CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 431 - Chương 435

Quyển 2 - Chương 321: Ma Võ Xưng Uy

Bàn tay chạm vào Hoàng Tuyền Chuông, bàn tay Vô Song xuất hiện hấp lực, ở bàn tay của hắn cứ như có một cái lỗ đen được sinh ra vậy.

Dạ Đề là người trải nghiệm rõ nhất những gì xảy ra, hắn cảm giác Hoàng Tuyền Chuông lắc lư càng ngày càng mạnh, thậm chí bắt đầu càng ngày càng gần trạng thái đổ nát.

Dạ Đề ở trong Hoàng Tuyền Chuông lại càng phải tập trung, càng phải đưa lực lượng mình vào duy trì thứ này nhưng hắn có thể duy trì được bao lâu?.

Trước đây Vô Song không dùng được Bắc Minh Thần Công bởi hắn căn bản không thể hút được nội lực của ai nữa nhưng mà ở đây tất cả các dạng năng lượng đều quy về ma lực, đều quy về một đơn vị đồng nhất.

Bắc Minh Thần Công cũng đã tiến hóa thành Ma Võ hơn nữa không phải chỉ có mình Vô Song mà hai cái bóng của hắn cũng đang sử dụng Bắc Minh Thần Công.

Ba luồng Bắc Minh Thần Công cùng vận chuyển tạo thành 3 vòng xoáy hấp lực kinh khủng, đến cả Dạ Đề cũng ăn không tiêu.

Hoàng Tuyền Chuông liên tục rung chuyển sau đó càng ngày càng mờ đi, theo sắc mặt Dạ Đề càng ngày càng tái, Hoàng Tuyền Chuông rốt cuộc biến mất vào trong hư vô.

Hoàng Tuyền Chuông biến mất, Dạ Đề đương nhiên rơi vào vực của Vô Song, rơi vào ma vực của Vô Song.

Dạ Đề ban đầu không thể thoát khỏi vực của Vô Song, phải dùng đến ma thân thì mới có hy vọng nhưng đừng quên lúc này Vô Song cũng mở ra ma thân.

Dạ Đề vốn muốn thoát ra nhưng chỉ thấy hắn càng lùi lại, vực lại càng rộng lớn, gần như không thể nào đuổi kịp tốc độ bao phủ của ma vực.

Tiếp theo Dạ Đề thấy đau nhói, có một đóa quỳ hoa đang bám vào người hắn.

Ngay sau đó càng ngày càng nhiều quỳ hoa bám vào người hắn.

Dạ Đề kinh hãi biến sắc, cả người vận lực, muốn dùng tay đập nát từng đóa quỳ hoa kia nhưng mà khi hắn vừa đập nát một đóa, quỳ hoa liền nở rộ, bên trong xuất hiện từng tia từng tia ma khí nhỏ như kim châm lao về phía Dạ Đề.

Ma khí cũng không thể chân chính gây tổn thương cho hắn nhưng những cái kim châm này lại phi thường đặc biệt.

Nó lao vào người Dạ Đề sau đó ngay lập tức biến mất.

Dạ Đề cũng căn bản không kịp hiểu chuyện gì xảy ra, hắn chỉ biết vùng vẫy, dùng hết sức rời khỏi ma vực.

Tiếp theo mặt đất nơi hắn đứng, cái mảnh không gian ngập tràn màu đen này bỗng biến thành một cái đầm lầy hắc ám, hai chân Dạ Đề dần dần lún xuống.

Dạ Đề hét lên một tiếng, cả người biến thành màu đỏ, hảo diễm điên cuồng tuôn ra.

Theo hỏa diễm càng ngày càng lớn, quỳ hoa liên tiếp bị đốt trụi nhưng mà càng đốt quỳ hoa càng nở rộ, càng nhiều tia hắc ám rất nhanh lao về phía hắn rồi biến mất.

Càng đốt, mặt đất càng sục sôi, tốc độ lún của Dạ Đề càng ngày càng nhanh.

Dạ Đề trong thân ma hầu điên cuồng mà gầm thét, hắn thậm chí như núi lửa đang chuẩn bị phun trào, từ cơ thể hắn một cột hỏa diễm bắn xuyên qua thiên không, đâm xuyên qua ma vực.

Cột hỏa diễm đốt cháy một tầng trời, dễ dàng xuyên thủng ma vực của Vô Song.

Nhìn thấy một chiêu này của mình thành, Dạ Đề trên mặt rốt cuộc hiện ra một tia vui vẻ, hắn dùng hết sức bình sinh muốn thoát ra nào ngờ ánh mắt Vô Song lóe lên, ánh mắt chuyển thành màu bạc, đến cả con ngươi cũng biến mất.

Dạ Đề không biết tại sao, hắn thật sâu muốn nhìn vào con mắt kia, con mắt kia bỗng chốc trở thành thứ đẹp nhất trên đời này, trở thành thứ mỹ diệu nhất trên đời này.

Hắn như chết trong một cái ánh mắt, ánh mắt ma mị đến lạ thường.

Vô Song đứng đó, nhoẻn miệng cười.

“Cửu Âm Chân Kinh – Di Hồn Đại Pháp”.

Cũng không phải chỉ có người âm giới mới có thủ đoạn công kích linh hồn.

Đến khi Dạ Đề kịp tỉnh lại, ma vực lại khép đồng thời Vô Song cũng đã rút kiếm ra, động thân mà đến.

Dạ Đề rất nhanh lấy lại trạng thái, cả người hắn nóng lên, lại đang nghĩ lần thứ hai bạo nổ, lần thứ hai xuyên qua ma vực của Vô Song có điều Vô Song sao có thể để hắn làm một trò hai lần?.

Kiếm của Vô Song đã không phải Ngọc Tiêu Kiếm Pháp, đây là Tịch Tà Kiếm Pháp.

Kiếm thế như rồng, sát khí nồng nặc cực điểm, Vô Song theo gió mà đến, kiếm nhanh đến tận cùng, càng đáng sợ hơn hai cái bóng sau lưng hắn... cùng múa.

“Tảo Đãng Quần Ma”



“Lưu Tinh Phi Trụy”

“Hoa Khai Kiến Phật”

“Giang Thượng Lộng Địch”.

Dạ Đề chỉ thấy từng chiêu từng chiêu kiếm cắt lên cơ thể mình, hắn chỉ có thể ngạnh sinh lấy thân thể cường hãn ra chống đỡ nhưng mà càng chống đỡ hắn càng luống cuống bởi từng đóa hắc quỳ hoa kia cứ bám vào người hắn, hơn nữa mối lần nó bám vào cứ như có vật gì cắn thẳng vào thịt của hắn vậy.

Chân Dạ Đề càng lún càng sâu, tốc độ của hắn càng ngày càng chậm.
Dạ Đề cắn răng, trong mắt có hận ý, hắn thậm chí muốn tự bạo.

Dạ Đề không biết hắc quỳ hoa có tác dụng gì, không biết từng cái hắc châm biến mất kia có tác dụng gì nhưng hắn biết... hắn chỉ sợ không thoát ra ngoài được.

Không thoát ra ngoài được không bằng tự bạo dù sao hắn cũng sẽ không chết thật.

Nghĩ đến một điểm này, Dạ Đề cắn răng, gầm lên một tiếng, trái tim hắn nảy lên liên tục hơn nữa trái tim càng ngày càng đỏ.

Vô Song cũng nhìn ra một điểm này của hắn, Vô Song một lần nữa mỉm cười, nụ cười rất đẹp, rất ma mị nhưng theo nụ cười này Dạ Đề sống lưng càng ngày càng lạnh.

Hắn càng ngày càng kiên định tự bạo nhưng rồi hắn đột ngột nhận ra thủ pháp Vô Song thay đổi.

Tịch Tà Kiếm Pháp vốn đã khiến cho Dạ Đề chảy không biết bao nhiêu máu đã thu lại từ bao giờ, Vô Song thu kiếm, đưa chưởng.

Biến chưởng thành chỉ pháp, hắn trong lúc này tâm trí phi thường bình tĩnh, thậm chí có thể phân tâm đa dụng,

Hai cái bóng sau lưng Vô Song cũng rung động theo hắn, từng chỉ từng chỉ điểm vào người Dạ Đề.

Dạ Đề ban đầu chỉ thấy đau nhói toàn thân nhưng rất nhanh hắn phát hiện... mình vậy mà không cách nào cử động thân thể theo ý muốn, đến cả tự bạo cũng không.

Lần này Vô Song sử dụng chính là Dược Vương Thần Châm, hắn dùng ma khí phong bế toàn bộ kinh mạch Dạ Đề.

Từng đường kinh mạch trong người bị khóa lại, Dạ Đề biết mình càng ngày càng không ổn.

Ánh mắt hắn chuyển thành màu huyết hồng, huyết mạch sục sôi đến cực hạn, hắn không chấp nhận thua thế này.

Trái tim hóa thành nhiệt hạch, chỉ thấy Dạ Đề gầm lên một lần cuối cùng, sau lưng hắn có hai đôi tay hiện ra, cả người triệt để biến thành hỏa diễm.

Hắn lúc này thay vì hai tay liền chuyển thành bốn tay, lực lượng cơ thể phải nói là cực kỳ khủng khiếp, theo mỗi động tác của hắn phản kích, ma vực của Vô Song lại càng thêm lung lay, cứ như bất cứ lúc nào cũng đổ nát.

Vô Song híp cả mắt lại, miệng nhẹ lẩm bẩm.

“Bạo”.

Theo âm thanh này, toàn bộ Quỳ Hoa cùng nổ.

Quỳ Hoa nổ sẽ không nổ chết Dạ Đề dù sao thân thể hắn quá biến thái nhưng từng cái hắc châm lại trực tiếp xâm nhập vào trong cơ thể hắn.

Tiếp theo Vô Song biến đổi thủ pháp, theo từng ngón tay của Vô Song cử động, hắn lại mở miệng.

“Định”.

Dạ Đề đột ngột cảm thấy hỏa diễm trên người mình vụt tắt, trên người chẳng biết từ bao giờ tràn ngập hắc ám văn tự.

Quan trọng hơn, hắn cảm thấy ở dưới chân mình có một sinh vật nào đó đang tiến đến.
Dạ Đề triệt để bị hắc ám văn tự bao phủ cũng là lúc dưới ma vực của Vô Song, một cái đầu hiện ra.

Nó thích ăn nhất là hắc ám văn tự, nó bị sự ‘thơm ngon’ của Dạ Đề hấp dẫn.

Nó từ vô tận hắc ám xuyên qua, nó há miệng, một cắn.

Dạ Đề toàn thân run lên, sau đó bị nó nuốt chửng, cứ như thế biến mất.

Sinh vật kia sau khi hưởng thụ mỹ vị liền lại lặn xuống nơi thuộc về nó, vô biên vô tận hắc ám.

Dạ Đề chết, Ma Vực giải.

Dạ Đề chết, Vô Song nhè nhẹ nắm tay mình lại, cảm nhận lực lượng chảy trong huyết quản, cảm nhận sự cường đại nghịch thiên của cái gọi là Ma Võ.

Dạ Đề chết, Giang Thụy ở cạnh Vô Song... đến cả thở mạnh cũng không dám, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vô Song, sắc mặt kinh ngạc gần chết.

Giang Thụy sao không nhìn ra, Vô Song cũng sử dụng Ma Võ?.

Giang Thụy thực sự không thể tưởng tượng Vô Song cũng biết Ma Võ hơn nữa... hắn không có mù, hắn nhìn ra Ma Võ của Vô Song là đẳng cấp gì.

Ma Võ cũng chia phẩm giai, toàn bộ bao hàm cửu phẩm, cửu phẩm thấp nhất, nhất phẩm cao nhất.

Hắn không thể nhìn thấy toàn bộ trận chiến của Vô Song cùng Dạ Đề dù sao ma vực mở ra lập tức tạo thành kết giới, Giang Thụy muốn nhìn cũng không nhìn được.

Hắn chỉ biết trước khi gọi ra Ma Vực, Vô Song vậy mà toàn bộ đều sử dụng nhất phẩm Ma Võ cho dù loại Ma Võ này... Giang Thụy không biết tên.

Ma Võ là do Độc Cô Cầu Bại, Đế Thích Thiên hai người cộng đồng sáng tạo dựa trên võ học dương gian.

Chỉ cần là đỉnh cấp võ học trên dương gian vậy tất nhiên là đỉnh cấp Ma Võ bất quá cả Độc Cô Cầu Bại hay Đế Thích Thiên khi còn sống cũng không có sở thích sưu tầm võ kỹ dương gian vì vậy Ma Võ tại âm giới hoặc là võ công của hai người biến đổi thành Ma Võ hoặc do hai người sáng tạo ra.

Cái trước còn dễ nói, cái sau thực sự khó nói.

Sáng tạo Ma Võ không phải là không thể nhưng cực mất thời gian, Độc Cô cùng Đế Thích Thiên cũng không rảnh như vậy, suốt vài ngàn năm số bộ Ma Võ được hai người cộng đồng sáng tạo chỉ sợ không quá 10 đầu ngón tay.

Vô Song thì sao?, võ công Vô Song sử dụng hoặc là nhất lưu trong thiên hạ hoặc trực tiếp liệt vào hàng đỉnh cấp trong thiên hạ.

Nói về số lượng tuyệt học, Vô Song chưa chắc đã dưới Độc Cô hay Đế Thích Thiên.

Sau khi chuyển hóa thành Ma Võ, hắn đương nhiên nắm giữ một lượng nhất phẩm Ma Võ cực lớn, lớn hơn bất cứ ai ở Ác Nhân Cốc hiện tại.

_______________

Dạ Đề chết, Cơ Vĩnh Sinh triệt để cười.

Cơ Vĩnh Sinh sau khi thấy cái tên Dạ Đề biến mất, triệt để không còn lo lắng gì, hắn chắc chắn Vô Song là người Cơ gia, là thiên tài Cơ gia cất giữ.

Dạ Đề chết có thể đánh tan toàn bộ hoài nghi của Cơ Vĩnh Sinh.

Đương nhiên Dạ Đề sẽ không chết thật, nơi này chỉ là một đạo phân hồn của hắn.

Dạ Đề thật sự đang ở Hoàng Tuyền Điện luyện công.

Dạ Đề thật sự lúc này đột nhiên nôn ra một búng máu, sắc mặt bỗng tái nhợt.

Nhìn thấy biểu hiện của Dạ Dề, ở bên cạnh hắn một nam tử lên tiếng.

“Cửu sư đệ, có chuyện gì?”.

Dạ Đề nhìn người này, dùng một tay lau đi vết máu trong miệng, thân hình khó khăn đứng lên, rời khỏi bồ đoàn của mình.

“Lục sư huynh, ta không sao”.

Dạ Đề nói xong, cũng không để ý ánh mắt hồ nghi của lục sư huynh, hắn lảo đảo bước ra khỏi nơi này.

Trong đầu Dạ Đề hiện tại... ngoài hình bóng của Vô Song cũng chỉ có Vô Song.

Tất nhiên đây không phải là ham muốn chiếm đoạt mà là sự sợ hãi, hắn nghĩ đến cái sinh vật hắc ám kia mà cả người phát run>

Càng đáng sợ là Dạ Đề tổng cộng đã thấy nó hai lần, cả hai lần... hắn đều không nhìn được dung mạo của nó, không nhìn ra nó tròn hay méo lại càng không biết đây là sinh vật nào.

Dạ Đề trong nội tâm vừa sợ hãi lại vừa tò mò, hắn nhất định phải đến gặp sư phụ, nhất định phải hỏi một phen.

Quyển 2 - Chương 322: Rời Khỏi Âm Giới (1)

Giải quyết xong Dạ Đề, bản thân Vô Song thực sự chưa tận hứng.

Hắn gần như điên cuồng muốn trải nghiệm Ma Võ của bản thân vậy bất quá Dạ Đề quả thật không đủ mạnh để Vô Song thử nghiệm toàn bộ Ma Võ.

Bản thân Dạ Đề rất mạnh nhưng điều kiện tiên quyết là Vô Song không mở ra ma vực.

Cái ma vực này rốt cuộc còn có công dụng gì không thì Vô Song không quá rõ nhưng hắn thủy chung cảm giác được Ma Vực còn rất rất nhiều thứ để mình đào móc ra.

Thu hồi ma vực, rút đi ma thân, Vô Song ánh mắt mới nhìn về phía Giang Thụy đồng thời cũng thấy Giang Thụy đang nhìn mình.

Nhìn đối phương, Vô Song trong lòng lại nổi lên chiến hỏa, hắn đang không biết có nên giải quyết nốt kẻ này hay không.

Giang Thụy thấy Vô Song nhìn mình, sắc mặt lần đầu đỏ lên, cứ như nữ nhân vậy.

Giang Thụy nhìn Vô Song, ánh mắt như bị khóa chặt lại, rốt cuộc khó khăn lắm hắn mới mở miệng.

“Cô... cô nương cũng là người Ác Nhân Cốc? “.

Ác Nhân Cốc là thánh địa của Ma Võ, chỉ có người của Ác Nhân Cốc mới có tư cách sở hữu số lượng Ma Võ nhiều như Vô Song tuy nhiên Giang Thụy trong lòng vẫn lấy làm lạ, hắn không hiểu Ác Nhân Cốc từ bao giờ xuất hiện người như vậy?.

Vô Song nào biết Ác Nhân Cốc là cái gì, hắn đang muốn trả lời đối phương đột nhiên thấy một viên lưu tinh bay thẳng đến vị trí của mình, viên lưu tinh lúc đầu tốc độ cực nhanh nhưng càng đến gần Vô Song thì càng chậm lại, rốt cuộc rơi vào trong tay hắn.

Đây là một viên đá tròn vo, to bằng nửa cái đầu người, thuần một sắc đỏ sẫm tuy nhiên ngoại trừ chút vẻ bề ngoài này ra thì không nhìn thấy thêm bất cứ đặc điểm nào của vật này.

Nắm lấy hồng ngọc, Vô Song không khỏi quay đầu nhìn Giang Thụy, nghĩ nghĩ một chút sau đó bắt trước Lãnh, dùng ngón tay chỉ vào vật này.

Vô Song nếu không bắt buộc phải nói, hắn căn bản không muốn nói.

Giang Thụy cũng rất nhanh hiểu ý của Vô Song, trong ánh mắt lại càng khó hiểu.

Tham gia thí luyện, còn có người không biết vật này?.

Trong thí luyện này, tầng 30 trở lên liền đúc ma thân.

Ma thân được tạo nên như thế nào?, được tạo nên từ chiến quả, đánh bại càng nhiều người ở tầng dưới thì ma thân càng mạnh, đương nhiên ma thân cũng có giới hạn.

Ma thân không bao giờ vượt qua thực lực chân chính của bản thân, tức là cho dù có loại nhiều người hơn nữa, ma thân cũng chỉ trưởng thành đến mức độ nhất định, về phần nếu không đánh bại đủ người, ma thân không thể trưởng thành đến đẳng cấp chân chính của thí sinh, khi đó bước qua tầng 30 chiến lực liền giảm mạnh.

Tầng 30 đến tầng 11 là một phương trời khác đồng thời tầng 10 trở lên lại là một phương trời khác.

Từ tầng 10 đã bắt đầu chia thành chủ tầng cùng phó tầng.

Một tầng chỉ cho phép 1 chủ tầng tồn tại về phần phó tầng thì không giới hạn.

Chủ tầng là người đầu tiên bước vào tầng, phó tầng được chọn bắt đầu từ người thứ hai trở đi.

Chủ tầng cứ đánh bại một phó tầng liền thu được hắc ngọc, phó tầng đánh bại chủ tầng sẽ thu được hồng ngọc sau đó trở thành chủ tầng tiếp theo.

Hắc ngọc cùng hồng ngọc về cơ bản là một loại tiền tệ trong Sát Sinh Lộ, sau khi Sát Sinh Lộ kết thúc liền có thể sử dụng.

Tại khi thí luyện kết thúc, cường giả 10 tầng đầu tiên sẽ được tiến vào Hư Các, tại Hư Các bản thân hắc ngọc có thể quy đổi vũ khí, bản thân hồng ngọc liền quy đổi công pháp.

Rất khó để nói hắc ngọc hay hồng ngọc giá trị cao hơn, giá trị tùy vào cái nhìn mỗi người, nhìn vào bản thân đám người này cần gì.

Nghe Giang Thụy giải thích một hồi, Vô Song rốt cuộc cũng hiểu nhưng mà hắn trong lòng cũng có chút bực mình.

VIên hồng ngọc này lớn như vậy, sao có thể mang theo?.

Trong lòng vừa nghĩ đến điểm này, hồng ngọc như thông linh tự động hóa nhỏ lại, đến khi kích cỡ chỉ như một viên bi mới triệt để dừng lại.

Dùng hai ngón tay cầm lấy hồng ngọc, Vô Song mới hài lòng gật đầu, nghĩ nghĩ một chút mới nhét vào ngực áo mình.

Giải quyết xong hồng ngọc, hắn lại nhìn Giang Thụy.

Mỗi lần Vô Song chủ động nhìn Giang Thụy, Giang Thụy đều tương đối kích động.

Vẫn là không muốn nói chuyện cùng đối phương, Vô Song cúi người, khẽ ngồi xuống đất, ngón tay đưa ra bắt đầu ở trên mặt đất viết chữ.

Vừa dùng ngón tay chạm vào mặt đất, Vô Song cũng có chút không biết làm sao.

“Cái thế giới này dùng chữ gì?, ngôn ngữ gì? “.

Hắn có thể nghe hiểu đám người này nói chuyện, hắn cũng biết đây chắc chắn không phải là loại ngôn ngữ nào trên thế giới mà hắn biết, đây gần như là ngôn ngữ riêng của địa phủ.Hắn có thể nghe hiểu, cũng có thể nói chuyện nhưng mà hắn thật sự không biết viết chữ.

Thở ra một hơi, rốt cuộc thu tay lại, hướng mắt lên nhìn Giang Thụy.

“Ngươi muốn nói gì, nói đi?”.

Giọng nói của hắn rất lạnh nhưng mà trong thân Liên Ngẫu liền có chút mềm mại như cánh sen lại mang theo chút nhẹ nhàng thuần túy, cứ như một cơn gió thu se lạnh thổi qua đại địa sau những ngày hè nóng nực vậy.

Giang Thụy một lần nữa bị đình trụ, hắn không hiểu ra sao nhưng mà càng nhìn Vô Song, hắn có cảm giác mị lực của Vô Song lại càng đáng sợ.

Liên Ngẫu là tiên vật, tiên vật thứ này thiên hạ khó ai đùa được bởi thân sinh liên ngẫu liền là tiên thiên thân tức tiên thiên thiên phú.

Về phần thiên phú như thế nào thì phải xem bản thể sau khi luyện thành liên ngẫu lại trải qua trảm hồn thế nào, bản thể ra sao có ảnh hưởng tương đối lớn đến liên ngẫu sau này.

Tất nhiên mấy việc này hiện tại Vô Song không biết.

Giang Thụy rốt cuộc không hổ là một đời thiên tài, tâm trí vẫn dùng được, hắn vỗ mạnh vào đầu mình một cái, cố gắng giữ lấy thanh tỉnh, hai mắt nhìn chằm chằm xuống đất.

Giang Thụy không phải chưa từng thấy mị thuật, mị thuật ở âm giới còn cường gấp ngàn lần dương giới, có biết bao nhiêu yêu quái sử dụng mị thuật?, tuy nhiên mị thuật vốn là tu luyện mà ra gọi là hậu thiên tu luyện.

Hậu thiên tu luyện được bao xa liền phải xem yếu tố tiên thiên thế nào hay còn gọi là tư chất cùng thân thể bất quá nếu trời sinh đã mang mị tính thì sao?.

Giang Thụy nghe đồn, bất kể dương giới hay âm giới đều không có tiên thiên sinh mệnh thể sinh ra, loại sinh mệnh này bị trời đất triệt để phong sát.

Cái gọi là tiên thiên thể chất hay tiên thiên thiên phú đã sớm bị quy về thần thông, mấy chữ ‘tiên thiên’ đã rất ít người dùng nhưng càng thế lực lớn càng phải hiểu khác nhau như thế nào mà càng hiểu thì càng không dám loạn dùng.

Tiên thiên sinh vật đã không có khả năng sinh ra nhưng mà tiên thiên sinh vật không phải không tồn tại hơn nữa chỉ cần là tiên thiên sinh vật tồn tại đều có thể lật trời, đều có khuấy đảo thiên hạ, là tồn tại không thể phạm.

Dạng tồn tại này đương nhiên có hậu nhân nhưng hậu nhân của chúng rất khó sinh ra, cho dù sinh ra huyết mạch chỉ biết càng ngày càng yếu, càng ngày càng thua kém tiên tổ nhưng mà có yếu nữa thì vẫn vượt xa rất nhiều chủng loại thần thú.

Giang Thụy là phàm thân, là phàm nhân.

Dạ Đề thì khác, hắn đã được coi là thần thú.

Giang Thụy còn không quên Dạ Đề mang thần thú hóa thành ma thân, đến cả như vậy hắn cũng không đấu lại Vô Song, trong lòng Giang Thụy liền có rất nhiều suy nghĩ.

Nếu Vô Song cũng là phàm thân, dùng Ma Võ để đánh bại Dạ Đề thì cũng thôi nhưng mà hắn hoài nghi Vô Song là hậu nhân của những sinh vật khủng khiếp kia, khi đó quả thật có thể kế thừa đặc điểm tiên tổ, mang theo mị hoặc thần thông cũng không phải là không thể, nếu như thế hắn càng không dám nhìn Vô Song, càng nhìn thần trí chỉ biết càng rối bời sau đó rất nhanh lạc lối, rất nhanh trầm luân sau đó chỉ sợ thành một đời sinh khôi.

“Cô nương... người là người của Ác Nhân Cốc?”.

Một lần nữa hỏi lại câu này, sau đó chỉ thấy Vô Song lắc đầu.
Giang Thụy lập tức liền tiếp lời.

“Cô nương không đến từ Ác Nhân Cốc, không biết người học Ma Võ từ đâu?”.

Vô Song lần này rốt cuộc cũng biết Ma Võ trong suy nghĩ của mình cũng cùng tên với Ma Võ tại âm giới.

Nghe câu hỏi của Giang Thụy, Vô Song lại nghĩ đến Độc Cô Cầu Bại.

Nghĩ đến kẻ này, Vô Song cũng đáp.

“Độc Cô Cầu Bại”.

Giang Thụy nghe Vô Song nói, thân hình không khỏi run lên.

Độc Cô Cầu Bại cái danh tự này thật ra không phải ai cũng biết nhưng thân là người của Ác Nhân Cốc hắn không thể không biết.

Chuyển Luân Điện Chủ – Độc Cô Cầu Bại.

Thật ra đây đúng hơn là danh hiệu tự xưng của Chuyển Luân Điện Chủ.

Chuyển Luân Điện Chủ sau này lấy họ Mô Dung, tên hai chữ Độc Cô, gọi là Mộ Dung Độc Cô.

Tại sao phải đổi tên?, âm giới này nước sâu lắm, sao dám xưng hai chữ Cầu Bại?, từ đó thế nhân chỉ biết Chuyển Luân Điện Chủ gọi là Độc Cô, dùng Độc Cô mà xưng chứ ít ai biết hai chữ Cầu Bại ở đằng sau là thế nào.

Giang Thụy nghe Vô Song nhắc đến Độc Cô Cầu Bại, trong mắt liền sáng lên.

Hắn lập tức nghĩ đến... Vô Song là ‘quân bài’ mà Độc Cô mời đến, trọng hưng lại Chuyển Luân Điện.

Một mình Vô Song đương nhiên khó mà trọng hưng lại được Chuyển Luân Điện hiện tại nhưng Giang Thụy lại thấy rất có thể Độc Cô nhờ đến thế lực đằng sau Vô Song, nếu vậy lại bất đồng.

Sau lưng Vô Song ai biết là tôn cự vô phách nào?.

Nghĩ đến đây, gánh nặng trên người Giang Thụy nhẹ hơn không ít.

“Cô nương... nếu ngươi học Ma Võ từ chỗ Độc Cô tiền bối... không biết có thể chỉ điểm Giang Thụy một hai?”.

Vô Song mày liễu khẽ nhíu lại, sau đó đáp.

“Chỉ điểm thì không rảnh bất quá có thể trao đổi Ma Võ”.

Giang Thụy nghe vậy, sắc mặt liền vui mừng.

Ma Võ cũng không phải không thể trao đổi, dù sao Ma Võ có thể cấp tốc phát triển trong thời gian ngắn chính là nhờ trao đổi mà ra, đương nhiên nhất phẩm Ma Võ thì không được truyền ra ngoài.

Giang Thụy nghe Vô Song nhắc đến Độc Cô Cầu Bại, lại thêm suy đoán của hắn vậy bản năng liền cho rằng Vô Song cũng là người được Độc Cô lựa chọn, nếu vậy sao coi là người ngoài được?, trao đổi Ma Võ không phải là không thể.

Nghĩ nghĩ một chút, Giang Thụy hơi hơi hướng về Vô Song mà đáp.

“Cô nương... người nói người học Ma Võ từ Độc Cô tiền bối, không biết người có được truyền thụ Độc Cô Kiếm Cảnh hay chăng?”.

Giang Thụy cũng không phải muốn Độc Cô Kiếm Cảnh nhưng mà đệ tử chân truyền của Độc Cô không thể không biết Độc Cô Kiếm Cảnh, đây như là tiêu chí vậy.

Giang Thụy hỏi chính là muốn xácn nhận lại lời Vô Song lần cuối.

Hắn vốn tưởng Vô Song sẽ sử dụng ra vài chiêu trong Độc Cô Kiếm Cảnh nào ngờ Vô Song triệt để lắc đầu.

“Không biết, chưa bao giờ nghe, kẻ đó không nói với ta về thứ này”.

Giang Thụy nghe vậy triệt để không hiểu sau đó trong mắt có dò xét nhìn Vô Song.

Vô Song cũng nhìn hắn, bằng sự thông minh của Vô Song hắn cũng hiểu Giang Thụy tại sao như vậy nhìn mình, cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, Vô Song thản nhiên mà nói.

“Ta cũng không phải truyền nhân của hắn, học kiếm pháp của hắn làm gì?”.

Dứt lời, Vô Song cũng hiểu chỉ sợ đối phương rất khó trao đổi Ma Võ với mình, dù sao có nhiều thứ cũng khó mà truyền ra ngoài.

Hướng thẳng lên tầng 9 mà đi, căn bản cũng không đối với Giang Thụy nói một lời.

Quyển 2 - Chương 323: Rời Khỏi Âm Giới (2)

Sự việc thật sự có chút thú vị.

Trước đây là Giang Thụy mở đường sau đó Vô Song một đường đi theo hắn nhưng mà hiện tại Vô Song lại một đường dẫn đầu để Giang Thụy lẽo đẽo theo sau.

Giang Thụy hiện tại tâm trạng rất phức tạp, trong đầu hắn thậm chí loạn thành một đoàn bất quá cũng từ sự tò mò, hắn liền đi theo Vô Song.

Khác biệt giữa hai người chỉ là tâm trạng lúc sau.

Vô Song với Giang Thụy đơn thuần là tò mò, đơn thuần là muốn nhìn xem cường giả Âm Giới rốt cuộc có gì hơn người còn Giang Thụy hiện tại đã sớm triệt để kinh ngạc.

Vô Song lần đầu biểu hiện cho Giang Thụy chiến lực kinh khủng của mình, một đường thần cản giết thần, phật cản giết phật, hắn giết thẳng đến tầng 1.

Đến Dạ Đề bản thân Vô Song còn đánh thắng, ở cuộc thi này có ai có tư cách ngăn cản hắn?, một người cũng không.

Những thí sinh còn lại trong thí luyện thực sự yếu hơn Dạ Đề rất nhiều bởi không ai có thần thông.

Dạ Đề trên người chảy huyết mạch thần thú, hắn là nửa người nửa yêu, sau khi gọi ra ma thân thực lực rất mạnh, ít nhất nếu Vô Song muốn dùng Quỳ Hoa giết chết hắn gần như vô vọng, Quỳ Hoa không đủ sát thương giúp cho Vô Song giải quyết Dạ Đề.

Với những người khác thì sao?, kể cả gọi ra ma thân, cũng không thể nào theo kịp tốc độ của Quỳ Hoa hơn nữa phòng thủ không đủ cường hãn ngăn cản uy lực của Tịch Tà từ đó Vô Song giải quyết trận đấu phi thường nhanh.

Ban đầu hắn còn muốn trải nghiệm Ma Võ của bản thân nhưng càng ngày hứng thú của hắn lại càng giảm đi, dù sao võ học mà hắn biết không phải vô biên vô tận, thế là hắn triệt để mở ra Quỳ Hoa cùng Tịch Tà, chiến đấu phải nói là dùng từ thuấn sát để hình dung.

_____________

Lúc này Vô Song rốt cuộc thu tay lại, trên trời lại xuất hiện một viên lưu tinh.

Hắn đưa tay ra, nắm lấy viên hồng ngọc thứ 10.

Thu thập 10 viên hồng ngọc, trở thành chủ nhân tầng thứ 1 trong Sát Sinh Lộ, lúc này trong đầu Vô Song rốt cuộc nghĩ đến một chuyện.

Hắn trở về dương gian kiểu gì?, hắn cũng không muốn mãi mãi ở âm giới.

Âm giới này nước rất sâu, hắn còn chưa có tự tin đến mức đảm bảo được an toàn cho mình khi ở đây,đồng thời phương thức tiến vào nơi này của Vô Song cũng cực kỳ khó hiểu, căn bản không phải theo con đường bình thường, chỉ cần ai muốn tra cũng không khó.

Vô Song suy nghĩ rất đơn giản, nếu Độc Cô đưa hắn đến nơi này thì chỉ cần người mạnh hơn Độc Cô vậy liền có thể khám phá ra, có thể nhìn ra được thủ đoạn của Độc Cô, dù sao Độc Cô không phải vô địch.

Vô Song đã ở tầng cao nhất, đương nhiên dành ngôi vị đứng đầu thí luyện nhưng đứng đầu xong làm gì?.

Đứng đầu thí luyện sẽ khiến Vô Song trở thành chúng tinh phủng nguyệt, là một khỏa lưu tinh sáng nhất trên bầu trời nhưng cũng là người bị chú ý nhiều nhất, hắn không tin đại năng dưới âm giới không nhìn ra hắn có gì đặc biệt.

Độc Cô là Chuyển Luân Điện Chủ tức là ít nhất phải có 9 vị điện chủ khác có thực lực ngang ngửa với Độc Cô.

Nghĩ đến Độc Cô, nghĩ đến làm cách nào trở về dương gian, trong lòng Vô Song triệt để đen lại, trong lòng bất giác có một loại hoang mang.

Thở ra một hơi đầy nhọc khí, Vô Song rốt cuộc nhìn Giang Thụy.

“Hai lựa chọn, ngươi tự sát để lại hắc ngọc hoặc ta tự mình ra tay “.

Vô Song nói một câu làm Giang Thụy giật mình, sau đó rất nhanh cười khổ.

Lần này Giang Thụy muốn lấy thân mình xông phá 10 tầng nhưng mà không nghĩ lại gặp quái thai như Vô Song.

Trong thập đại thiên tài năm nay, trừ Dạ Đề ra ai Giang Thụy cũng có tự tin chiến thắng hơn nữa hắn còn át chủ bài, nếu vận dụng át chủ bài hắn với Dạ Đề phần thắng cũng chỉ là 5-5, hắn không phải không có cơ hội đạt được đệ nhất.

Đáng tiếc khi nhìn thấy Vô Song lúc này, hắn cũng biết mình đã không có cách nào chiến tiếp, cửa thắng căn bản bằng 0.

Nhìn Vô Song bắt đầu không kiên nhẫn thậm chí có ý định động thủ, Giang Thụy liền gãi đầu.

“Cô nương... ta muốn trao đổi Ma Võ với ngươi”.

Vô Song lần này nghe vậy liền nhíu mày.

“Trước không phải ngươi không đổi sao?, sao lại đổi ý?”.

Giang Thụy cũng chỉ có thể tiếp tục cười khổ mà cúi đầu.

“Ta... ta sợ sau này không còn cơ hội trao đổi Ma Võ “.

“Chiến lực của cô nương ta cũng thấy rõ mồn một, ngươi cũng trực tiếp nói ra Độc Cô tiền bối lại thẳng thắn mà bảo không phải để tử của người.... ta vẫn là lựa chọn tin tưởng ngươi”.

Vô Song đối mặt với Giang Thụy, khóe miệng khẽ nhếch.

“Trao đổi xong, ngươi nghĩ ta tha cho ngươi? “.



Giang Thụy nghe vậy hơi hơi ngửa đầu lên nhìn Vô Song, vừa thấy dung mạo của hắn lại cúi đầu xuống.

“Ta đi xuống tầng thứ 2 không được sao?, dù sao một viên hắc ngọc... căn bản không đủ đổi bất cứ vật gì giá trị”.

Nghe Giang Thụy nói, lại nhìn 10 viên hồng ngọc trên người mình, Vô Song suy nghĩ một chút, vẫn là gật đầu.

________________

Việc trao đổi Ma Võ thực sự diễn ra rất nhanh bởi Giang Thụy chỉ có 3 bộ Ma Võ.

Bộ Ma Võ thứ nhất gọi là Hiên Viên Đế Phượng Quyết.
Bộ Ma Võ này Vô Song cũng đã nghe qua lúc đi theo Giang Thụy bất quá khi nghe kẻ này nói về xuất xứ... Vô Song không thể không bị hấp dẫn.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết là Ma Võ do Đế Thích Thiên sáng tạo, đặt tại Ác Nhân Cốc.

Đế Thích Thiên dựa vào thư tịch sưu tập được ở Tần Quốc năm xưa mà sáng tạo ra Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Bản thân Hiên Viên Đế Phượng Quyết vốn là một môn quyền pháp của Tần Vương Doanh Chính dùng để cường thân kiện thể, tác dụng cũng tương đương Thái Cực Quyền dưỡng sinh của hậu thế, sau đó được Đế Thích Thiên cải biên, rồi phát triển thành Ma Võ.

Hiên Viên là hoàng đế đầu tiên của nhân loại trong truyền thuyết Trung Hoa tuy nhiên danh xưng ‘hoàng đế’ của Hiên Viên theo tiếng Trung lại có nghĩa là ‘vua vàng’, đại diện cho hành thổ (Hoàng (黃))

Sau này khi Tần Thủy Hoáng thống nhất Trung Hoa, mượn tích xưa Tam Hoàng – Ngũ Đế, hiệu xưng Hoàng Đế (Hoàng (皇)).

Đây là ý nghĩa của hai chữ Hiên Viên đồng thời vì Hiên Viên đại diện cho hành thổ bản thân Hiên Viên Đế Phượng Quyết cũng mang theo ‘thổ’ thuộc tính, là một môn luyện thể công pháp cường hãn.

Về phần hai chữ Đế Phượng, đây là về mặt nội tu.

Tần Thủy Hoàng hiệu xưng thiên cổ nhất đế, chữ Đế chính là chỉ bản thân ông ta.

Đế là thiên tử, là chân long vậy phượng đương nhiên là đại diện cho nửa còn lại, là hình ảnh nữ nhân của hoàng đế, bản thân hai chữ ‘Đế Phượng’ lại đại diện cho một môn song tu công pháp của bậc đế vương.

Tất nhiên công pháp của Tần Thủy Hoàng vượt xa thường nhân bởi khi đó Tần Thủy Hoàng thực sự đáng với danh xưng ‘thiên cổ nhất đế’, hắn dựa vào khí vận cùng long mạch Đại Tần khi đó khiến cho Hiên Viên Đế Phượng Quyết đẳng cấp vượt rất rất xa Hoàng Đế Nội Kinh của hậu thế.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết mạnh yếu ra sao Vô Song chưa có thời gian nghiên cứu nhưng xuất thân của môn võ học này không thể không làm cho Vô Song hứng thú.

Môn Ma Võ thứ hai của Giang Thụy cũng là quyền pháp, càng đặc biệt là bộ quyền pháp này phi thường nổi tiếng.

Nếu Hiên Viên Đế Phượng Quyết là Đế Thích Thiên dựa theo công pháp của Tần Thủy Hoàng mà để lại cho Ác Nhân Cốc thì bộ quyền pháp này cũng gần tương tự.

Bộ quyền pháp được gọi là Thái Tố Thiên Tượng.

Thái Tố Thiên Tượng bắt nguồn từ chính Thái Tố Trường Quyền tại dương gian.

Ban đầu Thái Tố Trường Quyền được gọi là Thái Tổ Trường Quyền nhưng nhiều năm qua đi, cách xưng hô bắt đầu sai lệch, từ ‘Tổ’ thành ‘Tố’.

Thái Tố Trường Quyền chính là do Tống Thái Tổ – Triệu Khuông Dận sáng tạo.

Khác với Hiên Viên Đế Phượng Quyết chỉ dành cho Tần Thủy Hoàng tu luyện trên con đường thành tiên thì Triệu Khuông Dẫn mang bộ quyền pháp này dạy cho toàn thiên hạ, mục đích đương nhiên giúp con người cường thân kiện thể.

Độc Cô Cầu Bại vì kính Tống Thái Tổ liền cải tiến Thái Tố Trường Quyền thành Thái Tố Thiên Tượng, đồng thời đưa nó vào hàng nhất phẩm Ma Võ.

Bộ Ma Võ cuối cùng của Giang Thụy có tên Thiên Vũ Kỳ Kiếm.

Thiên Vũ Kỳ Kiếm bản thân không phải võ công Trung Nguyên mà xuất thân từ Phù Tang.

Năm xưa khi Độc Cô du lịch Phù Tang có gặp qua cao thủ Thiên Vũ gia, Thiên Vũ tộc đương nhiên không phải đối thủ của Độc Cô nhưng mà kiếm pháp của Thiên Vũ gia cực kỳ không tệ vì vậy Độc Cô vẫn nhất mực ghi nhớ, sau này lại nâng cấp một chút, sáng tạo ra bộ Ma Võ gọi là Thiên Vũ Kỳ Kiếm.

Giang Thụy tất nhiên không chỉ có 3 bộ Ma Võ này nhưng để nói đỉnh cấp dùng cho trao đổi, hắn cũng chỉ có 3 bộ không hơn.

Để đổi Hiên Viên Đế Phượng Quyết – Thái Tố Thiên Tượng – Thiên Vũ Kỳ Kiếm bản thân Vô Song liền mang Đấu Chuyển Tinh Di – Thiên Sơn Lục Dương Chưởng cùng Hỏa Diễm Đao đổi với Giang Thụy.

Đương nhiên hai bên trao đổi vẫn tương đối thích ý, dù sao Giang Thụy cũng là đại gia về quyền pháp, hắn đối với cả ba bộ tuyệt học Vô Song đưa căn bản không có ý kiến gì, lại càng không dám có ý kiến.Trao đổi xong đương nhiên phải nghiên cứu võ công, Vô Song ở lại tầng 1 còn Giang Thụy tiến xuống tầng thứ 2.

________________

Vô Song một mực nghiên cứu võ công hơn nữa cũng nhờ thế mà tâm tình hắn trở nên bình yên hơn một chút, hắn tạm thời có thể đẩy việc trở về dương gian ra khỏi đầu.

Hắn một mực chuyên tâm nghiên cứu võ học, tâm vô tạp niệm.

Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua, đương nhiên với Vô Song mà nói hiện tại hắn không có khái niệm thời gian, chỉ khi nào tự mình bị truyề tống ra ngoài hoặc được đưa vào Hư Các hắn may ra mới mở mắt mà nhìn xung quanh.

Ở trạng thái này Vô Song có thể rất nhanh lĩnh ngộ võ học nhưng mà tưởng như hắn có thể một mực tọa hạ, một mực tham ngộ võ học thì đột nhiên ánh mắt Vô Song mở ra.

Ánh mắt tràn đầy hoang mang, tràn đầy lo lắng sau đó triệt để biến thành tức giận.

Vô Song không biết tại sao, trong lòng hắn nóng như lửa đốt, đột nhiên không thể thanh tỉnh, không thể tiếp tục tiến vào tọa hạ.

Cũng đúng lúc này, trong nội tâm hắn nghe thấy một âm thanh.

Âm thanh như xuyên qua thời không, xuyên qua hai giời mà truyền đến tai hắn.

Hắn không rõ âm thanh này từ đâu phát ra nhưng nội tâm hắn rõ ràng nghe được, cũng vì nghe được mà sát khí của hắn càng ngày càng nồng, càng ngày càng đáng sợ.

“Vô Song ca ca... cứu muội “.

“Muội đau đầu quá... “

“Cứu muội... muội không muốn quên...”

“Cứu muội...”.

Sát khí lan ra toàn thân Vô Song, hắn không nghe thấy thanh âm này nhưng mà nội tâm hắn cảm nhận được.

Đây là giọng của Dung nhi, là Dung nhi đang cầu cứu hắn.

Vô Song đang khoanh chân liền đứng bật dậy, hai mắt huyết hồng.

Hắn muốn trở về, hắn nhất định phải lập tức trở về.

Dung nhi gặp nguy hiểm, nàng cần hắn.

Nội tâm Vô Song càng ngày càng điên cuồng, âm thanh kia càng ngày càng chân thật.

Hắn muốn lập tức quay lại nhưng mà hắn quay lại kiểu gì?, hắn làm sao có thể trở lại?.

Dung nhi rốt cuộc bị sao?.

Nộ hỏa thiêu đốt toàn bộ nội tâm hắn nhưng mà hắn không quan tâm, hắn lúc này trong đầu chỉ có một ý niệm, hắn nhất định phải về Đào Hoa Đảo, bất kể cái gì hắn cũng phải về Đào Hoa Đảo.

Nội tâm gầm thét, trong lòng hắn có một cỗ chấp niệm mãnh liệt nhưng mà chấp niệm thì làm được gì?, hắn sao có thể quay về?, lấy gì mà quay về?.

Hắn không biết cách, vì vậy hắn điên cuồng gào thét, điên cuồng gọi Độc Cô nhưng mà theo âm thanh hắn càng ngày càng lớn, theo sát khí hắn càng ngày càng nồng nặc... Độc Cô vẫn chưa từng liên lạc với hắn.

Theo nội tâm điên cuồng của Vô Song, tứ long cùng ra, tứ long xuất hiện sau lưng hắn.

Theo Vô Song gào thét, tứ long cũng gầm vang, tiếng gầm rung chuyển toàn bộ tầng cao nhất Sát Sinh Lộ.

Tiếp theo Vô Song có cảm giác như có cái gì đang nhất định muốn chui ra khỏi người mình.

Hắn không biết cái này là tốt hay là xấu nhưng mà hắn hiện tại cũng triệt để mặc kệ tốt xấu, cái gì cũng được, ma cũng được mà thần cũng được, chỉ cần đưa hắn về bên cạnh Dung nhi, cái gì chui ra hắn cũng chấp nhận.

Thế là trán Vô Song nhúc nhích, hai mắt hắn dần dần trở về màu sắc ban đầu, đồng thời một con mắt đỏ lừ mọc ra từ trán hắn.

Tứ Long chẳng biết từ bao giờ đã trở thành Ngũ Long.

Tam Long Ma Thân – Tứ Long Ma Vực – Ngũ Long Ma Nhãn.

Tam Long là nộ – Tứ Long là cuồng mà Ngũ Long là chấp.

___________________

Ngũ Long xuất, tam nhãn vừa lộ, toàn bộ Sát Sinh Lộ rung chuyển sau đó lập tức nổ tung.

Toàn bộ thí sinh ở trong Sát Sinh Lộ đều bị bắn ngược ra ngoài.

Về phần Vô Song?, trước mặt hắn tất cả mọi thứ để siêu siêu vẹo vẹo, hắn căn bản không thể nhìn thấy gì nhưng từ con mắt thứ ba có một sợi chỉ hồng phóng ra, cắm vào hư không.

Sau đó Vô Song cảm nhận thiên địa nổ vang, sấm chớp ầm ầm, không gian vặn vẹo, thân hình hắn triệt để bị bóp méo sau đó biến mất trong thiên địa.

Vô Song rời khỏi âm giới.

Quyển 2 - Chương 324: Không Đề (1).

Âm dương vốn cách trở đôi đường, đây vốn là hai thế giới, cũng không thể dùng giá trị của thế giới này để mà thiết lập cho thế giới khác.

Có người nói một ngày trên thiên đình bằng một năm dưới hạ giới.

Ở âm giới thời gian chênh lệch cũng không có quá đáng như vậy nhưng đúng là có chênh lệch với tỷ lệ 1: 10.

Một ngày ở dưới âm giới liền bằng mười ngày nơi dương gian.

Vô Song tổng cộng ở dưới âm giới gần 4 ngày tức là trên dương gian cũng đã trôi qua 40 ngày.

40 ngày nói ngắn không ngắn, nói dài cũng không dài.

Trong khoảng thời gian này, có rất nhiều việc muốn làm cũng không xong nhưng mà cũng có rất nhiều việc thực sự có thể hoàn thành.

Những âm thanh mà Vô Song nghe được của Hoàng Dung chính là từ Đào Hoa Đảo truyền đến.

Vì sao Vô Song nghe được?, cái này hắn thực sự không biết, đây như cảm nhận của tâm linh vậy nhưng cái cảm nhận này... Vô Song triệt để tin tưởng, hắn biết Dung nhi của hắn đang cần hắn, nàng chắc chắn đang gặp nguy hiểm.

Đào Hoa Đảo lúc này thuần một sắc trắng, sắc trắng bao kín cả hòn đảo hoa lệ.

Đào Hoa Đảo hiện nay có đại tang.

Vô Song sẽ không bao giờ tin tưởng được, cha vợ của hắn đã mất.

Khoảng 10 ngày trước, rốt cuộc di thể Hoàng Dược Sư được đưa về Đào Hoa Đảo.

Cái chết của một trong ngũ bá năm xưa cũng không hề oanh động toàn bộ võ lâm như những gì bản thân ông đáng được nhận, thật sự chỉ có rất ít người biết việc này.

Thứ nhất, cái chết của Hoàng Dược Sư diễn ra ở Ma Sơn, tất cả mọi chuyện diễn ra ở nơi này đều bị che dấu, thậm chí Ma Sơn còn là một địa danh không có thật trong cuộc sống những người dân bình thường.

Thứ hai là hung thủ sát hại Hoàng Dược Sư.

Hoàng Dược Sư không phải là mạnh nhất thiên hạ nhưng muốn thần không biết quỷ không hay để sát hại ông cũng không phải ai cũng làm được, chỉ sợ ít nhất cũng phải là đế vị cao thủ.

Càng đáng nói, trên di thể Hoàng Dược Sư người ta tìm được rất nhiều chứng cứ, chứng cứ có thể lật mặt sát nhân.

Thứ nhất, Hoàng Dược Sư bị giết mà thần không biết quỷ không hay nói rõ thực lực đối phương kinh người, không phải đế vị thì cũng phải đặt một chân vào đế vị.

Thứ hai, Hoàng Dược Sư bị giết bởi một người có chí dương nội lực, nội lực như nhiệt hỏa kinh khủng vô cùng nhưng cách điều tiết chưởng lực cũng phải dùng từ kinh hãi tuyệt luân để miêu tả.

Hung thủ chưởng lực như liệt hỏa, gần như đốt cháy lục phủ ngũ tạng của Hoàng Dược Sư nhưng lại không gây ra bất cứ động tĩnh gì, chuyện này thực sự... quá mức khó tin.

Thứ ba, vết thương chí mạng nhất đánh thẳng vào ngực bởi một vật siêu cứng, trực tiếp đánh nát lồng ngực của Hoàng Dược Sư, xương gãy đâm xuyên tim mà chết.



Cuối cùng, trên người Hoàng Dược Sư chỉ có 3 loại vết thương.

Vết thương chí mạng là do vật cứng đập vào người, loại vết thương thứ hai do chưởng pháp khủng khiếp gây ra, còn vết thương thứ ba... chính là kiếm khí của Ngọc Tiêu Kiếm Pháp.

Ở Ma Sơn, cái chết của Hoàng Dược Sư chắc chắn là đại sự mà đã là đại sự thì thậm chí đế vị cũng không thể không quan tâm.

Trong mắt đế vị cao thủ, chính bọn họ cũng hiểu được giết Hoàng Dược Sư thì dễ nhưng hội tụ đủ các yếu tố này trên đời chỉ có 2 người.Người thứ nhất là cao thủ hơn 50 năm trước của Mộ Dung gia – Mộ Dung Long Thành.

Người thứ hai là đệ nhất cao thủ Ba Tư – Minh Giáo hiện nay – Nhật Tôn Giả.

Đặt hai người này lên bàn cân sau đó lại nhìn sang di thể của Hoàng Dược Sư, không cần nghĩ nhiều cũng có thể bỏ đi một cái tên.

Người giết Hoàng Dược Sư chỉ sợ 9 phần chính là Hỏa Tôn Giả.

Biết Hỏa Tôn Giả giết người nhưng ai có thể đến tận Ba Tư tìm hắn?.

Vô Danh Tăng?, Long Tượng Cổ Phật? hay Vương Trùng Dương?.

Cả ba người này đều không thể.

Vô Danh Tăng được coi là cao thủ đệ nhất thiên hạ nhưng sự tồn tại của Vô Danh Tăng ở Ma Sơn là để cân bằng chiến lực giữa Thiếu Lâm và Mật Tông.

Dù biết Vô Danh Tăng rời đi cũng rất khó có chuyện gì xảy ra nhưng nếu ba vị cự vô phách của Mật Tông đối phó Thiếu Lâm Tự, Thiếu Lâm Tự lấy gì để thắng?.

Long Tượng Cổ Phật lại càng không đi, hắn vì cái gì phải bán mạng cho cao thủ Trung Nguyên?, chưa kể lý do cũng tương tự Vô Danh Tăng, Long Tượng Cổ Phật sao có thể rời đi khi Vô Danh Tăng vẫn ở Ma Sơn?.

Người cuối cùng là Vương Trùng Dương, đừng nói Vương Trùng Dương cho dù là thêm cả Lâm Triều Anh cũng không thể lấy mạng nổi Nhật Tôn Giả, hai người dám độc xông Minh Giáo chỉ sợ đến mạng còn phải bỏ lại.

Đế vị không phải trò đùa, đánh ngang tay đã khó chứ đừng nói đến lấy mạng.

Cho dù hung thủ được xác định, thiên hạ cũng quả thật không có ai đủ sức đến Ba Tư lấy mạng Nhật Tôn Giả hoặc ít nhất là đến khi Ma Sơn biến mất bằng không sẽ không ai ra tay.

____________

Di thể của Hoàng Dược Sư đưa về Đào Hoa Đảo, người đau khổ nhất là ai?, đương nhiên là Hoàng Dung.

Trong khoảng thời gian này Hoàng Dung liệu có tốt?, đáp án chắc chắn là không.Đầu tiên phải nói, tình lang của nàng không từ mà biệt, mất tăm mất tích.

Vô Song rời đi không để lại lời nhắn, Vô Song rời đi thậm chí Hoàng Dung còn không biết hơn nữa Hoàng Dung cũng không biết tìm Vô Song ở đâu.

Nàng phải tìm hắn ở đâu?, thiên hạ trời cao biển rộng biết đi đâu tìm người?.

Nàng là thiên kim tiểu thư Đào Hoa Đảo nhưng cả Đào Hoa Đảo được bao nhiêu người?, nàng thực sự không có khả năng phái người thăm dò tin tức của Vô Song.

Nàng chỉ có thể lựa chọn tin tưởng hắn, tin tưởng hắn có việc gấp không thể nói cho nàng, tin tưởng nàng đợi hắn trên Đào Hoa Đảo, hắn sẽ về với nàng.

Sau đó... trong khi chờ đợi vô vọng, Hoàng Dung lại nhìn thấy di thể của phụ thân mình.

Hoàng Dung nhiều lần trong miệng nói nàng không thích phụ thân nhưng sao có thể coi là thật?, con sao có thể không có tình cảm với phụ?.

Nhìn thấy di thể của phụ thân, Hoàng Dung khóc 3 ngày 3 đêm bên linh cữu, nàng khóc đến mức ngất đi.

Có hai việc đáng nói lúc này.

Thứ nhất trên đảo hiện nay có Quách Tĩnh.

Quách Tĩnh rất tốt, hắn coi Vô Song là huynh đệ vậy Hoàng Dung đương nhiên là đệ muội của hắn, Quách Tĩnh liền thay Vô Song chiếu cố Hoàng Dung.

Trên đảo chỉ có toàn ách bộc, người được coi là bình thường cũng chỉ có Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung, trong những ngày này trên đảo chỉ có Quách Tĩnh nói chuyện với Hoàng Dung.

Việc thứ hai lại càng đáng nói.

Đào Hoa Đảo nói là thế lực của Hoàng Dược Sư nhưng mà hiện tại nó chẳng khác gì cái nhà tù, cái nhà tù giam cầm Hoàng Dung do thiên đạo giám sát.

Thiên Đạo chân đạp hư không, ánh mắt nhẹ mở ra.

Trong thân xác A Thanh, nó như đang nghĩ đến việc gì đó, khóe miệng cong lên một nụ cười rất đẹp nhưng lại làm người ta rợn cả da gà.

Nó là Thiên Đạo, có rất nhiều việc nó có thể làm.

Trước đây nó đã từng xuất thử ở Yến Kinh, dùng đạo lực điều khiển con người, bắt con người hành động theo cái kịch bản do chính nó đề ra nhưng Thiên Đạo cũng biết cách này chỉ là tiểu đạo.

Như Vô Song lần đó, dùng Tam Long đánh nát vô hình bình chướng, tất nhiên có thể giải thoát khống chế cho mọi người, cũng giống như cắt đứt sợi dây điều khiển thì con rối có thể thoát khỏi vận mệnh bị chưởng khống vậy.

Vì vậy Thiên Đạo nghĩ ra một cách cao minh hơn nhiều, nó dùng đạo lực sáng tạo mộng cảnh hơn nữa mộng cảnh này còn chân thực đến không thể chân thực hơn.

Nên nhớ, tại thế giới này Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung vốn là một đôi, giữa hai người có nhân quả.

Vô Song như một thanh kiếm cắt đứt sợi dây nhân quả kia còn Thiên Đạo thì lại đang nối sợi dây này lại.

Nó không biết tại sao Hoàng Dược Sư chết dù sao việc này diễn ra ở Ma Sơn nhưng mà Hoàng Dược Sư chết mới hợp ý của nó, phi thường hợp ý.

Vì cái chết của phụ thân, Hoàng Dung đã đứng gần bờ vực sụp đổ, cũng là lúc nàng dễ nhập mộng nhất.

Quyển 2 - Chương 325: Không Đề (2)

Hoàng Dung những ngày hôm nay đối với nàng cứ như địa ngục vậy, nàng đang ở trong một cái ranh giới giữa thực và mộng.

Sau cái chết của phụ thân, nàng bắt đầu không có cách nào ngủ ngon, nàng bắt đầu gặp quái mộng.

Quái mộng chân thật đến nỗi chính nàng còn không biết đây là mộng hay là thật.

Quái mộng tiếp nối với nhau, cứ khi nào nàng nhắm mắt lại, nàng lại nhập mộng.

Cảm giác giữa thực và ảo đan xen lẫn nhau, cái cảm giác không biết cái nào là thật, cái nào là mộng, cảm giác hư hư thực thực, đã đẩy nàng đến bờ vực của sự chịu đựng.

Là Vô Song cứu nàng trước đám dâm tăng... hay Quách Tĩnh đưa tay ra trợ giúp nàng, không hề tị hiềm thân phận ăn mày của nàng?.

Là Vô Song tự thân nấu cho ăn cho nàng... hay Quách Tĩnh mời nàng bữa cơm đầu tiên?.

Là Vô Song chữa trị vết thương cho nàng... hay Quách Tĩnh vì nàng khoác lên tấm áo ấm giữa ngày đông giá rét?.

Là nàng theo Vô Song lên Dã Tam Pha để rồi gặp Lý Thu Thủy hay nàng cùng Quách Tĩnh đến Yến Kinh, nhìn thấy Dương Thiết Tâm?, nhìn thấy Bao Tích Nhược?.

Là nàng theo Vô Song vào Hoàn Nhan Phủ Đệ hay nàng theo Quách Tĩnh đại náo Hoàn Nhan Phủ?.

Nàng cứ như vậy mê mê hồ hồ mà sống, mê mê hồ hồ mà tự hỏi.

Nàng hiện tại còn không dám nói cái gì là mộng, cái gì là chân thật.

Những việc giữa nàng với Vô Song, nàng sao có thể quên?.

Những việc giữa nàng cùng Quách Tĩnh cũng chân thật đến lạ, cứ như chính bản thân nàng từng trải qua.

Điều đáng sợ nhất là hình ảnh của Quách Tĩnh cùng Vô Song cứ xen kẽ xuất hiện trong đầu nàng.

Đứng trước áp lực cực lớn, đại não nàng như nổ tung vậy, nàng cố gắng tìm hiểu tình trạng của bản thân nhưng mà càng tìm càng không thể hiểu, càng cố hiểu nàng càng tiến thật sâu vào cái cảm giác này.

Nàng cứ như một con người nhưng có hai số phận, hai cuộc đời, hai trí nhớ vậy.

Đại não nàng rốt cuộc phải làm ra lựa chọn, nàng phải chọn số phận cho mình, là Vô Song hay là Quách Tĩnh.

Không ai biết Thiên Đạo tại sao lại dùng thủ đoạn này đối với nàng nhưng không thể không nói, Thiên Đạo đã làm được rất tốt, làm đủ cao minh.

Điều càng nguy hiểm lúc này là Quách Tĩnh cũng đang trên đảo.

Hoàng Dung rốt cuộc vẫn là không chịu được, nàng triệt để ngã bệnh.

Có lẽ đối với nàng ngã bệnh mới là tốt nhất, ít nhất thân thể nàng gục xuống, nàng có lẽ sẽ không phải chịu cảnh dày vò, chịu cảnh hai loại kí ức cùng đè lên nhau.

Về cơ bản, ký ức của nàng cùng Vô Song cho nàng cảm giác gần gũi nhất nhưng mà cái ký ức của nàng cùng Quách Tĩnh lại chân thực hơn cả.

Nàng đi theo Vô Song một năm... nhưng mà trong thế giới Kim Dung, nàng đi theo Quách Tĩnh một đời.

Trong cơn mê man, đại não nàng bắt đầu làm ra lựa chọn, bắt đầu phản xạ một cách tự nhiên bằng việc loại bỏ một loại ký ức.

Là loại bỏ ký ức gần gũi nhất hay ký ức chân thật nhất?.

____________________



Hoàng Dung rốt cuộc lại mở mắt ra, nàng không rõ mình đã mê man bao lâu.

Đôi mắt vô hồn hoàn toàn ngây dại, đã không còn cái cảm giác sắc sảo thông minh của Nữ Gia Cát.

Cũng phải thôi, ai có thể chịu đựng được cái cảm giác của nàng?.

Nàng hiện tại đã không còn thân thích, đến cả ký ức trong đầu nàng... nàng cũng không biết cái nào là thật, cái nào là giả.

Khi nàng mở mắt ra, người đầu tiên nàng thấy... là một nam nhân trong ký ức khác của nàng.Đôi môi khô khốc, Hoàng Dung liền mở miệng.

“Tĩnh ca ca... Dung nhi khát”.

Nàng nhìn thấy Quách Tĩnh, nàng rất mệt mỏi, đại não như chết lặng nhưng từ cái cảm giác thân quen trong ký ức, nàng vẫn mở miệng gọi ba chữ ‘Tĩnh ca ca’, vẫn mở miệng xưng mình là ‘Dung nhi’.

Trong tiềm thức, nàng cảm giác có gì đó không đúng nhưng bản năng nàng lại cảm thấy thân quen.

Sao trách được nàng?, ở một thời không khác, một thế giới Kim Dung khác, ba chữ ‘Tĩnh ca ca’ này nàng đã gọi một đời.

Quách Tĩnh đang ngồi bên cạnh giường của Hoàng Dung, hắn vừa thấy nàng mở miệng lập tức mỉm cười.

Khuôn mặt Quách Tĩnh hiện tại khó mà so được với Quách đại hiệp sau này nhưng cũng cương trực hơn người, trong ánh mắt lại tràn đầy thật thà thậm chí là khờ khạo.

Thấy Hoàng Dung mở miệng, Quách Tĩnh vui mừng quá đỗi, sau đó rất nhanh đứng lên, chạy đông chạy tây vì nàng rót nước.

“Dung nhi, muội tỉnh rồi, thực sự tốt quá, đợi một chút ta đi lấy nước cho muội”.

Nhìn thân ảnh Quách Tĩnh rời đi, nhìn hắn luống cuống lấy nước, nhìn nụ cười của hắn, Hoàng Dung bỗng chốc cảm thấy quen thuộc.

Nàng cứ như lục bình không rễ, phiêu đãng dưới dòng nước, nàng rất mệt mỏi, rất mệt mỏi, nàng muốn tìm nơi níu kéo lại chính bản thân mình.

Tất cả những thứ này không phải suy nghĩ của Hoàng Dung mà là bản năng thân thể nàng làm ra lựa chọn.

Trong thế giới này, còn cái gì níu kéo nàng sống tiếp?, chính là nam nhân của nàng, là những ký ức về thứ tình cảm đẹp đẽ tuổi thanh xuân, là thứ tình đầu không thể quên.

Đáng chết là nàng hiện tại có đến hai mối tình đầu.

Quách Tĩnh rất nhanh chạy đến sau đó một tay ân cần ấn vào lưng nàng, từ từ đỡ nàng dậy.

Một tay khác cầm chén nước, đưa gần kề đôi môi nàng.

Trong lúc yếu đuối nhất, Hoàng Dung bất chợt cảm thấy chút ấm áp.

Nhẹ nhấp một ngụm nước, vì cơ thể quá yếu, nàng lại lựa chọn gục xuống nhưng mà vì Quách Tĩnh đang nâng lưng nàng lên, theo động tác này nàng lại bắt đầu tựa vào lồng ngực Quách Tĩnh.

“Tĩnh ca ca... muội mệt quá”.
Quách Tĩnh nghe vậy, lại càng tỏ ra quan tâm nàng hơn, chậm rãi đặt nàng nằm xuống, đầy ôn nhu cùng ấm áp lên tiếng.

“Dung nhi, muội cứ nghỉ ngơi, ca đi lấy đồ ăn cho muội, đã hai ngày muội không có gì bỏ vào bụng rồi”.

Nói xong Quách Tĩnh không quên đưa tay ra, chạm nhẹ vào trán Hoàng Dung sau đó lại vui vẻ mỉm cười.

“Tốt quá, Dung nhi hạ sốt rồi, muội mấy ngày qua mê man khiến cho ta lo lắng không tài nào ngủ được, cuối cùng ông trời cũng nghe thấy tiếng lòng ta mà để Dung nhi bình an tỉnh lại”.

Những lời nói cực kỳ chân thật, vô tình làm lòng Hoàng Dung cảm thấy ám áp.

Ánh mắt nàng mờ dần nhìn theo Quách Tĩnh chạy ra cửa.

Nàng lại tiến vào trạng thái mê man.

“Tĩnh ca ca... người tốt với Dung nhi quá”.

...

Không đúng.

“Ta... ta... ta còn có Vô Song ca ca “.

“Vô Song ca ca ở đâu?, sao không ở bên Dung nhi... Dung nhi sợ lắm, thật sự sợ lắm”.

“Vô Song ca ca, người đi đâu rồi?”.

...

“Tĩnh ca ca... thật ngốc... cũng quá đỗi thật thà, đi trên giang hồ nhất định sẽ bị người bắt nạt... ta phải thật tốt trợ giúp Tĩnh ca ca “.

...

“Vô Song ca ca?... mà Vô Song ca ca là ai? “.

“Đầu ta đau quá, ngực ta đau quá “.

“Ta thật sự không muốn nghĩ nữa... thực sự mệt quá... mệt quá”.

___________________

Ở trên thiên không, A Thanh khoanh tay lại, đạp thiên mà đứng, khóe miệng chậm rãi mỉm cười.

Đương nhiên, một người không thể hoàn thành vai diễn của mình.

Không chỉ có Hoàng Dung thay đổi mà Quách Tĩnh cũng thay đổi có điều Thiên Đạo không cho phép Quách Tĩnh có đặc quyền như Hoàng Dung.

Thiên Đạo còn cho Hoàng Dung cơ hội tự hỏi, cơ hội tự mình làm ra lựa chọn còn với Quách Tĩnh?, nó trực tiếp gạt bỏ ký ức của Quách Tĩnh, triệt để khiến Quách Tĩnh dung nhập với ký ức của chính hắn với Hoàng Dung.

Lại nói tại sao nó không tự tay xóa ký ức của Hoàng Dung?, nếu nó làm vậy chẳng khác gì cho Hoàng Dung một kiếp sống mới, khi đó nó không thể nào giúp Hoàng Dung khôi phục lại ký ức với Vô Song.

Nếu không thể làm được việc này, nó cũng không có cách khiến Vô Song triệt để đứng về bên nó, thần phục nó, giúp đỡ nó.

Nó phải giữ lại chút ký ức cuối cùng của Hoàng Dung, nó phải khiến Hoàng Dung lựa chọn ký ức với Quách Tĩnh cùng phong ấn lại ký ức với Vô Song.

Đây mới là thập toàn thập mỹ.

Chỉ cần Hoàng Dung tự thôi miên chính mình, chấp nhận lựa chọn Quách Tĩnh, nó biết cả thiên hạ này không ai giúp được Vô Song nữa, ngoài nó ra ai có tư cách lấy lại ký ức cho Hoàng Dung?.

Nước cờ này... thực sự cao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau