CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 416 - Chương 420

Quyển 2 - Chương 306: Tảo Địa Thần Tăng (1)

Hoa Sen Liên Ngẫu muốn thành hình cũng không phải trong một sớm một chiều tuy nhiên trên đời lại có một vật có thể giúp đóa hoa sen này xảy ra biến hóa về chất sau đó thăng hoa mà hóa hình.

Hoa Sen Liên Ngẫu muốn trưởng thành thì cũng chỉ khoảng nửa tháng thời gian nhưng từ lúc trưởng thành đến lúc hóa hình thì phải mất 1 năm thời gian, trừ khi sử dụng Túy Sinh Mộng Tửu để tưới.

Túy Sinh Mộng Tửu có thể liệt vào hàng tiên phẩm nhưng mà loại rượu này cũng không ai dám uống.

Chỉ cần uống một ngụm Túy Sinh Mộng Tửu liền coi như chết đi.

Túy Sinh Mông Tửu có thành phần quan trọng nhất chính là Mạnh Bà Thang.

Uống một ngụm Túy Sinh Mộng Tửu, tất nhiên quên hết toàn bộ sự việc kiếp này, trí nhớ bị xóa sạch.

Đây không phải là mất trí nhớ bởi mất trí nhớ chung quy có cơ hội tìm lại được, vẫn có khả năng hồi phục trí nhớ nhưng Túy Sinh Mộng Tửu chính là xóa trí nhớ, cho dù làm cách nào cũng không thể nhớ lại được, coi như trí nhớ của ngươi được tính lại từ đầu, là một trang giấy trắng.

Người không còn một chút trí nhớ nào, vậy còn là người đó hay không?, chỉ sợ sau khi uống xong, sự tồn tại của chính bản thân mình cũng bị phủ định.

Tất nhiên Túy Sinh Mộng Tửu được liệt vào hàng tiên phẩm cũng không phải chỉ có công dụng như vậy, nó còn một vài công dụng khác, điển hình nhất ở bên trong Túy Sinh Mộng Tửu ẩn chứa một tia lực lượng luân hồi.

Luân hồi có thể lau đi sự tồn tại của một người, có thể dễ dàng xóa đi trí nhớ của một người, vì Túy Sinh Mộng Tửu vốn được làm từ nước Mạnh Bà Thang, dĩ nhiên cũng sẽ mang theo một tia luân hồi lực lượng.

Có một tia luân hồi lực lượng này, muốn Hoa Sen Liên Ngẫu hóa hình... cũng đủ rồi.

Để có được Túy Sinh Mộng Tửu đối với Độc Cô cũng không khó, dù sao đây là sản phẩm có thể kiếm được ở âm giới nhưng để mang thứ này lên dương giới thì lại có chút phiền phức, nhất định phải cần Ngu Cơ giúp đỡ.

Độc Cô nhờ Ngu Cơ, dùng đạo lực bảo vệ bình Túy Sinh Mộng Tửu này, khi nó có đạo lực bảo về thì về một ý nghĩa nào đó, nó được thiên đạo thừa nhận, được thiên đạo thừa nhận liền có thể tồn tại nơi dương gian, chỉ có vậy mới bắt đầu khiến liên ngẫu thành hình.

Túy Sinh Mộng Tửu không hổ là hàng tiên phẩm, khi đổ bình nhỏ này lên hoa sen, hoa sen bốc lên một đoàn khí trắng, sau đó bắt đầu kịch liệt run rẩy.

Tiếp theo chỉ thấy khí trắng bắt đầu ngưng tụ thành một đám mây, toàn bộ đài sen bên dưới đang chậm rãi xoay tròn, theo mỗi vòng xoay của nó lại có thể cảm giác được đài sen héo rút đi một phần.

Ngu Cơ lần đầu tiên mới thấy chuyện như vậy, ánh mắt tràn ngập hứng thú.

“Này... thứ này bao giờ mới thành hình?”.

Độc Cô nhìn nàng một chút, rồi lại nhìn Liên Ngẫu đang xoay tròn, khẽ cười.

“Nhiều nhất 2 tiếng “.

Ngu Cơ nghe xong, trực tiếp lực chọn xếp bằng nhắm mắt lại, im lặng đợi qua thời gian này.

Với cao thủ như nàng, một lần tiến vào nhập định thậm chí vài ngày trôi qua, thời gian 2 tiếng quả thực quá ngắn.



Đương nhiên đây là với nhập định, thời gian hai tiếng đồng hồ còn có thể làm rất nhiều việc, ví dụ phân thắng bại giữa đế vị với đế vị vậy.

__________________

Cùng là đế vị cao thủ như nhau nhưng Nhật Nguyệt Tôn Giả lại là thân thể thành đế về phần Tảo Địa Thần Tăng thì đi theo con đường võ đạo thành đế.
Hai con đường này khó phân cao thấp, dù sao Long Tượng Cổ Phật cũng đi theo con đường thân thể thành đế, Long Tượng Cổ Phật vẫn cứ hùng cứ Tây Vực, trở thành đệ nhất cao thủ của Tây Vực, vì vậy có thể nói chỉ cầm chạm đến một chữ đế, gần như rất khó phân ra cao thấp.

Tất nhiên khoảng cách giưa Nhật Nguyệt Tôn Giả cùng Tảo Địa Thần Tăng thật ra vẫn còn.

Hai người thiếu quá trình tích lũy của đế vị, hai người tuy thân thể thành đế nhưng thân thể này chính là được Thiên Đạo cấp cho, được Thiên Đạo làm cho thăng hoa chứ không phải tự thân thực lực,không phải cảnh giới chân chính của bọn họ.

Nhật Nguyệt Tôn Giả nếu có thời gian, tiến vào bế quan củng cố cảnh giới sau đó mới xuất thế thì bọn họ chính là đế vị nhưng mà hiện tại thì còn thiếu một chút có điều Nhật Tôn Giả người này cũng không quá quan tâm tới việc củng cố cảnh giới.

Có thể Nguyệt Tôn Giả còn thiếu một chút mới có thể so sánh với đế vị cao thủ nhưng Nhật Tôn Giả tay nắm Thánh Hỏa Lệnh được liệt vào hàng thần binh, có Thánh Hỏa Lệnh trong tay hắn hoàn toàn xóa đi khoảng cách của mình với đế vị bình thường, thậm chí còn ẩn ẩn vượt qua chiến lực của đế vị một phần.

Lúc này bốn người đứng đối mặt với nhau, Nhật Nguyệt Tôn Giả nhìn hai vị cường nhân đại diện cho Phật Giáo cùng Đạo Giáo.

Bản tâm Nhật Nguyệt Tôn Giả là không muốn đánh nhưng hiện tại không đánh cũng phải đánh.

Nhìn Tảo Địa Thần Tăng từ đầu đến cuối mắt không mở ra, trong mắt Nhật Tôn Giả lóe lên sát khí.

“Thiên Vũ Chính Tắc, ngươi cùng con lừa trọc kia quyết đấu, ta giải quyết nhanh đạo sĩ mũi trâu, sau đó hai chúng ta hợp công, cùng giết con lừa trọc kia “.

Nguyệt Tôn Giả nghe vậy gật đâu nhưng trong mắt vẫn có sự kiêng kỵ nồng đậm.

Ở Tây Vực ai chẳng biết Long Tượng Cổ Phật là đệ nhất cường giả?, về phần Trung Nguyên có ai chưa nghe danh Tảo Địa Thần Tăng?.

Thiên hạ còn đồn, Tảo Địa Thần Tăng tự mình đánh chết một đầu ma vật cấp đế.

Ma vật cấp đế có thể không mạnh bằng đế vị cao thủ thông thường nhưng một chữ ‘đế’ thì chưa bao giờ nhẹ cả, đánh bại ma vật, đánh lui ma vật khác rất nhiều với đánh chết ma vật.

Có thể đánh chết ma vật, đại diện cho chiến lực Tảo Địa Thần Tăng cực kỳ kinh người.

“Hoắc lão, hay để ta giải quyết Vương Trùng Dương?, ngươi dùng Thánh Hỏa Lệnh quyết đấu với lão tăng kia?, dù sao ta thực sự rất muốn lãnh giáo kiếm pháp Toàn Chân giáo, kiếm pháp Trung Nguyên, muốn biết đao pháp Phù Tang hay kiếm pháp Trung Nguyên mạnh hơn”.Lời nói của Nguyệt Tôn Giả có đầu có cuối, có trước có sau nhưng mà nói thẳng ra, hắn không muốn tự mình áp trận đánh với Tảo Địa Thần Tăng.

Đùa gì thế?, hắn với Nhật Tôn Giả trên danh nghĩa là đồng bọn nhưng ai chẳng biết bao năm qua Bái Nguyệt Giáo cùng Minh Giáo luôn ngứa mắt nhau?.

Hắn cùng Nhật Tôn Giả căn bản không có cái giao tình khỉ gì, vì cái gì lại ôm việc khó vào người?.

Nhật Tôn Giả đại diện cho Minh Giáo, đại diện cho Ba Tư, hắn nắm thần binh của Ba Tư – Thánh Hỏa Lệnh.

Nguyệt Tôn Giả tuy đại diện cho Bái Nguyệt Giáo, tuy hắn có thể ảnh hưởng nhất định tới Phù Tang Quốc nhưng mà tuyệt chẳng phải toàn bộ.

Thiên Hoàng cùng Bái Nguyệt Giáo Chủ vẫn luôn minh tranh ám đấu, Thiên Vũ Chính Tắc hắn tuy nhiên là nhân vật số 1 số 2 đất Phù Tang nhưng hắn muốn mang thần binh Phù Tang Quốc rời khỏi bản thổ lại là việc không thể, thứ này vẫn còn đang trong tay Thiên Hoàng.

Không có thần binh, hắn nào dám ôm việc khó vào người?.

Theo Nguyệt Tôn Giả cảm thấy, việc hắn đánh cùng Tảo Địa Thần Tăng không khác gì việc Vương Trùng Dương đánh cùng Nhật Tôn Giả mang theo thần binh Thánh Hỏa Lệnh vậy, đều nguy hiểm như nhau.

Nhật Tôn Giả nghe Nguyệt Tôn Giả nói, nhíu chặt lông mày lại nhưng mà hắn cũng có suy nghĩ của mình.

Hắn ghét Đạo Giáo là việc ai cũng biết, hắn rất muốn giết Vương Trùng Dương nhưng mà nếu về mặt lợi ích mà nói, Phật Giáo mới là kẻ thù lớn nhất của Minh Giáo.

Minh Giáo cùng Phật Giáo ở Tây Vực vẫn đang điên cuồng tranh đoạt tín ngưỡng, tranh đoạt giáo đồ.

Nếu hắn hôm nay đánh bại đệ nhất cao thủ Phật Môn, tin này truyền ra ngoài, địa vị của hắn ở Tây Vực lại càng lớn, hơn nữa Minh Giáo còn có thể gây ra đại tiếng vang, thừa cơ công kích Phật Giáo, việc gì không làm?.

Về phía Nguyệt Tôn Giả cùng Vương Trùng Dương... hắn cảm thấy Vương Trùng Dương giỏi lắm cũng chỉ ngang ngửa với hai người bọn hắn khi chưa được Thiên Đạo trợ lực, thực lực cỡ đó sao có thể gây sóng gió gì?.

Nếu muốn đánh bại Tảo Địa Thần Tăng vẫn cần sự giúp đỡ của Nguyệt Tôn Giả, nghĩ nghĩ một chút, hắn gật đầu.

“Ân, vậy phân chia như thế, có điều Thiên Vũ Chính Tắc ngươi giải quyết lỗ mũi trâu kia nhanh một chút, đừng nói đường đường đế vị được đại nhân phong tặng đánh không lại một cái ngũ tuyệt đỉnh phong”.

Thế là hai vị Nhật Nguyệt Tôn Giả rất nhanh chia xong.

_____________

Nhật Nguyệt Tôn Giả chọn đối thủ, ở bên cạnh hai vị cao thủ Phật – Đạo căn bản cũng chưa động.

Nhìn Tảo Địa Thần Tăng vẫn đứng im trên tảng đá lớn, Vương Trùng Dương chỉ có thể thở dài.

Vương Trùng Dương sau đó nhìn thấy Nguyệt Tôn Giả chém ra một đường đao khí về phía mình, ánh mắt khẽ nhíu, trước khi né tránh đao khí còn không quên nhìn Tảo Địa Thần Tăng một lần nữa.

Cuối cùng Vương Trùng Dương chuyển thân, thân hình cấp tốc lùi ra xa.

Vương Trùng Dương vừa lùi, Nguyệt Tôn Giả đã lao đến áp sát hắn, đao khí tung hoành, thoạt nhìn khí thế lớn vô cùng.

Về phần Nhật Tôn Giả, ngay lúc Vương Trùng Dương lùi lại, hắn đã lao tới, tay nắm Thánh Hỏa Lệnh, trên người bao quanh bởi ngập tràn hỏa diễm, thẳng hướng Tảo Địa Thần Tăng mà đập xuống.

Quyển 2 - Chương 307: Tảo Địa Thần Tăng (2)

Nguyệt Tôn Giả hướng về Vương Trùng Dương mà ra tay.

Nhật Tôn Giả đối thủ đương nhiên là Tảo Địa Thần Tăng.

Tay nắm Thánh Hỏa Lệnh, trong lòng Nhật Tôn Giả lúc này tràn ngập nộ hỏa.

Hắn không hiểu lý do tại sao, đến bây giờ Tảo Địa Thần Tăng vẫn cứ nhắm mắt?.

Nhật Tôn Giả nắm Thánh Hỏa Lệnh, mạnh mẽ gầm lên.

“Thánh Hỏa Lệnh – Viêm Long Vô Song”.

Thánh Hỏa Lệnh mạnh mẽ đập xuống, cùng lúc Tảo Địa Thần Tăng đưa tay ra.

Tảo Địa Thần Tăng mạnh thế nào?, cái này không mấy ai trong thiên hạ rõ, chỉ biết tất cả những ai từng đấu với Tảo Địa Thần Tăng đều chưa từng quay lại đấu lấn thứ 2.

Bàn tay trống không đưa ra, bỗng một bức tường khí xuất hiện, Nhật Tôn Giả chỉ cảm thấy nội lực kinh khủng khiếp của Tảo Địa Thần Tăng đè nén lên vùng không gian này, nội lực của ông hùng hồn đến nỗi như có cuồng phong thổi qua, quần áo của Nhật Tôn Giả rung lên bần bật.

Thánh Hỏa Lệnh uy lực vô song nhưng sau khi chạm vào bức tường nội lực kia, cho dù là Nhật Tôn Giả cũng bị đánh bật lại.

Nhật Tôn Giả lộn vòng trên không trung, rất nhanh ổn định thân thể, ánh mắt khó coi mà nhìn Tảo Địa Thần Tăng.

Thần Tăng lúc này hai mắt vẫn nhắm, một tay đã thu về đặt trước ngực, chân cũng không bước ra một bước.

“A Di Đà Phật, Hoắc thí chủ vẫn nên rời khỏi đây thì hơn”.

Dùng một tay đặt trước ngực, đầu khẽ cúi, một bộ phật pháp vô biên.

Nhật Tôn Giả càng nhìn, nộ hỏa càng tăng, hắn không nghĩ ngợi gì, lại bất chấp tất cả mà tấn công.

“Thánh Hỏa Lệnh - Địa Ngục Viêm Long”.

Cánh tay của Nhật Tôn Giả rung lên, tay hắn còn nổi cả gân xanh, đối với Thần Tăng lại tiếp tục chém ra một đường.

Hỏa diễm kinh khủng đến nỗi nó chuyển sang màu nâu sẩm, hơi nóng như nung được cả sắt thép, Thánh Hỏa Lệnh từ trên cao chém xuống giống hệt một thanh địa ngục ma đao vậy.

Tảo Địa Thần Tăng lần này lại đưa tay ra, nắm ngón tay biến thành trảo, nhẹ ấn.

Nhật Tôn Giả chỉ cảm thấy một đường nội lực hùng hồn vô cùng vô tận đánh về phía mình, có một cánh tay hư ảo kéo dài từ tay của Tảo Địa Thần Tăng mạnh mẽ chặn lại một chém từ Thánh Hoa Lệnh, sau đó cánh tay hư ảo kia như phát lực, một lần nữa bật lùi Nhật Tôn Giả ra ngoài.

Lần này hắn đã không dễ dàng lùi lại như vậy nữa, lần này hắn phải bước về sau 3 bước mới có thể triệt tiêu toàn bộ dư chấn ủa đòn vừa rồi, ánh mắt nhìn Tảo Địa Tăng đã có vài phần kinh sợ.

Đây là lần đầu tiên, Nhật Tôn Giả cảm nhận được có người nội lực cao tới mức này, không cần chiêu thức hoa mỹ, cũng không cần né tránh, trực tiếp dùng nội lực cứng đối cứng, bức lui đối phương về phía sau.

Nhật Tôn Giả đương nhiên không phải loại gan nhỏ, năm xưa hắn từng cùng Hoàng Thường đánh một trận, kể cả thua thảm nhưng chiến ý chưa bao giờ cạn, huống hồ là hiện tại gặp mặt Tảo Địa Tăng?.

Nhật Tôn Giả tay nắm chặt Thánh Hỏa Lệnh một lần nữa, nhưng lại không sử dụng võ kỹ, hắn sử dụng như một thanh kiếm, thân hình cấp tốc tiến tới, chém về phái Tảo Địa Thần tăng.

Tảo Địa Thần Tăng lần này vẫn không có mở mắt, khi khoảng cách giữa hai bên càng ngày càng gần, Tảo Địa Tăng rốt cuộc mở miệng.

“A di đầ phật, thiện tai thiện tai”.

Vừa dứt lời, một tiếng rống lớn vang lên, âm ba công kích đánh thẳng về phía Nhật Tôn Giả.

Đây gần như là tiếng gầm kinh động cả trời đất vậy, như sấm sét giữa trời quang.

Nhật Tôn Giả chỉ cảm thấy đầu mình ung lên, không khỏi loạng choạng lùi lại một lần nữa, đây là lần thứ ba hắn tấn công Tảo Địa Tăng đồng thời đều không công mà lui.

Nhật Tôn Giả khó khăn lắc đầu, đánh tan tạp âm trong thức hải của mình, khuôn mặt vô cùng khó coi nhìn về phía Tảo Địa Thần Tăng.

Một chiêu vừa rồi hắn căn bản không lạ gì, đây là Thiếu Lâm Sư Tử Hống.

Nếu là người khác sử dụng Sư Tử Hống... ví dụ như Tạ Tốn chẳng hạn, chỉ sợ Nhật Tôn Giả sẽ dùng Thánh Hỏa Lệnh đập nát hàm răng đối phương, Sư Tử Hống rất khó ảnh hưởng đến hắn nhưng mà với Tảo Địa Thần Tăng thì khác.

Nếu nội lực của Nhật Tôn Giả là biển thì nội lực của Tảo Địa Tăng chỉ sợ là thiên không, nội lực quá mạnh như vô cùng vô tận không thấy điểm cuối, một tiếng hống trực tiếp bức lui Nhật Tôn Giả, khiến hắn không công mà về, không thể không thu tay.

Nhật Tôn Giả nhìn lên Tảo Địa Thần Tăng đang đứng chỗ cao, lúc này Tảo Địa Thần Tăng đã mở mắt.

Không nhìn vào đôi mắt kia thì thôi, vừa nhìn Nhật Tôn Giả đã cảm thấy không đúng.

Đôi mắt kia thật ra tương đối bình thường, không có cảm giác gì đặc biệt nhưng không hiểu sao Nhật Tôn Giả liền cảm thấy quen thuộc.

Hắn có cảm giác, mình đã gặp qua đối phương ở đâu đó, nhưng hiện tại lại không thể nhớ ra.

Đương nhiên Nhật Tôn Giả cũng chắc chắn, hắn không phải quen thuộc với hình dạng này của Tảo Địa Thần Tăng.

Trong thâm tâm của Nhật Tôn Giả, chẳng rõ vì sao hắn lại có một hình bóng mơ hồ, hắn như nhớ về một ai đó... người này tuyệt đối không phải Tảo Địa Tăng trước mặt bất quá hắn căn bản nhớ không được mà thôi.

Tảo Địa Tăng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu cùng Nhật Tôn Giả.

Một cái gật đầu này, cứ như chào hỏi người quen cũ vậy.

Nhật Tôn Giả không khỏi dừng tay mà lên tiếng.



“Ngươi rốt cuộc là ai?, ta có cảm giác ngươi rất quen thuộc?, rõ ràng đã gặp ngươi ở đâu đó? “.

Tảo Địa Tăng không đáp, lần này chính ông tự mình động thủ, rốt cuộc đã rời khỏi vị trí mỏm đá kia.

Có một điều Nhật Tôn Giả không biết, Tảo Địa Tăng đang nhường hắn 3 chiêu.

Về phần tại sao Tảo Địa Tăng nhường, cái này không ai rõ.

Trước khi Tảo Địa Tăng động thân nhìn không có cái gì xảy ra nhưng khi ông ta vừa biến mất, tảng đá lớn lúc nãy nơi ông đứng liền nát vụn.

Tảo Địa Tăng nắm giữ Thiếu Lâm đệ nhất nội công – Dịch Cân Kinh.

Cái này không phải chuyện hiếm lạ gì, cũng như ai ai cũng biết Long Tượng Cổ Phật nắm giữ Long Tượng Bàn Nhược Công hay Vương Trùng Dương nắm giữ Tiên Thiên Công vậy.

Chỉ là hiếm ai biết, ngoại trừ Dịch Cân Kinh, Tảo Địa Tăng còn nắm giữ bao nhiêu thần công Thiếu Lâm mà thôi.

Tảo Địa Tăng tuyệt đối rất nhanh, thân hình như một cơn gió, gần như sau một cái chớp mắt đã hiện ra trước mặt Nhật Tôn Giả, bàn tay mở ra, lấy năm ngón thành trảo, thân ảnh như quỷ mị vòng ra sau, đưa tay đánh thẳng vào gáy Nhật Tôn Giả.
Một chiêu này là Thiếu Lâm Tuyệt Học – Đại Lực Kim Cương Chưởng.

Một cái ‘gõ ‘ đầu này nếu thực sự thành công, chỉ sợ cao thủ cỡ Mộ Dung Bác – Tiêu Viễn Sơn sau một chiêu đã bị chế ngự.

Tất nhiên Nhật Tôn Giả mạnh hơn hai lão nhân kia nhiều, thấy kình phong ập vào mặt, một tay của hắn cũng đưa ra.

“Càn Khôn Đại Na Di”.

Nhật Tôn Giả tay trái đưa ra, gạt tay của Tảo Địa Tăng, một cỗ nhu kình từ trong tay trái của hắn xuất hiện, hắn dùng nhu kình trực tiếp xoay cổ tay, đè tay của Tảo Địa Tăng xuống, sau đó tay trái khẽ dịch, đánh thẳng vào bả vai Tảo Địa Tăng.

Tảo Địa Tăng không tránh không né, cũng xoay cổ tay, năm ngón tay thành trảo tóm lấy tay Nhật Tôn Giả, đồng thời vận kình lực.

Đây là Thiếu Lâm – Long Trảo Công.

Nhật Tôn Giả tay trái còn chưa kịp ra đòn đã cảm thấy đau đớn vô cùng, sắc mặt liền nhăn lại nhưng mà hắn là cường giả thân thể thành đế, đau đớn là có nhưng thương tổn gần như bằng 0.

Nhật Tôn Giả rất nhanh biến quyền thành trảo, lực lượng trên cánh tay bành trướng, cũng tóm lấy cánh tay của Tảo Địa Tăng, tay phải nắm Thánh Hỏa Lệnh đơn giản một đập.

Thánh Hỏa Lệnh đập vào người Tảo Địa Tăng, Tảo Địa Tăng cũng không có động tác gì, thậm chí không làm ra tránh né.

Chỉ thấy Thánh Hỏa Lệnh đập vào đầu ông, nghe ‘coong’ một tiếng, không khỏi bị đánh bật ra.

Lần này cho dù là Nhật Tôn Giả cũng kinh hãi gần chết.

Đây không phải là thân thể của Tảo Địa Tăng cứng đến đâu, Nhật Tôn Giả chỉ cảm thấy một vô hình vật cản ngăn lại mình đụng vào thân thể Tảo Địa Tăng mà thôi.

Sau đó Nhật Tôn Giả cũng phát hiện ra, xung quanh hắn cùng Tảo Địa Tăng xuât hiện một cái lồng giam... gần như một cái chuông vậy.

“Không thể nào?, Thiếu Lâm Kim Chung Trạo? “.

Nhật Tôn Giả vừa biết mình đang ở trong Kim Chung Trạo, sắc mặt hơi tái, Thánh Hỏa Lệnh lại xuất hiện hỏa diễm, mạnh mẽ đánh về phía bên cạnh.

“Thánh Hỏa Lệnh – Hỏa Long Trục Nhật”.

Hỏa long vờn quanh người, sau đó quấn quanh cánh tay phải Nhật Tôn Giả, theo động tác của Thánh Hỏa Lệnh, nó gầm thét phóng ra, lao vào bức tường vô hình do Tảo Địa Tăng thiết lập.

Một chưởng này cực kỳ kinh khủng, trực tiếp làm toàn bộ bức tường vô hình rung động như sắp bị đánh nát nhưng mà bức tường này... rốt cuộc vẫn đứng vững.

Nhật Tôn Giả thấy vậy, lại nắm chặt Thánh Hỏa Lệnh, hắn muốn nhanh nhanh đập nát cái lồng giam này nào ngờ hắn... thấy Tảo Địa Tăng mỉm cười.

Tảo Địa Tăng từ đầu đến giờ, tay phải luôn để sau lưng, lúc này cũng không có ý định vận dụng tay phải.

Chỉ thấy tay trái ông phát lực, nội lực hùng hồn của Dịch Cân Kinh điên cuồng phóng ra, gần như nghiền ép Nhật Tôn Giả.

Nhật Tôn Giả như cảm giác cánh tay trái của mình sắp bị đối phương bóp nát vậy.

Hắn cũng không dám liều, Quang Minh Thánh Hỏa Công tầng 12 toàn bộ vận dụng, lại thêm Thánh Hỏa Lệnh, thân hình triệt để trở thành hỏa nhân.

Tay trái nắm chặt cánh tay Tảo Địa Tăng, hai người bắt đầu đấu nội lực.

Dịch Cân Kinh lấy ngũ hành làm chủ, nội lực của Dịch Cân Kinh là khó nắm bắt nhất, mang đủ thuộc tính Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ.

Ngũ hành sinh sinh bất tức, ngũ hành tương sinh tương khắc, vĩnh viễn không thể khô cạn, đây chính là nguyên lý nội lực của Dịch Cân Kinh.

Quang Minh Thánh Hỏa Công lại đẩy dương cương nội lực lên đến đỉnh điểm, đưa nguyên tố ‘hỏa’ thăng hoa đến cực điểm, cứ như vầng thái dương thiêu cháy cả nhân gian vậy.

Nhật Tôn Giả lại có Thánh Hỏa Lệnh, có thể khuếch đại uy lực dương cương nội lực, hắn đương nhiên không sợ đấu nội lực với Tảo Địa Tăng.

Hai người cứ như thế cầm chân nhau nhưng Nhật Tôn Giả càng ngày càng cảm thấy không ổn.

Tay phải của Tảo Địa Tăng vẫn không sử dụng.Nhật Tôn Giả cứ có cảm giác mình đang bị ‘chấp’ vậy.

Nghĩ mà xem, người ta không có thần binh, người ta đến cả tay phải cũng không dùng, chỉ dùng tay trái liền ngang ngửa với ngươi?, mặt mũi để đâu?, uy danh Minh Giáo Giáo Chủ để đâu?.

Càng nghĩ, Nhật Tôn Giả càng giận sôi lên.

Nhật Tôn Giả một bên đấu nội lực với Tảo Địa Tăng, một bên xoay Thánh Hỏa Lệnh, chém thẳng vào cổ Tảo Địa Tăng.

Hắn muốn ép Tảo Địa Tăng dùng tay phải.

Nào ngờ lại nghe ‘coong’ một tiếng, lần này không phải vô hình nội lực cản lại, mà là chân chính nhục thân va chạm.

Thiếu Lâm – Thiết Đầu Công.

Tảo Địa Tăng lần này lại nhắm mắt, một bộ khí định thần nhàn, tiếp tục dùng nội lực cứng đối cứng.

Nhật Tôn Giả ánh mắt long sòng sọc, tay nắm Thánh Hỏa Lệnh, lại chém thẳng vào người Tảo Địa Tăng.

Lại nghe ‘coong’ một tiếng, Thánh Hỏa Lệnh vẫn bị bật ra.

Thiếu Lâm – Thiết Bố Sam.

Nhật Tôn Giả lại nắm Thánh Hỏa Lệnh, hắn liên tục công kích lên nhục thân Tảo Địa Tăng.

Không biết đã đánh bao nhiêu chiêu, đến mức cổ tay của hắn còn có chút đau, có điều tất cả đều vô dụng.

Tảo Địa Tăng trước mặt như không phải là con người vậy, nhục thân của hắn thậm chí còn cứng hơn cả thép nguội, cứng hơn cả huyền thiết.

Thánh Hỏa Lệnh vô kiên bất tối, không gì phá nổi vậy mà đập vào người Tảo Địa Tăng... khiến Nhật Tôn Giả có cảm giác mình đang đánh vào một cái Thánh Hỏa Lệnh khác vậy.

Tảo Địa Tăng đứng im chịu không biết bao nhiêu chiêu, rốt cuộc lại mở mắt, đối với Nhật Tôn Giả khẽ cười.

“Hoắc thí chủ, buông tay đi thôi”.

Nhật Tôn Giả đương nhiên không phục, nội lực của hắn cùng nội lực Tảo Địa Tăng vẫn đang điên cuồng đấu nhau, cản bản khó phân ra thắng bại, vì cái gì nói hắn thua?.

Hắn không làm tổn thương được đối phương nhưng mà đối phương cũng đâu tổn thương được hắn?.

“Hừ, lừa trọc bớt nói nhảm, ngươi có thể làm gì được bản tọa?”.

Tảo Địa Tăng khẽ cười.

Thú thật, Tảo Địa Tăng bản tâm không muốn ra tay với đối phương, Tảo Địa Tăng thực sự quen biết Nhật Tôn Giả.

Thở ra một hơi, Tảo Địa Tăng bắt đầu mở miệng, hơn nữa lại còn là mở miệng niệm kinh.

“Ám – Ma – Ni – Bát – Di – Hồng”.

“Ám – Ma – Ni – Bát – Di – Hồng”.

“Ám – Ma – Ni – Bát – Di – Hồng”.

“Ám – Ma – Ni – Bát – Di – Hồng”.

Lúc đầu, Nhật Tôn Giả còn chưa hiểu gì xảy ra nhưng mà Tảo Địa Tăng niệm kinh càng ngày càng nhanh, đến mức Nhật Tôn Giả bắt đầu không nhìn rõ miệng đối phương đang mở hay đang đóng.

Đáng sợ nhất là... hắn đang ở trong Kim Chung Trảo.

Phật Giáo là tín ngưỡng, Ma- NI Giáo (Minh Giáo) đương nhiên cũng là tín ngưỡng.

Tảo Địa Tăng là tín đồ nhà Phật, tương tự cũng là như vậy với Nhật Tôn Giả.

Tảo Địa Tăng muốn dùng phật pháp độ hóa Nhật Tôn Giả là việc không thể nào, dù sao mỗi bên có tín ngưỡng của mình, đã đến trình độ của bọn họ, nắm giữ tín ngưỡng cực kỳ sâu sắc, cực kỳ cao thâm, sao có thể thay đổi?.

Cái đáng sợ ở đây là, Nhật Tôn Giả bị nhốt trong Kim Chung Trạo.

Theo mỗi âm thanh từ miệng Tảo Địa Tăng, lại như có tiếng chuông vang trong đầu Nhật Tôn Giả, từng tiếng ong ong đáng sợ vô cùng.

Nhật Tôn Giả đầu óc càng ngày càng mơ hồ, tiếng chuông rung càng ngày càng lớn, càng ngày càng nhanh, như muốn đánh nổ thức hải của hắn vậy.

Nhật Tôn Giả khóe mắt long sòng sọc, tay phải nắm Thánh Hỏa Lệnh, điên cuồng đập vào người Tảo Địa Tăng.

Đáng tiếc hắn vùng vẫy vô ích, hắn động tác đập càng ngày càng chậm.

Hắn tâm thần bắt đầu thất thủ, nội lực điên cuồng xói mòn.

Tiếp theo nội lực của Tảo Địa Tăng bắt đầu dễ dàng thắng thế, xuyên qua kinh mạch trong người Nhật Tôn Giả, bắt đầu... khóa kinh mạch Nhật Tôn Giả lại.

Nhật Tôn Giả ánh mắt càng ngày càng mờ, hai tai chảy máu, Thánh Hỏa Lệnh cũng không giữ được, cứ thế mà buông ra.

Lại thêm vài phút đồng hồ, hắn cả ngươi không còn sức lực.

Đến khi Tảo Địa Tăng thả tay ra, Nhật Tôn Giả người như cọng bún, ầm ầm gục ngã.

Nhìn Nhật Tôn Giả bất tỉnh dưới chân mình, Tảo Địa Tăng lại chắp tay, vì người quen niệm một câu phật hiệu.

“A Di Đà Phật “.

Một câu niệm phật này đương nhiên cũng phải chắp tay nhưng lần này là chắp bằng hai tay.

Tảo Địa Tăng sau đó chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Nguyệt Tôn Giả cùng Vương Trùng Dương chiến đấu.

Tay phải của ông... đã không còn để sau lưng.

Quyển 2 - Chương 308: Kế Hoạch Của Độc Cô (1)

Tảo Địa Tăng cùng Nhật Tôn Giả chiến đấu, toàn bộ âm thanh thật ra đều gói gọi bên trong Kim Chung Trạo, ở bên ngoài căn bản không cảm nhận được.

Đương nhiên ở trong Kim Chung Trạo, cũng khó mà cảm nhận được việc bên ngoài.

Trong lúc Nhật Tôn Giả vừa gục ngã thì ở bên kia chiến tuyến, Nguyệt Tôn Giả cùng Vương Trùng Dương lại đánh đến thiên hôn địa ám, hai bên chiêu thức lăng lệ vô cùng.

Ban đầu Nguyệt Tôn Giả có phần coi thường Vương Trùng Dương, dù sao trong mắt hắn thì Vương Trùng Dương cũng chỉ ngang ngửa với bản thân mình khi chưa được Thiên Đạo tẩy lễ, hắn sao có thể thua mình khi trước?.

Nguyệt Tôn Giả bản thân lại nắm giữ đao vực, có đao vực hắn gần như vượt qua đồng cấp cường giả, bây giờ hắn còn chênh cấp với Vương Trùng Dương, thử hỏi hắn sao có thể thua?.

Trên lý thuyết chính là như vậy nhưng mà thực tế thì Nguyệt Tôn Giả mới thấy không ổn, mới thấy càng ngày càng sai.

Dưới đao vực trợ giúp, thời gian đầu Vương Trùng Dương quả thật rất khó đánh, liên tục bị vây vào trạng thái hạ phong, gần như chỉ có thể cố gắng chống đỡ, thế bại là tất nhiên vậy.

Ban đầu thì vốn là như thế, Nguyệt Tôn Giả thậm chí có thể thấy Vương Trùng Dương dùng hết sức bảo vệ một mảnh đất nơi mình đứng, dùng cả Tiên Thiên Công cùng Không Minh Quyền cố gắng chống lại vô biên vô tận đao khí.

Về sau thì Nguyệt Tôn Giả mới bị dọa sợ, Không Minh Quyền của Vương Trùng Dương... thực sự vượt qua tưởng tượng Nguyệt Tôn Giả.

Vương Trùng Dương là một dạng cường giả tương đối dị biệt ở Trung Nguyên.

Tại sao lại nói dị biệt?, cường giả ở Trung Nguyên luôn có danh khí rất lớn, thậm chí phải nói là có rất nhiều thông tin cho cường giả vực ngoại nghiên cứu bất quá Vương Trùng Dương thì không.

Ai cũng nói Vương Trùng Dương mạnh nhưng mà mạnh như thế nào?.

Đầu tiên chiến tích nổi tiếng nhất của Vương Trùng Dương năm đó là đánh bại tứ bá, giành ngôi vô địch Hoa Sơn Luận Kiếm nhưng mà tứ bá tính là cái gì?, tại thế giới này tứ bá rất khó mang ra làm chuẩn mực thước đo, năm đó tứ bá cũng chỉ như Kiều Phong hiện nay mà thôi, coi như là thiên tài mới xuất đầu trên giang hồ, đánh bại tứ bá giành ngôi vị Trung Thần Thông?, cái thành tích này thực sự khó mà đánh giá.

Tiếp theo Vương Trùng Dương lại tham gia chiến trận, chống lại quân Kim.

Lúc đó đối thủ chủ yếu của Vương Trùng Dương là ai?, là Kim binh, cái đối thủ này càng không có khả năng đánh giá, không có khả năng lấy làm thước đo.

Sau này Vương Trùng Dương rời khỏi Trùng Dương Cung, rời khỏi Toàn Chân GIáo, cùng Lâm Triều Anh ngao du thiên hạ.

Sau đó Vương Trùng Dương danh tiếng bắt đầu lộ ra, trở thành một đời đứng đầu của huyền môn đạo giáo.

Vương Trùng Dương từng đánh bại Lý Thu Thủy.

Vương Trùng Dương từng đánh bại Thiên Sơn Đồng Mỗ.

Vương Trùng Dương thậm chí từng đặt chân lên Hiệp Khách Đảo.

Những trận chiến này gần như đã xác định ngôi vị đệ nhất nhân dưới đế vị của Vương Trùng Dương nhưng mà càng như thế, thiên hạ lại càng tò mò.

Vương Trùng Dương mạnh thì ai cũng biết, nhưng mà hắn mạnh đến đâu?.

Lý Thu Thủy bản thân chỉ được cái tiếng, nàng chưa phải đỉnh cấp thiên hạ trong thiên hạ, hơn nữa trận chiến giữa nàng cùng Vương Trùng Dương, Vương Trùng Dương trực tiếp dùng nội lực tinh thuần thủ thắng.

Thiên Sơn Đồng Mỗ cùng Long – Mộc đảo chủ đương nhiên là đỉnh cấp cao thủ nhưng trận chiến này không ai được thấy, chỉ có kết quả được truyền ra ngoài, thậm chí trận chiến với Long – Mộc đảo chủ còn không truyền ra kết quả.

Mãi về sau này, Vương Trùng Dương tiến vào Ma Sơn, tiếp nhận trận doanh đạo giáo lại liên thủ cùng Lâm Triều Anh, khi đó hai vợ chồng được công nhận nếu gộp lại liền trở thành đế vị cao thủ.

Một chữ ‘đế ‘ này không ai dám dùng bừa, việc Vương Trùng Dương cùng Lâm Triều Anh được xưng hiệu này có rất nhiều người cảm thấy không phục thậm chí không rõ ràng nhưng chỉ cần không có đế vị cao thủ nào đứng ra phản đối, một chữ đế này vẫn chưa có ai dám đứng ra nói năng này nọ.

Đùa gì thế?, mình Vương Trùng Dương trên danh nghĩa đã là đệ nhất nhân dưới đế vị, nay thêm Lâm Tiều Anh, chỉ cần đế vị không ra, ai trên đời dám tự mình chứng thực?, chẳng nhẽ muốn lấy 1 địch 2 để chứng minh hai người gộp lại không bằng đế vị?, đây thuần túy là muốn chết.

Từ đó địa vị của Vương Trùng Dương bắt đầu có chút mông lung mơ hồ.

Ai cũng biết, hai tuyệt học của Vương Trùng Dương là Tiên Thiên Công cùng 72 đường Không Minh Quyền... bất quá Tiên Thiên Công hay Không Minh Quyền kia thiên hạ còn không ai rõ thực hư thế nào, còn không rõ cả lộ tuyến chiêu số.

Một mình Vương Trùng Dương đã như vậy, đừng nói đến thêm Lâm Triều Anh, Song Kiếm Hợp Bích của hai người được gọi là thiên hạ đệ nhất hợp công nhưng nó dài ngắn thế nào trên đời vẫn chưa có người đi kiểm chứng.

Chung quy lại, Nhật – Nguyệt Tôn Giả đến Trung Nguyên, từ tình báo của Bái Nguyệt Giáo cùng Minh Giáo bọn họ có thể tương đối hiểu cao thủ võ lâm Trung Nguyên, chỉ có Vương Trùng Dương triệt để mơ mơ hồ hồ.

Vương Trùng Dương lộ diện rõ ràng trong mắt thế nhân, nhưng hắn càng lộ diện, người ta lại càng khó nhìn ra chiến lực thực tế của hắn, càng không biết chiêu thức lộ tuyến của hắn như thế nào.

Nguyệt Tôn Giả cũng không phải là khinh địch, trái lại hắn vừa vào liền sử dụng đến cả đao vực, đã thể hiện hắn cực kỳ nghiêm túc chiến trận này, đến khi hắn thấy Vương Trùng Dương chỉ dùng Tiên Thiên Công cùng Không Minh Quyền cố thủ một chỗ, Nguyệt Tôn Giả trong nội tâm mới thở ra một hơi.

Nào ngờ càng ngày, Không Minh Quyền càng mạnh.



Quyền kình bình thường, Nguyệt Tôn Giả chắc chắn không sợ nhưng ngoại trừ kình, trong quyền còn có ý.

Quyền ý thật ra cũng như đao ý, kiếm ý, Nguyệt Tôn Giả đến cả Đao Vực còn có thể mở ra, cái chữ ‘ý’ này hắn còn thật sự không sợ.

Mãi đến khi, ý càng ngày càng mạnh, kình càng ngày càng kinh khủng.

Quyền như thác lũ, quyền nối theo quyền, quyền sau mạnh hơn quyền trước, bắt đầu chạm đến sự thăng hoa.

Ý đến đỉnh cao liền hóa hình, gọi là ngưng thực.

Kiếm hay đao, sau khi ý hóa hình, có thể nếm thử hình thành ‘vực’.

Vực mở rộng đến một mức độ nào đó liền thăng hoa, sau đó hình thành ‘giới’.
Cảnh giới hiện tại của Nguyệt Tôn Giả cùng Lãnh có thể coi là ngang nhau, đều là Vực nhưng mà Nguyệt Tôn Giả quả thật không ngờ, Vương Trùng Dương cũng đạt đến cảnh giới này.

Kiếm có Kiếm Vực, Đao có Đao Vực thì Quyền cũng có.

Khác biệt duy nhất, bất kể là kiếm cùng đao đều là vũ khí chứ không phải thân thể, cho dù sau này có thể đạt đến cảnh giới vô kiếm hay vô đao thì nó vẫn cứ là vũ khí về mặt lý thuyết, chỉ có quyền là gắn với thân thể.

Quyền đến một mức nào đó, không gọi là ‘Quyền Vực’, nó gọi là ‘Quyền Hồn”.

Quyền Ý đến cực hạn, liền sinh ra hồn.

Nguyệt Tôn Giả lúc này căn bản không dám đứng im quan sát, hắn thậm chí lao thẳng về phía Vương Trùng Dương.

Vương Trùng Dương thật ra có thể rất sớm gọi ra Quyền Hồn nhưng hắn lựa chọn chờ đợi.

Đưa uy lực Không Minh Quyền đến cực hạn, sau đó mới diễn sinh Quyền Hồn.

Lúc này sau lưng Vương Trùng Dương rốt cuộc có hư ảnh thuộc về mình, tổng cộng 7 quyền.

Hư ảnh hình quyền nhè nhẹ xoay tròn, trên mỗi hư ảnh diễn sinh ra một đóa bạch liên, Vương Trùng Dương nhìn Nguyệt Tôn Giả lao tới, thản nhiên nắm tay lại.

“Phá”.

Bảy quyền cùng phát, đây là chung cực quyền của Vương Trùng Dương.

Bảy quyền oanh kích lên đao vực, uy lực va chạm giữa hai bên cực kỳ đáng sợ.

Nguyệt Tôn Giả cũng không dám coi thường Vương Trùng Dương nữa, hai tay chắp lại, tự động diễn hóa đao ảnh thành hình, hắn cũng ngưng ra đao ảnh nhưng tốc độ ngưng đao ảnh của hắn quá chậm, chậm hơn Vương Trùng Dương nhiều.

Ai bảo Nguyệt Tôn Giả từ đầu không ngưng đao ảnh đây?.

Thế là Nguyệt Tôn Giả vì bị Vương Trùng Dương đánh cho trở tay không kịp, hắn chỉ có thể ngưng tụ ra 4 thanh ma đao.

Số lượng ma đao căn bản chịu không nổi hư ảnh hình quyền của Vương Trùng Dương.

Đao vực của Nguyệt Tôn Giả trực tiếp bị đánh nát, Nguyệt Tôn Giả cả người bắn ngược ra sau, miệng liền phun ra một búng máu.

Sắc mặt Nguyệt Tôn Giả hoàn toàn chuyển sang màu trắng, hơn nữa ánh mắt đầy kinh hãi nhìn Vương Trùng Dương.

“Ngươi... ngươi cũng là đế vị?”.

Nguyệt Tôn Giả không có ngu, giả sử như Đồng Mỗ cũng ngưng tụ ra 7 quyền mà oanh kích với 4 thanh ma đao của Nguyệt Tôn Giả, người thua chắc chắn vẫn cứ là Đồng Mỗ.

Chỉ có cùng đẳng cấp cường giả, chỉ có bỏ qua khoảng cách giữa ngũ tuyệt cao thủ cùng đế vị cao thủ mới có thể đánh cho Nguyệt Tôn Giả thảm bại như vậy.

Vương Trùng Dương hoành không mà đứng, tay áo phất phơ theo gió khẽ động.

Vương Trùng Dương nhìn Nguyệt Tôn Giả khẽ cười, hắn không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Nhìn thấy bộ dạng này của Vương Trùng Dương, Nguyệt Tôn Giả cắn chặt hàm răng.“Vô sỉ”.

Hắn không khỏi chửi ra thành tiếng, nếu ban đầu Vương Trùng Dương cũng lộ ra mình là đế vị, hai người đánh đến võ đầu giỏi lắm là hòa, nhưng mà Vương Trùng Dương lại che dấu thực lực, sau đó toàn lực một kích, trong mắt Nguyệt Tôn Giả đây chính là đánh lén.

Nguyệt Tôn Giả dĩ nhiên sẽ không thua, hắn hiện tại thất thế với Vương Trùng Dương nhưng nếu muốn phân ra thắng bại còn xa lắm, nào ngờ Nguyệt Tôn Giả còn chưa kịp lần thứ 2 động thủ, đã nghe một âm thanh làm hắn run lên.

“A Di Đà Phật “.

Nguyệt Tôn Giả cứng ngắc quay đầu lại, đã thấy Vô Danh Tăng lao về phía mình.

Tất nhiên Vô Danh Tăng cũng không công kích hắn, khi khoảng giữa hai người còn lại 10m, Vô Danh Tăng khẽ chắp tay, gật đầu.

“Nguyệt Thí Chủ, thắng bại đã phân, người không cần cố chấp, vẫn là rời khỏi Phật Sơn đi thôi”.

Nguyệt Tôn Giả lần này rất có xúc động chửi thề, hắn bên này còn vướng tay vướng chân với Vương Trùng Dương, ai biết bên kia Nhật Tôn Giả đã trực tiếp thua trận?.

Tiếp theo lại nghe Vô Danh Tăng nói.

“Nguyệt thí chủ, vị bằng hữu của người thương thế tương đối nặng, vẫn là nhanh chân đến giúp hắn liệu thương, như vậy mới kịp thời ngăn cản ám thương”.

Nguyệt Tôn Giả thân hình khẽ run, chiến đấu không có bao lâu, dĩ nhiên Vô Danh Tăng giải quyết xong Nhật Tôn Giả?, lại còn thương thế tương đối nặng?.

Hắn lại nhìn Vô Danh Tăng, toàn thân trên dưới không có một vết thương, hơi thở bình ổn, mặt mũi hồng hào, trong lòng liền lạnh lại.

Nguyệt Tôn Giả rốt cuộc xoay người, đối với Vô Danh Tăng cùng Vương Trùng Dương không khỏi lên tiếng.

“Hôm nay được chứng kiến thực lực của Phật Đạo Song Đế, Chính Tắc không khỏi bội phục”.

“Võ Lâm Trung Nguyên, không hổ là nơi ngọa hổ tàng long”.

Hắn nói xong, mặt mũi tương đối xám xịt mà rời đi.

Hắn đột phá đế vị, trong lòng liền vui mừng thậm chí nghĩ đi khiêu chiến thiên hạ cao thủ, mục tiêu của hắn khi đó chính là Vô Danh Tăng nhưng ngày hôm nay hắn mới chân chính hiểu được, thật ra cùng là đế vị với nhau, chiến lực cũng có khác biệt rất nhiều.

Vô Danh Tăng thực sự quá mạnh.

_______________

“Oa, trời ạ “.

Đây là âm thanh của Ngu Cơ.

Nàng lúc này ánh mắt căn bản không thể rời khỏi nữ hài đang lơ lửng trên không trung.

Nữ hài này còn rất nhỏ, tuổi tác chỉ khoảng 3-4 tuổi.

Tay chân như búp măng vậy, thậm chí cơ thể có chút mũm mĩm, làn da trắng bạch bạch, ngón tay ngón chân nhỏ xíu, vừa nhìn bé gái này thậm chí cho người khác cảm giác muốn... cắn một cái.

Nữ hài đang được một đoàn khí trắng bao bọc, phần eo thậm chí còn vài cái lá sen phớt hồng xung quanh, toàn thân trên dưới không mảnh vải che thân nhưng vì có khí trắng bao bọc mờ mờ ảo ảo thậm chí còn có vài phần tiên khí.

Thứ duy nhất giống người lớn của cô bé này là mái tóc, mái tóc dài bất thường so với tuổi.

Tóc dài màu trắng nhẹ nhàng uốn lượn, nhẹ nhàng phiêu phiêu lay động.

Mái tóc mềm mại chấm lưng, nhìn như một dòng sông bạc vắt qua giải ngân hà vậy.

Nữ hài hiện tại vẫn nhắm mắt lại, gần như chưa hề có nhận thức với thế gian nhưng Ngu Cơ có thể cảm nhận được hơi thở rất yếu ớt, hơi thở của sinh mệnh.

Độc Cô lúc này cũng đứng lên, ánh mắt tương đối vui mừng.

Cho dù đến địa vị của hắn, sống tận đến hiện tại mới nhìn thấy Liên Ngẫu thành hình lần đầu tiên, hơn nữa còn là đích thân hắn đúc tạo khối thân thể này.

“Thế nào?, đẹp mắt chứ?”.

Vì vui mừng, chính Độc Cô ngữ khí nói chuyện còn có chút thay đổi.

Ngu Cơ ở phía đối diện, gật mạnh đầu một cái.

“Vật này còn có thể lớn lên hay không?, nếu lớn lên nhất định trở thành tuyệt thế mỹ nhân, nếu mà đưa cho ta dạy dỗ, đợi đến khi tuổi tròn 15, chỉ sợ thế gian lại có thêm yêu cơ”.

Độc Cô đương nhiên tin tưởng ánh mắt của Ngu Cơ, nhưng mà hắn cũng sẽ không để Ngu Cơ thật sự dạy dỗ vật này, hắn còn phải hỏi ý kiến của Vô Song.

“Đương nhiên sẽ lớn lên bất quá hiện tại Liên Ngẫu mới chỉ có sinh mệnh, còn chưa có hồn, nhất định phải làm một bước cuối cùng – Trảm Hồn”.

Việc Trảm Hồn này, đương nhiên là phải để Vô Song đến làm.

Quyển 2 - Chương 309: Kế Hoạch Của Độc Cô (2)

Vô Song thật sự không ngờ tốc độ của Độc Cô lại nhanh như vậy, khi được Độc Cô thông báo, Vô Song lập tức từ thạch thất tu luyện đi đến nhà gỗ.

Hắn không biết Ngu Cơ đến hơn nữa khi hắn đi vào cũng không thấy bóng dáng của Ngu Cơ đâu, toàn bộ chú ý của hắn đều đang nhìn về phía nữ hài lơ lửng trên không trung kia.

Vô Song nhìn nữ hài kia, chỉ thấy vừa quen vừa lạ.

Hắn tất nhiên chưa gặp nữ hài này nhưng mà hắn chẳng nhẽ không nhận ra dung mạo của chính mình?.

Hắn cảm giác, nếu dung mạo hiện tại của Vô Song, trẻ lại khoảng 15 tuổi, vậy chính là nữ hài kia.

Phải nói lại một lần nữa, dung mạo hiện tại của Vô Song thật sự không phải dung mạo khi còn bé của hắn, hắn khi còn bé.... thực sự không thể xinh đẹp được bằng 1/100 nữ hài này, dù sao khi còn bé dung mạo của hắn giống hệt phụ thân chứ đâu như hiện tại.

Độc Cô nhìn thấy Vô Song sững người, khẽ cười với hắn.

“Thế nào?, đủ xinh đẹp?”.

Vô Song không biết nói gì, nhìn thấy ‘một mình khác’ thực sự không quen, hơn nữa lại là một hắn phiên bản nữ, nguyên nguyên vẹn vẹn nữ hài.

Ban đầu Vô Song còn không nghĩ quá nhiều đến việc này nhưng hiện tại... khi chứng kiến thành phẩm đầu óc của hắn cũng khó mà suy nghĩ như bình thường.

Độc Cô thấy Vô Song không đáp, bản thân tiếp tục lên tiếng.

“Liên Ngẫu thành hình nhưng chưa có hồn, cũng chưa có tên “.

“Ngươi trước hết đặt cho nó một cái tên, thế nào?, hay vẫn gọi nó là Vô Song?”.

Vô Song nhìn nhìn nữ hài đang lơ lửng kia, trầm ngâm một chút rồi đáp.

“Vẫn gọi là Vô Song đi thôi, họ Cơ, tên Vô Song”.

Cái tên Cơ Vô Song này quả thực gắn liền với thân phận nữ của chính hắn.

Độc Cô gật đầu, lấy tay điểm vào mi tâm của nữ hài.

Vì có khí trắng xung quanh, Độc Cô cũng không chạm vào nữ hài, chỉ thấy tay hắn sáng lên một chút, sau đó lại như không có gì xảy ra.

Độc Cô lần này ngồi xuống, hắn nhìn thẳng về phía Vô Song.

“Bước tiếp theo là trảm hồn nhưng mà trảm hồn là một công việc không dễ dàng, ngươi tốt nhất điều chỉnh trạng thái một chút, chính bản thân ta cũng phải điều chỉnh trạng thái, nếu không chỉ sợ có rủi ro không đáng có”.

Trảm hồn thật ra cũng giống phẫu thuật vậy, nếu coi hồn phách là một bộ phận trên cơ thể thì công việc này cũng tương đương cắt một bộ phận trên cơ thể ra nhưng lại không làm ảnh hưởng tới các chức năng trong cơ thể, cho dù ở thời hậu thế những ca phẫu thuật như vậy cũng cực kỳ phức tạp, đến cả chuyên gia hàng đầu thế giới cũng nhất định phải điều chỉnh trạng thái thật tốt, huống gì Độc Cô?.

Hồn phách lại còn là thứ hư vô mờ mịt, lại còn là thứ không thể chạm bằng tay, muốn trảm hồn phách bình thường cũng chỉ có thể sử dụng hồn phách tự thân, độ khó lại càng cao.

Có câu kim cương cắt kim cương thì ở âm giới cũng có câu ‘Lấy Hồn Trảm Hồn’.

___________

Vô Song sẽ không hoài nghi lời Độc Cô nói, hắn liền ngồi xuống, bắt đầu ổn định trạng thái của chính mình.

Đoạn thời gian này, vì tẩm bổ Hắc Long, Vô Song thường xuyên tiến xuống không gian hắc ám bên dưới, tuy thứ này không gây quá nhiều ảnh hưởng cho Vô Song nhưng ảnh hưởng vẫn là có.

Thấy Vô Song chuẩn bị tiến vào trạng thái nhập định, Độc Cô hơi hơi ngửa về phía sau, ánh mắt híp lại, đột nhiên hỏi.

“Này, ta nghe Ngu Cơ nói ngươi không phải là người thế giới này, ngươi xác định cũng đúng là không có mệnh cách, vậy ngươi kể một chút về thế giới của ngươi cho ta nghe xem?”.

Vô Song nghe vậy, mở mắt ra nhìn Độc Cô.

Trong lòng Vô Song cũng có chút cảm khái, hắn đương nhiên sẽ không kể về thời hiện đại cho Độc Cô dù sao Độc Cô nhìn thế nào cũng là người cổ đại, kể về thế giới hiện đại cho hắn... chỉ sợ không thích hợp dù sao những việc này đối với người như Độc Cô cực kỳ khó tin, nếu Độc Cô lại còn bắt Vô Song giải thích tường tận về những thứ như máy tính, TV, điện thoại, ô tô... thì Vô Song cũng xin chịu chết.

“Thế giới của vãn bối?, ở nơi đó võ học thực sự phát triển hơn nơi này, ít nhất theo ta thấy vãn bối vậy”.

“Ở thế giới của vãn bối, cũng có cường giả vô địch thiên hạ, người này gọi là Trường Sinh Chân Nhân – Trương Tam Phong”.

Vô Song dứt lời, không khỏi nhìn Độc Cô một chút, quả nhiên Độc Cô ánh mắt hứng thú thật lớn.

Vô Song trong lòng hiện tại chỉ có một suy nghĩ, hắn không biết liệu Độc Cô Cầu Bại trong thế giới này đánh cùng Trường Sinh Chân Nhân ở thế giới kia, ai cao ai thấp?.Đè xuống suy nghĩ của mình, Vô Song tiếp tục kể, về phần Độc Cô lại nghe như say như mê.

____________

Cũng chẳng biết qua bao lâu, dù sao tại nơi này rất khó để nắm rõ thời gian chính xác, Độc Cô cùng Vô Song hiện tại cứ như đôi bạn nhậu vậy.

Vô Song thao thao bất tuyệt kể về thế giới cũ, Độc Cô lại chăm chú lắng nghe, ánh mắt càng ngày càng hứng thú hơn nữa thỉnh thoảng lại nói vào một câu.

Đến khi Vô Song kể đến đoạn Trương Tam Phong đẩy mình đến thế giới này cùng với chuyện xưa của Trương Tam Phong thì Độc Cô cũng không thể không thở dài một hơi.

Độc Cô thật ra cũng hiểu cho Trương Tam Phong.

Trương Tam Phong vô địch thiên hạ nhưng cái thiên hạ ý không phải thiên hạ của ông ta.

Độc Cô cũng có thể coi là vô địch thiên hạ, ở âm giới hắn là điện chủ Chuyển Luân Điện, địa vị không dưới Đế Thích Thiên nhưng cho dù thành tựu cao hơn nữa, nơi đó không phải quê hương của hắn.

“Quả thực đáng tiếc, tiểu tử Trương Tam Phong kia sinh ra quá muộn, nếu hắn sinh cùng thời ta, quả thực mong cùng hắn một trận chiến”.

Nghe Độc Cô than thở, Vô Song trong lòng cũng hiểu ra, tại cái thế giới kia, cho dù Độc Cô thua xa Trương Tam Phong hắn cũng dám đánh, cũng dám cùng Trường Sinh Chân Nhân tranh đoạt ngôi vị đệ nhất thiên hạ, không phải sao?.

Kể xong chuyện, Vô Song cũng điều chỉnh lại trạng thái của bản thân, những tưởng Độc Cô sẽ bắt đầu đối với hắn tiến hành Trảm Hồn nhưng không ngờ Độc Cô lại lên tiếng.

“Ta biết ngươi nhất định phải trở về thế giới kia, cũng như ta chỉ cần có cơ hội liền nhất định phải trở về dương gian vậy, nếu ngươi phải trở về thế giới kia, có muốn nghe cái nhìn của ta không?”.

Vô Song thực sự rất giật mình, đây là lần đầu tiên có người nói với hắn câu ý, cũng là lần đầu tiên có người đả động việc này với hắn.

Đương nhiên nếu được Độc Cô chỉ điểm, không gì tốt hơn.

“Xin tiền bối cứ nói”.

Đối với Độc Cô, Vô Song quay người ôm quyền.

Độc Cô thấy vậy, tự rót cho mình một ly Huyền Băng Bích Hỏa Tửu, sau đó mới chậm rãi đáp.

“Phù Tang Quốc có Bái Nguyệt Giáo, nếu thế giới của ngươi tương tự như thế giới này vậy Bái Nguyệt Giáo chắc hẳn vẫn tồn tại, như vậy ngươi nên đến Phù Tang một chuyến”.

“Tại Phù Tang, ngoài Bái Nguyệt Giáo ra còn có Ẩn Giả Thôn, Ẩn Gia Thôn là lực lượng do Thiên Hoàng đào tạo cùng nuôi dưỡng nhưng mà Ẩn Giả Thôn chung quy vẫn là thế lực võ lâm, không thuộc về triều đình Phù Tang, có tiền liền có thể điều động Ẩn Giả Thôn, đám người này có thể coi là lính đánh thuê chuyên nghiệp, hơn nữa thực lực còn không yếu”.
“Về phần Bái Nguyệt Giáo, cái giáo phái này tương đối thú vị, có thời gian nên đi qua một chút, biết đâu có đại thu hoạch? “.

“Ngoại trừ Phù Tang ra, ngươi cũng có thể đến Tây Vực”.

“Tây Vực không chỉ có Minh Giáo mà còn rất nhiều môn phái khác, võ lâm Tây Vực thực sự không khác gì Võ Lâm Trung Nguyên, nước nơi này cực sâu”.

“Tại giới này, có một tông môn gọi là Hoan Hỉ Tông, Hoan Hỉ Tông nằm ở Tửu Tuyền Sơn, Tửu Tuyền Sơn là dãy núi rất lớn ở Tây Vực, bản thân Bạch Đà Sơn Trang cũng chỉ là một ngọn núi lớn nằm trong dãy Tửu Tuyền Sơn”.

“Hoan Hỉ Tông đệ nhất cường giả là một kẻ không tệ, hắn ở Tây Vực được gọi là Nhiên Đăng Cổ Phật, sáng tạo ra Nhiên Đăng Bảo Điển, ta khuyên ngươi nếu muốn trở lại thế giới kia, tốt nhất đoạt tới Nhiên Đăng Bảo Điển”.

“Nhiên Đăng Bảo Điển càng tu càng khó, nó không có cảnh giới cuối cùng, có thể tu đến vô hạn lần, thực lực của Nhiên Đăng Cổ Phật chỉ sợ không thua kém gì tiểu nha đầu dãy Thiên Sơn kia, nhờ Nhiên Đăng Bảo Điển hắn liền đủ sức độc bộ Tây Vực”.

“Nhiên Đăng Bảo Điển có tổng cộng 12 tầng, sau khi luyện đến tầng 12, ngươi phải tìm một thuộc hạ trung thành hoặc người ngươi có thể tin tưởng sau đó truyền tất cả Nhiên Đăng Hỏa cho người đó”.

“Kẻ đó sẽ được coi là một cây đèn Nhiên Đăng, đồng thời sau khi truyền công xong, thực lực ngươi giảm mạnh, một thân nội lực chỉ còn lại 3 thành bất quá ngươi cũng có thể tu luyện lại Nhiên Đăng Bảo Điển từ đầu”.

“Mỗi lần tu luyện lại, nội lực ngươi so với lúc trước đều gia tăng 3 thành, bản thân Nhiên Đăng Cổ Phật tu luyện lại tổng cộng 15 lần, hắn nội lực không thua kém cao thủ đế vị, có thể coi là nội lực đệ nhất dưới đế vị cũng không phải nói quá lời bất quá thức đáng sợ nhất của Hoan Hỉ Tông là Đèn Nhiên Đăng”.

“ 15 lần tu luyện lại tạo cho hắn 15 cây Đèn Nhiên Đăng, trong số 15 người này có 5 kẻ là đại tông sư, 5 kẻ là nhị tinh chiến lực, 3 kẻ ngũ tinh chiến lực, 1 kẻ thất tinh chiến lực, 1 kẻ cửu tinh chiến lực”.

“Ngươi dùng Nhiên Đăng Bảo Điển trùng tu càng nhiều, thuộc hạ sau này của ngươi càng mạnh, nói không quá Nhiên Đăng Bảo Điển có thể lấy sức một người, tạo ra một cái môn phái, đáng tiếc theo ta xem qua, Nhiên Đăng Cổ Phật người này khó mà trở thành đế vị cao thủ, nội lực của hắn trải qua 15 lần trùng tu vốn cực kỳ tinh thuần nhưng vì nội lực quá nhiều vô tình lại thành bình chướng cho hắn, khiến hắn không cách nào cô đọng nội lực mà thành đế”.

“Ngươi nếu có tu luyện vật này, nhất định phải cẩn thận, đừng đi theo con đường của Nhiên Đăng”.

“Ngoại trừ Phù Tang Quốc cùng Hoan Hỉ Tông ra, ta còn vì ngươi giới thiệu một môn phái khác ở dị vực, gọi là Bạch Đà Sơn Trang “.

“Ta đã nghe địa vị của Bạch Đà Sơn Trang trong miệng ngươi, nhưng ngàn lần vạn lần đừng coi thường Bạch Đà Sơn Trang, dưới Bạch Đà Xà Trận, không phải đế vị không ai dám đi vào, đi vào tất chết, nếu ngươi hàng phục được cao thủ Bạch Đà Sơn Trang, có thể nắm được Bạch Đà Xà Trận, ít nhất về mặt ‘thủ’ ngươi tạm thời không cần lo lắng”.

“Cuối cùng, đi xa hơn một chút, có ngọn núi gọi là Côn Lôn Sơn, tại đây có Côn Lôn Phái, nếu được thì cũng có thể đi qua, Côn Lôn có vài vật không tệ”.

Nói đến đây, Độc Cô lại tự mình rót một chén rượu, sau đó vì Vô Song rót tiếp một chén rượu.

“Chúc ngươi trở về thế giới kia, có thể thành đại nghiệp”.

Vô Song cầm ly rượu, hắn chung quy cảm thấy có cái gì đó không đúng nhưng khó có thể giải thích.

Hắn chỉ biết, từ nơi sâu thẳm, hắn vẫn tin tưởng Độc Cô.

Âm thầm ghi nhớ những lời này, Vô Song cũng cụng ly.

Sau khi uống hết một chén Huyền Băng Bích Hỏa Tửu, thân hình Vô Song đột nhiên gục xuống.

Giây phút Vô Song gục xuống, Ngu Cơ mới xuất hiện, mắt đẹp nhìn chằm chằm Độc Cô.

“Bây giờ bắt đầu?”.

Độc Cô gật đầu.

“Hiện tại bắt đầu Trảm Hồn, Trảm Hồn xong liền bắt đầu”.

Ngu Cơ nhìn Độc Cô, hít vào một hơi thật sâu.

“Độc Cô, lần này ta chính là đập nồi dìm thuyền đi theo ngươi, ngươi tốt nhất đừng có thất bại”.

Độc Cô nhìn Ngu Cơ, cũng lừoi để ý nàng, trên tay không biết từ bao giờ xuất hiện một con dao nhỏ.

“Im lặng một chút, bản tọa bắt đầu Trảm Hồn”.

“Ngươi tốt nhất trở về, sau khi việc thành, bản tọa lại gọi ngươi”.

Ngu Cơ nghe vậy, bản ý vốn không tình nguyện nhưng suy nghĩ một hồi, vẫn là gật đầu quay đi, trước khi đi không khỏi quan sát thật kỹ Độc Cô cùng Vô Song một lần.

Quyển 2 - Chương 310: Tử Thần Thí Luyện (1)

Vô Song không hiểu chuyện gì xảy ra với mình nhưng khi lần thứ 2 hắn có được ý thức, hắn đã ở một nơi hoàn toàn khác.

Đứng xung quanh Vô Song, là những người hắn không quen.

Xung quanh hắn có rất nhiều rất nhiều người nhưng chỉ có độc một loại trang phục.

Quân áo thuần một sắc đen với hoa văn màu đỏ.

Loại trang phục này vẫn tính là tương đối bắt mắt, ít nhất ở khoảng phối màu của nó.

Tất cả những người ở đây đều mặc trang phục thuần một sắc đen, dung mạo cũng hoàn toàn bị che đi, trên mặt đồng nhất một dạng mặt nạ vô diện, khác biệt duy nhất có lẽ chỉ là những con số khắc trên tấm mặt nạ này.

Đây là một loại không khí rất quỷ dị, theo Vô Song thấy chỗ này có ít nhất cả ngàn người, nhưng toàn bộ ngàn người này đều yên tĩnh đứng thẳng, hai mắt nhẹ nhắm, ngoại trừ tiếng hô hấp rất mỏng ra gần như không có bất cứ một âm thanh nào khác.

Vô Song rất muốn lên tiếng, rất muốn hỏi những người xung quanh, hắn muốn biết nơi này rốt cuộc là đâu nhưng dưới cái không khí nghiêm trang này, hắn lại lựa chọn im lặng, lựa chọn giống như những người này, cũng nhắm mắt lại.

Hai mắt từ từ khép lại, trong đầu Vô Song bắt đầu suy nghĩ miên man.

Đây là đâu?.

Hắn tại sao lại ở đây?.

Độc Cô Cầu Bại đâu?, Hoa Sen Liên Ngẫu đâu?.

Đám người này là ai?.

Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu, nhưng sẽ không ai giải đáp cho hắn.

Cái không khí yên tĩnh này thực sự rất nặng nề, chẳng biết bao lâu mới có một âm thanh vang lên, phá tan sự tĩnh lặng này.

Xuất hiện trên bầu trời lúc này là một ‘người’.

Vô Song thật ra cũng không dám chắc đây có phải con người không nữa.

Kẻ này một đầu tóc trắng, tóc dài chấm lưng.

Nếu chỉ tính phần khuôn mặt, đây đương nhiên là nhân loại có điều hai tay hai chân đều giống với loài chim, cụ thể ở đây là diều hâu.

Kẻ này đứng lơ lửng trên bầu trời, giây phút hắn xuất hiện, không khí hoàn toàn đổi khác.

Hắn nhìn cả ngàn người phía dưới, sắc mặt thản nhiên.

“Bản tọa đại diện Diêm La Điện, đứng ra điều hành lần thí luyện này, quy tắc ta sẽ không nói lại lần nữa, bất cứ thủ đoạn nào cũng có thể chấp nhận, chỉ cần sống đi hết Sát Sinh Lộ liền sẽ trở thành Tử Thần dưới quyền Diêm Vương, sau đó sẽ được điều động tới các điện khác bên trong Thập Điện Diêm La”.

Người này nói xong, toàn bộ ngàn hắc y nhân rốt cuộc mở mắt, một thứ sát khí kinh khủng xuất hiện, thứ sát khí này gần như ép Vô Song thở không nổi.

Thân là một trong số ngàn người này, hắn có lẽ là người duy nhất cảm thấy không rõ chuyện gì xảy ra.

Vì cái gì đang yên đang lành hắn lại nghe đến mấy chữ này?.

Diêm La Điện?, Tử Thần?, Thập Điện Diêm La?, Âm Giới?.

Hắn khi nào lại đến Âm Giới rồi?, hơn nữa tại sao lại xuất hiện ở nơi đây?.

Dĩ nhiên với tâm trí hiện tại của Vô Song, hắn không khó để đoán ra được vài điều, chỉ sợ lần này có động tác rất lớn từ Độc Cô Cầu Bại.



Vô Song thực sự không rõ Thập Điện Diêm La trong miệng bọn họ là những điện nào, hiện tại hắn chỉ biết Chuyển Luân Điện cùng vừa mới nãy nghe được Diêm La Điện.

Độc Cô thân là Chuyển Luân Điện Chủ, nhất định cũng sẽ có thủ đoạn của mình, chỉ là vì sao không nói với hắn câu nào?.

Đang suy nghĩ mông lung, Vô Song liền thấy không gian trước mặt xuất hiện một cái vòng xoáy lớn màu đen, trong vòng xoáy xuất hiện kinh người hấp lực, nó lập tức hút toàn bộ ngàn người đang có mặt nơi đây vào bên trong.

Vô Song đương nhiên muốn chống lại hấp lực, đây không phải là hắn cố tình chỉ là thân thể làm ra phản ứng bất quá sức hút của thứ này vượt quá tưởng tượng của Vô Song, gần như khi nó vừa mở miệng hút, Vô Song không hề có sức chống cự, trực tiếp bị đưa vào.

Trong lúc bị hút vào, thứ duy nhất mà Vô Song nhớ ra được, chỉ là Sát Sinh Lộ.Ba chữ này, hắn vẫn tương đối quen thuộc, hóa ra Sát Sinh Lộ không chỉ có ở Chuyển Luân Điện.

___________________

Lần thứ hai mở mắt ra, có điều lần này thời gian rất nhanh, Vô Song có cảm giác chỉ một cái tích tắc vậy, hắn gần như có thể ngay lập tức thanh tỉnh.

Sau đó Vô Song liền phát hiện, mình đang ở trong một cánh rừng nguyên sinh, cây cối rậm rạp, bụi cỏ còn cao hơn nửa thân người, chỉ nhìn qua một thoáng, Vô Song đã xác định nơi này gần như không thể dùng mắt để mà quan sát, các tán cây cùng bụi cỏ quá nhiều, quá lớn, chắc chắn không thể nhìn xuyên qua.

Đáng nói nhất, Vô Song cũng chưa quên kẻ đến từ Diêm La Điện kia có nói... dùng bất cứ thủ đoạn nào... đi hết con đường Sát Sinh Lộ.

Vô Song cũng không ngu ngốc, cho dù kẻ kia không có nói rõ thì Vô Song cũng tự hiểu đây nhất định là một trận chém giết, chỉ sợ hắn lại trải qua lần thứ hai trong đời, lần thứ hai đi qua thí luyện của Thiên Ý Thành.

Khác biệt lớn nhất có lẽ là lượng thông tin, hắn chẳng có bất cứ thông tin gì ở đây.

Khi mới mở mắt ra, hắn không dám cử động, bị cái không khí yên tĩnh đáng sợ kia làm ảnh hưởng, hắn cũng hoàn toàn đứng im nhưng mà hiện tại hắn cũng bắt đầu kiểm tra thân thể này.

Thứ nhất là vũ khí, sau hông của hắn có một thanh hắc kiếm, kiếm này tương đối dài, khoảng trên dưới 60 cm tuy nhiên ở trong cánh rừng này, hắc kiếm có lẽ không giúp được gì quá nhiều cho hắn.

Tiếp theo bên hông, phần thắt lưng có một thanh đoản kiếm.

Đoản kiếm này thoạt nhìn không khác gì bình thường nhưng mà nó cực kỳ nặng, nặng đến nỗi Vô Song còn không tin được, cầm trên tay ước chừng có khi cũng phản nặng tới 40 kg.

Nên biết đây là trọng lượng đo lường của hậu thế chứ không phải là của Trung Quốc Cổ Đại, 40 kg cũng tương đương với 80 cân trong thế giới võ hiệp.

Đoản kiếm nặng 80 cân?, đây là đoản kiếm hay là tạ?.

Ngoại trừ những thứ này ra, Vô Song trên người cũng chẳng còn bất cứ vũ khí gì khác, điều này làm hắn triệt để không biết làm thế nào.

Sau khi kiểm tra vũ khí, liền đến lúc kiểm tra thân thể.

Khi kiểm tra thân thể Vô Song mới bi ai phát hiện ra vài điều.

Đầu tiên bộ quần áo này không cởi ra được.

Thứ hai bộ quần áo này khiến Vô Song không cách nào xác định được thân thể mình rốt cuộc ra sao, cứ như hắn đang mặc một tấm trọng giáp bên ngoài vậy, tuyệt đối không thể nhìn thấy thân thể bên trong mình thế nào.

Cũng may Vô Song vẫn cảm nhận được kinh mạch, cảm nhận được đan điền cùng mạch máu, ít nhất thân thể hắn có lẽ vẫn là con người, dù sao kinh mạch huyệt đạo đều không thay đổi.
Mặt nạ vô diện cũng không cởi được, hơn nữa mặt nạ này tương đối cứng rắn, Vô Song hoài nghi đến cả dùng kiếm đâm thẳng vào thứ này, nó cũng hoàn hảo nguyên vẹn.

Cuối cùng là kiểm tra thực lực của chính mình.

Hắn đang ở âm giới.

Hắn đang tham dự một kỳ thí luyện mà chính hắn còn không hiểu gì.

Từ đầu đến cuối hắn đều đang cảm thấy bất lợi, may mắn duy nhất có lẽ là thực lực của bản thân hắn hiện tại.

Hắn bằng cách nào đó rõ ràng cảm giác được hắc long tồn tại chỉ là hắn không có cách nào triệu hồi hắc long ra mà thôi.

Hắn cũng biết mình không ở trong trạng thái ma hóa đồng thời vì không triệu hoán được hắc long, hắn cũng sẽ không thể ma hóa nhưng mà hắn rõ ràng có thể mượn ma khí của hắc long, sau đó chậm rãi điều động ma khí này, sử dụng nó như nội lực của bản thân.

Ít ra... nếu không có sai sót gì quá lớn thì thực lực Vô Song hiện nay đại khái khoảng bát tinh hoặc cửu tinh của nhân loại, dẫu sao lượng ma khí của hắc long cũng viễn siêu nội lực của hắn khi trước, hắn lúc này cũng coi như ngũ tuyệt hậu kỳ.

Lo lắng lớn nhất của Vô Song... ngũ tuyệt hậu kỳ ở cái cuộc thí luyện này xếp hạng thế nào?.

Dựa lưng vào một thân cây lớn, Vô Song bắt đầu điều chỉnh trạng thái của mình, cả người tiến vào ẩn núp.

Hắn dùng con mắt, dùng cả đôi tai chậm rãi quan sát địa hình chung quanh, hắn cũng không có động mà lựa chọn quyết định chờ đợi.

Trước khi hành động, hắn ít nhất cũng phải có được thông tin, phải hiểu đây là đâu, phải hiểu luật của cái thí luyện này rốt cuộc là gì.

Ẩn mình trong bụi cỏ thời gian tương đối lâu, nhưng xung quanh toàn bộ đều phi thường yên tĩnh, sự yên tĩnh này bất giác làm bản thân Vô Song cảm thấy thoải mái hơn, hắn cũng triệt để bình tĩnh lại, như chính cái không gian xung quanh.

Hắn nhớ Độc Cô muốn giới thiệu cho hắn một nơi, nếu không có cái gì sai lầm thì đây chính là đích đến.

Nơi này chỉ sợ có đại kỳ ngộ.

Nói đến kỳ ngộ, hắn cũng đột ngột phát hiện ra, hắc long trong người hắn hiện tại bắt đầu không yên tĩnh.

Biết nói sao nhỉ?, Vô Song từ lâu đã nhận ra, hắc long bản thân cũng có suy nghĩ của chính mình, nó chẳng phải tử vật nhưng mà thứ cảm xúc duy nhất mà Vô Song cảm nhận được của hắc long có chẳng chỉ là sự phẫn nộ.

Sự phẫn nộ điển hình nhất ở bậc thang thứ 3000 nơi Sát Sinh Lộ.

Chỉ duy có lúc này, Vô Song cảm nhận được sự tham lam của Hắc Long.

Nó đang hướng về một phương, sau đó cùng Vô Song cố gắng câu thông.

Hắc Long cùng Vô Song sẽ không thể nói gì với nhau nhưng có thể cảm nhận được trạng thái của nhau, Vô Song biết Hắc Long đang muốn gì.

Nó muốn nói, ở chỗ này có thứ hấp dẫn nó.

______________

Ánh mắt nhìn về phía Hắc Long đang nhìn, Vô Song chậm rãi hít vào một hơi.

Nếu đã có đại cơ duyên, bất kể thế nào hắn cũng phải đi đoạt.

Vô Song từng đau đầu không biết làm sao đột phá lên cảnh giới Tứ Long, ở chỗ này có thể là chìa khóa cho câu hỏi của hắn.

Thế là Vô Song bắt đầu động.

___________________

Nốt arc ngắn này là về nhà rồi.

Cố lên cố lên.

༼ つ ◕_◕ ༽つ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau