CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 451 - Chương 455

Quyển 2 - Chương 341: Song Kiếm Hợp Bích Thuật.

Thiên Đạo cực độ không hiểu nhìn Vô Song nhưng mà nếu Vô Song đã đến đây, nó nhất định sẽ không tha cho Vô Song trở về.

Cái gọi là biến thiên trong tai nó vốn chỉ là trò cười, thiên hạ thật ra rất nhiều kẻ tâm thần không biết tự lượng sức mình, bao đời nay thiếu gì kẻ muốn nghịch thiên mà đi?, loại nhân vật này vốn cực kỳ ngu xuẩn, Thiên Đạo nghe loại lời nói này cũng là nghe đến nhàm tai, đến mức nó chỉ coi đây là một trò hề.

Thiên Đạo vốn đang định vận dụng đạo lực nhanh chóng chém giết Vô Song đột nhiên ánh mắt của nó xuất hiện gợn sóng, trong ánh mắt dần dần có thêm một tia tham lam.

Thiên Đạo lúc trước chỉ để ý đến ‘Đông Phương Bạch’, căn bản không nhìn nữ nhân bên cạnh kia, cho dù Cơ Vô Song đương nhiên cũng không có mệnh cách nhưng Thiên Đạo cũng sẽ không quá quan tâm, nó không tin Cơ Vô Song cũng có được thứ năng lực tà ác kia.

Loại năng lực kia thế gian có một người sở hữu đã là thiên đại kỳ ngộ, đào đâu ra hai người?.

Đến khi nó kịp nhìn kỹ nữ nhân bên cạnh Vô Song, trong mắt chỉ còn lại tham lam cùng dục vọng.

Đây là lần đầu tiên nó cảm nhận được một thân thể hoàn mỹ như vậy, hoàn mỹ đến mức hai sản phẩm nó tự hào nhất là A Thanh cùng Tây Thi đều thua xa, hoàn mỹ đến mức Thiên Đạo có cảm giác, chỉ cần nó chiếm được thân thể này, không cần đạo lực nó cũng mạnh hơn A Thanh.

Nó thậm chí có ảo giác, thân thể này đủ cường đại gánh chịu toàn bộ bản thể của nó chiếm đóng.

Độc Cô không có nói cho Vô Song, thứ trước mặt hắn không phải là bản thể chân thật của Thiên Đạo, Thiên Đạo vốn không thể hàng chân thân xuống hạ giới bởi năng lượng của nó quá mạnh, thế gian không có vật chứa nào đủ sức chịu tải thứ năng lượng này.

Thiên Đạo hiện tại yếu hơn nó thời điểm đỉnh phong rất nhiều nhưng lạc gà gầy còn hơn ngựa béo, năng lực của nó thật ra không phải một cái Ngũ Long như Vô Song có thể mạo phạm, đáng tiếc chỉ cần không có vật chứa đủ cường đại, Thiên Đạo vô pháp tham chiến.

Thiên Đạo bản thể hiện tại bị thương rất nặng, nó chỉ có thể tìm được vật chứ, tách ra thương thế mới có thể vận dụng đạo lực mà chiến, đây là lý do nó nhất mực phải đoạt xá A thanh sau đó còn muốn triệu hồi Tây Thi trở về.

Ngày đó tại Yến Kinh, nếu không phải nó muốn khống chế Vô Song lại thêm Vô Song may mắn đột phá hủy đi âm mưu của nó thì hiện tại nó cũng sẽ giống Vô Song, sử dụng song trọng phân thân,một cái A Thanh một cái Ngu Cơ.

Lại nói lúc này, ánh mắt tham lam của nó khóa chặt thân thể Cơ Vô Song như đang nhìn tuyệt thế mỹ vị vậy, thậm chí mục tiêu của nó cũng bắt đầu thay đổi, thay vì muốn giết chết Vô Song, nó lại muốn khống chế nữ nhân kia trước.

Đoạt xá một người có mệnh cách vốn dễ vô cùng, dù sao đây là thế giới của nó, nó làm gì mà chẳng được?, chỉ có đoạt xá một người không có mệnh cách mới khó nhưng cũng không phải không làm được.

Nghĩ tới một điểm này, thân thể A Thanh trên không trung rung lên, ở sau lưng nàng xuất hiện một đôi cánh màu trắng thuần, một đôi cánh dài phải đến 3m, lông vũ thuần một màu trắng tinh, mang theo vẻ thánh khiết cao quý không thể xâm phạm.

Nhìn A Thanh như thiên thân hàng lâm vậy, sau đó dần dần từng đôi cánh khác lại hiện ra, không mất bao lâu A Thanh liền như trở thành thiên sứ, sau lưng nàng tổng cộng có đến 8 đôi cánh, ánh mắt chuyển sang màu vàng, mang theo hoàng kim lực lượng, loại lực lượng làm người khác không chịu được mà muốn quỳ bái, ở giữa trán A Thanh thì hiện ra một con mắt bạc, con mắt thứ ba này đang nhìn chằm chằm Vô Song.

Ngoài cái điểm này ra, Vô song có thể thấy rõ trên người A Thanh nổi lên rất nhiều tia máu, những đường gân nổi rõ mồn một.

Thiên Đạo đã bắt đầu kéo căng thân xác A Thanh, nó đẩy vật chứ đến giới hạn, nó muốn điều động loại lực lượng lớn nhất.

Thiên sứ 16 cánh?, Vô Song nhìn cái loại biến thân này cũng không khỏi hít một hơi lãnh khí, hắn không rõ ở trạng thái này Thiên Đạo mạnh bao nhiêu nhưng mà cảm giác nguy hiểm của Thiên Đạo vượt xa lần trên Đào Hoa Đảo kia.

Tại Đào Hoa Đảo, Thiên Đạo đương nhiên cũng không dốc sức mà đánh, nó không coi Vô Song là đối thủ, việc gì phải dốc sức?, ngoài ra khi đó nó vẫn còn muốn Vô Song hàng phục chứ không muốn giết hắn, hiện tại thì khác, nó bắt đầu coi Vô Song là đối thủ hơn nữa còn là kẻ nhất định phải giết.

Trong thân xác A Thanh, Thiên Đạo không nói một lời, lần này thay vì đóa tuyết liên thì nó lại đang ngồi trên một đài sen, trên người nó tỏa ra thứ ánh sáng hoàng kim cứ như ánh sáng mặt trời chiếu rọi đại địa vậy, thần thánh vô cùng.

Đạo lực lại bành trướng nhưng nó không gọi ra đạo kiếm như trước, sau lưng nó là từng thân ảnh trắng muốt, sau lưng mỗi thân ảnh này đều có 4 đôi cánh nhẹ múa, tất cả đều là thiên sứ.

Thiến sứ 8 cánh, trên tay mỗi thiên sứ đều cầm một thanh đạo kiếm, hàng chục thiên sứ trên trời lấy hai tay nắm lấy đạo kiếm, thân hình như mũi tên mà lao xuống tấn công Vô Song.

Nhìn đám thiên sứ này lao xuống, Vô Song khóe miệng rốt cuộc nhếch lên.
Trong tay Đông Phương Bạch xuất kiếm, kiếm này là Chân Vũ Kiếm.

Trong tay Cơ Vô Song đương nhiên cũng có kiếm, kiếm này gọi là Hắc Long Kiếm.

Chân Vũ Kiếm là của chính A Thanh khi trước tặng hắn, là kiếm của Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong.

Hắc Long Kiếm, thanh kiếm này thật ra không có danh tiếng gì, là Độc Cô đưa cho hắn, dĩ nhiên nếu là kiếm của Độc Cô Cầu Bại, Vô Song cũng không có bất cứ hoài nghi gì về sức mạnh của nó.

Hắn hoàn toàn có thể dùng ‘huyết nhãn’ phong ấn lại đạo lực của Thiên Đạo nhưng đây chỉ là khi đạo lực của Thiên Đạo sử dụng vượt xa chiến lực của hắn, nếu không hắn chắc chắn sẽ không dùng.

Vô Song không có ngu, hắn đương nhiên cũng nhìn ra Thiên Đạo đang đẩy giới hạn của thân thể A Thanh lên, loại hành động này hậu hoạn vô cùng.

Đương nhiên Thiên Đạo nào phải đồ ngu, nó cũng biết thân thể A Thanh không chịu được loại cường độ đạo lực này nhưng nó cũng có suy tính của mình.

Đầu tiên nó vận dụng toàn lực là muốn tránh thoát huyết nhãn của Vô Song, khi trước Vô Song dùng con mắt này phong ấn được đạo lực trên người nó, lần này đạo lực thậm chí còn mạnh hơn gấp đôi, nó muốn xem huyết nhãn có thể tiếp tục phong ấn nó hay không.

Thứ hai bản thân nó cũng muốn giải quyết trận chiến này nhanh, nó không hy vọng thứ sinh vật ở sâu trong Ma Sơn kia cảm nhận được mà xuất hiện, nó không sợ sinh vật kia nhưng mà nó lại không muốn nảy sinh biến cố, đặc biệt là khi nhìn thấy thân thể của Cơ Vô Song.

Chung quy lại, mỗi người đều có toan tính của mình.

_ _ _ _ _ _ __

Đông Phương Bạch cùng Cơ Vô Song hai người bộ pháp lập tức biến đổi, cả hai tự lấy nhau làm trục, bộ pháp bước theo biểu đồ thái cực, hai người lần đầu tiên cùng nhau xuất một lần Song Kiếm Hợp Bích.

Kiếm của Đông Phương Bạch như liệt nhật còn kiếm của Cơ Vô Song lại ôn nhuận như ánh trăng trên trời.

Dùng hai thanh tuyệt thế thần binh, đối kháng cùng thiên sứ đang lao tới.
Những thiên sứ 8 cánh này cũng không phải như đạo kiếm, chỉ lao xuống là xong, bọn chúng gần như một dạng khôi lỗi được tạo nên từ đạo lực vậy, tổng cộng 30 con.

Vô Song cũng có thể cảm giác chiến lực của cái đám này, 30 đầu thiên sứ 8 cánh, chiến lực chỉ sợ... không có một con này dưới bát tinh cường giả của nhân loại.

Nói đơn giản hơn, hai người Vô Song như đang bị 30 cái Nam Đế vây công vậy.

Hai người phối hợp với nhau, bước bước liền sát, uyển chuyển vô cùng đồng thời từ hai loại kiếm pháp khác nhau, như kết hợp nhật nguyệt, khí tràng của Đông Phương Bạch cùng Cơ Vô Song hợp nhất, khí tràng của hai người biến thành một vòng âm dương, biến thành biểu đồ thái cực.

Đây chính là lưỡng nghi trận của đạo giáo.

A Thanh đứng trên không trung, ánh mắt bạc vẫn trừng lớn mà nhìn tất cả, trong nội tâm cũng giật mình không nhỏ.

30 vị Nam Đế vây công, đây là loại chiến lực bậc nào?, đại khái không có một đế vị cao thủ nào dám thử nhưng mà dưới Song Kiếm Hợp Bích, hai người Vô Song có thể tới lui tự nhiên.

Đám thiên sứ tám cánh này tất nhiên sở hữu đạo lực, dùng đạo lực mà tấn công nhưng đường kiếm vô pháp vượt qua kiếm khí của cả hai người Vô Song, đặc biệt là từ phía phiên bản nữ.

Kiếm pháp của Cơ Vô Song thoạt nhìn không có gì đặc sắc nhưng mỗi đường kiếm liền để lại kiếm ảnh, để lại vô số kiếm ảnh sát bên người, sau đó theo chuyển động của bộ đôi, kiếm ảnh cũng chuyển động theo, cảm giác này thật ra không khác kiếm vực là bao.

Quan trọng nhất, kiếm ảnh vốn là vô hình nhưng chỉ cần kiếm của thiên sứ đánh đến, kiếm ảnh liền ngưng tụ thành kiếm khí, vững vàng ngăn chặn một kiếm.

Kiếm của Cơ Vô Song chủ thủ, kiếm của Đông Phương Bạch liền chủ công, Trùng Dương Kiếm Pháp, kiếm như mặt trời, kiếm khí cường mãnh vô cùng, lại dựa vào thất tinh bắc đẩu mà làm kiếm chiêu, uy lực tê cả da đầu.

“Thiên Xu Tham Lang Kiếm”, một kiếm xuất ra vô số kiếm khí, trực tiếp vây sát một thiên thần 8 cánh, khóa lại đường lui của nó.

“Thiên Tuyền Cự Môn Kiếm”, xoay nhẹ cổ tay, kiếm khí xung quanh như nén lại, một kiếm toàn lực chém xuống, lực nặng vô cùng, trực tiếp cắt xuyên qua người một thiên thần, Chân Vũ Kiếm mang theo kinh người hàn khí, trực tiếp mang hàn băng lực lượng ấn vào người nó, sau đó dưới tác dụng Cự Môn Kiếm, thiên sứ 8 cánh cứ như một bức tượng băng bị đánh nát vụn vậy.

“Thiên Cơ Lộc Tồn Kiếm “, một kiếm đâm ra không rõ đâu là thật đâu là giả, chỉ bằng một kiếm liền bức cho vài đầu thiên sứ lập tức phải biến chiêu mà về thủ, căn bản không thể phân rõ đâu là hư chiêu, đâu là thực chiêu.

“Thiên Quyền Văn Khúc Kiếm”, kiếm như lưu tinh, kiếm khí cùng kiếm uy hợp làm một, thế không thể đỡ, cho dù thiên sứ biết trước mà phòng ngự, một kiếm cũng dễ dàng xuyên qua ngực nó.

“Thiên Hành Liêm Trinh Kiếm”, kiếm như kinh hồng, tốc độ nhanh không tưởng, một kiếm vừa xuất đầu người đã bay lên, một thiên sứ lại bị chém chết đương trường.

Trùng Dương Kiếm Pháp thế công phi thường bá đạo, thường thường khi Vô Song toàn lực xuất kiếm, chỉ mất vài kiếm liền sẽ lấy mạng một thiên sứ hơn nữa hắn chỉ cần công, không cần thủ.

Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp, phòng ngự đến giọt nước không lọt, hơn nữa hai người lại di chuyển theo một loại âm dương bộ pháp, loại bộ pháp này theo di chuyển của cả hai vô tình tạo quấn theo linh khí phạm vi xung quanh, đây mới là điểm đáng sợ nhất.

Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp không dùng nội lực, vì vậy Cơ Vô Song có thể chịu tải áp lực chiến đấu rất lớn.

Trùng Dương Kiếm Pháp đương nhiên sử dụng nội lực hơn nữa còn rất nhiều bất quá theo âm dương bộ pháp vận chuyển, linh khí trực tiếp tràn vào thân thể người dùng, chậm rãi mà hồi phục nội lực bản thân.

Loại bộ pháp này rất giống với Lăng Ba Vi Bộ có điều Lăng Ba Vi Bộ khi vận chuyển sẽ tăng nội lực cho người dùng còn Âm Dương Bộ Pháp liền sẽ hồi phục nội lực cho người sử dụng.

Bằng vào Song Kiếm Hợp Bích Thuật, đám thiên sứ này thật sự tính là gì?.

Quyển 2 - Chương 342: Thập Đầu Long – Hắc Long Vũ (1)

Thiên Đạo đương nhiên cũng có thể nhìn ra điểm đáng sợ của Song Kiếm Hợp Bích, nhìn vào cái loại kiếm pháp này, Thiên Đạo cũng không khỏi đau đầu.

Kinh nghiệm chiến đấu của nó không cao, đặc biệt là dùng võ học nhưng mà ánh mắt của nó chắc chắn không yếu, nó cũng nhìn ra điểm bất phàm của Song Kiếm Hợp Bích.

Nó biết, hiện tại hai người Vô Song bị vây vào thế hạ phong nhưng mà cũng không nói ra được cái gì, đám thiên sứ kia chỉ có thể vây hai người lại nhưng không thể vượt qua được phòng tuyến của Song Kiếm Hợp Bích, về lâu về dài số lượng thiên sứ nhất định sẽ bị giết hết.

Nghĩ nghĩ một chút, đôi cánh bạc lại rung lên, toàn bộ đám thiên sứ đang vây công Vô Song lập tức tan thành hư vô,

Một ý niệm, hơn 20 đạo thiên sứ biến mất, sau đó lại bắt đầu xuất hiện đám thiên sứ mới.

Nhìn cái đám này, Vô Song cũng không khỏi rùng mình.

Không còn là 8 cánh thiên sứ mà là 12 cánh thiên sứ.

Trên bầu trời xuất hiện 30 đầu 12 cánh thiên sứ, vũ khí của bọn chúng cũng không phải là đạo kiếm mà là một cây trượng hoàng kim, cái cây trượng hoàng kim này được hình thành từ cái gì thì Vô Song cũng có thể đoán ra một hai, trượng hoàng kim được tạo thành từ lôi kiếp.

8 cánh thiên sứ chiến lực ngang với bát tinh cường giả của nhân loại, 12 cánh thiên sứ liền là thập nhị tinh cường giả tương đương với... Thiên Sơn Đồng Mỗ.

12 cánh thiên sứ cách chiến đấu cũng không giống 8 cánh thiên sứ, cái đám này không lao xuống mà tấn công Vô Song, chỉ thấy chúng dàn hàng trên trời, bao vây lấy một vùng thiên không, trong tay đám này hoàng kim quyền trượng liền xuất hiện từng tia lôi điện.

Vô Song ánh mắt trở nên ngưng trọng, đối phương muốn dùng thiên kiếp đối phó hắn, loại sức mạnh này cũng không thể dùng võ công bình thường mà giải quyết, Song Kiếm Hợp Bích căn bản không thể làm đối thủ của cái thứ này.

Vô Song ánh mắt bắt đầu chuyển lên nhìn Thiên Đạo một chút, hắn muốn xem phản ứng của Thiên Đạo thế nào.

Ánh mắt hắn rõ ràng có thể nhìn ra, thân thể của chính A Thanh cũng đang chậm rãi run lên.

Tạo ra 30 thiên sứ thực lực không kém Thiên Sơn Đồng Lão, đây chính là lực lượng vô địch thiên hạ, cho dù Thiên Đạo mượn thân A Thanh có lẽ cũng chỉ làm được đến mức này, chẳng nhẽ còn mong nó triệu hoán 30 đế vị cao thủ?, nếu nó thật sự làm được việc này đã chẳng phải kiêng kỵ Hạng Vũ như vậy.

Nghĩ thông suốt cái này, Vô Song tự tin hơn nhiều, cả hai người Vô Song đều bắt đầu xuất hiện ma khí, sau đó liền biến thân.

Dạng biến thân tất nhiên không hề thay đổi chút nào so với ngày trước, Đông Phương Bạch nửa thân dưới bị ma văn che kín tạo thành một lớp hắc giáp, nửa thân trên để trần lộ ra từng đường cơ bắp cùng từng hoa văn màu đen lấp ló, sau lưng là 5 đạo thải vân màu đen kéo dài.

Với Cơ Vô Song trang phục thì không khác Lãnh là bao đồng thời sau lưng cũng có 5 đạo thải vân kéo dài.

Nhìn thấy cả hai người Vô Song biến thân, cho dù Thiên Đạo cũng phải run lên.

Trước đây nó cực kỳ tự tin cái ánh mắt kinh khủng kia chỉ có thể xuất hiện một lần nhưng mà... hiện tại nó không có cái tự tin đó, có trời mới biết nếu có thêm một ánh mắt đỏ như máu nữa thì chuyện gì xảy ra.

Tay ngọc hơi run lên, ngón tay chỉ về phía Vô Song, nó lạnh giọng.

“Giết “.

Thiên Đạo hạ lệnh, 30 đầu thiên sứ quay thành vòng tròn, đạo lực trên người bốc lên tạo thành 30 cột sáng chiếu sáng toàn bộ thiên không, trong tay hoàng kim quyền trượng lóe sáng, một vòng diệt thế lôi kiếp ầm ầm đánh xuống.

Một đợt tấn công này thực sự được xưng là diệt thế, mặt đất bị đánh thành nát vụn thậm chí trên bầu trời đến cả lỗ đen cũng hiện ra, không gian cực độ không ổn định.

Thiên kiếp lực lượng vẫn luôn là cái gì đó cực kỳ kinh khủng.

Vô Song hít vào một hơi lãnh khí, chính hắn cũng không khỏi cảm thấy nhỏ bé trước uy lực của đất trời nhưng mà càng cảm thấy nhỏ bé, trong lòng Vô Song càng có một loại nghịch ý, một loại kiêu ngạo.

Hắc long có nghịch lân, bản tính của nó thật ra vốn ở một chữ ‘nghịch’, bảo nó cúi đầu?, thà rằng giết nó.

Âm thanh lôi kiếp đánh xuống như có thể xé rách hư không, đập nát màng nhĩ vô số người, thứ âm thanh như diệt thế hàng lâm nhưng mà trong cái âm thanh kinh khủng đó, có một tiếng long ngâm cao vút mà lên, sau đó từng tiếng long ngâm xuất hiện, vang vọng giữa đất trời.

Ma khí kinh khủng bốc lên, hai luồng ma khí hòa vào với nhau, sau đó một cảnh tượng kinh thiên động địa xuất hiện.



Trên thiên không, A thanh vẫn đứng đó, nàng như chúa tể thiên hạ.

Dưới nàng là 30 thiên sứ 12 cánh, trong tay cầm hoàng kim quyền trượng.

A Thanh như đại diện cho thiên giới.

Về phần bên dưới, xuất hiện một đầu tuyệt thế ma long, con ma lòng này có đến 10 cái đầu, gọi là Thập Đầu Ma Long.

Thứ này mang theo ma khí khủng khiếp, đại diện cho hết thảy tà ác của thế gian, cứ như sinh vật ma quỷ từ âm tào địa ngục chui ra.
Thập đầu ma long, gánh thiên kiếp.

Dĩ nhiên thập đầu ma long này chỉ là giả tưởng, nếu một ngày Vô Song thật sự có thể đạt đến thập long cảnh giới, hắn đã không phải tốn công đánh cùng Thiên Đạo, hắn hoàn toàn có thể dễ dàng diệt đi thứ này.

Thập đầu ma long này vốn là ảnh ảo, ảnh ảo liên kết của hai cái ngũ đầu long mà thành, một của Đông Phương Bạch, một của Cơ Vô Song.

Thiên địa dị tượng lúc này thật sự rõ mồn một, đến mức cho dù ở ngoài 30 dặm, cho dù ở Ma Sơn cũng có thể cảm nhận.

Bất kể là nhân tộc hay quỷ tộc đều run sợ, thậm chí muốn cúi rạp xuống.

Cả hai tộc đều không hiểu việc gì xảy ra nhưng mà từ màu sắc, bọn họ cũng liền chọn ‘trận doanh’ của mình.

Nhân tộc tất nhiên tin vào thứ ánh sáng hoàng kim kia, quỷ tộc thì sùng bái màu đen cực độ tăm tối.

_ _ _ __ _ _ _ _ _ __ _ _

Trận giao thủ của Vô Song cùng Thiên Đạo cũng chỉ mới bắt đầu nhưng mà Hạng Vũ cũng đã đứng ngồi không yên.

Hạng Vũ hiện tại đương nhiên là trạng thái toàn thịnh của bản thân mình, hắn cũng không cần đợi Thiên Đạo gọi ra 12 cánh thiên sứ mới phát hiện được trận chiến này, ngay thi Thiên Đạo biến thân thành 16 cánh thiên sứ, hắn đã nhận ra.

Hạng Vũ có thể ước lượng thực lực của mình, hắn cảm thấy mình không hề thua Thiên Đạo, cho dù là 16 cánh thiên sứ cũng như vậy, hắn đối với Thiên Đạo không có kinh sợ nhưng mà lại có tò mò.

Hắn tò mò không biết, là kẻ nào ép Thiên Đạo tiến hóa thành cái dạng này?, trên đời ngoài hắn cùng Độc Cô ra, còn có ai có thể làm được một bước này?.

Hạng Vũ cũng không nghĩ tới Độc Cô bởi vì Độc Cô vốn không có cửa địch lại Thiên Đạo.

Độc Cô không sợ ma lực nhưng hắn lại không có khả năng khắc chế đạo lực, đã không thể khắc chế đạo lực liền không có tư cách làm đối thủ của Thiên Đạo.

Đứng ở Ma Sơn, Hạng Vũ thậm chí muốn xuất động, rời khỏi Ma Sơn nhìn một chút, là trận chiến của ai, là kẻ nào có thể ép được Thiên Đạo.

Hắn cũng không ngại xuất thủ, tiễn cả hai chướng ngại trước mặt một đoạn đầu đài, đáng tiếc Hạng Vũ hiện tại đi không được.

Hạng Vũ lúc đó vừa muốn rời đi, chỉ thấy một loại kinh khủng áp lực đè chặt lên mình.

Hạng Vũ nắm tay co lại, đơn giản xuất quyền.

Quyền của hắn là Bá Quyền, là Bá Vương Quyền, quyền mạnh mẽ tuyệt luân, đánh nát cả không gian trước mặt nhưng mà đối với cái áp lực kinh khủng kia, Bá Vương Quyền của Hạng Vũ cũng tìm không được cảm giác ưu việt.

Hạng Vũ dùng song quyền đánh trực tiếp đánh ra một đạo lộ, hủy đi toàn bộ vực đang bao phủ mình nhưng trong mắt hắn không có ý cười.Hắn thấy Độc Cô từ bao giờ đã tiến đến, vẫn là khuôn mặt ẩn sâu dưới lớp mặt nạ kia, chỉ có ánh mắt như đang mỉm cười nhìn Hạng Vũ.

“Bá Vương Hạng Vũ, cái tên này đã sớm thành dĩ vang, hay là ta gọi ngươi bằng cái tên kia đi, Hạng Vô Hận đúng không? “.

“Xin lỗi, hôm nay ngươi là không đi ra khỏi đây được rồi”.

Độc Cô khí định thần nhàn mà nhìn Hạng Vũ... hay phải nói là Hạng Vô Hận.

Hạng Vô Hận chính là một sinh mệnh khác của Hạng Vũ dưới âm giới, là thân phận của hắn.

Hạng Vô Hận cũng nhìn Độc Cô, hắn cũng không vội động thủ, khóe miệng chậm rãi nhếch lên.

“Ngươi ở đây, Thiên Đạo ở ngoài kia, vậy thứ gì là đối thủ của Thiên Đạo?”.

Đối với câu hỏi của Hạng Vô Hận, Độc Cô Cầu Bại từ chối cho ý kiến.

Từ từ rút ra một thanh kiếm màu đen tuyền từ sau lưng.

Thanh kiếm này rất mỏng, lưỡi kiếm cũng cực cong, đây là loại kiếm chủ yếu được dùng tại Nhật Bản, dạng như một thanh kiếm ‘Samurai’ nhưng mà lại có chút ngắn hơn, màu sắc cũng cực yêu dị.

Tất nhiên Độc Cô rút ra thanh kiếm này cũng không làm Hạng Vũ có cái gì phải suy nghĩ, hắn chỉ nhìn Độc Cô mà gằn giọng.

“Ngươi có biết đây là Đông Hoàng Lăng không?, đây vẫn là sân chơi của bản đế, lúc trước bản đế chưa thành nhân thể ngươi mới có cơ hội cầm chân bản đế, nay bản đế chết mà phục sinh, ngươi lấy tư cách gì ngăn cản bản đế ”.

Độc Cô nghe vậy liền bật cười.

“Võ phu thất bại mà thôi, cũng dám xưng đế?, nực cười”.

Hạng Vũ cũng không giận gì, bàn tay lớn nắm lại, cực kỳ bá khí mà đáp.

“Thiên hạ sau này liền là đất của Đại Sở, giết chết ngươi, từ nay về sau thiên hạ liền xuất hiện Đại Sở Hoàng Triều, bản tỏa liền là Sở Thiên Đế”.

Vô Song muốn sớm chiến cùng Thiên Đạo thì sao Độc Cô có thể chậm hơn hắn?.

Độc Cô cho Vô Song thời gian 30 ngày là hạn cuối cùng nhưng không nói câu nào ngăn cấm Vô Song không thể tiền phát chế nhân, xuất thủ sớm trước thời hạn.

Độc Cô hiểu Vô Song nghĩ gì đồng thời hắn cũng có tính toán của hắn, hắn cũng không hy vọng Vô Song dùng hết thời hạn này.

Độc Cô chưa từng lo lắng Thiên Đạo sẽ có biến số, hắn lo lắng là Hạng Vũ – Hạng Vô Hận sẽ có biến số.

Thời gian 3 ngày cuối cùng kia... là biến số của Hạng Vô Hận.

Kẻ này cũng giống Đế Thích Thiên, đều muốn mưu tính dương thế.

Mục tiêu của Đế Thích Thiên là gì đến bây giờ cũng không ai biết nhưng mục tiêu của Hạng Vô Hận thì Độc Cô cũng chẳng khó để nhìn ra.

Độc Cô đại diện cho Diêm Vương Điện, đại diện cho cõi U Minh Âm Tào Địa Phủ.

Hạng Vô Hận thì lại đến từ một thế lực khác, cái thế lực này chưa hẳn đã so được với Âm Tào Địa Phủ nhưng cũng là một đầu cự vô phách tại âm giới.

Hạng Vô Hận lần này trở về, muốn trở thành một đời Thiên Đạo mới đồng thời hắn muốn chuyển biến chính cái thế giới này, khiến thế giới này trở thành hậu hoa viên của hắn.

Hạng Vô Hận tầm mắt đã rất cao, không cần phải gò bó trong một cái dương giới như này, cái gọi là thiên cổ nhất đế hay Sở Thiên Đế gì gì đó Hạng Vô Hận đã không quá quan tâm.

Mục tiêu chân chính của hắn là ‘luyện giới’, trở thành thiên đạo một giới sẽ cho hắn trợ lực cực lớn, để hắn có vốn tranh hùng nơi âm gian, đây cũng có thể coi như một loại tu luyện.

Hắn chỉ cần luyện hóa giới này, có thể trở thành thiên đạo một giới khi đó tiền đồ của hắn liền là vô hạn, sau này ở âm giới chưa chắc hắn đã không thể thật sự trở thành một cái Sở Đế, lập ra một Đại Sở Hoàng Triều ngay dưới cõi âm.

Thiên Đạo, Độc Cô muốn diệt.

Hạng Vũ – Hạng Vô Hận, Độc Cô cũng muốn giết.

Quyển 2 - Chương 343: Hắc Long Vũ (2)

Độc Cô chiến đấu cùng Hạng Vũ, đây tuyệt đối là đỉnh cao quyết đấu chứ không phải như Vô Song cùng Thiên Đạo.

Vô Song cùng Thiên Đạo thật ra chênh lệch rất lớn, Vô Song chỉ có thể dùng ‘xảo’ mà đấu với Thiên Đạo, đây vốn không phải là một trận ngang đẳng cấp chiến đấu.

So về trình độ, so về độ kịch liệt thì Hạng Vũ cùng Độc Cô chỉ sợ còn trên một bậc nhưng mà đáng tiếc không ai có thể quan sát trận chiến này.

Độc Cô biết ở trong trận doanh nhân loại có rất nhiều người quen của Vô Song, thậm chí có cả người quen của hắn, khi mà hắn mở hết lực chiến của mình, Ma Sơn tất hủy, tất cả sinh linh của Ma Sơn chỉ có một con đường chết.

Hạng Vũ thì sao?, hắn đương nhiên cũng không muốn diệt sát hết đám quỷ tộc của mình, quỷ tộc chính là công sức của hắn, có điên mới tiêu hủy.

Độc Cô cùng Hạng Vũ liền lựa chọn tiến vào hố đen vạn trượng, tiến vào nơi vô tận hắc ám tại đỉnh Phật Sơn quyết đấu, chỉ có nơi này mới không liên lụy đến sinh linh chung quanh.

_ _ _ __ _ __ _ _ _

Độc Cô đấu với Hạng Vũ, trận chiến này thực sự không ai hay.

Trận chiến của Vô Song đối với Thiên Đạo, rất nhiều người cảm nhận được nhưng không ai dám xem.

Vô Song cùng Thiên Đạo chiến đấu, uy thế tỏa ra không khác gì diệt thế.

Trên trời sấm sét ầm ầm, thiên kiếp như vô biên vô tận đánh xuống, ở bên dưới thập đầu long gào thét, ma khí tung hoành, một bên công, một bên thủ.

Trên thiên không, cho dù là con mắt bạc của Thiên Đạo cũng không có cách nào rõ ràng việc gì xảy ra bên dưới, lấy đạo lực va chạm thẳng vào ma lực tạo ra một loại sóng xung kích riêng biệt, loại va chạm này thật sự đến cả nó cũng không thể nắm rõ được tình hình.

Thiên Đạo chỉ có thể ước lượng, ước lượng đến khi nào thì dừng tay.

Đạo lực trong người nó cũng không phải vô cùng vô tận, nó đương nhiên không thể liên tục tạo ra lôi kiếp mà đánh xuống Vô Song.

Giả sử Vô Song đủ cường đại, có thể không chết dưới lôi kiếp hàng lâm thì nó sẽ là người chết trước, thân thể A Thanh đang bị đẩy đến cực hạn, có muốn cũng không thể nào mạnh mẽ sử dụng đạo lực trong thời gian quá dài, nếu là như thế chỉ sợ thân xác này cũng chẳng còn.

Tất nhiên Thiên Đạo cũng không phải không thấy cái gì, nó có thể cảm nhận thập đầu long kia đang dần dần bị tiêu hủy, đang dần dần bị đánh nát bét.

Cho đến lúc không cảm nhận được sức mạnh Thập Đầu Long, nó liền dừng tay.

Đám 12 cánh thiên sứ, theo một ý niệm của Thiên Đạo lập tức dừng lại, những đôi cánh khẽ rung trên thiên không, trong tay vẫn còn cầm hoàng kim quyền trượng, gần như chỉ cần thấy dấu hiệu sinh mệnh bên dưới, lập tức lại bắt đầu vô tận công kích vậy.

Ở bên dưới lúc này thì thế nào?, ở dưới mặt đất xuất hiện một cái hố trời, Thiên Đạo trực tiếp oanh ra một cái hố sâu hoắm, bán kính lên tới 15m, gần như nguyên cả vùng đất bị đánh thành bình địa.

Mặt đất nổ tung, không có bất cứ một sinh vật nào còn sống.

Thập đầu long của Vô Song?, đương nhiên rất cường đại nhưng mà dưới uy thế của lôi kiếp chắc chắn bị đánh cho không toàn thây.

Thập đầu long chỉ là ảnh ảo, chân chính phòng ngự của Vô Song là vực, hắn dùng hai cái hắc ám vực chồng lên nhau, tạo thành một đóa hắc quỳ hoa khổng lồ phòng ngự lôi kiếp nhưng mà ngay cả thế, hắc ám quỳ hoa cũng không chịu được.

Giây phút hắc quỳ hoa bị đánh tan, Vô Song thậm chí muốn sử dụng huyết nhãn, khóa lại đạo lực của Thiên Đạo nhưng mà ngay thời điểm này, hắn thay đổi chủ ý.

Lý do là bởi, thân thể Cơ Vô Song phát sinh dị biến.

Cơ Vô Song vốn do liên ngẫu mà thành, thân thể được coi như tiên thể.



Tiên thể là cái gì thì hiện tại Vô Song chịu, hắn cũng lười đi tìm hiểu, hắn chỉ biết đây là thể chất phi thường biến thái, biến thái đến mức tồn tại như Độc Cô Cầu Bại cũng không thể không cảm thán.

Tiên thể mạnh mẽ thế nào thì Vô Song đã sớm được diện kiến, nói không ngoa chỉ cần Cơ Vô Song đột phá đến tầng 7 – Long Tượng Bàn Nhược Công, thì phân thân liền vượt qua bản thể của chính hắn, thực sự rất biến thái.

Đến thời điểm hiện nay, hắn lại một lần nữa được chứng kiến thế nào là tiên thể.

Tiên thể dĩ nhiên lại không sợ thiên kiếp, thiên kiếp đầy trời đánh xuống, đánh thẳng tới thân thể Cơ Vô Song sau đó uy lực lập tức bị phát tán ra xung quanh, căn bản không thể gây hại cho bản thể nàng.

Càng đáng sợ hơn, lôi điện khi chạy qua cơ thể Cơ Vô Song lại như cường hóa thêm cho thân thể này, chính Vô Song cũng cảm thấy thân thể hắn tràn ngập lực lượng, thân thể của hắn đang dần dần mạnh lên, cho dù không quá rõ ràng, cứ như đang trải qua một lần thăng hoa nữa vậy.Cũng chính vì nhân ra điểm này, Đông Phương Bạch trực tiếp ngồi xuống, triệt để từ bỏ đối kháng lôi kiếp, để mặc Cơ Vô Song đối mặt với kiếp vân đầy trời, với vô biên vô tận lôi kiếp đánh xuống.

Hạng Vũ có thể dùng lôi kiếp khắc đạo lực, hắn không sợ đạo lực.

Độc Cô Cầu Bại sợ đạo lực nhưng mà lại không sợ ma lực.

Vô Song không ngờ mình không những có khả năng khắc thế đạo lực, hắn còn có thể khắc chế lả lôi kiếp, thậm chí ngay cả ma lực hắn cũng chưa chắc đã sợ, cho dù là Hạng Vũ hay Thiên Đạo đều nhất định sẽ bị hắn khắc chế rất lớn.

_ _ _ _ _ _ _ _

Lôi kiếp tản đi, Thiên Đạo trong thân xác A Thanh lại dùng thứ ánh mắt màu bạc kia quan sát vạn vật, bằng cái ánh mắt cao cao tại thượng, chưởng khống nhân gian, nó nhìn thấy hai người Vô Song.

Hai người dĩ nhiên lông tóc không thương tổn.

Tiếp theo ánh mắt của nó nhìn chằm chằm về phái Cơ Vô Song, trên người Cơ Vô Song vậy mà có từng tia từng tia lôi kiếp như ẩn như hiện.

Lôi điện lực lượng chạy trong từng thớ thịt, chạy trong từng đường kinh mạch, một thứ sức mạnh bạo ngược, đáng sợ vô cùng.

Đông Phương Bạch vẫn khoanh chân ngồi đó, không có ý đụng động.

Cơ Vô Song thì khác, nàng bắt đầu biến thân, trở thành trạng thái ma hóa của chính mình.

Bản thân Vô Song có thể cảm nhận được thứ lực lượng cực kỳ đáng sợ, thứ lực lượng vốn không phải thuộc về hắn.

Đây gần như là lực lượng Vô Song đánh cắp của Thiên Đạo vậy, loại lực lượng này không thuộc về Vô Song, theo hắn chiến đấu, thứ lực lượng này chỉ biết càng ngày càng tổn thất, sau đó hoàn toàn biến mất nhưng mà Vô Song hiện tại cũng lười quan tâm.

Năm đường hắc thải vân sau lưng Cơ Vô Song bắt đầu biến động, trở thành năm đầu hắc long.

Ngũ đầu long lại một lần nữa hiện ra nhưng mà trên cơ thể bọn chúng ngoại trừ năng lượng hắc ám còn có từng tia lôi điện, còn có lôi kiếp lực lượng.

Hai đầu hắc long rất nhanh nhập vào hai cánh tay Vô Song, từng đường lân giáp lại xuất hiện, bao phủ cánh tay hắn, sau đó lân giáp bao phủ hai chân, bao phủ luôn toàn bộ phần ngực của Vô Song lại.

Dùng năm đầu hắc long tạo thành lân giáp, Cơ Vô Song dậm chân, cả người bắn thẳng lên thiên không.

Trong lúc này, tốc độ của Cơ Vô Song cứ như tên lửa đạn đạo vậy.Thiên Đạo thậm chí còn phản ứng không kịp, cho đến lúc Cơ Vô Song vọt thẳng lên trước mặt nó, bàn tay nắm lại, một quyền toàn lực đánh ra.

Thiên Đạo lập tức động ý niệm, trước mặt nó xuất hiện từng vòng từng vòng kết giới, lấy đạo lực mà thành kết giới.

Một đấm của Cơ Vô Song va chạm với kết giới đầu tiên, lôi điện lực lượng lập tức bành trướng, sau đó oanh nát một tấm kết giới đầu tiên.

Kết giới đầu tiên bị đánh nát, thế quyền không giảm, kết giới thứ hai, thứ ba, thứ tư... một quyền mang theo lôi kiếp lực lượng xuyên thủng toàn bộ bảy tầng kết giới.

Nói thì lâu nhưng mọi việc diễn ra quá nhanh, từ bên ngoài chỉ chấy Cơ Vô Song bắn ngược cơ thể lên sau đó xuất quyền.

Quyền đầu bị ngăn cản một chút sau đó liền cứ như thể đánh xuống, một quyền nện thẳng vào mặt A Thanh.

Một quyền này là do tiên thể đánh ra, một quyền này mang theo lực lượng có thể xếp vào hàng đầu thiên hạ, chưa hẳn đã thua một kích toàn lực của Long Tượng Cổ Phật là bao nhiêu, lại thêm thiên kiếp gia trì, một quyền này đã tiếp cận với bốn chữ ‘đệ nhất thiên hạ’.

Một quyền đánh bay A Thanh đi, đây là lần đầu tiên Vô Song có thể chân chính đụng vào Thiên Đạo, có thể làm bị thương Thiên Đạo.

Một quyền này đánh bay A Thanh, khiến thân thể A Thanh như một viên lưu tinh bị hất bay đi.

Tất nhiên Vô Song cũng phải hiểu một đạo lý, chỉ đánh một quyền thì quá thiệt, nhân lúc ngươi bệnh, lấy mạng ngươi.

Vô Song cũng đuổi theo Thiên Đạo, nếu Thiên Đạo như lưu tinh thì Vô Song như lôi điện xé ngang trời, hắn cứ đè lên Thiên Đạo mà đánh.

Thiên Đạo bao giờ bị ủy khuất như vậy?, nó bị đánh đến mức ngơ ngác, đến mức căn bản không kịp phản ứng.

Vì vậy quyền thứ hai của Vô Song cũng đánh đến, đương nhiên quyền này chân chính nện vào mặt nó.

Cái cảm giác đau đớn này cực kỳ chân thực, cảm giác này Thiên Đạo chưa từng thử nghiệm.

Bản thân nó vốn không có thực thể, đã bao giờ có cảm giác đau như vậy?.

Từ khi nó đoạt xá a Thanh, nó vẫn chưa từng bị động đến người chứ đừng nói là bị thương.

Thiên Đạo bị dính quyền thứ hai, trong mắt liền bạo nộ, nó cảm thấy mình bị nhục nhã, trong mắt nó ánh sáng bạc càng ngày càng lớn.

Vô Song thì cũng lười quan tâm, hắn mặc kệ tất cả, cứ thế đuổi theo Thiên Đạo mà đánh.

Chỉ thấy Thiên Đạo rất nhanh tạo ra từng vòng từng vòng kết giới thủ hộ hơn nữa cũng khống chế đường bay của chính mình.

Thiên Đạo liên tục tạo ra kết giới dĩ nhiên liên tục có thể làm Cơ Vô Song cảm thấy cản tay nhưng mà thiên kiếp lực có thể khắc chế đạo lực, mượn thiên kiếp lực Cơ Vô Song vẫn cứ điên cuồng công kích Thiên Đạo.

Thiên Đạo không thể như trước bị động chịu đòn, liền dùng chính thân thể của A Thanh đối kháng với Vô Song, lấy đạo lực gia trì thân thể mà ngạnh kháng.

Mượn cách này, Thiên Đạo có thể không bị Vô Song lần thứ ba đả thương nhưng nó có khổ tự biết, thân thể A Thanh sao có thể so với tiên thể?, so sao được với tiên thể của Cơ Vô Song trải qua Long Tượng Bàn Nhược Công gia trì, trải qua nhiều lần thăng hoa.

Thiên Đạo tuy không tiếp tục bị đánh nhưng mỗi lần va chạm cùng Vô Song nó đều cảm thấy đau, cái cảm giác với nó tuyệt không vui vẻ gì.

Nó vừa bị động lùi lại, vừa vận chuyển ý niệm, đám thiên thần 12 cánh gần như lao thẳng về phía Vô Song, toàn bộ hoàng kim quyền trượng cũng biến mất, thay vào đó là đạo kiếm.

Thiên Đạo cũng không ngu, nó có thể cảm nhận được thân thể Cơ Vô Song hấp thu được lôi kiếp, nó sẽ không lại dùng lôi kiếp chiến đấu, nó chuyển sang dùng thuần đạo lực.

Cho dù lôi kiếp lực trên người Vô Song có thể khắc chế đạo lực nhưng mà bị 30 đầu thiên sứ vây công, lại thêm Thiên Đạo quấn lấy, Cơ Vô Song còn có thể đánh đến khi nào.

Trên thiên không, chẳng mấy chốc, Cơ Vô Song lại bị vậy, đám thiên sứ tạo thành một vòng trận pháp 3 tầng, tuyệt đối không thể cho Cơ Vô Song tiến lên, dưới sự vây công này, cho dù muốn tiếp tục tấn công Thiên Đạo cũng sinh sinh bị ngăn lại.

Thiên Đạo thì đã thoát ra một khoảng cách an toàn, ánh mắt nhìn chằm chằm Cơ Vô Song trên bầu trời, lúc này nó trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, cái sự tĩnh lặng này mới là đáng sợ nhất, phi thường đáng sợ.

Quyển 2 - Chương 344: Hắc Long Vũ (3)

Trên bầu trời, bị vây vào trận hình của đám 12 cánh thiên sứ, ánh mắt Cơ Vô Song liền hép khờ lại.

Sau lưng nàng, từng đạo hắc long lại hiện ra, hắc long giáp liền biến mất.

Chỉ thấy thân hình Cơ Vô Song khẽ run lên, tiếp theo liền biến mất.

Theo một động tác này, đám 12 cánh thiên sứ cũng hành động theo, đều cực tốc lao về một thân ảnh mờ mờ ảo ảo.

Ở bên dưới, Đông Phương Bạch tất nhiên sẽ không để một bản thể khác của chính hắn phải chiến đấu một mình.

Từ dưới mặt đất đứng lên, ánh mắt dõi theo Thiên Đạo đằng lặng lẽ đứng đó, hắn cảm thấy Thiên Đạo đang làm gì đó, hắn ghét cái cảm giác bình tĩnh này của Thiên Đạo.

Thiên Đạo thật ra... không được Vô Song đánh giá quá cao.

Nó mạnh đương nhiên cực mạnh nhưng bản tính của nó thì không.

Thiên Đạo luôn muốn nắm mọi việc trong lòng bàn tay, nhưng mà nó lại quá dễ kích động, quá dễ để cảm xúc chi phối cũng quá đỗi tự tin vào thực lực của mình.

Bằng một ví dụ đơn giản nhất, Thiên Đạo cứ như một đại thiếu gia nhà giàu, chưa bao giờ quan tâm vấn đề tiề bạc nhưng mà lần đầu bước ra đời vậy.

Đây cũng là lý do tại sao, Thiên Đạo luôn cho Vô Song một loại cảm giác thiết gì đó, nó thiếu tâm tình của cường giả nhưng mà lúc này nhìn nó cứ lặng im mà đứng đó, cái sự bình tĩnh kia thật sự làm cho Vô Song cảm thấy không ổn.

Cái này như bình yên trước cơn bão vậy.

_ _ _ _ _ _ _ _

Trên thiên không, chỉ thấy từng đạo tàn ảnh va vào nhau, một bên là màu đen, một bên là màu trắng.

Cơ Vô Song tốc độ cực nhanh, nhanh hơn bất cứ thiên sứ 12 cánh nào nhưng mỗi lần nàng cử động đều phải đối mặt với 10 đầu thiên sứ 12 cánh vây công, cho dù nàng có thể thoát ra được một lần vậy liền lại phải chịu một đợt vây công khác, cái trận pháp chia làm 3 vòng vây sát này thực sự cực kỳ biến thái.

Nhìn thì trận thế không có bao nhiêu tinh diệu nhưng mà nếu toàn bộ những kẻ hình thành lên trận vây công này đều là tuyệt thế cường giả thì trận thế cũng theo nước lên mà thuyền lên, trở thành một đại trận không thể vượt qua.

Cơ Vô Song bị vây lại, không thể thoát ra ngoài, mặc dù lôi kiếp lực lượng trên người nàng vẫn còn nhưng đám thiên sứ này cũng không phải phàm vật, chỉ bằng một hay hai quyền đám này lập tức lùi lại, không cho Cơ Vô Song có bất cứ cơ hội nào diệt sát thiên sứ, thiên sứ không bị diệt sát, vòng vây chỉ biết càng ngày càng thắt chặt, áp lực lên người Cơ Vô Song càng ngày càng lớn.

Tình thế của Cơ Vô Song cực kỳ xấu nhưng ngay lúc này một tiếng long ngâm vang lên, lại là tiếng hắc long gầm thét.

Đông Phương Bạch một lần nữa chuyển về ma thân, hắn cũng lao lên bầu trời.

Đáng lẽ Đông Phương Bạch cũng không còn bao nhiêu ma lực nhưng ai bảo Cơ Vô Song vì hắn che chắn, vì hắn ngăn cản toàn bộ lực lượng lôi kiếp, nhờ có tiên thể của Cơ Vô Song mà Đông Phương Bạch mới có thời gian lấy lại một hơi.

Ma thân mở ra, cũng không phải lập tức lao vào chém giết mà Đông Phương Bạch mở ra kiếm vực.

Vô Song thành tựu lớn nhất trong những ngày qua không phải là giúp Cơ Vô Song học được Long Tượng Bàn Nhược Công mà là thành tựu kiếm vực.

Đáng lẽ với hiểu biết về kiếm đạo của Vô Song, hắn vẫn chưa đủ sức hình thành kiếm vực của riêng mình nhưng mà kiếm vực hay ma vực vẫn có điểm chung rất lớn, Vô Song thiên tư hơn người lại có nhân vật như Độc Cô dốc lòng chỉ dạy, hình thành kiếm vực là việc hoàn toàn có thể, quan trọng là nhanh hay chậm mà thôi.

Rất may mắn, Vô Song vẫn là hoàn thành trước khi hết thời gian Độc Cô đặt ra.

Tay nắm Chân Vũ Kiếm, có kiếm vực trợ giúp, Vô Song lại một lần nữa múa kiếm.

“Vũ Khúc Trùng Dương Kiếm”



Chỉ thấy Vô Song thét dài một tiếng, uy thế của hắn liền hòa vào thiên địa, kiếm vực lập tức biến động, từ 1 tầng kiếm vực trở thành 2 tầng kiếm vực.

Hai tầng kiếm vực khác một tầng kiếm vực ở chỗ nào?, cái này không phải là uy lực lớn hơn mà là uy thế lớn hơn.

Một tầng kiếm vực mang kiếm khí ép thẳng xuống tất cả những sinh vật ở bên trong kiếm vực, hai tầng kiếm vực tác dụng tương tự, nhưng mà cùng số lượng kiếm khí đó lại có thể tăng gấp đôi uy thế, hai tầng kiếm vực song song hoạt động, kiếm uy trùng thiên.

Vô Song chỉ chém ra một kiếm.Một kiếm chém về 10 thiên sứ ở tầng ngoài cùng, lập tức chém ra một con đường.

Một kiếm này dồn toàn bộ kiếm khí của Vô Song lại, bất cứ thiên sứ nào dám một mình đón đỡ liền sẽ bị chém chết tươi hơn nữa hắn xuất thủ quá nhanh, đám thiên sứ cũng không kịp phản ứng, vì vậy Vô Song liền thành công mở ra con đường đầu tiên.

Quỳ Hoa Bảo Điển vận chuyển đến cực hạn, xuyên qua con đường vừa mở ra mà tiến vào vòng tròn thứ hai.

Ngay lúc bản thể Đông Phương Bạch tiến vào vòng tròn thứ hai, ở phía trong nơi bị vòng tròn thứ ba vây lại, Cơ Vô Song cũng thu kiếm.

Kiếm thu lại, hai tay nàng đưa ra, nắm lại thành quyền.

Trên người hắc long tung bay như một tấm hắc ám xiêm y được hình thành vậy, ma mị vô cùng.

“Thái Tố Thiên Tượng”.

Thái Tố Thiên Tượng không dùng nội lực mà là dùng uy thế hơn nữa đây còn là ngoại công quyền thuật, dĩ nhiên phù hợp với yêu cầu của thân thể Cơ Vô Song.

Hai tay nắm lại, song trọng quyền liên tục đánh ra.

Thái Tố Thiên Địa Quyền.

Cơ Vô Song cũng không có mục tiêu nào, chỉ là mượn thiên địa uy thế lung tung mà xuất quyền, quyền kình xé rách cả hư không, oanh kích bốn phương tám hướng, trực tiếp đánh bật toàn bộ đám thiên sứ vây quanh ra.

Đám thiên sứ này quả thật không ai có thể đỡ được một quyền của Cơ Vô Song.

Dính một quyền sẽ không chết cũng không đến mức trọng thương nhưng lực quyền quá mạnh, lực quyền quá mạnh thì bọn chúng liền không đón đỡ được, bị cường lực đẩy lùi, trận thế tất nhiên không còn tồn tại.

Cơ Vô Song từ trong phá ra, Đông Phương Bạch liền từ ngoài giết đến, vẫn là song trọng kiếm vực, Chân Vũ Kiếm nắm chặt trong tay.

“Phá Quân Trùng Dương Kiếm”.

Phá Quân Trùng Dương Kiếm, một kiếm này phá hủy luôn kiếm vực của Vô Song nhưng mà uy lực của kiếm này không phải nói, đến cả Vương Trùng Dương cũng khuyên Vô Song không nên dùng.

Dưới uy lực một kiếm này, một vết rách dài từ cổ tay đến bả vai Vô Song xuất hiện, máu tươi bắn ra, một kiếm uy lực lớn đến nỗi tự đả thương chính cánh tay Vô Song.

Kiếm nắm trong tay, hắn trực tiếp chém bay ba cái đầu thiên sứ lên trời, một kiếm chém chết 3 đầu thiên sứ 12 cánh.Trận pháp vây công vòng thứ 2 trực tiếp bị Đông Phương Bạch xuyên qua.

Đông Phương Bạch xuyên qua phòng tuyến thứ hai, Cơ Vô Song cũng xuyên qua phòng tuyến thứ ba, cả hai một lần nữa hội họp, cộng đồng xuất kiếm.

Sau lưng hai người lại hiện ra một vòng tròn thái cực, Song Kiếm Hợp Bích lại thành hình.

Có Song Kiếm Hợp Bích Thuật, hai người Vô Song liền dám tiêu hao chiến, chỉ cần đối thủ không cường đại đến mức có thể lập tức xuyên thủng phòng tuyến của cả hai thì Song Kiếm Hợp Bích nhất định có thể đánh đến tận cùng.

Từ 30 đầu thiên sứ 12 cánh lúc này, chỉ còn lại 25 đầu, 3 con bị Đông Phương Bạch chém chết, 2 con bị Cơ Vô Song dùng Thái Tố Thiên Tượng đánh cho nát xác bất quá số lượng vẫn là cực kỳ kinh khủng, số lượng này cho dù có Song Kiếm Hợp Bích thì vẫn làm cho Vô Song cảm thấy áp lực rất lớn.

Ngay lúc Vô Song tưởng hắn sẽ bị thiên sứ của Thiên Đạo vây công thì đột nhiên toàn bộ đám thiên sứ này dĩ nhiên cứ như thế biến mất chỉ để lộ ra thiên đạo chân đạp hư không.

Ánh mắt của nó vẫn như vậy, cực độ bình tĩnh.

Sau đó trên người nó bắt đầu có khí trắng bốc lên, đây đương nhiên là đạo lực.

Đạo lực của Thiên Đạo ngưng tụ thành hình, càng ngày càng lớn, rất nhanh thân hình A Thanh biến mất, thân hình nàng bị đạo lực che phủ, chỉ còn một cự nhân chiều cao hơn 3m đang đứng trên bầu trời, một kẻ khổng lồ được tạo nên từ đạo lực.

Bàn tay Thiên Đạo đưa ra, trong tay nó xuất hiện một thanh kiếm dài hơn 3m, thanh kiếm này... chất liệu như thế nào thì Vô Song không đoán ra nhưng mà chắc chắn không phải đạo lực, cũng không phải lôi điện lực lượng.

Nắm lấy thanh kiếm khổng lồ còn dài hơn cả chính thân thể nó chỉ bằng một tay, Thiên Đạo liền nâng kiếm lên, chém thẳng về phía Vô Song.

Kiếm này không mang theo đạo lực, nhưng mà một kiếm chém ra như bài sơn đảo hải.

Kiếm này dĩ nhiên chém ra kiếm khí.

Vô Song không ngờ Thiên Đạo không đợi hắn dùng huyết nhãn liền ‘chơi’ cái dạng này, không dùng đạo lực, chỉ dùng kiếm khí.

Hai người Vô Song đương nhiên không chậm, xoay lưng vào nhau, cùng song song xuất kiếm.

Chân Vũ Kiếm cùng Hắc Long Kiếm xuất ra đồng thời tạo thành một hư ảnh thái cực, dùng lực lượng âm dương hòa vào với nhau, ngăn đón một kiếm của Thiên Đạo.

Lúc chưa đối kiếm thì thôi, khi đối kiếm rồi sắc mặt Vô Song khẽ tái đi, sau đó Đông Phương Bạch cùng Cơ Vô Song đều không giữ được kiếm trong tay, cả hai bị chém bay cả kiếm đi.

Kiếm khí của Thiên Đạo không dừng lại, oanh kích lên cả hai người.

Rất may Cơ Vô Song bước ra một bước, hay tay đưa ra vỗ mạnh về phía trước, lấy kình lực cơ thể sinh sinh ngạnh nát kiếm khí lao tới đồng thời Đông Phương Bạch ở phía sau hai tay đưa ra, từ trong tay của hắn hai đầu hắc long bắn ngược lên, ném lấy Chân Vũ Kiếm cùng Hắc Long Kiếm mà kéo về.

Kiếm vừa về với chủ, hai người chưa có cơ hội thở dốc, Thiên Đạo nắm lấy đại kiếm, lại chém ra.

Lần này không phải một đường kiếm khí mà là mười đường kiếm khí.

Kiếm khí cách không lao tới, thế không thể đỡ.

Nhìn cái loại kiếm khí này, chính Vô Song cũng không rõ, Thiên Đạo sao có thể làm được?.

Dĩ nhiên dù rõ hay không rõ, hắn vẫn phải làm ra phản ứng, lần này vẫn là Cơ Vô Song đứng ra đỡ nhưng không phải là dùng nhục thân, sau lưng nàng năm đầu hắc long bao bọc lấy cả hai, tạo thành một tấm chắn hắc ám, tiếp tục ngạnh kháng kiếm khí của Thiên Đạo.

Năm đầu hắc long tạo thành một vòng tròn hắc ám, hoàn toàn bao phủ hai người vào bên trong, sau đó cái vòng tròn hắc ám này bị kiếm khí của Thiên Đạo bắn bay thẳng xuống mặt đất, sau đó bị kiếm khí khổng lồ kia chém nát vụn.

Vô Song cùng Đông Phương Bạch bị bắn ngược ra ngoài, trên người Cơ Vô Song vẫn coi là an toàn nhưng trên người Đông Phương Bạch thì đã xuất hiện từng vết máu, trên người hắn rõ ràng bị thương.

Thiên Đạo vô tình, cũng lười nhìn hai người, tay lại nắm trọng kiếm, nó lần này mới thật sự là Thiên Đạo.

Vô tình, mạnh mẽ, thế không thể đỡ.

Quyển 2 - Chương 345: Hắc Long Vũ (4)

Thiên Đạo lần này ra tay rất chậm, kiếm khí của nó tốc độ thật ra không cao nhưng mà Vô Song lại không nghĩ ra cách để mà thắng.

Kiếm khí này uy lực viễn siêu tưởng tượng của Vô Song hơn nữa mỗi kiếm khí xuất ra đều mang theo trọng kình khóa chặt không gian xung quanh, Vô Song cũng không thể lách qua kiếm khí này trừ khi đánh vỡ trọng kình phong tỏa nhưng mà đánh vỡ trọng kình xong thì né tránh kiếm khí kiểu gì?.

Không né được kiếm khí, đánh vỡ trọng kình làm chi?.

Đây gần như là dùng lực phá pháp vậy, kiếm khí mạnh đến nỗi tất cả phản kháng đều là phù dung, đều là mộng tưởng vô nghĩa.

Điều đáng sợ nhất chính là kiếm khí này quá thần bí, thần bí đến mức Vô Song chẳng hiểu cái gì cả.

Vì cái gì kiếm khí mà thôi, sao có thể mạnh như vậy?.

Kiếm khí của Thiên Đạo từ bao giờ mạnh như vậy?, còn viễn siêu cả thiên kiếp của chính bản thân nó lại thêm lớp đạo lực bảo vệ thân thể A Thanh kia, Vô Song cũng không biết tình trạng của A Thanh thế nào, lại càng không rõ sâu cạn của Thiên Đạo.

Hai người Vô Song nhìn thấy Thiên Đạo đưa kiếm lên, không khỏi rùng mình nhìn nhau, sau đó cả hai cùng gật đầu.

Không cần biết thế nào, nhất định phải lại gần được Thiên Đạo, để nó cứ đứng ở trên kia mà chém kiếm xuống, hai người chắc chắn phải chết.

Cơ Vô Song lập tức đưa tay ra nắm lấy vạt áo của Đông Phương Bạch, ném thẳng hắn lên thiên không.

Ném Đông Phương Bạch Xong, hai tay thu lại, ánh mắt lóe lên.

Thái Tố Thiên Tượng – Thái Tố Thiên Nộ.

Thân ảnh Tống Thái Tổ lại hiện ra sau lưng Vô Song, sau đó đại hư ảnh kia xuất quyền.

Quyền này không đánh về phía Thiên Đạo bởi Vô Song thừa hiểu uy thế không có tác dụng với thứ trên trời kia, quyền này là đánh vào Đông Phơng Bạch.

Cũng không phải tấn công vào Đông Phương Bạch, từ khi đi theo Long Tượng, khả năng khống chế lực của Cơ Vô Song cực kỳ siêu phàm, dù sao cường giả luyện thể không chỉ quan tâm sức mạnh thân thể mà còn phải nắm chắc khả năng khống lực của bản thân.

Lực lượng phi thường mạnh mẽ nhưng chỉ đánh vào ngay phần khoảng không dưới hai chân Đông Phương Bạch, một quyền này trực tiếp bắn thẳng Đông Phương Bạch lên, tốc độ lao lên còn nhanh gấp đôi.

Tốc độ lao lên của Đông Phương Bạch gia tăng nhưng mà có nhanh hơn nữa cũng khó lòng chạm được vào Thiên Đạo bởi nó đã thành công xuất kiếm.

Lại là thứ kiếm khí kinh khủng kia, tuy nhiên cũng không phải 10 đạo kiếm khí, lần này chỉ có 5 đạo.

Đang ở trên không trung, đang lao thẳng về phía Thiên Đạo, Đông Phương Bạch cũng không dám suy nghĩ nhiều, cũng không quan tâm vì cái gì lúc trước là 10 đạo, lúc sau lại chỉ có 5 đạo, hắn phải nghĩ ra cách vượt qua cái thứ này, phải chạm được vào Thiên Đạo, bất kể ra sao hắn cũng không thể để Thiên Đạo tiếp tục xuất kiếm.

“Hiên Viên Đế Phượng Quyết”.

Trên không trung, Đông Phương Bạch gầm lên một tiếng.

Thái Tố Thiên Tượng theo lời của Độc Cô là ‘đế đạo võ học’, là võ học của Tống Thái Tổ khai sáng vương triều nhà Tống.

Hiên VIên Đế Phượng Quyết cũng là như vậy, là đế đạo võ học, tuyệt học của Thiên Cổ Nhất Đế – Tần Thủy Hoàng.

Tống Thái Tổ tin mệnh trời, mới mượn thiên uy của trời, lấy thiên uy mà nhập quyền.

Tần Thủy Hoàng còn lâu mới ngoan ngoãn như vậy, Hiên Viên Đế Phượng Quyết không mượn mệnh trời mà là mượn mệnh mình.

Tần Thủy Hoàng một đời kiệt ngạo bất tuân, một đời không cúi đầu.

Bất kể là trước khi về Tần, khi đã trở về Tần, khi chỉ là tiểu hoàng đế còn ngồi chưa ấm chỗ cho đến khi phục chúng, đến khi chém đầu Lã Bất Vi, đến khi chinh phục 6 nước thống nhất thiên hạ, đến khi đốt sách chôn nho, đến cả khi tìm trường sinh đại đạo.

Tần Thủy Hoàng chưa bao giờ tin trời, hắn chỉ tin mình, bản thân Tần Thủy Hoàng luôn mang theo một chữ ‘nghịch’.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết, muốn sử dụng liền phải đốt huyết, đốt cháy máu huyết trong cơ thể.

Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể của Vô Song lập tức chuyển hóa nội lực, đưa hắn trở thành chí dương chí cương thể.



Hai cánh tay của Vô Song bốc cháy ngùn ngụt đồng thời sau lưng hắn hiện lên một hư ảnh, một đôi cánh phượng hoàng rực cháy, dĩ nhiên đây chỉ là hư ảnh.

Cánh phượng hiện ra, chân long liền nhập thế, một tiếng long ngâm vang lên, thay vì hắc long như trước, một đầu hoàng kim long liền xuất hiện, hộ thể cho Vô Song.

Hình dạng của Thái Tố Thiên Tượng có thể gọi ra cái bóng của Tống Thái Tổ còn hình dạng của Hiên Viên Đế Phượng Quyết liền gọi ra hỏa phụng hoàng cùng chân long.

Chân long là cương khí, cương khí bảo hộ Vô Song.

Hỏa phượng hoàng là dương khí, dương khí đốt cháy huyết của Vô Song.

Vô Song liền va chạm cùng năm đường kiếm khí của Thiên Đạo.Kiếm khí thực sự siêu mạnh, mạnh vượt qua khả năng của Vô Song nhưng mà hắn sợ gì?.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết chuyên dùng để đốt huyết, từ nghịch cảnh mà sinh, đốt càng nhiều máu huyết, hắn càng mạnh mẽ, chiến lực càng cao.

Vô Song biết, hắn nhất định phải liều.

Một lần, đốt toàn bộ 7 phần huyết mạch trong cơ thể, Vô Song chưa bao giờ cảm nhận được thứ sức mạnh nào như thế, thứ sức mạnh này cứ như Vô Song dùng sinh mạng đánh đổi vậy, dùng sinh mạng của mình chỉ để đánh ra một quyền.

Kim long rít gào đồng thời sau lưng Vô Song, năm đầu hắc lọng cũng hiện ra, chúng nó như hiểu ý của chủ nhân, nhất định phải xuyên qua được năm đường kiếm khí này.

Hắc long rít gào, từ lưng của Vô Song, chúng nó mở miệng, năm đầu hắc long cùng gầm thét, bắn ra một cột ma lực về phía sau, lần thứ hai tạo thành lực đẩy cho chủ nhân.

Đông Phương Bạch dưới hai nguồn trợ lực, hắn thực sự xuyên thủng qua kiếm khí của Thiên Đạo.

Một quyền duy nhất, đánh nát cương khí xung quanh, thân ảnh xoay tròn được bao vệ bởi hai màu ‘vàng- đen’, như một cơn lốc xa lạ lao về phái Thiên Đạo.

Thiên Đạo lần này đương nhiên cũng không thể tiếp tục xuất kiếm, nó không có đủ thời gian.

Vô Song đã áp sát được nó, một quyền toàn lực nện vào Thiên Đạo, nện vào phần giáp được hình thành từ đạo lực.

Cánh tay của Vô Song đâm thẳng vào bên trong thân thể khổng lồ kia nhưng mà... Thiên Đạo cũng xuất quyền, một quyền của nó nện thẳng vào ngực Vô Song.

Tay phải xuất quyền, tay trái cũng xuất quyền, quyền thứ hai từ trên đánh xuống, đập thẳng vào lưng Vô Song.

Hai quyền cùng đập xuống, chỉ nghe tiếng xương gãy răng rắc.

Hoàng kim long đang bảo vệ Vô Song liền bị đánh nát, hỏa phượng hoàng cũng tan biến.

Vô Song dính hai ‘đạo quyền’ của Thiên Đạo, hắn phun ra một ngụm máu, toàn thân xương cốt gần như nát vụn, hắn cứ như vậy rủ cả người xuống, gần như không còn chút sức lực nào, hai quyền của Thiên Đạo... gần như đánh nát người Vô Song vậy.

Thân thể Đông Phương Bạch không thể so sánh với thân thể Cơ Vô Song, hai quyền kia quá sức chịu đựng của hắn, cứ như thế Đông Phương Bạch vô lực mà rơi xuống.

Hai quyền xuất ra, Thiên Đạo hài lòng, trong mắt nó rốt cuộc lại thể hiện cảm xúc của mình, trong mắt không khỏi đầy vẻ đắc ý.

Sao có thể không đắc ý?, nó hiện tại chỉ cần lại chém ra một chiêu kiếm liền sẽ chém chết Vô Song ngay lập tức, Vô Song hiện tại như một quả bóng xì hơi đang vô lực rơi xuống, đã vô lực chạy thoát khỏi tay nó.

Vô Song lại không dùng cái huyết nhãn kia, không thể khóa lại đạo lực của nó, vậy thiên hạ này hiện tại còn ai cứu được Vô Song?.

Nắm lấy đại kiếm, Thiên Đạo chuẩn bị lần thứ tư công kích nhưng mà ngay lúc nó cầm lấy thanh đại kiếm, ánh mắt mới co rụt lại.

Đông Phương Bạch đã rơi xuống nhưng mà... vì cái gì cánh tay đánh xuyên qua lớp đạo lực của nó vẫn còn đang bám lại?, cánh tay của Đông Phương Bạch sao có thể dài đến thế?.Khi ánh mắt của nó rùng mình nhìn lại, trên ngực của nó không phải là cánh tay của Đông Phương Bạch mà là một đầu Hắc Long.

Tiếp theo vượt qua suy nghĩ của nó, Đông Phương Bạch vốn như ngọn nến trước gió, trong ánh mắt lại sáng lên.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết thức thứ nhất gọi là Chân Long Kim Phượng.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết thức thứ hai gọi là Phượng Hoàng Dục Huyết.

Thức thứ nhất là đốt huyết, thức thứ hai là trùng sinh.

Tác dụng thức thứ hai rất đơn giản, bất kể thế nào, cho dù cường địch có là ai đi nữa nhất định không thể giết chết hắn trong 1 chiêu hay nói cách khác Vô Song không thể chết sau một chiêu.

Phượng Hoàng Dục Huyết ngăn cho Vô Song không bị Thiên Đạo đánh chết trong một chiêu nhưng mà song trọng đạo quyền của Thiên Đạo cũng không thể đánh chết được Vô Song vậy Phượng Hoàng Dục Huyết chẳng phải là vô dụng?.

Thật ra chiêu này ngoại trừ đặc điểm trên, đặc điểm lớn nhất của nó giữ cho thần trí của Vô Song thanh tỉnh, hắn không có bị đánh ngất chỉ sau một chiêu.

Thần trí thanh tỉnh là đủ để Vô Song sử dụng hắc long.

Cắm một đầu hắc long vào ngực Thiên Đạo sau đó bốn đầu Hắc Long ở lưng Đông Phương Bạch vốn tưởng đã chết nay lại được thổi hồn vào, bọn chúng như tìm được sinh mệnh của chính mình, lập tức mở mồm ra, cắn thẳng vào người Thiên Đạo.

Thiên Đạo nào ngờ còn có dị biến này, đáng sợ nhất là... ma long đang nuốt đạo lực trên người nó.

Vô Song đã từng mơ một giấc mơ, trong cái giấc mơ kia hắn thấy hắc ảnh, hắc ảnh thần bí cũng sở hữu hắc long.

Giấc mơ đó diễn ra ở Lôi Cổ Sơn, giấc mơ vẫn một mực được Vô Song lưu giữ, khi đó hắn có một câu hỏi, hắc long có thể thôn phệ đạo lực hay không?.

Đến khi ở Yến Kinh, cái cảm giác này càng rõ ràng, cũng chẳng phải ngẫu nhiên trạng thái tam long khi đó có thể dễ dàng phá hủy kết giới đạo lực của thiên đạo, hắc long... có lẽ thực sự có thể thôn phệ đạo lực.

Vô Song thật ra rất muốn trải nghiệm năng lực này nhưng mà hắn lại muốn giữ làm kì chiêu.

Hắc long có thể thôn phệ đạo lực hay không thì hắn không chắc nhưng mà hắc long nhất định có thể bị đạo lực chém chết, hắn cũng không muốn chỉ vì thôn phệ vài đầu thiên sứ mà để Thiên Đạo phát hiện, sau đó đối với hắn phòng bị.

Lần này Vô Song đặt cược, cược hắc long thôn phệ được đạo lực, vì cược nên hắn mới áp sát Thiên Đạo bất chấp kết quả, lần này hắn... cược thắng rồi.

Thiên Đạo rõ ràng cảm thấy lớp giáp đạo lực của nó đang dần dần bị thôn phệ, nó liền cực độ sợ hãi.

Nó lập tức nghĩ đến việc phải giết chết kẻ trước mặt.

Có năm đầu hắc long cắn lên người Thiên Đạo, đương nhiên Vô Song sẽ không rơi xuống, vì không rơi xuống hắn thật ra vẫn trong phạm vi công kích của Thiên Đạo.

Hai nắm tay Thiên Đạo nắm lại, nó cũng không có thời gian mà dùng kiếm, trực tiếp muốn dùng song quyền điên cuồng oanh kích Vô Song.

Ngay thời điểm này, nó thấy sinh vật đáng ghét kia mở miệng.

“Ngu si”.

Hai chữ trong miệng Vô Song làm Thiên Đạo khẽ run lên, tiếp theo Vô Song rút cả bốn đầu Hắc Long đang cắm trên người Thiên Đạo ra chỉ để lại một đầu duy nhất làm điểm tựa sau đó cả người đu ngược ra sau lưng Thiên Đạo, bốn đầu Hắc Long còn lại tiếp tục cắm vào phần lưng của nó.

Thiên Đạo tuyệt đối triệt để bạo nộ nhưng mà nó không có cơ hội bạo nộ, Cơ Vô Song đã hiện ra trước mặt nó, năm đầu hắc long đưa ra, cắm thẳng vào trước mặt nó.

Đạo lực trên ngừoi Thiên Đạo đang điên cuồng bị rút đi.

Thiên Đạo sợ hãi quá đỗi, song quyền đưa ra liên tục đánh về phía Cơ Vô Song trước mặt nhưng mà Cơ Vô Song không phải Đông Phương Bạch, Cơ Vô Song dám ngạnh kháng quyền của Thiên Đạo, cho dù bị rơi vào trạng thái hạ phong tuyệt đối nhưng chắc chắn không chết được, Thiên Đạo không thể oanh kích Cơ Vô Song ra.

Rốt cuộc... Thiên Đạo phải lựa chọn.

Nó rút lên một âm thanh quái dị, cả người liền nổ tung.

Thiên Đạo nổ tung đương nhiên chỉ là bộ giáp đạo lực bên ngoài nhưng mà vụ nổ này thật sự đủ sức đánh bay Vô Song cùng Đông Phương Bạch đi, cũng may hai người đều có hắc long hộ thể, bị đánh bay thẳng xuống mặt đất nhưng sẽ không chết.

Đông Phương Bạch cả người bị oanh xuống dưới, có hắc long hộ thân hắn vẫn tạo thành một cái hố nhỏ dưới mặt đất, toàn thân xương cốt như nứt gãy, đau đớn khôn cùng, lần này Đông Phương Bạch tuyệt đối là trọng thương, bị thương rất nặng.

Cơ Vô Song thì khác, thân là tiên thể lại có hắc long thủ hộ, thân thể này chạm đất chỉ mạnh mẽ lộn vòng vài cái, sau đó khó khăn đứng lên nhìn Thiên Đạo.

Thiên Đạo lúc này trở về thân hình A Thanh, đại kiếm trong tay nó đã biến mất từ bao giờ, khuôn mặt của nó cũng triệt để trở nên tái nhợt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau