CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 386 - Chương 390

Quyển 2 - Chương 276: Bình Yên Trước Bão.

Độc Cô Cầu Bại đương nhiên cũng không tốt đến mức tặng Cửu Âm Chân Kinh cho Lý Thu Thủy, với cá tính hiện nay của Độc Cô thì người này sẽ không tự nhiên làm việc tốt.

Năm đó Độc Cô Cầu Bại tự hứa với bản thân che chở Tiêu Dao Phái, hắn đã làm được, ra tay ba lần, cứu mạng ba đệ tử của Tiêu Dao Tử, sau này Độc Cô cùng Tiêu Dao Phái không ai nợ ai.

Về phần Cửu Âm Chân Kinh, thật ra đây là Độc Cô Cầu Bại nợ Hoàng Thường.

Cho dù Hoàng Thường không nói thì Độc Cô Cầu Bại cũng muốn mang môn tuyệt học này dương danh thiên hạ, muốn tìm truyền nhân cho Hoàng Thường.

Người mang Cửu Âm Chân Kinh xuất hiện ở trên giang hồ chính là Độc Cô Cầu Bại đồng thời chính Độc Cô mở đầu cho một cuộc tinh phong huyết vũ trên giang hồ.

Độc Cô vì Tiêu Dao Phái ra tay ba lần thì cũng muốn vì Hoàng Thường tìm đến ba người truyền nhân.

Người đầu tiên qua Hoa Sơn Luận kiếm đã chọn được, chính là Vương Trùng Dương.

Người thứ hai Độc Cô lựa chọn chính là Lý Thu Thủy, tư chất cùng tương lai của Lý Thu Thủy là ‘bất khả hạn lượng’, nàng hoàn toàn có tư cách dương danh Cửu Âm Chân Kinh.

Người thứ ba thì Độc Cô vẫn chưa chọn được nhưng theo bản ý của mình, phàm là truyền nhân của Cửu Âm Chân Kinh, phàm là người được Độc Cô giao tặng nguyên vẹn Cửu Âm Chân Kinh thì nhất định phải có khả năng trở thành đế vị cao thủ.

Nghĩ đến cảnh Cửu Âm truyền nhân toàn bộ là đế vị cao thủ thì Cửu Âm Chân Kinh chỉ sợ vượt qua Dịch Cân Kinh của Thiếu Lâm, trở thành đệ nhất tuyệt học trong thiên hạ.

Đây chính là ‘món quà’ Độc Cô muốn dành tặng Hoàng Thường.

Nói đến đây trong đời Độc Cô còn nợ một người, ấy là Đoàn Tư Bình.

Đoàn Tư Bình cùng Độc Cô giao tình tương đối cạn, hai người quen biết nhau, có chút kính nể nhau cũng là đối thủ của nhau nhưng Đoàn Tư Bình cùng Độc Cô Cầu Bại cũng chẳng có cơ hội giao thủ, về sau càng không gặp mặt nhau, giao tình càng ngày càng cạn.

Dĩ nhiên Độc Cô Cầu Bại sẽ không quên việt nhờ Đoàn Tư Bình thì Độc Cô mới bắt đầu nghiên cứu cùng sáng tạo ra Kiếm Vực vì vậy bất kể thế nào Độc Cô Cầu Bại cũng sẽ vì Đoàn Thị ra tay.

Cho dù Đoàn Tư Bình không nhờ thì Độc Cô cũng cảm thấy nên vì Đoàn Tư Bình tìm một cái truyền nhân.

Lục Mạch Thần Kiếm thì Độc Cô không biết nhưng với võ công của Độc Cô, tiến vào Thiên Long Tự thần không biết quỷ không hay đoạt được bí quyết Lục Mạch Thần Kiếm thì dễ vô cùng.

Tất nhiên đoạt được thì hắn cũng không luyện, Lục Mạch Thần Kiếm chính là dành cho truyền nhân đời sau của Đoàn Tư Bình.

Tìm truyền nhân cho Đoàn Tư Bình vẫn tương đối là đau đầu, dù sao nhất định phải là họ Đoàn, là trực hệ đệ tử của Đoàn Tư Bình.

Dõi mắt khắp hoàng tộc Đại Lý, Độc Cô tạm thời vừa mắt hai kẻ.

Kẻ đầu tiên là Nhất Đăng – Đoàn Trí Hưng.

Kẻ thứ hai là đệ nhất ác nhân – Đoàn Diên Khánh.

Đoàn Trí Hưng võ công đã thành hình, cũng chỉ có thể đi theo con đường hóa Nhất Dương Chỉ thành Lục Mạch Thần Kiếm, đã không thể sửa đường.

Đoàn Diên Khánh trái lại thì Độc Cô cảm thấy hợp mắt, cho dù Đoàn Diên Khánh biến thành dị nhân người không ra người quỷ không ra quỷ, kinh mạch đã bị hủy hoại đến mức không thể luyện Nhất Dương Chỉ thì Độc Cô vẫn cứ thích kẻ này.

Đoàn Diên Khánh thiên tư ngút trời, chấp nhất vô cùng thậm chí Độc Cô còn nhìn thấy bản thân mình bên trong Đoàn Diên Khánh, đáng tiếc... cho dù Độc Cô có thể chữa trị thương thế cho kẻ này thì hắn cũng không học được Lục Mạch Thần Kiếm.

Lục Mạch Thần Kiếm có quan hệ rất lớn tới đạo phật.

Không phải lý do ngẫu nhiên mà Đoàn Tư Bình cũng lựa chọn xuất gia.

Đoàn Diên Khánh tính cách đã không thể hợp với phật giáo, Độc Cô Cầu Bại cũng vẫn phải từ bỏ.

Rốt cuộc mãi sau này nhìn thấy Đoàn Dự, Độc Cô Cầu Bại liền khóa chặt kẻ này.

Độc Cô không còn bao nhiêu thời gian, hắn căn bản không chờ được đến thế hệ sau nữa của Đoàn gia, quá lâu.

Hắn nhắm đến Đoàn Dự, liền trực tiếp ra tay.

......

Nói mấy ngày hôm nay ai ăn nhiều khổ nhất thì đáp án chắc chắn là Đoàn Dự.

Đoàn Dự hiện tại hai chân bị đánh gãy, phần sống lưng cũng bị bẻ đi, muốn nhúc nhích cũng làm không nổi.

Để hình dung về tình cảnh Đoàn Dự lúc này liền làm người khác không khỏi nghĩ tới Cầu Thiên Xích.

Đoàn Dự về mặt nội lực có lẽ hơn Cầu Thiên Xích nhưng tâm trí thì thua xa, lúc này tuyệt đối bị vây vào trạng thái sống dở chết dở.

Nếu không phải có nội lực trẻo chống chỉ sợ Đoàn Dự đã sớm chết.

Rên rỉ một đêm, đau đớn một đêm đến mức đôi môi của Đoàn Dự khô khốc, hắn vừa khát, vừa đói lại vừa sợ.

Xung quanh qua vài lỗ thủng liền có từng tia sáng chiếu xuống khuôn mặt mang vài phần non trẻ của Đoàn Dự, mới trải qua gần 2 ngày mà Đoàn Dự như già đi 2 năm.
Cả người gục xuống, hai chân vẫn bị xích nhưng cho dù không bị xích cũng chẳng đứng lên nổi, cả ngừoi cứ như vậy nằm bò trên nền đất lạnh, đến chính Đoàn Dự cũng mơ mơ hồ hồ, không rõ mình sống hay chết nữa.

Trải qua gần hai ngày rốt cuộc Độc Cô lại trở về.

Trên người Độc Cô đương nhiên vẫn còn thương thế, hắn cũng có chút mệt mỏi, đi đi lại lại một quãng đường dài không phải việc dễ chịu gì.

Tiến vào bên trong, mắt thấy Đoàn Dự sống dở chết dở, Độc Cô Cầu Bại khẽ nhếch miệng, ánh mắt hiện ra một luồng tử quang.

Đây chính là Di Hồn Đại Pháp của Cửu Âm Chân Kinh.

Đoàn Dự chỉ cảm nhận da đầu tê dại sau đó toàn thân run lên, ánh mắt càng ngày càng mơ hồ.

Tiếp theo thân thể Đoàn Dự cũng không thuộc về Đoàn Dự, hắn bắt đầu tự hành động theo ý niệm của Độc Cô, bắt đàu tự điều động nội công trogn kinh mạch.

Với Đoàn Dự, đây chính là cách dạy dỗ tốt nhất, để cơ thể hắn tự quen thuộc với lộ tuyến Lục Mạch Thần Kiếm vận động, sau đó không bao lâu Đoàn Dự quả thật sẽ sử dụng được Lục Mạch.

Cứ như thế Độc Cô xếp bằng trên mặt đất còn thân thể Đoàn Dự không ngừng run lên, chậm rãi vận công.

Đến rạng sáng hôm sau, Độc Cô Cầu Bại đứng lên, bước ra ngoài còn Đoàn Dự đã sớm bất tỉnh nhân sự, ánh mắt vô thần cả người như không xương nằm trên nền đất.

Phải đến gần nửa ngày sau, Đoàn Dự mới lại từ trong hôn mê tỉnh lại có điều trải qua cả đêm vận công, đau đớn trên người hắn cũng dịu đi, thần trí tỉnh táo hơn không ít.

Thần trí tỉnh táo nhưng thân thể Đoàn Dự đã sớm tới giới hạn, đây đã là ngày thứ ba, ngày thứ ba không có gì bỏ vào bụng, không ăn mà cũng chẳng uống, cứ như vậy Đoàn Dự sẽ cách cái chết không xa.

Đoàn Dự khó khăn mở mắt ra, khung cảnh vẫn một mầu thảm đạm như vậy có điều ngay trước mặt Đoàn Dự có thêm một thứ.

Đây là một cây gậy sắt cắm trên mặt đất, cao khoảng 3m, căn bản Đoàn Dự bình thường không thể chạm đến.

Trên đỉnh cây gậy có treo một cái hồ lô cùng một túi da.

Đoàn Dự lúc này bụng đã đói cồn cào, cổ họng thì như cháy, lúc này trong mắt Đoàn Dự chỉ còn hô lô cùng với túi da treo trên cao.

Đương nhiên Đoàn Dự đã tàn phế hai chân cũng không thể đứng lên. hắn còn có thể làm gì?.

Lúc này Đoàn Dự càng ngày càng gấp, cận kề với cái chết có ai không sợ?, có ai không hoảng đặc biệt là người còn chưa trải sự đời như Đoàn Dự.

Đoàn Dự cắn răng, suy nghĩ hiện nay của Đoàn Dự liền nghĩ tới Nhất Dương Chỉ của nhà mình, dù sao Nhất Dương Chỉ cũng là viễn trình công kích.

Đoàn Dự căn bản không học qua võ công cũng chẳng biết Nhất Dương Chỉ có điều ai bảo hắn quá cuống?, Đoàn Dự sau khi không biết làm gì cũng chẳng nghĩ ra cách nào liền dựa trên ký ức bản thân bắt đầu bắt chước động tác của bậc cha chú.

Đoàn Dự nào ngờ hắn đánh bậy đánh bạ lại cảm thấy một luồng nhiệt khí chạy dọc thân thể mình, sau đó kinh mạch toàn thân bắt đầu chuyển động, nội lực không cách nào còn yên tĩnh được nữa, từ ngón tay của Đoàn Dự một đường vô hình kiếm khí bắn tới.

Tất nhiên lần đầu sử dụng, Đoàn Dự vẫn là bắn trượt có điều cách làm của Độc Cô cầu bại vẫn là đúng, Đoàn Dự quả thật cũng bắt đầu nắm được cái gọi là Lục Mạch Thần Kiếm về phần bao giờ có thể chính xác sử dụng thì phải xem khát vọng sinh tồn của Đoàn Dự là như thế nào.
........

Vô Song cũng không biết chuyện của Đoàn Dự cùng Nhất Đăng, đến cả Lý Thu Thủy xuất hiện hắn cũng còn không biết, hiện tại mục tiêu của Vô Song chỉ là tu luyện, chỉ là cố gắng khống chế ma khí của bản thân mà thôi.

Từ sau khi A Châu trở về Mộ Dung Phủ, lại 2 ngày nữa trôi qua.

Rốt cuộc sau hai ngày khi Vô Song từ vị trí tu luyện trở về hắn liền gặp mặt A Châu, nàng vẫn như hai ngày hôm trước, lằng lặng đứng trước cửa, một thân áo vải có chút sờn đang đợi Vô Song, vừa thấy Vô Song xuất hiện liền tiến lên đón hắn.

“Tiền bối, người trở về rồi”.

Nhìn dáng vẻ của A Châu bản thân Vô Song không khỏi cười.

“Còn gọi ta là tiền bối sao?, thế nào đã quyết định được chưa?”.

A Châu nghe vậy cúi đầu, nhỏ nhẹ mà chưa.

“A Châu gặp qua sư phụ”.

Nói xong nàng lại nhớ ra cái gì đó, từ trong ngực lấy ra một cái bọc nhỏ, dùng hai tay đưa cho Vô Song.

“Sư phụ... là công tử nói “.

Chưa đợi A Châu nói xong, Vô Song liền đưa tay ra cốc vào đầu nàng.

“Còn gọi hắn là công tử? “.

A Châu ngượng ngùng cúi đầu, nàng thật sự vẫn không quen, tất nhiên Vô Song cũng sẽ không ép buộc nàng, hắn sẽ để A Châu chậm rãi thích ứng.

Lại để A Châu mở cửa, Vô Sogn tay nắm bọc nhỏ chậm rãi đi vào bên trong.

Vật bên trong bọc nhỏ không cần nói cũng biết, tất nhiên là Đấu Chuyển Tinh Di.

......

Cùng lúc A Châu bước vào phòng Vô Song, ở một nơi cách rất xa rất xa có một kẻ không ngồi yên được nữa.

Thiên Đạo đương nhiên không thể nào chấp nhận Vô Song thoát khỏi tay nó.

Nó trừ khi không còn đường lùi nếu không sẽ không chọn bước vào Ma Sơn bởi Ma Sơn là sân nhà của Hạng Vũ tuy nhiên không phải cứ Vô Song tiến vào Ma Sơn là nó sẽ từ bỏ dù sao nó mới là chúa tể của thế giới này.

Thiên đạo cũng sẽ không lựa chọn nhập hồn kẻ khác, toàn bộ thế gian đã không có bộ thân thể nào hoàn mỹ như thân thể A Thanh, nếu nó rời khỏi thân thể A Thanh lúc này cũng chính là giao lại quyền điều khiển thân thể cho nàng, khi đó A Thanh kể cả không đánh lại nó thì cũng sẽ làm ra lựa chọn chạy về Ma Sơn, Thiên Đạo căn bản sẽ không để việc này xảy ra.

Đã không thể hoán đổi thân xác thì cũng đồng nghĩa với Hoàng Dung hiện nay tương đối an toàn, dù sao Thiên Đạo cũng chưa nghĩ đến đụng vào Hoàng Dung, toàn bộ thế giới này đều là của nó, Hoàng Dung đi bất cứ đâu ngoại trừ Ma Sơn đều là tiến vào lao tù, sao có thể chạy thoát?.

Thiên Đạo sẽ không bức Vô Song đến cùng đường, tuy nhiên cũng tuyệt không để Vô Song chạy thoát khỏi tay nó, vì vậy nó bắt đầu sử dụng một loại thủ đoạn... khác.

Trên thế giới này muốn bắt được Vô Song đã không có nhiều người, dù sao Vô Song lông cánh đã đủ, hắn cũng đã được coi là chuẩn đế vị cao thủ, bắt hắn tuyệt không dễ.

Nếu Thiên Đạo muốn bắt Vô Song chỉ có thể tự mình ra tay hoặc để một nhân vật đủ phân lượng đi tới Ma Sơn, tất nhiên là Thiên Đạo chọn phương án thứ hai.

Nó không đoạt xá nữa mà trực tiếp hóa trang, nó hóa trang thành Từ Phúc.

Nói cũng buồn cười, Từ Phúc năm xưa là con kiến trong mắt Thiên Đạo nhưng đến hiện tại Thiên Đạo lại phải đóng giả chính con kiến kia, tất nhiên với hình dạng bên ngoài của Từ Phúc lại thêm thực lực của Thiên Đạo, nó lại càng dống thần tiên, phi thường giống thần tiên.

Với thân phận Từ Phúc lại vận dụng đạo lực ảnh hưởng đến trí tuệ của kẻ khác cũng giống như lần nó làm ở Yến Kinh, nó thành công mang đến hai con rối.

Bái Nguyệt Giáo Chủ đời thứ 20 cùng Minh Giáo Giáo Chủ thế hệ này.

Hai người chưa phải đế vị cao thủ nhưng đây là thế giới của Thiên Đạo, nó có khả năng để cả hai chạm đến đế vị.

Nó đưa đạo lực vào cơ thể hai con rối này, bắt đầu dùng 7 ngày 7 đêm rèn luyện hai người, biến cả hai trở thành Tiên Thiên Đạo Thể.

Bàn về thể chất sẽ không so được cùng A Thanh và Tây Thi, nhưng Tiên Thiên Đạo Thể đã rất mạnh, ít nhất gần như đúc lại thân thể cho cả hai người này.

Trải qua vô số năm tháng, thật ra Bái Nguyệt Giáo cùng Minh Giáo cũng chẳng còn bao nhiêu oán thù với nhau, khoảng cách quá xa, năm tháng lại phai mờ, thù hận cũng chẳng có bao nhiêu.

Minh Giáo là bá chủ Ba Tư thì Bái Nguyệt Giáo làm bá chủ Phù Tang, hai bên đã đạt đến độ nước sông không phạm nước giếng thậm chí còn chẳng biết lẫn nhau tồn tại.

Lúc này hai người chia thành hai đường, lần lượt tiến vào Ma Sơn, hướng về Vô Song mà tới.

Quyển 2 - Chương 277: Sát Quỷ (1)

A Châu căn cơ võ học tất nhiên không được, nàng không thích hợp luyện võ công.

Nàng cũng giống Ngữ Yên, thiên phú võ học có thể dùng từ ‘nát’ để hình dung.

A Châu tuy rất thông minh, thiên tư cũng rất tốt nhưng vì nàng căn bản không thích hợp luyện võ nên cũng không ai có ý định dạy võ nghệ cho nàng.

Lần này Vô Song tự mình ra tay muốn nhận nàng làm đệ tử đương nhiên cũng đã nghĩ kỹ.

Trong tay Vô Song có Cửu Âm Chân Kinh, Cửu Âm Chân Kinh quả thực có thể thay đổi thiên phú của một con người, bất kể là thiên tư hay thể chất.

Người luyện Cửu Âm Chân Kinh đến đại thành tất nhiên sẽ danh chấn thiên hạ, đây là việc không có gì để phản biện.

Tại thế giới này, nói về thân thể bản thân Độc Cô Cầu Bại còn có thân thể thảm hơn A Châu nhiều, chí ít A Châu nếu cố gắng còn có thể tu ra nội lực.

Về thiên phú cùng ngộ tĩnh thì A Châu cũng hơn xa Quách Tĩnh, ít nhất từ mặt ngoài có thể thấy nàng thông minh hơn đối phương.

Kết hợp hai điểm này, Vô Song không dám chắc thành tựu của A Châu sẽ cao đến mức nào nhưng mà hắn cũng có thể tin tưởng A Châu đủ sức tự lo cho mình.

Đương nhiên ngoài Cửu Âm Chân Kinh ra thì Vô Song còn hai con đường nữa có thể trợ giúp A Châu.

Thứ nhất là con đường của Đoàn Dự, nếu bắt đầu dạy cho A Châu về kinh lịch, về bát quái cùng phương vị sau đó lại có bản thân hắn thủ hộ thì A Châu không bao lâu cũng sẽ học được Bắc Minh Thần Công, đương nhiên phải trải qua một khoảng thời gian tương đối dài để Vô Song dùng nội lực lẫn dược vật cường hóa thân thể cho A Châu, ít nhất nới rộng kinh mạch của nàng đến mức nàng có thể chịu được Bắc Minh Thần Công tiêu chuẩn.

Sau khi luyện thành Bắc Minh Thần Công, tất nhiên thuận lý thành chương cũng sẽ truyền dạy cho A Châu – Lăng Ba Vi Bộ, tiếp theo dựa vào thể chất A Châu phối cho nàng một môn tuyệt học đương thời cũng không phải là khó, điển hình có thể kể đến Đấu Chuyển Tinh Di của chính Mộ Dung Gia, nếu cần thiết hơn nữa có thể dạy nàng thêm một bộ Đả Cẩu Bổng Pháp cùng phối hợp với một bộ Không Minh Quyền, đưa A Châu theo đường âm nhu tuyệt học.

Con đường thứ hai là con đường cao thủ chân chính, tất nhiên con đường thứ hai có độ khó tương đối cao, điều kiện là Vô Song có thể từ Thiếu Lâm Tự mang Dịch Cân Kinh ra, để cho A Châu song song tu luyện cả Cửu Âm Chân Kinh lẫn Dịch Cân Kinh, nàng chỉ cần bằng nội lực cũng đủ cường ngạnh đánh chết không biết bao nhiêu cao thủ đương thời.

Nếu đi theo con đường này, nội lực A Châu sẽ phi thường cường hãn, võ công tu luyện của nàng sẽ không phải Đấu Chuyển Tinh Di nữa mà chuyển thành Hàng Long Thập Bát Chưởng cùng Thiên Sơn Lục Dương Chưởng, trực tiếp hướng nàng theo đường dương cương tuyệt học.

Tất nhiên Hàng Long hay Thiên Sơn Lục Dương Chưởng đều chưa hẳn hợp với nữ nhân tuy nhiên có cả Cửu Âm cùng Dịch Cân Kinh bù trừ sẽ gần như không xuất hiện trạng thái bất ổn nào.

Bất kể A Châu đi theo con đường nào thì Vô Song vẫn sẽ cố gắng lấy Cửu Âm Chân Kinh làm gốc, rèn lại căn bản cho nàng sau đó mới tiến tới bước tiếp theo.

Sau khi nghĩ xong ‘giáo trình’ cho A Châu, công việc hàng ngày của Vô Song liền trở nên tương đối dễ chịu.

Hắn truyền cho A Châu khẩu quyết của Cửu Âm Chân Kinh, cũng bắt đầu hướng dẫn nàng tu luyện, cũng bắt đầu giải thích cho nàng võ công trong thiên hạ phân chia ra sao, A Châu lúc này như Vô Song ngày đó trên Tử Ngọc Sơn, về phần Vô Song thì sẽ đóng vai Vô Hà Tử vậy.

Tại thời điểm này, Ma Sơn phi thường yên tĩnh, cũng không có giao tranh giữa hai phe thế lực với nhau vì vậy Vô Song gần như có một thời gian biểu cụ thể, một thời gian biểu tương đối nhẹ nhàng.

Hắn dùng thời gian 3 ngày truyền dạy Cửu Âm Chân Kinh cho A Châu, bắt đầu giúp nàng giải thích những vấn đề không hiểu trong võ công.

Sau khi A Châu có thể tự tu luyện Cửu Âm Chân Kinh, tự dùng Cửu Âm Chân Kinh rèn luyện chính cơ thể mình thì Vô Song lại tiếp tục lựa chọn tiến hành tu luyện.



Ban ngày A Châu sẽ dậy thật sớm chuẩn bị thức ăn cho Vô Song sau đó tiến hành tu luyện, đây cũng là lúc Vô Song rời khỏi nội thành.

Đến khi chiều tà, A Châu kết thúc tu luyện rồi sẽ vì Vô Song chuẩn bị nước tắm, chuẩn bị đồ ăn đợi Vô Song trở về.

Buổi tối là lúc Vô Song sẽ dạy cho nàng những thứ nàng không hiểu trong võ học đồng thời chính hắn tham ngộ Đấu Chuyển Tinh Di.

Đây chính là một ngày của Vô Song, suốt 1 tuần thời gian biểu của hắn không hề thay đổi........

Trải qua gần 10 ngày ngưng tụ hắc quỳ hoa, rốt cuộc Vô Song cũng có thành tựu của riêng mình.

Bằng vào hắc quỳ hoa trên cánh tay phải, thực sự cũng giống như Đại Bi Phú năm xưa, Vô Song có thể kích hoạt phong ấn trên hắc quỳ hoa, gia tăng tối đa sát thương của hắn thực hiện trên tay phải, cái này cũng có thể coi là ma hóa một tay.

Uy lực so với ma hóa toàn thân thì không có bao nhiêu nhưng quả thật có thể gia tăng thực lực của Vô Song, đại khái với cánh tay phải, một đòn toàn lực của hắn có thể so với bát tinh cao thủ, tất nhiên để đến cảnh giới thập tinh thì vẫn còn một khoảng cách rất xa, Vô Song vẫn chưa thể chạm được đến ranh giới này.

Sau khi không biết dùng bao nhiêu cách cố gắng cô đọng ma lực tại bộ phận khác trên cơ thể nhưng đều không có tác dụng, Vô Song cũng đành chấp nhận con đường ‘mượn’ ma lực mà hắn nghĩ đến không thành công như dự định.

Nếu con đường này đã phải tạm thời dừng lại thì Vô Song tiếp tục phải nghĩ một cách khác.

Hắn rốt cuộc lại nghĩ đến Đại Bi Phú.

Trước kia hắn chưa đủ khả năng tham ngộ Đại Bi Phú nhưng mà hiện tại có Cửu Âm Chân Kinh, hơn nữa còn có Tiên Thiên Âm Dương Đạo Thể, Tiểu Vô Tướng Công, Thiên Sơn Chiết Ma Thủ, toàn bộ những ưu thế này liền tăng cường cho Vô Song hiểu biết rất lớn về tổng cương võ đạo.

Chẳng phải không có lý do mà Vô Song quyết định nhận đệ tử, hắn cảm thấy hắn hiện nay bắt đầu đủ thực lực, đủ hiẻu biết để nhận đệ tử, so với thời gian đầu khi mới gặp Hoàng Dung cùng Quách Tĩnh thì không biết cường đại hơn bao nhiêu lần.

Nếu đã muốn tham ngộ Đại Bi Phú thì Vô Song cũng không cần phải cứ ra ngoài tu luyện tránh ánh mắt người đời hơn nữa ở trong liên minh cũng không thiếu cao thủ, hắn cũng không ngại mang một số thứ ra bàn luận.

Ba gã thợ giày thì vẫn cứ hơn Gia Cát Lượng.

Đứng lên phủi phủi quần áo, bỗng nhiên sắc mặt Vô Song hơi nhíu lại, hắn phát hiện ra có gì đó không đúng.

Nếu là Vô Song khi vừa vào Ma Sơn thì căn bản không cảm nhận được bất cứ thứ gì nhưng mà Vô Song hiện tại thì khác.

Những đóa hắc quỳ hoa của hắn có một loại đặc điểm làm Vô Song vẫn cảm thấy hài lòng đó chính là mẫn cảm với ma khí.

Hắc quỳ hoa cấu tạo ra sao thì Vô Song không hiểu lắm nhưng mà nó chính xác được tạo nên từ ma khí hơn nữa chính Vân Đóa cũng đã thừa hận ma lực trên người của Vô Song so với nàng càng thêm tinh thuần, càng thêm cô đọng.Vân Đóa là một trong Thất Vương còn nói như vậy thì Vô Song đương nhiên sẽ tin tưởng, có lẽ ngoại trừ Quỷ Đế chưa xuất hiện ra sẽ không có bất cứ Quỷ Vương nào có ma khí tinh thuần như Vô Song.

Lại nói đến vì ma khí tinh thuần nên những đóa hắc quỳ hoa của Vô Song trở nên mẫn cảm với ma khí, khi nó gặp ma khí phạm vi gần đó sẽ bắt đầu nhè nhẹ rung chuyển, đây như là một dạng ‘phàm ăn ‘ vậy.

Ma khí trên người Vô Song cảm nhận được ma khí từ bên ngoài và muốn thôn phệ nó, chính cái cảm giác này sẽ cho Vô Song biết xung quanh hắn xuất hiện Thi hay Quỷ.

Sự ‘phàm ăn’ càng lớn, càng rõ ràng thì ma khí gần đó càng mạnh.

Lần này là lần đầu tiên sau 10 ngày thời gian ra ngoài tu luyện Vô Song cảm nhận được ma khí mạnh tới vậy, ma khí cỡ này chỉ sợ là nhân vật cấp Quỷ Vương thậm chí là người trong Thất Vương.

Nghĩ đến Thất Vương, Vô Song hứng thù dào dạt lập tức chuyển động.

Lần trước gặp Vân Đóa, hắn không tiện xẻ thịt nàng ra để mà nghiên cứu quỷ tộc, nếu đầu quỷ vương kia không phải Vân Đóa, cũng không có thuấn di thần thông thì nó chắc chắn sẽ tương đối thảm.

......

Vô Song cũng không biết, hắn đúng là phát hiện được quỷ vương nhưng không phải chỉ 1 con mà là 2 con thậm chí là 2 trong số Thất Quỷ Vương.

Hai trong số Thất Vương cùng xuất động, đây tuyệt đối là đại sự của quỷ tộc hơn nữa nếu là hai trong số Thất Vương hiện thân, đế vị cao thủ nhìn thấy cũng sẽ chọn tránh lui.

Nên nhớ mỗi người trong Thất Quỷ Vương đều có 4 đầu Ma Thi thủ hộ.

Hai trong số Thất Vương điều động chính là đại diện cho chiến lực của 8 ngũ tuyệt cao thủ cùng 2 ngũ tuyệt đỉnh phong, đội hình này cơ hồ đã vượt quá nửa sức chiến đấu của đám người trên Hiệp Khách Đảo.

Hai đầu quỷ vương này đương nhiên sẽ không hành động nếu bản thân chúng nó không tìm được con mồi thích hợp hoặc lý do để xuất thủ.

Lần này cả 2 cảm nhận được ‘con môi’ nên mới xuất động.

Còn mồi trong mắt nhị vương chính là Lý Thu Thủy.

......

Lý Thu Thủy vừa mới đến Ma Sơn, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu có điều thực lực nàng rất cường đại, đám Thi nhìn thấy nàng tuyệt đối sẽ chết rất thảm, căn bản không uy hiếp được Lý Thu Thủy cùng Nhất Đăng.

Lý Thu Thủy vì thế cũng yên tâm nghiên cứu Cửu Âm Chân Kinh nàng nào biết nàng từ mấy ngày trước đã là con mồi của Quỷ Vương?.

Lý Thu Thủy rất mạnh, nếu nàng bất chấp tính mạng liều chết đánh một trận vẫn có thể khiến bất cứ ai trong Thất Vương cảm thấy đau đầu vì vậy chúng mới gọi thêm 1 người đến đây.

Lý Thu Thủy vì muốn chuyên tâm nghiên cứu võ công đồng thời bắt cóc Nhất Đăng nên chọn vùng thâm sơn cùng cốc, nàng đã tiến rất sâu vào trong Ma Sơn.

Nàng lại ở lại nơi này gần 10 ngày, phạm vi di chuyển cũng chỉ ở quanh đây, không bị Quỷ Vương coi là con mồi mới là lạ.

.......

Nay 1 chương nhé, có gì mai mình bù

Quyển 2 - Chương 278: Sát Quỷ (2)

Đã là Thất Quỷ Vương thì bọn chúng cũng sẽ giống như Vân Đóa, khả năng ẩn mình cùng che dấu khí tức vượt xa nhân loại, ít nhất khả năng đồng hóa của Quỷ Vương vào trong môi trường ở Ma Sơn cũng là thứ nhân loại không so sánh được, không phát hiện ra được.

Trong hai Quỷ Vương hiện thân, hình dáng cũng phi thường kỳ dị.

Quỷ Vương thứ nhất toàn thân thuần một màu đen, khuôn mặt chỉ có duy nhất một cái miệng, không nhìn thấy mắt mũi, gần như vô diện nhân vậy, ngoài cái này ra dọc sống lưng có từng cái xương trắng xuyên qua, hai bên đều có thậm chí bắt đầu xoắn lại với nhau gần như tạo thành một cái mai rùa bằng xương vậy.

Tất nhiên đã là Quỷ Vương thì phải có sừng, chỉ là không ai quy định trên đầu mọc sừng mà thôi, sừng của nó mọc ra ở ngay phần cùi chỏ, hai hay đều có.

Không giống Vân Đóa sừng của nàng mang tính trang trí rất lớn thì sừng của Vô Diện Nhân này thoạt nhìn rất có lực công kích, tất nhiên đây là từ mặt thẩm mỹ mà xem, cũng không ai dám chắc sừng của Vân Đóa không có tác dụng gì, cũng không ai dám chắc sừng của Vô Diện Nhân không dùng cho thẩm mỹ.

Quỷ Vương thứ hai thì lại rất đặc biệt, đây là nữ nhân.

Nữ nhân này rất cao, chiều cao có khi phải đến 1m8, đây là độ cao rất ‘không tưởng’ với nữ tử thời đại này.

Nữ nhân này hai tay khoanh lại, toàn thân trên dưới đều bị một tấm hắc y che đi, đầu đội mũ giáp cũng che kín lấy khuôn mặt chỉ đệ lộ ra một cái sừng ngắn xuyên cả qua giáp trụ.

Nữ tử này đặc biệt ở chỗ... trừ cái sừng nhỏ ra thì không có bất cứ thứ gì khác con người, đến cả cảm giác hắc ám của quỷ tộc cũng trở nên cực kỳ mỏng, đến mức ma khí trên người nàng gần như không thể cảm nhận ra, đây mới là lý do chính cho việc tại sao có đến hai trong Thất Vương xuất hiện mà Vô Song chỉ cảm nhận được có một.

Nhị quỷ đang quan sát Lý Thu Thủy bên dưới, sau đó bắt đầu trao đổi bằng ánh mắt với nhau.

Nhị quỷ tất nhiên cũng phát hiện ra Nhất Đăng nhưng bọn chúng cũng nhìn ra Nhất Đăng tình trạng không ổn.

Nhất Đăng thương thế đã khỏi đến 7 phần tuy nhiên trên người cũng vẫn không có nội công, vẫn bị Bì Tô Thanh Phong phong ấn nội công toàn thân lại, thể trạng của Nhất Đăng cũng phi thường cường hãn, cho dù không có nội công có lẽ vẫn hơn xa đại tông sư cao thủ thông thường nhưng mà trước mặt Lý Thu Thủy thì căn bản vẫn phải đóng kiếp tù nhân, không thể tự mình chạy trốn.

Vô Diện Nhân lúc này bước lên một bước, nó không có mắt nhưng vẫn hướng đầu nhìn về hắc y nữ tử, nữ tử kia thì chậm rãi lùi lại một bước, nàng dùng hai tay nắm lấy hai mảnh áo choàng, bắt đầu dùng áo choàng che kín toàn bộ thân thể mình, nữ nhân này sau đó hoàn toàn biến mất, hoàn toàn trở nên vô hình.

Nếu dùng mắt tất nhiên vẫn thấy nữ tử này đứng đó nhưng nếu dùng cảm nhận mà xem thì nữ tử cứ như biến mất trong thiên địa vậy.

Không rõ đây có phải thần thông của nàng hay không nhưng mà tại Ma Sơn này chỉ cần nữ tử muốn ẩn mình, toàn bộ Ma Sơn đúng là không có người nào có thể từ cảm nhận mà phát hiện ra nàng, ngay cả Vô Song cũng không thể.

.....

Vô Diện Nhân thấy hành động của nữ tử cũng hiểu ý, cái miệng của hắn cười gằn, cả người lao thẳng xuống vách núi đồng thời theo Vô Diện Nhân hành động, bên cạnh hắn lập tức có mấy cái bóng thoát ra.

Những cái bóng này tất nhiên là Ma Thi, toàn bộ Ma Thi đang tản ra mục tiêu tạo thành một trận hình vây bắt Lý Thu Thủy, ít nhất đảm bảo nàng không dễ dàng chạy thoát, điều thú vị là ở phần hông hắc y nhân đều có hai con dấu, hai con dấu màu tím với hình khuôn mặt của vô diện nhân.

Đây có lẽ là một dạng thần thông của Vô Diện Nhân chỉ là tác dụng ra sao không ai biết.

Vô Diện Nhân động đương nhiên Lý Thu Thủy cũng có cảm giác.

Nàng không tài nào phán đoán ra được có phải có người đang hướng về mình không nhưng cao thủ cỡ Lý Thu Thủy sẽ không bao giờ hoài nghi ‘cảm giác’.

Đã đến trình độ bọn họ, cảm giác sẽ không tự nhiên sinh ra.

Lý Thu Thủy đứng lên, ngưng tụ nội lực tại đan điền, toàn thân xuất hiện khí trắng mơ mơ hồ hồ.

Nhất Đăng ngồi cạnh đó cũng nhận ra Lý Thu Thủy có hành động, vẻ mặt liền trở nên nghi hoặc nhưng mà rất nhanh Nhất Đăng hô lên.

“Lý thí chủ, là Quỷ Vương”.

Thất Quỷ Vương mới xuất hiện trong thời gian này vì vậy Nhất Đăng căn bản không biết dạng hình thái này tồn tại có điều ông vẫn phán đoán được đó là Quỷ Vương.

Tất nhiên Nhất Đăng cũng không quá lo ngại Quỷ Vương cho lắm, Quỷ Vương sao có thể làm đối thủ của Lý Thu Thủy?, dù sao Lý Thu Thủy hiện tại thực lực phải nói là ngày đi ngàn dặm, nàng đường đường cửu tinh cường giả, sao có thể thua?.

Về phần tại sao Nhất Đăng có thể phát hiện ra Quỷ Vương, đây không liên quan gì đến thực lực mà là Nhất Đăng vốn tu phật đạo, phật cùng ma cực kỳ đối nghịch với nhau, Nhất Đăng cảm nhận được tà vật sớm hơn nhiều so với Lý Thu Thủy cũng là chuyện thường.

Lý Thu Thủy chưa từng nghe đến hai chữ Quỷ Vương, nàng hơi hơi nhíu mày nhưng mà nhìn mặt của Nhất Đăng thì Lý Thu Thủy cũng biết thứ sắp tới có lẽ cũng không dễ đối phó, từng đầu ngón tay của Lý Thu Thủy nhẹ chuyển động, nàng thậm chí bước nhẹ về phía Nhất Đăng, vì Nhất Đăng mà thủ hộ.



Lý Thu Thủy tài cao gan lớn, nàng chưa gặp phải sinh vật nào quá mạnh mẽ tại Ma Sơn vì vậy ánh mắt nàng vẫn rất cao.

Nàng tự tin nơi này sẽ không có gì gây nguy hiểm được cho mình vì vậy nàng chỉ có lo lắng cho Nhất Đăng, nếu Nhất Đăng mà chết thì nàng lỗ vốn lớn.

Cũng không bao lâu lắm, Lý Thu Thủy cũng nhìn thấy sinh vật gọi là Quỷ Vương.

Đừng nói Lý Thu Thủy, cho dù Nhất Đăng khi nhìn thấy sinh vật này cũng giật mình.

“Thứ gì đây?”.

Lý Thu Thủy quay đầu nhìn Nhất Đăng, về Nhất Đăng thì ông ta cũng không biết gì cả, dù sao Thất Quỷ Vương đã có thay đổi bên ngoài lớn hơn nhiều Quỷ Vương bình thường.

Vô Diện Nhân cũng như Vân Đóa, nó có thể hiểu được ngôn ngữ loài người nhưng nó nói thì loài người sẽ không hiểu hơn nữ thân là Thất Quỷ Vương, nó càng thêm khinh thường con người, nó càng thêm cao ngạo.Vô Diện Nhân căn bản không cần nói gì, lao thẳng đến Lý Thu Thủy, tốc độ của nó không kém gì thất tinh cao thủ của nhân tộc.

Lý Thu Thủy thấy Quỷ Vương tiến đến, đè xuống sự chán ghét trong nội tâm, nàng cũng xuất thủ.

Lý Thu Thủy một đời này đi khắp trời nam đất bắc, võ học mà nàng tu luyện có rất nhiều rất nhiều chứ tuyệt chẳng như nguyên tác.

Thế giới này dù sao vẫn khác với nguyên tác, ít nhất Lý Thu Thủy cũng tự mình thu thập rất nhiều võ học.

Thấy Quỷ Vương lao tới, Lý Thu Thủy ngọc thủ đưa ra, từ trong bàn tay nàng một luồng kinh người chưởng lực đánh tới.

“Bạch Hồng Chưởng Lực”.

Bạch Hồng Chưởng Lực là chưởng pháp phi thường đặc biệt, nó không thể cương mãnh tuyệt luân như Thiên Sơn Lục Dương Chưởng của Đồng Mỗ nhưng nó mạnh ở biến hóa.

Bạch Hồng Chưởng Lực khi phát chương nó không xuất toàn bộ nội lực ra ngoài mà luôn giữ một phần nội lực trong lòng bàn tay, dựa vào một phần nội lực còn thừa lại này mà Lý Thu Thủy có thể không chế chưởng lực thay đổi phương vị tấn công, cực kỳ khó phòng.

Tất nhiên đầu Quỷ Vương kia cũng là không phòng được, Bạch Hồng Chưởng Lực thản nhiên oanh kích lên cơ thể nó bất quá rất nhanh Lý Thu Thủy liền hiểu cái gì là Quỷ Vương.

Thân thể của Quỷ Vương quá mạnh, dính một chiêu Bạch Hồng Chưởng Lực vậy mà vẫn dũng mãnh tiến tới.

Vô Diện Nhân cũng giống như Vân Đóa, có 4 hạng thần thông.

Sau khi dính một chiêu Bạch Hồng Chưởng Lực, nó liền sử dụng thần thông thứ nhất.

Thần Thông thứ nhất theo ngôn ngữ Quỷ Tộc gọi là Di Hình.

LÝ Thu Thủy chỉ thấy một lớp hắc khí xuất hiện trên người Vô Diện Nhân sau đó tốc độ của nó liền bạo tăng hay nói đúng hơn là nó như xuyên qua cả không gian, lướt đến trước mặt Lý Thu Thủy.

Song quyền nắm lại, hai quyền đấm ra.

Lý Thu Thủy đương nhiên không sợ cận chiến, nàng lập tức vận Bắc Minh Chân Khí hộ thể, chân đạp Lăng Ba Vi Bộ, cơ thể như một làn gió lướt về phía sau đối phương, mạnh mẽ oanh kích vào sống lưng Quỷ Vương.

Một chưởng đánh vào lưng Vô Diện Nhân, Lý Thu Thủy có thể cảm nhận được Vô Diện Nhân đau đớn nhưng mà hoàn toàn không thể trọng thương nó thậm chí sau khi đánh vào lưng Vô Diện Nhân chính Lý Thu Thủy còn cảm thấy tay của mình đau đớn vô cùng, lực phản chấn làm cho cổ tay nàng tê đi.

Phần lưng của Vô Diện Nhân cứng gấp 5 lần bất cứ bộ vị nào của cơ thể nó, lúc này Vô DIện nhân cũng không xoay đầu đi, hai chiếc sừng cắm ở hai cái khuỷu tay đâm thẳng về phía sau.

Lý Thu Thủy thấy thế lại vận dụng Lăng Ba Vi Bộ mà nhẹ nhàng né tránh, thân thể Vô Diện Nhân tuy cường hãn nhưng tốc độ thua Lý Thu Thủy rất xa.

Lý Thu Thủy lại lướt đi, lần này nàng lướt thẳng đến trức ngực đối phương, tay hóa thành chỉ pháp.

“Thiếu Lâm – Niêm Hoa Chỉ”.
Niêm Hoa Chỉ ngưng kết thành băng khí, bắn thẳng vào ngực Vô Diện Nhân.

Một chưởng này quả nhiên có tác dụng, Vô Diện Nhân mở miệng kêu lên đầy đau đớn.

Thấy thế Lý Thu Thủy liền khẽ mỉm cười, nàng hoàn toàn tự tin mài chết sinh vật này, dù sao tốc độ của nó quá chậm.

Lý Thu Thủy lại biến thân chỉ là nàng bỗng phát hiện... mình không có cách nào lùi lại được, lưng của nàng vậy mà chạm vào một bức tường?.

Đây là thần thông thứ hai của Vô Diện Nhân – Tỏa Định.

Lý Thu Thủy lúc này mới phát hiện ra, cả nàng cùng Vô Diện Nhân bị bao vây bởi một luồng ma khí rất mỏng.

Nàng kinh hãi mà vận Bắc Minh Chân Khí, dùng toàn bộ nội lực muốn phá nát bình chướng này có điều nội lực nàng trực tiếp xuyên qua bình chướng, căn bản không thể ảnh hưởng đến nó.

Vô Diện Nhân hàm răng mở lớn, nó rõ ràng đang cười.

Bàn tay đưa ra, một quyền oanh kích vào bụng Lý Thu Thủy.

Lý Thu Thủy cắn răng, cũng đành đối chưởng với Vô Diện Nhân, dù sao hai người hiện nay gần như không có khoảng cách.

Quyền đối chưởng, Lý Thu Thủy bị đánh bay ra ngoài, thân thể của Vô Diện Nhân thực sự quá khủng bố tuy nhiên điều lạ là ‘nhà tù’ bằng hắc khí kia cũng đã biến mất.

Lý Thu Thủy chưa hiểu lắm việc gì xảy ra, Vô Diện Nhân lại áp sát nàng, song quyền nắm lại, lập tức tung chiêu.

Lý Thu Thủy chân đẹp nhẹ bước, hai tay đưa ra tạo thành vô hình bình chướng của riêng mình.

Nếu mà Vô Song đứng đây tất nhiên nhận ra võ công mà Lý Thu Thủy dùng, đây là Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung Thế Gia.

Mượn Đấu Chuyển Tinh Di, Lý Thu Thủy tạo thành một bức tường không thể công phá, quyền đầu Hắc Diện Nhân có mạnh đến đâu cũng bị Lý Thu Thủy gạt ra ngoài, thậm chí nếu không phải Vô Diện Nhân ý thức chiến đấu cũng cực kỳ cường hãn, Lý Thu Thủy có thể dễ dàng dùng Đấu Chuyển Tinh Di khiến tay trái đối phương tự đánh tay phải đối phương.

Lý Thu Thủy càng đánh càng chiếm thượng phong, tới lui tự nhiên.

Tay Đấu Chuyển, chân đạp Lăng Ba, nàng chính là tiên thiên bất bại, cho dù Vô Diện Nhân thỉnh thoảng tạo ra tấm màn hắc khí bao vây lấy nàng thì nàng cũng không sợ, Vô Diện Nhân không có cách nào thực sự làm thương tổn đến Lý Thu Thủy.

Một người một quỷ giao đấu hơn 50 chiêu, rốt cuộc Lý Thu Thủy cũng hiểu rõ chiêu số của đối phương, nàng khẽ mỉm cười, biến thủ làm công, mượn Đấu Chuyển Tinh Di gạt bỏ hai cánh tay đối phương, hai bàn tay tụ lực mà đánh ra.

“Bắc Băng Thần Chưởng”.

Đây lại là tuyệt học khác, tuyệt học của Đại Tuyết Sơn.

Hai chưởng đánh vào người Vô Diện Nhân, đột nhiên Lý Thu Thủy bắt đầu kinh hãi.

Hai bàn tay nàng đánh vào lồng ngực đối phương nhưng đối phương chỉ là cười gằn, nó bước lên một bước đấm thẳng vào bụng Lý Thu Thủy, một quyền trực tiếp lại đánh Lý Thu Thủy bay ra xa.

Lý Thu Thủy lần này thực sự cảm thấy không ổn, cơ thể nàng... cực độ không ổn.

Không rõ vì lý do gì, nàng không điều động được nội lực.

Nàng không phải dính độc mà là... rõ ràng có vài huyệt đạo trong người nàng bị đối phương khóa lại, thậm chí kinh mạch như bị nghẽn tắc, không thể vận động nội công.

Đây là cái gì?.

Trong kinh mạch của nàng có rất nhiều chỗ bị ngưng kết lại, đừng nói vận công cho dù là cử động bình thường chỉ sợ... cũng gặp ngăn cản rất lớn.

Thần thông thứ ba của Vô Diện Nhân, gọi là Ngưng Kết.

Vô Diện Nhân đương nhiên sẽ không giải thích cho Lý Thu Thủy, mà cho dù giải thích thì nàng chắc chắn không hiểu, nó lập tức tiến đến, từng quyền từng quyền lại đánh ra.

Lần này Lý Thu Thủy khổ sở vô cùng, không còn có khả năng bình ổn đón đỡ đối phương, nàng hoàn toàn bị vây vào hạ phong, hơn nữa tình trạng chỉ biết càng ngày càng xấu.

Nàng lúc này cũng nhìn ra rồi, chỉ cần thân thể đối phương chạm vào người nàng, nàng nhất định sẽ bị nó dùng ‘phương pháp kỳ lạ’ khóa kinh mạch cùng huyệt mạch.

Quả nhiên chưa đến 20 chiêu sau, Lý Thu Thủy phun ra một búng máu, lại lảo đảo lùi lại, một thân thực lực của nàng vậy mà không cách nào đánh ra.

Vô Diện Nhân lại cười lớn, hai cái sừng ở khuỷu tay vậy mà co lại, sau đó bằng mắt thường có thể thấy được hai tay của nó có gì đó biến động, tiếp theo từ trong lòng bàn tay hai chiếc sừng đâm xuyên qua.

Nắm lấy hai chiếc sừng nhọn hoắt, Vô Diện Nhân sau khi hoàn thành khóa chặt con mồi, giờ là lúc nó nhấm nháp mỹ vị.

Quyển 2 - Chương 279: Sát Quỷ (3)

Thần thông là đặc điểm của quỷ tộc mà quỷ tộc không phải là nhân tộc, tất nhiên sẽ không thể dùng kiến thức nhân tộc để mà giải thích cho quỷ tộc.

Lúc này Lý Thu Thủy thực sự không phải là đối thủ của Quỷ Vương, bản thân Vô Diện Nhân là một trong những Quỷ Vương thích cận chiến nhất, một khi nó đã thành công giăng bãy kẻ thù nhất định sẽ không cho con mồi chạy thoát.

Lúc này nó đấu với Lý Thu Thủy mới chỉ phát động 3 loại thần thông hơn nữa cũng chưa chắc tác dụng của 3 loại thần thông kia đã thể hiện hết ra vậy mà nó có thể bắt được Lý Thu Thủy trên tay đủ để nói thần thông của Quỷ Tộc vừa quái dị vừa mạnh mẽ.

Lý Thu Thủy lại cố gắng chống đỡ đối phương thêm vài chiêu có điều nàng rốt cuộc cảm thấy quá sức, hai cặp sừng trên tay Vô Diện Nhân hiện ra, nó đâm thẳng về phía nàng khiến Lý Thu Thủy chỉ có thể né tránh, căn bản không thể chính diện đón đỡ mà nàng càng né tránh thì càng biết không ổn.

Vô Diện Nhân không biết làm gì cơ thể nàng nhưng Lý Thu Thủy cũng biết vận dụng thân thể càng ngày càng khó khăn, nàng khi dùng Lăng Ba Vi Bộ có rất nhiều lúc cảm nhận được bắp chân đau đớn, đến cả vận dụng Lăng Ba Vi Bộ cũng bắt đầu càng ngày càng gặp trắc trở.

LÝ Thu Thủy tốt cuộc lựa chọn bỏ chạy.

Nàng cổ tay khẽ xoay một cái, dùng hết sức lực bắn ra một viên sáp tròn về phía Nhất Đăng sau đó chân lui về phía sau, toàn lực mà bỏ chạy.

Hành động này mới đúng với Lý Thu Thủy, đánh không lại tất nhiên là chạy, bản lĩnh chạy trốn của nàng cũng là tốt vô cùng.

SO với trước đây, nàng để lại thuốc giải Bì Tô Thanh Phong cho Nam Đế đã tính là một bước thay đổi lớn bởi nếu nàng không để lại thuốc giải, bằng thực lực Nam Đế hiện tại căn bản không thể chạy thoát đối phương được, nếu nàng chạy đi thì Nam Đế nhất định sẽ bị Vô Diện Nhân giết chết.

Lý Thu Thủy tay bắn ra viên sáp, thân thể liền xoay đi, dùng toàn lực bỏ chạy nhưng mà nàng có chút quá coi thường Vô Diện Nhân rồi.

Vô Diện Nhân lòng bàn tay trái mở ra, trức tiếp bắn ra một chiếc sừng, chiếc sừng kia vậy mà còn có thể dùng như ám khí, nó cường lực bắn nát viên sáp mà Lý Thu Thủy phóng ra sau đó găm xuyên vào một vách đá gần đó.

Tiếp theo Vô Diện Nhân mở tay phải, cũng lại bắn chiếc sừng này về phía Lý Thu Thủy đang bỏ chạy.

Lý Thu Thủy nghe thấy tiếng xé gió liền run lên, cả người như hoàng yến bay ngược về phía sau tránh lấy sát chiêu của đối phương tuy nhiên ngay giây phút mà nàng vừa nhảy lên thì Vô Diện Nhân đã lại dùng thần thông lướt đến.

Nó bay thẳng lên trên Lý Thu Thủy, một cước đạp xuống, cả người Lý Thu Thủy bắn ngược xuống dưới, sau đó tấm màn đen kia lại hiện ra, Lý Thu Thủy đang bay tự do xuống dưới liền bị chặn lại, nàng lập tức mở to mắt sau đó nàng liền nhìn thấy Vô Diện Nhân song thủ nắm lại thành quyền, hai quyền nện xuống.

Lý Thu Thủy kinh hãi thất sắc, đưa hai cánh tay ra đón đỡ sau đó nàng chỉ cảm nhận một luồng kinh người lực lượng đè xuống, hai cánh tay nàng như nát vụn, không khỏi hét thảm một tiếng.

Vô Diện Nhân tung ra hai quyền, tấm màn hắc ám cũng tan đi, cả người hắn lộn về phía sau, vui vẻ nhìn Lý Thu Thủy nằm trên mặt đất.

Lý Thu Thủy lần này thực sự bị thương nặng, nàng vốn không phỉa người giỏi chịu đựng sát thương gì lại càng không phải cường giả luyện thể, dính liên tục vài trọng quyền của đối phương nàng tất nhiên đã không chịu được.

Vô Diện Nhân lần này cũng không động, nó thản nhiên nhìn Lý Thu Thủy nằm đó như đang chờ đợi nàng làm ra dãy dụa cuối cùng vậy.

Đối mặt với Vô Diện Nhân gần như không thể chạy trốn, nó có thể rất nhanh áp sát đối phương sau đó lại thả ra tấm màn đen huyền bí kia, gần như không thể bứt ra được khỏi Vô Diện Nhân mà chạy.

Tấm màn đen kia không thể phá hủy bằng sức thường, ít nhất Lý Thu Thủy làm không được, cũng may nó chỉ có thể tồn tại trong vài giây đồng hồ ngắn ngủi nhưng kể cả như thế Lăng Ba Vi Bộ tuyệt đối gặp phải khắc tinh.



Lăng Ba Vi Bộ bị khắc chế, nội lực bị khóa chặt, thân thể còn không cử động được như ý muốn, sức mạnh thân thể thua xa đối phương, còn có thể đánh sao?.

Cũng may cho Lý Thu Thủy, nàng không phải con mồi duy nhất của Vô Diện Nhân.

Vô Diện Nhân lúc này quay lại nhìn Nhất Đăng, miệng của nó xuất hiện một nụ cười gằn.
Không cần nói cũng biết, nó đang coi thường Nhất Đăng.

Nhất Đăng hiện tại cũng không ngồi ở vị trí cũ mà đang chạy đến đây, ông ta đương nhiên muốn cứu Lý Thu Thủy nhưng khi nhìn thấy Vô Diện Nhân quay lại nhìn mình, Nhất Đăng liền cười khổ.

Nhất Đăng đã đến tuổi này cũng sớm không sợ tử vong, lo lắng duy nhất của Nhất Đăng hiện tại cũng chỉ có Đoàn Dự.

Nhất Đăng lúc này chưa muốn chết nhưng cũng không sợ chết có điều chết như thế này quá mức không còn gì để nói.

Nếu là Nhất Đăng đỉnh phong, ông biết mình cũng không mạnh hơn Lý Thu Thủy hiện nay nhưng cũng chắc chắn có lực đánh với Vô Diện Nhân một trận.

Lúc trước Lý Thu Thủy hoàn toàn an ổn ép Vô Diện Nhân thì Nhất Đăng đương nhiên cũng làm được chỉ là ông đến giờ vẫn không hiểu tại sao Lý Thu Thủy lại thua thảm như vậy, thua nhanh như vậy mà thôi, bản ý của Nhât Đăng hiện tại, nếu thực lực khôi phục thì chỉ cần cẩn thận một chút tất nhiên không lo lắng Vô Diện Nhân.

Dĩ nhiên Nhất Đăng hiện tại cũng tự mình biết mình, không có nội lực ông có thể làm gì?, có thể làm đối thủ của Vô Diện Nhân sao?.

Nhất Đăng công phu quyền cước cũng không hề tệ, sở học của ông không chỉ có Nhất Dương Chỉ đồng thời quanh năm suốt tháng luyện Tiên Thiên Công, Nhất Đăng thậm chí không cần nội lực vẫn có thể đánh hòa đám người Đàm Công – Đàm Bà thậm chí là đánh thắng bất cứ ai trong hai người tuy nhiên Đàm Công – Đàm Bà so sao được cùng Vô Diện Nhân?.

Nhất Đăng cũng không thể dùng truyền công nhập mật để lên tiếng dù sao ông cũng không còn nội lực, cũng chỉ đành mở miệng nói trực tiếp với Lý Thu Thủy.

“Lý thí chủ, người rời khỏi đây trước đi, lão nạp ở lại ngăn cản ma vật này, ở ngoài kia lão nạp có một đứa cháu gọi là Đoàn Dự, nếu Lý thí chủ có tin tức gì hay gặp qua xin chiếu cố nó một hai”

Lý Thu Thủy thực sự có cảm giác dùng đá đập vào chân mình, lúc này nàng cũng biết Nhất Đăng không phải là đối thủ Vô Diện Nhân này, đồng thời trong lòng Lý Thu Thủy xuất hiện những cảm giác không đúng.

Là chính nàng làm đối phương không còn nội lực, lại chính nàng phải nhờ đối phương dùng tính mạng trợ giúp, đây là lần đầu Lý Thu Thủy gặp tình cảnh này.

Nàng dùng một tia kính ý hướng về Nhất Đăng sau đó lập tức vận toàn lực muốn bỏ chạy.

Lý Thu Thủy vừa của động nào ngờ một cái bóng đã ập đến, lại một quyền nện vào bụng nàng, sau đó nó nâng cả người Lý Thu Thủy lên mà ném xuống đất.
Với kỹ năng thiên phú Di Hình của Vô Diện Nhân, Lý Thu Thủy sao có thể chạy?.

Vô Diện Nhân hướng về Lý Thu Thủy cùng Nhất Đăng mà cười gằn, ở lòng bàn tay của nó bắt đầu xuất hiện một vật, dĩ nhiên là một cái sừng khác đang muôn chui ra.

Vô Diện Nhân lấy một chân đạp lên ngực Lý Thu Thủy, tay phải bắn thẳng chiếc sừng mới mọc vào người nàng.

Lý Thu Thủy hét thảm một tiếng, chiếc sừng đâm xuyên qua bụng nàng, găm thẳng xuống đất, cũng may cho Lý Thu Thủy rõ ràng Vô Diện Nhân muốn chơi ‘mèo vờn chuột’, nó lúc này còn chưa muốn giết nàng.

Sau khi khóa định Lý Thu Thủy trên mặt đất, Vô Diện Nhân lướt về phía Nhất Đăng.

Nhất Đăng rất muốn cúu Lý Thu Thủy nhưng nội lực không có, ông ta làm được gì?.

Thấy Vô Diện Nhân lao tới, Nhất Đăng cũng chỉ cắn răng mà ngăn cản đối phương, dù sao bản thân Nhất Đăng không có thiên hướng ngoại công.

Trong Võ Lâm cũng có phân chia đặc điểm, ví dụ đạo gia trọng nhất nội công thì Phật gia trọng nhất ngoại công, cao thủ Phật Môn ai ai cũng là cường giả có thân thể không khác gì thép nguội tuy nhiên người THiên Long Tự thì không phải.

Thiên Long Tự so ra vẫn khác biệt rất nhiều với Mật Tông cùng Thiếu Lâm, so về độ dày của võ học thì rõ ràng Thiên Long Tự còn kém hơn nhiều, toàn bộ Thiên Long Tự cũng chỉ có một bộ Nhất Dương Chỉ có thể coi là võ học hàng đầu võ lâm cùng Lục Mạch Thần Kiếm được coi là tuyệt học nhân gian.

Nhất Đăng đối quyền cùng Vô Diện Nhân đương nhiên thua thiệt rất lớn nhưng mà ông ta vẫn khá hơn Lý Thu Thủy lúc nãy, mỗi quyền của Vô Diện Nhân đánh tới làm cánh tay Nhất Đăng tái cả đi nhưng chưa đến mức không thể ngăn cản.

Vô Diện Nhân càng đánh càng mạnh, càng đánh càng hứng thú càng tăng, nó đối với Nhất Đăng thậm chí còn không sử dụng thần thông, cứ từng quyền mà đánh, quyền kình như bão tố, quyền ảnh liên miên bất tuyệt, lực quyền tựa như vạn cân.

Sau 30 chiêu, Nhất Đăng đã cảm thấy không thể đỡ nổi.

Sau 50 chiêu, ngực Nhất Đăng gãy nát.

Sau 70 chiêu, Nhất Đăng trực tiếp bị Vô Diện Nhân đạp xuống, đè lên đất mà đánh, một cái dẫm chân này Nhất Đăng không thể cục cựa nổi.

Vô Diện Nhân tiếp tục cười gằn, hai cánh tay của nó bắt đầu xuất hiện hai chiếc sừng nhọn, nó bắt đầu cảm thấy chơi chán, chuẩn bị hướng về Nhất Đăng cùng Lý Thu Thủy ra tay.

Trận đấu này bất kể thế nào cũng có thể nhìn thấy một trong Thất Quỷ Vương là tồn tại cường đại thế nào, thậm chí Vô Diện Nhân còn chưa đánh hết sức, tất nhiên cũng vì Vô Diện Nhân chưa gặp đỉnh cấp cao thủ của nhân loại.

Vô Diện Nhân ngay lúc muốn xuống tay bỗng dừng lại, nó hướng mắt lên phía trên núi, cho dù nó không có mặt mũi gì thì vẫn cảm thấy được nó đang nghi hoặc.

Tiếp theo Vô Diện Nhân mở miệng, trong miệng toàn là quỷ ngữ.

Ở phía bên kia cũng không có ai đáp lại nhưng nhìn Vô Diện Nhân thì nó có vẻ như có thể tiếp nhận thông tin.

Vô Diện Nhân ánh mắt lập tức hướng ra ngoài sau đó nhấc Nam Đế lên ném về phía Lý Thu Thủy.

Khi Nam Đế vừa chạm xuống đất nó liền lướt tới, lại dùng một cây sừng đâm xuyên bụng Nam Đế sau đó khuôn mặt hướng về phương xa.

Nó nhận được thông tin, một thông tin làm nó cảm nhận được nguy hiểm.

Quyển 2 - Chương 280: Sát Quỷ (4)

Vô Diện Nhân buông tay mới có thể cứu được Nhất Đăng cùng Lý Thu Thủy một mạng, đương nhiên Vô Diện Nhân không có tốt bụng đến mức tha mạng cho hai người.

Quỷ tộc có trí thông minh rất cao, tuyệt đối không thể coi thường, chỉ cần nhìn vào việc Vô Diện Nhân có thể lập tức bắn nát viên giải dược Lý Thu Thủy phóng ra, ngăn cản Nhất Đăng tiếp nhận giải dược đã có thể thấy trí tuệ của nó tuyệt không thấp.

Nhìn vào Vân Đóa, có thể thấy một số việc liên quan đến nhận thức của nàng phi thường thấp nhưng nếu đã liên quan đến chiến đấu thì rất khác, Thất Quỷ Vương toàn bộ đều là chiến đấu cuồng, không chỉ thiên phú chiến đấu mà khả năng phán đoán, cảm giác cùng kỹ xảo chiến đấu đều nắm giữ ở trạng thái rất cao.

Vô Diện Nhân không muốn giết Nhất Đăng cùng Lý Thu Thủy chính là vì giữ hai người làm con tin.

Vô Diện Nhân bước ra vài bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thiên không, lúc này thiên không bắt đầu xuất hiện một bình chướng màu lục bích, bình chướng này triệt để ngăn cản khu vực VÔ Diện Nhân đang đứng với thế giới bên ngoài.

Nó bắt đầu phát động thần thông thứ 4 của mình, thần thông kỳ danh ‘Vô Giới’.

Vô Giới là dạng thần thông cường đại nhất trong số Thất Vương bởi đây là thần thông duy nhất đạt đến trình độ đủ sức làm đế vị cao thủ bất lực.

Vô Giới là bản mệnh thần thông của Vô Diện Nhân, hiểu theo cách đơn giản nhất đây là kết giới của Vô Diện Nhân.

Nó tạo ra một kết giới bán kính 30m hơn nữa đây còn là một kết giới hình tròn nguyên vẹn tức là ngay cả lòng đất cũng sẽ có một kết giới tương tự, hoàn toàn không có khả năng ‘đào đất’ mà xâm nhập kết giới.

Kết giới mạnh yếu không nằm ở Vô Diện Nhân mạnh yếu, kết giới mạnh yếu nằm ở ‘Trận Kỳ’ mạnh hay yếu.

Vô Diện Nhân tạo ra một vật gọi là Vô Diện Phù, hắn có thể tổng cộng tạo ra 16 tấm Vô Diện Phù.

Vô Giới được tạo nên từ 8 tấm trận kỳ ở 8 hướng, mỗi trận kỳ sẽ là một cao thủ Thi – Quỷ, đương nhiên cũng có thể là con người.

Mỗi cao thủ có thể gắn 2 tấm Vô Diện Phù lên trên người, khi bọn họ đứng theo phương vị nằm trong phạm vi bán kính 30, các tấm Vô Diện Phù tự động kết nối sức mạnh của bọn họ với nhau.

Trong trường hợp này, khi tập trung lực lượng của 8 Ma Thi lại, Vô Diện Nhân đủ sức ngăn cản đế vị cao thủ tiến tới.

Vô Giới là dạng thần thông không có lực công kích nhưng tuyệt đối là thần thông phòng ngực cực mạnh, hơn nữa Vô Giới vừa có thể ngăn cản người bên ngoài tiến vào cũng có thể ngăn cản người bên trong đi ra, trong trường hợp cần thiết, Vô Diện Nhân hoàn toàn có thể dùng Vô Giới ‘phong ấn’ một đế vị cao thủ của nhân tộc tiến ra ngoài, đây mới là điểm đáng sợ nhất của Vô Giới, của Vô Diện Nhân.

Vô Diện Nhân vì đề phòng Lý Thu Thủy cùng Nhất Đăng chạy trốn đã sớm sắp đặt Vô Giới nhưng mà nó hiện tại căn bản không ngờ được vốn Lý Thu Thủy cùng Nhất Đăng đã không chạy được nhưng bên ngoài lại có kẻ đột kích.

......

Trên mặt đất, cả Nhất Đăng cùng Lý Thu Thủy đều trọng thương hơn nữa phải nói thủ pháp đả thương của Vô Diện Nhân vẫn cực kỳ cao minh, nơi cây sừng đâm tới lại ở rất gần lá phổi, chỉ cần Nhất Đăng cùng Lý Thu Thủy lên tiếng sẽ lập tức trở nên vô cùng đau đớn.

Hai người cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, không hiểu tại sao Vô Diện Nhân lại tha cho mình có điều rất nhanh hai người cũng phát hiện được lý do này.

Trên trời, đứng ngoài rìa lớp bảo vệ màu bích lục có một thân ảnh hiện ra.

Nhìn thấy thân ảnh này, ánh mắt Nhất Đăng co rụt lại, tâm chìm xuống đáy cốc.

Nhất Đăng dĩ nhiên nhìn thấy ma vật hơn nữa là ma vật siêu cấp cường đại, cường đại đến mức cho Nhất Đăng ngộp thở.

Nếu Nhất Đăng lúc trước tin tưởng hắn ở trạng thái đỉnh phong có thể đánh một trận cùng Vô Diện Nhân thì Nhất Đăng hiện tại cũng tin tưởng... kể cả hắn ở trạng thái đỉnh phong cũng khó mà giao thủ được với ma vật kia vài chiêu.

Về phần Lý Thu Thủy, trong mắt có kinh sợ nhưng cũng có nghi hoặc, nàng cảm thấy ma vật phi thường quen mắt.

Như nghĩ đến đeều gì đó, ánh mắt Lý Thu Thủy biến thành kích động, nàng nhớ tới ngày đó trên Dã Tam Pha, Vô Song từng ‘ma hóa’ lần đầu tiên, từng đánh cho nàng không kịp đề phòng.Vô Song lúc này cường đại hơn nhiều Vô Song khi đó nhưng nhìn mặt ngoài cũng không khác gì nhau, đều là toàn thân hắc hóa không rõ dung mạo, có chăng khác biệt chỉ là thân thể của Vô Song.

Vô Song lúc này ở vào trạng thái Tam Long.

Trong trạng thái này vốn là ba đầu hắc long cắm ở sau lưng chính hắn bất quá Vô Song cảm thấy về mặt thẩm mỹ vẫn chưa đủ ‘soái’, hắn quyết định thử thay đổi hình dạng một chút, tất nhiên đáp án làm hắn tương đối hài lòng.

Đầu tiên hai đầu hắc long bám vào hai tay, trực tiếp khiến hai cánh tay Vô Song mọc ra một tầng hắc long giáp kéo dài hết từ ngón tay đến tận bả vai ngoài ra ở trên bả vai cũng xuất hiện hai cái đầu rồng sinh động.

Ở phần hông của Vô Song cũng quấn lấy một đầu hắc long khiến cho nửa thân trên của Vô Song cũng bắt đầu được che phủ bằng hắc long giáp, ở giữa ngực cũng có một đầu hắc long hiện ra.

Nhìn Vô Song hiện tại tương đối khủng bố, khí diễm cực mạnh.

Vô Diện Nhân cũng nhìn thấy Vô Song, trong lòng nó tất nhiên cảm thấy không thể hiểu nổi.

Cũng như Vân Đóa, nó nhìn ra được Vô Song phi thường cường đại, là cấp bậc... Quỷ Đế hoặc ít nhất cũng đã rất gần với Quỷ Đế.

Vô Diện Nhân chưa từng nhìn thấy Vô Song nơi quỷ tộc vì vậy trong lòng xuất hiện sự e dè, nó không biết Vô Song là ai nhưng theo bản năng cũng nghĩ đến là cường giả quỷ tộc, là một đời đương nhiệm Quỷ Đế vì vậy Vô Diện Nhân mở miệng hỏi.

Vô Song ở trên cao, hắn thấy Vô Diện Nhân mở miệng phát ra âm thanh gì đó, tất nhiên hắn không hiểu.

Hắn chỉ hiểu Lý Thu Thủy đang bị thương, thương thế còn rất nặng, trong mắt Vô Song liền xuất hiện sát khí.

Vô Song tại sao nhất định phải để Đồng Mỗ đến với Vô Nhai Tử?, bởi hắn muốn Lý Thu Thủy sau này có thể không quan tâm tới nam nhân kia, nói Vô Song không có cảm tình gì với Lý Thu Thủy thì chính hắn cũng không tin.

Vô Song không hiểu lắm tại sao Lý Thu Thủy đang ở đây còn về phần nhà sư bên cạnh nàng là ai thì hắn cũng không nhận ra vì vậy hắn trực tiếp không quan tâm.

Hắn nhìn thấy Vô Diện Nhân ở bên dưới, trực tiếp cười gằn, sau đó nắm tay lại thành quyền, một quyền nện xuống kết giới.
Một quyền làm kết giới lập tức rung lên bất quá làm Vô Song không tin được là kết giới này dĩ nhiên chưa bị đập nát.

Về phần Vô Diện Nhân, nó cũng không ‘mê trai’ như Vân Đóa, nó nhìn thấy động tác của Vô Song trong lòng lập tức run sợ, nó biết Vô Song là kẻ địch, cho dù không hiểu tại sao đường đường là quỷ tộc, là tồn tại rất gần với quỷ đế lại trở thành kẻ địch thì nó vẫn phải làm ra chuẩn bị.

Vô Diện Nhân hiện tại cũng cảm thấy may mắn thậm chí còn có cả khinh thường Vô Song, đừng nói chỉ là chuẩn quỷ đế mà cho dù quỷ đế chân chính đến đây muốn phá được Vô Giới cũng không dễ dàng.

Quả nhiên Vô Diện Nhân nội tâm càng ngày càng tốt, nó thấy Vô Song tung càng ngày càng nhiều quyền nhưng Vô Giới cũng chỉ rung lên, cách trạng thái bị phá hủy rất xa.

Vô Diện Nhân dương dương tự đắc, trực tiếp đi đến chỗ Nhất Đăng cùng Lý Thu Thủy.

Lúc này nó đương nhiên không cố kỵ Vô Song, dù sao Vô Song cũng phá không nổi Vô Giới, đã không cố kỵ Vô Song nó việc gì cần giữ con tin?.

Càng quan trọng là nó dùng một loại đặc thù thủ đoạn liên lạc cùng cao tầng Quỷ Tộc, chẳng bao lâu sẽ có càng nhiền cường giả đến đây, khi đó loại ‘phản bội’ như Vô Song nhất định phải chết.

Vô Diện Nhân lúc này cũng có chút tham lam, quỷ tộc bọn họ phát triển vốn dựa vào việc thôn phệ lẫn nhau, tuy nhiên đến cấp bậc Quỷ Tước trở lên đã không ai dám dùng cách này dù sao nếu hàng trăm Quỷ Tướng truy sát Quỷ Vương thì quỷ tộc tất nhiên đại loạn.

Quỷ tộc đăng cấp sâm nghiêm, sẽ không cho cấp bậc thấp uy hiếp cấp bậc cao hơn bất quá nếu xuất hiện Quỷ tộc cao tầng phản bội thì sao?.

Từ trước đến nay chưa từng có trường hợp này nhưng mà Vô Diện Nhân càng ngày càng chắc chắn Vô Song phản bội quỷ tộc, nếu đã như vậy chỉ cần Vô Song chết, nó hoàn toàn có thẻ xin một chén canh, khi đó tuy không thành được quỷ đế nhưng trở thành tồn tại đứng đầu Thất Quỷ Vương cũng không phải là khó.

Càng nghĩ nội tâm Vô Diện Nhân càng vui vẻ, mà nội tâm càng vui vẻ nó lại càng muốn hành hạ con mồi.

Trong tay Vô Diện Nhân lại hiện ra một chiếc sừng nhọn, nó muốn nghe tiếng hét, tiếng van xin thảm thiết của cường giả nhân tộc, nó muốn nhìn cường giả nhân tộc cúi đầu, muốn cảm nhận sự sợ hãi, sự khiếp sợ của nhân loại.

Vô Diện Nhân đúng là cực kỳ tự tin, nào ngờ nó rất nhanh cảm thấy lạnh cả sống lưng, nó nhìn thấy cái gì?.

Nó thấy đầu hắc long ở giữa ngực Vô Song mở ra, Vô Song vậy mà trực tiếp nuốt luôn cả Vô Giới.

Vô Giới dù được tạo thành như thế nào thì đây cũng là sư kết hợp giữa thần thông của Vô Diện Nhân cùng ma lực.

Nếu là đế vị cao thủ nào khác còn cảm thấy vướng tay vướng chân với Vô Giới nhưng Vô Song thì không, hắn trực tiếp thôn phệ toàn bộ ma lực tạo nên Vô Giới.

Ma lực tạo nên Vô Giới phi thường nhiều dù sao cũng là 8 đầu Ma Thi đồng lực tạo thành, Vô Song muốn một miệng ăn hết nhất định sẽ rất mất thời gian nhưng nếu chỉ trực tiếp phá ra một gọc Vô Giới thì lại dễ dàng vô cùng.

Vô Song trực tiếp đập ra một lỗ thủng của Vô Giới, thân hình như biến thành một đầu hắc long lao tới

Tốc độ quá nhanh, nhanh đến mức Vô Diện Nhân không kịp làm ra phản ứng.

Nắm đấm của Vô Song quá cường đại, một nắm đấm làm khuôn mặt Vô Diện Nhân gần như biến dạng.

Tung ra một nắm đấm sau đó biến quyền thành trảo, Vô Song nắm luôn đầu Vô Diện Nhân, lực lượng nhừ bài sơn đảo hải trực tiếp ấn đầu nó xuống mặt đất.

Chỉ nghe ‘rầm’ một tiếng, cả khuôn mặt Vô Diện Nhân liền cắm xuống đất, trên mặt đất xuất hiện một cái hố bằng nửa người trưởng thành.

Vô Song xuất hiện thực sự phi thường bạo lực.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau