì sắc hoa đỏ

Lặng lẽ một mình ôm trọn lấy nỗi đau

Cứ vì ai âm thầm mà chờ đợi

Rồi chuyển hồi nhân thế bước qua nhau.

Em cũng đừng trách sao tôi hay nghĩ

Cơn gió nhẹ cũng lưu vết cắt sâu

Chắc bởi vì tôi nhìn hoài Bỉ Ngạn

Sợ tình mình chớm nở chóng tàn phai.

_ _ _ _ _ _ _ _

Khúc nhạc này, Vô Song biết, nó gọi là Bỉ Ngạn.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 21: Đông Phương Bạch Nhờ Vả

Tiếng đàn của Đông Phương Bạch thực sự rất cao, cầm nghệ của hắn thực sự cũng cực đáng sợ.

Cầm nghệ của Đông Phương Bạch đã vượt qua Hoàng Dược Sư, ngang hàng với Tiên Âm.

Tiếng đàn của hắn vang lên không ngừng không nghỉ còn Vô Song thì vẫn lặng đứng ở ngoài cánh rừng ngoài kia.

Hắn có thể nghe thấy tiếng đàn như ẩn như hiện, lúc cao lúc thấp, lúc xa lúc gần, như mộng như mị.

Dưới tiếng đàn của Đông Phương Bạch, Vô Song lằng lặng mà đứng, hai mắt nhắm nghiền.

Đến khi Vô Song mở mắt ra, hắn không khỏi đưa hai tay của mình lên, ngắm nhìn đôi tay này, sau đó có chút cười cười.

Hắn thật sự tự trách mình đầu đất.

Năm xưa bằng Quỳ Hoa Bảo Điển hắn có thể dùng thực lực nhất lưu cao thủ giết tông sư như giết gà giết chó.

Hiện tại nắm giữ Quỳ Hoa Bảo Điển, hắn đạt cảnh giới ngũ tuyệt hậu kỳ nhưng mà... chiến với ngũ tuyệt hậu kỳ khác vẫn lo trước lo sau, chiến với ngũ tuyệt đỉnh phong cũng không mong thắng lợi, chỉ nghĩ... ngang tài ngang sức.

Đây vốn không phải là thứ suy nghĩ nên thuộc về Quỳ Hoa Bảo Điển.

Quay lưng lại, ánh mắt phức tạp nhìn về nhà trúc, lúc này khúc Bỉ Ngạn kia cũng đã dừng lại từ bao giờ.

Vô Song cũng không nghĩ nhiều, một lần nữa bước vào nhà trúc, sau đó lần này đã quen thuộc hơn trước, hắn đi vào chính phòng lúc này chỉ thấy Đông Phương Bạch đang tự rót tự uống, lần này Vô Song rốt cuộc nhìn ra chút mỏi mệt trên người Đông Phương Bạch.

Thân thể của hắn... chỉ sợ không thích hợp để chiến đấu, hắn không biết vì cái gì khiến cho đệ nhất cao thủ dưới đế vị lại thành cái trạng thái này nhưng mà ngay cả thế Đông Phương Bạch vẫn cứ là Đông Phương Bạch.

Nhật Xuất Đông Phương, Duy Ngã Bất Bại.

Câu nói này đến tận hiện tại vẫn không hề thay đổi, ít nhất là Vô Song cảm thấy thế.

Vô Song đến hiện tại thực sự còn chẳng nắm rõ trận chiếu giữa mình cùng Đông Phương Bạch nhưng mà từ cảm giác mà nói Đông Phương Bạch chỉ sợ còn mạnh hơn cả Thiên Sơn Đồng Lão, ít nhất là một bậc.

Nói Đông Phương Bạch đạt đến đế vị... chỉ sợ Vô Song cũng tin.

Trước khi Vô Song quyết đấu với Đông Phương Bạch, hắn còn cảm thấy người này chưa đủ sức chạm đến đế vị nhưng mà hiện tại suy nghĩ của Vô Song bắt đầu lung lay.

Ngồi xuống đối mặt với Đông Phương Bạch, Vô Song lần này nghiêm túc mà nhìn đối phương.

“Bạch đại ca, rốt cuộc tình trạng của ngươi bị làm sao “.

“Ta cũng không phải tự cao tự đại nhưng mà... không biết chừng ta thật sự có thể giúp ngươi”.

Đông Phương Bạch lúc này đưa hai ngón tay trắng dài cầm ly rượu, ánh mắt mị mị nhìn Vô Song, thản nhiên nói.

“Cũng không có gì, đại khái trong giáo có phản đồ, Ngụy Trung Hiền cấu kết với một bằng hữu cũ của ta, hạ độc ta sau đó liền truy phái toàn bộ cao thủ đại nội truy sát ta, việc cũng chỉ có thế”.

Đông Phương Bạch nói cực kỳ nhẹ nhàng, cứ như đang nói về con gà con chó vậy, cứ như chuyện không liên quan gì đến hắn.

Dĩ nhiên Vô Song sẽ không tin lời nói Đông Phương Bạch cho lắm.

Nói đùa gì thế?, bị hạ độc, bị truy sát?, kết quả nếu Đông Phương Bạch chết thì cũng thôi nhưng mà Đông Phương Bạch cũng không chết hơn nữa... bằng cái thực lực của chính hắn hiện tại, chẳng nhẽ không thể báo thù?.

Đông Phương Bạch hiện tại cứ như là đang đi nghỉ dưỡng vậy, nào có chút thù hận nào?.

Đông Phương Bạch cũng hiểu Vô Song đang nghĩ ngợi gì có điều hắn không giải thích thêm, lúc này Đông Phương Bạch chẳng biết tại sao từ trong tay lấy ra một tấm lệnh bài.



Hắn nhìn Vô Song khẽ mỉm cười.

“Vô Song, ngươi từ chỗ nào học được nguyên bản Quỳ Hoa Bảo Điển của lão già kia? “.

Vô Song lần này cũng lập tức trả lời.

“Đệ xuất thân từ Tử Ngọc Sơn, Quỳ Hoa Bảo Điển là do Vô Hà Tử tiền bối giao cho “.

Nhắc đến Vô Hà Tử, Đông Phương Bạch gật đầu, có vẻ như cũng đoán được câu trả lời này.
“Ngươi gọi ta một tiếng Bạch đại ca, lại tự mình xưng đệ, ta và ngươi đều nhận chân truyền của lão già kia, cũng có thể coi là đồng môn “.

Nói tới đây Đông Phương Bạch dừng lại một chút, chạm vào chiếc lệnh bài màu đen trên bàn sau đó đẩy nhẹ nó về phía Vô Song.

“Đại ca hiện tại không thể rời đi nơi này, ngươi có hứng thú không?, từ nay trở đi ngươi liền thay đại ca, làm Đông Phương Bất Bại? “.

“Thiên hạ này trừ đại ca và ngươi cũng chỉ có Ngụy Trung Hiền biết Quỳ Hoa Bảo Điển, chỉ cần ngươi đeo mặt nạ vào lại sử dụng Tiên Thiên Quỳ Hoa, thiên hạ liền không ai biết được thật giả, thế nào?”.

Cái câu nói này của Đông Phương Bất Bại thực sự quá kinh người, hắn dĩ nhiên lại muốn Vô Song đóng giả mình?.

Đóng giả Đông Phương Bất Bại... đương nhiên sẽ bị Ngụy Trung Hiền cùng toàn bộ Đông Xương truy sát nhưng mà Vô Song hiện tại sợ gì Đông Xưởng?.

Ngoài vấn đề này ra, nếu Vô Song trở thành Đông Phương Bất Bại liền có thể trở thành Nhật Nguyệt Giáo Chủ, nắm trong tay Nhật Nguyệt Thần Giáo quyền khuynh thiên hạ, triệt để giúp kế hoạch của Vô Song lại gần một bước.

Vô Song thực sự không hiểu, ánh mắt đăm chiêu nhìn Đông Phương Bạch.

“Bạch đại ca, thứ cho Vô Song không thể nhận, ít nhất ta không thể làm việc ta không hiểu rõ”.

Đông Phương Bạch nghĩ nghĩ một chút, hai vai nâng lên.

“Ngươi biết loại người nào gọi là loại người phải chết không? “.

“Ngươi đến đây chắc tiểu Hoàng cũng nói rõ ra rồi, lần trước Ngũ Độc Lão Tổ cũng đến, Ngũ Độc Lão Tổ cũng không hổ là lão bất tử cùng thời lão già kia, vừa nhìn liền biết ta ‘số phải chết’ “.

Loại người nào là loại người phải chết?, cái này Vô Song thật sự không hiểu.

Thấy Vô Song im lặng, Đông Phương Bạch khẽ nhếch miệng.

“Loại người gọi là phải chết là loại người cố tình muốn chết”.

“Con kiến còn muốn sống huống gì con người?, chỉ cần có một cơ hội sống vậy liền cố mà sống, chỉ có loại người muốn chết mới phải chết”.

“Trên người ta toàn bộ đều là tử khí, cái này là ta muốn chết, chỉ khi ta muốn sống ta mới rời khỏi nơi này, mạng Đông Phương Bạch vốn thuộc về chính ta, không phải do trời”.

“Mấy cái này hiện tại nói với ngươi, ngươi cũng không hiểu, chỉ biết hiện tại đại ca tạm thời không muốn sống, chỉ thế mà thôi”.

“Cái thân phận Đông Phương Bất Bại này... có hay không cũng đã không quan trọng, ta lần này đến cả sinh mệnh cũng có thể buông, những thứ như dạnh vọng, tiền tài, quyền lực ta đều đã sớm không quan tâm, tại Hắc Mộc Nhai chỉ còn duy nhất một người ta không yên tâm”.

Nói đến đây, ánh mắt của Đông Phương Bạch trở nên nhu hòa.Vô Song nhìn thấy ánh mắt này, trong lòng không khỏi cảm khái.

Đông Phương Bạch không phải nam nhân chân chính, hắn không có may mắn như Vô Song.

Vô Song không rõ tại sao Đông Phương Bạch lại đi con đường này nhưng mà hắn đã không thể quay lại.

Hình bóng làm ánh mắt của một đại ma đầu trở nên nhu hòa... có lẽ phải đẹp lắm.

Đông Phương Bạch thực sự rất khó hiểu, đến tận bây giờ Vô Song vẫn chưa hiểu người trước mặt đang muốn làm cái gì, cái gì mà không thích sống, cái gì mà muốn chết, rồi khi muốn sống thì lại đi ra?.

Vô Song không thể hiểu nhưng mà Vô Song hiểu cái ánh mắt kia.

Vô Song không rõ nư nhân này là ai nhưng để một người đã buông tha cả sự sống cũng không nở quên đi... người này Vô Song cũng muốn gặp một lần.

“Là đại tẩu sao? “.

Vô Song quyết định cắt ngang lời Đông Phương Bạch.

Đông Phương Bạch nghe vậy có chút cười khổ, nụ cười của hắn tương đối đắng.

“Là muội muội”.

Sau đó Đông Phương Bạch nhìn Vô Song từ đầu đến chân một chút rồi cười rộ lên.

“Ngươi cũng có thể thử theo đuổi nàng nha, có điều nàng phi thường mạnh, cẩn thận nàng đánh chết ngươi”.

Vô Song triệt để nghệt mặt ra, sau đó đầy thú vị mà hỏi lại.

“Đại ca ngươi thực sự không sợ ta theo đuổi nàng?, hơn nữa nàng mạnh đến mức nào? “.

Đông Phương Bạch nghĩ nghĩ một chút, sau đó liền nói.

“Thực lực của nàng hiện tại ngang với ta của 10 năm trước”.

Vô Song nào biết Đông Phương Bất Bại 10 năm trước thực lực thế nào?.

Thấy Vô Song không hiểu, Đông Phương Bạch khẽ cười.

“Quỳ Hoa Tầng 7 “.

Lần này Vô Song thực sự không thể tin nổi mà nhìn Đông Phương Bạch bất quá Vô Song rất nhanh nhớ ra một việc.

Quỳ Hoa Bảo Điển là một công pháp kỳ dị trong thiên hạ, Quỳ Hoa không đại diện cho cảnh giới mà đại diện cho chiến lực.

Quỳ Hoa Bảo Điển tầng 7 không đại diện cho việc người luyện Quỳ Hoa sẽ trở thành đế nhưng lại đại diện cho người này có chiến lực của đế.

Cái khái niệm này chính Vô Song cũng quên mất sau đó Vô Song đột nhiên sững người nhìn Đông Phương Bạch.

“Không thể nào, chẳng nhẽ Quỳ Hoa Bảo Điển có 8 tầng?”.

Đông Phương Bạch nhìn Vô Song, hắn im lặng không nói tiếng nào nhưng lại làm cho Vô Song rung động thật lớn.

_ _ _ _ _ __ _ _

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau