CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 396 - Chương 400

Quyển 2 - Chương 286: Bí Mật Quỷ Tộc (4)

Vô Song từng nghĩ những tấm hắc lệnh này nhất định phải có bí mật kinh khủng nào đó nhưng hắn hiện tại liền biết mình nhầm rồi.

Thật ra lần đó Ma Sơn cử ma vật tìm đối thủ ít nhất cũng là cấp bậc ngũ tuyệt đỉnh phong, người nắm giữ hắc lệnh dĩ nhiên cũng phải là ngũ tuyệt đỉnh phong.

Hắc lệnh quả thật chính là dụng cụ phiên dịch nhưng nếu nghĩ theo cách nó có thể khiến cao tầng quỷ tộc giao tiếp cùng cao tầng nhân tộc thì đây cũng có thể coi là một bí mật kinh khủng.

Vô Song sau khi phát hiện ra công dụng của hắc lệnh, hắn thở ra một hơi đồng thời kiếm vực xung quanh bản thân hắn cũng đã biến mất.

Vô Song đang ở trong tâm thái của kẻ thua trận, căn bản chẳng vui vẻ gì nhưng mà sự tò mò của Vô Song vượt xa cái gọi là cảm xúc khi thua trận.

Vô Song nhìn nữ quỷ, không nhịn được mà hỏi.

“Ngươi có thể sử dụng võ công?”.

Nữ quỷ nghĩ nghĩ một chút rồi thản nhiên gật đầu.

“Biết, có gì không? “.

Vô Song lại hỏi.

“Ngươi làm sao có thể sử dụng võ công?, quỷ tộc sử dụng ma lực mà ma lực căn bản không thể chuyển hóa thành nội lực, cũng không thể được dùng cho võ công mới đúng”.

Nữ quỷ nghe Vô Song nói, nàng khẽ mỉm cười.

Ngón tay thần bí mà chỉ xuống đất.

Vô Song căn bản không hiểu được nàng ám chỉ cái gì, chỉ nghe nữ quỷ lại nói.

“Ngươi hiểu thế nào về quỷ tộc?, cho dù quỷ tộc còn không hiểu về chính bọn chúng thì người ngoài như ngươi có tư cách gì hiểu?”.

“Ngươi hiểu thế nào về ma khí?, ma khí sinh ra như thế nào?, ma khí tồn tại thế nào?, nếu ngươi không biết sao có thể nhận định về ma khí? “.

Nói xong ngón tay nàng nhẹ ấn vào trán Vô Song.

“Theo ta đi, ngươi không giống nhân loại cũng không giống quỷ tộc, ngươi rất đặc biệt “.

“Vì ngươi rất đặc biệt, ta liền không muốn vì một cái phế vật mà đối địch với ngươi vì vậy ta tự mình xuất thủ, mang phế vật kia đến cho ngươi giết”.

“Ta cũng chưa từng muốn giao thủ với ngươi, chỉ là không cách nào khơi thông ngôn ngữ mà thôi, ngươi cũng có thể thấy ta với ngươi không mang địch ý”.

“Theo ta về Thần Điện đi “.

Nhìn thẳng vào mắt Vô Song, nàng chậm rãi lên tiếng, ngữ khí cực kỳ kiện định.

Vô Song thực sự bị nàng đả động tuy nhiên hắn cũng cảm thấy không an toàn.

Lúc này Vô Song cứ như đứng trước một cái ngã rẽ vậy.

Hắn càng ngày càng có nhiều việc muốn biết nhưng mà chính hắn cũng hiểu ở trong Thần Điện tồn tại cái gì, tồn tại một thứ mà Thiên Đạo còn sợ hãi.

Hắn cùng thứ kia chưa từng gặp nhau nhưng bản năng Vô Song liền không muốn gặp nó.

Cái cảm giác bị khống chế, bị tính toán là thứ cảm giác Vô Song ghét nhất, lần đó khi đối mặt với Thiên Đạo, Vô Song hắn thoạt nhìn chiếm lợi rất lớn nhưng thật ra thì sao?.

Hắn mất rất nhiều thứ.

Hắn mất một tri kỷ là A Thanh.

Hắn mất một minh hữu hiện tại là Hoàn Nhan Hồng Liệt, là vương tộc Kim Quốc.

Hắn để nữ nhân hắn yêu nhất trong thế giới này rơi vào tình cảnh không hề an toàn thậm chí hắn rất sợ, rất rất sợ Thiên Đạo sẽ không chế nàng.

Vô Song từ khi đến Ma Sơn, mọi việc đều cực thuận lợi nhưng có ai biết Vô Song chưa từng ngủ?.

Vô Song thời gian chỉ nhắm mắt ngưng thần tiến vào trạng thái luyện công.

Hắn thực sự không dám ngủ bởi khi ngủ hắn rất có thể sẽ mơ, mơ đến Hoàng Dung.

Có người nói giấc mộng đôi khi là điểm báo trong tương lai, đối với một người gặp rất nhiều quái mộng như Vô Song, hắn không muốn nhìn thấy bất cứ cảnh nào liên quan đến Hoàng Dung.

Hắn rất sợ sẽ mất nàng, sẽ mất Dung nhi như cái cách hắn mất A Thanh.

Hắn có thể tự hào hắn là người đặc biệt nhất thế giới này bởi hắn không có mệnh cách nhưng đây cũng là bi ai của hắn.

Không có mệnh cách liền đứng ngoài thiên đạo, đứng ngoài thế giới này tuy nhiên thực lực không đủ ai cho phép ngươi đứng ngoài?, hắn nhất định phải chọn.

Thiên Đạo từng dùng A Thanh uy hiếp hắn, từng dùng Tây Thi uy hiếp hắn, tương lai càng có thể là Hoàng Dung.

Hiện nay hắn đến gặp ma vật trong Ma Sơn, thứ này có thể sẽ học theo Thiên Đạo hay không?.

Có khi nào nó sẽ mang Niệm Từ ra uy hiếp hắn?, mang Lý Thu Thủy ra uy hiếp hắn?, ngay cả Tây Thi khi tiến vào Ma Sơn cũng bặt vô âm tính, có khi nào nàng cũng bị ma vật lôi ra uy hiếp hắn?.

Sau này hắn phải làm cái gì trong trận chiến này?, nếu ma vật cùng Thiên Đạo đều lấy nữ nhân quan hệ gần gũi ra uy hiếp hắn?, hắn chọn ai?, hắn bỏ ai?.



Hắn dám chọn sao?, hắn có thể bỏ ai sao?.

Vô Song thực sự không dám chọn, lại càng không thể bỏ ai.

Chính vì vậy, hắn không dám tiến vào nơi xa nhất Ma Sơn, không dám tiến vào Thần Điện, tuyệt đối không dám.

Thở ra một hơi, trong lòng Vô Song nặng trĩu, hắn đối với nữ quỷ chỉ có thể lắc đầu.

“Xin lỗi, ta tạm thời không muốn tiến đến cái gọi là Thần Điện “.

Nử quỷ căn bản không ngờ Vô Song sẽ trả lời như vậy, nàng nhíu mày thật sâu nhưng mà bản thân nàng cũng không muốn ép Vô Song.

Như đã nói, nàng cảm nhận được Vô Song đặc biệt, vì hắn đặc biệt nên nàng không muốn đối địch với hắn.Khác với quỷ tộc khác, nàng là một dạng quỷ tộc đặc biệt.

Trong mắt nàng tất cả quỷ tộc đều là phế vật... là một loại thất bại.

Nàng không biết Vô Song là dạng tồn tại nào nhưng chỉ riêng việc hắn có thể chuyển hóa giữa nhân tộc cùng quỷ tộc đã đủ nói ra hắn đặc biệt, ít nhất trong mắt nàng hắn không phải loại thất bại.

Vì hắn không phải loại thất bại, nếu không vạn bất đắc dĩ, nàng thực sự không muốn ra tay với hắn.

Nữ quỷ thản nhiên thu huyết nhận lại, khẽ gật đầu.

“Sau này nếu ngươi đổi ý cứ tiến thẳng về trung tâm Ma Sơn, với sức mạnh của ngươi đi vào nơi đó chẳng có gì là khó, nếu ngươi đến ta sẽ cảm giác được, ta đón ngươi đến quỷ tộc”.

Vô Song cũng cho nàng một cái gật đầu hữu hảo nào ngờ khi nữ quỷ vừa định rời đi, nàng liền sững lại, ánh mắt nhìn về phương xa.

Vô Song cũng bị động tác của nữ quỷ làm hấp dẫn, cũng hướng ánh mắt về phương xa.

Nơi phương xa có một đoàn bạch khí lượn lờ, một nữ nhân tựa như đạp mây mà đến.

Tất nhiên cái bạch khí kia Vô Song không lại gì, đây là thiên đạo lực lượng, tất nhiên nó cũng có thể đến từ Bạch Thủ Thái Huyển Kinh.

Nữ tử này cả Vô Song cùng nữ quỷ căn bản không lạ gì.

Tây Thi rốt cuộc về rồi.

Nàng đạp không mà đến như đi trên thải vân, hơn nữa bộ quần áo mà nàng đang mặc càng khiến nàng có thêm vài phần uyển chuyển.

Nếu thật tâm mà nói, Tây Thi là một diễn viên siêu đẳng.

Ở trong hình ảnh Bao Tích Nhược nang đoan trang, thành thục, xinh đẹp mà hiền lành.

Nàng cũng có khi biến mình thành Võ Chiếu, cao quý cùng đầy quyền uy, nàng khi đó cao ngạo tựa trời.

Nàng khi trở về với Tây Thi... mà chính Vô Song cũng không biết đây có phải tính cách của Tây Thi chân chính hắn không, khi đó nàng yêu mị tận xương, yêu diễm chấn kinh thiên hạ.

Còn hiện tại nàng lại cho người khác cảm giác uyển chuyển mà tự tại, linh lung mà nhẹ nhàng.

Nàng hiện thân thậm chí cho Vô Song cảm giác đầu tiên chính là... nàng lại đổi vai diễn rồi.

Quả nhiên nữ quỷ thấy nàng, kinh ngạc mà nói.

“Ngu Cơ?, sao ngươi lại tới đây”.

Nàng lúc này không phải Tây Thi, nàng là Ngu Cơ.

.......

Ngu Cơ chân hạ xuống đất, khẽ nhìn Vô Song, ném cho hắn một cái ánh mắt rồi lại nhìn nữ quỷ, ôn nhu mà cười, nụ cười thực sự đầy hiền lành cùng chân thật.

“Lãnh, là hắn bảo ta đến xem một chút, xem rốt cuộc vì sao Vô Diện chết hơn nữa cũng muốn hỏi có gì xảy ra với ngươi”.

Ngữ khí bình thản cũng mang theo vài phần ôn nhu, nàng lại nhìn Vô Song rồi nói tiếp.

“Khi đến đây ta cũng tò mò, rốt cuộc là nhân vật nào có thể giết được người đi cùng với ngươi bất quá hiện tại ta cũng tương đối hiểu được chuyện gì xảy ra”.

“Ngươi lui ra trước để ta nói với kẻ này vài điều được không?, yên tâm ta có thể thuyết phục hắn tới Thần Điện”.

Lãnh nghe Ngu Cơ nói, ánh mắt sáng lên, nàng đương nhiên biết miệng lưỡi của nàng không so được với Ngu Cơ.Lãnh đương nhiên là gật đầu.

“Vậy phải để ngươi tự thân xuất trận rồi, ta đi ra trước”.

Lãnh đương nhiên cũng không sợ Vô Song hại Ngu Cơ, nàng không tin Vô Song có thể làm thương tổn tới Ngu Cơ, thực lực Ngu Cơ còn cao hơn cả nàng, Vô Song thắng nàng còn không được, tư cách gì đụng đến Ngu Cơ?.

.........

Nhìn Lãnh rời đi, Ngu Cơ mới thở ra một hơi sau đó nàng đưa tay ra đấm vào ngực Vô Song một cái.

“Vô Song, đến Thần Điện đi”.

Mấy chữ này với mấy chữ Lãnh nói khi trước không khác gì nhau nhưng nếu từ miệng Tây Thi thì có trọng lượng gấp trăm lần.

Vô Song cũng không đáp nàng ngay, nhìn y phục của nàng sau đó hỏi.

“Ngu Cơ?, đây là thân phận của ngươi hiện tại?”.

Ngu Cơ cười cười rồi gật đầu.

“Ừ, từ nay về sau gọi ta là Ngu Cơ đi, ít nhất ở nơi này là vậy”.

Vô Song cũng gật đầu, hắn tìm một chỗ ngồi xuống, Ngu Cơ cũng rất nhanh tìm một chỗ ngồi bên cạnh hắn tuy nhiên Vô Song cũng nhìn ra, vị trí ngồi của nàng có chút khoảng cách với Vô Song.

Vô Song lông mày nhíu thật sâu nhưng cũng không nói gì.

Nếu giữa hắn cùng A Thanh có thể coi là tri kỷ thì giữa hắn cùng Tây Thi có thể coi là bạn tình.

Bạn tình hai chữ này tương đối vi diệu nhưng mà bất kể Vô Song hay Tây Thi đều khó có tình cảm chân thật với đối phương, đây là chắc chắn.

Có chăng Tây Thi cần năng lực của Vô Song, Vô Song cần năng lực của Tây Thi, là trần trụi trao đổi, không hơn không kém.

Nhìn Tây Thi... phải nói là nhìn Ngu Cơ bây giờ, Vô Song liền nghĩ đến khá nhiều thứ.

Hắn tuy không giỏi sử Trung Quốc cho lắm nhưng đại khái vẫn sẽ biết Hạng Vũ – Ngu Cơ.

Nếu Tây Thi ở trong thân phận Ngu Cơ, hắn có tin tưởng rất lớn... Hạng Vũ cũng ở trong Ma Sơn hơn nữa rất có khả năng Hạng Vũ chính là tồn tại cuối cùng ở Ma Sơn.

Nếu nghĩ đến điểm này, trái lại Vô Song cảm thấy khoảng cách giữa hắn cùng Ngu Cơ chính là dĩ nhiên.

Tây Thi là siêu cấp diễn viên là diễn viên nhất định phải tuân thủ vai diễn của chính mình.

Hắn cũng không hỏi những ngày qua nàng như thế nào, dù sao không cần hỏi.

Nhìn nàng, Vô Song chậm rãi đáp.

“Cho ta lý do tại sao ta phải đi cái gọi là Thần Điện kia? “.

Ngu Cơ nhìn Vô Song sau đó hỏi ngược hắn.

“Thiên Đạo sáng tạo ra cái thế giới này, cũng sáng tạo ra nhân tộc nhưng ngươi biết nhân tộc phải trải qua bao nhiêu năm tháng mới thành hình như hiện tại không?”.

“Thiên Đạo hiện tại đã suy yếu rất nhiều nhưng không thể phủ nhận nó cường đại vượt xa tất cả mọi người, vượt xa cả Ma Sơn này, nếu đã như vậy vì cái gì việc Thiên Đạo mất rất nhiều năm thai nghén cùng phát triển mới ra được nhân loại thì Ma Sơn chỉ mát vài năm đã sáng tạo ra Quỷ Tộc?”.

“Ngắn ngủi 7 năm, quỷ tộc thành hình. Có suy nghĩ, có thất tình lục dục thậm chí có khả năng sinh sản giống loài, căn bản không khác gì nhân tộc hơn nữa còn cao cấp hơn nhân tộc, việc này cho dù Thiên Đạo cũng làm không nổi”.

“Quỷ Tộc là đến từ nơi đó, ma khí tại Ma Sơn cũng đến từ nơi đó”.

Nơi đó mà Ngu Cơ chỉ chính là dưới mặt đất.

Vô Song nhìn ngón tay nàng hướng xuống, trầm ngâm một chút mà nói.

“Sinh vật dưới lòng đất?”.

Ngu Cơ thản nhiên lắc đầu.

“Quỷ tộc là một thí nghiệm, là sự lai tạo của hai giống loài, nhân loại cùng một dạng sinh vật gọi là ma “.

“Nhân loại đến từ chính người dân tại Phật Sơn này, còn ma là sinh vật đến từ địa ngục, xuyên qua La Sinh Môn mà nhập nhân giới “.

“Những thứ này bản thân ta lúc trước không biết nhưng trong thời gian ở Ma Sơn, chính ta cũng đã được chứng kiến một số thứ, được nhìn thấy La Sinh Môn”.

“Thần Điện có thể rất nhanh làm quỷ tộc lột xác cũng bởi La Sinh Môn, đám Thất Quỷ Vương cũng đều từ La Sinh Môn đi ra, đáng tiếc trong Thất Quỷ Vương chỉ có Lãnh thành công hơn nữa nàng thành công theo cách cực kỳ đặc biệt, cũng không tính là La Sinh Môn”.

“Có rất nhiều việc chính ta cũng mơ hồ không rõ bởi ta chưa đi qua La Sinh Môn, chưa tự mắt nhìn thấy thế giới bên kia thế nào nhưng tại Thần Điện, có kẻ đã đi qua”.

“Đến Thần Điện, gặp người này đi”.

“A Thanh đã không còn, người duy nhất có thể dẫn đạo cho ngươi chỉ có hắn”.

Vô Song thở hắt ra một hơi, trong lòng hắn xuất hiện rất nhiều cảm xúc không tên thậm chí khi hắn nghe đến La Sinh Môn, hắn còn mơ hồ có cảm giác thân quen.

Cố gắng đè xuống những cảm xúc này, Vô Song đáp,

“Là người nào? “.

Ngu Cơ nhìn Vô Song mỉm cười nói ra bốn chữ.

“Độc Cô Cầu Bại”.

Quyển 2 - Chương 287: Khi Sư Diệt Tổ

Vô Song nhìn thật kỹ Ngu Cơ, quả thật khi nghe nàng nhắc tới Độc Cô Cầu Bại khiến Vô Song giật mình không thôi.

Độc Cô Cầu Bại người này có thể chân chính làm Vô Song bội phục, từ chân tâm mà yêu thích.

Như đã nói, hai cái danh hiệu tượng nhất trong Kim Dung đối với Vô Song chính là Độc Cô Cầu Bại cùng Đông Phương Bất Bại.

Khác với Vô Danh Tăng hay Trương Tam Phong, bản thân Độc Cô Cầu Bại còn chưa tình xuất hiện, vì chưa từng xuất hiện nên Vô Song càng hứng thú, càng muốn nhìn một nhân vật cả đời bất bại, cả đời chỉ cầu một lần thua trận này.

Ngay lúc này hắn quả thực cũng muốn đến cái gọi là Thần Điện.

Hắn chưa từng thấy La Sinh Môn, chưa từng thấy thế giới bên kia cũng không rõ ma là cái gì.

Hắn có thể đoán ra kẻ gọi là Hạng Vũ là tồn tại cuối cùng nơi Ma Sơn, hắn không biết Hạng Vũ sẽ đối với bản thân mình làm cái gì, có lựa chọn như thiên đạo hay không bất quá thời điểm hiện tại hắn vẫn tương đối tin tưởng Ngu Cơ.

Khác với nữ quỷ, Ngu Cơ cùng Vô Song đủ quen biết, Vô Song cũng nguyện tin tưởng nàng.

Ngu Cơ thấy Vô Song chỉ nhìn mình, nàng cũng có chút thở dài.

“Ta biết ngươi lo nghĩ cái gì, ta biết ngươi không muốn gặp sự việc như A Thanh nhưng mà ta có thể đảm bảo với ngươi, việc đó sẽ không xảy ra”.

“Cho dù hắn có muốn làm như Thiên Đạo thì hắn cũng làm không nổi, dù sao Thiên Đạo trên ý nghĩa vẫn là chưởng khống giả của thế giới này, nó có thể làm được rất nhiều việc vượt qua năng lực của nó hiện nay, kẻ kia chung quy vẫn khó mà so bì được”.

Ngu Cơ dứt lời, Vô Song cũng đứng lên phủi phủi quần áo của mình, hắn đối với Ngu Cơ gật đầu.

“Được, đang đợi câu nói này của ngươi, ta theo ngươi đến cái gọi là Thần Điện đi”.

“Tuy nhiên ta còn phải sắp xếp vài việc”.

Vô Song hướng ánh mắt về phía dưới chân núi, Ngu Cơ cũng là hiểu ý mỉm cười gật đầu.

Vô Song cũng không nói thêm gì nữa, tung người từ trên đỉnh núi xuống, tất nhiên cho dù không ở trong trạng thái Ma Hóa bản thân Vô Song vẫn có khinh công cực cao, nhảy núi cũng không có nguy hiểm gì.

Trở lại mặt đất liền nhìn thấy sắc mặt Lý Thu Thủy đầy lo lắng nhìn mình, Vô Song đối với nàng xuất hiện một nụ cười an lòng.

Lý Thu Thủy ngón tay chỉ lên bên trên, nhíu mà mà hỏi Vô Song.

“Việc gì xảy ra trên đó?”.

Vô Song đương nhiên không muốn nói nhiều về mấy chuyện này, đôi vai hơi nâng lên.

“Bằng hữu phương xa mà thôi, là người giống với A Thanh tiền bối”.

Nhắc đến A Thanh tiền bối đương nhiên Lý Thu Thủy cũng phải biết đồng thời nếu là bằng hữu cảu A Thanh thì trong mắt Lý Thu Thủy liền đại diện cho sự cường đại.

Tất nhiên càng cường đại thì nàng lại càng muốn hỏi về sư phụ năm xưa.

Nàng nhận ra Phá Thể Vô Hình Kiếm Khí nhưng mà chính nàng cũng không chắc chắn đây là võ công chỉ thuộc về sư phụ.

Cái này cũng rất đơn giản, thường thường võ công mà Tiêu Dao Tử sử dụng luôn là võ công mà ông sáng tạo ra bất quá đấy là thường thường chứ không phải tất cả, bản thân Tiêu Dao Tử luôn có sở thích sưu tầm toàn bộ võ học nhân gian, đến chính Lý Thu Thủy cũng không rõ Phá Thể Vô Hình Kiếm Khí là của sư phụ hay là loại võ công trên nhân thế.

Theo thời gian, nàng càng ngày càng có thực lực, càng ngày càng có uy vọng nơi võ lâm, nàng cũng đôi lần muốn tới tìm loại võ công này có điều cho dù dốc toàn lực Tây Hạ Quốc bản thân nàng cũng tìm không nổi, sau đó nàng bắt đầu nghĩ tới đây là võ công của Tiêu Dao Tử sáng tạo từ đó cũng bắt đâu quên thứ này đi.

Giờ phút này, lại được thấy Phá Thể Vô Hình Kiếm, nàng sao có thể không tò mò?.

Nàng muốn một cái đáp án, nàng muốn biết thật sự là võ công do sư phụ nàng sáng tạo cho người khác hay là võ công mà sư phụ nàng sưu tập đến.

Bất kể đáp án là như thế nào, người có thể biết Phá Thể Vô Hình Kiếm Khí rất có khả năng liên quan đến sư phụ, liên quan đến sự thay đổi của Tiêu Dao Tử.

Lý Thu Thủy muốn mở miệng, nàng rất muốn hỏi Vô Song bất quá Lý Thu Thủy giỏi nhất cũng là hiểu ý nam nhân, nàng biết chính Vô Song cũng có việc không muốn nói, nàng rốt cuộc vẫn lựa chọn yên lặng.



Vô Song không phát hiện ra Lý Thu Thủy có gì không đúng, hắn đối với nàng nhẹ nhàng mỉm cười, từ trong ngực áo lấy tới một tấm hắc lệnh.

“Thu Thủy, lần này ta chỉ sợ có chút việc quấn thân, tạm thời khó mà trở về được, nàng... giúp ta vài việc được không?”.

Vô Song đến cả ‘nàng’ cũng dùng rồi, từ này vốn không thích hợp với thân phận của chính Lý Thu Thủy tuy nhiên Lý Thu Thủy chỉ thản nhiên gật đầu.

Nàng nhìn hắn, đầy tự nhiên.

“Giữa ta và ngươi còn cần phải nhờ vả nữa sao?, có điều ngươi có thể nói ngươi đi đâu được không?, bao giờ sẽ trở về?”.
Cái này Vô Song chỉ cười, hắn lại nhìn Nhất Đăng còn chưa tỉnh, một tay đưa ra đỡ lấy eo Lý Thu Thủy, cùng nàng xoay người lại, đi ra khỏi chỗ này.

Lý Thu Thủy bị Vô Song lấy tay ôm eo mình, bản thân có chút không tự nhiên, vòng eo tinh mỹ khẽ chuyển động một chút nhưng mà nàng cũng không có ý đẩy tay hắn ra.

Một đời này nàng phóng túng quen rồi, phóng túng thêm một lần cuối nữa thì sao?.

Một đời này nàng điên cuồng đủ rồi, điên cuồng thêm một lần cũng không ai có thể nói nàng.

Một đời này nàng cũng mạnh mẽ đủ rồi, nàng cũng muốn yếu đuối một lần.

“Này, Nhất Đăng thì sao, cứ để ông ta nằm đó? “.

Đầu có chút tựa vào vai Vô Song, Lý Thu Thủy khẽ hỏi.

Lý Thu Thủy còn cao hơn cả Vô Song một chút, nhìn nàng tựa đầu vào vai hắn còn có chút không tự nhiên bất quá Vô Song cũng không quan tâm mấy cái tiểu tiết này.

“yên tâm, ở đây có người bảo về hắn, hắn chết không được”.

Nói xong Vô Song cười cười, dùng hai tay bế Lý Thu Thủy lên.

Lý Thu Thủy bị động tác cảu Vô Song làm cho bất ngờ, nàng lúc này cũng cực hiểu ý hắn, triệt để đóng lấy vai một nữ nhân bình thường không chút võ công, thậm chí còn cố tình đưa hai tay ra nắm lấy vạt áo Vô Song.

“Ngươi làm gì nha? “.

“Nàng không phải bị thương sao?, ta liền bế nàng”.

Sau đó hai người trở về liên minh nhân tộc trong tiếng cười như chuông bạc của Lý Thu Thủy, người được vô số cao thủ nhân tộc tránh như tránh tà, mệnh danh hồ ly.

___________________

Với thực lực của Lý Thu Thủy, nàng rất dễ dàng ra nhập liên minh tán tu hơn nữa nàng gần như không cần phải khai ra thân phận như Vô Song, cho dù đám người Đàm Công – Đàm Bà gặp Lý Thu Thủy cũng lập tức nhận ra thậm chí kinh sợ không thôi.

Dĩ nhiên việc của Lý Thu Thủy thì Vô Song cũng không quan tâm cho lắm, nàng ra nhập liên minh căn bản không có độ khó nào thậm chí nàng còn không cần phải trắc thí thực lực, tự mình lĩnh đến một tấm ‘ngũ tinh lệnh bài’.

Cái này cũng không thể trách Hồng Thất Công làm việc không theo phép tắc, trên giang hồ ai không biết môn hạ Tiêu Dao từ trước đến nay không thích làm theo phép tắc?.

Bản thân Lý Thu Thủy giảo hoạt như hồ ly, võ công cũng cực kinh người, chưa kể nàng còn nắm giữ cả Tây Hạ, là đại diện cho Tây Hạ trợ chiến giúp đỡ Trung Nguyên.

Tây Hạ tuy không phải siêu cường quốc gì nhưng nàng là dùng thân phận quân chủ một nước mà đến, Hồng Thất Công dám không khách khí với nàng sao?, thân phận của nàng làm lớn ra thì tuyệt không đùa được, ai biết Lý Thu Thủy có tự nhiên phát điên sau đó phái đại quân Tây Hạ đánh xuống Tống hay không?.

Tây Hạ đánh Tống tất nhiên chưa tính là gì nhưng chỉ cần Tây Hạ phát binh nhà Kim không thể không lên theo, về phần Ma Sơn gì gì đó, đối với người Kim cùng người Tây Hạ vốn không quan trọng, đây vốn là việc riêng của người Hán, vì cái gì bọn ho phải lo lắng?.
Chí ít khi người Tây Hạ cùng người Kim chưa nhìn thây sự khủng bố của Ma Sơn, sẽ không ai quan tâm nơi này.

Hiện tại có một vị quân chủ Tây Hạ tự mình đến đây, tuyệt đối là một việc trọng đại chí ít nếu Lý Thu Thủy cảm nhận được sự đáng sợ của Ma Sơn, đây sẽ không chỉ là cuộc chiến của nước Tống mà sẽ có thêm Tây Hạ.

Lý Thu Thủy cũng đúng là không quan tâm đến Ma Sơn, nàng hiện tại đang nằm trên giường, thân hình vẫn còn chút ướt, cơ thể chỉ quấn một tấm khăn trắng muốt, hai tay chống cằm mà nhìn Vô Song.

“Ngươi nha, kiếm đâu ra được nữ nha hoàn như vậy?”.

Vô Song cũng cười cười, hắn khi trở về dùng hình ảnh của Vô Hà Tử, lúc này thì lại dùng mặt thật.

Hắn hiện tại một lòng chỉ suy nghĩ về lời nói của Ngu Cơ, một lòng chỉ nghĩ đến Thần Điện, đến cái gọi là La Sinh Môn.

Ngu Cơ nói, nàng cho hắn ba ngày, ba ngày sau nữ quỷ gọi là Lãnh sẽ đến đón hắn.

Thời gian ba ngày đối với Vô Song thật ra cũng tính là đủ, hắn tuyệt chẳng có việc gì để làm hiện nay.

Thở ra một hơi, bước lên giường, nâng cằm Lý Thu Thủy lên.

“Nàng hả?, vốn là người hầu của con gái nàng nha”.

Lý Thu Thủy nghe vậy sắc mặt liền hiện vẻ nghi ngờ sau đó liền hỏi.

“Ý ngươi là Thanh La?”.

Vô Song cũng thật không biết nói gì, trên đời này không ngờ có người mẹ cực phẩm như Lý Thu Thủy, thảo nào Vương phu nhân tính cách chẳng ra làm sao.

“Con gái của nàng có một đứa con gái, cô bé này cũng đang ở Ma Sơn, có muốn đi nhìn một chút không?”.

Lý Thu Thủy bĩu môi biểu thị lắc đầu.

“Không có hứng thú, dù sao nhìn thấy bọn họ ta liền không vui”.

“Đúng rồi, ngươi muốn ta làm gì?”.

Vô Song thay đổi tư thế, một tay vòng qua người Lý Thu Thủy, vuốt ve từng sợi tóc dài của nàng.

“Cũng không có gì, chỉ là muốn ngươi chăm sóc cô bé A Châu trong thời gian ta đi vắng thôi, nàng là đệ tử đầu tiên của ta, có gì ngươi chiếu cố nàng một chút”.

Lý Thu Thủy cũng xoay người lại, dùng một tay đấm vào bụng Vô Song.

“Nói mau, ngươi mà cũng thu nhận đệ tử?, khai ra đi nàng có phải tiểu tình nhân mới của ngươi hay không?”.

Vô Song bật cười.

“Đương nhiên không phải, đây là thuần túy thu đệ tử”.

Lý Thu Thủy vẫn dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Vô Song bất quá nàng đúng là vẫn gật đầu sau đó nhoài người ra, đưa cái lưỡi đinh hương nhẹ liếm lỗ tai hắn.

Nàng thở vào gáy hắn một hơi ngọc khí.

“Yên tâm, ngươi là đệ tử của ta, nàng là đệ tử của ngươi, ta liền là tổ sư của nàng, chiếu cố nàng cũng là đương nhiên”.

Vô Song lần này xoay người lại, thân đè lên người Lý Thu Thủy, chăm chú nhìn nàng mà nói.

“Thu Thủy, biết bây giờ ta muốn làm gì nhất không?”.

Lý Thu Thủy ánh mắt nhìn thẳng vào Vô Song, khẽ liếm môi mà nói.

“Không biết nha”.

Vô Song cũng cúi đầu, cắn nhẹ vào cái cằm của nàng, sau đó chếch đầu một chút, thở vào phần gáy nàng.

“Ta muốn khi sư diệt tổ”.

___________________

Quyển 2 - Chương 288: Hoàn Chỉnh Cửu Âm Chân Kinh

Tình dục quả thực có khả năng giải tỏa những cảm xúc trái chiều rất tốt, không phải ngẫu nhiên mà Vô Hà Tử hay Mục Nhân Thanh đều nhắc đến việc này.

Vô Song cũng không nghĩ đến, lần này hắn có thể ngủ thật ngon, ít nhất ngủ được đến sáng, đến tận khi mặt trời bắt đầu lên thì Vô Song mới mơ màng tỉnh lại.

Lý Thu Thủy hiện nay vẫn đang ngủ, về mặt tinh thần nàng tốt hơn Vô Song nhiều nhưng thân thể của nàng không được, dù sao Lý Thu Thủy hiện nay vẫn có thương bệnh trong người.

Nếu không phải hiệu quả Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao quá mức nghịch thiên thì Vô Song cũng không nghĩ đến cùng ngủ với Lý Thu Thủy.

Nhìn làn da như bạch ngọc của nàng nằm bên cạnh hắn, Vô Song trong lòng liền có rất nhiều cảm xúc.

Hắn vẫn biết trên mặt Lý Thu Thủy có đeo một tấm mặt nạ da người, Lý Thu Thủy tuyệt đối sẽ không cho ai nhìn thấy dung mạo thật sự của nàng, cho dù có là Vô Song.

Nhìn nàng say ngủ như một nữ nhân bình thường, Vô Song đưa tay vuốt ve làn da nhẵn mịn của nàng, Lý Thu Thủy thực sự bảo dưỡng quá tốt, từng tấc da của nàng đều mịn màng mà đàn hồi vô cùng, thân thể nàng cũng không cứng rắn như người luyện võ mà mềm mại vô cngf, cứ như là không xương vậy, khi ôm eo nàng cảm xúc thực sự phi thường tốt.

Như cảm nhận được Vô Song đang vuốt ve cơ thể mình, Lý Thu Thủy có chút mở màng mà cử động, thân thể hơi hơi run lên, ánh mắt chậm rãi mở ra.

Nhìn thấy Vô Song đang nghiêng người nhìn mình, Lý Thu Thủy lười biếng lại nhắm lại, khóe miệng hơi cong lên.

“Để im cho ta ngủ, đừng nghịch”.

Câu nói này của nàng lại càng làm Vô Song thấy buồn cười.

Hắn thực sự cũng không ngờ có ngày hắn lại trở thành nam nhân của nàng.

Hắn cùng Lý Thu Thủy thật ra rất tự nhiên, cũng như Tây Thi ngày trước, một đêm phong tình đi qua, một đêm phong tình có nguyên nhân rất lớn là từ thể xác của cả hai người.

Nếu hỏi Lý Thu Thủy có tình cảm với Vô Song hay không?, nàng có lẽ sẽ trả lời là có nhưng hỏi nàng có thể thật sự đè xuống hình ảnh Vô Nhai Tử hay không, nàng chỉ sợ sẽ lắc đầu.

Vô Song đủ hiểu Lý Thu Thủy cũng như Lý Thu Thủy hiểu Vô Song, cả hai đúng là có thể dùng từ tự nhiên mà đến với nhau, giữa hắn cùng Lý Thu Thủy thật ra còn dễ tâm sự, dễ nói chuyện hơn giữa hắn cùng Dung Nhi nhiều.

“Thương thế nàng sao rồi?”.

Vô Song vẫn chưa buông tha nàng, động tác những ngón tay lướt trên da thịt khiến Lý Thu Thủy buồn cười vô cùng, không cách nào ngủ yên.

Nàng mị nhãn một lần nữa mở ra, hờn dỗi mà nhìn Vô Song.

“Nhân gia thương thế tốt lắm, ngươi không cần phải quản, không phải ngươi còn có tiểu cô nương ở bên dưới đang đợi sao?, xuống dạy võ công cho người ta đi, để yên nhân gia ngủ”.

Nàng nói xong như nhớ ra cái gì đó, khóe miệng lại cong lên.

“A Thanh tiền bối đã bao giờ nói với ngươi về Cửu Âm Chân Kinh chưa? “.

“ Tiền bối luôn nói với ta về môn tuyệt học này hơn nữa tiền bối còn bảo ta chỉ cần luyện thành Cửu Âm Chân Kinh tất có thể sánh ngang với sư tỷ, ta không phải không tin tiền bối bất quá đến khi thực sự nhận được Cửu Âm Chân Kinh mới thấy môn tuyệt học này quá mức thần diệu”.

Thương thế của Lý Thu Thủy vốn rất nặng nhưng mà hiện tại đúng là nó đang tốt lên.

Nếu không phải Vô Song biết thương thế Lý Thu Thủy dùng tốc độ khó tin mà hồi phục hắn cũng không dám cùng nàng đại chiến trên giường.

Đầu tiên là công hiệu nghịch thiên của Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, tuy nhiên thứ này chỉ giúp vết thương đóng vảy không bị chảy máu, bản thân thể nội của nàng vẫn là bị trọng thương.

Thứ hai là vì Lý Thu Thủy trời sinh mị cốt, am hiểu nhất là thuật phòng the, đối với nàng việc này cực kỳ quen thuộc.

Cuối cùng chính là nhờ Cửu Âm Chân Kinh, là nhờ 10 vạn chữ Phạn, nàng nhờ Cửu Âm Chân Kinh mới có thể bảo vệ lục phủ ngũ tạng, ôn dưỡng kinh mạch khiến nội thương càng ngày càng tốt.

Vô Song nghe nàng nhắc đến Cửu Âm Chân Kinh liền tỏ ra nghi hoặc sau đó liền tò mò mà hỏi.

“Cửu Âm Chân Kinh?, nàng từ đâu đoạt được Cửu Âm Chân Kinh? “.

Vô Song quả thực không khỏi cảm thấy tò mò, theo hắn Cửu Âm Chân Kinh chỉ có đến từ 4 nguồn.

Thứ nhất là từ Quách Tĩnh trên Đào Hoa Đảo bất quá Đào Hoa Đảo ở cách quá xa Trung Nguyên, Lý Thu Thủy khó mà đến nơi này, cho dù nàng có đến cũng khó mà lên đảo.

Thứ hai là từ chỗ Vô Song, tất nhiên trường hợp này có thể loại đi.Thứ ba là ở chỗ Chu Bá Thống bất quá Chu Bá Thông khi rời khỏi Đào Hoa Đảo liền đi cùng Bắc Cái – Đông Tà, Lý Thu Thủy rất khó nhận được Cửu Âm Chân Kinh, sau khi rời khỏi hai người kia, Chu Bá Thông liền về bên sư huynh của mình, Lý Thu Thủy càng khó mà nhận được.

Thứ tư tất nhiên là Vương Trùng Dương, hơn nữa còn là bản đầy đủ nhất tuy nhiên Vương Trùng Dương cũng thừa hiểu đưa Cửu Âm Chân Kinh cho Lý Thu Thủy thì tương lai võ công Lý Thu Thủy liền tăng tiến cực mạnh, cho dù chưa chắc đã vượt qua ông ta nhưng muốn làm vật cản cho Vương Trùng Dương vẫn là thừa sức, Vương Trùng Dương căn bản sẽ không làm cái loại chuyện này.

Nghe Vô Song hỏi vậy, Lý Thu Thủy cười cười.

“Ngươi hỏi làm gì?, có một vị tiền bối đưa cho ta bất quá ta không rõ tính danh của tiền bối, tiền bối cũng không muốn ta tiết lộ hành tung của người”.

Lý Thu Thủy nói vậy khiến Vô Song lại càng tò mò, hắn biết hai chữ ‘tiền bối’ trong miệng nàng sẽ rất nặng.

Nếu nghiêm khắc mà so sánh, về tuổi tác bản thân Đồng Mỗ cùng Lý Thu Thủy hoàn toàn có thể làm tiền bối của Ngũ Bá, tiền bối của Lý Thu Thủy sẽ là nhân vật bậc nào?.

Rất tò mò cũng rất muốn biết tính danh nhân vật thần bí kia bất quá Vô Song cũng thực sự không hỏi, nếu nàng đã không muốn nói, Vô Song sẽ không ép nàng cũng như nàng chưa từng hỏi Vô Song việc xảy ra trên đỉnh núi vậy.

Lý Thu Thủy thấy Vô Song im lặng, nàng lại tiếp tục cười, thân thể không mảnh vải che thân khẽ nhúc nhích.

“Muốn học Cửu Âm Chân Kinh hay không?, bóp chân cho nhân gia đi, nhân gia dạy cho ngươi, thế nào?”.

Vô Song nghe vậy liền cười lớn.

Vô Song so với lúc ở trên Tử Ngọc Sơn đã thay đổi rất nhiều rất nhiều tuy nhiên sở thích của hắn thì vẫn như cũ, hắn thích chân.

Chân của Lý Thu Thủy rất đẹp, bắp chân trắng nõn mà mềm mại, từng tấc da thịt của nàng đều cực kỳ mịn màng, xúc cảm rất tốt, làn da không có một vết xước dù là nhỏ nhất, đặc biệt Lý Thu Thủy còn cực thích khoe chân, nàng từ trước đến nay bước đi đều dùng chân không, chân nhỏ khẽ kiễng, gót ngọc ửng hồng, từng ngón chân phải dùng từ hoàn mỹ vô khuyết để mà hình dung.

Trong các nữ nhân mà Vô Song đã gặp, so khuôn mặt thì có nhiều người hơn nàng nhưng mà so chân mà nói, nàng nhất định là số một số hai.

Nửa thân dưới của Lý Thu Thủy đáng được xưng tụng hai chữ hoàn mỹ, ít nhất là từ eo trở xuống.

Vô Song đưa tay ra, những đầu ngón tay xen kẽ ngón chân của nàng, hắn chậm rãi nắm lấy.

Một tay nhẹ ấn vào bắp chân mềm mại, Vô Song cúi thấp đầu xuống, khẽ mở miệng.

“Tuân lệnh phu nhân”.

Lý Thu Thủy nghe vậy liền cười khanh khách.
Nàng thích cảm giác này, rất thích.

Trong phòng lại vang lên từng tiếng thở gấp cùng tiếng rên rỉ hòa vào nhau.

Có chăng chỉ khổ cho A Châu, nàng ở dưới tầng 1 mặt đã đỏ đến mang tai.

____________________

So về mọi mặt Lý Thu Thủy khó mà bì nổi Tây Thi, cho dù bất cứ điểm nào Tây Thi đều như một bản nâng cấp của Lý Thu Thủy vậy tuy nhiên có 2 điều của Lý Thu Thủy mà Tây Thi không thể so sánh.

Đầu tiên là sự mơ hồ, thứ hai là sự thoải mái.

Sự mơ hồ đến từ tình cảm của Lý Thu Thủy dành cho Vô Song, khi ôm nàng trong ngực, khi cảm nhận từng đường cong, từng tấc da thịt của nàng, Vô Song đều có thể cảm nhận nàng như hòa vào hắn, hắn có thể cảm nhận được tình cảm của nàng nhưng thứ tình cảm này rất mơ hồ.

Hắn muốn đưa tay ra, nắm lấy trái tim nàng, nắm lấy thứ tình cảm này, hắn muốn nàng thực sự có thể quên đi tất cả, triệt triệt để để trở thành nữ nhân của hắn.

Về phần sự thoải mái, bất kể là Tây Thi hay Lý Thu Thủy đều rất biết làm hài lòng nam nhân, biết làm chon am nhân thoải mái nhưng mà khi ở bên Tây Thi thì chính Vô Song cũng có quá nhiều thứ phải lo, quá nhiều thứ phải nghĩ còn ở bên Lý Thu Thủy thì không.

Cũng có thể vì Tây Thi quá mạnh mẽ, nàng sống quá nhiều kiếp, nàng mang trọng trách quá lớn, ở bên cạnh nàng Vô Song luôn cảm thấy một vách ngăn, một vách ngăn làm hắn không thể từ chân tâm coi nàng là nữ nhân của mình, giữa nàng và hắn ngay từ đầu đã là lợi ích, quan hệ của hai người dựa trên lợi ích.

Với Lý Thu Thủy, hắn có thể cảm nhận được phương tâm của nàng, có thể ôm nàng vào lòng, không lo không nghĩ.

Vô Song hiện nay đủ cường địa, đủ để ôm Lý Thu Thủy như cách nam nhân ôm nữ nhân, đủ để bảo vệ nàng như cách nam nhân bảo vệ nữ nhân.

_______________

Chẳng biết qua bao lâu, Lý Thu Thủy mị nhãn như tơ, dùng ngón tay nhẹ vẽ vài đường trên ngực Vô Song, khóe miệng khẽ mở.

“Ngươi không thành thật”.

Vô Song bật cười.

“Ai bảo nàng quá mức mê người đây? “.

Tiếp theo Vô Song lại hỏi.

“Cửu Âm Chân Kinh của nàng, không biết có phần chữ Phạn hay không? “.

Câu hỏi này của Vô Song đơn giản chỉ là mong đợi mà thôi, hắn cũng không quá tin tưởng sẽ được đáp án như mong muốn.

Hắn mong đợi bởi hai chữ ‘tiền bối’ mà Lý Thu Thủy nói.

Quả thực không ngờ, Lý Thu Thủy cho Vô Song một cái đáp án khiến hắn không thể không mỉm cười.

“Đừng nhắc đến nữa, thật sự là thừa thời gian, không có việc gì đi phiên âm chữ Phạn ra, không vì mấy cái chữ này ta cũng đâu cần nhờ đến Nhất Đăng “.

Cuộc đời thực sự rất thú vị, Vô Song còn đang nghĩ phải trao đổi cái gì, phải thuyết phục như thế nào để Vương Trùng Dương chịu truyền lại 10 vạn chữ Phạn trong Cửu Âm Chân Kinh cho hắn nào ngờ hắn lại trực tiếp nhận được trong hoàn cảnh này?.

Có được 10 vạn chữ Phạn này, Vô Song rốt cuộc có thể hoàn thành Cửu Âm Chân Kinh, có được Cửu Âm Chân Kinh nguyên vẹn.

Dĩ nhiên thời gian có chút thiếu, hắn đã hứa với Ngu Cơ, 3 ngày sau liền đến Thần Điện.

So với Cửu Âm Chân Kinh nguyên bản thì hắn có hứng thú với Độc Cô Cầu Bại cùng La Sinh Môn hơn.

Độc Cô Cầu Bại là huyền thoại hắn thích nhất trong Kim Dung.

Về phần La Sinh Môn, từ sâu trong nội tâm của hắn thực sự muốn nhìn thấy thứ này.

Quyển 2 - Chương 289: Trung Tâm Ma Sơn.

Thời gian 3 ngày rất nhanh trôi qua, trước khi rời khỏi liên minh hắn liền viết 3 lá thư, một gửi cho A Châu, một gửi cho Hồng Thất Công, một gửi cho chính Lý Thu Thủy.

Trong thư viết cũng không nhiều, đại khái hắn muốn A Châu hướng về Lý Thu Thủy hỏi võ công, cứ coi Lý Thu Thủy là hắn.

Với Hồng Thất Công, Vô Song coi như là "xin nghỉ ", hướng về vị minh chủ này nói rằng mình sẽ rời khỏi Ma Sơn một thời gian.

Cuối cùng với Lý Thu Thủy, hắn cũng có thể mở miệng nói với nàng nhưng mà hắn thực sự tương đối ngại, trong thư đương nhiên nói với nàng, ngoại trừ chiếu cố A Châu thì còn để ý tới Niệm Từ, hơn nữa hắn cũng nói thân phận của Niệm Từ với nàng, không giống với A Châu, Niệm Từ thực sự là nữ nhân của hắn.

Vô Song cũng không biết Lý Thu Thủy đọc được thư sẽ có biểu cảm như thế nào bởi hắn lúc này đang ở cùng Ngu Cơ.

Vô Song từng nghĩ Thần Điện là cái gì, nơi chung tâm của Ma Sơn là cái gì bất quá khi thực sự tiến vào nơi này hắn mới biết những thứ hắn đoán căn bản không đúng.

Ma Sơn thật sự chẳng khác gì Phật Sơn, nơi này rất đẹp, cây cối xanh mơn mởn, dòng nước chảy biếc, đâu đó là tiếng hót như ẩn như hiện, căn bản không có không khí chết chóc của chữ "Ma".

Nơi trung tâm Ma Sơn chính là như vậy, thậm chí còn có cảm giác như bồng lai tiên cảnh.

Về phần Quỷ Tộc, bọn họ xây dựng những công trình kiến trúc ngay trên núi, nhìn cảnh này không thể làm Vô Song không nghĩ đến Hắc Địa.

Tại Hắc Địa cũng là những căn nhà đá như vậy, tuy nhiên lý do xây nhà đá trên núi của hai bên lại khác nhau.

Tại Ma Sơn này, hầu hết Quỷ Tộc đều có cánh, đều có thể bay, đây là lợi thế rất lớn của Quỷ Tộc cũng vì vậy bọn họ xây nhà càng cao càng tốt.

Nếu phải nhận xét về công trình kiến trúc thì phải dùng từ hùng vĩ để mà hình dung.

Từng căn nhà đá thì cũng không có gì nhưng nếu hàng ngàn căn nhà đá được xây lơ lửng trên núi thì lại là một việc khác, rât khác.

Trên núi có rất nhiều con đường mòn quanh co, những con đường căn bản không dành cho người đi đồng thời kiến trúc của Quỷ tộc cũng chia thành 4 tầng.

Tầng đầu tiên ở trong những hang động thông nhau trong lòng núi, những hang động này sẽ có độ cao khoảng 15m so với mặt đất, quỷ tộc sống trong hang thường là quỷ tộc cấp thấp, bọn họ sống quần cư mà thành một bộ lạc.

Từ Quỷ Tướng trở lên bắt đầu xây nhà đá trên lưng chừng núi, những ngôi nhà đá cách mặt đất khoảng 30m.

Quỷ Vương thì sống cao hơn, bọn họ cách mặt đật khoảng 50m đồng thời ngôi nhà của Quỷ Vương cũng rất dễ thấy, cứ như một lâu đài nhỏ của văn hóa phương Tây thời kỳ phục hưng vậy, tất nhiên không hẳn là lâu đài hay pháo đài, mấy ngôi nhà này giống một tòa tháp canh cỡ lớn hơn.

Trên nữa, cách mặt đất khoảng 70, nơi đó 7 tòa nhà đá được dựng lên, nhà đá rất lớn, những tòa nhà đá này mới thực sự đáng được gọi là tiểu lâu đài, diện tích mỗi tòa nhà có khi lên tới 50m2 hơn nữa còn là chia tầng, mỗi nhà đá có từ 3-4 tầng lâu.

Vô Song cũng thực bội phục ngọn núi này, ít nhất đủ khả năng chịu lực cho không biết bao nhiêu công trình được xây dựng.

Đương nhiên nếu Vô Song biết được đây là Nhạc Sơn, ngọn núi chính của toàn bộ Phật Sơn thì cũng sẽ không cảm thấy quá mức đặc biệt, Nhạc Sơn trước đây là nơi xây dựng không biết bao nhiêu chùa chiền của nhân tộc, là trung tâm Phật Sơn cũng là thánh địa phật môn.

Ở trên đỉnh núi, Vô Song bắt đầu có thể nhìn thấy những công trình chân chính, toàn bộ đều là chùa chiền được xây dựng, chúng nối với nhau thành một đại công trình ngay trên núi, nếu người nào không biết mà nhìn lên còn tưởng là đại chùa nào đó.

Không cần đoán cũng biết, theo Vô Song công trình trên kia rất có thể coi là Thần Điện.

Hắn bước chân đến đây, cũng không trực tiếp bước vào bởi người dẫn đường cho hắn "Lãnh" đã dừng lại.

Lãnh nhìn Vô Song một chút rồi chỉ vào người hắn.



“Biến thân trước đi, lúc tiến vào bớt có ngươi hỏi ngươi”.

Vô Song nghe vậy cũng là gật đầu sau đó biến thân.

Hắn trở thành trạng thái hắc long như cũ, tất nhiên lần trước Vô Song chịu một nhát chém của Lãnh, cho dù hắn sẽ không thật sự bị đánh về trạng thái Nhị Long nhưng mà hiện tại từ mặt khí thế mà nói Vô Song đã yếu đi rất nhiều.

Hắn cần thời gian khôi phục tổn thương, Hắc Long cũng cần thời gian.

Trước đây Vô Song có thể coi là chuẩn đế nhưng hiện tại hắn chỉ là ngũ tuyệt đỉnh phong, coi như là tồn tại mạnh nhất trong đám Thất Vương mà thôi.Phải nói thêm một điều, theo lời Ngu Cơ bản thân Lãnh không phải là người trong Thất Vương.

Thất Vương đều là sản phẩm thất bại, chỉ có duy nhất Lãnh là thành công.

Có một việc càng đáng nói hơn, Lãnh có sư phụ là nhân loại, ở bên sư phụ ma khí của nàng càng ngày càng được gột rửa, nàng cũng càng ngày càng giống với nhân tộc hơn, tất nhiên sư phụ của nàng căn bản không cần nói Vô Song cũng đoán được, người này không phải Độc Cô Cầu Bại thì còn có thể là ai?, dù sao trừ Độc Cô ra bản thân Vô Song cũng khó nghĩ ra ai đào tạo được đệ tử có kiếm khí kinh khủng như vậy.

Có Lãnh dẫn đường lại thêm Vô Song đang Ma Hóa, trên đường đi căn bản sẽ không có ai ngăn cản hắn, cùng lắm trên đường đi sẽ có rất nhiều Quỷ Tộc nhìn Vô Song sau đó cúi đầu cung kính với hắn.

Vô Song lần này cũng thật sự được nhìn thấy Quỷ Tộc hơn nữa hắn cũng bắt đầu hiểu xã hội Quỷ Tộc như thế nào.

Dưới Quỷ Tướng gần như được tính là dân thường, cuộc sống căn bản chẳng khác gì nhân loại, bọn họ nhiệm vụ duy nhất chỉ là "sống" mà thôi.

Từ cấp bậc Quỷ Tướng thì có thể tham dự chiến đấu nhưng hầu hết Quỷ Tướng đều sẽ được bố trí phòng ngự, bố trí sắp đặt bảo vệ khu vực trung tâm này của Quỷ Tộc, sẽ không phải ra tiền tuyến.

Chỉ có từ Quỷ Vương trở lên mới phải bước ra tiền tuyến, mới đụng mặt nhiều lần với nhân loại.

Nói ra bản thân Quỷ Tộc giống như loài thượng đẳng vậy, bọn họ trực tiếp sử dụng nô lệ là Thi để chiến đấu, đến cả Quỷ Vương cũng sẽ chủ yếu điều khiển Thi, sẽ không thật sự ra trận.

Quỷ Tộc rất sợ chết, bọn họ rất sợ mất đi bất cứ thành viên nào trong tộc đàn.

Dân số Quỷ Tộc rất ít, chưa đến 5000 người, Quỷ Tộc không chịu nổi tiêu hao.

Từ góc độ này mà xem Vô Song có thể hiểu cái chết của Vô Diện Nhân gây ảnh hưởng thế nào trong Quỷ Tộc, chỉ sợ cao tầng Quỷ Tộc sẽ không công bố cái chết này ra ngoài, đây nhất định là tổn thất mang tính "thương căn động cốt" với bọn họ.

Một đường lên cao, độ cao 30m rồi đến 50m, tiếp theo là 70m.

Mãi đến cái độ cao này mới có người ngăn cản đường đi của Vô Song cùng Lãnh.

Tại khu vực này chủ yếu là cấp bậc Quỷ Vương trở lên dù sao đây được coi là lãnh địa của Thất Quỷ Vương.

Cản đường Vô Song cùng Lãnh cũng chính là người trong Thất Vương.

Kẻ này cả người toàn xương nhìn không khác gì đầu lâu đang đi lại cả bất quá từng khúc xương của hắn lại cực kỳ to lớn, thân hình cao phải đến 2m, hoàn toàn được coi là khổng lồ.Xương trên người hắn cũng chẳng phải xương trắng, toàn bộ đều là màu đen hơn nữa còn đen bóng, cứ như kim loại được đánh bóng lên vậy.

Khúc xương này trên người mặc giáp trụ màu trắng bạc, sau lưng có một tấm áo choàng rộng cùng với một thanh đại đao cũng rất lớn, đại đao ít nhất cũng phải dài 2m, mũi đao gần như chạm xuống mặt đất.

Ngoại trừ thanh đao này ra, tay của hắn còn cầm một cây trường đao cán dài, trường đao có tay cầm màu trắng, lưỡi đao đen như mực.

Không biết đối phương mạnh yếu ra sao nhưng quả thật vừa nhìn cũng cảm thấy có vài phần uy vũ.

Hắn chặn đường Lãnh sau đó mở miệng nói gì đó, tất nhiên hắn nói cái gì thì Vô Song chịu chết, cái duy nhất mà Vô Song hiểu là kẻ này nói rất dài, hơn nữa Lãnh còn có chút khó chịu.

Thân phận của Lãnh trong Thất Vương là yếu nhất, nàng bị Thất Vương ghẻ lạnh nhất bởi nàng quá giống con người đồng thời nàng cũng quá mức điệu thấp, đây là lý do chính bất cứ ai trong Thất Vương đều không để nàng vào mắt.

Kẻ trước mặt được gọi là Tu La Vương.

Vô Diện Nhân lúc trước được gọi là Vô Diện Vương.

Vân Đóa được gọi là Song Dực Vương.

Về phần Lãnh được gọi là Ma Ảnh Vương.

Đương nhiên những cái này Vô Song hiện tại vẫn chưa có biết, hắn lúc này chỉ nghe Lãnh quay đầu lại về phía hắn, tay cầm hắc lệnh mà mở miệng.

“Này, dẹp đường giúp ta đi “.

Vô Song ngạc nhiên nhìn Lãnh, về phần Tu La Vương cũng ngạc nhiên nhìn Lãnh.

Lãnh nói tiếng nhân tộc đương nhiên Tu La Vương cũng phải hiểu nhưng mà hắn không hiểu ở chỗ tại sao nàng lại nói thứ ngôn ngữ này?.

Tiếp theo ánh mắt Tu La Vương co rụt lại, hắn chỉ thấy một cái bóng lóe lên, một quyền đầu nện thẳng xuống trước mặt hắn, một quyền duy nhất khiến khuôn mặt được tạo nên từ xương của hắn vang lên những âm thanh răng rắc ghê người.

Tiếp theo Vô Song biến quyền thành trảo, đưa năm ngón tay tóm lấy đầu Tu La Vương cứ như thế ấn xuyên đầu hắn vào vách núi ngay cạnh đó, hành động cực kỳ bạo lực.

Làm xong việc này, Vô Song hơi hơi nâng vai lên.

“Nhiệm vụ hoàn thành”.

Lãnh cũng không nói gì nữa, chỉ với hắn gật đầu sau đó hướng thẳng lên trên đỉnh núi.

Vô Song ung dung bước theo nàng, ánh mắt như có như không liếc qua Tu La Vương.

Thân thể kẻ này rất mạnh, mạnh còn hơn Vô Diện Vương tuy nhiên cũng chỉ như thế mà thôi, Tu La Vương ở trước mặt Vô Song căn bản không chịu nổi một kích, ít nhất là khi hai bên so thân thể va chạm với nhau.

Về lý do tại sao Lãnh cần nhờ Vô Song giải quyết?, Vô Song hoài nghi nếu mà nàng ra tay, Tu La Vương này chết mất.

Lãnh vừa đi được vài bước bỗng quay đầu nhìn Vô Song một chút.

“Từ này, cứ gặp kẻ nào trong Thất Vương cản đường, đánh không cần hỏi “.

Nói xong lại quay đầu đi tiếp.

Nhìn theo bóng lưng của nàng, Vô Song không hiểu ra sao bất quá hắn cũng bật cười, đánh thì đánh thôi, Thất Vương gặp hắn ngoại trừ ăn đòn ra làm gì còn có khả năng nào khác?.

_____________________

Quyển 2 - Chương 290: Thần Điện – Sát Sinh Lộ

Vô Song một đường đi theo Lãnh lên đến đỉnh Nhạc Sơn.

Nơi này là một công trình kiến trúc phật giáo rất lớn thậm chí đâu đâu cũng có thể nhìn thấy được tượng phật, buồn cười là một nơi đầy không khí phật giáo thế này lại là nơi tập trung đầu não của quỷ tộc.

Kiến trúc này rất lớn nên Vô Song cũng khó lòng mà biết được nơi đây là dành cho ai ở, toàn bộ quỷ tộc đứng trên Thất Vương cũng chỉ có Song Đế, bản thân Song Đế sao có thể ở trong một công trình lớn như vậy?, dù sao cả quãng đường bên dưới cũng đã thể hiện quỷ tộc không hiểu hưởng thụ như nhân loại, đến cả trình độ như Thất Vương cũng chỉ ở trong một nơi gọi là ‘tạm’ đối với ngũ tuyệt cường giả của nhân loại mà thôi.

Chính vì điểm này mà Vô Song tin tưởng công trình kiến trúc trước mặt chính là nơi được coi là Thần Điện, dẫu sao không khí trang nghiêm của nó thực sự có chút hơi hướng ‘thần’.

Lãnh vẫn không nói gì, Vô Song đương nhiên sẽ không hỏi, trên đường cũng không xuất hiện kẻ như Tu La Vương chặn đường, một đường đi tới.

Tại đỉnh núi vậy mà không có người nào, ít nhất cả quãng đường đi từ hành lang ngoài đến khu vực trung tâm, Vô Song đến cả một cái bóng cũng không thấy.

Cứ như thế đi thẳng một mạch, mãi cho đến khi Lãnh dừng lại trước một khoảng không, Vô Song cũng dừng theo.

Đây là một khoảng sân rất lớn nhưng lại không có bất cứ công trình kiến trúc nào, quả thực tương đối lạ mắt.

Lãnh dừng lại, nàng sau đó đưa tay ra, lúc này từ trong bàn tay nàng xuất hiện một lượng ma khí rất lớn, ma khí rất nhanh tạo thành đại thủ ấn mà tiến về phía trước.

Trên người Lãnh gần như không tồn tại ma khí đấy là bởi vì khả năng dấu khí của Lãnh quá tốt, bản thân ma khí trong người nàng chỉ sợ vượt qua tất cả nhân vật trong Thất Vương thậm chí gộp cả 5 người còn lại trong Thất Vương hiện nay cũng được.

Đại thủ ấn tiến vào khỏng không như bị vật gì đó ngăn cản, Lãnh đương nhiên cũng cảm nhận được điểm này, nàng nắm tay lại, đại thủ ấn cũng nắm lại sau đó nàng một kéo, giật ngược tay về phía sau, một tâm thanh vỡ tan vang lên.

Toàn bộ không gian như rung động, một tấm màn che bị nàng bóp nát cứ như từng mảnh thủy tinh bị đập vỡ vậy, rốt cuộc hình ảnh chân thực nơi khoảng không mới hiện ra.

Vô Song nhìn thấy toàn bộ trong mắt, hắn chỉ biết chôn chân tại chỗ.

Tại vị trí mà Lãnh đứng cách vị trí Vô Song đứng 2 bước chân đồng thời cách cái hố trước mặt 1 bước chân.

Trước mặt Vô Song cùng Lãnh là một cái hố rất lớn, phi thường lớn.

Cái hố này gần như chiếm toàn bộ khoảng không hơn nữa cái hố này Vô Song lạ gì?.

Ngày đó ở tế đàn cổ nơi Hắc Địa hắn chính là nhìn thấy thứ này, tất nhiên hai bên vẫn có khác biệt.

Ở Hắc Địa thì hố đen này cho Vô Song cảm giác nguy hiểm cùng sợ hãi như có vô số sinh vật đang muốn chui lên, thức ma khí đặc sánh cô đọng lại cùng oan hồn lượn lờ, đây mới chân chính là địa ngục, là cổng vào địa ngục.

Còn tại nơi đây, ma khí cũng đặc quánh lại nhưng lại bình lặng đến sợ, sự yên lặng cùng tịch mịch khiến người ta nhìn vào có cảm giác bất an, cảm giác sợ hãi trong mơ hồ.

Lãnh nhìn Vô Song, nàng mỉm cười.

“Dám nhảy không?”.

Nói rồi nàng cả người nhảy xuống để lại Vô Song trên mặt đất.

Vô Song nhếch miệng một cái, hắn cũng nhảy xuống.

Giây phút hai người biến mất, mặt đất lại trở nên bình thường, căn bản như chưa từng có gì xảy ra.

Không gian được tái tạo, hố đen cứ như chưa xuất hiện bao giờ, trước mặt chỉ là khoảng sân rộng.

_______________________

Vô Song đã từng trải qua cảm giác tiến vào cái ‘hố’ này tuy nhiên lần thứ 2 trải nghiệm thì cảm giác vẫn cứ rất tệ.

Nó nhớp nháp mà nhầy nhụa, cứ như đang tắm trong những thùng dầu mỏ vừa đào lên vậy, cho dù chính Vô Song đang ở trong trạng thái ma hóa thì cảm xúc khó chịu kia vẫn cực kỳ chân thật.

Hắn cứ chìm dần chìm dần, căn bản không biết mình chìm đến đâu cũng không nhìn thấy Lãnh ở đâu, cả người như đang ở trong một biển dầu, thân thể hắn càng ngày càng nặng>

Không rõ tiến xuống được bao lâu, Vô Song bắt đầu cảm nhận được oán hồn, những linh hồn đang gào thét lượn lờ, những linh hồn trong suốt với muôn vàn sắc thái trên khuôn mặt, đưa cánh tay đen xì của nó ra bám lên cơ thể Vô Song.Hắn như cảm nhận được hàng ngàn hàng vạn cánh tay đang cố kéo mình xuống vậy.

Vô Song hiện tại vẫn giữ được ý thức nhưng vì hắn giữ được ý thức nên hắn cảm thấy rất khó chịu, rất khó chịu.

Lại qua một thời gian, hắn không chỉ cảm nhận được oán hồn đụng đến mình, hắn còn cảm nhận được tiếng than khóc kể lệ, những tiếng gào rống thê lương vô cùng.

Cái âm thanh này nếu muốn đưa ra ví dụ rõ ràng nhất thì nó giống tiếng mèo kêu nửa đêm, nghe sao mà ghê người.

Vô Song chán ghét cảm giác này, hắn không biết mình còn phải tiến xuống bao lâu, còn phải đối mặt với cảm giác này bao lâu, hắn liền dùng hết toàn bộ sức lực điều động tam long sau lưng.

Tam long vốn đang buông thõng nhìn không khác gì sinh vật đã chết đột nhiên cử động rồi gầm lên, thậm chí không đợi Vô Song điều khiển tam long tham lam mở miệng, từng miếng từng miếng cắn vào khoảng không gian đen ngòm này.

Vô Song có thể cảm nhận được sự vui thích của tam long, tam long bị thương sau trận chiến với Lãnh thậm chí đang bắt đầu hồi phục, bắt đầu chậm rãi có được khí thế của bản thân mình.

Tam long tham lam mà thôn phệ mỏi thứ hơn nữa không biết có phải ma uy của tam long quá mạnh hay không những oán hồn kia bắt đầu sợ run, bắt đầu tản ra không dám lại gần Vô Song nữa, hắn bắt đầu cảm thấy sự tĩnh lặng, sự tĩnh lặng dễ chịu.

Dần dần theo thời gian, tam long cũng đình chỉ thôn phệ ma khí, điều này khiến Vô Song mơ hồ cảm thấy lạ, tam long gần như cũng không quá thích thú ma khí ở đây, nó chỉ thôn phệ đủ cho chính bản thân mình hồi phục, tuyệt không lấy thêm một phần nào, việc này so với sự thôn phệ đầy tham lam trước đây của tam long rõ ràng không giống.

Thú thật Vô Song đã làm bạn cùng tam long trong thời gian không ngắn nhưng mà hắn căn bản không hiểu nổi thứ này, đây rốt cuộc là một phần cơ thể hắn hay là sinh vật nào ký sinh trên người hắn?.

Suy nghĩ miên man của Vô Song chỉ bị cắt đứt khi hắn thấy điểm sáng, điểm sáng duy nhất nơi cõi u linh đầy tăm tối.

Vô Song dùng hết sức, cứ như một thợ lặn di chuyển giữa đấy biển vậy, hắn vùng vẫy trong vô tận hắc ám mà di chuyển cả người về điểm sáng.

Hắn cứ như thế bơi theo điểm sáng, đến khi xuyên qua điểm sáng kia, cả người Vô Song mới trồi ra khỏi hắc ám, hai tay hắn chạm được đến đại địa hoặc ít nhất theo hắn cảm giác thì mình cũng chạm đến một vật thể phẳng.

Vô Song trồi lên, hắn lúc này mới nhìn thấy tất cả không gian xung quanh.

Nửa người dưới của hắn còn đang ở trong hắc ám, nửa người trên đã rời khỏi, hắn vận thêm chút sức, cả người liền rời khỏi hắc ám, bước lên mặt đất.

Hắn không nhìn thấy Lãnh, hắn chỉ nhìn thấy một hành lang đá rất dài, xung quanh là từng bức tượng đặt hai bên, cuối hành lang đá là một bậc cầu thang không thấy điểm cuối, về phần trên cầu thang có gì thì hắn cũng không nhìn rõ, dù sao phía trên lại là vô tận hắc ám.

Thú vị ở chỗ mỗi bức tượng đều đáng phát sáng, ánh sáng như đèn huỳnh quang vậy, chói mắt vô cùng đặc biệt khi ở trong cái không gian này.Đặt chân lên hành lang đá, hắn có cảm giác như đang đi trong vũ trụ vậy bởi hai bên hành lang đá là vô tận bóng đêm, là bóng đêm chân chính chứ không phải hắc ám đến từ ma khí, chỉ thiếu chút ánh sáng nữa thôi thì hắn thật sự nghĩ mình đã ra ngoài vũ trụ.

Đứng trước hành lang đá, Vô Song bắt đầu không biết phải làm gì, dù sao cảnh vật trước mặt hắn quá lạ, thậm chí hắn bắt đầu nghĩ tới phim ảnh kiếp trước, có phải sau khi đi đến giữa hành lang thì tượng đá sẽ cử động mà tấn công hắn không?, hay trên hành lang trống không này lại đặt đầy cơ quan, bước sai một bước liền chết?.

Hắn biết mình có chút nghĩ nhiều nhưng mà không đề phòng cũng không được.

Vô Song phải đứng lặng im quan sát như vậy đến 5 phút đồng hồ, hắc ám bên dưới mới có biến động, một bàn tay xuyên qua hắc ám, cũng bám vào hành lang đá mà ngoi lên, người này dĩ nhiên là Lãnh.

Lãnh rời khỏi hắc ám, sau đó kinh ngạc mà nhìn Vô Song.

“Không thể nào, ngươi còn đến Thần Điện trước ta? “.

Vô Song có chút dở khóc dở cười với ‘cô hướng dẫn viên ‘ này, lần đầu hắn thấy hướng dẫn viên còn đến sau du khách.

“Ngươi rất không trách nhiệm”.

Lãnh nghe Vô Song nói cũng không biết phản bác kiểu gì, nàng trực tiếp lựa chọn đổi chủ đề.

“Nơi này chính là Thần Điện, vị trí này gọi là Tử Vong Lộ”.

“Trên Tử Vong Lộ có tổng cộng 72 bức tượng ngọc, mỗi bên có 36 bức tượng... bất quá mấy thứ này ngươi cũng không cần lo lắng, mấy bức tượng ngọc này ngươi cứ hiểu là quan tài, không cần quan tâm tới nó”.

“Đi thôi, ta dẫn ngươi đi vào Thần Điện, đi gặp sư phụ”.

Lãnh nói xong lại chậm rãi bước đi, Vô Song tất nhiên sẽ đi theo Lãnh, trên đường đi hắn bắt đầu quan sát kỹ những bức tượng này hơn, lúc trước hắn chỉ đứng từ xa mà nhìn nhưng khi bắt đầu đi đến vị trí cầu thang, đi qua rất nhiều ngọc tượng thì hắn cũng phát hiện, ở trong 72 bức tượng này có 6 bức tượng không mang theo màu bạch ngọc mà triệt để hóa thành màu xám.

Trong nội tâm cảm thấy âm thầm kỳ lạ tuy nhiên chính Vô Song cũng cảm giác được Lãnh không muốn nói nhiều về mấy thứ này, hắn cũng đành im lặng bước lên cầu thang cùng nàng.

Cầu thang này cũng không bình thường, lúc đầu thì Vô Song chưa cảm giác rõ ràng nhưng khi đi qua khoảng 50 bậc cầu thang, hắn cảm nhận được sát khí đè xuống cơ thể mình.

Lãnh lúc này mới quay lại, một lần nữa nói với Vô Song.

“Cầu thang có 5000 bậc, cứ 50 bậc sát khí liền mạnh hơn, cầu thang này gọi là Sát Sinh Lộ, muốn bước hết... rất khó”.

“Đương nhiên cũng có cách khác không cần đi hết Sát Sinh Lộ cũng có thể đến được Thần Điện, ngươi muốn thử một chút sát khí uy lực như thế nào hay trực tiếp tiến vào Thần Điện? “.

Vô Song hơi nhíu mày, hai chữ ‘rất khó’ từ miệng Lãnh ý vị không tầm thường.

“Ngươi vượt qua được bao nhiêu bậc? “.

Lãnh nghe vậy nhíu mày sau đó rút ra đôi huyết nhận của mình.

“2200 bậc, sau đó ta liền nhận được thứ này “.

“Sư phụ nói ngươi cũng nên trải nghiệm một chút Sát Sinh Lộ này, ngươi đi được càng xa, tặng thưởng càng nhiều bất quá ta nói thẳng, không vượt qua được 1500 bậc... tốt nhất không nên thử đi làm gì, dù sao trước 1500 bậc cũng không có cái gì đáng cầm “.

“Nhân loại các ngươi khả năng chống lại sát khí rất yếu, rất dễ tâm thần thất thủ, rất dễ tẩu hỏa nhập ma, chỉ sợ ngàn bậc... cũng là thử thách rất lớn “.

Lãnh nói xong đã thấy Vô Song bước ra một bậc, hắn im lặng không đáp, một đường tiến về phía trước.

Lãnh nhìn thấy hành động của Vô Song chỉ là lắc đầu không nói.

Sát Sinh Lộ sẽ không thật sự giết người nhưng sát khí không phải trò đùa, nàng không tin Vô Song có thể đi xa bao nhiêu, dù sao nàng cũng mạnh hơn Vô Song, nàng chỉ đi được 2200 bậc thì Vô Song có thể đi được bao nhiêu?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau