CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 406 - Chương 410

Quyển 2 - Chương 296: Lời Mời Của Độc Cô

Trong thế giới này, từ khi Đế Thích Thiên ra tay, thế giới đảo điên, dòng thời gian cùng không gian bị bẻ cong, ngoại trừ A Thanh cùng Tây Thi ra không còn ai có thể nắm giữ trí nhớ về thế giới nguyên bản nữa tuy nhiên Độc Cô Cầu Bại cũng có được đặc quyền này.

Đế Thích Thiên là một đoạn truyền kỳ của âm giới thì Độc Cô cũng là như vậy, cả hai đều là cường giả dương gian đi lạc vào âm giới, tự mình mở ra truyền kỳ của mình.

Đế Thích Thiên có thể trở thành cánh tay đắc lực nhất của Diêm Vương thì Độc Cô cũng là điện chủ Chuyển Luân Điện, là một trong Thập Đại Diêm La Vương của âm giới.

Chuyển Luân Điện được chọn để xuất hiện, được chọn mang lên dương gian cũng là vì thân phận của Độc Cô đồng thời cũng vì Độc Cô không thể coi là sinh mệnh thuộc về thế giới này nữa, trí nhớ của hắn đều được bảo lưu một cách cực kỳ đầy đủ.

Chuyển Luân Điện hiện tại đã không còn tử thần cũng không còn âm binh, chỉ có một mình Độc Cô.

Ở Ma Sơn này, cho dù không có lấy một thuộc hạ, Độc Cô vẫn có thể cùng đẳng cấp với Hạng Vũ, hai người chia nửa Ma Sơn, cùng nhau cai quản Ma Sơn.

Tại Ma Sơn này, ngoại trừ Độc Cô ra không ai có thể là đối thủ của Hạng Vũ thậm chí Hạng Vũ hiện tại còn không đánh lại Độc Cô, Hạng Vũ lúc này vẫn đang trong quá trình ‘chuyển sinh’.

Độc Cô lúc này ngửa đầu lên nhìn Vô Song, lại lên tiếng.



“Ngươi đã gặp qua Ngu Cơ, chắc cũng biết Hạng Vũ? “.
“Tốt nhất ta khuyên ngươi khi đi ra ngoài tìm cách xử lý Hoa Sen Liên Ngẫu kia đi, đương nhiên với khả năng của ngươi muốn xử lý thứ này căn bản không nổi, chỉ cần ngươi đi ra ngoài Hạng Vũ nhất định có thể cảm nhận được trong tay ngươi có vật này”.

“Hoa Sen Liên Ngẫu có thể tái tạo thân thể, sinh ra một thân thể mới, chỉ cần thủ pháp thích hợp thì đây chẳng khác gì sống lại một thế, thứ này tuyệt đối là thần vật “.

“Hạng Vũ hắn đang trong quá trình sống lại một thế, hắn là một tuyệt thế hung hồn lại có thể điều khiển long mạch của Đông Hoàng Lăng, có thể chưởng khống ma khí của Ma Sơn, nếu là bình thường dạng hung hồn như Hạng Vũ nhất định sẽ bị âm giới toàn lực truy sát đáng tiếc hiện nay không phải lúc bình thường”.

“Hạng Vũ đã mạnh đến nỗi toàn bộ thiên hạ này không có một ai có tư cách áp chế hắn nữa, vì vậy mục tiêu của hắn là tái sinh, là sống lại, chỉ cần hắn thành công tái sinh, thoát khỏi thân phận hung hồn thì từ đó về sau, kể cả La Sinh Môn biến mất, âm giới có thể rảnh tay xử lý hắn đi chăng nữa thì cũng vô lực, hắn chân chính trở thành sinh mạng dương giới, đứng ngoài khả năng của âm giới”.

“Quá trình tái tạo của Hạng Vũ vẫn đang diễn ra, trong thời gian ngắn hắn chưa thể thực sự sống lại bất quá nếu có Hoa Sen Liên Ngẫu thì khác “.

“Ngươi đã nắm được Hoa Sen Liên Ngẫu thì nên nghĩ một chút, nghĩ xem nên che giấu Hạng Vũ ra sao hoặc trực tiếp đưa cho hắn, hơn nữa với tính cách Hạng Vũ, hắn bá đạo vô cùng, đối với hắn việc ngươi đưa Hoa Sen Liên Ngẫu cho hắn vốn là một loại nghĩa vụ vậy, giống như sứ giả tiểu quốc mang cống phẩm cho hoàng đế, hắn sẽ cảm thấy hết sức bình thường, ngươi cũng không nên nghĩ đến chỗ tốt gì”.Độc Cô nói xong lại làm Vô Song bắt đầu phản cảm với Hạng Vũ hơn nữa Vô Song cũng cảm thấy lời Độc Cô không phải là giả.

Tính cách của Hạng Vũ vốn là bá đạo tuyệt luân, là một đời bá vương, hắn không phải là Lưu Bang, về mặt đối nhân xử thế tuyệt đối so không được với Lưu Bang, lại thêm bị phong ấn bao nhiêu năm qua, hắn tâm tính cũng bắt đầu bị hận thù thay thế, hắn lại càng thêm tiến về hướng tối tăm.

“Tiền bối, tạm không nói đến Hoa Sen Liên Ngẫu, vãn bối có thể hỏi tiền bối tại sao lại giúp cho Hạng Vũ chăng? “.

“Vãn bối biết đành rằng Hạng Vũ rất mạnh nhưng theo lời tiền bối, hắn trên lý thuyết phải là mục tiêu tiền bối săn đuổi mới đúng, tại sao tiền bối không lựa chọn trợ giúp Thiên Đạo?, trợ giúp chủ nhân chân chính của thế giới này?, dù sao bất kể Thiên Đạo hay Hạng Vũ đều có thể ngăn cản đám ma hồn tiến về dương gian”.

Đối với câu hỏi của Vô Song, Độc Cô không hỏi gật gù.

“Câu hỏi hay “.

Nói xong Độc Cô vì Vô Song lại rót một chén rượu, tiếp tục tự rót cho mình một chén, ánh mắt Độc Cô bắt đầu xuất hiện hắc ám, đôi mắt toàn bộ chuyển thành màu đen.

“Thiên Đạo hay Hạng Vũ thật ra bản tọa đều không thích cho lắm, vậy trước khi nói cho ngươi biết lý do tại sao bản tọa chọn Hạng Vũ thay vì Thiên Đạo, bản tọa lại muốn hỏi lại ngươi một câu”.

“Nếu ngươi có sức mạnh để bình đẳng đối mặt với hai bọn chúng, ngươi có dám đứng ra tranh một hồi? “.

Quyển 2 - Chương 297: Hóa Thân

Vô Song chưa bao giờ dễ tin người, hắn chưa hẳn có ý hại người nhưng mà tâm phòng người không thể không có, ví dụ điển hình gần nhất là khi gặp Lãnh, cũng vì hắn đề phòng nàng giữa nàng cùng hắn mới có một trận chiến.

Đến cả Tây Thi hay Lý Thu Thủy thì Vô Song còn có một thời gian tránh như tránh tà, đặc biệt là Tây Thi, hắn từng cảm thấy nàng như rắn rết, nàng quá nguy hiểm, tránh được càng xa càng tốt.

Ấy vậy mà... Vô Song cũng không rõ tại sao, từ đầu đến cuối hắn đều cực tin tưởng Độc Cô.

Gần như là vô điều kiện tin tưởng vậy, Độc Cô nói cái gì, hắn liền tin cái đó.

Ví dụ như bí mật về quỷ tộc chẳng hạn, bí mật này Độc Cô nói ra khác rất rất nhiều những lời A Thanh nói, những lời Vân Đóa nói hay thường thức của nhân loại về quỷ tộc.

Lại ví dụ như cái gọi là âm tào địa phủ, thập điện diêm la, cái này không ít người cũng biết, trong những câu truyện thần thoại, cổ tích, mấy cái từ này thiếu gì?, chỉ cần thêm một chút kiến thức liền thoải mái biên ra một câu chuyện, lấy cái gì ra đảm bảo âm tào địa phủ tồn tại?.

Dẫu cho âm tào địa phủ tồn tại, dẫu cho âm giới là có thật đi chăng nữa thì lấy gì đảm bảo những lời Độc Cô nói đều đúng?.

Chưa kể vì cái gì thân là người sống tiến xuống âm giới, Độc Cô cùng Đế Thích Thiên có thể thành truyền kỳ?, chẳng nhẽ cứ người sống may mắn xuống âm giới đều được ‘buff’ trở thành tuyệt thế đại nhân vật?.

Lại nói tiếp những thứ như Hoa Sen Liên Ngẫu, dạng thần vật này liệu có tồn tại?, liệu có phải là sự thật?, hơn nữa cái gì mà tạo thân thể mới, cái gì mà sống lại một thế, những lời này bình thường nói ra ai sẽ tin?.

Những lời Độc Cô nói có trăm ngàn chỗ hở, trăm ngàn chỗ để vặn hỏi nhưng mà Vô Song không rõ vì sao, hắn nguyện ý tin tưởng.

Hắn tin tưởng Độc Cô đang nói thật.

Cho dù không có lý do gì, hắn cũng tin tưởng.

Trước câu hỏi của Độc Cô, hắn thật tâm suy nghĩ.

Nếu hắn có sức mạnh, sức mạnh đủ để đối kháng Hạng Vũ hay Thiên Đạo thì sẽ có chuyện gì xảy ra?.

Thế giới nào cũng như nhau mà thôi, luôn có một loại quy tắc bất di bất dịch.

Thế giới mạnh yếu nằm ở việc Thiên Đạo mạnh hay yếu chứ không phải sinh linh trong thế giới đó mạnh hay yếu.

Ví dụ như một thế giới chỉ toàn phàm nhân, không có ai luyện võ thậm chí thế giới không có sinh linh toàn cây cỏ hoa lá chưa hẳn đã thua thế giới toàn tiên nhân với thần nhân.

Quan trọng vẫn là ở tại Thiên Đạo.

Thiên Đạo sáng tạo thế giới, hình thái thế giới ra sao là do Thiên Đạo lựa chọn, đẳng cấp sinh linh mạnh yếu là Thiên Đạo quy định.

Về phần sức mạnh của Thiên Đạo tính như nào?, được tính bởi Đạo Lực.



Đạo Lực rốt cuộc là gì?, là năng lực khống chế của Thiên Đạo với thế giới, ấy là Đạo Lực.

Thiên Đạo càng có thể hoàn mỹ khống chế thế giới của mình thì Đạo Lực càng mạnh, thế giới đó càng mạnh, đương nhiên Thiên Đạo càng mạnh.

Thiên Đạo giới này căn bản không thể gặp mặt Thiên Đạo giới khác, hai cái Thiên Đạo không thể song song cùng tồn tại, có thể đi lại giữa hai thế giới chỉ có thể là sinh linh.Sinh linh cho dù cường đại thế nào, cho dù mạnh đến nghịch thiên thì khi xuyên giới đều phải chịu một quy tắc, thực lực của sinh linh tối đa chỉ ngang ngửa với Thiên Đạo giới đó.

Trong điều kiện bình thường, Thiên Đạo sẽ luôn mạnh hơn sinh linh kia bởi Thiên Đạo ở tại thế giới của chính nó, ở tại sân nhà của nó, thực lực ngang nhau nhưng có thêm địa lợi, thậm chí có cả thiên thời cùng nhân hòa, sinh linh rất khó thắng được Thiên Đạo.

Sinh linh xuyên giới nếu yếu như Vô Song thì không sao nhưng nếu mạnh như Đế Thích Thiên, nhất định có đại chiến xảy ra, nhất định sẽ bị Thiên Đạo tự thân diệt sát.

Những khái niệm này Vô Song không hiểu, hắn cũng không biết gì cả, cũng vì cái khái niệm này mà Độc Cô nói ‘nếu Vô Song có thực lực đối kháng với Hạng Vũ hoặc Thiên Đạo ‘ chứ không nói Vô Song có thể chống lại cả hai.

Vô Song đương nhiên cũng không tin hắn đủ sức chống lại cả hai, hơn nữa hắn còn chẳng biết mình lấy tư cách gì bình khởi bình tọa cùng Thiên Đạo và Hạng Vũ bất quá chữ ‘nếu’ của Độc Cô lại làm Vô Song có rất nhiều suy tính.

“Nếu’ Vô Song có thể thật sự đạt đến cảnh giới kia, hắn sẽ làm gì?.

Trầm ngâm một lúc, Vô Song rốt cuộc mở miệng.

“Tiền bối, nếu ta có thực lực như vậy, ta ngại gì một trận chiến? “.

Nếu phải so sánh, cả Thiên Đạo cùng Hạng Vũ hắn cũng thật không thích.

Hạng Vũ về một mặt nào đó độc chiếm Tây Thi hay còn gọi là Ngu Cơ, cho dù từ trước tới nay Vô Song chưa từng thật lòng coi nàng là nữ nhân của mình, chưa từng thật sự động tâm với nàng thì trên góc độ nam nhân hắn vẫn không thích Hạng Vũ.

Về phần Thiên Đạo càng không phải nói, Hạng Vũ chỉ ở mức không thích mà thôi, Thiên Đạo thì thực sự làm Vô Song nổi lên sát tâm.

Hắn ngại gì một chiến?.

Độc Cô nghe Vô Song nói vậy, liền phá lên cười.
“Ta biết ngươi đạt tới Tam Long, ta cũng biết ngươi đang cố gắng tiến hóa Tam Long của bản thân mình, ta biết một nơi có thể cho ngươi tiến hóa, một nơi thích hợp nhất với ngươi, chỉ cần thành công đi qua nơi này, ngươi chưa hẳn đã dưới Hạng Vũ, dám đi hay không?”.

Giờ phút này, Vô Song một lần nữa lựa chọn tin tưởng Độc Cô, cho dù không rõ tại sao nhưng hắn thật sự tin tưởng, cứ như trong cõi u linh có cái gì đang đả động tới hắn vậy.

“Dám, có gì không dám?”.

Độc Cô gật đầu, bàn tay đưa ra nắm lấy Hoa Sen Liên Ngẫu, ánh mắt cũng tràn ngập hứng thú.

“Được, nếu ngươi đã dám đi vậy bản tọa liền cho ngươi một hồi tạo hóa”.

“Để bản tọa dạy ngươi cách sử dụng Hoa Sen Liên Ngẫu, thứ này diệu dụng chính là tạo ra một thân thể mới, bất cứ kẻ nào nắm giữ Hoa Sen Liên Ngẫu đều có hai lựa chọn, hoặc là tận dụng thứ này tái tạo thân thể, dung nhập hồn phách, sống lại một thế”.

“Về phần lựa chọn thứ hai cũng là tái tạo thân thể, lại tự cắt ra một phần hồn phách, tạo ra thân ngoại hóa thân “.

“Ngươi hiện tại chưa có chết, không thể sử dụng cách thứ nhất vậy chỉ có thể đi con đường thứ hai, dùng vật này tạo ra hóa thân của chính mình”.

“Chỉ có tạo ra thân ngoại hóa thân mới khiến khí tức Hoa Sen Liên Ngẫu vĩnh viễn biến mất, mới khiến Hạng Vũ không cách nào cảm nhận được “.

“Bản tọa có thể tạm thời ngăn cản khí tức của thứ này nhưng không thể ngăn cản quá lâu, Hoa Sen Liên Ngẫu bản thân là tiên vật, muốn triệt để phong ấn nó không dễ, Ma Sơn một mặt nào đó lại là sân nhà Hạng Vũ, muốn che mắt hắn lại càng không dễ”.

“Lần này, bản tọa trước khi dẫn ngươi đến nơi đó, liền vì ngươi thức tỉnh vật này, đúc ra hóa thân, triệt để khiến Hoa Sen Liên Ngẫu biến mất khỏi thế gian đi”.

Độc Cô nói xong thậm chí không hỏi ý kiến Vô Song, trực tiếp dùng ngón cái điểm vào tâm đóa hoa sen, bất quá sắc mặt Độc Cô rất nhanh khẽ nhíu, trong ánh mắt hiện ra một tia quái dị.

Độc Cô một lần nữa ngẩng đầu lên, nhìn dung mạo của Vô Song, rất nhanh Độc Cô phá lên cười, lần này tiếng cười vô cùng thống khoái, thậm chí làm Vô Song có cảm giác ‘nóng mặt’.

Vô Song còn chưa kịp hỏi lý do tại sao Độc Cô cười, chỉ thấy Độc Cô vỗ bàn một cái, tay cầm hoa sen, một tay còn lại đưa ngón cái lên, chỉ về phía Vô Song.

“Ha ha, thực sự là trời đất trêu người, đóa hoa sen này dĩ nhiên lại là giống cái”.

“Bản tọa còn cảm thấy có chút khó hiểu nhưng nhìn mặt ngươi liền rõ ràng rồi, tại Sát Sinh Lộ, Sát Nhãn nhìn thấy dung mạo của ngươi, với cái trí tuệ ngu đần của nó liền sẽ mặc định ngươi là nữ nhân”.

“Thực sự cười chết bản tọa “.

Độc Cô càng nói càng khoái trí, thậm chí làm hình ảnh cao thâm của Độc Cô trong mắt Vô Song... triệt để không còn cái gì.

Tất nhiên với một người vẫn luôn phải đóng vai nữ nhân như Vô Song, trái lại cũng không cảm thấy có cái gì sai thậm chí trong lòng còn có chút chờ mong.

Hắn không rõ hóa thân là cái gì, không rõ thứ này mạnh bao nhiêu nhưng nếu thật sự hóa thân của hắn là nữ nhân, sau này... có lẽ hắn cũng không bị vây vào tình trạng dở khóc dở cười nữa đi?.

Thân phận nữ nhân cứ để hóa thân đến đóng, về phần hắn trực tiếp hóa trang thành nam nhân?, sau này liền chấm dứt đóng mấy màn kịch chính hắn cảm thấy chán ghét.

Nghĩ đi nghĩ lại, cái hóa thân này thực sự đáng để Vô Song chờ mong.

Quyển 2 - Chương 298: Nhật Nguyệt Tôn Giả –Song Đế Hàng Lâm

Hoa Sen Liên Ngẫu thuộc hàng tiên phẩm.

Tiên phẩm là cái gì thì Vô Song chịu, chỉ biết Độc Cô xưng như vậy.

Nếu đã là tiên phẩm liền không thuộc về nhân thế, nếu đã không thuộc về nhân thế, muốn sử dụng thứ này cũng không phải trong thời gian một sớm một chiều.

Theo lời Độc Cô nói thì Vô Song căn bản không giúp được gì cả, việc duy nhất Vô Song cần làm là nhỏ máu vào trong hoa sen.

Tất nhiên không phải là nhỏ máu nhận chủ đơn giản như vậy, mỗi ngày vào giờ nhất định hắn đều phải cắt tay của mình, lấy máu nuôi hoa sen, chỉ có cách này mới có thể làm cho hoa sen thức tỉnh, sau khi hoa sen thức tỉnh xong mới trở thành phân thân của hắn, mới có thể tách hồn ra, trở thành sinh mệnh.

Để nuôi được đóa Hoa Sen Liên Ngẫu này nhất định không phải trong thời gian một sớm một chiều, vì vậy hắn cũng phải ở lại nơi này.

Thời gian ở tại Chuyển Luân Điện, Vô Song thường sẽ tiến vào không gian tràn ngập ma khí ngoài kia, dùng ma khí ôn dương hắc long đang trọng thương, sau đó đến giờ sẽ trở về tưới máu cho hoa sen rồi lại tiến vào trạng thái tu luyện, cố gắng bình ổn khí huyết, khi rảnh một chút có thể tìm Lãnh tỷ thí kiếm pháp, một ngày của hắn thường thường cũng là như thế.

Cắt máu nuôi hoa sen cũng làm khí huyết Vô Song tổn thương rất lớn, cũng may hắn có Cửu Âm Chân Kinh trong người, trong thời gian này hắn cũng triệt để yên tĩnh lại, nghiên cứu huyền diệu Cửu Âm Chân Kinh.

Cửu Âm Chân Kinh là tổng cương về võ học trong thiên hạ nhưng cũng mang theo ý niệm huyền môn rất rõ ràng, đặc biệt là 10 vạn chữ Phạn bên trong nó, cho dù là Bắc Cái gần như phế hết võ công nhưng sau khi nắm được yếu quyết của Cửu Âm Chân Kinh, sau khi được Nam Đế phiên dịch ra phần chữ Phạn này liền có thể cấp tốc bình ổn lại thương thế, một lần nữa hô mưa gọi gió, có thể thấy khả năng trị thương cùng hồi phục thân thể của Cửu Âm Chân Kinh mạnh mẽ biến thái đến mức nào.

Cửu Âm Chân Kinh quả thực có thể trợ giúp Vô Song vượt qua một cửa ‘tế huyết’ này.

Vô Song cũng không biết, khi thấy hắn đang sử dụng Cửu Âm Chân Kinh, ánh mắt Độc Cô lại hơi hơi sáng lên.

Bản thân Độc Cô trong tâm khảm luôn muốn tìm cho Hoàng Thường 3 cái truyền nhân.

Truyền nhân của Độc Cô nhất định phải là tuyệt thế thiên tài giống như chính Hoàng Thường vậy, trong mắt Độc Cô nếu hắn biết Quách Tĩnh là truyền nhân của Cửu Âm Chân Kinh, hắn chỉ sợ sẽ không chấp nhận thậm chí còn nghĩ Cửu Âm Chân Kinh bị hạ giá trị của chính nó.

Bản thân Độc Cô là vậy, Độc Cô cũng không thích những kẻ không có thiên phú, không có tư chất.

Độc Cô cũng sẽ không phủ nhận, dạng người như vậy không hẳn không thể đi đến đỉnh cao nhưng mà không thích vẫn cứ là không thích, giống như Hoàng Dược Sư mãi sau này cũng không thích con rể của mình vậy.

Độc Cô trước đây tìm được Vương Trùng Dương, mới đây lại chọn tiếp Lý Thu Thủy, đến hiện tại thì thấy Vô Song.

Độc Cô trong phòng gỗ, khoanh chân luyện công, giữa hai tay của hắn là một đóa hoa sen đang nhẹ xoay tròn có điều hoa sen hiện nay đã bắt đầu có màu phớt hồng.

Độc Cô vì đang ‘luyện’ Hoa Sen Liên Ngẫu cũng sẽ không rảnh tâm mà đến chỉ đạo Vô Song luyện võ, nhưng sau khi hoa sen thành hình, Độc Cô cũng không ngại tự mình ra tay, chỉ điểm Vô Song một hai, chính thức coi Vô Song là truyền nhân thứ ba của Hoàng Thương trên thế gian này.

Dĩ nhiên những chuyện này nói sau, quan trọng nhất vẫn là đóa hoa sen trước mặt.

Cứ như vậy, thời gian bất tri bất giác lại đi qua 2 tuần.



____________________________

Hai tuần – 14 ngày.

Đây là một con số rất lẻ, cũng không đẹp đẽ gì lại càng không phải con số đặc biệt gì nhưng mà sau 14 ngày kể tử khi Vô Song rời khỏi liên minh, rốt cuộc có hai vị khách tiến tới liên minh.Hai người này, một kẻ mặc hắc y, một kẻ mặc hồng y.

Kẻ mặc hắc y đeo một tấm mặt nạ bạc sáng lóng lánh, đồng thời tấm mặt nạ này cũng thật kỳ dị, nó có hình bán nguyệt.

Kẻ mặc hồng y lại khác, hắn lộ mặt ra ngoài, là một lão nhân khoảng 60-70 tuổi, mái tóc hoa râm nhưng ánh mắt nóng rực hỏa diễm, khác với hắc y nhân bên cạnh, người này nội khí bức người, khí thế như rồng, vừa nhìn đã biết bậc đại cao thủ nơi võ lâm.

Khi hai người này xuất hiện thì không che dấu khí thế của mình chút nào, đương nhiên đây là nói hồng y nhân, hắc y nhân khí thế rất trầm, một thân khí thế không lộ ra ngoài, càng có thêm vài phần quỷ dị bất quá chỉ bằng khí thế của một mình hồng y nhân đã đủ để Thượng Quan Kiếm Nam sợ mất mật.

Trùng hợp là, ngày hôm nay vẫn là Thượng Quan Kiếm Nam đứng ra thủ vệ nội thành.

Thượng Quan Kiếm Nam thấy hai ngươi tiến đến, nội tâm liền có lo lắng.

Nếu là người mang thiện chí, cũng sẽ không đến mức dùng khí thể mở đầu như vậy, loại gặp mặt này rất bức bách, rất dễ tổn thương hòa khí.

Với hắc y nhân, Thượng Quan Kiếm Nam nhìn không rõ sâu cạn, không rõ mạnh yếu.

Với hồng y nhân, Thượng Quan Kiếm Nam cũng chẳng nhìn ra thực lực của đối phương tột cùng là gì nhưng hắn suy đoán đối phương ít nhất cũng phải là thập tinh cường giả... thậm chí thập nhất tinh cường giả.

Thượng Quan Kiếm Nam không dám chậm trễ liền ôm quyền mà tiến tới.

Thập tinh cường giả trở lên, về một mặt nào đó đã đủ xếp vào hàng tiền bối.

Ngũ tuyệt đỉnh phong, thậm chí nửa bước đế vị (chuẩn đế) đều viễn siêu ngũ tuyệt cao thủ bình thường, dùng tiền bối để hình dung cũng không quá phận.

Thượng Quan Kiếm Nam đi tới, hai tay ôm quyền.
“Vãn bối Thượng Quan Kiếm Nam, không biết cao tính đại danh hai vị tiền bối?, không biết hai vị tiền bối tiến tới liên minh có việc gì?”.

Thượng Quan Kiếm Nam trong nội tâm lo lắng nhưng mà cũng chưa hẳn run sợ.

Đối phương kể cả quỷ dị hơn nữa thì vẫn là nhân loại, ở bên ngoài thì nhân loại với nhân loại còn có thể ăn thịt nhau nhưng đây là Ma Sơn, nhân loại đến đây đều chung chiến tuyến, đều muốn chống lại yêu ma quỷ vật, căn bản sẽ không ra tay với đồng tộc.

Chưa kể một việc cực kỳ quan trọng, cho dù trận doanh võ lâm không có đế vị cao thủ tọa trấn, không có cả ngũ tuyệt đỉnh phong cao thủ tọa trấn nhưng đừng quên bọn họ cũng là một phần của trận doanh nhân loại.

Trận doanh nhân loại có tồn tại đế vị hơn nữa có đến 3 người.

(Cặp đôi Vương Trùng Dương + Lâm Triều Anh tính là một đế vị).

Thượng Quan Kiếm Nam cúi đầu, đã cho đủ mặt mũi hơn nữa đương nhiên hai người tiến tới cũng không thể lập tức động thủ, đây là đối đầu với toàn bộ nhân loại hoặc ít nhất là toàn bộ võ lâm, trên đời này còn chưa có ai mang lá gan lớn như vậy.

Trong hai người tiến đến đều dừng lại, cả hai nhìn nhau một chút, rốt cuộc hồng y nhân lùi lại.

Khác với những gì cả hai thể hiện ra, hồng y nhân không thích nói chuyện.

Hắc y nhân bước tới, dùng ánh mắt thượng vị giả nhìn Thượng Quan Kiếm Nam, sau đó giọng nói âm lãnh vang lên.

“Bái Nguyệt Giáo Chủ đại diện Phù Tang Quốc, muốn gặp mặt Bắc Cái đại hiệp, phiền ngươi thông báo”.

Bái Nguyệt Giáo Chủ đời này, vì hắn đeo mặt nạ hình bán nguyệt, có đến 60% khuôn mặt bị che đi nhưng 40% khuôn mặt còn lại lộ ra ngoài, có thể thấy tuổi tác không lớn, da trắng bạch thậm chí còn tưởng người bệnh mới rời giường, môi có chút mỏng nhưng ánh mắt cực sắc, trong ánh mắt thậm chí còn có cả hàn khí.

Nghe người này xưng danh, Thượng Quan Kiếm Nam trong nội tâm kinh hãi.

Bái Nguyệt Giáo cực kỳ nổi tiếng, là đệ nhất đại giáo của Phù Tang.

Cho dù người Trung Nguyên đa phần coi thường thiên hạ, chỉ coi quốc thổ là vô địch nhưng hiện tại tình thế Đại Tống tương đối thảm, Kim Quốc, Thổ Phồn, Mông Cổ đều có thể đè Đại Tống ra mà đánh.

Phù Tang, Tây Hạ, Ba Tư đều có thể tổ chức tấn công Đại Tống, tuy không như ba đại quốc bên trên nhưng với tình cảnh Đại Tống hiện nay cũng khó mà đỡ được, dù sao Đại Tống chỉ có thể thủ, cũng chẳng có sức mà công.

Vì vậy các thế lực ‘dị quốc’ càng ngày càng trở nên nổi tiếng.

Ví dụ Minh Giáo Ba Tư.

Tây Hạ Nhất Phẩm Đường.

Thiên Sơn Linh Thứu Cung.

Phù Tang Bái Nguyệt Giáo.

Mấy thế lực này đều là đại phái trong thiên hạ, đã có thể đặt đồng cân đồng hạng với Cái Bang – Toàn Chân – Thiếu Lâm của Trung Nguyên, thiên hạ không ai dám coi thường.

Quyển 2 - Chương 299: Hạ Mã Uy

Nói về thế lực bên ngoài Trung Nguyên quả thực có rất nhiều.

Có Đại Tuyết Sơn – Tuyết Sơn Phái.

Có Thiên Sơn – Linh Thứu Cung.

Có Bạch Đà Sơn – Bạch Đà Sơn Trang.

Có Tây Vực – Mật Tông

Những môn phái này thực lực đều không yếu đặc biệt là Linh Thứu Cung hay Mật Tông, thậm chí hai đại phái này chưa hẳn đã dưới Cái Bang cùng Thiếu Lâm tuy nhiên về mặt ‘chính trị’ thì lại có chút chưa đủ.

Cho dù ở toàn bộ Tây Vực, Mật Tông cũng có ảnh hưởng rất lớn nhưng còn chưa đủ để can thiệp tới quyết định quốc gia, cái này cũng như Thiếu Lâm vậy, chủ trì Thiếu Lâm đến cả tư cách vào triều còn không có chứ đừng nói cai thiệp quốc gia đại sự.

Những môn phái này có thể gọi là một phái võ lâm, được gọi chung là Ẩn Tông,

Thế lực bên ngoài Trung Nguyên còn có một loại tên gọi khác để phân biệt với Ẩn Tông, gọi là Dị Tông.

Dị Tông có thể có nhiều, có thể ít cũng như Ẩn Tông vậy tuy nhiên nhắc đến Dị Tông thì phải nhắc đến 4 thế lực sau.

Nhất Phẩm Tây Hạ.

Minh Giáo Ba Tư.

Bái Nguyệt Phù Tang.

Thiên Long Đại Lý.

_________________

Tại sao lại gọi là Ẩn Tông?, nếu coi Trung Nguyên là thiên hạ vậy những môn phái nằm ngoài thiên hạ liền gọi là ẩn thế, tức Ẩn Tông.

Về phần Dị Tông, cái danh từ này cũng không phải là kỳ thị mà để nói những môn phái dạng này cũng không thể dùng luật giang hồ để hình dung, không thể coi là môn phái giang hồ.

Ví dụ như Nhất Phẩm Đường chẳng hạn, bảo Nhất Phẩm Đường phái toàn bộ cao thủ ra, chắc chắn cũng không phải đối thủ Thiếu Lâm Tự, thậm chí Tảo Địa Thần Tăng không cần ra tay, cao thủ Thiếu Lâm cũng dễ dàng giải quyết Nhất Phẩm Đường... về mặt lý thuyết thì chính là như vậy.

Về mặt thực tế, Nhất Phẩm Đường cao thủ có thể không có bao nhiêu nhưng Nhất Phẩm Đường Chủ – Lý Thu Thủy chỉ cần hạ lệnh liền có 5 vạn hùng binh Tây Hạ đi theo, vậy Thiếu Lâm đánh kiểu gì?, căn bản không thể là đối thủ.

Những Dị Tông này mạnh không nằm ở việc có bao nhiêu cao thủ, bọn họ mạnh ở việc có thể điều động vật lực quốc gia, có thể ảnh hưởng đến lựa chọn quốc gia, có thể làm thay đổi cán cân về chính trị, đây là thức đặc quyền các môn phái trên giang hồ không thể so sánh.

Thời đại này cũng không có ‘đại hội giao lưu’, khó mà biết được các môn phái ngoài Trung Nguyên thực lực rốt cuộc đến đâu nhưng chung quy vẫn tạo thành thường thức, đắc tội Ẩn Tông còn có thể nhưng nhất định không nên đắc tội Dị Tông.

Dĩ nhiên Dị Tông hay Ẩn Tông chỉ là cái tên hiểu ngầm của võ lâm Trung Nguyên, cũng không dám mang ra trực tiếp xưng hô với cao thủ vực ngoại.

Lần này hắc y nhân tự xưng Bái Nguyệt Giáo Chủ tiến đến, không cần xét mạnh yếu nhưng địa vị của hắn chắc chắn không dưới Lý Thu Thủy hiện nay.

Thượng Quan Kiếm Nam không dám chậm trễ, xoay người liền tiến vào bên trong, báo cho Hồng Thất Công.

Hồng Thất Công nghe tin lại càng không dám chậm trễ, lập tức tới tiếp đón hai vị khách nhân mới tới này.

Tại thời điểm này, nói về quốc lực thì Phù Tang Quốc cũng không quá mạnh mẽ, thua khá xa so với Tây Hạ của Lý Thu Thủy nhưng mà Phù Tang lại có địa lợi tương đối đặc biệt.

Phù Tang bốn mặt đều giáp biển, cùng với Cao Ly đều được coi là đảo quốc.

Cao Ly hiện tại vẫn là tiểu quốc, có thể tạm bỏ qua, nhưng Phù Tang đã lớn mạnh hơn Cao Ly nhiều.

Bản thân Phù Tang cũng đã có lực lượng quân đội riêng, tất nhiên nhắc đến Phù Tang đều sẽ nói đến võ sĩ đạo (Samurai) hay nhẫn giả (Ninja) gì gì đó nhưng trong mắt quân vương chân chính, bọn họ chỉ nhìn thấy hải quân của Phù Tang.

Lực lượng trên biển của Phù Tang thực sự rất mạnh, mạnh còn hơn cả thủy quân Đại Tống.

Thủy quân Đại Tống đánh trên sông còn được, ra biển căn bản không chịu nổi hải quân Phù Tang, đương nhiên trên lý thuyết, Phù Tang không có hải quân, bọn họ gọi đám người này là hải tặc.

Chính quyền Phù Tang sẽ không công nhận đây là quân đội quốc gia, về phần hải tặc Phù Tang sẽ hoạt động trên những vùng biển của chính Đại Tống, chuyên cướp hàng hóa thương nghiệp rồi mang về Phù Tang.

Đại Tống đương nhiên cũng rất muốn trả đòn Phù Tang nhưng biết làm sao?, người ta ở giữa biển, đánh là đánh không xong, chưa kể Đại Tống đã dầu hết đèn tắt, ốc còn không lo nổi mình ốc, sức đâu uy hiếp Phù Tang?, rốt cuộc cũng đành mặc kệ.

Cái cảm giác năm lần bảy lượt bị người gây sự, bị người đánh mà không làm gì được, vô hình chung khiến người Phù Tang trong mắt người Trung Nguyên cũng chẳng tốt đẹp gì.

So với Tây Hạ chí ít còn có quan hệ thông thương, còn có giao tình thì những quốc đảo trên biển như Phù Tang với Cao Ly mới thực sự bị coi là ‘dị quốc’.

Lại nói Hồng Thất Công, rất nhanh bước ra, ông lúc này vừa ra đến cửa thành liền đã cảm nhận khí tràng rất lớn của hồng y nhân đồng thời cũng thấy hắc y nhân đang nhìn mình.

Hồng Thất Công nhìn thấy cả hai người này, không khỏi âm thầm hít vào một hơi khí lạnh.

Hai người này ông đều nhìn không thấu, giống hệt như Thượng Quan Kiếm Nam vậy.

Hồng Thất Công không khỏi đối với bọn họ lại kính trọng hơn một phần.

“Lão phu Hồng Thất Công, nay mà minh chủ Võ Lâm trận doanh, không biết vị nào là Bái Nguyệt Giáo Chủ?”.

Hắc y nhân nghe vậy liền tiến tới một bước, sau đó khẽ gật đầu cùng Hồng Thất Công.

Hồng Thất Công thấy vậy cũng gật đầu theo, lại hỏi.

“Không biết cao tính đại danh của các hạ?”.

Hắc y nhân im lặng một chút, rồi chậm rãi mở miệng.

“Thiên Vũ Chính Tắc, ngươi gọi ta là Nguyệt Tôn Giả là được rồi, không cần gọi tính danh của ta”.Nói xong, Nguyệt Tôn Giả lại chỉ về hồng y nhân sau lưng, lại đối với Hồng Thất Công giới thiệu.

“Hắn họ Hoăc, là Minh Giáo giáo chủ, ngươi cũng gọi hắn Nhật Tôn Giả là được “.

Hồng Thất Công lần này không khỏi run lên, cẩn thận nhìn về phía hồng y nhân họ Hoắc.

Nói đến Minh Giáo đương nhiên là Minh Giáo Ba Tư dù sao Trung Nguyên hiện nay đã không còn Minh Giáo.

Minh Giáo trước kia ở Đại Tống quả thật tồn tại, nó xâm nhập vào Trung Nguyên từ thời Võ Chiếu – Võ Tắc Thiên hoàng đế nhưng mà với tư cách dị giáo, cũng khó mà phát triển, Minh Giáo phát triển rầm rộ nhất có lẽ là khoảng thời gian vài chục năm trước.

Đáng tiếc Minh Giáo lấy tín ngưỡng của mình thu môn đồ, cái này vốn không sai dù sao Phật Giáo không phải là cũng làm thế sao?, đáng tiếc lại đụng phải huyền môn đạo gia chánh tông cao thủ – Hoàng Thường.

Hoàng Thường là đại diện cho huyền môn đạo gia, bản thân Hoàng Thường liền cho là Minh Giáo lừa người dối mình, mị hoặc dân chúng Trung Nguyên, cái này vốn không do đúng sai, chỉ là tín ngưỡng khác nhau mà thôi, thế là Hoàng Thường động thân diệt Minh Giáo.

Minh Giáo khi đó cũng đủ cứng, không rõ dùng cách gì lại đả động võ lâm nhân sĩ, cùng Hoàng Thường một trận chiến.

Minh Giáo sau đó thảm thương, chỉ có thể phong sơn ẩn thế nhưng chưa hề bị diệt, về phần Hoàng Thường bị sao cũng không cần nói nữa.

Việc tiếp theo mới là chí mạng với Minh Giáo, bởi vì Minh Giáo khiến triều đình Đại Tống khi đó ngứa mắt với võ lâm nhân sĩ, đến cả gia đình của mệnh quan triều đình cũng dám giết, đến cả mệnh quan triều đình cũng dám không coi vào đâu, thế là triều đình tự phái đại quân đi diệt Minh Giáo.

Nên nhớ Đại Tống lúc đó không phải Đại Tống phế vật như hiện tại.

Kết quả thì võ lâm tiêu điều, kẻ chết người thương, rất nhiều giáo phái bị xóa khỏi võ lâm hoặc trực tiếp quy ẩn.

Minh Giáo là khỏi nguồn của tất cả, đương nhiên bị quân đội Đại Tống nhổ tận gốc bất quá thỏ khôn đào ba hang, vẫn có một phần tinh anh Minh Giáo chạy ra khỏi cuộc thảm sát.

Sau đó các thế lực võ lâm cũng nổi giận, bọn họ đương nhiên không dám chống lại triều đình liền quy hết cho Minh Giáo cùng Hoàng Thường, là nguyên nhân chính gây ra màn tinh phong huyết vũ này.

Hoàng Thường đã mất tích, cả nhà thì đã chết, từ đó Minh Giáo tất nhiên ôm trọn trách nhiệm, người Minh Giáo liền thành chuột chạy qua đường, ngừoi gặp người đánh.

Sau đó vài năm, toàn bộ chi nhánh của Minh Giáo bị diệt sạch, Trung Nguyên không còn Minh Giáo.

Hồng Thất Công không được trải qua cái thời đại đó nhưng tuổi tác ông cũng không nhỏ, cũng biết một số điều, Minh Giáo thời đại đó căn bản không yếu hơn nữa Minh Giáo Trung Nguyên cũng chỉ là một phần của Minh Giáo Ba Tư.

Hồng Thất Công có thể không rõ Bái Nguyệt Giáo mạnh bao nhiêu nhưng ông rõ ràng Minh Giáo mạnh bao nhiêu, Minh Giáo rất mạnh, chỉ sợ còn hơn cả Cái Bang.

Đối với hồng y nhân họ Hoắc, Hồng Thất Công lại không thể không chắp tay.

Tiếp theo hướng vể hai vị khách nhân này, hơi hơi mỉm cười.

“Hóa ra là hai vị cao nhân từ Phù Tang cùng Ba Tư, hạnh ngộ hạnh ngộ, hai vị có gì xin mời vào phủ chủ nói chuyện, mời”.

Hồng Thất Công làm ra thủ thế mời nhưng cả Nhật Nguyệt hai người căn bản cũng không động.

Cả hai nhìn nhau một chút, như thành thỏa thuận gì với nhau, Nguyệt Tôn Giả lùi lại cùng vị trí với Nhật Tôn Giả.

Nhật Tôn Giả thì lại tiến lên, lão nhân này cười gằn.

Nhật Tôn Giả một đầu tóc đỏ hoa râm, mái tóc dài nhưng lại lưa thưa vô cùng, thực sự rất quái dị.

Nhật Tôn Giả vẻ mặt già nua nhưng da dẻ hồng hao như da trẻ con, ánh mắt nóng rực như lửa.
Kẻ này thân cao chỉ khoảng 1m7, hoàn toàn coi như thấp bé nhưng khí tràng lại lớn kinh người.

Nhật Tôn Giả không nói câu nào, đối với Hồng Thất Công đang không hiểu gì, hắn tung ra một quyền.

Quyền kình như mang theo hỏa diễm, Hồng Thất Công lập tức tái mặt, tuy nhiên quyền này không nhanh, ông ta rất nhanh cũng có thể né tránh.

Hồng Thất Công cho dù hiền lành cũng không khỏi tức giận, ông đã cho đối phương đủ mặt mũi, dĩ nhiên đối phương còn muốn công kích?.

“Nhật Tôn Giả?, ngươi muốn làm cái gì?”.

Giọng Hồng Thất Công quả thực đã phẫn nộ.

Nếu đối phương tấn công Thượng Quan Kiếm Nam thì cũng thôi, Hồng Thất Công còn có thể hòa hoãn hỏi xem thế nào nhưng đối phương rõ ràng động thủ với mình, với minh chủ trận doanh, đây là vấn đề danh dự toàn bộ trận doanh, cũng là danh dự võ lâm Trung Nguyên.

Nhật Tôn Giả chỉ cười nhếch miệng.

“Một quyền kia, là báo trước”.

Giọng hắn khàn khàn như sắp đứt hơi vậy, sau đó lại tiến lên một bước.

Hồng Thất Công lần này biết đối phương thực sự ra tay, lập tức cũng động thủ.

Chỉ nghe một tiếng long ngâm vang lên, khí thế như rồng.

Hồng Thất Công biến chiêu, không lùi mà tiến, một chưởng đánh ra.

“Kháng Long Hữu Hối”.

Nhật Tôn Giả thấy một chiêu này, ánh mắt híp lại, hắn đưa tay ra, năm ngón tay mở lớn.

Năm ngón tay tiếp xúc với hư ảnh hình rồng, sau đó cổ tay một xoay, tay hắn gạt một cái, dĩ nhiên một chiêu Kháng Long Hữu Hối bị hất văng ra.

Một đòn này khiến Hồng Thất Công sợ gần chết.

Kháng Long Hữu Hối kình lực khủng khiếp ra sao, Hồng Thất Công sao có thể không biết?.

Dùng tay không hất văng Kháng Long Hữu Hối?, một xoay cổ tay triệt tiêu kình lực?, Hồng Thất Công còn chưa tưởng tượng ra.

Năm xưa tương truyền có kẻ gọi là Mộ Dung Bác hùng cứ phương nam, giỏi nhất tá lực đả lực, bản thân luyện thành một bộ tuyệt học gọi là Đấu Chuyển Tinh Di.

Hồng Thất Công chưa có dịp giao thủ với Mộ Dung Bác nhưng mà theo ông cảm thấy, ngay cả Mộ Dung Bác muốn hất bay được Hàng Long của mình cũng không phải là việc dễ dàng, ấy vật mà Nhật Tôn Giả chỉ dùng một tay.

Nhật Tôn Giả hất bay Kháng Long Hữu Hối ra, tay phải xuất hiện hỏa diễm, cứ thế mà đánh tới.

Hồng Thất Công cũng không kịp lùi lại, chỉ có thể cứng đối cứng, lại một chiêu Hàng Long được đánh ra.

“Kiến Long Tại Điền”.

Bản ý của Hồng Thất Công, lấy một chiêu này hóa giải thế công của kẻ địch, sau đó lại dùng một chiêu Thần Long Bài Vỹ, tất có thể lui đối phương thậm chí còn đánh trọng thương Nhật Tôn Giả.

Kế hoach là không sai nhưng nào ngờ chưởng lực hai người vừa chạm nhau, Hồng Thất Công đã phun ra máu tươi, cả người lùi lại hơn 10 bước.

Nhật Tôn Giả ánh mắt càng ngày càng lăng lệ, lần này cả người hắn như bốc lên hỏa diễm vậy.

Chiêu hắn hất bay Hàng Long, đương nhiên là đỉnh đỉnh đại danh Càn Khôn Đại Na Di.

Về phần nội lực trên người hắn, chính là tuyệt học Minh Giáo – Quang Minh Thánh Hỏa Công.

Nội lực sục sôi đến tận cùng, cả người như biến thành hỏa nhân, biến thành vầng thái dương, chiêu chiêu đều mang theo hỏa diễm, uy lực vô cùng.

Cũng may cho Hồng Thất Công, Nguyệt Tôn Giả rốt cuộc ra tay, hắn đưa tay ra nắm lấy vai của Nhật Tôn Giả.

Nhật Tôn Giả khẽ nhíu mày nhưng cũng cảm thấy nơi này không thể đánh chết Hồng Thất Công, vì vậy cũng là thu tay.

Hồng Thất Công miệng phun máu tươi, đồng thời rất nhiều cao thủ trung nguyên cạnh đó cho dù kinh ngạc nhưng cũng đã rút kiếm ra, một bộ tất cả cùng lên.

Cũng may Nguyệt Tôn Giả đứng ra, cười cười, khóe miệng hắn cong lên rất có một loại mê hoặc.

“Thất Công một chiêu Hàng Long cũng luyện đến lô hỏa thuần thanh, đáng tiếc Nhật Tôn Giả đã chạm đến chữ đế, ngươi cố gắng hơn nữa cũng không thể rồi”.

Một chữ ‘đế’ quả thật trấn động toàn trường.

Tiếp theo Nguyệt Tôn Giả tiến lên một bước, thân pháp kẻ này... thực sự nhanh kinh khủng.

Hắn áp sát Hồng Thất Công, vỗ vai Hồng Thất Công mà cười cười.

“Thất Công, chúng ta vào bên trong nói chuyện”.

Cái gì là hạ mã uy?.

Cái này chính là hạ mã uy.

Quyển 2 - Chương 300: Hiểm Họa Sơ Hiện

Nhìn Nguyệt Tôn Giả đi sau lưng Hồng Thất Công, nói thật không ít nhân sĩ giang hồ cảm thấy bị sỉ nhục nhưng mà có thể làm gì?.

Nhân sĩ Trung Nguyên tuy nhiều nhưng có thể làm đối thủ của đế vị cao thủ sao?, đương nhiên là không, bằng vào thực lực của bọn họ đến bao nhiêu chết bấy nhiêu mà thôi.

Cho dù không thực sự biết đối phương có phải đế vị cao thủ hay không nhưng chỉ cần nhìn đối phương vài chiêu liền đánh bại Hồng Thất Công, cho dù Thượng Quan Kiếm Nam ở đây cũng run cầm cập, chiến ý căn bản không hiện nổi lên trong đầu.

Nếu không phải đế vị, chí ít cũng là ngũ tuyệt đỉnh phong thậm chí chuẩn đế.

Thế nào là chuẩn đế?, là thập ngũ tinh chiến lực, loại chiến lực này một người có thể ngạnh kháng vài cái ngũ tuyệt cao thủ, một người độc thân chiến tứ bá cũng không phải vấn đề gì thậm chí còn ung dung thủ thắng.

Loại chiến lực này đã coi như quét ngang trận doanh võ lâm không địch thủ, đánh thì đánh thế nào?.

Dĩ nhiên Nhật Nguyệt Tôn Giả sẽ là không dám đánh, bọn họ còn chưa dám cuồng ngạo đến mức lấy sức hai người chống lại toàn bộ liên minh nhân loại tại Ma Sơn, cho dù bọn họ có là chân chính đế vị cao thủ cũng không dám nâng lên việc này.

_________________

Hồng Thất Công bị đánh bại lại bị Nguyệt Tôn Giả vỗ vai tiến về phía trước, một mặt sầu thảm nhưng cũng không biết làm gì mới tốt, dù sao bại cũng là bại, đối phương lại chưa hiện ra địch ý, vì vậy đánh đi theo đối phương tới phủ thành chủ.

Trong lúc Nhật Nguyệt Tôn Giả đi theo Hồng Thất Công vào bên trong, tại bên ngoài có một người đang tự hỏi.

Người này chính là Kiều Phong.

Kiều Phong vốn đi theo sư phụ ra cửa nội thành nhưng khi thấy sư phụ bị khống chế, Kiều Phong cũng không có động mà là đang tự hỏi.

Kiều Phong làm người bề ngoài thô thiển nhưng bên trong lại bao hàm trí tuệ, biết tính trước tính sau, biết nhìn nhận cái gì đúng, cái gì sai.

Kiều Phong cũng không nghĩ hai người kia có thể gây hại tới sư phụ, điều làm Kiều Phong phải chân chính suy nghĩ hiện tại, là võ công.

Một chiêu Kháng Long Hữu Hối, vận dụng không có sai lầm.

Một chiêu Kháng Long Hữu Hối kia dương cương có thể thua chính Kiều Phong hắn nhưng tinh tế 10 phần, mềm mại mà tự nhiên.

Cho dù như vậy vẫn bị đối phương một cái xoay cổ tay hất bay đi.

Kiều Phong không phải Quách Tĩnh, năm nay hắn đã 30 tuổi, một đời đánh không biết bao nhiêu trận lớn nhỏ, ánh mắt cực tinh minh, Kiều Phong cũng phải nhìn ra vài thứ.

Trong mắt Kiều Phong đối phương sử dụng thủ pháp tá lực đả lực nhưng mà chính Kiều Phong còn không ngờ thiên hạ có người sử dụng thủ pháp kia được đến bước này, một cái xoay chuyển cổ tay có thể hất Hàng Long đi, có thể làm Hàng Long uy mãnh tuyệt luân phải đổi hướng mà đi.

Ánh mắt Kiều Phong càng ngày càng sáng.

Đầu tiên hắn bội phục thực lực Nhật Tôn Giả.

Thứ hai hắn muốn cải tiến Hàng Long Thập Bát Chưởng.

Kiều Phong là một cái kỳ nhân, chỉ bằng một bộ Thái Tố Trường Quyền hắn đi ngang võ lâm không địch thủ, hắn có thể luyện Thái Tố Trường Quyền đến đỉnh cao, đánh bao nhiêu trận, chiến bao nhiêu người, vượt qua bao nhiêu khó khăn, tất cả cũng là một bộ quyền pháp này.

Thái Tố Trường Quyền mạnh hay không?, cái này không ai dám nói yếu dù sao Thái Tố Trường Quyền cũng là võ công Tống Thái Tổ sáng chế nhưng mà nói mạnh thì cũng không ai dám nói mạnh.

Mạnh có thể mạnh đến đâu?, dù sao Thái Tố Trường Quyền trên giang hồ rất nhiều người biết, gần như là hàng bình dân nhất trong giới võ lâm, thiên hạ này người luyện Thái Tố Trường Quyên không có 1 vạn thì cũng có 8000 nhưng trong số bọn họ không một ai làm được như Kiều Phong.

Kiều Phong đã đưa Thái Tố Trường Quyền đến một loại đẳng cấp chưa từng có.

Hiện nay, khi được nhìn thấy Càn Khôn Đại Na Di của chính tông Minh Giáo, nhìn thấy thế nào là tá lực đả lực chân chính, Kiều Phong lại có điều suy nghĩ, hắn muốn cải thiện Hàng Long của Cái Bang, muốn đưa Hàng Long Thập Bát Chưởng tiến thêm một bước.

Cửu vi cực, thập vi tôn. Không rõ tại sao, Kiều Phong cảm thấy Thập Bát Chưởng có chút nhiều.

Tại thế giới này, người mang Hàng Long Nhị Thập Bát Chưởng thành Hàng Long Thập Bát Chưởng chính là Hồng Thất Công mà không phải Kiều Phong như trong nguyên tác nhưng tại thời điểm này, Kiều Phong vẫn cứ bắt đầu con đường nâng cấp Hàng Long của chính mình.
Đương nhiên những gì Kiều Phong đang nghĩ, không ai biết.

_________________

Trong phủ thành chủ, lần này đến cả Hoàng Dược Sư cũng phải hiện thân.

Một bên là Hoàng Dược Sư, Hồng Thất Công, Đàm Công, Đàm Bà, Thượng Quan Kiếm Nam.

Một bên chính là Nhật Nguyệt Tôn Giả.

Cho dù năm vị cường giả của trận doanh võ lâm cùng ngồi tại đây, quả thực so về khí thế với một mình Nhật Tôn Giả cũng vẫn thua kém, chứ đừng nói Nguyệt Tôn Giả vẫn không hiện một tia khí thế nào.

Ngồi vào bàn, Nguyệt Tôn Giả mới khẽ cười.

“Hồng Thất Công, ta làm người không muốn dông dài, ta lần này muốn Thất Công giúp một việc, nếu được vậy sau này chúng ta liền là bằng hữu, thế nào?”.

Hồng Thất Công nghe Nguyệt Tôn Giả hỏi, cũng chưa dám nhận lời chỉ là gật đầu.

“Không biết Nguyệt Tôn Giả muốn nhờ lão phu việc gì?”.

Nguyệt Tôn Giả thản nhiên mà đáp.

“Ta biết Hồng Thất Công có một nữ đệ tử, người này cũng đang ở cùng ngài, gọi là Mục Niệm Từ, giao nàng cho ta thế nào? “.

Hồng Thất Công ánh mắt co rụt lại, căn bản không thể hiểu nổi.

“Nguyệt Tôn Giả, không biết ngươi muốn tiểu nữ có chuyện gì?”.

Lần này Hồng Thất Công đúng là không nghĩ ra.

Nguyệt Tôn Giả đương nhiên cũng sẽ không nói thật cho Hồng Thất Công.

Bọn hắn đến nơi này đã có gần 1 tháng, vốn muốn lùng bắt Vô Song nhưng căn bản không nhìn thấy Vô Song lần nào, đến cả tung tích của Vô Song cũng không thấy.
Bọn hắn là người của Thiên Đạo, đương nhiên cũng rõ quan hệ của Niệm Từ cùng Vô Song, vì Niệm Từ mà Vô Song hắn mới dám chống lại Thiên Đạo, chạy đến nơi này.

Không tìm được Vô Song thì nên tìm Mục Niệm Từ đi?, nắm được Mục Niệm Từ sợ gì không thể gọi Vô Song ra?.

Chỉ cần Vô Song ra sợ gì không bắt được?.

Bản thân Nhật Nguyệt Tôn Giả cũng không rõ Vô Song mạnh bao nhiêu, dẫu gì ngay cả Thiên Đạo cũng không rõ ràng lắm, dù sao trạng thái của Vô Song nằm ngoài hiểu biết của Thiên Đạo.

Tất nhiên Vô Song có mạnh hơn cũng có thể vượt qua Nhật Nguyệt Tôn Giả sao?.

Nguyệt Tôn Giả suy nghĩ một chút, khẽ cười rồi nhìn Nhật Tôn Giả.

Nhật Tôn Giả kẻ này cũng hiểu ý, lại mở miệng.

“Nàng với bản giáo có duyên, bản tọa muốn mang nàng về Minh Giáo, làm một đời Thánh Nữ”.

Cái lý do này quả thực ‘chuẩn’.

Dù sao Minh Giáo cũng là tôn giáo lớn nhất nhì Tây Vực, độc bá Ba Tư.

So về độ truyền giáo mà nói, tại Tây Vực thì Minh Giáo chưa hẳn đã thua Phật Giáo.

Tiếp theo đây lại liên quan tới tín ngưỡng, tín ngưỡng thì không có đúng sai, chỉ có tin hay không tin.

Nếu người Minh Giáo thực sự tin Mục Niệm Từ là thánh nữ của bản giáo, vậy cái này liền đúng, không cần bất cứ lý do nào cả cũng như Phật Giáo khi nói đến chữ ‘duyên’ rồi lại nói tới kiếp trước kiếp sau, mấy cái này ai chứng minh được?.

Hồng Thất Công bản thân không thích Nhật Tôn Giả nhưng nghe lời đối phương nói, trong nội tâm liền động.

Thứ nhất ông cảm thấy Niệm Từ hiện tại không nhà để về, trở thành một đời thánh nữ của Minh Giáo cũng không phải là xấu, đây là tốt cho nàng.

Thứ hai ông cũng cảm thấy, nếu việc này thành trận doanh võ lâm lại có sự trợ giúp của Hỏa Tôn Giả thậm chí cả Nguyệt Tôn Giả, khi đó thế lực trận doanh chưa hẳn đã thua Phật Giáo, vượt xa cả Đạo Giáo.

Thứ ba, chính Hồng Thất Công cũng không muốn làm căng với hai vị khách nhân mạnh mẽ này.

Nghĩ nghĩ một chút, Hồng Thất Công liền mở miệng.

“Cái này ta không thể thay Niệm Từ quyết định, ta liền đi hỏi Niệm Từ một chút sau đó truyề lời nàng tới hai vị tôn giả, thế nào?”.

Nguyệt Tôn Giả hơi hơi nhướng mày.

Nhật Tôn Giả thì khuôn mặt thậm chí biến thành nổi giận.

Bọn họ là đế vị cao thủ, bọn họ chịu mở miệng nới với Hồng Thất Công đã không phải là hỏi ý kiến mà là yêu cầu.

Cả hai căn bản không nghĩ Hồng Thất Công lại dám không lập tức gật đầu?.

Bất quá Nguyệt Tôn Giả vẫn gật đầu, có điều khóe miệng hơi nhếch.

“Thất Công, ngươi có thể dẫn chúng ta đến chỗ nàng được không, ngươi hỏi ý kiến nàng, sau đó đến phiên chúng ta nói với nàng vài lời?”.

Hồng Thất Công nghĩ nghĩ, cảm thấy không có gì không đúng, liền đứng lên vui vẻ mà dẫn đường.

“Đương nhiên không có gì, ta dẫn hai vị tôn giả đi gặp nàng”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau