CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 411 - Chương 415

Quyển 2 - Chương 301: Nhật Nguyệt Tôn Giả – Phật Đạo Song Đế (1)

Lúc này ở trong thư phòng của Mục Niệm Từ cũng có một vị khách đặc biệt, người này là Lý Thu Thủy.

Thật ra cũng không có cái gì đặc biệt, nàng sau khi chữa lành thương thế bắt đầu theo lời Vô Song giúp A Châu luyện võ.

Thiên phú của A Châu không có gì gọi là cao siêu, nàng thông minh thì đúng nhưng trên mặt võ học nàng quả thực được coi là không có tư chất, Lý Thu Thủy rất nhanh cũng mất hứng với A Châu.

Nếu A Châu tự động hỏi nàng về tu luyện, nàng sẽ giải thích, nếu không nàng liền mặc kệ.

Thời giap tiếp theo của Lý Thu Thủy dùng để luyện Cửu Âm Chân Kinh.

Trong vòng 7 ngày, võ công của Lý Thu Thủy lại tiến thêm một bước dài.

Tiểu Vô Tướng Công của nàng vốn chia thành Vô Vi – Vô Sắc - Vô Tướng tam đại cảnh giới.

Tiểu Vô Tướng Công của Lý Thu Thủy bao nhiêu năm nay đã đạt đến đỉnh của Vô Tướng cảnh, đương nhiên chính Lý Thu Thủy cũng không cảm thấy môn võ công này còn có thể tiến thêm nhưng mà khi nắm được Cửu Âm Chân Kinh thì lại khác.

Tiểu Vô Tướng Công trên lý thuyết có thể diễn hóa mọi loại võ công trong thiên hạ.

Cửu Âm Chân Kinh trên lý thuyết là tổng cương của toàn bộ võ học trong thiên hạ.

Tiểu Vô Tướng Công cùng Cửu Âm Chân Kinh nhất định là một cái hoàn mỹ tổ hợp.

Người không luyện đến đỉnh cao Tiểu Vô Tướng Công có thể chưa hiểu được trạng thái kỳ diệu của Lý Thu Thủy nhưng nếu đạt đến cái trình độ này của nàng có thể hiểu được cái gì là trăm sông đổ về biển lớn, cái gì là tất cả học thức quy về nguồn cội.

Lý Thu Thủy chính là đang ở trong trạng thái này, đang ở trong cảnh giới này.

Càng nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh nàng lại càng nhìn rõ, càng hiểu rõ võ học mà cả đời mình nhìn, cả đời mình sao chép.

Tiểu Vô Tướng Công gần như không chỉ là sao chép, không chỉ là phỏng theo mà nó như diễn hóa, biến hư thành thật.

Lý Thu Thủy không biết gọi cảnh giới này là gì, nhưng nàng biết Tiểu Vô Tướng Công của nàng rõ ràng đang lột xác.

Nàng liền gọi đây là Đại Vô Tướng Công.

Nắm được Cửu Âm Chân Kinh, toàn bộ vật cản trong võ đạo của Lý Thu Thủy cứ như biến mất, những thứ nàng không hiểu trong bỗng chốc lại trở nên thông tuệ.

Lý Thu Thủy cũng không phải là một điểm căn cơ cũng không có, trái lại căn cơ của nàng siêu cường hãn.

Nói về tuổi tác, nàng còn nhiều tuổi hơn Nhất Đăng, miễn cưỡng mà nói cũng đủ tư cách xưng tiền bối với Nhất Đăng nhưng thực lực của nàng thì sao?, nàng trước đó cùng lắm chỉ có thể coi là nhỉnh hơn 1 bá mà thôi, nếu đổi ra chiến lực thì chiến lực của nàng chỉ khoảng từ ngũ tinh đến lục tinh.

Thiên Sơn Đồng Mỗ chiến lực là như thế nào?, rất ít người thấy Đồng Mỗ toàn lực ra tay, ngay cả Vô Song cũng như vậy nhưng với bất cứ ai khi nói đến Đồng Mỗ đều sẽ nói chiến lực của Đồng Mỗ ít nhất cũng là thập nhị tinh.

Tư chất luyện võ của Lý Thu Thủy căn bản không hề thua Đồng Mỗ thậm chí còn hơn, nếu không vì thế nàng sao có tư cách được học Tiểu Vô Tướng Công?, sự thông tuệ của nàng căn bản không cần nói thêm.

Lý Thu Thủy lại mang theo Bắc Minh Thần Công cùng Lăng Ba Vi Bộ, nội lực của nàng chưa bao giờ là ít, chưa bao giờ là thiếu, đáng tiếc lượng đã đủ nhưng chất thì không.

Đầu tiên nàng có tâm kết.

Thứ hai nàng không thể cô đọng võ công của chính mình, Tiểu Vô Tướng Công vô tình lại hại chính bản thân nàng.

Nếu nàng không có tâm kết, nếu nàng chuyên tâm luyện võ thì cũng không có gì nhưng tâm kết đã thành, tâm kết đi theo nàng vài chục năm đã thành tâm ma, sau này kể cả tâm ma có bị chính nàng phá thì nàng cũng không còn cách nào để tiến thêm trên con đường võ đạo – quá muộn.



May mắn cho Lý Thu Thủy, trên đời vẫn còn Cửu Âm Chân Kinh.

Tâm kết đã giải, Cửu Âm Chân Kinh một lần nữa cho nàng đạt được sư thăng hoa về võ học.

Nàng hiện tại mới ‘bắt đầu’ có phong phạm của chính mình, thập tinh cường giả.

Đột phá thập tinh, tâm tình vui vẻ, Lý Thu Thủy liền đến gặp mặt Mục Niệm Từ.

Với võ công của Lý Thu Thủy, muốn tránh qua sự phát hiện của Hồng Thất Công cũng không khó, rất dễ dàng tiếp cận Mục Niệm Từ sau đó theo những gì Vô Song viết trong thư, Lý Thu Thủy rất nhanh có thể chứng minh mình là người Vô Song đưa đến bảo vệ Niệm Từ, vậy mọi việc liền dễ nói.Lý Thú Thủy chưa tiếp xúc với Mục Niệm Từ thì thôi nhưng khi tiếp xúc rồi nàng liền cảm thấy Mục Niệm Từ hợp mắt hơn A Châu nhiều.

Cái này không phải là tốt xấu, đây là cái nhìn về con người.

A Châu giống với dạng nữ nhân thôn dã, nữ nhân nhu mì mà ngoan ngoãn.

Mục Niệm Từ thật ra cũng không khác A Châu là mấy, nhưng thêm vào đó nàng có sự quật cường cùng cố chấp, đặc biệt nhất Mục Niệm Từ xinh hơn A Châu.

Cái vấn đề dung mạo này nếu người khác có thể không để ý nhưng với người Tiêu Dao Phái thực sự cực kỳ để ý.

Ví dụ như cho Lý Thu Thủy chọn giữa Mộ Dung Phục hay Hư Trúc, không cần nghĩ cũng biết nàng đi chọn Mộ Dung Phục, về phần vừa Hư Trúc căn bản lười nhìn.

Vì nàng cảm thấy hợp mắt với Mục Niệm Từ hơn là A Châu vì vậy thời gian nàng ở chỗ Mục Niệm Từ cũng nhiều hơn hẳn, đồng thời nàng bắt đầu vì Mục Niệm Từ dạy vài chiêu vài thức.

Lý Thu Thủy suy nghĩ đơn giản, nàng cảm thấy Vô Song đã nhận A Châu làm đệ tử, sau đó để mình dạy dỗ A Châu rồi lại thần thần bí bí viết thư để lại kể về Mục Niệm Từ, quá nửa cũng muốn nàng chăm sóc Mục Niệm Từ, dạy võ cho Mục Niệm Từ, thế là Lý Thu Thủy nhân lúc tâm tình rất tốt, không ngại truyền thụ vài chiêu vài thức.

Ở mặt võ công, thiên phú của Mục Niệm Từ vẫn là cao hơn A Châu.

Ngày hôm nay, Lý Thu Thủy đang dạy Mục Niệm Từ cách thổ nạp khí, đột nhiên lông mày lá liễu của nàng khẽ cau lại, trong ánh mắt có sự e ngại.

“Niệm Từ, có người đến, đừng nói với ai có ta ở đây, cứ coi như ngươi ở một mình”.

Nói rồi Lý Thu Thủy không đợi Niệm Từ hiểu,thân pháp rất nhanh ẩn sau cánh cửa tủ.

Mục Niệm Từ còn chưa hiểu gì xảy ra liền nghe bên ngoài sân có tiếng bước chân, có tiếng nói chuyện, dung mạo xinh đẹp hơi hơi nghi hoặc, nàng cũng đứng lên hướng về phía cửa phòng.

Hồng Thất Công đúng là dẫn Nhật Nguyệt Tôn Giả đến rồi.

_______________

Lý Thu Thủy ẩn thân trong tủ quần áo, ánh mắt nhíu chặt.

Nàng không nhìn ra bên ngoài có chuyện gì nhưng mà nàng lại nhận ra khí thế của Nhật Tôn Giả.

Kẻ này khí thế không ai nhầm được, cơ thể như liệt diễm, cứ như bất cứ lúc nào cũng sẽ bùng cháy, cũng sẽ thiêu đốt toàn bộ không gian trước mặt.
Minh Giáo – Giáo chủ.

Nhân vật hàng đầu tại Tây Vực như vậy, Lý Thu Thủy không thể không biết.

Thêm một việc nữa nàng không thể không thừa nhận, bất kể là Ba Tư hay Minh Giáo đều mạnh hơn Tây Hạ cùng Nhất Phẩm Đường nhiều.

Nhật Tôn Giả kẻ này hoàn toàn có thể coi là cự vô phách tại Tây Vực, địa vị của hắn có lẽ không thua kém Vương Trùng Dương ở Trung Nguyên.

Cũng vì nhận ra đối phương, Lý Thu Thủy mới thấy không ổn.

Nàng ngưng thần điều khí hơn nữa vì nàng vừa trải qua một quá trình thuế biến, toàn thân khí tức trở nên nhu hòa hơn rất nhiều, khi nàng dã muốn ẩn thân, Nhật – Nguyệt Tôn Giả đúng là khó mà nhận ra được.

______________

Mục Niệm Từ không biết hai người sau lưng sư phụ mình là ai nhưng khi thấy Thất Công, bản thân nàng tất nhiên an tâm hơn nhiều.

Hồng Thất Công sẽ không hại nàng.

Bước tới, đối mặt với ba người, Mục Niệm Từ lễ phép mà cúi đầu.

“Thất Công, hảo ”.

Sau đó ngưng lại một hơi, lại hướng về hai người sau mà chào.

“Hai vị hiền bối, hảo ”.

Thất Công nhìn thấy Niệm Từ liền cười ha hả.

Tại cái thế giới này, Thất Công cùng Hoàng Dung thiếu một đoạn gặp gỡ, ông chỉ có đệ tử nữ duy nhất là Niệm Từ, trong đám hậu bối, ông cũng chỉ hợp mắt với Niệm Từ.

Việc cha mẹ Niệm Từ bị người Kim diệt sát lại càng làm Thất Công thêm thương yêu nàng, muốn bảo vệ nàng.

“Niệm Từ, hai vị này là cao thủ vực ngoại, một người đến từ Phù Tang, một người đến từ Ba Tư”.

Thất Công dứt lời, Nguyệt Tôn Giả liền bước lên, hắn hơi hơi mỉm cười, khóe miệng đầy ma mị.

“Ngươi gọi Niệm Từ đúng không?”.

Niệm Từ đối với Nguyệt Tôn Giả bản năng có chút đề phòng nhưng nhớ lại hai người này do Thất Công dẫn đến liền khẽ đép.

“Vâng, tiểu nữ gọi là Mục Niệm Từ”.

Nguyệt Tôn Giả ánh mắt lấp lóe, sau đó hắn cảm nhận thực lực Niệm Từ một chút.

Cảm thấy Niệm Từ mạnh hơn so với tình báo một chút nhưng mà thiết nghĩ cũng chẳng có gì đặc biệt, Nguyệt Tôn Giả rốt cuộc xác định mục tiêu.

“Niệm Từ, vị bằng hữu này của ta họ Hoắc, ngươi có thế gọi là Nhật Tôn Giả, hắn là Minh Giáo – Giáo Chủ ở Ba Tư”.

“Hắn dùng vô thượng thần thông, đốt lên Thánh Hỏa Lệnh của Minh Giáo liền phát hiện ở Trung Nguyên xa xôi có người hữu duyên liền lặn lội tới đây, hắn muốn thu ngươi làm thánh nữ Minh Giáo, không biết ý ngươi ra sao?”.

Không thể không nỏi, thể hiện lúc này của Nguyệt Tôn Giả cực kỳ tốt.

Phong độ mười phần, lời nói bình thản mà nhẹ nhàng, khóe miệng khẽ cong, ánh mắt tràn ngập hiền hòa, đây chính là hình ảnh ‘người tốt’ trong tiềm thức đa số mọi người.

Đáng tiếc ở đây có một người không cảm thấy thế.

Núp trong phòng nhỏ, Lý Thu Thủy không nhìn thấy bên ngoài có việc gì nhưng nàng vẫn nghe được bọn họ nói chuyện, vì nghe được nàng mới cảm thấy không ổn, rất không ổn.

Quyển 2 - Chương 302: Nhật Nguyệt Tôn Giả – Phật Đạo Song Đế (2)

Ở bên ngoài kia, Nguyệt Tôn Giả vẫn cười cười nói nói với Niệm Từ, một bộ người tốt, một bộ cao nhân nơi võ lâm.

Hồng Thất Công cùng Nhật Tôn Giả căn bản cũng không lên tiếng.

Hồng Thất Công đúng là đến hiện nay vẫn chưa cảm thấy có cái gì không đúng, trái lại với lời nói của Nguyệt Tôn Giả còn làm ông ta hơi hơi có hảo cảm, dù sao Nguyệt Tôn Giả nói năng với Mục Niệm Từ quá nhẹ nhàng rồi.

Nhật Tôn Giả lại càng không nói gì, hai người cùng một ruộc với nhau hơn nữa đã lên kế hoạch thật kỹ, cũng không có gì phải hành động.

Ở đây chỉ có Lý Thu Thủy biết, đại sự không ổn.

Hồng Thất Công có thể đi nhiều, có thể thăm thú phong cảnh nhiều nơi được gọi là thần long thấy đầu không thấy đuôi nhưng hiểu biết của Hồng Thất Công còn kém Lý Thu Thủy nhiều lắm.

Tại Trung Nguyên, Lý Thu Thủy không dám so thông tin cùng bang chủ Cái Bang nhưng ngoài địa vực Trung Nguyên thì Hồng Thất Công không có khả năng so với nàng.

Trốn trong phòng, khi biết hai kẻ tiến tới, một người là Minh Giáo – Giáo Chủ còn một lại là nhân sĩ Phù Tang, Lý Thu Thủy đã thấy không ổn.

Đến khi đối phương mở miệng, nàng lại càng nhìn ra điểm không ổn.

Thứ nhất Thánh Hỏa Lệnh của Minh Giáo từ khi nào có tác dụng tìm người?.

Thứ hai Minh Giáo Thánh Nữ từ trước tới nay đều chọn từ thiếu nữ Ba Tư, từ trinh nữ Ba Tư hơn nữa cái chức danh thánh nữ này còn có tính kế thừa, từ mẹ sang con, nhất mạch đơn truyền.

Chỉ khi thánh nữ đời tiếp theo thực sự không được lòng giáo chúng hay làm ra đại sự mất mặt đến Minh Giáo thì mới bị phế bỏ, một lần nữa tuyển thánh nữ khác.

Từ những thứ Lý Thu Thủy hiểu về Minh Giáo, cái ngôi vị thánh nữ còn chư đến phiên Mục Niệm Từ đi nhận.

Dĩ nhiên việc của Minh Giáo thế nào Lý Thu Thủy không dám nói cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu, trong việc này biết đâu còn khúc mắc?.

Việc làm Lý Thu Thủy để ý nhất là khi kẻ đến từ Phù Tang kia mở miệng.

Lý Thu Thủy am hiểu nhất không phải võ công mà là mị thuật, mị thuật chính là đệ mị nhân tâm.

Lý Thu Thủy bản thân nắm giữ một chiêu truyền âm sưu hồn đại pháp, tạo nghệ linh hồn của nàng căn bản không thấp, đặc biệt khi nắm được Cửu Âm Chân Kinh, khi tham ngộ Di Hồn Đại Pháp của Cửu Âm Chân Kinh, tạo nghệ linh hồn của nàng lại càng trở nên đáng sợ.

Nàng cho dù ở tương đối xa Mục Niệm Từ, cho dù không trực tiếp nhìn kẻ đến từ Phù Tang kia lần nào thì nàng vẫn hiểu đối phương đang làm gì.

Người Phù Tang có một loại bí thuật gọi là Tù Mệnh Ngôn Thuật.

Tù Mệnh Ngôn Thuật cũng có thể hiểu là thuật thôi miên, dùng lời nói, ngữ điệu, ánh mắt, thậm chí cả khí tràng ảnh hưởng đến tâm thần đối phương, sau đó từ từ không chế đối phương.

Tù Mệnh Ngôn Thuật thứ này thật sự là quái thuật, nếu dùng trên nam nhân tác dụng không hề cao nhưng nếu dùng trên nữ nhân thì tác dụng cực lớn.

Lý Thu Thủy am hiểu mị thuật, người khác chưa từng nghe Tù Mệnh Ngôn Thuật của Phù Tang nhưng nàng thì khác, nàng thậm chí còn có hứng thú học xuống thuật này, đáng tiếc chưa có cơ hội mà thôi.

Nếu đối phương có thiện ý, việc gì phải dùng Tù Mệnh Ngôn Thuật với Mục Niệm Từ?.

Lý Thu Thủy ánh mắt lóe lên, trong mắt hiện ra dị sắc.

“Hừ, trò xiếc”.

Lý Thu Thủy nhắm mắt lại, miệng của nàng liền lẩm bẩm.



_________________

Nguyệt Tôn Giả ánh mắt hiện tại hoàn toàn hóa thành hắc ám, về phần Mục Niệm Từ nàng gần như bị kẻ trước mặt mê hoặc, khóe miệng run rẩy mở ra, muốn chính mình thừa nhận sẽ đi theo Nhật Tôn Giả đến Ba Tư, ra nhập Minh Giáo trở thành Thánh Nữ.

Ngay lúc này khuôn mặt Mục Niệm Từ đột ngột biến thành thống khổ, khuôn mặt xinh đẹp cau lại sau đó liên tục bước về phía sau.

Nguyệt Tôn Giả đứng xoay lưng về phía Hồng Thất Công, ông không nhận ra đối phương ánh mắt thay đổi nhưng từ chỗ ông đứng lại cực dễ dang fthấy được vẻ mặt thống khổ của Mục Niệm Từ.Việc tiếp theo khiến Hồng Thất Công lập tức hướng về phía Mục Niệm Từ bởi Nguyệt Tôn Giả cũng lùi lại ba bước, hắn hcưa trọng thương nhưng sắc mặt căn bản không dễ chịu gì. Hắn không khỏi mà hét lên.

“Là ai?, ai dám phá hỏng đại kế của bản tọa? “.

Mục Niệm Từ thì triệt để ngã ngồi xuống, ôm ngực thở hổn hển, trong mắt lộ ra sợ hãi, đầy kiêng kị nhìn Nguyệt Tôn Giả.

“Hừ, đối với một tiểu cô nương lại sử dụng mị thuật?, thực sự mất mặt Bái Nguyệt Giáo”.

Lý Thu Thủy cũng không bán mặt mũi cho đối phương, thân hình theo gió mà tới, rất nhanh lướt đến chỗ Mục Niệm Từ.

Lý Thu Thủy đương nhiên sẽ không sợ đối phương.

Nàng còn chưa biết hai kẻ này đạt đến đế vị cao thủ vì vậy nhận thức của nàng thì hai kẻ này giỏi lắm chỉ là ngũ tuyệt đỉnh phong, chiến lực từ thập tinh đến thập nhị tinh.

Năm xưa nàng còn yếu hơn bây giờ, Đồng Mỗ còn không thể dồn nàng đến chỗ chết, nàng không đánh lại đối phương chẳng nhẽ không thể chạy?, hơn nữa nàng cũng là thập tinh cao thủ, đánh nhau sống chết xem ai sợ ai?.

Nguyệt Tôn Giả mạnh hơn Lý Thu Thủy nhiều nhưng nếu chỉ so mị thuật, hắn còn kém xa.

Đè xuống nộ hỏa trong người, Nguyệt Tôn Giả đang định lên tiếng thì một bàn tay chạm vào vai hắn.

Nhật Tôn Giả mắt tràn ngập hung quang mà cười.

“Kế hoach của ngươi thất bại, giờ đến kế hoạch của ta”.

Kế hoạch của Nhật Tôn Giả là gì?, giết người, bắt cóc Mục Niệm Từ.

Nguyệt Tôn Giả thấy vậy cũng chỉ thở dài nhưng mà nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, bọn họ là hai đế vị cao thủ, bọn họ sợ ai?.

Lúc này Hồng Thất Công đã chắn trước người Mục NIệm Từ, một mặt tức giận.

“Hai người các ngươi muốn gì?, dĩ nhiên lại ra tay với một tiểu nữ hài?”.

Hồng Thất Công hiện tại giận sôi, cho dù không quá hiểu việc gì diễn ra thì ông vẫn phải biết đối phương sử dụng tà thuật với Mục Niệm Từ.
Đây chẳng khác nào tát vào mặt sư phụ như ông ta cả, thân là sư phụ dĩ nhiên lại đẩy đệ tử vào nguy hiểm?.

Một tiếng hét của Hồng Thất Công sử dụng cả nội lực Hàng Long, khí thế như rồng, tất nhiên một tiếng hét không phải là để uy hiếp gì hai kẻ trước mặt mà là để cho người bên ngoài biết được việc bên trong, Hồng Thất Công đúng là không có tự tin chống lại hai người này.

Hồng Thất Công vừa hét lên một tiếng đã thấy Nhật Tôn Giả xuất hiện trước mặt, một chưởng tràn ngập hỏa diễm đánh tới.

“Chết”.

Hồng Thất Công song thủ mở ra, cũng dùng hết sức bình sinh đánh ra một chưởng nhưng kình lực đối phương thực sự quá kinh khủng, lập tức cả người Hồng Thất Công liền bị đánh bay.

Một chưởng đẩy lùi Hồng Thất Công, Nhật Tôn Giả song thủ mở ra, hướng về phía Lý Thu Thủy.

“Càn Khôn Đảo Hải, Nhất Thủ Che Thiên”.

Hắn gầm lên một tiếng, hai tay còn cách xa Lý Thu Thủy nhưng mà kình lực như bóp méo cả không gian, Lý Thu Thủy hốt hoảng cảm nhận được kình lực bốn phương tám hướng đang tạo thành một cái lồng giam khóa chặt lấy mình, nàng thậm chí còn không chạy ra ngoài được>

Lý Thu Thủy không nghĩ gì liền lao ra ấy chính là vì nàng... tưởng mình mạnh.

Nếu đối phương cũng là ngũ tuyệt đỉnh phong, nàng không đánh thắng được nhưng cầm hòa cũng là không có vấn đề gì, lại thêm vô số cao thủ trong trận doanh cùng lên, chẳng nhẽ không thể đẩy lùi hai người?.

Đấy là chưa kể chỉ cần một tín hiệu, chẳng mất bao lâu liền có cao thủ trận doanh khác tới trợ chiến, càng không có vấn đề gì xảy ra.

Nàng tính tới tính lui, chỉ tính thiếu thực lực của hai kẻ này.

Hai kẻ này quá mạnh, thực sự quá mạnh.

Nguyệt Tôn Giả còn chưa động, chỉ bằng mình Nhật Tôn Giả vậy mà không ngờ đã có thể trong chớp mắt đánh bay một ngũ tuyệt, khống chế một ngũ tuyệt khác.

Cũng may Lý Thu Thủy đã sớm không phải là Lý Thu Thủy trước đây, nàng đưa tay ra nắm lấy tay Niệm Từ, trên người nội lực mạnh mẽ bành trướng, nàng kéo ngược Mục Niệm Từ ra sau lưng, song chưởng đưa ra đẩy về phái đối phương.

“Bạch Hồng Chưởng Lực”

“Vô Tướng Kiếp Chỉ”.

Hai tay đánh ra hai chưởng song song, sau đó dưới chân vận dụng Lăng Ba Vi Bộ cực kỳ tinh diệu, lại lấy nội lực ngạnh kháng, nàng mạnh mẽ thoát ra được khỏi lồng giam kình lực vốn đang bủa vây lấy mình.

Một tay ôm Mục Niệm Từ, nàng thực sự muốn chạy.

Hai chưởng của nàng đánh về phía Nhật Tôn Giả, chỉ thấy đối phương đưa tay ra, bàn tay mang theo Càn Khôn, một cái xoay tay liền chuyển hướng chưởng lực bắn ra hướng khác, bất quá hắn cũng không lập tức đuổi theo Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy vừa động thân bay lên bầu trời đã thấy bên cạnh mình xuất hiện Nguyệt Tôn Giả.

“Nhật Nguyệt Lăng Không “.

Nguyệt Tôn Giả miệng khẽ ngâm nga, sau đó tay nắm lại thành quyền, một quyền oanh kích.

“Bái Nguyệt Quyền Pháp”.

Quyền này đánh tới, Lý Thu Thủy cũng kịp biến chiêu, lấy Đấu Chuyển Tinh Di tạo thành tấm chắn, bảo vệ cả nàng cùng Niệm Từ có thể lùi lại nhưng hai người một lần nữa bị đẩy xuống mặt đất.

Lúc này tình hình thật sự không ổn.

Nhật Tôn Giả đã đứng ngay sát cạnh Lý Thu Thủy mà cười gằn.

Nguyệt Tôn Giả thì lại phiêu phù trên không trung, hai tay chắp sau lưng, cứ như tiên nhân đạp không mà đứng vậy.

Quyển 2 - Chương 303: Nhật Nguyệt Tôn Giả – Phật Đạo Song Đế (3)

Hai người Nhật Nguyệt Tôn Giả thực ra rất giống Vô Song.

Chiêu thức chưa đủ tinh diệu.

Nội lực chưa đủ.

Cảnh giới võ học cũng chưa đủ.

Đây chính là thân thể thành đế, tất nhiên so về cảnh giới võ học hai người này còn hơn Vô Song nhiều.

Một là Bái Nguyệt Giáo Chủ, một là Minh Giáo Giáo Chủ, hai người này lúc trước có lẽ yếu hơn Đồng Mỗ một chút nhưng nhất định cũng là cùng đẳng cấp với nàng, gần như một cặp Long – Mộc đảo chủ vậy.

Cảnh giới thân thể thành đế cũng có một lợi thế rất lớn, chỉ cần không có đế vị cường giả ở gần đó thì khi chiến đấu đế vị cũng khó mà cảm nhận được thực lực chân chính.

Lý Thu Thủy hiện tại đã tương đối mạnh nhưng để đối đầu cùng hai vị tôn giả căn bản là không thể, cho dù một người nàng cũng không chịu được.

Lý Thu Thủy tay nắm Mục Niệm Từ, một mặt sầu khổ.

Mục Niệm Từ hiện tại ánh mắt vẫn cứ mơ màng, nàng vẫn còn chưa thể tỉnh lại từ tà thuật của Nguyệt Tôn Giả.

Từ Mệnh Ngôn Thuật ảnh hưởng rất lớn đến tâm trí nữ tử, ít nhất cũng phải cần một khoảng thời gian mới bắt đầu trở về bình thường.

Càng nghĩ đến Tù Mệnh Ngôn Thuật, Lý Thu Thủy trong lòng càng tức giận nhưng mà nàng hiện tại thực không biết làm sao.

Mới chỉ giao thủ mà thôi nàng đã cảm thấy không có lấy một tia cơ hội chiến thắng nào.

Nói thì lâu nhưng mọi việc diễn ra cực nhanh, Lý Thu Thủy vừa mới lùi lại thì ở cách đó không xa, Hồng Thất Công cũng nhịn xuống thương thế, hét lớn một tiếng.

“Kháng Long Hữu Hối”.

Hồng Thất Công lần này cũng không có hướng về Nhật Tôn Giả, ông thừa hiểu một chiêu Hàng Long của mình không có cách thương tổn Nhật Tôn Giả.

Một chưởng này nhắm ngay Nguyệt Tôn Giả, một chưởng này cũng khiến ánh mắt Lý Thu Thủy sáng lên.

Chỉ cần Nguyệt Tôn Giả tránh ra một đường, Lý Thu Thủy chưa hẳn đã không có tư cách bỏ chạy.

Đáng tiếc Lý Thu Thủy cũng quá coi thường Nguyệt Tôn Giả rồi.

Nguyệt Tôn Giả ánh mắt nhìn thấy Hàng Long lao đến, trong mắt sát khí rất nồng.

Phù Tang không như Trung Nguyên, Phù Tang võ học thật ra không chú trọng quyền pháp hay kiếm pháp, võ học Phù Tang hoặc là lấy đao pháp làm chủ, hoặc là ám khí làm chủ.

Thân là Bái Nguyệt Giáo Chủ, Nguyệt Tôn Giả sao có thể không tinh thông đao pháp?.

Lấy tay làm đao, cỏ tay khẽ nghiêng.



“Bái Nguyệt Thiên Ma Đao”.

Đao khí tung hoành hơn nữa còn là hàn băng đao khí, chí âm chí hàn đao khí.

Đao là bá vương đao nhưng ở Phù Tang, đao là sát nhân đao.

Đao ở Trung Nguyên đại diện dương dương cương cương, uy mãnh vô cùng.
Đao ở Phù Tang đại diện lãnh huyết vô tình, nhất đao tuyệt sát.

7 đường đao khí phá không mà ra, theo động tác Nguyệt Tôn Giả đao khí trực tiếp chém nát hư ảnh Hàng Long lao tới, hàn băng đao khí cắt nát một chiêu Kháng Long Hữu Hối của Hồng Thất Công.

Hồng Thất Công không yếu, Hàng Long Thập Bát Chưởng lại càng không yếu nhưng mà... khoảng cách thực lực giữa hai bên quá lớn.

Cái này cũng như nếu để Quách Tĩnh hồi mới học được Hàng Long lấy Hàng Long đi đánh với Tây Độc vậy, đây chính là tự ngược.

Tay trái một đao chém ra, tay phải cũng biến chiêu, hai tay trở thành song đao.

“Bái Nguyệt Thiên Ma Đao – Thiên Ma Triền Thân”.

Lần này đao khí như xà, đao khí như có linh, trực tiếp bẻ cong, lao về phía Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy vốn định chạy, nàng nào ngờ Nguyệt Tôn Giả giải quyết một chiêu của Hồng Thất Công nhanh như vậy?, hơn nữa nàng lại càng không ngờ một đao tiếp theo của đối phương trực tiếp tạo thành lao tù, khóa chặt lấy nàng.

Ngay lúc sắp bị nhốt lại, thân hình Lý Thu Thủy dùng một động tác không tưởng, lướt ngang trên hư không.

Thấy một động tác này, Nguyệt Tôn Giả sắc mặt cũng khẽ biến.

Về phần Nhật Tôn Giả ánh mắt thậm chí hiện ra sát khí.

Có ai biết năm đó Nhật Tôn Giả là ai?, năm đó hắn là đệ nhất thiên tài Minh Giáo Ba Tư, hắn liền đi tới Trung Nguyên, nhận trách nhiệm xây dựng Minh Giáo Trung Nguyên.

Năm đó hắn làm rất tốt, Minh Giáo cũng rất mạnh nhưng ai ngờ gặp phải loại siêu cấp quái vật như Hoàng Thường.

Hoàng Thường lấy sức một người, diệt đi Minh Giáo Trung Nguyên, đánh cho Nhật Tôn Giả suýt chút nữa bỏ mạng, phải rời khỏi Trung Nguyên chạy về Ba Tư.

Động tác khinh công của Lý Thu Thủy, Nhật Tôn Giả không nhầm được.

Chiêu thức này trước đây chưa có tên nhưng sau này Hoàng Thường cũng viết vào bên trong Cửu Âm Chân Kinh, nó gọi – Hoành Không Na Di.
Lý thu Thủy tránh được tù lung nhưng nàng nào ngờ Nhật Tôn Giả gần như phát điên, hắn đã ở ngay sau lưng nàng.

Nhật Tôn Giả ánh mắt long sòng sọc, hắn từ lần bị Hoàng Thường đánh bại, chưa từng đặt chân tới Trung Nguyên, cũng không biết Cửu Âm Chân Kinh là cái gì, hắn chỉ biết Lý Thu Thủy tất là hậu nhân của kẻ thù năm xưa.

Không thể không đỏ mắt, không thể không có sát khí.

Đừng nói là Lý Thu Thủy mà Nguyệt Tôn Giả cũng bị dọa sợ bởi trong bàn tay của Nhật Tôn Giả chẳng biết từ bao giờ đã hiện ra một vật.

Thánh Hỏa Lệnh.

Trên người Nhật Tôn Giả hiện ra một cái hư ảnh hỏa long, hỏa long như muốn thiêu rụi tất cả, bao gồm cả Lý Thu Thủy cùng Mục Niệm Từ vậy.

“Viêm Long Vô Song”.

Tay cầm Thánh Hỏa Lệnh, bất chấp mà đập xuống, Lý Thu Thủy không chết cũng trọng thương.

Đây chính là đế vị toàn lực đánh xuống, hơn nữa Lý Thu Thủy cũng không kịp phản ứng.

Ngay lúc tưởng như Lý Thu Thủy chắc chắn chịu một chiêu này, đến cả Lý Thu Thủy cũng không biết làm thế nào thì đột nhiên một đường kinh khủng kiếm khí lao tới, mạnh mẽ va chạm vào Thánh Hỏa Lệnh.

Thánh Hỏa Lệnh đương nhiên sẽ không vỡ nát nhưng Nhật Tôn Giả thì không dễ chịu gì, chỉ nghe một tiếng nổ khủng khiếp đinh tai nhức óc, Lý Thu Thủy ôm Mục Niệm Từ bị đánh bay xuống đất, nhưng mà Nhật Tôn Giả cũng lùi lại hơn 5 bước, sắc mặt trở nên khó coi.

Lý Thu Thủy còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy sau lưng mình còn đang huyền phù 8 thanh hư kiếm.

Kiếm khí hóa hình, kiếm khí ngưng thực.

Đây là Cửu Kiếm Kiếm Ý, là Cửu Kiếm Cực Ý.

Lúc này, rốt cuộc đám người Đàm Công – Đàm Bà, Hoàng Dược Sư, Thượng Quan Kiếm Nam, Kiều Phong, Cừu Thiên Nhận, Trác Bất Phàm mới chạy vào đại viện.

________________

Ở Chuyển Luân điện xa xôi, gần như không thuộc về cái thế giới này, đang vì Vô Song luyện hóa liên ngẫu, Độc Cô không thể không mở mắt, trong mắt có nghi hoặc.

“Cửu Kiếm mất một còn tám”.

“Nha đầu họ Lý kia gặp nguy hiểm?”.

Nghĩ nghĩ một chút, Độc Cô không quan tâm, lại tiếp tục nhắm mắt lại, coi như không có gì xảy ra.

________________

Độc Cô có thể không quan tâm nhưng ở liên minh nhân loại, có hai người đồng thời mở mắt ra.

Trong mắt hai người có miên man khó hiểu, có kinh hãi thất sắc nhưng cả hai người căn bản cũng không nghĩ nhiều, đều động thân mà ra.

Bọn họ không cách nào cảm giác được trận chiến giữa Lý Thu Thủy cùng Nhật Nguyệt Tôn Giả nhưng giây phút kiếm khí nổ tung kia, bọn họ căn bản không thể không có cảm ứng.

Thứ kiếm khí kia, hai người đều nhận ra.

Vì nhận ra, bọn họ liền hướng về trận doanh võ lâm.

Quyển 2 - Chương 304: Nhật Nguyệt Tôn Giả – Phật Đạo Song Đế (4)

Đế vị có kiêu ngạo của đế vị nhưng đế vị cũng phải có ánh mắt của đế vị.

Đám người trong trận doanh võ lâm thú thật, Nhật Nguyệt Tôn Giả chưa từng để vào mắt.

Lý do duy nhất để bọn họ mất công dùng miệng lưỡi nói chuyện với Mục Niệm Từ chỉ là vì không muốn gây rắc rối, không muốn nửa đường xuất hiện "Trình Giảo Kim" mà thôi.

Sau khi Lý Thu Thủy nửa đường phá hủy kế hoạch, cả hai căn bản cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp giết Lý Thu Thủy lại cướp Mục Niệm Từ là được.

Trong mắt hai người, cho dù toàn bộ đám ngũ tuyệt trong trận doanh cùng lên, kết quả cũng không khác gì nhiều.

Đây là sự kiêu ngạo của đế vị.

Tất nhiên lúc này thì có chút khác, bất kể Nhật Tôn Giả hay Nguyệt Tôn Giả đều cảm thấy những đường kiếm khí huyền phù giữa trời kia đáng sợ bậc nào, tuyệt đối khiến cả hai dựng tóc gáy.

Hai người cũng sẽ không thật sự sợ kiếm khí kia, nhưng đối với người đưa kiếm khí vào trong cơ thể Lý Thu Thủy thì nhất định không thể không sợ.

Hai người sống đến từng tuổi này, cũng chưa nhìn thấy kiếm khí đáng sợ như vậy bao giờ.

Đấy còn là kiếm khí đưa vào trong cơ thể Lý Thu Thủy, nếu chân thân tự mình giá lâm, tự mình xử kiếm, hai người nghĩ tới cảnh này đều không rét mà run.

Càng lo lắng, hai người càng muốn kết thúc sớm việc này.

Chỉ có cách điên cuồng đánh tới, hủy diệt luôn 8 đạo kiếm khí còn lại, sau đó bắt cóc Mục Niệm Từ rồi rời đi mà thôi.

Đương nhiên cả hai cũng biết, kẻ để kiếm khí trong người Lý Thu Thủy có mạnh hơn nữa cũng không qua được"chủ nhân " của mình, có chủ nhân chống lưng, bọn họ chưa chắc đã sợ đắc tội kẻ kia, trời sụp còn có người chống lưng không phải sao?, hơn nữa chủ nhân của bọn họ chính là ông trời.

Nhật Tôn Giả tay cầm Thánh Hỏa Lệnh, ánh mắt hoàn toàn là coi khinh quần hùng võ lâm, nắm Thánh Hỏa Lệnh một đường lao tới.

Thánh Hỏa Lệnh vật này cực kỳ không tầm thường, nó không chỉ kiên cố gần như không thể phá hủy, nó còn có tác dụng rất lớn cho người đi theo con đường dương cương uy mãnh.

Chỉ cần đưa vào bên trong đủ dương cương nội lực, đủ để thắp sáng thánh hỏa lệnh, thứ này sẽ triệt để ‘phát hỏa’, triệt để khuếch đại uy năng chưởng pháp, sinh ra chân chính hỏa diễm.

Thánh vật đệ nhất Ba Tư, căn bản không thể coi thường.

Đối với quần hùng mà nói, Nhật Tôn Giả khinh thường để vào mắt.

“Quang Minh Thánh Hỏa – Viêm Long Vô Song”.

Thánh Hỏa Lệnh rực sáng, hỏa long lại hiện thế, theo một động tác ‘chém’ của Nhật Tôn Giả, nguyên một đầu hỏa long lao về phía quần hùng.

Nhìn hỏa long lao tới, cho dù mạnh như Hoàng Dược Sư cũng cảm thấy kinh sợ.

Hoàng Dược Sư từng đối đầu với Hàng Long Thập Bát Chưởng của Hồng Thất Công nhưng đầu hỏa long này còn cho ông cảm giác mạnh gấp 10 lần, uy mãnh tuyệt luân.

Hoàng Dược Sư còn đang không biết phản ứng ra sao thì Kiều Phong đã bất chấp, bước lên một bước, hai tay hướng lên cao, nội lực bành trướng.

“Hàng Long Thập Bát Chưởng – Kháng Long Hữu Hối”.

Cùng một chiêu Kháng Long Hữu Hối, tinh tế không bằng Hồng Thất Công nhưng uy lực ẩn ẩn còn cao hơn 1 đầu.

Tất nhiên một chiêu Kháng Long Hữu Hối của Kiều Phong căn bản không thể cản được hỏa long uy mãnh kia.

Chỉ thấy Hoàng Dược Sư cũng nhanh chóng làm ra quyết định, cổ tay nhẹ chuyển, dồn toàn bộ nội lực mà đánh ra.

“Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng”.

Hoàng Dược Sư cùng Kiều Phong đi đầu công kích, những người còn lại đương nhiên biết làm gì tốt nhất, ví dụ như thầy trò Thượng Quan Kiếm Nam cùng Cừu Thiên Nhận tựa sát lưng vào nhau, đồng thời đánh ra hai chưởng ‘Thiết Chưởng Thần Công”.

Trác Bất Phàm ở sau Cừu Thiên Nhận cũng xuất kiếm, kiếm thế như rồng, đi sau mà đến trước.

“Truy Phong Kiếm”.

Kiếm của Trác Bất Phàm thực sự rất nhanh, chỉ nghe tiếng gió vang lên, kiếm khí đã xé không mà tời.

Không phải ngẫu nhiên Trác Bất Phàm ở biên cương phương bắc được phong tặng hai chữ ‘Kiếm Thần’.

So với những người này thì Đàm Công – Đàm Bà lại tỏ ra yếu hơn rất nhiều, hai người đến cả khí thể của hỏa long cũng khó mà chịu nổi, trực tiếp lựa chọn lùi lại.

Tất nhiên liên thủ lực lượng của 5 vị ngũ tuyệt cao thủ, oanh kích lên hỏa long đang lao tới vẫn là không thể, toàn bộ 5 người trực tiếp bị đánh bay đi, cũng may việc làm của họ không phải là vô ích, hỏa long sau khi cắn nuốt tất cả công kích lao về phía mình, uy lực đã có vài phần giảm bớt.

Ngay cả như thế Trác Bất Phàm cùng Thượng Quan Kiếm Nam miệng đều có máu tươi chảy xuống, trái lại Cừu Thiên Nhận dĩ nhiên một mặt hồng hào, vừa nhìn đã thấy không chịu tổn hại quá nhiều.

Kiều Phong cùng Hoàng Dược Sư thì không cần nói, Kiều Phong đạp về phía sau 7 bước, mỗi bước đều như in thẳng xuống nền gạch, mỗi bước trực tiếp đưa kình lực xuống mặt đất, làm nền gạch như nát vụn sau đó khi dừng lại, sắc mặt như thường, không nhìn ra thương thế.

Hoàng Dược Sư thì thân hình như yến, nhẹ lướt trên mặt đất, phiêu phiêu tựa gió, nhẹ nhàng tựa mây, chỉ thấy cơ thể khẽ lùi, rất nhanh bình thường trở lại.

Mỗi người ở đây đều có biểu hiện khác nhau nhưng lại có chung một nhận thức, đấy là sợ hãi thực lực kẻ trước mặt.

Nhật Tôn Giả thấy một đòn đắc thủ liền cười lớn.

“Đám phế vật”.

Tay nắm Thánh Hỏa Lệnh, Nhật Tôn Giả không kiêng nể gì hơn nữa thân hình cũng chuẩn bị động, hắn muốn giáp công.

Nhật Tôn Giả làm người cuồng ngạo, khinh thường thiên hạ nhưng hắn chính là có chân tài thực học.

Nhật Tôn Giả vừa nhìn cũng hiểu ai mạnh ai yếu, bằng một cái Thánh Hỏa Lệnh đập xuống, giết chết Đàm Công Đàm Bà cũng là dễ hiểu.

May mắn là ngay khi hắn chuẩn bị động thủ, hắn liền kinh ngạc mà quay đầu lại.



Chỉ thấy Nguyệt Tôn Giả cũng đang chật vật lùi lại, hơn nữa bao quanh Nguyệt Tôn Giả chính là vô biên vô tận đao khí.

Nguyệt Tôn Giả đến cả đao vực cũng mở ra, nhưng trước mặt hư ảnh kiếm khí như thật như ảo dĩ nhiên vẫn cứ ăn quả đắng.

“Kệ đám bọn chúng, kiếm khí này quá mức cường đại, nếu chúng ta không liên thủ trấn áp, chỉ sợ có biến”.

Nguyệt Tôn Giả thở hổn hển mà nói, 8 đạo kiếm khí huyền phù giữa trời lúc này chỉ còn có 7 nhưng ngay cả thế hắn vẫn kinh hãi vô cùng.

Mở ra cả đao vực vẫn bị đường kiếm khí kia ngạnh sinh bắn ngược trở lại, vậy nếu chân thân tiến đến, chẳng nhẽ lấy thủ cấp của hắn trong vòng 1 chiêu?, nghĩ đến điẻm này nội tâm Nguyệt Tôn Giả không rét mà run.

Nhật Tôn Giả nghe đồng đội mình nói, nội tâm cũng không vui, hắn đang trải nghiệm cảm giác tàn sát thiên hạ cao thủ, đang cực kỳ kích động bất quá hắn cũng hiểu cái gì nên, cái gì không nên.

Hắn hay Nguyệt Tôn Giả đều có tự tin đủ sức hủy hết đám kiếm khí kia nhưng mà hủy trong bao lâu?, bọn họ là đang tấn công trận doanh võ lâm, một trong tam đại trận doanh của nhân loại, đây là hành động khiêu kích nhân loại tại Ma Sơn.

Nhật Tôn Giả mạnh mẽ xoay người, tay nắm Thánh Hỏa Lệnh, thân hình như biến thành hỏa nhân, mạnh mẽ lao tới.

“Thánh Hỏa Lệnh – Địa Ngục Viêm Long”.Thánh Hỏa Lệnh lần này lại càng sáng hơn, đến mức cổ tay Nhật Tôn Giả còn đang run lên.

Lần này không còn hỏa long, không còn bất cứ một loại hư ảnh nào hiện ra nhưng người ngu cũng nhìn thấy bên trong Thánh Hỏa Lệnh đang nén một loại nội lực kinh khủng, một chiêu này đập xuống tựa như diệt thế, đủ sức đánh nát thân thể bất cứ một ngũ tuyệt cao thủ nào ở đây.

Nguyệt Tôn Giả đương nhiên cũng không thể không động, hai tay làm đao, hắn điều động toàn bộ đao khí của bản thân mình, ngưng tụ đao khí thành một thanh chân thực đao.

“Bái Nguyệt Đoạn Hồn Đao”.

_________________

Thú thật, người duy nhất không hiểu gì chính là Lý Thu Thủy.

Nàng vốn tưởng mình phải chết thì thứ kiếm khí kinh khủng này hiện ra.

Nếu nàng biết thứ này tồn tại trong người mình thì cũng thôi đi nhưng nàng căn bản không biết, hơn nữa nàng còn không đoán ra là ai để thứ này trong cơ thể mình.

Tất nhiên nàng hiện tại cũng nghĩ kỹ, nàng liền nghĩ tới A Thanh, có lẽ trong mắt nàng cũng chỉ có A Thanh có kiếm pháp bậc này, trong nội tâm không khỏi âm thầm cảm kích A Thanh tiền bối.

Dĩ nhiên nàng cũng nghĩ tới Độc Cô chỉ là nàng không biết tên Độc Cô, còn không rõ võ công của Độc Cô là gì, vũ khí là cái gì vì vậy nàng trái lại không dám đoán bừa.

Một mặt Lý Thu Thủy cảm khái A Thanh cường đại nhưng một mặt cũng sầu lo vô cùng, nàng tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm nhưng nàng có thể đỡ được bao lâu?, kiếm khí kia có thể vì nàng ngăn cản bao lâu?.

______________

Trong sân lúc này cảnh tượng cực kỳ thú vị.

Đám ngũ tuyệt của liên minh thì căn bản không biết làm cái gì, chỉ có thể trở thành khách qua đường mà nhìn trận chiến không thuộc phạm trù của bọn họ.

Ở giữa sân thì Nhật Nguyệt Tôn Giả điên cuồng công kích những đạo kiếm khí kia, một thân tuyệt học mỗi chiêu mỗi thức hiển lộ ra làm người thấy mà kinh.

Đương nhiên làm người kinh hãi nhất vẫn là từng đạo kiếm khí huyền phù giữa trời.

Người kích động nhất ở đây chính là Trác Bất Phàm.

Nếu không phải chỗ này có người, nếu không phải địch nhân còn tại, hắn thậm chí còn muốn quỳ bái thứ kiếm khí kia.

Là kiếm đạo cao thủ, là người sống vì kiếm, hiểu cho kiếm.

Trác Bất Phàm cảm nhận một cỗ tang thương, một cỗ kiêu ngạo trong từng thanh kiếm hư ảo kia.

Hắn cảm nhận được một loại bễ nghễ, một loại vô địch, một loại coi thường thiên hạ quần hùng.

Đế vị thì sao?, bản tọa chỉ dùng kiếm ý, sinh sinh khóa chết hai tên đế vị cao thủ.

Đế vị thì sao?, còn chưa có tư cách cho bản tọa đụng kiếm.

Đây chính là cảm giác lúc này của Trác Bất Phàm, hắn như hiểu lời kiếm ý nói, hiểu sự cao ngạo, hiểu sự khinh thường thế gian kia.

Trác Bất Phàm lúc này không khỏi thở ra một hơi, nội tâm kịch liệt rung động.

Hắn được gọi là Kiếm Thần nhưng mà cái danh hiệu này, đứng trước chủ nhân từng đạo kiếm khí kia... căn bản không có mặt mũi nào.

Tất nhiên kiếm khí có cường hơn nữa thì cũng có hạn, cũng có điểm cuối.

Nhật Nguyệt Tôn Giả liên thủ, rốt cuộc cũng đánh nát toàn bộ kiếm ý đang bảo vệ Lý Thu Thủy.

Đáng tiếc Nhật Nguyệt Tôn Giả tốn quá nhiều thời gian.

Ngay khi Nhật Nguyệt Tôn Giả muốn cướp Mục Niệm Từ trong tay Lý Thu Thủy thì lại có một tia kiếm khí xuất hiện.

Vẫn là cỗ kiếm ý kia, phá không mà đâm xuống.
Nếu không phải Nhật Tôn Giả nhanh chân lùi lại, cánh tay hắn chỉ sợ bị kiếm khí đáng sợ sinh sinh chém đứt.

Nhật Tôn Giả không khỏi chửi ầm lên.

“Mẹ kiếp, như thế nào còn nữa?”.

Lúc này huyền phù trước người Lý Thu Thủy, dĩ nhiên vẫn còn thứ kiếm khí kia, vẫn còn thanh kiếm mờ mờ ảo ảo kia, hơn nữa còn đến 3 thanh.

Nguyệt Tôn Giả nội tâm trầm lại nhưng mà hắn cũng không để ý đến kiếm khí mà đang nhìn một nam tử đạp không mà đứng.

Nam tử này đang ở ngay trên đầu Lý Thu Thủy.

Nhìn thấy nam tử, Nguyệt Tôn Giả không khỏi thở dài một hơi mà cảm thấy may mắn.

Hắn nhận ra nam tử kia, cũng vì nhận ra nên hắn biết đây chắc chắn không phải chủ nhân thứ kiếm khí khủng bố vừa rồi.

Cái này có thể coi là vạn hạnh trong bất hạnh.

Lý Thu Thủy mắt đẹp khẽ chớp, ngày hôm nay với nàng như mộng vậy.

Đầu tiên 9 đạo kiếm khí không biết từ đâu mà ra, ngay lúc nàng tưởng phải chết thì nó xuất hiện bảo vệ tính mạng nàng.

Tiếp theo khi 9 đạo kiếm khí bị đánh nát, nàng lại tưởng mạng mình đến đây là tận thì lại có 3 đạo kiếm khí tương tự hiện thế.

Đây là cái tình tiết gì?.

Lý Thu Thủy đương nhiên cũng nhận ra bên cạnh mình có người, nàng không khỏi nhìn lại kẻ kia.

Người này hạ thân xuống, đứng chắn trước người Lý Thu Thủy, vẻ mặt tự nhiên, khí định thần nhàn.

Một thân trang phục mang theo hai màu chủ đạo, màu trắng cùng màu xanh dương.

Mái tóc đen búi cao, thân hình cao lớn nhưng lại lộ ra cân bằng.

Khuôn mặt trắng, thoạt nhìn vô cùng trẻ trung, khuôn mặt anh tuấn bất phàm lộ ra vẻ tự tin cường đại cùng ánh mắt sâu thẳm, ánh mắt như đang ẩn chứa cả thiên hạ bên trong.

Nam tử này Lý Thu Thủy cũng nhận ra.

Ở đây ngoài nàng còn có Bắc Cái Hồng Thất Công cùng Đông Tà Hoàng Dược Sư nhận ra.

Ngũ Bá đệ nhất nhân, Trung Thần Thông – Vương Trùng Dương.

Vương Trùng Dương một thân đạo bào, hắn không nhìn Nhật Nguyệt Tôn Giả, ánh mắt tựa như đang hồi tưởng.

Hắn quay lưng về phía Lý Thu Thủy nhưng giọng nói lại như vang lên ngay cạnh bên tai nàng.

“Năm xưa, tiền bối tặng ta một hồi tạo hóa, đồng thời để lại cho ta chín đạo kiếm khí”.

“Năm xưa tuổi trẻ bồng bột, còn chưa biết trời cao bao nhiêu, đất rộng bao nhiêu, không biết bao lần tự đẩy mình vào nguy hiểm, là chín đạo kiếm khí này cứu ta”.

“30 năm, từ chín đạo kiếm khí chỉ còn lại 3 đạo, cũng may không phụ lòng tiền bối trợ giúp Vương Trùng Dương ta đã rất lâu không phải để kiếm khí hộ chủ”.

“Lý tiên tử, ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi gặp tiền bối khi nào chăng? “.

Lời của Vương Trùng Dương dĩ nhiên là truyền âm nhập mật, người bên ngoài không thể nghe thấy.

Lý Thu Thủy bị Vương Trùng Dương hỏi, trong lòng liền có nghi hoặc, sau đó rất nhanh chuẩn bị báo ra tung tích của A Thanh với Vương Trùng Dương thì hai vị Nhật Nguyệt Tôn Giả đã cướp lời nàng.

Nguyệt Tôn Giả ánh mắt ngưng trọng nhìn Vương Trùng Dương nhưng mà hắn thực sự không coi đây là truyện lớn.

Vương Trùng Dương hiện tại là đạo giáo đệ nhất nhân nhưng mà cũng chỉ thế mà thôi.

Rất nhiều năm trước, đạo giáo đệ nhất nhân là Hoàng Thường, nếu Hoàng Thường hôm nay hiện thân thì hắn còn nể trọng vài phần nhưng Vương Trùng Dương còn chưa đủ tư cách.

Vương Trùng Dương cậy có Lâm Triều Anh bên cạnh, hai vợ chồng bằng một bộ Song Kiếm Hợp Bích phối hợp hoàn mỹ với nhau liền có thể ngang hàng đế vị cao thủ nhưng so với đế vị chân chính vẫn luôn có khoảng cách nhất định huống hồ hiện tại Vương Trùng Dương chỉ đến một mình?.

“Trùng Dương Chân Nhân, ta lần này đến Trung Nguyên chỉ vì nữ tử họ Mục kia, nếu ngươi thức thời tốt nhất lùi lại, bản tọa không muốn đối nghịch cùng ngươi, lại càng không muốn đối nghịch với nhân sĩ võ lâm trung nguyên”.

“Đưa nữ nhân họ Mục cho bản tọa, bản tọa liền rời đi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng thế nào?”.

Nguyệt Tôn Giả nói xong, Nhật Tôn Giả liền tiếp lời.

“Hừ, Trùng Dương tiểu tử, nếu là Hoàng lão tặc ở đây bản tọa nể mặt lão tặc kia 3 phần, nhưng là tiểu tử ngươi thì chưa đủ tư cách, thức thời vẫn là lùi lại, nếu không đừng trách Thánh Hỏa Lệnh của bản tọa không lưu tình”.

Vương Trùng Dương nhìn Nhật Nguyệt Tôn Giả không khỏi nheo mắt lại.

Nhật Nguyệt Tôn Giả hiện tại mạnh hơn quá nhiều quá nhiều so với nhận thức của Vương Trùng Dương.

Vương Trùng Dương từng đánh bại Đồng Mỗ mà Nhật Nguyệt Tôn Giả cùng lắm chỉ ngang ngửa Long Mộc Đảo Chủ, còn yếu hơn Đồng Mỗ một chút, ấy vậy mà hiện tại... đối phương cho Vương Trùng Dương cảm giác đang đối mặt với đế vị cao thủ.

Tất nhiên ai cũng có bí mật, không phải sao?.

Vương Trùng Dương làm người cho kẻ khác cảm giác hòa ái nhưng hắn tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường.

Nếu là bình thường hắn có thể còn quan tâm lời nói đối phương, cùng đối phương hỏi cho ra lẽ nhưng mà hiện tại?, mơ tưởng.

Vương Trùng Dương nhìn Nhật Nguyệt Tôn Giả đứng gần đó, chậm rãi mà đáp.

“Cút”.

Không ai ngờ Vương Trùng Dương nói ra câu này, Nguyệt Tôn Giả còn tốt chứ Nhật Tôn Giả sắc mặt không che dấu được nổi sát khí.

Hắn không ghét Phật Gia cho lắm, hắn từ trước đến nay ghét nhất Đạo Gia.

“Bằng một cái ngũ tuyệt đỉnh phong, trong mắt bản tọa chỉ là kiến hôi, ngươi còn chưa đủ tư cách”.

Nắm Thánh Hỏa Lệnh, hắn muốn ngay lập tức đánh chết Vương Trùng Dương nào ngờ lại có một âm thanh như ẩn như hiện vang lên.

“Trùng Dương đạo hữu không đủ tư cách, vậy lão nạp không biết có đủ không?”.

Quyển 2 - Chương 305: Liên Ngẫu Thành Hình

Ai cũng có bí mật của mình, ai cũng có góc khuất của mình.

Vương Trùng Dương có.

Nhật Nguyệt Tôn Giả có.

Hồng Thất Công có.

Hoàng Dược Sư có.

Đã là con người, không thể không có những thứ này, vì vậy Tảo Địa Thần Tăng cũng có.

Nói đến Tảo Địa Thần Tăng thì có thể hiểu ông là nhân vật lãnh tụ của Thiếu Lâm nhưng cách xuất hiện lại tuyệt chẳng giống nguyên tác chút nào.

Thời gian xuất thế của Tảo Địa Thần Tăng thật ra cũng rất gần, đại khái trong những năm Hoa Sơn Luận Kiếm lần 1.

Tảo Địa Thần Tăng tên thật là gì không ai biết, xuất thân thế nào cũng chẳng ai hay, người này xuất hiện ở Thiếu Lâm Tự mà chủ trì Thiếu Lâm khi đó còn không biết, trong Thiếu Lâm Chứng Phổ ghi lại tất cả các đời đệ tử của Thiếu Lâm đều không có Tảo Địa Thần Tăng.

Nếu theo lẽ thường, một người như vậy sao có tư cách ở Thiếu Lâm?, lại còn quản Tàng Kinh Các?.

Tất nhiên Tảo Địa Thần Tăng không phải bình thường.

Đầu tiên phải nói rõ, trên giang hồ có khi ông được gọi là Tảo Địa Thần Tăng, có khi lại gọi là Vô Danh Tăng, hai cái danh hiệu này cùng nói về một người nhưng ý nghĩa khác nhau.

Muốn nhìn xưng hiệu thế nào mới đúng, tốt nhất nhìn vào ngữ cạnh.

Nếu nói về võ, người Thiếu Lâm hay giang hồ đều gọi ông là Tảo Địa Thần Tăng.

Nếu nói về phật pháp, người ta sẽ gọi ông là Vô Danh Thiền Sư.

Võ nghệ của ông đạt đến đế vị, cái này không cần phải nói nhưng phật học của Vô Danh Thiền Sư cũng cực kỳ đáng sợ, nghe đồn phật học của ông đã đạt đến cảnh giới miệng sinh liên hoa, độ hóa 3000 thế giới.

Tất nhiên đây chỉ là truyền thuyết, là một loại thủ pháp nói quá nhưng cũng đủ nhận thức phật học của ông.

Lại nói đến sự xuất hiện của người này.

Thật ra trong Hoa Sơn Luận Kiếm lần 1, đáng lẽ Thiếu Lâm Tự cũng phải có người tham dự, năm đó trong Thiếu Lâm Tự có một nhân vật gọi là Hỏa Công Đầu Đà.

Hỏa Công Đầu Đà xuất thân chỉ là tiểu hỏa kế trong Thiếu Lâm Tự, đáng lẽ không có tư cách tiếp xúc võ công hơn nữa mặt mũi xấu xí, thân hình thấp bé, rất hay bị người khác bắt nạt.

Hỏa Công Đầu Đà là người có thiên tư tuyệt thế, thiên tư có thể nói truy thẳng Đạt Ma Tổ Sư năm xưa, không được ai truyền võ nhưng chỉ cần nhìn vào đám vũ tăng Thiếu Lâm luyện võ liền có thể tự thông, sau đó lại lén lút tiến vào Tàng Thư Các, tự mình nghiên cứu võ công.

Hỏa Công Đầu Đà thông minh đến nỗi, hắn không có sư thừa, không có ai giảng dạy lý niệm võ công nhưung vẫn thành đại tài, sau khi võ học đại thành, Hỏa Công Đầu Đà tự mình ra tay báo thù, phế đi không biết bao nhiêu vũ tăng Thiếu Lâm năm xưa bắt nạt hắn.

Việc này kinh động tới Giới Luật Viện, đầu tiên Hỏa Công Đầu Đà ra tay lăng lệ, chuyên môn đánh cho tàn phế, thứ hai hắn không được chấp thuận lại lén học võ công Thiếu Lâm, đây lại càng là trọng tội.

Không được cho phép lại đi học võ công, cái này tại thời đại đó chính là cấm kỵ đặc biệt trong một môn phái như Thiếu Lâm, chẳng phải ngẫu nhiên trong nguyên tác Giác Viễn cuối cùng phải chọn cái chết, Trương Tam Phong cho đến khi trở thành Trương Chân Nhân vẫn bị Thiếu Lâm coi là phản đồ, không được tiến vào Thiếu Lâm Tự.

Lại nói Hỏa Công Đầu Đà, hắn chiến lực kinh thiên, mới hơn 30 tuổi đã gần như vô địch Thiếu Lâm, cho dù đệ nhất cao thủ của Giới Luật Viện năm đó Khổ Trí Thiền Sư cũng chết trong tay hắn.

Toàn bộ Thiếu Lâm tiến vào nội chiến, đúng lúc đó Tảo Địa Thần Tăng hiện thân, ngăn cơn sóng giữ.

Hỏa Công Đầu Đà không thể là đối thủ của Tảo Địa Thần Tăng, tất nhiên bị đánh bại.

Hắn mang theo đám ‘huynh đệ ‘ của mình chạy đến Tây Vực, lập ra Kim Cương Tông.

Hỏa Công Đầu Đà chiến Thiếu Lâm cũng không phải chỉ là một ngươf chiến, đây gần như là nội chiến Thiếu Lâm, vô số cao thủ Thiếu Lâm tự tàn sát lẫn nhau, đến mức một vị cao tăng khác của Thiếu Lâm cũng lựa chọn ẩn thế.

Khổ Tuệ Thiền Sư vì không chịu được cảnh nội chiến lại không thể bảo trì trung lập, sẽ không có phe nào cho phép Khổ Tuệ trung lập, Khổ Tuệ cũng bỏ Thiếu Lâm mà đi, đến Tây Vực lập ra Thiếu Lâm Tây Vực.

Sau khi Tảo Địa Thần Tăng hiện thân, trọng trấn Thiếu Lâm, bình ổn nội loạn, Thiếu Lâm mới trở lại yên bình nhưng căn cơ đại tổn, bắt đầu phong sơn, gần như không đả động gì đến thế gian.

Lại nói Thiếu Lâm Tây Vực cùng Kim Cương Tông hiện nay đều trở thành một phần của Mật Tông.

Khổ Tuệ Thiền Sư lần này không tiến về Trung Nguyên mà ở lại Mật Tông, ngày ngày ăn chay niệm phật.

Hỏa Công Đầu Đà thì quả thực có đến Trung Nguyên, có mặt tại chính Ma Sơn này, tương truyền Hỏa Công Đầu Đà chính là cánh tay trái của Long Tượng Cổ Phật.

Cũng vì có Hỏa Công Đầu Đà tồn tại, chiến lực của Mật Tông siêu cấp cường hãn.

So với một Thiếu Lâm cố gắng dùng Tảo Địa Thần Tăng trèo chống thì Mật Tông mới coi là mạnh mẽ, thậm chí chiến lực Mật Tông có thể nói là đệ nhất tại Ma Sơn này.

Mật Tông ngoại trừ Long Tượng Cổ Phật ra còn có một vị Nhiên Đăng Cổ Phật cùng Hỏa Công Đầu Đà, hai người được coi là Tả Phật cùng Hữu Phật, dĩ nhiên Hỏa Công Đầu Đà hiện tại được gọi là Kim Cương Cổ Phật.

Long Tượng – Nhiên Đăng – Kim Cương, ba người này trấn thủ một phương, Mật Tông ổn ổn đè ép Thiếu Lâm bất quá bên Thiếu Lâm chỉ bằng một mình Tảo Địa Thần Tăng cũng khiến Mật Tông chưa bao giờ dám coi thường, đủ để thấy Tảo Địa Thần Tăng mạnh mẽ.

Thiên hạ còn đồn, Tảo Địa Thần Tăng là thiên hạ đệ nhất cao thủ, là đệ nhất đế vị cao thủ.

Cái lời đồn này không ai chứng thực bởi đã trở thành đế vị, gần như sẽ không bao giờ động thủ nhưng chỉ bằng lời đồn này, lại không có bất cứ đế vị cao thủ nào ý kiến, đã đủ nói ra tất cả.

______________

Nhật Nguyệt Tôn Giả tuyệt đối không ngờ Tảo Địa Thần Tăng hiện thân ở đây.Ông lần này xuất hiện với một bộ trang phục hiển lộ một chữ ‘võ’.

Ai ai cũng biết, vị thần tăng này xuất hiện trong mắt thế gian với hai thân phận, đại diện cho hai màu áo.

Nếu là Vô Danh Thiền Sư, tất một thân áo vải sờn, giản dị vô cùng.

Nếu là Tảo Địa Thần Tăng, trên người mặc một tấm áo cà sa vàng, áo cà sa quấn dọc cơ thể, bên dưới mặc một chiếc quần vải trắng dài đến bắp chân, ở cổ đeo một vòng xá lợi rất lớn, từng viên xá lợi to bằng nắm tay người trưởng thành, ở mỗi bên cổ tay đều đeo một vòng sắt màu đỏ.

Nhìn bằng mắt thường cũng biết, đâu là hiện thân của phật, đâu là hiện thân của võ.

Tảo Địa Thần Tăng đến nơi, chân đạp lầu các, một tay đặt ra sau lưng, một tay chắp về phía trước, ánh mắt từ đầu đến cuối đều nhắm lại.

Ông cũng không phải cạo trọc đầu như tăng nhân Thiếu Lâm, trên đầu của ông có một phần tóc rất ngắn, mái tóc đều đã chuyển sang màu trắng, trên trán không có nhiều chấm hương như những cao tăng khác của Thiếu Lâm, ở giữa trán chỉ có một dấu chấm tròn duy nhất.

Nhật Nguyệt Tôn Giả có thể coi thường Vương Trùng Dương nhưng không ai dám coi thường Tảo Địa Thần Tăng.

Lần này ngay cả Nhật Tôn Giả vô pháp vô thiên sắc mặt cũng ngưng trọng.

“Thần Tăng, ngươi hà cớ gì phải chen vào việc này? “.

Nguyệt Tôn Giả ở bên cạnh cũng nhanh chóng đáp lời.

“Thần Tăng, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, nữ nhân Mục Niệm Từ này đối với chúng ta đúng là có đại sự quan trọng, chúng ta không thể không có nàng”.

“Hay là thế này, giao Mục Niệm Từ cho ta, hai chúng ta tất nguyện ý mang môn đồ Bái Nguyệt Giáo cùng Minh Giáo đến Trung Nguyên, vì Trung Nguyên giải ưu? “.

“Quan trọng hơn, đích thân một trong hai người chúng ta, cũng có thể tọa trấn nơi này, gia tăng chiến lực cho nhân loại, thế nào?”.

Lời nói của Nhật Nguyệt Tôn Giả không thể không nói là hấp dẫn, phi thường hấp dẫn.

Hy sinh một nữ tử, đổi lấy vô tận chiến lực từ phương xa kéo đến.

Hy sinh một nữ tử võ công cùng lắm chỉ cỡ nhị lưu cao thủ, có thể đổi lấy một đế vị cao thủ, trên đời ai không đổi?, đấy là chưa kể Minh Giáo cùng Phù Tang giáo đồ đến Trung Nguyên trợ chiến.

Đây gần như là bỏ một mà kiếm về hàng trăm, hàng ngàn vậy.

Cho dù cả Hồng Thất Công, khuôn mặt cũng tái đi.

Ông không hiểu tại sao Mục Niệm Từ lại quan trọng với đối phương như vậy, ông đương nhiên cũng không muốn hy sinh Mục Niệm Từ nhưng bình tâm mà nghĩ, cho dù ngay cả Hồng Thất Công cũng có kích động gật đầu.

Nếu đây không phải là Mục Niệm Từ mà là A Niệm Từ, B Niệm Từ, C Niệm Từ cái gì đó, Hồng Thất Công có lẽ thực sự lựa chọn hy sinh nàng.

Hồng Thất Công còn nghĩ thế, thử hỏi những người ở đây nghĩ thế nào?.

Đáng tiếc trái với mọi người suy nghĩ, Tảo Địa Thần Tăng khóe miệng mấp máy.

“A Di Đà Phật, hai vị tôn giá cất công đến Trung Nguyên, bần tăng không thể từ phương xa đón tiếp, trong lòng có hổ thẹn nhưng Trung Nguyên có luật của Trung Nguyên “.
“Nữ tử họ Mục này, hai vị vẫn không nên đụng tới, để bần tăng tiễn hai vị rời khỏi Phật Sơn, chúng ta vẫn là nước sông không phạm nước giếng”.

“Về phần nếu hai vị vẫn muốn vì Trung Nguyên, vì Phật Giáo giải nỗi ưu lo, bần tăng từ trong chân tâm bội phục, hướng về Phật Tổ cầu cho hai vị sau này có thể tiến vào nơi tịnh thổ cực lạc”.

Lời nói của Tảo Địa Thần Tăng nghe rất hoa mỹ, bất quá cũng không khác gì Vương Trùng Dương, vẫn là một chữ cút.

Nhật Nguyệt hai người nhìn nhau, cứ như nằm mộng vậy, bọn họ căn bản không ngờ Mục Niệm Từ vốn chỉ là một nữ tử bình thường, vì cái gì có thể làm nhiều cao thủ vì nàng bảo vệ như vậy?.

Hồng Thất Công thì cũng thôi dù sao theo tình báo, Hồng Thất Công là sư phụ của Mục Niệm Từ, thế nhưng Lý Thu Thủy giải thích thế nào?, Vương Trùng Dương giải thích thế nào? mà Tảo Địa Thần Tăng là có chuyện gì?.

Nguyệt Tôn Giả hít vào một hơi lãnh khí, giọng nói liền trở nên âm trầm.

“Hai vị, chúng ta không thể không có nữ nhân này”.

Nhật Tôn Giả ánh mắt hiện lên ngọn lửa, hắn không quen ăn nói khép nép.

“Hừ, vậy thì đánh, bản tọa còn không tin không thắng nổi các ngươi”.

Vương Trùng Dương đứng đó, ánh mắt hướng về Tảo Địa Thần Tăng, trong mắt có sự khó hiểu.

Tảo Địa Thần Tăng không nhìn Vương Trùng Dương, ánh mắt vẫn nhắm, thản nhiên đáp.

“Nếu hai vị đã nghĩ kỹ, vậy chúng ta rời khỏi nội thành đi, ta cùng Trùng Dương đạo hữu liền làm đối thủ hai vị tôn giả, nếu hai vị thắng, ta liền đảm bảo hai người có thể mang nữ thí chủ họ Mục kia rời đi, nếu hai vị thua, xin mời rời khỏi Phật Sơn”.

Nói xong Tảo Địa Thần Tăng khẽ chắp tay, thân hình theo gió mà đi.

Nhật Nguyệt Tôn Giả nhìn nhau, cũng động thân rời khỏi.

Vương Trùng Dương khẽ liếc Lý Thu Thủy một chút, không nói gì chỉ đối với nàng gật đầu, thân hình cũng lướt đi.

Bốn người rời đi, để lại cho đám người ở đây... thật sự không hiểu việc gì xảy ra.

____________________

Trong lúc bốn vị đỉnh cấp cao thủ trong thiên hạ rời đi, tại Chuyển Luân Điện liền có một vị khách.

Nàng là Ngu Cơ.

Ngu Cơ tiến về Chuyển Luân Điện, nàng cũng không nhìn thấy Vô Song đang tu luyện, nàng lần này không có đến thăm Vô song mà tiến thẳng đến nơi ở của Độc Cô.

Ngu Cơ nhìn Độc Cô đang khoanh chân xếp bằng, trước mặt là một đóa hoa sen đang lơ lửng giữa không trung.

Đóa hoa sen này rất lớn, nếu lúc trước Vô Song vẫn có thể cầm trong tay thì hiện tại nó... chỉ sợ Vô Sông ngồi lên cũng được, giống như đài sen vậy.

Ngu Cơ nhìn thấy Độc Cô, đồng thời Độc Cô cũng mở mắt ra.

Ngu Cơ khuôn mặt hiện tại tương đối mệt mỏi, không biết nàng làm cái gì nhưng khí sắc hiện tại tuyệt đối không tốt gì.

Trong tay Ngu Cơ cầm một cái hộp ngọc màu trắng bạch, thản nhiên buông tay mà đẩy hộp ngọc cho Độc Cô.

“Thứ ngươi cần, ta mang đến rồi”.

Độc Cô ánh mắt hiện ra một tai tán thưởng, khi hộp ngọc đang gần chạm vào Độc Cô thì liền sinh sinh dừng lại, huyền phù giữa trời.

Độc Cô đưa tay ra, hộp ngọc liền mở.

Từ trong hộp ngọc, Độc Cô lấy ra một chiếc bình ngọc, bên trong có một loại chất lỏng màu đỏ.

Hướng về phía Ngu Cơ, Độc Cô rốt cuộc mở miệng.

“Muốn nhìn thành phẩm hay không?”.

Ngu Cơ cũng hứng thú, hơn nữa nàng hiện tại đúng là rất mệt, quyết định ngồi xuống.

“Được, ta muốn xem thứ ngươi gọi là tiên vật sau khi hóa hình sẽ thành cái gì”.

Nói xong Ngu Cơ lại nghĩ về Vô Song.

Vô Song rất đẹp, nhưng hắn không phải nữ nhân.

Ngu Cơ không rõ Hoa Sen Liên Ngẫu là gì, nghe còn chưa nghe nhưng chỉ từ việc nó hóa hình thành người đã làm Ngu Cơ hứng thú, quan trọng hơn Ngu Cơ còn nghe Độc Cô nói, thứ này là ‘giống cái’, lại còn nhận Vô Song làm chủ.

Nếu nhận Vô Song làm chủ cũng phải có vài phần giống Vô Song đi?.

Ngu Cơ không thể không tò mò.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau