CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 436 - Chương 440

Quyển 2 - Chương 326: Bình Thiên (1)

Ma Sơn mất Vô Song hay có Vô Song thật ra cũng không ảnh hưởng gì.

Ma Sơn những ngày nay bình yên đến lạ, trừ cái chết của Hoàng Dược Sư ra thật sự không còn bất cứ đại sự gì khác.

Vốn trận doanh nhân loại cùng trận doanh quỷ tộc đang tạo nên sự ăn ý nào đó, cả hai bên đều không muốn phá động chiến tranh thì ngay lúc này ở Ma Sơn bốc lên một cột ma khí kinh khủng.

Ma khí từ một điểm tại Ma Sơn bắn thẳng lên thiên không, phóng lên tận trời.

Ma khí bắn vào chín tầng mây, sau đó rất nhanh xâm thực, nó khiến toàn bộ mây trắng trên trời trở thành thuần một màu đen.

Giữa ban ngày ban mặt, màn đêm rất nhanh che phủ đại địa.

Rất nhiều cao thủ nhân loại ở Ma Sơn đều phá cửa mà ra, hướng thẳng lên bầu trời, ánh mắt kinh hãi gần chết.

Trên bầu trời lúc này, ngoại trừ mây đen ùn ùn kéo đến, ngoại trừ ma khí thông thiên ra còn có một cái miệng lớn đang mở, một đầu sinh vật không ai có thể gọi tên đang nuốt lấy mặt trời.

Thiên địa bao phủ bởi một màu hắc ám.

Lòng người bàng hoàng, kinh hãi, tất cả cứ như tận thế đè ép thẳng xuống vậy.

Với nhân tộc thì là như vậy nhưng Quỷ Tộc thì lại đang cuồng hoan.

Quỷ tộc không hiểu hiện tượng này là vì sao nhưng trong tiềm thức bọn họ, hắc ám không khác gì một loại quang minh khác, là quang minh của quỷ tộc, thử hỏi có sinh mệnh nào của quỷ tộc không cuồng hoan?.

Diệt thế với nhân tộc chính là một loại thăng hoa với quỷ tộc, đồng nghĩa với thiên hạ sau này liền thuộc về quỷ tộc.

Quỷ tộc gầm vang, nhân tộc lo sợ.

Đế vị từ khắp các trận doanh, bất kể đang làm gì đều cấp tốc tập hợp.

Cao thủ quỷ tộc cũng rất nhanh tập hợp lại trân đỉnh Ma Sơn, toàn bộ quỷ vương thậm chí cả quỷ đế đều động thân mà đến.

Toàn bộ Ma Sơn chỉ có hai người có biểu hiện không đúng.

Người đầu tiên là Hạng Vũ, hắn đang trong quá trình tái tạo sinh mệnh thể mới, lúc này hắn vẫn trong trạng thái nửa người nửa xương trắng, trên nửa bên mặt hình người của hắn xuất hiện một nụ cười gằn, trong con mắt trái ẩn ẩn có nộ hỏa không tên.

Người thứ hai đương nhiên là Độc Cô Cầu Bại.

Độc Cô Cầu Bại mở mắt, khuôn mặt ẩn trong chiếc mặt nạ rốt cuộc xuất hiện một nụ cười.

Theo nụ cười này của hắn, không gian sau lưng của Độc Cô bắt đầu dị động, sau đó một chiếc quan tài từ từ hiện ra.

Quan tài này toàn thân đen tuyền nhưng mà nó không hề có nắp, bên trong quan tài chính là một tuyệt thế mỹ nhân đang nhắm nghiền mắt.

Trên dung mạo xinh đẹp tuyệt trần kia cho người ta cảm giác bình yên đến lạ.

Chiếc quan tài này đi ra, sau đó từ trong cái không gian kia lại có một chiếc quan tài khác, chỉ là bên trong cũng không có bất cứ ai, chiếc quan tài này là quan tài rỗng.

Hai chiếc quan tài huyền phù trước mặt Độc Cô, cứ lằng lặng như vậy mà trôi nổi giữa hư không.



Theo ma khí xuất hiện càng ngày càng nhiều, theo bầu trời tối đen như mực, sau đó là cảnh sinh vật hắc ám nuốt lấy mặt trời, ngay cái lúc này trên dung mạo thiếu nữ rốt cuộc cũng có biến đổi.

Thiếu nữ như đang ngủ say, vốn không có bất cứ biểu hiện hay cử động gì đột nhiên vầng trán khẽ nhúc nhích, từ cái trán hoàn mỹ của nàng có một con mắt xuất hiện.

Con mắt đỏ ngầu như máu đang chớp động nhìn Đôc Cô sau khoảng vài giây đồng hồ, nó liền khép lại.

Khi con mắt kia khép lại thì mọi chuyện như chưa hề xảy ra, căn bản không nhìn thấy dị tượng trên vầng trán của thiếu nữ đồng thời hai chiếc quan tài cũng rơi xuống đất, chỉ nghe ‘rầm’ một tiếng, hai quan tài liền lặng im nằm đó.

Cũng theo một cái nhắm mắt này, bầu trời lại trở về cái vẻ trong vắt vốn có, toàn bộ ma khí như tiêu tan.______________

Sự việc diễn ra ở Ma Sơn đương nhiên Thiên Đạo không thể không thấy.

Cái hiện tượng ‘nhật thực’ kia diễn ra trên toàn bộ trung nguyên, cho dù ở Đào Hoa Đảo thì vẫn cảm nhận được cái gì là hắc ám, cái gì là ma khí.

Bản thân Thiên Đạo vốn là tồn tại cường đại nhất giới này nhưng chính nó cũng có cảm giác bất ổn.

Nó cảm thấy cái loại hắc ám này phi thường nguy hiểm.

Thiên Đạo nghĩ đến cái gì đó, nó lại phóng tầm mắt đến mà nhìn hai người Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung.

Quả nhiên như nó bày cục, Hoàng Dung rốt cuộc cũng lựa chọn phong ấn ký ức với Vô Song mà tiếp nhận ký ức với Quách Tĩnh.

Thứ nhất, nàng cùng Quách Tĩnh tại thế giới này thực sự có cái gọi là nhân quả tồn tại.

Thứ hai, nàng cùng Quách Tĩnh thậm chí có ký ức một đời, nó hoàn chỉnh hơn ký ức với Vô Song nhiều.

Thứ ba, Vô Song không có ở đây.

Thứ tư, Quách Tĩnh hoàn toàn bị thay đổi ký ức, hắn liền trở thành Quách Tĩnh trong nguyên tác, khi đó hắn có thể toàn tâm toàn ý mà diễn cái vai diễn Thiên Đạo đặt ra.

Đây là một loại phản xạ, một dạng loại bỏ một cách vô thức đến từ đại não của chính nàng.

Khi ở một mình, Hoàng Dung còn có quyền tự hỏi, nàng còn có thể lưu giữ chút hình ảnh cuối cùng về Vô Song nhưng mỗi lần như vậy hai loại ký ức ghi đè lên nhau khiến đầu nàng đau như búa bổ, đau đến ngất đi.

Còn khi ở bên Quách Tĩnh, ký ức về Vô Song hoàn toàn bị đè xuống, khi đó bản năng nàng liền cảm thấy dễ chịu hơn, ít nhất cái cảm giác đau đầu kia không còn, nàng bản thân tâm lý lại càng muốn nghiêng về Quách Tĩnh.

Trên một góc Đào Hoa Đảo hiện nay có một đống lửa nhỏ, hai người Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung đang ngồi cạnh nhau, trên đống lửa là một con gà nướng đang nhẹ quay tròn, bên cạnh có vài bình Nữ Nhi Hồng nhỏ.

Cảm nhận gió biển man mát thổi đến, cảm nhận những cánh hoa đào nhè nhẹ rung động.

Mắt nhìn ra biển, đôi chân trần đung đưa trên mỏm đá, đầu dựa vào vai Quách Tĩnh, Hoàng Dung liền cảm thấy bình yên đến lạ.
Quách Tĩnh cũng một tay đưa ra ôm lấy vòng eo của nàng, một mặt thỏa mãn.

Tại Đào Hoa Đảo này có thể trực tiếp so với những Resort cao cấp nhất của hậu thế, chỉ cần cảm nhận cái không gian này đủ khiến bất cứ ai cũng cảm thấy thoải mái, cũng cảm thấy trong lòng bình yên.

Ngay lúc nàng cùng Quách Tĩnh đang ngắm cảnh biển, trái tim Hoàng Dung liền nhẹ rung lên.

Nàng hướng về Quách Tĩnh, muốn mở miệng.

Bản ý nàng muốn nói cảm ơn với hắn, muốn nói nếu không có hắn nàng chỉ sợ không thể vượt qua nổi nỗi đau mất cha nhưng ngay khi nàng chuẩn bị mở miệng, nàng bị màn đêm ập xuống làm cho sợ hãi.

Hoàng Dung cùng Quách Tĩnh đồng thời ngửa đầu lên, bọn họ thấy toàn bộ cảnh nhật thực xảy ra.

Hoàng Dung không biết tại sao, trái tim nàng đau nhói.

Nàng... bất tri bất giác buông tay mình ra, một tay cũng đang bám lấy phần hông của Quách Tĩnh chẳng biết từ bao giờ đã hạ xuống, ánh mắt có chút ngơ ngác.

Nhật thực?.

Bầu trời tối đen như mực?.

Nàng có cảm giác phi thường quen thuộc, cứ như nàng đang quên cái gì đó, có cái gì cực kỳ quen thuộc của nàng bị người ta lấy mất vậy.

Ánh mắt Hoàng Dung mờ đi, thân hình có chút lảo đảo.

Quách Tĩnh hiện tại cũng chỉ mạnh ngang ngửa bản thân hắn khi lần đầu đến Đào Hoa Đảo, cũng chẳng hơn cùng thời gian trong cốt truyện chính bao nhiêu, hắn lại bị nhật thực làm hấp dẫn, cũng không thể nào nhận biết được sự thay đổi của Hoàng Dung.

Việc tiếp theo lại càng kỳ dị, Hoàng Dung đứng lên.

Quách Tĩnh cảm nhận được, ngước mắt nhìn nàng, sau đó Quách Tĩnh không thể tưởng tượng nổi, Hoàng Dung cứ như thế ngã xuống vách núi.

Cũng may Quách Tĩnh phản ứng nhanh lại ở ngay gần nàng, hắn liền đưa tay ra nắm lấy tay Hoàng Dung.

“Dung nhi, cẩn thận”.

Vẻ mặt cực kỳ sợ hãi, tuy nhiên Quách Tĩnh sau khi nắm được tay Hoàng Dung liền không có khó khăn gì kéo được nàng lên.

Hoàng Dung được Quách Tĩnh cứu, thân thể khẽ run, tiếp theo chỉ thấy Quách Tĩnh ôm lấy nàng, cực kỳ lo lắng.

“Dung nhi, muội có sao không, muội sao lại không cẩn thận vậy”.

Hoàng Dung vốn muốn cảm ơn ‘Tĩnh ca ca’ của nàng, thú thật nàng cũng không hiểu mình bị làm sao.

Nàng có cảm giác... cũng một lần nhật thực như vậy, nàng bị rơi xuống núi, tuy nhiên chỗ đó cũng không quá cao... nàng chỉ là bị trật chân mà thôi.

Không hiểu ra sao, hai tay cũng đang muốn ôm lấy Quách Tĩnh, bầu trời bỗng chốc trở nên sáng sủa.

Ánh mắt của Hoàng Dung lại bị sự thay đổi của bầu trời hấp dẫn, nàng ngửa mặt lên nhìn thiên không.

Lúc này tại thiên không, có một nam tử tóc trắng đạp không mà đứng.

Hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng quan sát tất cả.

Ánh mắt hắn đỏ như máu, ánh mắt ngập tràn điên cuồng cùng sát khí.

Xung quanh người hắn, từng rải hắc ám tọa thành thải vân lơ lửng xung quanh, hắn đứng hiên ngang giữa trời, cực kỳ bắt mắt, cái cảm giác hắc ám đối nghich với quang minh này, bỗng chốc như biến hắn trở thành trung tâm của toàn bộ thiên không vậy.

Quyển 2 - Chương 327: Bình Thiên (2)

Hoàng Dung ánh mắt cứ như vậy nhìn chăm chú vào nam nhân này.

Kể cũng lạ, người này có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, khuôn mặt có thể khiến bất cứ nữ nhân nào đều cảm thấy tự ti, trên người luôn toát ra một loại mị khí như ẩn như hiện nhưng không hiểu sao Hoàng Dung vẫn chắc chắn đây là nam nhân.

Cái khuôn mặt này thoạt nhìn xa lạ vô cùng nhưng càng ngày nàng càng cảm thấy quen thuộc, cứ như nàng đã gặp người này ở đâu, chỉ là nàng không cách nào nhớ ra mà thôi.

Quách Tĩnh đang ôm Hoàng Dung, hắn cũng cảm thấy có cái gì không đúng, hắn chậm rãi quay đầu lại liền nhìn thấy Vô Song.

Quách Tĩnh đầy chủ nghĩa nam nhân mà đẩy Hoàng Dung ra phía sau, ánh mắt đầy kiêng kỵ nhìn Vô Song.

“Ngươi là ai?, tại sao có mặt trên Đào Hoa Đảo “.

Hắn nói xong còn không quên nói nhỏ một câu với Hoàng Dung ở đằng sau.

“Dung nhi cẩn thận, người này cho ta cảm giác bất an vô cùng “.

Vô Song thính lực tốt đến mức nào?, hắn hoàn toàn có thể nghe thấy lời Quách Tĩnh nói.

Ánh mắt hắn khẽ đảo, hắn lại nhìn Hoàng Dung.

Đối mặt với ánh mắt của Vô Song, Hoàng Dung liền cảm thấy không tốt, trong lòng nàng như có cái gì đó lại được đốt lên, cái cảm giác này làm nàng mơ hồ sợ hãi.

Thân hình nhỏ nhắn cố gắng ẩn sau tấm lưng của Quách Tĩnh, nàng thậm chí không dám nhìn vào mắt Vô Song.

Quách Tĩnh cũng cảm nhận được ánh mắt Vô Song nhìn Hoàng Dung, nói thật ánh mắt này Quách Tĩnh cũng sợ.

Con mắt đỏ như máu, ngập tràn sát khí cùng với nộ hỏa.

Tiếp theo Hoàng Dung đưa tay ra, nắm lấy vạt áo của Quách Tĩnh, nhẹ kéo.

“Tĩnh ca ca, muội sợ”.

“Không phải sợ, có ta ở đây”.

Một lần nữa gắt gao che lại Hoàng Dung, ánh mắt Quách Tĩnh đầy kiên định nhìn Vô Song, trong ánh mắt đã không có sợ hãi.

Quách Tĩnh không hổ là Quách Tĩnh, hắn thực sự rất không tệ, đặc biệt là đối với Hoàng Dung đáng tiếc đối mặt với hắn là Vô Song.

Vô Song nghe thấy tất cả cũng nhìn thấy tất cả.

Hắn vừa rời khỏi âm giới, sau đó theo thông đạo thần bí, theo tiếng gọi hắn cảm nhận được mà xuất hiện ở nơi đây.

Hắn hiện tại còn chẳng biết mình đang là thân nam nhân thay vì thân nữ nhân.

Hắn hiện tại cũng chẳng cảm giác được cái gì khác, không nhận ra xung quanh có bất cứ ai, có chăng chỉ có Hoàng Dung cùng Quách Tĩnh.

Hắn biết mọi việc không như hắn nghĩ, hắn biết ẩn sau việc này chắc chắn có hắc thủ nhưng mà... hắn hiện tại không quan tâm được đến cái mức đó.

Bất kể là tam long, tứ long hay ngũ long chung quy đều phải đẩy cảm xúc trái chiều đến cực hạn.

Trong lòng Vô Song hiện nay chỉ còn sát khí, hắn muốn hủy diệt tất cả những thứ trước mặt.

Bàn tay chậm rãi nắm lại, Vô Song sát tâm đại thịnh.

Từ khi bước vào trạng thái tam long đến nay, thật sự Vô Song càng ngày càng đi gần 2 chữ ma hóa, bất kể là nghĩa bóng hay nghĩa đen nhưng mà hắn liệu có quan tâm không?.

Hắn thực sự đúng là không quan tâm.

____________

Vô Song hít vào một hơi lãnh khí, cảm nhận cái không khí của biển tràn đầy lồng ngực, hắn bàn tay chậm rãi nắm lại sau đó từ thể nội một đoàn kinh người hỏa diễm phóng ra, chém thẳng về phía Quách Tĩnh.

Tuyệt học – Hỏa Diễm Đao.

Hỏa Diễm Đao phá không mà ra, nhắm thẳng cổ họng Quách Tĩnh mà chém, đáng tiếc Quách Tĩnh cũng không phải như đám người ở Yến Kinh, muốn để Vô Song thích làm gì thì làm.

Chỉ thấy Quách Tĩnh nắm lấy tay Hoàng Dung, sau đó thân pháp một chuyển, cả hai lướt sang ngang.

Ngay khi hai người lướt đi, mặt đất chỗ cũ lập tức nổ tung, nguyên vách đá bị Hỏa Diễm Đao chém nát, vết đao in thẳng xuống mặt đất tạo thành một cái hố, đáng sợ vô cùng.

Quách Tĩnh có chút khờ nhưng mà không có ngu, hắn rất nhanh đẩy Hoàng Dung đi.

“Dung nhi, mau chạy đi, ta ở lại cầm chân kẻ này”.

Quách Tĩnh vừa nói xong, chỉ thấy một cơn gió ập đến.

Thân pháp của Quách Tĩnh so với kí ức của Vô Song đúng là mạnh hơn rất nhiều, lúc nãy hắn chính là sử dụng Xà Hành Ly Phiên trong Cửu Âm Chân Kinh mang Hoàng Dung tránh được một chiêu Hỏa Diễm Đao nhưng mà Xà Hành Ly Phiên tính là gì?.



Có hắn ở đây, Quách Tĩnh lại còn dám anh hùng cứu mỹ nhân?, muốn Hoàng Dung chạy đi?.

Vô Song như một bóng ma hiện ra trước mặt Quách Tĩnh, một chân dơ cao rồi đạp thẳng xuống.

Một cước này... Vô Song lưu thủ 9 phần.

Hắn là vì chút ký ức cuối cùng còn lưu giữ được, chút thiện cảm với Quách Tĩnh mà hắn từng quen biết, giữ cho Quách Tĩnh một mạng.

Một cước đạp xuống, không thể giết chết Quách Tĩnh nhưng đủ ấn đầu Quách Tĩnh xuống đất, một cước này chưa đủ lấy mạng Quách Tĩnh nhưng cũng đủ để Quách Tĩnh tạm thời không thể đứng lên.

Hoàng Dung thấy Quách Tĩnh bị gục xuống, trong mắt đầy kinh hãi cùng lo lắng, nàng hét lớn.

“Tĩnh ca ca”.Ba cái chữ này làm trái tim Vô Song đau nhói hơn nữa hắn càng ngày càng khó chịu.

Vì cái gì?.

Hắn biết trong này có huyền cơ nhưng ba chữ ‘Tĩnh ca ca’ không khác gì trọng pháo oanh kích nội tâm hắn cả.

Ma diễm trên người Vô Song bốc lên ngùn ngụt, nộ khí của hắn càng ngày càng lớn, thậm chí hắn càng ngày càng không tỉnh táo.

Vô Song đưa tay ra, hắn rất nhanh nắm lấy tay Hoàng Dung, sau đó kéo nàng vào trong lồng ngực mình.

Động tác của hắn quá nhanh, nhanh đến mức Hoàng Dung không kịp phản ứng, sau đó Vô Song một tay ôm lấy eo nàng, hắn tham lam mà hạ môi xuống, chiếm lấy đôi bờ môi của nàng.

Trong mắt hắn hiện tại không còn cái gọi là nhu tình mật ý, chỉ có dục vọng chiếm đoạt, chỉ có vô tận cuồng nộ.

Hắn gần như ngấu nghiến đôi bờ môi kia.

Hắn cũng mặc kệ Quách Tĩnh có thể chậm rãi đứng lên.

Hắn mặc kệ Quách Tĩnh tức giận, hắn cũng mặc kệ Quách Tĩnh ra tay với bản thân mình.

Hắn ôm Hoàng Dung rất chặt, đến mức hắn như muốn mang cơ thể nàng cùng với hắn hòa làm một vậy.

Ở sau lưng hắn, có tiếng long ngâm thét gào.

Ở sau lưng hắn, Quách Tĩnh hai tay cùng vẽ, hắn dùng Song Thủ Hổ Bác, đánh ra hai chiêu Hàng Long.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Chấn Kinh Bách Lý”.

Hai tay cùng vẽ, hai chiêu Hàng Long cùng đánh.

Quách Tĩnh rất ít nổi lên sát tâm nhưng mà hiện tại hắn thực sự muốn giết kẻ trước mặt, kẻ này dám ô nhục Hoàng Dung của hắn.

Hai chưởng đánh vào sống lưng Vô Song... sau đó chỉ nghe hai tiếng ‘răng rắc’.

Cổ tay của Quách Tĩnh gãy gập lại, hắn bị hộ thân cường khí của Vô Song bắn ngược, cả người như diều đứt dây, thổ huyết mà bay đi.

Quách Tĩnh thực sự... siêu yếu, ít nhất so với Vô Song hiện tại.

Hoàng Dung hiện tại thì sao?.

Nàng rất sợ hãi, phi thường sợ hãi nhưng mà nàng không hiểu tại sao... trong lòng không có chán ghét, không có khinh bỉ.

Càng vì thế, nàng càng sợ hãi, càng muốn vùng vẫy nhưng sao có thể vùng vẫy khỏi đôi tay của Vô Song?.

Nàng chỉ có thể làm một hành động cuối cùng, đôi mắt xinh đẹp trào ra hai hàng nước mắt, nước mắt chậm rãi lăn dài trên má nàng.

Hai hàng nước mắt... khiến Vô Song cảm thấy lành lạnh.

Trong phút chốc, Vô Song trở nên tỉnh hơn không ít, hắn nhè nhẹ buông Hoàng Dung ra.

Ngắm nhìn dung mạo của nàng, ngắm nhìn hai hàng nước mắt lăn dài trên má.

Vô Song trong nội tâm đau nhói, hắn cúi xuống dùng tay giúp nàng lau đi hai hàng lệ.
Hoàng Dung cứ đứng đó mà nhìn Vô Song.

Nàng không biết tại sao... nàng không chống cự.

Nàng không biết tại sao... kẻ này buông nàng ra nhưng nàng khôgn hề bỏ chạy.

Nàng bản năng sợ hãi, nàng sợ hãi cái cảm giác này nhưng mà nàng cũng tò mò, nàng tò mò muốn biết mình rốt cuộc bị làm sao.

Sau đó không bao lâu, trong ký ức nàng lại hiện lên hai loại hình ảnh xếp đè lên nhau, hai loại ký ức cùng bao phủ cơ thể mình.

Hoàng Dung liền thét lên một tiếng, cả người cúi gập lại, đau đớn mà ôm lấy đầu mình.

Nhìn thấy Hoàng Dung như vậy, ánh mắt Vô Song như muốn nứt ra, hắn cũng lập tức cúi xuống, khóe miệng run run.

“Dung nhi... Dung nhi “.

Hắn lúc này bất tri bất giác nhận ra... hắn ngoại trừ gọi hai chữ Dung nhi ra thật sự không biết làm gì giúp nàng.

Hắn vội cúi xuống, thân là một đời thần y, Vô Song bản năng liền muốn bắt mạch cho Hoàng Dung nhưng mà Hoàng Dung hai tay ôm chặt đầu mình, cả người run rẩy liên tục, đây căn bản không phải là để Vô Song bắt mạch.

Vô Song cũng rất nhanh đưa tay áp vào lưng nàng, dùng nội lực ấm áp truyền tải khắp thân thể nàng, hắn muốn giúp Hoàng Dung thoải mái một chút nhưng chưa kịp đợi Vô Song đưa nội lực đi khắp người Hoàng Dung, thân thể nàng đã không chịu được, cứ như vậy vô thức mà ngất đi.

Nàng đau đến ngất đi.

Vô Song nhìn thấy Dung nhi ngất lịm trong tay mình, sát khí vốn đã dần dần giảm bớt lại một lần nữa bùng cháy.

Hắn không biết việc Hoàng Dược Sư đã chết.

Hắn không biết giữa Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung xảy ra chuyện gì.

Hắn chỉ biết hắn tin Dung nhi của hắn, kẻ có thể làm Dung nhi ra nông nỗi này không phải là Quách Tĩnh mà là Thiên Đạo.

Sát khí càng ngày càng dày đặc, ma diễm ngập trời nhưng đầu óc Vô Song càng ngày càng thanh tỉnh.

Hắn hiện tại rốt cuộc lại trở về làm chính hắn, ít nhất hắn không còn chịu tác dụng phụ sau khi lần đầu đạt đến Ngũ Long.

Vô Song hiện nay mới có thể bình tĩnh, bình tĩnh mà phát hiện ra trên bầu trời có hai kẻ đạp không mà đứng.

Hai người này Vô Song không quen biết nhưng nếu hỏi đám người ở Ma Sơn có lẽ không lạ gì.

Hai người này còn có thể là ai khác ngoài hai vị Nhật – Nguyệt Tôn Giả.

Hai người thấy Vô Song nhìn mình, cũng thản nhiên nhìn hắn, cho dù dung mạo chân thật bị mặt nạ che đi nhưng vẫn lộ ra phần miệng bên dưới, cả hai kẻ đang đối với Vô Song mỉm cười, một nụ cười khinh miệt.

Thiên Đạo đương nhiên biết Vô Song xuất hiện có điều nó không ngăn cản Vô Song tiếp xúc Hoàng Dung, nó muốn cho Vô Song biết Hoàng Dung hiện tại thuộc về nó, nó có thể điều khiển nhân sinh quỹ tích của Hoàng Dung.

Điều duy nhất Thiên Đạo không ngờ là Hoàng Dung cứng cỏi hơn nó tưởng nhiều, nàng khi đối mặt với Vô Song vậy mà lại có một tia thần trí thanh minh.

Thật ra một phần là nhờ Hoàng Dung, một phần cũng là nhờ nhật thực, nhật thực diễn ra liền điên đảo càn khôn, liền che phủ đi thiên cơ, nuốt chửng đạo lực.

Nhật thực xuất hiện, mới giảm đi khống chế của Thiên Đạo trên người Hoàng Dung, cho nàng một cơ hội có thể khơi lại cái ký ức bị phong ấn kia, cho dù chỉ là rất mơ hồ.

Thiên Đạo đương nhiên không để Hoàng Dung tiếp xúc với Vô Song lâu hơn, nó không muốn có cái gì bất ngờ xảy ra nữa, vì vậy nó phái Nhật – Nguyệt Tôn Giả đến.

Hai người này kể tử khi thất bại ở Ma Sơn thì không về địa bàn của mình, đều ở tại Đào Hoa Đảo nghe lệnh Thiên Đạo.

Đương nhiên với võ công của hai người, Hoàng Dung cùng Quách Tĩnh căn bản không thể phát hiện ra sự tồn tại của họ.

Song đế cùng xuất hiện, đương nhiên là để bắt Vô Song.

Trong hai người, vẫn là Nguyệt Tôn Giả bước lên trước.

“Tiểu tử, chủ nhân đã đợi ngươi lâu lắm rồi, đi gặp chủ nhân thôi”.

Hắn nói xong, cả hắn cùng Nhật Tôn Giả đều hiểu ý nhau, phóng thích khí tức đè thẳng xuống Vô Song.

Hai kẻ này đã không giống thời gian trước đây tại Ma Sơn, bọn họ có thể hoàn mỹ khống chế thực lực của mình, bọn họ tuyệt đối có thể coi là đế vị chân chính.

Trong mắt hai người, Vô Song giỏi lắm cũng chỉ ngang ngửa Thiên Sơn Đồng Mỗ hay chính bọn họ khi trước, lấy tư cách gì kháng cự song đế?.

Càng quan trọng hơn, bọn họ nắm Hoàng Dung trong tay, Vô Song có thể không nghe lời sao?.

Đáng tiếc hai đế vị cao thủ này nhầm rồi.

Hai người đang phóng thích khí tức đè về phía Vô Song, ý đồ làm Vô Song cúi đầu thì đột nhiên thấy Vô Song cười gằn, trong miệng hắn vậy mà có cả ma khí bốc lên.

Nhìn hai đế vị đạp không mà đứng, sát khí Vô Song đại thịnh.

“Chó giữ nhà mà thôi, cũng dám lớn lối? “.

“Yên tâm, ta giải quyết rất nhanh, sau đó tự thân mình bẻ cổ ngươi xuống”.

Câu nói thứ hai, ánh mắt Vô Song không thèm nhìn Nhật Nguyệt Tôn Giả, ánh mắt mang theo kinh thiên sát khí, khóa chặt một thân ảnh khác đang quan sát tất cả.

Ở Yến Kinh, hắn chỉ có thể chạy nhưng mà ở Đào Hoa Đảo... hắn có thể chiến.

Quyển 2 - Chương 328: Tống Cao Tổ.

Vô Song hiện tại mạnh thế nào?, cái này chính bản thân hắn cũng không rõ ràng chứ đừng nói là người khác.

Đối với Thiên Đạo hay Nhật – Nguyệt tôn giả mà nói thực lực của Vô Song vẫn cứ giữ lại ở khoảng thời gian gần 2 tháng trước, bằng cái thực lực này đối đầu với bất cứ ai trong hai vị tôn giả cũng không có cửa thắng chứ đừng nói là tự bản thân Thiên Đạo ra tay.

Thiên Đạo vẫn tương đối tin tưởng hai vị tôn giả vì vậy nó không chủ động hiện thân, đây cũng là thói quen của nó, nó đã quá quen chưởng khống mọi vật, nếu không phải vạn bất đắc dĩ nó sẽ không lựa chọn xuất thủ.

Lại nói Vô Song, hắn hiện tại một lần nữa cần phát tiết cảm xúc trong lòng.

Chỉ bằng Quách Tĩnh còn lâu lắm mới đủ để Vô Song phóng ra hết sát khí, đặc biệt là còn qua chuyện của Hoàng Dung, sát khí của hắn càng ngày càng lớn, càng ngày càng nồng.

Nhật – Nguyệt hai người vốn đối với Vô Song cực kỳ tự tin nhưng đột ngột thấy khóe miệng Vô Song cong lên, sau đó từ miệng hắn ma khí kinh người xuất hiện.

Hai người theo bản năng liền là nhíu mày nhưng cũng chưa đến mức để tâm dù sao việc Vô Song có thể hấp thu ma khí, có thể sử dụng ma khí, hai người cũng được Thiên Đạo dự báo trước.

Hai người đường đường là đế vị, đối với Vô Song cũng chỉ hơi hơi ngưng thần mà thôi, cũng không đến mức phải dốc toàn lực sinh tử một trận chiến.

Nhật Nguyệt hai người nhìn nhau một chút, khẽ gật đầu sau đó Nhật Tôn Giả liền tiến về phía trước.

Nhật Tôn Giả người này thực sự là khắc tinh của Vô Song, tuyệt đối có thể nghiền ép hắn.

Theo quan điểm của hai người, Vô Song là dạng cường giả cận chiến, lấy lực mà thắng, dùng thân thể cường hãn đánh bại đối phương.

Loại cường giả này tuyệt đối bị Càn Khôn Đại Na Di khắc đến chết, tuyệt đối khó có khả năng chiến thắng.

Nhật Tôn Giả bước ra một bước đồng thời Vô Song cũng động.

Vô Song sử dụng cũng không phải là bất cứ chiêu thức nào của hắn, hắn sử dụng là Ma Võ.

Ma Võ tại thế giới này đương nhiên không sử dụng được, dù sao âm dương cách biệt, Ma Võ khó mà có tác dụng gì nhưng mà Ma Võ dù sao cũng được dựng trên kiến thức về võ thuật dương gian, uy lực của nó có thể thua xa Ma Võ chân chính nhưng muốn so với tuyệt học đương đại thì chưa chắc kém hơn bao nhiêu.

Đối với Vô Song, đây là một loại thử nghiệm.

Hắn lựa chọn võ công tương đối đơn giản, Thái Tố Thiên Tượng, phiên bản Ma Võ của Thái Tố Trường Quyền.

Trong 3 bộ Ma Võ mà Vô Song lấy được dưới âm giới, Thái Tố Thiên Tượng là bộ đầu tiên hắn đọc, cũng là bộ duy nhất hắn kịp nghiên cứu.

Thái Tố Thiên Tượng bản thân xuất ra từ Thái Tố Trường Quyền mà Thái Tố Trường Quyền ở thời đại này thực ra không khác Thái Cực Quyền của ngàn năm sau là bao, thuộc về toàn dân võ học, ai cũng có thể biết nhưng không phải ai cũng muốn dùng, loại võ công này thực sự có thể xếp vào hàng tam giáo cửu lưu, trừ loại biến thái như Kiều Phong còn lại rất ít người có thể mang Thái Tố Trường Quyền đánh ra cái gì quá mức ghê gớm.

Nhật Tôn Giả thấy Vô Song dùng quyền, trong mắt liền lộ ra coi thường cùng phẫn nộ.

Hắn không phải người Trung Nguyên nhưng mà một thời gian rất lâu trước đã đi qua Trung Nguyên thậm chí còn tự mình thống lĩnh Minh Giáo Trung Nguyên, sao có thể không nhìn thấy Thái Tố Trường Quyền?.

Hắn quả thực không ngờ Vô Song lại mang thứ này ra đấu với hắn, đây chính là vũ nhục bản thân hắn.

Nhật Tôn Giả sắc mặt đỏ lên, bàn tay mở lớn, hắn thậm chí không sử dụng Càn Khôn Đại Na Di, hắn cảm thấy dùng Càn Khôn Đại Na Di với Vô Song là dùng dao mổ trâu đi giết gà.

Hai tay hắn biến chưởng thành đao, hỏa kình bao phủ hai bàn tay, Nhật Tôn Giả tốc độ cực nhanh mà lao tới, khí thế hung hãn vô cùng, cả người bao phủ bởi một thân hỏa diễm.

Đây cũng là Minh Giáo Tuyệt Học – Thánh Hỏa Đao Pháp.

Thánh Hỏa Đao uy lực vô cùng, lấy tay làm đao, hỏa diễm ngút trời, Nhật Tôn Giả nội lực như biển cả đè ép thẳng xuống Vô Song.

Đối với Nhật Tôn Giả công kích, Vô Song chỉ nắm tay lại, tung quyền.

Thái Tố Trường Quyền chỉ có 3 chiêu.

Chiêu thứ nhất là Thái Tố Trường Quyền, chiêu thứ hai là Thái Tố Miên Miên Quyền, triêu cuối cùng là Thái Tố Phiêu Phiêu Quyền.

Tên nghe rất tầm thường, uy lực cũng rất tầm thường.

Đối với Nhật Tôn Giả công kích, Vô Song trực tiếp sử dụng chiêu đầu tiên – Thái Tố Trường Quyền bất quá dưới cái tên mới Thái Tố Thiên Diễn Quyền.

Theo một động tác này của Vô Song, Nhật Tôn Giả ánh mắt lập tức co lại, hắn là người có thể cảm giác được rõ nhất cái gì xảy ra.

Thái Tố Thiên Diễn Quyền có thể... thiên diễn.
Một quyền của Vô Song không có bao nhiêu uy lực, chẳng có bao nhiêu kình lực cũng chẳng nhìn ra bao nhiêu nội lực bất quá theo một quyền này không ngờ lại dẫn động ra thiên địa đại thế.

Một quyền xuất ra như kéo toàn bộ thiên địa theo vậy, ở quyền đầu có một loại khí bàng bạc, mờ mờ ảo ảo.

Loại khí này thực sự không quá mạnh nhưng mà lại vô tình cho người ta cảm giác uy áp phi thường khó hiểu.

Vô Song xuất huyền, lấy quyền đối hỏa đao.

Sau một chiêu đầu tiên, người bị đánh bay ra không ngờ là Nhật Tôn Giả.

Nhật Tôn Giả một chiêu bất lợi, trong ánh mắt liền ngập tràn kinh ngạc.

“Ngươi... thân thể ngươi sao lại mạnh như vậy?, hơn nữa đây là cái gì quyền? “.

Vô Song không đáp, tay trái vẫn nắm thành quyền, tay phải cũng đi theo, mượn Lăng Ba Vi Bộ, tốc độ nhanh đến cực hạn, hai tay vũ lộng đánh về phía Nhật Tôn Giả.

Nhật Tôn Giả kinh hãi quá đỗi, hắn cũng không còn dám sử dụng Thánh Hỏa Đao đối phó với Vô Song, hai tay khẽ xoay, đây là Càn Khôn Đại Na Di.

Nhật Tôn Giả sử dụng Càn Khôn Đại Na Di còn Vô Song chính là sử dụng Thái Tố Miên Miên Quyền.

Thái Tố Trường Quyền là sử dụng một tay, Thái Tố Miên Miên Quyền chính là dùng hai tay, tất nhiên nó cũng có tên mới gọi là Thái Tố Thiên Địa Quyền.

Tay trái là thiên, tay phải là địa, thiên địa uy áp hợp lại một thân, uy thế không thể đỡ.

Càn Khôn Đại Na Di quả thật phi thường phi thường mạnh, nó tuy tương tự với Đấu Chuyển Tinh Di nhưng sát thương cùng lực dẫn vượt xa Đấu Chuyển Tinh Di.

Đấu Chuyển Tinh Di không mang theo thuộc tính võ công còn Càn Khôn Đại Na Di lại nồng đậm hỏa thuộc tính, hai cái ai hơn ai kém tạm không nói nhưng đúng là từ bên ngoài mà xem... Càn Khôn Đại Na Di càng có tính công kích.

Hai tay Nhật Tôn Giả trực tiếp vũ lộng, tạo thành một bức tường khí vô hình, một vòng tròn càn khôn.

Càn Khôn Đại Na Di giỏi nhất là lấy tứ lượng bạt thiên cân, sau đó là chuyển dẫn chiêu thức của đối phương.

Ban đầu Thái Tố Thiên Địa Quyền đánh xuống không thể xuyên qua được vòng càn khôn, thoạt nhìn Vô Song tấn công phi thường uy mãnh còn Nhật Tôn Giả đến một bước cũng không lùi, thong dong tự tại, ai cũng có thể nhìn thấy Nhật Tôn Giả đang chiếm ưu thế nào ngờ Nhật Tôn Giả lúc này mặt đã tái mét, không khỏi hét lên.

“Còn đứng ngây ra đó, tiểu tử này có tà dị, mau giúp lão phu”.

Một tiếng hét này làm Nguyệt Tôn Giả giật nảy cả mình nhưng mà hắn cũng không thể không giúp, lập tức lao đến.

Về phần Nhật Tôn Giả có khổ tự biết.Hắn có thể cảm thấy quyền của Vô Song không hề có uy lực nhưng uy thế lại khủng khiếp vô cùng, hắn có thể lấy tứ lượng bạt thiên cân nhưng hắn lấy cái gì đẩy đi uy thế thiên địa?, hai quyền của Vô Song liên tục đánh xuống, quyền nối quyền, uy tăng uy, cứ như cả thiên địa cùng ép, Càn Khôn Đại Na Di của Nhật Tôn Giả căn bản chỉ có nước bị động chịu đòn.

Nhật Tôn Giả hét ra một tiếng, Nguyệt Tôn Giả đương nhiên rất nhanh lao tới nhưng mà hắn còn chưa kịp làm gì đã thấy Vô Song xoay người thiên không, tay trái thu lại, tay phải xuất ra một quyền.

Quyền cuối cùng trong Thái Tố Trường Quyền – Thái Tố Phiêu Phiêu Quyền còn có cái tên mới gọi là Thái Tố Thiên Nộ.

Một quyền này hút sạch uy thế thiên địa, hợp với uy thế tự thân, sau lưng Vô Song liền xuất hiện một bóng ảnh.

Một quyền đánh xuống, như thiên địa cùng nộ.

Một quyền này trực tiếp làm Nhật Tôn Giả vận toàn lực Càn Khôn Đại Na Di, trực tiếp làm Nguyệt Tôn Giả mở đao vực.

Sau đó... cả hai đều lùi lại hơn 10 bước mới có thể ổn định thân thể, hai cánh tay đều phát run.

Về phần Vô Song?, hắn ngạo nghễ mà đứng, hơn nữa sau lưng còn có một cái bóng ảnh khổng lồ.

Cái bóng này như có linh thức, nó nhìn thật kỹ Vô Song sau đó mới dần dần biến mất.

Trong nháy mắt này, nội tâm Vô Song cũng không khỏi rung động.

Không biết tại sao, hắn cảm giác quyền thứ ba trong Thái Tố Trường Quyền gọi ra cái bóng kia... chính là bóng lưng của Tống Cao Tổ.

Cái bóng kia chưa bao giờ nói cho Vô Song một chữ nào, chỉ là Vô Song cảm nhận mà ra.

Thái Tố Trường Quyền là do Triệu Khuông Dẫn để lại cho hậu thế nhưng mà đừng quên chính Triệu Khuôn Dẫn dùng một bộ Thái Tố Trường Quyền này cả đời, đánh đông dẹp bắc.

Chính sử thế nào thì Vô Song không rõ nhưng hắn có cảm giác, trong thế giới võ hiệp, bậc đế vương tuyệt đối không yếu, Thái Tố Trường Quyền cũng tuyệt đối không tầm thường như những gì hắn biết.

Tại sao Kiều Phong bằng một bộ quyền pháp này cũng có thể xưng hùng võ lâm?.

Một phần đến từ bản thân Kiều Phong nhưng một phần cũng chỉ sợ vì Kiều Phong tìm ra tinh túy của Thái Tố Trường Quyền.

Thái Tố Trường Quyền... cũng như Không Minh Quyền, quyền không nhìn lực mà quyền nhìn uy.

Dùng uy đưa vào quyền, lấy uy mà phát lực... đây chỉ sợ là thủ đoạn của bậc đế vương, cũng chỉ có bậc đế vương mới có thể đạt được đỉnh cao của uy thế.

Nếu uy của Không Minh Quyền đến từ tự thân, uy càng ngày càng lớn, càng đánh uy thế càng kinh khủng thì uy của Thái Tố Trường Quyền chỉ sợ đến từ kết nối của bản thân với thiên địa.

Cái sự kết nối này hiện tại Vô Song chưa hiểu nhiều hơn nữa chỉ sợ thiên hạ cũng không mấy người hiểu, theo Vô Song mà nói có lẽ cả Kiều Phong cũng chỉ vô tình mà đạt đến chứ hắn cũng khó lòng mà hiểu một cách tận tình.

Thủ đoạn sử dụng uy thế này, cũng đúng là chỉ xuất hiện trong tay bậc đế vương, nắm cả thiên hạ trong tay, lấy lực cả thiên hạ mà xuất quyền.

Dĩ nhiên Vô Song hiện tại căn bản không thể đánh ra uy thế của Thái Tố Trường Quyền nhưng ai bảo hắn dùng là Thái Tố Thiên Tượng.

Thái Tố Thiên Tượng là do Độc Cô cải biến, không biết Độc Cô dùng thủ đoạn gì nhưng Thái Tố Thiên Tượng quả thực có thể tự động kết nối với uy thế thiên địa, bỏ qua một bước khuyết thiếu rất lớn trong Thái Tố Trường Quyền.

Ngoại trừ cái việc này ra, Thái Tố Thiên Tượng hay Thái Tố Trường Quyền đều đang cho Vô Song một loại linh cảm về võ học rất lớn, cho Vô Song nhìn thấy một con đường khác của võ học.

Vô Song nắm song quyền của mình, ánh mắt cũng không nhìn Nhật Nguyệt Tôn Giả nữa, ánh mắt hắn trực tiếp nhìn về thiên không.

Sau đó... hắn ma hóa.

Cũng không phải là Tam Long mà là Ngũ Long.

Giải quyết chó giữ nhà, sau đó lại tìm đến chủ nhân.

_______________

P/S: Mấy ngày nay tác giả không có nhà, muốn viết cũng khó mà viết được, mọi người thông cảm

Quyển 2 - Chương 329: Ma Long vs Thiên Đạo (1)

Mọi việc nói thì dài nhưng thật ra cũng không có bao lâu, Vô Song cùng Nhật Tôn Giả từ ban đầu đến hiện tại cũng chỉ giao thủ hơn 10 chiêu.

Bọn họ đều đã đăng lâm đế vị, 10 chiêu quả thực chỉ như một cái chớp mắt vì vậy đến tận khi Vô Song phóng thích toàn bộ ma long của mình ra, Nhật Nguyệt Tôn Giả đều có chút không phản ứng kịp.

Từ đầu đến cuối, hai người tuyệt đối bị vây vào tình thế xấu, từ đầu đến cuối đều vô pháp biết Vô Song đang che dấu cái gì, dù sao Vô Song hiện tại quá mức tà dị.

Đến khi Vô Song giải phóng toàn bộ ma khí trong người, có thể nói dùng từ kinh thiên động địa để hình dung.

Vô Song không rõ tại trạng thái ngũ long thực lực của bản thân hắn đến mức nào nhưng tuyệt đối hơn xa đế vị bởi hắn có thể cảm nhận được rõ ràng ngũ long mạnh hơn tam long bao nhiêu.

Ngũ long vừa ra có thể nói là thiên hạ khiếp sợ.

Cũng may trong trạng thái ngũ long này, Vô Song vẫn là thân nam nhân, hắn không phải ăn mặc cái loại quần áo kỳ dị kia.

Trong trạng thái ngũ long phiên bản nam thật ra phi thường đẹp mắt, hơn xa phiên bản nữ, chí ít là trong mắt hắn.

Nửa người dưới của Vô Song vẫn hắc hóa như thường lệ, gần như không thay đổi với trạng thái tam long nhưng nửa người trên thì biến đổi nghiêng trời lệch đất.

Đầu tiên, màu tóc của hắn chuyển thành màu đen tuyền, hơn nữa tóc cũng trở nên dài hơn, xõa đến tận vai chứ không còn như màu trắng nguyên vẹn.

Thứ hai, nửa thân trên của hắn để trần, lộ ra toàn thân bắp thịt, đồng thời trên da thịt điểm xuyến những đường ma văn, gần giống như hình xăm vậy, ma văn xen lẫn từng đường nét cơ bắp hoàn mỹ cho người ta cảm giác tà dị vô cùng.

Thứ ba, ma khí của hắn không còn tạo hình hắc long đáng sợ nữa, ma khí cuộn lại sau lưng Vô Song thành từng dải hắc ám, cứ như dải lụa kéo dài vậy.

Trạng thái này của Vô Song rất khó để đưa ra cảm nhận gì nhưng chung quy lại có thể gói gọn trong hai chữ ‘Ma Mị’.

Biến thành ngũ long, Vô Song không muốn tiếp tục chơi đùa với Nhật Nguyệt Tôn Giả.

Vô Song động nhưng mà lần này Nhật Nguyệt Tôn Giả căn bản không động, không phải không thể động mà là không kịp phản ứng với tốc độ của Vô Song, Vô Song cứ như đang thuất di vậy.

Vô Song như bóng ảnh, lướt qua Nhật – Nguyệt hai người, sau đó chỉ thấy ngực Nhật – Nguyệt Tôn Giả đều xuất hiện một đóa hắc quỳ hoa, hắc quỳ hoa in lên ngực, hai người lập tức cảm giác lục phủ ngũ tạng rung lên bần bật, chỉ sau một chiêu duy nhất đều gục cả người xuống, sắc mặt trắng bệch, trong ánh mát ngập tràn kinh hãi, ngập tràn khó tin.

Hắc quỳ hoa ấn trên ngực như hắc hỏa đang rực cháy trên ngực Nhật Nguyệt Tôn Giả có điều hắc hỏa lúc này cũng đang bị một đoàn bạch liên ngăn cản, cũng nhờ có bạch liên hộ thân, Nhật Nguyệt Tôn Giả mới không đến mức chết ngay sau một chiêu của Vô Song.

Cái này tuyệt đối không phải đùa, dùng một phép so sánh thú vị, Vô Song nếu là Vô Danh Tăng thì Nhật – Nguyệt Tôn Giả hiện tại trình độ chỉ sợ cũng chỉ ngang ngửa sư chữ Huyền của Thiếu Lâm.

Tất nhiên đây không phải nói về thực lực mà là về chênh lệch trình độ.

Ngũ long tại thân, một giới này Vô Song dám xưng bốn chữ Độc Cô Cầu Bại.

Đáng tiếc Vô Song cũng không phải chủ nhân giới này, vuốt mặt còn phải nể mũi, chủ nhân không cho phép, muốn giết Nhật Nguyệt hai người thực sự không dễ.

Trên cơ thể Nhật Nguyệt Tôn Giả vậy mà có đạo lực hộ thân.

Vô Song muốn đánh vỡ đạo lực hộ thân của cả hai cũng không khó nhưng mà hắn cũng không muốn nữa, Vô Song hiện tại ánh mắt bị thứ khác hấp dẫn, ánh mắt nhìn về phía A Thanh.

Đạp không mà đứng, thải vân đầy trời, khuôn mặt kia thực sự quá quen thuộc với Vô Song, chỉ có cái ánh mắt, cái ánh mắt mang theo đại khí bàng bạc, mang theo một loại chưởng quản thiên hạ nhân sinh.

Ánh mắt này dĩ nhiên không phải của A Thanh, ánh mắt này là của Thiên Đạo.

Lúc này thấy Thiên Đạo xuất hiện, Vô Song cũng không còn sát khí, trong lòng bình tâm đến lạ, ánh mắt hắn cũng thản nhiên đối mặt với thứ này.

“Ngươi đã làm gì Dung nhi? “.

Một người dưới đất, kẻ đứng trên trời, cứ như vậy mà đối thoại với nhau.

Thiên Đạo nhìn Vô Song, con mắt bạc kia cũng dần dần híp lại, Vô Song so với lần ở Yến Kinh thay đổi quá nhiều.

Trước đó Vô Song chỉ là con kiến trong mắt Thiên Đạo, nó muốn di thế nào thì di, nếu không phải Tây Thi bất chấp tất cả, kéo Vô Song chạy đến Ma Sơn, nếu không phải Hạng Vũ nhận ra Tây Thi, giây phút cuối cùng trợ thủ cả hai người một tay, cả hai còn chưa chắc thoát ra được khỏi lòng bàn tay Thiên Đạo.

Về phần hiện tại trên Đào Hoa Đảo, lần đầu tiên Thiên Đạo nhận được sự uy hiếp từ Vô Song, nó thực sự có cảm giác... Vô Song có thể gây tổn thương cho nó.

Nó không nguyện ý mở miệng nhìn con kiến năm xưa chạy thoát khỏi tay mình, điều nó muốn là Vô Song thần phục chứ không phải bình khởi bình tọa nói chuyện với nó chỉ là lần này nó không thể không mở miệng.

“Ngươi... “.

Nói đến đây nó ngập ngừng một chút, chính nó cũng không biết phải hỏi cái gì. chẳng nhẽ hỏi tại sao Vô Song lại mạnh lên nhiều như vậy?, đối với nó câu hỏi này quá mất mặt.

“Ngươi có thể an tâm, ta có thể trả lại con bé đó nguyên nguyên vẹn vẹn cho ngươi, chỉ cần ngươi trợ giúp ta thôn phệ kẻ trong Ma sơn kia”.

Nghĩ một chút, nó vẫn quyết định thay đổi lời kịch.

Nghe lời nó nói, Vô Song bản năng liền muốn đập nát cái thứ trước mặt mình ra.

“Lần cuối cùng, ngươi làm gì nàng?”.

Vô Song lần này đè thấp âm thanh xuống, hắn đúng là đang kìm nén.

Nếu không biết việc gì xảy ra với Dung nhi, hắn quả thực không nghĩ đến việc động thủ với thứ này, hắn rất sợ nó lại làm gì trên người Dung nhi, như cái cách nó làm trên người A Thanh.

Thế giới này có rất nhiều việc Vô Song chưa hiểu hoặc chưa thể nhìn rõ nhưng cái tầm màn bí mật của nó hắn cũng hiểu được một phần nào.

Vì sao A Thanh phải cắt một phân hồn để trở thành Lãnh?.

Vì sao Tây Thi có thể để lại đường lui cho mình, còn A Thanh thì không?.

Vì sao những lời A Thanh nói với hắn đêm hôm đó cùng những lời Độc Cô nói lại không giống nhau?.

Vì sao Trương Tam Phong lại đẩy hắn đến đây?.

Là cứu vớt A Thanh? là cứu vớt cái thế giới này?.

Trước đây Vô Song không nhìn ra, cũng không nghĩ ra được nhưng mà hiện tại khi đứng trên đỉnh sức mạnh của thế giới, tầm mắt của hắn liền rộng hơn, có rất nhiều việc hắn đều nghĩ đến.
Hắn có cảm giác từ khi mình bị Trương Tam Phong đưa đến đây, thế giới này mới bắt đầu cái guồng quay của nó.

Tại sao sớm không đến, muộn không đến mà phải đợi đúng lúc Vô Song xuyên không, đặt chân đến Thái Hồ thì cốt truyện Xạ Điêu mới bắt đầu thực sự chuyển động?.

Thế giới này như có cái gì đó một mực chưởng khống vậy, thứ này chỉ sợ cũng không phải là Thiên Đạo.

Cái cảm giác này ban đầu còn không quá mức rõ ràng nhưng khi đối mặt với Thiên Đạo lần thứ hai, cảm giác đúng là càng ngày càng rõ, càng ngày càng làm nội tâm Vô Song cảm nhận sự nặng nề.

________________

Thiên Đạo thì không biết Vô Song đang nghĩ gì, đối với Vô Song nó chỉ nhếch miệng cười.

Nó có cao ngạo của mình, nó quả thật cảm thấy Vô Song có thể uy hiếp với mình nhưng cái này còn lâu mới đủ để nó thực sự coi Vô Song là đối trọng.

Vô Song tuy cho nó rất nhiều bất ngờ nhưng đã đến Đào Hoa Đảo, còn mong rời đi sao?.

“Ngươi so với lúc trước mạnh lên không ít nhưng ngươi nghĩ ngươi đủ tư cách chất vân ta?”.

“Nếu ngươi ngoan ngoãn vì ta làm việc, ta có thể trả lại nữ nhân này cho ngươi, còn nếu ngươi nhất mực chống cự, cũng đừng trách ta không khách khí, kiên nhẫn của ta dành cho ngươi đã sớm hết “.

Nghe Thiên Đạo nói, Vô Song bàn tay chậm rãi nắm lại, ánh mắt phi thường kiên định.

“Nếu ngươi đã không nói ngươi làm gì nàng, vậy ta bắt ngươi nói là được”.

Vô Song lúc này quả thật rất tự tin, hắn lúc này là ngũ long chứ không phải tam long như xưa.

Ngũ long có thể không địch lại một Thiên Đạo toàn vẹn nhưng Thiên Đạo hiện tại?, Vô Song dám chiến.

Vô Song vừa dứt lời, chỉ thấy trên người A Thanh xuất hiện một vòng bạch sắc hào quang, sau đó dưới chân nó hiện ra một đóa tuyết liên khổng lồ, Thiên Đạo trực tiếp khống chế thân thể A Thanh khoanh chân ngồi trên tuyết liên, xung quanh từng đoạn thải vân cũng biến đổi, trở thành từng đóa bạch liên nở rộ.

Mây dưới chân nó cuồn cuộn như sóng, từng đám mây gắn kết lại với nhau, trên người Thiên Đạo tỏa ra bạch quang chói lọi, cứ như tiên quốc hiện thế vậy, cả một vùng biển Đào Hoa Đảo đều có một loại không khí thần thánh, không thể phạm.

Thiên Đạo mở to ánh mắt màu bạc của nó, ánh mắt trở lại với sự cao ngạo quen thuộc, miệng khẽ mở.

“Quỳ xuống thần phục”.

Nói xong bốn chữ, hư không biến động, đạo lực của nó bao trùm lấy toàn bộ thiên không Đào Hoa Đảo.

Vô Song đứng dưới đất, cảm nhận áp lực kinh khủng đè vào thân mình bất quá sắc mặt vẫn không hề biến đổi quá nhiều, áp lực thứ này sao có thể đè ép được sự cao ngạo của Hắc Long?.

Đứng dưới mặt đất, nhìn Thiên Đạo bày ra trận thế, Vô Song rốt cuộc cũng biết... Thiên Đạo chiến đấu như thế nào.

Trước đây Thiên Đạo dùng đạo lực, trực tiếp diễn ra kiếm khí của A Thanh, thoạt nhìn phi thường cường hãn nhưng mà thứ này căn bản chỉ là ‘tiểu nháo’, là trò chơi nhỏ của nó.

Kiếm khí của A Thanh muốn đả thương đế vị cao thủ không phải là không được nhưng nếu gặp tồn tại cao hơn đế vị thì không đủ dùng, đối với tồn tại như Vô Song, Thiên Đạo không thể không lấy ra bản lĩnh chân thật.

Thiên Đạo bản thân vốn không có kinh nghiệm chiến đấu, nó sinh ra đã là mạnh nhất thì chiếu đấu với ai?, vì vậy nó cũng sẽ không tự mình xuất thủ đánh với Vô Song.

Thủ đoạn của Thiên Đạo gọi là... sáng tạo.

Nó dùng đạo lực làm ra sáng tạo, lấy sáng tạo lực mà hủy diệt tất cả những ai phản kháng nó.

Trên bầu trời lúc này xuất hiện hàng vạn vạn thanh kiếm, che lấp cả mảnh thiên không, vạn vạn thanh kiếm liền mang theo đạo lực, vạn vạn thanh kiếm đều nghe theo lệnh Thiên Đạo.

Nó được bảo vệ trong đóa tuyết liên, đến động cũng không động nhưng theo ý niệm của nó, vạn vạn thanh đạo kiếm cùng lao xuống, có thể nói là phô thiên cái địa.Vô Song nhìn thấy tình cảnh này, hắn thực sự sợ.

Vô Song không phải sợ Thiên Đạo mạnh mẽ mà là hắn sợ hãi Thiên Đạo điên loạn.

Nó dĩ nhiên... công kích toàn bộ hòn đảo này, nó muốn một chiêu hủy đi Đào Hoa Đảo, đương nhiên cũng bao gồm hủy diệt toàn bộ sinh mạng của Đào Hoa Đảo.

Vô Song căn bản không dám nghĩ, hắn vận toàn bộ tốc độ, lao về phía Hoàng Dung mà ôm lấy nàng, về phần Quách Tĩnh hay Nhật Nguyệt Tôn Giả, mấy người này đã ngoài phạm vi quan tâm của hắn.

Ôm lấy Dung nhi còn đang bất tỉnh, Vô Song trực tiếp vận khởi hắc long thân, toàn bộ năm đầu hắc long không còn trong trạng thái dải lụa mà đều hóa hình, hắn trực tiếp lấy ngũ long cùng tập hợp, tạo thành một vòng bảo vệ, một lá chắn ôm chọn hắn cùng Hoàng Dung lại.

Vạn vạn thanh đạo kiếm cùng đâm xuống, quả thực có thể nói như hủy thiên diệt địa nhưng mà chân chính sát thương thì không có bao nhiêu, dù sao loại thủ đoạn công kích quần thể này uy lực đơn cá nhân chưa hản đã mạnh.

Vạn vạn đạo kiếm oanh kích xuống đại địa, trực tiếp đánh hủy diệt luôn toàn bộ Đào Hoa Đảo, không cần biết cây cối, sinh vật, kiến trúc hay con người, tất cả đều bị hủy diệt.

Cả tòa Đào Hoa Đảo, nguyên vẹn nhất chỉ có lồng phòng ngự của Vô Song mà thôi.

Vô Song ở bên trong đương nhiên cũng cảm nhận được đại địa rung động, toàn bộ Đào Hoa Đảo thảm trạng hắn không cần nhìn cũng có thể đoán được đại khía.

Vô Song cũng không có lựa chọn một mực không di chuyển, một mực làm bia ngắm cho Thiên Đạo, hắn sau khi chịu qua được cơn mưa đạo kiếm này, trực tiếp lấy ngũ long quấn thân, lấy hắc hỏa mở đường, cả cơ thể như một đầu đại hắc long xé rách thiên không.

Chỉ thấy vô tận hắc ám quấn quanh Vô Song, trực tiếp đánh ra một thông lộ, xuyên qua cơ mưa đạo kiếm, mở ra một con đường lao thẳng về thiên quốc của Thiên Đạo.

Tốc độ của Vô Song nhanh đến cùng cực, hắn đâm thủng thải vân mà hiện ra trước mặt Thiên Đạo, một tay ôm Hoàng Dung, một tay nắm lại, mượn thiên địa đại thế, sau lưng hắn thân ảnh Tống Thái Tổ lại hiện lên.

“Thái Tố Thiên Nộ”.

Một quyền nện thẳng vào mặt của Thiên Đạo nhưng mà quyền của hắn rất nhanh bị ngăn cản lại, trước mặt Thiên Đạo hiện ra một vòng khí vô hình, vậy mà triệt để ngăn lại trọng quyền của Vô Song.

Về phần Uy thế của thiên địa... thực sự không có tác dụng gì với Thiên Đạo, gần như thân ảnh Tống Thái Tổ vừa hiện ra sau đó liền biến mất.

Thiên Đạo căn bản không sợ uy.

Nhìn Vô Song xuất quyền, nó khẽ nhếch miệng.

“Ngu xuẩn”.

Vẫn khoanh chân mà ngồi, thải vân liền biến đổi, hư không đạo lực liền biến thành từng trọng quyền, giống hệt như quyền trong tay Vương Trùng Dương vậy, mỗi hư ảnh trọng quyền to cứ như một tòa núi nhỏ vậy, trong chốc lát quyền ảnh ngập trời mà oanh kích Vô Song.

Vô Song chân đạp hư không, hắn cũng đã sớm thu tay lại đồng thời nhập toàn bộ hắc long vào người, biến thân hình hắn toàn bộ bao phủ trong hắc giáp.

Một tay ôm lấy Hoàng Dung, một tay nắm thành quyền, hắn cũng liên tục xuất quyền.

Quyền này cũng là thiên địa uy thế, là Thái Tố Thiên Diễn Quyền.

Thiên địa uy thế không thể gây thương hại cho Thiên Đạo nhưng mà uy lực cực kỳ kinh người, so với đạo lực cũng không kém.

Đạp lên hư không cứ như đang đi trên đất bằng, mượn nhờ Lăng Ba Vi Bộ di chuyển trong ngập trời quyền ảnh, Vô Song vừa ôm Hoàng Dung vừa lùi.

Tất nhiên công kích của Thiên Đạo phi thường cường hãn, Vô Song kể cả biến về hắc giáp, kể cả mượn thiên địa lực lượng oanh kích đạo lực nhưng mà mỗi lần đánh nát một ‘đạo quyền’ toàn bộ xương cốt của hắn đều đang rung lên.

Vừa đánh vừa lùi, trên người Vô Song cũng phải chịu không ít quyền nhưng mà cũng may thân thể hắn đủ cường hãn, vẫn cứ mang Hoàng Dung an toàn hạ xuống đất.

Ngập trời quyền ảnh theo Vô Song đặt chân xuống đất cũng biến mất, thay vào đó lại là đạo kiếm.

Trước là vạn vạn đạo kiếm nhưng mà hiện tại số lượng đã ít đi rất nhiều, chỉ còn lại hơn ngàn thanh nhưng mà kích cỡ... cũng gấp đạo kiếm trước kia cả trăm lần.

Thiên Đạo dùng ánh mắt khinh thường nhìn Vô Song như nhìn con kiến vậy.

“Quỳ xuống thần phục”.

Cả ngàn thanh đạo kiếm lần nữa oanh kích xuống, lần này uy lực so với cơn mưa đạo kiếm kia... chỉ sợ gấp mười lần.

Vô Song đã không thể tiếp tục ôm Hoàng Dung, hắn phân ra một đầu hắc long, nhẹ cuốn lấy nàng mà nâng lên ở sau lưng hắn, hai chân dang rộng, hai tay đưa ra, giữa hai tay của hắn xuất hiện một lớp màng chằn vô hình.

Đây đương nhiên cũng là tuyệt kỹ võ học – Đấu Chuyển Tinh Di.

Công bằng mà nói, tất cả thủ đoạn công kích của Thiên Đạo thật ra không khác gì chiêu thức võ học chỉ là uy lực cùng chất lượng hơn xa mà thôi.

Đấu Chuyển Tinh Di quả thực vẫn có thể giữ lại điểm mạnh nhất của nó – Tá Lực Đả Lực.

Mượn Đấu Chuyển Tinh Di bảo hộ, lại lấy bốn đầu hắc long quấn thân, hai tay Vô Song liên tục vũ động nhưng mà hắn vẫn phi thường chật vật, không ít lần Đấu Chuyển Tinh Di không thể kháng cự được đạo kiếm, để đạo kiếm trực tiếp cắt lên người Vô Song.

Nếu không có hắc long dùng ma hỏa thủ hộ, một thân hắc giáp của hắn đã sớm bị phá hủy.

Một đợt đạo kiếm này, sinh sinh khiến Vô Song lùi lại hơn ngàn bước mới có thể vượt qua nhưng mà vượt qua xong thì sao?, trên bầu trời lại xuất hiện đạo kiếm.

Không phải vạn vạn thanh, không phải ngàn thanh, chỉ là trăm thanh kiếm.

Mỗi thanh đạo kiếm... nhìn cứ như một thác nước treo ngược trên trời vậy, có thể dùng từ khổng lồ đề hình dung.

Thiên đạo vẫn nhìn Vô Song bằng con mắt kia bất quá câu nói cũng có chút thay đổi.

“Ta đã nương tay 2 lần, đừng thách thức giới hạn của ta “.

“Thần phục ta, ta có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra, bằng không ta trực tiếp luyện chế con bé kia làm sinh khôi, luyện chế toàn bộ bằng hữu của ngươi thành sinh khôi, khi đó ngươi hối hận cũng muộn rồi “.

Quyển 2 - Chương 330: Ma Long vs Thiên Đạo (2).

Vô Song không biết sinh khôi là cái gì nhưng mà hắn cảm thấy ngứa tai vô cùng.

Vô Song lần này trực tiếp mở ra vực của mình, toàn bộ không gian xung quanh hắn liền biến thành màu đen.

Ma vực vừa hiện, trong mắt Thiên Đạo liền lộ ra sự chán ghét nồng đậm đồng thời nó đối với Vô Song lại bắt đầu xuất hiện sát khí.

Nó hiện tại đã cảm thấy... không giết Vô Song không được.

Việc Vô Song có thể thôn phệ và sử dụng ma khí nó đương nhiên biết nhưng mà với nó hiện tại, giải thích duy nhất cho việc Vô Song đột ngột mạnh lên trong thời gian ngắn chỉ có một..., nó cảm thấy Vô Song đã thần phục sinh vật tại Ma Sơn kia tức là lựa chọn đối địch với nó.

“Chết”.

Một chữ xuất ra từ miệng nó, trăm thanh đạo kiếm lại đâm xuống, nó như muốn nghiền nát Vô Song, chém hắn thành thịt vụn.

Ma vực của Vô Song mở ra nhưng mà quả thật khó lòng chống lại đạo kiếm của Thiên Đạo, ban đầu ma vực như một vòm trời ngăn cách Vô Song với không gian xung quanh nhưng mà rất nhanh đạo kiếm đâm xuống, ma vực chỉ có thể chịu được vài đợt đạo kiếm liền bắt đầu rung chuyển, bắt đầu bị xuyên qua.

Đương nhiên Vô Song cũng không không gọi ma vực của hắn ra cho vui, khi đạo kiếm đâm xuyên qua tấm màn ma vực chỉ thấy hàng ngàn đóa hắc quỳ hoa lơ lửng đồng loạt nổ tung.

Hắc quỳ hoa nổ tung bộc phát ra vô tận hắc khí sau đó hắc khí tự động kết thành ma văn, ma văn thành dải, cùng với hắc ám lực lượng trở thành một tấm lưới, lấy từng dải ma văn ngăn cản đạo kiếm đâm xuống.

Đối với Vô Song, đây đã là thủ đoạn phòng ngự mạnh nhất của hắn ở trạng thái Tứ Long.

Hắc ám ma văn không biết làm thành từ cái gì nhưng khi đan lại thành chuỗi, từng chuỗi xếp với nhau thành một tấm lười trời thực sự có thể cường ngạnh chống lại toàn bộ đạo kiếm đánh xuống.

Dĩ nhiên Vô Song cũng biết ngăn cản được lần này không có nghĩa là hắn ngăn cản được mãi mãi, ai mà biết được Thiên Đạo còn đang giữ cái thủ đoạn gì?, hắn nhất định phải phản công, phải làm ra quyết định.

Chỉ thấy sau khi Vô Song ngạnh kháng Thiên Đạo, phần trán của hắn liền nhúc nhích.

Từ giữa trán Vô Song, con mắt thứ ba xuất hiện, con mắt thuần một sắc đỏ như máu, trong con mắt như cất chứ vô tận huyết hải.

Vô Song thật ra còn không nắm giữ được ngũ long của chính mình, hắn không biết ngũ long mạnh đến mức nào... thậm chí cho dù cả tứ long hắn còn không hiểu rõ.

Trận chiến này Vô Song không khác gì lâm trận mài gươm hơn nữa hắn đến hiện tại gần như cũng không biết Thiên Đạo cao thấp, không rõ nó còn đang che dấu cái gì, không rõ thực lực của nó đến tột cùng là thế nào.

Trận chiến này thực sự bất lợi vô cùng.

____________

Ngũ long hoàn toàn mở, con mắt thứ ba lập tức tỏa ra hung quang, con mắt đỏ như máu đối nghịch hoàn toàn với ánh mắt màu bạc của Thiên Đạo.

Con mắt của Vô Song như chứa đựng cả tu la huyết tràng, con mắt như đang cất dấu cả địa ngục bên trong vậy, con mắt này đại diện cho nỗi sợ.

Về phần Thiên Đạo, ánh mắt màu bạc của nó chứa đầy sự uy nghiêm, cứ như thần linh ở trên cao quan sát chúng sinh, con mắt này đại diện cho sự kính sợ.

Cả hai đều là nỗi sợ nhưng trên bản chất rõ ràng khác nhau bất quá khi hai loại ánh mắt gặp nhau, bất kể là Thiên Đạo hay Vô Song đều run lên.

Trong lòng cả hai đều có cảm giác... gặp được thiên địch.

Vô Song thì cũng thôi đi nhưng mà Thiên Đạo sao có thể chấp nhận việc này?, nó là thiên, ở đâu ra còn thiên địch?.



Cái ánh mắt của Vô Song làm nó chán ghét vô cùng, thậm chí sự chán ghét lên đến tột đỉnh, còn vượt qua cả Hạng Vũ nơi Ma Sơn.

Nó hiện tại thậm chí đã không quan tâm tới Hạng Vũ, không quan tâm đến Ma Sơn, nó chỉ muốn giết Vô Song mà thôi.

Vô Song cũng không biết một cái ánh mắt này đã khiến Thiên Đạo thay đổi thế nào, hắn hiện tại... thực sự có chút không biết làm sao.

Hắn mở ra con mắt thứ ba nhưng mà... đến chút chút biến đổi cũng không có, chút chút tác dụng cũng không có.
Về phần Thiên Đạo lúc này, nó vẫn ngồi trên đóa tuyết liên nhưng mà trên người nó xuất hiện uy thế khủng khiếp.

Nếu uy thế của nó trước đây chỉ là bão cấp 7 cấp 8 thì hiện tại chỉ sợ là bão cấp 15.

Toàn bộ bầu trời đen kịt lại, thải vân hóa thành mây đen.

Mây đen bao phủ cả bầu trời, sấm chớp xuất hiện liên tục, từng tia tử điện như ẩn như hiện.

Thiên đạo sử dụng đạo lực, sử dụng sáng tạo lực bởi nó muốn Vô Song thần phục.

Hiện tại nó sử dụng thiên phạt, nó muốn giết Vô Song.

_____________

Vô Song đối mặt với ngập trời sấm chớp thực sự không biết làm sao, hắn thậm chí còn đang tính ôm lấy Hoàng Dung sau đó xoay người bỏ chạy bất quá đúng lúc này dị biến xảy ra.

Huyết nhãn bắt đầu phát uy.

Huyết nhãn của Vô Song đối mặt với thiên uy cuồn cuộn liền mở lớn ra, sau đó từ phần đuôi mắt bắt đầu xuất hiện những tơ máu, tơ máu rất nhanh xâm chiếm phần trán của Vô Song, có thể thấy toàn bộ phần trán của hắn dần dần hiện lên những đường tơ máu màu đỏ, cực thô cũng cực rõ ràng.

Tơ máu hiện ra, con ngươi hoàn toàn biến mất, con mắt thứ ba trở về thuần một màu huyết hồng.

Ma vực của Vô Song... trực tiếp biến mất, ma thân cũng toàn bộ thu về hơn nữa là cưỡng ép thu về mà không nằm trong sự điều khiển của hắn, Vô Song trở về với phàm thân thậm chí Hoàng Dung đang ở sau lưng hắn cũng rơi thẳng xuống đất.

Con mắt thứ ba sau đó bắn ra một loại tia sáng, tia sáng huyết hồng này rất ngắn, nó không bắn vào thiên đạo trên cao kia mà bắn vào hư không, từ trong hư không vậy mà hiện ra một cánh cửa khổng lồ, giống như một cái giới môn vậy.

Trên giới môn có chữ viết, Vô Song rõ ràng không nhận ra kiểu chữ này nhưng hắn... quả thực có thể hiểu trên tấm bảng viết gì.

Trên đó là 3 chữ La Sinh Môn.

La Sinh Môn cũng rất nhanh mở ra, thời điểm La Sinh Môn mở ra, đầu Vô Song như muốn vỡ tung vậy, đầu hắn như nứt ra làm hàng ngàn hàng vạn mảnh.

Lúc này thời gian cùng không gian như dừng lại, hơn nữa Vô Song đau đớn đến mức linh thức của hắn biến thành vô dụng, hắn thậm chí mất đi giác quan, cả thế giới của hắn chỉ còn lại một màu đỏ, còn lại bất cứ thứ gì hắn cũng không cảm nhận được.

Đến tận lúc Vô Song bắt đầu có lại tri thức, con mắt thứ ba của hắn đã đóng lại, La Sinh Môn thì đã biến mất từ lúc nào.Vô Song cả người bủn rủn, hắn vô lực gục cả người xuống mặt đất, khó khăn ngửa đầu lên nhìn Thiên Đạo.

Trên bầu trời, mây đen đã biến mất, Thiên Đạo vẫn cứ đạp không mà đứng, nó căn bản chưa hề bị thương nhưng mà Vô Song có thể nhìn ra một thứ ở trong mắt nó, một thứ mà hắn chưa từng cảm nhận được, đó là sự sợ hãi.

Trong mắt Thiên Đạo có sự sợ hãi.

Thiên quốc mà nó tạo ra đã biến mất, tuyết liên dưới chân nó cũng biến mất, vô biên vô tận lôi kiếp cũng biến mất, chỉ có Thiên Đạo vẫn còn đứng đó.

Nó run rẩy nhìn Vô Song, sau đó rất nhanh sự sợ hãi biến thành sát khí.

Nó không ngờ không gọi ra đạo lực mà trực tiếp hướng tay về phía Vô Song, nâng tay mà chém, đây là kiếm khí của A Thanh.

Một nhát chém này Vô Song đương nhiên không tránh được, hắn trực tiếp bị kiếm khí cắt thẳng vào người, cơ thể hắn như quả bóng xì hơi bắn ngược ra ngoài, trên ngực xuất hiện một vết thương lớn vô cùng, vết thương sâu đến tận xương.

Dây chính là một kiếm toàn lực của A Thanh, nếu không phải Vô Song nhục thân hiện tại đã không thua kém Đế Vị, một kiếm này muốn giết hắn thì dễ vô cùng.

Một kiếm giết không được Vô Song, đương nhiên kiếm thứ hai cũng tiến đến.

Vô Song khó khăn đứng dậy, nhìn thấy đường kiếm khí kia ánh mắt không khỏi co rụt lại.

Hắn hiện tại vậy mà không thể điều động ma lực, không thể liên hệ ma long.

Rốt cuộc trong lúc mở con mắt thứ ba, việc gì đã xảy ra?.

Hắn rất muốn biết nhưng sẽ không ai nói cho hắn biết, hắn cũng không có thời gian suy nghĩ, hắn nhất định phải ngăn cản một chiêu này.

Toàn thân Vô Song đau đớn vô cùng nhưng lại không ảnh hưởng đến nội lực của hắn, nội lực Vô Song toàn lực thôi động, trong người hắn 6 đường hỏa đao phá không mà ra.

Hắn dùng Hỏa Diễm Đao, cường công một chiêu kiếm khí của Thiên Đạo.

Hỏa Diễm Đao đương nhiên chịu không nổi thứ kiếm khí kia nhưng mà kiếm khí sau khi đánh nát Hỏa Diễm Đao mà lao tới chỗ Vô Song, uy lực 10 phần chỉ còn lại 5, Vô Song trực tiếp nắm lại song quyền, dùng song quyền oanh kích, đánh nát kiếm khí đang lao tới.

Hắn một lần nữa lùi lại 3 bước nhưng mà cũng không có thương tổn đích thực.

Thiên Đạo thấy vậy, ánh mắt híp lại, sau đó... nó gọi ra kiếm vực.

Đây là kiếm vực của A Thanh.

Nhìn thấy kiếm vực xuất hiện, Vô Song trong nội tâm liền trở nên âm trầm hơn không ít, hắn không rõ vì sao Thiên Đạo lại thay đổi cách tấn công nhưng mà hắn cũng biết đối mặt với kiếm vực của A Thanh, hắn hiện tại cũng không chống nổi.

Vô Song đầu có rất nhanh vận chuyển, hắn đang nghĩ cách làm sao bảo vệ Hoàng Dung chạy ra khỏi Đào Hoa Đảo thì bỗng nhiên hắn cảm thấy một khí tức quen thuộc xuất hiện.

Bên người Vô Song, rất nhanh hiện ra một người.

Tấm lưng này, loại trang phục này, khí chất này, Vô Song sẽ không thể nhầm.

Ngu Cơ dĩ nhiên xuất hiện ở Đào Hoa Đảo.

Ngu Cơ hiện thân, nhoẻn miệng mỉm cười đầy khiêu khích với Thiên Đạo.

Nàng cười hì hì đối mặt với ‘cấp trên cũ’ của mình mà nói.

“Thật không có ý tứ, ta mang hai người bọn họ về Ma Sơn, Thiên Đạo đại nhân nếu có thời gian, xin mời ghé qua Ma Sơn một chuyến”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau