CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 46 - Chương 50

Quyển 1 - Chương 46: Tiềm Long Bảng

Dương Quá có thể coi là một cái hài tử số khổ.

Năm nay Dương Quá mới vừa 5 tuổi, so với Vô Song tưởng tượng còn nhỏ hơn nhưng hắn so với những đứa trẻ cùng tuổi thì mạnh mẽ hơn nhiều lắm.

Dương Quá sinh ra đã không có cha, cha của hắn Dương Khang chính là chết trong tay Quách Tĩnh, việc này Dương Quá cũng không biết.

Mẹ của hắn Mục Niệm Từ cũng chưa từng một lần kể cho Dương Quá nghe về cha, chưa từng một lần nói về quá khứ của chính mình, đối với câu chuyện năm xưa tuyệt không nói một chữ.

Mục Niệm Từ sau khi Dương Khang chết liền bỏ đi, nàng một mình nuôi dưỡng Dương Quá, căn bản không muốn gặp bất cứ ai, đáng tiếc sức khỏe của Niệm Từ càng ngày càng yếu.

Thế giới Kim Dung rất yên bình, cũng rất ít đấu trí đâu mưu có điều nhân vật số khổ cũng là không ít.

Cùng là một trong những nhân vật nữ quan trọng nhất của Xạ Điêu tiểu thuyết nhưng Niệm Từ cùng Hoàng Dung lại bước đi trên hai con đường hoàn toàn khác nhau.

Cả cuộc đời Niệm Từ dành cho Dương Khang, nhưng nàng chưa bao giờ được Dương Khang thật tâm yêu thích... chỉ có những năm cuối cùng khi nhà Kim bị diệt, nàng cùng Dương Khang mới có thể coi là chân chính vợ chồng, nàng mới có thể hưởng chút hạnh phúc nữ nhân, chỉ tiếc niềm vui ngắn chẳng tày gang...

Niệm Từ sống vốn không có quá nhiều niềm vui, cuộc đời của nàng là một gam màu ảm đạm.

Trước khi gặp Dương Khang, nàng liền sống cùng cha nuôi Dương Thiết Tâm, cuộc sống của hai cha con không sung sướng gì nhưng cũng đầy đủ.

Nàng và Hoàng Dung đều không được hưởng tình thương của người mẹ nhưng so với con gái Đông Tà thì nàng căn bản so không nổi, con gái của một thợ săn thì sao có thể so sánh?.

Sau này Dương Thiết Tâm chết, chết bởi chính Dương Khang người mà nàng yêu thương nhất, liệu Niệm Từ có đau lòng?.

Nàng không có sự thông minh tài trí của Hoàng Dung, cũng chẳng có vận khí của Quách Tĩnh, nàng chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi một cuộc đời màu xám.

Nàng sống là người Dương gia, chết làm ma Dương gia.

Dương Khang còn sống, nàng chờ đợi hắn, nàng vì hắn sinh con.

Dương Khang chết, nàng rời đi, một mình nuôi dạy Dương Quá.

Nàng không trách Quách Tĩnh, việc trên đời luôn có nhân cùng quả.

Nhân mà Dương Khang tạo ra, quả Dương Khang cũng trả đủ, nàng mang Dương Quá đi thật xa, chính là vì không muốn Dương Quá tiếp tục nhận quả của cha hắn.

Nàng biết Dương Khang sai nhưng nàng yêu hắn, tình yêu không có đúng sai, chỉ có một mảnh chân tâm.

Cuộc đời của Niệm Từ là một bức tranh đầy màu xám, một bức tranh ảm đảm, một đóa hoa tuyệt sắc bị gió tuyết che đi.

Trong số các nữ nhân trong Kim Dung thế giới, Niệm Từ liền có thể coi là số khổ.

Nàng rời đi không được mấy năm liền lâm trọng bệnh.

Nàng muốn nuôi dậy Dương Quá trưởng thành, muốn đứa bé này có tình thương người mẹ, thứ mà chính nàng cũng không có, đáng tiếc ông trời không cho nàng, chút ân huệ nhỏ nhoi này ông trời cũng không cho nàng.

Cuối cùng Niệm Từ mất, nàng mất trong một ngôi nhà nhỏ giữa gió tuyết mùa đông.

Nàng không có cách nào nuôi dạy Dương Quá nên người, cũng chỉ biết phó thác Dương Quá cho Quách Tĩnh, người duy nhất nàng có thể tìm đến trong những ngày tháng cuối đời.

Nàng không muốn nợ Quách Tĩnh, nhưng nàng lại càng không thể để Dương Quá không có ai chăm sóc.

Cuộc đời của Niệm Từ rất khổ, nếu nàng biết con trai nàng cũng chưa từng thoải mái chỉ sợ ở dưới suối vàng, nàng biết được liền sẽ rơi lệ.

Dương Quá không cha cũng không mẹ, một đứa trẻ 5 tuổi không cha cũng không mẹ.

Hắn đã được định trước một loại lộ tuyến, cho dù đến bên cạnh Quách Tĩnh thì sao?, Quách Tĩnh có thể đảm bảo Dương Quá không lo cơm ăn áo mặc nhưng liệu có thể đảm bảo cho Dương Quá một tương lai bình thường, một cuộc sống tốt đẹp?, đáp án là không.

Trong nguyên tác Quách Tĩnh không thể, trong thế giới này Quách Tĩnh cũng không thể.

Trong Quách Phủ có bốn đứa trẻ trạc tuổi với nhau, Võ gia huynh đệ, Quách Phù cùng Dương Quá.

Ở đây Dương Quá luôn bị bắt nạt, luôn bị đối xử lạnh lùng bởi vì hắn không cha cũng không mẹ, hắn là một cái cô nhi.

Bị đánh không có cách nào đánh lại, khóc sẽ không ai nghe, bị bắt nạt cũng không có ai đứng ra. Hắn không có cha bảo vệ cũng chẳng có mẹ quan tâm, hắn chỉ có thể nuốt nước mắt vào trong, chỉ có thể dùng sự tàn nhẫn khiến mình càng ngày càng mạnh mẽ.

Dương Quá trong nguyên tác lớn lên liên rất cuồng, không quan tâm rất nhiều lễ giáo lại thích trêu hoa ghẹo nguyệt nhưng lỗi liệu có phải ở hắn?.

Trong mắt Vô Song, Quách Tĩnh có thể coi là một đời hiệp nghĩa, Hoàng Dung có thể tài trí hơn người, nhưng hai người này không tính là trưởng bối tốt, thậm chí không tính là cha mẹ tốt.

..........

Dương Quá không phải lần 1 lần 2 bị Quách Phù bắt nạt, có điều Dương Quá liền không thích đi kể với người khác, trong mắt đứa bé này bị bắt nạt liền là sỉ nhục, liền là dấu hiệu yếu đuối, hắn nhất định sẽ không đi kể với người khác.

Quan trọng hơn cho dù Quách Tĩnh có biết, liệu Quách Tĩnh có thể làm gì?.

Dương Quá là con trai của Dương Kha, là huynh đệ của Quách Tĩnh bất quá Võ gia huynh đệ cũng là con của cố nhân, Quách Tĩnh với Võ Tam Thông giao tình cực kỳ thân thiết, về phần Quách Phù lại càng không nói tới, Quách Tĩnh yêu chiều đứa con gái này hết mực, sao có thể nặng tay với nàng?, cùng lắm là khiển trách mà thôi.

Quách Tĩnh càng khiển trách Quách Phù thì Quách Phù sẽ càng ghét Dương Quá, càng muốn tìm Dương Quá phiền phức, Dương Quá lại càng khổ.



Từ khi đến Tương Dương Thành, Dương Quá chưa bao giờ không nhớ đến mẹ, đáng tiếc hắn đã không có mẹ ở bên bảo vệ, Dương Quá bị bắt nạt căn bản sẽ không có ai đứng ra bảo vệ hắn, vì hắn tìm công đạo... chỉ duy nhất hôm nay không giống.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi mẫu thân qua đời, mới có người đứng ra bảo vệ hắn.

Đây là lần đầu tiên Dương Quá bị rung động như vậy.

Khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp, khí chất như làn sương mùa đông, mái tóc màu trắng cực kỳ bắt mắt cùng sự cường đại vượt xa chính bản thân hắn.

Dương Quá mới 5 tuổi, hắn sẽ không biết cái gì là yêu là thích, hắn chỉ biết không thể để ‘xinh đẹp tỷ tỷ’ bị Quách Phù bắt nạt, Dương Quá biết đám hộ vệ nội phủ kia mạnh thế nào, hắn chỉ có thể đi tìm Quách Tĩnh mà thôi.

.......

Quách Tĩnh lúc này ở ngoại viện, đang cùng vài vị bằng hữu nói chuyện, bên trong phòng là một bầu không khí phi thường hòa hợp.
Bằng hữu của Quách Tĩnh rất nhiều, đến địa vị của hắn dậm chân một cái cũng có thể làm võ lâm run rẩy, đã là đại nhân vật trong thiên hạ, căn bản không thiếu người nguyện ý kết giao.

Nghĩ mà xem, Quách Tĩnh vũ lực đã có thể so với ngũ tuyệt, Bắc Hiệp danh xưng không phải là hư danh, hắn hiện nay chỉ sợ đã vượt qua Bắc Cái – Hồng Thất Công.

Quách Tĩnh chưa bao giờ được Đông Tà yêu thích nhưng hắn vẫn tính là con rể Đông Tà.

Vợ của Quách Tĩnh – Hoàng Dung vừa là Đào Hoa Đảo truyền nhân lại vừa là Cái Bang trưởng môn đời trước.

Cho dù mặt nào nhìn vào, hai vợ chồng Quách Tĩnh – Hoàng Dung tuyệt đối cực kỳ có ảnh hưởng trên giang hồ.

Trong căn phòng này, ngoại trừ Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung ra có tổng cộng 5 người.

Mộ người quần áo rách rưới thoạt nhìn phi thường khó coi nhưng khí thế bức người, trên hông đeo 8 cái túi nhỏ, tay chống gậy. Người này là Cái Bang tám túi trưởng lão – Sử Hóa Long.

Bên cạnh Sử Hóa Long có một thiếu niên khoảng 14-15 tuổi, trên người cũng mặc rách rưới quần áo, có chút sợ sệt nhìn Quách Tĩnh, đứa trẻ này gọi Tô Xán.

Trưởng lão tám túi của Cái Bang liền đã tính là trưởng lão cấp cao nhất, địa vị của Sử Hóa Long trên giang hồ liền cực cao.

Để có thể cùng Quách Tĩnh và Sử Hóa Long đồng vai đồng lứa, hai nhân vật còn lại tuyệt đối cũng không tầm thường.

Hai người này đều mặc đạo bào có điều một người màu xanh một người lại hai mái trắng đen.

Người mặc quần áo màu xanh liền là Toàn Chân GIáo – Trường Chân Tử - Vương Xử Nhất.

Người mặc đạo bào hai màu trắng đen địa vị so với Vương Xử Nhất càng cao hơn 1 bậc. Võ Đang Chưởng Môn, đời thứ ba đại đệ tử - Tống Viễn Kiều.

Võ Đang không giống với Toàn Chân Giáo, Võ Đang là chính đạo đại phái, là thái sơn bắc đẩu của võ lâm, địa vị của Võ Đang cao hơn Toàn Chân quá nhiều.

Tống Viễn Kiều lần này cũng mang theo một đứa bé, tuổi tác so với Tô Xán cũng không hơn kém bao nhiêu, Võ Đang đời thứ tư kiệt xuất đệ tử đồng thời cũng là con trai Tống Viễn Kiều – Tống Thanh Thư.

Để được mang đến gặp mặt Quách Tĩnh thì Tô Xán cùng Tống Thanh Thư chắc chắn không phải tầm thường nhân vật.

Cả Cái Bang cùng Võ Đang đều là đại quái vật trên giang hồ, Toàn Chân Giáo căn bản so không nổi, vì vậy Tô Xán hay Tống Thanh Thư nói về tư chất đều vượt xa Doãn Chí Bình.

Trong thế giới này, thiên tài được gọi là Tiềm Long.

Trên giang hồ cũng tồn tại một bảng xếp hạng gọi là Tiềm Long Bảng dành cho cao thủ trẻ tuổi dưới 16.

Trên Tiềm Long Bảng hiện nay, Tô Xán xếp thứ 5 còn Tống Thanh Thư xếp thứ 3, về phần Doãn Chí Bình chỉ có thể xếp thứ 18, vừa nhìn đã thấy không cùng một đẳng cấp.

Lúc này trong phòng, Quách Tĩnh cùng ba vị ‘trưởng bối’ nói chuyện phi thường hòa hợp, ở bên cạnh Hoàng Dung thỉnh thoảng nói vào vài câu, không khí trong phòng tạo thành một loại ý cảnh, căn bản không ai muốn phá vỡ.

“Tô Xán, nghe nói ngươi được Thất Công chân truyền?”.

Hoàng Dung lúc này đối với thiếu niên Tô Xán mỉm cười, sau đó nhè nhẹ nhấp một ngụm trè sen.

Tô Xán được trưởng bối hỏi liền giật mình sau đó lập tức có chút luống cuống đứng lên.

“Hoàng bang chủ, Tô Xán chỉ may mắn được Hồng lão bang chủ dạy cho 1 thức Tiêu Dao Du, hơn nữa Tiêu Dao Du vô cùng khó học, Tô Xán thiên tư ngu dốt vẫn chưa tìm được tinh túy bên trong, thật sự là có lỗi với lão bang chủ”.

Hoàng Dung nghe vậy liền mỉm cười, khẽ lắc đầu.

“Cái gì bang chủ với không bang chủ, ta đã không còn là bang chủ Cái Bang rồi, ngươi gọi như vậy để Tiêu bang chủ nghe được liền không tốt”.

Tô Xán liền đỏ mặt gãi đầu, để cho cả căn phòng ai ai cũng mỉm cười.
Người ở đây đều thành tinh, lịch duyệt giang hồ rất cao, lần này Cái Bang cùng Võ Đang đến chúc mừng sinh nhật Quách Tĩnh liền muốn dẫn hai vị thiên tài môn phái chào hỏi Bắc Hiệp, sau này hành sự trên giang hồ liền dễ dàng, thậm chí cũng không sợ bị triều đình chèn ép.

Ở chỗ này, giang hồ lão bối liền bị gác lại phía sau, quan trọng phải xem thiếu niên thiên tài của môn phái nào thể hiện tốt hơn, đây là một loại tranh đấu.

Về phần Hoàng Dung cùng Quách Tĩnh cũng không thể nào trọng bên này nhẹ bên kia, không thể nào quan tâm Cái Bang mà bỏ mặc Võ Đang.

Quách Tĩnh lúc này cũng cười nói với Tống Viễn Kiều.

“Tống trưởng môn, vị này chắc hẳn là Thanh Thư công tử?, Thanh Thư công tử quả thật cùng trưởng môn như khuôn đúc ra, liền là nhân trung long phượng”.

Tống Viễn Kiều bật cười sau đó lắc đầu.

“Khuyển tử còn phải học tập Quách đại hiệp nhiều, trước mặt Quách đại hiệp cùng Quách phu nhân sao dám xưng nhân trung long phượng”.

Quách Tĩnh cũng mỉm cười rồi lại nhìn về Tống Thanh Thư.

“Thanh Thư hiền chất, ta nghe nói ngươi năm ngoái liền lấy sức một người tiêu diệt Hắc Phong Trại?”.

Tống Thanh Thư thấy đến lượt mình liền khẽ cúi đầu, vẻ mặt không hề có chút kiêu ngạo, nho nhã vô cùng.

“Đa tạ Quách bá bá khen tặng, Thanh Thư vẫn là không dám nhận, năm ngoái Thanh Thư chẳng qua thấy việc bất bình ra tay mà thôi hơn nữa cũng chỉ là một trại nhỏ nằm dưới Hắc Phong Trại quản hạt, Thanh Thư không dám kiêu ngạo”.

Nhìn Thanh Thư đáp lời Quách Tĩnh tương đối hài lòng gật đầu.

“Ngươi cũng không cần đánh giá thấp bản thân mình, ta ở cùng tuổi ngươi vẫn còn đang học đứng tấn đây này”.

Quách Tĩnh nói xong, mọi người lại khẽ mỉm cười.

Trong phòng chỉ có Vương Xử Nhất là đứng ngồi không yên, hôm nay hắn cùng sư đệ Hách Đại Thông mang Doãn Chí Bình đến Quách phủ sau đó Doãn Chí Bình cùng Hách Đại Thông đến hậu viện, mục đích liền là tăng cường gặp gỡ giữa Doãn Chí Bình cùng Quách Phù, sau đó liền đi ra ngoại viện cùng hắn gặp mặt.

Kế hoạch là không sai, cái sai là Vương Xử Nhất không hiểu nổi, tại sao giờ này vẫn chưa thấy bóng dáng của Doãn Chí Bình?.

Đúng lúc này ở ngoài xuất hiện tiếng ồn ào, giọng nói của một đứa bé vang vào bên trong.

“Quách bá phụ... Quách bá phụ, có đại sự rồi, ngài mau ra đây, Quách bá phụ...”.

Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung lập tức nhìn nhau sau đó đứng bật dậy, đây là giọng nói của Dương Quá.

Hai người không hiểu gì những cũng lập tức đi ra ngoài, nhìn hai vợ chồng Quách đại hiệp đứng dậy, khách nhân trong phòng cũng ngập tràn tò mò, lập tức đứng lên đi theo.

Căn phòng này vốn là phòng khách của Quách phủ, đương nhiên bố trí hộ vệ ngăn cản những kẻ không có phận sự, Dương Quá căn bản là không thể bước vào bên trong, hắn cũng chỉ có thể đứng ngoài hét, cũng may Dương Quá tốt xấu gì trên danh nghĩa cũng là cháu trai Quách Tĩnh, đám hộ vệ có thể ngăn cản hắn tiến vào nhưng không thể ngăn cản hắn hét.

Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung vội vàng mở cửa đi ra ngoài, sau đó nhìn thấy Dương Quá vẻ mặt hớt hải, đôi chân nhỏ nhắn run run lập tức nhíu mày.

Hoàng Dung vội đỡ lấy Dương Quá, bộ pháp của nàng cực nhanh, thần kỳ chính là Tiêu Dao Du của Cái Bang.

Hoàng Dung bước ra một bước này, để Tô Xán hai mắt tỏa sáng.

“Quá nhi có việc gì, bình tĩnh nói một chút”.

Dương Quá thở hổn hển, có chút khó khăn chỉ về phía hậu viện.

“Bá mẫu, hậu viện... hậu viện xảy ra chuyện rồi”.

“Hậu viện xảy ra chuyện?, là chuyện gì?”.

Đây là giọng nói của Quách Tĩnh, trong giọng nói có chút gấp gáp, hậu viện là nơi Lục Vũ đang ở, nếu Lục Vũ có mệnh hệ gì, Quách Tĩnh hắn liền không gánh nổi.

Dương Quá liền im bặt không dám nói, tay liền chỉ về phía nội viện.

Dương Quá không có ngu, trái lại hắn rất thông minh, hắn biết ‘tỷ tỷ xinh đẹp’ đả thương Võ gia huynh đệ lại dọa nạt Quách Phù, nếu Quách Tĩnh nghe được, Dương Quá liền lo lắng cho ‘tỷ tỷ xinh đẹp’, hắn liền quyết định im lặng, chỉ dùng tay liên tục chỉ về hậu viện.

Thời gian gấp gáp, Quách Tĩnh cũng không thể nghĩ nhiều, lập tức phi thân chạy về hậu viện.

Hoàng Dung một tay giữ lấy Dương Quá sau đó cũng lập tức đi theo trượng phu.

Ở đằng sau hai người, mấy vị khách nhân nhìn nhau, sau đó cũng lập tức đuổi theo.

.......

Khi bọn họ đến hậu viện lúc này liền là cảnh tượng không thể tin nổi.

Trên sân là một đám hộ viện của Quách phủ đang đau đớn nằm im một chỗ, xa hơn một chút, Võ gia huynh đệ cùng Quách Phù đứng cùng một chỗ, ánh mắt tràn ngập lo lắng, đứng cạnh ba tiểu hài tử này đương nhiên là Toàn Chân Giáo – Quảng Ninh Tử - Hách Đại Thông.

Bắt mắt nhất là cuộc chiến ở trung tâm.

Chỉ thấy một thiếu nữ trạc tuổi Quách Phù đang cùng Toàn Chân GIáo thế hệ này đệ nhất thiên tài – Doãn Chí Bình quyết đâu không phân cao thấp.

.........

P/S: Vì đây là thế giới giả tưởng, tuổi tác không hẳn giống trong Kim Dung, xin bạn đọc đừng so sánh.

Tuần này ngày 4 chương

3h chiêu - 6 chiều - 9h tối - 0h sáng

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 47: Ngũ Đế Uy

Ở đây không ai không phải là cao thủ, thậm chí vượt xa hai người Thư Sinh cùng Phán Quan, ánh mắt đương nhiên rất độc.

Bọn họ liền nhìn ra, trên sân lúc này Doãn Chí Bình thoạt nhìn như đang chiếm thượng phong, có điều bộ pháp của ‘cô bé’ kia không hề loạn, tiến lui có thứ tự, hơn nữa người lạc nhịp lại chính là Doãn Chí Bình, chỉ cần Doãn Chí Bình không thể tiếp tục đủ lực duy trì thế công, liền chắc chắn thất bại.

Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều không hiểu được việc gì xảy ra, có điều nhìn thấy hộ vệ nhà mình bị thương, ánh mắt liền trở nên âm trầm.

Hoàng Dung cùng Quách Tĩnh đều là cao thủ võ lâm, ánh mắt rất độc, chỉ cần nhìn vào vết thương của hộ vệ, cũng biết người gây ra là cô bé kia, dù sao châm ngọc trên tay cô bé cũng là thứ hung khí duy nhất tại hiện trường có thể gây ra vết thương tương tự.

Tất nhiên hai người cũng cực độ ngạc nhiên, trong đầu lục lại toàn bộ thiếu niên thiên tài trong thiên hạ, trong đám bọn họ căn bản không có ai giống ‘Vô Song ‘.

Đâu chỉ Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung tò mò, ở bên cạnh bọn họ Tống Viễn Kiều cùng Sử Hỏa Long cũng đang lục tìm toàn bộ tư liệu của bọn họ, cũng không tài nào nhận ra Vô Song rốt cuộc xuất ra từ môn phái nào, hoặc đi ra từ vị sư phụ nào.

Sau lưng bọn họ, cả Tô Xán cùng Tống Thanh Thư đều nhíu mày, hai người cùng ở bên trong Tiềm Long Bảng với Doãn Chí Bình có điều bọn họ không cùng đẳng cấp, Doãn Chí Bình không tài nào so sánh nổi với bất cứ một ai trong hai người họ tuy nhiên khi cả hai nhìn Vô Song, ánh mắt liền trở nên ngưng trọng.

Doãn Chí Bình với bọn họ tuổi tác ngang ngang nhau, cũng tầm 15 – 16 tuổi nhưng ‘cô bé’ kia chỉ sợ so với Quách Phù cũng không lớn hơn bao nhiêu, Tống Thanh Thư cùng Tô Xán tuy không nói ra nhưng trong lòng thì biết, ở độ tuổi của Vô Song, hai người căn bản không thể đỡ nổi Doãn Chí Bình quá 10 chiêu.

Cuối cùng đến hiện trường là Toàn Chân Giáo – Vương Xử Nhất.

Nếu những người khác đều mang theo hậu bối chạy đến đây thì chỉ có duy nhất Vương Xử Nhất đi một mình nhưng lại là người đến cuối cùng, từ một điểm này có thể nhìn ra, Vương Xử Nhất quá yếu so với những người còn lại.

Vương Xử Nhất còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nhìn thấy Doãn Chí Bình khổ chiến cùng một tiểu cô nương, ánh mắt lập tức nhìn về phía sư đệ của hắn – Hách Đại Thông.

Hách Đại Thông phát hiện ánh mắt sư huynh liền chỉ có thể thở dài, hắn hiện nay liền là cưỡi hổ khó xuống.

Vốn tưởng Vô Song là quả hồng mềm, vốn tưởng Doãn Chí Bình dễ dàng ăn điểm trong mắt Quách Phù, ai biết Vô Song cường đại quá mức như thế?.

Mới 6-7 tuổi đã ngang tay với đệ nhất thiên tài thế hệ thứ 3 của Toàn Chân Giáo.

Đây tuyệt đối là một cái tát vang dội vào mặt Toàn Chân Giáo.

Tại hiện trường cũng chỉ có Dương Quá là vui mừng nhất, đứa nhóc này ngạc nhiên đến mức không khép miệng lại được, ‘tỷ tỷ xinh đẹp’ quá lợi hại.

Dương Quá vốn tưởng đám hộ vệ kia sẽ gây khó dễ cho tỷ tỷ xinh đẹp, nhưng nhìn thảm trạng bọn họ rồi lại nhìn tỷ tỷ xinh đẹp quyết đấu cùng đạo sĩ mũi trâu, Dương Quá liền càng thêm tôn sung vị tỷ tỷ này.

.........

Ở giữa sân, Vô Song vẫn thủ còn Doãn Chí Bình vẫn tấn công, có điều trong ánh mắt Doãn Chí Bình càng ngày càng gấp.

Hắn phát hiện các trưởng bối đến đây, lại nhìn thấy biểu hiện trên khuôn mặt Vương Xử Nhất, Doãn Chí Bình liền cực kỳ xấu hổ cùng tức giận

Quyết đấu cùng nữ nhân đã xấu hổ, lại còn là một đứa bé tuổi chưa bằng ½ hắn, vậy mà hắn còn không thắng được, Doãn Chí Bình hiện nay tâm muốn chết cũng có.

Về phần Vô Song, hắn căn bản không nhận ra đám người kia, vì vậy hắn liền lười quan tâm hơn nữa cho dù nhận ra, Vô Song cũng không có quan tâm.

Đúng lúc này, dị biến xảy ra.

Chỉ thấy Doãn Chí Bình thu kiếm lại, sau đó thanh kiếm của hắn vậy mà xoay tròn.

Thấy động tác này, Vương Xử Nhất cùng Hách Đại Thông vội kêu lên.

“Chí Bình, dừng tay”.

Đáng tiếc bọn họ nói quá chậm, chỉ thấy Doãn CHí Bình hét lên.

“Toàn Chân Giáo – Bắc Đẩu Kim Cang Kiếm”.

Kiếm của Doãn Chí Bình đột nhiên nhanh đến đáng sợ, kiếm này thậm chí vượt quá khả năng tưởng tượng của Vô Song, uy thế mười phần.

Lúc này Vương Xử Nhất cùng Hách Đại Thông sắc mặt liền lạnh lại, nhìn về phía Doãn Chí Bình.

Bắc Đẩu Kim Cang Kiếm thuộc chí dương kiếm, là tuyệt chiêu mạnh nhất bên trong Toàn Chân Kiếm Pháp, Doãn Chí Bình mới chỉ học được 7 phần uy lực của Bắc Đẩu Kim Cang Kiếm nhưng chết người nhất là, Doãn Chí Bình căn bản không thể thu tay lại, hắn còn chưa tinh thông chiêu thức đến mức này.

Bình thường sinh tử quyết đấu thì không sao, nhưng đây là sinh nhật Quách Tĩnh, ai dám giết người?.

Quan trọng nhất, có ngu cũng biết ‘cô bé’ kia không xuất thân từ danh môn đại phái thì cũng có siêu cường chỗ dựa, ‘nàng’ có mệnh hệ gì, chưa chắc Toàn Chân Giáo đã chịu được.

Quách Tĩnh từng đi theo Toàn Chân Giáo – Mã Ngọc học nghệ, đương nhiên biết Bắc Đẩu Kim Cang Kiếm uy lực, sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng, lập tức muốn ra tay bảo vệ Vô Song.

Quách Tĩnh vừa muốn động, đã bị Hoàng Dung giữ lại, sắc mặt Hoàng Dung đầy hứng thú, nhìn xoáy về phía Vô Song, sau đó với Quách Tĩnh nhè nhẹ lắc đầu.

Hoàng Dung thiên tư hơn người được mệnh danh nữ gia cát, danh hiệu này không phải là hư danh hơn nữa khả năng cảm nhận của Hoàng Dung cực cường, chỉ cần bằng cảm giác, nàng liền có thể đại khái phán định ra ai cao ai thấp.

Trong mắt Hoàng Dung, cho dù rất khó tin nhưng ‘đứa bé gái’ kia chỉ sợ cùng đẳng cấp với đám người Tống Thanh Thư cùng Tô Xán.

Nếu là hai người này đứng trên sân, căn bản không sợ Doãn Chí Bình.

Theo suy nghĩ của Hoàng Dung, nếu như vậy Vô Song cũng sẽ không sợ Doãn Chí Bình.

Quả nhiên Hoàng Dung ánh mắt vẫn là hơn Quách Tĩnh một bậc.
Chỉ thấy Vô Song dùng một chân làm trụ, cả người theo một góc độ không thể tưởng tượng được, lướt ngược ra sau Doãn Chí Bình, lưỡi kiếm của Doãn Chí Bình vừa vặn sượt qua mặt hắn.

Doãn Chí Bình phản ứng cũng không kém, vội quay người lại muốn chém xuống đất chỉ tiếc là chân hắn vừa vận sức lập tức đau đớn vô cùng, sắc mặt Doãn Chí Bình vặn vẹo cực kỳ khó coi.

Bắp chân của Doãn Chí Bình lúc này cắm một cây châm ngọc, châm ngọc dài 15 cm đã có đến 10 cm cắm ngập vào thịt hắn, Doãn Chí Bình có cảm giác chân mình như bị xuyên thủng ra một lỗ.

Vô Song tiếp tục xoay tròn sau đó hiện ra sau lưng Doãn Chí Bình, bàn tay đưa ra phía trước một châm thẳng vào ngực Doãn Chí Bình vừa vặn lúc Doãn Chí Bình quay đầu lại, có điều đây không phải châm ngọc mà là kim châm.

Kim châm nếu không đâm vào tử huyệt sức sát thương liền không lớn nhưng độ chính xác là tuyệt đối.

Châm thứ nhất lên người Doãn Chí Bình, hắn chỉ cảm thấy lồng ngực như bị vật nặng đè lên, hô hấp trở nên khó khăn, thậm chí nội công cũng trở nên trì trệ.

Sau đó hắn liền kinh hãi khi thấy Vô Song xoay cổ tay, ba kim liên tiếp phóng ra, toàn bộ đều châm vào ngực Doãn Chí Bình, lúc này hắn triệt để cảm nhận nội lực toàn thân bị tắc nghẽn, không cách nào tiếp tục điều động.

Không có nội lực, Doãn Chí Bình trong mắt Vô Song căn bản là cá nằm trên thớt, lập tức bàn tay của Vô Song cong lại thành trảo, ấn thẳng vào cổ tay của Doãn Chí Bình, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

Doãn Chí Bình chỉ cảm thấy như có luồng điện chạy vào cổ tay mình, khiến cổ tay trong phút chốc mất đi tri giác, kiếm của hắn liền rơi xuống.

Một chân bị Vô Song tạm thời phế, nội lực không còn, Doãn Chí Bình liền biết sự việc tiếp theo liền không dễ chịu.

Vô Song đơn giản chỉ lên gối thẳng vào tiểu phúc của hắn, Doãn Chí Bình khuôn mặt liền tái đi sau đó chuyển sang trắng bệch, hai tay ôm phía dưới sau đó đổ sập xuống, cả người cong như con tôm, quằn quại đau đớn.

Vô Song lạnh lùng chỉ lướt qua người hắn một lần nữa, tiện tay rút châm ngọc lại, động tác phi thường thành thục.

Không còn châm ngọc đâm vào bắp chân, ở bắp chân Doãn Chí Bình xuất hiện một lỗ máu, sau đó máu phun ra thành tia, thoạt nhìn cực kỳ ghê rợn.

.........

Trận chiến này làm Vô Song học ra rất nhiều điều, lúc trước hắn liền ảo tưởng chỉ bằng Quỳ Hoa Bảo Điển cùng Dược Vương Thần Châm hắn có thể đánh bại toàn bộ nhất lưu cao thủ, cho đến hôm nay Vô Song mới thấy suy nghĩ của hắn quá buồn cười cùng ấu trĩ.

Đã có gan hành tẩu trên giang hồ đều có bản lĩnh phòng thân, không phải là thịt là cá cho Vô Song mặc sức chém giết đặc biệt là danh môn đại phái, Quỳ Hoa Bảo Điển đương nhiên rất mạnh nhưng cũng không mạnh đến mức nghiền ép toàn bộ võ học trong thiên hạ.

Trên thực tế, Vô Song biết Doãn Chí Bình tính về thực lực chưa chắc đã mạnh hơn Bôn Lôi Hổ là bao nhưng hắn có chiêu thức tinh diệu bù vào, Toàn Chân Kiếm Pháp tuy không phải là kiếm pháp hàng đầu trong thiên hạ nhưng cũng phải làm Vô Song cẩn thận đối phó, điều này nói lên, Vô Song hắn còn quá yếu.

Vô Song còn đang buồn phiền vì mình yếu đuối nhưng trong sân mọi người đang nhìn hắn như nhìn quái vật.

Tất cả động tác căn bản không thừa ra chút nào, phi thường nhanh mà cũng phi thường chuẩn xác.

Đặc biệt là khuôn mặt của Vô Song, lạnh lùng cùng vô cảm, một khuôn mặt quá đáng sợ với một đứa bé 6-7 tuổi.

Ra tay cực kỳ quyết đoán, không có chút ngập ngừng cũng chẳng có chút thương hại, căn bản không cần suy nghĩ thậm chí như một loại thói quen, một loại tiềm thức.

“Doãn nhi...”.

Lúc này cả Hách Đại Thông cùng Vương Xử Nhất đều lao thẳng về phía Doãn Chí Bình đang đau đớn nằm trên mặt đất, vẻ mặt cả hai đều cực kỳ lo lắng.

Vô Song đương nhiên không có lực ngăn cản hai vị tiền bối này, hắn chỉ lạnh lùng né ra một con đường cho Vương Xử Nhất lao qua.Thật tâm mà nói Vô Song rất muốn phế đi năng lực đàn ông của Doãn Chí Bình, bất quá có hai vị trưởng bối của hắn nhìn chằm chằm, Vô Song vẫn là phải thu tay lại.

Sau trận chiến với Doãn Chí Bình, Vô Song liền biết mình rất yếu, trong hai người Vương Xử Nhất cùng Hách Đại Thông, Vô Song căn bản không thắng nổi ai, vì vậy hắn cũng chỉ đành tha cho Doãn Chí Bình một mạng.

Quan trọng hơn đây là Quách Tĩnh địa bàn, Vô Song chưa quên Quách Tĩnh cùng Toàn Chân có quan hệ thân mật thế nào.

Điều duy nhất Vô Song không ngờ là... tầm quan trọng của Doãn Chí Bình trong phái Toàn Chân.

Nếu Vương Trùng Dương còn sống, 50 năm sau Toàn Chân Giáo liền là một cái Võ Đang thứ hai, đáng tiếc Vương Trùng Dương lại chết sớm, Toàn Chân Giáo hiện nay liền như mặt trời xuống núi.

Toàn Chân Giáo thế hệ sau lại càng không bằng thế hệ trước, đến mức Doãn Chí Bình là Toàn Chân Giáo đệ nhất thiên tài, cũng là hy vọng duy nhất của Toàn Chân Giáo.

Lúc này thấy Doãn Chí Bình thảm trạng, Hách Đại Thông hai mắt đỏ lên.

“Yêu nữ, mới từng ấy tuổi đã ra tay tàn nhẫn như vậy, lão phu liền thay sư phụ ngươi dạy dỗ ngươi, tránh cho thiên hạ lại nhiều thêm một nữ ma đầu”.

Hách Đại Thông nói xong lập tức lao về phía Vô Song, để đám người xung quanh kinh ngạc không thôi.

Vô Song cũng không ngờ mình lại gặp cái trường hợp này, đánh nhỏ dĩ nhiên gọi lớn?.

Tốc độ của Hách Đại Thông rất nhanh, hắn là nhất lưu cao thủ trên giang hồ, thực lực của hắn lúc này căn bản là quá tầm với Vô Song.

Tuy vậy Vô Song không hề sợ hãi, trái lại trong mắt chiến ý bắt đầu xuất hiện.

Lúc nãy hắn đánh cùng Doãn Chí Bình chỉ dùng Dược Vương Thần Châm cùng Quỷ Ảnh thân pháp bên trong Quỳ Hoa Bảo Điển.

Hắn không dám dùng Quỳ Hoa Bảo Điển đấu với Doãn Chí Bình bởi nếu thật sự là Quỳ Hoa Bảo Điển, Doãn Chí Bình chắc chắn phải chết, Vô Song còn chưa muốn xé rách da mặt với Toàn Chân Giáo cũng như gây chiến cùng Quách Tĩnh.

Có điều hắn nhường một bước dĩ nhiên đối phương tiến một bước?, thật sự nghĩ hắn là quả hồng mềm?.

Nếu Hách Đại Thông bình tĩnh chiến đấu, Vô Song liền sợ hắn vài phần bất quá lúc này trong ánh mắt chỉ còn lại giận giữ, loại trạng thái này chính là tối kỵ của người luyện võ, Vô Song hiện nay lại có vài phần tự tin đánh bại Hách Đại Thông, thậm chí giết hắn.

Đương nhiên ở đây có một số người sẽ không để Hách Đại Thông ra tay, điển hình là Quách Tĩnh.

Quách Tĩnh lập tức phi thân tới, khoảng cách của hắn đến chỗ Vô Song tương đối xa, sắc mặt Quách Tĩnh liền lạnh lại.

“Dừng tay”.

Quách Tĩnh hét lên một tiếng mang theo kinh người nội lực như muốn cảnh tỉnh Hách Đại Thông đồng thời ở sau lưng Hách Đại Thông bản thân Vương Xử Nhất cũng sợ hãi hét lên.

‘Sư đệ, thu tay”.

Hách Đại Thông lúc này bị giận giữ xâm chiếm tâm trí, nào có thể thu tay, trong mắt hắn ngày hôm nay nhất định phải dạy dỗ Vô Song, giúp Doãn Chí Bình xả giận.

Đáng tiếc không đợi Quách Tĩnh đến kịp cũng chẳng đợi Vô Song ra tay, có một bàn tay tát thẳng vào mặt Hách Đại Thông.

Một tát này mang theo âm thanh ghê người, vang vọng toàn bộ nội viện Quách phủ, sau đó thân thể Hách Đại Thông như diều đứt dây bắn ra ngoài 10m, làm đổ sập cả bức tường nội viện.

Ở trước người Vô Song không biết từ bao giờ đã xuất hiện một lão nhân toàn thân mặc đạo bào màu xanh, trong mắt lão nhân này hiện lên một luồng nộ hỏa, thậm chí... sát khí.

“Tài không bằng người thì thôi đi, còn dám cậy già lên mặt lấy lớn hiếp nhỏ?. Toàn Chân Giáo các ngươi muốn thay ta dạy dỗ đệ tử của ta?, buồn cười. Để lão phu thay Trùng Dương tiểu tử kia dạy dỗ toàn bộ Toàn Chân Giáo các ngươi một lần”.

Giọng nói bá đạo kinh người đồng thời mang theo một luồng khí thế bàng bạc đè ép toàn bộ bốn phương tám hướng.

Bất kể là Quách Tĩnh, Hoàng Dung hay Tống Viễn Kiểu, Sử Hỏa Long đều mạnh mẽ lùi lại phía sau, vẻ mặt không thể tin.

Quách Tĩnh có thể so với ngũ tuyệt, Sử Hỏa Long, Tống Viễn Kiều cùng Hoàng Dung đều là Tông Sư cao thủ vậy mà không có cách nào chống lại khí thế của lão nhân kia.

Về phần Vương Xử Nhất trực tiếp bị hất bay đi, miệng phun máu tươi liên tục lùi lại hơn 15 bước mới có thể bình ổn, vẻ mặt sợ hãi vô cùng.

Đây là thực lực của Ngũ Đế cao thủ, trước mặt ngũ đế là rồng cũng phải cuộn lại, là hổ cũng phải nằm xuống.

Tại thế giới này, Ngũ Đế cao thủ không khác gì bom nguyên tử của tương lai, rất ít khi ra tay nhưng đã ra tay hậu quả căn bản không ai chịu nổi.

.............

Tuần này ngày 4 chương

12h trưa – 3h chiều – 6h chiều – 9h tối

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 48: Toàn Chân Thảm Hại

Đối với rất nhiều người Vương Trùng Dương là cao cao tại thượng tồn tại, Vương Trùng Dương là niềm tự hào của Toàn Chân Giáo có điều trong miệng Vô Hà Tử bản thân Vương Trùng Dương lại trở thành Trùng Dương tiểu tử.

Lời này nếu người khác nói ra tuyệt đối sẽ bị thiên hạ công phẫn thậm chí chết không toàn thây bất quá trong miệng Vô Hà Tử lại trở thành hợp tình hợp lý.

Nếu tính chi tiết, Vương Trùng Dương tuổi còn nhỏ hơn đám người Tiêu Dao Tam Lão, chỉ cần Vương Trùng Dương chưa đột phá ngũ đế tầng thứ, hắn trong mắt Vô Hà Tử vẫn chỉ là tiểu tử.

Lúc này tuyệt đối không ai ngờ một Ngũ Đế cường nhân lại xuất hiện, Ngũ Đế có thể coi là võ lâm chí tôn nhưng cũng chính vì vậy Ngũ Đế rất ít khi xuất hiện trên giang hồ, bọn họ nói dễ nghe liền là cao nhân tiền bối, nói khó nghe một chút liền đã là sống quá trăm tuổi lão quái vật, những người này có độ chấp nhất với hồng trần rất nhạt, căn bản gần như không quan tâm đến thế sự.

Vô Hà Tử ở ẩn tại Tử Ngọc Sơn đã rất lâu, thỉnh thoảng mới rời đi thăm bằng hữu, lão nhân này thoái ẩn giang hồ không biết bao nhiêu năm có điều chỉ cần hiện thân vẫn đáng sợ như cũ, vẫn không ai dám không để ý.

Nhìn thấy Vô Hà Tử đứng chắn trước người Vô Song, khuôn mặt của mọi người đều lập tức biến sắc, sau đó bất kể là Quách Tĩnh, Hoàng Dung hay hai vị cao thủ đến từ Cái Bang, Võ Đang đều ôm quyền cúi đầu, tôn kính mười phần.

“Tiền bối”

Bốn âm thanh vang lên đồng nhất, đã đủ nói lên địa vị của Vô Hà Tử, của ngũ đế cường giả.

Trong bốn người này, biểu hiện rõ nhất là Tống Viễn Kiều, trong mắt Tống Viễn Kiều hiện lên một vòng kích động, ánh mắt liên tục xuất hiện dị quang.

Cái Bang là thiên hạ đệ nhất bang phái nhưng bọn họ không có ‘vũ khí nguyên tử’, trong Cái Bang không có ngũ đế cấp bậc cường nhân.

Quách Tĩnh bản thân thực lực cực kỳ đáng sợ, Bắc Hiệp không phải là hư danh bất quá tư chất của Quách Tĩnh không đủ, hắn cũng không có cách nào đột phá ngũ đế cảnh giới.

Ở đây chỉ có một mình Tống Viễn Kiều từng chân chính tiếp xúc với ngũ đế, chân chính hiểu được ngũ đế cường giả mạnh thế nào.

Tống Viễn Kiều là đệ tử đời thứ ba của Võ Đang, ở trên hắn còn có Võ Đang Tam Thánh, còn có Trường Sinh Chân Nhân.

Trường Sinh Chân Nhân là tồn tại cấm kỵ của võ lâm, nhưng Tống Viễn Kiều cũng từng có cơ hội được nhìn thấy lão nhân gia xuất thủ một lần, 30 năm trước ngày Tống Viễn Kiều vẫn còn là một cái thiếu niên, hắn nhìn thấy tổ sư gia lấy sức một người hời hợt đánh bại Võ Đang Tam Thánh liên thủ, loại rung động này làm hắn mãi mãi không thể quên.

Trường Sinh Chân Nhân được coi là người mạnh nhất trong ngũ đế nhưng Vô Hà Tử cũng là ngũ đế, có kém cũng không kém quá nhiều, tuyệt đối là quái vật cấp bậc.

Tống Viễn Kiều ánh mắt đảo rất nhanh, khẽ liếc nhìn Vô Song sau lưng Vô Hà Tử, rồi lại nhìn về phía Quách Phù cách đó không xa, cuối cùng cũng làm ra quyết định, chỉ thấy bàn tay Tống Viễn Kiều xuất hiện một tia chân khí cực mỏng, sau đó nhè nhẹ tiến vào sau lưng Tống Thanh Thư.

Tống Thanh Thư đột nhiên cảm thấy một luồng nhu hòa chân khí chạy dọc sống lưng, đột nhiên rùng mình quay đầu nhìn phụ thân, chỉ thấy phụ thân của hắn ánh mắt đảo về phía Vô Song, sau đó khẽ gật đầu.

Tống Thanh Thư dường như đã sớm hiểu lời phụ thân nói, liền khẽ gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Vô Song.

Trên giang hồ thân bất do kỷ, trên giang hồ đấu đá liên miên cũng chỉ vì một chữ lợi.

Ngũ đế cường giả thoạt nhìn tiêu diêu tự tại nhưng cũng không thoát ra khỏi một chữ lợi này, chỉ cần ích lợi đủ lớn liền có thể sai khiến quỷ thần.

Vô Hà Tử nhìn như đơn giản nhưng sau lưng Vô Hà Tử là một con quái vật chưa chắc đã thua Võ Đang phái, điều này Quách Tĩnh cùng Sử Hỏa Long không biết, Tống Viễn Kiều lại biết.

Năng lực của Võ Đang vượt xa Cái Bang cũng như Quách phủ quá nhiều, có những việc thân là Võ Đang trưởng môn hắn hiểu biết hơn xa so với hai người còn lại, kể cả Hoàng Dung cũng không cách nào sánh bằng.

Quách Phù dung mạo không tệ, xuất thân cũng cực tốt bất quá còn chưa đủ để Võ Đang hạ vốn, Quách Phù còn chưa xứng để Võ Đang thiết đặt tâm tư chỉ bởi Võ Đang ánh mắt cao hơn Toàn Chân Giáo nhiều lắm.

‘Thiếu nữ tóc trắng’ thì lại khác, dung mạo tuyệt đối ở trên Quách Phù, tư chất của nàng đến cả Tống Thanh Thư cũng cảm thấy không bằng, về phần xuất thân lại càng kinh khủng.

Vô Hà Tử không thu đệ tử, cho dù toàn bộ Vong Ưu Thôn các sư huynh sư tỷ của Vô Song trên võ lâm chỉ được coi là ký danh đệ tử của Vô Hà Tử.

Đây là lần đầu tiên trước mặt người khác, Vô Hà Tử tự xưng sư phụ, tự nhận đồ đệ.

Sau lưng Vô Song không chỉ có một ngũ đế siêu cấp cường nhân, còn có một Tiêu Dao Phái không thua Võ Đang.

‘Thiếu nữ tóc trắng’ kia bất cứ mặt nào đều đáng để Võ Đang hạ vốn.

Đáng tiếc Tống Viễn Kiều sai lầm, suy nghĩ của ông ta rất tốt bất quá điều kiện tiên quyết... ‘thiếu nữ tóc trắng’ là nữ.

...........

Nếu đám người lúc này đang suy nghĩ làm sao đối mặt với Vô Hà Tử thì Vô Song lại khác.

Vô Hà Tử hiện thân làm Vô Song cảm thấy bất ngờ không thôi có điều khi lão nhân này vừa xuất hiện, liền nói với Vô Song một câu.

“Tí nữa xảy ra cái gì, cũng không được phép lên tiếng”.

Câu nói này thần kỳ chỉ có một mình Vô Song nghe thấy, cũng chính vì vậy hắn mới cảm thấy không tài nào hiểu nổi.

Rốt cuộc Vô Hà Tử đang suy nghĩ cái gì?



Vô Song cảm thấy phi thường tò mò, nhưng hắn quyết định vẫn sẽ nghe lời lão nhân này, dù sao Vô Hà Tử cũng sẽ không đối với Vô Song làm ra sự tình gì bất lợi.

Vô Song lúc này rốt cuộc lờ mờ có thể đoán ra, việc Vô Hà Tử muốn dẫn Vô Song đến Tương Dương Thành chỉ sợ có huyền cơ bên trong.

........

Vô Hà Tử cũng không muốn lấn Toàn Chân Giáo, có điều Toàn Chân Giáo càng ngày càng kém, càng ngày càng không ra gì.

Nếu phải hỏi hậu bối nào được Vô Hà Tử vừa mắt nhất đáp án liền là Vương Trùng Dương, Toàn Chân Giáo trước kia được Vương Trùng Dương thành lập để chống lại người Kim bảo vệ bình yên cho Đại Minh, sau khi Vương Trùng Dương qua đời, dĩ nhiên thế hệ sau của hắn lại muốn cùng người Kim bắt tay, gây dựng lại đại nghiệp cho môn phái, đứng đầu phái thân Kim đương nhiên chính là Khưu Xử Cơ.

Sau khi nước Kim bị Mông Cổ thôn phệ, Toàn Chân Giáo lại lập tức chuyển sang bám vào Quách Tĩnh cùng triều đình Đại Thanh, trong mắt Vô Hà Tử đám người Toàn Chân Giáo thật sự quá kém.

Toàn Chân Giáo một đời lại kém một đời, hơn nữa còn kém rất xa.

........ Đối mặt với Vô Hà Tử đứng đó, rốt cuộc Vương Xử Nhất cũng run rẩy đứng lên, hắn là người cảm nhận cơn giận của Vô Hà Tử rõ nhất, lúc này Vương Xử Nhất liền cảm thấy cả người run rẩy, lồng ngực như bị một thứ áp lực khổng lồ đè lên, đến cả hô hấp cũng khó khăn.

Vương Xử Nhất cũng không giống với sư đệ của hắn, Vương Xử Nhất làm người khôn khéo, biết tiến biết lùi, đây là lý do tại sao Mã Ngọc lại muốn vị sư đệ này đảm nhiệm vai trò dẫn đội đến Tương Dương Thành.

Chỉ thấy Vương Xử Nhất vừa đứng lên lại lập tức quỳ xuống, hai tay chắp phía trước, khuôn mặt mang mười phần sợ hãi.

“Tiền bối tha tội, là chúng ta có mắt không tròng mạo phạm lão nhân gia, có điều tiền bối muốn đánh muốn giết cứ tìm hai người vãn bối, xin đừng mang lửa giận đến Toàn Chân Giáo”.

Vương Xử Nhất nói rất chân tình, cũng tuyệt không có ý đồ xin thanh mạng, hắn biết chỉ cần Vô Hà Tử thích thì Toàn Chân Giáo coi như xong.

Sẽ không có bất cứ một danh môn đại phái nào đứng ra bảo vệ Toàn Chân Giáo, bởi đối thủ là Ngũ Đế.

Cho dù Toàn Chân Giáo có thể khiến Chu Bá Thông cùng Quách Tĩnh đứng ra vẫn là không đủ, thậm chí còn kém rất xa.

Cách duy nhất để bảo vệ Toàn Chân Giáo chỉ có làm Vô Hà Tử bớt giận, để xoa dịu lửa giận của vị ngũ đế cường nhân này, Vương Xử Nhất hắn nguyện hy sinh tính mạng.

Toàn Chân Thất Tử võ công không được, tâm trí cũng không được nhưng... bọn họ là huynh đệ, bọn họ thân như tay chân.

Toàn Chân Giáo có rất rất nhiều điểm không được, nhưng chung quy cũng không thể trách một mình Toàn Chân Giáo, đám người Mã Ngọc phải chịu áp lực rất lớn.

Vương Trùng Dương năm đó nhận hết hào quang của thiên hạ, trở thành Trung Thần Thông nức tiếng gaing hồ có điều cây cao thì đón gió, Vương Trùng Dương bằng bản lĩnh của mình chiếm toàn bộ Chung Nam Sơn, gây dựng thành Toàn Chân Giáo bất quá khi cột chống trời này đổ xuống, có bao nhiêu ánh mắt nhìn vào Toàn Chân Giáo?.

Chung Nam Sơn là một trong chín ngọn núi lớn nhất của võ lâm trung nguyên, địa thế của nó khiến vô số nhân vật thèm khát, không phải kẻ nào cũng có bản lĩnh chiếm núi xưng vương.

Thiếu Thất Sơn do Bắc Thiếu Lâm làm chủ.

Võ Đang Sơn của Võ Đang Phái.

Nga MI Sơn của Nga Mi Phái.

Quang Minh Đỉnh của Minh Giáo.

Hắc Mộc Nhai của Nhật Nguyệt Thần Giáo.

Côn Lôn Sơn của Côn Lôi Phái.

Tu Di Sơn của Tiêu Dao Phái

Đại Tuyết Sơn của Tuyết Sơn Phái

Chung Nam Sơn của Toàn Chân Giáo.

Trong chín ngọn núi này, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có Chung Nam Sơn là dễ nuốt nhất.

Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi, Minh Giáo, Nhật Nguyệt Giáo đều là siêu cấp đại phái, nếu không phải kẻ điên tuyệt đối sẽ không đụng vào.

Tiêu Dao Phái cực kỳ thần bí đồng thời cũng rất ít đi lại trên giang hồ, tuy nhiên bất cứ thế lực lớn nào cũng không muốn đụng vào con quái vật đang say ngủ này.

Côn Lôn Sơn cùng Đại Tuyết Sơn một cái cực nam một cái cực bắc, tránh xa thế tục căn bản không muốn giao tranh hơn nữa Côn Lôn Phái cùng Tuyết Sơn Phái cho dù rất ít đi lại trên giang hồ nhưng tuyệt đối không phải thịt mềm.
Nhìn đi nhìn lại, cũng chỉ còn một cái Chung Nam Sơn.

Chỉ cần duy nhất một điểm này, cũng đủ để Toàn Chân Giáo khổ không thể tả.

.........

Nhìn Vương Xử Nhất quỳ trên mặt đất, Vô Hà Tử tâm tình liền trở nên bình tĩnh rất nhiều, trong lòng giận giữ cũng tan đi một nửa.

Toàn Chân Giáo thế hệ này không được, nhưng ít nhất vẫn còn giữ lại chút cốt khí của Vương Trùng Dương.

“Mang theo bọn hắn cút”.

Năm chữ lạnh lẽo từ miệng Vô Hà Tử vang lên lại làm Vương Xử Nhất như nhặt được vàng, sắc mặt vốn trắng bệch lại có chút huyết khí, vội vàng cúi đầu một bái.

“Đa tạ tiền bối khai ân”.

Nói xong Vương Xử Nhất rất nhanh đỡ Doãn Chí Bình dạy, rồi đi về phía đám gạch vụn kia, kéo Hách Đại Thông ra.

Nhìn theo Toàn Chân Giáo xám xịt bỏ đi cũng sẽ không có ai coi thường bọn họ, thậm chí trong mắt Quách Tĩnh hảo cảm của hắn với vị Vương Xử Nhất kia liền cao thêm 1 chút.

Một quỳ của Vương Xử Nhất, không khiến người khác coi thường, trái lại liền có chút bội phục, không cần biết câu nói của người này là từ bản tâm hay có tính toán, nhưng chắc chắn Vương Xử Nhất là một người thông minh.

Vương Xử Nhất tốt xấu cũng là nhất lưu cao thủ, hắn mang theo hai người bị thương ra ngoài cũng không quá sức, có điều ngay lúc này Vô Hà Tử lại lên tiếng, giọng nói của Vô Hà Tử làm sống lưng Vương Xử Nhất lạnh toát.

“Khoan đã”.

Vương Xử Nhất rùng mình, sau đó chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt sợ hãi nhìn Vô Hà Tử.

“Tiền bối... tiền bối có gì phân phó”.

Vô Hà Tử khẽ liếc nhìn Vô Song ở phía sau rồi mỉm cười.

Điều này làm rất nhiều người cũng chú ý về phía Vô Song, làm Vô Song phi thường khó hiểu.

Sau đó chỉ thấy, Vô Hà Tử lạnh lùng liếc Vương Xử Nhất.

“Lão phu năm đó có chút giao tình với Trùng Dương tiểu tử, lão phu cũng không muốn bắt nạt mấy cái đệ tử của hắn có điều tội chết có thể tha nhưng tội sống khó tha, lão phu có hứng thú với Kim Nhạn Công của Toàn Chân Giáo”.

Vô Hà Tử nói 1 câu, làm toàn bộ những nhân vật đứng ở đây hít vào một hơi khí lạnh.

Trực tiếp yêu cầu một bộ võ công liền là yêu cầu quá mức bá đạo, phải biết võ công là cốt lõi tồn tại của môn phái, Toàn Chân Giáo cho dù không được nhưng cơ hội trở mình không phải không có, bọn họ vẫn còn lại võ công do tổ sư Vương Trùng Dương để lại.

Toàn Chân Kiếm Pháp không tính là gì, ở Toàn Chân Giáo bên trong càng có rất nhiều võ công lợi hại hơn, thậm chí võ công bên trong Toàn Chân Giáo chưa chắc đã thua danh môn đại phái trên giang hồ.

So với Thiếu Lâm cùng Võ Đang có thể không bằng nhưng Cái Bang cùng Nga Mi về phương diện võ công cũng chưa chắc ép nổi Toàn Chân.

Cũng may cho Toàn Chân Giáo, Vô Hà Tử chỉ muốn Kim Nhạn Công.

Kim Nhạn Công thứ này... Quách Tĩnh cũng biết, năm đó Mã Ngọc chính là tiện tay dạy cho Quách Tĩnh bộ Kim Nhạn Công này, sự thực bên trong Toàn Chân Giáo, Kim Nhạn Công không phải bất truyền võ học.

Vương Xử Nhất đầu tiên thân hình run lên nhưng sau đó khuôn mặt lại nghệt ra, rồi vội vàng cung kính.

“Tiền bối yêu cầu, vãn bối sao dám chối từ, xin tiền bối cho chúng ta 1 tháng thời gian, 1 tháng sau vãn bối tự mình mang Kim Nhạn Công ghi chép mang lên Tử Ngọc Sơn”.

Vô Hà Tử nghe vậy, mới khẽ gật đầu rồi phất tay.

“Đi đi, nhớ kỹ không có lần sau”.

Vương Xử Nhất như được đại xá, lập tức mang theo Doãn Chí Bình cùng Hách Đại Thông rời khỏi.

Ngày hôm nay đối với Toàn Chân Giáo tuyệt đối là trộm gà không được còn đánh mất nắm thóc, cũng may ‘đám thóc’ này vẫn trong phạm vi chịu đựng được của Toàn Chân Giáo.

Tất nhiên Kim Nhạn Công mà Vô Hà Tử muốn cũng không phải loại võ công bình thường, nó liền là một loại kỳ thuật.

Kỳ thuật là một dạng võ công nhưng cũng không phải là võ công, nó thiên về phụ trợ hơn là dành cho chiến đấu.

Kim Nhạn Công xưng là kỳ thuật bởi nó có thể giúp cơ thể người tu luyện nhẹ như chim nhạn, luyện đến tầng cao nhất thậm chí có thể lướt trên mặt nước.

Doãn Chí Bình có thể nhảy cao gấp 3 lần bình thường chính là nhờ Kim Nhạn Công.

Đương nhiên hiện nay toàn bộ Toàn Chân Giáo không có ai luyện được Kim Nhạn Công đến tầng cao nhất, bộ võ công này do Vương Trùng Dương sáng chế, ngoại trừ Vương Trùng Dương ra vẫn chưa có ai thể luyện đến tầng cuối cùng.

........

Tuần này ngày 4 chương

12h trưa - 3h chiều - 6 chiều - 9h tối.

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Quyển 1 - Chương 49: Dung Mạo Vấn Đề

Có Vô Hà Tử đứng ra vì vậy việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ thành không, lúc này Quách Tĩnh tuyệt đối sẽ không nhắc lại sự việc đám hộ vệ Quách phủ cùng Quách Phù, lại càng sẽ không đi hỏi nguyên do.

Dù ai đúng ai sai, việc này tuyệt không bàn lại, chỉ vì Vô Song là đệ tử do đích thân Vô Hà Tử chính miệng thừa nhận.

Đương nhiên Quách Tĩnh cũng có chút khó hiểu, về tình về lý Vô Hà Tử đều sẽ không đến tham dự sinh nhật của hắn mới đúng.

Quách Tĩnh gần như không có giao tình gì với Vô Hà Tử, có điều hắn cũng biết sức mạnh đáng sợ của Ngũ Đế cường giả, đã là Ngũ Đế liền là một loại truyền thuyết, một loại vô địch tồn tại, loại nhân vật này vốn không tài nào hạ mình đến chúc sinh nhật hắn mới phải.

Không giống với Quách Tĩnh đang không biết xử lý thế nào, Hoàng Dung nhẹ nhàng bước lên một bước, sau đó nhẹ cúi đầu với Vô Hà Tử.

Hoàng Dung thật sự có vài phần quen biết với Vô Hà Tử, ngày nàng còn bé bản thân Vô Hà Tử cũng vài lần đi qua Đào Hoa Đảo, Vô Hà Tử cùng Đông Tà quả thật có vài phần quan hệ, điều này khiến Hoàng Dung với ông cũng không quá xa lạ gì.

“Tiêu lão gia, tiểu nữ lại được gặp lão gia rồi”.

Vô Hà Tử cũng mỉm cười hòa ái với Hoàng Dung.

“Dung nhi, mấy năm không gặp, ngươi lại càng trở nên xinh đẹp, lại càng thành thục, so với mẹ ngươi lại càng giống”.

‘Dung nhi’ từ này liền rất mẫn cảm, lúc trước Vô Song còn mải chiến đấu, không tiện nhìn đông ngó tây, lúc này khi nghe hai chữ ‘dung nhi ‘ trong mắt Vô Song liền trở nên sáng hơn.

Hắn biết nữ nhân đang cúi đầu kia liền là Hoàng Dung.

Trong Kim Dung tiểu thuyết, Vô Song biết có ba cái nữ nhân có thiên tư đáng sợ nhất, đầu tiên là Vương Ngữ Yên, sau đó là Hoàng Dung, cuối cùng là Triệu Mẫn.

Triệu Mẫn là Mông Cổ quận chúa, cho dù Vô Song tò mò về nàng cũng rất khó gặp mặt, hơn nữa hắn cũng không biết cái thế giới này thì Triệu Mẫn đã sinh ra chưa nữa, mốc thời gian trong này quá loạn, hắn hiện nay mới chỉ đại khái xác định, có ba thế giới bắt đầu vận chuyển là Tiếu Ngạo Giang Hồ, Thần Điêu Đại Hiệp cùng Thiên Long Bát Bộ, ngoài ra có một thế giới đã trôi qua chính là Anh Hùng Xạ Điêu.

Đầu tiên bàn một chút về Vương Ngữ Yên, nữ nhân này có thể được Đoàn Dự thề chết yêu thương, một mực gọi là thần tiên tỷ tỷ, vượt qua toàn bộ các nữ nhân trong Thiên Long Bát Bộ, nhan sắc chỉ sợ không thua kém Tiểu Long Nữ bao nhiêu.

Dù sao kiếp trước, trong ký ức của Vô Song, cả Vương Ngữ Yên cùng Tiểu Long Nữ đều là do Lưu Diệc Phi đóng đi.

Vương Ngữ Yên đúng là rất đáng sợ, nàng có thể hiểu hết võ học trong thiên hạ, nàng như một cái máy tính siêu cường lưu trữ thông tin về võ công vậy, Đoàn Dự được nàng chỉ điểm cộng thêm Bug mà hắn mang theo liền dễ dàng được coi là một trong những nhân vật mạnh nhất Kim Dung.

Vương Ngữ Yên thiên tư võ học cực kỳ đáng sợ nhưng trong mắt Vô Song, nàng có phần không bằng Hoàng Dung cùng Triệu Mẫn.

Vô Song là người của tương lai, hắn có hứng thú rất lớn với võ học nhưng hắn biết võ học dù sao cũng không phải là con đường duy nhất, lại càng không phải là con đường rộng lớn nhất.

Nếu có Vương Ngữ Yên thiên về mặt võ công thì Hoàng Dung cùng Triệu Mẫn đều thiên về trí tuệ, hơn nữa còn là loại trí tuệ có giúp nam nhân giành thiên hạ.

Quách Tĩnh có gì?, trong mắt Vô Song thành công của Quách Tĩnh đến từ hai điều, đầu tiên là khí vận, thứ hai liền là Hoàng Dung.

Trong Anh Hùng Xạ Điêu, bản thân Quách Tĩnh vốn rất ngốc, lại sống trong nhà Tống thối nát, Quách Tĩnh bằng cái gì có thể thủ vững Tương Dương Thành ngần đấy năm?, bằng cái gì chống lại hùng binh Mông Cổ?, đương nhiên là nhờ Hoàng Dung, Vô Song một mực tin tưởng là Quách Tĩnh níu chân Hoàng Dung, nếu Hoàng Dung có một vũ đài rộng lớn hơn, nàng vận mệnh liền không phải là thủ tiết cùng chồng tại Tương Dương Thành.

Đương nhiên nếu không phải là Quách Tĩnh ngốc nghếch lại thật thà tốt bụng vô cùng cũng chưa chắc đã có thể lấy được phương tâm của Hoàng Dung.

Về phần Triệu Mẫn, nàng thân là nữ nhân lại có thể độc xông trung nguyên, khiến cho lục đại phái của trung nguyên sứt đầu mẻ trán, trận Vạn An Tự nếu không phải tồn tại Vô Kỵ nhân vật thuộc hàng siêu Bug của Kim Dung, nàng chưa chắc đã thua. Triệu Mẫn thua không phải bởi vì nàng không bằng người, nàng thua bởi chính mình, thua bởi một chữ tình.

Lúc này Vô Song rốt cuộc đã được gặp 1 trong 3 nữ nhân có thể coi là thông minh nhất Kim Dung thế giới, trong ánh mắt liền xuất hiện một tia lửa nóng.

Hoàng Dung lúc này khoác một lớp ảo mỏng màu vàng, bên trong là một bộ áo liền quần màu trắng, thoạt nhìn cho người ta cảm giác nhẹ nhàng thoát tục, mái tóc đen búi cao cùng những chiếc châm cài đầu màu vàng lại tăng cho nàng vài phần quý khí.

Hoàng Dung rất đẹp, cho dù nàng đã có 1 con nhưng cũng không cách nào che đi vẻ đẹp của nàng, chiếc cằm nhọn nhỏ nhắn, khuôn mặt trái xoan, ánh mắt sáng ngời thể hiện sự cơ trí, làn da như bạch ngọc.

Năm tháng qua đi không ảnh hưởng đến nhan sắc của nàng mà lại càng làm cho nàng có thêm vài phần vũ mị, vài phần phong vận thậm chí vài phần mị hoặc, sự mị hoặc của nữ nhân trưởng thành, của nữ nhân có địa vị phi thường.

Hoàng Dung lúc này cũng cảm giác có một ánh mắt nóng rực nhìn mình, nàng liền nghi hoặc nhìn lại, sau đó nàng cùng Vô Song bốn mắt nhìn nhau.

Không thể không nói, cho dù Vô Song có ngàn cái không muốn vạn cái không muốn với dung mạo của mình hiện nay thì dung mạo của hắn cũng có một lợi ích rất lớn, hắn nhìn lén nữ nhân, cho dù bị phát hiện cũng không cần xin lỗi.

Quả nhiên Hoàng Dung ánh mắt liền hiện lên một tia kỳ quái, nhưng cũng không đối với Vô Song làm cái gì thậm chí không nổi giận.

“kỳ quái, đứa bé này sao lại nhìn ta như thế?”.

Đây là suy nghĩ duy nhất trong lòng Hoàng Dung.

Vô Hà Tử cũng không biết việc xảy ra giữa Vô Song cùng Hoàng Dung, hắn đối với Hoàng Dung mỉm cười, sau đó nhẹ vỗ đầu Vô Song sau lưng.

“Dung nhi, lão phu ngày xưa đối với họ Hồng vốn không vừa mắt, không ngờ chỉ mấy món ăn liền sáng mắt nhận đệ tử, bất quá lúc này lão phu cũng hiểu chút chút tình cảnh của họ Hồng năm đó nha”.

Họ Hồng ở đây, tất nhiên là Cái Bang lão bang chủ - Hồng Thất Công.

Hoàng Dung nghe vậy cũng ngọt ngào mỉm cười, rồi lại nhìn Vô Song.

“Ý Tiêu gia là tiểu muội muội này cũng giống Dung nhi năm đó?”.



Vô Song nghe đến đây, sắc mặt liền đen lại, có điều hắn chưa kịp mở miệng đã thấy Vô Hà Tử khẽ lườm mình, lập tức liền phải nuốt lời nói lại, hôm nay với Vô Song thật sự quá uất ức.

“Đúng nha, Song nhi đứa bé này tài nấu ăn tuyệt đối là thiên hạ ít có, lão phu cũng bị nó làm nghiện, so với khả năng nấu ăn của nó, thiên tư võ nghệ chỉ là thứ yếu rồi”.

“Song nhi...”.

Lẩm bẩm cái tên Vô Hà Tử dùng để gọi mình, Vô Song liền âm thầm quyết tâm, khi trở về Tiêu Dao Cốc nhất định phải nhổ sạch râu của lão, Song nhi danh tự này hình như trùng với Song nhi bên cạnh Vi Tiêu Bảo đi?, dĩ nhiên Vô Hà Tử lại gọi hắn như vậy?.

Hoàng Dung lần này khẽ cúi đầu xuống, cũng vỗ vỗ đầu Vô Song đầy thân mật.

“Tiểu muội muội thật giỏi nha, tỷ tỷ ở tuổi ngươi liền chưa chắc đã có thể làm được nha”.

Vô Song bị nàng xoa đầu, hắn liền trực tiếp không quan tâm, bất quá lúc này Vô Song mới phát hiện ra, khi Hoàng Dung cúi đầu xuống, bộ ngực sữa của nàng cũng di động theo, bộ ngực no đủ như muốn xé rách lớp ảo mỏng ra, để Vô Song có một phen rửa mắt không thôi.

“Được rồi, lần này lão phu muốn đến thăm ngươi cùng vài cái cố nhân một chút, đáng tiếc lại gặp việc mất hứng, lão phu liền mang Song nhi trở về đi, sau này nếu có thời gian rảnh, lên Tử Ngọc Sơn một chút, lão phu mời ngươi ăn đồ ăn Song nhi nấu”.
Nói rồi cũng lười để ý đến Quách Tĩnh cùng đám người bên cạnh hắn, Vô Hà Tử một tay giữ lấy Vô Song, sau đó lập tức rời đi.

Vô Hà Tử không để ý đến Quách Tĩnh cũng không có nghĩa là Quách Tĩnh cũng vậy, hắn lập tức khom lưng cúi chào, không chỉ Quách Tĩnh mà tất cả những nhân vật trong hậu viện đều cung kính cúi đầu.

‘Song nhi’ cái tên này liền trở thành chạm tay có thể bỏng, ít nhất ở đây Tống Thanh Thư cùng Dương Quá đều sẽ nhớ thật kỹ.

“Thì ra tỷ tỷ gọi là Song nhi, tên thật đẹp a. Không biết bao giờ được gặp lại tỷ tỷ”.

Đây là suy nghĩ của Dương Quá.

Tống Thanh Thư khuôn mặt vẫn phi thường nho nhã có điều trong ánh mắt xuất hiện một tia tinh quang.

“Thì ra nàng gọi là Song nhi, nếu nàng là nữ nhân của ta... nếu có Vô Hà Tử tiền bối hậu thuẫn, minh chủ võ lâm không phải ta còn có thể là ai?”

Tất nhiên Vô Hà Tử rời đi nhưng Thư Sinh cùng Phán Quan vẫn sẽ ở lại, hai người không có bộ mặt lớn như Vô Hà Tử, hai người hôm nay liền thay sư phụ đến chúc mừng Quách đại hiệp, căn bản đi không được.

..........

Vô Hà Tử tốc độ rất nhanh, chỉ một thoáng đã rời khỏi Tương Dương Thành, sau đó tìm lấy một mảnh đất trống hạ xuống.

Vô Hà Tử vừa hạ xuống khuôn mặt liền giật giật.

“Tiểu tử, muốn chết, có biết đau không?”.

Vô Hà Tử ném Vô Song xuống đất, lúc này trên tay Vô Song có vài sợi râu trắng của ông ta, vẻ mặt Vô Song cực kỳ tức giận.

“Hừ mất có mấy sợi râu thì sao chứ, lão già chúng ta ở đây hai mặt một lời đi, ngươi hại ta thật thảm a, ngươi rốt cuộc đang tính cái gì”.

Vô Song tất nhiên rất tức giận, hắn là nam nhân 100% dĩ nhiên lại mang theo khuôn mặt tuyệt thế mỹ nhân?.

Vô Song cũng không phải người ngu, từ ánh mắt của Dương Quá cùng Doãn Chí Bình, thêm huynh đệ Võ gia, hắn rốt cuộc cũng biết dung mạo hiện nay của mình có sức sát thương thế nào.

Nếu hắn là nữ nhân hắn tất nhiên sẽ cực kỳ vui mừng... nhưng hắn lại là nam nhân a?, công lý ở đâu?.

Khuôn mặt tức giậc của Vô Song không làm Vô Hà Tử có chút nào quan tâm, ông ta lập tức gõ đầu Vô Song một cái.

“Tiểu tử, ngươi có biết tại sao lão phu phải mang ngươi đến Tương Dương Thành hay không?”.

Vô Song nghe vậy liền thành thực lắc đầu.

Thật ra Vô Song biết Vô Hà Tử thân là ngũ đế, làm gì cũng có nguyên do, hắn chỉ đơn thuần tức giận ông ta, dĩ nhiên gọi hắn là ‘Song Nhi’?.

Vô Hà Tử liền thở dài ngồi xuống trên một tảng đá, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vô Song sau đó tiếp tục thở dài.

Vô Song nhìn thấy biểu hiện của Vô Hà Tử, cũng chẳng biết phải nói gì, cũng đành ngoan ngoãn kiếm một chỗ ngồi sạch sẽ dưới mặt đất, hắn biết Vô Hà Tử đang muốn giải thích cho hắn hiểu.

Quả nhiên khi Vô Song ngồi xuống, Vô Hà Tử mới trầm ngâm lên tiếng.

“Hôm nay lão phu muốn đưa ngươi đến Tương Dương Thành, thật ra là muốn để Quách Tĩnh nhìn thấy ngươi, muốn xem biểu hiện của Quách Tĩnh”.

“Coi như ngày hôm nay lão phu vẫn tương đối hài lòng, Quách Tĩnh tiểu tử kia không có hoài nghi ngươi”.

Vô Song lúc này liền cảm thấy khó hiểu, ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào mặt của mình.
“Quách Tĩnh?, chúng ta hình như không có giao tình gì đi, thậm chí chưa gặp nhau lần nào?”.

Vô Hà Tử liền lắc đầu.

“Quách Tĩnh chưa gặp ngươi nhưng hắn gặp cha ngươi, tiểu tử ngươi có biết, ngươi giống cha mình thế nào chứ?, ngươi căn bản là phiên bản của cha ngươi khi còn bé, nếu diện mạo ban đầu của ngươi không thay đổi, chỉ sợ rất rất nhiều người nhận ra ngươi là hậu nhân của người đó”.

“Đây là trung nguyên, là thiên hạ của Đại Thanh, cho dù Thuận Trị chết đi thì sao?, căn bản không liên quan, cha ngươi vẫn là tồn tại cấm kỵ, ngươi là hậu nhân của hắn chỉ sợ liền phải chết rất thảm”.

“Diệt cỏ không tận gốc, gió xuân lại mọc lên. Lão phu cũng đành phải thay đổi khuôn mặt của ngươi, Tiên Thiên Chí Âm Thể cùng Quỳ Hoa Bảo Điển đều có công dụng thay đổi khí chất thậm chí dung mạo, đương nhiên chỉ có tác dụng với những khuôn mặt chưa thành hình, nói đơn giản một chút là ngươi con nhỏ, dung mạo chưa thật sự định hình, Tiên Thiên Chí Âm Thể cùng Quỳ Hoa Bảo Điển liền thật sự có thể làm khuôn mặt ngươi hoàn toàn thay đổi, lại thêm chí âm đan dược Động Huyền Kim Đan liền tạo thành loại dung mạo này”.

“Nhân quả của cha ngươi rất lớn, ngươi lại quá giống phụ thân của mình, từ đó lão phu liền phải dùng cách này”.

Vô Hà Tử nói xong lại nhìn Vô Song, thật ra chính bản thân Vô Hà Tử cũng không hiểu tại sao, dung mạo của Vô Song có thể ‘tiến hóa’ đến một bước này, Vô Song cũng không biết, trong mắt Vô Hà Tử dung mạo của Vô Song chưa chắc đã thua kém Hoàng Dung hồi trẻ, dù sao Hoàng Dung khi bằng tuổi Vô Song cũng chỉ đến thế mà thôi.

Vô Song lúc này mới hiểu lý do của Vô Hà Tử, trong lòng hắn xuất hiện một cảm giác khó chịu nhưng lại không thể phát ra, hắn đương nhiên sẽ không thể trách Vô Hà Tử, cũng không thể trách phụ thân mình, nhưng hắn căn bản không muốn dung mạo xinh đẹp này.

“Thật sự không có cách nào sao?, ta là đại nam nhân a”.

Vô Song vẻ mặt đáng thương nhìn Vô Hà Tử, khuôn mặt như sắp khóc.

Vô Hà Tử cũng chỉ đành lắc đầu cười khổ.

“Nếu có cách khác, lão phu việc gì phải khổ tâm như vậy”.

Nói đến đây Vô Hà Tử đột nhiên khựng lại, ánh mắt có chút thâm ý nhìn Vô Song.

“Có cách”.

Vô Song lập tức vui mừng, hớn hở nhìn Vô Hà Tử.

“Cách gì, sư phụ lão nhân gia người mau mau nói a “.

Vô Hà Tử vuốt vuốt bộ râu của mình.

“Dịch dung, nếu ngươi không muốn mang khuôn mặt này gặp người khác, liền cũng chỉ có cách dịch dung”.

Vô Song nghe vậy liền tương đối mất hứng, dịch dung đúng là khiến không ai gọi hắn là tiểu cô nương, bất quá cũng chỉ là thủ xảo, hắn sau này còn có huynh đệ của hắn, có nữ nhân của hắn, sao có thể cả đời ở trong lớp dịch dung.

Bất quá lời Vô Hà Tử nói cũng làm Vô Song suy nghĩ.

Bản thân Vô Song đã nhắm đến dịch dung thuật từ lâu nhưng không có ai dạy hắn, Vô Song quả thật muốn dùng dịch dung thuật để hành sự trong tương lai.

Thân phận hiện nay của Vô Song có thể nói là cực tốt.

Giả sử thế gian này chia làm chính đạo cùng ma đạo.

Về mặt ma đạo, Vô Song rất có khả năng chưởng quản Thiên Long Giáo tương lai, tiếp tục nối bước chan hắn.

Về mặt chính đạo, danh tiếng của Vô Song trên giang hồ vốn là con số 0 nhưng danh tiếng thứ này muốn kiềm cũng không khó, lại thêm hắn hiện nay được coi là đệ tử Vô Hà Tử, liền có thể coi là xuất thân cực kỳ vững chắc.

Ma đạo, chính đạo hai thứ này Vô Song căn bản không muốn buông bỏ thứ nào, hắn có hai thân phận vì cớ gì không sử dụng?.

Muốn sử dụng hai thân phận, hắn nhất định phải biết dịch dung thuật, thậm chí phải chuẩn bị kỹ càng rất nhiều thứ.

Hắn năm nay mới có 7 tuổi, thời gian là thứ duy nhất Vô Song không thiếu.

Nghĩ đến một điểm này, hắn liền vội hỏi Vô Hà Tử.

“Sư phụ, ngài biết thuật dịch dung?”.

Vô Hà Tử nghe vậy liền khẽ gật đầu sau đó lại lắc đầu.

“Lão phu đúng là biết dịch dung nhưng không tính là giỏi, việc này liên quan đến an nguy của ngươi, liền phải tìm dịch dung đại cao thủ mới được”.

Lời Vô Hà Tử nói cực kỳ hợp lý có điều Vô Song lại có chút trầm ngâm.

Nếu hắn muốn từ người khác học nghệ, liền phải học từ người cực kỳ tinh thông nhưng cũng phải là người hắn có thể hoàn toàn tin tưởng, bởi đây có thể sẽ trở thành bí mật lớn nhất của hắn tại thế giới này.

“Sư phụ, người có ý kiến nào không?”.

Vô Hà Tử căn bản không cần suy nghĩ lền mỉm cười.

“Nói về dịch dung, trên giang hồ không thể không kể Cầm Đế, việc này tốt nhất ngươi nên hỏi cô cô của ngươi một chút, nàng liền có thể trợ giúp”.

Nghe đến Cô Cô, Vô Song liền mỉm cười gật đầu, cho dù Cô Cô cũng đã có nửa năm không quay về nhưng hắn biết nhất định Cô Cô sẽ trở lại, khi nhìn thấy Cô Cô, hắn liền sẽ hỏi về dịch dung vấn đề.

........

Tuần này ngày 4 chương

12h trưa - 3h chiều - 6 h chiều - 9h tối

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan.

Quyển 1 - Chương 50: Trà Vương cùng Kiếm Thánh

Nếu đã suy nghĩ thông việc dung mạo, Vô Song trong lòng cũng bớt đi vài phần khó chịu, hắn cũng không phải là người thích suy nghĩ tiêu cực, nếu thật sự không cách nào thay đổi được hắn cũng đành chấp nhận, dung mạo vấn đề này Vô Song tạm thời sẽ không suy nghĩ đến, có điều hiện nay trong đầu Vô Song việc cấp thiết nhất liền là muốn ngay lập tức mua cái mặt nạ che mặt.

Diện mạo xinh đẹp làm chính Vô Song quá mất mặt.

Vô Hà Tử cũng không biết Vô Song đang nghĩ gì, ông ta lúc này chỉ nghĩ Vô Song nhận mệnh liền khẽ mỉm cười sau đó vỗ vai hắn.

“Tiểu Vô Song, lần này ta muốn dẫn ngươi đến gặp một cái bằng hữu, lát nữa tỏ ra ngoan ngoãn một chút”.

Vô Song nghe vậy ánh mắt liền hiện lên một tia nghi hoặc sau đó biến thành tò mò.

Vô Hà Tử làm người thế nào Vô Song đương nhiên biết, đừng nhìn Vô Hà Tử với Vô Song cười đùa hồ nháo nhưng với người khác tất nhiên không giống, ít nhất trong mắt đám cao thủ võ lâm đương đại Vô Hà Tử liền là một cái nhân vật không thể trêu chọc.

Tầm mắt Vô Hà Tử cũng rất cao, đến cả Quách Tĩnh thủy chung Vô Hà Tử cũng chưa nhìn nhiều, lúc này dĩ nhiên Vô Hà Tử muốn dẫn Vô Song đến gặp bằng hữu lại yêu cầu hắn ngoan ngoãn, đủ để nói lên vị bằng hữu này của Vô Hà Tử chỉ sợ cũng là một cái siêu cấp nhân vật trên giang hồ.

Vật họp theo loài, bằng hữu của Vô Hà Tử chắc chắn không phải nhân vật đơn giản.

.......

Vô Song cứ ngỡ Vô Hà Tử sẽ đưa hắn đến chỗ nào xa xôi bất quá không ngờ địa điểm lần này cũng rất gần Tương Dương Thành, hay nói đúng hơn là ngay ngoại thành của Tương Dương Thành.

Hiện trước mặt Vô Song là một tấm bảng hiệu thoạt nhìn vô cùng đơn giản, trên bảng hiệu có ghi ‘Lục Trúc Thôn’.

Vô Song đang định bước vào bên trong thì thấy Vô Hà Tử ngăn hắn lại, ánh mắt có chút hứng thú nhìn Vô Song.

“Tiểu tử lúc nãy lão phu quên hỏi ngươi một việc, lúc cùng tiểu tử của Toàn Chân quyết đấu, rõ ràng ngươi thừa sức giải quyết hắn sớm hơn, việc gì lại bị Toàn Chân Kiếm Pháp đẩy lùi như thế? “.

Vô Hà Tử cực hiểu Quỳ Hoa Bảo Điển, bằng vào Quỷ Ảnh thân pháp bên trong Quỳ Hoa Bảo Điển căn bản Doãn Chí Bình không có cửa thắng, ít nhất Toàn Chân Kiếm Pháp căn bản không chạm nổi vào góc áo của Vô Song chứ đừng nói áp chế hắn.

Vô Song nghe vậy liền gãi gãi đầu, khuôn mặt đỏ lên.

Doãn Chí Bình là nhân vật đầu tiên Vô Song quyết đấu mà sử dụng đến võ công môn phái.

Kiếp trước hắn xem trên phim thấy Vương Ngữ Yên có thể dùng mắt thường đoán ra chiêu thức của đối phương, thậm chí biết đối phương chuẩn bị dùng chiêu gì.

Hắn cũng được thấy Trương Vô Kỵ một tay quyết đấu, một tay học trộm thủ pháp của đối phương.

Vô Song kiếp trước nhìn thấy mấy hình ảnh này hâm mộ không thôi, vừa nãy khi thấy Doãn Chí Bình dùng Toàn Chân Kiếm Pháp, hắn đúng là mang theo tâm tư học trộm, đáng tiếc Vô Song không có đạt đến trình độ quái vật như Trương Vô Kỵ.

“Sư phụ, lúc nãy ta phân tâm, lúc đầu ta suy nghĩ muốn vừa đánh vừa học trộm chiêu thức của Toàn Chân Giáo, đáng tiếc việc này khó quá”.

Vô Hà Tử nghe vậy liền bật cười sau đó đưa ra hai ngón tay.

“Muốn học trộm chiêu thức của người khác ngươi tất nhiên không có cách nào làm được, bất quá chỉ là hiện nay không có cách, không có nghĩa là tương lai không có cách”.

“Có hai loại kỹ năng học trộm, loại đầu tiên dùng siêu cường khả năng lĩnh ngộ cùng siêu cường khả năng quan sát kết hợp với siêu cường trí nhớ ghi lại võ công của đối phương, loại thiên tài này chỉ sợ trăm năm võ lâm chưa đi ra nổi một người”.

“Kỹ năng học trộm thứ hai liền là dùng trí nhớ cùng hiểu biết của bản thân, diễn luyện lại võ học của đối phương, muốn áp dụng cách này thì ngươi phải có kiến thức khổng lồ với võ học, võ học thường thức đạt đến trình độ đáng sợ, hay nói đơn giản kiến thức của ngươi trở nên cực kỳ rộng lớn”.

“Về mặt trí nhớ ngươi liền đạt, bất quá những mặt còn lại ngươi càng phải cố gắng nhiều hơn”.

Vô Song nghe vậy trợn tròn mắt nhìn Vô Hà Tử.

“Sư phụ, người không thấy khó chịu khi đệ tử học trộm võ công của ngươi khác sao? “.

Vô Hà Tử quay đầu lại ánh mắt chớp chớp nhìn Vô Song.

“Trên đời này làm gì có cái gì gọi là tự sáng tạo ra?, ai cũng chịu ảnh hưởng bởi một thứ gì đó, quan trọng là có thể biến thứ đó thành của riêng mình hay không mà thôi, nếu nói học trộm không bằng gọi là lĩnh ngộ, ngươi lĩnh ngộ được càng nhiều thì võ học thường thức lại càng tăng, hấp thu được càng nhiều tinh túy của tiền nhân, võ học của ngươi lại càng hoàn mỹ”.

“ Cùng là một bộ Toàn Chân Kiếm Pháp, hiểu biết khác nhau thì vận hành khác nhau, ít nhất nếu Toàn Chân Kiếm Pháp rơi vào tay Vương Trùng Dương nó liền là một loại đáng sợ kiếm pháp, nếu vào tay Doãn Chí Bình liền thành rác rưởi kiếm pháp, cùng một loại kiếm pháp uy lực cũng không giống nhau, ngươi học trộm được bao nhiêu phần tinh túy bên trong, liền là bản lĩnh của ngươi”.

Nói xong Vô Hà Tử cũng chậm rãi đi vào bên trong Lục Trúc Thôn, ở sau lưng hắn Vô Song liền đứng sững lại, suy nghĩ thật lâu.

Khi Vô Song một lần nữa trở lại với thực tại, bóng lưng của Vô Hà Tử đã bắt đầu trở nên mờ mờ ảo ảo, hắn vội vàng ba chân bốn cẳng chạy theo.

........

Lục Trúc Thôn rất thanh bình và cũng rất đẹp.

Trong ánh mắt của Vô Song, toàn bộ Lục Trúc Thôn được bao phủ bên trong màu xanh của cây trúc, cùng với từng làn gió xuân khẽ thổi cho Vô Song một cảm giác yên bình khó tả.

Lục Trúc Thôn không giống với Vong Ưu Thôn, nó rộng lớn và đông đúng hơn nhiều, ở đây có thể coi là một cái thôn chân chính.

Những người dân trong thôn chủ yếu làm nghề nông, chăm sóc ruộng vườn, có một số ít người lại làm nghề đan lát, dù sao xung quanh đây cũng có rất nhiều cây trúc.

Người dân của Lục Trúc Thôn cho Vô Song một cảm giác chất phát mà hiền lành, sự chất phát của những người nông dân lao động cần cù.

Không khí ở đây rất tuyệt vời, không có cái vẻ ồn ào náo nhiệt như Tương Dương Thành, thích hợp để nghỉ ngơi, sinh sống.

Hai người Vô Hà Tử cùng Vô Song bước vào trong thôn liền mơ hồ trở thành tâm điểm của cái nhìn, rất nhiều người đang hướng ánh mắt về phía hai người.

Tất nhiên Vô Song là người bực bội nhất, hắn biết ánh mắt của những người dân kia không nhìn Vô Hà Tử, họ đâu biết Vô Hà Tử là ai?, ánh mắt của bọn họ rõ ràng là đang nhìn Vô Song.

Trong mắt những người dân này, Vô Song là một cô bé xinh đẹp với mái tóc màu trắng vô cùng bắt mắt, đương nhiên sẽ thành tâm điểm mọi cái nhìn.

Cũng may Vô Hà Tử không bắt Vô Song đi vòng quanh Lục Trúc Thôn, bọn họ rốt cuộc cũng dừng lại trước một ngôi nhà tương đối lớn.

Cửa nhà lúc này đã mở sẵn, Vô Song thậm chí có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh bên trong.

Trong nhà có một cái ao nhỏ cùng một hòn non bộ, ở trước sân có một mảnh đất canh tác trống, phía trên là một dàn hoa thiên lý, hàng rào quanh nhà được phủ lên sắc đỏ của hoa râm bụt

Hướng tầm mắt ra xa hơn liền là bậc thầm, trên thềm nhà trải một cái chiếu trúc tương đối lớn cùng vài chậu cây cảnh ở bên ngoài.

Trên cửa ra vào còn có một cái chuông gió đang nhè nhẹ rung động.

Vô Hà Tử mỉm cười bước vào, sau đó Vô Song cũng đi theo, trong ánh mắt ngập tràn tò mò.

Vô Hà Từ vừa bước vào, như có cảm ứng, trong nhà có tiếng bước chân vang lên, sau đó một lão nhân chậm rãi đi ra.

Người này khuôn mặt hiền hậu vô cùng, ở giữa trán có một cái bớt đỏ hình tròn, mái tóc bạc trắng búi cao, trên cổ có một cái khăn lau mặt tương đối dài, trên người là một bộ áo gai đã vá chằng chịt, bên dưới mặc một chiếc quần màu xám sắn lên tận đầu gối, nhìn lão nhân này căn bản không khác gì một lão nông bình thường.

Lão nhân nhìn thấy Vô Hà Tử mang Vô Song tiến đên liền khẽ mỉm cười.

“Ta tưởng ngươi còn ở lại chỗ họ Quách chứ, dù sao nha đầu kia nấu ăn vẫn là rất ngon”.

Vô Hà Tử nhìn vị bằng hữu này của mình liền mỉm cười.

“Chỗ Quách tiểu tử làm gì có rượu ngon như chỗ ngươi, về phần thức ăn nha, Dung nha đầu không nấu ta không phải còn có thể bảo đệ tử nấu sao?”.

Nói xong Vô Hà Tử lại cúi xuống nhìn Vô Song.Lúc trước được Vô Hà Tử dặn dò, Vô Song đương nhiên ngoan ngoãn cúi đầu.

“Sư phụ, tiền bối, việc nấu ăn cứ để Vô Song lo, hai người không cần lo lắng”.

Lão nhân kia nghe vậy liền hiền hòa mỉm cười với Vô Song.

“Được được, có thể được lão Hà so sánh với Dung nha đầu, ta cũng thật sự hứng thú với trù nghệ của ngươi, để lão phu dẫn ngươi xuống bếp”.

Nói xong lão nhân hiền từ dẫn Vô Song đi vào bên trong, thẳng đền trong phòng bếp.

Phòng bếp cũng không tính là lớn nhưng phi thường sạch sẽ ngăn nắp, đủ để thấy lão nhân thoạt nhìn lôi thôi này lại hết sức cẩn thận.

Lão nhân nhẹ nhàng vỗ vào vai Vô Song, sau đó chỉ chỉ về phía góc bếp.

“Hà hà, bạn cũ đến chơi nhưng nhà lão phu cũng không có nhiều đồ, ở chỗ này chỉ có ít rau sống nhà trồng được, một con gà mái tơ cùng 3 con cá chép lấy từ nhà tiểu Dần hàng xóm, tiểu tử ngươi đừng có chê lão phu nghèo túng nha”.

Vô Song nào dám chê lão nhân này, ở thời hiện đại của hắn, bạn bè đến chơi với nhau tiếp đãi cũng chỉ thế này mà thôi.

“Tiền bối nói đùa, người cứ ra ngoài trước đi, việc trong này liền để vãn bối lo là được rồi”.

Lão nhân lại hiền từ khẽ vỗ vai Vô Song rồi khẽ gật đầu.

“Ân, vất vả ngươi rồi”.

Sau đó thân hình lại chậm rãi bước ra ngoài.

.......

“Thế nào, đệ tử của lão phu không tệ chứ?”.

Lão nhân kia vừa trở lại, Vô Hà Tử đã vui vẻ lên tiếng.

Lão nhân lập tức xì mũi coi thường.

“Đệ tử của ngươi?, không dạy cho hắn một chiêu nửa thức cũng xưng sư phụ, mặt ngươi không ngờ càng ngày càng dày”.

Vô Hà Tử không để ý, rung đùi vuốt râu.

“Ta chỉ biết ngươi đang ghen tị a, đệ tử này của ta biết bổ củi, biết đun nước tắm, biết pha trà, biết quét nhà, biết cả khám bệnh, đặc biệt trù nghệ cao tuyệt, ngươi có phải là đang cực kỳ ghen tị hay không “.

Lão nhân kia trực tiếp không thèm nhìn Vô Hà Tử, cũng chậm rãi ngồi xuống chiếu trúc.

“Rõ ràng là bắt nạt hắn còn nhỏ, để hắn làm nhiều việc như thế vậy mà cũng dám xưng sư phụ?”.

Hai lão nhân này ngồi một chỗ với nhau liền không có cách nào yên ổn, căn bản cứ như hai cái tiểu hài tử.

Hết nói việc của Vô Song liền tiếp tục nói trên trời dưới đất, đủ sự trên đời.

Đột nhiên lúc này Vô Hà Tử như nhớ ra cái gì đó, vẻ mặt liền trở nên nghiêm túc.

“Này lão bằng hữu, ta vừa nhớ ra một việc quan trọng”.

Lão nhân kia liền nhíu đôi lông mày.

“Việc gì?, nói luôn đi không cần úp úp mở mở, có điều đừng mong từ chỗ lão phu lấy đi thứ gì, lão phu hiện nay không có cái gì cho ngươi mang đi, bớt mơ mộng”.

Vô Hà Tử sắc mặt liền đen lại, sau đó ho khan.

“Khụ khụ, trong mắt ngươi ta liền là kẻ như vậy? “.

Lão nhân liếc nhìn Vô Hà Tử sau đó rất nhanh gật đầu.

“Đương nhiên, chẳng nhẽ không phải?, ta còn nhớ ba năm trước, ngươi chính là mặt dày chạy đến mượn lão phu Tửu Thần Quyết, đến bây giờ còn chưa có trả đâu?”.
Vô Hà Tử lại vội ho khan một lần nữa.

“Không... không phải lần này ta muốn nói việc khác... khụ khụ”.

Lõa nhân kia lườm Vô Hà Tử một cái, sau đó liền chăm chú lắng nghe.

Vô Hà Tử thấy vậy mới mở miệng.

“Tiểu tử kia ngươi cũng thấy rồi đấy, việc của ta thì ngươi cũng biết, ta căn bản không thể dạy nó một chiêu nửa thức, ta lần này đến đây, là muốn ngươi thay ta cho nó một vật”.

Lão nhân kia nghe vậy, khuôn mặt liền biến thành trầm ngâm.

“Vật gì?”.

Vô Hà Tử mỉm cười, khóe miệng cong lên.

“Ỷ Thiên Kiếm”.

Đáp lại Vô Hà Tử, lão nhân kia đôi môi run rẩy sau đó phun ra một chữ.

“Cút”.

Vô Hà Tử sắc mặt đỏ lên, liền ho khan.

“Khụ khụ... không thể thương lượng sao?”.

Lão nhân trực tiếp khoát tay, vẻ mặt căn bản không có nửa phần thương lượng.

“Biến”.

Vô Hà Tử vội khoa tay múa chân.

“Hừ quỷ hẹp hòi, đừng tưởng ta không biết, Ỷ Thiên Kiếm năm đó ngươi giao cho lão tình nhân của ngươi, lão phu chỉ thử ngươi mà thôi”.

Lần này đến phiên lão nhân đỏ mặt lên, ánh mắt liền liếc nhìn Vô Hà Tử.

“Đã biết rồi việc gì phải hỏi?, ngươi chính là chuyên môn đến đây trêu chọc lão phu đúng không?, cẩn thận tí nữa còn không có rượu mà uống”.

Vô Hà Tử nghe đến ‘rượu’, ánh mắt liền sáng lên, sau đó khẽ mỉm cười.

“Thật ra lần này ta đúng là đến xin ngươi một vật tặng cho tiểu tử kia, đương nhiên không phải là Ỷ Thiên Kiếm, ta muốn Thiên Tằm Tơ”.

Lão nhân kia nghe vậy liền không có trực tiếp cự tuyệt, sau đó cũng liền gật đầu.

“Thiên Tằm Tơ thứ này có thể cho ngươi, dù sao Thiên Tằm Tơ với ta cũng không có tác dụng quá lớn, tiểu tử kia lại là Quỳ Hoa truyền nhân, Thiên Tằm Tơ đưa cho hắn cũng là vật quy nguyên chủ, có điều quy củ không thể bỏ, ngươi liền dùng vật đổi vật”.

Vô Hà Tử đương nhiên biết quy củ này của đối phương, không cần suy nghĩ, trong tay ông ta xuất ra một bình đan dược.

“Lão phu đã sớm chuẩn bị, bát phẩm đan dược Hoàng Cực Đấu Linh Đan, thế nào?”.

Nhìn vào bình ngọc trong tay Vô Hà Tử, lão nhân kia khóe miệng run run.

“Vô sỉ, ta liền thấy lạ tại sao hôm nay ngươi không mặt dày bám chân lão phu, hóa ra Thiên Tằm Tơ là lão Trịnh muốn đổi, vậy mà cũng dám xưng làm của mình?”.

Vô Hà Tử phi thường đắc ý mỉm cười.

“Thế rốt cuộc ngươi có đổi hay không, Trịnh lão đầu nửa năm nay ăn chùa uống chùa ở Tử Ngọc Sơn cảu ta, liền phải bỏ ra chút điểm, lão phu căn bản sẽ không để hắn ăn không ngồi rồi nha”.

Lão nhân triệt để không biết nói gì với Vô Hà Tử, liền chậm rãi đứng lên, đi vào bên trong phòng, lúc rời đi trên tay còn cầm theo bình Hoàng Cực Đấu Linh Đan trong tay Vô Hà Tử.

Nhìn bằng hữu già rời đi, Vô Hà Tử nhẹ nhàng mỉm cười, nhân vật có thể để ông ta trải lòng như vậy cũng không còn nhiều, nhân vật có thể để Vô Hà Tử gọi là bằng hữu cũng không còn nhiều.

Lúc này đột nhiên cửa đại môn bằng trúc lại nhè nhẹ mở ra, ở ngoài nhà trúc xuất hiện thêm hai người.

Một người là thiếu nữ như hoa như ngọc, còn 1 người lại là lão nhân già nua, khuôn mặt có chút khắc khổ.

Thiếu nữ vừa mở cửa, sau đó nhìn thấy Vô Hà Tử thì liền phụng phịu.

“Sư phụ, ngươi rất xấu nha, đi chơi không dẫn theo Mẫn Mẫn, để ta ở Quách phủ thật thảm, căn bản không có cái gì chơi”.

Vô Hà Tử đối mặt với Mẫn Mẫn làm nũng liền cười hiền hòa, sau đó một tay đưa ra nhẹ vỗ đầu nàng.

Lão nhân ở bên ngoài thấy Mẫn Mẫn biểu hiện cũng lắc đầu cười khổ, sau đó chậm rãi đi vào.

Khi lão nhân bước vào nhà trúc, từ trong nhà lão nhân kia cũng cầm theo một cái hộp ngọc bước ra.

“Ồ, Lục lão đầu, ngươi dĩ nhiên cũng đến đây?”.

Lão nhân đang bước vào cũng sững lại, sau đó mỉm cười đầy vui vẻ.

“Kiếm lão, ngươi so với ngày xưa càng có thêm vài phần sức sống, vài phần vui vẻ, Lục mỗ căn bản không cách nào sánh nổi, thật sự rất ghen tị với ngươi”.

Trong ngôi nhà trúc vang lên tiếng cười của ba lão nhân, một tổ hợp vô cùng kỳ dị.

Một người là Ngũ Đế.

Một người là Trà Vương.

Người còn lại là Kiếm Thánh.

Không ai ngờ được, 3 nhân vật đỉnh phong đương thời lại có thể xuất hiện trong Lục Trúc Thôn, xuất hiện theo cách không thể giản dị hơn.

..........

Tuần này ngày 4 chương

12h trưa - 3h chiêu - 6 chiều - 9h tối

Cầu đại gia tặng kim nguyên đậu cùng nguyệt phiếu, hứa sẽ ngoan

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau