CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 421 - Chương 425

Quyển 2 - Chương 311: Tử Thần Thí Luyện (2)

Vô Song là lần đầu tiên đến giới này, thậm chí những thứ hắn hiểu về âm giới còn rất mơ hồ, gần như chỉ là một trang giấy trắng.

Những điều hắn hiểu, những điều hắn nghe gần như chẳng thể giúp hắn có thểm bất cứ lợi thế nào trong âm giới.

Vô Song không biết rằng, thuyết âm – dương cùng luân hồi của Độc Cô nói đương nhiên là đúng nhưng âm giới này rộng hơn hắn tưởng nhiều lắm.

Nói theo cách đơn giản hơn, dương giới có rất nhiều, có nhiều thế giới song song tồn tại nhưng chỉ có một âm giới cai quản tất cả, là điểm cuối của tất cả dương giới, của tất cả các thế giới song song.

Cũng như việc có vô số con đường cùng có chung một điểm kết thúc vậy.

Âm giới thực sự rất mạnh, mạnh vượt xa dương giới, ít nhất là so với cái thế giới Vô Song đang sống.

Âm giới có rất nhiều chủng tộc, không chỉ có nhân loại đồng thời cái gọi là Tử Thần Thí Luyện này tuyệt nhiên không chỉ dành cho nhân loại.

Tử Thần Thí Luyện chỉ lấy nhân loại làm hình ảnh, làm một loại quy nhất để chiến đấu mà thôi, trong cả ngàn người tham gia Tử Thần thí luyện, số lượng nhân loại chưa đến 30% bất quá theo vô số năm tháng, vô số thử nghiệm khiến âm giới biết được thân thể nhân loại luôn là hình dạng chiến đấu tối ưu nhất.

Vì vậy Tử Thần Thí Luyện vẫn luôn phải lấy thân thể người chiến đấu.

Luật rất đơn giản, Tử Thần thật ra không phải chọn ra ai mạnh nhất mà là chọn ra chiến lực của ai cao nhất, cùng một cảnh giới, cùng một xuất phát điểm như nhau, ai có chiến lực cao nhất vậy liền có thể đi đến cuối cùng.

Vì âm giới cực kỳ rộng lớn, nó rộng đến mức ngay cả Diêm Vương cũng khó lòng biết được toàn bộ thế lực của âm giới, ở âm giới ngoại trừ Minh Vương Điện hay còn được gọi là Địa Ngục ra còn có rất nhiều siêu cấp thế lực khác.

Thiên tài đến từ các siêu cấp thế lực, ở cùng độ tuổi dĩ nhiên vượt xa những thiên tài đi lên bằng đôi chân của chính mình, tốc độ tu luyện viễn siêu cùng tuổi, từ mặt này mà xem ra Minh Vương Điện rốt cuộc đề ra một loại chuẩn tắc.

Tham gia Tử Thần Thí Luyện sẽ không đưa bản thân vào chiến đấu mà chia một phần hồn phách điều khiển hắc giáp tham gia thí luyện, tất cả hắc giáp đều được cố định ở một mức độ giống nhau, ai có thể phát huy chiến lực cao nhất dựa trên loại lực lượng cố định này tất nhiên sẽ là người mạnh nhất.

Loại quy tắc này thực sự vẫn tính là tương đối công bằng, hơn nữa cũng không phải kẻ mạnh nhất liền là kẻ có khả năng trở thành Tử Thần nhất, dù gì Tử Thần cũng không chỉ cần mỗi thực lực mà còn cần cả đầu óc, là tập hợp rất nhiều khả năng.

Vô Song không hiểu về lần thí luyện này, vì vậy bản thân hắn thậm chí còn tương đối hạ thấp nó.

Tại âm giới, Tử Thần là một danh xưng không dễ đạt được, dõi mắt khắp Minh Vương Điện thì địa vị Tử Thần thậm chí đã được coi là trung thượng.

Dùng phép so sánh đơn giản với dương gian, địa vị Tử Thần không thua kém với tam phẩm đại quan.

Để đạt được cái địa vị như vậy thì những Tử Thần này tuyệt đối rất mạnh.

Cho dù đây chỉ là Tử Thần Thí Luyện, chọn ra Tử Thần tiến nhập Thập Điện Diêm La thì chiến lực của từng người đều là độc bá một phương nơi Âm Giới, cực kỳ đáng sợ.

_________________



Bỏ qua lan man về Âm Giới, lúc này Vô Song vẫn đang di chuyển trong cánh rừng nguyên sinh.

Hắn nhớ rất rõ từng lời nói của kẻ tóc trắng đại diện Diêm La Điện kia.

Cái gọi là Sát Sinh Lộ này cũng chia tầng, và vì nó chia tầng nên Vô Song cũng đoán mình đang ở tầng thấp nhất.
Những kẻ cường đại nhất thường thường sẽ không thể nào còn ở tầng thứ này bởi đây là một cuộc thi, những cuộc thi dạng này căn bản không thể không có thời gian.

Từ cái suy nghĩ này mà Vô Song di chuyển rất chậm, gần như khi xác định xung quanh không có người, Vô Song mới bắt đầu chuyển động, cứ thế Vô Song càng di chuyển, càng khó phát hiện ra sinh vật sống nào, càng khó phát hiện ra thí sinh nào.

Có một điểm đặc biệt nữa mà trong quá trình di chuyển Vô Song mới có thể phát hiện ra, nơi mu bàn tay phải của hắn có một ấn ký, ấn kỳ này gần tương tự như la bàn vậy, nó vĩnh cửu chỉ về một hướng.

Nếu Vô Song không nhầm, cái mũi tên này đương nhiên sẽ chỉ về phía cửa lên tầng thứ hai.

Để đảm bảo cho hắn không đụng độ bất cứ địch nhân nào, Vô Song trực tiếp lựa chọn rời khỏi, đi xa khỏi cái hướng chỉ của ấn ký.

Nhờ việc này, suốt quãng đường Vô Song thật sự không gặp ai, không gặp bất cứ thí sinh nào trong thí luyện.

Theo Vô Song ước tính, hắn ít nhất phải ở trong cánh rừng này trong 5 giờ đồng hồ, phải tốn tưng đó thời gian Vô Song mới lần theo cảm giác của Hắc Long mà đến nơi.

Nếu không phải Hắc Long có cảm giác, Vô Song thậm chí còn nghĩ đến cố thủ ở vị trí mà hắn xuất hiện, nhất quyết chẳng ra ngoài, dù gì trong những nơi như thế này, quan trọng nhất là thông tin, thông tin không đủ làm bất cứ việc gì cũng khó khăn vô cùng.

Theo cảm giác của Hắc Long, Vô Song rốt cuộc cũng có thể tìm đến địa điểm yêu cầu.

Đứng trước nơi này, sắc mặt Vô Song hơi hơi nhíu lại, lúc trước hắn còn nghĩ Hắc Long sẽ dẫn mình đến điện thờ hoặc di tích bỏ hoang gì đó, dẫu sao mấy chỗ này mới có dáng vẻ đại cơ duyên nhưng đến nơi rồi hán mới biết là mình nhầm.

Nơi hắn đứng là một vùng đất gồ ghề, xung quanh chỉ toàn đá với sỏi, căn bản không có thứ gì khác, nơi này rốt cuộc có gì có thể khiến hắc long tỏ ra kích động như vậy?.

Ngay khi hắn đang chần chừ, Hắc Long lại động, cảm xúc của nó càng ngày càng mãnh liệt.

Nhận ra dị thường của Hắc Long, Vô Song bắt đầu di chuyển.

Vùng đất này gần như không có chỗ ẩn núp, ngoại trừ vài tảng đá lớn bằng nửa thân người xung quanh, cực kỳ dễ quan sát, đứng tại nơi đây Vô Song gần như căng mắt ra mà nhìn, đều không phát hiện được nơi nào đáng chú ý, hắn liền triệt để tử bỏ suy nghĩ, một mực đi theo cảm giác của Hắc Long.
Cho đến khi một lần nữa hắn dừng lại, hắn đang đứng bên cạnh một tảng đá nhỏ, tảng đá này có lẽ cũng chỉ vừa đủ đặt mông ngồi xuống mà thôi nhưng ngay cái vị trí này chắc chắn là nơi Hắc Long thèm khát nhất, là nơi Hắc Long muốn dẫn hắn đến nhất.

Đứng trước mặt tảng đá, dùng hai tay khẽ nâng thứ này lên, khi nhìn thấy vật bên dưới, Vô Song không khỏi hít vào một hơi lãnh khí.

Dưới tảng đá nhìn như hết sức bình thường này, dĩ nhiên hình đồ án.

Đồ án hình thù kỳ dị, Vô Song rất khó để miêu tả hình dạng của nó nhưng mà hiện tại Vô Song thực sự có xúc động muốn đi chạm vào thứ này.

Thế là hắn không nghĩ gì, trực tiếp đưa tay chạm xuống.

Tiếp theo từ vị trí Vô Song đang đứng, rất nhanh mặt đất sáng lên, vô số văn tự màu đen lấy hắn làm trung tâm trực tiếp tỏa ra bốn phương tám hướng, chiếm lấy toàn bộ mặt đất.

Một đồ án khổng lồ xuất hiện, tiếp theo Vô Song có thể thấy từng dòng chữ màu đen kia như bị bóc lên, cứ như vậy bay thẳng về phía người Vô Song, nó bay xuyên qua cơ thể Vô Song, nhập vào thể nội của hắn.

Vô Song cũng không làm ra bất cứ ngăn cản nào, bởi Hắc Long đang tham lam hấp thụ cái thứ vặn tự này.

Điều làm hắn bất ngờ nhất là Hắc Long chỉ thôn phệ một nửa số văn tự, sau đó triệt để không đụng tới nữa.

Sau khi thôn phệ xong văn tự hắc ám, Hắc Long cực kỳ vô trách nhiệm, nó hoàn toàn chấm dứt liên hệ với Vô Song, gần như ngủ vùi vậy.

Đứng giữa vùng đất hoang, Vô Song dở khóc dở cười, lại nhìn đồ án trên tay mình, rốt cuộc mang theo khuôn mặt bất đắc dĩ mà thầm thở dài.

“Vẫn là đến tầng tiếp theo đi “.

Nói xong, Vô Song theo đường cũ mà về hơn nữa lần này tốc độ nhanh hơn lúc trước rất nhiều, dù sao khả năng có kẻ địch đã là không hề lớn.

Vô Song không biết, giây phút mà hắn đang hấp thụ hắc ám văn tự, ở bên ngoài có vài người đều đang nhíu mày.

Đây là một cuộc thi, đã là cuộc thi thì phải có giám khảo, có giám sát viên.

Cuộc thi lần này do Diêm La Thiên Tử Điện nhận trách nhiệm tổ chức, tổng giám sát trưởng đương nhiên là Diêm La Điện Chủ.

DIêm La Điện Chủ ánh mắt lúc này nhìn chằm chằm vào đại đồ án trước mặt mình.

Cả Sát Sinh Lộ tổng cộng có 100 cái động thiên, coi như là có 100 tầng, toàn bộ đều là do Diêm La Điện bố trí.

Với địa vị của nhân vật đứng đầu Diêm La Điện, người này căn bản sẽ không bao giờ để ý tầng thứ 100, chỉ có 10 vị trí đầu mới làm hắn có chút tò mò, loại phế vật ở những tầng dưới vì sao phải xem?, vì sao phải để ý?.

Vì cái suy nghĩ này nên hắn mới bất ngờ, hắn vậy mà cảm nhận được Hắc Diệu Thạch trấn thủ động thiên tầng 100 dĩ nhiên có hiện tượng suy yếu.

Đây rốt cuộc là cái khỉ gì?, Hắc Diệu Thạch này là do chính hắn lựa chọn, là tích lũy của Diêm La Điện, nếu không phải thí luyện tử thần luôn hết sức quan trọng, hắn căn bản sẽ không bỏ thứ này ra ngoài, vậy mà hiện tại Hắc Diệu Thạch đang có dấu hiệu suy yếu?.

Càng nghĩ hắn càng không hiểu, càng muốn xem tầng thứ 100 rốt cuộc xảy ra cái gì, đáng tiếc khi thí luyện đã mở, cho dù thiên vương lão tử cũng không có cách nào tiến vào nơi này, Diêm Vương đích thân đến cũng không được hướng gì chỉ là một điện chủ như hắn?.

Quyển 2 - Chương 312: Vô Song (1)

Tại Sát Sinh Lộ này có tổng cộng 100 tầng đồng thời cũng có 1000 thí sinh tham dự Tử Thần Thí Luyện.

Những kẻ ở đây đều là thiên tài hội tụ ở khắp mọi nơi, khắp các thế lực trong Âm Giới, đương nhiên phần nhiều vẫn là thế lực bản địa ở xung quanh Minh Vương Điện.

Nếu đã là thiên tài, sao có thể chấp nhận tự hạ thấp giá trị của mình mà không lựa chọn tiến lên?, dẫu sao có thể leo cao bao nhiêu trên Sát Sinh Lộ thì cũng thể hiện cho tiềm lực của ngươi cao bao nhiêu, giá trị hai chữ thiên tài của ngươi có sức nặng bao nhiêu, kể cả không được đệ nhất thì cũng không thể thua kém người khác.

Vì cái lý do này, sẽ không ai thực sự bồi hồi ở tầng thứ 100 như Vô Song, kẻ nào không muốn leo càng cao?, không muốn tiến càng xa?.

Có thể nói từng tầng 100 đến rất nhiều tầng sau thực sự chưa chắc đã có người nào làm đối thủ của Vô Song.

Vô Song thì không biết được cái việc này, mà dù có biết thì hắn cũng không quan tâm bởi hiện tại hắn thực sự cảm thấy chỗ này là mỏ vàng.

Hắn không hiểu bất cứ gì trong cái trò thí luyện này, bên trong thí luyện có bảo tàng từ thời viễn cổ hay truyền thừa cường giả nào đó như trong mấy câu truyện huyền huyễn tiên hiệp mà hắn từng đọc hay không thì hắn cũng không biết, hắn chỉ biết lần này hắn tuyệt đối đạt được đại bổ vật.

Ban đầu, Vô Song còn hoài nghi cảm giác của Hắc Long, không biết những hắc ám văn tự kia có tác dụng gì, cho dù là lần đầu tiên Hắc Long thôn phệ cái vật này, thì hắn vẫn không phát giác ra Hắc Long có thay đổi gì về chất hay kể cả về lượng nhưng theo số lần thôn phệ hắc ám văn tự càng nhiều, biến chuyển của Hắc Long lại càng lớn.

Lúc trước Vô Song đang ở tầng 100 của thí luyện, lúc này hắn đã có mặt ở tầng 95.

Suốt 6 tầng, hắn đi hơn 1 ngày.

Thời cổ đại không có đồng hồ, muốn biết thời gian chỉ có thể ước lượng là chính, rất khó đưa ra thời gian chính xác, với Vô Song hiện tại hắn đại khái cũng tính ra mình đã đến Tử Thần Thí Luyện được 1 ngày, thậm chí là hơn.

SUốt 1 ngày này hắn không gặp người nào, thậm chí xác chết cũng không thấy.

Cái này phải nói thêm một chút, dù sao tất cả Tử Thần Thực Tập nơi này đều là dùng thủ đoạn trảm hồn mà đến, sau này khi chiến đấu nếu thực sự chết trận, hồn phách liền bị diệt, trở thành vật bổ cho trận pháp Sát Sinh Lộ, về phần hắc giáp thì hòa với đại địa.

Đương nhiên hồn phách diệt thì chủ thể cũng sẽ không chết, dù sao đây cũng chỉ là trảm hồn, cùng lắm làm chủ thể tĩnh dương một thời gian mà thôi.

Suốt 6 tầng, không một đối thủ, không có thêm bất cứ thông tin gì nhưng mà đại thu hoạch thì đúng là có.

Hắc ám văn tự kia dĩ nhiên lại khảm lên vẩy của Hắc Long.

Hắc Long là rồng đương nhiên có vẩy, vẩy của nó cũng rất cứng, không phải ngẫu nhiên trong khi Ma Hóa thân thể của Vô Song lại biến thái như vậy nhưng mà Vô Song chắc chắn lúc trước những cái vẩy này không có ký tự gì nhưng hiện tại mỗi cái vẩy đều có ký tự rất nhỏ bám lên.

Vô Song có ba đầu Hắc Long, trải qua 6 tầng hắn có thể hoàn thiên việc khắc ký tự lên trên người một đầu.

Đầu Hắc Long được Vô Song khắc ký tự toàn thân, rốt cuộc cũng làm ra biến đổi.

Hắc Long của Vô Song tương đối đặc biệt, nó có đầu rồng, có vẩy rồng, có thân rồng nhưng không có tay cũng chẳng có chân.

Lần này đầu Hắc Long biến đổi, nó vẫn không có tay chân nhưng trên đầu bắt đầu xuất hiện một chiếc vương miện.

Vô Song cũng không chắc cái vật kia có nên gọi là vương miện hay không nhưng rõ ràng ở trên đầu Hắc Long xuất hiện một bộ phận rất giống vương miện, bảo vệ toàn bộ phần đầu của nó, hai chiếc đen nhánh cũng bắt đầu mọc dài ra gấp rưỡi, từng chiếc vẩy trở nên đen nhánh, bằng ánh mắt mà xem Hắc Long liền mạnh mẽ hơn không ít.

Vô Song vốn đang sầu não không biết làm sao gia tăng thực lực cho Hắc Long, nay thấy con đường mở ra trước mặt, sao có thể không quan tâm?, hắn lại càng chú tâm sưu tầm hắc ám văn tự.

______________

Vô Song tiếp tục tiến lên, từ tầng 95 đi thẳng đến tầng 90, một đường hát vang tiến mạnh, cũng không gặp đối thủ gì đáng nói.



Từ đầu thí luyện đến giờ, Vô Song chưa chân chính gặp đối thủ nào, cũng vì vậy hắn lại càng không thể thu thập bất cứ thông tin nào, lại càng không rõ chiến lực của đám người này ra sao nhưng mà hiện tại hắn lại không thể không liều mạng tăng tốc.

Ăn quen mỹ vị, có thể muốn bỏ là bỏ được sao?.

Hắc ám văn tự này thực sự ‘siêu cấp ngon lành’ đối với Vô Song, hắn thực sự không muốn bỏ lỡ thứ này hơn nữa đây dù gì cũng là cuộc thi, cuộc thi thì luôn có thời gian hạn định, hắn cũng không muốn hết thời gian hạn định mình bị đá ra ngoài, nếu như vậy thì hắc ám văn tự kia biết đào đâu ra đây?.

Vô Song leo từ tầng 100 lên tầng 95 mất nguyên 1 ngày nhưng hắn leo từ tầng 95 đến tầng 80 chỉ mất 5 giờ đồng hồ.
Trong cái lộ trình này, hắn vẫn không gặp đối thủ đồng thời đầu Hắc Long thứ hai cũng hoàn thành phủ kín hắc ám văn tự, đến cả đầu Hắc Long thứ ba cũng đang trên con đường hoàn thành.

Thành quả này làm Vô Song tương đối kích động, hắn thậm chí hoài nghi khi hoàn thành quá trình này, Hắc Long của hắn sẽ bắt đầu thuế biến, tiến vào trạng thái Tứ Long.

Có một vấn đề nữa khi hắn thôn phệ hắc ám văn tự chính là mỗi lần thôn phệ của Hắc Long là khác nhau.

Lúc trước Vô Song cứ nghĩ 3 đầu Hắc Long của mình là đồng nhất nhưng mà hiện tại quả thực có khác biệt, từ lượng hắc ám văn tự thôn phệ ở mỗi tầng ma xem liền dễ dàng nhận ra sự khác biệt này.

______________________

Một đường tiến xa, Vô Song cũng không biết, rốt cuộc ở ngoài kia có người nhịn không được.

Diêm La Điện Chủ họ Cơ, tên Vĩnh Sinh.

Cơ Vĩnh Sinh đương nhiên rất mạnh, hắn cùng với Độc Cô là cùng cấp bậc cường giả.

Đừng nghĩ Độc Cô chỉ là cao thủ võ hiệp, nếu không phải chịu giới hạn của Thiên Đạo thế giới kia, nếu Thiên Đạo hay Hạng Vũ chuyển đến một vị diện cấp cao hơn, nơi mà giới hạn thực lực được nới rộng ra, Độc Cô giết bọn họ không cần đến kiếm thứ 2.

Thực lực của một vị điện chủ trong Thập Diện Diêm La thực sự rất mạnh, phóng mắt khắp Âm Giới, đều là tuyệt đại nhân vật, bá chủ một phương.

Diêm La Thiên Tử Điện, lại càng là một trong tứ đại điện, xếp hàng thứ 3 trong Thập Điện.

Cơ VĨnh Sinh hiện tại cảm thấy có kẻ đang vuốt râu hùm chính mình.

Diêm La Thiên Tử Điện rất giàu có, nhưng mà cũng không giàu có đến mức cho đối phương trắng trợn cướp tài nguyên của chính mình.

Tử Thần Thí Luyện nhất định là đại sự, là đại sự cực lớn trong Minh Vương Điện.

Tử Thần không phải giống như đám đầu trâu mặt ngựa hay hắc bạch vô thường chỉ chuyên môn đối phó hồn phách, Tử Thần là chiến lực nòng cốt nhất của Minh Vương Điện hơn nữa xếp hạng các điện trực thuộc Minh Vương Điện cao thấp thế nào không nằm ở điện chủ mạnh ra sao mà nằm ở lực lượng Tử Thần mạnh thế nào.

Dù gì Thập Đại Điện Chủ có mạnh có yếu nhưng cũng không ai dám nói dễ dàng vượt qua đối phương, thân phận bọn họ càng không thích hợp đứng ra tranh đoạt với nhau, muốn chiếm lợi ích, muốn tranh địa vị tất nhiên phải nhìn tử thần.

Diêm La Điện lần này để tranh quyền tổ chức đã bỏ ra cái giá rất lớn, cũng vì bỏ ra cái giá này bọn họ là điện đầu tiên được phép chọn người, cho dù chỉ là chọn trước một người nhưng mà tuyệt đối cũng làm không ít kẻ đỏ mắt.

Tại Sát Sinh Lộ này, trong số 1000 thiên tài thường thường sẽ chỉ lấy 100 người, trong đó chói mắt nhất tất nhiên là 10 người đứng đầu.Được chọn trước 1 trong 10 người, sao có thể không làm kẻ khác đỏ mắt?.

Cơ Vĩnh Sinh tranh đoạt đến cái danh ngạnh này, tương đương vui vẻ nhưng mà hiện tại hắc cười không nổi.

Hắc Diệu Thạch... suốt từ tầng thứ 100 đến tầng thứ 80 đang điên cuồng giảm đi, rõ ràng đang có kẻ ngấm ngầm thôn phệ.

Hắc Diệu Thạch thứ này là tâm can bảo bối của Cơ Vĩnh Sinh, hắn sao có thể chấp nhận cho kẻ khác đụng vào?.

Cơ Vĩnh Sinh ánh mắt ngập tràn sát khí, đồng thời nơi hắn đang ngồi là chủ điện, tại chủ điện hắn hoàn toàn có thể nhìn ra bảng xếp hạng hiện tại của thí luyện.

Bên trong thí luyện xảy ra việc gì thì hắn không biết, cái thí luyện này người bên ngoài là không can thiệp vào được, trừ khi là cường giả viễn siêu thực lực của Minh Vương, loại cường giả này ở âm giới còn chưa sinh ra, Cơ VĨnh Sinh tất nhiên cũng vô pháp động tay.

Hắn chỉ xác định được, kẻ đang ở tầng thứ 80 hiện tại là ai.

Tầng 80 lúc này tổng cộng chỉ có duy nhất 1 người, hơn nữa 1 người này cũng là kẻ đi cuối cùng trong số những tử thần dự thi, hắn đi phi thường chậm, từ tầng 100 đến tầng 80 có thể nói dùng tốc độ rùa bò.

Cơ Vĩnh Sinh dơ tay ra một nắm, trong hư không xuất hiện một tấm hắc tạp, ánh mắt hắn liền nhìn chăm chú vào hắc tạp.

“Cơ Vô Song?, họ Cơ? “.

Cơ Vĩnh Sinh nhíu chặt lông mày, ánh mắt vốn ngập tràn sát khí bỗng dãn ra, trong mắt có hoài nghi.

Họ Cơ là đại tộc của Minh Vương Điện, không cần dựa vào thực lực Minh Vương Điện thì Cơ gia cũng đã rất mạnh.

Cơ Vĩnh Sinh thậm chí hiện tại còn chưa thể tiến vào cơ quan đầu não của Cơ gia, chỉ riêng điểm này đã đủ nói lên Cơ gia hùng hậu thế nào.

Vì không thể trở thành đầu não Cơ gia, hắn thực sự hoài nghi không biết Cơ Vô Song có phải trực hệ đệ tử của Cơ gia hay không?.

“Chẳng nhẽ là kỳ binh?, mấy lão già trong tổ miếu rốt cuộc lại chơi cái trò gì?, muốn lấy Hắc Diệu Thạch của Diêm La Điện làm cái gì? “.

Cơ gia là tư, Diêm La Điện là công.

Hai cái ai cao ai thấp rất khó nói nhưng với Cơ Vĩnh Sinh thì hắn đương nhiện chọn Cơ gia.

Ánh mắt của Cơ VĨnh Sinh khẽ chuyển, hắn lại nhìn lên tầng thứ 77, khóe miệng cong lên.

“Nếu là kỳ binh Cơ gia, nhất định không thể yếu, thậm chí thực lực còn hơn xa đám Tiềm Long năm nay, vậy để xem kỳ binh mấy lão già kia dạy bảo, thực lực ra sao?”.

Ánh mắt của Cơ Vĩnh Sinh hiện tại dừng ở hai cái tên.

Tầng thứ 80 – Cơ Vô Song.

Tầng thứ 77 – Thiên Huyễn Tộc – Xích Mị.

Xích Mị ở tầng thứ 77 không phải bởi vì kẻ này yếu mà là vì kẻ này biến thái cuồng.

Xích Mị tham dự Thí Luyện không phải là tiến vào bất cứ điện nào trong Thập Điện Diêm La, vì vậy hắn không quan trọng kết quả.

Hắn ở tầng thứ 77 chung quy là vì cảm giác... nghiền ép kẻ yếu.

Trong mắt Cơ Vĩnh Sinh, thực lực của Xích Mị tuy không tính là gì nhưng vào 30 vị trí đầu thí luyện năm nay cũng không phải là khó.

Cười cười, Cơ Vĩnh Sinh đưa tay khẽ nắm, hắc tạp liền biến mất trong hư không.

Quyển 2 - Chương 313: Vô Song (2)

Tại Tử Thần Thí Luyện đúng là đã cố gắng làm ra sự công bình nhất, bắt tất cả tuyển thủ tham dự giới hạn cùng một cảnh giới như nhau nhưng mà cố thì cũng chỉ là cố, thế gian nào có công bình tuyệt đối?.

Cùng cảnh giới vậy phải nhìn thủ đoạn, nếu đã nói thủ đoạn thì thiên tài tán tu hay tiểu thế lực có tư cách gì so sánh cùng thiên tài đại thế lực?.

Đành rằng có thứ gọi là vận khí tồn tại nhưng ngươi có vận khí thì người khác cũng có vận khí, trừ khi ngươi là ‘khí vận chi tử’ hay nói cách khác mang theo ‘nhân vật chính vầng sáng’ thì mới có khả năng dùng vận khí mà bỏ qua chênh lệch của xuất thân.

Xích Mị chưa thể vào hàng thập đại thiên tài của thí luyện năm nay nhưng hắn hội tủ đủ các yếu tố để được công nhận là cường giả trong cùng thế hệ.

Đầu tiên không cần nói, Xích Mị có thiên phú.

Tiếp theo xuất thân của Xích Mị rất tốt.

Cuối cùng kẻ này không phải hoa trong nhà kính, hắn là một bông hoa đá chịu đủ gió sương, kinh nghiệm thực chiến phi thường mạnh.

Trong ba điểm ở trên, đáng nói nhất là xuất thân.

Xích Mị xuất thân là người Thiên Huyễn Tộc.

Thiên Huyễn Tộc là bàng chi của Thiên Diễn Hải Tộc, sau khi trải qua đại biến cố mà phải di chuyển, tách ra khỏi chính tộc mà đổi tên thành Thiên Huyễn.

Thiên Diễn Hải Tộc có hai loại thần thông thiên phú đáng sợ vô cùng, đầu tiên là ảo thuật, thứ hai là toán mệnh thuật.

Thiên Huyễn Tộc thì không được như chủ tộc, rất nhiều thần thông đã thất lạc nhưng mà thiên phú ảo thuật may mắn vẫn còn, vì vậy thiên tài của Thiên Huyễn Tộc ai ai cũng là cao thủ ảo thuật, tại Âm Giới danh tiếng vẫn không tệ.

Xích Mị lần này ở tại tầng thứ 77 bởi hắn không muốn tiến lên tiếp, Xích Mị tham ra Tử Thần Thí Luyện vốn không phải để làm Tử Thần, so với Tử Thần hắn càng muốn trở thành phán quan, hắn tham ra thí luyện này chỉ vì một lời nhờ vả của bằng hữu.

Nhiệm vụ của hắn rất đơn giản, từ khi mới bắt đầu thí luyện liền ngay lập tức di chuyển, lựa chọn tầng thích hợp sau đó bày trận.

Tại sao nói tầng 77 là tầng thích hợp?, đơn giản thì những kẻ quá mạnh sẽ không ở lại nơi đây, bọn họ rất nhanh xuyên qua tầng thứ 77 nhưng mà những kẻ không đủ mạnh hoặc ít nhất yếu hơn Xích Mị rất khó có thể có tốc độ leo tháp nhanh hơn hắn, thế là khi tiến vào tầng 77 thường thường sẽ lập tức tiến vào ám toán của Xích Mị.

Xích Mị thậm chí còn không hiện thân, chỉ bày ra một cái ảo trận hắn đã ngăn cản 27 thí sinh tiếp tục tiến lên.

Dĩ nhiên với con số cả ngàn thí sinh, số lượng mà Xích Mị loại cũng là không tính cao chỉ là hắn vẫn tranh thủ rất nhiều thời gian, ngăn cản rất nhiều người nhanh chóng muốn leo tháp.

Xích Mị đợi nửa ngày, thân thể ẩn trong một tán cây lớn, hắn cũng triệt để thả lỏng.

Xích Mị cứ như loài nhện đang chờ con mồi vậy nhưng mà chính hắn cũng biết, con mồi căn bản sẽ không xuất hiện nữa, hắn phải tiếp tục di chuyển.

Mục tiêu tiếp theo của Xích Mị, là tầng 50, hắn sẽ dọn dẹp toàn bộ những kẻ đang có mặt từ tầng 76 đến tầng 50.

Ngay khi Xích Mị muốn thu lưới rời đi, sắc mặt liền nhíu lại.

“Đừng đùa?, giờ phút này vẫn còn một kẻ đang vượt tháp?, tốc độ chậm như vậy? “.

“May mắn ta vẫn chưa rời đi”.

Xích Mị nói xong, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh lẽo.

Con mồi trong mắt hắn, đương nhiên là Vô Song.

_______________

Vô Song không như Xích Mị, hiện tại thì hắn chưa biết đối phương đang quan sát chính mình, hắn vừa vặn đặt chân lên tầng 77.

Khác với Xích Mị tự mình giải quyết 27 thí sinh trong thí luyện thì Vô Song đến cả một cái bóng còn chưa thấy.

Vì càng chưa thấy ai hắn lại càng thêm cẩn thận, càng lên cao hắn càng phải cẩn thận bởi hắn không biết ở tầng tiếp theo phải đối mặt với cái gì.

Tại cái Sát Sinh Lộ có thể hiểu là một tòa tháp khổng lồ hình ốc, tầng 100 là tầng diện tích rộng nhất, càng lên cao thì càng hẹp dần, theo Vô Song tính toán chỉ sợ càng lên cao càng khó trốn tránh nhau, gần như đi đâu cũng gặp địch nhân vậy.

May mắn duy nhất hiện tại là Hắc Long của hắn toàn bộ đều hoàn thành quá trình khắc hắc ám văn tự, nhìn Hắc Long triệt để trở nên mạnh mẽ hơn không ít bất quá Vô Song vẫn không hiểu mình thiếu cái gì mới có thể đạt đến trạng thái Tứ Long?.

Ngay khi hắn đang suy nghĩ về trạng thái Tứ Long của bản thân thì bước chân đột ngột dừng lại.



Đứng giữa thiên địa tầng 77, Vô Song rốt cuộc cảm giác có gì đó không đúng.

Ở cách Vô Song một khoảng tương đối xa, Xích Mị cũng nhíu mày lại, Vô Song hiện nay chỉ cách ảo trận mà hắn bày ra chưa đến 3 bước chân, vậy mà dĩ nhiên Vô Song lại dừng lại?.

Thân là ảo thuật sư, Xích Mị thực sự tương đối ngại với những kẻ có trực giác biến thái, thân ẩn nấp chỗ kín, Xích Mị đầy mặt hoài nghi nhìn Vô Song, hắn không nghĩ Vô Song lại có trực giác nhạy bén đến thế.

Đương nhiên hắn vẫn đang lựa chọn bất động, kiên nhẫn chờ con mồi của mình.

Quả nhiên không bao lâu lông mày của Xích Mị liền dãn ra, hắn thấy Vô Song bước vào ảo trận.

Xích Mị cười gằn, tay cầm một thanh tiểu đao sắc nhọn, thân hình chậm rãi hạ thấp, từ từ tiến về phía ảo trận.Xích Mị đương nhiên sẽ không trực tiếp đi vào, hắn phải đợi con mồi trực tiếp bị ảo trận mê huyễn, khi đó con mồi liền không có khả năng phản kháng, mặc cho hắn chém giết.

Hành hạ con mồi như vậy, là sở thích của Xích Mị.

Xích Mị bắt đầu nhắm mắt lại, sau đó đếm.

Đến khi mở mắt ra, Xích Mị bước vào trong ảo trận, nơi đó quả nhiên hắn thấy Vô Song đang đứng sững người lại.

Xích Mị thấy vậy ánh mắt cực kỳ thản nhiên, dù sao bao nhiêu con mồi của hắn đều trong tình trạng này, hắn còn lạ gì.

Xích Mị tiến tới, thanh tiểu đao vung lên, nhắm thẳng vào cổ Vô Song mà cứa.

Nào ngờ ngay lúc này Vô Song lại đưa tay ra nắm lấy cổ tay của Xích Mị, tay phải nắm thành quyền, một quyền đánh thẳng vào ngực đối phương.

Xích Mị bị đánh văng ra ngoài như quả bóng xì hơi, mãi đến khi đập vào một thân cây hắn mới có thể dừng lại, vẻ mặt khó tin nhìn Vô Song.

Vô Song cũng nhìn Xích Mị sau đó lại nhìn lại nắm tay của mình.

Hắn cảm thấy khó hiểu, một quyền này Vô Song chính là dùng toàn lực, nếu đòn này đánh vào người Bắc Cái, đối phương không chết nhưng cũng khó mà đứng lên được nhưng Xích Mị chỉ tỏ ra đau đớn mà thôi, Vô Song rõ ràng cảm giác được mình chưa thể làm tổn thương đến xương đối phương.

Xích Mị rất sợ những kẻ có trực giác đáng sợ và trực giác của Vô Song từ khi xuyên không thì cũng không thua ai bất quá chỉ bằng trực giác hắn cũng chưa dám tự thân đi vào ảo trận nhưng ai bảo hắn có Ma Long?.

Từ lần ở Chuyển Luân Điện, từ lần bước trên Sát Sinh Lộ đó, Vô Song cũng biết Hắc Long của hắn có khả năng chống lại ảo giác rất tốt hay đúng hơn là những loại lực lượng liên quan đến mặt trái rất tốt.

Xích Mị nhìn Vô Song, tay nắm chặt tiểu đao, một tay ôm ngực sau đó hắn rất nhanh làm ra quyết định, chỉ thấy hắn xoay người bỏ chạy.

Nhìn thấy Xích Mị chay, Vô Song sao có thể cho phép?, hắn cũng dự định đuổi theo đối phương nhưng mà ngay lúc này Vô Song lại hơi chần chừ.

Hắn dùng cái gì đuổi đối phương đây?.

Từ khi tham gia thí luyện, Vô Song chỉ di chuyển bằng chân, căn bản chưa từng dùng đến võ học, đến hiện tại... hắn cũng không rõ võ học có thể dùng một cách bình thường như thế giới võ hiệp hay không.

Tất nhiên Vô Song cũng không nghĩ quá lâu, hắn cả người ngả về phía trước, sử dụng Quỳ Hoa Thân Pháp lướt về phía Xích Mị.

Ngay khi sử dụng Quỳ Hoa Thân Pháp, Vô Song liền có lại cái cảm giác... rất lâu rồi hắn không có lại.

Quỳ Hoa Bảo Điển của hắn hiện nay tuyệt không giống Quỳ Hoa Bảo Điển cũ.

Vô Song đã từ lâu không còn sử dụng Quỳ Hoa Bảo Điển chiến đấu nhưng hiện tại nó cho Vô Song kinh ngạc rất lớn.

Đây không phải là Quỳ Hoa ở thế giới của Độc Cô, đây là Quỳ Hoa ở thế giới Trương Tam Phong.

Thân pháp của hắn không còn là Quỷ Ảnh Thân Pháp mà trở thành Mị Ảnh Thân Pháp.Sau lưng Vô Song hiện ra hai ma ảnh, trên người hắc khí tỏa ra, tạo thành từng đóa hắc quỳ hoa.

“Quỳ Hoa Bảo Điển – Chước Chước Quỳ Hoa – Địa Ngục Mị Ảnh”

Thân hình Vô Song lập tức lướt đi, sau đó hắn xoay người một cái, từng đóa hắc quỳ hoa nở rộ giữa thiên không, bắn thẳng về hướng Xích Mị.

“Chước Chước Quỳ Hoa – Quỳ Hoa Bảo Điển – Quỳ Hoa Vĩnh Kiếp”.

Hắn hiện tại không có Quỳ Hoa Khí, hắn cũng chẳng biết gọi cái loại khí trong người mình là cái gì nữa nhưng đúng là hắn có thể vận dụng hết sức tự nhiên.

Xích Mị có nhanh hơn chăng nữa cũng khó lòng nhanh hơn tốc độ của Quỳ Hoa, hơn hết Xích Mị không phải kẻ thuần chiến đấu.

Trong điều kiện có ảo thuật trợ giúp, Xích Mị hoàn toàn đủ sức lọt vào top 30 thiên tài của thí luyện lần này nhưng nếu không có ảo thuật... chiến lực của hắn căn bản không có gì đặc biệt.

Trước sự nổ tung của Quỳ Hoa, chỉ thấy Xích Mị xoay người, vận toàn lực cứng đối cứng, sau đó thân thể hắn lạo một lần nữa bị đánh bay đi.

Trên người hắn bắt đầu xuất hiện lỗ thủng nhưng mà lại không có máu, tất cả các thí sinh tham gia thí luyện đều không mang nhục thân đến, cũng sẽ không có máu.

Chỉ cần thành công phá hủy lớp hắc giáp bên ngoài, dĩ nhiên sẽ tử vong.

Xích Mị bị đánh bay đi nhưng trong lúc này ánh mắt của hắn lại đang lóe sáng, sau đó trong mắt xuất hiện một tia sáng mờ mịt, bắn thẳng về Vô Song.

Xích Mị bắn ra một tia sáng này mới lảo đảo đứng lên, đồng thời hắn lại nhìn Vô Song.

Một chiêu này của Xích Mị được gọi là thần thức công kích, thần thức công kích còn vượt xa linh hồn công kích, lấy thần thức trực tiếp đánh vào linh hồn người khác, cưỡng ép tấn công linh hồn sau đó gây tổn thương.

Thần thức công kích là thủ đoạn phi thường khó phòng, bất quá ai bảo Xích Mị gặp Vô Song?.

Linh hồn hay thức hải của Vô Song thực sự quá mức cường đại, từ xưa đến nay Vô Song vẫn chưa gặp dạng công kích này, cũng sẽ không biết linh hồn hay thức hải mình mạnh bao nhiêu, hắn thậm chí còn không hiểu đối phương vừa làm gì.

Vô Song rõ ràng cảm nhận được tia sáng kia nhưng khi nó tiến vào cơ thể mình, lập tức bị đánh bật ra sau đó hóa thành hư vô.

Thức hải của Vô Song thực sự biến thái vượt xa cùng cấp, thức hải của hắn vốn được kết nối cùng tam đầu Hắc Long, độ kiên cố đã không cần nói thêm.

Xích Mị không hiểu chuyện gì xảy ra, hắn lúc này chỉ thấy một điều duy nhất là Vô Song... căn bản không có bất cứ biểu hiện gì không đúng.

Xích Mị ôm lấy thương thế, cắn răng lần thứ hai phát động công kích.

Chỉ thấy tay hắn bắt đầu kết ấn, sau đó từ mi tâm một đoàn khí trắng xuất hiện.

Xích Mị thực sự không tin, không tin công kích của mình không có tác dụng với Vô Song.

Khí trắng rất nhanh ngưng thành hình, Vô Song có thể thấy Xích Mị đưa tay ra nắm lấy đoàn khí trắng, đoàn khí trắng này ngưng tụ thành một cây trường thương, sau đó Xích Mị ném thẳng về phía hắn.

Nói thật Vô Song cũng thực sự không biết nói gì cả.

Những thủ đoạn kiểu này khác xa với những gì hắn biết, làm Vô Song liên tưởng tới đám Quỷ Vương nơi Ma Sơn, bọn chúng không sử dụng võ công, chỉ sử dụng thần thông.

Mũi thương kia lao đến rất nhanh, tốc độ của nó còn nhanh hơn cả tốc độ phản ứng của Vô Song nhưng mà sắc mặt Vô Song thủy chung cũng không thay đổi gì, hắn không tránh bởi hắn không cần tránh.

Trường thương đâm xuyên trán của hắn, sau đó hoàn toàn như chui vào thức hải của Vô Song, đây đương nhiên cũng là công kích về mặt linh hồn, đáng tiếc khi trường thương vừa nhập thân thể Vô Song, đối mặt với nó là một cái miệng rộng đen ngòm, một đầu Hắc Long mở miệng, trực tiếp nuốt chửng thứ này.

Ngay tiếp theo, Vô Song động.

Sử dụng Mị Ảnh thân pháp, hắn không cho Xích Mị lấy một cơ hội phản ứng, bàn tay mở ra, thân hình Vô Song triệt để trở thành một cái bóng ma, lướt xuyên người Xích Mị.

“Chước Chước Quỳ Hoa – Quỳ Hoa Bảo Điển – Cực Lạc Hoàng Tuyền”.

Đến khi thân hình Xích Mị ầm ầm đổ xuống, Vô Song mới nghi hoặc nhìn hắn.

Vô Song không biết Xích Mị là cao thủ xếp hạng như thế nào trong thí luyện nhưng từ trận chiến này mà xem thì nhận định của Vô Song với đối phương chỉ là một chữ ‘yếu’.

Hắn không cảm thấy Xích Mị mạnh bao nhiêu lại thêm việc Xích Mị hiện tại cũng chỉ ở tầng 77, càng không có khả năng để Vô Song đánh giá cao hắn.

Cúi thấp người xuống, muốn hỏi Xích Mị về thí luyện này nào ngờ cái mặt nạ vô diện của hắn nứt đôi ra tiếp theo một đoàn khí trắng mờ nhạt bốc lên, khí trắng rất nhanh tan vào thiên địa.

Cả thân thể mặc hắc y của hắn cũng nát vụn, biến thành một loại hắc ám lực lượng, hoàn với đại địa, cũng biến mất vô ảnh vô tung.

Xích Mị cứ như thế... thật sự bị loại.

Quyển 2 - Chương 314: Ma Hóa Tứ Long – Ma Vực Hiện.

Đánh bại Xích Mị, Vô Song trái lại không mấy vui vẻ.

Thứ nhất theo hắn cảm thấy Xích Mị rõ ràng tương đối yếu, ít nhất những gì hắn thể hiện ra với Vô Song là như thế.

Thứ hai Vô Song không thể thu thập bất cứ thông tin nào, hắn xin thề hắn không có ý hạ sát thủ với đối phương nhưng không hiểu ra sao Xích Mị dễ dàng gục ngã đến thế.

Xích Mị bị đánh bại, Vô Song lại bắt đầu tiến hành công việc của mình, lại đi tìm hắc ám văn tự mà không biết rằng một người họ Cơ khác đối với hắn lại càng ngày càng có hứng thú.

Cơ Vĩnh Sinh tuy không biết tình hình chân chính bên trong thế nào nhưng hắn có thể biết kẻ nào ở tầng nào, tình trạng của từng thí sinh ra sao.

Nói thật tốc độ giải quyết Xích Mị của Vô Song làm Cơ Vĩnh Sinh tương đối ấn tượng.

Nếu có thể giải quyết Xích Mị chỉ trong vài phút đồng hồ thì chiến lực chỉ sợ đã đuổi kịp Thập Đại Tiềm Long của thí luyện năm nay.

Đương nhiên tiền đề là Vô Song không có thủ đoạn nào phòng ngự linh hồn, cái này sẽ khiến chiến lực Xích Mị vô hạn suy yếu, căn bản không đáng tiền.

Cơ Vĩnh Sinh không rõ Vô Sòng là lấy chân tài thực học ra giải quyết Xích Mị hay là thắng Xích Mị dựa trên việc khắc chế linh hồn công kích của đối phương nhưng không thể phủ định, Cơ Vĩnh Sinh bắt đầu nhìn chằm chằm vào Vô Song.

Đến khi hắn cảm giác được, lực lượng Hắc Diệu Thạch tầng 77 bắt đầu hao tổn, rốt cuộc thở dài.

“Mấy lão đầu kia rốt cuộc muốn làm gì?, thật sự là không hiểu nổi”.

Nghĩ nghĩ một hồi, hắn cũng không cho người liên lạc với Cơ gia dù sao việc này ban đầu hắn không biết tức là không ai thông báo cho hắn, nếu đã như vậy đồng nghĩa với đại lão Cơ gia muốn tuyệt đối bí mật, Cơ Vĩnh Sinh thừa hiểu hắn có đến tổ điện Cơ gia tự mình hỏi tộc lão cũng chưa chắc đã có được câu trả lời.

Cơ Vĩnh Sinh đã coi Vô Song là thiên tài Cơ gia đương nhiên sẽ không tiếp tục sử dụng thủ đoạn đối phó hắn chỉ là trong lòng Cơ Vĩnh Sinh vẫn còn một tia nghi hoặc cuối cùng.

Trong tấm hắc tạp kia rõ ràng có ghi xuất thân của Vô Song.

Cơ Vô Song, nam 18 tuổi, xuất thân tán tu, địa hạt Tống Đế.

Tống Đế Vương Điện cũng là một trong Thập Điện Diêm La, về phần địa hạt chính là phạm vi quản hạt.

Cơ Vô Song dĩ nhiên lại lấy được tư cách tham dự thí luyện từ phạm vi quản hạt của Tống Đế Điện?.

Cơ Vĩnh Sinh thực sự thấy lạ, dù sao Tống Đế Điện địa hạt cách tương đối xa Diêm La Điện, nếu Vô Song là người của Cơ gia thì ắt hẳn cũng không thể đến từ địa hạt xa xôi như vậy chứ?, dù sao Cơ gia tổ điện cũng nằm trong phạm vi Diêm La Điện.

___________________

Mặc kệ Cơ Vĩnh Sinh đang nghĩ gì, Vô Song cũng là không biết, hắn lúc này chăm chỉ ‘đào bảo tàng’ của chính mình.

Điều Vô Song cảm thấy lạ là sau khi đối mặt Xích Mị ở tầng 77, một đường đi lên tầng 70 hắn cũng không gặp thêm một đối thủ nào.Mãi đến tầng 65. dị biến xảy ra.

Vô Song một đường vẫn cứ đi tìm hắc ám văn tự, vẫn cứ liên tục thôn phệ thứ này, hắn không rõ hắc ám văn tự còn có tác dụng với Hắc Long hay không bởi từ sau tầng 80 hắn đều không cảm giác được Hắc Long có cái gì thay đổi nhưng chỉ cần Hắc Long vẫn cứ có cảm giác thèm muốn thì Vô Song sẽ tiếp tục đi tìm hắc ám văn tự cho nó hấp thụ.

Rốt cuộc trời không phụ lòng người, sau khi lấy được hắc ám văn tự tầng thứ 65, Hắc Long rốt cuộc biến chuyển.

Vô Song lần đầu tiên cảm nhận được ma lực của Hắc Long một cách rõ ràng như vậy.

Lần đầu tiên hắn tiến vào trạng thái ma hóa, đầu óc hắn chẳng hề thanh tỉnh.

Lần thứ hai bước vào trạng thái ma hóa, thực sự cũng không có cái gì để nói, dù sao cũng chỉ hấp thụ ma lực của A Thanh, Vô Song không có cảm giác gì đặc biệt.

Lần thứ ba ma hóa, đạt đến trạng thái Tam Long, Vô Song lần đầu cảm nhận được sự thăng hoa, hắn cảm nhận được sự sục sôi của ma khí, đấy cũng là lần đầu tiên hắn có thể hiểu được suy nghĩ của Hắc Long, hiểu được cảm xúc của Hắc Long sau đó thoải mái điều khiển trạng thái ma hóa của bản thân mình.

Về phần trạng thái Tứ Long thì sao?, Vô Song hiện tại không thể ma hóa, ít nhất là hắn đang cảm thấy thế, cái bộ quần áo mà hắn đang mặc này gần như có hiệu quả cố định hình dạng cơ thể thậm chí là ngăn cách ma hóa vậy, hắn hoàn toàn không thể tiến vào trạng thái này nhưng hắn thực sự cảm giác đầu Hắc Long thứ tư sinh ra.

Không thể ma hóa vậy Vô Song làm sao biết được Tứ Long khác Tam Long ở đâu?.

May mắn là Tứ Long không chỉ có ma hóa.

Cửu vi cực, cứ lấy tam long làm một cảnh giới vậy tứ long liền là bước sang một trang mới.
Vô Song không thể ma hóa nhưng hắn rõ ràng hắn lại có một thứ khác.

Nhật Nguyệt Quang Huy.

Hắc Ám Lĩnh Vực.

Trạng thái Tứ Long vậy mà cho Vô Song lĩnh vực, một cái lĩnh vực chân chính.

Lĩnh vực chính là đồng cấp với kiếm vực của Lãnh hay đao vực Nguyệt Tôn Giả.

Điều duy nhất khác biệt với những vực này, vực của Vô Song là ma vực.

Ma vực của Vô Song là một không gia tối đen như mực, đồng thời ẩn trong ma vực là vô số đóa quỳ hoa.

Cái này gần như là sự kết hợp từ ma khí của Hắc Long cùng Quỳ Hoa Bảo Điển của Vô Song vậy, thực sự làm Vô Song cực kỳ có hứng thú, cực kỳ muốn kiểm tra sức mạnh đến từ ma vực.

Từng đóa quỳ hoa màu đen nhánh, cánh hoa khắc đầy hắc ám văn tự đồng thời cũng chính vì cái màu đen này mà từng đóa quỳ hoa gần như hòa lẫn vào ma vực, dùng mắt thường là không thể nhìn ra.

Vô Song lúc này đột nhiên tự tin đến lạ, cũng đột nhiên kiêu ngạo đến lạ.

Tâm tình hắn như hòa vào tâm tình đầu Hắc Long thứ 4, hắn thực sự cảm thấy cực kỳ tự tin thậm chí là kiêu ngạo.

Cảm nhận từng đóa hắc ám quỳ hoa trong ma vực của chính mình, Vô Song trong người chiến ý càng ngày càng lớn, lớn đến mức chính hắn cũng không kiểm soát được.

Cái này rất giống khi hắn đột phá Tam Long, khi đó hắn cũng triệt để điên loạn, nếu không phải bản thân cố tình ép cái cảm xúc này xuống, giữ lấy một tia lý trí chỉ sợ khi đó đến cả Thiên hắn cũng dám đánh một trận.

Lại nói trong nội tâm Vô Song hiện tại vô cùng chờ mong.

Hắn mới đến tầng 65 đã có thể đạt đến Tứ Long, vậy nếu hắn có thể đi đến tầng cao nhất, hắn có thể đi xa bao nhiêu?.

Ngũ Long? hay Lục Long?.

Nếu ở thế giới trên kia, Vô Song chưa từng dám nghĩ cái gì Ngũ Long, cái gì Lục Long bởi hắn không thể tìm ra cách giúp Hắc Long tiến hóa nhưng mà hiện tại, Vô Song có lòng tin rất lớn, phi thường lớn.

“Cao thủ âm giới?, vậy liền đến xem cao thủ âm giới có bao nhiêu thực lực”.

Vô Song dứt lời, tốc độ của hắn như một cái bóng lướt đi, thẳng hướng tầng 64.

Quyển 2 - Chương 315: Ác Nhân Cốc (1)

Trong khi Vô Song vừa hoàn thành ma vực thì lúc này Ngu Cơ cùng Độc Cô một lần nữa đối mặt với nhau.

Ngu Cơ thật sự có được sự tự do rất lớn, dù sao Hạng Vũ thường thường sẽ không rời khỏi vị trí của mình, thân thể của hắn không thể di chuyển, nếu muốn rời đi hắn liền phải bỏ ra cái giá không nhẹ, điều này làm chậm quá trình tái tạo cơ thể của chính hắn khá nhiều.

Không có Hạng Vũ đứng ra, cho dù là Quỷ Đế cũng không có tư cách làm đối thủ của Ngu Cơ, càng không có tư cách hỏi nàng đi đâu làm gì, vì vậy Ngu Cơ thực sự cực kỳ tự do.

Ngu Cơ lúc này đối mặt với Độc Cô, ánh mắt mang theo vài phần tò mò.

“Này, ngươi nói ngươi đưa hắn xuống âm giới, nhưng mà hắn cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, hắn có thể thành công không?”.

Độc Cô hiện tại không biết vì lý do gì cũng đã đóng cửa không gian nhà gỗ, trực tiếp ra bên ngoài lựa chọn ngồi xuống, thấy Ngu Cơ hỏi hơi ngẩng mặt lên, nhìn nàng một chút rồi gật đầu.

“Ai có thể thất bại nhưng hắn thì không”.

Dứt lời, Độc Cô ánh mắt hơi híp lại nhìn Ngu Cơ.

“Ngươi lại đang định làm gì? “.

Ngu Cơ cười cười không nói, đầy thần bí xoay người rời đi.

Độc Cô thực sự không hiểu Ngu Cơ đang định làm gì nhưng mà bản thân hắn cảm nhận được trong mắt Ngu Cơ có sát khí.

Là việc gì làm Ngu Cơ hiện ra sát khí?, Ngu Cơ rốt cuộc muốn giết ai?.

Nói thật, với địa vị của Ngu Cơ hiện tại, rất khó có người đáng cho nàng đích thân ra tay, dù sao trong một cõi này, trừ Thiên Đạo, trừ Hạng Vũ cùng Độc Cô ra, còn ai Ngu Cơ không thể giết?, còn ai có tư cách ngang hàng với nàng?.

Ngu Cơ rời đi không bao lâu, lại có người khác xuất hiện, lần này là Lãnh.

Độc Cô phát hiện ra Lãnh, hơi hơi mỉm cười.

“Tiểu tử Đoàn Dự kia sao rồi? “.

Lãnh nghe sư phụ hỏi liền đáp.

“Cũng tiến bộ hơn không ít, Lục Mạch Thần Kiếm của hắn vẫn chưa thể có thể sử dụng tùy ý nhưng cũng không đến nỗi nào”.

Độc Cô nghe được sau đó khẽ gật đầu.

Đoàn Dự có tất cả mọi thứ để trở thành tuyệt đỉnh cao thủ ngoại trừ tâm tình.

Độc Cô thật ra cũng không mong mỏi gì Đoàn Dự có thể vô địch thiên hạ nhưng mà trong khắp thiên hạ này cũng khó có ai thích hợp Lục Mạch Thần Kiếm hơn Đoàn Dự.

Nghĩ nghĩ một chút, Độc Cô lại nói.

“Được rồi, vậy ngươi rời đi trước, tiếp tục giúp ta để ý tiểu tử đó, dù sao ta hiện tại không thể rời khỏi nơi đây”.

Lãnh nhận lệnh của sư phụ, ngoan ngoãn mà cúi đầu.

“Vâng thưa lão sư”.

Nói xong thân hình của nàng rất nhanh hòa vào màn đêm.

Ngu Cơ vừa đi, Lãnh lại đến.

Độc Cô đối với cả hai người này, trong nội tâm chỉ biết thở dài.

Hai người sống cùng một thời kỳ, cũng chẳng vui vẻ gì với nhau nhưng vận mệnh lại trói chặt vào nhau.

Hai người đến hiện tại đều có lựa chọn riêng của chính mình, đều phải vì lựa chọn của mình mà nỗ lực, vì lựa chọn của mình mà trả giá, Độc Cô hiểu cho cả 2 người nhưng hắn cũng không dám nhận định con đường của cả 2 là tốt hay là xấu.

Thở dài một hơi, Độc Cô lại tiến vào trạng thái nhập định, hai mắt chậm rãi nhắm lại.

_________________

Âm giới – Địa Ngục, Diêm La Địa Khu.

Cơ Vĩnh Sinh hiện tại mặt mày càng ngày càng hứng thú, cũng càng ngày càng chăm chú nhìn vào cái tên Vô Song.



Không vì cái gì cả, chỉ vì tốc độ leo tháp của Vô Song bỗng nhiên tăng đột biến.

Tử Thần Thí Luyện kéo dài 5 ngày, sau 5 ngày bất kể thế nào đều sẽ được truyền tống ra ngoài, tức là mỗi người có 120 tiếng trong Sát Sinh Lộ.

Hiện nay là ngày thứ hai của Thí Luyện, Vô Song lúc trước mất gần 48 tiếng mới đi được đến tầng 65.

Tiếp theo Vô Song chỉ dùng 3 tiếng đồng hồ liền thông quan, tiến thẳng tới tầng 40.

Trải qua 48 tiếng, Vô Song rốt cuộc đã đến được tầng 40, cũng có thể coi là một vị trí ‘không thấp’.

Tử Thần Thí Luyện mục tiêu lớn nhất là tìm cao thủ trẻ tuổi thay máu mới cho Địa Ngục nhưng mà cho dù những người không được chọn thì cũng không phải không có thu hoạch gì ví dụ như sau khi kết thúc thí luyện, leo được càng nhiều tầng tháp thì phần thưởng lại càng phong phú.Bình thường đánh nhau vỡ đầu cũng sẽ muốn leo lên dù sao nơi đây sẽ không thực sự chết đi nhưng mà muốn có được phần thưởng thì phải đứng trong Sát Sinh Lộ suốt 120 tiếng, tương đương với trong quá trình tham gia không có bị đào thải, không có bị ‘chết’.

Vì vậy cho dù liều mạng cũng phải biết mình biết ta, biết bản thân có thể đi đến đâu mà quyết định dừng lại.

Những tầng thấp hơn, Vô Song rất khó gặp thí luyện giả nhưng từ tầng 40 điều này đã thay đổi, dù sao tầng 40 / 100 cũng đã không tính thấp, đã được coi là tầng trung thượng, rất nhiều người thực lực không đủ liền quyết định dừng lại ở đây.

Cơ Vĩnh Sinh có thể biết được vị trí các thí sinh trong thí luyện, hắn đương nhiên nhìn ra từ tầng 65 đến tầng 40 thật ra không phải không có ai mà là Vô Song không gặp mà thôi, địa hình quá rộng, số lượng người phân tán ra, nếu không phải may mắn phát hiện ra đối phương thì cũng tương đối khó tìm đến, có tìm đến cũng sẽ mất rất nhiều thời gian, sẽ không ai mất tưng đó thời gian cho những tầng thấp như vậy.

Cơ Vĩnh Sinh dùng ánh mắt xem khắp tầng 40, cố gắng muốn tìm một cái tên thích hợp, một cái tên có thể cho Cơ Vĩnh Sinh một lần nữa đánh giá lại chiến lực của Vô Song, đáng tiếc Cơ Vĩnh Sinh chỉ có thể lắc đầu ngao ngán.

Hắn tiếp tục ngước mắt lên, tầm mắt di chuyển, rất nhanh lại khóa được một cái mục tiêu khác.

____________

Cơ Vĩnh Sinh thấy được mục tiêu để thử sức Vô Song thì Vô Song cũng đang dừng lại quan sát mục tiêu của mình.

Thật ra hắn chẳng cảm nhận được cái quái gì cả, có điều đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nhiều ‘người’ như thế này.

Tại tầng 40, Vô Song rất nhanh có thể cảm ứng được rất nhiều tồn tại, rất nhiều thí sinh trong khu vực lân cận.

Càng đáng nói, cái khu vực này lại là khu vực có hắc ám ma văn mà hắn cần thôn phệ.

Số lượng không ít, tổng cộng 7 người.

Vô Song từ tầng 65 đến tầng 40 vẫn đang điên cuồng thôn phệ hắc ám ma văn đồng thời thứ ma văn này cũng không làm cho Vô Song thất vọng, nó vẫn có tác động rất lớn đến sự thay đổi của Ma Long.

Vô Song đã đạt đến Tứ Ma Long, việc hấp thụ hắc ám ma văn không còn giúp khảm văn tự lên người Ma Long nhưng nó lại cho Ma Long một thứ khác, Vô Song có thể cảm nhận rõ ràng hắc ám ma văn đang biện thành một bộ giáp, một bộ chiến giáp quấn quanh thân rồng tuy nhiên việc này cực kỳ hao tổn.

Từ tầng 65 đến nay, Vô Song mới đủ hắc ám ma văn để thành một bộ giáp cho đầu Hắc Long thứ nhất.

Nếu cứ cái đà này, Vô Song ước tính chỉ sợ ngay cả tầng cao nhất thì hắn cũng không thể hoàn thành việc trú giáp cho Ma Long.

Tất nhiên hoàn thành hay không thì hắn vẫn phải làm tốt nhất, kiếm nhiều hắc ám ma văn nhất có thể.

Lại nói những kẻ ở gần khu vực này, bọn họ không lựa chọn chiến đấu với nhau mà đều cách nhau một khoảng tương đối, ánh mắt quan sát đối thủ của mình nhưng tuyệt không có ý định động thủ, lý do vì sao thì Vô Song cũng là không biết.

Nghĩ nghĩ một chút những người này, Vô Song không nghĩ ra cách nào làm bọn họ rời đi hoặc giải quyết việc này trong yên bình.

Việc hắn hấp thụ hắc ám ma văn vốn không thể để người bên ngoài nhìn thấy, dù sao Vô Song cũng không rõ hắc ám ma văn là cái gì, quý giá ra sao, người khác thấy hắn hấp thu được thứ này còn có biểu hiện gì.

Vô Song rốt cuộc quyết định hiện thân.

Vô Song nhanh chóng bước đến khu vực có hắc ám ma văn, đồng thời theo động tác này của hắn, 7 kẻ kia cũng đều hướng ánh mắt trở lại.

Tất nhiên chỉ là nhìn một cái sau đó tăng cường đề phòng, bản thân sẽ không thực động thủ >

Bọn họ không mạnh mẽ gì cho cam, việc đến tầng này rồi lựa chọn không tiến lên cũng là vì an toàn, đồng thời cũng vì an toàn, nếu không bị công kích trước liền sẽ không tự động tấn công kẻ khác.Vô Song thấy những người này đều không có ý tấn công mình, lại thấy bọn họ cũng không có ý cử động, Vô Song suy nghĩ một chút, vẫn là lên tiếng.

“Các vị, rời đi thôi, khu vực này ta muốn chiếm dụng rồi”.

Vô Song lên tiếng làm cả 7 người giật mình, ánh mắt không khỏi nhìn về Vô Song một lần nữa, trong ánh mắt nhìn Vô Song như nhìn thằng ngu vậy.

Bọn họ ở đây thực lực cũng là tương đương, ở tầng này dĩ nhiên cũng có kẻ mạnh kẻ yếu nhưng mạnh yếu cũng không chênh lệch bao nhiêu, Vô Song cũng là người đến tầng 40, đương nhiên cũng chẳng mạnh mẽ gì cho cam, dĩ nhiên còn muốn bọn họ rời đi?.

Người gần nhất với vị trí đứng của Vô Song lúc này ánh mắt hướng lên, sau đó trong mắt có sát khí.

“Rời đi?, ngươi đến sau còn muốn ta rời đi?, khẩu khí thật lớn”.

Những người tham gia thí luyện đều mặc đồng nhất một loại trạng phục, không ai nhận ra ai, hơn nữa khí thế lại càng không lộ, trừu khi tự mình ra tay nếu không rất khó nhìn ra mạnh yếu.

Vô Song nhìn đối phương nói vậy, cũng chỉ cười cười.

Vô Song hiện tại cũng rất khác với lúc hắn đang ở tầng 100, ít nhất hắn cũng có kha khá thông tin.

Sau khi đánh bại Xích Mị, sau khi đột phá đến Tứ Long, Vô Song cũng không phải không gặp một cái bóng nào, trái lại hắn đã hạ không ít đối thủ.

Từ miệng bọn họ, hắn cũng hiểu quy tác của trò chơi này, cũng hiểu được điều gì phải để ý, điều gì phải cẩn thận.

Tính cách của Vô Song cũng không phải là dễ nói chuyện, hắn chỉ là đang... thông báo mà thôi.

Đối phương vừa dứt lời, thân ảnh Vô Song lập tức biến thành tàn ảnh, cực tốc lao tới.

Trong thí luyện này, Vô Song biết có 10 kẻ phải cẩn thận.

Vô Song cũng biết từ tầng 30 trở lên, Sát Sinh Lộ sẽ thay đổi.

Vô Song cũng biết leo được càng cao, phần thưởng càng lớn nhưng mà cũng càng sợ bị loại bỏ.

Hắn cũng biết, so với đám người ở tầng 40, hắn chắc chắn vượt xa bọn họ.

Vô Song không có cách nào biết được những người này mạnh hay yếu dựa trên một cái nhìn, một ánh mắt nhưng mà hắn bị sự kiêu ngạo của Hắc Long ảnh hưởng.

Nếu hắn đạt đến trạng thái Tứ Long, lại tu thành Ma Vực còn không đánh lại mấy kẻ ở tầng 40 thì hắn lấy tư cách gì tiến lên vị trí càng cao hơn?.

Thế là Vô Song động.

Kẻ vừa lên tiếng còn không kịp phản ứng gì, trọng quyền của Vô Song đã đánh tới.

Một quyền nện thẳng vào mặt đối phương, theo lực quyền của Vô Song cùng thân thể hắn, một quyền này ấn thẳng kẻ kia ngã rầm xuống, quyền kình kinh khủng đánh xuyên mặt nạ đối phương, trực tiêp đánh nát cả đầu.

Đến khi Vô Song thu tay lại, toàn bộ thân hình đối phương hóa thành một đám hắc khí, sau đó chân chính biến mất.

Sáu người còn lại phải dùng từ bàng hoàng để hình dung, sau đó rất nhanh cả người căng cứng, theo phản ứng mà đứng bật cả lên nhưng cũng không có ai tấn công Vô Song.

Tất cả đều lựa chọn như nhau, nhìn Vô Song thật kỹ rồi bắt đầu tự động lùi lại, tự động rời đi hơn nữa rời đi khoảng cách rất xa.

Vô Song đứng đó, đưa tay ra nhìn bàn tay của mình, không khỏi một lần nữa gật đầu.

Uy lực thân thể của hắn không phải lần đầu tiên hắn được nhìn thấy nhưng vẫn đang với nó tán thưởng không thôi.

Vô Song hiện tại không thể ma hóa nhưng mà chỉ tính riêng thân thể, thật ra Tứ Long cũng đã không thua kém Tam Long khi bước vào ma hóa là bao.

Hắn hiện tại không cần ma hóa cũng có thể đạt đến chiến lực thập nhị tinh đến thập tam tinh.

Thực sự đã không yếu.

Vô Song vừa đánh gái bản thân mình, vừa không khỏi đánh giá chiến lực đám người này.

Chiến lực đại khái đều là từ tam tinh trở lên.

Vô Song không biết trên tầng cao hơn còn có cái gì, còn có kẻ có chiến lực viễn siêu đế vị hay không nhưng mà hắn vẫn đang tương đối tự tin với thực lực bản thân hiện nay.

Ngoài việc này ra, Vô Song cũng không khỏi bội phục Âm Giới.

Thí luyện này có cả ngàn người, kẻ yếu nhất cũng ngang tam tinh cường giả nhân loại, phải biết cảnh giới của bọn họ đều là đồng nhất, tức là cảnh giới bị hạ đi đến mức độ thích hợp cho thí luyện, bọn họ chỉ là dùng ‘trảm hồn’ mà cử phân thân đến đây, nếu là chân chính bản tôn xuất hiện, cũng không biết là cảnh giới gì?.

Đương nhiên nếu thí luyện này chỉ giới hạn cảnh giới ngang ngửa với ‘ngũ tuyệt’ trên dương gian thì Vô Song đúng là không có gì phải lo lắng.

Cùng cảnh giới ngũ tuyệt, chiến lực có biến thái hơn nữa, liệu có thể vượt qua đế vị?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau