CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 426 - Chương 430

Quyển 2 - Chương 316: Ác Nhân Cốc (2)

Đã không có ai ở gần đây, đương nhiên Vô Song thoải mái hấp thụ hắc ám văn tự.

Giải quyết xong hắc ám văn tự ở tầng 40, hắn lại hướng về phía trước.

Với thực lực của Vô Song thật sự rất khó gặp đối thủ ở những tầng này, hắn một đường hát vang tiến mạnh, mãi cho đến tầng 31 mới một lần nữa dừng lại.

Thật ra tại tầng 31 thì Vô Song vẫn không có đối thủ nhưng mà thông lộ từ tầng 31 lên tầng 30 thì lại không giống.

Thông lộ bình thường giữa mỗi tầng là một bình chướng không gian, sau khi xuyên qua bình chướng thì sẽ lên thẳng tầng cao hơn nhưng thông lộ này rõ ràng thay đổi.

Vô Song có thể nhìn thấy một bậc cầu thang đá, cầu thang đá hướng thẳng lên thiên không.

Lúc này Vô song vừa tiến tới vị trí cầu thang, cũng có 4-5 người đang nhìn hắn, ánh mắt có e ngại.

Tầng 31 diện tích đã nhỏ hơn những tầng bên dưới rất nhiều, một đường Vô Song xuyên thẳng tầng 31 mà đến cầu thang đá đã thể hiện rõ thực lực của bản thân hắn mạnh đến đâu, người ở chỗ này có không ít người thấy được Vô Song tự mình xuất thủ.

Tốc độ cực nhanh, chiêu chiêu đều là sát chiêu hơn nữa quyền kình cũng mạnh đến ghê người.

Thấy Vô Song đến, những người này đều bắt đầu ngưng khí phòng thân, ánh mắt quan sát nhất cử nhất động của hắn.

Vô Song thấy vậy cũng chỉ âm thầm lắc đầu, sau đó thân hình khẽ chuyển.

Thấy Vô Song vừa biến mất, kẻ đang ở gần hắn nhất đột nhiên thấy lạnh sống lưng, thân thể bắn ngược khỏi vị trí của mình đồng thời cũng cực nhanh xuất quyền.

Đáng tiếc hắn vẫn không nhanh hơn được Vô Song, hắn xuất quyền ra đã thấy Vô Song nắm cổ tay hắn giật ngược lại, dùng một tay ấn thẳng hắn xuống dưới nền đất.

Một tay của hắn bị Vô Song tóm lấy, sức nặng đè xuống khiến hắn gần như không cử động được.

Nếu ở tầng 40 thực lực của Vô Song ở khoảng thập nhị tinh thì hiện tại chỉ sợ đã đạt đến thập ngũ tinh.

Về phần những kẻ ở tầng này, chiến lực đa số rơi vào từ thất tinh đến cửu tinh.

Thật ra cùng cấp độ rất khó để Vô Song dễ dàng áp chế đối phương đến như vậy nhưng mà tại thí luyện này cứ như có cái gì đó đang điên cuồng gia tăng lực chiến cho hắn vậy, thực sự vượt khỏi cái cảm giác thực lực của hắn hiện tại.

Điều này rất khó giải thích với chính Vô Song nhưng mà điểm khác biệt ở đâu thì hắn đại khái cũng nhìn ra, khác biệt chính là ở hắc giáp.

Vô Song ước lượng chiến lực của mình không sai, hắn hiện nay chính xác là thập ngũ tinh cường giả nhưng mà cái bộ quần áo hắn mặc trên người thì không phải.

Không chỉ Vô Song mạnh lên mà hắn có cảm giác bộ quần áo này cũng là như vậy, điều này khiến Vô Song thấy tương đối khó hiểu.

Nếu như Vô Song tối đa có thể sử dụng 10 phần sức mạnh thì bộ quần áo này làm cho hắn mạnh gấp 2 thậm chí gấp 3 lần, đây rốt cuộc là cái gì?.

Tất nhiên Vô Song sẽ tạm gác việc này ra khỏi đầu, hắn lúc này chỉ dùng một quyền liền khóa chặt kẻ bên dưới, đồng thời trong ánh mắt kinh sợ của những người ngồi đây, Vô Song rốt cuộc ngồi xuống.

Hắn ngồi xuống đồng thời cũng buông tay ra, giải thoát khống chế cho kẻ kia, miệng khẽ mở.

“Cầu thang kia là cái gì?”.

Kẻ bị Vô Song khống chế vừa được thả ra, cánh tay như muốn gãy nát nhưng sự đau đớn rất nhanh cũng bị bất ngờ thay thế, hắn không ngờ Vô Song hỏi một câu như vậy.

“Ngươi... ngươi chẳng nhẽ không biết Vũ Môn?”.

Vô Song nghe đối phương nói không khỏi nhíu mày.

Vũ Môn?.

Cái danh tự này tương đối quen tai, ở Việt Nam có thuyết cá chép hóa rồng, cá chép vượt long môn liền có thể hóa rồng.

Vũ Môn cùng Long Môn thật ra cũng là một cách gọi.

Nếu trước mặt hắn là Vũ Môn chẳng nhẽ còn muốn thí sinh hóa rồng?.

Lại nhớ đến hắn từng thu được thông tin, từ tầng 30 bản thân Sát Sinh Lộ liền có biến chuyển, ánh mắt không khỏi nheo lại.

“Vũ Môn là cái gì?”.

Giọng nói lạnh lùng của Vô Song một lần nữa làm kẻ kia kinh ngạc, nhưng lại nghĩ đến Vô Song khủng bố, hắn cũng không dám nói gì Vô Song, đè xuống sự kinh ngạc của mình mà đáp.
“Vũ Môn để cô đọng ma ý”.

“Từ tầng 100 đến tầng 31 là quá trình sưu tập đến ma ý, khi chạm đến tầng 30 bản thân ma ý sẽ cô đọng lại, trở thành ma thân, cường giả vượt qua tầng 30 toàn bộ đều đúc ra ma thân”.

Lại một cái khái niệm mới làm Vô Song khó hiểu, hắn lại hỏi.

“Sưu tập ma ý?, sưu tập như thế nào?, Ma thân?, là cái gì? “.

Trước một loạt câu hỏi của Vô Song, kẻ này sắc mặt cũng không tốt gì, đối với Vô Song khó khăn trả lời.

“Khụ khụ, ta... ta cũng là thí luyện giả như ngươi,... vì vậy cũng không biết ma thân là gì “.

“Về phần ma khí sưu tập thế nào ta cũng không có biết, cái này không ai trong thí luyện biết, ma khí hầu như dựa trên quá trình thể hiện của bản thân tại các tầng dưới, sau đó khi đến tầng 30 sẽ được cô đọng lại, tùy theo lượng ma khí liền sẽ cô đọng ra chất lượng ma thân khác nhau”.

“Ta... ta cũng chỉ biết có thế, ngươi đừng diệt sát ta”.

Kẻ này xuất thân từ tiểu thế lực, hắn muốn tranh một danh ngạnh tham gia thí luyện đã không dễ, leo lên đây lại càng không dễ, thực sự không muốn cứ như thế bị Vô Song diệt sát, đây chính là mất cả chì lẫn chài.

Còn về cái gọi là ma thân, đây đúng là làm khó hăn.

Kẻ nào đến được tầng 30 hầu như đều sẽ được tuyển chọn vào trong Thập Điện, trở thành một đời Tử Thần, mấy người này sao hắn có thể quen biết, có thể hỏi?.

Trong nhà hắn cũng không có chưởng bối nào từng trải qua Tử Thần Thí Luyện, hỏi cũng vô ích.

Vô Song nhìn kẻ này cũng không giống nói dối, hắn lại hướng ánh mắt về những người khác, tiếp tục mở miệng, lần này giọng nói tương đối lớn.

“Trong các ngươi, kẻ nào biết Ma Thân là cái gì?”.

Lúc trước Vô Song cùng kẻ kia chỉ là thì thầm, cũng không ai rõ bọn họ nói cái gì nhưng mà lần này hắn nói rõ ra, mấy kẻ xung quanh liền khẽ giật mình.

Đương nhiên những người này hầu hết cũng như kẻ kia, thực sự không rõ Ma Thân là cái gì, chỉ có duy nhất một người nhìn Vô Song, trong ánh mắt hơi híp lại.

“Ma Thân?, cái này ta biết nhưng mà ta khuyên ngươi tạm thời đừng có đi lên tầng 30”.

Kẻ này vừa nói xong, Vô Song lập tức lướt về phía hắn, tốc độ nhanh đến nỗi làm kẻ kia không khỏi hoảng sợ lùi lại hai bước.

Nhìn thẳng vào mắt hắn, Vô Song lạnh giọng.

“Ma Thân là cái gì?, vì sao ta không lên nên tầng 30?”.Hắn nhìn Vô Song một chút, chỉ thở ra một hơi.

“Ma Thân là ma khí cô đọng, từ trên tầng 30 đều dùng Ma Thân chiến đấu, đương nhiên Ma Thân mạnh yếu khác nhau, mỗi người mỗi khác “.

Nói xong hắn do dự một chút, lại tiếp tục nói.

“Về phần tại sao không thể lên tầng 30... là vì Ác Nhân Cốc – Giang Tiểu Vương đang ở đó... “.

Giang Tiểu Vương, cái tên này quả thật làm Vô Song thấy thú vị.

Một trong thập đại thiên tài của thí luyện năm nay, Ác Nhân Cốc – Giang Tiểu Vương.

Ác Nhân Cốc?, cái tên này tương đối quen thuộc, Vô Song tất nhiên nhớ tới Tiểu Ngư Nhi cùng Hoa Vô Khuyết bất quá tám chính phần chỉ là trùng tên, cũng sẽ không liên quan gì.

Cái làm hắn chú ý là Giang Tiểu Vương.

Hắn không phải người âm giới, khó mà biết tiểu vương gia Ác Nhân Cốc rốt cuộc mạnh mẽ ra sao nhưng từ trong miệng những kẻ hắn gặp, hắn từng nghe thấy cái tên này.

Trước thí luyện, danh tự của thập đại thiên tài năm nay đã sớm không phải điều gì quá mức bí mật.

Ác Nhân Cốc – Giang Tiểu Vương là cao thủ xếp thứ 7 trong thập đại thiên tài.

Điều duy nhất Vô Song không hiểu là tại sao Giang Tiểu Vương lại ở tầng 30 mà không ở tầng 7?.

“Ngươi vì sợ hắn nên không tiến vào tầng 30? “.

Nghe Vô Song đột nhiên hỏi, kẻ kia không khỏi gật đầu.

“Đương nhiên phải sợ, ngươi không biết cách làm của ma đầu kia sao?”.

“Tầng nào có hắn, tất không có thí sinh tồn tại, lúc trước ta đến nơi này, vốn muốn vượt Vũ Môn nào ngờ cũng thấy ma đầu kia bước đến... còn dọa ta một trận, ta không rõ hắn đã rời khỏi tầng 30 chưa... nhưng mà ta vẫn muốn đợi thêm một thởi gian”.

Nhìn đối phương sợ hãi, Vô Song ánh mắt lóe lên.

Đúc ma thân?.

Đứng hàng thứ 7 trong thập đại thiên tài?.

Vô Song hắn vẫn chưa có ai để thử nghiêm Ma Vực đâu, hắn trong nội tâm chiến ý bắt đầu điên cuồng đề thăng.

Thân hình như bóng ma, hắn lướt đến vũ môn sau đó lập tức bước đi.

___________________

Vô Song cũng không biết, người mà Cơ Vĩnh Sinh chú ý cũng chính là Giang Tiểu Vương này.

Giang Tiểu Vương tên thật là Giang Thụy, là tiểu ma vương của Ác Nhân Cốc.

Dĩ nhiên đã gọi là Ác Nhân Cốc, tất nhiên không phải là nơi yên lành gì.

Giang Thụy lúc này đang ở tầng 30 hơn nữa hắn chính là ngồi ngay Vũ Môn.

Hắn ngồi trên lưng một thí sinh khác, chỉ thấy kẻ kia hai tay hai chân chống xuống đất, dùng bốn chi đỡ lấy cơ thể mình, làm ghế ngồi cho Giang Thụy.

Hai tay khoanh trước ngực, một chân buông thõng, một chân gác lên chân còn lại.

Giang Thụy hai mắt khẽ nhắm cũng chẳng biết đang nghĩ gì nhưng mà khí thế của hắn trực tiếp khóa chặt toàn bộ tiểu không gian trước mắt, đè ép cho kẻ bên dưới đến thở cũng khó khăn.

Ở dưới tầng 30, khí thế không hiện, thân phận không lộ nhưng từ tầng 30 liền không giống.

Tầng 30 thực sự là thiên địa khác, rất khác.

Quyển 2 - Chương 317: Ác Nhân Cốc (3)

Giang Thụy tâm tình hiện nay tuyệt không tốt lành gì.

Hắn xuất thân từ Ác Nhân Cốc, bản thân Ác Nhân Cốc là một thế lực không ai dám đụng tới trong quá khứ nhưng mà hiện tại có chút khác biệt.

Ác Nhân Cốc nằm trong địa hạt Chuyển Luân Điện đồng thời nó cũng là thế lực trực tiếp nhận lệnh của Chuyển Luân Điện.

Về phần Ác Nhân Cốc được thành lập thế nào?, Ác Nhân Cốc được thành lập bởi 3 người.

Người đầu tiên Giang Thụy nghe nói là một Phán Quan trực thuộc Địa Ngục, về phần vị Phán Quan nào thì hắn cũng không rõ.

Người thứ hai là Chuyển Luân Điện Chủ đời này, Độc Cô Cầu Bại.

Người thứ ba là Tả Hộ Pháp của Diêm Vương – Đế Thích Thiên.

Ác Nhân Cốc lập ra vốn cho tán tu, cho người xuất thân từ tiểu thế lực hay thậm chí là trọng phạm.

Ác Nhân Cốc không phân chia trên dưới, không phân đúng sai lại càng không ai quan tâm xuất thân của đối phương, ở trong Ác Nhân Cốc chỉ có chém giết.

Ác Nhân Cốc ban đầu không mấy ai để ý, thậm chí được coi là nơi không ai muốn đến.

Ác Nhân Cốc chưa từng an toàn, bất cứ lúc nào cũng có thể chết, tính mạng luôn đặt trong trạng thái báo động.

Ác Nhân Cốc không có cơ duyên, không có truyền thừa chứ đừng nói thiên tài địa bảo gì gì đó.

Ác Nhân Cốc cứ tồn tại như vậy, cho những kẻ khát máu nhất khắp cõi địa ngục tập trung, thỏa sức chém giết, tự kết thúc tính mạng của nhau, nói thẳng ra là chó cắn chó.

Tù phạm có thể lựa chọn tiến vào hắc ngục chịu phạt cho tội lỗi của mình hoặc trực tiếp đến Ác Nhân Cốc chém giết, về phần ngươi có thể sống được bao lâu trong Ác Nhân Cốc, đấy là việc của ngươi.

Ác Nhân Cốc trước đây cũng gần như là nơi tuyên phán tử hình vậy.

Mãi về sau này mới bắt đầu có sự thay đổi.

Đế Thích Thiên cùng Độc Cô Cầu Bại vì Ác Nhân Cốc ra một đạo luật gọi là Ác Nhân Luật.

Đạo luật này lần đầu tiên phân chia địa vị của những người trong Ác Nhân Cốc, địa vị cao thấp dựa vào thực lực cao thấp, đều là do chém giết mà ra.

Sau đó Ác Nhân Cốc xuất hiện 7 tòa thành được gọi là Thiên Tội Thành.

Đứng đầu Thiên Tội Thành là Ác Nhân Vương, đứng đầu Ác Nhân Cốc là 7 vị Ác Nhân Vương.

Tiếp theo tại Thiên Tội Thành không cho phép chém giết, Ác Nhân Vương cũng đồng thời là chúa tể Thiên Tội Thành, trở thành người đứng đầu tòa thành này, tay nắm quyền sinh quyền sát.

Để phát triển Ác Nhân Cốc, Đế Thích Thiên, Độc Cô Cầu Bại lại tiếp tục sáng tạo ra một loại thủ pháp tu luyện riêng biệt, kỳ danh ma võ.

Ma võ hiểu đơn giản là lấy võ thuật của dương gian kết hợp với ma lực âm giới mà thành, từ đó người Ác Nhân Cốc ai ai cũng tu luyện Ma Võ, mở ra một loại trào lưu tu luyện hoàn toàn mới nơi địa ngục.

Võ thuật thật ra địa ngục cũng có nhưng về căn bản sẽ không giống với dương gian, chỉ có khi Ma Võ xuất hiện mới bắt đầu hình thành một loại tu luyện khác, hơn nữa Ma Võ thực sự phù hợp với những kẻ trong Ác Nhân Cốc, loại tu luyện này tàn ác cực điểm, chú trọng nhất sát phạt, cực kỳ tàn nhẫn.

Người Ác Nhân Cốc rất ít khi được ra ngoài nhưng mỗi lần ra ngoài, mỗi lần chiến đấu với thế lực nơi khác liền làm bất cứ thế lực nào cảm thấy khó giải quyết.

Thời gian trôi qua, Ác Nhân Cốc thực sự không còn là một lò sát sinh của địa ngục nữa, nơi này trở thành thế lực trực thuộc Chuyển Luân Điện hay nói đúng hơn 7 tòa Thiên Tội Thành trở thành thế lực nghe lệnh trực tiếp của Chuyển Luân Điện.

Chuyển Luân Điện ban đầu là điện yếu nhất trong thập điện nhưng mà nhờ có Ác Nhân Cốc liên tục cung cấp máu mới, cung cấp một lực lượng cực kỳ hiếu chiến cùng tàn bạo, Chuyển Luân Điện vị trí càng ngày càng cao, thậm chí có cơ hội đánh vào vị trí tứ cường điện.

Đỉnh cao của Ác Nhân Cốc thậm chí trở thành thánh địa thui rèn chiến lực của toàn bộ cõi địa ngục, sự tàn bạo của nơi này có thể thui rèn ra những quái vật thật sự, nói không ngoa rất nhiều đời thiên tài của Địa Ngục đều đi qua Ác Nhân Cốc, đều tự thân nhập trận mà chém giết.

Địa vị của Ác Nhân Cốc cứ theo thế mà tăng cùng với sự phát triển của Ma Võ, ngắn ngủi ngàn năm Ma Võ đã trở thành đường lối tu luyện riêng biệt hơn nữa còn trải rộng trên khắp địa ngục.

Ma Võ... bằng một cách nào đó được rất nhiều tán tu lựa chọn, thậm chí Ma Võ còn làm rất nhiều đại gia tộc, đại thế lực nóng mắt, bọn họ không bao giờ chấp nhận cho một thứ có thể đe dọa sự thống trị hay quyền lực của bọn họ.

May mắn cho Ác Nhân Cốc, cũng không phải ai cũng chán ghét Ma Võ ít nhất chủ nhân địa ngục – Diêm Vương thực sự hợp mắt với Ma Võ, là người đứng sau thúc đẩy Ma Võ một cách mạnh mẽ nhất.

Ma Võ có thể vô hình chung làm suy yếu lực lượng đại thế lực nhưng lại tăng cường chiến lực của chính Địa Ngục, đối với Diêm Vương mà nói, đây là một mũi tên trúng hai đích.

Nào ngờ khi Diêm Vương ủng hộ Ma Võ một cách mạnh mẽ nhất, khi Ác Nhân Cốc phát triển mạnh mẽ nhất đồng thời Chuyển Luân Điện chính thức trở thành một trong tứ điện của Địa Ngục thì... mọi thứ đổ vỡ.

Đế Thích Thiên phản lại địa ngục.

Càng khó hiểu là Đế Thích Thiên phản địa ngục chạy lên dương giới.

Nếu hắn phản địa ngục để ra nhập thế lực nào khác nơi âm giới thì còn dễ nói, còn có thể hiểu được nhưng hắn thật sự chạy lên dương giới.

Mục đích của hắn không ai biết thậm chí không ai hiểu nhưng mà cái việc này cũng trực tiếp đánh sập Ác Nhân Cốc.



Vị Phán Quan thần bí được cho là thành lập Ác Nhân Cốc kia chưa từng tự thân xuất hiện, Ác Nhân Cốc trên lý thuyết do Độc Cô cùng Đế Thích Thiên cộng đồng chưởng quản.

Đế Thích Thiên rời đi, hắn chính là mang theo tử sĩ của mình, mang theo những kẻ trung thành nhất với mình chạy khỏi âm giới lên dương gian.

Cuộc vây giết Đế Thích Thiên cũng chính là nội chiến của Chuyển Luân Điện.

Trận chiến này mặc kệ kết quả ra sao, Chuyển Luân Điện cũng thảm thương, trực tiếp mất đi địa vị của mình.

Ác Nhân Cốc thì sao?, phải biết gần 7 phần cao thủ đứng đầu của Ác Nhân Cốc chết trong trận nội chiến này, Ác Nhân Cốc còn có thể có được địa vị của mình sao?.

Không chỉ Ác Nhân Cốc, thậm chí sau sự ra đi của Đế Thích Thiên, cái gọi là Ma Võ cũng đang bị chính địa ngục bóp chết.

Là Ác Nhân Cốc thiên tài, Giang Thụy thực sự không vui vẻ gì, trên người mở hồ còn cảm thấy bất lực.Giang Thụy xuất thân Ác Nhân Cốc, hắn thật ra không cần tham gia thí luyện năm nay bởi hắn đương nhiên có danh ngạnh tiến vào Chuyển Luân Điện trở thành một đời Tử Thần mới, đáng tiếc Chuyển Luân Điện lúc này cũng không dám dùng chính người của Ác Nhân Cốc.

Ai biết có phải hậu thủ Đế Thích Thiên để lại hay không?.

Đừng nói Chuyển Luân Điện, cho dù toàn bộ Thập Điện cũng không có điện nào muốn thu nhận người CHuyển Luân Điện.

Giang Thụy tham gia thí luyện năm nay... thực sự đang cầu một đường ra, hắn hy vọng có thể khiến người khác thấy thiên tư của mình, đánh bại toàn bộ thiên tài hàng đầu trong thí luyện, sau đó đoạt ngôi vị đệ nhất.

Hắn muốn nói cho đám thiên tài kia biết, Ác Nhân Cốc hiện nay cho dù không bằng Ác Nhân Cốc trước đây nhưng nhất định cũng không thua kém người khác.

________________

Giang Thụy đã đợi ở đây rất lâu, bất cứ kẻ nào sau khi đặt chân lên tầng 30 đều bị hắn diệt sát, từ khi hắn bước vào tầng này, thực sự cũng chưa có ai thành công bước lên tầng 30.

Giang Thụy hiện nay đang nhắm mắt, hắn đang tính thời gian.

Theo dự tính của hắn, lúc này cường giả chân chính cũng đang bắt đầu tìm thấy được vị trí của mình, cũng đang ổn định vị trí.

Giang Thụy chậm rãi đứng lên, vung tay thành quyền, một quyền nện thẳng xuống kẻ làm ghế cho mình nãy giờ, một quyền đánh cho hắn về hư vô.

Thân thể khẽ xoay chuyển, ánh mắt hướng về tầng 29.

Trong mắt ngập tràn sát khí, Giang Thụy – Giang Tiểu Vương hắn muốn đánh xuyên 29 tầng, hắn muốn đánh bại hết cái đám thiên tài kia.

Thập đại thiên tài không có ai là dễ đụng nhưng thân là người xếp thứ 7 trong thập đại thiên tài, Giang Thụy hắn sợ ai?.

Giang Thụy hừng hực chiến ý mà bước đi nào ngờ không gian sau lưng biến động.

Giang Thụy hơi hơi nheo mắt lại, sau đó quay đầu nhìn về thông lộ giữa tầng 31 và 30, khóe miệng cong lên.

“Không ngờ lúc này vẫn còn một con mồi đến muộn, cũng xui xẻo cho hắn, nếu đến muôn hơn một chút, có lẽ cũng không bị ta diệt sát đi”.

Giang Thụy tự nói với mình, hai chân đứng thẳng, hai tay khoanh lại, hắn đang đợi kẻ đi ra từ thông lộ.

Lúc đi ra khỏi thông lộ cũng là lúc ma thân hoàn toàn hiện ra.

Tất nhiên sau này có thể thu ma thân lại, đồng thời vì ma thân trực tiếp thay thế cho hắc giáp, bản thân sẽ sử dụng khuôn mặt thật gặp người.

Cường giả từ tầng 30 trở lên, hầu hết có thể nhận ra mặt của nhau.

Giang Thụy đang muốn xem hắn sẽ chuẩn bị tiêu diệt ‘người quen’ nào thì thông lộ triệt để sáng lên.

Tiếp theo một cái đầu hắc long chui ra ngoài, sau đó hai cái, ba cái, rồi bốn cái.

Giang Thụy tiếp theo thấy một kẻ toàn thân ngập tràn ma diễm bước ra, bốn đầu hắc long gắn thẳng vào sống lưng của hắn sau đó bắt đầu lơ lửng giữa không trung.

Giang Thụy không phải kẻ ngu, hắn là một trong thập đại thiên tài, hắn vừa nhìn thấy dạng Ma Thân này không khỏi hít vào một hơi lãnh khí.

“Ma Thân thật mạnh”.

Sau đó đầu óc hắn rất nhanh vận chuyển, hắn đang nghĩ xem kẻ bước ra kia là nhân vật nào.
Rất nhanh hắn nghĩ tới một cái tên.

“Biện Thành Điện - Di Hình?”.

Di Hình, giới tính nam, năm nay 19 tuổi.

Di Hình, xuất thân Hắc Sơn, địa khu Biện Thành Điện, xếp thứ 5 trong thập đại thiên tài thí luyện năm nay.

Ngoại trừ Di Hình ra, Giang Thụy thật sự nghĩ không ra đối phương là ai.

Nếu kẻ trước mặt là Di Hình, Giang Thụy chiến ý lại càng cường đại nhưng mà rất nhanh khi ma thân biến mất, Giang Thụy lại giật mình.

“Nữ nhân? “.

Đây tuyệt đối là một dung mạo Giang Thụy chưa từng gặp hơn nữa lại còn là nữ nhân, trăm phần trăm nữ nhân.

Vô Song cũng nhìn thấy Giang Thụy đứng đó tuy nhiên hiện tại... Vô Song căn bản không để ý đến Giang Thụy, hắn đang để ý đến cơ thể mình.

Hắn dĩ nhiên lại đang trong thân nữ nhân?.

Cái thân thể này thực sự không khác gì Liên Ngẫu sau khi lớn lên cả.

Hắn tham ra thí luyện năm nay chính là dùng Liên Ngẫu thân... là Liên Ngẫu sau khi trảm hồn tham chiến.

Nhìn thấy thân thể chân chính của mình sau khi rời khỏi hắc giáp, Vô Song lần đầu tiên có xúc động muốn chửi Độc Cô.

Hố người có cần hố đến mức đó không?.

_______________

Giang Thụy sắc mặt khẽ nhíu nhìn Vô Song.

Hắn thấy Vô Song cũng đang đứng yên, ánh mắt đang nhìn chăm chú hai tay hai chân của mình, bộ dạng có chút ngu.

Nếu đối phương là nam tử, Giang Thụy đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội xuất thủ.

Giang Thụy đương nhiên nhận ra người trước mặt mạnh ra sao, dù gì Ma Thân kia cũng không thể giả được, nếu thấy đối thủ ngu như vậy, trực tiếp ra tay tấn công không phải dễ dàng sao?.

May mắn... Vô Song là nữ.

Nhìn bộ dạng của Vô Song hiện nay, Giang Thụy tương đối không biết làm sao.

Giang Thụy hắn không phải chính nhân quân tử gì, hắn giết người không có một ngàn thì cũng có tám trăm nhưng mà hắn cũng có kiêu ngạo của mình.

Hắn là thiên tài, trong cuộc thí luyện này, nếu hắn phải dùng thủ đoạn để đối phó với một nữ nhân... cái này thực sự có chút mất mặt rồi.

Cũng phải qua vài phút thời gian, Vô Song mới lại để ý Giang Thụy.

Hắn mở miệng, đang định lên tiếng đột nhiên... ngâm miệng lại.

Vô Song sau đó chạm vào cổ mình, hắn có một loại cảm giác... nói đúng hơn là chắc chắn, nếu mình lên tiếng thì đây sẽ là giọng nữ nhân.

Sắc mặt của Vô Song khẽ cau lại.

Bộ hắc giáp trước kia không chỉ che đi dung mạo, che khí tức, che đậy luôn cả giới tính.

Đến hiện tại khi không có thứ này, Vô Song không biết làm thế nào mới tốt, chính hắn còn đang cảm thấy không quen, phi thường không quen.

Giang Thụy thấy Vô Song chạm vào cổ mình, trong lòng khẽ động.

“Chẳng nhẽ cô ta bị câm? “.

Nghĩ tới đây Giang Thụy rốt cuộc có chút thương cảm với Vô Song.

Đầu óc đã... không thông minh cho lắm lại còn bị câm.

Thở ra một hơi, Giang Thụy hiếm hoi đóng vai người tốt một lần.

“Ta rời đi, để lại tầng 30 cho ngươi, tầng này đã sớm không có người, ngươi chỉ cần tìm một chỗ ẩn thân, tiếp theo không có gì phải lo lắng, đợi hết giờ liền được truyền tống ra ngoài “

“Ngươi cẩn thận một chút, không nên xuất hiện trước mắt người lạ, chỉ cần không bị diệt sát tất có thể tiến vào thập điện”.

“Cũng không biết là thế lực nhà nào, để một nữ nhân ngốc tham dự Tử Thần Thí Luyện?, ác tâm còn hơn mấy lão già Ác Nhân Cốc”.

Nói rồi Giang Thụy cũng bỏ mặc Vô Song, thậm chí không biết có phải là cố tình làm ra vẻ lãnh khốc hay không, hắn trực tiếp đi một mạch không quay đầu lại, bóng lưng có chút cô liêu.

Đến khi Giang Thụy đi rồi, Vô Song mới miệng.

“Thằng điên”.

Nói xong... Vô Song triệt để cúi đầu, hắn đoán không có sai, đây đúng là giọng nữ nhân.

Quyển 2 - Chương 318: Ác Nhân Cốc (4).

Cơ Vĩnh Sinh hiện tại như đang ngồi xem Tv vậy.

Hắn ánh mắt hoàn toàn dõi theo Vô Song, hơn nữa cũng cực kỳ mong đợi xem Vô Song sẽ làm gì với Giang Thụy.

Hắn đang đợi, đợi một trận chiến với Giang Thụy, nếu Vô Song thắng vậy Cơ Vĩnh Sinh chắc chắn Cơ Vô Song chính là cao thủ mà Cơ gia phái đến, là thiên tài Cơ gia âm thầm tài bồi.

Nếu Vô Song thua?, hắn có lẽ sẽ thực sự hoài nghi Vô Song, dù sao hắn cảm thấy thiên tài Cơ gia được mấy lão già kia dấu kín như vậy không thể thua mới đúng, chí ít sẽ không thua Giang Thụy.

Hắn vốn đang háo hức nào ngờ... hai chấm đỏ trên màn hình cũng không có va chạm.

Vô Song vẫn đứng ở tầng 30, Giang Thụy lại hướng về tầng 29, cái này làm Cơ Vĩnh Sinh có chút mộng.

Tất nhiên hắn không biết được, những chuyện tiếp theo còn làm hắn khó hiểu hơn.

_____________

GIang Thụy rất mạnh, chí ít từ tầng 29 trở lên hắn như chiến thần hàng lâm, thần cản giết thần, phật cản giết phật.

Bất cứ ai gặp Giang Thụy đều chỉ có thể than vận khí đen đủi, Giang Thụy thực sự quá mạnh, với thực lực cảu hắn trừ khi tiến vào tầng 15 trở lên nếu không tìm đối thủ đánh ngang tay cũng không được.

Giang Thụy một đường chém giết... còn Vô Song một đường đoạt bảo.

Vô Song không rõ Giang Thụy có thể phát hiện ra hắn không nhưng mà hắn đại khái có thể cảm nhận được đối phương.

Giang Thụy một đường đánh giết thực sự rất ghê người đáng tiếc Vô Song sẽ không quan tâm, có kẻ đi trước mở đường, Vô Song chỉ cần đoạt hắc ám văn tự, có thể coi là việc nhẹ lương cao.

Giang Thụy thật sự không hổ là một trong thập đại thiên tài khóa này, cho dù Vô Song không thực sự có thể nhìn thấy toàn cảnh chiến đấu nhưng chỉ cần cảm nhận được khí tức của Giang Thụy liền đủ.

Giang Thủy mạnh đến trình độ hắn có thể quét ngang một tầng hơn nữa mỗi lần chiến đấu đều dùng thời gian cực ngắn giải quyết đối thủ.

Sau đó Vô Song bắt đầu tò mò với Giang Thụy, mãi đến tận tầng 15, sự tò mò này trở nên cực đại.

Giang Thụy một đường đấu đá lung tung, thần cản giết thần, phật cản giết phật, thực sự rất bá đạo nhưng đây không phải là lý do khiến Vô Song không thể ngăn cản tò mò với hắn.

Lý do chính ở đây là Vô Song không cảm nhận được sự thèm khát hắc ám văn tự của hắc long nữa, cứ như hắc long lại chạm đến bình cảnh.

Hắc long như một sinh vật thèm ăn, Vô Song giựa vào cảm giác thèm ăn của nó đến thôn phệ hắc ám văn tự nhưng mà khi hắc long không đói nữa, không còn thèm muốn hắc ám văn tự nữa, chính Vô Song cũng không biết làm gì.

Hắn lần đầu tiên thấy hắc ám văn tự, hắn còn chưa biết thứ này tìm thế nào, không có hắc long dẫn đường sao hắn có thể tìm được?.

Lại nói một chút về sự thay đổi của hắc long, Vô Song lúc này vững chắc đã có thể coi mình là Tứ Long đồng thời trạng thái ma hóa của hắn cũng bắt đầu thay đổi.

Khi hắn đúc thành ma thân, ma thân không khác gì trạng thái tam long là bao có chăng chỉ thêm một cái đầu rồng.

Lúc này sau khi cảm giác thèm ăn của tứ long chấm dứt, Vô Song bắt đầu hoàn thành một loại hoa lệ biến hóa chỉ là biến hóa này Vô Song cũng có chút khó chịu.

Bình thường tam long sẽ như một bộ giáp trụ khoác lên người hắn, vì vậy bất kể hắn chiến đấu kịch liệt ra sao, quần áo cũng không bị ảnh hưởng gì.

Lần này thì tốt rồi, hắc giáp biến mất, tất cả chỉ còn lại hắc ám ma văn.

Vô Song như bị một cái áo da bó chặt vào người vậy... phải nói trang phục của hắn hiện tại không khác gì Lãnh, tuyệt đối là một tấm áo da thuần màu đen bó sát cơ thể, ở trên tấm áo da này không còn là ma khí nữa, tất cả đều là hắc ám văn tự.

Vô Song là nam nhân 100%, hắn sao có thể chịu được loại trang phục này?.

Càng đáng chết hơn Vô Song hiện tại đang trong thân Liên Ngẫu, hắn đang là nữ nhân.



Nữ nhân thân thể chính hắn còn không quen thuộc gì nay lại bị một cái áo bó đến không thể bó hơn ám lên người, càng khiến Vô Song không thoải mái.

Dĩ nhiên người ngoài nhìn vào triệt để không nghĩ vậy, hắn hiện tại chẳng khác gì Lãnh cả, hơn nữa bàn về thân thể hay khuôn mặt mà nói, Lãnh càng không so được với Vô Song.

Khi Vô Song ma hóa có thể gọi là bỏng mắt.

Ngoại trừ trang phục ra liền đến mặt nạ, trước đây hắc ám phủ kín khuôn mặt hắn nhưng hiện tại nó chỉ che từ phần sống mũi Vô Song xuống, để lộ ra đôi mắt của hắn.
Chung quy lại, Vô Song tương đối xoắn xuýt với cái loại biến hóa này.

Hắn thậm chí nói với bản thân mình, nếu không bị dồn vào sinh tử, tuyệt không ma hóa, tuyệt không lộ ra ma thân.

Tiếp theo mọi việc đều dễ nói, vì không thu thập hắc ám văn tự nữa, Vô Song không biết làm gì liền đi theo sau lưng Giang Thụy, lại gần hắn một chút quan sát thiên tài chân chính chiến đấu.

Trước đây Vô Song từ xa cảm nhận khí tức của Giang Thụy, bản thân Giang Thụy cũng là không biết nhưng mà hiện tại khi hắn lại gần quan sát, Giang Thụy liền nhận ra.

Giang Thụy trong lòng lúc này đều tương đối bực mình, hắn không ngờ nữ nhân ngốc kia lại bám theo hắn, hơn nữa còn theo hắn lên tận tầng 15 này.

Giang Thụy vốn muốn quay đầu lại giáo huấn Vô Song một chút, dù sao hắn không thích có người theo đuổi mình tuy nhiên bản thân Giang Thụy rốt cuộc vẫn không có làm vậy.

Giang Thụy xuất thân Ác Nhân Cốc, Ác Nhân Cốc không phải nơi cho kẻ hiền lành gì nhưng cũng chẳng phải ai ở Ác Nhân Cốc cũng là ma đầu cuồng sát, là kẻ giết người không gớm tay.

Giang Thụy trừ việc cá tính mạnh một điểm, hiếu chiến một điểm thật ra vẫn tính là không có gì quá phận hơn nữa hắn cũng là một nam nhân bình thường.

Với thân phận nam nhân, Giang Thụy trong lòng trái lại có một tia thích ý.

Hắn không biết Vô Song lúc này biểu cảm ra sao nhưng hắn lại cảm thấy Vô Song sùng bái mình.

Thú thật, một nguyên nhân rất lớn làm Giang Thụy không ra tay với Vô Song ở ngay tầng 30 là vì... Vô Song dung mạo quá đẹp.

Hắn mới 18 tuổi, khí huyết đường đường, căn bản không chịu nổi dung mạo của Vô Song.

Giang Thụy thật ra không phải là loại khao khát khó nhịn với nữ nhân nhưng ngay lần đầu tiên thấy dung mạo của Vô Song, nhìn thấy Vô Song đứng đó dùng ánh mắt ngắm nhìn cơ thể mình, bộ dạng phi thường ngốc, không hiểu sao trái tim Giang Thụy khẽ nhảy lên một nhịp.

Hắn cảm giác được cái vấn đề này, chính hắn còn cảm thấy không tự nhiên vì vậy một đường tiến thẳng về phía trước, hắn chính là không muốn tiếp tục nói chuyện với Vô Song.

Hắn biết Vô Song ở tầng 30 nhất định có thể vào thập điện, khi đó hắn bằng biểu hiện của mình cũng có thể tranh thủ vào cùng một điện với Vô Song, khi đó hắn theo đuổi người ta cũng không tính là muộn, về phần hiện tại Giang Thụy chỉ muốn một đường đánh bại toàn bộ thiên tài trong thí luyện.

Hắn một đường đánh thắng, tâm tình cũng rất tốt nào ngờ thấy Vô Song vẫn bám theo mình.

Hắn hiện tại có một suy nghĩ, chính là nghĩ... mặc kệ Vô Song.

Cái cảm giác này thực sự rất tốt, hắn lúc này gần như mặc sức thể hiện cho mỹ nhân xem, cho mỹ nhân càng thêm sùng bái hắn hơn nữa hắn lại giả vờ như không phát hiện Vô Song ở sau lưng, một đường biển hiệu trạng thái tốt nhất, đã đánh là thắng... loại phong cách này theo Giang Thụy mà nói... nhất định phi thường có mị lực.

Cách chiến đấu của Giang Thụy đầy lực lượng, đầy tốc độ thậm chí cực kỳ khát máu, loại chiến đấu này cộng thêm khí thế của hắn thực sự có thể hấp dẫn không biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ.

Vô Song hiện tại đúng là rất hứng thú với GIang Thụy nhưng mà không phải như Giang Thụy suy nghĩ, Giang Thụy chiến lực ra sao, biểu hiện thế nào, Vô Song không quan tâm cho lắm nhưng hắn thật sâu bị Ma Võ của đối phương hấp dẫn.Hắn bắt đầu theo sát Giang Thụy, từ tầng 15 đi đến tầng 12.

Có Giang Thụy mở đường, đương nhiên Vô Song không phải chiến đấu, cũng vì không phải chiến đấu hắn càng quan sát kỹ người này hơn sau đó bắt đầu thật sâu bị thứ võ công của hắn hấp dẫn, dĩ nhiên tại thời điểm này Vô Song còn không biết đây gọi là Ma Võ cũng như Ma Võ hình thành ra sao.

Giang Thụy sử dụng một bộ quyền pháp gọi là Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Tên nghe cực kỳ kinh người, bằng vào một bộ Hiên Viên Đế Phượng Quyết này, hắn gần như vô địch, ít nhất Vô Song còn chưa thấy ai cản được đường của hắn.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết... đang mở ra cho Vô Song một cái nhìn mới.

Hắn khi xưa còn đang tự hỏi, Lãnh vì cái gì có thể lấy ma khí ra dùng cho võ học?.

Hắn hiện tại quan sát Giang Thụy, bắt đầu tìm ra được con đường riêng, con đường làm sao lấy ma khí sử dụng võ học.

Không biết có phải trùng hợp hay không, hắn tự gọi phương thức này mà Ma Võ.

Lãnh có thể làm được một bước kia chính là vì Độc Cô dạy nàng Ma Võ.

Vô Song có thể mở ra một chân trời mới chính vì Giang Thụy sử dụng Ma Võ.

Ma khí tại sao không dùng được cho võ công?.

Ma khí thực sự khác rất xa nội lực, ít nhất kinh mạch bình thường không thể nào sử dụng ma khí, ma khí không thể theo kinh mạch truyền tải, không có kinh mạch, võ công dùng như thế nào?.

Kinh mạch không chứa ma khí, đan điền không thể cất giữ ma khí vậy còn xài được võ công khỉ gì?.

Ma khí cũng không thể nhập vào xương cốt, bởi nó là khí.

Ma khí cách dùng duy nhất chỉ là quấn quanh cơ thể, tạo thành một lớp ngoại vật sau đó cứ như trạng thái tam long của Vô Song, dùng cường lực mà tấn công địch thủ.

Chỉ có giờ phút này, Vô Song mới hiểu, ma khí rốt cuộc phải làm thế nào, Ma Võ phải làm thế nào.

Vô Song không biết ai là người lấy võ công kết hợp với ma khí nhưng mà hắn hiện tại không thể không bội phục, người sáng tạo ra Ma Võ nhất định là thiên tài.

Cơ thể con người có bao nhiêu % là nước? - 75%.

Điều này nói ra cái gì?, nói ra cơ thể con người thật ra toàn bộ không phải là một khối đặc, cũng như toàn bộ cơ thể con người không phải đều là dây thần kinh, là mạch máu, là nội tạng vậy.

Ma Võ chính là dựa theo một điểm này mà thành, tự tạo một hệ kinh mạch cho riêng mình, dùng ma khí mà tạo ra.

Người sử dụng Ma Võ thật ra... có 2 hệ kinh mạch riêng biệt.

Một hệ kinh mạch ở trong cơ thể, một hệ kinh mạch là dùng ma khí tạo ra.

Vô Song nhìn Hiên Viên Đế Phượng Quyết, hắn có thể nhìn ra rất rất nhiều thứ.

Hắn mơ hồ còn cảm giác, mỗi bộ Ma Võ là một loại hệ thống kinh mạch riêng.

Với mỗi bộ Ma Võ khác nhau, người dùng lại tự động thay đổi hệ kinh mạch thứ hai của mình, sau đó tiếp tục sử dụng Ma Võ.

Đây là một cái rất kinh người lý thuyết nhưng mà ở trước mặt Vô Song lại chân thực như vậy.

Hắn hiện tại thậm chí khát vọng, khát vọng tự mình tấn công tập kích Giang Thụy, bắt hắn sử dụng bộ Ma Võ thứ hai, hắn muốn xem suy nghĩ của mình là thật hay là giả.

Cũng mãy Vô Song không phải đóng vai kẻ ác bởi Giang Thụy rốt cuộc gặp vật cản.

Một đường đánh đông dẹp bắc, một đường diệt sát đối thủ của Giang Thụy rốt cuộc dừng lại ở tầng 10.

Hắn rốt cuộc cũng gặp cường địch.

Quyển 2 - Chương 319: Va Chạm (1)

Vô Song chính bản thân cũng không rõ vì cái gì hắn có thể cảm giác rõ ràng kinh mạch trong người Giang Thụy như vậy nhưng hắn vẫn nguyện ý tin tưởng cái cảm nhận này của mình.

Trong người Giang Thụy đang chảy hai luồng kinh mạch, một cái của hắn, còn một cái khác dùng để sử dụng Ma Võ.

Về phần Vô Song, tại sao hắn cũng có thể sử dụng Ma Võ?, dẫu sao hắn cũng đúng là đang dùng ma khí để vận chuyển Quỷ Hoa Bảo Điển, cái đáp án này hắn thật sự không biết, cũng vì không biết, vì không rõ cũng chỉ tạm thời quy cho Liên Ngẫu.

Lại nói đến Giang Thụy, tại tầng thứ 10 hắn rốt cuộc gặp cường địch, hơn nữa là cường địch mà hắn không lường trước được>

Đây là một nhà sư, một vị tiểu sư phụ phi thường đẹp trai.

Da trắng như tuyết, đôi mày khá mỏng cùng ánh mắt sáng như minh châu, nếu không phải khuôn mặt cùng thân thể rõ là nam nhân thì sau khi nhìn vào đôi mắt kia Vô Song còn tưởng đây là nữ ni cô.

Tiểu tăng này một thân áo cà sa cũng là đặc biệt, hắn mặc nguyên một bộ quần áo bằng lụa trắng trên người, Vô Song cũng không biết cách ăn mặc này đẹp mắt ở chỗ nào?, nhìn thực sự... tương đối đau mắt.

Chung quy lại ngoại trừ mấy chấm tròn trên trán, Vô Song còn chưa biết kẻ này giống tăng nhân điểm nào nhưng mà hắn cũng đúng là tăng nhân.

Vô Song nghe Giang Thụy hô tên hắn, cái tên này với Vô Song quả thực như sấm bên tai.

Giang Thụy vừa thấy kẻ trước mặt liền đã hô lên hai chữ ‘ Dạ Đề’.

Hoàng Tuyền Điện – Dạ Đề.

Trong đầu Vô Song chỉ có duy nhất một cái danh tự này bởi trong thiên tài khóa này cũng đúng chỉ có một cái Dạ Đề, bài danh thứ nhất trong thập đại thiên tài.

Hoàng Tuyền Điện cũng có thể coi là phật điện, là một loại ‘phật’ khác của âm giới.

Giáo lý hay luật lệ của nó cùng phật đạo dương gian có khác gì nhau hay không thì Vô Song không rõ nhưng đúng là Hoàng Tuyền Điện thờ phật, kính phật.

Vô Song không theo đạo phật nhưng mà hắn cũng biết thật ra ở địa ngục không phải không có bồ tát, Địa Tạng Vương Bồ Tát không phải ở dưới âm giới sao?, tất nhiên đây là những điều hắn hiểu về phật giáo còn ở dưới âm giới này rốt cuộc có ai tương tự cùng Địa Tạng Vương không hắn cũng chịu.

Cái đáng quan tâm nhất là tại sao Dạ Đề lại ở nơi này.

Tại Hoàng Tuyền ĐIện mà nói, Dạ Đề chưa phải đệ nhất thiên tài nhưng mà Hoàng Tuyền Điện là siêu cấp thế lực tại âm giới, bọn họ có thể có địa vị ngang hàng với địa phủ, loại thế lực cỡ này vượt xa Ác Nhân Cốc cả trăm lần đồng thời không thể nào cấp đệ nhất thiên tài của mình đến địa phủ tranh đoạt một hồi danh ngạnh làm ‘culi’.

Tử Thần về một mặt nào đó, cũng đúng là culi cấp cao dưới quyền địa phủ.

Dạ Đề tuy không phải đệ nhất thiên tài nHoàng Tuyền Điện nhưng thực lực hay thiên phú của hắn đều đã rất ghê ghớm, hắn mạnh đến nỗi trong thập đại thiên tài không một ai có tự tin đánh bại hắn, ngay cả Giang Thụy vô pháp vô thiên cũng không.

Đây là trình độ chênh lệch, xuất thân của Dạ Đề khiến cho Dạ Đề vĩnh viễn áp những thiên tài khác trong thí luyện năm này 1 đầu.



Đương nhiên địa phủ cũng không phải không có đỉnh cấp thiên tài nhưng mà dạng thiên tài này cũng lười tham gia tử thần thí luyện, đối với bọn họ tử thần thí luyện chung quy cũng là gân gà võ tỏi, không có hứng thú đáng để tự trảm thần hồn mà tiến vào.

_______________

Dạ Đề nhìn thấy Giang Thụy tiến đến, ánh mắt thản nhiên như không, khóe miệng khẽ cười.Giang Thụy khi bước vào tầng 10, vừa thấy Dạ Đề lập tức giật nảy cả mình, sau đó thốt lên danh xưng của đối phương.

Về phần Vô Song, lúc này cũng vừa vặn bước vào tầng 10.

Vì hắn đi theo Giang Thụy một lúc lâu, giữa hai người cũng thành một loại ăn ý nào đó, Giang Thụy sẽ không đối với Vô Song nói cái gì, Vô Song cũng chỉ đi theo quan sát hắn, tuyệt không nói một lời.

Vô Song cứ ngỡ như bình thường, Giang Thụy lên đến tầng 10 nhất định phải đi thẳng đến cổng vào tầng 9, trên đường đi gặp ngừoi nào đánh người đó nhưng mà ai ngờ hắn lại chôn chân chỗ này?.

Thế là lúc Vô Song bước lên, hắn ở ngay sát sau lưng Giang Thụy đồng thời nghe Giang Thụy hô hai chữ ‘Dạ Đề’.

Biết được thân phận của Dạ Đề, Vô Song hướng về phía đối phương nhìn một chút, nào ngờ Dạ Đề cũng đang nhìn hắn.

Dạ Đề kẻ này... vừa mới thấy Vô Song lập tức ánh mắt sáng lên, phải nói ánh mắt sáng như đèn đường ô tô vậy, hắn cũng mặc kệ Giang Thụy trước mặt, lập tức lên tiếng.

“A di đà phật, ta vừa nhìn đã nhận ra cô nương cùng ta có tơ hồng quấn thân, nghiệp lực còn tại, giữa hai chúng ta kiếp trước nhất định đã có qua một đoạn tình duyên, nhân sinh ngắn ngủi, kiếp này trên đường tình duyên của ta không thể không có cô nương rồi”.

Vô Song triệt để chết lặng, sau đó hắn còn chưa kịp phản ứng cái gì đã thấy Dạ Đề đưa tay ra, hắn muốn bắt lấy tay của Vô Song.

Giang Thụy đang đứng trước người Vô Song liền triệt để phẫn nộ, trực tiếp đưa tay ra, ngăn cản một tay của Dạ Đề đang đưa tới.

Dạ Đề đột nhiên bị Giang Thụy hất tay ra, trên khuôn mặt liền biểu hiện không vui, trong mắt không che dấu nổi sát khí.

“Cút”.

Hắn chỉ lạnh giọng đối với Giang Thụy nói một câu.
Trong mắt hắn Giang Thụy tính là cái đinh gì?, nữ nhân hắn muốn còn chưa đến phiên Giang Thụy đứng ra tranh.

Giang Thụy đối với ánh mắt của Dạ Đề, cũng bước lên một bước, chắn trước người hắn.

“Dạ Đề, ngươi đừng quá đáng “.

Dạ Đề nghe vậy hắn lập tức cười lạnh.

“Nữ nhân của ngươi?”.

Chỉ một câu nói quả thực khiến Giang Thụy không biết đáp sao, nhưng mà hắn không rõ mà xui quỷ khiến thế nào thật sự gật mạnh đầu.

“Đúng thì sao?”.

Giang Thụy nói xong câu này mới thấy không ổn.

Rất nhanh Dạ Đề xoay tay thành quyền, cũng là một quyền đánh ra.

Hắn dùng không phải là Ma Võ mà là lực lượng thân thể chân chính, một quyền này phải nói là siêu nhanh, nhanh đến nỗi ngay cả Giang Thụy cũng khó mà theo kịp/

Giang Thụy chỉ kịp đưa tay lên, lấy tay bảo vệ cơ thể, sau đó vẫn cứ bị quyền của Dạ Đề đánh bay đi, bật ra hơn 7 bước mới ổn định lại được.

Nhìn Dạ Đề, sắc mặt Giang Thụy đầy nộ khí.

Dạ Đề người này thân thể siêu cấp biến thái bởi hắn không phải nhân loại, không dùng nhân thân.

Hắn là một con khỉ, một con Viêm Hỏa Ma Hầu.

Viêm Hỏa Ma Hầu cũng chia huyết mạch, huyết mạch chia cửu phẩm, cửu phầm huyết mạch đương nhiên là cao nhất.

Dạ Đề huyết mạch cũng không tính cao, chỉ là ngũ phẩm nhưng vì Viêm Hỏa Ma Hầu thiên phú phi thường đáng sợ, ngũ phẩm huyết mạch cũng đã giúp hắn trở thành thiên tài khó gặp dọc cõi âm giới.

Đánh bay Giang Thụy, hắn rất nhanh lại coi Giang Thụy là không khí, đối với Vô Song mỉm cười, thậm chí một tay đưa lên muốn vuốt ma hắn.

“Mỹ nhân, theo bần tăng đi thôi, không cần để ý tên phế vật kia, bần tăng cho ngươi...”.

Hắn còn chưa nói hết câu, bàn tay đã bị Vô Song nắm lại.

Hắn thấy Vô Song nắm tay mình, cũng chỉ là cười cười, ai ngờ hắn rất nhanh phát hiện... hắn không rút tay ra được.

Sau đó hắn thấy bóng đêm bao phủ bản thân, hắn trong tích tắc bị một cái ‘vực’ bao phủ.

Vô Song giữ lấy tay Dạ Đề, ánh mắt cũng đầy hứng thú mà nhìn hắn, khóe miệng cong lên một vệt sát khí.

Quyển 2 - Chương 320: Va Chạm (2)

Dạ Đề bàn tay bị Vô Song nắm lấy căn bản không thể rút ra, trong mắt đã có kinh hãi.

Bàn tay của Vô Song đương nhiên không lớn bằng tay Dạ Đề, phải dùng từ tiêm tiêm yếu đuối để mà hình dung, ngọc thủ vừa đưa ra thậm chí cho người ta cảm giác... thương tiếc, thậm chí cho người ta ảo giác, Dạ Đề chỉ cần dùng một xíu sức lực liền sẽ bẻ gãy cánh tay của Vô Song vậy.

Đến chính Dạ Đề cũng không ngờ, trong cơ thể Vô Song bộc phát một loại lực lượng kinh khủng đến như vậy.

Về phần Vô Song,, hắn thật ra cũng không quá có ác cảm với Dạ Đề, ít nhất vẫn chưa đến mức khiến Vô Song nhất định phải giết người, với bản tính của Vô Song, gặp phải trường hợp này hắn không ngại trêu đùa đối phương một phen, ít nhất năm xưa không phải Đường Quan Nam cũng chịu cảnh như vậy sao?.

Bây giờ thì lại có chút khác, Vô Song trong mắt ngập tràn sát khí, nếu hắn không chiến với Dạ Đề một trận, hắn chỉ sợ mình cũng không chịu nổi.

Nói như thế nào, bất kể Tam Long hay Tứ Long đều là đại diện cho cảm xúc trái chiều, đều là ma tính.

Từ đầu đến giớ, Vô Song vẫn chưa có chỗ phát tiết ma tính của chính mình.

Nếu Dạ Đề không hiện thân, hắn chỉ sợ cũng không chịu được thêm bao lâu, trực tiếp lựa chọn Giang Thụy mà đánh một trận.

________________

Dạ Đề không rút tay ra được lại bị một loại hắc ám không gian mà hắn không biết tên bao phủ, ánh mắt dần dần trở nên ngưng trọng tuy nhiên hắn phản ứng cũng là cực nhanh, ngay khi rơi vào vực của Vô Song, chỉ thấy miệng hắn mở ra, gầm lên một tiếng.

Tiếng gầm này thực sự có phần giống Sư Tử Hống của Thiếu Lâm Tự nhưng không phải võ công, đơn thuần là âm thanh từ cổ họng của hắn phát ra, thứ này càng đáng sợ hơn nữa khi mà theo một tiếng gầm này, Dạ Đề có thể đưa ‘uy’ của mình vào tấn công đối phương.

Uy là cái gì thì Vô Song hiện tại không biết được, hơn nữa cách tấn công này chính Vô Song cũng không cảm giác được.

Một tiếng gầm này tác dụng đầu tiên cũng không khác Sư Tử Hống là bao, lập tức dùng sóng âm mà oanh kích Vô Song.

Tác dụng thứ hai của nó, trong mắt Dạ Đề lóe ra một tia sáng.

Hắn đã đưa ‘uy’ của mình vào người Vô Song.

Trong mắt Dạ Đề rõ ràng có thể thấy một đầu ma hầu đang lao tới linh hồn Vô Song.

Thân hình ma hầu đỏ rực, cả người bao phủ bởi hỏa diễm, thân hình khổng lồ của nó cứ như một tòa núi lửa phuan trào vậy, ma hầu đưa hai cánh tay của mình ra, lao về thân thể nhỏ bé của Vô Song.

Dạ Đề nhìn thấy cảnh này liền khẽ cười.

Uy của Dạ Đề chính là đầu đại ma hầu này còn uy của Vô Song?, trong mắt Dạ Đề đây chính là một tiểu cô nương không có sức phản kháng.

Chỉ cần Uy của Dạ Đề hủy diệt Uy của Vô Song, theo Dạ Đề mà nói trận này đã không cần đánh.

Dạ Đề đang đợi đại ma hầu đập nát hư ảnh thiếu nữ xinh đẹp trước mặt đột nhiên sắc mặt hắn khẽ biến, từ ngưng trọng biến thành kinh hãi.

Cái bóng thiếu nữ kia đang lan tỏa ra đại địa, cái bóng trong phút chốc như bao phủ cả đại địa, cái bóng cực kỳ khổng lồ, nó viễn siêu thân thể ma hầu.

Sau đó từ trong cái bóng, một cái miệng hắc ám mở ra, một cắn.

Mặt đất như xuất hiện một cái miệng vậy, cái đầu cự đại này trực tiếp nuốt chửng ma hầu, đến cả xương cũng không nhả ra.

Ma hầu triệt triệt để để cứ thế mà biến mất trong mắt Dạ Đề.

Uy của hắn chưa kịp làm gì liền bị đánh nát, càng đáng sợ hơn uy của Vô Song rốt cuộc là cái gì bản thân Dạ Đề cũng không nhìn thấy được, không quan sát được, hắn chỉ biết tiếp theo minh phải đối mặt với cái gì mà thôi.

Dạ Đề phun ra một ngụm máu, hai mắt, hai tay cùng với mũi của hắn đều chảy máu, thoạt nhìn khổ sở vô cùng.

Dạ Đề một tay vẫn cứ bị Vô Song giữ lấy nhưng hắn cũng không dám nghĩ gì nhiều, thân hình bỗng chốc biến lớn, sau đó sức mạnh bạo tăng, dùng toàn bộ lực lượng bắn ngược về phía sau.

Dạ Đề đã dùng đến ma thân.

Ma thân của hắn giống hệt uy của hắn có điều nhỏ hơn không ít.

Chỉ thấy một đầu hỏa diễm ma hầu hiện ra trước mặt Vô Song, toàn thân mặc chiến giáp, cả người rực lửa, thân cao gần 3m, cơ thể to như một tòa tiểu sơn đồng thời trên cổ đeo một chuỗi tràng hạt, mỗi viên tràng hạt to bằng đầu người.

Hóa thành thành Viêm Hỏa Ma Hầu, lực lượng của Dạ Đề cực kỳ mạnh, hắn chỉ cần dùng sức lùi lại vậy mà có thể xuyên thủng qua vực của Vô Song, an ổn thoát ra ngoài.

Dạ Đề vừa thoát ra, khuôn mặt khỉ của hắn vẫn còn chưa hết kinh hãi, nhìn chằm chằm vào Vô Song.

“Ngươi... ngươi là quái vật gì?”.

Vô Song không hiểu lắm đối phương muốn nói gì, ánh mắt hắn lúc này đã chuyển thành màu đỏ, hắn không có hơi sức tiếp chuyện cùng Dạ Đề.

Tiếp theo chỉ thấy ngón tay của Vô Song khẽ cong lên, thân thể nhè nhẹ run.
Từ thân thể Vô Song bắt đầu có hai cái bóng bước ra.

Ngón tay Vô Song nhẹ điểm, hai cái bóng cũng nhè nhẹ run lên theo tiết tấu cảu hắn.

“Chết”.

Hướng mặt lên nhìn Dạ Đề, Vô Song khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười lạnh, hắn cùng hai cái bóng sau lưng lao thẳng về đối phương.

Dạ Đề thấy Vô Song lao lên, sao dám khinh thường, hắn nắm chặt tay mình lại, hỏa diễm bùng nổ.

Hắn không giống Giang Thụy.

Hắn khinh thường Giang Thụy bởi trong người hắn chảy xuôi huyết mạch, là viễn cổ ma hầu.

Hầu tộc là đại cự bá trong yêu tộc, có thể nói là cự vô phách cũng không phải quá, bản thân hầu tộc huyết mạch cực kỳ cao quý.

Viêm Hỏa Ma Hầu ở trong hầu tộc cũng không phải là giống loài cao quý nhất bất quá so với rất nhiều huyết mạch dị chủng khác đã được coi là rất đáng sợ.

Hắn có thủ đoạn của Hoàng Tuyền Điện lại có thần thông huyết mạch, hắn vượt xa Giang Thụy nhưng mà đối mặt với Vô Song... hắn lại sợ.

Cái cảm giác bị một sinh vật kinh khủng nuốt mất uy, cảm giác này thật ra Dạ Đề cũng không lạ gì.

Tại chính Hoàng Tuyền Điện, hắn cũng cảm nhận được cảm giác này.

Đây chính là chênh lệch đẳng cấp về huyết mạch, chênh lệch cực lớn.

______________

Dạ Đề tung quyền, quyền ảnh ngưng tụ thành hỏa diễm, từng quyền từng quyền đánh về phái Vô Song.

Tốc độ tung quyền của Dạ Dề phi thường nhanh, thậm chí quyền này chưa đi, quyền khác đã tới, quyền quyền hợp với nhau.

Quyền đè lên quyền, ý đè lên ý, quyền chỉ biết càng ngày càng mạnh, thậm chí quyền kình của hắn dần dần còn như nghiền ép cả hư không, kình lực phong bế bốn phương tám hướng, khóa chặt lấy Vô Song, gần như không cho Vô Song cử động.

Nhìn thấy một chiêu này của Dạ Đề, Vô Song gần như không thể di chuyển nổi, thân pháp của hắn có nhanh đến mấy nhưng nếu bị kình lực khóa chặt, không có không gian để mà di chuyển, hắn còn có thể làm gì?.

Vô Song nhìn thấy thủ đoạn này của Dạ Đề, trong mắt ngập tràn sát khí cũng không khỏi xuất hiện một tia tán thưởng, một quyền của Dạ Đề không thể không nói phi thường cao minh hơn nữa cũng giúp Vô Song nhìn thấy yếu điểm của thân pháp.

Thân pháp cho dù nhanh đến mấy cũng phải cần không gian di chuyển, nếu có thể khóa chặt được không gian liền không khác gì tạo ra một tòa lao tù, đủ để khiến thân pháp chịu chết.

Tiếp theo chỉ thấy Vô Song ngọc thủ đưa ra đồng thời cả người hắn cũng ma hóa, hắn cũng gọi ra ma thân.
Ma thân đương nhiên là cái Vô Song rất không muốn dùng, khi dùng ma thân toàn bộ đường cong cơ thể của hắn đều được thể hiện một cách hoàn mỹ nhất, nóng bỏng nhất, loại biến thân này... Vô Song căn bản không quen.

Ma thân vừa ra, không có hắc long sau lưng, cũng không cho người ta cảm giác mạnh mẽ gì nhưng bàn tay của Vô Song vừa va chạm đại quyền của Dạ Đề thì dị biến xảy ra.

Từ bàn tay Vô Song nhìn như cực kỳ yếu đuối nhưng lại mơ hồ tạo ra một tấm chắn cỡ nhỏ.

Tiếp theo chỉ thấy Vô Song nghiêng người, xoay lòng bàn tay đồng thời một tay kia cũng đưa ra.

Hai tay cùng tạo ra một tấm chắn nhỏ, rồi theo động tác của hắn Vô Song cứ như không cần dùng bất cứ một chút sức lực nào, hắn làm chếch lực quyền của Dạ Đề, một quyền kinh khủng kia vốn đang nghiền ép không gian nhưng cứ như đụng vào một tấm kính chiết xạ, khiến nó lệch hẳn ra một hướng khác.

Vô Song có thể nói là hất bay một quyền này đi hơn nữa trong mắt Vô Song ngập tràn ánh sáng.

Hắn đã đúng.

Ma võ mạnh một cách khủng khiếp, mạnh đến kinh người.

Một chiêu vừa rồi chính là Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung gia, là ma khí âm giới kết hợp võ học dương gian hơn nữa càng đáng sợ hơn chính là hiệu ứng Mị Ảnh của Quỳ Hoa.

Hai cái bóng sau lưng Vô Song, cùng theo động tác của hắn, vậy mà cũng sử dụng Đấu Chuyển Tinh Di.

Ba cái Đấu Chuyển Tinh Di hợp lại, sau đó theo một động tác của Vô Song, trực tiếp hất bay trọng quyền của Dạ Đề về hướng khác, về phần đi đâu thì Vô Song cũng lười xem.

Theo một chiêu Đấu Chuyển Tinh Di tá lực đả lực, ánh mắt Vô Song càng ngày càng sáng, nội tâm càng ngày càng mãnh liệt.

Hắn muốn thử càng nhiều, hắn như đang đắm mình trong một thế giới mới, một loại cảnh giới mới, mặc cho Dạ Đề cùng Giang Thụy kinh hãi gần chết.

Chỉ thấy sau khi thoát được một trọng quyền, Vô Song cả người dừng lại, hai tay bắt đầu vẽ thành hình, sau lưng tiếng long ngâm thét gào, hai tay hắn lại đánh ra một chiêu Hàng Long.

Vô Song cũng như Tĩnh, chỉ biết 15 chiêu Hàng Long nhưng mà 15 chiêu Hàng Long thật ra cũng đủ rồi.

“Đột Như Kỳ Lai”.

Vô Song thầm niệm tên một chiêu này, chưởng lực cực nhanh, kình lực nén thành một đường, lao thẳng tới Dạ Đề trước mặt.

Rất hiển nhiên đây không phải chỉ một chiêu Đột Như Kỳ Lai, không chỉ là một đầu long, đây là ba chiêu Đột Như Kỳ Lai đè lên nhau mà tới.

Đột Như Kỳ Lai tên như ý nghĩa, không phải chiêu mạnh nhất Hàng Long nhưng tốc độ thì không phải nói, tốc độ ập đến của nó tuyệt đối là đứng đầu Hàng Long.

Ba chiêu đổ dồn lên nhau, Dạ Đề trợn tròn mắt lên mà nhìn, sau đó hai tay Dạ Đề chắp lại.

“Hoàng Tuyền Chuông”.

Dạ Đề biết hắn có tránh cũng không được, cũng liền trực tiếp ngạnh kháng chiêu này, trên người hắn xuất hiện một cái chuông vàng, một cái Hoàng Tuyền Chuông.

Lấy Hoàng Tuyền Chuông mạnh mẽ đối kháng Hàng Long.

Kết quả đương nhiên rất tốt, Hoàng Tuyền Chuông là thủ pháp phòng ngự của Hoàng Tuyền Điện, sao có thể bình thường?.

Hàng Long đập vào Hoàng Tuyền Chuông, một âm thanh kinh khủng khiếp vang lên, một sóng âm công kích thậm chí bắn ngược lại Vô Song.

Hoàng Tuyền Chuông uy lực cực kỳ đáng sợ, nó mang lực va chạm chuyển thành âm ba công kích, lấy âm ba công kích phản ngược đối phương đồng thời người bên trong Hoàng Tuyền Chuông căn bản không có bất cứ ảnh hưởng nào.

Tuyệt học Hoàng Tuyền Các dĩ nhiên rất nghịch thiên, Dạ Đề cũng tin tưởng Vô Song nhất định sẽ bị chính công kích của mình bắn ngược lại nào ngờ hắn thấy Vô Song rất nhanh rút kiếm ra.

Hắn còn đang không hiểu Vô Song làm gì đã thấy kiếm trong tay Vô Song khẽ động, đường kiếm run lên nhè nhẹ.

“Ngọc Tiêu Kiếm Pháp”.

Theo Ngọc Tiêu Kiếm Pháp, Vô Song mũi kiếm khẽ lay động, lập tức mang kiếm khí hóa thành sóng âm, sóng âm nhè nhẹ mà động, cắt nhẹ vào từng đường sóng âm của Hoàng Tuyền Chuông, sau đó tự mở cho Vô Song một đường thông lộ, hắn chỉ cần nhẹ rung mình mà lướt qua.

Ngay sau khi lướt qua, tốc độ Vô Song lại được đẩy đến đến cực hạn, trong ánh mắt không tưởng của Dạ Đề, hắn thấy Vô Song áp sát đến mình, một tay chạm vào Hoàng Tuyền Chuông.

Việc tiếp theo... phi thường quen thuộc.

Dạ Đề lại bị thứ hắc ám kia bao phủ, lần thứ hai rơi vào vực của Vô Song.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau