CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 466 - Chương 470

Quyển 3 - Chương 2: Mỗi Người Một Phương.

Lam Đình hiện tại cũng thực sự không biết lão hổ này có phải yêu quái tu thành hay không, dĩ nhiên vừa mới chuẩn bị ra khỏi bìa rừng liền dừng lại, đưa cái lưỡi dài đỏ lòm ra nhẹ liếm lấy tay nàng.

Bản thân Lam Đình khi đó chính là sợ gần chết nhưng mà cũng may lão hổ không có xin của nàng một miếng thịt, nó chỉ cọ cọ đầu vào tay Lam Đình sau đó liền không tiếp tục tiến lên nữa.

Lam Đình cũng rất thông minh liền hiểu ý lão hổ, lão hổ ở trong rừng còn có thể làm chúa sơn lâm nhưng mà nếu ra ngoài tiến vào làng của người Miêu chỉ sợ còn chưa đợi Lam Đình giải thích đã bị giết chết.

Nàng vui vẻ nhẹ vỗ đầu lão hổ.

“Hổ thúc thúc, tiểu Đình tạm biệt ngươi nha, Tiểu Đình nhất định chữa trị cho đại ca tóc trắng này”.

Từ trên lưng lão hổ, Lam Đình cõng nam nhân kia xuống, với thân thể thiếu nữ bình thường việc này dĩ nhiên quá sức nhưng với Lam Đình thì khác, ai bảo nàng biết võ công đây?.

Lam Đình cõng nam nhân này một đường chạy về làng, trên khuôn mặt xinh đẹp đã có chút lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn háo hức vô cùng.

Tạm thời miễn bàn nam nhân trên lưng nàng phi thường đẹp trai, ít nhất nàng cũng cứu được một mạng người, không phải sao?.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Lam Đình là em gái của tộc trưởng Lam Phượng Hoàng, nàng ở trong cộng đồng người Miêu có thể coi là tiểu công chúa, sẽ không ai thực sự dám gây khó dễ cho nàng, thấy trên lưng Lam Đình mang theo một nam nhân thậm chí liền có người chuyên môn vì nàng chạy đến.

Tại Miêu Tộc mà nói bọn họ tôn thờ mẫu hệ, địa vị của phụ nữ phi thường cao cũng vì tôn thờ mẫu hệ chính bản thân nữ nhân người Miêu đặc biệt bạo gan, bọn họ liền không giống nữ tử Trung Nguyên, đối với nam nhân sợ đầu sợ đuôi.

Thấy trên lưng Lam Đình đang cõng một người liền có ba nữ tử vì nàng chạy đến, vẻ mặt đầy qua tâm.

“Đình Đình, ai vậy”.

Người lớn tuổi nhất trong ba người lên tiếng, thấy người này Lam Đình lập tức tươi cười.

“Diệu di, vị đại ca này ta tìm thấy trong rừng, không biết tại sao lại bất tỉnh nữa, ta liền mang về tộc”.

Nữ tử được gọi là Diệu di ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc, người bình thường bị điên mới xuất hiện trong địa bàn Miêu Tộc, mới dám đi vào vùng rừng hoang nước độc này.

Tất nhiên nghi hoặc là nghi hoặc, tạm thời Diệu di sẽ không nói cái gì, nàng chỉ âm thầm quan sát nam nhân kia.

Nàng đang quan sát, hai nữ nhân trẻ tuổi ở bên cạnh đã gần như rú lên.

“Không thể nào, đẹp trai quá, trời ạ hắn có màu tóc trắng này”.

“Oa da của hắn còn trắng hơn cả da ta, chạm vào thật mềm nha, người Tây Vực dưỡng da như thế nào vậy? “

“Hắn chỉ sợ không phải người Trung Nguyên nha, có khi là người Tây Vực xa xôi, trời ạ không ngờ nam nhân tây vực lại đẹp trai như vậy, lần này tiểu Đình ngươi liền nhặt được bảo nha”.

“Đình Đình, ngươi không phải là đánh ngất ngươi ta đấy chứ?, sau đó mang về trại làm ‘áp trai phu nhân’? “.

“Đình Đình, ta nghĩ ngươi lập tức hạ cổ đi thôi, mỹ nam tử như vậy biết tìm đâu bây giờ, đợi hắn tỉnh dậy hắn bỏ chạy thì sao?, vẫn là hạ cổ khống chế thì hơn nha”.

“Đình Đình, tỷ tỷ có một đầu Chu Sa Trùng Vương, là tứ phẩm Trùng Vương, mang nam nhân này cho tỷ tỷ chăm sóc thế nào? “.

“Đình Đình, đừng nghe nàng, tỷ tỷ có một đầu Phệ Hồn Đường Lang, là đỉnh cấp tứ phẩm Trùng Vương, đổi cho tỷ tỷ liền lời hơn”.

Thực sự màu tóc của nam nhân này quá bắt mắt, gần như thu hút rất nhiều ánh mắt nữ nhân Miêu Tộc, sau đó hàng loạt âm thanh vang lên làm Đình Đình đỏ cả mặt.

Cũng may cho nàng, rốt cuộc Diệu di cũng lên tiếng giải tán đám đông.

“Hừ, còn thể thống gì nữa, cũng không phải chưa từng thấy nam nhân, một đám sắc nữ, không thấy tiểu huynh đệ này còn bất tỉnh sao?, mau đưa vào xem xét tình hình, cứu ngươi hơn cứu hỏa, các ngươi ở đây chặn đường còn ra thể thống gì, sau này đợi tiểu huynh đệ tỉnh không phải muốn nói gì thì nói sao?”.



Diệu di sau đó liền giúp Lam Đình cõng nam nhân này, mang theo Lam Đình rời khỏi đám đông.

Nàng vừa rời đi, ở sau lưng có mấy thiếu nữ không nhịn được mà bĩu môi.

“Diệu di rõ ràng là muốn ăn mảnh nha”.

“Phải phải, Diệu di là trưởng lão trong tộc, đến cả ngũ phẩm Trùng Vương cũng có vài con, chỉ sợ tiểu Đình liền thật sự không nhịn được mà trao đổi nha”.
“Hừ, còn nói chưa bao giờ nhìn thấy nam nhân, nam nhân Miêu Tộc một đám thân hình thô to, da dẻ thì đen, sao có thể so với tiểu bạch kiểm này”.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Diệu di cùng Lam Đình cũng không biết đám thiếu nữ Miêu Tộc bị bỏ lại sau lưng bàn luận cái gì, lúc này nàng đặt nam tử thần bí trên giường, bàn tay liền vì hắn bắt mạch.

Lam Đình ở bên cạnh cũng không dám lên tiếng, không dám làm Diệu di phân tâm, mãi đến khi Diệu di buông tay ra, Lam Đình mới dám mở miệng.

“Diệu di, ca ca này... bị làm sao?”.

Diệu di hai hàng lông mày cau lại, khó khăn lên tiếng.

“Hắn... thân thể hắn cực kỳ đặc biệt, chính a di cũng không biết giải thích thế nào, mạch tượng của hắn rất bình thường, cũng không có dấu hiệu suy yếu hay thương thế, hơn nữa thân thể người này... “.

Diệu di lúc này thật sự không biết nói gì, nàng muốn đưa nội lực vào cơ thể nam nhân kia nhưng nội lực nàng vừa đưa vào liền biến mất không còn giữ lại chút nào.

Diệu di không tin tà, liền đưa vào một con tiểu Trùng, dùng Cổ Trùng muốn xem thương thế nam nhân này ra sao, nào ngờ Cổ Trùng vừa nhập người... cũng liền mất liên hệ với nàng, như bị cái gì lập tức diệt sát vậy, phi thường đang sợ.

Diệu di không nói với Lam Đình cái việc này nhưng nàng đối với nam nhân này bắt đầu có kiêng kỵ, nàng thậm chí muốn mang việc này báo cáo cho tộc trưởng – Lam Phượng Hoàng.

“Hơn nữa thân thể ngươi này... a di cũng không có cảm giác bị suy yếu hay thương tật bên ngoài, a di không rõ vì sao hắn hiện tại không tỉnh lại nhưng mà... có lẽ cũng không thực sự nguy hiểm đến tính mạng”.

Nghĩ tới Lam Đình còn nhỏ, Diệu di rốt cuộc đổi câu trả lời.

Lam Đình nghe vậy vui mừng quá đỗi, một mặt tươi cười tựa như hoa.

“Tốt quá, ca ca không bị sao, không nguy hiểm đến tính mạng là được rồi”.

Nhìn thấy Lam Đình cười cười, Diệu di cũng khẽ cười.

“Đình Đình, nói cho a di biết nam nhân này ngươi tìm thấy ở đâu?”.

Lam Đình đương nhiên kể từ đầu đến đuôi câu chuyện cho Diệu di, càng kể sắc mặt Diệu di càng lộ ra vẻ nghi hoặc.

Nàng cảm thấy nam nhân nằm trên giường kia càng ngày càng thần bí rồi.

Nàng phi thường muốn mang tin này báo cho tộc trưởng... bất quá Lam Phượng Hoàng hiện tại không có mặt ở Miêu Tộc, nàng lúc này đang ở trên Hắc Mộc Nhai, không có vài ngày sẽ không trở về.

Diệu di thở ra một hơi rồi đứng lên vỗ vai Lam Đình.“Đình Đình, nam nhân này thương thế không có gì phải lo liền để a di chăm sóc hắn thế nào?, chiều nay Đình Đình còn phải đến chỗ lão sư, Đình Đình ngươi làm bài tập của lão sư chưa?”.

Nghe đến đây, Đình Đình mặt liền xìu lại.

Nàng ghét nhất đi học.

Lão sư là thầy dạy chữ Hán, nữ tử Miêu Cương bình thường cũng sẽ không quan tâm lắm đến cái môn học này nhưng Đình Đình thì khác, nàng sau này liền phải giúp đỡ tỷ tỷ rất nhiều việc, không thể cả đời đều ở Miêu Cương, nhất định phải biết chữ Hán.

Bữu môi nhìn Diệu di bất quá Đình Đình cũng không dám nói gì, nàng phi thường nghe lời.

“A di, vậy người liền chăm sóc đại ca này nha, đại ca tỉnh lại nhất định phải gọi Đình Đình, Đình Đình liền đi làm bài tập”.

Nhìn theo hình dáng Đình Đình đi ra ngoài, Diệu di không khỏi thở dài.

Nàng cảm thấy nữ tử người Miêu... rất dễ bị nam tử bên ngoài lấy mất phương tâm.

Ngũ Độc Giáo Chủ – Hà Thiết Thủ là như vậy, Miêu Tộc Tộc Trưởng – Lam Phượng Hoàng cũng thế, đến cả tiểu Đình... không ngờ hiện tại cũng bắt đầu học xấu, học rung động.

Lại nhìn nam tử đang nằm trên giường kia thật kỹ, Diệu di liền đi ra ngoài, nàng hiện tại cũng rất bận, sắp tới Miêu Tộc liền đón một đoàn khách phi thường quan trọng.

Lam Phượng Hoàng hiện tại không có trong tộc, mọi việc chuẩn bị tiếp đón khách nhân vẫn là để nàng cùng vài vị trưởng lão khác giải quyết, cũng thực sự... bù đầu.

_ _ _ _ _ _ __ _ _

Nam nhân bị ngất xỉu này không cần nói cũng có thể dễ dàng đoán ra, hắn đương nhiên là Vô Song.

Vô Song hiện tại chính thức trở về thế giới cũ bất quá chặng đường trở về không dễ chịu gì cho lắm.

Bình thường muốn xuyên giới chỉ đi một mình nhưng Vô Song liền đi theo đoàn, hắn liền phải gánh chịu phong hiểm phi thường lớn.

Hắn, Lý Thu Thủy, Mục Niệm Từ, Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong, tổng cộng đã là 5 người, việc trở về liền phải tính toán thật kỹ.

Đầu tiên Tây Thi liền dùng đạo lực bảo vệ 5 người sau đó đưa cả 5 trở về nhưng không có gì đảm bảo đạo lực của Tây Thi có thể chịu được không gian phong bạo.

Tây Thi hiện tại còn chưa tính là Thiên Đạo trưởng thành, chưa phải là trạng thái mạnh nhất của nàng, hơn nữa theo lời Độc Cô, thế giới cũ của hắn cơ hồ cao cấp hơn thế giới của Tây Thi nhiều tức là Thiên Đạo giới này mạnh hơn Tây Thi nhiều.

Vô Song dĩ nhiên sẽ không để nữ nhân của mình gặp nguy hiểm vì vậy hắn, Độc Cô cùng cả Tây Thi đều bàn bạc rất kỹ.

Sau đó thì ba người đưa ra quyết định, dùng đạo lực của Tây Thi, ma lực của Độc Cô cùng Vô Song bảo hộ toàn bộ 4 nữ nhân, về phần Vô Song chỉ sử dụng đạo lực của Tây Thi.

Kết quả thực sự khả quan, ít nhất khi xuyên giới thì lớp bảo hộ nữ nhân của Vô Song vẫn chưa bị hủy đi, chỉ có Vô Song là không tốt như vậy, Vô Song thân thể phi thường cường hãn lại thêm ngã xuống ngay rừng hoang có rất nhiều dây leo trợ giúp, hắn cũng không thật sự bị thương gì, quan trọng là Vô Song vượt qua không gian thông đạo, đại não của hắn bị chấn động không nhẹ, không có vài ngày khó lòng mà trở về như bình thường.

Lúc này cũng phải nói thêm, lần này trở về trên người Vô Song cũng mang theo một món quà của Độc Cô, cái này gọi là Huyền Sinh Quan.

Huyền Sinh Quan chính là quan tài mà Độc Cô dùng để giữ phân thân của Vô Song lúc trước, cái quan trọng nhất là Huyền Sinh Quan khi cần có thể thu lại như vòng cổ, Vô Song liền để phân thân của mình trong này, cũng vì có Huyền Sinh Quan, Vô Song hiện tại tuy bất tỉnh nhưng cũng không phải không biết cái gì, cũng tuyệt không nguy hiểm.

Vô Song về cơ bản hắn vẫn thanh tỉnh, điều duy nhất làm Vô Song lo lắng là... những nữ nhân của hắn ra sao.

Hắn không lo nữ nhân của mình gặp nguy hiểm khi xuyên giới nhưng địa điểm của các nàng thực sự làm Vô Song lo lắng.

Hắn quan ngại nhất... chính là Dung nhi cùng Niệm Từ.

Lý Thu Thủy sau 2 năm chỉ nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh, thực lực của nàng đã rất mạnh, hiện tại tuy vẫn chưa bằng Thiên Sơn Đồng Mỗ nhưng cũng chẳng kém đi bao nhiêu.

Mai Siêu Phong cũng được Vô Song chữa trị ánh mắt, nàng không còn là người mù, nàng tu luyện cũng là Cửu Âm Chân Kinh phiên bản đầy đủ, nàng hiện tại chưa phải tuyệt thế cao thủ nhưng cũng không đến mức không thể bảo vệ mình.

May mắn duy nhất là Vô Song đã thông báo trước cho nữ nhân của mình, hắn để lại cách liên lạc với đám người Thiên Long Giáo, chỉ cần các nàng không bị rơi vào tình trạng quá mức nguy hiểm, muốn tìm người Thiên Long Giáo có lẽ cũng không khó.

Nằm trên giường không thể cử động, Vô Song bản tâm khẽ thở dài, hắn cảm thấy... thời gian trôi qua thật chậm, quả thực không dễ chịu chút nào.

Quyển 3 - Chương 3: Thần Nông Dược Viên?.

Lam Đình trời sinh đã có cảm giác lực rất mạnh, nàng chỉ biết con Trùng Vương sắp sinh kia nằm sâu trong sơn mạch, cũng không biết vị trí cụ thể nhưng mà nàng tin vào cảm giác của mình, nàng liền đi theo cảm giác.

Rốt cuộc sau khoảng 2 giờ di chuyển trong rừng, Lam Đình rốt cuộc dừng lại, nhịp tim của nàng khẽ đập nhanh hơn, nàng biết nàng sắp đến, ít nhất là thứ hấp dẫn cảm giác của nàng đang ở gần đây.

Bước chân chậm lại, khẽ rón rén đi về phía trước, Lam Đình khẽ cúi thấp người, trước mặt nàng là một tán cây rậm rạp.

Dùng ngón tay nhè nhẹ điểm qua tán cây, thân hình chậm rãi xuyên qua sau đó đôi mắt đẹp của Lam Đình trừng lớn, căn bản không tin vào mắt mình.

Trước mặt nàng... có một xác nam nhân.

Xác chết thì Lam Đình đã thấy không ít, cũng không có gì lạ, điều lạ là nàng thấy có rất nhiều sinh vật đang vây quanh xác chết này, nhỏ thì có thỏ, có nhím, lớn thậm chí có cả cáo, cả sói... đáng sợ nhất trong đám này còn có 2 con gấu lớn cùng 3 đầu lão hổ.

Lam Đình thực sự run lên, nàng không hiểu sao đám thú này căn bản không đụng vào xác chết kia mà chỉ lằng lặng nằm bên cạnh, bình yên đến lạ, cứ như... đang muốn bảo vệ cái xác vậy.

Lam Đình lại bắt đầu hướng ánh mắt lên trên, nàng thấy rất nhiều dây leo đứt gãy, nàng lập tức hiểu xác chết này chỉ sợ từ trên cao ngã xuống.

Mắt đẹp khẽ cau lại, nàng biết từ trên cao ngã xuống nhưng lại có rất nhiều dây leo trống đỡ có lẽ sẽ không chết, lại nhìn từng tia nắng xuyên qua những tán lá cây chiếu xuống cái xác kia, Lam Đình khẽ cắn răng, bước nhẹ về phía trước.

Nàng thật ra cũng rất sợ đám muông thú kia tấn công mình, nàng ban đầu chỉ bước một bước, cho đến khi thấy những muông thú này thậm chí không phản ứng gì, nàng mới dám bước tiếp.

Mãi cho đến khi nàng lại gần xác chết, đám muông thú này căn bản vẫn không thèm động một chút nào, cứ như nàng là người vô hình vậy.

Lam Đình nhìn ba đầu lão hổ một chút, lại nhìn sang hai con hắc hùng, nàng không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, bàn tay run run chạm vào xác chết.

Vừa chạm một cái, nàng liền giật bắn mình mà thu ngón tay lại, may mắn thế nào những sinh vật kia cũng không có ý định động, duy chỉ có mấy đầu lão hổ hơi hơi mở mắt ra nhìn nàng rồi lại khép mắt vào, căn bản không có thêm hành động nào.

Nhìn nhìn ngón tay của mình, Lam Đình thở ra một hơi.

“Trời ạ, thật ấm, da thật mềm... người này còn chưa có chết”.

Lam Đình hít vào một hơi không khí tươi mát như muốn cổ vũ cho chính mình, nàng cúi xuống, dùng hai tay xoay người này lại.

Tiếp theo một tay che miệng, ánh mắt trừng lớn đến phát ngốc.

“Trời ạ, đẹp trai quá”.

Chỉ thấy đây là một nam nhân mang mái tóc trắng yêu dị, khuôn mặt tuyệt đối được coi là mỹ nam tử, đẹp đến có chút vô lý, cứ như lấy dung mạo của một mỹ nam tử kết hợp với dung mạo của một mỹ nữ tử mà thành vậy, chỉ cần dùng cái dung mạo này thêm vào 3 tấc lưỡi, đời này liền không lo, nhất định không thiếu nữ nhân vì hắn chu cấp, nuôi hắn một đời, không thiếu trung niên mỹ phụ thậm chí có xúc động nuôi tiểu tình nhân.Làn da trắng bóc hơn nữa mềm mại vô cùng, đàn hồi vô cùng, chỉ có quần áo rách rưới trên người cùng với hô hấp mỏng manh nơi chóp mũi mới khiến Lam Đình cảm nhận đây là một người trọng thương.

Lam Đình cực kỳ thiện lương, nàng muốn cứu mỹ nam tử này, thật sự mà nói dung mạo người này quá đẹp, đẹp đến nỗi làm trái tim thiếu nữ chưa tuổi trăng tròn rung động thật sâu.

Cái vẻ đẹp khác hẳn với người Miêu Cương, khác với bất cứ nam tử Miêu Cương nào mà nàng đã từng gặp trước đây, cái khí chất không người Miêu nào có được>

Lam Đình biết võ công, nàng đưa nam nhân này về cũng không hề khó nhưng mà nhìn những sinh vật xung quanh, nàng không khỏi sợ hãi.

Lam Đình lúc này liền chắp hai tay lại, thành kính mà nhắm mắt.

“Các đại thúc, các đại bá, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp a, tiểu nữ chỉ là muốn cứu ngươi, không muốn mạo phạm, các đại thúc, các đại bá đừng có cắn ta nha”.

Liên tục khấn vài lần, Lam Đình mới mở mắt ra, nàng phi thường cẩn thận muốn nâng nam nhân này lên, đột nhiên một lão hổ đang nằm liền đứng lên, nó đứng lên thân cao lập tức quá nửa người nàng.

Lam Đình sợ hãi xanh cả mặt lập tức lùi lại, nắm tay nhỏ đưa ra.

“Hổ đại thúc đừng đến gần nha, ta có võ đó, mau mau rời xa ta một chút”.

Nhìn vẻ mặt kinh hãi biến sắc của nàng quả thực làm người ta cười đau cả bụng.

Đầu lão hổ kia nhìn nhìn Lam Đình, sau đó cúi thấp đầu, cọ cọ đầu vào nam nhân bất tỉnh kia, cứ như con mèo nhỏ vậy.Lam Đình mắt lớn lại mở rộng, sau đó nàng thấy lão hổ liên tục cọ đầu vào nam tử kia vài lần, Lam Đình mới đánh bạo mà lên tiếng.

“Hổ đại thúc, người... người muốn giúp tiểu Đình mang đại ca này về?”.

Cũng chẳng rõ con Hổ này có phải yêu quái không hay nó có thể hiểu tiếng người, chỉ thấy đại đầu dĩ nhiên nhẹ cúi xuống, cứ như gật đầu vậy.

Thật ra sinh vật này sẽ không gật đầu, nó chỉ là đang liếm chân mà thôi, nào ngờ Lam Đình lại hiểu sai, cực kỳ vui mùng mà vỗ tay.

“Tốt quá,tốt quá, Hổ thúc thúc ngươi tuyệt đối là con Hổ tốt”.

Nói xong nàng lại tiến lên, cẩn thận nâng nam tử này lên, sau đó đặt lên lưng lão hổ.

Lão hổ cũng vui vẻ, căn bản không có phản ứng gì, một người một thú cứ thế di chuyển, hướng về bên ngoài bìa rừng mà đi.

Ngày hôm nay Lam Đình rốt cuộc vẫn không thấy Trùng Vương, nàng cũng quên cả việc đi tìm Trùng Vương nhưng mà cô bé cũng không để ý lắm, ra ngoài mang một mỹ nam tử về... hình như so với Trùng Vương đáng giá hơn nhiều lắm.

Tỷ tỷ nàng là Lam Phượng Hoàng, muốn nhìn Trùng Vương... cũng chỉ cần nói với tỷ tỷ mà thôi, nàng mới không quan tâm thứ này.

Tự thôi miên mình một câu như vậy, Lam Đình trong lòng liền vui đến lạ, nàng liền tung tăng nhảy chân sáo mà hướng ra ngoài bìa rừng, với Lam Đình mà nói, ngày hôm nay thật đẹp.

_ _ _ _ _ _ _ __ _ _

P/S: Thật ra hơn 300 chương trước đáng lẽ phải tách ra làm 2 phần nhưng mà mình khi đó lười quá, quên tách:P.

Từ chương này lại tách tiếp vậy:P

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 4: Lại Nghe Tương Vân

Lam Đình hiện tại cũng thực sự không biết lão hổ này có phải yêu quái tu thành hay không, dĩ nhiên vừa mới chuẩn bị ra khỏi bìa rừng liền dừng lại, đưa cái lưỡi dài đỏ lòm ra nhẹ liếm lấy tay nàng.

Bản thân Lam Đình khi đó chính là sợ gần chết nhưng mà cũng may lão hổ không có xin của nàng một miếng thịt, nó chỉ cọ cọ đầu vào tay Lam Đình sau đó liền không tiếp tục tiến lên nữa.

Lam Đình cũng rất thông minh liền hiểu ý lão hổ, lão hổ ở trong rừng còn có thể làm chúa sơn lâm nhưng mà nếu ra ngoài tiến vào làng của người Miêu chỉ sợ còn chưa đợi Lam Đình giải thích đã bị giết chết.

Nàng vui vẻ nhẹ vỗ đầu lão hổ.

“Hổ thúc thúc, tiểu Đình tạm biệt ngươi nha, Tiểu Đình nhất định chữa trị cho đại ca tóc trắng này”.

Từ trên lưng lão hổ, Lam Đình cõng nam nhân kia xuống, với thân thể thiếu nữ bình thường việc này dĩ nhiên quá sức nhưng với Lam Đình thì khác, ai bảo nàng biết võ công đây?.

Lam Đình cõng nam nhân này một đường chạy về làng, trên khuôn mặt xinh đẹp đã có chút lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn háo hức vô cùng.

Tạm thời miễn bàn nam nhân trên lưng nàng phi thường đẹp trai, ít nhất nàng cũng cứu được một mạng người, không phải sao?.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Lam Đình là em gái của tộc trưởng Lam Phượng Hoàng, nàng ở trong cộng đồng người Miêu có thể coi là tiểu công chúa, sẽ không ai thực sự dám gây khó dễ cho nàng, thấy trên lưng Lam Đình mang theo một nam nhân thậm chí liền có người chuyên môn vì nàng chạy đến.

Tại Miêu Tộc mà nói bọn họ tôn thờ mẫu hệ, địa vị của phụ nữ phi thường cao cũng vì tôn thờ mẫu hệ chính bản thân nữ nhân người Miêu đặc biệt bạo gan, bọn họ liền không giống nữ tử Trung Nguyên, đối với nam nhân sợ đầu sợ đuôi.

Thấy trên lưng Lam Đình đang cõng một người liền có ba nữ tử vì nàng chạy đến, vẻ mặt đầy qua tâm.

“Đình Đình, ai vậy”.

Người lớn tuổi nhất trong ba người lên tiếng, thấy người này Lam Đình lập tức tươi cười.

“Diệu di, vị đại ca này ta tìm thấy trong rừng, không biết tại sao lại bất tỉnh nữa, ta liền mang về tộc”.

Nữ tử được gọi là Diệu di ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc, người bình thường bị điên mới xuất hiện trong địa bàn Miêu Tộc, mới dám đi vào vùng rừng hoang nước độc này.

Tất nhiên nghi hoặc là nghi hoặc, tạm thời Diệu di sẽ không nói cái gì, nàng chỉ âm thầm quan sát nam nhân kia.

Nàng đang quan sát, hai nữ nhân trẻ tuổi ở bên cạnh đã gần như rú lên.

“Không thể nào, đẹp trai quá, trời ạ hắn có màu tóc trắng này”.

“Oa da của hắn còn trắng hơn cả da ta, chạm vào thật mềm nha, người Tây Vực dưỡng da như thế nào vậy? “

“Hắn chỉ sợ không phải người Trung Nguyên nha, có khi là người Tây Vực xa xôi, trời ạ không ngờ nam nhân tây vực lại đẹp trai như vậy, lần này tiểu Đình ngươi liền nhặt được bảo nha”.

“Đình Đình, ngươi không phải là đánh ngất ngươi ta đấy chứ?, sau đó mang về trại làm ‘áp trai phu nhân’? “.

“Đình Đình, ta nghĩ ngươi lập tức hạ cổ đi thôi, mỹ nam tử như vậy biết tìm đâu bây giờ, đợi hắn tỉnh dậy hắn bỏ chạy thì sao?, vẫn là hạ cổ khống chế thì hơn nha”.

“Đình Đình, tỷ tỷ có một đầu Chu Sa Trùng Vương, là tứ phẩm Trùng Vương, mang nam nhân này cho tỷ tỷ chăm sóc thế nào? “.

“Đình Đình, đừng nghe nàng, tỷ tỷ có một đầu Phệ Hồn Đường Lang, là đỉnh cấp tứ phẩm Trùng Vương, đổi cho tỷ tỷ liền lời hơn”.

Thực sự màu tóc của nam nhân này quá bắt mắt, gần như thu hút rất nhiều ánh mắt nữ nhân Miêu Tộc, sau đó hàng loạt âm thanh vang lên làm Đình Đình đỏ cả mặt.

Cũng may cho nàng, rốt cuộc Diệu di cũng lên tiếng giải tán đám đông.

“Hừ, còn thể thống gì nữa, cũng không phải chưa từng thấy nam nhân, một đám sắc nữ, không thấy tiểu huynh đệ này còn bất tỉnh sao?, mau đưa vào xem xét tình hình, cứu ngươi hơn cứu hỏa, các ngươi ở đây chặn đường còn ra thể thống gì, sau này đợi tiểu huynh đệ tỉnh không phải muốn nói gì thì nói sao?”.

Diệu di sau đó liền giúp Lam Đình cõng nam nhân này, mang theo Lam Đình rời khỏi đám đông.

Nàng vừa rời đi, ở sau lưng có mấy thiếu nữ không nhịn được mà bĩu môi.

“Diệu di rõ ràng là muốn ăn mảnh nha”.

“Phải phải, Diệu di là trưởng lão trong tộc, đến cả ngũ phẩm Trùng Vương cũng có vài con, chỉ sợ tiểu Đình liền thật sự không nhịn được mà trao đổi nha”.

“Hừ, còn nói chưa bao giờ nhìn thấy nam nhân, nam nhân Miêu Tộc một đám thân hình thô to, da dẻ thì đen, sao có thể so với tiểu bạch kiểm này”.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Diệu di cùng Lam Đình cũng không biết đám thiếu nữ Miêu Tộc bị bỏ lại sau lưng bàn luận cái gì, lúc này nàng đặt nam tử thần bí trên giường, bàn tay liền vì hắn bắt mạch.

Lam Đình ở bên cạnh cũng không dám lên tiếng, không dám làm Diệu di phân tâm, mãi đến khi Diệu di buông tay ra, Lam Đình mới dám mở miệng.

“Diệu di, ca ca này... bị làm sao?”.

Diệu di hai hàng lông mày cau lại, khó khăn lên tiếng.

“Hắn... thân thể hắn cực kỳ đặc biệt, chính a di cũng không biết giải thích thế nào, mạch tượng của hắn rất bình thường, cũng không có dấu hiệu suy yếu hay thương thế, hơn nữa thân thể người này... “.

Diệu di lúc này thật sự không biết nói gì, nàng muốn đưa nội lực vào cơ thể nam nhân kia nhưng nội lực nàng vừa đưa vào liền biến mất không còn giữ lại chút nào.

Diệu di không tin tà, liền đưa vào một con tiểu Trùng, dùng Cổ Trùng muốn xem thương thế nam nhân này ra sao, nào ngờ Cổ Trùng vừa nhập người... cũng liền mất liên hệ với nàng, như bị cái gì lập tức diệt sát vậy, phi thường đang sợ.

Diệu di không nói với Lam Đình cái việc này nhưng nàng đối với nam nhân này bắt đầu có kiêng kỵ, nàng thậm chí muốn mang việc này báo cáo cho tộc trưởng – Lam Phượng Hoàng.

“Hơn nữa thân thể ngươi này... a di cũng không có cảm giác bị suy yếu hay thương tật bên ngoài, a di không rõ vì sao hắn hiện tại không tỉnh lại nhưng mà... có lẽ cũng không thực sự nguy hiểm đến tính mạng”.

Nghĩ tới Lam Đình còn nhỏ, Diệu di rốt cuộc đổi câu trả lời.

Lam Đình nghe vậy vui mừng quá đỗi, một mặt tươi cười tựa như hoa.

“Tốt quá, ca ca không bị sao, không nguy hiểm đến tính mạng là được rồi”.

Nhìn thấy Lam Đình cười cười, Diệu di cũng khẽ cười.

“Đình Đình, nói cho a di biết nam nhân này ngươi tìm thấy ở đâu?”.

Lam Đình đương nhiên kể từ đầu đến đuôi câu chuyện cho Diệu di, càng kể sắc mặt Diệu di càng lộ ra vẻ nghi hoặc.

Nàng cảm thấy nam nhân nằm trên giường kia càng ngày càng thần bí rồi.

Nàng phi thường muốn mang tin này báo cho tộc trưởng... bất quá Lam Phượng Hoàng hiện tại không có mặt ở Miêu Tộc, nàng lúc này đang ở trên Hắc Mộc Nhai, không có vài ngày sẽ không trở về.

Diệu di thở ra một hơi rồi đứng lên vỗ vai Lam Đình.

“Đình Đình, nam nhân này thương thế không có gì phải lo liền để a di chăm sóc hắn thế nào?, chiều nay Đình Đình còn phải đến chỗ lão sư, Đình Đình ngươi làm bài tập của lão sư chưa?”.

Nghe đến đây, Đình Đình mặt liền xìu lại.

Nàng ghét nhất đi học.

Lão sư là thầy dạy chữ Hán, nữ tử Miêu Cương bình thường cũng sẽ không quan tâm lắm đến cái môn học này nhưng Đình Đình thì khác, nàng sau này liền phải giúp đỡ tỷ tỷ rất nhiều việc, không thể cả đời đều ở Miêu Cương, nhất định phải biết chữ Hán.

Bữu môi nhìn Diệu di bất quá Đình Đình cũng không dám nói gì, nàng phi thường nghe lời.

“A di, vậy người liền chăm sóc đại ca này nha, đại ca tỉnh lại nhất định phải gọi Đình Đình, Đình Đình liền đi làm bài tập”.

Nhìn theo hình dáng Đình Đình đi ra ngoài, Diệu di không khỏi thở dài.

Nàng cảm thấy nữ tử người Miêu... rất dễ bị nam tử bên ngoài lấy mất phương tâm.

Ngũ Độc Giáo Chủ – Hà Thiết Thủ là như vậy, Miêu Tộc Tộc Trưởng – Lam Phượng Hoàng cũng thế, đến cả tiểu Đình... không ngờ hiện tại cũng bắt đầu học xấu, học rung động.

Lại nhìn nam tử đang nằm trên giường kia thật kỹ, Diệu di liền đi ra ngoài, nàng hiện tại cũng rất bận, sắp tới Miêu Tộc liền đón một đoàn khách phi thường quan trọng.

Lam Phượng Hoàng hiện tại không có trong tộc, mọi việc chuẩn bị tiếp đón khách nhân vẫn là để nàng cùng vài vị trưởng lão khác giải quyết, cũng thực sự... bù đầu.

_ _ _ _ _ _ __ _ _

Nam nhân bị ngất xỉu này không cần nói cũng có thể dễ dàng đoán ra, hắn đương nhiên là Vô Song.

Vô Song hiện tại chính thức trở về thế giới cũ bất quá chặng đường trở về không dễ chịu gì cho lắm.

Bình thường muốn xuyên giới chỉ đi một mình nhưng Vô Song liền đi theo đoàn, hắn liền phải gánh chịu phong hiểm phi thường lớn.

Hắn, Lý Thu Thủy, Mục Niệm Từ, Hoàng Dung cùng Mai Siêu Phong, tổng cộng đã là 5 người, việc trở về liền phải tính toán thật kỹ.

Đầu tiên Tây Thi liền dùng đạo lực bảo vệ 5 người sau đó đưa cả 5 trở về nhưng không có gì đảm bảo đạo lực của Tây Thi có thể chịu được không gian phong bạo.

Tây Thi hiện tại còn chưa tính là Thiên Đạo trưởng thành, chưa phải là trạng thái mạnh nhất của nàng, hơn nữa theo lời Độc Cô, thế giới cũ của hắn cơ hồ cao cấp hơn thế giới của Tây Thi nhiều tức là Thiên Đạo giới này mạnh hơn Tây Thi nhiều.

Vô Song dĩ nhiên sẽ không để nữ nhân của mình gặp nguy hiểm vì vậy hắn, Độc Cô cùng cả Tây Thi đều bàn bạc rất kỹ.

Sau đó thì ba người đưa ra quyết định, dùng đạo lực của Tây Thi, ma lực của Độc Cô cùng Vô Song bảo hộ toàn bộ 4 nữ nhân, về phần Vô Song chỉ sử dụng đạo lực của Tây Thi.

Kết quả thực sự khả quan, ít nhất khi xuyên giới thì lớp bảo hộ nữ nhân của Vô Song vẫn chưa bị hủy đi, chỉ có Vô Song là không tốt như vậy, Vô Song thân thể phi thường cường hãn lại thêm ngã xuống ngay rừng hoang có rất nhiều dây leo trợ giúp, hắn cũng không thật sự bị thương gì, quan trọng là Vô Song vượt qua không gian thông đạo, đại não của hắn bị chấn động không nhẹ, không có vài ngày khó lòng mà trở về như bình thường.

Lúc này cũng phải nói thêm, lần này trở về trên người Vô Song cũng mang theo một món quà của Độc Cô, cái này gọi là Huyền Sinh Quan.

Huyền Sinh Quan chính là quan tài mà Độc Cô dùng để giữ phân thân của Vô Song lúc trước, cái quan trọng nhất là Huyền Sinh Quan khi cần có thể thu lại như vòng cổ, Vô Song liền để phân thân của mình trong này, cũng vì có Huyền Sinh Quan, Vô Song hiện tại tuy bất tỉnh nhưng cũng không phải không biết cái gì, cũng tuyệt không nguy hiểm.

Vô Song về cơ bản hắn vẫn thanh tỉnh, điều duy nhất làm Vô Song lo lắng là... những nữ nhân của hắn ra sao.

Hắn không lo nữ nhân của mình gặp nguy hiểm khi xuyên giới nhưng địa điểm của các nàng thực sự làm Vô Song lo lắng.

Hắn quan ngại nhất... chính là Dung nhi cùng Niệm Từ.

Lý Thu Thủy sau 2 năm chỉ nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh, thực lực của nàng đã rất mạnh, hiện tại tuy vẫn chưa bằng Thiên Sơn Đồng Mỗ nhưng cũng chẳng kém đi bao nhiêu.

Mai Siêu Phong cũng được Vô Song chữa trị ánh mắt, nàng không còn là người mù, nàng tu luyện cũng là Cửu Âm Chân Kinh phiên bản đầy đủ, nàng hiện tại chưa phải tuyệt thế cao thủ nhưng cũng không đến mức không thể bảo vệ mình.

May mắn duy nhất là Vô Song đã thông báo trước cho nữ nhân của mình, hắn để lại cách liên lạc với đám người Thiên Long Giáo, chỉ cần các nàng không bị rơi vào tình trạng quá mức nguy hiểm, muốn tìm người Thiên Long Giáo có lẽ cũng không khó.

Nằm trên giường không thể cử động, Vô Song bản tâm khẽ thở dài, hắn cảm thấy... thời gian trôi qua thật chậm, quả thực không dễ chịu chút nào.

_ _ _ _ _ __ _

Sự xuất hiện của Vô Song tại Miêu Tộc thực sự cũng không làm cho quá nhiều người chú ý, dù sao hắn cũng không phải đại nhân vật gì hơn nữa Vô Song thậm chí còn chưa tỉnh lại, lúc đầu chỉ còn có nữ nhân miêu tộc chú ý đến hắn nhưng chỉ một hai ngày trôi qua, miêu tộc liền quên mất cái nam nhân tóc trắng này.

Đến cả nữ nhân tên Diệu cơ hồ cũng không mấy để ý đến Vô Song, nàng cứ như có rất nhiều việc để làm, một ngày chỉ đi qua nhìn hắn hai lần sau đó lập tức rời đi, tại Miêu tộc những ngày nay, nàng thực sự bận.

Người duy nhất còn chăm sóc Vô Song chỉ có tiểu Đình Đình.

Hôm nay đã là ngày thứ hai Vô Song nằm ở Miêu tộc, nếu tính theo ngày trở về thì hắn đã trở về thế giới này được 3 ngày.

Tiểu Đình ngồi trên giường, cô bé tỉ mỉ vì Vô Song lau mặt, tất nhiên với cô bé như Đình Đình mà nói, nàng không có quá nhiều kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, nàng chỉ biết vì Vô Song lau mặt mà thôi, còn việc cởi áo giúp Vô Song lau người... thú thật nàng chưa từng nghĩ đến, cho dù nghĩ đến nàng cũng chưa chắc có dũng khí đi làm.

Quay lưng với Vô Song, tiểu Đình đặt thau nước xuống, khuôn mặt xinh đẹp hơi bĩu môi tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Thực sự phiền phức a, tỷ tỷ vì cái gì lại xếp người ta đi thi chứ, ta cũng đâu có tự mình đăng ký”.

Nằm trên giường, Vô Song có thể nghe thấy lời nàng nói, Vô Song trong nội tâm chỉ thấy buồn cười, cho dù không hiểu lắm những lời tiểu Đình nói nhưng mà ngũ khí của nàng thực sự quá mức trẻ con.

Sau đó tiểu Đình lấy từ trong hành trang một quyển sách, vẻ mặt khẽ cau lại.

“Tự nhiên bắt ta đọc sách, lại còn là học y thuật... cuộc thi tuần sau liền diễn ra, hiện giờ học kịp sao?”.

Tiểu Đình phụng phịu nhưng cũng chỉ là phụng phịu mà thôi, cái này rất giống mấy đứa bé của hậu thế, rõ ràng không thích học, rõ ràng mỗi lần ngồi vào bàn đều phụng phịu nhưng cũng không dám cãi lời bố mẹ, vẫn phải ngoan ngoan mà ngồi vào bàn, ngoan ngoãn mà học.

Tiểu Đình ngồi thẳng xuống nền đất, tựa lưng vào thành giường, bắt đầu đọc sách.

Bình thường tiểu Đình nói tiếng người Miêu Cương có điều nàng đọc sách lại là chữ Hán, âm thanh trong trẻo của nàng liền tục vang lên, nàng nhìn đến đâu liền đọc ra thành tiếng đến đó.

Vô Song nằm trên giường, hắn có thể nghe rõ mồn một những gì nàng đọc ra, hắn vừa mới nghe liền biết nàng đang đọc Hoa Đà Y Kinh.

Hoa Đà Y Kinh là một quyển sách y thuật tương đối quý giá nhưng chỉ là quý mà thôi, bên trong kiến thức cũng không phải quá mức siêu phàm, hầu như chỉ là kiến thức cơ bản về y thuật.

Dĩ nhiên sách có hai chữ Hoa Đà thì cũng sẽ không tầm thường, cùng là kiến thức cơ bản về y thuật nhưng Hoa Đà Y Kinh viết phi thường rõ ràng, luận điểm cũng cực kỳ chính xác, liền mạch, dễ hiểu, Hoa Đà Y Kinh cơ hồ là quyển sách nhập môn tốt nhất cho các Hành Y Thế Gia.

Lam Đình tại sao có quyển sách này thì Vô Song cũng không để ý cho lắm, quyển sách này chỉ quý mà thôi chứ chưa đến mức bất truyền, quan trọng là Vô Song có cảm giác cô bé này cứ như đang chuẩn bị ‘hành y cấp tốc ‘ vậy.

Hành y cấp tốc mấy từ này đương nhiên là tài họa, y sư thì làm gì có y sư nào học cấp tốc?, cho dù là Vô Song từ lúc gặp ông ngoại đến thời điểm hiện tại tham khải y thuật cũng đã có 10 năm, hắn còn chưa dám học cấp tốc, y sư học cấp tốc chẳng khác gì là tử thần giết người.

Tất nhiên mấy chữ này cũng không phải không có ý nghĩa, học cấp tốc y thuật thực sự không phải không có, ví dụ như cảm mạo thì dùng lá tía tô, dùng hạt sen có thể chữa mất ngủ... chỉ cần nắm được mấy loại kiến thức này, hành y cấp tốc cũng không phải không thể nhưng mà bọn họ không thể coi là y sư, cùng lắm chỉ coi là lang trung học đồ mà thôi.

Trong y sư giới cũng có luật của mình, dưới y sư là lang trung, lang trung chia tứ phẩm lần lượt là học đồ, hạ cấp, trung cấp cùng thượng cấp.

Y sư thì chia làm hạ cấp, trung cấp, thượng cấp cùng Danh Y.

Trên Danh Y sẽ là phong hào, đại khái được gọi là thần y cùng thánh y.

Thần y thiên về châm cứu, thánh y thiên về dùng dược vật, bất quá cái này chỉ là lý thuyết, thần y nói không biết dùng dược ai tin?, thánh y không biết châm cứu thì ai tin?, đã đến đẳng cấp này xưng hào cũng ít ai quan tâm, trải qua thời gian, chung quy rất ít địa phương gọi là y thánh, chủ yếu đều đổi sang một cách xưng hô thống nhất là thần y.

Thần Y Hoa Đà hoặc Y Thánh Hoa Đà là cùng một nghĩa, Thần Y Trương Trọng Cảnh – Y Thánh Trương Trọng Cảnh cũng là như vậy.

Vô Song trải qua 10 năm, bàn về châm cứu huyệt mạch hắn đã được coi là thần y, lại thêm quãng thời gian ở lại Miêu Cương trong thế giới trước, Vô Song y thuật thực sự dùng hai chữ đỉnh cấp để mà hình dung.

Hắn cảm thấy nếu hắn tỉnh lại mà dạy dỗ Lam Đình, cuộc thi gì gì đó 1 tuần sau nàng không phải không có khả năng thắng, đáng tiếc là hắn còn chẳng biết mình bao giờ tỉnh lại.

Dĩ nhiên Vô Song có thể tự kích động Huyền Sinh Quan thả ra Cơ Vô Song nhưng mà cái này quá mức kinh hãi thế tục hơn nữa Vô Song hiện tại tạm thời vẫn là không muốn.Vô Song vốn đang suy nghĩ linh tinh về cô bé tiểu Đình này, đột nhiên hai mắt hắn sáng bừng.

Lúc trước, tâm thần của Vô Song bị vây vào một khoảng không tối đen, hắn có thể nhận biết mọi vật vốn là từ tâm thần của Cơ Vô Song trong Huyền Sinh Quan truyền lại, hiện tại đột nhiên xung quanh liền sáng ngời, hắn biết... mình tỉnh lại.

Tâm thần của Vô Song là bị không gian phong bạo làm tổn thương, nhưng thương thế thì hắn tự biết, đây cùng lắm chỉ coi là sang chấn trong y học, thời gian bất tỉnh cũng không dài

Thực sự không ngờ vừa muốn nói tỉnh lại... liền thật sự tỉnh lại.

Vô Song hoài nghi, cô bé gọi là Lam Đình này không khéo là phúc tinh của hắn cũng nên.

_ _ _ __ _ _ _ _ _ _

Lam Đình tựa lưng vào thành giường, miệng nhỏ vẫn đang lẩm bẩm.

“Người bị bệnh xanh xao vàng vọt, chân tay bủn rủn liền là huyết khí không đủ, huyết khí không đủ liền châm...”.

Lam Đình vốn đang khép sách lại, nàng theo trí nhớ đọc đến đây liền ngập ngừng, nàng vậy mà không nhớ huyệt nào, thế là lại giở sách ra.

“À, là huyệt huyết hải”.

Nói xong mặt đẹp khẽ nhíu lại, nàng lại quên huyệt này ở đâu, cũng may một ngón tay của nàng còn đang lưu dấu trang, nàng lại lật ra, muốn xem y đồ cơ thể người.

Cơ thể con người có bao nhiêu huyệt?, cái này Lam Đình thực sự không biết, nàng chỉ biết rất nhiều huyệt, siêu cấp nhiều huyệt, nàng nhìn hoa cả mắt.

Ánh mắt mở lớn hết cỡ, cố mà tìm huyệt huyết hải thì bỗng có người lên tiếng.

“Huyệt huyết hải nằm ở đùi trong, mặt trước, cách đầu gối khoảng 2 thốn (4-5 cm) “.

Lam Đình máy móc gật đầu.

“A cảm ơn”.

Sau đó nàng chuyển ánh mắt nhìn về vị trí đầu gối trong đồ hình, rất nhanh liền nhìn thấy huyệt huyết hải, nàng không khỏi cười.

“Thực sự đúng này?, cảm ơn, cảm ơn ngươi”.

Nàng cũng không quay đầu, bắt đầu lại dở sách, muốn tiếp tục đọc nhưng mà đột nhiên sững lại..., nàng cảm thấy có cái gì không đúng cho lắm.

Nàng rất nhanh xoay người lại, ở trên giường... tóc trắng ca ca của nàng liền đã ngồi dậy từ bao giờ, ánh mắt của ca ca như đang cười với nàng vậy.

Lam Đình há hốc miệng, sau đó cũng kệ luôn quyển sách trong tay, nàng... thậm chí thả luôn cả Hoa Đà Y Kinh xuống đất.

Hoa Đà Y Kinh trong giới y học liền không khác gì Tam Tự Kinh của nho giáo là bao, vậy mà tiểu Đình cũng có thể buông xuống đất, vừa nhìn cũng biết cô bé này không hứng thú gì với y học, sở thích của nàng chỉ là chơi Cổ Trùng mà thôi.

“Ca ca, ca ca tỉnh lại rồi, để Đình Đình gọi Diệu di, bảo Diệu di đến kiểm tra thương thế của ngươi”.

Vô Song nghe vậy liền cười cười, hắn thì cần gì ai kiểm tra thương thế?.

“Là muội mang ta về sao?”.

Cái này điển hình là biết mà cố hỏi, Vô Song dĩ nhiên không thể nói việc gì Đình Đình làm hắn cũng biết.

Tiểu Đình vốn đang muốn chạy ra gọi Diệu di nhưng nghe Vô Song hỏi liền ngoan ngoãn đáp.

“Vâng, là tiểu Đình mang ca ca về”.

Vô Song đối với nàng gật đầu đầy trừu mến.

Hắn thật ra cũng đã cảm thấy mình bắt đầu già đi, càng ngày càng giống trung niên nhân, đặc biệt là quãng thời gian 2 năm cuối cùng kia, đi nhiều, nhìn nhiều, tâm cũng rộng hơn nhiều.

Nếu lúc trước hắn nhìn Đình Đình còn có thể vì dung mạo của nàng mà kinh diễm thậm chí xuất hiện dục vọng của nam nhân nhưng mà hiện tại Vô Song một chút cảm giác cũng không có, hắn cứ như trưởng bối đối mặt với vãn bối vậy.

“Muội gọi là Đình Đình sao?, nơi này là Miêu Cương – Miêu Tộc đúng không?”.

Đình Đình vui vẻ gật đầu.

“Vâng ca ca, muội gọi là Lam Đình, mọi người đều gọi muội là tiểu Đình hoặc Đình Đình, còn nơi này đúng là Miêu Tộc”.

“Ca ca, người tên là gì?, sao lại đến Miêu Tộc”.

Đối với Đình Đình, Vô Song đưa tay ra, nhẹ xoa đầu nàng, Đình Đình cũng không tránh né, một mặt hưởng thụ, cô bé này... hình như rất thích trưởng bối xoa đầu, cho dù thoạt nhìn Vô Song cũng không lớn hơn nàng bao nhiêu.

Phải biết Vô Song tuyệt đối là khai khống tuổi.

Khi hắn bắt đầu xuyên không đến thế giới kia, cũng chỉ có 12-13 tuổi nhưng không rõ vì sao sau khi xuyên không, sau khi bị Trương Tam Phong đẩy đi hắn thân thể nhìn như 16, sau đó trải qua 4 năm hắn liền tự động coi mình là 20 tuổi, thực tế ra mà tính Vô Song kiếp này cũng chỉ 16-17 tuổi mà thôi, so với Đình Đình giỏi lắm lớn hơn 1-2 tuôi.

“Ca ca gọi là Vô Song, lần này ca ca đến Miêu Tộc thật ra là muốn đi qua Ngũ Độc Giáo, tại Ngũ Độc Giáo ca ca có người quen, chỉ là giữa đường... ca ca tẩu hỏa nhập ma, cái này cũng là vì ca ca luyện công đi lệch đường, sau đó may mắn tai qua nản khỏi nhưng cũng bất tỉnh nhân sự, tỉnh lại liền thấy muội rồi”.

Lam Đình một mặt quan tâm mà hướng về Vô Song.

“A, tẩu hỏa nhập ma?, cái này rất đáng sợ nha, tỷ tỷ của muội liên tục nói luyện võ tối kỵ liền là tẩu hỏa nhập ma, chỉ sợ chết lúc nào cũng không biết”.

“ Ca ca nói có người quen ở Ngũ Độc Giáo?, người quen của ca ca chẳng lẽ là người Miêu?, không biết là... vị tỷ tỷ nào người Miêu”.

Lam Đình nói xong giọng thậm chí có chút mất mát, có chút chua.

Ở Ngũ Độc Giáo đương nhiên không có người Hán,chỉ có người Miêu, nàng nhìn Vô Song đẹp trai như vậy tất nhiên không thiếu bóng hồng quanh người, hắn lần này đến Miêu Cương... chỉ sợ là tìm tỷ tỷ xinh đẹ nào đi.

Vô Song cũng có thể nhận ra ngữ khí của Lam Đình là ý gì, hắn suýt nữa bật cười.

Dĩ nhiên Ngũ Độc Giáo với Vô Song không thể không nói có quan hệ sâu xa.

Đầu tiên là Hà Thiết Thủ, việc của Hà Thiết Thủ với Viên Thừa Chí rất ít người hiểu tường tận nhưng Vô Song sao không hiểu?.

Viên Thừa Chí tạm tính là chú của Vô Song, Hà Thiết Thủ cùng Viên Thừa Chí coi như không tính đến được với nhau nhưng phủ nhận sạch quan hệ thì không đúng.

Ngoài điểm này ra, Hà Thiết Thủ thậm chí còn được coi là Hoa Sơn đệ tử bởi Hà Thiết Thủ cũng là đệ tử Kiếm Thánh – Mục Nhân Thanh, nàng về mặt này cũng có thể gọi là sư tỷ của Vô Song.

Một điểm cuối cùng, tại Hắc Địa lúc trước Vô Song liền nhận được thông tin về Lý Mạc Sầu, Dạ Xoa liền để Mạc Sầu tiến về Miêu Cương, nhận Hà Thiết Thủ lám sư phụ.

Từ Hà Thiết Thủ, Vô Song hòa toàn có thể tìm được Lý Mạc Sầu, gặp được Mạc Sầu mọi việc liền dễ dàng hơn rất nhiều.

Ngoài điểm này ra, ông ngoại của hắn chính là Độc Thủ Dược Vương, mà quan hệ của Độc Thủ Dược Vương với toàn bộ Miêu Cương không thể nói là không sâu xa, lại càng không thể không liên quan gì đến Ngũ Độc Giáo.

“Ha ha, tiểu Đình đoán đúng rồi, ca ca lần này đến Ngũ Độc Giáo liền muốn tìm Hà chưởng môn”.

Vô Song vừa nói, Lam Đình liền giật nảy mình.

“A, là Hà di sao?, không thể nào, Hà di không phải rất lâu không gặp qua người ngoài sao”.

Vô Song đưa một ngón tay ra, nhẹ nhéo cái mũi của nàng.

“Ca ca cũng không tính là người ngoài, ca ca với Hà chưởng môn quả thực có chút quen thuộc”.

Lam Đình rất nhanh liền gật đầu, miệng nhỏ hơi chu lên.

“Vô Song ca ca quen Hà a di, vậy cũng không phải người ngoài rồi “.

Giọng nói lần này thực sự vui vẻ, bản thân Lam Đình trước còn sợ bị vị tỷ tỷ nào người Miêu tranh mất Vô Song nhưng mà Hà ai di tuyệt đối không phải.

Nàng biết Hà a di của nàng căn bản sẽ không động tâm với nam nhân.

Nghĩ đến đây nội tâm cô bé lại tỏa sáng.

“Đúng rồi, Vô Song ca ca, ta vẫn đi báo với Diệu di một tiếng “.

Nàng nói xong, lại như nhớ ra cái gì mà vỗ đầu mình một cái.
“Chết, quên mất... Diệu di hiện tại rất bận, đang chuẩn bị đón tiếp người Thần Nông Cốc... muội vẫn là không nên làm phiền Diệu di”.

“Ca ca đợi muội một chút, muội vào bếp vì ca ca làm đồ ăn, ca ca nhất định rất đói”.

Nói xong cô bé tung tăng mà chạy ra ngoài, nhìn theo bóng lưng của nàng, ánh mắt của Vô Song tràn ngập nhu hòa có điều hắn rất nhanh nhớ lại mấy chữ.

“Thần Nông Cốc?, Lam Đình nói là Thần Nông Cốc? “.

Thần Nông Cốc nơi này Vô Song lạ gì, không phải là thế lực sư phụ của Tương Vân sao?.

Nếu Vô Song gặp được Mạc Sầu, hắn có thể liên hệ với Thiên Long Giáo để tìm tung tích chúng nữ nhưng mà nếu Vô Song gặp được Tương Vân, hắn có thể biết những việc xảy ra ở Thiên Ý Thành những năm qua.

Ngoại trừ chúng nữ, thật ra Thiên Ý Thành mới là nơi Vô Song quan tâm nhất, hắn không biết trong thời gian hắn đi, có kẻ nào dám đụng vào huynh đệ của hắn hay không.

Không có thì tốt, nếu để hắn biết, đám người này thực sự rất thảm, phi thường thảm.

_ _ _ __ _ _ _ _ _

Lam Đình thực sự là một tiểu mỹ nhân không thể chê, chí ít trong con mắt của Vô Song là như vậy.

Cô bé này không chỉ có khuôn mặt như hoa, nụ cười như họa mà còn giữ lại nét thiên chân vô tà, đôi mắt vẫn luôn hồn nhiên đế lạ, tấm lòng cũng phi thường tốt, trình độ nấu ăn vô cùng không tệ.

Trong số nữ nhân mà Vô Song biết, trừ Dung nhi ra cũng chỉ có Linh Tố có thể so tài nấu ăn với nàng, tất nhiên đây chỉ là ước lượng của Vô Song, hắn đã lâu không gặp Linh Tố không biết cô vợ nhỏ của hắn hiện tại trình độ ấn ăn đã như thế nào, tăng tiến ra sao.

Lam Đình không biết Vô Song đang nghĩ gì về mình, nàng hiện tại ngồi trên ghế gỗ, hai tay chống cằm đặt trên bàn, ánh mắt chăm chú mà nhìn Vô Song.

Nàng nhìn hắn ăn... không biết tại sao trong nội tâm liền vui đến lạ.

Vô Song ngồi trên giường, cái cảm giác bị người nhìn chằm chằm này thực sự có chút không quen nhưng mà hắn cũng không tiện chọc phá Lam Đình, hắn hiện tại cũng chỉ sợ mình ngửa đầu lên nhìn nàng một cái, tiểu Đình lập tức đỏ mặt không biết chui xuống cái lỗ nào.

Đồ ăn nàng nấu đương nhiên rất ngon nhưng mà để ăn xong bữa ăn này cũng tuyệt không dễ dàng.

Đặt bát xuống, Vô Song rốt cuộc vẫn cứ phải ngẩng đầu lên, Lam Đình quả thực đỏ mặt quay đầu ra, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống chân mình, đến chính nàng không biết nàng đang nhìn cái gì.

Vô Song cười cười, lần đầu tiên sau vài ngày hắn xuống giường, đặt chiếc bát lên bàn.

“Đình Đình, lúc nãy quyển sách muội đọc là Hoa Đà Y Kinh đúng không?”.

Lam Đình chớp chớp mắt nhìn Vô Song sau đó vô thức gật đầu.

“Vâng, ca ca, lúc nãy muội đọc là Hoa Đà Y Kinh”.

Vô Song gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nàng, tuy giữa hai người vẫn còn cách nhau một cái bàn, Vô Song vẫn cứ làm cho Lam Đình không dám ngửa đầu lên, nàng thực sự rất hay xấu hổ.

“Đình Đình, muội có vẻ không thích y thuật, vì cái gì lại đọc Hoa Đà Y Kinh?, nếu đã không thích tốt nhất không nên làm, nếu đã không thích học cũng là vô ích”.

Lam Đình lần này hai mắt sáng lên mà nhìn Vô Song, nàng lập tức gật đầu.

“Đúng, đúng, muội thật sự không thích đọc mấy cái này, thực sự không hiểu gì cả lại khó nhớ nữa, không biết tỷ tỷ vì cái gì nhất định bắt ta học đây? “.

“Đọc sách cũng có thể nhưng mà tỷ tỷ còn bắt Đình Đình dự thi... trời ạ ca ca có biết đối thủ là ai không?, đối thủ chính là người Thần Nông Cốc, các nàng toàn là y đạo thế gia, trong đầu có cả một xa sách... Đình Đình sao có thể so với người ta chứ, tỷ tỷ thật là”.

Vô Song cũng triệt để vì Đình Đình gãi đầu gãi tai, nếu cuộc thi của nàng với mấy thiếu nữ bằng tuổi Miêu Tộc, Vô Song có tự tin trong một tuần có thể cho nàng đoạt giải, giải nhất giải nhì thì không rõ lắm nhưng chẳng nhẽ đến giải khuyến khích cũng không có?.

Về phần đối thủ của nàng là người Thần Nông Cốc thì vô cùng khác, người Thần Nông Cốc trên giang hồ không tính là cường hãn nhưng chắc chắn vẫn là đại thế lực trên giang hồ, là thánh địa của y sư trong thiên hạ.

Người trên giang hồ ai chẳng không từng bị thương?, bị thương ai không cần tìm đến y sư?, đã tìm đến y sư thì mấy ai dám đắc tội thánh địa của y sư?.

Thần Nông Cốc thật sự rất cường đại, cho dù Thiếu Lâm Tự hay Võ Đang nếu không bất đắc dĩ thường thường vẫn là lấy lễ đối đãi với bọn họ, cái đáng sợ nhất của Thần Nông Cốc là môn hạ rất nhiều, thậm chí trong hoàng cung không phải không có ngự y xuất thân tử Thần Nông Cốc.

Người Thần Nông Cốc ở tuổi Lam Đình chỉ sợ cũng đã là trung cấp lang trung, thiên phú cao hơn nữa thì đã là thượng cấp lang trung.

Nếu loại siêu cấp yêu nghiệt như Tương Vân chỉ sợ nàng phải đạt đến trung cấp y sư.

Loại cuộc thi này thì còn thi cái khỉ gì?, buông tay quy hàng là tốt nhất.

Có chút khó hiểu với cách làm của tỷ tỷ Đình Đình, Vô Song không khỏi lên tiếng.

“Tỷ tỷ muội rốt cuộc muốn muội thi cái gì? “.

Lam Đình nghĩ một chút, nàng đang nhớ những lời tỷ tỷ nói.

“A, tỷ tỷ nói... ta lần này là... chủ chốt, mục tiêu là dùng hiểu biết về y thuật... cùng độc thuật để đăng tràng thi đấu, đối thủ của muội gọi là cái gì nhỉ?, à nàng gọi là Thẩm Tương Vân, mục tiêu của muội chính là đánh bại nàng ta”.

Vô Song nghe thế suýt nữa ngã ngửa ra đằng sau.

“Khụ khụ, Đình Đình, muội biết... Thẩm Tương Vân là ai sao? “.

Vô Song hiện tại thực sự hoài nghi là trùng tên.

Lam Đình nghi hoặc nhìn Vô Song sau đó lắc đầu.

“Muội không có biết, chỉ nghe nói nàng ta cũng xấp xỉ tuổi muội mà thôi, hình như cũng là chủ tướng của Thần Nông Cốc “.

“Y thuật muội... thực sự không có chút niềm tin nào nhưng mà Vô Song ca ca yên tâm, muội từ nhỏ đã làm bạn với Cổ Trùng, làm bạn với độc thuật, muội cũng là độc sư, căn bản sẽ không thua nàng”.

Trên lý thuyết y thuật đứng trên độc thuật, y thuật bao gồm độc thuật bởi ‘Y’ là một khái niệm phi thường rộng lớn tuy nhiên lý thuyết chỉ là lý thuyết, thực tế y thuật cùng độc thuật đã sớm tách thành hai đường.

Y sư hoàn toàn có thể là độc sư, độc sư hoàn toàn có thể là y sư nhưng mà cái này là mỗi người tự biết, y sư cùng độc sư về tác dụng là hoàn toàn khác nhau cứ như ánh sáng và bóng tối, sao có thể chung đường?.

Độc sư cũng không phân chia như y sư, độc sư chia cửu phẩm từ thấp đến cao, trên cửu phẩm là danh hào chữ ‘đế’ gọi là Độc Đế.

Độc Đế của độc sư cùng Thần Y của y sư coi như ngang hàng.

Cuộc thi lần này chính là diễn ra giữa Thần Nông Cốc cùng Ngũ Độc Giáo, là một hồi luận y.

Vô Song cả đời còn chưa tưởng tượng ra thiên hạ còn có cái trò chơi này nhưng nghĩ lại cũng không lạ, năm xưa ông ngoại hắn không phải cũng luận y sao?, thừa sống thiếu chết, tân tân khổ khổ rốt cuộc mới đoạt được bốn chữ Độc Thủ Dược Vương.

Nhìn lại Lam Đình nhắc đến độc thuật có chút tự đắc, Vô Song chỉ biết tặc lưỡi.

Nếu chỉ trùng tên thì Vô Song không quan tâm lắm nhưng lĩnh đội Thần Nông Cốc còn có thể trùng tên sao?, chủ tướng Thần Nông Cốc ngoại trừ chủ nhân Thần Nông Dược Thể còn ai có tư cách hơn?.

Gặp phải Thẩm Tương Vân, cho dù Vô Song cũng không dám tự tin thắng nàng chứ đừng nói là Lam Đình, bản thân Thần Nông Dược Thể là một loại hack, nó cùng Ách Nan Độc Thể hoàn toàn coi như thần binh lợi khí của y giới.

Vô Song hiện tại cũng hiểu tại sao tỷ tỷ Lam Đình lại cho nàng lên đấu cùng Tương Vân.

Cái này chẳng khác gì một câu chuyện xưa, lấy con ngựa kém nhất đua cùng con ngựa tốt nhất của đối phương, đây đơn thuần là bảo tồn chiến lực, ngoài ra không có gì đáng nói.

Nếu... đối thủ của Lam Đình không phải Tương Vân thậm chí Vô Song còn có xúc động đóng giả Lam Đình lên đài đấu một trận.

Y đấu là thứ Vô Song chưa từng thử qua đặc biệt khi đối thủ còn mang theo siêu cấp hack Thần Nông Dược Thể, đáng tiếc nếu là Tương Vân thì hắn rất nhanh bỏ qua cái ý nghĩ này.

Lại nhìn Lam Đình vẫn không hiểu gì xảy ra, Vô Song cười hỏi.

“Đình Đình, nơi này là Ngũ Độc Giáo, muội lại họ Lam, vậy muội có phải là muội muội của Lam Phượng Hoàng không? “.

Vô Song cái này đơn thuần là nói đùa, cả cái Miêu Tộc này hay thậm chí cả Ngũ Độc Giáo thì Vô Song chỉ biết 3 người, Hà Thiết Thủ, Hà Hồng Dược cùng Lam Phượng Hoàng.

Họ Lam hắn cũng chỉ nghĩ ngay đến Lam Phượng Hoàng, hắn hỏi câu kia chỉ là muốn bẻ câu chuyện, sau đó tiện thể hỏi về Lam Phượng Hoàng một chút.

Vô Song không có quá nhiều hứng thú với Lam Phượng Hoàng nhưng mà nàng có giao tình không tệ cùng Nhật Nguyệt Thần Giáo, mượn mối quan hệ này để người Nhật Nguyệt Thần Giáo giúp Vô Song tiếp tục tìm tung tích chúng nữ, vậy liền có thể có thêm đại trợ lực.

Thú thật nếu Vô Song có thể huy động cả thiên hạ đi tìm các nàng, Vô Song chăc chắn cũng sẽ huy động.

Lam Đình nhìn Vô Song, nàng lại nói một câu làm Vô Song tiếp tục không tin được.

“Ân, ca ca nói đúng rồi, tỷ tỷ của muội chính là Lam Phượng Hoàng”.

“Ca ca quen Hà di chẳng nhẽ cũng quen cả tỷ tỷ của muội?”.

Vô Song đương nhiên không quen Lam Phượng Hoàng nhưng mà hắn lại có gặp qua Điền Bá Quang... cũng có thể coi là biết chút chút về Lam Phượng Hoàng, đương nheine sẽ không ngần ngại mà gật đầu.

“A?, Lam Phượng Hoàng là tỷ tỷ của muội?, trùng hợp như vậy? “.

“Ta cũng không phải quen tỷ tỷ muội, là một người bạn của ca quen, sau đó kể lại cho ca”.

Lam Đình rất nhanh lại tin lời Vô Song nói.

“ A, ra là vậy, Vô Song ca ca có cần muội giới thiệu ca ca với tỷ tỷ được không?”.

Vô Song đương nhiên gật đầu.

“Tiểu Đình Đình, được vậy thì tốt quá, ta cũng muốn diện kiến Lam tiểu thư”.

Lam Đình chỉ đợi Vô Song nói vậy liền đưa bàn tay nhỏ lên, nắm thành nắm đấm.

“Biết ngay mà, Vô Song ca ca thật xấu, mới nhắc đến tỷ tỷ liền đã muốn đến gặp nhưng mà tỷ tỷ hiện tại không có mặt trong tộc, Diệu di nói tỷ tỷ phải vài ngày nữa mới về, Vô Song ca ca vẫn là đợi thêm vài ngày đi “.

Vô Song bật cười, thiếu nữ này... quả thật không có gì để nói.

Lam Phượng Hoàng xinh đẹp hay không?, đương nhiên Lam Phượng Hoàng rất xinh đẹp nhưng mà đến cả Tây Thi bản thân Vô Song cũng không xa lạ gì, Lam Phượng Hoàng muốn cho Vô Song mê luyến nàng chỉ bằng dung mạo đương nhiên vô cùng khó, gần như không thể.

Nếu nói về dung mạo, cho dù Vô Song chưa từng gặp Lam Phượng Hoàng, hắn vẫn tự tin nói mình thích dung mạo Lam Đình hơn.

So với những nữ nhân xinh đẹp mà Vô Song gặp, dung mạo của Lam Đình chính là thuộc loại ‘lạ’.

Đưa tay ra, nhẹ xoa đầu nàng, ánh mắt nhìn ra ngoài bầu trời, Vô Song cười cười.

“Đình Đình, muội muốn đi tìm Trung Vương không?”>

Vô Song lúc trước không biết tại sao Lam Đình đi vào rừng nhưng khi nàng đưa Vô Song về, Vô Song liền nghe đám nữ nhân Miêu Tộc một mực nhắc đến Trùng Vương, đối với sự quan trọng của Trùng Vương trong cộng đồng Miêu Tộc bản thân Vô Song không phải không biết, hắn còn rất rõ.

Trong 3 tháng thời gian tại thế giới kia, ở trong Miêu Cương thì Vô Song phần nhiều thời gian cũng là học khống Trùng.

Trình độ chưa hẳn đã cao như người Miêu chân chính nhưng cũng đã không tệ, đặc biệt Vô Song có một thứ vũ khí bí mật có thể hấp dẫn Trùng Vương.

Bên trong Huyền Sinh Quan chính là Cơ Vô Song, Cơ Vô Song thân là liên ngẫu, là tiên vật.

Chỉ cần thả ra một tia khí tức của Cơ Vô Song ra ngoài, có thể làm động vật bị hấp dẫn, thậm chí bị mê hoặc.

Xưa Vô Song đọc truyện trên mạng, thấy rất nhiều yêu thú bảo vệ linh thảo dược thảo nhưng mà Vô Song không tin cho lắm bất quá hiện tại hắn không thể không tin.

Hên là thế giới này không có linh thú hay yêu thú gì đó nếu không bọn chúng chỉ sợ vừa mới cảm nhận được khí tức tiên vật liền sẽ điên cuồng.

Cũng nhờ vào ‘tiên khí’ này mà Vô Song có thể hấp dẫn được đám thú rừng kia, lấy bọn chúng ra bảo vệ mình thậm chí còn có thể khống chế lão hổ trợ giúp Lam Đình đưa chính hắn trở về.

Lam Đình nghe Vô Song rủ nàng đi nhìn Trùng Vương thậm chí quên hết tất cả, quên luôn cả việc nàng còn phải nghiên cứu Hoa Đà Y Kinh, lập tức nhảy cẫng lên.

“Hay quá hay quá, Vô Song ca ca sẽ dẫn ta đi bắt Trùng Vương sao?”.

Nói xong nàng lại len lén nhìn Vô Song.

“Ca ca... ca biết Trùng Vương ở đâu ra sao?”.

Vô Song liền bật cười.

“Không biết liền đi tìm, yên tâm tìm Trùng Vương rất dễ dàng “.

“Nắm chắc “.

Hai chữ cuối vừa kết thúc, hắn đã cúi xuống bế ngang Lam Đình lên, vận khởi thân pháp rời khỏi phòng, tốc độ... nhanh không thể tưởng tượng.

- - - -- - - -- - - - -

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 5: Mai Siêu Phong

Vô Song mang Lam Đình đi tìm Trùng Vương đương nhiên là muốn làm nàng vui vẻ.

Hắn thật ra có rất nhiều việc để làm nhưng Lam Đình đáng để Vô Song bồi nàng ra ngoài một ngày.

Ở Miêu Cương không tính là nơi hàng đầu hắn phải đi nhưng nếu đã đến, hắn cũng có việc phải làm.

Miêu Cương thuộc về gần với Nam Võ Lâm, Vô Song đầu tiên muốn quay về Thiên Ý Thành nhìn một chút, sau đó liền đi thăm ông ngoại, thăm Linh Tố rồi bắt đầu bồi dưỡng thế lực của chính mình.

Nam Võ Lâm bồi dưỡng thế lực dễ hơn Bắc Võ Lâm nhiều, ở Nam Võ Lâm ngoại trừ Nam Thiếu Lâm cùng Nhật Nguyệt Thần Giáo ra thì không có bất cứ thế lực nào được tính vào hàng siêu cấp môn phái.

Đường Môn cùng Mộ Dung Gia thế lực đương nhiên không tệ nhưng đây là gia tộc thành hình, không phải môn phái, nếu muốn tranh lực ảnh hưởng, tranh nhân mạch cơ bản rất khó, loại thế gia này Vô Song thủy chung chưa từng tính, trừ khi có một cuộc đại thanh tẩy khiến Mộ Dung Gia cùng Đường Môn bắt đầu sử dụng người ngoại tộc.

Ngũ Độc Thần Giáo cũng rất mạnh nhưng lại bị vây ở Miêu Cương, căn bản không thể rời khỏi Miêu Cương, bản thân Ngũ Độc Thần Giáo thực sự không có yêu cầu chỉ nhận người Miêu Cương nhưng ai lại dở hơi lặn lội từ Trung Nguyên vượt qua không biết bao nhiêu cánh rừng, bất chấp nguy hiểm mà gia nhập Ngũ Độc Thần Giáo đây?.

Về phần Thiên Ý Thành cũng không tính, Thiên Ý Thành là tổ chức sát thủ nhưng bị giới hạn bởi triều đình, bị rất nhiều danh môn đại phái nhìn chằm chằm, ngay cả triều đình cũng nhìn chằm chằm, có thể coi Thiên Ý Thành là siêu cấp học viện của Nam Võ Lâm thì được nhưng muốn rời khỏi Vương Bản Sơn phát triển ra ngoài thì khó như lên trời, chưa kẻ còn cái Hắc Địa to đùng ở đằng sau, Thiên Ý Thành gần như là ốc không lo nổi mình ốc, không có sức tranh dành địa bàn.

Lần này hắn trở về dĩ nhiên cũng muốn bắt đầu kế hoạch của Thiên Long Giáo, Nam Thiếu Lâm chắc chắn là điểm bắt đầu.

_ _ _ _ _ _ _ _

Trong lúc Vô Song mang Lam Đình ra ngoài, các nữ nhân của hắn bây giờ ra sao?.

Đầu tiên là Mai Siêu Phong.

Mai Siêu Phong được Vô Song phẫu thuật lại ánh mắt, nàng đã có thể nhìn, có thể trở thành người bình thường như bao người khác.

Bản thân Mai Siêu Phong dĩ nhiên cũng được xếp vào hàng mỹ nhân, chỉ là lúc trước nàng quá mức quỷ dị mà thôi.

Mai Siêu Phong xuyên giới, nơi nàng hạ xuống... thậm chí nàng cũng không biết.

Nàng xuyên giới cũng như những nữ nhân khác của Vô Song, nàng được bảo vệ phi thường kỹ càng, thậm chí có thể nói là lông tóc không tổn thương.

Nàng xuất hiện trên một ngọn đại sơn, núi này tên gì thì nàng không biết, bất quá sau 2 ngày nàng cũng khám phá ra chút thông tin.

Mai Siêu Phong thân pháp cực tốt, nàng dù sao cũng tu luyện Cửu Âm Chân Kinh hơn 10 năm, cho dù chỉ là bản sai đường.

Sau khi chỉnh lý lại, tu luyện Cửu Âm Chân Kinh đầy đủ, loại trừ ám tật cùng ám thương, nàng võ công tăng tiến cả ngàn dặm.

Nếu trước đây nàng gặp phải Toàn Chân Thất Tử lập trận chỉ có một đường bỏ chạy nhưng hiện tại nàng liền có sức đánh một trận thậm chí phá trận mà thoát ra, thực lực Mai Siêu Phong cũng đã được coi là Đại Tông Sư cường giả.

Mai Siêu Phong mượn nhờ thân pháp trong Cửu Âm đi lại trong rừng, nàng cũng không phải hoa trong kính, nàng năm xưa ở sa mạc cùng trượng phu cái gì không trải qua?, tìm chút đồ ăn trong rừng với nàng không phải khó, khả năng sinh tồn của Mai Siêu Phong rất mạnh.

Nàng mới xuyên giới, thực sự thế giới này với nàng hoàn toàn mới lạ, nếu không phải Vô Song làm công tác tư tưởng rất nhiều cho chúng nữ, các nàng rất có khả năng bị dọa sợ, hoang mang vô cùng.

Mai Siêu Phong cũng biết thế giới này không khác gì thế giới cũ của mình, nàng cũng biết thế giới này từng có một người gọi là Mai Siêu Phong giống hệt nàng chỉ là vận mệnh của nàng bị Vô Song sinh sinh thay đổi còn Mai Siêu Phong kia thì không may mắn như vậy.

Mai Siêu Phong rất rõ ràng, nàng cùng Mai Siêu Phong trong thế giới này là cùng một người, cùng một con đường phát triển.

Nàng nếu không gặp Vô Song, nàng sẽ làm gì?, kết cục tốt đẹp nhất mà nàng nghĩ ra chính là vì sư phụ chịu một chưởng, cam tâm tình nguyện dùng tính mạng mình mà chắn cho sư phụ, nàng chỉ mong trước khi chết... được sư phụ tha lỗi, vì đồng môn huynh đệ năm xưa mà khấu đầu, vì sư mẫu nơi hoàng tuyền mà tạ tội.

Vô Song nói với nàng, ở thế giới này Mai Siêu Phong kia đã chết, dùng mạng mình để đổi lấy thanh thản, đổi lấy sư phụ tha lỗi.

Nàng hiện tại liền rất muốn đến Đào Hoa Đảo, đặt chân lên đất xưa... nhìn sư phụ.

Dĩ nhiên nàng cũng không phải là loại người nông nổi, đời này nàng đã trải qua không biết bao nhiêu sóng gió, đã không phải người sẽ bị tình cảm hoàn toàn lấn át lý trí.

Nàng biết việc đầu tiên là phải tìm đại thành, dựa vào ám hiệu của Vô Song mà liên lạc với cái gọi là ‘Thiên Long Giáo’.

Nếu nàng một mực không tìm được ‘Thiên Long Giáo’ thì phải tìm được đường đến một nơi gọi là Tử Ngọc Sơn, sau đó đợi ở đây, đợi Vô Song đến đón,

Nếu Tử Ngọc Sơn quá mức xa xôi, nàng liền phải tìm được Dược Vương Cốc, sau đó liền ở lại Dược Vương Cốc, đợi Vô Song đến đón.

Đây chính là lộ tuyến của toàn bộ chúng nữ nhân, lộ tuyến để Vô Song dễ dàng tìm bọn họ nhất.

Trải qua thời gian 2 ngày, Mai Siêu Phong một người trên núi, nàng rốt cuộc cũng phát hiện ra đây là đâu bởi nàng phát hiện ra một môn phái.

Môn phái này gọi là Hoa Sơn Kiếm Phái.

Nhìn thấy mấy chữ này, Mai Siêu Phong trái tim liền run lên, nàng biết nơi này rất có thể là Hoa Sơn.

Hoa Sơn là nơi nào?, là nơi sư phụ nàng thành danh, là nơi Ngũ Bá tranh Cửu Âm Chân Kinh.

Mai Siêu Phong cũng không dám xuất hiện trong mắt người Hoa Sơn, nàng chỉ dám lằng lặng mà nhìn bọn họ từ xa, âm thầm đánh giá những người này.

Đệ tử phái Hoa Sơn trong mắt Mai Siêu Phong thực sự không mạnh mẽ gì cho cam, nàng cảm thấy bọn họ rất yếu, dĩ nhiên nàng cũng không vì vậy mà coi thường Hoa Sơn, ngọn núi này trong lòng nàng quá mức thần thánh, nàng chỉ có thể ngưỡng vọng, chủ nhân của ngọn núi này sao có thể tầm thường?.

Đáng tiếc Mai Siêu Phong nghĩ sai rồi, Hoa Sơn Kiếm Phái quả thực rất tầm thường.

_ _ _ _ _ _ _ __

Ngày thứ 2 tại Hoa Sơn, Mai Siêu Phong liền phát hiện ra Hoa Sơn Kiếm Phái, sau đó nàng dành nguyên 1 ngày để quan sát môn phái này.

Mãi đến tận đây, khi có thể đại khái đánh giá thực lực tổng thể của Hoa Sơn, nàng rốt cuộc động.

Mai Siêu Phong đạp lên tán lá cây mà đi, khinh công của nàng có thể nói vượt xa đại tông sư bình thường, đệ tử Hoa Sơn lấy gì mà phát hiện ra nàng?.

Mượn nhờ khinh công siêu phàm, Mai Siêu Phong thành công lẻn vào Hoa Sơn.

Hoa Sơn này thật ra khác nhiều so với Hoa Sơn trong nguyên tác, chí ít đệ tử rất nhiều.

Đệ tử của Hoa Sơn chia thành nội môn cùng ngoại môn.

Nội môn đệ tử thì như đám người Lệnh Hồ Xung, Lục Hầu Nhi...

Đệ tử ngoại môn thì không được nhận chân truyền của sư phụ, không được tự tìm sư phụ cùng sư nương, một tuần có ba ngày sư phụ hoặc sư nương sẽ đến dạy dỗ một chút, đại lượng thời gian còn lại là để Lao Đức Nặc đến chỉ dạy.

Chỉ có đệ tử thiên phú xuất sắc trong hàng ngũ ngoại môn, lọt vào mắt Lao Đức Nặc mới có thể được giới thiệu cho sư phụ, sư nương rồi lại để hai người đến kiểm tra một chút, hợp cách thì thu làm nội môn đệ tử.

Hoa Sơn dù sao cũng có một thời đại huy hoàng của mình hơn nữa tại thế giới này Hoa Sơn vẫn cứ là nơi Ngũ Bá Chi Chiến diễn ra, địa vị quả thực không thấp, danh tiếng vượt xa thực lực, đệ tử của Hoa Sơn vẫn là rất nhiều.

Mai Siêu Phong xâm nhập vào Hoa Sơn, nàng muốn bắt một đệ tử Hoa Sơn đến hỏi đường nhưng như đã nói, nàng cảm thấy đệ tử Hoa Sơn không mạnh nhưng lại không rõ sâu cạn Hoa Sơn, trong mắt nàng... đây chỉ sợ là siêu cấp đại phái, nàng thực sự không dám quá lỗ mãng.

Tiến nhập vào Hoa Sơn, Mai Siêu Phong cứ theo đường nhỏ mà đi, thấy đệ tử đi lại thành đội nàng liền ẩn thân, cố gắng tìm đệ tử lạc đàn.

Vận khí của Mai Siêu Phong thực sự phi thường tệ, không rõ tại sao đệ tử Hoa Sơn dĩ nhiên cứ đi thành đội với nhau, Mai Siêu Phong chờ hơn 2 tiếng đồng hồ vẫn chưa gặp được ‘con mồi’ thích hợp.

Nàng cũng không ngu ngốc, nàng biết càng lên cao chỉ sợ càng gần ‘tổng bộ’ Hoa Sơn Phái, dù sao công trình kiến trúc nào không phải như vậy?.



Cắn răng một cái, Mai Siêu Phong lại di chuyển, theo đường mòn mà đi.

Nàng không tiếp tục dựa theo công trình hành lang của Hoa Sơn di chuyển, nàng trực tiếp đi ra địa phận bên ngoài, tìm chỗ có nước.

Môn phái nào không cần phải sinh hoạt?, đã cần sinh hoạt thì không thể không có nước, ở trên núi cũng sẽ không đào giếng tự nhiên mà là đào một cái giếng cạn sau đó đi tìm nguồn nước.

Mục tiêu của Mai Siêu Phong là các tạp dịch đệ tử, những đệ tử thường thường được phái đi chẻ củi hoặc lấy nước.

Mai Siêu Phong có thính giác cực mạnh, hơn nữa khả năng sinh tồn trong tự nhiên cũng không thấp, nàng quả thực tìm được một con suối trên Hoa Sơn, sau đó trực tiếp rung cây đợi thỏ.

Trời không phụ lòng người, sau 30 phút, nàng thấy được con mồi đi lẻ đầu tiên.

Chỉ thấy người này thân cao khoảng 1m75, chiều cao tại thế giới này vẫn tính là không tệ.

Tiếp theo mái tóc dài búi cao, làn da có chút xạm lại, khuôn mặt rất trẻ trung, ánh khí bừng bừng.

Người này muốn nói là đẹp trai thì có chút không phải nhưng không rõ tại sao trên người luôn có một loại cảm giác đại khí, khoáng đạt thậm chí là bất cần, ngông nghênh.

Mai Siêu Phong chỉ bằng một cái nhìn có thể nhận xét... kẻ này không phải phàm nhân.Nàng nhìn thấy con mồi này liền chùn tay, nàng thực sự không muốn đắc tội người Hoa Sơn Phái nhưng mà nàng đã tìm kiếm gần 3 tiếng đồng hồ, nàng dĩ nhiên không cam tâm cứ thế lại đợi tiếp.

Trong lúc nàng đang suy nghĩ, nam nhân kia tốc độ lại càng nhanh hơn, hắn hướng thẳng đường núi mà đi, thậm chí rời khỏi phạm vi Hoa Sơn Phái.

Ánh mắt của Mai Siêu Phong lần này sáng lên, trực tiếp đi theo đối phương.

_ _ _ _ __ _ _

Tiểu Mục: Bắc Địa Chiến Trường.

Bắc Cương – An Định Thành

An Định Thành hiện nay có thể coi là nơi toàn bộ thiên hạ chú mục, từ đại quan triều đình, từ võ lâm nhân sĩ đến cả bá tánh bình dân đều một mực muốn nhìn chiến cuộc của An Định Thành bởi vị trí của An Định thành thực sự cực kỳ cực kỳ đặc biệt.

An Định Thành là công trình kiến trúc lớn nhất Bắc Địa đồng thời cũng là nơi quan trọng nhất toàn bộ Bắc Địa bởi cái vị trí địa lý cực kỳ đặc biệt của An Định Thành.

Đầu tiên An Định là thủ phủ của Bắc Địa đồng nghĩa với việc đây cũng là trung tâm của Bắc Địa, chỉ cần chiếm được An Định thành thì có thể coi chân chính trở thành Bắc Địa chủ nhân.

An Định Thành phía sau chính là Trung Nguyên, là đệ nhất đại thành phía Bắc – Tương Dương Thành.

An Định Thành phía trước chính là đại thảo nguyên, chính là tiếp giáp với Liêu Quốc.

Chủ nhân của An Định Thành thực sự sẽ có được một lợi thế cực lớn, nếu Đại Thanh sở hữu An Định thành có thể không cần suy nghĩ gì tự nhiên có thêm một tấm chắn ngăn cản hùng binh Mông Cổ hơn nữa An Định Thành chỉ cần không bị công phá thì Đại Thanh có thể vô hạn cung cấp binh lực, vũ khí, lương thảo từ Trung Nguyên chuyển đến, trừ khi một lần có thể đánh sập An Định Thành nếu không ngôi thành này tuyệt không sợ tiêu hao chiến, tiêu hao có thể vượt qua nhân khẩu của Trung Nguyên sao?.

Còn nếu Mông Cổ có thể chiếm được An Định Thành thì sẽ biến tòa thành này thành nơi tập kết binh lực, thành nơi cung cấp quân lương cho Mông Cổ đại quân, trở thành điểm tựa cho quân Mông Cổ mang theo hùng binh tiến thẳng về phía Trung Nguyên, hơn nữa kể cả cho dù chiến dịch có thất bại cũng có thể mượn An Định Thành lùi lại, tiếp tục bảo vệ binh lực chờ đợi chiến dịch tiếp theo.

Chỉ cần quân chủ hai nước không tự nhiên bị đá rơi vào đầu thì nhất định phải nhìn ra vị trí chiến lược của An Định chính vì vậy lần đầu tiên giao thủ của hai nước cũng bắt buộc phải diễn ra tại An Định này.

An Định ban đầu vốn là đất phong của Bắc Địa Vương – An Lộc Sơn nhưng hiện tại An Lộc Sơn cũng không còn là chủ nhân nơi đây, theo công văn mà Đại Thanh triều đình gửi xuống bản thân An Lộc Sơn hiện nay liền mất đi đại quyền điều khiển Bắc Địa, từ một ‘thổ hoàng đế’, một vị khác họ vương gia trở thành một đại tướng lĩnh binh không hơn không kém hơn nữa còn mất đi cả quyền lực cai quản chính Bắc Địa của mình, nói An Lộc Sơn vui vẻ tất nhiên là không thể nào.

Bản thân An Lộc Sơn những ngày qua thực sự không hề dễ chịu gì bất quá hắn cũng có thể coi là một nhân vật, vẫn có thể biết được hiện nay nếu không có Đại Thanh trợ lực thì hắn nhất định sẽ bị quân Mông Cổ mang xác ra chặt làm muôn mảnh, những năm qua An Lộc Sơn cậy có Đại Thanh sau lưng lại thêm Liêu Quốc cùng Mông Cổ vẫn đang chiến đấu mà không ít lần gây phiền phức cho Mông Cổ quân đội, không ít lần mang quân tiến nhập đại thảo nguyên diệt sác các bộ lạc vừa và nhỏ của Mông Cổ, gây ra không ít đại án diệt tộc trên thảo nguyên, người Mông Cổ thực sự đã hận An Lộc Sơn đến mức không giết không thể.

Nếu không phải chưa giải quyết xong Đại Liêu căn bản không thể xuất quân chủ lực đến đối phó An Lộc Sơn thì kẻ này đã bị giết hơn trăm lần tất nhiên nói đi cũng phải nói lại, An Lộc Sơn không chỉ có lực lượng quân đội cực kỳ cường hãn của chính mình mà còn có tài lãnh binh không tệ, công tâm mà nói hắn tạm thời được coi là một vị tướng tài.

An Định Thành hiện nay tất nhiên không phải do An Lộc Sơn chưởng khống tuy nhiên danh vọng của hắn ở nơi này vẫn là cực cao vì vậy cho dù là ai được cử đến An Định Thành cũng phải bán hắn vài phần mặt mũi, lý thuyết mà nói địa vị của An Lộc Sơn vẫn tương đối siêu nhiên bất quá về mặt thực hành... An Lộc Sơn hiện tại quả thật vô cùng khó chịu.

Đại Thanh lần này phái tới hai người trợ giúp An Lộc Sơn chống lại Mông Cổ đại quân, một người là Phúc vương – Phúc Kiến An, một người là Bắc Hiệp – Quách Tĩnh.

An Lộc Sơn là Bắc Địa Vương, Phúc Kiến An là Phúc Vương hơn nữa lại là dòng chính của Đại Thanh, bản thân địa vị của Phúc Kiến An tuyệt đối cao hơn nhiều so với An Lộc Sơn, lấy Phúc Kiến An làm chủ soái chắc chắn An Lộc Sơn không dám nói gì, phải biết hàng năm An Lộc Sơn chỉ cần có dịp đi đến kinh thành thì nhất định phải tặng đại lượng quà cáp cho vị Phúc vương gia này, một trong những nhân vật nắm giữ quyền lực bậc nhất của Đại Thanh, nếu Phúc Kiến An đến nắm đại soái bản thân An Lộc Sơn đương nhiên phục.

Kết quả thì sao?, kết quả Phúc Kiến AN đúng là đại soái tuy nhiên không ngờ lại ném thẳng lệnh tiễn cho Quách Tĩnh, cấp Quách Tĩnh có quyền lực tuyệt đối tại An Định Thành, trực tiếp chưởng khống quân đội ngăn cản Mông Cổ binh lính, việc này An Lộc Sơn sao có thể nhịn được?.

Trong mắt An Lộc Sơn.. Quách Tĩnh chỉ là phường giá áo túi cơm, là phường giang hồ may mắn được triều đình thu phục, nhất giới bình dân lấy tư cách gì khiến An Lộc Sợ hắn nghe lời?.

Quách Tĩnh thân nắm giữ Tương Dương Thành có thể coi như nhị phẩm đại quan thậm chí vì tay nắm binh lực cho dù nhất phẩm đại quan cũng phải đối với hắn khách khí tuy nhiên An Lộc Sơn lại là vương gia khác họ, là một vị có được đất phong vương gia, địa vị của hắn cao hơn Quách Tĩnh ít nhất 2 cái cấp độ, bảo một kẻ như An Lộc Sơn hiện nay cúi đầu với Quách Tĩnh... hắn luôn luôn thấy mình bị khinh thị.

Quách Tĩnh võ công cực kỳ cao cường, điều này An Lộc Sơn đương nhiên biết tuy nhiên đây là nơi hàng trăm vạn người chém giết lẫn nhau, võ công cao hơn nữa cũng làm được con khỉ gì?, muốn trên chiến trường tung hoành phải xem ở tài dùng binh, nói về điểm này Quách Tĩnh quả thật thua xa An Lộc Sơn.

Quách Tĩnh cầm binh không hề tệ, tại cái thế giới này hắn là nghĩa đệ của Tây Phương Nguyên Soái – Nhạc Phi, được chân truyền Võ Mục Di Thư của Nhạc Nguyên Soái, tài cầm binh sao có thể kém?... tuy nhiên so với một người quanh nắm suốt tháng lĩnh binh chiến đấu ở Bắc Địa như An Lộc Sơn thì Quách Tĩnh lại lộ ra không ít thiếu hụt.

Cộng hết tất cả các lý do mà nói, An Lộc Sơn không phục Quách Tĩnh nắm giữ binh quyền.

.........

“Phúc vương gia, không biết hương vị mỹ nhân Hồ tộc thế nào?”.

Trong phủ thành chủ của An Định, An Lộc Sơn lúc này khuôn mặt tràn ngập vẻ lấy lòng đối với một nam nhân lên tiếng.

Nam nhân này tất nhiên là Phúc Kiến An, hắn lúc này phải nói là cực kỳ thích ý cũng cực kỳ hưởng thụ.

Ở ngoài chiến trường kia mỗi ngày chết bao nhiêu người?, Phúc Kiến An không quan tâm lắm dù sao chết cũng là dị tộc, chết bao nhiêu cũng vẫn là dị tộc, hắn lười quan tâm dị tộc tổn thất, chỉ cần không phải con cháu Bát Kỳ hy sinh hắn liền không quan tâm.

Nguyên căn phòng lúc này độc chỉ có một chiếc giường lớn là đáng chú ý nhất, trên giường có tổng cộng 8 nữ nhân Hồ tộc, trên người đều không có một mảnh vải che thân, trong 8 nữ nhân này có 6 người trực tiếp mệt mỏi đến mức ngất đi, còn 2 ngươi đầu dựa vào ngực Phúc Kiến An, nhẹ nhàng vì hắn dâng lên trái thơm quả ngọt.

Phúc Kiến An hai tay ôm lấy hai cái mỹ nhân, hạ thân bị một tấm chăn che đi, ánh mắt mang theo vài phần hứng thú đánh giá An Lộc Sơn.

“Ân, không tệ, nữ nhân Hồ Tộc so với mấy nữ tử người Hán kia mạnh mẽ hơn không ít, đúng là làm bản vương phi thường thích thú”.

Hắn nói xong câu này trực tiếp làm hai cái nữ nhân Hồ tộc bên cạnh ném ra hai cái mị nhãn rồi cười lên khanh khách, cảnh tượng dâm mỹ vô cùng.

An Lộc Sơn vẫn đầy mặt mỉm cười mà đáp lại.

“Vương gia, thật ra mỹ nhân ở Bắc Địa cũng không chỉ có Hồ tộc, còn có người Liêu, người Kim, người Nhung... tất cả đều là dị vực mỹ nữ phong tình vô hạn, so với đá, nữ nhân người Hán kia tốt hơn không biết bao nhiêu lần... hắc hắc, chỉ cần vương gia người nói một câu lão An ta nhất định tìm những nữ nhân xinh đẹp nhất tiến cống vương gia, cho vương gia hưởng dụng”.

Phúc Kiến An nghe vậy liền phá lên cười, cười cực kỳ sảng khoái, nói thật lời An Lộc Sơn nói hắn tất nhiên cũng cảm thấy tâm động, nam nhân mà, ai chẳng phong lưu?.Phúc Kiến An vốn đang định lên tiếng ánh mắt bất chợt híp lại mà đánh giá An Lộc Sơn một chút, hắn có thể thấy An Lộc Sơn trong ánh mắt có một tia dị sắc.

“Ồ, hình như An đại nhân có tâm sự?”.

An Lộc Sơn chỉ đợi Phúc Kiến An nói như vậy, khuôn mặt dần dần chuyển sang khó xử.

An Lộc Sơn lần này đến đây... vốn muốn âm Quách Tĩnh một lần.

Muốn âm Quách Tĩnh, đương nhiên phải từ vị Phúc Kiến An này.

Phúc Kiến An bất kể cầm kỳ thi họa đều đạt đến trình độ đáng sợ, người này thậm chí được gọi là Kỳ Lân Chi Tử, là đệ nhất công tử của Đại Thanh bất quá Phúc Kiến An chỉ lấy cầm kỳ thi họa làm ‘vũ khí’ mà thôi, sở thích lớn nhất của hắn là thưởng thức nữ nhân.

Trị quốc thế nào?, an bang thế nào?, lãnh binh chiến đấu thế nào?, không ai rõ mấy dạng năng lực này của Phúc Kiến An mạnh đến đâu bất quá có một điều ai cũng biết năng lực trên giường với nữ nhân của Phúc Kiến An cực kỳ mạnh.

An Lộc Sơn chính là dựa vào việc này mà đến đây.

“Vương gia, không biết người cảm thấy Quách tướng quân thế nào?”.

Phúc Kiến An lông mày khẽ dãn ra, hắn cảm thấy câu hỏi này tương đương có ý vị.

“Quách tướng quân?, hắn có thể coi là không tệ, trong 10 ngày vừa qua một mực trấn thủ An Định thành, một mực đẩy lùi quân Mông Cổ, quả thật không tệ”.

Nhìn Phúc Kiến An đánh giá Quách Tĩnh, trong lòng An Lộc Sơn tương đương khinh bỉ.

An Lộc Sơn không phục Quách Tĩnh nhưng chỉ là không phục mà thôi, hắn càng thêm khinh bỉ Phúc Kiến An.

Tại sao lại nói thế?, đơn giản vì Phúc Kiến An căn bản không làm nên trò chống gì, cái hắn giỏi nhất chính là vơ vét tiền bạc của cải, nhận hối lộ cùng chơi nữ nhân, loại này cũng được nhận ấn soái?, nếu không phải Phúc Kiến An xuất thân vương tộc, hắn lấy tư cách gì đạt được địa vị ngày hôm nay?.

Trong mắt An Lộc Sơn, Phúc Kiến An về mặt lĩnh binh vốn là bất tài vô dụng, nghe hắn nhận xét về Quách Tĩnh quả thật khiến An Lộc Sơn cực kỳ khinh bỉ.

Tất nhiên khinh bỉ là khinh bỉ, An Lộc Sơn vẫn cười cực kỳ lấy lòng.

“Vương gia, nói thật với vương gia, lần này An lão ta muốn giới thiệu cho vương gia một kỳ hoa”.

Nói xong ánh mắt An Lộc Sơn liếc về hai nữ nhân Hồ tộc đang trong ngực Phúc Kiến An.

Phúc Kiến An một lần nữa híp mắt lại.

“Kỳ hoa?, là cái gì kỳ hoa”.

An Lộc Sơn nhếch miệng lên tiếng.

“Là nữ nhân “.

Phúc Kiến Anh ánh mắt càng hiện lên một tia sắc dục, hắn dùng hai tay nhẹ vỗ lên vai hai nữ tử kia, lập tức hai người liền hoảng hốt đứng lên mà rời giường, cũng chẳng mặc quần áo trên người, thân thể không mảnh vải che thân tiến vào hậu phòng.

An Lộc Sơn thấy vậy cũng đứng lên, thì thầm vào tai Phúc Kiến An.

.........

Thân dựa vào thành giường, nhìn An Lộc Sơn đầy mặt vui vẻ rời đi, Phúc Kiến An hơi hơi nhếch miệng.

Lúc này sau lưng Phúc Kiến An rất nhanh xuất hiện một hắc ảnh, hắc ảnh này cũng nhìn về phía An Lộc Sơn rời đi, đầy cung kính mà cúi đầu với Phúc Kiến An.

“Chủ nhân, không biết An Lộc Sơn lần này lại nhắm cái chủ ý gì?”.

Phúc Kiến An nhìn về phía hắc ảnh, cũng chẳng suy nghĩ gì mà lên tiếng.

“Hoàng Dung, hắn muốn giới thiệu vị nữ gia cát này cho bản công tử”.

Hắc ảnh nghe vậy thân hình nhè nhẹ run lên, vẻ mặt tràn đầy cổ quái.

“An Lộc Sơn?, kẻ này chẳng nhẽ bị điên?, chủ ý này cũng dám nói ra?”.

Phúc Kiến An cũng phá lên cười bất quá hắn lại nhẹ liếm miệng, trong mắt xuất hiện một luồng tà hỏa vô danh.

“Thật ra mà nói, bản công tử cũng có chút động tâm”.

Lần này hắc ảnh triệt để biến thành hoảng sợ, lập tức lên tiếng.

“Chủ nhân, xin suy nghĩ kỹ, nữ nhân này... không dễ đụng “.

Phúc Kiến An liếc xéo cái bóng kia khiến hắn âm thầm toát mồ hôi, không khí trong phòng gần như đông kết lại sau đó chẳng biết bao lâu Phúc Kiến An mới lên tiếng.

“Không phải là dễ hay không dễ, quan trọng là có đáng hay không đáng”.

Dừng lại một chút, ánh mắt Phúc Kiến An lóe lên một tia sát khí.

“Quách Tĩnh kẻ này thực sự không tốt dùng, chẳng qua hiện nay hắn còn chưa thể có việc gì xảy ra, nếu không ta cũng chẳng ngại tiễn hắn một đoạn đầu đài”.

“Lần này ta trực tiếp không màng đến binh lực cùng ấn soái, ném hết việc thủ thành cho Quách Tĩnh, vốn muốn gõ hắn một chút bất quá nữ gia cát không hổ là nữ gia cát, có thể trợ giúp Quách Tĩnh đến mức đó, bản vương cũng thật sự ghen tị”.

Quách Tĩnh trong mắt Phúc Kiến An... là một nhân vật không ‘ngoan’.

Lý do tại sao Phúc Kiến An có thành kiến với Quách Tĩnh như vậy?, điều này liền phải xét từ Quách Tĩnh, Quách Tĩnh thật ra là một con dao hai lưỡi đối với Đại Thanh.

Nếu đương triều hoàng đế là minh quân, tốt với dân với nước bản thân Quách Tĩnh nhất định cúc cung tận tụy tuy nhiên nếu là hôn quân thì sao?, khả năng Quách Tĩnh phản kháng là rất lớn, Quách Tĩnh đầu phục Đại Thanh không phải vì quyền thế mà chính là vì bách tính trong thiên hạ, cái suy nghĩ này của Quách Tĩnh đương nhiên không sai nhưng trong mắt thượng vị giả mà nói Quách Tĩnh là nhân tốt không ổn đỉnh, hắn... không phải trung thành với hoàng đế.

Đơn giản nhìn vào trận chiến Uyên Ương Đao, người ngoài nhìn vào có thể thấy Quách Tĩnh rất ra sức, vết thương của hắn liền nặng đến mức cả xương cũng suýt nữa lòi ra ngoài, cực kỳ đáng sợ bất quá với rất nhiều người tinh mắt nhìn ra, Quách Tĩnh căn bản không thèm ra sức.

Quách Tĩnh có thể che mắt được rất nhiều người nhưng tuyệt không che được mắt Phúc Kiến An cùng cao tầng nhà Thanh.

Thực lực của Quách Tĩnh thế nào ở đây có mấy ai không rõ ràng?, năm sưa Lệ Thương Thiên gần như đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, đừng nói là cường giả cùng thế hệ mà ngay cả cường giả thế hệ trước đụng vào Lệ Thương Thiên căn bản cũng không có bao nhiêu cơ hội thắng, toàn bộ võ lâm khi đó chỉ có Quách Tĩnh có thể miễn cưỡng cùng Lệ Thương Thiên sánh vai.

Cho dù Quách Tĩnh đúng là vẫn đánh không lại Lệ Thương Thiên nhưng trong mắt kẻ tinh minh mà xem, Quách Tĩnh là một tồn tại cực kỳ kinh khủng, phải biết xuất phát điểm của Quách Tĩnh thấp đến thê thảm vậy mà ở cùng độ tuổi, cùng thời gian Quách Tĩnh vẫn miễn cưỡng ngăn được Lệ Thương Thiên, người ngoài chỉ biết Lệ Thương Thiên là quái vật nhưng mấy ai biết vị Bắc Hiệp cực kỳ điềm đạm kia cũng là quái vật?.

Năm tháng qua đi, vật đổi sao dời, có rất nhiều thứ đã thay đổi, Quách Tĩnh cũng vậy tuy nhiên hắn chỉ có thể càng ngày càng mạnh chứ chắc chắn không yếu đi.

Trận chiến Uyên Ương Đao kia, bản thân Quách Tĩnh nếu thực sự muốn đánh, đừng nói chỉ là Xà Vương – Viên Thừa Chí cho dù thêm luôn Mục Nhân Thanh vào thì sao?, Quách Tĩnh lấy sức một người vẫn chống được cả hai.

Thân là quan viên triều đình lại vì kính nể khí phách của đám người Thiên Địa Hội mà nương tay, việc này khác gì biến tướng của tạo phản?.

Uyên Ương Đao thật ra có hay không, không quan trọng.

Thiên Địa Hội hay Hồng Hoa Hội thật ra cũng không quan trọng.

Quan trọng là thái độ của Quách Tĩnh, trận chiến Uyên Ương Đao thật ra chỉ để thượng tầng nhà Thanh nhìn rõ, Quách Tĩnh rốt cuộc có bao nhiêu trung thành.

Tương lai gần Quách Tĩnh đương nhiên không có vấn đề gì thậm chí tương lai xa cũng vậy tuy nhiên giả sử có một ngày Đại Thanh diệt được Mông Cổ... khi đó cũng là lúc Quách Tĩnh chân chính không có tác dụng gì.

_ _ _ _ _ _ _ _

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 3 - Chương 6: Mai Siêu Phong – Lệnh Hồ Xung

_ _ _ _ _ _ _ _

Lệnh Hồ Xung dùng hết tốc độ mà di chuyển, từ nhỏ đến lớn hắn đều ở Hoa Sơn, đương nhiên cực kỳ quen thuộc con đường nơi đây.

Chẳng mấy chốc, Lệnh Hồ Xung liền trèo lên đỉnh núi, núi này gọi là Ngọc Nữ Phong.

Ngọc Nữ Phong là một trong những chủ phong của cả dãy Hoa Sơn.

Hoa Sơn Kiếm Phái chính là nằm trên Ngọc Nữ Phong.

Cũng thật đáng buồn cho Hoa Sơn, tại dãy Hoa Sơn mà nói ngọn chủ phong chân chính dĩ nhiên là Hoa Sơn nhưng mà nơi này lại là nơi Ngũ Bá Phân Tranh, Hoa Sơn Đỉnh... bản thân Hoa Sơn Kiếm Phái không dám chiếm, cũng không dám lập phái.

Lại nói Lệnh Hồ Xung trèo lên Ngọc Nữ Phong, Ngọc Nữ Phong tại sao lại có tên như vậy?, bởi trên núi rất nhiều đá cẩm thạch trắng, nhìn như ngọc vậy, đẹp đẽ vô cùng.

Trên Ngọc Nữ Phong cũng trồng rất nhiều hoa ngọc nữ khiến cho toàn bộ Ngọc Nữ Phong tạo thành một màu trắng thanh khiết mà nhẹ nhàng, Ngọc Nữ Phong thực sự phi thường đẹp, hoàn toàn xứng với cái tên ‘Ngọc Nữ’.

Trên Ngọc Nữ Phong nhiều nhất là hoa Ngọc Nữ nhưng mục tiêu của Lệnh Hồ Xung cũng không phải là loài hoa này, hắn trèo lên đỉnh núi, nhìn đông nhìn tây.

Rất nhanh Lệnh Hồ Xung tìm được một đoạn dây thừng dấu trong khe đá, thứ này dĩ nhiên là Lệnh Hồ Xung chuẩn bị ngày hôm qua.

Tìm được dây thừng, lại đi đến một thân cây tùng tương đối chắc chắn, Lệnh Hồ Xung buộc dây lại, một đầu quấn vào eo mình, sau đó bắt đầu trèo xuống bên dưới.

Bên dưới đương nhiên là vực, dưới vực cũng không phải có truyền thừa cao nhân tiền bối gì, Lệnh Hồ Xung là muốn hái hoa.

Trên vách đá không ngờ xuất hiện Ưu Đàm Hoa.

Lệnh Hồ Xung chính là muốn hái loài hoa này, đến tặng Nhạc Linh San.

“Sư muội a, đợi một chút sư huynh liền hái Ưu Đàm Hoa cho ngươi, ngươi liền không được khóc nữa”.

Nói ra thành tiếng một câu, Lệnh Hồ Xung phi thường cẩn thận di chuyển trên vách đá.

Nếu việc hái Ưu Đàm Hoa dễ như vậy, Lệnh Hồ Xung cũng không cần sợ trước sợ sau.

Nếu sư phụ cùng sư nương biết Lệnh Hồ Xung ở vách núi hái Ưu Đàm Hoa chỉ sợ sẽ đánh gãy chân hắn, dù sao việc này quá mức nguy hiểm.

Lệnh Hồ Xung vì Nhạc Linh San có thể nói là mạng cũng không cần.

Sau gần 30 phút cố gắng, Lệnh Hồ Xung rốt cuộc mới chạm được vào đóa Ưu Đàm Hoa kia, khuôn mặt đầy mệt mỏi, nhễ nhại mồ hôi nhưng vẫn cười tươi rói.

Thành công nắm lấy Ưu Đàm Hoa, Lệnh Hồ Xung mới thở ra một hơi, sau đó bắt đầu trèo lên.

Ngay khi sắp trèo lên đỉnh lúc này biến cố dĩ nhiên xảy ra, dây thừng vậy mà đứt.

Lệnh Hồ Xung quá sợ hãi, sắc mặt tái đi nhưng mà võ công của hắn không tệ, một tay vẫn bám được vào vách đá nhưng mà vách đá của Ngọc Nữ Phong thực sự không tốt để bám.

Đá tại Ngọc Nữ Phong chủ yếu là đá vôi cùng đá cẩm thạch trắng, bất lể là loại nào đều không thích hợp cho người bám.

Ưu Đàm Hoa cất kỹ trong ngực, hai tay của Lệnh Hồ Xung bắt đầu run lên, hắn muốn tìm chỗ leo lên nhưng mà tìm mãi không thấy, thân thể của hắn rất nặng, chân đạp trên vách núi thậm chí đã khiến vài viên đá bở ra mà rơi xuống.

Lệnh Hồ Xung trong lòng lạnh lại, ánh mắt rất nhanh đảo qua, rốt cuộc cắn răng di chuyển, từng bước từng bước bám vào vách đá mà lên.
Di chuyển được vài đoạn, Lệnh Hồ Xung lại gần mặt đất thêm một bước, lúc này mới thở ra một hơi có điều ngay khi hắn thở phào, vách đá mà hắn bám liền vỡ ra, Lệnh Hồ Xung dĩ nhiên không có chỗ bám, cơ thể cứ như vậy rơi xuống.

“Hết rồi... Lệnh Hồ Xung ta chẳng nhẽ chết ở đây?”.

“Sư phụ, sư mẫu, các sư đệ... còn có Linh San”.

Ngay lúc Lệnh Hồ Xung tưởng mình phải chết, có một ngọc thử đưa ra nắm lấy tay hắn, sau đó thân pháp người này cực kỳ quỷ dị, dĩ nhiên mang Lệnh Hồ Xung kéo ngược lên trên đỉnh Ngọc Nữ Phong.

Lệnh Hồ Xung nằm trên mặt đất, hai tay hai chân mở rộng thở hổn hển.

Tất nhiên Lệnh Hồ Xung rất nhanh phải ngồi dậy mà nhìn ân nhân của mình, sau đó ánh mắt của hắn liền mở lớn.

Người cứu hắn đương nhiên là Mai Siêu Phong hơn nữa Mai Siêu Phong thực sự rất đẹp.

Vô Song không cho nàng xõa tóc như trước mà bắt nàng búi tóc lên, thú thật nàng xõa tóc ra, tóc tai bù xù nhìn rất dọa người, vì vậy nàng cũng nghe lời mà xõa tóc.

Làn da trước kia của nàng trắng bạch, sau khi trừ hết độc tố làn da tuy đã không mang theo bệnh nhưng vẫn thuần một màu trắng, làn da như bạch ngọc vậy.

Mai Siêu Phong một thân quần áo đen, mái tóc đen như gỗ mun, da dẻ trắng ngần như bạch ngọc, khuôn mặt tinh xảo, đôi lông mày cong cong, làn môi chín mọng, đặc biệt nhất không rõ có phải vì luyện Cửu Âm Bạch Cốt Trảo hay không, những ngón tay của Mai Siêu Phong rất đẹp, phi thường đẹp.

Chỉ bàn về ngón tay, Vô Song còn chưa thấy nữ nhân nào có bàn tay đẹp như nàng, cho dù là Tây Thi cùng lắm chỉ có thể ngang bằng mà thôi, không có khả năng vượt qua.

Mai Siêu Phong gặp Vô Song liền có được tân sinh mệnh nhưng về bản chất nàng thật ra cũng có thể tính là thiếu phụ, cái cảm giác hòa hợp của hai thân phận lại với nhau quả thực sinh ra cho Mai Siêu Phong một khí chất riêng biệt, vừa thanh lệ thoát tục lại vừa có một cỗ phong vận bốc lên.

Lệnh Hồ Xung thật sự bị dọa ngốc, đầu tiên là từ chỗ chết mà sống lại, thứ hai hắn dĩ nhiên thấy nữ nhân.

Nữ nhân Lệnh Hồ Xung không phải chưa bao giờ thấy nhưng trên Ngọc Nữ Phong từ bao giờ có nữ nhân ngoài sư nương cùng Linh San?, hơn nữa nữ nhân này phi thường đẹp, dung mạo không hề kém sư nương, thân hình thì đẹp hơn sư nương nhiều.

Về phần Nhạc Linh San?, nói thật vẻ đẹp của Mai Siêu Phong không phải một cô bé chưa phát dục như Linh San có thể so.
Mai Siêu Phong cũng nhìn thấy ánh mắt của Lệnh Hồ Xung nhìn mình, nàng có chút không được tự nhiên, một đời này của nàng có rất ít nam tử nhìn nàng như vậy.

Mai Siêu Phong khẽ ném cho Lệnh Hồ Xung một ánh mắt băng lãnh, bàn tay ngọc đưa ra.

“Ta cứu ngươi một mạng, Ưu Đàm Hoa về ta”.

Lệnh Hồ Xung nghe vậy, nghĩ nghĩ một chút vẫn đưa ra, đặt đóa Ưu Đàm Hoa vào trong tay nàng.

Mai Siêu Phong trái lại có chút ngạc nhiên mà nhìn hắn.

“Ta ở trên đỉnh núi, nghe ngươi nói muốn tặng cho sư muội, vì cái gì lại dễ dàng giao ra như vậy?, ngươi không yêu thích sư muội sao?”.

Lệnh Hồ Xung chỉ là cười cười mà giải thích.

“Có chứ, Linh San liền là người ta yêu nhất nhưng mà nếu cô nương không cứu ta, ta cũng chẳng còn mạng mà mang nó về, cô nương đã muốn vậy ta liền tặng cô nương “.

“Ta còn sống, đại khái vẫn còn cơ duyên, không biết chừng vài thánh nữa lại xuất hiện một đóa Ưu Đàm Hoa khác, khi đó đến tặng sư muội... cũng được”.

Mai Siêu Phong khẽ cười, nàng không nói nữa mà lại nhẹ cầm lấy đóa Ưu Đàm Hoa này.

Lệnh Hồ Xung có thể thấy thân hình Mai Siêu Phong khẽ run lên nhè nhẹ, trong mắt có một loại bi thương khó nói.

Năm xưa, sư ca Trần Huyền Phong... vì làm nàng cười cũng tặng nàng đóa hoa này, cũng như Lệnh Hồ Xung, bất chấp nguy hiểm vì nàng hái đến nó, chậm rãi cài lên mái tóc đen mượt của nàng, cũng chậm rãi lấy đi tâm của nàng.

Mai Siêu Phong muốn cài đóa Ưu Đàm Hoa này lên tóc nhưng nàng làm không được, bàn tay càng ngày càng run lên, sau đó rực tiếp thả Ưu Đàm Hoa về phía Lệnh Hồ Xung.

Nàng đứng dậy, cười có chút thê lương.

“Hoa này thật đẹp nhưng một đời ta chỉ cần một đóa, đóa hoa này không phải hoa của sư ca”.

Nàng nói ra một câu như tiếng lòng của mình, nội tâm nàng lúc này cực độ không ổn định, nàng chỉ có thể khẽ quay đầu lại, vì Lệnh Hồ Xung mà lên tiếng.

“Ngươi mang nó về, cài lên mái tóc sư muội đi, sư muội ngươi chắc chắn sẽ rất thích, hoa rất đẹp”.

“Trở về thì cẩn thận một chút, sợi dây thừng của ngươi có kẻ đụng tay đụng chân”.

Mai Siêu Phong như quên mất cả mục tiêu mà nàng tìm đến Lệnh Hồ Xung, nhìn thấy đóa Ưu Đàm Hoa này trong lòng nàng như nổi sóng vậy, nàng chỉ muốn đến một nơi không ai thấy mà gặm nhấm nỗi đau, mà lạc trong thứ quá khứ mỹ diệu nhưng cũng đầy đau đớn kia.

Mai Siêu Phong lướt đi như gió, để lại mình Lệnh Hồ Xung ngơ ngác trên Ngọc Nữ Phong cùng tiếng gió nhè nhẹ thổi, cùng từng khóm hoa Ngọc Nữ nhè nhẹ run lên.

............

Ai có lòng tốt đi qua để lại vài viên châu ạ (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ

Commend càng nhiều, tác giả càng có hứng viết truyện.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau