CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 401 - Chương 405

Quyển 2 - Chương 291: Đầy Bồn Đầy Bát (1)

Vô Song thực sự không tin mình sẽ thua Lãnh.

Hắn đánh nhau có thể không phải đối thủ của nàng nhưng chẳng nhẽ khả năng chịu đựng cũng không bằng của nàng?.

Cho dù cái cầu thang khỉ gió này không có phần thưởng hắn cũng dám đi một lần, tất nhiên phần thưởng cũng là một cái làm Vô Song tò mò.

Đôi huyết nhận của Lãnh chưa cho Vô Song cảm thấy quá đáng sợ nhưng mà hắn cũng không coi thường nó.

Đầu tiên về độ sắc bén, nó có thể cắt ra một lớp trên hắc giáp của Vô Song, gây cho Vô Song thương tổn trực tiếp thì Vô Song đánh giá thứ này có thể ngang ngửa Ỷ Thiên Kiếm cùng Đồ Long Đao, tất nhiên đây chỉ là ước lượng của Vô Song, Vô Song còn chưa được trải nghiệm Ỷ Thiên Kiếm – Đồ Long Đao.

Thứ hai là về khả năng của huyết nhận, Vô Song chưa rõ thứ này có năng lực gì nhưng bản năng Vô Song biết Lãnh vẫn chưa cho hắn nhìn thấy uy lực huyết nhận, cường giả cấp bậc như Lãnh sử dụng vũ khí có thể tầm thường sao?, Vô Song chí ít sẽ không tin.

Ví dụ đơn giản nhất chính là Trương Tam Phong, bản thân Trường Sinh Chân Nhân đã sớm vô địch một giới nhưng không phải bên người vẫn mang theo Chân Vũ Kiếm sao?.

Lại nói tới Chân Vũ Kiếm, Vô Song chỉ biết thở dài, hắn cũng mất luôn thanh kiếm này trên Đào Hoa Đảo, hiện tại bên người Vô Song còn không có binh khí thích hợp, hắn càng muốn thử bước vào Sát Sinh Lộ.

_________________

Như Lãnh đã nói, Sát Sinh Lộ cứ 50 bậc sẽ tăng thêm lượng lớn sát khí.

Sát khí ở bậc thứ 50 thì chỉ đủ cho Vô Song có cảm giác, loại sát khí này như gió nhẹ thổi vậy, không có cái gì đặc biệt.

Đến khi vượt quan bậc 100, sát khí quả thật mạnh lễn nhưng vẫn chưa đủ làm Vô Song quan tâm, cứ như thế tốc độ của hắn càng ngày càng nhanh, thân hình cứ như xé gió vậy, chẳng mấy chốc hắn đã chạm đến bậc thang thứ 1000.

Tại bậc thang thứ 1000 như lời Lãnh nói, quả thực đủ làm Vô Song động dung.

Sát khí ngưng thực, sát khí đã hóa đao, loại sát khí này về một mặt nào đó không khác gì kiếm khí, vô số sát khí ngưng chực chém về phía Vô Song khiến không gian xung quanh vang lên những âm thanh ‘keng keng ‘ như kim loại va chạm vậy.

Sát khí ngưng thực ở bậc 1000 quả thật sẽ khiến không ít ngũ tuyệt cao thủ của nhân loại lùi bước, đáng tiếc nó đối với Vô Song vẫn là không đủ, thân thể Vô Song quá mức cường hãn so với cái gọi là sát khí này.

“Thực sự muốn xem đến bậc 2200 sẽ ra cái gì?”.

Tự nói với mình một câu, Vô Song lại tiếp tục tiến lên, tốc độ càng ngày càng nhanh.

Tất nhiên trong tình trạng liên tục bị sát khí ngưng thực tấn công, bước đi càng chậm Vô Song sẽ phải chịu tấn công càng nhiều.

Mỗi bậc cầu thang của Sát Sinh Lộ đều khá lớn, ít nhất phải vài bước chân đồng thời ngăn cách mỗi bậc đều có một lớp tường khí vô hình, vì vậy cũng không thể nào một đường chạy thẳng, sát khí càng mạnh tường khí đương nhiên sẽ càng mạnh, ai không thể chịu được sát khí công kích ít nhất là trong thời gian đập tan tường khí thì nhất định sẽ bị đào thải.

Cũng may thân thể Vô Song siêu cấp biến thái, bất kể vách ngăn hay sát khí đều khó lòng ngăn cản bước chân của hắn.

Mãi đến bậc thứ 1500, Vô Song mới thực sự phải dừng lại.

Lần này hắn khó lòng một đường hát vang như trước, sát khí không còn ngưng thực mà sát khí đã ngưng ảnh, không còn chỉ là một đường kiếm khí như trước, nó thật sự hóa thành lợi kiếm, vô số thanh kiếm chém về phía Vô Song.

Vô Song lúc này cũng không có cách nào tùy tiện để sát khí đánh vào người mình nữa, hắn bắt đầu dùng từng quyền từng quyền ngạnh kháng sát khí, lấy quyền đầu của mình trực tiếp đánh tan sát khí lao tới đồng thời một tay cách không đánh ra liên tục vài quyền về phía bình chướng.

Bình chướng lúc này đã tương đối cứng rắn, Vô Song không thể cứ đụng là vỡ nữa, hắn phải thực sự chú tâm công kích.

Vượt qua bậc thang 1500, tiếp tục một đường hát vang tiến mạnh, cho đến bậc thang thứ 2000.

Bậc thang này thực sự rất khác, Vô Song hoàn toàn phải dừng lại mà ngước nhìn kỳ cảnh trước mắt.

Sát khí ngưng thực, sát khí hóa kiếm, lúc này thì sát khí ngưng mục.

Cho dù biết mình chỉ đang đứng trên một bậc cầu thang nhỏ vô cùng nhưng Vô Song như thấy cả thiên địa bao phủ lấy mình vậy, cả một bầu trời đỏ như máu, ở trung tâm bầu trời có một con mắt người, nhãn cầu màu trắng, con ngươi đen ngòm, thực sự không khác gì một con mắt bị móc ra, con mắt này đang chớp động nhìn lấy Vô Song bên dưới.

Sát khí lúc này hoàn toàn trở thành vô hình, theo ánh mắt kia chớp động, nó xuyên thấu qua cơ thể Vô Song, tiến vào thức hải hắn, sát khí muốn tấn công tâm trí của Vô Song.

Sát khí ở bậc 2000 chắc chắn sẽ không sẽ yếu như bậc 50, sẽ không cho Vô Song cái gọi là ‘thử’, hắn trực tiếp bị côgn kích vào đại não, sau đó ánh mắt hắn mờ đi, càng ngày càng mờ.

Vô Song hiểu việc gì phải xảy ra với mình, cái này gọi là tâm ma.

Sát khí quá nặng, không thết điều khiển được sát khí thì nó sẽ quấn thân, sát khí tiến vào đại não tấn công chính tâm trí con người.

Theo như ngôn ngữ khoa học mà nói, cái này chính là mặc cảm tội lỗi.



Còn theo ngôn ngữ võ hiệp thì đây là tâm ma.

Vô Song chưa từng gặp tâm ma, chưa từng gặp hoàn cảnh này nhưng hắn cũng không dám ‘chơi’ thứ này.

Cắn răng một cái, nhịn xuống đau đớn trong thức hải, Vô Song dùng hết sức mà tung quyền, hy vọng có thẻ đánh nát bình chướng... bất quá việc Vô Song càng không ngờ là quyền hắn tung ra chỉ có thể đánh vào khoảng không.

Tai của Vô Song bắt đầu ù ù, hắn gần như không thể xác định phương hướng.

Hơn nữa Vô Song dần dần nhìn thấy ảo giác, hắn thấy rất nhiều oan hồn xuất hiện trước mắt, lúc đầu chỉ là bóng mờ nhưng càng ngày càng ngưng thực.

Có những kẻ hắn biết, hắn nhớ mặt.Có những kẻ chỉ thoáng qua trong cuộc đời hắn.

Điểm chung của tất cả những kẻ này... đều là oan hồn trong tay Vô Song.

Lệ khí càng ngày càng nặng, sát khí ảnh hưởng càng ngày càng lớn đến Vô Song sau đó bất giác Vô Song cảm thấy đau.

Một thanh kiếm đâm xuyên ngực Vô Song.

Trước mặt hắn xuất hiện một kẻ máu me be bét, người này thậm chí không còn đầu nhưng mà từ phục trang mà xem Vô Song nhận ra hắn chính là Hoàn Nhan Khang, kẻ mới bị Vô Song chặt đầu.

Sau đó lại có thân ảnh đi tới, rút kiếm đâm hắn, người này là Khưu Xử Cơ, cũng là một cái xác không đầu.

Dần dần càng nhiều càng nhiều người tiến tới đâm hắn, thân thể Vô Song càng ngày càng nặng trĩu, tai của hắn càng ngày càng nghe thấy nhiều âm thanh mà chính hắn cũng không hiểu.

Tiếng gầm thét, tiếng khóc lóc, thậm chí là cả tiếng van xin.

Những âm thanh này làm đầu óc Vô Song càng ngày càng rối, thân thể hắn càng ngày càng nặng.

Có cảm giác như cả một biển máu đang đè hắn xuống, thân thể hắn chìm dần, chìm dần.

Ngay lúc tưởng chừng Vô Song sắp bị nuốt chửng một tay hắn đưa lên, xuyên qua những oan hồn rồi mạnh mẽ nắm lại.

Một đầu hắc long bám theo cánh tay phi vũ cửu thiên, cái miệng lớn điên cuồng mở ra, ánh mắt Vô Song triệt để đổi thành màu đỏ.

Hai đầu hắc long còn lại gầm thét, từ sống lưng của hắn bắt đầu điên cuồng chuyển động, chúng nó mở miệng trực tiếp nuốt chửng toàn bộ oán hồn xung quanh.

“Phế vật, cút”.

Vô Song gầm lên một tiếng, chân tiến về phía trước đồng thời đầu óc của hắn cũng càng ngày càng thanh tỉnh.

Trên người hắn xuất hiện từng vầng bán nguyệt màu đỏ, đây là kiếm khí của hắn, là Tịch Tà kiếm khí.

Tịch Tà là sát lục kiếm, là kiếm pháp mang theo sát khí lăng lệ nhất Kim Dung.

Thời điểm này Vô Song trên người không có kiếm, hắn liền lấy tay làm kiếm, hai tay dang rộng ra.

Mỗi tay của hắn có hai đầu hắc long bám vào, hắc long lần này cũng triệt để điên cuồng, bắt đầu thôn phệ chính sát khí xung quanh, nó muốn chọc thủng bầu trời đỏ như máu kia.

Vô Song còn không thèm vượt qua bình chướng, hắn lúc này còn muốn hủy mục, hủy thiên.

Sát khí điên cuồng tiến vào người Vô Song, cũng điên cuồng bị hắc long thôn phệ, sát lục kiếm khí xung quanh hắn càng ngày càng dày đặc, từng tia sát khí trực tiếp bị Vô Song cô đọng lại, hòa vào sát lục kiếm khí của mình.

Lúc trước sát lục kiếm khí của Vô Song rất nhỏ chỉ như từng cái ám khí mà giang hồ hay dùng thì hiện tại nó càng ngày càng lớn, bắt đầu chân chính được coi là vầng bán nguyệt.

Mãi cho đến khi sát lục kiếm khí phát triển đến độ lớn ngang ngửa Hỏa Diễm Đao mới bắt đầu đình chỉ, Vô Song ánh mắt đỏ lừ nhìn lên thiên không, bầu trời kia đã bị xuyên thủng, mục nhãn trực tiếp bị cắn nát.Vô Song lần này cũng không thèm nghĩ ngợi, càng không muốn chờ đợi, cứ như vậy lao thẳng về phía trước.

Hắn biết Sát Sinh Lộ này chỉ sợ là kỳ ngộ của chính bản thân hắn, đẩy hắn đi được một bước rất xa trên con đường Kiếm Vực.

Xung quanh hắn hiện nay có đến trăm đạo huyết ảnh kiếm khí, hắn vừa chạy vừa tự mình cô đọng kiếm khí bản thân, hắn lần này triệt để điên cuồng.

Kiếm khí từ trăm đạo, theo mỗi bước chân của hắn liền giảm đi một đạo.

Vô Song xuyên từ bậc thang thứ 2000 đến bậc thang 2100, số lượng kiếm khí lơ lửng trên người hắn vèn vẹn chỉ còn 10 đạo.

Sát lục kiếm khí lúc này vẫn chỉ là sát lục kiếm khí, nếu theo đẳng cấp phân chia kiếm khí của Vô Song đang ở trong trạng thái ngưng thực, lần này đi vào Sát Sinh Lộ cho hắn chỉ dẫn rất lớn.

Kiếm khí cũng như sát khí.

Sau kiếm khí ngưng thực sẽ là kiếm khí ngưng ảnh.

Sau kiếm khí ngưng ảnh chỉ sợ thực sự sẽ mở ra kiếm vực dù sao sát khí ngưng mục cũng dã bắt đầu tự tạo lĩnh vực cho chính nó.

Càng nghĩ Vô Song càng có cảm giác có thể thành công, đáng tiếc duy nhất của hắn là từ tầng 2000 đến tầng 2099 không còn nhìn thấy bầu trời đỏ như huyết kia, xung quanh căn bản không còn sát khí.

Cái này thì Vô Song cũng không biết, bởi vì hắn phá hủy sát mục dẫn đến từ bậc 2000 đến bậc 2099 không còn bất cứ một chút sát khí nào, cứ 100 bậc liền sẽ có một sát mục xuất hiện, một sát vực mới được tạo ra.

Cậy có hắc long mở đường, Vô Song trực tiếp tiến vào bậc 2100, ở nơi đó vẫn là sát mục kia nhìn chằm chằm vào hắn nhưng mà hiện tại hắn cũng có thể thấy rõ, đôi mắt kia bắt đầu xuất hiện tơ máu, bắt đầu khiến hắn có cảm giác điên cuồng.

Tất nhiên thứ kia điên cuồng thì sao?, hắn thực sự lười quan tâm.

Hắc long toàn bộ mở, lại bắt đầu điên cuồng thôn phệ tất cả.

.......

Bậc 2200, vẫn cứ là sát mục, vẫn cứ là tơ máu nhưng tơ máu càng ngày càng dày đặc, cứ như nó muốn nứt ra vậy.

Bậc 2300, sát mục triệt để hóa thành màu đỏ, ít nhất con ngươi kia đỏ như máu.

Bậc 2400, sát mục hoàn toàn hóa thành màu huyết hồng, con ngươi cũng biến mất, nó đã có thể coi là huyết nhãn, con mắt đỏ rực như huyết.

Bậc 2500, trên bầu trời kia hiện lên sát vân, từng đám mây máu huyền phù trên bầu trời.

Bậc 2600, sát vận càng ngày càng dày đặc.

Bậc 2700, sát vân hóa vũ, vũ hóa hình, mỗi giọt mưa là một tia sát khí, sát khí được cô đọng lại nhỏ như kim châm, cứ như thế mà lao xuống.

Bậc 2800, ba đầu hắc long bắt đầu không chịu được, mưa càng ngày càng lớn, sát khí càng ngày càng đáng sợ, nó trực tiếp làm tổn thương bản thể hắc long.

Bậc 2900, hắc lân gần như tan vỡ, Vô Song có thể cảm giác được hắc long đau đớn như thế nào, đây chính là cảm giác khi đánh với Lãnh, uy lực sát vũ thực sự quá khủng khiếp, hắn tin tưởng nếu không phải hắc long mang theo khả năng thôn phệ, hắn chỉ sợ sớm không chịu được.

Nếu là đế vị cao thủ khác, chỉ sợ khi sát vân hóa vũ, toàn thiên không đều là sát vũ, ở bậc 2700 đã không các nào dùng thên thể đề kháng.

Hiện tại Vô Song phải chọn, là rút lui hay tiếp tục bước vào bậc 3000.

Vô Song chưa hiểu quá rõ về Sát Sinh Lộ nhưng hắn có cảm giác, chỉ cần lùi ra, chỉ cần lùi một bước hắn tất nhiên sẽ được tính là thất bại, bản thân rời khỏi sát sinh lộ.

Tình thế của hắc long cực kỳ không tốt nhưng nếu hắn điên cuồng một lần, vẫn có thể mở ra bậc thứ 3000 bất quá Vô Song cũng tinh tế mà nhận ra, cứ 1000 bậc... chỉ sợ là một cái độ khó hoàn toàn mới.

“Liều”.

Nhìn thấy kiếm khí sau lưng mình, Vô Song liều.

Kiếm khí của hắn hiện tại đã biến thành 30 đạo, hắn đã không thể cô đọng thêm, sát lục kiếm khí của hắn đã cô đọng tới giới hạn, bắt đầu ra tăng số lượng từ 10 đạo lên 30 đạo.

Sát lục kiếm khí của hắn hiện tại thực sự cực kỳ đáng sợ, hắn tin tưởng 30 đạo kiếm khí này về bản chất đã không thua kém tuyệt học Hỏa Diễm Đao của Cưu Ma Trí.

Sức phá hoại có thể thua Hỏa Diễm Đao nhưng nếu chỉ bàn về giết người, nó còn đáng sợ hơn cả Hỏa Diễm Đao, kiếm khí sắc bén tận cùng, hơn nữa tốc độ phóng ra tuyệt đối hơn xa Hỏa Diễm Đao.

Hắn chưa thể tạo thành kiếm vực, vì vậy hắn gọi thứ này là Sát Lục Đao.

Vô Song ở bậc 2999 chính thức có thêm một tuyệt học.

_____________________

(Bù chương hôm qua)

Quyển 2 - Chương 292: Đầy Bồn Đầy Bát (2)

Cho dù biết hắn thực sự có thể chịu tổn thương rất nặng, hắn rốt cuộc vẫn cứ liều.

Hắn thực sự bị mê hoặc, mê hoặc bởi Sát Sinh Lộ này.

Trên quãng đường 2999 bậc Vô Song đã được học rất nhiều, rất nhiều thứ liên quan đến kiếm vực hoặc nói rộng ra là lĩnh vực.

Vô Song lúc này mới nhận ra, nếu giết người sinh sát khí, nếu kiếm có kiếm khí, đao có đao khí thì đến cả quyền cũng có quyền khí... hay nói với cái tên khác là quyền ảnh.

Hắn bắt đầu được nhìn thấy cách tạo ra lĩnh vực.

Nội lực đủ cường hãn liền có thể cách không tấn công, liền có thể xuất khỏi thân thể, đây là thường thức.

Quyền đủ mạnh sẽ sinh ra kình, quyền kình mạnh mẽ đến một mức nào đó sẽ sinh ra quyền ảnh.

Kiếm đủ mạnh sẽ sinh ra kiếm khí, khi kiếm khí ngưng thực gọi là kiếm mang, kiếm mang hóa hình gọi là kiếm hồn, tụ tập toàn bộ kiếm hồn thành một vực ấy là kiếm vực.

Vô Song hoài nghi, rất hoài nghi trên kiếm vực có lẽ là kiếm giới bởi bầu trời sát khí càng ngày càng rộng, càng ngày càng sống động.

Ban đầu chỉ là sát khí như gió thoảng qua, sát khí sau đó ngưng lại trở thành thực chất, sát khí bắt đầu như đao như kiếm, sát khí ngưng tụ đến mức nào đó sinh ra hồn, từ hồn hóa hình, khi sát khí hóa hình uy lực không thể ước lượng.

Sát khí thành hình lại ngưng tụ thành mục, sát mục thành vực, tạo thành lĩnh vực riêng của sát khí.

Sát khí thành mục, mục sinh huyết vân, huyết vân càng nhiều thì vực càng mạnh.

Ở bậc 2999 chính Vô Song cũng cảm thấy cái vực này quá mức mạnh mẽ rồi, nó đang chuẩn bị lột xác, Vô Song muốn nhìn, muốn nhìn sau độ cao tối đa của vực thì sẽ là gì.

Cắn răng, dùng toàn lực xuất ra một kích, lấy ba đầu hắc long tụ lại một điểm, oanh kích lên bình chướng trước mặt.

Bình chướng chịu một quyền toàn lực của Vô Song, nó liền rung lên nhưng mà còn chưa nát vụn.

Vô Song đương nhiên cũng không lấy gì làm lạ, hắn từng quyền từng quyền đánh ra đồng thời hắn phá bình chướng càng chậm, hắn phải chịu huyết vân công kích càng nhiều, hắc long thương tổn càng lớn.

Bắt đầu từ bậc 2700 đã không phải những bậc trước có thể so sánh, độ khó là kinh người.

Vô Song cho dù có hắc long, cho dù mở ra thôn phệ toàn lực cũng không thể nào trực tiếp đục lỗ thủng trên trời, chỉ có thể cắn răng má phá bình chướng mà thôi, nếu Vô Song dám bất chấp thời gian ngạnh kháng huyết mục trên cao cùng vô biên vô tận huyết vân trên trời chỉ sợ hắn còn không đi qua được bậc 2800 chứ đừng nói sắp vượt qua 3000 bậc thang.

Bình chướng ở bậc 2999 thực sự quá mức biến thái, Vô Song đánh ra gần 30 quyền toàn lực mới có thể đánh nát nó.

30 quyền toàn lực... Vô Song có đủ tự tin đánh chết Vô Hà Tử, tiền đề là Vô Hà Tử đứng im cho hắn đánh đồng thời không dùng bất cứ thủ đoạn phòng ngự nào.

Nói đơn giản hơn, nếu một đế vị cao thủ bắt trước Không Kiến Thần Tăng trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, đứng chịu quyền thì cũng khó sống qua 30 quyền này.

Bình chướng bậc 2999 chỉ sợ đã tương đương với thân thể của đế vị cao thủ thậm chí còn mạnh hơn.

Bình chướng tan vỡ, đập vào mắt Vô Song không còn là huyết mục, không còn là huyết vân.

Hắn nhìn thấy một gam màu mới, một gam màu đen thuần túy.

Hắn như rơi vào vô tận hắc ám vậy.

Sau đó bất kể không gian hay thời gian đều bắt đầu chậm lại, chí ít Vô Song cảm nhận được là như thế.

Giữa màn đêm tăm tối, một thân ảnh mờ mờ ảo ảo xuất hiện, đây là hư ảnh người khổng lồ.

Hắn nắm lấy một thanh trường đao, hai tay nâng trường đao qua đầu, sau đó chém xuống.

Vô Song cử động không nổi, hắn chỉ có thể dương mắt mà nhìn đại đao chém xuống mình.



Trong giây phút này, hắn như nhìn ra thiên địa mới vậy.

Sát khí thành mục sinh ra sát vực.

Mục sinh huyết vân, sát vực càng ngày càng mạnh.

Huyết vân đủ nhiều... nó phá vỡ sát vực, đồng thời sinh ra linh.

Vực có linh ấy là giới, Vô Song đang đối đầu với sát giới, hắn đang đối đầu với thiên địa uy thế đè xuống.Sát khí cô đọng tinh thuần cực điểm, không nhìn ra một chút dấu hiệu nào của sát khí, toàn bộ sát khí ẩn vào thiên địa, chỉ chờ một đao này chém xuống, cả một thế giới dồn lại trong một ánh đao.

Vạn vật có hồn, hoa lá cỏ cây đều có hồn nhưng hoa lá cỏ cây sẽ không có linh, nếu chúng sinh linh ấy là yêu quái.

Hồn là linh hồn, linh là linh trí.

Vô Song lần đầu tiên rợn tóc gáy.

Tất cả cảnh vật đều rất chậm rất chậm, Vô Song lúc này được nhìn thấy cảnh giới cao hơn của vực nhưng mà hắn cũng hoài nghi, hoài nghi liệu mình có sống qua được một đao này không?.

Nếu hắn đạt đến cảnh giới này, đế vị cao thủ tính là gì?.

Đây là suy nghĩ cuối cùng trong đầu hắn.

Cũng thực sự may mắn cho Vô Song, hắn hiện tại căn bản không là gì so với hư ảnh khổng lồ đang chém xuống kia nhưng trong người Vô Song có một sinh vật không chịu thua kém.

Sinh vật này cảm thấy, bản thân nó căn bản không thua kém cái thứ kia.

Ba đầu hắc long gầm thét mà lên, chúng không còn hiện ra sau lưng Vô Song mà hiện ra ở trước ngực hắn, xuyên phá ngực của hắn mà lao đầu về ánh đao bổ xuống.

Hắc long lần này hoàn toàn thay đổi, nó không chỉ như một bộ phận trên người Vô Song như trước, nó cứ như có linh vậy.

Mỗi đầu hắc long dài hơn trăm m, ba đầu hắc long cùng lao ra, một phần cơ thể của chúng vẫn cứ gắn trong người Vô Song nhưng toàn bộ thân hình bắt đầu đối kháng với đại đao bổ xuống.

Kết quả?, thật ra cũng không khó đoán cho lắm, hắc long bất kể hóa to hay hóa nhỏ thì thực lực vẫn không đổi, nó rất yếu chí có cốt khí cực cường mà thôi.

Nó không thích cảm giác bất lực, cảm giác bị đè nén kia.

Yếu cũng được, yếu nữa cũng được, chỉ là không mặc cho người ta chém giết mà thôi.

Vô Song đứng ở nơi này, hoàn toàn với tư cách khán giả, trong giây phút này hắn như hiểu ra cái gì đó mơ mơ hồ hồ.

Đại đao biến chiêu, từ trên cao bổ xuống sau đó biến thành chém ngang, một đao chặt cả ba đầu hắc long rơi xuống, thế không thể đỡ.

Một đao này Vô Song không tin sức người đỡ được nhưng cũng vì một đao này, Vô Song có thể lùi lại.

Đây là động tác trong vô thức, chính hắn cũng không rõ tại sao thân thể mình tự đông di chuyển nhưng hắn rốt cuộc vẫn lùi lại.

Vô Song cảm thấy mình đang rơi, rơi từ trên chín tầng thiên không xuống mặt đất, thân hình hắn lại chìm dần, chìm dần.___________________

Khi Vô Song lần thứ hai mở mắt ra, hắn vẫn đang đứng bằng 2 chân trên mặt đất, cả người ướt đẫm mồ hôi, hai tay từ bao giờ đang nâng lên, đôi tay khẽ run.

Đứng bên cạnh Vô Song hiện nay chính là Lãnh.

Vị trí của Vô Song là ở bậc thang thứ 50.

Lãnh nhìn thảm trạng của Vô Song, trong mắt nàng xuất hiện ý cười.

“Thế nào?, trải nghiệm sự kinh khủng của Sát Sinh Lộ hay chưa?, ngươi lên được bậc thang bao nhiêu?, là 1700, 1800 hay 1900? “.

Vô Song im lặng một lúc, hắn mới có thể tỉnh hồn.

Hắn hiện tại cũng không còn ma hóa mà ở trong trạng thái nhân tộc, tuy nhiên đứng ở bậc thang thứ 50 thì căn bản không có độ khó, chỉ sợ A Châu đi đến đây cũng có thể đứng được.

Thở ra một hơi, Vô Song nhìn Lãnh.

Nếu là lúc trước hắn còn muốn khoe nàng, hắn còn muốn nói mình đi xa hơn nàng nhiều nhưng mà hiện nay hắn chỉ thấy nực cười.

Có gì để khoe?, khoe hắn bất lực trước thứ kia sao?.

Vô Song im lặng, không nói chỉ khẽ cúi đầu bất quá hắn im lặng không có nghĩa là Sát Sinh Lộ im lặng.

Cả Vô Song cùng Lãnh đều nhìn thấy cả khoảng không màu đen sáng rực lên, ánh sáng màu đỏ chiếu sáng mảnh không gian này.

Sát Sinh Lộ có bao nhiêu bậc thì Vô Song không biết, Lãnh cũng không biết chỉ là khi đứng ở bậc thứ 50 nhìn lên chỉ thấy vô tận bóng tối, lúc này nơi bóng tối cứ như có vầng mặt trời hiện ra vậy.

Theo từng tia sáng màu đỏ chiếu xuống, như có một viên lưu tinh lướt đến chỗ Vô Song.

Lãnh nhìn thấy vật này, trong mắt liền hứng thú, nàng biết đây là phần thưởng vượt qua Sát Sinh Lộ.

Điều nàng không ngờ là hiện ra trước mặt Vô Song... không phải binh khí.

Hiện ra trước mặt Vô Song là một đóa hoa sen.

Lãnh không biết vật này là gì, Vô Song cũng không biết vật này là gì, thứ này huyền phù giữa trời sau đó rơi xuống trong tay Vô Song.

Bông hoa sen này thực sự rất "dị".

Nó không mùi, màu sắc cũng rất lạ, màu sắc của nó cứ như màu da người vậy hơn nữa khi cầm cái thứ này trong tay khiến Vô Song liên tưởng tới cao su.

Đây gần như chỉ là "dị vật" hình đóa hoa sen, tuyệt không phải là hoa sen.

Cả Vô Song cùng Lãnh đều không biết, Độc Cô Cầu Bại lúc này khó tin mà đứng dậy, trong mắt Độc Cô xuất hiện sự kinh ngạc không thể tin.

“Không thể nào, Sát Sinh Lộ lại có Hoa Sen Liên Ngẫu?”.

Độc Cô Cầu Bại nói xong câu này, chính hắn cũng không tin nhưng mà hắn nhất định phải làm ra lựa chọn.

Độc Cô Cầu Bại biết ở trong Sát Sinh Lộ hiện tại là ai.

Hắn cũng hiểu Hoa Sen Liên Ngẫu là cái gì.

Rất nhanh Độc Cô Cầu Bại rút kiếm.

Lúc trước đối mặt với Nhất Đăng, Độc Cô Cầu Bại đến kiếm còn khinh thường rút.

Ngay sau khi rút kiếm, sau lưng Độc Cô Cầu Bại xuất hiện một hư ảnh mờ mờ ảo ảo, hư ảnh này cũng theo động tác của hắn mà rút kiếm, một kiếm xuất ra chém đứt cả thiên không.

Xuất ra một kiếm, Độc Cô Cầu Bại lại ngồi xuống, lựng dựa về phía sau, ánh mắt nhắm lại, mái tóc dài buông thõng, ngón tay thon dài chậm rãi nắm lấy một bình rượu, tự mình nhấm nháp rượu ngon, căn bàn như chính bản thân hắn chưa từng cử động, chưa có việc gì xảy ra vậy.

Quyển 2 - Chương 293: Hoa Sen Liên Ngẫu.

Lãnh vì không nhận ra vật trong tay Vô Song là gì, nàng đơn giản chỉ nghĩ Vô Song thua kém nàng.

Dù sao cái gọi là Hoa Sen Liễn Ngẫu này không phải vũ khí, thoạt nhìn cũng chẳng có khí tức nào, không cho người ta cảm giác cường đại, cũng chẳng cho người ta cảm giác nguy hiểm cần đề phòng, thứ này gần như giống đồ trang trí vậy.

Lãnh thậm chí nghĩ Vô Song... không qua nổi 1000 bậc.

Lãnh nghĩ đến một điểm này còn không có tâm tình trêu chọc Vô Song, nàng sợ hắn... xấu hổ mà tủi thân.

Nói cũng lạ, Lãnh không hiểu tại sao nàng lại có chút thân cận với Vô Song.

Tính cách của Lãnh vốn ít nói, nàng thực sự thích ẩn trong bóng đêm, cứ như càng ít người để ý nàng thì càng tốt vậy.

Nàng tuyệt đối là mạnh nhất trong Thất Vương, ngay cả Song Đế chắc gì đã mạnh hơn nàng?, nàng đủ tư cách chiến đấu với bất cứ đế vị cao thủ nào của nhân loại bởi thần thông của nàng quỷ dị tuyệt luân.

Lãnh là sản phẩm hoàn hảo nhất, là sự kết hợp của nhân tộc cùng quỷ tộc, sự kết hợp hoàn chỉnh nhất.

Nàng vừa có kiếm pháp thông thần, nàng lại có thần thông nghịch thiên đấy là chửa kể đôi huyết nhận của nàng tuyệt đối đủ sức liệt vào hàng thần binh lợi khí.

Chính vì nàng quá trầm, nàng quá muốn ẩn mình mới dẫn đến cả quỷ tộc không có mấy ai biết được thực lực của nàng.

Trong mắt quỷ tộc có rất rất nhiều người đều coi thường nàng, đầu tiên nàng quá giống nhân tộc, nàng chính là bị kỳ thị, thứ hai thân là người trong Thất Vương nàng còn yếu hơn Quỷ Vương bình thường, nếu không phải bên người nàng luôn có 4 đầu Ma Thi thủ hộ đã có không ít quỷ vương muốn hạ bệ nàng, muốn đá nàng khỏi vị trí Thất Quỷ Vương.

Trong Thất Quỷ Vương cũng giao thủ với nhau để mà xếp hàng, Lãnh cũng là người yếu nhất.

Đây chính là lựa chọn của nàng, càng trầm càng tốt, càng ẩn mình càng tốt, thiên hạ cứ quên hết về nàng đi, nàng căn bản không muốn ai nhắc đến mình, căn bản không muốn nói một câu một lời với ai.

Chỉ đến khi nàng nhìn thấy Vô Song, nàng bất giác cảm thấy giữa nàng cùng hắn thân cận.

Đây là một cảm giác rất vi diệu, cảm giác này nàng chỉ được gặp khi ở bên người sư phụ.

Nếu trước đây nàng chỉ có thân thể của nhân loại thì hiện tại tính cách nàng cũng bắt đầu thay đổi theo thiên hướng nhân loại, chỉ là nàng không biết mà thôi.

Lãnh vì không muốn Vô Song ‘xấu hổ’, nàng liền nghĩ ngay đến chủ đề khác.

“Này, còn đứng ngây ra đó làm gì, theo ta đi gặp sư phụ”.

Vô Song trong tay nắm hoa sen, thật sự cảm thấy không hiểu ra sao nhưng mà hắn cũng sẽ không coi thường vật này, đây chính là phần thưởng của bậc thứ 3000, thứ này sao có thể tầm thường?.

Lúc trước khi thử qua Sát Sinh Lộ, Vô Song còn chưa hiểu rõ cái thứ này nhưng mà khi đi đến bậc 3000 thì hắn cũng phải biết độ khó ở tầng này gấp bao nhiêu lần bậc 2200.

Có thể coi từ 2200 – 2500 là độ cao thông thường của đế vị cao thủ.

Từ 2500 – 2700 là độ cao khiến đế vị cao thủ bỏ ra một cái giá rất lớn.

Từ 2700 – 2900 chỉ sợ đã là độ cao không tưởng với đế vị cao thủ.

Nói thật, nếu Vô Song không có khả năng thôn phệ sát khí của hắc long, không có khả năng dùng hắc long trực tiếp cắn chết tâm ma cùng oan hồn, hắn không biết mình có lết qua nổi tầng 2000 hay không.

Nắm thật chắc hoa sen, Vô Song lại đi theo Lãnh.

Trước mặt hắn chỉ có một con đường đi thẳng lên Sát Sinh Lộ, bước thẳng về phía trước, hắn cũng thật sự không rõ Lãnh có thể dẫn hắn đến đâu?.

Chỉ thấy Lãnh cười cười, nàng đưa một tay ra, ấn vào khoảng không.

Thực sự rất giống ảo thuật, Vô Song căn bản không hiểu gì chỉ thấy một cái cửa xuất hiện ngay bên cảnh Sát Sinh Môn.

Từ khi đi theo Lãnh hắn cảm thấy hình như bất cứ công trình nào, bất cứ chỗ nào đều biết tự ẩn mình đi vậy, sau đó nàng rất thần kỳ mà lại lôi nó ra.

Lãnh cũng không biết Vô Song đang nghĩ gì, nàng mở cửa xong, trước mặt Vô Song lại xuất hiện một hành lang có điều hành lang sáng đèn hơn nhiều thậm chí hắn còn nhìn thấy một ngôi nhà lớn ngay cuối con đường này.

Bước vào bên trong, Lãnh lại ung dung đóng cửa lại, nhìn động tác của nàng cứ như mang theo cánh cửa thần kỳ của Doremon vậy, ảo diệu vô cùng.

Vô Song đi trên độc lộ, hướng về nhà lớn.

Đây là một ngôi nhà mang theo hơi hướng kiến trúc phương Đông, cụ thể thì rất giống kiến trúc Nhật Bản, chất liệu xây nhà nếu Vô Song không nhầm chỉ sợ lấy trúc làm chủ yếu.

Cửa ra vào cũng là loại cửa kéo phủ kín vải trắng tương đối dày, đây đương nhiên là cửa trượt của Nhật Bản.

Ngôi nhà có chút cổ xưa, là kiến trúc cổ của Nhật Bản, thoạt nhìn rất khó để Vô Song liên tưởng tới Độc Cô Cầu Bại.

Càng đáng nói kiến trúc nơi đây cũng rất buồn cười, độc lộ xung quanh đều là đèn lồng, độc lộ dẫn thẳng đền ngôi nhà này, hai bên là khoảng sân rộng nhưng mà trong sân lại không bày biện bất cứ thứ gì, vô cùng trống trải.



Vô Song bước lên, hắn cũng không biết mình có nên cởi giày ra hay không, dù sao người Nhật cũng thực sự là bắt khách nhân cởi giày mới được bước vào nhà nào ngờ cánh cửa trượt tự động mở ra.

Từ trong nhà, không rõ là căn phòng nào, Vô Song liền nghe thấy một âm thanh lười biếng vang lên.

“Lãnh, ngươi lui trước đi”.

Lãnh nghe vậy đương nhiên cung kính lùi lại, nàng không có tiến vào mà ra hiệu cho Vô Song đi thẳng vào bên trong.

Cũng không nghĩ nhiều, Vô Song bước thẳng vào bên trong đồng thời khi hắn chính thức vào nhà hai cánh cửa trượt cũng tự động đóng lại.

Phong khách trước mặt... hoặc đúng hơn là căn phòng đầu tiên Vô Song thấy bàn ghế rất thấp, cũng toàn bộ đều được làm từ gỗ.Đang không biết làm gì tiếp, từ một căn phòng chếch hướng bên trái, Vô Song thấy một nam tử đi ra.

Người này mái tóc đen có chút buông thõng, mái tóc rất dài mà cũng rất mượt.

Làn da cũng rất trắng, ít nhất làn da có thể liều mạng với Vô Song.

Người này một thân áo tím, cũng là loại áo bó sát người, áo trong để hở phần vai trái đổ xuống, nguyên cánh tay trái trắng ngần lộ ra ngoài, về phần cánh tay phải thì lại bị vải tím che đi, gần như mặc một ái áo bó sát người sau đó cắt đi một cánh tay vậy.

Thời trang... của người này vô cùng ‘dị’.

Chân đi dép dỗ điển hình của người dân Nhật Bản, ở phần dưới đầu gối đổ xuống cũng đeo thêm giáp chân, loại giáp Vô Song từng thấy trong chiến quốc Nhật Bản.

Nhìn đi nhìn lại, hắn thật sự nghĩ đây là một người Nhật Bản, đáng tiếc cũng không nhìn thấy dung mạo của người này, nửa mặt dưới bị che đi chỉ lộ từ sống mũi.

Đôi mắt của người này cũng đen nhánh, đen một cách bất thường gần như trong con ngươi kia đang ẩn chứa thứ gì đó, một thứ đại diện cho vô tận hắc ám.

Người này ngồi xuống, nhìn Vô Song đang đứng trước mặt mình, khẽ gật đầu với hắn.

“Ngồi đi”.

Vô Song cũng ngồi xuống, nếu hắn không nhầm đây chính là Độc Cô Cầu Bại có điều hình ảnh Độc Cô Cầu Bại thế này hơi quá sức tưởng tượng của chính hắn.

Độc Cô không quan tâm Vô Song nhìn mình như thế nào, hắn tự mình lên tiếng.

“Trà hay rượu?”.

Vô Song hơi bất ngờ với câu hỏi này nhưng vẫn trả lời.

“Rượu”.

Độc Cô gật đầu, sau đó lại hỏi.

“Đã nghe Huyền Băng Bích Hỏa Tửu chưa?”.

Nghe cái tên này, Vô Song cũng gật đầu hơn nữa hứng thú rất lớn.

Huyền Băng Bích Hoa Tửu thứ này Lý Thu Thủy từng cho Vô Song uống một lần, lúc đó hắn còn quá yếu, uống xong còn suýt nữa bạo thể mà chết, về phần hiện tại?, Vô Song vẫn tin tưởng mình có thể uống được thứ này.

Độc Cô đưa tay ra, lúc này Vô Song mới nhìn thấy ngón tay Độc Cô rất thon, rất dài.

Độc Cô cầm lấy bình sứ nhỏ đặt trên bàn, chậm rãi rót ra hai chén rượu.

Chén rượu thứ nhất đặt trước mặt Vô Song.

Chén rượu thứ hai nắm trong tay một lúc, sau đó hơi lạnh bắt đầu bốc lên.

Độc Cô dĩ nhiên đang dùng nội lực mà điều chế rượu, tất nhiên loại rượu trong chén cũng phải đặc biệt, Vô Song tin tưởng không thể nào chỉ dùng hàn lực để mà điều ra rượu.

Rót cho Vô Song hai chén, Độc Cô lại tự rót cho mình một chén, chậm rãi thưởng thức.Vô Song tay cầm hai chén ngọc, có chút không biết làm gì nhưng thấy Độc Cô đã đưa chén lên uống, hắn cũng đưa chén theo, đưa cả hai ly rượu vào miệng, uống một hơi.

Rượu vừa xuống cổ họng, Vô Song đả cảm thấy băng hỏa lưỡng trọng thiên xuất hiện trong người mình, nội lực của hắn bắt đầu trở nên sôi sục tuy nhiên vì tửu quá ít, cũng khó lòng làm nội lực Vô Song có thẻ tiến bộ bao nhiêu.

“Rượu ngon”.

Cảm nhận vị tê của đầu lưỡi, vị cay của cuống họng, hương thởm của rượu vẫn còn hiện hữu trong miệng cùng cảm giác băng hỏa chạy trong người, Vô Song không thể không khen một câu.

Độc Cô gật đầu, chậm rãi đặt chén rượu của mình xuống.

“Ta biết ngươi có rất nhiều thứ muốn hỏi ta, có rất nhiều việc muốn biết nhưng mà trước đó ta phải nói, ngươi nghĩ cách làm sao dấu được đóa hoa sen kia đi, nếu không cho dù ta muốn cũng chẳng cứu nổi ngươi”.

Lời Độc Cô nói làm Vô Song giật mình, hắn nâng đóa hoa sen lên, đặt trên bàn, ánh mắt tò mò nhìn nó một hồi rồi lại nhìn Độc Cô.

“Tiền bối, thứ này là gì?”.

Độc Cô thản nhiên đáp.

“Hoa Sen Liên Ngẫu”.

“Tích xưa, thượng giới có kẻ gọi là Na Tra”.

“Na Tra chết đi, hồn tán trong thiên địa, có cao nhân huyền môn xuất thủ, vì Na Tra tụ hồn, tạo lại thân, thân thể Na Tra chính là Hoa Sen Liên Ngẫu tạo thành”.

“Tích xưa đúng hay không, ai biết?, chỉ biết Hoa Sen Liên Ngẫu có thể tạo lại thân thể, cái này không giả”.

“Một đóa hoa sen đổi một mạng, một đóa hoa sen tạo một thân, thứ này nếu để một số người nhìn thấy, ngươi chắc chắn chết không có chỗ chôn”.

Độc Cô vừa nói vừa nhẹ cười, giọng nói rất nhẹ, rất bình thường như không có chuyện gì vậy, đối với Độc Cô cái gọi là ‘chết không có chỗ chôn’ là dành cho Vô Song, căn bản không liên quan gì đến hắn.

Vô Song thực sự không ngờ Độc Cô đến cả Na Tra cũng biết?, bất quá nghĩ lại hắn cảm thấy bình thường, dù sao Phong Thần Diễn Nghĩa cũng là từ Trung Quốc mà ra, Vô Song không phải là người Trung Quốc cũng chẳng mê Phong Thần, hắn không biết tiểu thuyết này xuất hiện năm nào tháng nào, vì vậy cũng mặc kệ.

Nếu thứ trước mặt Vô Song thật là Hoa Sen Liên Ngẫu, là thứ đúc lại thân thể Na Tra thì vật này có chút quá đáng sợ rồi.

Vô Song không biết ai cần thứ này nhưng đây là vật của ‘tiên nhân’ rồi, thế giới này chỉ sợ khó có vật nào đáng giá hơn.

Nghĩ đến Hoa Sen Liên Ngẫu, Vô Song không khỏi nghĩ tới Sát Sinh Lộ.

Đây là nơi nào mà có thể mang thần vật bậc này đến tặng cho Vô Song?.

“Tiền bối, Sát Sinh Lộ là... nơi nào? “.

Độc Cô nghĩ nghĩ một chút, nhưng sau đó nhẹ cười.

Cho dù nửa mặt dưới bị che lại, Vô Song vẫn nghe được Độc Cô đang cười bật ra.

“Bỏ đi, trước ta hỏi ngươi, ngươi nghĩ thế nào về Lãnh?”.

Vô Song nghi hoặc sau đó lắc đầu.

“Nàng rất mạnh, cũng rất khó hiểu, trong quỷ tộc nàng chỉ sợ chỉ dưới Song Đế hoặc cũng có thể còn cường đại hơn Song Đế, dù sao vãn bối chưa thấy Song Đế cũng chưa thấy Lãnh thể hiện hết sức mạnh”.

Độc Cô gật đầu, ngón tay gõ nhẹ trên bàn, ánh mắt đầy ma mị, con ngươi màu đen lóe lên.

“Uhm, Lãnh không tệ “.

“Rất nhiều năm trước, ta gặp một người, một nữ tử, nữ tử này sắc mặt chưa từng thay đổi, vẫn luôn cao cao tại thượng, lại cực kỳ ít nói, ở bên cạnh nàng như bên cạnh một khối băng không hơn không kém, vì vậy ta gọi nàng là Lãnh”.

“Nhiều năm sau, Lãnh đến gặp ta, nói với ta vài việc, ta nợ Lãnh vì vậy xuất thủ giúp nàng một chút”.

“Đến hiện tại, coi như giao kèo giữa ta cùng nàng cũng hết, ngươi có biết người phụ nữ kia tên thật là gì không?”.

Vô Song theo bản năng lắc đầu, hắn còn chưa thích nghi được tốc độ đổi chủ đề truyện của Độc Cô, mãi đến khi nghe thấy Độc Cô mở miệng nói ra đáp án, Vô Song mới run lên.

“Nhiều năm trước, Lãnh đến tìm ta, ta lúc đó mới biết nàng gọi là A Thanh”.

“Trong người Lãnh có 1 hồn của A Thanh, thế nào truyện này thú vị không? “.

Vô Song ngây người mà nhìn Độc Cô.

Không biết võ công Độc Cô thế nào nhưng phong cách nói chuyện quả thật là độc nhất vô nhị, phong cách nói chuyện không biết cách nào mà lần hơn nữa không ngờ vừa mới gặp mặt, mỗi câu Độc Cô nói ra lại làm Vô Song chấn động vô cùng.

Không ngờ Lãnh lại có 1 hồn của A Thanh?.

Nếu Lãnh có 1 hồn của A Thanh, nàng cúng sẽ có cái gì đó giống với A Thanh, có lẽ đây là một trong những lý do rất lớn làm kiếm đạo của Lãnh cực kỳ đáng sợ.

Vô Song chậm rãi hít vào một hơi lãnh khí, ánh mắt nhìn nam tử trước mặt, sống lưng bắt đầu trở nên thẳng tắp, hắn bắt đầu cảm giác được, buổi nói chuyện lần này với Độc Cô Cầu Bại chỉ sợ cả đời hắn cũng không quên được, hắn có cảm giác... Độc Cô đang vì hắn mở ra một tấm màn thật lớn, tấm màn mà hắn không tưởng nổi.

Quyển 2 - Chương 294: Vén Màn (1)

Vô Song thực sự quan tâm đến A Thanh đặc biệt khi nghe Lãnh là một trong tam hồn của A Thanh.

Sống lưng thẳng tắp, đến cả hô hấp cũng chậm lại, Vô Song nhìn chằm chằm Độc Cô đợi vị tiền bối này cho đáp án, đợi vị tiền bối này nói tiếp nào ngờ Độc Cô lại một lần nữa chuyển đề tài.

“Không biết Ngu Cơ có nói cho ngươi cách hình thành Quỷ Tộc không?”.

Câu hỏi này rất rất làm Vô Song cụt hứng, nhưng mà nghĩ lại thì Vô Song lại bình tĩnh hơn.

Nói đến quỷ tộc, chính Lãnh cũng là quỷ tộc, nếu nàng là quỷ tộc thì việc hình thành quỷ tộc đúng là nên để Vô Song phải quan tâm.

“Ngư Cơ nói với vãn bối, quỷ tộc được hình thành từ nhân loại cùng một dạng sinh vật gọi là ma”.

Độc Cô khẽ gật đầu rồi lại hỏi.

“Ma đến từ đâu?”.

Vô Song nhíu mày, nhưng cũng không suy nghĩ quá lâu liền đáp.

“Ma đến từ địa ngục”.

Cái này chính là thường thức của Vô Song, cho dù là thời hiện đại, vào những năm 20xx đi chăng nữa con người vẫn không thoát ra được khỏi yếu tố tâm linh.

Cũng sẽ không có ai dám khẳng định không có yếu tố tâm linh tồn tại trên đời, đặc biệt là người châu Á.

Nói về ma đương nhiên sẽ nghĩ tới linh hồn người chết, linh hồn người chết liền đến từ cõi âm hay còn gọi là địa ngục.

Bản thân ma cũng có nhiều loại, đầu tiên là linh hồn chết quá thảm, quá oan khuất liền không thể siêu thoát, không cam lòng xuống hoàng tuyền, vật vờ nơi nhân gian.

Thứ hai là oán niệm quá sâu, oán khí quá lớn, cái dạng này thường thường xuất không còn là ma nữa, sẽ hóa thành lệ quỷ.

Thứ ba là trốn từ dưới cõi âm lên dương gian, dạng ma này thường thường xuất hiện vào ngày cực âm nhưng nhiều nhất là trong tháng cô hồn.

Cuối cùng, có một số ma tu đạo gia trực tiếp nuôi ma, biến nó thành hung ma mà điều khiển.

Dĩ nhiên tất cả những kiến thức này là Vô Song đọc tiểu thuyết mạng mà ra, hắn cũng không biết là thừa hay là thiếu, vì vậy hắn sẽ không múa rìu qua mắt thợ, chỉ trả lời một câu rồi lại im lặng đợi Độc Cô mở miệng.

Thú thật Vô Song rất sợ Độc Cô lại đổi chủ đề, hắn liền sẽ không biết đâu mà lần.

May cho Vô Song, Độc Cô không có đổi chủ đề.

“Chính xác, ma đến từ địa ngục”.

“Ma là một dạng sinh vật sống ở cõi âm, ngươi cũng có thể gọi là người cõi âm cũng được”.

“Thiên hạ chia âm dương, có dương giới thì phải có âm giới”.

“Dương giới có nhân tộc thì âm giới cũng có cư dân của mình, cư dân âm giới được gọi là ma”.

“Đương nhiên nếu như trên dương gian, ngoài nhân loại ra thì còn có chó, mèo, lợn, gà... thì âm giới cũng không chỉ có ma”.

“Âm – dương cách trở nhưng nhân – ma lại là một vòng tuần hoàn, ở âm giới chỉ có duy nhất ‘ma’ có liên quan mật thiết tới dương giới “.

“Người chết nhe đèn diệt, hồn về với trời, xác về với đất, trải qua luân hồi, người sẽ trở thành ma trở thành cư dân âm giới”.

“Ma chết như niệm tàn, hồn về với đất, xác theo gió về trời, trải qua luân hồi, ma lại trở thành cư dân dương giới”.



Độc Cô dừng lại một chút, tất nhiên những cái Độc Cô nói cũng không phải quá khó chấp nhận.

Ở châu Á từ xưa đến nay vẫn luôn tìn vào luân hồi, tin vào kiếp này kiếp sau.

Người chết sẽ xuống địa ngục, sau đó liền phải trả nhân quả khi còn sống gọi là 18 tầng địa ngục.

Sau đó liền uống Mạnh Bà Thang, tiến vào luân hồi, chuẩn bị sống một cuộc đời mới.
Những thứ Độc Cô nói trên căn bản chính là như vậy.

Người là khởi đầu của ma nhưng ma cũng là khởi đầu của người, nếu cõi âm có tồn tại, nếu luân hồi là thật thì người cùng ma cũng như trứng và gà vậy, không thể nói cái gì có trước cái gì có sau, đây là một vòng tuần hoàn, là luân hồi.

Chỉ là người cùng ma kết hợp, sinh ra quỷ.

Vậy tại sao phải kết hợp hai thứ này với nhau?, mục đích là gì?.

Nếu con người bị nhiễm ma khí của cõi âm rồi trở thành quỷ, Vô Song sẽ không nghĩ nhiều nhưng nếu người cùng ma hòa với nhau trở thành quỷ thì nhất định phải có mục đích.

Độc Cô đợi một lúc, cho Vô Song tiếp nhận tất cả những gì hắn nói, cũng cho Vô Song thời gian tự hỏi, Độc Cô mới lại nói.

“Ở Ma Sơn này tồn tại quỷ tộc, quỷ tộc là sản phẩm của ma cùng người, vậy ngươi có phải đang tự hỏi, quỷ tộc sứ mệnh là gì không?”.

Vô Song ánh mắt co rụt lại, gật mạnh đầu.

“Xin tiền bối cho ta biết”.

Độc Cô cười cười.

“Ngươi đã bao giờ nghĩ, ma cùng người đều có chung một nỗi sợ không?”.

“Có luân hồi, người sẽ không bao giờ chết, chỉ là khi một người đi hết vòng tròn, trở lại dương gian thì hắn không còn là chính hắn mà thôi”.

“Ma cũng không bao giờ chết, có luân hồi, nó chỉ đi một vòng tròn của chính nó, trở lại âm giới ma cũng không còn là bản thân nó kiếp trước”.

“Vậy quỷ thì sao?, quỷ chết liề không có luân hồi”.

“Quỷ tộc thật ra là một cái lồng giam, ma hồn tiến vào nhân thể, có thể sống lại một kiếp nhưng vĩnh không siêu sinh”.

“Nói rõ hơn thì ma hồn sau khi tan biến sẽ lại chuyển lên dương gian, gọi là đầu thai nhưng nếu ma hồn không chết, bị chuyển lên dương gian sau đó tiến vào nhân thể vậy nó không có khả năng tiến vào luân hồi, nó không còn cơ hội đầu thai”.

“Mỗi sinh linh quỷ tộc là một cái lồng giam, lấy xác người làm lông giam, giam giữ ma hồn bên trong”.

“Sứ mạng của quỷ tộc rất đơn giản, không để ma hồn bên trong siêu sinh, chỉ thế mà thôi”.

Sự việc càng ngày càng mông lung, thậm chí Vô Song còn càng ngày càng không hiểu.

“Tiền bối, nếu người nói quỷ tộc chỉ để giữ ma hồn bên trong vậy không phải chỉ cần quỷ tộc chết hết thì ma hồn cũng vĩnh viễn chết theo sao?, tại sao lại cho quỷ tộc sống?, hơn nữa quỷ tộc còn có thức tỉnh, có tiến hóa, có Thất Quỷ Vương, có Song Quỷ Đế, đây rốt cuộc là cái gì?”.Độc Cô nghe hàng loạt câu hỏi của Vô Song, khẽ lắc đầu.

“Câu hỏi thú vị, ngươi hiểu nhiều về quỷ tộc hơn ta tưởng”.

“Vậy trước khi trả lời câu hỏi này, ngươi nên hỏi ma đến từ đâu, vì lý do gì mà ma có thể tiến vào dương gian với sô lượng lớn như vậy “.

“Ta cũng trả lời cho ngươi, A Thanh không thể không nói cho ngươi về Đế Thích Thiên đúng không?, năm đó Đế Thích Thiên ở âm giới làm một chuyện tương đối kinh khủng, kinh động toàn bộ âm giới”.

“Cho dù ta không thích kẻ này thì vẫn phải bội phục hắn, Đế Thích Thiên ngày đó có thể coi là chọc thủng trời”.

“Đế Thích Thiên xuyên đến giới này, hắn thành công sống lại 1 thế nhưng mà hắn cũng sợ, hắn sợ âm giới cho người truy sát hắn, dù sao ở âm giới vẫn có những thứ rất kinh khủng”.

“Hắn lấy được một vật khỏi âm giới, vật này là âm giới chí bảo gọi là U Minh Ấn”.

“Hắn ban đầu xuyên qua giới này bằng một đường khác chứ không phải ở Đông Hoàng Lăng này, hắn sau khi đến dương giới liền đến thẳng Đông Hoàng Lăng, sau đó liền xảy ra trận chiến giữa hắn và A Thanh, cái này ta cũng không nhắc lại”.

“Quan trọng là, Đế Thích Thiên dùng U Minh Ấn tự mình khai thông đạo, mở một cái La Sinh Môn tại dương gian”.

“Hắn không có lên dương gian một mình, hắn còn kéo theo một đám Ma ở âm giới lên dương gian qua cái gọi là La Sinh Môn”.

“Đám Ma này dưới sự trợ giúp của ma khí từ U Minh Ấn, lại thêm việc La Sinh Môn nối liền hai giới, chúng bắt đầu trở thành oán linh, bắt đầu trở thành thực thể”.

“Vậy câu hỏi đặt ra, làm cách nào tiêu diệt oán linh? “.

“Đám oán linh này sau khi đến dương gian liền phải tìm thực thể để chui vào, bọn chúng chỉ cần tìm được thực thể liền được tính là ‘sinh mệnh dương gian’ “.

“Thực thể dễ tìm nhất là gì?, đương nhiên là nhân loại”.

“Có tổng cộng 72 đầu Ma Hồn được Đế Thích Thiên mang chạy ra khỏi âm giới, số lượng ma hồn này chẳng là cái khỉ gì so với số lượng nhân loại sống tại Nhạc Sơn này, bọn chúng muốn tìm thực thể để lẩn trốn thì dễ vô cùng”.

Nói đến đây Độc Cô trầm ngâm một chút, lại nhếch miệng.

“Nếu ngươi muốn biết trình độ đám Ma Hồn thoát ra này, mỗi kẻ đều tương đương với đế vị cao thủ của nhân loại, ta có thể đảm bảo với ngươi, đám này bất kể một kẻ nào đểu có lực giết ngang võ lâm Trung Nguyên “.

“Đáng tiếc trên đời vẫn còn tồn tại tương đương nghịch thiên, nàng gọi là A Thanh”.

“A Thanh rất thông minh, hơn nữa nàng cũng hiểu về âm giới, nàng không biết âm giới có việc gì xảy ra nhưng nàng có thể đoán được rất nhiều thứ “.

“Nàng muốn ngăn cảm đám ma nhân kia nhưng mà nàng cũng biết, nàng có tâm mà vô lực”.

“A Thanh bị Đế Thích Thiên đả thương rất nặng, sao có thể ngăn cản 72 đế vị liên thủ?, thế là nàng liền thả luôn đầu hung ma đệ nhất thiên hạ nơi Đông Hoàng Lăng ra, ấy chính là Hạng Vũ”.

“A Thanh cùng Hạng Vũ có giao kèo với nhau, Hạng Vũ giúp nàng trấn áp đám Ma Nhân, giúp nàng phong ấn Nhạc Sơn, nàng liền giúp Hạng Vũ một việc”.

“Ngày đó bên ngoài chỉ biết A Thanh ra tay trấn áp ma vật nhưng thực tế là nàng – ta – cùng thiên hạ đệ nhất hung hồn Hạng Vũ ra tay phong ấn Nhạc Sơn”.

“Nhạc Sơn bị phong ấn, ma khí co lại thành một cáo lồng giam, ma nhân không thể thoát ra ngoài nhưng đó chỉ là tạm thời, ma nhân rất thông minh, chúng biết mình không thể tự mình phá vỡ phong ấn nhưng cũng thừa hiểu phong ấn chẳng giữ được bao lâu, vì vậy lựa chọn ẩn mình nhân thế, trốn trong Nhạc Sơn”.

“Ngày đó nơi này là thánh địa phật môn, có cả vạn dân thường, vậy ngươi có biết cách nào để tìm 72 đầu Ma Nhân trong vạn thường dân không?, hơn nữa còn là lúc ma khí ngập tràn toàn bộ Phật Sơn?”.

Độc Cô nói, Vô Song chỉ nghe.

Hắn càng nghe càng mơ hồ, nhưng cũng càng ngày càng cảm thấy tấm màn che phủ thế giới này dần dần mở ra rõ hơn bao giờ hết.

Hắn không hiểu tại sao Độc Cô lại biết những việc này, cũng không hiểu tại sao A Thanh lại không nói cho hắn, thậm chí lời A Thanh nói còn hoàn toàn khác.

Hắn cũng không hiểu trả lời câu hỏi của Độc Cô như thế nào.

Nhưng không biết vì sao, trong người Vô Song khẽ rùng mình, hắn bỗng nghĩ đến Thiên Đạo.

Quyển 2 - Chương 295: Vén Màn (2)

Dương gian có luật dương gian, âm giới cũng có luật âm giới.

Khi mà sinh vật thuộc về âm giới lại chạy lên dương gian, lúc đó bất kể là dương gian hay âm giới đều nhất định phải làm ra phản ứng bởi dạng này chính là ‘phá luật’.

Ngồi trước mặt Độc Cô, Vô Song đang đợi câu trả lời của ông ta, Vô Song muốn biết rất nhiều điều.

Vô Song muốn nghe về sự hình thành của quỷ tộc, về sứ mạng quỷ tộc, về lý do tại sao quỷ tộc lại được đặt ở giới này, chẳng nhẽ chỉ vì phong ấn 72 linh hồn từ âm giới lại có thể sinh ra một tộc đàn?, có thể hy sinh tính mạng của cả vạn người?.

Vô Song không phải loại thiện nam tín nữ gì, hắn cũng chẳng là nhà tuyên truyền hòa bình, cả vạn người ở Nhạc Sơn này vốn không liên quan đến hắn bất quá hắn không muốn bản thân mình rơi vào một cuộc chiến không hiểu gì cả.

Độc Cô ngồi đối mặt với Vô Song, thản nhiên tiếp tục lấy một bình chén rượu khẽ nhấp, sau đó tiếp tục nói.

“Để tìm được 72 ma hồn giữa cả vạn nhân khẩu cũng không dễ, đặc biệt là xung quanh toàn là ma khí cũng vì vậy âm giới cũng phải ra tay, âm giới đưa lên dương giới một thứ gọi là Thập Điện Diêm La”.

“Sát Sinh Lộ hay toàn bộ những nơi ngươi đi qua, đều là của công trình gọi là Thập Điện Diêm La, điện nay gọi là Chuyển Luân Điện”.

“Chuyển Luân Điện thực sự rất cường đại, thực sự thành công phong ấn 72 ma hồn nhưng mà ma hồn cũng chưa bao giờ yếu, đây là một cuộc thảm chiến nhưng sau khi đại chiến kết thúc lại có 1 vấn đề, đó là không thể trở về âm giới”.

“Chuyển Luân Điện hiện thế trên dương gian đã là phạm luật, đã khiến Diêm Vương dùng đại giới đánh đổi bất quá vì U Minh Ấn đã mất, Chuyển Luân Điện không thể trở về “.



“Cường giả Chuyển Luân Điện cũng là cao thủ âm giới, không thể ở trên dương gian quá lâu, cuối cùng bọn họ đánh phải bỏ lại Chuyển Luân Điện tại Ma Sơn này, theo lỗ hổng La Sinh Môn mà về âm giới, Thập Điện Diêm La từ đó về sau chỉ còn cửu điện “.

“Chuyển Luân Điện thành công phong ấn ma hồn chạy thoát nhưng lỗ hổng La Sinh Môn thì không khép lại được “.“La Sinh Môn là cổng dẫn ma hồn từ âm giới lên dương gian, nhưng rắc rối nhất là La Sinh Môn thông với rất nhiều lỗ hổng âm giới”.

“Giải thích kỹ hơn cho ngươi, ở âm giới có rất nhiều cửa để oan hồn từ dương gian xuống hoàng tuyền, vì nó có rất nhiều cửa nên không thể nào khống chế được toàn bộ lỗ hổng, chỉ có điều lỗ hổng đó đều dẫn đến không gian loạn lưu, tiến vào nhất định bị Luân Hồi lực xé nát, bình thường ma hồn sẽ không dám đi qua cổng thông đạo nhưng La Sinh Môn lại nối rất nhiều cổng đó với nhau, ma hồn đi qua cổng thông đạo có khả năng rất lớn có thể thực sự đến được dương gian”.

“La Sinh Môn một ngày không khép lại, ma hồn một ngày có thể lên được âm giới”.

“Rốt cuộc âm giới đã ra một quyết định, hy sinh toàn bộ người ở Nhạc Sơn, chuyển hóa thành quỷ tộc”.

“Quỷ tộc không phải là sinh linh âm giới cũng không thuộc về dương giới, về một mặt nào đó có thể coi là không phạm luật “.

“Tất nhiên để hình thành quỷ tộc cũng là rất khó, không phải cứ lấy bừa ma hồn nào cũng có thể trở thành quỷ tộc cường đại, việc lựa chọn ma hồn rất phiền não, hơn nữa số lượng ma hồn nhất định cũng rất lớn, cũng phải trung thành, đảm bảo không phản bội âm giới nhưng cũng phải đảm bảo đủ mạnh”.

“Thế là âm giới quyết định, lấy hồn bị phong ấn trong thạch tượng của 72 ma hồn chạy trốn, xóa đi linh trí chỉ, reo vào cấm chế mà biến thành Quỷ tộc cường đại, tất nhiên thân thể loại người cũng khó mà chịu được hồn lực cường đại đến từ đám ma hồn kia, muốn có thân thể thích hợp tốt nhất phải đi tìm cao thủ võ lâm, lấy xác cao thủ võ lâm làm nguyên liệu chế tạo quỷ tộc”.“Quỷ Vương từ đó ra đời, Quỷ Vương thành công tiếp nhận truyền thừa trong Chuyển Luân Điện thì được nâng lên hàng Thất Vương, đến hiện nay có 6 Thất Vương được sinh ra theo cách đó, ngoại trừ Lãnh”.

“Tại sao lại nói bọn chúng là sản phẩm thất bại?, bởi bọn chúng cả đời không khá lên được, thiên phú cả đời không thay đổi, cùng lắm chỉ là khôi lỗi sinh ra linh trí, ngoại trừ Lãnh “.

“Lãnh mang theo tàn hồn của A Thanh, thiên phú kiếm đạo của nàng cho dù ta cũng thầm than, không gian phát triển là vô hạn”.

“Lại nói quỷ tộc chiến đấu với nhân tộc, bản tọa nói thẳng quỷ tộc dốc hết sức ra thì nhân tộc không thể chiến thắng, quỷ tộc chưa từng dùng hết sức đánh với nhân tộc, chỉ là cứ mỗi thời gian nhất định sẽ phải đi kiếm ‘nguyên liệu’ mà thôi, tất nhiên nhiệm vụ của quỷ tộc cũng là ngăn cản nhân tộc vô tình tiến vào La Sinh Môn rồi đến âm giới, hậu quả không ai chịu được”.

Nói đến đây Độc Cô lại lặng đi, một lúc sau mới mở miệng.

“Đế Thích Thiên là nhân loại tiến vào âm giới, ta cũng như vậy, diêm vương sẽ không chấp nhận có một ta thứ hai hoặc Đế Thích Thiên thứ hai”.

“Nhân tiện, giới thiệu với ngươi, bản tọa là điện chủ Chuyển Luân Điện”.

____________________

Chương này đăng chỉ là giũ điểm kinh nghiệm T_T.

Mình lại ốm liệt giường rồi.

Rip tác T_T.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau