CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 461 - Chương 465

Quyển 2 - Chương 351: Kết Thúc (3)

A Thanh trở về có thể coi là một việc vui lớn chỉ là Vô Song rất nhanh nhớ ra một việc.

Hắn ngồi dậy, nhìn A Thanh không khỏi lên tiếng.

“Giải quyết Thiên Đạo xong, còn lại Hạng Vũ “.

Hắn nói đến đây, A Thanh cũng ngồi dậy, nàng chỉ khẽ cười.

“ Hạng Vũ?, ngươi cũng bớt lo chuyện bao đồng, người đối đầu với Hạng Vũ là Độc Cô Cầu Bại, hắn ta đã ra tay ngươi liền không cần lo lắng, về nhà nghỉ ngơi là được, trận chiến này... xong rồi”.

Nghe A Thanh đáp, Vô Song suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

Hạng Vũ mạnh thế nào thì Vô Song không rõ nhưng mà Vô Song có niềm tin rất lớn vào Độc Cô.

Nam nhân có trách nhiệm của chính mình, Vô Song đã hoàn thành trách nhiệm thì Độc Cô cũng sẽ, loại người như Độc Cô mới không cần kẻ khác quan tâm.

“Tại sao ngươi lại phải đối phó với Thiên Đạo?, chẳng nhẽ cũng như Tây Thi? “.

“Ngoài ra, Độc Cô đáng lẽ không nên giúp ngươi mới đúng, cái này có vẻ không hợp chức trách của Độc Cô cho lắm”.

Vô Song không hiểu luật của âm giới, hắn ở âm giới trong thời gian rất ngắn nhưng mà hắn đại khái có cảm giác, người âm giới luôn luôn hạn chế làm những việc liên quan tới dương gian.

A Thanh nhìn Vô Song, đôi vai gầy nâng lên.

“Cái này hả, ta hiện tại không có hứng thú nói với ngươi, để Tây Thi nói với ngươi đi “.

“Độc Cô kéo nàng ta vào trong trận chiến này, nàng ta cũng không thể không làm mà hưởng đúng không?”.

Cười cười, A Thanh đứng dậy, hướng về Ma Sơn mà đi.

Nhìn theo bóng lưng A Thanh, hai người Vô Song cũng chậm rãi ngồi dậy mà tiến về Ma Sơn.

_ _ _ _ _ _ _ _

Hai người Vô Song về đến Ma Sơn cũng là chia trận doanh mà đi, Cơ Vô Song hướng về Mật Tông còn Đông Phương Bạch thì trở về trận doanh võ lâm của chính mình.

Thân thể Cơ Vô Song rất tốt, trận chiến này làm nàng trọng thương nhưng mà cũng chỉ đến thế mà thôi, tuyệt không có gì nguy hiểm nhưng mà Đông Phương Bạch thì bị thương rất nặng, trừ thương thế của Thiên Đạo gây ra, hắn còn chịu phản phệ của Phượng Hoàng Châm, không phải hắn có Cửu Âm Chân Kinh, bằng vào Cửu Âm Chân Kinh bảo vệ cơ thể chỉ sợ đã sớm không đứng lên nổi.

Không thể không nói, Cửu Âm Chân Kinh mang theo khả năng trị liệu phi thường cường hãn, đây là một bất ngờ nho nhỏ với chính Vô Song.

Tất nhiên cái này không phải là ăn không nói có, theo nguyên tác Kim Dung, Hồng Thất Công chỉ sợ bị thương còn nặng hơn Vô Song, đến cả võ công cũng còn bị phế ấy vậy mà nhờ Cửu Âm Chân Kinh vẫn có thể hồi phục một cách thần tốc, hiệu quả trị liệu không cần nói cũng rõ.

Mang theo thân thể mệt mỏi, việc đầu tiên Vô Song làm khi trở về trận doanh võ lâm là đi ngủ, cũng mặc kệ ánh mắt khó hiểu cùng lo lắng của A Châu, Vô Song mang theo một thân đầy máu cứ thế gục trên giường khiến cho A Châu kinh hãi đến biến sắc.

Vô Song cứ như vậy ngủ, ngủ suốt 1 ngày.

Vô Song ngủ vào chiều ngày 27, khi hắn tỉnh lại đã là... tối ngày 28.

Vô Song hiện tại đã được coi là thần y, hắn rõ ràng mình ngủ nhiều như vậy là do thân thể bị đẩy tới giới hạn, quá mức mệt mỏi về phần các vết thương kia, chỉ cần có Cửu Âm Chân Kinh âm thầm hộ thể, đợi hắn tỉnh lại liền bắt đầu tự kê đơn mà chữa trị, trên người hắn còn có Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, thực sự không có nguy hiểm gì.

Mượn một điểm này Vô Song mới bất kể tất cả mà nằm vật xuống giường.

Khi hắn một lần nữa mở mắt ra, đầu của hắn có chút đau.

Ánh mắt nhìn bốn phía xung quanh, vẫn là căn phòng quen thuộc chỉ là trên người hắn không hề có quần áo.

Hạ thân ngoài chiếc quần nhỏ ra thì cả người không còn gì cả, quanh người đều được băng bó lại gần như không khác gì xác ướp ai cập.

Nhìn những đường băng bó trên người, sắc mặt Vô Song khẽ co giật.

Người băng bó cho Vô Song y thuật tương đối cao, cái này chính Vô Song cũng công nhận nhưng mà người này hình như quan tâm Vô Song thái quá, đến những vết thương nhỏ cũng cố dùng băng buộc lại làm Vô Song thực sự không biết nói gì mới đúng.

Ngay khi Vô Song đang phân vân, cửa bên ngoài liền mở ra.

Cửa mở, một nữ nhân chậm rãi bước vào, hai tay mang theo một thay nước ấm, khi nàng vừa ngước đầu lên đã thấy Vô Song ngồi dậy, khuôn mặt xinh đẹp liền vui mừng quá đỗi mà chạy đến.

“Bạch lang, ngươi tỉnh rồi”.

Nàng đương nhiên chính là Mục Niệm Từ.

Niệm Từ một thân áo đỏ phi thường bắt mắt, ống tay áo cùng chân lại đều đang kéo lên, nhìn tổng quan có chút buồn cười.

Nghe thấy Niệm Từ gọi mình là “Bạch lang’, Vô Song có chút không quen, hắn cảm thấy xưng hô này thủy chung có cái gì đó sai sai.

Niệm Từ lại không quan tâm nhiều như vậy, nàng chạy đến bên giường Vô Song, khuôn mặt cực độ quan tâm.

“Bạch lang, ngươi cảm thấy thân thể thế nào?, ngươi có đói không, Niệm Từ liền mang cháo đến cho ngươi”.

Vô Song cười cười, đưa một tay ra nhẹ kéo Niệm Từ vào ngực, sau đó một tay còn lại nhẹ day cái mũi của nàng.

“Niệm Từ, sao muội lại ở đây “.

Niệm Từ nghe Vô Song hỏi, miệng đẹp hơi chu lên.

“Bạch lang, ngươi còn hỏi nữa, nếu không phải Thủy tỷ tỷ nói ngươi để tỷ tỷ đến bảo vệ ta, ta còn tưởng ngươi không cần Niệm Từ nữa “.

“Ngươi bị thương nặng đến như vậy cũng không nói cho Niệm Từ, ngươi hôn mê hơn 1 ngày, Niệm Từ thực sự rất sợ”.



Niệm Từ đầu áp vào ngực Vô Song, thân hình khẽ run lên.

Cũng như Hoàng Dung, nàng hiện tại cũng chỉ có một mình, người được coi là thân nhân của nàng... cũng chỉ có mình Vô Song.

Đối với Niệm Từ, nếu không có Vô Song chính nàng cũng không biết mình nên đi đâu về đâu, nên làm gì mới tốt, nàng thực sự rất sợ mất nam nhân này, mỏ neo giữ nàng lại với thế giới.

“Niệm Từ, muội nói Thủy tỷ tỷ?, là Lý Thu Thủy?”.

Niệm Từ nghe Vô Song hỏi, ngoan ngoãn đáp.

“Vâng, là Thủy tỷ tỷ, huynh bị thương rất nặng, A Châu cô nương quá sợ hãi liền chạy đến nói cho Thủy tỷ tỷ, vết thương trên người huynh cũng là do Thủy tỷ tỷ băng bó “.

“Bạch lang, ngươi sau này đừng làm chuyện nguy hiểm được không, huynh mà có mệnh hệ gì, ta cùng Thủy tỷ tỷ... còn có cả A Châu cô nương biết làm sao bây giờ? “.

Vô Song nghe vậy liền phì cười, hắn đang định nói thêm vài lời với Niệm Từ, bên ngoài lại có người đi vào.Lý Thu Thủy một thân hồng y, vẫn là cái quần đùi màu hồng ngắn cụt ngủn khoe đôi chân dài kia thêm vào một bộ áo khoác dài đến tận chân bó sát người cũng màu phấn hồng, Lý Thu Thủy thực sự vẫn yêu mị như vậy, mị đến tận xương.

Lý Thu Thủy thấy ánh mắt Vô Song không kiêng nể gì quan sát mình, nàng liền ném cho hắn một cái lườm, sau đó bước đến trên giường.

Lý Thu Thủy chậm rãi ngồi xuống, hướng về Vô Song trách cứ.

“Nói mau, thật thà sẽ được khoan hồng, ngươi ra ngoài quyết đấu với ai?, thương thế nặng như vậy?, nhìn thấy thương thế của ngươi... ta còn tưởng ngươi không qua khỏi nữa”.

Nhìn Lý Thu Thủy rồi lại nhìn Mục Niệm Từ, Vô Song khẽ cười, hắn đưa hai tay ra ôm lấy cả hai nàng vào lòng.

“Không có gì, sau này sẽ không còn nguy hiểm như vậy nữa”.

Nói xong Vô Song lại ngập ngừng một chút, hắn nhớ rõ thế giới cũ hình như vẫn còn Đế Thích Thiên?.

Tất nhiên Vô Song rất nhanh ném cái tên này ra khỏi đầu, hắn hiện tại quá mệt mỏi, việc sau này liền để sau này tính.

Ôm chặt lấy hai nàng, Vô Song lại mở miệng.

“Niệm Từ, Thu Thủy, hai người theo ta đi?”.

Hai nàng trong ngực Vô Song, ánh mắt hơi ngước lên, kinh ngạc nhìn hắn.

Niệm Từ sau đó nhìn Lý Thu Thủy, ánh mắt chớp động.

Lý Thu Thủy hiểu ý cô ‘muội muội’ này, nàng không khỏi chu miệng lên, ngón tay nhẹ bấu vào eo Vô Song.

“Ngươi nghĩ cái quỷ gì vậy, chúng ta không phải đã theo ngươi rồi sao?, còn cần ngươi phải nói”.

Nhìn hai nàng, Vô Song cười cười.

“Ta không phải người thế giới này... nhiệm vụ của ta ở đây đã hoàn thành, ta muốn rời đi “.

“Niệm Từ, Thu Thủy, theo ta đi đi”.

Vô Song bắt đầu vì hai nàng giảng giải, vì hai nàng nói ra thân phận của chính mình.

Đương nhiên việc này rất khó tiếp nhận nhưng với hai nàng mà nói cái này cũng không quan trọng.

Lý Thu Thủy đã chân chính nhường lại Vô Nhai Tử cho sư tỷ mà theo Vô Song, nàng liền trao thân cho hắn, trao tâm cho hắn, với nàng hiện tại mà nói ở thế giới này cũng không có gì đáng giá níu kéo.

Nếu bỏ qua việc khác thế giới, cùng lắm coi như Vô Song đến từ một quốc gia cực xa Trung Nguyên, hỏi xem Lý Thu Thủy có dám rời khỏi Trung Nguyên mà theo Vô Song hay không?, đáp án chắc chắn là có.

Về phần Niệm Từ lại càng dễ nói, bản tính nàng là vậy, một nữ nhân truyền thống không thể truyền thống hơn.

Với nàng, lấy chồng liền theo chồng, chưa nói tới việc nàng cũng không còn thân nhân, chỉ cần là nơi có Vô Song, nàng liền nguyện ý đến.

_ _ _ _ _ _ _ _

Rất nhanh, ngày 28 trôi qua.

Ngày 29 trôi qua.

Sáng ngày 30 rốt cuộc đã đến.

Thuyết phục xong Niệm Từ cùng Lý Thu Thủy, làm công tác tư tưởng cho hai người thậm chí Vô Song dùng gần 2 ngày, kể về thế giới nơi mình đến cho hai nàng, công tác tư tưởng có thể coi là hoàn mỹ.

Làm xong cái công tác này, Vô Song liền lo lắng, hắn lo lắng cho Độc Cô.

Hắn không hoài nghi việc Độc Cô sẽ thành công trấn áp Hạng Vũ nhưng mà... theo lời A Thanh nói, Độc Cô cùng Hạng Vũ hiện nay chỉ sợ đã chiến đấu 3 ngày, vậy mà không có bất cứ động tĩnh gì.

Trong sân nhỏ, Vô Song vẫn đang cởi trần, người vẫn đầy dải băng, Thu Thủy căn bản không cho hắn tháo băng ra.Ngồi trên ghế tựa, Vô Song thoải mái dãn lưng, bên cạnh hắn là Niệm Từ nhu thuận giúp hắn khâu quần áo.

A Châu thì đang ở trong phòng bếp trợ giúp Thu Thủy sắc thuốc, cuộc sống hiện tại có thể coi là yên bình.

Ngay lúc Vô Song đang thư giãn nhất, toàn bộ Ma Sơn liền run lên.

Mặt đất như nứt toác ra, cứ như có một sinh vật khổng lồ nào đang chuyển động vậy, một trận động đất cứ như vậy xuất hiện tại Ma Sơn.

Vô Song lập tức chuyển thân ôm lấy Niệm Từ, vận Lăng Ba Vi Bộ lùi lại, ở phương xa Lý Thu Thủy cũng ôm lấy A Châu, mượn Lăng Ba Vi Bộ lướt đến chỗ Vô Song.

Vô Song cùng Lý Thu Thủy bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều có nồng đậm nghi hoặc.

Rất nhanh đáp án xuất hiện, nơi chân trời không biết từ đầu xuất hiện một sinh vật khổng lồ, một con thần long.

Con thần long này... là chân chính long, thân hình lóng lánh màu vàng, là ngũ trảo kim long.

Hơi thở của nó quét qua toàn bộ Ma Sơn, làm toàn bộ sinh vật của Ma Sơn đều sợ hãi, một thứ sức ép vô hình ép thẳng xuống, thứ sức ép này thậm chí còn làm cho Lý Thu Thủy muốn quỳ xuống dập đầu.

Đừng nói Lý Thu Thủy, chỉ cần không phải đế vị, toàn bộ đều phải cúi đầu trước nó.

Vô Song cũng cảm nhận được sức ép này, ánh mắt hắn liền trở nên lạnh lẽo.

“Súc sinh ngông cuồng”.

Nói ra bốn chữ này, trên người Vô Song xuất hiện năm đầu Hắc Long, vì ba nàng sau lưng gánh toàn bộ áp lực.

Ánh mắt Vô Song híp lại mà nhìn con hoàng kim long kia.

Sinh vật này rất mạnh, chỉ sợ cũng là đế vị đỉnh phong, Vô Song muốn đấu ngang ngửa với nó chỉ sợ một lần nữa phải kết hợp với bản thể nữ của chính mình.

Đầu hoàng kim long này là từ đâu chui ra?.

_ _ _ __ _ _ __

Hoàng kim long xuất hiện, ở sâu trong hắc ám vô tận, Hạng Vũ cười gầm vang.

Hạng Vũ cùng Độc Cô hiện tại đều là huyết nhân nhưng mà thoạt nhìn Hạng Vũ thảm hơn không ít, hắn đến cả đứng còn không đứng nổi.

Hạng Vũ nằm trên mặt đất, ánh mắt đỏ như máu mà nhìn Độc Cô.

“Độc Cô, không hổ là điện chủ mạnh nhất Thập Điện không có một trọng... khặc khặc nhưng mà ngươi quá ngu, nơi này là Đông Hoàng Lăng, là long mạch nhà Hán “.

Hạng Vũ ánh mắt sáng lên, hắn bắt đầu cảm nhận long lực truyền vào cơ thể mình.

“Ta đã nói Đông Hoàng Lăng là địa bàn của ta, bản đế không chỉ có thể điều khiển ma lực mà còn có thể điều khiển long mạch nhà Hán... không đúng, nó sau này liền là long mạch của Đại Sở Hoàng Triều”.

Nhìn Hạng Vũ cuồng ngôn, Độc Cô thở ra một hơi, cánh tay có chút run nhưng ánh mắt đầy vẻ coi thường.

“Ngu xuẩn”.

Hai chữ vào tai Hạng Vũ, hắn khó hiểu mà nhìn Độc Cô sau đó ánh mắt trừng lớn không thể tin được nhìn vào khoảng không.

Ngũ Trảo Kim Long vừa hiện hình, vừa hô phong hoán vũ vậy mà... chết.

Chỉ thấy trên bầu trời, một cái miệng lớn mở ra, một đầu huyết lang há miệng, một cắn.

Ngũ trảo kim long của nhà Hán, long mạch của nhà Hán cứ như thế... trở thành hư vô.

Hạng Vũ không thể tin được, thứ sức mạnh đang chảy xuôi trong người hắn hoàn toàn... biến mất, hắn cứ như vậy gục xuống.

“Không phải, không đúng, kia là sinh vật gì, là ai?, là ai?, là kẻ nào?, thứ gì có thể thôn phệ long mạch của bản đế?, của Đại Sở Hoàng Triều”.

Hạng Vũ... thậm chí có chút điên cuồng.

Độc Cô lại rút kiếm ra, ánh mắt mang theo thương hại nhìn Hạng Vũ.

“Ngươi là Bá Vương, cái này ta cũng công nhận nhưng trước kẻ kia, ngươi tính là gì? “.

“Một giới võ phu mà thôi, vẫn là từ bỏ mộng hoàng triều đi, giới này vốn đã định hình, trừ kẻ kia, ai dám xưng vương xưng đế?, kẻ kia đi ra, long mạch tính là cái gì?”.

Hạng Vũ vẫn không tin được mà nhìn Độc Cô, khóe miệng run lên.

“Kẻ kia?, ngươi nói kẻ kia là ai?, chẳng nhẽ họ Lưu đó có hậu thủ? “.

Độc Cô lắc đầu, nói ra mấy chữ.

“Bắc Phương Bá Chủ – Thiết Mộc Chân”.

Nam Đế rời đi, chính là để mời Thiết Mộc Chân đến.

Hoàng kim long?, khí số nhà Hán vốn đã hết, Hoàng Kim Long chỉ là cái xác rỗng.

Khí số nhà Tống cũng đã tàn, Hoàng Kim Long nhà Tống cũng chỉ là mèo bệnh.

Nói về khí số, thiên hạ này ai hơn được Bắc Phương Bá Chủ?, ai hơn được Thiết Mộc Chân?.

Hạng Vũ bá khí mười phần thì sao?, hắn trên tư cách là cường giả thì Độc Cô không thể không bội phục nhưng mà con đường đế vương?, hắn lấy tư cách gì cùng Thiết Mộc Chân đấu?.

Bắc Phương Hung Lang mở miệng, rồng đều phải nằm xuống, là hổ phải cúi đầu.

Thời đại này vẫn phải trở về quỹ tích của nó, thời đại này bậc đế vương nào cũng phải nhường đường cho Thành Cát Tư Hãn.

Trận chiến giữa Độc Cô cùng Hạng Vũ chính thức kết thúc.

Độc Cô vẫn là tính xa hơn một đường, vẫn là mạnh hơn một đường.

Quyển 2 - Chương 352: Kết Thúc (4)

Ma Sơn hiện tại phải nói là không ai có thể tưởng tượng nổi những việc vừa diễn ra, đầu hoàng kim long mấy giây trước còn sinh long hoạt hỗ, vài giây sau liền bị ăn không nhả xương, cái cảm giác này phi thường khó chấp nhận.

Ngay cả Vô Song cũng đang chuẩn bị toàn lực ứng phó với thứ này, cả Cơ Vô Song tại mật thất Mật Tông cũng phá quan mà ra chuẩn bị quyết chiến, mọi thứ cứ như một trò đùa vậy.

Ở Ma Sơn hiện nay chỉ sợ không có ai hiểu chuyện gì xảy ra ngoại trừ Nam Đế.

Nam Đế đứng trên một ngọn núi tại Ma Sơn, dùng ánh mắt sợ hãi mà nhìn nam nhân trước mặt.

Người này có nét cao lớn điển hình của dân Mông Cổ, triều cao phải đến 1m9, mái tóc dài xơ cứng đầy thô ráp, mái tóc bị gió bụi nơi đại mạc ảnh hưởng rất nhiều.

Tóc dài xõa đến tận sống lưng, hai bên là hai phần tóc mai bị buộc lại, trên người mặc một chiếc áo khoác lông sói thuần một màu trắng, ánh mắt người này không có tinh quang sáng lang, cũng không có tia sáng nhiếp người, một ánh mắt rất bình thường nhưng không hiểu tại sao trong ánh mắt của người này Nam Đế cảm nhận một loại ‘hùng vĩ’.

Đứng trên núi cao, ánh mắt Thiết Mộc Chân nhìn về phía đầu kim long bị nuốt chửng, ánh mắt của hắn kéo dài ra tít tắp, Nam Đế nhìn theo Thiết Mộc Chân rồi không khỏi rùng mình, Nam Đế cứ có cảm giác nơi nào ánh mắt Thiết Mộc Chân nhìn đến... liền trở thành con mồi của hắn, liền sẽ lại như đầu hoàng kim long kia, bị huyết lang thôn phệ.

Thiết Mộc Chân hiện tại đã ngoài 40 nhưng dung mạo so với Kiều Phong cũng không khác bao nhiêu, trên người Thiết Mộc Chân không có cái ý vị nam tử nồng đậm như Kiều Phong cũng không cảm thấy khí khái anh hùng như Kiều Phong bất quá Thiết Mộc Chân chỉ cần đứng đó, thế gian đã không có nam nhân nào vượt qua được ông ta, ít nhất về mặt khí thế.

Cả người Thiết Mộc Chân như một cái hố đen vạn trượng, chỉ cần đứng nguyên ở đó cũng hút tất cả mọi vật vào, như trở thành tâm của thế giới, là trục quay của cả thế giới này.

Nhìn vào Kiều Phong có thể thấy chủ nghĩa cá nhân, thấy thế nào là hình dáng anh hùng đầu đội trời chân đạp đất nhưng nhìn Thiết Mộc Chân lại cho người ta cảm nhận được cái gì là ‘đại thế’.

Thiết Mộc Chân giải quyết xong đầu hoàng kim long liền khẽ liếm môi, ánh mắt cũng chưa từng nhìn nhiều Nam Đế một cái.

“Người kia quả không lừa ta, ở đây có thứ ta cần”.

Nói xong Thiết Mộc Chân lại dõi ánh mắt của hắn ra khắp Ma Sơn, Thiết Mộc Chân từ bé ánh mắt đã như vậy, ánh mắt có thể nhìn xa hơn người thường rất nhiều, ánh mắt của Thiết Mộc Chân thậm chí cho người ta cảm giác hắn có thể nhìn thấy được cả chân trời.

Ánh mắt hắn đi đến đâu, nơi đó sẽ là lãnh thổ Mông Cổ, Thiết Mộc Chân ánh mắt có thể thấy cả đường chân trời, hắn đưa tay ra liền nắm gọn cả thiên hạ.

“Đại sư, chuyến đi lần này đa tạ ngươi dẫn đường rồi”.

Thiết Mộc Chân quay lại khẽ cười với Nam Đế, thực sự mà nói bản thân Thành Cát Tư Hãn – Thiết Mộc Chân cũng không phải chỉ biết sát phạt, chỉ biết đánh đánh giết giết, đây là một nam nhân tràn ngập mị lực và đầy tài hoa chỉ là tại hoa của ông bị khả năng quân sự kinh khủng hoàn toàn che mờ đi mà thôi.

Tại thời điểm này, Thiết Mộc Chân còn trẻ, Mông Cổ tại thế giới này vẫn chưa đên lúc khí thốn sơn hà, Thiết Mộc Chân vẫn chưa hoàn toàn lộ ra vẻ lăng lệ của chính mình, bảo kiếm vẫn chưa ra khỏi vỏ, kiếm vẫn chưa thấy máu.

Thiết Mộc Chân hiện tại đối với Nam Đế vẫn tương đối kính trọng.

Nam Đế thấy Thiết Mộc Chân cảm ơn mình liền rất nhanh lắc đầu.

“Thí chủ, không cần phải cảm ơn lão nạp, ta cũng không làm được cái gì”.

Thiết Mộc Chân chỉ cười cười, từ trong ngực lấy ra một khối ngọc bội.

“Đại sư không nên khiêm tốn, chuyến đi này người giới thiệu cho ta rất nhiều về phong thổ Trung Nguyên làm ta mở rộng tầm mắt, đây coi như là một phần tâm ý của Thiết Mộc Chân này”.

“Sau này có cơ hội, lại mời đại sư đến đại mạc một phen, Thiết Mộc Chân nhất định sẽ mở yến tiệc khoản đãi”.

Thiết Mộc Chân nói xong liền cười lớn, cưỡi lên thớt bảo mã của mình, xoay người rời đi Ma Sơn.

Nhìn theo bóng lưng của Thiết Mộc Chân, Nam Đế bỗng run lên, trong lòng mơ hồ có một loại sợ hãi.

Lúc này Nam Đế không còn là Nam Đế, ông đang nhìn Thiết Mộc Chân với cái ánh mắt của Đoàn Trí Hưng.

Đoàn Trí Hưng cảm thấy... sau này chỉ sợ Đại Lý rất khó thoát khỏi nanh vuốt cảu đầu hung lang bắc phương này.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Hạng Vũ cùng Thiên Đạo song song thất bại, thế giới này rốt cuộc đã không có quá nhiều việc phải suy nghĩ.

Đã không có gì để bận tâm về giới này, Vô Song liền theo A Thanh đến tìm Độc Cô, hắn muốn biết làm sao trở về thế giới cũ.

Trước đây A Thanh nói với hắn, nàng có thể giúp hắn quay về nhưng mà hiện tại việc này A Thanh trực tiếp đá cho Độc Cô, lý do cũng thật đơn giản.

A Thanh trước đây mạnh thế nào?, A Thanh bây giờ mạnh thế nào?, căn bản không thể so sánh, A Thanh không đưa được hắn về thế giới cũ cũng là bình thường.

Độc Cô quả thật không hổ là Độc Cô, bản thân hắn quyết đấu với Hạng Vũ nguyên 3 ngày vậy mà ngay hôm sau khi Vô Song ngụ ý muốn gặp Độc Cô, A Thanh lập tức dẫn hắn đi có điều trên mặt A Thanh thủy chung xuất hiện một nụ cười ‘khó lường’.

Cái nụ cười này làm Vô Song đầy khó chịu, đáng tiếc khi hắn hỏi A Thanh nào sẽ trả lời?.

Một lần nữa trở lại ngôi nhà phong cách Nhật Bản của Độc Cô, lại nhìn thấy Độc Cô đang một mình uống rượu, Vô Song liền tự nhiên như nhà của mình, đi xuống ngồi ngay cạnh hắn.

“Thương thế sao rồi?”.

Độc Cô lúc này cũng không mặc bộ quần áo tím thường thấy kia nữa, quần thì vẫn giữ nguyên nhưng áo đã sớm không có, nửa thân trên đều đang dùng vải trắng băng bó lại, thương thế nhìn cũng đã thấy không nhẹ.

“Yên tâm, nhẹ hơn ngươi”.

Nghe Độc Cô trả lời, Vô Song liền lười đấu võ mồm với hắn, tự vì mình rót lấy một ly rượu nhỏ.

“Thiên Đạo đã giải quyết xong, Hạng Vũ có lẽ cũng là như vậy, không biết hắc thủ sau màn như ngươi còn có dự định gì không?”.

Độc Cô bật cười, đơn giản chỉ lắc đầu.

“Gì mà hắc thủ sau màn?, cái này không có bằng chứng cũng không thể hắt nước bẩn lên người ta “.

Vô Song đương nhiên sẽ không tin mấy lời này của hắn, bất quá hắn cũng không muốn đi sâu vào cái vấn đề này, Độc Cô đã không chịu nhận ắt cũng có lý do của mình.

Độc Cô cũng coi như là quan chức âm giới, hắn bày mưu tính kế giải quyết Hạng Vũ vốn là trách nhiệm, là nghĩa vụ, sẽ không ai nói gì hắn nhưng nếu hắn ra tay đối phó với Thiên Đạo dương gian thì việc liền không dễ giải quyết, chỉ sợ là trọng tội.

Tự rót tự uống đến 3 ly rượu, Vô Song mới thở ra một hơi.

“Ta muốn trở về rồi, là A Thanh bảo ta đến hỏi ngươi”.

Độc Cô cầm lấy ly rượu trong tay, hơi hơi gật đầu.

“Ừ, cũng đến lúc trở về bất quá trước khi trở về nhất định phải làm nốt một việc”.

Vô Song nhìn Độc Cô, nghĩ nghĩ một chút, buột miệng nói ra.

“Tây Thi? “.

Độc Cô thản nhiên gật đầu.

“Ừ, là nàng, việc cuối cùng liền phải để nàng trở thành Thiên Đạo giới này”

“Nàng trở thành Thiên Đạo, có nàng toàn lực giúp đỡ, cả ngươi và ta trở về đều dễ hơn nhiều”.



“Muốn xuyên giới nhanh nhất hoặc là được Thiên Đạo giới đó cho phép hoặc đi qua giới môn”.

“Ngươi xuất hiện ở cái thế giới này không nói cũng biết là đi qua giới môn nhưng giới môn cũng có nhiều loại, có rất nhiều giới môn chỉ có đi chứ không có đường về, ngươi muốn trở về tốt nhất là phải nhờ đến Thiên Đạo mở đường “.

Với câu nói của Độc Cô, Vô Song cũng không hề phản đối, hắn chỉ hỏi.

“Giúp nàng thế nào? “

Độc Cô không cần nghĩ, rất nhanh đáp.

“Bản thể của Thiên Đạo thực sự chưa có chết, ngươi đánh bại chỉ là phân thân của nó, là ý thức tách rời của nó bất quá bản thể Thiên Đạo hiện tại cũng chỉ còn là cái xác”.

“Trở thành một đời Thiên Đạo mới, vấn đề này Tây Thi nàng ta quá biết phải làm thế nào nhưng năng lực của nàng có chút yếu, theo kế hoạch là ta đến giúp nàng hoàn thành truyền thừa nhưng mà bây giờ liền để ngươi đi “.

“Phân thân của ngươi là tiên thể lại có thể hấp thu được đạo lực, luyện hóa đạo lực, ngươi giúp nàng là dễ dàng nhất, bản thân ta nếu không phải vạn bất đắc dĩ cũng không muốn liên quan quá nhiều tới dương giới”.

Vô Song dĩ nhiên sẽ giúp Tây Thi, nàng làm Thiên Đạo thực sự vẫn tốt hơn nhiều Thiên Đạo cũ, tốt hơn nhiều so với Hạng Vũ lên ngôi.

“Nếu ta toàn lực trợ giúp nàng, ta phải mất bao lâu? “.Độc Cô trầm ngâm một chút rồi đáp.

“Nhanh thì một năm, chậm thì hai năm, quá trình này không ngắn”.

Cũng không để Vô Song kịp lên tiếng, Độc Cô lại nói thêm.

“Ta khuyên ngươi, thời gian cuối cùng tại thế giới này, chịu khó cường hóa võ đạo của mình, tại thế kia của ngươi cái gọi là ma lực chỉ sợ không hữu dụng”.

Vô Song ánh mắt chớp động, nhìn chằm chằm vào Độc Cô, hắn không nói gì mà đang đợi đối phương giải thích.

“Ma lực là năng lực của âm giới, nơi dương gian đây vốn là cấm kỵ lực lượng”.

“Sẽ không có Thiên Đạo dương giới nào chấp nhận ma lực âm giới tồn tại hơn nữa quy tắc dương gian cũng rất khó cho phép ma lực tồn tại “.

“Cái giới này ốc còn không lo nổi mình ốc, Thiên Đạo điêu linh, ma khí hay ma lực từ âm giới đã sớm phủ kín thiên địa, vì vậy ngươi mới có thể sử dụng ma lực “.

“Trở về thế giới cũ, khả năng này không cao, chỉ sợ cả Ma Long ngươi cũng không triệu ra được”.

“Thiên Đạo dù sao vẫn là chủ nhân của thế giới, có những thứ chủ nhân cực kỳ không thích, cũng không nên trêu ngươi nó”.

“Dĩ nhiên nếu ngươi muốn từ bỏ tất cả, đến âm giới, ta liền cho ngươi một chức quan nha sai “.

Độc Cô nói vậy, Vô Song liền không khỏi phải nghiêm túc suy nghĩ.

Dĩ nhiên lời Độc Cô nói không phải là không có lý, thế là Vô Song liền đưa tay ra.

“Đưa đây”.

Độc Cô khó hiểu nhìn hắn.

“Đưa gì? “.

Vô Song nhoẻn miệng cười.

“Ngươi không phải bảo ta cần tìm cách tăng chiến lực sao?, đưa Độc Cô Cửu Kiếm đây”.

_ _ _ _ _ _ __ _ _ _ _

Cứ tưởng Vô Song có thể rất nhanh quay về có điều hắn vẫn ở lại thế giới này thêm 2 năm.

Thời gian 2 năm ở đây tất nhiên cũng không phải vô nghĩa, trong 2 năm này Vô Song gần như đi khắp thiên hạ, cùng với những nữ nhân của mình chân chính ‘tiếu ngạo nhân gian’.

Nếu không phải hắn có nơi phải trở về, tại thời điểm này cũng đã có thể coi là kết thúc viên mãn.

Khoảng thời gian này, Vô Song liền mang theo Hoàng Dung, Lý Thu Thủy cùng Niệm Từ đi khắp thiên hạ.

Từ Trung Nguyên đại phái đến Tây Vực xa xôi, sau đó là đại mạc rộng lớn, hắn đi rất nhiều, cũng thấy rất nhiều.

Dĩ nhiên chuyến đi này cũng không có bất cứ nguy hiểm gì, thiên hạ này ai có thể làm đối thủ của Vô Song hắn?, tuyệt không có ai.

Trong thời gian 2 năm này, có vài chuyện đáng được coi là đại sự.

Đầu tiên là một phân thân khác của hắn – Cơ Vô Song.

Cơ Vô Song liền theo trợ giúp Tây Thi, đưa nàng trở thành Thiên Đạo.

Vô Song lúc trước còn không hiểu lắm câu hỏi của A Thanh khi hắn đánh bại Thiên Đạo nhưng mà khi chính thức trợ giúp Tây Thi thì hắn liền biết vấn đề của Thiên Đạo.

Hắc long của Vô Song ngoại trừ đạo lực ra còn có thể thôn phệ cả ma lực,vì vậy hắn cảm giác rất rõ ràng trong người Thiên Đạo vậy mà có ma lực, bản thể Thiên Đạo chảy xuôi ma lực chỉ là bình thường sẽ không có người nhìn ra mà thôi.

Nếu không phải vì cái ma lực này, Độc Cô có lẽ tuyệt không đối phó Thiên Đạo hơn nữa chưa chắc Thiên Đạo đã chủ động đoạt xá A Thanh.

Nguồn ma lực này trong người Thiên Đạo không ngờ lại là hậu thủ của Đế Thích Thiên, người này không chỉ cướp đi tâm giới mà còn muốn cướp luôn ‘giới’ này.

Chỉ cần Thiên Đạo có thể một lần nữa lấy lại tâm, ổn định lại quá trình tự hủy của mình, hậu thủ của Đế Thích Thiên liền lộ ra, hắn có thể đoạt xá Thiên Đạo, biến Thiên Đạo thành phân thân của mình.

Thiên Đạo không biết vì sao lại không thể phát hiện ra hậu thủ của Đế Thích Thiên hơn nữa theo vết thương của Đế Thích Thiên gây ra cho nó càng ngày càng nặng, thần trí của nó càng ngày càng chịu ảnh hưởng để rồi bị chính luồng ma lực kia thúc đẩy, nhanh chóng tìm lại ‘tâm’ của chính mình.

Vô Song chưa bao giờ gặp qua Đế Thích Thiên nhưng là với thủ đoạn của kè này, cho dù là đối thủ Vô Song cũng không thể không bội phục.

Độc Cô cùng Đế Thích Thiên không hổ là hai người song song thành lập Ác Nhân Cốc, cả hai người căn bản không thể coi thường, chỉ là mục tiêu, chỉ là con đường của bọn họ khác nhau mà thôi.

Hiểu ra tình trạng của Thiên Đạo, Vô Song liền bỏ được câu hỏi cuối cùng, tâm tình hắn khi đó trở nên tương đối thoải mái.
Về phần trợ giúp Tây Thi thì cũng không có gì, Tây Thi như thực hiện một nghi thức nào đó mà Vô Song không thể hiểu cũng không muốn đi hiểu, sau đó Tây Thi coi Vô Song như một cỗ máy lọc đạo lực,nhiệm vụ của Vô Song chỉ là hấp thu đạo lực của Thiên Đạo sau đó truyền lại cho Tây Thi mà thôi.

Công việc không dễ dàng bởi nó phi thường tốn thời gian nhưng cũng không có bất cứ độ khó nào.

Đại sự thứ hai đối với Vô Song đương nhiên là Dung nhi.

Dung nhi là một vết đau trong lòng Vô Song, trải qua hai năm, cuộc sống của nàng rất tốt, nàng cũng một mực ở bên cạnh Vô Song... nhưng mà Hoàng Dung mất đi trí nhớ thuộc về mình.

Vô Song là người ở bên cạnh nàng, chăm sóc nàng, hắn đương nhiên là người quan trọng nhất của nàng, với một người mất toàn bộ trí nhớ cùng ký ức như Hoàng Dung, thế giới của nàng cũng chỉ có Vô Song.

Càng vì việc này, Vô Song càng cảm thấy đau lòng.

Trí nhớ của Hoàng Dung cũng sẽ không thật sự mất đi mà là bị phong ấn lại, nàng bị Độc Cô cho dùng một loại bí thuốc của âm giới, một loại thuốc làm từ Mạnh Bà Thang.

Nếu muốn Dung nhi hoàn toàn trở lại làm Dung nhi mà Vô Song biết, hắn liền phải đợi đến lúc Tây Thi trở thành Thiên Đạo.

Đương nhiên nói gì thì nói, mang theo Lý Thu Thủy, Hoàng Dung, Niệm Từ ngao du nhân gian trong 2 năm cũng không thể coi là xấu, khoảng thời gian 2 năm ở ‘dị giới ‘ này thực sự là quãng thời gian thoải mái nhất cuộc đời Vô Song.

Không tranh đấu, không tính toán, không lo nghĩ, chỉ chân tâm làm bạn chúng nữ, sau đó đi khắp thiên hạ trải nghiệm nhân sinh đồng thời tăng cường kiến thức của chính bản thân mình.

_ _ _ _ _ _ _ _ _

Hai năm, Vô Song từng đến Thiếu Lâm, từng tiến vào Thiếu Lâm Tàng Kinh Các đồng thời cũng thu về Dịch Cân Kinh cùng Cửu Dương Thần Công của Thiếu Lâm.

Thiếu Lâm – Vô Danh Tăng người này thật ra Vô Song còn chưa có gặp, người này như có quan hệ cực sâu với Độc Cô, bản thân Độc Cô hy vọng Vô Song tốt nhất thần không biết quỷ không hay mà tiến vào Thiếu Lâm, đừng xung đột với Vô Danh Tăng.

Việc này quả thực Vô Song vẫn làm được, hắn trong trạng thái ma hóa ngũ long hoàn toàn có thể thần không biết quỷ không hay mà đột nhập Thiếu Lâm Tự bất quá để đạt được Dịch Cân Kinh cùng Cửu Dương Thần Kinh, Vô Song phải tìm suốt 1 tháng.

Rời khỏi Tung Sơn, Vô Song lại dẫn ba nữ đến gặp Đồng Mỗ, đương nhiên đây chỉ là thăm hỏi.

Đồng Mỗ hiện tại tinh thần rất tốt, nàng hiện tại cùng Vô Nhai Tử hoàn toàn ẩn cư, Vô Nhai Tử thương thế so với trước kia càng nặng, tính mạng không lo nhưng đã triệt để tàn phế hơn nữa Vô Nhai Tử thủy chung vẫn không thích Đồng Mỗ... nhưng mà có hề gì?.

Đồng Mỗ cảm thấy đáng là được.

Bản thân Đồng Mỗ liền không muốn tái xuất giang hồ, Đồng Mỗ liền muốn cùng sư đệ sống nốt quãng đời còn lại nơi thâm sơn.

Vô Song cũng không có ý định gặp Vô Nhai Tử, hắn tương đối ngứa mắt với kẻ này, thế là đoàn người là tiếp tục di chuyển, trước khi đi Đồng Mỗ liền đưa cho Vô Song một cái hộp gỗ, Đồng Mỗ cũng vì Vô Song đưa ra một ngón tay cái >

Cũng như Vô Song không thích Vô Nhai Tử thì Đồng Mỗ vẫn cực chán ghét Lý Thu Thủy nhưng giữa hai người... rốt cuộc cũng coi như không có hận thù.

Tại thế giới này đã không có trận Lôi Cổ Sơn, không có Vô Nhai Tử, không có Linh Thứu Cung – Thiên Sơn Đồng Mỗ, không có Tây Hạ – Lý Thu Thủy.

Phái Tiêu Dao... chân chính biến mất khỏi dòng chảy võ lâm.

_ _ _ _ _ _ _

Rời khỏi nơi Đồng Mỗ ẩn cư, Vô Song dẫn ba nàng ra biển, theo hộp gỗ của Đồng Mỗ chỉ đường, Vô Song tìm được Bất Lão Trường Xuân Cốc của Từ Phúc, tìm được nơi đánh dấu truyền kỳ của Đế Thích Thiên.

Tại đây Vô Song cũng tìm được vài bình Bất Lão Tuyền Thủy, đương nhiên Bất Lão Tiền Thủy sẽ không giúp Vô Song bất tử hay trẻ ra, trước đây Từ Phúc cỏ cả hồ Bất Lão Tuyền Thủy, hắn cũng sẽ không thực sự bất tử.

Bất Lão Tuyền Thủy chính là thuốc dẫn, thuốc dẫn để tu luyện kỳ công đứng đầu Tiêu Dao Phái – Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công.

_ _ _ _ __ _ _ _

Lại dong thuyền ra khởi, từ Bất Lão Trường Sinh Cốc, Vô Song lại đưa tam nữ đến Phù Tang.

Ở đây Vô Song đơn giản chỉ là du lịch, thăm thú cảnh sắc Nhật Bản hậu đại nhân tiện dành thời giant ham ngộ Thiên Vũ Kỳ Kiếm cùng Độc Cô Cửu Kiếm.

Ở lại Nhật Bản nửa năm, Vô Song lại dẫn tam nữ rời đi, trở về Trung Nguyên.

_ _ _ _ _ _ _

Trở về Trung Nguyên, nơi đầu tiên Vô Song muốn đến là Tây Vực.

Vô Song đi đến Ba Tư, đến tổng đàn Minh Giáo.

Không ai biết Vô Song đến cũng không ai biết Vô Song làm gì, chỉ biết Nhật Tôn Giả ngày hôm sau bị phát hiện chết trong thư phòng, toàn bộ Ba Tư liền đại loạn.

_ _ _ _ _ _ _ _

Vô Song tiếp tục thăm thú các chùa chiền Tây Vực, đặc biệt hắn đi đến Hoan Hỉ Tông.

Tại nơi này hắn gặp Nhiên Đăng Cổ Phật, dùng Cửu Dương Thần Công trao đổi Nhiên Đăng Bảo Điển của Hoan Hỉ Tông.

_ _ _ _ __ _ _ _

Xuôi theo đường Tây Vực, Vô Song cùng chúng nữ đến Đại Lý, ở Đại Lý một lần nữa Vô Song gặp qua Đoàn Dự bất quá Đoàn Dự hiện tại đúng là rất khác.

Đoàn Dự lúc này đã là đệ nhị cao thủ Đại Lý, không tính Nhất Đăng khắp Đại Lý đã không có người làm đối thủ của Đoàn Dự, trải qua vài năm nữa chỉ sợ Đoàn Dự liền dễ dàng siêu việt Nhất Đăng thậm chí có hy vọng đột phá đế vị, trở thành cường giả đế vị thứ hai của Đại Lý sau tổ tiên Đoàn Tư Bình.

Dĩ nhiên Đại Lý chỉ là điểm qua đường của Vô Song mà thôi.

_ _ _ _ _ _ __ _ _ _

Vô Song mượn đường Đại Lý, đến Nam Cương gặp Miêu Tộc.

Vô Song y thuật đã được coi là thần y, y thuật của hắn làm toàn bộ Miêu Tộc bội phục không thôi, Vô Song dẫn chúng nữ ở lại Miêu Tộc 3 tháng, hắn muốn học sử dụng độc thuật của người Miêu Cương.

_ _ _ _ _ _ __ _ _

Từ Nam Cương – Miêu Tộc, Vô Song không ngờ lại tìm thấy một dãy núi cực lớn gọi là Hắc Mộc Nhai.

Dĩ nhiên Hắc Mộc Nhai hiện tại không có Nhật Nguyệt Thần Giáo, không có Đông Phương Bất Bại.

Tại đây, Vô Song nổi hứng xây dựng một ‘mật thất’, hắn để lại Quỳ Hoa Bảo Điển đồng thời dùng Tịch Tà Kiếm Pháp viết lên vách tường 8 chữ.

“Nhật Xuất Đông Phương – Duy Ta Bất Bại”.

Vô Song không biết hậu nhân ai có thể tìm được mật thất này mà nhận được truyền thừa võ công, hắn cũng không phải thực tâm muốn biết, đây chung quy chỉ là hắn nổi hứng mà thôi.

_ _ _ __ _ _ _ _ _ _

Ở Hắc Mộc Nhai đợi 3 ngày, Linh Thứu của Linh Thứu Cung liền đón nhóm người Vô Song rời đi, một đường theo Linh Thứu, Vô Song lại hướng về bắc cương.

Hắn đến gặp Thiết Mộc Chân, gặp vị danh nhân lịch sử này.

Chặng đường của Vô Song cũng coi như dừng lại ở đây, Vô Song trở thành Mông Cổ quốc sư, cái vị trí vốn phải thuộc về Kim Luân, tất nhiên tại thế giới này Kim Luân gặp mặt Vô Song chỉ có thể đi vòng.

Vô Song ở bên cạnh trợ giúp Thiết Mộc Chân thành đại nghiệp đồng thời học tập chính khả năng của Thiết Mộc Chân.

Tại nơi này, Vô Song bắt đầu ngồi xuống tu luyện Cửu Dương Thần Công cùng Nhiên Đăng Bảo Điển.

_ _ _ _ _ __ _

Hai năm, cứ như thế đi qua, nhẹ nhàng mà thanh bình.

Quyển 2 - Chương 353: Đoạn Kết Một Thế Giới

Độc Cô quả thật ước lượng thời gian vô cùng chuẩn xác.

Ít nhất một năm, nhiều nhất hai năm, đúng hai năm sau, Tây Thi liền trở thành Thiên Đạo giới này.

Việc trở thành Thiên Đạo sẽ có thay đổi thế nào?, cái này ngoài tầm hiểu biết và nhận định của Vô Song, hắn chỉ biết Tây Thi nói ‘công việc hoàn thành’, vậy liền hoàn thành, những việc còn lại Vô Song sẽ không có hứng thú đi quản.

Tây Thi trở thành thiên đạo một giới nàng cũng tự chia bản thân thành bản thể cùng phân thân.

Bản thể của nàng ở đâu?, hình thù ra sao?, cái này Vô Song không nhìn thấy cũng không biết, hắn thấy chỉ là phân thân của nàng.

Về một mặt nào đó, bản thể của Tây Thi liền gắn với giới này, chỉ có phân thân có thể dùng đẻ đi lại, có thể cảm nhận như một dạng sinh mệnh.

Cái trường hợp này đương nhiên cũng giống Thiên Đạo lúc trước, nó có bản thể cùng phân thân, phân thân chính là khi nó đoạt xá A Thanh.

Bản thể của Tây Thi hiện tại ra sao thì Vô Song không thấy, đối mặt với hắn hiện tại chỉ là phân thân của Tây Thi, đương nhiên hình dạng hiện tại cũng không khác chút nào so với Tây Thi mà Vô Song quen biết.

Nàng hiện thân, khẽ cười với Vô Song.

“Lần này phải đa tạ ngươi rồi, cũng thực sự bội phục Độc Cô, lần đó ở Ma Sơn hắn đến gặp ta, nói thật cho tới hiện tại ta cảm thấy như một giấc mơ vậy, đến giờ ta vẫn có chút không tin được”.

Tây Thi nói xong, trong đầu tự động nghĩ về trận chiến của nàng cùng Độc Cô tại Ma Sơn.

Trận chiến đó kết quả hay diễn biến chính Tây Thi cũng lười nhớ, nàng nhớ nhất chỉ là kế hoạch của Độc Cô, nàng tự nhận thông minh hơn người nhưng mà trước cái kế hoạch của Độc Cô cũng không khỏi hít một hơi lãnh khí, nàng chỉ muốn mượn nhờ ma vật mà giết Thiên Đạo giải thoát cho chính mình còn Độc Cô vậy mà lại muốn cho nàng thay thế Thiên Đạo hơn nữa còn muốn giải thoát cho cả A Thanh.

Tây Thi thật ra cũng không chán một cuộc sống bất tử, nàng chỉ không muốn làm một con cờ bất tử mà thôi, nàng không muốn cả đời mình liền làm con rối trong tay người ta, ngày qua ngày, năm qua năm, vĩnh hằng mà bất biến.

Mắt đẹp lại nhìn Vô Song, khóe miệng cong lên tạo thành một nụ cười ma mị.

“ Ngươi theo giúp tỷ tỷ hai năm thực sự làm tỷ tỷ cảm động, thế nào có cần tỷ tỷ giúp ngươi thư giãn hay không, tỷ tỷ cũng không ngại thân nữ nhân của ngươi nha”.

Vô Song nghe Tây Thi nói cũng lười để ý đến nàng, lúc này Vô Song ánh mắt đột nhiên nhìn chằm chằm vào Tây Thi.

Hắn ngừng lại một chút, sau đó vẫn lên tiếng.

“Thật ra việc này ta không muốn nói đến bất quá ta sắp rời đi... vẫn phải hỏi một câu”.

“Kiến thức về giang hồ của ta không nhiều nhưng có vài việc ta vẫn biết, Minh Giáo Ba Tư là tiến vào Trung Thổ như thế nào?, bọn họ tiến vào Trung Thổ chính là do Võ Tắc Thiên Hoàng Đế công nhận”.

Tây Thi ban đầu không để ý lắm đến lời Vô Song nhưng mà rất nhanh khuôn mặt xinh đẹp liền trở nên nghiêm túc, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm vào Vô Song, đợi Vô Song tiếp tục lên tiếng.

“Võ Tắc Thiên ba chữ này ta cũng không muốn nhắc lại... ta chỉ biết thiên hạ này ngoại trừ đám người Minh Giáo Ba Tư, tại Trung Thổ có một người hoàn toàn có thể nắm giữ Càn Khôn Đại Na Di cùng chí dương chí cương nội lực khác”.

“Năm đó ở Yến Kinh ngươi đã nói cái gì ta vẫn nhớ “.

“Năm ngoái bản thể của ta đến Minh Giáo, ta cũng không hỏi kẻ họ Hoắc đó bất cứ câu nào, trực tiếp tiễn hắn sang thế giới khác... nhưng bản thân ta chưa từng nghĩ hắn là hung thủ hại chết nhạc phụ”.

“Cho dù lý do ra tay của hắn cực kỳ thích đáng, cho dù việc hắn giết chết nhạc phụ của ta người có lợi nhất chính là thiên đạo nhưng mà ta vẫn chưa bao giờ nghĩ hắn ra tay “.

“Người được lợi nhất chi nhạc phụ chết thật ra không phải Thiên Đạo khi đó mà là ta đúng không? “.

“Đông Tà – Hoàng Dược Sư, nhạc phụ của ta do ngươi giết đúng không?”.

Tây Thi lặng đi vài giây sau đó thật sự gật đầu.

“Không hổ là nam nhân lọt vào mắt của ta, Hoàng Dược Sư đúng là ta giết bất quá ngươi muốn làm gì?, trả thù?”.

Vô Song có thể trả thù sao?, ít nhất với Tây Thi hắn không trả thù được.



A Thanh giúp hắn rất nhiều nhưng Tây Thi chẳng nhẽ ít..., hắn chỉ là có chút khó chấp nhận.

Ngày đó hắn giết Nhật Tôn Giả một phần vì kẻ này đi theo Thiên Đạo, kẻ này biết một số việc không nên biết, dĩ nhiên phải chết hơn nữa Vô Song cũng muốn nhìn một chút Càn Khôn Đại Na Di cùng Quang Minh Thánh Hỏa Công.

Một nguyên do khác, hắn giết Nhật Tôn Giả như để thôi miên chính mình, để cho Hoàng Dược Sư đã chết một cái công đạo, cả thiên hạ này tin Nhật Tôn Giả giết người, vậy hắn chính là hung thủ, chỉ thế mà thôi.

Ngay từ khi biết Hoàng Dược Sư chết hắn quả thực nghĩ là Thiên Đạo phái người ra tay nhưng khi biết Hoàng Dược Sư chết vì chiêu thức của chính mình, kiếm khí của chính mình đồng thời cũng chết vì chí dương chí cương nội lực... người đầu tiên Vô Song loại bỏ trong đầu thật ra cũng là Nhật Tôn Giả.

Đường đường đế vị cao thủ, có cả ngàn cách giết người, ngàn cách giả mạo người khác, cớ gì phải lậy ông tôi ở bụi này?.Ví dụ như Vô Song, bây giờ kể cả hắn giết Hồng Thất Công hắn cũng có tự tin hướng dư luận mặc định hung thủ là Kiều Phong, cái này phi thường dễ.

Thiếu Lâm Long Trảo Thủ bản thân hắn biết, Cầm Long Công hắn cũng có thể dùng Tiểu Vô Tướng Công nhái lại y chang, nội công Thiếu Lâm hắn làm nhái căn bản cũng chẳng ai phân biệt nổi, về phần Hàng Long thì lại càng không sai, thêm vào vài manh mối để lại, Kiều Phong đừng mơ thoát khỏi cái ‘tội’ này.

Tại thời điểm đó, Vô Song người đầu tiên liền nghĩ tới Tây Thi, nghĩ tới lời nàng nói nơi Yến Kinh.

Nàng muốn cho Hoàng Dung không nhà để về, không thân không thích, nàng muốn mài đi ‘nhuệ khí’ của Hoàng Dung.

Chỉ có một Hoàng Dung như vậy mới có thể buông thả tất cả đi theo Vô Song, mới có thể không rời xa Vô Song, mới có thể chấp nhận Vô Song có thật nhiều nữ nhân bên người.

Hoàng Dung như lục bình không rễ, chỉ có Vô Song có thể nắm lại nàng, đây chính là mục đích của Tây Thi.

Tây Thi vì hắn mà ra tay?, Vô Song lấy tư cách gì đi báo thù nàng.

Tây Thi lúc này thấy Vô Song không nói lời nào, nàng cũng thở dài một hơi.

“Vô Song, Hoàng Dung mất đi một người cha nhưng lại có ngươi, ta hiện tại đã là Thiên Đạo, ta đủ sức mang Hoàng Dung của thế giới này trở về, để nàng lại ở bên Quách Tĩnh sau đó vài chục năm nữa liền cùng trượng phu cùng sinh cùng tử với thành Tương Dương nhưng mà ngươi nguyện ý sao? “.

“Hoàng Dung mấ đi một người cha ở thế giới này nhưng ngươi mang nàng đi, đến thế giới kia của ngươi không phải còn có một Hoàng Dược Sư khác? “.

“Thời gian thay đổi, thế giới thay đổi nhưng chung quy Đông Tà này vẫn cứ là Đông Tà kia, là hai nhân vật giống nhau, song song tồn tại ở hai chiều thế giới khác nhau, đối với Hoàng Dung rời khỏi thế giới này mới đúng là con đường của nàng “.

Nói đến đây, Tây Thi từ trong ngực liền lấy ra một hộp ngọc đưa cho Vô Song.

“Cầm, thứ này coi như tỷ tỷ bồi tội với nữ nhân của ngươi, cũng coi như tỷ tỷ trả thù lao 2 năm qua cho ngươi “.

Vô Song nắm lấy hộp ngọc kia, hắn không mở ra, thản nhiên hướng về Tây Thi.

“Thứ gì đây?”.

Tây Thi khuôn mặt liền hiện ra một tia tự hào, một tia đắc ý.

Nhìn thấy bản mặt này của Tây Thi, Vô Song với thứ trong tay liền càng thêm coi trọng, Tây Thi là người phi thường giỏi che dấu cảm xúc, nàng thể hiện cảm xúc bên ngoài chỉ sợ chẳng liên quan quái gì tới cảm xúc bên trong của nàng nhưng mà lúc này Vô Song có thể cảm nhận nàng từ trong chân tâm cảm thấy đắc ý, cảm thấy kiêu ngạo.

Không để Vô Song chờ lâu, Tây Thi đáp.

“Ngươi bản thân đã nghe tới Đế Đạo Võ Học hay chưa? “.

Vô Song nghe nàng hỏi liền gật đầu.
“Đã nghe, trên người ta có hai bộ Đế Đạo Võ Học”.

Đế Đạo Võ Học chính là võ kỹ của đế vương hơn nữa không phải đế vương nào cũng có thể đúc kết ra Đế Đạo Võ Học, theo lời Độc Cô nói, đế vương có thể sáng tạo ra được Đế Đạo Võ Học tuyệt đối đều là bậc đại đế vương, là bậc đại kỳ tài.

Chỉ thấy Tây Thi nhẹ cười mà nói.

“Ừ, Hiên Viên Đế Phượng Quyết của Tần Thủy Hoàng cùng Thái Tố Thiên Tượng Quyền của Triệu Khuông Dẫn chính là Đế Đạo Võ Học”.

“Thế giới này ban đầu như A Thanh nói, nó là một dòng sông lịch sử nguyên vẹn chảy dài chứ chẳng phải từng khúc sông đè lên nhau... trở thành một cái hồ”.

“Trong suốt dòng chảy lịch sử của thế giới cũ, thiên hạ chỉ có 7 bộ Đế Đạo Võ Học, chỉ có 7 người đúc kết ra được Đế Đạo Võ Học”.

“Tần Thủy Hoàng, Lưu Bang, Triệu Khuông Dẫn, Lý Thế Dân, Chu Nguyên Chương, Thiết Mộc Chân... cùng ta”.

Tần Thủy Hoàng - Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Lưu Bang - Thiên Tử Quyền Pháp.

Triệu Khuông Dẫn - Thái Tổ Thiên Tượng Quyền.

Lý Thế Dân - Như Lai Thần Chưởng

Chu Nguyên Chương – Tu La Phu Đồ Công.

Thiết Mộc Chân – Thương Lang Chiến Hồn Quyết.

Võ Tắc Thiên – Thánh Thần Phù Dung Công.

Bản thân Võ Tắc Thiên muốn so với những nhân vật kia quả thực không đủ nhưng ai bảo nàng cũng là thiên cổ nhất đế?, là nữ hoàng đế duy nhất?.

Thật ra trong danh sách này còn thiếu thời nhà Thanh, bản thân hoàng đế nhà Thanh hoàn toàn cũng có thể đúc kết ra đế đạo võ học nhưng mà khi đó thiên địa linh khí đã cạn kiệt quá mức, tài trí đã đủ, vận nước cũng đủ nhưng thiên địa linh khí lại thiếu, rốt cuộc nhà Thanh cũng không thể có Đế Đạo Võ Học của chính mình.

_ _ _ __ _ _ _ _ _

Tây Thi đối với Thánh Thần Phù Dung Công của mình cực kỳ tự tin bất quá nàng đặt tên cũng có chút kỳ hoa.

Bản thân Võ Tắc Thiên niên hiệu chính là Thánh Thần Hoàng Đế, bản thân nàng sáng tạo Đế Đạo Võ Học liền lấy tên Thánh Thần Phù Dung Công nhưng thực chất tên gọi ban đầu của nó vốn là Minh Ngọc Phù Dung Công bất quá nàng cảm thấy tên chưa đủ bá khí liền thay hai chữ Minh Ngọc thành Thánh Thần.

Nhìn về phía Vô Song, việc đổi tên Tây Thi đương nhiên sẽ không nói.

“Thiên hạ chỉ có 7 bộ Đế Đạo Võ Học, ngươi liền nắm tới tay 3 bộ, quả thực là đại khí vận, đáng tiếc Thành Cát Tư Hãn – Thiết Mộc Chân hiện tại chưa xưng đế, cũng chưa đến thời điểm hắn sáng tạo ra Thương Lang Chiến Hồn nếu không ngươi liền có 4 bộ”.

“Thiên Tử Quyền Pháp đã thất truyền, nghe nói Hán Vũ Đế khi chết liền mang theo, để lại trong di mộ mà di mộ của hắn thì lại có tuyệt thế hung hồn cùng long mạch nhà Hán thủ hộ, đến cả ta cũng không muốn tiến vào, hiện tại chỉ sợ trong tay Đế Thích Thiên”.

“Như Lai Thần Chưởng là vật nhà Đường, thứ này ta lười tìm cũng lười động vào, ngươi tìm được hay không liền là vận khí của ngươi, vật Đường triều ta không quan tâm”.

“Tu La Phù Đồ Công tại thời điểm này căn bản không có, Chu Nguyên Chương tiểu tử còn chưa sinh ra, thế giới này hiện tại chưa từng tồn tại, ta khi xưa cũng không hứng thú, cũng chưa từng đọc qua”.

“Ngươi quay lại thế giới kia, nếu có cơ duyên có thể đim tìm thử, Đế Đạo Võ Học thứ này có càng nhiều càng tốt, so với võ học bình thường chỉ có cao hơn, tuyệt không thấp hơn “.

Nói xong... Tây Thi liền tiến lên một bước, tốc độ của nàng rất nhanh, nàng cứ như vậy ôm Vô Song một cái.

Hai... nữ nhân cứ như vậy lằng lặng mà ôm nhau, Vô Song thậm chí cảm giác được làn u hương thơm ngát trên người Tây Thi, cảm nhận được cơ thể hoàn mỹ vô khuyết của nàng.

Vô Song hai tay run lên, cũng nhẹ ôm lấy nàng.

_ _ _ _ _ _ _

Chẳng biết qua bao lâu, Tây Thi mới buông Vô Song ra, nàng nhẹ nhàng cười, nụ cười từ tận chân tâm.

“Được rồi, tỷ tỷ không giữ ngươi lại nữa, tỷ tỷ lúc này liền đi mang về Hoàng Dung của ngươi rồi đưa ngươi trở về”.

Hành trình 4 năm của Vô Song tại thế giới này rốt cuộc kết thúc.

Quyển 2 - Chương 354: Phiên Ngoại

Phiên Ngoại 1: Thiên Hạ

Vô Song hiện tại quả thật đủ xưng là vô địch thiên hạ nhưng mà người biết hắn không nhiều.

Hắn như một lữ khách đi qua thế giới này, việc mà hắn làm rất nhiều nhưng người biết hắn chẳng có mấy ai, hắn như một cái bóng lướt qua thế giới, rất nhiều người cảm nhận được những việc hắn làm nhưng không ai có thể nắm được chân thân của hắn.

Hắn chung quy, không thuộc về thế giới này.

Hắn đến không mấy ai biết, hắn đi lại không mấy ai hay.

Người không biết hắn đương nhiên không kể về hắn, người biết hắn khi nghĩ về hắn chỉ là cảm khái, cũng không nói một câu nào.

Thế giới này rất nhiều năm sau chỉ có duy nhất một nơi còn lưu lại sự tồn tại của hắn đó chính là tổ miếu nhà Nguyên.

Bên cạnh bức tượng Đại Khả Hãn – Thiết Mộc Chân, là một bức ‘dị tượng’.

Bức tượng này chỉ là một hắc y nhân, đến cả khuôn mặt cũng không được đúc, cho người ta một cảm giác thuần màu đen, một loại cảm giác huyền bí mà đáng sợ vô cùng.

Trên tượng chỉ ghi mấy chữ nhỏ: Nhật Xuất Đông Phương – Duy Ta Bất Bại.

Hắn được gọi là Mông Cổ Thái Sư, liệt vào hàng khai quốc công thần – Đông Phương Bạch.

Theo lời ghi lại trong tổ miếu nhà Nguyên, Đông Phương Thái Sư còn rất trẻ nhưng võ công vô địch thiên hạ, thái sư vì Mông Cổ ra mặt, bình định võ lâm Trung Nguyên, mở đường cho Mông Cổ thôn tính Trung Nguyên, thành lập nhà Nguyên.

Dưới sự dẫn đầu của Thiết Mộc Chân cùng tài năng Đông Phương Thái Sư, người Mông Cổ liền bắt tay với nhà Tống hai bút cùng vẽ, diệt đi nhà Liêu sau đó lại thôn tính nhà Kim, đánh Ba Tư, nhận Tây Hạ thần phục rồi đánh thẳng Trung Nguyên, diệt nhà Tống.

Nhà Nguyên chính thức thành lập.

_ _ __ _ _ __ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Phiên Ngoại 2: Thiên Long Tam Huynh Đệ.

Nhắc đến tam huynh đệ trong võ lâm thời đó quả thực không ai có thể quên.

Đại ca Kiều Phong, nhị ca Quách Tĩnh cùng tam đệ Đoàn Dự.

Vô Song rời đi căn bản không biết những việc này có điều hắn chắc chắn sự xuất hiện của hắn cũng hủy luôn Hư Trúc, tại thế giới này Hư Trúc vốn là người qua đường.

Quách Tĩnh bị Tây Thi dùng thủ đoạn lau đi trí nhớ, bản thân Quách Tĩnh trí nhớ chỉ còn lại đến lúc ở Đào Hoa Đảo trước khi Vô Song rời đi.

Quách Tĩnh mất một đoạn trí nhớ, sau khi ở Trung Nguyên 2 năm liền được triệu về Mông Cổ, trở thành phò mã Mông Cổ, tất nhiên nữ nhân của Quách Tĩnh chính là thanh mai chúc mã Hoa Tranh.

Quách Tĩnh trong đoạn thời gian ở Mông Cổ được ‘thái sư’ chỉ dạy lại thêm Cửu Âm Chân Kinh, võ công có thể nói là thăng tiến với tốc độ tên lửa.

Tiếp theo Quách Tĩnh liền mang mẫu thân về lại Trung Nguyên, thăm lại nhà xưa, tại đây liền gặp lại đại ca Kiều Phong cùng tam đệ Đoàn Dự.

Đoàn Dự thì không cần nói, hắn chưa bao giờ thích võ công nhưng võ công vẫn thành một phần cuộc sống của hắn, khi Độc Cô cùng Lãnh rời đi bản thân Nam Đế liền mang Đoàn Dự về Thiên Long Tự.

Đoàn Dự chưa bao giờ ham thích võ học nhưng lại làm ít công to, tại thời điểm Đoàn Dự gặp Quách Tĩnh cả hai người đều là ngũ tuyệt cao thủ, chiến lực 8 tinh.

Trong ba huynh đệ, mạnh nhất phải kể đến Kiều Phong, khi đó Kiều Phong chiến lực đã là 10 tinh.

Kiều Phong sau khi chứng kiến Hồng Thất Công bị Nhật Tôn Giả đánh bại, chứng kiến Hàng Long bị Càn Khôn Đại Na Di khắc chế, bằng vào thiên tư kinh người của mình, Kiều Phong sáng tạo ra Cửu Long Hàng Thiên Chưởng, là bản rút ngắn của Hàng Long Thập Bát Chưởng, rút từ 18 chưởng chỉ còn lại 9.

Cửu Long Hàng Thiên Chưởng của Kiều Phong được coi là chưởng pháp mạnh nhất võ lâm.

Ngoại trừ chưởng pháp, Kiều Phong liên cơ duyên xảo hợp mà tu luyện Dịch Cân Kinh.

Nhắc đến Dịch Cân Kinh liền phải nhắc đến Linh Thứu Cung Chủ – A Châu.

Không thể không nói duyên phận là thứ không ai có thể chia cắt, A Châu cùng Kiều Phong vẫn đến với nhau nhưng đây không phải là A Châu mà Kiều Phong có thể giết trong 1 chiêu.

A Châu đi theo Vô Song học được Cửu Âm Chân Kinh sau đó đoạn thời gian ở Ma Sơn, nàng lại được Lý Thu Thủy dạy dỗ.

Bản thân A Châu không hợp mắt với Lý Thu Thủy, nàng không được Lý Thu Thủy coi trọng về võ công nhưng nàng lại được Lâm Triều Anh hết sức ưa thích, nàng liền đi theo Lâm Triều Anh, trở thành đệ tử Lâm Triều Anh trong 2 năm.

Lâm Triều Anh đời này sẽ không sáng tạo Cổ Mộ, nàng liền mang võ học cả đời dạy cho A Châu.

Tiếp theo khi Vô Song rời đi, hắn mang A Châu đến gặp Đồng Mỗ, Linh Thứu Cung dù sao là tâm huyết của Đồng Mỗ, Linh Thứu Cung không thể không có chủ, chủ nhân Linh Thứu Cung liền là A Châu.

A Châu cai quản Linh Thứu Cung như thế nào là việc của nàng nhưng mà tại Linh Thứu Cung võ học của A Châu lại càng đáng sợ, nàng liền được chân truyền của Đồng Mỗ, tu luyện Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công cùng Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Tư chất của A Châu không cao nhưng cơ duyên của nàng kinh người, tại thời điểm Kiều Phong đạt đến 10 tinh chiến lực bản thân A Châu cũng không hề yếu hơn nam nhân của mình.

Kiều Phong đương nhiên vẫn đi theo lộ tuyến cũ, vẫn bị vu oan hãm hại, vẫn sẽ nghe lời Khang Mẫn mà đi báo thù.

A Châu vẫn đóng giả phụ thân của mình nhưng đúng là một chưởng của Kiều Phong... đừng mơ giết nổi A Châu phiên bản siêu cấp này.

Tiếp theo hiểu lầm hóa giải, A Châu theo Kiều Phong về nhà Liêu, Kiều Phong trở thành Nam Viện Đại Vương đồng thời kết hôn cùng A Châu.

Tại hôn lễ, A Châu liền mang Dịch Cân Kinh của Vô Song để lại tặng trượng phu làm của hồi môn.

Tất nhiên ngay cả A Châu cũng không biết đây là Dịch Cân Kinh, dù sao khi đó Vô Song cũng chỉ bảo với nàng đây là của hồi môn của nàng ngày xuất giá, A Châu đương nhiên nghe lời.



Vì không biết đây là Dịch Cân Kinh, Kiều Phong y nguyên vẫn luyện, võ công một ngày tăng tiến ngàn dặm, chính Kiều Phong còn cảm khái không thôi, đối với ‘sư phụ’ của A Châu mà liên tục bội phục.

Thế giới này căn bản vẫn vậy, trận Nhạn Môn Quan vẫn diễn ra, Kiều Phong vẫn bắt hoàng đế nhà Liêu là Gia Luật Hồng Cơ khiến chiến tranh Liêu – Tống dừng lại.

Kiều Phong vẫn cứ dùng mũi tên đâm vào trái tim tự sát nhưng mà Kiều Phong thực sự không chết, Dịch Cân Kinh quá mức cường hãn, cường hãn hơn nội công Thiếu Lâm của Phong cả trăm lần, Kiều Phong chỉ bị trọng thương mà thôi.

A Châu nắm trong tay Cửu Âm Chân Kinh lại là bản đã phiên âm chữ Phạn, nàng liền dùng Cửu Âm Chân Kinh chữa trị cho trượng phu, Kiều Phong căn bản không lo.

Sau này hai vợ chồng A Châu – Kiều Phong liền quyết định ẩn thế, nơi hai người ở ẩn chính là Thiên Sơn – Linh Thứu Cung.

Hai vợ chồng liền đến sống cùng Đồng Mỗ.

Vào những năm đó, Vô Nhai Tử cũng đã qua đời, Đồng Mỗ không tiếp tục đột phá Bát Hoang Lục Hợp Công, không tiến vào đế vị, sau khi truyền dạy võ công cho A Châu, nàng sống thêm vài năm rồi cũng qua đời, nàng cùng sư đệ Vô Nhai Tử được chôn chất chung cùng một phần mộ.

Khi còn sống không thể đến được với nhau, khi chết liền để nàng cùng sư đệ quy về một phần mộ._ _ _ __ _ _ _

Phiên Ngoại 3: Thế Giới Vận Hành

Kiều Phong cùng A Châu ẩn thế tại Linh Thứu Cung, chỉ còn lại Đoàn Dự cùng Quách Tĩnh.

Ba huynh đệ tại Nhạn Môn Quan uống đến say mèm sau đó... liền chia tay.

Quách Tĩnh trợ giúp Thiết Mộc Chân bình định nhà Kim, diệt Ba Tư, lấy Hoa Tranh làm chính thất, sau này Tây Hạ thần phục Mông Cổ, Thiết Mộc Chân liền giúp Quách Tĩnh nạp Ngân Xuyên Công Chúa – Lý Thanh Lộ làm thiếp.

Đoàn Dự làm Đại Lý Hoàng Đế, lập Vương Ngữ Yên làm hoàng hậu, thu Uyển Thanh cùng Chung Linh làm phi.

Mông Cổ sau này thế không thể đỡ, cuối cùng binh chia hai đường, một đường đánh Tống một đường đánh Đại Lý.

Tại Vô Lượng Sơn, Quách Tĩnh liền cùng Đoàn Dự đánh một trận.

Sau đó Kiều Phong cùng A Châu đến, ba huynh đệ tiếp tục cùng nhau uống rượu, cùng nhau quên đi thế sự.

Đoàn Dự cùng Quách Tĩnh khi đó đều đã là ngũ tuyệt đỉnh phong, cao thấp khó luận nhưng mà Đại Lý lấy gì kháng lại Mông Cổ đây?, rốt cuộc Đại Lý lựa chọn giống Tây Hạ, chấp nhận thần phục Mông Cổ, Đoàn Dự được phong làm Trấn Nam Vương.

Quách Tĩnh là người Hán, vì mẫu thân của mình Quách Tĩnh rốt cuộc cũng không hướng về nhà Tống ra tay mà là trợ giúp nhà Nguyên sau này đánh chiếm Tây vực, sau này hiệu xưng Bình Tây Vương.

Không có Quách Tĩnh thủ vững Tương Dương, Tương Dương thành thủ được 1 năm thì mất, nhà Tống cứ như thế rất nhanh bị xóa xổ.

_ _ _ __ _ _ _

Quách Tĩnh cưới A Tranh sinh ra ba đứa con, 1 nữ cùng 2 nam.

Quách Tĩnh với Lý Thanh Lộ sinh ra ba đứa con, 2 nữ cùng 1 nam

Đáng nói đứa con trai út, Quách Tĩnh liền đặt tên là Dương Quá.

Họ Dương ở đây là vì Quách Tĩnh tưởng nhớ Dương Thiết Tâm, Quách Tĩnh một đời không cha liền coi Dương Thiết Tâm như cha.

Dương Quá lớn lên mang theo thân thể tráng kiện của cha, mang theo dung mạo của mẫu thân cùng... trí tuệ của họ nhà Lý.

Sau khi nhà Nguyên thống nhất thiên hạ, một lần Quách Tĩnh liền mang người nhà lên Linh Thứu Cung gặp mặt đại ca cùng nhị đệ.

Tại nơi này Dương Quá gặp Tiểu Long Nữ.

Nàng thật là gì?, cái này ai quan tâm, chỉ biết nhũ danh của nàng đúng là Tiểu Long Nữ.

Phụ thân của nàng là Trấn Nam Vương – Đoàn Dự, mẫu thân của nàng liền là Vương Ngữ Yên.

Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ vừa gặp đã thân, sau đó thành một đôi thanh mai trúc mã, tuy rằng Tiểu Long Nữ vẫn là lớn hơn Dương Quá 5 tuổi.

Sau này A Châu cùng Kiều Phong lại nhận Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ làm đệ tử.

A Châu vốn muốn mang Linh Thứu Cung để lại cho Long nữ nhưng nàng tính tình đạm bạc, tính cách có chút giống mẫu thân Ngữ Yên, rốt cuộc cũng từ chối.

Dương Quá sau này hành tẩu giang hồ, việc nghĩa vô số được xưng hai chữ Đại Hiệp, tiếp theo dưới cơ duyên xảo hợp vẫn tìm được kiếm chủng của Độc Cô Cầu Bại, hơn nữa bên trong vậy mà còn có nguyên bản Độc Cô Cửu Kiếm.

Bản thân Độc Cô Cửu Kiếm ban đầu vốn là không có, thứ này là do Vô Song âm thầm để lại.

Dương Quá khi đó võ công đã thành hình, vào hàng tuyệt thế cao thủ.

Ba người Kiều Phong – Quách Tĩnh – Đoàn Dự đều trở thành đế vị thì Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ đều chạm đến ngũ tuyệt đỉnh phong.

Không hẳn là thiên tư của Dương Quá cùng Long Nữ quá kinh khủng nhưng ai bảo thế hệ đi trước quá kinh khủng đây?, hai người chỉ mới 30 đều đã đạt đến cảnh giới độc bộ thiên hạ – ngũ tuyệt đỉnh phong.Dương Quá cầm Độc Cô Cửu Kiếm, đối với Độc Cô Cầu Bại bội phục không thôi, nhờ vào cảm ngộ kiếm đạo của Độc Cô Cầu Bại lại thêm lý niệm võ học của Độc Cô Cửu Kiếm, Dương Quá sau vài năm nghiền ngẫm rốt cuộc thông suốt toàn bộ, đột phá từ ngũ tuyệt đỉnh phong lên hàng đế vị.

Sau này Dương Quá liền tìm một kiếm đạo thiên tài mà truyền lại Độc Cô Cửu Kiếm, bản thân Dương Quá cùng Long Nữ căn bản không ham thế tục quyền thế, không muốn nhiễm khói lửa nhân gian liền lựa chọn đến Chung Nam Sơn, hai người lập ra Cổ Mộ, rời khỏi giang hồ.

Về phần Độc Cô Cửu Kiếm để lại, trải qua không biết bao nhiêu năm tháng, rốt cuộc rơi vào tay một thiếu niên trẻ tuổi họ Phong, là người phái Hoa Sơn.

Tất nhiên đây là truyện trăm năm sau, khi mà nhà Nguyên đã mất.

Nguyên do nhà Nguyên mất cũng không khác gì lịch sử, nhà Nguyên bị diệt, nhà Minh lên thay, Chu Nguyên Chương lên ngôi hoàng đế.

Chu Nguyên Chương trở thành hoàng đế nguyên nhân lớn nhất là nhờ Minh Giáo của Trương Vô Kỵ.

Minh Giáo Ba Tư bị diệt, Ba Tư cũng diệt quốc, không cần nói cũng biết Minh Giáo tàn dư thù hận nhà Nguyên ra sao, tàn dư của Minh Giáo toàn bộ chuyển về Trung Nguyên, ẩn thân Trung Nguyên mà đối phó nhà Nguyên.

Dĩ nhiên đây cũng là một câu chuyện dài, một câu truyện với sự xuất hiện của Trương Tam Phong, Trương Vô Kỵ, Triệu Mẫn, Chu Chỉ Nhược....

_ _ _ _ _ _ _ _

Phiên Ngoại 4: Võ Đang cùng Nga My.

Tại Cổ Mộ, Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ có 3 đứa con, 1 nam cùng hai nữ.

Dương Quá họ Dương nhưng phụ thân Dương Quá là Quách Tĩnh.

Bản thân Dương Quá cũng là ‘kỳ hoa’, Dương Quá hiểu họ ‘Dương’ của mình là từ đâu, hiểu suy nghĩ của phụ thân từ đó 3 đứa con, 2 đứa liền lấy họ Quách, 1 đứa liền lấy họ Dương.

Tại Chung Nam Sơn sau này, Quách – Dương là hai đại tộc nhưng lại cùng một gốc, Quách – Dương vốn là một.

Lại nói tới con của Dương Quá cùng Long Nữ, con gái út của hai người họ Quách, tên một chữ Tương.

Quách Tương sau này có dịp rời Chung Nam Sơn lên Thiếu Lâm Tự, vô tình lại thấy Hà Túc Đạo tiến Thiếu Lâm.

Nàng đương nhiên cũng thấy Giác Viễn chiến Hà Túc Đạo, sau đó nàng nhìn tận mắt rất nhiều chuyện, đặc biệt là lúc Thiếu Lâm Tự trách tội Giác Viễn làm mất kinh thư, trách tội Giác Viễn học trộm võ công, trách tội Trương Quân Bảo học trộm võ công.

Quách Tương được Dương Quá nhất mực yêu thích, có thể nói nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Nàng xinh đẹp như mẹ, thông minh như cha đồng thời cũng tà khí như cha, nàng sao chấp nhận việc Thiếu Lâm Tự làm, nàng liền náo, liền ngăn cản Thiếu Lâm Tự cao tăng.

Võ công của Quách Tương khi đó còn chưa thể gọi là cao thủ nhưng tuyệt học Cổ Mộ khi đó chính là tinh hoa của toàn bộ thế giới Kim Dung.

Có Độc Cô Cửu Kiếm, có Dịch Cân Kinh, có Cửu Âm Chân Kinh, Hàng Long Thập Bát Chưởng, Đả Cẩu Bổng, Thiên Sơn Lục Dương Chưởng, Thiên Sơn Chiết Mai Thủ, Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công, Cổ Mộ Võ Học, Lăng Ba Vi Bộ, Bắc Minh Thần Công...

Gần như tinh hoa võ học bản thân Cổ Mộ không thiếu một quyển, Quách Tương chỉ bằng Lăng Ba Vi Bộ cùng thân pháp Cổ Mộ liền thật sự mang được Giác Viễn chạy ra ngoài.

Nàng cực kỳ thông minh, nàng biết mang Quân Bảo đi thì Giác Viễn chỉ sợ vẫn chết, chỉ có mang Giác Viễn đi, Thiếu Lâm vì ngại mặt mũi liền sẽ cho người truy theo Quách Tương cùng Giác Viễn, bản thân Quân Bảo còn nhỏ cùng lắm chỉ bị giam lỏng.

Nàng vừa chạy vừa để lại ám hiệu cầu cứu phụ thân.

Rốt cuộc đánh nhỏ thì lớn đến.

Hai vợ chồng Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ đều là đế vị cao thủ, bất cứ ai trong hai người cũng đủ sức náo đổ Thiếu Lâm huống gì cả hai cùng đến?, Thiếu Lâm Tự bị đánh đến sứt đầu mẻ trán, hai vợ chồng Quá – Long thực sự đã vô địch thiên hạ, đấy là chưa nói hai người còn Song Kiếm Hợp Bích Thuật căn bản không dùng.

Quách Tương an toàn, Giác Viễn an toàn nhưng Quân Bảo thì không như thế, bản thân Quân Bảo không chết nhưng mà đã bị phế võ công, gần như phế nhân.

Quách Tương bạo nộ, tất nhiên nàng bạo nộ căn bản không tính, quan trọng là Dương Quá nộ.

Dương Quá làm người tà khí vô cùng, làm việc vốn theo sở thích, thế là Dương Quá liền phế võ công 7 vị cao thủ mạnh nhất Thiếu Lâm thời đó rồi nghênh ngang rời đi.

Trương Quân Bảo con đường sau này cũng sẽ không thật sự phế, bằng võ học Cổ Mộ lưu trữ còn sợ gì sao?.

Trương Quân Bảo ở lại Cổ Mộ 3 năm, không chỉ thương thế khỏi hết, võ công đại tiến mà còn... mang theo tâm của Quách Tương ra ngoài, sau đó Dương Quá cho dù đau lòng cũng vẫn để con gái yêu theo Trương Quân Bảo hành tẩu giang hồ.

Trương Quân Bảo cùng Quách Tương trở về gặp Giác Viễn, với Trương Quân Bảo thì Giác Viễn như người cha vậy, mang theo ‘người yêu’ đến gặp phụ thân tất nhiên là bình thường vô cùng.

Tại đây Trương Quân Bảo cùng Quách Tương đều được truyền thừa toàn vẹn Cửu Dương Thần Công.

Nhiều năm sau, cái tên Trương Quân Bảo đã biến mất, thế nhân chỉ biết đến Trương Tam Phong.

Hai vợ chồng Trương Tam Phong cùng Quách Tương thành lập ra Võ Đang hơn nữa tại đời của hai người... cả hai thực sự cũng được coi là vô địch thiên hạ.

Sau cặp vợ chồng Kiều Phong – A Châu cùng Dương Quá – Tiểu Long Nữ, thế gian lại có một cặp vợ chồng mà hai người đều là đế vị.

Võ Đang hình thành đương nhiên cũng phải có Nga My.

Nga My tổ sư là một nhân vật thần bí, nàng là truyền nhân Linh Thứu Cung, sau đó không biết vì sao lại thành lập chi nhánh Linh Thứu Cung ở trên Nga My Sơn.

Vì Linh Thứu Cung chỉ nhận nữ, Nga My tất nhiên cũng chỉ nhận nữ.

Thân phận Nga My Tổ Sư cực kỳ thần bí, nàng cũng rất ít khi đi lại trên giang hồ, chỉ nghe nói nàng họ Chu.

Nữ tử họ Chu là người Linh Thứu Cung mà Linh Thứu Cung cùng Cổ Mộ đi lại phi thường gần, nàng với Quách Tương lại là đồng lứa, thân như chị em, hai người trong một lần bàn luận võ học, dựa vào sở học cả hai liền phối hợp với nhau sáng tạo Nga My Cửu Dương Công cùng Nga My Kiếm Pháp, đây cũng là cơ sở của Nga My Phái.

Tất nhiên ban đầu Nga My Phái không gọi là Nga My, nó gọi là Trung Nguyên – Linh Thứu Cung.

Qua thời gian, cái tên này quá dài lại thêm phái này lập ở Nga My rốt cuộc cũng đổi về cái tên Nga My.

Nga My cùng Võ Đang liền song song tồn tại hơn nữa hai phái quan hệ phi thường gần, truyền thừa từ năm này qua năm khác, rất nhiều năm sau hai phái vẫn còn tồn tại ở hậu thế, cùng Thiếu Lâm tồn tại, đặc biệt là Võ Đang đã hoàn toàn không thua kém gì Thiếu Lâm, Thiếu Lâm căn bản không thể một nhà độc đại.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

P/S: Chương này tác chỉ cố gắng cho cái kết viên mãn nhất của các nhân vật trong thế giới này thôi (trừ Hư Trúc vì tác thuộc dạng anti thanh niên này)

Quyển 3 - Chương 1: Miêu Nữ – Lam Đình

Nơi này là một vùng rừng rậm cực kỳ ẩm thấp, cây côi vươn cao khỏi đại địa, những tán cây lớn đến nỗi che đi cả ánh sáng mặt trời cho cánh rừng này một loại cảm giác phi thường âm u cùng quỷ dị, từng cơn gió thỉnh thoảng thổi qua làm những tán lá cây đồng loạt run lên tạo ra âm thanh như tiếng khóc than vậy, lạnh lẽ vô cùng.

Nơi này thực sự phi thường hoang vắng, đến cả dấu hiệu xuất hiện của con người cũng không có, một cánh rừng tự nhiên, một cánh rừng nguyên sinh.

Tại loại địa phương này con người không phải là chủ nhân chân chính, chủ nhân chân chính của nơi này là muông thú, là độc trùng, đặc biệt trong những nơi như vậy độc trùng phi thường độc, chỉ cần bị cắn một cái hoàn toàn có thể trở thành người thiên cổ.

Dĩ nhiên nói như vậy cũng không đúng, những cánh rừng nguyên sinh tại địa phương khác thì không biết thế nào nhưng tại nơi này có chut không giống bởi đây là đất người Miêu.

Nam Cương – Miêu Vực.

Miêu Cương – Miêu Tộc.

Đây là xưng hô của thế gian về vùng đất này, võ lâm nhân sĩ thực sự không mấy ai muốn tiến tới nơi đây, thực sự quá quỷ dị, quá dọa người.

Tại Miêu Cương đứng đầu là hai tổ chức, một là Miêu Cương Ngũ Độc Giáo hai là Miêu Tộc – Tổ Miếu.

Về một mặt nào đó bất kể là Ngũ Độc Giáo hay Tổ Miếu đều là thế lực người Miêu nhưng chung quy hai thế lực này vẫn có minh tranh ám đấu, nơi nào có người thì chẳng có tranh đấu?, dĩ nhiên tranh đấu cũng chỉ trong một mức độ nào đó mà thôi, tranh đấu căn bản không thể ảnh hưởng đến lợi ích của người Miêu.

Đứng đầu Ngũ Độc Giáo hiện tại là một nhân vật cực nổi tiếng trong võ lâm, nghe danh của nàng thậm chí 7 phần cao thủ tại Nam Võ Lâm sợ xanh cả mặt, nàng gọi Hà Thiết Thủ.

Đứng đầu Tổ Miếu là hội đồng trưởng lão Miêu Tộc tuy nhiên trên danh nghĩa đối ngoại là Miêu Tộc tộc trưởng, tộc trưởng người Miêu hiện tại họ Lam, tên Phượng Hoàng.

Vì quan hệ giữa Hà Thiết Thủ cùng Lam Phượng Hoàng phi thường tốt, những năm nay đất Miêu Cương cũng một mực hòa thuận.

Bản thân Lam Phượng Hoàng có giao tình rất tốt với cao tầng Nhật Nguyệt Thần Giáo, từng có lời đồn Lam Phượng Hoàng được Đông Phương Giáo Chủ nhận làm muội muội, cho dù nàng đến Nhật Nguyệt Thần Giáo cũng không có mấy người dám đắc tội nàng.

Hà Thiết Thủ cũng không kém, năm xưa Hà Thiết Thủ có một đoạn nhân sinh giang hồ rất dài, nàng không quen được cao thủ cỡ Đông Phương Bất Bại nhưng mà nàng với Xà Vương – Viên Thừa Chí có một đoạn chuyện xưa không để ai biết, nàng cùng Kiếm Thánh – Mục Nhân Thanh còn có duyên sư trò, đặc biệt quan hệ của Hà Thiết Thủ cùng những tổ chức ‘Phản Thanh Phục Minh’ phi thường tốt.

Nhờ vào Hà Thiết Thủ cùng Lam Phượng Hoàng, đất Miêu Cương hiện tại không có mấy người dám đắc tội, đặc biệt là Ngũ Độc Giáo đi trên giang hồ địa vị cũng rất lớn, tất nhiên Ngũ Độc Giáo bị liệt vào hàng Ma Giáo, đối với thế nhân Ngũ Độc Giáo trở thành phân bộ của Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Thế nhân nói thiên hạ có 3 đại môn phái chuyên dụng độc là Tinh Túc Hải – Tinh Túc Phái, Thục Trung – Đường Môn, Miêu Cương – Ngũ Độc Giáo, trong 3 đại phái này, Ngũ Độc Giáo yên ổn đứng đầu, trở thành đệ nhất dùng độc môn phái.

Độc của Ngũ Độc Giáo thật ra chưa chắc đã hơn được Đường Môn cùng Tinh Túc Hải bao nhiêu nhưng mà bọn họ lại biết nuổi Trùng Cổ, loại sinh vật này làm người ta tê cả da đầu.

Người Miêu nuôi trùng đã thành một loại văn hóa, trở thành thói quen, bản thân người Miêu nuôi trùng cũng như người Trung Nguyên nuôi trâu, bò, lợn, gà hay chó vậy.

Tất nhiên nuôi Trùng cũng có rất nhiều quy định phức tạp mà người ngoài không thể biết, Trùng cũng có phân chia cấp bậc, cấp bậc của Cổ Trùng phụ thuộc vào trình độ người nuôi, phụ thuộc vào dược vật cùng giống.

Muốn tìm giống Trùng tốt hoặc là lấy ấu trùng của cặp bố mẹ ưu tú hoặc là tự ra ngoài tìm kiếm trong những cánh rừng nguyên sinh.

Với cách thứ nhất, tỷ lệ thành công đạt được Trùng tốt cực cao nhưng mà... đây chỉ là cách dành cho người trong đại tộc hơn nữa không phải lúc nào muốn có cũng được, không phải cặp Trùng Vương nào cũng dễ dàng sinh ra hậu đại, mỗi lần sinh sản đều làm thực lực Trùng Vương giảm mạnh.

Với cách thứ hai, độ khó tìm được một con Trùng non chất lượng tốt cũng không khác đi đào kho báu là bao bất quá việc này thực sự rất kích thích, rất nhiều người Miêu tuổi trẻ đều chọn cách này, tất nhiên cách này phải xem ánh mắt, phải xem khí vận hơn nữa còn phải xem thực lực, có rất nhiều vùng đất tại Miêu Cương được đánh giá là nguy hiểm, không cẩn thận liền sẽ lập tức mất mạng.

Lúc này sâu trong rừng rậm, có một thân ảnh nhẹ nhàng di chuyển.

Đây là một nữ nhân người Miêu, nàng thân cao khoảng 1m6, một thân phục trang người Miêu, mái tóc cắt ngắn, làn da trắng mịn một cách bất ngờ cùng với khuôn mặt đẹp vô cùng.

Dung mạo của nàng thực sự rất đẹp, cứ như từ trong tranh ra vậy hơn nữa nét đẹp này không giống với vẻ đẹp của nữ nhân Trung Nguyên, khuôn mặt tròn chứ không thuôn dài như nữ nhân Trung Nguyên, nói nàng xinh đẹp không bằng nói nàng vô cùng dễ thương.

Từ dung mạo mà xem chỉ sợ nữ nhân này còn chưa quá 16 tuổi, đôi môi mọng nước, ánh mắt long lanh, thực sự... búng ra sữa.

Nàng di chuyển trong cánh rừng, tốc độ không chậm, vừa nhìn cũng biết trong người liền mang theo võ công hơn nữa phi thường quen thuộc cánh rừng này.



Thiếu nữ gọi là Lam Đình, là một nữ nhân miêu tộc chính gốc.

Lam Đình lần này đương nhiên cũng như rất nhiều thiếu nam thiếu nữ khác của Miêu Tộc, nàng muốn đi tìm ấu trùng.

Dạo gần đây âm khí đặc biệt mảnh, khí trởi ẩm thấp, thực sự là thời điểm thích hợp cho đa số ấu trùng sinh trưởng, Lam Đình thân là thiếu nữ Miêu Tộc đương nhiên không bỏ lỡ cái dịp này.

Điều duy nhất khác với bạn cùng lứa, Lam Đình biết võ công, võ công của nàng cũng không tệ bởi chị gái của nàng chính là Lam Phượng Hoàng, một thân võ nghệ đều là do tỷ tỷ truyên lại, tại Miêu Tộc cũng không quá trọng võ nhưng võ là một trong những viện pháp bảo hiểm tốt nhất cho người Miêu hành tẩu trong rừng.

Bằng võ công cùng sự hiểu biết đối với những cánh rừng Miêu Cương, Lam Đình dám đến những chỗ bạn bè cùng lứa không dám đến, dám đi những nơi mà bạn bè cùng lứa không dám đi.Nàng vậy mà một mực hướng về trung tâm mà đi, ánh mắt càng ngày càng sáng, nụ cười càng ngày càng tươi rói như một đóa hướng dương nở rộ vậy.

_ _ _ __ _ _

Lam Đình vui vẻ như vậy vì đêm hôm qua nghe lén được một việc, tỷ tỷ của nàng nói có một đầu Trùng Vương sắp sinh ra ở sâu trong cánh rừng này, vừa nghe tin Lam Đình liền kích động không thôi.

Cao thủ Miêu Tộc có rất nhiều người nuôi trùng ngay ở trong những cánh rừng nguyên sinh, tại nơi này nuôi liền dễ dàng hơn nhiều, giống như chăn thả gia súc tự nhiên vậy, trong quá trình này thỉnh thoảng cũng sẽ có Trùng Vương sinh ra.

Trùng Vương sinh ra không tính là đại sự gì với người Miêu bởi Trùng Vương cũng có nhiều loại, Miêu Tộc vốn không thiếu Trùng Vương, trừ khi là Trùng Đế sinh ra mới có thể coi là đại sự toàn tộc.

Lam Đình trời sinh đã có cảm giác lực rất mạnh, nàng chỉ biết con Trùng Vương sắp sinh kia nằm sâu trong sơn mạch, cũng không biết vị trí cụ thể nhưng mà nàng tin vào cảm giác của mình, nàng liền đi theo cảm giác.

Rốt cuộc sau khoảng 2 giờ di chuyển trong rừng, Lam Đình rốt cuộc dừng lại, nhịp tim của nàng khẽ đập nhanh hơn, nàng biết nàng sắp đến, ít nhất là thứ hấp dẫn cảm giác của nàng đang ở gần đây.

Bước chân chậm lại, khẽ rón rén đi về phía trước, Lam Đình khẽ cúi thấp người, trước mặt nàng là một tán cây rậm rạp.

Dùng ngón tay nhè nhẹ điểm qua tán cây, thân hình chậm rãi xuyên qua sau đó đôi mắt đẹp của Lam Đình trừng lớn, căn bản không tin vào mắt mình.

Trước mặt nàng... có một xác nam nhân.

Xác chết thì Lam Đình đã thấy không ít, cũng không có gì lạ, điều lạ là nàng thấy có rất nhiều sinh vật đang vây quanh xác chết này, nhỏ thì có thỏ, có nhím, lớn thậm chí có cả cáo, cả sói... đáng sợ nhất trong đám này còn có 2 con gấu lớn cùng 3 đầu lão hổ.

Lam Đình thực sự run lên, nàng không hiểu sao đám thú này căn bản không đụng vào xác chết kia mà chỉ lằng lặng nằm bên cạnh, bình yên đến lạ, cứ như... đang muốn bảo vệ cái xác vậy.

Lam Đình lại bắt đầu hướng ánh mắt lên trên, nàng thấy rất nhiều dây leo đứt gãy, nàng lập tức hiểu xác chết này chỉ sợ từ trên cao ngã xuống.

Mắt đẹp khẽ cau lại, nàng biết từ trên cao ngã xuống nhưng lại có rất nhiều dây leo trống đỡ có lẽ sẽ không chết, lại nhìn từng tia nắng xuyên qua những tán lá cây chiếu xuống cái xác kia, Lam Đình khẽ cắn răng, bước nhẹ về phía trước.

Nàng thật ra cũng rất sợ đám muông thú kia tấn công mình, nàng ban đầu chỉ bước một bước, cho đến khi thấy những muông thú này thậm chí không phản ứng gì, nàng mới dám bước tiếp.

Mãi cho đến khi nàng lại gần xác chết, đám muông thú này căn bản vẫn không thèm động một chút nào, cứ như nàng là người vô hình vậy.

Lam Đình nhìn ba đầu lão hổ một chút, lại nhìn sang hai con hắc hùng, nàng không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, bàn tay run run chạm vào xác chết.

Vừa chạm một cái, nàng liền giật bắn mình mà thu ngón tay lại, may mắn thế nào những sinh vật kia cũng không có ý định động, duy chỉ có mấy đầu lão hổ hơi hơi mở mắt ra nhìn nàng rồi lại khép mắt vào, căn bản không có thêm hành động nào.
Nhìn nhìn ngón tay của mình, Lam Đình thở ra một hơi.

“Trời ạ, thật ấm, da thật mềm... người này còn chưa có chết”.

Lam Đình hít vào một hơi không khí tươi mát như muốn cổ vũ cho chính mình, nàng cúi xuống, dùng hai tay xoay người này lại.

Tiếp theo một tay che miệng, ánh mắt trừng lớn đến phát ngốc.

“Trời ạ, đẹp trai quá”.

Chỉ thấy đây là một nam nhân mang mái tóc trắng yêu dị, khuôn mặt tuyệt đối được coi là mỹ nam tử, đẹp đến có chút vô lý, cứ như lấy dung mạo của một mỹ nam tử kết hợp với dung mạo của một mỹ nữ tử mà thành vậy, chỉ cần dùng cái dung mạo này thêm vào 3 tấc lưỡi, đời này liền không lo, nhất định không thiếu nữ nhân vì hắn chu cấp, nuôi hắn một đời, không thiếu trung niên mỹ phụ thậm chí có xúc động nuôi tiểu tình nhân.

Làn da trắng bóc hơn nữa mềm mại vô cùng, đàn hồi vô cùng, chỉ có quần áo rách rưới trên người cùng với hô hấp mỏng manh nơi chóp mũi mới khiến Lam Đình cảm nhận đây là một người trọng thương.

Lam Đình cực kỳ thiện lương, nàng muốn cứu mỹ nam tử này, thật sự mà nói dung mạo người này quá đẹp, đẹp đến nỗi làm trái tim thiếu nữ chưa tuổi trăng tròn rung động thật sâu.

Cái vẻ đẹp khác hẳn với người Miêu Cương, khác với bất cứ nam tử Miêu Cương nào mà nàng đã từng gặp trước đây, cái khí chất không người Miêu nào có được>

Lam Đình biết võ công, nàng đưa nam nhân này về cũng không hề khó nhưng mà nhìn những sinh vật xung quanh, nàng không khỏi sợ hãi.

Lam Đình lúc này liền chắp hai tay lại, thành kính mà nhắm mắt.

“Các đại thúc, các đại bá, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp a, tiểu nữ chỉ là muốn cứu ngươi, không muốn mạo phạm, các đại thúc, các đại bá đừng có cắn ta nha”.

Liên tục khấn vài lần, Lam Đình mới mở mắt ra, nàng phi thường cẩn thận muốn nâng nam nhân này lên, đột nhiên một lão hổ đang nằm liền đứng lên, nó đứng lên thân cao lập tức quá nửa người nàng.

Lam Đình sợ hãi xanh cả mặt lập tức lùi lại, nắm tay nhỏ đưa ra.

“Hổ đại thúc đừng đến gần nha, ta có võ đó, mau mau rời xa ta một chút”.

Nhìn vẻ mặt kinh hãi biến sắc của nàng quả thực làm người ta cười đau cả bụng.

Đầu lão hổ kia nhìn nhìn Lam Đình, sau đó cúi thấp đầu, cọ cọ đầu vào nam nhân bất tỉnh kia, cứ như con mèo nhỏ vậy.

Lam Đình mắt lớn lại mở rộng, sau đó nàng thấy lão hổ liên tục cọ đầu vào nam tử kia vài lần, Lam Đình mới đánh bạo mà lên tiếng.

“Hổ đại thúc, người... người muốn giúp tiểu Đình mang đại ca này về?”.

Cũng chẳng rõ con Hổ này có phải yêu quái không hay nó có thể hiểu tiếng người, chỉ thấy đại đầu dĩ nhiên nhẹ cúi xuống, cứ như gật đầu vậy.

Thật ra sinh vật này sẽ không gật đầu, nó chỉ là đang liếm chân mà thôi, nào ngờ Lam Đình lại hiểu sai, cực kỳ vui mùng mà vỗ tay.

“Tốt quá,tốt quá, Hổ thúc thúc ngươi tuyệt đối là con Hổ tốt”.

Nói xong nàng lại tiến lên, cẩn thận nâng nam tử này lên, sau đó đặt lên lưng lão hổ.

Lão hổ cũng vui vẻ, căn bản không có phản ứng gì, một người một thú cứ thế di chuyển, hướng về bên ngoài bìa rừng mà đi.

Ngày hôm nay Lam Đình rốt cuộc vẫn không thấy Trùng Vương, nàng cũng quên cả việc đi tìm Trùng Vương nhưng mà cô bé cũng không để ý lắm, ra ngoài mang một mỹ nam tử về... hình như so với Trùng Vương đáng giá hơn nhiều lắm.

Tỷ tỷ nàng là Lam Phượng Hoàng, muốn nhìn Trùng Vương... cũng chỉ cần nói với tỷ tỷ mà thôi, nàng mới không quan tâm thứ này.

Tự thôi miên mình một câu như vậy, Lam Đình trong lòng liền vui đến lạ, nàng liền tung tăng nhảy chân sáo mà hướng ra ngoài bìa rừng, với Lam Đình mà nói, ngày hôm nay thật đẹp.

_ _ _ _ _ _ _ __ _ _

P/S: Thật ra hơn 300 chương trước đáng lẽ phải tách ra làm 2 phần nhưng mà mình khi đó lười quá, quên tách:P.

Từ chương này lại tách tiếp vậy:P

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau