CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 441 - Chương 445

Quyển 2 - Chương 331: Trở Lại Ma Sơn – Đặc Huấn (1)

Vô Song không rõ tại sao Ngu Cơ lại hiện thân ở đây nhưng mà càng làm hắn khó hiểu chính là Thiên Đạo căn bản cũng không ngăn cản Ngu Cơ rời đi.

Thực lực của Thiên Đạo thế nào Vô Song đã rõ, lần trước ở Yến Kinh bản thân Thiên Đạo có thể không kịp trở tay mà để Ngu Cơ mang Vô Song rời đi nhưng lần này liệu có thể không?, chính Vô Song còn không tin nó để Vô Song rời đi dễ như vậy.

Thiên Đạo đã khác rất nhiều so với lần trước, Vô Song có thể cảm nhận rõ ràng việc nó muốn giết hắn như thế nào, thiết nghĩ nếu hiện tại Vô Song có định thần phục với nó, nó cũng tuyệt không quan tâm mà lựa chọn giết chết hắn.

Suy nghĩ của Vô Song là đúng nhưng thực tế thì vẫn khác xa so với những gì hắn nghĩ, Thiên Đạo cho dù ánh mắt tràn ngập tức giận nhưng nó cũng không ngăn cản Ngu Cơ, đến một chút ngăn cản cũng không.

Trong thân xác A Thanh, thiên đạo đạp không mà đứng chỉ có thể dùng ánh mắt dõi theo Ngu Cơ, nhìn theo Ngu Cơ vận chuyển đạo lực mang Vô Song cùng Hoàng Dung rời đi.

Sự lựa chọn của Thiên Đạo đúng là làm Vô Song không có cách nào hiểu được.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Ngu Cơ lại một lần nữa sử dụng thuấn di, đương nhiên rất nhanh có thể trở về Ma Sơn nhưng mà bất ngờ là điểm dừng chân của Ngu Cơ không ở địa bàn của quỷ tộc, nơi Ngu Cơ mang hắn đến là một cửa hang động nằm sâu trong khe núi.

Vô Song hai tay ôm lấy Hoàng Dung, ánh mắt nghi hoặc nhìn Ngu Cơ.

“Sao lại đến đây?”.

Nghe Vô Song hỏi, Ngu Cơ cười cười.

“Ngươi nha, ngươi còn không biết vì ngươi mà Phật Sơn loạn thành một đoàn sao?, đến cả chúng ta cũng không thể không chuyển đi”.

Nhíu lông mày, Vô Song quả thật không hiểu gì cả.

“Ta làm gì?, hơn nữa tình hình Ma Sơn hiện tại thế nào?”.

Ngu Cơ dùng ánh mắt đầy thần bí nhìn hắn, sau đó nàng thản nhiên nâng đôi vai của mình lên.

“Cũng không có gì nhưng mà Hạng Vũ hắn thoát ra ngoài rồi “.

“Lúc trước đáng nhẽ là Độc Cô đến đưa ngươi trở về Ma Sơn nhưng mà vì Hạng Vũ, Độc Cô không thoát ra được liền phải để ta đến “.

“Ngươi thực sự là nháo lật trời nha, cũng may có Độc Cô tồn tại, có thể kiềm chế Hạng Vũ nếu không hắn thật sự phá núi mà ra, thoát khỏi phong ấn mà rời khỏi Phật Sơn, lúc đó liền có chuyện vui”.

Vô Song không để ý gì lắm đến lời của Ngu Cơ, cái hắn quan tâm là thứ khác.

Từ lời nói của nàng, hắn cũng có thể nhận ra Ma Sơn hiện tại phi thường loạn, nếu đã như vậy thì hắn lại lo lắng, lo lắng cho Lý Thu Thủy, lo lắng cho Mục Niệm Từ, ngoài ra còn có cả A Châu.

“Trận doanh nhân tộc thế nào rồi?”.

Vô Song nghĩ đến những nữ nhân của mình liền không kiềm được mà lên tiếng.

Vô Song sau trận chiến với Thiên Đạo, hắn không dám cuồng ngôn có thể thắng được tồn tại song song cùng Thiên Đạo là Hạng Vũ nhưng mà theo Vô Song thấy... quỷ đế bình thường gặp hắn bao nhiêu liền chết bấy nhiêu, bỏ Hạng Vũ ra hắn có thể lấy sức một mình diệt đi quỷ tộc.

Nếu quỷ tộc dám đụng vào những người thân bên cạnh hắn, hắn không ngại cho quỷ tộc biết thế nào là diệt thế.

Ngu Cơ ném cho Vô Song một cái mị nhãn.

“Đàn ông các người, kẻ nào cũng là đại hoa tâm”.

“Ngươi đừng nghĩ trận doanh nhân tộc yếu, chỉ cần Long Tượng Cổ Phật cùng Vô Danh Tăng ở đó, Hạng Vũ không ra bản thân quỷ tộc không thể công phá được nhân tộc, mấy nữ nhân của ngươi, tạm thời có thể an tâm”.

Nói hết lời, không đợi Vô Song hỏi tiếp, Ngu Cơ liền đi vào bên trong sơn động.

Cái sơn động trước mặt Vô Song lúc này cũng chính là sơn động mà Hoàng Thường ở lại năm xưa, cũng là nơi Độc Cô giam giữ Đoàn Dự.

Vô Song cũng không đợi ở bên ngoài quá lâu, mang theo Hoàng Dung, hắn chậm rãi bước sau lưng Ngu Cơ.

Hang động này phi thường tối, cũng phi thường quanh co nhưng mà với bậc cao thủ như Vô Song hay Ngu Cơ thì cũng không khó khăn gì, đã đến trình độ này bóng tối không thể coi là vật cản.

Một đường Vô Song cũng không rõ là rẽ bao nhiêu cái cung đường, mãi đến khi bước chân Ngu Cơ chậm lại thì Vô Song cũng dừng theo.

Sau đó ánh mắt Vô Song hơi hơi nhíu lại, ở bên phải của hắn là một động nhỏ, bên trong động vậy mà có người.

Kẻ này thực sự làm cho Vô Song hứng thú bởi đây là người quen.

“Ngu Cơ, sao tiểu tử đó lại ở đây?”.

Ngu Cơ quay lại nhìn Vô Song sau đó lại nhìn sang bên phải, không nghĩ gì nhiều mà cười cười.

“Ai biết Độc Cô hắn bị thần kinh cái gì?, là Độc Cô mang hắn đến đây, lý do vì sao thfi ta không rõ”.

Vô Song nghe vậy gật đầu, ánh mắt hướng về phía cái động bên cạnh.
Người này đương nhiên không xa lạ gì, chính là Đoàn Dự.

Quan sát Đoàn Dự thật kỹ, Vô Song mới lại phát hiện hóa ra Đoàn Dự không phải đang ở một mình, trong hang động vậy mà còn có Lãnh.

Lãnh vẫn bá đạo như vậy, chỉ cần nàng không muốn lộ ra khí tức, khí tức như tan vào trong thiên địa, muốn phát hiện nàng không phải là chuyện dễ, nếu thực lực Vô Song không tăng đột biến đúng là không có phát hiện ra nàng.

Đoàn Dự lúc này khác rất xa so với ký ức của Vô Song, ít nhất hắn chịu chạy.

Đoàn Dự không đủ khả năng phát hiện được Lãnh, hắn chỉ có thể dùng Lăng Ba Vi Bộ mà tránh thoát khỏi kiếm khí của Lãnh tập kích khắp bốn phương tám hướng, Lăng Ba Vi Bộ của Đoàn Dự phải nói là càng ngày càng thành thục.

Tất nhiên huấn luyện Đoàn Dự không chỉ có thế, thỉnh thoảng Lãnh liền vận dụng phô thiên cái địa kiếm khí ép cả không gian lại, khóa chặt mọi đường lui của Đoàn Dự, sau đó nhất định bắt Đoàn Dự phải ngạnh kháng một chiêu.

Đoàn Dự lấy gì ngạnh kháng kiếm pháp của Lãnh?, đương nhiên chỉ có thể là Lục Mạch Thần Kiếm.

Lục Mạch Thần Kiếm của Đoàn Dự trong mắt Vô Song hiện tại không khác ná cao su là bao nhưng nếu mang ra ngoài, uy lực thực sự không tệ, đã vượt qua Hàng Long của Quách Tĩnh, quan trọng nhất Đoàn Dự cho dù chưa thể mang uy lực của Lục Mạch đi đến đỉnh cao nhưng mà vẫn có thể sử dụng nó một cách bình thường, sẽ không xuất hiện tình trạng ‘lúc nổ, lúc xịt’.

Có vẻ như cũng phát hiện được Vô Song trở lại, Lãnh đột nhiên thu lại toàn bộ kiếm khí của mình, nàng như hồn ma từ trong bóng tối chui ra trước mặt Đoàn Dự.

Đoàn Dự thấy vậy cũng lập tức dừng lại, hắn đương nhiên không phát hiện được Ngu Cơ cùng Vô Song đang quan sát hai người.

Nhìn Lãnh đi ra, Đoàn Dự không khỏi lên tiếng.

“Sư tỷ, hôm nay chúng ta dừng ở đây?”.

Đoàn Dự ngày đó dập đầu trước mặt Độc Cô, đương nhiên tính là đệ tử Độc Cô, cũng vì vậy Lãnh liền thành sư tỷ của hắn.

Lãnh nhìn Đoàn Dự vẻ mặt vui vẻ, nàng không nói gì chỉ gật đầu.

Để lại Đoàn Dự không hiểu việc gì xảy ra cho lắm, Lãnh cứ như vậy đi ra ngoài.

Đoàn Dự còn lại một mình trong thạch thất, vẻ mặt chỉ có thể cười khổ, đương nhiên trong ánh mắt cũng tự tin hơn không ít.

Theo lời của Lãnh, chỉ cần hắn có thể đả thương được Lãnh liền được phép rời khỏi hang động này mà ra ngoài.

Đoàn Dự không rõ Lãnh mạnh đến mức nào nhưng hắn hiện tại với võ công của mình càng ngày càng tự tin.

Chỉ có người trong cuộc mới biết, gần 2 tháng qua đặc huấn, Đoàn Dự võ công tăng tiến thế nào.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Lãnh ra ngoài, nàng nhìn thấy Vô Song cùng Ngu Cơ cũng không khỏi cúi đầu, khẽ chào hỏi hai người, sau đó hướng về Vô Song mà nói.

“Lão sư muốn gặp ngươi, để ta dẫn đường”.
Vô Song cũng không lạ gì cái việc này, không hiểu tại sao Độc Cô vẫn cứ luôn để Lãnh dẫn đường cho hắn mà không phải là Ngu Cơ.

Hắn đương nhiên sẽ không có ý kiến gì, vẫn mang theo Hoàng Dung đang bất tỉnh mà đi theo Lãnh.

Lần này cũng không phải rẽ qua hàng loạt cung đường nữa, rất nhanh Lãnh đưa Vô Song đến một thạch thất, đứng bên ngoài một cái cửa đá.

Cửa đá như có chế độ tự động vậy, thấy Vô Song cùng Lãnh vừa dừng lại trước cửa, thạch thất liền mở ra.

Lãnh cũng không đi vào bên trong với Vô Song mà để hắn tự mình đi vào.

Vô Song còn chưa bước vào đã thấy Độc Cô đang ngồi trên ghế đá, thản nhiên đọc sách, vừa nhìn đã thấy cực kỳ thoải mái.

Vô Song gật đầu với Lãnh một cái, mang theo Hoàng Dung đi vào.

Trong thạch thất này ngoại trừ một cái giường đá, một bộ bàn ghế đà, vài cây đèn cầy ra còn lại toàn bộ đều là tủ sách.

Vô Song không vội chào hỏi Độc Cô mà là chậm rãi đặt Hoàng Dung xuống trên giường đá, sau đó mới nhìn Độc Cô.

“Nàng... “.

Vô Song chưa nói dứt lời, Độc Cô đã mở miệng.

“Tình trạng của cô bé này ta biết, rất tệ”.

Rõ ràng cảm nhận sắc mặt Vô Song cũng không tốt gì, Độc Cô khẽ đặt quyển sách xuống.

“Tình trạng của nàng... cái này ta cũng không biết giải thích thế nào cho ngươi, nhưng nếu phải nói một cách đơn giản nhất, nàng hiện tại gần như không phải Hoàng Dung ngươi biết, nàng là Hoàng Dung nguyên bản của thế giới này “.

Vô Song nghe vậy trong lòng liền trĩu nặng, hắn thậm chí không cần Độc Cô trả lời, hắn vẫn có thể đoán ra được đại khái.

“Có cách nào cứu nàng không?”.

Độc Cô nhìn Hoàng Dung yên lặng nằm trên giường đá, suy nghĩ một chút, vẫn là gật đầu.

“Người thắt nút là người cởi dây, Thiên Đạo biến nàng thành như vậy, liền để Thiên Đạo đưa nàng trở về”.

Nhắc đến Thiên Đạo, Vô Song triệt để nhíu mày.

Hắn nếu có thể khiến Thiên Đạo ra tay đưa Hoàng Dung trở về như cũ thì hắn còn hỏi làm gì?.

“Thiên Đạo?, bằng vào việc ta hiểu nó, cho dù nó chết cũng chưa chắc đã giúp ta toại nguyện”.

Câu nói này không giả, đặc biệt là ánh mắt tràn ngập sát khí của Thiên Đạo với Vô Song lúc trước.

Độc Cô nghe Vô Song nói, thản nhiên gật đầu.

“Ta đương nhiên biết, nhưng mà ngươi hiểu sai ý ta “.

“Thiên Đạo hiện tại sẽ không giúp ngươi, nó coi ngươi là kẻ thù số một nhưng mà nếu Thiên Đạo mới thì sao?”.

Vô Song lập tức tỏ ra khó hiểu.

“Nói rõ một chút, ngươi rốt cuộc là ý gì? “.

Độc Cô lùi lại, ngồi xuống ghế đá, hắn nhìn Vô Song một lúc rồi chậm rãi mở miệng.

“Trước ta hỏi ngươi nếu có sức mạnh ngươi có dám làm đối thủ của Thiên Đạo cùng Hạng Vũ hay không”.

“Kế hoạch của ta rất đơn giản, giết Thiên Đạo cũ, thay Thiên Đạo mới, ngươi đến giải quyết thứ này, ta giải quyết Hạng Vũ, đưa hắn về âm giới mà nhập luân hồi “.

“Lần này chơi hơi lớn, không biết ngươi có dám không?”.

Nhìn chằm chằm vào hai mắt Độc Cô, nhìn ánh mắt hắn ngập tràn tinh quang, Vô Song liền hỏi.

“Thiên Đạo mới? “.

Độc Cô thản nhiên gật đầu.

“Thiên Đạo chết đi vậy liền phải thay một cái Thiên Đạo mới vào, để Ngu Cơ nàng đến làm đi, nàng cũng phi thường hứng thú”.

Quyển 2 - Chương 332: Trở Lại Ma Sơn – Đặc Huấn (2)

Vô Song ánh mắt nhìn chăm chú Độc Cô, rốt cuộc cũng ngồi xuống giường đá, ngay sát bên cạnh Hoàng Dung.

“Độc Cô, ta không biết tại sao nhưng ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng, việc của Dung nhi có liên quan gì đến ngươi không?”.

Độc Cô tay vẫn cầm quyển sách, một quyển kinh thư thoạt nhìn tương đối cổ, bìa ngoài thuần một màu xanh bất quá trên bìa ghi chữ gì thì Vô Song cũng không nhận ra.

Đây không phải dạng chữ Hán thông thường, đây là chữ thời đại nhà Tần.

Toàn bộ căn phòng này đều là kinh thư được ghi lại trong thời Tần.

Tần Thủy Hoang năm xưa căn bản không hợp mắt với nho giáo cũng vì vậy sự kiện đốt sách chôn nho mới xuất hiện vào thời Tần, sau đó vì đắc tội nho giáo quá thảm mà muôn đời sau rất ít nhà nho nâng lên Tần Đế, thời đại nhà Tần là một trong những thời đại sáng rực rỡ nhất trong bầu trời lịch sử Trung Hoa nhưng với ngòi bút của nho giáo sau này... nhà Tần thực sự bị hạ cấp khá nhiều.

Sách trong căn phòng này đa số đều tồn tại từ thời đại nhà Tần, thoát khỏi vụ đốt sách nho học của Tần Đế mà tồn tại đến ngày nay, trong thiên hạ người đọc hiểu dạng chữ viết này đã gần như không có.

Bỏ qua vụ sách, Độc Cô thản nhiên đáp lời Vô Song.

“Việc này ta không liên quan”.

“Ở trên Đào Hoa Đảo ngươi cũng gặp mặt hai kẻ gọi là Nhật – Nguyệt rồi, nhạc phụ đại nhân của ngươi chính là chết trong tay Nhật Tôn Giả “.

“Ban đầu kẻ này tiến tới Ma Sơn là muốn bắt cóc tình nhân Niệm Từ của ngươi, sau đó bị Lý Thu Thủy ngăn cản, Lý Thu Thủy là người của Tiêu Dao Phái, Tiêu Dao Phái đối với ta lại có chút liên hệ, trên người nàng có tín vật của bản tọa, vì vậy có vài người nhận ra liền xuất thủ đánh đuổi Nhật Tôn Giả trở về”.

“Cứ nghĩ hắn sẽ chạy khỏi Ma Sơn nhưng không ngờ lại lựa chọn ám sát cha vợ ngươi, lúc đó ta cũng là bất ngờ, thậm chí không hiểu”.

“Tiếp theo ta mới có thể nhìn ra chút môn đạo, cái chết của cha vợ ngươi lại thêm sự biến mất của ngươi là con đường dễ nhất công phá tâm linh Hoàng Dung, sau đó nàng mới dễ dàng rơi vào bẫy của Thiên Đạo”.

“Thiên Đạo tính toán... không sai”>

Vô Song nghe vậy, sống lưng liền dựng thẳng, cả người bốc lên ngập trời sát khí.

Bảo hắn có tình cảm gì với Hoàng Dược Sư thì không đúng nhưng mà trong tứ bá bản thân Hoàng Dược Sư là hợp với hắn nhất, thậm chí không vì Hoàng Dung hắn cùng Đông Tà hoàn toàn có thể coi nhau như tri kỷ, cực kỳ hợp tính.

Đông Tà bản thân còn truyền dạy võ nghệ cho hắn, đến cả Cửu Âm Chân Kinh cũng dốc lòng đưa Vô Song, không tính không toán, kỳ môn độn giáp, âm nhạc đạo lý chỉ cần hắn không hiểu hắn đều có thể đến hỏi, Hoàng Dược Sư căn bản không giữ lại chút nào.

Vô Song đã không còn bé nữa, hắn vô pháp coi Hoàng Dược Sư trở thành sư phụ hợp cách như Vô Hà Tử năm xưa nhưng ân tình của Hoàng Dược Sư hắn nhất định sẽ không quên, nay nghe Hoàng Dược Sư bị giết, trong lòng nộ hỏa khó mà dẹp được.

Bàn tay hắn đưa ra, nhẹ nắm lấy bàn tay mềm mại của Hoàng Dung, trong lòng thật sâu tự trách.

Hắn thực sự có lỗi với nàng, có lỗi với Đào Hoa Đảo.

Mọi việc không phải do hắn gây ra nhưng bảo hắn không liên quan thì chắc chắn không đúng.

Nếu Vô Song biết Hoàng Dược Sư đã mất, trên Đào Hoa Đảo hắn nhất định sẽ đánh chết tươi Nhật Tôn Giả đầu tiên chứ không phải ra tay với Thiên Đạo.

Nghĩ đến Nhật Tôn Giả, bàn tay Vô Song nhẹ nắm lại.

Nhật – Nguyệt Tôn Giả đương nhiên vẫn chưa chết, giây phút Thiên Đạo hủy diệt Đào Hoa Đảo liền tạo ra một vòng đạo lực hộ vệ, nâng cả hai người này lên, trực tiếp đưa hai người này biến mất.

Không chỉ có Nhật – Nguyệt Tôn Giả mà cả Quách Tĩnh cũng được Thiên Đạo mang đi.

Nói đến Quách Tĩnh, trong lòng Vô Song lại nặng trĩu.

Hắn cùng Quách Tĩnh cũng có thể tính là quen thuộc, nhưng mà hiện tại sự tồn tại của Quách Tĩnh lại làm Vô Song cảm thấy lo lắng.

Trên Đào Hoa Đảo, nhìn thấy Thiên Đạo ra tay cứu Quách Tĩnh, trong lòng Vô Song liền cảm thấy không ổn.

Quách Tĩnh nếu không có tác dụng gì bản thân Thiên Đạo nhất định sẽ không ra tay, Vô Song sợ nhất là Quách Tĩnh có thể làm chìa khóa, chìa khóa khiến Hoàng Dung mãi mãi không thể trở về bình thường.



“Ngươi nói ngươi giải quyết Hạng Vũ, ta thì lo Thiên Đạo sau đó để Ngu Cơ tiếp quản công việc này, bất quá ngươi nghĩ ta có thể thắng được Thiên Đạo sao?”.

Cái này không phải Vô Song tự ti, hắn đã tự mình đọ sức với Thiên Đạo một lần, liền cảm thấy kẻ này khó chơi như thế nào.

Vô Song cứ nghxi Độc Cô sẽ phản ứng với câu hỏi của hắn như thế nào, không ngờ Độc Cô lại chỉ bật cười.

“Cái này là lo lắng của ngươi?, ta thì lại không nghĩ vậy”.

“Ngươi có biết tại sao ta yên tâm để Ngu Cơ mang ngươi trở về Ma Sơn không?, đấy là bởi vì Ngu Cơ có đạo lực còn Thiên Đạo thì không có”.
“Nói thật, Đạo Lực của Thiên Đạo là vô cùng vô tận, có thể giết nó nhưng muốn làm nó khô cạn đạo lực là việc không tưởng, tất nhiên muốn giết Thiên Đạo cũng không hề dễ dàng, chỉ cần nó còn đạo lực thiên hạ đã không ai giết nổi nó”.

Tiếp theo chỉ thấy Độc Cô đưa tay ra, ngón tay chỉ về phía Vô Song.

“Chìa khóa nằm ở chính bản thân ngươi, ngươi liền có khả năng khóa chết đạo lực của nó, giống như cách Đế Thích Thiên dùng Thiên Địa Ấn phong ấn đạo lực của Thiên Đạo, từ đó nó mới thua”.

Một câu nói của Độc Cô làm Vô Song giật mình, sau đó ánh mắt hắn khóa chặt Độc Cô.

“Ngươi rốt cuộc còn che dấu ta cái gì?, vì cái gì ngươi biết năng lực... mà chính bản thân ta cũng không biết?”.

Đối với câu hỏi của Vô Song, Độc Cô từ chối cho ý kiến, thậm chí hắn cứ như còn không nghe vậy.

“Khóa chặt được đạo lực của Thiên Đạo, độ khó khi đó liền dễ hơn nhiều rồi, khi đó ngươi chỉ phải chiến đấu với A Thanh “.

“Đánh với Thiên Đạo ta không nhìn thấy cửa thắng của ngươi nhưng mà đối đầu với A Thanh thì cửa thắng của ngươi được nâng lên chút chút “.

“Bản thân Thiên Đạo chỉ biết dùng đạo lực, khi nó chuyển sang dùng nội lực cùng kiếm khí liền lộ ra thiếu sót rất lớn về kinh nghiệm, thực lực giỏi lắm chỉ coi như đỉnh phong đế vị, thực lực cỡ này vẫn là vô địch thiên hạ nhưng không phải là không có cơ hội thắng, cũng không phải là khong thể đánh bại”.

Nếu không có đạo lực, thực lực của Thiên Đạo có lẽ cũng chỉ ngang ngửa Độc Cô Cầu Bại trước khi xuống âm giới.

Độc Cô khi đó chân chính được coi là vô địch thiên hạ nhưng mà nếu hắn gặp Đoàn Tư Bình, Tiêu Dao Tử cùng Hoàng Thường liên thủ, lấy sức 3 người này hoàn toàn có thể giết chết Độc Cô.

Thay đổi trường hợp của hai bên, nếu tìm được 3 vị cao thủ đỉnh cấp thiên hạ cùng vây sát Thiên Đạo, không phải là việc không thể nào, Thiên Đạo không có đạo lực, chỉ dựa vào thực lực của A Thanh liền không phải không thể đánh bại.

Vô Song nhíu lông mày rồi khẽ lắc đầu, mắt lạnh vẫn đang nhìn Độc Cô.

“Ta không hứng thú nghe kế hoạch của ngươi, ta muốn biết ngươi rốt cuộc còn việc gì đang che dấu ta?”.

“Việc ở âm giới ta có thể không hỏi nhưng mà vì sao ngươi biết tác dụng của Ma Long?, ngươi thân ở Ma Sơn vì cái gì nắm rõ tình tình ở Đào Hoa Đảo như vậy? “.

“Vì cái gì A Thanh lại phải chia ra một hồn mà trở thành Lãnh? “.

“Vì cái gì ban đầu ngươi đang bắt tay cùng Hạng Vũ vốn chỉ là diệt đi oan hồn như lời ngươi nói nhưng ngươi sau này lại chuyển sang làm đối thủ của cả hai?, ngươi vì cái gì muốn diệt Hạng Vũ, sau đó lập nên luôn Thiên Đạo mới? “.

“Ở âm giới, ta cũng nghe nói về Đế Thích Thiên, về cả ngươi, Đế Thích Thiên làm gì cái thế giới này, đến tận bây giờ ta vẫn không rõ, cũng như ngươi đang định làm gì thế giới này?, ta cũng không rõ”.

“Ngươi rốt cuộc có dự định gì?”.

Độc Cô hạ quyển sách trên tay xuống mà nhìn Vô Song, sau đó Vô Song có thể cảm giác được cặp lông mày hắn khẽ nhíu.

Độc Cô đúng là không muốn trả lời mấy cái vấn đề của Vô Song cho lắm.“Người chết thì không nên biết quá nhiều, nếu ngươi không thể đánh bại Thiên Đạo, ngươi tất nhiên đã là người chết, cần gì tìm hiểu mấy thứ này? “.

“Nếu ngươi có thể đánh bại Thiên Đạo, vậy khi đó ta liền có người giúp ngươi giải quyết nghi vấn trong lòng”.

Không thể không nói, câu trả lời của Độc Cô làm Vô Song không hài lòng nhưng hắn cũng không tìm ra được cách nào để phản bác.

Người chết đúng là không nên biết quá nhiều, biết nhiều cũng không có chỗ dùng.

“Được, đã vậy ta liền hỏi cací khác, ngươi nói Thiên Đạo không thể vận dụng đạo lực, cái này thì ta tin nhưng mà khi đó ta cũng không thể dùng ma lực hơn nữa ta không tin ta có thể khóa chặt đạo lực của nó trong thời gian quá dài”.

“Tiếp theo là về thực lực, không có đạo lực thì Thiên Đạo có thể sử dụng nội lực của A Thanh tức là đế vị đỉnh phong theo lời ngươi nói nhưng không có ma lực, ta cũng không nghĩ mình đạt đến cái trình độ kia”.

“Nếu ngươi đặt niềm tin nơi ta thà rằng bảo Ngu Cơ, bảo chính nàng đối đầu cùng Thiên Đạo liền có phần thắng lớn hơn “.

Độc Cô cũng không có phản biện lại lời Vô Song, hắn chỉ cười cười.

“Ngu Cơ không có khả năng đánh với Thiên Đạo, cái này tương đối phức tạp nhưng ta có thể đảm bảo, cho dù Thiên Đạo chỉ còn lại hơi tàn, nàng đi đấu với nó cũng chỉ có một con đường chết”.

“Ta đương nhiên cũng có thể tìm cao thủ võ lâm mạnh hơn ngươi ra tay, dù sao nếu không có ma lực, thực lực của ngươi là không quá khả quan, có lẽ chỉ ngang hai kẻ Nhật – Nguyệt, muốn ngươi đánh bại Thiên Đạo trong thân xác A Thanh cũng là không thích hợp bất quá cao thủ trong thế giới này ai không có mệnh cách?, chỉ cần có mệnh cách, gặp mặt Thiên Đạo cũng chỉ có một con đường chết”.

“Muốn đánh bại thứ này, chỉ có thể nhìn xem bản thân ngươi “.

“Không biết ngươi đã nghe tới kiếm pháp hoàn mỹ nhất thiên hạ chưa?”.

Vô Song nhìn Độc Cô, nghi hoặc đáp.

“Là Độc Cô Cửu Kiếm? “.

Độc Cô nghe vậy bật cười.

“Sai, là Song Kiếm Hợp Bích, nếu ngươi có thể sử dụng Song Kiếm Hợp Bích, trận này có cửa thắng”.

“Ngươi có thể khóa chặt đạo lực của Thiên Đạo trong hai giờ, trong khoảng thời gian này, bằng vào bộ song kiếm hợp bích, không phải không có tương lai”.

Vô Song lông mày nhíu chặt nhìn Độc Cô.

“Song kiếm hợp bích thật sự có thể mạnh như vậy?, nhưng mà song kiếm tất nhiên lấy hai người hợp lại, ta cũng không biết Song Thủ Hổ Bác, lấy cái gì ra sử dụng?, hay ngươi muốn nói để Lãnh giúp đỡ ta?”.

Đây là điều duy nhất Vô Song nghĩ ra được, dù sao cao thủ kiếm đạo trong thiên hạ không có mấy người hơn được Lãnh, để nàng thế vị trí của Tiểu Long Nữ hay Lâm Triều Anh trong bộ song kiếm hợp bích này tuyệt đối không làm giảm uy lực kiếm pháp mà còn làm uy lực kiếm pháp tăng mạnh.

Vô Song nghĩ vẫn là tương đối hợp lý, nào ngờ Độc Cô trực tiếp phủ định.

“Song Kiếm Hợp Bích vốn tạo nên từ hai người tâm ý tương thông nhưng mà đã là hai người sao có thể làm được chân chính tương thông với nhau? “.

“Cái gọi là Song Thủ Hổ Bác đúng là có thể khiến một ngưởi xử ra Song Kiếm nhưng đây cũng chỉ là tiểu thừa, một người sao có thể so với hai người hợp lực?”.

“Song Kiếm Hợp Bích hoàn mỹ trong mắt ta liền là hai đỉnh cấp cao thủ trong thiên hạ, tâm ý tương thông như một người, sau đó cùng sử dụng, loại kiếm pháp bậc này cho dù là ta cũng không nhìn ra được điểm yếu, chỉ có thể dùng lực mà phá, dùng chênh lệch thực lực cực lớn để mà thắng”.

Nói đến đây, trong mắt Độc Cô lộ ra ý cười.

“Tâm ý tương thông, hai người hòa vào một, cái này chỉ là những từ tồn tại tương đối trên lý thuyết nhưng mà ngươi liền có thể đưa nó vào thực hành”.

“Ngươi liền sử dụng Song Kiếm Hợp Bích đối phó Thiên Đạo, người phối hợp với ngươi... chính là ngươi”.

Ánh mắt Vô Song mở thật lớn, hắn ban đầu không hiểu nổi lời Độc Cô nói nhưng rất nhanh kinh ngạc thốt lên.

“Là Liên Ngẫu?”.

Song Kiếm Hợp Bích phiên bản hoàn mỹ nhất liền cứ như thế được tạo ra.

Vô Song làm nam, Liên Ngẫu làm nữ, hai người liền có thể đạt được cái trạng thái không tưởng gọi là tâm lý tương thông kia.

Vô Song cùng... chính hắn thực sự có thể dùng được bộ kiếm pháp hoàn mỹ này.

Quyển 2 - Chương 333: Trở Lại Ma Sơn – Đặc Huấn (3)

Độc Cô sau khi nói cho Vô Song về Song Kiếm Hợp Bích liền đứng lên, chỉ thấy một tay Độc Cô đưa ngang, trong tay xuất hiện một dạng lực lượng kỳ dị, không gian như bị xé ra một lỗ thủng.

Từ trong không gian, một cái quan tài đen liền bị kéo ra, sau đó nắp quan tài cũng chậm rãi được nâng lên.

Bên trong quan tài, cũng chính là liễn ngẫu hay còn được gọi là Cơ Vô Song.

Liên ngẫu hiện tại phải nói là hết sức quen thuộc với Vô Song, đây chính là dung mạo của hắn, không khác chút gì chỉ là mái tóc trắng khi xưa chỉ dài đến cổ thì nay đã dài gần đến sống lưng.

Liên ngẫu thực sự rất đẹp, đẹp đến mê hồn.

Vô Song tuyệt không có thói quen soi gương để ngắm dung mạo của mình, hắn cảm thấy dạng này tương đối biến thái nhưng mà khi đối mặt với Liên Ngẫu hắn không thể không công nhận, dung mạo của hắn thực sự rất đẹp.

Trong trạng thái nữ nhân, phải nói là hoàn mỹ.

Vô Song hiện tại chiều cao đã lên đến 1m75, về phần Liên Ngẫu cũng phải cai đến 1m7.

Trong cái thời đại này, nơi mà nữ giới thường thường không cao lớn gì thì Liên Ngẫu gần như... hạc giữa bày gà vậy.

Riêng đôi chân cùng vòng eo tinh tế đến cực điểm có lẽ đã không thua kém chút nào với Lý Thu Thủy.

Bộ ngực chưa thể so sánh với loại khủng bố như A Châu nhưng đặt bên cạnh Ngữ Yên cũng là khó phân cao thấp.

Khuôn mặt tinh xảo như bước ra từ trong giấc mộng, làn da trắng như tuyết lại ẩn ẩn màu phớt hồng mềm mại, vừa cho người ta cảm giác thanh lệ thoát tục nhưng lại ẩn ẩn nét mị hoặc khó nói.

Một lần nữa phải xác định lại, Liên Ngẫu quá đẹp.

Điều làm Vô Song không hiểu là, hắn không thể có bất cứ cảm nhận gì với Liên Ngẫu, cứ như trước mặt hắn chỉ là hình nộm vậy.

Độc Cô như cũng hiểu ý Vô Song, khẽ dùng tay áp lên quan tài, sau đó quan tài cứ như vậy tan vào trong hư không, chỉ để lại Liên Ngẫu lơ lửng trên bầu trời.

Ngay khi không còn quan tài phong ấn, Vô Song liền có một loại cảm giác phi thường phi thường đặc biệt.

Đến khi hai chân Liên Ngẫu chạm đất, đến khi Liên Ngẫu mở mắt ra, Liên Ngẫu cùng Vô Song cứ như vậy mà nhìn nhau,

Từ bên ngoài mà xem thì hai người cực kỳ ám muội nhưng chỉ có Vô Song mới hiểu được cái cảm giác này.

Đại não của hắn như đang chia thành hai phần, hắn như có hai thân thể hoặc nói đơn giản hơn, Vô Song là tay phải, Liên Ngẫu là tay trái, tất cả đều được điều khiển bởi đại não.

Độc Cô cũng không tiếp tục làm phiền Vô Song, nhè nhẹ đứng lên vỗ vai hắn.

“Tập quen thuộc với phân thân của chính ngươi đi, ngày mai ta liền dẫn ngươi đến gặp hai vợ chồng Vương Trùng Dương, bắt đầu xem một chút Song Kiếm Hợp Bích”.

_ _ _ _ _ __ _ _ _ _ _ _

Sáng ngày tiếp theo, từ rất sớm Độc Cô cùng Vô Song đã đi ra ngoài.

Vô Song cũng có thể coi là ngộ tĩnh cực cao, hắn muốn làm quen với Liên Ngẫu cũng không quá khó đồng thời Vô Song cũng phải giải quyết một việc khác.

Liên Ngẫu sau này đối ngoại liền gọi là Cơ Vô Song, vậy Vô Song cũng phải có một cái tên của mình.

Vô Song đã rất lâu không có ngồi xuống viết một cái bản kế hoạch như nhiều năm về trước nhưng đêm hôm qua hắn thực sự thức suốt đêm lập một bản kế hoạch mới.

Tại bản kế hoạch này, hắn mới có thể hai bút cùng vẽ, dùng cả hai thân phận mà không ai có thể phát hiện ra, cũng vì vậy hắn đối ngoại cũng phải có một cái tên mới.

Cái tên hắn chọn cũng không xa lạ gì với chính bản thân hắn, họ Đông Phương tên một chữ Bạch.

Chỉ cần đeo mặt nạ che đi dung mạo của cả hai thân phận, hắn liền không lo bị kẻ khác lật tẩy.

Nhóm ba người được Độc Cô dẫn đường, rất nhanh tiến vào trận doanh nhân tộc.

Trận doanh võ lâm hiện tại rõ ràng phòng ngự sâm nghiêm hơn nhiều so với lúc Vô Song rời đi.

Theo như Độc Cô nói, ngay lúc Vô Song trở về thế giới này thì hiện tượng nhật thực lại xảy ra, ma khí bốc lên che kín cả bầu trời, từ đó trận doanh nhân loại liền như gặp phải báo động đỏ, bật hết hỏa lực mà phòng ngự trận doanh, chỉ sợ quỷ tộc mở cuộc tập kích đại quy mô.

Thật ra nếu không phải Hạng Vũ bị Độc Cô ngăn chặn, đúng là quỷ tộc liền bất chấp tất cả đánh ra ngoài, san bằng trận doanh nhân loại cũng không biết chừng.



Vô Song cũng không đi đến trận doanh giang hồ nhân sĩ để gặp mặt A Châu cùng Lý Thu Thủy, hắn đi theo Độc Cô đến thẳng trận doanh đạo giáo.

Trong thời kỳ phòng ngự nghiêm ngặt này muốn tiến vào bên trong trận doanh đạo giáo cũng thực sự không dễ dàng, cho dù lấy thân phận nhân tộc tiến tới, dẫu sao sau sự kiện Hoàng Dược Sư chết trong tay Nhật Tôn Giả khiến cho chính con người cũng khó tin con người.

Đương nhiên phòng bị kỹ càng thế nào nhưng gặp phải cao thủ siêu thoát phạm trù hiểu biết của con người thì cũng bằng thừa, Độc Cô vẫn hoàn toàn dễ dàng mang theo Vô Song đến gặp Vương Trùng Dương.

Vương Trùng Dương cũng giống Bắc Cái, đều ở trong một biệt viện có điều nhỏ hơn của Bắc Cái nhiều.

Biệt viện nhỏ nhưng lại bao gồm cả mảnh sân tương đối lớn, giữa sân có cả một hòn giả sơn cùng tiểu hồ nuôi cá, bốn phía đều là cây cảnh, bản thân Vô Song cũng đã có thể coi là hiểu biết kỳ môn độn giáp, hắn, hắn chỉ cần dùng mắt nhìn cũng có thể cảm nhận được sân vườn của Vương Trùng Dương rõ ràng là sắp đặt theo phong thủy thậm chí mơ hồ nhìn ra dấu hiệu của trận pháp.

Độc Cô thì không quan tâm nhiều như vậy, căn bản cũng không hề mang theo chút lo lắng nào mà mở luôn cửa thư phòng đi vào bên trong.

Cửa thư phòng mở ra, Vương Trùng Dương lông mày hơi nhíu, chậm rãi ngửa đầu lên, nhìn về phía trước mặt.Vương Trùng Dương từ sau khi có được Cửu Âm Chân Kinh, gần như đóng vai thế ngoại cao nhân, rất ít tiếp xúc với người ngoài, đến cả sự việc trong trận doanh đều là do phu nhân Lâm Triều Anh đứng ra giải quyết, Vương Trùng Dương sẽ không động vào.

Bình thường Vương Trùng Dương thích nhất là yên tĩnh đọc sách, cũng không thích bị người nào quấy rầy cái sự thanh tĩnh này.

Ngửa đầu lên, Vương Trùng Dương chỉ thấy hai nam một nữ đang tiến đến trước mặt mình.

Hai nam này, một người toàn thân mặc quần áo màu tím, nhìn tương đối... không hợp thị giác.

Nam nhân thứ hai bên trong mặc bạch y, bên ngoài mặc áo khoác đen.

Về phần nữ nhân, toàn thân đều là thanh lam sắc, quả thực mang theo vài phần phiêu miễu thoát tục.

Đặc điểm chung của cả ba người này, đều là đeo mặt nạ, không cách nào nhìn rõ dung mạo, gần như cố tỏ ra vẻ thần bí vậy.

Vương Trùng Dương thấy ba người tiến vào, trong lòng thực sự cảm thấy trầm trọng.

Bằng vào thực lực của bản thân mình vậy mà không phát hiện ra được đối phương đi vào trạch viện, tất nhiên thân là đế vị cao thủ, khí tràng của Vương Trùng Dương siêu mạnh.

Hắn đứng lên, đặt quyển sách trong tay xuống, một tay đặt ra sau lưng, sống lưng thẳng tắp nhìn ba vị khách không mời mà đến.

“Không biết ba vị khách nhân từ phương xa đến, là lỗi của Trùng Dương, không biết ba vị là?”.

Ngữ khí đạm mạc tự nhiên như nước chảy mây trôi nhưng khí tràng lại bắt đầu bao phủ toàn bộ căn phòng này.

Từ sau khi Đông Tà bị ám sát, không khí của liên minh nhân tộc chắc chắn không tốt đẹp gì, chỉ cần gặp phải kẻ khả nghi trong nội tâm lập tức hiện ra vẻ đề phòng, cho dù là Vương Trùng Dương cũng như vậy.

Độc Cô thấy Vương Trùng Dương hỏi chỉ là khẽ cười, sau đó tiến lên một bước.

Bản thân Độc Cô đã lâu không gặp Vương Trùng Dương, thực sự rất muốn giao thủ cùng tên vãn bối này.

“Tiểu tử, ngưoi là đế vị, hắn cũng là đế vị, có muốn thử một lần không? “.

Không quay đầu lại, Độc Cô cứ như vậy liên tượng.

Ở sau lưng Độc Cô, Vô Song cũng nhìn Vương Trùng Dương, trong lòng thực sự cực kỳ giật mình.

Hắn cũng như đại đa số người khác, chưa từng nghĩ Vương Trùng Dương là đế vị.

Lúc trước ở Yến Kinh, bản lĩnh của Vương Trùng Dương thì Vô Song cũng đã được tận mục sở thị, khi đó Vương Trùng Dương chỉ muốn chỉ điểm cho hắn nhưng cũng suýt làm hai cánh tay của Vô Song bị phế.

Vô Song đương nhiên không mang thù với Vương Trùng Dương mà đến hiện tại hắn vẫn tương đối cảm kích đối phương bất quá nếu có cơ hội giao thủ cùng vị Trung Thần Thông này, Vô Song nhất định cũng muốn thử một chút.

“Được, để ta đi”.

Vô Song không suy nghĩ nhiều, lập tức gật đầu.
Vương Trùng Dương nghe bọn họ nói chuyện, trong lòng càng ngày càng âm trầm.

Nhật – Nguyệt Tôn Giả trước đây không phải đế vị nhưng đùng một cái, cả hai đều đạp chân vào đẳng cấp này.

Hiện tại đối mặt với ba người thần bí, nữ nhân kia tạm thời bất luận nhưng từ lời của Độc Cô cùng Vô Song làm cho Vương Trùng Dương có cảm giác hai người này chỉ sợ cũng là đế vị.

Cách tay sau lưng của Vương Trùng Dương nhẹ nắm lại có điều Vương Trùng Dương cũng thật không ngờ, Vô Song nói đánh là đánh.

Chân của hắn rất nhanh vận chuyển Lăng Ba Vi Bộ, vừa thấy một chiêu này ánh mắt Vương Trùng Dương không khỏi cau lại.

“Lăng Ba Vi Bộ?”.

Vô Song không đáp, mượn nhờ Lăng Ba VI Bộ hắn rất nhanh áp sát Vương Trùng Dương, sau đó song thủ cùng xuất.

Vương Trùng Dương cũng xuất chiêu đối lại, hai người trong chớp mắt người tới ta đi hơn 20 quyền.

Đương nhiên Vương Trùng Dương cũng nhận ra võ công của Vô Song là từ nhà nào.

Đây chính là Thiên Sơn Chiết Mai Thủ, thứ võ công Vương Trùng Dương căn bản không hiếm lạ.

Vương Trùng Dương dùng Không Minh Quyền đối lại với Thiên Sơn Chiết Mai Thủ của Vô Song, dùng thân pháp của Cửu Âm đối chọi cùng Lăng Ba Vi Bộ, hai bên nội lực tung hoành khắp căn phòng, thậm chí kình phong còn tạo thành tiếng gió rít gào.

Vương Trùng Dương càng đánh càng tỏ ra thích ý, cho dù không đoán được Vô Song là ai mà lại nắm giữ tuyệt học Tiêu Dao Phái nhưng mà Vương Trùng Dương cũng không quản nhiều như vậy, thân hình khẽ chuyển liền lao ra ngoài cửa sổ.

“Bằng hữu phương xa, chúng ta ra ngoài đánh “.

Vô Song thấy Vương Trùng Dương lao ra, hắn cũng chuyển thân mà đi, hai người lập tức đổi chiến trường.

Vương Trùng Dương cùng Vô Song ở ngoài kia đánh loại thành một đoàn thì ở trong phòng, Độc Cô cười cười với chính bản thân Vô Song, một Vô Song khác.

“Thế nào, có cảm nhận được ngươi đang chiến đấu không?”.

Trong thân thể nữ nhân, Vô Song gật đầu, khóe miệng tuyệt mỹ khẽ cong lên.

“Cái cảm giác này đúng là đặc biệt, ta ở đây nhưng cũng có thể biết được một ta khác đang làm gì, cảm nhận ra sao, tình trạng thế nào, thực sự rất thần kỳ”.

Nói xong Vô Song lại nhẹ bước, ưu nhã chuyển thân đến ghế Vương Trùng Dương ngồi lúc trước, ánh mắt đảo qua quyển sách Vương Trùng Dương đang xem.

“Tu Chân Ích Cốc Chi Pháp?”.

Nhìn thấy bìa quyển sách này, Vô Song không khỏi cảm thấy hứng thú.

“Tu Chân?, chẳng nhẽ là tu tiên?”.

Độc Cô ở gần đó cũng ghé mắt nhìn qua, sau đó khẽ cười.

“Thực sự không ngờ thứ này có mặt ở đây, tiểu tử Trùng Dương tìm được nó đúng là giỏi”.

Thấy ngữ khí của Độc Cô tương đối vui vẻ, Vô Song càng thêm hứng thú.

“Rất lợi hại sao?”.

Độc Cô nghe xong liền phá lên cười.

“Lợi hại?, quả thật lợi hại, bản thân quyển sách này liền là lừa người rối mình, trình độ lừa đảo thực sự đáng để ta phải vỗ tay, bất quá thứ này đúng là rất hiếm, tiểu tử Trùng Dương tìm được đã là không tệ”.

“Quyển sách này là một lão già chết tiệt nào đó thời Tiên Tần sáng tạo, là cổ thư nhà Tần, lão già này làm người cũng đúng là kỳ nhân, bản tính quá lười biếng, đến cả nấu cơm cũng lười vì vậy liền nghĩ ra Ích Cốc Thuật, mượn khí đạo dẫn vào thân thể, chuyển khí đạo làm sinh lực hay nói gần hơn là hít khí trời mà sống”.

“Không thể không bội phục lão già kia, hắn vậy mà có thể thật sự hít khí trời, trước kia ngày ăn ba bữa nay hắn cũng chỉ cần ăn 1 bữa, trước kia nhịn đói 3 ngày liền nằm giường không đứng lên được thì nay nhịn đói 5 ngày mới bắt đầu kiệt sức”.

“Quyển sách này công hiệu lớn nhất là khả năng chịu đói tốt, ngoài ra không có gì đặc biệt, chẳng qua lại có người dụng ý xấu, mang thứ này vào cung đình Đại Tần, lại thêm hai chữ Tu Chân đằng trước”.

“Tần Đế năm đó vậy mà bị thứ này lừa gạt, nói cái gì mà tiên nhân chỉ cần hít thở khí trời liền không cần ăn uống, rồi cái gì mà bước đầu tu tiên trường sinh bất lão”.

“Tần Đế quả thật tu luyện theo sách này, cảm thấy kỳ hiệu không thôi bắt đầu tin vào tu tiên, từ đó mới có chuyện tin tưởng tiên nhân, tin vào trường sinh bất lão”.

“Sách này nói tốt thì cũng tốt, nói xấu thì cực xấu. Nói lợi hại thì lợi hại nhưng tác dụng chân chính cũng không bao nhiêu bất quá đọc cái này cũng không gây hai gì, ngươi cứ tham khảo cũng được”.

Công dụng của quyển sách này đúng là kỳ hoa.

Vô Song bản thân đã luyện thành một môn bế khí thuật gọi là Quy Tức Công dành cho người lười thở nay lại gặp một môn Ích Cốc Thuật dành cho người lười ăn, đây đúng là tuyệt phối.

Nghĩ nghĩ một chút, lại quan sát cuộc chiến giữa hắn và Vương Trùng Dương, cảm thấy hai người không có vài trăm chiêu khó mà phân ra thắng bại, Vô Song liền trực tiếp ngồi xuống, bắt đầu nghiên cứu Ích Cốc Thuật.

Quyển 2 - Chương 334: Trở Lại Ma Sơn – Đặc Huấn (4)

Ở bên trong thư phòng, một bóng hình xinh đẹp đang trầm ngâm nghiên cứu Ích Cốc Thuật đồng thời thỉnh thoảng lại hơi ngửa đầu lên, mang những điều không hiểu mà hỏi Độc Cô.

Ở bên ngoài thì bản thân Vô Song lại đang thống khoái đánh một trận cùng Vương Trùng Dương.

Vương Trùng Dương không chỉ là cao thủ quyền pháp hàng đầu thiên hạ mà kiếm pháp cũng phải dùng hai chữ tuyệt luân để mà đánh giá, kiếm pháp của Vương Trùng Dương cao siêu hơn hẳn so với đám người Đông Tà nhiều.

Toàn Chân Kiếm Pháp thì Vô Song đã thấy, cũng chẳng xa lạ gì nhưng mà cùng một bộ Toàn Chân Kiếm Pháp ở trong tay Vương Trùng Dương vậy mà khiến Ngọc Tiêu Kiếm Pháp của Đào Hoa Đảo gần như bị ép toàn diện, mãi đến khi Vô Song sử dụng Tịch Tà Kiếm Pháp thì mới có thể thay đổi thế bại, khiến hai người chân chính bình thủ.

Về phần quyền pháp, Không Minh Quyền vẫn bá đạo như ngày nào, Vương Trùng Dương không sử dụng ‘vực’ của bản thân mình, tát nhiên Vô Song cũng sẽ không dùng, hai người lúc này vốn cũng chỉ là võ học giao lưu, chưa đến mức dốc hết sức mà chiến.

Không Minh Quyền của Vương Trùng Dương càng đánh càng mạnh, mạnh đến mức khi Không Minh Quyền đạt đến 72 quyền chồng lên nhau, uy lực của nó làm cho Thiên Sơn Chiết Mai Thủ của Vô Song không cách nào chịu nổi, mỗi quyền đơn giản không khác gì một đòn toàn lực của Thiên Sơn Lục Dương Chưởng đánh ra.

Dĩ nhiên Vô Song cũng không quá sợ hãi Không Minh Quyền của Vương Trùng Dương, sau khi Thiên Sơn Chiết Mai Thủ không thể chống lại Không Minh Quyền thì Vô Song trực tiếp lựa chọn Đấu Chuyển Tinh Di, dùng Đấu Chuyển Tinh Di an ổn bình thủ cùng Không Minh Quyền.

Cái này cũng không phải Thiên Sơn Chiết Mai Thủ thua kém quá nhiều Không Minh Quyền chỉ là Không Minh Quyền gia trì thêm hiệu ứng càng đánh càng mạnh, càng đánh càng bá đạo, cái này Thiên Sơn Chiết Mai Thủ rất khó chống lại.

Bản thân Thiên Sơn Chiết Mai Thủ trọng nhất là ‘phá chiêu’ cùng ‘chế địch’, sức sát thương cùng uy lực Thiên Sơn Chiết Mai Thủ không nhiều gì cho cam, cũng chẳng có khả năng đánh nhanh thắng nhanh, gặp phải dạnh như Không Minh Quyền liền lộ ra bị khắc chế.

Chuyển sang Đấu Chuyển Tinh Di, lấy tá lực đả lực làm chủ liền nhẹ hơn nhiều, chí ít thêm vào nội công của Vô Song cũng chưa đến mức bị Không Minh Quyền đánh cho không thở ra hơi.

Không Minh Quyền của Vương Trùng Dương cũng không phải là thiên hạ vô địch, uy thế cũng chỉ có thể kéo đến một mức độ nhất định gọi là vật cực tất phản, uy thế lên như thủy triều thì cũng đến thời điểm phải rút.

Bằng vào Đấu Chuyển Tinh Di, Vô Song liền đủ sức đội đến lúc Không Minh Quyền rút đi.

Không Minh Quyền uy thế vừa giảm, Vô Song liền xoay cổ tay, lập tức sử dụng Thái Tố Thiên Tượng.

Thái Tố Thiên Tượng cùng Không Minh Quyền có thể coi là cùng một loại quyền thuật, cùng lấy uy nhập quyền, càng đánh càng mạnh, càng đánh càng làm người ta kinh hãi.

Vương Trùng Dương cũng như Vô Song, trong lòng cực kỳ thư thích.

Ban đầu Vương Trùng Dương còn tưởng Vô Song là địch nhân nhưng sau khi không hề cảm nhận được sát khí của Vô Song thì liền trực tiếp biến thành luận bàn với hắn, Vô Song cùng Vương Trùng Dương đều là cùng một loại cường giả, lấy quyền cùng kiếm làm chủ, hai người đối chiêu với nhau đều có lợi ích rất lớn.

Vương Trùng Dương ban đầu vốn kinh hãi với thực lực của Vô Song nhưng mà hiện tại ông càng ngày càng tò mò.

Vương Trùng Dương đi khắp thiên hạ, đương nhiên đã nhìn qua rất nhiều loại võ học.

Thân pháp Vô Song dùng là Lăng Ba Vi Bộ.

Quyền pháp là Thiên Sơn Chiết Mai Thủ thậm chí còn có cả Thiên Sơn Lục Dương Chưởng.

Từ những thứ này Vương Trùng Dương vốn chắc chắn Vô Song là cao thủ Tiêu Dao Phái thậm chí còn đang hoài nghi kẻ làm đối thủ của mình chính là Vô Nhai Tử, dù sao Tiêu Dao Phái cũng chỉ có mình Vô Nhai Tử là nam.

Tiếp theo Vô Song lại xuất ra Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung gia, quyền pháp từ Thiên Sơn Chiết Mai Thủ lại chuyển thành Thái Tố Trường Quyền đặc biệt kiếm pháp mà Vô Song chính là kiếm pháp Đào Hoa Đảo cùng một loại cực tốc kiếm pháp không tên mà chính Vương Trùng Dương cũng không nhận ra.

Hai người đều là đế vị cao thủ, nếu chỉ dừng ở luận bàn thì rất khó chân chính phân ra thắng bại, thế là từ sáng đến tận khi mặt trời xuống núi, hai người vẫn cứ một mực luận bàn với nhau, người đi ta tới suốt 2000 chiêu.

Bất kể là kiếm pháp, quyền pháp, thân pháp, chưởng pháp, nội lực đều muốn so một lần.

2000 chiêu là một con số cực lớn, cả đời Vô Song còn chưa trải qua trận chiến nào dài như thế này.



Vô Song vốn tôn sùng tốc độ, tôn sùng đánh nhanh thắng nhanh còn Vương Trùng Dương lại am hiểu đánh chậm chắng chắc, hai người tuyệt học lộ tuyến tương đương nhau nhưng cách chiến đấu thì khác xa nhau.

Chiến đấu đường dài như vậy, Vô Song vô cùng cảm thấy không quen, thường thường có thời điểm liền lộ ra yếu thế với Vương Trùng Dương, bị Vương Trùng Dương đẩy xuống hạ phong nhưng mà thực lực của hắn tương đương đối phương, kể cả rơi xuống hạ phong thì cũng sẽ không thua được, hai người tạm thời coi là bình thủ.

Vô Song lúc này vẫn quấn lấy Vương Trùng Dương mà đối quyền, hai người đã giao thủ đền chiêu thứ 2340, đánh đến mức ngay cả cổ tay Vô Song cũng cảm giác được đau đớn, cảm giác được mệt mỏi bất quá trong lòng hắn lại như mở cờ.

Lúc trước Độc Cô đã nói hắn phải luyện Song Kiếm Hợp Bích, mà Song Kiếm Hợp Bích chưa bao giờ là sát sinh kiếm pháp như Tịch Tà Kiếm Phổ.Sử dụng Song Kiếm Hợp Bích kiềm chế lực lượng của Thiên Đạo thì không thể nào hy vọng đánh nhanh thắng nhanh, chỉ có thể hy vọng từ từ bình hòa sau đó tìm cơ hội phản kích mà thôi.

Vô Song chưa từng cố gắng giao thủ theo cái loại này nhưng sau một trận chiến với Vương Trùng Dương, hắn học được rất nhiều, rất nhiều.

Về phần Vương Trùng Dương đương nhiên cũng thu được lợi ích cực lớn.

Vốn hắn còn muốn đọ kiếm pháp với Vô Song nhưng mà Vương Trùng Dương cực kỳ thích Thái Tố Trường Quyền của Vô Song thậm chí bắt đầu nhìn ra đây đã không phải Thái Tố Trường Quyền bình thường.

Lấy uy đọ uy, lấy Không Minh Quyền giao thủ cùng Thái Tố Trường Quyền thực sự cho Vương Trùng Dương rất nhiều sáng ý, cho Vương Trùng Dương có không gian phát triển Không Minh Quyền của chính bản thân mình.

Hai nam nhân chiến đấu phi thường hang hái, gần như bất chấp, mãi đến khi cửa đại viện chậm rãi mở ra, hai người mới giật mình mà thu tay lại.

Cửa đại viện lúc này xuất hiện một vị siêu cấp mỹ nhân.

Một thân đạo bào mang theo hai màu trắng xanh, vừa nhìn đã biết là áo đôi với Vương Trùng Dương.

Thân cao hơn 1m6, thân thể ẩn trong lớp đạo bào rất khó làm cho người ta quan sát kỹ lưỡng nhưng mà thoạt nhìn cũng phi thường cân đối.

Mái tóc đen bùi cáo lộ ra cái cổ cao ngạo trắng ngần, đặc biệt là dung mạo.

Dung mạo của nữ tử này Vô Song có thể trực tiếp chấm 8 điểm, dung mạo cỡ này không tính là tuyệt thế mỹ nhân như Tây Thi hay thậm chí là Vương Ngữ Yên, dung mạo nàng đánh giá đúng nhất thì dưới Lý Thu Thủy cùng Hoàng Dung một bậc nhưng trên A Châu chút chút.

Dung mạo dạng này chưa đủ làm Vô Song cảm thấy bất ngờ hay có kích động gì nhưng nữ tử này thực sự rất đặc biệt, dung mạo lộ rõ ra sự cao ngạo cùng nét cá tính, ánh mắt ngập tràn tự tin nhưng ẩn ẩn mang theo sự ương ngạnh, khóe miệng thủy chung mỉm cười cho người ta một loại cảm giác nàng phi thường tự tin thêm cái cổ cao khiến nữ tử này lộ ra một loại khí chất lãnh ngạo mà cao quý.

Nữ tử này vừa nhìn, không cần ai giới thiệu Vô Song cũng biết nàng chính là Cổ Mộ tổ sư – Lâm Triều Anh.

Tại thế giới này tất nhiên không có Cổ Mộ.

Vương Trùng Dương đến cả sự nghiệp kháng Kim cũng đã không màng, đến cả Toàn Chân Giáo cũng giao lại cho Mã Ngọc, bản thân mang theo Lâm Triều Anh chu du khắp thiên hạ thì Lâm Triều Anh sáng lập ra Cổ Mộ làm chi?.

Nàng vốn theo Vương Trùng Dương chu du thiên hạ, gặp hết cao thủ trong nhân gian, cùng phu quân được mệnh danh là bộ đôi mạnh nhất võ lâm, thực lực của Lâm Triều Anh tuyệt đối rất mạnh, chỉ sợ so với đám tứ bá còn phải hơn một bậc.

Đến khi theo Vương Trùng Dương tới Ma Sơn, nàng liền chay nam nhân của mình quản lý trận doanh Đạo gia, để cho phu quân có thể một lòng nghiên cứu võ đạo, không bị tạp vật quấn thân.Lâm Triều Anh ở thế giới này cũng có thể coi là một phiên bản khác của Hoàng Dung, một phiên bản trí mưu có thể không bằng nhưng võ nghệ hơn xa.

Lại nói Lâm Triều Anh hôm nay cũng tương đối mỏi mệt, dịp gần đây trong liên minh cực kỳ không bình tĩnh, nàng cũng phải chịu áp lực rất lớn.

Đến buổi chiều, sau khi giải quyết xong hết công việc trong trận doanh, Lâm Triều Anh liền nhanh chân trở về biệt viện, vừa mới đến gần biệt viện Lâm Triều Anh đã cảm thấy hai luồng khí tức kinh thiên va đập vào nhau.

Luồng khí tức thứ nhất nàng tất nhiên chẳng lạ gì, đây là khí tức của Vương Trùng Dương.

Luồng thứ hai thì nàng căn bản không nhận ra.

Nếu không phải nàng không cảm nhận được sát khí chỉ sợ cũng bất chấp tất cả, cầm kiếm lao vào trong biệt viện mà trợ giúp phu quân, nàng ban đầu đúng là hoài nghi phu quân bị tập kích như cái cách Hỏa Tôn Giả tập kích Đông Tà vậy.

Biệt viện của Vương Trùng Dương nằm riêng ra một góc, phi thường hẻo lánh, cũng sẽ không có người canh phòng, không có người đi lại, đây cũng là yêu cầu của cả hai vợ chồng Vương – Lâm bọn họ, bọn họ thực sự thích yên tĩnh.

Cũng vì thích yên tĩnh, Vô Song cùng Vương Trùng Dương đánh đến thiên hôn địa ám nhưng chỉ cần không xuất đại chiêu liền khó có người cảm nhận được.

Lâm Triều Anh tiếp theo đương nhiên mở cửa đi vào, khi nàng bước vào thì cả Vô Song lẫn Vương Trùng Dương đều có phản ứng, chậm rãi tách nhau ra.

Vương Trùng Dương thấy Lâm Triều Anh trở về, đối với nữ nhân của mình khẽ cười một cái cùng ánh mắt an tâm, sau đó hai tay khẽ chắp mà chào hỏi Vô Song.

“Các hạ quả thực võ công cái thế, nhân tộc chúng ta lại có thêm một đế vị cao thủ, thực sự là đại vận, không biết cao tính đại danh?”.

Vô Song nghe vậy cười cười, hắn cũng sẽ không nói mình là Vô Song, dù sao từ lúc ở Yến Kinh gặp Vương Trùng Dương tất cả cũng chỉ có khoảng 1 năm, khoảng thời gian quá ngắn so với tốc độ tăng sức mạnh của hắn, thực sự không tốt lên tiếng.

“Nhật Xuất Đông Phương – Duy Ta Bất Bại, tại hạ Đông Phương Bạch, lần đầu gặp qua Trùng Dương Chân Nhân “.

Vương Trùng Dương nhe Vô Song nói không khỏi kinh ngạc, dù sao ngoại hiệu của Vô Song... thực sự quá bá khí.

Về phần cái tên Đông Phương Bạch này, Vương Trùng Dương tuyệt chưa nghe nói.

Vương Trùng Dương đang muốn hỏi tiếp Vô Song đến từ phương nào thì cửa thư phòng của hắn mở ra, Độc Cô một mặt nhàm chán mà lên tiếng.

“Tiểu Trùng Dương,, ta đợi nguyên nửa ngày chính là vì cô vợ của ngươi chưa trở về, nay nàng trở về rồi, cũng không thể bắt chúng ta đợi tiếp chứ?”.

Xưng hô của Độc Cô tuyệt đối làm Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh không hiểu gì nhìn nhau?, sắc mặt liền không mấy tốt đẹp gì.

Đến thân phận như bọn họ, nơi nào bị xưng hô như thế?.

Lâm Triều Anh cũng chưa từng là cái thục nữ, nàng lập tức muốn lên tiếng hỏi một chút Độc Cô là ai, nào ngờ nàng chưa kịp mở miệng đã thấy Độc Cô trên người xuất hiện kinh khủng kiếm khí.

Sau đó kiếm vực của Độc Cô bao phủ cả cái biệt viện này, kiếm khí của hắn xuất thế.

Mỗi tia kiếm khí... thậm chí đều không thua ‘thập đạo kiếm’ của Thiên Đạo.

Nhìn thấy kiếm khí này, Vương Trùng Dương ánh mắt mở thật lớn, sau đó kinh ngạc đến ngây người.

“Tiền bối... là người sao?”.

Độc Cô cũng lười giải thích, thu hết kiếm khí bản thân, xoay đầu vào thư phòng.

“Tiểu Trùng Dương, dẫn cô vợ nhỏ của ngươi vào thư phòng đi thôi, lần này ta đến là có việc muốn nhờ”.

Vương Trùng Dương nghe vậy, từ trong kích động tỉnh lại, khẽ gật đầu với Vô Song rồi mỉm cười với phu nhân, tay đưa ra nắm tay Lâm Triều Anh, đi vào trong thư phòng, mặc kệ cho cả Lâm Triều Anh cùng Vô Song sắc mặt đều có chút cổ quái.

Quyển 2 - Chương 335: Đặc Huấn (5)

Độc Cô thật sự có giao tình rất sâu cùng Vương Trùng Dương, về phần giao tình của hai người này tại sao lại như vậy thì cả Vô Song cùng Lâm Triều Anh đều không quá rõ ràng.

Nhìn Vương Trùng Dương một mực cung kính gọi Độc Cô làm tiền bối, trong lòng Vô Song liền bắt đầu có chút nghi hoặc cũng có chút tự hỏi.

Vương Trùng Dương mạnh thế nào thì ai cũng biết nhưng mà sư phụ Vương Trùng Dương là ai?.

Trong ngũ bá, bất cứ ai cũng có xuất thân của chính mình, cho dù là Đông Tà cũng thế, chỉ có Vương Trùng Dương lại tự mình khai tông lập phái, về phần trước khi trở thành tuyệt thế cao thủ, trước khi lập ra Toàn Chân Giáo xuất thân của Vương Trùng Dương là gì?, đây vẫn là một dấu hỏi lớn.

Đương nhiên nếu cả Độc Cô cùng Vương Trùng Dương không có ý định nói, Vô Song sẽ không hỏi.

Bằng vào uy tín của Độc Cô trong lòng Vương Trùng Dương, mọi việc thực sự cực kỳ dễ dàng, ít nhất hai vợ chồng Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh cũng không có bất cứ phản đối nào với việc truyền thụ cho Vô Song bộ Song Kiếm Hợp Bích.

Độc Cô nói với Vương Trùng Dương tương đối qua loa, đại khái nhiệm vụ yêu cầu để cho hai người Vô Song sử dụng Song Kiếm Hợp Bích có thể đánh hòa một cao thủ ‘vô địch thiên hạ’.

Bốn chữ vô địch thiên hạ này tuyệt không nhẹ, trọng lượng cực lớn.

Trong mắt Vương Trùng Dương, Vô Song cũng chỉ tương đương với mình, tất nhiên Vô Song còn lưu thủ trogn cuộc đọ sức vừa rồi nhưng Vương Trùng Dương cũng chưa hề tận sức, hai bên dù sao cũng vẫn là giao hữu.

Cao thủ mạnh nhất trong mắt Vương Trùng Dương chính là Độc Cô, được xưng là vô địch thiên hạ cũng chỉ có mình Độc Cô Cầu Bại, muốn để hai người Vô Song sử dụng Song Kiếm Hợp Bích làm đối thủ với cao thủ tương đương Độc Cô Cầu Bại, nói thật tâm lý Vương Trùng Dương cũng không nắm chắc.

Nói về trận pháp, trong Kim Dung có rất nhiều trận pháp mạnh mẽ, Thiên Cương Bắc Đẩu Trận của Toàn Chân Giáo, Thất Tinh Trận của Võ Đang, Kim Cương Phục Ma Trận của Thiếu Lâm, tất cả đều là trận pháp hàng đầu tuy nhiên ít người biết Song Kiếm Hợp Bích cũng là một loại trận pháp.

Song Kiếm Hợp Bích tuyệt đối không phải phép tính 1+1 đơn giản như vậy, đây là một loại trận pháp dành cho hai người, khả năng phối hợp càng cao, tâm ý càng tương thông, kiếm pháp càng hoàn mỹ, càng khó đánh bại.

Vương Trùng Dương vẫn luôn lựa chọn con đường đánh chậm thắng chắc vì vậy bản thân Song Kiếm Hợp Bích cũng chưa bao giờ là bộ kiếm pháp thuần công kích nhưng mà nó đúng là bộ kiếm pháp khó đánh bại nhất.

Ví dụ đơn giản, cặp đôi Lâm Triều Anh cùng Vương Trùng Dương nếu gặp phải hai người Thiên Sơn Đồng Mỗ cùng Nhật Tôn Giả liên thủ thì sẽ ra sao?.

Đơn thuần luận trình độ, hai vợ chồng Lâm Triều Anh cùng Vương Trùng Dương chắc chắn sẽ thua, dù sao Vương Trùng Dương có thể ngang ngửa Nhật Tôn Giả nhưng Lâm Triều Anh không có khả năng thắng nổi Đồng Mỗ, nàng với Đồng Mỗ còn cách nhau một khoảng rất xa.

Lý thuyết là như vậy nhưng nếu mang vào thực hành, để Lâm Triều Anh cùng Vương Trùng Dương sử dụng Song Kiếm Hợp Bích, kết quả trận chiến hoặc là hòa, hoặc là thắng, căn bản không thể thua.

Ví dụ trên là miêu tả rõ nhất cho uy lực Song Kiếm Hợp Bích thuật nhưng mà để hai người Vô Song dùng thuật này đánh cùng cao thủ cấp bậc vô địch thiên hạ thì Vương Trùng Dương cũng không có mấy tự tin.

Tất nhiên tự tin hay không thì hai vợ chồng Vương – Lâm cũng dốc lòng truyền dạy cho Vô Song.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Trước hết muốn học Song Kiếm Hợp Bích thì phải học Toàn Chân Kiếm Pháp cùng Ngọc Nữ Kiếm Pháp.

Toàn Chân Kiếm Pháp liền để ‘Đông Phương Bạch’ học, còn Ngọc Nữ Kiếm Pháp liền để ‘Cơ Vô Song’ học.

Đối với Vô Song mà nói, Toàn Chân Kiếm Pháp chính bản thân hắn cũng hiểu rõ, ít nhất về mặt chiêu thức, tốc độ nắm giữ Toàn Chân Kiếm Pháp của Vô Song có thể làm cho Vương Trùng Dương níu cả lưỡi, chỉ sau chưa đến 1 tiếng đồng hồ, Vô Song vậy mà thực sự thông hiểu toàn bộ Toàn Chân Kiếm Pháp.

Trước đây nếu chỉ tính thuần Toàn Chân Kiếm Pháp, kiếm pháp của Vô Song có lẽ chỉ ngang ngửa Lưu Xử Huyền nhưng sau 1 tiếng được Vương Trùng Dương chỉ điểm, kiếm pháp của hắn đã không hề thua kém Khưu Xử Cơ, tức là trình độ Toàn Chân Kiếm Pháp đã đủ sức vỗ ngực đứng đầu Toàn Chân Giáo.

Về phần Ngọc Nữ Kiếm Pháp, loại kiếm pháp này lại làm cho Vô Song kinh hỷ rất lớn.



Cơ Vô Song không có nội lực, không thể tu luyện nội lực, võ công đơn thuần là ngoại công.

Bằng thân liên ngẫu, được gọi là tiên thân, đẳng cấp thân thể quá cao, cao đến nỗi nội lực là thứ... không thể tu luyện, đây là một điểm trừ rất lớn của liễn ngẫu trong thế giới võ hiệp.

Đương nhiên cũng không thể nói thân phận Cơ Vô Song không có nội lực, Cơ Vô Song là thân liên ngẫu, có thể hấp thu nhật nguyệt tinh hoa vào trong cơ thể, hấp thụ tinh hoa của đất trời mà thành một dạng năng lượng, cái dạng này có thể coi là một dạng khác của nội lực, một cách tụ tập nội lực đặc dị không thông qua đan điền nhưng mà cách này rất chậm, phi thường chậm.

Cơ Vô Song hiện tại tạm thời không có nội công mà nếu có thì nội công cũng phi thường yếu, nội công của Cơ Vô Song chỉ sợ chưa chắc đã sánh bằng Chung Linh chứ đừng nói là Mộc Uyển Thanh.
Vì một điểm này mà Độc Cô mới để cho Cơ Vô Song đến học Ngọc Nữ Kiếm Pháp.

Cổ Mộ Phái từ xưa đến nay cũng đều không coi trọng nội công, không phải bọn họ không tu nội công nhưng nội công Cổ Mộ khó mà so nổi với thân pháp cùng chiêu thức của Cổ Mộ.

Nếu thân pháp cùng kiếm pháp Cổ Mộ tinh diệu hàng đầu thiên hạ thì nội lực chỉ ở mức trung thượng, hơn đám môn phái tam giáo cửu lưu ngoài kia nhưng so với đại môn phái thì còn kém nhiều.

Ngọc Nữ Kiếm Pháp cũng như vậy, đây là loại kiếm pháp chỉ có kiếm chiêu, không bao gồm nội lực.

Kiếm pháp này tương đối giống Tịch Tà Kiếm Pháp hay Quỳ Hoa Bảo Điển, không thuần nội lực chỉ đề cao chiêu thức.

Nếu Tịch Tà Kiếm Pháp lấy siêu tốc làm điểm mạnh thì Ngọc Nữ Kiếm Pháp thực sự xứng với hai chữ ‘Ngọc Nữ’, độ tinh diệu của Ngọc Nữ Kiếm Pháp thậm chí làm Vô Song giật cả mình.

Ngọc Nữ Kiếm Pháp không thể nhanh bằng Tịch Tà Kiếm cũng không có uy lực như Tịch Tà Kiếm nhưng kiếm pháp hoa mỹ vô cùng, nó hoa mỹ đến mức làm cho Vô Song cảm thấy thừa thãi, đây không phải là dùng kiếm nữa mà là múa kiếm, chân chính múa kiếm.

Kiếm trong Ngọc Nữ Kiếm Pháp hư chiều còn nhiều hơn thực chiêu, gần như... vẽ rắn thêm chân vậy, là dạng kiếm pháp nếu cho Vô Song ngày xưa nhìn, hắn trực tiếp vứt đi, nếu bộ kiếm pháp này không ghi tên, không phải do Lâm Triều Anh truyền dạy, Vô Song còn nghĩ đây là kiếm pháp phường mãi nghệ hoặc là chuyên dùng cho cung đình ngự yến.

Ngọc Nữ Kiếm Pháp điểm mạnh nhất là... đẹp, còn lại Vô Song chưa thấy gì.

Loại kiếm pháp này tất nhiên thích hợp với Cơ Vô Song nhưng mà có thể lợi hại sao?, cái này chính hắn cũng không tự tin cho lắm.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Sau khi truyền dạy cho Đông Phương Bạch cùng Cơ Vô Song hai bộ kiếm pháp cơ bản của Song Kiếm Hơp Bích, hai vợ chồng Vương – Lâm lại tiếp tục truyền đưa Vô Song đến bước thứ hai.

Bước thứ hai rất đơn giản, chính là nâng cấp Toàn Chân Kiếm Pháp cùng Ngọc Nữ Kiếm Pháp.

Phiên bản nâng cấp của Toàn Chân Kiếm Pháp gọi là Trùng Dương Kiếm Pháp.

Trùng Dương Kiếm Pháp đương nhiên lấy theo tên của Vương Trùng Dương đồng thời cũng chính là kiếm pháp tối cao của Toàn Chân Giáo, là trấn giáo kiếm pháp.

Trùng Dương Kiếm Pháp cũng chính là kiếm pháp mà Vương Trùng Dương sử dụng để chống lại Tịch Tà Kiếm Pháp của Vô Song.

Trùng Dương Kiếm Pháp chiêu thức liền lấy theo tên của tròm sao Bắc Đẩu, bao gồm 7 chiêu kiếm.
Thiên Xu Tham Lang Kiếm - dương cương chiêu thức, kiếm chiêu mở đầu, khí thốn thiên hà, lấy uy nhập kiếm, dùng kiếm uy tạo thành hư kiếm, hư hư thực thực hòa vào làm một, uy lực không cùng.

Thiên Tuyền Cự Môn Kiếm - lấy uy nhập kiếm, lấy uy chồng uy mà thành cương kình, kình lực cử thế vô song, là kiếm nặng nhất thiên hạ, chuyên dùng phá phòng.

Thiên Cơ Lộc Tồn Kiếm - lấy uy nhập kiếm, dùng kiếm uy tạo thành ảnh kiếm, kiếm pháp biến hóa khôn cùng, khó biết thật giả.

Thiên Quyền Văn Khúc Kiếm – lấy uy làm kiếm, kiếm pháp như nước chảy mây trôi, thế không thể đỡ.

Thiên Hành Liêm Trinh Kiếm – lấy uy làm kiếm, kiếm thế chưa thành mà kiếm uy đã tới, tốc độ nhanh khôn cùng.

Vũ Khúc Trùng Dương Kiếm - lấy kiếm khí mà thành vực, đưa kiếm uy vào vực, mở ra hai tầng kiềm vực, lấy song trọng kiếm vực đồng thời vận hành, chém giết địch nhân.

Phá Quân Trùng Dương Kiếm - lấy kiếm khí mà thành vực, đưa kiếm uy vào vực, nén toàn bộ kiếm vực thành hư kiếm, là tuyệt sát kiếm.

Đây chính là giới thiệu của Trùng Dương Kiếm Pháp, thực sự giới thiệu nghe mà giật cả mình.

Đương nhiên Vô Song cũng sẽ không thật sự tin vào lời giảng của Vương Trùng Dương về uy lực kiếm pháp, mấy thứ này là tùy thân trải nghiệm nhưng mà Trùng Dương Kiếm Pháp thực sự làm Vô Song phi thường hứng thú, kiếm pháp này thực sự đã tiệm cận cái gọi là ‘hoàn hảo’.

Có thể công kích cự ly rộng bằng Tham Lang Kiếm, có thể dùng Cự Môn Kiếm phá hủy phòng ngự đối phương, có thể sử dụng kiếm chiêu biến hóa như Lộc Tồn Kiếm..., Trùng Dương Kiếm Pháp không thuầnc ông kích như Tịch Tà Kiếm Pháp, xét về tấn công có thể không so được nhưng nói về độ đa dạng, sự hoàn mỹ thì Tịch Tà Kiếm Pháp căn bản không so nổi.

Kiếm pháp đạo gia đa phần cũng là như vậy, đạo gia vẫn luôn coi trọng sự hoàn mỹ, ví dụ nội công đạo gia vẫn luôn tôn sùng âm dương hợp nhất, rất ít phân dương cương hay âm nhu, vẫn luôn chọn con đường âm nhu hòa hợp.

Đông Phương Bạch thì học Trùng Dương Kiếm vậy Cơ Vô Song học gì?.

Lâm Triều Anh vì Cơ Vô Song truyền thụ phiên bản nâng cấp của Ngọc Nữ Kiếm gọi là Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp.

Nhìn loại kiếm pháp này, Vô Song suýt cắn đứt lưỡi bản thân, Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp là kiếm pháp cao nhất của Cổ Mộ hơn nữa... nó là kiếm pháp đặc biệt nhất thiên hạ.

Muốn dùng Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp đầu tiên phải tâm vô tạp niệm, một lòng trống trải, không có bất cứ cảm xúc gì, giữ cho tinh khí thần đều hòa làm một.

Điểm này thật ra với cao thủ đỉnh cấp thiên hạ cũng không khó.

Điều kiện thứ hai của Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp là phải nắm được hai chữ ‘Tố Tâm’.

Tại sao nói Ngọc Nữ Kiếm Pháp đẹp?, bởi vì khi múa kiếm, kiếm ảnh duy trì rất lâu, lâu hơn hẳn kiếm ảnh bình thường.

Kiếm ảnh bình thường chỉ tính bằng tích tắc nhưng mà kiếm ảnh của Ngọc Nữ Kiếm Pháp có thể duy trì theo giây, từ 1-2 giây.

Loại kiếm pháp này nếu múa dưới ánh trăng thậm chí còn cho người ta cảm tưởng thần tiên đang múa kiếm, ngưng tụ ánh trăng làm kiếm vậy, đẹp vô cùng.

Đến khi Vô Song luyện Tố Tâm Kiếm Pháp thì hắn mới thấy sự bá đạo của loại kiếm pháp này.

Mỗi đường kiếm cảnh mà Ngọc Nữ Kiếm Pháp tạo ra đều kết nối cùng ‘tâm’, cứ như một sợi chỉ vô hình vậy.

Điểm cường đại nhất của Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp là làm cho cái sợi chỉ vô hình kia trở thành có hình, khiến kiếm ảnh không có bất cứ sát thương nào đột ngột chuyển thành kiếm khí, đột ngột công kích địch nhân.

Cái này gọi là biến giả làm thật, biến hư thành thật.

Trời gian tồn tại rất lâu của kiếm ảnh chính là vì có thể dễ dàng chuyển hóa kiếm ảnh thành tự chân công kích, tà dị vô cùng.

Vô Song được hai vợ chồng Vương – Lâm truyền dạy, quả thực cũng không khỏi bội phục hai người, hắn còn chưa chính thức được học Song Kiếm Hợp Bích đã cảm thấy Trùng Dương Kiếm Pháp cùng Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp mạnh mẽ thế nào.

Cặp đôi mạnh nhất thiên hạ không phải là hư danh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau