CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 456 - Chương 460

Quyển 2 - Chương 346: Cược Thắng

Thiên Đạo lần này tuyệt không dễ chịu, nó thực sự không thể tưởng tượng trên đời lại có cặp đôi khắc được nó đến vậy.

Có thể khóa đạo lực, có thể không sợ thiên kiếp, có thể hấp thụ thiên kiếp thậm chí đến cả đạo lực cũng hấp thụ?.

Hơn hai tháng trước, tại Yến Kinh nó lần đầu giao thủ cùng Vô Song, khi đó Vô Song chỉ là tam long.

Hiện tại Vô Song đã là ngũ long, sức mạnh của Vô Song hoàn toàn tỷ lệ thuận với số đầu long trên người hắn.

Thiên Đạo cũng không thể nào biết được... liệu Vô Song sẽ mất bao lâu thời gian để trở thành lục long.

Nếu trở thành lục long, nó có thể thắng nổi Vô Song hay không?.

Đây là lần đầu tiên nó gặp trường hợp này, ngay cả dựa vào thức hải của A Thanh nó cũng không thể nghĩ ra bất cứ cách gì.

Trong lòng Thiên Đạo đã bắt đầu tự hỏi, trong lòng nó đã có hoang mang.

Thiên Đạo nhìn Cơ Vô Song bên dưới lại nhìn Đông Phương Bạch bị trọng thương, nó lại bắt đầu lần thứ hai triệu hoán đạo lực, lại muốn trở về trạng thái cự nhân như trước.

Tất nhiên trạng thái này vốn không phải là cho vui, Thiên Đạo hóa thân thành hình dáng này thật ra là vì ‘uy’.

Lần trước nhìn thấy Thái Tố Thiên Tượng của Vô Song thì nó đã nghĩ ra uy thế.

Bản thân nó vốn là thiên đạo tất nhiên không thể mượn thiên uy, nó còn không cảm nhận được thiên uy thì sao có thể mượn?, có điều ở trong thân thể A Thanh thì khác, cũng vì đang trong thân thể A Thanh mà nó nghĩ ra một con át chủ bài mới.

A Thanh đúng là có thể mượn Thiên Uy nhưng mà ‘uy’ của A Thanh lồng vào kiếm khí đương nhiên cũng không thể quá mức biến thái như mấy đường kiếm khí nó vừa tạo ra lúc nãy, lý do chính cho việc kiếm khí siêu cấp bá đạo được chém ra vốn là nhờ thiên đạo giáp phủ ở bên ngoài.

A Thanh thân thể không đủ để chịu đựng phụ tải uy lớn đến mức đó vì vậy Thiên Đạo mới dùng đạo lực bảo hộ cho nàng, có đạo lực thủ hộ đồng thời chịu tải áp lực của ‘uy’ cho thân thể A Thanh, khối thân thể này có thể mượn được lượng uy thế tối đa, gấp 5 lần khả năng bình thường của chính A Thanh.

Mỗi đường kiếm khí A Thanh chém ra chỉ sợ đã không thua kém vài trăm đạo kiếm hợp lại làm một, uy lực phải dùng từ kinh thiên động địa để hình dung bất quá đi kèm với uy lực thì tốc độ tạo thành kiếm khí cũng không phải quá nhanh, tốc độ chỉ ngang với những đường chém của người bình thường.

Cao thủ chân chính một giây có thể xuất ra bao nhiêu kiếm?, người bình thường một giây có thể xuất ra bao nhiêu kiếm?, vì sự chênh lệch này nên có thể nói tốc độ xuất kiếm phi thường chậm.

Cái này âu cũng là dễ hiểu, dù sao thiên uy đi từ ngoài vào, kiếm khí của A Thanh lại đi từ trong ra, hai loại năng lượng còn phải trải qua quá trình dung hợp mà quá trình này thì không diễn ra ở trong thân thể A Thanh, nó diễn ra trong thiên đạo giáp ở bên ngoài, sau đó lại chuyển đến thanh đại kiếm khổng lồ rồi mới chém ra, tốc độ không chậm mới là lạ.

Thiên Đạo bị Vô Song hút đi đạo lực, không thể duy trì thiên đạo giáp bên ngoài vì vậy dĩ nhiên cũng không thể nào mượn thiên uy mà tiếp tục chém ra kiếm khí kinh khủng kia.

Nó đánh bay Cơ Vô Song cùng Đông Phương Bạch nhưng cũng không có ý định lập tức tấn công mà lại lựa chọn tái tạo thiên đạo giáp, hơn nữa tốc độ tái tạo cũng không tính là quá nhanh.

Không rõ vì lý do gì, thiên đạo tạo ra lớp thiên đạo giáp kia mất tương đối nhiều thời gian, lần trước nó thậm chí còn phải dùng 30 đầu thiên sứ để câu giờ cho bản thân mình, hiện nay nó đương nhiên cũng phải nghĩ ra biện pháp câu giờ.

Bạch nhãn lại mở, con mắt bạc của nó căng ra hết cỡ, sau đó trên bầu trời bắt đầu xuất hiện một con mắt bạc khổng lồ.

Con mắt này mở ra, thân thể A Thanh lập tức bục máu, nàng liền biến thành huyết nhân, áp lực trên thân thể nàng quá lớn, thân thể này gần như không chịu nổi.

Con mắt kia mở ra, bầu trời như bị xé làm đôi, từ trong kẽ hở cảu bầu trời, một cái đầu hiện ra, đây là một đầu thiên sứ khác.

Một con thiên sứ duy nhất, một con thiên sứ 16 cánh.

Con thiên sứ này tương đối lớn, thân cao phải đến 5m, cứ như tiểu cự nhân vậy, sải cánh cảu nó mở rộng đến 10m, khi sải cánh nhẹ vỗ cả mặt đất như không có ánh sáng.

Gọi ra được đầu thiên sứ này, trong thân thể A Thanh,Thiên Đạo liền khẽ thở ra một hơi, nó tin tưởng dùng thứ này cản đường liền có thể đủ thời gian cho nó tái tạo lại thiên đạo giáp.

Đầu 16 cánh thiên sứ này tuyệt đối không phải đế vị thông thường, thực lực của nó phải rơi vào hàng đế vị đỉnh phong, đây coi như là đầu hộ pháp mạnh nhất của Thiên Đạo lúc này dù sao thực lực của cái thứ này đã không thua kém quá nhiều so với chính bản thân A Thanh, trong thân thể A Thanh căn bản không gọi ra được sinh vật mạnh hơn.

Nhìn thấy thứ này hiện thân, Vô Song không khỏi nheo mắt lại.

Vô Song tạm thời chưa nhìn thấu thứ kiếm khí kinh khủng kia của Thiên Đạo nhưng mà hắn có thể đại khái đoán ra kiếm khí đó đương nhiên liên quan đến lớp đạo lực bảo vệ bên ngoài của Thiên Đạo, nếu đã như vậy hắn tuyệt không thể cho Thiên Đạo ‘bài cũ soạn lại’.

Dưới mặt đất, Đông Phương Bạch không ngần ngại rút ra vài cây ngân châm sau đó cắm lên đỉnh đầu mình.

Lại là Phượng Hoàng Châm.

Một lượt cắm lên đầu 6 cây châm, trên đầu Vô Song thậm chí tỏa ra khói trắng, thân thể khẽ run lên một chút rồi đứng lên.

Sau lưng hắn, ngũ long như lấy lại sức sống, thân thể bọn chúng đã cực độ uể oải nhưng mà trong mắt chiến ý vẫn còn, con mắt y nguyên đỏ như máu, càng trong nghịch cảnh, hắc long lại càng điên cuồng.Về phía bản thể nữ, cũng thở ra một hơi, trực tiếp triệu hoán hắc long rồi gọi ra hắc long giáp.

Hai người chia thành hai đường, lại bắn ngược lên không trung, truy thẳng Thiên Đạo.

Thiên Đạo đứng im một chỗ, cũng không có ý định động, nó phi thường tin tưởng vào đại thiên sứ của mình.

Đầu đại thiên sứ cũng không làm chủ nhân thất vọng, tốc độ phi thường nhanh, lao thẳng đến vị trí của chủ nhân, vì chủ nhân ngăn cản cả hai hướng công kích.

Nó không dùng đạo kiếm, tay nắm thành quyền, quyền cực kỳ nhanh đánh thẳng xuống vị trí của Cơ Vô Song, dù sao Cơ Vô Song cũng lao đến trước.

Một quyền của nó cực kỳ kinh người hơn nữa nắm tay cũng phải to hơn cả cơ thể Cơ Vô Song nào ngờ khi nắm tay khổng lồ kia đụng vào nắm tay nhỏ của Vô Song, nơi hai quyền chạm vào nhau lập tức vang lên âm thanh đinh tai nhức óc, không gian thậm chí như bị đánh rách ra, dĩ nhiên thực lực hòa nhau.

Cơ Vô Song thân hình run lên, bị bắn ngược lại một đoạn nhưng rất nhanh cả người liền ổn định đồng thời hai tay thành quyền liên tục đấm tới.

Lại là Thái Tố Thiên Tượng.

Đại Thiên Sứ thân thể cũng khẽ run nhưng vì thân thể nó quá lớn cũng sẽ không bị đánh bay đi.

Đại Thiên Sứ cơ hồ không tin tưởng được Cơ Vô Song lại mạnh như thế, lại thấy Cơ Vô Song xuất quyền, nó đương nhiên phải xuất quyền đối kháng lại nhưng mà ở bên phải, Đông Phương Bạch cũng đuổi sát đến.

Đại Thiên Sứ linh quang khẽ động, quyền đang tính xuất ra liền thu lại, hai tay khép với nhau, giữa hai tay của nó xuấ hiện một quầng sáng cực đáng sợ, nó cứ như đang dồn đạo lực lại vậy.

Cơ Vô Song có thể cảm thấy rõ ràng nhất sức mạnh của quầng sáng kia, bàn tay nhỏ bé nắm chặt, vẫn quyết định cứng đối cứng.

“Thái Tố Thiên Nộ”.

Sau lưng Cơ Vô Song, thân ảnh Tống Thái Tổ lại hiện ra, thân ảnh khổng lồ kia vì Vô Song xuất ra một đấm, một đấm khổng lồ nện về phía đại thiên sứ.

Đại thiên sứ cũng ép cả hai cánh tay mình lại sau đó mạnh mẽ mở ra, quầng sáng đạo lực liền nổ tung, sức phá hoại căn bản không thua kém khi Thiên Đạo bạo tạc Thiên Đạo giáp của chính mình.

Một vệt sáng lóe lên mang theo thiên uy không cùng, thân ảnh của Tống Thái Tổ liền bị đánh nát, trọng quyền biến thành hư vô.

Đại Thiên Sứ ánh mắt sáng lên, nó thấy cả Cơ Vô Song cùng Đông Phương Bạch liền bị đánh bay đi.

Nó cũng có thể nhìn ra Đông Phương Bạch đã là ngọn nến trước gió vì vậy nó lựa chọn Cơ Vô Song.
Trên bầu trời, 8 đôi cánh rung lên, tốc độ của nó tỷ lệ ngược với thân hình khủng khiếp kia, chỉ trong một chớp mắt đã đuổi đến trước mặt Cơ Vô Song, trọng quyền nện xuống.

Cơ Vô Song chỉ có thể đưa hai tay ra đỡ trước ngực nhưng mà cả cơ thể cũng bị nó đập bắn xuống đất, tạo ra một cái hố nhỏ trên mặt đất, Cơ Vô Song đau đớn đến mức khuôn mặt tuyệt mỹ cau lại, miệng thổ ra một búng máu.

Đại Thiên Sứ được thế, lao thẳng xuống chắp hay tay lại với nhau rồi nện xuống.

Ở trong hố, Cơ Vô Song cũng chỉ có thể cắn răng lựa chọn cứng đối cứng, đưa hai tay nhỏ bé lên đón đỡ đồng thời năm đầu hắc long liền xuất hiện, hướng thẳng về trước mặt mà chụm lại, muốn vì chủ nhân ngăn cản một chiêu này.

Trọng quyền đánh xuống, năm đầu hắc long liền bị đánh nát, cái hố Cơ Vô Song đứng trực tiếp rộng ra gấp hai, thân thể nhỏ bé bị lún thẳng xuống, trọng quyền kia khủng khiếp đến nỗi khi mà áp lực nó đè xuống, trên người Cơ Vô Song liền bị rách ra vô số vết thương, thân thể Cơ Vô Song cùng A Thanh hiện tại phi thường tương tự, đều chảy rất nhiều máu.

Đại Thiên Sứ đương nhiên không buông tha, nó tiếp tục muốn dùng trọng quyền đánh chết luôn Cơ Vô Song nhưng mà rất nhanh nó kinh ngạc mà xoay đầu.

Đông Phương Bạch trong mắt nó vốn đã sớm chết, vốn không thể nào chịu được một chiêu kia, vì cái gì hiện tại chưa có chết?.

Đông Phương Bạch hiện tại vậy mà đã áp sát Thiên Đạo, năm đầu hắc long một lần nữa cắm phập vào lớp thiên đạo lực đang từ từ xuất hiện kia.

Nhân lúc Đại Thiên Sứ xoay đầu lại, thân ảnh Cơ Vô Song mượn Lăng Ba Vi Bộ khẽ xoay ngược, thân ảnh bắn lên cao, hai cánh tay cũng chắp lại thành quyền, bàn tay nhỏ nhắn nện lên khuôn mặt khổng lồ của nó, một đập này khiến thân thể khổng lồ kia ngã ầm xuống.

Về phần Đông Phương Bạch, hắn đang phi thường hưởng thụ, hưởng thụ cảm giác thôn phệ đạo lực lần thứ hai.

Đại Thiên Sứ lần này tuyệt đối bị lừa rất thảm, nó có thể dễ dàng nhìn thấy Vô Song bị đánh bay ra ngoài thậm chí nó còn thấy thân ảnh Vô Song bị đánh nát vụn nhưng mà cũng không phải, thứ mà nó thấy bị đánh nát là một thứ khác.

Một chiêu kia đánh nát Mị Ảnh của chính Vô Song.

Quỳ Hoa Bảo Điển là con bài thân thuộc nhất của Vô Song nhưng trọng trận chiến này vốn không có tác dụng quá lớn nhưng mà trong hoàn cảnh vừa rồi, Vô Song vẫn quyết định dùng Quỳ Hoa Bảo Điển.

Mị Ảnh vừa hiện ra liền bị đánh nát nhưng mà nhờ Mị Ảnh thân pháp, tốc độ Đông Phương Bạch cũng bạo tăng, từ trong tử lộ mà thoát ra, đoạt được một đầu sinh lộ.

Năng lượng bạo tạc của Đại Thiên Sứ rất lớn có điều trước khi bạo tạc lực lượng nổ tung, Vô Song mượn Mị Ảnh thân pháp trực tiếp xuyên qua phía sau, Mị Ảnh phân thân của hắn không theo kịp, ngay một sát na sau liền nổ tung.

Lần này liền thật sự có chuyển cơ.

Thiên Đạo giáp còn chưa tái tạo xong, dĩ nhiên không thể tự bạo hơn nữa còn chưa tái tạo thành đã bị Đông Phương Bạch thôn phệ, Thiên Đạo liền không có cách nào, chỉ có thể triệt tiêu đạo lực, cả người thoát ra ngoài.

Thiên Đạo vừa lui, Thiên Đạo giáp liền biến mất.

Thiên Đạo trong thân thể A Thanh lúc này ánh mắt ngập tràn huyết hồng, nó muốn băm Vô Song thành trăm mảnh, ngàn mảnh nhưng mà tựa hồ... nó làm không được nữa.

Giây phút này, Đông Phương Bạch mở huyết nhãn của mình, trực tiếp khóa đạo lực.

Nhìn thấy con mắt này của Đông Phương Bạch, Thiên Đạo thực sự tương đối vui mừng, nó đang đợi Vô Song khóa đạo lực của chính mình nhưng mà nó tuyệt đối không ngờ, huyết nhãn của Vô Song lại chiếu thẳng vào Đại Thiên Sứ vừa đứng lên.

Đại Thiên Sứ còn không hiểu chuyện gì xảy ra, thân thể lập tức nát tan, đạo lực bị phong bế, nó đương nhiên biến mất.

Huyết nhãn mở ra thì thân thể Đông Phương Bạch cũng tự động triệt tiêu ma lực trên người, cứ như vậy từ trên trời rơi xuống.

Đông Phương Bạch cũng sẽ không bị rơi nát xác, hắn liền rơi vào vòng tay của phân thân.

Trên bầu trời, thân thể A Thanh triệt để run rẩy, ánh mắt không tin nổi nhìn hai người bên dưới.

“Ngươi... ngươi lám sao có thể biết? “.

Cơ Vô Song bên dưới đối với lời nói của Thiên Đạo chỉ thản nhiên đáp lại.

“Cũng không có gì, là Tây Thi bày cách”.

Vô Song chờ đến tận lúc này mới dùng huyết nhãn cũng chính là đợi Đại Thiên Sứ chui ra.

Hắn lần này... tiếp tục cược thắng rồi.

Quyển 2 - Chương 347: Trận Cuối Cùng (1)

Vô Song có thể dùng huyết nhãn để khóa đạo lực của Thiên Đạo nhưng mà đây cũng không phải là thượng sách.

Thiên Đạo tuy không có kinh nghiệm sinh tử chiến nhưng nó đâu có ngu?.

Lần đầu tiên Vô Song có thể xuất kỳ bất ý làm nó không thể phản kháng nhưng trải qua thời gian 27 ngày, chẳng nhẽ Thiên Đạo lại không thể nghĩ ra cách gì sao?.

Minh chứng rõ nhất là xuyên suốt cuộc chiến này, Thiên Đạo đều thay đổi cách thức chiến đấu, không còn như trên Đào Hoa Đảo.

So với lần trên Đào Hoa Đảo, Thiên Đạo mạnh hơn rất nhiều, ra tay cũng đáng sợ hơn rất nhiều, dĩ nhiên việc này cũng có thể giải thích rằng nó nhất mực muốn giết Vô Song bất quá nếu muốn giết Vô Song thì cũng không cần thay đổi hoàn toàn cách thức chiến đấu như vậy.

Ban đầu tại Đào Hoa Đảo, nó trực tiếp hình thành đạo lực, dùng lực sáng tạo của mình điều khiển đạo lực mà chém giết Vô Song.

Lần này nó gần như không tự mình điều động đạo lực mà lựa chọn đám thiên sứ.

Không rõ đám thiên sứ kia có tác dụng gì nhưng mà bọn chúng hoàn toàn do đạo lực hình thành, hoàn toàn tự có khả năng chiến đấu một mình, từ đầu đến cuối trận chiến ngoại trừ việc tạo ra thiên đạo giáp để vận lên kiếm khí, Thiên Đạo cũng không phải tự thân ra tay.

Đám thiên sứ do Thiên Đạo tạo ra chính là thực thể riêng biệt tức là Thiên Đạo chỉ cần triệu hoán bọn chúng, sau đó liền không phải lo.

Thiên Đạo tạo ra bọn chúng bằng cách nào?, mang đạo lực của mình chia làm nhiều phần mà tạo ra những sinh vật này, nếu như nó bị Vô Song phong ấn đạo lực, trên người không còn đạo lực nhưng chỉ cần những sinh vật này còn sống, nó tuyệt không quan tâm.

Đạo lực của nó có thể không dùng được nhưng những sinh vật thiên sứ này sẽ không biến mất, thân thể bọn chúng vẫn được đạo lực mà ban đầu nó tách ra duy trì, trừ khi bị diệt sát hoặc sử dụng hết toàn bộ năng lượng đạo lực trong người, nếu không cho dù Thiên Đạo bị phong bế đạo lực, đám thiên sứ này vẫn vì Thiên Đạo mà chiến.

Ngay từ đầu trận, Thiên Đạo đã cho Vô Song cảm giác nó cố hết sức bởi khi đó chỉ cần không phải người mù đều nhìn ra mạch máu trên người A Thanh nổi lên, đáng sợ vô cùng, gần như bất cứ lúc nào thân thể của A Thanh cũng có thể nổ tung vậy.

Cái này cũng không phải là nó diễn nhưng mà cũng không phải như Vô Song được nhìn thấy.

Thiên Đạo quá sức là đúng nhưng nó quá sức không phải vì những gì nó thể hiện ra, át chủ bài chân chính của nó chính là đại thiên sứ 16 cánh, được nó dấu trong hư không.

Có Đại Thiên Sứ làm lá bài tẩy, nó sẽ không cần sợ hãi đạo lực bị phong bế, cho dù đạo lực có thật sự bị phong bế đại thiên sứ cũng sẽ bảo vệ nó không gặp bất cứ nguy hiểm nào.

Sức mạnh của đại thiên sứ tuyệt chẳng phải chuyển đùa.

Cơ Vô Song hiện tại cũng chỉ yếu hơn Long Tượng một chút vậy mà không có cách nào làm đối thủ của Đại Thiên Sứ, vật này quá khủng bố.

Nếu chỉ lấy lực lượng thân thể so sánh, Cơ Vô Song cùng Đại Thiên Sứ có thân thể ngang nhau nhưng mà Đại Thiên Sứ lại có thể vận dụng đạo lực, lấy đạo lực gia trì thân thể, cái dạng này Cơ Vô Song chắc chắn không phải đối thủ của nó.

Để nghĩ cách vòng qua ‘huyết nhãn’ của Vô Song, Thiên Đạo đã bỏ rất nhiều công sức, nghĩ ra cách này nào ngờ nó quên mất bên cạnh Vô Song có một người hiểu nó, người này chính là Tây Thi.

Tây Thi (Ngu Cơ) nàng đương nhiên chẳng thể đoán được Thiên Đạo sẽ đấu với Vô Song ra sao nhưng mà nàng có thể cho Vô Song thông tin, thứ năng lượng đáng sợ nhất của đạo lực vốn không phải như Vô Song nghĩ.

Đạo lực không chỉ có uy lực, đạo lực liền là lực lượng thế giới, đây là loại lực lượng hoàn mỹ nhất, không gì không làm được.

Thiên kiếp lực đại diện cho sử hủy diệt, là lực lượng công phạt của Thiên Đạo thì Đạo lực thật ra đại diện cho sự sáng tạo, đại diện cho sinh mệnh lực lượng.

Chung cực của sự sáng tạo là gì?, đây chính là tạo ra sự sống.

Thiên Đạo hoàn toàn có thể tạo ra sự sống tất nhiên đây không phải là việc một sớm một chiều nhưng mà nếu chỉ tạo ra sinh mệnh thể dựa vào đạo lực sau đó thổi hồn cho sinh mệnh thể thì cũng không có cái gì khó.

Loại sinh mệnh thể như đám thiên sứ kia gọi là Sinh Hồn.

Thiên Đạo lần này tấn công Vô Song, nó liền muốn sử dụng Sinh Hồn.

Sinh Hồn được tạo ra thì như đã nói, nó không sợ Vô Song dùng huyết nhãn phong bế đạo lực của nó, nào ngờ Vô Song vậy mà cũng đang đợi, đợi Thiên Đạo lật ra con át chủ bài – Đại Thiên Sứ.

Phong ấn được Đại Thiên Sứ, thứ này coi như đạo lực diệt tuyệt, biến về hư vô.

Đại Thiên Sứ biến mất, đương nhiên Đông Phương Bạch cũng chẳng tốt lành gì, hắn hiện tại trọng thương rất nặng, không thể tài chiến nhưng mà vẫn còn Cơ Vô Song ở đây.

Mình Cơ vô Song không thể làm đối thủ của Thiên Đạo nhưng mà Thiên Đạo hiện tại cũng không tốt đẹp gì, thân thể A Thanh đã bị đẩy đến giới hạn rồi, A Thanh đã không thể tiếp tục vận dụng đạo lực mà cho dù có thể thì số lượng cũng cực kỳ khiêm tốn.

Dạng chiến lực này của A Thanh hiện giờ, Cơ Vô Song không phải không có sức đánh một trận.

Trận chiến này vốn đang từ ‘tiên hiệp’ liền quy về võ hiệp, dùng võ giải quyết.

Đặt bản thể của chính mình xuống, Cơ Vô Song bước ra một bước, bàn tay nhẹ nắm lại.Trên thiên không,A Thanh cũng từ từ hạ xuống mặt đất, Thiên Đạo cũng không lựa chọn đứng trên không trung nữa.

A Thanh có thể bay chính là nhờ đạo lực nhưng mà Cơ Vô Song cũng có ma lực, cũng có thể bay, ưu thế bầu trời thật ra đã không còn lại chút nào.

Thân thể A Thanh đã đến giới hạn, Thiên Đạo liền không muốn sử dụng thêm bất cứ thứ gì liên quan đến đạo lực nữa, nếu như thế chỉ đẩy thân thể này đến tình cảnh nổ tung.

Thiên Đạo rốt cuộc cũng theo kế hoạch Độc Cô đặt ra lúc trước, dùng võ mà chiến.

Cơ Vô Song cũng cực kỳ mong đợi trận chiến này, trận chiến có thể coi là công bằng.

Thiên Đạo vừa hạ xuống đất, Vô Song đã không muốn đợi, thân hình lao vút về phía đối phương, dấu chân ấn mạnh đến nỗi còn in hẳn dấu vết lên mặt đất.

Tốc độ Vô Song cực nhanh nhưng bên kía, Thiên Đạo cũng không chậm.

Không rõ Thiên Đạo lấy từ đâu ra một thanh mộc kiếm, nhìn thấy thanh mộc kiếm này trong mắt Vô Song thậm chí sát cơ bốc lên ngùn ngụt.

Một kiếm này vốn thuộc về bản thân A Thanh, nhưng hiện tại nàng đã không còn là nàng.

Kiếm này vốn gọi là Trường Sinh Kiếm bởi nó được tạo thành từ Trường Sinh Mộc, là bản mệnh vũ khí của A Thanh, kiếm tuyệt đối không bình thường.

Quyền đầu của Vô Song lần đầu tiên va chạm vào Trường Sinh Kiếm.

Lực quyền của Vô Song kinh khủng đến mức có thể đánh ngã thân thể Đại Thiên Sứ nhưng khi va chạm vào Trường Sinh Kiếm, lực quyền lập tức bị phân hóa ra bốn phương tám hướng, không thể chân chính gây tổn hại cho thanh kiếm này.

Nắm lấy Trường Sinh Kiếm, Thiên Đạo cũng khẽ lùi lại, bàn chân nhẹ dẫm, thân thể cũng nhẹ xoay, nhìn Thiên Đạo hiện tại như đang múa vậy.

Dĩ nhiên không phải là nó múa mà là A Thanh như đang múa, kiếm của nàng hòa vào thiên nhiên, hòa vào thiên địa, kiếm pháp của A Thanh là vậy, kiếm pháp đại diện cho hai chữ ‘tự nhiên’.

Đây là lần đầu tiên, Vô Song được tự mình công bình chiến đấu cùng A Thanh.

Kiếm khí của A Thanh dung nhập vào bốn phương đất trời, kiếm khí... vô hình.

Vô Song căn bản không cảm nhận được kiếm khí của A Thanh phóng ra, theo động tác múa của nàng, đến cả khí tức của nàng cũng hòa vào thiên địa, khí tức càng ngày càng mỏng, Vô Song thậm chí không phát hiện ra được A Thanh nữa.

A Thanh đang ở trước mặt nhưng với Vô Song, trước mặt hắn cứ như là ngọn núi sừng sững, như là dòng suối trong mát thậm chí là trời cao mây trắng.
Cảnh vật xung quanh như yên tĩnh lại, Vô Song chân chính lạc giữa thiên địa.

Cái cảm giác này thực sự rất tốt, tâm tình thả lỏng, cả người thoải mái vô cùng.

Đây là cánh giết người của A Thanh, đây là Việt Nữ Kiếm của nàng.

Kiếm như phù hoa, kiếm như mộng, một kiếm xuất gia như xuân thu đại mộng, mở mắt hồn đã về với trời.

Người chết không có bi, không có hận, trong lòng chỉ có thanh thản.

Đáng tiếc Việt Nữ Kiếm của nàng lần này vô hiệu.

Việt Nữ Kiếm Pháp bao trùm lấy Cơ Vô Song nhưng ai bảo Cơ Vô Song cùng Đông Phương Bạch cùng một đại não?.

Cơ Vô Song hoàn toàn rơi vào ý cảnh của Việt Nữ Kiếm nhưng Đông Phương Bạch thì không.

Chỉ thấy Cơ Vô Song vốn đang đứng im, đang không có bất cứ phản ứng nào bỗng xuất quyền.

Một lần xuất ra tổng cộng 12 quyền, quyền như oanh lôi nện vào mộng cảnh trước mặt.

Quyền ra đến đâu liền va chạm với một đường vô hình kiếm khí, sau đó tự động triệt tiêu lẫn nhau, 12 quyền xuất ra, ý cảnh của Việt Nữ Kiếm liền sụp đổ.

Thân ảnh Cơ Vô Song cứ như vậy lướt đến trước mặt A Thanh, một tay ngăn lại Trường Sinh Kiếm, một tay nắm thành quyền, quyền xuất thẳng vào đan điền A Thanh.

Một đòn này siêu nhanh, cũng siêu chuẩn xác nhưng mà khi quyền của Vô Song đụng vào bụng A Thanh đột nhiên một luồng khí nhè nhẹ xuất hiện, vì A Thanh ngăn cản một chiêu này.

Trường Sinh Kiếm trong tay A Thanh khẽ rung lên, sau đó thanh kiếm chém xuyên qua cánh tay của Vô Song.

Thân hình Cơ Vô Song lập tức run lên, chân dẫm mạnh xuống mặt đất, bắn ngược về phía sau, ánh mắt đầy rung động nhìn A Thanh.

Kiếm trước là Việt Nữ Kiếm, kiếm sau là Giai Nhân Kiếm.

Tất nhiên Vô Song không biết tên loại kiếm pháp này, chỉ là... kiếm pháp này có thể bẽ gãy không gian.

Giai Nhân Kiếm có phần giống Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp, bằng cách nào đó Giai Nhân Kiếm khiến người ta sinh ra ảo giác, cảm nhận về không gian lập tức vặn vẹo, cứ như thời cổ đại nhìn thấy tuyệt thế giai nhân vậy.

“Bắc phương hữu giai nhân,

Tuyệt thế nhi độc lập.

Nhất cố khuynh nhân thành,

Tái cố khuynh nhân quốc.

Ninh bất tri, khuynh thành dữ khuynh quốc,

Giai nhân nan tái đắc.”

Đây chính là ý cảnh của Giai Nhân Kiếm, một cái nhìn của mỹ nhân liền có thể làm nghiêng thành, một cái quay đầu của nàng có thể khuynh quốc.

Dẫu biết nghiêng thành, dẫu biết khuynh quốc cũng không quản, chỉ cầu lại được thấy bóng hình kia một lần.

Có Đông Phương Bạch ở kia, Cơ Vô Song sẽ không rơi vào ý cảnh của kiếm pháp nhưng mà bản thân Cơ Vô Song không ngừng run lên, Giai Nhân Kiếm mới chỉ bộc lộ ra ý cảnh đã khiến Vô Song lập tức bắn ngược, hắn cảm thấy trong nụ cười giai nhân kia có một loại khí tức tử vong, cực kỳ đáng sợ.

Vô Song đang cực độ đề phòng A Thanh, tất nhiên Thiên Đạo trong thân xác A Thanh lúc này cũng nhíu mày thật sâu, nó không hiểu vì cái gì Vô Song không nhập mộng cảnh?.

Một lần có thể do may mắn nhưng mà lần thứ hai?.

Hai ‘nữ nhân’ lần đầu giao thủ đều lựa chọn dừng lại, chậm rãi quan sát đối phương.

Quyển 2 - Chương 348: Trận Cuối Cùng (2)

Kiếm pháp của A Thanh có thể nói là tuyệt diệu nhất trần đời.

Nàng tự thành kiếm pháp riêng, không đi theo bất cứ nhà nào, kiếm pháp của nàng cũng chẳng theo sáo lộ nào.

Nàng nhìn núi liền nghĩ ra Sơn Chi Kiếm.

Nàng nhìn nước liền nghĩ ra Thủy Chi Kiếm.

Nàng nhìn Tây Thi, năm đó nàng liền sáng tạo Giai Nhân Kiếm.

Nàng năm đó ở thảo nguyên chăn cừu, liền sáng tạo ra Việt Nữ Kiếm.

Kiếm pháp của nàng chẳng quan tâm cái gọi là sinh tử, sát phạt, tốc độ, kiếm của nàng cũng không quan tâm uy thế, kiếm thế, kiếm khí.

Kiếm của A Thanh chỉ là kiếm cảnh, lấy kiếm nhập cảnh.

Nàng xuất kiếm là thiên địa kiếm, kiếm của nàng không phải Trường Sinh Kiếm mà là thiên địa kiếm.

Không ai biết mỗi lần sáng tạo ra kiếm pháp thì nàng nghĩ gì, người đời sáng tạo ra một đến hai loại kiếm pháp đã được gọi là thiên tư ngút trời nhưng mà một đời A Thanh, nàng sáng tạo ra cả trăm loại kiếm pháp.

Chỉ cần nàng cảm nhận được ý cảnh vậy kiếm pháp liền sinh ra.

Đáng tiếc A Thanh hiện tại đã không còn là A Thanh, nàng chỉ còn là cái xác không hồn.

Kiếm cảnh vẫn là của nàng nhưng hồn đã khác, kiếm đã trở nên vô hồn, cảnh cũng chẳng còn hồn.

Những điều này hiện tại Vô Song không hiểu, Vô Song cũng không nhìn ra nhưng không đại biểu cho Vô Song không bội phục A Thanh.

Năm đó ở Yến Kinh, A Thanh cho Vô Song một loại cảm giác phi thường gần gũi, phi thường nhẹ nhàng nhưng mà lại cao không thể chạm, năm đó Vô Song chưa từng tin tưởng hắn sẽ vượt qua được nàng.

Ngày hôm nay, Vô Song được đấu với nàng, được chân chính đọ sức với nàng nhưng mà chỉ qua 2 chiêu, hắn liền có cảm giác mình hiện tại vẫn không thể so sánh với nàng.

Càng mang theo loại cảm xúc này, Vô Song càng vì A Thanh mà bi ai, nàng đã không còn là nàng.

Thiên Đạo dù sao cũng không phải là A Thanh, nó có thể nắm được kiếm đạo của nàng, có thể có năng lực của nàng nhưng mà nó không có hồn của nàng.

Theo Thiên Đạo mà nói, nó có cảm giác... Vô Song không sợ ảo cảnh hoặc những thứ tương tự như vậy.

Cái suy nghĩ này cực kỳ hợp lý bởi Vô Song đã khắc chế Thiên Đạo quá nhiều, giờ thêm một hạng khắc chế nữa có là gì đâu?.

Nghĩ được một điểm này, trong thân xác A Thanh, Thiên Đạo liền biến chiêu, tay vẫn cầm Trường Sinh Kiếm nhưng mà nó không quyết định sử dụng tiếp thứ kiếm pháp bình thường, chỉ thấy trên người nó xuất hiện kiếm vực.

Kiếm vực thứ này, Cơ Vô Song không có.

Không phải tư chất Cơ Vô Song không được mà tại thân thể của chính nàng không cho phép, ma vực Cơ Vô Song có thể triệu hồi nhưng ‘vực’ liên quan đến võ học thì tuyệt chẳng thể làm được.

Kiếm vực vẫn khủng bố như vậy hơn nữa đây cũng không phải là kiếm vực bình thường, đây là kiếm giới.

Nguyên cả một vùng không gian bị kiếm giới phong tỏa, như cả thiên địa ép xuống Cơ Vô Song vậy.

Nhìn thấy kiếm giới của A Thanh, Vô Song không khỏi hít vào một hơi lãnh khí, đây là lần đầu tiên một khái niệm trên ‘vực’ xuất hiện.

Thế gian này ngoại trừ A Thanh cũng chỉ có một mình Độc Cô đạt đến trạng thái ‘giới’, thứ đẳng cấp vượt xa ‘vực’.

Kiếm vực được tạo nên từ hai mảng, đầu tiên là kiếm khí thứ hai là kiếm ý.

Kiếm khí là phần bao bọc xung quanh, là phần bên ngoài kiếm vực còn kiếm ý thì là phần bên trong, phần tấn công trực tiếp địch nhân.



Kiếm giới là khái niệm rộng lớn hơn của kiếm vực, bản thân kiếm giới không được hình thành bởi ‘khí’ mà là bởi ‘ý’.

Kiếm khí cùng kiếm ý lúc này mới lộ ra sự khác biệt lớn nhất, kiếm khí cho dù nhiều thế nào cũng chỉ là có hạn nhưng ‘ý’ lại tại thân, ý có thể kéo dài vô hạn, mở ra vô hạn.

Giới mặt ngoài là kiếm ý, mặt trong là kiếm hồn hay còn gọi là kiếm linh.

Vực có ý liền thăng hoa, ý tập trung liền thành hồn, vực có hồn tất thành giới.

Đây là lời mà Độc Cô nói với Vô Song, về cái gọi là kiếm giới này, nhưng chính Độc Cô cũng không dạy Vô Song bất cứ thứ gì về kiếm giới.Kiếm vực thật ra có thể giống nhau bởi kiếm ý tuy nhiều nhưng chung quy bị giới hạn bởi kiếm pháp, kiếm pháp thì lại có thể trùng nhau.

Ví dụ như Tịch Tà Kiếm Pháp của Vô Song mặc định liền là sát lục kiếm ý, trong tương lai giả sử có một ngày Nhạc Bất Quần hoặc Lâm Bình Chi đạt đến cảnh giới của Vô Song, bọn họ cũng sẽ có sát lục kiếm ý, từ đó mà thành vực.

Kiếm hồn thì lại khác, hồn đi theo người, kiếm hồn như nhân hồn, khía niệm ‘giới’ cũng là như vậy, kiếm giới gần như là một khái niệm có thể định nghĩa những không thể truyền dạy, chỉ có thể tự thân mà khám phá.

_ _ _ _ _ _ _ _

Lại nói đến kiếm giới, kiếm giới bao phủ lấy Vô Song, Vô Song như cảm nhận mình bị tách rời ra khỏi thiên địa mà rơi vào một thiên địa khác, thiên địa mà A Thanh làm chủ đạo, mảnh thiên địa mà nàng là Thiên Đạo.

A Thanh cũng hoàn toàn biến mất trước mắt Vô Song, tất cả chỉ còn lại một thanh kiếm gỗ lơ lửng trên không trung.

Bốn phương tám hướng là đồng cỏ bao la bát ngát trải ngút tầm mắt, bầu trời trong xanh cao rộng với từng đám mây tắng lững lờ trôi, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống đại địa cùng những cơn gió hiu hiu thôi.

Đây chính là ‘giới’ của A Thanh.

Một thế giới bình yên đến lạ.

Đứng giữa ‘giới’ của A Thanh, Vô Song có chút không biết làm sao, kiếm vực có thể cho kẻ khác vô tận uy áp, loại kiếm vực nào cũng như vậy nhưng đã lên khái niệm giới thì lại chẳng biết thế nào mà lần, hồn khác nhau dẫn đến giới khác nhau.

Vô Song ánh mắt khóa chặt Trường Sinh kiếm kia, thanh kiếm gỗ này như là trung tâm của đất trời vậy, bản thân Vô Song không có kinh nghiệm đối mặt với kiếm giới vì vậy chỉ có thể lựa chọn theo bản năng.

Vô Song chân đạp mạnh xuống đất, cả người bắn ngược lên, hướng về Trường Sinh Kiếm mà ra tay.

Kiếm Giới có kiếm hồn, nếu có thể đánh vỡ kiếm hồn tất nhiên kiếm giới hoàn toàn biến mất, tại mảnh thiên địa này, Trường Sinh Kiếm chính là kiếm hồn của kiếm giới, hủy được thứ trước mặt, Vô Song tất nhiên có thể đi ra.

Nói thì dễ nhưng chỉ có làm mới thấy nó khó thế nào, khi Vô Song lao đến trước mặt hắn xuất hiện từng cơn gió nhẹ thổi qua, sau đó toàn bộ những cơn gió nhè nhẹ kia đều cô đọng thành kiếm khí, hàng ngàn hàng vạn đoạn kiếm khí bao trùm cả mảnh không gian, theo sự điều khiển của kiếm hồn mà chém thẳng về phía Vô Song.

Vô Song đương nhiên không thể tiến lên nữa, chỉ có thể dùng thân thể siêu cường ngạnh kháng đám kiếm khí này.

Kiếm khí bản thân không đủ gây sát thương trực tiếp cho Vô Song vì thân thể này thực sự quá biến thái nhưng hàng ngàn hàng vạn đoạn kiếm khí cùng lao xuống tuyệt đối ép cho Vô Song không thể tấn công, chỉ có thể bị động chịu đòn.

Tiếp theo lại thấy Trường Sinh Kiếm run lên, mảnh không gian này cũng bắt đầu run nhè nhẹ.

Thấy cảnh này, Vô Song trực tiếp bị dọa.

“Không thể nào đâu?, đừng đùa? “.

Kiếm khí trong giới này bắt đầu ngưng tụ lại, 10 đạo kiếm khí bắt đầu nhập lại với nhau, sau đó lại hợp 10 đạo kiếm khí như vậy lại lần nữa.
Cái loại hình dạng này Vô Song đâu lạ gì?, tại Đào Hoa Đảo bản thân Thiên Đạo chính là chơi trò này, lấy trăm đạo kiếm hợp thành một thanh kiếm, cứ như vậy mà chém thẳng xuống chỗ Vô Song.

Trên bầu trời, Vô Song có thể đếm được toàn bộ 200 thanh kiếm, nhìn 200 thanh kiếm này hướng về phía mình, Vô Song không khỏi lạnh cả sống lưng.

Mấy thanh kiếm này cũng không giống với đạo kiếm, so về uy lực thua xa đạo kiếm bởi đạo kiếm được tạo nên từ đạo lực mà đạo lực là năng lượng mạnh nhất tại thế giới này.

Uy lực có thể không bằng nhưng những thanh kiếm này đều mang theo một phần hồn của giới, tức là bọn chúng không chỉ có uy lực.

Kiếm hồn của A Thanh là gì thì Vô Song không biết nhưng mà rất nhanh cũng sẽ biết, chỉ thấy 200 thanh kiếm khổng lồ kia cứ như vậy mà lao xuống.

Khi những thanh kiếm này lao xuống, thức đầu tiên Vô Song cảm giác được không phải những thanh kiếm này mạnh bao nhiêu mà là hồn trong kiếm, là kiếm hồn của A Thanh.

Vô Song cảm thấy cả người thoải mái vô cùng, tâm khí thần đều buông lỏng, cứ như một người đi đến viên mãn, không còn bất cứ gì nuối tiếc, một đời thanh thản, tâm vô tạp niệm.

Người đã không còn nuối tiếc, đã tâm vô tạp tiệp, một đời thanh thản thì có kháng cự với cái chết hay không?, loại người này liền không quá kháng cự với cái chết, gọi là ra đi trong thanh thản.

Đây chính là kiếm hồn của A Thanh, là sự thanh thản.

Loại kiếm hồn này thực sự quá mức kinh khủng, nó khiến người ta buông lỏng tất cả, thanh thản mà đón nhận cái chết đang lao xuống.

Vô Song ở trong giới nhưng Đông Phương Bạch thì ở bên ngoài, vì vậy hắn cũng cảm nhận được mình đang bị ảnh hưởng như thế nào bất quá biết là một việc mà thoát ra khỏi tình cảnh này lại là một việc khác.

Kiếm giới không đơn giản chỉ là ảo cảnh, kiếm hồn của A Thanh cũng không phải là ảo giác, kiếm hồn của nàng có thể tru tâm.

Hai trăm thanh kiếm rốt cuộc đâm xuống, bản thân Cơ Vô Song rốt cuộc vẫn không có bất cứ một phản ứng gì, cứ như thế mặc cho thứ này tấn công.

Toàn bộ kiếm giới cứ như vậy mà run lên, trận đấu cứ như vậy mà kết thúc, Vô Song thật sự... không thể thắng được A Thanh hiện tại.

Muốn chống lại kiếm giới của A Thanh, ít nhất phải có song kiếm hợp bích thuật, dùng cả Đông Phương Bạch cùng Vô Song hợp lại, chỉ có như vậy mới đủ sức cùng A Thanh chiến một trận.

Hai người tách ra, bất kể Cơ Vô Song hay Đông Phương Bạch đều không phải đối thủ của nữ nhân này.

Nàng thực sự quá mạnh.

_ _ _ _ __ _ _

Kiếm giới tan ra, Thiên Đạo trong thân xác A Thanh lạnh lùng đạp không mà đứng, trên mặt có một vòng tiếu dung, nó rốt cuộc cũng thắng hơn nữa còn thắng cực kỳ dễ dàng.

Nó vốn nghĩ sẽ phải khổ chiến nhưng nào ngờ lại thắng dễ như vậy?.

Nó vẫn luôn nghĩ đạo lực của nó là vô địch, là mạnh nhất thế gian, luôn nghĩ trước thủ đoạn của mình, không ai có thể là địch.

Cái suy nghĩ này khi gặp Vô Song liền ầm ầm đổ vỡ, nó bị Vô Song khắc chế trăm bề, đáng tiếc Vô Song rốt cuộc chỉ có thể áp chế được Thiên Đạo, hắn không áp chế được A Thanh, một người đã đi đến đỉnh cao của kiếm đạo.

Cực kỳ trực tiếp, dùng võ để luận, Vô Song tất nhiên không thể làm đối thủ của A Thanh.

Lúc này điều duy nhất mà Thiên Đạo muốn biết là tình trạng của Vô Song.

Nó đương nhiên cực kỳ tự tin Vô Song sẽ chết, nếu không chết thì cũng phải trọng thương, không thể cử động.

Thiên Đạo khẽ nhếch miệng, sau đó nhìn về phía Đông Phương Bạch ở xa xa, nó rõ ràng có thể nhìn thấy ánh mắt Đông Phương Bạch gần như không thể tin đang nhìn về phía này, nội tâm nó lại càng đắc ý.

Tiếp theo không lâu lắm, đợi bụi mù tan đi, Thiên Đạo ánh mắt liền rụt lại.

Vô Song vậy mà không hề bị thương hơn nữa bên cạnh Vô Song vậy mà xuất hiện ra thêm một nữ nhân.

Đừng nói là Thiên Đạo mà ngay cả Vô Song cũng không thể tin được, giây phút đối mặt với kiếm giới ép xuống, bản năng liền đã nghĩ trận chiến này chắc chắn thất bại, thậm chí chạy còn không chạy được nào ngờ lại có một bàn tay đưa ra, nắm lấy vạt áo của Vô Song sau đó kéo ra ngoài, khiến Vô Song lông tóc không tưởng.

Nữ nhân này là ai?, vừa nhìn thấy nàng, Vô Song cùng Đông Phương Bạch quả thật bị rung động thật sâu, hai người vậy mà từ đầu đến cuối quên mất nàng.

Khắc chế Thiên Đạo có thể dùng Vô Song nhưng khắc chế A Thanh?, vậy phải nhìn nàng.

Lãnh không ngờ lại cực kỳ chính xác hiện thân ở đây.

Quyển 2 - Chương 349: Kết Thúc (1)

Vô Song nhìn chằm chằm vào Lãnh, gần như không thể tin tưởng được mà nói.

“Ngươi... ngươi sao lại đến đây?”.

Lãnh vẫn lạnh lùng như vậy, đối với câu hỏi của Vô Song, nàng thản nhiên đáp.

“Sư phụ để ta đi theo ngươi, sau đó nói ta ở xa quan sát... đến khi thấy kiếm giới xuất hiện liền đến cứu ngươi”.

Một câu nói phi thường, phi thường đơn giản.

Lãnh đương nhiên biết kiếm giới là cái gì, nàng trình độ kiếm vực còn cao hơn Vô Song, sao có thể không hiểu kiếm giới?, chỉ là nàng chưa đạt đến mà thôi.

Đáp án của Lãnh cũng cho thấy nàng cực độ tin tưởng lời sư phụ Độc Cô, dù sao nàng cũng hiểu kiếm giới là gì, việc nàng lao vào kiếm giới cứu lấy Vô Song không khác cái chết là bao, nàng còn yếu hơn cả Vô Song, lấy cái gì cứu?.

Nếu không phải nàng là một phần của A Thanh, mang theo một phần ‘hồn’ của A Thanh khiến nàng có thể tiến lui tự nhiên trong Kiếm Giới thì nàng hiện tại đã là thi thể.

Ngoài điểm này ra, Vô Song không thể không bội phục Lãnh, khả năng ẩn thân của Lãnh thực sự quá kinh khủng.

Không hổ là một A Thanh thứ hai, mang thân nhập vào thiên địa, cho dù Vô Song hay Thiên Đạo đều không thể nhận ra.

Cái nhận xét trên thực sự ‘dìm’ Thiên Đạo, bản thân Thiên Đạo không có khả năng không nhận ra có người khác ở gần đây nhưng mà vì Lãnh quá đặc biệt khí tức của nàng hòa vào thiên địa thì cũng thôi nhưng nàng cùng A Thanh vốn là một mà khí tức của A Thanh cũng luôn mặc định hòa vào thiên địa.

Thiên Đạo chỉ cần không dùng mắt tìm thấy hình dáng của Lãnh vậy liền không thể tìm thấy Lãnh, khí tức của nàng và A Thanh hoàn toàn dung hợp với nhau, tuy hai mà là một, thử hỏi Thiên Đạo làm sao nhận ra?.

_ _ _ _ _ _ _

Sự xuất hiện của Lãnh cũng đột nhiên làm Vô Song ‘thông não’, hắn có thể tự trả lời rất nhiều câu hỏi.

Đầu tiên, vì sao những lời chính A Thanh nói với hắn tại Thái Hồ Độ không giống với những lời Độc Cô nói?, đáp án đã rõ, ký ức của A Thanh bị thay đổi, nàng thay đổi ký ức của chính mình sau khi ‘trảm hồn’ để tạo ra Lãnh, nàng muốn che dấu sự tồn tại của Độc Cô và Lãnh.

Tây Thi có thể để lại đường lui cuối cùng nơi Ma Sơn hơn nữa Vô Song có cảm giác, tại Yến Kinh hôm đó kể cả Vô Song không hiện thân thì Tây Thi cũng chưa chắc đã bó tay chịu trói vậy vì cái gì Tây Thi có thể để lại đường lùi cho mình còn A Thanh thì không?.

A Thanh có thể tâm kế thua xa Tây Thi nhưng mà nàng có thật sự ngốc không?, nàng chẳng nhẽ chưa từng nghĩ tới việc Thiên Đạo sẽ đối phó mình?, chưa từng tìm đường lui cho mình?.

Tây Thi có thể, A Thanh tất nhiên có thể, đường lui của A Thanh chính là Lãnh.

A Thanh có thể đoán ra Thiên Đạo sẽ làm gì với mình, nàng liền nhờ Độc Cô trảm hồn hơn nữa nàng đã làm việc này từ rất lâu.

Thứ hai, Vô Song bất chợt nhận ra, Thiên Đạo đang bị tính kế.

Vô Song xuất hiện, hắn là người ngoại giới, không có mệnh cách.

A Thanh ngay lập tức tìm đến Vô Song, sau đó Vô Song liền lần đầu tiên hấp thu ma khí mà trở thành Nhất Long.

Việc này trước đây Vô Song nghĩ không ra nhưng hiện tại rất khác, hắn cùng Độc Cô quen nhau từ rất lâu trước, Vô Song không nhớ gì về Độc Cô nhưng không có nghĩa Độc Cô cũng vậy, nếu việc này từ đầu đến cuối do Độc Cô chủ đạo, việc A Thanh để cho Vô Song hấp thu ma lực sau đó hình thành hắc long quá mức dễ hiểu.

Dĩ nhiên A Thanh trong đầu khi đó cũng tự mất đi ký ức, nàng sẽ không nhớ gì về Độc Cô, nàng tìm được Vô Song chính là lần nhật thực đó, trên người nàng khi đó đầy ma khí, việc Vô Song hấp thụ ma khí của nàng cũng trở nên cực kỳ hợp tình hợp lý.

Vô Song có thể thôn phệ ma khí, hắn không sợ ma khí điều này làm tác dụng của Vô Song trở nên vô hạn phóng đại trong mắt A Thanh khi đó đồng nghĩa với địa vị của Vô Song trở nên vô hạn phóng đại trong chính mắt của Thiên Đạo.

Lại phải nói tới lần đó tại Dã Tam Pha, lần đầu Vô Song gặp Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy, Âu Dương Phong cùng Bạch Tự Tại đồng thời xuất thủ để tranh đoạt một vật, một vật thuộc về Vương Trùng Dương.

Trước Vô Song không quan tâm lắm tại sao Vương Trùng Dương lại để cho tiêu cục áp tải vật đó đến chỗ mình, nhưng khi quen biết Vương Trùng Dương thì lại khác.

Trước hắn không nhận ra nhưng khi đột nhiên nhớ lại liền không đơn giản như vậy, nên nhớ Thất Tinh Kiếm tác dụng lớn nhất là trừ đi ma khí, với Tiên Thiên Công kinh khủng của Vương Trùng Dương cùng thực lực cấp đế vị, ma khí tính là cái khỉ gì?, cần gì đến Thất Tinh Kiếm.



Sự kiện Thất Tinh Kiếm chỉ sợ cũng là Độc Cô bày ra, bằng giao tình của Độc Cô với Vương Trùng Dương việc này không khó.

Tại cái sự kiện này khiến Vô Song gặp Lý Thu Thủy, khiến Vô Song lần nữa mạnh lên đồng thời đến Yến Kinh...

Lý do đến Yến Kinh khi đó cực kỳ hợp lý, đi lấy một quyển kinh phật chữ Phạn, vừa giúp Vô Song kháng cự lại ma khí, vừa giúp hắn sau này có thể phiên dịch Cửu Âm Chân Kinh.

Ở Yến Kinh, hắn liền gặp Tây Thi, cũng là lần đầu tiếp xúc với Tây Thi.

Tây Thi có thể đã biết Độc Cô từ trước, cũng có thể nàng không biết nhưng nàng dễ dàng nhìn ra được Vô Song không có mệnh cách, nàng có cảm giác Vô Song có thể giải thoát cho mình.Vô Song có thể trợ giúp Thiên Đạo giết ma vật nhưng ai biết hắn có thể trợ giúp ma vật giết Thiên Đạo hay không?, với Tây Thi khi đó Vô Song đột nhiên trở nên cực kỳ quan trọng, nàng liền một mực dây dưa cùng Vô Song.

Việc sau này cực dễ nói, Vô Song đến Linh Thứu Cung, rồi qua Lôi Cổ Sơn, tất cả những việc này không hẳn là do Độc Cô tính toán nhưng mà Độc Cô chỉ cần nắm chặt một viêc – để Vô Song đột phá đến nhị long.

Vô Song học được Tiểu Vô Tướng Công cùng Thiên Sơn Chiết Mai Thủ vậy hắn có thể bỏ được đám tuyệt học còn lại của Tiêu Dao Phái sao?, thế là Vô Song thực sự trở thành Tiêu Dao truyền nhân đồng thời hắn thành công đạt đến nhị long tại Lôi Cổ Sơn.

Ở Lôi Cổ Sơn, Vô Song trở thành ngũ tuyệt cấp cao thủ, hắn liền tiến về Đào Hoa Đảo mà học Cửu Âm Chân Kinh.

Mấu chốt ở đây là Cửu Âm Chân Kinh, Cửu Âm Chân Kinh giúp Vô Song khai trí, giúp Vô Song hiểu rất nhiều về võ học, về chính thân thể con người.

Cửu Âm Chân Kinh chưa chắc đã giúp gì nhiều cho Vô Song về mặt chiến đấu bởi hắn thường xuyên ma hóa tăng chiến lực nhưng mà hiện tại Vô Song mới nhận ra, chính vì Cửu Âm Chân Kinh mới khiến Vô Song học tập Ma Võ với tốc độ nhanh kinh khủng như vậy.

Nhờ Cửu Âm Chân Kinh mà Vô Song mới có thể nắm rõ Ma Võ đến vậy, mới có thể dùng mắt mà nhìn ra bí mật Ma Võ tại chuyến đi âm giới kia.

Cửu Âm Chân Kinh nguyên vẹn này vốn cũng là Lý Thu Thủy đưa cho hắn, Lý Thu Thủy nhận Cửu Âm Chân Kinh chính là từ Độc Cô.

Lần Vô Song đột phá tam long tại Yến Kinh, lần này có thể không liên quan gì đến Độc Cô nhưng mà Vô Song có một loại niềm tin mãnh liệt... Độc Cô không đứng sau việc này nhưng Độc Cô có thể đoán được việc này, có thể đoán được bước tiếp theo của Thiên Đạo.

Độc Cô không phải là Thiên Đạo, rất khó có thể biết được Thiên Đạo sẽ làm gì nhưng Độc Cô gặp qua A Thanh, A Thanh... hoàn toàn có thể ‘bắt bài’ Thiên Đạo, biết Thiên Đạo sẽ làm gì.

Ở Yến Kinh, Vô Song trở thành Tam Long.

Chạy đến Ma Sơn, Vô Song đụng độ quỷ tộc đồng thời Độc Cô cũng đưa Lý Thu Thủy đến nơi này.

Vì cứu Lý Thu Thủy, Vô Song gặp Lãnh đồng thời gặp lại Tây Thi với thân phận mới ‘Ngu Cơ’.

Từ Lãnh bản thân Vô Song gặp Độc Cô.

Từ việc Tây Thi trở thành Ngu Cơ khiến... Vô Song vô cùng phản cảm với Hạng Vũ, hắn cũng là nam nhân, cho dù hắn không có tình cảm với Tây Thi nhưng hai người có quan hệ xác thịt, nghĩ đến nữ nhân ngủ cùng mình lại ngủ với nam nhân khác, cái này có thể tâm tình tốt mới là khó.

Gặp qua Độc Cô, Vô Song liền đến âm giới, từ tam long trở thành ngũ long, sau đó quay về.

Vô Song sau đó có hai thân phận, phiên bản nam là Đông Phương Bạch, phiên bản nữ là Cơ Vô Song.

Vô Song cũng lập tức trở thành khắc tinh của Thiên Đạo.

Vô Song phát triển trong thế giới này, từ đầu đến cuối chỉ sợ Độc Cô đều biết, con đường phát triển của Vô Song từ đầu đến cuối là để hắn khắc chế Thiên Đạo.

Về phần Lãnh, nàng là để khắc chế chính A Thanh hay nói đúng hơn, A Thanh... bắt tay với Độc Cô lừa Thiên Đạo một vố.
_ _ _ __ _ _ __

Trong vài giây ngắn ngủi, Vô Song nghĩ thông rất nhiều thứ, cũng đột nhiên hiểu ra rất nhiều việc.

Từ đầu, Độc Cô cũng không phải bắt tay Hạng Vũ, cũng không muốn bắt tay Thiên Đạo, Độc Cô đang đợi hắn đến.

Chỉ sợ ngay cả việc A Thanh đưa Trương Tam Phong rời khỏi giới này cũng là trao đổi giữa nàng trước đây cùng Độc Cô.

A Thanh đưa Trương Tam Phong đi là nhân, Trương Tam Phong gửi Vô Song về, ấy là quả.

Tây Thi trăm phương ngàn kế muốn thoát kiếp con rối, nàng muốn giết Thiên Đạo.

A Thanh trăm phương ngàn kế muốn bảo vệ Thiên Đạo, nàng muốn giết Tây Thi... nhưng mà điều này là thật sao?, A Thanh chẳng nhẽ chưa từng có ý nghĩ gì khác?.

Vô Song hiện tại không khỏi nhìn Lãnh một lần nữa sau đó hít vào một hơi lãnh khí.

Thế giới này vốn là một vở kịch, một vở kịch lấy Vô Song là nhân vật chính, lấy Thiên Đạo làm nhân vật phản diện, lấy A Thanh làm biên kịch, lấy Độc Cô làm đạo diễn.

Thiên Đạo có thể thắng được trận này... mới là phi lý.

Câu hỏi cuối cùng hiện tại của Vô Song chỉ là... vì cái gì Độc Cô lại phối hợp với A Thanh giải quyết Thiên Đạo?, đây có lẽ không đúng với chức trách của hắn?.

_ _ _ _ __ _

Vô Song đang suy nghĩ miên man thì bị âm thanh lạnh lẽo khác gọi về thực tại.

A Thanh hiện tại nhìn chằm chằm vào Lãnh, giọng khẽ run lên.

“Ngươi... ngươi là ai? “.

Thiên Đạo đoạt xá A Thanh, nó hiện tại cũng đang cảm thấy có gì đó rất không ổn, phi thường không ổn.

Đáng tiếc Lãnh sẽ không trả lời nó, so với A Thanh, trí nhớ của Lãnh căn bản là tờ giấy trắng tinh.

Vô Song nhìn Lãnh một chút, hắn cũng không quyết định nghĩ vu vơ, chân dậm xuống đất, thân hình cực tốc lao lên.

Một quyền nện thẳng vào mặt A Thanh, một quyền đánh A Thanh bay thẳng xuống đất.

Thiên Đạo giận dữ, cũng quên luôn Lãnh, lại mở ra kiếm giới.

Kiếm giới vừa mở... liền nổ tung, biến mất như chưa từng tồn tại.

Một quyền tiếp theo của Vô Song lại đánh tiếp, một quyền nặng đến mức làm Thiên Đạo phun ra máu tươi.

Nó không hiểu, nó lại vận kiếm giới nhưng mà... kiếm giới hiện ra rồi sẽ lại biến mất như chưa từng tồn tại.

A Thanh có thể gọi ra kiếm giới nhưng mà A Thanh cùng Lãnh vốn là một, khi Thiên Đạo khống chế A Thanh gọi ra kiếm giới, ở đầu bên kia Lãnh hoàn toàn có thể làm nó biến mất.

Thiên Đạo lúc này không nhìn ra được điểm đặc biệt của Lãnh thì nó đã không nên tồn tại.

Sau hai lần nó không thể làm kiếm giới xuất hiện, ánh mắt nó liền khóa chặt Lãnh, giọng nói biến thành run sợ.

“Ngươi, ngươi là ai? “.

Nó hiện tại còn sợ hơn cả khi bị Vô Song khắc chế.

Nếu chỉ có Vô Song, bởi Vô Song là người ngoại giới, không có mệnh cách, Vô Song trở thành thiên địch của nó không phải là không thể, nó thậm chí đã chuẩn bị tinh thần chỉ là không ngờ Vô Song phát triển nhanh thế mà thôi.

Vô Song là thiên địch của nó thì sao?, nó vẫn tự tin thắng trận này nhưng khi nhìn thấy Lãnh, nó có cảm giác có một thứ gì đó mà mình không biết.

Nó từ người đánh cờ... cứ như trở thành con cờ vậy.

Cái cảm giác này cực kỳ đáng sợ, đến mức làm Thiên Đạo khủng hoảng.

Quyển 2 - Chương 350: Kết Thúc (2)

Vô Song tốc độ cực nhanh cũng cực bám người, Vô Song là tiên thể, mỗi quyền liền đánh cho A Thanh đau đến xanh cả mặt.

A Thanh chưa từng là luyện thể cường giả, thân thể nàng thật ra đã rất cường hãn, nếu chỉ tính thuần thân thể nàng vượt xa Nhật – Nguyệt Tôn Giả thậm chí so với Tảo Địa Thần Tăng cũng không hề kém.

Thân thể A Thanh xuất phát điểm còn cao hơn nhiều so với Long Tượng, dẫu sao A Thanh cũng được thiên đạo tẩy lễ bất quá A Thanh chưa từng cố gắng đi theo con đường luyện thể.

Nghĩ cũng không lạ gì, đường đường đại mỹ nhân ai lại lao vào quyền đấm cước đá dã man như vậy?, trên đời này cũng chỉ có một mình Vô Song may ra mới đi theo cái con đường này.

Trong Kim Dung, Kim Luân Pháp Vương từng muốn truyền thụ Long Tượng Bàn Nhược Công cho Quách Tương, đương nhiên cái yêu cầu này bị loại từ vòng gửi xe, đường đường đại mỹ nhân lại toàn thân cơ bắp, khí lực lớn vô cùng, đánh nhau thì cứ lao lên trước quyền đấm cước đá?, có điên mới chịu.

A Thanh cũng là như vậy hơn nữa nàng có kiếm đạo, kiếm đạo của nàng có thể chấp mọi cao thủ trong thiên hạ, Độc Cô mà không trải qua rèn luyện ở âm giới cũng không có tư cách đứng trước mặt nàng, vậy nàng cần gì quan tâm đến thân thể rèn luyên?.

Thân thể của nàng vốn đã đủ dùng.

Lúc này điểm yếu của A Thanh liền lộ ra, Thiên Đạo trong thân thể A Thanh chính là bị Vô Song đè ra mà đánh.

Đương nhiên nếu là bình thường chuyện này không thể xảy ra, phải biết A Thanh tu luyện đến mức nào?, sao có thể bị luyện thể cao thủ đánh đến không còn sức hoàn thủ.

Khác biệt duy nhất ở đây là Lãnh, A Thanh hoàn toàn có thể dùng kiếm khí bức lui Vô Song thậm chí là nội lực, việc này vốn quá dễ với nàng nhưng giữa A Thanh cùng Lãnh như có một sợi dây vô hình nào đó, Lãnh... có thể ảnh hưởng đến khả năng sử dụng kiếm khí hay nội lực của A Thanh.

Cứ thử tưởng tượng, nội lực từ đan điền đi ra ngoài, đi được nửa đường liền đứt đoạn trở về.

Kiếm khí xuất ra, vốn muốn tấn công Vô Song nhưng lại bị kẻ khác sinh sinh can thiệp dẫn tới kiếm khí trực tiếp lướt qua người Vô Song mà bắn ra ngoài.

Dưới tình trạng này, còn đánh thế nào?.

Thiên Đạo cũng không có ngu, nó biết tất cả những việc này bắt đầu là từ khi Lãnh hiện thân, muốn có thể thoát khỏi tình trạng này chỉ có giết Lãnh nhưng mà nó ra tay kiểu gì?.

Thân thể A Thanh đã đến giới hạn, không thể sử dụng tiếp đạo lực, bản thân A Thanh hiện tại cũng không thể thoát ra khỏi sự tấn công của Vô Song.

Trong thân thể A Thanh, Thiên Đạo rốt cuộc bị dồn đến tử lộ.

Nó không cam tâm, nó muốn dãy dụa nhưng mà đau đớn làm nó tỉnh lại, đau đớn kéo nó xuống mặt đất.

Nó hiện tại... thực sự không nghĩ ra bất cứ cơ hội lật bàn nào.

Khuôn mặt kia lại ăn một trọng quyền của Vô Song, thân thể một lần nữa gục xuống.

Ánh mắt nó trở nên mờ dần, nó rõ ràng nhìn thấy Lãnh vẫn thản nhiên đứng đó.

Nó ánh mắt mờ dần nhưng không hiểu sao nó lại có thể nhìn rõ dung mạo của Lãnh, dung mạo rõ ràng đã bị che đi.



Nó có một loại cảm giác quen thuộc không thể tưởng tượng được.

Dần dần, thương thế của nó càng ngày càng nặng, thân thể này càng ngày càng đứng trên bờ vực sụp đổ bất quá nó cũng càng ngày càng nhìn rõ Lãnh.

Trong giây phút một quyền của Vô Song lại đánh xuống, thân ảnh Lãnh trong mắt nó dần biến đổi, trở thành một A Thanh khác đang lạnh lùng đứng đó.

Ánh mắt Thiên Đạo mở lớn, dùng toàn bộ sức lực, lấy tay làm kiếm, lấy hết sức toàn thân chém ra một chiêu.
Một chiêu này thậm chí không đủ làm Vô Song bị thương nhưng vẫn đủ làm Vô Song lùi lại một bước né đòn.

Vô Song lùi lại, chân lại nhẹ ấn xuống đất, bản thân Vô Song liền không cho Thiên Đạo cơ hội lật bàn bất quá Thiên Đạo thậm chí còn gục ngã trước khi Vô Song tiến lên, thân thể cứ như vậy gục xuống, cả người toàn máu, khó khăn lắm mới có thể dùng hai tay chống xuống đất.

Thiên Đạo ánh mắt đục ngầu, nó không có nhìn Vô Song mà nhìn chằm chằm vào Lãnh đang đứng xa xa, trong miệng đầy máu nhưng vẫn mở ra, giọng nói có chút khàn khàn.

“Khặc khặc, ta rốt cuộc hiểu rồi, rốt cuộc cũng hiểu rồi”.

“Nuôi ong tay áo, là nuôi ong tay áo”.

Nói xong mấy chữ này, Thiên Đạo lại càng ho ra càng nhiều máu, cứ như bị tức giận công tâm vậy.

Thiên Đạo một lần nữa khó khăn mở mắt ra mà nhìn Vô Song, giọng nói tràn ngập lạnh lẽo.

“Các ngươi tính toán hay lắm nhưng mà bản tọa sẽ không thua “.

“Bản tọa nhất định sẽ báo thù, sẽ cho các ngươi biết thế nào là sống không bằng chết”.

Thân thể A Thanh liên tục run lên, một luồng đạo lực cực lớn bành trướng, Vô Song vừa nhìn thấy cảnh này lập tức vận toàn bộ thân pháp mà lùi lại.

Thiên đạo có ngạo khí của mình, nếu chết trong tay Vô Song không bằng tự bạo.

A Thanh dĩ nhiên sẽ không biết tự bạo nhưng nếu Thiên Đạo vận dụng đạo lực quá lớn, vượt qua sự chịu đựng của thân thể A Thanh, thân thể nàng lập tức như một quả boom mà phát nổ.

Thân thể A Thanh triệt để nổ tung, vụ nổ đạo lực một lần nữa quét ngang toàn bộ phạm vi xung quanh.

Trận chiến này, kết thúc rồi.

Vụ nổ rất lớn nhưng đối với Vô Song mà nói cũng không nguy hiểm.
Lãnh là người đầu tiên lùi lại, nàng trên đường rời đi trực tiếp mang theo Đông Phương Bạch đang trọng thương, tốc độ của nàng cực nhanh, hơn nữa nàng cũng đủ mạnh, vụ nổ này không thể gây ra sát thương trực tiếp cho nàng.

Cơ Vô Song lùi lại không kịp, dù sao khoảng cách quá gần vụ nổ nhưng ai bảo Vô Song thân thể quá mức cường hãn đây, cho dù bị oánh bay đi cũng chỉ gãy vài cái xương, chưa đến mức trọng thương.

Khói bụi tan đi, nhìn nguyên một vùng đất bị san bằng thành binh địa, cảm nhận cái không gian yên tĩnh đến đáng sợ m trong lòng Vô Song như có một cỗ áp lực tan thành mây khói, Vô Song không khỏi ngã ngửa về phía sau, hai tay hai chân trải rộng, mệt đến không muốn động dù chỉ một ngón tay.

Người duy nhất còn đứng lúc này là Lãnh, thân thể nàng liên tục run lên, đến mức chính Vô Song cũng phải ghé mắt mà nhìn.

Vô Song nhìn Lãnh, cũng không có ý định nói một câu, không có ý định quan tâm đến tình trạng của nàng.

Trong lòng Vô Song rất rõ, chỉ sợ lúc này A Thanh chân chính phải trở về.

Linh hồn của A Thanh cũng sẽ không bị Thiên Đạo diệt sát bởi nếu làm vậy Thiên Đạo đào đâu ra cảm nhận kiếm pháp của chính A Thanh?, hồn A Thanh không còn, đào đâu ra kiếm giới?.

Thân xác cũ đã bị hủy diệt, A Thanh đáng lẽ hình thân cầu diệt nhưng nhìn Lãnh lúc này, Vô Song liền có thể dễ dàng đoán ra việc tiếp theo.

Không biết qua bao lâu, khi thân thể Lãnh không còn run lên, Vô Song khẽ mở miệng.

“Ngươi sau này tính đi đâu?, trở thành Thiên Đạo?”.

Lãnh dường như không nghe thấy lời Vô Song nói, nàng đứng lằng lặng nhìn hai tay của mình, rồi lại nhìn khắp cơ thể, Vô Song thậm chí cảm giác được sắc mặt Lãnh khẽ đỏ lên.

“Độc Cô chết tiệt, cái trang phục gì đây?”.

Mấy cái chữ này vào tai Vô Song, làm hắn bật cười.

Trang phục của Lãnh gần như áo da đen bó sát người của hậu thế, trên thang điểm ‘sexy’ mà nói Vô Song mạnh dạn chấm điểm 10.

So với một A Thanh ăn mặc cổ trang kín đáo vô cùng, dĩ nhiên không thể quen được.

A Thanh nói ra câu này, nàng sau đó cũng ngồi xuống chỗ Vô Song, hai chân khoanh lại, ánh mắt mơ hồ nhìn lên bầu trời.

“Thiên Đạo?, cái này để Tây Thi làm đi “.

Vô Song nghe vậy cũng không có ý kiến gì, Thiên Đạo bản thân A Thanh không muốn, cái này mới là hợp lý, tính cách của nàng thực sự không thích hợp.

“Sau này ngươi đi đâu?”.

A Thanh không quay đầu lại, cả người cũng ngả xuống đất, hai tay hai chân mở rộng, giống hệt tư thế của Vô Song, ánh mắt vẫn nhìn bầu trời.

“Ta theo Độc Cô đến âm giới, muốn xem một chút thế giới khác như thế nào?. Ngươi đi cùng ta không?, yên tâm ta liền bảo vệ ngươi”.

Nằm cạnh nàng, Vô Song phì cười.

“Nghỉ, ta bảo vệ ngươi mới không sai biệt lắm, hơn nữa ta cũng không muốn đến âm giới, ta có nơi để về”.

Vô Song giờ mới phát hiện ra, hắn đã phi thường mệt mỏi, lúc này... có lẽ hắn nên trở về rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau